Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 600


Chương 600:

“Thái Sơn Bắc Đầu của giới Trung y sao?” Lâm Dương hơi giật mình.

“Thưa thầy, cuộc quyết chiến của thầy với Phường chủ của Kỳ Dược Phường đã lan rộng khắp toàn bộ giới y học.

Trung Quốc. Vào ngày quyết đấu, Kỳ Dược Phường đã mời rất nhiều tiền bối đức cao vọng trọng và mọi người đến hiện trường. Mọi người đều tràn đầy kỳ vọng chờ đợi màn biểu diễn của trận so tài này, kết quả … thầy đã lỡ hẹn rồi, nên rất nhiều người cho rằng thầy sợ phường chủ của Kỳ Dược Phường, hơn nữa … hơn nữa vô cùng tức giận vì hành động lỡ hẹn này của thầy, cho nên hầu hết mọi người đều đứng về phía Kỳ Dược Phường. Còn mọi hành vi của kỳ Dược Phường cũng đã ngầm được cho phép rồi, chúng ta cũng chỉ có thể báo cảnh sát, nhưng những người này nhanh chóng rút, trị tiêu không trị được bản.” Hùng Trường Bạch thở dài nói.

Lâm Dương im lặng.

Anh đâu thể ngờ được rằng, chuyện lỡ hẹn ban đầu lại trở thành một vần đề lớn đến như vậy…

Nhưng mà cũng đúng, thế lực của Huyền Y Phái mạnh như vậy, chắc chắn vô hình tung đã đụng chạm đến lợi ích của rất nhiều người, cho dù không có chuyện của Kỳ Dược Phường thì cũng sẽ có rất nhiều người muốn ra tay với Huyền Y Phái…

“Uất ức cho các ông rồi!”

Anh hít một hơi thật sâu, khàn giọng nói: “Chuyện này là do tôi mà ra. Tôi đã liên luy đến các ông, xin lỗi.”

“Sư phụ, thầy tuyệt đối không được nói như vậy. Thật ra vẫn là do chúng tôi bắt tài, bị người khác ức h**p như thế này …” Tần Bách Tùng thở dài nói.

“Yên tâm, tôi sẽ thương lượng với phường chủ của Kỳ Dược Phường, có gắng giải quyết vấn đề này, nếu ông ta đồng ý, tôi có thể đấu lại với ông ta một trận!” Lâm Dương nói.

“Về phương diện y thuật sư phụ chắc chắn sẽ không thành vấn đề, nhưng e rằng người ta bây giờ chưa chắc có thể đấu lại với chúng ta.”

“Tốt hơn hết tôi vẫn nên nói chuyện với người của Kỳ Dược Phường trước đã, để xem thử thái độ của bọn họ…

đúng rồi, Long Thủ đâu?” Lâm Dương liếc nhìn trái phải, nhưng lại không nhìn thấy bóng dáng của Long Thủ, không khỏi hỏi.

“Long Thủ đã đại diện cho Huyền Y Phái của chúng ta, đi thương lượng với Kỳ Dược Phường rồi.”

“Gọi ông ấy quay về đi. Ông ấy đi cũng không giải quyết được vấn đề. Nếu như người ta thật sự muốn thương lượng với ông ấy, hà tất phải đợi đến bây giờ?” Lâm Dương bình tĩnh nói, “Giúp tôi hẹn một thời gian, chiều nay đi, tôi sẽ đến cổng nói chuyện với phường chủ của Kỳ Dược Phường. “

“Vâng thưa thầy.”

Tần Bách Tùng gật đầu, lập tức bảo người bên cạnh đi làm.

“Những người còn lại thực hiện nhiệm vụ của mình, nhanh chóng khôi phục lại trật tự của Huyền Y Phái. Mục đích của học viện chúng ta là đảm trách giảng dạy và giáo dục con người, hành y tế thế, không được gây rối trật tự. Còn những việc khác, đợi sau khi tôi thương lượng với Kỳ Dược Phường xong rồi giải quyết! “

Lâm Dương cũng không phải là người ngang ngược, chuyện này quả thực là lỗi của anh, anh lỡ hẹn, hơn nữa không lấy ra được Hà Linh Hoa, Kỳ Dược Phường có hành động như vậy là hợp lý, mặc dù Tần Bách Tùng và những người khác đã chắn chỉnh tương đối thảm, nhưng đều chỉ là những vét thương nhẹ, Lâm Dương vẫn có thể chữa khỏi cho bọn họ, chỉ cần Kỳ Dược Phường không làm ra chuyện quá đáng, anh đều có thể chấp nhận.

Lời nói này của Lâm Dương vừa rơi xuống, mọi người cũng coi như là được uống một viên định tâm hoàn, lập tức chạy xuống chuẩn bị.

Tần Bách Tùng cũng thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra nụ cười đã mắt đi từ lâu.

Về phần Tần Ngưng, vẫn dùng ánh mắt si mê kia mà nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

Nhưng mà chính vào lúc này …

Cót két!

Một tiếng phanh chói tai vang lên ở cổng của học viện Huyền Y Phái.

Lâm Dương và những người khác lần lượt quay đầu nhìn về phía cổng, lại nhìn thấy có một chiếc xe thương mại màu đen đang dừng ở cổng.

Cửa xe mở ra, vài nam nữ mặc áo choàng xanh xám bước xuông.

Nhìn trang phục của bọn họ, đây hiển nhiên là người của Kỳ Dược Phường!

Người của Huyền Y Phái lập tức trở nên căng thẳng, một số nhân viên bảo vệ và các đệ tử cường tráng lập tức xông lên phía trước, hóa thành một vòng tròn, chặn cổng lại.

“Khôn cần căng thẳng, chúng tôi tới đây không phải để gây sự, mà là để tặng người cho các anh!” Thanh niên dẫn đầu cười haha nói.

“Tặng người? Tặng người nào?” Hùng Trường Bạch nghỉ hoặc hỏi.

Lại nhìn thấy người đàn ông kia giơ tay vẫy vẫy.

Những người khác lập tức mở cốp sau của xe thương mại ra, sau đó khiêng một cái túi vải màu đen từ bên trong, ném xuống đất.

Bùm!

Cũng không biết trong túi có thứ gì, rất nặng và đập xuống đất, một lớp bụi bắn tung toé …

“Đây là người của các anh! Coi như là lãi đi. Nề tình thân phận của người này, thư thả cho các anh ba ngày. Sau ba ngày, cầm hà linh hoa tới!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 601


Chương 601:

Mấy người lên xe, người đàn ông đó lăn cửa sổ xuống, nhổ nước bọt và hét vào mặt Lâm Dương, sau đó xe nỗ máy rồi biến mắt hút.

Mọi người đều ngắn ra, ánh mắt của tất cả mọi người đều rơi vào trong túi vải đen kia …

“Chúng… người của chúng ta sao?” Hùng Trường Bạch sững sờ lẫm bẩm.

“Mau! Mau mở ra! Mau mở ra!” Tần Bách Tùng run rẫy hét lên, nhãn cầu lồi ra, nhìn chằm chằm túi vải.

Mọi người xung quanh đều căng thẳng, không dám lên tiếng, càng không dám bước tới trước.

Bọn họ mơ hồ đã đoán được điều gì đó.

Tần Ngưng nghiền chặt răng, xông lên phía trước xé rách túi vải kéo ra.

Trong phút chốc, cảnh tượng bên trong túi vải đập vào mắt mọi người.

Đó là một người!

Long Thủ!

Ông ấy lúc này, đã mặt mày tái xanh, nằm im trong túi vải, mắt mở trừng trừng, bất động.

Toàn trường chắn động.

Tần Ngưng cũng ngơ ngác nhìn, sau đó cẩn thận dè dặt giơ tay ra, đặt vào dưới mũi của ông ấy.

Một lúc sau, cô quay đầu, khoé mắt đỏ hoe, khẽ run rầy, nức nở nói: “Anh Dương, ông ấy … chết rồi…”

Câu này của Tần Ngưng khiến cho hiện trường lập tức trở nên yên tĩnh.

Vào thời khắc này, cho dù là một cây kim rơi trên mặt đắt, e rằng cũng sẽ phát ra tiếng động kinh thiên động địa.

Tất cả mọi người trọn mắt ngoác mồm, không thể nào tin được nhìn Long Thủ trên mặt đất.

Ai có thể ngờ rằng, Long Thủ máy tiếng trước vẫn còn sống vui vẻ, chỉ đi một chuyến đến Kỳ Dược Phường lại biến thành dáng vẻ như vậy?

“Sao có thể như vậy chứ?”

Tần Bách Tùng dường như không thể nào tiếp nhận được tin tức này, vội vàng tiến về phía trước, nhưng bởi vì đi quá vội vàng, chưa đi được mấy bước liền ngã xuống đắt, người xung quanh vội vàng đỡ ông ấy dậy, nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt vào người Long Thủ…

“Không thể nào … Long Thủ… Long Thủ làm sao có thể chết được? Không thể nào! Điều này tuyệt đối không thể nào!” Hùng Trường Bạch run rầy lên, người đã thất thần rôi.

Ông ấy và Long Thủ đều đã từng là người lãnh đạo của học viện Nam Phái, hai người thân thuộc với nhau nhát, Long Thủ là người như thế nào, có thực lực ra sao, ông ấy là người biết rõ nhất. Mặc dù Long Thủ không phải là một võ sư, không biết võ công, nhưng ông ấy có sở trường kim bạc, gặp phải nguy hiểm không nói là sẽ đánh đối phương ngã xuống đất gì, ít nhất cũng có khả năng tự bảo vệ mình.

Nhưng lúc này … ông ấy đã nằm trên mặt đất với thân thể lạnh như băng.

“Long sư phụ!”

“Không!”

“Chuyện này rốt cuộc là sao vậy? Là ai đã hại chết Long sư phụ!”

Tất cả người của Huyền Y Phái ở xung quanh đều chạy tới, nhảy bổ lên người của Long Thủ, gào khóc thảm thiết.

Khung cảnh ồn ào.

Lâm Dương đi tới, lằng lặng nhìn khuôn mặt tái xanh của Long Thủ, không nói lời nào.

Mấy người Mã Hải cũng vô cùng tức giận, nghiến răng nghiền lợi.

“Lâm thần y, Long sư phụ không thể nào chết không minh bạch như vậy được, chúng ta phải báo thù cho Long sư phụ!” Lúc này, một học sinh của Long Thủ đột nhiên đứng lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lâm Dương nói.

“Đúng vậy, chúng ta phải báo thù cho Long sư phụ!”

“Kỳ Dược Phường nợ máu phải ra bằng máu!”

“Nợ máu phải trả bằng máu!”

“Nợ máu phải trả bằng máu!”

Cảm xúc của mọi người trở nên kích động, từng người một đứng lên, lớn tiếng quát tháo.

*Tất cả trở về đi.” Lâm Dương không khỏi hét lên một tiếng.

Những người đang hò hét lập tức sửng sốt.

“Lâm thần y…”

“Tất cả trở về hết đi.” Lâm Dương lặp lại lần nữa, thấp giọng nói: “Đây là chuyện của học viện, là chuyện của Lâm Dương tôi. Giải quyết như thế nào, trong lòng tôi tự biết lo liệu, các anh quay về trước đi, trở về vị trí của mình và thực hiện nhiệm vụ của bản thân, hiểu chưa? “

Mọi người vừa nghe xong liền đưa mắt nhìn nhau.

Lâm Thần Y là định không truy cứu chuyện này sao?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 602


Dịch bệnh, Nhóm truyen.one chúc cả nhà nhiều sức khỏe! Gặp nhiều may mắn nhỏ! Mong mọi sự bình an với cả nhà! Truyen.one cám ơn cả nhà đã đọc tại truyen.one! Có gì sai sót mong cả nhà góp ý vào nhóm group thích truyện nhé! Truyện one sẽ luôn cố gắng, hẹn cả nhà chương tiếp ngày mai nhé!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 603


Chương 603:

Bên ngoài đám đông, một cô gái nhỏ nhắn, tinh tế và xinh đẹp bước vào.

Đây chính là Nhan Khả Nhi, cô gái trong làng dược được Lâm Dương cứu.

“Tôi muốn cô dốc hết sức có thể, giúp tôi tìm thêm một đoá ‘Hà Linh Hoa ‘ khác, cô có thể làm được không?” Lâm Dương trầm giọng nói.

Nhan Khả Nhi do dự một chút, khẽ cắn răng nói: “Tương đối khó khăn, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng.”

“Nếu như cô có yêu cầu gì, hãy nói với Tần Bách Tùng, ông ấy sẽ đáp ứng mọi thứ cho cô.”

“Được rồi, Lâm tiên sinh.”

Nhan Khả Nhi gật đầu.

Lâm Dương quay người bước ra ngoài cổng.

“Mã Hải, thu xếp xe đi. Trước tiên tôi đến Kỳ Dược Phường xem thử, xem thử Kỳ Dược Phường của bọn họ còn có đóa Hà Linh Hoa thứ hai không!”

Kỳ Dược Phường, sảnh tiêp khách.

Phùng Thạch ngồi ở ghế trên, mỉm cười nhìn những người đàn ông mặc vest áo quần bảnh bao ở ghế bên phải.

“Kỳ Dược Phường không hồ là Kỳ Dược Phường. Tôi đã nhìn thấy được thành ý của các ông, thực lực của các ông tôi cũng nhìn thấy rồi. Tôi nghĩ sự hợp tác giữa đôi bên chúng ta nhất định sẽ rất vui vẻ.” Một người đàn ông mặc vest nhàn nhạt cười nói.

“Mặc dù giết Long Thủ sẽ khiến cho Huyền Y Phái bất chấp tất cả báo thù Kỳ Dược Phường của chúng tôi, nhưng nếu như có thể kết quan hệ đồng minh với các anh, tôi nghĩ một Long Thủ nhỏ bé cũng rất đáng.” Phùng Thạch mỉm cười nói.

“Rất can đảm! Tôi thích một người vui vẻ như Phó phường chủ Phùng! Tôi nghĩ sự hợp tác của chúng ta sẽ rất thú vị.”

