Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2663


Chương 2663:

Đến khi đứng vững, anh ta kinh hãi phát hiện Dương Chấn vẫn đứng im, không hề di chuyển, còn Vũ Tuyền thì lùi ra sau năm, sáu bước.

Trên bộ sườn xám nam màu đen của Vũ Tuyền chẳng chịt vết rách, trông lão ta như một †ên ăn mày quần áo tả tơi.

Khóe miệng lão ta đang rỉ máu.

Hơi thở của lão ta cũng rất hỗn loạn, sắc mặt träng bệch, rõ ràng đã bị thương nặng vì đòn tấn công của Dương Chấn.

Gòn Dương Chấn thì bình tĩnh nhìn đối phương, thản nhiên nói: “Tôi không muốn trở thành quân cờ trong tay người khác, nhưng nếu các người muốn làm quân cờ trong tay người khác thì cứ lao tới đây, tôi sẽ tiếp hết”.

“Phụt!”

Rốt cuộc Vũ Tuyền cũng không kìm nổi máu đang ộc lên nữa, lão ta bỗng hộc máu, khí thế của Siêu Phàm Thất Cảnh lập tức biến mất tăm.

“Ông Tuyền!”

Vũ Nghiễm biến sắc, vội bước tới bên Vũ Tuyền.

Dương Chấn không buồn nhìn Vũ Nghiễm, cảnh cáo Vũ Tuyền rồi quay người lên máy bay.

Tiếng ầm ầm vang lên, chiếc máy bay tư nhân đó biến mất ở chân trời.

Thấy Dương Chấn đã rời đi, Vũ Tuyền nghiêm nghị nói: “Lần này chúng ta đã bị Hoàng tộc họ Phùng coi là quân cờ, nếu vừa nấy Dương Chấn định giết chúng ta thì không ai thoát được hết, một khi chúng ta bị giết, chắc chắn Hoàng tộc họ Vũ sẽ không bỏ qua cho Dương Chấn”.

Vũ Nghiễm nghiến răng nghiến lợi: “Phùng Hoàng đúng là mưu mô! Dám coi người của Hoàng tộc họ Vũ chúng ta là quân cờ, đúng là ghê tởm đến cực điểm”.

Cùng lúc đó, trong một biệt thự ở Hoàng thành Phùng.

Phùng Chí Ngạo mà Dương Chấn nghĩ đã bị Phùng Hoàng giam lỏng đang ngồi trên ghế sofa thoải mái, có một người trung niên đứng trước mặt ông ta.

Lúc này, người trung niên cung kính nói: “Đại hoàng tử, hồi nấy, sau khi đánh trọng thương Vũ Tuyền, Dương Chấn đã rời khỏi Hoàng thành Phùng, cũng đưa cả cô chủ đi rồi”.

Phùng Chí Ngạo nhếch môi, nói: “Tốt lảm! Chỉ cần Giai Di bám riết lấy Dương Chấn, cho dù sau này gia tộc Cổ Võ định trút giận lên chúng ta thì Dương Chấn cũng phải giúp Hoàng tộc họ Phùng”.

Người trung niên mỉm cười: “Đại hoàng tử đúng là đa mưu túc trí, chỉ cần tung tin mình đang bị giam lỏng ra là đã lấy được lòng tin của Dương Chấn rồi”.

Phùng Chí Ngạo mỉm cười: “Thế vẫn chưa cao siêu lắm, chỗ cao siêu thật sự chính là tôi đã cho người đặt bom trên máy bay từ trước, rồi cố tình nói cho Dương Chấn biết một khi bay lên trời, máy bay sẽ nổ ngay, đồng thời xin cậu ta đưa Giai Di đi”.

“Phải như thế thì mới khiến Dương Chấn cảm thấy mình nợ ân tình của chúng ta, cũng vì lý do này, cho dù Giai Di không thể trở thành người phụ nữ của cậu ta thì cũng sẽ được cậu ta coi như bạn.

“Đối với người trọng tình trọng nghĩa như Dương Chấn, phải khiến cậu ta nghĩ mình nợ ân tình của người ta thì cậu ta mới thật lòng đối xử với họ”.

Người trung niên hỏi tiếp: “Đại hoàng tử, cô chủ biết những chuyện này không?”

Phùng Chí Ngạo lắc đầu: “Con bé rất ngây thơ, chỉ khi nó không biết thì Dương Chấn mới tin no.

Người trung niên vội tâng bốc: “Đại hoàng tử anh minhl”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2664


Chương 2664:

Ngay cả Dương Chấn cũng không ngờ Phùng Chí Ngạo không hề đơn giản như vẻ ngoài, những gì ông ta làm trước đó đều là diễn.

Chẳng qua Dương Chấn đang vội về Yến Đô để tham gia cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô nên không điều tra kỹ, chứ nếu anh điều tra thử thì sẽ biết, Phùng Chí Ngạo không hề bị tước quyền thừa kế, càng không bị giam lỏng.

Tất cả chỉ là tin tức mà ông ta cho người phát tán mà thôi.

Phùng Chí Ngạo lại nhìn về phía người trung niên: “Ông biết tại sao tôi cố tình để lộ tin tức Dương Chấn sắp dẫn con gái tôi đi không?”

Người trung niên lắc đầu, hỏi: “Xin Đại hoàng tử giải thích cho ạ!”

Phùng Chí Ngạo mỉm cười: “Khi nhận ra mình đã bị Hoàng tộc họ Phùng tính kế, Vũ Nghiễm sẽ thấy sao?”

Người trung niên đáp ngay: “Chắc chăn cậu ta sẽ rất tức giận, đồng thời báo chuyện này cho Vũ Hoàng biết, trong cơn nóng giận, chắc chắn Vũ Hoàng sẽ không liên hôn với Hoàng tộc họ Phùng nữa”.

Phùng Chí Ngạo cười: “Nói tiếp đi!”

Người trung niên thoáng sững sờ rồi mới nói tiếp: “Chẳng những Hoàng tộc họ Vũ từ bỏ việc liên hôn với Hoàng tộc họ Phùng mà còn có thể oán hận Hoàng tộc họ Phùng vì việc này”.

“Sau này, cho dù gia tộc Bách Lý định ra tay với Hoàng tộc họ Phùng, có lẽ Hoàng tộc họ Vũ sẽ không giúp nữa đâu”.

Nói đến đây, người trung niên càng thêm kinh hãi, Phùng Chí Ngạo làm thế, chẳng lẽ không sợ Hoàng tộc họ Phùng bị gia tộc Bách Lý tiêu diệt thật à?

Phùng Chí Ngạo cười ha hả: “Chắc chắn ông sẽ nghĩ, có phải tôi điên không mà dám làm thế, chẳng lẽ tôi không sợ Hoàng tộc họ Phùng phải một mình đối mặt với lửa giận của gia tộc Bách Lý ư?”

Người trung niên sợ hãi nói ngay: “Thuộc hạ không dám đoán bừa ý của Đại hoàng tử!”

Trong mắt Phùng Chí Ngạo lóe lên ánh sáng sắc bén: “Sau này, ông sẽ hiểu tại sao tôi làm thế”.

Cùng lúc đó, Dương Chấn đang lái máy bay đến Yến Đô.

Sau khi tỉnh lại từ hôn mê, phát hiện mình đã ở trên chiếc máy bay đến Yến Đô, Phùng Giai Di cũng không làm ầm lên, còn lặng lẽ khác thường, nhưng trong mắt cô ta đã có thêm vẻ kiên định.

Ba tiếng sau, máy bay đáp xuống sân bay quốc tế ở Yến Đô.

Vào lúc này, vùng trời phía Đông đã chuyển sang màu trãng bạc, chỉ ba tiếng nữa là đến cuộc đấu võ tranh giành ngôi Vương của Yến Đô.

Một giờ sau, tại dinh thự Vân Phong, Yến Đô.

Dương Chấn ngồi trên sofa, Tiền Bưu cầm đầu Ảnh Vệ, Satan cầm đầu Hồng Trần đang đứng trước mặt anh, cả hai đều lộ vẻ kích động.

Tiền Bưu trầm giọng nói: “Tất cả các cao thủ Thần Cảnh của Ảnh Vệ đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ đợi mệnh lệnh của cậu!”

Satan cũng cung kính thưa: “Cậu Chấn, Hồng Trần cũng đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay, tất cả các cao thủ Thần Cảnh đều đã được triệu tập về Yến Đô.

Hai thế lực này là hai tổ chức mạnh nhất trong tay Dương Chấn, từ sau khi anh truyền thụ lại Đại Đạo Thiên Diễn Kinh cho Ảnh Vệ và Hồng Trần, số lượng cao thủ Thần Cảnh của hai tổ chức này đều tăng mạnh.

Chỉ có điều, cho tới giờ, ngoại trừ Dương Chấn vấn chưa có ai bước vào được Siêu Phàm Cảnh.

Nếu có một ngày thật sự khai chiến với gia tộc Cổ Võ nào, chỉ e thực lực của Ảnh Vệ và Hồng Trần không đủ đấu với họ.

Chớ nói đối đầu với gia tộc Cổ Võ, hiện giờ dù chỉ khai chiến với Hoàng tộc thôi, thực lực của Ảnh Vệ và Hồng Trần vẫn còn quá yếu, không phải đối thủ của họ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2665


Chương 2665:

Dương Chấn nhìn về phía Tiền Bưu và Satan, nói: “Cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô lần này là trận chiến của cao thủ cấp bậc Siêu Phàm Cảnh, Ảnh Vệ và Hồng Trần chưa đủ sức tham gia, cho mọi người rời khỏi Yến Đô cả đi”.

Nghe Dương Chấn nói thế, sắc mặt hai người đều biến đổi.

Tiền Bưu nói: ‘Cậu Chấn, dù chúng tôi không phải đối thủ của họ nhưng nếu chẳng may gặp chuyện gì, chí ít cũng có thể hỗ trợ đôi chút, cậu cứ để chúng tôi ở lại Yến Đô đi!”

Satan cũng nhanh chóng bày tỏ thái độ: “Cậu Chấn, Hồng Trần dù sao cũng là tổ chức sát thủ, rất am hiểu ám sát, hay là để các cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ và Thần Cảnh đỉnh phong ở lại đi?”

Dương Chấn lắc đầu: “Tất cả đều rời khỏi đây đi, cả hai người nữa!”

Cho đến giờ phút này, hai người mới ý thức được, cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô lần này dường như cực kì nguy hiểm.

Bằng không, vì sao Dương Chấn lại yêu cầu tất cả bọn họ đều phải rời khỏi Yến Đô?

Xem ra, ngay cả Dương Chấn cũng không thể bảo đảm cuộc thi đấu này có thể kết thúc thuận lợi.

