Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1348


Chưogn 1348:

“Không cứu được!”

Câu trả lời này của Tô Nhan không hề có một chút đo dự nào.

“Đúng vậy… Dưới tình huống như thế thì ngoài bác sĩ Lâm ra thì không ai có thể cứu em bình yên vô sự được.”

Lâm Dương khản giọng nói.

Tô Nhan trầm mặc, cô nhẹ nhàng quay đầu sang phía bên kia, đôi mắt đỏ hoe.

Lâm Dương đứng yên nhìn cô.

Rất lâu sau, anh mới thở dài một tiếng rồi đặt rau ở trên tay xuống.

Sau đó anh nhấc chân bước tới tủ quần áo, rôi lấy ra mấy bộ quần áo của mình và nhẹ nhàng gấp gọn lại.

“Tiểu Vân, ly hôn đi.”

Lâm Dương nói.

Tô Nhan ngẩng mạnh đầu lên, sững sờ nhìn anh.

“Nếu em hi vọng như thế thì không cần phải miễn cưỡng bản thân mình nữa đâu.

Anh đã từng nói rồi, anh không trói buộc suy nghĩ của em.

Nếu như em muốn theo đuổi hạnh phúc của mình vậy thì không cân phải suy nghĩ cho anh đâu.

Dù sao thì việc em gả cho anh cũng không phải là em tình nguyện.”

Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Anh vừa nói xong thì Tô Nhan đột nhiên đứng dậy, sắc mặt đỏ bừng, hai mắt cô đỏ hoe, từng giọt nước mắt nhẹ nhàng lăn xuống gò má của cô.

Cô nắm tay lại, đấm từng nắm đấm lên trên ngực của Lâm Dương.

Một đấm, hai đấm, ba đấm…

Cô muốn đấm chết Lâm Dương!

Nhưng mà đáng tiếc sức lực của cô không đủ, cô đánh lên trên người Lâm Dương nhưng anh cũng không có cảm giác gì.

Cô tựa như đang chút giận, cũng giống như đang tức giận.

Cô cứ đánh, cứ đánh, nhưng tiếng khóc lại vang lên.

“Anh cho rằng em tìm anh là để ly hôn, sau đó lại tới gả cho bác sĩ Lâm à? Anh coi Tô Nhan em trở thành loại phụ nữ như thế nào? Em nói cho anh biết, cho dù bác sĩ Lâm kia có tài giỏi lợi hại cỡ nào thì Tô Nhan em cũng không thèm nhìn anh ta một cái đâu!

Bởi vì em là phụ nữ đã có chồng rồi, anh hiểu chứ?”

Cô hét lên, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Lâm Dương sững sờ nhìn cô, anh không nói lời gì cả.

“Với cả anh không cần phải lừa em, anh thật sự cho rằng em không biết gì cả? Dạo gần đây anh không hề bước chân vào phòng khám của Tú Lan, người bước vào trong đó là một người khác tên là Trương Thúy. Anh đừng hỏi em tại sao em biết điều đó, bởi vì người đó chính là bạn đại học của em.

Phòng khám của Tú Lan quá bận cho nên mới tìm cô ấy tới giúp đỡ! Đoạn thời gian này anh không hề tới phòng khám của Tú Lan.”

“Em không rõ tại sao cô ấy lại giúp anh lừa em, nhưng em thật sự hi vọng anh có thể thăng tiến có thể tốt một chút, bớt khiến cho người khác lo lắng. Nhưng anh thật sự cho rằng Tô Nhan này là một người phụ nữ ham giàu sao? Em chỉ hi vọng chồng của em có thể chăm chỉ làm việc, tích cực với cuộc sống một chút, tất cả chỉ có vậy mà thôi!

Chẳng nhẽ một chút đó anh cũng không làm nổi sao?”

Nói tới đây, Tô Nhan trực tiếp mở rộng hai tay ra ôm chặt lấy cổ Lâm Dương, bổ nhào vào lồng ngực của anh và khóc lớn.

Lâm Dương sững sờ đứng đó, vẻ mặt thất thần.

Giọt nước mắt của cô thấm ướt lồng ngực của anh.

Anh hoàn toàn không ngờ tới rằng Tô Nhan lại nghĩ như vậy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1349


Chương 1349:

Thì ra không phải cô bởi vì chuyện bác sĩ Lâm anh hùng cứu mỹ nhân mà nảy sinh tình cảm.

Cô chỉ là… chịu đả kích mà thôi!

Cô không mong rằng Lâm Dương có thể ưu tú như bác sĩ Lâm, cô chỉ hi vọng rằng chồng của mình có thể đạt được trình độ của một người bình thường, chỉ cần như thế là đủ rồi.

Lại cộng thêm thời gian gần đây phải chịu nhiều áp lực cho nên cô không chịu đựng được nữa, lúc này đây bộc phát hết tất cả.

Lâm Dương thở dài một tiếng, sau đó do dự một chút, nhưng cuối cùng cũng nhấc tay lên nhẹ nhàng võ về lưng cô.

Nhưng một phút sau Tô Nhan lại giãy người đẩy anh ra, sau đó khàn giọng nói: “Từ hôm nay trở đi anh tới chỗ em làm việc!”

“Nhưng mà bố mẹ không muốn anh xuất hiện ở công ty!” Lâm Dương sững sờ nói: “Với cả… Chẳng phải lúc trước em cũng phản đối mà?”

“Đó là lúc trước, nếu như bây giờ cứ để cho anh nhàn hạ quá thì sớm muốn gì anh cũng trở thành đồ bỏ đi! Em sẽ sắp xếp công việc cho anh, bắt đầu từ ngày mai anh chính thức nhận chức!” Mắt của Tô Nhan đỏ bừng, cô lạnh lùng nói.

“Cái này… Tiểu Vân, dạo gần đây anh không có thời gian…”

“Anh thích không có thời gian không?

Anh vẫn muốn đứng chờ chết à?” Tô Nhan đau khổ nói.

“Không phải, Tiểu Vân, Anh chỉ là… vậy, vậy em sắp xếp cho anh nhận công việc ở bộ phận nào?” Lâm Dương biết rằng bản thân mình không thể tránh được chuyện này, cho nên chỉ có thể cố gắng chấp nhận.

“Anh bắt đầu từ công việc tiếp tân đi.”

“Nhưng việc đó không nhàn cho lắm…”

“Anh còn thích làm việc nhàn á? Bây giờ việc anh cần làm đó chính là chăm chỉ làm việc cho em” Tô Nhan hét lên.

“Hay là em cho anh làm ở phòng kinh doanh, anh sẽ giúp em.”

“Phòng kinh doanh?”

Tô Nhan lạnh lùng nói: “Sao? Anh vẫn muốn lười biếng hả? Được, em có thể điều anh tới bộ phận kinh doanh. Nhưng mà em nói cho anh biết, nếu như anh không hoàn thành công việc hàng tháng thì lúc đó ngoan ngoãn mà làm tiếp tân cho em đi!!!”

Lâm Dương nghe xong thì cười khổ.

Thôi vậy.

Dù sao thì thời gian cũng còn dài, tìm cơ hội để nói rõ với cô vậy.

Lâm Dương cũng không muốn đóng màn kịch này với Tô Nhan nữa rồi.

“Con gái! Con có đang bận không?”

Đúng lúc này ở bên ngoài vang lên tiếng bước chân, sau đó Hứa Ngọc Thanh cầm mấy túi quần áo đi vào.

Tô Nhan sững người một chút, sau đó vội vàng quay người đi không để Hứa Ngọc Thanh nhìn thấy vết tích cô khóc.

Lâm Dương cũng nhăn mày lại.

Anh không hề ghét Tô Nhan, tuy rằng người phụ nữ này thường ngày rất nghiêm khắc với anh, nhưng mà anh biết cô chỉ hi vọng anh có thể thăng tiến một chút. Khi gặp những chuyện như thế này, thì người phụ nữ này vẫn tận lực bảo vệ anh.

Nhưng mà Hứa Ngọc Thanh mẹ của cô….

Mà Lâm Dương anh 3 năm nay cũng đã thuận theo ý của mẹ rồi, cho nên bây giờ không nhất thiết phải khách sao với người này nữa.

“Ôi, sao anh lại chạy tới đây?” Vốn dĩ trước khi bước vào trong phòng thì trên mặt của Hứa Ngọc Thanh đang treo một nụ cười, nhưng như nhìn thấy Lâm Dương đang đứng ở trong phòng thì nụ cười đó thay bằng sự chế giễu.

“Mẹ, có chuyện gì không ạ?”

Tô Nhan hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1350


Chương 1350:

Vì thành tích của công ty cũng tăng lên cho nên Tô Nhan đã thuê cho Hứa Ngọc Thanh và Lý Giang một căn hộ để ở. Dù sao thì đây cũng là công ty, cả nhà đều sống ở đây thì không thuận tiện cho lắm. Tô Nhan tính khi nào kiến được tiền thì sẽ mua cho hai người họ một căn hộ.

“Con gái à, mẹ tới thăm con mà, nào tới đây hai mẹ con chúng ta nói chuyện nào.”

Có vẻ hôm nay tâm trạng của hức Ngọc Thanh rất tốt, bà không chế giễu Lâm Dương nữa mà đi tới kéo tay Tô Nhan.

Hai người đều biết, Hứa Ngọc Thanh chắc chắn đã xem được video xảy ra chuyện ở trong công viên cho nên mới vui vẻ như vậy.

Sau khi chuyện này xảy ra, thì Lâm Dương không chỉ đã trở thành con trâu có sừng dài nhất Giang Thành mà sợ rằng còn dài nhất nước. Ngay cả mấy chiếc sừng của mấy người trong giới nghệ sĩ cũng thua anh…

“Mẹ, có chuyện gì thì mẹ nói đi” Tô Nhan thở dài nói.

“Cũng không có gì… Ôi. Con gái à, mắt con làm sao vậy? Con khóc à? Xảy ra chuyện gì vậy?” Hứa Ngọc Thanh nhìn thấy vành mắt của Tô Nhan đỏ bừng thì gương mắt thay đổi, lập tức tra hỏi cô.

“Mẹ, không sao đâu, con vừa mới thái củ hành thôi. Không sao thật mà.”

Tô Nhan ngoảnh mặt lại, cô nhanh trí đáp.

“Có thật không?”

Hứa Ngọc Thanh có chút nghi hoặc, bà †a đưa mắt nhìn về phía Lâm Dương sau đó khì mũi hừ lạnh. Bà ta không thèm quan tâm tới Lâm Dương nữa mà quay sang cười cười nói nói với con gái: “Con gái này… Con cũng thấy đấy, bác sĩ Lâm vẫn cảm thấy rất có hứng thú đối với con, con vẫn không chịu suy nghĩ cân nhắc một chút sao?”

“Mẹ, con biết ngay là mẹ sẽ lại nói những lời như thế mà. Con vẫn giữ nguyên quan điểm cũ, bây giờ con là phụ nữ đã có chồng rồi, con sẽ không lấy người khác đâu.” Giọng nói của Tô Nhan hơi khàn, cô nói.

“Con gái à… Con bị làm sao vậy? Tại sao mãi mà vẫn nắm chặt không buông cái thằng vô dụng đó. Làm sao vậy hả? Không phải con không muốn thấy di ngôn của ông nội đấy chứ? Mẹ nói cho con biết, bà cụ Lý cũng chẳng còn sống được mấy ngày nữa, con sợ cái gì? Huống hồ chúng ta và nhà họ Lý đã chẳng còn quan hệ gì, lời của lão quan tài con để trong lòng làm gì chứ” Hứa Ngọc Thanh tức giận chống nạnh nói lớn.

“Mẹ, sao mẹ có thể nói ra những lời như thế. Cho dù nhà họ Lý đối xử với chúng ta không ra gì nhưng mà dù gì thì đó cũng là ông nội của con, bà nội của con. Huống hồ ông nội còn chẳng làm gì có lỗi với chúng ta cả, sao mẹ lại có thể nói ông nội như thế hả?” Tô Nhan cũng tức giận không kém, giọng nói của cô đã lớn hơn trước vài phần.

