Cập nhật mới

Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3961


Chương 3961

Dù sao, không có bất cứ thế gia Cổ Võ nào có thể cho Quỷ Thủ đan dược như anh cả.

“Nếu cậu đã nói thế, tôi cũng yên tâm”.

Mạnh Thiên Lan gật đầu, hỏi tiếp: “Nhưng ông ta là cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ thì nên cho ông ta đảm nhiệm chức vụ gì ở quân đoàn cao thủ bây giờ?”

Dương Chấn lắc đầu: “Không cần sắp xếp chức vụ có thực quyền cho ông ta”.

Anh thoáng suy tư rồi nói: “Không thì cứ cho ông ta làm huấn luyện viên, chỉ dạy cao thủ của quân đoàn cao thủ”.

Mạnh Thiên Lan gật đầu: “Ừ!”

Diệp Chiến Quốc cũng nói: “Nếu thế thì chắc cậu đã có cách kiểm soát Quỷ Thủ, tôi cũng yên tâm”.

Ông ta nói rồi ngập ngừng.

Dương Chấn mỉm cười, hỏi: “Thống lĩnh Diệp, ông có chuyện gì thì cứ nói, đều là người nhà mà”.

Lúc này Diệp Chiến Quốc mới ngượng ngùng hỏi: “Dương Chấn, cậu có thể luyện chế một viên Long Hổ Đan giúp tôi không?”

Dương Chấn thoáng sửng sốt rồi cười nói: “Thống lĩnh Diệp, chắc giờ ông đang ở Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ nhỉ? Ít nhất phải đạt tới Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong thì mới nên uống Long Hổ Đan, nếu ông uống bây giờ, chẳng những không đột phá được mà còn tạo thành tổn thương không thể chữa lành với nền tảng võ đạo của ông đấy”.

Diệp Chiến Quốc cười khổ, nói: “Nếu tôi không đoán sai, chắc không lâu nữa, cậu sẽ rời khỏi Trung Châu nhỉ? Sau khi cậu đi rồi, có lẽ sẽ rất khó gặp cậu, nên tôi định mặt dày nhờ cậu luyện chế một viên Long Hổ Đan giúp tôi trước khi cậu đi, khi nào tôi đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong thì mới uống”.

Ông ta nói rồi vội giải thích thêm: “Đương nhiên, tôi sẽ chuẩn bị dược liệu luyện chế Long Hổ Đan cho cậu”.

Thì ra là thế, Dương Chấn mỉm cười, tiện tay lấy một đống lọ ngọc ra khỏi nhẫn chứa đồ, có khoảng mấy trăm lọ.

Trước ánh mắt khiếp sợ của Diệp Chiến Quốc và Mạnh Thiên Lan, Dương Chấn nói: “Đây là đan dược mà tôi chuẩn bị cho chiến vực Trung Châu, từ nhất phẩm đến tam phẩm, còn có cả sách hướng dẫn ghi chú tác dụng và thời gian uống của từng loại đan dược”.

“Sau này, tôi sẽ liên tục gửi đan dược với đủ cấp bậc tới các chiến vực lớn qua hội trưởng lão”.

Nghe thấy thế, Diệp Chiến Quốc và Mạnh Thiên Lan đều sững sờ.

Không ngờ trong mấy trăm lọ ngọc này toàn đan dược.

Ngay cả các thế gia Cổ Võ hàng đầu cũng không có số lượng đan dược khổng lồ như thế nhỉ?

Rốt cuộc Dương Chấn đã một mình luyện chế chúng kiểu gì đây?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3962


Chương 3962

“Cậu sắp đi rồi à?”

Sau khi im lặng một lát, Mạnh Thiên Lan nhìn Dương Chấn với vẻ lưu luyến.

Diệp Chiến Quốc cũng nhìn Dương Chấn bằng ánh mắt không nỡ.

Trong khoảng thời gian Dương Chấn đến Trung Châu, anh đã gây dựng uy quyền cho chiến vực Trung Châu, giờ quân đoàn cao thủ đã rất mạnh, ngay cả cao thủ của thế gia Cổ Võ cũng không dám dễ dàng đắc tội với quân đoàn cao thủ.

Có thể nói, Trung Châu bây giờ đã ổn định, trừ khi các cao thủ đứng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ ra tay, bằng không, không ai có thể phá vỡ trật tự của Trung Châu hết.

Dương Chấn khẽ gật đầu, nhìn Mạnh Thiên Lan bằng ánh mắt ôn hòa: “Chắc hai người cũng biết tôi đến Trung Châu theo nhiệm vụ của hội trưởng lão, giờ tình hình ở Trung Châu đã tạm ổn định, chuyện còn lại sẽ giao cho hai người”.

“Giờ tôi phải đến mấy châu vực khác để mau chóng ổn định các nơi đó như Trung Châu, chúng ta đều có trách nhiệm nặng nề, mọi người cùng nhau cố gắng! Một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp lại!”

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, mắt Mạnh Thiên Lan càng đỏ hơn.

Diệp Chiến Quốc thở dài, nói: “Cậu nói đúng, chúng ta đều có trách nhiệm, so với Trung Châu, tình hình ở các châu khác tệ hơn nhiều, những nơi đó đều rất cần cậu”.

Ông ta nói rồi hỏi: “Cậu định đi khi nào? Chiến vực Trung Châu sẽ tổ chức một bữa tiệc tạm biệt cậu”.

Dương Chấn lắc đầu: “Không cần tổ chức tiệc đâu! Tôi vẫn còn vài chuyện phải làm, khi nào xong tôi sẽ đi luôn, mọi người cứ tập trung làm việc của mình!”

Thấy Dương Chấn nói thế, Diệp Chiến Quốc cũng không ép, ông ta biết rõ tình hình ở các châu vực khác tệ đến mức nào, đúng là không cần bày vẽ.

“Hai người nói chuyện nhé, tôi đi trước đây”.

Diệp Chiến Quốc nhìn đôi mắt đỏ hoe của Mạnh Thiên Lan, lập tức quay người rời đi.

Sau thoáng chốc, trong phòng chỉ còn Dương Chấn và Mạnh Thiên Lan.

Hai người nhìn nhau một lúc lâu, Mạnh Thiên Lan lên tiếng trước: “Cậu tìm thấy cô gái kia rồi à?”

Dương Chấn gật đầu, nở nụ cười hạnh phúc: “Chẳng những tôi tìm thấy cô ấy mà còn có một cô con gái rất đáng yêu”.

Nhìn nụ cười hạnh phúc của Dương Chấn, Mạnh Thiên Lan mím chặt môi.

Hồi trước, khi hai người quen biết ở chiến vực, cô ta đã biết trong lòng Dương Chấn có một cô gái mà anh không thể quên, cho dù cô ta muốn đến gần Dương Chấn tới mức nào, Dương Chấn vẫn luôn giữ khoảng cách với cô ta.

Cô ta biết, mình rất khó bước vào trái tim Dương Chấn.

Cô ta vẫn ôm hy vọng, có lẽ khi Dương Chấn quay về Giang Hải, cô gái kia đã cưới người khác rồi.

Không ngờ chẳng những Dương Chấn tìm được cô gái kia mà tình cảm giữa hai người còn rất thắm thiết, có cả con gái.

Cô ta rất hiểu Dương Chấn, trong tình huống này, nếu cô ta vẫn muốn bước vào trái tim Dương Chấn thì càng khó hơn, có lẽ là không thể.

Nhưng cho dù như thế thì sao chứ? Cô ta vẫn còn cơ hội.

Mạnh Thiên Lan chợt nói: “Dương Chấn, tôi ôm cậu một cái được không?”

Dương Chấn thoáng sửng sốt, còn chưa kịp trả lời thì hương thơm đã ập tới, Mạnh Thiên Lan đã bước đến, ôm anh, vùi mặt vào ngực anh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3963


Chương 3963

Dương Chấn vô thức định đẩy ra, nhưng chưa kịp làm thế thì đã nghe thấy giọng nói mệt mỏi của Mạnh Thiên Lan: “Cho tôi tựa nhờ một lát!”

Nghe thấy Mạnh Thiên Lan nói thế, bàn tay vừa giơ lên của Dương Chấn mới chậm rãi đặt lên lưng Mạnh Thiên Lan.

Không phải anh không biết tình cảm của Mạnh Thiên Lan với mình, thậm chí có thể nói, Mạnh Thiên Lan rất hợp với anh, nhưng tiếc rằng Tần Nhã đã bước vào trái tim anh trước Mạnh Thiên Lan.

Kiếp này, trái tim anh không thể chứa thêm người phụ nữ nào khác, anh chỉ có thể phụ lòng Mạnh Thiên Lan.

Sau khi im lặng năm phút, Mạnh Thiên Lan mới rời khỏi vòng tay Dương Chấn, cô ta nhìn chằm chằm vào mắt Dương Chấn bằng đôi mắt đỏ hoe, chợt hỏi: “Nếu không có cô gái kia, liệu cậu có chấp nhận tình cảm của tôi với cậu không?”

Dương Chấn nhìn lại Mạnh Thiên Lan bằng ánh mắt bình tĩnh: “Thiên Lan, trên đời không có nhiều nếu như thế, tôi chỉ biết bây giờ, trừ cô ấy ra, tôi không thể đón nhận thêm cô gái nào nữa”.

Mạnh Thiên Lan mỉm cười tự giễu, mắt hơi rơm rớm, nhưng cô ta vẫn cố kiềm chế để không rơi lệ.

Cô ta trừng mắt nhìn Dương Chấn rồi tức giận nói: “Dương Chấn, cậu đừng tưởng bở nhé, tôi chỉ thuận miệng hỏi thế thôi, cậu tưởng tôi sẽ thích người khô khan như cậu à?”

Nhìn Mạnh Thiên Lan đang cố tỏ ra kiên cường, Dương Chấn càng khó chịu hơn.

Anh cười gượng, lấy một chiếc roi lấp lóe ánh sáng bạc ra khỏi nhẫn chứa đồ.

Dương Chấn đưa roi cho Mạnh Thiên Lan, nói: “Tặng cô chiếc roi linh khí này đấy!”

Anh đã lấy được chiếc roi linh khí này từ nhẫn chứa đồ của Tề Anh Vệ – thiên tài số một nhà họ Tề, tuy đây chỉ là linh khí cấp thấp nhưng vẫn rất quý giá với cao thủ thế tục.

Tạo hình của chiếc roi này rất hợp với gu thẩm mỹ của phụ nữ, vừa hay Mạnh Thiên Lan đang thiếu một món linh khí vừa tay, chiếc roi này vô cùng thích hợp.

Quả nhiên, khi thấy chiếc roi linh khí này, trong mắt Mạnh Thiên Lan tràn ngập vẻ yêu thích.

“Nếu cậu tặng tôi, tôi sẽ không khách sáo nữa!”

Mạnh Thiên Lan nhận lấy roi, quất vào không trung.

“Vù!”

Roi linh khí phát ra tiếng xé gió.

Mắt Mạnh Thiên Lan sáng lên, cô ta kinh ngạc nói: “Không hổ là linh khí, lợi hại thật, tôi cảm thấy thực lực của mình đã mạnh hơn rất nhiều, cho dù đánh với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ thì cũng không rơi vào thế yếu!”

“Dương Chấn, cậu tặng tôi món quà quý giá như thế, cậu bảo tôi đáp lại cậu bằng gì bây giờ?”

Cô ta trầm ngâm một lát, bỗng cười gian: “Hay tôi lấy thân báo đáp nhé!”

Khóe miệng Dương Chấn giật giật, anh vội nói: “Đúng rồi, tôi vẫn còn việc phải làm, tôi đi trước đây!”