Tiền Bưu trầm mặc một hồi, sau đó nghiêm nghị nói: “Vâng, thưa Cậu Chấn!”

Ông ta biết, chỉ khi đã lâm vào tình thế bất đắc dĩ, Dương Chấn mới khiến bọn họ rời đi như Vậy.

Satan cũng nói: “Vâng, thưa sếp!”

Dương Chấn nhìn đồng hồ, đã sắp đến giờ thi đấu, anh phất tay bảo: “Hai người đi đi!”

“RõI”

Hai người nhanh chóng rời khỏi dinh thự Vân Phong.

Trong phòng chỉ còn Dương Chấn và Phùng Giai Di cùng Mã Siêu đang hôn mê chưa tỉnh.

Phùng Giai Di nhìn Dương Chấn, nói: ‘Ngay cả anh cũng không dám chắc à?”

Dương Chấn hiểu ý “dám chảc” trong lời nói của Phùng Giai Di là chỉ điều gì, ánh mắt anh trở nên kiên định, trầm giọng nói: “Tôi nhất định phải trở thành Vương của Yến Đô, nhất định phải kế thừa Đế Thôn!”

Mã Siêu là người anh em tốt nhất của anh, hiện anh chỉ còn một cách là giành được Đế Trượng thì mới mong lấy được Thị Huyết Châu trong cơ thể Mã Siêu ra, bằng không, Mã Siêu không thể thoát khỏi cái chết.

Thị Huyết Châu đã bị phong ấn trong người Mã Siêu ba ngày, trong thời gian này, Dương Chấn có thể cảm nhận rõ ràng, hơi thở cuồng bạo trong cơ thể Mã Siêu đang mạnh lên từng ngày, chứng tỏ Thị Huyết Châu bị phong ấn trong cơ thể cậu ấy đang liên tục phá hủy phong ấn để thoát ra.

Mặc dù vị cao thủ áo đen thân bí kia đã nói có thể duy trì phong ấn bảy ngày nhưng Dương Chấn vần không yên tâm, lo rằng Thị Huyết Châu kia chưa đến bảy ngày là đã phá hủy được lực phong ấn nó.

Phùng Giai Di nhìn Dương Chấn đang lo lăng căng thẳng, lên tiếng trấn an: “Anh cứ yên tâm đi kế thừa Đế Thôn, tôi sẽ chăm sóc cậu ấy tôi chu đáo’.

Dương Chấn gật đầu, nói với Phùng Giai Di: “Cảm ơn cô!”

Chỉ còn một tiếng đồng hồ cuối cùng nữa là tới lúc mở màn cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô.

Dương Chấn không lãng phí thời gian nữa, anh ngồi xếp bãng, tiến vào trạng thái tu luyện.

Từ sau ngày đột phá cảnh giới ở Hoàng tộc họ Phùng, anh vẫn chưa có thời gian củng cố tu vi, nay cảnh giới võ thuật của anh đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, biên độ tăng thực lực do Đại Đạo Thiên Diễn Kinh mang tới đã yếu đi nhiều.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2666


Chương 2666:

Trước đây, khi anh còn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, Đại Đạo Thiên Diễn Kinh có thể khiến thực lực của anh tăng cao thêm hai cảnh giới, nhưng bây giờ lại chỉ có thể tăng nhiều nhất là nửa cảnh giới.

Nếu không nhờ huyết mạch cuồng hóa trong người, chỉ sợ anh còn không thể đạt được cả thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh.

Dương Chấn tiến vào trạng thái tu luyện, Phùng Giai Di cũng ngồi xuống tu luyện cùng. Cô ta không biết âm mưu của Phùng Chí Ngạo, chỉ biết bố mình đã bị tước mất vị trí người thừa kế, hiện đang bị giam lỏng tại Hoàng tộc họ Phùng.

Cô ta bức thiết muốn tăng mạnh thực lực, tranh thủ để mình trở nên có giá trị, cho đến khi cô ta có nhiều quyền lên tiếng hơn ở Hoàng tộc họ Phùng.

Hôm nay Yến Đô nghênh đón một bữa tiệc võ thuật linh đình, khắp nơi đều có cao thủ mang hơi thở võ thuật cực mạnh. Từ mấy hôm trước, sau khi Dương Chấn cho công bố tin muốn tổ chức cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô, khắp Yến Đô đã xảy ra vô số cuộc đấu võ giữa các cao thủ.

Nhưng đó đa phần chỉ là những trận chiến giữa các cao thủ Thần Cảnh, cho tới nay chưa nổ ra trận chiến giữa cao thủ Siêu Phàm Cảnh nào.

Tám giờ năm mươi phút sáng, sân vận động quốc tế Yến Đô đã chật ních.

Quan trọng là, tất cả những khán giả ở nơi này đều là các cao thủ Thần Cảnh từ sơ kỳ đến đỉnh phong, các cao thủ dưới Thần Cảnh sơ kỳ thì đến tư cách vào đây cũng không có.

Cao thủ của bốn Hoàng tộc cũng đã có mặt, chia ra ngồi ở bốn hướng Đông Tây Nam Bắc của sân vận động.

Dựa theo quy định do người từng một mình đánh lui liên minh năm Hoàng tộc trong số chín Hoàng tộc trước đây đã lập ra, cao thủ của Hoàng tộc và Vương tộc không được tham gia cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô.

Chỉ có điều, sau hai cuộc thi đấu tranh ngôi Vương trước đây, Hoàng tộc đã phát hiện, mặc dù bọn họ cố tình nhúng tay thì vẫn không gặp bất trác gì, vì thế, khi Dương Chấn triệu tập tổ chức cuộc thi đấu lân này, bốn Hoàng tộc đều cử người tới.

Bên phía Hoàng tộc họ Diệp, người dẫn đầu đội ngũ là một thành viên trẻ tuổi của Hoàng tộc, thực lực chỉ mới đến Thần Cảnh hậu kỳ.

Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Long cùng Hoàng tộc họ Thượng Quan đều cử người có vai vế trong Hoàng tộc dân đầu đoàn cao thủ.

Ví dụ như bên phía Hoàng tộc họ Đoàn, người dẫn đầu đội ngũ là một người anh họ của Đoàn Hoàng, có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong.

Bên phía Hoàng tộc họ Thượng Quan, người cầm đầu cũng là một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thoạt nhìn chừng bảy mươi tuổi.

Người đứng đầu đội ngũ của Hoàng tộc họ Long chính là chủ gia tộc Long Tấn.

“Thật không ngờ Hoàng tộc họ Diệp còn dám thò mặt tới Yến Đô, chẳng lẽ không sợ toàn đội mất mạng ở nơi này sao?”

Bên phía Hoàng tộc họ Thượng Quan, Thượng Quan Nhu nheo mắt cười cười, nhìn chằm chằm về phía người dẫn đầu đội cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp rồi nói.

Đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp đều sa sầm mặt lại, bọn họ đâu muốn tới chứ. Trước đây, khi Dương Chấn mới tới cảnh giới Siêu Phàm Tam Cảnh đã suýt thì g**t ch*t chủ gia tộc của bọn họ là Diệp Lâm, người có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh.

Nghe nói hiện giờ thực lực của Dương Chấn còn mạnh hơn xưa nhiều, chỉ sợ ngay cả chủ gia tộc Diệp Lâm tới đây cũng chưa chắc đã là đối thủ của người này.

Huống chỉ là mấy tên tép riu như họ?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2667


Chương 2667:

Người cầm đầu đội ngũ cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp tên là Diệp Giang, chừng ba mươi lăm tuổi, lúc này đã sầm mặt xuống, nhưng vấn cố nén giận, nói: ‘Cậu Chấn là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, tất nhiên sẽ không ra tay với đám con sâu cái kiến chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh như chúng tôi”.

“Trong vòng một phút, toàn bộ người của Hoàng tộc họ Diệp phải cút khỏi nơi này, băng không, phải chết!”

Đúng lúc này, một bóng người trẻ tuổi bỗng tiến vào hội trường, vừa xuất hiện đã nhắm thẳng vào Hoàng tộc họ Diệp.

Người vừa tới không phải ai xa lạ, chính là Dương Chấn.

Sự xuất hiện của anh lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người, những lời anh vừa nói cũng khiến đám đông ngây ra, người này, lại dám lớn tiếng đuổi người của Hoàng tộc họ Diệp cút khỏi đây.

Hành xử như vậy quả thật không chừa một chút thể diện nào cho Hoàng tộc họ Diệp!

Đội cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp đều thay đổi sắc mặt, trông hết sức khó coi, nhất là Diệp Giang, người dẫn đầu đội, sắc mặt anh ta đã tái nhợt.

Anh ta chính là một trong những hoàng tôn của Diệp Hoàng, tuy không phải là người xuất sắc nhất nhưng cũng thuộc hàng nổi bật, khắp Chiêu Châu này, trừ Hoàng tộc cổ xưa và gia tộc Cổ Võ thì có được bao nhiêu người có tư cách quát vào mặt anh ta ngay trước công chúng như vậy?

Nhưng anh ta cũng biết Dương Chấn mạnh cỡ nào, người này thoạt nhìn còn trẻ hơn cả anh †a vài tuổi nhưng thực lực đã lên tới Siêu Phàm Tam Cảnh.

Diệp Giang không biết, thực lực Dương Chấn hôm nay đã tiến tới Siêu Phàm Lục Cảnh, nếu lại một lần đối đầu với người đứng đầu Hoàng tộc họ Diệp là Diệp Lâm, Dương Chấn chỉ cần vài chiêu là đủ tiêu diệt lão ta.

“Cậu Chấn, cậu là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, không thể vì ân oán riêng với Hoàng tộc họ Diệp chúng tôi mà xua đuổi chúng tôi khỏi đây chứ?”

Tuy rất kiêng kị Dương Chấn nhưng dù sao Diệp Giang cũng thay mặt cho Hoàng tộc họ Diệp đến đây, không thể vì một câu của Dương Chấn mà sợ chạy mất.

Nếu anh ta thực sự không nói được một lời đã rời khỏi đây thì chẳng phải từ nay về sau, Hoàng tộc họ Diệp sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ Chiêu Châu hay sao?

Đồng thời, chính bản thân anh ta cũng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.

Đáy mắt Dương Chấn lóe lên một tia sáng lạnh, anh nói: “Vậy có nghĩa là Hoàng tộc họ Diệp muốn tham dự cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô?”

Nghe vậy, Diệp Giang sửng sốt, chẳng lẽ, Dương Chấn không muốn đuổi mình đi nữa?