Người đàn ông mỉm cười quay người đứng dậy, bắt tay với Phùng Thạch: “Phó phường chủ Phùng, thời gian không còn sớm nữa, tôi. vẫn còn nhiều việc phải làm, không ở lại lâu được. “

“Vậy thì công việc hợp tác giữa Kỳ Dược Phường của tôi và các anh đã kết thúc như vậy rồi sao?”

“Gia chủ của chúng tôi sẽ rất vui mừng. Bất cứ khi nào có cơ hội, gia chủ nhất định sẽ đích thân tới đây thăm hỏi phường chủ!”

“Kỳ Dược Phường của chúng tôi nhất định sẽ quét dọn giường chiều nghênh đón!”

“Haha, khách khí, khách khí, không nói thêm nhiều được nữa, tại hạ cáo từ trước!”

“Được, được, Hạ An, thay tôi tiễn mấy vị khách quý!”

“Vâng, Phó phường chủ!”

Hạ An đứng dậy, tươi cười nói với mấy người kia: “Các vị, mời đi lối này!”

“Cảm ơn.”

Người đàn ông gật đầu.

Mắấy người nhanh chóng rời khỏi phòng hội nghị.

Phùng Thạch vẫn ngồi trên ghế, nheo mắt nhìn những người này rời đi.

Đợi đến khi bọn họ bước ra khỏi phòng hội nghị, các giảng viên đó mới rời mắt khỏi họ.

“Phó phường chủ, những người này từ xa tới, hẳn là có ý đồ khác, chúng ta có thể tin tưởng được sao? Đừng để bị bọn họ dùng làm con dao!” Giảng viên Đường cau mày, trầm giọng nói.

*Ý của ông là chuyện bọn họ muốn chúng ta giết Long Thủ sao?” Phùng Thạch mỉm cười.

“Đúng vậy, bởi vì bằng cách này, tất cả sự thù hận của Huyền Y Phái toàn bộ đều chuyền lên người chúng ta. Tôi nghe nói sở dĩ đám người này muốn đối phó với Huyền Y’ Phái, chủ yếu là vì muốn có máy đơn thuốc tuyệt thế trong tay của Lâm thần y! Tôi e rằng bọn họ muốn chúng ta kết oán với Huyền Y Phái để bọn họ có thể hưởng lợi từ bên trong!” Giảng viên Đường nói “Haha, Giảng viên Đường, ông đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Nếu như nói đám người này tầm nhìn thiển cận như vậy thì bọn họ làm sao có thể có được chỗ đứng ở một nơi như Yến Kinh?” Phùng Thạch cười nhạt nói.

“Tôi vẫn có chút lo lắng.” Giảng viên Đường thấp giọng nói.

“Không cần lo lắng, bởi vì cho dù những người đó không muốn chúng động đến Long Thủ, chúng ta cũng sẽ không để cho Long Thủ ra khỏi Kỳ Dược Phường.” Phùng Thạch cười nói.

“Tại sao?” Giảng viên Chu bên cạnh không hiểu hỏi.

“Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì chúng ta muốn lập uy, muốn khiến kẻ địch sợ hãi, muốn để cho người của Huyền Y Phái biết, bọn họ rốt cuộc là cái thá gì trong mắt chúng ta, Long Thủ chẳng qua là vật chiến tranh giữa hai đại y phái chúng ta mà thôi! Ông ta chỉ là một vật hy sinh!”

Trong ánh mắt của Phùng Thạch hiện lên một tia hung hãng:” Hơn nữa … không chỉ có những người đó có hứng thú với mấy đơn thuốc của Lâm thần y, chúng ta cũng có kế hoạch của riêng mình! Phường chủ đã lập xong một loạt kế hoạch, và đây chỉ là một bước của kế hoạch.”

“Nhưng mà…đại hội sắp được tổ chức, chúng ta tuyên chiến với Huyền Y Phái vào lúc này… liệu có tệ lắm không…”

“Không cần lo lắng, Kỳ Dược Phường của chúng ta không còn là Kỳ Dược Phường của trước đây. Nói đi nói lại thì chúng ta còn phải cảm ơn Lâm Thần Y. Nếu như không có anh ta, chúng ta cũng không thể nào lôi kéo được nhiều Thái Sơn Bắc Đầu trong giới Trung Y như vậy làm chỗ dựa cho chúng ta. Nếu như Lâm thần y muốn tìm chúng ta gây rắc rói. Những lão già đó sẽ không chút do dự mà đứng về phía chúng ta. Một tổ chức nhỏ bé mới thành lập chưa tới một năm, dựa vào cái gì mà đấu với chúng ta?”

Phùng Thạch nói với vẻ khinh thường.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 604


Chương 604:

“Ò? Tại sao những lão già kia lại giúp chúng ta?”

“Ông còn không hiểu sao? Những lão già không chết đó cũng tham lam! Bọn họ cũng thành lập Dược phường!

Hơn nữa sự xuất hiện của Huyền Y Phái động chạm đến lợi ích của bọn họ, bởi vì sự xuất hiện của Huyền Y Phái, cùng với các biện pháp điều trị miễn phí của Lâm thần y, dẫn đến thu nhập của các nhà thuốc và phòng khám y tế của bọn họ giảm sút rất lớn. Làm sao bọn họ không khó chịu? So với chúng ta, bọn họ còn mong sao Lâm thần y chết nhanh hơn! “

“Ha ha, vậy thì thật thú vị.”

Các giảng viên bật cười.

Phùng Thạch cũng cười.

Một lúc sau, Hạ An quay lại.

*Đi rồi sao?” Phùng Thạch hỏi.

“Đi rồi.”

“Đi hỏi thử tai mắt được đặt xung quanh Huyền Y Phái để xem thử phía Huyền Y Phái bây giờ là tình huống gì.”

“Phó phường chủ, tôi đã hỏi qua rồi, người của Huyền Y Phái ai nấy đều đang sống dở chết dở.” Hạ An cười nói.

“Hahahaha…”

Tiếng cười Ầm ï lại phát ra.

“Còn phản ứng của Lâm thần y thì sao?”

“Lâm thần y không nói lời nào, chỉ là mặt đen lại, sau đó thì ngồi lên xe phóng đi rồi!” Hạ An cười nói.

“Haha, quả nhiên là sợ hãi đến ngốc rồi!” Giảng viên Chu bật cười nói.

“Rốt cuộc cũng chỉ là một thanh niên thôi. Gặp phải chuyện như vậy, tôi nghĩ chắc là cậu ta đang trốn ở nơi nào đó mà run rầy rồi!” Giảng Đường cười nói.

Phùng Thạch mỉm cười không nói lời nào.

Nhưng đúng lúc này, một sinh viên đẩy cửa phòng tiếp khách lao vào.

“Các vị giảng viên, phó phường chủ, không hay rồi!”

“Hả? Tiểu Lý? Có chuyện gì mà hớt ha hớt hải vậy?”

Phùng Thạch cau mày hỏi.

“Người của Huyền Y Phái đến rồi!’ Sinh viên tên Tiểu Lý kia lo lắng nói.

“Hả?”

Mọi người trong phòng đêu ngạc nhiên.

“Đến nhanh như vậy.” Phùng Thạch sửng sốt một chút, sau đó cười lạnh một tiếng: “Đến cũng tốt, chúng ta cũng bớt chờ! Tiểu Lý, Huyền Y phái đến mấy người vậy?

“Không nhiều, cũng chỉ bốn năm người. Những người khác trông giống như vệ sĩ. Người duy nhất tôi biết là Lâm Thần Y và Mã Hải.”

“Hãy mời bọn họ đến phòng khách bên cạnh đi, dâng trà, không được qua loa.” Giảng viên Chu nói.

“Vâng.” Tiểu Lý gật đầu liền muốn đi xuống.

“Không, không được dâng trà, thậm chí trận chiến của chúng ta cũng không cần gặp bọn họ trong phòng khách!”

Phùng Thạch vội vàng giơ tay ngăn cản Tiểu Lý.

Mọi người đều sững sờ.

“Phó phường chủ, ý của ông là?”

“Ý gì? Chúng ta đã xe rách da mặt rồi, hà tất phải khách sáo với bọn họ? Lập tức điều động đội bảo vệ! Chặn Lâm thần y ở cổng cho tôi, tập hợp tất cả giảng viên! Cùng nhau đến đây … À đúng rồi, gọi cả mấy ông già đó luôn đi, đây không phải chính là đuỏi lên rồi sao? Có bọn họ gây áp lực cho Lâm thần y. Tôi muốn xem thử, hôm nay Huyền Y Phái này là muốn cùng chúng ta cá chết lưới rách, hay là muốn cúi đầu trước chúng ta! “Phùng Thạch chế nhạo nói.

Mọi người nghe vậy, mới chợt tỉnh ngộ.

Cảm thấy Phùng Thạch lần này là có ý định trực tiếp nghiền nát Huyền Y Phái chỉ bằng một đòn.

*Phó phường chủ, tôi lập tức đi làm ngay.” Tiểu Lý vội vàng ra khỏi phòng khách.

Phùng Thạch lập tức dẫn những người trong phòng đi về phía cửa.

Đồng thời với lúc này, toàn bộ Kỳ Dược Phường cũng sôi sùng sục lên.

Vô số sinh viên tập trung ở cổng, cùng với nhiều nhân viên bảo vệ và giảng viên của học viện.

Ngay tức khắc, ngoài cổng có tiếng huyên náo, sôi sục …
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 605


Chương 605:

Xe của Lâm Dương còn chưa lái vào cổng đã bị người ta chặn lại.

Anh ngồi vào ghế phụ nhìn những nhân viên bảo vệ đang xếp hàng trước mặt.

Những người này đều là người luyện võ, được Kỳ Dược Phường thuê với mức lương cao, không thể nào so sánh với các vệ sĩ bình thường.

“Chủ tịch Lâm …” Mã Hải không khỏi quay đầu sang một bên thấp giọng gọi một tiếng.

Lâm Dương không nói lời nào, mở cửa xe bước xuống.

Mã Hải vội vàng mang theo một đám vệ sĩ cũng bước xuống xe, hồi hộp nhìn cảnh tượng núi lỡ sóng thần trước mặt.

Mọi người đều không ngờ rằng, Kỳ Dược Phường đột nhiên xuất hiện nhiều người như vậy, trực tiếp chặn cổng lại nước cũng không thấm qua được.

Đây e rằng là có trên ngàn người, đúng không?

“Cần thận chút, nếu như tình huống không ổn thì nhanh chóng đưa chủ tịch Lâm đi!” Mã Hải nói nhỏ với vệ sĩ bên cạnh.

“Ông chủ yên tâm …” người vệ sĩ có chút thiều tự tin nói.

Lâm Dương đã bước tới trước.

Khuôn mặt tuấn tú giống như thiên thần của anh không có bao nhiêu biểu cảm, tuy rằng ánh mắt bình tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt lại có một tia lạnh lùng âm u khó nắm bắt.

“Ò, vì này chính là Lâm thần y đại danh lẫy lừng sao?”

“Ây da, tôi còn tưởng rằng anh ta có ba đầu và sáu tay gì chứ! Trông cũng giống như chúng ta!”

“Ò, anh nói chuyện phải cẩn thận một chút. Lâm thần y của chúng ta có y thuật cao siêu, có thể g**t ch*t một con người bằng xương bằng thịt chỉ bằng một mũi kim. Cẩn thận anh ta cho anh một kim, về chầu ông vải!”

“Tôi sợ quá cơ…”

“Hahahaha…”

Một số thanh niên trong đám đông cười nhạo và chế giễu, gây ra một tràng cười lớn tại hiện trường.

“Các cậu …” Mã Hải chỉ vào đám người, tức giận thổi râu trừng mắt, toàn người run lên.

Vào lúc này, đám đông tách ra, Phùng Thạch dẫn đầu một nhóm giảng viên bước tới. Ngoài giảng viên ra, mười đại thiên tài kia cũng đều có mặt, bao gồm La Phú Vinh, Vương Băng Điệp, Huyền Dược, Tử Dạ và Tây Nhu Thiến.

Chỉ là, người này bây giờ là Lâm thần Y, chứ không phải là Mặc Tiểu Vũ kia.

Bọn họ đều đã nghe tin đồn.

Mặc Tiểu Vũ lần đó không phải là Mặc Tiểu Vũ thật! Mà là do Lâm thân y đóng giả.

Mặc dù không biết tin tức có thật hay không nhưng nhiều người vẫn nảy sinh tò mò về Lâm thần Y.

Hôm nay, tôi cuối cùng đã nhìn thấy Lâm thần y thật sự, những người này còn cực kỳ cảm khái.

“Thật là vị công tử như ngọc.” Không biết là cô gái nào không khỏi ngạc nhiên, ánh mắt khóa chặt trên người Lâm Dương, hoàn toàn không rời.

Rất nhiều người trong lòng cũng thầm khen ngợi.

Một soái ca như vậy, những minh tinh đó làm sao có thể so sánh được? Rất nhiều trái tim thiếu nữ ở hiện trường đang nhảy lên kịch liệt.

Chỉ là … công tử như ngọc này không giả, nhưng lại đứng ở phe đối lập với Kỳ Dược Phường, thật đáng buồn.

“Lâm thần y đại giá quang lâm đến Kỳ Dược Phường của tôi, không biết là có chuyện gì vậy?” Phùng Thạch cười híp mắt hỏi.

“Biết rõ rồi còn hỏi!” Mã Hải tức giận, liền muốn bước lên trước nói chuyện.

Lâm Dương ngăn lại ông ấy lại, thờ œ nhìn Phùng Thạch: “Tôi tới đây là muốn hỏi về chuyện liên quan đến Long Thủ.”

