Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3736


Chương 3736

Dương Chấn gật đầu, tuy anh đã có suy đoán, nhưng dù sao đó cũng chỉ là suy đoán chứ không có chứng cứ xác thực.

Yến Đô là vùng cấm với cả giới Cổ Võ, đối phương vẫn dám cử bốn cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ đến giết anh, rõ ràng đã chuẩn bị trước rồi.

“Nói đi, rốt cuộc ai đã cử các người đến?”

Dương Chấn nhìn bốn người áo đen từ trên cao, lạnh lùng hỏi.

Khắp Hạ Giới giới Cổ Võ, cũng chỉ có mấy thế lực hàng đầu mới điều động được đội ngũ mạnh thế này thôi.

Một cao thủ áo đen cười lạnh: “Dương Chấn, nếu chúng tôi đã dám đến Yến Đô để ám sát cậu, cậu nghĩ cậu sẽ moi được thông tin quan trọng từ miệng chúng tôi à?”

Trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí mãnh liệt.

Đúng lúc này, Mã Siêu bỗng giẫm đầu người áo đen kia xuống đất, nói với Dương Chấn: “Anh Chấn, em có cách khiến họ mở miệng”.

Dương Chấn bỗng nhớ lại, trước đó khi ở Võ Tông, Mã Siêu đã gieo dấu ấn ma đạo lên người Tề Anh Vệ để uy h**p Tề Anh Vệ.

Mã Siêu bây giờ khiến Dương Chấn ngày càng không nhìn thấu, nhưng đó cũng là chuyện tốt.

Thấy Dương Chấn gật đầu, Mã Siêu mới nhìn về phía cao thủ áo đen đang bị anh ta giẫm lên, lĩnh vực Ma Đạo lập tức bùng nổ từ người anh ta, mắt anh ta cũng trở nên đen kịt.

Ngay khi cao thủ áo đen đối mặt với Mã Siêu, ánh mắt ông ta bỗng trở nên đờ đẫn.

Ba cao thủ áo đen khác thấy thế, đều biến sắc.

Tuy họ không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể nhận ra một số manh mối từ ánh mắt của cao thủ áo đen kia.

Mã Siêu chợt nói: “Ai cử các người tới?”

Trong mắt cao thủ áo đen bỗng xuất hiện vẻ đấu tranh, nét mặt ông ta cũng trở nên méo mó.

“Là…”

Đối phương đang định tiết lộ đầu sỏ sau màn, nhưng vừa nói được một chữ, ông ta bỗng hộc máu, ngã xuống đất, bỏ mạng.

Thất khiếu ông ta chảy máu tươi, chết không nhắm mắt!

Sắc mặt Dương Chấn hết sức khó coi, anh không ngờ Mã Siêu đã kiểm soát đối phương, sắp hỏi được đầu sỏ sau màn thì đối phương bỗng lăn ra chết.

Mã Siêu nhìn về phía Dương Chấn, nghiêm nghị nói: “Anh Chấn, trong cơ thể ông ta có dấu ấn do cao thủ để lại, một khi kích hoạt sẽ dẫn đến tử vong!”

Dương Chấn gật đầu, nhìn về phía ba người còn lại.

Nhưng đúng lúc này, nét mặt ba người kia bỗng méo mó vì đau đớn, ngay sau đó, thất khiếu họ chảy máu, ngã xuống trong vũng máu.

Sắc mặt Dương Chấn u ám tới cực điểm, anh lạnh lùng nói: “Đúng là mạnh tay, ba cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ cứ thế bị xóa sổ”.

Mã Siêu cũng siết chặt nắm tay, cắn răng: “Cho dù là ai cử họ đến thì cũng sẽ phải trả giá đắt!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3737


Chương 3737

Cùng lúc đó, ở Hạ Giới giới Cổ Võ cũ, trên một ngọn núi cao, một lão già áo đen bỗng hộc máu, sắc mặt trắng bệch.

“Sư phụ, người sao thế?”

Một cô gái trẻ xinh đẹp lập tức biến sắc, vội bước đến, trong mắt tràn ngập vẻ lo lắng.

Lão già áo đen lắc đầu, lạnh lùng nói: “Việc ám sát Dương Chấn thất bại rồi!”

“Sao cơ ạ?”

Nghe thấy thế, cô gái trẻ có vẻ không dám tin, hoảng sợ nói: “Bốn cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ vẫn không giết nổi Dương Chấn à?”

“Chẳng lẽ linh hồn Ma Thần không hề ngủ say ư?”

Từ sau khi quay về gia tộc, Tề Anh Vệ đã cố tình lan truyền suy đoán của mình, giờ các thế lực hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ đều đồng ý với suy đoán của anh ta, cho rằng linh hồn Ma Thần trong người Dương Chấn đã ngủ say.

Cao thủ áo đen nói với vẻ mặt u ám: “Dấu ấn ta để lại trên người bốn sát thủ đã tự hủy rồi!”

“Sao có thể chứ?”

Cô gái trẻ càng thêm kinh hãi, cô ta biết rõ dấu ấn của sư phụ mình mạnh đến mức nào, nhưng giờ sư phụ cô ta lại nói dấu ấn mà lão ta để lại đã tự hủy.

Hay nói cách khác, đối phương suýt phá được dấu ấn mà sư phụ cô ta để lại, nếu dấu ấn của sư phụ không tự hủy, có lẽ đối phương đã lấy được thông tin về sư phụ qua bốn sát thủ kia.

Lão già áo đen nói tiếp: “Chắc chắn linh hồn Ma Thần đã ngủ say hoặc rời khỏi cơ thể Dương Chấn, bằng không, linh hồn Ma Thần có thể dễ dàng phá giải dấu ấn mà ta để lại”.

“Tức là bốn sát thủ kia đã bị Dương Chấn giết, nếu không phải Dương Chấn thì cũng là cao thủ bên cạnh cậu ta”.

“Quả nhiên cậu ta không đơn giản, xem ra ta phải đích thân đi một chuyến thì mới có thể diệt trừ cậu ta”.

Nghe thấy lão già áo đen nói thế, cô gái có vẻ sững sờ, lâu lắm rồi sư phụ cô ta không xuống núi.

Giờ lão ta lại xuống núi để đi giết một thanh niên.

Cô gái nói: “Sư phụ, cậu ta có tư cách gì để sư phụ đích thân đi giết chứ? Cứ để Yên Nhi ra tay, chắc chắn con sẽ mang đầu cậu ta về gặp sư phụ!”

Lão già áo đen lắc đầu: “Con không phải đối thủ của cậu ta!”

Nghe thấy thế, cô gái có vẻ không phục, cắn răng: “Sư phụ, con đã bước vào Thiên Cảnh rồi, nếu Dương Chấn không dựa vào người ngoài, chắc chắn con sẽ chém được đầu cậu ta xuống!”

Lão già áo đen lập tức im lặng, lão ta đã ẩn cư mấy chục năm để đột phá, giờ việc tu luyện đang vào giai đoạn quan trọng nhất, đúng là không nên xuống núi.

Nhưng bốn sát thủ mà lão ta cử đi đều đã chết, cho dù không phải do Dương Chấn tự tay gi ết chết thì cũng do người bảo vệ Dương Chấn giết.

Nếu để đồ đệ duy nhất của lão ta đi giết Dương Chấn, có lẽ sẽ không có cơ hội nhỏ nhoi nào.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3738


Chương 3738

“Sư phụ, con am hiểu thuật ám sát, trước đó khi còn ở Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, con đã có thể trốn thoát khỏi tay cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ rồi, giờ con đã đột phá Thiên Cảnh, cho dù đối mặt với cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong thì cũng có thể chạy thoát”.

Thấy sư phụ vẫn đang cân nhắc, cô gái vội nói: “Nếu con phát hiện bên cạnh Dương Chấn có cao thủ, con sẽ không ra tay, khi đó sư phụ xuống núi cũng được”.

Lão già áo đen nhìn cô gái một lúc lâu rồi mới gật đầu: “Con tu luyện sát đạo, với thực lực của con bây giờ, cho dù đối mặt với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ thì cũng có cơ hội chạy trốn, để con đi ám sát Dương Chấn cũng không phải không được”.

Nghe thấy lão già áo đen nói thế, cô gái lập tức vui mừng, vội nói: “Cảm ơn sư phụ, giờ con sẽ đi tìm Dương Chấn!”

Ở cửa tập đoàn Nhạn Chấn, một chiếc Audi A8 màu đen đỗ lại, một người trung niên bước xuống xe với vẻ mặt bối rối.

Lạc Khải vội nói: “Chủ tịch, cậu tới rồi!”

Nghe thấy cách xưng hô của ông ta với Dương Chấn, Lư Cường đang đứng ở cửa và các nhân viên của tập đoàn Nhạn Chấn đều tròn mắt.

Lư Cường run bần bật, sắc mặt trắng bệch.

Thực lực mạnh mẽ mà Dương Chấn vừa thể hiện đã đủ để khiến ông ta kinh hãi, giờ ông ta còn biết Dương Chấn chính là vị chủ tịch trẻ tuổi của tập đoàn Nhạn Chấn trong truyền thuyết.

Dương Chấn không quan tâm đ ến Lạc Khải, nói với Mã Siêu: “Cậu liên lạc với hội trưởng lão để đưa thi thể của bốn sát thủ này đi kiểm tra, xem xem có điều tra được thân phận của họ không”.

Mã Siêu đáp: “Vâng!”

“Lư Cường, cậu còn đứng đó làm gì? Không qua chào chủ tịch đi à?”

Lạc Khải vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, nói với Lư Cường: “Chẳng phải cậu cũng trở thành người luyện võ rồi ư? Tôi nói cho cậu biết, chủ tịch là cao thủ hàng đầu đấy, nếu được chủ tịch chỉ dạy đôi chút, thực lực của cậu sẽ tăng vọt ngay”.

Nghe thấy Lạc Khải nói thế, Lư Cường sắp khóc đến nơi, giờ ông ta cũng muốn nhờ Dương Chấn chỉ dạy lắm, nhưng ông ta vừa đắc tội Dương Chấn, Dương Chấn chỉ cần vươn tay là giết được bốn cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ trong nháy mắt, liệu anh có giết ông ta luôn không?