Lập tức, anh ta tỏ vẻ ngạo nghề, tự tin đáp: “Tuy cảnh giới võ thuật của tôi chỉ mới tới Thần Cảnh hậu kỳ nhưng cũng thuộc dạng nổi bật trong giới trẻ, lần này tôi thay mặt Hoàng tộc họ Diệp đến đây, dù không lấy được danh hiệu Vương của Yến Đô thì đám người cùng thế hệ cũng không có mấy ai là đối thủ của tôi”.

Dương Chấn không để ý đến Diệp Giang nữa, anh quay sang phía Hoàng tộc họ Đoàn, bình thản nói: ‘Hoàng tộc họ Đoàn cũng muốn tham dự cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô sao?”

Lão già cầm đầu đội cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn thoáng sửng sốt, khẩn trương đứng lên, cố gắng lấy can đảm nói: “Hoàng Chủ của chúng †ôi nói, nếu Cậu Chấn đây không đồng ý cho chúng tôi tham gia thì chúng tôi chỉ cần làm khán giả là được”.

Dương Chấn lạnh nhạt nói: “Nếu thế, tôi cho các vị một cơ hội tham gia”.

Nghe anh nói thế, lão già của Hoàng tộc họ Đoàn lập tức vui mừng, vội vàng thưa: “Cảm ơn Cậu Chấn!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2668


Chương 2668:

Lúc này, ánh mắt Dương Chấn đã chuyển sang phía Hoàng tộc họ Long, không đợi Dương Chấn lên tiếng, Hoàng Chủ Long Tấn đã nói ngay: “Cậu Chấn, hôm nay Hoàng tộc họ Long chúng tôi tới đây chỉ để hỗ trợ cậu duy trì trật tự trị an của cuộc thi, không tham dự đấu vỡ’.

Dương Chấn khẽ gật đầu, nói: ‘Long Hoàng Chủ có lòng!”

Bấy giờ, Thượng Quan Nhu cũng lên tiếng: “Cậu Chấn, Hoàng tộc họ Thượng Quan chúng tôi tới đây cũng chỉ để hỗ trợ cậu duy trì trật tự cuộc thi, không tham dự đấu või”

Dương Chấn gật đầu: “Vậy cám ơn Thượng Quan Nữ Hoàng!”

Long Tấn và Thượng Quan Nhu đều đã đại diện cho Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Thượng Quan tỏ thái độ sẽ không tham dự đấu võ, điều này khiến cho đám cao thủ tới tham dự trận đấu hôm nay cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Diệp đều thay đổi sắc mặt.

Bọn họ vốn tưởng Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng sẽ tham dự đấu võ, cho nên mới cố tình đưa cao thủ của gia tộc mình tới đây tham dự, đối với vị trí Vương của Yến Đô, bọn họ biết mình tuyệt đối không thể chạm vao.

Nhưng bọn họ muốn nhân cơ hội này, đánh giá thử thực lực của những cao thủ đứng đầu các Hoàng tộc khác.

Vậy mà hiện tại, Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Thượng Quan đều tỏ thái độ sẽ không tham dự, việc này đã vượt ra khỏi dự liệu của họ.

“Đã chín giờ, nếu Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Diệp tới tham dự cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô thì xin mời hai Hoàng tộc bắt đầu trước đi!”

Dương Chấn bình thản nói, sau đó quay lưng trở về vị trí của mình.

Anh đang cấp bách muốn trở thành Vương của Yến Đô, cấp bách muốn thừa kế Đế Thôn, sau đó lấy được Đế Trượng để cứu Mã Siêu, cho nên không muốn để trận chiến của đám cao thủ Thần Cảnh tầm thường này làm mất thời gian.

Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc họ Đoàn đều là những thế lực đứng đầu, đẩy bọn họ lên đối chiến trước sẽ dễ dàng làm đám cao thủ Thần Cảnh tầm thường khác lùi bước.

Lão già dẫn đầu đội cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn tên là Đoàn Diệp, tính ra cũng là anh họ của Đoàn Hoàng, cảnh giới võ đạo đã lên Thần Cảnh đỉnh phong.

Diệp Giang liếc nhìn về phía Dương Chấn, sau đó cắn răng nói: “Xem ra, tay Dương Chấn này đang buộc tôi phải tham chiến, nếu tôi không đi, chỉ sợ cậu ta sẽ lập tức đuổi tôi khỏi hội trường”.

Một lão già của Hoàng tộc họ Diệp cũng nghiến răng nói: “Cậu ta làm thế này hơi quá bá đạo rồi đấy nhỉ?”

“Đúng vậy, nói sao thì chúng ta cũng là một trong bốn gia tộc đứng đầu Chiêu Châu, vậy mà cậu ta không thèm nể mặt chúng ta chút nào’.

Đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp đêu nhao nhao lên, vẻ mặt phẫn nộ.

Diệp Giang quát át đi: “Tất cả im miệng cho tôi! Quan hệ giữa Dương Chấn với chúng ta là thế nào, người khác không biết, chẳng lẽ các người còn không rõ hay sao?”

Nghe vậy, cả đám người lập tức ngậm miệng.

Diệp Giang mới nói tiếp: ‘Bất kể thăng hay bại, Hoàng tộc họ Diệp chúng ta chỉ tham dự một trận này, một khi tôi thất bại, chúng ta lập tức rời khỏi Yến Đô ngay, hiểu chưa?”

Anh ta hiểu rằng, càng ở lại đây lâu thì càng nguy hiểm.

Hoàng tộc họ Thượng Quan và Hoàng tộc họ Long đã nhanh chóng lựa chọn bỏ thi, đây chính là cách họ tỏ thái độ với Dương Chấn, hơn nữa, Dương Chấn còn thích thái độ này. Mà Hoàng tộc họ Diệp bọn họ lại cố tình muốn tham dự đấu võ, đây chính là một hành vi không hợp quy củ.

Nếu đã thế, vậy chỉ tham dự một trận đấu thôi là được.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2669


Chương 2669:

Diệp Giang chậm rãi đứng lên, đi tới giữa võ đài, lập tức, ánh mät mọi người đều tập trung lại đó.

Anh ta nhìn về phía Hoàng tộc họ Đoàn, lên tiếng: “Mời cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn chỉ bảo chol”

Đoàn Diệp là cao thủ đồng lứa với Đoàn Hoàng, không thích hợp giao đấu với Diệp Giang, vì thế, lão ta bèn nhìn về phía một cao thủ trẻ tuổi của Hoàng tộc họ Đoàn, nói: “Đoàn Thanh, cháu lên đi! Chỉ được thua, không được thăng!”

Đoàn Thanh sửng sốt, còn tưởng mình nghe lầm, bèn hỏi lại: “Ông nội, ý ông là, muốn cháu thua trận ạ?”

Đoàn Diệp gật đầu, trầm giọng bảo: “Chẳng lẽ cháu không nhận ra Dương Chấn hoàn toàn không muốn chúng ta tham dự đấu võ sao? Chắc hản lần trước khi Hoàng Chủ ở trong chiến đội của Dương Chấn, thái độ không được kiên định, đã khiến cho Dương Chấn bất mãn’.

“Có Dương Chấn ở đây, cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta hoàn toàn không có cơ hội lấy được vị trí Vương của Yến Đô, nếu đã thế, chúng ta cần tranh đoạt làm gì? Đợi cháu thua, chúng ta lập tức rời khỏi Yến Đô’.

Nghe vậy, cuối cùng Đoàn Thanh mới dám chắc, Đoàn Diệp thật sự muốn anh ta thua trong trận đấu này.

Có điều, bắt anh ta thua trận như thế khiến anh ta rất không cam lòng, nhưng vì Hoàng tộc họ Đoàn, anh ta buộc phải thua.

“Ông yên tâm, cháu sẽ thua trong trận này!”

Đoàn Thanh nói xong, bèn cất bước đi lên võ đài.

Diệp Giang nhìn về phía Đoàn Thanh, Đoàn Thanh cũng chăm chú nhìn Diệp Giang, chỉ có điều, cả hai đang nghĩ cách làm sao để thua đối phương.

“Bắt đầu đi!”

Dương Chấn lạnh lùng tuyên bố.

Không ai tưởng tượng nổi, đường đường là cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Diệp lại đang cố găng nghĩ cách làm sao để thua trận, sau đó mau chóng rời khỏi Yến Đô.

Ngay sau mệnh lệnh của Dương Chấn, Diệp Giang và Đoàn Thanh gần như đồng thời di động, lao nhanh về phía đối phương.

Chỉ có điều, trên người cả hai đều không có bất cứ hơi thở võ thuật nào tản ra, chỉ giống như hai người thường, khác một điều là tốc độ cao hơn người thường một chút mà thôi.

Trong hội trường rộng lớn này, tất cả mọi người đều là cao thủ Thần Cảnh, thấy hai vị cao thủ của hai Hoàng tộc đấu võ mà không có bất kì hơi thở võ thuật nào tản ra thì đều bối rối.

“Chuyện gì thế nhỉ? Bọn họ đều là những thành viên nổi bật của Hoàng tộc, vì sao không có một chút hơi thở võ thuật nào tản ra ngoài?”

“Các ông có chắc bọn họ là cao thủ Thần Cảnh không?”

“Cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc kém như vậy sao?”

Đám cao thủ trong hội trường đều xôn xao kinh ngạc.

Lúc này, Diệp Giang và Đoàn Thanh đã bắt đầu đấu nhau, Đoàn Thanh đánh một quyền trúng mặt Diệp Giang, Diệp Giang tung một cước đá vào bụng Đoàn Thanh.

Ngay sau đó, dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, thân thể Diệp Giang và Đoàn Thanh đều bay lên cao, băn ra khỏi võ đài.

“Huychl”

“Huychl”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2670


Chương 2670:

Một giây tiếp theo, hai thân thể cùng rơi xuống đất, vang lên những tiếng động nặng nề.

Hiện trường lập tức lâm vào tĩnh mịch, tất cả đều ngây mặt nhìn hai cao thủ vừa té khỏi võ đài.

Từ lúc bắt đầu thi đấu cho tới khi kết thúc chỉ có vài giây ngắn ngủi, mỗi người ra một chiêu, thế là phân thắng bại rồi?

Dương Chấn lạnh nhạt nhìn, sao anh không biết hai Hoàng tộc này đang chơi trò gì.

Hiển nhiên, bọn họ đều muốn rời khỏi Yến Đô lắm rồi.

Hiện trường yên lặng chừng mười giây, sau đó mới có người lên tiếng: “Đây là cuộc chiến giữa các cao thủ Thần Cảnh sao?”

Diệp Giang và Đoàn Thanh đều bay ngược ra sau, rớt xuống khỏi võ đài, cả hai ăn ý giả bộ bất tỉnh, ai không biết còn tưởng cuộc chiến vừa rồi kịch liệt ghê lãm.