“Con…” Mặt của Hứa Ngọc Thanh đỏ bừng lên, bà ta tức giận đến nỗi cả người đã bắt đầu hơi run rẩy.

Nhưng không ngờ lần này bà ta lại có thể kiềm chế lại được.

“Con gái, mẹ cũng không nói mấy lời thừa thãi nữa. Mẹ nói nhiều như vậy cũng chẳng phải đấy là vì muốn tốt cho con hay sao? Mẹ không muốn để con tiếp tục sống khổ sở như vậy nữa, mẹ cũng muốn để con sống một cuộc sống tốt đẹp hơn! Tóm lại hôm nay con nhất định phải cho mẹ một câu trả lời thuyết phục!” Hứa Ngọc Thanh trầm giọng hỏi.

“Câu trả lời thuyết phục gì cơ?” Tô Nhan quay sang hỏi.

“Ly hôn với tên tiểu tử Lâm Dương này đi!”

Hứa Ngọc Thanh lớn tiếng nói.

Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên Hứa Ngọc Thanh yêu cầu như thế này vì thế dù là Lâm Dương hay là Tô Nhan thì lúc này khi nghe thấy những lời nói như thế cũng chẳng lấy làm lạ.

“Mẹ, nếu như vẫn là yêu cầu này thì mẹ quên đi. Con đã nói rồi, bây giờ con tạm thời không suy nghĩ tới chuyện ly hôn với Lâm Dương” Tô Nhan sắc mặt không chút thay đổi nói.

“Con… Sao đầu óc của con không giống mẹ được nhỉ, động não lên xem nào? Người đàn ông này thì có gì tốt chứ? Con thử nhìn nó xem, chừng này tuổi rồi mà vẫn là một thằng vô tích sự! Đến giờ này rồi vẫn còn ăn của con, dùng đồ của con. Một đứa bất tài như thế không ly hôn đi thì để làm gì?” Hứa Ngọc Thanh buồn bực nói.

“Mẹ! Mẹ đừng nói gì nữa!”

Tô Nhan vô cùng tức giận, cô nghiến chặt hàm răng. Cô muốn phản bác lại cái gì đó thế nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng nữa.

Hứa Ngọc Thanh vẫn tiếp tục tuôn ra một tràng thế nhưng Tô Nhan không quan †âm, cô coi như không nghe thấy gì cả.

Hứa Ngọc Thanh nhìn đứa con gái không thể dạy nổi của mình thì chỉ có thể nhượng bộ trước, bà ta lên tiếng nói: “Được, nếu con đã không muốn ly hôn với cái thằng bất tài này thì cũng được! Nhưng mà con phải đồng ý với một điều kiện của mẹ!”

“Chuyện gì cơ?” Tô Nhan hoang mang hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1351


Chương 1351:

“Thay mẹ đi tham gia một buổi yến tiệc!”

Hứa Ngọc Thanh cười híp mắt, bà ta nói.

“Yến tiệc sao?”

“Đúng thế, buổi yến tiệc này là do một nhân vật có tiếng của Giang Thành tổ chức.

Họ mời mẹ tới tham gia nhưng mà mẹ với ba con thật sự không có thời gian nên muốn con đi thay ba mẹ.”

“Thế à?”

Tô Nhan cảm thấy vô cùng kinh ngạc, ngoài ra cô còn cảm thấy có gì đó sai sai.

“Mẹ, mẹ muốn con đi thay thì cũng được… Nhưng con muốn đưa Lâm Dương cùng đi tới tham dự buổi yến tiệc này!” Tô Nhan nghiêm túc nói.

Rõ ràng cô lo lắng rằng mẹ mình sẽ lại sắp xếp mấy đối tượng để cho cô xem mắt.

Nếu đúng là như thế thì thật đau đầu!

“Không sao, nếu con muốn dẫn thằng vô dụng này theo để làm mất mặt con thì mẹ cũng không phản đối!” Hứa Ngọc Thanh cười lạnh nói.

Lâm Dương và Tô Nhan nghe xong thì cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Hứa Ngọc Thanh tự dưng lại vui vẻ đồng ý nhanh như vậy sao?

“Con gái, đây là thiếp mời này, cầm lấy.

Địa điểm tổ chức yến tiệc là khách sạn Bá Nạp. Tối mai nhớ mặc đẹp đẹp chút nhé!”

Hứa Ngọc Thanh lấy từ trong túi xách ra một tấm thiệp mời đưa cho Tô Nhan. Sau đó bà ta trừng mắt nhìn sang phía Lâm Dương một cái rồi mới xoay người bỏ đi.

“Lạ thật đấy!”

Tô Nhan nhìn chằm chăm vào tấm thiệp mời sau đó thấp giọng nói.

“Đúng thế, nhưng mà đây là những lời mẹ em đã nói, em không làm theo là không được đâu đấy.”

“Vậy tới lúc đó anh đi cùng em nhé.”

“Được!”

Tô Nhan đưa tay lênsờ căm, cô suy nghĩ một lát sau đó mở túi xách ra lấy một xấp tiền mặt nhét vào tay Lâm Dương.

“Đi mua bộ quần áo đẹp đẹp chút.”

“Cái này…”

Lâm Dương còn đang muốn nói gì đó nhưng Tô Nhan lại cau mày, cô lại mở túi xách ra lấy một xấp tiền mặt nhét tiếp vào.

tay Lâm Dương.

“Hay là mua một bộ đồ hàng hiệu đi, mặc vào trông cho sáng sủa chút, đừng để em mất mặt. Anh nhớ thể hiện tốt một chút, như thế cũng có thể khiến mẹ em hết hy vọng, có được không?” Gương mặt Tô Nhan tràn ngập mong chờ nhìn Lâm Dương.

Lâm Dương cầm lấy tiền, anh nhìn Tô Nhan bằng ánh mắt kinh ngạc.

Một lát sau anh mới thở hắt ra sau đó trầm giọng nói: “Tiểu Vân, nếu như em thật sự muốn anh nói khoác thì cũng không sao ca.

“Vậy anh nói khoác càng nhiều càng tốt!

Dựa vào cái gì mà chồng em lại bị người ta khinh thường chứ? Lẽ nào anh thật sự có thể nhịn nhục được khi em suốt ngày bị người ta khiêu khích với châm chọc sao? Hy vọng vợ của anh suốt ngày bị người ta thầm thương trộm nhớ sao?” Tô Nhan nói xong liền đi ra khỏi phòng.

Lâm Dương bất lực thở dài một hơi, anh cất tiền đi sau đó lấy điện thoại từ trong túi ra bấm một dãy số.

“Chủ tịch Lâm.” Đầu dây bên kia là giọng nói của Mã Hải.

“Hiện nay bộ lễ phục đắt nhất là bao nhiêu tiền?” Lâm Dương nhàn nhạt hỏi.

“Bộ lễ phục đôi dành cho nam và nữ do ông Sandro, nhà thiết kế bậc nhất của Ý tự tay làm ra, mỗi bộ có giá hơn 255 tỷ. Cúc áo của bộ lễ phục hoàn toàn được khảm bằng kim cương đen, tay áo được khâu bằng chỉ vàng…”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1352


Chương 1352:

“Được rồi, ông không cần phải giới thiệu cho tôi nữa. Bây giờ tôi chỉ muốn biết trước ngày mai có thể làm xong không?”

“Có thể”

“Vậy làm hai bộ đi. Một bộ gửi đến Tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan, bộ còn lại đặt ở văn phòng làm việc của tôi!”

“Vâng, chủ tịch Lâm!”

Mặc dù cả hai người đều không để tâm đến buổi yến tiệc này cho lắm thế nhưng khi buổi yến tiệc bắt đầu, Lâm Dương và Tô Nhan đã đến hội trường từ sớm.

Trước cửa khách sạn Bá Nạp.

Tô Nhan đỗ chiếc xe nhỏ của cô ở trong một góc khuất.

“Anh nói đây là lễ phục anh mua cho em sao?”

Tô Nhan nhìn bộ lễ phục sáng lấp lánh đến chói mắt đang mặc trên người thì không khỏi nhíu mày hỏi.

Cô tin rằng bộ lễ phục này hoàn toàn có thể thu hút mọi ánh nhìn của mọi người trong buổi yến tiệc.

Những chiếc cúc áo màu đen lại có thể sáng lấp lánh dưới ánh đèn, thoạt nhìn thật sự trông rất giống với kim cương.

Đẹp quá đi mất!

Hơn nữa cô còn phát hiện hình như bộ lễ phục cô đang mặc trên người cùng với bộ lễ phục của Lâm Dương hình như là bộ đồ đôi dành cho các cặp tình nhân, trông rất hài hoà. Vả lại Lâm Dương cũng có chút điển trai, cộng thêm khung xương khá lớn, mặc gì lên trông cũng rất đẹp và vừa vặn. Bình thường anh không quan tâm chăm chút đến vẻ bề ngoài, hôm nay thay đổi cách ăn mặc đi một chút trông rất có khí chất của những đại minh tinh nổi tiếng.

Tô Nhan cũng không tự chủ được ánh mắt của mình mà liếc trộm nhìn anh vài lần.

“Lễ phục này một bộ bao nhiêu tiền vậy?”

Tô Nhan không nhịn được nữa, cô lên tiếng hỏi.

“25 triệu.” Lâm Dương cười cười, anh nói.

“Hả? Hơi đắt một tí nhưng mà công nhận bộ lễ phục này rất được, là của nhãn hiệu nào vậy anh?”

“Không có nhãn hiệu.”

“Không có nhãn hiệu á? Cũng đúng…

Nếu là lễ phục hàng hiệu mà không có tiền tỷ thì khó mà sờ vào được. Nhưng mà bộ lễ phục này thật sự rất đẹp, tiền nào cũng đấy thôi” Tô Nhan nhỏ tiếng lẩm bẩm, cô cẩn thận khoá cửa xe lại sau đó bước vào cửa lớn.

Lâm Dương cười cười đi theo phía sau cô.

Sau khi Tô Nhan và Lâm Dương bước vào trong khách sạn Bá Nạp thì bọn họ mới phát hiện ra hoá ra buổi yến tiệc hôm nay trên thực tế lại là buổi giao lưu giữa các doanh nhân.

Mà cái gọi là buổi giao lưu này lại mời tất cả những nhân vật thuộc tầng lớp thượng lưu của Giang Thành tới, thậm chí xung quanh còn có không ít những nhân vật máu mặt, danh gia vọng tộc cũng tới tham gia.

Điều này khiến Tô Nhan cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

“Chuyện gì thế này? Sao mẹ em lại có thể có được thiệp mời của buổi tiệc có quy mô kinh khủng như thế này?” Hai mắt Tô Nhan mở lớn, cô không thể tin nổi.

Cô rất hiểu mẹ mình, cũng biết rõ năng lực của mẹ. Theo sự hiểu biết của cô thì mẹ cô chỉ là một con buôn rất bình thường, bà không thể tiếp xúc được với những người này, những người này cũng không thể đưa thiệp mời cho bà được!

Dù là cô ỷ vào thân phận mình là Tô Nhan đi chăng nữa.

Huống hồ Tô Nhan cũng cảm thấy mình không có bản lĩnh gì để mà giao tiếp cùng với những người như thế.

Tô Nhan cảm thấy có chút mất tự nhiên.

Lâm Dương liên tục nhíu mày.

“Cô Lý! Xin chào, xin chào!”

“Cô Lý, cô tới rồi đấy à!”

“Gô Lý, cô ngồi bên này đi.”

“Cô Lý, có thể cùng cô tán gẫu vài câu được không?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1353


Chương 1353:

Lúc này không ít khách đi qua chỗ bọn họ khi nhìn thấy Tô Nhan thì đều chủ động dừng lại lên tiếng chào hỏi.

Tô Nhan không khỏi giật mình, cô vội vàng mỉm cười đáp lại.

