Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 560


Chương 560:

Loại tên mang phong cách võ hiệp này thường chỉ xuất hiện trên tivi, chẳng lẽ đây là tên môn phái võ công cổ đại nào đó?

Nhưng Lương Phong Nghiêm lại khàn giọng nói: “Đảo Vong Ưu là liên minh của Lương gia, thực ra ta không biết nhiều về Đảo Vong Ưu, nhưng ta biết một điều, đó là thế lực của Đảo Vong Ưu … đây là một mối liên hệ mà Lương gia cũng phải dâng tặng ba phần sinh kế. “

“Ngay cả Lương gia cũng phải dâng tặng ba phần?”

Đảo Vong Ưu này thật sự lợi hại như vậy sao.

“Khoảng máy tháng trước, có vài người từ Đảo Vong Ưu tới, nói rằng họ đến Lương gia chúng ta để tuyển chọn hạt giống tài năng có tư chất thiên phú, cho chúng ra đảo học tập. Kỳ thực đây không phải là lần đầu tiên mà Đảo Vong Ưu đến Lương gia tuyển người. Nhưng những người đã từng đi trước đó, hễ người nào có thể trở lại thì không bị thương cũng tàn tật. Con còn nhớ Lương Lão Thất không? Khi cậu ta còn trẻ đã được chọn đến Đảo Vong Ưu, ở đó 3 năm rồi mới quay lại, khi trở về thì bị què một chân. Theo lời kể của Lương lão thất, bọn họ ở trên Đảo Vong Ưu phải tiếp nhận các phương pháp truyền dạy của Đảo chủ. Nhưng võ thuật trên Đảo Vô Ưu công pháp rất kỳ lạ, khác hoàn toàn với các môn võ cổ truyền, tu luyện vô cùng nguy hiểm, hoặc là phải nuốt sóng năm loại độc hoặc phải ngâm mình trong nước lạnh. Thẻ chất của người bình thường làm sao có thể chịu được? Vì vậy rất dễ bị thương tật. Cho nên mỗi khi có người từ Đảo Vong Ưu đến, Lương gia chúng ta thực sự không vui. Mà lần này, những người từ Đảo Vong Ưu đến nhìn người tuyển chọn, thế nào mà lại có thể chọn đúng con gái thứ ba của ta, Lương Huyền Mi. Con phải nhìn thấy họ lúc đó. Họ nói rằng xương cốt của Huyền Mi rất kỳ lạ, phù hợp với võ thuật Đảo Vong Ưu, quyết liệt yêu cầu nó phải đến Đảo Vong Ưu. Ta đã có gắng hết sức phản đối chuyện này. Mẹ nuôi con sống chết cũng không đồng ý, nhưng trước đây gia tộc đã cự tuyệt một số lần. Lần này đến lượt Huyền Mi, họ lại đồng ý….. “

“Thật sao?” Lâm Dương cau mày.

“Một lũ khốn nạn! Khi con mình bị chọn thì bọn họ một mực từ chối, tìm mọi cách khước từ, thậm chí không ngại trở mặt với người của Đảo Vong Ưu. Nhưng khi đến lượt Huyền Mi, bọn họ sảng khoái đồng ý! Khốn nạn! Tư lợi cho riêng mình, bọn họ không xứng lãnh đạo Lương gia! “

Lương Phong Nghiêm tức giận nắm tay đắm vào tắm gỗ bên cạnh.

Tám gỗ bị đấm thủng một lỗ, tay của Lâm Phong Nghiêm máu chảy thành dòng.

Ông ta cười khẩy, khàn giọng nói tiếp: “Mẹ nuôi con là người như thế nào con hiểu rõ nhát. Bà ấy làm sao có thể đồng ý loại chuyện này? Liều mạng bảo vệ Huyền Mi, sống chết không để đám người Đảo Vong Ưu đó đưa Huyền Mi đi. Nhưng Lương gia làm sao có thể thuận theo tính khí của bà ấy chứ. Bà ấy vốn là con gái nuôi của Lương gia, tuy gả cho ta nhưng thực ra vẫn là người Lương gia. Tuy là vậy nhưng trước lợi ích của gia tộc, ai thèm quan tâm đến thua thiệt của bà ấy nữa, lần này gia tộc đã quyết định hy sinh Huyền Mi. Nhưng với tính khí mạnh mẽ của mẹ nuôi con, bà ấy giữ cổ tay của đám người đó không cho họ mang Huyền Mi đi. Trong lúc tranh chấp, mẹ nuôi con đã túm lấy con gọt hoa quả trên bàn trà, đâm vào một người của Đảo Vong Ưu! Và chính điều này đã dẫn đến tình cảnh bi thảm của bà ấy hôm nay … “

“Người đó chết rồi sao?” Lâm Dương hỏi.

“Chết? Tất nhiên là không rồi, chỉ là một vài vết thương ngoài da thôi! Mặc dù mẹ nuôi con tính tình mạnh mẽ, đôi lúc hơi thô lỗ, nhưng bà ấy không đến nỗi bừa bãi. Ý định ban đầu của bà ấy chỉ là dọa đám người Đảo Vong Ưu đó để gia tộc thấy rõ thái độ và lập trường của mình. Tuy nhiên … người bị đâm lại là người yêu của Đảo chủ. Cô ta thậm chí còn lợi dụng thân phận của mình để gây khó dễ bắt đầu, có tình giả vờ bị thương nặng để đám người Đảo Vong Ưu lợi dụng tình hình gây sức ép cho gia tộc Lương gial “

“Bọn chúng yêu cầu Lương gia phải nghiêm trị hung thủ và bồi thường cho Đảo Vong Ưu, nếu không Đảo Vong Ưu buộc phải chống lại Lương gia! Đại hội sắp được tổ chức, Lương gia không muốn có thêm kẻ địch vào lúc này nên đã trừng phạt mẹ đỡ đầu của con giữa đám đông. Vậy mà đám người Đảo Vong Ưu đó vẫn không chịu từ bỏ. Tệ hại hơn nữa bọn chúng yêu cầu Lương gia phải giết mẹ nuôi con. Thực ra chúng không quan tâm đến sống chết của bà ấy. Chúng làm như vậy là để gây áp lực với Huyền Mi.

Huyền Mi muốn cứu mẹ, bị ép cùng đường bí lối đành lựa chọn khuất phục Đảo Vong Ưu. Đây là cách duy nhất để xoa dịu mọi chuyện. Nhưng mặc dù mẹ nuôi con đã thoát chết nhưng bị đuổi khỏi gia tộc, lưu lạc bên ngoài, vết thương trên người bà ấy đều do bị trừng phạt mà có. Tất cả đều do Lương gia và Đảo Vong Ưu ban tặng … “

Nói đến đây, toàn thân Lương Phong Nghiêm như già đi vài tuổi, hai mắt đỏ hoe, tay run run.

Ông ta nói có chút mơ hô lẫn lộn, nhưng cơ bản là như vậy.

Lâm Dương hít sâu một hơi, hai tay siết chặt thành nắm đấm.

Anh không ngờ rằng Lương Thu Yến lại bị đối xử bát công như vậy …

“Thật ra, tất cả những chuyện này đều là do ta kém cỏi.

Nếu ta có ích một chút và có chút địa vị trong gia tộc thì hai mẹ con họ sẽ không phải chịu khổ cực như thế này.

Thu Yến cũng sẽ không phải trôi dạt khốn cùng ở bên ngoài, cận kề cái chết, nhưng … Ta thực sự không thể làm gì cả. Cô ấy có thể sống dưới tầng hằm và có thể có một bảo mẫu thuận tiện chăm sóc là ta đã đập đầu cầu xin điều đó. Ta thực sự … đã làm hết sức rồi.

Lương Phong Nghiêm căm hận đập mạnh đầu vào tường, vẻ mặt vô cùng đau khổ và tuyệt vọng.

Tận mắt nhìn vợ và con gái bước xuống vực sâu, có lẽ chuyện đau đớn nhất của đời người cùng lắm cũng chỉ như thế này mà thôi.

“Nếu đã như vậy, sao cha lại muốn ngăn cản con đòi công bằng cho mẹ nuôi? Con đến đây là muốn đòi lại công bằng cho mẹ nuôi, làm rõ phải trái.”

“Con thì biết gì chứ? Con như vậy là quá liều lĩnh! Con nghĩ mình đang ở đâu? Con đang ở Lương gia đấy, con hiểu không hả?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 561


Chương 561:

Lương Phong Nghiêm bỗng nhiên quay người, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng nhìn Lâm Dương, túm lấy cỗ áo anh giận giữ hét lên: “Con là con nuôi của Thu Yến thì cũng là con nuôi của ta. Con ở đây la lối om sòm không khác gì tìm chết. Ta không muốn thấy con ngày hôm sau bị người ta ném như ném một con chó chết ngoài đường. Con hiểu không hả?”

Lương Phong Nghiêm đột nhiên mắt kiểm soát cảm xúc khiến cho Lâm Dương càng kinh ngạc.

Anh trợn mắt nghìn Lương Phong Nghiêm không thể nào lý giải được.

Nhưng thấy người đàn ông này cúi đầu, toàn thân không ngừng run rầy, trong lòng đau xót vô cùng: “Huyền Mi đã đi rồi, Thu Yến thì biến thành bộ dạng như vậy, ta không muốn con lại gặp phải bát trắc gì nữa…không nói tới ta mà nếu Thu Yến biết được nhất định sẽ rất đau lòng, vì thế …

Lâm Dương à, con đừng gây rối nữa, nghe lời khuyên của người cha này …đừng làm loạn nữa …”

Ông ta như vừa tự khiển trách, vừa cầu xin.

Giờ ông ta rất sợ, sợ Lâm Dương sẽ vì Lương Thu Yến mà ra mặt.

Như vậy ông ta sẽ càng thấy áy náy và càng tự trách bản thân mình.

Lâm Dương hít sâu một hơn, bước lên phía trước, vỗ vỗ nhẹ vào vai Lương Phong Nghiêm thấp giọng nói: “Cha nuôi, cha đừng lo lắng, lần này con tới đây chính là vì chuyện đó, một Lương gia nhỏ nhoi, con sẽ bắt họ phải cúi đâu…

Những gì Lâm Dương nói, đương nhiên là những lời nói từ tận đáy lòng mình.

Nhưng Lương Phong Nghiêm vừa nghe xong lại giống như bị kích động gì, đột nhiên đứng lên, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương mắt màu đỏ tươi: “Tiểu Dương! Cậu làm cái gì vậy? Không lẽ đến lời của tôi cậu còn không nghe sao?”

“Chú Nghiêm…”

“Tôi là bố nuôi của cậu! Trừ khi cậu không nhận Lương Thu Yến là mẹ nuôi của mình nữa!” Lương Phong Nghiêm đột nhiên đập mạnh vào bàn, gào thét giận dữ.

Lâm Dương khẽ giật mình, nhấp môi dưới, không biết nên nói cái gì.

“Tôi biết rằng, vợ của cậu đã chịu uất ức, Thu Yến cũng chịu uất ức, nhưng cậu không thể hành động kiêu ngạo và liều lĩnh như vậy! Đây là nhà họ Lương! Đây là nhà họ Lương của Yến Kinh! Những đại gia tộc này đều là một nhóm người ăn tươi nuốt sống, nếu như cậu có chuyện bắt trắc gì! Vợ của cậu phải làm sao? Mẹ đỡ đầu của cậu thì phải làm sao? Cậu đã từng nghĩ qua chưa? ” Lương Phong Nghiêm cảm xúc kích động hét lên.

“Nghiêm … bố nuôi, người không hiểu con. Con có năng lực đối phó với nhà họ Lương. Ít nhất, con có khả năng yêu cầu nhà họ Lương công lý này.” Lâm Dương khàn giọng nói.

“Tôi không cho phép cậu đi!” Lương Phong Nghiêm rồng lên.

Lâm Dương sững sờ.

Lại nhìn thấy Lương Phong Nghiêm khóe mắt muốn nứt ra, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương rồng lên: “Tiểu Dương, nếu như cậu chạy lung tung, bố nuôi của cậu, tôi … tôi… tôi sẽ đập đầu vào bức tường này!”

Lâm Dương vẻ mặt kinh ngạc, vội vàng nói: “Bố nuôi, người đừng kích động!

“Kích động? Không! Tôi không kích động. Nếu như tôi kích động, lúc đầu tôi đã không trơ mắt nhìn Thu Yến đứng ra bênh vực Huyền Mi, mà lấy thân mình ra, nhưng lúc đó tôi đã ngồi ở một bên lạnh lùng mà nhìn! Nhóc con, tôi cũng đã theo dõi từ khi cậu còn là một đứa trẻ đến khi trưởng thành, bây giờ Huyền Mi đã đi rồi, tôi không thể lại nhìn cậu xảy ra chuyện, nếu như tôi còn không thể bảo vệ tốt cho cậu, thì tôi phải giải thích như thế nào với Thu Yến?

Tôi còn có mặt mũi gì mà đi gặp bà ấy!” Lương Phong Nghiêm ngồi trên mặt đất, nắm đắm không ngừng đập xuống mặt đất, vẻ mặt tràn đầy đau khổ và tuyệt vọng.

Lâm Dương hít sâu một hơi, không nói lời nào.

Anh không thể hiểu được sự đau khổ của Lương Phong Nghiêm, rốt cuộc anh không có vị trí gì.

Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng Lương Phong Nghiêm lại coi trọng mình đến như vậy.

So với người đàn ông đó, trách nhiệm của Lương Phong Nghiêm … quá nhiều rồi.

Nhưng mà, Lâm Dương có sự phẫn nộ của Lâm Dương, oán hận trong lòng anh tuyệt đối không phải hai ba câu nói của Lương Phong Nghiêm là có thể nguôi giận được.

Hơn nữa ..những uất ức mà Lương Phong Nghiêm đã phải chịu ở nhà họ Lương, anh có thể không quan tâm sao?

Lâm Dương siết chặt nắm đấm, nhưng trên mặt cũng không lộ ra bao nhiêu tức giận, anh bước tới, đỡ Lương Phong Nghiêm lên, sau đó thấp giọng nói: “Bố nuôi, không lẽ người hy vọng con cứ im lặng mà nhìn như vậy sao?

Lẳng lặng chịu đựng như vậy sao? Công đạo của mẹ nuôi và vợ con, con cũng bỏ qua như vậy sao? “

“Những chuyện này tôi đều biết, hơn nữa… chuyện này cũng đã chạm đến điểm mắu chốt của tôi, Tiểu Dương, cho bố nuôi một cơ hội để bố nuôi giải quyết chuyện này, ba ngày, nhiều nhất là ba ngày, bố nhất định sẽ khiến cho Lương Nam Phương phải xin lỗi mẹ nuôi và vợ của con…

” Lương Phong Nghiêm khàn giọng nói.

Đây là lời cầu xin cuối cùng của ông ấy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 562


Chương 562:

Lâm Dương vừa nghe vậy, trong mắt hiện lên vẻ oán hận vô tận, nhưng không phải đối với Lương Phong Nghiêm, mà là đôi với Lương Nam Phương.

Anh hít sâu một hơi, lặng lẽ gật đầu, khó khăn nói: “Đã …

bố nuôi đã nói như vậy rồi, vậy Lâm Dương sẽ tin tưởng người một lần! Nhưng mà bố nuôi, xin hãy nhớ… chỉ có ba ngày, nếu như trong vòng ba ngày, chuyện này vẫn không được giải quyết … thì xin bố nuôi rời khỏi nhà họ Lương, chuyện còn lại … hãy để con giải quyết… “

Nếu không phải là nể mặt Lương Phong Nghiêm, Lâm Dương sẽ không thể nào an phận được.

