Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 480


Chương 480:

Anh đến đây để ra mặt cho anh ta sao? “

“Nhà họ Ứng của các anh còn có loại nghỉ lễ này nữa sao?

Khách đến nhà phải quỳ xuống hành lễ sao?” Lâm Dương chậm rãi hỏi.

“Khách bình thường thì không cần, nhưng kẻ tương đối thấp hèn thì phải tuân theo một số phép tắc. Đây là quy định của biệt thự chúng tôi.” Cậu Năm lạnh lùng nói.

“Vậy sao? Thì ra là như vậy, vậy thì các anh cũng không cảm tháy là các anh đã làm sai?”

“Đúng hay sai chúng tôi nói là được! Anh cho rằng chúng tôi sẽ sai sao?” Cậu Năm mặt không biểu cảm vẫy tay, hai tên vệ sĩ lập tức từ sau xe bước ra, giương súng về phía Lâm Dương.

Lâm Dương không nói lời nào, dứt khoác nhắm hai mắt lại, nhìn dáng vẻ dường như là muốn từ bỏ phản kháng.

Nhưng không ai chú ý tới, đôi tay của anh đã siết chặt rồi.

Mấy cây kim bạc xuất hiện giữa các ngón tay của Lâm Dương.

Nhưng mà chính vào lúc này …

“Dừng tay!”

Một tiếng hét từ trong xe vang lên.

Mọi người đều nhìn về phía nguồn phát ra âm thanh, liền thấy Long Thủ từ bên trong chạy ra, vội vàng cản lại trước mặt Lâm Dương.

“Ò? Còn có trợ thủ sao?” Cậu Năm nhàn nhạt nói.

“Các vị nhà họ Ứng, chúng tôi là người của tập đoàn Dương Hoa. Vị này chính là chủ tịch của tập đoàn Dương Hoa và là người phụ trách Huyền Y Phái, Lâm thần y. Vẫn xin các vị đừng làm loạn!” Long Thủ hét lên.

“Cái gì? Lâm thần y?” Cậu Năm vô cùng ngạc nhiên.

Rõ ràng là anh ta biết người này.

“Long Thủ, tránh ra!” Lâm Dương lạnh lùng nói.

Trong giọng nói lại mang một tia hung hấn.

Long Thủ chưa bao giờ nghe thấy giọng điệu như vậy của Lâm Dương, ngay cả khi Lâm Dương đại náo Nam Phái trước đó cũng đều như vậy.

Ông ta biết Lâm Dương e rằng sắp ra tay thật rồi.

Nhưng ông ta càng biết rõ lai lịch của nhà họ Ứng này sẽ đáng sợ như thế nào.

“Sư phụ, xin người đừng tức giận. Hãy cho con thêm một cơ hội nữa để con thương lượng với nhà họ Ứng một chút đi. Bất luận là chuyện của cháu trai tôi hay là chuyện của cô Liễu Như Thi thì cũng nên giải quyết một cách hòa bình!” Khuôn mặt của Long Thủ tràn đầy vẻ mong đợi và cầu xin.

Lâm Dương vốn là muốn từ chối, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Long Thủ lại do dự.

Nếu là bình thường, anh không thể nào nghe theo lời của Long Thủ.

Nhưng lần này, cháu trai của Long Thủ đã biến thành dáng vẻ như vậy, Long Thủ lại không nghĩ đến việc trả thù, ngược lại còn cố nhẫn nhịn cơn tức giận của mình, kiên trì cầu hoà.

Có lẽ là vì cháu trai của ông ta cũng phải cho ông ta một thể diện này.

Lâm Dương nhắm mắt lại, khàn giọng nói: “Ta không muốn lãng phí thời gian thêm nữa, nhưng lần này, tôi cho ông một cơ hội cuối cùng.”

“Được rồi, Sư Phụ, người yên tâm, tôi sẽ không để cho người thất vọng.” Long Thủ vui mừng khôn xiết, sau đó xoay người lại, đi về phía Cậu Năm kia.

“Long Thủ này, không biết vị này là…”

“Cậu Năm của biệt thự Ứng Long, Ứng Trang Hiền!”

Người đàn ông lạnh lùng nói.

“Ò? Thì ra là Cậu Năm nhà họ Ứng. Thật may mắn được gặp.” Long Thủ vội vàng đưa tay ra, nhưng Ứng Trang Hiền đến động tác giơ tay lên cũng không có, chỉ hừ lạnh một tiếng: “Long Thủ, ông đừng đến gần tôi. Tôi hỏi ông, người đàn ông đó có thực sự là Lâm thần y sao? “

Long Thủ cũng không hề cảm thấy xấu hồ, bỏ tay xuống, mỉm cười nói: “Vâng, Cậu Năm, tôi biết trước đây chúng ta có thể là có một số hiểu lầm. Lần này chúng tôi đến đây với thái độ giải quyết hiểu lầm, hy vọng rằng Cậu Năm có thể để chúng tôi vào thảo luận giải quyết thật tốt vấn đề này với nhà họ Ứng, thế nào?”

“Để cho các ông vào sao? Ha ha, thú vị, ông có biết tên họ Lâm này đã làm gì với Lục đệ của tôi không? Một chuyến đi đến Sùng Tông Giáo, Lục đệ của tôi bị người ta khiêng về biệt thự, cho dù đến ngày hôm nay vết thương của Lục Đệ tôi vẫn chưa nhanh nhẹn hoàn toàn, tất cả những thứ này đều là tên họ Lâm này ban cho. Anh ta đã khiến nhà họ Ứng của tôi phải xấu hổ. Ông còn hy vọng nhà họ Ứng của chúng tôi thương lượng giải quyết với tên họ Lâm này như thế nào? Ha, được rồi! Như vậy đi, ông chỉ cần để cho tên họ Lâm kia khấu đầu máy cái với tôi, có lẽ tôi có thể cân nhắc để anh ta vào.” Ứng Trang Hiền tức giận nói.

Long Thủ vừa nghe thấy, sắc mặt ngay lập tức thay đổi.

“Cậu Ngũ… Yêu cầu này của cậu … hơi quá đáng rồi đúng không?”

“Quá đáng? Khi anh ta làm tổn thương Lục Đệ của tôi …

không lẽ không quá đáng sao?” Cậu Ngũ hừ lạnh nói.

Long Thủ cau mày, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì nữa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 481


Chương 481:

Cho đến lúc này, một phụ nữ cao quý bước đến.

“Trang Hiền, có chuyện gì vậy? Các cháu đang làm cái gì vậy?”

“Thím?” Ứng Trang Hiền hơi sửng sốt một chút: “Sao thím lại ở đây?

“Thím vừa mới đưa Phá Lãng đi dạo một vòng quanh biệt thự. Cậu ấy bây giờ đã về nghỉ ngơi rồi. Thím không có việc gì làm nên đã đi dạo lần thứ hai. Các cháu đang làm gì vậy? Những người này là ai2”, Người phụ nữ bối rồi hỏi.

“Thím à, thím đến thật đúng lúc. Vị này tên là Long Thủ.

Thím có lẽ đã từng nghe nói rồi. Còn về vị kia… chính là kẻ thù mà thím đang nghĩ tới, Lâm thần y!” Ứng Trang Hiền mỉm cười nói.

Ngay khi những lời này rơi xuống, hơi thở của người phụ nữ thắt lại, sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc, ánh mắt chuyển động nhanh chóng khóa chặt trên người Lâm Dương.

“Anh…chính là Lâm thần y?” Người phụ nữ lạnh lùng hỏi.

Một câu nói đơn giản không biết chứa đựng bao nhiêu oán hận.

Lâm Dương không nói gì.

Long Thủ vội vàng cười nói: “Vị này chính là mẹ của cậu Ứng Phá Lãng sao? Chào bà. Chúng tôi chuyến này đến đây là muốn thảo luận một chút với nhà họ Ứng về phương án giải quyết ván đề này. Chúng tôi hy vọng rằng chuyện này có thể được giải quyết bằng biện pháp hòa bình. Không biết chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?”

“Nói chuyện sao? Được rồi, các ông muốn nói chuyện, tôi cho các ông cơ hội này!” Người phụ nữ cũng không kích động mà trực tiếp xua tay: “Trang Hiền, để bọn họ vào đi, đi thông báo cho máy vị kia, để bọn họ ra chiêu đãi khách quý! “

“Thím …” Ứng Trang Hiền sững sờ.

“Nếu như chỉ cần giết bọn họ ở đây vậy thì quá rẻ cho bọn họ rồi, cho bọn họ vào đi! Vào biệt thự, cái gì cũng làm được!” Người phụ nữ chế nhạo nói, trong mắt tràn đầy vẻ hung ác.

Ứng Trang Hiền cân nhắc một chút, xua tay: “Di chuyển xe, để cho bọn họ vào!”

“Vâng, cậu chủ!”

Sự xuất hiện của Lâm thần y có thể nói là đã khiến nhà họ Ứng không kịp phòng bị.

Nhưng nhà họ Ứng cũng không đến nỗi luống cuống tay chân.

Càng huống hò… Vị Lâm thần y này chỉ mang theo một Long Thủ.

Đây là thành phố Huyền Bình!

Đây là biệt thự Ứng Long!

Nhà họ Ứng lớn như vậy, có thể sợ một Lâm thần y sao?

Ngay sau đó, một số thành viên chủ chốt của nhà họ Ứng đã tập trung ở đại sảnh.

Trái phải đều có người ngồi, nam nữ già trẻ lớn bé đều có.

Ứng Phá Lãng cũng đến rồi, anh ta mặc quần áo bình thường, đứng phía sau một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên mặt mày nặng trĩu, để râu ria xồm xoàm, mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, vốn là muốn uống trà nhưng nhìn thấy Lâm Dương và Long Thủ bước vào, liền tức giận đập mạnh chén trà trên bàn, hừ lạnh một tiếng, không nhìn Lâm Dương thêm nữa.

Người này tên là Ứng Hùng, chính là bố ruột của Ứng Phá Lãng.

Mẹ ruột của anh ta là Chu Đình, cũng chính là người phụ nữ đã đưa Lâm Dương vào, ngồi bên cạnh Ứng Hùng.

Còn phía trên đại sảnh, còn có một người đàn ông trung niên đang ngồi.

Từ khuôn mặt có thể thấy, tuổi tác của người này có lẽ là lớn tuổi hơn Ứng Hùng một chút.

Lâm Dương nhìn kỹ ông ta một chút, lúc này, ông ta cũng giống như mọi người đều nhìn vào Lâm Dương.

Long Thủ biết được tính khí của Lâm Dương, liền bước lên trước, hơi cúi người mỉm cười nói: “Long Thủ của Huyền Y Phái và sư phụ của tôi tuỳ tiện làm phiền, vẫn xin rộng lòng tha thứ, đã được gặp Ứng gia chủ ở đây.”

“Long Thủ tiên sinh khách sáo rồi, tôi không phải là gia chủ!” Người bên trên nhẹ giọng nói.

“Không phải Gia chủ?” Long Thủ hơi giật mình.

Rõ ràng, ông ta đối với nhà họ Ứng mặc dù có biết một chút, nhưng cũng không sâu.

*Gia chủ mỗi ngày lo liệu trăm việc, chút chuyện nhỏ này.

chưa thể kinh động được gia chủ, nên để Ứng Bình Trúc tôi xử lý đi.” Người đàn ông trung niên nói.

Chuyện nhỏ?

Thật là vô lễ.

Long Thủ âm thầm cau mày.

Lâm Dương dù sao cũng là lãnh đạo của Huyền Y Phí và tập đoàn Dương Hoa, thân phận địa vị đặt ở đây, người nhà họ Ứng của ông ta đến cả gia chủ cũng không ra mặt, tuỳ tiện gọi một người đến gặp Lâm Dương, chuyện này không phái quá qua loa rồi sao?

Nhưng bây giờ ông ta dám nồi giận nhưng không dám nói.

*Vị này chính là Lâm thần y sao?” Ứng Bình Trúc khẽ liếc nhìn Lâm Dương nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 482


Chương 482:

Lâm Dương không nói lời nào.

Long Thủ vội vàng bắt chuyện, cười nói: “Chính là sư phụ!”

“Sư phụ?” Ứng Hùng hừ lùng một tiếng nói: “Long Thủ, ông lúc đầu cũng coi như là một nhân vật lớn, là một trong những thủ lĩnh của Nam phái, tại sao bây giờ lại cúi đầu gọi một tên nhóc tóc vàng là sư phụ? Thật sự khiến người ta thất vọng.”