Cô ngây ngốc nhìn về phía những người vừa chào hỏi mình, trong đầu là một mảng trống rỗng.

Bởi vì ở đây có rất nhiều gương mặt cô đã từng gặp rồi.

Những tai to mặt lớn của bất động sản Giang Thành.

Những lão đại của thương mại Giang Thành.

Còn có đầu tàu của các ngành ẩm thực, châu báu, thiết kế thời trang…

Rất nhiều người đều là những người Tô Nhan mong muốn được hợp tác cùng thế nhưng lại không cách nào tiếp cận được.

Thế nhưng hôm nay, bọn họ từng người từng người một lại có thể chủ động lên tiếng chào hỏi cô sao?

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Càng nghĩ Tô Nhan lại càng cảm thấy kinh ngạc.

Có thể khiến cô nhận được sự quan tâm †o lớn như thế này, e là chỉ có một nguyên nhân duy nhất!

“Bác sĩ Lâm!” Tô Nhan trâm giọng nói.

“Bây giờ cả thế giới đều nghĩ rằng em và bác sĩ Lâm là một đôi rồi. Bọn họ muốn kết giao với em cũng là chuyện đương nhiên.”

Lâm Dương bất đắc dĩ nói.

“Mặc kệ bọn họ đi, dù sao em cũng chỉ đến để hoàn thành điều kiện mà mẹ đưa ra.

Chúng mình tìm chỗ nào rồi ngồi ở đó một lát sau đó chúng mình đi về là được rồi.”

Sắc mặt của Tô Nhan hơi trầm xuống, cô túm lấy tay Lâm Dương sau đó kéo anh tới ngồi ở một chiếc bàn sâu trong một góc.

Nhưng mà hai người còn chưa kịp đặt mông xuống thì một anh chàng đẹp trang mặc bộ vest thẳng thớm trên người dắt tay một cô gái đi tới.

“Cô Lý, xin chào. Tôi là Cư Chí Cường, tôi có thể làm quen với cô được không? Đây là danh thiếp của tôi!” Người đàn ông đó nở một nụ cười quyến rũ sau đó đưa tấm danh thiếp qua.

Tô Nhan đưa mắt nhìn tấm danh thiếp, cả người không khỏi run lên, cô thất thanh nói: “Bố của anh có phải là… Cư Nam An không?”

“Xem ra cô Lý cũng đã từng nghe qua tên của bố tôi.” Cư Chí Cường cười cười, trên gương mặt anh ta còn mang theo vẻ kiêu ngạo.

“Sao có thể chưa từng nghe qua được chứ? Có thể nói việc làm ăn buôn Tập đoàn Chính Hoa của nhà anh đã có mặt trên toàn quốc, dường như ở thành phố nào cũng có quảng trường của Chính Hoa nhà các anh.

Người Trung Quốc còn ai mà chưa từng nghe thấy tiếng tăm lừng lẫy nhà anh chứ?” Tô Nhan bật cười, cô cũng đưa danh thiếp sang cho Cư Chí Cường. Vẻ mặt phiền chán lúc nãy đã biến mất mà thay vào đó là một nụ cười chuyên nghiệp được treo lên khóe môi.

Tập đoàn Chính Hoa?

Lâm Dương đứng ở bên cạnh, khoé mi của anh hơi động đậy một chút. Anh cũng đã từng nghe qua cái tên này.

Có lẽ đây chính là doanh nghiệp nằm trong top 100 trong nước.

Không ngờ thái tử của Chính Hoa cũng tới tham gia buổi yến tiệc này, quả là không bình thường.

“Gô Lý, Tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan cũng rất có tiềm lực, tôi muốn bàn chuyện hợp tác với cô, không biết bây giờ cô có thời gian rảnh không?” Cư Chí Cường cười nói.

“Có rảnh! Tôi có thời gian rảnh! Anh Cư, mời anh ngồi.” Tô Nhan vô cùng hoan hỉ, cô vội vàng đứng dậy nói.

“Được.”

Cư Chí Cường gật gật đầu, nhưng mà anh ta không có lập tức ngồi xuống mà quay sang Lâm Dương đang ngồi ở bên cạnh, nói: “Anh này, tôi có thể nhờ anh nhường cho tôi vị trí đó không?”

“Nhường chỗ?” Lâm Dương hơi sững người, anh nhìn trái nhìn phải rồi nhìn sang chỗ trống bên cạnh, lên tiếng nói: “Đây không phải là đều là vị trí có thể ngồi được sao? Tại sao còn muốn tôi nhường chỗ?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1354


Chương 1354:

“Có vẻ anh không biết nhỉ, tôi không thích ngồi cùng với những kẻ rác rưởi, bất tài, vô dụng cho lắm, như thế sẽ khiến tôi cảm thấy vô cùng buồn nôn! Nếu như anh không để bụng thì có thể chuyển sang bàn bên cạnh ngồi được không?” Cư Chí Cường cười nói.

Lời nói vừa mới dứt thì gương mặt của Tô Nhan đột nhiên biến sắc.

Lúc này Tô Nhan mới nhận ra, hoá ra cô đã quá ngây thơ rồi.

Cư Chí Cường này là người có thân phận như thế nào chứ? Sao anh ta có thể vô duyên vô cớ tự tìm tới cô để bàn chuyện hợp tác? Nghĩ đi nghĩ lại thì chẳng phải đấy là vì bác sĩ Lâm hay saol Sợ rằng anh ta muốn thông qua cô để kết giao với bác sĩ Lâm thì có.

Vê phần Lâm Dương… Đương nhiên bọn họ sẽ không thèm để anh vào mắt.

Trong mắt của những người này thì người mà bác sĩ Lâm thích chính là Tô Nhan.

Vậy thì người chông Lâm Dương trên danh nghĩa của Tô Nhan cũng đã trở thành một hòn đá ngáng chân lớn nhất.

Nếu ai có thể đá Lâm Dương ở bên cạnh Tô Nhan đi thì vô hình chung sẽ khiển bác sĩ Lâm nợ mình một cái ơn ân tình lớn, sau này cho đù là bàn chuyện làm ăn hay nhờ người ta giúp chút chuyện thì cũng sẽ trở nên đễ dàng hơn rất nhiêu.

Thế nên có rất nhiều người để lộ ra vẻ thù địch đối với Lâm Dương.

Trong đó có cả Cư Chí Cường.

Giò khắc này cuối cùng Tô Nhan cũng đã hiểu được vì sau lần này mẹ cô lại phá lệ, không có phản ứng gì khi cô nói sẽ đưa Lâm Dương cùng tới tham dự buổi yến tiệc này.

Bởi vì mẹ cô biết, chỉ cần Lâm Dương tới tham dự buổi yến tiệc này thì anh sẽ trở thành mục tiêu của rất nhiêu người.

Những người đó đều là những người muốn kết giao với bác sĩ Lâm, bọn họ đều sẽ coi Lâm Dương như cái gai trong mắt.

Ví dụ như Cư Chí Cường này.

Lâm Dương cũng chẳng phải tên ngốc, sao anh có thể không hiểu suy nghĩ của Cư Chí Cường chứ?

“Những lời nói này của anh Lâm là có ý gì vậy? Tố chất của anh thấp như thế này thì có lẽ phải tương đương với rác rưởi mới đúng chứ, thế mà lại cảm thấy buồn nôn với rác rưởi sao? Tôi thấy hình như anh không muốn ngồi chung với chúng tôi lắm, có lẽ không phải là vì ghét rác rưởi mà là ghét những người xem anh như rác rưởi ấy, có đúng không?”

Lâm Dương cười nói.

“Anh nói cái gì? Ý của anh là anh xem anh Cư như rác rưởi sao? Gan của anh cũng to phết nhỉ!

Dám nhục mạ anh Cư!”

Cô gái đi cùng Cư Chí Cường đang đứng ở bên cạnh nhất thời nổi giận, cô ta đập bàn sau đó chỉ thẳng vào mặt Lâm Dương nói.

“Ý của tôi chính là vật họp theo loài đáy.

Anh này đã không có tố chất rồi, những người đi cùng bên cạnh tố chất cũng chẳng ra làm sao cả!”

Lâm Dương lắc đầu, nhún nhún vai.

“Anh…”

Người phụ nữ kia tức giận đến nỗi toàn thân run rẩy, chuẩn bị lấy hơi mắng chửi một tràng.

Thế nhưng Cư Chí Cường ở bên cạnh lại ngăn cô ta lại.

⁄A Bình, em đừng tức giận.

Việc gì em phải tức giận với một tên rác rưởi như hắn chứ?”

Cư Chí Cường khẽ cười một tiếng sau đó quay đầu nhìn sang Lâm Dương.

“Anh chính là Lâm Dương nhỉ.”

“Sao nào? Ngay cả tôi là ai anh cũng không biết mà đã tới khiêu khích tôi sao?”

Lâm Dương cảm thấy hơi buồn cười.

“Tôi đã từng nghe qua tên của anh rồi, thế nhưng chưa từng được gặp mặt. Theo như những gì tôi biết thì anh chính là kẻ bất tài vô dụng có tiếng ở Giang Thành. Hôm nay vừa mới nhìn thấy anh thì thấy hình như anh không phải là bộ dạng đó, vì thế tôi không dám tin.” Cư Chí Cường nói.

“Thế sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1355


Chương 1355:

“Đương nhiên rồi. Dám mắng chửi Cư Chí Cường tôi thì có thể thấy lòng can đảm của anh cũng không tồi đâu. Nhưng mà chắc chắn anh sẽ không biết nhục mạ tôi thì sẽ có hậu quả như thế nào đâu.” Cư Chí Cường híp mắt, trên gương mặt lộ ra một nụ cười thâm trầm khó đoán.

Lâm Dương không đáp lại gì cả.

Anh không có hứng thú với cái người tên Cư Chí Cường này.

Thế nhưng Tô Nhan lại đứng bật dậy.

“Anh Cư, tôi nghĩ giữa chúng ta không còn chuyện gì để bàn bạc nữa rồi, mong anh đừng quấy rầy chúng tôi nữa. Lâm Dương, chúng ta đi thôi” Tô Nhan trầm giọng nói.

Cư Chí Cường sửng sốt, anh ta vội vàng chặn Tô Nhan lại.

“Cô Lý, cô sao thế? Đang yên đang lành tự dưng lại tức giận?”

“Lâm Dương là chồng của tôi, anh nhục anh anh ấy cũng chính là đang nhục mạ tôi.

Nếu anh đã không có thành ý muốn hợp tác vậy thì chúng tôi cũng chẳng còn gì để nói cả.” Tô Nhan lạnh giọng nói.

Cư Chí Cường sửng sốt.

Anh ta còn cho rằng Tô Nhan vô cùng chán ghét Lâm Dương, trong lòng cô một mực hướng về bác sĩ Lâm chứ.

Dù sao khi nhìn thấy vẻ bề ngoài đẹp như thiên thần của chủ tịch Lâm đó đến cả Cư Chí Cường như anh ta còn cảm thấy có chút tự ti với nhan sắc của chính mình. Sao trên đời lại có người phụ nữ có thể chống đỡ được trước một người đàn ông như thế chứ?

Nhưng mà không ngờ Tô Nhan lại có thể ra mặt để bảo vệ tên rác rưởi bất tài này.

Chuyện gì đang xảy ra vậy chứ?

Cư Chí Cường nhất thời không thể hiểu được, thế nhưng một lát sau anh ta đột nhiên nhận ra được điều gì đó.

Lễ nào người phụ nữ này không muốn tỏ ra ghét bỏ chồng mình ở trước mặt người khác, cô làm thế là để bảo vệ danh tiếng của bản thân?

A, đúng là một con đ**m mài!

Rõ ràng đã nằm trong lòng của bác sĩ Lâm rồi, chuyện này đã để cho cả thiên hạ biết hết rồi mà bây giờ vẫn còn ở đây giả bộ trong sáng cái gì không biết?

Cư Chí Cường cười lạnh một tiếng sau đó mở miệng nói: “Cô Lý, đừng tức giận mà.

