Cập nhật mới

Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3982


Chương 3982

Nếu thế gia Cổ Võ thắng, thực lực của nhà họ Hà sẽ tăng mạnh, nhưng chỉ có thể nghe lệnh của gia tộc Cổ Võ họ Khương.

Suốt kiếp này, nhà họ Hà chỉ có thể là con rối.

Nếu hội trưởng lão thắng, nhà họ Hà sẽ bị lôi ra để giết gà dọa khỉ.

So sánh với nhau, Hà Hùng cảm thấy gian tà không thể thắng chính nghĩa, thắng lợi cuối cùng sẽ thuộc về hội trưởng lão thôi, ông ta cũng tin vào hội trưởng lão hơn nhiều.

Đúng lúc này, một đám người hùng hổ xông vào.

“Láo xược!”

Hà Hùng quát, nói với vẻ không vui: “Các người còn biết quy tắc là gì không? Tới chi thứ hai của tôi mà không biết đường thông báo một tiếng à?”

Thanh niên dẫn đầu mỉm cười bước đến: “Nhị gia bớt giận, chúng tôi nghe lệnh chủ gia tộc, tới mời cô Hạ Hà đi, trong lúc cấp bách đã quên thông báo, mong nhị gia không trách tội”.

Tới nhanh thật.

Hà Hùng thầm lo lắng, trang viên của nhà họ Hà rất rộng, xe của Hạ Hà vừa rời đi một lát, một khi tin Hạ Hà đã đi bị lộ, xe sẽ bị ngăn lại trước khi ra khỏi trang viên nhà họ Hà.

“Bốp!”

Hà Hùng tát đối phương, tức giận nói: “Quy tắc là quy tắc! Dám xông vào chi thứ hai, theo quy định của chi thứ hai, đó là tội lớn!”

Đối phương bị tát, trên mặt lập tức xuất hiện dấu tay rõ rệt.

“Nhị gia, tôi đã nói tôi tới theo lệnh của chủ gia tộc, ông phạt tôi trước mặt mọi người, có coi chủ gia tộc ra gì không thế?”

Đối phương lạnh lùng chất vấn.

Phía sau hắn còn mấy cao thủ, ai cũng nhìn chằm chằm vào Hà Hùng, không coi Hà Hùng ra gì.

Hà Hùng nhíu mày, hừ lạnh: “Phùng Hổ, cậu định ra tay với tôi à?”

Phùng Hổ lạnh lùng nói: “Không dám!”

Hà Hùng nói: “Nếu đã không dám thì cút ra ngoài cho tôi, về phần Hạ Hà, tôi sẽ đưa con bé đi gặp bố”.

Nào ngờ Phùng Hổ vẫn không nhượng bộ, nhìn chằm chằm vào Hà Hùng: “Nhị gia, chủ gia tộc bảo tôi đưa cô Hạ Hà đi, mong nhị gia không làm khó”.

“Hừ!”

Hà Hùng lạnh lùng nói: “Tôi cũng muốn xem xem nếu không có lệnh của tôi, ai dám làm bừa ở chi thứ hai?”

Phùng Hổ khoát tay, nói: “Ngăn nhị gia lại cho tôi!”

Sau khi hắn ra lệnh, mấy cao thủ lập tức bao vây Hà Hùng.

Hà Hùng lập tức nổi giận: “Hỗn xược! Phùng Hổ, cậu biết mình đang làm gì không?”

Phùng Hổ không thèm nhìn Hà Hùng, xông thẳng vào phòng Hạ Hà.

Nhưng sau khi vào phòng, hắn mới phát hiện không có ai trong đó.

“Người đâu rồi?”

Phùng Hổ lập tức cuống lên, hỏi Hà Hùng.

Hà Hùng lạnh lùng nhìn Phùng Hổ, không trả lời.

Đến giờ Phùng Hổ mới nhận ra điều gì đó, lập tức biến sắc, giận dữ nói: “Hà Hùng, không ngờ ông lại thả Hạ Hà đi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3983


Chương 3983

Lúc này hắn không gọi nhị gia nữa mà gọi thẳng tên.

Phùng Hổ không quan tâm được nhiều nữa, lập tức bấm số Hà Chí, nói: “Đại gia, Hạ Hà được Hà Hùng thả đi rồi! Chắc cô ta vẫn chưa rời khỏi trang viên, đại gia mau ra lệnh ngăn cản đi ạ!”

Biết Hà Hùng đã thả Hạ Hà đi, Hà Chí lập tức nổi giận, quát vào điện thoại: “Nhốt Hà Hùng lại cho tôi!”

Sau khi cúp máy, Hà Chí ra lệnh phong tỏa cả trang viên nhà họ Hà.

“Định thoát khỏi tay tôi à, đừng mơ!”

Hà Chí rảo bước rời đi với vẻ mặt dữ tợn.

Cùng lúc đó, chiếc Rolls-Royce của Hà Hùng cũng sắp tới cửa ra.

Trên mặt của Hạ Hà trong xe tràn ngập vẻ lo lắng.

Tuy cô ta đã rời đi theo lời Hà Hùng, nhưng trong khoảng thời gian ở nhà họ Hà, cô ta cũng rất hiểu cách làm việc của nhà họ Hà.

Nhà họ Hà muốn đưa cô ta đi hầu hạ người của thế gia Cổ Võ, nhưng Hà Hùng lại thả cô ta đi, sau khi chuyện bị lộ, Hà Hùng sẽ xong đời.

Hà Hồng Viễn vốn không thích Hà Hùng, vẫn luôn bồi dưỡng Hà Chí như người thừa kế, sau chuyện này, có lẽ suốt kiếp này, Hà Hùng cũng không còn cơ hội bước vào trung tâm quyền lực của nhà họ Hà.

Đây chính là gia tộc quyền thế, chỉ có lợi ích chứ không hề có tình thân.

“Két!”

Đúng lúc này, xe bỗng phanh gấp, ngừng giữa đường.

Hạ Hà đang suy nghĩ trong xe cũng nhào về phía trước, nếu cô ta không thắt dây an toàn thì có lẽ đã bị thương.

“Cô Hạ, rất xin lỗi, có lẽ tôi không đưa cô đi được rồi”.

Tài xế đang ngồi ở ghế lái nhìn người nhà họ Hà đang bao vây bên ngoài, sắc mặt vô cùng khó coi.

Ông ta nói rồi tức giận quát người bên ngoài: “Các người định làm phản à? Đây là xe của nhị gia, các người dám ngăn cản hả?”

“Hừ!”

Hộ vệ dẫn đầu hừ lạnh, hống hách nói: “Giờ nhà họ Hà do đại gia quyết định! Nhị gia của các người đã bị giam lỏng rồi!”

“Nếu thức thời thì ngoan ngoãn để cô Hạ xuống xe, bằng không, đừng trách chúng tôi không khách sáo!”

Mười mấy hộ vệ nhà họ Hà đã bao vây kín chiếc xe.

Cách đó không xa vẫn còn hộ vệ nhà họ Hà đang chạy tới.

Tài xế nhìn cửa chính chỉ cách đó một trăm mét, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén.

Hà Hùng đã dặn ông ta, cho dù thế nào cũng phải tìm cách đưa Hạ Hà rời khỏi nhà họ Hà.

“Để tôi xuống vậy!”

Hạ Hà nhìn ra ngoài bằng đôi mắt đỏ hoe, nói với tài xế.

Cô ta nói rồi định mở cửa xe.

“Cô Hạ, ngồi vững vào!”

Tài xế bỗng trầm giọng nói.

“Ầm!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3984


Chương 3984

Sau khi ông ta dứt lời, động cơ xe cũng gầm lên như dã thú.

Hạ Hà còn chưa hoàn hồn, xe đã lao vút về phía cửa chính.

Lúc này cô ta mới nhận ra tại sao tài xế lại bảo cô ta ngồi vững vào.

“Bác Lưu, bác mau dừng xe đi!”

Hạ Hà lập tức cuống lên, vội hô lớn.

Cô ta hiểu rõ, một khi cô ta chạy trốn thất bại, chẳng những liên lụy Hà Hùng mà còn liên lụy cả tài xế là bác Lưu.

Hà Hùng còn đỡ, ít nhất ông ta cũng là nhị gia nhà họ Hà, cho dù mắc lỗi thì cũng chỉ bị đẩy khỏi trung tâm quyền lực là cùng, nhưng bác Lưu thì khác, ông ta chỉ là tài xế của Hà Hùng thôi.

Nếu bị người nhà họ Hà bắt, chắc chắn bác Lưu sẽ phải chết.

Nhưng bác Lưu như không nghe thấy lời Hạ Hà nói, vẫn nhấn ga, chiếc xe điên cuồng lao tới cửa chính.

“Mẹ nó! Tên khốn này định chạy trốn, mau ngăn xe lại!”

Hộ vệ dẫn đầu lập tức quát.

Mấy chiếc xe việt dã của nhà họ Hà cũng đuổi sát chiếc Rolls-Royce của Hà Hùng.

Tám mươi mét!

Năm mươi mét!



Chỉ sau thoáng chốc, chiếc Rolls-Royce chỉ cách cửa chính hai mươi mét cuối cùng.

Tốc độ xe cũng đã đạt tối đa, ngay giây sau, xe sẽ rời khỏi trang viên nhà họ Hà.

“Rầm!”

Đúng lúc này, một thanh phi đao đâm trúng bánh xe phía sau, bên trái của chiếc Rolls-Royce với tốc độ nhanh như chớp.

“Két!”

Chiếc xe chở Hạ Hà bỗng đổi hướng, lao vào bệ đá ở cửa.

“Rầm!”

Ngay sau đó, một tiếng động rất lớn vang lên, xe đâm mạnh vào bệ đá, đầu xe cũng hỏng.

Ngay sau đó, những chiếc xe việt dã đã bao vây xe chở Hạ Hà lại.

“Chạy đi! Các người chạy tiếp đi!”