“Ò … về chuyện này, thật sự rất đáng tiếc… Chao ôi, vốn dĩ tôi định đích thân đến Huyền Y Phái để giải thích rõ ràng chuyện đã xảy ra với Lâm thần y, nhưng tôi có quá nhiều chuyện ở đây, nhát thời quên mát, nhưng mà không sao đâu, Lâm thần y, anh đã đến rồi thì tôi cũng có thể kể chuyện rồi, tất cả theo trình tự. Ông Long Thủ xảy ra chuyện ở chỗ chúng tôi, thì chúng tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm và bồi thường tương ứng. Nên bồi thường bao nhiêu tiền thì cứ bồi thường, nên xin lỗi thì cũng phải xin lỗi, chuyện này chúng tôi đã giao cho đội điều tra xử lý rồi.” Phùng Thạch vội vàng nói.

“Đền tiền? Xin lỗi? Ông có ý gì?” Lâm Dương cau mày hỏi.

“Ò, Lâm thần y, anh là không biết chuyện gì đã xảy ra, thật tế thì … đây chính là một tai nạn!”

“Đánh rắm, rõ ràng là các ông hại chết Long Thủ, còn nói là tai nạn sao?” Mã Hải tức giận mắng.

“Chủ tịch Mã, anh cũng là người có đầu có mặt, có lẽ cũng biết được phải chịu trách nhiệm với lời nói của mình, chúng tôi đã hại chết ông Long thủ sao? Anh có chứng cứ sao? Hay là nói anh tận mắt nhìn thấy?” Phùng Thạch hỏi ngược lại .

Mã Hải ngay lập tức cứng họng.

Phùng Thạch lắc đầu: “Thực ra thì chuyện là như vậy. Ông Long Thủ đến Kỳ Dược Phường của tôi và nói rằng muốn thương lượng với tôi một chút về những xung đột và tranh cãi do hiểu lầm mà nảy sinh gần đây giữa hai chúng ta.

Tôi giữ vẫn thái độ bạn bè với Huyền Y Phái và đàm phán với ông Long Thủ, ông Long Thủ cũng hiểu ý của tôi, cả hai chúng tôi đã trò chuyện rất vui vẻ, nhưng trong lúc trò chuyện, một sinh viên đột nhiên cầm tác phẩm thí nghiệm của mình đến và nói rằng cậu ấy muốn để tôi xem qua. Tôi lúc đó cũng không từ chối. Không ngờ, tác phẩm thí nghiệm này đang muốn cầm lên cho tôi xem thì đột nhiên phát nổ, một lượng lớn bột độc đã văng lên người của ông Long Thủ, mới dẫn đến cái chết của Ông Long Thủ, sinh viên đó trước mắt cũng đã bị thương nặng và phải nhập viện. Nếu như các anh không tin tôi, tôi có thể đưa các anh đến gặp sinh viên đó. Tôi cảm thấy đây là một tai nạn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 606


Chương 606:

Mặc dù chuyện xảy ra như vậy mọi người chúng ta đều không vui vẻ, nhưng mà Lâm thần y, tôi hy vọng chúng ta không vì chuyện này mà dẫn đến mối quan hệ của đôi bên tiếp tục xấu đi, như vậy không đáng … “

Phùng Thạch nói đĩnh đạc, sau khi những lời này rơi xuống, Mã Hải tức giận đến mức thát khiếu bốc hoả, mặt đỏ bừng lên.

“Một đống lời nhảm nhí, một đống lời nhảm nhí! Câu chuyện mà ông bịa ra đầy sơ hở! Trẻ con cũng không tin, Phùng Thạch, ông căn bản chính là muốn giở trò với chúng tôi!” Mã Hải kích động nói.

“Các anh không tin thì tôi cũng hết cách, dù sao thì chúng tôi cũng đã báo cho đội điều tra rồi. Đây chỉ là một vụ tai nạn mà thôi!” Phùng Thạch thờ ơ nói, hoàn toàn là dáng vẻ không quan tâm.

“Ông …” Mã Hải tức giận đến mức hận không thể xông lên đánh tay đôi với Phùng Thạch.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương lên tiếng.

“Phùng Thạch, chúng ta đừng nói những lời nhảm nhí nữa, thẳng thắn chút đi.”

*Hả?” Phùng Thạch nhìn anh.

Lại nhìn thây Lâm Dương đưa tay lên, khàn giọng nói: “Tôi cho Kỳ Dược Phường của các ông thời gian một ngày.”

“Lâm thần y muốn làm cái gì?” Phùng Thạch mỉm cười hỏi.

“Thời gian một ngày, đưa một đóa Hà Linh Hoa cho tôi, sau cho tôi một câu trả lời thỏa đáng cho chuyện này, ta có thể không trách cứ.” Lâm Dương nói.

“Hahahaha…”

Một trận cười phá trực tiếp vang lên ở hiện trường.

Giảng viên Chu ở bên cạnh cười lạnh nói: “Lâm thần y, anh còn nợ Kỳ Dược Phường của chúng tôi một đoá Hà Linh Hoa! Anh còn mặt mũi mà nói lời này sao?”

“Long Thủ đã chết rồi, vậy tôi không còn nợ nữa.” Lâm Dương lắc đầu.

“Chuyện này không phải anh nói là được.” Tây Nhu Thiền khit mũi lạnh lùng nói.

“Đúng vậy, anh cho rằng mình là ai? Anh nói cái gì là được cái đó sao? Cũng không nhìn thử thân phận của mình!”

Lại một người khác hừ lạnh nói.

Những người có mặt tại hiện trường dường như bắt đầu dùng ngòi bút làm vũ khí với Lâm Dương Lâm Dương dường như không muốn nói nhiều, trực tiếp quay người, đi về phía xe, đồng thời miệng nói: “Sau một ngày, tôi hy vọng Kỳ Dược Phường của các ông có thể đem Hà Linh Hoa đến Huyền Y Phái, biết chưa?”

“Nếu như chúng tôi không đưa thì sao?” Phùng Thạch mỉm cười hỏi một câu.

Lâm Dương dừng chân lại.

Anh không quay đầu, dường như đang suy nghĩ về điều gì đó.

Một lúc sau, mới thấp giọng nói.

“Nếu như không đưa, tôi sẽ khiến cho Kỳ Dược Phường biến mắt…”

Lâm Dương không tranh cãi với Phùng Thạch nữa bởi vì đó là cuộc nói chuyện vô nghĩa, sau khi tỏ rõ thái độ của mình, anh lên xe, rời khỏi Kỳ dược quán.

“Đồ chó má, quá kiêu ngạo rồi!”

“Mày cho rằng mày là trò hề gì chứ? Bắt Kỳ dược quán của bọn tao biến mát à? Mày xứng sao?”

“Mày ăn cút đi!”

“Cái thứ đồ không cha không mẹ!”

Đám học trò ở Kỳ dược quán giờ mới phản ứng lại, tất cả hướng về phía chiếc xe Lâm Dương vừa rời đi, mắng chửi như tát nước. Còn có người chạy ra ngoài nhặt đá ở dưới đất ném vào xe.

Choang!

Chiếc Mercedes-benz trị giá một triệu bị đạp trúng, lõm một vết sâu.

“Ức h**p người quá đáng!” Mã Hải tức giận muốn dừng xe.

“Đi thôi.” Lâm Dương nghĩ ngợi nói.

“Lâm tiên sinh…”

“Quay về!” Lâm Dương lại quát vẻ mặt nghiêm túc.

Mã Hải siết chặt vô-lăng, gan phổi bị lửa giận thiêu đốt, nhưng nghe Lâm Dương nói, anh ta không làm sao được, chỉ đành đạp mạnh chân ga lái xe rời khỏi Kỳ dược quán.

Mặc dù đi được một đoạn xa, nhưng Mã Hải vẫn nghe thấy được tiếng mắng chửi chế giễu từ Kỳ dược quán.

Không chỉ Mã Hải mà đám vệ sĩ đi theo cũng đầy một bụng tức.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 607


Chương 607:

Nhưng Lâm Dương từ đầu chí cuối, mặt như vũng nước đọng, không chút gợn sóng hay dao động gì.

Đồng sự Lâm không tức giận sao?

Mã Hải không thể hiểu nồi.

Thẳng một mạch về tới tập đoàn Dương Hoa, đi vào phòng làm việc, Lâm Dương mới cắt lời.

“Ngay lập tức cử người đến tỉnh Quảng Liễu một chuyền.”

Mã Hải ngơ ngác: “Đổng sự Lâm, đến tỉnh Quảng Liễu làm gì?”

“Triệu tập quân đội”.

Từ trên bàn làm việc Lâm Dương lấy ra một chiếc bút, sau đó viết số điện thoại và tên người liên hệ đưa cho Mã Hải.

Mã Hải nhìn qua, lập thức biến sắc.

“Đồng sự Lâm, chuyện này… nếu là như thế này, tốt nhất là để tôi đích thân đi một chuyến.” Mã Hải hơi thở run tẩy, vội vàng đứng dậy nói.

Không cần thiết, tùy ý cử một người đi là được rồi, nói với bọn họ hành động lần này. Tôi không muốn bọn họ đích thân đến Kỳ dược quán mà muốn họ có thể hành động.

Tôi không quan tâm họ dùng cách gì hay năng lượng gì miễn đạt được mục tiêu làm suy yếu bắt luận lực lượng nào của Kỳ dược quán, hiểu rõ chưa?” Lâm Dương yên bình nói.

“Bắt luận lực lượng nào? Làm đến mức độ nào?”

“Cứ hễ Kỳ dược quán mở quầy thuốc thì tôi muốn quầy thuốc đó đóng cửa, hắn thu nhận một học sinh thì tôi muốn hắn mắt một học sinh!”

“Chuyện này… Tôi hiểu rồi, nhưng mà Đổng sự Lâm…chỉ dựa vào lực lượng tỉnh Quảng Liễu mà muốn động vào Kỳ dược quán e rằng vẫn còn khó khăn, dù sao bọn họ cũng ở Quảng Liễu, những viêc có thể làm được sẽ bị hạn ché.

Nếu muốn động vào Kỳ dược quán, vẫn cần sự giúp đỡ của các lực lượng khác.” Mã Hải do dự, hết sức cẩn thận nói.

“Hiện giờ toàn bộ Tập đoàn Dương Hoa và phái Huyền Y vẫn đang hoạt động, bằng bất cứ giá nào cũng phải tiến hành tấn công Kỳ dược quán, tổn thất bao nhiêu cũng được.”

“Vâng, Đồng sự Lâm.” Mã Hải nặng nè gật đầu “Mặt khác cậu phái người đến những nơi này.” Lâm Dương lại lấy giấy bút, đặt lên bàn viết gì đó rồi đưa cho Mã Hải.

Mã Hải liếc nhìn, biểu tình càng lúc càng kinh ngạc.

Anh ta cảm tháy hô háp của mình như ngừng lại.

Một giây sau, anh ta run run nhận tờ giấy từ Lâm Dương, lén lút nuốt một ngụm nước miếng.

“Làm nhanh nhát có thể.”

“Vâng… Đổng sự Lâm, nhưng mà Đồng sự Lâm, anh tìm người khác đến những nơi này thông báo, vậy… vậy tôi thì sao ạ?” Mã Hải cẩn thận hỏi.

“Cậu thay mặt tôi đi Yến Kinh một chuyến.” Lâm Dương nói giọng khàn khàn.

“Yến Kinh?” trong nháy mắt tim của Mã Hải nhảy thót lên cổ họng.

Bên trong một gian hàng.

Làn khói bay lơ lửng vấn vít trên bếp chè.

Ông chủ Kỳ dược quán mặc bộ đồ thời Đường đang ngồi pha trà, ngồi đối diện với ông ta là một nam tử trẻ tuổi mặc trang phục thường ngày,vẻ ngoài tuấn lãng, long lanh sáng ngời như phong thần.

Kỳ dược quán chủ thuần thục rửa trà, pha trà, sau đó đưa cho người trẻ tuổi kia một chén trà.

Anh ta cũng bắt chước nhấp một ngụm trà, sau đó khà một tiếng, cười nói: “Trà của Diêu thúc quả là ngon nhất trên đời nha†”

“Quá khen rồi.” Kỳ dược quán chủ nhàn nhạt cười, lại rót thêm cho nam tử trẻ tuổi một ly nữa, sau đó nói: “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi rất bất ngờ khi gia tộc các người lại phái cậu tới, Sóc Phương, cậu chính là bảo bối trong nhà đó. Loại chuyện này sao cậu phải đích thân tới thế? Sắp tổ chức đại hội rồi, không phải cậu nên chuẩn bị cho tốt sao?

“Diêu thúc, thúc sai rồi. Tôi tới đây không phải do gia tộc muốn tôi tới. mà tôi tự muốn tới.” Nam tử trẻ tuổi cười nói.

“Cậu tự mình tới ta.

Kỳ dược quán chủ kinh ngạc nhìn anh “Đúng vậy, tôi cũng không vòng vo nữa. Tôi tới chỗ thúc là mốn xin thúc một vị thuốc.”

*Ò? Là loại thuốc gì?” Kỳ dược quán chủ nhìn anh ta chăm chú nói “Hà Linh Hoa” Nam tử cười nói.

Kỳ dược quán chủ hơi sững sờ, sau đó lắc đầu cười nhạt nói: “Cậu đừng nói đùa chứ, Sóc Phương, ai chẳng biết là Hà Linh Hoa trong Kỳ dược quán của tôi đã bị Lâm thần y đoạt mắt rồi. Tôi lấy đâu ra một đóa Hà Linh Hoa cho cậu?”

“Nếu tôi đoán không nhằm thì trong Kỳ dược quán của thúc vẫn còn một đóa.”

“Đoán sao?”

*Tôi nói đoán với thúc, chẳng qua là chiếu có đến thể diện của thúc, Diêu thúc, thúc hiểu không?” Anh ta cười nói.

Lời này vừa nói xong, tay ông chủ Kỳ dược quán bắt giác run lên, mà sắc mặt bất giác sa sầm không ít, lạnh lùng nhìn anh ta:”Sóc Phương, gia tộc các người cài người vào Kỳ dược quán của ta?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 608


Chương 608:

“Quy mô của Kỷ dược quán cũng không nhỏ, muốn sắp xếp tai mắt vào quả là quá dễ dàng.” Anh ta bình tĩnh nói.