“Chuyện này … học không có già trẻ, người nào tỉnh thông thì làm thầy thôi. Y thuật của sư phụ quả thực tốt hơn tôi.

Tôi bái anh ấy làm thầy cũng không phải chuyện gì to tát.”

Long Thủ nở nụ cười nói.

Trên thực tế, ông ta đã cảm nhận được thái độ của nhà họ Ứng.

Nhưng mà không đến giây phút cuối cùng, ông ta vẫn hy vọng có thể giải quyết tất cả chuyện này một cách bằng biện pháp hòa bình.

“Người tinh thông làm thầy sao? Hừ, đến mặt mũi cũng không cần, còn tinh thông làm thầy cái thá gì?” Ứng Hùng khinh thường.

Long Thủ cực kỳ xấu hồ.

“Được rồi.”

Lúc này, Lâm Dương đột nhiên lên tiếng.

Những người trong đại sảnh đều nhìn vào anh.

Lại nhìn thấy Lâm Dương nhìn xung quanh một vòng, bình tĩnh nói: “Nhà họ Ứng cũng có thể coi là một gia tộc lớn của Cổ Phái. Hôm nay có khách tới cửa, các ông đến chỗ ngồi cũng không sắp xếp sao?”

“Nhưng các anh… không phải là khách của chúng tôi.”

Ứng Bình Trúc lắc đầu.

Lâm Dương cũng lười để ý, trực tiếp đi tới ghế bên cạnh ngồi xuống.

Thái độ này cũng rất kiêu ngạo.

“Tên khốn!”

Ứng Hùng đập bàn muốn đứng dậy, nhưng Ứng Bình Trúc đã kịp thời giơ tay ngăn cản hành vi l* m*ng của ông ta.

Ứng Bình Trúc liếc nhìn Lâm Dương, nhàn nhạt nói: “Lâm thần y, hôm nay anh đích thân tới đây là vì cái gì?”

“Tính toán nợ nần giữa chúng ta.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Thật sao? Xem ra Lâm thần y rất tự giác, nhà họ Ứng của chúng tôi thực sự cũng đã có kế hoạch này.” Ứng Bình Trúc mỉm cười nói.

“Vậy thì Lâm thần y định tính toán thế nào đây? Con trai tôi từ sau khi bị anh làm trọng thương, mặc dù nói đã chữa khỏi rồi, bảo toàn được tính mạng, nhưng tay chân của nó đều xuất hiện di chứng, đã không còn thích hợp để học võ thuật nữa. nhà họ Ứng của tôi từ trước đến nay đều dựa vào võ công, con cháu nhà họ Ứng không thể luyện võ, anh có biết chuyện này có nghĩa là gì không? ”Ứng Hùng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, lạnh lùng chất vấn.

“Tôi không biết.” Lâm Dương nhấp một ngụm trà nói.

“Anh …” Ứng Hùng vô cùng tức giận.

“Lâm thần y! Anh có biết bây giờ anh đang ở đâu không?

Đã đến nhà họ Ứng của tôi còn dám kiêu ngạo như vậy?

Anh có tin hay không, bây giò tôi sẽ đánh gãy toàn bộ tay chân của anh, để anh bò ra ngoài?”. Ứng Phá Lãng lạnh lùng nói.

“Tôi không tin.” Lâm Dương nói ra câu này gần như không chút do dự.

Khi giọng nói rơi xuống đất, gia đình của Ứng Hùng không thể nhịn tiếp được nữa, toàn bộ đứng dậy khỏi ghế.

“Các vị bót giận, các vị bớt giận!”

Thấy tình thế không ổn, Long Thủ vội vàng đứng lên, vội vàng nói.

“Long Thủ, chuyện này không liên quan gì đến ông. Nếu như ông bằng lòng cắt đứt quan hệ với Lâm thần y này ngay bây giờ, nhà họ Ứng của tôi sẽ không động đến ông, nhưng người này, tôi bắt buộc phải phế bỏ anh ta!” Ứng Hùng gào thét nói.

Sự kiên nhẫn của ông ta đã đến giới hạn.

Lâm Dương hoàn toàn chạm đến điểm mắấu chót của ông tai “Ông Hùng, sư phụ của tôi nói chuyện tương đối thẳng thắn. Ông đừng trách, bớt giận. Chúng ta từ từ thương lượng, chúng ta từ từ thương lượng…”

“Long Thủ, tôi đã nể mặt ông lắm rồi, ông đừng ép tôi, nếu không tôi đến mặt mũi này của ông cũng thu dọn!”

Ứng Hùng tức giận nói.

Long Thủ đầm đìa mồ hôi, thấy không thuyết phục được Ứng Hùng, nên chỉ có thể nhìn về phía Ứng Bình Trúc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 483


Chương 483:

“Cậu Hùng, cậu cứ bình tĩnh trước đãi” Ứng Bình Trúc cuối cùng cũng lên tiếng rồi.

Long Thủ vừa nghe thấy, nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

“Anh, anh còn muốn bảo vệ người này sao?” Ứng Hùng lo lắng, vội vàng nhìn về phía Ứng Bình Trúc.

“Lâm thần y đã ở đây rồi. Anh ta không thể chạy thoát.

Hôm nay ân oán giữa nhà họ Ứng của chúng ta và anh ta phải tính toán ở đây. Cậu hà tất phải vội vàng nhất thời?

Ngồi xuống đi, đừng để bọn họ xem trò cười.” Ứng Bình Trúc nói một cách rành mạch phân minh.

Ứng Hùng nghiền răng, âm thầm hừ một tiếng rồi ngồi vào chỗ của mình.

Chu Đình oán hận trừng mắt nhìn Ứng Bình Trúc, cũng không nói gì.

Ứng Phá Lãng không gấp, nhưng ánh mắt đó của anh ta lại luôn nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

Trong khoảng thời gian này, anh ta luôn nghĩ cách làm sao để trả thù Lâm Dương, tra tấn Lâm Dương như thế nào.

Lúc trước ở Sùng Tông Giáo, anh ta có thể nói là đã nhặt lại một mạng, nếu như không có nhiều người như vậy ngăn cản Lâm Dương, liều chết bảo vệ anh ta, e rằng anh ta sớm đã xong rồi.

Cho dù nhà họ Ứng trừng phạt Sùng Tông Giáo, Khởi Tố của Sùng Tông Giáo cũng đã đến tạ tội với nhà họ Ứng, nhưng Ứng Phá Lãng vẫn không hả giận.

Nhà họ Ứng đã vạch ra kế hoạch đối phó với Lâm thần y, chỉ là kế hoạch này còn chưa bắt đầu thực hiện, Lâm thần y đã tự động tới cửa rồi …

Lần này, tôi nhất định phải khiến cho anh quỳ trước mặt tôi l**m đề giày của tôi, tôi phải giãm anh dưới chân!

Ứng Phá Lãng với những suy nghĩ ác độc trong lòng.

“Được rồi, Lâm thần y, chúng ta đừng nói thêm nhiều nữa, hãy giải quyết dứt điểm ngay bây giờ đi, chuyện của Phá Lãng, anh định trả lời với nhà họ Ứng của tôi như thế nào?” Ứng Bình Trúc liếc nhìn Lâm Dương hỏi.

Nhưng Lâm Dương lại giống như không nghe thấy, chỉ nhìn Ứng Bình Trúc hỏi: “Liễu Như Thi …đang ở nhà họ Ứng của ông sao?”

Khi nghe thấy câu hỏi của Lâm Dương, nhà họ Ứng đều rất ngạc nhiên.

Ứng Phá Lãng phản ứng lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương nói: “Xem ra anh và con tiện nhân Liễu Như Thi kia quả nhiên là có quan hệ! Trước đó ở Sùng Tông Giáo, con tiện nhân đó cứ không ngừng bảo vệ anh, bây giờ anh biết cô ta muốn tới nhà họ Ứng của tôi, cho nên mới đích thân tới đây thăm hỏi vì cô ta, có phải không? “

“Muốn đến nhà của anh sao?” Lâm Dương nhíu mày: “Liễu Như Thi còn chưa tới nhà họ Ứng của anh sao?

“Theo quy định của nhà họ Ứng tôi, Liễu Như Thi bắt buộc phải tới vào ngày 10 tháng này. Sau khi nhà họ Ứng chúng tôi tổ chức lễ tế, cô ta mới có thể vào cửa, néu không sẽ phá hỏng phong thủy của nhà họ Ứng chúng tôi.” Ứng Bình Trúc nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, nhàn nhạt hỏi: “Thế nào? Lâm thần y tới đây là vì cô Liễu Như Thi sao?”

“Không chỉ là vì cô ấy, còn có chàng thanh niên trước đó bị các ông phé bỏ.” Lâm Dương nhấp một ngụm trà nói.

Liễu Như Thi còn chưa tới nhà họ Ứng, Lâm Dương cũng không vội vàng nữa.

“Ò? Chính là tên ngốc thà chết cũng không chịu quỳ đó sao?” Ứng Phá Lãng cười tủm tỉm, lắc đầu nói: “Lâm Dương, anh tìm được anh ta rồi à2”

“Ò, khi lên núi đã nhìn thấy. Nếu như không phải là chúng tôi đến kịp thời, anh ta có thể đã chét rồi.” Lâm Dương nói.

“Vậy thì anh ta thực sự may mãn, đã nhặt lại được mạng sống, nhưng mà Lâm Dương, anh có biết tại sao anh ta lại bị đánh thảm như vậy không? Đó là bởi vì người đánh anh ta chính là tôi.” Ứng Phá Lãng mỉm cười nói, “Tôi coi anh ta là anh, đánh đến chết, chỉ đáng tiếc anh ta chung quy cũng không phải là anh, nhưng điều khiến người ta mong đợi là anh sẽ sớm giống như anh ta thôi… “

“Cậu nói cái gì?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 484


Chương 484:

Đôi mắt của Long Thủ đột nhiên ẳn chứa sự tức giận vô tận.

Đó chính là cháu trai của ông ta… thật không ngờ, lại bị Ứng Phá Lãng ra tay.

“Long Thủ, ông quay lại đi, trận này… ông không khống chế được.” Lâm Dương chậm rãi nói một câu.

Long Thủ siết chặt nắm đắm không nói gì.

Ứng Bình Trúc mỉm cười nhìn Lâm Dương: “Lâm thần y, nói như vậy anh đến đây hôm nay, một là muốn đưa Liễu Như Thi đi, hai là để đòi lại công bằng cho người của anh.

Tôi có thể hiểu như vậy được không?”

“Có thể.” Lâm Dương gật đầu.

“Vậy còn chuyện của Phá Lãng thì sao? Anh định trả lời chúng tôi như thế nào?” Ứng Bình Trúc lại hỏi.

“Nếu như các anh giao Liễu Như Thi cho tôi và cho tôi một lời giải thích về những gì đã xảy ra vừa rồi, Ứng Phá Lãng… tôi chỉ phế anh ta.” Lâm Dương nói.

Câu nói đó vừa rơi xuống đất, tất cả người nhà họ Ứng đều sững sờ.

Một lúc sau.

“Ha ha ha ha ha ha…”

Một trận cười ầm ï dữ dội vang lên khắp đại sảnh.

Rất nhiều người của nhà họ Ứng đều ôm bụng cười.

Ngay cả những người cực kỳ uy nghiêm cũng không khỏi lắc đầu ngán ngắm.

Long Thủ cũng choáng váng.

Cần phải biết, nhà họ Ứng là một gia đình võ thuật cổ đại.

Lâm Dương chỉ là một bác sĩ … lại ở trong một gia đình võ thuật cổ đại mà nói những lời như vậy… anh ta điên rồi sao?

“Lâm thần y vẫn rất giỏi nói đùa.” Ứng Bình Trúc từ trên ghế đứng dậy, mỉm cười nói: “Hơn nữa tôi nghĩ là vừa rồi anh rõ ràng là không nghe rõ lời của tôi. Tôi đang hỏi anh về chuyện của Phá Lãng… anh định cho chúng tôi một lời giải thích như thế nào. “

Ông ta nghiêm nghị nói, giống như muốn nhắc nhở Lâm Dương.

Chỉ đáng tiếc là Lâm Dương như thể không có bắt cứ tỉnh ngộ nào.

Anh cau mày: “Không phải tôi đã nói rồi sao? Còn muốn tôi nhắc lại lần nữa sao?”

“Cho nên anh không định giải thích với chúng tôi sao?”

Ứng Bình Trúc cười hỏi.