Lúc này, Hà Chí bước xuống từ một chiếc xe, tức giận quát.

Ông ta đã nói với Khương Kiếm rằng sẽ đưa cô gái xinh đẹp nhất nhà họ Hà tới hầu hạ Khương Kiếm, kết quả còn chưa kịp đưa Hạ Hà đến, Hạ Hà đã được Hà Hùng cử người đưa đi rồi.

Nếu Hạ Hà trốn mất thật, ông ta biết ăn nói với Khương Kiếm kiểu gì đây?

Vào lúc này, ông ta vô cùng tức giận.

Nếu không hứa với Khương Kiếm trước đó, giờ ông ta đã giết Hạ Hà rồi.

Hạ Hà bị kéo ra khỏi xe, cô ta tức giận nhìn chằm chằm vào Hà Chí: “Hà Chí, ông không được chết yên lành đâu!”

“Bốp!”

Hà Chí giơ tay tát mạnh vào mặt Hạ Hà.

Trên mặt Hạ Hà lập tức xuất hiện một dấu tay rõ rệt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3985


Chương 3985

“Hạ Hà, cô đừng không biết điều nữa, giờ ngoan ngoãn đi hầu hạ Khương Kiếm – người thừa kế của gia tộc Cổ Võ họ Khương đi, bằng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!”

Hà Chí nhìn Hạ Hà với vẻ đe dọa.

“Đại gia, tài xế là Lưu Kỳ – thuộc hạ của nhị gia, được nhị gia coi trọng, phải xử lý thế nào ạ?”

Lúc này, đội trưởng đội hộ vệ bước tới, nói với Hà Chí.

Hà Chí nhìn Lưu Kỳ đã bị thương, trong mắt lóe lên sát khí mãnh liệt, ông ta lạnh lùng nói: “Giết!”

Đội trưởng đội hộ vệ gật đầu, cầm đao bước tới chỗ Lưu Kỳ.

Hồi nãy, chính người này đã ném đao ra, đâm thủng lốp chiếc xe mà Hạ Hà ngồi.

Ông ta là đội trưởng đội hộ vệ nhà họ Hà, đương nhiên thực lực sẽ không thấp.

Vì cú va chạm mạnh hồi nãy, mặt Lưu Kỳ đầm đìa máu tươi, ông ta ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Hà Chí: “Hà Chí, ông sẽ gặp báo ứng!”

“Hừ!”

Đội trưởng đội hộ vệ lạnh lùng nói: “Sắp chết đến nơi mà vẫn dám nói nhảm”.

Sau khi dứt lời, ông ta cầm đao chém về phía Lưu Kỳ.

“Đừng!”

Hạ Hà kinh hãi, hét lên.

“Phập!”

Nhưng đội trưởng đội hộ vệ chỉ nghe lệnh Hà Chí, sao có thể nghe cô ta?

Thanh đao cắm phập vào tim Lưu Kỳ.

Tuy đã chết, trên gương mặt đầy máu của Lưu Kỳ vẫn không hề có vẻ e dè, ông ta vẫn nhìn chằm chằm vào Hà Chí bằng đôi mắt đỏ ngầu, như muốn nhớ kỹ tên súc sinh này, làm ma cũng không bỏ qua cho ông ta.

Hạ Hà đờ đẫn nhìn Lưu Kỳ gục đầu xuống.

Cô ta có cảm giác mình đang mơ, sao một người vừa sống sờ sờ đã bị giết rồi?

Ông ta bị giết chỉ vì đã đưa cô ta rời khỏi nhà họ Hà.

Cảm giác đau nhói bỗng xộc lên đầu cô ta.

Hà Chí khoát tay, nói: “Người đâu, đưa nó đến phòng cậu Khương Kiếm cho tôi”.

Hai hộ vệ vội bước đến, định đưa Hạ Hà đi.

“A!”

Hạ Hà bỗng ngửa mặt lên trời, hét lớn, khí thế như đến từ viễn cổ bùng nổ từ người cô ta.

“Rầm!”

“Rầm!”

Hai hộ vệ kia như bị đánh mạnh, bị khí thế vừa bùng nổ từ người Hạ Hà đánh bay ra xa.

Hà Chí ngơ ngác nhìn cảnh tượng này với vẻ không dám tin.

Chẳng phải cô ta là người bình thường à?

Cô ta có tu vi từ bao giờ thế?

Với khí thế mà cô ta vừa phóng ra, chắc phải có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nhỉ?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3986


Chương 3986

Lần trước, khi mẹ Hạ Hà lao vào đá tự sát, Hạ Hà cũng có những biểu hiện tương tự.

Nhưng sau đó, Hạ Hà lại bình thường như cũ.

Nhưng hôm nay, không ngờ Hạ Hà lại có được thực lực thật sự, hơn nữa còn mạnh hơn lần trước.

Lúc này ánh mắt Hạ Hà vô cùng đáng sợ, sát khí khủng khiếp tràn ra từ người cô ta.

“Các người đều đáng chết!”

Hạ Hà nói bằng giọng lạnh lẽo.

Trước ánh mắt khiếp sợ của mọi người, Hạ Hà hơi nhích chân, lao về phía đội trưởng đội hộ vệ vừa giết Lưu Kỳ bằng đao.

“Chết đi!”

Hạ Hà quát, tung chưởng về phía vị trí trái tim của đội trưởng đội hộ vệ.

“Cô dám!”

Hà Chí lập tức biến sắc, quát lên.

“Ầm!”

Hạ Hà đánh trúng ngực đội trưởng đội hộ vệ, sau tiếng va chạm nặng nề, đội trưởng đội hộ vệ hộc máu, bay ra xa.

Sau khi rơi xuống đất, đội trưởng đội hộ vệ lại hộc máu rồi chết ngay tại chỗ.

“Sao có thể chứ?”

Người nhà họ Hà vô cùng kinh hãi.

Người kia có thể đảm nhiệm chức đội trưởng đội hộ vệ nhà họ Hà, đương nhiên thực lực sẽ không yếu, cảnh giới của ông ta đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Nhưng bây giờ, ông ta lại bị Hạ Hà đánh chết.

Tức là Hạ Hà đã có thực lực sánh ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi ư?

Đúng lúc này, Hạ Hà bỗng nhìn về phía Hà Chí, trong đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sát khí mãnh liệt.

“Cô… cô định làm gì?”

Hà Chí run rẩy lắp bắp, vô thức lùi mấy bước.

Hai hộ vệ nhà họ Hà vội bước đến, chắn trước Hà Chí.

“Tại sao phải ép tôi? Tại sao?”

Hạ Hà nhìn chằm chằm vào Hà Chí bằng ánh mắt lạnh như băng, vừa nói vừa bước đến gần ông ta.

Thấy Hạ Hà đang đằng đằng sát khí, Hà Chí vô cùng sợ hãi, vừa lùi vừa hét: “Hạ Hà, tôi là bác cả của cô, cô định làm gì?”

Hạ Hà cười khẩy: “Bác cả? Có loại bác cả nào ép cháu mình như ông à? Tôi chỉ muốn rời khỏi nhà họ Hà, làm người bình thường thôi, sao các người cứ phải ép tôi? Tại sao chứ?”

Sau tiếng quát của cô ta, khí thế đáng sợ cũng không ngừng tràn ra từ người cô ta.

Cao thủ nhà họ Hà đều cảm nhận được áp lực khổng lồ.

Hà Chí sợ đến mức sắp tiểu ra quần, ông ta không ngờ thiên phú vừa thức tỉnh của Hạ Hà lại đáng sợ như thế.

Điều khiến ông ta vô cùng khó hiểu chính là người thức tỉnh thiên phú võ đạo đều phải có tổ tiên là người luyện võ, nhưng tổ tiên nhà họ Hà cũng không phải cao thủ lợi hại gì!

Nếu vậy, tại sao thiên phú sau khi thức tỉnh của Hạ Hà lại đáng sợ như thế? Vừa thức tỉnh đã có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3987


Chương 3987

Nếu cho cô ta thêm thời gian, chẳng phải cô ta sẽ đột phá Thiên Cảnh à?

“Từ sau khi mẹ tôi lao vào đá tự sát để không trở thành gánh nặng của tôi ở nhà họ Hà, tôi và nhà họ Hà đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa”.

Hạ Hà nhìn chằm chằm vào Hà Chí, lạnh lùng nói: “Hôm nay, tôi sẽ dùng máu của ông để chính thức tuyên bố việc tôi rời khỏi nhà họ Hà”.

Cùng lúc đó, khí thế đáng sợ hơn cũng bùng nổ từ người Hạ Hà.

“Đoàng đoàng!”

Lúc này, mây đen bỗng dày đặc trên vùng trời nhà họ Hà, mấy tia chớp xẹt qua chân trời, như sắp xé toang vùng trời này.

“Đây là… thiên kiếp à?”

Cao thủ nhà họ Hà đều ngẩng đầu nhìn trời, vô cùng kinh hãi.

Họ đã cảm nhận được áp lực khổng lồ từ sấm sét trên bầu trời, đó là thiên uy.

Chỉ thiên kiếp mới khiến cao thủ cảm nhận được thiên uy.

Nhưng nhà họ Hà cũng không có cao thủ nào có thể đột phá Thiên Cảnh.

Họ bỗng nhìn về phía Hạ Hà với khí thế vừa tăng vọt, lập tức sững sờ.

Một cao thủ nói bằng giọng run rẩy: “Chẳng lẽ… cô ta… sắp vượt thiên kiếp à?”

Hà Chí đã lùi tới góc tường từ nãy, không còn đường lùi nữa.

Hộ vệ nhà họ Hà chắn trước mặt ông ta cũng đang run rẩy, họ nhìn Hạ Hà như nhìn ác ma tới từ địa ngục.

