Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 440


Chương 440:

Đây không phải là tự đội chiếc mũ xanh lá cây lên đầu mình sao?

Đây không phải là vô cùng nhục nhã sao!

*Cô, cô đang nói cái gì vậy? Lâm Dương làm sao có thể đồng ý yêu cầu như vậy?” Không đợi Lâm Dương lên tiếng, Tô Nhan đã ngay lập tức đứng lên, tức giận nói.

“Tiểu Nhan, cháu còn mặt mũi nào nói những lời này? Đây.

là bà nội của cháu! Bản thân cháu không liên lạc với Lâm Đồng để cứu bà nội cháu cũng thôi đi, bây giờ còn ngăn cản chồng mình liên lạc với Lâm Đổng sao? Tôi biết, chúng tôi trước đây quả thực đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với cháu, nhưng đó đều à chuyện đã qua rồi, tại sao cháu vẫn cố chấp giữ nó không buông?” Tô Cối cũng đứng dậy, cau mày.

“Đúng vậy! Đây là bà nội của chúng ta, là gia chủ của nhà họ Tô chúng ta! Tô Nhan, không lẽ cô muốn bà nội chết ở trước mặt cô sao?” Tô Mỹ Tâm hai tay ôm ngực, có chút âm dương kỳ quái nói.

Trên thực tế, cô ta bây giờ đang bùng nỗ sự ghen tị.

Nếu như Tô Nhan thật sự gả cho Lâm Đồng kia mà bay lên cành cây hóa thành phượng hoàng, e rằng nửa đời còn lại của cô ta cũng sẽ không bao giờ ngủ được.

Tại sao không phải là tôi?

Không lẽ tôi không xinh đẹp bằng Tô Nhan sao?

Tô Mỹ Tâm âm thầm nghiến răng, trong lòng vô cùng oán hận.

“Tiểu Nhan, nghe lời bác cả, mời Lâm Đồng đến đi, cháu nhìn xem học viện Huyền Y Phái hôm nay có biết bao nhiêu người, e rằng Long Thủ và Tần Bách Tùng đó không có thời gian trị liệu cho bà nội rồi, lúc này chỉ có vị Lâm thần y tiếng tăm lẫy lừng đó mới có thể cứu sống bà thôi, cháu nhất định phải giúp… ” Tô Thái cũng lên tiếng.

*A Quảng, cậu cũng thuyết phục con gái mình đi, không lẽ đến cả mẹ mà cậu cũng không quan tâm nữa sao?” Tô Cối trừng mắt nhìn Tô Quảng quát lớn.

Người nhà họ Tô lần lượt thuyết phục, điều này gây áp lực rất lớn cho Tô Quảng và Tô Nhan.

Tô Quảng do dự muốn nói lại ngừng, không biết phải làm sao.

Tô Nhan rất tức giận.

Những người này, lúc này mới nghĩ đến mình.

Nhưng Trương Tỉnh Vũ không phải là người ăn chay, bà ta nhảy thẳng ra và đứng trước mặt hai người, mở họng hét lớn: “Các người hét cái gì mà hét? Bà già chết tiệt này chết là đáng lắm, liên quan gì đến gia đình chúng tôi? Nhà chúng tôi đã không còn là người nhà họ Tô nữa! Chuyện gia đình của các người, đừng lôi chúng tôi vào có được không?”

“Trương Tinh Vũ! Cô đang nói cái gì vậy? Dù sao thì bà ấy cũng là mẹ chồng của cô! Cô … cô thật độc ác!” Tô Trân tức giận toàn thân run lên.

“Độc ác sao? Hừ, người thật sự còn độc ác hơn. Không phải là nhà các cô sao? Lại muốn tay không bắt sói trắng, lừa Tiểu Nhan nhà tôi sao? Còn đá Tiểu Nhan và A Quảng ra khỏi công ty. So về độc ác, ai có thể qua được đám sói mắt trắng các người!” Trương Tinh Vũ khoanh tay chửi rủa nói.

Nhiều người xung quanh lần lượt nhìn qua.

Tô Trân đỏ bừng mặt, tức giận nghiền răng nghiền lợi.

Luận về miệng, bà ta không thể đánh bại được Trương Tỉnh Vũ.

“Được rồi, được rồi, mọi người bớt nói vài câu đi, đây đang ở bên ngoài, đừng để người khác cười!” Tô Quảng vội vàng đứng lên thuyết phục.

Nhưng hiệu quả rất thấp.

Tô Trân đã tức giận rồi lên đến đầu rồi, làm sao có thể quan tâm đến chuyện này? Ngay lập tức lại mở miệng mắng chửi.

Trương Tinh Vũ cũng không hề tỏ ra yếu đuối, châm biếm lại.

Hiện trường ngay lập tức trở thành cuộc khẩu chiến giữa hai người.

Có rất nhiều người xem.

Một số nhân viên y tế cũng liên tục cau mày, lập tức đến thuyết phục.

Khung cảnh có vẻ hơi hỗn loạn.

Nhưng mà chính vào lúc này …

Didil Một tiêng còi xe kịch liệt vang lên.

Hai người đang mắng chửi giật mình, những người khác không khỏi run lên.

Quay đầu lại, mới phát hiện phía sau mọi người có một chiếc xe Bentley màu đen.

Chiếc xe gần như sắp dính vào người của Trương Tinh Vũ, chiếc còi này đáng sợ đến thế nào?

Vào lúc này, cửa sổ của chiếc xe Bentley kéo xuống, một cái đầu thò ra khỏi đó.

“Làm cái gì vậy? Chó ngoan không cản đường, cút hết cho tôi! Nghe thấy không?”

Âm thanh này rơi xuống đất, lại đưa nhà họ Tô và Trương Tinh Vũ đến mặt trận thống nhát.

“Con chó hoang anh từ đâu nhảy ra vậy? Còn dám nói chuyện với bà đây như vậy sao?”

“Anh có biết con rẻ tương lai của tôi là ai không? Anh lập.

tức cút ra ngoài khấu đầu cho tôi, nếu không hôm nay bà đây sẽ đập nát chiếc xe hỏng này của anh!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 441


Chương 441:

Trương Tinh Vũ và Tô Trân ngay lập tức mắng chửi.

Ra lệnh?

Làm sao có thể?

Tính cách của bọn họ đã định trước là không thỏa hiệp, rốt cuộc xung quanh có nhiều người nhìn như vậy, không phải là quá xấu hỗ sao?

Tài xế nghe vậy đương nhiên rất tức giận, anh ta gật đầu lia lịa nói: “Được! Được! Tốt lắm! Đừng tưởng rằng các bà là phụ nữ thì ông đây sợ!”

Nói xong liền quay đầu nói vài câu với người ngồi ở hàng ghế sau, sau đó mỏ cửa xe đi về phía hai người phụ nữ.

“Anh định làm cái gì?”

Tô Quảng, Tô Cối và những người khác ngay lập tức ngăn người đàn ông lại.

Nhưng tài xế đó rất cao, cơ thể cũng cực kỳ cường tráng, hai người cũng không cản được, tài xế lao tới trước mặt hai người phụ nữ, tát mỗi người một cái.

Bốp bốp!

Tô Trân và Trương Tinh Vũ trực tiếp bị đánh ngã xuống đất.

Một cái răng của Trương Tinh Vũ bị đánh văng ra, miệng đầy máu tươi.

“Chàt”

Những người xung quanh vô cùng kinh ngạc.

Tất cả mọi người đều chét lặng.

Tô Nhan sững sờ.

Ngay cả Lâm Dương cũng không có phản ứng.

Lại có người dám ra tay ở nơi này sao?

“Hai con tiện nhân thối! Ông đây đang gấp gáp đi gặp Tần Bách Tùng và Long Thủ! Các người thức thời nhanh cút cho tôi, nếu không ông đây sẽ đánh các người nằm lăn ra đất mà tìm răng!” Người lái xe kiêu ngạo hét lên.

“Tên khốn, tôi liều mạng với anh!”

Trương Tinh Vũ bò dậy khỏi mặt đất và lao về phía người lái xe như phát điên.

Nhưng người lái xe hoàn toàn không hiểu được đạo lý người đàn ông tốt không đánh nhau với phụ nữ, trực tiếp một chân đá qua.

Bùm!

Trương Tỉnh Vũ lại lăn xuống đất, người đầy bụi đất, nhếch nhác làm sao.

Còn người nhà họ Tô và Tô Quảng hoàn toàn tức giận.

“Tên chó dưỡng, anh quá kiêu ngạo rồi!”

“Đánh, tôi không tin một mình anh ta có thể đánh bại nhiều người chúng ta như vậy? Đánh!”

Tô Cương, Tô Cối trực tiếp nhảy bổ tới, Tô Quảng vốn luôn yếu đuối, lần này cũng không sợ hãi, trực tiếp giơ nắm đắm lên đánh vào tài xé.

Mặc dù tài xế cường tráng, nhưng anh ta không thể chống lại được với đám đông, nhanh chóng bị đánh bại, trên mặt xuất hiện máy vét bằm tím.

Nhưng mà chính vào lúc này, lại có thêm mấy chiếc xe chạy vào học viện, dừng lại phía sau chiếc xe Bentley, một lượng lớn người mặc đồ đen lập tức từ trên xe lao xuống, trực tiếp xông đến bên này, đè người nhà họ Tô và Tô Quảng trên mặt đắt.

Lâm Dương vừa nhìn thấy, ánh mắt ngay lập tức lạnh lùng vô cùng.

“Dừng tay!!”

Lúc này, một trụ cột của Huyền Y Phái dẫn đầu một nhóm nhân viên y tế lao tới, đẩy những người mặt áo đen này ra.

Lâm Dương nhận ra người này, anh ta tên là Mạc Phó, từng học tập cùng với Hùng Trường Bạch.

Theo bối phận, anh ta là học trò của học trò mình.

“Các anh là ai? Các anh có biết đây là nơi nào không? Lại dám ở đây gây náo loạn? Nơi này không hoan nghênh các anh, mời đi ra!” Mạc Phó nổi giận đùng đùng nói với đám người mặc áo đen này.

Học viện Huyền Y Phái là thánh địa trong tâm trí anh ta, làm sao có thể để người khác hỗn xược như vậy?

“Anh là Long Thủ sao?”

Tài xế sờ lên vét bầm trên mặt mình, có chút mơ hồ không rõ hỏi Mạc Phó.

“Không phải!”

“Vậy anh là Tần Bách Tùng?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 442


Chương 442:

“Tôi tên là Mạc Phó!”

“Mạc Phó? Ông đây chưa từng nghe qua. Mau gọi Tần Bách Tùng hoặc Long Thủ đến cho tôi. Nếu như Hùng Trường Bạch ở đó, bảo ông ta tới cũng được! Nhanh lên!”

Người tài xế kiêu ngạo hét lên.

Mạc Phó đã ra mặt rồi, lại còn không thể trấn giữ được những người này.

Hơn nữa từ thái độ của người lái xe này có thể thây, hình như anh ta hoàn toàn không đặt học viện Huyền Y Phái này vào trong mắt.

Thật là đáng ghét.

Nhóm người này đến đây, rõ ràng là đến để chữa bệnh.

Đã là chữa bệnh, lại còn kiêu ngạo và có thái độ tồi tệ như: vậy!

Cho dù Mạc Phó có tính khí tốt, hiện tại cũng không thẻ chịu nồi.

“Sư phụ Long Thủ và sư phụ Tần Bách Tùng đều rất bận, e rằng không có thời gian tiếp đãi các vị.” Mạc Phó lạnh lùng nói.

“Anh nói gì?”

Tài xế khó chịu, chỉ vào Mạc Phó, anh anh anh cả nữa ngày.

Tuy nhiên, chính lúc này, một giọng nói trầm tháp vang lên từ trong chiếc Bentley.

“Tiểu tứ, thái độ tốt một chút, nói năng đàng hoàng đi.”

442-1-nu-than.jpg


Mạc Phó suy nghĩ một lúc, sau đó trầm giọng nói: “Các các anh đợi ở đây một chút, tôi vào nói rõ chuyện này với sư phụ Tần Bách Tùng.”

“Chúng tôi vào nói như nhau thôi. Ông chủ của tôi có thể không đợi được nữa.” Tài xế vội vàng nói.

Mạc Phó gật đầu: “Được rồi, các anh lái xe vào trong đi.”

“Được.”

Tài xế nhếch mép cười, lập tức lên xe, sau đó đạp ga.

Người nhà họ Tô phẫn nộ vô cùng.

Nhưng thấy Mạc Phó cũng không có ý định truy cứu, cũng biết thân phận của người này không đơn giản.

Trương Tỉnh Vũ tức giận đến mức toàn thân run rầy, Tô Quảng ở bên cạnh an ủi, nói sao cũng đã đánh tài xế rồi, không thiệt.

Nhưng vào lúc này, một bóng người đột nhiên đứng trước chiếc xe Bentley đang chuẩn bị xuất phát kia.

“Dừng lại!”

Có tiếng hét vang lên.

Mọi người đều kinh ngạc, khi cố định mắt nhìn, mới phát hiện Tô Nhan đã đứng ra.

“Tiện nhân thối, muốn chết sao? Tránh ra, nếu không ông đây sẽ đánh chết cô!” Tài xế trợn mắt nhìn Tô Nhan, nồi giận đùng đùng nói.

“Anh đánh mẹ tôi, còn ức h**p người nhà tôi như vậy. Tôi mặc kệ anh là ai, anh phải xin lỗi mẹ tôi!”, Tô Nhan nghiêm nghị hét lên.

Mặc dù Tô Nhan cũng không hài lòng với cách làm của Trương Tỉnh Vũ, nhưng dù gì thì bà ta cũng là mẹ ruột của mình, bất luận như thế nào, Tô Nhan cũng không thể đứng nhìn mẹ mình bị bắt nạt.

“Tên khốn!”

Tài xế khó chịu, trừng mắt nhìn Tô Nhan quát lớn: “Cô cho.

rằng các cô là cái thá gì? Còn muốn ông đây xin lỗi cô sao? Có biết ông đây là ai không? Ông đây xin lỗi mẹ của con tiện nhân thối cô, bà ta có thể nhận được không?”

