Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3776


Chương 3776

Ông ta nhìn quanh, thấy không ai chú ý đến thì mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ông ta nhìn chằm chằm vào cô gái, nói bằng giọng rất nhỏ: “Lâm, ông đã bảo cháu bao lần rồi? Không được nói lung tung ở nơi công cộng, cháu biết nếu người khác nghe được những câu hồi nãy thì nhà họ Cố và nhà họ Hạ sẽ gặp phải phiền phức lớn đến mức nào không?”

Tiểu Lâm cũng không phải ai khác, chính là Hạ Lâm mà Dương Chấn từng gặp trên máy bay, còn cô gái trẻ bên trái ông lão là Cố Tư Tư.

Còn ông lão là chủ nhà họ Cố – một gia tộc lớn ở Trung Châu, Cố Thái Sơ.

Tuy nhà họ Cố không thuộc mấy thế lực mạnh nhất Trung Châu, nhưng cũng gần với các thế lực đó.

Cơn giận của Cố Thái Sơ khiến Hạ Lâm giật bắn mình, cô ta lè lưỡi, nói nhỏ: “Cháu chỉ thuận miệng nói thế thôi, không bị ai nghe thấy đâu ạ”.

Cố Thái Sơ ngừng một chút, chợt nói với vẻ mong chờ: “Sau khi cuộc họp tối nay kết thúc, mọi chuyện sẽ có câu trả lời thôi”.

Nghe thấy thế, Hạ Lâm lập tức vui mừng, vội nói: “Cháu tin chắc tứ trưởng lão sẽ không khiến chúng ta thất vọng!”

Trong số những người được mời hôm nay, có gần nửa là người của thế lực bản địa hàng đầu Trung Châu, hầu hết các thế lực được mời đều dẫn theo cô gái xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ của gia tộc.

Không vì lý do gì khác, chỉ vì họ nghe nói tứ trưởng lão rất trẻ, hy vọng cô gái của gia tộc họ sẽ may mắn được tứ trưởng lão coi trọng.

Nếu cô gái của gia tộc họ được tứ trưởng lão coi trọng thật, gia tộc của họ cũng sẽ bước một bước lên trời theo.

Giờ đang là thời đại mới khi kết giới tan vỡ, linh khí quay về, một thanh niên xuất sắc như tứ trưởng lão sẽ có tương lai không thể đo lường, thậm chí có thể đưa gia tộc họ l3n đỉnh của Chiêu Châu.

“Thống lĩnh Diệp tới rồi!”

Đúng lúc này, có người bỗng kích động nói.

Hội trường lập tức trở nên yên ắng, ai cũng nhìn về phía Diệp Chiến Quốc đang đi tới chỗ ghế phát biểu.

Trừ Diệp Chiến Quốc ra, còn có một cô gái trẻ xinh đẹp, trông rất khí phách cũng ngồi ở ghế phát biểu.

Cô gái này và Diệp Chiến Quốc ngồi chính giữa hàng ghế phát biểu, có thể thấy cô ta có thân phận không tầm thường.

Cô ta mặc trang phục chiến đấu, trên vai còn có ba ngôi sao vàng, nhiều hơn cả sao trên vai Diệp Chiến Quốc.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cô gái.

Không cần giới thiệu, họ cũng đã đoán được thân phận của cô gái này, đó là một trong bốn người bảo vệ Chiêu Châu lúc trước – người bảo vệ biên giới phía Tây, Mạnh Thiên Lan!

Các cô gái đang có mặt đều vô cùng hưng phấn, Mạnh Thiên Lan mới 30 tuổi, không lớn hơn những tiểu thư quyền quý như họ quá nhiều, nhưng Mạnh Thiên Lan đã là người bảo vệ biên giới phía Tây.

Gần đây có tin đồn, Mạnh Thiên Lan tới Trung Châu để thành lập quân đoàn cao thủ.

Đây là lần đầu tiên Mạnh Thiên Lan xuất hiện ở nơi công cộng.

Một nhân vật lớn ở Trung Châu thầm cảm khái: “Có lẽ chỉ có cô gái này mới xứng với tứ trưởng lão nhỉ?”

Rất nhiều người cũng dẫn cô gái trẻ trung xinh đẹp trong gia tộc mình đến đây đều có suy nghĩ như thế.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3777


Chương 3777

Đúng lúc này, Diệp Chiến Quốc nói: “Chào mừng các vị đến tham dự cuộc họp do chiến vực Trung Châu tổ chức tối nay! Cuộc họp tối nay có hai nội dung, đầu tiên là từ hôm nay trở đi, quân đoàn cao thủ Trung Châu chính thức được thành lập! Tiếp đến, mời đội trưởng của quân đoàn cao thủ Trung Châu chúng ta – đội trưởng Mạnh Thiên Lan lên phát biểu đôi lời!”

Quả nhiên đó là người bảo vệ biên giới phía Tây hồi trước – Mạnh Thiên Lan!

Sau phút giây im lặng ngắn ngủi, tiếng vỗ tay vang dội vang lên trong hội trường.

Mạnh Thiên Lan nhìn quanh rồi nói: “Quân đoàn cao thủ Trung Châu do người luyện võ Trung Châu thành lập, ở giai đoạn trước, chúng tôi đã kêu gọi cao thủ khắp nơi gia nhập quân đoàn cao thủ, nhưng vẫn chưa thông báo chính thức”.

“Hôm nay, tôi thay mặt quân đoàn cao thủ Trung Châu đưa ra lời mời với tất cả người luyện võ, chỉ cần cảnh giới đạt tới Siêu Phàm Cảnh, vượt qua bài kiểm tra là có thể gia nhập quân đoàn cao thủ, cùng giữ gìn trật tự võ đạo của thế giới mới. Tôi nói xong rồi! Cảm ơn!”

Đúng là ngắn gọn dứt khoát, không có câu nào thừa thãi, vào thẳng chủ đề, điều này khiến những người đang có mặt cũng hiểu được cách làm việc như sấm rền gió cuốn của Mạnh Thiên Lan.

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt lập tức vang lên.

Các cao thủ đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ trong đám đông đều không vỗ tay, ai cũng có vẻ nghiêm nghị.

Trong khoảng thời gian qua, vì chưa có quy định mới nhắm vào người luyện võ, cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đã thu được rất nhiều lợi ích từ khắp các nơi của Chiêu Châu.

Lời Mạnh Thiên Lan nói khiến họ cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt.

Điều này khiến cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ có linh cảm rất xấu, chuyện bất lợi hơn với họ còn ở phía sau.

Dù sao bây giờ mới sáu rưỡi, còn nửa tiếng nữa mới đến cuộc họp chính thức.

Sao tự dưng chiến vực Trung Châu lại mở họp sớm nửa tiếng vậy?

Hoặc nên nói, giờ vẫn chưa phải cuộc họp chính thức, tin tức quan trọng thực sự sẽ được công bố vào lúc bảy giờ ư?

“Hừ!”

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên, một cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ nhìn chằm chằm vào Mạnh Thiên Lan với vẻ hung tợn: “Cô là cái thá gì? Cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thôi mà cũng có tư cách thống lĩnh quân đoàn cao thủ á?”

Nghe thấy thế, mọi người đều kinh hãi.

Đây là cuộc họp của chiến vực Trung Châu, Mạnh Thiên Lan là người bảo vệ biên giới phía Tây trước đây, bên cạnh cô ta còn có Diệp Chiến Quốc – thống lĩnh của chiến vực Trung Châu nữa.

Ngoài ra trong hội trường, vẫn còn rất nhiều cao thủ hàng đầu của chiến vực Trung Châu.

Người này điên rồi à? Không ngờ lại dám ăn nói như thế.

Trong mắt Mạnh Thiên Lan lóe lên ánh sáng sắc bén, cô ta híp mắt nhìn chằm chằm vào đối phương: “Rác rưởi đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ, ông muốn chết thế nào?”

Ầm!

Lời cô ta nói như đá tảng rơi xuống biển, dấy lên một đợt sóng dữ dội.

Mọi người đều tròn mắt, há hốc mồm nhìn Mạnh Thiên Lan, cho dù cô ta từng là người bảo vệ biên giới phía Tây, nhưng giờ người mà cô ta phải đối phó lại đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ, không thể nghi ngờ, lời Mạnh Thiên Lan đã khiêu khích tất cả cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ.

Mấy chục khí thế mạnh mẽ lập tức bùng nổ, tập trung vào Mạnh Thiên Lan.

Nhưng Mạnh Thiên Lan vẫn đứng im, khinh miệt nhìn về phía cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ vừa ăn nói xằng bậy.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3778


Chương 3778

Ở đây có mười mấy cao thủ đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ, về cơ bản họ đều có thực lực Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, đương nhiên cũng có cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ.

Tuy Mạnh Thiên Lan chỉ có cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nhưng trước nhiều cao thủ Thiên Cảnh như thế, cô ta vẫn không sợ hãi mà hừng hực ý chí chiến đấu.

Người dẫn đầu bên Hạ Giới giới Cổ Võ là một cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ, ông ta hơi híp mắt, tuy ông ta tự tin có thể giải quyết Mạnh Thiên Lan, nhưng không hiểu sao khi thấy dáng vẻ khinh miệt của Mạnh Thiên Lan, ông ta lại có linh cảm không lành.

“Nếu không muốn chết thì ngồi xuống hết cho tôi!”

Đúng lúc này, tiếng quát giận dữ vang vọng khắp hội trường.

Trong mắt Diệp Chiến Quốc tràn ngập sát khí mãnh liệt, ông ta nhìn mấy cao thủ Thiên Cảnh của Hạ Giới giới Cổ Võ, lạnh lùng nói: “Nếu các người dám manh động, tôi cam đoan các người sẽ không thấy được mặt trời ngày mai đâu, nếu các người không tin thì cứ thử xem!”

Diệp Chiến Quốc cũng phóng khí thế Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ ra.

Lúc trước ông ta và Mạnh Thiên Lan đều có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, đã rất gần với Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nhưng chưa đột phá được vì nồng độ linh khí ở thế tục quá thấp, thế nên sau khi kết giới tan vỡ không lâu, họ đều dễ dàng vượt qua thiên kiếp, bước vào Thiên Cảnh.

Tuy họ chỉ có cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nhưng sức chiến đấu thực sự của họ đã vượt xa Thiên Cảnh Nhất Phẩm.