Kỳ dược quán chủ im lặng.

Quả thực, nói là đoán, chẳng qua là nói cho dễ nghe, thực tế thì tai mắt của nam tử trẻ tuổi đã nhìn thấy Hà Linh Hoa trong tay ông chủ Kỳ dược quán…

Thảo nào anh ta đột ngột xuất hiện!

Thảo nào anh ta chắc chắn như vậy…

Vài phút sau, ông chủ Kỳ dược quán hít một hơi sâu, nhàn nhạt nói: “Giá trị của Hà Linh Hoa không cần ta phải nói nữa, cậu muốn nó, chỉ ít cũng phải ra giá tương xứng!”

“Nếu thúc giao cho tôi thì lợi ích mà tôi nhận được từ đại hội lần này, tôi sẽ chia cho thúc 3 phần!” Anh ta tháp giọng nói.

Ba phần?

Tim của Kỳ dược quán chủ đánh lô tô trong ngực, hơi thở: có chút gấp gáp.

Ông ta biết 3 phần này có giá trị thế nào, cái này so với việc Kỳ dược quán của ông ta tự mình phấn đấu trên đại hội quả là muốn quá nhiều rồi.

Nhưng ông ta không thể sảng khoái đồng ý như vậy, mà giờ tay lên nói: “Ít nhất 5 phần”

“Ba phần.” Anh ta cười cười nhìn Kỳ dược quán chủ, ánh mắt ánh lên một tia lạnh lùng kỳ lạ.

Ông chủ Kỳ dược quán hiển nhiên nhìn thấy rõ ánh mắt ấy, nhíu mày, sau đó liền vỗ tay nói: “Thôi bỏ đi, 3 phần thì 3 phần vây, cậu cũng có thành ý như vậy rồi, tôi mà mặc cả với cậu nữa thì quá khó coi rồi!

“Lời Diêu thúc nói rất hay, hậu bối dùng trà thay rượu, kính thúc một ly” Anh ta cười nói rồi nâng tách trà lên.

Kỳ dược quán chủ cũng nheo mắt cười, không nhìn ra chút xíu giận giữ nào.

Nhưng đúng lúc này, Chu giảng sư đột nhiên vội vàng chạy tới, thấp giọng nói.

“Quán chủ, có chuyện rồi.”

“Chuyện gì? Lâm thần y lại tới ầm ï à?” Ông chủ Kỳ dược quán nhàn nhạt nói.

Kỳ dược quán đã chuẩn bị sẵn sàng ứng phó với phái Huyền Y.

Tuy nhiên Châu giảng sự liên tục lắc đầu: “Không phải, là … là .. mười mấy y quán và dược quán của chúng ta ở tỉnh ngoài… đột nhiên đều bị niêm phong hết cả rồi, cái nào không bị niêm phong thì cũng bị đập vỡ hết. Giờ này.

toàn bộ đã bị c**ng b*c đóng cửa hết rôi.

“Cái gì?”

Kỳ dược quán chủ vô cùng kinh ngạc

“Cái gì? “

Phường chủ của Kỳ Dược Phường cau mày.

Người đàn ông vẫn ung dung uống trà, dường như không quan tâm đến chuyện này.

Phường chủ Kỳ Dược Phường liếc nhìn anh ta, sau đó quay sang nói với Giảng viên Chu: “Điều tra rõ là ai ra tay chưa?”

“Không thể điều tra rõ, tay chân của đối phương rất sạch sẽ. Người đánh phá hiệu thuốc của chúng ta là bởi vì bất mãn với dược phẩm nên có ý gây sự. Nhìn thì giống như xung đột bình thường. Còn tiệm thuốc bị đóng cửa cũng là vì một số thủ tục nào đó của chúng ta không đầy đủ. Đối phương báo cáo, chúng ta hoàn toàn không thể giải thích … “Giảng viên Chu bắt lực nói.

Phường chủ của Kỳ Dược Phường im lặng.

Lúc này lại có người chạy tới.

Đó chính là Giảng viên Đường!

“Phường chủ! Phường chủ, không hay rồi, xảy ra chuyện rồi!” Ông ta thở hồn hển chạy tới trước đình các hét lớn: “Phường chủ, thuốc cung cấp thuốc của chúng ta đều bị cắt rồi.”

“Cái gì?”

Phường chủ của Kỳ Dược Phường đột ngột đứng lên, không thể nào tin được nhìn chằm chằm vào Giảng viên Đường.

Nguồn thuốc đều bị cắt rồi sao?

Đây gần như là một nhát dao đâm vào huyết mạch của Kỳ Dược Phường!

Cần phải biết, Kỳ Dược Phường lấy cái gì làm chỗ đứng?

Thuốc!

Không có thuốc, bọn họ lấy cái gì để duy trì Kỳ Dược Phường?

“Số dược liệu tiêu thụ hàng ngày của Kỳ Dược Phường chúng ta là một con số khổng lồ, hơn nữa Kỳ Dược Phường còn phải cung cấp những viên thuốc đan dược đặc chế định lượng mỗi ngày. Mỗi viên thuốc được luyện chế này có thể bán ra với giá mấy chục thậm chí là máy trăm triệu. Cũng là một trong số thu nhập quan trọng của Kỳ Dược Phường chúng ta, nếu như nói không có nguồn dược liệu cung ứng, tất cả những thứ này đều sẽ bị cắt đứt! Kỳ Dược Phường sẽ sụp đổ, phường chủ, chúng ta phải làm sao bây giờ?” Giảng viên Chu vô cùng lo lắng hỏi.

*Đã kiểm tra nguyên nhân chưa?” Phường chủ của Kỳ Dược Phường bình tĩnh lại, trầm giọng hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 609


Chương 609:

“Đã hỏi rồi, thì những làng thuốc và người buôn bán dược liệu đó nói rằng dược liệu của bọn họ toàn bộ đều được người khác mua lại với giá gấp đôi, hơn nữa đối phương chỉ trả phí trước, dược liệu máy tháng sau đều do bên kia đặt trước…” Giảng viên Đường muốn khóc không ra nước mất.

Phường chủ của Kỳ Dược Phường ngồi trên ghế đá, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu.

“Có vẻ như là có ai đó đang nhắm vào Kỳ Dược Phường của tôi r‹ Nhưng mà trước đó, các giảng viên như Giảng viên Lý, Giảng viên Vương,… lân lượt đến báo tin, tin tức nào cũng chấn động, toàn bộ đều là tin tức bát lợi đối với Kỳ Dược Phường.

“Chú Diêu, chú có muốn tôi giúp không?” Người đàn ông đặt tách trà xuống, mỉm cười nói.

“Không cần, đây là chuyện của Kỳ Dược Phường chúng tôi. Đương nhiên phải do Kỳ Dược Phường của tôi giải quyết, hơn nữa tôi đoán chắn rằng chuyện này là do Lâm thần y kia gây ra. Một Lâm thần y nhỏ bé, đâu đến mức để các anh phải ra tay? Đó không phải là đánh vào mặt Kỳ Dược Phường của tôi sao?” Phường chủ của Kỳ Dược Phường trầm giọng nói.

“Vậy thì chú Diêu. Chú định làm thế nào?”

“Anh ta có thể cắt đứt kinh tế, nguồn hàng của Kỳ Dược Phường chúng tôi, tôi đương nhiên cũng có thể cắt đứt anh ta, đấu tranh về các mối quan hệ cá nhân. Kỳ Dược Phường của tôi chưa chắc sợ anh ta.” Phường chủ của Kỳ Dược Phường hừ lạnh.

“Chú Diêu, tôi cảm thấy chú làm như vậy không đúng.”

Người đàn ông lắc đầu, mỉm cười nói: “Có lẽ chú nên chuyển sự chú ý một chút, tập trung các mối quan hệ và nguồn lực vào một chỗ, sẵn sàng chống trả bất cứ lúc nào.”

Những lời này vừa rơi xuống, Phường chủ của Kỳ Dược Phường nghiêng đầu kỳ quái nhìn người đàn ông: “Tập trung ở một chỗ? Sóc Phương, một chỗ mà anh nói … là ở đâu?”

“Tân dược chữa bệnh từ thiện!” Người đàn ông nhẹ nhàng nói ra mấy chữ này.

Khi những chữ này rơi xuống, sắc mặt của tất cả các giảng viên lập tức tái nhợt đến cực điểm, ai nấy đều lạnh từ đầu đến chân.

Phường chủ của Kỳ Dược Phường cũng cảm thấy lạnh sống lưng rồi đột nhiên tỉnh ngộ.

“Nhanh! Lập tức dừng ngay các hoạt động khám bệnh miễn phí đối với thuốc mới của Kỳ Dược Phường chúng ta! Hủy ngay lập tức, hủy tất cả mọi hoạt động! Nhanh!”

Phường chủ của Kỳ Dược Phường gào lên.

Một nhóm giảng viên mới hoàn hồn sau cú sốc, vội vàng lấy điện thoại ra gọi điện thoại và gửi tin nhắn.

Nhưng mà, chính vào lúc này, Phùng Thạch dẫn đầu một nhóm người vội vội vàng vàng chạy tới.

Nhìn thấy dáng vẻ vô cùng hoảng sợ của Phùng Thạch, phường chủ của Kỳ Dược Phường lập tức hiểu ra điều gì đó, sắc mặt đã tái xanh.

Những người còn lại cũng vô cùng kinh hãi.

Không ngoài dự đoán, Phùng Thạch hét lên: “Phường chủ, phòng khám miễn phí tân dược đã xảy ra chuyện rồi. Chiều nay, đột nhiên có người dẫn theo một nhóm tuần tra đến khu vực phòng khám miễn phí của chúng ta, bắt tất cả các giảng viên phụ trách phòng khám miễn phí đi rồi!”

“Mẫu thuốc đó thì sao? Đã bị tiêu hủy chưa?”, phường chủ của Kỳ Dược Phường vội vàng hỏi.

“Đã không kịp để tiêu huỷ! Bọn họ đến quá đột ngột!”

Phùng Thạch muốn khóc không ra nước mắt.

Phường chủ của Kỳ Dược Phường không lên tiếng.

Người đàn ông bên cạnh nhếch miệng, tiếp tục uống trà.

Thuốc là một lợi nhuận khổng lồ, Kỳ Dược Phường biết rõ nhất điều này. Tất cả những gì mà Kỳ Dược Phường đã làm không chỉ đơn giản là bán thuốc. Tổ chức này có thể hoạt động cho đến ngày hôm nay, đương nhiên là có rất nhiều chuyện không thể để cho người ta biết, hơn nữa đối với những chuyên gia y học như bọn họ mà nói, động tay động chân vào trong thuốc để thu được lợi ích khổng lồ quả thực là chuyện quá dễ dàng.

Đại hội sắp sửa được tổ chức, Kỳ Dược Phường phải chuẩn bị đầy đủ kinh phí để ứng phó với đại hội, cho nên mới có cái gọi là tư vấn khám bệnh miễn phí thuốc mới.

Tư vấn miễn phí thuốc mới, đúng như tên gọi, là nơi tổ chức các hoạt động khám bệnh miễn phí nhằm đẩy mạnh tiêu thụ cho Kỳ Dược Phường, được định hướng cho toàn xã hội.

Bình thường mà nói, những cuộc tư vấn khám bệnh miễn phí công khai như vậy sẽ không có vấn đề gì, các loại thuốc được Kỳ Dược Phường tung ra, cũng tương đối an toàn và đảm bảo, mặc dù chúng vẫn chưa được kiểm định kiểm nghiệm.

Nhưng mà… nếu như đặt dưới con mắt của một người hiểu biết, loại thuốc mới này không an toàn như vậy.

Sự nguy hiểm của nó không phải trong thời gian máy năm trước mắt mà là sau năm năm nữa.

Thuốc mới sẽ để lại di chứng cho bệnh nhân, hơn nữa di chứng này sẽ bùng phát sau năm năm nữa.

Nghiên cứu phát triển một loại thuốc mới không hề đơn giản, điều này đòi hỏi vốn đầu tư và thời gian rất lớn, đại hội sắp diễn ra, Kỳ Dược Phường đã không còn thời gian để giải quyết di chứng này, cho nên với tâm lý vơ vét một khoảng, đã mở ra tư vấn khám bệnh miễn phí thuốc mới này.

Ông ta tin rằng sau năm năm, dù có chuyện gì xảy ra với bệnh nhân cũng không ai nghĩ đến Kỳ Dược Phường.

Nhưng mà ông ta không ngờ rằng lại có người ngửi thấy đạo lý huyền diệu trong loại thuốc mới này, mang đội tuần tra đến cửa…

“Chuyện này nếu như lật tẩy cũng không phải là chuyện nhỏ. Đến lúc đó, tất cả công ty dược phẩm của chúng ta đều phải đóng cửa, thậm chí … thậm chí đến cả Kỳ Dược Phường của chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.

Phường chủ, chúng ta ..chúng ta phải làm sao đây?”

Phùng Thạch khẩn trương hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 611


Chương 611:

Lâm Dương lái chiếc 918 đỏ rực về phía Công ty Duyệt Nhan, nhưng đến nửa đường, Tô Nhan đã gọi điện thoại đến.

“Anh đang ở đâu vậy?”

“Đang chuẩn bị về nhà.” Lâm Dương cười nói.

“Được, anh về trước đi, tôi đã chuẩn bị cho anh một bộ quần áo.”

“Quần áo? Làm gì vậy?” Lâm Dương khó hiểu hỏi.

“Anh về đi rồi tôi sẽ nói với anh.” Tô Nhan cười nói, giọng điệu có chút vui vẻ.

Không lẽ là gặp phải chuyện tốt gì sao?

Lâm Dương có chút khó hiểu, đạp ga.

Vừa vào nhà liền nhìn thấy Tô Nhan đang thử quần áo ở trước gương, nữ thư ký bên cạnh cũng đang ôm một đống lớn quần áo.

“Chủ tịch Tô, bộ này không được, bộ này nhìn non nớt quá.” Nữ thư ký nói.