Lư Cường càng nghĩ càng sợ hãi, người run bần bật như động kinh.

Lạc Khải vẫn chưa nhận ra sự sợ hãi của Lư Cường, ông ta tức giận nói với vẻ mặt không hài lòng: “Lư Cường, cậu không nghe thấy tôi nói gì ư?”

“Bịch!”

Lư Cường không nén nổi sự sợ hãi nữa, chân ông ta mềm nhũn, quỳ xuống đất.

“Chủ tịch, xin cậu rộng lượng, giơ cao đánh khẽ, nể tình anh tôi đã cống hiến cho tập đoàn Nhạn Chấn, cậu cứ coi tôi như cú rắm, tha cho tôi đi!”

Lư Cường sợ hãi cầu xin, sau đó lại nhìn về phía Lạc Khải đang tròn mắt, cầu khẩn: “Anh họ, anh mau xin chủ tịch giúp em với! Em không biết cậu ấy là chủ tịch, bằng không có cho em một trăm lá gan, em cũng không dám đắc tội với chủ tịch đâu!”

“Khốn kiếp!”

Lạc Khải lập tức nổi giận, đạp Lư Cường một phát, giận dữ quát: “Mẹ nó, rốt cuộc cậu vừa làm gì với chủ tịch? Nói hết ra cho tôi, bằng không tôi giết cậu đấy!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3739


Chương 3739

Lư Cường run rẩy, ông ta biết với thân phận của Lạc Khải bây giờ, đúng là Lạc Khải có thể làm được điều đó.

Ông ta không dám giấu giếm, vội kể hết những chuyện vừa xảy ra.

“Khốn kiếp! Tôi cho cậu hống hách này! Tôi cho cậu lấy danh nghĩa tôi để làm bậy này! Để xem tôi có đánh chết tên súc sinh như cậu không!”

Lạc Khải tức giận tới cực điểm, xông đến đánh Lư Cường tơi bời.

Các nhân viên của tập đoàn Nhạn Chấn ở xung quanh đều nhìn mà sững sờ, giám đốc Lạc là người quyền quý bậc nhất Yến Đô, đã bao giờ thất thố như thế đâu cơ chứ?

Nhưng những nhân viên vừa chứng kiến sự mạnh mẽ của Dương Chấn thì lại thấy rất bình thường.

Sau khi đánh mệt, Lạc Khải mới vội đến trước mặt Dương Chấn, quỳ xuống đất.

Lạc Khải cúi đầu, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Chủ tịch, rất xin lỗi, khiến cậu thất vọng rồi! Cậu cách chức tôi đi!”

Từ sau khi Dương Chấn rời đi, ông ta đã nỗ lực làm việc, cuối cùng cũng đưa tập đoàn Nhạn Chấn vào top 100 doanh nghiệp trên thế giới, chính là để trả ơn Dương Chấn.

Mãi mới chờ được đến lúc Dương Chấn quay về, nào ngờ em họ ông ta lại phá hỏng hết thành tích của ông ta trong khoảng thời gian qua.

Nếu cho ông ta thêm cơ hội nữa, chắc chắn ông ta sẽ không cho Lư Cường vào tập đoàn Nhạn Chấn nữa.

Nhưng giờ nói gì cũng muộn rồi.

Dương Chấn vốn đang vô cùng tức giận, cũng rất bất mãn với Lạc Khải, nhưng sau khi thấy Lạc Khải, anh lại mềm lòng.

Tính ra anh cũng không phải chủ tịch xứng đáng, anh đã giao hết chuyện của tập đoàn cho Lạc Khải, hơn nữa đúng là Lạc Khải đã lập công lao to lớn cho tập đoàn Nhạn Chấn.

Giờ cũng không thể cách chức giám đốc tập đoàn Nhạn Chấn của ông ta vì em họ ông ta chứ?

Ánh mắt Dương Chấn ôn hòa hơn mấy phần, anh nhìn Lạc Khải: “Tôi chờ ông ở văn phòng!”

Anh nói rồi tiến vào tập đoàn Nhạn Chấn.

Lần này, không ai dám ngăn anh nữa.

“Đồ khốn!”

Lạc Khải quát Lư Cường, nghiến răng nghiến lợi: “Hồi trước tôi không nên mềm lòng, cho cậu vào tập đoàn Nhạn Chấn, cậu đến bộ phận nhân sự làm thủ tục từ chức đi”.

Nghe thấy thế, Lư Cường cuống cả lên, vội cầu xin: “Anh họ, anh không thể bắt em từ chức được! Xin anh cho em cơ hội nữa, em biết sai thật rồi, sau này em không ỷ vào danh nghĩa của anh để coi thường người khác nữa đâu”.

“Anh là công thần lớn nhất của tập đoàn Nhạn Chấn, anh xin chủ tịch giúp em đi, chắc chắn chủ tịch sẽ không bắt em từ chức nữa”.

Lạc Khải giận dữ nói: “Im miệng! Còn dám nói nhảm nữa, tôi sẽ khiến cậu không tìm nổi việc làm ở Yến Đô, cút ngay! Bằng không đừng trách tôi không nể tình xưa đấy!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3740


CHương 3740

Lư Cường biết Lạc Khải đã quyết tâm bắt ông ta từ chức, một khi ông ta từ chức thật thì sẽ trắng tay, ở tập đoàn Nhạn Chấn, ông ta ỷ vào thân phận em họ Lạc Khải, chẳng những có thể hống hách ở tập đoàn Nhạn Chấn mà có thể nghênh ngang trên khắp Yến Đô nữa.

Nhưng nếu ông ta rời khỏi tập đoàn Nhạn Chấn, ông ta còn không bằng cú rắm, chỉ với thực lực Vương Cảnh sơ kỳ của ông ta, ông ta chỉ là con kiến hôi trong thế giới mới này thôi.

Vừa nghĩ đến việc mình sắp mất tất cả, ông ta lập tức cuống lên, giận dữ nói: “Lạc Khải, không ngờ anh lại vô tình vô nghĩa như thế, nếu năm đó mẹ tôi không nuôi anh, anh đã chết đói lâu rồi, còn được như ngày hôm nay à?”

“Giờ anh thành công rồi nên thấy chúng tôi là gánh nặng của anh đúng không?”

Lạc Khải hít sâu một hơi, cố nén giận, nhìn chằm chằm vào Lư Cường, cắn răng: “Lư Cường, nếu tôi là loại người vong ơn phụ nghĩa thật thì đã không phá lệ, cho tên vô dụng như cậu vào tập đoàn Nhạn Chấn, còn đảm nhiệm chức phó tổng giám đốc”.

“Suốt bao năm qua, tôi luôn đưa phần lớn số tiền mà tôi kiếm được cho dì út, tôi nợ công ơn nuôi nấng của dì út, nhưng tôi không nợ cậu bất cứ thứ gì, trái lại, tôi đã cho cậu rất nhiều”.

“Nếu cậu vẫn không biết điều, cũng đừng trách tôi không khách sáo!”

Lạc Khải nói rồi quay người, rảo bước vào tập đoàn Nhạn Chấn, ông ta không thể để Dương Chấn đợi lâu.

Lư Cường nhìn theo bóng lưng Lạc Khải, nét mặt méo mó vì giận dữ, ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Lạc Khải, chắc chắn tôi sẽ khiến anh hối hận!”

Lạc Khải gặp Dương Chấn ở văn phòng chủ tịch, vừa thấy anh, ông ta đã quỳ xuống, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Chủ tịch, xin lỗi cậu!”

Dương Chấn thở dài, đích thân đỡ Lạc Khải dậy, nói: “Tôi đã biết những chuyện vừa xảy ra rồi, với tư cách là giám đốc tập đoàn Nhạn Chấn, ông làm được đến mức này đã là quá tốt rồi, lần này tôi không trách ông”.

Lạc Khải không phải thánh, dù sao ông ta cũng được dì út ông ta nuôi nấng, ông ta nợ dì út, đưa Lư Cường vào tập đoàn Nhạn Chấn cũng không sai.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Lạc Khải rất cảm động, mắt cũng rơm rớm nước mắt.

Lạc Khải kích động nói: “Chủ tịch, cảm ơn cậu đã hiểu cho!”

Dương Chấn khẽ lắc đầu, không muốn nói chuyện này nữa: “Tôi định rời khỏi đây vào ngày mai, nếu giờ tập đoàn Nhạn Chấn có phiền phức gì khó giải quyết thì cứ bảo tôi, tôi sẽ xử lý”.

Lần này anh tới tập đoàn Nhạn Chấn để xem xem có còn phiền phức nào mà Lạc Khải không giải quyết được không.

Nghe thấy Dương Chấn nói mai sẽ đi, Lạc Khải lập tức ngạc nhiên: “Cậu đi sớm thế à?”

Dương Chấn gật đầu: “Có vài chuyện cần tôi đích thân xử lý”.

Tuy Lạc Khải không biết Dương Chấn bận gì, nhưng ông ta cũng hiểu, Dương Chấn là cao thủ võ đạo, chắc chắn sẽ bận chuyện liên quan tới võ đạo, nên ông ta cũng không dám hỏi nhiều.

Lạc Khải vội nói: “Chủ tịch, giờ tập đoàn Nhạn Chấn đang phát triển rất tốt, không có phiền phức gì, cậu cứ làm việc của cậu đi, tôi sẽ quản lý tập đoàn Nhạn Chấn thật tốt”.

Nghe thấy Lạc Khải nói thế, Dương Chấn rất hài lòng, tập đoàn Nhạn Chấn là do mẹ để lại cho anh, cũng là tâm huyết của mẹ anh, tập đoàn Nhạn Chấn phát triển được đến mức này cũng xem như hoàn thành tâm nguyện của mẹ anh rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3741


Chương 3741

Tiếp đến, anh chỉ cần chú tâm vào võ đạo là được, giao tập đoàn Nhạn Chấn cho Lạc Khải, anh rất yên tâm.

Dương Chấn cũng không ở tập đoàn Nhạn Chấn lâu, sau khi nghe Lạc Khải báo cáo về tình hình của tập đoàn Nhạn Chấn, anh dẫn Mã Siêu rời đi.

Trên đường về dinh thự Vân Phong, Dương Chấn nhận được cuộc gọi từ đại trưởng lão.

