Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2561


Chương 2561:

Nghe thấy thế, những cao thủ Hoàng tộc đang định tỏ thái độ đều im lặng, sắc mặt rất khó coi.

Họ biết, nếu họ dám nói đỡ Dương Chấn nữa, Thượng Quan Hoàng sẽ giết họ thật.

Họ cũng hiểu, sở dĩ Thượng Quan Hoàng vẫn giam lỏng Thượng Quan Nhu vì muốn dùng cô ta để uy h**p Dương Chấn.

Vào giây phút này, rất nhiều người bỗng cảm thấy vô cùng thất vọng về Thượng Quan Hoàng.

Người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan đã khiến họ thất vọng lắm rồi, không ngờ ngay cả Thượng Quan Hoàng cũng đưa ra quyết định đáng thất vọng như thế.

“Giải tán đi!”

Thượng Quan Hoàng khoát tay rồi rời đi.

Thượng Quan Tử Chí nhìn quanh, lạnh lùng nói: “Tôi hy vọng mọi người vẫn nhớ vị trí của mình, đừng làm chuyện gì quá giới hạn, bằng không, chắc chắn mọi người sẽ hối hận đấy”.

Sau khi đe dọa xong, Thượng Quan Tử Chí c*̃ng quay người rời đi, để lại các cao thủ đang nhìn nhau.

Thượng Quan Tử Mặc hừ lạnh, cũng đi nốt.

“Khốn kiếp!”

Một lúc lâu sau, mới có cao thủ không nhịn được mà mắng: “Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đúng là quá hống hách, họ chưa thừa kế chức Hoàng Chủ mà đã định ra oai với chúng ta rồi ư?”

“Ở Hoàng tộc họ Thượng Quan, tôi chỉ công nhận công chúa Nhu là người thừa kế!”

Các cao thủ của Hoàng tộc đều có vẻ tức giận.

Cùng lúc đó, trên đỉnh Thanh Sơn của Hoàng thành Thượng Quan, một già một trẻ đang đứng đối diện nhau, rõ ràng lão già mặc áo trắng, quanh người tràn ngập khí thế đáng sợ kia chính là người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Còn người thanh niên ở bên kia thì chính là Dương Chấn.

Lúc này, trên người họ đều có khí thế hết sức đáng sợ, tuy chưa đánh nhưng khí thế của hai bên đã va chạm với nhau, tạo thành những gợn sóng năng lượng khủng khiếp, lan ra khắp xung quanh rồi.

Mây đen cuồn cuộn trên vùng trời của Hoàng thành Thượng Quan, trong mây đen ẩn chứa khí thế mãnh liệt không gì sánh nổi, khiến tất cả cao thủ trong Hoàng thành Thượng Quan phải khiếp sợ.

Dương Chấn và người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan đứng đối diện nhau, trong mắt họ hừng hực ý chí chiến đấu.

Người bảo vệ vốn hơi khinh thường Dương Chấn, giờ ánh mắt cũng trở nên nghiêm nghị, chỉ mới đọ khí thế mà lão ta đã cảm nhận được áp lực từ phía Dương Chấn.

Dương Chấn bỗng nhìn về phía đối phương với vẻ dí dỏm: “Tiền bối, chẳng phải ông muốn so tài với tôi à? Sao giờ lại im re thế?”

Nghe thấy thế, sắc mặt của người bảo vệ càng u ám hơn, lão ta híp mắt, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Chàng trai, cậu hơi ngông cuồng rồi đấy? Cậu tưởng mình có chút thiên phú là có thể vô địch thiên hạ à?”

Dương Chấn thản nhiên nói: “Tôi chưa bao giờ nghĩ như thế. Người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan như ông giả vờ không biết khi cao thủ Hoàng tộc gặp nạn, trốn mãi không ra, bây giờ lại chạy ra chỉ vì một câu khích tướng của tôi, còn đòi so tài với tôi, sao lại thành tôi ngông cuồng chứ?”

“Nếu cậu chán sống như thế, tôi sẽ giúp cậu!”

Người bảo vệ nghiêm nghị nói rồi lập tức biến mất.

Đúng lúc lão ta di chuyển, Dương Chấn cũng hành động. Anh giậm mạnh xuống đất, một tiếng nổ lớn bỗng vang lên, khối đá chỗ anh đứng lập tức vỡ nát.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2563


Chương 2563:

“Rầm!”

Ngay sau đó, tay hai người va vào nhau, khí thế mãnh liệt dấy lên sóng to gió lớn như đá tảng rơi xuống biển, lan ra khắp xung quanh.

“Rầm rầm rầm!”

Đá vụn xung quanh họ lập tức bị hất bay, thậm chí bị phá hủy.

Cả ngọn núi rung chuyển dữ dội như động đất.

Vô số tảng đá lăn từ trên đỉnh núi xuống.

Khí thế đáng sợ ấy bao trùm cả Hoàng thành Thượng Quan, không ngờ trận chiến giữa cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong lại khủng khiếp như vậy.

Ngay cả Thượng Quan Hoàng trong Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng cảm nhận được khí thế này, sắc mặt lão ta tái mét, nói với vẻ không dám tin: “Hai khí thế đang va chạm với nhau, chẳng lẽ Dương Chấn thật sự có thực lực đánh với người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan à?”

Lão ta biết ở Hoàng tộc họ Thượng Quan, chỉ người bảo vệ và Dương Chấn mới có thể phóng ra khí thế đáng sợ đó.

Các cao thủ của Hoàng tộc cũng biến sắc, nhất là những người từng được Dương Chấn cứu, họ đều có vẻ lo âu.

Bởi vì họ biết rõ trước khi Dương Chấn và người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan phân thắng bại, Thượng Quan Hoàng sẽ không bỏ qua cho Thượng Quan Nhu.

Thượng Quan Hoàng càng nhốt Thượng Quan Nhu lâu thì Hoàng tộc càng gặp nhiều nguy hiểm.

Lúc này, Thượng Quan Hoàng cũng cảm thấy do dự, lão ta không cho phép bất cứ tai họa ngầm nào đe dọa đến Hoàng tộc họ Thượng Quan tồn tại, nếu Dương Chấn sống sót rời đi thì sẽ trở thành mối họa lớn nhất với Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Thế nên bây giờ, lão ta chỉ có thể gửi gắm mọi hy vọng vào người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan, phải đánh bại Dương Chấn thì mới có thể giảm bớt tai họa ngầm cho Hoàng tộc.

Nhưng chính lão ta cũng không ngờ, chẳng những việc khống chế Thượng Quan Nhu không uy h**p nổi Dương Chấn mà còn chọc giận anh, khiến Hoàng tộc gặp phải tại ương khổng lồ.

Trên đỉnh Thanh Sơn, Dương Chấn đã dốc toàn lực, anh muốn làm quen với thực lực bất chợt tăng mạnh qua trận đánh với người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng không che giấu nữa, lập tức phát huy thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong.

Hai người điên cuồng tấn công nhau, đòn đánh nào cũng khiến cả ngọn núi rung chuyển.

Sau mấy phút ngắn ngủi, đám mây đen trên bầu trời Hoàng thành Thượng Quan đã biến mất, mọi thứ đã bình thường trở lại.

Dương Chấn và người bảo vệ của Hoàng tộc họ Thượng Quan đứng một mình trên một tảng đá, hai người nhìn nhau. Sắc mặt Dương Chấn trắng bệch, hơi thở võ thuật trên người cũng hơi phập phồng.

Còn người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan, khóe miệng có vết máu, giống như che giấu thương thế trong cơ thể.

“Phụt!”

Bỗng nhiên, người bảo vệ của Hoàng tộc họ Thượng Quan phun một ngụm máu, hơi thở võ thuật trên người rút lui như thủy triều, biến mất trong tích tắc.

Ngược lại Dương Chấn, ngoài sắc mặt trắng bệch ra thì hơi thở võ thuật lan tràn từ trên người anh vẫn mạnh mẽ.

“Ông thua rồi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2564


Chương 2564:

Dương Chấn thốt lên, nhưng trên mặt không hề lộ ra sự khinh thường hay mỉa mai người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan, bởi vì chỉ có anh mới biết mình phải trả giá đắt thế nào mới có thể đánh bại đối thủ.

Hiện giờ, võ công của Dương Chấn đã bước vào Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng bởi vì tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh nên bây giờ anh có thể sử dụng phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, có nghĩa là ít nhất anh có thể bộc phát thực lực của Siêu Phàm Lục Cảnh.

Nhưng nếu chỉ dựa vào phép hô hấp tầng thứ sáu còn lâu mới là đối thủ của người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Sở dĩ Dương Chấn có thể đánh bại đối thủ là bởi vì anh đã sử dụng huyết mạch cuồng hóa, mà khi sử dụng huyết mạch cuồng hóa này, sẽ gặp phải một tác dụng phụ rất nghiêm trọng, đó là khiến cho các cơ quan của mình dần trở nên kiệt quệ.

Trước đó cụ Đổng đã từng nói với Dương Chấn, dù võ công có đột phá vào Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nếu chưa đến đường cùng thì tuyệt đối không được sử dụng huyết mạch cuồng hóa. Có thể tưởng tượng anh đã trả giá cỡ nào khi sử dụng huyết mạch cuồng hóa này.

“Rốt cuộc cậu là ai? Rõ ràng chỉ là Siêu Phàm Ngũ Cảnh thế mà lại có thể bộc phát ra thực lực của Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong?”

Sắc mặt của người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan nghiêm nghị hỏi Dương Chấn.

Không phải ông ta chưa từng gặp thiên tài võ thuật có thể vượt cảnh giới đánh bại kẻ địch, nhưng cao thủ có thể vượt hai cảnh giới để đánh bại kẻ địch thì lại càng hiếm thấy.

Mà lão ta là người bảo vệ Hoàng tộc, chứ nào phải là cao thủ Siêu Phàm Cảnh tầm thường.

Muốn lấy thấp hơn hai cảnh giới để đánh bại lão ta, khó hơn lên trời.

Nhưng Dương Chấn đã làm được.

Bây giờ lão ta bị thương nặng, hoàn toàn không còn sức chiến đấu, trong khi Dương Chấn chỉ bị thương nhẹ, vẫn duy trì được sức chiến đấu mạnh mẽ.

Dương Chấn vô cảm nhìn lão ta nói: “Nếu tôi nói tôi cũng không biết mình là ai, ông có tin không?”

Người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan nhíu mày. Quả thật lão ta không tin, thiên tài võ thuật này lại là kẻ vô danh.

Dù trong những gia tộc cổ võ kia Dương Chấn cũng có thể là cao thủ hàng đầu ở đó ấy nhỉ?

Không một gia tộc nào có thể cho phép một người như vậy lưu lạc bên ngoài.

“Nếu cậu không muốn nói cho tôi biết thì thôi vậy!”

Người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan bỗng thở dài, nói với Dương Chấn: “Thua là thua, nếu tôi đã thua thì sống chết của tôi đều do cậu quyết định!”

“Đương nhiên, trước khi giết tôi, tôi vẫn là có lòng tốt khuyên cậu một câu, nếu cậu giết tôi sẽ mang tới họa chết người cho cậu”.

Dương Chấn nghe người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan nói xong thì nhíu mày, lạnh giọng nói: “Ông uy h**p tôi?”

Đối phương lắc đầu, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Tôi chỉ tốt bụng nhắc nhở cậu thôi. Bởi vì tôi không muốn vì tôi mà khiến một thiên tài võ thuật như cậu phải mất mạng, rất đáng tiếc”.

“Với tư cách là người bảo vệ của Hoàng tộc, tôi bị ràng buộc bởi một số quy tắc. Không phải là tôi không muốn cứu người Hoàng tộc họ Thượng Quan mà do quy tắc trói buộc. Khi nào Hoàng tộc họ Thượng Quan gặp phải họa diệt tộc, tôi mới có thể ra tay, nếu không một khi tôi ra tay sẽ vi phạm quy tắc”.