“Hạ Hà, tôi biết sai rồi, sau này tôi không ép cô nữa, giờ cô có thể rời khỏi nhà họ Hà, sau này không còn ai quản lý cô nữa đâu, xin cô nể tình bố cô là em trai tôi, đừng giết tôi được không? Tôi sai rồi, sau này tôi không dám nữa”.

Hà Chí sợ run, không ngừng cầu khẩn, thậm chí sắp quỳ xuống xin tha.

Nhưng trong mắt Hạ Hà không hề có tình cảm, chỉ có sát khí mãnh liệt.

“Im miệng!”

Hạ Hà tức giận quát, nói với vẻ mặt dữ tợn: “Ông không xứng nhắc đến bố tôi, càng không xứng làm bác cả của tôi! Ông phải chết thì nhà họ Hà mới yên bình”.

“Chết đi!”

Hạ Hà khẽ nhích chân, lao tới chỗ Hà Chí như bóng ma.

Gần như sau chớp mắt, cô ta đã xuất hiện trước mặt Hà Chí, đánh vào đầu Hà Chí.

Trong mắt Hà Chí tràn ngập vẻ sợ hãi, thậm chí còn quên cả việc né tránh, ông ta trơ mắt nhìn Hạ Hà đánh vào đầu mình.

“Hừ!”

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Cút!”

Sau giọng nói này, khí thế đáng sợ cũng bao trùm lấy Hạ Hà.

Vào lúc này, Hạ Hà chỉ cảm thấy người mình đã bị một luồng sức mạnh đáng sợ trói buộc, cô ta đã tung chưởng về phía Hà Chí, chỉ cách Hà Chí mấy centimet cuối cùng thôi.

Nhưng cô ta không sao vượt qua nổi mấy centimet ngắn ngủi này.

Một bàn tay giữ chặt tay Hạ Hà, khiến Hạ Hà không sao cử động được.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3988


Chương 3988

Nhìn người trung niên đang chắn trước mặt mình, Hà Chí kích động đến mức rơi nước mắt, hét lớn: “Cậu Khương, con nhãi điên này định giết tôi, mau cứu tôi với!”

Người vừa cứu ông ta chính là người thừa kế nhà họ Khương, Khương Kiếm.

Lúc này Khương Kiếm trông hết sức lạnh lùng, cũng không nương tay vì gương mặt xinh đẹp của Hạ Hà, ông ta nắm tay Hạ Hà rất mạnh.

“Bỏ ra!”

Hạ Hà lạnh lùng nhìn Khương Kiếm.

“Cô nhóc, hãy nương tay đi, tuy ông ta bảo cô đi hầu hạ tôi, nhưng tôi cũng không có hứng thú với cô, nếu cô ngừng tay, tôi sẽ ban cho cô một cơ may lớn”.

Khương Kiếm nói, ánh mắt hết sức bình tĩnh.

Nghe thấy Khương Kiếm nói thế, các cao thủ nhà họ Khương đi theo ông ta đều tỏ ra hâm mộ.

Rõ ràng họ biết cơ may mà Khương Kiếm nói có ý nghĩa thế nào.

“Tôi bảo ông buông ra!”

Ánh mắt Hạ Hà càng thêm lạnh lẽo, khí thế cũng khủng khiếp hơn.

Thiên kiếp trên vùng trời nhà họ Hà cũng dần mạnh hơn, có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.

Khương Kiếm lạnh lùng nói: “Cô đã thức tỉnh thiên phú vô cùng nghịch thiên, thậm chí còn dẫn thiên kiếp tới, nếu cô vượt thiên kiếp trong tình huống này, với cường độ cơ thể của cô, có lẽ còn không chịu nổi tia sét đầu tiên”.

“Nếu cô ngừng tay, tôi sẽ ban cho cô một món bảo vật có thể hấp thu thiên kiếp và rèn luyện cơ thể, giúp cô đột phá thiên kiếp”.

“Không những thế, tôi còn nhận cô làm con gái nuôi, nếu có ngày tôi trở thành chủ gia tộc họ Khương, cô sẽ là công chúa duy nhất của nhà họ Khương!”

Nghe thấy thế, ai cũng kinh hãi!

Sắc mặt Hà Chí tái mét, nếu Hạ Hà trở thành con gái nuôi của Khương Kiếm, cho dù hôm nay ông ta không chết, sau này Hạ Hà cũng không dễ dàng bỏ qua cho ông ta.

Các cao thủ mà Khương Kiếm dẫn tới cũng nhìn Hạ Hà với vẻ hâm mộ, nhưng khi nghĩ tới thiên phú nghịch thiên của Hạ Hà, họ lại thấy thoải mái.

Cho dù là ở Hạ Giới giới Cổ Võ, cũng chưa từng xuất hiện thiên tài nào thức tỉnh thiên phú ghê gớm như thế, nếu Hạ Hà trở thành con gái nuôi của Khương Kiếm, nhà họ Khương cũng nhận được rất nhiều lợi lộc.

Nhưng họ không ngờ Hạ Hà lại không nể mặt Khương Kiếm, còn tức giận quát: “Cút đi!”

Sau khi dứt lời, cô ta bỗng dùng sức, thoát khỏi Khương Kiếm.

“Chết đi!”

Cô ta đánh mạnh vào đầu Hà Chí.

“Hừ!”

Khương Kiếm cười lạnh: “Ra tay giết người trước mặt tôi, không biết tự lượng sức mình!”

“Bốp!”

Ông ta tát vào mặt Hạ Hà, sau tiếng bạt tai chát chúa, Hạ Hà cũng bay ra xa.

Trong mắt Khương Kiếm lóe lên sát khí đáng sợ, ông ta nhìn chằm chằm vào Hạ Hà vừa bị mình tát bay, lạnh lùng nói: “Tôi cho cô thêm cơ hội cuối, làm con gái nuôi của tôi hoặc chết!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3989


Chương 3989

Hộ vệ nhà họ Hà kinh ngạc nhìn Khương Kiếm tát bay Hạ Hà.

Phải biết rằng đội trưởng đội hộ vệ nhà họ Hà vừa bị Hạ Hà giết bằng một đòn.

Hạ Hà vừa thức tỉnh thiên phú, khiến cao thủ nhà họ Hà hết cách lại không đỡ nổi một đòn từ Khương Kiếm, bị đánh bay.

Hà Chí hoảng sợ, hồi nãy ông ta suýt bị Hạ Hà giết.

Sau khi nghe Khương Kiếm nói xong, ông ta càng thêm sợ hãi, rõ ràng Khương Kiếm rất coi trọng Hạ Hà, một khi Hạ Hà trở thành con gái nuôi của Khương Kiếm thật, chắc chắn ông ta sẽ phải chết.

“Cậu Khương, con nhãi đê tiện này không đủ tư cách làm con gái nuôi của cậu đâu, chẳng biết nó ăn may kiểu gì mà thiên phú lại thức tỉnh”.

Hà Chí sợ hãi nói: “Cậu Khương mau giết nó, cho dù con nhãi này đồng ý làm con gái nuôi của cậu thì chắc chắn nó cũng không thật lòng đâu”.

Nghe thấy thế, Khương Kiếm nhíu chặt mày.

“Bốp!”

Thấy Khương Kiếm nhíu mày, một cao thủ bên cạnh Khương Kiếm giơ tay tát mạnh vào mặt Hà Chí.

Hà Chí bay xa mười mấy mét, va mạnh vào một cây cột đá trong trang viên, hộc máu.

“Còn lắm lời nữa, chết!”

Cao thủ vừa đánh bay Hà Chí lạnh lùng nói.

Hà Chí cảm thấy dường như xương cốt đã gãy hết, nội tạng cũng lệch vị trí, mặt ông ta tái nhợt.

Ông ta biết đối phương đã nương tay, bằng không ông ta đã chết.

So với Hạ Hà, ông ta càng thảm hại hơn.

Hạ Hà chỉ bị Khương Kiếm tát một phát, bay xa mấy mét, còn ông ta thì bay xa mười mấy mét.

Sau khi dạy dỗ Hà Chí, Khương Kiếm lạnh lùng nhìn Hạ Hà: “Nói cho tôi biết sự lựa chọn của cô!”

Khóe miệng Hạ Hà đầy máu, trên mặt còn có dấu tay rõ rệt, cô ta nhìn chằm chằm vào Khương Kiếm bằng đôi mắt đỏ ngầu, nghiến răng: “Muốn tôi làm con gái nuôi ông à, đừng mơ!”

“Ồ?”

Khương Kiếm nhíu mày, hình như không ngờ Hạ Hà lại dám từ chối mình.

“Hừ!”

Khương Kiếm lạnh lùng nói: “Nếu vậy thì cô không cần sống tiếp nữa”.

Ông ta nói rồi quay người rời đi, thậm chí không thèm nhìn Hạ Hà.

Nhưng hộ vệ đi theo ông ta vẫn ở lại.

“Cho dù thiên phú của cô đã thức tỉnh, còn lợi hại hơn thiên tài của Hạ Giới giới Cổ Võ thì sao?”

Hộ vệ kia cười lạnh, bỗng vươn tay ra, khí thế đáng sợ hội tụ trong tay ông ta.

Hà Chí lập tức mừng rỡ, tuy ông ta vừa bị đối phương đánh bay nhưng điều đó không hề ảnh hưởng tới việc ông ta muốn mượn tay đối phương để giết Hạ Hà.

Con nhãi đê tiện, còn định giết ông ta, đây chính là kết cục cho việc chống đối ông ta đấy.

Vào lúc này, Hạ Hà chỉ cảm nhận được áp lực khổng lồ đang bao trùm lấy mình, xương cốt của cô ta như sắp nổ tung, cô ta cố gắng chống lại áp lực này.

Nhưng đối phương quá mạnh, áp lực này có thể sánh ngang với thiên uy, khiến cô ta khó mà chịu nổi.

“Ồ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3990


Chương 3990

Hộ vệ của Khương Kiếm kinh ngạc, hình như không ngờ Hạ Hà lại có thể kiên trì dưới áp lực từ mình lâu như thế.