“Vậy bộ này thì sao?” Tô Nhan cầm một chiêc váy màu đen khác so sánh.

“Bộ này … lại trông già dặn quá…”

Hai người phụ nữ bảy miệng tám lưỡi thảo luận với nhau, vừa nhìn thấy Lâm Dương bước vào, Tô Nhan lập tức đặt quần áo trong tay xuống, cầm một bộ vest trên ghế sô pha đưa qua.

“Đi thử đi.”

“Làm gì vậy?” Lâm Dương bắt ngờ hỏi.

“Sẽ có một cuộc họp giao lưu mỹ phẩm quốc tế vào ngày mai. Tôi được mời tham gia. Tôi muốn anh đi cùng tôi”, Tô Nhan nói.

“Em cứ đi không phải được rồi sao? Tôi cũng không biết gì về mỹ phẩm.”

“Anh Lâm, chuyện này anh cũng không hiểu sao? Chủ tịch Tô bảo anh đi là muốn anh làm sứ giả bảo vệ hoa. Chủ tịch Tô của chúng ta xinh đẹp như vậy. Ở triển lãm đó chắc chắn sẽ có vô số ong bướm điên cuồng quấy rối chủ tịch Tô. Anh đi rồi, chủ tịch Tô cũng có thể bớt đi nhiều phiền phức.” Thư ký che môi cười nói.

“Thì ra là vậy.” Lâm Dương gật đầu.

“Ngoài ra, cũng là muốn đưa anh đi gặp thiên hạ. Vốn dĩ nhân vật nhỏ bé như tôi không thể tham gia sự kiện lớn như vậy. Có một quý nhân đã cho tôi cơ hội này. Tôi nghe nói buổi triển lãm mỹ phẩm lần này sẽ có rất nhiều chuyên gia nghiên cứu thuốc nỗi tiếng trong nước, bọn họ rất nổi tiếng trong việc nghiên cứu phát triển các loại thuốc giảm cân và mỹ phẩm. Anh cũng biết một chút y thuật. Nếu như có thể kết giao với họ, đợi sau khi chúng ta ly… sau này.

anh có thể ra ngoài tìm việc làm, cũng có thể có nhiều con đường hon, không phải sao?” Tô Nhan vồn dĩ là muốn nói ra hai từ ly hôn, nhưng khi lời nói này đến môi, cô lại đột ngột rút lại.

Lông mày của Lâm Dương khẽ nhúc nhích, nhưng cũng không đặt trong lòng.

Anh nhớ rằng hình như ngày mai cũng sẽ có đại diện của tập đoàn Dương Hoa tham dự buổi triển lãm này, đây có thể coi là một sự kiện tương đối lớn.

“Tiểu Tây đã đặt vé máy bay vào sáng mai. Sáng mai chúng ta bay đi Thượng Hải. Anh thử quần áo đi. Nếu không vừa, tôi bảo Tiểu Tây đến cửa hàng đổi! Rồi đi ngủ sớm một chút.”

“Được.”

Lâm Dương gật đầu, liền cầm quần áo đi vào phòng tắm.

Một lúc sau, Lâm Dương trong bộ vest chỉnh tề bước ra.

Không phải lần đầu tiên Tô Nhan nhìn thấy Lâm Dương ăn mặc chỉnh tề bước lên sân khấu, nhưng mỗi lần nhìn tháy, cô vẫn có cảm giác sáng mắt lên.

Thư ký Tiểu Tây càng là một vẻ mặt si mê.

Sáng sớm hôm sau, Thư ký Tiểu Tây lái xe của Tô Nhan đến dưới công ty, ba người trực tiếp lái tới sân bay.

Lâm Dương đối với việc này cũng không có hứng thú, anh bây giờ chỉ tập trung đối phó với Kỳ Dược Phường, vì vậy suốt đường đều cầm điện thoại di động xem tin tức mà Mã Hải gửi tới.

Tới buỏi trưa, cả ba đến Thượng Hải.

Tiểu Tây đặt một khách sạn giá rẻ để ở, ăn xong chỉ tuỳ tiện đi dạo loanh quanh, tới buổi tối, Tô Nhan dẫn Lâm Dương đến khách sạn Minh Châu ở trung tâm của Thượng Hải.

Lúc này, cổng khách sạn Minh Châu đã chật cứng những chiếc xe hơi hạng sang.

Mercedes-Benz và BMW được coi là cấp thấp, Maserati, Porsche, Lamborghini, Ferrari có thể được nhìn thấy ở khắp mọi nơi.

Những vị phu nhân công tử ăn mặc đẹp đề và sang trọng ra ra vào vào, khắp nơi tràn trề bầu không khí phục trang đẹp đẽ.

Tô Nhan mặc một chiếc váy dạ hội đen trắng với mái tóc dài được búi lên, rất sang trọng và xinh đẹp, khi bước xuống xe, cô lập tức thu hút vô số ánh mắt xung quanh.

Lâm Dương đi theo bên cạnh.

Tuy rằng anh không dùng dung mạo vốn có, cũng có chút đẹp trai, nhưng đứng cùng Tô Nhan chung quy vẫn không xứng.

Người được mời cần phải có thiếp mời mới được vào, sau khi Tô Nhan đưa thiếp mời ra, được người phục vụ dẫn lên tầng cao nhất của khách sạn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 612


Chương 612:

Tại thời điểm này, tại đây đã quy tụ những gương mặt nổi bật trong ngành mỹ phẩm trong và ngoài nước, còn có không ít đại gia từ các ngành khác đã được mời đến tham dự đại tiệc.

Mọi người tụ tập thành tốp ba tốp năm cùng nhau trò chuyện, người phục vụ bưng đồ ăn và rượu ngon chạy qua đó, tắt cả mọi thứ dường như thật yên bình.

Nhưng mà lúc này, một nụ cười tràn đầy từ tính truyền đến.

“Tiểu Nhan, em đến rồi sao?”

Khi những lời này vừa nói ra, Lâm Dương và Tô Nhan lần lượt quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông vô cùng đẹp trai cầm ly rượu đỏ bước tới.

Người đàn ông có đôi mắt sâu thẳm, trên mặt mang theo nụ cười hớp hồn, khi nhìn thấy Tô Nhan trong bộ trang phục, đôi mắt đó của anh ta không thể rời đi được.

“Em thật đẹp!”

Người đàn ông trìu mến nói, nói xong liền muốn đưa tay ra nắm lấy tay Tô Nhan, hôn một cái.

Lâm Dương cau mày, lập tức giơ tay nắm chặt cổ tay của người đàn ông đó.

“Hả?” Người đàn ông có chút kỳ lạ nhìn Lâm Dương.

Lại nghe thấy Lâm Dương bình tĩnh nói: “Thưa anh, tự trọng một chút, đây là vợ tôi!”

Hành động này của Lâm Dương khiên Tô Nhan vô cùng kinh ngạc.

Người đàn ông cũng nhìn Lâm Dương với vẻ mặt kỳ quái, nhìn từ trên xuống dưới một vòng: “Vợ của anh? Chẳng lẽ nói… anh chính là Lâm Dương người vào ở rễ nhà họ Tô sao?”

“Ò? Danh tiếng của tôi đã truyền ra khỏi Giang Thành rồi sao?” Lâm Dương buông tay ra, bình tĩnh nói.

“Vậy thì cũng không phải. Không có ai quan tâm nhiều đến một phế vật không hơn không kém. Sở dĩ tôi biết anh cũng chỉ vì cô Tô Nhan thôi.” Người đàn ông mỉm cười nói.

Rõ ràng đó là lời nói mỉa mai, nhưng anh ta lại nói một cách rất không mắt phong độ.

Lâm Dương cau mày.

“Anh Sóc Phương, thật là xin anh ấy có chút không hiểu chuyện, đã quấy rầy anh rồi. Tôi xin lỗi anh!” Tô Nhan vội vàng tiền lên trước cúi đầu.

“Không sao, không sao, cô Tô, cô đừng để trong lòng.”

Người đàn ông xua tay.

Lâm Dương đang muốn nói, nhưng lại phát hiện có người đang khẽ kéo tay áo của mình, nghiêng đầu nhìn, chính là Tô Nhan, lúc này đang âm thầm sử dụng ánh mát đánh vào mình.

Thấy vậy, Lâm Dương chỉ có thể im miệng.

“Nhân tiện, khi nào thì các cô ly hôn?” Lúc này, người đàn ông đó không khỏi hỏi một câu.

Ngay khi lời này vừa rơi xuống, Tô Nhan sững sờ ngay tại chỗ.

“Anh nói cái gì vậy?” Lâm Dương sắc mặt tối sầm lại.

“Ha ha, anh Sóc Phương đúng là biết nói đùa …” Tô Nhan vội vàng nặn ra một nụ cười, nhanh chóng giàn xép.

Người đàn ông tên Sóc Phương này còn muốn nói điều gì đó, lúc này, một người phục vụ đi tới bên cạnh anh ta, nói nhỏ vài câu bên tai.

Sóc Phương nhẹ gật đầu, liền tràn đầy vẻ có lỗi nói với Tô Nhan: “Cô Tô, thật xin lỗi, ở đây có mấy vị khách quý. Tôi phải đi tiếp đãi một chút trước. Các cô có thể tìm một chỗ ngồi xuống thưởng thức một chút đồ ăn và rượu ngon, chờ buổi triển lãm bắt đầu, lát nữa Sóc Phương sẽ đến cùng! “

“Không cần, không cần đâu, anh Sóc Phương, anh cứ làm việc của mình đi.” Tô Nhan dáng vẻ được sủng ái mà lo sợ, vội vàng nói!

*Thát lễ rồi” Sóc Phương nở một nụ cười quyến rũ, liền bước đi cùng với người phục vụ.

Tô Nhan đưa mắt nhìn theo.

Đợi đến khi Sóc Phương đã đi xa, cô mới đột ngột quay đầu lại và trừng mắt nhìn Lâm Dương.

“Anh làm cái gì vậy?” Tô Nhan nhỏ giọng trách móc nói.

“Tôi làm cái gì?” Lâm Dương bôi rồi hỏi.

“Anh có biết người này là ai không?”

“Không biết…”

“Tôi nói cho anh biết, người này là Sóc Phương tiên sinh, chủ tịch tập đoàn Duy Tinh ở Yến Kinh. Anh có biết tập đoàn Duy Tinh không? Chính là một trong những ông lớn ngành may mặc và mỹ phẩm ở trong nước của chúng ta.

Anh ta là một trong những người tổ chức triển lãm này.

Nếu như không phải là anh ta mời, tôi căn bản không có tư cách đến đây! Anh hiểu chưa? “Tô Nhan nỗi giận đùng đùng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 613


Chương 613:

“Thì ra là như vậy… nhưng mà, tôi đã làm sai chuyện gì sao?” Lâm Dương hỏi ngược lại Tô Nhan.

Tô Nhan lập tức cứng họng.

Đúng vậy… Lâm Dương đã làm gì sai?

Anh ấy chỉ là không muốn một người đàn ông lạ chạm vào vợ mình mà thôi…

Tô Nhan mở miệng, sau đó hừ nói: “Lần sau nếu như có người khác hôn tay tôi, anh đừng lộn xộn nữa, hiểu chưa?”

“Tôi nên đứng một bên nhìn những người đàn ông khác hôn vợ mình sao?” Lâm Dương lại hỏi.

“Anh … đồ đầu lừa nhà anh! Anh cho rằng tôi không thể trốn được sao? Tóm lại anh đừng nhúng tay vào là được!”

Tô Nhan tức giận đến ngứa răng, phẫn uất dậm chân liền đi đến bên cạnh.

Lâm Dương lắc đầu.

Anh chung quy vẫn không cảm thấy rằng mình đã làm sai.

Mặc dù cuối cùng hai người sẽ ly hôn, nhưng trước khi ly hôn, Tô Nhan vẫn là vợ của mình, đã là vợ của mình, thì không thể chịu được việc bị người đàn ông khác đụng chạm.

Sóc Phương không có ở đây, Tô Nhan không quen biết ai ở đây, liền đi đến một chiếc bàn tròn trống ngồi xuống, gọi một ly rượu vang đỏ và uống một mình.

Sau vài ngụm, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng lên, càng thêm xinh đẹp hơn.

Lâm Dương cũng ngồi xuống, nhưng trên tay anh còn bưng một đĩa bít tết.

“Anh sao vậy? Còn chưa ăn no sao?” Tô Nhan liếc nhìn anh.

*Ừ, lại có chút đói bụng.” Lâm Dương cắt một miếng bít tết, ưu nhã bỏ vào miệng, nhẹ nhàng nhai.

Mặc dù không hào nhoáng và xinh đẹp như Tô Nhan, nhưng hành vi và cử chỉ của Lâm Dương lại có một loại khí chất riêng.

Vô cùng quyền rũ.

Tô Nhan yên lặng nhìn Lâm Dương, không hiểu sao lại có chút mê mắn.

Cách đó không xa, Sóc Phương người vừa mới chào hỏi khách khứa xong đã quay đầu lại, nhìn Tô Nhan ở bên này, nhẹ nhàng vẫy tay.

Một người đàn ông ngay lập tức bước đến bên cạnh.

“Thiếu gia, anh có dặn dò gì?”

“Còn chưa có ai dám túm lấy tay tôi và nói hai từ ‘tự trọng”

với tôi, anh biết phải làm sao rồi chứ?” Sóc Phương nhàn nhạt nói.

“Tôi sẽ ném người này ra ngoài ngay bây giờ!” Người đó trầm giọng nói.

“Ném? Quá thô lỗ rồi, Tô Nhan đó trông cũng không tồi, tôi không muốn để cô ấy nghĩ rằng tôi là một người không có phong độ.”

“Thiếu gia, tôi biết phải làm thế nào rồi.”

“Đi đi, che khuất chút, tự nhiên chút.”

“Vâng.” Người đó nói xong liền xoay người rời đi.

Lâm Dương ăn hai miếng bít tết và uống một ly rượu vang đỏ, vô cùng thoải mái.