“Có một số chuyện tôi không thể nói với cậu, tôi chỉ có thể nói với cậu tuy cậu rất mạnh nhưng vẫn không là gì so với những người kia”.

Dương Chấn có thể nhận ra người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan không có ác ý với anh, mà thật sự đang nhắc nhở anh một ít chuyện.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2565


Chương 2565:

Dù lão ta không nói rõ ràng nhưng Dương Chấn cũng biết được một số việc. Thứ nhất những người bảo vệ này cũng là bất đắc dĩ. Bởi vị bản thân bọn họ đều bị thế lực nào đó khống chế. Thứ hai, bọn họ phải tuân theo quy tắc, chỉ khi nào hoàng tộc đừng trước nguy cơ bị diệt vong, bọn họ mới được ra tay.

Ngoài ra, nếu Dương Chấn giết người bảo vệ của bất kỳ hoàng tộc nào anh đều sẽ bị thế lực phía sau bọn họ đuổi giết.

Dương Chấn đột nhiên hỏi: “Nói vậy, sở dĩ ông xuất hiện đánh với tôi là vì tôi sẽ khiến Hoàng tộc họ Thượng Quan bị tiêu diệt?”

Người bảo vệ của Hoàng tộc họ Thượng Quan hờ hững nói: “Với thực lực mạnh mẽ của cậu muốn tiêu diệt Hoàng tộc họ Thượng Quan dễ như trở bàn tay.”

Lúc này Dương Chấn mới hiểu rõ thì ra là nguyên nhân này. Sở dĩ sau khi anh xuất hiện ở Hoàng tộc họ Thượng Quan thì đối phương mới xuất hiện theo, nguyên nhân không phải vì bị anh kích động, dù anh không nói khích thì đối phương cũng sẽ xuất hiện.

Dương Chấn im lặng, bình tĩnh nhìn người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan, mà đối phương cũng đang bình tĩnh nhìn anh. Hai người đều không lên tiếng.

Một lúc lâu, Dương Chấn bỗng xoay người, sau khi đã đi rất xa, đột nhiên một giọng nói truyền tới: “Tôi sẽ không tiêu diệt Hoàng tộc họ Thượng Quan!”

Dứt lời bóng dáng của Dương Chấn biến mất trên đỉnh núi Thanh Sơn.

Vẻ mặt của người bảo vệ Hoàng tộc Họ Thượng Quan lộ ra vẻ thoải mái, nở nụ cười tự giễu: “Không ngờ, mình đường đường là người bảo vệ Hoàng tộc mà cũng có ngày hôm nay?”

Nói xong, lão ta cũng rời khỏi Thanh Sơn. Lần này đấu với Dương Chấn, lão ta bị thương rất nặng nếu không tu luyện mấy tháng e là khó khôi phục được.

Cùng lúc đó ở Hoàng phủ họ Thượng Quan, Thượng Quan Hoàng đột nhiên lộ ra vẻ mặt nghiệm nghị: “Trận chiến đã kết thúc rồi sao? Rốt cuộc ai thắng?”

Bỗng nhiên lão ta có linh cảm xấu.

Bởi vì lão ta có thể cảm nhận được, hai luồng hơi thở võ thuật cùng tồn tại trước đó, chỉ là trong đó có một luồng cực kỳ suy yếu, rõ ràng là bị thương nặng.

Còn một luồng khác tuy hơi suy yếu nhưng vẫn còn rất mạnh.

Dù người bị thương nặng là Dương Chấn thì anh cũng là mối de dọa rất lớn đối với lão ta. Bởi chắc chắn có một ngày Dương Chấn sẽ quay đầu trở lại.

“Hoàng chủ, mau thả công chúa Nhu đi! Trận chiến đã kết thúc, hẳn là ông cũng cảm nhận được Dương Chấn chưa chết đúng chứ?”

“Đúng đấy, mau thả công chúa Nhu đi! Một khi Cậu Chấn biết chuyện này, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Hoàng tộc họ Thượng Quan.”

Trong lúc nhất thời, cao thủ Hoàng tộc nhao nhao cầu xin.

“Các người làm quá rồi. Tuy Dương Chấn còn sống nhưng bản thân cậu ta cũng bị thương nặng, có thể làm gì được chúng ta?”

Thượng Quan Tử Chí lạnh giọng nói.

Thượng Quan Tử Mặc cũng nói: “Anh cả nói không sai, bây giờ Dương Chấn không phải là đối thủ của người bảo vệ, thì sau này cũng sẽ không. Cậu ta muốn đụng đến Hoàng tộc, trừ khi bước qua được ải của người bảo vệ trước đã”.

Trên mặt Thượng Quan Hoàng cũng hơi nghiêm nghị, ánh mắt liếc nhìn mọi người, sau đó nói: “Từ hôm nay trở đi, đại hoàng tử Thượng Quan Tử Chí, là người thừa kế Hoàng vị của Hoàng tộc họ Thượng Quan, chọn ngày lành để làm lễ sắc phong! ”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều sững sờ, ngay cả bản thân Thượng Quan Tử Chí cũng không ngờ Thượng Quan Hoàng sẽ phong ông ta làm người thừa kế trong hoàn cảnh như vậy.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2566


Chương 2566:

Sắc mặt Thượng Quan Tử Mặc đờ đẫn, đến cuối cùng thậm chí ông ta cũng không có cơ hội cạnh tranh với Thượng Quan Tử Chí.

Nhưng đúng lúc này, một luồng khí thế võ thuật kh*ng b* đột nhiên nhiên bao trùm Hoàng phủ họ Thượng Quan, một giọng nói lạnh lẽo chợt vang lên: “Thượng Quan Hoàng, ông thật to gan, ngay cả người phụ nữ của tôi mà ông cũng dám giam lỏng?”

Tiếng hét tức giận của Dương Chấn, như tiếng sấm, vang khắp Hoàng phủ họ Thượng Quan.

Tiếng hét tức giận này khiến mọi người ngây ra như phỗng. Thượng Quan Hoàng càng khiếp sợ tột độ. Không phải Dương Chấn bị thương nặng sao? Tại sao cậu ta còn dám xuất hiện ở Hoàng phủ họ Thượng Quan?

Chẳng lẽ người thua trận lúc nãy không phải là Dương Chấn mà là người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan?

Nghĩ tới đây, Thượng Quan Hoàng chỉ thấy cả người lạnh thấu xương, dưới chân lảo đảo, suýt chút nữa đã ngồi phịch xuống đất.

Mà lúc này tất cả các cao thủ của Hoàng tộc đều ngạc nhiên không tin. Bọn họ biết Dương Chấn rất mạnh, nhưng không ngờ anh lại mạnh đến nỗi có thể đánh bại người bảo vệ Hoàng tộc.

Vào lúc này, Thượng Quan Nhu đang bị giam lỏng trong hoàng lăng cũng nghe được câu nói cực kỳ ngông cuồng kia của Dương Chấn, lập tức nước mắt tuôn như mua.

“Cậu ấy nói, mình là người phụ nữ của cậu ấy!”

Khuôn mặt đẫm nước mắt của Thượng Nhu lộ ra nụ cười hạnh phúc.

Mặc dù cô ta biết Dương Chấn nói vậy chỉ là để giúp cô ta chứ không hề có ý bảo cô làm người phụ nữ của anh. Nhưng dù vậy cô ta cũng cảm thấy rất vui sướng.

Đây là tình yêu, bởi vì một lời nói của người yêu, dù chỉ là lời nói dối, cũng có thể khiến người ta vui mừng tột độ.

“Không!”

Thượng Quan Tử Chí không thể chấp nhận sự thật này, vẻ mặt ngập tràn khó tin nói: “Chuyện này không thể nào! Người bảo vệ Hoàng tộc sao có thể thua cậu được?”

Thượng Quan Hoàng vừa mới sắc phong ông ta làm người thừa kế Hoàng tộc. Hơn nữa còn tuyên bố sẽ chọn ngày lành làm lễ sắc phong. Chỉ cần ông ta trở thành người thừa kế thì chức Hoàng Chủ mà ông ta hằng mơ ước sẽ không còn xa nữa.

Nhưng bây giờ, Dương Chấn đã xuất hiện ở Hoàng tộc họ Thượng Quan, với quan hệ của cậu ta và Thượng Quan Nhu, vị trí người thừa kế còn lâu mới tới lượt ông ta.

Chớp mắt, một bóng người trẻ tuổi xuất hiện trước mặt Thượng Quan Hoàng.

Dương Chấn nhìn Thượng Quan Hoàng, lạnh lùng nói: “Nhìn thấy tôi, các người đều có vẻ rất thất vọng nhỉ?”

Thượng Quan Hoàng hỏi: “Người bảo vệ Hoàng tộc của chúng tôi đâu?”

Dương Chấn cười lạnh: “Ông nghĩ thế nào?”

Câu nói này khiến cho sắc mặt của Thượng Quan Hoàng tái nhợt. Chẳng lẽ người bảo vệ đã chết rồi?

Lão ta chưa từng nghe nói có người bảo vệ hoàng tộc nào bị giết cả. Nếu đúng vậy có nghĩa là Hoàng tộc họ Thượng Quan sẽ mất đi người bảo vệ. Không còn người bảo vệ nữa, Hoàng tộc họ Thượng Quan còn được gọi là Hoàng tộc nữa sao?

Nhưng ngay sau đó, lão ta đã bình tĩnh lại. Hai luồng hơi thở võ thuật trong trận chiến vừa nãy không hề biến mất. Điều đó có nghĩa là người bảo vệ Hoàng tộc họ Thượng Quan không chết mà chỉ bị thương nặng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2567


Chương 2567:

Chỉ cần người bảo vệ còn sống vậy thì không sao cả. Hoàng tộc họ Thượng Quan vẫn là Hoàng tộc.

Thượng Quan Hoàng đột nhiên hỏi: “Không biết Cậu Chấn đến Hoàng tộc tôi là có việc gì?”

Dương Chấn sắp bị Thượng Quan Hoàng chọc cười, lạnh lùng nói: “Ông giam lỏng người phụ nữ của tôi mà còn hỏi tôi đến đây vì chuyện gì sao?”

Sắc mặt Thượng Quan Hoàng bình tĩnh nói: “Theo tôi được biết, cậu đã kết hôn cũng đã có con. Dù cậu và Thượng Quan Nhu có xảy ra quan hệ thì con bé cũng không phải là người phụ nữ của cậu?”

“Hơn nữa, thời đại bây giờ nam nữ xảy ra quan hệ, không phải là chuyện rất bình thường sao? Chẳng lẽ hễ xảy ra quan hệ thì cô gái đó sẽ trở thành người phụ nữ của người đàn ông kia sao?”

Dương Chấn cười lạnh: “Bớt nói nhảm đi. Thả chị ấy ra, bằng không từ đây về sau Chiêu Châu sẽ không còn Hoàng tộc họ Thượng Quan nữa!”

Dứt tiếng, Dương Chấn đột nhiên đạp mạnh xuống đất “ầm” một tiếng, chỉ thấy tòa lầu các gần với Hoàng điện nhất ngã ầm ầm xuống đất.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người sửng sốt, Dương Chấn giẫm chân trong Hoàng điện của Hoàng tộc họ Thượng Quan nhưng lại khiến tòa lầu bên ngoài Hoàng điện sập xuống. Dương Chấn phải mạnh đến cỡ nào mới làm được như vậy?

Sắc mặt Thượng Quan Hoàng cực kỳ khó coi, lão ta không biết, nếu thả Thượng Quan Nhu ra liệu Dương Chấn có giết lão ta không?

Sở dĩ lão ta giam lỏng Thượng Quan Nhu là vì muốn uy h**p Dương Chấn, hòng giữ mạng sống cho lão ta.

“Dẫn Thượng Quan Nhu ra đây!”

Thượng Quan Hoàng bỗng lên tiếng.

Chẳng mấy chốc Thượng Quan Nhu đã được hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong dẫn tới.

“Dương Chấn!”

