Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2683


Chương 2683:

Thượng Quan Dục bồng thốt lên lần nữa.

Cả hiện trường vẫn yên lặng không một tiếng động.

€ó người rục rà rục rịch, muốn lên võ đài đánh một trận nhưng nghĩ tới lúc nãy ngay cả cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp mà Thượng Quan Dục còn giết huống chỉ là bọn họ?

Thế là, cao thủ vốn tham gia thi đấu đành phải từ bỏ quyền tham gia.

Chớp mắt đã tới một phút.

Thượng Quan Dục bỗng lên tiếng: “Nếu vậy thì coi như các người đều tự từ bỏ quyền tham gial”

Nói xong lão ta đi tới bên cạnh Dương Chấn hơi cúi người nói: ‘Cậu Chấn, tôi nhận thua với cậu!”

Dương Chấn hờ hững nhìn Thượng Quan Dục. Lão già này quả thật rất biết điều.

Biết anh không thích lãng phí thời gian, thế là Thượng Quan Dục tự mình ra tay, dùng thủ đoạn nhanh như chớp giết bốn cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, khiến mọi người đều kinh sợ.

Sau đó lão ta lại nhận thua Dương Chấn, cứ như vậy Dương Chấn không cần tham gia đấu võ mà cũng có thể trở thành quán quân cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô.

Long Tấn và Đoàn Diệp cũng sững sờ, lúc này trong lòng chỉ có tiếc nuối. Thượng Quan Dục làm như vậy nhất định sẽ chiếm được sự ưu ái của Dương Chấn.

Bây giờ gần như có thể xác định Dương Chấn chính là Vương của Yến Đô, việc kế thừa Đế Thôn cũng rất ổn thỏa.

Tức là từ nay về sau bên cạnh Dương Chấn sẽ có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh đến từ Đế Thôn, phóng tâm mắt khắp Chiêu Châu này còn ai có thể trở thành đối thủ của Dương Chấn nữa đây?

“Nếu vậy thì xin cảm ơn tiền bối Thượng Quanl”

Dương Chấn cười ha ha nói với Thượng Quan Dục.

Thượng Quan Dục vội vàng nói: “Cậu Chấn quá nghiêm túc rồi, với thực lực của cậu, nhìn khắp Chiêu Châu này có mấy người là đối thủ của cậu? Tôi vốn chẳng phải đối thủ của cậu, cậu trở thành Vương của Yến Đô, danh xứng với thực!”

Thấy thế, Long Tấn vội vã cao giọng hô: “Chúc mừng Cậu Chấn trở thành Vương của Yến Đôi!”

Đoàn Diệp cũng vội vàng nói: ‘Chúc mừng Cậu Chấn trở thành Vương của Yến Đôi!”

Đúng lúc này, một giọng nói không đúng lúc đột nhiên vang lên kháp khán đài: ‘Muốn trở thành Vương của Yến Đô, hãy đánh bại tôi trước đất”

Nghe thấy giọng nói này, tất cả mọi người đều giật mình, bây giờ, dưới sự ủng hộ của ba Hoàng tộc lớn, không còn ai dám thách thức Dương Chấn, nhưng lúc này lại có người xuất hiện, tuyên bố muốn khiêu chiến Dương Chấn.

Dương Chấn lập tức sâm mặt, nhìn về phía bóng người già nua xuất hiện ở lối vào hội trường.

“Lưu lão quái!”

Lại lần nữa nhìn thấy Lưu lão quái, trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí mãnh liệt.

Vị đại sư cổ thuật đến từ khu vực số chín của Miêu Thành này từng bắt tay với Diệp Lâm để giết Dương Chấn, sau đó chuồn mất với Diệp Lâm khi thấy huyết mạch cuồng hóa của Dương Chấn thức tỉnh.

Lưu lão quái năm lần bảy lượt định giết Dương Chấn, bây giờ còn dám tới khiêu khích, rõ ràng lão ta rất tự tin về thực lực của mình.

Dương Chấn híp mắt: “Không ngờ ông dám chủ động đến tìm tôi, như thế cũng tốt, tôi đỡ phải tới khu vực số chín của Miêu Thành để tìm ông”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2684


Chương 2684:

Lưu lão quái cười lạnh: “Dương Chấn, có phải bây giờ cậu đang nghĩ mình mạnh lắm, đến mức không ai kiểm soát nổi cậu nữa chứ gì?”

Dương Chấn cười khẩy: “Tôi chưa bao giờ nghĩ như thế, nhưng so với ông, đúng là tôi rất mạnh, ít nhất tôi cũng không giống ông, sắp bị tôi giết thì lại được cao thủ khu vực số chín của Miêu Thành cứu”.

Dương Chấn từng có cơ hội giết Lưu lão quái, nhưng đúng lúc anh sắp giết lão ta, một cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Miêu Thành bỗng xuất hiện rồi hùng hổ đưa Lưu lão quái đi.

Hồi đó, tuy Dương Chấn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh nhưng đã đánh với cao thủ Siêu Phàm Cảnh rồi.

Nhưng không ai ngờ thực lực của Dương Chấn lại tăng nhanh như thế, chỉ trong một năm ngắn ngủi, từ Thần Cảnh đỉnh phong, anh đã đạt đến Siêu Phàm Lục Cảnh như bây giờ.

Nhưng tốc độ tu luyện của Lưu lão quái còn nhanh hơn, một năm trước lão ta cũng chỉ có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong, mà giờ đã là Siêu Phàm Thất Cảnh rồi.

Lúc này, khí thế của Siêu Phàm Thất Cảnh bùng nổ từ người Lưu lão quái, bao phủ cả hội trường.

“Cao thủ Siêu Phàm Cảnh!”

Một cao thủ khiếp sợ nói.

Họ cứ tưởng người tham gia cuộc đấu võ ngày hôm nay chỉ đến bán bộ Siêu Phàm Cảnh là cùng, nào ngờ lại có cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh thật.

Họ không thể xác định Lưu lão quái đã đạt đến cảnh giới nào, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự không tâm thường của lão ta.

Các cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan, Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Đoàn đều có vẻ nghiêm nghị.

Với tư cách là cao thủ Hoàng tộc, họ đều biết rõ thực lực của Miêu Thành mạnh đến đâu.

Tuy Miêu Thành không phải gia tộc Cổ Võ, nhưng thực lực lại vượt xa Hoàng tộc, thậm chí mạnh hơn cả Hoàng tộc cổ xưa. Nói đúng hơn, họ năm giữa gia tộc Cổ Võ và Hoàng tộc cổ xưa.

Mười ba khu vực của Miêu Thành đều có Vực Chủ với thực lực Siêu Phàm Cảnh.

Hay nói cách khác, Miêu Thành có ít nhất mười ba cao thủ Siêu Phàm Cảnh, đương nhiên đây chỉ là số lượng thấp nhất, con số chính xác sẽ nhiều hơn.

Cho dù có gấp đôi thì Dương Chấn cũng không hề kinh ngạc.

Còn Lưu lão quái chính là cao thủ khu vực số chín của Miêu Thành, người cứu Lưu lão quái từ tay Dương Chấn trước đó tên Hoàng Tiến, chính là Vực Chủ của khu vực số chín.

Về sau Dương Chấn mới biết chuyện này.

Dương Chấn lạnh nhạt liếc Lưu lão quái rồi nhìn lên trời, cao giọng nói: “Diệp Lâm, cút ra đây đi!”

Lời anh nói khiến mọi người kinh hãi!

Nhất là các cao thủ của Hoàng tộc còn khiếp sợ hơn nữa, đương nhiên họ đã từng nghe đến tên Diệp Lâm.

Đó là nhân vật cấp tổ tiên của Hoàng tộc họ Diệp, nhưng… Diệp Lâm đến thật rồi à?

Trong lúc mọi người còn đang nghỉ ngờ, tiếng cười sang sảng bỗng vang lên: “Không ngờ tôi đã che giấu kỹ như thế mà vẫn bị cậu phát hiện”.

Sau khi dứt lời, Diệp Lâm lập tức xuất hiện trong hội trường.

Diệp Lâm và Lưu lão quái đứng đối diện Dương Chấn, hai người đều nhìn anh với vẻ mặt hài hước, như đang ngắm con mồi.

Dương Chấn thản nhiên nói: “Không ngờ hai ông lại cấu kết với nhau, nhưng cho dù như thế thì sao chứ? Chỉ dựa vào các ông có thể giết nổi tôi à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2685


Chương 2685:

Sau khi anh dứt lời, khí thế của Siêu Phàm Lục Cảnh lập tức bùng nổ từ người anh.

Vào giây phút này, Diệp Lâm và Lưu lão quái đều biến sắc, với cảnh giới võ thuật của họ, đương nhiên họ có thể cảm nhận được cảnh giới của Dương Chấn.

Vài tháng trước, khi mới đạt đến Siêu Phàm Lục Cảnh, họ đã đánh với Dương Chấn chỉ có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh, sau cùng phải bỏ trốn vì Dương Chấn đã hoàn toàn điên cuồng do kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.

Giờ mới không gặp bao lâu mà cảnh giới võ thuật của Dương Chấn đã tăng thêm ba nấc rồi.

Nếu là cao thủ Thần Cảnh thì việc này xem như bình thường, nhưng Dương Chấn là cao thủ Siêu Phàm Cảnh mà thực lực cũng có thể tăng liền ba nấc, chuyện này khiến họ vô cùng kinh hãi.

“Không ngờ cậu lại mạnh đến mức này, nhưng chỉ với chút thực lực ấy, cậu nghĩ mình sẽ làm gì được hai cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh ư?”

Lưu lão quái nghiến răng nghiến lợi.

Diệp Lâm có vẻ nghiêm nghị, sâu trong mắt còn có ý rút lui.

Dương Chấn nhìn họ với vẻ cười mà như không: “Hay chúng ta thử xem tôi có làm gì được hai ông không nhé?”

Lưu lão quái tức giận nói: “Cậu tự đòi đấy!

Lão Hoàng Chủ Diệp, tên này có gì đó quái lạ, chúng ta cùng ra tay đi!”

Diệp Lâm đáp: “Được!”

Hai người gần như lao tới chỗ Dương Chấn cùng một lúc.

Dương Chấn vần đứng im, không buồn né tránh. Anh bỗng giậm chân, luồng sức mạnh cuồng bạo lập tức lan ra từ người anh.

Dưới cú giậm này của anh, nền đất trước mặt anh xuất hiện một vết nứt dài khoảng nửa mét.

Diệp Lâm và Lưu lão quái vừa xông đến đã phát hiện vết nứt trước mặt mình, họ nhảy bật lên, vọt qua vết nứt, nhào về phía Dương Chấn.

“Cút”

Dương Chấn tức giận quát, khí thế đáng sợ lao tới chỗ họ như một thanh đao nhọn.

Ngay sau đó, Dương Chấn cũng di chuyển theo.