Tôi không có ý gì khác đâu. Mời cô ngồi xuống nhé, cho tôi một cơ hội đi, chúng ta từ †ừ nói chuyện.”

Tô Nhan cau mày, nhưng mà cô cũng không muốn bỏ qua một cơ hội hợp tác cùng với tập đoàn Chính Hoa tốt như thế này vì thế cô liếc mắt nhìn sang Lâm Dương.

“Không sao đâu, cứ ngồi xuống đi.” Lâm Dương nở nụ cười nhàn nhạt, anh nói.

“Vậy thì được.”

Thấy Lâm Dương cũng không phản đối thì Tô Nhan lại ngồi xuống ghế một lần nữa.

Hai người bắt đầu nói chuyện qua loa.

Thế nhưng Tô Nhan lại không tập trung cho lắm.

Cô cảm giác Cư Chí Cường không phải thật lòng muốn hợp tác cùng với cô, mà anh †a chỉ muốn thông qua cô để tiếp cận bác sĩ Lâm.

Thế nên sau khi chuyện trò vài câu, Tô Nhan đột nhiên lại có ý nghĩ muốn bỏ đi.

Cư Chí Cường đã nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt của Tô Nhan, anh ta biết nếu như lần này anh ta còn không hành động nữa vậy thì e rằng lần này anh ta sẽ lại bỏ lỡ một cơ hội tốt như thế này. Vì thế anh ta liền nháy mắt với người phụ nữ đi cùng đang ngồi ở bên cạnh.

Người phụ nữ đi cùng đang ngồi ở bên cạnh đột nhiên cầm ly rượu đứng dậy, cô ta lên tiếng nói: “Cậu Cư, tôi nhìn thấy mấy người bạn của tôi đang ở ngoài kia, tôi ra đó chào hỏi một chút, xin lỗi vì không thể tiếp tục tiếp chuyện được.”

“Được thôi.” Cư Chí Cường mỉm cười gật gật đầu.

“Thất lễ rồi!”

Người phụ nữ đó mỉm cười nhìn sang Tô Nhan sau đó định xoay người rời đi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1356


Chương 1356:

Thế nhưng lúc người phụ nữ đó đi qua chỗ của Lâm Dương.

“Ơ kìa!”

Cả người của người phụ nữ đó đột nhiên hơi lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.

Ly rượu trong tay cô ra đột nhiên loé lên sau đó rượu trong ly sóng sánh đổ ra ngoài, rớt lên bộ lễ phục cô ta đang mặc trên người.

“All”

Một tiếng thét chói tai lập tức vang vọng trong hội trường tổ chức buổi yến tiệc.

Tô Nhan giật mình.

Lâm Dương cũng vô cùng kinh ngạc.

Cư Chí Cường vội vàng đi về phía cô ta.

Thế nhưng người phụ nữ đó lại tức giận trừng mắt nhìn về phía Lâm Dương, cô ta lớn tiếng nói: “Anh làm gì mà ngáng chân tôi vậy?”

“Ngáng chân cô?” Lâm Dương vô cùng kinh ngạc: “Cô này, tôi ngáng chân cô lúc nào vậy?”

“Anh còn không thừa nhận sao? Lúc tôi đi qua chỗ anh, anh cố ý thò chân ra ngáng chân tôi còn gì! Nếu không thì sao đột nhiên tôi lại như thế này chứ? Anh… người như anh đúng là khiến người khác cảm thấy buồn nôn chết đi được!” Người phụ nữ đó tức giận lớn tiếng nói.

“Anh Lâm, mặc dù lúc nãy bạn của tôi có chút thất lễ với anh, nói những lời không hay về anh. Thế nhưng anh cũng không cần nhỏ mọn như thế này chứ? Là đàn ông đàn ang mà không thể rộng lượng bỏ qua sao?” Cư Chí Cường đứng dậy, anh ta cau mày nói.

Lâm Dương trầm mặc không nói.

Anh biết, hai người bọn họ đã cấu kết với nhau để vu oan hãm hại anh.

“Chí Cường! Lễ phục của emll”

Lúc này, người phụ nữ kia đột nhiên lo lắng hét lên.

Cư Chí Cường nhìn vào bộ lễ phục trên người người phụ nữ đó, thấy bộ lễ phục của cô ta ướt sũng toàn rượu là rượu thì sắc mặt của anh ta đột nhiên trở nên vô cùng khó coi.

“Bộ lễ phục này không thể giặt sạch được! Tiêu rồi! Tiêu rồi!”

Người phụ nữ kia quay đầu lại, cô ta tiếp tục tức giận hét lên với Lâm Dương: “Cái đồ khốn nạn nhà anh! Anh có biết bộ lễ phục của tôi đắt như thế nào không? Mau đền lễ phục cho tôi! Nếu không hôm nay anh đừng hòng thoát được!”

“Cô này, tôi đã nói rồi, tôi không ngáng chân cô, là tự cô đi đường không cẩn thận nên mới làm đổ rượu lên lễ phục. Cô lại còn trách tôi à! Tại sao tôi phải đền lễ phục cho.

cô chứ?” Lâm Dương lắc lắc đầu.

Nhưng mà vừa mới dứt lời, người phụ nữ kia lập tức hất toàn bộ rượu còn lại trong ly lên trên người của Lâm Dương…

Lâm Dương không ngờ người phụ nữ này sẽ có hành động như thế. Bởi vì không né kịp thế nên số rượu còn lại trong ly rượu đế cao trực tiếp bị hất vào ngực anh.

Ngực áo của bộ lễ phục đã hoàn toàn bị ướt nhẹp…

Xung quanh có không ít khách khứa đã đi tới, bọn họ chăm chú nhìn tất thảy mọi chuyện đang xảy ra.

Tô Nhan đứng bật dậy, cô vô cùng kinh hãi khi nhìn thấy mọi chuyện đang xảy ra trước mắt.

“Đồ chó chết nhà anh! Anh nghĩ tôi đang đùa với nhà anh đấy à? Còn dám già mồm với bà mày nữa? Anh có biết bộ lễ phục tôi đang mặc trên người có nguồn gốc xuất xứ từ đâu không? Đây là lễ phục dự tiệc màu đen phiên bản số lượng giới hạn của bên trời Tây đấy! Một bộ lên tới 700 triệu đồng đấy!

Bây giờ anh đã làm bẩn lễ phục của tôi rồi!

Hôm nay anh mà không đền tiền cho tôi! Thì đừng hòng mong yên ổn! Đồ chó mái” Người phụ nữ kia hổn hển lên tiếng chửi bậy, trên mặt lộ rõ vẻ giận dữ.

Khách khứa nghe xong thì đều dừng lại để xem kịch hay.

Tô Nhan vô cùng kinh hãi.

700 triệu một bộ lễ phục á?

Bị điên à? Lễ phục gì mà đắt cắt cổ vậy?

Vốn dĩ Tô Nhan vẫn đang ôm một bụng tức, cô cho rằng người phụ nữ kia cố tình kiếm chuyện. Thế nhưng khi vừa nghe thấy giá cả của bộ lễ phụ thì đột nhiên cô không còn giận dữ gì nữa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1357


Chương 1357:

700 triệu không phải là một con số nhỏ đâu!

Cô vội vàng tiến lên phía trước: “Cô này, cô cứ từ từ đã, không phải vội. Bộ lễ phục này của cô, tôi… tôi sẽ nghĩ cách giặt sạch nó giúp cô.”

“Giặt sạch á? Sao cô có thể giặt sạch nó được? Lẽ nào cô định dùng máy giặt để giặt lễ phục của tôi sao? Chất liệu làm nên bộ lễ phục này không phải là chất liệu bình thường đâu, mỗi lần giặt đều sẽ khiến màu sắc của bó bị thay đổi. Cho dù có giặt sạch thì cũng chỉ có thể sạch được bề mặt bên ngoài thôi, mà nếu như không có bề mặt bên ngài thì giá trị của bộ lễ phục này coi như vứt, bộ lễ phục này có tồn tại thì cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa cải! Căn bản là không thể giặt sạch nói được! Cô nói cô có thể giặt sạch nó sao?

Được thôi, vậy cô có thể giúp tôi khiến nó khôi phục lại dáng vẻ ban đầu không? Nếu như cô có thể làm được vậy thì tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm của cô nữa!” Người phụ nữ kia nổi giận đùng đùng nói.

Tô Nhan giật mình, cô biết việc này thật sự rất khó có thể làm được nên cô chỉ có thể kiên trì hỏi tiếp: “Cô này, vậy theo lời cô ói thì cô cảm thấy nên bồi thường bao nhiêu tiền thì hợp lý?”

“700 triệu đồng!” Người phụ nữ kia không hề nghĩ ngợi gì mà cười lạnh nói.

“7… 700 triệu sao?” Cô ơi, chúng tôi cũng đâu có làm hỏng nó đâu!”

“Nó đã mất đi giá trị ban đầu nó nên có rồi. Tôi không thích nữa, các người mau đền cho tôi 700 triệu, tôi đưa bộ lễ phục này cho các người!” Người phụ nữ kia hừ lạnh: “Thế nào? Các người còn muốn mặc cả 700 triệu của tôi sao? Các người coi tôi là ai hả?”

“Gô ơi, cô… cô đang ăn vạ chúng tôi đấy à?” Tô Nhan có chút tức giận nói.

“Cô nói cái gì? Cô lại dám nói tôi ăn vạ sao?” Người phụ nữ kia đột nhiên tức giận sau đó lớn tiếng mắng chửi: “Cô cho rằng ai cũng nghèo rớt mùng tơi như hai người à? Bà mày mà còn phải ăn vạ á? Lễ phục của bà mày là hàng cao cấp 700 triệu một bộ, cô nghĩ loại quần áo rẻ rách bán vỉa hè của cô mà đòi so sánh sao? Cô cũng không tự nhìn lại bản thân xem mình là cái loại gì đi đất”

“Cô này! Nhưng mà chúng tôi cũng đã biết lỗi rồi, hơn nữa chúng tôi cũng định bồi thường cho cô. Nhưng mà yêu cầu của cô quá đáng quá rồi đấy! Đương nhiên chúng tôi sẽ không thể bồi thường toàn bộ số tiền giá gốc cô mua bộ lễ phục đó được! Dù sao tôi cũng chẳng biết chính xác cô đã bỏ ra bao nhiêu tiền để mua bộ lễ phục đó.” Tô Nhan mím chặt môi nói.

“Vậy ý cô là cô không chịu bồi thường đúng không?” Người phụ nữ kia tức giận không ít, cả người cô ta đã bắt đầu trở nên run rẩy.

Đột nhiên cô ta lấy trên bàn ăn ở bên cạnh một con dao nhỏ, kéo tà váy bộ lễ phục của Tô Nhan lên sau đó hung hăng cắt roẹt một đường.

Xoetl Âm thanh vô cùng gãy gọn vang lên.

Tà váy bộ lễ phục của Tô Nhan lập tức rơi xuống một mảnh.

Đôi chân trắng nõn như ngọc đột nhiên bị lộ ra một đường dài.

Mặc dù số vải bị cắt đi không nhiều thế nhưng bây giờ trông bộ lễ phục đã không còn được hoàn chỉnh như lúc đầu nữa, vẻ đẹp tổng thể cũng đã bị giảm đi trông thấy.

1357-1-chang-re-sieu-cap-cua-nu-than.jpg


Mặc dù trong mắt Cư Chí Cường cũng có ý cười thế nhưng anh ta cũng không ngừng ám hiệu cho người phụ nữ đó không được quá đáng quá.

Mục đích của bọn họ chỉ là muốn tạo ra chút áp lực cho Tô Nhan, ép cô phải tháo †ấm mặt nạ với Lâm Dương xuống.

Dưới góc nhìn của bọn họ, Tô Nhan vẫn duy trì dáng vẻ dịu dàng và hoà thuận với Lâm Dương là bởi vì cô chưa có cơ hội trở mặt với Lâm Dương.

