Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2440


Chương 2440:

“Vâng, con đi làm đây.”

Lý Giang Hùng nói xong liền muốn xoay người rời đi.

“Chờ đã!”

Lý Giang Hùng vừa bước tới cửa đã bị Lý Trọng gọi lại.

Lý Trọng híp mắt nói: “Mặc kệ Thượng Quan Hoàng có mục đích gì, nếu cậu ta đã muốn cướp người từ trong tay chúng ta thì chúng ta cứ thả người nhưng không thể giao cho cậu ta dễ dàng như vậy”.

“Bố, ý của bố là?”

Lý Giang Hùng cả kinh, dè dặt hỏi.

Lý Trọng nói: “Con nói với Dương Chấn thế này, không biết Thượng Quan Hoàng nghe ai nói võ công của cậu ta đã bị phế bỏ toàn bộ, cho nên sai người đến nhà họ Lý đòi người, bảo cậu ta đi đến Hoàng tộc Thượng Quan chào hỏi ngay lập tức”.

Lý Giang Hùng lập tức sáng mắt. Rõ ràng Thượng Quan Tử Khiêm nói Thượng Quan Hoàng tỏ ý Dương Chấn là bạn của Hoàng tộc Thượng Quan, nhưng nếu nói với Dương Chấn nguyên văn lời nói của Lý Trọng thì nhất định sẽ khơi dậy thái độ thù địch của Dương Chấn đối với Hoàng tộc Thượng Quan.

Lúc này, Dương Chấn đang ngồi xếp bằng đang kiên trì tu luyện phép hô hấp tầng thứ nhất của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh trong biệt thự của mình.

So với lúc trước cũng không có bất kỳ tiến bộ nào, anh vẫn chỉ có thể duy trì phép hô hấp tầng thứ nhất năm sáu giây, may mà dựa vào vô số lần tích lũy năm sáu giây này mà vết thương trong cơ thể anh đã được cải thiện rõ ràng.

Đúng lúc này có người gõ cửa phòng, Lý Giang Hùng thận trọng bước vào, có vẻ sợ hãi nhìn Dương Chấn đang ngồi xếp bằng nói: “Cậu Chấn, không biết Thượng Quan Hoàng từ đâu biết được võ công của cậu đã bị phế hết nên cố ý sai người tới tìm cậu, nói cậu hãy tới Hoàng tộc Thượng Quan chào hỏi ngay lập tức, nếu tới muộn tự gánh hậu quả!”

Nghe Lý Giang Hùng nói thế, Dương Chấn bỗng mở bừng mắt.

Lý Giang Hùng đón nhận ánh mắt của Dương Chấn, bất chợt run cả người, vội vã cúi đầu xuống.

Dương Chấn hỏi: “Ông chắc chắn là Thượng Quan Hoàng đã truyền lời như vậy đến cho tôi?”

Lúc này, sắc mặt anh lạnh nhạt xa cách, toàn thân tản ra một khí thế uy nghiêm cực kì, khiến tim lão ta run lên, không dám ngẩng đầu, nói cũng không dám dõng dạc: “Người của Hoàng tộc họ Thượng Quan nói thế, tôi chỉ truyền đạt lại nguyên văn mà thôi”.

“Hừ!”

Dương Chấn cười lạnh: “Nếu đã thế, tôi cũng muốn đi gặp Thượng Quan Hoàng một lần, xem xem rốt cuộc ý ông ta có phải như vậy không”.

Dứt lời, anh đứng phắt dậy, cất bước đi thẳng ra cửa. Tới cửa, Dương Chấn bỗng dừng bước, không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng nói: “Đợi bạn tôi tỉnh lại thì đưa cô ấy về Yến Đô”.

“Vâng!”, Lý Giang Hùng vội vã thưa.

Ngoài cửa đã có một chiếc Roll’s Royce đang chờ, hẳn là xe của nhà họ Lý chuẩn bị để đưa Dương Chấn tới Hoàng tộc Thượng Quan.

Xe lao đi vun vút, Dương Chấn lẳng lặng ngồi trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, đầu óc điên cuồng suy tính.

Dưới tình huống thế này, Thượng Quan Hoàng lại đột nhiên muốn gặp mình, Dương Chấn cảm thấy có gì đó bất thường, anh thử một câu, Lý Giang Hùng đã lộ rõ vẻ khẩn trương, không rõ là vì sợ anh hay vì đang lừa anh nên mới khẩn trương như thế.

Nhưng anh thì càng nghiêng về khả năng lão ta đang lừa anh, nếu Thượng Quan Hoàng muốn để nhà họ Lý thả anh ra thì chắc chắn sẽ không dùng loại giọng điệu ra lệnh, bảo anh đi gặp Thượng Quan Hoàng như vậy.

Hơn nữa, hiện nhà họ Lý tạm thời chưa chắc chắn tu vi võ thuật của anh đã khôi phục hay chưa, nếu quả thật đã xác định được, bọn họ đã sớm ra tay với anh rồi.

Nếu nhà họ Lý không dám động đến anh trước khi làm rõ tình hình thì hẳn Hoàng tộc Thượng Quan cũng sẽ như vậy.

Xe vẫn lao nhanh. Chừng nửa giờ sau, xe chậm rãi lái vào trước cửa Hoàng phủ họ Thượng Quan mới dừng hẳn lại.