Bóng anh nhanh như chớp, gần như chỉ trong nháy mắt, anh đã liên tục hạ gục cả Diệp Lâm lẫn Lưu lão quái.

Bóng anh nhanh như chớp, gần như chỉ trong nháy mắt, anh đã liên tục hạ gục cả Diệp Lâm lẫn Lưu lão quái.

“Rầm rầm rầm!”

Sức mạnh cuồng bạo khiến mặt đất xung quanh ba người lập tức nứt toác, cứ như tận thế Vậy.

Khí thế đáng sợ như có thể dời núi lấp biển lan khắp hội trường.

Những cái bàn ở gần võ đài nhất bị khí thế cuồng bạo này hất tung.

Trước sự khiếp sợ của mọi người, Dương Chấn dễ dàng đón được đòn tấn công của Lưu lão quái và Diệp Lâm, chuyện này khiến ai cũng sững sờ.

“Các ông chỉ có chút thực lực ấy thôi hả?”

Dương Chấn mỉm cười nguy hiểm, ngay sau khi anh dứt lời, mắt anh dần trở nên đỏ ngầu, khí thế khủng khiếp hơn nữa bất đầu lan ra từ người anh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2686


Chương 2686:

Khí thế ngang ngửa Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong đó khiến tim mọi người đập thình thịch.

Lưu lão quái và Diệp Lâm biến sắc, quay sang nhìn nhau, đều trông thấy vẻ nghiêm nghị trong mắt đối phương.

“Không ổn, rút!”

Diệp Lâm gần như không hề chần chừ, bỗng giãm mạnh chân, mượn lực đàn hồi từ mặt đất để lùi về sau nhanh như chớp.

Lúc này, thực lực Dương Chấn thể hiện ra đã hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của bọn họ.

Lưu lão quái và Diệp Lâm hoàn toàn không biết, một thời gian trước tại Hoàng tộc họ Phùng đã xảy ra chuyện gì, càng không biết cảnh giới võ thuật của Dương Chấn đã tăng vọt từ Siêu Phàm Tam Cảnh lên tới Siêu Phàm Lục Cảnh chỉ trong một năm ngắn ngủi.

Thậm chí, thực lực chiến đấu của Dương Chấn đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong.

“Muốn chuồn? Muộn rồi!”

Thấy Diệp Lâm vừa di chuyển vừa lùi dần ra ngoài mấy chục mét, Dương Chấn nhấn mạnh chân trên mặt đất, nền đất lập tức lõm xuống thành một hố sâu, còn anh thì đã biến mất khỏi vị trí cũ.

“Uỳnh!”

Một đòn giáng xuống, Diệp Lâm như thể đã bị trọng thương, hộc ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra ngoài.

Lưu lão quái đứng bên sợ đến ngây ra, lão ta biết thực lực của Dương Chấn rất mạnh nhưng vân không thể ngờ anh lại mạnh đến mức này.

Chỉ một đòn đã đánh cho một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh như Diệp Lâm bay ra ngoài, hộc máu.

Lưu lão quái lúc này chỉ mới có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ mà thôi.

So với Dương Chấn đã đạt tới sức chiến đấu của Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong thì lão ta vần còn quá yếu.

Lão ta vốn tưởng rằng khi bước vào cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh thì đã rất mạnh, nhưng thật không ngờ bản thân vẫn không phải đối thủ của Dương Chấn.

Đám cao thủ Thần Cảnh tới tham dự cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô đang đứng quanh đó đều đã trợn mắt há miệng, cao thủ Siêu Phàm Cảnh quả là khủng khiếp.

Vậy mà trước đó bọn họ còn dám tơ tưởng ngôi Vương của Yến Đô, giờ đây nhìn lại, đúng là nực cười.

“Bây giờ đến phiên ông!”

Ánh mắt Dương Chấn rơi xuống người Lưu lão quái, lạnh lùng nói.

Nghe vậy, Lưu lão quái lập tức biến säc, không chút do dự phóng ngay về phía ngược lại, chạy trối chết.

Dương Chấn cười khẩy một tiếng: “Lần trước còn có cao thủ của Miêu Thành tới cứu ông, để xem lần này ai có thể cứu nổi ông đây?”

Vừa dứt lời, bóng anh đã biến mất khỏi vị trí đang đứng.

Những cao thủ Thần Cảnh tới tham dự thi đấu hoàn toàn không nhìn rõ bóng dáng Dương Chấn, chỉ có thể cảm nhận được một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp đang bao phủ khắp nơi.

Một giây tiếp theo, bóng Dương Chấn xuất hiện trước mặt Lưu lão quái.

Sắc mặt Lưu lão quái biến đổi kịch liệt, lớn tiếng hô lên: “Dương Chấn, hai chúng ta vốn không có thù hận gì quá sâu, cậu thả cho tôi đi đi, tôi bảo đảm sẽ không bao giờ đối đầu với cậu nữa”.

Dương Chấn cười nhạt: “Giờ đã biết bản thân không phải là đối thủ của tôi thì mới nghĩ tới chuyện không đối đầu với tôi nữa à? Có điều, ông cảm thấy, với thực lực hiện nay của tôi, tôi còn sợ ông có ý đối đầu với tôi chắc?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2687


Chương 2687:

Sắc đỏ như máu trong mắt anh trở nên càng đậm, ý chí chiến đấu toàn thân bắt đầu khởi động, uy vũ bá đạo hệt một thiên thần đến từ chín tầng trời.

Lưu lão quái biết, Dương Chấn sẽ không buông tha cho mình, đáy mắt lão ta chợt lóe lên một tia điên cuồng, đột ngột vung cánh tay lên, một con cổ trùng dữ tợn bay vèo về phía Dương Chấn.

Dương Chấn nhíu mày, tầng thứ sáu trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh nhanh chóng vận hành, huyết mạch cuồng hóa cũng được kích hoạt triệt để, một hơi thở kh*ng b* tràn ra từ trên người anh.

Anh nhanh nhẹn chém ra một chưởng, một luồng kình khí cực mạnh đánh bay con cổ trùng kia.

“Tà đạo! Đáng chết!”

Dương Chấn quát lên một tiếng giận dữ, ý chí võ thuật toàn thân bùng nổ, thân hình thoáng lóe lên, lập tức xuất hiện trước mặt Lưu lão quái, vung tay đánh ra một quyền.

Sắc mặt Lưu lão quái biến đổi kịch liệt, trơ mắt nhìn năm tay Dương Chấn bay tới, lại không cách nào tránh né được.

“Uỳnh!”

Quyền này rơi ngay giữa ngực Lưu lão quái, cùng với đó là tiếng xương gấy giong giã vang lên, thân thể Lưu lão quái bay vèo ra ngoài hệt như diều đứt dây.

Ẩm!

Ngay sau đó, có một tiếng động lớn vọng tới, thân thể Lưu lão quái đã đập thật mạnh xuống đất.

Lúc này, trên trường đấu võ, chỉ còn một mình Dương Chấn đứng chấp tay.

Hai tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh liên hợp lại mà vấn bị đánh trọng thương, ngã trên mặt đất chẳng khác nào con chó, đến cả sức lực bò dậy cũng không có.

Diệp Lâm dại mặt ra, tuyệt vọng nói: ‘Thua rồi sao?”

Lưu lão quái cũng ngây dại nằm đó, lẩm bẩm một mình: “Tu vi võ thuật của mình bị phế mất rồi sao?”

Nghe Lưu lão quái nói thế, Diệp Lâm mới lấy lại tinh thần, vội vàng vận hành công pháp tu luyện, sau đó nhanh chóng phát hiện, mình không thể ngưng tụ một chút hơi thở võ thuật nào nữa, hiển nhiên tu vi võ thuật của mình cũng đã bị phế bỏ.

“Dương Chấn!”

Khuôn mặt Diệp Lâm trở nên dữ tợn, hãn học nhìn Dương Chấn, giận dữ hét to: ‘Mày nhất định sẽ phải trả giá đất!”

Đáy mắt Lưu lão quái cũng tràn đầy thù hận, lão ta nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chăm vào Dương Chấn, nói: ‘Mày dám phế mất võ thuật của tao, đây nhất định sẽ là việc mày phải hối hận nhất đời này!”

Ánh mắt Dương Chấn lóe lên một ý muốn giết người, anh lạnh lẽo nói: ‘Các người đã muốn chết thì để tôi giúp các người toại nguyện!”

Dứt lời, bóng anh lại lần nữa biến mất.

“Huychl”

Khi anh xuất hiện, một chân đã rơi xuống ngực Diệp Lâm, vận lực trong giây lát, con ngươi Diệp Lâm đột nhiên co rút lại, ánh sáng trong đôi mắt từ từ biến mất.

Lưu lão quái trợn to mắt nhìn, sắc mặt không thể tin nổi: “Mày, mày dám giết ông ta thật à?”

Dương Chấn cười nhạt: “Không chỉ dám giết ông ta, kể cả ông, tôi cũng dám giết!”

“Không!”

Thấy Dương Chấn tung một cước về phía mình, Lưu lão quái cuống quít đến tuyệt vọng, hét lớn: “Tôi có thể nói cho cậu biết một bí mật về thân thế của cậu!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2688


Chương 2688:

Chân Dương Chấn đã hạ xuống, thậm chí đã chạm vào ngực Lưu lão quái, nhưng câu nói vừa rồi của lão ta đã thành công kìm chân anh lại.

Nhận ra mình còn sống, Lưu lão quái hào hển thở gấp, con ngươi tràn đầy sợ hãi.

Lão ta chưa từng tưởng tượng ra, có một ngày mình sẽ bị người dẫm đạp dưới chân như một con kiến, thậm chí một cước của đối phương đã đủ g**t ch*t mình.

Dương Chấn lạnh lẽo nói với lão ta: ‘Nếu ông dám lừa gạt tôi, tôi sẽ khiến ông nếm thử thế nào là sống không băng chết!”

Giọng nói của anh lạnh buốt như băng, Lưu lão quái chợt cảm thấy buốt giá tận xương tủy, người cứ run lên.

Lão ta vội vã tỏ thái độ: “Cậu yên tâm, tôi tuyệt đối không dám lừa gạt cậu!”

Nay cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô vấn chưa hoàn toàn kết thúc, bốn phía đều có người, dĩ nhiên Dương Chấn sẽ không để Lưu lão quái nói ra thân thế của anh tại nơi như thế này.

Giờ đây Lưu lão quái đã mất sạch võ thuật, dù giữ lại cái mạng của lão ta cũng sẽ không gây nên sóng gió gì.

Dương Chấn đảo mắt nhìn khắp chốn một lượt, sau đó lạnh lùng cất tiếng: “Còn ai muốn đánh với tôi một trận?”

Anh vừa nói xong, khắp chốn chìm trong tĩnh mịchl Nếu không phải vừa chính mắt chứng kiến sức mạnh của Dương Chấn, có lẽ bọn họ còn có thể tự tin tham dự cuộc đấu, nhưng giờ đây, ngay cả khi hai cao thủ Siêu Phàm Gảnh liên hợp lại cũng không phải đối thủ của Dương Chấn thì những con tép chỉ có thực lực Thần Cảnh như bọn họ có tư cách gì mà đòi đánh một trận với Dương Chấn?