Lâm Dương đặt tách trà xuống ghế, nhịp nhàng gõ ngón tay lên bàn bên cạnh, ánh mắt cũng rơi vào tách trà, không nhìn bắt cứ ai.

Đây dường như là ngầm thừa nhận rồi.

“Tên họ Lâm, bác tôi đang hỏi anh đó!” Ứng Phá Lãng hét lên một tiếng.

Nhưng … Lâm Dương vẫn không trả lời.

“Đồ khốn nạn!”

Ứng Phá Lãng cũng không thể nhịn được nữa, trực tiếp đi về phía trước, đưa tay nắm lây cổ áo của Lâm Dương.

Vào lúc này, Ứng Bình Trúc không ngăn cản nữa.

Ông ta cũng cảm nhận được, có ngăn cản nữa cũng không có bắt cứ tác dụng gì.

Người này nên được xử lý theo phương thức của nhà họ Ứng!

Đây không phải là để trút giận cho Ứng Phá Lãng.

Mà là để bảo vệ thể diện của nhà họ Ứng.

Hôm nay, bất luận như thế nào Lâm thần y này đều không thể rời khỏi nhà họ Ứng!

“Cậu Ứng! Đừng tức giận, Cậu Ứng!”

Long Thủ vẫn định ngăn cản tất cả những chuyện này.

Nhưng lúc này không ai lại đi nghe lời của ông ta.

Nhưng mà…

Ngay khi bàn tay của Ứng Phá Lãng định nắm lấy Lâm Dương, Lâm Dương đột nhiên túm lấy tách trà trên bàn cà phê và ném mạnh vào đầu Ứng Phá Lãng.

Răng rắc!

Toàn bộ tách trà đập vào trán Ứng Phá Lãng, vỡ tan ngay lập tức.

Ứng Phá Lãng không kịp phòng bị, đầu trực tiếp nở hoa, người cũng sắp ngắt xỉu rồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 485


Chương 485:

Trong giây tiếp theo, Lâm Dương đột ngột trở tay, siết chặt cổ của Ứng Phá Lãng, dùng một tay nâng anh ta lên.

Tắt cả mọi thứ diễn ra trong nháy mắt …

Ưm Ứng Phá Lãng hai chân lắc lư trong không trung, đôi tay liều mạng nắm lấy cổ tay của Lâm Dương, giãy dụa điên cuồng, nhưng lại vô dụng.

Sức mạnh tàn bạo gần như khiến anh ta ngạt thở.

Người nhà họ Ứng ở đại sảnh toàn bộ đều sửng sót, sau đó giống như điên cuồng đứng lên, lao về phía Lâm Dương.

“Dừng tay!”

“Con trai!”

“Đồ chó, nhanh thả con trai của tôi ra!”

“Nếu như anh dám làm hại Phá Lãng, tôi sẽ xé xác anh ngay tại chỗt!”

Tiếng gào thét giận dữ không dứt bên tai.

Tuy nhiên, Lâm Dương chỉ chỉ nhắc bổng Ứng Phá Lãng lên, mặt không biểu cảm liếc nhìn một vòng xung quanh, sau đó đột ngột dùng lực ném Ứng Phá Lãng ra ngoài.

Âm ầm ầm!

Cơ thể Ứng Phá Lãng bay ra ngoài như một bao cát.

Người nhà họ Ứng nhanh tay nhanh mắt, lập tức bay tới và bắt được Ứng Phá Lãng.

Nhưng chính vào lúc đôi tay của anh ta chạm vào Ứng Phá Lãng, trên người của Ứng Phá Lãng truyền ra một cỗ lực lượng tàn bạo đáng sợ.

Cổ lức lượng này trực tiếp chán động khiến cơ thể của người nhà họ Ứng kia run lên kịch liệt, lại ôm lây Ưng Phá Lãng thành một vòng tròn đập vào bức tường bên ngoài.

Bùm …

Toàn bộ bức tường làm bằng đá cẩm thạch trực tiếp bị sụp đỗ…

Người nhà họ Ứng choáng váng.

Long Thủ cũng sững sờ một lúc, sau đó thở dài nặng nè.

Ông ta biết … lần này, nhà họ Ứng và Huyền Y Phái… sợ rằng sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung.

“Con trai!”

Chu Đình hét lên một tiếng, giống như phát điên lao tới.

“Đây chính là quyết định của anh sao? Lâm thần y?” Ứng Bình Trúc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương hỏi.

“Nếu như các anh đồng ý để tôi đưa Liễu Như Thì đi, sau đó phế bỏ Ứng Phá Lãng, trên thực tế, tất cả những chuyện này vẫn có thể xoay chuyển.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Chỉ đáng tiếc suy nghĩ của anh chẳng qua chỉ tên ngốc nói mới!”

Ứng Bình Trúc lạnh lùng nói, sau đó vẫy tay: “Cậu Hùng, bây giờ người này, giao cho cậu xử lý đỉ!!”

“Được!”

Ứng Hùng sớm đã muôn làm như vậy, gào thét một tiêng rồi trực tiếp lao về phía Lâm Dương.

Một nắm đắm to lớn hung hãng đập vào mặt Lâm Dương Cú đắm này, e rằng có thể bẻ gãy sắt thép.

Lâm Dương muốn ra tay.

Nhưng cùng lúc đó, vài bàn tay từ bốn phương tám hướng giơ ra trực tiếp đè vai anh xuống, không cho anh kháng cự chứ đừng nói là di chuyển.

“Sư phụ!”

Long Thủ hét lên.

Nhưng đã quá trễ rồi.

Bùm!

Nắm đám đường tráng đập mạnh vào mặt Lâm Dương …

Ứng Hùng sử dụng nội lực.

Nếu như đổi lại là người thường, đầu ăn một đấm này, chắc chắn sẽ bị biến dạng, cho dù không chết, e rằng cũng sẽ hôn mê bắt tỉnh, trở thành người thực vật.

Nhưng mà…

Sau cú đắm này, Lâm Dương vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Đầu của anh không biến dạng, người cũng không ngắt xỉu.

Như thể không xảy ra chuyện gì…

Các thành viên trong nhà họ Ứng ở xung quanh trên mặt vốn dĩ đều nở nụ cười, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Lâm Dương không khỏi sửng sót.

“Hả2”

Ứng Hùng cũng kinh ngạc nhìn Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 486


Chương 486:

Lúc này, nắm đắm của ông ta vẫn ở trên mặt Lâm Dương.

“Thế nào? Sức mạnh của nhà họ Ứng chỉ như vậy thôi sao?” Lâm Dương hơi nghiêng đầu dời mặt khỏi nắm đấm của ông ta.

“Cậu Hùng, cậu có chuyện gì vậy?” Ứng Bình Trúc ở đằng kia cũng cau mày, còn tưởng là Ứng Hùng nương tay.

Cần phải biết, cho dù cú đấm này không thể đánh ngất Lâm Dương, ít nhất cũng phải khiến anh xịt máu mũi, sưng tấy cả mặt chứ?

Ứng Hùng mở miệng, nhưng không biết phải trả lời như thế nào.

Vào lúc này, Ứng Phá Lãng, đầu đang chảy máu ở đằng kia, vùng vẫy ra khỏi Chu Đình người đang muốn đỡ anh ta dậy, nỗi giận đùng đùng chạy về phía Lâm Dương.

“Tôi sẽ g**t ch*t anh!”

Anh ta gầm lên như một con chó hoang điên cuồng, rồi dùng tay đắm vào đầu Lâm Dương.

“Phá Lãng, con đi ra!”

Ứng Hùng vô cùng lo lắng.

Nắm đấm của Ứng Phá Lãng đã rơi xuống.

Chỉ là cú đắm này vẫn giống như trước đó.

Lâm Dương chỉ đứng như vậy chịu đòn, toàn thân từ trên xuống dưới không chút thương tổn.

Ứng Phá Lãng cũng chết lặng.

“Thân thể của anh ta cực kỳ mạnh mẽ, tay chân bình thường, e rằng sẽ không làm hại được!” Ứng Hùng hét lên, “Tôi dùng nội lực phế bỏ cân mạch của anh ta!

486-1-nu-than.jpg


Long Thủ lo lắng, lập tức rút kim bạc ra, vung về phía Ứng Phá Lãng.

Nhưng kim bạc còn chưa đâm vào Ứng Phá Lãng, chiếc cốc vỡ nắp kia đã trượt trên ngực Lâm Dương.

Xoạt!

Quần áo trên người Lâm Dương bị trượt ra một lỗ thủng, trên ngực cũng xuất hiện một vết thương nhẹ, một ít máu chảy ra.

Mặc dù thân thể anh cường tráng, không sợ quyền cước, nhưng cơ thể của anh chung quy cũng không phải sắc thép, làm sao có thể chịu được đạn kiếm?

Tuy nhiên, Ứng Phá Lãng cũng không quan tâm đến điều này, nhìn thấy vết thương ở ngực của Lâm Dương, lập tức hân hoan đến điên cuồng, cười lớn haha.

Kim bạc của Long Thủ bay tới, cũng bị một cao thủ nhà họ Ứng ở bên cạnh dùng tay không bắt lấy.

Long Thủ hoảng sợ.

“Tôi cứ tưởng Lâm thần y này lợi hại đến cỡ nào. Hóa ra cũng sợ dao kiếm. Tuỳ tiện dùng một con dao nhỏ e rằng đã có thể đâm được anh ta rồi!” Người nhà họ Ứng chế nhạo nói.

“Một đám người Trung y nghịch kim thêu cũng dám tới nhà họ Ứng của tôi giở thói ngang ngược sao? Ông Hùng, đừng lãng phí thời gian nữa, mau phế bở anh ta đi!” Lại một người khác nói.

Ứng Hùng gật đầu, tung cú đắm lần nữa, đánh vào cơ thể của Lâm Dương.

Bùm!

Vận nội lực, sức mạnh sinh ra hoàn toàn khác với man lực trước đó, nó dường như có thể xuyên qua cơ thể người, đánh thẳng vào lục phủ ngũ tạng.

Lần này, thân thể của Lâm Dương chắn động, người lui về phía sau hai bước.

Người nhà họ Ứng liều mạng giữ lấy Lâm Dương, không để cho anh thoát ra được.

“Sư phụ!”

Long Thủ hét lên, muốn chạy đến giúp đỡ.

Nhưng Ứng Bình Trúc ở bên này đã ra tay, giữ lấy Long Thủ.

Long Thủ không ngừng vùng vẫy, nhưng sức mạnh của ông ta làm sao có thể là đối thủ của một tuyệt đỉnh cao thủ như Ứng Bình Trúc? Hoàn toàn bị Ứng Bình Trúc giam giữ.

“Tên khốn! Thả tôi ra!” Long Thủ vùng vẫy, nhưng vô ích.

“Hahaha, ông cứ xem sư phụ của ông bị người nhà họ Ứng của chúng tôi phế bỏ đi!” Ứng Phá Lãng cười ngông cuồng.

Anh ta đã mong chờ cảnh này không biết bao nhiêu ngày đêm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 487


Chương 487:

Hôm nay, cuối cùng đã thành hiện thực rồi.

Ứng Hùng tiếp tục ra tay tắn công Lâm Dương.

Nhưng chính vào thời khắc then chốt này, Lâm Dương ở đẳng kia đột nhiên ngắng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Ứng Hùng.

Đôi mắt đó đầy hung tợn.

Ứng Hùng không khỏi kinh ngạc, tay cũng không khỏi run lên.

Trong giây tiếp theo, cánh tay của Lâm Dương đột nhiên phát lực, người nhà họ Ứng đang giữ lấy cánh tay của Lâm Dương không kịp phòng bị, trực tiếp bị Lâm Dương một tay nâng lên, sau đó ném mạnh vào người Ứng Hùng đang lao tới.

“Cái gì?”

Ứng Hùng trợn tròn mắt, tim nhảy loạn xạ, vội vàng thu tay lại, muốn bắt lấy người nhà họ Ứng kia, nhưng …

Bùm!

Thân thể của người nhà họ Ứng kia nặng nề đập vào người ông ta, hai người cùng nhau ngã xuống đất.

Tất cả mọi người đều sững sót.

“Các anh làm cái gì vậy? Bắt lấy anh ta cho tôi!” Ứng Bình Trúc nhíu mày hét lên.

Người nhà họ Ứng vội vàng khoá Lâm Dương lại.

Nhưng Lâm Dương lúc này đã đứng dậy, đập cánh tay kia xuống đắt.

Cần phải biết, khóa cánh tay còn lại của anh chính là hai người nhà họ Lâm.