Sau khi nghe máy, Dương Chấn hỏi: “Đại trưởng lão, có điều tra được thân phận của những người đó không?”

Đại trưởng lão nói: “Họ là người của Thượng Vân Phong ở Hạ Giới giới Cổ Võ”.

“Thượng Vân Phong?”

Dương Chấn nhíu mày, anh cũng biết về các thế lực ở Hạ Giới giới Cổ Võ, nhưng chưa bao giờ nghe nói đến Thượng Vân Phong.

Đại trưởng lão nói tiếp: “Thượng Vân Phong là cao thủ hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, có thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong, nghe nói ông ta đã bế quan rất nhiều năm để thử đột phá, một khi thành công đột phá, ông ta sẽ đạt đến Thiên Cảnh Tứ Phẩm”.

Dương Chấn lập tức giật mình, Thiên Cảnh Tứ Phẩm ư?

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ, hình như người mạnh nhất chỉ có thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ.

Dương Chấn hỏi: “Nếu Thượng Vân Phong đạt đến Thiên Cảnh Tứ Phẩm, có phải ông ta sẽ bị ép đến Trung Giới giới Cổ Võ không?”

Đại trưởng lão nói: “Không phải bị ép, mà ông ta sẽ chủ động đến Trung Giới giới Cổ Võ”.

“Trước đó, khi kết giới giữa thế tục và Hạ Giới giới Cổ Võ chưa tan vỡ, để duy trì kết giới, Thủ Hộ Minh sẽ giám sát cao thủ hàng đầu thế tục, một khi cao thủ hàng đầu thế tục đột phá thì sẽ ép họ tới Hạ Giới giới Cổ Võ”.

“Nhưng ở Hạ Giới giới Cổ Võ thì khác, một khi đạt tới Thiên Cảnh Tứ Phẩm, cao thủ hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ chủ động tiến vào Trung Giới giới Cổ Võ, thật ra giấy thông hành giữa Hạ Giới giới Cổ Võ và Trung Giới giới Cổ Võ chính là thực lực bước vào Thiên Cảnh Tứ Phẩm”.

“Nghe nói nồng độ linh khí ở Trung Giới giới Cổ Võ cực cao, vượt xa Hạ Giới giới Cổ Võ, đối với bất kỳ cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ nào, đó cũng là nơi tuyệt vời để tu luyện”.

“Huống hồ giờ kết giới giữa thế tục và Hạ Giới giới Cổ Võ đã tan vỡ, không lâu nữa, nồng độ linh khí giữa thế tục và Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ đạt đến trạng thái cân bằng, đối với cao thủ bản địa ở Hạ Giới giới Cổ Võ, trong tình huống nồng độ linh khí chợt giảm, họ càng muốn đến Trung Giới giới Cổ Võ hơn”.

Dương Chấn nhíu mày, nói: “Chẳng lẽ không có ai quản lý cao thủ Thiên Cảnh Tứ Phẩm à? Nếu cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong ở Hạ Giới giới Cổ Võ đột phá Thiên Cảnh Tứ Phẩm rồi tạm thời không đến Trung Giới giới Cổ Võ, chẳng phải họ sẽ có thể thỏa sức ra tay với cao thủ thế tục ư?”

Đại trưởng lão mỉm cười bí ẩn: “Cậu không cần lo chuyện này, ngay cả cao thủ hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ cũng không dám dễ dàng ra tay với cao thủ thế tục đâu”.

Dương Chấn bỗng nhớ đến thế giới nhỏ mà Đỗ Trọng đã nói cho anh biết, chẳng lẽ ngay cả cao thủ hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ cũng kiêng dè cao thủ trong thế giới nhỏ à?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3742


Chương 3742

Dương Chấn hỏi với vẻ hơi ngờ vực: “Nhưng tại sao Thượng Vân Phong lại cử người đi giết tôi thế?”

Đại trưởng lão giải thích: “Thượng Vân Phong còn một thân phận khác, ông ta là vua sát thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ, sở hữu một tổ chức sát thủ tên Hắc Sát, ngay cả minh chủ Thủ Hộ Minh cũng nể mặt Thượng Vân Phong”.

“Lần này, kết giới giữa Hạ Giới giới Cổ Võ và thế tục đã tan vỡ, rất nhiều cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ muốn giết cậu, tôi đoán chắc có người đã tìm đến Thượng Vân Phong, nhờ Thượng Vân Phong cử người ám sát cậu”.

“Nếu tôi đoán không sai, chắc hẳn người này là minh chủ Thủ Hộ Minh, Đỗ Ngọc Sơn!”

Dương Chấn lập tức sầm mặt, trước đó Bách Lý Kinh Vân đã tìm anh, nói rằng ông ta đã trở thành đệ tử của minh chủ Thủ Hộ Minh Đỗ Ngọc Sơn, còn vâng lệnh sư phụ, tới đề nghị Dương Chấn gia nhập Thủ Hộ Minh, trở thành thủ hộ thứ mười.

Nhưng Dương Chấn đã từ chối.

Không ngờ Đỗ Ngọc Sơn lại tìm người ám sát anh nhanh như thế.

Đại trưởng lão nói thêm: “Trước đó tôi đã bàn xong chuyện ban hành quy định mới với ông ta, nhưng ông ta mãi vẫn không tỏ thái độ, để mặc thế lực của Hạ Giới giới Cổ Võ không ngừng xâm chiếm thế tục”.

“Giờ ông ta lại đối phó cậu, rõ ràng đã biết cậu có thiên phú không tầm thường, trước đó cậu từ chối gia nhập Thủ Hộ Minh, với tính cách của ông ta, chắc chắn ông ta sẽ nghĩ cách giết cậu”.

“Nhưng dù sao ông ta cũng là minh chủ Thủ Hộ Minh, không tiện đích thân ra tay, cũng không tiện cử cao thủ Thủ Hộ Minh ra tay, chỉ có thể nhờ Hắc Sát ám sát cậu, khi đó, cho dù cậu bị giết thì cũng không liên quan đến ông ta”.

Sắc mặt Dương Chấn ngày càng u ám, anh không ngờ minh chủ Thủ Hộ Minh lại là kẻ tiểu nhân hèn hạ như thế.

“Dương Chấn, cậu phải coi chừng Đỗ Ngọc Sơn, ông ta vô cùng dối trá, tuy trông ông ta ôn hòa lễ độ nhưng thật ra lại có lòng dạ độc ác”.

Đại trưởng lão dặn dò: “Ông ta sẽ không công khai ra tay với cậu, nhưng chắc chắn sẽ âm thầm làm điều đó, cậu phải cẩn thận!”

Dương Chấn gật đầu: “Đại trưởng lão, ông cứ yên tâm, tôi sẽ coi chừng người này!”

Đại trưởng lão nói tiếp: “Cậu cũng phải coi chừng người của Hắc Sát, thực lực của Thượng Vân Phong rất mạnh, không ai có thể cam đoan ông ta sẽ không ra tay với cậu, người như ông không có giới hạn đâu, may mà ông ta đang tu luyện đến giai đoạn vô cùng quan trọng, sẽ không dễ ra tay”.

“Nhưng Hắc Sát c*̃ng có rất nhiều cao thủ hàng đầu, lần này họ tổn thất bốn cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, lần tới họ sẽ cử sát thủ mạnh hơn”.

Dương Chấn cảm thấy hơi uất ức, anh đã rất mạnh rồi, nhưng kẻ địch mà anh phải đối mặt bây giờ cứ mạnh dần lên.

Với cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ hiện giờ của anh, sau khi kích hoạt huyết mạch cuồng hóa đã được ba cao thủ hàng đầu thời viễn cổ cải tạo, cộng thêm Thiên Huyền Bí Thuật có thể giúp anh tăng thực lực trong thời gian ngắn, anh mới có thể sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm trung kỳ.

Nếu liều mạng, có lẽ anh có thể đánh được với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, nhưng nếu đối mặt với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, cho dù anh dùng hết thủ đoạn thì chắc cũng không có phần thắng.

Giờ ở Hạ Giới giới Cổ Võ có cả cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm, tình cảnh của anh vô cùng nguy hiểm.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3743


Chương 3743

Dương Chấn siết chặt nắm tay, nghiêm nghị nói: “Phải nghĩ cách tăng thực lực lên, bằng không sẽ không thể đối phó với nguy cơ sắp tới”.

Sau khi quay về dinh thự Vân Phong, Mã Siêu chợt nói: “Anh Chấn, hình như anh quên một chuyện”.

“Hửm?”

Dương Chấn ngờ vực hỏi, không rõ mình đã quên chuyện gì.

Mã Siêu nói: “Trước đó khi ở Võ Tông, Tề Anh Vệ và Tề Anh Tuyết đã đưa nhẫn chứa đồ của mình cho anh, Tề Anh Vệ là yêu nghiệt số một của gia tộc hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, chắc chắn trong nhẫn của anh ta sẽ có thứ vô cùng quý giá”.

“Mai chúng ta sẽ đi Trung Châu, nếu có thể tăng thêm chút thực lực trước khi đến Trung Châu thì sẽ giúp ích rất nhiều cho chuyến đi này”.

Nghe thấy Mã Siêu nói thế, Dương Chấn mới nhớ ra chuyện này.

Trước đó khi ở Võ Tông, anh mới biết về sự thần kỳ của nhẫn chứa đồ, cho dù là ở Hạ Giới giới Cổ Võ, nhẫn chứa đồ cũng là bảo vật vô cùng quý giá, chỉ có nhân vật quan trọng trong các thế lực hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ mới có tư cách sở hữu.

Dương Chấn lấy hai cái nhẫn ra, nhìn về phía Mã Siêu: “Dùng món đồ này thế nào?”

Mã Siêu nói: “Anh đưa lực tinh thần vào nhẫn, sau đó xóa lực tinh thần trong nhẫn đi, để lại dấu ấn tinh thần của anh là sẽ điều khiển được nhẫn”.

Dương Chấn nhìn Mã Siêu với vẻ hơi kinh ngạc, anh không sao hiểu nổi, tại sao Mã Siêu lại biết cách dùng nhẫn chứa đồ chứ?