“Anh…”

Cơ thể thanh tú của Tô Nhan run lên, còn muốn nói cái gì đó, nhưng Lâm Dương đã bước tới kéo cô lại.

“Lâm Dương, anh buông tôi ral” Tô Nhan vội vàng giãy dụa.

“Tiểu Nhan, đừng làm loạn nữa!”

Lâm Dương thấp giọng nói.

“Lâm Dương, cái thứ phế vật cậu không có bản lĩnh, đến đây giả bộ làm người hòa giải cái gì!” Trương Tinh Vũ lập tức nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 443


Chương 443:

Lâm Dương lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bà ta, thấp giọng nói: “Ngay cả Thầy giáo Mạc Phó cũng không truy cứu trách nhiệm những người này. Mẹ cho rằng mình có thể đụng đến không? Nếu như khiêu khích người ta, mọi người không lo lắng, nhưng còn Tiểu Nhan thì sao? Tiểu Nhan bây giờ đang ở trong thời kỳ phát triển sự nghiệp, mọi người còn muốn gây phiền phức cho cô ấy sao? Mọi người muốn hủy hoại tương lai của Tiểu Nhan sao? “

Ngay khi những lời này rơi xuống, Trương Tinh Vũ cứng họng ngay lại chỗ.

“Tên nhóc này cũng coi là biết điều. Anh ta nói đúng. Có những người không phải là thứ mà các bà có thể khiêu khích được!” Người tài xế nhéch miệng cười đắc ý nói.

“Đáng ghét! Thật đáng hận!” Tô Nhan tức giận liên tục giậm chân.

Nhưng Lâm Dương lại không hề phẫn nộ Anh liếc nhìn người tài xế rồi trầm giọng đáp một câu: “Anh đã có thể nói ra lời như vậy, tại sao lại không hiểu được đạo lý này?”

Tài xê sửng sôt, đưa mắt nhìn Lâm Dương: “Tên nhóc, ý của anh là gì?”

“Ý gì còn cần tôi phải nói nhiều sao? Xem ra các anh hôm nay đã phải chạy tốn công một chuyến rồi!” Lâm Dương lạnh lùng nói.

“Anh là cái thá gì? Nói năng lung tung ở đây! Anh là tên ngốc sao?” Đương nhiên, người lái xe không hiểu lời nói của Lâm Dương, chỉ cảm thấy không thể nào giải thích được, liền hét lên mấy câu.

Lâm Dương cũng lười tranh luận với người này, sau khi kéo Tô Nhan qua một bên, tài xế chửi bới rồi lái xe vào trong.

Các xe khác cũng theo sau.

Tô Nhan nghiên răng nghiền lợi, siết chặt nắm tay nhỏ bé, cô quay đầu lại, trừng mắt nhìn Lâm Dương, đôi mắt đó hơi đỏ lên: “Tôi luôn cho rằng anh chẳng qua chỉ là không muốn gây chuyện với người trong gia đình, cho nên mới luôn nuốt giận vào trong, nhưng không ngờ, anh ở trước mặt người cũng nhu nhược như vậy, đến gia đình mình cũng không bảo vệ được. Anh có còn là đàn ông không? “

Lâm Dương hơi sửng sốt một chút, sau đó cau mày nói: “Tiểu Nhan, tôi làm điều này là vì tốt cho em, càng huống hồ bản thân tôi cách xử lý riêng!”

“Tôi biết, lùi lại một bước biển rộng mênh mông! Nhưng đó là mẹ của tôi. Chúng ta vẫn còn chưa ly hôn. Bà ấy cũng là mẹ anh! Anh chỉ trơ mắt nhìn những kẻ bắt nạt mẹ mình rời đi như vậy sao? Lâm Dương, tôi còn không quan tâm đến tiên đô của công ty, tại sao anh lại sợ hãi tay chân?

Anh khiến tôi quá thất vọng rồi! “

Tô Nhan hắt tay Lâm Dương ra, đột nhiên xoay người bỏ chạy.

Lâm Dương không đuổi theo, chỉ là sắc mặt có chút phẫn nộ.

Đ Anh rất tức giận Không chỉ là tức giận Tô Nhan, cũng tức giận những người này.

Có lẽ, không có ai có thể hiểu được anh…

Anh không để Tô Nhan tiếp tục gây chuyện, là bởi vì bắt luận là cô hay là nhà họ Tô, đều không có tư cách đắc tội với những người này.

Nhưng anh thì có.

Anh có phương thức xử lý của mình! Anh không muốn Tô Nhan dính dáng đến những rắc rồi này.

Nhưng hiện tại xem ra, tắt cả đều là bản thân Lâm Dương đang bị coi thường.

*Có lẽ, chúng ta vốn dĩ không nên trở thành vợ chồng!”

Lâm Dương âm thầm khịt mũi, trong ánh mắt cũng tràn đầy thất vọng.

Rù rủ, rù rù…

Lúc này, điên thoại di động rung lên.

Lâm Dương lấy điện thoại ra xem, là Tần Bách Tùng.

Bắt máy…

“Sư phụ, nhanh đến phòng họp, một nhóm khách quý đến!” Tàn Bách Tùng cực kỳ phấn khích nói.

“Ông bảo tất cả bọn họ chờ tôi ở phòng họp…đúng rồi, còn có tài xế kia, cũng ở đó chờ tôi, bây giờ tôi sẽ qua đó!”

Lâm Dương lạnh lùng nói, sau đó cúp máy

Tần Bách Tùng đặt điện thoại xuống, vẻ mặt già nua không thể nào giải thích được.

Mặc dù Lâm Dương không nói gì, nhưng từ trong giọng điệu của Lâm Dương ông ta vẫn nghe ra sự bắt mãn sâu sắc.

Chuyện gì đã xảy ra vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?

Trong lòng Tần Bách Tùng có hàng trăm dấu chấm hỏi, một dự cảm không lành nổi lên.

Nhưng mà ông ta cũng không hỏi, chỉ có thể ngồi ở trong phòng họp thấp thỏm không yên mà chờ đợi.

Ngồi cùng bàn còn có một người, là một người đàn ông trung niên, lúc này ông ta đang ho khan không ngừng, sắc mặt vô cùng tái nhọt, phía sau là một dãy người đàn ông mặc vest, người tài xế với mặt mũi sưng phù cũng ở đó.

“Ông Tần, không ngờ ông không ở Yến Kinh, mà nán lại đây. Xem ra học viện do Lâm thần y mở ra này, quả nhiên là nơi ngọa hồ tàng long. Tôi lần này cũng coi như là không tốn công vô ích.” Người đàn ông trung niên cầm tách trà do tài xé pha, nhấp một ngụm, chậm rãi nói.

“Nếu như sư phụ đích thân ra tay, nhất định sẽ có thể chữa khỏi bệnh cho ông.” Tần Bách Tùng nặn ra một nụ cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 444


Chương 444:

“Có thể khiến ông Tần gọi một tiếng sư phụ, thực lực của Lâm Thần Y tôi không còn nghi ngờ gì nữa, nhưng mà lần này cũng coi như là nhà họ Lâm đã hại tôi. Mặc dù nhà họ Lâm đã kịp thời ra tay, cũng không đến nỗi khiến tôi trở thành người thực vật, nhưng món nợ này tôi đã ghi lại rồi.

Sau này vẫn phải tìm nhà họ Lâm tính sổ!” Người đàn ông lại nói, trong giọng điệu như thể không quan tâm đến thé lực to lớn của nhà họ Lâm ở Yến Kinh.

Trên thực tế, Tần Bách Tùng có thể thấy rõ được thế cục.

Tuy rằng năng lượng sau lưng người đàn ông này cũng vô cùng cường đại, có thể cùng Lâm gia bẻ gãy cổ tay, nhưng năng lượng sau lưng ông ta không thể nào xung đột toàn diện với nhà họ Lâm, hiện tại dám nói ra lời như: vậy, chẳng qua là bởi vì nhà họ Lâm bây giờ đang gặp khó khăn lớn, nếu là chuyện bình thường, ông ta vẫn sẽ chú ý một chút.

“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ…”

Lúc này, người đàn ông trung niên lại ho khan dữ dội.

“Ông chủ, ông không sao chứ?” Người tài xế vội vàng bước tới trước, nhẹ nhàng vỗ lưng người đàn ông trung niên, nhưng vẫn không tháy khá hơn, ngay lập tức lo lắng, hét lên với Tần Bách Tùng: “Này, lão già, sao Lâm thần y còn chưa tới?”

“Sư phụ đang trên đường tới.” Tần Bách Tùng lau mồ hôi trên trán, vội vàng nói.

“Trên đường tới sao? Đã lâu như vậy rồi vẫn chưa tới đây, các ông là có ý gì? Tôi nói cho các ông biết, nếu như ông chủ của chúng tôi có gì bất trắc, tôi nhất định khiến các ông đẹp mặt!” Tài xế lại hét lên.

Tần Bách Tùng sắc mặt có chút khó coi.

Nhưng mà… người đó lại không nói gì, hoàn toàn không hề có ý cản trở hay trách móc người tài xế.

Có vẻ như… ông ta ầm thầm đồng ý với những gì mà người tài xế nói.

Đôi lông mày của Tần Bách Tùng lập tức cau lại…

Đúng vào lúc này, cửa phòng họp bị người ta đẩy mạnh ra.

Bùm!

Âm thanh nặng nề thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, sau đó một người đàn ông giống như một nam thần bước vào.

Mọi người lần lượt nhìn xem, cũng bao gồm cả người đàn ông trung niên kia.

Mắt của mọi người đều sáng lên.

Không thể không nói, Lâm Dương lộ ra tướng mạo thật của mình, đó là một khuôn mặt mà ngay cả đàn ông cũng phải ghen tị.

Tuy nhiên, vẻ mặt của Lâm Dương vào lúc này cực kỳ lạnh lùng, giữa đôi lông mày như thể đều sắp ngưng tụ thành hàn băng.

Tần Bách Tùng hô hấp run lên.

Ông ta thấy rõ sự lạnh lùng trên gương mặt của Lâm Dương.

Sư phụ làm sao vậy?

Tần Bách Tùng trong lòng không khỏi căng thẳng.

Nhưng những người này rõ ràng là không nhận thức được.

điều này.

“Vị này chính là Lâm thần y đại danh lẫy lừng sao? Đúng là tai nghe không bằng mát thấy, Lâm thần y quả thực là tướng mạo phi phàm!” Người đàn ông trung niên đó liếc nhìn Lâm Dương gật đầu lia lịa nói, nhưng đến cả đứng cũng không thèm đứng lên, như thể ông ta không phải là khách mà chính là chủ nhà.

Lâm Dương không nói lời nào.

Tần Bách Tùng cảm nhận được có điều không ổn, lập tức đứng dậy, nặn ra một nụ cười nói: “Sư phụ, để con giới thiệu với người một chút. Vị này là ông Tư Mã Trường Tâm thuộc dòng họ Tư Mã đến từ Yến Kinh. Sư phụ có lẽ cũng đã từng nghe nói đến gia tộc Tư Mã rồi chứ? Lần này, ông Tư Mã Trường Tâm vì uống thuốc Phục phương dưỡng tâm hoàn do nhà họ Lâm sản xuất, mà mắc phải di chứng, vốn dĩ cũng sắp trở thành người thực vật. Tuy nhiên, dưới sự điều trị của nhà họ Lâm đã hồi phục không ít. Ông Tư Mã Trường Tâm biết được Huyền Y Phái của chúng ta có linh đan diệu dược, nên đã từ Yến Kinh vội vàng tới đây, muốn nhờ thầy chữa bệnh, hy vọng thầy có thể chữa khỏi hoàn toàn cho ông ấy. “

“Gia tộc Tư Mã ở Yến Kinh sao?” Lâm Dương nhàn nhạt nói, “Các ông đã tìm đến nhà họ Lâm để chữa trị, tại sao không để cho nhà họ Lâm chữa khỏi hoàn toàn?

“Nhà họ Lâm mặc dù cũng được coi là y thuật xuất sắc nhưng bọn họ hiện tại vẫn chưa nghiên cứu ra được phương thuốc chữa khỏi hoàn toàn di chứng này, có thể chữa trị cho tôi được như vậy. Bọn họ đã cố gắng hét sức rồi. Nghe nói bọn họ còn cắt một ít Huyền Vương sâm sắc thuốc cho tôi uống, nếu không, tôi cũng không thể ngồi ở đây.” Tư Mã Trường Tâm nói.

Lâm Dương tin vào tất cả những gì mà Tư Mã Trường Tâm nói, nếu như nhà họ Lâm không chữa khỏi cho Tư Mã Trường Tâm thì chắc chắn sẽ dẫn đến cuộc trả thù từ gia tộc Tư Mã, cần phải biết, Tư Mã Trường Tâm là em trai ruột của gia chủ gia tộc Tư Đồ hiện tại.

Nhưng mà… chuyện này có liên quan gì đến Lâm Dương?

Đây là chuyện giữa nhà họ Lâm và nhà họ Tư Mã, liên quan gì với Lâm Dương anh?

“Tại sao tôi phải chữa lành cho ông?”

Lâm Dương mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm vào Tư Mã Trường Tâm nói.

“Lâm thần y, tôi đến với lòng thành. Tôi nghĩ có lẽ anh đã từng nghe nói đến đại hội rồi đúng không? Không phải ai cũng có thể tùy tiện tham gia đại hội. Nếu như anh đồng ý chữa khỏi bệnh cho tôi, gia tộc chúng tôi sẵn sàng đưa tập đoàn Dương Hoa và Huyền Y Phái của anh tham dự hội nghị với danh nghĩa của gia tộc Tư Mã chúng tôi? ”Tư Mã Trường Tâm bình tĩnh nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 445


Chương 445:

Lời nói này rơi xuống, có thể nói là có đầy đủ sức nặng.

Tư cách của đại hội?

Chẳng trách, Tần Bách Tùng lại đối xử khách khí với Tư Mã Trường Tâm như vậy.

Chẳng trách, tài xế của Tư Mã Trường Tâm cũng dám khoa tay múa chân với Tần Bách Tùng!