Nếu như trong trường hợp các khách khứa đểu đang ở đây, tạo cho Tô Nhan một cơ hội, khiến cả thế giới biết Lâm Dương không có tài cán gì còn Tô Nhan cũng chỉ đành bất đắc dĩ, lúc đó Tô Nhan có rời xa Lâm Dương thì cũng chẳng ai có thể nói được gì.

Tới lúc đó Tô Nhan sẽ tay gối đầu ấp với chủ tịch Lâm, bọn họ cũng được tính là có không ít cống hiến trong chuyện này.

Cư Chí Cường có suy nghĩ như vậy đấy.

Nhưng mà…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1358


Chương 1358:

Hình như người phụ nữ kia thật sự rất tức giận thì phải.

Tất cả những lời nói và hành động của cô †a cũng đã vượt qua phạm vi mà Cư Chí Cường đã đề ra ban đầu rồi.

Tô Nhan nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình lại, gương mặt cô đỏ bừng lên.

Người phụ nữ kia hoàn toàn là đang nhục mạ cô.

“Cô này, cô quá đáng quá rồi đấy!” Tô Nhan nghiến răng nói.

“Nếu như có gì không vừa ý thì chúng ta có thể báo cảnh sát tới giải quyết! Lễ phục của cô, tôi đền! Lễ phục của tôi, cô có thể đền được không?” Người phụ nữ kia cười híp mắt nói.

“Được thôi! Vậy thì cứ báo cảnh sát đi!

Tôi không tin cảnh sát sẽ kêu tôi bồi thường 700 triệu cho cô!” Tô Nhan tức giận nói.

Cô cảm thấy mình không việc gì phải sợ cả. Cây ngay không sợ chết đứng!

Mở mồm ra đòi 700 triệu sao? Người phụ nữ này đúng là đang ăn vạ mà.

Mặc dù bộ lễ phục này cứ giặt một lần là coi như bị mất giá đi một chút thì cũng không thể bồi thường nhiều như thế chứ?

Nhưng nếu như những lời nói của người phụ nữ kia là sự thật, mặc dù không cần bồi thường 700 triệu, nhưng mà… 300, 400 triệu thì cung có khả năng chứ không phải không.

Tô Nhan thở dài, cô có chút bất lực.

Nhưng mà càng bất lực hơn đó chính là bộ lễ phục này của cô bị hỏng rồi.

Mặc dù bộ lễ phục này là Lâm Dương tặng cho cô, hơn nữa cũng không đắt đỏ gì nhưng mà cô thật sự vô cùng thích bộ lễ phục này.

Thật đáng tiếc…

Tô Nhan hít một hơi thật sâu, cô định rút điện thoại ra báo cảnh sát.

Nhưng mà đúng lúc này một giọng cười sang sảng đột nhiên truyền tới.

“Xảy ra chuyện gì thế? Đang yên đang lành sao lại muốn gọi cảnh sát đến đây vậy?”

Giọng nói càng lúc càng tới gần, có một đám người bước tới. Bọn họ đi tới chỗ Lâm Dương và Tô Nhan.

Đám người vừa bước đến ai cũng ăn mặc vô cùng lộng lẫy, khí chất cao quý, nhìn thôi đã thấy xa hoa.

Vừa liếc mắt nhìn đã biết bọn họ không phải người tâm thường.

Người đi đầu chính là một người đàn ông trung niên hơi mập, trên mặt nở một nụ cười hiền lành dễ mến.

Người đàn ông đó cầm ly rượu trên tay, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ Rolex nạm kim cương, trên người mặc bộ lễ phục đen bóng. Nhìn cách ăn mặc thì trông giống như một nhà giàu mới nổi thế nhưng nhìn thêm hai ba lần nữa thì lại cảm thấy trên người ông ta toát ra tràn ngập mùi vị trải đời sâu sắc.

Mà đi theo phía sau ông ta là một ông cụ trang phục của thời Đường, bên cạnh còn có một phu nhân mặc sườn xám màu đỏ rực.

Ai mà có mắt nhìn thì đều có thể nhận ra những người vừa tới đây đều là là những nhân vật có tiếng tăm lẫy lừng trong nước.

Nhâm Quy!

“Chủ tịch Nhâm tới rồi!”

Không ít quan khách lớn tiếng nói.

“Chào chủ tịch Nhậm!”

“Chủ tịch Nhậm!”

“Chào chủ tịch Nhậm ạI”

Cả đám người đều nhao nhao lên chào hỏi.

Người vừa mới tới không ngừng gật đầu, ông ta mỉm cười đáp lại.

“Tổng giám đốc Nhậm?” Tô Nhan cũng ngẩn cười, gương mặt cô lộ ra vẻ kinh ngạc.

Đến đây rồi cô cũng mới biết buổi yến tiệc ngày hôm nay chính là do Nhâm Quy, người có tiếng đứng đầu trong giới thương mại Trung Quốc đứng ra tổ chức.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1359


Chương 1359:

Trước kia cô thường xuyên nhìn thấy hình ảnh của Nhâm Quy xuất hiện trên TV.

Ông ta chính là lão đại oai phong có tiếng trong nhiều năm liên tiếp của giới thương mại nước nhài Địa vị vô cùng phi phàm.

Tô Nhan biết, Nhâm Quy không phải là người ở Giang Thành.

Mà ông ta ở đây tổ chức một buổi yến tiệc lớn như thế này, lại còn đặc biệt mời bà mẹ Hứa Ngọc Thanh của cô nữa. E rằng mục đích khác… cũng chính là muốn kéo Tập đoàn Dương Hoa lên cây cổ thụ này…

“Chủ tịch Nhậm, ông tới thật đúng lúc!

Nếu ông không tới thì e rằng đã xảy ra chuyện rồi.” Cư Chí Cường vội vàng bước lên trước, anh ta nở một nụ cười chua xót, nói.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hôm nay là một ngày vui như thế, tại sao lại cãi vã khó chịu với nhau như vậy?” Nhâm Quy cười cười, hỏi.

“Haiz, chỉ là hiểu nhâm nhỏ thôi! Hiểu nhầm thôi!”

Cư Chí Cường cười đáp lại.

Đám quan khách đứng bên cạnh liền thuật lại mọi chuyện vừa xảy ra.

“À, hoá ra là như thế à, tôi còn tưởng có chuyện gì to tát nữa chứ! Toàn chuyện lông gà vỏ tỏi đâu đâu không. Chuyện này thì chẳng có gì to tát cả! Mọi người cùng nhau bắt tay một cái, nâng ly lên cạn một ly không phải là đã hoà thuận với nhau rồi sao? Đây là buổi yến tiệc do tôi tổ chức, nếu như gọi cảnh sát tới thì chẳng phải tôi sẽ mất mặt lắm sao? Cô Lý, cô Trần, cho tôi chút mặt mũi đi! Chuyện này chúng ta giải quyết nhanh gọn với nhau thôi, có được không?”

Nhâm Quy cười ha ha nói.

“Cá nhân tôi cũng nghĩ như thế đấy! Cô ấy bị tổn thất bao nhiêu, tôi nên bồi thường bao nhiêu thì bồi thường mấy nhiêu là được rồi! Nhưng mà cô ấy lại mở mồm ra đòi 700 triệu, đương nhiên tôi không thể chấp nhận được!” Tô Nhan nói.

Nhâm Quy là lão đại trong giới thương mại, thế nhưng Cư Nam An là người ở tầng lớp nào chứ. Ngay cả Cư Chí Cường cô cũng phải nể mặt anh ta lấy vài ba phần. Một doanh nghiệp nhỏ nhà Tô Nhan tại Giang Thành sao có thể đắc tội nổi?

Vì thế cho dù cô có điều gì bất mãn thì cô cũng sẽ không thể không chấp nhận.

Thế nhưng người phụ nữ kia lại có thái độ như vậy.

“Chủ tịch Nhâm đã lên tiếng rồi thì tôi cũng không có ý kiến gì cả. Thế nhưng cô gái này và chồng cô ấy phải bồi thường đúng giá bộ lễ phục cho tôi! 700 triệu, không được thiếu một số nào cả!” Người phụ nữ kia hừ lạnh, nói.

“Cụ thể là bồi thường bao nhiêu thì cũng không thể là do cô ra giá được.” Tô Nhan nói.

“Không do tôi ra giá thì chẳng nhẽ để cô ra giá chắc? Cô nghĩ cô là ai chứ?” Người phụ nữ kia tức giận nói.

“Cô..” Tô Nhan cũng tức giận không kém.

Thế nhưng lúc này Nhâm Quy đã kịp thời lên tiếng.

“Ấy ấy ấy, sao lại bắt đầu cãi nhau nữa rồi? Mọi người đều bình tĩnh và từ từ nói chuyện thôi! Thực ra các cô cũng không cần lo lắng tới vấn đề này, về việc bồi thường bao nhiêu tiền cho bộ lễ phục của các cô, tôi đã có phương án giải quyết rồi!”

Lời vừa mới dứt, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Nhâm Quy.

Ánh mắt Tô Nhan, Lâm Dương, Cư Chí Cường cùng người phụ nữ kia cũng đồng loạt nhìn về phía Nhâm Quy.

“Ông Nhậm có phương pháp gì để giải quyết thỏa đáng chuyện này sao?” Cư Chí Cường hỏi.

“Đương nhiên là có rồi, chỉ cần một người có vai vế nhất tới kiểm định giá cả bộ lễ phục mà hai cô đang mặc trên người là được. Sau đó tiến hành tính toán xem tình hình tổn hại của bộ lễ phục bây giờ là bao nhiêu, từ đó tính ra nên bồi thường bằng nào thì bồi thường bằng ấy. Hai cô có đồng ý với ý kiến này không?” Nhâm Quy cười cười, nói.

“Đương nhiên tôi không có ý kiến gì cả.”

Người phụ nữ kia cười híp mắt, nói.

Sắc mặt của Tô Nhan trông vô cùng khó coi, đâm lao thì đành phải theo lao vậy. Cô chỉ có thể thấp giọng nói: “Tôi cũng không có ý kiến gì cả.”

Mặc dù bộ lễ phục cô đang mặc trên người cũng có giá mấy chục triệu, đối với người bình thường mà nói cũng đã là cao quý lắm rồi. Thế nhưng ở trong hội trường này, bộ lễ phục mấy chục triệu này của cô căn bản cũng chẳng khác hàng chợ, hàng vỉa hè là bao.

Huống hồ lễ phục của cô lại là loại không có nhãn hiệu, cũng chưa ai từng nhìn thấy nó. Ngộ nhỡ bị coi là hàng vỉa hè thì Tô Nhan có mười cái miệng cũng khó có thể giải thích được.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1360


Chương 1360:

Tô Nhan cũng không phải là người sĩ diện hão.

Nhưng mà chung quy lại cô cũng là người làm ăn buôn bán mà.

Người làm ăn buôn bán cũng phải chú ý đến dáng vẻ, chú ý đến cách đối nhân xử thế, nếu không người khác sao có thể hợp tác với cô được?

Mặc bộ lễ phục mua ở vỉa hè tới tham dự một buổi yến tiệc lớn như thế này, chẳng phải cô sẽ vô cùng mất mặt và làm trò cười cho đám đông quan khách ở đây sao?

Tới lúc đó cả Giang Thành sẽ truyền tai nhau câu chuyện cười này, như vậy thì cô làm sao tiếp tục làm ăn buôn bán ở cái đất Giang Thành này nữa chứ?

Sắc của của Tô Nhan rất khó coi, nhưng mà với tình hình hiện nay cô đã không còn sự lựa chọn nào tốt hơn nữa rồi…

Vốn dĩ Lâm Dương đang định nói gì đó thế nhưng Tô Nhan đã vội vàng ngăn anh lại.

Cô không muốn mọi việc càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.

“Chủ tịch Nhâm, ông muốn để ai tới kiểm định số tiền mà chúng tôi cần phải bồi thường đây?” Tô Nhan trầm giọng hỏi.

“Cô Thường Phương, có lẽ cô cũng đã nghe thấy rồi nhỉ? Để cô ấy tới xử lý chuyện này có được không?” Nhâm Quy mỉm cười nói.