Nhưng nếu như làm loạn vào lúc này, một khi Lương Phong Nghiêm làm ra chuyện gì đó quá khích, Lâm Dương sẽ hồi hận cả đời.

“Được rồi, được rồi, Tiểu Dương, con yên tâm, bố nuôi nhát định sẽ cho con một lời giải thích, sẽ không để bọn họ chịu uất ức.” Lương Phong Nghiêm gật đầu lia lịa, cuối cùng trên mặt cũng lộ ra một nụ cười đã mât hút từ lâu.

“Vậy bố nuôi, con về trước.”

“Mẹ nuôi của con bây giờ vẫn ổn chứ?”

“Bệnh tình đã ổn định một chút rồi, nhưng căn nguyên nhân vẫn còn. Cần chữa trị một khoảng thời gian nữa mới có thể khỏi.”

*Đi, con đi đưa mẹ đỡ đầu cùng với vợ của con tới gần nhà họ Lương của chúng tôi.” Lương Phong Nghiêm nói.

“Chuyện này …” Lâm Dương vô cùng sửng sốt: “Bố nuôi, người chắc chắn chứ?”

“Hôm nay nếu như Thu Yến không vào được cánh cổng này, vậy thì chứng tỏ nhà họ Lương cũng không muốn cho Lương Phong Nghiêm bó một công đạo! Đã như vậy, con cũng không cần phải đợi ba ngày nữa, hôm nay bồ sẽ rời khỏi nhà họ Lương với con!” “Lương Phong Nghiêm tức giận nói.

Có vẻ như Lương Phong Nghiêm đã hạ quyết tâm, muốn tự mình giải quyết chuyện này!

Lâm Dương do dự một chút, gật đâu: “Được, con lập tức đến khách sạn đón họ qua đây ngay.”

“Được, bố đi gặp gia chủ! Đi gặp đám người bác cả!”

Lương Phong Nghiêm đứng dậy, trực tiếp bước ra khỏi cửa.

Lâm Dương cũng đi theo ra ngoài.

“Chú Nghiêm!”

Lương Sinh đang lo lắng chờ đợi ở bên ngoài vội vàng chào hỏi.

“Cậu đi một chuyến, cùng Tiểu Dương đi đưa thím của và chị dâu của câu trở về, tôi đi gặp bác cả!” Lương Phong Nghiêm trầm giọng nói.

“Cái này … vâng … vâng …” Lương Sinh có chút bối rối, nhưng vẫn đồng ý.

Lúc này, một giọng nói già nua từ ngoài cửa truyền đến.

“Tiểu Nghiêm! Tôi đi cùng cậu!”

Khi mọi người nhìn qua, lại thấy một ông cụ bước vào dưới sự dìu đỡ của một người phụ nữ.

Đó là Lương Hồng Anh và Lương Vệ Quốc.

“Bác Ba?”

Lương Phong Nghiêm đôi mắt sáng lên, vội vàng chào hỏi.

Lương Vệ Quốc gật đầu, đi tới trước mặt Lâm Dương, trầm giọng nói: “Anh Lâm, anh không cần tức giận, anh yên tâm, chuyện này cho dù tôi có liều cái thân già này, cũng nhất định sẽ đòi lại công đạo cho anh! Xin anh cho tôi một chút thời gian. “

“Lương lão tiên sinh đã nói như vậy, Lâm Dương đương nhiên sẽ cho ông một chút thời gian, nhưng mà chuyện này, không phải là tôi nễ mặt ông, mà là nể mặt bố nuôi tôi. Nếu không thành công, xin hãy thông báo cho tôi càng sớm càng tốt.” Lâm Dương mặt không biểu cảm nói.

Lương Phong Nghiêm là bố nuôi của anh, anh sẽ khách khí, nhưng những người khác của nhà họ Lương không liên quan gì đến Lâm Dương, anh cũng không cần phải nễ mặt.

Lương Vệ Quốc đương nhiên biết đạo lý này, khẽ gật đầu: “Anh yên tâm, tôi sẽ nhanh chóng cho anh một câu trả lời.”

Khi giọng nói vừa rơi xuống, Lương Vệ Quốc trầm giọng hét lên: “Tiểu Nghiêm, chúng ta đi thôi!”

“Vâng, Bác Bail”

Lương Phong Nghiêm hét lên, sau đó theo Lương Vệ Quốc đi về phía nhà họ Lương.

Lâm Dương không nói lời nào, mà gọi điện thoại cho nữ thư ký của khách sạn.

Khoảng nửa giờ sau, Tô Nhan, Lương Thu Yến đã đến nhà họ Lương dưới sự hộ tống của một nhóm lính.

“Sắp xếp căn phòng! Cho vợ tôi và mẹ nuôi ở!”

Lâm Dương nói với Lương Sinh.

“Còn không mau đi thu xếp đi?” Lương Sinh lập tức hét lên với người nhà họ Lương ở bên cạnh.

“Anh Sinh, chuyện này …” Người nhà họ Lương ở bên cạnh lộ vẻ khó xử.

“Cậu còn sững ra đó làm gì? Nhanh đi đi!” Lương Sinh trực tiếp một chân đá vào mông người nhà họ Lương kia.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 563


Chương 563:

Người đàn ông ngay lập tức nhếch nhác chạy ra ngoài.

Khi mặt trời lặn dần, lượng người trong quán bar càng đông thêm, lúc này trong góc quán, một người phụ nữ trang điểm đậm, ăn mặc hở hang đang hút thuốc, vừa uống rượu vừa khoe khoang với những người bên cạnh.

“Ha ha, các người không thấy tôi đánh hai con điểm đó đâu, chết tiệt, nếu không phải con nhỏ Lương Hồng Anh kia đến gây rối, xem tôi có đánh gãy răng cửa của hai con chó cái hôi thối đó không! Để bọn họ quỳ xuống kháu đầu với bà trên mặt đất cầu xin sự thương xót! “Người phụ nữ trang điểm đậm này cười nhẹ nói, trong ánh mắt tràn đầy vẻ kiêu ngạo và khí phách.

“Chị Phương thật dũng mãnh!”

“Haha, tôi chưa thầy chị Phương hành động thô bạo! Chắc chắn là rất đẹp trai.”

Những người bên cạnh cùng nhau cười nói và lần lượt nâng côc lên.

“Đúng rồi chị Phương, tại sao chị không thể hòa hợp với Lương Thu Yến kia? Bà ta không phải là thím của chị sao?

Hơn nữa bà ta cũng đã sa sút như vậy rồi, hà tắt phải bận tâm đến một người sắp chết chứ?” Lúc này, một cô gái trẻ ở phía đối diện không khỏi thót lên.

Không ngờ, khi những lời này vừa rơi xuống, khuôn mặt đầy phần son của Lương Nam Phương lập tức đen lại.

Cô ta nhìn chằm chằm vào cô em gái kia, không nói một lời.

Nụ cười của em gái nhỏ cứng lại không ít, sợ hãi nhìn cô ta.

*Chị Phương, em… Em nói sai cái gì rồi sao?” Cô em gái nhỏ sợ hãi nói.

Trong giây tiếp theo, Lương Nam Phương trực tiếp cầm ly rượu trong tay đồ lên người em gái nhỏ.

Cô em gái nhỏ không kịp phòng bị, bị tưới một ly, lớp trang điểm trên khuôn mặt cũng nhoè đi.

“A…. Chị Phương …” Cô em nhỏ vội vàng đứng dậy, vô cùng hoảng sợ.

Những người xung quanh cũng choáng váng.

“Chị Phương, chị bị sao vậy?”

“A Nha, tại sao em lại chọc giận chị Phương chứ? Mau xin lỗi chị Phương đi!”

“Chị Phương, chị đừng tức giận, đều là lỗi của em, em đã nói sai rồi!” Cô em nhỏ tên A Nha vội vàng xin lỗi, dáng vẻ như sắp khóc.

“Đồ khốn kiếp, chuyện của nhà họ Lương tôi cô biết cái rắm gì! Cô có biết lúc đầu Lương Thu Yến này suýt chút nữa đã hại chết tôi rồi!” Lương Nam Phương tức giận hét lên.

“Suýt nữa thì hại chết chị sao?”

Mọi người đều sững sờ.

*Chị Phương, câu này của chị là có ý gì?” Có người cẩn thận hỏi.

“Hừ, các cô không hiểu. Cứ vài năm lại có một nhóm người từ nơi nào đó chạy đến nhà họ Lương của chúng tôi để chọn giống.”

“Chọn giống? Chọn loại giống gì?”

“Còn có thể là giống gì nữa, giống luyện võ!”

“Nhà họ Lương của chị không phải có người biết võ công sao? Em nghe nói nhà họ Lương của chị còn xuất hiện mắy tướng quân võ thuật!” Có người cười nói.

“Chậc, tướng quân võ thuật đó làm sao có thể so với võ công của những người này? Võ công mà những người này luyện đều là võ công cổ đại đích thực. Cô đã từng nghe nói đến giáng long thập bát chưởng chưa? Chính là loại đó!” Lương Nam Phương vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Cái gì? Lợi hại như vậy sao?”

“Thật sao? Đây là đang quay phim sao?”

Những người trong bàn rượu bên cạnh cảm thán.

“Quay phim sao? Ha, tắt cả chuyện này đều là sự thật, còn quay phim? Tôi nghe nói trong gia tộc của tôi có một vài người như vậy, cổ võ lợi hại thì sao chứ.” Lương Nam Phương nói với vẻ khinh thường.

“Có thật không?”

Mọi người vô cùng kinh ngạc.

“Nhưng mà nói đi nói lại, chị Phương, những người này có liên quan gì đến chị?” Không biết là ai hỏi.

“Sao lại không liên quan? Những người này đến nhà tôi chọn giống, bọn họ chọn trúng tôi!” Lương Nam Phương hừ nói.

“Đó là một chuyện tốt mài”

“Tốt các rắm! Các cô không hiểu sao, đây là một tai họa, xui xẻo mới bị bọn họ chọn trúng!”

“Tại sao vậy?”

“Còn có thể tại sao, nhưng phàm là bị những người này chọn trúng, liền cùng bọn họ đi luyện máy năm rồi quay lại, không bị thương cũng tàn phế, nói không chừng còn có thể sẽ chết!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 564


Chương 564:

“Hả? Đây… Đây là luyện công hay là chơi đùa với tính mạng vậy?”

“Đương nhiên là luyện công, nhưng mà luyện võ công tuyệt thế, muốn luyện thành loại võ công tuyệt thế này thì phải chơi đùa với tính mạng!” Lương Nam Phương hừ nói.

Mọi người trong lòng đều hoảng sợ.

“Lúc đó những người kia đã chọn trúng tôi, nhưng bố tôi phản đối kịch liệt. Không cho phép tôi đi và tôi cũng không muốn đi. Nhưng không ngờ rằng Lương Thu Yến, người phụ nữ khốn nạn đó lại đứng ra phản đối và buộc tôi phải đi. Cô nói tôi có nên hận bà ta không? “Lương Nam Phương nghiền răng nghiền lợi nói.

“Tại sao Lương Thu Yến lại ép cô đi?”

“Hừ, còn không phải vì sau khi bố tôi phản đối, nhóm người đó mới chọn trúng con gái của bà ta!”

“Thì ra là như vậy…”

Mọi người đột nhiên tỉnh ngộ.

“Bà đây suýt chút nữa bị con khốn Lương Thu Yến bắt phải đi, bây giờ bà đây có thể báo thù rồi, cô nói xem bà đây còn có thể đứng yên không làm gì sao?” Lương Nam Phương nỗi giận đùng đùng nói.

“Quả thực nên ra tay!”

“Đánh tốt lắm!”

“Chị Phương không làm gì sai cả!”

Mọi người vội vàng phản ứng lại, ai nấy đều lòng đầy căm phẫn, như thể Lương Thu Yến là một kẻ xấu xa không thể tha thứ.

Lương Nam Phương cảm tháy dễ chịu, tiếp tục hút thuốc và uống rượu, với vẻ mặt đắc ý.

Nhưng không biết từ lúc nào, mọi người mới phát hiện ra có một người đàn ông đang đứng ở bên cạnh bàn rượu.

Lương Nam Phương dường như biết người này, có chút kinh ngạc nhìn anh ta: “Anh là … A Nguyên? Sao anh lại đến đây?”

*Cô Phương, trong nhà muốn cô lập tức về ngay!” Người đàn ông tên A Nguyên thờ ơ nói.

“Không đi, không nhìn thấy bà đây đang uống rượu sao?”

Lương Nam Phương không nhẫn nại nói.

Nhưng một giây tiếp theo, người đàn ông đột nhiên giơ tay ra, trực tiếp lật úp bàn rượu.

Leng keng …

Bình sứ thủy tinh rơi xuống đất, mọi người trong quán bar đều sửng sốt, cũng bao gồm cả Lương Nam Phương.

“Anh bị điên rồi sao?”

Lương Nam Phương đột ngột đứng dậy, trừng mắt nhìn người đàn ông kia.

Nhưng sắc mặt của người đó rất bình tĩnh, chỉ lẳng lặng nhìn Lương Nam Phương.

Lương Nam Phương giật mình, đột nhiên, cô ta giống như ý thức được điều gì đó, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

“Ai …là ai muốn gặp tôi?”

“Người của tam phòng, lão gia và nhị phòng cũng đều ở đó.” A Nguyên thờ ơ nói.

Lương Nam Phương nghe vậy, vẻ mặt lập tức thay đổi ….

“Đi thôi, xe đang đợi cô ở bên ngoài!”

A Nguyên nhàn nhạt nói, liền rời khỏi quán bar.

Lương Nam Phương vô cùng thấp thỏm, hơi nhéch lên vài bước, nhưng một lúc sau, cô ta chợt nhận ra điều gì đó, vội vàng lấy điện thoại di động ra bám một dãy só.

“Con đang ở đâu?” Có một giọng nói trầm thấp từ bên kia điện thoại truyền đến.

“Con đang ở quán bar, bố… ở nhà… ở nhà rốt cuộc có chuyện gì vậy?” Lương Nam Phương muốn khóc không ra nước mắt.

“Không có gì, con trở về trước đi.” Giọng nói đó thờ ơ nói xong liền cúp điện thoại.

“Bồ ..” Lương Nam Phương lo lắng hét lên, nhưng vô dụng.

Trong lúc bất lực, Lương Nam Phương chỉ có thể theo A Nguyên trở về nhà họ Lương.

Vừa bước vào đại sảnh của nhà họ Lương, cô ta mới sửng sốt trước trận chiến trước mắt.

Cô ta chưa bao giờ nghĩ rằng, chuyện này lại gây ra rắc rối lớn như vậy.

Nhưng mà Lâm Dương không chút quan tâm đến tất cả những điều này.

Lúc này, anh vừa mới châm kim cho Lương Thu Yến xong, sau khi an ủi Tô Nhan, anh một mình ngôi ở bàn đá ngoài cửa hút một điều thuốc, lẳng lặng chờ đợi tin tức.

Rù rù rù…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 565


Chương 565:

Lúc này, chuông điện thoại di động vang lên.

Lâm Dương liếc nhìn ID người gọi và nhắn nút kết nói.

“Anh Lâm, có nên rút hết binh lính không?” Có một giọng nữ cung kính từ bên kia điện thoại truyền đến.

“Tạm thời không cần, cứ để bọn họ mai phục xung quanh nhà họ Lương, đợi tín hiệu của tôi. Nếu như phát tín hiệu, thì gọi bọn họ đánh vào ngay lập tức và trang bị những thiết bị tối tân nhất cho họ. Nếu như ra tay thì nhất định phải khiến nhà họ Lương chó gà không yên, hiểu chưa?

“Lâm Dương mặt không biểu cảm nói.

Tần Bách Tùng, Long Thủ và những người khác đang xử lý đợt cuối cùng của những bệnh nhân bị di chứng.

