Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 300


Những thứ này… quả thực được chiết xuất từ năm loại độc tố mà thành.

Nhưng để chiết xuất được những độc tố này thì không thể nào đơn giản là có thể làm được, bà ta đã mất mấy năm mới chế tạo ra một loại bột độc như vậy, bà ta tự cho rằng không ai có thể phá giải được nó. Cho dù có phá giải được thì cũng cần có kỹ năng cực đại, nhưng mà người thanh niên trước mặt này chỉ cần tuỳ tiện đã có thể vô hiệu độc của mình… hơn nữa… cậu ta cũng đã nhìn thấu thủ đoạn này của mình …

“Sao có thể như vậy…” Sở Trưởng Lão có chút không thể tiếp nhận được.

“Sở trưởng lão, bà còn có thể đối phó người này được không? Nếu không thể thì lui xuống đi.” Văn Mạt Tâm liếc nhìn Sở trưởng lão ánh mắt đang chịu đả kϊƈɦ, thờ ơ nói.

“Giáo chủ câu này là có ý gì? Tôi không thể đối phó được với một đứa trẻ miệng vàng sao?” Sở trưởng lão nghiên răng, trong mắt vẫn không cam, sau đó sải bước lao thẳng về phía Lâm Dương.

Đừng nhìn thân hình đầy đặn của bà ta, nhưng mà hành động hoàn toàn không giống như một người béo với tốc độ và sự linh hoạt.

Đôi tay của bà ta đã bôi một vũng nọc độc, quét lên đều đặn, một chưởng đưa qua, lực chưởng không lớn nhưng nọc độc lại vô cùng đáng sợ.

Chỉ là Lâm Dương trực tiếp bỏ qua đòn này.

Bóp!

Cái tát giáng xuống thân thể của Lâm Dương.

Cơ thể anh thậm chí không hề có chút run rấy.

“Haha, cậu xong rồi!” Sở trưởng lão vui mừng khôn xiết, không ngờ lại có thể đánh trúng Lâm Dương dễ dàng như vậy, bà ta không chút do dự, lập tức tát một cái tát khác.

Bốp!

Âm thanh lại vang lên.

Lâm Dương vẫn bắt động.

Sở trưởng lão cũng không khách khí, hai cái tát mập mạp giáng xuống người Lâm Dương, như muốn bôi độc tố lên từng bộ phận trêи cơ thể của anh.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương cuối cùng cũng không nhẫn nhịn nữa.

Anh trở tay một chưởng chẻ qua.

Bốp!

Sở trưởng lão bay ra, nặng nề ngã xuống đất, khóe miệng đã có máu tươi nhưng bà ta lại không hề quan tâm chút nào, ngược lại đứng dậy cười lớn điên cuồng: “Lâm thần y, cậu xong rồi! Cậu chết chắc rồi, cậu đã trúng vạn độc thủ của tôi rồi, khắp người cậu đều là độc tố, lần này cho dù là Đại La Kim Tiên cũng không cứu được cậu, hahahaha… “

“Độc? Chút độc đó của bà có thẻ g**t ch*t tôi sao?” Lâm Dương lắc đầu bình tĩnh nói.

“Cậu không tin sao? Ò, vậy cứ nhìn thử cổ tay của mình đi, xem thử chỗ đó có phải đã đen lại rồi không?” Sở Trưởng Lão cười nói.

Lâm Dương không lên tiếng, trực tiếp xắn tay áo vén lên.

Nụ cười của Sở trưởng lão lập tức đông cứng lại.

Cổ tay Lâm Dương không có gì khác thường, màu da cũng bình thường, hoàn toàn không có chút dấu hiệu trúng độc nào.

Sở trưởng lão hơi thở run lên, đã hoàn toàn ngây người Tôi.

Tất cả mọi người đều biết độc dược của Sở trưởng lão hoàn toàn không có tác dụng gì với vị Lâm thần y này.

“Bà nên nhìn lại cánh tay của mình đi.”

Lúc này, Lâm Dương đột nhiên nói.

Sở Trưởng Lão toàn thân cứng đờ, liếc mắt nhìn lòng bàn tay của mình, sau đó run rầy xắn tay áo lên, trong tích tắc, bà ta ngã ngồi trêи mặt đất, không đứng dậy được nữa.

Những người xung quanh cũng lo lắng nhìn bà ta.

Lại nhìn thấy cánh tay của bà ta đã hoàn toàn đen kịt, giếng như than, cực kỳ khủng khϊế͙p͙.

“Cậu… cậu đã hạ độc tôi khi nào?” Sở trưởng lão run rẫy nói.

“Chính ngay lúc mà bà đánh tôi!”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Nhưng mà cậu … rõ ràng là không cử động…cậu làm sao hạ độc?”

“Đây không phải là độc của tôi, mà là độc của chính bản thân bà!” Lâm Dương nâng tay lên, làm động tác thủ đao.

“Đó là …” Sở Trưởng Lão đột nhiên ý thức được điều gì đó, liếc nhìn bả vai của mình, “Chẳng lẽ nói …là đòn vừa TỎI”: “Huyệt đạo của con người cũng có thể phối hợp để bôi độc tố. Bà sở dĩ có thể miễn dịch với độc tố của bà là bởi vì lỗ chân lông trêи tay bà đã đóng kín, vừa rồi tôi đã đánh trúng vào huyệt đạo của bà, khiến cho lỗ chân lông trêи tay của bà toàn bộ đều mở ra, chất độc sẽ tự nhiên xâm nhập vào cơ thẻ bà… “

Lâm Dương thờ ơ nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 301


“Không!!!”

Sở trưởng lão nghiêm nghị hét lên một tiếng rồi vội vàng lục tìm thuốc giải trêи người.

Nhưng giây tiếp theo, một cây kim bạc đột ngột bay tới và đâm chính xác vào trán bà ta…

Sở trưởng lão thân thể lập tức cứng đờ ngay tại chỗ, người sững sờ nhìn cái bình trong tay, không nhúc nhích được giống như một con rối.

Bà ta biết mũi kim này có ý nghĩa là gì.

Bà ta ngắng đầu lên một cách khó khăn, trừng to mắt nhìn Lâm Dương, run rẫy nói: “Lâm thần y… cậu … cậu thật tàn nhẫn..”

“Người ta đối với tôi tàn nhẫn, tôi làm sao có thể thương xót người ta?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Sở trưởng lão há miệng, còn muốn nói cái gì đó, nhưng vào lúc này, một lượng lớn máu đen từ trong miệng chảy ra, bà ta ngã thẳng tắp xuống đất, không có động tĩnh gì.

Những người xung quanh trố mắt, run lẫy bẫy nhìn cảnh tượng khủng khϊế͙p͙ này.

“Lâm thần y anh đã làm cái gì vậy?”

“Sở trưởng lão … Sở trưởng lão đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Mọi người hoảng sợ và do lự.

Chỉ có Dược Vương nhìn ra manh mối, trầm mặc nói: “Cây.

kim bạc đó không hề đơn giản! Nó làm tăng tốc độ bay hơi của độc tố trong cơ thể của Sở trưởng lão! Khiến cho độc tố trong cơ thể của bà ấy phát tác ngay lập tức, bà ấy đến cơ hội sử dụng thuốc giải cũng không có, có thể nói tất cả độc dược, tất cả thủ đoạn của Sở trưởng lão …toàn bộ đều đã bị Lâm thần y nhìn thấu rồi, trình độ hạ độc của Sở trưởng lão và Lâm thần y hoàn toàn không cùng một đẳng câp! “

Lời nói này khiến cho mọi người có mặt tại hiện trường toàn bộ đều sợ hãi…

Lâm Thần Y lại có loại thủ đoạn này.

Đây là Sở trưởng lão của Sùng Tông Giáo!

Đây là đại trưởng lão phụ trách y thuật!

Chẳng lẽ lại bị Lâm Dương giải quyết như vậy sao? Hơn nữa lại giải quyết bằng thủ đoạn áp đảo …

Thật quá kinh khủng…

Nhiều người xung quanh há hốc mồm, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi khi nhìn Lâm Dương.

“Sở… Sở trưởng lão…” Văn Hải đôi chân lắc lư điên cuồng.

Ngay cả Sở trưởng lão cũng không thể ngăn cản nổi Lâm Dương, vậy thì ai có thể ngăn cản anh ta?

Lúc này, Lâm Dương tiến lên một bước, đi về phía này.

“Bồ … bố! Phải làm sao đây? Phải làm sao bây giò? Hay là bố ra tay giết cái tên họ Lâm này đi! Bố!” Văn Hải hoảng loạn run rẫy, cả người hoang mang lo sợ, vội vàng chạy đến bên cạnh Văn Mạt Tâm lo lắng nói.

Dáng vẻ đó trông giống như một con mèo con chó đang sợ hãi.

“Không có tiền đồ!”

‘Văn Mạt Tâm trực tiếp tát anh ta một cái.

Văn Hải quay người tại chỗ, che mặt không lên tiếng, nhưng sự sợ hãi trong mắt vẫn trước sau không tan biến.

Văn Mạt Tâm không thèm quan tâm đến đứa con trai không có tiền đồ của mình, mà là lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, siết chặt nắm đắm.

“Lâm thần y, cậu có biết mình đã làm cái gì không?”

Anh tiến lên trước một bước.

Một luồng khí trường không gì sánh nổi phóng thích ra.

Những vị khách có mặt tại hiện trường toàn bộ đều tỏ ra sửng sốt.

Dược Vương, Minh Vũ, Kiếm Vương và những người khác đều lần lượt nhìn về bên này.

Bọn họ biết rằng, Văn Mạt Tâm sắp ra tay rồi!

Vị giáo chủ này cuối cùng cũng nồi giận.

Cái chết của Sở trưởng lão đã phá vỡ điểm giới hạn của ông ta!

Ông ta không thể nhịn được nữa!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 302


Còn sau khi Mạt Văn Tâm bước xuống bục, tất cả những người của Sùng Tông Giáo ở xung quanh đều vây quanh.

Nhưng bước chân của Lâm Dương vẫn không dừng lại, anh tiếp tục đi lên, vẻ mặt như băng tuyết, trong mắt cũng bao phủ sát ý.

“Lâm Thần y, cậu đã giết không biết bao nhiêu người trong Sùng Tông Giáo của tôi như vậy, thậm chí còn giết chét cả Sở trưởng lão, tội ác tày trời, người người oán trách. Hôm nay tôi sẽ theo quy tắc của Sùng Tông giáo chúng tôi dùng cực hình với cậu! Cậu có phục không?” Văn Mạt Tâm hừ lạnh.

“Ông vẫn chưa đủ tư cách để trừng phạt tôi.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Vậy thì thử xem! Giết!”

Văn Mạt Tâm thấp giọng gào một tiếng, sau đó nhảy dựng lên, vọt tới độ cao ba mét sau đó rơi xuống, dùng một chưởng hung hăng đánh xuống.

Trong lòng bàn tay đó của ông ta có một luồng khí cực kỳ mạnh mẽt Có vẻ như Văn Mạt Tâm không giỏi y thuật, nhưng trình độ võ công của ông ta lại cực kỳ cao.

Hơn nữa ngay lúc ông ta di chuyển, tất cả cường giả của Sùng Tông Giáo xung quanh toàn bộ đều vội vàng đi qua.

Lúc này, Sùng Tông Giáo không thể nào nói đạo lý với Lâm Dương được nữa.

Đến cả Sở trưởng lão cũng đã thất thủ rồi, thực lực của vị Lâm Thần Y này đã vượt xa tầm hiểu biết của bọn họ, nếu như không tiêu diệt Lâm Dương, chỉ e rằng tình huống sẽ trở nên vô cùng tồi tệ, bát luận thề nào cũng phải g**t ch*t người này!

Mọi người toàn bộ vội vàng chạy tới.

Văn Mạt Tâm xông trận ngựa lên trước, một chưởng rơi xuông.

Đừng nhìn một chưởng này không có gì nổi bật, nhưng thêm với khí tức kỳ lạ đó, muốn đập vỡ một viên đá cẩm thạch cũng là chuyện quá đơn giản.

Nhưng Lâm Dương không hề sợ hãi, trở bàn tay cũng đánh vào một chưởng kia!

bùm!

Khi hai lòng bàn tay va vào nhau, lại sinh ra một âm thanh gần như nổ tung.

Nhìn thấy mặt đất dưới chân Lâm Dương lún xuống một tắc, xuất hiện vết nứt.

Tuy rằng một chưởng này có vẻ cực kỳ khủng khϊế͙p͙, nhưng Lâm Dương vẫn ổn định, hơn nữa anh đột nhiên trở tay nắm lấy lòng bàn tay đó, muốn bắt lấy Văn Mạt Tâm, nhưng mà Văn Mạt Tâm sớm đã có phòng bị rồi, bàn tay lại hung hãng, mượn lực đánh lực, Lâm Dương trực tiếp bị chắn động, đồng thời thân thể vững vàng rơi xuống đất, sau đó đôi chân một lúc lại công kϊƈɦ qua.

Dường như ông ta không định cho Lâm Dương có chỗ thở.

Cùng với lúc đó, những người xung quanh đã nhảy bồ tới.