Đúng là không phải ai cũng có thể tham gia đại hội, chẳng hạn như Tần Bách Tùng, ông ta cũng đã từng nghe nói đến đại hội, ông ta cũng muốn tham gia, nhưng trước đây ông ta chỉ là một người cô đơn, thậm chí đến cả cổng của đại hội cũng không chạm vào được. Huống chỉ là tham gia đại hội, hiện tại đi theo Lâm Dương, nhưng Lâm Dương cũng không có tư cách tham gia đại hội.

Cơ hội lúc này đang đặt ngay trước mặt, Tần Bách Tùng sao có thể không muốn nắm bắt, cho nên Tần Bách Tùng mới vội vàng gọi điện thoại cho Lâm Dương, nói anh nhanh chóng đến phòng họp để tiếp đãi các vị khách quý.

Nhưng mà… rõ ràng là ông ta vẫn chưa nghe nói về những chuyện đã xảy ra ở cổng trước đó.

Nhưng nhìn thấy Lâm Dương quay đầu lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người lái xe, mặt không biểu cảm nói: “Mang thành ý đến sao? Người của ông tuỳ tiện đánh bệnh nhân trong học viện Huyền Y Phái của tôi. Gây náo loạn ở chỗ của tôi, chính là có thành ý sao? Tư Mã Trường Tâm, cái gọi là thành ý của ông, chính là có ý nghĩa như vậy sao?”

Lời này rơi xuống, bầu không khí trong phòng họp lập tức đóng băng không ít.

Tư Mã Trường Tâm đang uống trà không khỏi cứng đờ hai tay, ngắng đầu lên, cau mày nhìn Lâm Dương.

“Lâm thần y, câu này của anh… là có ý gì2”

“Ý nghĩa rất đơn giản, tôi sẽ không chữa bệnh cho ông!”

Lâm Dương lạnh lùng nói.

“Anh nói cái gì?”

Người tài xế lập tức khó chịu, định chửi thẳng vào mặt Lâm Dương.

Nhưng Tư Mã Trường Tâm đã ngăn lại, thay vào đó, ông ta đặt chén trà trong tay xuống, nheo mắt nhìn Lâm Dương, mỉm cười nói: “Lâm thần y, anh … chắc chắn chứ?”

Giọng điệu của Tư Mã Trường Tâm đã quá rõ ràng rôi.

Mặc dù đây là một câu hỏi thăm dò, nhưng đã có máy phần ý nghĩa cảnh cáo.

Nhưng mà… làm sao Lâm Dương có thể quan tâm đến ông ta?

“Đương nhiên là tôi chắc chắn rồi?” Lâm Dương gần như nói mà không chút do dự, không để ý tới lời cảnh cáo của Tư Mã Trường Tâm.

“Thú vị, rất thú vị!”

Tư Mã Trường Tâm vỗ tay, cười haha nói: “Lâm thần y, cơ hội tham gia hội nghị, tôi đã đặt ở trước mặt anh, nhưng anh không muốn. Vậy thì thật sự đáng tiếc. Anh cần phải biết có biết bao nhiêu người muốn bước vào sân đại hội mà không thể, cho dù là vào xem một chút, mở rộng tầm mắt đó cũng là một tham vọng quá đáng, nhưng anh…lại từ bỏ cơ hội này, điều đó thực sự khiến người ta thất vọng! Có vẻ như anh không phải là một người thông minh.”

“Sư phụ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Người suy nghĩ lại đi. Đây chính là cơ hội ngàn năm có một!” Tần Bách Tùng cũng không nhịn được nữa, liền vội vàng xông vào khuyên can.

Nhưng sự thuyết phục của ông ta chẳng những không có tác dụng gì ngược lại còn đón nhận ánh mắt lạnh lùng của Lâm Dương.

Tần Bách Tùng cổ co rụt lại, ngay lập tức không dám nói cái gì nữa.

“Tôi đã có cách đi vào đại hội rôi, ông không cân dùng cái này để dụ dỗ tôi!” Lâm Dương lạnh lùng nói.

“Dụ dỗ sao? Đó là một thuật ngữ tốt để dùng? Vậy thì Lâm thần y, tôi đến cả dụ dỗ cũng dùng rồi, vậy thì anh nghĩ xem, tôi có nên dùng biện pháp cưỡng ép không?” Tư Mã Trường Tâm hỏi lại, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng âm u.

Lời này có ý gì đã rất rõ ràng rồi.

Tư Mã Trường Tâm hoàn toàn có thể đại diện cho gia tộc Tư Mã.

Nếu như Lâm thần y từ chối yêu cầu của ông ta, e rằng cũng có thẻ sẽ đắc tội đến toàn bộ gia tộc Tư Mã, trong cả đất nước, tin rằng sẽ không có máy người sẵn sàng khiêu khích một nhân vật khổng lồ như vậy.

Tư Mã Trường Tâm cũng cảm thấy được, nhưng phàm là người thông minh, có lẽ đều sẽ cho ông ta mấy phần thẻ diện.

Chỉ là đáng tiếc, ông ta hôm nay đã được định sẵn là phải thất vọng rồi.

Nhưng thấy Lâm Dương nhìn thẳng vào đôi mắt của Tư Mã Trường Tâm, mặt không biểu cảm hỏi: “Các ông dụ dỗ cũng không thành, cưỡng ép sao? Các ông dựa vào cái gì?”

“Dựa vào bốn chữ lớn Tư Mã Thế Gia của tôi đủ chưa?”

Tư Mã Trường Tâm lãnh đạm hỏi.

“E răng không đủ!” Lâm Dương gân như không chút do dự nói.

“Anh nói cái gì vậy? Đồ chó, anh nói lại một lần nữa đi!”

Tài xế giận tím mặt, chỉ thẳng vào Lâm Dương mà chửi bới.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 446


Chương 446:

“Quá kiêu ngạo rồi!”

“Anh nghĩ anh là cái thá gì?”

“Có tin hôm nay ông đây sẽ khiến anh không ra khỏi cánh cửa này không?”

Những người mặc đồ đen ở phía sau Tư Mã Trường Tâm cũng không khỏi lớn tiếng chửi bới.

Bọn họ đều là người xuất thân gia tộc Tư Mã, ai nấy đều tâm cao khí ngạo, đương nhiên nhìn không quen thái độ kiêu ngạo của Lâm Dương.

Nhưng mà Tư Mã Trường Tâm dáng vẻ hoàn toàn không tức giận, chỉ nghe ông ta cười lớn haha vài tiếng, sau đó lại gật đầu lia lịa: “Không tồi! Không tồi! Lâm Thần Y rốt cuộc đúng là Lâm thần y! Quả nhiên khác người thường!

Khám phục!”

Lâm Dương không nói gì.

Tư Mã Trường Tâm che miệng ho khan hai lần, sau đó liền đứng dậy.

Tài xế bên cạnh vội vàng đỡ ông ta.

“Ông Tư Mã, ông đây là…” Tân Bách Tùng vội vàng nói.

“Lâm thần y đã không muốn chữa trị cho tôi vậy thì tôi phải nói lời cáo từ rồi. Chỉ có điều Lâm thần y, có những quyết định anh thực sự nên cân nhắc hậu quả trước khi làm.

Nếu như chỉ vì bốc đồng hoặc tức giận mà đưa ra quyết định nào đó, có lẽ … sẽ khiến cho anh hồi hận cả đời! “Tư: Mã Trường Tâm nói với Lâm Dương bằng giọng điệu như: trưởng bối dạy dỗ hậu bối, sau khi lời này vừa rơi xuống, liền xoay người, định rời khỏi phòng họp.

“Con chó thối, anh cứ chờ gia tộc Tư Mã của chúng tôi báo thủ đi. Tới lúc đó nhất định sẽ bảo anh quỳ xuống khấu đầu trước mặt ông chủ nhà tôi mà cầu xin thương xót!” Tài xế tức giận trừng mắt nhìn Lâm Dương, lạnh lùng nói.

“Sư phụ, chuyện này…”

Tần Bách Tùng vô cùng lo lắng, muốn đi giữ Tư Mã Trường Tâm lại, nhưng cảm thấy không thích hợp, người đứng cũng không được mà đi cũng không xong.

Ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng mọi chuyện sẽ trở nên như: thế này.

Tư cách tham gia đại hội không lấy được, ngược lại còn đắc tội với gia tộc Tư Mã!

Chuyện này nên giải quyết như thế nào?

Tần Bách Tùng lo lắng như con kiến nằm trên nồi lẫu, nhưng lúc này cũng bắt lực không biết phải làm sao.

Nhưng mà… chính vào lúc Tư Mã Trường Tâm và những người khác đang chuẩn bị rời khỏi phòng họp, giọng nói lạnh lùng của Lâm Dương vang lên.

“Dừng lại!”

Hai từ đơn giản bật ra.

Tư Mã Trường Tâm ngay lập tức dừng bước, ông ta nhìn Lâm Dương với nụ cười trên môi, cười nói ôi đã nói Lâm thần y là một người thức thời rồi, anh làm sao có thể như vậy được. Làm sao anh có thể là một tên nhóc liều lĩnh? Lâm thần y, chúng ta nhanh bắt đầu đi, tôi hy vọng anh có thể chữa lành cho tôi càng sớm càng tốt. “

“Hừ, tên khốn kiếp này cũng coi là biết điều!” Tài xế cũng hừ lạnh một tiếng.

Hiển nhiên, tất cả mọi người đều ngầm thừa nhận rằng Lâm Dương đã thỏa hiệp.

Nhưng Lâm Dương đầu cũng không thèm quay lại, cũng không thèm liếc nhìn đám người Tư Mã Trường Tâm, chỉ lẳng lặng nói: “Tôi nói muốn chữa bệnh cho ông khi nào?”

Nụ cười của Tư Mã Trường Tâm đột nhiên biến mắt.

“Lâm thần y là có ý gì?” Ông ta nheo mắt hỏi.

“Tôi chỉ là muốn nói, ai … cho các ông đi?”

Khi câu nói này rơi xuống đất, bầu không khí trong phòng họp gần như ngưng tụ thành băng, nhiệt độ ở đây giảm xuống vô số lần.

Tần Bách Tùng há to miệng, không thể nào tin được nhìn Lâm Dương.

Lại nhìn thấy Lâm Dương từ trên ghế đứng dậy, xoay người lại, nhìn chằm chằm vào Tư Mã Trường Tâm và những người khác ở bên này, trong đôi mắt kia lộ ra vẻ lạnh lùng.

Tư Mã Trường Tâm cuối cùng cũng ý thức được có điều gì đó không ổn.

“Lâm thần y, anh đang nói cái gì vậy?” Ông ta lạnh lùng hét lên.

Tuy nhiên, Lâm Dương không trả lời Tư Mã Trường Tâm, mà sải bước đi về phía Tư Mã Trường Tâm ở bên này.

Thấy vậy, những người mặc đồ đen toàn bộ chạy tới và cản lại trước mặt Tư Mã Trường Tâm.

“Đứng lại!”

Một người đàn ông mặc đồ đen hét lên.

Nhưng lời nói của anh ta như thể Lâm Dương không hề nghe thấy.

“Lâm thần y, anh muốn làm cái gì? Dừng lại ngay lập tức cho tôi! Bằng không đừng trách tôi không khách khí!” Tư Mã Trường Tâm cũng hét lên một tiếng.

Nhưng cho dù là lời nói của ông ta cũng hoàn toàn không cách nào cản được bước chân của Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 447


Chương 447:

Cuôi cùng, Tư Mã Trường Tâm cũng lười nói nhảm, trực tiếp xua tay.

Vút vù vù….

Đám người mặc đồ đen lấy súng lục từ trong túi ra, nhắm chuẩn vào Lâm Dương ở đằng kia.

Nòng súng đen tuyền cực kỳ khủng khiếp …

“Ông Tư Mã, ông làm cái gì vậy? Ông… ông dám làm hại sư phụ, tôi sẽ không tha cho ông!” Tần Bách Tùng cũng lo lắng, lập tức cản lại trước mặt Lâm Dương. Ông ta bây giờ da đầu cũng tê dại, vốn dĩ là một chuyện tốt, đâu có biết rằng mọi chuyện lại trở nên nghiêm trọng như vậy …

*Ông Tần, ông cũng đừng trách tôi, tôi đã cảnh cáo Lâm thần y rồi, nhưng anh ta không dừng lại! Tư Mã Trường Tâm hừ lạnh nói, “Nếu còn đến gần, thì bắn vỡ đầu gối anh ta cho tôi!

“Vâng!”

Đám người áo đen hét lên, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào bước chân của Lâm Dương, liền muốn bóp cò.

Tuy nhiên, trong giây tiếp theo …

Loảng xoảng!

Cửa phòng họp bị đầy ra.

Sau đó, một đám đông người lao vào.

Tất cả mọi người đều bị sốc.

“Ai dám gây rối ở Huyền Y Phái?” Tiếng gào thét vang lên.

Tần Bách Tùng nhìn qua, người tiến vào lại là Long Thủ…

Sự xuất hiện của Long Thủ khiến tất cả mọi người đêu bất ngờ.

Lại nhìn thấy phòng họp vốn không lớn lập tức chật ních mấy chục người, đám người mặc đồ đen toàn bộ đều bị vây kín.

Những người mặc đồ đen đều sững sờ.

Mới phát hiện không chỉ là trong phòng họp, bên ngoài phòng họp lúc này đều đông đúc, chật ních vô số người của Huyền Y Phái.

Tư Mã Trường Tâm sắc mặt ngay lập tức căng thẳng.

Ông ta không ngờ rằng người của Huyền Y Phái lại đến nhiều như vậy?

Hơn nữa… Long Thủ đây là có ý gì?

Chẳng lẽ nói ông ta là muốn đem người của Huyền Y Phái đến gào thét với ông ta sao?

Huyền y phái bị điên rồi sao? Bọn họ có biết điều này có nghĩa là gì không? Điều này có nghĩa là tuyên chiến với gia tộc Tư Mã sao?

Nếu như lời nói và hành động của Lâm Dương trước đó chỉ là đắc tội với gia tộc Tư Mã, thì gia tộc Tư Mã nhiều nhất cũng chỉ là dạy dỗ cho Lâm Dương một bài học, nhưng hành động của Huyền Y Phái bây giờ, là muốn ép gia tộc Tư Mã tiêu diệt Huyền Y Phái?