Việc được đi theo Khương Kiếm đã đủ để chứng minh thực lực mạnh mẽ của ông ta.

Ở nhà họ Khương, ông ta có biệt hiệu là Kiếm Sao – vỏ kiếm.

Khương Kiếm dùng từ Kiếm làm tên, còn ông ta lại dùng Kiếm Sao làm biệt hiệu, điều này đã cho thấy tầm quan trọng của ông ta.

Ông ta chính là tử sĩ mạnh nhất bảo vệ Khương Kiếm!

“Khắp Hạ Giới giới Cổ Võ, trong thế hệ trẻ, hình như chưa có thiên tài nào bằng được cô, nếu cho cô đủ thời gian, cô cũng có thể trở thành nhân vật đỉnh cao ở Hạ Giới giới Cổ Võ”.

Trong mắt Kiếm Sao xuất hiện vẻ tán thưởng hiếm thấy, ông ta lắc đầu, nói thêm: “Nhưng nếu cô đã không thể làm việc cho nhà họ Khương thì chỉ còn con đường chết”.

Sau khi ông ta dứt lời, sức mạnh hội tụ trong tay ông ta lại càng khủng khiếp hơn.

“Giết!”

Ông ta quát, bỗng giơ tay tấn công Hạ Hà.

Kiếm Sao là tử sĩ của Khương Kiếm, có cảnh giới Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ.

Nếu ông ta muốn giết Hạ Hà chỉ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì dễ như bỡn.

Hạ Hà nhìn chằm chằm vào Kiếm Sao bằng đôi mắt đỏ ngầu, trong mắt không hề có vẻ sợ hãi, chỉ có sự không cam lòng vì không giết được đối phương.

“Đoàng đoàng!”

Thiên kiếp trên vùng trời nhà họ Hà điên cuồng gầm thét, như sắp giáng xuống.

“Láo xược!”

Đúng lúc này, một giọng nói như đến từ chín tầng trời bỗng vang lên.

Trước ánh mắt khiếp sợ của mọi người, một bóng dáng mờ ảo bỗng xuất hiện trước Hạ Hà.

Khi thấy cái bóng này, trong mắt Kiếm Sao đang định giết Hạ Hà tràn ngập vẻ sợ hãi.

Bóng mờ này là một người trung niên phong độ mặc áo trắng, đang lơ lửng trong không trung, như thần tiên đến từ chín tầng trời, khiến người ta ngưỡng mộ.

Áp lực khổng lồ tràn ra từ bóng mờ này.

Mọi người đều kinh hãi, ngay cả Hạ Hà cũng ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn bóng người mặc áo trắng kia.

Cô ta bỗng rơi nước mắt.

Cô ta cũng không hiểu sao mình lại khóc khi thấy bóng lưng này.

Dường như giữa hai người có sự liên hệ vô hình.

Cô ta có cảm giác mãnh liệt rằng bóng mờ kia có quan hệ rất gần gũi với cô ta.

“Hừ!”

Sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, Kiếm Sao cười khẩy: “Tiền bối chỉ là một phần linh hồn mà cũng định bảo vệ người mà chủ nhân của tôi muốn giết ư?”

Với tư cách là tử sĩ của Khương Kiếm, ông ta biết rõ đã xảy ra chuyện gì.

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ có một phương pháp rất đặc biệt, đó là cho một phần linh hồn bám vào cơ thể của người mà mình quan tâm, khi người đó gặp nguy hiểm, phần linh hồn này sẽ xuất hiện để bảo vệ họ.

Nhưng cách này sẽ ảnh hưởng đến linh hồn của bản thân, để lại tổn thương không thể chữa lành, nên cách này chỉ được dùng với những người ruột thịt thân thiết.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3991


Chương 3991

Hơn nữa phần linh hồn này chỉ có thể phát huy 1% thực lực của chủ nhân khi ở trạng thái đỉnh cao.

Kiếm Sao vốn đã là cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ, dám đánh một trận với cả cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong, huống hồ trước mặt ông ta chỉ là một phần linh hồn.

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ, nếu mấy ông lớn có thực lực mạnh nhất dùng 1% thực lực để đánh với ông ta thì cũng chỉ còn con đường chết.

Nếu phần linh hồn bảo vệ Hạ Hà muốn giết ông ta, trừ khi thực lực của đối phương đã vượt qua Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong.

Ít nhất cao thủ này phải có thực lực Thiên Cảnh Tứ Phẩm sơ kỳ.

Kiếm Sao không tin cao thủ có thực lực đáng sợ như thế lại có người thân ruột thịt ở thế tục.

Bóng mờ trên không trung thản nhiên nhìn Kiếm Sao: “Người không biết thì không thấy sợ!”

Ngay sau đó, áp lực đáng sợ cũng bùng nổ từ bóng mờ.

Cảm nhận được áp lực như đến từ sâu trong linh hồn, Kiếm Sao tái mặt, vô thức run rẩy.

Bóng mờ bỗng ngẩng đầu nhìn trời.

“Mượn khí thế của trời để dùng một lát nhé!”

Sau khi đối phương dứt lời, vô số sấm sét tụ lại một chỗ, tạo thành một thanh kiếm khổng lồ giữa không trung.

“Đi đi!”

Bóng mờ vung tay lên, thanh kiếm do sấm sét tạo thành này lập tức lao về phía Kiếm Sao.

“Phập!”

Thanh kiếm từ sấm sét giáng xuống, Kiếm Sao còn chưa kịp hét lên thì đã hóa thành một thi thể cháy đen.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người sững sờ.

Xung quanh lặng ngắt, ai cũng nhìn chằm chằm vào bóng mờ giữa không trung.

Hạ Hà cũng đờ đẫn, cảm thấy như đang mơ, rốt cuộc bóng mờ này là ai? Tại sao lại bảo vệ cô ta thế?

Chân Hà Chí mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất, trên mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

Vì ông ta đã nhận ra bóng mờ kia.

“Chú… chú ba!”

Hà Chí nói bằng giọng run rẩy.

Nghe thấy thế, ai cũng kinh hãi!

Hà Chí gọi bóng mờ kia là chú ba, tức là bóng mờ đó là tam gia nhà họ Hà? Bố ruột Hạ Hà à?

Hạ Hà run rẩy, nhìn bóng lưng kia với vẻ không dám tin, vô thức rơi nước mắt.

Cuối cùng cô ta cũng hiểu tại sao cô ta lại thấy rất thân thiết dù chỉ nhìn bóng lưng đối phương, thì ra đó chính là người bố mà cô ta chưa gặp bao giờ.

Bóng mờ cười khẩy: “Trong mắt anh còn người em như tôi à?”

“Bịch!”

Hà Chí lập tức quỳ xuống, sợ hãi nói: “Nhà họ Hà không bao giờ quên ân tình của chú với nhà họ Hà! Sao trong mắt tôi lại không có chú chứ?”

Bóng mờ lạnh lùng nói: “Đừng gọi tôi là chú ba! Tôi không có loại anh như anh”.

Giọng ông ta vô cùng lạnh lẽo, ông ta ngẩng đầu, nhìn về phía chỗ sâu trong nhà họ Hà, quát: “Hà Hồng Viễn, cút ra đây chịu chết đi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3992


Chương 3992

Tiếng quát giận dữ này như sấm sét, rền vang ở nhà họ Hà.

“Ai vừa gọi tên mình thế?”

Hà Hồng Viễn đang thưởng thức trà trong phòng lập tức đứng phắt dậy, vô cùng sợ hãi.

Lão ta có thể cảm nhận được sát khí mãnh liệt của đối phương với mình.

Trong phòng dành cho khách của nhà họ Hà, Khương Kiếm cũng nghe thấy giọng nói này, sắc mặt ông ta nghiêm nghị tới cực điểm, ông ta trầm giọng nói: “Có cao thủ đỉnh cao xuất hiện, có lẽ nhà họ Hà sắp xong đời rồi”.

Khi giết Kiếm Sao bằng thanh kiếm sấm sét hồi nãy, bố Hạ Hà đã phóng ra khí thế mạnh mẽ, khi đó Khương Kiếm đã nhận ra rằng có một cao thủ đáng sợ vừa tới nhà họ Hà.

Không ngờ giờ đối phương còn bảo Hà Hồng Viễn ra chịu chết.

Nhưng ông ta thực sự không hiểu nổi tại sao nhà họ Hà ở thế tục lại đắc tội với người đáng sợ như vậy?

Ông ta có thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ mà cũng cảm nhận được thực lực khủng khiếp của đối phương, có lẽ đối phương đã vượt qua Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong.

Hay nói cách khác, đối phương đến từ Trung Giới giới Cổ Võ.

Khương Kiếm không dám thất lễ, vội đứng dậy rời khỏi phòng.

“Hà à, con lớn rồi!”

Bóng mờ nhìn Hạ Hà, mỉm cười ấm áp, ánh mắt vô cùng trìu mến.

Hạ Hà nhìn bóng mờ, nước mắt rơi lã chã, cô ta nhìn chằm chằm vào ông ta: “Bố là bố con thật à?”

Bóng mờ gật đầu, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Bố biết con có nhiều chuyện muốn hỏi bố, nhưng giờ bố không thể tiết lộ điều gì, chỉ có thể nói với con rằng khi thời cơ tới, không cần bố giải thích, con cũng sẽ biết hết thôi”.

Hạ Hà vô cùng khó hiểu, rõ ràng bố đang đứng trước mặt cô ta, tại sao không thể nói cho cô ta biết chứ?

Đúng lúc này, Hà Hồng Viễn bước tới.

Khi thấy bóng mờ lơ lửng trong không trung, lão ta lập tức biến sắc, như nhìn thấy ma, lảo đảo lùi lại.

“Cậu… cậu là Hạ Anh Hùng!”

Hà Hồng Viễn thốt ra cái tên này bằng giọng run rẩy.

