Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 580


Chương 580:

Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, ở độ tuổi như thế này lấy đâu ra nhiều thâm thù đại hận như vậy chứ?

Chỉ là cái cô Tư Mã Diệu Hạo này cũng thật hung ác, vậy mà lại muốn l*t s*ch Lương Tiểu Điệp rồi ném ở cổng trường. Nếu như cô ta thực sự làm như vậy, chẳng phải là sẽ hủy hoại cả tương lai của Lương Tiểu Điệp hay sao?

Cái này còn nghiêm trọng hơn cả việc g**t ch*t con bé…

“Hóa ra mọi chuyện là như vậy, tôi hiểu rồi, chuyện này không có gì to tát cả. Tiểu Điệp, cô không cần phải lo lắng, nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô thực sự không thích Vân thiếu gia kia sao?” Lâm Dương hỏi.

“Vân thiếu gia á? Xí! Đó là người mà cái bà Tư Mã Diệu Hạo kia để ý, bà đây không thèm thích đâu, bà đây đã có người mình thích rồi!”

“Là ai vậy?”

“Còn có thể là ai nữa chứ? Đương nhiên là Lâm thần y nồi tiếng trong nước rồi!” Lương Tiểu Diệp có chút kích động nói, hai mắt giống như đang phát sáng.

“Cái gì? Lâm thần y sao?”

Lâm Dương nghe xong cả người run rẩy mãnh liệt, suýt chút nữa không thể đứng vững.

“Anh làm sao vậy?” Lương Tiểu Điệp khó hiểu nhìn Lâm Dương.

“Không… không có gì.” Lâm Dương nặng nề thở dài một hơi, mất vài giây mới khôi phục lại được sự bình tĩnh, khuôn mặt lộ ra ý cười: “Được rồi Tiểu Điệp, đã sắp 2 giờ rồi, buổi chiều cô còn có tiết nữa, mau đi lên lớp đi.”

“Vẫn phải lên lớp sao? Tình huống vừa rồi anh không thấy sao? Nếu như cái bà điên kia lại tìm tới gây sự với tôi thì tôi biết làm thế nào? Không thể nào mỗi lần đều sẽ có người đến bảo vệ tôi được.” Lương Tiểu Điệp vô cùng nóng nảy, vội vàng nói.

“Đây là trường học, vào cổng trường rồi thì ai dám làm gì cô chứ?”

“Tôi không quan tâm, dù sao thì tôi cũng sẽ không lên lớp đâu. Tôi không đi, tôi không đi!” Lương Tiểu Điệp thở phì phì nói, có chút giống như đang chơi xấu.

Lâm Dương cau mày, suy nghĩ một lúc rồi trầm giọng nói: “Bệnh của mẹ nuôi bây giờ mới có chuyển biến tốt, nếu như mẹ nuôi biết chuyện cô không chịu đi học thì không biết sẽ tức giận đến mức nào. Lúc trước cô cũng đã thấy rồi đó, bà ấy bị cô chọc giận tới nỗi nôn ra máu, nếu như: cô không đi thì bà ấy sẽ nghĩ như thế nào? Sợ là bệnh của bà ấy khéo khi còn nặng thêm, lẽ nào cô hy vọng bệnh của mẹ nuôi cứ kéo dài mãi như vậy sao?”

Câu nói này có thể nói là đã chọc vào tim của Lương Tiểu Điệp.

Cô há miệng th* d*c, mãi không nói nên lời. Sau khi do dự một lúc, cô gục đầu xuống ủ rũ nói: “Vậy… vậy được rồi, tôi… tôi nghe lời anh là được chứ gì.”

“Đi thôi!”

Lâm Dương mỉm cười nói.

Lương Tiểu Điệp không cam tâm tình nguyện đi theo Lâm Dương quay trở lại trường học.

Lâm Dương vẫn không yên tâm, còn cố ý đi theo vào tận trong trường, định đưa Lương Tiểu Điệp về thẳng ký túc xá.

Nhưng ngay khi hai người vừa đi đến trước tòa ký túc xá thì một trận huyên náo đột nhiên vang lên.

*Đến rồi, đến rồi!”

“Vân thiếu gia, cô ấy đến rồi!”

*Ôi! Chính chủ đến rồi!”

Những tiếng reo hò hoan hô đầy phấn khích bỗng vang lên.

Lương Tiểu Điệp và Lâm Dương đều giật nảy mình. Sau dó cả hai liền nhìn thấy vô số sinh viên đột nhiên chạy tới, trên mặt tất cả mọi người đều là nụ cười hớn hở, trực tiếp vây quanh Lương Tiểu Điệp rồi nhìn chằm chằm vào cô, một số ánh mắt mang theo sự hâm mộ, một số ánh mắt lại tràn ngập mong đợi, còn cả một số gương mặt viết đầy hai chữ đố kị, trong mắt đều là sự oán hận, đủ loại tâm tình, đủ loại sắc thái.

Lương Tiểu Điệp lộ ra vẻ mặt bói rồi.

Đúng lúc này, đám người đột nhiên tản ra, một chiếc Rolls- Royce màu vàng kim xuất hiện trước mắt Lương Tiểu Điệp, trên chiếc xe phủ đầy hoa tươi, được trang trí vô cùng lãng mạn. Mà ở ngay phía trước xe Rolls-Royce là một chàng trai vô cùng đẹp trai, trên người mặc vest, trong tay ôm một bó hoa hồng.

Chàng trai này trông rất đẹp trai, gò má có hơi góc cạnh, đôi mắt thông minh sáng ngời, con ngươi sâu thẳm cực kỳ nổi bật, bất cứ người phụ nữ nào khi nhìn vào cũng sẽ đắm chìm không thể rời mắt nổi, đặc biệt là khí chất độc nhất vô nhị của anh ta thực sự vô cùng quyến rũ. Một người đẹp trai lại giàu có như vậy ai lại không yêu cơ chứ? Trong đám đông đang đứng vây xem có rất nhiều cô gái trẻ tuổi ngây thơ đang không ngừng la hét chói tai vì sự xuất hiện của chàng trai này.

Có vô số sinh viên còn bắt đầu lấy điện thoại di động ra để chụp ảnh, những người tình cờ đi qua cũng đều dừng lại bước chân, gia nhập vào đám đông đứng vây xem một màn đặc sắc này.

Thế nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Lương Tiểu Điệp hơi tối sầm lại, vẻ mặt vô cùng bối rồi.

Lúc này, chàng trai kia cầm theo bó hoa hồng đi tới trước mặt Lương Tiểu Điệp.

“Tiểu Điệp, anh đã ở đây đợi em mấy ngày, hôm nay cuối cùng em cũng xuát hiện rồi!” Chàng trai này không phải ai khác mà chính là Vân thiếu gia, anh ta nâng bó hoa lên, mỉm cười nói: “Tiểu Điệp, anh vẫn luôn rất thích em, từ lần đầu tiên gặp được em thì trong tim anh đã không thể nào chưa thêm một người khác. Anh biết là em nhất định sẽ xuất hiện, anh cũng biết là nửa đời sau của chúng ta nhất định sẽ ở bên nhau. Tiểu Điệp, đồng ý làm người yêu của anh nhé!”

Nói xong, Vân thiếu gia còn quỳ một chân xuống, ánh mắt nhìn cô tràn đầy mong đợi.

“Đồng ý đi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 581


Chương 581:

“Đồng ý đi!”

Đám sinh viên đứng xung quanh lập tức ồn áo, đồng loạt giơ tay đặt lên miệng tạo thành loa rồi không ngừng gào thét.

Sắc mặt Lương Tiểu Điệp vô cùng khó coi, vô cùng khó xử.

Nhưng đúng lúc này, Lâm Dương đứng bên cạnh đột nhiên nắm lấy tay Lương Tiểu Điệp rồi bước ra khỏi đám đông.

“Đi thôi!” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

Lương Tiểu Điệp ngắn ra, nhưng lần đầu tiên không hè phản kháng lại Lâm Dương.

“Hả? Hai người đó đi đâu vậy?”

“Chuyện gì đang xảy ra thê?”

Đám đông đừng xung quanh đều vô cùng sửng sốt.

Nụ cười trên mặt Vân thiếu gia cũng biến mắt.

“Đúng lại!”

Tiếng hô của Vân thiếu gia vừa mới vang lên, trong đám người đứng xung quanh đột nhiên xuất hiện vài tên thanh niên trẻ tuổi đi ra ngăn cản đường đi của hai người.

“Mấy người đang làm cái gì vậy? Cút đi!” Lương Tiểu Điệp tức giận mắng.

“Tiểu Điệp, em còn chưa đồng ý lời tỏ tình của anh.”

Vân thiếu gia lại cầm bó hoa bước tới.

“Đồng ý cái gì mà đồng ý? Tôi đã nói rồi, tôi căn bản là không có cảm giác gì với anh cả, cầu xin anh đừng làm phiền tôi nữa có được không? Cái chị Tư Mã Diệu Hạo kia xinh đẹp như vậy, anh đến tìm chị ta đi có được không?”

Lương Tiểu Điệp không kiên nhẫn hô lên.

Cô không có chút tình cảm nào với cái người Vân thiếu gia này, nếu như không vì anh ta thì sao Lương Tiểu Điệp cô đây có thể bị Tư Mã Diệu Hạo điên cuồng nhắm vào như vậy được?

Nhưng Vân thiếu gia lại không biết rõ điều này, thậm chí anh ta còn không buồn không giận, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Em với cô ấy không giống nhau! Tôi chưa bao giờ xem trọng một cô gái mà chỉ dựa vào vẻ bề ngoài của cô ây.”

“Tôi không quan tâm nhiều đến vậy, tôi sẽ lặp lại một lần cuối cùng, tôi không có chút cảm giác gì với anh cả! Phiền anh hãy tránh xa tôi ra một chút, coi như là tôi cầu xin anh đấy có được không hả?” Lương Tiểu Điệp vô cùng tức giận, liên tục hét lên.

Hoàn toàn không cho Vân thiếu gia chút mặt mũi nào.

Vân thiếu gia liếc mắt nhìn Lâm Dương, nhàn nhạt hỏi: “Người này là…”

“Người đàn ông của tôi, thấy thế nào?” Lương Tiểu Điệp trực tiếp ôm lấy cánh tay Lâm Dương tỏ ra vô cùng thân thiết, đắc ý hỏi ngược lại.

Đây là một cách rất tốt để chuyền dời hận thù.

Nhưng Lâm Dương thấy Lương Tiểu Điệp làm vậy cũng không hề tức giận, dù sao thì ý định ban đầu của anh chính là hy vọng em gái nuôi của mình sẽ được trải qua một cuộc sống bình an ở trường, nếu như chiêu này có thể giúp con bé một lần và mãi mãi, vậy thì anh cũng sẽ ủng hộ, không hề có ý kiến gì.

“Vậy sao?”

Vân thiếu gia lại một lần nữa nhìn thẳng vào mắt Lâm Dương, trầm mặc một lát, sau đó đột nhiên thả bó hoa trong tay ra khiến nó xuống đất rồi nhẹ nhàng gật đầu nói: *Tôi hiểu rồi, Tiểu Điệp, nếu đã như vậy thì chuyện này để về sau nói tiếp!”

Nói dút lời, anh ta lập tức quay người bỏ đi.

Cực kỳ tiêu sái và lưu loát!

Ngay khi Vân thiếu gia rời đi, Lương Tiểu Điệp lập tức buông tay ra, âm thầm trừng mắt nhìn Lâm Dương rồi thấp giọng nói: “Anh mau cút về đi!”

Sau đó lập tức quay đầu lại chạy vào ký túc xá.

Lâm Dương bật cười một tiếng, sờ sờ mũi, xoay người đi ra khỏi Đại học Sư phạm Yến Kinh.

Sau khi trở về nhà họ Lương, Lâm Dương tiếp tục ở trong sân nhỏ yên lặng chờ đợi hồi âm.

Vết thương của Lương Thu Yến và Tô Nhan cũng từ từ lành lại.

Tô Nhan thấy Lương Thu Yến không còn gì trở ngại nữa bèn có ý định quay trở về Giang Thành, dù sao thì ở công ty vẫn còn đang có vô vàn chuyện cần cô xử lý.