“Sư phụ, người không sao chứ?” Long Thủ vẻ mặt tràn đầy quan tâm nhìn Lâm Dương.

“Không sao.”

Lâm Dương lãnh đạm nói.

Còn Tần Bách Tùng lúc này rốt cuộc cũng hiểu được ý của Lâm Dương.

Ngay cả Long Thủ cũng gọi tới rồi.

Xem ra… Lâm Dương thật sự không định để cho Tư Mã Trường Tâm đi!

“Nổ súng đi.”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

Những người áo đen đó thở gấp, áp lực của mỗi người đều lớn như lên trời.

Nổ súng sao? Có rất nhiều người ở đây, cho dù mỗi người một viên đạn, bọn họ cũng không g**t ch*t được những người này.

Nếu như bọn họ thực sự nổ súng, bọn họ còn có thể ra khỏi Huyền Y Phái sao?

“Lâm thần y, rốt cuộc thì anh muốn làm cái gì?” Tư Mã Trường Tâm cuối cùng cũng ý thức được có chuyện không ổn, hạ giọng lạnh lùng hỏi.

Tuy nhiên, Lâm Dương vẫn không quan tâm đến Tư Mã Trường Tâm, mà đi tới trước mặt ông ta.

Những người mặc đồ đen đều không dám ngăn cản anh.

Rốt cuộc, thế cục bây giờ đã hoàn toàn bị Lâm Dương khống chế rồi.

Tư Mã Trường Tâm nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, vốn tưởng rằng Lâm Dương đang nhìn mình, đâu có biết người mà Lâm Dương đang nhìn chằm chằm, lại là tài xế bên cạnh.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 448


Chương 448:

Tài xế vừa định nói, Lâm Dương đột nhiên giơ tay ra, túm tóc tài xế ném mạnh xuống đắt.

Người tài xế không kịp phòng bị, ngay lập tức ngã xuống đất.

“Anh đang làm cái gì vậy?” Tư Mã Trường Tâm nhíu mày.

Tài xế cũng với vẻ mặt kinh ngạc và hoảng sợ nhìn Lâm Dương: “Đồ chó, anh … anh điên rồi sao? Anh còn dám động đến tôi sao?”

Nhưng lời này của anh ta vừa rơi xuống, Lâm Dương đã trở tay tát mạnh vào mặt tài xế.

Bốp!

Má phải của người tài xế lập tức sưng lên, một ngụm máu tươi mang theo răng trong miệng nôn ra.

Anh ta còn chưa hoàn hồn, cái tát khác của Lâm Dương cũng đã hung hãng đánh ra rồi.

Bồp!

Bồp!

Bốp!

Bốp…

Trước sau hơn mười giây, Lâm Dương không biết đã tát bao nhiêu cái, hơn nữa mỗi cái tát đều vô cùng mạnh mẽ, mặt của tài xế lập tức sưng lên thành đầu heo, răng trong miệng toàn bộ đều bị đánh gãy.

Mọi người vô cùng hoảng sợ.

Tư Mã Trường Tâm cũng với vẻ mặt không thể nào tin được.

“Ông chủ, cứu … giúp tôi …” người tài xế yếu ớt hét lên với Tư Mã Trường Tâm.

“Dừng tay lại cho tôi!”

Tư Mã Trường Tâm cũng không nhịn được nữa, gào thét một tiếng lao tới trước, cản lại trước mặt Lâm Dương, liền muốn túm lấy tay Lâm Dương để ngăn anh tiếp tục đánh.

Nhưng trong giây tiếp theo, Lâm Dương đột nhiên giơ tay bóp cổ ông ta, lại một tay nâng Tư Mã Trường Tâm lên.

Tư Mã Trường Tâm khuôn mặt lập tức đỏ bừng lên, chân vùng vẫy trên không trung, giãy dụa điên cuồng, đã không thể thở nổi nữa.

“Nhị gia!”

Người mặc đô đen vô cùng lo lăng, toàn bộ xông lên, dí nòng súng vào đầu Lâm Dương.

“Mau thả Nhị gia xuống, nêu không đừng trách chúng tôi nổ súng!”

Người đàn ông mặc đồ đen giận dữ gào thét lên.

Chuyện đã đến lúc này rồi, bọn họ cũng không thể lo được nhiều như vậy nữa.

Tuy nhiên, khi bọn họ vừa giơ súng lên thì cây kim bạc đã bay tới và đâm vào cánh tay của bọn họ.

Ngay tức khắc, tay của những người mặc đồ đen đều không thể cử động được.

Đây lại là một kiệt tác của Long Thủ!

Sau khi được Lâm Dương huấn luyện, kim bạc của ông ta đã lên một tầm cao mới.

“Tay của tôi…”

“Chuyện này …chuyện này sao có thể làm được?”

Những người mặc đồ đen vô cùng kinh hãi.

“Kim bạc … khoá huyệt…” Tư Mã Trường Tâm hét lên bốn chữ một cách khó khăn.

Rõ ràng, ông ta xuất thân từ một đại gia tộc vẫn biết được thứ này.

Ngay lập tức, thuộc hạ của Tư Mã Trường Tâm đêu bị khuất phục, Tư Mã Trường Tâm cũng mới ý thức được mình đã giẫm vào một bãi mìn.

Nhưng ông ta lại không thể cầu xin giúp đỡ từ bất cứ ai.

Hon nữa, bàn tay ở trên cổ đã sắp bẻ gãy cổ của ông ta Tôi.

Sức mạnh này quá to lớn.

Tư Mã Trường Tâm gần như chìm vào hôn mê.

Chính vào lúc này, ông ta chỉ có thể có hết sức cố nặn ra một chút sức lực từ trong cổ họng ra mà hét lên: “Lâm …

Lâm thần y… Dừng … Dừng tay, tha cho tôi…”

Lâm Dương nghe vậy, nhẹ nhàng buông lỏng tay ra.

Bùm!

Thân thể của Tư Mã Trường Tâm lập tức ngã xuống đắt, cả người nằm trên mặt đất, ôm cổ thở hồn hễn, sắc mặt gần như tím tái.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 449


Chương 449:

Mọi người xung quanh đều không dám nói gì.

Cho đến bây giờ, Tần Bách Tùng vẫn chưa hình dung được chuyện gì đã xảy ra.

Lâm Dương rốt cuộc là muốn làm cái gì?

“Lâm thần y… tại… tại sao?”

Tư Mã Trường Tâm đứng dậy một cách khó khăn, vừa thở.

hồn hễn vừa nhìn Lâm Dương.

“Tại sao? Rất đơn giản, bởi vì ông đang gây chuyện ở Huyền Y Phái của tôi, còn không cho tôi một lời giải thích!

Lý do này đã đủ chưa?” Lâm Dương mặt không biểu cảm nói.

“Chỉ như vậy thôi sao?” Tư Mã Trường Tâm trợn to mắt.

“Nếu không thì sao?”

“Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy, anh… anh muốn khai chiến với gia tộc Tư Mã của tôi sao?” Tư Mã Trường Tâm không thể nào tin được những gì mình vừa nghe thấy.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương mặt không biểu cảm nói một câu: “Gia tộc Tư Mã của ông… là cái thá gì?”

Ngay khi những lời này rơi xuống, Tư Mã Trường Tâm như bị sét đánh.

Đám người Tần Bách Tùng ở bên cạnh há to miệng, tưởng rằng bản thân đã nghe nhằm rồi.

“Tôi chưa bao giờ sợ gia tộc Tư Mã của ông, cũng chưa từng đặt các ông vào mắt, khai chiến sao? Nếu như ông cho rằng chuyện ngày hôm nay là Huyền y Phái của tôi khai chiến với các ông, vậy thì các ông có thể ra tay bất cứ lúc nào! Tôi sẽ tiếp chiêu! Nhưng mà hy vọng gia tộc Tư Mã các ông hãy nhìn lại bản thân mình một chút xem thử các ông rốt cuộc có đủ tư cách để đấu với tôi không! “

Lâm Dương phát tay áo, nhàn nhạt nói: “Đánh gãy chân của những người này, sau đó đuổi bọn họ về gia tộc Tư Mã. Về phần xe bên ngoài, toàn bộ đánh nát cho tôi!”

“Vâng.” Long Thủ lập tức hét lên liền cử người đi làm việc đó.

“Không được! Lâm thần y, dừng tay!!!”

Tư Mã Trường Tâm lo lắng hét lên.

449-1-nu-than.jpg


Tư Mã Trường Tâm thở gấp, đồng tử cũng giãn lớn máy phần.

Lại nhìn thấy Lâm Dương quay đầu lại nhìn mình chằm chằm vào ông ta, nhàn nhạt hỏi: “Ông … vừa nói cái gì?”

Nhìn thây Lâm Dương đột nhiên quay đâu lại, Tư Mã Trường Tâm lập tức ngậm miệng lại.

Ông ta trừng to mắt, sững sờ nhìn Lâm Dương.

Lại nhìn thấy Lâm Dương quay người bước lại, đứng ở trước mặt Tư Mã Trường Tâm.

Tư Mã Trường Tâm thân thể lập tức run rầy không ngừng.

Không hiểu tại sao, lần đầu tiên ông ta lại sợ một người đến như vậy, rất sợ hãi.

Rõ ràng là mình đến từ Yến Kinh, rõ ràng và mình xuất thân từ một đại gia tộc, làm sao có thể bị một bác sĩ nhỏ bé làm thành dáng vẻ như thế này?

Hơn nữa… xem dáng vẻ của bác sĩ này, anh ta muốn làm cái gì?

Không lẽ anh ta dám ra tay với tôi sao?

Tư Mã Trường Tâm run bẫy bẫy, da đầu cũng thắt lại.

Nỗi sợ hãi hoàn toàn bủa vây ông ta.

Chỉ nhìn thấy Lâm Dương xua tay.

Những người đang đè Tư Mã Trường Tâm kia lập tức buông ông ta ra.

Nhưng Tư Mã Trường Tâm không dám đứng dậy, ông ta vẫn nằm sắp trên mặt đất, trợn to mắt nhìn anh.

Lâm Dương nghiêng lỗ tai, hỏi lại một câu: “Ông vừa mới nói cái gì? Tôi nghe không rõ. Anh nói lại một lần đi2”

Tư Mã Trường Tâm mở miệng, nhưng lại không dám lên tiếng.

Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, nắm lấy tóc của Tư Mã Trường Tâm, lạnh giọng nói: “Chúng ta vốn dĩ không thù không oán, nhưng ông từ đầu đến cuối chưa từng đặt tôi vào mắt, cho nên tôi cũng sẽ không đặt ông vào trong mắt của tôi, con người tôi luôn là có ân báo ân có oán báo oán, nếu như ông muốn giết tôi, vậy thì hôm nay ông sẽ không ra khỏi Huyền Y Phái! “

“Tôi … tôi chỉ là…chỉ là nói đùa thôi …” Tư Mã Trường Tâm nuốt nước bọt, rùng mình nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 450


Chương 450:

“Tôi cũng mong là như vậy.”

Nói xong, Lâm Dương đột nhiên buông tay, xoay người rời đi.

Tư Mã Trường Tâm giống như rơi vào hố băng, lúc này không dám phát ra tiếng động nào nữa, cả người kinh hãi, hàm răng cũng run lên.

Long Thủ bên cạnh vẫy tay, Tư Mã Trường Tâm lập tức bị kéo xuống.

Một lúc sau, trong phòng họp vang lên một tiếng kêu gào thảm thiết.

Lâm Dương trở lại văn phòng của mình.

Tần Bách Tùng, Hùng Trường Bạch và những người khác nhanh chóng theo sau.

“Sự phụ!”

Tần Bách Tùng lo lắng gọi một tiếng.

“Ông không cần phải nói nữa, tôi biết ông muốn nói cái gì, tôi đều hiểu.” Lâm Dương ngồi trên ghé, đưa tay ngăn cản lời nói của Tần Bách Tùng.

“Vậy thì, sư phụ, người đã nghĩ ra cách đối phó với sự trả thù của gia tộc Tư Mã rồi sao?” Hùng Trường Bạch trầm giọng hỏi.

“Tôi vẫn là câu nói đó, gia tộc Tư Mã còn không xứng làm đối thủ của tôi, luận về thực lực, bọn họ thậm chí còn không bằng nhà họ Lâm, đợi tôi quét sạch nhà họ Lâm, đương nhiên sẽ ra tay với gia tộc Tư Mã. Nếu như nói bọn họ định trả đũa tôi trước về chuyện này, vậy thì tôi cũng không ngại tạm thời chuyển mục tiêu, trước tiên xử lý gia tộc Tư Mã. “Lâm Dương nhàn nhạt nói.

Hai người đều im lặng.

Bọn họ không biết sự tự tin của Lâm Dương rốt cuộc là từ đâu ra, khiêu khích một nhà họ Lâm cũng thôi đi, bây giò: còn chủ động két oán với gia tộc Tư Mã.

“Sư phụ, nói một câu hơi khó nghe, nếu như nói hai gia tộc này liên thủ lại đối phó với chúng ta, dựa vào quy mô hiện tại, e rằng chúng ta không thể chịu nổi sự báo thù của hai gia tộc này.” Hùng Trường Bạch lại nói.

Nội tình bên trong của gia tộc Yến Kinh không cần phải nghỉ ngờ gì nữa.

Nhà họ Lâm và nhà họ Tư Mã đều có thể lực rất mạnh, loại đó dẫm một chân có thể làm rung chuyển cả thành phố ba lần, nếu như liên thủ, vậy thì sẽ là một thế lực cực kỳ khủng khiếp.

Tuy nhiên, Lâm Dương vẫn không chút quan tâm.

Anh lấy điện thoại ra, bắm một dãy só, nói vài câu với đầu dây bên kia rồi đặt máy xuống.

“Không cần lo lắng, Dương Hoa của chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ tới Yến Kinh, bây giờ mới chỉ là bước đầu tiên.

Về phần gia tộc Tư Mã, tôi cũng đã có biện pháp đối phó rồi.”