Hai người đều cố hết sức giữ cánh tay của Lâm Dương lại, nhưng sức lực hoàn toàn không ngăn cản được, một người nhanh nhạy, vội vàng buông tay ra.

Nhưng người kia lại không kịp buông tay.

“AI AlAaaaaaal.

Anh ta phát ra tiếng kêu kinh hãi, sau đó bị cánh tay của Lâm Dương đập xuống đắt.

Bùm!

Người đó nằm ngửa xuống đất, mặt đất rung chuyển nhẹ.

Nơi mà anh ta rơi xuống, trực tiếp xuất hiện nhiều vét nứt hung tợn, người, sớm đã hôn mê rồi…

“Điều này…”

Người nhà họ Ứng đều chết lặng.

Sắc mặt của Ứng Bình Trúc cũng trở nên u ám.

Lâm Dương thoát khỏi sự trói buộc của người nhà họ Ứng một cách thuần thục như vậy…

Lâm thần y này, không thể coi thường được.

Lâm Dương từ từ ngước mắt lên, nhưng thay vì nhìn Ứng Hùng, anh lại nhìn chằm chằm vào Ứng Phá Lãng đang sững sờ ở đẳng kia.

“Phá Lãng, đi nhanh!”

Ứng Bình Trúc dường như ngửi thấy mùi gì đó, sắc mặt liền thay đổi, vội vàng hét lên.

Nhưng Lâm Dương đã di chuyển rồi.

Anh bước nhanh tới, người dường như di chuyển đến trước mặt Ứng Phá Lãng như một cơn gió, sau đó liền giáng một cú đấm vào trán Ứng Phá Lãng.

“AII”

Ứng Phá Lãng sợ hãi vội vàng cúi xuống.

Nhưng mà cú đấm này còn chưa đến gần, một chưởng đã tung ra, cuốn lấy cú đắm hung bạo này.

Thoạt nhìn, thì ra là Ứng Bình Trúc đã ra tay rồi.

“Xem ra, vị Lâm thần y này của chúng ta có hai thủ đoạn, mọi người cùng nhau giữ lấy!” Ưng Bình Chủ lạnh lùng nói.

“Lúc này cũng không cần nói đến cái gì mà nhân nghĩa đạo đức nữa. Trước tiên tóm được người này rồi nói!”

“Vâng”

Mọi người hét lên, đều tấn công vào Lâm Dương.

“Tóm được tôi sao? Phải xem các ông có năng lực này không!”

Lâm Dương hét lên, nắm đấm nhảy múa điên cuồng, không phải đánh vào Ứng Phá Lãng nữa, mà là cố gắng hết sức để tần công người nhà họ Ứng.

Anh một đắm thẳng tắp, trực tiếp đánh trúng người nhà họ Lâm lao đến đầu tiên.

Ngay khi người nhà họ Ứng đó chuẩn bị ra tay thì đã bị Lâm Dương đánh vào ngực, cả người văng ra ngoài, ngất xỉu tại chỗ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 488


Chương 488:

Lâm Dương lại lần nữa vung tay quét về phía Ứng Hùng bên cạnh.

“Cút!”

Ứng Hùng gầm lên, cánh tay duỗi ra va chạm với cánh tay của Lâm Dương.

Ông ta không tin rằng sức mạnh của mình còn không bằng một bác sĩ.

Chỉ là … không ai biết rằng, đây không phải là một bác sĩ bình thường!

Bùm!

Âm thanh ngột ngạt lại vang lên.

Ứng Hùng cũng bay ra ngoài, hất tung bàn ghế và ngã xuống đất.

“A Hùng!”

Chu Đình vô cùng lo lắng, vội vàng chạy đến đỡ Ứng Hùng.

Mặc dù ông ta đứng dậy, nhưng hai cánh tay đã rủ xuống không thể nâng lên được nữa …

Nhìn thấy cánh tay của Ứng Hùng, sắc mặt của không ít người nhà họ Ứng tối sầm lại.

“A Hùng, anh có sao không? Tay của anh làm sao vậy?”

Chu Đình vô cùng lo lắng, bà ta muốn chạm vào tay Ứng Hùng nhưng lại không dám.

Ứng Hùng âm thằm nghiền răng, sắc mặt tái đi rất nhiều, thấp giọng nói: “Anh … tay anh không sao đâu, chỉ là hơi đỔ Không sao?

Làm sao có thể?

Người nhà họ Ứng ở đây đều là người học võ, giữa tê và phế còn không phân rõ được sao?

Dáng vẻ này của Ứng Hùng hoàn toàn không thể kiểm soát được cánh tay của mình, hoàn toàn chính là bị Lâm Dương đánh gãy xương cánh tay ri…

Ông ta chỉ là không muốn mọi người lo lắng nên mới cố ý nói như vậy mà thôi.

Người nhà họ Ứng âm thầm hừ một tiếng, lại một lần nữa phát động bao vây tấn công Lâm Dương.

Giò phút này, không ai dám coi thường Lâm Dương, ngay cả Ứng Bình Trúc cũng không dám sơ suất, tăng thêm hàng ngũ cao thủ của nhà họ Ứng ở trong đó, cùng nhau tấn công Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương rành mạch phân mình, một mình chống lại một đám cao thủ, hai tay chống lại bảy tám nắm ‘Vút vút vút vút…

Kim bạc bay điên cuồng, đâm qua như những hạt mưa.

Ứng Hùng cũng biết kim bạc này lợi hại, vội vàng né tránh nhưng không cách nào tránh được hết, trên người còn ăn cả chục cây kim bạc, ngã xuống đất, không đứng dậy nồi.

“Bé”

Ứng Phá Lãng vô cùng lo lắng, vội vàng chạy tới.

“Bố không sao, chỉ là thần kinh bị những kim bạc này làm tê liệt rồi! Nhanh giúp bố rút kim ra.” Ứng Hùng lo lắng nói.

“Vâng!”

Ứng Phá Lãng gật đầu, lập tức giơ tay ra.

Nhưng Long Thủ làm sao có thể để Ứng Phá Lãng rút kim bạc ra dễ dàng như vậy? Lập tức vung kim bạc lần nữa đâm qua.

Nhưng lần này, kim bạc còn chưa bay ra, đã nhìn thấy một chiếc áo khoác đột nhiên xoay chuyển lao tới, cuốn đi tất cả kim bạc của Long Thủ.

Long Thủ sửng sốt, mới phát hiện là Chu Đình đã ra tay tôi.

Thật không ngờ người phụ nữ này cũng biết võ công.

“Long Thủ, ông đây là rượu mời không uống đòi uống rượu phạt sao? Nhà họ Ứng của tôi đã nể mặt ông lắm rồi, ông còn dám chống đối nhà họ Ứng của tôi sao? Được, hôm nay nhà họ Ứng của tôi cũng sẽ phế bỏ ông!”

Chu Đình hừ lạnh nói, sau đó trực tiếp xông lên công kích Long Thủ.

Đừng nghĩ cô ấy là một người phụ nữ, một quyền một cước này rất mạnh mẽ, cho dù sức mạnh của bà ta kém hơn Ứng Hùng và những người khác mười vạn tám ngàn dặm, nhưng nếu như gần với cơ thể, Long Thủ cũng không thể chống đỡ nỏi, rốt cuộc, Long Thủ hoàn toàn không biết võ công gì cả.

Long Thủ đã bị hạ gục rồi, Ứng Phá Lãng đương nhiên được an toàn.

Ông ta chỉ có thể chạy trồn một cách nhếch nhác, ứng phó với Chu Đình hung hãn, và đặt hy vọng vào Lâm Dương.

Chỉ là …chúng ta có thể xử lý tình huống này như thế nào bây giờ?

Không lẽ Lâm Dương có thể lật đổ toàn bộ nhà họ Ứng sao?

Điều này cũng quá viễn vông rồi!

Long Thủ có khổ khó nói, lòng lo âu như lửa đốt.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 489


Chương 489:

Ông ta vốn dĩ muốn cùng nhà họ Ứng thương lượng để giải quyết sự việc một cách hòa bình, nhưng lại bỏ qua một điểm, từ góc độ của nhà họ Ứng, ông ta và nhà họ Ứng hoàn toàn không phải là cùng đẳng cấp.

Chìa khóa để giải quyết vấn đề một cách hòa bình là sức mạnh của hai bên ngang nhau, bởi vì kẻ mạnh sẽ không thể nói về hòa bình với kẻ yếu.

Lúc này Lâm Dương đã bị ép đến chân tường rồi.

Mặc dù chịu được đòn tấn công của Ứng Bình Trúc, nhưng cũng chỉ có thể phòng thủ một cách mù quáng, hoàn toàn không cách nào phản công được.

Thế cục dường như càng ngày càng bất lợi với Lâm Dương.

“Hừ, tôi nói Lâm thần y có năng lực gì vậy? Rốt cuộc cũng không có chiêu thức nào, chỉ dựa vào tốc độ và sức mạnh để chiến đấu với chúng ta. Chỉ đáng tiếc, chút thủ đoạn này của anh ta sẽ không làm được gì trong nhà họ Ứng của chúng ta. Hãy xem chiêu thức này của tôi, Móng vuốt đại bàng! “

Một tiếng hét rơi xuống, liền nhìn thấy một người nhà họ Ứng đột nhiên giơ tay ra, bàn tay hoá móng vuốt, hung hăng đánh vào đầu Lâm Dương.

Lâm Dương không vội không vàng, ánh mắt lạnh lùng âm u, lại dùng đầu đánh vào móng vuốt kia.

Răng rắc!

Đầu và móng vuốt giao nhau, lập tức phát ra tiếng xương gãy.

Liền nhìn thấy cả năm ngón tay của người nhà họ Ứng kia thực sự đã bị gãy rồi.

“Cái gì?”

Mọi người đều bị sốc.

“Anh xem tôi có làm được gì không!”

Lâm Dương lạnh lùng nói, đột nhiên bỏ qua quyền cước của những người nhà họ Ứng khác, trực tiếp trở tay đánh vào ngực người đó.

Răng rắc!

Tiếng xương gãy lại phát ra.

Liền nhìn thấy ngực của người nhà họ Ứng kia ngay tức khắc lõm xuống, người này há to mồm, phun ra một ngụm máu tươi, bay xa ba mét, hất đổ một đống bàn ghế, sau đó nằm trên mặt đất không nhúc nhích.

Những nắm đắm khác của người nhà họ Ứng đánh vào Lâm Dương một cách dữ dội, nhưng anh lại giống như: người vô sự, quay người lại và đấm mạnh vào má người bên cạnh.

Gò má của người đàn ông cũng ngay tức khắc sụp xuống, người cũng lắc lư vài vòng, sau đó nặng nề nằm trên mặt đất, tắt cả răng trong miệng toàn bộ đều nhỏ ra, nằm r*n r* trên mặt đất.

“Hả?”

Da đầu của người nhà họ Ứng tê dại, sợ hãi đến mức mắt cũng dựng thẳng.

Lâm Dương lúc này dường như lộ ra răng nanh.

Anh không còn chắp quay sau lưng nữa, mà chỉ đơn thuần là tắn công, đơn thuần dùng quyền cước để chào hỏi.

Quyền cước của mọi người hoàn toàn không thể đe dọa được anh chút nào.

bùm!

bùm!

bùm…

Chỉ trong vòng hơn mười giây ngắn ngủi, thêm ba người nhà họ Ứng bị đá bay xuống đất, nôn ra máu.

“Không được, quyền cước vẫn không đối phó được với người này!”

Ứng Bình Trúc sắc mặt lạnh lùng.

“Cầm súng!”

Ứng Hùng ở bên này hít một hơi lạnh sau đó hét lên.

“Lý Túc! Anh còn không nhanh cút ra đây, giết tên này cho tôi!” Ứng Phá Lãng hét ra bên ngoài một tiếng.

Vài người mặc đồ đen ào ào xông vào phòng, trực tiếp rút súng ra nhắm thẳng về phía Lâm Dương.

Nhưng trong giây tiếp theo, Lâm Dương đã vẫy tay…

Vút!

Vài tia sáng chói lòa từ trong tay Lâm Dương bay ra, sau đó đâm chính xác vào người của những vệ sĩ áo đen kia.

Ngay lập tức, tất cả các vệ sĩ duy trì hành động rút súng, tất cả đều không thể di chuyển …

“Các anh làm sao vậy? Còn không nhanh thủ tiêu tên đó đi? Nhanh ra tay đi!”

Ứng Phá Lãng hét lên.