Nhưng trong lòng Lâm Dương vẫn luôn có một nút thắt.

Két!

Lúc này, cửa của sân nhỏ bị đẩy ra, một cô gái cùng hai vệ sĩ đi theo đằng sau nhanh chóng bước vào.

Lâm Dương ngồi ở cửa hơi ngẳng đầu lên nhìn.

Anh thấy người đến là một cô gái trang điểm vô cùng đậm, ăn mặc cực kỳ hở hang, trong tay lúc này đang xách một túi trái cây, bước vào sân nhỏ với khuôn mặt u ám.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 582


Chương 582:

Cô ta liếc nhìn Lâm Dương một cái nhưng không nhận ra anh là ai bèn trực tiếp đi thẳng vào trong phòng, lúc đẩy cửa ra cũng không hề khách khí, còn dùng một tay đóng sập cửa lại.

Ràm!

Người bên trong cũng bị dọa cho nhảy dựng.

Sau đó, tất cả mọi người đều nghe thấy giọng của một cô gái hét lớn: “Thím Thu Yến, Nam Phương đến đây nhận lỗi với thím!”

Giọng nói cực kỳ to, nghe không hề giống đến để nhận lỗi mà càng giống như đến để cãi nhau hơn.

Lâm Dương nghe vậy ánh mát lập tức trở nên lạnh lùng, đột ngột đứng lên.

Tô Nhan đang giải quyết công việc của công ty trong phòng, nghe thấy âm thanh lập tức đứng dậy khỏi ghế, nhìn thấy người vừa tới, ánh mắt bỗng trở nên đầy oán giận.

“Là cô sao?” Cô nghiên răng.

Lương Thu Yến ở trên giường bệnh cũng hơi sửng sốt, nhưng bình tĩnh lại rất nhanh, nhẹ giọng nói: “Là Nam Phương à… con đến rồi…”

Lương Nam Phương đưa mắt nhìn Tô Nhan, không thèm để ý đến cô, mà đi đến bên giường Lương Thu Yến, thản nhiên ném túi hoa quả xuống đầu giường, trên mặt không có chút biểu cảm gì: “Dì Thu Yến, lúc trước do Nam Phương thiếu hiểu biết đã xúc phạm dì, hy vọng dì không trách, tha thứ cho Nam Phương.”

Giọng điệu căn bản không có chút thành ý nào.

“Con à, tính khí của con quá kiêu ngạo, con phải kiềm chế một chút …” Lương Quyên thở dài.

Lương Nam Phương hừ nhẹ, không lên tiếng.

“Cũng không có chuyện gì lớn, đều là người nhà cả, không có gì to tát, con có thể đến nhận lỗi, dì rất vui, nào ngồi xuống đây, ăn miếng cam đi”

“Không cần đâu, cũng đã muộn, tôi phải về rồi. Khi nào Tam gia tới hỏi, dì nhớ nói với ông rằng tôi đã đến nhận lỗi.”

Lương Nam Phương khinh thường nói, toan xoay người rời đi.

“Đứng lại”

Tô Nhan ở bên này đột nhiên bước tới, dường như muốn ngăn cô ta lại, làm rõ phải trái, nhưng đã bị Lâm Dương ngăn lại.

*Em đừng vội, đợi cha nuôi quay về đã, anh đã hứa với cha nuôi, cho ông ấy thời gian 3 ngày.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Cho cha nuôi anh thời gian ba ngày? Anh làm sao vậy?

Ba ngày sau cha nuôi anh không thể khiến cô ta đến xin lỗi. Anh còn muốn làm gì nữa? Anh có thể hủy hoại Lương gia sao?” Tô Nhan hơi khó chịu nhìn anh: “ Lúc trước em nói đi, anh lại không đi, giờ người ta tới đây, anh cũng không dám lên tiếng. Lâm Dương rốt cuộc anh làm được việc gì?”

Cô không hy vọng Lương Nam Phương tự cúi mình, cô chỉ hy vọng Lâm Dương có thể ra mặt trách mắng vài câu, ít nhất như vậy sẽ khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương vẫn lựa chọn im lặng.

Nếu như không phải lúc trước ở trụ cầu Lâm Dương không có mặt, cô tự mình chịu uất ức, chả trách giờ Lâm Dương thấy người ta ở ngay trước mặt mà vẫn không ra tay, chuyện này làm sao có thể không khiến người ta đau lòng được chứ?

Lương Nam Phương liếc nhìn Tô Nhan, sau đó nhìn Lâm Dương, khóe miệng cong lên, giễu cợt: “Gái điềm kết đôi cùng chó, quả là độc nhất vô nhị, xứng đôi vừa lứa nha!

Ha ha!”

Nói xong cô ta liền rời khỏi tiễn viện.

Phổi Tô Nhan như sắp nỗ tung.

“Tiểu Nhan, em yên tâm, anh sẽ đòi lại công bằng cho em.” Lâm Dương vội vàng giải thích.

“Không cần, giờ em chỉ muốn quay về Giang Thành, em không muốn ở lại nơi này thêm một giây một phút nào nữa.” Tô Nhan hít sâu một hơi, khàn giọng nói.

Cô quá thất vọng với Lâm Dương.

Lâm Dương im lặng một lúc, xem giờ trên điện thoại rồi nói: “Buỏi tối anh sẽ đặt vé máy bay cho em.”

“Không cần, đặt vé đường sắt cao tốc đi, vé máy bay hiện giờ đất quá, ngồi tàu cao tốc đi về có lợi hơn, lúc trước là do tình hình của mẹ nuôi có hơi gấp gáp, đặc biệt. Nhưng từ nay về sau anh tiêu tiền đừng có vung tay quá trán nữa, tiết kiệm một chút.” Tô Nhan khẽ nói.

Lâm Dương im lặng hồi lâu, rồi gật đầu.

Ăn tối xong, Tô Nhan thu dọn một chút rồi cùng Lâm Dương ngồi xe đến ga đường sắt.

“Anh không về à?” Tô Nhan nghi hoặc hỏi khi thấy Lâm Dương không định qua kiểm tra an ninh.

“Anh chỉ mua một vé cho em, tiểu Nhan, em về trước đi.”

*Thế còn anh?”

“Anh sẽ về sau, anh ở lại cùng mẹ, em mau về giải quyết chuyện của công ty đi.” Lâm Dương cười nói.

Tô Nhan do dự một chút, nhưng vẫn gật đầu: “Vậy được rồi, em về trước, khi nào anh về tới Giang Thành nhớ gọi cho em.”

“Được” Lâm Dương cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 583


Chương 583:

Tô Nhan qua cửa kiểm tra an ninh, đi tới phòng chờ.

Lâm Dương lặng lẽ nhìn bóng lưng cô, nhỏ giọng kêu: “

Vệ Yến”

“Lâm tiên sinh” Một người phụ nữ xinh đẹp bước ra từ đám đông.

*Đi, bảo vệ vợ tôi đến Giang Thành an toàn”

“Vâng”

Vệ Yến gật đầu, rồi đi qua cửa an ninh.

Lâm Dương quay lại Lương gia, tiếp tục ngồi ở tiểu viện.

Khoảng 8 giờ, cửa tiểu viện bị đầy vào.

Lương Sinh vẻ mặt bất an trông rất kho coi bước vào.

Anh ta nhìn Lâm Dương, lưỡng lự hồi lâu mới bước đến chỗ anh.

“Không cần nói nữa.” Lâm Dương nhìn thấy bộ dạng khó coi của anh ta thẳng thắn nói.

“Lâm tiên sinh…” Lương Sinh còn muốn nói gì đó “Tôi đã đưa vợ tôi về lại Giang Thành rồi. Vì tôi sớm đã biết bên phía cha nuôi sẽ không có kết quả gì, rốt cuộc thái độ của Lương Nam Phương lúc chiều đã nói lên tất cả.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Lâm tiên sinh… xin hãy cho chúng tôi thêm chút thời gian.” Lương Sinh vội nói.

Lâm Dương nhìn hắn, nhỏ giọng cười nói: “Cho các người thêm thời gian? Câu này hẳn là lão tiên sinh Lương Vệ Quốc bảo cậu nói với tôi đúng không?”

“Chuyện này…”

“Lương lão gia tử nhất định cho rằng thời gian có thể xóa nhòa tất cả, vì thế ông ấy muốn kéo dài thời gian, chờ tôi nguôi giận, sự việc cứ thế qua đi, phải không?”

“Không không không, Lâm tiên sinh, ông tôi tuyệt đối không nghĩ như thế!”

“Được rồi được rồi, không cần nói thêm nữa. Cha nuôi tôi thì sao? Tôi định gặp ông ấy sau đó quay về Giang Thành.” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Cái đó…chú Nghiêm ông ấy … ông ấy… ông ấy có việc..

đi ra ngoài rồi.” Lương Sinh bối rối nói.

*Ò…Ông ấy ra ngoài có việc sao?” Lâm Dương gật nhẹ đầu, trên mặt không có chút tức giận nào.

“Ông ấy… ông ấy không xảy ra chuyện gì cả, Lâm tiên sinh, anh đường nghĩ lung tung …” Lương Sinh vội vàng nói.

“Tiểu Sinh à, cậu đừng sợ, tôi đã nói rồi, tôi định sẽ quay về Giang Thành, chuyện này kết thúc tại đây. Tôi cũng đã nói tới mức này rồi, cậu vẫn còn nói dối tôi sao? Cậu yên tâm, tôi không gây sự!” Lâm Dương cười nói: “Cậu còn không mau nói cho sự thật cho tôi!”

“Chuyện này…”

Lương Sinh do dự, không biết qua bao lâu, anh ta mới thở dài, nhỏ giọng nói: “Chú Nghiêm tìm Đại gia chủ trì công đạo, nhưng chú ấy đã quỳ hai ngày ở chỗ Đại gia rồi mà vẫn không gặp được người, còn bị Nhị gia… ông ấy…”

“Ông ta làm sao?”

“Bị Nhị gia bạt tai mấy cái, gẫy máy cái răng. Nhị gia còn mắng chú ấy không biết tốt xấu…giờ chú ấy mặt mũi biến dạng, nên không gặp anh được…” Lương Sinh thấp giọng nói.

Lâm Dương nhè nhẹ gật đầu, nét mặt không chút thay đổi.

“Lâm tiên sinh, anh đừng giận…” Lương Sinh vội vàng nói.

Nhưng lúc này, Lâm Dương không nói một lời.

Anh đặt tách trà xuống, bước vào phòng.

“Mẹ, con quay về trước.”

“Quay về Giang Thành sao?”

“Gần như thế.”

“Vậy cũng được, trên đường chú ý an toàn, gọi điện cho mẹ nhiều hon nhé.” Lương Thu Yến cũng không muốn giữ anh lại, trong lòng bà cảm thấy rất hỗ thẹn với Lâm Dương.

Lâm Dượng gật gật đầu, bước nhanh ra khỏi Lương gia.

“Lâm tiên sinh, tôi tiễn anh!”

Lương Sinh vội bước theo.

Lâm Dương cũng không ngăn cản.

Không lâu sau hai người đã ra khỏi cửa Lương gia.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 584


Chương 584:

Nhưng… ra khỏi cửa lớn Lương gia khoảng mười bước chân, Lâm Dương dừng lại…

“Lâm tiên sinh, có cần tôi chuẩn bị xe cho anh không?”

Lương Sinh hỏi.

“Không cần thiết”

Lâm Dương quay người, lấy ra một cây ngân châm, đâm vào cổ mình.

Trong phút chốc, khuôn mặt anh thay đổi giống như thiên thần, đôi mắt lạnh lùng, lạnh lẽo nhìn Lương Sinh bên này.

“Tôi vẫn còn chuyện chưa làm xong, khi nào làm xong tôi sẽ quay về Giang Thành!”

“Vẫn còn chuyện chưa làm?” Lương Sinh sửng sốt: “Là chuyện gì vậy?”

“Là chuyện các người không làm được!” Lâm Dương bình thản nói.

Đêm khuya ở Lương gia “Chuyện chúng tôi không làm được?” Lương Sinh ngây người, hoàn toàn không không hiểu ý tứ của những lời này.