“Nếu không còn ai, vậy tôi tuyên bố, cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô đến đây là kết thúc! Từ nay về sau, tôi chính là Vương của Yến Đô, thành lập một trật tự võ thuật mới cho Yến Đô này, ai không tuân theo, giết không tha!”

Dương Chấn chắp tay sau lưng, cao giọng nói.

“Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đôi”

Thượng Quan Nhu tươi cười vui vẻ, đứng lên nói.

Long Tấn lập tức học theo: ‘Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đô!”

“Chúc mừng Cậu Chấn lên ngôi Vương của Yến Đôi”

Hiện trường tràn đầy những tiếng hoan hô vang dội, cuộc tranh ngôi Vương của Yến Đô rốt cuộc đã kết thúc.

Đối với Dương Chấn, chuyện cần làm sau đó chính là kế thừa Đế Thôn trong truyền thuyết, lấy được Đế Trượng, cứu Mã Siêu.

Tin Dương Chấn đánh bại Diệp Lâm và Lưu lão quái, trở thành Vương của Yến Đô nhanh chóng lan khắp Chiêu Châu, khiến vô số người khiếp sợ.

Lúc này, Dương Chấn đã đưa Lưu lão quái bị phế võ công đến dinh thự Vân Phong.

“Nói! Ông biết những gì về thân thế của tôi rồi?”

Dương Chấn ngồi trên ghế sofa, nhìn Lưu lão quái từ trên cao.

Lưu lão quái hỏi: “Nếu tôi nói cho cậu biết, cậu sẽ chừa cho tôi một con đường sống chứ?”

Dương Chấn híp mắt: “Vậy phải xem tin tức mà ông nói cho tôi biết có đáng giá bằng mạng sống của ông không”.

Lưu lão quái cắn răng: “Nếu tôi nói cho cậu biết tin tức rất quan trọng với cậu, nhưng cậu vẫn bảo nó không đáng giá bằng mạng sống của tôi thì sao? Trừ khi cậu đồng ý sẽ thả tôi đi thì tôi mới nói”.

Một luồng khí thế đáng sợ bỗng bao phủ lấy Lưu lão quái.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2689


Chương 2689:

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Ông nghĩ bây giờ ông có tư cách bàn điều kiện với tôi à? Tôi cho ông một phút để suy nghĩ, hoặc ông nói tin tức mà tôi muốn biết, hoặc một phút nữa, tôi sẽ giết ông!”

Lưu lão quái vô cùng tức giận, lão ta là cao thủ khu vực số chín của Miêu Thành, đã bao giờ chịu nhục như thế đâu cơ chứ?

Bây giờ lão ta lại bị một thanh niên chưa đây ba mươi tuổi phế võ công, ngay cả mạng sống cũng nằm trong tay đối phương.

Nhưng lão ta cũng hiểu, nếu nói thì còn con đường sống, chứ nếu không nói, có lẽ lão ta sẽ bị giết ngay.

Ngay cả Hoàng Chủ tiền nhiệm có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp cũng đã bị Dương Chấn giết rồi.

Với ân oán giữa lão ta và Dương Chấn, có lẽ Dương Chấn sẽ không hề do dự khi giết lão ta mất.

Nghĩ đến đây, lão ta lên tiếng: “Được, tôi nói!”

Dương Chấn không đáp, chờ Lưu lão quái tiết lộ thân thế của mình.

Lưu lão quái nghiêm nghị nói: “Cậu cũng đã biết cậu có huyết mạch cuồng hóa, nhưng chắc chắn cậu không biết huyết mạch cuồng hóa chỉ được truyền cho nữ chứ không truyền cho nam, hay nói cách khác, chỉ phụ nữ mới được thừa kế huyết mạch đó”.

Dương Chấn nhíu mày: “Chắc ông biết rõ nếu dám lừa tôi, hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào”.

Lưu lão quái nói tiếp: “Cậu là đàn ông nhưng lại có huyết mạch cưồng hóa, chỉ có một khả năng, đó chính là huyết mạch cuồng hóa của cậu xuất hiện do việc thay máu chứ không phải di truyền”.

“Đối với người tu luyện, nếu bảo huyết mạch cuồng hóa là loại huyết mạch nghìn năm khó gặp thì cũng không ngoa, thế nên chỉ những người rất quan trọng với cậu mới chịu đổi nó cho cậu thôi”.

“Rất có thể đó chính là mẹ cậu”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn lập tức biến sắc.

Anh đã điều tra rất lâu về huyết mạch cuồng hóa, nhưng vấn không tìm được tin tức nào có liên quan.

Nhưng bây giờ Lưu lão quái lại nói, huyết mạch cuồng hóa trong người anh được hình thành sau này.

Chẳng lẽ đúng là như thế chắc?

Lưu lão quái nói tiếp: “Đương nhiên đó chỉ là suy đoán của tôi mà thôi, cũng có thể một người khác có quan hệ máu mủ với cậu đã chuyển huyết mạch cuồng hóa cho cậu”.

“Trừ chuyện đó ra, tôi còn có thể nói cho cậu biết, gia tộc sở hữu huyết mạch cuồng hóa đã bị xóa sổ từ trắm năm trước rồi. Sở dĩ gia tộc này bị tiêu diệt cũng vì có người nhòm ngó huyết mạch cuồng hóa”.

“Để giữ lại huyết mạch cuồng hóa, gia tộc này đã chiến đấu với đối phương, sau cùng bị xóa sổ, bây giờ xem ra, lúc trước họ cũng không bị tiêu diệt hoàn toàn, bằng không đã không bảo tôn được huyết mạch cuồng hóa hoàn hảo như thế”.

Dương Chấn lập tức sầm mặt, lạnh lùng nói: “Ông nói gia tộc này đã bị tiêu diệt từ trăm năm trước? Rốt cuộc ai đã làm chuyện này?”

Cho dù Lưu lão quái nói thật hay nói dối, Dương Chấn vẫn thà tin vào nó còn hơn.

Một khi Lưu lão quái nói đúng, gia tộc sở hữu huyết mạch cuồng hóa này sẽ có quan hệ máu mủ với anh.

Nếu sau này có cơ hội, chắc chän anh sẽ báo.

thù rửa hận cho họ.

Lưu lão quái lắc đầu, nghiêm nghị nói: “Tôi cũng không biết, tôi chỉ biết gia tộc có được huyết mạch cuồng hóa vào trăm năm trước là gia tộc Cổ Võ, nhưng sau khi gia tộc đó bị tiêu diệt, có người đã cố gắng dìm tin tức này xuống, các gia tộc Cổ Võ khác không được phép nhắc đến gia tộc này”.

“Có lẽ chỉ chủ của các gia tộc Cổ Võ mới biết nhiều hơn về gia tộc đó thôi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2690


Chương 2690:

Sắc mặt Dương Chấn lạnh lùng đến cực điểm, khí thế cuồng bạo lan ra từ người anh.

Anh vấn luôn không biết gì về thân thế của mình, chỉ biết mẹ anh – Dương Tuyết Nhạn không phải người bình thường, với thân phận và địa vị bây giờ, anh vẫn không điều tra được bất cứ tin tức gì liên quan đến bà ấy.

Nhưng sau khi nghe Lưu lão quái nói xong, có vẻ Dương Chấn đã hiểu được một số chuyện, có lẽ mẹ anh đến từ gia tộc sở hữu huyết mạch cuồng hóa bị xóa sổ từ trăm năm trước kia.

Có lẽ bà ngoại anh chính là người duy nhất còn sống của gia tộc đó, sau đó mẹ anh thừa kế huyết mạch cuồng hóa, đến khi anh ra đời thì lại chuyển huyết mạch cuồng hóa cho anh.

Có lẽ những người biết về huyết mạch cuồng hóa đều biết nó chỉ được di truyền cho nữ.

Thế nên sau khi Dương Tuyết Nhạn chuyển huyết mạch cuồng hóa cho Dương Chấn, người khác sẽ rất khó phát hiện ra chuyện này.

Dương Chấn còn biết, tin tức anh sở hữu huyết mạch cuồng hóa vẫn chưa bị truyền đi, bằng không bây giờ anh sẽ gặp nguy hiểm.

Trăm năm trước, gia tộc sở hữu huyết mạch cuồng hóa kia bị tiêu diệt cũng vì có người nhòm ngó huyết mạch cuồng hóa. Nếu bây giờ đám người đó biết anh có huyết mạch cuồng hóa, chắc chăn họ sẽ không bỏ qua cho anh.

Nghĩ đến đây, Dương Chấn rất lo lắng.

Anh lại nhìn về phía Lưu lão quái, lạnh lùng nói: “Trừ ông ra, còn ai biết tôi có huyết mạch cuồng hóa không?”

Lưu lão quái thoáng sửng sốt nhưng nhanh chóng nhận ra, Dương Chấn đang lo chuyện mình có huyết mạch cuồng hóa sẽ bị lộ.

Nghĩ đến đây, Lưu lão quái phá lên cười: “Dương Chấn, không ngờ cậu cũng có lúc sợ đấy”.

“Tôi đã nói đủ rồi, về việc còn ai biết cậu có huyết mạch cuồng hóa, tôi sẽ không nói cho cậu biết đâu”.

“Đương nhiên tôi có thể bảo đảm với cậu, tôi sẽ không tiết lộ tin tức này, tôi chỉ muốn được sống. Nếu tôi nói cho cậu biết, chắc chắn cậu sẽ giết tôi và cả những người biết chuyện cậu có huyết mạch cuồng hóa kia”.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí mãnh liệt: “Ông đang tìm đến cái chết đấy!”

Lưu lão quái cười lạnh, không hề sợ hãi: “Nếu cậu giết tôi, tôi đảm bảo tin tức cậu sở hữu huyết mạch cuồng hóa sẽ lan khắp Chiêu Châu, đến khi đó, chắc chăn những thế lực đã tiêu diệt gia tộc kia vào trăm năm trước sẽ không bỏ qua cho cậu”.

“Chắc bây giờ cậu đang muốn báo thù rửa hận chứ gì? Nhưng nếu tin tức cậu sở hữu huyết mạch cuồng hóa bị lộ ra, đừng nói là báo thù, ngay cả mạng sống cũng khó giữ”.

Lúc này, Lưu lão quái đã không còn chút sợ hãi, cười ha hả nói: “Dương Chấn, giờ đây chắc chăn cậu rất muốn giết tôi đúng không? Nhưng cậu lại không dám, vì nếu tôi mà chết thì chuyện cậu có huyết mạch cuồng hóa sẽ truyền đi khắp Chiêu Châu”.

Ánh mắt Dương Chấn đã lạnh buốt như băng, Lưu lão quái cứ thao thao bất tuyệt, anh chỉ lằng lặng nghe.