Anh nói rồi rời đi như chạy trốn.

Sau khi anh đi, nụ cười trên mặt Mạnh Thiên Lan cũng biến mất, trông hết sức buồn bã, cô ta nhìn roi linh khí trong tay, nước mắt rơi lã chã.

Tại nhà họ Cố ở Trung Châu.

Trang viên rộng lớn của nhà họ Cố không náo nhiệt như thường ngày, chỉ có vài người giúp việc nhà họ Cố đang ủ rũ đứng đó, hình như không có việc gì làm.

“Ông ơi, nhà họ Cố sắp biến mất thật ạ?”

Cạnh suối nhân tạo, Cố Tư Tư nhìn ông lão đang ngẩn người đứng cạnh dòng suối bằng đôi mắt đỏ hoe, hỏi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3964-3965


Chương 3964

Ông lão không phải ai khác, chính là chủ gia tộc họ Cố – Cố Thái Sơ.

Bên cạnh Cố Tư Tư, Hạ Lâm cũng lo lắng nhìn Cố Thái Sơ: “Ông ngoại, ông đừng lo, nhà họ Hạ sẽ không bỏ mặc nhà họ Cố đâu, chắc chắn bố cháu sẽ thuyết phục dòng chính của gia tộc dốc sức hỗ trợ nhà họ Cố”.

Cố Thái Sơ thở dài, quay sang nhìn hai cô cháu gái, cười khổ: “Từ sau khi nhà họ Cố từ chối cho gia tộc Cổ Võ họ Trần nạp thiếp, nhà họ Cố cũng bắt đầu bước theo hướng hủy diệt, giờ không có ai giúp được nhà họ Cố cả”.

Cố Tư Tư vội nói: “Ông, chẳng phải Trần Hải Châu và Trần Dương đã bị tứ trưởng lão giết rồi à? Sao chúng ta phải sợ chứ? Hơn nữa, có nhà họ Hạ hỗ trợ, chắc chắn nhà họ Cố sẽ vượt qua thôi”.

Hạ Lâm cũng nói: “Đúng thế! Bố con nhà họ Trần đã chết rồi, còn ai uy h**p được nhà họ Cố nữa ạ?”

Cố Thái Sơ lắc đầu, nói với vẻ không cam lòng: “Rất nhiều thế lực đang để mắt tới nhà họ Cố, việc gia tộc Cổ Võ họ Trần nhắm vào nhà họ Cố chỉ là cái cớ để mấy thế lực đó hợp sức đối phó với nhà họ Cố thôi, người của gia tộc Cổ Võ họ Trần không uy h**p được chúng ta, nhưng đời nào những thế lực đã ra tay với nhà họ Cố lại ngừng lại chứ?”

“Giờ doanh nghiệp của nhà họ Cố đã gặp đủ loại rắc rối, những rắc rối này là do mấy thế lực kia giở trò, khi chưa giẫm nhà họ Cố xuống, họ sẽ không từ bỏ đâu”.

“Với tình hình của nhà họ Cố bây giờ, có lẽ không chịu được ba ngày!”

Hạ Lâm và Cố Tư Tư đều sững sờ, gia tộc từng gần với các thế lực hàng đầu Trung Châu sắp biến mất thật ư?

Đúng lúc này, quản gia kích động chạy vào: “Chủ gia tộc, tứ trưởng lão tới ạ!”

Nghe thấy quản gia nói thế, Cố Thái Sơ thoáng sửng sốt rồi lập tức mừng rỡ, vội nói: “Mau mời cậu ấy vào!”

Sau khi dứt lời, lão ta vội quay người rảo bước ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Tôi phải đi đón tứ trưởng lão!”

Lần đầu tiên Dương Chấn đến nhà, Cố Thái Sơ từng bất mãn với Dương Chấn, thậm chí còn đuổi anh ra ngoài vì anh đã thể hiện thái độ dung túng hành vi làm bậy của người thuộc thế gia Cổ Võ.

Nhưng mười ngày trước, trong bữa tiệc mà Dương Chấn tổ chức, lão ta mới nhận ra mình đã hiểu lầm Dương Chấn, rõ ràng những lời mà Dương Chấn nói hôm trước là để thử lão ta.

Giờ Cố Thái Sơ hết sức hài lòng về Dương Chấn.

Đúng lúc này, tiếng cười sang sảng vang lên, sau đó giọng Dương Chấn cũng truyền đến: “Chủ gia tộc họ Cố, không mời mà tới, thất lễ rồi!”

“Tứ trưởng lão tới nhà họ Cố là phúc của nhà họ Cố chúng tôi, sao có thể gọi là thất lễ chứ? Ha ha, tứ trưởng lão, mời vào!”

Cố Thái Sơ cười lớn, vô cùng kích động và niềm nở.

Cố Tư Tư và Hạ Lâm theo sau Cố Thái Sơ, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Dương Chấn.

Hai cô gái đều thấy rất cảm khái, họ vẫn nhớ rõ cảnh tượng khi gặp Dương Chấn lần đầu trên máy bay, nghĩ tới chuyện trên máy bay, Cố Tư Tư vô cùng xấu hổ.

Khi đó cô ta rất coi thường Dương Chấn, nghĩ Dương Chấn là một tên khố rách áo ôm, không hề liên tưởng Dương Chấn với tứ trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu.

Hạ Lâm cũng rất ngượng, trước đó cô ta còn nhờ Dương Chấn giả làm bạn trai mình.

Nghĩ đến việc Dương Chấn từng giả làm bạn trai cô ta trước đó, mặt cô ta đỏ bừng lên.

Nhát kiếm chém trời của Dương Chấn hôm đó đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng họ, tuy rất nhiều người nói linh hồn Ma Thần trong cơ thể Dương Chấn mới là người thực hiện nhát kiếm đó, nhưng Cố Tư Tư và Hạ Lâm đều cho rằng Dương Chấn đã làm điều này.

Chương 3965

Cố Thái Sơ nhanh chóng dẫn Dương Chấn tới phòng mình.

“Tứ trưởng lão, trước đó tôi không biết thân phận của cậu, còn đuổi cậu khỏi nhà họ Cố, mỗi khi nhớ tới chuyện này, tôi lại lo sợ! Không ngờ cậu lại bỏ qua hiềm khích, còn tới nhà họ Cố, khiến tôi càng áy náy hơn!”

Sau khi ngồi xuống, Cố Thái Sơ áy náy nói rồi tự tay rót một chén Đại Hồng Bào ngon nhất cho Dương Chấn, lão ta bưng chén trà của mình lên, nói với Dương Chấn: “Tứ trưởng lão, tôi dùng trà thay rượu để xin lỗi cậu!”

Cố Thái Sơ nói rồi uống cạn.

Dương Chấn vội đứng dậy, cười nói: “Chủ gia tộc họ Cố nghiêm túc quá! Không có gì phải xin lỗi cả, nếu có thì cũng là tôi xin lỗi ông, hôm đó tôi giấu giếm thân phận, cố tình thăm dò, là tôi không đúng”.

Anh nói rồi cũng bưng chén trà lên, uống cạn.

Nhìn hành động của Dương Chấn, vẻ tán thưởng trong mắt Cố Thái Sơ càng rõ rệt hơn.

Thiên tài như thế có thể tới nhà họ Cố, đúng là phúc của nhà họ Cố.

“Tứ trưởng lão, trước đó đã thất lễ, tôi cũng dùng trà thay rượu để xin lỗi anh!”

Lúc này, Cố Tư Tư cũng bưng một chén trà lên, hơi cúi người với Dương Chấn rồi uống cạn.

Dương Chấn cảm thấy bất đắc dĩ, ngăn cản cũng không hay, đáp lại cũng không ổn, anh chỉ có thể để mặc Cố Tư Tư dùng trà thay rượu để xin lỗi mình.

“Chú, không ngờ chú lại là tứ trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu, đúng là bất ngờ thật”.

Hạ Lâm cười hì hì, chớp mắt nhìn Dương Chấn, như muốn nhìn thấu anh, xem xem có phải Dương Chấn khác với mình, có ba đầu sáu tay hay không, bằng không sao anh lại lợi hại thế?

Cố Thái Sơ nhíu mày, quát: “Hạ Lâm, không được vô lễ với tứ trưởng lão!”

Hạ Lâm vội thu hồi ánh mắt tò mò, nhìn Dương Chấn với vẻ tội nghiệp.

“Được rồi, hai đứa ra ngoài trước đi, để ông nói chuyện với tứ trưởng lão”.

Cố Thái Sơ lập tức đuổi Hạ Lâm và Cố Tư Tư ra ngoài, khi hai cô gái chuẩn bị rời khỏi phòng, Cố Thái Sơ lại nói với Cố Tư Tư: “Tư Tư, bảo bố cháu triệu tập dòng chính của gia tộc để chuẩn bị tiệc cho tứ trưởng lão nhé”.

“Vâng! Thưa ông!”

Cố Tư Tư vội nói.

Sau khi hai cô gái rời đi, Cố Thái Sơ mới nhìn về phía Dương Chấn: “Tứ trưởng lão, cậu bất ngờ tới nhà họ Cố, chắc có chuyện gì cần dặn dò nhỉ?”

Lão ta không tin nhân vật lớn như Dương Chấn lại vô duyên vô cớ tới nhà họ Cố.

Nhưng lão ta nghĩ mãi vẫn không biết nhà họ Cố có thể làm gì cho Dương Chấn.

Dương Chấn mỉm cười, không trả lời mà hỏi: “Hình như tình cảnh của nhà họ Cố bây giờ rất tệ đúng không?”

Cố Thái Sơ lắc đầu với vẻ cay đắng: “Đúng là rất tệ, nhưng không sao, nhà họ Cố đã huy hoàng ở Trung Châu mấy chục năm, tuy vẫn kém các gia tộc đỉnh cao nhưng vẫn thuộc tốp đầu Trung Châu”.

“Giờ cũng tới lúc rút khỏi vị trí gia tộc quyền thế hạng hai rồi, thế cũng tốt, thế lực nhòm ngó nhà họ Cố sẽ ít đi, nhà họ Cố cũng được yên ổn một thời gian”.

Nghe có vẻ như Cố Thái Sơ đã chấp nhận chuyện nhà họ Cố lụn bại, nhưng Dương Chấn có thể nhận thấy sự không cam lòng và bất đắc dĩ từ giọng điệu của đối phương.

Cố Thái Sơ là chủ gia tộc họ Cố, sao lại không muốn đưa nhà họ Cố lên tầm cao mới chứ?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3966


Chương 3966

Nhưng có quá nhiều thế lực nhòm ngó nhà họ Cố, trước đó, vì nhà họ Cố đắc tội với gia tộc Cổ Võ họ Trần, các thế lực này đã chớp thời cơ để ngang nhiên đối phó với nhà họ Cố.

Nhà họ Cố có thể ứng phó với một, hai thế lực, nhưng không thể chống lại bốn, năm gia tộc quyền thế.

“Cố Thái Sơ!”

Đúng lúc này, tiếng quát tức giận vang vọng trên bầu trời nhà họ Cố.

Cố Thái Sơ lập tức biến sắc, siết chặt nắm tay, cắn răng: “Đám khốn kiếp này đúng là khinh người quá đáng!”

Lão ta nói rồi áy náy nhìn Dương Chấn: “Tứ trưởng lão, cậu cứ ngồi nghỉ ở đây một lát, tôi ra ngoài xử lý mấy tên khốn kiếp kia”.

Dương Chấn khẽ gật đầu, cũng không định ra mặt, bưng chén trà lên thưởng thức.

Cố Thái Sơ cũng không để bụng, quay người rời đi.