Thấy Dương Chấn, trên mặt Thượng Quan Nhu lộ ra vẻ kích động: “Cậu khôi phục võ công rồi?”

Dương Chấn gật đầu, thấy Thượng Quan Nhu không bị thương thì anh mới yên tâm.

Như Thượng Quan Hoàng đã nói, tuy bọn họ đã xảy ra quan hệ, nhưng cũng không nói lên được điều gì. Nhưng với tư cách là bạn của Thượng Quan Nhu, Dương Chấn chỉ có thể làm như vậy mới giảm bớt phần nào áy náy trong lòng đối với Thượng Quan Nhu

Ngay khi Dương Chấn nghĩ Thượng Quan Hoàng sẽ Thượng Quan Nhu ra thì lão ta bỗng nói: “Dương Chấn, nếu bây giờ cậu rời khỏi đây tôi hứa sẽ không khiến Thượng Quan Nhu khó xử”.

Ngay khi những lời này vừa được nói ra, toàn bộ đại điện đều bị bao trùm bởi một luồng khí thế kh*ng b*, trên mặt Dương Chấn lộ ra sát khí nồng đậm.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Ông lấy cháu gái của mình ra uy h**p tôi?”

Lúc này, Thượng Quan Nhu đang ở bên cạnh Thượng Quan Hoàng, và với thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh của Thượng Quan Hoàng, muốn giết cô ta dễ như trở bàn tay.

Dương Chấn rất mạnh, nhưng trong khoảng cách ngắn như vậy, rất khó để bảo đảm an toàn tính mạng cho Thượng Quan Nhu.

Thượng Quan Hoàng bình tĩnh nói: “Tôi chỉ muốn cậu rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan chứ không có ý gì khác!”

Dương Chấn giễu cợt: “Thật không ngờ đường đường là Hoàng chủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan lại có thể làm ra chuyện đê hèn như vậy, dùng cháu gái của mình để uy h**p người ngoài”.

Trên mặt Thượng Quan Hoàng cũng lộ ra vẻ đau khổ: “Hết thảy mọi việc đều là tại cậu ép tôi. Tôi không còn cách nào khác. Chỉ cần cậu rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan, mới có thể bảo đảm Hoàng tộc họ Thượng Quan không bị ảnh hưởng”.

Lúc này, một gã cao thủ Hoàng tộc, vẻ mặt cầu xin nói: “Hoàng chủ, buông tha cho công chúa Nhu đi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2568


Chương 2568:

“Hoàng chủ, hôm nay Cậu Chấn đến đây rõ ràng là muốn bảo đảm sự an toàn cho công chúa Nhu. Bằng không với thực lực của cậu ấy nếu muốn tiêu diệt Hoàng tộc của chúng ta thật thì cậu ấy có thể đợi tới bây giờ sao?”

“Đúng đấy, Hoàng Chủ, ngài mau thả công chúa Nhu đi!”

Lập tức cao thủ của Hoàng tộc lần lượt cầu xin.

Trong đôi mắt đẹp của Thượng Quan Nhu đầy vẻ thất vọng. Cô ta chưa bao giờ nghĩ ông nội từng yêu thương cô ta nhất, thậm chí đã sớm phong cô ta làm người bảo vệ của Hoàng tộc họ Thượng Quan hôm nay lại dùng tính mạng của cô ta để uy h**p người đàn ông mà cô ta yêu nhất.

“Ông nội, ông cần gì phải làm thế? Chỉ cần ông thả cháu ra, hôm nay cháu sẽ rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan. Cháu hứa, Dương Chấn sẽ không tổn hại đến bất kỳ ai trong Hoàng thành Thượng Quan này”.

Thượng Quan Nhu đỏ hoe mắt cầu xin.

Thượng Quan Hoàng lắc đầu, tức giận nói: “Cháu câm miệng! Cháu đã là người phụ nữ của cậu ta, trái tim của cháu đã không còn ở Hoàng tộc từ lâu rồi đúng không?”

Thượng Quan Nhu lắc đầu: “Ông nội, không phải như vậy. Cháu có thể chết vì Hoàng tộc, xin ông đừng nói như vậy”.

Cô ta đã trả giá quá nhiều vì Hoàng tộc họ Thượng Quan, sao có thể trơ mắt nhìn Hoàng tộc bị diệt chứ?

Dương Chấn buồn bã nhìn Thượng Quan Hoàng. Giống như Thượng Quan Nhu nói: dựa vào quan hệ của anh và Thượng Quan Nhu anh sẽ làm tổn hại đến Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Nhưng Thượng Quan Hoàng một mực không tin, ngược lại còn nfhi sự tồn tại của anh ta uy h**p lớn nhất đối với Hoàng tộc hpj Thượng Quan nói đúng hơn là uy h**p hớn nhất với lão ta.

Dương Chấn cười lạnh, Thượng QUan Hoàng ông không sợ tôi lột đồ HOàng tộc mà chỉ sợ tôi lật đổ Hoàng vị của ông đúng không?

Ông không sợ tôi lật đổ Hoàng tộc mà chỉ sợ tôi lật đổ Hoàng vị của ông.

Dương Chấn nói xong lời này, cả người Thượng Quan Hoàng run lên, lập tức khuôn mặt vặn vẹo, gằn giọng nói: “Cậu câm miệng cho tôi!”

“Tôi vốn là Hoàng Chủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan, tại sao lại phải sợ cậu lật đổ Hoàng vị của tôi? Hoàng vị là của tôi, cậu nói lật đổ là lật đổ được à?”

“Dương Chấn, tôi cho cậu suy nghĩ một phút cuối, nếu cậu vẫn không chịu rời đi thì bây giờ tôi sẽ giết Thượng Quan Nhu!”

Người của Hoàng tộc họ Thượng Quan ngây người nhìn Thượng Quan Hoàng, ai cũng không ngờ lão ta lại có thể nói ra những lời như vậy.

Thượng Quan Nhu khó tin, vành mắt đỏ hoe nói: “Ông nội, cháu là cháu gái của ông đấy. Sao ông có thể đối xử với cháu như vậy?”

“Câm miệng cho tao!”

Thượng Quan Hoàng giận dữ hét lên, lập tức chộp cổ Thượng Quan Nhu, vẻ mặt vặn vẹo.

“Nhu Nhu!”

Thượng Quan Tử Khiêm thấy con gái của mình bị Thượng Quan Hoàng xách cổ, nhất thời cũng nổi giận.

“Phụ hoàng, Nhu Nhu là cháu gái mà người yêu quý nhất. Thậm chí trước kia người còn muốn truyền lại Hoàng vị cho con bé, bây giờ tại sao người lại làm hại con bé?”

Hai mắt Thượng Quan Tử Khiêm đỏ ngầu hỏi.

Thượng Quan Hoàng phì cười, vẻ mặt khinh thường nói: “Mày thật sự nghĩ tao sẽ truyền lại Hoàng vị cho một đứa cháu gái sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2569


Chương 2569:

Thượng Quan Tử Khiêm hỏi: “Chẳng lẽ không phải?”

“Ha ha!”

Thượng Quan Hoàng bật cười, châm chọc nói: “Tôi không có ý định nói cho các anh biết sự thật nhưng bây giờ đã đến nước này rồi, tôi vẫn là cho các anh biết sự thật thôi!”

“Lời dạy của tổ tiên Hoàng tộc họ Thượng Quan, hoàn toàn không cho phép phụ nữ trở thành Hoàng Chủ. Sở dĩ tôi để cho Thượng Quan Nhu trở thành người thừa kế là vì muốn lấy chuyện này ra để khích lệ ba anh em các anh”.

“Nếu tôi thật sự muốn giao Hoàng vị cho Thượng Quan Nhu thì tại sao lại ra điều kiện khi nào nó bước vào Thần Cảnh đỉnh phong mới giao Hoàng vị cho nó chứ?”

Ngay cả Dương Chấn cũng không ngờ Thượng Quan Hoàng lại nham hiểm như vậy, vì khích lệ ba người con trai mà lấy Thượng Quan Nhu ra làm mồi nhử.

Người của Hoàng tộc họ Thượng Quan ai cũng ngạc nhiên nhìn Thượng Quan Hoàng, như thể đây là lần đầu tiên bọn họ biết lão ta.

Thượng Quan Nhu đang bị Thượng Quan Hoàng xách cổ, sau khi nghe được những lời này, nước mắt trào ra từ khóe mắt.

Đến lúc này cô ta mới hiểu ra sự thật, hóa ra người ông mà cô ta yêu quý nhất chưa bao giờ nghĩ đến việc trao vị trí người thừa kế cho cô ta.

Thì ra hết thảy đều là giả.

Thượng Quan Hoàng cả giận nói: “Một phút đã hết, Dương Chấn, cậu còn chưa chịu đi sao?”

Một luồng sát khí mãnh liệt lóe lên trong mắt Dương Chấn, anh liếc mắt nhìn Thượng Quan Hoàng nói: “Ông có biết tại sao tôi không ra tay với ông không? Bởi vì ông là ông nội của Thượng Quan Nhu, tôi không muốn làm chị ấy buồn”.

“Nhưng tôi không ngờ ông lại là một kẻ đê tiện, vô liêm sỉ như vậy. Ngay cả tình cảm của người thân cũng lợi dụng cho được. Hạng người như ông chết không hết tội”.

Thượng Quan Hoàng bỗng có linh cảm xấu, giận dữ hét: “Bớt nói nhảm đi, lập tức cút khỏi Hoàng thành Thượng Quan, nếu không tao sẽ giết nó!”

Vừa nói, lão ta vừa siết chặt tay, Thượng Quan Nhu chỉ cảm thấy nghẹt thở, sắc mặt trắng bệch.

“Hoàng Chủ!”

Các cao thủ của Hoàng tộc cũng nhao nhao hét lên, ai cũng kinh ngạc tột độ.

Bọn họ chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày Thượng Quan Hoàng sẽ giết Thượng Quan Nhu.

“Phụt!”

Nhưng vào lúc này, một tia sáng lạnh lóe lên, trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người, cánh tay vốn đang nắm chặt cổ Thượng Quan Nhu của Thượng Quan Hoàng bị chặt đứt.

Mà cơ thể của Thượng Quan Nhu cũng rơi xuống đất theo cánh tay của Thượng Quan Hoàng.

Lúc này, Thượng Quan Hoàng chỉ cảm thấy tuyệt vọng, cảm giác đau đớn của cánh tay bị chặt đứt dần dần lan ra khắp cơ thể, khuôn mặt lão ta ngập tràn đau đớn.

Dù vậy, lão ta vẫn giữ tỉnh táo, lúc này chỉ cần khống chế được Thượng Quan Nhu thì lão ta mới sống sót được.

Khi một cánh tay của lão ta ta bị đứt lìa, cánh tay còn lại giơ ra túm lấy Thượng Quan Nhu.

“Muốn chết!”

Dương Chấn giận dữ hét lên, di chuyển chân, thân hình lóe, thoáng chốc đã xuất hiện trước mặt Thượng Quan Nhu, nhấc chân đá một cước.

“Bốp!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2570


Chương 2570:

Một cước trí mạng, cơ thể Thượng Quan Hoàng bay thẳng ra khỏi Hoàng điện, nặng nề rơi xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi, hơi thở trên người lập tức tắt lịm.

“Chị không sao chứ?”

Dương Chấn nhấc chân đi đến trước người Thượng Quan Nhu. Khóe miệng Thượng Quan Nhu vẫn còn vết máu, sắc mặt tái nhợt, cô ta lắc đầu, hai mắt đỏ hoe: “Dương Chấn, cậu có thể chừa cho ông nội tôi một con đường sống không? ”

Nghe được lời của Thượng Quan Nhu, tất cả mọi người đều ngạc nhiên. Thượng Quan Nhu sắp bị Thượng Quan Hoàng giết rồi thế mà cô ta vẫn còn muốn tha cho lão ta một con đường sống.