“Biện pháp đối phó g2”

Hai người gấp gáp hỏi.

Nhưng Lâm Dương lắc đầu không trả lời.

Sự bối rối trong ánh mắt của hai người càng ngày càng nhiều, Lâm Dương xua tay ra hiệu cho hai người đi làm việc.

Bây giờ HuyềnY Phái khắp nơi đều là bệnh nhân, bởi vì sự phát tán của phương tiện truyền thông Internet, Huyền Y Phái đã trở thành thánh địa.

Bệnh nhân từ khắp nơi trong toàn quốc đều đổ xô đến Giang Thành. Các trạm cứu hộ ở nhiều nơi đã hoàn toàn nổ tung. Hoạt động cứu hộ đang thêm ca thêm giờ, bừng bừng khí thế. Các con đường bên ngoài học viện Huyền Y Phái sớm đã bị kẹt cứng bởi nhiều phương tiện xe khác nhau. Tần Ngưng dẫn đầu một nhóm học viên đến dọn đường, thậm chí đến cả cục cảnh sát giao thông cũng đến để duy trì trật tự giao thông.

Khi loại thuốc mới của Huyền Y Phái được xác định là có thể chữa khỏi di chứng của “Phục phương dưỡng tâm hoàn”, các bộ phận khác nhau ở cấp cao hơn cũng đã dốc toàn lực hợp tác với Huyền Y Phái trong việc tiến hành điều trị.

Bởi vì trước đó Lâm Dương đã chuẩn bị đầy đủ nên hầu hết các bệnh nhân đều được chữa khỏi.

Đương nhiên, cũng có một số ít người do dùng sai thuốc hoặc tin nhầm vào một số lang băm giang hồ, dẫn đến bệnh tình trở nên phức tạp.

Nhưng mà tình trạng này cũng không cần phải lo lắng.

Học viện Huyền Y Phái đã đưa ra thông báo một lần nữa vào cùng ngày rằng tất cả bệnh nhân xuất hiện tình trạng này đều có thể đưa đến Huyền Y Phái. Huyền Y Phái sẽ điều trị miễn phí cho họ một cách vô điều kiện, nhưng tiền đề là nhất định phải thành tâm, nhất định khôn được phá vỡ trật tự trong Huyền Y Phái, Huyền Y Phái sẽ ưu tiên cứu chữa cho những bệnh nhân bị bệnh nặng.

Lấy ví dụ như bà cụ Tô.

Mặc dù Lâm Dương không ra mặt, nhưng tiếng khóc của nhà họ Tô vẫn thu hút các thành viên cấp cao của Huyền Y Phái, một bác sĩ nỏi tiếng lập tức ra mặt, chẩn đoán cho bà ta.

Lâm Dương cũng không để ý tới.

Hiện tại, anh vẫn đang ngồi trong văn phòng.

Hùng Trường Bạch, Long Thủ và Tần Bách Tùng đều đang chiến đấu trên tiền tuyến.

Còn tại thời điểm này.

Didi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 451


Chương 451:

Tiếng còi xe một lần nữa vang lên trong học viện Huyền Y’ Phái.

Tần Bách Tùng nhíu mày: Không phải nói xe không được lái vào sao? Ai lại lộn xộn như vậy?

Ông ta ngẳng đầu lên nhìn, liền không khỏi sững sót.

Chiếc xe đến … hóa ra lại là một chiếc xe của chính phủ.

Lại nhìn thấy xe trực tiếp lái tới cửa văn phòng, không ai dám bắt mãn cái gì cả.

Lâm Dương bước ra khỏi văn phòng.

Cửa xe mở ra, Tiểu Triệu từ trên ghế phụ nhảy xuống, chào Lâm Dương, Lâm Dương chào lại. Sau khi nói vài câu, Long Thủ đem Tư Mã Trường Tâm và những người khác, những người giống như chó chết lên xe, chiếc xe này liền lái thẳng ra khỏi học viện Huyền Phái.

Đôi mắt của Tần Bách Tùng ngay tức khắc trừng to như: mắt bò.

Sau khi xe lái đi, ông ta nhanh chóng chạy về phía Lâm Dương.

“Sư phụ, đây… đây là?” Ông ta mở miệng, nhưng lại không biết phải nói cái gì.

“Không cần phải kinh ngạc, bọn họ chỉ là giúp tôi đưa Tư Mã Trường Tâm trở về gia tộc Tư Mã, chỉ như vậy mà thôi.” Lâm Dương bình tĩnh nói, liền trở lại văn phòng.

Tần Bách Tùng sững sờ, đầu óc đã là mơ hồ.

“Chuyện này … những người này đem Tư Mã Trường Tâm trở lại Yến Kinh sao?”

Gia tộc Tư Mã kia còn dám nói gì sao?

Đây chính là sự chuẩn bị của sư phụ sao?

Ông ta bây giờ càng ngày càng không thể hiểu được vị thầy giáo trẻ tuổi này của mình.

Đồng thời lúc này, nhà họ Lâm ở Yến Kinh.

Lâm Hình ngồi trong sảnh, mặt không biểu cảm nhìn tin tức trong tay.

Bên dưới là một nhóm tầng lớp cao cấp của nhà họ Lâm.

Mọi người đều không nói gì, lần lượt nhìn Lâm Hình.

Bầu không khí trong căn phòng vô cùng kiềm nén.

Một lúc sau, ông ta đặt điện thoại xuống và nhắm mắt lại.

“Lâm Hình, tình hình thế nào? Là tin tức từ gia chủ gửi đến sao” Một người đàn ông trung niên trầm giọng hỏi.

“Không phải, là tin tức từ Lâm Tắn của Bộ Thông tin gửi đến.” Lâm Hình nhắm mắt lại, khàn giọng nói: “Có thể báo cáo với gia chủ rồi. Tất cả chuyện này quả thực là kiệt tác của Lâm thần y Giang Thành…”

Mặc dù mọi người đều suy đoán rằng chuyện này có thể có liên quan đến Lâm thần y, nhưng thực sự sau khi tin tức này được xác nhận, trong lòng mọi người vẫn tràn đầy vẻ bàng hoàng.

“Từ đó gần như có thể phán đoán rằng người nhà họ Lâm mà chúng ta cử đến Giang Thành trước đó bị mất tích chắc chắn là do Lâm Thần Y làm, và tất cả chuyện này cũng đều do Lâm thần y làm ra.” Lâm Hình nhìn chằm chằm vào tầng lớp cấp cao của nhà họ Lâm ở bên dưới, lạnh lùng nói.

“Nhà họ Lâm của chúng ta không thù không oán với Lâm thần y, tại sao anh ta lại làm như vậy?” Có người không thể nào hiểu được hỏi.

“Chẳng lẽ nói người mà chúng ta cử tới trước đó đã mạo phạm đến Lâm thần y sao?”

“Cho dù là như vậy, Lâm thần y có cần thiết phải hao tốn sức lực lớn như vậy để chỉnh chúng ta không?”

Người nhà họ Lâm liền thảo luận.

Lâm Hình lại xua tay, có chút đau đầu nói: “Chuyện này cứ giao cho người của Cục Thông tin đi xử lý đi. Bây giờ tôi phải báo cáo lại chuyện này với gia chủ và các vị nguyên lão. Ngoài ra, các người cũng nên chú ý theo dõi xu hướng của Giang Thành. Ngữ Yên đã đến đó rồi, tôi vẫn có chút lo lắng, nhưng lúc này, cũng chỉ có thể xem tình hình phía Ngữ Yên thôi.”

“Gia tộc trước mắt đang có gắng hết sức để giải quyết những vấn đề do ‘Phục phương dưỡng tâm hoàn ‘ gây ra.

Có thể nói, nhà họ Lâm của chúng ta bây giờ không được yên ổn. Lâm Hình, anh nghĩ Lâm Thần Y sẽ còn có chiêu sau gì để đối phó với nhà họ Lâm của chúng ta không?”

Lúc đó, một người phụ nữ hỏi một câu.

Ngay khi những lời này rơi xuống, vẻ mặt của tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đột nhiên trở nên nghiêm túc.

Chiêu sau?

Lâm Thần Y này vừa ra tay, đã khiến nhà họ Lâm sứt đầu mẻ trán rôi, còn có chiêu sau gì nữa, chẳng lẽ anh ta muốn tiêu diệt nhà họ Lâm sao?

Nhưng Lâm Hình chắc chắn sẽ không tin điều này.

Ông ta vẻ mặt lạnh lùng, khàn giọng nói: “Đừng lo lắng, Lâm thần y sẽ không thẻ có bát kỳ chiêu sau nào nữa, bởi vì nhà họ Lâm của chúng ta sẽ không đề cho anh ta có cơ: hội! Hơn nữa, nhà họ Lâm của chúng ta cũng nên phản kích, để cho vị Lâm thần y này biết được sức mạnh của nhà họ Lâm.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 452


Chương 452:

“Thế nào? Lâm Hình, gia tộc không định mời chào anh ta nữa sao?” Có người cau mày hỏi.

“Sở dĩ nhà họ Lâm bị tổn thất lớn như vậy là vì chúng ta muốn chiêu mộ người này. Chúng ta đã quá rộng lượng với người này rồi. Bây giờ Ngữ Yên đến chính là cho anh ta cơ hội cuối cùng. Nếu như anh ta vẫn không biết nắm bắt, vậy thì tiếp theo đây. Nhà họ Lâm sẽ xóa sổ anh ta khỏi đất nước bằng mọi giá!”

Lâm Hình nhắm mắt lại, nhàn nhạt nói: “Tôi nghĩ, đây có lẽ là ý của gia chủ, cũng là ý của các vị nguyên lão.”

Mọi người không ai nói gì cả.

“Nhưng bây giờ nhà họ Lâm của chúng ta đã bị thiệt hại nặng nề như vậy, thực lực sa sút thảm hại, nếu như nói từ bỏ Lâm thần y, vậy thì nhà họ Lâm của. chúng ta sẽ không có chút lợi thế nào trong đại hội. Thực lực của chúng ta đã bị tổn hại. Nếu như không bổ khuyết. Không trấn áp được những con lang sói, hỗ báo đó, kế hoạch trong tương lai của chúng ta đều sẽ bị ảnh hưởng.” Một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi trang điểm nhẹ đứng lên và nói.

Đây là Lâm Tử Yên, cô của Lâm Ngữ Yên.

Mọi người đều nhìn cô ta.

Lâm Hình cũng mở to mắt nhìn cô: “Tử Yên, cô có cách gì không?”

“Còn nhớ Lâm Dương không?” Lâm Tử Yên nói.

Nghe tháy hai chữ này, sắc mặt của một số người hơi thay đổi.

Lâm Hình khẽ cau mày.

Người này chính là cắm ky của nhà họ Lâm.

Mặc dù anh đã rời khỏi nhà họ Lâm rất nhiều năm rồi, nhưng bởi vì là con trai của vị đó, cho nên mọi người đều không nhắc đến cái tên này, theo thời gian, một số người cũng đã quên mát sự tồn tại của người này.

“Cô muốn nói điều gì?” Lâm Hình nhàn nhạt hỏi.

“Trước đây, khi chúng ta muốn tìm Lâm thần y, cũng đã đã cho người đi đàm phán với Lâm Dương đầu tiên, để cậu ta giúp đỡ làm trung gian giới thiệu, nắm được đường dây.

của Lâm Thần Y. Sau đó, không biết vì lý do gì mà không được. Nhưng mà, tôi nghĩ đường dây này vẫn hữu ích, vì vậy tôi cảm thấy nên để Ngữ Yên đến Giang Thành tìm Lâm Dương trước. Vợ của Lâm Dương nghe nói là bị Lâm thần y nhắm trúng. Nếu như cậu ta sẵn lòng giúp đỡ, chúng ta vẫn có cơ hội rất lớn để bắt tay giảng hoà với Lâm thần y.” Lâm Tử Yên mỉm cười nói.

“Dựa vào một người phụ nữ để bắt tay với Lâm thần y sao? Vậy thì, nhà họ Lâm của chúng ta không phải mắt hết thể diện sao?” Có người lập tức đứng lên phản đối.

Lâm Tử Yên lắc đầu lia lịa: “So với lợi ích của gia tộc, những thứ này có tính là gì? Nếu như có thể nhờ vào đại hội mà bay lên trời, sau này ai dám cười nhạo nhà họ Lâm chúng ta? Trên thế giới này, có thực lực mới có thể lớn tiếng nói chuyện. Tôn nghiêm trước giờ đều chỉ thuộc về người có bản lĩnh. Phé vật và tôn nghiêm mà anh nói, anh không cảm thấy nực cười sao?”

Người đó vừa nghe thấy liền cứng họng.

Lâm Hình gật đầu, nói với Lâm Thái đang ngồi ở vị trí cuối: “Lâm Thái, anh gọi điện thoai cho Ngữ Yên đi.”

“Được.” Lâm Thái gật đầu.

Sân bay Giang Thành.

Lâm Ngữ Yên đã liên lạc với Tô Nhan ngay sau khi nhận được cuộc gọi.

Lúc này Tô Nhan vẫn còn tức giận với Lâm Dương, nhưng mà tức giận thì tức giận, cô cũng được coi là lý trí, cũng biết rằng chuyện này không thể trách Lâm Dương hoàn toàn, nhưng hình tượng vô dụng của Lâm Dương lại tăng thêm một bậc trong tâm trí cô.

Rù rù…

Điện thoại di động reo lên, nhìn thấy số điện thoại của người lạ, Tô Nhan vốn dĩ không muốn nghe, nhưng khi nhìn thấy đó là số của Yến Kinh, cô do dự một chút sau đó vẫn bắt máy *Xin hỏi có phải là cô Tô Nhan không?” Giọng nói trong trẻo của Lâm Ngữ Yên truyền đến.

“Cô là…”

*Ò, xin chào, tôi tên là Lâm Ngữ Yên, là em gái của chồng cô Lâm Dương.” Lâm Ngữ Yên mỉm cười nói.

“Em gái?” Tô Nhan vô cùng sửng sót.