Trong số những người đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ở thế tục trước khi kết giới tan vỡ, có ai không có thiên phú hơn người chứ?

Nhất là Mạnh Thiên Lan, mới 30 tuổi mà đã có thực lực Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ rồi.

Sự bá đạo của Mạnh Thiên Lan và sự hùng hổ của Diệp Chiến Quốc khiến cơn giận của các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ nhanh chóng tan biến.

Các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đều không khỏi rùng mình, lúc này họ mới hoàn hồn, không ngờ họ vừa định ra tay với thống lĩnh của chiến vực Trung Châu và người bảo vệ biên giới phía Tây lúc trước.

Tuy thực lực của cao thủ thế tục chưa mạnh, nhưng thế tục có hội trưởng lão, hội trưởng lão vẫn đang nắm giữ chiến vực, hơn nữa chiến vực lại có vũ khí nóng vô cùng tân tiến, nếu chiến vực trở mặt với thế lực Hạ Giới giới Cổ Võ thật rồi tấn công các thế lực này bằng vũ khí nóng, làm gì có thế lực nào chịu nổi đây?

“Hừ!”

Thấy cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ lại ngồi xuống, Mạnh Thiên Lan không hề che giấu sự khinh thường của mình, cô ta mỉa mai: “Một đám vô dụng tự cho mình đúng, nếu các người sinh ra ở thế tục, đừng nói là Thiên Cảnh, có lẽ ngay cả thực lực Siêu Phàm Cảnh cũng không có đâu”.

Nghe thấy thế, các cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ đều vô cùng tức giận, nhưng không dám nói gì.

Mạnh Thiên Lan cũng không nói bừa, thực tế đúng là như thế.

Nồng độ linh khí ở Hạ Giới giới Cổ Võ vốn cao hơn thế tục rất nhiều, nếu tu luyện tới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ ở Hạ Giới giới Cổ Võ khi đã trung niên hay già thì thiên phú chỉ được coi là bình thường, thậm chí quá thấp.

Còn như thế tục bây giờ, sau khi kết giới tan vỡ, vô số cao thủ có thiên phú xuất chúng đã liên tục đột phá trong nửa tháng ngắn ngủi, cao thủ Thiên Cảnh cũng nhiều hẳn lên.

Với đà này, không tới mấy năm nữa, thế tục cũng sẽ có mấy cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm.

Thấy cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đều tiu nghỉu, Mạnh Thiên Lan c*̃ng không truy cứu nữa, cô ta nói: “Sau khi họp xong, chiến vực sẽ công bố thông báo quân đoàn cao thủ tuyển người với bên ngoài, đồng thời đưa ra cách thức và yêu cầu khi đăng ký, mọi người chú ý một chút là được”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3779


Chương 3779

Cô ta nói rồi nhìn về phía mấy cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ kia, lập tức lạnh lùng nói: “Đúng rồi, giờ tôi sẽ nói cho mọi người biết yêu cầu quan trọng nhất khi quân đoàn cao thủ tuyển người, đó là không nhận cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ”.

Ầm!

Nghe thấy thế, cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ không nhịn được nữa.

Tuy họ đã lường trước rằng quân đoàn cao thủ sẽ không nhận người của Hạ Giới giới Cổ Võ, nhưng Mạnh Thiên Lan lại nói trắng ra trong cuộc họp quan trọng thế này, chẳng khác nào đang sỉ nhục họ.

“Mạnh Thiên Lan, cô quá đáng rồi đấy!”

Người dẫn đầu các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ cắn răng: “Giờ thế tục và Hạ Giới giới Cổ Võ đã hoàn toàn hòa làm một, trở thành thế giới mới, quân đoàn cao thủ dựa vào đâu để không nhận cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ? Cô phải cho chúng tôi lời giải thích hợp lý!”

“Giải thích ấy à?”

Mạnh Thiên Lan cười khẩy, lạnh lùng nói: “Chiêu Châu trở thành quốc gia thịnh vượng như bây giờ là nhờ các thế hệ người Chiêu Châu ở thế tục không ngừng cố gắng, trong trăm năm qua, Chiêu Châu đã gặp nguy mấy lần, người của Hạ Giới giới Cổ Võ có bao giờ ra tay hỗ trợ không?”

“Giờ Chiêu Châu phồn vinh, người của Hạ Giới giới Cổ Võ cũng xứng chắc?”

“Hội trưởng lão cho phép thế lực ở Hạ Giới giới Cổ Võ tiến vào thế tục đã là ơn huệ lớn nhất dành cho người của Hạ Giới giới Cổ Võ rồi, các người còn định hưởng thụ sự phồn vinh do dân chúng thế tục nỗ lực để đổi lấy ư?”

“Các người dựa vào đâu chứ?”

Mạnh Thiên Lan liên tục chất vấn, sau mỗi câu hỏi, khí thế của cô ta lại mạnh hơn, sau khi hỏi xong, ý chí chiến đấu của cô ta đã dâng trào, cô ta nhìn từng cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ bằng ánh mắt đằng đằng sát khí.

Các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đều thi nhau né ánh mắt của cô ta, không dám nhìn thẳng vào.

“Bốp bốp bốp!”

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt lập tức vang lên.

Người của thế tục đều kích động nói: “Đội trưởng Mạnh nói đúng lắm! Đây là thời đại phồn vinh mà các thế hệ người dân ở thế tục đã dùng mồ hôi và máu của mình để đổi lấy, cho các người tiến vào thế tục đã là ơn huệ lớn nhất rồi mà các người vẫn dám nhòm ngó thứ khác, các người cũng xứng ư?”

“Từ sau khi kết giới tan vỡ, cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ liên tục tiến vào Chiêu Châu, nửa tháng qua, những kẻ đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ tự nhận mình hơn người như các người đã dùng vũ lực để trấn áp bao nhiêu thế lực lớn ở thế tục, làm bao nhiêu chuyện ác rồi? Tưởng người của thế tục dễ ức h**p chắc?”

“Lũ khốn đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ, từ hôm nay trở đi, có chiến vực và quân đoàn cao thủ bảo vệ chúng tôi rồi, chúng tôi cũng sẽ bảo vệ thời đại phồn vinh mà các thế hệ tổ tiên đã phải đánh đổi cùng chiến vực và quân đoàn cao thủ, quyết không để lũ khốn đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ như các người cướp mất đâu!”

“Lũ khốn đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ, cút đi!”

“Lũ khốn đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ, cút đi!”



Trong lúc nhất thời, trong hội trường rộng rãi, đám đông thi nhau reo hò, ai cũng vô cùng tức giận, vào lúc này, những người bị đàn áp suốt nửa tháng như họ đã tìm được chỗ dựa, cũng đã tỉnh ra.

Sắc mặt của cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ hết sức khó coi, nếu họ ra tay, cho dù có Mạnh Thiên Lan và Diệp Chiến Quốc ở đây, họ vẫn có thể giết sạch người trong hội trường, nhưng họ không dám.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3780


Chương 3780

Đến giờ họ mới nhận ra, cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ muốn sống thoải mái ở thế tục cũng không dễ dàng.

Cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ nhìn dáng vẻ giận dữ của người thế tục, sắc mặt u ám tới cực điểm, đồng thời, họ cũng cảm thấy vô cùng kiêng dè.

Tuy họ có thể phát huy sức chiến đấu rất mạnh khi hợp sức, nhưng trong hội trường toàn cao thủ thế tục.

Nhất là cao thủ của chiến vực Trung Châu, còn có cao thủ Thiên Cảnh nữa.

“Tôi cũng muốn xem xem quân đoàn cao thủ do cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm dẫn đầu có thể làm gì người của Hạ Giới giới Cổ Võ”.

Cao thủ dẫn đầu bên Hạ Giới giới Cổ Võ lạnh lùng nói rồi đứng dậy, đi thẳng ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Nếu nơi này đã không chào đón chúng tôi, từ hôm nay trở đi, cũng đừng trách chúng tôi không tuân thủ quy định của thế tục”.

Những cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ khác cũng đứng dậy rời đi.

Người của thế tục đều có vẻ lo lắng.

Hồi nãy họ hô hào đuổi cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ ra khỏi hội trường vì cảm xúc dâng trào trong bầu không khí đó, nhưng bây giờ bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ càng, họ mới nhận ra thực lực của Hạ Giới giới Cổ Võ vẫn vượt xa thế tục.

“Tôi cho phép các người đi chưa?”

Đúng lúc này, Mạnh Thiên Lan chợt nói!

Nghe thấy thế, ai cũng kinh hãi!

Người của các gia tộc bản địa ở Trung Châu đều có cảm giác sắp phát điên, đó là cao thủ đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ đấy!

Trong đó còn có cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, tuy Mạnh Thiên Lan là thiên tài của thế tục, nhưng còn rất trẻ, chỉ với thực lực Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ của cô ta thì không làm gì nổi những cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ này hết!

Các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đều ngừng bước, quay đầu, nhìn về phía Mạnh Thiên Lan với vẻ mặt không có ý tốt.

Diệp Chiến Quốc đang ngồi cạnh Mạnh Thiên Lan cũng thầm kêu khổ.

Cao thủ dẫn đầu nhìn chằm chằm vào Mạnh Thiên Lan với vẻ mặt dí dỏm: “Sao nào? Đội trưởng Mạnh định giữ chúng tôi lại ăn tối ư?”

Mạnh Thiên Lan không trả lời, bỗng đứng dậy, bước từng bước về phía các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ.

Mọi người đều ngơ ngác, cô ta định làm gì vậy?

Mười mấy cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đều nhìn chằm chằm vào Mạnh Thiên Lan, một mình Mạnh Thiên Lan thong dong bước đến gần cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ.

Chỉ sau thoáng chốc, Mạnh Thiên Lan đã tới chỗ các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ.

Mạnh Thiên Lan chợt hỏi: “Ông vừa nói sau này sẽ không tuân thủ quy định của thế tục ư?”

Cao thủ dẫn đầu bên Hạ Giới giới Cổ Võ đến từ một gia tộc Cổ Võ ở Hạ Giới giới Cổ Võ, tên Đinh Tường.

Đinh Tường thoáng sửng sốt rồi ngạo nghễ nói: “Đúng thế!”

Mạnh Thiên Lan mỉm cười, nhưng nụ cười của cô ta lúc này lại khiến Đinh Tường sởn tóc gáy.