Khi đi ra ngoài, lão ta đã thấy cao thủ nhà họ Cố đứng đấy, đang tức giận nhìn chằm chằm vào đám người phía đối diện.

Vì nhà họ Cố lụn bại nên không còn nhiều cao thủ, đối phương lại cử hơn trăm người tới, trong đó có cả cao thủ Thiên Cảnh.

Còn bên nhà họ Cố thì không có cao thủ Thiên Cảnh nào, người mạnh nhất mới đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, hơn nữa chỉ có một người.

“Các người định làm gì?”

Cố Thái Sơ bước lên trước, tức giận nhìn đám khách không mời này, hỏi.

Lão già dẫn đầu nói: “Cố Thái Sơ, ba gia tộc chúng tôi tới đây chỉ vì một mục đích, đó là yêu cầu nhà họ Cố rời khỏi Trung Châu!”

Cố Thái Sơ tức giận nói: “Thái Đức Hải, các người quá đáng rồi đấy? Nền tảng của nhà họ Cố ở Trung Châu, các người có tư cách gì để bắt chúng tôi rời khỏi Trung Châu?”

“Ha ha!”

Lúc này, một lão già khác mặc đồ truyền thống cười khẩy, nói: “Cố Thái Sơ, chúng tôi đã bảo nhà họ Cố rời khỏi Trung Châu thì các người nhất định phải đi! Ông hỏi chúng tôi dựa vào đâu à, vậy tôi sẽ nói cho ông biết, nếu ba gia tộc chúng tôi hợp sức thì có thể dễ dàng tiêu diệt nhà họ Cố!”

Lão già còn lại cũng lên tiếng: “Cố Thái Sơ, giờ nhà họ Cố không còn là nhà họ Cố trong quá khứ nữa, ông không được chọn nữa rồi, hoặc ông dẫn nhà họ Cố rời khỏi Trung Châu, hoặc ba gia tộc chúng tôi sẽ hợp sức để khiến nhà họ Cố hoàn toàn biến mất khỏi Trung Châu!”

Không ngờ chủ của ba gia tộc lớn lại đích thân tới đây, định hợp sức để tiêu diệt nhà họ Cố.

Cố Thái Sơ tức run người, lão ta nghiến răng nghiến lợi: “Thực lực của nhà họ Cố giảm mạnh, không làm gì được các người, các người muốn nắm quyền thì cứ việc! Tại sao vẫn phải đuổi giết tới cùng như thế?”

“Các người làm thế, không sợ hội trưởng lão trách tội à?”

Nghe thấy Cố Thái Sơ nói thế, chủ của ba gia tộc lập tức im lặng.

Khi nhắc tới hội trưởng lão, họ nghĩ ngay tới một thanh niên, mười ngày trước, Dương Chấn đã chém trời bằng một nhát kiếm, khiến thiên kiếp biến mất, thậm chí còn gây ra vòng xoáy năng lượng ở kết giới.

Cảnh tượng này đã in sâu trong đầu họ.

Nhưng nét mặt ba người nhanh chóng bình thường lại, Thái Đức Hải cười khẩy, nói: “Cố Thái Sơ, ông đừng hòng dọa chúng tôi bằng hội trưởng lão, hôm nay chúng tôi tới đây để tốt bụng khuyên nhà họ Cố mà thôi, còn có rời khỏi Trung Châu không thì do các người quyết định”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3967


Chương 3967

“Chúng tôi cho các người ba ngày, nếu nhà họ Cố vẫn không rời khỏi Trung Châu thì đừng trách ba nhà chúng tôi không khách sáo”.

“Đương nhiên, ông cứ yên tâm, chúng tôi không giết chóc đâu, mà chỉ tấn công việc kinh doanh của nhà họ Cố, khi đó, nhà họ Cố có chịu nổi sự tấn công từ ba gia tộc không thì phải xem năng lực của nhà họ Cố rồi”.

Nghe thấy thế, Cố Thái Sơ tức run người, ho khan dữ dội.

“Ông!”

“Ông ngoại!”

Cố Tư Tư và Hạ Lâm thấy thế, lập tức cuống lên.

Những người khác của nhà họ Cố cũng vô cùng bối rối, có thể nói sự hiện diện của Cố Thái Sơ sẽ giúp cả nhà họ Cố yên tâm, nếu lão ta gặp chuyện, ba gia tộc kia chưa cần ra tay, nhà họ Cố đã lụn bại rồi.

“Chủ gia tộc!”

Người nhà họ Cố thi nhau gọi.

Cố Thái Sơ ho dữ dội mấy tiếng, sắc mặt tái nhợt, người cũng hơi còng xuống, như vừa già đi mấy tuổi.

“Các người đừng khinh người quá đáng!”

Cố Thái Sơ tức giận nói: “Muốn nhà họ Cố rời khỏi Trung Châu à, không đời nào đâu! Tôi cũng khuyên các người, lạc đà gầy vẫn hơn ngựa, nếu các người định tấn công sản nghiệp của nhà họ Cố, cho dù tôi phải đánh đổi bằng cả nhà họ Cố thì cũng sẽ bắt ba gia tộc các người trả giá nặng nề! Nếu không tin thì cứ thử xem!”

Tuy trông Cố Thái Sơ rất suy yếu nhưng khí thế vẫn rất mạnh, đó là khí thế của người nắm quyền, khiến trong mắt chủ của ba gia tộc xuất hiện vẻ sợ hãi.

Dù sao nhà họ Cố cũng rất gần với các gia tộc đứng đầu, chỉ cần tiến thêm bước nữa là sẽ đứng trên đỉnh Trung Châu, do đó có thể thấy thực lực của nhà họ Cố mạnh đến mức nào.

Tuy ba gia tộc kia cũng là gia tộc lớn ở Trung Châu, nhưng vẫn kém xa nhà họ Cố, đó cũng là lý do khiến họ phải hợp sức để đối phó với nhà họ Cố.

Nếu Cố Thái Sơ đánh đổi bằng cả nhà họ Cố để khai chiến với họ, đương nhiên nhà họ Cố sẽ biến mất, nhưng tương ứng với điều đó, thực lực của ba gia tộc cũng sẽ giảm mạnh, thậm chí bị gia tộc khác ở Trung Châu thế chỗ.

Ở Trung Châu không thiếu gia tộc lớn, các gia tộc có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.

Một chủ gia tộc bên cạnh Thái Đức Hải híp mắt, nhìn chằm chằm vào Cố Thái Sơ: “Tức là chủ gia tộc họ Cố định đối đầu với chúng tôi đến cùng à?”

Cố Thái Sơ lạnh lùng nhìn đối phương: “Vương Lâm, các người không cần nói nhảm nữa! Hôm nay tôi đã thể hiện rõ thái độ rồi, nếu các người muốn leo lên cao hơn, nhà họ Cố sẽ không can thiệp, giờ nhà họ Cố bị ảnh hưởng nặng nề, chỉ cần giữ được nền tảng là đủ rồi”.

“Nhưng nếu các người định ép chúng tôi rời khỏi Trung Châu, chúng tôi đành liều mạng!”

Lão ta nói rồi nhìn về phía chủ gia tộc cuối cùng, lạnh lùng nói: “Đỗ Kim Kiêu, tính ra nhà họ Đỗ được như ngày hôm nay là nhờ sự giúp đỡ của nhà họ Cố, các người không báo đáp cũng thôi, giờ còn hợp sức với hai nhà kia để gây áp lực cho nhà họ Cố! Hay cho kiểu lấy oán trả ơn này!”

Nghe thấy thế, Đỗ Kim Kiêu nhíu mày, trong mắt xuất hiện vẻ áy náy, nhưng sự áy náy đó nhanh chóng biến mất.

Lão ta thản nhiên nhìn Cố Thái Sơ: “Chủ gia tộc họ Cố, tôi thừa nhận nhà họ Đỗ được như bây giờ, không thể thiếu sự dìu dắt năm đó của nhà họ Cố, tôi cũng rất biết ơn sự giúp đỡ của nhà họ Cố”.

“Nhưng chẳng phải năm đó nhà họ Cố giúp nhà họ Đỗ để nhận được nhiều sự ủng hộ hơn trong cuộc cạnh tranh giữa các gia tộc quyền thế ư? Nói trắng ra, hai nhà chỉ lợi dụng nhau mà thôi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3968


Chương 3968

“Nhưng ông cứ yên tâm, nhà họ Đỗ sẽ không ép nhà họ Cố tới cùng đâu, chỉ cần nhà họ Cố rời khỏi Trung Châu, tôi sẽ thu mua sản nghiệp của nhà họ Cố theo giá thị trường”.

“Chỉ cần có tài chính hùng hậu, nhà họ Cố vẫn có thể nhanh chóng trở thành gia tộc hàng đầu sau khi chuyển tới nơi khác”.

Cố Thái Sơ không hề che giấu sự khinh thường của mình với Đỗ Kim Kiêu, lão ta cười khẩy: “Tôi từng thấy người không biết xấu hổ rồi, nhưng chưa gặp ai trơ trẽn như ông”.

“Nhà họ Cố hỗ trợ nhà họ Đỗ rất nhiều, nhưng đã bao giờ đòi lợi ích gì từ nhà họ Đỗ chưa? Năm đó, tôi đồng ý giúp nhà họ Đỗ vì nghĩ ông là người có tình nghĩa, đáng để kết giao, không ngờ ông lại nghĩ tôi muốn lấy được lợi ích lớn hơn từ nhà họ Đỗ”.

“Đủ rồi, không cần nói nhảm nữa, tôi đã nói rõ những gì nên nói rồi, nhà họ Cố sẽ liều mạng với ba gia tộc các người, hoặc các người cút đi, từ nay về sau không được ra tay với nhà họ Cố nữa, bằng không, nhà họ Cố sẽ liều tới cùng để khiến các người bị thiệt hại nặng nề”.

Lão ta nói rồi khoát tay, quát: “Tiễn khách!”

Trước hơn trăm cao thủ mà ba gia tộc dẫn tới, trong mắt Cố Thái Sơ không hề có vẻ e ngại.

Khí thế của lão ta đã lan sang người nhà họ Cố, ai cũng đứng thẳng, giận dữ nhìn người của ba gia tộc lớn.

Chủ của ba gia tộc nhìn nhau, đều nhận thấy vẻ kiên định trong mắt đối phương.

Trong mắt Thái Đức Hải lóe lên ánh sáng sắc bén, lão ta híp mắt nhìn chằm chằm vào Cố Thái Sơ: “Nếu chúng tôi đã tới, làm gì có chuyện quay về tay không?”

“Dù sao chủ gia tộc họ Cố cũng quyết định trở mặt rồi, nếu chúng tôi không bắt nhà họ Cố trả giá thì cũng không hợp lý lắm”.

Thái Đức Hải nói rồi khoát tay: “Cao thủ nhà họ Thái nghe lệnh, giết hết cao thủ nhà họ Cố cho tôi!”

Sau khi Thái Đức Hải dứt lời, Vương Lâm và Đỗ Kim Kiêu cũng đưa ra mệnh lệnh tương tự.

Vào lúc này, người nhà họ Cố đều biến sắc.

Vì nhà họ Cố không ngừng lụn bại nên phần lớn cao thủ đã rời khỏi nhà họ Cố, những người còn lại đều là các cao thủ trung thành.

Nhà họ Cố không thể đánh lại hơn trăm cao thủ mà ba gia tộc kia dẫn đến!

Cố Thái Sơ lập tức giận dữ: “Các người dám à!”

“Giết!”

Ba người Thái Đức Hải ra lệnh, cao thủ của ba gia tộc lập tức xông tới chỗ cao thủ nhà họ Cố.

