Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 886: 886: Chương 885


“Có rồi! Có rồi!”
“Chị dâu … Tẩu phu nhân cử động được rồi?”
“Kỳ tích! Quả thực là kỳ tích!”
Các trưởng lão đều kích động.

Diệu Thủ trợn mắt, không còn gì để nói.

Lâm Dương nắm chặt ngân châm, thân thể cây kim châm khẽ rung động, anh vẫn chưa buông tay, mà truyền một luồng khí về phía ngân châm.

Luồng khí này rất mỏng, hoàn toàn không thể nhận ra, nhưng nó truyền vào trong cơ thể của người phụ nữ thông qua cây kim châm đang run run kia.

Một lúc sau…
Xíchl Lâm Dương mạnh mẽ rút ngân châm ra.

Anh lùi về sau hai bước, trên mặt có vài giọt mồ hôi.

“Bác sĩ Lâm, Tẩu phu nhân sao rồi?” Máy vị trưởng lão đứng phía sau vội vàng tiến lên phía trước.

“Tôi đã nói rồi.

Tình hình rất nguy hiểm.



Lâm Dương quan sát ngân châm, nhưng thấy toàn bộ ngân châm đã trở nên đen như mực.

“Đây là độc trong cơ thể Tẩu phu nhân sao?” sở Túc cẩn thận hỏi.

“Đúng vậy, tôi đã dẫn nó ra ngoài.


Lâm Dương quay đầu lại mỉm cười nhìn Diệu Thủ trưởng lão: “Diệu Thủ trưởng lão, độc tố mà bà dẫn ra chính là cái này đúng không?”
Khuôn mặt của Diệu Thủ biến sắc, há hốc mồm, không nói nên lời.

“Diệu Thủ trưởng lão, đây là độc trong cơ thể Tẩu phu nhân sao?” Một vị trưởng lão thật thà đứng bên cạnh không nhịn được, lên tiếng hỏi.

Diệu Thủ hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại.

Đã cam chịu rồi sao.

Mọi người đều giật mình, cũng rất kinh ngạc.

“Như vậy thì chúng tôi đã hiểu lầm cậu Lâm Dương rồi.

Cậu Lâm Dương quả thật là một thần y xuất sắc.

” Huyết Nham trầm giọng nói, sau đó đi về phía Lâm Dương, hơi siết chặt tay, nói: “Cậu Lâm, vừa nãy chúng tôi đã hiểu lầm cậu.

Mong cậu đừng trách móc chúng tôi!”
“Không sao, chỉ là hiểu làm mà thôi.

Tôi không để tâm.


Lâm Dương mỉm cười.

Huyết Nham thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt.

Cậu Lâm thật sự là người rộng lòng!”
“Khách sáo rồi!” Lâm Dương mỉm cười, đột nhiên nói: “Bây giờ tôi đã khám bệnh xong, tôi có thể rời khỏi đảo chưa.

Huyết Nham th* d*c.

“Rời khỏi đảo? Cậu Lâm, cậu có ý gì? Cậu … không chữa trị cho Tẩu phu nhân sao?”
“Tại sao tôi phải chữa trị cho Tầu phu nhân?” Lâm Dương thản nhiên mỉm cười, nói: “Ông mời tôi lên đảo, dường như chỉ muốn tôi chứng minh y thuật của mình, tìm một cái cớ để nhốt Huyết U U lại sao? Ông đâu có yêu cầu tôi chữa bệnh cho bà ta?”
Huyết Nham căng thẳng, vội vàng siết chặt tay lại: “Vậy thì bây giờ tôi mời cậu Lâm chữa bệnh cho Tầu phu nhân!”
“Tôi, dựa vào cái gì mà tôi phải chữa bệnh cho bà ta?”
Lâm Dương yên lặng nhìn chằm chằm vào Huyết Nham, hỏi.

Hơi thở của mọi người đều rất căng thẳng, không phát ra âm thanh.

“Thái độ của các người đối với tôi vô lễ như thế, từng người từng người đều chát vấn tôi, còn muồn chặt đứt tay chân của tôi đem đi làm bù nhìn.

Bây giờ tôi chỉ biểu hiện ra một ít y thuật, các người yêu cầu tôi chữa bệnh cho người của các người…… Đây là tác phong của đảo Vong Ưu sao?” Lâm Dương cười khẩy, vẫn không quên nhìn về phía Diệu Thủ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 887: 887: Chương 886


Sắc mặt của Diệu Thủ từ xanh hóa tím, nghiến răng nói: “Ranh con, tôi thừa nhận y thuật của cậu giỏi hơn người bình thường, nhưng cậu đừng nghĩ rằng y thuật của cậu giỏi hơn tôi, cậu đừng hòng sỉ nhục tôi!”
“Y thuật của tôi không giỏi hơn bà? Tức là nói tôi kém hơn bà sao? Nếu đã như vậy, xin các vị trưởng lão bảo Diệu Thủ trưởng lão đến chữa trị cho Tẩu phu nhân đi.

Tại hạ cáo từ.” Lâm Dương bình tĩnh nói, xoay người muốn rời đi.
“Cậu Lâm, xin đợi một chút!”
Đám người Huyết Nham vội vàng chạy lên phía trước.
Diệu Thủ vô cùng tức giận, hét lên: “Người đâu!”
“Có đệ tử!”
Các đệ tử ở ngoài đều chạy vào, đứng chặn ở cổng lớn.
Lâm Dương dừng bước, thản nhiên nhìn đám người ngoài công.
Chỉ nghe Diệu Thủ tức giận nói: “Ranh con, cậu muốn lấy Tẩu phu nhân uy h**p tôi, ép tôi phải cúi đầu sao? Hừ, đừng hòng! Tôi nói cho cậu biết, hôm nay cậu trị thì trị, không muốn trị thì cũng phải trị.

Nếu như cậu không trị, hôm nay cậu sẽ chết ở đây! “
“Bà uy h**p tôi sao?” Lâm Dương quay đầu lại, híp mắt nhìn chằm chằm Diệu Thủ.
“Uy h**p cậu thì sao? Cậu đừng quên.

Đây là đảo Vong Ưu.

Cậu là người ngoài đảo thì có thể làm gì được tôi chứ?” Diệu Thủ cười khẩy.
“Thú vị đấy.” Lâm Dương gật gật đầu, khẽ cười, nói: “Diệu Thủ, tôi vôn dĩ không phải là một người thích tranh cường háo thắng, nhưng sau khi tôi nhìn thấy thái độ của bà đối xử với các đệ tử ngoài đảo ở bụi lau, tôi đã xem thường bà.

Bà nghĩ rằng y thuật của bản thân là thiên hạ vô địch sao, tự cho mình ở trên người khác, y thuật của tôi dư sức giẫm bẹp bà đấy! Người làm nghề y, không dựa vào y thuật của bản thân mà dương dương tự đắc! Bà không xứng làm bác sĩ! “
“Cậu… cậu đang dạy dỗ tôi?” Diệu Thủ run rẩy, hai mắt gần như có thể phun ra lửa.
Nhưng thấy Lâm Dương giang hai tay ra, mỉm cười nói: “Chẳng phải vừa nãy bà nói muốn tôi chết ở đây sao?
Được, bà ra tay đi, tôi để cho bà giết! Tôi muốn xem thử, bà có dũng khí để giết tôi không?”
“Được, là cậu nói đấy! Đánh cho tôi, đánh chết cậu ta!”
Diệu Thủ hét lên.
“Thằng khốn, mẹ nó, anh kiêu ngạo cái gì hả!” Một tên đệ tử chướng mắt, muốn xông lên dạy dỗ Lâm Dương.
Nhưng vào lúc này, Huyết Nham đột nhiên ngắng đầu trừng mắt.
“Hửm?”
Đệ tử run lên, cơ thể bỗng cứng đờ.
“Cút ra ngoài!” Huyết Nham hét lên.

Đệ tử run cầm cập, lập tức lui ra ngoài cửa.
“Nhị trưởng lão, ông làm cái gì vậy?” Diệu Thủ trưởng lão quay đầu lại, không cam lòng hét lên.
“Diệu Thủ trưởng lão, bà bình tĩnh một chút.

Nếu bà động vào người này, e rằng bà sẽ khó giải thích với Đảo Chủ.
Tôi chỉ muốn tốt cho bà thôi!” Huyết Nham khẽ nói.
Diệu Thủ run lên, cắn chặt răng, tức giận nói: “Vậy nên, người này tùy ý sỉ nhục bổn trưởng lão ở đây, mà tôi không được làm gì hết đúng không?”
“Diệu Thủ trưởng lão, hãy chịu đựng một chút đi.” Huyết Nham nói nhỏ.
Diệu Thủ tức giận muốn nỗ tung lá phổi.
Lúc này, cuối cùng bà ta cũng hiểu được tại sao Lâm Dương lại tự tin như vậy!
Bà ta không thể vì muốn trút giận mà đắc tội với Đảo Chủ, đấy là một quyết định rất không sáng suốt.
“Được! Được lắm! Ranh con, cậu nhớ cho kỹ, nỗi nhục này, bà đây sẽ không bao giờ quên!” Diêu Thủ siết chặt nắm đám.
Huyết Nham bước lên trước, mở miệng nó: “Cậu Lâm, tôi biết rằng trước đây chúng tôi đã vô lễ với cậu, nhưng chuyện này cũng có tình lý ở bên trong.

Tôi trịnh trọng xin lỗi cậu một lần nữa, hy vọng cậu có thể tha thứ cho chúng tôi.
“Tôi nói rồi.

Tôi không so đo chuyện này.”
“Vậy thì mời cậu Lâm chữa trị cho Tẩu phu nhân.”
“Đừng nói đến việc này nữa.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 888: 888: Chương 887


“Tại sao?” Huyết Nham vội vàng hỏi.

Nhìn thấy Lâm Dương nhìn về phía Diệu Thủ, thản nhiên HỒI thuật của Diệu Thủ trưởng lão giỏi hơn tôi, các người nên đên tìm bà ta giúp đỡ.


“Điều này …” Huyết Nham ngập ngừng.

“Diệu Thủ, bà cúi đầu đi!” Sở Túc trầm giọng nói.

“Tam trưởng lão, ông có ý gì?”
*Cứu Tầu phu nhân quan trọng hơn!” Sở Túc nháy mắt.

Hai hàm răng của Diệu Thủ siết chặt vào nhau.

Nhưng bà ta biết, nếu cứ tiếp đứng ngây ra như thê chẳng có lợi ích gì với mình cả … Nếu bởi vì mình mà Lâm Dương chịu ra tay chữa trị cho Tẩu phu nhân, Đảo Chủ nhất định sẽ tức giận trách mình.

“Y thuật của tôi… không bằng cậu …” Diệu Thủ quyết định bỏ cuộc, tức giận nói.

“Lời xin lỗi của bà đâu?” Lâm Dương nói tiếp.

“Cậu đừng được đằng chân lên đằng đầu!” Diệu Thủ tức giận sắp nỗ tung rồi.

“Đây là thái độ mà bà nên có sao?” Lâm Dương nhíu mày.

“Diệu Thủ!”
“Xin lỗi đi!”
“Đúng vậy, cứu người quan trọng hơn!”
“Cúi đầu đi, không sao đâu.


Các trưởng lão xung quanh lần lượt nói.

Hai mắt Diệu Thủ phun ra lửa, khuôn mặt đỏ bừng, cúi người xuống, cơ thể run lên.

Cuối cùng, bà ta điên cuồng hét lên: “Đều là lỗi của bà già này, cậu Lâm, cậu thắng rồi, tôi xin lỗi được chưa?”
Nói xong, bà ta khom người, loạng choạng chạy ra ngoài.

“Diệu Thủ trưởng lão!”
Mọi người vội kêu lên.

Nhưng Diệu Thủ đã chạy đi xa rôi.