Mạnh Thiên Lan chợt nói: “Nếu đã vậy, giờ tôi sẽ tiễn ông đi!”

Cùng lúc đó, lực tinh thần mạnh mẽ bùng nổ từ người Mạnh Thiên Lan.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3781


Chương 3781

Trong đôi mắt đen của cô ta bỗng xuất hiện hình hoa mai.

Khi đối mặt với Mạnh Thiên Lan, Đinh Tường chỉ thấy trời đất quay cuồng, ánh mắt ông ta dần trở nên đờ đẫn.

“Chết đi!”

Mạnh Thiên Lan bỗng quát lớn. Chiến Thần Ở Rể – Dương Chấn – Tần Nhã

Ngay sau khi cô ta quát lớn, Đinh Tường bỗng dồn sức vào tay phải.

Vào lúc này, những người đang có mặt đều cảm nhận được khí thế mạnh mẽ.

“Đội trưởng Mạnh, mau tránh đi!”

Có người thế tục hoảng sợ hô lớn.

Nhưng ngay sau đó, cảnh tượng khiến mọi người khiếp sợ đã xảy ra.

“Ầm!”

Đinh Tường bỗng tự đập mạnh bàn tay phải đã tích lũy tất cả sức mạnh vào ngực trái.

“Phụt!”

Đinh Tường bỗng hộc máu, lảo đảo, ngã ngồi xuống đất.

Mọi người đều trợn tròn mắt, có vẻ không dám tin, họ không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết Đinh Tường vừa đánh một đòn toàn lực vào tim mình.

Đây là đòn chí mạng, với thực lực Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong của ông ta, đòn đánh này lập tức khiến tim ông ta vỡ nát.

Lúc này, vẻ đờ đẫn trong mắt Đinh Tường mới dần biến mất, khi ông ta tỉnh táo lại thì đã muộn rồi.

Ông ta chật vật cúi đầu, nhìn bàn tay phải đang đặt trên ngực mình.

“Đây… đây là… sức mạnh Tinh Thần!”

Đó là câu nói cuối cùng của Đinh Tường, sau khi dứt lời, ông ta ngã ra đất, chết không nhắm mắt.

Các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đang chờ Mạnh Thiên Lan xấu mặt đều vô cùng hoảng sợ.

Mạnh Thiên Lan chưa làm gì mà đã khiến Đinh Tường tự đánh chết mình!

Không đúng!

Là do Mạnh Thiên Lan!

Cô ta lĩnh ngộ sức mạnh Tinh Thần, nên hồi nãy cô ta đã dùng lực tinh thần để điều khiển Đinh Tường, khiến Đinh Tường tự đấm chết mình.

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ, có một kiểu cao thủ khiến tất cả mọi người kiêng dè, đó là cao thủ lĩnh ngộ sức mạnh Tinh Thần.

Kiểu cao thủ này vô cùng nguy hiểm, họ không cần ra tay, mà có thể dùng sức mạnh Tinh Thần mạnh mẽ để điều khiền đối thủ trong thời gian ngắn.

Mạnh Thiên Lan còn trẻ thế mà đã lĩnh ngộ sức mạnh Tinh Thần, dùng thực lực Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ để giết Đinh Tường có thực lực Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, đáng sợ đến mức nào chứ?

Điều này đủ để cho thấy lực tinh thần của cô ta đã mạnh đến mức nào đó, thậm chí cao hơn cảnh giới của cô ta.

“Còn các người thì sao?”

Sau khi giết Đinh Tường, Mạnh Thiên Lan nhìn những cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ khác, lạnh lùng hỏi.

“Đội trưởng Mạnh cứ đùa, nếu chúng tôi đã tiến vào thế tục, đương nhiên phải làm theo quy định của thế tục rồi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3782


Chương 3782

Có cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ nói ngay.

“Chúng tôi đồng ý tuân thủ quy định của thế tục!”

“Chúng tôi đồng ý tuân thủ quy định của thế tục!”



Trong lúc nhất thời, cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ thi nhau tỏ thái độ, sợ Mạnh Thiên Lan mất vui rồi giết họ bằng lực tinh thần.

“Cút đi!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Mạnh Thiên Lan lạnh lùng quát.

Các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ như được ân xá, vội quay người rời đi.

“Đội trưởng Mạnh đỉnh quá!”

“Đội trưởng Mạnh không hổ là nữ Chiến Thần số một của Chiêu Châu chúng ta, quả nhiên lợi hại!”

“Chỉ một câu đã giết được cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, thực lực của đội trưởng Mạnh đúng là sâu không lường được!”



Người của thế tục thi nhau nói.

Không ai thấy Mạnh Thiên Lan đã lau vết máu ở khóe miệng trước khi quay người lại.

Tuy cô ta lĩnh ngộ sức mạnh Tinh Thần, nhưng nếu muốn dùng lực tinh thần để điều khiển một cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong tự giết mình thì vẫn phải tiêu hao rất nhiều.

Trong tình huống hồi nãy, nếu cô ta không giết gà dọa khỉ, cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ càng hống hách hơn, chuyện này cũng bất lợi cho việc cô ta thống lĩnh quân đoàn cao thủ Trung Châu sau này.

Bởi thế, cô ta không thể không giết Đinh Tường để uy h**p cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ trước khi họ rời đi.

Cùng lúc đó, trong một biệt thự giữa sườn núi ở Trung Châu.

Khí thế khủng khiếp lan ra từ biệt thự, trên bầu trời của biệt thự, mây đen cuồn cuộn kéo tới, như có thiên kiếp sắp giáng xuống.

Khí thế trong biệt thự càng mạnh, mây đen trên trời cũng dày đặc hơn, như sắp nuốt trọn cả bầu trời.

“Ầm!”

Khí thế đáng sợ bỗng bùng nổ từ biệt thự.

Mây đen trên bầu trời cũng lập tức bị khí thế mạnh mẽ này tách ra.

Ngay sau đó, khí thế mạnh mẽ trong biệt thự biến mất.

Khách sạn Trung Châu là tòa nhà lớn đặc trưng của Trung Châu, được gọi là tòa nhà cao nhất Trung Châu.

Lúc này, trên nóc khách sạn Trung Châu, mấy người có khí thế mạnh mẽ đang đứng đó.

Từ Chấn Hoa nhìn đồng hồ ở cổ tay rồi nhìn đám người, nói: “Sắp bảy giờ tối, chắc Dương Chấn đã đến rồi”.

Trần Chí Trung gật đầu, đứng ở rìa mái nhà, cúi đầu nhìn mặt đất cách mấy trăm mét phía dưới, lạnh lùng nói: “Lần này năm thế gia Cổ Võ chúng ta hợp sức, chắc chắn Dương Chấn sẽ phải chết!”

Khương Quân bước đến bên Trần Chí Trung, nhếch môi, nói: “Dương Chấn chỉ là sâu kiến ở thế tục mà thôi, mục tiêu thực sự của chúng ta là linh hồn Ma Thần trong người Dương Chấn”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3783


Chương 3783

“Có Tỏa Hồn Bình của ông Từ ở đây, một khi linh hồn Ma Thần xuất hiện, chắc chắn sẽ bị Tỏa Hồn Bình hấp thu”.

Bách Lý Thành Cát cũng nói: “Sau khi chúng ta thu linh hồn Ma Thần vào Tỏa Hồn Bình, Dương Chấn không còn nguy hiểm với chúng ta nữa”.

“Sau đó, thời gian ban hành quy định mới ở thế tục sẽ bị kéo dài, đến khi thế tục ban hành lại quy định mới, thế lực ở Hạ Giới giới Cổ Võ đã chiếm nửa thế tục, quy định mới không còn nhiều ý nghĩa nữa”.

Sắc mặt Tề Phong lúc này vô cùng nghiêm nghị: “Dù sao bây giờ Dương Chấn cũng là tứ trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu, nếu cậu ta chết dưới tay chúng ta thật, có lẽ thế lực phía sau hội trưởng lão sẽ không dễ dàng bỏ qua cho chúng ta nhỉ?”

Nghe thấy thế, mấy người khác đều nhìn về phía Tề Phong.

Trần Chí Trung nhíu mày: “Sao thế? Ông Tề sợ à?”

Tề Phong hỏi lại: “Chẳng lẽ ông Trần không sợ ư? Chắc các vị đều biết, ở thế tục có một thế giới nhỏ, cao thủ hàng đầu thế giới nhỏ này có thực lực sâu không lường được, thậm chí có lẽ sẽ ngang với cao thủ hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ, thế lực phía sau hội trưởng lão chính là thế giới nhỏ này”.

“Giờ Dương Chấn là tứ trưởng lão của hội trưởng lão, nếu cậu ta chết dưới tay chúng ta thật, ai có thể cam đoan cao thủ trong thế giới nhỏ sẽ không ra tay đây?”

“Chỉ một cao thủ Thiên Cảnh Tứ Phẩm từ thế giới nhỏ cũng có thể càn quét cả Hạ Giới giới Cổ Võ”.

Trên mặt Tề Phong tràn ngập vẻ kiêng dè.

Cho dù là ở Hạ Giới giới Cổ Võ, truyền thuyết về thế giới nhỏ ở thế tục cũng vẫn đáng sợ đến mức khiến người ta nghe mà biến sắc.

Nét mặt của những cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ vốn rất tự tin kia đều trở nên nghiêm nghị.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều nhìn về phía Từ Chấn Hoa.

Chuyện hợp sức giết Dương Chấn cũng là do Từ Chấn Hoa đề nghị.

Từ Chấn Hoa thấy mọi người nhìn mình, không khỏi nhíu màu.

“Sao thế? Các vị sợ à? Các vị kiêng dè thế giới nhỏ ở thế tục, chẳng lẽ không sợ đắc tội minh chủ Đỗ ư?”

Từ Chấn Hoa lạnh lùng nói: “Các vị đã đồng ý hợp sức đối phó với Dương Chấn, giờ sắp ra tay, vào lúc quan trọng như thế, các vị lại định lùi bước, nếu không làm được chuyện mà minh chủ Đỗ dặn, các vị biết hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào không?”

Từ Chấn Hoa trực tiếp đưa Đỗ Ngọc Sơn ra, mọi người đều biến sắc.