Mãi đến khi lão ta nói xong, Dương Chấn mới lạnh giọng hỏi: “Vậy nên, ông cho rằng, đe dọa tôi như vậy thì tôi không dám giết ông à?”

Lưu lão quái cười nhạt: ‘Cậu dám giết tôi sao?”

Dương Chấn không trả lời mà dùng hành động thực tế để đáp lại lão ta, một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp từ trên người anh tràn ra, bao phủ lấy Lưu lão quái.

Thấy vậy, sắc mặt Lưu lão quái lập tức biến đổi, cả giận quát: “Dương Chấn, cậu định làm gì?”

“Bộp!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2691


Chương 2691:

Bóng Dương Chấn hóa thành một vệt mờ, nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Lưu lão quái, vươn một tay chộp lấy cổ lão ta, giờ khắc này, Lưu lão quái cảm thấy đến hô hấp cũng thật khó khăn, nồi sợ hãi nhanh chóng lan khắp người.

Cánh tay Dương Chấn hơi vận lực, Lưu lão quái bị anh nhấc bổng lên, anh ngẩng đầu nhìn về phía lão ta, lạnh lẽo nói: “Khi tôi mới chỉ có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong thì đã đối đầu với Vương tộc, khi tôi vừa bước vào Siêu Phàm Cảnh đã dám đứng ở vị trí đối lập với Hoàng tộc họ Diệp, thậm chí chỉ với thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh đã dám xông vào Hoàng tộc họ Diệp, suýt thì g**t ch*t một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh như Diệp Lâm, ngay cả trước đó, ông cùng lão ta bắt tay nhau mà vấn suýt mất mạng trong tay tôi.

“Mà nay, võ thuật của tôi đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, nếu phát huy toàn lực thì có thể ngang ngửa với cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong rồi, ngay cả Hoàng tộc cổ xưa tôi còn chảng để vào mắt, ông cho rằng, tôi còn sợ ông tiết lộ tin tôi có huyết mạnh cuồng hóa ra ngoài sao?”

Con ngươi Lưu lão quái tràn đầy khủng hoảng, trong kinh sợ còn có đôi chút khẩn cầu.

Nay, tuy lão ta đã mất sạch võ thuật, nhưng chỉ cần có thể sống sót, lão ta sẽ có cách để khôi phục nền tảng võ thuật của mình, bắt đầu tu luyện lại, dù không thể trở về trạng thái cao nhất nhưng chí ít cũng có thể bước vào Siêu Phàm Cảnh, so với người trong Chiêu Châu cũng coi như cao thủ hàng đầu rồi.

Nhưng nếu đã chết, thì mọi sự đều kết thúc.

Dương Chấn tăng lực bàn tay, lớn tiếng hỏi: “Cho ông cơ hội cuối cùng, nói cho tôi biết, trừ ông ra, còn ai biết tin tôi sở hữu huyết mạch cuồng hóa nữa?”

“Uỳnh!”

Dương Chấn vừa dứt lời, thân thể Lưu lão quái đã bị ném văng ra ngoài, nặng nề nện vào vách tường, nháy mắt, tường sập.

Lưu lão quái giấy giụa bò ra khỏi đống đổ nát, mặt đầy máu tươi.

“Tôi chỉ lừa cậu thôi, trừ tôi ra, không còn ai biết cậu có huyết mạch cuồng hóa cả. Tôi chỉ muốn lấy điều này đe dọa lừa gạt cậu, để kiếm lấy một đường sống. Cầu xin cậu rộng lượng, tha cho tôi một lần đi, từ nay về sau tôi sẽ là con chó trung thành nhất dưới chân cậu, chỉ cần cậu muốn tôi làm gì, tôi sẽ làm cái đó”.

Lưu lão quái quỳ rạp trên mặt đất, thấp thỏm cầu xin.

Sắc mặt Dương Chấn âm trầm tột đỉnh, anh nheo mắt nói: “Ông có biết, nếu để tôi phát hiện ra ông dám lừa gạt tôi thì hậu quả nghiêm trọng cỡ nào không?”

Lưu lão quái vội vàng nói: “Tôi thật sự không lừa cậu, nếu cậu không tin tôi thì có thể tạm thời giam lỏng tôi lại, nếu có người tiết lộ tin tức về huyết mạch cuồng hóa của cậu thì lúc đó khiến tôi sống không bằng chết cũng chưa muộn”.

Dương Chấn có thể nhìn ra, lần này Lưu lão quái đã thật sự sợ hãi, không dám nói dối.

Anh chỉ im lặng, không biết đang nghĩ gì.

Phùng Giai Di đứng bên cạnh đã trợn tròn mắt nhìn, cô ta không biết Dương Chấn đi tham gia cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.

Tuy Lưu lão quái đã mất sạch tu vi võ thuật nhưng Phùng Giai Di có thể cảm nhận được, lão già này vốn là một cao thủ hàng đầu, vậy mà giờ đây lại quỳ rạp xuống như một con chó hấp hối, van xin sự khoan dung của Dương Chấn.

Một lúc lâu sau, Dương Chấn mới lên tiếng: “Gần đây, tình hình mười ba khu vực của Miêu Thành thế nào? Mỗi vị chủ vực của một khu vực có thực lực ở cấp bậc nào? Trừ mười ba vị chủ vực của mười ba khu vực trong Miêu Thành, có còn cao thủ nào mạnh hơn không?”

Lưu lão quái vội vàng thưa: “Mười ba khu vực của Miêu Thành được xếp hạng theo thực lực tổng hợp, trong đó, khu vực số mười ba là yếu nhất, thực lực của chủ vực ở cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh, khu vực số một có thực lực cực mạnh, chủ vực có cảnh giới võ thuật lên tới Siêu Phàm Bát Cảnh”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2692


Chương 2692:

“Ngoài ra, thực lực mạnh nhất là phủ thành chủ, thành chủ có thực lực mạnh nhất, còn về chuyện thực lực của thành chủ Miêu Thành mạnh cỡ nào, ngay cả các chủ vực của mười ba khu vực trong Miêu Thành cũng không biết rõ’.

“Nhưng có thể khẳng định một điều răng, ngay cả chủ vực của khu vực số một cũng không phải là đối thủ của thành chủ, bên cạnh thành chủ còn có bốn vị cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong”.

“Nghe đồn rằng, thực lực của thành chủ đã tiến vào Siêu Phàm Cửu Cảnh”.

Nghe Lưu lão quái nói xong, sắc mặt của Dương Chấn trở nên hết sức nặng nề.

Anh biết thực lực của Miêu Thành rất mạnh, cao thủ Siêu Phàm Cảnh đông đúc vô cùng, nhưng vấn không ngờ răng, Miêu Thành lại có nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh đến thế, thậm chí có thể vị thành chủ của Miêu Thành đã bước vào cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh, một cảnh giới mới chỉ nghe nói đến trong truyền thuyết.

Siêu Phàm Cửu Cảnh chính là thực lực cao nhất ở Chiêu Châu này rồi.

Xem ra, ngay cả gia tộc Cổ Võ cũng chưa chắc đã mạnh được như Miêu Thành.

Lưu lão quái vội hỏi: ‘Cậu Chấn, tôi đã nói hết những gì mình biết, cậu có thể tha cho tôi một đường sống không?”

Dương Chấn không trả lời vấn đề này mà lại hỏi: ‘Hoàng Tiến là chủ của khu vực số chín sao?

Cảnh giới võ thuật của ông ta là cấp nào? Ông ta có quan hệ gì với ông?”

Lưu lão quái sửng sốt một chút, như thể không ngờ Dương Chấn lại hỏi đến mối quan hệ giữa lão ta và Hoàng Tiến.

Lão ta bỗng nhớ lại, trước đây, khi Dương Chấn mới tới cấp bậc bán bộ Siêu Phàm Cảnh đã từng suýt chút nữa thì g**t ch*t lão ta, cuối cùng, may nhờ Vực Chủ khu vực số chín là Hoàng Tiến xuất hiện cứu lão ta đi, lão ta mới được sống sót.

Dương Chấn đang muốn tới tìm Hoàng Tiến để báo thù sao?

Suy nghĩ một lát, lão ta mới lên tiếng: “Hoàng Tiến là chủ khu vực số chín, nay đã có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh, tôi với cậu ta học cùng một thầy, cậu ta là sư đệ của tôi”.

Dương Chấn gật đầu: “Thì ra là thết”

Nói vậy thì lần trước Hoàng Tiến tới cứu Lưu lão quái khỏi tay anh cũng do nể tình đồng môn.

Đối với Hoàng Tiến, Dương Chấn không căm thù gì nhiều, dẫu sao khi đó, thực lực của anh còn thua xa ông ta, nhưng Hoàng Tiến vẫn không xuống tay dồn anh vào chỗ chết.

Bằng không, anh đã sớm mất mạng về tay ông ta rồi.

Dương Chấn nhìn Lưu lão quái nói: “Được rồi, những gì cần biết tôi cũng đã biết, giờ ông muốn trăn trối điều gì thì nói nhanh đi, rồi tôi tiễn ông nốt chặng đường cuối cùng!”

Nghe vậy, Lưu lão quái lập tức hốt hoảng, sợ hãi kêu: “Tôi đã nói cho cậu hay nhiều tin tình báo như vậy mà cậu vẫn không chịu tha cho tôi sao?”

Dương Chấn bình thản nói: “Tôi chưa bao giờ bỏ qua cho bất cứ kẻ nào từng muốn giết tôi, lần trước ông đã liên hợp với Diệp Lâm để giết tôi, nếu không nhờ tôi kịp thời kích hoạt huyết mạch cuồng hóa thì chỉ e đã sớm mất mạng trong tay các người rồi”.

“Lần này, các người lại bắt tay với nhau lần nữa, nếu không phải võ thuật của tôi đã đột phá thì hẳn cũng đã chết rồi”.

“Nếu tôi còn cho ông một cơ hội, đợi ngày sau ông lại tìm được thời cơ báo thù, vậy chẳng phải còn sẽ tới giết tôi sao? Nếu đã thế, dựa vào đâu mà đòi tôi tha cho một cao thủ có khả năng giết hại tôi trong tương lai?”

Vừa dứt lời, hơi thở võ thuật của cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong đã tràn ra từ trên người Dương Chấn.

Lưu lão quái đã hoàn toàn luống cuống: “Cậu không thể giết tôi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2693


Chương 2693:

Đáy mắt Dương Chấn lóe lên một tia sắc bén, vung tay đánh về phía Lưu lão quái.

“Uỳnh!”

Một chưởng võ xuống trán Lưu lão quái, sắc mặt lão ta lập tức cứng đờ, ánh mắt dần tan rã, thân thể đổ rầm xuống đất, chết không nhắm mắt.