Huyết Nham thở dài nói với Lâm Dương: “Cậu Lâm, tính cách của Diệu Thủ trưởng lão ngang ngược, lòng tự trọng cao, xin cậu đừng trách móc, cũng xin cậu giơ cao đánh khẽ, cứu Tầu phu nhân của chúng tôi!”
“Được, các người đã nói như vậy, tôi sẽ không thấy chết mà không cứu đâu.

Các người chuẩn bị vật liệu cho tôi đi.


Lâm Dương thản nhiên nói, sau đó đọc ra tên dược liệu của một toa thuốc.

Sở Túc cử người đi chuẩn bị ngay lập tức.

“Dược liệu chuẩn bị xong thì lập tức cử người nấu lên, sau đó cho phu nhân uống, buổi tối tôi châm cứu cho phu nhân! Có thể loại bỏ toàn bộ độc tố.

” Lâm Dương nói.

Huyết Nham nghe vậy, vui mừng khôn xiết, vội vàng nắm chặt tay: “Cảm ơn, cảm ơn thần y Lâm rất nhiều!”
“Mau, mau đi chuẩn bị đi!”
“Thông báo cho Đảo Chủ ngay lập tức!”
“Lập tức sắp xếp một phòng nghỉ cho cậu Lâm!”
Các trưởng lão vội vàng kêu lên.

Các đệ tử cũng lập tức bận rộn.

Khi biết được điều này, Đảo Chủ Vong Ưu vội vàng chạy đến.

Toàn bộ đảo Vong Ưu đều chắn động.

Khi nhìn thấy Lâm Dương đang châm cứu cho Tẩu phu nhân, cả người ông ta không nhịn được mà run lên.

Nhã Hồng đi tới đi lui trong phòng, liên tục đưa ngân châm.

Và mỗi một ngân châm đâm vào cơ thể người phụ nữ, khi rút ra đều là một màu đen kịt, đặc biệt là thâm nhập.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 889: 889: Chương 888


Hai tiếng đồng hồ trôi qua, Lâm Dương mồ hôi nhễ nhại bước ra ngoài.
“Cậu Lâm, Tẩu phu nhân tôi sao rồi?” Đảo Chủ vội vàng bước lên hỏi.
“Nguồn độc đã được giải.

Tiếp theo, chỉ cần lấy đơn thuốc mà tôi kê, uống trong vòng một tháng, nhất định có thể khôi phục ý thức, tỉnh táo lại!” Lâm Dương mỉm cười nói.
“Thật không? Tốt quát Tuyệt quá! Cậu Lâm, cám ơn cậu rất nhiều!” Đảo Chủ vui mừng khôn xiết, vung bàn tay to lên: “Người đâu, mở tiệc! Tôi muốn chiêu đãi cậu Lâm một bữa hoành tráng!”
“Không cần đâu.

Tôi hơi mệt, tôi muốn nghỉ ngơi.” Lâm Dương từ chối.
“Đây … cũng được, thần y Lâm, đêm mai bổn Đảo Chủ sẽ mở tiệc chiêu đãi cậu.

Tối nay cậu hãy nghỉ ngơi thật tốt.
Ngày mai đảo Vong Ưu của chúng tôi có một hội nghị thí luyện của đệ tử.

Mời cậu Lâm sau khi nghỉ ngơi đầy đủ thì cùng nhau xem thi đấu với Bổn Đảo Chủ vào ngày mail”
Huyết Đảo Chủ đặc biệt vui vẻ, cười nói.
“Được.” Lâm Dương gật đầu, sau đó nhớ đến một việc gì đó, mở miệng nói: “Đảo chủ, tôi có chuyện muốn hỏi ông!
“Chuyện gì vậy? Cậu Lâm cứ nói đi đừng ngại!”
“Tôi muốn hỏi, trên đảo Vong Ưu, có ai tên là Lương Huyền Mi không?”
“Lương Huyền Mị?” Đảo Chủ Vong Ưu nhướng mày, suy nghĩ một lúc, lắc đầu: “Việc mà cậu Lâm hỏi bổn Đảo Chủ.
Chuyện tuyển chọn đệ tử đều do đại trưởng lão xử lý, nhiều đệ tử có tên nhạy cảm đều phải đổi một cái tên mới.
Cho nên, đa số tên của các đệ tử, bổn đảo chủ cũng không rõ.

Nhưng cậu Lâm cứ yên tâm, bổn đảo chủ sẽ giúp cậu điều tra người này.


“Vậy thì cám ơn đảo chủ.” Lâm Dương mỉm cười, nói.
Anh cũng có thể hiểu.
Những năm gần đây, Đảo Chủ Vong Ưu vẫn luôn tìm cách chữa bệnh cho Tầu phu nhân, e rằng ông ấy không quan tâm lắm đến những chuyện trên đảo, Lương Huyền Mị lên đảo này cũng được hai ba năm rồi.

Ở trên đảo có nhiều đệ tử như thế, Đảo Chủ Vong Ưu không biết cũng là điều đương nhiên.
Nhưng điều khiến Lâm Dương cảm thấy hiếu kỳ chính là tại sao Đảo Chủ Vong Ưu lại quan tâm đến Tầu phu nhân của mình như vậy, còn … anh cả của ông ấy đâu?

Lâm Dương không biết, cũng không tiện hỏi thêm.
Một lúc sau, đệ tử dẫn anh về phòng nghỉ ngơi.
Lần này, anh được sắp xếp ở một căn phòng cực kỳ cao cấp, không chỉ có một khoảng sân đẹp đẽ yên tĩnh, còn sắp xếp hai nha hoàn phục vụ, trong đó có Tiểu Thúy.
Lúc này, Tiểu Thúy trông rất vui mừng và phán khích.

Khi cô ấy đứng ở cửa, cô ấy không nhịn được liên tục liếc nhìn Lâm Dương, trong mắt cô ấy tràn đầy sự sùng bái.
*Cô đã nhìn tôi ba mươi mốt lần rồi.

Cô có chuyện muốn nói với tôi sao?” Lâm Dương đang ngồi trên ghế đá lột quýt, ngẳng đầu lên, nhìn Tiểu Thúy hỏi.
Tiểu Thúy run lên, vội vàng xua tay, nói năng lộn xộn: “Không không không, không … không … không phải …
tôi… tôi… tôi … tôi chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?” Lâm Dương mỉm cười hỏi.
“Chỉ là …” Tiểu Thúy nhìn người nha hoàn ở đối diện, nha hoàn kia mỉm cười không nói.
Sau đó Tiểu Thúy mới lấy hết can đảm, cần thận nói với Lâm Dương: “Tôi chỉ muốn hỏi anh Lâm, có thể… Cái kía…”
*Cô muốn tôi giúp cô chữa trị cho hai vị sư huynh kia sao?” Lâm Dương thản nhiên nói.

“Đây… l … là …” Tiểu Thúy cúi đầu nói.
“Rất xin lỗi, tôi sẽ không giúp cô đâu.” Lâm Dương lắc đầu, mỉm cười, ăn quýt nói: “Nếu như lần này sư tỷ của cô không chơi tôi một vó, tôi sẽ không gặp phải những rắc rồi như thế này.

Suýt chút nữa tôi đã bị cô ta hại chết rồi.

Cô nghĩ rằng tôi sẽ chữa trị cho đám sư huynh sư tỷ đó của cô sao?”
Tiểu Thúy vừa nghe xong, há miệng ra, không biết nên nói gì thì mới tốt.
Lúc này, một giọng nói lảnh lót vang lên ở ngoài cửa.
*Cô đã nhìn tôi ba mươi mốt lần rồi.

Cô có chuyện muốn nói với tôi sao?” Lâm Dương đang ngồi trên ghế đá lột quýt, ngẳng đầu lên, nhìn Tiểu Thúy hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 890: 890: Chương 889


Tiểu Thúy run lên, vội vàng xua tay, nói năng lộn xộn: “Không không không, không … không … không phải …
tôi… tôi… tôi … tôi chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?” Lâm Dương mỉm cười hỏi.
“Chỉ là …” Tiểu Thúy nhìn người nha hoàn ở đối diện, nha hoàn kia mỉm cười không nói.
Sau đó Tiểu Thúy mới lấy hết can đảm, cẩn thận nói với Lâm Dương: “Tôi chỉ muốn hỏi anh Lâm, có thể… Cái Kia 7 *Cô muốn tôi giúp cô chữa trị cho hai vị sư huynh kia sao?” Lâm Dương thản nhiên nói.
“Đây … là… là…” Tiểu Thúy cúi đầu nói.
“Rất xin lỗi, tôi sẽ không giúp cô đâu.” Lâm Dương lắc đầu, mỉm cười, ăn quýt nói: “Nếu như lần này sư tỷ của cô không chơi tôi một vó, tôi sẽ không gặp phải những rắc rồi như thế này.

Suýt chút nữa tôi đã bị cô ta hại chết rồi.

Cô nghĩ rằng tôi sẽ chữa trị cho đám sư huynh sư tỷ đó của cô sao?”
Tiểu Thúy vừa nghe xong, há miệng ra, không biết nên nói gì thì mới tốt.

Lúc này, một giọng nói lảnh lót vang lên ở ngoài cửa.
“Hai người các người, đi ra ngoài hết đi!”
Hai nha hoàn hơi kinh ngạc, nhìn về phía âm thanh phát ra, sau đó sắc mặt thay đổi, vội cúi đầu, lần lượt đi bước ra khỏi sân.
“Hửm?”
Lâm Dương hơi kinh ngạc, nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi từ ngoài cửa đi vào.
Cô gái nhanh nhẹn bước đến, ngân nga một đoạn bài hát, chạy đến trước mặt Lâm Dương, ngồi xuống.
Vừa nhìn đã biết, đây chính là Huyết U U!
“Ò? Hóa ra là cô Huyết!” Lâm Dương mỉm cười.
“Haha, Lâm Dương, không tệ nha, có thể chữa khỏi bệnh cho bác của tôi! Tốt lắm, tốt lắm! Cuối cùng, tôi không nhìn lầm anh!” Huyết U U cười hihi, không biết khách khí, cầm lấy một quả quýt rồi lột vỏ.
“Sao thế? Cô Huyết đích thân đến cảm ơn tôi sao?” Lâm Dương mỉm cười hỏi.
“Đương nhiên rồi, nếu như không có anh, có lẽ tôi đã phải vào Tư Quá Cốc rồi.

Anh không biết đâu, tôi cảm thấy rất phiền, ông già hôi hám ở trong đó suốt ngày vây quanh người chúng tôi và cả những người vào Tư Quá Cốc để giảng đạo.

Lần trước tôi ở trong đó một ngày, đầu sắp nổ tung luôn.

Anh biết Đường Tăng không? Lão già đó lợi hại hơn Đường Tăng rất nhiều lần, cứ há miệng lải nhải không ngừng! Phiền phức muốn chét luôn.

Nếu tôi ở đó một năm, tôi thà tự sát còn hơn!” Huyết U U thở hồng hộc.
Lâm Dương mỉm cười.
“Này, anh không phải con rể nhà họ Tô sao? Tất cả mọi người trong Giang Thành đều biết anh là đồ ăn hại.

Sao y thuật của anh lại lợi hại như vậy?” Huyết U U đột nhiên sáp lại gần, mở miệng hỏi.

*Y thuật của tôi thực ra cũng bình thường thôi.

Lợi hại cái gì chứ?” Lâm Dương lắc đầu.
“Bình thường? Sao anh chữa khỏi bệnh cho bác tôi được chứ? Anh không biết, trước đây bố tôi mời bao nhiêu bác sĩ nổi tiếng, bọn họ cũng bó tay với bệnh của bác.

Anh thì khác, chỉ một ngày đã chữa khỏi bệnh của bác tôi.

Anh còn dám nói y thuật của anh bình thường sao?”
“Thực sự rất bình thường, tôi chỉ tình cờ nhìn thấy một vài phương pháp trị độc của bác cô thôi.