Thượng Quan Hoàng ngã xuống đất cách đó vài mét, đầu tóc rối bù đứng lên, gắt giọng nói: “Dương Chấn, mày thật sự nghĩ có thể giết được tao sao?”

Ánh mắt Dương Chấn cực kỳ lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Thượng Quan Hoàng lạnh giọng nói: “Nể tình Nhu Nhu tôi có thể tha cho ông một con đường sống. Nhưng ông tuyệt đối đừng lầm đường lạc lối nữa nếu không dù Nhu Nhu có cầu xin tôi, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho ông đâu”.

“Ha ha ha ha!”

Thượng Quan Hoàng cười dữ tợn, các cao thủ Hoàng tộc đều buồn bã nhìn lão ta.

Bây giờ Thượng Quan Hoàng đâu còn dáng vẻ của một Hoàng Chủ. Lão ta lúc này tóc tai rối bù, vẻ mặt vặn vẹo, giống hệt ác quỷ.

Dương Chấn sa sầm mặt, chằm chằm Thượng Quan Hoàng. Anh đúng là muốn nhìn xem Thượng Quan Hoàng còn có thể giở trò gì nữa.

“Hoàng Chủ, ông từ bỏ đi. Cậu Chấn sẽ không khiến Hoàng tộc khó xử đâu”.

“Đúng đấy, xin ông hãy dừng tay lại đi. Chắc chắn Cậu Chấn sẽ tha thứ cho ông”.



Nhất thời, các cao thủ Hoàng tộc bắt đầu cầu xin, bọn họ rất khó chịu khi thấy bộ dáng lúc này của Thượng Quan Hoàng.

Dương Chấn lãnh đạm nói: “Tôi khuyên ông, tốt nhất đừng thử thách lòng kiên nhẫn của tôi!”

Tiếng cười của Thượng Quan Hoàng đột nhiên dừng lại, trong tay lão ta bỗng xuất hiện một chai thủy tinh chứa đầy thuốc màu đỏ.

“Liều thuốc Siêu Phàm !”

Khi Dương Chấn nhìn thấy chai thủy tinh, liền nhận ra thuốc trong chai thủy tinh ngay, sắc mặt tái mét.

Thượng Quan Hoàng đã nuốt toàn bộ số thuốc Siêu Phàm trong lọ.

Đột nhiên, một luồng khí thế võ thuật vượt xa bán bộ Siêu Phàm Cảnh lan tràn khắp cơ thể Thượng Quan Hoàng.

Võ công của lão ta vốn đã đạt tới bán bộ Siêu Phàm Cảnh, mà lúc này, sau khi uống thuốc Siêu Phàm, thực lực của lão lập tức đột phá tới Siêu Phàm Cảnh.

Nhưng điều khiến Dương Chấn ngạc nhiên là chỉ có cao thủ Siêu Phàm Cảnh mới có thể sự dụng thuốc Siêu Phàm. Thế mà tại sao Thượng Quan Hoàng chỉ là bán bộ Siêu Phàm Cảnh lại có thể dùng được?

Chỉ vài giây sau khi Thượng Quan Hoàng uống liều thuốc Siêu Phàm, đã thấy sắc mặt lão ta tràn đầy đau đớn, trên làn da có vô sô vết máu kinh người, nhìn vô cùng thê thảm.

Cùng lúc đó khí thế võ thuật trên người Thượng Quan Hoàng cũng tăng vọt gấp mấy lần lên thẳng tới Siêu Phàm Nhị Cảnh.

Chỉ là bây giờ võ công của Dương Chấn đã đột phá đến Siêu Phàm. Ngư Cảnh Thượng Quan Hoàng liều mạng nâng thực lực lên Siêu Phàm Nhị Cảnh thì có thể làm gì được anh?

Mấu chốt là Thượng Quan Hoàng lại dám sử dụng liều thuốc Siêu Phàm trọng khi thực lực của bản thân chỉ đạt tới bán bộ Siêu Phàm Cảnh. Thân thể của lão ta có thể chịu được tác dụng mạnh mẽ của liều thuốc Siêu Phàm không?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2571


Chương 2571:

Khí thế võ đạo phát ra từ Thượng Quan Hoàng càng lúc càng mạnh, đồng thời, cơ thể lão ta cũng dần dần phình to ra như khinh khí cầu.

Nét mặt lão ta nhăn nhúm lại vì đau, rõ ràng là đang phải chịu đựng nỗi giằng xé do liều thuốc Siêu Phàm mang lại.

Đôi mắt của Thượng Quan Hoàng đỏ như máu. Từ lão ta, một khí thế cuồng bạo bùng nổ ra xung quanh.

Dương Chấn đột nhiên thở dài, thu liễm uy thế võ thuật của mình lại rồi bình tĩnh nói: “Làm Hoàng Chủ một đời, cuối cùng lại qua đời một cách bi thảm như thế, quả là châm chọc!”

“Ầm!”

Anh vừa dứt lời thì chợt một tiếng động thật lớn vang lên, sau đó Thượng Quan Hoàng biến mất một cách khó hiểu.

“Hoàng Chủ!”

Những người trong Hoàng tộc họ Thượng Quan đều tận mắt nhìn thấy cảnh Thượng Quan Hoàng nổ tan xác vì không thể chịu đựng tác dụng dữ dội của liều thuốc Siêu Phàm, nét mặt đầy đau đớn.

“Ông nội!”

Thượng Quan Nhu điếng người. Nhìn nơi không còn ông lão già nua ấy, người cô ta mất hết sức lực, xụi lơ ngồi phịch xuống đất.

Người ông yêu thương cô ta nhất đã mất rồi ư?

Những người khác cũng sững sờ. Một người mới nãy còn sống sờ sờ thế mà đã chết rồi?

Trong không khí còn vương mùi máu tanh nồng.

Vẻ mặt của Dương Chấn đầy phức tạp, anh hoàn toàn không ngờ kết cục của Thượng Quan Hoàng sẽ là thế này.

“Thượng Quan Nhu, tất cả đều là lỗi của mày!”

Bỗng dưng một người phẫn nộ quát tháo, mặt mày Thượng Quan Tử Chí vặn vẹo hết sức dữ tợn: “Tất cả đều do con khốn như mày! Nếu mày không dẫn sói vào nhà thì sao phụ hoàng bị dồn vào bước đường này chứ?”

“Do mày nên phụ hoàng mới chết!”

Thượng Quan Nhu thẫn thờ nhìn Thượng Quan Tử Chí. Cái chết của Thượng Quan Hoàng khiến cô ta rất đau lòng, giờ lại bị ông ta nói là mình đã hại chết ông nội thì lòng càng khó chịu hơn.

Thượng Quan Tử Mặc đảo mắt một vòng rồi quát lên: “Thượng Quan Tử Chí, anh ngậm miệng lại cho tôi! Phụ hoàng chết là do ông ấy tự gieo gió gặt bão, liên quan gì đến con bé Nhu?”

Không ai ngờ rằng Thượng Quan Tử Mặc vốn cùng phe với Thượng Quan Tử Chí lại chủ động nói đỡ cho Thượng Quan Nhu.

Sau khi trách móc Thượng Quan Tử Chí, Thượng Quan Tử Mặc lại quay phắt về phía Thượng Quan Nhu: “Cháu đừng suy nghĩ linh tinh nhé Nhu Nhu. Cái chết của ông nội cháu không liên quan gì đến cháu cả, do ông ấy quá xem trọng quyền thế, nhất quyết không cho ai động đến Hoàng vị nên mới cam chịu uống liều thuốc Siêu Phàm, cuối cùng không mạnh lên mà ngược lại còn hại chết mình thôi”.

Thượng Quan Tử Chí cười khẩy, trào phúng ông ta: “Thượng Quan Tử Mặc, phụ hoàng mới qua đời mà chú đã vội đầu quân cho Thượng Quan Nhu rồi sao? Chẳng lẽ chú đã quên chính chú là người giật dây khiến cho tôi và Thượng Quan Nhu tranh giành Hoàng vị?”

Thượng Quan Tử Mặc biến sắc ngay tức thì, giận dữ đáp trả: “Thượng Quan Tử Chí, anh đừng có ăn nói bậy bạ. Do anh tự nhận mình mới là người thích hợp với Hoàng vị nhất nhưng thấy phụ hoàng cưng chiều Nhu Nhu nên mới ghi hận trong lòng, lúc nào cũng đối nghịch với con bé cơ mà, liên quan gì đến tôi?”

“Đủ rồi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2572


Chương 2572:

Thượng Quan Nhu thình lình tức giận gầm lên, nét mặt đầy căm phẫn, đôi mắt đỏ hoe nhìn hai anh em Tử Chí và Tử Mặc: “Tôi chưa từng mơ đến ngôi vị Hoàng Chủ! Từ nhỏ tôi đã biết sinh ra là phụ nữ trong Hoàng tộc thì đến cuối cùng sẽ trở thành công cụ liên hôn gia tộc nên mới liều mạng tu luyện, liều mạng trở nên xuất sắc hơn để dùng nó đổi lấy tự do, chứ tôi không hề mơ đến Hoàng vị!”

“Đã lúc nào rồi mà hai người còn nghĩ đến chuyện tranh quyền đoạt thế nữa?”

Thượng Quan Nhu không kiểm soát được cảm xúc, phẫn nộ quát lớn làm tất cả mọi người đều sững sờ.

Đôi mắt đỏ ngầu của Thượng Quan Tử Chí nhìn chằm chằm cô ta, khuôn mặt trở nên cực kỳ đáng sợ. Dương Chấn có thể thấy được sát ý trong ánh mắt của ông ta.

Nếu có cơ hội, Thượng Quan Tử Chí nhất định sẽ giết Thượng Quan Nhu không ngần ngại.

Nhưng đây là chuyện của Hoàng tộc họ Thượng Quan, Dương Chấn không muốn can dự. Nếu như Thượng Quan Nhu muốn thừa kế ngôi vị thì tất nhiên anh sẽ giúp đỡ, nhưng cô ta không muốn thì anh cũng sẽ không ép buộc.

“Nhu Nhu, khi còn sống phụ hoàng đã lập cháu làm người thừa kế cho ngôi vị, bây giờ người đã qua đời, theo lý thì cháu sẽ là người lên làm Hoàng Chủ mới đúng”.

Thượng Quan Tử Mặc yên lặng một lúc rồi nói.

Nếu chưa từng thấy bộ mặt thật sự của ông ta thì ngay cả Dương Chấn cũng sẽ bị lừa bởi kỹ thuật diễn cao siêu này. Ai không biết còn tưởng Thượng Quan Tử Mặc mới là người ủng hộ Thượng Quan Nhu thừa kế ngôi vị nhất.

Thượng Quan Nhu tức khắc đanh mặt, lạnh giọng trả lời: “Bác không hiểu cháu nói gì hay sao bác hai? Cháu nói, cháu chưa bao giờ muốn tranh giành Hoàng vị, cho dù ông nội đã qua đời thì cháu cũng sẽ không làm Hoàng Chủ đâu ạ”.

Nghe vậy, Thượng Quan Tử Mặc giật cả mình, sốt sắng thuyết phục: “Cháu đừng giận bác, bác cũng chỉ vì nghĩ cho Hoàng tộc nên mới bảo cháu thừa kế Hoàng vị nhanh nhất có thể thôi. Hoàng tộc chúng ta không thể vắng bóng Hoàng Chủ dù chỉ một ngày được! Hiện giờ, toàn bộ Hoàng tộc họ Thượng Quan chỉ có cháu là có tư cách làm Hoàng Chủ nhất”.

“Hoàng vị thuộc về tôi! Đừng ai hòng cướp nó khỏi tôi!”

Thượng Quan Tử Mặc vừa dứt lời thì Thượng Quan Tử Chí căm phẫn hét lên. Ông ta đã chờ quá lâu để có thể lấy được ngôi vị Hoàng Chủ rồi.