Tuy họ rất kiêng dè thế giới nhỏ ở thế tục, nhưng dù sao thế giới nhỏ cũng chỉ tồn tại trong truyền thuyết, ở Hạ Giới giới Cổ Võ vẫn chưa có ai thực sự tiếp xúc với người của thế giới nhỏ ở thế tục.

Nhưng Thủ Hộ Minh thì khác, ở Hạ Giới giới Cổ Võ, Thủ Hộ Minh chính là thế lực lớn nhất, mọi cao thủ đều phải nghe lệnh Thủ Hộ Minh.

Nếu đắc tội với Đỗ Ngọc Sơn thì phiền to.

“Ông Từ cứ đùa, nếu chúng tôi đã đồng ý sẽ hợp sức đối phó với Dương Chấn, sao lại đổi ý được chứ?”

Trần Chí Trung vội nói rồi nhìn mấy người khác, lạnh lùng nói: “Chắc các vị cũng không đổi ý đâu nhỉ?”

Cuối cùng ông ta nhìn Tề Phong, lạnh lùng nói: “Tề Phong, ông đừng làm lung lay quyết tâm đối phó với Dương Chấn của mọi người nữa, nếu ông sợ thì cứ rời đi, cho dù không có nhà họ Tề, bốn gia tộc chúng tôi vẫn có thể giết Dương Chấn”.

“Nhưng sau khi chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ lần này, chúng tôi sẽ báo cáo chi tiết mọi chuyện với minh chủ Đỗ, hy vọng nhà họ Tề có thể chịu được lửa giận từ Thủ Hộ Minh vì ông”.

Nghe thấy thế, mấy người khác cũng bày tỏ thái độ: “Đương nhiên chúng tôi sẽ kiên quyết đứng về phe ông Từ, cùng hợp sức đối phó với Dương Chấn”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3784


Chương 3784

Sắc mặt Tề Phong hơi khó coi, đúng là ông ta muốn rút khỏi vụ hợp tác lần này, nhưng nếu giờ ông ta rút lui thật, cho dù nhiệm vụ thành công hay thất bại, có lẽ ông ta cũng khó tránh khỏi sự truy cứu của Thủ Hộ Minh.

“Hừ!”

Tề Phong lạnh lùng nói: “Trần Chí Trung, ông đừng vu khống tôi, tôi chỉ bày tỏ nỗi lo của mình mà thôi, chứ không nói sẽ rút lui khỏi việc đối phó Dương Chấn”.

Ông ta nói rồi nhìn về phía Từ Chấn Hoa: “Ông Từ, nhà họ Tề chúng tôi sẵn lòng cùng đối phó Dương Chấn với ông”.

“Tốt lắm!”

Từ Chấn Hoa hài lòng gật đầu, lập tức nhìn đám người, trầm giọng nói: “Nếu các vị đều không có ý kiến, vậy giờ chúng ta chuẩn bị ra tay thôi!”

Ông ta vừa dứt lời, mấy cao thủ với khí thế khủng khiếp lập tức bước ra khỏi bóng tối.

Những cao thủ này đều có khí thế cực mạnh.

Mỗi gia tộc sẽ cử ra một cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ và một cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong.

Có năm thế gia Cổ Võ, nên cũng có năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong và năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ.

Ở thế tục, đội ngũ mạnh như thế đã có thể càn quét cả thế tục rồi.

Nhưng đội ngũ mạnh như thế chỉ để đối phó với Dương Chấn.

Đừng nói là đối phó với Dương Chấn, cho dù là ở Hạ Giới giới Cổ Võ, đội ngũ này cũng có thể tiêu diệt bất cứ thế lực nào gần với các thế gia Cổ Võ hàng đầu.

Cùng lúc đó, trong phòng họp ở tầng cao nhất của khách sạn Trung Châu.

Dưới sự chủ trì của Diệp Chiến Quốc, quy định mới dành cho người luyện võ đã được phổ biến cho những ai có mặt.

Nhưng trước đó cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đã bị Mạnh Thiên Lan đuổi đi.

Những người còn lại đều là chủ của các thế lực bản địa hàng đầu Trung Châu và các cao thủ mạnh mẽ.

Sau khi biết về quy định mới dành cho người luyện võ, những người thế tục đang có mặt đều hết sức vui mừng.

Trong khoảng thời gian này, họ đã phải chịu tổn thất cực lớn, nhất là mấy gia tộc hàng đầu, gia tộc nào cũng bị cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ chiếm đóng.

Cao thủ Trung Châu cũng bị cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ tàn sát.

Trước mặt cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ, họ không còn chút tôn nghiêm nào.

“Tốt quá! Sau khi quy định mới dành cho người luyện võ được ban hành, cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ không hống hách như trước nữa nhỉ?”

“Nhưng khi ban hành quy định mới, chỉ có người của thế tục, cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ tuân thủ ư?”

“Đúng thế, nếu họ không tuân thủ, chúng ta nên làm gì bây giờ? Chẳng lẽ vẫn phải chịu nhục tiếp như trước đó à?”



Sau thoáng chốc, đã có người chất vấn.

Diệp Chiến Quốc vươn tay ra hiệu cho đám đông im lặng, sau khi mọi người im lặng, ông ta mới nói: “Mọi người cứ yên tâm, quy định mới mà chúng tôi vừa đọc chỉ là để báo cho cao thủ bản địa Trung Châu biết quy định mới là gì”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3785


Chương 3785

“Những cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ vừa bị đội trưởng Mạnh đuổi đi chỉ là sâu kiến ở giới Cổ Võ mà thôi, họ biết quy định mới hay không cũng không quan trọng”.

“Đúng bảy giờ, tứ trưởng lão của hội trưởng lão sẽ công bố quy định mới dành cho người luyện võ với người đại diện của năm thế lực Cổ Võ hàng đầu Trung Châu”.

Trong lúc ông ta nói, đã đến sáu giờ năm mươi lăm phút, chỉ cách bảy giờ năm phút cuối cùng.

Đúng lúc này, mấy khí thế đáng sợ bỗng bùng nổ trên nóc khách sạn Trung Châu.

Diệp Chiến Quốc và Mạnh Thiên Lan lập tức biến sắc.

Với cảnh giới của họ bây giờ, họ vẫn cảm nhận được áp lực khổng lồ.

“Có chuyện gì thế?”

Một cao thủ Trung Châu có thực lực khá mạnh hoảng sợ nói: “Tôi cảm nhận được mười mấy cao thủ có khí thế cực mạnh trên nóc khách sạn Trung Châu”.

“Tôi có thể khẳng định họ không phải cao thủ thế tục, mà chỉ có thể là cao thủ hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, họ định làm gì?”

Nghe thấy thế, những người Trung Châu đang có mặt đều biến sắc.

Ở tầng cao nhất của khách sạn Trung Châu – tòa nhà cao nhất Trung Châu.

Mười mấy cao thủ đang đứng sừng sững trên đỉnh Trung Châu, ai cũng phóng ra khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Người đại diện của năm thế gia Cổ Võ do Từ Chấn Hoa dẫn đầu đang đứng ở rìa của tầng thượng, chăm chú nhìn xuống dưới, tuy họ không thấy gì, nhưng họ vẫn nhìn về phía đó.

“Dương Chấn, cuối cùng cậu cũng đến rồi!”

Từ Chấn Hoa híp mắt nhìn chằm chằm xuống dưới, nhếch môi, mỉm cười tàn nhẫn.

Trần Chí Trung c*̃ng nhìn xuống dưới: “Đúng là cậu ta có thực lực không tầm thường, nếu không vì minh chủ Đỗ muốn lấy mạng cậu ta, tôi cũng định mời cậu ta gia nhập nhà họ Trần đấy”.

Bách Lý Thành Cát cười lạnh: “Tên nhãi này hống hách lắm, dám từ chối cả lời mời gia nhập Thủ Hộ Minh, trở thành thủ hộ thứ mười của minh chủ Đỗ cơ mà”.

Khương An Quân cười khẩy, lạnh lùng nói: “Cậu ta mới đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thôi, nếu không có linh hồn Ma Thần trong người cậu ta, cậu ta chỉ là con kiến”.

“Cho dù cậu ta là thiên tài thì sao chứ? Trong số chúng ta, có ai chưa từng giết thiên tài?”

Nghe thấy ông ta nói thế, đám người đều cười ha hả.

Ở giới Cổ Võ, không riêng gì Hạ Giới giới Cổ Võ, cả Trung Giới và Thượng Giới giới Cổ Võ cũng là nơi mạnh được yếu thua, cho dù là thiên tài thì sao chứ? Dám chống đối cao thủ của các gia tộc hàng đầu thì chỉ còn đường chết thôi.

Huống hồ, Dương Chấn còn dám cãi lời minh chủ Thủ Hộ Minh – thế lực lớn nhất Hạ Giới giới Cổ Võ nữa.

Ở cửa khách sạn Trung Châu, Dương Chấn bước xuống từ một chiếc Phaeton không bắt mắt lắm, anh bỗng ngẩng đầu nhìn lên mái nhà, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén.

“Năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, một cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, bốn cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ”.

Sát khí trong mắt Dương Chấn càng mãnh liệt hơn, huy động đội ngũ mạnh như thế để đối phó anh, đúng là bạo tay thật đấy.

Nếu gặp phải đội ngũ mạnh như thế trước hôm nay, có lẽ anh sẽ không phần thắng, nhưng giờ thì khác rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3786


Chương 3786

Trong phòng họp ở tầng cao nhất của khách sạn Trung Châu, đám người Diệp Chiến Quốc và Mạnh Thiên Lan đều biến sắc.

Họ cảm nhận được áp lực khổng lồ từ tầng thượng, tận mười mấy cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm, khắp thế tục, trừ hội trưởng lão ra, có lẽ không còn nơi nào có cao thủ mạnh như thế nữa.

“Thống lĩnh Diệp!”

Mạnh Thiên Lan bỗng nhìn về phía Diệp Chiến Quốc bên cạnh, nghiêm nghị nói: “Nếu…”

Nhưng cô ta còn chưa dứt lời thì đã bị Diệp Chiến Quốc cắt ngang: “Không có nếu! Giờ cháu lập tức dẫn quân đoàn võ giả rời đi với chú!”

Nghe thấy thế, Mạnh Thiên Lan lập tức biến sắc.