Nghe thấy lão ta nói thế, phần lớn người đang có mặt đều tỏ ra ngờ vực.

Hồi nãy Hà Chí đã gọi bóng mờ là chú ba, còn Hà Hồng Viễn lại gọi bóng mờ là Hạ Anh Hùng.

Chẳng lẽ Hạ Anh Hùng không phải con ruột của Hà Hồng Viễn à?

Ngoài ra, họ của Hạ Hà và Hạ Anh Hùng cũng cho thấy vấn đề.

“Hà Hồng Viễn, năm đó tôi ở nhờ nhà họ Hà ba năm, nhận ông làm cha, đã lập công lớn cho nhà họ Hà, có thể nói nếu không có tôi thì cũng không có sự huy hoàng của nhà họ Hà”.

“Tôi tin tưởng ông nên mới giao con gái cho ông, không ngờ có ngày, ông lại định dồn con tôi vào đường cùng! Ông tưởng tôi rời khỏi nhà họ Hà rồi thì không bảo vệ nổi con gái tôi à?”

Hạ Anh Hùng nghiêm nghị chất vấn, sau khi nói xong, ông ta lập tức phóng khí thế mạnh mẽ về phía Hà Hồng Viễn.

“Ầm!”

Hà Hồng Viễn bị khí thế này đánh bay, lập tức hộc máu, mặt tái mét.

Trong mắt lão ta tràn ngập vẻ sợ hãi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3993


Chương 3993

Hơn hai mươi năm trước, Hạ Anh Hùng đã vô địch ở Trung Châu.

Hà Hồng Viễn cũng không biết rốt cuộc Hạ Anh Hùng mạnh đến mức nào, vì khi ấy, cao thủ mạnh nhất Trung Châu còn chưa chạm nổi vào áo Hạ Anh Hùng thì đã thua.

“Hạ Anh Hùng, cậu đừng hiểu lầm, tôi chưa bao giờ định giết con gái cậu, thậm chí tôi còn định chọn con gái cậu làm người thừa kế nhà họ Hà”.

Hà Hồng Viễn vội nói.

“Thế à?”

Hạ Anh Hùng lạnh lùng hỏi, ánh mắt đằng đằng sát khí.

Hà Chí bên cạnh gật đầu lia lịa: “Chú ba, bố nói thật đấy, ông ấy định đưa Hạ Hà lên làm chủ gia tộc, người nhà họ Hà đều biết, nếu chú không tin thì cứ hỏi những người khác trong nhà họ Hà xem”.

“Ầm!”

Tiếng nổ dữ dội bỗng vang lên, mùi máu tanh lập tức nồng nặc trong không khí.

Chỗ mà Hà Chí vừa đứng không còn ai nữa.

Hà Hồng Viễn run bần bật, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi, lão ta vừa tận mắt chứng kiến Hà Chí hóa thành một làn sương máu, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.

Không riêng gì Hà Hồng Viễn, người nhà họ Hà cũng vô cùng hoảng sợ.

Những cao thủ nhà họ Khương vừa đến cũng có vẻ nghiêm nghị, sự mạnh mẽ của Hạ Anh Hùng nằm ngoài dự đoán của họ.

Họ đều là cao thủ Thiên Cảnh nhưng không biết Hà Chí đã hóa thành một làn sương máu tế nào, có điều họ đều biết là do Hạ Anh Hùng ra tay.

Khương Kiếm được cao thủ nhà họ Khương bảo vệ, trong mắt tràn ngập sự kiêng dè.

Bố ông ta là cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong – ông lớn đứng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, nhưng cũng không làm được như Hạ Anh Hùng, người khác chưa kịp thấy Hạ Anh Hùng ra tay thế nào, Hạ Anh Hùng đã khiến một người biến mất khỏi thế gian.

Người mạnh như thế, chắc chắn cảnh giới sẽ vượt xa Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong.

Còn về việc rốt cuộc Hạ Anh Hùng mạnh đến mức nào, có lẽ ngay cả ông lớn đứng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ cũng không thăm dò được.

Vì Hạ Anh Hùng quá mạnh, giơ tay lên là có thể trấn áp họ ngay.

Hà Chí gọi Hạ Anh Hùng là chú ba, Hạ Anh Hùng lại là bố Hạ Hà, hay nói cách khác, chắc Hạ Anh Hùng khoảng chừng 50 tuổi.

Chỉ khoảng 50 tuổi nhưng lại có thực lực vượt xa Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong, không cần nói cũng biết thiên phú của ông ta mạnh đến mức nào, ít nhất thì ở Hạ Giới giới Cổ Võ hồi trước cũng không có thiên tài thế này.

Hạ Anh Hùng không quan tâm tới sự kinh hãi của đám người, tiếp tục chất vấn: “Hà Hồng Viễn, tôi hỏi ông câu cuối, tại sao lại làm thế với con gái tôi?”

“Bịch!”

Lần này, Hà Hồng Viễn đã sợ mất mật, lập tức quỳ xuống, hoảng sợ nói: “Tại Hà Chí! Đều do nó, nó dụ dỗ tôi đưa Hạ Hà đi hầu hạ người thừa kế của gia tộc hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, vì phải làm như thế thì nhà họ Hà mới có thể kéo dài sự huy hoàng”.

“Hạ Anh Hùng, chuyện này không liên quan đến tôi, đều do thằng khốn Hà Chí, xin cậu nể tình chúng ta từng là bố con, cho tôi một con đường sống!”

Nghe thấy Hà Hồng Viễn nói thế, Khương Kiếm lập tức hoảng sợ.

Đến giờ ông ta mới nhớ ra nhà họ Hà từng bắt Hạ Hà hầu hạ mình.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3994


Chương 3994

Nếu Hạ Hà không có chỗ dựa thì cũng thôi, giờ cô ta lại có người bố mạnh như thế, tuy ông ta đang ở trạng thái linh hồn nhưng cũng có thể trấn áp tất cả mọi người.

Hạ Anh Hùng lạnh lùng nhìn Hà Hồng Viễn, nói: “Xem ra ông vẫn chưa nhận ra sai lầm của mình, nếu vậy thì ông không cần sống nữa”.

Hà Hồng Viễn lập tức biến sắc, sợ hãi nói: “Hạ Anh Hùng, cậu không được giết tôi, dù sao tôi cũng từng là bố cậu, nếu cậu giết tôi, cậu sẽ bị mọi người coi là tên súc sinh giết bố, chẳng lẽ cậu muốn chịu tiếng xấu đó suốt đời à?”

Hạ Anh Hùng cười khẩy: “Hình như ông đã quên một chuyện, năm đó tôi mất trí nhớ nên mới bị ông lừa làm con ông, tôi không truy cứu việc ông lừa tôi thì thôi, ông còn định lôi chuyện này ra nói à”.

Ông ta nói rồi không quan tâm tới Hà Hồng Viễn nữa, bỗng giơ tay lên, một vòng xoáy năng lượng khủng khiếp xuất hiện trong tay ông ta, cả nhà họ Hà bị thiên uy đáng sợ bao trùm.

Vào lúc này, những người trong trang viên nhà họ Hà đều run lẩy bẩy, ngay cả các cao thủ Thiên Cảnh đến từ gia tộc Cổ Võ họ Khương cũng run lên.

Chỉ là một phần linh hồn mà vừa giơ tay lên đã tạo ra thiên uy đáng sợ như thế, chủ nhân của phần linh hồn này sẽ mạnh đến mức nào?

Hà Hồng Viễn tái mặt, sợ hãi nói: “Hạ Anh Hùng, tôi biết sai rồi, xin cậu cho tôi một con đường sống”.

Hạ Anh Hùng lạnh lùng nói: “Nếu các người đối xử thật lòng với con gái tôi, chẳng những tôi không làm hại nhà họ Hà mà còn giúp nhà họ Hà trở thành thế gia Cổ Võ hàng đầu, nhưng các người không hề tử tế với con bé, còn ức h**p con bé, nếu thế thì nhà họ Hà cũng không cần tồn tại nữa”.

Bàn tay phải mang theo khí thế từ trời đất của ông ta chậm rãi giơ lên, thiên uy khủng khiếp bùng nổ.

Hà Hồng Viễn cảm thấy người mình đã bị một luồng sức mạnh vô hình trói buộc, khiến lão ta không sao nhúc nhích nổi, còn không thốt nên lời.

Lão ta biết Hạ Anh Hùng định giết lão ta thật.

Giờ chỉ có Hạ Hà có thể cứu lão ta.

Nhưng giờ lão ta còn không nói nên lời, nhờ Hạ Hà giúp kiểu gì chứ?

Hơn nữa, mẹ Hạ Hà đã chết ở nhà họ Hà, Hạ Hà vốn căm hận nhà họ Hà, sao có thể cứu lão ta?

Lúc này, ánh mắt Hạ Hà vô cùng phức tạp, cô ta cũng không nói đỡ cho Hà Hồng Viễn, còn nhìn Hà Hồng Viễn bằng ánh mắt căm hận.

Tuy đầu sỏ là Hà Chí đã chết, nhưng Hà Hồng Viễn thì chưa.

Hạ Hà hiểu rõ,nếu không có sự ủng hộ từ Hà Hồng Viễn, Hà Chí sẽ không dùng cô ta để đổi lấy lợi ích hết lần này tới lần khác.

“Ông có thể nể mặt tôi, cho Hà Hồng Viễn một con đường sống không?”

Đúng lúc này, Khương Kiếm vẫn không can thiệp vào bỗng lên tiếng.

Cao thủ Thiên Cảnh nhà họ Khương đang bảo vệ ông ta, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Nghe thấy Khương Kiếm nói thế, mọi người đều kinh ngạc.

Chẳng lẽ hồi nãy ông ta không thấy thực lực của Hạ Anh Hùng mạnh đến mức nào à? Không ngờ ông ta dám đứng ra vào lúc này, không khác gì chán sống.