Bọn họ biết quyền cước của mình không thể đối phó được với Lâm Dương, cho nên trực tiếp khóa chặt tay chân của anh, muốn giữ anh lại.

Nhưng thực lực của Lâm Dương quá lớn, hung hăng vung tay, giậm một chân, tất cả mọi người đều bay ra ngoài.

Nhưng chung quanh có quá nhiều người, hơn nữa còn có đám người của Sùng Tông Giáo liên tục không ngừng lao về nơi này, Lâm Dương dường như ném bỏ một người lại xông lên một người.

“Hừ! Nộp mạng đi!” Văn Mạt Tâm lạnh lùng nói, sau đó vung tay lên hóa thành một con dao găm, xông thẳng vào trán của Lâm Dương.

Lâm Dương vẻ mặt lạnh lùng, lại vung tay lên, hai người đang khóa cánh tay của anh lại liền bị anh nhắc lên, hung hăng đánh về phía Văn Mạt Tâm.

Văn Mạt Tâm sửng sốt một chút, lập tức né qua một bên.

Nhưng trong giây tiếp theo, Lâm Dương đã giơ chân lên, đá vào người Văn Mạt Tâm.

Văn Mạt Tâm có chút đáp ứng không xuể, vội vàng chuyển từ công kϊƈɦ sang phòng thủ, đôi tay thấp xuống hướng về người đó.

bùm!

Người đó đôi tay buông lỏng, bay ra nặng nề đánh vào ‘Văn Mạt Tâm.

‘Văn Mạt Tâm một chân đá qua.

Người đó lại bay trở về một lần nữa, ngã xuống đất mà không có bát kỳ động tĩnh nào.

“Hả?”

Người của Sùng Tông Giáo xung quanh đều bị sốc.

Còn có người xông lên khóa chặt Lâm Dương, nhưng lại vô dụng, Lâm Dương giống như ném một bao cát, từng người một ném vào Văn Mạt Tâm.

Văn Mạt Tâm hoàn toàn đáp ứng không xuể, nhưng lại bị người của chính mình áp chế.

Ông ta giận tím mặt, thấp giọng hét lên: “Cút hét đi!”

Những người của Sùng Tông Giáo ngay lập tức rút lui.

“Một lũ ngu ngốc! Vẫn nên để bổn giáo chủ đích thân xử lý người này đi! Hãy xem bôn sóng quyền của tôi đây!” Văn Mạt Tâm hét lên, nắm đắm lại xuất ra.

Hai nắm đắm hung hãng đập vào Lâm Dương như những cơn sóng cuộn trào mãnh liệt.

Lâm Dương đôi tay tan hoá mềm mại, công kϊƈɦ qua.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 303


Nhưng … kết quả không nằm ngoài dự đoán.

Bùm!

Đôi tay của Lâm Dương trực tiếp run lên, cả người bị chân động ra ngoài.

Văn Mạt Tâm ánh mắt lạnh lùng âm u, thừa thắng xông lên, hai quyền lại hoá thành hai chưởng, nội lực cùng hơi thở dồn dập, hung hăng đánh vào ngực Lâm Dương.

Lâm Dương vội vàng chống cự.

Nhưng xét về sức mạnh và tốc độ, anh thực sự không thể theo kịp Văn Mạt Tâm!

bùm! bùm! bùm! bùm! bùm! bùm…

Những đợt công kϊƈɦ bùng nỗ lan tràn.

Nhìn thấy Lâm Dương bị hai chưởng của Văn Mạt Tâm đánh liên tục lui về phía sau, máu từ khóe miệng tràn ra….

Luận võ! Văn Mạt Tâm hiển nhiên mạnh hơn Lâm Dương không biết bao nhiêu…

“Mở núi!”

“Đá nứt!”

“Phá không gian!”

“Rung động địa cầu!”

“Xuyên qua sông!”

Văn Mạt Tâm mỗi lần xuất chưởng đều hung hãng hét lên một tiếng, lòng bàn tay nhanh như sắm sét, nặng như núi sông, hung hăng đập vào Lâm Dương.

Lâm Dương không ngừng lùi lại phía sau. Có trời mới biết trêи người anh đã phải chịu đựng lực lượng đáng sợ đến thế nào. Lòng bàn chân hung hãng giẫm trêи mặt đất, mặt đất bị giãm đến vỡ tung. Sau khi mười tám chưởng rơi xuống, miệng anh đã toàn máu tươi, xương ngực cũng gãy một số cái, dáng vẻ trông thật khốn khổ…

Các vị khách sợ hãi.

Nhưng mà may mắn thay, vào thời khắc then chốt, Lâm Dương giơ tay vung một cây kim bạc về phía Văn Mạt Tâm.

‘Văn Mạt Tâm nhận thức được sự lợi hại trong kim bạc của Lâm Dương, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc lùi bước.

Thể tấn công tạm thời bị ngăn chặn rồi.

Mặc dù Văn Mạt Tâm hơi bị ép phải rút lui, nhưng sự chênh lệch về thực lực giữa hai bên đã vô cùng rõ ràng Tôi.

Lâm Dương hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng.

“Giáo Chủ uy vũ!”

“Giáo chủ uy vũ!”

“Haha, tên nhóc thối, bây giờ đã biết được sự lợi hại của Sùng Tông Giáo chúng tôi rồi chứ?”

Những người của Sùng Tông Giáo xung quanh lần lượt cổ vũ, chế nhạo và giễu cợt Lâm Dương.

Văn Mạt Tâm rốt cuộc chính là Văn Mạt Tâm, có thể ngồi lên vị trí giáo chủ của Sùng Tông Giáo, làm sao có thể không có chút thủ đoạn?

“Lâm Thần yl”

Liễu Như Thi ở bên này lo lắng, định bước tới trước, nhưng bà cụ đã kịp thời giữ lấy cô ấy.

“Bà nội…” Liễu Như Thi nhẹ cắn môi.

Dược Vương không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

Một dấu vết của sự thất vọng và đau khổ lướt qua mắt của Liễu Như Thi, cuối cùng dừng lại.

Phong Liệt Đại sư không nói lời nào, trong mắt dân dân lộ ra vẻ do dự.

Nếu như Lâm Dương bị đánh bại, thì tắt cả những hành vi mà ông ta làm ngày hôm nay, sùng tông giáo nhất định sẽ điên cuồng báo thù, đến lúc đó ngay cả bác của ông ta e rằng cũng khó mà thoát tội, dù sao trong mắt của rất nhiều người ở đây, ông ta vẫn có quan hệ với Lâm Dương.

Về phần Hoắc Ngạo và những người khác, đã thỏ phào nhẹ nhõm một hơi.

“Bố, anh ta không cằm cự được nữa!” Hoắc Ngạo cười nói.

*Ừ.” Hoắc Kiến Quốc gật đầu, căng thẳng trước đó không còn nữa, ông ta mỉm cười.

*Y võ chung quy cũng không phải là võ thuật chính thống, khi gặp phải những võ sư nổi danh thiên hạ, những man lực và tốc độ đó của anh ta cũng chỉ là một trò đùa mà thôi.” Kiếm vương ở bên này lắc đầu, tiếp tục uống rượu.

“Những lời mà các tiền bối nói tôi không đồng ý, tôi có quen biết một bậc y võ có thủ đoạn tuyệt vời.” Ứng Phá Lãng mỉm cười nói.

Kiếm Vương liếc nhìn anh ta, không nói lời nào.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 304


Nhưng vào lúc này, Văn Mạt Tâm đã phát động đòn công kϊƈɦ mới, trực tiếp đánh vào đầu Lâm Dương.

Cú đấm này là muốn Lâm Dương trực tiếp bị bể đầu vỡ sọt Lâm Dương lau sạch vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt lạnh lùng âm u, lại không chút hoảng loạn, rút ra một cây kim bạc đâm vào ngực mình, giống như đang trị liệu cấp cứu.

Nhưng đối mặt với một cao thủ như Văn Mạt Tâm, những kim bạc này của anh có thể có tác dụng gì?

“Thằng nhóc tóc vàng, chịu thua đi!”

Văn Mạt Tâm cười lạnh một tiếng, cánh tay hung hăng rơi xuống.

Lâm Dương lập tức giơ tay lên chặn lại.

Răng rắc!

Tiếng xương gãy phát ra.

Nhưng lần này không phải đối phương bị gãy xương, mà là Lâm Dương!

Anh chịu đựng cơn đau dữ dội, lại lùi phía sau mấy bước, nhưng vẫn không cam tâm, miệng ngậm kim bạc, nhổ vào trong cánh tay, lại dùng kim bạc ổn định thương thế, sau đó phản kϊƈɦ lại Văn Mạt Tâm.

“Hoàng Dao Thoái!” Văn Mạt Tâm hừ lạnh một tiếng, đôi chân nhảy lên, thân thể xoay chuyển sau đó một chân hung hãng đập vào vai của Lâm Dương.

Bùm!

Lâm Dương lại bay ra ngoài, nặng nê ngã xuông đât.

Văn Mạt Tâm rảo bước điên cuồng xông tới, đưa nắm đấm công kϊƈɦ.

Chiêu thức khủng khϊế͙p͙ đáng sợ lại được thi triển, Lâm Dương hoàn toàn bị áp đảo, bị đánh liên tục ngã xuống đất, máu thịt mơ hồ, cực kỳ thê thảm.

“Kết thúc rồi!”

Có người dửng dưng nói.

“Thật đáng tiếc, vị Lâm thần y này thiên bẩm kiệt xuất, tất nhiên là một kỳ tài danh tiếng chấn động thế giới. Thế nhưng, anh ta lại tự mình tìm cái chết, chạy tới đây giở’ thói ngang ngược. Văn giáo chủ làm sao có thể tha thứ cho hành vi phản nghịch của anh ta được? ” lại có người lắc đầu tiếc nuối.

“Chuyện này chẳng trách ai được, ai bảo anh ta không coi ai ra gì? Cho rằng bản thân là số một thế giới à?” Có người hừ nói.

“Thật là nực cười!”

“Đây có lẽ là cái giá phải trả của tuỏi trẻ đúng không?”

Tắt cả các loại âm thanh vang lên không dứt.

“Bà nội!” Liễu Như Thi hơi quay đầu lại.

“Cháu nói đi.” Dược Vương nhìn về phía trước.

“Cháu không yêu cầu bà có thể ra tay, cháu chỉ xin bà có thể giữ được mạng sống của Lâm thần y, có được không?” Liễu Như Thi trầm giọng hỏi.

Dược Vương do dự một chút rồi nhẹ nhàng gật đầu: “Bà sẽ cố gắng hết sức, nhưng kết quả cuối cùng như thế nào còn tùy thuộc vào ý trời.”

Liễu Như Thi không nói gì thêm.

Trong tình huống này, Dược Vương cũng không thể khống chế được…

Cùng lúc đó, Văn Mạt Tâm lại đi về phía Lâm Dương.

“Thời gian lãng phí hơi nhiều rồi.”

Văn Mạt Tâm bình tĩnh nói, nhưng trong ánh mắt đã xẹt qua tia sát ý.

Ông ta giơ tay lên, sự tàn nhẫn khuấy động trong lòng bàn tay cực kỳ rõ ràng.

Lần này, ông ta muốn trực tiếp giải quyết trận chiến nhàm chán này.

Có lẽ ông ta không nên vì cái gọi là thể diện mà để thuộc hạ đi giải quyết người này, nếu như ông ta ra tay sớm hơn một chút thì có lẽ mọi chuyện đã không biến thành như vậy.

Nhưng mà điều đó không quan trọng, tất cả đều đã kết thúc rồi…

Văn Mạt Tâm âm thầm hừ một tiếng, tiền lên một bước, dự định nhanh chóng giải quyết người này rồi thu dọn mớ hỗn độn còn lại.

Nhưng khoảnh khắc khi ông ta lao về phía Lâm Dương …

Bùm!

Một tia sáng lạnh lẽo ập đến.

Lại là kim bạc!

“Tài năng thắp kém!” Văn Mạt Tâm âm thầm hừ một tiếng, hơi quay đầu lại.

Nhưng ngay lúc ông ta vừa tránh được cây kim bạc này, thì trước mặt ông ta lại xuất hiện một kim bạc khác.

Thì ra Lâm Dương vung ra không chỉ là một kim bạc, mà là hai cái!

Nhưng mà vẫn vô dụng!

Văn Mạt Tâm khẽ hừ một tiếng, bàn tay nhanh như chớp, trực tiếp kẹp vào kim bạc kia.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 305


Ngay tức khắc, cây kim bạc đã dừng lại, bị hai ngón tay của ông ta kẹp chặt.

Nhưng mà một giây tiếp theo, Văn Mạt Tâm im lặng.

Ông ta nhìn xuống một cách khó khăn, nhưng lại thấy một cây kim bạc đang nhẹ nhàng lắc lư ở bụng dưới.

Thì ra là Lâm Dương lúc này đã vung ra tổng cộng ba cây kim bạc! Hơn nữa ba cây kim bạc một cây theo sau một cây, một cây lại ẩn sâu hơn một cây khác, hoàn toàn đoán được vị trí của Văn Mạt Tâm…

“Làm sao lại như vậy?”