Tô Nhan nhìn chằm chằm vào anh cả buổi, mặc dù nhìn Lâm Dương ăn có một loại mỹ cảm độc nhất vô nhị, nhưng không hiểu sao Tô Nhan vẫn có chút hối hận vì đã đưa người đàn ông này đến đây.

“Tôi vào nhà vệ sinh một lát.” Lâm Dương cười nói với Tô Nhan rồi đứng lên.

Nhưng khi đứng dậy….

“Ây dai” Một tiếng gọi từ phía sau truyền đến, và sau đó một bóng người ngã xuống đất.

“Chồng! Chồng, anh không sao chứ?” Một tiếng gọi vô cùng hoảng hốt vang lên, sau đó một người phụ nữ trang điểm đậm, mặc sườn xám vội vàng đỡ một người đàn ông béo bị ngã trên mặt đắt.

Thân hình mũm mĩm của chàng béo, đứng dậy cực kỳ khó khăn, dáng vẻ hài hước của anh ta đã dẫn đến một tràng cười lớn cho những người xung quanh.

Lâm Dương lại cau mày, dự cảm không hay.

“Tên khốn!”

Tên mập đột nhiên từ dưới đất đứng dậy, chỉ vào Lâm Dương mà chửi bới: “Anh làm sao vậy? Anh không có mắt sao? Anh đụng tôi rồi, có biết không?”

Đụng?

Lâm Dương có thể rất chắc chắn rằng thậm chí đến cái ghế của mình còn chưa chạm vào người tên mập này.

Rất rõ ràng!

Đối phương là đến bắt lỗi!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 614


Chương 614:

Lâm Dương nhíu mày, quay người thờ ơ nói, “Tôi đã đụng anh rồi sao? Vậy thì thật xin lỗi, tôi xin lỗi anh!”

“Xin lỗi? Tên thối chết tiệt nhà anh! Nếu như một lời xin lỗi có ích lợi! Trên đời này còn cần công đạo gì nữa không?”

Tên mập tức giận chỉ vào Lâm Dương mắng chửi.

Nhiều khách khứa xung quanh bị thu hút.

Tô Nhan cũng cau mày đứng lên.

“Vậy thì vị tiên sinh này, anh muốn công đạo như thế nào?” Lâm Dương bình tĩnh nhìn tên mập hỏi.

“Quỳ xuống khấu đầu xin lỗi, như vậy mới coi thành ý!

Hiểu chưa?” Tên mập tức giận khịt mũi nói.

Quỳ xuống khấu đầu sao?

Quỳ gối với tên mập này trước mặt nhiều người như vậy sao? Vậy chẳng phải là mất hết mặt mũi rồi sao? Đây không phải là muốn hủy hoại một con người sao?

“Vị tiên sinh này, xin chào, anh có phải là đã có hiểu lầm gì rồi không? Nếu như là hiểu lầm thì mọi người nói rõ là được rồi, không cần phải làm khó đến mức cứng nhắc như vậy, không phải sao?” Tô Nhan bước tới trước, nặn ra nụ cười nói.

Tên mập liếc nhìn Tô Nhan, đôi mắt to bằng hạt đậu lập tức nổi lên ánh hào quang, nhưng ngay sau đó anh ta thu ánh mắt lại, hừ lạnh một tiếng, “Anh ta đụng phải tôi, thì phải quỳ xuống xin lỗi! Tôi nói cho cô biết, cho dù các cô là ai, hôm nay nếu như cô không cho tôi một câu trả lời thỏa đáng, chúng ta sẽ không xong đâu! “

Khí phách cứng cỏi của tên mập dường như vượt quá dự đoán của nhiều người, Tô Nhan cũng vô cùng ngạc nhiên.

Chỉ là một va chạm nhỏ, không có thiệt hại không bị thương, cũng không phải chuyện lớn, tại sao người này lại Ki Iể I5 muôn đánh giêt Lâm Dương?

Tô Nhan cảm thấy có chút kỳ quái.

Lúc này, tên mập đã bước tới trước, trừng mắt nhìn Lâm Dương hỏi: “Tên nhóc thối, anh có quỳ không?”

“Tiên sinh, nếu như anh cảm thấy lời xin lỗi của tôi không đủ thành ý, anh có thể báo cảnh sát, ai đúng ai sai cứ để cho đội điều tra quyết định.” Lâm Dương ngồi trở lại vị trí của mình, bình tĩnh nói.

“Báo cảnh sát? Hả, anh cho rằng mọi chuyện sẽ đơn giản như vậy sao? Tên nhóc, anh có biết tôi là ai không?” Tên mập hừ một tiếng với giọng điệu lạnh lùng nói.

“Anh là ai?” Lâm Dương hỏi.

“Đồ chó mù quê mùa, đến chồng tôi cũng không biết sao?

Chồng tôi chính là giám đốc của bát động sản Kỳ Loan, có biết không? Loại dân lang thang nhỏ bé như anh, cũng dám thách thức chồng tôi sao? Có tin không, chồng tôi tuỳ tiện tốn một chút tiền đã có thể khiến anh phải đến bệnh viện trong đêm nay?” Người phụ nữ trang điểm đậm ở bên cạnh hét lên.

Đây đã là đe doạ thân thể rồi.

Tô Nhan sắc mặt đột nhiên thay đổi, vội vàng bước tới trước: “Hai vị, trước tiên hãy bình tĩnh. Chuyện này không có gì to tát, mọi người nhịn một chút thì sẽ qua thôi. Chồng tôi tính cách cứng đầu. Nhưng nếu như có chỗ nào không đúng, tôi thay anh ấy xin lỗi các vị! “

Nói xong, Tô Nhan liền cúi đầu với hai người bọn họ.

Coi thường chung quy vẫn là coi thường, nhưng trách nhiệm của Tô Nhan với tư cách là một người vợ rất đúng chỗ.

Hơn nữa bất luận Lâm Dương có xảy ra chuyện gì, đối mặt với chuyện gì, cô chung quy đều sẽ luôn đứng ra, cho dù là để che mưa chắn gió cho Lâm Dương.

Lâm Dương nhìn Tô Nhan, âm thầm thở dài.

“Thế nào? Người đẹp, cô không hiểu tiếng người sao? Tôi đã nói rồi, muốn anh ta quỳ xuống xin lỗi. Cô cúi đầu như vậy thì không có chuyện gì nữa sao? Cô coi tôi là đứa trẻ ba tuổi dễ lừa như vậy sao? Nếu như cô thật sự muốn thay anh ta xin lỗi, thì cũng phải quỳ xuống cho tôi mới được! “Tên mập đó trừng mắt nhìn Tô Nhan nói.

Vẻ mặt Tô Nhan đột nhiên căng thẳng: “Vị tiên sinh này, anh có phải là có chút không hợp lý rồi không? Anh cũng không bị gì to tát, chỉ là ngã một chân, hà tất phải như vậy? Đây là nơi công cộng, nếu như náo loạn, mặt mũi của mọi người đều không giữ được! “

“Không giữ được sao? Mặt mũi của ông đây đã không giữ nữa rồi, còn cần các cô quản sao? Tôi nói cho các cô biết, hôm nay tên nhóc này không quỳ xuống cho ông đây, ông đây sẽ không bỏ qua, nhất định khiến các cô đẹp mặt! “

Nói xong, tên mập vẫy tay, hai người đàn ông mặc vest từ trong đám đông bước ra.

“Anh Hạo!”

“Ông chủ Hạo!”

Cả hai gật đầu với tên mập.

Loại trường hợp này, những loại tương tự như vệ sĩ hay người phục vụ cũng không vào được, thậm chí ngay cả thư ký cũng không vào được, thân phận của hai người này đương nhiên không phải là vệ sĩ, nhưng thực tế là người thế nào, cũng chỉ có tên mập mới biết.

“Hai người anh em, nhìn thấy tên lang thang này chưa?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 615


Chương 615:

Đánh cho tôi! Đánh đến chết! Đánh gãy hai chân của anh ta cho tôi! Để anh ta quỳ xuống khấu đầu trước mặt tôi!”

Tên mập nỗi giận đùng đùng nói.

“Vâng, đến cả Anh Hạo cũng dám khiêu khích, tôi nhất định sẽ không để anh ta sống tốt!!”

“Anh Hạo hiếm khi mở miệng, vậy thì cứ giao cho chúng tôi đi.”

Hai người nói xong liền bước lên trước muốn đụng đến Lâm Dương.

“Các anh làm cái gì vậy? Không được làm loạn! Nếu không … nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!” Tô Nhan vô cùng lo lắng, lập tức lấy điện thoại di động ra, hoảng sợ nhìn hai người đang đi tới nói.

Nhưng hai người đều không thèm để ý đến Tô Nhan.

Tất cả những người có mặt tại hiện trường đều chăm chú theo dõi, ai nấy đều không dám dời mắt.

Sóc Phương bên ngoài đám đông cũng đang theo dõi.

Anh ta lắc nhẹ ly rượu, trên mặt không có bao nhiêu biểu cảm.

“Thiếu gia, khi nào thì anh ra tay?” Người bên cạnh bước tới, cần thận dè dặt hỏi.

“Trước tiên cứ để Lôi Hạo giáo huấn tên nhóc đó đi, đợi đến khi hai người đó ra tay với Tô Nhan tôi sẽ ra tay. Phụ nữ là loại sinh vật rất đặc biệt. Bọn họ thích bạn dệt hoa trên gắm, lại thích bạn giúp người khi gặp nạn. Dưới trăm mắt dõi theo này, điều mà một người phụ nữ tuyệt vọng không ai giúp đỡ mong muốn nhất có thể là chuyện gì?

Đương nhiên là anh hùng cứu mỹ nhân! Hiểu rồi chứ?

Bằng cách đó, sẽ khiến cho họ có ấn tượng sâu sắc hơn, cũng sẽ sản sinh ra hiệu ứng cầu treo, khiến tình cảm của bọn họ dễ dàng sáng tỏ hơn!” Sóc Phương nhàn nhạt nói.

Đôi mắt của người bên cạnh sáng lên, lập tức gật đầu: “Thiếu gia cao minh.”

“Bảo bọn họ hành động nhanh một chút, không được bỏ lỡ tiến trình của cuộc triển lãm. Mấy nhân vật lớn cũng đang ngồi trong ghế lô. Đừng để bọn họ nhìn thấy trò hề này!”

“Tôi hiểu rồi, thiếu gia!”

Người đàn ông gật đầu rồi đi xuống.

Lúc này, vô số cặp mắt chung quanh toàn bộ đều nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, mọi người là xem náo nhiệt, không chê chuyện lớn, cũng muốn xem thử Lâm Dương dự định đối phó với tình huống này như thế nào.

Còn hai người đã đi tới trước bàn của Lâm Dương, không nói lời nào, liền muốn vung nắm đắm ra.

Tô Nhan vô cùng lo lắng, lập tức muốn báo cảnh sát.

Về phần Lâm Dương, tới lúc này cũng không có bất kỳ hành động gì, chỉ yên lặng uống cạn ly rượu đỏ, dường như không quan tâm đến tất cả mọi chuyện, cũng không lo lắng!

Rất nhiều người đều vô cùng nghỉ hoặc.

Người này không sợ sao?

Nhưng mà chính vào thời khắc then chốt đó, một tiếng hét vang lên.

“Dừng tay!”

Tắt cả mọi người đều bị sóc.

Liền nhìn thấy năm sáu người từ trong đám đông bước ra, có nam có nữ, trực tiếp đứng trước mặt Lâm Dương.

Cảnh tượng ngay lập tức sôi sục.

Tên mập kia cũng với vẻ mặt kinh ngạc, sau khi nhìn rõ những người này, trực tiếp hét lên thất thanh: “Quản lý Chu?”

Nhìn thấy những người này, hai người đó ánh mắt nhìn nhau, do dự.

“Đây không phải là quản lý Chu của tập đoàn Châu Nam sao?”

“Anh ta đang làm gì ở đây vậy?”

Những người xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ, đều không biết quản lý Chu này muốn làm cái gì.

Sóc Phương ở bên ngoài đám đông cũng khẽ cau mày.

“Quản lý Chu, anh quen biết cái thứ chó không biết tốt xấu này sao?” Tên mập hình như cũng biết người vừa đến, lập tức hỏi.

“Vị này là …” Quản lý Chu muốn nói lại ngừng, sau đó hừ lạnh nói: “Lôi béo, tôi sẽ không nói nhiều nữa, lập tức kêu người của anh tránh ra, chuyện này cứ bỏ qua như vậy!

Bằng không! … Đừng trách tôi không khách sáo! “

Khi những lời này vừa thốt ra, tên béo vô cùng sửng sót.

Sóc Phương cũng ngưng tụ đôi mắt của mình.

“Quản lý Chu! Anh … anh là muốn bảo vệ tên phé vật này sao?” Tên mập trừng to mắt nói.

*Tôi chỉ là không thể nhìn anh bắt nạt người ở đây!” Quản lý Chu giả bộ khó chịu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 610


Chương 610:

“Đút lót, đút lót từ trên xuống dưới! Tốn bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề, nhất định phải tìm cách giải quyết ổn thỏa mọi chuyện.” Phường chủ của Kỳ Dược Phường nghiền răng nghiền lợi nói.

“Đã bảo người đi làm rồi, nhưng mà… e rằng hiệu quả sẽ rất thấp, bởi vì chứng cứ đã bị người khác nắm rồi…”

Phùng Thạch thở dài nói.

Rù rù…

Lúc này, điện thoại di động của Phùng Thạch rung lên.

Ông ta cầm lên xem, vẻ mặt thát thần, đôi mắt già nua mở to, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại hồi lâu cũng không thể rời mắt.

“Phó phường chủ, lại xảy ra chuyện gì nữa?” Giảng viên Đường ở bên cạnh run rẩy hỏi.

“Có một người tiêu dùng đã đệ đơn kiện chúng ta…”

Phùng Thạch mở miệng lẫm bẩm nói.