Cao thủ nhà họ Cố đều có vẻ sợ hãi, tuy họ trung thành với nhà họ Cố nhưng cũng sợ chết mà!

Họ không thể ngăn cản nhiều cao thủ như thế!

Đúng lúc người của ba gia tộc sắp xông tới, khí thế khủng khiếp bỗng phóng lên trời.

“Ầm!”

Ngay sau đó, một tiếng động rất lớn vang lên, khí thế đáng sợ ập tới chỗ cao thủ của ba gia tộc.

Trước ánh mắt khiếp sợ của người nhà họ Cố, hơn trăm cao thủ của ba gia tộc như bị thương nặng, đều hộc máu, bay ra sau.

Không phải một hai người, mà tất cả cao thủ của ba gia tộc đều bị thương nặng.

Một thanh kiếm đang cắm trên bãi đất trống giữa hai bên, thân kiếm hơi rung lên, kiếm ý đáng sợ bùng nổ từ trong kiếm.

Nhìn thấy thanh kiếm màu vàng cắm giữa hai bên này, mọi người đều sững sờ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3969


Chương 3969

Nhất là người của ba gia tộc, khi thấy thanh kiếm này, họ đều run rẩy.

“Thiên Tử Kiếm! Là Thiên Tử Kiếm!”

“Chẳng lẽ tứ trưởng lão đang ở nhà họ Cố à?”

“Chẳng phải tứ trưởng lão đã rời khỏi Trung Châu rồi ư? Tại sao kiếm của cậu ta lại xuất hiện ở đây chứ?”



Người của ba gia tộc kinh hãi hô lên.

Thiên Tử Kiếm vừa xuất hiện đã đánh bay hơn trăm cao thủ của ba gia tộc, bởi vậy có thể thấy thực lực của Dương Chấn đáng sợ tới mức nào.

Người của ba gia tộc đều biết Dương Chấn đã nương tay, chỉ dùng kiếm thế để đánh bay họ, nếu Dương Chấn dốc toàn lực, chỉ với khí thế khi chém trời của anh mười ngày trước, có lẽ anh đã giết hết cao thủ của ba gia tộc chỉ trong một đòn.

Khi thấy thanh kiếm màu vàng này, Cố Thái Sơ có vẻ cảm khái.

Đây chính là thế giới mới sau khi kết giới tan vỡ ư?

Cao thủ đỉnh cao không cần xuất hiện, chỉ cần dùng vũ khí là đã có thể uy h**p tất cả mọi người.

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng truyền ra từ phòng Cố Thái Sơ: “Chủ của ba gia tộc ở lại, những người khác, cút!”

Nghe thấy thế, cả đám người như được ân xá, vội vã rời đi, chỉ sợ chần chừ là sẽ bị Dương Chấn giết.

Chỉ còn ba người Thái Đức Hải, Vương Lâm và Đỗ Kim Kiêu.

“Tứ trưởng lão, rất xin lỗi, chúng tôi không biết cậu đang ở nhà họ Cố, bằng không, có cho chúng tôi mười lá gan, chúng tôi cũng không dám đến nhà họ Cố đâu, xin tứ trưởng lão rộng lượng, thả chúng tôi rời đi”.

“Tứ trưởng lão, chúng tôi cam đoan sau này sẽ không nhắm vào nhà họ Cố nữa”.

“Đúng thế đúng thế, sau này ba gia tộc chúng tôi sẽ nghe lệnh nhà họ Cố”.

Ba người Thái Đức Hải nhìn nhau rồi lập tức cầu xin, ai cũng rất sợ hãi.

“Quỳ xuống!”

Dương Chấn bỗng quát.

“Bịch!”

Chân ba người mềm nhũn, quỳ luôn xuống đất.

Giờ họ có ngu cũng đoán được Dương Chấn có quan hệ không tệ với nhà họ Cố, bằng không, sao anh lại xuất hiện ở nhà họ Cố đây?

Dương Chấn hỏi: “Ai bảo các người nhắm vào nhà họ Cố?”

Chủ của ba gia tộc biến sắc, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin, hình như không ngờ Dương Chấn lại đoán được họ bị người ta sai khiến.

“Tứ trưởng lão, không có ai sai khiến chúng tôi nhắm vào nhà họ Cố cả, chúng tôi muốn thay thế nhà họ Cố nên mới hợp sức đối phó nhà họ Cố”.

Sau khi nhìn nhau, Thái Đức Hải lên tiếng trước.

Vương Lâm cũng vội gật đầu: “Đúng thế, chúng tôi nhòm ngó địa vị của nhà họ Cố nên mới dẫn người tới nhà họ Cố”.

Đỗ Kim Kiêu nói: “Tứ trưởng lão, chúng tôi chỉ muốn thay thế nhà họ Cố chứ không làm chuyện gì vi phạm quy định mới cả, hồi nãy chúng tôi chỉ dọa nhà họ Cố chứ không định ra tay với người nhà họ Cố đâu”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3970


Chương 3970

Nhìn chủ của ba gia tộc luống cuống giải thích, sự lạnh lùng trong mắt Dương Chấn càng rõ rệt hơn.

Sao anh lại không nhận ra ba người này đang giấu giếm chân tướng chứ.

Anh không đáp lời ba người, chỉ đứng đó, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào họ.

Từng giây trôi đi, anh vẫn không nói gì, khiến chủ của ba gia tộc đang quỳ cảm thấy rất áp lực.

Cho dù bây giờ Dương Chấn đánh họ, chỉ cần không giết, họ cũng có thể chấp nhận.

Nhưng Dương Chấn lại im lặng, khiến họ cảm nhận được áp lực nặng nề.

Ba người cúi đầu, thậm chí không dám ngẩng lên nhìn Dương Chấn, người run lẩy bẩy.

Sau khi im lặng ba phút, Dương Chấn hỏi lại: “Tôi cho các người cơ hội cuối cùng, nói cho tôi biết, ai đã bảo các người nhắm vào nhà họ Cố?”

Giọng điệu anh đã ôn hòa hơn rất nhiều, như đang hỏi một chuyện nhỏ không đáng kể.

Nhưng câu hỏi này lại như lời phán quyết cuối cùng đối với chủ của ba gia tộc, nếu câu trả lời của họ khiến Dương Chấn không hài lòng, họ sẽ chết rất thê thảm.

“Tứ trưởng lão, tôi sẽ nói cho cậu biết, nhưng cậu có thể cho tôi một con đường sống không?”

Lúc này, Đỗ Kim Kiêu bỗng ngẩng đầu lên, hỏi.

“Ầm!”

Một tiếng động thanh thúy vang lên, trước ánh mắt hoảng sợ của mọi người, giữa lông mày Đỗ Kim Kiêu xuất hiện một lỗ máu.

Đỗ Kim Kiêu mở trừng mắt, gục xuống đất, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.

Thái Đức Hải và Vương Lâm đang quỳ cạnh lão ta đều mở to mắt, có vẻ không dám tin, người run bần bật.

Đỗ Kim Kiêu vừa đối phó nhà họ Cố với họ đã chết rồi!

Thậm chí họ còn không biết Đỗ Kim Kiêu đã chết thế nào.

Chẳng lẽ là do Dương Chấn ư?

Chỉ vì Đỗ Kim Kiêu hỏi Dương Chấn xem có thể cho lão ta đường sống không à?

Dương Chấn còn không buồn lãng phí nước bọt, ra tay giết lão ta ngay hả?

Không riêng gì Vương Lâm và Thái Đức Hải, người nhà họ Cố cũng vô cùng kinh hãi, tuy Dương Chấn là tứ trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu nhưng cũng không thể tùy ý giết người cơ mà?

Đúng lúc này, Dương Chấn nói: “Các người có biết Thiên Tử Kiếm trong tay tôi có ý nghĩa gì không?”

Nghe thấy anh nói thế, Thái Đức Hải và Vương Lâm bỗng nhớ ra điều gì đó, lập tức sợ hãi.

Thiên Tử Kiếm có thể chém hôn quân, chém bề tôi phản bội!

Hay nói cách khác, Dương Chấn đang nắm giữ Thiên Tử Kiếm có tư cách giết họ.

Cho dù Dương Chấn là người luyện võ, nếu anh muốn giết người bình thường không có bất cứ nền tảng võ đạo gì thì vẫn có tư cách chém trước báo cáo sau.

Huống hồ ba gia tộc đã ra tay với nhà họ Cố, tức là đã vi phạm quy định mới rồi.

“Keng!”

Dương Chấn bỗng cắm Thiên Tử Kiếm xuống đất, thân kiếm reo vang.

Anh nhìn về phía Thái Đức Hải và Vương Lâm.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3971


Chương 3971

Người họ mềm nhũn, ở chỗ họ quỳ xuất hiện một vũng nước.

Không ngờ chủ của hai gia tộc lớn ở Trung Châu lại sợ tới mức tiểu ra quần.

“Tôi nói! Tôi nói hết!”

Vương Lâm sợ hãi nói: “Là Hà Hồng Viễn – người giàu nhất Trung Châu! Ông ta đã hứa với chúng tôi, chỉ cần tiêu diệt nhà họ Cố, chúng tôi sẽ được thay thế nhà họ Cố, trở thành gia tộc hàng đầu mới ở Trung Châu”.

Thái Đức Hải cũng vội nói: “Đúng thế đúng thế, đều do lão già Hà Hồng Viễn, dù sao ông ta cũng là người giàu nhất Trung Châu, chúng tôi không dám đắc tội ông ta nên chỉ có thể làm theo lời ông ta nói!”

“Tứ trưởng lão, đây thực sự không phải ý muốn của chúng tôi! Xin tứ trưởng lão cho chúng tôi con đường sống, sau này chúng tôi không dám nữa!”

“Tứ trưởng lão, chúng tôi biết sai rồi, nhà họ Vương xin trở thành gia tộc phụ thuộc vào nhà họ Cố, chỉ xin tứ trưởng lão cho chúng tôi một con đường sống, bỏ qua cho nhà họ Vương”.

Hai người vừa cầu xin vừa dập mạnh đầu xuống đất.

Cố Thái Sơ vô cùng ngạc nhiên, hình như không ngờ người thực sự muốn đối phó với người nhà họ Cố lại là Hà Hồng Viễn.

Cố Thái Sơ cắn răng: “Nhà họ Cố không có ân oán gì với nhà họ Hà, tại sao Hà Hồng Viễn lại muốn đối phó với chúng tôi?”

Vương Lâm vội nói: “Chủ gia tộc họ Cố, chúng tôi không biết gì hết, chúng tôi chỉ làm theo lời dặn của Hà Hồng Viễn thôi!”

Thái Đức Hải cũng nói: “Đúng thế, chính Hà Hồng Viễn đã bảo chúng tôi đối phó nhà họ Cố, bằng không, ba gia tộc chúng tôi đâu dám vi phạm quy định mới, gây chuyện với nhà họ Cố chứ?”

“Hà Hồng Viễn bảo chúng tôi rằng tứ trưởng lão đã rời khỏi Trung Châu, còn nói nếu không có tứ trưởng lão, mọi chuyện vẫn do các gia tộc hàng đầu Trung Châu quyết định”.

Dương Chấn nhíu mày, việc Hà Hồng Viễn đối phó nhà họ Cố có vẻ hơi khác thường, anh cứ cảm thấy chuyện này không ổn lắm.

Vương Lâm nói thêm: “Tứ trưởng lão, chúng tôi đã nói hết những gì mà mình biết cho cậu rồi, xin cậu nương tay, thả chúng tôi đi”.

Thái Đức Hải cũng nhìn về phía Dương Chấn với vẻ mong chờ, giờ sống chết của họ là do Dương Chấn quyết định.