Văn Mạt Tâm sắc mặt trở nên nặng nề, vừa định rút kim bạc ra.

Nhưng vào lúc này, ông ta bàng hoàng nhận ra bản thân không thể cử động được.

“Giáo chủ!”

“Giáo chủ! Ông làm sao vậy?”

“Không hay, tên này dùng thủ đoạn đê tiện lừa giáo chủ!”

“Đi giúp đỡ!”

Những người của Sùng Tông Giáo ở xung quanh hét lên và xông tới.

Nhưng Lâm Dương lại không hề để ý tới những người này, thay vào đó, lại lần nữa rút ra một lượng lớn kim bạc, vừa nhanh vừa hung hãng đâm vào trong cơ thể mình.

Mỗi cây kim bạc dường như hoàn toàn chìm hẳn vào trong cơ thể …

Khi những kim bạc này đâm vào trong, Lâm Dương cũng trở nên kỳ quái.

“Vù vù vù vù…”

Anh bắt đầu thở hổn hẳn, trêи mặt cũng đổ rất nhiều mồ hôi, vết máu đó trêи người anh đã ngừng chảy, xương gãy như thể đã được phục hồi. Đôi tay hoàn toàn nguyên vẹn, nhưng anh lại không thể đứng vững. Dựa vào bức tường mà thở hồn hẻn.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Nhiều người đầu óc mờ mịt…

“Anh chàng này không cầm cự được nữa sao?”

“Nhưng nhìn dáng vẻ của anh ta, không giống người bị thương mà là…”

“Đúng vậy… anh ta làm sao vậy?”

“Ha, các anh không thấy vừa rồi anh ta tự châm kim cho mình sao? Nhìn dáng vẻ anh ta châm kim, đó là châm cứu sao? Toàn bộ kim bạc đều đâm vào trong cơ thể rồi, làm sao có thể có cách châm cứu như vậy? Tôi thấy anh ta chủ yếu là thao tác qua loa, không làm được cái gì, mới như thế này! “

“Cũng có lý! Trông dáng vẻ của anh ta hình như rất đau!”

“Đừng nói nhảm nữa, nhanh đi rút kim bạc cho Giáo chủ, sau đó hạ tên khốn kiếp này, dám đến Sùng Tông Giáo của chúng ta giở thói ngang ngược, lần này nhát định phải xử đẹp anh ta!”

“Được!”

Đám người của Sùng Tông Giáo lần lượt chạy tới, có người muốn rút kim bạc trêи người Văn Mạt Tâm ra, nhưng lại bị Văn Mạt Tâm ngăn lại.

“Bó, bố đang làm gì vậy?”

Văn Hải cũng tiến lại gần, khó hiểu nhìn ông ta.

“Đừng rút lung tung!” Văn Mạt Tâm nghiền răng nghiền lợi nói: “Kim bạc này của cậu ta gần với huyệt tử của tôi, nếu như các người rút lung tung, một khi chạm vào huyệt tử, cho dù tôi không chết cũng bị thương nặng. Cho nên các người không được làm loạn! “

“Nhưng … nhưng chúng ta không rút nó ra, vậy thì phải làm sao? Hay là … con đi gọi Y Sùng tới?” Văn Hải nói.

“Người của Y Sùng đã trêи đường tới rồi!” Người bên cạnh nói.

“Tôi không đợi được đến khi bọn họ tới!” Văn Mạt Tâm hừ một tiếng, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương nói: “Các con trước tiên nên chế phục cái tên đó, kim bạc này… tôi sẽ dùng nội lực ép nó ral “Vâng!”

Mọi người gật đầu, toàn bộ đều lao về phía Lâm Dương.

Văn Mạt Tâm cũng lập tức nín hơi, từng chút một đẩy kim bạc trong cơ thể ra ngoài.

Nhưng chính vào lúc này, Lâm Dương ở đẳng kia đột nhiên hung hăng ngắng đầu, nắm đấm đánh vào người của Sùng Tông Giáo đang tới gần.

Bùm!

Ngực của người đó ngay lập tức bị đánh nứt, cả người bay ra ngoài, trực tiếp đánh ngã hai người của Sùng Tông Giáo.

Quả là một cú đấm mạnh mẽ!

“Hả?”

Cả người run lên.

“Tên nhóc này còn có sức chiến đầu sao?”

“Hừ, chẳng qua chỉ là nỏ mạnh hết đà mà thôi, đè anh ta xuống!” Văn Hải quát lớn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 306


Dáng vẻ của bố mình đánh Lâm Dương vừa rồi cuối cùng đã cho anh ta sự tự tin, cũng khiến anh ta biết rằng người được gọi là Lâm thần y này không phải là bất khả chiến bại.

Chỉ là…

Khi người của mình không ngừng xông lên, một cảnh tượng kinh hoàng cũng đã xuất hiện.

Lúc này Lâm Dương lại giống như được thay da đổi thịt, hoàn toàn không còn nhìn thấy vết thương trước đây, trực tiếp đánh ngang qua, sức lực kinh người, người xung quanh hoàn toàn không ngăn cản được.

Nắm đắm sinh phong!

Sức mạnh của đôi chân thật kinh người!

Hơn nữa, điều khiến người ta không thể nào tin được là anh không còn đứng tại chỗ và bị đánh một cách thụ động, thay vào đó là sử dụng động tác chân cực kỳ linh hoạt.

Mọi người như cá bơi qua lại giữa đám đông, dù xung quanh có dày đặc nắm đắm đến đâu cũng không thể chạm vào cơ thể anh nửa phân.

Điều này khiến cho những người xung quanh sáng mắt.

Mấy người Kiếm Vương và Ứng Phá Lãng đang uống rượu ở phía trêи đều nhìn vào Lâm Dương, ánh mắt già nua của Kiếm Vương cũng hơi kinh ngạc.

Ứng Phá Lãng cũng cực kỳ ngạc nhiên.

“Bước pháp này… thực sự có mấy phần bóng dáng của giáo chủ!” Ứng Phá Lãng nói.

Còn Văn Mạt Tâm cũng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Ông ta có thể nhìn ra đây thực sự là chính là bước pháp của ông ta.

Mặc dù nhìn có vẻ khá thô sơ, có dấu vết của việc nhìn quả bầu mà vẽ ra chiếc gáo, nhưng tinh hoa vẫn còn ở đó, đối phó với những người của Sùng Tông Giáo này là quá đủ rồi!

Không lâu sau, Lâm Dương lại hạ gục gần trăm người, bản thân mình lại hoàn toàn không có tổn thất nào.

Trêи mặt đất đều là người đang gào khóc, ai nấy hoặc là ôm chân kêu gào hoặc là ngất xỉu, bát luận là ai, không phải là gãy xương, thì là da mở thịt nứt không thành hình người, thương vong đã không có cách nào phán đoán.

Những người còn lại, bao gồm cả Văn Hải nhìn thấy cảnh này, sớm đã sợ hãi lui về phía sau văn Mạt Tâm.

Vút!

Lúc này, Văn Mạt Tâm cũng vừa hay đã ép kim bạc ra khỏi cơ thể.

“Bố, bố không sao chứ!”

Văn Hải vội vàng ôm Văn Mạt Tâm.

Nhưng Văn Mạt Tâm lại xua tay, đầy anh ta ra.

“Hừ, bố của con làm sao có thể có chuyện gì được?” Văn Mạt lạnh lùng nói, sau đó nhìn chằm chằm vào Lâm Dương ở đằng kia, trầm giọng nói: “Lâm Dương, cậu học.

bước pháp Sùng Tông Giáo của tôi khi nào vậy, cậu học trộm sao? “

“Học trộm? Tôi là quang minh chính đại mà học, làm sao có thể nói là học trộm?” Lâm Dương khàn giọng nói.

“Học quang minh chính đại sao?”

Mọi người sửng sót, đột nhiên ý thức được tất cả những gì mà Lâm Dương vừa nói, lập tức kinh ngạc vô cùng, không thể nào tin được nhìn anh.

“Không lẽ nói học ngay thuộc ngay? Không phải chứ? Tài năng này cũng quá b**n th** rồi.”

“Từ màn trình diễn trước đây của Lâm Dương, anh ta không hề biết võ công. Không lẽ anh cảm thấy anh ta, một người Giang Thành, lại chạy đến đây để học trộm công pháp của giáo chủ sao? Điều này hoàn toàn không hợp lý.”

Một số người bàn tán.

“Cậu đã nói cậu học ngay thuộc ngay, vậy thì để tôi xem “Xuyên qua sông!”

Tiếng hét vang lên theo sau.

Văn Mạt Tâm lồng ngực lập tức bị đè nặng, người hoàn toàn không thể đứng vững, trực tiếp bay ra đập vỡ một bức tường.

“Chàt”

Toàn bộ hiện trường sôi sùng sục!

Vô số ánh mắt kinh ngạc nhìn Lâm Dương.

Thậm chí đến cả Kiếm Vương và Ứng Phá Lãng cũng đều sững sờ.

Bởi vì những chiêu thức mà Lâm Dương vừa mới sử dụng … tất cả đều là chiêu thức mà Văn Mạt Tâm đã sử dụng trước đó!

Hơn nữa những chiêu mà Lâm Dương sử dụng còn độc đoán và bạo lực hơn! Mặc dù vẫn còn đường thoát so với những chiêu thức của Văn Mạt Tâm, nhưng uy năng cũng không kém cạnh chút nào…

“Chuyện này không thể nào…” Văn Hải ngây người nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 307


Lâm Dương chắp tay phía sau đi về phía bức tường đổ nát đó.

Văn Mạt Tâm thất thần ngắng đầu lên.

Lại nhìn thấy Lâm Dương vòng qua, một chân đá tới.

“Hoàng Dao Thoái!”

Tiếng hết lại vang lên.

Lại một chiêu thức của Sùng Tông Giáo khác được sử dụng ra…

Văn Mạt Tâm bất ngờ không kịp đề phòng, bị một chân này đánh vào vai, toàn bộ xương vai trực tiếp vỡ nát, người cũng bay ra ngoài, lại rơi trêи bức tường vỡ nát kia.

Bùm…

Toàn bộ bức tường liền sụp đổ.

Đó là một bức tường dày nửa mét!

Bị Văn Mạt Tâm hai lần đụng sụp!

Cơ thể của Văn Mạt Tâm rốt cuộc đã phải chịu đựng thế lực mạnh mẽ đến thế nào?

Mọi người đều há hốc mồm, da đầu của họ như bị nổ tung trước cảnh tượng này.

“Bố!” Văn Hải liền phát ra một tiếng gọi thảm thiết, muốn xông tới.

“Đừng qua đây!”

Văn Mạt Tâm chịu đựng cơn đau dữ dội, mơ hồ hét lên, vừa nói ra lời này liền phun ra một ngụm máu tươi.

Văn Hải đâu có quan tâm nhiều đến như vậy, xông tới, nhưng các trưởng lão hai bên đã vội vàng ngăn cản anh ta lại.

“Cậu Văn , không được đi!”

Lâm Dương vẫn đang ở đó, nếu như Văn Hải đi qua, không phải sẽ gặp nạn sao?

Lâm thần y hiện tại hoàn toàn là một điên!

E rằng anh ta hôm nay sẽ thực sự thực hiện những gì mà anh ta đã nói trước đó… san bằng Sùng Tông giáo!

Đương nhiên, đây không phải là điều khiến người ta kinh ngạc.

Mà là chiêu thuật được Lâm Dương sử dụng! Tất cả đều là chiêu thức của Sùng Tông Giáo! Chính xác mà nói, chúng đều là những chiêu thức được Văn Mạt Tâm sử dụng trước đó!

Mặc dù chiêu pháp của anh còn rất thô sơ, nhưng uy lực lại vô cùng kinh người, cho dù là lực lượng, tốc độ hay thậm chí là nội lực, đều mạnh hơn so với lòng Văn Mạt Tâm rất nhiều.

“Hiểu rồi, hiểu rồi … Lâm Thần Y này trước đó bị giáo chủ dạy dỗ, không phải là anh ta thực sự đánh không lại, mà là anh ta đang có ý học chiêu thức của Giáo Chủ! Mô phỏng chiêu thức của Văn giáo chủ!”

Minh Vũ ở bên này đã nắm được manh mối, gật đầu lia lịa, lắm bẩm nói.

“Cố ý học sao?” Những người khác đều bị lời nói của Minh Ngọc làm cho sửng sót.

“Các ông nhìn Lâm thần y hiện tại, đâu có chút nào là dáng vẻ bị thương? Anh ta biết Văn giáo chủ không thể nào gây nên thương tật chết người cho anh ta, cho nên anh ta có ý không phản kháng, hoặc là nói anh ta cố ý làm ra một số phản kháng yếu ớt, bởi vì anh ta hiểu rõ, chỉ dựa vào sức lực hoang dã, cho dù có thể đánh bại Văn Giáo Chủ, cũng nhát định sẽ phải trả giá rất nhiều, vì vậy, anh ta đã giả vờ giao thủ với Văn giáo chủ trước, học chiêu thức của Văn Giáo Chủ, phân tích thủ đoạn của Văn Giáo Chủ, cho nên đối phó lại với Văn Giáo Chủ sẽ cực kỳ dễ dàng, Văn giáo chủ đã không có lợi thế nữa rồi.” Minh Vũ thờ ơ nói.