Chỉ thề thôi.
“Thật sao?” Huyết U U mở to mắt, dường như có chút không tin.
“Đương nhiên… Được rồi, cô Huyết, đã muộn rồi, tôi muốn nghỉ ngơi rồi!” Lâm Dương không chịu nổi máy lời lải nhải của con nhỏ này, hạ lệnh đuổi khách.
“Anh thật sự không hiểu phong tình.

Tôi ngồi còn chưa nóng đít, anh đã muốn đuổi tôi đi rồi… Bỏ đi, Bỏ đi, tôi về đây!” Huyết U U bĩu môi, đứng dậy.

Lúc này, dường như cô ta nhớ đến một điều gì đó, vội vàng nói: “Đúng rồi, Lâm Dương, ngày mai hội thí luyện, hai chúng ta cùng nhau đi xem nha.”
“Được, tôi cũng muốn xem võ công của những người trên đảo Vong Ưu như thế nào.”
“Anh là người luyện võ sao?”
“Tôi chỉ là một bác sĩ nhỏ, nhưng tôi vẫn hiểu một chút…về quyền cước.”
“Tay chân anh mảnh mai như thế, không giống người luyện võ, ngày mai tôi sẽ để anh mở mang tầm mắt!”
Huyết U U nói một cách đắc ý, sau đó quay người đi ra khỏi phòng.
Lâm Dương cũng trở về phòng nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Thúy bưng nước nóng đến rửa mặt.
Sau khi mặc quần áo xong, anh được dẫn ra sân đấu võ.
Bây giờ Lâm Dương là khách quý của đảo Vong Ưu, đương nhiên sẽ khác với lúc trước.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 891: 891: Chương 890


Nhưng anh vừa bước đến cổng lớn sân đấu võ, liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Diên Nữ!
Lúc này, cô ấy đang dùng chổi quét lá rụng và rác ở cổng lớn.
Chỉ có một mình, trông rất lạc lõng và cô đơn.
Các đệ tử đi ngang qua đều nở nụ cười, chỉ chỉ trỏ trỏ, cười nhạo cô ta.
Sắc mặt Diên Nữ rất tái nhợt, mặc trang phục của đệ tử sơ cấp, vài giọt lệ còn đọng trên má, nhưng cô ta không khóc, mà cúi đầu tiếp tục quét dọn, mặc kệ những lời châm biếm và nói xấu xung quanh.
“Chẳng phải sư tỷ của các người phải tham gia hội thí luyện sao? Sao cô ta vẫn còn quét rác ở đây?” Lâm Dương không nhịn được, hỏi.
“Từ hôm nay, sư tỷ chịu trách nhiệm quét dọn vệ sinh toàn bộ hòn đảo.

Ngoài việc quét sàn, chị ấy còn phải tẩy rửa nhà vệ sinh, đổ rác, giặt quần áo.

Chị ấy vẫn tham gia hội thí luyện như bình thường.

Nhưng chị ấy phải hoàn thành công việc này trước đã.

Đây là mệnh lệnh của Đảo Chủ.”
Tiểu Thúy nói.

“Thật sao?” Lâm Dương gật đầu.
“Bây giờ, sư tỷ … rất thảm …” Tiểu Thúy xúc động nói.
Lâm Dương lắc đầu, không nói gì.
Diên Nữ ra nông nỗi này là do cô ta tự chuốc lấy, chẳng trách ai được.
Mọi người đều phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình.
Khi cô ta làm những việc này, cô ta đã nghĩ đến hậu quả.
Bốp!
Lúc này, một tiếng bạt tai thanh thúy vang lên.
Mọi người đều sửng sốt.
Nhìn thấy trên má Diên Nữ hẳn lên một dấu bàn tay màu đỏ.

Người đừng trước mặt Diên Nữ chính là Huyết U U.
“Tiện nhân!”
Huyết U U mắng chửi, đổi tay, tát thêm một cái nữa.
Bốp!
Một âm thanh giòn tan vang lên.
Diên Nữ cúi đầu xuống, mái tóc hơi rối bời.

Nhưng cô ta không phản kháng, cũng không kêu đau, đôi mắt ảm đạm nhìn chằm chằm xuống mặt đắt.
“Tiện nhân, con đàn bà xấu xa, suýt chút nữa cô đã g**t ch*t bác của tôi rồi đấy, cô có biết không hả? Nếu Lâm Dương bị cô g**t ch*t thì bác của tôi cũng không cứu được.

Loại tiện nhân lòng dạ rắn rét như cô còn có mặt mũi mà ở lại đảo Vong Ưu của chúng tôi sao? Cút! Cút ra khỏi đây cho tôi, không thì cô đi chết đi! Chết càng xa càng tôi”
Huyết U U mắng xối xả, hai tay chống nạnh, không hề che giấu, từng lời mà cô ta mắng đều rất khó nghe.
Diên Nữ không nói một lời, tiếp tục quét sân.
“Con khốn!”
Huyết U U thở gấp, cô ta vừa định giơ tay lên tát thêm một cái nữa.
“Cô Huyết!”
Lâm Dương lập tức hét lên.
Huyết U U quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Dương đi tới, cô ta lập tức vui mừng, mỉm cười nói: “Lâm Dương, anh đến đúng lúc lắm! Mau mau tới đến đây, đá cô ta hai cái để trút giận, yên tâm đi, không có ai đến tìm anh gây phiền phức đâu!”
*Thôi đi.” Lâm Dương lắc đầu, thản nhiên nói: “Tôi không thích so đo với phụ nữ.”
*Cô ta muốn giết anh đáy.

Anh dễ dàng tha thứ cho cô ta như vậy sao?” Huyết U U hiếu kỳ, hỏi.
“Người như tôi có một vài tật xáu, cô có thể giết tôi, nhưng không thể động đến người bên cạnh tôi.

Nếu không tôi sẽ mặc kệ cô là nam hay là nữ, già hay là trẻ, tôi đều sẽ giết cô.” Lâm Dương thản nhiên nói: “Đi thôi.

Sắp đến giờ rồi.”
“Được.” Huyết U U lắm bẩm, trừng mắt liếc nhìn Diên Nữ một cái: “Hôm nay xem như cô gặp may mắn!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 892: 892: Chương 891


Nói xong, cô ta khoác tay Lâm Dương đi vào bên trong.

Sân đấu võ nằm dưới chân núi đảo Vong Ưu, chiếm diện tích rất lớn, có thể chứa gần mười ngàn người.

Lúc này, bên trong sân đấu võ đã rộn ràng náo nhiệt, có rất nhiều người đang ngồi, các đại trưởng lão của đảo ‘Vong Ưu cũng đang bước vào bên trong.

Các đệ tử đã tụ tập với nhau thành từng nhóm nhỏ.

Khá nhiều nghỉ trượng tinh nhuệ cũng đã đến.

“Sư huynh, hôm nay chúng ta nhất định phải biểu hiện thật tốt, dương danh lập vạn!”
“Đúng vậy, phải để cho Đảo Chủ nhìn thấy thực lực của chúng ta!”
Tất cả mọi người đều xắn tay áo lên, lần lượt nói.

Huyết U U dẫn Lâm Dương lên bục cao nhát.

Đây là vị trí quan sát trận đấu của năm vị trưởng lão và Đảo Chủ đảo Vong Ưu.

Lâm Dương cũng được sắp xếp ngồi ở đây, ngồi bên cạnh Ngũ trưởng lão.

“Đảo chủ đến!”
Lúc này, một tiếng hô vang lên, một nhóm người chậm rãi bước vào từ cổng lớn.

Đó là Đảo Chủ đảo Vong Ưu và các vị trưởng lão của đảo Vong Ưu.

Các đệ tử đều quay lại, nhìn Đảo Chủ, cho đến khi Đảo Chủ bước lên bục cao mới cùng nhau hành lễ, chắp tay lại bái lạy.

“Bái kiến Đảo Chủ, bái kiến các vị trưởng lão!”
Tiếng hô như tiếng sóng, vang vọng bồn phía.

“Đứng dậy hết đi.


Đảo Chủ đảo Vong Ưu cười haha, nói.

“Cảm ơn Đảo Chủ!”
Mọi người lần lượt đứng dậy.

Lâm Dương ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm vào các đệ tử của đảo Vong Ưu.

Tuy nhiên, tôi thấy một nhóm đệ tử đi đến trước mặt Đảo.

Chủ đảo Vong Ưu, cố ý chắp tay bái lạy.

“Nhóm mười, đệ tử Mao Trường Qué, dẫn các đệ tử trong nhóm đến bái kiến Đảo Chủ!”
Một người đàn ông cường tráng long tranh hổ đấu dẫn đầu một nhóm đệ tử đi đến.

“Trường Quế! Thập trưởng lão rất xem trọng cậu.

Cậu phải thể hiện thật tốt trong hội thí luyện này.

” Đảo chủ ‘Vong Ưu mỉm cười nói.

“Đồ đệ nhất định sẽ không phụ sự ưu ái của Đảo Chủ và các vị trưởng lão!” Mao Trường Quế chắp tay nói.

“Ừ, đi xuống chuẩn bị đi!”
“Vâng, Đảo Chủ!”
Mao Trường Quế rời đi.

Một lúc sau, một nhóm đệ tử khác đến.

“Nhóm chín, đệ tử Đinh Vượng dẫn các đệ tử trong nhóm đến bái kiến đảo chủ!”
Từng nhóm từng nhóm đệ tử lần lượt đến bái kiến.

Bọn họ đều là những thí sinh tham gia cuộc thi.

Lâm Dương cũng thầm đánh giá những người này.

Đột nhiên, một tiếng hô kinh ngạc vang lên trong đám đông.

Nhìn thấy một người đàn ông tóc dài, mặc trang phục đấu kiếm màu đen đi xuyên qua đám người, bước đến trước bục cao.

Tất cả các trưởng lão và Đảo Chủ đều nhìn về phía anh ta.

Trên khuôn mặt của mỗi người đều hiện lên nụ cười.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 893: 893: Chương 892


“Đệ tử Thịnh Siêu, bái kiến Đảo Chủ, gặp các vị trưởng lão.” Người đàn ông chắp tay lại, nói.
“Ù/Ÿ Đảo Chủ gật đầu, trong mắt tràn đầy yêu thích.
“Thịnh Siêu, nghe nói vài ngày trước Vong Ưu Kiếm Pháp của cậu đã đột phá lên tầng thứ tám, có chuyện như vậy không?” Nhị trưởng lão Huyết Nham mỉm cười, hỏi.
“Đúng vậy.” Thịnh Siêu gật đầu.
“Wow, Thịnh Siêu còn trẻ như vậy mà đã đột phá lên tầng thứ tám rồi.

Đúng là thiên tài!”
“Ngoại trừ Trường Phong, cậu ta là người thứ hai đột phá lên tầng thứ tám trước hai mươi hai tuổi.”
“Đúng vậy…”
Các trưởng lão liên tục vỗ tay tán thưởng.
Nhưng mà, Thịnh Siêu ở bên dưới nghe xong, đôi mắt lộ vẻ không cam lòng, không nói gì.
Thịnh Siêu rời đi, lại có một người phụ nữ bước đến.
“Đệ tử Mai Phượng Yến, bái kiến Đảo Chủ, bái kiến các vị trưởng lão.”
“Ừ, tốt! Tốt!”
Mọi người lại gật đầu, đều lộ ra vẻ vui mừng.
“Hai người này là ai?”
Lâm Dương không nhịn được, hỏi.

“Đây là hai đệ tử xuất sắc nhát trên đảo của chúng tôi.

Sư huynh Thịnh Siêu là đệ tử đứng thứ ba trên bảng xếp hạng.

Sở trường của anh ấy là kiếm thuật, kiếm pháp cực kỳ siêu phàm.

Mai Phượng Yến là đệ tử đứng thứ hai trên bảng xếp hạng, thân pháp vô cùng tốt, di chuyển nhanh như tia chớp.