“Không hổ là cao thủ đứng đầu của Hoàng tộc họ Diệp, quả thật quá lợi hại, Hoàng tộc họ Đoàn chúng tôi xin thua!”

Lúc này, Đoàn Diệp mới đứng lên, nhìn về phía Hoàng tộc họ Diệp, nói.

Sau đó, lão ta quay sang dặn người đứng sau: “Đỡ Đoàn Thanh về!”

“Vâng!”

Hai cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn vội vàng đi lên, đưa Đoàn Thanh xuống.

Người của Hoàng tộc họ Diệp lúc này cũng đã tỉnh táo lại, vội vã đỡ Diệp Giang xuống.

“Cậu Chấn, hai người đều đã rơi khỏi võ đài thì nên tính tháng bại ra sao đây?”

Trọng tài nhìn sang phía Dương Chấn, hỏi.

Cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô lần này do Dương Chấn khởi xướng, dĩ nhiên trọng tài sẽ muốn hỏi ý kiến Dương Chấn.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Tính trận này hòa! Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc họ Đoàn tiếp tục cử cao thủ khác lên đối chiến đi! Đến khi nào phân ra thắng bại mới thôi!”

Nghe vậy, sắc mặt đám người Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc họ Đoàn đều trở nên hết sức khó coi, lần này bọn họ đã bị Dương Chấn nhắm tới rồi, dù có muốn chịu thua, Dương Chấn cũng sẽ không đồng ý.

Đoàn Diệp liếc nhìn Dương Chấn, cắn răng nói: “Tiếp tục lên đài!”

Bên Hoàng tộc họ Đoàn lại có một gã cao thủ Thần Cảnh khác lên võ đài, bên Hoàng tộc họ Diệp cũng thế.

Lần này, hai cao thủ không giống như vừa rồi, mới đánh một chiêu đã rớt khỏi võ đài, cả hai đều thật sự đấu một trận.

Mặc dù vậy, cao thủ hai bên đều không dốc toàn lực để ứng phó, hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ lại đấu với nhau như thể hai gã Vương Cảnh đỉnh phong mà thôi.

Năm phút sau, cao thủ bên Hoàng tộc họ Diệp rơi khỏi võ đài, Hoàng tộc họ Đoàn giành được thắng lợi.

Cao thủ vừa giành được thẳng lợi kia đi tới bên cạnh Đoàn Diệp, cúi đầu nói: ‘Hoàng thúc, xin lỗi, cháu lỡ thắng!”

Đoàn Diệp thở dài, nói: ‘Không sao, tiếp tục đấu võ đi đất”

Cuộc đấu lại tiếp tục!

Dương Chấn chỉ ngồi một chỗ xem trận chiến như người rảnh rồi.

Giữa anh và Hoàng tộc họ Diệp đã coi như thâm thù đại hận, nhưng Hoàng tộc họ Diệp chỉ cử mấy cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ đến dự thi, anh lại là một cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nếu ra tay với những cao thủ dưới cảnh giới Siêu Phàm Cảnh thì đúng là không được thích hợp lắm.

Nhưng dù không thể ra tay với Hoàng tộc họ Diệp, anh cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho họ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2671


Chương 2671:

Còn về Hoàng tộc họ Đoàn, lần trước, khi ở ‘Yến Sơn, một mình anh chiến đấu với hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh là Diệp Lâm và Lưu lão quái, sau khi huyết mạch cuồng hóa bị kích hoạt, anh suýt thì không thể khống chế được bản thân, Đoàn Hoàng lại lựa chọn rời bỏ ngay lúc ấy.

Đối với loại gió chiều nào lay chiều ấy như: Đoàn Hoàng, Dương Chấn hoàn toàn không có cảm tình tốt, nhưng vì Đoàn Vô Nhai, anh sẽ không làm gì Hoàng tộc họ Đoàn.

Chỉ có Hoàng tộc họ Diệp nhất định phải diệt!

Thấy đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp liên tục cố ý thất bại, đáy mắt Dương Chấn thoáng lóe lên một tia sáng lạnh.

“Tôi muốn xem xem, cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp có thể vờ vịt tới khi nào”.

Dương Chấn bỗng lên tiếng, hoàn toàn không cố tình kìm giọng.

Anh vừa thốt ra những lời này, đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp tức thì khẩn trương hản lên.

Đáy mắt Đoàn Diệp thoáng lóe lên, lão ta lập tức hiểu ngay, Dương Chấn đang muốn ám chỉ để bọn họ xuống tay tận diệt cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.

Dương Chấn đang ép Hoàng tộc họ Đoàn đưa ra lựa chọn của mình.

Đoàn Diệp thoáng do dự một giây, sau đó nặng nề nói: “Trận tiếp theo, để tôi lên đấu!”

Trận đấu vừa kết thúc, Đoàn Diệp chậm rãi đứng lên, bước về phía võ đài.

Lão ta vốn là bậc ông cha trong Hoàng tộc họ Đoàn, bản thân đã đạt tới Thần Cảnh đỉnh phong, một khi lão ta ra tay, không phải Siêu Phàm Cảnh thì ai có thể là đối thủ của lão ta?

Đám cao thủ bên Hoàng tộc họ Diệp đều thay đổi sắc mặt, bọn họ đã hiểu, bất kể ai của Hoàng tộc họ Diệp lên võ đài ứng chiến lần này, đều chỉ có một kết cục, chết!

Trong số những cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp tới tham dự cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô lần này, người có thực lực mạnh nhất là Diệp Giang cũng chỉ mới tới Thần Cảnh hậu kỳ.

Đối mặt với một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong như Đoàn Diệp, bọn họ hoàn toàn không phải đối thủ.

“Các người, cùng lên một lúc đi!”

Đoàn Diệp đứng trên võ đài, nhìn xuống phía Hoàng tộc họ Diệp, lạnh lùng nói.

Lời vừa thốt ra, hơi thở võ thuật của cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong từ trên người lão ta tràn ra, nháy mắt đã bao trùm lên vài cao thủ Hoàng tộc họ Diệp.

Cảm nhận được luồng uy lực cực mạnh này, đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp đều tái nhợt mặt mày.

“Hoàng tộc họ Diệp xin chịu thua, chúng tôi xin được rời khỏi cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô!”

Diệp Giang đang “hôn mê” bỗng đột nhiên tỉnh lại, nhanh chóng lên tiếng.

Lần này không phải anh ta muốn chịu thua mà là buộc phải chịu thua.

Dương Chấn lạnh lùng nói: ‘Đường đường là đại diện của Hoàng tộc họ Diệp mà đến dũng khí đánh một trận cũng không có sao? Hay là, Hoàng tộc họ Diệp đã suy bại đến nước không còn chút can đảm nào nữa?”

Sắc mặt Diệp Giang trở nên cực kì khó coi: “Cậu nói vậy có phải hơi quá đáng rồi không?”

Dương Chấn cười nhạt: ‘Quá đáng à? Các người chẳng có cả dũng khí tiếp nhận khiêu chiến, chẳng lẽ tôi nói sai rồi?”

Đoàn Diệp cũng nhìn về phía Diệp Giang, nói: “Dù thế nào thì Hoàng tộc họ Diệp cũng là một trong những gia tộc đứng đầu ở Chiêu Châu này, nhưng nếu đến ứng chiến cũng không dám thì tôi cho rằng Hoàng tộc họ Diệp có thể tự xóa tên mình trong nhóm bốn Hoàng tộc lớn được rồi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2672


Chương 2672:

Đoàn Diệp vừa dút lời, Long Tấn đã lên tiếng: “Đúng thế! Có thể xóa tên Hoàng tộc họ Diệp khỏi nhóm các Hoàng tộc được rồi đấy”.

Vị bề trên của Hoàng tộc họ Thượng Quan đang đứng trước Thượng Quan Nhu cũng lạnh giọng nói theo: “Đã sớm nên xóa tên Hoàng tộc họ Diệp! Tôi đại diện cho Hoàng tộc họ Thượng Quan muốn tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp!”

Lời vừa thốt ra, toàn hội trường đều khiếp sợi Hoàng tộc họ Thượng Quan, một trong bốn Hoàng tộc lớn, đã tuyên bố trước mặt mọi người muốn khai chiến với Hoàng tộc họ Diệp.

Sau mấy giây thất thần, Long Tấn cũng nhanh nhẹn lên tiếng: ‘Hoàng tộc họ Long cũng muốn tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp!”

Đoàn Diệp chỉ do dự một tích tắc, sau đó nhanh chóng nói theo: “Tôi thay mặt Hoàng tộc họ Đoàn, tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp!”

Cảnh tượng này khiến đám người còn lại đều ngây ra vì sợi Bốn Hoàng tộc lớn, có ba Hoàng tộc tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp, chuyện như thế này chưa bao giờ xảy ra, dù trăm năm trước, cũng chỉ có vị cao thủ trong truyền thuyết kia một mình trấn áp năm Hoàng tộc mà thôi.

Ngày nay, sau trăm năm, chỉ bằng một câu nói của Dương Chấn đã khiến cho ba Hoàng tộc đồng thời tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp.

Chỉ dựa vào một mình Hoàng tộc họ Diệp có thể chống được nhiều Hoàng tộc như vậy sao?

Mọi người ở đây đều là cao thủ Thần Cảnh.

Bọn họ đều biết rõ nền tảng của bốn Hoàng tộc lớn ở Chiêu Châu. Có thể nói, bốn Hoàng tộc lớn ngoài gia tộc Cổ Võ và Hoàng tộc cổ xưa ra, mạnh nhất là bốn Hoàng tộc lớn.

Thế mà bây giờ một trong ba Hoàng tộc lớn kia lại cùng lúc tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp. Thế này là muốn hoàn toàn xóa bỏ Hoàng tộc họ Diệp ra khỏi hàng ngũ bốn Hoàng tộc lớn mài Dương Chấn vô cảm nhìn về phía các cao thủ Hoàng tộc họ Diệp, cũng không ngăn cản các Hoàng tộc khác tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp.

Anh là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nếu ra tay với cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh quả thật rất không thích hợp. Nhưng cao thủ của bốn Hoàng tộc lớn đều là cao thủ Thần Cảnh, không cần anh ra tay cũng có thể đụng tới cao thủ Hoàng tộc họ Diệp, anh không ngại.

Cao thủ Thần Cảnh khắp nơi đều ngớ người.

Sác mặt của cao thủ Hoàng tộc họ Diệp trằng bệch. Diệp Giang căn chặt răng, vẻ mặt giận dữ, nhưng trong tình huống này anh ta chỉ dám giận mà không dám lên tiếng.