Mặc dù nói hiện tại vấn đề này đã đi đến hồi kết, nhưng bọn họ còn phải nỗ lực nhiều hơn không chỉ là điều trị y tế.

Cần phải biết, điều trị y tế chỉ là bước đầu tiên, bước tiếp theo là chuyện chính sự.

Để làm rung chuyển gia tộc lớn như nhà họ Lâm, Lâm Dương chưa bao giờ lên kế hoạch lật đổ nó chỉ bằng thủ đoạn này.

Trong văn phòng.

Một số thành viên cấp cao của Huyền Y Phái đang tập trung ở đây.

“Bây giờ tất cả bệnh nhân bị di chứng trong cả nước đã được chữa khỏi gần hét rồi. Các tình nguyện viên của các địa điểm cũng đã rời đi, các trạm cứu hộ cũng bắt đầu được gỡ bỏ một cách trật tự. Hiện tại, danh tiếng của Huyền Y Phái và Dương Hoa của chúng ta đã hoàn toàn bị đánh bật ra rồi. Trong nước là một đánh giá tốt, tôi cảm thấy lúc này chúng ta cũng nên thực hiện bước tiếp theo rồi! “Tần Bách Tùng thở ra một hơi trọc khí, nhàn nhạt cười nói.

“Sư phụ có kế hoạch gì sao?” Hùng Trường Bạch ở bên cạnh cần thận hỏi.

Tần Bách Tùng gật đầu với trợ lý ở bên cạnh, trợ lý lập tức đi tới, lần lượt phát tài liệu cho các trụ cột trong văn phòng.

Mọi người cầm tài liệu lên và liếc nhìn, tất cả đều vô cùng kinh ngạc.

“Những thứ này là… sản nghiệp của Lâm Thị liên quan đến các ngành khác sao?” Một thành viên chủ chốt của Huyền Y Phái thất thanh.

“Đúng vậy.”

Tần Bách Tùng nghiêm nghị gật đầu, trầm giọng nói: “Trên đây là tài liệu do tập đoàn Dương Hoa và Huyền Y Phái của chúng ta cực khổ thu thập được, bao gồm khách sạn, nhà hàng, công ty trang trí, công ty phân phối rau quả, v.v.

của Lâm gia.”

“Tần lão tiên sinh, ông muốn chúng tôi xem cái này để làm gì?” Có người hỏi.

“Đây không phải là thứ mà tôi để các ông xem, mà là thứ Sư phụ Lâm yêu cầu tôi cho các ông xem.” Tần Bách Tùng khàn giọng nói: “Từ hôm nay, tập đoàn Dương Hoa sẽ tiền hành đầu tư đa dạng, lấy y tế làm hậu thuẫn, và bắt đầu từ những ngành này. Sư phụ đã dặn dò rằng, không yêu cầu chúng ta phải làm nhiều trong những ngành này, nhưng phải phá hủy ngành công nghiệp của Lâm Thị.”

“Tần lão tiên sinh, ý của ông là … đánh úp những sản nghiệp này của nhà họ Lâm sao?”

“Đúng vậy.” Tàn Bách Tùng gật đầu.

Mọi người đều sợ hãi.

“Làm như vậy… há không phải là tuyên chiên với nhà họ Lâm sao?” Có người lắm bẩm.

“Không cần phải ra tay ở ngoài ánh sáng, chúng ta có thể tiến hành trong bí mật là được. Chuyện này chỉ là một hình thức ban đầu, nhưng đối với chúng ta mà nói, không khó để thực hiện, bởi vì thông qua sự việc lần này, chúng ta đã tích lũy được rất nhiều danh vọng và mối quan hệ. Tôi hy vọng mọi người có thể vận dụng thành thạo mối quan hệ này, chắc chắn đạt được mục tiêu nhiệm vụ trong thời gian ngắn nhất! Tần Bách Tùng nghiêm túc nói.

Mọi người lần lượt gật đầu.

Nhưng mà chính vào thời điểm này.

Bùm!

Cánh cửa đột nhiên bị người ta đẩy ra.

Mọi người lần lượt nhìn về phía cửa, lại nhìn thấy người bước vào là Trương Hạo, học trò của Long Thủ.

“Sư phụ, không hay rồi, xảy ra chuyện rồi!” Trương Hạo.

sốt sắng nói.

“Hót ha hớt hải cái gì vậy?” Long Thủ đứng dậy, cau mày trầm giọng nói: “Trời không sập xuống được, đã xảy ra chuyện gì? Con nói đi!”

“Sư phụ… bên ngoài … bên ngoài có một nhóm người đến, gây rối, nói là muốn gặp chúng ta … viện trưởng của chúng ta … con đã yêu cầu bọn họ đợi, nhưng bọn họ từ chối, còn đánh bị thương người của chúng ta!! Bảo vệ cũng không ngăn cản được … “Trương Hạo lo lắng nói.

Mọi người đều sững sờ.

“Khốn kiếp, người nào lại kiêu ngạo như vậy?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 566


Chương 566:

“Gọi cảnh sát đi!”

“Gọi cảnh sát? Hừ, không gấp, tôi muốn xem thử là ai dám tới Học viện Huyền Y Phái của chúng ta gây chuyện!”

Những người trong văn phòng phẫn nộ nói.

Long Thủ, Tần Bách Tùng và những người khác ý thức được điều gì đó.

“Trước tiên đi ra ngoài xem thử.” Tần Bách Tùng trầm giọng nói.

Mọi người ầm ầm đi ra khỏi văn phòng.

Lúc này, ở thao trường lúc này sớm đã trở nên lộn xộn.

Một nhóm người tụ tập ở lối đi của thao trường, giống như đang tranh chấp về cái gì đó, còn có rất nhiều tiếng la hét và mắng chửi truyền đến.

Những bệnh nhân đến đây trị bệnh đều sợ hãi tránh xa.

“Tránh ra hết, Tần sư phụ đến rồi!”

Không biết là ai đã hét lên một câu.

Đám đông lập tức tách ra, mọi người đều nhìn về phía Tần Bách Tùng và những người khác đang đi về phía này.

“Tần sư phụ!”

“Tốt quá rồi, Tần lão tiên sinh đến rồi!”

Một số thanh niên phắn khích vô cùng, liên tục bước tới trước.

Tần Bách Tùng gật gật đầu, cùng Long Thủ đi vào trong đám người, lại nhìn thấy trong đám người có mấy nam nữ mặc áo quần màu trắng, những người này ai nấy đều vênh váo tự đắc, vẻ mặt cực kỳ kiêu ngạo.

Còn người dẫn đầu của bọn họ, thì ra là Hạ An người đã đến gửi thư khiêu chiến trước đó.

“Hóa ra là người của Kỳ Dược Phương đến gây sự?” Có người nhận ra Hạ An, lập tức hét lên thất thanh.

“Gây chuyện?” Hạ An nhíu mày, lắc đầu, mặt không biểu cảm nói: “Câu này của anh dùng không đúng rồi? Chúng tôi không đến đây để gây sự, mà là đến để đòi lại công đạo!”

“Công đạo? Hừ, công đạo gì vậy? Huyền Y Phái của chúng tôi không có ân oán gì với Kỳ Dược Phường của các anh, các anh chạy tới đây để đòi công đạo? Anh có phải đã đến nhằm chỗ rồi không?” Một người của Huyền Y Phái lạnh lùng nói.

“Tôi không muốn nói chuyện với mấy nhân vật nhỏ, Tần Lão tiên sinh, Long Thủ tiên sinh, các ông có lẽ đã rõ rồi, xem ra… Huyền Y Phái của các ông, lỡ hẹn rồi!” Hạ An thờ ơ nhìn mấy người nói.

Vẻ mặt của Tân Bách Tùng và Long Thủ đột nhiên trở nên khó coi.

“Phường chủ của chúng tôi đã đợi Lâm thần y ba tiếng đồng hồ, nhưng cuối cùng không thấy Lâm thần y lộ mặt, thế nào? Tần tiên sinh, Long tiên sinh, tại sao Lâm thần y không đến? Chẳng lẽ là sợ rồi sao?” Hạ An cười nói.

Anh ta bắt giờ đã không còn kính cẩn như trước đó, chỉ còn lại sự kiêu ngạo vô tận.

Bởi vì trong lòng của tất cả mọi người ở Kỳ Dược Phường, Lâm Dương không tới … càng đồng nghĩa với việc anh đang sợ hãi Kỳ Dược Phường.

Một người sợ hãi Kỳ Dược Phường, tại sao bọn họ phải tôn trọng?

Tần Bách Tùng trong lòng thở dài, cũng biết người của Kỳ Dược Phường sẽ tới cửa, nhưng mà ông ây không ngờ rằng Kỳ Dược Phương lại hung hỗ doạ người như vậy.

“Anh Hạ, chuyện này tôi cần giải thích với anh một chút.

Lần này không phải là sư phụ cố ý lỡ hẹn, mà là anh ấy thật sự có việc gấp. Đến không kịp với hẹn ước. Tôi thay mặt sư phụ xin lỗi anh.”

“Đừng nói nhảm nữa!” Hạ An trầm giọng nói: “Không cần biết Lâm thần y có lý do gì, anh ta lỡ hẹn chính là lỡ hẹn.

Theo quy định, anh ta không thể đến kịp thời đồng nghĩa với bỏ phiếu trắng. Anh ta thua rồi, cho nên chúng tôi tính theo lời hứa ban đầu của chúng ta. Huyền Y Phái của các ông phải trả cho Kỳ Dược Phường của tôi một đoá “Hà Linh Hoa”! Tân lão tiên sinh, khi nào thì các ông sẽ giao “Hà Linh Hoa” này cho chúng tôi? “

“Cái này …” Tần Bách Lâm cứng họng.

“Thế nào? Chắc không phải các ông định nuốt lời chứ?”

Hạ An cười nhạt một tiếng: “Chuyện này, chúng tôi đã mời rất nhiều bác sĩ nổi tiếng trong giới y học trong nước và nhiều tiền bối đức cao vọng trọng đến làm chứng. Lúc đó bọn họ đều đích thân có mặt ở đó. Nếu như các ông không đưa ‘Hà Linh Hoa, tôi nghĩ giới Trung Y trong nước.

e rằng sẽ không có chỗ đứng của Huyền Y Phái các ông! “

Ngay khi những lời này rơi xuống, vẻ mặt của mọi người nhất thời thay đổi.

“Anh Hạ, thật sự không còn chỗ để thương lượng sao?”

Tần Bách Tùng vội vàng nói.

“Ba ngày!”

Hạ An bình tĩnh nói: “Trong vòng ba ngày, không thấy được Hà Linh Hoa, Huyền Y Phái các ông… tự mình làm đi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 567


Chương 567:

Trong đại sảnh của nhà họ Lương, lúc này đã có vài thành viên cắp cao của nhà họ Lương đang ngồi.

Lương Vệ Quốc và Lương Phong Nghiêm đều ở đó, cũng như Lương Nam Phương người trang điểm đậm kia cũng ở đó.

Bên cạnh Lương Vệ Quốc là một số cụ già, còn ở trên cùng của đại sảnh là ông cụ lớn tuổi nhất, chính là người cai quản nhị phòng Lương Khánh Tùng.

Lương Khánh Tùng nhắm mắt nhấp một ngụm trà, trên mặt không có bát kỳ lo lắng hay biểu cảm nào.

“Anh hai, anh cả đâu?”

Lương Vệ Quốc đứng lên, trầm giọng hỏi.

“Vệ Quốc, cũng không phải là chuyện lớn gì. Anh cả sức khỏe không tốt, không cần phải tới, chuyện này tôi sẽ quyết định.” Lương Khánh Tùng ông cụ ở bên trên nhẹ giọng nói.

“Không phải là chuyện lớn gì sao? Anh hai! Trong nhà xảy ra vụ tai tiếng lớn như vậy còn không phải là chuyện lớn gì sao? Tên con nít đáng chết này sắp đánh chết người nhà họ Lương của chúng ta! Con không được dạy dỗ, là lỗi của bố, con nối dõi của nhà họ Lương vô pháp vô thiên như vậy! Nhà họ Lương còn có thể bao che sao? Đây là chuyện nhỏ sao?” Lương Vệ Quốc tức giận liên tục đập bàn, trừng mắt thỏi râu.

“Chuyện tôi đã nghe nói hết rồi, không phải chỉ là Nam Phương đã động một chút đến Thu Yến thôi sao, thế nào?

Thu Yến vẫn ổn chứ?” Lương Khánh Tùng vuốt râu hỏi.

*Bây giờ vẫn còn đang cấp cứu, sống chết không rõ!”

Lương Vệ Quốc trầm giọng nói.

“Ò? Nghiêm trọng đến vậy sao? Tôi thật không ngờ, nhưng mà Vệ Quốc, Thu Yến này cũng là tội đồ của nhà họ Lương. Cần phải biết, ngay từ đầu cô ta đã đắc tội với người của đảo Vong Ưu, thiếu chút nữa khiêu khích một kẻ thù lớn đối với nhà họ Lương chúng ta. Cô ta đã bị khai trừ khỏi nhà họ Lương. Theo lý mà nói, cô ta không còn là người của nhà họ Lương chúng ta nữa. Nam Phương động đến cô ta thì cứ động thôi. Cậu lo lắng cái gì?

“Lương Khánh Tùng nhẹ nhàng nói.

“Nhưng cô ta là cháu dâu của tôi! Là vợ của Phong Nghiêm, là mẹ của Huyền Mi! Cho dù anh có gạch tên cô ấy ra khỏi gia phả thì dòng máu của gia đình này cũng không thể cắt đứt được!!” Lương Vệ Quốc ném tách trà lên bàn xuống đất, gào thét giận dữ.

Loảng xoảng!

Chiếc tách trà rơi xuống đất, vỡ ra thành từng mảnh, tiếng động phát ra khiến tất cả những người có mặt giật bắn mình.

Lương Nam Phương toàn thân đột nhiên run lên, không ngờ Lương Vệ Quốc lại có thể phát hỏa lớn đến như vậy.

Lương Phong Nghiêm không nói lời nào, nhưng hai nắm đấm của ông ta đã siết chặt.

Lương Khánh Tùng cau mày, rõ ràng cũng không ngờ rằng Lương Vệ Quốc lại có thể quyết liệt như vậy.

Nhưng một người đàn ông trung niên bên cạnh đã nhàn nhạt mở miệng: “Chú ba, trước tiên đừng tức giận. Chú tuổi tác đã cao rồi, sức khỏe không tốt. Không nên tức giận hại đến thân thẻ.”

“Cậu còn mặt mũi nói chuyện sao? Nhìn thử đứa con gái ngoan mà cậu đã dạy dỗ đi!” Lương Vệ Quốc chỉ vào mũi người đàn ông trung niên mà mắng chửi.

Hóa ra người này chính là Lương Dự, bố của Lương Nam Phương.

Lương Dự không hề hoảng sợ, cũng không tức giận, cười nhạt một tiếng nói: “Chú Ba, Nam Phương vẫn còn nhỏ không hiểu chuyện, chú là người lớn hà tất phải tính toán với nó?”

“Còn trẻ con sao? Cậu nhìn xem thử nó có đức tính gì. Nó còn nhỏ sao? Bản thân đã lớn như vậy gây ra chuyện không lẽ không cần phải chịu trách nhiệm sao?” Lương Vệ Quốc tức giận mắng.

“Vậy chú ba, chú nói phải làm sao?” Lương Dự bắt lực hỏi.

“Lập tức bảo nó lăn qua đây cho tôi, khấu đầu với Thu Yến. Ngoài ra, hãy thông báo để anh cả nó bù đắp cho Thu Yến, để Thu Yến trở về nguyên quán, trở về nhà họ Lương!” Lương Vệ Quốc trầm giọng nói.