Bọn họ đều là thiên tài trẻ tuổi, được rất nhiều đệ tử trên đảo sùng bái.” Huyết U U mỉm cười giải thích.
“Vậy sao? Đệ tử đứng đầu là ai?” Lâm Dương hỏi.
“Đương nhiên là sư huynh Trường Phong!” Đôi mắt Huyết U U lóe lên một tia sáng chói lọi, trên mặt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
“Trường Phong? Có phải là Huyêt Trường Phong không?”
Lâm Dương nói.
Trước đây, anh đã từng nghe Huyết U U nhắc đến, ở trên đảo chưa được một ngày, nơi nơi đều nhắc đến tên của người này.
“Đúng, chính là anh ấy.” Huyết U U hơi kích động nói: “Nhưng tôi không biết sư huynh Trường Phong có ra tay trong hội thí luyện này hay không.

Nếu anh ấy ra tay, vậy thì có việc vui để xem rồi! Anh không biết đâu, lần trước anh ấy ra tay đã là ba năm trước rồi, cũng không biết trong thời gian ba năm này, thực lực của anh ấy đã đạt đến cảnh giới kh*ng b* như thế nào rồi.”

“Anh ta lợi hại như vậy sao?”
“Nói thừa, bây giờ, thực lực của anh ấy, ngay cả trưởng lão cũng không chịu nỗi, anh ấy là *Thiên Kiêu đấy!”
*Thiên Kiêu: con trời.
“Thiên Kiêu?”
“Đúng vậy, anh ấy đứng thứ mười tám trong bảng xếp hạng Thiên Kiêu đấy! Lâm Dương, anh biết Thiên Kiêu không?”
“Hình như… đã từng nghe thấy…”
“Những thiên tài trong bảng xếp hạng Thiên Kiêu đều là trác tuyệt vô song, là yêu quái có thiên phú dị bẩm.

Mặc dù anh đã từng nghe thấy, nhưng chắc chắn anh chưa từng nhìn thấy.

Hôm nay anh có thể nhìn thấy một Thiên Kiêu sống sờ sờ.

Như thế nào? Có kích động không?”
“Cũng được.” Lâm Dương mỉm cười.
Huyết U U bĩu môi, cảm thấy hơi nhàm chán nên không phản ứng Lâm Dương nữa.
Nhưng mà, vào lúc này, lại có thêm một tiếng ồn ào vang lên.
Lâm Dương sửng sốt.
Nhưng nghe thấy Huyết U U ở bên cạnh kích động kêu lên.
“Lâm Dương, nhìn đi, sư huynh Trường Phong đến rồi!”
Khán giả nhốn nháo lên!
Lâm Dương lập tức nhìn về phía cổng lớn.
Anh nhìn thấy một gã công tử mặc quần áo phong cách cổ trang màu trắng bước vào.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 894: 894: Chương 893


Gã công tử này có lông mày sắc như kiếm, đôi mắt sáng như sao, anh ta rất đẹp trai, vẻ mặt lạnh lùng, khuôn mặt vô cảm, có một thanh kiếm dài treo bên hông, sải bước đi vào đây.

Các đệ tử trên đường lần lượt cúi đầu nhường đường.

“Bái kiến sư huynh Trường Phong!”
“Bái kiến sư huynh Trường Phong!”
“Bái kiến sư huynh Trường Phong!”
Từng người đều vô cùng cung kính.

Thậm chí … Ngay cả các vị trưởng lão trên bục cao cũng đứng dậy, nhìn anh ta bước đến đây.

Rất có khí thế! Không hồ là đệ tử đứng đầu!
Lâm Dương không nhịn được gật đầu.

Huyết Trường Phong đi đến trước bục cao, sau đó chắp tay: “Bái kiến đảo chủ!”
Anh ta chỉ hành lễ với một mình Đảo Chủ, chẳng thèm đếm xỉa đến các vị trưởng lão khác!
Đây là sự kiêu ngạo của thiên tài đứng đầu đảo Vong Ưul Nhưng mà các trưởng lão cũng không tức giận, dù sao anh ta cũng là người có tên trong bảng xếp hạng Thiên Kiêu, kiêu ngạo một chút cũng là chuyện bình thường!
“Ừ, tốt! Tốt! Trường Phong, hôm nay cậu đến tọa trần sân đấu võ, hãy xem kỹ võ thuật của các sư đệ sư muội! Khi cần thiết thì hãy chỉ điểm một chút.

Dù sao tương lai của đảo Vong Ưu đều phải dựa vào các cậu.

” Đảo Chủ Vong Ưu cười haha, nói.

“Vâng, Đảo Chủ!”
Huyết Trường Phong gật đầu, đi đến một vị trí độc lập ở bên cạnh, ngồi xuống.

Toàn bộ những người đàn ông và phụ nữ đi theo đều đứng sau lưng anh ta, không một ai ngồi xuống.

E rằng trừ Đảo Chủ ra, chỉ có một mình anh ta mới phô trương như thế.

“Huyết Trường Phong này cùng họ với cô.

Anh ta và cô có quan hệ gì?” Lâm Dương liếc nhìn Huyết Trường Phong hỏi.

“Huyết Trường Phong là con nuôi của bố tôi, cho nên anh ta cũng mang họ Huyết.

” Huyết U U mỉm cười, nói.

“Hóa ra là như thế…”
Lâm Dương gật đầu.

Nhưng lúc này, anh chú ý đến Huyết Trường Phong vẫn luôn nhìn chằm chằm vào phía bên phải sân đấu võ.

Vừa nhìn đã thấy, thì ra Huyết Trường Phong đang nhìn Diên Nữ.

Lúc này, Diên Nữ đã hoàn thành công việc quét dọn, đang ngồi trên ghế đệ tử ngoài đảo với đám người Tiểu Thúy, chờ đợi trận đấu bắt đầu.

Nhưng mà, nhóm của cô khá xui xẻo, tất cả đều bị thương, ngay cả trạng thái của Diên Nữ cũng cực kỳ kém, mặt mũi hốc hác, tinh thần uể oải.

Nếu như bước lên đài chắc chắn không có khả năng lọt vào top năm.

Đúng lúc này, Trương Tử Tường đột nhiên dẫn vài người đi sang.

“Diên Nữ, cô làm gì thế? Công việc làm chưa xong mà lại dám lười biếng ở đây sao?” Khóe miệng Trương Tử Tường cong lên, cười hi hi nói.

*Trương Tử Tường, anh muốn làm gì?” Diên Nữ cau mày, không nhịn được liên hỏi.

“Làm gì sao? À, chỗ ngồi của sư huynh Trường Phong vẫn còn rất nhiều rác, cô lập tức lăn qua dọn dẹp đi, nghe chưa hả?” Trương Tử Trường gầm lên.

“Cái gì?” Diên Nữ hít vào một hơi, liếc nhìn Huyết Trường Phong.

Nhưng cô lại thấy Huyết Trường Phong đang yên lặng nhìn mình.

Cơ thể mềm mại của Diên Nữ run lên, máp máy môi dưới, vô cùng lưỡng lự.

“Sao thế? Không đi sao? Nếu như sư huynh Trường Phong nỗi giận, cô có biết hậu quả sẽ như thế nào không.


Trương Tử Tường híp mắt, mỉm cười, nói.

Diên Nữ do dự một lúc, cô vẫn cầm chổi đi về phía Huyết Trường Phong.

Nhưng mà khi đến chỗ ngồi của Huyết Trường Phong, nhìn thấy mặt đất rất sạch sẽ, không hề có một cọng rác.

Diên Nữ do dự, vẫn cầm chổi lên, tùy ý quét vài lần, sau đó xoay người rời đi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 895: 895: Chương 894


“Đứng lại!”
Lúc này, một người phụ nữ đứng bên cạnh Huyết Trường Phong hét lên.

Diên Nữ hơi giật mình, quay đầu nhìn người phụ nữ, thấp giọng nói: “Sư tỷ Đào … còn chuyện gì nữa không?”
“Cô dọn dẹp như thế sao? Vẫn chưa sạch sẽ! Mau đến đây dọn lại một lần nữa!” Sư tỷ Đào hét lên.

“Mặt đất đã rất sạch sẽ rồi…” Diên Nữ thầm nhíu mày, nói.

Nhưng lại nhìn thấy sư tỷ Đào nhổ một bãi nước bọt xuống mặt đất, cười hihi, nói: “Bây giờ thì không còn sạch sẽ nữa rồi … đúng không?”
Tay của Diên Nữ siết chặt cây chổi, nhưng cô ta vẫn bước tới, quét qua quét lại vài lần.

“Ai ya, cô cầm chổi quét thì càng quét càng bản thôi.

Chẳng phải sẽ chẳng quét sạch được sao? Phải làm sao bây giờ nhỉ?” Sư tỷ Đào ra vẻ kinh ngạc, hỏi.

“Sư tỷ, tôi đi lầy cây lau nhà!” Diên Nữ định xoay người lại.

Nhưng khi cô ta chuẩn bị rời đi, một gã đệ tử khác lại ngăn cô ta lại.

“Sư huynh, anh…”

“Đừng lấy cây lau nhà, dùng tay lau đi.

” Người đàn ông mỉm cười, nói.

“Đây…”
“Sao hả? Chẳng lẽ tay của cô rất dễ hỏng sao? Không lau được sao?” Sắc mặt người đàn ông tối sằm xuống.

“Lập tức quỳ xuống dùng tay lau sạch sẽ cho tôi!” Sư tỷ Đào cũng hét lên.

Diên Nữ không còn cách nào khác, đành phải có gắng cúi người xuống, cô ta thở ra một hơi, kéo tay áo xuống, năm ngón tay nắm chặt vào tay áo, lau bãi nước bọt trên mặt đât.

Nhưng mà lúc này.

“Phụt!”
“Phụt!”
“Phụt!”
Các đệ tử đứng sau lưng Huyết Trường Phong liên tục nhỗ nước bọt xuống đất.

Chẳng bao lâu, trên mặt đất tràn đầy nước bọt.

Diên Nữ sửng sốt.

“Lau sạch hết đi!”
Sư tỷ Đào cười khẽ, nói.

“Các người … h**p người quá đáng!”
Diên Nữ tức giận, đột nhiên đứng dậy.

Nhưng một giây tiếp theo, sư tỷ Đào trực tiếp xông lên phía trước, nắm lấy cổ tay của Diên Nữ, lạnh lùng nói: “Con đàn bà xấu xa! Cô kiêu ngạo cái gì chứ? Không phục sao? Được rồi, nếu đã không phục thì chúng ta đi xuống dưới đấu một trận, tôi muốn xem thử rốt cuộc cô lợi hại đến mức nào! “
“Không cần xuống dưới đâu.

Đầu luôn ở đây đi!”
Diên Nữ thở gấp, trực tiếp chưởng một chưởng về phía sư tỷ Đào.

Nhưng sư tỷ Đào rất thành thạo, không hề hoảng sợ, cười lớn một tiếng haha, trở tay chưởng một chưởng về phía Diên Nữ.

Hai chưởng chạm vào nhau.

Am!
Diên Nữ trực tiếp bị kình lực mạnh mẽ của sư tỷ Đào đẩy lùi về sau.

“Tiện nhân! Dám so chiêu với sư tỷ của cô sao? Phản rồi!
Cô đến đảo Vong Ưu được mấy năm chứ?” Sư tỷ Đào không khách khí, trở tay tát Diên Nữ hai cái tát, sau đó giơ’ chân lên đá một cái.

Bịch!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 896: 896: Chương 895


Diên Nữ ăn hai cái tát ngay má, ngã thật mạnh xuống đắt, người vẫn chưa đứng lên, máu tươi đã chảy ra khóe miệng.

Rất nhiều đệ tử ở xung quanh đều nhìn về phía này.

Ngay cả những trưởng lão trên bục cao cũng nhìn về phía này.