“Thống lĩnh Diệp! Nếu chúng ta rời đi, tứ trưởng lão phải làm thế nào? Chẳng lẽ lại để mình tứ trưởng lão đối phó với tất cả ư?”

Mạnh Thiên Lan lớn tiếng chất vấn, trên mặt tràn ngập vẻ tức giận.

Tuy Diệp Chiến Quốc không nói cho cô ta biết tứ trưởng lão là ai, nhưng cô ta cũng đã có suy đoán, nếu đúng là người đó thật thì cô ta càng không thể rời đi.

Diệp Chiến Quốc nhíu mày, lạnh lùng nói: “Giờ chúng ta rời đi để làm chuyện khác, việc này là do tứ trưởng lão vừa ra lệnh!”

Sau khi dứt lời, không đợi Mạnh Thiên Lan lên tiếng, Diệp Chiến Quốc đứng dậy, nhìn đám người trong phòng họp, nói lớn: “Các vị, giờ hãy mau chóng rời khỏi khách sạn Trung Châu”.

Nghe thấy Diệp Chiến Quốc nói thế, mọi người lập tức nhốn nháo cả lên.

“Thống lĩnh Diệp, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Chẳng phải ông vừa nói đúng bảy giờ, tứ trưởng lão sẽ tới ư? Giờ bảy giờ rồi, sao tứ trưởng lão vẫn chưa xuất hiện chứ?”

“Đúng thế, chẳng phải ông vừa nói bảy giờ tối, tứ trưởng lão sẽ công bố quy định mới với người đại diện của năm thế gia Cổ Võ ở Trung Châu à? Nhưng đã bảy giờ rồi, cả người đại diện của năm thế gia Cổ Võ lẫn tứ trưởng lão đều chưa tới, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”



Trong lúc nhất thời, đám người thi nhau nói.

Từ sau khi kết giới tan vỡ, cao thủ của các thế gia Cổ Võ hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ tiến vào Trung Châu, họ đã bị thế gia Cổ Võ ức h**p rất nhiều.

Giờ họ đã nhìn thấy hy vọng, nào ngờ còn chưa thấy mặt tứ trưởng lão, Diệp Chiến Quốc đã bảo họ rời đi.

Diệp Chiến Quốc lập tức nhướng mày, lạnh lùng nói: “Tứ trưởng lão đã gặp người đại diện của năm thế gia Cổ Võ, giờ bảo các vị rời đi là tốt cho các vị, nếu các vị không đi, nhỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì cũng đừng trách chúng tôi đấy”.

Diệp Chiến Quốc nói rồi cất bước rời đi.

Mạnh Thiên Lan cắn chặt môi, nhìn chằm chằm theo bóng lưng Diệp Chiến Quốc, mãi đến khi ông ta đi khuất hẳn, cô ta mới ra lệnh: “Người của quân đoàn cao thủ, đi theo tôi!”

Nếu đã là mệnh lệnh của tứ trưởng lão, cô ta không thể không đi.

Trong phòng họp chỉ còn người của các gia tộc bản địa hàng đầu Trung Châu đang nhìn nhau.

Trong đám đông, cô gái đeo kính râm đứng cạnh Hà Hồng Viễn – người giàu nhất Trung Châu cũng nói: “Ông nội, chúng ta đi thôi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3787


Chương 3787

Hà Hồng Viễn thở dài, nói: “Thôi vậy, ông vốn định nghĩ cách để cháu làm quen với tứ trưởng lão, giờ xem ra không có cơ hội rồi, chúng ta đi thôi!”

Phía bên kia, hai cô gái trẻ xinh đẹp đang ngồi cạnh một ông lão chính là Cố Tư Tư và Hạ Lâm, còn ông lão là Cố Thái Sơ – chủ gia tộc họ Cố.

Hạ Lâm nhìn Cố Thái Sơ, nói: “Ông ngoại, thống lĩnh Diệp và đội trưởng Mạnh đều đi rồi, chúng ta c*̃ng đi thôi!”

Trong mắt Cố Thái Sơ loé lên ánh sáng sắc bén, không biết đang nghĩ gì, một lúc lâu sau, ông ta mới nói: “Chúng ta xuống dưới chờ! Chắc chắn tứ trưởng lão sẽ xuất hiện!”

Ông ta nói rồi dẫn Cố Tư Tư và Hạ Lâm rời khỏi phòng họp.

“Chị Tư Tư, chị mau nhìn kìa, người trong thang máy có phải Dương Chấn không thế?”

Đám người Hạ Lâm vừa ra khỏi phòng họp, Hạ Lâm bỗng chỉ về phía người thanh niên trong thang máy ngắm cảnh trong suốt phía trước, kinh ngạc hô lên.

Cố Tư Tư vô thức nhìn theo, nhưng khi cô ta nhìn sang thì thang máy đã lên cao, cô ta chỉ có thể nhìn thấy đáy thang máy.

Cố Tư Tư nói: “Dương Chấn chỉ là khách du lịch đến từ nơi khác thôi, sao có thể xuất hiện ở khách sạn Trung Châu được? Chắc chắn em nhìn nhầm rồi”.

Cố Thái Sơ vội hỏi về Dương Chấn, Cố Tư Tư kể lại quá trình quen Dương Chấn trên máy bay.

Cố Thái Sơ lập tức sáng mắt lên, nói: “Chúng ta đang ở tầng cao nhất của khách sạn Trung Châu, thang máy vẫn đi lên, tức là lên tầng thượng!”

“Hồi nãy Lâm còn nhìn thấy một người trong thang máy, hơn nữa người đó rất trẻ, nếu ông đoán không sai, chắc chắn người này là tứ trưởng lão!”

Với tư cách là chủ gia tộc họ Cố, đương nhiên ông ta sẽ có kinh nghiệm hơn những thanh niên trẻ như Hạ Lâm và Cố Tư Tư.

Hồi nãy khi ở trong phòng họp, ông ta cũng đã cảm nhận được có mười mấy cao thủ với khí thế khủng khiếp đang ở trên tầng thượng, mà Diệp Chiến Quốc và Mạnh Thiên Lan lại bất ngờ dẫn người rời đi, rõ ràng đã nhận được mệnh lệnh.

Hồi nãy trước khi đi, Diệp Chiến Quốc cũng đã nói, tứ trưởng lão đã gặp người đại diện của thế gia Cổ Võ Trung Châu, cộng thêm việc Diệp Chiến Quốc nhắc mọi người rời đi, Cố Thái Sơ dám khẳng định lúc này tứ trưởng lão và người đại diện của thế gia Cổ Võ đang ở tầng thượng của khách sạn Trung Châu.

Ông ta bỗng nhìn về phía Cố Tư Tư, nghiêm nghị nói: “Tư Tư à, cháu mau kể lại việc các cháu gặp thanh niên kia trên máy bay cho ông biết đi!”

Thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Cố Thái Sơ, Cố Tư Tư hơi kinh ngạc nhưng vẫn nói: “Ông nội, Dương Chấn chỉ là một thanh niên chưa đầy 30 tuổi thôi, không có chỗ nào kỳ lạ hết”.

Lúc này, Hạ Lâm nói: “Hay để em nói cho!”

Cố Thái Sơ nhìn về phía Hạ Lâm với vẻ mong chờ, Hạ Lâm nói: “Anh ấy là người hết sức đặc biệt!”

“Đặc biệt?”

Cố Thái Sơ nhíu mày: “Cậu ấy đặc biệt chỗ nào thế?”

Hạ Lâm nói tiếp: “Ông ngoại, ông cũng biết đấy, thiên phú võ đạo của cháu đã thức tỉnh, giờ cháu cũng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, sau khi thức tỉnh, giác quan của cháu vô cùng nhạy bén”.

“Cháu cảm nhận được hơi thở hết sức đặc biệt từ Dương Chấn, khiến cháu hoàn toàn không nhìn thấu anh ấy, nếu là cao thủ bình thường, cháu có thể cảm nhận được nguy hiểm từ đối phương cho dù đó là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nhưng với Dương Chấn, cháu chỉ cảm nhận được hơi thở đặc biệt”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3788


Chương 3788

“Còn cả khí thế riêng trên người anh ấy nữa, rõ ràng anh ấy cũng là người luyện võ”.

“Với linh cảm của cháu, cháu đoán anh ấy là người thường chưa thức tỉnh thiên phú hoặc cao thủ cực mạnh, so sánh với nhau, cháu tin vào vế sau hơn!”

Nói đến đây, trên mặt Hạ Lâm tràn ngập vẻ nghiêm nghị.

Cố Tư Tư kinh ngạc nhìn Hạ Lâm, trước đó, khi xuống máy bay, Hạ Lâm đã chủ động mời Dương Chấn đi cùng, đồng thời muốn mời Dương Chấn vào gia tộc mình, cô ta cứ tưởng Hạ Lâm chỉ thích Dương Chấn vì vẻ ngoài của anh thôi.

Giờ cô ta mới biết không phải thế, Hạ Lâm đã cảm nhận được sự không đơn giản của Dương Chấn nên mới nảy ý mới chào.

Cố Thái Sơ vô cùng mừng rỡ, với tư cách là ông ngoại Hạ Lâm, ông ta rất hiểu đứa cháu này, tuy thường ngày cô ta cứ cười đùa nhưng lại rất cẩn trọng, chưa từng làm hỏng việc vào lúc quan trọng.

Huống hồ, giờ Hạ Lâm cũng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh đã thức tỉnh thiên phú, nếu cô ta đã nói Dương Chấn có thể là người luyện võ thì chắc chắn là vậy.

Đúng như Hạ Lâm nói, cho dù đó là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cô ta vẫn có thể cảm nhận được nguy hiểm từ đối phương.

Nhưng cô ta không cảm nhận được nguy hiểm từ Dương Chấn, mà chỉ cảm nhận được một khí thế hết sức kỳ lạ.

Nếu Dương Chấn là người luyện võ thật, chẳng phải sẽ có khả năng anh là cao thủ Thiên Cảnh ư?

Lúc này, Hạ Lâm lại nói: “Ngoài ra, còn một nguyên nhân khiến cháu nghi ngờ anh ấy là cao thủ, anh ấy có một tùy tùng còn trẻ hơn anh ấy, có khí thế vô cùng khủng khiếp, cháu chỉ nhìn một cái mà đã có ảo giác rơi xuống vực sâu”.

“Ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thực thụ cũng chưa từng khiến cháu cảm thấy thế, áp lực đến từ sâu trong linh hồn kia khiến cháu nhớ đến tận bây giờ”.

“Cao thủ trẻ khiến người ta nhìn mà sợ hãi đó cũng chỉ đi theo Dương Chấn, bởi vậy có thể thấy, chắc chắn Dương Chấn sẽ có thân phận không tầm thường”.

Cố Thái Sơ lập tức vô cùng kích động, hai cao thủ chưa đầy 30 tuổi, một người có khí thế khiến người ta ngạt thở, còn người kia thì giấu hết khí thế nhưng vẫn có thể khiến cao thủ đi theo, điều này đủ để cho thấy họ có lai lịch không nhỏ.

Cố Thái Sơ lại hỏi: “Lâm, thanh niên trong thang máy ngắm cảnh mà cháu vừa thấy đúng là Dương Chấn à?”

Hạ Lâm lắc đầu: “Cháu cũng không chắc lắm, hồi nãy cháu chỉ thấy bóng lưng anh ấy lướt qua, nhưng đúng là rất giống”.

Cố Tư Tư vẫn đang im lặng nhìn Cố Thái Sơ kích động không thôi, bỗng nảy ra một suy nghĩ to gan, chẳng lẽ…

Lúc này Hạ Lâm cũng nhận ra điều gì đó, cô ta lập tức mở to mắt, nhìn Cố Thái Sơ: “Ông ngoại, ông sẽ không nghĩ Dương Chấn mà bọn cháu gặp trên máy bay chính là tứ trưởng lão vừa được hội trưởng lão bổ nhiệm đấy chứ?”

Cố Thái Sơ cười lớn, không trả lời câu hỏi của Hạ Lâm mà vui vẻ nói: “Chúng ta xuống tầng trước đi!”

Cố Tư Tư và Hạ Lâm theo Cố Thái Sơ xuống tầng, khi họ ra khỏi cửa, bên dưới đã đông nghịt người.

Ở đây toàn các nhân vật lớn của Trung Châu, ai cũng có cao thủ với khí thế mạnh mẽ đi cùng.

Lúc này, mọi người đều ngẩng đầu, chăm chú nhìn lên nóc khách sạn Trung Châu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3789


Chương 3789

Nhưng khách sạn Trung Châu được gọi là đỉnh Trung Châu, cao tận mấy trăm mét, lại đang là buổi tối nên không thể nhìn thấy gì bằng mắt thường.

Tuy thế, những người này vẫn chờ ở đây, nhìn l3n đỉnh Trung Châu.

Cùng lúc đó, trên đỉnh Trung Châu.

Mười lăm cao thủ với khí thế khủng khiếp đang nhìn chằm chằm vào một thanh niên đứng chắp tay sau lưng.

“Cậu chính là tứ trưởng lão mà hội trưởng lão vừa bổ nhiệm à?”

Từ Chấn Hoa nhìn về phía Dương Chấn, nhíu mày, hỏi.

Mấy người khác cũng nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, dò xét một cách trắng trợn.

Tuy họ đã biết tứ trưởng lão của hội trưởng lão rất trẻ, nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy Dương Chấn, họ vẫn vô cùng kinh hãi.

Còn trẻ như thế, chưa đầy 30 tuổi mà đã là nhân vật lớn đứng trên đỉnh thế tục, đúng là khiến người ta cảm thấy khó tin.

Dương Chấn không trả lời Từ Chấn Hoa, anh nhìn đám người, lập tức cười lạnh, nói: “Năm thế gia Cổ Võ các người bạo tay thật, năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, còn cả người đại diện của năm thế gia Cổ Võ ở Trung Châu nữa, các người định ra tay với tôi à?”

Trần Chí Trung hừ lạnh: “Cậu vẫn chưa đủ tư cách để chúng tôi cùng ra tay đâu, nếu cậu thức thời thì mau cút khỏi Trung Châu, có lẽ chúng tôi sẽ cho cậu một con đường sống, còn nếu cậu không cút, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng!”

Khương An Quân híp mắt nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Nếu trong người cậu không có linh hồn Ma Thần, có lẽ cậu còn không dám bước vào đây nhỉ?”

Bách Lý Thành Cát lạnh lùng nói: “Nói nhảm với cậu ta làm gì nữa? Giết luôn đi!”

Chỉ mình Tề Phong nhìn chằm chằm vào Dương Chấn bằng ánh mắt nóng rực.

Chủ gia tộc họ Tề đã cố tình dặn ông ta tạm thời khoanh tay đứng nhìn, nhà họ Tề cũng đã cử cao thủ gia tộc đến đây.

Cho dù hôm nay Dương Chấn may mắn sống sót, sau khi cao thủ nhà họ Tề đến, Dương Chấn cũng không thoát được.

“Xem ra bây giờ tôi không thể công bố quy định mới dành cho người luyện võ được nữa, nếu đã vậy, tôi sẽ đánh gục các người trước rồi công bố sau!”

Dương Chấn từ tốn nói, không hề tỉnh ngộ khi bị mười lăm cao thủ đến từ thế gia Cổ Võ hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ bao vây, mà còn khiêu khích.

Anh cũng không phóng khí thế ra, nhưng chính dáng vẻ ung dung của anh lại khiến những người ở đây cảm nhận được áp lực cực lớn.

Áp lực này như đến từ sâu trong linh hồn!

Đúng lúc này, một bóng người bỗng xuất hiện trên tầng thượng của khách sạn Trung Châu như bóng ma.

Nhìn thấy người tới, Tề Phong lập tức biến sắc.

Người đại diện của các thế gia khác cũng kinh ngạc nhìn người trung niên đang cầm chai rượu kia.

Từ Chấn Hoa nhìn về phía người trung niên, nhíu mày: “Tề Thiên Hà, sao ông lại tới đây?”

Tề Thiên Hà là người đại diện của nhà họ Tề ở Trung Châu.

Tề Thiên Hà không quan tâm tới Từ Chấn Hoa mà nhìn về phía Tề Phong: “Đi theo tôi!”

Tề Phong nhíu mày, lạnh lùng nói: “Giờ tôi chưa đi được, ông đi trước đi, sau khi giải quyết xong chuyện bên này, tôi sẽ tìm ông”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3790


Chương 3790

Tề Thiên Hà nâng chai rượu trong tay lên uống một ngụm, nhìn chằm chằm vào Tề Phong: “Tôi mới là người đại diện của nhà họ Tề ở Trung Châu! Ông dẫn hai cao thủ của nhà họ Tề đi khi chưa được tôi cho phép, ông không nghĩ đến hậu quả à?”

Nghe thấy Tề Thiên Hà nói thế, trong mắt Tề Phong lóe lên sát khí mãnh liệt, ông ta cắn răng: “Tề Thiên Hà, gia tộc cử ông đến Trung Châu với tôi cho đủ đội hình thôi, tốt nhất ông nên tự hiểu lấy mình, ông không nhúng tay vào chuyện ở đây được đâu”.

“Hừ!”

Tề Thiên Hà hừ lạnh, lập tức nhìn về phía hai cao thủ nhà họ Tề phía sau Tề Phong, lạnh lùng nói: “Còn các người thì sao? Rời đi với tôi? Hay tiếp tục ở lại nơi này?”

Sắc mặt của hai cao thủ nhà họ Tề đều rất khó coi, tuy Tề Thiên Hà mới là người đại diện của nhà họ Tề ở Trung Châu, nhưng thanh danh của Tề Thiên Hà ở nhà họ Tề cũng không tốt, ai cũng nghĩ ông ta là tên vô dụng lụy tình.

Nếu bố Tề Thiên Hà không phải chủ gia tộc họ Tề, có lẽ ông ta đã bị gia tộc vứt bỏ từ lâu.

Tề Thiên Hà cũng được coi là người nổi tiếng ở Hạ Giới giới Cổ Võ, vì ông ta có một danh hiệu vô cùng nổi bật – cựu thiên tài số một của Thiên Bảng Hạ Giới giới Cổ Võ.

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ, trừ bảng thiên tài ra thì còn có Thiên Bảng.

Bảng thiên tài là bảng xếp hạng cao thủ dưới 30 tuổi.

Còn Thiên Bảng là bảng xếp hạng cao thủ dưới 40 tuổi.

Bởi vậy có thể thấy thiên phú của Tề Thiên Hà mạnh đến mức nào, nhưng năm năm trước, Tề Thiên Hà đã từ bỏ võ đạo vì một cô gái, trở thành một tên vô dụng.

Thiên tài từng là người thừa kế nhà họ Tề đã ngã xuống, trở thành trò cười của cả Hạ Giới giới Cổ Võ, cũng là mối nhục của nhà họ Tề.

Thấy hai cao thủ nhà họ Tề không bước tới, Tề Thiên Hà thở dài, nói: “Xem ra các người đã chọn Tề Phong rồi, vậy cũng được, nếu các người chết, tôi sẽ nhặt xác cho!”

Tề Thiên Hà nói rồi lảo đảo rời khỏi tầng thượng.

Từ đầu đến cuối, đối phương không hề nhìn Dương Chấn, chuyện này khiến Dương Chấn hơi tò mò về Tề Thiên Hà.

Dương Chấn có thể cảm nhận được Tề Thiên Hà không có chút khí thế nào, hay nói cách khác, Tề Thiên Hà chỉ là người bình thường.

Nhưng câu nói của Tề Thiên Hà trước khi đi lại như chắc chắn rằng người của năm thế gia Cổ Võ sẽ chết ở đây.

“Khốn kiếp! Ông ta dám rủa chúng ta sẽ chết ở đây à! Một tên nhãi nhép tự từ bỏ võ đạo như ông ta dựa vào đâu mà dám rủa chúng ta chứ?”

Mãi sau khi Tề Thiên Hà rời đi, Từ Chấn Hoa mới tức giận nói.

Mấy người khác cũng có vẻ tức giận.

“Này nhãi, nếu giờ cậu rời đi, chúng tôi có thể cho cậu con đường sống”.

Lúc này, Tề Phong chợt nói.

Nghe thấy thế, đám người Từ Chấn Hoa nổi giận, thi nhau chỉ trích Tề Phong: “Tề Phong, ông định làm gì?”