“Sợ gì chứ? Chúng ta cũng có một đội luật sư, nếu như ra tòa, chúng tôi sẽ đấu với họ thôi!”, Giảng viên Chu hừ nói.

“Nhưng người mà đối phương mời ..là đội luật sư của Phương Thị Dân …” Phùng Thạch dường như sắp khóc.

“Cái gì? Phương Thị Dân, một trong ba đội luật sư của Yến Kinh sao?”

“Ngoài ra, đoàn luật sư của Khang Giai Hào và Kỷ Văn của Giang Thành đều đã đưa ra thông báo, tuyên bố rằng bọn họ sẽ kiện vô điều kiện cho những người tiêu dùng bị hại … phường chủ, đây đều là thủ đoạn của Lâm thần y.

Đây là sự trả thù của anh ta đối với chúng ta!” .

Phường chủ của Kỳ Dược Phường loạng choạng lùi lại phía sau hai bước, sau đó ngồi bệt xuống ghế đầu, mặt như tro tàn.

Chỉ trong thời gian một ngày ngắn ngủi! Lâm thần y đã phát động một cuộc tấn công dữ dội nhất vào Kỳ Dược Phường.

Mặc dù Kỳ Dược Phường có thực lực, nhưng đối mặt với đòn công kích điên cuồng như vũ bão này cũng không thể nào chống đỡ nỗi.

Hơn nữa … đây chỉ là bước đầu tiên!

Bước thứ hai, e rằng chính là sự bùng phát của dư luận!

Những sự việc này xảy ra quá đột ngột, thậm chí không kịp để lan truyền, nhưng trong vài giờ tiếp theo, chúng sẽ nhanh chóng chiếm lấy tiêu đề trên các diễn đàn trực tuyến của các phương tiện truyền thông tin tức lớn, gây chấn động trên Internet.

Hơn nữa một khi dư luận lớn lên, Kỳ Dược Phường cũng sẽ không còn bình yên …

Phường chủ của Kỳ Dược Phường nhắm mắt lại, không nói lời nào.

“Chú Diêu, hỏi lại lần nữa, có cần chúng tôi ra tay không?”

Người đàn ông đặt tách trà xuống, nhàn nhạt hỏi.

Lần này, phường chủ của Kỳ Dược Phường đã mắt đi khí phách trước đó, trầm mặc một lúc, thấp giọng nói: “Điều kiện gì?”

“Tỷ lệ lợi ích của đại hội thay đổi một chút. Tôi tám, chú hai.” Người đàn ông cười nói.

Phường chủ của Kỳ Dược Phường ngay tức khắc siết chặt nắm đấm, nhưng cuối cùng vẫn nhẫn nhịn được, khàn giọng nói: “Được rồi, cứ làm theo lời anh nói đi!”

Người đàn ông lập tức lấy điện thoại ra và bám một dãy số.

“Cậu chủ.” Có một giọng nói già nua từ bên kia điện thoại.

“Chú Trung, giúp tôi sắp xếp chuyện tư vấn khám bệnh miễn phí tân dược của Kỳ Dược Phường.”

“Vâng.”

Điện thoại cúp máy.

Người đàn ông đứng lên: “Chú Diêu, thời gian không còn sớm nữa, tôi phải đi rồi, ngày mai còn có một cuộc họp phải đến, không ở lại nữa.”

“Tôi tiễn anh.”

“Không cần, chỉ hy vọng ông có thể tuân theo thỏa thuận của chúng ta.” Khóe miệng người đàn ông nhếch lên, sau đó phóng khoáng vẫy tay rồi quay người rời đi.

“Phường chủ, Sóc Phương thiếu gia sao lại đến đây? Anh ta đến uống trà với ông sao?” Phùng Thạch bước tới, nhìn bóng lưng của Sóc Phương hỏi.

“Không phải, anh ta tới đây để đục nước béo cò!” Phường chủ của Kỳ Dược Phường hừ lạnh nói, rồi phất tay rời đi.

Lâm Dương ngôi trong phòng làm việc cả một ngày, lúc này mới mệt mỏi rời đi.

Anh vốn dĩ muốn ở lại văn phòng một đêm, nhưng sau khi nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định quay về công ty của Tô Nhan.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 616


Chương 616:

“Anh …” Tên mập tức giận và lo lắng, đập bàn nói: “Quản lý Chu, tôi cảnh cáo anh, chúng ta đã gặp nhau vài lần, nhưng nếu như anh làm phiền tôi, ông đây sẽ dọn dẹp cả anh luôn! Anh có tránh không? Còn không tránh ra, đừng trách ông đây không khách khí! “

Giọng nói rơi xuống, hai người đàn ông đó trực tiếp đi về phía quản lý Chu.

Người phía quản lý Chu lập tức trở nên căng thẳng.

Mặc dù bên cạnh anh ta có rất nhiều người, nhưng đều là nhân viên của công ty, hoàn toàn chưa từng đánh nhau, nếu như đánh nhau, trong lòng anh ta cũng không có cơ SỞ.

Nhưng ngay khi hai người này đến gần quản lý Chu, một âm thanh lãnh đạm lại từ trong đám đông vang lên.

“Lôi Hạo, gan của anh thật sự cũng càng ngày càng béo rồi. Anh còn dám làm loạn ở loại sự kiện này. Anh thực sự không sợ làm mắt mặt người của tỉnh Quảng Liễu chúng tôi sao?”

Âm thanh rơi xuống, lại một người khác bước ra khỏi đám đông.

Khi tên béo nhìn thấy người này, sắc mặt lập tức tái mét Vô cùng…

Ngay khi người này vừa xuất hiện, hiện trường lập tức trở nên sôi sùng sục.

“Thang Đồng?”

“Đây … đây là Thang Hợp Sinh, lãnh đạo của tập đoàn Thượng Mỹ ở Quảng Liễu!”

“Anh ta lại đứng ra!”

“Thang Đồng muốn làm gì? Ra mặt cho tên kia sao?”

“Không thể nào chứ?”

“Người đàn ông đó là ai? Lại có thể khiến Thang Đồng ra mặt sao?”

Mọi người xung quanh bàn tán sôi nồi.

Sóc Phương cũng liên tục nhíu mày, quay đầu sang một bên hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Thiếu gia, chúng tôi cũng không biết.” Những người khác lắc đầu.

“Lâm Dương này chắc chỉ là một đứa con ở rễ của nhà họ Tô đúng không?”

“Theo điều tra của chúng tôi … Đúng vậy, địa vị của anh ta trong nhà họ Tô là cực thấp, hơn nữa Tô Nhan rõ ràng đã tỏ thái độ rằng cô ấy sẽ ly hôn với Lâm Dương. Sở dĩ vẫn còn chưa ly hôn hình như là có liên quan đến di ngôn của ông cụ nhà họ Tô. “

“Vậy tại sao Thang Hợp Sinh kia lại ra mặt chứ?” Sóc Phương trầm giọng hỏi.

Những người khác suy nghĩ một lát, tháp giọng nói: “Có lẽ là vì cô Tô Nhan.”

“Tô Nhan sao?”

“Theo như tôi được biết, cả quản lý Chu trước đó và Thang Đồng hiện tại đều có quan hệ mật thiết với tập đoàn Dương Hoa. Có lẽ … bọn họ là nể mặt cô Tô Nhan mới ra mặt.”

“Vậy sao?”

Sóc Phương trầm ngâm.

“Thiếu gia, phải làm sao bây giờ? Tên Lôi mập có thể không gánh vác được. Anh ta gần đây có dự án lớn phải dựa vào Thang Hợp Sinh, e rằng anh ta không dám chống đối Thang Hợp Sinh …” người bên cạnh nói.

“Như vậy sao? Được rồi, trò hề này trước tiên cứ kết thúc như vậy đi, cũng nên để tôi ra mặt rồi.” Sóc Phương gật đầu, liền đứng dậy đi vào đám đông.

Còn lúc này, tên Lôi Hạo mập kia đã nở nụ cười bước tới.

“Thang … Thang đồng, hóa ra hai người này là bạn của anh. Tôi trí nhớ tồi quá, trí nhớ tồi quá. Nếu như biết bọn họ là bạn của anh, tôi làm sao dám làm phiền họ.” Lôi Hạo.

nịnh nọt nói, dáng vẻ khom lưng khuyu gồi.

Thang Hợp Sinh lại liên tục lắc đầu: “Lôi Béo, anh nhằm rồi. Sở dĩ tôi đứng ra là vì không thể nhìn nổi anh cậy thế h**p người ở đây. Người ta chẳng qua chỉ đụng vào anh một chút, thậm chí còn không chắc là đã đụng chưa. Hơn nữa người ta cũng đã xin lỗi anh rồi, còn anh thì sao? Lại vô lý muốn bắt người khác quỳ xuống? Lôi Béo, anh thật là oai phong! Một đại nhân vật như anh, tôi không có khả năng đắc tội được, chuyện hợp tác trước đây xem ra tôi phải cân nhắc lại rồi! “

“Hả?”

Lôi Béo nghe vừa vậy mặt tái mét, vội vàng van xin: “Thang Đổng! Thang Đổng! Chúng ta chuyện gì cũng có thể thương lượng! Chuyện gì cũng có thể thương lượng!

Tôi đã đầu tư hết của cải vào dự án này, nếu như không thực hiện được, tôi…tôi sẽ xong mắt! “

Tuy nhiên, Thang Đồng không thèm quan tâm.

Lôi Béo muốn khóc không ra nước mắt, không ngừng van xin.

Thang Đồng âm thằm liếc nhìn Lâm Dương đang ngồi trên ghế, thấy anh khẽ gật đầu, mới phát tay thấp giọng hét, “Anh biết sai rồi chứ?”

“Biết sai, biết sail Tôi biết sai rồi!” Lôi Béo lo lắng hét lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 617


Chương 617:

“Nếu đã như vậy, còn không mau đi xin lỗi hai vị này đi?”

Thang Đồng lạnh lùng nói.

“Vâng, vâng … thưa anh, thưa cô, tôi đã sai rồi. Tôi xin lỗi hai vị, xin lỗi, xin lỗi …” Lôi Béo lo lắng hét lên, đồng thời túm lấy cô gái trang điểm đậm đang ngắn người ra ở bên cạnh, cùng nhau xin lỗi.

Tô Nhan sững sờ nhìn tất cả những chuyện này, đầu óc có chút choáng váng.

Sao đột nhiên lại xuất hiện nhiều người tử tế đến như vậy?

Thang Đồng này lại là ai? Tại sao muốn ra mặt giúp cô?

Tô Nhan không thể hiểu nổi, những người xung quanh cũng như vậy.

Tất cả tất cả những chuyện này đều khiến Tô Nhan bối rối đến cực điểm.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Vào lúc này, đám đông tách ra, Sóc Phương ưu nhã bước tới, làm ra vẻ không biết gì hỏi.

“Ò, anh Sóc Phương đến rồi sao? Không có chuyện gì cả, chỉ là chút hiểu lầm nhỏ thôi.” Thang Đồng cười nói.

Lâm Dương đã gật đầu đồng nghĩa với việc muốn nhân nhượng cho khỏi phiền, Thang Đổng đương nhiên không muốn làm lớn chuyện, dù sao mục đích chính của anh ta khi đến đây là tham gia buổi triển lãm này.

Lâm Dương cũng hiểu được đạo lý này.

Trên thực tế, có không ít người tại buỏi triển lãm này đã biết Lâm Dương.

Những người này có quan hệ không bình thường với Mã Hải, bọn họ đều biết Lâm Dương tên phế vật ở rẻ bên cạnh Tô Nhan, chính là chủ tịch của tập đoàn Dương Hoa.

Lâm Dương vừa vào cửa, những người này đã chú ý tới, chỉ là mọi người đều nhận được ánh mắt ám hiệu của Lâm Dương, không dám tới gần chào hỏi.

Vì vậy, Lâm Dương không hề lo lắng chút nào khi đối mặt với sự khiêu khích của Lôi Béo, bởi vì anh tin rằng sẽ có người ra mặt giúp mình.

“Thang Đồng nói là hiểu lầm sao? Lôi Béo, thật sự là hiểu lầm sao?” Sóc Phương quay đầu lại, nhìn Lôi Béo, mỉm cười hỏi.

Lôi Béo lập tức mồ hôi nhễ nhại, nói phải cũng không được, nói không phải cũng không xong, mở miệng lắp ba lắp bắp một hồi, cũng không biết phải nói sao.

Sóc Phương ánh mắt ngưng tụ, sau đó biểu cảm lại hồi phục vẻ tự nhiên: “Lôi Béo, anh không nói, tôi nghĩ những vị khách xung quanh có lẽ cũng đã nhìn thấy được rồi. Có ai có thể nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”

“Anh Sóc Phương, hai người này đang gây chuyện ở đây!”

Một người đàn ông đột nhiên đứng dậy, chỉ vào Lâm Dương mà hét lên.

“Ò? Gây chuyện gì vậy?” Sóc Phương lập tức hỏi.

Người đàn ông đó ngay lập tức kể lại những gì đã xảy ra.

“Nói như vậy, anh cùng với Lôi Béo đánh nhau ở đây sao?” Sóc Phương quay đầu nhìn Lâm Dương nói.

“Tôi không đánh nhau, thậm chí còn chưa ra tay.” Lâm Dương lắc đầu.

“Không còn quan trọng nữa. Chuyện này từ anh mà ra, anh đương nhiên phải chịu trách nhiệm. Anh vốn dĩ chỉ là một tên tiểu mặt trắng dựa vào phụ nữ nuôi. Là một đứa con rể vô dụng. Theo lý mà nói không thể đến những trường hợp như thế này được. Nếu như không phải nể mặt cô Tô Nhan, làm sao tôi có thể để anh vào chứ? Bây giờ anh đã gây ra chuyện náo loạn trước mặt nhiều vị khách quý như vậy, làm sao tôi có thể dung thứ cho anh?

Anh Lâm, xin anh hãy rời khỏi đây. Đương nhiên, tôi sẽ không thiên vị bắt cứ ai, Lôi Béo cũng sẽ ra ngoài cùng với anh! Mời!” Sóc Phương mỉm cười, rất có phong độ nói.