Nhưng … không một ai ngăn cản sư tỷ Đào.

Chẳng có ai quan tâm đến Diên Nữ.

Diên Nữ đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Nhưng mà cô cũng không hy vọng sẽ có ai đó đến cứu mình.

Cô biết rằng những hành vỉ mà cô làm hàng ngày không thể nhận được sự đồng cảm của bắt kỳ ai…
“Con chó chết!”
Sư tỷ Đào mắng chửi, cô ta định xông lên phía trước đá vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Diên Nữ.

Nhưng vào lúc này, một giọng nói lãnh đạm vang lên.

“Dừng tay!”

Cái chân của sư tỷ Đào bỗng khựng lại giữ không trung, nhìn về phía âm thanh phát ra, bỗng nhận ra là Huyết Trường Phong lên tiếng, sau đó mới dừng lại.

Huyết Trường Phong liếc mắt nhìn Diên Nữ, bình tĩnh nói: “Đi theo tôi, cô sẽ không chịu uất ức như thế này nữa!
Hiểu chưa?”
“Nói nhiều như vậy, chẳng qua anh chỉ muốn ép buộc tôi khuất phục thôi! Đáng tiếc rằng tôi sẽ không đồng ý đâu!”
Diên Nữ nghiền răng, nói.

Nhưng giây tiêp theo.

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Sư tỷ Đảo trực tiếp giẫm lên mu bàn tay của Diên Nữ, sau đó liên tục giãm qua giẫm lại.

Cơn đau truyền đến khiến Diên Nữ đổ mồ hôi lạnh, khuôn mặt tái mét, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

Bàn tay nhỏ bé bị giãm đến rướm máu…
Lúc này, Huyết Trường Phong đứng dậy, đi đến trước mặt Diên Nữ, lãnh đạm nói: “Cô cũng thấy rồi đấy.

Tôi tra tấn cô như vậy nhưng chẳng có ai đến giúp đỡ cô.

Các sư huynh đệ sớm chiều chung chạ với nhau, chẳng một ai ra mặt giúp đỡ cô cả.

Ngay cả trưởng lão, Đảo Chủ cũng không thèm để ý đến sự sống chết của cô! Cô có biết vì sao không? Bởi vì…tôi là Huyết Trường Phong! Tôi là hy vọng của đảo Vong Ưu, tôi là thiên tài đứng đầu đảo Vong Ưu, tôi là Thiên Kiêu! Tất cả mọi người đều biết, nếu như bọn họ ra mặt giúp cô thì sẽ đắc tội với tôi! Cho nên chẳng có ai có thể cứu cô cả! Cô chỉ có một con đường, chính là phải ngoan ngoãn nghe lời tôi! Thuận tôi thì sống! Nghịch tôi thì chết! Cô đã hiểu chưa?”
“Huyết Trường Phong! Cho dù anh giết tôi, Lương Huyền Mị tôi cũng sẽ không phục tùng anh! Anh hãy từ bỏ ý định này đi!” Diên Nữ hét lên rất thảm thiết.

Khi những lời này vừa thốt lên, Lâm Dương ở trên bục cao đột ngột đứng lên, nhìn Diên Nữ bằng ánh mắt kinh ngạc.

“Huyền … Mi?”
Diên Nữ kêu gào thảm thiết, sau đó bắt đầu điên cuồng giãy dụa, hung hăng đánh vào bên hông Đào sư tỷ.

Đào sư tỷ bất ngờ không kịp phòng bị, bị đẩy lui về phía sau vài bước.

Cô lập tức nắm chặt bàn tay nhỏ bé đã bị gãy xương đến nỗi hoàn toàn biến dạng của mình, sau đó đột ngột xoay.

người lao về phía đài cao.

*Đảo chủ! Cứu tôi!” Diên Nữ hét lớn.

Vào giờ khắc này, cô ta chỉ có thể đem hy vọng của mình gửi gắm vào Đảo chủ.

Mặc dù Đảo chủ vẫn hướng về Huyết Trường Phong, nhưng với tư cách là Đảo chủ, nhìn tháy đệ tử của mình bị bức hại mà không đứng lên ngăn cản thì chẳng phải là không làm tròn bổn phận sao?
Lúc trước ông ta có thể giả vờ không nhìn thấy, nhưng bây.

giờ sợ là không thể làm như vậy nữa rồi.

Diên Nữ tính toán trong lòng như vậy.

Nhưng khi cô ta vừa đến gần đài cao thì đã bị những đệ tử canh giữ trên đài cao chặn lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 897: 897: Chương 896


“Đảo chủ, cứu tôi với! Đảo chủ!! Cứu tôi!” Diên Nữ hét lớn.

Đảo chủ hơi nghiêng đầu, không nói lời nào.

Nhị trưởng lão Huyết Nham đứng lên, nhìn Diên Nữ chằm chằm, nói: ‘Đã xảy ra chuyện gì?”
Đã xảy ra chuyện gì ư?
Những người này toàn bộ quá trình đều để ý bên phía Huyết Trường Phong, còn có thể không biết chuyện gì đã xảy ra sao?
Trong lòng Diên Nữ căm hận nhưng cũng không thể nói ra, cô ta sốt sắng hét lên: “Đào sư tỷ muốn giết tôi, xin trưởng lão hãy cứu tôi, Đảo chủ hãy cứu tôi!”
Đào sư tỷ theo sát phía sau lập tức trở nên nóng nảy.

“Đào Hồng, có chuyện này không?” Huyết Nham nhàn nhạt nhìn Đào sư tỷ, mở miệng hỏi một câu.

Đào sư tỷ vội vàng muốn giải thích, nhưng Huyết Trường Phong ở phía sau cũng đã chạy tới.

“Nhị trưởng lão, những lời này đều không phải sự thật, Đào Hồng không hề có ý định giết Diên Nữ.

Sự thật là Diên Nữ không hoàn thành đúng hạn nhiệm vụ mà môn phái đã giao, vì vậy Đào Hồng muốn chỉnh đốn cô ta, cô ta liền thẹn quá hóa giận muốn hại Đào Hồng.

Ta còn chưa kịp ngăn lại thì cô ta đã dám cáo trạng trước, chạy tới đây vu oan giá họa cho Đào Hồng.

Hy vọng Nhị trưởng lão có thể minh xét, đừng nên oan uỗng cho người tốt!”
Huyết Trường Phong vừa nói dứt lời, sắc mặt của Huyết Nham trở nên tối sầm, lập tức quát về phía Diên Nữ: “Diên Nữ, có chuyện này không?”
“Nhị trưởng lão, không phải như vậy, tôi… tôi…”
“Cô còn dám ngụy biện sao, quỳ xuống cho ta!” Huyết Nham không để Diên Nữ nói hết lời liền trực tiếp quát lên một câu.

Diên Nữ cả người run rẩy, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía ông ta, lúc này mới đột nhiên tỉnh ngộ, cũng hiểu được hết thảy.

Giải thích?
Còn gì để giải thích nữa đây?
Làm chủ cho ta sao?
Nếu những người này thực sự có thể làm chủ cho ta thì cần gì đợi đến khi tình tình thé phát triển đến mức này?
Suy cho cùng, Diên Nữ căn bản không hề được đảo Vong Ưu coi trọng.

Đặc biệt là khi đặt cô ta cùng với một thiên tài tuyệt thế ở với nhau…
E là cho dù chính mình là Đảo chủ của đảo Vong Ưu thì cũng sẽ chọn Huyết Trường Phong nhỉ?
Diên Nữ yếu ớt ngồi dưới đất, cúi đầu im lặng, sắc mặt xám xịt như tro tàn.

Đảo chủ chỉ thản nhiên liếc nhìn cô ta một cái, sau đó lại đưa ánh mắt nhìn về phía trên võ đài.

Đối với người này, ông ta không còn quan tâm nữa.

“Hừ, gieo gió gặt bão!”
“Nêu như đáp ứng với Trường Phong sư huynh thì sao cô ta có thể rơi vào kết cục như ngày hôm nay được?”
“Đúng vậy, rõ ràng có đường tốt mà cô ta lại không đi, ngược lại còn muốn giở trò, ha ha, đáng đời!”
“Đúng là đồ tiện nhân!”
Đám người xung quanh không ngừng chửi rủa, trong mắt mỗi người đều lộ ra vẻ khinh bỉ và chán ghét.

Diên Nữ hít một hơi thật sâu, biết rằng nơi này đã không còn chỗ dung thân cho mình liền khàn giọng nói: “Nếu như: trưởng lão không định làm chủ cho tôi, Đảo chủ cũng thờ: ơ lãnh đạm với tôi, vậy thì Huyền Mị xin phép rời khỏi đảo Vong Ưu để trở về Yến Kinh!”
“Diên Nữ, cô đang nói cái gì vậy? Cô định phản bội môn phái sao?” Huyết Nham lạnh lùng chất vần.

“Cái gì? Chẳng lẽ ngay cả tư cách rời khỏi môn phái tôi cũng không có sao?” Diên Nữ không thể tin nỏi, lập tức hỏi lại.

“Chỉ có môn phái trục xuất cô chứ không thể nào có chuyện cô tùy ý rời khỏi môn phái, nếu không thì cô coi đảo Vong Ưu của chúng ta là cái gì? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?” Một trưởng lão đứng bên cạnh lạnh lùng nói.

Diên Nữ hít một hơi thật sâu.

“Vậy nên, các người nhất định phải ép chết tôi thì mới cam lòng đúng không?” Cô ta gào lên.

“Kết cục này chẳng phải là do cô tự chuốc lấy sao? Nếu như cô gật đầu với Trường Phong sư huynh thì mọi chuyện đâu đến nông nỗi này?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 898: 898: Chương 897


“Đúng vậy, đúng là cái đồ tiện nhân mà còn ra vẻ thanh cao.


Đám người bên cạnh không nhịn được bắt đầu nói chen vào.

Ngay cả Huyết U U cũng không nhịn được lầm bằm vài câu.

“Đảo chủ!” Diên Nữ hướng về phía Đảo chủ đảo Vong Ưu hét lên một tiếng thê lương.

Bây giờ cô ta chỉ xin Đảo chủ hãy mở lòng từ bi, nói một vài lời làm chủ cho cô ta.

Vậy nhưng… Đảo chủ đảo Vong Ưu lại nhẹ nhàng lắc đầu, bình tĩnh nói: “Diên Nữ, bây giờ cô chỉ cần đi đến trước mặt Huyết Trường Phong dập đầu một cái, sau này môn phái sẽ dốc hết sức lực để bồi dưỡng cô.

Nhưng nếu như cô không chịu làm như vậy thì cũng không thể trách được ai.

Cô hẳn là cũng hiểu ta nhỉ? Không phải là ta không muốn giúp cô, nhưng so sánh giữa cô và Trường Phong, ta sẽ không thể nào chọn cô! Mặc dù cô cũng là một thiên tài, nhưng nếu so với Trường Phong thì, thực sự kém rất rất nhiều…”
“Điều đó có nghĩa là… hôm nay tôi nhất định phải chết ở đây sao …” Diên Nữ khẽ buông ánh mắt, lặng nhìn mặt đất.

*Cô thà chết cũng không chịu theo tôi ư?” Ánh mắt Huyết Trường Phong lạnh như băng, trằm giọng nói.

“Huyết Trường Phong, người người đều cung kính với anh, sợ hãi anh, nhưng Lương Huyền Mị tôi đây thì không!
Theo anh sao? Nếu như anh thực sự muốn cưới hỏi đàng hoàng thì tôi nhất định sẽ cân nhắc, nhưng nếu nói muốn tôi theo anh, thực sự là muốn lấy tôi sao? Anh chẳng qua chỉ là muốn chơi đùa với tôi mà thôi, giống như một lũ tiện nhân bên cạnh anh vậy! Lương Huyền Mị tôi tới đảo Vong Ưu là để học võ thuật, không phải tới nơi này.