Lương Dự nghe vậy sắc mặt có chút thay đổi.

Lương Khánh Tùng tay bưng tách trà cũng không khỏi cứng đờ, kỳ quái nhìn Lương Vệ Quốc nói: “Vệ Quốc, một việc vê lại một việc, Nam Phương làm xăng làm bậy, chúng ta trừng phạt là được rồi, sao cậu lại lôi chuyện này vào?”

“Thu Yến lúc đó đã bát cần làm tổn thương người của đảo Vong Ưu. Cũng chỉ là cô ấy nóng lòng bảo vệ con gái. Cô ấy không phạm sai lầm lớn. Lúc đó cô ấy cũng đã bị trừng phạt rồi, sau khi bị trục xuất ra khỏi nhà họ Lương, mọi khó khăn cũng đều đã phải chịu đựng. Nên kết thúc rồi, đúng không? Không lẽ phải để cô ấy chết ở nên ngoài, các anh mới cảm thấy phù hợp sao?” Lương Vệ Quốc nói trong đau buồn.

“Nhưng nếu như người của đảo Vong Ưu biết rằng chúng ta lại đưa Thu Yến trở về, bọn họ sẽ nghĩ thế nào? Bọn họ sẽ không tức giận sao?” Lương Khánh Tùng đặt tách trà xuống, trầm giọng nói, “Tôi không phản đối Thu Yến quay.

về, nhưng chỉ e rằng người của đảo Vong Ưu sẽ có ý kiên.”

“Bọn họ có thể có ý kiến gì? Huyền Mi cũng đã là người của đảo Vong Ưu rồi, không lẽ người của đảo Vong Ưu còn muốn Thu Yến phải chết sao? Như vậy Huyền Mi làm sao có thể an tâm luyện công?” Lương Vệ Quốc tức giận nói.

“Chuyện này… lời cậu nói cũng có lý.” Lương Khánh Tùng r*n r* một tiếng, gật đầu nói: “Được thôi, tôi sẽ thương lượng chuyện này với anh cả!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 568


Chương 568:

“Thương lượng? Hiện tại người tôi đã đón về nhà rồi, không cần thương lượng, các anh bắt buộc phải đồng ý.

Nếu như các anh lo lắng về thái độ của đảo Vong Ưu, tôi có thể phái người đến đảo Vong Ưu một chuyến, giải thích chuyện này cho bọn họ! Nếu như bọn họ không đồng ý, thì yêu cầu bọn họ trả lại Huyền Mi, để Huyền Mi và Thu Yến cùng nhau rời khỏi nhà họ Lương! ” Lương Vệ Quốc kiên định nói, vẻ mặt già nua cực kỳ nghiêm túc.

Lương Khánh Tùng nhíu mày, âm thầm khit mũi một tiếng, lãnh đạm nói: “Được, em ba đã nói như vậy rồi, vậy thì tôi sẽ thay anh cả đồng ý với yêu cầu của cậu!”

Lương Phong Nghiêm nghe vậy, lập tức vui mừng khôn xiết: “Cám ơn bác hai!”

Lương Vệ Quốc cũng gật đầu: “Vậy tôi thay Thu Yến cảm ơn anh hai.”

“Bây giờ cậu đã hài lòng chưa? Đi xuống đi.” Lương Khánh Tùng không vui lắm, dường như muốn đuổi mọi người lui xuống.

Nhưng Lương Vệ Quốc lại hét lên: “Anh hai, đợi một chút!”

“Còn có chuyện gì nữa?”

“Thu Yến đã trở về gia tộc, thì cô ấy chính là thím của Nam Phương, đứa cháu gái này đã đánh đập thím của nó.

Chuyện này không lẽ không quản sao?” Lương Vệ Quốc trầm giọng nói Lương Khánh Tùng vốn dĩ đã cực kỳ tức giận, nhưng ông ta biết chuyện này mình không chiếm được lý, chỉ có thể kìm nén cơn giận, quay đầu nhìn Lương Dự, trầm giọng nói: “Dự Nhi, để Nam Phương đi xin lỗi Thu Yến, mua một ít trái cây gửi qua đi. “

*Vâng thưa bồ.” Lương Dự gật đầu.

*Hừ, lão già thối, sao ông không đi chết đi?” Lương Nam Phương rất tức giận, nhưng không dám nói lại, chỉ có thể nguyên rủa Lương Vệ Quốc trong lòng.

Lúc này, Lương Vệ Quốc lại nói: “Anh hai, ngoài Thu Yến ra, tôi còn hy vọng Nam Phương có thể xin lỗi một người!”

Ngay khi những lời này rơi xuống, Lương Khánh Tùng đột ngột đứng dậy, trừng mắt nhìn Lương Vệ Quốc nói: “Lương Vệ Quốc, cậu vẫn chưa xong sao? Đừng được voi đòi tiên!”

“Cái gì? Anh hai, đám tiểu bối làm sai, anh có muốn đứng ra bênh vực bọn chúng sao? Vậy thì tương lai đám tiểu bói này sẽ chỉ càng ngày càng ngang ngược thôi! Tương lai của nhà họ Lương còn phải trông chờ vào đám tiểu bối này, không lẽ anh hi vọng tương lai của nhà họ Lương phải giao vào tay những người này sao? “Lương Vệ Quốc trầm giọng nói.

“Cậu…”

“Được rồi, bó, đừng cãi nhau với chú ba nữa. Chuyện này quả thực là Nam Phương đã quá làm càn rồi. Đã muốn xin lỗi thì cũng không thể thiếu một người được, nhưng không biết chú ba muốn Nam Phương xin lỗi ai?” Lương Dự bình tĩnh hỏi.

“Tôi và con nuôi của Thu Yến là Lâm Dương, còn có vợ của cậu ấy Tô Nhan!” Không chờ Lương Vệ Quốc mở miệng, Lương Phong Nghiêm ở bên cạnh ông ấy đã lên tiếng trước.

“Cái gì? Còn muốn tôi xin lỗi con tiện nhân đó sao?”

Lương Nam Phương lập tức bùng nổ, tức giận nói: “Tôi không nói, đánh chết tôi cũng không xin lỗi!”

“Cô nói cái gì?” Lương Phong Nghiêm lo lắng.

Còn Lương Dự cũng đứng lên, mặt không biểu cảm nhìn Lương Phong Nghiêm nói: “Nếu như là hai người này, anh Nghiêm, xin thứ lỗi cho tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ để Nam Phương xin lỗi, bất luận nó đã làm gì với hai người này, tôi đều sẽ không cho phép nó cúi đầu! “

Lời này vừa nói ra, nhưng lại vượt xa ngoài sự đoán của Lương Vệ Quốc và Lương Phong Nghiêm.

Không ai ngờ được thái độ của Lương Dự lại cứng rắn như vậy, thậm chí còn quán lấy Lương Khánh Tùng.

“Lương Dự, cậu có ý gì?” Lương Phong Nghiêm khó chịu, trầm giọng hỏi.

“Anh Nghiêm, anh đừng gấp, trước tiên nghe tôi nói xong lời này.” Lương Dự điềm nhiên cười nói: “Cái tên Lâm Dương mà anh nói này, tôi cũng đã từng nghe qua rồi, anh ta hình như là đến từ nhà họ Lâm phải không? “

“Đúng …” Lương Phong Nghiêm do dự một chút rồi gật đầu.

“Theo tôi biết thì hình như cậu ta đã bị nhà họ Lâm đuổi ra khỏi gia tộc rồi đúng không?” Lương Dự lại nói.

“Không sai.” Sắc mặt của Lương Phong Nghiêm dần dần trở nên khó coi.

“Không chỉ như vậy, anh ta còn bị đưa đến ở rễ một gia đình họ Tô ở Giang Thành. Suốt ngày nhàn rỗi, dựa vào vợ nuôi có đúng không?” Lương Dự lại nói.

Lương Phong Nghiêm đã mở miệng, không nói nên lời.

Thật ra những chuyện này, ông ấy sớm cũng đã nghe nói qua, nhưng theo ông ấy thấy, cho dù Lâm Dương sống như thế nào, đó đều là chuyện của bản thân anh, chỉ cần anh sống tốt là được rồi, cho dù là muốn dạy dỗ Lâm Dương một chút, để anh nổ lực hơn, nhưng chuyện của gia tộc bên này đã khiến cho ông ấy quá tải, làm sao ông ấy còn có thể đến Giang Thành mà dặn dò Lâm Dương chứ?

Lương Vệ Quốc, người đang đứng bên cạnh, âm thầm cau mày.

Cả ông ấy và Lương Hồng Anh đều biết được thân phận thực sự của Lâm Dương, cũng chính vì điều này mà Lương Vệ Quốc mới sẵn sàng tiến lên trước, nếu không nhà họ Lương sẽ phải lập nên một kẻ thù lớn. Đồng thời, ông ấy cũng cảm giác được Lâm Dương không muốn tiết lộ thân phận của mình, vì vậy mới cố ý che dấu, ông ấy tin rằng nếu như ông ấy chọn cách che giấu, chỉ có thể khiến Lâm Dương nợ mình một ân tình, nếu như chuyện này bị lộ ra ngoài, thì mới thực sự ân đoạn nghĩa tuyệt với Lâm Dương.

“Hả? Dựa vào vợ nuôi sống sao? Đây không phải chính là một phế vật không hơn không kém sao?” Theo với sự im lặng của Lương Phong Nghiêm, Lương Nam Phương trực tiếp cười nhạo và ché giễu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 569


Chương 569:

“Đúng vậy, hoàn toàn là rác rưởi, anh còn muốn Nam Phương đi xin lỗi cậu ta với vợ của cậu ta sao? Anh không sợ chuyện này truyền ra ngoài, người nhà họ Lương của chúng ta không còn mặt mũi nào sao?” Lương Dự nhìn chằm chằm vào Lương Phong Nghiêm, thờ ơ nói.

Những lời này ngay lập tức giống như một lưỡi dao sắc bén đâm vào tim của Lương Phong Nghiêm.

Lương Phong Nghiêm liên tục lùi lại phía sau, mở to mắt nhìn Lương Dự nhưng không nói được lời nào …

“Cậu đang nói cái gì vậy? Làm sai thì phải nhận lỗi. Cô Tô Nhan người ta vì bảo vệ Thu Yến mới bị Nam Phương đánh. Nam Phương đã dám làm thì phải dám nhận, nhận sai và nói câu xin lỗi, có cái gì to tát lắm sao?” Lương Vệ Quốc ngay lập tức nói.

Nhưng vừa dút lời, Lương Khánh Tùng trực tiếp cao giọng lên đến quãng tám: “Nhưng Nam Phương mang họ Lương!”

Âm thanh này, một giọng nói kinh thiên động địa, trực tiếp chắn động tát cả mọi người ở mặt ở hiện trường.

Lương Vệ Quốc ngưng lông mày và nhìn chằm chằm vào Lương Khánh Tùng.

Lại nhìn thấy Lương Khánh Tùng ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Lương Vệ Quốc nói: “Xin lỗi, cũng phải xem trường hợp nào, người như thế nào! Nếu như Lâm Dương và Tô Nhan là một nhân vật, tiểu bối khiêu khích, nói xin lỗi thì có làm sao? Nhưng chỉ hai phế vật như vậy, lời xin lỗi này, cậu không sợ người của các gia tộc ở Yến Kinh sẽ chế nhạo nhà họ Lương của chúng ta sao? Cậu không cần mặt mũi, nhưng chúng tôi cần! “

“Anh hail!”

“Cậu không cần nói nhiều nữa!” Lương Khánh Tùng hừ lạnh nói: ‘Vệ Quốc, hôm nay tôi đã nể mặt cậu lắm rồi, đồng ý để Thu Yến quay về còn để Nam Phương xin lỗi cô ta. Như vậy không lẽ vẫn còn chưa đủ sao? Nếu như cậu được voi đòi tiên, ép nhà họ Lương của chúng ta phải cúi đầu trước người ngoài? Còn cúi đầu trước một tên phế vật bắt tài của nhà họ Lâm sao? Chuyện này truyền ra ngoài, không nói xa xôi, cậu bảo người nhà họ Lâm nhìn nhà họ Lương của chúng ta như thế nào? Đừng nói chuyện này tôi không đồng ý, cho dù là anh cả đứng ở đây, cũng tuyệt đối sẽ không bao giờ đồng ý! “

“Nhưng mà… Anh hai…”

“Đừng nói nhảm nữa! Lương Vệ Quốc, nếu như cậu còn chấp mê bắt ngộ, vậy thì bảo Lương Thu Yến cút khỏi nhà họ Lương cho tôi! Cô ta cũng đừng hòng nghe được một lời xin lỗi từ Nam Phương!” Lương Khánh Tùng tức giận gào thét lên.

569-1-nu-than.jpg


“Nam Phương, đi thay quần áo, mang theo một ít hoa quả, đến thăm thím Thu Yến của con.”

Lương Dự cười nhạt một tiếng, nói một câu với con gái mình, cũng lười để ý đến Lương Vệ Quốc và Lương Phong Nghiêm, bước ra khỏi đại sảnh.

“Thằng khốn … thằng khốn !!I”

Lương Vệ Quốc tức giận toàn thân run rầy.

Lương Phong Nghiêm cũng siết chặt nắm đấm, phẫn nộ vô cùng.

“Bác ba, bây giờ phải làm sao đây?” Lương Phong Nghiêm hỏi.

“Xem ra chuyện này khó xử lý rồi, Phong Nghiêm, Bác Tam vô năng, không thẻ làm chủ được cho cháu.” Lương Vệ Quốc thở dài, trong đôi mắt già nua cũng tràn đầy bắt lực.

“Bác Ba tuyệt đối đừng nói như vậy, bác có thể để Thu Yến trở về, đã cố gắng hết sức rồi. Về phần chuyện của Tiểu Dương… cháu sẽ đi gặp bác hai lần nữa và nói chuyện thật rõ ràng với bác ấy!” Lương Phong Nghiêm nghiền răng nói.

“Tên nhóc ngốc, cháu còn không hiểu sao? Lương Nam Phương là cháu gái ruột của bác hai cháu. Nếu như nó cúi đầu, chính là khiến bác hai cháu mắt mặt. Bác hai cháu coi trọng thể diện nhát, làm sao có thể đồng ý chứ?”

“Vậy cháu đi tìm bác cải”

“Bác cả của cháu chưa chắc có thể để ý đến những chuyện vặt vãnh như vậy!” Lương Vệ Quốc thở dài, lắc đầu nói.

Lương Phong Nghiêm siết chặt nắm đấm, đôi mắt đỏ bừng nó iểu Dương là con trai nuôi của cháu, Tô Nhan là con dâu của cháu. Nó là vì bảo vệ vợ cháu mới chịu uất ức. Nếu như cháu không thể lấy lại công bằng cho nó, Lương Phong Nghiêm cháu làm sao có thể coi là đàn ông? Bác ba, nêu như bác cả từ chối, cháu sẽ quỳ xuống trước mặt bác ấy và cầu xin bác ấy chủ trì công đạo! “

Lương Phong Nghiêm nói xong, trực tiếp chạy ra ngoài.

“Phong Nghiêm! Phong Nghiêm!”

Lương Vệ Quốc vội vàng đuổi theo, nhưng ông ta làm sao đuổi kịp Lương Phong Nghiêm chứ?

Nhìn bóng lưng xa xăm, Lương Vệ Quốc liên tục thở dài.

Ông ấy đã không còn cách nào khác, chỉ đành phải lê thân thể mệt mỏi trở lại tiểu viện được sắp xếp tạm thời cho Lâm Dương, Lương Thu Yến và Tô Nhan.

Lúc này, Lâm Dương vẫn đang uống trà, ở đây chờ đợi tin tức.