Bà ta biết một chút võ công, tuy rằng không mạnh nhưng những thứ rõ ràng trước mặt bà ta cũng có thể nhìn thoáng qua là biết được.

Nghe được lời nói này của Minh Vũ, vẻ mặt của máy người đều tràn đầy tuyệt vọng.

Nếu như ngay cả Văn Mạt Tâm cũng không thể đánh bại được với vị Lâm thần y này thì Sùng Tông Giáo còn có thể trông cậy vào ai?

“Phải làm sao đây? Các vị trưởng lão … chúng ta phải làm sao bây giờ? Sùng Tông Giáo của chúng ta phải làm sao đây?” Văn Hải vội vàng hỏi.

“Gọi tất cả mọi người lên đi, chúng ta liều mạng với tên họ Lâm này!”

“Tôi vẫn không tin là cái tên họ Lâm này có thể giết sạch tất cả người của Sùng Tông Giáo chúng ta!”

“Nói đúng lắm!”

Vài người liều lĩnh của Sùng Tông Giáo nổi giận đùng đùng nói.

“Câm miệng hết!” Một vị trưởng lão lập tức hét lên.

Mọi người không nói gì, lần lượt nhìn ông ta.

Nhưng lại nhìn thấy vị trưởng lão đó lặng lẽ liếc nhìn Ứng Phá Lãng và Kiếm Vương ở phía sau, sau đó thấp giọng nói nhỏ: “Hiện tại cậu chỉ có một sự lựa chọn, đó chính là đi mời cậu Ứng hoặc Kiếm Vương tiền bối ra tay. Hiện tại chỉ có hai người này là có thể ngăn cản Lâm Thần Y! “

Văn Hải vừa nghe thấy lập tức phản ứng lại.

Nghiến răng nghiền lợi, trực tiếp quay người đi về phía cậu Ứng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 308


Vào lúc này, Lâm Dương cũng đã đi về phía Văn Mạt Tâm.

Văn Mạt Tâm đứng dậy một cách khó khăn, miệng vẫn còn nôn ra máu, một cánh tay gần như đã bị phế rồi.

Bây giờ ông ta gần như không còn sức để chiến đấu nữa.

Ánh mắt anh lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào Lâm Thần Y, cánh tay khác vẫn còn đang siết chặt nắm đấm.

Ông ta rất không cam lòng, nhưng bản thân cũng hiểu rõ rằng nếu cứ tiếp tục chiến đầu bản thân cũng không có cơ hội chiến thắng.

“Lâm Thần y, chuyện này… dừng lại ở đây, thế nào?” Mạt Văn Tâm khàn giọng nói.

“Dừng lại ở đây sao? Ý của ông là gì?” Lâm Dương bình tính nhìn ông ta.

“Tiếp tục đánh cũng không còn ý nghĩa nữa. Tôi hy vọng chuyện này sẽ dừng lại ở đây. Tôi sẽ không quy cứu trách nhiệm của cậu. Cũng hy vọng cậu sẽ không hùng hỗ dọa người nữa. Cậu lập tức rời đi. Sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng được không?”

“Nghe những gì mà ông nói, nghe giống như các ông không muốn truy cứu tôi nữa, có phải tôi nên cảm ơn ông không?” Lâm Dương hỏi ngược lại.

Văn Mạt Tâm khịt mũi một tiếng, lạnh lùng nói: “Vậy cậu muốn như thế nào?”

“Trước tiên ông phải hiểu rõ một điều. Hôm nay tôi tới đây không phải là tìm các ông tính sổ, cũng không phải là làm hòa với các ông! Bản thân tôi không có thù oán gì với các ông. Không có lý do để thương lượng, cũng không có lý đó gì để giảng hoà.” Lâm Dương lắc đầu.

“Không lẽ cậu nhất định phải đuổi cùng giết tận, cá chết lưới rách sao? Lâm Thần Y, tôi nói cho anh biết, nếu như: thực sự dồn ép chúng tôi, tôi đảm bảo cho dù cậu có thể rời khỏi đây, cũng tuyệt đối không bao giờ rời đi hoàn chỉnh! Làm người phải giữ lại một con đường! Ngày sau còn gặp lại!” Văn Mạt Tâm phiền não rồi.

Ông ta thân là giáo chủ của Sùng Tông giáo, lần đầu tiên phải ăn nói khép nép làm hòa với một tiểu bối, điều này đối với ông ta mà nói thật đáng xấu hổ, nhưng tên họ Lâm này vẫn không biết tốt xáu như vậy!

Ông ta làm sao có thể chịu đựng được?

“Ngày sau còn gặp lại sau? Tôi hoàn toàn không định gặp lại ông ngày sau! Hôm nay cứ kết thúc đi!”

Lâm Dương lạnh lùng hét, ánh mắt nghiêm nghị, dùng sức đập mạnh chân về phía trước.

Cú đá này bạo lực vô cùng, được bao bọc bởi nội lực xung quanh.

Văn Mạt Tâm vốn là một vị đại võ thuật, làm sao có thể nhìn không ra được sự đáng sợ của cú đắm này.

Nhưng … ông ta không có chỗ để né tránh!

Ông ta chỉ có thể căng da đầu mà đưa tay còn lại để tiếp chiêu.

bùm!

Hai nắm đắm giao nhau.

Răng rắc!

Những âm thanh giòn giã của xương gãy lại phát ra.

Liền nhìn thấy năm ngón tay của Văn Mạt Tâm toàn bộ đều đã nát vụn rồi.

Ông ta liên tục lùi về sau, thân thể run lên bần bật, người vốn sắp ngã xuống đất, nhưng ngay sau đó…một bàn tay duỗi ra, trực tiếp bóp cổ Văn Mạt Tâm, nhấc bổng ông ta lên.

“Giáo chủ!”

Những người của Sùng Tông giáo xung quanh phát ra HUẾ Điếc!QLiWeìng tích giúp đố😛hếvâlảng cáo tiếng kêu thảm thiết.

Tất cả mọi người đều vây quanh.

Dược Vương, Liễu Như Thi, Phong Liệt đại sư, Hoắc Kiến Quốc, Hoắc Ngạo, còn có rất nhiều khách mời khác cùng các thành viên trong tộc đều sững sờ nhìn cảnh tượng kinh hoàng này.

Văn Mạt Tâm đã bị đánh bại như thế này sao?

Đánh bại nhanh như vậy, triệt để như vậy!

Hơn nữa Lâm thần y muốn làm cái gì?

Chẳng lẽ anh ta… còn muồn giết Văn Mạt Tâm sao?

Văn Hải cũng liếc nhìn bố mình, sau đó trực tiếp quỳ xuống trước mặt Ứng Phá Lãng, kêu gào thảm thiết: “Cậu Ứng! Cậu Ứng! Cầu xin cậu, cứu bố tôi, cứu Sùng Tông Giáo của chúng tôi đi cậu Ứng, cầu xin ông!”

Nói xong, anh ta quỳ xuống khấu đầu với Ứng Phá Lãng.

Ứng Phá Lãng đặt tách trà xuống, đi tới đỡ Văn Hải, vỗ nhẹ bụi đất trêи người anh ta, lãnh đạm nói: “Văn Hải, chúng ta là anh em, bố anh bây giờ có chuyện, tôi làm sao có thể không quan tâm? Anh yên tâm đi!”

Văn Hải vui mừng khôn xiết, vội vàng nói: “Cảm ơn cậu Ứng! Cảm ơn cậu Ứng!”

“Tuy nhiên, con người tôi không thích giúp một đám phế vật!” Ứng Phá Lãng đột nhiên nói thêm một câu.

Lời này rơi xuống, Văn Hải sững sờ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 309


Anh ta không ngờ là Ứng Phá Lãng sẽ nói như vậy.

Trông thấy bộ dạng ngây ra như phỗng của Văn Hải, Ứng Phá Lãng nhếch môi cười nhạt, anh ta khẽ lắc đầu rồi vỗ vai Văn Hải, bảo: “Người anh em, đừng lo lắng, dù sao thì tôi cũng sẽ giúp đỡ thôi, dù sao thì cho dù tôi có không ra tay đi chăng nữa thì thần y Lâm giải quyết ông xong cũng sẽ đến gây sự với tôi thôi, cho nên việc này không phải là tôi giúp ông không đâu mà còn là giúp chính mình nữa.”

Tuy là Văn Hải cảm thầy không thoải mái trong lòng nhưng anh ta không dám nói thẳng ra ngoài, chỉ có thể cố cười trừ nói cảm on liên tục.

Ứng Phá Lãng xoay người lại, nhìn lướt về hướng Lâm Dương xong nhẹ nhàng lên tiếng: “Thần y Lâm, dừng lại đi.”

Lâm Dương ở đằng đấy đang giữ chặt Văn Mạt Tâm, anh mặt không chút thay đổi nhìn về phía Ứng Phá Lãng.

“Anh không nên làm mọi thứ ồn ào nữa đâu, dừng tay lại đi, nghe tôi nói đã.” Ứng Phá Lãng thoải mái nói.

Gương mặt anh ta nguyên vẻ tự tin vô đối và không cho phép người khác từ chối mình.

Cứ như những lời anh ta nói là thánh chỉ vậy.

Nhưng đối với Lâm Dương mà nói thì từng câu từng chữ Ứng Phá Lãng nói ra đều là chuyện cười.

“Dừng tay lại ấy hả? Nghe cái gì? Ai nói hả? Dựa vào đâu chứ hả?” Lâm Dương thản nhiên đáp lại.

Bốn câu hỏi liên tục bật lại Ứng Phá Lãng khiến anh ta phải nheo mắt lại.

“… Nói cái gì hử?” Anh ta nhẹ nhàng nói lại.

“To gan!”

“Láo xược!”

Một trưởng lão của Sùng Tông Giáo giận tím mặt hét lên.

Minh Vũ cũng cau mày lại, bà ta trầm giọng quát: “Thần y Lâm! Đúng là không thể phủ định được rằng thực lực của cậu khiến người ta phải kinh ngạc, trình độ chữa bệnh cũng ở tầm mà người ta không thể tin được, nhưng tôi muốn nói cho cậu biết là người đang đứng trước mặt cậu bây giờ không phải là người bình thường đâu, nếu như: cậu động vào anh ta thì tính chất sự việc sẽ trở nên cực kỳ nghiêm trọng đáy, chuyện đấy còn nghiêm trọng hơn nhiều so với sự việc ngày hôm nay, tôi mong là cậu có thể hiểu rõ điều này, đừng có tự đẩy mình vào đường cùng.”

Vẻ mặt của Minh Vũ cực kỳ nghiêm túc, không có vẻ gì là đang nói đùa cả.

Sao Lâm Dương có thể không biết là thân phận của Ứng Phá Lãng rất đặc biệt cơ chứ!

Nhưng anh mà là loại người chỉ vì thứ đấy mà thu tay lại hay sao?

Huống chỉ… Từ đầu tới giờ, những người này không ai biết rõ năng lực của anh nữa.

Nhà họ Lâm anh còn chẳng cần nữa là, thậm chí còn muốn đạp đổ bọn họ, chỉ một tên Ứng Phá Lãng thì có gì đáng lo đây?

Anh khẽ lắc đầu, thản nhiên nói: “Vậy thì thưa cậu Ứng, anh muốn tôi làm như nào đây hả?

“Thả Văn Mạt Tâm ra đi, sau đấy thì sang đây kính tôi một ly rượu, vậy thì ngày hôm nay tôi sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thấy anh cũng có chút bản lĩnh, sau này đi theo tôi, tôi sẽ cho anh cơ hội được tỏa sáng.” Ứng Phá Lãng cười nhạt nói.

Những người chung quanh nghe thế thì liên tục xuýt xao, cảm khái mãi thôi.

“Có vẻ cậu Ứng đánh giá cao thần y Lâm lắm đây!”

“Tôi có sao nói vậy thôi, cơ mà thiên phú của thần y Lâm cũng không vừa đâu! Nếu mà chịu khó đầu tư thì tương lai chắc chắn sẽ là một người hàng đầu cho mà xem.”

“Chắc là cậu Ứng đang muốn bồi dưỡng thế lực cho riêng mình rồi.”

Một số người thì thào bàn tán.

Đám người Minh Vũ cùng quay sang nhìn chằm chằm xem Lâm Dương thế nào, đợi anh trả lời.

Nhất là Văn Hải.

Nếu như Lâm Dương đồng ý trở thành người của cậu Ứng, vậy thì anh ta biết rằng việc trả thù Lâm Dương chỉ còn là hi vọng xa vời.

Văn Hải không cam lòng!

Anh ta muốn cậu Ứng ra tay loại bỏ Lâm Dương, nhưng không ngờ là vốn dĩ cậu Ứng hoàn toàn không suy nghĩ gì về Sùng Tôn Giáo với anh ta mà chỉ nghĩ xem làm sao mới có thể đạt được lợi ích lớn nhất.