để cho các người đùa giỡn, cho dù tôi có chết thì cũng sẽ không trở thành cái loại giống đám tiện nhân ở bên cạnh Huyết Trường Phong đâu! Các người muốn giết thì giết, muốn phế thì phế, nói nhiều lời vô nghĩa như vậy để làm gì?”
Diên Nữ cắn chặt răng thốt ra từng câu, bày ra dáng vẻ thấy chết không sờn.

“Đồ vô liêm sỉ!”
“Cô to gan thật đấy!”
“Cô dám xúc phạm các vị sư tỷ sao?”
Đám người xung quanh lại bắt đầu không ngừng chửi rủa.

“Con tiện nhân thối tha, đúng là cái đồ không biết tốt xấu!
Sư huynh, để ta phế tay chân của cô ta rồi trói cô ta vào giường của huynh!”
Trương Tử Tường chạy đến nói với Huyết Trường Phong.

Đám người đông loạt nhìn vê phía Huyệt Trường Phong.

Huyết Trường Phong im lặng nhìn Diên Nữ vài giây, sau đó xoay người nhàn nhạt nói: “Vậy thì… đánh gãy chân tay đi!”
“Vâng!”
Khóe miệng Trương Tử Tường nhéch lên, trực tiếp bay thẳng tới chỗ Diên Nữ.

Đám người trưởng lão cũng không nói gì.

Đảo chủ thậm chí còn không thèm liếc nhìn một cái.

Các đệ tử xung quanh đều nở nụ cười giễu cợt, khuôn mặt tràn đầy vẻ đắc ý.

Tiểu Thúy ở đằng xa vốn muốn chạy tới nói vài câu nhưng lại bị những người xung quanh kéo lại.

Là đại sư tỷ của ngoại đảo nhưng Diên Nữ không được lòng các đệ tử trên đảo, vì vậy lúc này đương nhiên sẽ không có ai giúp đỡ cô ta cả.

*Tôi liều mạng với các người!”
Diên Nữ điên cuồng hét lớn, đứng dậy lao về phía Trương Tử Tường.

Nhưng Đào sư tỷ bên cạnh đã ngay lập tức đè cô ta nằm trên mặt đất.

“Đồ tiện nhân, còn dám lộn xộn sao? Muốn tìm chét hả?”
Đào sư tỷ túm tóc Diên Nữ, liên tục đập đầu cô ta xuống đất.

Bang bang!
Hai tiếng vang nặng nề lập tức vang lên!
Đầu Diên Nữ nháy mắt đầm đìa máu tươi, vô cùng chật vật.

Cô ta có chút chóng mặt, cả người đều không còn khí lực, chỉ có thể nằm trên mặt đất phì phò th* d*c, trong mắt lộ ra vẻ u ám, tựa như thế giới này cũng tràn ngập sự u ám.

Cô ta vào giò phút này, vô cùng thê thảm …
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 899: 899: Chương 898


Trương Tử Tường bước đến bên cạnh Diên Nữ, sau đó không chút nghĩ ngợi giơ chân giẫm lên cánh tay nhỏ dài mảnh mai của cô ta.

Không ai ra tay.

Không ai ngăn cản.

Thậm chí ngay cả một ánh mắt thương tiếc cũng không hề có.

Nhưng đúng vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.

“Dừng tay!”
Giọng nói này vừa vang lên, đám người đông loạt nhìn vê phía phát ra âm thanh.

Là Lâm Dương!
Trương Tử Tường dừng lại, cau mày nói: “Anh Lâm, có chuyện gì không?”
“Buông cô ấy ral”
Lâm Dương đứng dậy khỏi ghế, từ trong túi lấy ra một gói khăn giấy đi về phía Diên Nữ.

Tất cả mọi người đều vô cùng ngạc nhiên.

Bởi vì Lâm Dương là khách quý của đảo Vong Ưu, không có đệ tử nào dám ngăn cản anh lại.

“Cậu Lâm, đây là chuyện của đảo Vong Ưu chúng tôi, huống chỉ khi trước cô ta còn từng vu oan hãm hại cậu, cậu cần gì phải thương tiếc cô ta chứ?” Huyết Nham ngập ngừng một chút rồi mở miệng nói.

Nhưng Lâm Dương không hề để ý đến Huyết Nham mà đẩy Đào sư tỷ ra, đỡ Diên Nữ đứng dậy rồi dùng khăn giấy lau đi máu tươi trên mặt cô ta.

Đào sư tỷ vô cùng tức giận.

Đám người xung quanh cũng sững sờ.

Bao gồm cả Diên Nữ, cô ta cũng không thể tin nổi nhìn hành động của Lâm Dương.

Cô ta không thể ngờ rằng, người sẵn sàng đứng ra giúp đỡ mình vào giờ phút này… lại chính là Lâm Dương đã từng bị mình hãm hại!
“Anh là đang… thương hại tôi sao?” Diên Nữ khàn giọng hỏi.

“Không phải.

” Lâm Dương lắc đầu.

“Vậy thì tại sao anh lại giúp tôi?” Diên Nữ lắm bẩm hỏi, sau đó hình như cô ta đột nhiên nghĩ ra điều gì, lạnh lùng cười nói: “Tôi còn cho rằng anh chính là người khác biệt so với tất cả mọi người, nhưng xem ra anh cũng chẳng khác gì Huyết Trường Phong, đều chỉ muốn chơi đùa với tôi mà thôi!”
“Cô nghĩ sai rồi, cũng không phải là nguyên nhân này.


Lâm Dương lại tiếp tục lắc đầu.

Diên Nữ sửng sốt: “Vậy thì anh muốn làm gì?”
Lâm Dương không đáp lại mà đứng lên nhìn về phía Đảo chủ, nhàn nhạt mặt không chút biểu tình nói: “Đảo chủ, để tôi đưa Diên Nữ đi đi.


Lời này của Lâm Dương vừa thốt ra, tất cả mọi người đều chấn động.

Hai mắt của Diên Nữ cũng trừng lớn, cực kỳ kinh ngạc!
Lâm Dương này, vậy mà lại muốn cứu cô ta sao ….

“Cái gì? Cậu Lâm, cậu nhìn trúng đứa nghịch đồ này sao?”
Đảo chủ không còn ngồi yên được nữa, lập tức đứng dậy.

đi tới mép đài cao, ánh mắt lạnh nhạt chăm chú nhìn thẳng vào Lâm Dương.

“Cứ coi là vậy đi.


Trong lòng Đảo chủ bắt đầu suy tính.

Nhưng đúng lúc này, một bóng người đã đi tới.

“Anh chính là Lâm Dương đã chữa khỏi bệnh cho bác gái sao?”
Lâm Dương nghe tiếng liền quay đầu lại, hóa ra là Huyết Trường Phong!
“Là tôi!”
“Anh cũng nhìn trúng người phụ nữ này à?” Huyết Trường Phong mặt không chút biểu tình hỏi một câu.

Lâm Dương thở dài, lắc đầu nói: “Thực ra tôi cũng không có hứng thú với cô ấy cho lắm.


 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 900: 900: Chương 899


*Ò? Vậy tại sao anh lại muốn đưa người phụ nữ này đi?”
Huyết Trường Phong hỏi.

“Bởi vì cô ấy chính là em gái nuôi của tôi, Lương Huyền Mi.

” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Cái gì?”
Đám người xung quanh nháy mắt sôi trào.

Tất cả mọi người đều không dám tin vào tai mình …
Diên Nữ cũng thẫn thờ giống như bị sét đánh, một lúc lâu sau vẫn không thể hồi hồn.

Đảo chủ nhíu mày, dường như bây giờ mới nhớ tới chuyện tối hôm qua Lâm Dương đã nhờ ông ta tìm Lương Huyền MỊ.

“Anh… anh nói cái gì? Anh là… anh là anh trai nuôi của tôi sao?” Diên Nữ lắm bẩm, sau đó dường như cô ta đã nghĩ ra điều gì, vội vàng nói: “Tôi nhớ ra rồi, mẹ tôi từng có một đứa con trai nuôi, hình như là họ Lâm… Lế nào chính là anh sao?”
“Không sai.

” Lâm Dương khẽ gật đầu nói: “Huyền MỊ, tôi sẽ đưa cô trở về, mẹ nuôi rất nhớ cô.


Diên Nữ nghe anh nói vậy tâm tình lại càng trở nên vô cùng phức tạp, đôi môi anh đào khẽ mím chặt, không nói lời nào.

Sao cô ta lại không muốn quay về cơ chứ?
Nhưng địa vị của gia đình cô ta ở nhà họ Lương cực kỳ thấp kém.

Cha cô ta vô cùng yếu đuối, trong nhà không có quyền lên tiếng gì, mẹ lại càng phải chịu không ít sự bắt nạt.

Dự định của Diên Nữ là tới đảo Vong Ưu học được loại võ công lợi hại nhát, sau đó trở về nhà họ Lương để bảo vệ em gái và mẹ mình khỏi bị bắt nạt.

Mà bây giờ võ công còn chưa học được, chẳng lẽ lại tiếp tục yếu đuối vô dụng trở về sao?
Nhưng nếu không rời đi, nơi này nào còn chỗ cho cô ta dung thân cơ chứ?
Diên Nữ vẫn tiếp tục không chịu hé răng.

“Đảo chủ, dù sao em gái tôi cũng đã bị thương rồi, vì vậy con bé không thể tham gia thí luyện hội này nữa, xin hãy cho phép tôi đưa con bé đi trước!” Lâm Dương nói xong liền nắm lấy tay của Diên Nữ kéo cô ta rời đi.

“Đứng lại!”
Huyết Trường Phong quát khẽ một câu.

Tất cả các đệ tử lập tức ngăn cản Lâm Dương lại.

Lông mày của Lâm Dương khẽ nhíu, quay đầu nhìn về phía Đảo chủ.

“Đảo chủ, ông làm vậy là có ý gì?”
“Cậu Lâm, Đảo chủ ta đây tuyệt đối không có ý định ngăn cản cậu, bây giờ người muốn ngăn cản cậu là Trường Phong.

Cậu là khách quý của đảo Vong Ưu bọn ta, nhưng Trường Phong cũng là đồ đệ đáng tự hào nhất của ta, nó đã muốn ngăn cản cậu, vậy thì Đảo chủ ta đây… cũng rất khó đưa ra lựa chọn …” Đảo chủ đảo Vong Ưu thở dài nói.

Huyết Trường Phong là niềm tự hào của đảo Vong Ưu, đồng thời cũng là niềm hy vọng của Vong Ưu, hiện giờ đại hội cũng sắp được tổ chức, Đảo chủ đảo Vong Ưu cũng không muốn làm khó Huyết Trường Phong vào lúc này.

Lâm Dương lập tức nhướng mày.

Diên Nữ thấp giọng nói: “Lâm Dương, anh đi đi, nếu Huyết Trường Phong không chịu gật đầu, anh sẽ không thể đưa tôi rời khỏi đảo Vong Ưu đâu.


“Nếu làm như vậy thì tôi sẽ không còn mặt mũi để gặp mẹ nuôi nữa.

” Lâm Dương trầm giọng nói.

Diên Nữ âm thầm nhíu mày, cũng không nói thêm gì nữa.

“Lâm Dương, anh đang làm cái gì vậy? Anh định vì một con tiện nhân mà đối nghịch với sư huynh của tôi sao?
Anh bị ngốc đấy à? Mau lại đây đi!” Huyết U U vô cùng nóng nảy, lập tức chạy tới muốn kéo Lâm Dương trở về chỗ.

Nhưng cho dù cô ta có cố gắng dùng sức đến mức nào thì cũng không thể kéo Lâm Dương đang đứng bên cạnh Diên Nữ về.

“Lâm Dương …” Huyết U U kinh ngạc hô lên.

“Lương Huyền Mị là con gái của mẹ nuôi tôi.