Tuy nhiên, vào lúc này từ trong lùm cây trên đường cao tốc phía sau Lâm Dương rất nhiều thân ảnh cường tráng im hơi lặng tiếng bước ra.

Những người này ai ai cũng cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân trang bị đầy đủ, thắt lưng đeo vũ khí, mặc áo chống đạn, hung hồ bước tới.

Tất cả bọn họ đều đeo mặt nạ đen, chỉ để hở đôi mắt.

Đôi mắt nào cũng đều giống như hỗ báo, lang sói, vô cùng hung dữ.

“Ahhh?”

Lương Sinh kinh hãi biến sắc.

Lâm Dương cất cây ngân châm đang cầm trên tay, bình tĩnh nói: “Lương Sinh, chuyện liên quan đến thân phận của tôi, tôi hy vọng cậu có thể tạm thời giúp tôi giữ bí mật.

Thực ra, tôi không hề có ác ý với Lương gia. Dù sao đây cũng là nhà của cha mẹ nuôi tôi. Tôi không muốn phá hủy nó, như vậy cha mẹ nuôi tôi sẽ buồn. Nhưng oan có đầu, nợ có chủ, tôi thân là con nuôi họ, cha mẹ tôi chịu oan ức, tôi phải đòi lại công bằng cho họ! Tôi đã cho cha nuôi tôi thời gian ba ngày, cũng là cho ông nội cậu, cho Lương gia thời gian ba ngày. Mặc dù đối với tôi chuyện này là lãng phí thời gian, nhưng tôi đã tận tình tận nghĩa. Vì thế các người cũng đừng có trách tôi.

Nói xong, Lâm Dương trực tiệp giơ chân đạp mạnh về phía cửa chính Lương gia.

Àm ầm!

Toàn bộ cửa lớn vỡ tung trong nháy mắt, giống như vỡ kính, mảnh vỡ văng khắp nơi, hình ảnh vô cùng chấn động.

Giữa đêm khuya toàn bộ Lương gia nhón nháo, ầm ï cả lên.

“Chuyện gì xảy ra thế?”

*Cổng lớn bị làm sao?”

“Có cái gì nỗ à?”

Những tiếng hét kinh hoàng, hoang mạng sợ hãi liên tục vang lên từ bên trong nơi ở của Lương gia.

Lâm Dương liếc sang nhìn Lương Sinh đang đờ người ra vì kinh hãi nói: ‘Nếu không muốn phiền phức thì hãy đi nói với ông nội cậu, các người đừng lộ diện!”

Nói xong, Lâm Dương trực tiếp đạp cửa bước vào.

“Lâm tiên sinh! Xin đợi một chút! Lâm tiên sinh!”

Lương Sinh thần sắc kinh hãi, vội vàng đuổi theo, muốn túm lấy Lâm Dương ngăn cản anh, nhưng một người đàn ông cường tráng bên cạnh đã xách anh ta lên như xách một còn gà, túm lấy anh ta rồi sau đó đẩy anh ta ra sau.

“Oái!”

Mông Lương Sinh rơi phịch xuống đấy, suýt chút nữa thì người ngã ngựa đổ.

Đám người cường tráng lực lưỡng theo Lâm Dương lần lượt tiền vào Lương gia.

Anh ta nào đã từng gặp qua trận chiến như thế này?

Lương Sinh không buồn quan tâm đến cái mông sắp vỡ đôi của mình, vội vàng đứng dậy lấy điện thoại gọi cho Lương Vệ Quốc.

Đại sảnh Lương gia Lương Khánh Tùng, Lương Vệ Quốc, Lương Dự và nhóm thành viên cấp cao trong gia tộc đang ngòi.

Mọi người trông rất nghiêm túc, giống như đang tranh luận việc gì đó.

Sắc mặt Lương Vệ Quốc vô cùng khó coi, gương mặt lạnh băng, mày chau lại, tâm sự trùng trùng.

“Chuyện đại hội, Lương gia chúng ta đã chuẩn bị nhiều năm, lần này tuyệt đối không được phép có sai sót, nhất thiết mỗi nhà phải nghe ngóng, thăm dò tin tức Yến Kinh mang về đây, còn phải theo dõi sát sao các gia tộc ẩn thế đó.” Lương Khánh Tùng nhàn nhạt nói.

“Yên tâm đi chú hai, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.”

“Nhị gia, ngày mai đúng hạn sẽ có tin tức của mây gia tộc lớn, con sẽ trình lên ông ngay khi nhận được.”

“Lần này Lương gia chúng ta nhất định ở đại hội có thể một bước lên mây.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 585


Chương 585:

Mọi người đều thề thề thốt thót, tinh thần phán chắn vô cùng.

“Tóm lại vẫn không thể qua loa đại khái được, phải chuẩn bị chu đáo, vẹn toàn.” Lương Khánh Tùng gật gật đầu, ánh mắt dừng lại trên người Lương Vệ Quốc, vẻ mặt vô cùng khó coi, liền dò hỏi: “Tam đệ, có gì muốn nói không?”

Lương Vệ Quốc nhìn ông ta, tăm tối nói: “Bỏ chuyện đại hội sang một bên, chúng ta vẫn nên bàn về chuyện nhà Phong Nghiêm đi!”

“Ò? Chuyện của Nghiêm đệ? Chẳng phải đã giải quyết xong rồi sao? Tôi đã bảo Nam Phương đến nhận lỗi rồi, Thu Yến cũng đã tha thứ cho nó, Chú ba, chú còn chuyện gì chưa hài lòng?” Lương Dự đáp, mặt mang theo ý cười.

“ Vậy chuyện của vợ Lâm Dương và Lâm Dương thì sao?”

Lương Vệ Quốc tức giận nói.

Lương Dự trên mặt vẫn mang theo ý cười nhưng không đáp lại.

Lương Khánh Tùng hừ lạnh một tiếng, thấp giọng tức giận nói: “Vệ Quốc! Chú có ý gì đây? Chẳng lẽ lời tôi đã nói còn chưa đủ rõ ràng sao? Lương gia không thể cúi đầu, nhất là cúi đầu trước loại người bình thường này! Chú nghe không hiểu lời tôi nói à?2”

“Nhưng…” Lương Vệ Quốc còn muôn nói, nhưng đã bị Lương Dự cắt ngang “Chú ba, đừng nói nữa, người phụ nữ tên Tô Nhan đã đi rồi, tôi nghe nói tên Lâm Dương đó hình như cũng rời khỏi Lương gia rồi, bọn bọ đều không quan tâm nữa, chú tức giận cái gì chứ? Chuyện này kết thúc như vậy đi. Hiện giờ gia đình chúng ta phải tích cực chuẩn bị chuyện đại hội.

không cần vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà sứt mẻ tình cảm lúc này. Chú là chưởng sự của chỉ ba, cần phải lấy đại cục làm trọng. Nếu mọi người ở chỉ ba biết chú vì chuyện vặt vãnh này mà tranh cãi với chúng tôi, thì nhất định họ sẽ không vui, phải không?” Lương Dự cười thâm thúy Những lời này rõ ràng hữu dụng hơn những lời Lương Khánh Tùng vừa nói.

Lương Vệ Quốc lập tức á khẩu.

Lương Khánh Tùng thầm gật đầu với Lâm Dự. Ông ta rất hài lòng với đứa con trai này, cũng có ý giao Chỉ hai cho hắn quản lý.

Thực ra Lương Vệ Quốc không phải là không biết chuyện này, chuyện này nói to là to nói nhỏ là nhỏ, nhưng đã lan truyền khắp Lương gia, rất nhiều người ở chỉ ba cảm thấy Lương Vệ Quốc chuyện bé xé ra to. Hai người đến từ Giang Thành, kỳ thực một kẻ là rác rưởi bị Lâm gia vứt bỏ, cúi đầu trước hắn ư? Thế chẳng phải quá mắt mặt sao?

Đã có người của chỉ ba khua môi múa mép sau lưng Lương Vệ Quốc.

Lương Vệ Quốc có nỗi khổ không nói ra được!

Ai là rác rưởi của Lâm gia?

Thế mà lại chính là Đại Long của Lâm gia!

Lương Vệ Quốc liên tục thở dài, gương mặt già nua hết sức bất lực.

Lúc này ông cũng chỉ có thể hy vọng Lâm thần y thực sự không để tâm đến chuyện này nữa, thì mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây.

Nhưng đúng lúc này…

Am!

Một tiếng nỗ kinh hoàng làm chấn động cả Lương gia.

“Chuyện gì xảy ra thế?”

Toàn bộ Lương gia vô cùng sửng sót, kinh hãi bật dậy khỏi ghế.

Lương Khánh Tùng không khỏi chau mày.

*“Xảy ra chuyện gì vậy? A Hào, ngươi mau đi xem xem.”

Lương Dự nói với một người họ Lương đang đứng ở cửa.

Người đàn ông tên A Hào lập tức chạy đi.

Lương Vệ Quốc ù hết cả đầu, cũng không rõ xảy ra chuyện gì.

Nhưng đúng lúc này, chiêc điện thoại dùng đã lâu năm trong túi áo ông ta rung lên.

Lương Vệ Quốc vội lấy ra, nhìn màn hình hiển thị là cháu trai của ông ta Lương Sinh. Gương mặt già nua lập tức biển đổi, một dự cảm không lành ập tới.

Ông ta lưỡng lự rồi sau đó bàn tay run rẩy bấm phím nhận điện thoại.

“Ông nội, không xong rồi! Lâm thần y đánh vào rồi!” Lương Sinh kêu gào khản cổ.

Thân thể già nua của Lương Vệ Quốc chấn động mạnh, kinh hãi bật dậy: “Con nói cái gì?”

“Lâm thần y đánh vào rồi, anh ta đánh vào rồi! Ông nội, ông phải nghĩ cách đi …” Lương Sinh khóc không ra nước mắt nói.

“Sao lại thành thế này?”

Lương Vệ Quốc há hốc mồm, đầu óc trồng rỗng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 586


Chương 586:

Lúc này…

“Nhị gia! Tam gia! Dự thiếu! Không hay rồi, có … có người đánh vào cửa Lương gia chúng ta rồi!” Người vừa chạy đi lúc trước A Hào vội vàng chạy vào đại sảnh, hoảng sợ hét lên…

Ngay khi lời vừa dứt, tất cả đám người Lương gia đồng loạt bật dậy khỏi ghế.

Đánh vào Lương gia?

Là kẻ nào điên rồ như thế?

Đây là Lương gia ở Yến Kinh nha!

Đây là gia tộc lớn ở Yến Kinh đó!

Cho dù là các gia tộc quyền thế như Lâm gia, Tư Mã thế gia cũng không dám ra tay liều lĩnh như thế?

Vậy rốt cuộc là kẻ nào to gan lớn mật như vậy?

Người Lương gia đều cảm thấy khó tin, không thể tưởng tượng nổi cho rằng mình đã nghe nhằm rồi.

Trái lại, Lương Khánh Tùng vẫn ngồi im trên ghế như cũ, yên lặng uống trà, giống như Thái Sơn băng vu tiền nhi sắc bát cải (*), sau đó nhàn nhạt mở miệng nói: “Triệu tập toàn bộ đội Lương lại, lập tức hạ gục đám người không biết sống chết cả gan làm loạn đó đó, nhớ rõ, không cho chúng báo cảnh sát. Những kẻ này phải bị trừng trị theo quy củ của Lương gia.”

(°)Chỉ sự điềm tĩnh không nao núng trước việc nguy hiểm, núi thái sơn có sụp đổ ngay trước mắt thần sắc không đổi.

“Vâng, Nhị gia”

A Hào lập tức chạy đi.

“Thật là chó mèo gì cũng mò đến Lương gia chúng ta gây sự được.”

“Rốt cuộc là kẻ điên nào tới vậy?”

“Đợi lát nữa chế ngự được bọn chúng rồi, đem chúng qua đây hỏi rõ là được rồi.”

Mấy người Lương gia hừ giọng khinh thường nói.

“Mọi người tiếp tục họp đi thôi.” Lương Khánh Tùng cầm chén trà lên bình tĩnh nói.

Mọi người nhao nhao ngồi xuống.