“Phá Lãng, bọn họ đã bị kim bạc khoá huyệt đạo rồi, bị điểm huyệt rồi. Con nhanh đi rút những kim bạc kia ra khỏi người bọn họ đi!” Ứng Hùng lo lắng nói.

Ứng Phá Lãng mới hoàn hồn, lập tức chạy tới, rút kim bạc từ trong trên người của những vệ sĩ kia ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 490


Chương 490:

Nhưng chính vào lúc kim bạc được rút ra, tất cả các vệ sĩ giống như đã mắt đi ý thức, hôn mê ngay tại chỗ, nằm bất tỉnh trên mặt đất.

“Cái này …” Ứng Phá Lãng mở to mắt.

“Cho nên nói không chuyên môn đúng là không chuyên môn, kim bạc… làm sao có thể tùy ý rút ra lung tung được? Các ông hoàn toàn không hiểu về Trung y!” Lâm Dương lắc đầu lia lịa nói.

Chưogn 394 “Là chuyện tốt do anh làm sao?”

Ứng Phá Lãng ném kim bạc xuống đắt, tức giận nói.

Lâm Dương không thèm quan tâm đến anh ta, mà để ý đến đám người nhà họ Ứng đang đánh giết qua đây.

Mọi người lại cùng nhau chiến đấu.

Ứng Bình Trúc không ra tay nữa, ông ta lùi lại phía sau, thoát ra khỏi trận chiến.

“Anh cả!” Ứng Hùng bước tới trước.

“Cậu không sao chứ?” Ứng Bình Trúc thấp giọng nói.

“Em không sao, anh cả … thực lực của tên này vượt quá dự liệu của chúng ta, chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“Cơ thể của anh ta không phải tầm thường. Bình thường mà nói, chỉ có những võ sư tay ngang hoặc những người chuyên tu luyện về võ công ngoại gia mới có thể chất cường tráng như vậy. Tuy nhiên, từ tình huống giao đấu với anh ta vừa rồi có thể thấy, anh ta có không có nền tảng võ thuật gì, cho nên tôi đoán anh ta có thể là thông qua ngâm thuốc hoặc Trung Y để tăng cường sức mạnh. Loại người này, quyền cước đã không thể làm gì được anh ta.

Cách duy nhất để chiến thắng chính là dùng vũ khí sắt! “

“Anh cả, ý của anh là…”

“Gọi Đội Long Kiếm đến!”

“Được!”

Ứng Hùng gật đầu, ngay lập tức bảo Ứng Phá Lãng đi.

Còn vào lúc này, tất cả các cao thủ của nhà họ Ứng đều đã bị Lâm Dương đánh lăn ra đất, ai nấy đều kêu gào thảm thiết, đau đớn làm sao.

Dường như tất cả mọi người đều bị gãy tay, gãy chân hoặc là gãy xương, kết cục thật là đáng thương.

Khi Chu Đình, người vẫn đang chiến đấu với Long Thủ ở bên này vừa nhìn thấy khuôn mặt của bà ta cũng tái đi vì sợ hãi, vội vàng rút quân.

Long Thủ cũng được giải thoát, chạy đến bên cạnh Lâm Dương.

Ông ta lúc này nhếch nhác làm sao, trên người có vài dấu chân và trên mặt còn có dấu tay, đây so với Long Thủ lúc đó chiến kim với Lâm Dương quả thực kém xa rất nhiều.

Nhưng mà cũng đúng thôi, nếu như lần đó ở Nam Phái, Lâm Dương trực tiếp sử dụng vũ lực, cũng sẽ không tồn tại cái gọi là chiến kim.

Càng huống hồ, kim bạc ông ta mang trên người cũng có hạn, giống như lúc đó toàn bộ người Nam Phái dành kim bạc cho anh.

“Tôi vốn dĩ không muốn như vậy.”

Lâm Dương liếc nhìn Long Thủ, vỗ vỗ bụi trên người nói.

“Nhưng anh vẫn làm như vậy, Lâm thần y, tôi phải thừa nhận rằng thực lực của anh thực sự đáng kinh ngạc, chỉ đáng tiếc, anh không cách nào thay đổi được tất cả những điều này.” Ứng Bình Trúc nói.

“Nói như vậy, ông vẫn không đồng ý giao ra Ứng Phá Lãng, hay là không đồng ý để tôi đưa Liễu Như Thi đi?”

Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Đây không phải là vấn đè đồng ý hay không, chuyện này.

liên quan đến một chuyện rất quan trọng.”

“Chuyện gì vậy?”

“Thể diện của nhà họ Ứng tôi!” Ứng Bình Trúc nheo mắt nói.

Một gia tộc lớn như nhà họ Ứng, đã không còn tính toán đến sự được và mắt của một thành phố hay một nơi.

Thứ mà bọn họ cần là thể diện, là tôn nghiêm, là danh tiếng, là uy tín!

Đụng đến điều này còn nghiêm trọng hơn là chiếm một tắc đất tác thành của bọn họ!

“Vậy sao… cho nên nói, tôi phải san bằng nhà họ Ứng của ông, các ông mới chịu khuất phục?” Lâm Dương nhàn nhạt hỏi.

Anh hoàn toàn không quan tâm đến thể diện của nhà họ Ứng chút nào!

“San bằng? Hahahaha, Lâm thần y, nhà họ Ứng của tôi đã đối phó với rất nhiều cường giả trong giới võ lâm Trung Quốc. Cho tới nay, cũng chỉ có một mình anh dám nói ra lời như vậy. Anh nghĩ mình có thể làm được không?” Ứng Bình Trúc cười lớn haha.

Ứng Hùng cũng liên tục hừ lạnh: “Không biết sống chết, đừng cho rằng anh thực sự là chính là kim cương không hỏng, là hoá thân bắt khả chiến bại. Đợi lát nữa người của đội Long Kiếm tới, tôi xem thử anh có thể làm được gì.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 491


Chương 491:

“Đội Long Kiếm?” Lâm Dương gật đầu: “Vậy được, để khiến các ông tâm phục khẩu phục, tôi sẽ ở đây chờ đội Kiếm Long đến.”

“Sư phụ!” Long Thủ lo lắng.

“Không sao đâu, vì bọn họ đã cho rằng tôi không thể san bằng nhà họ Ứng, vậy thì tôi sẽ chứng minh điều đó cho ông ta tháy!” Lâm Dương nói.

Long Thủ nghe xong suýt nữa ngất đi.

Điều này quá điên rồ rồi!

Sư phụ chịu kích động gì sao?

Hay là nói anh ta hoàn toàn không thể chịu được chiêu khích tướng của người khác?

San bằng nhà họ Ứng?

Chuyện này nếu như truyền ra ngoài, sẽ là chuyện giật gân đến mức nào? E rằng toàn bộ giới võ thuật Trung Quốc đều sẽ phát sinh địa chắn mắt?

Nhưng để làm được một chuyện như vậy … đó hoàn toàn là không thể!

E rằng đến cả kể chuyện Thiên Phương cũng không đủ để hình dung, phải không? Xét cho cùng, nhà họ Ứng là một gia tộc võ thuật cổ truyền hàng trăm năm!

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc…

Vào lúc này, bên ngoài đại sảnh có một trận bước chân nặng nề và ngay ngắn, sau đó một nhóm lớn người mặc áo giáp, kiếm dài đeo ngang lưng lao vào đại sảnh.

Những người này ăn mặc cực kỳ cổ trang, trên người giáp trụ từ đầu đến chân, ai nấy đều có vẻ mặt dữ tợn, sau khi vào đại sảnh, hầu như tất cả đều rút kiếm trên eo ra, chĩa về phía Lâm Dương.

Thanh kiếm dài sáng chói vô cùng lạnh lùng, thỏi lông cắt tóc, như thể đụng vào một chút đã có thể bị cắt lìa.

“Đây là đội Long Kiếm của nhà họ Ứng. Tắt cả kiếm pháp mà bọn họ học được đều là cổ kiếm pháp do tổ tiên của nhà họ Ứng chúng tôi truyền lại. Không chỉ như vậy, bọn họ còn tinh thông kiếm trận. Một khi đã thi triển thì không ai có thể ngăn cản được! Lâm thần y, con người tôi vẫn luôn trân trọng nhân tài. Nếu như bây giờ anh chịu cúi đầu cầu xin tôi thương xót, có lẽ tôi có thể tha cho anh một con đường. Chuyện trước đây, chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện thật tốt. Anh cảm tháy thế nào? “

Ứng Bình Trúc cũng ngưỡng mộ kẻ mạnh, Lâm Dương đã thể hiện một thực lực rất tốt, trong lòng ông ta đang bàn tính để khiến Lâm Dương đêm sức lực phục vụ cho nhà họ Ứng.

Nếu như nhà họ Ứng có được Lâm Dương thậm chí cả tập đoàn Dương và Huyền Y Phái, vậy thì thực sự có thể nói là như hỗ mọc thêm cánh.

Chỉ là, Lâm Dương đâu phải là người dễ dàng cúi đầu như vậy?

“Tôi vẫn là câu nói đó. Nếu như muốn tôi từ bỏ, thì giao Ứng Phá Lãng và Liễu Như Thi cho tôi, chuyện khác thì không cần nói nữa!” Lâm Dương lắc đầu nói.

“Anh đã lãng phí cơ hội cuối cùng này rồi.”

“Theo như tôi thấy, đây không phải là cơ hội.”

“Được thôi, nếu đã như vậy thì đừng trách tôi. Khi đội Long Kiếm ra tay, nhất định phải thấy máu, Lâm thần y, cần thận!”

Ứng Bình Trúc bình tĩnh nói, sau đó vung tay lên, vẻ mặt nghiêm túc, giọng điệu cũng trở nên cực kỳ lạnh lùng: “Đội Long Kiếm, bảo vệ nhà họ Ứng của tôi, chém kẻ xấu, giết!”

“giết!”

Người của đội Long Kiếm đều gào lên, cằm kiếm lao về phía Lâm Dương.

“Sư phụ, đừng…”

Khuôn mặt của Long Thủ tái đi vì sợ hãi.

“Lùi sang một bên đi!”

Lâm Dương hét lên, lập tức rút kim bạc ra, vẫy tay về phía những người này.

Vút vù vù….

Kim bạc giống như sao băng bay về phía trước.

Nhưng mà…

Đinh! Đinh! Đinh! Đinh …

Những trận âm thanh giòn giã vang lên.

Liền nhìn thấy những kim bạc bay đến kia toàn bộ đều va vào áo giáp của đội Long Kiếm, b*n r* rất nhiều tia lửa lớn, sau đó tất cả đều rơi xuống đất, hoàn toàn không xuyên thủng được áo giáp.

“Cái gì?”

Long Thủ hoảng sợ.

“Lâm thần y, tôi biết kim bạc của anh có thể xuyên thủng sắc thép. Lúc đó khi anh quyết đấu với Hàn Y Vương, có tin đồn nói rằng kim bạc của anh đã xuyên qua sắc thép, nhưng mà bản thiết kế chế tạo giáp trụ của nhà họ Ứng chúng tôi, chính là tài nghệ của Lỗ Ban đại sư cổ đại, mặc dù không làm bằng thép nhưng cứng hơn thép rất nhiều.

Mấy cây kim thêu hoa nhỏ bé kia của anh, đúng là kém cỏi vụng về rồi! ” Ứng Bình Trúc cười nhẹ.

Trong thời gian ngắn ngủi như vậy, đã có hơn chục thanh kiếm đâm về phía Lâm Dương.

Thế cục này, hiển nhiên là muốn băm Lâm Dương thành thịt sốt…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 492


Chương 492:

Lâm Dương vội vàng né tránh, nhưng kiếm sắc thực sự quá dày đặc, muốn tránh khỏi cũng quá khó khăn, Lâm Dương nắm lấy một người của đội Kiếm Long ở bên cạnh, chắn trước mặt.

Mấy thành viên của đội Long Kiếm thở gấp, ngay lập tức thu trường kiếm lại.

Lâm Dương thừa thế né tránh một bên.

Nhưng những thành viên. khác của đội Long Kiếm không quan tâm đên những điêu này, thanh kiêm sắc bén lại hung hăng đâm xuông.

Roạt soạt!

Lâm Dương trực tiếp ăn hai kiếm trên lưng.

Hai vết kiếm đẫm máu hiện ra.

“Cái gì?”

Long Thủ vô cùng hoảng sợ.

Ứng Hùng, Ứng Phá Lãng và những người khác cười lớn haha.

“Hahahaha, tôi đã nói rồi, Lâm thần y này không phải là sự tồn tại bắt khả xâm phạm gì cải”

“Anh ta bây giờ đã được nếm vị đắng rồi, phải không?”

