Cập nhật mới

Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3940


Chương 3940

Trong lúc nhất thời, cao thủ của các thế lực Trung Châu đều vô cùng kinh hãi.

Rất nhiều cao thủ từng chứng kiến Kim Thành Lộ – cao thủ hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ đột phá đều cảm thấy thiên kiếp lần này có uy thế hơn hẳn.

“Thiên kiếp sắp giáng xuống rồi!”

Có người hô lên kinh hãi, vừa nói vừa run rẩy.

Không phải ông ta đang sợ hãi, mà do uy lực của thiên kiếp này quá lớn nên khiến người ta vô thức run rẩy.

Trước ánh mắt khiếp sợ của các cao thủ, tia sét màu bạc thứ mười hóa thành một cột sáng mang theo sức mạnh hủy diệt, bất ngờ giáng xuống.

Vào lúc này, Dương Chấn chỉ còn là bộ xương đang dang tay ra, ngẩng đầu nhìn tia sét màu bạc trên trời, không hề sợ hãi.

Khóe môi Ma Thần giật giật, lão ta có cảm giác như Dương Chấn đang tự tìm đường chết.

Ngay cả lão ta còn chưa bao giờ thấy tia sét thứ mười, Dương Chấn sẽ chịu được ư?

“Đoàng đoàng đoàng!”

Ngay sau đó, tia sét thứ mười đã giáng xuống.

Lấy Dương Chấn làm trung tâm, cả Vương Sơn đều bị tia sét này bao trùm.

Ma Thần lập tức biến sắc, di chuyển tức thời, rời khỏi phạm vi của thiên kiếp.

“Ầm ầm!”

Cả Trung Châu đều rung chuyển, như có động đất.

Khi thiên kiếp giáng xuống, các cao thủ đang quan sát Vương Sơn từ xa đều vô thức nhắm mắt lại, sợ mình bị mù.

Chỉ có Ma Thần gần Dương Chấn nhất vẫn nhìn chằm chằm về phía Dương Chấn, lúc này lão ta không thấy gì, chỉ cảm nhận được sức mạnh hủy diệt khủng khiếp từ tia sét thứ mười.

Dưới tia sét này, Vương Sơn cũng nứt ra.

“Ầm!”

Ngay sau đó, một tiếng động rất lớn vang lên, Vương Sơn tan tác, hoàn toàn sụp đổ.

Ngọn núi cao nhất Trung Châu này đã bị một tia sét đáng sợ san bằng.

“Ai có thể nói cho tôi biết vừa xảy ra chuyện gì không?”

Một phút sau khi tia sét thứ mười giáng xuống, các cao thủ Trung Châu mới dám mở mắt ra, khi nhìn sang, phát hiện Vương Sơn – ngọn núi cao nhất Trung Châu đã biến mất, họ đều tròn mắt, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin.

Ai cũng biết uy lực của thiên kiếp rất đáng sợ, nhưng họ không ngờ thiên kiếp có thể san bằng một ngọn núi.

“Hình như… ngọn núi cao nhất Trung Châu… biến mất rồi!”

“Tia sét màu bạc hồi nãy là thiên kiếp thật à? Chẳng phải thiên kiếp có chín tia sét ư? Sao hồi nãy chỉ có một tia sét thế?”

“Chẳng lẽ tia sét màu bạc hồi nãy không phải thiên kiếp à?”

Vào lúc này, các cao thủ đều vô cùng thắc mắc.

Họ cũng không biết chín tia sét trước đó đã bị Ma Thần che giấu bằng trận pháp, chỉ là tia sét thứ mười này quá mạnh nên đã phá vỡ trận pháp thôi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3941


Chương 3941

Thế nên mọi người chỉ thấy tia sét thứ mười có uy lực mạnh nhất.

Đồng thời, đây cũng là tia sét cuối khi Dương Chấn vượt thiên kiếp.

Sau khi tia sét thứ mười chấm dứt, sấm sét trên bầu trời hoàn toàn tan biến, chỉ còn các vì sao.

“Sư phụ, rốt cuộc bên Trung Châu vừa xảy ra chuyện gì thế?”

Ở một nơi vô cùng bí mật, Mộ Dung Yên Nhi kinh ngạc nhìn về phía Vương Sơn của Trung Châu, hỏi Thượng Vân Phong.

Sắc mặt Thượng Vân Phong vô cùng khó coi, lão ta nhìn chằm chằm về phía Vương Sơn, cắn răng: “Đó là thiên kiếp!”

Mộ Dung Yên Nhi kinh hãi nói: “Sao cơ? Thiên kiếp ạ? Sao con chỉ cảm nhận được sức mạnh của một tia sét thôi? Hơn nữa thiên kiếp đáng sợ như vậy sẽ do cao thủ nào dẫn tới? Chẳng lẽ minh chủ Đỗ Ngọc Sơn của Thủ Hộ Minh đột phá à?”

Theo cô ta thấy, khắp Hạ Giới giới Cổ Võ, chỉ có khoảng ba cao thủ có thể gây ra thiên kiếp như thế thôi.

Minh chủ Thủ Hộ Minh Đỗ Ngọc Sơn chính là một trong số đó, cũng là người có thực lực bí ẩn nhất.

Nhưng Thượng Vân Phong lại lắc đầu: “Đỗ Ngọc Sơn vẫn đang ở Hạ Giới giới Cổ Võ, còn thiên kiếp hồi nãy lại xuất hiện ở Trung Châu tại thế tục, không thể nào là Đỗ Ngọc Sơn!”

Mộ Dung Yên Nhi hơi há hốc miệng, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin.

“Nhưng nếu không phải minh chủ Đỗ thì là ai chứ?”

Cô ta thực sự không nghĩ được, trừ Đỗ Ngọc Sơn và sư phụ cô ta ra, còn ai có thể gây ra thiên kiếp đáng sợ như thế.

“Đây không phải thiên kiếp do cao thủ giới Cổ Võ dẫn tới, mà là…”

Nói đến đây, Thượng Vân Phong bỗng ngừng lại, nhìn chằm chằm về phía Vương Sơn một lúc lâu rồi mới nghiêm nghị nói: “Mà là… tiên kiếp!”

Lúc này, Vương Sơn đã hoàn toàn sụp đổ, bụi đất bay mù mịt.

Linh hồn Ma Thần lơ lửng giữa không trung, nhìn chằm chằm vào đống đổ nát trước mặt, không hiểu sao lão ta lại hơi căng thẳng.

Rõ ràng lão ta không có quan hệ gì với Dương Chấn, nhưng vào lúc này, khi không cảm nhận được hơi thở của sự sống từ đống hoang tàn, lão ta thực sự sợ hãi.

Lão ta sợ Dương Chấn đã chết dưới thiên kiếp, ngay cả lão ta cũng chưa từng nghe nói đến tia sét thứ mười.

Ma Thần không nhịn được mà nói: “Cậu nhóc, cậu đã sống một cuộc đời phi thường, chỉ là thiên kiếp thì vẫn chưa có tư cách tiêu diệt linh hồn cậu đâu!”

Nhưng vẫn không có ai trả lời, dưới đống đổ nát không hề có hơi thở của sự sống, dường như trong khu vực này chưa từng có sinh mạng nào tồn tại.

Mắt Ma Thần đỏ hoe, lão ta nhìn chằm chằm vào đống hoang tàn, không tin Dương Chấn sẽ chết.

Cho dù là ở Thượng Giới giới Cổ Võ, người như thế cũng là thiên tài hàng đầu, trong thế giới mới mà người mạnh nhất mới đạt đến Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong, sao thiên kiếp có thể lấy mạng Dương Chấn chứ?

Cùng lúc đó, giữa đống đất đá do Vương Sơn sụp xuống tạo thành, một luồng sương máu đang dần hình thành, biến thành một vũng máu tươi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3942


Chương 3942

Sức mạnh huyết mạch vô cùng khủng khiếp bỗng tỏa ra từ vũng máu này, khiến người khác sợ hãi.

“Đây là…”

Sau khi cảm nhận được sức mạnh huyết mạch khổng lồ này, con ngươi Ma Thần đang tìm kiếm Dương Chấn bỗng co lại, lão ta lập tức mừng rỡ.

Ma Thần kích động nói: “Đây là sức mạnh huyết mạch của Dương Chấn, cậu ta còn sống!”

Lão ta là người hiểu tình trạng của Dương Chấn nhất.

Với huyết mạch mạnh mẽ của Dương Chấn, cho dù cơ thể anh nát vụn thì vẫn có cơ hội hồi phục, huống hồ Dương Chấn chỉ vừa mới biến mất dưới tia sét thứ mười kia.

Thiên kiếp vốn là để rèn luyện cơ thể người luyện võ, nâng cao cường độ cơ thể, đồng thời rèn luyện linh hồn, giúp linh hồn của người vượt thiên kiếp mạnh hơn.

Sau khi Dương Chấn tiếp nhận tia sét thứ mười xong, đừng nói là cơ thể, ngay cả xương anh cũng lập tức hóa thành bột.

Nhìn thì có vẻ như Dương Chấn đã chết, nhưng thật ra không phải thế, mà cơ thể anh đã được sức mạnh huyết mạch khổng lồ tái tạo sau khi bị thiên kiếp hủy diệt.

Người khác chỉ rèn luyện linh hồn và cơ thể khi vượt thiên kiếp, còn Dương Chấn thì rèn luyện sức mạnh huyết mạch, dùng sức mạnh huyết mạch để khôi phục thân xác và xương.

Ma Thần vô cùng kích động, sợ có cao thủ đến quấy rầy Dương Chấn, bóng lão ta bỗng nhoáng lên, đi quanh đống hoang tàn, vừa đi vừa nghỉ, vô số linh thạch chui xuống đất, tạo thành một trận pháp che giấu cực mạnh.

Thế này thì ngay cả cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong cũng không phát hiện sự tồn tại của Dương Chấn.