Như biết được suy nghĩ của Dương Chấn, Mã Siêu nói: “Trước khi hấp thu long mạch, em đã nhận được truyền thừa của một cao thủ ma đạo hàng đầu ở Ma Tông, đồng thời đạt được một phần ký ức của ông ấy, dấu ấn ma đạo mà em gieo vào người Tề Anh Vệ trước đó là do cao thủ ma đạo viễn cổ này truyền lại, cả cách dùng nhẫn chứa đồ cũng là ký ức của ông ấy”.

Nghe thấy Mã Siêu nói thế, Dương Chấn nhìn Mã Siêu với vẻ hơi hâm mộ, cười nói: “Không ngờ việc cậu hấp thu long mạch lần này lại là nhân họa đắc phúc! Chẳng những thực lực tăng vọt mà còn nhận được truyền thừa của cao thủ ma đạo viễn cổ”.

Dương Chấn tiện tay đưa một chiếc nhẫn cho Mã Siêu, nói: “Cậu cầm chiếc nhẫn này đi, chúng ta cùng xem xem trong hai chiếc nhẫn này có thứ tốt gì”.

Theo lời Mã Siêu nói, Dương Chấn đưa lực tinh thần của mình vào nhẫn, đúng lúc lực tinh thần của anh chuẩn bị xâm nhập vào nhẫn, sức thôn phệ khủng khiếp bỗng ập về phía lực tinh thần của Dương Chấn.

Dương Chấn nhướng mày, lực tinh thần mạnh mẽ hơn bùng nổ từ đầu anh, lao đến hấp thu luồng lực tinh thần kia.

Ầm!

Gần như trong chớp mắt, luồng lực tinh thần kia đã bị hấp thu hết.

Lần này không còn gì ngăn cản nữa, lực tinh thần của Dương Chấn tiến vào nhẫn.

Ngay sau khi Dương Chấn để lại dấu ấn tinh thần của mình, một mối liên hệ vô cùng kỳ diệu đã được thành lập giữa anh và chiếc nhẫn.

Dương Chấn có thể cảm nhận rõ mọi thứ trong nhẫn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3744


Chương 3744

Dương Chấn không khỏi kinh ngạc nói: “Đúng là một bảo vật thần kỳ!”

Anh nhanh chóng phát hiện ra, trong nhẫn tràn ngập những viên đá lớn cỡ quả bóng bàn, trong đá chứa đựng linh khí vô cùng thuần khiết.

Điều khiến anh khiếp sợ chính là trong nhẫn có tận mấy triệu viên đá trong suốt lớn cỡ quả bóng bàn như thế.

Chỉ một viên đá trong số đó đã khiến Dương Chấn cảm nhận được linh khí rất mạnh.

Ngoài ra còn có một số bí kíp tu luyện nữa.

Trong số bí kíp tu luyện này, Dương Chấn tìm thấy một cuốn tên “Quỷ Hỏa Chưởng”.

Anh bỗng nhớ ra, trước đó ở Võ Tông, khi anh đánh với hộ vệ nhà họ Tề, vào thời khắc sống còn, đối phương đã dùng Quỷ Hỏa Chưởng, thực lực lập tức tăng vọt.

Dương Chấn nói với vẻ cảm khái: “Không ngờ trong nhẫn của Tề Anh Vệ có cả Quỷ Hỏa Chưởng – chiêu thức đỉnh cao của nhà họ Tề”.

Nhưng tác dụng phụ của chiêu thức này quá lớn, một khi sử dụng, sau khi hiệu quả của Quỷ Hỏa Chưởng biến mất, cảnh giới của người dùng sẽ giảm một cảnh giới nhỏ.

Nếu không đến lúc sống còn, Quỷ Hỏa Chưởng cũng không có nhiều tác dụng.

Bên cạnh bí kíp của chiêu thức này và rất nhiều quả cầu linh khí, còn có ba món linh khí.

Nhưng so với Huyết Chủy và Thiên Tử Kiếm trong tay Dương Chấn, ba món linh khí này đều không nhắc đến.

Trừ những thứ này ra, không còn đồ tốt nào khác.

Khi lực tinh thần của Dương Chấn ra khỏi nhẫn, Mã Siêu đang chờ anh, dưới chân anh ta là một số đồ.

Mã Siêu nói: “Chắc chiếc nhẫn em cầm là của Tề Anh Tuyết, trừ mấy thứ này ra thì toàn mỹ phẩm và quần áo thôi”.

Dương Chấn vận dụng lực tinh thần, mấy món đồ lập tức xuất hiện dưới chân anh.

Đó là ba món linh khí, bí kíp Quỷ Hỏa Chưởng và vài quả cầu linh khí trong nhẫn.

Dương Chấn nói: “Trong nhẫn của tôi có không ít thứ tốt, trừ mấy thứ này ra, còn có rất nhiều quả cầu linh khí kiểu này”.

Anh nói rồi cầm một quả cầu linh khí lên, nhìn về phía Mã Siêu: “Trong quả cầu này chứa rất nhiều linh khí, cậu biết đây là thứ gì không? Trong nhẫn có khoảng năm triệu quả cầu như thế này”.

Mã Siêu nhận lấy quả cầu linh khí từ tay Dương Chấn, sau đó, trước ánh mắt kinh ngạc của Dương Chấn, quả cầu linh khí biến mất khỏi tay Mã Siêu.

Dương Chấn kinh ngạc nói: “Chuyện gì vậy?”

Anh có thể cảm nhận được, hình như quả cầu đã bị Mã Siêu hấp thu.

Mã Siêu giải thích: “Đây là tiền của giới Cổ Võ – linh thạch!”

Dương Chấn nói: “Linh thạch?”

Anh như tờ giấy trắng không biết gì, cần Mã Siêu giải đáp mọi thứ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3745


Chương 3745

Mã Siêu gật đầu: “Ở giới Cổ Võ, cho dù là Hạ Giới, Trung Giới hay Thượng Giới thì đều giao dịch bằng linh thạch, nhưng ở Hạ Giới giới Cổ Võ, chỉ có linh thạch hạ phẩm có cấp bậc thấp nhất thôi”.

“Trung Giới giới Cổ Võ sẽ dùng linh thạch trung phẩm, còn Thượng Giới giới Cổ Võ thì dùng linh thạch thượng phẩm”.

“Linh thạch hạ phẩm có ít linh khí nhất, còn linh thạch thượng phẩm có nhiều linh khí nhất”.

Giờ Dương Chấn mới hiểu tác dụng của linh thạch.

“Trừ việc làm tiền tệ của giới Cổ Võ, linh thạch còn một tác dụng rất lớn, nó là tài nguyên tu luyện, linh thạch chứa đựng linh khí vô cùng nồng đậm, ở giới Cổ Võ, đối với đại sư trận pháp, mỗi khi bày trận thì lại cần đến linh thạch”.

“Chẳng hạn như kết giới giữa thế tục và Hạ Giới giới Cổ Võ, thật ra là trận pháp do đại sư trận pháp bố trí bằng linh thạch”.

“Đương nhiên, đối với người luyện võ, linh thạch cũng vô cùng quan trọng, khi người luyện võ tu luyện, họ có thể hấp thu linh khí trong linh thạch để tu luyện nhanh hơn, dù sao độ tinh khiết và nồng độ linh khí trong linh thạch cũng vượt xa linh khí trong không khí”.

“Em có linh cảm, trong thế giới mới, chắc chắn giá trị của linh thạch sẽ tăng vọt”.

Mã Siêu nghiêm nghị nói: “Trước khi kết giới tan vỡ, linh thạch đã là tài nguyên tu luyện vô cùng quan trọng ở Hạ Giới giới Cổ Võ, huống hồ giờ kết giới đã biến mất, đối với cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ, nồng độ linh khí trong không khí đã giảm mạnh, nếu đạt được lượng lớn linh thạch để tu luyện thì còn nhanh hơn tu luyện trong thế giới mới”.

Nghe thấy Mã Siêu nói thế, Dương Chấn khẽ gật đầu.

Anh cũng cầm một viên linh thạch lên, vận hành Chiến Thần Quyết, sau mấy giây ngắn ngủi, linh thạch lớn bằng quả bóng bàn đã biến mất khỏi tay anh.

“Linh khí nồng đậm thật, khó trách lại trở thành tiền của giới Cổ Võ”.

Dương Chấn cảm khái: “Nếu tiêu hao quá nhiều trong lúc chiến đấu, hoàn toàn có thể hấp thu linh thạch để nhanh chóng khôi phục thể lực”.

Anh nói rồi chỉ vào ba món linh khí dưới đất, nói với Mã Siêu: “Cậu xem xem có cái nào cậu dùng được không?”

Mã Siêu lắc đầu: “Trong truyền thừa mà em nhận được từ cao thủ ma đạo kia, có một thanh ma kiếm, cấp bậc cao hơn ba món linh khí này nhiều”.

Sau khi dứt lời, anh ta bỗng nhìn về phía một miếng ngọc bội cổ xưa trong ba món linh khí dưới chân Dương Chấn, lập tức kinh ngạc.

Mã Siêu cầm miếng ngọc bội kia lên, nét mặt vô cùng nghiêm nghị.

Thấy Mã Siêu coi trọng miếng ngọc bội này như thế, Dương Chấn hơi kinh ngạc, anh cũng không nhận ra miếng ngọc bội này khác thường chỗ nào, khi kiểm tra nhẫn hồi nãy, nó thuộc những món đồ mà anh chỉ khẽ liếc qua.

Một lúc lâu sau, Mã Siêu mới đưa ngọc bội cho Dương Chấn, nói: “Anh Chấn, anh thử đưa lực tinh thần vào miếng ngọc bội này xem sao”.

Dương Chấn không hề do dự, lập tức đưa lực tinh thần vào ngọc bội.

Ầm!

Ngay sau khi anh đưa lực tinh thần vào ngọc bội, khí thế mạnh mẽ cũng bùng nổ từ người Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3746


Chương 3746

Vào lúc này, Dương Chấn chỉ thấy trong người tràn ngập sức mạnh, sức mạnh này vượt xa thực lực vốn có của anh.

Nhưng ngọc bội hấp thu lực tinh thần rất nhanh, chỉ sau một phút ngắn ngủi, Dương Chấn đã cảm thấy lực tinh thần của mình sắp cạn kiệt, anh vội ngừng đưa lực tinh thần vào.