“Nhìn đi, không bao lâu nữa, anh ta sẽ bị băm thành nước sốt thịt!”

“Chúng ta đã cho anh ta một cơ hội, chỉ đáng tiệc là anh ta không biết trân trọng thôi.”

Người nhà họ Ứng giễu cợt và chế nhạo, ánh mắt nhìn Lâm Dương đều lộ ra vẻ mỉa mai và chê cười.

Đội Long Kiếm cuối cùng cũng không để bọn họ thát vọng, cũng khiến bọn họ lấy lại được sự tự tin.

Lâm Dương không nói lời nào, liền lui một sau khoảng bảy tám mét mới dừng lại.

Các thành viên của đội Long Kiếm đều giơ kiếm lên, xếp thành một hàng, lại đi về phía Lâm Dương.

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc…

Nhịp bước chỉnh tề cực kỳ vang dội.

Người giống như bức tường, siết chặt không gian hoạt động của Lâm Dương.

Trong trường hợp này, Lâm Dương thậm chí không có chỗ để né tránh.

Bọn họ là thế nhất định phải băm Lâm Dương thành thịt sốt!

“Dừng tay!”

Long Thủ da đầu tê dại, bất chấp tất cả, lập tức cản lại trước mặt Lâm Dương, nhưng mà … vào lúc này, không có người nào còn có thể nghe lời Long Thủ nói.

“Long Thủ, ông lùi lại!”

Lâm Dương kéo Long Thủ sang một bên.

“Sư phụ…”

“Cứ giao cho tôi là được rồi!” Lâm Dương mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm vào đám người trước mặt: “Tôi đã dám đứng ở chỗ này, đương nhiên là có chuẩn bị. Những người này không thể ngăn cản được tôi!

Sau lưng cũng đã có hai vết thương, còn nói rằng không thể ngăn cản được… bị điên rồi hay sao?

Long Thủ lo lắng đến sắp nói không nên lời rồi.

Tuy nhiên, Lâm Dương đã đưa tay lên vuốt vào thắt lưng của mình.

Vút vù vù …

Một vài cây kim màu bạc bay ra và xuyên qua cơ thể Lâm Dương một cách chính xác.

Ngay tức khắc, thân thể Lâm Dương lại phun ra một luồng khí tức kinh người.

Long Thủ bị luồng khí tức này ép phải lùi về phía sau máy bước, không thể nào tin được nhìn Lâm Dương.

“Y Võ?”

Ứng Bình Trúc ở bên này giống như biết rõ được cái gì đó, thất thanh ngay tại chỗ.

“giết!”

Người của Đội Long Kiếm đã giết qua, đều hét lên, những thanh gươm sắc bén như nanh vuốt dã thú, tắn công tới.

Nhưng mà…

Ngay khi những thanh kiếm sắc bén này rơi xuống, Lâm Dương ở đẳng kia đột nhiên ngã quy về phía trước một bước, sau đó đưa tay lên vẫy …

Ánh sáng hình nửa vằng trăng tràn qua đầu ngón tay của anh…

Ting! Ting! Ting! Ting! Ting! Ting …

Liên tục có tiếng sắt gãy vang lên.

Tất cả mọi người run rẫy, nhìn chằm chằm vào đằng kia.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 493


Chương 493:

Lại nhìn thấy tất cả những thanh kiếm sắc bén trong tay của các thành viên trong đội Long Kiếm toàn bộ đêu bị gấy.

Những lưỡi kiếm gãy lần lượt rơi xuống đất tạo nên tiếng leng keng …

“Cái gì?2”

Toàn bộ hiện trường chắn động.

“Chỉ… bẻ kiếm bằng tay không sao?” Ứng Phá Lãng há hốc mồm, không thể nào tin được nói.

*Điều này là không thể nào!” Ứng Hùng lầm bẩm nói.

Mọi người đều chỉ nhìn thấy Lâm Dương một tay nhắc lên, những thanh kiếm sắc bén kia liền vỡ nát rồi.

Phương pháp này quả thực kỳ lạ giống như ma thuật.

Nếu như có thể bẻ kiếm bằng tay không, vậy thì không phải là thân bằng sắc thép, đao kiếm không thể chạm vào được sao?

Người nhà họ Ứng rốt cuộc đang chiến đấu với người như thế nào vậy? Quái vật sao?

Cả Ứng Hùng và con trai của ông ta đều nghĩ như vậy.

Nhưng, Ứng Bình Trúc nhận ra có điều gì đó không ổn, vội vàng hét lên: “Anh ta không phải là bẻ kiếm bằng tay không, các ông đừng nhằm lẫn! Anh ta sử dụng công cụ.”

“Công cụ? Công cụ gì?” Ứng Hùng ngơ ngác hỏi.

*Trong tay anh ta rõ ràng không có thứ gì cả!” Ứng Phá Lãng cũng thất thanh nói.

“Không, anh ta dùng công cụ, các ông nhìn ngón tay của anh ta đi!” Ứng Bình Trúc trầm giọng nói.

“Ngón tay?”

Mọi người vội vàng nhìn về phía ngón tay của Lâm Dương.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều như bị sét đánh, mồm há to cực đại, trên mặt của mỗi người ngoại trừ vẻ không thể nào tin được chỉ còn lại vẻ kinh ngạc.

493-1-nu-than.jpg


Chỉ dùng một kim bạc đã có thể chặt gãy những thanh kiếm sắc bén này… Đây đã không còn là phạm vi của Trung Y nữa, cho dù đặt trong phạm vi của Y Võ, cũng cực kỳ khó bề tưởng tượng.

“Thế nào? Kiếm pháp của nhà họ Ứng các ông… chỉ có vậy thôi sao?” Lâm Dương rút kim bạc, bình tĩnh nói.

“Đáng ghét!”

“GiêtJ”

Các thành viên trong đội Long Kiếm vô cùng tức giận, đồng thanh hét lên một tiếng, cầm thanh kiếm gãy tiếp tục lao về phía Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương lúc này đã hoàn toàn khác trước.

Chỉ nhìn thấy anh nhìn chằm chằm vào một người, bước chân đột nhiên di chuyển.

Àm ầm àm!

Người trực tiếp biến mắt!

Khi xuất hiện trở lại, anh đã đứng trước mặt một thành viên của đội Long Kiếm.

Tốc độ này … nhanh giống như dịch chuyển tức thời.

“Hả2”

Hơi thở của thành viên đó run lên, khi phản ứng lại đã vội vàng cằm kiếm gãy hung hăng chém về phía Lâm Dương.

Nhưng thanh kiếm gãy vẫn còn chưa tới, Lâm Dương đã trực tiếp dùng một tay bóp cổ của thành viên đội Long Kiếm kia, sau đó dùng lực mạnh.

Răng rắc!

Giáp trụ ở phần cổ của thành viên đội Long Kiếm kia lập tức nổ tung, cả người cũng chọt run rấy, thanh kiếm gãy trong tay buông lỏng, rơi xuống đất, đôi tay siết chặt lầy lòng bàn tay Lâm Dương, vùng vẫy điên cuồng.

“Buông … buông tay…”

Thành viên đó hét lên một cách khó khăn.

“Ứng Long Kiếm trận, mở!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 494


Chương 494:

Những người khác vô cùng tức giận và trực tiếp tản ra, bày ra kiếm trận xung quanh Lâm Dương, sau đó tân công qua.

Nhưng mặc dù kiếm trận đã mở ra, nhưng cũng chỉ là đội hình công kích và phòng ngự đơn giản, không có ý nghĩa thiết thực gì, Lâm Dương liếc mắt nhìn rồi lắc đầu hừ lạnh: “Đây cũng xứng gọi là kiếm trận sao? Thật sự là sỉ nhục cái tên Ứng Long này!” “

“Tên khốn, chết cho tôi!”

Thủ lĩnh của đội Long Kiếm gầm lên, mọi người cùng nhau giơ kiếm, chém qua.

Đường lui xung quanh Lâm Dương lập tức bị phong tỏa.

Nhưng Lâm Dương vẫn không thèm quan tâm, liếc nhìn thành viên của đội Long Kiếm trước mặt rồi hung hăng đập qua.

Bùm!!

Thành viên của đội Long Kiếm vẫn còn đang giãy dụa ngay lập tức bị đập xuống đất.

Mặt đất nổ tung, hơn nữa còn rung chuyển.

Sức mạnh khổng lồ thuận theo cơ thể của thành viên đội Long Kiếm kia truyền xuống mặt đất.

Đám người mất cảnh giác, trực tiếp bị mặt đất rung chuyển làm lắc lư không ngừng …

Lâm Dương lại nắm lấy thân thể của người đó, ném sang người đang lao tới bên cạnh.

Bùm!

Người này bay ra như đạn pháo, trực tiếp đụng trúng máy người, sau đó nặng nề ngã xuống đất, hôn mê tại chỗ.

Tất cả giáp trụ của bọn họ toàn bộ đều bị vỡ nát, có thể thấy bọn họ đã phải chịu đòn đả kích khủng khiếp đến thế nào.

Hiện trường sửng sốt.

Những người còn lại trong đội Long Kiếm đều trợn to mắt, không thể nào tin được nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

Người này … là quái vật sao?

Biểu hiện của người nhà họ Ứng dần dần thay đổi.

Ứng Bình Trúc cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn, lập tức sắp xếp người nhà họ Ứng ở bên cạnh đi báo tin cho gia chủ.

Cục diện này ông ta đã không thể nào khống chề nỗi.

Về phần Ứng Hùng và gia đình của Ứng Phá Lãng cũng biết được tình thế, lập tức quay người muốn rời khỏi đại sảnh, tạm thời tránh ra mũi nhọn của Lâm Dương.

Tuy nhiên, ngay khi bọn họ vừa cử đi ra, Lâm Dương đã bắt chấp tắt cả lao tới.

Mấy người vô cùng kinh ngạc.

“Ngăn anh ta lại!” Ứng Bình Trúc hét lên.

“Giết!”

Các thành viên của đội Long Kiếm lập tức bao vây.

Mặc dù thanh kiếm đã bị gãy, nhưng vẫn hùng hổ mạnh mẽ, uy thế không giảm.

Lưỡi kiếm gãy khủng khiếp vẫn có thể cắt đứt sắt thép.

Nhưng Lâm Dương vẫn không sợ hãi, lại giơ kim lên chém vào những thanh kiếm gãy kia.

Loảng xoảng!

Phần còn lại của thanh kiếm cho đến chuôi kiếm đều bị đánh gãy.

Hơi thở của mọi người run lên.

Đây thực sự là điều mà con người có thể làm được sao?

Đây đâu phải là kim bạc, đây quả thực là một thần kiếm…

Lâm Dương lại vung kim.

Những kim bạc nhỏ ngắn và mảnh mai, giống như một ánh kiếm, theo động tác vẫy tay của Lâm Dương chém về phía những thành viên đội Long Kiếm kia.

“Không hay, rút!”

Đội trưởng Long Kiếm lo lắng hét lên một tiếng.

Các thành viên lần lượt rút lui.

Nhưng có một người rõ ràng là rút lui tương đối chậm, trực tiếp bị kim bạc như kiếm quang đâm trúng, giáp trụ trên người anh ta vỡ tung ngay tại chỗ, trên ngực là một vết máu hung hãng.

“Cái gì?”

Toàn bộ hiện trường chắn động.

“Đây là Xảo Kình?” Đội trưởng Long Kiếm sững sờ nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 495


Chương 495:

“Không chỉ là Xảo Kình, mà còn có Khí Kình! Phá Lãng nói đúng, Lâm thần y này quả nhiên là một Y Võ, hơn nữa còn không phải là một Y Võ bình thường!” Ứng Bình Trúc âm thầm nghiền răng.

Ngay cả đội Long Kiêm cũng không đôi phó được với Lâm Dương, đủ để thấy trình độ gai góc của người này.

“Trúc gia, chúng ta… chúng ta phải làm sao bây giờ?” Đội trưởng Long Kiếm run rẩy hỏi.

“Các anh trước tiên giữ chân anh ta, tôi lập tức mời Giáo chủ tới!” Ứng Bình Trúc trầm giọng nói, cũng chuẩn bị rời đi.

“Nhưng… nhưng chúng tôi… e rằng không thể cản được người này!” Một thành viên của đội Long Kiếm run rẩy nói.

“Khốn kiếp!” Ứng Bình Trúc trực tiếp dùng nắm đấm đập vào đầu người đó, mặc dù đang đội mũ sắt nhưng sức lực này tuyệt đối không hề yếu.