Ba Hoàng tộc lớn cùng lúc tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp, anh ta làm sao có thể ngăn cản được?

“Hoàng tộc họ Thượng Quan, mời cao thủ Hoàng tộc họ Diệp chỉ dạy!”

Lúc này vị cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong dẫn đội của Hoàng tộc họ Thượng Quan bước thẳng lên võ đài, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chăm về phía cao thủ Hoàng tộc họ Diệp.

Diệp Giang cắn răng nói: “Tiền bối Thượng Quan, dù gì ông cũng là bậc ông cha, hơn nữa còn là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thách thức Hoàng tộc họ Diệp chúng tôi, việc này hình như không thích hợp lắm thì phải?”

Cao thủ dẫn đội của Hoàng tộc họ Thượng Quan tên là Thượng Quan Dục, là Hoàng thúc của Thượng Quan Nhu.

Bây giờ lão ta lại tự mình lên võ đài mời cao thủ Hoàng tộc họ Diệp chiến đấu, rõ ràng là đang bắt nạt Hoàng tộc họ Diệp mà.

Nhưng lão ta biết rõ đây là kết quả mà Dương Chấn mong muốn.

Trước đây Thượng Quan Hoàng đã đắc tội Dương Chấn, nếu không có Thượng Quan Nhu sợ là Dương Chấn đã nhảm vào Hoàng tộc họ Thượng Quan từ lâu rồi. Bây giờ đây chính là cơ hội tốt để cứu vấn mối quan hệ với Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2673


Chương 2673:

Thượng Quan Dục lạnh lùng nhìn Diệp Giang nói: “Nếu cậu nói tôi bắt nạt các cậu, vậy thì một mình tôi sẽ khiêu chiến với tất cả cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp. Đến đây đi! Để tôi xem rốt cuộc cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp mạnh đến cỡ nào”.

Sắc mặt của Diệp Giang càng khó coi hơn.

Bọn họ vốn không phải là cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc họ Diệp, người mạnh nhất cũng chỉ có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ, mà Thượng Quan Dục lại là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong chính hiệu, dù tất cả cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp có liên thủ với nhau cũng chưa chắc đã là đối thủ của Thượng Quan Dục.

Nhưng nếu bọn họ không liên thủ với nhau sợ là không có người nào là đối thủ của Thượng Quan Dục.

Lúc này không chỉ có Hoàng tộc họ Thượng Quan nhìn chăm chăm Hoàng tộc họ Diệp mà ngay cả Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Long cũng đang quan sát bọn họ, thậm chí ngay cả cao thủ Thần Cảnh thực lực tâm thường nhất cũng theo dõi bọn họ.

Ai cũng thấy được Hoàng tộc họ Diệp bị ba Hoàng tộc lớn khác nhắm vào. Từ đây về sau Hoàng tộc họ Diệp có thể tiếp tục tồn tại nữa không vẫn còn là ẩn số.

Diệp Giang căn răng nói: “Nếu tiền bối Thượng Quan đã chấp hết chúng tôi thì chúng tôi sẽ không khách sáo nữa!”

Nói xong anh ta ra lệnh, năm cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp lập tức cùng xông về phía Thượng Quan Dục.

Thượng Quan Dục khế nhấc chân lên.

Tiếp đó, mọi người chỉ thấy một bóng người biến mất tại chỗ. Khi bóng dáng của Thượng Quan Dục xuất hiện lại lần nữa thì chỉ thấy lão ta vung tay lên đấm mạnh lên người một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp.

“Oành!”

Một tiếng vang thật lớn, gã cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp phun máu, cơ thể bay ngược ra ngoài.

“Oành oành oành!”

Tuy nhiên, cuộc chiến vần chưa kết thúc, ba giây tiếp theo, liên tiếp vài tiếng va chạm nặng nề vang lên sau đó ba cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đều phun máu bay ngược ra ngoài.

Đến lúc này trong tổng số năm cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp chỉ còn sót lại mỗi Diệp Giang.

Sắc mặt Diệp Giang trắng như tờ giấy, thấy cao thủ Hoàng tộc họ Diệp bên cạnh ai cũng phun máu bay ngược ra ngoài, anh ta càng thêm tuyệt vọng.

Chết rồi!

Hoàng tộc họ Diệp có tổng cộng năm cao thủ đến đây, bây giờ bốn cao thủ Thần Cảnh đều đã chết.

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người đều sững sờ nhìn Thượng Quan Dục. Ngược lại, Thượng Quan Dục rất bình tĩnh, không đi giết Diệp Giang, sau khi giết bốn cao thủ trong tích tắc liền rời khỏi võ đài.

“Cậu Chấn, cậu có cần để người sống trở về nhăn lời?”

Thượng Quan Dục cung kính nhìn Dương Chấn hỏi.

Dương Chấn không trả lời chỉ nhìn chằm chăm Diệp Giang nói: “Cút về nói cho Diệp Lâm biết, đợi sau khi tôi xử lý xong việc của mình sẽ đi Hoàng tộc họ Diệp tìm ông tat”

Diệp Giang như được đặc xá, vội vàng nói: “Tôi sẽ nói nguyên văn lời của cậu!”

Bởi vì hoảng sợ cơ thể của anh ta khẽ run.

Dù anh ta là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ nhưng cũng sợ chết chứt Không cần Dương Chấn ra tay đã có người chủ động giết cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2674


Chương 2674:

Sợ là bây giờ chỉ cần Dương Chấn ra lệnh, các cao thủ của ba Hoàng tộc lớn khác sẽ cùng chạy tới Hoàng tộc họ Diệp ngay lập tức.

Diệp Giang vừa lăn vừa bò rời khỏi hiện trường, không khí đột nhiên im lặng, không ai dám nhúc nhích, mọi người đều nơm nớp lo sợ.

Lúc này Thượng Quan Dục lại đi lên võ đài lần nữa, ánh mắt liếc nhìn khắp chung quanh, lạnh giọng nói: ‘Còn ai dám khiêu chiến với tôi nữa không?”

Vừa rồi, ông ta đã một mình đánh bại tất cả mọi người của Hoàng tộc họ Diệp, chỉ còn một mình Diệp Giang sống sót.

Một đám cao thủ có mặt ở đây trên cơ bản đều là cao thủ dưới Thần Cảnh đỉnh phong, còn ai dám ra đấu với Thượng Quan Dục nữa đây?

Nhất thời, hơn một trăm cao thủ Thần Cảnh vốn đến tham gia đấu võ thế mà lại không có ai dám tham chiến tiếp.

“Cuối cùng cho các người suy nghĩ thêm một phút nữa. Nếu vẫn chưa có ai muốn khiêu chiến thì coi như các người bỏ quyền thi đấu!”

Thượng Quan Dục bồng thốt lên lần nữa.

Cả hiện trường vẫn yên lặng không một tiếng động.

€ó người rục rà rục rịch, muốn lên võ đài đánh một trận nhưng nghĩ tới lúc nãy ngay cả cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp mà Thượng Quan Dục còn giết huống chỉ là bọn họ?

Thế là, cao thủ vốn tham gia thi đấu đành phải từ bỏ quyền tham gia.

Chớp mắt đã tới một phút.

Thượng Quan Dục bỗng lên tiếng: “Nếu vậy thì coi như các người đều tự từ bỏ quyền tham gial”

Nói xong lão ta đi tới bên cạnh Dương Chấn hơi cúi người nói: ‘Cậu Chấn, tôi nhận thua với cậu!”

Dương Chấn hờ hững nhìn Thượng Quan Dục. Lão già này quả thật rất biết điều.

Biết anh không thích lãng phí thời gian, thế là Thượng Quan Dục tự mình ra tay, dùng thủ đoạn nhanh như chớp giết bốn cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, khiến mọi người đều kinh sợ.

Sau đó lão ta lại nhận thua Dương Chấn, cứ như vậy Dương Chấn không cần tham gia đấu võ mà cũng có thể trở thành quán quân cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô.

Long Tấn và Đoàn Diệp cũng sững sờ, lúc này trong lòng chỉ có tiếc nuối. Thượng Quan Dục làm như vậy nhất định sẽ chiếm được sự ưu ái của Dương Chấn.

Bây giờ gần như có thể xác định Dương Chấn chính là Vương của Yến Đô, việc kế thừa Đế Thôn cũng rất ổn thỏa.

Tức là từ nay về sau bên cạnh Dương Chấn sẽ có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh đến từ Đế Thôn, phóng tâm mắt khắp Chiêu Châu này còn ai có thể trở thành đối thủ của Dương Chấn nữa đây?

“Nếu vậy thì xin cảm ơn tiền bối Thượng Quanl”

Dương Chấn cười ha ha nói với Thượng Quan Dục.

Thượng Quan Dục vội vàng nói: “Cậu Chấn quá nghiêm túc rồi, với thực lực của cậu, nhìn khắp Chiêu Châu này có mấy người là đối thủ của cậu? Tôi vốn chẳng phải đối thủ của cậu, cậu trở thành Vương của Yến Đô, danh xứng với thực!”

Thấy thế, Long Tấn vội vã cao giọng hô: “Chúc mừng Cậu Chấn trở thành Vương của Yến Đôi!”

Đoàn Diệp cũng vội vàng nói: ‘Chúc mừng Cậu Chấn trở thành Vương của Yến Đôi!”

Đúng lúc này, một giọng nói không đúng lúc đột nhiên vang lên kháp khán đài: ‘Muốn trở thành Vương của Yến Đô, hãy đánh bại tôi trước đất”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2675


Chương 2675:

Nghe thấy giọng nói này, tất cả mọi người đều giật mình, bây giờ, dưới sự ủng hộ của ba Hoàng tộc lớn, không còn ai dám thách thức Dương Chấn, nhưng lúc này lại có người xuất hiện, tuyên bố muốn khiêu chiến Dương Chấn.

Dương Chấn lập tức sâm mặt, nhìn về phía bóng người già nua xuất hiện ở lối vào hội trường.

“Lưu lão quái!”

Lại lần nữa nhìn thấy Lưu lão quái, trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí mãnh liệt.

Vị đại sư cổ thuật đến từ khu vực số chín của Miêu Thành này từng bắt tay với Diệp Lâm để giết Dương Chấn, sau đó chuồn mất với Diệp Lâm khi thấy huyết mạch cuồng hóa của Dương Chấn thức tỉnh.

Lưu lão quái năm lần bảy lượt định giết Dương Chấn, bây giờ còn dám tới khiêu khích, rõ ràng lão ta rất tự tin về thực lực của mình.

Dương Chấn híp mắt: “Không ngờ ông dám chủ động đến tìm tôi, như thế cũng tốt, tôi đỡ phải tới khu vực số chín của Miêu Thành để tìm ông”.