“Đây là kỳ ngộ của cậu, sau khi cơ thể được tái tạo, cậu sẽ có đạo thể vô cùng phù hợp với việc tu luyện, tốc độ tu luyện sẽ cực nhanh, khắp giới Cổ Võ, không còn ai có thiên phú hơn cậu nữa”.

Ma Thần nói với vẻ hâm mộ.

Sau khi lão ta dứt lời, linh hồn lão ta cũng yếu hơn, lão ta biết trước đó, lão ta đã dùng cơ thể Dương Chấn để chém lên trời bằng Thiên Tử Kiếm, tiêu hao rất nhiều, nếu không bổ sung, có lẽ lão ta sẽ hoàn toàn tan biến.

“Sắp tới phải dựa vào cậu rồi”.

Ma Thần nói một câu với đống đổ nát, bóng lão ta nhoáng lên, biến mất khỏi Vương Sơn.

Từ sau khi Vương Sơn sụp đổ đã được mười ngày, trong mười ngày này, vô số cao thủ Thiên Cảnh đã tới Vương Sơn, nhưng họ không phát hiện gì hết, chỉ thấy một đống đất đá.

“Sư phụ, người nói xem có phải cao thủ vượt tiên kiếp kia đã đến Trung Giới giới Cổ Võ rồi không?”

Gần Vương Sơn, bên cạnh Thượng Vân Phong, Mộ Dung Yên Nhi ngờ vực hỏi.

Thượng Vân Phong lắc đầu: “Chưa chắc người vượt tiên kiếp hôm đó đã có thực lực Thiên Cảnh Tứ Phẩm sơ kỳ, nếu người đó đã đến Trung Giới giới Cổ Võ thật, chắc Thủ Hộ Minh sẽ nhận được tin tức, nhưng thật ra Thủ Hộ Minh cũng không nhận được tin tức nào”.

“Không những thế, ngay cả Thủ Hộ Minh cũng đang tìm cao thủ vượt tiên kiếp hôm đó, thậm chí Thủ Hộ Minh đã tung tin, nếu người vượt tiên kiếp kia đồng ý gia nhập Thủ Hộ Minh thì sẽ trở thành phó môn chủ của Thủ Hộ Minh, có địa vị gần với minh chủ Đỗ Ngọc Sơn”.

Nghe thấy Thượng Vân Phong nói thế, Mộ Dung Yên Nhi rất kinh ngạc, cô ta nói với vẻ hâm mộ: “Người Tu Tiên đúng là đáng hâm mộ! Chẳng biết cao thủ vượt tiên kiếp hôm đó có quan hệ gì với Dương Chấn không”.

Thượng Vân Phong lập tức im lặng, không trả lời.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3943


Chương 3943

Thật ra lão ta cũng nghi ngờ, theo lão ta biết, ngay cả Thượng Giới giới Cổ Võ cũng có rất ít người Tu Tiên, hơn nữa ai cũng là ông lớn đứng đầu Thượng Giới giới Cổ Võ.

Không phải người luyện võ nào cũng có thể tu luyện bí pháp Tu Tiên, nghe nói bí pháp Tu Tiên có yêu cầu cực cao với thiên phú của người luyện võ, chỉ những ai sở hữu thiên phú thực sự xuất chúng thì mới có cơ hội tu luyện thành công.

Lão ta nghi ngờ Dương Chấn chính là người Tu Tiên, thậm chí nghi ngờ người vượt tiên kiếp ở Vương Sơn hôm đó chính là Dương Chấn.

Vào tối hôm trước, ở cửa khách sạn Trung Châu từng có khí thế của thiên kiếp, nhưng đã bị Ma Thần bất ngờ xuất hiện chém tan.

Thượng Vân Phong nghi ngờ hôm đó Dương Chấn sắp vượt tiên kiếp, Ma Thần lo anh bị lộ nên đã phá hủy nó trước khi nó giáng xuống.

Sau khi mối nguy mà Dương Chấn phải đối mặt biến mất, lão ta lại đưa Dương Chấn tới Vương Sơn để vượt tiên kiếp.

Nhưng Thượng Vân Phong vẫn không sao hiểu nổi, tại sao tiên kiếp trên Vương Sơn hôm đó chỉ có một tia sét thôi?

Chẳng lẽ tiên kiếp chỉ có một tia sét à?

Ngay cả cao thủ có cấp bậc như Thượng Vân Phong cũng không biết quá nhiều về tiên kiếp.

Cùng lúc đó, trong một biệt thự tư nhân ở Trung Châu.

Đám người Mã Siêu và Hoài Lam đều có vẻ lo lắng.

Trong mười ngày này, họ vẫn đang tìm kiếm tung tích của Dương Chấn nhưng chưa tìm được.

Lúc này, một chiếc xe quân đội màu xanh đỗ ngoài biệt thự, Mạnh Thiên Lan mặc quân phục bước vào.

“Quân đoàn trưởng Mạnh, đã có tin gì về anh Chấn chưa?”

Vừa thấy Mạnh Thiên Lan, Mã Siêu vội bước đến, sốt ruột hỏi.

Mắt Mạnh Thiên Lan đỏ hoe, rõ ràng cũng mất ngủ suốt mấy hôm vừa rồi, cô ta lắc đầu: “Người của quân đoàn cao thủ vẫn đang tìm kiếm, nhưng không phát hiện tung tích của cậu ấy”.

Nghe thấy thế, đám người Mã Siêu đều có vẻ thất vọng.

Mã Siêu cắn răng: “Anh Chấn, rốt cuộc anh đang ở đâu chứ?”

Đúng lúc này, tiếng động dữ dội bỗng truyền đến từ phía Vương Sơn.

Đám người Mã Siêu đứng phắt dậy, đi ra ngoài biệt thự, nhìn về phía Vương Sơn.

Tống Tả chăm chú nhìn về phía đó, trầm giọng nói: “Đó là hướng Vương Sơn!”

Trong mắt Mạnh Thiên Lan tràn ngập vẻ mong chờ, cô ta cũng nhìn chằm chằm về phía Vương Sơn, nói: “Chắc chắn là cậu ấy!”

Lúc này, quanh đống đổ nát ở Vương Sơn toàn các cao thủ có khí thế đáng sợ, trong đó có cả cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ.

Hồi trước, trong số cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ xuất hiện ở thế tục, có rất ít cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm.

Cho dù có cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm thì họ cũng sẽ ẩn nấp trong bóng tối, không dễ xuất hiện.

Nhưng hôm nay, ở Vương Sơn tại Trung Châu lại có ít nhất hai mươi cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm.

“Chẳng lẽ nơi phát ra tiếng động hồi nãy không phải nơi này à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3944


Chương 3944

Một cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ nhíu mày.

Chấn động ở Vương Sơn hồi nãy đã dẫn họ tới đây, kết quả họ tới rồi nhưng không phát hiện điều gì khác thường hết.

“Chắc chắn tiếng động hồi nãy truyền tới từ nơi này!”

Lúc này, một cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ khác lên tiếng, lão ta nhìn chằm chằm vào đống đổ nát với vẻ nghiêm nghị, trầm giọng nói: “Có lẽ cao thủ gây ra tiếng động đó đã rời đi rồi”.

Có người nhận ra cao thủ vừa lên tiếng, không nhịn được mà hỏi: “Đại nhân, ý ngài là tiếng động ở đây trước đó do một cao thủ hàng đầu gây ra à?”

Đối phương gật đầu: “Có lẽ cao thủ đó chính là cao thủ đã vượt thiên kiếp ở đây mười ngày trước”.

“Tôi đoán hôm đó, sau khi vượt thiên kiếp, thực lực của đối phương đã tăng lên về chất lượng, nhưng thiên kiếp quá mạnh, tuy đối phương đột phá nhưng cũng bị thương nên đã tĩnh dưỡng ở đây trong khoảng thời gian này”.

“Đương nhiên, cũng có khả năng thiên kiếp hôm đó quá mạnh, đối phương không vượt qua được, hơn nữa còn bị thương nặng nên đành tĩnh dưỡng ở đây, giờ vết thương đã gần như lành hẳn nên mới rời khỏi nơi này”.

Nghe thấy lão ta nói thế, mọi người đều kinh ngạc.

Mười ngày trước, thiên kiếp đáng sợ bỗng bùng nổ trên bầu trời Vương Sơn, khiến những cao thủ đã quan sát từ xa sợ hãi đến tận bây giờ.

Ngay cả các cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ cũng vô cùng kinh hãi, với tư cách là cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ, đương nhiên họ từng thấy cảnh cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong vượt thiên kiếp khi đột phá.

Nhưng uy lực của thiên kiếp giáng xuống Vương Sơn hôm đó đã vượt xa thiên kiếp khi cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong đột phá Thiên Cảnh Tứ Phẩm sơ kỳ.

Chuyện này đúng là khó tin, phải là cao thủ có cấp bậc thế nào thì mới thu hút được thiên kiếp đáng sợ, vượt xa thiên kiếp khi đột phá Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong như thế chứ?

Đúng lúc này, hơn trăm khí thế mạnh mẽ bỗng nhanh chóng lao tới, một nhóm người mặc trang phục thống nhất xuất hiện, bao vây đống đổ nát ở Vương Sơn.

“Quân đoàn cao thủ làm việc, những người không phận sự hãy mau chóng rời đi!”

Người dẫn đầu là một cô gái có khí thế Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, bên cạnh cô ta là một cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm trung kỳ.

Các cao thủ vừa bao vây đống đổ nát ở Vương Sơn đều có thực lực thấp nhất là Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, thậm chí còn có mấy cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ và trung kỳ nữa.

Tuy ở đây có cả cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ từ Hạ Giới giới Cổ Võ, nhưng họ đều có vẻ kiêng dè khi đối mặt với người của quân đoàn cao thủ.

Nhánh quân đoàn cao thủ này do quân đoàn trưởng Mạnh Thiên Lan đích thân dẫn dắt, cao thủ trung niên bên cạnh cô ta là Chúc Anh Sơn đã được Dương Chấn tặng đan dược trước đó.