Lương Sinh đứng ở một bên, thấp thỏm không yên, Lương Hồng Anh đang chăm sóc Tô Nhan và Lương Thu Yến bên trong.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 570


Chương 570:

Cót két.

Cánh cửa được đầy ra.

“Ông nội!” Lương Sinh vội vàng đứng dậy.

“Ông Lương, kết quả thế nào rồi?” Lâm Dương đặt chén trà xuống, nhàn nhạt nói.

“Mẹ nuôi cậu không có vấn đề gì cả.” Lương Vệ Quốc mỉm cười: “Gia tộc đã chuẩn bị đón nhận cô ấy trở về. Cô ấy sau này sẽ là người của nhà họ Lương. Về phần Nam Phương, cũng chuẩn bị qua đây, xin lỗi cô ấy! “

“Thật không? Tốt quá rồi ông nội!” Lương Sinh vui mừng khôn xiết.

Lâm Dương cũng thở phào nhẹ nhõm, gật đầu lia lịa.

Nhưng một lúc sau, anh chọt nhận ra có điều gì đó không ổn và hỏi lại: “Còn vợ tôi Tô Nhan thì sao?”

Ngay sau khi lời này rơi xuống, Lương Vệ Quốc im lặng.

Lâm Dương thấy vậy, một ánh mắt hung hãng ngay lập tức xẹt qua lông mày, nhưng trên mặt không có biểu cảm gì, chỉ thờ ơ nói: “Có vẻ như người nhà họ Lương …

không để Lâm Dương tôi vào mắt rồi …. “

Thấy Lâm Dương nói như vậy, nhịp tim của Lương Vệ Quốc lập tức đập nhanh thêm vài lần, ông vội vàng nói: “Lâm Dương, cháu trước tiên đừng nóng giận. Chuyện này cha nuôi cháu vẫn đang cố gắng hết sức giải quyết.

Cháu yên tâm, chúng tôi sẽ không để cháu chịu oan ức đâu!”

“Cha nuôi của tôi còn đang có gắng hết sức ư? Ông ấy có gắng hết sức như thế nào?” Lâm Dương hỏi.

“Cha nuôi cháu đã đi tới tìm gia chủ rồi… Cháu đừng lo lắng, cha nuôi cháu đã nói rồi, bất kể như thế nào thì cũng sẽ đòi lại công bằng cho vợ cháu! Cho dù đây chỉ là một chuyện nhỏ thì chúng tôi nhất định vẫn sẽ nghiêm túc xử lý!”

“Đây không phải là chuyện nhỏ!” Lâm Dương cau mày nhìn chằm chằm vào Lương Vệ Quốc: “Khi vợ tôi chịu oan ức, có thể đối với cô ấy cũng chỉ là chuyện nhỏ, bị trầy da một chút hay gì đó quay đầu liền quên, nhưng đối với tôi mà nói đó không phải là chuyện nhỏ! Nếu như vợ tôi phải chịu oan ức, cho dù chỉ là một chút thôi, vậy thì chuyện đó còn nghiêm trọng hơn cả việc g**t ch*t tôi nữa!”

Lâm Dương cũng không hề cường điệu chút nào, anh thà rằng chính mình chịu oan ức cũng nhát quyết không để cho những người bên cạnh mình phải chịu!

“Tôi biết …” Lương Vệ Quốc thở dài một hơi.

“Tôi không biết cha nuôi định dùng cách gì để giải quyết chuyện này, nhưng tôi cũng không hy vọng cha nuôi vì chuyện của vợ tôi mà phải chịu oan ức. Nhưng tôi đã đồng ý với ông ấy rằng cho ông ấy thời gian 3 ngày, vì vậy tôi sẽ nhẫn nại chờ tới 3 ngày sau!” Lâm Dương nhắm mát lại, không nói thêm gì nữa.

Lương Vệ Quốc nghe nghe vậy cứ muốn nói lại thôi, cuối cùng, ông lắc đầu nói với Lương Sinh đang đứng bên cạnh: “Tiểu Sinh à, chăm sóc tốt cho cậu Lâm đây nhé!

Lâm Dương, nếu như cháu có yêu cầu gì thì cứ việc nói với Lương Sinh! Ông già tôi đây đi trước!”

“Ông Lương đi từ từ.” Lâm Dương gật đầu.

Lương Vệ Quốc cũng gật đầu đáp lại, sau đó quay người rời khỏi sân nhỏ.

Trong sân lại một lần nữa khôi phục sự yên tĩnh, nhưng trong lòng Lâm Dương lại dâng trào nỗi oán hận.

Nhưng mà còn vướng bận tới cha nuôi, nỗi oán hận này.

của anh cũng không có chỗ trút, chỉ đành đợi tới 3 ngày.

saul “Nhà họ Lương, mong các người sẽ không làm tôi thất vọng.” Lâm Dương khẽ lẫm bẩm.

Lương Sinh đứng bên cạnh loáng thoáng nghe được một chút, trong lòng vô cùng kinh hãi.

Két!

Lúc này cửa lớn lại bị đẩy ra, sau đó một cô gái ăn mặc thời trang, đeo túi LV bước vào.

Cô gái này ăn mặc rất thời thượng, để tóc mái, gương mặt trang điểm nhẹ, đường nét rất thanh tú, trông giống như một con búp bê sứ, dáng người nhỏ nhắn, trước nhô sau vễnh, tuổi chừng 17, 18.

Vừa bước vào cửa, cô gái tò mò nhìn Lâm Dương rồi đánh mắt sang phía Lương Sinh, vừa nhìn thấy Lương Sinh, cô không khỏi kinh ngạc kêu lên: “Anh Sinh, sao anh lại ở đây?”

“Tiểu Điệp hả? Em về rồi sao? Đến thăm mẹ em đúng không? Bà ấy đang ở bên trong.” Đôi mắt Lương Sinh sáng lên.

“Tiểu Điệp? Cô là Lương Tiểu Điệp sao?” Lâm Dương hơi giật mình.

“Hả? Anh biết tôi sao?” Cô gái nhìn Lâm Dương bằng ánh mắt kỳ lạ, mở miệng hỏi lại.

“Đương nhiên.” Lâm Dương cười nhạt: “Tôi tên là Lâm Dương, tuy rằng chúng ta chưa gặp nhau bao giờ, nhưng tôi tin tưởng cô đã nghe nói qua.”

“Lâm Dương?”

Cô gái sững sờ, tròng mắt hơi mở to, trông rất đáng yêu, nhưng chỉ một lát sau cô ta đã hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Tôi còn tưởng là ai cơ, hóa ra là anh à! Anh chính là kẻ chó nhà có tang từ nhà họ Lâm chạy tới đây đúng không?

Sao tôi có thể chưa nghe qua được?”

Lâm Dương lập tức cau mày.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 571


Chương 571;

“Tiểu Điệp, sao em lại nói như vậy? Cậu áy dù sao cũng là anh trai nuôi của em đấy!” Lương Sinh nghe vậy liền nóng nảy, vội vàng mắng Lương Tiểu Điệp.

“Anh trai nuôi w? Anh ta mà cũng xứng sao? Em không có người anh trai nào ăn hại như vậy!” Lương Tiểu Điệp đáng yêu khịt mũi một cái phát ra tiếng hừ lạnh, chán ghét trừng mắt nhìn Lâm Dương rồi chạy vào trong nhà.

“Mẹ! Mẹ! Con về thăm mẹ đây!”

Lương Sinh thấy vậy cũng chỉ đành cười khổ, lúng túng quay sang nhìn Lâm Dương.

Lâm Dương khẽ lắc đầu, anh cũng lười chấp nhặt với một cô nhóc.

Lương Tiểu Điệp cũng coi như là một người con có hiếu, cả ngày bận rộn ở trong phòng chăm sóc cho Lương Thu Yến, cả Lương Bình Triều cũng đến đây hai lần. Khi nhìn thấy Lâm Dương, trong mắt anh ta liền tràn ngập hận ý, nhưng lại vướng Lương Sinh đang đi cùng Lâm Dương nên cũng chỉ đành im lặng không nói gì.

Những người này đều là con trai con gái ruột của Lương Thu Yến, vì vậy Lâm Dương đương nhiên sẽ không thể hiện ra cảm xúc của mình, bèn giả vờ không nhìn thấy họ.

“Dương Nhi, Dương Nhi…”

Lúc này trong phòng đột nhiên vang lên tiếng gọi của Lương Thu Yến, nghe có chút suy yếu.

Lâm Dương nghe tiếng liền lập tức bước vào phòng.

Trong phòng lúc này đặt hai cái giường, mấy nhân viên y tế của nhà họ Lương mặc áo blu trắng đang truyền dịch cho Lương Thu Yến. Tô Nhan gần như đã khỏi hẳn, đang ngồi trên giường bệnh cầm điện thoại di động xử lý một ít công việc, thấy Lâm Dương đi vào, anh ta nhẹ nhàng gật đầu coi như chào hỏi.

Lương Bình Triều không đến, Lương Tiểu Điệp thì đang giặt khăn mặt cho Lương Thu Yến trong phòng tắm.

Lâm Dương gật đầu đáp lại Tô Nhan, sau đó đi đến bên giường Lương Thu Yến.

“Mẹ, có chuyện gì vậy?” Lâm Dương nhẹ giọng nói.

“Dương Nhi, mẹ muốn nhờ con một việc.” Lương Thu Yến khẽ mỉm cười nói.

“Có chuyện gì vậy ạ?”

“Là thế này, Tiểu Điệp đột nhiên không muốn đi học nữa, mẹ nghĩ là khi ở trường con bé đã xảy ra chuyện gì đó rồi.

Lát nữa con đi cùng con bé đến trường tìm hiểu một chút xem đã xảy ra chuyện gì. Nếu như có thể giải quyết được thì con hãy giải quyết luôn, nếu không được thì con quay về nói lại với cha nuôi con vài tiếng nhé.” Lương Thu Yến suy yếu nói.

“Mẹ đừng lo lắng, không thành vấn đề.” Lâm Dương gật đầu.

“Được, vậy mẹ sẽ nói cho Tiểu Điệp.” Lương Thu Yến mỉm cười.

Một lúc sau …

“Cái gì? Để tên vô dụng này đi cùng con đến trường ư?

Vậy thì chẳng phải con sẽ chết vì xấu hỗ sao? Con không đồng ý, không đồng ý! Không đồng ý!” Lương Tiểu Điệp tức tới nỗi không ngừng giậm chân, ngồi phịch xuống ghé, quay ngoắt đầu sang một bên tức giận nói. lần nữa, ngồi trên ghế, tức giận quay đầu sang một bên.

“Tiểu Điệp, nghe lời. Còn nữa, Lâm Dương chính là anh trai nuôi của con, con phải tôn trọng thằng bé một chút!”

*Con không muốn có một anh trai nuôi vô dụng như anh ta đâu! Mẹ nhìn xem anh ta là cái đức hạnh gì, anh ta xứng đáng trở thành anh trai nuôi của Lương Tiểu Điệp con sao? Anh ta xứng ư? Anh ta còn chẳng xứng với người vợ kia của anh ta nữa là!” Lương Tiểu Điệp gần như hét lên, vô cùng chói tai.

“Con…”

Lương Thu Yến tức tới nỗi cả người không ngừng run rẩy, sắc mặt đỏ bừng, cảm xúc cực kỳ kích động.

“Thưa bà, bà không được tức giận. Hiện tại huyết áp của bà rất không ổn định. Nếu bà tức giận thì sẽ càng khiến cho bệnh tình chuyển biến xáu đi!”

Các nhân viên y tế đứng bên vội vàng khuyên bảo.

Nhưng lời khuyên của họ là vô dụng, Lương Thu Yến vẫn muốn đứng lên nói gì đó, nhưng cảm xúc bị kích động quá mức nên đột nhiên phun ra một ngụm máu.

Cảnh tượng này khiến cho Lương Tiểu Điệp sợ chết khiếp.

Lâm Dương cũng vội vàng bước tới cho Lương Thu Yến một châm mới khiến bà ồn định lại.

“Mẹ, mẹ đừng tức giận, con hứa với mẹ, con không hứa với mẹ là được chứ gì?” Lương Tiểu Điệp khóc không ra nước mắt nói.

“Sau này nhất định phải tôn trọng anh trai của mình, con đã rõ chưa?” Sắc mặt Lương Thu Yến tái nhợt, nhưng lời nói lại vô cùng nghiêm túc.

“Vâng ạ …” Lương Tiểu Điệp không tình nguyện đáp lại một câu.

“Được rồi, bây giờ con cùng Tiểu Dương đến trường đi!”

Lương Thu Yến nằm xuống giường.

Lương Tiểu Điệp mệt mỏi cúi đầu, không hé răng nửa lời.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 572


Chương 572:

Đã tới giờ đi học, Lương Tiểu Điệp dọn dẹp sạch sẽ một chút rồi cùng Lâm Dương rời khỏi nhà họ Lương.

Nhưng Lương Tiểu Điệp vậy mà lại dẫn Lâm Dương đến trạm xe buýt ở đầu phó, sau đó đứng tại chỗ chờ xe buýt tới.

Lâm Dương vô cùng kinh ngạc: “Lương Nam Phương lái Ferrari mà cô lại chỉ ngồi xe buýt sao? Nhà họ Lương không cung cấp xe cho cô à?”

“Thế nhà họ Lâm có cung cấp xe cho anh không?” Lương Tiểu Điệp mỉa mai vặn lại.

Lâm Dương sững sờ.

Những việc mà Lương Tiểu Điệp đã trải qua rất khác so với những gì Lâm Dương đã trải qua ở nhà họ Lâm.

Nhưng thật ra Lương Tiểu Điệp cũng không thê thảm như Lâm Dương.

Xe buýt 238 đến trạm dừng, hai người lần lượt lên xe, ước chừng khoảng một tiếng đồng hồ, cuối cùng họ cũng đến được ngôi trường mà Lương Tiểu Điệp đang theo học: Trường Đại học Sư phạm Yến Kinh.

Nhưng khi đứng trước cổng trường đại học, Lương Tiểu Điệp lại đột nhiên chần chừ, do do dự dự không chịu đi vào.

*Sao vậy? Vào đi chứ!” Lâm Dương kỳ quái hỏi.

“Không… không… tôi… tôi muốn về nhà….” Lương Tiểu Điệp khóc không ra nước mắt nói.

“Hả?” Lâm Dương sững sờ.

Sự hoảng sợ và lo lắng đột ngột của Lương Tiểu Điệp khiến Lâm Dương cảm thấy vô cùng bắt ngờ.

Anh thấy Lương Tiểu Điệp quay người, dáng vẻ giống như: sắp khóc vội vàng nói: “Lâm Dương, chúng ta quay về đi, chúng ta quay về ngay bây giờ… Đi thôi, tôi muốn về nhà!”

Lương Tiểu Điệp nói xong cũng không thèm để ý đến Lâm Dương, xoay người muốn chạy.

Lâm Dương lập tức ngăn cô ta lại.

“Lương Tiểu Điệp, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Cô đã tới cổng trường rồi sao tự dưng lại muốn quay về?” Lâm Dương cau mày hỏi.

“Tôi… tôi đột nhiên cảm thấy không thoải mái, tôi về nghỉ ngơi vài ngày trước đã. Vài ngày nữa tôi… tôi sẽ tự mình đến trường …” Lương Tiểu Điệp ấp úng nói.

“Không thoải mái sao? Cô không thoải mái chỗ nào?” Lâm Dương lại hỏi.

*Tôi…… Tôi cảm thấy bụng không thoải mái.”

*Có ăn phải cái gì không?”