Lời vừa mới dứt, một người phụ nữ ăn mặc thời thượng, trên mặt đeo mắt kính màu hồng đột nhiên từ trong đám đông bước ra.

“Wow!

Đám người trong hội trường bỗng chốc đồng thanh ồ lên.

“Gô Thường Phương cũng tới đây sao?”

“Trời ơi, sao trước đó tôi lại không nhìn thấy cô ấy vậy.”

“Nếu như cô Thường Phương mà ra tay thì tôi nghĩ bọn họ không còn lời nào để nói nữa đâu.”

Vô số quan khách đều tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.

Tô Nhan cũng kinh ngạc đến cực điểm.

Cô ngàn vạn lần cũng không ngờ tới Thường Phương bà hoàng của ngành thời trang thời thượng trong nước… cũng xuất hiện ở buổi yến tiệc ngày hôm nay!

Sự xuất hiện của Ngọc Phương khiến cho tất cả các vấn đề của dự án đó có được các phương án giải quyết chính xác nhất.

Với danh xưng là nữ hoàng của giới trang sức thời trang của nội địa, ánh mắt của Ngọc Phương là quyền uy nhất.

Từ lúc sáu tuổi, cô ấy đã bắt đầu tiếp xúc với ngành nghề thời trang.

Năm mười một tuổi đã bắt đầu may ra trang phục thuộc về riêng mình.

Cô ấy ở trong giới trang phục này lăn lê đấu đá mấy chục năm, từng xuất bản tạp chí thời trang, từng tổ chức triển lãm thời trang cá nhân, lại còn được nhiêu công ty trang phục của nhiều nước khác mời làm giám khảo khách mời của

Chương trình tuyển chọn thời trạm, thậm chí cô ấy còn được đăng lên trêu tạp chí TIME.

Nếu như nói là cả cô ấy cũng không thể giám định được giá cả của hai bộ lễ phục này thì e là chỉ có thể để đích thân chủ nhân đã may ra nó đến đây để nói rõ giá thôi.

“Xin chào cô Phương!”

“Cô Phương cũng đến rồi à, thật sự khiến cho người khác ngạc nhiên quá đấy.”

“Tôi nghĩ không có ai có được sức thuyết phục hơn cô ấy rồi.”

Các khách mời đều nỏ nụ cười rất tươi và nói rất cung kính.

Cô khách mời cũng không nhịn được kinh ngạc, sau đó lại quay đầu nở một nụ cười lạnh nhạt với Tô Nhan, trong ánh mắt tràn đây sự khinh miệt.

Sắc mặt của Tô Nhan lại càng trắng bệch hơn, cô cúi đầu và cảm thấy cô cùng xấu hổ.

Đã đến mức này rồi, cô thà tự móc bảy trăm triệu tiền túi ra để dẹp chuyện đặng yên thân cũng không nguyện để cho Ngọc Phương đến giám định bộ đồ này ở trên người của cô.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1361


CHương 1361:

Dù gì cô cũng là một người kinh doanh.

Nếu như được Ngọc Phương giám định ra rồi, vậy thì cô chắc chắn sẽ trở thành trò cười của thiên hạ.

Lúc đó nó sẽ phát sinh ra một đọt đả kicñ rất dữ dội đến việc kinh doanh của cô.

Đó không phải là điều Tô Nhan muốn nhìn thấy được.

Nhưng việc đã đi đến bước này rồi, đường như cục diện này đã không thể thay đổi được nữa.

Cô khách mời đó cười rất lạnh nhạt.

“Chắc là bây giò cô đã biết rôi chứ? Đồ phế vật đó không thể nào bảo vệ cô được, cô chỉ có thể đá tên đó sang một bên, sau đó sa vào lòng của bác sĩ Lâm, cô mới có thể có được mọi thứ, sở hữu mọi thứ! Bây giờ, cô phải đưa ra quyết định của cô rồi.

Nếu như cô lôi bác sĩ Lâm ra, ở đây sẽ không còn ai làm khó cô nữa, không còn ai khiến cho cô Z không vưi nữa, và cô sẽ trở thành nhân vật chính của bữa tiệc này Đỗ Chí Cường nhìn về phía Tô Nhan, nhếch môi lên cười lạnh lùng.

Nhưng.

Tô Nhan vẫn cúi đầu và không nói gì thêm.

Dường như cô đã lựa chọn từ bỏ rồi.

Điều này khiến cho cô khách mời với Đỗ Chí Cường rất khó chịu.

Ngọc Phương cũng không khách sáo mà bước thẳng về phía trước.

“Cô Phương.” Cô khách mời cười một cách khách sao.

“Ừm” Ngọc Phương gật đầu rồi nhìn lướt sơ qua bộ đồ của cô khách mời, sau đó lên tiếng nói: “Bộ này của em là lễ phục của nhãn hiệu nào?”

“Mẫu sản xuất với số lượng giới hạn của Tây Phi!” Cô khách mời cười rất đắc ý và nói.

“Là mẫu lễ phục dạ tiệc màu đen sản xuất giới hạn được phát hành ngày hai mươi tám của tháng này chứ?” Đôi mắt của Ngọc Phương sáng lên và liền nhận ra nguồn gốc của bộ lễ phục đó.

“Đúng vậy.” Cô khách mời càng kiêu ngạo hơn.

“Không tệ không tệ! Bộ dạ tiệc màu đen này được xem như là mẫu lễ phục tốt nhất của Tây Phi vào mấy năm gần đây rồi, nó hoàn toàn được làm bằng tơ tằm thượng đẳng, được hoàn toàn chế tạo bằng thủ công, mép viền của tay áo là dùng dây tơ của nhện lớp Siler ở nước Úc làm thành. Vào ngày hai mươi tám, Tây Phi chỉ bán ra ngoài bảy mươi bộ lễ phục như vậy, đến bây giờ vẫn chưa sản xuất bán một sản lượng lớn, cũng tức là nói bây giờ trước mắt bộ lễ phục dạ tiệc màu đen này chỉ có bảy mươi bộ, loại lễ phục này không phải là có tiền sẽ mua được! Cô nói nó là bảy trăm triệu, thực ra đó chỉ là giá mua của bộ này. Thực tế bây giờ giá bán của nó có thể lên đến một tỷ bảy trăm năm chục triệu.” Ngọc Phương nói.

“Wowl”

Cô khách mời đó kinh ngạc.

Trong đám người đã xôn xao lên một chút.

“Một tỷ bảy trăm năm chục triệu?”

Ngay cả bản thân cô khách mời đó cũng không ngờ được rằng bộ lễ phục này lại lên giá nhanh đến như vậy. Thực ra đây không phải là do cô ấy mua, là do người khác tặng cho cô ấy, cô ấy cũng không biết được giá hiện hành của bộ đồ này, nên cứ nói bừa là bảy trăm triệu. Nào ngờ giá trị của bộ đồ này lại cao đến mức như vậy.

“Cứ như vậy thì e là giá tiền cô Tô Nhan phải bồi thường là cao hơn rồi đấy chứ?” Có người không nhịn được nói rằng.

“Để tôi xem sao.”

Ngọc Phương đến gần thêm một chút, ngón tay nhẹ nhàng chà sát trên trang sức, sau đó lại nhìn kỹ vết dơ do nước rượu ở trước ngực của cô khách mời này. Sau đó lại thở dài một cách bất lực rồi lắc đầu: “Thì ra bộ dạ tiệc màu đen này không chỉ dùng tơ của lớp nhện Siler để may viền tay áo, bên mép ngực này của nó lại càng pha tạp thêm loại tài liệu này, nó khiến cho bộ đồ này ở dưới đánh đèn có thể sáng lấp lánh hơn.

Nhưng do bị nước rượu làm ướt đi, màu sắc đó đã không thể biến hóa ra được nữa, với lại nó còn là không thể khôi phục được. Và bộ đồ này, chỉ có thể nhẹ nhàng lau chùi, không thể nào giặt được. Đổi một cách nói khác là bộ đồ này được xem như là hủy rồi.”

“Cái gì?” Sắc mặt của Tô Nhan dần dần thay đổi.

Tất cả mọi người có mặt ở nơi này đều kinh ngạc.

“Hơợ, cô Vân, trước đó tôi bảo cô đều cho tôi bảy trăm triệu là xong chuyện rồi. Kết quả cô không chịu, bây giờ xem ra bảy trăm triệu đó không đủ để cô đền đấy!” Cô khách mời đó chế giễu rằng.

Tô Nhan ngây người ở tại chỗ, cơ thể có chút choáng váng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1362


Chương 1362:

“Bình à, em xem lại lời em nói đi chứ. Bộ đồ này là do chồng của cô Lâm Dương làm hư, làm sao có thể trách cô Vân được chứ?

Em nên tìm tên Lâm Dương đó bồi thường cho em” Đỗ Chí Cường liền nói.

Mục đích của anh ấy không phải là khiến cho Tô Nhan khó xử, mà là ép cho Lâm Dương rời đi!

“Nhưng tên đó là chồng của cô Tô Nhan mài! Chồng của cô là một tên phế vật, phế vật có thể xứng với lại bộ đồ này của em sao?

1362-1-chang-re-sieu-cap-cua-nu-than.jpg


“Trên tay của tôi không có một tỷ năm trăm triệu tiền mặt. Thế này đi, mọi người cho tôi một chút thời gian, tôi đi gom tiền lại rồi mới đưa cho.” Tô Nhan nói nhỏ nhẹ.

“Aiya, cô Vân ài, tôi nói cô còn giữ ở bên cạnh đồ phế vật đó làm gì? Một tên phế vật chỉ biết ăn của vợ! Không có bản lĩnh gì cả!

Làm sao mà xứng đôi với cô chứ?”

“Đúng vậy, cô vừa trẻ trung tài giỏi, vừa xinh đẹp, cô nên ở bên cạnh anh tài tuyệt thế như bác sĩ Lâm mới đúng. Tên khiếp nhược đó không xứng đáng với thân phận chồng của côi”

“Đúng vậy cô Vân, cô nhìn đi cô kết hôn với một tên phế vật đã thôi rồi! Bây giờ cô còn trẻ, cô không thể để cho tên đó kéo chân cô lại cả đời này được!”

“Ly hôn đi!”

“Đúng rồi, ly hôn đi!”

“Ly hôn đi!”

Các khách mời ở xung quanh đều khuyên nhủ cô, người nào người nấy nhìn rất tận tình, giọng điệu kéo dài…

Dù cho cô khách mời cũng đứng đó cứ cười rồi lên tiếng: “Tô Nhan, nếu như cô chịu ngoan ngoan ly hôn với tên phế vật đó thì tôi sẽ kiếm tên phế vật đó tính chuyện này!

Chuyện này không còn liên quan đến cô nữa!

Nếu như cô không chịu ly hôn với anh ta, vậy thì bộ đồ này của tôi do hai người chịu trách nhiệm. Anh ta là không thể nào có tiền rồi, vậy thì tôi chỉ có thể kiếm cô mà thôi, cô tự cân nhắc đi nhé!”

Lời vừa dứt, Tô Nhan liền lui về sau hai bước, cả người cũng có chút đứng không vẫn.

Cô để tay trên trán, cảm thấy cả người có chút muốn phát xỉu.

Ly hôn là không thể nào ly hôn rồi, Tô Nhan chưa từng nghĩ qua chuyện này.

Nhưng cô không thể nào ngờ được là các khách mời này lại… hướng về phía của bác sĩ Lâm để tạo áp lực cho mình.

Hơn thế nữa, họ còn… bày tỏ thẳng ra như vậy nữa.

“Tôi sẽ đền… Tôi sẽ đền tiền..” Tô Nhan có chút bất lực mà nói, nhưng cô đã quyết định rồi.

Không ít người nghe thấy lời này rất thất vọng.

Sao Tô Nhan này lại ngoan cố đến mức như vậy chứ?

Nếu như nói trước đó cô không có lý do để đá Lâm Dương đi, bây giờ không phải là có một lý do rất tốt sao?