Về những thành viên khác của quân đoàn cao thủ, 90% trong số họ là tán tu đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ, giờ đã hết sức trung thành với quân đoàn.

Tất cả là vì Dương Chấn đã thể hiện thiên phú luyện đan hàng đầu.

Bây giờ, vẫn còn rất nhiều tán tu đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ cố gắng xin gia nhập quân đoàn cao thủ, nhưng yêu cầu để gia nhập quân đoàn cao thủ rất cao, vừa phải có thiên phú võ đạo, vừa phải có nhân phẩm tốt.

Cho dù thực lực của họ mạnh đến mấy, nếu nhân phẩm có vấn đề thì quân đoàn cao thủ cũng không nhận.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3945


Chương 3945

“Thì ra là quân đoàn trưởng Mạnh, chúng tôi đi ngay đây!”

“Chào quân đoàn trưởng Mạnh, tôi là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm trung kỳ, cô xem xem tôi có thể gia nhập quân đoàn cao thủ không thế?”



Những người đang có mặt lập tức nhận ra Mạnh Thiên Lan, các cao thủ thực lực thấp vội rời đi, có người to gan, chủ động chào Mạnh Thiên Lan một tiếng rồi mới đi, cũng có người to gan hơn, xin gia nhập quân đoàn cao thủ ngay tại chỗ.

Nhưng Mạnh Thiên Lan đang vội tìm tung tích của Dương Chấn, đương nhiên sẽ không nhận người trong tình huống này, cô ta chỉ thản nhiên nói: “Nếu muốn gia nhập quân đoàn cao thủ thì tới quân đoàn để xin gia nhập rồi tiếp nhận bài kiểm tra, chỉ cần vượt qua bài kiểm tra thì sẽ được xếp vào quân đoàn cao thủ, hưởng phúc lợi đan dược”.

Phần lớn cao thủ nhanh chóng rời đi, nhưng vẫn có một số người chưa vội đi.

“Sao các người chưa đi?”

Mạnh Thiên Lan nhíu mày, nhìn về phía các cao thủ chưa đi này với sắc mặt khó coi.

Những cao thủ này đều có cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ đi cùng.

“Quân đoàn trưởng Mạnh, chúng tôi chỉ tới xem thôi, quân đoàn cao thủ sẽ không ngang ngược đến mức không cho chúng tôi xem chứ?”

Lúc này, một lão già mặc đồ truyền thống nhìn về phía Mạnh Thiên Lan, hỏi.

Trong mắt lão ta còn có vẻ khinh thường, hình như không coi quân đoàn cao thủ ra gì.

Mạnh Thiên Lan nhíu mày, híp mắt nhìn chằm chằm vào đối phương: “Tức là các người định ngăn quân đoàn cao thủ chúng tôi làm nhiệm vụ à?”

Đối phương cười lạnh: “Tôi cũng không nói thế, quân đoàn trưởng Mạnh đừng đổ oan cho tôi”.

Lúc này, Chúc Anh Sơn bên cạnh Mạnh Thiên Lan bỗng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào lão già tóc bạc: “Tề Lương, ông định vi phạm quy định mới à?”

Lão già tóc bạc chính là Tề Lương, phía sau lão ta có năm, sáu cao thủ, toàn là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm.

“Hừ!”

Tề Lương chỉ lạnh lùng nhìn Chúc Anh Sơn rồi hờ hững nói: “Làm chó thì nên có ý thức của chó, tôi nói chuyện với chủ của cậu, cậu có tư cách xen vào à? Vả miệng!”

Lão ta vừa dứt lời, một cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong đã xuất hiện trước mặt Chúc Anh Sơn như bóng ma.

“Bốp!”

Đối phương tát vào mặt Chúc Anh Sơn.

Tuy cái tát này không vang lắm nhưng hết sức chói tai, khóe miệng Chúc Anh Sơn còn rỉ máu.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người sững sờ.

Phải biết rằng giờ Chúc Anh Sơn là phó quân đoàn trưởng của quân đoàn cao thủ, tuy ông ta không mạnh nhưng rất được Mạnh Thiên Lan coi trọng.

Không những thế, sau khi được tứ trưởng lão Dương Chấn của hội trưởng lão tặng đan dược, thực lực của ông ta đã tăng đến Thiên Cảnh Nhị Phẩm trung kỳ.

Tề Lương là dòng chính của thế gia Cổ Võ mà lại dám ra tay với Chúc Anh Sơn, có thể tưởng tượng được chuyện này nghiêm trọng đến mức nào.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3946


Chương 3946

“Ngông cuồng!”

Mạnh Thiên Lan lập tức nổi giận, khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ người cô ta.

Nhưng cô ta chỉ có thực lực Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, chút khí thế này vốn không làm gì được Tề Lương.

Hơn trăm cao thủ của quân đoàn cao thủ cũng phóng khí thế ra, giận dữ nhìn chằm chằm vào Tề Lương.

Nhưng trước áp lực từ nhiều cao thủ như thế, Tề Lương chỉ cười lạnh, lão ta khoát tay, khí thế khủng khiếp hơn bùng nổ từ người lão ta, lập tức trấn áp khí thế của quân đoàn cao thủ.

“Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ!”

Cảm nhận được khí thế mạnh mẽ từ Tề Lương, người của quân đoàn cao thủ đều biến sắc.

Khóe miệng Chúc Anh Sơn đầy máu, ông ta nhìn chằm chằm vào Tề Lương, cắn răng: “Không ngờ ông đã đột phá Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ! Khó trách ông dám hống hách ở thế giới mới như thế”.

Ông ta biết Tề Lương, khoảng thời gian trước, lão ta chỉ có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, không ngờ mới mấy ngày ngắn ngủi mà lão ta đã đột phá.

Tề Lương không buồn quan tâm tới Chúc Anh Sơn, lão ta chắp tay sau lưng, ngạo nghễ nhìn chằm chằm vào Mạnh Thiên Lan: “Quân đoàn trưởng Mạnh muốn điều tra gì thì cứ điều tra, nhưng nếu muốn người của gia tộc Cổ Võ họ Tề chúng tôi rời đi thì không được!”

Trong mắt Mạnh Thiên Lan lóe lên ánh sáng sắc bén, nếu không biết sự mạnh mẽ của đối phương, cô ta rất muốn xông lên liều mạng.

Cho dù tất cả thành viên đang có mặt của quân đoàn cao thủ cùng ra tay thì có lẽ cũng không phải đối thủ của Tề Lương.

Tuy số lượng thành viên của quân đoàn cao thủ đã tăng gấp mấy lần nhưng vẫn không có cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm nào gia nhập.

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ, cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sẽ là thiên tài thuộc dòng chính được thế gia Cổ Võ chú trọng bồi dưỡng, hoặc là tán tu có thiên phú vô cùng xuất chúng đã được thế gia Cổ Võ coi trọng, ký khế ước với thế gia Cổ Võ, phục vụ thế gia Cổ Võ suốt đời.

Cũng vì tài nguyên võ đạo đã bị hạn chế, bị thế gia Cổ Võ thao túng, rất ít tán tu Hạ Giới giới Cổ Võ có thể tu luyện tới Thiên Cảnh Tam Phẩm bằng thiên phú của mình.

Cho dù họ tu luyện tới Thiên Cảnh Tam Phẩm thì cũng sẽ bị thế gia Cổ Võ áp dụng cách vừa đấm vừa xoa, họ phải phục tùng thế gia Cổ Võ hoặc chết!

Chuyện này cũng dẫn đến ân oán sâu sắc giữa tán tu Hạ Giới giới Cổ Võ và thế gia Cổ Võ.

Mạnh Thiên Lan cố nén giận, nhìn chằm chằm vào Tề Lương: “Tiền bối đang công khai vi phạm quy định của thế giới mới à?”

Tề Lương nhíu mày, híp mắt nhìn chằm chằm vào Mạnh Thiên Lan: “Cô tưởng cô là quân đoàn trưởng của quân đoàn cao thủ do hội trưởng lão thế tục đẩy lên thì có thể chỉ tay năm ngón trước mặt tôi à?”

Mạnh Thiên Lan hít sâu một hơi, ra sức nén giận, cắn răng: “Tôi chỉ biết nếu tôi đã là quân đoàn trưởng của quân đoàn cao thủ thì phải bảo vệ quy định của thế giới mới, mời tiền bối dẫn người đi!”

Tề Lương cười lạnh, nhìn Mạnh Thiên Lan: “Nếu tôi không đi thì sao?”

“Không đi?”

Mạnh Thiên Lan kinh ngạc, hình như không ngờ Tề Lương lại nói thế trước mặt mọi người, cô ta lập tức nhíu mày: “Nếu tiền bối không đi thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, có lẽ sau này Trung Châu sẽ không chào đón người của gia tộc Cổ Võ họ Tề nữa!”

Các cao thủ xung quanh đều kinh hãi.

Mạnh Thiên Lan chỉ có thực lực Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ mà dám nói thế trước mặt cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ, đúng là không sợ chết!
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3947-3948


Chương 3947

Từng giây từng phút trôi đi, Tề Lương vẫn đứng yên, híp mắt nhìn chằm chằm vào Mạnh Thiên Lan, không hề có ý rời đi.

Mạnh Thiên Lan cũng không sợ hãi, đối mặt với Tề Lương một cách kiên cường.

Khí thế cuồng bạo bao phủ lấy Mạnh Thiên Lan, lúc này Mạnh Thiên Lan đang phải chịu áp lực không gì ngăn cản nổi.

Áp lực khổng lồ này khiến người cô ta run khe khẽ.

Nhưng cô ta vẫn siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm vào Tề Lương, không chịu lùi lại.

“Hừ!”

Tề Lương bỗng cười lạnh, phóng khí thế mạnh hơn ra.