“Ông đã hỏi chúng tôi chưa mà đòi cho cậu ta đường sống?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3791


Chương 3791

“Hồi nãy cậu ta đã từ chối rõ ràng rồi, ông vẫn định lôi kéo cậu ta, tưởng chúng tôi đứng đây làm cảnh à?”

Tề Phong không quan tâm đ ến mấy người đại diện khác, không hiểu sao lời Tề Thiên Hà nói lại khiến ông ta cảm nhận được nguy cơ rõ rệt.

Người ngoài đều khinh thường Tề Thiên Hà, nhưng với tư cách là người nhà họ Tề, Tề Phong hiểu rõ Tề Thiên Hà từng là thiên tài đáng sợ đến mức nào.

Tuy bây giờ Tề Thiên Hà đã từ bỏ võ đạo nhưng giác quan của ông ta vẫn còn đó.

Rất có thể Tề Thiên Hà đã cảm nhận được sự đáng sợ của Dương Chấn, hoặc nên nói Tề Thiên Hà đã cảm nhận được sự đáng sợ của linh hồn Ma Thần trong người Dương Chấn.

Đây cũng không phải lý do khiến ông ta muốn cho Dương Chấn một con đường sống, mà vì chủ gia tộc họ Tề đã cử cao thủ gia tộc đến Trung Châu trong đêm, chủ gia tộc họ Tề muốn Dương Chấn còn sống.

Tuy ông ta không rõ nguyên nhân nhưng đây là mệnh lệnh của chủ gia tộc họ Tề, ông ta nhất định phải làm theo.

Dương Chấn nói: “Với câu này của ông, nếu giờ ông dẫn người rời đi, tôi có thể tha cho nhà họ Tề”.

“Cậu chán sống rồi!”

Tề Phong lập tức giận dữ.

Từ Chấn Hoa nói: “Ông Tề, ông đừng lãng phí nước bọt nữa, cậu ta dám từ chối cả minh chủ Đỗ, sao có thể bị ông mời chào đây?”

Trần Chí Trung cười lạnh: “Này nhãi, nếu trước đó cậu đồng ý gia nhập Thủ Hộ Minh, chúng tôi cũng không dám làm gì cậu, nhưng tự cậu muốn chết, lại dám từ chối minh chủ Đỗ, hôm nay chúng tôi sẽ tiễn cậu lên đường!”

Dương Chấn không nói gì, anh đã kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, sau khi được máu của ba cao thủ mạnh nhất cải tạo, giờ huyết mạch cuồng hóa càng trở nên mạnh mẽ đến mức đáng sợ sau khi kích hoạt.

Khí thế cuồng bạo khiến người ta sợ hãi lan ra từ người anh.

Vào lúc này, cả tầng thượng của khách sạn Trung Châu đều bị khí thế cuồng bạo này bao phủ.

Những người đang có mặt đều cảm nhận được áp lực khiến họ sợ hãi.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Hôm nay tôi sẽ dùng máu của các người để công bố trật tự võ đạo trong thế giới mới với toàn thiên hạ!”

Mười lăm cao thủ Thiên Cảnh, bao gồm cả năm người đại diện đều biến sắc.

Khí thế mà Dương Chấn vừa phóng ra quá mạnh, không thể là khí thế của cao thủ mới bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

“Ầm!”

Dương Chấn giậm mạnh chân, người anh nhoáng lên, lao tới chỗ các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ.

“Ầm!”

Các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ còn chưa hoàn hồn thì đã thấy một cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ bay thẳng ra xa như đạn pháo.

Bách Lý Thành Cát lập tức hô lớn: “Từ Chấn Hoa, ông còn ngây ra đó làm gì? Mau lấy Tỏa Hồn Bình ra đi! Chắc chắn tên nhãi này đang nhờ đến linh hồn Ma Thần nên mới phát huy được thực lực mạnh như thế”.

Trong lúc ông ta hô lên, Dương Chấn lại đánh bay hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ khác.

Đến giờ mọi người mới hoàn hồn, các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đều lao tới chỗ Dương Chấn.

Lúc này, ngay cả Dương Chấn cũng vô cùng kinh ngạc.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3792


Chương 3792

Trước khi tới đây, anh đã đột phá, nhưng lần đột phá này rất khác với trước kia.

Trong lần đột phá này, anh cảm nhận được thực lực của mình tăng rất nhiều.

Mãi đến khi đánh với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ và đỉnh phong, anh mới nhận ra thực lực của mình đã tăng nhiều đến mức nào.

Giờ cảnh giới của anh chỉ là Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ thật ư?

Ngay cả Dương Chấn cũng bắt đầu nghi ngờ.

Sau khi được Bách Lý Thành Cát nhắc, Từ Chấn Hoa mới hoàn hồn, ông ta vội lấy Tỏa Hồn Bình ra, hét lớn: “Thu cho tôi!”

Thấy Từ Chấn Hoa lấy Tỏa Hồn Bình – bảo vật quý giá nhất của nhà họ Từ ra, đám người Trần Chí Trung hết sức mừng rỡ.

Thực lực mà Dương Chấn vừa thể hiện đã đủ để chứng minh, ít nhất anh đã có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong.

Nhưng họ đều biết Dương Chấn chỉ mới bước vào Thiên Cảnh mà thôi, thế nên thực lực mạnh mẽ mà anh vừa thể hiện là của linh hồn Ma Thần, Ma Thần đang điều khiển cơ thể anh để chiến đấu với họ.

Tỏa Hồn Bình là bảo vật đỉnh cao của nhà họ Từ, là linh khí chuyên đối phó với linh hồn, nếu là lúc bình thường, Tỏa Hồn Bình sẽ không có tác dụng lớn lắm, nhưng bây giờ dùng nó để đối phó với linh hồn Ma Thần thì không thể thích hợp hơn.

“Tôi cũng muốn xem xem sau khi ông Từ thu linh hồn Ma Thần vào Tỏa Hồn Bình xong, con kiến ở thế tục như cậu còn dám hống hách như bây giờ không đấy?”

Khương An Quân cười ha hả, hết sức đắc ý, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng linh hồn Ma Thần bị Từ Chấn Hoa bắt vào Tỏa Hồn Bình.

Bách Lý Thành Cát c*̃ng cười lớn: “Nếu không có linh hồn Ma Thần trong người, cậu tưởng cậu có thể phá vỡ kết giới ư?”

Trần Chí Trung liên tục cười lạnh: “Không ngờ hội trưởng lão lại để loại ngu xuẩn như cậu làm tứ trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu, bởi vậy có thể thấy hội trưởng lão Chiêu Châu cũng chỉ đến thế!”

Tề Phong hơi lo lắng, một khi Tỏa Hồn Bình thu linh hồn Ma Thần vào, Dương Chấn sẽ trở thành con tép riu thực thụ, khi đó, chắc chắn anh sẽ bị đám người Từ Chấn Hoa g iết chết.

Nhưng theo nhiệm vụ mà chủ gia tộc họ Tề giao cho ông ta, Dương Chấn phải sống.

Thấy Từ Chấn Hoa dùng Tỏa Hồn Bình với mình, Dương Chấn nhíu mày, tuy anh không biết Tỏa Hồn Bình là gì, nhưng vẫn cảm nhận được lực tinh thần vô cùng đáng sợ trong Tỏa Hồn Bình.

Sau khi lấy Tỏa Hồn Bình ra, Từ Chấn Hoa điên cuồng rót linh khí của mình vào để sử dụng nó, nhưng ông ta đã rót gần hết linh khí trong người vào Tỏa Hồn Bình mà vẫn không thể lôi được linh hồn Ma Thần ra khỏi người Dương Chấn.

“Thu cho tôi!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Từ Chấn Hoa lại tức giận quát, lần này, ông ta rót hết linh khí vào Tỏa Hồn Bình.

Không những thế, ông ta còn liên tục uống mấy viên đan dược bổ sung linh khí đỉnh cao để nhanh chóng bổ sung linh khí trong người.

Nhưng Tỏa Hồn Bình vẫn không có tác dụng với Dương Chấn, cũng không thu linh hồn Ma Thần vào.

Chuyện này khiến Từ Chấn Hoa ngày càng lo lắng, với tư cách là người nhà họ Từ, ông ta hiểu rõ Tỏa Hồn Bình có sức hút lớn đến mức nào với linh hồn.

Với sự hiểu biết của ông ta về Tỏa Hồn Bình, chỉ cần dùng một ít linh khí là đã có thể hấp thu linh hồn Ma Thần rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3793


Chương 3793

Nhưng bây giờ, ông ta đã tiêu hao hết linh khí trong người, thậm chí còn uống mấy viên đan dược bổ sung linh khí có giá trị không nhỏ mà vẫn không bắt được linh hồn Ma Thần.

Đám người Trần Chí Trung vẫn chưa nhận ra chuyện này, họ liên tục chế giễu Dương Chấn, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng mà họ mong muốn.

“Này nhãi, nếu giờ cậu quỳ xuống cầu xin, sau khi linh hồn Ma Thần bị Tỏa Hồn Bình của ông Từ hấp thu, có lẽ chúng tôi sẽ cho cậu một con đường sống”.

Trần Chí Trung nhìn chằm chằm vào Dương Chấn với vẻ mặt hài hước: “Mau quỳ xuống cầu xin đi!”

Khương An Quân cười lớn: “Sao có thể bỏ qua cho cậu ta dễ dàng thế được? Ít ra cũng phải bắt cậu ta quỳ xuống, bò sang đây, li3m sạch giày cho chúng ta rồi mới nghĩ xem có tha cho cậu ta không chứ”.



Đám người điên cuồng chế giễu, không hề lo Từ Chấn Hoa sẽ thất bại.

Lúc này Dương Chấn cũng biết cái lọ trong tay Từ Chấn Hoa là gì qua lời đám người này.

Rõ ràng cái lọ đó là linh khí có thể hấp thu linh hồn.

Khó trách anh lại cảm nhận được lực tinh thần rất mạnh khi Từ Chấn Hoa lấy Tỏa Hồn Bình ra, thì ra nó là linh khí có sát thương chí mạng với linh hồn. Dương Chấn thầm lo lắng, liệu linh hồn Ma Thần trong người anh có bị Tỏa Hồn Bình hấp thu thật không.

Dương Chấn đang lo lắng nhanh chóng nhận ra Từ Chấn Hoa không làm gì được mình.

Anh có thể cảm nhận rõ rằng linh khí trong người Từ Chấn Hoa đang nhanh chóng biến mất, giờ đã gần như không còn.