“Ngay trước khi qua đời, phụ hoàng đã tuyên bố tôi là người thừa kế hoàng vị của Hoàng tộc họ Thượng Quan, ông ấy cũng nói rằng sẽ tổ chức lễ sắc phong cho tôi, ai trong Hoàng tộc cũng biết. Nay phụ hoàng đã chết, người được lên làm Hoàng Chủ phải là tôi mới đúng chứ?”

Thượng Quan Tử Chí đảo mắt nhìn xung quanh, lạnh lùng hăm dọa: “Hay là mấy người muốn làm trái với di chúc của tiên hoàng? Đừng quên rằng Hoàng tộc ta đã quy định kẻ nào dám làm trái với di chúc của tiên hoàng sẽ bị xử tử!”

Câu nói này khiến cho những người trong Hoàng tộc vừa định tỏ ý phản đối đều rụt cổ.

Ánh mắt Thượng Quan Nhu tràn trề thất vọng, không ngờ Thượng Quan Hoàng mới vừa qua đời đã có người nhảy ra tranh giành ngôi vị.

Trước đây, Thượng Quan Tử Chí mà muốn làm người thừa kế thì cô ta tuyệt đối không ngăn cản, nhưng giờ đã thấy rõ con người thật của ông ta, sao Thượng Quan Nhu có thể cho ông ta thực hiện được ý đồ dễ dàng thế được?

Thượng Quan Nhu lên tiếng: “Nếu tôi không muốn thì sao?”

Giọng của cô ta lạnh đến đỉnh điểm, tỏa ra hơi thở lạnh lẽo như một tảng băng nghìn năm, lạnh đến mức không ai có thể đến gần.

Đôi mắt đầy tơ máu của Thượng Quan Tử Chí nhìn chòng chọc vào Thượng Quan Nhu, nghiến răng nói: “Mày muốn làm trái với di chúc của tiên hoàng có phải không?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2573


Chương 2573:

Giọng Thượng Quan Nhu lạnh ngắt: “Nếu bác muốn nói vậy cũng chẳng sao. Không có sự đồng ý của tôi, liệu bác có còn thừa kế được Hoàng vị chăng?”

Thượng Quan Nhu của lúc này như nữ hoàng cao cao tại thượng, không ai dám mạo phạm.

Đồng thời, một luồng khí thế võ đạo đáng sợ từ từ tỏa ra từ cô ta.

“Thần Cảnh đỉnh phong!”

Có người trong Hoàng tộc cảm nhận được uy thế của Thượng Quan Nhu thì ngỡ ngàng.

Thượng Quan Tử Chí cũng ngây ngẩn: “Sao có thể?”

Trước đây không lâu, Thượng Quan Nhu mới chỉ là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ, vừa đột phá tiến vào Thần Cảnh hậu kỳ bao lâu? Sao cảnh giới võ thuật lại bước vào Thần Cảnh đỉnh phong nhanh thế này?

Lúc này đây, khí thế của Thần Cảnh đỉnh phong tỏa ra từ Thượng Quan Nhu đã bao phủ toàn bộ Hoàng phủ họ Thượng Quan chỉ trong nháy mắt.

Ai nấy cũng đều bàng hoàng, Thượng Quan Tử Chí và Thượng Quan Tử Mặc thì thẫn thờ. Trước kia, Thượng Quan Hoàng đã nói rằng một khi Thượng Quan Nhu bước vào Thần Cảnh đỉnh phong thì cô ta sẽ được thừa kế Hoàng vị.

Giờ đây, lão ta đã chết và Thượng Quan Nhu thì đã cho thấy thực lực Thần Cảnh đỉnh phong của mình. Nhìn khắp Hoàng tộc họ Thượng Quan, còn ai có tư cách làm Hoàng Chủ hơn cô ta đây?

“Thượng Quan Tử Mặc xin chúc mừng cảnh giới võ thuật của Thượng Quan Nữ Hoàng đã tiến vào Thần Cảnh đỉnh phong!”

Thượng Quan Tử Mặc tự biết không còn hy vọng nào nữa, ban đầu trong lòng ông ta vẫn cảm thấy không phục nhưng vì e sợ Dương Chấn nên mới chủ động tỏ ra thiện chí với Thượng Quan Nhu.

Giờ đây, biết cô ta đã bước vào Thần Cảnh đỉnh phong, đương nhiên Thượng Quan Tử Mặc cũng không còn suy nghĩ không an phận nào nữa, ánh mắt khi nhìn Thượng Quan Nhu đã tràn đầy cung kính.

Ở Hoàng tộc họ Thượng Quan, mọi chuyện đều dùng thực lực để quyết định, ông ta là bề trên nhưng Thượng Quan Nhu lại mạnh hơn xa thì ông ta chỉ có thể phục tùng thôi.

“Chúc mừng Thượng Quan Nữ Hoàng đã tiến vào Thần Cảnh đỉnh phong!”

“Chúc mừng Thượng Quan Nữ Hoàng đã tiến vào Thần Cảnh đỉnh phong!”



Tất cả những người trong Hoàng tộc lần lượt quỳ xuống, lời chúc mừng Thượng Quan Nữ Hoàng vang lên hết lần này đến lần khác.

Những lời này từ điện Thượng Quan Hoàng lan rộng ra xung quanh. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, toàn bộ Hoàng thành Thượng Quan đều biết Thượng Quan Nhu đã tiến vào cảnh giới cao hơn –Thần Cảnh đỉnh phong.

Đôi mắt của Thượng Quan Tử Chí đầy hung tàn, ông ta đứng đối diện với Thượng Quan Nhu gằn giọng nói: “Dù đã đột phá tiến vào Thần Cảnh đỉnh phong thì đã sao? Phụ hoàng trước khi qua đời đã bổ nhiệm tao là người thừa kế của Hoàng tộc rồi”.

“Thượng Quan Tử Chí, đến lúc này rồi mà anh vẫn không chịu tỉnh ngộ à? Thượng Quan Hoàng từng nói muốn anh thừa kế Hoàng tộc nhưng Hoàng tộc luôn tuân theo phép tắc. Anh chưa được làm lễ sắc phong thì vẫn chưa được xem là Hoàng Chủ tương lai”.

Thượng Quan Tử Mặc nhìn ông ta, lạnh lùng cảnh cáo: “Bây giờ Nhu Nhu đã có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong, lại còn mang huyết thống Hoàng tộc. Chỉ có con bé mới đủ tư cách dẫn dắt Hoàng tộc họ Thượng Quan đến tương lai tươi sáng thôi”.

“Anh chỉ đang ở Thần Cảnh trung kỳ, lấy cái gì mà đi so với Nhu Nhu? Thượng Quan Tử Chí, anh yên phận đi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2574


Chương 2574:

Thượng Quan Tử Khiêm cũng đứng dậy nói với Thượng Quan Tử Chí: “Anh cả, Hoàng tộc vừa trải qua gió tanh mưa máu, Lý Trọng trong trạng thái mất kiểm soát đã giết rất nhiều người trong Hoàng tộc. Bây giờ phụ hoàng cũng đã qua đời, ba anh em chúng ta nên đồng tâm hiệp lực giúp đỡ Nhu Nhu phát triển Hoàng tộc họ Thượng Quan mới phải”.

“Đại hoàng tử hãy yên phận đi ạ!”

“Thưa Đại hoàng tử, Hoàng tộc đã chịu tổn thất lớn lắm rồi, thật sự không thể bị đả kích thêm lần nào nữa. Chỉ cần ngài cam tâm phụ tá Thượng Quan Nữ Hoàng, Nữ Hoàng nhất định sẽ không tính toán với ngài đâu”.

“Đại hoàng tử, cầu xin ngài hãy từ bỏ hoàng vị, phụ tá Thượng Quan Nữ Hoàng đi ạ!”

Người trong Hoàng tộc tức thì cầu xin.

Thượng Quan Nhu không nói gì, từ đầu đến cuối vẫn nhìn Thượng Quan Tử Chí với ánh mắt đầy phức tạp. Dù gì đi nữa, Thượng Quan Tử Chí cũng là bác cả của cô ta.

Nếu cô ta không được sinh ra thì có lẽ ngôi vị Hoàng Chủ đã rơi vào tay Thượng Quan Tử Chí rồi.

Thượng Quan Nhu không muốn làm Nữ Hoàng của Hoàng tộc họ Thượng Quan gì cả, nhưng Hoàng tộc đã bị tổn thương nặng nề, cô ta phải chèo lái Hoàng tộc, giúp Hoàng tộc khôi phục sinh lực bằng mọi giá.

Dù sao cảnh giới võ thuật của Thượng Quan Tử Chí chỉ có Thần Cảnh trung kỳ, hơn nữa năng lực cũng bình thường. Nếu để ông ta thừa kế hoàng vị thì Hoàng tộc họ Thượng Quan sẽ dần tiến đến sụp đổ.

Vì Hoàng tộc họ Thượng Quan, Thượng Quan Nhu buộc phải lộ ra cảnh giới thật sự của mình.

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cô ta, Dương Chấn vui mừng thầm gật đầu. Cuối cùng người phụ nữ này cũng có thể tự mình đứng lên đảm đương cả một gia tộc rồi, lúc này, cho dù không có sự trợ giúp của anh thì cô ta vẫn có thể làm tốt trách nhiệm của mình.

Thượng Quan Tử Chí luôn giữ im lặng, vẻ dữ dằn trong mắt dần tan biến.

Ông ta đột nhiên bật cười tự giễu: “Mọi người nói không sai, Hoàng tộc họ Thượng Quan hiện nay cần một Hoàng Chủ đủ tư cách thừa kế Hoàng tộc chứ không phải một Hoàng Chủ chỉ có thực lực Thần Cảnh trung kỳ. Tôi sẽ không tranh giành Hoàng vị nữa!”

Nghe được câu này, những người trong Hoàng tộc họ Thượng Quan đều nhẹ nhõm.

Thượng Quan Nhu cũng thầm thở hắt ra. Cô ta không biết nếu Thượng Quan Tử Chí khăng khăng tranh giành Hoàng vị đến cuối cùng thì liệu mình có thể giết ông ta hay không.

“Thật tốt quá! Cuối cùng Đại hoàng tử cũng từ bỏ Hoàng vị rồi!”

Các cao thủ trong Hoàng tộc nghe thấy câu nói của Thượng Quan Tử Chí thì mừng rơn.

Thượng Quan Tử Khiêm kích động lên tiếng: “Anh cả, sau này ba anh em chúng ta phụ tá Nhu Nhu, cố gắng tăng cường sức mạnh của Hoàng tộc cho chúng ta trở thành thế lực mạnh nhất bốn Hoàng tộc lớn nhé!”

Đôi mắt của Thượng Quan Tử Mặc cũng đỏ hoe: “Trước đây bọn tôi bị quyền thế làm mờ mắt nên mới lao đầu vào tranh giành Hoàng vị, nghĩ lại thì thật chẳng ra làm sao! Về sau tôi sẽ không để tâm đến Hoàng vị nữa mà cố gắng hết sức để phụ tá Nhu Nhu. Tôi tin rằng Hoàng tộc họ Thượng Quan sẽ ngày một lớn mạnh dưới sự lãnh đạo của con bé”.

Ngay lúc tất cả mọi người đều cho rằng Thượng Quan Tử Chí sẽ chọn cùng phụ tá Thượng Quan Nhu với hai người em trai của mình, ông ta bất chợt lên tiếng: “Tôi sẽ rời khỏi Hoàng tộc họ Thượng Quan!”

Vừa nghe thấy lời này, ai nấy đều giật mình.

Thượng Quan Nhu hỏi: “Vì cháu thừa kế Hoàng vị nên bác muốn rời khỏi đây hay sao?”

Thượng Quan Tử Chí lắc đầu, nghiêm túc trả lời: “Mọi người nói không sai, hiện giờ tôi chỉ có thực lực Thần Cảnh trung kỳ, hoàn toàn không có tư cách để làm Hoàng Chủ”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2575


Chương 2575:

“Nhưng điều này không có nghĩa rằng tôi sẽ từ bỏ Hoàng vị. Tôi muốn rời khỏi Hoàng tộc để đi rèn luyện, chỉ về đây khi đã đột phá vào Siêu Phàm Cảnh. Nếu khi đó cảnh giới võ thuật của cháu cũng là Siêu Phàm Cảnh thì tôi sẽ hoàn toàn từ bỏ và ở lại Hoàng tộc, vĩnh viễn phụ tá cháu”.