Nói đung ra thì, lần này Sùng Tôn Giáo gặp tai bay vạ gió hoàn toàn là do Ứng Phá Lãng dẫn đến, nhưng đáp lại điều đó thì Ứng Phá Lãng lại không thèm để ý đến sự: sống còn của Sùng Tôn Giáo!

Văn Hải siết chặt nắm tay nhưng không dám nói gì, chỉ có thể đứng bên trương mắt lên nhìn.

Có điều…

Câu trả lời của Lâm Dương lại đối lập hoàn toàn với suy.

nghĩ của những người ở đây.

“Thế còn việc của bạn tôi thì thế nào đây?”

Anh vừa nói xong, giờ ngay cả Ứng Phá Lãng cũng phải nhíu mày lại.

“Thằng ngốc này, anh ta đang nói cái gì vậy? Cậu Ứng có lòng tốt muốn dẫn dắt anh ta, theo cậu Ứng thì chắc chắn anh ta sẽ thăng chức nhanh chóng, còn không biết điều mà mau đi cảm ơn cậu Ứng lại còn hỏi về cái chuyện này.

nữa, mắt não rồi à?” Một vị trưởng lão hừ giọng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 310


“Hừ, tưởng là người nào cũng được cậu Ứng đánh giá tốt đấy chắc! Tôi nói cho cậu biết, việc này có khi cậu phải cảm ơn bạn mình ấy chứ, nếu không có cô ta thì cậu tưởng là mình sẽ lọt vào mắt xanh của cậu Ứng đấy chắc?

Giờ mà còn suy tính cái gì nữa hả? Mau đi kính rượu cậu Ứng đi chứ.”

“Đúng vậy, mau qua đây kính rượu cậu Ứng đi!”

“Tên ngốc này còn đang nghĩ cái gì nữa chứ hả?”

“Còn không biết điều mà mau đi kính rượu đi!”

Bốn phía xung quanh vang lên đủ loại lời bàn tán, tất cả đều là những câu nói dồn ép Lâm Dương.

Với suy nghĩ của bọn họ thì việc Lâm Dương thỏa hiệp là việc chắc chắn, cũng là sự lựa chọn tốt nhát của anh.

Dù sao thì ngay cả Kiếm Vương trong truyền thuyết cũng phải cúi đầu trước Ứng Phá Lãng nữa là, thần y Lâm chỉ là một người tài mới xuất hiện thì là cái gì chứ!

Ứng Phá Lãng cũng cười nhẹ, chờ Lâm Dương trả lời giống mọi người.

Anh ta tin rằng phàm là người bình thường thì hẳn ai cũng sẽ đồng ý với lời đề nghị của mình.

Bởi vì, nếu như theo anh ta thì có thể liên tục gặp được các kiểu kỳ ngộ đếm không hết được, mức độ quyền lực và của cải thì không tài nào đong đếm được!

Đây là ước mơ mà rất nhiều người đều tha thiết đạt được.

Mà những thứ ấy, chỉ có anh ta mới có thể cho được.

Nhưng mà… Đối diện với tất cả những lời nói từ bốn phía chung quanh, Lâm Dương lại chẳng hề có phản ứng, thay vào đó, anh nhìn chằm chằm vào Ứng Phá Lãng, bình tĩnh hỏi: “Tôi nói này cậu Thiếu, cậu không nghe rõ tôi nói gì à?

Tôi hỏi về việc của bạn tôi! Giờ giải quyết chuyện đấy như nào đây hả?”

Lâm Dương vừa nói xong thì tất cả những âm thanh khuyên nhủ xung quanh biến mát ngay tức khắc.

Nụ cười trêи môi của Ứng Phá Lãng cũng dần thu lại.

“Thần y Lâm…” Phong Liệt đại sư đứng bên kia vội vàng đi về phía trước, kêu lên như thế.

Vốn ông ta cũng định khuyên nhủ Lâm Dương nhưng lời đến đầu môi rồi thì lại không biết nói gì cho phải!

“Thằng ngốc! Đúng là thằng ngốc mà!”

Vua Dược lắc đầu liên tục, cứ thở dài mãi.

Liễu Như Thi mím chặt môi, im lặng nhìn chăm chăm vào người Lâm Dương.

Không khí chỗ này càng lúc càng kì quái.

E là không ai có thể đoán trước được chuyện sẽ thành ra như thế này, Lâm Dương lại còn dám nói lời ngu ngốc tới vậy…

Ứng Phá Lãng cũng không nỏi giận, anh ta chỉ bình tĩnh chăm chú nhìn vào Lâm Dương, lạnh nhạt hỏi: “Nếu vậy thì… theo anh thì phải giải quyết như thế nào hả?”

“Chuyện đáy thì đơn giản thôi! Mắt đền mắt, răng đền răng thôi! Đặt tay xuống đất xong đẻ tôi giẫm, xong rồi để tôi đánh gãy chân, như vậy thì tôi còn có thể suy xét về việc mời cậu một chén rượu rồi quên hết ân oán trước đây!”

Lâm Dương nói.

Hit hà!

Ói người phải hít vào thật sâu.

“Anh ta… anh ta thực sự dám nói vậy…” Hoắc Ngạo líu lưỡi.

“Tiêu rồi! Thần y Lâm tiêu thật rồi! Ha ha…” Lưu Hương đứng bên vỗ tay liên tục.

Những người còn lại cũng lộ ra vẻ mặt chét khiết.

Cậu Ứng thì giận quá hóa cười.

“Ha ha, thần y Lâm đúng là có cá tính mà! Đúng thế! Đúng thế, lời nói cực kỳ nghĩa khí, lúc này mà còn nghĩ đến chuyện ấy, hẳn là bạn bè anh phải rất may mắn mới gặp được anh có phải không? Cơ mà… Tôi muốn hỏi anh câu này… Anh thấy là tôi để anh làm vậy thì anh còn tư cách mời rượu tôi đấy chắc?” Ứng Phá Lãng híp mắt hỏi.

“Không được sao?”

“Vốn là không, tôi nói có thì là có!” Ứng Phá Lãng cười nhạt nói.

“Tiếc là tôi sẽ không mời rượu anh, cũng không có khả năng tôi sẽ làm vậy, bởi vì anh không xứng với điều đó!

“Ý của anh là… từ chối phải không?”

“Đúng thế, tôi từ chối!”

Lâm Dương bình thản nói, tiện thể anh rút một cây kim châm ra, cắm thẳng vào người Văn Mạt Tâm.

Tiếng hét thê thảm vang tới tận trời xanh.

“Giáo chủ!”

Khi người của Sùng Tông Giáo nhìn tháy điều này, lo lắng hét lên thất thanh.

Nhìn thấy kim bạc lại châm vào trong cơ thể, Văn Mạt Tâm thân thể giống như bị điện giật, run rầy điên cuồng, kéo dài một hồi như vậy mới dừng lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 311


Sau khi dừng lại, tứ chỉ khuyu xuống đất, người dường như cũng không còn sức lực.

“Anh đã làm gì bố tôi vậy?” Văn Hải vừa kinh ngạc vừa tức giận, căm phẫn hét lên.

“Không có chuyện gì cả, ông ta không chết được đâu, nhưng võ công trêи người ông ta có thể coi như bị phế rồi!”

Lâm Dương rút kim bạc ra, buông tay.

Văn Mạt Tâm ngã xuống đất giống như một vũng thịt thối, không có chút động tĩnh gì.

Ông ta vẫn còn sống.

Nhưng đối với bản thân ông ta mà nói, lúc này đã không còn có có sự khác biệt giữa sống và chết.

Người của Sùng Tông Giáo vô cùng hoảng sợ.

Vẻ mặt của Minh Vũ căng cứng Kiếm Vương cau mày.

Khách khứa xung quanh đều chết lặng.

Ai có thể ngờ rằng Văn Mạt Tâm, giáo chủ của Sùng Tông Giáo uy danh lẫy lừng… cứ như vậy mà bị phế bỏ!

Lâm thần y thực sự đã làm được điều đó!

Hôm nay… anh coi như là đã san bằng Sùng Tông Giáo!

Thật là khủng khϊế͙p͙!

Ứng Phá Lãng ánh mắt cũng trở nên lạnh lùng, nhưng trêи mặt vẫn là giếng cạn không có sóng, không có nhiều thay đổi.

“Cậu Ứng!”

Văn Hải đau thương căm giận không dút, lại quỳ xuống trước mặt Ứng Phá Lãng, khóc lóc nói: “Xin hãy làm chủ cho Bồ tôi, cậu Ứng, xin hãy làm chủ cho Sùng Tông Giáo của tôi!”

“Xin cậu Ứng làm chủ cho Sùng Tông Giáo chúng tôi!”

Nhiều người của Sùng Tông Giáo xung quanh cũng lần lượt quỳ xuống, khóc lóc hét lớn lên.

Vào lúc này, bọn họ chỉ có thể dựa vào Ứng Phá Lãng, năng lượng khổng lồ này mà thôi!

Đây là hy vọng duy nhất của Sùng Tông giáo!

Ai có thể ngờ rằng, hôn lễ của Văn Hải lại là ngày kết thúc.

của Sùng Tông giáo!

Ứng Phá Lãng nhắm mắt lại, trêи mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, một lúc sau mới nói: “Các vị yên tâm, chuyện này, Ứng Phá Lãng tôi sẽ lo liệu.”

Khi lời nói rơi xuống, anh ta vẻ mặt tràn đầy thất vọng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

“Lâm thần y, tôi vón đã gửi gắm rất nhiều kỳ vọng vào anh.

Nhưng bây giờ, tôi rất thất vọng. Anh có lẽ là người thông minh. Hôm nay tất cả những hành vi mà anh đã làm không bằng một kẻ ngốc. Thật là đáng tiếc… Thật là đáng tiếc!

Thật đáng tiê: Giọng nói rơi xuống, Ứng Phá Lãng tiến lên một bước, đi về phía Lâm Dương.

Anh ta muốn ra tay rồi!

Mọi người xung quanh đều kinh ngạc!

Cậu chủ với năng lượng to lớn này! Muốn động đến Lâm Dương sao?

Lâm Dương cũng lặng lẽ quan sát Ứng Phá Lãng.

Anh không quan tâm đến bối cảnh của Ứng Phá Lãng như: thế nào!

Điều mà anh quan tâm chính là người trước mặt này có phải là kẻ thù hay không! Có nên giết hay không!

“Khoan đãi”

Lúc này, tiêng la hét lại vang lên.

Mọi người đều lần lượt nhìn về phía âm thanh.

Lại nhìn thấy Kiếm Vương ở đằng kia đột nhiên ném ly rượu trong tay xuống đất, sau đó lấy thanh kiếm gỗ đã tặng cho Sùng Tông Giáo trước đó ra, bước tới mặt không chút biểu cảm.

Mọi người đều khó hiểu.

Ứng Phá Lãng cười nhạt một tiếng: “Thế nào? Kiếm Vương cũng định đến chung vui sao?”

“Trẻ em chơi nhà chòi, ông đây không có hứng thú xông pha! Ông đây chỉ là đã hứa với nhà họ Ứng của cậu là không thể để cho cậu bị thương!” Kiếm Vương lạnh lùng nói.

“Vậy thì tôi ở đây xin đa tạ Kiếm Vương tiền bối.” Ứng Phá Lãng cười nói.

Kiếm Vương không quan tâm đến anh ta, mà nhìn Lâm Dương nói: “Chàng trai trẻ, có thiên phú nhưng kiêu căng ngạo mạn, không biết trời cao đất rộng, cậu nhanh cút khỏi đây đi! Đừng ở đây gây phiền phức cho Ứng Phá Lãng! Nếu không ông đây sợ rằng sẽ phải ức hϊế͙p͙ trẻ con, đụng thủ với cậu! Tin tưởng ông lão này đi, cậu không chiếm được tiện nghỉ đâu! Cút đi! Nhanh cút đi! “
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 312


“Kiếm Vương tiền bối! Ông đang làm cái gì vậy? Ỷ đông hϊế͙p͙ ít sao? Càng huống hồ, Kiếm Vương tiền bối, ông cũng được coi là lão tiền bối trong giới võ thuật Trung Quốc, lại bắt nạt kẻ yếu ở đây. Nếu như chuyện này truyền ra ngoài, ông không sợ tổn hại đến thể diện sao?”

Liễu Như Thi cũng không nhịn được nữa, lập tức tiến lên trước chất vần.

“Ông lão này sớm đã nói rồi, tôi phải thực hiện lời hứa mà tôi đã hứa với nhà họ Ứng, hơn nữa tôi cũng đã cho tên nhóc này thể diện, để cậu ta cút đi. Nếu như cậu ta cút đi, tôi sẽ không động đến cậu ta. Vậy thì tôi cũng không nuốt lời rồi? Nói như vậy, ông lão này càng không có gì để nói cả, không phải sao? “

Liễu Như Thi cau mày, không biết phải phản bác lại như thế nào.

Đến cả bà lão ở phía sau cũng bước tới trước, bình tĩnh nói: “Chuyện này, bà lão này giúp lý không giúp thân, vị Lâm Thần Y này tới nhà thăm hỏi, nhưng mà bởi vì các ông hại người trước, cậu ta muốn đòi lại công bằng, nhưng các ông lại mặc kệ không quan tâm, càng không cho câu trả lời, cho nên bà lão này nguyện ý ủng hộ Lâm thần y đòi lại công đạo! “

“Dược Vương tiền bối…”

Những người xung quanh choáng váng, lần lượt hét lên.