Không lẽ người phụ nữ này không thích bác sĩ Lâm?

Có một số người thấy hơi tức giận rồi.

Nhưng lúc này, Lâm Dương ở một bên đột nhiên lên tiếng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1363


Chương 1363:

“Số tiền đó để tôi đền. Nó là bao nhiêu thì tôi đền bao nhiêu. Nhưng trước khi đền tiền, cho hỏi cô Ngọc Phương, cô có thể nói cho người phụ nữ này nghe là cô ta nên đền cho vợ của tôi bao nhiêu tiền trước không?”

Lời này vừa thốt lên, tất cả mọi người liền im phăng phắc.

Tất cả mọi người đều trừng to mắt mình ra và nhìn Lâm Dương với ánh mắt không dám tin.

Không ai dám tin vào chính đôi tai của mình cả.

Mọi người đều trừng to mắt lên và nhìn nhau không ngừng.

Đỗ Chí Cường với cô khách mời đó lại càng ngỡ ngàng.

Lâm Huy vẫn là dáng vẻ cười hơ hơ, nhưng trên khuôn mặt thân thiện đó đã tràn đầy sự khinh miệt.

“Anh… Anh nói cái gì? Tôi phải đền bộ đồ cho cô ta?”

Cuối cùng cô khách mời đó không nhịn được lên tiếng.

Cô bước lên phía trước một bước, sau đó nhìn kỹ Tô Nhan một vòng rồi lại cười ha hả lên.

“Không thành vấn đề, không thành vấn đề. Bộ đồ này của vợ anh bao nhiêu tiền đó?

Tôi đền, tôi đền! Chỉ cần anh thích, tôi đền gấp đôi cũng được, ha ha ha…” Cô khách mời đó cười lớn lên, vẻ mặt của cô đều là chế giễu và cười khinh.

“Một tên đần, đây không phải là tự làm nhục mình sao?” Đỗ Chí Cường lắc đầu mà cười khinh.

“Được, nếu như cô muốn đền gấp đôi thì cô cứ việc đền thôi. Mời cô Ngọc Phương đến để giám định tổn thất của bộ trang phục này là bao nhiêu nhé.” Lâm Dương nói rằng.

Vẻ mặt nghiêm túc của anh khiến cho mọi người ở đây cười rầm rộ lên.

Hiển nhiên, không có ai xem Lâm Dương ra gì, thậm chí rõ ràng bộ đồ này của Tô Nhan cũng không phải là hàng của nhãn hiệu gì. Nếu không thì cô khách mời đó cũng không dám dùng dao để rạch rồi.

“Cô Ngọc Phương, thế mời cô xem thử nhé.” Lâm Huy mỉm cười nói.

“Được.” Ngọc Phương gật đầu.

Thực ra cô đã sớm để ý đến bộ lễ phục này của Tô Nhan rồi.

Không biết vì sao, cô ấy luôn cảm thấy một cảm giác quen thuộc. Nhưng bất chợt lại không nhớ ra được cô ấy từng gặp ở đâu.

“Cô Vân, bộ lễ phục này của cô là của nhãn hiệu nào đấy?” Ngọc Phương vừa ngắm vừa hỏi.

“Cái này… tôi… tôi cũng không biết.” Tô Nhan trầm giọng nói.

“Cô không biết?” Ngọc Phương ngây người.

“Đúng vậy, tôi không biết. Bởi vì đây do chồng của tôi tặng cho tôi.” Tô Nhan nói.

Ồ? Lâm Dương tặng à?”

“Đó chắc được tám phần là hàng lề đường rồi!”

“Khó trách tại sao sắc mặt của cô Vân khó nhìn như vậy. Gặp được những chuyện này, bản thân mình lại mặc một bộ đồ hàng lề đường đến tham gia bữa tiệc. Thật sự khiến người khác thấy khó xử mà.”

“Cô Vân này cũng quá thê thảm khi… gặp phải một người chồng phế vật như vậy!”

“Trong đầu của tên Lâm Dương đó được đựng cứt hả? Tình hình này còn kêu cô Ngọc Phương đi giám định bộ đồ của cô Vân? Anh đang chê cô Vân không đủ nhục mặt hay sao?”

“Nếu như trong đầu của anh ta không đựng cứt thì bây giờ cũng không làm ăn ra kiểu thậm tệ như vậy rồi.”

Đám người xung quanh liền ồn ào lên.

Rất nhiều người đều cười khinh và nhìn sang Lâm Dương để dị nghị.

“Tôi nói rồi mà, đây chỉ là một món hàng lề đường! Thấy chưa.” Cô khách mời đó cười nói rằng.

Đỗ Chí Cường lắc đầu: “Lần này e là Tô Nhan sẽ sẵn lòng đá bay anh ta rồi nhỉ. Cho tôi là Tô Nhan, giữa Lâm Dương với lại bác sỹ Phan, tôi chắc chắn sẽ chọn bác sỹ Phan, hai người này không có bất kỳ cái gì so sánh được cả “Chứ sao nữa?”

Cô khách mời đó cười và nói rằng.

Xung quanh chỉ còn có tiếng cười khinh.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1364


Chương 1364:

Vẻ mặt của Tô Nhan càng lúc càng trắng bệch hơn nữa. Ngôn luận ở xung quanh cô khiến cho cô rất muốn tìm một cái lỗ để chui vào trong đó.

Mặt của Ngọc Phương cũng lộ ra một biểu cảm mơ màng rồi.

“Như vậy à… Chắc là bộ lễ phục này không tốn nhiều tiên chứ?”

“Mấy chục triệu…” Tô Nhan nhỏ giọng nói.

“Thật chứ? Mấy chục triệu?”

Ngọc Phương nhìn mấy viên trang sức ở trên cổ áo của cô rồi không nhịn được nói rằng: “Chắc đây là mô phỏng cúc áo kim cương đen chứ nhỉ… Thành sắc này, công nghệ đều không tệ, thật sự giống hệt như thật… với lại dây kim chỉ vàng kim này nữa…

thật sự quá thật đi…”

Ngọc Phương cảm thán rằng.

Các khách mời nghe được đều rất ngạc nhiên.

Sau đó họ lại thấy được Ngọc Phương lại đưa tay ra, nhẹ nhàng chà sát bộ lễ phục của Tô Nhan.

Tô Nhan có chút hiếu kỳ.

Đám người xung quanh lại càng cảm thấy khó hiểu.

Đột nhiên Ngọc Phương rùng mình một cái, sau đó trừng to mắt lên vào nhìn chằm chằm bộ lễ phục của Tô Nhan một cách không dám tin được.

Ánh mắt đó… giống như là nhìn thấy được một thứ gì đó cực kỳ không dám tin.

“Cô Ngọc Phương, ngài sao rồi?”

Đỗ Chí Cường cảm thấy có chút gì đó không đúng lắm và hỏi cô ấy ngay lập tức.

“Chắc rằng là cô Ngọc Phương cảm thấy chất liệu vải này dở tệ quá, không thể chấp nhận được rồi.” Cô khách mời đó khẽ cười ra tiếng.

“Đó phải là lễ phục nát đến mức đồ nào mới khiến cho cô ấy có hành động thất lễ như vậy đấy.” Có người cười nói.

“Nát sao? Nhưng lúc nấy cô Ngọc Phương vừa mới nói là công nghệ mô phỏng của bộ lễ phục này không tệ đấy, chắc là nó sẽ không quá tệ nhỉ?”

“Hơ, công nghệ mô phỏng có tốt đến mức nào đi chăng nữa thì nó cũng là một món hàng lề đường thôi! Chúng ta đều là người với thân phận gì? Ai mà lại mặc một bộ đồ lề đường để đến đây chứ? Dù cho là người phục vụ cũng phải mặc lễ phục có nguồn hàng chính thống cơ mài!”

“Cũng đúng!”

Các khách mời đó dần dần lên tiếng.

Lâm Huy cũng không nhịn được mà cười ra tiếng: “Cô Ngọc Phương, nếu thấy được rồi thì mau kết thúc vở kịch hài này đi. Nếu không sẽ ảnh hưởng đến bữa tiệc này rồi Nhưng mà… Ngọc Phương như thể không nghe được lời của Lâm Huy vậy.

Cô ấy vẫn trừng to mắt mình, sau đó ngơ ngác nhìn chằm chằm bộ lễ phục của Tô Nhan. Sau đó lại nhìn lại mấy cái cúc áo kim cương đen đó, rồi nâng tay của cô lên ngắm nhìn kỹ lưỡng từng sợi chỉ một.

Cảnh tượng này lại khiến cho mọi người dần dần ngây người ra nữa rồi.

Ngọc Phương đây là thế nào vậy? Một bộ lễ phục rẻ tiền thôi mà có cần xem lâu đến như vậy không?

Mãi cho đến lúc này, Ngọc Phương chợt ngẩng đầu lên, cô ấy nhìn Tô Nhan với vẻ mặt kinh ngạc.

“Cô Vân, rốt cuộc… rốt cuộc bộ đồ này…bộ đồ này của cô là bao nhiêu tiền?”

Toàn bộ những vị khách có mặt tại đây đều thất kinh xen lẫn bối rối.

Ngọc Phương làm gì vậy?

Đó không phải chỉ là một món hàng nhái thường được bày bán ở vỉa hè thôi sao? Có gì mà ồn ào?

Hơn nữa giá cả của loại sản phẩm này đâu có gì đáng để quan tâm?? Nó chắc cũng chỉ vài triệu đồng thôi, rất bình thường.

Mọi người không thể hiểu được.

Tô Nhan cũng rất ngạc nhiên.

“Cô Ngọc Phương, tôi… vừa rồi không phải tôi đã nói rồi sao? Chỉ mấy triệu…” Tô Nhan ấp úng đáp.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1365


Chương 1365:

“Mấy triệu? Vậy… cái này rốt cuộc là mấy triệu?” Ngọc Phương vội hỏi.

Tô Nhan hơi khựng lại, sững sờ nhìn về phía Ngọc Phương: “Hình như… hình như là…

hai mươi lăm triệu…

“Hai mươi lăm?”

Ngọc Phương giật cả mình, toàn thân run run.

Cô ấy có vẻ là vừa nghĩ ra điều gì, đột nhiên lấy điện thoại ra, lướt nhanh ngón tay trên màn hình.

Sau một lúc, cô ấy lướt đến một bức ảnh.

Trên hình ảnh cho thấy một bộ váy tuyệt mỹ đang được trưng bày trong tủ kính.

Dưới sự chiếu sáng của nhiều loại đèn khác nhau. Bộ váy này từ trên xuống dưới đều có ánh hào quang nhẹ lấp lánh. Đặc biệt đẹp mắt.

Từng sợi vải tơ tằm, từng mảnh vải dường như rất sống động, mặc dù chỉ là một bức ảnh, tác động của nó lên thị giác người xem vẫn vô cùng mãnh liệt.

Ngọc Phương ngây người nhìn bức ảnh này, không ngừng so sánh với bộ lễ phục trên người Tô Nhan, hai mắt càng ngày càng mở †o, dường như sắp rơi ra khỏi hốc mắt.

Cũng không biết là đã qua bao lâu, cô ấy hung hăng hít một hơi thật mạnh, tựa hồ muốn trấn tĩnh tinh thần một chút.

“Giám đốc Lâm.”

Giọng của Ngọc Phương có hơi run. Mở miệng gọi lớn.

“Có chuyện gì vậy, thưa cô?” Lâm Huy hỏi.

“Phiền ông yêu cầu kỹ sư ánh sáng chiếu đèn sân khấu ra đây.”

“Để làm gì vậy?”

Lâm Huy không thể giải thích được.

“Đừng hỏi nữa, chúng ta hãy cứ làm trước đã.” Ngọc Phương đáp.

Những người ở xung quanh càng lúc càng trở nên hoang mang, Lâm Huy vẫn làm theo, gật đầu với người bên cạnh, người này lập tức chạy đi.

Chỉ một lúc sau.