Lâm Dương hít một hơi thật sâu, sau đó mặt không chút biểu tình nói: “Sau khi mẹ tôi mất, mẹ nuôi chính là người thân yêu nhất của tôi, vậy nên tôi nhất định phải đưa con gái của bà ấy về nhà một cách nguyên vẹn không chút tổn hao gì, ai cũng không thể ngăn cản tôi!”
Anh vừa dút lời, đám người xung quanh liền bật cười chế nhạo.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 901: 901: Chương 900


Ngay cả Đảo chủ cũng không có ý định xen vào, người này vậy mà lại dám nói ra những câu như vậy.

Chẳng lẽ cậu ta cho rằng cậu ta còn lợi hại hơn Huyết Trường Phong sao?
Quả nhiên, Huyết Trường Phong nghe xong câu nói kia cũng lập tức nhíu chặt lông mày, trong mắt lộ ra máy phần lạnh như băng.

“Cậu Lâm, cậu làm như vậy sẽ khiến Đảo chủ ta đây rất khó xử.

” Đảo chủ đảo Vong Ưu thở dài, bất đắc dĩ nói: “Cậu đã chữa khỏi bệnh cho chị dâu của ta, theo lý mà nói, cậu chính là ân nhân của Đảo chủ ta.

Nhưng đối với loại chuyện này, Đảo chủ ta đây thực sự không tiện can thiệp.

Cậu Lâm, cậu muốn cái gì ta cũng đều có thể đáp ứng cậu, vì cậu mà làm hết sức mình, nhưng chuyện giữa Trường Phong và Diên Nữ… ta thực sự hy vọng cậu không can thiệp vào, hãy giao Diên Nữ cho Trường Phong đi, cậu vẫn sẽ như cũ là khách quý của đảo Vong Ưu bọn tai”
“Nếu tôi kiên quyết muốn đưa Lương Huyền Mị đi thì sao?” Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Vậy thì… xin hãy tha thứ cho sự vô lực của Đảo chủ ta đây, chuyện giữa cậu và Trường Phong, ta tuyệt đối sẽ không xen vào!” Đảo chủ lắc đầu ngồi vào chỗ của mình, không nhìn về phía Lâm Dương nữa.

Các trưởng lão cũng không tiếp tục hé răng, lần lượt ngồi vào chỗ của mình, bày ra vẻ không định nhúng tay.

Huyết U U đã lo lắng đến nỗi mồ hôi chảy ròng ròng.

“Lâm Dương!” Cô ta vội vã hô lên.

Nhưng Lâm Dương vẫn tiếp tục kéo tay Diên Nữ đi về phía trước.

Diên Nữ vô cùng choáng váng.

Đôi mắt ngơ ngác tràn đầy kinh ngạc nhìn chằm chằm vào.

Lâm Dương.

Cô ta hoàn toàn không hiểu tại sao người này lại ngu ngốc đến vậy.

Vì mình mà đắc tội với Huyết Trường Phong… có đáng không?
Hơn nữa… anh ta thực sự nghĩ rằng có thể đưa mình rời khỏi đảo Vong Ưu sao?
Đây quả thực là loại chuyện vô cùng viễn vông.

*Ngu xuẳn!”
Diên Nữ nhịn không được thằm mắng một câu.

“Sư huynh!” Người bên cạnh liếc nhìn về phía Huyết Trường Phong.

Huyết Trường Phong khẽ gật đầu, âm thầm ra hiệu.

Trương Tử Tường và những đệ tử khác không hề do dự, lập tức hét lên.

“Ra tay đi, bắt đôi cầu nam nữ này lại!”
“Rõ!
Đám đệ tử xung quanh lập tức lao tới…
Một đám đệ tử của đảo Vong Ưu xông tới vây lấy hai người.

Đào sư tỷ cầm đầu giơ tay tát thẳng vào mặt Lâm Dương.

“Đồ ch* đ*, còn dám quản chuyện của Trường Phong sư huynh sao? Anh to gan thật đấy! Nằm úp sắp trên mặt đất cho tôi!” Đào sư tỷ không ngừng quát mắng, một cái tát rơi & À Tn Ấ3’UEf xuông gân như là dùng hêt khí lực!
Đồng tử của Diên Nữ lập tức giãn to, cô hét lớn: “Lâm Dương, mau tránh ra đi!”
Nói xong liền muốn kéo Lâm Dương về phía mình.

Nhưng lúc này bàn tay của một vài người đã giữ chặt vai túm cô trở về.

Diên Nữ hít sâu một hơi, sau đó lập tức điên cuồng chống trả.

Một tay của cô đã bị Đào sư tỷ giãm nát, mặc dù võ công không tồi nhưng lúc này chỉ có thể dùng một tay để chiến đấu.

Chỉ một lúc sau người Diên Nữ đã bị dính máy chiêu, đám đệ tử lại đông như kiến, căn bản không thể nào địch ni.

Diên Nữ vô cùng khẩn trương, vội vàng nhìn về phía Lâm Dương.

Bây giò ngay cả bản thân cô còn khó bảo toàn, vậy nên không thể nào giúp đỡ được Lâm Dương.

Nhưng chỉ mới nhìn thoáng qua, Diên Nữ đã choáng váng.

Cô nhìn thấy một chưởng của Đào sư tỷ hung hăng đánh về phía đầu của Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 902: 902: Chương 901


Bốp!
Âm thanh nặng nề lập tức vang lên!
Thế nhưng… Lâm Dương vẫn không hề nhúc nhích, cũng không có bắt kỳ phản ứng nào, mà một giây tiếp theo, anh dùng một tay bóp chặt cổ Đào sư tỷ rồi nâng cô ta lên khỏi mặt đất.

Khuôn mặt được trang điểm tinh xảo của Đào sư tỷ lập tức trở nên vặn vẹo, sức mạnh khổng lồ khiến cổ cô ta gần như biến dạng.

Cô ta điên cuồng vùng vẫy, hai chân không ngừng đá vào khoảng không, miệng mở lớn nhưng lại không phát ra được chút âm thanh nào.

Các đệ tử xung quanh đều bị dọa sợ.

Lâm Dương mạnh mẽ bước từng bước, cứ như vậy nhắc theo một người sống sờ sờ đi đến chỗ Diên Nữ, sau đó dùng sức ném Đào sư tỷ về phía đám đệ tử đang khống chế cô.

Bộp!
Một âm thanh trầm đục nháy mắt vang lên.

Cơ thể Đào sư tỷ nện mạnh về phía đám đệ tử đang đứng xung quanh khiến cho vài tên ngã gục.

“Cái gì?”
Tất cả mọi người đều há hốc mồm.

Khuôn mặt Trương Tử Tường lập tức lộ ra vẻ kinh hãi.

“Hử?”
Huyết Trường Phong khẽ nhíu mày nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

Đảo chủ và các trưởng lão cũng ngạc nhiên ghé mắt nhìn “Khí lực của người này… sao lại lớn như vậy?” Huyết U U cũng âm thầm nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của mình, khuôn mặt hiện rõ vẻ khiếp sợ.

“Không ngờ cậu Lâm cũng là một võ giả.

” Huyết Nham sợ hãi than.

“Cũng không được tính là võ giả gì, chỉ là khí lực của tôi khá lớn mà thôi.

Các vị trưởng lão, Đảo chủ, tôi cũng không muốn trở mặt với đảo Vong Ưu, hy vọng các người mau chóng ngăn những đệ tử này lại càng sớm càng tốt.

Nếu không, đợi đến lúc tôi làm họ bị thương, mọi chuyện cũng không thể nào cứu vãn được nữa, như vậy thì không tốt chút nào! “Lâm Dương mặt không chút thay đổi nói.

“Cậu nói cái gì?”
“Vô liêm sỉ! Cậu… cậu coi đảo Vong Ưu của bọn ta là chốn không người sao?” Một trưởng lão tức giận mắng Lâm Dương.

*Cậu Lâm, lời này của cậu quá càn rỡ rồi!”
“Cậu dám khinh thường đảo Vong Ưu của bọn ta sao?”
Những trưởng lão khác cũng lần lượt lên tiếng, có vẻ cực kỳ phẫn nộ.

“Sao nào? Tôi chỉ nói sự thật mà cũng không được sao?”
Sắc mặt của Lâm Dương cũng u ám thêm vài phần.

“Cậu Lâm, cậu đã chữa khỏi bệnh cho chị dâu nên cũng trở thành khách quý của đảo Vong Ưu bọn ta, nhưng điều này không có nghĩa là cậu có thể xúc phạm đến đảo Vong Ưu, ở trên đảo Vong Ưu làm xằng làm bậy!” Huyết Nham lạnh lùng nói: “Nếu như cậu chạm tới điểm mắấu chót, vậy thì bọn ta sẽ không khoan nhượng đâu!”
“Vậy thì, điểm mấu chốt của các người là gì?” Lâm Dương hỏi.

Đôi mắt Huyết Nham hiện lên sự tức giận, ông ta hừ một tiếng rồi nói: “Hừ, nếu cậu Lâm đã nói như vậy thì… tốt lắm! Các đệ tử cứ việc ra tay đi! tốt quá! Cậu Lâm, nếu như những đệ tử này không thể đánh bại cậu thì là do bọn kém cỏi, ta tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào! Chết hay bị thương cũng tuyệt đối không quan tâm!”
“Được thôi! Đây là do các người nói đó nhé, đã như vậy thì tôi cũng sẽ không nương tay nữa!”
Lâm Dương gật đầu nói, sau đó liền chuẩn bị ra tay.

Nhưng Diên Nữ đứng đẳng sau lại vội vàng túm lấy Lâm Dương.

“Lâm Dương, mau nghĩ cách rời khỏi đây đi, đừng đầu với bọn họ, nếu đánh tiếp thì chúng ta không thẻ là đối thủ của bọn họ đâu!”
Diên Nữ không phải đang kiêng dè đám người Trương Tử Tường và Đào sư tỷ, người khiến cô kiêng dè chính là Huyết Trường Phong.

Dù sao thì Huyết Trường Phong vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn từ nãy đến giờ.

Anh ta chính là đệ nhát thiên tài của đảo Vong Ưu.

Là Thiên Kiêu của đảo!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 903: 903: Chương 902


Mặc dù không biết thực lực của Lâm Dương ra sao, nhưng dù thế nào thì cũng không thể so sánh với Thiên Kiêu được đúng không?
“Không cần, cô tránh sang một bên đi, chỗ này giao cho tôi.

” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Lâm Dương, anh… anh bị ngốc đấy à? Lẽ nào anh muốn đánh bại tất cả đám người này sao?” Diên Nữ nói, khuôn mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Lâm Dương lại cười nhạt: “Sao nào? Cô cảm thấy tôi không làm được sao?”
“Anh …” Diên Nữ á khẩu không nói nên lời.

Đám người xung quanh lại càng thêm tức giận.

“Đồ vô liêm sỉ.


“Anh xem thường người khác quá rồi đáy.


“Anh nghĩ anh là cái thá gì cơ chứ?”
Tiếng mắng chửi vang lên không ngừng.

“Ra tay!”
Huyết Trường Phong thấp giọng hô lên một tiếng, tất cả các đệ tử đều xông lên tấn công Lâm Dương.

Các loại quyền cước giống như cuồng phong mưa bão không ngừng quất vào người anh.

Nhưng động tác của Lâm Dương nhanh nhẹn giống như thỏ đào hang, linh hoạt tránh đi vô số quyền cước tay đấm chân đá, khiến cho những quyền cước vô cùng kh*ng b* kia hoàn toàn không thể chạm vào cơ thể của mình.

“Sao thân pháp của cậu ta lại tinh diệu như vậy?”
Các trưởng lão đều vô cùng kinh ngạc.

Sau vài hiệp, tất cả các đòn tắn công của đám đệ tử đều thất bại, ngược lại Lâm Dương còn thừa cơ phản kích, quyền cước không ngừng vung ra, tốc độ cũng không giảm chút nào.