Sau khi anh ngừng đưa lực tinh thần vào, sức mạnh trong người anh cũng biến mất.

Dương Chấn kinh ngạc nhìn về phía Mã Siêu: “Chuyện gì vậy?”

Mã Siêu trầm giọng nói: “Nếu em đoán không sai, đây là một món bảo vật hỗ trợ đỉnh cao, có thể giúp thực lực của chủ nhân tăng ít nhất một cảnh giới nhỏ trong thời gian ngắn khi chiến đấu”.

Dương Chấn nhìn ngọc bội, lẩm bẩm: “Bảo vật hỗ trợ à!”

Mã Siêu nói tiếp: “Ở Hạ Giới giới Cổ Võ có rất nhiều bảo vật hỗ trợ, chẳng hạn như miếng ngọc bội này, nó chứa đựng sức mạnh của cao thủ hàng đầu, nếu kích hoạt ngọc bội bằng lực tinh thần, người dùng có thể tăng thực lực trong thời gian ngắn”.

“Thông thường, loại ngọc này sẽ do cao thủ đỉnh cao của các gia tộc hàng đầu chế tạo rồi đưa cho con em mình để giữ mạng, hơn nữa nếu muốn chế tạo loại bảo vật này, người chế tạo cũng phải tiêu hao rất nhiều, thế nên chỉ thiên tài của các gia tộc hàng đầu mới có tư cách sở hữu nó”.

“Ngoài ngọc bội ra còn có bùa chú, bùa chú do bậc thầy bùa chú của Đạo môn chế tạo, có thể tăng cường sức mạnh, tốc độ, khả năng hồi phục, vân vân”.

“Đương nhiên, bùa chú cũng được chia mạnh yếu, người chế bùa càng mạnh thì hiệu quả của bùa chú cũng mạnh hơn”.

Dương Chấn càng nghe càng kinh ngạc, xem ra hiểu biết của anh về Hạ Giới giới Cổ Võ mới chỉ dừng ở bề ngoài!

Dương Chấn gật đầu: “Tề Anh Vệ là thiên tài của nhà họ Tề, sở hữu loại ngọc bội này cũng bình thường”.

Sau đó anh cúi đầu, nhìn miếng ngọc bội trong tay: “Tuy miếng ngọc này có thể tăng thực lực trong thời gian ngắn, tiếc rằng nó sẽ khiến lực tinh thần bị tiêu hao rất nhiều, trừ khi tới lúc sống còn, bằng không nó cũng không có tác dụng lớn”.

Mã Siêu vội nói: “Anh Chấn, tuy tác dụng của miếng ngọc bội này không lớn, nhưng bản thân nó lại là một món bảo vật không gian cực phẩm, cho dù là ở Hạ Giới giới Cổ Võ, bảo vật không gian cũng vô cùng hiếm gặp”.

“Sao cơ?”

Dương Chấn hơi ngờ vực, đây là lần đầu tiên anh nghe nói đến bảo vật không gian.

Mã Siêu nói: “Tuy nhẫn chứa đồ mà chúng ta lấy được từ chỗ Tề Anh Vệ cũng có tác dụng chứa đựng, nhưng cùng lắm chỉ là một chiếc nhẫn có trận pháp không gian thôi, sức chứa có hạn”.

“Nhưng bảo vật không gian lại được hình thành từ tự nhiên chứ không phải do trận pháp, hơn nữa sức chứa của nó cũng vượt xa nhẫn chứa đồ”.

“Nói đơn giản hơn, nhẫn chứa đồ là do con người chế tạo ra, còn bảo vật không gian thì được hình thành từ tự nhiên”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn vô cùng kinh ngạc.

Hồi nãy, khi đưa lực tinh thần vào nhẫn chứa đồ, phát hiện trong đó có không gian rộng khoảng ba mét vuông, anh đã kinh ngạc lắm rồi, giờ Mã Siêu lại nói không gian trong ngọc bội vượt xa trong nhẫn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3747


Chương 3747

Dương Chấn hỏi: “Làm thế nào để biết không gian trong miếng ngọc bội này lớn đến đâu?”

Mã Siêu nói: “Phải tiêu hao hết năng lượng trong ngọc bội, giờ miếng ngọc bội này đang chứa đựng năng lượng do cao thủ hàng đầu phong ấn, tạm thời không thể sử dụng không gian chứa đựng, khi nào tiêu hao hết năng lượng trong đó thì nó sẽ giống nhẫn chứa đồ, chỉ cần đưa lực tinh thần vào là có thể tiến vào không gian của ngọc bội”.

“Theo em biết, không gian trong bảo vật không gian hình thành từ tự nhiên sẽ rộng ít nhất mười mét vuông”.

Dương Chấn kinh ngạc nói: “Tức là miếng ngọc bội nhỏ này có thể chứa cả một căn phòng à?”

Mã Siêu gật đầu: “Về lý thuyết là thế, nhưng em cũng không rõ có được không”.

Dương Chấn cảm khái: “Không hổ là thiên tài số một nhà họ Tề, có nhiều bảo vật trong nhẫn chứa đồ thật đấy. Tề Anh Vệ tổn thất nhiều như thế, có lẽ nhà họ Tề sẽ cử cao thủ mạnh hơn tới đây”.

Mã Siêu cười lạnh: “Chỉ cần cao thủ nhà họ Tề dám tới đây, Tề Anh Vệ sẽ chết!”

Giờ Dương Chấn mới nhớ ra, Mã Siêu đã để lại dấu ấn ma đạo trong người Tề Anh Vệ, chỉ cần Mã Siêu kích hoạt, dấu ấn ma đạo sẽ nổ tung trong người Tề Anh Vệ ngay.

Cùng lúc đó, ở nhà họ Tề, Hạ Giới giới Cổ Võ.

Tề Anh Vệ và Tề Anh Tuyết đang quỳ trước một lão già tóc bạc.

Tề Anh Vệ cúi đầu, hổ thẹn nói: “Ông nội, cháu xin lỗi, cháu đã khiến ông mất mặt rồi!”

Tề Anh Vệ không ngừng run rẩy vì sợ hãi.

Tề Anh Tuyết quỳ bên cạnh anh ta càng sợ hãi hơn, còn không dám thở mạnh.

“Bốp!”

Đúng lúc này, lão già bỗng vung tay lên, một ảo ảnh bàn tay lập tức tát vào mặt Tề Anh Vệ, Tề Anh Vệ bay thẳng ra xa.

“Cháu biết nhà họ Tề đã tốn bao nhiêu tài nguyên tu luyện để bồi dưỡng cháu không? Giờ cháu còn không giành nổi một khu vực tu luyện ở thế tục?”

Lão già lạnh lùng nói: “Tề Anh Vệ, ta rất thất vọng về cháu!”

Khóe miệng Tề Anh Vệ rỉ máu, anh ta bò tới trước mặt lão già, sợ hãi nói: “Ông nội, xin ông cho cháu cơ hội nữa, cháu bảo đảm sẽ không khiến ông thất vọng nữa đâu!”

Người ngoài đều rất hâm mộ địa vị của Tề Anh Vệ ở nhà họ Tề, chỉ mình Tề Anh Vệ biết anh ta hèn mọn thế nào trước mặt người đứng đầu nhà họ Tề, cũng biết rõ sự đáng sợ của lão ta.

Lão già híp mắt nhìn chằm chằm vào Tề Anh Vệ một lúc lâu rồi mới nói: “Ta cho cháu thêm cơ hội cuối, nếu thất bại, cũng đừng trách ta không nể tình!”

Nghe thấy thế, Tề Anh Vệ lập tức mừng rỡ, vội nói: “Cảm ơn ông! Ông yên tâm, chắc chắn cháu sẽ không khiến ông thất vọng nữa đâu ạ!”

Lão già quát: “Cút đi!”

Tề Anh Vệ vội kéo Tề Anh Tuyết rời đi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3748


Chương 3748

Họ vừa rời đi, một người thần bí đội mũ rộng vành màu đen bỗng bước ra, cười nói: “Ông chủ Tề đúng là tàn nhẫn, nghiêm khắc như thế với cả cháu trai mình”.

Chủ gia tộc họ Tề nhìn thấy người thần bí thì nhíu mày, nói với vẻ không vui: “Tìm tôi có chuyện gì?”

Người thần bí cười nói: “Ông chủ Tề, cháu ông thua cậu ta cũng không oan! Đừng nói cháu ông chưa đột phá Thiên Cảnh, ngay cả cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ cũng phải thất bại trước Dương Chấn”.

Chủ gia tộc họ Tề nhíu chặt mày hơn, híp mắt nhìn chằm chằm vào người thần bí: “Thế nên?”

Người thần bí cười ha hả, lấy một viên thuốc màu đỏ ra, cười híp mắt: “Đây là Phá Kính Đan mà tôi vừa nghiên cứu được, một khi cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong uống nó thì sẽ đột phá Thiên Cảnh!”

“Nếu cháu ông uống nó, chắc chắn sẽ đột phá Thiên Cảnh ngay, phải biết rằng cho dù là ở Hạ Giới giới Cổ Võ trước khi kết giới tan vỡ, cũng không có cao thủ Thiên Cảnh nào dưới 30 tuổi, nếu cháu ông đột phá Thiên Cảnh vào lúc này, chỉ cần tuyên truyền một chút là cũng đủ để thu hút vô số cao thủ gia nhập nhà họ Tề”.

“Trong khoảng thời gian ngắn, tuy những người này không thực sự trung thành với nhà họ Tề, nhưng họ sẽ mang lại lợi ích lớn đến mức nào cho nhà họ Tề ở thế giới mới, cũng không cần tôi nhiều lời đúng không?”

Nghe thấy người thần bí nói thế, con ngươi của chủ gia tộc họ Tề bỗng co lại, đương nhiên lão ta biết rõ trong tình huống này, nếu nhà họ Tề có một cao thủ Thiên Cảnh dưới 30 tuổi thì sẽ thu được lợi ích lớn đến bao nhiêu.

Bây giờ kết giới đã tan vỡ, các thế lực lớn ở Hạ Giới giới Cổ Võ đang ồ ạt tiến vào thế tục, bắt đầu phân bổ lại thế lực trong thế giới mới.