Cô đã kết hôn với Lâm Dương được ba năm rồi, chưa bao giờ nghe nói Lâm Dương có em gái …

“Oh xin… xin chào… cô… cô có chuyện gì vậy?” Tô Nhan trở nên căng thẳng không thể nào giải thích được, nói chuyện cũng có chút lắp bắp.

“Là như vậy. Tôi có chuyện gấp muốn nói với anh trai tôi, nhưng tôi không liên lạc được với anh ấy. Cô có thể nói với anh ấy rằng, lúc 12 giờ trưa, tôi sẽ ở tiệm cà phê Bích Lam đợi anh ấy. Làm ơn bằng mọi cách phải khiến anh ấy có mặt ở đó, được không?” Lâm Ngữ Yên mỉm cười nói.

“Được, tôi lập tức gọi điện cho anh ấy.” Tô Nhan gật đầu, cúp máy rồi gọi cho Lâm Dương.

Giờ phút này, Lâm Dương vẫn còn đang xem xét tình hình điều trị trên toàn quốc, cú điện thoại này của Tô Nhan khiến anh có chút kinh ngạc.

Sau khi nghe Tô Nhan nói xong, Lâm Dương lập tức sững SỜ.

“Lâm Ngữ Yên?” Anh cau mày, không ngờ người nhà họ Lâm vẫn lựa chọn Lâm Dương thay vì tìm Lâm thần y trước.

“Anh có em gái từ khi nào vậy? Nhiều năm như vậy cũng chưa từng nghe thấy anh nói qua.” Tô Nhan không nhịn được hỏi một câu.

Lâm Dương do dự mọt chút, nhàn nhạt nói: “Tiểu Nhan, chúng ta kết hôn đã ba năm rồi, tôi hỏi em một câu, em có thật sự hiểu tôi không?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 453


Chương 453:

Tô Nhan ở bên kia điện thoại hơi giật mình, dường như có chút bối rối với câu nói này của Lâm Dương.

“Hãy chăm sóc gia đình em thật tốt đi. Tôi sẽ phối hợp với em. Đợi khi thời hạn đến, chúng ta sẽ ly hôn.”

Lâm Dương nhàn nhạt nói, liền cúp điện thoại.

Tô Nhan ở bên kia điện thoại sắc mặt có chút khó coi.

Không biết vì sao, cô cảm thầy Lâm Dương một chút cảm tình cuối cùng đối với mình cũng đã biến mắt.

Có lẽ… anh ấy không có kiên nhẫn, phải không?

Nhưng mà… tại sao?

Anh ấy hoàn toàn không làm gì cả, tại sao anh ấy lại dám nói ra những lời như vậy với tôi? Tô Nhan tôi có chỗ nào có lỗi với anh ấy sao?

Hơn nữa… anh ấy chỉ là một phé vật, làm sao dám chủ động nói đến chuyện ly hôn?

Tô Nhan có chút thất vọng, trong lòng cũng vô cùng không cam.

Nhưng cô không biết phải nói rõ như thế nào với Lâm Dương.

Về phần Lâm Dương, anh lên một chiếc xe do Long Thủ sắp xếp và lái nhanh đến Bích Lam Café.

Bích Lam Café không nỗi tiếng ở Giang Thành, nó chỉ là một quán cà phê bình thường nằm ở góc phố.

Quán cà phê này đã có từ máy năm nay, trang trí bàn ghế đều rất cổ điển, buổi trưa chắc chắn sẽ không có nhiều người uông cà phê, chỉ là thỉnh thoảng có vài người đên đây mua một ít đồ ăn vặt.

Lâm Ngữ Yên đã đợi ở đây từ rất sớm.

Cô ta vừa uống cà phê, vừa xem tin tức về “Phục phương dưỡng tâm hoàn” và “Huyền Y Phái” trên điện thoại di động.

Về phần những người đi theo cô ta thì đang ngồi ở bàn bên cạnh.

Không chút nghỉ ngờ rằng lần này nhà họ Lâm đã hoàn toàn trở thành một bàn đạp cho. Huyền Y Phái.

Thanh thế của Huyền Y Phái ở trong nước hiện nay đã tăng lên đến một độ cao trước giờ chưa từng thấy.

Vô số phương tiện truyền thông tin tức ca ngợi Huyền Y Phái.

Vô số người dân ca tụng công đức và coi người của Huyền Y Phái giống như vị cứu tinh của thế giới.

Ngay cả các phương tiện truyền thông chính thống cũng không ngót lời ca ngợi và tán dương.

Các cờ thưởng gửi đến Huyền Y Phái nườm nượp không ngớt.

Quá nhiều quá nhiều rồi.

Huyền Y Phái đã in sâu vào lòng mỗi người dân trong nước.

Về phần các công ty dưới quyền của doanh nghiệp Lâm Thị … sớm đã để tiếng xấu muôn đời rồi.

Công trường đóng cửa, công ty đóng cửa, một số lượng lớn các doanh nghiệp sụp đồ …

“Khồn kiếp!”

Lâm Ngữ Yên ném điện thoại xuống bàn, vẻ mặt tràn đầy tức giận.

Chuông leng keng …

“Buổi trưa tốt lành, xin hỏi, anh muốn ăn gì?”

Nụ cười chuyên nghiệp của người phục vụ ngoài cửa truyền ra.

Lâm Dương chào hỏi, sau đó bước tới ngồi xuống.

Lâm Ngữ Yên thở dài một hơi, gạt đi tức giận, yên lặng nhìn Lâm Dương.

Còn Lâm Dương cũng đang nhìn cô ta.

Trên thực tế, cả hai đã quen biết nhau.

Từ nhỏ đã quen biết rồi.

Tuy rằng thời gian hai người ở cùng nhau không tính là dài, nhưng cũng có thể coi là hai nhỏ vô tư, chỉ là sau khi Lâm Dương rời đi, Lâm Ngữ Yên không bao giờ gặp lại Lâm Dương.

“Đã lâu không gặp, không ngờ bây giờ anh lại có dáng vẻ như thế này.” Ánh mắt của Lâm Ngữ Yên có chút phức tạp.

*Ừ.” Lâm Dương nhẹ nhàng đáp lại một tiếng, cũng không nói nhiều, tự mình uống một ngụm cà phê.

“Anh vẫn ổn chứ?” Lâm Ngữ Yên do dự hỏi.

“Chuyện liên quan đến tôi, có lẽ cô cũng biết rồi. Bao nhiêu năm nay chưa từng hỏi thăm tôi, nhưng lúc này lại hỏi tôi câu này. Không cảm thấy là rất đạo đức giả sao?”

Lâm Dương thờ ơ hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 454


Chương 454:

Lâm Ngữ Yên sửng sót một chút, cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng khẽ mở ra, có chút cứng họng.

Nhưng một lúc sau, cô ta tự giễu cười, gật đầu: “Những gì anh nói đều có lý, anh có lẽ cũng đã biết mục đích tôi tìm anh. Bây giờ nói những câu xã giao khách khí như thế này thật sự rất vô nghĩa.”

“Vậy thì chúng ta hãy nói chuyện rõ ràng đi.” Lâm Dương nhìn chằm chằm vào Lâm Ngữ Yên, mặt không biểu cảm nói: “Tôi không thể nào giúp các cô liên lạc với Lâm thần y!

“Thật sự không có chỗ để thương lượng sao?” Lâm Ngữ Yên hơi nhíu mày.

Thật ra cô ta cũng biết chuyện này rất khó, dù sao thì lúc trước nhà họ Lâm cũng đã nói chuyện với Lâm Dương, nhưng lại không được.

“Thương lượng? Lâm Ngữ Yên, nếu như tôi để chồng cô kết hôn với người phụ nữ khác, cô có đồng ý không?”

“Tôi còn chưa kết hôn.”

“Vậy thì để mẹ cô tái hôn với người khác!” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Lâm Dương, ý của anh là gì?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Ngữ Yên tức giận.

“Ý của tôi rất đơn giản. Nếu như bố hoặc mẹ cô đồng ý tái hôn hoặc kết hôn với người khác, tôi sẽ ngay lập tức đưa Tô Nhan đến giường của Lâm Đồng và sắp xếp để Lâm Đồng gặp mặt các cô. Nếu như cô sẵn lòng chấp nhận, thì tôi cũng sẵn lòng.” Lâm Dương từ tốn nói.

Chà!

Người nhà họ Lâm ở bàn bên cạnh lập tức đứng lên, trừng mắt nhìn Lâm Dương.

Những người phục vụ trong quán cà phê đều vô củng kinh ngạc.

Nhưng Lâm Ngữ Yên đã kịp thời giơ tay ra hiệu cho bọn họ ngồi xuống.

Cô ta nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, trong đôi mắt mùa thu có thất vọng, có bắt lực, có đau khổ, có tức giận.

Rất là phức tạp.

Nhưng trong mắt Lâm Dương chỉ còn lại vẻ lạnh lùng.

Hai người cứ bốn mắt nhìn nhau như vậy.

Khoảng ba phút sau, Lâm Ngữ Yên mới chậm rãi nói: “Lâm Dương, tôi biết loại chuyện này đối với bất kỳ người đàn ông nào mà nói đều không cách nào chấp nhận nổi.

Dù sao đó cũng là vợ mình, nhưng Lâm Dương, về người vợ này của anh, trong lòng mỗi người chúng ta đều biết rõ.

Anh kết hôn với cô ấy đã ba năm rồi nhưng đến một ngón tay của cô ấy cũng chưa từng chạm vào. Giữa các anh chỉ là một cặp vợ chồng hữu danh vô thực. Càng huống hò, nhà họ Tô cũng coi thường anh, người vợ này của anh cũng chưa bao giờ coi trọng anh, không lẽ anh còn muốn chịu đựng loại nhục nhã và xấu hỗ này sao? “

*Ý của cô là gì?” Lâm Dương nhàn nhạt hỏi.

“Lâm Dương, chuyện tôi đều đã nghe qua rồi. Tôi biết anh rất uất ức. Gia tộc đưa anh xuống phân nhánh, phân nhánh lại ném anh đến nhà họ Tô. Chắc anh rất hận nhà họ Lâm, nhưng Lâm Dương, thế giới này chính là như vậy, nếu như anh vô dụng thì ai sẽ quan tâm đến anh? Bây giờ cơ hội đến rồi, anh chỉ cần phối hợp với chúng tôi, giúp chúng tôi nắm bắt được đường dây của Lâm thần y, anh có thể quay trở lại nhà họ Lâm rồi, anh có thể có được tất cả những gì mà mình muốn. Hà tất phải ở trong nhà họ Tô chịu coi thường? Hà tất phải bị người ở Giang Thành chế nhạo và sống một cuộc sống vô dụng không ra gì? “, Lâm Ngữ Yên tận tình khuyên bảo nói.

Đứng trên góc độ của cô ta, đây quả thực là một cơ hội cho Lâm Dương.

Nhưng theo quan điểm của Lâm Dương, đây … từ đầu đến cuối đều chỉ là một trò cười.

Lâm Dương mặt không cảm xúc nhìn Lâm Ngữ Yên, khuôn mặt giống như giếng cổ, không có chút sóng gió.

Lâm Ngữ Yên luôn quan sát biểu hiện của Lâm Dương, không hiểu tại sao, cô ta cảm thấy ánh mắt của Lâm Dương có chút đáng sợ, cũng có chút … quen thuộc đến khó hiểu, nhưng cô ta không biết ánh mắt đó rốt cuộc là giống với ánh mắt của ai.

“Tôi hỏi cô một câu.” Lâm Dương nói.

“Anh nói đi.”

“Chuyện này …có tính là nhà họ Lâm đang cầu xin tôi không?”

“Cầu xin?”

Lâm Ngữ Yên lại cau mày.

Đây không phải là một từ hay.

Ít nhất là đối với nhà họ Lâm Nhà họ Lâm có thể sẽ cầu xin ai đó, nhưng … tuyệt đối không thể nào cầu xin một người như Lâm Dương.

“Không.” Lâm Ngữ Yên lắc đầu.

“Vậy thì xin mời trở về đi.” Lâm Dương trực tiếp nói.

“Lâm Dương, anh thật sự muốn từ bỏ cơ hội ngàn năm khó gặp này sao?” Lâm Ngữ Yên lo lắng, vội vàng đứng dậy: “Nếu bỏ lỡ cơ hội này, anh có thể cả đời này cũng không cách nào trở lại nhà họ Lâm được nữa! “

“Tại sao tôi phải quay lại nhà họ Lâm?”

Lâm Dương lắc đầu, bình tĩnh nói: “Nhà họ Lâm hoàn toàn không có gì háp dẫn tôi, tôi hà tất phải trở về nơi đó?”

“Nhưng …” Lâm Ngữ Yên còn muốn nói gì đó, nhưng Lâm Dương đã đứng lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 455


Chương 455:

“Chúng ta có vẻ như nói chuyện không hợp. Hãy dừng lại ở đây đi. Tôi phải đi rồi.”

Anh quay người bước ra ngoài cửa, nhưng đi được nửa đường, dường như anh đã nghĩ tới điều gì đó.

“Ngữ Yên.”

“Hả?”

“Lần này nhà họ Lâm không cầu xin tôi, không thành vấn đề, lần sau, nhà họ Lâm phải cầu xin tôi!”

Lâm Dương quay đầu nói, liền bước về phía cửa.

Lâm Ngữ Yên khẽ giật mình, sau đó nhếch môi không nói gì.

Theo cô ta thấy, đây hoàn toàn là một trò đùa.

Nhà họ Lâm cầu xin anh ta sao?

Nằm mơ đi!

Một tên phế vật bị đuổi ra khỏi gia tộc, một đưa con vào cửa ở rẻ… Nếu nhà họ Lâm cầu xin một người như vậy, vậy thì mặt mũi của gia tộc trăm năm này không phải sẽ mắt sạch sao?

“Đứng lại!”

Người nhà họ Lâm có vẻ không muốn để Lâm Dương đi như vậy, lập tức đứng dậy hét lên.

“Để anh ấy đi.” Lâm Ngữ Yên thấp giọng nói.

“Cô Ngữ Yên…”

“Để anh ấy đi đi, tâm ý của anh ấy đã quyết rồi, chúng ta không nên đặt hy vọng vào người anh ấy!”