Thủ đoạn của Dương Chấn rất dứt khoát, ngay cả Phùng Giai Di cũng ngây người nhìn, anh nói giết là giết, quan trọng nhất là, Lưu lão quái chính là cao thủ của Miêu Thành, sư đệ lão ta còn là cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh, chủ khu vực số chín của Miêu Thành nữa.

Phùng Giai Di bỗng nhìn Dương Chấn, hỏi: “Anh không sợ tôi sẽ tiết lộ bí mật của anh sao?”

Vừa rồi, ngay trước mặt Phùng Giai Di, Lưu lão quái đã nói cho Dương Chấn những tin tức về khu vực số chín của Miêu Thành, đồng thời còn nói ra cả tin tức về huyết mạch cuồng hóa của Dương Chấn nữa.

Dương Chấn bình thản nhìn về phía Phùng Giai Di, nói: “Tôi cho rằng cô sẽ không tiết lộ cho người khác! Dù cô thực sự tiết lộ bí mật của tôi ra ngoài thì cũng coi như đáng đời tôi”.

Tuy anh chưa tiếp xúc nhiều với Phùng Giai Di nhưng chỉ qua vài lần tiếp xúc ngắn ngủi, anh lại có thể nhận ra nhân phẩm của cô ta thế nào.

Vì thế, anh hoàn toàn không hề lo Phùng Giai Di sẽ tiết lộ bí mật của mình ra ngoài.

Đương nhiên, dù thực sự tiết lộ thì cũng đã sao?

Đúng như những lời Dương Chấn mới nói với Lưu lão quái, khi anh mới chỉ tới Thần Cảnh đỉnh phong, anh đã dám đương đầu với Vương tộc, mới bước chân vào Siêu Phàm Cảnh đã có gan đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác của Hoàng tộc.

Nay cảnh giới võ thuật của anh đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, sức chiến đấu ngang ngửa với cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, một khi cao thủ Bát Cảnh không ra tay, ai có thể đấu lại anh?

“Giờ anh định thế nào?”

Phùng Giai Di không tiếp tục đề tài vừa rồi mà nghiêm nghị hỏi sang chuyện khác.

Dương Chấn lắc đầu: “Tôi cũng không biết tiếp theo nên làm gì bây giờ, chỉ có thể tiếp tục chờ, đợi đến khi cao thủ của Đế Thôn đến tìm tôi thôi”.

Anh chỉ biết, nghe đồn rằng, chỉ ai trở thành ‘ Vương của Yến Đô mới có tư cách kế thừa Đế Thôn, nhưng những tin tức thật sự về Đế Thôn lại không có ai hay biết.

Lần này, anh chủ động tổ chức cuộc đấu tranh ngôi Vương của Yến Đô, đồng thời giật được vị trí quán quân, trở thành Vương của Yến Đô.

Tiếp theo, dường như anh chỉ có thể chờ đợi.

“Truyền thuyết về Đế Thôn luôn có khá nhiều, nhưng những tin tức tình báo thật sự có liên quan đến Đế Thôn lại không thấy có gì”.

Phùng Giai Di bỗng lên tiếng, sắc mặt nghiêm túc lại: “Từ trăm năm trước, dựa theo yêu cầu của người kia, cao thủ của Vương tộc và Hoàng tộc không được bước nửa bước vào Yến Đô, nhưng hôm nay, cao thủ của Vương tộc và Hoàng tộc đã nhan nhản khắp Yến Đô rồi, mà vẫn không gặp bất cứ chuyện gì”.

“Truyền thuyết dù sao cũng chỉ là truyền thuyết, mà truyền thuyết này rất có thể chỉ là một câu chuyện mà người xưa nghĩ ra, mục đích thực sự là để bảo vệ Yến Đô, không bị những gia tộc đứng đầu xâm lấn”.

“Thực tế, không hề có Đế Thôn gì, hết thảy đều chỉ là truyền thuyết mà thôi”.

Nghe Phùng Giai Di nói đến đó, sắc mặt Dương Chấn trở nên khó coi, anh đã gửi gắm mọi hi vọng vào Đế Trượng, bởi chỉ có thể lấy được Đế Trượng mới cứu được Mã Siêu.

Nhưng nếu quả như lời Phùng Giai Di vừa nói thì chẳng phải có nghĩa là, Đế Thôn không hề tồn tại, cho nên Đế Trượng cũng chỉ là thứ được tưởng tượng ra.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2694


Chương 2694:

Không có Đế Trượng, Mã Siêu phải làm sao đây?

Hơn nữa, vị cao thủ áo đen từng gặp ở Hoàng tộc họ Phùng kia từng nói với Dương Chấn chắc như đỉnh đóng cột rằng lấy được Đế Trượng có thể cứu Mã Siêu, vậy chẳng lẽ, đối phương cũng đang lừa mình sao?

Mà nếu truyền thuyết là thật, Phùng Giai Di cũng vừa nói đó thôi, trăm năm trước, người kia đã lập ra một quy định, cao thủ của Vương tộc và Hoàng tộc không được bước chân vào Yến Đô nửa bước.

Nhưng giờ đây, khắp nơi đều có cao thủ của Vương tộc và Hoàng tộc, mà bọn họ vẫn nhởn nhơ bình an, việc này phải giải thích thế nào?

“Đương nhiên, tôi cũng chỉ suy luận thế mà thôi, còn về chuyện Đế Thôn có tồn tại hay không, như anh đã nói, hiện nay chúng ta không có bất kì tin tức thật nào về Đế Thôn cả, cho nên chỉ có thể đợi”.

“Chúng ta không ngại chờ, nhưng Mã Siêu lại không thể chờ được lâu như vậy, hôm nay đã là ngày thứ ba, vị cao thủ áo đen kia đã nói, phong ấn chỉ có thể chống đỡ được nhiều nhất là bảy ngày”.

“Vậy có nghĩa là, trong vòng bảy ngày, chúng ta phải tìm được biện pháp cứu cậu ấy, bằng không, cậu ấy thực sự sẽ gặp nguy hiểm!’.

Phùng Giai Di nặng nề nói.

Những chuyện này, sao Dương Chấn lại không biết? Nhưng giờ đây đâu còn biện pháp gì có thể cứu được Mã Siêu?

Chẳng lẽ anh cứ phải ngồi đây chờ đến ngày thứ bảy, chờ cái chết đến với Mã Siêu?

Nếu như đến ngày thứ bảy lại vẫn không có được Đế Trượng thì phải làm sao?

Dương Chấn nghiêm túc nói: “Cô nói rất phải, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho khả năng Đế Thôn không hề tồn tại, một khi đó là sự thật, chúng ta phải có biện pháp khác cứu Mã Siêu”.

Nhưng, những thần y mà anh biết, một là Ngải Lâm, một là Phùng Tiểu Uyển.

Nay Ngải Lâm đã bị Phùng Chí Viễn giấu đi, Phùng Tiểu Uyển và bé Tĩnh An cũng bị đưa đi rồi, cho đến giờ này anh vẫn chưa tìm được tung tích họ.

Nghĩ tới đây, anh bèn lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số.

Chẳng mấy chốc, một giọng nói tràn ngập tang thương vang lên: “Gặp phải chuyện khó?”

Dương Chấn lên tiếng: “Sư phụ, đúng là con đang gặp phải việc khó, muốn hỏi ý người”.

“Là chuyện về Đế Thôn nhỉ?”

Giọng nói đầy tang thương của Vô Danh truyền đến.

Dương Chấn thưa vâng rồi nói: ‘Người anh em của con là Mã Siêu có mang trong mình máu tổ của gia tộc Bách Lý, lại bị Thị Huyết Châu chủ động tiến vào cơ thể, nay Thị Huyết Châu đã được một cao thủ áo đen đeo mặt nạ vàng phong ấn trong cơ thể cậu ấy rồi”.

“Nhưng đối phương nói, phong ấn chỉ có thể duy trì được bảy ngày, trong bảy ngày này, phải tìm cách lấy được Đế Trượng, có Đế Trượng mới có thể hút Thị Huyết Châu trong người Mã Siêu ra, như vậy Mã Siêu mới có thể thoát chết”.

“Một khi quá thời hạn này mà còn chưa lấy được Thị Huyết Châu ra khỏi người Mã Siêu, Mã Siêu sẽ hoàn toàn bị Thị Huyết Châu nuốt mất ý chí, cuối cùng sẽ phải nổ tung cả người mà chết”.

“Con đã chủ động tổ chức cuộc thi đấu tranh ngôi Vương của Yến Đô, nay đã trở thành Vương _ của Yến Đô rồi, nhưng vẫn không có bất kì tin tức gì về Đế Thôn cả. Con gọi điện cho sư phụ muốn hỏi một chút, rốt cuộc Đế Thôn có thực sự tồn tại hay không ạ? Hay Đế Thôn chỉ là một truyền thuyết mà trăm năm trước, người kia đã tạo ra để làm các thế lực mạnh phải dè chừng, nhäm bảo vệ Yến Đô không bị các Hoàng tộc khác xâm lấn?”

Vô Danh vần luôn yên lặng nghe Dương Chấn nói xong mới lên tiếng hỏi: ‘Cho nên, giờ con đang nghi ngờ sự tồn tại của Đế Thôn?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2695


Chương 2695:

Dương Chấn thưa: “Vâng, con không cách nào xác định truyền thuyết về Đế Thôn có phải là thật hay không, mà hiện nay con lại đang rất cần Đế Trượng để cứu người, con đã rơi vào đường cùng, nên mới nhờ sư phụ chỉ điểm”.

Đầu bên kia, Vô Danh trầm mặc đủ mười giây rồi bồng lên tiếng: “Đợi! Bây giờ con chỉ có một lựa chọn, đó là tiếp tục đợi, đợi đến khi cao thủ của Đế Thôn xuất hiện”.

Dương Chấn sửng sốt, ngay sau đó anh hiểu ra, tuy Vô Danh chưa khẳng định với anh rằng Đế Thôn có tồn tại hay không, nhưng ông cụ lại bảo anh tiếp tục chờ, đây cũng là một cách gián tiếp nói cho Dương Chấn đáp án cuối cùng.

“Cảm ơn sư phụ, con đã biết nên làm thế nào rồi”.

Dương Chấn lập tức mừng rỡ, tảng đá vẫn đè nặng trong lòng rốt cuộc đã biến mất.

Chỉ cần Đế Thôn thật sự tồn tại, vậy thì Mã Siêu có hi vọng cứu được rồi.

Chỉ có điều, ngay khi anh còn đang vui sướng, Vô Danh đã lên tiếng nhắc nhở: “Con chớ nên vui mừng quá sớm, có một số việc, chưa chắc sẽ như con mong muốn đâu!”

Lời của Vô Danh khiến lòng Dương Chấn nảy sinh chút lo lăng, nhưng nếu sư phụ đã nói như vậy thì hẳn phải có nguyên do riêng của ông cụ.

Chỉ có một điều khiến Dương Chấn vô cùng nghỉ hoặc, rõ ràng sư phụ bảo anh chờ cao thủ của Đế Thôn tới nhưng lại nói thêm, mọi chuyện chưa chắc đã được như anh mong muốn.