Dược Vương trực tiếp đứng thành hàng rồi?

Điều này nằm ngoài dự đoán của mọi người.

“Dược Vương tiền bối, bà phải suy nghĩ thật kỹ!” Ứng Phá Lãng híp mắt nhìn chằm chằm vào bà lão.

“Bà lão này không bao giờ hối hận về những gì mà mình đã quyết định.” Bà lão nói.

“Được rồi! Đã vậy, Phá Lãng đã ghi nhớ những gì mà tiền bối nói hôm nay Hy vọng ngày sau Dược Vương tiền bối sẽ không hồi hận.” Ứng Phá Lãng gật đầu nói.

Dược Vương mặt không biểu cảm.

Liễu Như Thi siết chặt bàn tay nhỏ bé của cô ấy, cũng không nói một lời.

Trêи thực tế, cô ấy biết tại sao bà nội mình lại bênh vực Lâm Dương.

Không phải chỉ vì Lâm Dương là Lâm thần y danh tiếng lẫy lừng đã đem lại vinh quang cho đất nước!

Lý do chủ yếu chính là bởi vì bà ấy đã nhìn thấy hy vọng ở Lâm thần y!

Bà ấy muốn Lâm Thần y chữa khỏi bệnh cho Liễu Như Thi nên đã dốc toàn lực.

“Dược vương già hồ đồ rồi!”

“Ngu xuắn! Chao ôi…”

“Bà ấy sẽ phá huỷ mối quan hệ của mình!”

“Dược Vương tiền bối, tại sao bà lại làm ra chuyện như vậy?”

“Cậu Ứng chắc chắn là rất tức giận đúng không?”

Mọi người liên tục thở dài, vẻ mặt bắt lực.

Về phần Ứng Phá Lãng, trêи mặt vẫn chưa hết tức giận, anh ta xua tay nhàn nhạt nói: “Kiếm Vương, ông đứng một bên uống rượu trước đi, để tôi đến gặp gỡ Lâm thần y này!”

“Uống rượu thì không cần đâu, Lâm thần y này có chút mánh khoé, tôi ở đây xem, tránh để cậu đi theo con đường của cậu ta!” Kiếm ‘Vương bình tĩnh nói.

“Được rồi, dù sao mọi chuyện sẽ sớm được giải quyết!”

Ứng Phá Lãng gật đầu, tiếp tục đi về phía Lâm Dương.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương đột nhiên liếc mắt nhìn Kiếm Vương, nhàn nhạt nói: “Thế nào? Ông không ra tay sao?”

“Cậu có ý gì?” Kiếm Vương hỏi.

“Còn không rõ ràng nữa sao? Tôi muốn đấu với hai người các ông, ông cũng cùng ra tay đi! Bằng không tôi sợ rằng trận chiến này sẽ quá nhàm chán!”

Câu nói này hiển nhiên khiến cho thế hệ tiền bối võ thuật như Kiếm Vương không nói nên lời.

Quá kiêu ngạo rồi!

Lâm Thần Y này không lẽ thực sự bị điên rồi sao?

Kiếm Vương vẻ mặt lạnh lùng.

Ứng Phá Lãng vẫn cười híp mắt hỏi: “Anh … là đang xem thường tôi sao?”

“Từ đâu đến cuôi, tôi chưa từng xem trọng anh!”

“Tốt! Tốt! Hy vọng lát nữa anh cũng có thể nói ra câu này!”

Ứng Phá Lãng liên tục cười nói, trong đôi mắt anh ta chợt lạnh lùng, đôi chân đột nhiên nhắc lên, người hóa thành tia chớp lao về phía Lâm Dương.

Người trong nghề vừa ra tay, đã biết có hay không!

Sự tinh tế trong chiêu thức của Ứng Phá Lãng, không ngờ lại vượt qua cả Văn Mạt Tâm…

Nhưng Lâm Dương vào thời điểm này cũng đã trải qua một sự thay đổi rất lớn so với trước đây …

“Mũi kim cuối cùng! Nên kết thúc rồi!”

Anh lấy ra một cây kim bạc, hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng đâm vào giữa lông mày.

Đột nhiên…một sức mạnh bạo lực bộc phát ra khỏi người anh.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 313


Kiếm vương bên cạnh đột nhiên mở to đôi mắt già nua kinh ngạc nhìn Lâm Dương…

Khi cây kim bạc này rơi xuống, Lâm Dương hít sâu một hơi, cả người cũng có vẻ cực kỳ bình tĩnh.

Bất luận là ai, giờ phút này khi nhìn anh, trong lòng đều yên tĩnh đến không thể giải thích được, không hiểu sao mọi người đều cảm thấy Lâm Dương của giờ phút này có cảm giác thay da đổi thịt.

Lúc này, Ứng Phá Lãng đã đến gần.

Anh ta không dùng nắm đấm mà lấy ra một chiếc quạt gấp đập vào đầu Lâm Dương.

Đừng tưởng chiếc quạt gấp nhẹ nhàng giòn tan, nhưng đánh qua như vậy, dường như chứa đựng sức mạnh ngàn cân, khi vung lên liền phát ra tiếng gầm rú, vô cùng kinh người.

Nếu như đánh vào người, thực sự không chết cũng bị thương.

Nhưng chính vào lúc nó gần đập vào đầu Lâm Dương, một cánh tay nhanh như chớp, ngay lập tức giữ lấy chiếc quạt gấp, sau đó đột nhiên bẻ gãy.

Răng rắc!

Một âm thanh giòn giã vang lên Chiếc quạt gấp trực tiếp gãy nứt.

“Cái gì?” Ứng Phá Lãng khẽ giật mình.

Một thanh kiếm gỗ đâm thẳng vào tim Lâm Dương.
loading4.png


Nhìn thấy cảnh tượng này, hiện trường lại có thêm một phen náo động.

“Kiếm Vương tiền bối đã ra tay rồi sao?”

“Hơn nữa…vừa rồi chuyện gì đã xảy ra với tên nhóc đó?

Anh ta dường như đã trực tiếp phá vỡ thế tấn công của cậu Ứng, phải không?”

Đám người kinh ngạc vô cùng, ánh mắt giống như chuông đồng.

Ứng Phá Lãng liếc mắt nhìn Kiếm Vương, lãnh đạm nói: “Người này có chuyện gì vậy?”

“Võ y!” Kiếm Vương trầm giọng nói: “Chúng ta đều nhìn nhằm rồi, cậu ta từ đầu đến cuối không hề đơn giản là võ y! Chúng ta đã đánh giá thấp cái tên này!”

“Không phải võ y đơn giản sao? Kiếm Vương, ông đánh giá người này quá cao rồi, đúng không? Tôi đã cũng từng thấy một y võ cường đại rồi. Nhà họ Lâm của Yến Kinh không phải chỉ có một vị sao? Bắt kể người này có lợi hại đến thế nào, còn có thể lợi hại hơn vị đó sao? ” Ứng Phá Lãng lắc đầu, trong mắt tràn đầy vẻ khinh thường nói:” Để tôi xem thử bản lĩnh của anh ta một lần nữa! “

Nói xong, anh ta sải bước, xông tới.

Tuy nhiên, Ứng Phá Lãng lúc này rõ ràng không đơn giản như dùng quyền cước đánh vào Lâm Dương, anh ta vây quanh nhưng không ra đòn, giống như đang tìm kiếm chỗ sơ hở của Lâm Dương.

Kiếm Vương nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, rục rịch ngóc đầu dậy, nếu như Lâm Dương muốn đả thương Ứng Phá Lãng, ông ta sẽ ngay lập tức tiền hành ngăn cản.

Nói là Ứng Phá Lãng đang chiến đấu với Lâm Dương, nhưng trêи thực tế, Kiếm Vương cũng đã ra chiến trường.

“Thật đáng khinh!”

“Đây không phải là lấy hai chọi một sao2”

“Đường đường là Kiếm Vương, lại không có chút khí phách vậy sao?”

Đệ tử của Phong Liệt đại sư ở bên này không khỏi hét lên nói.

Nhiều người trong lòng cũng có cùng suy nghĩ như vậy.

Tuy nhiên, do e ngại Kiếm Vương và Ứng Phá Lãng, bọn họ không dám nói, Phong Liệt ở đây là vò đã mẻ lại sứt rồi, đương nhiên ông ta không kiêng nễ gì nữa.

Nhưng cho dù là hai đánh một thì sao? Ai dám quản?

Mọi người đều dõi theo Ứng Phá Lãng, chờ đợi anh ta ra tay.

Nhưng khi Ứng Phá Lãng tiến đến sau lưng Lâm Dương, Lâm Sương đã di chuyển rồi.

Anh đột nhiên vươn tay nhanh chóng nắm lấy bàn tay trước mặt, người trước mặt… rốt cuộc lại là Kiếm Vương!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 314


Lâm Dương … lại ra tay với Kiếm Vương trước!

“Cái gì?”

Người ở hiện trường xôn xao.

Tuy nhiên, một số võ sĩ ngay lập tức hiểu được ý đồ của Lâm Dương.

Đánh giặc trước tiên phải bắt vua giặc!

Kiếm Vương đã ra trận rồi, cho dù ông ta không chủ động tấn công Lâm Dương, nhưng không loại bỏ anh ta, Lâm Dương muốn đụng đến Ứng Phá Lãng sẽ trở nên cực kỳ khó khăn. Chi bằng giải quyết Kiếm Vương trước rồi nói!

Không thể không nói ý tưởng này của Lâm Dương rất hay, nhưng Kiếm Vương làm sao có thể là người bình thường được?

“Tên nhóc tóc vàng thật sự không biết trời cao đất rộng, cho rằng thủ đoạn này sẽ đánh lại tôi sao?” Kiếm Vương thờ ơ nói, sau đó trở tay dùng kiếm gỗ đánh qua.

Vút vù vù vù….

Kiếm gỗ trong nháy mắt biến chuyển, giống như năm quạt điện, thanh âm vi vu của thân kiếm chém qua phát ra vô cùng kinh người, bàn tay này nếu như bị đánh trúng, không thể nào. không bị chặt đút.

Nhưng mà… Lâm Dương không có một chút sợ hãi, lòng bàn tay hung hãn thảm thiết đập qua.

Xoạt xoạt!

Một tiếng động bắt thường phát ra.

Cánh tay của Lâm Dương ngay lập tức bị cắt đứt máu tươi chảy ra, thật kinh khủng.

Nhưng thanh kiếm gỗ đó lại dừng lại ngay lập tức!

Khi định thần lại, mới phát hiện ra tay của Lâm Dương đã trực tiếp giữ chặt lấy kiếm gỗ!

“Không biết sống chết, đã vậy, tôi sẽ khiến cho năm ngón tay của cậu toàn bộ gãy hết!” Kiếm Vương hừ lạnh một tiếng.

Bùm!

Cánh tay của Lâm Dương lập tức bị một cỗ lực lượng dâng trào làm chắn động, cả người liên tục lui về phía sau, lòng bàn tay máu thịt mơ hồ, hai ngón tay gần như đứt lìa, chỉ còn lại một chút da thịt nói liền.

*Ngu xuẩn, đó là kiếm của Kiếm Vương. Lại dùng tay nắm lấy nó, quả thực là vô cùng ngu xuẩn!” Ứng Phá Lãng cười nhẹ một tiếng, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lùng, trực tiếp bắt lấy khe hở này, trở tay hung hãng đánh vào đầu Lâm Dương.

Sức mạnh thô bạo, không thể nào ngăn cản!

Nhưng vốn dĩ cho rằng đòn này đủ để khuất phục Lâm Dương, nhưng vào thời khắc mấu chốt này, anh bình tĩnh, bàn tay kia nắm lấy Ứng Phá Lãng.

“Ứng Phá Lãng! Mau rút luil Thực lực của cậu ta còn mạnh hơn trước! Đừng đánh với cậu ta, nếu không cậu nhất định sẽ gặp nạn!” Kiếm Vương sắc mặt trở nên tối sằm, lập tức hét lên.

Nhưng đã quá trễ rồi.

Lâm Dương một tay nhanh như chớp chạm tới cánh tay của Ứng Phá Lãng, sau đó hung hãn đập xuống.

Ứng Phá Lãng bị ném trở lại.

Nhưng anh ta lại giơ tay lên, hung hăng đánh vào cổ Lâm Dương.

“Một cánh tay đã phé, chỉ có thể dựa vào một tay để đấu với tôi sao? Tìm cái chết!”

Giọng gào thét truyền ra.

Đòn này của Ứng Phá Lãng là không thẻ tránh khỏi!

Nhưng chính vào lúc này, Lâm Dương đột nhiên mở to con ngươi, sau đó cả đầu hung hăng đập vào cánh tay của Ứng Phá Lãng.

“Cái gì2”

Hơi thở của Ứng Phá Lãng run lên, nhưng lại không né không tránh, ngược lại một tia không cam tâm và sự tức giận lướt qua mắt anh ta.