Lưu lão quái cười lạnh: “Dương Chấn, có phải bây giờ cậu đang nghĩ mình mạnh lắm, đến mức không ai kiểm soát nổi cậu nữa chứ gì?”

Dương Chấn cười khẩy: “Tôi chưa bao giờ nghĩ như thế, nhưng so với ông, đúng là tôi rất mạnh, ít nhất tôi cũng không giống ông, sắp bị tôi giết thì lại được cao thủ khu vực số chín của Miêu Thành cứu”.

Dương Chấn từng có cơ hội giết Lưu lão quái, nhưng đúng lúc anh sắp giết lão ta, một cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Miêu Thành bỗng xuất hiện rồi hùng hổ đưa Lưu lão quái đi.

Hồi đó, tuy Dương Chấn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh nhưng đã đánh với cao thủ Siêu Phàm Cảnh rồi.

Nhưng không ai ngờ thực lực của Dương Chấn lại tăng nhanh như thế, chỉ trong một năm ngắn ngủi, từ Thần Cảnh đỉnh phong, anh đã đạt đến Siêu Phàm Lục Cảnh như bây giờ.

Nhưng tốc độ tu luyện của Lưu lão quái còn nhanh hơn, một năm trước lão ta cũng chỉ có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong, mà giờ đã là Siêu Phàm Thất Cảnh rồi.

Lúc này, khí thế của Siêu Phàm Thất Cảnh bùng nổ từ người Lưu lão quái, bao phủ cả hội trường.

“Cao thủ Siêu Phàm Cảnh!”

Một cao thủ khiếp sợ nói.

Họ cứ tưởng người tham gia cuộc đấu võ ngày hôm nay chỉ đến bán bộ Siêu Phàm Cảnh là cùng, nào ngờ lại có cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh thật.

Họ không thể xác định Lưu lão quái đã đạt đến cảnh giới nào, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự không tâm thường của lão ta.

Các cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan, Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Đoàn đều có vẻ nghiêm nghị.

Với tư cách là cao thủ Hoàng tộc, họ đều biết rõ thực lực của Miêu Thành mạnh đến đâu.

Tuy Miêu Thành không phải gia tộc Cổ Võ, nhưng thực lực lại vượt xa Hoàng tộc, thậm chí mạnh hơn cả Hoàng tộc cổ xưa. Nói đúng hơn, họ năm giữa gia tộc Cổ Võ và Hoàng tộc cổ xưa.

Mười ba khu vực của Miêu Thành đều có Vực Chủ với thực lực Siêu Phàm Cảnh.

Hay nói cách khác, Miêu Thành có ít nhất mười ba cao thủ Siêu Phàm Cảnh, đương nhiên đây chỉ là số lượng thấp nhất, con số chính xác sẽ nhiều hơn.

Cho dù có gấp đôi thì Dương Chấn cũng không hề kinh ngạc.

Còn Lưu lão quái chính là cao thủ khu vực số chín của Miêu Thành, người cứu Lưu lão quái từ tay Dương Chấn trước đó tên Hoàng Tiến, chính là Vực Chủ của khu vực số chín.

Về sau Dương Chấn mới biết chuyện này.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2676


Chương 2676:

Dương Chấn lạnh nhạt liếc Lưu lão quái rồi nhìn lên trời, cao giọng nói: “Diệp Lâm, cút ra đây đi!”

Lời anh nói khiến mọi người kinh hãi!

Nhất là các cao thủ của Hoàng tộc còn khiếp sợ hơn nữa, đương nhiên họ đã từng nghe đến tên Diệp Lâm.

Đó là nhân vật cấp tổ tiên của Hoàng tộc họ Diệp, nhưng… Diệp Lâm đến thật rồi à?

Trong lúc mọi người còn đang nghỉ ngờ, tiếng cười sang sảng bỗng vang lên: “Không ngờ tôi đã che giấu kỹ như thế mà vẫn bị cậu phát hiện”.

Sau khi dứt lời, Diệp Lâm lập tức xuất hiện trong hội trường.

Diệp Lâm và Lưu lão quái đứng đối diện Dương Chấn, hai người đều nhìn anh với vẻ mặt hài hước, như đang ngắm con mồi.

Dương Chấn thản nhiên nói: “Không ngờ hai ông lại cấu kết với nhau, nhưng cho dù như thế thì sao chứ? Chỉ dựa vào các ông có thể giết nổi tôi à?”

Sau khi anh dứt lời, khí thế của Siêu Phàm Lục Cảnh lập tức bùng nổ từ người anh.

Vào giây phút này, Diệp Lâm và Lưu lão quái đều biến sắc, với cảnh giới võ thuật của họ, đương nhiên họ có thể cảm nhận được cảnh giới của Dương Chấn.

Vài tháng trước, khi mới đạt đến Siêu Phàm Lục Cảnh, họ đã đánh với Dương Chấn chỉ có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh, sau cùng phải bỏ trốn vì Dương Chấn đã hoàn toàn điên cuồng do kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.

Giờ mới không gặp bao lâu mà cảnh giới võ thuật của Dương Chấn đã tăng thêm ba nấc rồi.

Nếu là cao thủ Thần Cảnh thì việc này xem như bình thường, nhưng Dương Chấn là cao thủ Siêu Phàm Cảnh mà thực lực cũng có thể tăng liền ba nấc, chuyện này khiến họ vô cùng kinh hãi.

“Không ngờ cậu lại mạnh đến mức này, nhưng chỉ với chút thực lực ấy, cậu nghĩ mình sẽ làm gì được hai cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh ư?”

Lưu lão quái nghiến răng nghiến lợi.

Diệp Lâm có vẻ nghiêm nghị, sâu trong mắt còn có ý rút lui.

Dương Chấn nhìn họ với vẻ cười mà như không: “Hay chúng ta thử xem tôi có làm gì được hai ông không nhé?”

Lưu lão quái tức giận nói: “Cậu tự đòi đấy!

Lão Hoàng Chủ Diệp, tên này có gì đó quái lạ, chúng ta cùng ra tay đi!”

Diệp Lâm đáp: “Được!”

Hai người gần như lao tới chỗ Dương Chấn cùng một lúc.

Dương Chấn vần đứng im, không buồn né tránh. Anh bỗng giậm chân, luồng sức mạnh cuồng bạo lập tức lan ra từ người anh.

Dưới cú giậm này của anh, nền đất trước mặt anh xuất hiện một vết nứt dài khoảng nửa mét.

Diệp Lâm và Lưu lão quái vừa xông đến đã phát hiện vết nứt trước mặt mình, họ nhảy bật lên, vọt qua vết nứt, nhào về phía Dương Chấn.

“Cút”

Dương Chấn tức giận quát, khí thế đáng sợ lao tới chỗ họ như một thanh đao nhọn.

Ngay sau đó, Dương Chấn cũng di chuyển theo.

Bóng anh nhanh như chớp, gần như chỉ trong nháy mắt, anh đã liên tục hạ gục cả Diệp Lâm lẫn Lưu lão quái.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2677


Chương 2677:

“Đã chín giờ, nếu Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Diệp tới tham dự cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô thì xin mời hai Hoàng tộc bắt đầu trước đi!”

Dương Chấn bình thản nói, sau đó quay lưng trở về vị trí của mình.

Anh đang cấp bách muốn trở thành Vương của Yến Đô, cấp bách muốn thừa kế Đế Thôn, sau đó lấy được Đế Trượng để cứu Mã Siêu, cho nên không muốn để trận chiến của đám cao thủ Thần Cảnh tầm thường này làm mất thời gian.

Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc họ Đoàn đều là những thế lực đứng đầu, đẩy bọn họ lên đối chiến trước sẽ dễ dàng làm đám cao thủ Thần Cảnh tầm thường khác lùi bước.

Lão già dẫn đầu đội cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn tên là Đoàn Diệp, tính ra cũng là anh họ của Đoàn Hoàng, cảnh giới võ đạo đã lên Thần Cảnh đỉnh phong.

Diệp Giang liếc nhìn về phía Dương Chấn, sau đó cắn răng nói: “Xem ra, tay Dương Chấn này đang buộc tôi phải tham chiến, nếu tôi không đi, chỉ sợ cậu ta sẽ lập tức đuổi tôi khỏi hội trường”.

Một lão già của Hoàng tộc họ Diệp cũng nghiến răng nói: “Cậu ta làm thế này hơi quá bá đạo rồi đấy nhỉ?”

“Đúng vậy, nói sao thì chúng ta cũng là một trong bốn gia tộc đứng đầu Chiêu Châu, vậy mà cậu ta không thèm nể mặt chúng ta chút nào’.

Đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp đêu nhao nhao lên, vẻ mặt phẫn nộ.

Diệp Giang quát át đi: “Tất cả im miệng cho tôi! Quan hệ giữa Dương Chấn với chúng ta là thế nào, người khác không biết, chẳng lẽ các người còn không rõ hay sao?”

Nghe vậy, cả đám người lập tức ngậm miệng.

Diệp Giang mới nói tiếp: ‘Bất kể thăng hay bại, Hoàng tộc họ Diệp chúng ta chỉ tham dự một trận này, một khi tôi thất bại, chúng ta lập tức rời khỏi Yến Đô ngay, hiểu chưa?”

Anh ta hiểu rằng, càng ở lại đây lâu thì càng nguy hiểm.

Hoàng tộc họ Thượng Quan và Hoàng tộc họ Long đã nhanh chóng lựa chọn bỏ thi, đây chính là cách họ tỏ thái độ với Dương Chấn, hơn nữa, Dương Chấn còn thích thái độ này. Mà Hoàng tộc họ Diệp bọn họ lại cố tình muốn tham dự đấu võ, đây chính là một hành vi không hợp quy củ.

Nếu đã thế, vậy chỉ tham dự một trận đấu thôi là được.

Diệp Giang chậm rãi đứng lên, đi tới giữa võ đài, lập tức, ánh mät mọi người đều tập trung lại đó.

Anh ta nhìn về phía Hoàng tộc họ Đoàn, lên tiếng: “Mời cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn chỉ bảo chol”

Đoàn Diệp là cao thủ đồng lứa với Đoàn Hoàng, không thích hợp giao đấu với Diệp Giang, vì thế, lão ta bèn nhìn về phía một cao thủ trẻ tuổi của Hoàng tộc họ Đoàn, nói: “Đoàn Thanh, cháu lên đi! Chỉ được thua, không được thăng!”

Đoàn Thanh sửng sốt, còn tưởng mình nghe lầm, bèn hỏi lại: “Ông nội, ý ông là, muốn cháu thua trận ạ?”