Vì không chịu nổi áp lực này, người của quân đoàn cao thủ xung quanh không thể không lùi lại mấy bước, có người thực lực yếu còn hộc máu, bị thương không nhẹ.

Tề Lương cũng thầm kinh ngạc trước sự kiên trì của Mạnh Thiên Lan.

Lão ta cứ tưởng Mạnh Thiên Lan sẽ không chịu nổi áp lực từ mình, không ngờ lão ta đã tăng áp lực lên gấp đôi mà Mạnh Thiên Lan vẫn chịu được.

Ngay cả thiên tài Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ của Hạ Giới giới Cổ Võ cũng chưa chắc đã chịu được áp lực khổng lồ như thế đúng không?

Không ngờ một cô gái thế tục trẻ như Mạnh Thiên Lan lại chịu được.

Trong mắt Tề Lương bỗng lóe lên sát khí mãnh liệt, nếu thiên tài như thế không cùng phe với lão ta thì chắc chắn không thể để cô ta sống sót.

Mạnh Thiên Lan là người của hội trưởng lão thế tục, chắc chắn sẽ không đứng về phía lão ta, nếu thế thì chỉ có thể trừ khử cô ta.

Nghĩ tới đây, lão ta phóng ra khí thế mạnh hơn nữa.

Sắc mặt Mạnh Thiên Lan lập tức trắng bệch, chân cô ta run lẩy bẩy.

Cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ đang phóng khí thế về phía cô ta, với thực lực của cô ta thì không thể chịu được.

“Ầm!”

Một tiếng động rất lớn vang lên, Mạnh Thiên Lan khuỵu một chân xuống đất, mặt đất cũng lõm xuống.

“Quân đoàn trưởng!”

Người của quân đoàn cao thủ thấy thế, đều biến sắc, ai cũng giận dữ nhìn chằm chằm vào Tề Lương bằng đôi mắt đỏ ngầu, chỉ hận không thể giết tên khốn này bằng ánh mắt.

Chúc Anh Sơn nổi giận, hét lớn: “Tề Lương! Tôi liều mạng với ông!”

Ông ta hét lên, hơi nhích chân, lao tới chỗ Tề Lương.

Trước đó Dương Chấn đã dặn ông ta phải bảo vệ Mạnh Thiên Lan cẩn thận, lúc này Mạnh Thiên Lan đang phải chịu áp lực từ cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ là Tề Lương, nếu ông ta không ra tay, cho dù Mạnh Thiên Lan không chết thì cũng sẽ mất hết võ công, từ giờ trở thành người tàn phế.

“Hừ! Không biết tự lượng sức mình!”

Tề Lương lạnh lùng nói, lập tức vung tay, tấn công Chúc Anh Sơn.

“Rầm!”

Ngay sau đó, tiếng va chạm nặng nề vang lên, cùng với tiếng xương gãy, Chúc Anh Sơn hộc máu, bay xa bảy, tám mét.

Chương 3948

Nguồn thiếu chương.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3949


Chương 3949

“Quỷ Thủ, ông là cung phụng của nhà họ Tề, giờ ông định giúp người ngoài đối phó với người nhà họ Tề à?”

Người vừa ngăn đòn tấn công chí mạng của Tề Lương cho Mạnh Thiên Lan chính là Quỷ Thủ.

Vì vết thương ngầm ở đan điền, Quỷ Thủ đã ngừng ở Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong rất nhiều năm, không ngờ bây giờ lão ta cũng đột phá.

Chuyện này khiến Tề Lương vô cùng kinh hãi, với tư cách là dòng chính nhà họ Tề, đương nhiên lão ta biết vết thương ngầm ở đan điền Quỷ Thủ nghiêm trọng đến mức nào, theo lời thần y nhà họ Tề nói, vết thương ở đan điền Quỷ Thủ rất tệ, cảnh giới sẽ chững lại suốt đời.

Những năm gần đây, nhà họ Tề cũng đã tìm một số thần y cho Quỷ Thủ, nhưng không ai có cách chữa khỏi đan điền của lão ta.

Nhưng bây giờ, Quỷ Thủ đã đột phá, tức là vết thương ngầm ở đan điền lão ta đã khỏi rồi.

Nghĩ tới đây, Tề Lương bỗng thầm sợ hãi.

Tuy lão ta cũng đã đột phá Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ, nhưng đó là do gia tộc đã dùng tài nguyên tu luyện để nâng cảnh giới của lão ta lên.

Còn Quỷ Thủ đã đắm chìm trong cảnh giới Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong mấy chục năm, một khi Quỷ Thủ đột phá, loại cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ với đan điền mờ nhạt như lão ta đâu thể sánh bằng chứ?

“Những chuyện mà tôi làm cho nhà họ Tề suốt bao năm qua đã đủ để báo đáp ân tình của nhà họ Tề với tôi rồi, giờ tôi và nhà họ Tề không còn ân oán gì nữa”.

Quỷ Thủ lạnh lùng nói: “Tề Lương, nể tình cũ, tôi không muốn đánh với ông, nếu ông thức thời thì bây giờ dẫn người rời đi ngay, bằng không, đừng trách tôi không khách sáo”.

Cùng lúc đó, khí thế khiến người ta ngạt thở lan ra từ người lão ta, bao phủ lấy Tề Lương.

Tuy người nhà họ Tề xung quanh chỉ phải chịu ảnh hưởng còn sót lại từ khí thế mà Quỷ Thủ phóng ra, nhưng họ cũng cảm nhận được áp lực không gì cản nổi.

Áp lực đó khiến họ không dám chống đối.

Sắc mặt Tề Lương hết sức khó coi, khí thế mà Quỷ Thủ phóng ra khiến lão ta cảm nhận được sự sợ hãi như đến từ sâu trong linh hồn.

Nếu hai người giao chiến, trong thời gian ngắn, có lẽ Quỷ Thủ sẽ không làm gì được lão ta, nhưng về lâu dài, với thực lực của Quỷ Thủ, muốn giết lão ta cũng không khó.

Nhưng nếu dẫn người rời đi như thế thì nhà họ Tề còn mặt mũi gì?

“Quỷ Thủ, ông tưởng tôi sợ ông thật à?”

Tề Lương tức giận, phóng hết khí thế ra, định đối đầu với Quỷ Thủ.

Nhưng Quỷ Thủ vẫn thản nhiên, chỉ hừ khẽ, khí thế mạnh mẽ hơn nữa lập tức giáng xuống, áp lực mà Tề Lương phải chịu cũng tăng lên.

Lão ta thầm kinh hãi, rõ ràng hai người đều là cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ, tại sao lại chênh nhau nhiều đến vậy?

Mạnh Thiên Lan nhìn Quỷ Thủ đang chắn trước mặt mình với vẻ cảm khái.

Đương nhiên cô ta biết tại sao Quỷ Thủ lại giúp cô ta, tất cả là nhờ Dương Chấn.

Nếu không nể mặt Dương Chấn, chắc chắn Quỷ Thủ sẽ không ra tay giúp, có khi giờ cô ta đã chết dưới tay Tề Lương rồi.

Mấy năm trước, cô ta vẫn là cao thủ cùng cấp với Dương Chấn, còn bây giờ, thực lực của Dương Chấn đã vượt xa cô ta.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3950


Chương 3950

Thậm chí ngay cả các mối quan hệ của anh cũng mạnh như thế.

“Tôi cho ông mười giây, ông dẫn người rời đi hoặc đánh với tôi một trận, nhưng tôi không nương tay đâu, nếu ông chết thì đó là do ông tự làm tự chịu!”

Quỷ Thủ hờ hững nói.

Sau khi dứt lời, lão ta bỗng giơ một ngón tay lên: “1!”

Khi lão ta nói số đầu tiên, Tề Lương có cảm giác như tim bị đánh mạnh.

Lão ta hiểu rõ, với thực lực của lão ta bây giờ, lão ta không thể đánh lại Quỷ Thủ, một khi giao chiến, lão ta sẽ bị thương nặng hoặc chết.

Cả chết lẫn bị thương nặng đều là kết quả mà lão ta không muốn thấy.

Nhưng nếu lão ta dẫn người đi thật thì biết ăn nói với gia tộc thế nào đây?

Lão ta hùng hổ với quân đoàn cao thủ như thế, thậm chí còn định ra tay với Mạnh Thiên Lan, đương nhiên là do mệnh lệnh từ nhà họ Tề, bằng không, lão ta nào dám chứ?

“2!”

“3!”



“8!”

Sau thoáng chốc, Quỷ Thủ đã đếm đến số tám, chỉ còn hai số cuối, nếu Tề Lương vẫn không dẫn người đi, có lẽ lão ta sẽ ra tay với Tề Lương ngay.

“9!”

Cuối cùng cũng đến số chín.

Ý chí chiến đấu của Quỷ Thủ dâng trào, sát khí mạnh mẽ lan ra từ người lão ta.

“Xem ra ông đã chọn đánh một trận với tôi, nếu vậy thì tôi sẽ theo tới cùng!”

Quỷ Thủ chợt nói, ngay sau khi dứt lời, lão ta bỗng giậm mạnh chân, lao tới chỗ Tề Lương.

Tề Lương lập tức biến sắc, tức giận nói: “Quỷ Thủ, ông không có đạo đức! Rõ ràng ông mới đếm tới chín thôi!”

Quỷ Thủ hừ lạnh, lúc này lão ta đã xông tới trước mặt Tề Lương, lão ta tung chưởng về phía Tề Lương, đồng thời quát: “10!”

“Ầm!”

Tề Lương không kịp né tránh, trong khoảnh khắc này, lão ta chỉ có thể ứng phó, đành giơ tay đỡ đòn của Quỷ Thủ.

Sau tiếng va chạm dữ dội, Tề Lương chỉ cảm nhận được cơn đau nhói đang lan dọc cánh tay.

Lão ta cũng bị sức mạnh cuồng bạo này đánh bay.

Nhưng Quỷ Thủ vẫn không định nương tay, đúng lúc Tề Lương bị đẩy lùi, lão ta bỗng giậm chân, lao tới.