“Sư phụ, ý của người là, người Đế Thôn không giống như trong truyền thuyết nói đến, dù con có trở thành Vương của Yến Đô, bọn họ vẫn sẽ không chịu nghe theo lời con?”

Dương Chấn bèn hỏi.

Vô Danh đáp: ‘Về Đế Thôn, ta cũng không biết nhiều, có rất nhiều chuyện còn cần con tự mình chậm rãi tìm kiếm đáp án, vậy thôi, cứ thế nhé’.

Nói xong, Vô Danh liền cúp điện thoại.

Sắc mặt Dương Chấn trở nên nặng nề, lời sư phụ vừa nói khiến anh cảm nhận một mối nguy cơ lớn nhất từ trước đến nay.

Một khi anh không thể khống chế được Đế Thôn, chỉ e sẽ khiến cho toàn bộ thế giới phải đối mặt với một mối nguy cực lớn.

Hơn nữa, còn một điểm mấu chốt khác, anh phải lấy được Đế Trượng thì mới cứu được Mã Siêu.

Hôm nay đã là ngày thứ ba, chỉ còn tối đa bốn ngày, phong ấn trong cơ thể Mã Siêu sẽ biến mất, đến khi đó, Mã Siêu sẽ gặp nguy hiểm.

“Thế nào?”

Phùng Giai Di lên tiếng hỏi.

Dương Chấn lắc đầu, nghiêm mặt lại trả lời: “Chờ”

Ba ngày tiếp theo, Dương Chấn một mực chờ đợi cao thủ của Đế Thôn xuất hiện đúng như lời Vô Danh dặn, nhưng anh chờ mãi tới tối ngày thứ ba mà vấn không thấy bất kì người nào xuất hiện.

Đêm đó, Phùng Giai Di nhìn Dương Chấn, lo âu nói: ‘Chỉ còn một ngày cuối cùng, nếu vẫn không thể lấy được Đế Trượng, Mã Siêu sẽ gặp nguy hiểm mất’.

Cô ta thực sự không hiểu, trong khi người anh em tốt nhất của mình đang cần dùng Đế Trượng để cứu mạng, một người thận trọng như Dương Chấn lại vẫn kiên trì ngồi chờ trong dinh thự Vân Phong này, không hề có bất cứ hành động nào khác. | Lế nào anh ấy không sợ, một khi không lấy được Đế Trượng, phong ấn trong người Mã Siêu sẽ bị phá bỏ hay sao?

Sao Dương Chấn lại không nóng ruột cho được?

Chỉ có điều, chuyện về Đế Thôn, anh cũng chỉ từng nghe tới truyền thuyết kia, người có được Đế Thôn sẽ có được cả thiên hạ, mà muốn có tư cách kế thừa Đế Thôn, nhất định phải trở thành Vương của Yến Đô.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2696


Chương 2696:

Đế Thôn ở nơi nào? Đế Thôn trông như thế nào? Đế Thôn có bao nhiêu cao thủ? Tất cả những chuyện này, Dương Chấn đều hoàn toàn không hay biết.

Dù anh có muốn chủ động đi tìm Đế Thôn, anh có thể bắt đầu tìm từ đâu?

Ngay cả sư phụ cũng đã nói, anh cần kiên nhân chờ đợi, vậy anh còn có thể làm gì được đây?

Thấy Phùng Giai Di lo âu ra mặt, Dương Chấn lắc đầu: “Tôi cũng không biết, hi vọng ngày cuối cùng, chúng ta có thể gặp được cao thủ của Đế Thôn tới đây!”

Sáng sớm hôm đó, sau một đêm không ngủ, Dương Chấn bỗng cảm nhận được một luồng hơi thở võ thuật vô cùng cuồng bạo đang bùng nổ từ trong người Mã Siêu.

Anh lập tức biến sắc, chạy vọt tới bên cạnh Mã Siêu.

“Cậu ấy làm sao vậy?”

Phùng Giai Di cũng khẩn trương chạy tới, hấp tấp hỏi.

Dương Chấn không đáp, anh thử cảm thụ luồng hơi thở cuồng bạo xem nó phát ra từ đâu, sau đó nhanh chóng xác định, hơi thở cuồng bạo này bùng nổ từ trái tim Mã Siêu, anh còn có thể cảm nhận rất rõ được vật bất thường ngay trong trái tim Mã Siêu.

Hiển nhiên, thứ này chính là Thị Huyết Châu, ngay lúc này, nó đang điên cuồng tấn công phong ấn, như là muốn phá tan thân thể Mã Siêu để ra ngoài.

Thậm chí bọn họ còn có thể thấy rõ, ở vị trí trái tim của Mã Siêu cứ chốc chốc sẽ hơi phồng lên thành hình cầu, đó chính là Thị Huyết Châu.

Lúc này, trong trái tim của Mã Siêu đang có một hoa văn hình tròn cực kì phức tạp, trong đó có lực phong ấn cực kì mạnh mẽ đang tiết ra ngoài, hiển nhiên, đây chính là hoa văn phong ấn trên người Mã Siêu do vị cao thủ áo đen thần bí kia để lại.

Chỉ có điều, mấy hôm trước, màu sắc của phong ấn này vẫn còn rất đậm, nhưng nay đã cực kì mờ nhạt, giống như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Dương Chấn lo âu nói: “Quả nhiên phong ấn này chỉ có thể cầm cự được tối đa là bảy ngày, nhưng hiện tại xem ra, ngay cả bảy ngày cũng không được rồi’.

Phùng Giai Di cũng nghiêm nghị nói: “Theo như tình hình hiện tại của Mã Siêu thì phỏng chừng còn có thể cầm cự được ba giờ, tức là, trong vòng ba giờ, nếu còn không có cách cứu cậu ấy thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng”.

Dương Chấn gật đầu, sắc mặt chợt lộ vẻ giận dữ.

Hôm nay đã là ngày thứ tư anh trở thành Vương của Yến Đô, vì sao vấn không có bất kì cao thủ nào của Đế Thôn tìm tới?

Chẳng lẽ, truyền thuyết này chỉ là giả, hoàn toàn chẳng có nơi nào gọi là Đế Thôn cả?

Nhưng nếu là giả, vì sao sư phụ lại bảo mình tiếp tục chờ?

Từng giây từng phút trôi đi, Dương Chấn nôn nóng như kiến bò trong chảo, anh đi qua đi lại trong phòng, thỉnh thoảng canh chừng tình hình của Mã Siêu.

Nhưng tình hình của Mã Siêu ngày càng kém đi, Phùng Giai Di nói tối đa chỉ cầm cự được ba giờ, nhưng nay xem ra, có thể cầm cự được hơn hai giờ đã là giỏi lắm rồi.

Lại một giờ qua đi, hơi thở cuồng bạo trên người Mã Siêu càng lúc càng mạnh, màu sắc của phong ấn trên trái tim anh ta đã cực kì mờ nhạt.

Thị Huyết Châu giống như có sinh mệnh, liên tục công kích phong ấn, lúc này thậm chí còn có thể thấy trên hoa văn phong ấn đã xuất hiện rất nhiều khe nứt, có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Khoảnh khắc phong ấn vỡ vụn ấy, có thể chính là thời khắc Thị Huyết Châu triệt để phá tan phong ấn, lí trí của Mã Siêu hoàn toàn biến mất.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2697


Chương 2697:

Phùng Giai Di sốt ruột nói: “Anh Chấn, anh mau nghĩ cách nào đi, phong ấn sắp vỡ rồi”.

Nhưng ngay khi cô ta vừa dứt lời, một hơi thở cuồng bạo bõng tăng vọt, bùng nổ ra khỏi cơ thể Mã Siêu.

‘Am!

Một tiếng nổ lớn vang lên, chiếc giường bên dưới người Mã Siêu đã đổ sụp, vỡ nát.

Phong ấn nơi trái tìm của Mã Siêu đã hoàn toàn biến mất.

Mã Siêu đang nhăm nghiền mắt nằm đó bỗng đứng phắt lên, mở bừng mắt, đôi mắt anh ta đỏ rực, vẻ mặt dữ dẫn, từng đường hoa văn màu đỏ như máu nháy mắt đã trải rộng khắp mặt anh ta.

Đây là tình huống chỉ xuất hiện trên người của kẻ sở hữu máu tổ của gia tộc Bách Lý.

Nhưng trước đây, khi còn ở Hoàng tộc họ Phùng, sau khi máu tổ của gia tộc Bách Lý bùng lên, mới chỉ có mặt của Mã Siêu có xuất hiện hoa văn màu đỏ máu, mà hiện tại, những đường hoa văn màu máu này đang lan dọc xuống cổ, chạy khắp toàn thân.

Chẳng mấy chốc, những phần da lộ bên ngoài của Mã Siêu đã tràn đầy những hoa văn màu đỏ máu này.

Một hơi thở võ thuật cuồng bạo tràn ra từ trên người Mã Siêu.

Dương Chấn lập tức biến sắc, vội vã quát lớn: “Giai Di, chạy ngay đi!”

Phùng Giai Di cũng biết phong ấn trên người Mã Siêu đã hoàn toàn bị phá vỡ rồi, nơi đây vô cùng nguy hiểm, cô ta chỉ mới có thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh, hoàn toàn không có tư cách nhúng tay.

Cô ta trịnh trọng nói: “Anh Chấn, anh nhất định phải nghĩ cách làm cậu ấy bình phục lại!”

Nói xong, cô ta vội vã rời khỏi đây.

Ngay khi Phùng Giai Di mới đi được vài bước, Mã Siêu đã nổi giận gầm lên một tiếng, thân mình lóe lên, lao thẳng về phía Phùng Giai Di.

Mặt Dương Chấn biến sắc, ngay cả bản thân anh đã có thực lực ngang ngửa cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong mà vẫn có thể cảm nhận được sự đáng sợ trên người Mã Siêu, Phùng Giai Di lại chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh, nếu bị trúng một đòn này của Mã Siêu, chỉ sợ cô ta không có bất cứ cơ hội sống sót nào.

Chân anh thoáng di động, thân hình lao ra như một tia chớp, gần như chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước người Phùng Giai Di, giơ tay lên đánh ra một chưởng.

“Uỳnh!”

Một chưởng này rơi vào người Mã Siêu, nhưng lân này, thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong của anh lại không lay chuyển được Mã Siêu chút nào.

Mã Siêu vẫn vững vàng sừng sững ở đó, mặt mũi dữ tợn, vung cao một cánh tay, một giây tiếp theo, anh ta đánh mạnh một chưởng này về phía đầu Dương Chấn.

Phùng Giai Di chứng kiến cảnh tượng này, lập tức sợ đến choáng váng cả người, chỉ biết ngơ ngác nhìn Mã Siêu vung tay đánh xuống đầu Dương Chấn.

“Uỳnh!”