Đội viên đó r*n r* một tiếng, lại nghe thấy Ứng Bình Trúc lạnh lùng nói: “Nếu như mấy người các anh không giữ được cho tôi, thì chờ bị đưa đến Hình Đường đi!”

Nghe thấy hai từ Hình Đường, tất cả người của đội Long Kiếm toàn bộ đều rùng mình, run lẫy bẫy, không dám rút lui, tất cả đều căng da đầu nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

“Lên!” Đội trưởng của Long Kiếm nghiến răng hét lên, vội vàng chạy tới.

Lúc này, anh ta cũng chỉ có thẻ tiền lên phía trước.

Nhưng Lâm Dương đâu phải là người lương thiện gì? Với một cú đấm như rồng, đánh ra, đội trưởng Long Kiếm rút một con dao găm từ thắt lưng của mình ra, đâm vào nắm đấm của Lâm Dương, nhưng khi lưỡi kiếm sắc bén tới gần, Lâm Dương đột nhiên trở tay cằm lấy cánh tay đang nắm chuôi dao của anh ta sau đó phát lực mạnh.

“AI”

Đội trưởng Long Kiếm phát ra tiếng gào thét đau đớn, chỉ cảm thấy lòng bàn tay của mình dường như sắp bị Lâm Dương bóp nát.

Anh ta nghiền răng, một chân đá mạnh vào Lâm Dương.

Nhưng vừa nhắc chân lên, chân của Lâm Dương đã đá rồi, một bước của anh đạp lên đầu gối của anh ta.

Răng rắc!

Có một âm thanh vỡ vụn vang lên.

Đầu gối của đội trưởng Long Kiếm kia trực tiếp uốn cong ở một góc độ cực kỳ lạ, đây rõ ràng là gãy chân.

“Cái gì?”

“Đội trưởng!”

Các thành viên của đội Long Kiếm kinh hãi nhìn, người xông lên cũng vội vàng dừng lại.

Lâm Dương thuận thé, lại tung thêm một cú đắm đánh vào người của Đội trưởng Long Kiếm.

Bùm!

Người đàn ông bay ra và đập vào bức tường đăng kia, làm cho toàn bộ bức tường vỡ ra thành từng mảnh.

Đến khi anh ta rơi xuống đất, đã không có động tĩnh gì, còn giáp trụ trên người anh ta đã bị phá vỡ hoàn toàn.

Mọi người sững sờ nhìn, toàn thân nỏi da gà.

Lâm Dương nhảy bồ tới trước, nắm đắm nhảy múa, giống như chiến thần, không thể nào ngăn cản.

Thành viên của đội Long Kiếm không thể không cưỡng hành tiếp chiêu.

Nhưng bọn họ đến kiếm còn không có, vậy thì lấy cái gì để đối kháng lại với Lâm Dương? Nhưng mà trong nháy mắt, đã bị đánh đến rách da toác thịt, tay chân đều gãy, ngã xuống đắt.

Ứng Bình Trúc thấy tình hình không ổn, lập tức muốn trốn.

“Chạy sao?”

Lâm Dương nhàn nhạt nói rồi vội vàng đuổi theo.

Nhưng ngay khi ra khỏi đại sảnh, lại nhìn thấy vô số người nhà họ Ứng ở bên ngoài đại sảnh.

“Bắt lấy tên này!” Ứng Bình Trúc hét lên.

Mọi người lập tức nhảy bồ tới.

Hầu hết tất cả các thành viên của nhà họ Ứng ở đây đều là người học võ, mỗi người trong số họ có cách tắn công khác nhau, Lâm Dương ngay lập tức bị áp đảo bởi đám đông, quyền cước như mưa điên cuồng chào hỏi anh.

Nhưng Lâm Dương đã phát động cuộc tấn công một cách rành mạch phân minh.

Ứng Bình Trúc đã nói đúng rồi.

Thân thể của Lâm Dương, sớm đã không sợ hãi nắm đấm của các võ giả bình thường.

Trước tiên chưa nói đến Lạc Linh Huyết trên tay anh, chỉ cần nói đến mấy năm nay anh đều tắm trong thuốc, hơn nữa cộng với thuốc điều dưỡng mà anh dùng, thể lực của anh đã đạt tới một cảnh giới cực kỳ đáng sợ, cho dù là bị xe tông khắp người, anh cũng có thể đứng dậy ngay lập tức, giống như người vô sự.

Kể từ đó, Lâm Dương phớt lờ những đòn tấn công của mọi người, chỉ liều mạng dùng nắm đắm đánh vào những người họ Ứng xung quanh.

bùm!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 496


Chương 496:

bùm!

bùm!

bùm!

Tiếng ngột ngạt không ngừng phát ra.

Có người tay chân bị gãy.

Có người ngực, đâu lõm xuông.

Cũng có người trực tiếp bị Lâm Dương ném ra khỏi đám đông, quăng ra bên ngoài.

Thế cục ở hiện trường cực kỳ hỗn loạn.

Không ai có thể ngăn cản Lâm Dương.

Long Thủ mở to mắt, sững sò nhìn tất cả những chuyện này.

Trong lòng ông ta chỉ có hai từ có thể hình dung Lâm Dương vào lúc này.

Chiến thần!

Người này … bây giờ chính là Chiến thần, rất xứng danh, bắt khả chiến bại.

Ứng Bình Trúc đứng ở ngoại vi, hai mắt mở to, sững sờ: nhìn tình hình này, miệng đã không khỏi mở to, hoàn toàn không nói nên lời.

Đi Phải đi!

Ứng Bình Trúc đột ngột quay người, vội vàng chạy ra khỏi cửa.

Nhưng đúng lúc này, một đám người cũng vội vàng chạy qua.

Ứng Bình Trúc nhướng mày nhìn, không khỏi giật mình, sau đó vui mừng khôn xiết: “Giáo chủ, người đã đến rồi!”

Thì ra người đến lần này là Ứng Hoa Niên, gia chủ của nhà họ Ứng.

Rõ ràng là sau khi ông ta nhận được tin tức mới đột nhiên đến, cũng không có tìm hiểu kỹ tất cả chuyện này.

“Lâm thần y đó đâu rồi? Anh ta vẫn còn đang chiến đấu với đội Long Kiếm sao?” Ứng Hoa Niên trầm giọng hỏi.

“Cái này … Gia chủ …đội Long kiếm…đội Long kiếm…đã bị quét sạch toàn bọ rồi…” Ứng Bình Trúc do dự hồi lâu rồi mới chua xót nói.

“Cái gì?”

Nguyên lão của nhà họ Ứng ở phía sau sửng sốt hét lên thất thanh.

“Làm sao có thể? Đội Long kiếm đã bị đánh bại rồi sao?”

Gia đình của Ứng Hùng đi theo phía sau cũng sửng sót.

Sức mạnh của đội Long Kiếm là gì? Làm sao có thể thất bại nhanh như vậy? Ít nhiều, có lẽ cũng có thể trì hoãn được một khoảng thời gian chứ?

Tuy nhiên, chính vào lúc những người này đang nói chuyện…

Mọi người đều bị sốc.

“Aaaaa…”

Lúc này, một tiếng hét thảm thiết từ trên đỉnh đầu của mọi người truyền đến.

Mọi người vội vàng ngước mắt lên, lại nhìn thấy một người bay về phía bên này, sau đó nặng nề rơi xuống trước mặt gia chủ Ứng Hoa Niên, rồi ngắt đi.

Tất cả người nhà họ Ứng hít một hơi lạnh…

“Chuyện này… chuyện gì đang xảy ra vậy?” Nguyên lão của nhà họ Ứng run rẫy hỏi.

“A? Là A Thất! A Thất, cậu làm sao vậy?” Một người nhà họ Ứng vội vàng tiến lên trước, đẩy mạnh người trên mặt đất.

Nhưng bắt luận anh ta có lắc như thế nào thì người đó cũng không thể tỉnh dậy, mãi cho đến khi lật người lại, mọi người mới nhìn thấy ngực của anh ta đầy vét đắm, miệng đầy máu tươi…

Mọi người sắc mặt đều rất khó coi “Lâm thần y đã làm chuyện này sao?” Một người đàn ông lớn tuổi lạnh lùng chát vần.

“Có lẽ… là anh ta.” Ứng Bình Trúc thấp giọng nói.

Ứng Hoa Niên sắc mặt tối sầm lại, không nói lời nào, trực tiếp đi qua người nhà họ Ứng kia, đi về phía đại sảnh.

Vào lúc này, trận chiến bên ngoài đại sảnh cũng thành một mớ hỗn độn.

Mặt đất toàn là những thành viên của nhà họ Ứng bị đánh ngất xỉu, có người bị gãy tay chân, có người bị lõm lồng ngực và nôn ra từng ngụm máu lớn.

Bức tường, hòn non bộ, sân vườn cây cảnh toàn bộ đều bị đập phá, thậm chí đại sảnh kia, lúc này cũng lung lay sắp đổ, trở thành một căn phòng dột nát.

Ứng Hoa Niên nhìn chằm chằm vào cảnh tượng này, đương nhiên giận tím mặt.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 497


Chương 497:

Ông ta nhìn về phía đám người nhà họ Ứng, lúc này Lâm Dương vẫn còn đang đánh nhau với họ, người nhà họ Ứng không ngừng bị đánh bay ra ngoài.

Những tiếng la hét và tiếng r*n r* không ngừng vang lên.

Nhóm lãnh đạo cấp cao của nhà họ Ứng chạy đến lúc này đều tức giận đến mức toàn thân run rảy.

Đây là nhà họ Ứng!

“Gia chủ, chúng ta đi giúp đi?” Một ông cụ lo lắng hét lên.

“Người này quá ngông cuồng rồi, tôi muốn đánh gãy tay chân anh ta!” Một nguyên lão khác cũng tức giận nói.

Nhưng Ứng Hoa Niên không cho phép, mà giơ tay, trầm giọng hét lên: “Tất cả dừng tay lại cho tôi!”

Âm thanh này vừa rơi xuống, tất cả những người vẫn đang chiến đấu với Lâm Dương đều dừng lại.

Mọi người nhướng mắt nhìn về phía này.

“Là Gia chủ!”

“Gia chủ đến rồi!”

“Xin chào Gia chủ!”

“Xin chào Gia chủ!”

“Gia chủ, nhất định phải sử tự cái tên kiêu ngạo không biết phép tặc này!”

“Gia chủ, tên đạo tặc này đến nhà họ Ứng của chúng ta làm mưa làm gió, chúng ta không thể nào tha cho anh ta!”

“Bảo vệ nhà họ Ứng của chúng ta!”

“Bảo vệ nhà họ Ứng của chúng ta!”

Người nhà họ Ứng cảm xúc kích động, lần lượt hét lên.

Như thể tất cả mọi người đều hận không thể ngay lập tức xé Lâm Dương thành từng mảnh.

Vẻ mặt của Ứng Hoa Niên nghiêm nghị, đôi mắt lạnh lùng, không quan tâm đến lời nói của các thành viên trong nhà họ Ứng mà bước lên phía trước.

Người nhà họ Ứng vây quanh Lâm Dương mở ra một lỗ.

Long Thủ ở bên này vội vàng chạy tới, đứng ở bên cạnh Lâm Dương nói: “Sư phụ, vị này chính là gia chủ của nhà họ Ứng, Ứng Hoa Niên!”

Lâm Dương gật đầu.

Ứng Hoa Niên mặt không biểu cảm nhìn Lâm Dương, Lâm Dương cũng âm thầm quan sát ông ta.

“Lâm thần y, những người này đều bị anh đả thương sao?”

Ứng Hoa Niên thu lại ánh mắt, nhàn nhạt hỏi.

“Đúng.” Lâm Dương lại gật đầu.

“Anh có biết hành động này của anh ở đây có nghĩa là gì không?” Ứng Hoa Niên lại hỏi, nhưng giọng nói đã dần dân lạnh đi.

“Không biết.”

“Vậy thì anh sẽ biết ngay thôi.” Ứng Hoa Niên khẽ quay đầu lại, bình tĩnh nói: “Lập tức dùng mọi quan hệ của nhà họ Ứng để phong tỏa tất cả các công ty dược phẩm trực thuộc tập đoàn Dương Hoa, chặn đứng tất cả việc thu mua nguyên liệu của bọn họ, gọi điện thoại cho phòng thương mại. Cắt đứt các kênh bán hàng của họ, sau đó giáng một đòn mạnh vào thị trường chứng khoán. Lại sử: dụng mối quan hệ của chúng ta với Cổ Phái để phong toả Huyền Y Phái, không cho phép bắt kỳ lực lượng nào tiếp xúc với Huyền Y Phái! Phân hoá Huyền Y Phái, tôi muốn anh trong vòng một tháng, khiến cho Huyền Y Phái hoàn toàn tan rãi[ “

Ứng Hoa Niên lạnh lùng nói trước mặt Lâm Dương.