“Quỷ Thủ! Ông dám!”

Tề Lương vừa đứng vững đã thấy một đòn đánh chí mạng ập về phía ngực mình.

Không ngờ Quỷ Thủ định giết lão ta thật.

Đây là điều mà lão ta nằm mơ cũng không ngờ tới.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3951


Chương 3951

Cho dù thế nào, Quỷ Thủ cũng từng là cung phụng nhà họ Tề, hôm nay lão ta lại định giết dòng chính nhà họ Tề.

Không riêng gì Tề Lương, cao thủ nhà họ Tề và đám người Mạnh Thiên Lan cũng không ngờ tới.

“Ài!”

Đúng lúc này, tiếng thở dài vang lên.

Cả không gian bỗng bị một khí thế không tên bao trùm.

Ngay cả Quỷ Thủ đang định giết Tề Lương cũng cảm nhận được sự nguy hiểm.

Nhưng đòn đánh của lão ta đã được tung ra, giờ muốn ngừng cũng muộn rồi.

“Vù!”

Ngay sau đó, nắm đấm của lão ta giáng xuống từ không trung, tạo ra tiếng nổ.

Nhưng Tề Lương vốn sẽ chết dưới tay lão ta lại xuất hiện ở nơi cách đó ba mét.

Bên cạnh Tề Lương là một người trung niên đang cầm chai rượu.

Lúc này, người trung niên vẫn đang giơ chai rượu lên uống.

Khi nhìn thấy người trung niên kia, con ngươi của Quỷ Thủ bỗng co lại, ông ta kinh hãi nói: “Cậu không mất võ công!”

Tề Lương cũng nhìn người trung niên vừa cứu mình như thấy ma, khiếp sợ nói: “Tề Thiên Hà, chẳng phải năm đó cậu đã tự phá hủy võ đạo vì người phụ nữ kia à?”

Người trung niên có dáng vẻ say xỉn này không phải người bình thường, mà chính là Tề Thiên Hà – người đại diện thực sự của nhà họ Tề ở Trung Châu!

Ngoài ra, ông ta còn có một thân phận khiến tất cả cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ khiếp sợ.

Ông ta từng là thiên tài số một trên Thiên Bảng của Hạ Giới giới Cổ Võ!

Theo quy định của Thiên Bảng, phải bước vào Thiên Cảnh trước 40 tuổi thì mới có tư cách tiến vào bảng xếp hạng.

Tề Thiên Hà từng đứng đầu Thiên Bảng, điều đó đủ để cho thấy thực lực và thiên phú khủng khiếp của ông ta năm đó.

Nhưng trong mắt tất cả cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ, Tề Thiên Hà đã tự từ bỏ võ đạo vì một người phụ nữ.

Nhưng hồi nãy, khi Quỷ Thủ sắp giết Tề Lương, Tề Thiên Hà đã xuất hiện rồi cứu Tề Lương kiểu gì?

Tề Thiên Hà cũng không trả lời Quỷ Thủ và Tề Lương mà nhìn về phía đống hoang tàn của Vương Sơn, nói: “Tứ trưởng lão, có thể nể mặt tôi, cho Tề Lương một con đường sống không?”

Nghe thấy thế, mọi người đều khiếp sợ.

Không ngờ Tề Thiên Hà lại nói chuyện với tứ trưởng lão trong lúc nhìn đống đổ nát của Vương Sơn.

Rõ ràng người được Tề Thiên Hà gọi là tứ trưởng lão chính là Dương Chấn – tứ trưởng lão được hội trưởng lão thế tục sắc phong đợt trước!

Vào lúc này, mọi người đều nhìn về phía đống đổ nát với vẻ chấn động.

Mạnh Thiên Lan khẽ run lên, nhìn đống đổ nát của Vương Sơn với vẻ mong chờ, trước đó ở Vương Sơn có tiếng động rất lớn, thật ra cô ta dẫn người tới ngay tức khắc là để tìm tung tích của Dương Chấn.

Nhưng cô ta đã cho người bao vây nơi này mà vẫn không phát hiện tung tích của Dương Chấn, giờ Tề Thiên Hà lại nói chuyện với đống đổ nát, tức là Dương Chấn đang ở dưới đất đá.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3952


Chương 3952

“Chẳng lẽ tiếng động phát ra từ Vương Sơn trước đó là do tứ trưởng lão gây ra à?”

Một người của thế gia Cổ Võ nghiêm nghị nói.

Một người Hạ Giới giới Cổ Võ khác nói: “Nếu đúng thế thật, tức là thiên kiếp bùng nổ ở đây mười ngày trước cũng do tứ trưởng lão dẫn tới ư?”

“Nhưng không biết tại sao cậu ta lại bị kẹt dưới đống đổ nát ở Vương Sơn nhỉ?”

Nghe thấy hai cao thủ của thế gia Cổ Võ này nói thế, đám đông càng thêm kinh hãi.

Ai cũng biết thiên kiếp đã giáng xuống đây mười ngày trước mạnh đến mức nào.

Tuy khi ấy họ không ở hiện trường, nhưng vẫn cảm nhận được áp lực khủng khiếp ở Vương Sơn từ xa, ngay cả thiên kiếp khi cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đột phá Thiên Cảnh Tứ Phẩm cũng yếu hơn thiên kiếp kia rất nhiều.

Nhưng Tề Thiên Hà đã đặt câu hỏi với đống đổ nát một lúc lâu mà vẫn không nhận được câu trả lời.

“Tề Thiên Hà, ông đang làm gì thế?”

Lúc này, một cao thủ đến từ thế gia Cổ Võ nhìn về phía Tề Thiên Hà, nhíu mày.

Một cao thủ thế gia Cổ Võ khác lạnh lùng nói: “Tề Thiên Hà, ông đang giỡn mặt với chúng tôi à? Chúng tôi đã tới đây một lúc rồi nhưng không hề phát hiện người dưới đống đổ nát”.

Tuy họ kinh hãi vì Tề Thiên Hà – kẻ vô dụng tự hủy võ công đã trở thành cao thủ tuyệt thế, nhưng họ cũng không tin dưới đống đổ nát có người.

Tề Thiên Hà không để ý đến đám đông mà nhìn chằm chằm vào đống đổ nát bằng ánh mắt nghiêm nghị, chợt nói: “Nếu tứ trưởng lão không trả lời, tôi sẽ xem như tứ trưởng lão đã đồng ý”.

Ông ta nói rồi quay người nhìn về phía Tề Lương, bình tĩnh nói: “Đi với tôi!”

Tề Lương vẫn đang chìm trong sự sợ hãi vì suýt bị Quỷ Thủ giết, nghe thấy Tề Thiên Hà nói thế, lão ta mới hoàn hồn, lập tức nhìn Quỷ Thủ với vẻ kiêng dè rồi đe dọa: “Quỷ Thủ, ông dám phản bội nhà họ Tề, một ngày nào đó, nhà họ Tề sẽ bắt ông trả giá đắt”.

Lão ta nói rồi định quay người rời đi theo Tề Thiên Hà.

Trong mắt Quỷ Thủ lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, lão ta híp mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tề Lương nhưng không đuổi theo.

Khi Tề Thiên Hà xuất hiện, tuy ông ta đã cứu Tề Lương bằng tốc độ cực nhanh nhưng ông ta vẫn chưa thể hiện thực lực thật sự của mình.

Nhưng lão ta có cảm giác, thực lực của Tề Thiên Hà rất khó lường, có lẽ năm đó ông ta cũng không tự hủy võ công, hoặc sau khi tự hủy võ công, ông ta đã nhận được kỳ ngộ mới, chẳng những võ đạo hồi phục mà còn tiến bộ thêm.

Lúc này. Mạnh Thiên Lan cũng không ngăn Tề Thiên Hà đưa Tề Lương đi, mà đang chú ý tới đống đổ nát của Vương Sơn.

“Ầm!”

Đúng lúc này, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội.

Khí thế khủng khiếp bùng nổ từ dưới đống đổ nát của Vương Sơn.

“Rầm!”

Sau một tiếng nổ, đất đá trên Vương Sơn bay thẳng lên trời, lập tức hóa thành bột.

Cao thủ xung quanh cũng không chịu nổi khí thế này, đều bay ra xa.

Những người có cảnh giới thấp thì hộc máu, bay xa, bị thương nặng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3953


Chương 3953

Tề Thiên Hà vừa dẫn Tề Lương đến nơi cách đó mười mấy mét lập tức biến sắc, bỗng vỗ vào ngực Tề Lương.

“Rầm!”

Tề Lương bị sức mạnh khổng lồ đánh bay ra xa.

“Mau đi đi!”

Đồng thời, Tề Thiên Hà hét lớn với Tề Lương.

Tóc ông ta bay phấp phới theo gió, ông ta cầm chai rượu lên uống một ngụm lớn.

“Rầm!”

Cùng lúc đó, khí thế khủng khiếp bỗng bùng nổ từ người ông ta.

Các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ vừa đứng vững đều kinh hãi nhìn chằm chằm vào Tề Thiên Hà.

“Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ!”

Một cao thủ của thế gia Cổ Võ khiếp sợ nói.

“Sao có thể chứ? Năm năm trước, Tề Thiên Hà chỉ có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ mà thôi, trong năm năm ngắn ngủi, sao ông ta có thể mạnh đến mức đó được?”

“Chẳng phải năm năm trước ông ta đã tự hủy võ công vì một người phụ nữ à? Tôi nghe nói rất nhiều người đã tận mắt chứng kiến ông ta tự hủy võ công, chắc không phải giả đâu”.

“Có thể khẳng định năm năm trước, ông ta đã từ bỏ võ đạo, giờ ông ta lại trở thành cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ, tức là ông ta có được thực lực này sau khi tự hủy võ công ư?”