Quả thực, mấy loại chuyện như thế này thoạt nghe rất chất động, những nghĩ tới nơi này là nơi nào thì đám người Lương gia ở đại sảnh cũng không còn cảm thấy sợ hãi nữa.

Nhưng .. Sắc mặt Lương Vệ Quốc vô cùng tái nhợt, sau khi hỏi han Lương Sinh cả người vẫn đờ ra tại chỗ, gương mặt già nua đầy lo lắng.

“Vệ Quốc, chú lại làm sao vậy?” Lương Khánh Tùng nhàn nhạt hỏi “Nhị ca, anh mau đi xem sao đi, có khả năng xảy ra chuyện lớn rồi.” Lương Vệ Quốc mắấp máy môi, ngập ngừng nói, vô cùng nghiêm túc.

Ông ta vừa dứt lời không ít người cười nhạo.

“Tam gia lại nói đùa rồi.”

“Chuyện lớn? Ở Lương gia chúng ta có thể xảy ra chuyện lớn gì chứ?”

Lương Dự cũng không nhịn được nhéch miệng cười nói: “Tam thúc, gần đây thúc làm sao vậy? Chẳng nhẽ lúc trước bệnh nặng đã làm thúc mát đi khả năng phán đoán rồi sao? Nơi này là Lương gia, Yến Kinh Lương gia. Tất nhiên là lâu lắm rồi chúng ta không gặp phải kẻ điên nào tự tiện xông vào Lương gia như thế này, nhưng không có nghĩa là không có. Hà cớ gì mà thúc lại để ý đến máy tên cầu tử không biết sống chết này?”

“Các người…” Lương Vệ Quốc tức đến đỏ cả mặt, ngực đau thắt một hồi, giống như phát bệnh. Ông ta vội vàng hít thở sâu vài lần, xoa xoa ngực, sau đó vung tay nói: “Được!

Được! Đã biết các người không thèm quan tâm, vậy cứ coi như tôi chưa nói gì cả!”

Nói xong Lương Vệ Quốc ngồi xuống ghế, vẻ mặt tức giận không nói thêm lời nào.

Lương Khánh Tùng cũng không buồn phản ứng lại với Lương Vệ Quốc, tiếp tục cùng mọi người thương thảo chuyện đại hội.

Nhưng đúng lúc này, tiếng ồn ào náo động bên ngoài đại sảnh ngày một lớn hơn.

Mọi người có thể nghe thấy rõ trong đó có tiếng la hét, kêu gào thảm thiết, còn có tiếng hoảng sợ cầu xin.

“Hả?”

Lương Khánh Tùng thầm cau mày.

Lương Dự bát giác không kiềm chế được nữa đúng dậy, ngó ra phía bên ngoài đại sảnh nhìn xem là chuyện gì.

Đột nhiên có vài thân ảnh từ bên ngoài đại sảnh bước vào.

Những người này ai ai cũng lực lưỡng, cao gần hai mét, tay cầm gậy côn dài, đeo mặt nạ, trên người còn đeo cả mã tấu và súng ống, dáng vẻ hiên ngang, từng bước tiến vào đại sảnh Lương gia.

Sau khi tiến vào, liền đứng cạnh tất cả cửa sổ và cửa ra vào của đại sảnh, phong tỏa bao vây hoàn toàn nơi này.

Ánh mắt máy vị gia chủ Lương gia mờ mịt, đông cứng.

Mặc dù không nhiều người đi vào, nhưng vô hình trung đã phong tỏa, chặn đứng hét đường thoát thân của tất cả mọi người…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 587


Chương 587:

“Các người là ai?”

“To gan! Người đâu, mau bắt hết chúng lại cho tôi!”

*Hộ vệ! Hộ vệ đâu? Chết hét rồi hả?”

Mấy vị gia chủ cấp cao của Lương gia trong đại sảnh bừng bừng lửa giận, nhao nhao đứng dậy trọn mắt giận giữ nhìn đám người vừa xông vào, lại có người cao giọng gọi cứu trợ.

Lông mày già nua của Lương Khánh Tùng sa sằm.

Mặt Lương Dự đông cứng, liếc nhìn đám người lực lưỡng vừa xông vào, tức giận nói: “Các người là ai? Làm cái gì thế hả?”

Nhưng … những người này cứ thê phót lờ lời nói của Lương Dự.

Đúng lúc này, một bóng người từ bên ngoài đại sảnh bước vào.

*Bọn họ là ai không quan trọng, quan trọng là họ ở đây để làm gì!”

Lời vừa nói, tất cả đám người Lương gia rào rào phóng tầm mắt về phía âm thanh phát ra.

Lương Vệ Quốc cũng không nhịn được liếc nhìn sang, vừa nhìn thấy người đi vào, ngay lập tức thở dài.

Người vừa bước vào là một người đàn ông mặc vest đen, dáng người vô cùng rắn rỏi, cao ráo, hai mắt long lanh có hồn, nét mặt tựa thiên thần, vô cùng hoàn mỹ, thần sắc cũng là vân đạm phong kinh, nhưng nếu nhìn kỹ có thể thấy sự lạnh lùng băng giá ẩn sâu trong ánh mắt của anh Ấy.

Đám người Lương gia vô cùng ngạc nhiên.

“Cậu là???”

“Có thể các người không nhận ra tôi, nhưng nhiều người thích gọi tôi là Lâm thần y.” Lâm Dương kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, tự mình rót một chén trà rồi nhấp một ngụm.

Đứng cạnh anh cũng là một người đàn ông lực lưỡng, chính là người lúc trước bị Lâm Dương túm cổ ở khách sạn.

Anh ta chính là đội trưởng của đội binh vương này.

Lúc trước anh ta bị Lâm Dương xách lên như xách gà, cảm thầy rất mắt mặt. Mặc dù thấy rằng Lâm Dương rất có thực lực, nhưng trong lòng vẫn nhát định không phục, dẫu sao lúc đó Lâm Dương đã làm anh ta tự mắt mặt trước bao nhiêu thuộc hạ như vậy, anh ta làm sao có thể chịu được giọng điệu này?

Chỉ là bên trên đã dặn dò, anh ta cũng không có cách nào khác, dù trong lòng có tức giận đến đâu, cũng phải giúp tiểu tử này làm xong việc của hắn rồi tính tiếp.

Nhưng tên tiểu tử này cũng cứng rắn kiên cường gớm, lại dám đưa bọn họ đến Lương gia gây sự, khà khà, để xem lần này kết cục của hắn ra sao.

Tên đội trưởng binh vương này trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng cực vui vẻ, chuẩn bị xem náo nhiệt.

Nghe Lâm Dương giới thiệu xong, đám người Lương gia ai nấy đều lấy làm lạ.

“Lâm thần y? Cậu là Lâm thần y?” Có người kêu thất thanh.

“Cậu chính là Lâm thần y đã chữa khỏi bệnh cho Tam thúc?” Lương Dự không nhin được hỏi, hắn nhìn Lâm Dương từ đầu đến chân, rồi lại nhìn sang Lương Vệ Quốc như muốn chứng thực.

Lương Vệ Quốc nhắm mắt, không nói một lời, giống như đứng ngoài cuộc.

Lương Sinh đã đem những lời của Lâm Dương nói cho ông ta, ông ta cũng lười can dự vào.

Sự việc đã phát triển đến mức độ này rồi, ông ta đã không thể khống chế được nữa, chỉ đành mặc cho số phận vậy…

“Không ngờ tới Lâm thần y trong truyền thuyết thật sự là người trẻ tuổi như vậy, thật đúng là giang sơn đại hữu nhân tài xuất (*) nha! Lâm thần y, Lương gia chúng tôi luôn ngưỡng mộ cậu, cũng rất hoan nghênh cậu tới. Nhưng mà cậu dùng phương thức này, đêm hôm đến Lương gia chúng tôi, có phải là không thể nào nói nổi không?” Lương Khánh Tùng lãnh đạm nhìn Lâm Dương, chậm rãi nói.

() Giang sơn tươi đẹp mỗi thời điểm đều có nhân vật tài hoa hơn người xuất hiện Nhưng… Lâm Dương không thèm đếm xỉa đến Lương Khánh Tùng, mà nhìn Lương Dự nói: “Lương Nam Phương ở đâu?”

“Nam Phương?” Lương Dự nhíu mày, dự cảm không lành, cần thận hỏi: “Lâm thần y, cậu quen con bé nhà tôi sao?

Không biết cậu tìm nó có chuyện gì?”

“Tôi cho ông năm phút”

Lâm Dương lấy điện thoại ra, bật chức năng hẹn giờ, sau đó đặt lên mặt bàn uống trà, bình thản nói: “Nội trong vòng năm phút, ông bảo Nam Phương mau tới đâu, nếu năm phút sau không có mặt thì cô ta tự chịu mọi hậu họa.”

Nói xong, Lâm Dương nhắm mắt lại.

Người Lương gia vô cùng kinh ngạc.

Vị Lâm thần y này…đang uy h**p Lương gia sao?

Nhà họ Lương đã chiếm giữ ở Yến Kinh không biết bao nhiêu năm rồi, gia tộc này có thể nói là thâm căn có đề ở đây, có mạng lưới quan hệ đan xen phức tạp, năng lượng cũng không biết mạnh đến cỡ nào.

Nhưng mà hôm nay, lại bị một thanh niên hai mươi máy tuổi uy h**p sao?

Thật nực cười!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 588


Chương 588:

Nếu như không được tận mắt chứng kiến, e rằng sẽ không có ai tin.

Tuy nhiên, không ai dám bỏ ngoài tai lời nói của nam thanh niên này!

Bởi vì đây chính là Lâm thần y!

Đây chính là truyền thuyết của y học cổ truyền Trung Quốc! Đã tạo ra vô số kỳ tích, kiểm soát sự tồn tại đáng sợ là tập đoàn Dương Hoa và Huyền Y Phái.

Mọi người vừa bàng hoàng vừa kinh ngạc.

“Lâm thần y, giữa chúng ta có phải là có hiểu lầm gì không? Tiểu nữ đã đắc tội anh ở chỗ nào sao? Nếu là như vậy, Lương Dự nguyện ý thay mặt con gái xin lỗi anh. Hy vọng anh đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tha thứ cho con bé. ” Lương Dự vội vàng tiến lên cúi đầu xin lỗi Lâm Dương.

Không thể không nói, năng lực của Lương Dự quả thực mạnh hơn Lương Phong Nghiêm, đối với thủ đoạn và thực lực này, đương nhiên không cần phải nói thêm.

Nhưng cho dù ông ta đã cúi đầu, Lâm Dương lại để ngoài tai, vẫn nhắm đôi mắt lại, không nói lời nào.

Đồng hồ đếm ngược trên điện thoại vẫn đang nhảy.

Lương Dự sững sờ.

Người nhà họ Lương cũng đều có dáng vẻ khó tin.

Lương Dự hơi nhíu mày nhìn sang Lương Khánh Tùng.

Lương Khánh Tùng cân nhắc một chút, nói với Lương Dự: “Nể mặt Lâm thần y của chúng ta đi, đi gọi Nam Phương đến, trước tiên hãy làm rõ chuyện này.”

“Bố, có lẽ nào là chuyện của Thu Yến và hai người Giang Thành đó? Rốt cuộc, Lâm thần y này là người Giang Thành.” Lương Dự cần thận hỏi.

“Nếu thật sự là như vậy thì càng dễ làm rồi. Lâm thần y này có thể vì hai người Giang Thành đó mà đến nhà họ Lương của chúng ta đòi lại công bằng. Điều này càng chứng tỏ Lâm thần y đứng sau hai người đó. Không phải nói Lâm Dương là con trai nuôi của Thu Yến sao? Bằng cách này, chúng ta không phải có thể thuận thế nắm được đường dây của Lâm thần y sao? Bảo Nam Phương xin lỗi thì có sao? Bây giờ đã có rất nhiều thế lực muốn lôi kéo Lâm Thần Y, theo như bồ biết thì gia tộc Tư Mã đã hành động rồi, nếu như chúng ta có thể nhanh hơn người khác.

một bước, nắm được sức mạnh của Lâm thần y, vậy thì chúng ta sẽ có một lợi thế rất lớn tại đại hội. ” Lương Khánh Tùng thấp giọng nói.