Hạ Anh Hùng lạnh lùng nhìn Khương Kiếm, nhíu mày: “Ông là ai? Dám bảo vệ cả người mà Hạ Anh Hùng tôi muốn giết à?”

Khương Kiếm vội nói: “Tôi tên Khương Kiếm, đến từ nhà họ Khương ở Hạ Giới giới Cổ Võ, bố tôi là chủ gia tộc họ Khương, Khương Cửu Hùng, có lẽ ông biết”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3995


Chương 3995

Hạ Anh Hùng cười khẩy, híp mắt nhìn chằm chằm vào Khương Kiếm: “Một quân cờ của Thủ Hộ Minh cũng xứng để được tôi biết à? Nếu tôi không đoán nhầm, việc con gái tôi suýt bị hại cũng liên quan tới ông đúng không?”

Sắc mặt Khương Kiếm lập tức vô cùng khó coi, ông ta không ngờ mình đã nhắc đến bố rồi mà Hạ Anh Hùng vẫn không quan tâm.

Quan trọng là Hạ Anh Hùng lại nói chủ gia tộc họ Khương vẫn chưa có tư cách để được ông ta biết.

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ, Khương Cửu Hùng là một trong các cao thủ đứng đầu.

Xem ra địa vị của Hạ Anh Hùng rất cao, còn biết nhà họ Khương là quân cờ của Thủ Hộ Minh, đương nhiên người nhà họ Khương sẽ không thừa nhận việc này.

Tuy Khương Kiếm kiêng dè Hạ Anh Hùng nhưng cũng nhanh chóng đoán được một số chuyện.

Rõ ràng Hạ Anh Hùng biết nhà họ Khương, hay nói cách khác, Hạ Anh Hùng từng ở Hạ Giới giới Cổ Võ một khoảng thời gian.

Nhưng Hạ Anh Hùng cũng không coi nhà họ Khương ra gì, tức là chắc chắn thực lực của Hạ Anh Hùng mạnh hơn Khương Cửu Hùng.

Khương Cửu Hùng là một trong các cao thủ hàng đầu ở Hạ Giới giới Cổ Võ, Hạ Anh Hùng mạnh hơn lão ta, tức là ít nhất Hạ Anh Hùng đã đạt đến Thiên Cảnh Tứ Phẩm sơ kỳ.

“Nhà họ Hà muốn làm gì là việc của nhà họ Hà, tôi chưa bao giờ yêu cầu nhà họ Hà cho người hầu hạ tôi”.

Khương Kiếm thoáng im lặng rồi trầm giọng nói: “Tôi và nhà họ Hà cũng không có quan hệ thân thiết, tôi chỉ tạm thời ở nhà họ Hà để nâng cao tiếng nói ở thế tục của nhà họ Khương”.

Khương Kiếm bình tĩnh nói, cũng không e ngại vì đối phương quá mạnh.

Các cao thủ đang bảo vệ ông ta đều có vẻ nghiêm nghị, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Hạ Anh Hùng hừ lạnh, bỗng giơ tay phải về phía Hà Hồng Viễn.

“Ầm!”

Trước sự khiếp sợ của mọi người, Hà Hồng Viễn lập tức biến mất.

Thế là Hà Hồng Viễn – người giàu nhất Trung Châu và Hà Chí – con trai trưởng của lão ta đã chết dưới tay Hạ Anh Hùng, thậm chí còn không sót lại mảnh vụn nào.

Hạ Anh Hùng lạnh lùng nhìn Khương Kiếm: “Ông cũng xứng nhúng tay vào chuyện của tôi à?”

Sắc mặt Khương Kiếm vô cùng u ám, với tư cách là chủ nhân tương lai của nhà họ Khương, đã bao giờ ông ta phải chịu nhục như thế đâu?

Cho dù thực lực của đối phương vượt xa ông ta thì cũng không được!

Cao thủ nhà họ Khương như gặp kẻ địch mạnh, căng thẳng nhìn chằm chằm vào Hạ Anh Hùng.

Lúc này, bóng dáng Hạ Anh Hùng còn mờ hơn hồi nãy, như sẽ tan biến bất cứ lúc nào.

Khương Kiếm nhìn chằm chằm vào Hạ Anh Hùng: “Nếu tôi không đoán nhầm, chắc ông không chịu được lâu nữa đúng không?”

Trong mắt Hạ Anh Hùng lóe lên sát khí, ông ta lạnh lùng nói: “Cho dù tôi sắp biến mất thì cũng có thể tiêu diệt cả nhà họ Khương trước đó”.

Khương Kiếm cũng không sợ hãi trước câu nói này của Hạ Anh Hùng, mà thản nhiên nói: “Ông đúng là ngông cuồng, chỉ là một phần linh hồn mà cũng đòi tiêu diệt cả nhà họ Khương ư? Ông xem thường nhà họ Khương quá đấy?”

Hạ Anh Hùng nói: “Nể mặt ông nội ông, tôi có thể cho ông một con đường sống, trong mười giây, cút khỏi nơi này!”

Nghe thấy Hạ Anh Hùng nhắc đến ông nội mình, Khương Kiếm thầm hoảng hốt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3996


Chương 3996

Hạ Anh Hùng chỉ tầm tuổi ông ta, theo như Hạ Anh Hùng nói thì Hạ Anh Hùng còn quen biết ông nội của ông ta à?

Với tư cách là thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, sau khi đột phá Thiên Cảnh Tứ Phẩm, đương nhiên cao thủ nhà họ Khương sẽ tới Trung Giới giới Cổ Võ.

Ông nội Khương Kiếm là một trong số đó, ngay cả Khương Kiếm cũng chưa bao giờ gặp người ông này.

Khương Kiếm vô cùng do dự, vất vả lắm ông ta mới đến được nhà họ Hà, nếu rời đi bây giờ thì sẽ phí công.

Nhưng nếu không đi, liệu Hạ Anh Hùng còn đủ sức chiến đấu không nhỉ?

Hạ Anh Hùng trong trạng thái một phần linh hồn có thể giữ được bao nhiêu sức chiến đấu?

Lúc này Hạ Anh Hùng chỉ là một phần linh hồn, có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Nhưng cho dù thế, ông ta vẫn có thể phát huy thực lực mạnh mẽ.

“Ông chỉ là một phần linh hồn, cho dù ông giết được tôi thì sao? Con gái ông vẫn ở đây, nếu không có ông bảo vệ, chắc chắn nhà họ Khương sẽ giết con gái ông vì ông đã giết tôi”.

Sau khi hết mười giây, Khương Kiếm nói: “Chi bằng ông giao nhà họ Hà cho con gái ông, nhà họ Khương và nhà họ Hà sẽ trở thành đồng minh, như thế cũng bảo vệ được con gái ông”.

Khương Kiếm đang đánh cược rằng Hạ Anh Hùng sẽ bị ông ta uy h**p.

Nhưng ông ta đã đánh giá thấp Hạ Anh Hùng.

Ngay sau khi ông ta dứt lời, thiên uy đáng sợ cũng bao phủ người nhà họ Khương.

“Rồng có vảy ngược, chạm vào sẽ chết! Ông có biết con gái tôi chính là vảy ngược của tôi không! Dám dùng con bé để uy h**p tôi, vậy tôi sẽ giết sạch người nhà họ Khương trước”.

Sau khi Hạ Anh Hùng dứt lời, khí thế khiến người ta ngạt thở cũng ập tới chỗ Khương Kiếm.

Đến giờ Khương Kiếm mới nhận ra, ông ta thua cược rồi.

Hạ Anh Hùng sắp biến mất mà vẫn phát huy được thực lực mạnh như thế.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên giữa không trung: “Chỉ là một phần linh hồn mà cũng dám ra oai ở đây à? Chém!”

Ngay sau đó, một thanh kiếm màu bạc giáng từ trên trời xuống, lao về phía Hạ Anh Hùng.

Hạ Anh Hùng nhìn thanh kiếm màu bạc này với vẻ nghiêm nghị, tuy đối phương chỉ có thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong, nhưng dù sao ông ta cũng chỉ là một phần linh hồn, không thể phát huy thực lực như bản gốc.

Bàn tay phải mang theo khí thế từ trời đất của Hạ Anh Hùng bỗng đánh về phía thanh kiếm màu bạc đang lao tới chỗ mình.

“Ầm!”

Ngay sau đó, thanh kiếm màu bạc và tay phải của Hạ Anh Hùng va vào nhau, lập tức phóng khí thế hủy diệt ra xung quanh.

“Rầm rầm rầm!”

Các tòa nhà trong trang viên nhà họ Hà lập tức bị sóng khí đáng sợ phá hủy.

Những người trong trang viên đều quỳ rạp ra đất, không ngừng run rẩy.

“Không!”

Hạ Hà nhìn bóng dáng mờ dần của Hạ Anh Hùng, hét lên xé lòng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3997


Chương 3997

Tuy đây chỉ là một phần linh hồn của bố cô ta, cô ta vẫn không sao chấp nhận nổi thực tế tàn khốc khi bố tan biến trước mặt mình.

“Rắc!”

Tiếng kim loại vỡ bỗng vang lên, thanh kiếm màu bạc giáng từ trên trời xuống kia lập tức tan vỡ. Bóng Hạ Anh Hùng cũng mờ dần, có thể biến mất bất cứ lúc nào.

“Con à, đừng buồn! Bố con ta chỉ tạm thời từ biệt nhau, rồi sẽ có ngày chúng ta gặp nhau trên đỉnh võ đạo! Con gái, tạm biệt con!”

Hạ Anh Hùng nhìn Hạ Hà với vẻ trìu mến, nói câu cuối rồi hóa thành một tia sáng, chui vào giữa lông mày Hạ Hà.

Nét mặt Hạ Hà lập tức cứng đờ.

“Ầm!”

Ngay sau đó, khí thế khủng khiếp bùng nổ từ người cô ta.