Lâm Ngữ Yên nhìn chằm chằm vào Lâm Dương đang rời đi, lạnh lùng nói.

“Thưa cô, chúng ta phải làm gì bây giờ?”

“Đến Dương Hoa tìm Lâm thần y!”

“Lâm thần y chưa chắc sẽ gặp chúng ta…”

“Không gặp chúng ta…” Lâm Ngữ Yên sờ sờ cái cằm thanh tú của mình, đột nhiên trầm giọng nói: “Vậy chúng ta đi tìm Tô Nhan! Đi, lập tức đem Tô Nhan đên gặp tôi! Bât luận cô ta có đồng ý gặp tôi hay không!”

“Vâng, thưa cô!”

Dưới sự cứu chữa của Huyền Y Phái, tình trạng của bà cụ Tô đã ổn định rồi.

Người nhà họ Tô thở phào nhẹ nhõm.

Tô Quảng cũng vỗ ngực, vẻ căng thẳng trên khuôn mặt cũng dần dần tiêu tán.

Huyền Y Phái sắp xếp một phòng nghỉ ngơi cho bệnh nhân nặng, hiện tại các bệnh viện trong thành phố đều chật cứng bệnh nhân bị di chứng, bọn họ cũng không thể chuyển bà cụ Tô đến bệnh viện nên chỉ có thể ở đây.

“Hừ, mẹ anh còn chưa chết, bây giờ chúng ta có thể đi rồi đúng không?” Trương Tinh Vũ nghiêng người nhìn chằm chằm Tô Quảng.

Tô Quảng vốn là muốn ở lại, nhưng nhìn thấy Trương Tinh Vũ chống đối với người nhà họ Tô, liền do dự một chút sau đó thở dài một hơi: “Được rồi, chúng ta trở về đi.”

“Thật là, cái bà già không nên chét này chết nhanh chút thì thoải mái hơn rồi, dẫn tới nhiều con thiêu thân như: vậy, loại người ác độc này, chết đi thì thế giới càng sạch sẽ.”

Trương Tinh Vũ lắm bẩm nói.

“Tinh Vũ, em đang nói cái gì vậy?” Tô Quảng cau mày.

“Mau đi đi…”

Trương Tỉnh Vũ cũng lười nói chuyện với Tô Quảng, trực tiếp bước ra ngoài cổng.

Vẻ mặt của Tô Quảng có chút mắt tự nhiên, thật ra vừa rồi lời đó ông ấy cũng không nghe được, ông ấy biết vợ và mẹ mình kiếp này đã định sẵn là kẻ thù không đội trời chung.

Ông ấy chỉ có thể thở dài một hơi, đi theo sau.

Tuy nhiên, chưa đi được máy bước.

“Đây không phải là giám đốc Mã sao?” Trương Tinh Vũ đôi mắt sáng lên, dường như nhìn thấy cái gì đó, lập tức vui mừng hét lên một tiếng.

Tô Quảng và Tô Nhan đều là sững sờ, vội vàng bước tới trước, lại nhìn thấy một chiếc xe Bentley đậu ở cửa, Mã Hải đang từ trong chiếc Bentley bước xuống.

Mã Hải có chút kinh ngạc, bị người phụ nữ này xông tới đột ngột làm giật mình, nhưng khi nhìn thấy Tô Nhan đi phía sau, ông ta mới nhớ ra hai người này là ai.

“Giám đốc Mã, xin chào, thật không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây.” Trương Tinh Vũ cố gắng khiến cho phong thái của mình có vẻ đàng hoàng hơn, trên mặt nở nụ cười nói.

“Xin chào.” Mã Hải gật đầu.

Nhìn thấy Mã Hải phản ứng với mình, Trương Tinh Vũ vui mừng khôn xiết, vội vàng hỏi tiếp: “Giám đốc Mã, anh đi đâu vậy?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 456


Chương 456:

“Tôi đến đây làm chút chuyện, lần sau chúng ta nói chuyện đi” Mã Hải khẽ cau mày, giọng nói vừa rơi xuống liền muốn bước đi.

“Eh eh eh, giám đốc Mã, đợi một chút, tôi có chuyện muốn tìm anh.” Trương Tỉnh Vũ vội vàng ngăn Mã Hải lại nói.

“Bà làm cái gì vậy?”

Vệ sĩ hai bên lập tức ngăn cản Trương Tỉnh Vũ.

Nhưng Mã Hải đã giơ tay ra hiệu cho bọn họ không cần ngăn cản.

Mã Hải là người thông minh, ông ta biết gia đình này có quan hệ với Lâm Đồng, cho dù Lâm Đổng không thích gia đình này, nhưng trên danh nghĩa bọn họ vẫn là bố mẹ vợ của anh, cho nên không cần biết như thế nào, vẫn phải nẻ mặt.

“Bà Trương, bà có chuyện gì vậy?” Mã Hải không nóng không lạnh hỏi.

“Ò, là như thế này, cái đó… Lâm Đổng đã luôn chiếu có đến con gái Tô Nhan của tôi. Chúng tôi đều nhìn thấy điều đó, trong lòng cũng vô cùng cảm kích, vì vậy … Vì vậy, chúng tôi muốn mời Lâm Đẳng đi ăn một bữa. Nhưng chúng tôi không liên lạc được với Lâm Đồng, vì vậy chúng tôi muốn nhờ giám đốc Mã giúp đỡ thông báo với Lâm Đồng một chút, hẹn với Lâm Đồổng, ông thấy… có được không? “Trương Tỉnh Vũ nói với vẻ mong đợi và thận trọng.

Khi lời này rơi xuống, bà ta cứ luôn nhìn chằm chằm vào biểu hiện của Mã Hải.

“Chuyện này… Lâm Đồng rất bận.” Mã Hải do dự rồi nói.

“Giám đốc Mã, anh có thể giúp một chút được không? Ít nhất, hãy nói với Lâm Đẳng một câu, chính là Tiểu Nhan nhà tôi mời anh ấy đi ăn tối một mình.” Trương Tinh Vũ vội vàng nói.

Mã Hải có chút đau đầu liếc nhìn Tô Nhan, thấy cô không nói lời nào, liền thở dài: “Vậy được, tôi sẽ đem lời của bà nói với Lâm Đồng, nhưng có thể thành công hay không, tôi không thể bảo đảm.”

Nói xong, ông ta đi về phía học viện.

“Cám ơn giám đốc Mã, giám đốc Mã đi thong thả! Giám đốc Mã đi thong thả!”

Trương Tinh Vũ vui mừng khôn xiết, vội vàng cúi người với Mã Hải.

Dáng vẻ đó chính là muốn bao nhiêu khiêm tốn có bấy nhiêu.

Tô Nhan có chút phiền muộn, nhưng cô biết mẹ cô cũng vì tốt cho cô.

*Tôi nói Tinh Vũ, chuyện này để Tiểu Dương đi làm không được sao? Nó và Mã Hải có chút giao tình, nó thông báo không phải là càng ổn thoả hơn sao?” Tô Quảng không nhịn được hỏi.

“Anh còn tin tên phế vật đó có giao tình với Mã Hải sao?”

Trương Tinh Vũ liếc ông ấy một cái, không khách khí nói: “Tên phế vật đó sở dĩ có thể dây dưa với Mã Hải chính là bởi vì Lâm Đồng đã nhìn trúng Tiểu Nhan nhà chúng ta, có ý lôi kéo làm quen với cậu ta. Không phải anh bị tên phé vật đó lừa rồi chứ? Hơn nữa, tìm cậu ta sao? Tìm cậu ta liệu chuyện có thành không? Tên phế vật đó hoàn toàn không muốn ly hôn với Tiểu Nhan, lỡ như cậu ta nói năng lung tung với Mã Hải làm hỏng chuyện, vậy thì phải làm sao? “

“Cái này …” Tô Quảng cứng họng.

“Cho nên nói anh chính là một kẻ l* m*ng. Chuyện này nếu như để anh làm, còn không phải sẽ làm hỏng chuyện của em sao?” Trương Tinh Vũ khinh thường liếc nhìn Tô Quảng một cái, sau đó kéo tay Tô Nhan nói: “Tiểu Nhan, chúng ta cứ chờ điện thoại là được. Con mau về đi, trang điểm thật xinh đẹp. Mẹ đoán Lâm Đồng đó nhất định sẽ nhận lời mời của chúng ta. Con đi đến nhà hàng tốt nhất ở Giang Thành đặt một phòng đi. Hai người sẽ nói chuyện riêng. Nếu như con làm không được, mẹ con sẽ ra mặt, biết chưa?”

“Mẹ, bữa cơm này chỉ là bữa cơm cảm ơn mà thôi, không có ý gì khác, mẹ đừng xen vào.” Tô Nhan có chút mệt mỏi nói.

“Được được được, mẹ không xen vào, nhưng con nhất định phải nắm bắt cơ hội!” Trương Tỉnh Vũ nói.

Tô Nhan lười nói chuyện thêm nữa.

Cô phải thừa nhận rằng Lâm Đồng quả thật có khuôn mặt đẹp trai hút hồn vô số thiếu nữ, thêm với trẻ tuổi nhiều tiền, có quyền có thế, cô gái ngưỡng mộ chắc chắn nhiều như Giang Chí Khanh, liên miên không dút.

Nếu như cô chưa kết hôn, có thể cô cũng sẽ bị Lâm Đồng thu hút, đúng không?

Tuy nhiên, cô ấy đã là người có chồng rồi.

Trước khi ly hôn, cô tuyệt đôi không bao giờ nghĩ đến người đàn ông khác.

Tô Nhan hít sâu một hơi, trong lòng đã hạ quyết tâm.

Bữa cơm này chỉ là một bữa cơm bình thường, cảm ơn người ta, những chuyện khác, cô tuyệt đối không nghĩ đến.

Mã Hải vào học viện, lập tức tìm Lâm Dương.

Ông ta đến đây để báo cáo công việc với Lâm Dương.

Mặc dù nhà họ Lâm đã bí mật dùng thủ đoạn để ăn cắp đơn thuốc của Lâm Dương, nhưng bởi vì đơn thuốc xuất hiện vấn đề đã khiến tập đoàn tài chính Lâm Thị gặp khủng hoảng trước giờ chưa từng có, lúc này Lâm Dương không chỉ lợi dụng nhà họ Lâm làm bàn đạp để đánh bật danh tiếng của Huyền Y Phái, mà còn để cho Mã Hải nhân cơ hội tấn công tập đoàn tài chính Lâm Thị.

Và lá bài đầu tiên của anh chính là tung tin ra toàn bộ mạng lưới trên toàn quốc.

“Tập đoàn Dương Hoa đã nghiên cứu phát triển ra thuốc hoàn hảo để chữa bệnh tim!”

Ngay khi tin tức này xuất hiện, có thể nói nó là đã làm nỗ tung cả đất nước trong tích tắc.

Các tìm kiếm nóng trên Weibo, tin tức tiêu đề, Khoảnh khắc WeChat và bài đăng trên các diễn đàn lớn đã nhanh chóng bị bao phủ bởi loại thuốc mới của Tập đoàn Dương Hoa.

Giá cổ phiếu của tập đoàn Dương Hoa cũng đang tăng vọt điên cuồng, đà tăng của nó đã không thể nào ngăn cản.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 457


Chương 457:

Đương nhiên, thuốc mới chỉ là một mánh khoé quảng cáo.

Lâm Dương quả thực là đang nghiên cứu phát triển, nhưng ngay cả anh cũng không giải quyết được vấn đề thuốc dẫn, cho nên chỉ có thể nói là làm nóng trước, nhưng tác dụng của việc làm nóng trong thời khắc then chốt này là rất dễ tháy.

Có lẽ nhà họ Lâm lúc này sẽ cảm nhận được áp lực thực sự.

Bọn họ cũng nên hiểu rằng sự tồn tại của tập đoàn Dương Hoa là để ăn thịt những con dã thú cắn xé như nhà họ Lâm…

“Làm tốt lắm!”

Tại bàn làm việc, Lâm Dương xem lại báo cáo, gật đầu lia lịa: “Mã Hải, cứ theo xu thế này mà tuyên truyền tiếp đi.

Tôi nghĩ sẽ không có ai tranh giành thị trường với chúng ta nữa đâu.”

“Tuyệt đối không thể.” Mã Hải nhếch miệng cười nói, “Từ sau khi nhà họ Lâm xảy ra vụ náo loạn này, tôi nghĩ người dẫn tuyệt đối sẽ không thể mua máy loại thuốc hoang đường đó nữa. Tập đoàn Dương Hoa của chúng ta trước đó đã tung ra hai loại thuốc thành công rồi. Đã nhận được sự tin tưởng của nhân dân, danh tiếng là ở đây. Người dân chỉ có thể tin tưởng chúng ta vô điều kiện. Loại thuốc mới của chúng ta chắc chắn sẽ chiếm toàn bộ thị trường ngay khi vừa được tung ra. “

Đương nhiên, Lâm Dương sẽ không lo lắng về chuyện này.

Nhưng mà anh biết nhà họ Lâm có thâm căn cố đế, cho dù mình có đem thuốc mới ra cũng chỉ là máy phiến lá cây rơi xuống nhà họ Lâm, cần phải biết công ty của nhà họ Lâm bề ngoài chỉ là sản nghiệp của nhà họ Lâm. Nhưng huyết mạch thực sự của nó không phải chỉ có như vậy.

Chỉ là Lâm Dương càng hiểu rõ hơn một đạo lý, một khẩu khí ăn không mập được.

Muốn phá cây đại thụ này của nhà họ Lâm thì phải từ từ.

“Bỏ những chuyện này sang một bên đi. Khi tin tức được truyền ra, thì đợi chúng từ từ lên men. Hiện tại, Huyền Y’ Phái không đủ nhân lực. Anh thông báo cho Cung Hoan Vân cử người tới giữ trật tự và giúp đỡ một số việc vặt.

Đây là cơ hội tết để Huyền Y Phái của chúng ta thiết lập hình tượng. Quyết không để xuất hiện bắt kỳ sai sót nào.”

Lâm Dương nói.