Bịch! Bịch! Bịch! Bịch …
Một vài tên đệ tử đều bị trúng một đòn vô cùng nghiêm trọng ở ngực, cơ thể chúng đồng loạt bay ra ngoài rồi rơi thẳng xuống mặt đất, khắp nơi lập tức tràn ngập tiếng k** r*n.

“Hả?”
Diên Nữ cực kỳ choáng váng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra trước mắt mình.

Chỉ một chiêu của Lâm Dương mà trong nháy mắt đã trực tiếp đánh bay hơn mười người.

Huyết Nham cũng cực kỳ chắn động.

Ông ta không thể nào ngờ được, Lâm Dương trẻ tuổi như vậy… lại có được thân pháp tốt đến thế.

“Đồ khốn! Chúng ta cùng lên!”
Đám đệ tử còn lại cực kỳ không cam lòng, lại tiếp tục điên cuồng gào thét xung phong liều chết lao lên.

Nhưng kết cục của bọn họ cũng giống như của nhóm đệ tử trước, toàn bộ đều bị Lâm Dương đánh bay ra ngoài, ngã trên mặt đất không ngừng k** r*n.

Trương Tử Tường lại càng sững sờ.

Đào sư tỷ vừa mới đứng dậy từ trên mặt đất cũng mang theo vẻ mặt kinh ngạc.

“Người đàn ông này rốt cuộc là ai?”
“Anh ta chẳng phải chỉ là một bác sĩ thôi sao?”
Đám người xung quanh cũng cực kỳ khó hiểu.

“Trương sư huynh, Đào sư tỷ, bọn đệ không phải là đối thủ của anh ta đâu, đành trông cậy vào hai người rồi!”
Đám đệ tử gian nan đứng dậy, đau đớn cát lời.

Những người còn lại cũng bị dọa sợ không dám tiến lên.

Sắc mặt Trương Tử Tường lập tức thay đồi.

“Cái này …”
“Trương Tử Tường, sao vậy? Đệ không dám lên sao?”
Huyết Trường Phong mặt không chút biểu tình hỏi một câu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 904: 904: Chương 903


“Trường Phong sư huynh, sao có thể chứ? Huynh… huynh hãy nhìn đi, đệ sẽ lập tức bắt thằng nhãi đó lại!” Trương Tử Tường cố gắng nặn ra một nụ cười, quay đầu nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, hít một hơi thật sâu rồi trực tiếp lao lên.

Nhưng vào khoảnh khắc anh ta vừa di chuyển …
Vút Không ngờ Lâm Dương lại bắt đầu ra tay trước, anh như một cơn gió lao vụt đến trước mặt Trương Tử Tường, xoay cổ tay túm lấy cổ áo của anh ta.

Hô hấp của Trương Tử Tường lập tức trở nên vô cùng dồn dập, còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị Lâm Dương quăng mạnh xuống đất.

Àm!
Mặt đất chấn động kịch liệt.

Nền đất dưới người Trương Tử Tường cũng trực tiếp vỡ.

nát, thậm chí còn tạo thành một cái hố nông hình người.

Toàn thân anh ta da tróc thịt bong, hoa mắt chóng mặt, hoàn toàn không thể nào đứng dậy nổi.

“Một chút thực lực này của anh mà cũng đòi bắt tôi sao?”
Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, lại một lần nữa xoay tay nắm lấy cổ áo Trương Tử Tường rồi ném anh ta về phía vách núi cách đó không xa.

Vút!
Trương Tử Tường giống hệt như một quả đại bác trực tiếp bắn vào vách núi.

Bùm!
Tiếng nỗ đỉnh tai nhức óc lập tức vang lên.

Vách núi cũng nứt ra.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy toàn thân Trương Tử Tường c*m v** vách núi, không hề nhúc nhích, cũng không biết sống chét thế nào…
Trương Tử Tường là người nội đảo, từ nhỏ lớn lên trên đảo, vì vậy trong đám đệ tử có uy tín cực cao, thực lực cũng không tệ.

Mặc dù anh ta không giỏi bằng Huyết Trường Phong, nhưng so với vô số những đệ tử khác, thực lực của anh ta vẫn cực kỳ xuất chúng.

Nhưng một người như vậy thế mà lại bị người khác ném tới ném lui như một bao cát, ngay cả sức đánh trả cũng không có, chỉ mới vài chiêu đã bị đánh bại, còn bị đánh cho tới nỗi máu thịt lẫn lộn, xương cốt toàn thân cũng gãy nát, sống chét chưa rõ…
Quá khoa trương rồi đi?
Tất cả những người xung quanh đều trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn Trương Tử Tường c*m v** trong vách núi, triệt để ngây người.

Đặc biệt là các trưởng lão, người nào người nấy đều giống hệt như bị sét đánh, trợn mắt há mồm.

Nếu như không tận mắt chứng kiến thì chắc hẳn không ai có thể tin nồi!
“Tử Tường!” Ngũ trưởng lão hét lên một tiếng, lập tức bật dậy lao như bay về phía vách núi.

Ông ta một tay bám vào những tảng đá lồi lõm ở trên vách núi, tay kia dùng sức lôi Trương Tử Tường ra.

Sau khi đặt Trương Tử Tường xuống đất, Ngũ trưởng lão mới nhìn thấy mặt anh ta đều là máu thịt lẫn lộn, xương cốt toàn thân đều đã bị đánh gãy, xương mũi và xương gò má cũng đã nát bét, dáng vẻ vô cùng thê thảm đáng thương.

“Trương sư huynhl”
“Trưởng lão, Trương sư huynh, huynh ấy… huynh ấy sao rồi?”
“Sao lại có thể như vậy được?”
Một đám đệ tử vây quanh Ngũ trưởng lão và Trương Tử Tường, nghẹn họng trân trối nhìn chằm chằm vào thảm trạng của anh ta, trong ánh mắt tràn đầy kinh ngạc cùng khiếp sợ.

Ngũ trưởng lão lập tức đưa tay kiểm tra khoang mũi và tim của Trương Tử Tường, sau đó thở phào nhẹ nhõm nói: “Cũng may… nó vẫn còn thở, hẳn là không nguy hiểm đến tính mạng!”
“Vậy thì tốt quái”
Đám người xung quanh cũng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng hô đột nhiên vang lên.

“Cần thận!!”
Lời này vừa mới thốt ra, đám đệ tử vây quanh Trương Tử Tường đầu tiên đều ngần ra, sau đó mới đồng loạt giật mình quay đầu lại, lúc này mới thấy có một bóng người nhanh nhẹn xông tới, trực tiếp xông vào trong đám người, một cước hung hăng đá vào người Trương Tử Tường đang nằm trên đất.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 905: 905: Chương 904


Bịch!
Âm thanh nặng nề lại một lần nữa vang lên.
Sau đó, cả đám người tiếp tục nhìn thấy cơ thể Trương Tử.
Tường lại bay ra, giống như một quả lựu đạn bắn thẳng về phía vách núi cách đó không xa.
Àm!
Cả quả núi đều rung chuyển.
Vách núi cũng đã vỡ nát.
Cát bụi lập tức tung bay mù mịt, đá núi ầm ầm rơi xuống, một mảnh trắng xóa không nhìn tháy gì.
Trương Tử Tường đập mạnh vào vách núi rồi cùng đá vụn văng xuống đất, cơ thể mềm nhũn như bùn không còn cử động, miệng há to, mắt trừng lớn, hoàn toàn mát đi hô hấp.
“Trương sư huynh†!!”

Đám đệ tử kêu gào thảm thiết.
“Tử Tường!”
Ngũ trưởng lão lập tức lao tới, vội vàng ôm lấy cơ thể Trương Tử Tường.
Nhưng lần này khi ông ta kiểm tra lại, nhịp tim của Trương Tử Tường đã không còn nữa.
“Đã chét! Tử Tường… chết rồi!” Ngũ trưởng lão hoảng sợ kêu to.
Không khí xung quanh lập tức thay đồi.
Lần này ngay cả Đảo chủ cũng không nhịn được phải đứng lên nhìn về phía bên này.
Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt hướng về Lâm Dương – thủ phạm đã đá Trương Tử Tường.
Nhưng vừa nhìn lại thấy khuôn mặt anh không có bất cứ biểu cảm nào, im lặng chăm chú nhìn hết thảy.
Đám người trước sau trái phải đều lập tức kinh hãi.
Ngay cả Lương Huyền Mị lúc này cũng đang hoàn toàn rơi vào hoảng sợ.
Giết người không chớp mắt!
Cô chưa từng nghĩ tới, người anh trai nuôi này của mình vậy mà lại hung tàn đến vậy…
“Lâm Dương!” Ngũ trưởng lão tức giận chỉ thẳng vào Lâm Dương, phẫn nộ gầm lên: “Mày… mày vậy mà lại dám g**t ch*t Tử Tường! Mày thật là hung ác!”
“Hung ác gì chứ? Các người chẳng thể trách ai được.
Chẳng phải các người nói đánh không lại tôi chính là do đám đệ tử kia kém cỏi không bằng sao? Chẳng phải dù có thế nào các người cũng sẽ không nhúng tay vào à? Sao bây giờ lại nói là tôi hung ác?” Lâm Dương thản nhiên nói.
*Mày …” Khuôn mặt Ngũ trưởng lão đỏ rực, tức tới nỗi không nói nên lời.
Sắc mặt của Huyết Nham và những người khác cũng vô cùng khó coi, âm thầm xiết chặt nắm tay.

Nhưng lúc này lại nghe Lâm Dương nói.
“Những người trên đảo Vong Ưu, các người nghe cho rõ đây.

Lúc trước các người đã sỉ nhục em gái tôi, đánh mắng em gái tôi, tôi đều đã nhìn thấy cả, nhưng lúc đó tôi không biết con bé là em gái của tôi, vì vậy tôi cũng không so đo với mấy người.

Bây giò tôi đã biết rồi, vậy thì các người nhất định phải tôn trọng con bé, những chuyện lúc trước coi như là bỏ qua, tôi không tính toán với các người đã coi như nể mặt lắm rồi.

Vậy mà giờ các người còn không muốn để cho bọn tôi rời đi sao? Đã vậy thì các người không thể oán trách tôi! Nếu như muốn đánh, Lâm Dương tôi đây nhất định sẽ đánh với các người đến cùng!”
Lâm Dương mặt không chút thay đổi nói.
Lời nói này, cực kỳ dữ dội, cực kỳ ngang ngược!
“Vậy nên ý của cậu Lâm là muốn trở thành kẻ thù với đảo Vong Ưu bọn ta sao?” Đảo chủ đứng trên đài cao nhìn xuống Lâm Dương, nhàn nhạt hỏi một câu.
“Câu này nên để tôi hỏi ông mới phải.

Đảo chủ, lúc trước tôi đã nói với ông rồi, tôi không hề muốn trở mặt thành thù với đảo Vong Ưu, nhưng các người lại ngăn cản không cho phép chúng tôi rời đi, đây rõ ràng là muốn trở thành kẻ thù với tôi rồi.

Con người tôi mặc dù không thích phiền toái, nhưng nếu như phiền toái đã tìm tới cửa rồi thì tôi cũng sẽ không sợ.”
Lâm Dương bình tĩnh đáp lại.
Đảo chủ âm thầm nhíu mày, lắc đầu thản nhiên nói: “Cậu Lâm, y thuật của cậu rất tốt, thủ đoạn cũng không tồi.
Nhưng dù sao cậu vẫn còn trẻ, thực lực cũng chỉ có vậy, nếu thật sự muốn đấu với đảo Vong Ưu thì ta không nghĩ cậu có thể chiếm được tiện nghi đâu.

Nhưng dù sao thì cậu cũng đã cứu chị dâu của ta, vậy nên ta quyết định cho cậu thêm một cơ hội, cậu đi đi! Chuyện của Trương Tử Tường ta sẽ không so đo với cậu nữa!”
 
Back
Top Bottom