Trong một tích tắc, Dương Chấn cũng vươn một cánh tay chăn trước đầu mình, đòn này của Mã Siêu rơi ngay xuống tay Dương Chấn.

Chân Dương Chấn trượt nhanh về sau đến năm, sáu mét mới dừng lại.

Thấy Phùng Giai Di vẫn chưa đi, anh tức giận quát: “Đi nhanh đi!”

Phùng Giai Di lấy lại tỉnh thần, vội vã chạy ra ngoài.

Mã Siêu lại một lần nữa lao về phía Phùng Giai Di, Dương Chấn căn răng xông tới, chắn trước mặt Phùng Giai Di.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2698


Chương 2698:

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Mã Siêu liền bắt đầu điên cuồng công kích Dương Chấn, mỗi một đòn đều là đòn mạnh nhất, mà Dương Chấn lại không muốn làm tổn thương Mã Siêu nên chỉ có thể ra sức né tránh.

Chỉ có điều, sau khi phá vỡ phong ấn, sức chiến đấu của Mã Siêu đã tăng vọt, ngang ngửa với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong rồi.

Tuy Dương Chấn cũng có thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong nhưng anh không muốn tấn công Mã Siêu, chỉ liên tục né tránh, còn Mã Siêu lại dốc toàn lực công kích anh.

Vậy nên, lúc này áp lực của Dương Chấn vô cùng nặng nề, lơ là một giây là có thể bị Mã Siêu đánh trọng thương.

Từng giây từng phút trôi đi, tình hình của Mã Siêu càng thêm bất ổn, anh ta hệt như một con dã thú từ thời Hồng Hoang, điên cuồng công kích Dương Chấn không biết mệt.

Dương Chấn tìm mọi cách né tránh, không thể tránh khỏi bị thương.

“Mã Siêu, cậu tỉnh lại maul”

Dương Chấn hét lớn, cố gắng kéo lí trí của Mã Siêu về, nhưng Mã Siêu không có bất kì phản ứng nào, như là hoàn toàn mất lí trí rồi, tròng mắt đỏ như máu không còn chút tình cảm, hệt một cỗ máy lạnh băng, chỉ có một mục tiêu – giết Dương Chấn!

Mười phút sau, một cơ ngơi đồ sộ như dinh thự Vân Phong đã biến thành đống đổ nát.

Trên phế tích, Mã Siêu đã hoàn toàn phát điên, mỗi đòn tấn công đều ẩn chứa sát khí, bởi vì Thị Huyết Châu đang không ngừng bổ sung thể lực cho Mã Siêu nên anh ta chẳng khác nào một cỗ máy vĩnh cửu, không hề tiêu hao chút gì.

Dương Chấn thì trái lại, sau chục phút ứng đối với những đòn tấn công điên cuồng của Mã Siêu, thể lực của anh đã tiêu hao quá nửa.

Toàn bộ Yến Đô đều đã bị bao phủ dưới một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp, vô số cao thủ ngẩng đầu nhìn về phía dinh thự Vân Phong, vẻ mặt khiếp sợ.

“Phía dinh thự Vân Phong đã có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Đó là nơi ở của Dương Chấn, Vương của Yến Đô, nhất định là cậu ấy đã gặp phải phiền toái lớn nào đó rồi”.

“Loại chiến đấu cấp bậc cao thế này, hẳn phải là cuộc chiến của các cao thủ Siêu Phàm Cảnh nhỉ?”

Khắp các ngõ ngách của Yến Đô, các cao thủ đều vô cùng khiếp sợ.

Lại thêm hai mươi phút đấu tay đôi, Dương Chấn cảm thấy thể lực của mình đã gần như cạn kiệt, Đại Đạo Thiên Diễn Kinh đã vận hành đến cực hạn, huyết mạch cuồng hóa cũng đã được | kích hoạt, nhưng sức lực của anh vẫn tiêu hao cực nhanh. Trái lại, Mã Siêu vẫn như không có chuyện gì, không chỉ không hề suy yếu mà còn càng đánh càng mạnh.

Dương Chấn biết, nếu còn tiếp tục, chỉ e mình chưa bị đánh chết thì đã mệt chết rồi.

“Uỳnh!”

Ngay khi sự chú ý của anh phân tán trong một tích tắc, một đòn cực mạnh của Mã Siêu đã đánh trúng ngay giữa ngực anh, cổ họng anh chợt có thứ gì đó ngòn ngọt trào lên, cảm giác như muốn hộc máu.

Thân thể anh trúng một đòn này liền lùi về phía sau vài chục bước.

Nhưng ngay vào lúc này, Mã Siêu lại một lần nữa vọt tới, hung hăng đánh xuống một quyền cực mạnh.

Dương Chấn cản răng, không kịp nghĩ nhiều, †ay chém ra một chưởng.

“Uỳnh!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2699


Chương 2699:

Một quyền của Mã Siêu đánh ngay vào lòng bàn tay Dương Chấn, anh cảm thấy có một năng lượng cuồng bạo đang len dọc theo bàn tay mình, lan tràn đi khắp cánh tay.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Anh còn chưa kịp lui lại, ba đòn công kích của Mã Siêu đã rơi xuống liên tiếp.

Lần này, Dương Chấn đã không cách nào đứng thẳng được nữa, thân thể anh bị đánh bay ra sau như một quả bóng cao su.

Nhưng anh còn chưa rơi xuống đất, Mã Siêu đã lại vọt tới, rít gào điên cuồng, đánh mạnh một đòn xuống đầu anh.

Mặt Dương Chấn lập tức biến sắc, muốn né tránh, nhưng thân mình anh đã bay lên, không cách nào thay đổi quỹ tích di chuyển của mình, dường như lần này anh chỉ còn một cách gắng gượng chống đỡ đòn này của Mã Siêu.

Có điều, nếu trúng đòn này, dù không chết thì chỉ sợ anh cũng phải trọng thương rồi.

Với trạng thái hiện nay của anh, một khi trọng thương, nhất định sẽ bị Mã Siêu g**t ch*t trong một đòn.

Ngay khi năm đấm của Mã Siêu sắp rơi xuống đầu Dương Chấn, chợt có một bóng người trung niên xuất hiện trước mặt anh.

Người đàn ông trung niên kia chỉ thờ ơ vươn một cánh tay.

“Uỳnh!”

Năm đấm của Mã Siêu nặng nề rơi vào lòng bàn tay người đàn ông trung niên kia, lại như thể đánh vào bịch bông, người đàn ông trung niên vần đứng vững tại chỗ, không lui nửa bước.

Trái lại, Mã Siêu như vừa bị một năng lượng vô hình đập trúng, thân thể bay ngược ra sau.

Một giây tiếp theo, bóng người đàn ông trung niên biến mất.

Khi ông ta xuất hiện lại, Dương Chấn chỉ thấy ông ta chạm nhẹ vào giữa trán Mã Siêu một cái, quát lớn: “Trấn áp!”

Sau một tiếng quát lớn này, những đường hoa văn màu đỏ máu trên người Mã Siêu hệt như chuột thấy mèo, biến mất sạch sẽ trong nháy mặt.

Thân thể Mã Siêu rơi xuống mặt đất, hai mắt nhắm nghiền như một đứa trẻ ngủ say.

Kể từ khi Mã Siêu đánh bay Dương Chấn cho đến khi anh ta muốn đánh chết Dương Chấn, lại có một người đàn ông trung niên xuất hiện đỡ đòn cho anh, rồi đến khi người đàn ông trung niên kia trấn áp Mã Siêu chỉ bằng một ngón tay, tất cả chỉ diễn ra trong một tích tắc.

Hết thảy đều diễn ra trong một tích tắc, cho nên Dương Chấn bị Mã Siêu đánh bay, thân thể vừa mới chạm đất liền thấy, Mã Siêu vừa rồi còn đang cực kì điên cuồng nay đã nằm dài trên mặt đất như một đứa trẻ ngủ say.

Dương Chấn biết, đối phương không phải biến mất vào hư không và xuất hiện lại, chẳng qua thực lực của người này quá mạnh, tốc độ quá nhanh, cho nên ông ta biến mất khi nào, xuất hiện ra sao, ngay cả Dương Chấn cũng không biết.

Lúc này, người đàn ông trung niên đi tới trước mặt Dương Chấn, từ trên cao nhìn xuống anh, lạnh lùng nói: “Người thừa kế của Đế Thôn mà chỉ có chút thực lực thế này thôi sao?”

Nghe đối phương nói thế, Dương Chấn lập †ức ngẩn người.

Từ khi anh bắt đầu tu luyện cho tới bây giờ, anh luôn là kẻ vô địch trong lớp người cùng thế hệ, ai cũng cảm thấy thực lực của anh quá mạnh, đây là lần đầu tiên bị người ta nói thực lực quá yếu.

Song, nghĩ tới cảnh tượng người này chỉ dùng một ngón tay đã trấn áp được Mã Siêu, Dương Chấn hoàn toàn không thể nổi nóng được.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2700


CHương 2700:

Một ngón tay đã đè ép được cao thủ có thực lực ngang ngửa Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong như Mã Siêu, sao có thể là người bình thường?

“Cảm tạ ơn cứu mạng của ngài! Xin hỏi, ngài là tiền bối của Đế Thôn phải không?”

Dương Chấn bò dậy, cung kính nhìn người đàn ông trung niên, hỏi.

Xuất hiện trong tình huống này, còn có thể lập tức chỉ ra thân phận người thừa kế Đế Thôn của Dương Chấn, lại chê Dương Chấn quá yếu, trừ cao thủ của Đế Thôn trong truyền thuyết, còn có thể là ai?

Người đàn ông trung niên lạnh lùng nói: “Tôi là Đế Thiên, đến từ Đế Thôn!”

Đế Thiên!

Lấy họ Đế, lại lấy tên Thiên, quả là một cái tên bá đạo vô song.

Chỉ có điều, dường như người này hoàn toàn không ưa anh.

Song Dương Chấn chẳng hề để ý đến thái độ của đối phương, lòng anh đang kích động vô cùng.

Rốt cuộc, cao thủ của Đế Thôn đã xuất hiện, vậy tức là Mã Siêu sắp được cứu rồi.

Dương Chấn vội hỏi: “Tiền bối, xin hỏi tôi phải làm thế nào mới có thể nhận được Đế Trượng?”

Đế Thiên khinh bỉ cười một tiếng: ‘Cậu thế này mà cũng mơ tưởng lấy được Đế Trượng? Đợi chừng nào cậu đánh bại được tôi thì hãng nhắc tới!”

Nghe Đế Thiên nói thế, sắc mặt Dương Chấn lập tức trở nên khó coi, ý của đối phương đã rất rõ ràng, Dương Chấn còn quá yếu, không có tư cách kế thừa Đế Trượng.

Nhưng không có Đế Trượng, Mã Siêu phải làm sao đây?