Có thể nói, cả Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ bị xáo trộn lại, mà thế tục cũng có không ít cao thủ sở hữu thiên phú hơn người, một khi nhà họ Tề có cao thủ Thiên Cảnh dưới 30 tuổi đầu tiên thì sẽ gây ra náo động rất lớn.

Đến khi đó, rất nhiều cao thủ sẽ muốn gia nhập nhà họ Tề.

Chủ gia tộc họ Tề nhìn chằm chằm vào người thần bí, chợt nói: “Phá Kính Đan mà cậu nói có thể khiến cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong có hy vọng đột phá thật à?”

Người thần bí mỉm cười, ném đan dược trong tay cho chủ gia tộc họ Tề, cười nói: “Ông chủ Tề cứ quan sát viên đan dược này trước đi”.

Sau khi nhận lấy Phá Kính Đan, sắc mặt của chủ gia tộc họ Tề nhanh chóng trở nên nghiêm nghị, vì lão ta đã cảm nhận được linh khí vô cùng nồng đậm từ viên đan dược này.

Có lẽ nồng độ linh khí trong viên Phá Kính Đan này phải tương đương với một nghìn viên linh thạch, quan trọng là viên đan dược này nhỏ hơn linh thạch rất nhiều.

Đan dược nhỏ thế này lại chứa đựng linh khí nồng đậm như thế, điều đó đủ để cho thấy viên đan dược này không đơn giản.

Nếu cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong uống viên đan dược này, đúng là lượng linh khí khổng lồ như thế có thể khiến đối phương đột phá.

Nhưng chủ gia tộc họ Tề vẫn thấy hơi không ổn, với tư cách là chủ gia tộc họ Tề, có loại đan dược nào mà lão ta chưa từng thấy, tuy viên Phá Kính Đan này giống hệt đan dược bình thường, nhưng đan dược bình thường sẽ có hương thơm nồng đậm, không có ngoại lệ, vấn đề là lão ta lại không ngửi được chút hương thơm nào từ viên Phá Kính Đan này, chỉ thấy mùi máu nồng nặc.

“Đây không phải đan dược!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3749


Chương 3749

Chủ gia tộc họ Tề bỗng nhíu mày: “Nếu tôi đoán không sai, cho dù uống viên đan dược này, chưa chắc đã đột phá Thiên Cảnh nhỉ?”

Người thần bí cười ha hả, lập tức nói: “Không hổ là chủ gia tộc họ Tề, đúng là lợi hại, chỉ nhìn thôi đã hiểu rõ viên thuốc này”.

Nghe thấy người thần bí nói thế, chủ gia tộc họ Tề lập tức giận dữ, áp lực khủng khiếp bùng nổ từ người lão ta, bao trùm người thần bí.

Chủ gia tộc họ Tề quát: “Cậu chơi tôi à?”

Người thần bí vội nói: “Ông chủ Tề bớt giận, tôi chỉ đùa ông một chút mà thôi, sao lại là chơi ông chứ?”

“Đúng là đây không phải Phá Kính Đan, mà là thành quả nghiên cứu mới nhất của tôi, dùng công nghệ cao của thế tục để chế tạo một viên thuốc tương tự Phá Kính Đan, tôi gọi nó là Huyết Linh Hoàn!”

“Chắc ông chủ Tề cũng cảm nhận được, Huyết Linh Hoàn này chứa lượng linh khí vô cùng khổng lồ, một khi cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã rất gần với Thiên Cảnh uống nó, thực lực của họ sẽ tăng vọt, có tỷ lệ đột phá Thiên Cảnh cực cao!”

Chủ gia tộc họ Tề nhíu mày, nói: “Nếu thất bại thì sao?”

“Thất bại á?”

Người thần bí cười khẩy: “Nếu thất bại, cũng có nghĩa người uống thuốc chỉ là tên vô dụng có thiên phú hạng bét, cho dù không uống Huyết Linh Hoàn, suốt đời này họ cũng không có hy vọng đột phá Thiên Cảnh”.

“Đương nhiên, cho dù họ thất bại cũng không sao, thực lực của họ sẽ ngừng vĩnh viễn ở Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nhưng cơ thể họ sẽ được Huyết Linh Hoàn cải tạo, đạt đến cấp bậc Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ”.

Lần này, chủ gia tộc họ Tề lập tức sáng mắt lên.

Lão ta cứ tưởng hậu quả khi thất bại sẽ vô cùng nghiêm trọng, nào ngờ sau khi thất bại, chẳng những thực lực không giảm xuống mà cường độ cơ thể còn đạt tới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Chủ gia tộc họ Tề hỏi: “Cậu có bao nhiêu Huyết Linh Hoàn?”

Người thần bí hơi nhếch môi, cười nói: “Ông chủ Tề cũng biết đấy, linh khí trong một viên Huyết Linh Hoàn vô cùng khổng lồ, nếu tính theo linh thạch thì cần tận một nghìn viên, có thể tưởng tượng được giá trị của Huyết Linh Hoàn lớn đến mức nào”.

Chủ gia tộc họ Tề hừ lạnh: “Một nghìn viên linh thạch mà thôi, nhiều lắm à? Cậu nói thẳng đi, một viên Huyết Linh Hoàn cần bao nhiêu linh thạch?”

Người thần bí lắc đầu: “Tôi không cần linh thạch, chỉ cần ông chủ Tề làm giúp tôi một chuyện, khi đó, ông chủ Tề muốn bao nhiêu viên Huyết Linh Hoàn, tôi sẽ đưa bấy nhiêu”.

Trong mắt chủ gia tộc họ Tề lóe lên ánh sáng sắc bén, lão ta lạnh lùng hỏi: “Cậu cần tôi làm gì?”

“Tôi cần nhà họ Tề bắt một người giúp tôi, chỉ cần nhà họ Tề bắt sống người đó về đây, sau này, tôi sẽ giao Huyết Linh Hoàn cho nhà họ Tề toàn quyền tiêu thụ, khi đó, nhà họ Tề cần bao nhiêu Huyết Linh Hoàn thì sẽ có bấy nhiêu”.

Người thần bí híp mắt, nhìn chằm chằm vào chủ gia tộc họ Tề: “Chắc ông chủ Tề cũng hiểu rõ ý nghĩa của quyền nắm giữ Huyết Linh Hoàn chứ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3750


Chương 3750

Chủ gia tộc họ Tề sáng mắt lên, nếu lấy được lượng lớn Huyết Linh Hoàn, nhà họ Tề chỉ cần tìm thật nhiều cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong gia nhập nhà họ Tề, nếu họ đột phá thì sẽ trở thành cao thủ nhà họ Tề, còn nếu không thì nhà họ Tề cũng không tổn thất nhiều lắm.

Như thế thì nhà họ Tề sẽ có hy vọng đứng đầu trong thế giới mới, ngay cả Thủ Hộ Minh cũng chưa chắc đã dám trêu vào nhà họ Tề.

Chủ gia tộc họ Tề lạnh lùng nói: “Chắc chắn người mà Black Doctor nhắc đến sẽ không đơn giản nhỉ? Cậu nói đi, là ai?”

Nếu Dương Chấn ở đây, chắc chắn anh sẽ nhận ra người thần bí này chính là Black Doctor.

Black Doctor nhếch môi, nói: “Dương Chấn của thế tục!”

Ngày hôm sau.

Trên một chiếc máy bay từ Yến Đô đến Trung Châu, một thanh niên đang ngồi cạnh cửa sổ, chăm chú nhìn ra ngoài.

Người này không phải ai khác, chính là Dương Chấn.

Từ sau khi lên máy bay, Dương Chấn vẫn luôn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nhớ đến vợ và con gái.

Họ đã chia xa hơn một năm.

Dương Chấn cứ tưởng mình sẽ nhanh chóng giải quyết hết phiền phức, sau đó đón Tần Nhã và Tiêu Tiêu về bên cạnh, nhưng không ngờ, giờ chẳng những anh chưa giải quyết hết phiền phức mà còn gặp nhiều nguy hiểm hơn.

Chẳng biết Tần Nhã và Tiêu Tiêu có khỏe không?

“Chị Tư Tư, chú kia lạ quá! Từ lúc lên máy bay đến giờ, chú ấy cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, chẳng biết đang nhìn cái gì”.

Bên cạnh Dương Chấn là một cô gái khoảng 20 tuổi, đang thì thầm với cô gái ngồi bên phải mình.

Cô gái bên phải cô ta khoảng 24 25 tuổi, có gương mặt trái xoan, dưới hàng lông mày lá liễu là đôi mắt đen ngời sáng, mái tóc dài xõa tung trên vai, quanh người cô ta tràn ngập khí chất nữ thần lạnh lùng.

Hai cô gái này đều là mỹ nữ cực phẩm, nhất là cô gái được gọi là chị Tư Tư, cô ta rất đẹp, không thua kém những ngôi sao trên màn ảnh chút nào.

Nhưng Dương Chấn như không nhìn thấy hai mỹ nữ ngồi cạnh anh.

Đương nhiên cô gái được gọi là chị Tư Tư cũng chú ý đến sự khác thường của Dương Chấn, nghe thấy cô gái kia nói thế, cô ta nhìn về phía Dương Chấn, lập tức nói nhỏ: “Anh ta chỉ khoảng 28 29 thôi, sao lại là chú được chứ?”

Cô gái trẻ hơn lè lưỡi, lập tức vỗ vào cánh tay Dương Chấn, nói: “Này chú! Chú định đến Trung Châu à?”

Nghe thấy cô ta hỏi thế, Dương Chấn mới hoàn hồn, nhìn về phía cô gái đang nhìn mình, nói với vẻ hơi cạn lời: “Chẳng lẽ chiếc máy bay này còn đi đâu nữa ư?”

Cô gái trẻ kia ngây ra, hình như không ngờ Dương Chấn lại trả lời mình như thế.

Nhưng cô ta nhanh chóng hoàn hồn, chủ động chìa tay với Dương Chấn, cười nói: “Chào chú, tôi tên Hạ Lâm, đây là chị họ tôi – Cố Tư Tư”.

Dương Chấn cũng không chìa tay ra, chỉ thản nhiên nói: “Dương Chấn!”