Dương Chấn không quan tâm tới hai người mà nhíu mày, một lúc lâu sau, anh mới nhìn Cố Thái Sơ bên cạnh, hỏi: “Nhà họ Hà có ân oán với nhà họ Cố à?”

Cố Thái Sơ lắc đầu, nói với vẻ mặt u ám: “Trừ lúc qua lại khi làm ăn, chúng tôi và nhà họ Hà không còn quan hệ gì khác, càng không thể có ân oán được”.

Dương Chấn nói: “Nếu vậy, sao nhà họ Hà lại nhắm vào nhà họ Cố?”

Anh nói rồi nhìn về phía Thái Đức Hải và Vương Lâm.

Hai người lập tức biến sắc, Vương Lâm nói ngay: “Tứ trưởng lão, chúng tôi không biết gì thật, cậu cũng biết đấy, nhà họ Vương và nhà họ Thái chỉ là gia tộc thượng lưu ở Trung Châu thôi, không khác gì rác rưởi trước mặt gia tộc đỉnh cao như nhà họ Hà”.

“Một câu của nhà họ Hà có thể khiến gia tộc chúng tôi trở thành gia tộc hạng bét, nhà họ Hà sẽ không giải thích quá nhiều khi bảo chúng tôi làm gì, chỉ ra lệnh, hơn nữa người ra lệnh cho chúng tôi còn không phải chủ gia tộc họ Hà”.

Nghe thấy Vương Lâm nói thế, Dương Chấn như nắm bắt được thông tin quan trọng nào đó, anh hỏi thêm: “Ý ông là, người bảo các người nhắm vào nhà họ Cố không phải Hà Hồng Viễn, mà là người khác của nhà họ Hà à?”

Thái Đức Hải gật đầu: “Là con trai trưởng của Hà Hồng Viễn – Hà Chí!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3972


Chương 3972

Vương Lâm c*̃ng nói: “Đúng thế đúng thế, chính là Hà Chí! Những năm gần đây, Hà Hồng Viễn đã dần giao công việc trong gia tộc cho Hà Chí, rất nhiều người cũng nịnh bợ nhà họ Hà qua Hà Chí”.

“Chúng tôi còn không có tư cách gặp Hà Hồng Viễn, cũng phải thận trọng khi đối mặt với Hà Chí, chỉ sợ đắc tội chủ gia tộc họ Hà tương lai này”.

Nghe thấy hai người nói thế, Cố Thái Sơ như đang suy nghĩ điều gì đó, cũng khẽ gật đầu: “Họ nói không sai, những năm gần đây, Hà Hồng Viễn đã ngầm bồi dưỡng Hà Chí như người thừa kế, giao rất nhiều chuyện của nhà họ Hà cho Hà Chí xử lý”.

“Nhưng tôi vẫn không hiểu, nhà họ Cố không đắc tội Hà Chí, cũng chưa từng theo phe nào trong cuộc tranh giành quyền lực ở nhà họ Hà, sao Hà Chí lại muốn nhắm vào nhà họ Cố? Hơn nữa còn muốn tiêu diệt nhà họ Cố”.

Đúng lúc này, Cố Tư Tư chợt nói: “Có phải vì nhà họ Hà biết mình đã đắc tội tứ trưởng lão, sức ảnh hưởng của nhà họ Hà ở Trung Châu sẽ giảm mạnh, còn nhà họ Cố lại là gia tộc duy nhất rất gần với gia tộc đỉnh cao, một khi nhà họ Hà lụn bại, nhà họ Cố sẽ là gia tộc có thực lực trở thành gia tộc đỉnh cao nhất không nhỉ?”

Nghe thấy thế, mọi người nhìn về phía Cố Tư Tư.

Cố Tư Tư hơi căng thẳng, vội nói: “Tôi chỉ đoán thế, chứ không chắc chắn được”.

Cố Thái Sơ không đáp lời Cố Tư Tư mà nhìn về phía Dương Chấn.

Dương Chấn khẽ gật đầu.

Rõ ràng họ cũng nghĩ đến khả năng đó.

Đúng như Cố Tư Tư nói, nhà họ Hà đã đắc tội với Dương Chấn, chắc chắn sẽ lụn bại, còn nhà họ Cố lại là gia tộc duy nhất rất gần với gia tộc đỉnh cao, rất có thể sẽ thay thế nhà họ Hà, trở thành gia tộc hàng đầu mới ở Trung Châu.

“Tứ trưởng lão, chúng tôi đi được chưa ạ?”

Vương Lâm bỗng dè dặt hỏi, Thái Đức Hải cũng nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, sợ Dương Chấn bất ngờ ra tay với họ.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Cút!”

“Cảm ơn tứ trưởng lão, chúng tôi cút ngay đây!”

Hai người lập tức mừng rỡ, vội rời đi.

Thấy Vương Lâm và Thái Đức Hải rời đi, Cố Tư Tư lập tức cuống lên, nói: “Tứ trưởng lão, họ suýt cho người tiêu diệt nhà họ Cố, cứ thả họ đi như thế à?”

“Im miệng!”

Dương Chấn chưa nói gì, Cố Thái Sơ đã quát Cố Tư Tư rồi nói: “Nhà họ Vương và nhà họ Thái không thể gây nên sóng gió gì, hôm nay tứ trưởng lão đã ra mặt, sau này có cho họ một trăm lá gan thì họ cũng không dám ra tay với nhà họ Cố nữa”.

Bị Cố Thái Sơ mắng, mắt Cố Tư Tư đỏ hoe, vô cùng ấm ức.

Hạ Lâm không nói gì, nhưng lại chớp đôi mắt to tròn, nhìn Dương Chấn, không biết đang nghĩ gì.

Cố Thái Sơ chợt nói: “Các cháu vào trong đi!”

“Vâng!”

Hạ Lâm và Cố Tư Tư quay người rời đi.

Sau khi hai cô gái rời đi, Cố Thái Sơ mới nhìn Dương Chấn, áy náy nói: “Tứ trưởng lão, gây thêm phiền phức cho cậu rồi!”

Dương Chấn lắc đầu, nói: “Nếu không có gì bất ngờ, nhà họ Hà ra tay với nhà họ Cố vì lo nhà họ Cố sẽ thay thế nhà họ Hà, giờ chủ gia tộc họ Cố có dự định gì không?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3973


Chương 3973

Cố Thái Sơ cười khổ, lắc đầu: “Giờ nhà họ Cố còn không tự bảo vệ nổi mình, nếu tứ trưởng lão không ra mặt, có lẽ máu đã chảy thành sông ở nhà họ Cố”.

“Dù sao lạc đà gầy vẫn hơn ngựa, cho dù nhà họ Cố biết nhà họ Hà định tiêu diệt nhà họ Cố thì cũng không làm gì được, chỉ có thể nén giận thôi”.

“Nhưng không sao, mọi chuyện vẫn trong phạm vi chịu đựng của nhà họ Cố, chỉ cần nhà họ Cố giữ được nền tảng ở Trung Châu, cho dù trở thành gia tộc bình thường, tôi cũng chấp nhận!”

Tuy lão ta nói sẽ chấp nhận nhưng giọng điệu lại có vẻ không cam lòng và bất đắc dĩ.

Dương Chấn mỉm cười, chợt hỏi: “Nhà họ Cố muốn tiến thêm một bước không?”

Cố Thái Sơ thoáng sửng sốt, ngờ vực nói: “Tứ trưởng lão, ý cậu là?”

Dương Chấn không nói gì, lấy một lọ sứ trắng lớn bằng nắm tay trong nhẫn chứa đồ ra, đưa cho Cố Thái Sơ.

Cố Thái Sơ nhận lấy lọ sứ với vẻ khó hiểu, mở nắp ra trước sự ra hiệu của Dương Chấn.

Nắp lọ vừa được mở ra, mùi thuốc nồng đậm đã bay ra ngoài.

Cố Thái Sơ cũng là người luyện võ, khi ngửi được mùi thuốc đó, lão ta cảm thấy vô cùng thoải mái, máu trong người như sôi trào.

“Đây là… đan dược à?”

Cố Thái Sơ vội đóng nắp lọ lại, kinh hãi hỏi.

Lão ta biết Dương Chấn biết luyện đan, cũng từng thấy đan dược, nhưng với thực lực của nhà họ Cố thì cũng chỉ đạt được ba viên đan dược từ cao thủ của thế gia Cổ Võ với giá trên trời.

Nhưng bây giờ, trong chiếc lọ lớn chừng nắm tay này lại đầy ắp đan dược, có khoảng hai mươi viên.

Quan trọng là đan dược này thơm hơn hẳn đan dược mà lão ta đã trả giá cao để mua trước đó.

Hay nói cách khác, đan dược trong lọ cao cấp hơn đan dược mà lão ta từng mua nhiều.

Ba viên đan dược lần trước đã ngốn mấy tỷ của lão ta.

Ở đây có hai mươi viên đan dược cao cấp hơn, tức là giá trị sẽ vượt qua chục tỷ à?

Thậm chí là mấy chục tỷ!

Cố Thái Sơ càng nghĩ càng khiếp sợ.

Một lúc lâu sau, Cố Thái Sơ mới bình tĩnh lại, nói: “Tứ trưởng lão, ý cậu là gì?”

Dương Chấn cười nói: “Đan dược trong lọ đều là đan dược nhị phẩm cấp thấp, có mười tám viên! Trừ mười tám viên đan dược nhị phẩm này ra, tôi vẫn còn đan dược cấp bậc khác, từ nhất phẩm cấp thấp đến nhị phẩm cấp cao, tổng cộng hơn trăm viên”.

“Đây chỉ là số đan dược mà tôi luyện chế trong ba ngày, chỉ cần cho tôi đủ dược liệu và thời gian, tôi có thể luyện chế nhiều đan dược hơn nữa”.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Cố Thái Sơ vô cùng kinh ngạc và hâm mộ.

Khó trách người của Hạ Giới giới Cổ Võ đều nói luyện đan sư giàu nhất, quả nhiên là thế.

Chỉ tốn ba ngày để luyện chế hơn trăm viên đan dược trị giá mấy chục tỷ, nếu cho anh thêm thời gian, chẳng phải Dương Chấn sẽ trở nên rất giàu có à?

Dương Chấn cười hỏi: “Chủ gia tộc họ Cố, ông nghĩ số đan dược này trị giá bao nhiêu?”

Cố Thái Sơ nghiêm nghị nói: “Giờ trên thị trường, đan dược nhất phẩm trị giá từ một trăm đến ba trăm triệu, đan dược nhị phẩm trị giá từ ba trăm triệu tới một tỷ, còn đan dược tam phẩm thì không bán cho bên ngoài”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3974


Chương 3974

“Với số đan dược trong tay tứ trưởng lão, nếu đưa lên thị trường, có lẽ ít nhất cũng bán được năm mươi tỷ! Đương nhiên vẫn chưa tính đan dược tam phẩm, nếu tứ trưởng lão có năm viên đan dược tam phẩm, giá trị của số đan dược trong tay cậu sẽ vượt qua trăm tỷ!”

Dương Chấn mỉm cười: “Đúng là tôi có đan dược tam phẩm cấp thấp, hơn nữa có mười viên chứ không phải năm viên. Nếu tôi nói số đan dược này chỉ tốn hơn một triệu tiền dược liệu, ông có tin không?”

Vào lúc này, Cố Thái Sơ đã hoàn toàn sững sờ, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin.

Không ngờ đan dược trị giá hơn trăm tỷ lại được luyện chế bằng dược liệu trị giá hơn một triệu.

Nhưng chuyện khiến lão ta khiếp sợ hơn còn ở phía sau.