Lương Dự nghe vậy, đôi mắt lập tức sáng ngời: “Vẫn là bố có cao kiên.”

“Thời gian không còn nhiều nữa, đi đêm Nam Phương tới đi, cúi đầu với Lâm thần y, chúng ta không mắt mặt!”

“Vâng!”

Lương Dự gật đầu, lập tức bảo A Hào đi xuống.

Người nhà họ Lương thì thầm nói riêng, một số ghét bỏ Lâm Dương, một số thì lộ ra ánh mắt ghen tị, hiện trường có vẻ hơi ồn ào.

*Thủ lĩnh, nếu như người này thật sự muốn gây chuyện với nhà họ Lương, chúng ta thật sự giúp anh ta sao?” Lúc.

này, một vị binh vương bước đến bên cạnh đội trưởng, khẽ liếc nhìn Lâm Dương, hạ giọng cần thận nói.

“Giúp, đương nhiên phải giúp. Chủ tịch của công ty đích thân ra lệnh cho chúng ta bằng mọi giá phải đáp ứng yêu cầu của Lâm tiên sinh này. Lời của chủ tịch các cậu còn dám không nghe sao?” Đội trưởng âm thầm hừ nói.

“Nhưng mà … nói thật, mặc dù các anh em ở đây đều là binh vương từ khắp nơi đến, sức mạnh phi thường, nhưng chỉ dựa vào chúng ta… muốn lật đổ toàn bộ nhà họ Lương sao? E rằng chỉ là tên ngốc nói mớ. Theo như tôi biết, nhà họ Lương có lai lịch vững chắc, không phải chỉ giống như đám tôm cá hôi hám mà chúng ta gặp phải trước đây… “

“Tên nhóc cậu sao lại than thở nhiều như vậy? Cứ làm tốt việc của chúng ta là được rồi, nếu như cậu sợ thì nhanh chóng cút đi.”

“Thủ lĩnh, tôi không sợ, chỉ là … chỉ là có chút lo lắng…”

“Lo lắng? Hừ, tôi biết sự kiêng ky của cậu, nhưng mà tôi phải nói cho cậu biết tên nhóc, chúng ta không nói nhất định phải lật đổ nhà họ Lương, phải không?”

“Thủ lĩnh, ý của anh là…”

“Trước tiên hãy nói chuyện với anh Lâm, nếu như thật sự không đánh lại nhà họ Lương thì chúng ta rút lui! Tôi nghĩ vị Lâm tiên sinh này chắc chắn cũng không muốn giao chiến ở đây đúng không?” Đội trưởng Binh Vương cười nhạt nói.

Binh vương kia vừa nghe vậy, chợt hiểu ra: “Đúng vậy …

dù sao thì chúng ta cũng phải rút, bây giờ chẳng qua chỉ là đang giả vờ cứng rắn.”

“Còn không phải sao? Nếu như không có chúng ta, cậu cho rằng vị Lâm Tiên Sinh này dám bình tĩnh mà ngồi như vậy sao?” Đội trưởng Binh Vương cười nhẹ nói.

Lúc này, bên ngoài đại sảnh có tiếng ồn ào vang lên.

Mọi người ngừng bàn tán, lần lượt nhìn ra ngoài hành lang.

Lại nhìn thấy A Hào lôi một người phụ nữ trang điểm đậm chạy vào đây.

Người phụ nữ có vẻ như rất không muốn tới, nhưng sức lực của cô ta không mạnh bằng A Hạo, bị kéo tới.

*A Hào, đồ chết tiệt thả tôi ra, bà đây còn phải tham gia bữa tiệc, nhanh thả tay ra, đồ chó điên nhà anh!” Lương Nam Phương tức giận hét lên, vừa cào vừa cấu vừa đá vào người A Hào.

Nhưng A Hào, người luôn nghe lời Lương Nam Phương lại không thèm đếm xỉa đến cô ta, liều mạng kéo cô ta đến đây.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 589


Chương 598:

Cho đến khi Lương Nam Phương đến trước đại sảnh, nhìn thấy tình huống bên trong, lúc này mới sững người.

“Cút qua đây!” Lương Dự vẻ mặt nghiêm nghị hét lớn nói.

Lương Nam Phương giật mình toàn thân như bị điện giật, sau đó cúi đầu, có chút sợ hãi bước vào đại sảnh.

Cô ta từ khóe mắt liếc nhìn Lâm Dương, lập tức bị khuôn mặt tuần tú như nam thần hút hồn.

“Oa, đẹp… đẹp trai quá…”

Lương Nam Phương tim đập dữ dội, ánh mắt có chút không rời được.

Gương mặt điển trai như vậy có thể nói là độc nhất vô nhị ở Trung Quốc, ai có thể cưỡng lại được chứ?

Cô ta vốn dĩ chính là một người thích soái ca, bất kể tuổi tác, cứ cách ba đến năm ngày lại đổi bạn trai, đương nhiên những người bạn trai này không phải là thèm muốn khuôn mặt đầy phán son của cô ta, mà là tiền của cô ta và cây đại thụ nhà họ Lương.

“Bố, người này… là ai vậy?” Lương Nam Phương vội vàng hỏi Lương Dự.

“Vị này là Lâm thân y!”

Lương Dự sắc mặt lạnh lùng, trừng mắt nhìn Lương Nam Phương khịt mũi nói: “Con nói xem con đã gây chuyện gì với Lâm thần y? Để Lâm thần y nổi giận đùng đùng tới nhà họ Lương tìm con! Con còn không mau đi qua xin lỗi Lâm thần y? Nhanh lên! “

“Xin lỗi?”

Lương Nam Phương có chút sững sờ: “Xin lỗi cái gì?”

“Làm sao bố biết con phải xin lỗi cái gì? Tóm lại con bước lên nói chuyện thật rõ ràng với Lâm thần y, nghe thấy chưa?” Lương Dự lại hét lên.

Lương Nam Phương đầu óc mờ mịt, nhưng sau một lúc, khóe miệng nhéch lên, bước về phía trước.

“Lâm thần y, xin chào, tôi tên là Lương Nam Phương, hình như đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đúng không?

Nếu như anh có hiểu lầm gì về tôi, buổi tối chúng ta có thể tìm một nhà hàng, ngồi xuống từ từ nói chuyện.” Lương Nam Phương âm thầm nháy mắt, khuôn mặt mang theo nụ cười nói.

Mặc dù cô ta không biết chuyện gì đang xảy ra với Lâm thần y này, nhưng cô ta tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ lỡ cơ hội tốt để câu đàn ông.

Nhưng mà…

Lâm Dương vẫn bỏ ngoài tai.

Anh mở mát ra, nhìn lướt qua điện thoại, sau đó xóa bộ đếm thời gian.

“Lương Dự.”

“Lâm thần y, anh có gì chỉ giáo sao?” Lương Dự hỏi.

“Lập tức bảo Lương Nam Phương quỳ xuống! Sau đó chặt đứt mười ngón tay của cô ta. Lần này, tôi cũng sẽ cho anh thời gian năm phút như vậy.” Lâm Dương bình tĩnh nói, sau đó lại ấn đồng hò …

Khi lời này rơi xuống, những người trong toàn bộ căn phòng trái tim gần như ngừng đập …

Chặt mười ngón tay của Lương Nam Phương? Lâm thần y đang làm cái gì vậy?

Bộ não của người nhà họ Lương toàn bộ đều nổ tung, hoàn toàn trồng rỗng.

Lương Nam Phương sợ hãi sững sờ ngay tại chỗ, hai mắt trợn to cực đại, hai chân lắc lư, suýt chút nữa quỳ trên mặt đất.

Lương Khánh Tùng càng đứng dậy khỏi ghế, không thể ngồi yên được nữa.

“Mẹ kiếp, vị Lâm tiên sinh này đủ tàn nhẫn lắm!”

“Dù sao có chúng ta ở phía sau chống lưng, anh ta đương nhiên là kiêu ngạo rồi!”

Những vệ sĩ át chủ bài đó thì thầm nói riêng.

“Lâm thần y, anh … tiểu nữ rốt cuộc đã đắc tội với anh ở chỗ nào? Tại sao anh lại muốn dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy để trừng phạt tiểu nữ?” Lương Dự không thể nào tin được hét lên.

“Tàn nhẫn sao? Tôi cảm thấy vẫn còn chưa đủ. Cô ta ra tay với một người bệnh sắp chết. So với hành vi gần như giết người của cô ta, tôi thì có tính là gì? Lương Nam Phương cô ta dám giết người, tôi chỉ chặt mười ngón tay của cô ta, không phải đã rất nhân từ rồi sao? “Lâm Dương bình tĩnh nói.

Ngay khi lời này được nói ra, người nhà họ Lương ở hiện trường trong lòng chợt nhận ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 590


Chương 590:

“Hóa ra… Lâm tiên sinh quả nhiên là vì Thu Yến mà đến?”

Lương Khánh Tùng trầm giọng nói: “Nhưng mà chuyện của Thu Yến, nhà họ Lương của chúng tôi đã giải quyết rồi, Nam Phương đã xin lỗi Thu Yến, và Thu Yến cũng đã tha thứ cho Nam Phương, Lâm thần y, anh vẫn chưa hài lòng sao?”

“Vậy Tô Nhan thì sao?” Lâm Thiếu Dương nhìn Lương Khánh Tùng.

Lương Khánh Tùng giật mình.

“Tô… cô Tô Nhan?” Lương Dự cũng có chút phát hoảng.

Không lẽ … vị Lâm tiên sinh này còn muốn chống lưng cho Tô Nhan sao?

Mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên.

Lương Nam Phương không chịu nổi nữa, cô ta từ trong kinh ngạc hoàn hồn lại, đột ngột đứng thẳng người lên trừng mắt nhìn Lâm Dương mắng chửi: “Dựa vào cái gì chứ? Đồ chết tiệt nhà anh là ai chứ, muốn chặt mười ngón tay của bà đây sao? Anh cho rằng anh làm được sao? Đồ chó! Cút cho tôi! “

Mặc dù khuôn mặt đẹp trai của Lâm Dương khiến Lương Nam Phương rất động lòng, nhưng sau khi nghe thấy lời nói của Lâm Dương, trong lòng của Lương Nam Phương chỉ hận không thể đánh nát thân thể của Lâm Dương.

Cô ta đường đường là tiểu thư của nhà họ Lương, đã từng thấy qua một người kiêu ngạo như vậy chưa?

Cho dù phải chặt ngón tay, đó cũng chỉ có thể là cô ta chặt ngón tay của người khác, ai có năng lực lớn như vậy mà dám động đến cô ta?

Tuy nhiên, mặc cho Lương Nam Phương mắng chửi như thế nào, Lâm Dương cũng không thèm quan tâm, chỉ nhắm mắt lại, để đồng hồ hẹn giờ trên điện thoại ở bên cạnh tiếp tục nhảy.

Ba phút đã trôi qua rồi.

Những lời mắng mỏ của Lương Nam Phương không hề giảm đi một chút nào.

Nhưng Lương Dự lại trở nên lo lắng.

Ông ta đã từng tìm hiểu về Lâm thần y.

Hiện tại, Huyền Y Phái và tập đoàn Dương Hoa có thể nói là đang ở trên ánh đèn sân khấu, phát triển thịnh vượng, còn anh ta là nhân vật đứng đầu của tập đoàn Dương Hoa và Huyền Y Phái, đương nhiên không thể coi thường, anh ta đã nói ra lời này, làm sao có thể không tin được chứ?

Chỉ là … đây là con gái ruột của Lương Dự, cháu gái ruột của Lương Khánh Tùng.

Dù có cô ta có dã man đến đâu, cũng không đến nỗi chặt đứt mười ngón tay của cô ta chứ?

Nếu như làm như vậy, trước tiên không nói sẽ làm hại Lương Nam Phương lớn đến thế nào, e rằng nếu chuyện truyền ra ngoài, cũng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nhà họ Lương, đúng không?

Lâm thần y muốn trở thành kẻ thù của nhà họ Lương sao?