Nhà họ Ứng không thể tha thứ cho Lâm Dương!

Đây giống như một bản án tàn nhẫn, trực tiếp quyết định vận mệnh tương lai của Lâm Dương.

Đây chính là sự tự tin của nhà họ Ứng.

Nhưng bắt cứ ai biết về nhà họ Ứng hoàn toàn có thể tin rằng đây không phải là những lời mà Ứng Hoa Niên tùy tiện nói ra.

Ông ta thực sự có thể làm điều này, còn nhà họ Ứng…

cũng có đủ sức mạnh để làm điều đó!

Đây là lý do tại sao rất nhiều người sợ nhà họ Ứng.

Đây cũng là lý do tại sao lúc đó ở Sùng Tông Giáo, rất nhiều người sau khi chứng kiến những thủ đoạn kinh khủng của Lâm thần y vẫn không màng đến tính mạng để bảo vệ Ứng Phá Lãng.

Bởi vì bọn họ đều biết rằng một khi nhà họ Ứng tức giận …bọn họ căn bản không thể nào chịu đựng nổi!

“Tuân lệnh gia chủ, tôi sẽ đi thu xếp! E rằng không đầy một tháng, trong vòng một tuần, Dương Hoa và Huyền Y Phái sẽ kết thúc!” Một thành viên chủ chốt của nhà họ Ứng ở bên cạnh trằm giọng nói, sau đó lui ra ngoài. .

Ứng Hoa Niên lại đặt tầm mắt nhìn vào Lâm Dương.

“Thế nào? Lâm thần y, hay là tôi cho anh thời gian một tuần để anh chứng kiến kết cục của Dương Hoa và Huyền Y Phái thì như thế nào?” Ứng Hoa Niên nhàn nhạt nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 498


Chương 498:

“Không cần đâu, các ông không thể động được đến Huyền Y Phái, cũng không thể động được đến Dương Hoa của tôi. Ngoài ra… tôi khuyên các ông không tốt nhất không nên động đến các xưởng dược phẩm bên dưới Dương Hoa, nếu không các ông sẽ dẫn hoả thiêu thân.” Lâm Dương lắc đầu nói.

“Trước giờ chỉ nhà họ Ứng của chúng tôi đốt người khác, còn chưa bao giờ thấy người khác có thể đốt nhà họ Ứng của tôi! Vậy thì chúng ta chơi thử đi! Xem thử cái gọi là hoả này của anh làm sao có thẻ đốt được nhà họ Ứng của tôi.

Ứng Hoa Niên hơi nghiêng đâu, một vị nguyên lão ở bên cạnh bước tới, trầm giọng nói: “Nửa giờ nữa thì có thể làm xong rồi.”

*Phải có bằng chứng thép.” Ứng Hoa Niên bình tĩnh nói.

“Tôi biết, bằng chứng thép sớm đã được sắp xếp rồi!”

Nguyên lão đó nói, cũng xoay người rời đi.

“Bằng chứng thép cái gì?”

Lâm Dương bối rối hỏi một câu.

“Đương nhiên, là bằng chứng thép có khiến tất cả các nhà máy dược phẩm của Tập đoàn Dương Hoa các anh đóng cửa.” Ứng Hoa Niên nói.

“Các xưởng sản xuất dược phẩm của tập đoàn Dương Hoa chúng tôi đều là sản xuất chính quy, thủ tục đã hoàn tất, không có gì là phạm pháp, ông làm sao có thể khiến chúng tôi đóng cửa?” Lâm Dương lắc đầu nói.

“Điểm chí mạng nhất trong bất kỳ nhà máy nào là sản xuất và bán sản phẩm giả. Đương nhiên, thuốc giả là cách mạnh mẽ nhát để đối phó với các nhà máy dược phẩm.”

“Nhưng nhà máy dược phẩm của tôi không sản xuất thuốc giả.

“Qua một lát nữa sẽ sản xuất thôi.” Ứng Hoa Niên bình tĩnh nói.

Lâm Dương khẽ nhíu mày.

Giọng điệu tự tin như vậy khiến anh có chút bất an.

Long Thủ thở dài nói: “Qua một lát nữa sẽ sản xuất sao?

Ứng gia chủ, ông định sử dụng thủ đoạn đê hèn để hãm hại Dương Hoa của chúng tôi sao?”

“Yên tâm, loại thủ đoạn đó thật vụng về. Ông biết quá ít về nhà họ Ứng của tôi, lát nữa ông sẽ hiểu tại sao nhà họ Ứng của tôi có thể đứng số một trong nước!”

Ứng Hoa Niên bình tĩnh nói.

Long Thủ nghe vậy, đôi mắt lộ ra vẻ lo lắng.

“Sư phụ.”

“Không sao, cứ đợi đi, tôi cũng muốn xem thử thủ đoạn của nhà họ Ứng.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Long Thủ muốn nói lại ngừng, cuối cùng cũng không nói lại lời nào.

Lâm Dương cũng không vội vàng ra tay.

Hai bên dường như chỉ yên lặng như vậy mà chờ đợi.

Không còn ai vội vàng ra tay nữa.

Một chút thời gian trôi qua.

Sau khoảng mười phút …

Rù rù, rù rù…

Điện thoại di động trong túi anh rung lên.

Long Thủ trong lòng giật mình.

Lâm Dương cau mày, cầm điện thoại lên.

Đó là cuộc gọi của Mã Hải.

Anh liền muốn bắt máy.

Nhưng vào lúc này, Ứng Hoa Niên đột nhiên lên tiếng.

“Lâm thần y… Nếu như không phiền, có thể dùng loa ngoài để trả lời cuộc gọi này được không?” Ông ta cười nhạt nói.

Chế giễu?

Có lẽ là không.

Đây chỉ là sự tự tin đơn thuần của Ứng Hoa Niên vào thực lực của nhà họ Ứng!

Ông ta tin rằng Lâm Dương không phải đối thủ của mình!

Một tập đoàn Dương Hoa và Huyền Y Phái nhỏ bé chắc chắn không phải là đối thủ của nhà họ Ứng!

Mặc dù sự việc ngày hôm nay đã làm tổn hại rất nhiều đến thể diện của nhà họ Ứng, nhưng ông ta tin rằng giọng nói hoảng loạn ở bên kia điện thoại sẽ là một viên thuốc an thần, để bọn họ lấy lại niềm tin vào gia tộc và không sợ hãi điều gì nữa.

Lâm Dương đương nhiên biết suy nghĩ của Ứng Hoa Niên, thân là gia chủ, xảy ra chuyện như vậy ông ta thực sự phải ổn định lòng người, néu không địa vị của ông ta cũng sẽ không ổn định.

Tuy nhiên, Lâm Dương do dự một chút, vẫn ấn loa ngoài.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 499


Chương 499:

“Chủ tịch Lâm, xảy ra chuyện rồi!”

Vừa bắm loa ngoài, giọng nói vô cùng hoảng hốt của Mã Hải lập tức vang lên trong điện thoại.

Long Thủ sắc mặt thay đồi.

Người nhà họ Ứng toàn bộ đều cười khúc khích.

Lâm Dương bình tĩnh hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Một số nhà máy dược phẩm của chúng ta đã bị kiểm tra đột xuất, hơn nữa … toàn bộ đều tra ra thuốc giả! Ngoài ra, còn có một số lượng lớn nguyên liệu kém chất lượng được ngụy tạo… Bây giờ đối phương muốn đóng cửa nhà máy của chúng ta, Lâm Đồng, Chúng ta … chúng ta phải làm sao bây giờ? “

Giọng nói của Mã Hải lộ ra vẻ kinh hãi.

“Nói cho bọn họ biết là chúng ta bị hãm hại, để bọn họ điều tra đi, trắng không thể nào biến thành đen được.”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Nhưng mà… Lâm Đồổng, người của chúng ta…đã trực tiếp thừa nhận rồi!” Mã Hải muốn khóc không ra nước mắt.

“Cái gì?”

Lâm Dương hơi sững sờ.

“Những thứ chúng ta sử dụng đều là hàng chính quy. Một đống hàng giả như thế này đột nhiên xuất hiện. Tắt nhiên là do đồng bọn hãm hại. Tôi cũng muốn nhờ các đồng chí đó điều tra kỹ, nhưng người của chúng ta…. đột nhiên thừa nhận rồi! Nói chúng ta quả thật là luôn sử dụng nguyên liệu giả, kém chất lượng … bây giờ nhân chứng vật chứng đều ở đây cả… đâu còn cần cần điều tra thêm nữa… ” Mã Hải lo lắng như kiến trên nồi lầu.

Hiện tại quan hệ của tập đoàn Dương Hoa cũng thuộc vào hạng nhất nhì Giang Thành, nhưng sự thật như sắc thép đặt ở trước mắt, cho dù Mã Hải dùng mọi lực lượng, mọi phương pháp, cũng chỉ là giọt nước tràn ly, hoàn toàn vô dụng.

Vì vậy, Mã Hải chỉ có thể gọi điện thoại cầu cứu Lâm Dương, cầu mong Lâm Đồng, người đã tạo ra vô số kỳ tích này, sẽ có cách để lật ngược tình thế.

Chỉ là… trong tình huống này, cho dù là ai, e rằng đều không thể xoay chuyển được …

“Là ông làm sao?”

Lâm Dương ngẳng đầu lên, nhìn về phía Ứng Hoa Niên.

“Nhà họ Ứng của chúng tôi tuy thuộc Cổ Phái, lấy võ thuật cổ đại làm chủ, nhìn thì giống như không màng đến thế sự, nhưng trên thực tế, chúng tôi biết tất cả những thứ trọng yêu trong thiên hạ. Tập đoàn Dương Hoa của các anh có phong quang vô hạn, nổi danh khắp chốn, chúng tôi làm sao có thể không để ý? Chúng tôi sớm đã phái người trà trộn vào tập đoàn Dương Hoa của các anh, không chỉ có các anh, mà còn có những gia tộc lớn và quyền lực trong nước, chúng tôi đều có phái người đi, những người này sẽ xâm nhập vào nội bộ và phục vụ các anh suốt đời. Bọn họ cũng sẽ cố gắng hét sức thu thập thông tin của các anh cho chúng tôi, trong một số tình huống đặc biệt, bọn họ cũng sẽ trở thành một quả bom, một quả bom mà chúng tôi dùng để tiêu diệt các anh, đương nhiên với tiền đề những người này là kẻ thù của chúng tôi, và bây giờ, tôi chẳng qua là cho nổ quả bom khảm nạm này trong Tập đoàn Dương Hoa của các anh, chỉ vậy mà thôi! “Ứng Hoa Niên nhàn nhạt nói.

Lâm Dương im lặng.

499-1-nu-than.jpg


“Haha, Lâm thần y, giờ thì anh đã biết sự lợi hại của nhà họ Ứng rồi chứ?” Ứng Phá Lãng bật cười.

“Hừ, đợi đến khi anh mắt tất cả, anh mới có thể hiểu được chống đối nhà họ Ứng của chúng tôi là quyết định ngu ngốc đến mức nào.”

“Không biết cái gọi là đồ chơi cho chó.”

“Đồ rác rưởi không não!”

Người nhà họ Ứng cười nhạo và giễu cọt, mặt ai náy nhìn Lâm Dương đều tràn đầy vẻ chế giễu.

“Chủ tịch Lâm, giọng nói ở đẳng kia là ai vậy? Ai đang nói chuyện? Anh đang ở đâu vậy?” Giọng nói bối rối của Mã Hải phát ra.

“Không có gì, ngươi cứ làm tốt việc của mình đi.”

Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Vậy thì… vậy tôi phải làm gì đây?” Mã Hải vội vàng hỏi.

“Hợp tác điều tra, lập tức đóng cửa nhà máy.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Hả2”

Mã Hải chết lặng.

Long Thủ cũng sững sờ.

Những nhà máy dược phẩm này là huyết mạch của Dương Hoa, không thể đóng cửa chỉ trong chốc lát, nếu thực sự đóng cửa, toàn bộ Dương Hoá đều sẽ chịu chắn động, đến lúc đó Dương Hóa tắt nhiên là thương cân động cốt!
 
Back
Top Bottom