“Không… không, tôi chỉ cảm thấy không thoải mái, có lẽ…

có lẽ là dạ dày có gì đó không ổn… Tôi phải về nhà nghỉ ngơi chút…” Lương Tiểu Điệp ngập ngừng nói.

Lâm Dương nghe vậy, lập tức nắm lấy cổ tay cô ta.

*A? Anh… anh làm gì vậy? Buông tôi ra!” Lương Tiểu Điệp vội vàng giãy ra, nhưng bàn tay của Lâm Dương cứng rắn giống như gọng kìm khiến cô ta không thể nào giấy ra nỏi.

Bị một người đàn ông nắm lấy tay cô ở trước mặt mọi người, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lương Tiểu Điệp lúc đỏ lúc trắng, còn vội vàng nhìn xung quanh như thể sợ bị người khác nhìn thấy.

Nhưng Lâm Dương hoàn toàn không thèm để ý, giơ tay ra bắt mạch cho Lương Tiểu Điệp.

Một lúc sau, Lâm Dương cau mày nói: “Tiểu Điệp, dạ dày của cô rất khỏe mạnh, trong người không có bệnh tật gì, sao lại cảm thấy không thoải mái vậy?”

“Anh… anh nói hươu nói vượn cái gì vậy? Anh nói tôi khỏe mạnh thì có nghĩa là tôi khỏe mạnh sao? Anh tưởng anh là bác sĩ à?” Lương Tiểu Điệp giật tay mình ra khỏi tay Lâm Dương, tức giận quát lớn.

“Tôi ..” Lâm Dương vốn muốn nói cho Lương Tiểu Điệp biết anh quả thật là một bác sĩ, nhưng lại nghĩ đến việc mình không có giấy chứng nhận tư cách hành nghề y, nói ra e là Lương Tiểu Điệp cũng sẽ không tin. Thậm chí cái chức vụ Hội trưởng Hiệp hội y tế Giang Thành cũng chỉ là hư danh, không được cấp giấy chứng nhận.

“Anh không phải là bác sĩ mà bày đặt ra vẻ cái gì vậy hả, cũng không nhìn xem mình là cái đức hạnh gì, sao không đái một bãi rồi tự soi lại mình đi?” Lương Tiểu Điệp khinh thường nói.

Lâm Dương cạn lời.

Lương Tiểu Điệp lười nói nhảm với anh, vội vàng xua tay: *Dù sao thì tôi cũng phải về trước, anh muốn về thì về cùng tôi. Nhưng anh nhát định phải nghe lời tôi, sau khi về nhà không cho phép anh nói linh tinh, đến chỗ mẹ thì phải nói rằng thân thể tôi không thoải mái, đã rõ chưa? Nếu anh dám nói thêm một từ thì tôi sẽ cắt đứt đầu lưỡi của anh!”

Nói đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lương Tiểu Điệp lộ ra vẻ hung ác, nhưng đáng tiếc là đường nét trên khuôn mặt của cô ta quá tỉnh xảo, vậy nên cho dù có hung ác đến mức nào thì cũng chỉ đem lại cho người ta cảm giác đáng yêu như một con mèo nhỏ hung dữ mà thôi.

Lâm Dương cũng chẳng sợ lời đe dọa này của cô ta, anh lắc đầu nói: “Lương Tiểu Điệp, mẹ nuôi đã bảo tôi đưa cô đến trường thì tôi nhất định phải làm được. Cô không được đi đâu hết, mau đi vào trường đi, vào ký túc xá nghỉ ngơi một chút, buổi chiều cô có tiết đấy.”

“Anh… anh coi lời tôi nói như gió thoảng bên tai đúng không? Lâm Dương! Tôi nói cho anh biết, anh đã bị nhà họ Lâm đuổi ra khỏi nhà, anh đừng nghĩ có thể dựa vào mẹ tôi để bước vào nhà họ Lương chúng tôi! Anh chỉ là một con chó nhà có tang mà thôi, còn dám vênh mặt hắt mũi lên sai bảo tôi ư?” Lương Tiểu Điệp tức giận không nhẹ, chỉ vào Lâm Dương run rầy hét lên.

“Bước chân vào nhà họ Lương của cô sao?” Sắc mặt Lâm Dương hơi trầm xuống.

“Anh cho là tôi không biết hả? Chẳng phải anh muốn nương tựa vào cây đại thụ là nhà họ Lương chúng tôi nên mới nịnh nọt mẹ tôi sao? Hừ, anh đừng có mà nằm mơ giữa ban ngày! Tôi sẽ không để anh thực hiện được ý đồ đâu!” Lương Tiểu Điệp nỗi giận đùng đùng quát lớn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 573


Chương 573:

Những lời này thực sự làm cho người khác tổn thương.

Lâm Dương âm thầm siết chặt nắm tay, nhưng một lát sau lại thả lỏng ra.

Không cần phải so đo với một con nhóc còn chưa hiểu chuyện.

Anh lắc lắc đầu, trong lòng khẽ thở dài một tiếng.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói quái dị đột nhiên vang lên bên cạnh hai người.

*Ò? Đây chẳng phải là cô cả nhà họ Lương của chúng ta sao? Cuối cùng mày cũng dám lộ mặt rồi à? Ấy? Lại còn đem cả đàn ông đến trường nữa cơ á? Ha ha, chị Hạo nói rất đúng, loại gái điềm như mày vốn dĩ chính là mặt hàng nghìn người cưỡi vạn người ngủ. Bình thường suốt ngày giả vờ cái gì mà thuần khiết ngây thơ, bây giờ dám dẫn cả trai bao mà mày nuôi tới rồi đó hả? Chắc là giờ không còn gì để cãi nữa đúng không?”

Ngay khi giọng nói này vừa vang lên, khuôn mặt xinh đẹp của Lương Tiểu Điệp nháy mắt trắng bệch, người cũng run rẫy từ từ quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói.

Lâm Dương cũng có chút hoang mang dời tầm mắt về phía người vừa nói.

Anh thấy một cô gái không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh Lương Tiểu Điệp.

Cô gái này ăn mặc rất thời thượng, tóc nhuộm nửa vàng nửa đỏ, miệng nhai kẹo cao su, dáng vẻ bát cần, ngay cả khi nhìn Lương Tiểu Điệp cũng chỉ nhìn bằng khóe mắt, ánh mắt của cô ta thể hiện rõ rằng cô ta không coi Lương Tiểu Điệp ra cái gì, vô cùng ngạo mạn.

Lương Tiểu Băng vừa mới hùng hùng hổ hổ chửi mắng Lâm Dương, vậy mà vừa nhìn thấy người này cơ thể lại khẽ run lên, miệng ấp úng kêu lên một tiếng: “Phiêu… Chị Phiêu so “Phiêu cái con mẹ mày, mày còn biết bà đây là chị Phiêu của mày à? Mày đã máy ngày không đến trường rồi? Mày tưởng mày tránh được mồng một mà còn tránh được cả mười lăm nữa sao? Con đ**m chết tiệt, đi thôi, chị Hạo muốn gặp mày!” Cô gái gọi là chị Phiêu kia khinh thường mắng chửi vài câu, sau đó xoay người đi về một hướng khác.

Sắc mặt Lương Tiểu Điệp lập tức trắng bệch, cô đứng yên tại chỗ, run run rẫy rẫy không nhắc được chân.

Sắc mặt của Lâm Dương cũng tối sầm, mơ hồ ý thức được chuyện gì đã xảy ra.

Chị Phiêu kia quay đầu lại thấy Lương Tiểu Điệp vẫn đứng yên tại chỗ lập tức phát hỏa, mở miệng chửi bới Lương Tiểu Điệp: “Đệt con mẹ mày đồ tiện nhân, mày bị điếc hay bị ngu vậy hả? Bà đây bảo mày cút qua đây mày nghe không rõ sao?”

Những lời này vô cùng chói tai, những sinh viên ra vào trường xung quanh đều nghe thấy, mọi người liên tục ghé mắt nhìn, vừa kinh ngạc vừa khó hiểu, không ngừng chỉ chỉ trỏ trỏ về phía này.

Đôi mắt Lương Tiểu Điệp đỏ hoe, nước mắt giống như sắp tuôn trào, vẻ mặt tràn đầy ủy khuất nhưng vẫn cúi đầu đi theo.

Lâm Dương vốn định ngăn Lương Tiểu Điệp lại, nhưng nghĩ một lát liền không ngăn lại nữa mà cùng Lương Tiểu Điệp đi về phía chị Phiêu kia.

“Ái chà, người tình của mày cũng có tình có nghĩa phết đấy! Thằng ngu, chuyện này không liên quan gì đến mày, nếu mày muốn cút thì tao sẽ không cản, còn nếu như không muốn cút thì thì lát nữa mày sẽ được xem trò hay đấy!” Chị Phiêu kia lén nháy mắt với Lâm Dương rồi cười nói.

Lương Tiểu Điệp nghe cô ta nói vậy, khuôn mặt xinh đẹp lại càng thêm trắng bệch.

Cô run run rẩy rẩy nhìn về phía Lâm Dương, ánh mắt cầu cứu tràn đầy tuyệt vọng.

Trong suy nghĩ của Lương Tiểu Điệp, một kẻ vô dụng bị nhà họ Lâm đuổi đi như Lâm Dương sao có thể cứu được cô đây?

Lâm Dương có chút khó hiểu nhìn cô gái họ Phiêu, hỏi thẳng: “Cô đã biết con bé tên là Lương Tiểu Điệp, cũng biết rõ con bé là người nhà họ Lương, nhà họ Lương ở Yến Kinh cô chưa từng nghe qua hả? Nếu như cô dám đụng vào con bé thì chính là đang động đến thể diện của nhà họ Lương, cô không sợ mình gây ra phiền toái à2”

“Nhà họ Lương ở Yến Kinh sao?” Người tên chị Phiêu kia đầu tiên là vô cùng sửng sốt, sau đó đột nhiên phá lên cười: “Ha ha ha ha, mày cũng thật là hài hước quá đi mắt, mày cho là bọn tao không biết nhà họ Lương sao? Nói thật thì loại dân thường nhỏ bé như bọn tao sao có thể so với nhà họ Lương ở Yến Kinh được? Nhưng mà… Yến Kinh này không chỉ có mỗi nhà họ Lương đâu! Hơn nữa cô cả Lương Tiểu Điệp này ở trong nhà họ Lương là cái thá gì?

Dù sao cũng chỉ là một tiện nhân bị ghẻ lạnh mà thôi!”

Trên mặt chị Phiêu lộ ra vẻ đắc ý và khinh thường.

Lâm Dương vô cùng kinh ngạc.

Ngay cả một cô gái tầm thường cũng có thể nhìn ra được địa vị của Lương Tiểu Điệp trong nhà họ Lương sao?

Chẳng lẽ Lương Tiểu Điệp ở nhà họ Lương lại thảm đến vậy cơ à?

Xem ra chuyện này không hề đơn giản.

Lâm Dương nhíu chặt lông mày, lặng lẽ rút điện thoại ra.

Vốn dĩ anh định gọi điện thoại cho Lương Vệ Quốc, nhưng nghĩ một lát lại thôi, trực tiếp bám số điện thoại của Mã Hải rồi ấn nút gọi đi…

Nơi này là Yến Kinh, không phải Giang Thành.

Trước khi kế hoạch của Lâm Dương còn chưa bắt đầu, anh không muốn để lộ thân phận của mình.

Nếu như để người khác biết được thần y họ Lâm chính là Dương thì sẽ phá hỏng kế hoạch của anh, điều này vô cùng bắt lợi đối với những hành động tiếp theo.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 574


Chương 574:

Bên Lương Vệ Quốc đang phải giải quyết chuyện lớn nên Lâm Dương cũng không tiện quấy rày, vì vậy mới quyết định để cho Mã Hải ra tay, để anh ta âm thầm hành động, chí ít là có thể dùng danh nghĩa Lâm thần y chứ không phải danh nghĩa của Lâm Dương.

Sau khi an bài xong, Lâm Dương liền sải bước đi theo Lương Tiểu Điệp.

Cả người Lương Tiểu Điệp không ngừng run rẩy, có chút mắt hồn mắt vía cúi đầu theo chị Phiêu đi về phía trước.

Ba người đi tới một con hẻm bên cạnh cổng lớn của trường.

Nơi này dân cư thưa thớt, khá là yên tĩnh.

Nhưng ở cuối con hẻm lại có tận bảy tám thanh niên cả nam cả nữ đang đứng tụ tập ở đó, cả đám đều ăn mặc vô cùng thời thượng, cực kỳ hợp mốt.

Bọn họ túm năm tụm ba ngồi cùng với nhau, trong miệng mỗi người đều đang ngậm thuốc lá nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng lại vang lên từng trận cười ngặt nghẽo khiến cho người dân sống trong ngõ liên tục ghé mắt nhìn, nhưng nếu như nhìn nhiều quá thì sẽ bị cả đám đùa vào mắng chửi.

Cực kỳ ngang ngược!

Có vài người tức giận nhưng không dám lên tiếng, có người thì lại lười so đo cùng với đám trẻ con.

Lúc này, mấy người đó dường như đã nhìn thấy chị Phiêu và Lương Tiểu Điệp đang đi tới, cả đám đồng loạt lớn tiếng hô hào, có tên thậm chí còn huýt sáo.

*Ôi ai đây? AI Người đẹp Lương Tiểu Điệp của chúng ta đến rồi!”

“Hì hì, người đẹp Lương có nhớ anh không?”

“Thằng kia nó chỉ được cái vẻ bề ngoài thôi chứ kỹ thuật sao bằng anh đây được, sao em lại không chọn anh chứ!”

“Ha ha, đúng là con tiện nhân chết tiệt, cuối cùng cũng dám lộ mặt rồi à2”

Cả đám thanh niên đứa thì chửi bậy đứa thì cười cợt chế nhạo. Thấy bọn chúng không ngừng buông ra những lời tục tĩu khiêu khích mình, Lương Tiểu Điệp sợ tới mức không nhắc nồi chân.

Khuôn mặt cô tái nhợt, hoảng sợ đưa mắt nhìn đám người kia, trong lòng nỗi lên ý nghĩ muốn bỏ chạy.

“Này, mày còn sững sờ ở đó làm cái gì vậy? Sao nào?

Muốn trốn tiếp à? Tao nói cho mày biết, cho dù mày có trốn về nhà họ Lương thì cũng vô dụng thôi. Nếu chị Hào đã muốn bắt mày thì dễ vô cùng, loại cha mẹ vô dụng như cha mẹ mày sao có thể bảo vệ cho mày được? AI Mẹ mày bây giờ ngay cả bản thân còn không giữ nổi nữa là, nói không chừng một ngày nào đó bọn tao còn đến tham gia đám tang của mẹ mày đấy!” Chị Phiêu cười khẩy nói, những từ ngữ ác độc không ngừng tuôn ra.

Lương Tiểu Điệp nghe xong vừa tức vừa sợ, cô run rẫy nhìn chằm chằm vào chị Phiêu: “Chị… lời nói của chị hơi bị quá đáng rồi đấy! Chị có thể mắng tôi nhưng không được mắng mẹ của tôi!”

“Quá đáng ấy hả? Ôi, đúng là một đứa con gái có hiều mà, nhưng mà máy lời này chưa là gì cả đâu. Mau tới đây đi, nếu để chị Hào tức giận thì sẽ càng có nhiều chuyện quá đáng hơn xảy ra với mày đấy!” Chị Phiêu cười lạnh nói.

Hô hấp của Lương Tiểu Điệp lại càng trở nên dồn dập.

“Tiểu Điệp, đi qua đi, không cần sợ, tôi ở đây.” Lâm Dương đột nhiên an ủi một câu.

“Anh sao?”