Dương Chấn nhìn Cố Thái Sơ đang sửng sốt, nói: “Tôi định chọn một gia tộc làm đại lý ở Trung Châu để tiêu thụ đan dược mà tôi đích thân luyện chế cho tập đoàn Nhạn Chấn”.

“Chẳng biết chủ gia tộc họ Cố có hứng thú với vị trí đại lý này không nhỉ?”

Nghe thấy thế, Cố Thái Sơ đứng đờ ra, người lão ta run lẩy bẩy vì kích động.

Dương Chấn vừa tiện tay lấy ra đan dược trị giá hơn trăm tỷ, hơn nữa anh chỉ mất ba ngày để luyện chế.

Giờ anh lại hỏi lão ta có thấy hứng thú với vị trí đại lý không.

Cố Thái Sơ vội gật đầu, kích động nói: “Tôi đồng ý! Nhà họ Cố rất sẵn lòng!”

Dương Chấn cười: “Tốt lắm! Vậy từ hôm nay trở đi, nhà họ Cố sẽ là đại lý đan dược duy nhất của tập đoàn Nhạn Chấn ở Trung Châu, tôi sẽ bảo người của tập đoàn Nhạn Chấn liên hệ với ông”.

Cố Thái Sơ vô cùng kích động, mắt cũng rơm rớm nước mắt.

Mấy hôm gần đây, các gia tộc đều nhắm vào nhà họ Cố, thậm chí hôm nay, ba gia tộc ở Trung Châu còn dẫn hơn trăm cao thủ tới để tiêu diệt nhà họ Cố.

Lão ta vốn đã sẵn sàng để liều mạng với ba gia tộc rồi, không ngờ Dương Chấn lại ném kiếm ra, đẩy lùi hơn trăm cao thủ.

Giờ anh còn cho nhà họ Cố làm đại lý đan dược duy nhất của tập đoàn Nhạn Chấn ở Trung Châu.

Dương Chấn có thể tiện tay lấy ra đan dược trị giá trăm tỷ, sau khi nhà họ Cố trở thành đại lý đan dược, không cần nghĩ cũng biết nhà họ Cố sẽ phát triển mạnh đến mức nào.

“Sau khi trở thành đại lý, địa vị của nhà họ Cố ở Trung Châu sẽ tăng vọt, chắc không lâu nữa, nhà họ Cố sẽ trở thành gia tộc số một ở Trung Châu!”

Dương Chấn nhìn Cố Thái Sơ, nghiêm nghị nói: “Nhưng ông phải nghĩ kỹ, mấy gia tộc hàng đầu Trung Châu sẽ không để nhà họ Cố vươn lên dễ dàng”.

“Chỉ vì nhà họ Hà đắc tội tôi, mà nhà họ Cố lại gần với các gia tộc hàng đầu nhất nên vừa suýt gặp họa”.

“Có thể tưởng tượng được sau khi trở thành đại lý đan dược, nhà họ Cố sẽ phải đối mặt với nguy cơ lớn đến mức nào”.

“Bất cẩn là bị tiêu diệt ngay!”

“Giờ ông còn muốn làm đại lý nữa không?”

Cố Thái Sơ biết Dương Chấn không nói bừa.

Trừ nhà họ Hà giàu nhất ra, Trung Châu vẫn còn các gia tộc hàng đầu khác, một khi nhà họ Cố nhận được quyền làm đại lý đan dược cho Dương Chấn, vô số cao thủ sẽ chủ động kết giao với nhà họ Cố.

Trong tình huống đó, chắc chắn thực lực của nhà họ Cố sẽ tăng vọt, mấy gia tộc hàng đầu ở Trung Châu sẽ để yên ư?

Cố Thái Sơ thoáng suy tư rồi cắn răng, trong mắt tràn ngập vẻ kiên định: “Nếu không có tứ trưởng lão, nhà họ Cố đã bị tiêu diệt rồi! Giờ tứ trưởng lão đồng ý cho chúng tôi cơ hội lớn như thế, chắc chắn tôi sẽ nắm bắt!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3975


Chương 3975

“Tứ trưởng lão, nhà họ Cố đồng ý trở thành đại lý của tập đoàn Nhạn Chấn!”

Dương Chấn gật đầu: “Tốt lắm! Nếu thế, tôi sẽ giao quyền đại lý cho ông, ngoài ra tôi cũng sẽ dặn quân đoàn cao thủ hỗ trợ nhà họ Cố, nếu nhà họ Cố gặp phải phiền phức không thể giải quyết thì có thể liên hệ với Mạnh Thiên Lan – quân đoàn trưởng quân đoàn cao thủ”.

Cố Thái Sơ vội nói: “Cảm ơn tứ trưởng lão!”

Dương Chấn chọn nhà họ Cố làm đại lý cũng vì coi trọng nhân phẩm của Cố Thái Sơ, có thể nói trên khắp Trung Châu, không có gia tộc nào phù hợp hơn nhà họ Cố.

Anh vốn có quan hệ với Hạ Hà, nhà họ Hà mới là gia tộc thích hợp nhất để làm đại lý, nhưng mọi chuyện đã bị Hà Hồng Viễn phá hỏng.

Một tin tức nhanh chóng lan truyền khắp Trung Châu.

“Từ hôm nay trở đi, tập đoàn Nhạn Chấn sẽ thành lập bộ phận đan dược, chủ yếu tiêu thụ đan dược từ nhất phẩm cấp thấp đến nhị phẩm cấp cao, đại lý ở Trung Châu sẽ là nhà họ Cố! Đại lý ở các châu khác sẽ được công bố sau!”

Tin tức này lập tức khiến cả Chiêu Châu kinh hãi.

Không riêng gì thế tục ở Chiêu Châu, tin tức này cũng lan truyền khắp Hạ Giới giới Cổ Võ.

Phải biết rằng hồi trước, ở Hạ Giới giới Cổ Võ, đan dược là tài nguyên tu luyện hàng đầu, tán tu bình thường mua được đan dược nhất phẩm đã là ghê gớm lắm rồi.

Còn đan dược nhị phẩm, cho dù chỉ là nhị phẩm cấp thấp thì cũng rất khó mua, hơn nữa giá cả vô cùng đắt đỏ.

Giờ tập đoàn Nhạn Chấn ở thế tục lại thành lập bộ phận đan dược, thậm chí bán cả đan dược nhị phẩm cấp cao.

Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu, tập đoàn Nhạn Chấn nhanh chóng công bố giá chính thức của các loại đan dược, khiến cả Chiêu Châu rung chuyển.

Vì giá của các loại đan dược mà tập đoàn Nhạn Chấn đưa ra rất thấp, ngay cả tán tu bình thường cũng có thể mua được đan dược nhị phẩm cấp cao.

Hồi trước, ở Hạ Giới giới Cổ Võ, tán tu bình thường còn không được thấy đan dược nhị phẩm cấp cao, chứ đừng nói là mua được.

Không riêng gì Chiêu Châu, ở nước ngoài, thông tin tập đoàn Nhạn Chấn bán đan dược nhị phẩm cấp cao cũng được lan truyền rộng rãi.

Nhà họ Hà, Trung Châu.

“Rầm rầm rầm!”

Tiếng ném đồ truyền ra từ phòng của chủ gia tộc.

“Tại sao? Tại sao hắn lại là tứ trưởng lão? Tại sao hắn lại luyện chế được đan dược?”

Hà Hồng Viễn giận dữ hét lên.

Lần đầu tiên lão ta cảm thấy bất lực như thế, nhà họ Hà vốn là gia tộc có tư cách nhận được quyền đại lý đan dược của tập đoàn Nhạn Chấn nhất, nhưng bây giờ, nhà họ Hà còn không có tư cách biết trước thông tin này, khi họ biết tin, tập đoàn Nhạn Chấn đã công bố giao quyền đại lý cho nhà họ Cố.

Đối với nhà họ Hà, đây đúng là tai họa.

Vì đắc tội với Dương Chấn, tình cảnh của nhà họ Hà đã rất tệ.

Giờ nhà họ Cố có tư cách trở thành gia tộc hàng đầu nhất lại giành được quyền đại lý đan dược của tập đoàn Nhạn Chấn, nếu không có gì bất ngờ, trong vòng một tuần, nhà họ Cố sẽ thay thế nhà họ Hà, trở thành gia tộc giàu nhất Trung Châu mới.

“Gọi Hà Chí tới đây cho tôi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3976


Chương 3976

Tiếng quát giận dữ bỗng truyền ra từ trong phòng.

Hà Chí nhanh chóng tới phòng Hà Hồng Viễn với vẻ sợ hãi.

“Bốp!”

Hà Hồng Viễn tát ông ta một phát, tức giận quát: “Sao con lại ra tay với nhà họ Cố hả?”

“Con có biết hành động của con đã mang lại nguy cơ thế nào cho nhà họ Hà không?”

“Bịch!”

Hà Chí lập tức quỳ xuống, sợ hãi nói: “Bố, con cũng không biết tứ trưởng lão lại giao quyền đại lý đan dược cho nhà họ Cố!”

“Nếu con biết, cho dù cho con một trăm lá gan thì con cũng không dám ra tay với họ!”

Bây giờ Hà Chí thực sự rất sợ, khi biết Dương Chấn đã giao quyền đại lý ở Trung Châu cho nhà họ Cố, ông ta lập tức nhận ra mình đã rước họa lớn cho nhà họ Hà rồi.

“Bố, giờ chúng ta nên làm gì? Liệu tứ trưởng lão có đích thân tới nhà họ Hà không? Nếu hắn tới thì có giết con không? Có tiêu diệt nhà họ Hà không ạ?”

Hà Chí không ngừng run rẩy, trên mặt tràn ngập vẻ sợ hãi.

Sắc mặt Hà Hồng Viễn vô cùng u ám, giận run người, lão ta nhắm mắt lại, cố gắng nén giận.

Nhưng vừa nghĩ tới việc nhà họ Cố đã đạt được quyền đại lý đan dược, lão ta không sao bình tĩnh nổi.

“Tao đánh chết mày!”

Hà Hồng Viễn bỗng đứng dậy, cầm ghế mây đập mạnh về phía Hà Chí.

Lão ta vừa đập vừa giận dữ hét: “Đồ khốn kiếp, mày biết mày đã mang bao nhiêu tai họa đến cho nhà họ Hà không?”

“Nhà họ Hà vốn đã đắc tội tứ trưởng lão, giờ mày còn bảo ba nhà Thái, Vương, Đỗ đi đối phó nhà họ Cố, còn để tứ trưởng lão bắt gặp”.

“Cho dù tứ trưởng lão không so đo với nhà họ Hà, nhưng mày bảo ba gia tộc kia đối phó nhà họ Cố, nhà họ Cố vốn đã rất mạnh, giờ lại lấy được quyền đại lý đan dược, chẳng mấy chốc nhà họ Cố sẽ trở thành gia tộc hàng đầu Trung Châu”.

“Khi đó nhà họ Cố sẽ bỏ qua cho nhà họ Hà chúng ta à?”

Hà Chí bị đánh cho ngã lăn ra đất, vừa né vừa cầu xin: “Bố, bố đừng đánh nữa, không con chết mất! Giờ chúng ta phải mau nghĩ cách bù đắp! Nếu tứ trưởng lão đến, có lẽ nhà họ Hà sẽ bị tiêu diệt thật!”

Lúc này, Hà Hồng Viễn đã trút giận xong, ghế mây cũng bị lão ta đập tan tác, lão ta chỉ có thể ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, uống một hớp trà.

Sau khi im lặng một lát, Hà Hồng Viễn nhìn chằm chằm vào Hà Chí: “Có chứng cứ gì cho việc con bảo ba gia tộc đối phó nhà họ Cố không?”