Khí thế của cô ta nhanh chóng tăng lên, lập tức vượt qua Siêu Phàm Cảnh đỉnh phong, đạt đến Thiên Cảnh.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, cảnh giới của cô ta dần tăng vọt, sau mấy giây ngắn ngủi, cô ta đã đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong.

Người nhà họ Khương đang có mặt đều sững sờ.

Cô ta còn chưa vượt thiên kiếp mà đã đột phá ràng buộc ở Siêu Phàm Cảnh, đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong.

“Giết cô ta!”

Khương Kiếm thoáng kinh ngạc rồi lập tức ra lệnh.

Hạ Hà là con gái Hạ Anh Hùng, ông ta đã đắc tội với Hạ Anh Hùng, nếu hồi nãy người kia không ra tay tiêu diệt Hạ Anh Hùng, giờ ông ta đã chết.

Nếu ông ta đã đắc tội Hạ Anh Hùng, cho dù giết con gái Hạ Anh Hùng thì đã sao?

Hơn nữa, Hạ Anh Hùng cũng không ở thế giới này, cho dù ông ta muốn báo thù cho Hạ Hà thì cũng không thể tiến vào thế giới mới.

Nhận được lệnh của Khương Kiếm, một cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ bên cạnh ông ta lập tức lao tới chỗ Hạ Hà.

Đúng lúc này, Hạ Hà bỗng mở mắt ra.

“Ầm!”

Khí thế của cô ta bỗng tăng vọt, hồi nãy cô ta vẫn là cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, giờ lại đột phá cảnh giới mới, đạt đến Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ.

“Không ổn! Mau lùi lại đi!”

Cảm nhận được hơi thở đáng sợ vừa thức tỉnh trong người Hạ Hà, Khương Kiếm lập tức biến sắc, vội nói.

Nhưng cao thủ nhà họ Khương kia đã xông tới trước mặt Hạ Hà, muốn lùi lại cũng đã muộn.

“Rầm!”

Hạ Hà tung chưởng, đánh mạnh vào ngực cao thủ nhà họ Khương kia, sau tiếng va chạm nặng nề, cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ kia hộc máu, bay ra xa.

Giết bằng một đòn!

Không ngờ Hạ Hà vừa đạt đến Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ lại có thể giết cao thủ cùng cảnh giới chỉ bằng một chiêu.

Người nhà họ Khương đều trợn tròn mắt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3998


Chương 3998

Khương Kiếm cũng đờ đẫn, nói với vẻ không dám tin: “Sao có thể chứ?”

Tuy ông ta là người thừa kế nhà họ Khương nhưng cũng chưa bao giờ thấy ai đột phá Thiên Cảnh khi chưa vượt thiên kiếp.

Ông ta cũng chưa từng thấy ai vô địch trong cùng cảnh giới ngay sau khi đột phá.

Tuy cao thủ vừa bị Hạ Hà giết chỉ có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, nhưng sức chiến đấu thực sự có thể sánh ngang với Thiên Cảnh Nhị Phẩm trung kỳ.

Kết quả ông ta vẫn bị Hạ Hà giết.

Tức là tuy Hạ Hà chỉ có cảnh giới Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ nhưng đã có sức chiến đấu sánh ngang với Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ rồi ư?

Khương Kiếm không hiểu nổi, tại sao lại có người sở hữu thiên phú nghịch thiên như thế.

Nếu không tận mắt chứng kiến, chắc chắn ông ta sẽ không tin.

Lúc này mắt Hạ Hà đỏ ngầu, ánh sáng bạc lóe lên quanh người cô ta, như tiên nữ tới từ chín tầng trời.

“Cô ta phải chết!”

Sát khí trong mắt Khương Kiếm càng rõ hơn, ông ta khoát tay, nói: “Mọi người cùng ra tay đi! Đừng lãng phí thời gian nữa, tôi muốn giết cô ta trong thời gian ngắn nhất!”

“Vâng!”

Các cao thủ nhà họ Khương còn lại cùng xông tới chỗ Hạ Hà.

“Làm càn!”

Đúng lúc này, tiếng quát giận dữ bỗng vang vọng khắp trang viên nhà họ Hà.

“Rầm!”

Ngay sau đó, trước ánh mắt khiếp sợ của mọi người, một thanh niên đáp xuống trang viên nhà họ Hà từ trên trời.

Mặt đất dưới chân anh rạn nứt.

Xung quanh cũng rung chuyển.

Khí thế mạnh mẽ như sóng biển, lao về phía cao thủ nhà họ Khương.

“Bịch bịch bịch!”

Hai hộ vệ nhà họ Khương đang đứng đầu chịu trận đầu tiên, bị sóng khí này đánh bay ra xa.

Cảnh tượng này khiến mọi người sững sờ!

Khương Kiếm nhìn chằm chằm vào thanh niên đang đứng trước Hạ Hà với vẻ mặt vô cùng u ám.

Cao thủ nhà họ Khương đều có vẻ hoảng sợ, nhưng vẫn chắn trước Khương Kiếm, sẵn sàng chết vì Khương Kiếm bất cứ lúc nào.

Rầm rầm!

Lúc này, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Ngay sau đó, mười mấy chiếc xe Jeep nhanh chóng tiến vào trang viên nhà họ Hà.

Mấy trăm cao thủ mặc đồ luyện võ giống nhau bước xuống xe.

Nhưng vẫn chưa hết, sau thoáng chốc, lại có thêm mười mấy chiếc xe quân đội màu xanh tiến vào nhà họ Hà, mấy trăm cao thủ mặc đồ chiến đấu của chiến vực Trung Châu xuất hiện.

Trong lúc nhất thời, cả nhà họ Hà toàn cao thủ với khí thế mạnh mẽ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3999


Chương 3999

Sắc mặt Khương Kiếm khó coi tới cực điểm, với tư cách là người thừa kế nhà họ Khương, sao ông ta có thể không nhận ra những người này?

Họ là cao thủ của chiến vực Trung Châu và quân đoàn cao thủ.

Còn thanh niên vừa đáp xuống từ trên trời kia, rõ ràng chính là tứ trưởng lão đang nổi tiếng của hội trưởng lão – Dương Chấn!

Lúc này Dương Chấn rất tức giận.

Mấy ngày trước, anh vừa mời cao thủ từ các thế lực đến để tiết lộ thân phận luyện đan sư, đồng thời cảnh cáo thế gia Cổ Võ.

Anh cứ tưởng tình hình ở Trung Châu đã ổn định, người của thế gia Cổ Võ sẽ không gây chuyện nữa, nào ngờ anh còn chưa đi, gia tộc Cổ Võ họ Khương đã tới gây sự rồi.

Bên cạnh Dương Chấn là đại thống lĩnh của chiến vực Trung Châu – Diệp Chiến Quốc và quân đoàn trưởng của quân đoàn cao thủ – Mạnh Thiên Lan.

Phía sau Mạnh Thiên Lan là Quỷ Thủ.

Có thể nói đây chính là sức chiến đấu đỉnh cao của người thế tục ở Trung Châu.

“Nhà họ Khương muốn bị trục xuất khỏi thế tục vĩnh viễn à?”

Diệp Chiến Quốc nhìn chằm chằm vào Khương Kiếm, lạnh lùng hỏi.

Mạnh Thiên Lan cũng lạnh lùng nói: “Theo tôi thấy, cứ xin hội trưởng lão cấm gia tộc Cổ Võ họ Khương tiến vào thế tục”.

Quỷ Thủ nói: “Sao phải xin? Chẳng phải tứ trưởng lão là trưởng lão của hội trưởng lão à? Chỉ cần cậu ấy ra lệnh, ít nhất ở Trung Châu sẽ không còn người của gia tộc Cổ Võ họ Khương nữa”.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều nhìn về phía Dương Chấn.

Sắc mặt của Khương Kiếm và cao thủ nhà họ Khương hết sức khó coi.

Tuy họ đều là cao thủ Thiên Cảnh nhưng đã có mấy người bị giết, bây giờ nếu tính cả Khương Kiếm thì cũng chỉ còn tám người.

Tuy chiến vực Trung Châu và quân đoàn cao thủ không có nhiều cao thủ Thiên Cảnh, nhưng lại có Dương Chấn với thực lực khó lường và Quỷ Thủ vốn là tán tu của Hạ Giới giới Cổ Võ, thực lực của Quỷ Thủ cũng rất mạnh, đã đạt đến Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ.

Còn bên nhà họ Khương, Kiếm Sao có thực lực mạnh nhất đã bị Hạ Anh Hùng giết, giờ người mạnh nhất là Khương Kiếm – cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ.

Biến số duy nhất bây giờ chính là Dương Chấn.

Rốt cuộc Dương Chấn có cấp bậc gì? Ngay cả mấy thế gia Cổ Võ cũng không biết.

Họ chỉ biết Dương Chấn rất mạnh, còn là luyện đan sư hàng đầu, bằng không, sao anh có thể khiến Quỷ Thủ với cảnh giới Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ đi theo anh?

Sắc mặt Khương Kiếm vô cùng u ám, nếu Kiếm Sao không bị Hạ Anh Hùng giết, ông ta đã không sợ, chỉ mình Kiếm Sao cũng có thể xử lý tình huống này.

“Tứ trưởng lão, nhà họ Khương không định chống đối hội trưởng lão, hôm nay chúng tôi được nhà họ Hà mời tới đây, nhà họ Hà chủ động đề nghị trở thành gia tộc phụ thuộc vào nhà họ Khương, nên giờ chúng tôi chỉ đang xử lý chuyện riêng, tứ trưởng lão định can thiệp cả vào chuyện nhà chúng tôi à?”

Sau khi im lặng một lát, Khương Kiếm nhìn về phía Dương Chấn, nói.

“Vớ vẩn!”