Sau đó anh bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi, cũng không có hứng thú nói chuyện với cặp chị em này.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3751


Chương 3751

Hạ Lâm sững sờ, dù sao cô ta và chị họ cũng là mỹ nữ hàng đầu, có người đàn ông nào thấy họ xong không nhìn thêm mấy lần chứ? Không ngờ Dương Chấn lại ngó lơ họ.

Cố Tư Tư cũng hơi bất ngờ, cô ta nhìn Dương Chấn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, thấy hơi tò mò, tại sao người đàn ông này lại không giống những người đàn ông khác thế?

Chẳng lẽ anh đang ra vẻ ư?

Cố tình gây chú ý với họ à?

Nghĩ tới đây, Cố Tư Tư nghiêm mặt, hừ khẽ, nói với Hạ Lâm: “Lâm à, em đừng nói chuyện với người lạ nữa, sao biết được ai tốt ai xấu đây?”

Rõ ràng những câu này đang nhắm vào Dương Chấn, nhưng Dương Chấn vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi, như không nghe thấy cô ta nói gì, điều này khiến Cố Tư Tư càng thêm khó chịu.

Hạ Lâm cười hì hì: “Chú đẹp trai thế này, sao lại là người xấu được chứ?”

Cố Tư Tư lườm cô ta, đẹp trai thì không thể là người xấu à?

“Chú này, chắc chú định đến Trung Châu du lịch đúng không? Tôi khuyên chú nên tìm nơi khác, mấy hôm nay Trung Châu náo nhiệt lắm, chiến vực Trung Châu đang kêu gọi cao thủ khắp nơi gia nhập chiến vực Trung Châu! Hơn nữa chiến vực cũng chuẩn bị thành lập một quân đoàn cao thủ để cùng nhau bảo vệ trật tự của võ đạo Trung Châu đấy!”

“Không giấu gì chú, cách đây không lâu, thiên phú của tôi vừa thức tỉnh, giờ tôi là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nếu không vì thực lực quá thấp, chắc chắn tôi đã gia nhập quân đoàn cao thủ của Trung Châu rồi”.

Hạ Lâm cứ thao thao bất tuyệt, trên mặt tràn ngập vẻ tự hào, cũng không cần biết Dương Chấn có nghe không.

“Nghe nói đội trưởng của quân đoàn cao thủ Trung Châu vô cùng lợi hại, có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, từng là Chiến Thần của biên giới phía Tây”.

“Đúng rồi, năm nay chồng chưa cưới của chị Tư Tư vừa tròn 30 tuổi mà cũng đã đạt đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh, được làm lính dự bị của quân đoàn cao thủ, nếu vượt qua bài kiểm tra, anh ấy sẽ chính thức gia nhập quân đoàn cao thủ đấy”.

Cố Tư Tư ngồi cạnh Hạ Lâm nói với vẻ bất đắc dĩ: “Lâm, sao cái gì em cũng nói thế? Hơn nữa chị vẫn chưa đồng ý cuộc hôn nhân kia, chị không có chồng chưa cưới”.

Hạ Lâm cười hì hì: “Chị Tư Tư, trông chú không giống người xấu, nói với chú cũng không sao đâu”.

Lúc này Dương Chấn mở mắt ra, nhìn về phía Hạ Lâm, hỏi: “Cô vừa nói đội trưởng của quân đoàn cao thủ Trung Châu từng là Chiến Thần của biên giới phía Tây à?”

Hạ Lâm gật đầu: “Đúng thế! Chú đừng coi thường thân phận đội trưởng của quân đoàn cao thủ, tuy quân đoàn cao thủ thuộc sự quản lý của chiến vực Trung Châu, nhưng có địa vị cực cao trong chiến vực, nghe nói đội trưởng quân đoàn cao thủ cũng ngang cấp với đại thống lĩnh của chiến vực Trung Châu đấy”.

“Đây không phải chuyện chính, quan trọng là Chiến Thần của biên giới phía Tây lại là phụ nữ, vừa trẻ vừa đẹp, chỉ mới 30 tuổi”.

Hạ Lâm kích động nói: “Đó là thần tượng của tôi, một ngày nào đó, tôi cũng sẽ gia nhập quân đoàn cao thủ!”

Dương Chấn mỉm cười ấp áp, một bóng người xinh đẹp đầy khí khái xuất hiện trong đầu anh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3752


Chương 3752

Mạnh Thiên Lan – Chiến Thần của biên giới phía Tây!

Đồng thời cũng là bạn thân thiết của Dương Chấn, năm đó hai người cùng huấn luyện ở chiến vực, đã trải qua rất nhiều thời khắc sống còn, họ là chiến hữu có thể giao phía sau lưng mình cho đối phương.

Hai người khác nhau ở chỗ Mạnh Thiên Lan lớn lên ở chiến vực, còn Dương Chấn thì vào chiến vực sau.

Không ngờ sau bao năm không gặp, Mạnh Thiên Lan cũng đã rời khỏi biên giới phía Tây, giờ lại tới chiến vực Trung Châu.

Hạ Lâm chợt hỏi: “Chú, chú đến từ Yến Đô, chắc là người bản địa ở Yến Đô nhỉ? Chắc Yến Đô cũng có rất nhiều cao thủ thức tỉnh đúng không? Còn chú thì sao? Có phải người luyện võ không thế?”

Có lẽ do biết Mạnh Thiên Lan c*̃ng ở chiến vực Trung Châu, tâm trạng của Dương Chấn tốt hơn rất nhiều, thấy Hạ Lâm hỏi thế, anh khẽ gật đầu, nói: “Tôi cũng là người luyện võ!”

“Ồ?”

Hạ Lâm lập tức sáng mắt lên, háo hức nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Chú, chú đến từ Yến Đô, thiên phú cũng đã thức tỉnh, chắc chắn thực lực sẽ không thấp nhỉ? Lát nữa xuống máy bay, chúng ta tìm chỗ nào để so tài nhé?”

Nhìn nắm đấm nhỏ nhắn đang siết chặt của Hạ Lâm, Dương Chấn hơi buồn cười, lắc đầu: “Thực lực của tôi yếu lắm, không phải đối thủ của cô đâu, so tài thì thôi”.

Biết thực lực của Dương Chấn không bằng mình, Hạ Lâm lập tức ỉu xìu nhưng vẫn nói: “Thực lực yếu cũng không sao, giờ linh khí đã quay lại, đối với chúng ta, đây mới chỉ là khởi đầu, chỉ cần chúng ta cố gắng tu luyện, chắc chắn thực lực sẽ tăng lên”.

“Chú đến Trung Châu, nếu gặp phải phiền phức thì cứ liên lạc với tôi, tôi sẽ giải quyết giúp chú”.

Dương Chấn mỉm cười: “Ừ!”

Có thể thấy gia thế của Hạ Lâm không tệ, hơn nữa tính cách của cô ta cũng không xấu, mới gặp lần đầu mà đã sẵn lòng giúp Dương Chấn.

Nhưng sao Hạ Lâm biết được sự mạnh mẽ của Dương Chấn chứ?

Hạ Lâm hỏi tiếp: “Chú, lát nữa chú định đi đâu? Chúng ta đi cùng nhau đi!”

Thấy Hạ Lâm nhiệt tình với Dương Chấn như thế, Cố Tư Tư bên cạnh có vẻ không vui.

“Lâm à!”

Thấy Hạ Lâm mời Dương Chấn đi cùng, Cố Tư Tư vội nói: “Lâm, ông đang chờ chúng ta ở nhà đấy”.

Hạ Lâm nói: “Chú cũng là người luyện võ, hay chú đi gặp ông với chúng tôi đi, nếu được ông thưởng thức, sau này chú có thể nghênh ngang ở Trung Châu đấy”.

Dương Chấn hiểu sự cảnh giác của Cố Tư Tư, anh nói: “Cảm ơn ý tốt của cô! Nhưng tôi chưa định gia nhập gia tộc nào”.

Thấy Dương Chấn nói thế, Hạ Lâm mới thôi, nhưng vẫn nói không ngừng.

Dương Chấn đã biết được rất nhiều thông tin về tình hình của Trung Châu qua lời Hạ Lâm nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3753


Chương 3753

Chẳng hạn như đã có mấy thế lực có cao thủ Thiên Cảnh ở Hạ Giới giới Cổ Võ tiến vào Trung Châu.

Cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ vô cùng hống hách ở Trung Châu, khiến các thế lực bản địa rất bất mãn, nhưng vì đối phương quá mạnh nên các thế lực bản địa ở Trung Châu chỉ có thể nén giận.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng sắc bén, anh nói: “Cứ yên tâm, không lâu nữa, cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ không dám hống hách ở Trung Châu như trước đâu”.

Lần này anh tới Trung Châu để giải quyết những thế lực đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ.

“Ài!”

Hạ Lâm thở dài, lo lắng nói: “Những thế lực đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ đã tiến vào Trung Châu đều có cao thủ Thiên Cảnh trấn giữ, sao cao thủ thế tục trấn áp nổi họ?”

“Đã có thế lực của Hạ Giới giới Cổ Võ liên hệ với nhà họ Hạ chúng tôi, đối phương nhòm ngó mọi thứ của nhà họ Hạ, chẳng biết nhà họ Hạ còn kiên trì được bao lâu nữa”.

“Còn cả chị Tư Tư cũng bị thế lực của Hạ Giới giới Cổ Võ nhớ mặt, nếu sau cùng hai nhà chúng tôi không chịu nổi áp lực từ thế lực ở Hạ Giới giới Cổ Võ, có lẽ sẽ bắt buộc phải khuất phục thôi”.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, không ngờ thế lực ở Hạ Giới giới Cổ Võ lại hèn hạ trơ trẽn đến thế, ỷ vào thực lực mạnh mẽ để đàn áp các thế lực lớn ở thế tục.

Nếu không có ai ngăn cản các thế lực ở Hạ Giới giới Cổ Võ, có lẽ sau cùng, các thế lực hàng đầu thế tục đều sẽ bị ép phải khuất phục.

Nét mặt Hạ Lâm – người đang rất hào hứng dần trở nên lo lắng.

Mắt Cố Tư Tư cũng đỏ hoe, cô ta nhẹ nhàng ôm lấy vai Hạ Lâm, khẽ nói: “Lâm, em đừng buồn quá, quân đoàn cao thủ đang dần hình thành rồi, chị tin không lâu nữa, quân đoàn sẽ đủ thực lực trấn áp các gia tộc Cổ Võ”.