Trong lúc nhất thời, người của thế gia Cổ Võ đều vô cùng khiếp sợ, khi biết Tề Thiên Hà đã tự từ bỏ võ đạo năm năm trước lại trở nên mạnh mẽ như thế, rất nhiều người đều thấy khó tin.

Năm năm trước, khi chỉ có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, Tề Thiên Hà đã đứng đầu Thiên Bảng.

Khi đó ông ta chưa đầy 40 tuổi, yêu cầu của Thiên Bảng chính là bước vào Thiên Cảnh trước 40 tuổi.

Giờ ông ta đã nằm ngoài phạm vi Thiên Bảng, nhưng thực lực của ông ta lại tăng quá nhiều trong năm năm.

Cho dù là ở Hạ Giới giới Cổ Võ, ông ta vẫn là thiên tài có thiên phú hàng đầu.

Lúc này, Tề Thiên Hà như gặp kẻ địch mạnh, nét mặt vô cùng nghiêm nghị.

“Cút!”

Tiếng quát giận dữ bỗng giáng xuống từ trên trời.

Tề Thiên Hà còn chưa hoàn hồn thì đã thấy sức mạnh không gì cản nổi lao về phía mình.

Tuy thế, ông ta vẫn không sợ hãi, chắn trước Tề Lương, giơ tay đỡ đòn từ đối phương.

“Rầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên.

“Ầm ầm ầm!”

Mặt đất dưới chân Tề Thiên Hà lập tức nổ tung.

Điều khiến mọi người khiếp sợ chính là quần áo trên người Tề Thiên Hà cũng nát vụn.

Tuy ông ta vẫn đứng nhưng khóe miệng đã rỉ máu tươi, lảo đảo lùi lại mấy bước.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3954


Chương 3954

“Chết đi!”

Giọng nói vô cùng lạnh lẽo bỗng vang vọng khắp Vương Sơn.

Các cao thủ thấy một bóng đen đuổi theo Tề Lương đang chạy trối chết rồi giơ tay lên.

“Ầm!”

Trước sự khiếp sợ của mọi người, lưng Tề Lương lõm hẳn xuống, ngay khi bị đánh trúng, lão ta cũng bay xa mười mấy mét như đạn pháo.

Khi rơi xuống đất, hơi thở của lão ta đã hoàn toàn biến mất.

Xung quanh lặng ngắt, mọi người tròn mắt nhìn cao thủ bí ẩn đang đứng quay lưng về phía đám đông.

Một cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ đã bị đối phương giết bằng một đòn.

Không những thế, đối phương còn khiến Tề Thiên Hà có thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ bị thương nặng chỉ với một chiêu, rốt cuộc cao thủ bí ẩn này mạnh đến mức nào chứ?

Mạnh Thiên Lan nhìn bóng lưng kia, vô cùng kích động, có lẽ người khác không nhận ra bóng lưng này, nhưng cô ta vừa nhìn đã nhận ra ngay.

“Tứ trưởng lão, cậu nhắm vào dòng chính của thế gia Cổ Võ như thế, không được thân thiện lắm nhỉ?”

Lúc này, Tề Thiên Hà bỗng nhìn chằm chằm vào bóng lưng kia, nói bằng giọng khàn khàn.

Vẻ thản nhiên trên mặt ông ta đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt vô cùng nghiêm nghị.

Nghe thấy ông ta nói thế, các cao thủ khác đều kinh ngạc.

Chẳng lẽ cao thủ bí ẩn đang quay lưng về phía mọi người này chính là tứ trưởng lão của hội trưởng lão thế tục à?

Mọi người càng nghĩ càng khiếp sợ.

Một tháng trước, một mình Dương Chấn đã giết hết người đại diện của năm thế gia Cổ Võ và mười cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm, trong đó có cả năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong.

Khi đó, cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đều đoán chắc sức chiến đấu thực sự của Dương Chấn sẽ là Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ.

Nhưng bây giờ, Dương Chấn lại giết Tề Lương có thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ chỉ bằng một đòn, thậm chí ngay cả cựu thiên tài số một của Thiên Bảng Hạ Giới giới Cổ Võ – Tề Thiên Hà cũng không đỡ nổi một chiêu từ anh.

Phải biết rằng bây giờ Tề Thiên Hà đã thể hiện thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ.

Tức là sức chiến đấu của Dương Chấn bây giờ đã đạt đến Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ là ít nhất, hơn nữa còn vô địch khi ở cùng cảnh giới.

Thậm chí có lẽ anh đã là cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ.

Nghĩ tới đây, sắc mặt của cao thủ thuộc thế gia Cổ Võ khó coi tới cực điểm, khác với họ, cao thủ thế tục và những tán tu Hạ Giới giới Cổ Võ đã gia nhập quân đoàn cao thủ đều vô cùng kích động.

Dương Chấn càng mạnh, sự kiểm soát của thế gia Cổ Võ trong thế giới mới càng yếu hơn.

Giữa nét mặt phức tạp của mọi người, cao thủ bí ẩn đang quay lưng về phía đám đông chậm rãi quay lại, một gương mặt trẻ trung và lạnh lùng xuất hiện trước mắt mọi người.

“Không ngờ là tứ trưởng lão thật!”

Có người hô lên kinh ngạc.

Tiếng hô này khiến mọi người hoàn hồn từ nỗi khiếp sợ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3955


Chương 3955

Tuy Tề Thiên Hà đã nói ra thân phận của Dương Chấn nhưng họ vẫn chưa tin lắm, cho đến lúc này, Dương Chấn xuất hiện trước mặt họ, họ mới xác định cao thủ bí ẩn có thực lực đáng sợ này chính là Dương Chấn.

Nhưng Dương Chấn mà họ thấy bây giờ như đã biến thành người khác, chẳng những thực lực thay đổi mà gương mặt cũng thay đổi.

Mặt Dương Chấn như được chạm khắc, ánh mắt vô cùng lạnh lùng, có thể áp đảo vẻ ngoài của những ngôi sao nam nổi tiếng nhờ nhan sắc ở Chiêu Châu.

Nhưng trông anh rất lạnh lùng và xa cách.

Dương Chấn hờ hững nhìn chằm chằm vào Tề Thiên Hà, chất vấn: “Có ý kiến à?”

Cùng lúc đó, áp lực khủng khiếp cũng lan ra từ người anh, ập tới chỗ Tề Thiên Hà.

“Ma uy!”

Cao thủ của thế gia Cổ Võ hô lên kinh hãi: “Đó không phải tứ trưởng lão, mà là Ma Thần!”

Nghe thấy thế, các cao thủ đang có mặt đều hoảng sợ.

Nhất là cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ, từ nhỏ họ đã được nghe truyền thuyết về Ma Thần, đương nhiên cũng biết rõ chiến tích huy hoàng của lão ta.

Trước đó họ cũng đã nghe nói linh hồn Ma Thần đang ở trong người Dương Chấn, bây giờ xem ra, cơ thể Dương Chấn đã hoàn toàn bị Ma Thần chiếm giữ rồi.

Nghĩ tới đây, cuối cùng họ cũng hiểu tại sao Dương Chấn bỗng dưng có thực lực khủng khiếp như thế.

Sau khi cảm nhận được ma uy từ Dương Chấn, mặt Tề Thiên Hà tái nhợt, người hơi run rẩy.

Tuy thế, ông ta vẫn đứng vững, cố chống chọi với ma uy mà Dương Chấn phóng ra.

“Tôi không có ý kiến, nhưng tứ trưởng lão là người của hội trưởng lão thế tục mà lại nhắm vào người của thế gia Cổ Võ như thế, có lẽ việc này sẽ mang lại nguy hiểm rất lớn cho tứ trưởng lão, thậm chí còn là nguy cơ chí mạng!”

Tề Thiên Hà thản nhiên nói, ông ta không uy h**p mà đang trình bày sự thật.

“Hừ!”

Dương Chấn hừ lạnh, nói: “Tôi cũng muốn xem xem khắp Hạ Giới giới Cổ Võ, có ai dám động đến đệ tử của tôi! Nếu không sợ chết thì cứ tới!”

Nghe thấy thế, đám đông càng thêm chắc chắn rằng linh hồn Ma Thần đang chiếm thế chủ đạo trong người Dương Chấn.

Thậm chí họ đang nghi ngờ, có phải linh hồn Dương Chấn đã bị linh hồn Ma Thần tiêu diệt, sau này cơ thể này sẽ hoàn toàn thuộc về Ma Thần không?

Nếu đúng thế thật, tức là ma đầu lừng lẫy giới Cổ Võ trước kia sẽ xuất hiện ở thế giới mới à?

Tề Thiên Hà chăm chú nhìn Dương Chấn, lập tức thở dài, nói: “Thôi! Nếu tứ trưởng lão đã nhắm vào cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ như thế, tôi nói nhiều đến mấy cũng vô dụng!”

“Nhưng hy vọng sau này tứ trưởng lão sẽ không hối hận khi làm thế!”

Ông ta nói rồi quay người rời đi.

Thấy thế, cao thủ thế gia Cổ Võ họ Tề cũng vội đi theo Tề Thiên Hà như chạy trốn.

Dương Chấn cũng không ra tay.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3956


Chương 3956

Anh nhìn quanh, lạnh lùng nói: “Trong mười giây, trừ người của quân đoàn cao thủ, nếu người khác vẫn ở đây thì giết không tha!”

Sau khi anh dứt lời, người của Hạ Giới giới Cổ Võ mới hoàn hồn, ai cũng quay người bỏ chạy, sợ Dương Chấn đuổi theo giết họ.

Với thực lực mà Dương Chấn vừa thể hiện, nếu mấy ông lớn Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong của thế gia Cổ Võ không ra mặt, có lẽ không ai có thể trấn áp anh.

“Rốt cuộc cậu là Dương Chấn hay Ma Thần?”

Thấy Dương Chấn nhìn mình, Mạnh Thiên Lan vô thức lùi lại, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn.