Lúc này, Đế Thiên bỗng lấy ra một bình sứ †räng, ném cho Dương Chấn, nói: “Trong đó có một viên thuốc có thể tạm thời trấn áp Thị Huyết Châu, cậu muốn dùng Đế Trượng lấy Thị Huyết Châu trong cơ thể cậu ta ra thì phải đợi đến ngày cậu đánh bại được tôi đã”.

Dương Chấn lập tức vui mừng, mặc dù không lấy được Đế Trượng ngay nhưng ít ra cũng có một viên thuốc có thể trấn áp Thị Huyết Châu.

Anh vội nói: “Cảm ơn tiền bối!”

Nói xong, anh liền đi tới đút viên thuốc cho Mã Siêu, quả nhiên, hiệu quả rất nhanh, chỉ chừng một phút sau, hơi thở cuồng bạo trong cơ thể Mã Siêu đã tiêu biến hoàn toàn.

Lúc này, Mã Siêu giống như một đứa trẻ đã ngủ say, lồng ngực phập phồng đều đặn.

Đế Thiên bỗng nói: “Vận hành Đại Đạo Thiên Diễn Kinh của cậu cho tôi thử xem thế nào”.

Tuy không rõ mục đích của đối phương là gì nhưng đối mặt với vị Đế Thiên cao ngạo này, Dương Chấn không cách nào nổi nóng với ông ta, bèn vội vã vận hành tầng thứ sáu trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Chỉ một chốc sau, hơi thở võ thuật Siêu Phàm Thất Cảnh tràn ra từ người Dương Chấn.

Anh không kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, nếu kích hoạt nó lên thì còn có thể mạnh hơn, nhưng Đế Thiên chỉ bảo anh vận hành công pháp tu luyện, vậy thì cứ làm theo ý ông ta là đủ.

“Đây là thứ công pháp rác rưởi gì thế? Thật là thứ đồ bỏ, không được tích sự gì, nếu cậu còn tiếp tục tu luyện thứ công pháp này, tối đa nửa năm nữa, phổi của cậu sẽ xuất hiện vấn đề lớn đấy”.

Đế Thiên nói ra mấy lời chấn động lòng người, khiến cho Dương Chấn sợ ngây ra.

Đại Đạo Thiên Diễn Kinh mạnh cỡ nào, bản thân Dương Chấn biết rõ mồn một, có thể nói, nếu không nhờ tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, chỉ sợ Dương Chấn đã sớm mất mạng.

Nhưng sao qua miệng Đế Thiên lại biến thành thứ công pháp rác rưởi thế này?

Đế Thiên nhận ra nỗi nghỉ hoặc của Dương Chấn, bèn cười lạnh: “Sao hả? Không phục à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2701


Chương 2701:

Dương Chấn nghiêm túc nói: “Thưa tiền bối, †ừ sau khi tu hành bộ công pháp này, thực lực của tôi đã tăng vọt, mặc dù nay đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh nhưng vẫn có thể mượn Đại Đạo Thiên Diễn Kinh để tăng thực lực lên Siêu Phàm Thất Cảnh. Một công pháp có hiệu quả như thế, vân chỉ là thứ rác rưởi thôi sao?”

Đế Thiên cười lạnh: “Tôi không nói bộ công pháp này có thể tăng thực lực của cậu nên nó là thứ rác rưởi, mà tôi muốn nói là, khi tu luyện bộ công pháp này, từ Siêu Phàm Ngũ Cảnh đổ về trước thì còn được, nhưng sau khi bước vào Siêu Phàm lục Cảnh, mỗi lần tu luyện đều sẽ gây tổn thương cực lớn cho phổi của cậu”.

“Có phải từ sau khi bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, mỗi lần vận hành công pháp này, ban đầu còn ổn, nhưng càng lâu sẽ càng cảm thấy phổi khó chịu, thậm chí còn có lúc cảm thấy khó lòng hít thở?”

“Không chỉ có thế, bây giờ mặc dù cậu không vận hành công pháp thì vẫn có thể cảm nhận được phổi không ổn lắm”.

Nghe Đế Thiên nói xong, Dương Chấn ngây ngẩn người ra, bởi vì đúng là từ sau khi bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, mỗi khi tu luyện bộ công pháp này, cơ thể anh đều xuất hiện những triệu chứng như lời Đế Thiên vừa nói.

Cho đến lúc này, anh mới ý thức được Đế Thiên lợi hại cỡ nào, không chỉ tu vi võ thuật cao cường mà kiến thức cũng cực kỳ thâm sâu, anh chỉ vận hành Đại Đạo Thiên Diễn Kinh một lát, đối phương đã có thể nói trúng yếu điểm.

Dương Chấn nhìn về phía Đế Thiên, mặt đây khát vọng: “Tiền bối, vậy tôi nên làm gì đây?

Chẳng lẽ phải bỏ tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh sao?”

Anh không tin, đại diện đến từ Đế Thôn là Đế Thiên này lại chỉ định chỉ ra vấn đề tồn đọng trong công pháp tu luyện của anh rồi không chỉ bảo gì thêm cho mình.

Bất kể thế nào, anh cũng đã trở thành Vương của Yến Đô, dựa theo truyền thuyết, sau khi trở thành Vương của Yến Đô thì mới có tư cách kế thừa Đế Thôn.

Tuy thực lực của anh hiện nay chưa đủ để kế thừa Đế Thôn nhưng chí ít cũng có thể chắc chản răng, anh đã trở thành người thừa kế của nơi đó, chỉ chưa lấy được sự tán thành của những cao thủ Đế Thôn mà thôi.

Nếu quá yếu so với cao thủ của Đế Thôn thì có phải cao thủ Đế Thôn nên truyền thụ cho anh một ít công pháp để mạnh lên?

Đế Thiên lên tiếng: “Cậu ngồi xếp bằng, gạt bỏ hết mọi suy nghĩ lộn xộn trong đầu, đợi lát nữa, bất kể có chuyện gì phát sinh cũng phải làm theo lời tôi nói”.

“Được!”

Dương Chấn vội vã ngồi xếp bằng.

Đế Thiên bỗng vươn một ngón tay, chạm vào giữa trán Dương Chấn, đột nhiên, một hơi thở võ thuật cực kì mạnh mẽ từ trên người ông ta bùng nổ ra.

BA.

Dương Chấn bõng k** r*n một tiếng đây đau đớn.

Lúc này, anh cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung, loại cảm giác đau đớn đến không muốn sống này khiến anh chỉ muốn tự sát ngay tại chỗ.

Nhưng chỉ sau một tiếng k** r*n, anh lại nén đau đớn vào.

Đế Thiên nói: “Đừng chống cự, dựa theo chỉ dẫn của tôi, dẫn khí trong cơ thể cậu đi vào đan điền, phải nhớ kĩ tuyến đường vận hành của nó đấy”.

Dương Chấn vội vã dừng mọi chống cự, lập tức cảm nhận được một hơi thở cực mạnh đang tiến vào cơ thể anh từ điểm giữa trán, sau đó men theo kinh mạch của cơ thể, tiến vào lục phủ ngũ tạng, rồi lại tản ra khắp thân thể, cuối cùng, toàn bộ đi vào trong đan điền.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2702


Chương 2702:

Một lần!

Hai lần!

Mãi đến lần thứ năm!

Lúc này Đế Thiên mới dừng lại, nói: ‘Dựa theo tuyến đường tôi vừa dẫn khí vào đan điền, cậu thử tự dẫn xem nào’.

Dương Chấn vội bắt đầu tu luyện theo chỉ dẫn của Đế Thiên, anh lập tức cảm nhận được một dòng khí thuần túy trong đất trời đang tiến vào từ giữa trán mình, sau đó đi vào lục phủ ngũ tạng, lan ra khắp toàn thân, cuối cùng hội tụ về đan điền.

Khi khí tiến vào đan điền, Dương Chấn có thể cảm nhận rõ, vùng đan điền của mình tràn đầy một hơi ấm, vô cùng thoải mái.

Không chỉ có thế, lục phủ ngũ tạng của anh cùng toàn bộ các cơ xương trong người dường như trở nên càng mạnh sau khi anh dẫn khí vào đan điền.

Đế Thiên thấy Dương Chấn đã tiến vào trạng thái tu luyện thì thoáng lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt nảy sinh đôi chút tán thưởng.

Từng giây từng phút trôi đi, Dương Chấn vẫn mãi chìm đảm trong tu luyện, như đã quên mất †oàn bộ thế giới.

Đế Thiên cũng không quấy rầy, ông ta khoanh chân ngồi bên cạnh Dương Chấn, bản thân cũng tiến vào trạng thái tu luyện.

Không biết qua bao lâu, đến khi Dương Chấn cảm giác đan điền của mình đã tràn đầy thể khí kia, anh mới chậm rãi mở mắt.

“Cảm thấy thế nào?”

Đế Thiên cũng mở mắt nhìn về phía Dương Chấn, hỏi.

Dương Chấn kinh ngạc đáp: “Vết thương trước đó đã hoàn toàn khỏi hản, không chỉ có thế, †ôi còn cảm nhận được rất rõ, trong đan điền của tôi hình như đang trữ rất nhiều năng lượng, năng lượng này đủ để tôi tiêu hao khi đấu với cao thủ khác”.

Đế Thiên bảo: “Đúng ra mà nói, thứ được trữ trong đan điền của cậu hẳn đã trở thành linh khít”

“Linh khí?”

Đây là lần đầu tiên Dương Chấn nghe đến thuật ngữ này.

Đế Thiên nói: “Bất kì người tu luyện nào cũng đều là thông qua việc vận hành công pháp để không ngừng tăng thực lực của mình lên, mà trong quá trình tu luyện, bản thân đã lấy linh khí trong đất trời, chuyển hóa thành thực lực của người đớ’.

“Công pháp tu luyện của một người quyết định giới hạn tu luyện của người đó, như các gia tộc Cổ Võ, sở dĩ được gọi là gia tộc Cổ Võ là vì bọn họ có công pháp tu luyện truyền thừa nhiều đời, đồng thời lại phù hợp với bản thân họ’.

“Công pháp tôi vừa truyền cho cậu chính là Chiến Thần Quyết, công pháp tu luyện hàng đầu của Đế Thôn!”

Nghe Đế Thiên nói đến đó, Dương Chấn cảm thấy mình như vừa tiến vào một thế giới mới, điều khiến anh kích động nhất là, Đế Thiên vừa truyền thụ cho anh công pháp tu luyện hàng đầu của Đế Thôn.

Trước đó Đế Thiên còn nói Đại Đạo Thiên Diễn Kinh mà anh tu luyện chỉ là thứ rác rưởi, như vậy thì, công pháp tu luyện hàng đầu của Đế Thôn mà Đế Thiên vừa truyền thụ cho anh sẽ mạnh đến cỡ nào?

“Tiền bối, xin cảm tạ ngài!”

| Dương Chấn cảm kích nói, sau đó lại hỏi: “Tiền bối, chừng nào thì tôi có thể tới Đế Thôn?”
 
Back
Top Bottom