Hạ Lâm cười gượng, mắt rơm rớm nước mắt, cô ta nói: “Chị Tư Tư nói rất đúng, chắc chắn quân đoàn cao thủ sẽ trấn áp được các gia tộc Cổ Võ thôi”.

Dương Chấn im lặng, những gì mà Hạ Lâm nói với anh chỉ là phần nổi của tảng băng chìm ở Trung Châu, giờ trên khắp Chiêu Châu, nơi nào cũng có gia tộc đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ, những gia tộc Cổ Võ này ỷ vào việc mình có rất nhiều cao thủ, thỏa sức làm bậy ở thế tục.

Có cô gái sôi nổi như Hạ Lâm, chuyến đi cũng đỡ buồn chán.

Thời gian trôi rất nhanh, chuyến bay kéo dài hơn hai tiếng sắp kết thúc, tiếng loa thông báo chuẩn bị hạ cánh vang lên.

Sau khi xuống máy bay, Hạ Lâm cười nói: “Chú, vậy chúng ta tách ra ở đây. Trong khoảng thời gian ở Trung Châu, nếu chú cần giúp thì cứ liên lạc với tôi nhé!”

Dương Chấn cười khẽ, gật đầu: “Được!”

“Tạm biệt chú!”

Hạ Lâm vẫy tay rồi rời đi với Cố Tư Tư.

Mã Siêu đứng cạnh Dương Chấn, tức giận nói: “Không ngờ những gia tộc đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ lại khốn nạn đến thế, họ không nên tồn tại trên thế giới này!”

Hồi nãy trên máy bay, Mã Siêu ngồi sau Dương Chấn nên cũng nghe được những gì mà Hạ Lâm nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3754


Chương 3754

Trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí, anh lạnh lùng nói: “Nếu Thủ Hộ Minh đã không quản lý họ thì chúng ta sẽ làm, không quản lý được thì giết! Giết đến khi họ phải xin hội trưởng lão ban hành quy định mới!”

Mã Siêu siết chặt nắm tay, ý chí chiến đấu dâng trào, anh ta huơ nắm đấm, nghiêm nghị nói: “Anh Chấn nói rất đúng, giết đến khi họ chủ động xin ban hành quy định mới thì mới thôi!”

Cùng lúc đó, bên ngoài sân bay quốc tế Trung Châu đã chật kín người.

Những người này không phải hành khách, mà là cao thủ chiến vực được huấn luyện bài bản, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên vạm vỡ đeo trường kiếm bên hông.

Người đàn ông trung niên không phải ai khác, chính là Diệp Chiến Quốc – đại thống lĩnh của chiến vực Trung Châu.

Bên cạnh Diệp Chiến Quốc là các ông lớn của chiến vực, ai cũng vô cùng kích động và mong chờ.

Trừ người của chiến vực ra, còn có rất nhiều nhân vật lớn của Trung Châu cũng nghe tin rồi chủ động đến đây.

Trong đám người, có một ông lão mặc đồ may đo cao cấp đang vô cùng kích động.

Bên cạnh ông lão là một cô gái chỉ khoảng 25 26 tuổi, trang điểm nhẹ, mặc váy sáng màu, đeo kính râm bản to màu đen, tuy nửa khuôn mặt của cô ta đã bị che mất, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ đẹp của cô gái này.

Cô gái nói với vẻ bất đắc dĩ: “Ông nội, cháu đã nói rồi, cháu không có hứng thú với nhân vật lớn đến từ hội trưởng lão, ông cho cháu về được không?”

Ông lão nói bằng giọng ẩn ý: “Hà à, cháu cứ tin ông, chắc chắn cháu sẽ có hứng thú với cậu ấy! Cậu ấy còn chưa tới 30 tuổi mà đã trở thành tứ trưởng lão của hội trưởng lão, trên khắp thế giới chỉ có một thiên tài như thế thôi, nếu cháu lọt vào mắt xanh của cậu ấy thì không phải sợ cậu cả nhà họ Tề chó má gì đó ở Hạ Giới giới Cổ Võ nữa”.

Nghe thấy ông lão nói thế, cô gái cắn chặt môi, vô cùng không cam lòng.

Lúc này, hình bóng một thanh niên bỗng xuất hiện trong đầu cô ta, nghĩ đến người đàn ông khiến cô ta không thể quên này, cô ta bỗng có cảm giác đau đớn đến mức ngạt thở.

Cô ta biết suốt đời này, cô ta không bao giờ được ở bên người đàn ông đó, vì trong lòng người đàn ông đó đã có một người phụ nữ khiến anh sẵn lòng hy sinh tính mạng để yêu.

Tuy cô ta đã vô cùng xuất sắc, nhưng vẫn không thể bước vào trái tim của người đàn ông đó.

Cô gái nói với đôi mắt đỏ hoe: “Ông nội, cháu đã có người trong lòng rồi”.

Ông lão khẽ thở dài, xoa đầu cô gái với vẻ đau lòng: “Ông biết chứ, nhưng giờ cháu đang bị cậu cả nhà họ Tề để mắt đến, nếu không có ai giúp cháu, cháu chỉ có thể trở thành người phụ nữ của cậu cả nhà họ Tề kia thôi”.

“So với việc trở thành người phụ nữ của cậu ấm ở Hạ Giới giới Cổ Võ, ông vẫn mong cháu có thể trở thành người phụ nữ của thiên tài thế tục”.

“Cháu cứ yên tâm, ông đã tìm hiểu kỹ rồi, mọi mặt của tứ trưởng lão đều rất xuất chúng, chắc chắn nhân phẩm sẽ hơn xa đám cậu ấm ăn hại ở Hạ Giới giới Cổ Võ”.

“Nếu cháu được tứ trưởng lão nhìn trúng thì không phải lo nghĩ gì nữa đâu!”

Cô gái có vẻ cay đắng, trong lòng cô ta đã có người đàn ông mà cô ta yêu, sao có thể giả vờ ngã vào lòng người đàn ông khác được? Cho dù người đàn ông đó rất ưu tú.

Lúc này, Hạ Lâm và Cố Tư Tư vừa ra khỏi sân bay, đang sững sờ khi thấy nhiều nhân vật tầm cỡ ở Trung Châu có mặt như thế.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3755


Chương 3755

“Chị Tư Tư, có chuyện gì thế? Sao lại có nhiều nhân vật lớn như vậy?”

“Hình như ông lão chống gậy kia là người giàu nhất Trung Châu – Hà Viễn Hồng!”

“Người đàn ông trung niên mặc võ phục là hội trưởng hiệp hội võ thuật Trung Châu – Ninh Thiên Hùng! Nghe nói ông ta là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, đã bước một bước vào Thiên Cảnh”.

“Ông lão mặc áo vải là chủ gia tộc số một Trung Châu – Ngô Tinh Hà!”

“Người trung niên đeo trường kiếm là đại thống lĩnh của chiến vực Trung Châu – Diệp Chiến Quốc!”

“Trời ạ! Sao lại có nhiều nhân vật lớn ở Trung Châu như thế? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Mặt Hạ Lâm đỏ bừng, kích động nói.

Cố Tư Tư cũng sững sờ, đây là lần đầu tiên cô ta chứng kiến cảnh tượng như vậy.

Tuy nhà họ Hạ và nhà họ Cố cũng được xem như gia tộc lớn ở Trung Châu, nhưng vẫn kém xa các thế lực hàng đầu này.

Chẳng hạn như bây giờ, những người đang có mặt đều là các nhân vật lớn đứng đầu, còn nhà họ Hạ và nhà họ Cố thì không có ai ở đây, không phải họ không đến, mà vốn không có tư cách tiến vào nơi này.

Hạ Lâm nhìn thấy người quen, vội kéo Cố Tư Tư đến trước mặt một người trung niên, thận trọng hỏi: “Cháu chào chú Hà ạ, chú cho cháu hỏi sao ở đây lại có nhiều nhân vật lớn của Trung Châu thế? Đang chuẩn bị đón ông lớn nào ư?”

Chú Hà thấy Hạ Lâm thì cười nói: “Là cháu Lâm à!”

Chú Hà là người nhà họ Hà, có quan hệ không tệ với bố Hạ Lâm.

“Hội trưởng lão vừa sắc phong tứ trưởng lão, hôm nay tứ trưởng lão sẽ đến Trung Châu, mọi người tới đón tứ trưởng lão”.

“Nghe nói tứ trưởng lão là một cao thủ rất trẻ, mới 29 tuổi mà đã đột phá Thiên Cảnh rồi”.

Nghe thấy đối phương nói thế, Hạ Lâm lập tức sáng mắt lên, kích động nói: “Chú Hà, chú nói thật ạ? Hội trưởng lão Chiêu Châu chúng ta có một trưởng lão trẻ đến thế ư?”

“Chú Hà, chú biết trưởng lão đó tên gì không ạ?”

Chú Hà cười khổ, lắc đầu: “Sao chú biết được tên tứ trưởng lão chứ? Những gì liên quan đến tứ trưởng lão đều chỉ là tin đồn, còn về việc cậu ấy có trẻ thế thật không, phải chờ tới lúc nhìn thấy cậu ấy thì mới biết”.

Hạ Lâm khẽ gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cô ta kích động nói: “Chú Hà nói không sai, thấy tứ trưởng lão xong thì sẽ biết anh ấy là người thế nào”.

Trong mắt Cố Tư Tư cũng tràn ngập vẻ mong chờ, cô ta nhìn chằm chằm vào lối ra của sân bay bằng ánh mắt nóng rực.

Đúng lúc này, hai thanh niên rất trẻ bỗng bước ra từ đám đông.

Hai người này vừa xuất hiện, đại thống lĩnh của chiến vực Trung Châu lập tức nói lớn: “Đại thống lĩnh của chiến vực Trung Châu – Diệp Chiến Quốc – thay mặt chiến vực Trung Châu đến đón tứ trưởng lão!”

Diệp Chiến Quốc vừa dứt lời, mấy trăm binh sĩ tinh nhuệ sau lưng ông ta cũng bước lên, nói lớn: “Hoan nghênh tứ trưởng lão!”

“Hoan nghênh tứ trưởng lão!”
 
Back
Top Bottom