Đoàn Diệp gật đầu, trầm giọng bảo: “Chẳng lẽ cháu không nhận ra Dương Chấn hoàn toàn không muốn chúng ta tham dự đấu võ sao? Chắc hản lần trước khi Hoàng Chủ ở trong chiến đội của Dương Chấn, thái độ không được kiên định, đã khiến cho Dương Chấn bất mãn’.

“Có Dương Chấn ở đây, cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta hoàn toàn không có cơ hội lấy được vị trí Vương của Yến Đô, nếu đã thế, chúng ta cần tranh đoạt làm gì? Đợi cháu thua, chúng ta lập tức rời khỏi Yến Đô’.

Nghe vậy, cuối cùng Đoàn Thanh mới dám chắc, Đoàn Diệp thật sự muốn anh ta thua trong trận đấu này.

Có điều, bắt anh ta thua trận như thế khiến anh ta rất không cam lòng, nhưng vì Hoàng tộc họ Đoàn, anh ta buộc phải thua.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2678


Chương 2678:

“Ông yên tâm, cháu sẽ thua trong trận này!”

Đoàn Thanh nói xong, bèn cất bước đi lên võ đài.

Diệp Giang nhìn về phía Đoàn Thanh, Đoàn Thanh cũng chăm chú nhìn Diệp Giang, chỉ có điều, cả hai đang nghĩ cách làm sao để thua đối phương.

“Bắt đầu đi!”

Dương Chấn lạnh lùng tuyên bố.

Không ai tưởng tượng nổi, đường đường là cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Diệp lại đang cố găng nghĩ cách làm sao để thua trận, sau đó mau chóng rời khỏi Yến Đô.

Ngay sau mệnh lệnh của Dương Chấn, Diệp Giang và Đoàn Thanh gần như đồng thời di động, lao nhanh về phía đối phương.

Chỉ có điều, trên người cả hai đều không có bất cứ hơi thở võ thuật nào tản ra, chỉ giống như hai người thường, khác một điều là tốc độ cao hơn người thường một chút mà thôi.

Trong hội trường rộng lớn này, tất cả mọi người đều là cao thủ Thần Cảnh, thấy hai vị cao thủ của hai Hoàng tộc đấu võ mà không có bất kì hơi thở võ thuật nào tản ra thì đều bối rối.

“Chuyện gì thế nhỉ? Bọn họ đều là những thành viên nổi bật của Hoàng tộc, vì sao không có một chút hơi thở võ thuật nào tản ra ngoài?”

“Các ông có chắc bọn họ là cao thủ Thần Cảnh không?”

“Cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc kém như vậy sao?”

Đám cao thủ trong hội trường đều xôn xao kinh ngạc.

Lúc này, Diệp Giang và Đoàn Thanh đã bắt đầu đấu nhau, Đoàn Thanh đánh một quyền trúng mặt Diệp Giang, Diệp Giang tung một cước đá vào bụng Đoàn Thanh.

Ngay sau đó, dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, thân thể Diệp Giang và Đoàn Thanh đều bay lên cao, băn ra khỏi võ đài.

“Huychl”

“Huychl”

Một giây tiếp theo, hai thân thể cùng rơi xuống đất, vang lên những tiếng động nặng nề.

Hiện trường lập tức lâm vào tĩnh mịch, tất cả đều ngây mặt nhìn hai cao thủ vừa té khỏi võ đài.

Từ lúc bắt đầu thi đấu cho tới khi kết thúc chỉ có vài giây ngắn ngủi, mỗi người ra một chiêu, thế là phân thắng bại rồi?

Dương Chấn lạnh nhạt nhìn, sao anh không biết hai Hoàng tộc này đang chơi trò gì.

Hiển nhiên, bọn họ đều muốn rời khỏi Yến Đô lắm rồi.

Hiện trường yên lặng chừng mười giây, sau đó mới có người lên tiếng: “Đây là cuộc chiến giữa các cao thủ Thần Cảnh sao?”

Diệp Giang và Đoàn Thanh đều bay ngược ra sau, rớt xuống khỏi võ đài, cả hai ăn ý giả bộ bất tỉnh, ai không biết còn tưởng cuộc chiến vừa rồi kịch liệt ghê lãm.

“Không hổ là cao thủ đứng đầu của Hoàng tộc họ Diệp, quả thật quá lợi hại, Hoàng tộc họ Đoàn chúng tôi xin thua!”

Lúc này, Đoàn Diệp mới đứng lên, nhìn về phía Hoàng tộc họ Diệp, nói.

Sau đó, lão ta quay sang dặn người đứng sau: “Đỡ Đoàn Thanh về!”

“Vâng!”

Hai cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn vội vàng đi lên, đưa Đoàn Thanh xuống.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2679


Chương 2679:

Người của Hoàng tộc họ Diệp lúc này cũng đã tỉnh táo lại, vội vã đỡ Diệp Giang xuống.

“Cậu Chấn, hai người đều đã rơi khỏi võ đài thì nên tính tháng bại ra sao đây?”

Trọng tài nhìn sang phía Dương Chấn, hỏi.

Cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô lần này do Dương Chấn khởi xướng, dĩ nhiên trọng tài sẽ muốn hỏi ý kiến Dương Chấn.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Tính trận này hòa! Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc họ Đoàn tiếp tục cử cao thủ khác lên đối chiến đi! Đến khi nào phân ra thắng bại mới thôi!”

Nghe vậy, sắc mặt đám người Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc họ Đoàn đều trở nên hết sức khó coi, lần này bọn họ đã bị Dương Chấn nhắm tới rồi, dù có muốn chịu thua, Dương Chấn cũng sẽ không đồng ý.

Đoàn Diệp liếc nhìn Dương Chấn, cắn răng nói: “Tiếp tục lên đài!”

Bên Hoàng tộc họ Đoàn lại có một gã cao thủ Thần Cảnh khác lên võ đài, bên Hoàng tộc họ Diệp cũng thế.

Lần này, hai cao thủ không giống như vừa rồi, mới đánh một chiêu đã rớt khỏi võ đài, cả hai đều thật sự đấu một trận.

Mặc dù vậy, cao thủ hai bên đều không dốc toàn lực để ứng phó, hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ lại đấu với nhau như thể hai gã Vương Cảnh đỉnh phong mà thôi.

Năm phút sau, cao thủ bên Hoàng tộc họ Diệp rơi khỏi võ đài, Hoàng tộc họ Đoàn giành được thắng lợi.

Cao thủ vừa giành được thẳng lợi kia đi tới bên cạnh Đoàn Diệp, cúi đầu nói: ‘Hoàng thúc, xin lỗi, cháu lỡ thắng!”

Đoàn Diệp thở dài, nói: ‘Không sao, tiếp tục đấu võ đi đất”

Cuộc đấu lại tiếp tục!

Dương Chấn chỉ ngồi một chỗ xem trận chiến như người rảnh rồi.

Giữa anh và Hoàng tộc họ Diệp đã coi như thâm thù đại hận, nhưng Hoàng tộc họ Diệp chỉ cử mấy cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ đến dự thi, anh lại là một cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nếu ra tay với những cao thủ dưới cảnh giới Siêu Phàm Cảnh thì đúng là không được thích hợp lắm.

Nhưng dù không thể ra tay với Hoàng tộc họ Diệp, anh cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho họ.

Còn về Hoàng tộc họ Đoàn, lần trước, khi ở ‘Yến Sơn, một mình anh chiến đấu với hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh là Diệp Lâm và Lưu lão quái, sau khi huyết mạch cuồng hóa bị kích hoạt, anh suýt thì không thể khống chế được bản thân, Đoàn Hoàng lại lựa chọn rời bỏ ngay lúc ấy.

Đối với loại gió chiều nào lay chiều ấy như: Đoàn Hoàng, Dương Chấn hoàn toàn không có cảm tình tốt, nhưng vì Đoàn Vô Nhai, anh sẽ không làm gì Hoàng tộc họ Đoàn.

Chỉ có Hoàng tộc họ Diệp nhất định phải diệt!

Thấy đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp liên tục cố ý thất bại, đáy mắt Dương Chấn thoáng lóe lên một tia sáng lạnh.

“Tôi muốn xem xem, cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp có thể vờ vịt tới khi nào”.

Dương Chấn bỗng lên tiếng, hoàn toàn không cố tình kìm giọng.

Anh vừa thốt ra những lời này, đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp tức thì khẩn trương hản lên.

Đáy mắt Đoàn Diệp thoáng lóe lên, lão ta lập tức hiểu ngay, Dương Chấn đang muốn ám chỉ để bọn họ xuống tay tận diệt cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.

Dương Chấn đang ép Hoàng tộc họ Đoàn đưa ra lựa chọn của mình.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2680


Chương 2680:

Đoàn Diệp thoáng do dự một giây, sau đó nặng nề nói: “Trận tiếp theo, để tôi lên đấu!”

Trận đấu vừa kết thúc, Đoàn Diệp chậm rãi đứng lên, bước về phía võ đài.

Lão ta vốn là bậc ông cha trong Hoàng tộc họ Đoàn, bản thân đã đạt tới Thần Cảnh đỉnh phong, một khi lão ta ra tay, không phải Siêu Phàm Cảnh thì ai có thể là đối thủ của lão ta?

Đám cao thủ bên Hoàng tộc họ Diệp đều thay đổi sắc mặt, bọn họ đã hiểu, bất kể ai của Hoàng tộc họ Diệp lên võ đài ứng chiến lần này, đều chỉ có một kết cục, chết!

Trong số những cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp tới tham dự cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô lần này, người có thực lực mạnh nhất là Diệp Giang cũng chỉ mới tới Thần Cảnh hậu kỳ.

Đối mặt với một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong như Đoàn Diệp, bọn họ hoàn toàn không phải đối thủ.

“Các người, cùng lên một lúc đi!”

Đoàn Diệp đứng trên võ đài, nhìn xuống phía Hoàng tộc họ Diệp, lạnh lùng nói.

Lời vừa thốt ra, hơi thở võ thuật của cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong từ trên người lão ta tràn ra, nháy mắt đã bao trùm lên vài cao thủ Hoàng tộc họ Diệp.

Cảm nhận được luồng uy lực cực mạnh này, đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp đều tái nhợt mặt mày.

“Hoàng tộc họ Diệp xin chịu thua, chúng tôi xin được rời khỏi cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô!”

Diệp Giang đang “hôn mê” bỗng đột nhiên tỉnh lại, nhanh chóng lên tiếng.

Lần này không phải anh ta muốn chịu thua mà là buộc phải chịu thua.

Dương Chấn lạnh lùng nói: ‘Đường đường là đại diện của Hoàng tộc họ Diệp mà đến dũng khí đánh một trận cũng không có sao? Hay là, Hoàng tộc họ Diệp đã suy bại đến nước không còn chút can đảm nào nữa?”