Hà Chí vội lắc đầu: “Bố, tuy con đích thân nói với họ nhưng nơi nói chuyện là địa bàn của chúng ta, chắc chắn sẽ không có chứng cứ gì ạ”.

Hà Hồng Viễn nhíu mày, nghiêm nghị hỏi: “Con chắc không?”

Hà Chí vội gật đầu: “Chắc chắn ạ!”

Hồi nãy Hà Hồng Viễn đánh khá mạnh, trán Hà Chí đã bị rách, còn chảy máu.

“Nếu đã không có chứng cứ, cho dù tứ trưởng lão đến thì cũng không làm gì được chúng ta, dù sao hắn cũng là tứ trưởng lão Chiêu Châu, không thể vô cớ gây bất lợi cho nhà họ Hà đúng không?”

Hà Hồng Viễn lạnh lùng nói: “Hà Chí, con nghe đây, nếu tứ trưởng lão không đến thì thôi, nhưng nếu hắn tới, hoặc cử quân đoàn cao thủ điều tra, dù có chết con cũng không được thừa nhận là con đã cử ba gia tộc lớn đi đối phó nhà họ Cố”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3977


Chương 3977

“Nếu con dám thừa nhận, cả nhà họ Hà sẽ bị con hủy diệt, con rõ chưa?”

Hà Chí gật đầu, vội nói: “Bố, bố cứ yên tâm, nếu có người tới điều tra thật, chắc chắn con sẽ không thừa nhận, mọi chuyện đều do ba nhà Thái, Vương, Đỗ nhòm ngó địa vị của nhà họ Cố nên mới ra tay, con không hề biết chuyện này”.

Hà Hồng Viễn gật đầu, không hiểu sao lão ta vô cùng bất an, cứ cảm thấy mình đã bỏ lỡ chỗ nào nhưng không nghĩ ra.

Hà Hồng Viễn thở dài, nói: “Hy vọng nhà họ Hà có thể vượt qua khó khăn này”.

Lão ta như đang nói với Hà Chí, cũng như đang lẩm bẩm.

Lúc này, ở chỗ của chi thứ hai, nhà họ Hà.

“Chú hai, sao chú lại tới đây?”

Hạ Hà đang ở phòng một mình, Hà Hùng bỗng gõ cửa.

Hà Hùng trông rất lo lắng, ông ta nhìn Hạ Hà với vẻ mặt phức tạp.

Hà Hùng chợt hỏi: “Hạ Hà, nếu có ngày nhà họ Hà gặp họa, chỉ có cháu giúp được nhà họ Hà, cháu có đồng ý giúp không?”

Hạ Hà lập tức im lặng.

Tuy cô ta là người nhà họ Hà, nhưng từ khi mẹ cô ta chọn lao vào đá tự sát để không trở thành gánh nặng của cô ta, cô ta đã không còn bất cứ tình cảm gì với nhà họ Hà rồi.

Nhà họ Hà đưa cô ta về chỉ để lợi dụng cô ta nhằm kết thông gia, đạt được lợi ích lớn hơn cho nhà họ Hà.

Thấy Hạ Hà im lặng, Hà Hùng thở dài, nói: “Hạ Hà, xem như chú chưa hỏi câu này”.

Ông ta nói rồi quay người rời đi, nhưng vừa tới cửa, ông ta bỗng ngừng bước, quay đầu nhìn Hạ Hà vẫn đang im lặng: “Hạ Hà, nếu cháu muốn đi thì cứ đi đi!”

Lần này ông ta không đứng lại nữa, quay người rời khỏi phòng.

Mãi đến khi cửa phòng đóng, Hạ Hà mới quay lại, ngẩn người nhìn cánh cửa với đôi mắt đỏ hoe.

Tuy cô ta không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể đoán được, chắc nhà họ Hà đã gặp nguy cơ rất lớn, rất có thể sẽ bị tiêu diệt.

Đúng lúc này, một nhóm cao thủ mặc quần áo của Hạ Giới giới Cổ Võ tới nhà họ Hà.

Hà Hồng Viễn vội dẫn người trong gia tộc ra đón.

“Ông là chủ gia tộc họ Hà – Hà Hồng Viễn à?”

Người dẫn đầu là một cao thủ khoảng 50 tuổi, mặc đồ truyền thống vô cùng tinh xảo, còn đeo kiếm bên hông.

Tuy Hà Hồng Viễn không biết đám người này có thân phận gì nhưng có thể đoán được lai lịch của họ không tầm thường, rõ ràng họ đến từ gia tộc hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ.

Nghĩ đến đây, lão ta vội nói: “Tôi chính là Hà Hồng Viễn, các vị đến từ thế lực hàng đầu nào của Hạ Giới giới Cổ Võ vậy?”

Hà Hồng Viễn đã cảm nhận được khí thế của cao thủ Thiên Cảnh từ đám người này.

Hơn nữa không chỉ có một người, tất cả họ đều là cao thủ Thiên Cảnh.

Mười hai cao thủ Thiên Cảnh, đúng là hoành tráng!

Cao thủ dẫn đầu hờ hững nhìn chằm chằm vào Hà Hồng Viễn: “Tôi là Khương Kiếm!”

Nghe thấy thế, Hà Hồng Viễn lập tức mừng rỡ và kích động.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3978


Chương 3978

Từ sau khi kết giới tan vỡ, tên những nhân vật quan trọng trong các thế lực Hạ Giới giới Cổ Võ cũng được lan truyền khắp thế tục.

Đương nhiên Hà Hồng Viễn biết Khương Kiếm.

Nhà họ Khương là thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ.

Còn Khương Kiếm là người thừa kế nhà họ Khương, từng là thiên tài số hai trên Thiên Bảng, mười năm trước, tên ông ta rất gần với Tề Thiên Hà.

Giờ ông ta đã 48 tuổi, cảnh giới cũng đạt đến Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ, có thể đánh với cả cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ bình thường.

Có thể nói, Khương Kiếm là thiên tài đỉnh cao trên khắp Hạ Giới giới Cổ Võ.

Theo tình hình này, không lâu nữa, có lẽ Khương Kiếm sẽ trở thành ông lớn thực thụ ở Hạ Giới giới Cổ Võ.

Không ngờ bây giờ Khương Kiếm lại đích thân đến nhà họ Hà.

Khương Kiếm chợt nói: “Từ hôm nay, nhà họ Hà sẽ phục tùng nhà họ Khương, ông có đồng ý không?”

Nụ cười trên mặt Hà Hồng Viễn lập tức cứng đờ, lão ta không ngờ câu đầu tiên Khương Kiếm nói sau khi tới nhà họ Hà lại là như thế.

Sau giây phút sửng sốt, Hà Hồng Viễn hỏi: “Nếu nhà họ Hà phục tùng nhà họ Khương, nhà họ Hà sẽ được gì?”

Hà Hồng Viễn nhìn Khương Kiếm với vẻ căng thẳng, trong mắt tràn ngập sự mong chờ.

Từ sau khi biết Hà Chí đã sai khiến ba gia tộc đi đối phó nhà họ Cố, còn bị Dương Chấn bắt gặp, lão ta nhận ra nhà họ Hà sắp lụn bại rồi.

Không ngờ trong tình huống này, Khương Kiếm – người thừa kế nhà họ Khương, thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ lại tới.

Tuy hồi trước cũng có người của thế gia Cổ Võ đến nhà họ Hà, nhưng lần này thì khác, người tới lần này thực sự thuộc trung tâm quyền lực của thế gia Cổ Võ.

Khương Kiếm nhíu mày, ông ta chưa nói gì, một lão già phía sau ông ta đã quát: “Ông to gan thật, dám bàn điều kiện với cậu Khương, ông chán sống à?”

Sau khi lão ta dứt lời, khí thế đáng sợ cũng bao trùm nhà họ Hà.

Người nhà họ Hà không ngừng run rẩy, họ không thể chịu nổi khí thế đáng sợ như thế.

Hà Hồng Viễn cũng cảm thấy ngạt thở, khiến lão ta chỉ muốn quỳ xuống cầu xin.

Khương Kiếm khoát tay, lão già kia mới thu hồi khí thế, lúc này Hà Hồng Viễn mới cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Khương Kiếm lạnh lùng nhìn Hà Hồng Viễn: “Chủ gia tộc họ Hà, ông nghĩ ông có tư cách bàn điều kiện với tôi à?”

Hà Hồng Viễn vội nói: “Cậu Khương, cậu đừng hiểu lầm, sao tôi dám bàn điều kiện với cậu chứ? Chúng tôi rất sẵn lòng trở thành thế lực phụ thuộc nhà họ Khương. Có điều…”

Nói đến đây, lão ta bỗng ngừng lại, muốn nói rồi lại thôi.

Khương Kiếm hừ lạnh, nói: “Đừng giở trò trước mặt tôi, nếu còn tái phạm, giết không tha!”

Hà Hồng Viễn rùng mình, không ngờ suy nghĩ của mình lại bị nhìn thấu, lão ta không dám giấu giếm, vội nói: “Cậu Khương, chắc cậu cũng biết tứ trưởng lão của hội trưởng lão nhỉ, giờ hắn đang ở Trung Châu”.

“Không giấu gì cậu, nhà họ Hà đã đắc tội tứ trưởng lão, có lẽ không lâu nữa, tứ trưởng lão sẽ ra tay với nhà họ Hà”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3979


Chương 3979

“Tôi không đòi hỏi gì nhiều, chỉ mong cậu Khương có thể hỗ trợ nhà họ Hà đôi chút khi tứ trưởng lão đối phó nhà họ Hà thôi”.

“Đương nhiên, cho dù cậu Khương không đồng ý đắc tội với tứ trưởng lão vì nhà họ Hà, tôi cũng hiểu thôi, tôi vẫn sẽ dẫn dắt nhà họ Hà phục tùng nhà họ Khương”.

Khương Kiếm nhíu mày, sao ông ta lại không nhận ra ý của Hà Hồng Viễn chứ?

Khương Kiếm lạnh lùng nói: “Ông yên tâm, nếu tôi đã bảo nhà họ Hà phục tùng nhà họ Khương thì đương nhiên tôi phải bảo vệ nhà họ Hà, cho dù đối phương là tứ trưởng lão thì sao? Chẳng lẽ cậu ta dám ra tay với người thừa kế nhà họ Khương là tôi à?”

Nghe thấy thế, Hà Hồng Viễn lập tức mừng rỡ, kích động nói: “Cảm ơn cậu Khương! Kể từ hôm nay, nhà họ Hà sẽ nghe lệnh cậu Khương ạ!”

Mười hai cao thủ nhà họ Khương nhanh chóng tiến vào nhà họ Hà.

Hà Hồng Viễn ra lệnh cho các chi của nhà họ Hà cử người đẹp đến hầu hạ cao thủ nhà họ Khương.

Trước chuyện này, chẳng những người nhà họ Hà không thấy xấu hổ mà còn vô cùng vui mừng, thậm chí còn hy vọng con gái của chi mình sẽ được cao thủ nhà họ Khương ưu ái.

Mười hai người này đều là cao thủ Thiên Cảnh hàng thật giá thật, phải biết rằng bây giờ ở thế tục, vẫn chưa có nhiều người đột phá Thiên Cảnh.

Nếu nhà họ Hà có một cao thủ Thiên Cảnh, địa vị của nhà họ Hà ở Trung Châu sẽ bền vững thêm mười năm!

“Bố, cậu Khương không hài lòng với người đẹp mà chúng ta sắp xếp, nên làm gì đây? Hay con ra ngoài tìm mấy người ạ?”