“Vâng … nhưng mà Lâm Đồng, tất cả các phương pháp điều trị của chúng ta đều miễn phí, chỉ phí cho việc này là vô cùng lớn. Chỉ phí này … không hề nhỏ …” Mã Hải do dự rồi nói.

“Hiện tại đã tiêu tốn bao nhiêu?” Lâm Dương vừa nhìn tài liệu vừa thản nhiên hỏi.

“Tám trăm tỷ.” Mã Hải nói.

“Cái gì? Tám trăm tỷ?” Lâm Dương kích động, hồ sơ trong tay cũng trượt khỏi ngón tay rơi xuống: “Sao lại có thể nhiều như vậy?”

Tám trăm triệu mới là giai đoạn đầu, toàn bộ chỉ phí nhất định phải hơn thế rất nhiều!

“Lâm Đổng, anh không phải không biết, việc sản xuất thuốc đó của anh cũng đòi hỏi chỉ phí cực kỳ đắt đỏ. Ngoài ra, việc mở các điểm cứu hộ ở nhiều nơi khác nhau cũng rất tốn kém. Mặc dù có một số lượng đáng kể tình nguyện viên đến giúp đỡ miễn phí, nhưng hầu hết các nơi đều vẫn đang thiếu nhân lực trầm trọng, lại còn phải giao thuốc đi khắp nơi, vì gấp nên đều vận chuyển bằng đường hàng không, máy thứ hỗn tạp tính thành một cục, chỉ phí đương nhiên sẽ đội lên. . “

Lâm Dương khẽ cau mày, suy nghĩ một chút, thấp giọng nói: “Vậy ý của anh là?”

“Thu một chút tượng trưng đi, ít nhất cũng có thể đỡ tổn thất…” Mã Hải thì thầm nói.

457-1-nu-than.jpg


Mã Hải sửng sốt trong chốc lát, nhất thời không thuận khí, nhìn Lâm Dương không thể giải thích được.

“Chủ tịch Lâm, anh …anh rốt cuộc là có ý gì?”

Mã Hải đã hoàn toàn không hiểu được Lâm Dương.

“Không có ý khác, cứ bắt đầu tính tiền theo ý của anh.”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Vậy thì… giá nào là thích hợp?” Mã Hải cẩn thận dè dặt hỏi.

“Một nghìn.” Lâm Dương nói.

“Ò … hả? Cái gì? Bao … bao nhiêu?” Mã Hải há to mồm, còn cho rằng mình đã nghe nhằm rồi.

“Cái tai này của anh nên đi khám thử. Tôi nói một nghìn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 458


Chương 458:

Nghe rõ rồi chứ?” Lâm Dương liếc ông ta một cái rồi nói tiếp: “Bắt đầu từ bây giờ, mỗi trạm cứu trợ đều bắt đầu thu phí chẩn đoán tượng trưng là một nghìn. Đương nhiên, điều này không mang tính bắt buộc, mà là được quyết định bởi mong muốn của cá nhân. Muốn nộp thì nộp, không muốn nộp thì thôi. Ngoài ra, thông báo rằng tất cả phí chẩn đoán sẽ được quyên góp cho người nghèo khu vực miền núi và xây dựng Trường Tiểu học Hy vọng cho tất cả các tổ chức từ thiện, hiểu không? “

Lời này vừa nói ra, Mã Hải hai mắt sáng ngời.

Thì ra Lâm Đồng là có ý này…

Đúng vậy, đã là làm để có được dư luận, tại sao không làm cho dư luận lớn hơn chút.

Nếu như nói tập đoàn Dương Hoa hay Huyền Y Phái chỉ đơn thuần là đứng ra điều trị miễn phí, nói đúng ra, đây chỉ đang cố hết sức làm nhiệm vụ của mình, chỉ là đang cứu người.

Đương nhiên, sẽ có nhiều lời khen ngợi, nhưng rõ ràng còn chưa đủ.

Động thái này của Lâm Dương có thể nói là đã đẩy tập đoàn Dương Hoa và Huyền Y Phái lên một tầm cao mới.

Đây là một chiêu diệu kỳ!

*Chủ tịch Lâm, chuyện này cứ giao cho tôi, tôi lập tức đi làm ngay.” Mã Hải có chút hưng phán, vội vàng nói.

“Ừ.”

Lâm Dương gật đầu.

Nhưng ngay khi Mã Hải chuẩn bị rời khỏi văn phòng, dường như ông ta đã nghĩ tới điều gì đó, đột ngột dừng bước, quay đầu lại nói: “Đúng rồi, Lâm Đồng, còn có một chuyện nữa tôi quên nói với anh. “

“Chuyện gì vậy?” Lâm Dương tò mò nhìn ông ta.

*Ðó là về vợ của anh Tô Nhan.” Mã Hải thấp giọng nói, kể cho Lâm Dương nghe về chuyện đã xảy ra ở cửa lúc nãy.

“Mời tôi ăn cơm sao?”

Lâm Dương hơi sửng sót.

“Đúng vậy, nói là muốn cảm ơn anh đã chiếu cố bọn họ.”

Mã Hải nói.

Lâm Dương suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu cười nhẹ nói, “E rằng đó là chủ ý của Trương Tinh Vũ. Bà ta có lẽ là muốn nhanh chóng xác định mối quan hệ giữa Lâm Đẳng và Tô Nhan.”

“Vậy thì Lâm Đồng, ý của anh là…”

Lâm Dương nhướng mày, im lặng một hồi, mới mở miệng nói: “Anh giúp tôi trả lời Trương Tinh Vũ, nói là tôi đồng ý với bọn họ, thời gian cứ xác định vào tối nay đi.”

“Chủ tịch Lâm, anh có chắc chắn muốn đi không?”

“Đúng vậy, nhưng mà bữa cơm này… tôi mời.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Mã Hải vừa nghe thấy, lập tức sửng sót.

Lâm Đồng vậy là có ý gì?

Không lẽ nói… anh ấy định … lật bài rồi sao?

“Hãy giúp tôi bao toàn bộ nhà hàng Minh Châu tối nay, bố trí long trọng một chút cho tôi. Tôi nghĩ tôi nên cho Tô Nhan một đêm mà cả đời này không bao giờ quên.”

Lâm Dương đặt tập tài liệu trong tay xuống, bình tĩnh nói.

Mã Hải toàn thân chắn động, lập tức gật đầu: “Lâm Đồng anh yên tâm, chuyện này tôi sẽ lo liệu ổn thoả.”

Nói xong, ông ta rời đỉ.

Không lâu sau, một tin tức nóng hỏi lan truyền khắp toàn bộ Giang Thành.

Một phú hào bí ẳn đã bao toàn bộ nhà hàng Minh Châu..

Chỉ để cùng ăn tối với cô gái mà mình thích.

Tin tức này đương nhiên cũng truyền đến tai Lâm Ngữ Yên.

Nhưng cô ta không có hứng thú với những tin đồn hỗn tạp vào lúc này.

Lâm Ngữ Yên ngồi trong xe, nhìn chằm chằm vào chiếc xe bình thường trước mặt, trầm giọng hét lên một tiếng, tài xế liền đạp ga dừng lại trước chiếc xe kia.

“Này, các anh làm gì vậy? Chặn xe của chúng tôi làm cái gì? Các anh bị bệnh sao? Có biết chúng tôi là ai không?”

Trương Tinh Vũ bước xuống xe liền bắt đầu lớn tiếng mắng chửi.

Lâm Ngữ Yên không để ý tới Trương Tinh Vũ, liếc nhìn Tô Nhan đang ngồi trên ghế phụ, hỏi: “Cô chính là Tô Nhan đúng không?”

“Cô là ai?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhan hơi trầm xuống, rất không vừa lòng nói.

“Cô Tô Nhan, trước đó chúng ta đã nói chuyện điện thoại rồi, cô nhanh như vậy đã quên tôi rồi sao?” Lâm Ngữ Yên cười nhẹ nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 459


Chương 459:

“Nói chuyện điện thoại trước đó sao?”

Tô Nhan sửng sót, lập tức hiểu được người này là ai, đột nhiên nói: “Cô là cô Lâm Ngữ Yên?”

“Không sai.” Lâm Ngữ Yên gật đầu nói.

*Cô Lâm, bắt kể cô có chuyện gì, hành vi hiện tại của cô quá thô lỗ rồi!” Tô Nhan nghiêm nghị nói.

“Cô Tô, có lẽ tôi nên gọi cô một tiếng chị dâu, chị dâu. Tôi cũng không còn cách nào khác. Tôi có chuyện gấp muốn yêu cầu cô, nhưng tôi lo lắng cô sẽ không đồng ý với tôi, vì vậy tôi dự định đối mặt nói chuyện với cô.” Lâm Ngữ Yên bất lực nói.

“Chuyện gấp?” Tô Nhan khẽ nhíu mày, “Chuyện gì vậy?

“Tôi muốn cô thay tôi hẹn Lâm Đổng gặp mặt.”

“Hẹn gặp Lâm Đẳng?”

“Đúng vậy, tôi có chuyện rất quan trọng cần nói chuyện với Lâm Đồng.” Lâm Ngữ Yên vẻ mặt nghiêm túc nói.

Tô Nhan có chút do dự.

Trương Tinh Vũ ở bên cạnh lại đầu óc mờ mịt, liếc nhìn Lâm Ngữ Yên, sau đó lại nhìn Tô Nhan, không khỏi hỏi: “Con gái, người phụ nữ này là ai vậy?”

“Cô ấy … cô ấy là … cô ấy là bạn của con …” Tô Nhan sau một lúc do dự liên nói.

Trương Tỉnh Vũ không hài lòng với Lâm Dương như vậy, e rằng người nhà của Lâm Dương cũng nhát định sẽ không hài lòng. Mặc dù Tô Nhan và Lâm Ngữ Yên mới gặp nhau lần đầu tiên, nhưng nếu như Trương Tinh Vũ chế nhạo và chửi bới Lâm Dương trước mặt Lâm Ngữ Yên, cô ít nhiều cũng sẽ rất xáu hồ.

Nếu như hai gia đình bắt hòa thì chỉ thêm phiền phức mà thôi.

Lâm Ngữ Yên nghe vậy, không khỏi lắc đầu cười: “Xem ra ngay cả cô Tô cũng rất coi thường người anh trai đó của tôi, nhưng mà cũng đúng thôi, anh ta hiện tại vô dụng, không có thành tựu gì. Ở trong mắt các cô quả thực là một phế vật chính hiệu. Cô không thừa nhận anh ta cũng phải thôi.”

“Tôi không có ý đó, tôi chỉ là …” Tô Nhan muốn nói gì đó, nhưng nói được nửa chừng, lại không biết nên giải thích như thế nào nên dứt khoác không nói gì nữa.

“Ò, hóa ra là bạn của Tiểu Nhan, chẳng trách, nhưng mà hành vi vừa rồi của cô cũng quá thát lễ rồi. Làm sao có thể làm loạn như vậy?” Trương Tỉnh Vũ có chút trách móc nói.

“Xin lỗi dì! Lần sau cháu sẽ chú ý …” Lâm Ngữ Yên cười ngọt ngào, lập tức xin lỗi.

Vẻ ngoài của Lâm Ngữ Yên không có chút nào thua kém Tô Nhan, nụ cười này của cô ta, giống như trăm hoa đua nở, Trương Tinh Vũ vốn định quở trách Lâm Ngữ Yên vài câu, nhưng nhìn thấy vẻ quyền rũ của cô ta, cho dù là một người phụ nữ, trái tim của Trương Tỉnh Vũ cũng không khỏi tan chảy. Cũng không nỡ trách móc, liền xua tay: “Biết lỗi có thể sửa, vẫn là một đứa trẻ ngoan.”

“Vâng thưa dì.”

“Cô tìm Tiểu Nhan có việc gì?”

“Cháu nghe nói chị Nhan có quan hệ rất tốt với chủ tịch Lâm, cho nên muốn nhờ chị Nhan làm người dẫn dắt giới thiệu cho cháu gặp Lâm Đồng.”

“Ò… chuyện này, nói cũng dễ, không có gì phải giấu, Tiểu Nhan nhà tôi và Lâm Đồng sắp kết hôn rồi, đợi sau khi bọn họ kết hôn, đây còn không phải là chuyện chỉ cần nói một câu sao?” Trương Tinh Vũ nói một cách đắc ý.

Thậm chí, đến cả bạn bè của Tiểu Nhan cũng đến nhờ Tiểu Nhan làm người liên kết, có thể thấy câu chuyện giữa Tiểu Nhan và Lâm Đồng đã được lan truyền rộng rãi rồi.

“Mẹ, mẹ đừng nói lung tung.”

Tô Nhan lo lắng.

“Chị Nhan, xin chị hãy giúp đỡ đi…” Lâm Ngữ Yên cầu xin nói.

“Chuyện này tôi không thể làm chủ được. Tôi quả thực đã hẹn Lâm Đồng ăn cơm, nhưng Lâm Đồng có đồng ý hay không còn không biết …” Tô Nhan bắt lực nói.

Nhưng lời này vừa nói xong, điện thoại của Tô Nhan liền rung lên.

Cô liếc nhìn dãy số, lại là số điện thoại của Mã Hải.

Cô với Dương Hoa có hợp tác nên đã lưu số của Mã Hai, nhưng Mã Hải chưa bao giờ gọi cho cô.

Tô Nhan nhanh chóng bắt máy.

“A lô, chủ tịch Mã!”

“Tôi không phải là chủ tịch Mã gì cả. Chủ tịch thực sự của tập đoàn Dương Hoa chúng tôi chỉ có Lâm Đồng. Cô gọi tôi Mã Hải là được rồi.” Giọng nói của Mã Hải vang lên trên điện thoại.

“Chủ tịch Mã khách sáo rồi.” Tô Nhan gượng cười nói.

“Được rồi, không nói nhiều nữa, là như vậy, chủ tịch Lâm của chúng tôi đã đồng ý rồi, anh ấy muốn dùng bữa với cô.” Mã Hải nói.

“Thật sao?” Tô Nhan thở gấp.

“Đúng vậy, nhưng mà Lâm Đồng nói, anh ấy muốn mời cô, chứ không phải là cô mời! Địa điểm do anh ấy chọn.”

“Điều này…”
 
Back
Top Bottom