Lại dám dùng trán để đánh tôi sao? Hừ, tưởng mình đồng da sắt sao? Vậy thì xem thử đầu của anh cứng, hay là nắm đấm của tôi là cứng!

Nghĩ đến điều này, Ứng Phá Lãng không có chút do dự Kiếm Vương bên cạnh vẻ mặt căng thẳng, lập tức giơ kiếm chém ngang.

“Ứng Phá Lãng, nhanh lùi lại!”

Ông ta hét lên, thanh kiếm gỗ giống như một luồng ánh sáng.

Ứng Phá Lãng sững sờ.

Kiếm Vương ra tay, càng có nghĩa là anh ta sẽ phải gặp nạn!

Chuyện gì đang diễn ra như thế này?

Chẳng lẽ đầu của Lâm Dương lại cứng như vậy sao?

Ứng Phá Lãng trong lòng không phục.

Nhưng giây tiếp theo … anh ta nhận thức được có điều gì đó không ồn.

Răng rắc…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 315


Có một âm thanh giòn giã vang lên.

Nắm đấm của Ứng Phá Lãng ngay lập tức bị chắn động trở lại, lúc này năm ngón tay của anh ta cũng đã bị tách, da thịt nứt ra, thậm chí có thể nhìn thấy xương, thật là kinh hãi.

Vào lúc này, Ứng Phá Lãng đã hiểu tại sao Kiếm Vương lại ra tay!

Bởi vì..thực lực của Lâm Dương đã đạt tới cảnh giới không thể nào tin được! Nó nằm ngoài sức tưởng tượng của anh ta.

Thú vị!

Ứng Phá Lãng âm thầm nghiền răng, trong mắt hiện lên tia hung hãng.

Đây là lần đầu tiên anh ta phải chịu sự tổn thát lớn như vậy từ một người đồng trang lứa.

Lâm thần y này không dễ động nên tạm thời lui về, dù sao một tay của anh ta cũng đã bị phé rồi, không cần gấp!

Ứng Phá Lãng trong lòng thầm nghĩ, sau đó lui về sau.

Nhưng chính vào lúc này, cánh tay bị Lâm Dương nắm lấy lại lần nữa phát ra một cỗ lực lượng, trực tiếp kéo anh ta đánh về phía kiếm vương bên cạnh …

“Hả?”

Ứng Phá Lãng hơi thở run lên.

Kiếm Vương kiếm thuật cao cường, mặc dù sử dụng một thanh kiếm gỗ, nhưng mỗi chiêu thức của ông ta đều cực kỳ điêu luyện.

Nhìn thấy Lâm Dương dùng Ứng Phá Lãng để tấn công mình, tự nhiên sẽ ngay lập tức chặn lại bằng kiếm của mình.

Ông ta không dám khiến Ứng Phá Lãng bị thương.

Nhưng ông ta không thể để Ứng Phá Lãng trở thành điểm yếu của mình và bị Lâm Dương lợi dụng.

“Ứng Phá Lãng, gỡ bỏ sức lực!” Lúc này Kiếm Vương trầm giọng hét lên.

Ứng Phá Lãng lập tức làm theo.

Kiếm Vương nắm bắt cơ hội và ngay lập tức phát lực.

Bùm!

Cơ thể Lâm Dương bị chắn động bởi một sức mạnh không thể nào giải thích được.

Cơ thể anh đột nhiên run lên, một ít máu trào ra từ khóe miệng.

“Đánh bò xuyên núi sao?”

Có người gọi to thất thanh.

Ứng Phá Lãng cũng hơi giật mình rồi mới phản ứng lại.

Nhưng bàn tay đang nắm lấy cánh tay của anh ta vẫn không hề buông ra, thay vào đó nó tiếp tục kéo cơ thể anh ta hung hãng đập về phía Kiếm Vương.

*Thật sự không có được bài học!” Kiếm Vương hừ lạnh một tiếng, rồi dùng kiếm chặn lại, sau đó lại một chiêu đánh bò xuyên núi nữa, nội lực thuận theo cơ thể của Ứng Phá Lãng đánh về phía Lâm Dương.

“Hừ…”

Lâm Dương thân thể run rẩy kịch liệt, đã chịu không nổi nữa.

Nhưng anh vẫn không bỏ cuộc, vẫn ném cơ thế của Ứng Phá Lãng một cách điên cuồng.

một chút!

Hai chút!

Ba chút!

Bởi vì có Ứng Phá Lãng phòng bị, Kiếm Vương cũng không thẻ tần công được Lâm Dương, chỉ có thể lợi dụng đánh bò xuyên núi để tấn công Lâm Dương.

Nhưng đánh vài đòn, Kiếm Vương đột nhiên cảm thấy có gì đó không ồn.

Đôi mắt già nua của ông ta thoáng qua một tia nghỉ hoặc, đôi chân lùi lại phía sau một chút.

Vào lúc này, Lâm Dương lại vẫy tay và ném Ứng Phá Lãng qua.

Ứng Phá Lãng cố gắng hết sức để ổn định hình thể, nhưng sức lực của Lâm Dương quá lớn, cả người anh ta như đang ngồi trêи tàu lượn, mắt đi trọng tâm, may mắn thay, Kiếm Vương đã kịp thời ra tay, giữ anh ta lại trêи mặt đât.

*Vị Lâm thần y này quả nhiên phi thường, anh ta có thể đánh bại Hàn Y Vương là có lý do.” Ứng Phá Lãng không hề tức giận, thở ra mặt mang theo nụ cười nói.

“Không sao chứ?” Kiếm Vương điềm tĩnh.

“Gia đình tôi cũng có một y sư. Khi tôi còn nhỏ, đã luyện võ thuật. Máy lần gãy xương đều được ông ấy chữa lành chỉ trong vòng một tuần, hoàn toàn nguyên vẹn. Những ngón tay này có lẽ cũng không quá khó”, Ứng Phá Lãng cười nói.

Kiếm Vương gật đầu: “Tôi đề nghị không nên đánh tiếp với cậu ta. Trình độ võ công của cậu ta phi thường, ngoài sức tưởng tượng của chúng ta. Đừng thấy cậu ta bị thương, trêи thực tế, cậu ta rất dễ dàng hồi phục vết thương!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 316


“Nhưng mà nếu như tôi cứ như vậy mà bỏ đi, không phải sẽ rất mất mặt sao? Nếu nhà họ Ứng của tôi mà biết được tôi ở bên ngoài làm mát mặt, e rằng đến cửa nhà cũng không thể vào được.” Ứng Phá Lãng lắc đầu nói.

“Vậy thì ý của cậu là gì?” Kiếm Vương trầm giọng hỏi.

“Đương nhiên là thà chết cũng phải bảo vệ tôn nghiêm của nhà họ Ứng.” Ứng Phá Lãng cười nói.

Kiếm Vương nhíu mày, sau đó hừ lạnh một tiếng: “Chẳng qua là ép tôi phải ra tay mà thôi!”

“Ông cũng có thể đứng sang một bên xem kịch.” Ứng Phá Lãng nhún vai.

Kiếm Vương không nói thêm lời nào, liếc nhìn Ứng Phá Lãng một cái, sau đó cằm lấy kiếm gỗ đi về phía trước.

Ông ta biết rằng để Ứng Phá Lãng ra tay lần nữa, một khi Ứng Phá Lãng bị đánh bại, Lâm thần y nhất định sẽ g**t ch*t anh ta, còn nếu như Ứng Phá Lãng bị trọng thương thì lời hứa của ông ta với nhà họ Ứng sẽ vô hiệu.

Thay vì như vậy, chỉ bằng trực tiếp ra tay giải quyết người này.

Chỉ là…

Đi được vài bước, Kiếm Vương đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.

Đột nhiên, ông ta giống như ý thức được điều gì đó, người đột nhiên nhìn vào thanh kiếm gỗ trong tay mình, lại nhìn thấy nó đã xuất hiện một vài lỗ kim cực nhỏ.

Ông ta ngẳng đầu liếc nhìn Lâm Dương ở đẳng kia, sắc mặt già nua đột nhiên tái nhọt lại.

“Kiếm Vương, có thể không ra tay được rồi.” Lâm Dương châm một cây kim vào lòng bàn tay đang bị gãy của mình, hơi nối lại kinh mạch đã bị tách ra, bình tĩnh nói.

“Hả?”

Ứng Phá Lãng nhìn về phía Kiếm Vương.

Những người xung quanh cũng đầu óc mờ mịt.

Lại nhìn thấy kiếm vương cúi đầu xuống một cách khó khăn, mới nhìn thấy ba cây kim bạc mỏng như sợi tóc c*m v** trong ngực mình, ba cây kim bạc này cực kỳ nhẹ, nếu như không nhìn kỹ, thậm chí sẽ không thể nhận biết được sự tồn tại của chúng.

Nhìn thấy ba cây kim bạc này, sắc mặt của Kiếm Vương vô cùng kinh ngạc, càng ngày càng trở nên khó coi, Án Đường cũng tối sầm lại.

“Hạ kim… khi nào?” Ông ta khàn giọng hỏi.

“Vừa rồi.” Lâm Dương nói.

“Vừa rồi sao?” Kiếm Vương thì thầm.

Ứng Phá Lãng bên cạnh cũng sững sờ, đột nhiên, anh ta cũng có phản ứng lại.

“Hóa ra…hoá ra vừa rồi…anh cố ý nhận lấy chiêu đánh bò xuyên núi của Kiếm Vương?” Anh ta kinh ngạc nói.

“Nếu không anh cho rằng tôi thực sự ngốc sao?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Thì ra là như vậy… thì ra là như vậy…”

Kiếm Vương nở nụ cười, nhưng trêи mặt lại hiện lên một tia tức giận: “Hóa ra thanh kiếm gỗ mà cậu ta nắm lấy lúc nãy không phải để ngăn cản đòn tấn công của tôi, mà là để lưu lại ba cây kim bạc trêи thanh kiếm gỗ của tôi. Với

Sắp đất chọ›ôngrnôt,con đườn93ng cáo sự giúp đỡ của Ứng Phá Lãng, ba cây kim bạc này đã bị đâm xuyên qua thanh kiếm gỗ, xuyên vào cơ thể tôi. Hóa ra tất cả những hành vi ngốc nghếch và ngu xuẩn vừa rồi thực tế đều là do cậu thiết kế sao? Bao gồm cả cuộc đối đầu trực diện với Ứng Phá Lãng … thì ra là như vậy… “

Lời nói này rơi xuống đất khiến mọi người có mặt tại hiện trường đều bối rối.

Kiếm Vương…không lẽ bị Lâm thần y sắp đặt một con đường?

“Lúc bắt đầu đánh nhau, mục tiêu chính là đặt ở trêи người ông, đụng đến Ứng Phá Lãng chỉ là một thủ thuật che mắt mà thôi, nhưng mà hiện tại đã đạt được mục tiêu rồi, tôi cũng có thể trực tiếp ra tay với Ứng Phá Lãng!”

Lâm Dương đặt tay xuống, bình tĩnh nói Khi nghe những lời này, sắc mặt của Ứng Phá Lãng ngay lập tức tái mét.

Hơi thở của những người xung quanh đều đông cứng lại.

Hơn nữa những cảnh tượng kinh hoàng hơn đã xuất hiện.

Nhìn thấy Lâm Dương không biết từ đâu lấy ra một cái túi vải nhỏ, từ trong đó nặn ra một ít bùn thuốc, bôi lên ngón tay bị gãy.

Ngay tức khắc, những ngón tay rõ ràng đã bị gãy đó…

thực sự có thể chuyền động …

“Cái gì…”

“Bây giờ… bắt đầu tính sổ!”

Lâm Dương nhìn chằm chằm vào Ứng Phá Lãng và sải bước đi tới.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 317


Ứng Phá Lãng cảm thấy nghẹt thở, anh ta nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, ánh mắt có hơi bối rồi.

Rõ ràng là mấy ngón tay đã rời ra rồi, vậy mà chỉ cần bôi có tí thuốc bột, cắm vài cái kim châm là tay có thể dùng lại được rồi, đây là đông y thật sao? Nó sẽ sớm thành yêu thuật mắt thôi.

E là cái này chỉ có nhà họ Lâm ở Yến Kinh mới có thể có y thuật bậc này mắt thôi!

“Lâm… Cái vị thần y Lâm này… liệu có liên quan gì đến nhà họ Lâm ở Yến Kinh không nhỉ?” Đột nhiên Ứng Phá Lãng lại nghĩ vậy.

Cơ mà bây giờ không phải là lúc để ngẫm nghĩ về vấn đè này, bởi vì Lâm Dương đã đến gần anh ta rồi.

Vèol Đúng lúc ấy, Kiếm Vương ở bên kia đột nhiên bật người về phía trước, dáng tựa một con chim ác đi tập kϊƈɦ con mồi, lao về phía Lâm Dương với vẻ hung thần ác sát.

“Giết!”

Ông ta gầm lên như thé.

Thanh mộc kiếm hướng thẳng về phía tim của Lâm Dương, khí thế ngùn ngụt khiến cho người nhìn phải kinh hãi, tóc tai dựng đứng hét lên.

Có điều…

Lâm Dương vẫn hướng mắt về phía trước đi tiếp, hoàn toàn coi thường Kiếm Vương đang đánh về phía mình.