Sắc mặt Diệp Giang trở nên cực kì khó coi: “Cậu nói vậy có phải hơi quá đáng rồi không?”

Dương Chấn cười nhạt: ‘Quá đáng à? Các người chẳng có cả dũng khí tiếp nhận khiêu chiến, chẳng lẽ tôi nói sai rồi?”

Đoàn Diệp cũng nhìn về phía Diệp Giang, nói: “Dù thế nào thì Hoàng tộc họ Diệp cũng là một trong những gia tộc đứng đầu ở Chiêu Châu này, nhưng nếu đến ứng chiến cũng không dám thì tôi cho rằng Hoàng tộc họ Diệp có thể tự xóa tên mình trong nhóm bốn Hoàng tộc lớn được rồi”.

Đoàn Diệp vừa dút lời, Long Tấn đã lên tiếng: “Đúng thế! Có thể xóa tên Hoàng tộc họ Diệp khỏi nhóm các Hoàng tộc được rồi đấy”.

Vị bề trên của Hoàng tộc họ Thượng Quan đang đứng trước Thượng Quan Nhu cũng lạnh giọng nói theo: “Đã sớm nên xóa tên Hoàng tộc họ Diệp! Tôi đại diện cho Hoàng tộc họ Thượng Quan muốn tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp!”

Lời vừa thốt ra, toàn hội trường đều khiếp sợi Hoàng tộc họ Thượng Quan, một trong bốn Hoàng tộc lớn, đã tuyên bố trước mặt mọi người muốn khai chiến với Hoàng tộc họ Diệp.

Sau mấy giây thất thần, Long Tấn cũng nhanh nhẹn lên tiếng: ‘Hoàng tộc họ Long cũng muốn tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp!”

Đoàn Diệp chỉ do dự một tích tắc, sau đó nhanh chóng nói theo: “Tôi thay mặt Hoàng tộc họ Đoàn, tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp!”

Cảnh tượng này khiến đám người còn lại đều ngây ra vì sợi Bốn Hoàng tộc lớn, có ba Hoàng tộc tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp, chuyện như thế này chưa bao giờ xảy ra, dù trăm năm trước, cũng chỉ có vị cao thủ trong truyền thuyết kia một mình trấn áp năm Hoàng tộc mà thôi.

Ngày nay, sau trăm năm, chỉ bằng một câu nói của Dương Chấn đã khiến cho ba Hoàng tộc đồng thời tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2681


Chương 2681:

Chỉ dựa vào một mình Hoàng tộc họ Diệp có thể chống được nhiều Hoàng tộc như vậy sao?

Mọi người ở đây đều là cao thủ Thần Cảnh.

Bọn họ đều biết rõ nền tảng của bốn Hoàng tộc lớn ở Chiêu Châu. Có thể nói, bốn Hoàng tộc lớn ngoài gia tộc Cổ Võ và Hoàng tộc cổ xưa ra, mạnh nhất là bốn Hoàng tộc lớn.

Thế mà bây giờ một trong ba Hoàng tộc lớn kia lại cùng lúc tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp. Thế này là muốn hoàn toàn xóa bỏ Hoàng tộc họ Diệp ra khỏi hàng ngũ bốn Hoàng tộc lớn mài Dương Chấn vô cảm nhìn về phía các cao thủ Hoàng tộc họ Diệp, cũng không ngăn cản các Hoàng tộc khác tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp.

Anh là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nếu ra tay với cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh quả thật rất không thích hợp. Nhưng cao thủ của bốn Hoàng tộc lớn đều là cao thủ Thần Cảnh, không cần anh ra tay cũng có thể đụng tới cao thủ Hoàng tộc họ Diệp, anh không ngại.

Cao thủ Thần Cảnh khắp nơi đều ngớ người.

Sác mặt của cao thủ Hoàng tộc họ Diệp trằng bệch. Diệp Giang căn chặt răng, vẻ mặt giận dữ, nhưng trong tình huống này anh ta chỉ dám giận mà không dám lên tiếng.

Ba Hoàng tộc lớn cùng lúc tuyên chiến với Hoàng tộc họ Diệp, anh ta làm sao có thể ngăn cản được?

“Hoàng tộc họ Thượng Quan, mời cao thủ Hoàng tộc họ Diệp chỉ dạy!”

Lúc này vị cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong dẫn đội của Hoàng tộc họ Thượng Quan bước thẳng lên võ đài, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chăm về phía cao thủ Hoàng tộc họ Diệp.

Diệp Giang cắn răng nói: “Tiền bối Thượng Quan, dù gì ông cũng là bậc ông cha, hơn nữa còn là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thách thức Hoàng tộc họ Diệp chúng tôi, việc này hình như không thích hợp lắm thì phải?”

Cao thủ dẫn đội của Hoàng tộc họ Thượng Quan tên là Thượng Quan Dục, là Hoàng thúc của Thượng Quan Nhu.

Bây giờ lão ta lại tự mình lên võ đài mời cao thủ Hoàng tộc họ Diệp chiến đấu, rõ ràng là đang bắt nạt Hoàng tộc họ Diệp mà.

Nhưng lão ta biết rõ đây là kết quả mà Dương Chấn mong muốn.

Trước đây Thượng Quan Hoàng đã đắc tội Dương Chấn, nếu không có Thượng Quan Nhu sợ là Dương Chấn đã nhảm vào Hoàng tộc họ Thượng Quan từ lâu rồi. Bây giờ đây chính là cơ hội tốt để cứu vấn mối quan hệ với Dương Chấn.

Thượng Quan Dục lạnh lùng nhìn Diệp Giang nói: “Nếu cậu nói tôi bắt nạt các cậu, vậy thì một mình tôi sẽ khiêu chiến với tất cả cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp. Đến đây đi! Để tôi xem rốt cuộc cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp mạnh đến cỡ nào”.

Sắc mặt của Diệp Giang càng khó coi hơn.

Bọn họ vốn không phải là cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc họ Diệp, người mạnh nhất cũng chỉ có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ, mà Thượng Quan Dục lại là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong chính hiệu, dù tất cả cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp có liên thủ với nhau cũng chưa chắc đã là đối thủ của Thượng Quan Dục.

Nhưng nếu bọn họ không liên thủ với nhau sợ là không có người nào là đối thủ của Thượng Quan Dục.

Lúc này không chỉ có Hoàng tộc họ Thượng Quan nhìn chăm chăm Hoàng tộc họ Diệp mà ngay cả Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Long cũng đang quan sát bọn họ, thậm chí ngay cả cao thủ Thần Cảnh thực lực tâm thường nhất cũng theo dõi bọn họ.

Ai cũng thấy được Hoàng tộc họ Diệp bị ba Hoàng tộc lớn khác nhắm vào. Từ đây về sau Hoàng tộc họ Diệp có thể tiếp tục tồn tại nữa không vẫn còn là ẩn số.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2682


Chương 2682:

Diệp Giang căn răng nói: “Nếu tiền bối Thượng Quan đã chấp hết chúng tôi thì chúng tôi sẽ không khách sáo nữa!”

Nói xong anh ta ra lệnh, năm cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp lập tức cùng xông về phía Thượng Quan Dục.

Thượng Quan Dục khế nhấc chân lên.

Tiếp đó, mọi người chỉ thấy một bóng người biến mất tại chỗ. Khi bóng dáng của Thượng Quan Dục xuất hiện lại lần nữa thì chỉ thấy lão ta vung tay lên đấm mạnh lên người một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp.

“Oành!”

Một tiếng vang thật lớn, gã cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp phun máu, cơ thể bay ngược ra ngoài.

“Oành oành oành!”

Tuy nhiên, cuộc chiến vần chưa kết thúc, ba giây tiếp theo, liên tiếp vài tiếng va chạm nặng nề vang lên sau đó ba cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đều phun máu bay ngược ra ngoài.

Đến lúc này trong tổng số năm cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp chỉ còn sót lại mỗi Diệp Giang.

Sắc mặt Diệp Giang trắng như tờ giấy, thấy cao thủ Hoàng tộc họ Diệp bên cạnh ai cũng phun máu bay ngược ra ngoài, anh ta càng thêm tuyệt vọng.

Chết rồi!

Hoàng tộc họ Diệp có tổng cộng năm cao thủ đến đây, bây giờ bốn cao thủ Thần Cảnh đều đã chết.

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người đều sững sờ nhìn Thượng Quan Dục. Ngược lại, Thượng Quan Dục rất bình tĩnh, không đi giết Diệp Giang, sau khi giết bốn cao thủ trong tích tắc liền rời khỏi võ đài.

“Cậu Chấn, cậu có cần để người sống trở về nhăn lời?”

Thượng Quan Dục cung kính nhìn Dương Chấn hỏi.

Dương Chấn không trả lời chỉ nhìn chằm chăm Diệp Giang nói: “Cút về nói cho Diệp Lâm biết, đợi sau khi tôi xử lý xong việc của mình sẽ đi Hoàng tộc họ Diệp tìm ông tat”

Diệp Giang như được đặc xá, vội vàng nói: “Tôi sẽ nói nguyên văn lời của cậu!”

Bởi vì hoảng sợ cơ thể của anh ta khẽ run.

Dù anh ta là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ nhưng cũng sợ chết chứt Không cần Dương Chấn ra tay đã có người chủ động giết cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.

Sợ là bây giờ chỉ cần Dương Chấn ra lệnh, các cao thủ của ba Hoàng tộc lớn khác sẽ cùng chạy tới Hoàng tộc họ Diệp ngay lập tức.

Diệp Giang vừa lăn vừa bò rời khỏi hiện trường, không khí đột nhiên im lặng, không ai dám nhúc nhích, mọi người đều nơm nớp lo sợ.

Lúc này Thượng Quan Dục lại đi lên võ đài lần nữa, ánh mắt liếc nhìn khắp chung quanh, lạnh giọng nói: ‘Còn ai dám khiêu chiến với tôi nữa không?”

Vừa rồi, ông ta đã một mình đánh bại tất cả mọi người của Hoàng tộc họ Diệp, chỉ còn một mình Diệp Giang sống sót.

Một đám cao thủ có mặt ở đây trên cơ bản đều là cao thủ dưới Thần Cảnh đỉnh phong, còn ai dám ra đấu với Thượng Quan Dục nữa đây?

Nhất thời, hơn một trăm cao thủ Thần Cảnh vốn đến tham gia đấu võ thế mà lại không có ai dám tham chiến tiếp.

“Cuối cùng cho các người suy nghĩ thêm một phút nữa. Nếu vẫn chưa có ai muốn khiêu chiến thì coi như các người bỏ quyền thi đấu!”
 
Back
Top Bottom