Lương Khánh Tùng sắc mặt lạnh lùng, nhìn chằm chằm Lâm Dương nói: “Anh Lâm! Thật không ngờ anh lại vì Thu Yến và Tô Nhan mà ra mặt sao? Hừ, mặc dù tôi không biết mối quan hệ của anh với bọn họ là như thế nào, nhưng anh có thể nghĩ cho bọn họ, lão phu rất vui, chỉ là chuyện này cho dù tính toán thế nào, đó đều là chuyện nhà của nhà họ Lương chúng tôi, cho dù có quản như thế nào, thì cũng sẽ không đến lượt một người ngoài như anh nhúng tay vào. Anh như vậy không phải là đã vượt quá giới hạn rồi sao? “

Lâm Dương nhắm mắt lại, vẫn im lặng.

“Lâm thần y! Anh không được đi quá xa!” Lương Khánh Tùng giận dữ lại hét lên: “Mặc dù anh còn trẻ nhưng đã có chí hướng, hăng hái, đã đạt được một số thành tích không tồi, nhưng nhà họ Lương của tôi cũng không cần phải sợ anh!”

Lâm Dương nhắm mắt, vẫn im lặng không nói gì.

“Lâm thần y! Lương Khánh Tùng hoàn toàn tức giận, nhưng mà khi ông ta vừa định nói gì đó, cuối cùng Lâm Dương cũng đã lên tiếng.

Chỉ là, câu nói của anh rất đơn giản: “Lương Khánh Tùng, chỉ còn… 30 giây nữa!”

Câu này giải thích rõ quyết tâm của Lâm Dương.

Hơi thở của Lương Khánh Tùng run lên.

Lương Dự sắc mặt lập tức thay đổi.

Lúc này, cho dù là Lương Vệ Quốc, người dường như đã đứng ngoài cuộc, cũng co chút không kìm được.

“Lâm tiên sinh …” Ông ta mở miệng, nhưng chưa kịp nói xong, Lâm Dương đã giơ tay ra hiệu cho ông ta không được nói.

Lương Vệ Quốc bắt lực thở dài, không nói nữa.

Lương Khánh Tùng cũng rất tức giận, trực tiếp nói với Lương Dự: “Đi, Dự Nhi, mời Nham đại sư đến, bố muốn xem thử, vị Lâm thần y này muốn làm gì với nhà họ Lương của tai”

“Không cần mời nữa ông hai. Nhà họ Lương xảy ra chút náo loạn, đám con cái ở phía dưới không giải quyết được.

Ông lão như tôi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Tôi cũng muốn xem thử, tên này rốt cuộc có bản lĩnh gì? Dám đến nhà họ Lương của chúng ta giở thói ngang ngược.”

Một ông cụ mặc áo xám lưng có hơi gù bước vào đại sảnh, ánh mắt già nua xấu xa nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 591


Chương 591:

“Ông nội Nham?” Lương Nam Phương nhìn thấy ông cụ bước vào lập tức vui mừng khôn xiết, vội vàng bước tới trước hét lên.

Đội trưởng nhìn chằm chằm vào ông cụ này, cảm thấy được khí tức của ông ta phi phàm, anh dũng tuyệt vời, ánh mắt ngưng trọng nói: “Ông nội Nham? Các hạ là?”

*Nham Mại!” Ông cụ thờ ơ phun ra hai chữ này.

“Cái gì? Nham Mại??”

Tắt cả các vệ sĩ át chủ bài toàn bộ đều biến sắc.

Lâm Dương trong lòng cũng không khỏi sửng sốt.

Anh đã nghe qua cái tên này rồi.

Có vẻ như là một nhân vật rất nổi tiếng trong giới võ thuật cổ đại trong nước.

Chỉ đáng tiếc anh không hòa mình vào thế giới võ thuật cổ đại, tuy rằng nghe danh nhưng không biết ông ta.

Tuy nhiên, đội trưởng lại rất kiêng kị, vội vàng thấp giọng nói: “Lâm tiên sinh, vấn đề bây giờ khá nan giải.”

“Sao vậy?” Lâm Dương nghiêng đầu bình tĩnh hỏi.

“Anh không biết Nham Mại tiền bối sao? Đây chính là một cao thủ của võ thuật cổ đại 20 năm trước, ông ta một tay bay lên trời đánh bại những nhà võ thuật cổ đại khắp trời nam đất bắc, khó gặp đói thủ. Mặc dù ông ta đã quy ẩn rất sớm nhưng cái tên của ông ta vẫn được lưu truyền trong nước, cho dù là những người trong hàng ngũ của chúng tôi hòa vào thì đối với cái tên này vẫn là giống như sét đánh ngang tai.”

“Nói như vậy, các anh không thể đánh bại ông ta sao?”

Lâm Dương lại hỏi.

“Đa phần là không phải đối thủ, Lâm tiên sinh, nhà họ Lương có nền tảng vững chắc. E rằng cao thủ không chỉ có một mình Nham Mại. Cho dù chúng tôi có đánh bại ông ta, những người còn lại của nhà họ Lương thì sao? Đây dù sao cũng là gia tộc được thừa kế hàng trăm năm. Tôi cho rằng tốt nhát là nên nhân nhượng cho khỏi phiền, nếu nhà họ Lương đồng ý xin lỗi anh, anh có thể chấp nhận, không cần phải hùng hỗ doạ người … ” Đội trưởng thấp giọng nói.

Trên thực tế, từ khi bắt đầu biết Lâm Dương sẽ động đến nhà họ Lương, những người này trong lòng đã thầm than, rốt cuộc đây cũng là nhà họ Lương, tuy rằng Lâm thần y có chút nổi tiếng, thành tích cũng quả thực đáng kinh ngạc, nhưng anh ta trông vẫn còn quá non trẻ so với một nhân vật khổng lồ như vậy.

Lâm Dương cau mày, liếc nhìn đội trưởng, sau đó khịt mũi một tiếng, mặt không biểu cảm nói: “Xem ra tố chất của công ty Man Long chẳng qua cũng chỉ là như vậy.”

Các vệ sĩ át chủ bài đều thay đổi sắc mặt.

“Lâm tiên sinh…”

“Các anh lui xuống đi.” Lâm Dương liếc nhìn điện thoại, nhàn nhạt nói: “các anh đã sợ, cứ lùi lại một bên mà xem đi, hoặc là quay về cũng được. Chuyện của nhà họ Lương không liên quan gì đến các anh! Có các anh hay không cũng như nhau, tôi có thể tự mình giải quyết! “

Những lời này chính là đã đắc tội với tât cả các đám vệ sĩ ác chủ bài rồi.

Mọi người trong lòng đều phẫn nộ.

Đội trưởng cũng âm thầm khó chịu.

Không biết tốt xấu!

Anh ta đối tốt với Lâm Dương, Lâm Dương thì sao? Nhìn giọng điệu này của anh, ngược lại là đang chê anh ta sợ: hãi sao?

Bất luận là ai đi nữa, nghe thấy những lời như vậy cũng đều không vui, càng huống hồ là những vệ sĩ ác chủ bài ngông cuồng tự cao tự đại này.

Bọn họ làm việc cho công ty Man Long không phải là vì tiền, một số người chỉ là để đền đáp ân tình của Man Long mà thôi. Đã tới thế giới này của bọn họ, tiền bạc không thẻ nào làm khó được bọn họ.

“Lâm tiên sinh, không phải là chúng tôi sợ. Chỉ là cân nhắc đến sự an toàn của cá nhân anh thôi. Cho dù hôm nay anh vui vẻ, hôm sau thì sao? Anh có thể tiêu diệt được nhà họ Lương sao? Không phải lần nào anh cũng có thể nhờ ông chủ huy động toàn bộ chúng tôi đến để bảo vệ sự an toàn của anh được. Nếu như một ngày chúng tôi không bảo vệ anh, còn nhà họ Lương thì ra tay với anh, thì phải làm sao? Anh chưa nghĩ đến điều đó sao? ” Đội trưởng trầm giọng nói.

*Lui xuống đi.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Lâm tiên sinh!”

*Không lẽ muốn tôi gọi điện thoại cho ông chủ của anh, mời anh đi xuống sao?” Lâm Dương liếc mắt nhìn anh ta.

Đội trưởng mở miệng, cuối cùng từ bỏ thuyết phục, chỉ nghiêm nghị nói: “Lâm tiên sinh, chúng tôi sẽ thực hiện nhiệm vụ của chúng tôi bảo vệ sự an toàn cho anh. Nếu như tình hình trở nên không thể kiểm soát được, chúng tôi sẽ cưỡng chế đưa anh đi. Hy vọng đến lúc đó anh sẽ lượng thứ cho dụng ý của chúng tôi. “

Lâm Dương không nói gì.

“Anh bạn nhỏ này vẫn rất thức thời, Lâm thần y, còn anh thì sao?” Lương Khánh Tùng hừ lạnh hỏi.

Lâm Dương cầm điện thoại lên, bỏ vào trong túi, bình tĩnh nhìn Lương Dự: “Năm phút đồng hồ đã qua rồi.”

Lương Dự cau mày, âm thầm khịt mũi một tiếng, cũng lười để ý tới Lâm Dương.

“Vậy được, ông Lương Dự đã không định làm theo những gì mà tôi nói, nên tôi phải đành tự mình ra tay thôi.”

Lâm Dương nhàn nhạt nói, liền đứng dậy đi về phía Lương Nam Phương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 593


Chương 593:

Bùm!

Nắm đắm rơi xuống móng vuốt, ngay lập tức làm nỗ tung móng vuốt khô héo giống như một con đại bàng của Nham Mại.

Nham Mại lại bay ra ngoài và rơi xuống đất, khi giơ tay lên thì năm ngón tay của ông ta đã bị gãy hết rồi, máu chảy.

đầm đìa, khó nắm lại được.

“Nham đại sư!”

Lương Dự vội vàng chạy tới, đỡ ông ta dậy.

“Tên nhóc này… tên nhóc này được lắm…” Nham Mại cánh tay run rẫy, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc nói.

Những vệ sĩ át chủ bài toàn bộ đều há hốc mồm.

“Hai… hai chiêu đã đánh bại Nham Mại đại sư sao?” Đội trưởng trồ mắt đứng nhìn.

“Phi thiên phá nham thức, chẳng qua chỉ như vậy.”

Lâm Dương xoay người lại đi về phía Lương Nam Phương.

“Đừng … đừng tới đây! Anh … anh không được tới đây…”

Lương Nam Phương toàn thân run rẩy, kinh hãi nhìn Lâm Dương.

Làm sao cô ta có thể ngờ rằng vị Nham Mại đại sư chấn động tứ phương kia lại không chịu nổi một đòn trước mặt Lâm Dương như vậy …

“Dừng tay!” Lương Dự vội vàng xông lên, chắn ngang trước mặt Lâm Dương, lo lắng nói: “Lâm thần y, xin tha cho tiểu nữ. Cho dù anh có yêu cầu gì, chúng tôi đều sẽ đồng ý với anh. Tôi sẽ để Nam Phương đi xin lỗi cô Tô Nhan! Tôi sẽ lập tức thu xếp máy bay để nó đi ngay! “

*Xin lỗi là rất cần thiết, nhưng ngón tay này cũng phải chặt.

Dù sao tôi cũng đã cho các ông một cơ hội rồi, là các ông không trân trọng!” Lâm Dương khàn giọng nói, sau đó giơ: tay lên.

Đội trưởng bên cạnh sửng sốt một chút, dường như nghĩ tới cái gì đó, vội vàng rút dao trên người ra, đưa cho Lâm Dương.

“Tránh ra.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Lâm thần y, thật sự… thật sự không có chỗ để thương lượng sao?” Lương Dự kinh hãi nói.

“Tránh ra!” Giọng nói của Lâm Dương trở nên lạnh lùng hơn.

Lương Dự lập tức nhìn về phía Lương Vệ Quốc, trong mắt hiện lên vẻ cầu xin.

Ông ta có thể nhìn ra, Lương Vệ Quốc có chút quan hệ với Lâm Dương.

Nhưng Lương Vệ Quốc liên tục lắc đầu, biểu thị ông ta bát lực.

“Lâm thần y! Anh không được h**p người quá đáng! Anh thật sự cho rằng không có ai trong nhà họ Lương của tôi có thể đối phó được anh sao?” Lương Khánh Tùng tức giận gầm lên.