Hà Chí đến gặp Hà Hồng Viễn, lo lắng nói.

Những cao thủ khác đều rất hài lòng với người đẹp mà nhà họ Hà sắp xếp, chỉ mình Khương Kiếm vẫn giữ thái độ không gần phụ nữ, khiến Hà Chí vô cùng sợ hãi.

Hà Hồng Viễn nhíu mày, lạnh lùng nói: “Chắc chắn cậu Khương thấy những người mà con sắp xếp không ra gì nên mới thờ ơ”.

“Ta đã bảo con rồi, nếu muốn con gái nhà họ Hà được coi trọng thì phải bảo chúng nó giữ cơ thể trong trắng, một khi có cơ hội, chúng nó sẽ một bước lên trời ngay, giờ thì hay rồi, ai cũng có cơ thể tàn tạ, người thừa kế của gia tộc Cổ Võ họ Khương coi trọng chúng nó mới lạ đấy”.

Hà Chí cúi đầu, vội nói: “Bố nói đúng ạ! Nhưng chuyện đã tới nước này rồi, giờ chúng ta phải mau chóng nghĩ cách ứng phó thôi! Cũng không thể để cậu Khương không có ai hầu hạ chứ?”

Nói đến đây, mắt ông ta bỗng sáng lên, ông ta vui mừng nói: “Bố, con tìm được người hầu hạ phù hợp cho cậu Khương rồi!”

Hà Hồng Viễn hỏi: “Ai?”

“Hạ Hà ạ!”

Hà Chí kích động nói: “Hồi trước, khi đón Hạ Hà về, con đã điều tra rõ, nó chưa từng hẹn hò, chắc chắn vẫn còn trong trắng”.

“Hơn nữa nó là người đẹp nhất nhà họ Hà, chỉ cần nó ra mặt, chắc chắn cậu Khương sẽ không từ chối đâu, không chừng cậu Khương còn vui hơn, thưởng lớn cho chúng ta nữa”.

Hà Hồng Viễn nhíu mày, trầm giọng nói: “Hạ Hà có quan hệ không bình thường với Dương Chấn, nếu chúng ta cho nó đi hầu hạ cậu Khương, Dương Chấn mà biết thì chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu”.

Trong mắt Hà Chí lóe lên vẻ tàn nhẫn, ông ta nghiến răng: “Bố, bố nghĩ xem vì ai mà nhà họ Hà rơi vào tình cảnh này?”

“Chính vì tứ trưởng lão thích lo chuyện bao đồng đó, nếu không do hắn, sao những gia tộc thân thiết với chúng ta lại phản bội chúng ta?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3980


Chương 3980

“Nếu không do hắn, nhà họ Cố sẽ không thể đạt được quyền đại lý đan dược, cũng không có tư cách thay thế nhà họ Hà”.

“Nếu đã vậy, sao chúng ta phải sợ hắn chứ?”

“Giờ nhà họ Hà đã phục tùng gia tộc Cổ Võ họ Khương, người thừa kế nhà họ Khương là Khương Kiếm cũng đang ở đây, Dương Chấn không làm gì được nhà họ Hà”.

Nghe thấy Hà Chí nói thế, Hà Hồng Viễn nhíu chặt mày hơn, trầm giọng nói: “Con đang đánh cược bằng cả tương lai của nhà họ Hà đấy, một khi thua, nhà họ Hà sẽ gặp kết cục rất thê thảm”.

Hà Chí ngạo nghễ nói: “Bố, kiểu gì cũng thắng thôi, sao có thể gọi là đánh cược được? Hồi trước Dương Chấn ỷ vào thân phận tứ trưởng lão để ra tay với cao thủ của thế gia Cổ Võ, nhưng không có nghĩa là hắn dám ra tay với người thừa kế của thế gia Cổ Võ”.

“Khương Kiếm là người thừa kế tương lai của nhà họ Khương, nếu Dương Chấn dám động vào Khương Kiếm, chắc chắn nhà họ Khương sẽ không bỏ qua cho hắn”.

“Đã vậy thì sao chúng ta phải sợ?”

“Chẳng những chúng ta cho Hạ Hà đi hầu hạ cậu Khương mà còn phải tiết lộ tin tức này, cố tình để Dương Chấn biết”.

Hà Hồng Viễn nhíu mày, lạnh lùng nói: “Con định khiêu khích Dương Chấn à, nếu chọc giận hắn, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!”

Hà Chí cười nói: “Bố, đúng là con muốn chọc giận hắn, phải chọc giận hắn thì hắn mới dám đến nhà họ Hà chịu chết, nhà họ Khương cử tận mười hai cao thủ Thiên Cảnh đi theo người thừa kế nhà họ Khương, chắc chắn thực lực của họ sẽ rất mạnh”.

Hà Hồng Viễn lập tức im lặng, không thể không thừa nhận, phân tích của Hà Chí rất có lý, hơn nữa lão ta cũng đồng ý với những gì Hà Chí nói.

Nhưng lão ta vẫn thấy quá mạo hiểm, nhát kiếm chém trời của Dương Chấn hôm đó khiến lão ta vô cùng e dè.

Khương Kiếm có thể ngăn cản Dương Chấn thật ư?

Sau khi suy tư một lúc lâu, đôi mắt nhắm chặt của Hà Hồng Viễn chậm rãi mở ra, lão ta nhìn về phía Hà Chí: “Vậy chúng ta sẽ điên cuồng một lần, cược rằng Dương Chấn sẽ chết dưới tay Khương Kiếm!”

Ở phòng Hạ Hà, chi thứ hai nhà họ Hà, Trung Châu.

“Rầm!”

Cửa phòng bỗng bị phá tan, Hà Hùng tức giận xông vào.

“Bác hai!”

Thấy Hà Hùng hùng hổ như thế, Hạ Hà kinh ngạc, còn tưởng mình đã đắc tội Hà Hùng.

Hà Hùng nghiến răng nghiến lợi: “Tên khốn Hà Chí, không ngờ anh ta lại bảo với bố rằng sẽ cho cháu đi hầu hạ Khương Kiếm của gia tộc Cổ Võ họ Khương”.

“Sao cơ ạ?”

Hạ Hà biến sắc, cắn chặt môi, trên mặt tràn ngập vẻ tức giận và căm hận.

Cái chết của mẹ đã khiến cô ta căm hận nhà họ Hà, không ngờ nhà họ Hà vẫn tìm mọi cách để đổi lấy lợi ích bằng cô ta.

Hạ Hà nhìn Hà Hùng bằng đôi mắt đỏ hoe: “Bác, dù có chết, cháu cũng không hầu hạ người của thế gia Cổ Võ đâu ạ”.

Hà Hùng cũng vô cùng tức giận, sau khi thoáng im lặng, ánh mắt ông ta bỗng trở nên kiên định, ông ta nhìn Hạ Hà: “Giờ bác sẽ bảo người đưa cháu đi, sau này cháu đừng về nhà họ Hà nữa”.

Hạ Hà sửng sốt, hình như không ngờ Hà Hùng lại định cho người đưa mình đi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3981


Chương 3981

Trong khoảng thời gian này, cô ta luôn bị giam lỏng ở nhà họ Hà, tuy lần trước Hà Hùng đã bảo cô ta rời đi, nhưng cô ta biết nếu mình đi thì sẽ mang lại phiền phức rất lớn cho Hà Hùng.

Giờ cũng như thế, Hà Hồng Viễn đã quyết định sẽ bắt cô ta hầu hạ người thừa kế của gia tộc Cổ Võ họ Khương, nếu lúc này cô ta được người của Hà Hùng đưa đi, Hà Hùng sẽ rất khó thoát tội.

Hạ Hà hỏi: “Nếu cháu đi, bác hai sẽ gặp phiền phức rất lớn đúng không?”

Hà Hùng nhíu mày, nói: “Bác là nhị gia nhà họ Hà, cho dù bác thả cháu đi, ai dám động đến bác chứ? Tuy ông cháu tức giận nhưng cũng không làm gì bác đâu”.

“Nhưng nếu cháu không đi, có lẽ cháu sẽ mất mạng”.

Ông ta biết rõ, nếu Hạ Hà được đưa đi hầu hạ Khương Kiếm thật, dù có chết Hạ Hà cũng không nghe lời Khương Kiếm.

Thấy Hạ Hà vẫn do dự, Hà Hùng lập tức sốt ruột, tức giận nói: “Cháu còn đắn đo gì nữa? Nếu cháu vẫn không đi thì không còn cơ hội đâu!”

Cuối cùng Hạ Hà cũng quyết định, cô ta nhìn Hà Hùng bằng đôi mắt đỏ hoe: “Bác hai, cháu sẽ ghi nhớ ân tình của bác suốt đời!”

Hà Hùng gật đầu: “Tài xế của bác đang ở cửa ra vào rồi, cháu mau lên xe đi!”

Hạ Hà chăm chú nhìn Hà Hùng lần cuối rồi mới quay người rời đi.

Cô ta vừa lên xe, Hà Hùng chợt nói: “Nếu có ngày nhà họ Hà sắp biến mất thật, bác hy vọng cháu có thể giúp nhà họ Hà, nhà họ Hà không cần huy hoàng như trước, chỉ cần Trung Châu vẫn còn gia tộc như nhà họ Hà là đủ rồi”.

Ông ta đã hỏi Hạ Hà mấy lần về việc nếu có ngày nhà họ Hà sắp biến mất, liệu Hạ Hà có thể giúp nhà họ Hà không, khi đó Hạ Hà vẫn chưa trả lời.

Hôm nay, ông ta lại thỉnh cầu Hạ Hà hãy giúp nhà họ Hà.

Cảnh mẹ lao vào đá tự sát bỗng xuất hiện trong đầu Hạ Hà, khiến cô ta càng căm thù nhà họ Hà hơn, nhưng nghĩ đến Hà Hùng – người bác duy nhất đối xử tốt với cô ta ở nhà họ Hà, cô ta lại không nỡ từ chối.

“Không sao, bác chỉ nói thế thôi, nếu cháu không đồng ý thì…”

Thấy Hạ Hà không nói gì, Hà Hùng cười khổ, đang định bảo thôi thì bỗng nghe thấy Hạ Hà nói: “Bác hai, cháu đồng ý với bác ạ!”

Nghe thấy thế, vẻ u sầu giữa lông mày Hà Hùng lập tức biến mất, ông ta cười nói: “Vậy bác hai cảm ơn cháu trước!”

Thấy xe đi xa dần, Hà Hùng thầm thở dài.

“Cho dù thế nào, cháu cũng là đứa con duy nhất của chú ba, bác chỉ làm được đến thế, hy vọng cháu sẽ nhớ lời hứa của cháu với bác hôm nay”.

Mắt Hà Hùng đỏ hoe, ông ta nhìn quanh, lắc đầu, không ngừng thở dài.

Ông ta biết rõ sự bài xích của hội trưởng lão với thế gia Cổ Võ, cũng biết cuộc đấu ngầm giữa hội trưởng lão và thế gia Cổ Võ.

Thế gia Cổ Võ muốn ngang nhiên tiến vào thế tục, đồng thời nắm giữ quyền chủ đạo trong thế giới mới.

Còn hội trưởng lão thì luôn ngăn cản, cố gắng bảo vệ tôn nghiêm của người thế tục.

Một khi thế gia Cổ Võ trở thành người nắm quyền chủ đạo trong thế giới mới thật, kết cục của những người bình thường không có võ công ở thế tục sẽ rất thê thảm.

Có thể nói, giữa thế gia Cổ Võ và hội trưởng lão, Hà Hồng Viễn đã chọn thế gia Cổ Võ.
 
Back
Top Bottom