Người trong Hoàng tộc ngạc nhiên nhưng đều không nói gì. Họ biết Thượng Quan Tử Chí đã hy sinh rất nhiều vì ngôi vị, đến lúc sắp đạt được mục đích thì Thượng Quan Hoàng lại uống liều thuốc Siêu Phàm rồi nổ tan xác mà chết, Dương Chấn cũng trở lại sau khi đánh bại người bảo vệ Hoàng tộc.

Cảm giác đang ở trên thiên đường lại rơi xuống địa ngục chính là đây.

Thượng Quan Nhu im lặng một lát rồi nhìn Thượng Quan Tử Chí, nét mặt ngổn ngang cảm xúc: “Cháu ủng hộ bác! Cháu sẽ mãi mãi giữ ngôi vị này lại cho bác. Chỉ cần cảnh giới của bác vượt qua cháu, cháu sẽ nhường nó cho bác!” Trong đôi mắt của Thượng Quan Tử Chí ngập tràn nhiệt huyết: “Được, quân tử nhất ngôn!”

Nói rồi ông ta xoay người đi, không hề lưu luyến.

Nhìn bóng lưng ấy, những người trong Hoàng tộc đều lặng thinh, chỉ đưa mắt nhìn Thượng Quan Tử Chí rời đi.

Cho đến khi bóng dáng của ông ta hoàn toàn biến mất, Thượng Quan Nhu mới thở dài, nhìn lướt qua xung quanh rồi cất cao giọng: “Từ hôm nay, tôi là Nữ Hoàng của Hoàng tộc họ Thượng Quan. Xin thề cả đời không lấy chồng, chỉ sống vì Hoàng tộc!”

Cả đời không lấy chồng!

Thượng Quan Nhu vừa nói ra câu này thì ai cũng ngây người.

Nhưng rất nhanh đã có người hiểu ý, nhìn về phía Dương Chấn với vẻ mặt phức tạp. Đương nhiên họ biết cô ta không lập gia đình là vì Dương Chấn.

Và Dương Chấn cũng hiểu điều này, đôi mắt khi nhìn về Thượng Quan Nhu tràn đầy áy náy. Trong lòng anh chỉ có Tần Nhã, không thể chứa đựng thêm một người phụ nữ nào khác. Đời này, anh đành phụ lòng Thượng Quan Nhu rồi.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn áy náy của Dương Chấn, Thượng Quan Nhu thoáng nhìn anh một lát rồi lại lên tiếng: “Cậu Chấn, Hoàng Chủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan đã chết, cậu có thể cho Hoàng tộc họ Thượng Quan một cơ hội nữa không ạ?”

Giờ phút này, Thượng Quan Nhu chính là Thượng Quan Nữ Hoàng, toàn thân toát lên khí thế uy nghiêm của người bề trên. Khi nhìn về Dương Chấn, đôi mắt của cô ta bình tĩnh, không hề gợn sóng, còn thêm kính ngữ vào lời nói.

Cô ta đã hạ quyết tâm từ nay về sau sẽ phấn đấu vì Hoàng tộc, còn tình yêu sẽ bị cô ta loại bỏ khỏi cuộc đời.

Trong lúc nhất thời, mọi ánh nhìn đồng loạt đổ dồn về phía Dương Chấn. Anh thầm thở dài, lắc đầu: “Tôi không phải loại người không biết nói phải trái. Trước đây tôi mất hết tu vi, bị Thượng Quan Hoàng giam lỏng trong Hoàng tộc thậm chí bị ông ta ra lệnh đuổi giết, tất cả những chuyện này đều không liên quan đến những người còn lại trong Hoàng tộc họ Thượng Quan. Vậy nên ân oán giữa tôi và Hoàng tộc có thể xem như kết thúc rồi”.

Nghe thấy lời nói của Dương Chấn, các cao thủ đều lặng lẽ thở phào.

Biểu cảm của Thượng Quan Nhu vẫn bình tĩnh: “Thế thì xin cảm ơn Cậu Chấn!”

Thái độ của cô ta đối với Dương Chấn rất lạnh, lạnh đến mức khiến anh cảm thấy thật xa lạ.

“Tôi đã dừng chân tại Hoàng thành Thượng Quan quá lâu, đã đến lúc phải đi rồi. Sau này nếu Hoàng tộc họ Thượng Quan gặp chuyện gì thì cứ liên lạc với tôi”.

Dương Chấn giấu cảm xúc hơi đè nén đi, mở miệng nói.

Đương nhiên anh nói câu này với Thượng Quan Nhu. Cô ta khẽ gật đầu: “Cậu vĩnh viễn là bạn bè của Hoàng tộc họ Thượng Quan chúng tôi. Sau này Cậu Chấn có việc gì cần đến chúng tôi thì xin hãy mở lời”.

“Được! Gặp lại sau!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2576


Chương 2576:

Dương Chấn gật đầu, nhìn Thượng Quan Nhu lần cuối rồi xoay người đi.

Đã không có khả năng với Thượng Quan Nhu thì nên đi sớm thì hơn.

“Nữ Hoàng, trên thế giới này chỉ có Cậu Chấn mới đủ tư cách trở thành chồng của người”.

Dương Chấn vừa đi thì một cao thủ lớn tuổi trong Hoàng tộc họ Thượng Quan lên tiếng, trong lời nói còn có mấy phần thương tiếc.

Thượng Quan Nhu lạnh lùng đáp: “Bây giờ, trong lòng tôi chỉ có Hoàng tộc họ Thượng Quan”.

Dứt lời, cô ta xoay người bỏ đi.

Đến khi về nhà của mình, Thượng Quan Nhu mới òa khóc. Không phải cô ta không muốn cùng đi với Dương Chấn mà vì hiểu rằng mình đi theo sẽ chỉ khiến anh cảm thấy nặng nề. Chưa kể Dương Chấn đã kết hôn, trong lòng chỉ có Tần Nhã, không hề có chỗ cho cô ta.

Một bên khác, Dương Chấn sau khi rời khỏi Hoàng tộc họ Thượng Quan thì đi thẳng đến sân bay, lên chuyến bay đến Yến Đô.

Ba tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Yến Đô. Lại trở về nơi đây, lòng Dương Chấn bồi hồi cảm xúc.

“Cảnh giới võ thuật của mình đã là Siêu Phàm Ngũ Cảnh, dù là người bảo vệ Hoàng tộc cũng chưa chắc là đối thủ của mình. Đã đến lúc đón Nhã và Tiêu Tiêu về nhà rồi”.

Dương Chấn tự nhủ. Đã hơn nửa năm chia cách với vợ con, thời gian này đã xảy ra quá nhiều chuyện, thậm chí anh còn suýt chết.

Nhưng có thể xem như trong cái rủi có cái may, hiện giờ thực lực của Dương Chấn đã là Siêu Phàm Ngũ Cảnh, lấy hết thủ đoạn ra cũng có thể giằng co với cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh.

“Cậu Chấn, cuối cùng cậu cũng về rồi!”

Khi Dương Chấn đi tới tập đoàn Nhạn Chấn, Lạc Khải vui mừng đến rơi nước mắt, nét mặt cực kỳ kích động.

Dương Chấn vỗ vai của Lạc Khải, ánh mắt cũng đầy cảm kích, nói: “Vất vả cho ông rồi!”

Vì anh mà tập đoàn Nhạn Chấn đã chịu rất nhiều đả kích từ các thế lực hùng mạnh. Nửa năm qua, tập đoàn đã vài lần đứng trên bờ phá sản, chính Lạc Khải đã một mình ngăn cơn sóng dữ mới giữ cho tập đoàn được tồn tại.

Tuy nhiên, việc tập đoàn Nhạn Chấn bị chèn ép đã trở thành quá khứ, từ khi Dương Chấn trở về, không một ai dám làm vậy nữa.

Tin tức Dương Chấn trở về nhanh chóng được lan truyền toàn bộ Yến Đô, những gia tộc có quan hệ tốt với anh đều vui mừng khôn xiết, những thế lực từng chèn ép tập đoàn Nhạn Chấn trong thời gian qua thì thấp thỏm lo sợ.

Nhưng điều làm họ bất ngờ là đã qua ba ngày rồi mà Dương Chấn vẫn không có động thái gì như sẽ ra tay với họ.

Trong ba ngày này, ba Hoàng tộc họ Thượng Quan, họ Long và họ Đoàn lần lượt mở họp báo, tuyên bố rằng sẽ đẩy mạnh việc hợp tác với tập đoàn Nhạn Chấn.

Tên tuổi của tập đoàn tức thì vang khắp toàn bộ Chiêu Châu, nhiều người bình thường không biết đến tập đoàn Nhạn Chấn đều đã nắm thông tin về họ – một doanh nghiệp tài giỏi có thể khiến cho ba Hoàng tộc lớn đặc biệt mở họp báo để tuyên bố về sự hợp tác giữa hai bên.

Trong ba ngày ngắn ngủi, giá trị thị trường của tập đoàn Nhạn Chấn tăng cao, cổ phiếu cũng có bước tiến triển đáng kể trong nhiều ngày liên tiếp.

Nhiều người đều đang suy đoán mối quan hệ giữa tập đoàn Nhạn Chấn và Hoàng tộc họ Diệp, dù sao trong bốn Hoàng tộc lớn của Chiêu Châu chỉ có mỗi mình Hoàng tộc họ Diệp là không có dấu hiệu nào cho thấy họ muốn hợp tác với tập đoàn Nhạn Chấn.

“Lẽ nào Hoàng tộc họ Diệp và tập đoàn Nhạn Chấn có ân oán gì với nhau? Nếu không thì vì sao những Hoàng tộc kia đã tuyên bố sẽ hợp tác với họ rồi nhưng Hoàng tộc họ Diệp thì không?”

“Có ân oán chắc rồi, hơn nữa còn lớn nữa kìa”.

“Hình như các bác chú ý nhầm chỗ rồi thì phải? Không phải các bác nên tò mò chủ tịch của tập đoàn Nhạn Chấn là ai nhất sao? Đó là một người lãnh đạo tài giỏi đến mức có thể khiến cả ba Hoàng tộc lớn đều nể trọng mà”.


 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2577


CHương 2577:

Hầu như ai cũng đang suy đoán gia thế của Dương Chấn, còn người trong cuộc thì đang nghiêm túc ngồi trong văn phòng trên tầng cao nhất của tập đoàn Nhạn Chấn, trước mặt là một người trung niên có thái độ rất kính cẩn.

“Cậu Chấn, chỉ điều tra ra được cô Phùng bị một trong hai Hoàng tộc cổ xưa là Hoàng tộc họ Phùng bắt đi, còn về việc cô ấy có bị mang đến đó hay không thì vẫn chưa có tin tức gì”.

Tiền Bưu đứng đối diện với Dương Chấn, cung kính báo cáo.

Nét mặt của Dương Chấn âm trầm đến đáng sợ, anh híp mắt nói: “Hoàng tộc họ Phùng à?”

Mã Siêu cũng đang bị nhốt tại Hoàng tộc họ Phùng, đến nay vẫn chưa có tung tích.

“Cậu muốn đến Hoàng tộc họ Phùng sao?”

Tiền Bưu lo lắng hỏi.

Dương Chấn nhìn ông ta, đáp: “Hoàng tộc họ Phùng giam lỏng anh em tốt của tôi, giờ còn bắt cả em gái của tôi đi, chẳng lẽ tôi không nên đến đó?”

Tiền Bưu vội vàng khuyên: “Ý tôi không phải vậy đâu Cậu Chấn! Tôi chỉ muốn nói rằng dù sao Hoàng tộc họ Phùng cũng là thế lực cổ xưa đứng trên cả bốn Hoàng tộc lớn, sâu không lường được, nếu cậu thật sự muốn đến đó thì tôi sẽ dẫn người trong Ảnh Vệ đi cùng cậu”.