Một lời rơi xuống.

Âm ầm…

Vô số người nhà họ Lương từ bên ngoài đại sảnh xông vào, lập tức bao vây toàn bộ đại sảnh nước cũng không thắm qua được.

“Canh giữ!”

Đội trưởng rống lên, tất cả vệ sĩ át chủ bài lập tức tạo thành một vòng vây, chặn cửa lại.

Đôi bên gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây.

Lâm Dương không thèm quan tâm, thậm chí còn không thèm liếc ra ngoài, chỉ nhìn chằm chằm vào Lương Dự trước mặt, phát ra giọng nói cực lạnh lùng: “Tôi chỉ nói một lần cuối cùng, tránh ra, nếu không, tôi cũng sẽ chặt mười ngón tay của ông! “

“BồI!I”

Lương Nam Phương phát ra tiếng gọi thảm thiết, cả người tuyệt vọng đến cực điểm.

Lương Khánh Tùng siết chặt nắm đấm, vẻ mặt già nua phẫn nộ.

Đường đường là người nhà họ Lương, ngay trong nhà họ Lương, lại bị người ta dồn vào tình cảnh như vậy.

Xấu hỏi!

Xấu hỗ làm sao!

Lương Khánh Tùng thân thể già nua kịch liệt run lên, nếu không phải ông ta tuổi già, e rằng sớm đã xông lên liều mạng với Lâm Dương rồi.

“Lương Dự, cậu tránh ra đi! Nếu không, Lâm thần y thật sự sẽ ra tay với cậu, cậu không biết võ công, không thể ngăn cản được Lâm thần yI”

Lương Dự toàn thân run rẩy, mở miệng, không biết nên nói cái gì cho tốt.

Lương Khánh Tùng không nhịn được nữa, gào thét ra lệnh: “Xông lên! Xông lên cho tôi, lôi Lâm thần y này xuống!”

Cao thủ của nhà họ Lương ở bên ngoài lập tức xông vào phát động tắn công các vệ sĩ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 594


Chương 594:

Nhưng những người này đều là những con át chủ bài hàng đầu của Bảo vệ Man Long, vệ sĩ bình thường làm sao có thể so sánh được? Mặc dù nhà họ Lương người đông thế mạnh, nhưng nhất thời, hoàn toàn không thể phá vỡ được hàng phòng ngự của những người này.

“Đi, đi điều tất cả các cao thủ Cổ Võ của nhà họ Lương chúng ta đến đây! Hôm nay tôi muốn Lâm thần y này phải chết ở đây! Tôi muốn anh ta chết!” Lương Khánh Tùng kích động gào thét.

“Ông già, ông cho rằng tôi không thể động tới ông sao?”

Lâm Dương đột nhiên quay đầu, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lương Khánh Tùng.

Lương Khánh Tùng chắn động, râu cũng đều run lên.

Lại nhìn thấy Lâm Dương giơ cao dao lên, lạnh lùng nói: “Lương Dự, ông đã không nghe lời khuyên, vậy thì đừng trách tôi, tôi sẽ hạ mười ngón tay của ông!”

Nói xong, liền muốn vung dao.

Lương Dự hơi thở run lên, trái tim như muốn nhảy lên cổ họng …

“Dừng … Dừng tay!”

Lúc này, một tiếng hét thảm thiết vang lên.

Liền nhìn thấy Lương Nam Phương đột ngột đẩy Lương Dự ra, mặt đầy nước mắt, hét lên: “Dừng tay hết đi, đừng đánh nữa, toàn bộ dừng tay lại…”

Âm thanh này khiến tất cả những người đang chiến đấu trong và ngoài đại sảnh toàn bộ đều dừng lại.

Liền nhìn thấy Lương Nam Phương đầu gối mềm yếu quỳ trên mặt đất, sau đó run rẩy giơ đôi tay ra, khóc lóc nói: “Tôi…… Tôi nguyện ý chấp nhận hình phạt của anh, xin …

xin anh tha cho bồ tôi, đừng đánh nữa… “

“Phương Nhi!” Lương Khánh Tùng sững sờ.

Lương Dự cũng vô cùng ngạc nhiên.

“Cô cuối cùng cũng hiểu chuyện một chút rồi, không đến mức để người nhà họ Lương và bó cô gặp tai họa không đáng có!” Lâm Dương gật đầu, cực kỳ hài lòng.

“Phương Nhi, sao cháu có thể quỳ gối trước loại người này? Cháu… cháu thật sự làm mắt hết mặt mũi của nhà họ Lương chúng ta!” Lương Khánh Tùng vô cùng tức giận.

“Lương Khánh Tùng! Loại người như tôi, nhà họ Lương của ông không thể quỳ xuống được sao?” Lâm Dương mặt không biểu cảm nhìn Lương Khánh Tùng.

“Anh … anh đừng đắc ý, lai lịch của nhà họ Lương chúng tôi không phải là thứ mà anh có thể tưởng tượng được, anh cũng chỉ có thể ức h**p những người không biết Cổ Võ như chúng tôi, nếu như anh cả của tôi ở đây, cao thủ cổ võ của nhà họ Lương chúng tôi đến đây. Anh cho rằng mình có thể hung hăng ngang ngược đến vậy sao?”

Lương Khánh Tùng khuôn mặt đỏ bừng, hàm răng già nua nghiền chặt.

“Đợi cao thủ cổ võ của nhà họ Lương các ông tới, tôi sẽ thử với bọn họ một chút.” Lâm Dương bình tĩnh nói, sau đó giơ con dao sắc bén lên.

Một đạo ánh sáng xoẹt qua.

Lương Nam Phương choáng váng, một lúc sau, cơn đau đớn dữ dội mới ập đến.

“AaaaaaallI”

Tiếng hét thấu tâm can cắt ngang bầu trời đêm.

Lâm Dương trả lại con dao cho đội trưởng, sau đó nói với Lương Nam Phương: “Trong vòng ba ngày, đến Giang Thành xin lỗi Tô Nhan, nếu như trong ba ngày không đến, tôi sẽ lại tới!”

Nói xong liền quay người bước ra khỏi cửa.

Một nhóm vệ sĩ át chủ bài đi theo sau.

“Ngăn bọn họ lại cho tôi!”

Lương Khánh Tùng gào thét lên.

“Không, để bọn họ đi!”

Lương Vệ Quốc đột ngột đứng lên, cũng hét lớn.

“Lương Vệ Quốc, cậu điên rồi sao? Đây là kẻ thù của nhà họ Lương chúng ta. khuỷu tay của cậu quay ra ngoài sao?” Đôi mắt của Lương Khánh Tùng phát đỏ, trừng mắt nhìn Lương Vệ Quốc nói.

“Vậy thì anh hai, anh muốn lập một kẻ thù lớn cho nhà họ Lương sao? Anh … anh không nghĩ tới đại hội sao? Đại cục mới là quan trọng nhất!” Lương Vệ Quốc lần này cũng không chịu tỏ ra yêu kém, gào thét với Lương Khánh Tùng.

Lương Khánh Tùng giật mình.

Ông ta mở miệng, không nói lời nào.

Lương Vệ Quốc vội vàng đứng dậy, đi tới trước mặt Lâm Dương, hơi cúi đầu: “Lâm thần y, chuyện xảy ra ngày hôm nay, đã đắc tội nhiều rồi. Bây giờ người anh đã trừng phạt rồi, hy vọng anh đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân. Nhà họ Lương của chúng tôi với Tập đoàn Dương Hoa và Huyền Y Phái vẫn duy trì được tình bạn, hy vọng sau này sẽ không tạo khoảng cách.”

“Người không xúc phạm tôi, tôi cũng không xúc phạm người khác, tự thu xếp ổn thoả.”

Lâm Dương thờ ơ nói, xoay người bước ra ngoài.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 595


Chương 595:

Những người nhà Lương đó tức giận trừng mắt nhìn Lâm Dương, không chịu nhường đường.

Lâm Dương cau mày.

*Tránh ra hết!” Lương Vệ Quốc lo lắng hét lên.

Người nhà họ Lương do dự hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi rút lui.

Lâm Dương lập tức dẫn đầu nhóm vệ sĩ rời đi.

“Lương Vệ Quốc, để tôi xem cậu giải thích thế nào với anh cả, mặt mũi của nhà họ Lương chúng ta đều bị cậu làm mắt sạch hét rồi. Chuyện này truyền ra ngoài, nhà họ Lương của chúng ta làm sao làm người?” Lương Khánh Tùng bước tới trước mấy bước, mắng Lương Vệ Quốc.

“Đại hội sắp được tổ chức rồi. Anh còn muốn lập một kẻ thù lớn cho nhà họ Lương sao? Anh hai, tầm nhìn của anh quá ngắn rồi, tinh thần cũng quá hạn hẹp, càng huống hồ chuyện còn không tới mức không có chỗ để vãn hồi! Nếu như anh thực sự cùng với Lâm thần y náo loạn đến không thể giải quyết được, đó mới gọi là xong rồi! “Lương Vệ Quốc lạnh lùng nói.

“Nhưng mà chú ba, Nam Phương nó… nó …” Lương Dự ở đẳng kia nghiến răng nghiền lợi, đau lòng và phẫn nộ vô cùng.

“Nam Phương cái gì mà Nam Phương? Cậu cho rằng Nam Phương thực sự bị phế rồi sao? Tỉnh táo lại đi, nó chỉ là bị gãy ngón tay, hơn nữa Lâm thần y ra tay nhanh như vậy, vết thương cũng vô cùng trơn nhẫn. Muốn đem những ngón tay gãy này nối lại không phải dễ dàng sao, cậu thực sự cho rằng mười ngón tay của Nam Phương đã biến mắt như vậy sao? “, Lương Vệ Quốc tức giận mắng.

Lương Dự liền sửng sốt, nhìn Lương Nam Phương đau đến mức suýt ngất đi, đột nhiên tỉnh ngộ: “Đúng vậy, ngón tay của nó…… vẫn có thể nói lại…”

“Lâm thần y đã thủ hạ lưu tình rồi, nếu không với bản lĩnh của anh ta, Nam Phương còn có thể nối ngón tay lại không? Nằm mơ đi! Nghe này, chuyện ngày hôm nay nhất định phải giữ bí mật toàn bộ cho tôi, không ai được tiết lộ.

Ngoài ra, chờ ngón tay của Nam Phương nối lại xong, lập tức cút đến Giang Thành cho tôi, xin lỗi cô Tô Nhan, Lương Dự, cậu cũng đi! “

“Hả? Cháu … cháu cũng đi sao?”

“Nếu không, làm sao có thể thể hiện được thành ý? Cái giỏ vốn dĩ chính là do con gái cậu đâm vào. Không lẽ cậu muốn khoanh tay đứng nhìn sao?” Lương Vệ Quốc nghiêm túc nói.

Lương Dự khó xử nhìn Lương Khánh Tùng.

Lương Khánh Tùng xua tay, nổi giận đùng đùng nói: “Tôi không đồng ý! Đã chặt tay cháu gái tôi, còn muốn nó đi xin lỗi sao? Nằm mơ!”

“Anh …” Lương Vệ Quốc lo lắng.

“Nam Phương bắt buộc phải đi, Dự Nhi cũng phải đi, hơn nữa… cậu hai! Cậu cũng phải đi!” Một giọng nói từ bên ngoài đại sảnh bước vào.

Lời này vừa dứt, nhà họ Lương toàn bộ đều chấn động, nhìn ra ngoài đại sảnh lại thấy một nhóm người hùng hồ bước vào.

“Là gia chủ?”

“Gia chủ đến rồi!”

“Bái kiến gia chủ!”

Tiếng hét vang lên.

595-1-nu-than.jpg


tại sao vậy? Bố cháu năm nay đã gần 70 rồi, trước tiên không nói đến thân phận của ông ấy, để một người lớn tuổi như vậy đi xin lỗi một thanh niên mới hai máy tuổi, ông ấy… ông ấy làm sao có thể làm được? Đây không phải là đang giết người sao? “

Thật xấu hồ làm sao!

Càng huống hồ, Lương Khánh Tùng là một người cực kỳ coi trọng danh tiết! Tôn nghiêm và mặt mũi, trong mắt ông ta còn quan trọng hơn cả tính mạng!