Lách tách lách tách lách tách…

Có một hồi âm thanh chuyển đổi rõ ràng.

Rất nhiều ánh đèn sân khấu hướng vào Tô Nhan.

Và vào khoảnh khắc ánh sáng bao trùm lấy cơ thể cô, tất cả mọi người đều trở nên ngây dại.

Thoạt nhìn thì bộ lễ phục của Tô Nhan trông cũng không có gì nổi bật, nhưng tại thời khắc này quả thực đúng là phát ra ánh sáng tựa như trăng sáng và như các vì sao.

Cả người của cô được bao bọc trong một loại ánh sáng rực rỡ, lúc này như đã biến thành tiên nữ, thanh lịch thoát tục, không ăn pháo hoa1. Như thần tiên hạ phàm, khiến cho ai cũng phải say đắm.

Mọi người há to miệng, trợn mắt, trái tim điên cuồng đập loạn xạ.

Lúc trước, khi Tô Nhan kéo Lâm Dương đi tới trong góc, ánh sáng ở đây lờ mờ nên chất liệu hoàn mỹ của bộ lễ phục này cũng không được phô bày một cách hoàn hảo.

Mà bây giờ nó giống như một báu vật có một không hai, được phơi bày ra trước mặt thế gian.

Về phần Tô Nhan. Cô càng giống như Hằng Nga, xinh đẹp đến mức nghẹt thở.

Thời điểm này vẻ đẹp cả người của cô đã nâng lên một cảnh giới không thuộc về phàm nhân.

“Đóa Hoa Hy Vọng! Đó thực sự là Đóa Hoa Hy Vọng!!”

Với những giọt nước mắt của sự phấn khích tuôn trào, người này run rẩy hét lên: “Tôi thực sự đã nhìn thấy được Đóa Hoa Hy Vọng! Không thể tưởng tượng nổi, thật không thể tin được…”

Bốn phía xung quanh đều vô cùng chấn động.

“Đóa Hoa Hy Vọng? Đó là cái gì?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1366


Chương 1366:

“Cô Phương. Cô làm sao vậy? Lễ phục của cô Tô Nhan … là sao?”

“Khi ánh đèn chiếu vào, bộ lễ phục này trông thật đẹp…”

“Gần giống với áo của trời … cộng với ngoại hình đỉnh cao của cô Tô Nhan, trông rất hợp …

Tất cả các loại ca ngợi được đưa ra, nhưng rõ ràng là có nhiều giọng nói có vẻ bị sốc hơn.

Vẻ mặt cô khách mời cũng kinh ngạc.

Ngây ngốc nhìn Tô Nhan.

Nhưng một lát sau, cô ta khịt mũi nói: “Cái gì mà Đóa Hoa Hy Vọng với chả không!

Chẳng phải chỉ là hàng nhái vỉa hè giá vài triệu thôi sao? So với lễ phục dạ hội màu đen của tôi, nó là cái thá gì? Quần áo của tôi đủ mua mấy chục cái sạp bán hàng nát này!”

Muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu! ” Cô khách mời chua ngoa nói.

Nhưng khi cô ta vừa dứt lời, Ngọc Phương đã lắc đầu, nghiêng đầu về phía cô †a và nói: “Thưa cô, khả năng cô đã lầm rồi, chiếc váy này không phải giá mấy triệu! Nó cũng không phải là hàng nhái ngoài vỉa hè!”

“Cái gì?”

Cô ta khế giật mình. Sững sờ nhìn Ngọc Phương, “Nhưng không phải Tô Nhan vừa nói … bộ váy này là hai mươi lăm triệu sao?”

“Đó có thể là do cô Tô Nhan nghe nhầm giá của chiếc váy này từ “tỷ” thành “triệu”.

Thực ra giá của nó là hai trăm hai mươi lăm tỷ!”, cô ấy thản nhiên nói.

Ngay khi điều này được nói ra, xung quanh lại một lần nữa lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người đều chết lặng.

Ngay cả Tô Nhan cũng đứng hình tại chỗ. Đầu óc trống rỗng.

“Bộ Đóa Hoa Hy Vọng này là dành cho phụ nữ và còn có một bộ dành cho nam giới.

Chúng được gọi chung là Song Hoa Hy Vọng. Song Hoa Hy Vọng được tự tay may bởi ông Sandro, ông chủ kho báu quốc gia người Ý. Tổng cộng chỉ có hai bộ. Một bộ được trưng bày trong Phòng Triển Lãm Trang phục Quốc gia tại thủ đô của Ý, còn một bộ đã được bán. Ông Sandro năm nay đã bảy mươi chín tuổi. Bởi vậy mà bộ này rất có thể là thiết kế để đời cuối cùng của ông, vì vậy giá của bộ này khi đấu giá có thể là còn cao hơn nữa, tôi đoán ít nhất giá ban đầu cũng phải là một trăm tỷ! Có thể một phát tăng lên năm trăm, thậm chí một nghìn tỷ, giá đỉnh điểm sẽ không có giới hạn! “

Ngọc Phương liếc nhìn lỗ thủng trên bộ váy của Tô Nhan, mặt mũi đầy tiếc nuối nói: “Từ mức độ hư tổn của bộ váy này, nó chỉ có thể được vá lại bởi ông Sandro, nhưng cho.

dù nó được sửa chữa thành công. Nó cũng không còn là một bộ váy nguyên vẹn nữa, sau khi sửa lại rồi cũng sẽ mất hết ý nghĩa của nó, thiệt hại do vết cắt này là không thể khắc phục được, vì vậy thưa cô, tôi nghĩ nếu như cô muốn bồi thường tổn thất cho cô Tô Nhan mà nói, tôi e rằng cũng sẽ tốn tiền tỷ…

Giọng nói vừa dứt, cô khách mời ngồi bệt xuống đất, mặt trắng bệch như tờ giấy.

1 Dùng miêu tả vẻ đẹp thanh tú, diễm lệ của người con gái, giống như tiên nữ ở trần gian đã thoát khỏi nhu cầu của phàm nhân

Phòng tiệc im ắng đến rợn người.

Tất cả khách mời vẫn còn đang đứng hình.

Ngay cả người ngồi trên sân khấu chơi vĩ cầm cũng ngừng diễn tấu mà kinh ngạc nhìn đám đông.

Một bộ lễ phục giá tiền tỷ? Khủng! Điên rồi! Đây có phải là đang mặc một bộ váy làm bằng vàng không? Không! Chỉ sợ rằng một bộ váy làm bằng vàng cũng không đáng giá được đến như vậy, phải không? Tim mọi người đập loạn xạ và đầu của rất nhiều vị khách mời đã trỏ nên trống rỗng.

Có thể tham dự bữa tiệc này, ai mà không có phú quý giàu sang.

Nhưng bất kể là ai, cho dù là Lâm Huy, cũng bị sốc bởi bộ váy trị giá cả mấy trăm tỷ.

Tất nhiên người bị tác động lớn nhất là Đỗ Chí Cường và cô khách mời.

Sắc mặt Đỗ Chí Cường vô cùng nhợt nhạt, liên tiếp lùi lại phía sau, đôi mắt trừng trừng.

“Mấy trăm tỷ? Làm sao có thể?”

Đỗ Chí Cường lầm bẩm.

Về phần cô khách mời, cô ta đã sớm sợ hãi tới mức đứng dậy mà gào khóc, còn nghẹn ngào như muốn tắt thỏ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1367


Chương 1367:

Bộ váy tiên tỷ nhưng lại không phải chỉ một trăm hai trăm tỷ, mà là năm trăm sáu trăm tỷ… Nhiều tiên như vậy làm sao cô ta có thể kiếm được ra? Ngay cả gia tộc của cô ta cũng không có cách nào móc ra được nhiều tiền như vậy, e rằng đem cô ta bán đi cũng chưa đủ trả một phần nhỏ.

Dần dần, tất cả các vị khách đều bình tĩnh trỏ lại.

Biểu cảm của mọi người rất phức tạp, ghé tai thì thâm với nhau, trêu mặt nguyên một đám người vẫn là vẻ khó tin.

“Cô Phương, cô có thể nào đã nhầm lẫn không? Bộ váy này … nó thực sự đắt như vậy sao?”

Lâm Huy chần chừ nhưng vẫn không thể không nói.

“Đúng, đúng, đúng rồi, cô Phương, nhất định là cô nghe nhầm rồi! Thoạt nhìn thì nó cũng…

không… không có gì… đặc biệt…”

Đỗ Chí Cường vội vàng mỏ miệng an ủi, vốn là muốn làm giảm đi giá trị của bộ váy để hạ giá, nhưng nhìn vầng sáng duy mĩ của bộ váy dưới ánh đèn sân khấu, những lời nói của anh ấy không khỏi trỏ nên trống rỗng.

“Anh đang nghỉ ngò tầm nhìn của tôi à?”

Ngọc Phương nhìn Đỗ Chí Cường, giận đữ nói.

“Không, không, không, cô Phương, tôi không có ý đó, tôi chỉ… chỉ là…

Đỗ Chí Cường ngẩn người một lúc rồi im bặt.

“Nếu mọi người thắc mắc về giá cả và tính xác thực của bộ váy này, thì rất đơn giản.

Chỉ cần lấy điện thoại di động ra và so sánh nó với video hiệu ứng của bộ váy Flower of Hope.

Hiệu ứng của bộ váy này dưới ánh đèn sân khấu là có một không hai. Không ai trên thế giới có thể dệt ra được hiệu quả như vậy! “Ngọc Phương nhẹ nói.

Một số vị khách sau khi nghe thấy đã âm thầm lấy điện thoại ra so sánh.

Chứng kiến tạo hình Lương diễm của Đóa Hoa Hy Vọng trong video và so sánh nó với cảnh này trên người của Tô Nhan, tất cả những người còn nghỉ hoặc đều im lặng.

Đỗ Chí Cường lại rơi vào trầm mặc.

Cô khách mời vẫn đang khóc, người đã rã rời, lảo đảo muốn ngã, thầm chí còn suýt ngất.

Về phần nhân vật chính của vụ việc, Tô Nhan ở chính giữa vẫn đang bị khiếp sợ.

Tác động của sự việc này đối với cô…

cũng mạnh không kém.

Trong tình huống này, cô cũng không biết nên xử lý thế nào.

Nhưng vào lúc này, lại có một giọng nói khác phát ra.

“Cô Ngọc Phương, thật ra tôi không nghĩ là cô này cần phải bồi thường mấy trăm tỷ!”

Mọi người đều đồng loạt nhìn xung quanh.

Ngọc Phương cũng lo lắng tìm nguồn phát ra âm thanh.Nhưng đã thấy Lâm Dương từ trong góc đi ra, chậm rãi đi tới bên cạnh Tô Nhan, ánh đèn chiếu vào người của anh, trong chốc lát, bộ đồ vest đồng dạng trên người anh cũng toát ra ánh sáng chói mắt, khiến cho anh tựa như là thiên thần hạ phàm.

Đám đông lại lần nữa sôi sục, hầu như không còn đứng vững.

“Song Hoa Hy Vọng…Song Hoa Hy Vọng đều xuất hiện!!”

Ngọc Phương gần như thét lên.

Đồng tử của Đỗ Chí Cường giãn to và chợt ý thức được điều gì đó.

Lâm Dương kéo kéo phần áo ở vai và ngực, anh bình tĩnh nói: “Vừa rồi cô này rót rượu từ trong ly lên người tôi, độ tỉnh xảo của bộ đồ này cũng đã hỏng, cho nên tôi nghĩ cô †a phải bồi thường không phải chỉ một bộ quần áo mà là hai bộ. Nếu số tiền bồi thường Đóa Hoa Hy Vọng là gấp đôi, thì ít nhất sẽ bắt đầu từ một nghìn tỷ. Cô Ngọc, cô cảm thấy có đúng vậy không? “

Tiếng xì xì!

Vô số âm thanh ớn lạnh phát ra.

Cú sốc quá lớn khiến nhiều người không khỏi ngừng suy nghĩ.
 
Back
Top Bottom