Cô ta có thể cảm nhận được, chẳng riêng gì cơ thể mà linh hồn người trước mặt cũng là của Dương Chấn.

Nhưng hồi nãy, rõ ràng Dương Chấn lại nói chuyện như Ma Thần.

Dương Chấn không trả lời câu hỏi này mà thản nhiên nói: “Ở đây không còn gì để tìm kiếm nữa, về hết đi!”

Anh nói rồi quay người rời đi.

Người của quân đoàn cao thủ nhìn Dương Chấn thong thả rời đi, nhưng ngay sau đó, bóng Dương Chấn đã xuất hiện ở nơi cách đó mười mấy mét, đến khi họ nhìn lại, Dương Chấn đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt họ.

“Mạnh quá!”

Các thành viên của quân đoàn cao thủ sợ hãi thán phục.

Quỷ Thủ nhìn theo hướng Dương Chấn rời đi, lẩm bẩm: “Tốc độ phát triển đáng sợ thật!”

Lão ta nói rồi hơi nhích chân, đuổi theo Dương Chấn.

Mạnh Thiên Lan khoát tay, ra lệnh: “Về quân đoàn!”

Chỉ sau thoáng chốc, Vương Sơn vừa rất náo nhiệt đã không còn ai nữa.

Sau khi đám đông rời đi không lâu, một thanh niên bỗng xuất hiện, chính là Dương Chấn vừa rời đi.

Anh chợt nói: “Ra đi!”

Sau khi anh dứt lời, Quỷ Thủ vừa đi theo anh cũng bước ra khỏi bóng tối.

“Bịch!”

Quỷ Thủ bỗng quỳ xuống trước Dương Chấn, cúi đầu, trầm giọng nói: “Cảm ơn tứ trưởng lão đã cho tôi đan dược chữa khỏi vết thương ngầm của tôi, giúp tôi đột phá Thiên Cảnh Tam Phẩm! Từ hôm nay, mạng tôi sẽ thuộc về tứ trưởng lão!”

Dương Chấn cười khẩy, nói với vẻ giễu cợt: “Ông định nhận tôi làm chủ nhân à?”

Quỷ Thủ vẫn cúi đầu, nói bằng giọng vô cùng chân thành: “Tứ trưởng lão đã cho tôi đan dược thần kỳ, giúp võ đạo của tôi đột phá xiềng xích, có ơn tái tạo với tôi, chỉ cần tứ trưởng lão đồng ý, tứ trưởng lão chính là chủ nhân của tôi”.

Dương Chấn hỏi tiếp: “Ông muốn nhận Ma Thần làm chủ nhân? Hay ông muốn nhận chủ nhân gốc của cơ thể này – Dương Chấn làm chủ nhân?”

Ma uy đáng sợ lan ra từ người anh, bao trùm lấy Quỷ Thủ.

Lúc này, Quỷ Thủ chỉ thấy lạnh thấu xương, như rơi xuống vực thẳm vô tận.

Dường như một suy nghĩ của Dương Chấn cũng có thể g**t ch*t lão ta.

Người Quỷ Thủ run khe khẽ.

Nhưng lão ta vẫn cúi đầu, nói với vẻ nghiêm túc: “Tôi muốn nhận chủ nhân gốc của cơ thể này – Dương Chấn làm chủ nhân!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3957


Chương 3957

“Hừ!”

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Ông không sợ tôi giết ông à?”

Quỷ Thủ bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía Dương Chấn, nghiêm nghị nói: “Cậu chính là Dương Chấn – chủ nhân cơ thể này, sao tôi phải chọn ai khác?”

Nghe thấy thế, Dương Chấn thoáng sửng sốt, hình như không ngờ Quỷ Thủ lại nhận ra thân phận của mình.

Không sai, giờ anh chính là Dương Chấn, cả cơ thể lẫn linh hồn đều thuộc về anh.

Tuy linh hồn Ma Thần đã ở trong người anh một khoảng thời gian nhưng không hề chiếm giữ cơ thể anh, trừ lúc dùng cơ thể anh để uy h**p cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ.

Lần này, sau khi tỉnh lại, anh phát hiện linh hồn Ma Thần vốn đang sống nhờ trong người anh đã biến mất.

Thế nên bây giờ, anh chính là bản thân anh.

Dương Chấn lạnh lùng hỏi: “Ông có ý gì?”

Quỷ Thủ nghiêm nghị nói: “Tôi được gọi là Quỷ Thủ, không phải vì các đòn đánh bằng tay của tôi lợi hại, mà vì tôi tu luyện được đôi mắt có thể nhìn rõ linh hồn”.

“Hồi nãy khi nhìn thấy cậu lần đầu tiên, tôi đã nhận ra cậu, cậu chính là tứ trưởng lão Dương Chấn!”

Dương Chấn hơi bất ngờ, không ngờ Quỷ Thủ lại tu luyện đồng thuật, đã nhận ra thân phận của anh từ nãy.

Nghe thấy thế, ma uy trên người Dương Chấn biến mất, anh cười khổ: “Không ngờ đã bị ông nhận ra từ đầu”.

Quỷ Thủ vội nói: “Tứ trưởng lão, cậu không cần lo bị lộ đâu, đồng thuật mà tôi tu luyện khá đặc thù, hơn nữa khắp Hạ Giới giới Cổ Võ, trừ tôi ra, cũng không còn ai tu luyện đồng thuật như thế nữa”.

“Tôi hiểu, lần này thực lực cậu tăng quá nhiều sau khi đột phá, cậu sợ người khác nghi ngờ nên cố tình dùng thân phận Ma Thần để uy h**p các thế lực”.

“Cậu cứ yên tâm, tôi sẽ không tiết lộ chuyện này cho bất cứ ai đâu!”

Dương Chấn nhìn Quỷ Thủ, hỏi: “Ông muốn đi theo tôi thật à? Ông hiểu rõ tình cảnh của tôi bây giờ nguy hiểm đến mức nào, có lẽ các ông lớn ở Hạ Giới giới Cổ Võ đều muốn giết tôi”.

“Ông không sợ sẽ bị liên lụy khi đi theo tôi à?”

Quỷ Thủ lắc đầu: “Tôi muốn đi theo cậu, đương nhiên đã suy tính kỹ, cậu chưa đầy 30 tuổi mà đã có thực lực sánh ngang Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ, khắp Hạ Giới giới Cổ Võ, không có ai sở hữu thiên phú như cậu”.

“Tuy tôi chưa từng đến Trung Giới giới Cổ Võ, nhưng với sự hiểu biết sơ sài của tôi về Trung Giới giới Cổ Võ, cho dù là ở Trung Giới giới Cổ Võ, thiên phú của cậu vẫn đứng đầu”.

“Đương nhiên, những chuyện này đều không quan trọng, quan trọng là trừ thiên phú võ đạo vô cùng yêu nghiệt, cậu còn là đại sư luyện đan hàng đầu, một viên đan dược mà cậu tặng đã có thể chữa khỏi vết thương ngầm ở đan điền của tôi”.

“Tôi đã tìm thần y Hạ Giới giới Cổ Võ có thể chữa khỏi vết thương ngầm ở đan điền mình khoảng mười năm, nhưng vẫn không tìm thấy, giờ lại được cậu chữa khỏi bằng một viên đan dược”.

“Chỉ khi đi theo cậu, cảnh giới của tôi mới có cơ hội tăng lên! Thế nên mong tứ trưởng lão cho tôi cơ hội đi theo cậu, chắc chắn tôi sẽ không khiến cậu thất vọng! Nếu tôi phản bội thì trời tru đất diệt!”

Lúc này Quỷ Thủ hết sức nghiêm túc, trong mắt tràn ngập vẻ mong chờ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3958


Chương 3958

Dương Chấn chăm chú nhìn Quỷ Thủ, với thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ của Quỷ Thủ, nếu lão ta đi theo anh thì đúng là có thể giúp anh không ít chuyện.

Dương Chấn im lặng một lát rồi nói: “Tôi dựa vào đâu để tin tưởng ông?”

Cho dù thế nào, anh cũng không tiếp xúc nhiều với Quỷ Thủ.

Trước đó, theo giao kèo giữa anh và Quỷ Thủ, trước khi sức chiến đấu của anh đạt tới Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong, Quỷ Thủ phải đi theo anh, hỗ trợ anh.

Thù lao mà anh phải trả là chữa khỏi vết thương ngầm ở đan điền Quỷ Thủ.

Trước đó, anh đã luyện chế riêng một viên đan dược tam phẩm cho Quỷ Thủ, anh chỉ định thử xem sao thôi, không ngờ lại chữa khỏi vết thương ngầm ở đan điền Quỷ Thủ thật, không những thế, Quỷ Thủ còn thuận lợi đột phá Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ.

Thế nên hai người cũng không có nhiều tình cảm, chỉ là trao đổi bằng lợi ích.

Giờ Quỷ Thủ chủ động xin đi theo Dương Chấn, đương nhiên Dương Chấn sẽ không hoàn toàn tin tưởng.

Quỷ Thủ im lặng một lát, chợt nói: “Với thiên phú luyện đan của tứ trưởng lão, chắc sẽ rất dễ luyện chế được một viên đan dược có thể kiểm soát sống chết của tôi rồi cho tôi uống nhỉ?”

Dương Chấn nhíu mày, đương nhiên anh hiểu ý Quỷ Thủ.

Dương Chấn hỏi: “Ông nghiêm túc à?”

Quỷ Thủ gật đầu, nghiêm nghị nói: “Tôi tin chỉ cần tôi thật lòng đi theo tứ trưởng lão, chắc chắn tứ trưởng lão sẽ không định giết tôi”.

Lão ta nói rồi cúi đầu, nói bằng giọng vô cùng thành khẩn: “Xin tứ trưởng lão ban đan dược!”

Hành động của Quỷ Thủ nằm ngoài dự đoán của Dương Chấn.

Dương Chấn có thể luyện chế cả đan dược tam phẩm, đương nhiên cũng có thể luyện chế đan dược kiểm soát Quỷ Thủ.