Lương Tiểu Điệp liếc nhìn Lâm Dương một cái, nhưng trong mắt cô căn bản không có bao nhiêu hi vọng hay mong đợi gì…

Rõ ràng là Lương Tiểu Điệp không định đặt hy vọng vào Lâm Dương.

Ở trong mắt cô, cái người vô dụng bị nhà họ Lâm đuổi đi, cái người vô dụng không có tài cán gì như Lâm Dương có thể đi theo mình là đã tốt lắm rồi, còn trông cậy gì được nữa đây? Lương Tiểu Điệp thà trông cậy vào chính mình còn hơn…

Ba người đi sâu vào trong con hẻm.

Đám người kia nhìn Lương Tiểu Điệp với ánh mắt trêu tức.

Lúc này, một giọng nói lạnh nhạt và êm tai đột nhiên vang lên.

“Qua đây đi!”

Ba chữ đơn giản giống như một tia chớp đánh thẳng vào người Lương Tiểu Điệp.

Thân thể Lương Tiểu Điệp lập tức cứng đờ, đi về phía trước ba bước liền không thể nhấc nổi chân nữa.

Mắấy người kia cũng chỉ đành bó tay.

Ở trên bậc thang cách đó không xa có một cô gái đội mũ lưỡi trai đang ngồi.

Cô gái này mặc một chiếc áo croptop, bên dưới là quần đùi, áo khoác buộc ngang eo, nhìn rất trẻ trung và thời thượng, cánh tay và đùi trắng nõn nà lộ ra bên ngoài khiến người ta không ngừng suy nghĩ xa xôi.

Cô ta không hút thuốc, cũng không hè trang điểm, ngược lại trên tay còn cầm một cuốn sách chăm chú đọc.

Trên người cô gái này tràn ngập hơi thở của người trí thức và vẻ đẹp trí tuệ.

So với những người xung quanh, cô ta như vậy thực sự: không hề ăn khớp với nhau, gần như là một trời một vực.

Lâm Dương có chút tò mò nhìn chằm chằm vào cô gái.

Nhưng Lương Tiểu Điệp lại giống như gặp phải ôn thần, cố gắng lấy hét can đảm mãi mới từ trong cổ họng nặn ra được hai chữ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 575


Chương 575:

“Chị Hào …”

“Mấy ngày nay đã đi đâu?” Cô gái ngay cả đầu cũng không thèm ngắng lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào cuốn sách trên tay, bình tĩnh hỏi một câu.

“Tôi… tôi… không đi đâu cả, tôi… tôi về nhà chăm sóc mẹ tôi…” Lương Tiểu Điệp run rẩy nói.

“Vậy những chuyện tôi giao cho cô làm cô đã làm chưa?”

Cô gái lại hỏi tiếp.

Giọng nói nhàn nhạt điềm tĩnh nhưng lại tỏa ra một lực uy h**p không tên.

Lương Tiểu Điệp giống như sắp khóc tới nơi, vội vàng lên tiếng: “Chị Hào, em đã tìm Vân thiếu gia mấy ngày nay rồi nhưng không tìm được anh ấy…”

“Vậy có nghĩa là không hoàn thành nhiệm vụ đúng không?” Cô gái đột nhiên ngẳng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Lương Tiểu Điệp, trong mắt tràn đầy sự tối tăm.

Hai chân Lương Tiểu Điệp suýt thì mềm nhũn.

“Nếu như cô đã không làm theo những gì tôi nói, vậy thì tôi sẽ tự mình ra tay. Mấy đứa chẳng phải vẫn luôn muốn chiêm ngưỡng cơ thể của Lương Tiểu Điệp sao? Hôm nay chị đây sẽ thỏa mãn máy đứa, mau đi qua lột quần áo của cô ta rồi ném ở giữa cổng trường đi! Chị đây ngược lại muốn xem xem Vân thiếu gia có còn thích một con tiện nhân không biết liêm sỉ và d*m đ*ng đến cực điểm hay không.”

Cô gái bình tĩnh nói ra những lời vô cùng độc ác, sau đó lại tiếp tục tập trung ánh mắt vào cuốn sách đang đọc dở trên tay, khuôn mặt không có chút gợn sóng nào, như thể cô ta vừa mới nói ra một chuyện nhỏ nhặt.

Nhưng Lương Tiểu Điệp sau khi nghe xong lại sợ tới nỗi cả người phát run, tim đập điên cuồng trong lồng ngực, cổ họng nghẹn ứ không nói nên lời.

“Dừng lại, các người… các người dám sao? Tôi là người nhà họ Lương, nếu như các người dám động đến tôi thì nhà họ Lương sẽ không bỏ qua cho các người! Cứu tôi!

Cứu tôi với!” Lương Tiểu Điệp thét chói tai, điên cuồng chống cự.

Nhưng máy người dân đang ngòi trong hẻm không ai dám đứng dậy cứu Lương Tiểu Điệp, chỉ trơ mắt ngồi nhìn máy tên con trai trong nhóm chị Hào lần lượt đứng dậy vứt bỏ điều thuốc trong tay, vẻ mặt tươi cười đáng khinh tiền về phía cô.

Lương Tiểu Điệp sợ tới mức vội vàng lùi về phía sau, sắc mặt tái nhợt.

*Ôi, Tiểu Điệp đừng sợ, bọn anh sẽ nhẹ nhàng với em mà.”

“Đừng lo lắng, loại chuyện này nếu đã có lần đầu tiên thì lần sau sẽ không còn muốn kháng cự nữa đâu.”

“Đừng sợ, cứ buông thả chính mình một lần đi, để cho toàn bộ giáo viên và sinh viên trong cái trường này mở: rộng tầm mắt một chút, chẳng phải là chuyện rất tốt à?”

Mấy tên kia cười hì hì nói, cùng nhau tiến gần về phía Lương Tiểu Điệp.

Lương Tiểu Điệp gần như phát điên.

Nhưng đúng lúc này, khi cô vừa tiếp tục lui về phía sau thì cơ thể lại đột nhiên va phải một người nào đó. Lương Tiểu Điệp run rầy quay đầu lại, phát hiện ra sau lưng mình vẫn còn một người đang đứng.

Người này… chính là Lâm Dương!

“Tất cả dừng lại đi.”

Lâm Dương vỗ nhẹ lên vai Lương Tiểu Điệp tỏ vẻ an ủi, thản nhiên mở miệng nói với mấy tên kia.

*Mày là ai hả?”

Mấy tên kia dường như bây giờ mới để ý tới sự hiện diện của Lâm Dương, nhưng cho dù anh có xuất hiện thì bọn chúng dường như cũng không để anh vào mắt.

Dù sao thì cũng có chị Hào ở đây làm chỗ dựa, bọn họ còn sợ ai chứ?

*Tôi là anh trai nuôi của Lương Tiểu Điệp, tôi khuyên các cậu nên lập tức dừng tay lại, không được làm phiền Tiểu Điệp nữa, nếu không thì… tự mình gánh lấy hậu quả.”

Lâm Dương bình tĩnh nói, nhưng hàn ý trong mắt anh vô cùng rõ ràng.

“Anh trai nuôi?”

Đám người kia nghe xong vô cùng sửng sốt, sau đó đồng loạt ôm bụng cười phá lên, có người còn cười đến mức không thở nỗi.

“Ha ha ha ha…”

“Anh trai nuôi sao? Hừ, đúng là đồ tiện nhân! Người tình thì nói là người tình đi lại còn anh trai nuôi cái gì chứ? XI, quanh co lòng vòng làm cái gì?”

“Vậy cô em có còn cần một người cha nuôi không? Ha ha hai”

Đám thanh niên cả nam lẫn nữ kia từng người mở miệng chế giễu, nhìn về phía Lương Tiểu Điệp với vẻ chế giễu.

Vẻ mặt Lương Tiểu Điệp vô cùng ngượng ngùng, vừa tức tối vừa căm hận.

Lâm Dương cau mày, lạnh lùng nói: “Mấy người thoạt nhìn vẫn còn trẻ nhưng chắc cũng đã đủ 18 tuổi rồi, trưởng thành rồi. Mấy người làm loạn ở đây như vậy cũng không còn là chuyện trẻ con gây sự với nhau nữa. Nếu như có người đi ngang qua thì tuyệt đối sẽ ra tay ngăn cản. Tôi khuyên mấy người đừng có làm loạn nữa, lỡ như xảy ra chuyện gì thì tôi không quản nổi đâu.”

*Ái chà, mày đang dọa bọn tao đấy hả?”

“Ha ha ha, bọn tao sợ quá đi mắt!”

Hai tên con trai trong đám lại mở miệng cười chế giễu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 576


Chương 576:

Vẻ mặt của Lương Tiểu Điệp cũng không được tự nhiên cho lắm, lúc này cô đã không còn hy vọng gì, chỉ có thể lén lút quay sang nói với Lâm Dương: “Này, mau nghĩ cách đưa tôi rời khỏi đây đi! Có nghe thấy không?”

“Đừng lo lắng, Tiểu Điệp, giữa ban ngày ban mặt ở nơi công cộng như thế này, nếu như bọn chúng có ra tay thì chắc chắn sẽ có người qua đường không ưa chuyện bắt bình sẽ giúp đỡ chúng ta!” Lâm Dương nói.

Ở nơi công cộng sao?

Có người giúp đỡ á?

Lương Tiểu Điệp nghe xong suýt chút nữa nôn ra máu.

Hẻm sâu như thế này thì được mấy người qua đường tình cờ đi qua?

Những người sống quanh đây hoặc là sinh viên Đại học Sư phạm đến thuê trọ, hoặc là người dân sống ở đây, ai lại tình nguyện vướng vào loại rác rối như thế này chứ?

Đám người kia thấy thế lại không nhịn được tiếp tục cười âmïT.

Cô gái ngồi trên bậc thềm kia nhẹ nhàng lật sách sang một trang mới rồi bình tĩnh nói: “Vậy thì tôi muốn xem xem ai sẽ đến cứu các người đây. Đánh gãy xương của người đàn ông kia rồi l*t s*ch Lương Tiểu Điệp, sau đó ném cả hai ra trước cổng trường, để Vân thiếu gia chiêm ngưỡng một chút con tiện nhân kia cùng với thằng trai bao của nó là cái dạng đức hạnh gì.”

“Chị …” Trên khuôn mặt Lương Tiểu Điệp hiện lên vẻ kinh hãi.

“Hê hê, người anh em, ai bảo mày lại xui như vậy chứ, cặp kè với ai không cặp lại đi cặp với một con tiện nhân.

Chị Hào của bọn tao đã lên tiếng rồi, bọn tao đành có lỗi với mày vậy!”

Một thằng con trai nhuộm tóc màu xanh lá cây cười hì hì, sau đó rút ra một ống tuýp không biết nhặt được ở đâu rồi bước từng bước về phía Lâm Dương với vẻ kiêu ngạo.

“Mày muốn làm cái gì? Dừng… dừng lại… đừng đến đây!”

Lương Tiểu Điệp sợ tới mức liên tục lùi lại phía sau, trong đầu không ngừng nghĩ cách chạy thoát khỏi chỗ này.

“Dừng lại sao? Được thôi, đợi tao đánh gãy xương thằng kia xong rồi sẽ tới mày!”

Nụ cười trên mặt tên tóc xanh đột nhiên trở nên cực kỳ dự tợn, gã bất ngờ tăng tốc chạy vụt một cái rồi tiện đà nhảy.

vọt lên, ống tuýp trong tay hướng về phía ót của Lâm Dương.

Nếu ống tuýp này mà đập xuống thì người bình thường chắc chắn sẽ bị đập cho đầu rơi máu chảy!

Nhưng ngay khi tên tóc xanh vừa giơ ống tuýp lên, ở bên cạnh đột nhiên xuất hiện chân của ai đó hung hăng đá thẳng vào ngực gã.

Răng rắc!

Âm thanh của tiếng xương gãy lập tức vang lên.

Cả người tên tóc xanh bay đi giống như một bao cát rồi rơi xuống mặt đất cách đó không xa, chỉ cách chỗ ngồi của cô gái gọi là chị Hào kia chưa tới vài mét, gã nôn ra hai ngụm máu, sau đó chìm vào hôn mê.

“Cái gì?”

Đám người kia biến sắc.

Chị Phiêu sợ đến mức suýt chút nữa ngã lăn từ trên bậc thang xuống.

Cả bọn nhìn chằm chằm vào một người đàn ông cao to lực lưỡng mặc áo ba lỗ trắng đang đi vào trong hẻm.

Cú đá vừa nãy chính là tác phẩm của anh ta.

“Hử?”

Chị Hào khẽ nhíu mày gấp quyền sách trên tay lại, kỳ quái nhìn về phía người đàn ông lạ mặt kia.

“Anh là ai?” Chị Phiêu run rầy hét lên.

“Người qua đường!” Người đàn ông vạm vỡ nói một cách thản nhiên.

“Người qua đường sao?”

Tắt cả mọi người đang có mặt đều sửng sốt.

Lương Tiểu Điệp cũng ngắn người.

Thực sự là có người qua đường tháy chuyện bắt bình bèn rút dao tương trợ sao?

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Trùng hợp ư?

Một vài người vội vàng nhìn về phía Lâm Dương.

“Cũng thú vị đấy nhỉ.”

Chị Hào lại dời tầm mắt về phía quyển sách, đầu cũng không thèm ngắng lên, lạnh nhạt nói: “Vậy thì chơi đùa với người qua đường này chút đi, không chết là được, tiền viện phí tôi sẽ trải”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 577


Chương 577:

“Vâng chị Hào!”

Ánh mắt của máy gã trai trong nhóm trở nên nghiêm túc, sau đó đồng loạt rút dao găm và dây xích từ trong túi ra rồi đi về phía người đàn ông lực lưỡng.

Người đàn ông lực lưỡng không hề thay đổi sắc mặt, ngược lại còn có ý định sẵn sàng nghênh chiến.

Nhưng đúng lúc này…

“Máy người đang làm gì vậy?”

“Cái đệt, một đám nhóc con học cái tốt thì không học lại đi học cách bắt nạt bạn bè à?”

“Máy thằng nhóc này đang muốn tìm chết đúng không?”

Đám người bên phía chị Hào nghe thấy tiếng nói liền quay sang nhìn, chỉ thấy có thêm vài người đàn ông lực lưỡng khác đi đến phía sau người đàn ông kia.

Những người đàn ông này người thì mặc vest, người thì mặc áo bành tô, mỗi người một phong cách ăn mặc khác nhau, còn có người trên tay vẫn cầm một giỏ đựng rau, quả thực là phong cách của người qua đường tình cờ đi qua.

Nhưng mà… tất cả những người này đều vô cùng cao to vạm vỡ, đều cao tầm 1,9 mét.

Từ khi nào mà chất lượng người qua đường ở Trung Quốc lại khủng khiếp như thế này vậy?

Chị Phiêu lập tức bị dọa cho sững sờ, đứng im không dám nhúc nhích.

Cô gái ngồi trên bậc thang kia cũng ngắng đầu lên, kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.

Đột nhiên người đàn ông mặc áo ba lỗ bỗng tiến lên phía trước vài bước, sau đó giật lấy sợi dây xích từ trong tay tên tóc xanh trước mặt rồi trở tay tát cho gã vài phát.

Bốp bốp bốp!

Tên tóc xanh kia không kịp phản ứng lại, trên mặt liền đỏ chót giống như mông của khỉ đít đỏ.

“Mẹ kiếp, học hành thì không học lại còn dám ở chỗ này bắt nạt bạn bè, đúng là đồ cặn bã, bại hoại!”

Người đàn ông vừa tát vừa măng chửi, sau đó còn hung hăng đá thêm vài cái nữa.

Tên tóc xanh lập tức bị đánh cho tới nỗi gào khóc kêu cha gọi mẹ.