Phó thống lĩnh Trương Kế đứng sau Diệp Chiến Quốc tức giận nói: “Hội trưởng lão vừa ban hành quy định mới không lâu, rõ ràng là để bảo vệ thế lực bản địa của thế tục, chẳng lẽ người nhà họ Hà bị ngu hết à? Họ muốn phụ thuộc vào thế gia Cổ Võ thật ư?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4000


Chương 4000

“Khương Kiếm, đừng tưởng Hà Hồng Viễn và Hà Chí chết rồi thì ông có thể nói nhăng nói cuội, nếu nhà họ Hà muốn phụ thuộc vào nhà họ Khương, cũng được thôi! Nhà họ Hà cứ xin phép chiến vực, sau khi chiến vực xét duyệt xong, nhà họ Hà sẽ trở thành thế lực phụ thuộc vào nhà họ Khương”.

Khương Kiếm nhíu mày, trong mắt lóe lên sát khí, ông ta lạnh lùng nói: “Đây là lời cam kết của chủ gia tộc họ Hà với tôi, sao tôi phải lừa các người?”

“Hay quy định mới chỉ là để cho đẹp, đồng thời để nhắm vào thế gia Cổ Võ?”

Trương Kế đang định nói thêm thì bị Diệp Chiến Quốc ngăn cản.

“Khương Kiếm, ông đừng nói linh tinh, quy định mới là do hội trưởng lão thế tục và Thủ Hộ Minh ở Hạ Giới giới Cổ Võ thương lượng rồi đặt ra”.

Diệp Chiến Quốc lạnh lùng nói: “Quy định mới cũng không nhắm vào bất cứ thế lực nào, chỉ bảo vệ bên yếu thế, nhất là những cá nhân và thế lực không có chỗ dựa mạnh mẽ thì đều được bảo vệ”.

“Theo quy định mới, đúng là không có điều nào cấm thế lực thế tục phụ thuộc vào thế gia Cổ Võ, nhưng phải xin phép, hơn nữa chiến vực cũng chỉ có quyền sơ thẩm, sau khi chiến vực sơ thẩm xong thì phải báo cho hội trưởng lão xét duyệt, khi nào hội trưởng lão thông qua thì mới được phép”.

“Cho dù nhà họ Khương và nhà họ Hà đã thống nhất ý kiến với nhau, nhà họ Hà cũng phải chờ hội trưởng lão thông qua rồi mới được trở thành thế lực phụ thuộc vào nhà họ Khương”.

“Theo tôi biết, ngay cả chiến vực Trung Châu cũng không nhận được sự xin phép từ các người”.

Khương Kiếm sầm mặt, ông ta chỉ biết quy định mới không cấm thế lực thế tục phụ thuộc vào thế gia Cổ Võ nào đó, chứ không biết còn phải xin.

Nếu thế thì đúng là ông ta không thể lấy cớ là đang xử lý chuyện nhà.

“Hừ!”

Khương Kiếm lạnh lùng nói: “Nếu vậy, giờ chúng tôi sẽ xin phép chiến vực, thống lĩnh Diệp có thể cho tôi biết, ông có đồng ý để nhà họ Hà phụ thuộc vào nhà họ Khương không?”

Diệp Chiến Quốc nhíu mày: “Tôi yêu cầu xin phép bằng văn bản chứ không phải bằng miệng, nếu thế tục có thể trở thành thế lực phụ thuộc vào thế gia Cổ Võ một cách dễ dàng như thế, tôi đã bảo mấy thế lực khác xin bằng miệng cho nhanh”.

“Quy định chính là quy định, theo quy định mới, ông phải nộp danh sách tên của nhà họ Khương, nhà họ Hà và các tài liệu kèm theo, ông có thể tìm bộ phận phụ trách việc này ở chiến vực để biết thêm thông tin về những tài liệu này”.

Sắc mặt Khương Kiếm càng khó coi hơn: “Tức là chuyện gì cũng do các người quyết định à? Các người đồng ý thì được, còn không đồng ý thì không được ư? Rõ ràng đây là chuyện giữa hai nhà chúng tôi, còn cần các người cho phép chắc?”

Diệp Chiến Quốc cười khẩy: “Nếu ông không phục thì đi tìm Thủ Hộ Minh đi, nếu Thủ Hộ Minh đồng ý bảo đảm, tôi cũng có thể phá lệ để thông qua cho các người”.

Đúng lúc này, thiên uy mạnh mẽ giáng từ trên trời xuống, ngay sau đó, một giọng nói vang lên: “Đương nhiên Thủ Hộ Minh sẽ đồng ý bảo đảm, thống lĩnh Diệp hãy thông qua sự xin phép của nhà họ Khương đi!”

Trong lúc nhất thời, mọi người vô cùng kinh ngạc.

Họ không nhìn thấy chủ nhân của giọng nói, chỉ nghe thấy tiếng đối phương.

Ngay cả Khương Kiếm cũng ngạc nhiên, với tư cách là người thừa kế của gia tộc Cổ Võ họ Khương, đương nhiên ông ta cũng nhận ra chủ nhân của giọng nói này, đó chính là minh chủ Đỗ Ngọc Sơn của Thủ Hộ Minh.

Diệp Chiến Quốc ngẩng đầu nhìn trời, sắc mặt vô cùng khó coi, hồi nãy ông ta chỉ thuận miệng nói thế, không ngờ Thủ Hộ Minh lại đồng ý thật.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4001


Chương 4001

Ông ta đang định nói gì đó, Dương Chấn bỗng bước tới, nhìn trời, lạnh lùng nói: “Thủ Hộ Minh bảo đảm cũng không sao, nhưng nhà họ Hà phải đồng ý phụ thuộc vào nhà họ Khương đã!”

“Hừ!”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Chủ gia tộc họ Hà đã chết rồi, ai đồng ý được?”

Dương Chấn nói: “Đương nhiên là chủ gia tộc họ Hà mới!”

Đối phương nói tiếp: “Nếu vậy thì bảo chủ gia tộc họ Hà bây giờ nói cho tôi biết, nhà họ Hà có đồng ý trở thành thế lực phụ thuộc vào nhà họ Khương không”.

Giọng đối phương rất lạnh lẽo, ẩn chứa thiên uy, khiến những người đang có mặt chỉ muốn quỳ lạy.

Rõ ràng lão ta đang đứng về phía nhà họ Khương, muốn nhà họ Hà trở thành thế lực phụ thuộc vào nhà họ Khương ngay tức khắc.

Dương Chấn nhìn về phía Hạ Hà, khí thế của Hạ Hà rất mạnh, có lẽ do cô ta bỗng dưng có sức mạnh nên chưa thể kiểm soát thành thạo.

Thấy Dương Chấn nhìn mình, cô ta nói: “Ông nội và bác cả tôi đã chết, giờ trong nhà họ Hà, chỉ có bác hai Hà Hùng của tôi có tư cách trở thành chủ gia tộc họ Hà mới”.

Dương Chấn nhìn quanh, nói lớn: “Người nhà họ Hà có ý kiến gì về việc để Hà Hùng trở thành chủ gia tộc họ Hà mới không?”

Người nhà họ Hà đều lắc đầu, tỏ vẻ không có.

Dương Chấn lập tức tuyên bố: “Nếu thế thì từ giờ trở đi, Hà Hùng sẽ là chủ gia tộc họ Hà mới”.

“Tôi không đồng ý!”

Đúng lúc này, một giọng nói khác vang lên.

Nghe thấy thế, mọi người đều nhìn sang.

Mạnh Thiên Lan nhìn đối phương, lạnh lùng nói: “Ông không phải người nhà họ Hà, lấy tư cách gì để phản đối?”

Diệp Chiến Quốc cười khẩy: “Khương Kiếm, tốt nhất ông nên hiểu rõ tình huống bây giờ, nơi này vốn là lãnh thổ của thế tục, hội trưởng lão cho phép thế gia Cổ Võ tiến vào thế tục đã là tốt với người của thế gia Cổ Võ lắm rồi, ông đừng được voi đòi tiên”.

Khương Kiếm không quan tâm đến hai người họ, chỉ lạnh lùng nhìn Dương Chấn: “Thế tục hay Hạ Giới giới Cổ Võ cũng thế, thậm chí ngay cả Trung Giới giới Cổ Võ và Thượng Giới giới Cổ Võ cũng thuộc Chiêu Châu còn gì? Giờ kết giới giữa thế tục và Hạ Giới giới Cổ Võ đã tan vỡ, hai khu vực đã hòa làm một”.

“Tôi không đồng ý vì chuyện này vốn không công bằng, rõ ràng nhà họ Hà đã đồng ý sẽ trở thành thế lực phụ thuộc vào nhà họ Khương, giờ Hà Hồng Viễn đã chết, các người lại chọn ra chủ gia tộc họ Hà mới chỉ bằng một câu, đời nào nhà họ Hà lại đồng ý phụ thuộc vào nhà họ Khương nữa?”

Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng hỏi: “Ông muốn thế nào?”

Khương Kiếm nói: “Chủ gia tộc họ Hà đã chết, giờ nói gì cũng vô dụng, chúng ta đều nhượng bộ đi, nhà họ Khương không ép nhà họ Hà phụ thuộc vào nhà họ Khương nữa, hội trưởng lão cũng đừng ngăn cản nhà họ Khương phát triển ở thế tục”.

Dương Chấn cười lạnh: “Hội trưởng lão đã can thiệp vào sự phát triển của thế gia Cổ Võ nào ở thế tục chưa? Mọi điều chúng tôi làm đều dựa trên quy định mới, chỉ cần Hạ Giới giới Cổ Võ không vi phạm quy định mới, chúng tôi cũng không can thiệp làm gì”.

Sau khi tiến vào thế tục, thế gia Cổ Võ vô cùng hống hách, còn âm thầm dùng vũ lực để trấn áp thế lực bản địa ở thế tục.

Gia tộc nào cũng muốn lợi dụng thế lực bản địa ở thế tục để giúp gia tộc mình phát triển mạnh mẽ ở thế tục hơn.
 
Back
Top Bottom