Dương Chấn lắc đầu, khuôn mặt tối tăm: “Hoàng tộc họ Phùng không phải nơi người trong Ảnh Vệ có thể đến. Tôi sẽ tự đi!”

Hoàng tộc họ Phùng là một trong hai Hoàng tộc cổ xưa lớn, thực lực vượt xa bốn Hoàng tộc lớn của Chiêu Châu, trong mỗi Hoàng tộc cổ xưa đều có đến vài cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Ảnh Vệ ngày nay tuy cũng đã có vô số cao thủ, cấp bậc Thần Cảnh đỉnh phong cũng phải có vài người, nhưng nếu định tới gây áp lực cho một Hoàng tộc cổ xưa sở hữu đến mấy cao thủ Siêu Phàm Cảnh thì thực lực như thế còn quá yếu.

Đúng lúc này, Lạc Khải đi vào báo: “Thưa chủ tịch, cô Lâm tới”.

Dương Chấn vội nói: “Mau mời chị ấy vào đi!”

Ngải Lâm nhanh chóng đi vào phòng làm việc của Dương Chấn, Tiền Bưu rời khỏi đó, chừa lại không gian riêng cho hai người. Không còn người ngoài ở đây, Dương Chấn liền nói: “Chị Lâm, xin lỗi, em đã liên lụy mọi người rồi”.

Dương Chấn vô cùng áy náy và tự trách, Mã Siêu một thân một mình đi tìm anh nên mới bị cao thủ của Hoàng tộc họ Phùng mang về Hoàng tộc.

Hiện giờ, Phùng Tiểu Uyển cùng bé Tĩnh An cũng bị cao thủ của Hoàng tộc họ Phùng bắt mang đi rồi.

Chồng và con trai của Ngải Lâm đều đã bị Hoàng tộc họ Phùng mang đi, lòng cô ấy đau khổ cỡ nào, không cần hỏi cũng biết.

Ngải Lâm vội vàng hỏi: “Dương Chấn, cậu tìm được Tĩnh An rồi à?”

Dương Chấn không có ý giấu giếm, gật đầu nói ngay: “Tiểu Uyển và bé Tĩnh An đều đã bị người của Hoàng tộc họ Phùng mang đi, em đang định tới Hoàng tộc họ Phùng một chuyến”.

Nghe đến Hoàng tộc họ Phùng, Ngải Lâm lập tức trầm mặc, khuôn mặt tràn đầy lo âu.

Hoàng tộc họ Phùng không phải một Hoàng tộc tầm thường, trước đây Dương Chấn tới Hoàng thành Thượng Quan còn suýt thì mất mạng ở đó, khó khăn lắm mới sống sót trở về, nay lại muốn đến một Hoàng tộc họ Phùng có thực lực mạnh hơn tìm cách cứu người.

Trầm mặc hồi lâu, Ngải Lâm mới cất lời, sắc mặt cực kì phức tạp: “Dương Chấn, tuy tôi không muốn cậu phải mạo hiểm nhưng tôi thực sự đã hết cách rồi, chẳng biết phải nhờ ai nữa, xin cậu nhất định phải cứu chồng con tôi và Tiểu Uyển về, trông cậy vào cậu cả đấy!”

Dương Chấn vội đỡ lời: “Chị Lâm, chị nói gì thế, Mã Siêu là anh em tốt của em, Phùng Tiểu Uyển lại là em gái em, bé Tĩnh An cũng coi như là con nuôi của em, em đi cứu bọn họ là chuyện đương nhiên mà”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2578


Chương 2578:

“Trong thời gian này, chị cứ bình tĩnh ở yên tại Yến Đô đi, chờ tin của em, em bảo đảm sẽ đưa bọn họ bình an trở về”.

Tiễn Ngải Lâm ra về, Dương Chấn cảm thấy trọng trách trên vai dường như lại nặng nề hơn, anh còn chưa từng tiếp xúc tới Hoàng tộc họ Phùng, không biết hành trình tới Hoàng tộc họ Phùng lần này liệu có thuận lợi không.

Nhưng mà hẳn khó lòng thuận lợi được.

Sáng sớm hôm sau, Dương Chấn lên chuyến bay tới Hoàng tộc họ Phùng.

Hôm nay, những phiền phức của tập đoàn Nhạn Chấn đều đã được giải quyết, giá trị của tập đoàn trên thị trường chứng khoán cũng đã tăng vọt, đây là thời gian thích hợp để giải quyết chút phiền toái còn lại.

Ba giờ sau, máy bay đáp xuống sân bay quốc tế của Hoàng thành Phùng.

Ngay cả Dương Chấn cũng không ngờ, ngay thời khắc anh bước chân vào Hoàng thành Phùng, đã có người biết anh tới.

Trong Hoàng thành Phùng, tại một mật thất dưới lòng đất trong Hoàng phủ, Mã Siêu đang bị xích chặt tay chân bằng những sợi xích sắt thô nặng, không thể giãy giụa.

Lúc này, trông anh ta nhếch nhác thảm hại, tóc tai bù xù, toàn thân chằng chịt vết thương, tay chân đều bị xích chặt, những nơi tiếp xúc với xích đã bị chà xát rách nát nhầy nhụa máu thịt.

Một bóng người trung niên đi tới, tay chắp sau lưng, đứng trước mặt Mã Siêu, lạnh lùng nói: “Con chắc chắn không muốn thừa nhận thân phận mình?”

Mã Siêu ngẩng đầu, đôi mắt ngạo nghễ cương nghị nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên kia, lạnh lùng đáp: “Muốn tôi vứt bỏ người nhà và bạn bè mình, tuyệt đối không có khả năng!”

Người đàn ông trung niên trầm mặc, một hồi lâu sau mới lạnh nhạt nói: “Chỉ cần con đồng ý thừa nhận thân phận của mình, con chính là người thừa kế của Hoàng tộc. Nay ông nội con đã bệnh nặng, sắp không chống chọi nổi nữa, bất cứ lúc nào cũng có thể thoái vị cho con cháu, lúc này chỉ cần con chịu thừa nhận thân phận của mình, đợi khi ông nội con thoái vị, có bố ở đây, không ai có thể lay chuyển địa vị của con trong Hoàng tộc họ Phùng này”.

“Với thân phận cháu trưởng của Phùng Hoàng, khắp Chiêu Châu này, may ra chỉ có vài người có tư cách trở thành vợ của con, dù con muốn cưới một cô gái xuất sắc của gia tộc Cổ Võ nào đó cũng không phải không có khả năng, cần gì phải khăng khăng muốn cho một người phụ nữ bình thường của thế tục làm vợ”.

Mã Siêu cười nhạt: “Đối với đám người quyền cao chức trọng các người, chỉ có quyền thế và lợi ích là quan trọng, các người hoàn toàn không hiểu tình thân, tình yêu là gì. Ông muốn tôi lựa chọn giữa tình thân và tình bạn với quyền thế, tôi sẽ không bao giờ do dự, tôi chỉ chọn người thân và bạn bè mình”.

Nghe Mã Siêu nói thế, người đàn ông trung niên kia lập tức sa sầm mặt xuống, cả giận nói: “Con thật sự cho rằng bố không dám giết con à? Dù con là con trai của Phùng Chí Viễn này, nhưng nếu chọc giận bố, bố cũng sẽ g**t ch*t con!”

Người đàn ông trung niên này chính là nhị hoàng tử Phùng Chí Viễn của Hoàng tộc họ Phùng, cũng là bố đẻ của Mã Siêu.

Nhìn Phùng Chí Viễn nổi trận lôi đình, Mã Siêu vẫn chẳng hề sợ hãi, cười nhạt bảo: “Giữa tôi và ông vốn chẳng có chút tình thân nào, chuyện ông dám giết tôi chẳng phải rất bình thường sao? Nhưng tôi phải cảnh cáo ông một câu, tốt nhất ông đừng có dại dột làm thế, không phải vì tôi sợ chết mà vì ông không biết được anh tôi có thiên phú võ thuật mạnh cỡ nào đâu. Giết tôi, Hoàng tộc họ Phùng sẽ gặp phải nguy cơ diệt tộc”.

Nghe Mã Siêu nói thế, Phùng Chí Viễn cười lạnh: “Con đang nói đến Dương Chấn? Cậu ta chẳng qua chỉ là một Chiến Thần xuất ngũ của chiến vực mà thôi. Đúng, bố công nhận cậu ta có thiên phú võ thuật xuất chúng, chưa đến ba mươi đã đạt tới thực lực Siêu Phàm Cảnh, nhưng vậy thì đã là gì? Hoàng tộc họ Phùng này còn có cả cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, một gã cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh thì có thể làm gì được Hoàng tộc họ Phùng này?”

Mã Siêu chỉ cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Phùng Chí Viễn thậm chí đã thoáng một tia thương hại, như thể đang thương hại Phùng Chí Viễn kém cỏi không biết đánh giá người.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2579


Chương 2579:

Sắc mặt Phùng Chí Viễn đã cực kì âm trầm, ông ta nói: “Bố cho con một cơ hội cuối cùng, vứt bỏ mọi thứ của thế tục, thừa nhận thân phận cháu trưởng của Hoàng tộc họ Phùng, trở thành người thừa kế đời thứ ba của Hoàng tộc, sau này bố con ta đồng tâm hiệp lực, đối phó với Phùng Chí Ngạo”.

Không đợi Mã Siêu nổi giận, Phùng Chí Viễn lại nói tiếp: “Đúng rồi, còn một việc nữa, suýt thì quên nói cho con, khoảng một tháng trước, có một người tên là Phùng Tiểu Uyển cùng với con trai con đã bị bắt về Hoàng tộc họ Phùng. Nhắc mới nhớ, bố cũng là ông nội của đứa nhỏ kia nhỉ, nhưng con cứ yên tâm, bố sẽ không gây tổn thương cho nó đâu, bởi nói sao thì nó cũng là cháu trưởng đời thứ tư của Hoàng tộc họ Phùng ta, cũng có thể coi là người thừa kế đời thứ tư rồi”.

Ầm!

Phùng Chí Viễn vừa dứt lời, một cơn giận ngập trời bùng nổ từ trên người Mã Siêu.

Mã Siêu điên cuồng giãy giụa, cổ tay cổ chân vốn đã rách tươm nhầy nhụa máu thịt, nay càng thê thảm hơn, những âm thanh xích sắt va chạm leng keng vang khắp mật thất.

Mã Siêu dữ dằn quát: “Khốn nạn! Nếu con tôi mà có chuyện gì, tôi sẽ không bỏ qua cho ông đâu!”

Phùng Chí Viễn cười nhạt: “Chỉ có kẻ vô dụng mới dùng lời nói đe dọa người khác. Nói sao thì bố cũng là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, chỉ bằng thực lực của con có thể làm gì được bố?”

“Hiện tại con chỉ có một con đường, thừa nhận thân phận của mình, sau đó trở thành người thừa kế đời thứ ba của Hoàng tộc họ Phùng. Bằng không, con sẽ bị nhốt trong mật thất này cả đời. Ngày nào con chưa chịu thừa nhận thân phận mình thì ngày đó con đừng mơ tưởng tới việc gặp lại người thân và bạn bè”.

Trước lời đe dọa của Phùng Chí Viễn, Mã Siêu phẫn nộ tột cùng, một hơi thở võ thuật cực mạnh từ trên người anh ta tràn ra.

Mã Siêu nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi thề, nếu ông dám gây thương tổn cho con tôi, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho ông!”

Phùng Chí Viễn chỉ cười nhạt một tiếng, hoàn toàn không e ngại trước nỗi căm hận của Mã Siêu dành cho mình, ông ta chỉ nói: “Chỉ bằng thực lực mới đến Thần Cảnh đỉnh phong của con thì định không buông tha một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh như bố thế nào đây?”