Món linh khí đầu tiên của anh là Huyết Chủy.

Năm đó, khi anh sử dụng Huyết Chủy lần đầu cũng tương tự thế này, Huyết Chủy nhanh chóng hấp thu hết linh khí trong người anh.

Cao thủ dưới Thiên Cảnh gần như không thể sử dụng linh khí, cũng không phải vì họ không biết dùng linh khí để tăng sức chiến đấu, mà là do nó sẽ tiêu hao rất nhiều linh khí trong người.

Linh khí có cấp bậc càng cao thì điều kiện sử dụng càng khắt khe hơn.

Chẳng hạn như Thiên Tử Kiếm mà hội trưởng lão đưa cho anh, một khi sử dụng, thực lực của anh sẽ tăng vọt, nhưng với thực lực của anh bây giờ, anh không thể dùng Thiên Tử Kiếm trong thời gian dài.

“Ông Từ, linh hồn Ma Thần vẫn chưa bị Tỏa Hồn Bình hấp thu à?”

Lúc này, Trần Chí Trung nhận ra sự khác thường của Từ Chấn Hoa, ông ta nhíu mày, hỏi.

Mấy người khác cũng nhìn về phía Từ Chấn Hoa.

Lúc này sắc mặt Từ Chấn Hoa trắng bệch, như đang bị bệnh, người cũng run khẽ.

Dao động linh khí trên người ông ta yếu hẳn đi.

Từ Chấn Hoa không trả lời, giờ ông ta đang dốc toàn lực để dùng Tỏa Hồn Bình, không sao nói được.

Đám người Trần Chí Trung thấy thế thì nhìn nhau, đều thấy được vẻ lo lắng trong mắt đối phương.

Khương An Quân nghiêm nghị nói: “Chẳng lẽ Tỏa Hồn Bình mất tác dụng à?”

Bách Lý Thành Cát vội nói: “Sao có thể chứ? Tỏa Hồn Bình là bảo vật có cấp bậc cao nhất của nhà họ Từ, chỉ cần có dao động từ linh hồn Ma Thần, chắc chắn linh hồn Ma Thần sẽ bị Tỏa Hồn Bình hấp thu”.

Tề Phong cũng nói: “Tỏa Hồn Bình là bảo vật trấn giữ gia tộc của nhà họ Từ, đương nhiên sẽ không mất tác dụng!”

Sau khi dứt lời, sắc mặt của đám người vô cùng khó coi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3794


Chương 3794

Nếu Tỏa Hồn Bình đã vô dụng với Dương Chấn thì chỉ có một khả năng, đó là linh hồn Ma Thần không ở trong người Dương Chấn, hay nói đúng hơn, lúc này Dương Chấn không dùng đến sức mạnh của linh hồn Ma Thần.

Nếu đúng thế thật, tức là thực lực mạnh mẽ mà Dương Chấn vừa thể hiện là thực lực của anh ư?

Lúc này, suy nghĩ giống nhau xuất hiện trong đầu đám người.

Họ nhìn nhau, đều thấy được câu trả lời từ ánh mắt đối phương, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Phụt!”

Đúng lúc này, Từ Chấn Hoa bỗng hộc máu, lảo đảo ngã ngồi xuống đất.

“Ông Từ!”

Người đại diện của các thế gia Cổ Võ đều biến sắc, vội bước đến đỡ Từ Chấn Hoa dậy.

Sắc mặt Từ Chấn Hoa tái mét, ông ta nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, nghiến răng nghiến lợi: “Cậu không hề dùng đến sức mạnh của linh hồn Ma Thần, đúng không?”v

Dương Chấn cười lạnh, người của các thế lực Cổ Võ này đều nghĩ nhờ linh hồn Ma Thần nên anh mới phát huy được thực lực mạnh như thế.

Thậm chí nhà họ Từ còn vận dụng một món linh khí đỉnh cao có thể hấp thu linh hồn để đối phó anh.

Nhưng hình như tác dụng của Tỏa Hồn Bình cũng có giới hạn, bằng không, linh hồn Ma Thần đã bị Tỏa Hồn Bình hấp thu rồi.

Dương Chấn cười khẩy: “Tôi có nói với các người rằng tôi đang mượn sức mạnh của linh hồn Ma Thần à?”

Câu nói này cũng xem như trả lời câu hỏi của Từ Chấn Hoa.

Các cao thủ đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ đều kinh hãi, tức là Dương Chấn đã có thực lực đánh bại cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ trong chớp mắt ư?

Hồi nãy, Dương Chấn vừa ra tay đã đánh gục hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, hơn nữa anh cũng không dùng đến sức mạnh của linh hồn Ma Thần, điều này đã nói rõ vấn đề.

Có thể đánh gục hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ trong chớp mắt, cũng có nghĩa là sức chiến đấu thực sự của Dương Chấn đã ngang với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong rồi ư?

Nhưng Dương Chấn còn chưa đầy 30 tuổi!

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ có bảng xếp hạng cao thủ dưới 30 tuổi, cách đây không lâu, Mộ Dung Yên Nhi đứng thứ nhất vừa đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, hơn nữa sau khi đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong không lâu, cô ta cũng được 30 tuổi.

Dương Chấn còn trẻ hơn Mộ Dung Yên Nhi mà đã có sức chiến đấu sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, thế này thì các thiên tài ở Hạ Giới giới Cổ Võ còn biết sống kiểu gì nữa?

Những cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đang có mặt đều vô cùng kinh hãi.

Nhất là Tề Phong, sáng nay ông ta đã đi tìm Dương Chấn nhưng bị từ chối, khi ấy ông ta đã cảm nhận được rằng Dương Chấn không đơn giản, cũng biết Dương Chấn có thực lực Thiên Cảnh, nhưng vẫn không ngờ Dương Chấn lại mạnh đến thế.

Lúc này, ông ta đang cảm thấy may mắn vì sáng nay mình không manh động.

Nếu ông ta manh động, hạ lệnh ra tay với Dương Chấn, có lẽ cao thủ nhà họ Tề mà ông ta dẫn theo, bao gồm cả ông ta đã biến thành thi thể.

Khi quyết định sẽ hợp sức để đối phó với Dương Chấn, người đại diện của năm thế gia Cổ Võ như họ chỉ nghĩ đến khả năng linh hồn Ma Thần sẽ mượn cơ thể Dương Chấn để chiến đấu, chứ không hề cân nhắc tới việc Dương Chấn cũng rất mạnh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3795


Chương 3795

May mà họ lên kế hoạch theo khả năng Ma Thần sẽ mượn cơ thể Dương Chấn để chiến đấu, bằng không đội hình của họ sẽ rất yếu, có lẽ sẽ bỏ mạng hết ở đây.

“Cho dù cậu ta rất mạnh thì sao chứ? Cùng lắm cậu ta chỉ có sức chiến đấu Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong thôi, bên chúng ta có năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, ba cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ cơ mà, chắc chắn hôm nay cậu ta sẽ phải chết!”

Lúc này, Từ Chấn Hoa cắn răng, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, trong mắt tràn ngập sát khí mãnh liệt.

Không riêng gì Từ Chấn Hoa, mấy người khác cũng có vẻ mặt đằng đằng sát khí, nếu họ đã ra tay với Dương Chấn thì phải giết được Dương Chấn.

Bằng không, với thiên phú của Dương Chấn, có lẽ không lâu nữa, anh sẽ mạnh đến mức khiến tất cả cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ kiêng dè.

Giờ họ đã ra tay rồi, xem như hoàn toàn đắc tội với Dương Chấn, nếu hôm nay không giết được Dương Chấn, chắc chắn sau này Dương Chấn sẽ trở thành ác mộng của gia tộc họ.

Trần Chí Trung nói: “Ông Từ nói đúng, bên chúng ta có nhiều cao thủ hơn, sao một mình cậu ta có thể chống lại bao nhiêu cao thủ như thế chứ?”

Bách Lý Thành Cát cũng nói: “Hôm nay cậu ta sẽ phải chết!”

Khương An Quân cũng có vẻ nghiêm nghị, cắn răng: “Nếu cậu ta không chết, cho dù chúng ta sống sót thì cũng sẽ có kết cục rất thê thảm!”

Ngay cả Tề Phong cũng hoàn toàn từ bỏ ý định bắt sống Dương Chấn, cho dù chủ gia tộc họ Tề trách tội ông ta thì cũng không quan trọng nữa, dù sao Dương Chấn cũng không do một mình ông ta giết.

Từ Chấn Hoa nói: “Nếu vậy thì cao thủ của năm thế gia lớn cùng ra tay đi!”

Năm người đại diện nhìn nhau rồi lập tức ra lệnh cho cao thủ của gia tộc mình: “Giết cậu ta đi!”

“Ầm!”

Vào lúc này, cả tầng thượng của khách sạn Trung Châu đều bị khí thế khủng khiếp bao trùm.

Trên vùng trời của khách sạn Trung Châu, mây đen cuồn cuộn kéo tới, như muốn bao phủ cả mảnh trời này.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên vẻ hưng phấn, hôm nay, sau khi đột phá, anh đã cảm nhận được thực lực của mình tăng vọt, thậm chí còn có cảm giác cảnh giới thực sự của mình và cảnh giới được thể hiện ra ngoài không giống nhau.

Bằng không, anh vốn chỉ có cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, sao bỗng dưng lại có thực lực mạnh như vậy sau khi đột phá chứ?

Vừa hay anh đang định mượn cơ hội này để kiểm chứng sức chiến đấu thực sự của bản thân, rốt cuộc anh đang ở cấp bậc nào, những cao thủ của thế gia Cổ Võ này có thể giúp anh luyện tay một chút.

“Ầm!”

Anh hơi nhích chân, người anh nhoáng lên, xông tới nghênh chiến.

Năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, ba cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ lập tức bao vây Dương Chấn, tấn công Dương Chấn gần như cùng một lúc.

“Cút!”

Dương Chấn quát, anh vận chuyển Chiến Thần Quyết, dồn hết sức mạnh vào nắm tay phải.

Ngay sau đó, anh đấm mạnh nắm tay phải đang tích tụ mọi sức mạnh về phía cao thủ lao đến tấn công mình đầu tiên.

“Ầm ầm ầm!”
 
Back
Top Bottom