Ngay khi lời này rơi xuống, toàn bộ hiện trường náo động.

Sắc mặt của Thang Đồng và quản lý Chu ngay lập tức thay đổi.

Tô Nhan cũng sững sờ.

“Hình như, anh chàng này chỉ là một tên mặt trắng thôi sao?”

“Phế vật ăn cơm mềm? Tôi còn tưởng rằng anh ta là nhân vật lớn gì!”

Khách khứa lần lượt lên tiếng chế nhạo, ánh mắt nhìn Lâm Dương cũng không còn kính nể như trước, toàn bộ đều tràn đầy vẻ khinh thường.

“Anh Sóc Phương, chuyện này tôi nghĩ hình như là anh đã hiểu sai rồi! Xin hãy để tôi giải thích cho anh …” Thang Đồng lo lắng nói.

Nhưng Sóc Phương lại ngắt lời anh ta: “Thang Đồng, cuộc triển lãm này do tôi và ông Smith cùng nhau tổ chức. Ông Smith không có ở đây, ai đi ai ở… Tôi có tiếng nói cuối cùng, hiểu không?”

Thang Hợp Sinh lập tức cứng họng không nói nên lời.

“Tiên sinh, đây là nơi riêng tư, xin anh lập tức rời khỏi đây, nếu không chúng tôi sẽ áp dụng biện pháp khác.” Máy nhân viên an ninh chạy tới, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương lạnh lùng nói.

Lâm Dương cau mày không nói gì.

“Vị tiên sinh này, tôi sẽ đếm ngược ba tiếng. Nếu anh còn không đi, đừng trách chúng tôi không khách khí!”

Giọng nói nghiêm túc lại vang lên, đây đã là tối hậu thư dành cho Lâm Dương rồi …
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 618


Chương 618:

Lâm Dương vẫn nhắm mắt lại, không nói gì.

*Đuổi anh ta ra ngoài đi!” Sóc Phương nhàn nhạt nói.

“Vâng, các anh, ném anh ta ra ngoài!” Đội trưởng đội an ninh lập tức hét lên.

Các nhân viên bảo vệ bước nhanh tới, ai nây đêu hùng hổ, hung hăng doạ người.

Người chung quanh mỉm cười mà nhìn, không ai ra mặt nữa, cũng không cần phải ra mặt.

Bất luận là Thang Hợp Sinh hay là quản lý Chu đó.

Bọn họ là khách, hiện tại là chủ nhân muốn Lâm Dương rời đi, những vị khách như bọn họ có quyền gì mà nói sao?

“Anh Sóc Phương!”

Thang Hợp Sinh vẻ mặt tràn đầy lo lắng, còn muốn thử cầu xin cho Lâm Dương, nhưng Sóc Phương đã giơ tay lên trước rồi: “Thang Hợp Sinh, nếu như anh cũng không muốn ở lại đây, tôi không ép, cánh cửa ở đằng kia, mọi người dễ hợp dễ tan! “

Một lời nói đơn giản nhưng tràn đầy độc đoán!

Thang Hợp Sinh là người như thế nào! Ngay cả Lôi Béo cũng phải khom lưng khuyu gối với anh ta, có thể thấy là thân phận khác, nhưng ở trong mắt Sóc Phương, anh ta hoàn toàn không quan tâm đến một người như vậy, thậm chí có thể nói là khinh thường!

Thang Hợp Sinh mở miệng, trầm mặc rồi.

Anh ta hiểu rằng, lúc này nói cái gì cũng đều là thừa thải, Sóc Phương quyết tâm muốn đuổi Lâm Dương đi.

Thang Hợp Sinh tràn đầy vẻ có lỗi nhìn Lâm Dương, nhưng mà … Lâm Dương vẫn với vẻ mặt thờ ơ, dáng vẻ thờ ơ không quan tâm đến tắt cả mọi thứ xung quanh.

Anh ấy không sợ sao?

Tô Nhan vô cùng lo lắng.

Cô liếc nhìn Lâm Dương, rồi lại nhìn Sóc Phương, cũng không thể nhịn được nói: “Anh Sóc Phương, xin anh đợi một chút, có thể… có thể châm chước một chút được không…”

“Châm chước? Cô Tô, cô có ý gì?” Sóc Phương mỉm cười hỏi.

Tô Nhan do dự một chút, thấp giọng nói: “Anh Sóc Phương, anh có thể đừng để nhân viên bảo vệ đuổi anh ấy ra ngoài được không? Tôi sẽ thuyết phục anh ấy đi, giữ lại chút mặt mũi cho anh ấy, có được không?”

“Mặt mũi?”

Sóc Phương sững sờ một chút, đột nhiên bật cười haha, âm thanh cực kỳ lớn, giống như đang có ý nói cho những người xung quanh nghe: “Cô Tô, một tên phế vật như vậy.

cô để ý đến mặt mũi của anh ta làm cái gì? Anh ta không phải là một tên ở rẻ sao? Không phải là chó què bắt tài dựa vào phụ nữ nuôi sống sao? Loại người như anh ta, có mặt mũi sao? Anh ta xứng có mặt mũi sao? “

“Hahahaha…”

Những người tại hiện trường lập tức cười ò lên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhan tái nhọt, trừng to mắt, sững sờ nhìn Sóc Phương, khóe miệng khẽ mở ra, đã không biết nên nói cái gì.

Lâm Dương cũng âm thầm cau mày.

“Cô Tô Nhan, tôi vẫn biết một chút về cô. Mặc dù Quốc tế Duyệt Nhan của cô vừa mới thành lập, gần đây đã thực hiện một số dự án và thu được rất nhiều lợi nhuận, nhưng cô đã không ngần ngại đầu tư toàn bộ vốn của mình vào việc phát triển sản phẩm mới. Việc sớm bước vào chặng đường tiếp theo là điều rất tốt, tôi tin rằng với tầm nhìn và khả năng của cô, muốn phát triển sự nghiệp chắc chắn sẽ dễ như trở bàn tay, một tên phế vật vô dụng như vậy làm sao có thể xứng đáng với một cô gái ưu tú như cô Tô? Tôi thực sự cảm thấy không đáng cho cô.” Sóc Phương lắc đầu, thở dài nói.

Tô Nhan im lặng không nói gì, trong lòng có nhiều cảm xúc xen lẫn.

“Đúng vậy, cô Tô, tên này làm sao có thể xứng với cô?”

“Nếu như nói xứng, cô cũng nên tìm một người như anh Sóc Phương trẻ tuổi tài đức vẹn toàn!”

“Đúng vậy, anh Sóc Phương là người mà một cô gái bình thường không thể nào xứng được.”

Những vị khách xung quanh ngay lập tức hiểu ra hàm ý trong lời nói của Sóc Phương, vội vàng hợp lại ồn ào.

Sắc mặt của Tô Nhan có chút khó coi.

Lâm Dương vẫn chỉ nhúc nhích lông mày, không nói gì.

“Cô Tô, hôm nay là ngày quan trọng để tôi ký hợp đồng phát triển sản phẩm mới với ông Smith, cũng là một buổi triển lãm mỹ phẩm quy mô lớn. Nói là triển lãm, cũng là một bữa tiệc khiêu vũ, hôm nay mọi người có thể thoải mái nói chuyện và mở rộng xã giao. Đêm nay đã định sẵn là để cho tất cả mọi người không thể ngủ được, vì vậy Sóc Phương mạo muội, muốn mời cô Tô Nhan làm bạn nhảy của tôi. Không biết ý của cô thế nào?” Sóc Phương rất nhẹ nhàng nói. Giọng nói từ tính thêm với đôi mắt thâm sâu của anh ta rất có sức sát thương. Bất cứ cô gái nào đối mặt với hai thứ này, e rằng điều sẽ thất thủ.

Tô Nhan cũng có chút không chịu nỗi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 619


Chương 619:

Nhưng mà ý chí của cô vẫn là khác với người thường.

Hơn nữa… cô cũng rất kháng cự việc nhảy múa, chứ đừng nói đến việc khiêu vũ.

“Cảm ơn anh, Sóc Phương, chỉ là tôi không biết khiêu vũ lắm nên không cần đâu. Hơn nữa, có thể cho phép tôi tiễn chồng tôi về trước được không? Đợi anh áy rời đi rồi nói.”

Tô Nhan nặn ra nụ cười nói.

“Nói như vậy, néu như tôi để anh ấy tự nhiên rời đi, cô sẽ sẵn lòng làm bạn nhảy với tôi sao?” Sóc Phương mỉm cười hỏi.

“Cái này … hay là … bỏ đi …” Tô Nhan ngập ngừng nói.

“Có lẽ chúng ta có thể nói chuyện liên quan đến Thất Thanh.” Sóc Phương đột nhiên nói thêm một câu.

Ngay khi những lời này rơi xuống, hơi thở của Tô Nhan lập tức trở nên ngưng tụ.

Cô đột ngột quay đầu lại, không thể nào tin được nhìn Sóc Phương: “Anh Sóc Phương… ý của anh là… bộ trang điểm Thất Thanh Lệ Phổ mới nhất được nghiên cứu phát triển ra sao?”

“Bản quyền sáng chế này đang nằm trong tay tôi. Trước mắt trong nước cũng chỉ có gia đình chúng tôi độc quyền bán. Vốn dĩ gia tộc không cho phép phát triển đại lý dưới tuyến, nhưng mà tôi nghĩ cô Tô Nhan quả thật vô cùng xuất sắc. Nếu như cô Tô Nhan có hứng thú, lát nữa chúng ta có thể trò chuyện riêng với nhau.” Sóc Phương mỉm cười nói.

Tô Nhan vừa nghe vậy, đôi mắt mở to, toàn thân y run lên.

Cô hít sâu vài hơi, làm dịu đi cảm xúc kích động của mình, sau đó thấp giọng nói: “Anh Sóc Phương, tôi…… tôi sẽ đưa chồng của tôi về trước…”

“Chú Trung!”

“Thiếu gia.” Một ông cụ bên cạnh bước tới.

“Lái chiếc xe Rolls Royce của tôi đến, tiễn cô Tô xuống.”

“Vâng, thiếu gia.” Ông cụ gật đầu, sau đó xoay người rời đi.

*Cám ơn.” Tô Nhan nhẹ gật đầu, sau đó quay người đi về phía Lâm Dương.

Tuy rằng cuộc nói chuyện giữa hai người không lớn, nhưng Lâm Dương vẫn nghe rõ.

Sóc Phương vẫy tay, những nhân viên bảo vệ kia liền giải tán toàn bộ.

“Quay về đi.” Tô Nhan thấp giọng nói.

“Thế nào? Em thật sự muốn làm bạn nhảy với anh ta sao?” Lâm Dương cau mày hỏi.

“Lâm Dương, anh có biết bộ trang điểm Thất Thanh Lệ Phổ không?” Tô Nhan trầm giọng hỏi.

“Đó là gì?”

“Đó chính là một bộ trang điểm giới hạn được bán bởi các doanh nghiệp sản xuất mỹ phẩm hàng đầu trong nước! Bộ mỹ phẩm này là một bộ mỹ phẩm hoàn toàn mới được phát triển bằng cách kết hợp công nghệ tiên tiến trong và ngoài nước. Quá trình chế tác của nó cực kỳ rườm rà, một năm chỉ có thể sản xuất ra không tới một trăm bộ, mà giá mỗi bộ cao ngắt trời, thậm chí có thể nói là có tiền cũng không mua được! Nó là món hàng được săn đón của các phu nhân giàu có trong nước! “

“Em muốn nói cái gì?” Lâm Dương hỏi vào chủ đề chính.

“Nếu như tôi nhận được quyền đại lý từ Sóc Phương kia, đó sẽ là một bước phát triển lớn đối với Quốc tế Duyệt Nhan. Đến lúc đó, danh tiếng của toàn bộ Quốc tế Duyệt Nhan sẽ không chỉ bật ra ngoài, mà công ty cũng có thể nhờ vào Bộ mỹ phẩm phiên bản giới hạn này mà tiếp xúc với các doanh nghiệp lớn, mở rộng quan hệ cũng như: hoạt động kinh doanh của công ty sẽ mang lại lợi ích không nhỏ cho triển vọng của công ty! “, Tô Nhan hào hứng nói.

Cô như thể nhìn thấy được tương lai huy hoàng của tập đoàn Duyệt Nhan.

Chỉ là … Ngay khi những lời này rơi xuống, Lâm Dương đột nhiên đập bàn.

Bùm!

Âm thanh ngột ngạt vang lên.

Những người xung quanh toàn bộ đều giật mình.

Nhưng nhìn thấy Lâm Dương vẻ mặt u ám, lạnh lùng khit mũi nói: “Nhưng em là vợ tôi! Làm sao có thể là bạn nhảy với người đàn ông khác?”

Nhìn thấy dáng vẻ tức giận như vậy của Lâm Dương, Tô Nhan có chút phát hoảng.

Mọi người xung quanh đều nhìn anh.

Không ai ngờ rằng Lâm Dương lại có thể phát hoả lớn như vậy.

“Ò? Phế vật này còn tỏ vẻ nữa sao?”

“Vợ sao? Ha, tên phế vật như anh lớn tiếng cái gì chứ, không có cô Tô Nhan, anh có thể ngồi ở đây sao? Đúng là thứ chó không biết tốt xáu!”

“Đúng vậy, anh là cái thá gì! Cô Tô Nhan đã bảo vệ anh, để anh tự mình cút đi, anh còn không mau cút? Còn la hét ở đây, có tin ông đây móc lưỡi của anh ra không?”

“Một tên vô dụng ăn cơm mềm còn thật sự coi chính mình là nhân vật gì sao? Anh có tư cách tức giận sao?”

Một số vị khách trẻ tuổi lập tức xé bỏ phong thái và lễ tiết trước đó, lớn tiếng mắng thẳng vào mặt Lâm Dương.

Sóc Phương cười chế nhạo.
 
Back
Top Bottom