Kiếm Vương trợn trừng hai mắt, nhưng ông ta vẫn không dừng lại mà tiếp tục lao tới.

Ngay khoảnh khắc ông ta xông về phía Lâm Dương, đột nhiên…

“ÁI”

Kiếm Vương rêи rỉ, người suy yếu ngã vật ra đất, thanh kiếm trong tay cũng không giữ nổi nữa, rơi thẳng xuống đất phát ra tiếng, không gượng dậy được.

“Tiền bối Kiếm Vương!”

Văn Hải kinh hãi kêu lên.

Quan khách bốn phía xung quanh cũng xôn xao.

Đám người Dược Vương, Minh Vũ, Hoắc Kiến Quốc, Phong Liệt đại sư cũng bị sốc, tất cả bọn họ không ai có thể tưởng tượng được chuyện sẽ thành ra như thế này.

“Kiếm Vương, ông làm sao vậy hả?” Ứng Phá Lãng vội vàng hỏi.

“Toàn thân tôi… không còn sức nữa… Ba cây kim châm của cậu ta đã làm cho cơ thể tôi tê liệt mắt rồi…”

Kiếm Vương suy yếu nói.

“Cái gì cơ?”

Ứng Phá Lãng nhướng mày hỏi.

Cùng lúc đó, Lâm Dương đã nhảy vọt tới nơi, anh giơ cao chân lên, rồi đạp mạnh về phía người Ứng Phá Lãng.

“Cậu Ứng, cần thận đấy!” Văn Hải gào to.

Ứng Phá Lãng ngẳng phát đầu lên, đồng thời hai chân nhanh chóng bước lùi về phía sau.

Nhưng cùng lúc anh ta bước lùi lại, chân của Lâm Dương đã giậm xuống mặt đất.

Râm!

Trong thoáng chốc, mặt đất rung lên bần bật, y như là tiếng sắm nỗ vậy, vang dội, ầm ï.

Ứng Phã Lãng đứng không vững, ngã nhào xuống nền đất vừa bị rung lên.

Các vị quan khách chung quanh cũng ngã dúi dụi, người lung lay không vững.

Trong lúc Ứng Phá Lãng còn chưa ổn định lại được thân mình, Lâm Dương đứng bên kia đã tiếp tục lao đến.

“Không ổn rồi!”

Ứng Phát Lãng mặt cứng đờ lại, anh ta vội vàng tránh sang một bên.

Àm ầm…

Lâm Dương đấm thêm một phát vào bức tường ở phía sau, đập vỡ nó.

Két két!

Bức tường bị anh đập vỡ, sụp xuống, gạch đá văng hết ra, cứ như là thiên nữ tán hoa, văng ra khắp nơi.

Dữ dội! Thô bạo!

Ứng Phá Lãng trông thấy vậy thì đầu tóc dựng ngược hết lên, da cứ rung rung.

Đòn vừa nãy nếu như đập lên cơ thể người thì chẳng phải người đó sẽ bị đạp thủng da thịt hay sao!

“Anh rất nhanh nhẹn đấy nhỉ.”

Lâm Dương thu hồi nắm tay xong phủi phủi đống bụi bặm trêи người mình, nói thế.

Ứng Phá Lãng không đáp lại, anh ta nhào về phía Kiếm Vương bên cạnh, rút ba cái kim châm trêи người ông ta ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 318


Lâm Dương bây giờ mạnh đến độ không ai có thể tin nổi, giờ cỉ có Kiếm Vương mới có thể đối phó lại được với anh mà thôi.

Nhưng mà… Sau khi rút kim châm ra, Kiếm Vương vẫn không tài nào nhúc nhích được như cũ.

“Cậu ta làm tôi tê liệt dây thần kinh cảm giác rồi, giờ cậu có rút kim châm ra thì tôi cũng không cử động được đâu, chạy đi, Ứng Phá Lãng, cậu mau chạy ngay đi!” Kiếm Vương gầm khẽ.

“Chạy sao? Thế sao được? Giờ tôi bỏ chạy thì sau này Ứng Phá Lãng tôi nào còn chỗ đứng nữa chứ!” Ứng Phá Lãng lộ ra vẻ mặt không cam lòng.

“Không bỏ chạy, đó mới là sự lựa chọn chính xác đấy!”

Lâm Dương quét khẽ rồi vọt tới lần thứ hai.

Ứng Phá Lãng hừ nhẹ một tiếng, nhưng không lựa chọn chạy trốn nữa mà thay vào đó anh ta vận nội kình bên trong ra đối kháng lại với Lâm Dương.

“Cho anh thấy cái gọi là tuyệt học của nhà họ Ứng chúng ta này!” Ứng Phá Lãng khẽ gào lên thế, cùng lúc ấy, hai tay anh ta quán về phía hai quả đám của Lâm Dương tựa như hai con rắn đang uốn éo vậy.

Trong thoáng chốc, khí thế thô bạo trêи người Lâm Dương bớt đi quá nữa.

“Miên chưởng sao?” Có người hô lên đầy kinh ngạc.

Ứng Phá Lãng không dám coi thường đối phương, hai tay anh ta trơn tuột, định tắn công vào tay Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương đã lao tới đây rồi.

Không có bát cứ chiêu thức hoa hòe hoa sói nào cả, cũng không có bất cứ kỹ xão nào khiến cho người ta phải bật thốt kinh ngạc.

Giờ phút này, Lâm Dương vẫn chỉ sử dụng những thứ cơ: bản nhát, chỉ có tốc độ và sức mạnh đơn thuần mà thôi.

Ứng Phá Lãng hít vào thật sâu, lắc người định tránh đi nhưng ngay sau đó, Lâm Dương đã giơ chân lên, đạp mạnh về phía bụng của anh ta.

Bịch!

Ứng Phá Lãng bị đá bay đi trong nháy mắt, xong anh ta ngã oạch xuống đất, người không đứng thẳng lên được.

“Cậu Ứng!”

“Cậu Ứng!”

Người ở bốn phía xung quanh kêu lên, ồn ào kéo đến vây quanh anh ta.

Lâm Dương đi về phía đấy mà mặt không chút thay đổi.

“Tất cả tránh ra cho tôi!”

Ứng Phá Lãng nghiến chặt răng, gắng gượng đứng dậy, đẩy hàng người tránh ra, nhìn chằm chằm về phía Lâm Dương.

Đạp vừa nãy khiến cho lục phủ ngũ tạng trong người anh ta lộn phèo hết lên, bây giò anh ta còn có thể đứng dậy là đã tốt lắm rồi.

Đúng vậy, Lâm Dương đã nương tay. Anh vọt tới thêm lần nữa, những người vây quanh sợ hãi tránh về phía sau liên tục.

Ứng Phá Lãng giơ tay đánh lại thêm lần nữa.

Hai người điên cuồng giao thủ với nhau.

Nhưng càng đánh, Ứng Phá Lãng càng cảm thấy hai tay mình cứ như là bị đập gãy từng phần một ra vậy, xương cốt trong người anh ta nhanh chóng vỡ vụn, cơ thể thì liên tục thụt lùi về phía sau, còn bị Lâm Dương đạp cho một phát vào đầu gối, người bị mắt thăng bằng, quỳ rạp xuống đất. Tiếp đó, Lâm Dương đá nghiêng một cú, Ứng Phá Lãng bị trúng chiêu, người nằm lăn ra đắt.

Hoàn toàn không phải là đối thủ!

Đây đúng là một trận chiến một chiều mà!

Mọi người nhìn mà hết hồn.

Nếu trước đây không phải là có Kiếm Vương ra tay thì Ứng Phá Lãng còn có thể ra vẻ ngông nghênh trước mặt Lâm Dương được hay sao?

“Khụ khu…” Ứng Phá Lãng ho khan, khóe miệng toàn là máu.

Lâm Dương bước lên mấy bước, định ra tay lần nữa.

Nhưng đúng lúc ấy, Ứng Phá Lãng lại đột nhiên thò tay vào trong ngực lần mò, không ngờ anh ta lại rút ra một khẩu súng lục, anh ta giương súng về phía Lâm Dương, nổ súng không chút do dự.

Đoàng đoàng đoàng!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 319


Ba phát súng liên tiếp, khoảng cách thì gần như vậy, Lâm Dương gân như ngay cả cơ hội trôn cũng không có, ba phát đạn bắn thẳng vào bụng anh…

Người ở nơi đó đều khϊế͙p͙ sợ…

“Cái gì?”

Đầu óc của mọi người trống rỗng, không thể tin được nhìn cảnh tượng này.

Minh Vũ, Hoắc Kiến Quốc, Phong Liệt Đại sư, Dược Vương, Liễu Như Thì … tắt cả mọi người đều chết lặng.

Ai có thể ngờ rằng vào thời điểm quan trọng này, Ứng Phá Lãng lại thực sự rút súng từ trong túi ra!

Anh ta lại còn có súng!

E rằng ngay cả Kiếm Vương cũng không thể ngờ tới?

Ba viên đạn bắn vào trong cơ thể của Lâm Dương, ngay lập tức xuất hiện ba lỗ máu, máu tươi từ bên trong chảy ra.

Cục diện nhanh chóng đảo ngược!

Nòng súng của Ứng Phá Lãng cũng nhắm chặt vào Lâm Dương.

Nhưng may mắn thay, cuối cùng Lâm Dương cũng có phản ứng vào thời khắc then chốt đó, hai trong ba viên đạn vào bụng và một viên vào vai, tránh được chỗ hiểm, dù sao bị thương cũng không nhẹ.

Lâm Dương liếc mắt nhìn vết thương trêи người, sắc mặt lạnh lùng âm u nhìn Ứng Phá Lãng.

“Đừng nhúc nhích!”

Chỉ nhìn thấy Ứng Phá Lãng nheo mắt hét lớn, tư thế muốn nỗ súng.

Lâm Dương dừng động tác.

“Haha, đã bao nhiêu tuổi rồi, Lâm Thần Y, còn sử dụng võ công sao? Nắm đấm có nhanh cỡ nào cũng có thể vượt qua đạn sao?” Ứng Phá Lãng gio súng lục lên nhìn Lâm Dương cười toe toét nói.

“Vậy thì, anh có thể nổ súng g**t ch*t tôi sao?” Lâm Dương mặt không biểu cảm nhìn anh ta nói.

“Muốn tôi giết như vậy sao?”

“Giết tôi? E rằng anh không làm được? Chúng ta đánh cược thì sao?” Lâm Dương mặt không biểu cảm nói, hoàn toàn không để ý đến vét thương trêи người.

“Đánh cược cái gì?” Ứng Phá Lãng hỏi.

“Tôi cược trong súng không có đạn.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Hơi thở của Ứng Phá Lãng lập tức đông cứng lại vô số lần, nhưng anh ta nhanh chóng giả vờ bình tĩnh cười nhẹ nói: “Được rồi, muốn đánh cược thì đến đi, xem thử anh có muốn đem mạng sống này ra đánh cược với tôi không!”

“Không cần giả bộ.” Lâm Dương giơ tay ra, dùng tay không trực tiếp đẩy viên đạn ra khỏi vét thương trêи bụng.

Hiện trường rất đẫm máu.

Nhưng Lâm Dương lông mày cũng không nhíu lại.

Những người xung quanh đều sững sờ.

Anh ta bắt chước làm theo, lấy ra những viên đạn còn lại, sau đó ném chúng xuống đất.

Leng keng!

Viên đạn rơi xuống đất phát ra âm thanh giòn giã.

“Đạn này là loại đạn đặc biệt, hơn nữa khẩu súng này cũng không phải là súng bình thường. Nếu như trong súng vẫn còn có đạn, anh hoàn toàn sẽ không ở đây mà nói nhảm với tôi. Thay vào đó, sẽ không chút do dự nổ súng, chỉ mong sao ngay lập tức bắn chết tôi, bây giờ hà tất phải làm bộ làm tịch? Đến hù dọa tôi sao? ”Lâm Dương liếc mắt nhìn viên đạn kia nói.

Một dấu vết hoảng sợ thoáng qua trong đôi mắt của Ứng Phá Lãng.

Lâm Dương bước tới.

“Dừng lại!”

Ứng Phá Lãng lại hét lên.

Nhưng Lâm Dương vẫn bước đi không dừng lại.

Cuối cùng, Ứng Phá Lãng cũng không thể nhẫn nhịn được nữa, đột nhiên giơ tay nắm lấy túi áo của mình, lập tức lầy ra một máy sạc dự phòng tỉnh xảo, hoảng sợ nhét vào trong khẩu súng lục.

Thấy vậy, tất cả mọi người đều phản ứng lại.

Lâm Dương đã đoán đúng rồi.

Trong súng của Ứng Phá Lãng … quả thực không có đạn.

Nhưng anh ta vừa mới nhét máy sạc vào, vừa giơ tay lên, Lâm Dương đã một chân giẫm vào, giẫm nát cổ tay của anh ta trêи mặt đất.

“Aaaaall!”

Cơn đau đớn cực lớn từ cỗ tay ngay tức khắc truyền đến, Ứng Phá Lãng trực tiếp hét lên một tiếng gào thảm thiết.
 
Back
Top Bottom