Nhưng nếu anh đưa đan dược như thế cho Quỷ Thủ, tuy Quỷ Thủ không oán hận nhưng mầm mống bất mãn cũng sẽ nảy sinh trong lòng lão ta.

Giờ hội trưởng lão đang cần cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm, nếu Dương Chấn thu phục được Quỷ Thủ thì đúng là rất tốt.

Lần này, Dương Chấn im lặng năm phút rồi mới ngẩng đầu lên.

“Được, nếu ông đã thật lòng muốn đi theo tôi, tôi sẽ cho ông cơ hội, từ hôm nay trở đi, ông hãy đi theo tôi”.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Quỷ Thủ lập tức mừng rỡ, Dương Chấn nói tiếp: “Về việc dùng đan dược để kiểm soát sống chết của ông, tôi khinh thường làm điều đó!”

“Chỉ cần ông trung thành với tôi, đương nhiên tôi sẽ không bạc đãi ông, nếu có ngày ông muốn đi thì cứ nói với tôi một tiếng, tôi sẽ để ông đi!”

“Nhưng nếu có ngày ông phản bội tôi, chắc chắn tôi sẽ không bỏ qua cho ông!”

Lúc này Dương Chấn trông hết sức lạnh lùng, khí thế khủng khiếp khiến người ta sợ hãi lan ra từ người anh.

Quỷ Thủ không khỏi rùng mình, vội nói: “Tứ trưởng lão, cậu cứ yên tâm, tôi sẽ không bao giờ phản bội cậu! Nếu tôi phản bội cậu thì linh hồn sẽ tan biến, vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này!”

Đã nói hết những gì nên nói rồi, việc từ chối Quỷ Thủ tiếp cũng không có ý nghĩa gì nữa.

“Từ hôm nay trở đi, ông hãy tạm thời gia nhập quân đoàn cao thủ, khi nào thời cơ chín muồi, tôi sẽ nhờ ông hỗ trợ”.

Dương Chấn thoáng trầm tư rồi nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3959


Chương 3959

Quỷ Thủ vội đáp: “Vâng!”

Nửa tiếng sau, Dương Chấn đã dẫn Quỷ Thủ về tới trụ sở chính của chiến vực Trung Châu.

Khi Diệp Chiến Quốc và các ông lớn của chiến vực Trung Châu biết Quỷ Thủ muốn gia nhập quân đoàn cao thủ, ai cũng sững sờ.

Dù sao Quỷ Thủ cũng là cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ. giờ Chúc Anh Sơn – người mạnh nhất quân đoàn cao thủ mới gia nhập mấy hôm trước cũng chỉ có cảnh giới Thiên Cảnh Nhị Phẩm trung kỳ thôi.

“Chúc Anh Sơn, ông đưa tiền bối Quỷ Thủ đến quân đoàn cao thủ đi”.

Sau khi giới thiệu Quỷ Thủ cho đám người Diệp Chiến Quốc, Dương Chấn bảo Chúc Anh Sơn đưa Quỷ Thủ đi.

Diệp Chiến Quốc cũng bảo những người khác rời đi, Dương Chấn và Mạnh Thiên Lan ở lại.

“Tôi biết ngay cậu sẽ không sao mà!”

Khi không còn người ngoài, Mạnh Thiên Lan mới kích động nói.

Tuy cô ta nói cô ta đã biết Dương Chấn sẽ không sao, nhưng từ đôi mắt đỏ hoe của cô ta, có thể thấy trước đó cô ta đã lo lắng thế nào.

Dương Chấn mỉm cười, nhìn Mạnh Thiên Lan bằng ánh mắt ôn hòa: “Trong khoảng thời gian này, cô vất vả rồi!”

Anh biết trong mười ngày mà anh biến mất, Mạnh Thiên Lan đã vất vả đến mức nào, ngày nào cô ta cũng tìm kiếm tung tích của anh.

Trước đó, khi còn ở dưới đống đổ nát tại Vương Sơn, anh đã biết Mạnh Thiên Lan dẫn người tới tìm anh rồi, nhưng lúc đó anh đang trong tình thế nan giải, vẫn chưa hồi phục hẳn nên không thể xuất hiện.

Hôm nay, anh vừa hồi phục thì hơi thở đã bị Tề Thiên Hà nhận ra.

Diệp Chiến Quốc nghiêm nghị hỏi: “Dương Chấn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?”

Dương Chấn khẽ lắc đầu, cũng không giải thích nhiều mà hỏi: “Trong khoảng thời gian này không có chuyện lớn gì chứ? Thế gia Cổ Võ có vi phạm quy định mới không?”

Anh đã biến mất tận mười ngày, chắc chắn thế gia Cổ Võ đã biết.

Có thể nói, anh đại diện cho hội trưởng lão, nếu anh chết thì sẽ gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng.

Diệp Chiến Quốc vội nói: “Ở Trung Châu, tạm thời vẫn chưa phát hiện người của thế gia Cổ Võ vi phạm quy định mới ở thế tục, nhưng ở bốn châu khác thì có rất nhiều người vi phạm quy định mới”.

“Dù sao quân đoàn cao thủ cũng vừa được thành lập, ở những châu vực khác không có ai trấn áp cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ, nên có nhiều người vi phạm quy định mới cũng bình thường thôi”.

“Nhưng cậu yên tâm, trong khoảng thời gian cậu không có ở đây, hội trưởng lão đã cử người tới các châu vực khác để thành lập quân đoàn cao thủ rồi, sau khi quân đoàn cao thủ ở các châu được thành lập, chắc chuyện vi phạm quy định mới sẽ giảm mạnh”.

Dương Chấn khẽ gật đầu: “Thế thì tốt rồi!”

Anh đổi chủ đề: “Nhưng quân đoàn cao thủ đã thu nhận rất nhiều tán tu Hạ Giới giới Cổ Võ, thế gia Cổ Võ không sốt ruột à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3960


Chương 3960

“Tôi cảm thấy chuyện này hơi khác thường, đúng ra thế gia Cổ Võ phải tìm cách ứng phó chứ”.

Dương Chấn nói rồi nhíu mày.

Hồi trước, ở Hạ Giới giới Cổ Võ, quan hệ giữa thế gia Cổ Võ và tán tu rất căng thẳng, thậm chí có thể nói tán tu đã phải chịu áp bức từ thế gia Cổ Võ, không thể dùng tài nguyên tu luyện cấp cao.

Giờ hai giới đã hòa làm một, thế gia Cổ Võ muốn tiến vào thế tục, còn bị hạn chế, có thể nói tình cảnh rất khó khăn.

Trong tình huống này, hội trưởng lão đang kìm hãm thế gia Cổ Võ lại công khai thu nhận tán tu Hạ Giới giới Cổ Võ – vốn có ân oán với thế gia Cổ Võ qua quân đoàn cao thủ, thế gia Cổ Võ không sốt ruột thật à?

Dương Chấn nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao người của thế gia Cổ Võ lại bình thản như thế.

Diệp Chiến Quốc trầm giọng nói: “Có lẽ thế gia Cổ Võ đã chấp nhận sự thật này?”

Dương Chấn lắc đầu: “Không thể nào đâu!”

Anh biết rõ người của thế gia Cổ Võ kiêu ngạo đến mức nào, ít nhất những người của thế gia Cổ Võ mà anh tiếp xúc đều rất khinh thường người thế tục.

Có lẽ trong mắt họ, người thế tục chỉ là sâu kiến mà họ có thể dễ dàng giẫm chết.

Đương nhiên họ cũng kiêng dè hội trưởng lão, nhưng đó là sự kiêng dè với thế lực phía sau hội trưởng lão – thế lực mà ngay cả Dương Chấn cũng không biết rõ thì đúng hơn.

Đương nhiên, họ chỉ có phần kiêng dè thế lực phía sau hội trưởng lão thôi, chứ không coi những người thế tục khác ra gì.

Phải biết rằng trước đó, ở Hạ Giới giới Cổ Võ, họ đã coi thường tán tu rồi, giờ thế tục còn không có nhiều cao thủ đã đột phá Thiên Cảnh.

“Có lẽ họ vốn không coi người thế tục ra gì”.

Lúc này, Mạnh Thiên Lan chợt nói.

Dương Chấn gật đầu, tuy Diệp Chiến Quốc không muốn thừa nhận nhưng cũng hiểu đây là sự thật.

“Được rồi, cứ kệ thế gia Cổ Võ đi”.

Diệp Chiến Quốc không muốn nói nhiều về thế gia Cổ Võ, ông ta nhìn Dương Chấn, lo lắng nói: “Quỷ Thủ là người của thế gia Cổ Võ họ Tề, cậu để ông ta gia nhập quân đoàn cao thủ cũng không ổn lắm nhỉ?”

Mạnh Thiên Lan c*̃ng nhìn về phía Dương Chấn, nhíu mày: “Quỷ Thủ là cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ, có thực lực hàng đầu thế tục, nếu ông ta gia nhập quân đoàn cao thủ thì chúng tôi không kiểm soát nổi ông ta”.

Dương Chấn khẽ lắc đầu: “Thiên Lan, cô không cần kiểm soát ông ta, chỉ cần hiểu việc ông ta gia nhập quân đoàn cao thủ sẽ có tác dụng rất lớn với chúng ta là được”.

“Còn về chuyện phản bội thì hai người cứ yên tâm, ông ta sẽ không phản bội đâu”.

Còn một câu mà Dương Chấn chưa nói, đó là chắc chắn Quỷ Thủ sẽ không phản bội nếu Dương Chấn chưa rời khỏi thế tục.

Dương Chấn chưa tiếp xúc nhiều với Quỷ Thủ nên không rõ rốt cuộc lão ta là loại người gì.

Anh chỉ biết trước khi anh tới Trung Giới giới Cổ Võ, chắc chắn Quỷ Thủ sẽ nghe theo lời anh.
 
Back
Top Bottom