Mấy người đàn ông còn lại cũng không khách khí, bắt đầu lao vào đấm đá với đám chị Hào, trong hẻm nhỏ vang lên từng trận kêu gào thảm thiết.

Đám thanh niên nam nữ nào phải là đối thủ của nhóm ‘người qua đường” này, cảnh tượng này hoàn toàn là cảnh người lớn đang dạy dỗ bọn trẻ con.

“Các người làm gì vậy? Tôi… tôi là con gái đấy, các người là đàn ông lẽ nào còn dám đánh con gái hả?” Chị Phiêu thấy mấy người đàn ông vạm vỡ đang tiến về phía mình, sợ tới nỗi liên tục lùi bước, cao giọng thét chói tai.

Mấy người kia quả nhiên có chút do dự.

Nhưng đúng lúc này, đám đông chọt tách ra, một cô gái đi giày cao gót chậm rãi bước tới.

Cô đưa tay đẩy cặp kính gọng vàng trên sống mũi, lạnh nhạt nói: “Mấy người đàn ông này không thể đánh, vậy chắc là tôi thì có thể nhỉ?”

“Chị… chị dám sao? Tôi nói cho chị biết, nếu như chị dám động đến tôi, chị Hào của chúng tôi sẽ không tha cho các người đâu, các người có biết chị Hào của chúng tôi là ai không? Cô ấy chính là người nhà họ Tư Mã, máy loại không biết sống chết như các người muốn chống đối lại nhà Tư Mã sao?” Chị Phiêu gào lên.

Nhưng chỉ một giây sau, cô gái đeo kính gọng vàng trực tiếp giáng thẳng vào mặt chị Phiêu một cái tát trời giáng.

Bốp!

Chị Phiêu bị tát cho một cái ngã lăn ra đất, trên mặt hẳn rõ dấu tay.

Cô ta ngây người vài giây, sững sờ nhìn chằm chằm vào cô gái đeo kính gọng vàng, cuối cùng không kiềm chế được bắt đầu lớn tiếng gào khóc.

Tiếng khóc vô cùng thảm thiết, nước mắt nước mũi ào ào tuôn ra, làm nhòe cả lớp trang điểm trên mặt.

Tất cả mọi người đều không thể đoán được chuyện này sẽ xảy ra.

Bao gồm cả Lương Tiểu Điệp.

Cô sững sờ đứng nhìn cảnh tượng này, vẫn còn cho rằng mình đang nằm mơ…

“Đủ rồi!”

Đúng lúc này, cô gái đang ngôi trên bậc thang đột nhiên đóng cuốn sách trong tay lại rồi lớn tiếng quát lên.

Mọi người lập tức dừng lại, đồng loạt ngẳng đầu nhìn về phía cô ta.

Chị Hào nhìn chằm chằm vào Lương Tiểu Điệp, khuôn mặt vô cảm nói: “Đừng giả vờ là người qua đường nữa, những người này đêu là người của nhà họ Lương cô đúng không?”

“Người… người của nhà họ Lương sao?”

Miệng Lương Tiểu Điệp cứ há ra rồi lại khép vào, không biết nên trả lời như thế nào.

Người của nhà họ Lương sẽ ra mặt giúp cô sao?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 578


Chương 578:

Đùa cái gì vậy? Gia đình cô có địa vị gì trong nhà họ Lương cô biết rất rõ, nhà họ Lương sao có thể vì một chút chuyện nhỏ này mà phái nhiều người đến bảo vệ cô như: vậy được?

Nhưng nếu như máy người này không phải là người nhà họ Lương, lẽ nào thật sự chỉ là người qua đường thôi sao?

Lương Tiểu Điệp cũng không dám xác định nên chỉ đành im lặng.

Cô tin rằng vào giờ phút này, im lặng chính là câu trả lời tốt nhất.

Quả nhiên là như vậy! Chị Hào thầm nghĩ, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lương Tiểu Điệp rồi hừ lạnh một tiếng: “Xem ra tôi đã đoán đúng rồi! Lương Tiểu Điệp, bọn chúng chính là người của cô!”

“Chị muốn thế nào?” Lương Tiểu Điệp sáng suốt đáp lại cô ta bằng một câu trả lời kiểu lập lờ nước đôi, hai tay còn chống vào hông, dáng vẻ vô cùng tự tin.

Lâm Dương không nói lời nào, chỉ lằng lặng đứng yên một chỗ quan sát.

Đúng lúc này, điện thoại của anh đột nhiên khẽ rung lên.

Lâm Dương lén lút liếc nhìn, trên điện thoại hiện lên một tin nhãn.

“Anh Lâm, bên ngoài còn có một trăm người đã chuẩn bị sẵn sàng, có cần tất cả đều đi vào không?”

Tất cả đều đi vào ấy hả?

Chỉ là một con hẻm nhỏ mà có tận hơn 100 người tình cờ đi ngang qua sao? Thế thì cũng giả quá đi mát!

Loại hẻm nhỏ như thế này sao lại có thể xuất hiện nhiều người qua đường như thế được? Tưởng đây là con đường chính chắc?

Hơn nữa đối với đám nam nữ trẻ tuổi không hiểu chuyện như thế này cũng không cần thiết phải huy động nhiều người đến vậy.

Lâm Dương lắc đầu cười khổ, sau đó đáp lại một câu: “Không cằn!’ rồi lại nhét điện thoại vào túi.

Lương Tiểu Điệp khó có được một lần lên mặt, khiến cho chị Hạo kia cực kỳ kích động.

Cô ta siết chặt quyển sách trong tay, tức đến nỗi vò nhàu nát cả mấy trang sách nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, hừ lạnh một tiếng nói: “Lương Tiểu Điệp, cô đừng có mà đắc ý, dựa vào cô thì không thể nào đấu lại được với tôi đâu.

Tôi cảnh cáo cô, tránh xa Vân thiếu gia một chút, nếu không lần sau dù cô có tìm bao nhiêu người tới giúp đỡ thì cũng vô ích thôi!”

Nói xong chị Hạo liền bước xuống khỏi bậc thang, phẫn nộ rời đi.

“Ai cho chị đi?” Lương Tiểu Điệp hình như vẫn chưa thỏa cơn tức, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng bất mãn, đưa tay muốn ngăn cô ta lại.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên có vô sô vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính đen xông vào trong hẻm.

Mấy người vệ sĩ này đếm sơ qua cũng phải hơn 20 người, trực tiếp đi tới tách ra đứng ở hai bên người chị Hạo, thân hình bọn họ vô cùng cao lớn, trông có vẻ bản lĩnh cũng rất cao.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lương Tiểu Điệp lại trắng bệch thêm vài phần, cực kỳ sửng sốt, cả người hoảng sợ lui về phía sau vài bước.

“Thế nào? Cô cả nhà họ Lương của chúng ta có muốn cùng người của tôi giao lưu một chút ở chỗ này không?”

Chị Hạo lạnh nhạt liếc nhìn Lương Tiểu Điệp rồi nói.

Lương Tiểu Điệp không dám hé răng.

“Đồ đê tiện!”

Cô ta lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó đi ra khỏi con hẻm.

Lương Tiểu Điệp cắn chặt răng, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không hè nói thêm câu nào.

Mấy người qua đường sau khi xử xong đám chị Phiêu, tên tóc xanh và máy tên con trai còn lại cũng tự động rời đi, để lại đám thanh niên cả nam lẫn nữ đang không ngừng than khóc, từ đầu đến cuối đều không dám nhìn Lương Tiểu Điệp.

Lương Tiểu Điệp còn muốn hỏi bọn họ một vài chuyện, nhưng lời nói đến bên miệng rồi lại không biết nói như thế nào.

Một lúc sau, tất cả những người qua đường đều đã rời đi.

“Những người này… rốt cuộc là ai vậy?” Lương Tiểu Điệp cảm thấy vô cùng kỳ quái bèn quay sang hỏi Lâm Dương.

“Tôi cũng không biết.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Không được, tôi phải hỏi bọn họ một chút.” Lương Tiểu Điệp hình như có chút không cam lòng. Nhìn thấy người phụ nữ đi giày cao gót chỉ vừa mới rẽ ra khỏi hẻm bèn lập tức đuổi theo.

“Tiểu Điệp, Tiểu Điệp!”

Lâm Dương gọi vài lần nhưng không ngờ Lương Tiểu Điệp lại chạy nhanh như vậy, chỉ một lát sau đã chạy ra khỏi hẻm.

Lâm Dương khẽ lắc đầu, cũng lười đuồi theo.

“Anh Lâm!” Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên bước tới, cung kính cúi đầu chào Lâm Dương.

“Ông làm tốt lắm.” Lâm Dương gật đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 579


Chương 579:

“Cảm ơn anh Lâm. Anh Lâm, anh có muốn… giải quyết những người đó luôn không?” Người đàn ông trung niên lại thấp giọng hỏi.

Lâm Dương đương nhiên hiểu được “những người đó” mà người đàn ông trung niên đang ám chỉ là ai, chính là đám vệ sĩ vây quanh cô gái kia.

Nhưng đó là người nhà họ Tư Mã, mặc dù Lâm Dương không có cảm tình cảm với nhà họ Tư Mã, nhưng tạm thời trong lúc này anh vẫn chưa muốn dây dưa với họ.

“Không cần đâu, mọi người quay về đi!”

*Vâng, anh Lâm, nếu như có gì cần phân phó thì cứ nói cho chúng tôi.” Người đàn ông gật đầu rồi quay người rời đi.

Đúng lúc này, Lương Tiểu Điệp hậm hực quay lại.

“Anh vừa nói chuyện với ai vậy? Người vừa nãy là ai thế?”

Lương Tiểu Điệp hỏi Lâm Dương, cảm tháy vô cùng kỳ lạ.

“Không có chuyện gì, chỉ là một người bạn qua đường mà thôi.” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Bạn qua đường sao?” Trong mắt Lương Tiểu Điệp lộ ra vẻ nghỉ hoặc.

“Cô có hỏi được gì không?” Lâm Dương hỏi ngược lại.

“Không được gì cả, mấy người kia sau khi rời đi đều giống như một đám người máy lạnh lùng, cho dù tôi nói thế nào thì bọn họ cũng không thèm để ý tới tôi.” Lương Tiểu Điệp khẽ cắn răng: “Bọn họ nhất định không phải người qua đường, tuyệt đối là do ai đó phái đến để bảo vệ tôi!”

“Biết đâu là người nhà họ Lương.”

“Làm sao có thể như vậy được?” Lương Tiểu Điệp liếc Lâm Dương một cái, hừ một tiếng rồi nói: “Gia tộc chắc chắn sẽ không phái người tới để bảo vệ tôi, anh cho rằng tôi là mây người Lương Nam Phương, Lương Hông Anh sao?”

Lâm Dương không nói gì.

Thật ra anh cũng biết một vài tình hình đại khái của nhà họ Lương, nghiêm khắc mà nói thì Lương Phong Nghiêm — cha của Lương Tiểu Điệp và đồng thời cũng là cha nuôi của Lâm Dương chỉ là con trai của phòng thứ tư nhà họ Lương, hơn nữa cha của Lương Phong Nghiêm cũng đã mắt sớm, 3 phòng còn lại lần lượt là do Lương Hồ Khiếu, Lương Khánh Tùng và Lương Vệ Quốc quản lý, mà 3 phòng do ba người này nắm quyền phụ trách đều là huyết mạch dòng chính của gia chủ nhà họ Lương, vì vậy những tài nguyên mà Lương Phong Nghiêm nhận được từ gia tộc họ Lương đều kém hơn rất nhiều so với 3 phòng còn lại.

Tất nhiên không phải là Lương Tiểu Điệp không có bắt cứ đãi ngộ nào. Trước kia lúc đi học cô cũng được các vệ sĩ đi theo, nhưng kể từ sau khi Lương Thu Yến phạm tội, vị của cả nhà Lương Phong Nghiêm ở nhà họ Lương tuột dốc không phanh. Điều này khiến cho Lương Tiểu Điệp ở trường bị bắt nạt cũng không biết tìm ai giúp mình giải oan hay nói lý.

*Cô gái ngồi trên bậc thang vừa nãy là ai vậy?”

Lâm Dương lập tức chuyển đề tài, mở miệng hỏi Lương Tiểu Điệp.

“Còn có thể là ai đây? Chị ta chính là Tư Mã Diệu Hạo – cô cả của nhà Tư Mã!”

“Sao cô lại chọc đến cô ta?”

*Tôi còn lâu mới thèm chọc đến chị ta, là chị ta gây sự với tôi trước!” Hai mắt Lương Tiểu Điệp đỏ hoe, ngồi xỗm trên mặt đất, hai tay ôm lấy gói, ủy khuất đáp.

“Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Lâm Dương hỏi.

“Anh đã nghe qua người gọi là Vân thiếu gia chưa?”

Lương Tiểu Điệp ngắng đầu nói.

“Nghe qua rồi, vừa nãy lúc trong hẻm máy người có nhắc qua vài lần.”

“Ngoại trừ trong hẻm thì sao?”

*Vậy thì tôi chưa nghe qua bao giờ.”

“Hừ, đúng là kiến thức hạn hẹp! Tôi nói cho anh biết, ở trường Đại học Sư phạm Yến Kinh của tôi có tổng cộng 4 hotboy, đồng thời cũng được mệnh danh là ‘Tứ đại thiếu gia’ của trường. Cả 4 người đó đều vô cùng đẹp trai, vừa học giỏi vừa đa tài, có thể nói là người gặp người mê, Vân thiếu gia này chính là một người trong số đó.”

Ôn “Tôi đúng là đứa đen đủi tám kiếp mới gặp phải chuyện như thế này. Lúc tôi mới đến trường này không được bao lâu, có một lần đang ăn ở trong căn tin trường thì vô tình gặp phải Vân thiếu gia kia. Tôi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết là từ lúc đó anh ta cứ liên tục quấn lầy tôi, sau đó chuyện này bắt đầu lan truyền khắp trường, tắt cả mọi người trong trường đều biết chuyện anh ta đang đuổi theo tôi, Tư Mã Diệu Hạo cũng nghe được chuyện này. Phải biết rằng Tư Mã Diệu Hạo vẫn luôn rất thích Vân thiếu gia, vì vậy chuyện anh ta theo đuổi tôi khiến cho chị ta cực kỳ ghen ty, bắt đầu liên tục nhắm vào tôi. Đầu tiên là phái người đến cảnh cáo tôi, sau đó còn ném cả giường trong ký túc xá của tôi đi, sách và bàn học cũng đều quăng đi hết sạch. Như vậy vẫn còn chưa đủ, Tư Mã Diệu Hạo còn gọi người đến đánh tôi, néu như lúc đó tôi không chạy nhanh thì cũng đã sớm bị đánh cho nằm viện luôn rồi. Sau đó nữa, chị ta lại tiếp tục phái chị Phiêu đến cảnh cáo tôi, yêu cầu tôi lập tức cắt đứt quan hệ với Vân thiếu gia và đồng thời còn phải nộp đơn thôi học. Nhưng mà… thực ra tôi đã sớm từ chối Vân thiếu gia rồi, còn về chuyện thôi học thì… tôi khó khăn lắm mới có thể thi đỗ vào trường Đại học Sư phạm Yến Kinh này, sao tôi có thể bỏ học giữa chừng được cơ chứ? Vì vậy tôi đành phải xin nghỉ học vài ngày, cũng không dám đến trường nữa, những chuyện còn lại thì… hôm nay anh đều thấy hết rồi đó…”

Lương Tiểu Điệp ấm ức nói, những giọt nước mắt to như hạt đậu không ngừng lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Lâm Dương có chút dở khóc dở cười.

Náo loạn cả nửa ngày, hóa ra cũng chỉ là một cuộc tranh giành người yêu giữa hai con nhóc.
 
Back
Top Bottom