Ông ta làm sao có thể làm điều đó được chứ?

“Đây là chuyện không thể nào làm khác được. Tôi không ngờ rằng những lời đồn đại ở Giang Thành lại là sự thật.

Vị Lâm thần y này thực sự đã yêu người phụ nữ tên Tô Nhan này. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác!” Lương gia chủ thờ ơ nói.

*Tin đồn ở Giang Thành?” Lương Dự sững sờ.

“Rốt cuộc, sự chú ý của các anh đối với Giang Thành vẫn còn quá thấp. Còn không biết rằng ở Giang Thành, Tô Nhan này sớm đã được xác định là người phụ nữ của Lâm thần y. Nam Phương đã đánh cô ấy, không phải chính là đánh vào mặt Lâm thần y sao? Dự Nhi, cậu nên sớm để Nam Phương đi xin lỗi Tô Nhan, như vậy, cũng sẽ không đến nỗi gây ra những chuyện như ngày hôm nay. “

“Cái này …” Lương Dự cứng họng không nói.

Lương Khánh Tùng trong lòng tức giận vô cùng nhưng không thể trút ra được, nghiền răng già cay đắng nói: “Anh cả, anh muốn kết quan hệ tốt với Lâm thần y sao?”

“Đây là một cơ hội.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 596


Chương 596:

“Nhưng mà…… Nếu như chuyện truyền ra ngoài, mặt mũi của nhà họ Lương chúng ta phải đặt ở đâu đây?”

“Mặt mũi? Cậu đã sống gần bảy mươi năm rồi, còn nghĩ đến loại thứ hư ảo mơ hồ này sao? Cậu còn không hiểu sao? Thể diện không phải là người khác cho, mà là bản thân tự mình giành lấy. Nếu như nhà họ Lương của chúng ta có thể một bước bay lên trời tại đại hội, trấn áp quần hùng, lúc đó còn có ai dám cười nhạo nhà họ Lương của chúng ta, ai dám đề cập tới chuyện này? Có thực lực thì ai ai cũng phải kính sợ, ai ai cũng phải khiếp sợ, tới lúc đó, cậu còn sợ rằng sẽ có không có mặt mũi sao? “Lương gia chủ trầm giọng nói.

Khi những lời này rơi xuống đất, Lương Khánh Tùng im lặng.

“Bây giò đại hội sắp được tổ chức, mục tiêu của chúng ta là bằng mọi giá phải lôi kéo được tất cả các nguồn lực và mối quan hệ có thể lợi dụng. Cậu hai, tạm thời hãy hạ mình đi. Cần phải biết, Câu Tiễn vì diệt Ngô, thà nằm gai ném mật. Chúng ta chỉ hi sinh một chút như vậy. Tại sao lại không thẻ? “

“Ò … Anh cả, anh nói đúng, em … em sẽ làm theo lời anh nói…”

*Để cậu ba đi cùng đi, tôi thấy cậu ba có chút giao tình với Lâm thần y kia, có lẽ có thể nói chuyện gì đó.” Lương gia chủ nói.

Lương Vệ Quốc sửng sốt, do dự một chút nói: “Anh cả, chuyện này … Tốt hơn là em không nên ra mặt…”

“Tại sao?”

“Em …” Lương Vệ Quốc hiển nhiên không thể nghĩ ra lý do.

“Được rồi, cậu ba, tôi biết giữa cậu và cậu hai có thể có chút chuyện không vui, nhưng đây là thời điểm liên quan đến kế hoạch trăm năm của gia tộc, cậu cứ nhịn một chút đi.” Lương gia chủ thuyết phục nói.

“Đúng vậy, người đi khấu đầu là tôi, không phải cậu, cậu có cái gì mà không đồng ý?” Lương Khánh Tùng âm thầm hừ nói.

Lương Vệ Quốc thở dài, không nói gì thêm.

Ông ta đâu phải để ý đến điều này. Điều ông ta để ý là những người này hoàn toàn không biết Lâm Dương chính là Lâm thần y!

Sau khi sự việc được giải quyết xong, Lương Nam Phương được nhanh chóng đưa đến bệnh viện, nhà họ Lương nhanh chóng phong tỏa tin tức, nhưng mà giấy không thể gói được lửa.

Chẳng mấy chốc, các đại gia tộc ở Yến Kinh đều lan truyền, Lâm thần y đêm khuya xông tới nhà họ Lương làm ầm ï một trận, chặt đứt mười ngón tay của Lương Nam Phương, ép Lương Khánh Tùng cúi đầu.

Ngay sau khi tin tức được đưa ra, Yến Kinh đã sôi sùng SỤC.

Rất nhiều người đều cảm thầy không thể nào tin được.

Đặc biệt là những nhân vật trong các gia tộc quyền thế ở Yến Kinh.

Cần phải biết, bọn họ sớm đã chú ý đến chuyện của Giang Thành, cũng không xa lạ gì với Lâm thần y này.

Mặc dù Lâm thần y quả thực rất mạnh mẽ, là một ngôi sao đang lên, nhưng không ai có thể ngờ rằng Lâm thần y này đến nhà họ Lương cũng dám động!

Hơn nữa … còn toàn thây mà rút lui!

Lâm thần y này cũng quá to gan rồi phải không?

Sức mạnh đó… cũng quá khốc liệt rồi, phải không?

Nhà họ Lương cũng không làm gì được anh ta sao?

Mọi người đều vô cùng ngạc nhiên, có rất nhiều người đã đến nhà Lương để hỏi bằng chứng.

Trong số đó có nhà họ Lâm và gia tộc Tư Mã.

Tô Nhan trở lại công ty và bắt đâu chê độ nữ siêu nhân làm việc điên cuồng cả ngày lẫn đêm.

Chuyến đi đến Yến Kinh này đối với cô là chuyện cực kỳ không vui vẻ, nhưng trong những năm qua, cô đã quen rồi, từ sau khi kết hôn với Lâm Dương, những uất ức và sỉ nhục mà cô đã phải chịu không chỉ có như vậy?

“Bỏ đi, không nghĩ tới nữa.”

Tô Nhan lắc đầu, cười chua chát, tiếp tục xem tài liệu trong tay.

Cốc cốc cốc.

Lúc này, có tiếng gõ cửa vang lên.

“Mời vào.” Tô Nhan hét lên một tiếng.

Lại nhìn thấy thư ký bước nhanh vào, vội vàng hét lên: “Chủ tịch Tô, bên ngoài có mấy người muốn gặp cô!”

“Hôm nay không có hẹn khách hàng mà?” Tô Nhan liếc nhìn điện thoại, đầu óc mờ mịt, nhưng vẫn gật đầu nói: “Mời bọn họ vào trước đi.”

“Vâng.” Thư ký gật đầu rồi chạy ra ngoài.

Một lúc sau, liền dẫn máy người vào văn phòng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 597


Chương 597:

Khi Tô Nhan nhìn rõ những người này, cô sững sờ ngay tại chỗ.

Những người đến là Lương Dự, Lương Nam Phương và những người khác.

Lúc này, hai tay của Lương Nam Phương đang băng bó, cô ta vừa mới làm xong phẫu thuật nối tay liền chạy đến đây, tộc trưởng hoàn toàn không cho cô ta một chút thời gian để dưỡng bệnh nào, chuyến bay qua đêm gần như không nghỉ ngơi.

“Là các cô sao?” Tô Nhan vô cùng kinh ngạc, hoảng sợ, vội vàng cầm điện thoại lên, chuẩn bị gọi cảnh sát.

“Cô Tô, cô đừng sợ, chúng tôi không có ác ý với côI”

Lương Dự vội vàng xua tay.

“Ông… các ông đến đây làm gì?” Tô Nhan cảnh giác nói.

“Chúng tôi đến đây để xin lỗi cô.” Lương Dự vội vàng nói, sau đó nháy mắt với Lương Nam Phương.

Lương Nam Phương muốn khóc không ra nước mắt, nhưng vẫn là cúi đầu, nặng nề quỳ xuống đất, khóc lóc nói: “Chị Tô, Nam Phương biết sai rồi, cầu xin chị hãy tha thứ cho Nam Phương đi, chỉ cần chị có thể tha thứ cho Nam Phương, chị bảo Nam Phương làm cái gì cũng được!

Nhìn thấy cảnh này, Tô Nhan mở miệng, hoàn toàn ngây ngốc.

“Cô Tô, đây là biệt thự nằm ngoài đường vành đai số 4 của Yến Kinh. Ngoài ra còn có một chiếc chìa khóa xe thể thao Ferrari và hai trăm triệu tiền mặt. Là nhà họ Lương của chúng tôi bồi thường cho sự có lần này. Hy vọng cô có thể không tính toán với với chúng tôi. Xin cô hãy nhận lấy!”

Lương Dự mỉm cười, nhanh chóng lấy ra máy chiếc chìa khóa và thẻ ngân hàng, đặt lên bàn, sau đó cúi đầu với Tô Nhan, chờ đợi Tô Nhan trả lời.

“Các ông…” Tô Nhan đầu óc trống rỗng, cả người cũng có chút chập choạng, một lúc sau mới lắm bẩm hỏi: “Chuyện này rốt cuộc là sao vậy?”

“Cô Tô Nhan, cô không biết sao? Lâm thần y đã vì cô mà ra mặt!” Lương Dự tò mò nói.

“Lâm thần y?” Tô Nhan toàn thân run rẫy, không thể nào tin được nhìn ông ta.

“Chúng tôi cũng là có mắt mà không nhìn thấy Thái sơn.

Lại không biết mối quan hệ của cô với Lâm thần y, vô cùng xin lỗi, vẫn hy vọng cô không tính toán! Cô Tô, nếu không có chuyện gì, chúng tôi không làm phiền nữa! “

Nói xong, Lương Dự kéo Lương Nam Phương đứng dậy, cúi đầu chào Tô Nhan rồi vội vàng rời khỏi văn phòng…

Tâm trạng Tô Nhan lúc này vô cùng phức tạp.

Lâm thần y!

Lại là Lâm thần y!

Anh ấy biết được chuyện này từ đâu vậy? Hơn nữa….

nhanh như vậy đã xuất hiện ở Yến Kinh…càng không sợ: nhà họ Lương, giành lấy công đạo cho cô.

Thực sự phải làm đến mức độ này sao?

Vì mình mà lập nên một kẻ thù như vậy sao?

Tô Nhan cũng là phụ nữ, nếu nói đối với chuyện này không có cảm giác gì, thì tuyệt đối là giả dối.

Cô liếc nhìn chùm chìa khóa và thẻ ngân hàng trên bàn, thở dài một hơi, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Nghĩ đến người chồng nhu nhược, kém cỏi của mình, rõ ràng người xúc phạm mình đang ở trước mặt nhưng anh ta lại không nói một lời.

Lại nhìn xem Lâm thần y này, người đã âm thầm vì mình mà làm nhiều chuyện như vậy…

So sánh như vậy, khoảng cách thật quá lớn.

Tô Nhan hít sâu một hơi, trong mắt tràn đầy mệt mỏi.

Rù rù… rù rù…

Lúc này, điện thoại di động trên bàn đột nhiên rung lên.

Tô Nhan lập tức cầm lên, liếc nhìn ID người gọi, mày liễu cau lại, ấn phím kết nồi.

“Tiểu Nhan, tôi sẽ lập tức trở về Giang Thành.” Giọng nói của Lâm Dương ở bên kia điện thoại.

*Ò… anh về rồi à?” Tô Nhan thờ ơ đáp một tiếng.

Lâm Dương hơi sửng sốt, có chút kỳ quái nói: “Tiểu Nhan, em làm sao vậy?”

“Không có gì, công ty của tôi còn có chút việc, không đón anh được, anh tự mình bắt taxi trở về đi.” Tô Nhan nói.

“Hả?”

“Không có chuyện gì, tôi sẽ náu cơm, đến giờ cơm nhớ tới ăn.” Tô Nhan nói xong liền cúp điện thoại.

Lâm Dương ở đầu dây bên kia điện thoại đầu óc đầy sương mù.

Tô Nhan ném điện thoại lên sô pha, người có chút thất thần nhìn ra ngoài cửa số.
 
Back
Top Bottom