“Thôi, bớt nói vớ vẩn đi. Con cũng đừng có giãy giụa vô ích làm gì, hiện tại con đã không còn bất kì lựa chọn nào khác, con trai con đang ở trong tay bố rồi, nhưng con có thể yên tâm, bố sẽ không làm thằng bé bị tổn thương, nói thế nào nó cũng là người thừa kế đời thứ tư của Hoàng tộc họ Phùng chúng ta”.

“Hơn nữa, bố có thể nói thẳng cho con hay, có bố ở đây, con trai con đời này cũng đừng nghĩ tới chuyện rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng. Cũng có nghĩa là, dù con không chịu thừa nhận thân phận của mình, hoặc là rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng thì con trai con cũng đừng hòng rời khỏi đây”.

“Vậy hiện giờ, con có thể nói cho bố biết lựa chọn của con được chưa?”

Ánh mắt Mã Siêu ghim chặt vào người Phùng Chí Viễn. Anh ta cũng từng chờ mong, một ngày nào đó có thể tìm lại được bố mẹ ruột của mình, nhưng anh ta chưa từng nghĩ tới, lại có một ngày, mình sẽ bị bố ruột nhốt lại, thậm chí còn lấy con trai mình ra để đe dọa anh ta.

Sau một hồi trầm mặc, Mã Siêu nói: “Tôi có thể đồng ý với yêu cầu của ông, nhưng ông cũng phải đáp ứng một điều kiện của tôi”.

Phùng Chí Viễn cau mày, lạnh giọng nói: “Đừng đặt điều kiện với bố làm gì, bởi vì hiện tại con còn chưa có tư cách ấy. Nếu con muốn bàn điều kiện với bố thì hãy dốc hết sức đi tranh lấy quyền lên tiếng trong Hoàng tộc họ Phùng này nhiều hơn, nếu có một ngày con có thể kế thừa ngai vàng của Hoàng tộc họ Phùng, mọi chuyện đều có thể theo ý con”.

Trước đây Mã Siêu chỉ biết Hoàng tộc vô tình, nhưng anh ta không thể tưởng tượng nổi, người của Hoàng tộc lại vô tình đến mức này.

Mã Siêu cắn răng nói: “Tôi có thể đồng ý với ông, sẽ thừa nhận thân phận của mình, cũng có thể đồng ý ở lại Hoàng tộc họ Phùng này, thậm chí có thể vứt bỏ mọi thứ liên quan đến thế tục. Nhưng ông cũng phải đáp ứng một điều kiện của tôi, bằng không, dù phải chết tôi cũng sẽ không thừa nhận thân phận này”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2580


Chương 2580:

Mã Siêu đã bị giam ở Hoàng tộc họ Phùng mấy tháng, Phùng Chí Viễn cũng đã biết rõ, đứa con đi lạc bao năm của mình kiên định cỡ nào, nếu không thì thằng bé đã sớm thỏa hiệp rồi.

Giờ Mã Siêu đã nói vậy có nghĩa là nhất định phải làm theo bằng được, bằng không, dù phải chết, anh ta cũng sẽ không chịu thừa nhận thân phận của mình.

Phùng Chí Viễn quyết định: “Nói đi, muốn bố đáp ứng điều kiện gì”.

Mã Siêu nói ngay: “Để Phùng Tiểu Uyển và con tôi rời khỏi đây, Ngải Lâm không thể sống thiếu thằng bé”.

Khi thốt ra câu này, trái tim Mã Siêu đau đớn như bị rạch nát, điều này có nghĩa là, anh ta sẽ phải vĩnh viễn mất đi Ngải Lâm cùng con trai mình.

Dù anh ta vô cùng thương nhớ mẹ con cô ấy nhưng cũng biết rõ, Hoàng tộc họ Phùng mạnh cỡ nào, chỉ bằng thực lực hiện tại, anh ta không cách nào bảo vệ vợ con mình được.

Nếu đã không thể bảo vệ, vậy thì để bọn họ được đoàn tụ với nhau, hết thảy những đau khổ còn lại mặc anh ta gánh chịu đi.

Anh ta sẽ ở lại Hoàng tộc họ Phùng này, nỗ lực tu hành, nỗ lực khiến bản thân trở nên càng mạnh, đợi khi có đủ thực lực vùng thoát khỏi Hoàng tộc họ Phùng, anh ta sẽ rời đi không hề do dự, tìm tới vợ con mình.

Phùng Chí Viễn lập tức nhíu chặt mày lại: “Con trai con là con cháu dòng chính của Hoàng tộc họ Phùng chúng ta, còn là cháu trưởng đời thứ tư, nó vừa sinh ra đã là người thừa kế đời thứ tư của Hoàng tộc họ Phùng, bố không thể để nó rời khỏi đây”.

Mã Siêu cả giận quát: “Phùng Chí Viễn! Ông đừng quá đáng! Con tôi cũng là cháu ruột của ông, ông tàn nhẫn với con mình như thế, chẳng lẽ cũng có thể tàn độc như vậy với đứa cháu mới vài tháng tuổi của mình hay sao?”

Phùng Chí Viễn trầm mặc, hồi lâu sau, ông ta mới nặng nề nói: “Đây là trách nhiệm hai bố con con phải gánh lấy vì đã sinh ra với vai trò cháu trưởng của Hoàng tộc này”.

“Con có biết vì sao năm ấy bố và mẹ con lại đánh mất con không? Chỉ vì con là cháu trưởng của Hoàng tộc họ Phùng, mà tại Hoàng tộc họ Phùng này, mỗi thành viên nam giới đầu tiên của thế hệ đều là người thừa kế của thế hệ đó”.

“Điều này có nghĩa là, con vừa chào đời đã là người thừa kế của thế hệ con, có kẻ cho rằng con làm ảnh hưởng tới lợi ích của ông ta nên mới bày kế đánh tráo, con vừa sinh ra đã bị người ta trộm đi”.

“Bố có thể thả con trai con đi, nhưng con phải nghĩ cho kĩ, một khi con trai con rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng này thì sẽ lập tức bị người khác để mắt tới, bởi vì nó với con có điểm giống nhau, vừa sinh ra đã là người thừa kế của Hoàng tộc họ Phùng”.

Nghe Phùng Chí Viễn nói thế, Mã Siêu đau khổ vô cùng, anh ta biết, đứa con này quan trọng với Ngải Lâm thế nào, nhưng Hoàng tộc họ Phùng lại chỉ đồng ý thừa nhận anh ta và con anh ta, lại không chịu thừa nhận Ngải Lâm.

Nếu để con ở lại bên mình, Ngải Lâm sẽ phải làm sao?

Nhưng nếu đưa con về bên Ngải Lâm thì lại như Phùng Chí Viễn vừa nói, thằng bé sẽ lâm vào tình trạng nguy hiểm đến tính mạng.

Khuôn mặt Mã Siêu tràn đầy đau khổ, lần đầu tiên anh cảm thấy bất lực đến vậy.

Trước đây, khi có Dương Chấn ở bên cạnh, bất luận gặp phải chuyện gì đều đã có Dương Chấn làm chỗ dựa, nhưng giờ đây, mọi chuyện anh ta chỉ có thể dựa vào chính mình.

“Hôm nay, con chỉ có thể thừa nhận thân phận của mình thì mới giành được quyền thế từ Hoàng tộc họ Phùng, từ đó mới có năng lực bảo vệ con trai mình, còn về người đàn bà kia, rời xa Hoàng tộc họ Phùng mới là lựa chọn an toàn nhất cho cô ta”.

“Điều gì cần nói bố đã nói hết, còn lại phải xem con quyết định thế nào”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2581


Chương 2581:

Phùng Chí Viễn nói đến đó, toàn bộ khí thế ngạo nghễ ban đầu đã tan biến sạch, ông ta quay đầu rời khỏi mật thất.

Nơi này chỉ còn lại một mình Mã Siêu đau đớn tìm lựa chọn cho mình.

Cùng lúc đó, một người trẻ tuổi bước ra khỏi sân bay quốc tế của Hoàng thành Phùng.

Chỉ có điều, anh vừa mới đi ra bên ngoài, một chiếc Phantom màu đen đã dừng bên cạnh anh, cửa xe hạ xuống, lộ ra một gương mặt trung niên.

Dương Chấn thoáng nhíu mày, người này hẳn là tới đây vì mình.

Người đàn ông trung niên kia cất lời: “Cậu chính là Dương Chấn, Tướng quân biên giới phía Bắc, còn được gọi là Dương Bất Bại, một người có thể địch lại nửa quốc gia, đúng không?”

Ông ta ngồi trong xe, nhìn về phía Dương Chấn, ánh mắt lộ ra một tia xem thường, dường như rất coi khinh danh hiệu ở biên giới phía Bắc của anh.

Dương Chấn âm thầm kinh ngạc, đối phương biết rõ thân phận của anh như vậy, trừ người của Hoàng tộc họ Phùng thì còn có thể là ai?

Dương Chấn lạnh nhạt hỏi: “Ông là ai?”

Người đàn ông trung niên đáp: “Phùng Chí Ngạo.”

Nghe đến cái tên này, Dương Chấn càng nhíu chặt mày lại, trước khi tới Hoàng thành Phùng, anh đã có hiểu biết sơ bộ về tình hình hiện tại của Hoàng tộc họ Phùng, cái tên Phùng Chí Ngạo này với anh vô cùng quen thuộc.

Phùng Chí Ngạo, người thừa kế Hoàng vị đời tiếp theo của Hoàng tộc họ Phùng, vụ việc đánh tráo Mã Siêu năm xưa rất có thể liên quan đến người này.

Từ trên người Phùng Chí Ngạo, Dương Chấn loáng thoáng cảm nhận được một hơi thở kinh khủng, quả không hổ là người thừa kế của Hoàng tộc họ Phùng, tu vi võ thuật đúng là rất mạnh.

Dương Chấn đã đạt tới Siêu Phàm Ngư Cảnh, có thể khiến anh cảm nhận được áp lực võ thuật thì cảnh giới có nghĩa là cảnh giới của người này hẵn sở tầm Siêu Phàm Lục Cảnh.

Người thừa kế của Hoàng tộc họ Phùng đã có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh, vậy thì Phugnf Hoàng người đứng đầu Hoàng tộc họ Phùng sẽ mạnh cỡ nào?

“Lên xe đi!”

Phùng Chí Ngạo bỗng cất giọng như ra lệnh.

Tuy thái độ của đối phương cực kì kiêu ngạo nhưng Dương Chấn cũng không quá để ý, lần này anh tới Hoàng thành Phùng chính là để cứu người. Nay Mã Siêu, Phùng Tiểu Uyển và bé Tĩnh An con trai Mã Siêu đều đang ở trong Hoàng tộc họ Phùng, anh chỉ có thể hành động theo yêu cầu của đối phương.

Dương Chấn lên xe, xe phóng đi, hai mươi phút sau đã tới một tiệm trà.

Trên tầng cao nhất của tiệm trà, trong phòng riêng có tầm nhìn rộng rãi nhất, chỉ có hai người là Phùng Chí Ngạo và Dương Chấn đang ngồi đối diện nhau.

Dương Chấn bình thản nhìn Phùng Chí Ngạo, cất tiếng hỏi: “Ông dẫn tôi đến nơi này muốn nói gì thì hãy vào thẳng vấn đề đi”.

Phùng Chí Ngạo nhấc tách trà sứ trắng, nhấp nhẹ một ngụm, đặt tách xuống rồi mới đưa cặp mặt sắc bén nhìn Dương Chấn, cất lời: “Tôi cần hợp tác với cậu”.

Nghe vậy, Dương Chấn thoáng sửng sốt, ông ta tìm mình là để hợp tác?

Dương Chấn bình thản hỏi: “Đối với ông, hẳn tôi chỉ là một tên thôn dân nơi sơn dã thôi nhỉ? Một gã thôn dân nơi sơn dã thì có tư cách gì để hợp tác với ông?”
 
Back
Top Bottom