“Thưa Cậu Chấn, đã tới Hoàng phủ họ Thượng Quan, xe chúng tôi không vào được, đành phiền chính cậu tự đi vào thôi ạ”, Lý Giang Hùng thận trọng dè dặt nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2441


Chương 2441:

Dương Chấn lạnh nhạt liếc nhìn Lý Giang Hùng một cái, lặp lại lần nữa: “Nhớ lấy lời tôi, đợi khi Ngải Lâm tỉnh lại thì đưa chị ấy về Yến Đô ngay”.

“Vâng, thưa cậu!”, Lý Giang Hùng vội đáp.

Bấy giờ, Dương Chấn mới xuống xe, cất bước đi vào trong Hoàng phủ họ Thượng Quan.

Thực ra anh cũng có thể đưa Ngải Lâm tới Hoàng tộc Thượng Quan, chỉ có điều, hiện tại anh còn chưa khôi phục tu vi, chuyến đi tới Hoàng tộc Thượng Quan lần này lành dữ thế nào, anh không dám bảo đảm, anh cũng không muốn vừa mới thoát khỏi một chốn nguy hiểm như nhà họ Lý lại rơi vào một nơi còn nguy hiểm hơn.

“Cậu Chấn, nhà họ Lý để cậu rời khỏi đó?”

Đúng lúc này, Thượng Quan Nhu bỗng đi tới, nhìn thấy Dương Chấn, cô ta lập tức lộ vẻ mừng rỡ.

Thấy Thượng Quan Nhu kinh ngạc như vậy, Dương Chấn nhẹ nhàng gật đầu, cười cười, nói với cô ta: “Người nhà họ Lý nói là Thượng Quan Hoàng muốn tôi ngay lập tức tới đây gặp, cho nên đưa tôi tới”.

Nghe vậy, Thượng Quan Nhu nhíu mày: “Nhà họ Lý đang muốn cố tình ly gián đây mà!”

Thấy Thượng Quan Nhu tức giận, Dương Chấn gần như đã chắc chắn, những lời kia đích xác là nhà họ Lý cố tình nói ra.

Dương Chấn hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Thượng Quan Nhu thoáng do dự, sau đó mới cất lời: “Ông nội tôi đã đồng ý phái người tới nhà họ Lý đón cậu về đây, nhưng không hề ra lệnh bảo cậu phải ngay lập tức tới gặp mặt, lúc đó tôi cũng có mặt ở trong cung điện, tôi có thể bảo đảm, ông nội tôi tuyệt đối không nói như thế”.

Nghe Thượng Quan Nhu nói xong, Dương Chấn liền biết cô ta không hề nói dối.

“Nhà họ Lý này giỏi thật, ngay cả tôi mà cũng dám lừa gạt!”, Dương Chấn trầm mặt, nói.

Dương Chấn quen biết Thượng Quan Nhu cũng khá sớm, cô gái này là người thế nào, anh biết rất rõ. Đây là một cô gái trọng tình trọng nghĩa, tuy làm việc gì cũng đặt gia tộc lên trên hết nhưng có một điểm khác với những con cháu nhà giàu, đó là cô ta không lừa gạt ai.

“Cậu Chấn, tôi nghe nói, lúc ở Hoàng thành Diệp, cậu từng bị trọng thương, còn hôn mê ba ngày ba đêm, nay vừa mới tỉnh lại?”

Thượng Quan Nhu bỗng lo âu nói: “Hơn nữa, tôi còn nghe nói, tu vi võ thuật của cậu đã hoàn toàn mất hết, mấy tin này đều do nhà họ Lý truyền ra”.

Dương Chấn cười cười, nhìn về phía Thượng Quan Nhu, hỏi: “Chị cũng cho là vậy à?”

Thượng Quan Nhu lắc đầu: “Tôi nghĩ tin này là giả, dù võ thuật của cậu đã thực sự mất hết thì chắc chắn cũng chỉ là tạm thời thôi, với thiên phú võ thuật của cậu, sớm muộn cũng có ngày khôi phục lại tu vi thời kì đỉnh cao, điểm chủ yếu nhất là, tôi rất có lòng tin với cậu”.

Thấy sắc mặt Thượng Quan Nhu nghiêm túc, hoàn toàn không có một chút giả dối như thế, Dương Chấn cười cười vẻ chua chát, lắc đầu: “Chị quá coi trọng tôi rồi, hiện giờ tôi đúng là một kẻ bỏ đi không có lấy một chút võ thuật”.

“Cái gì?”

Thượng Quan Nhu lập tức kinh sợ: “Sao có thể như thế được? Ngay cả Lý Trọng, ông tổ của nhà họ Lý còn không phải là đối thủ của cậu, vậy thì kẻ nào lại có năng lực phế bỏ võ thuật của cậu?”

“Đó là người bảo vệ của Hoàng tộc họ Diệp, thực lực của lão ta rất mạnh, tôi hoàn toàn không phải đối thủ của lão ta, lần này đúng là tôi đã quá khinh địch, chưa biết rõ thực lực chân thật của kẻ địch đã dám chạy tới khiêu khích, hậu quả này đều do chính tôi tự chuốc lấy”.

Dương Chấn không giấu giếm, cực kì bình thản nói ra toàn bộ sự việc.

Không phải do anh rất tin tưởng Thượng Quan Nhu mà anh đang cố tình làm vậy, chuyện xảy ra ở Hoàng tộc họ Diệp, dù có cố gắng giấu đến đâu cũng không thể đạt đến trình độ không có lấy một tin tức lọt ra ngoài.

Lấy thực lực của Hoàng tộc Thượng Quan, chắc chắn bọn họ đã biết chuyện xảy ra ngày đó.

Chỉ có điều, bọn họ còn không rõ tình hình cụ thể thế nào, mà nay, nhà họ Lý lại đang cố tình ngăn cản, truy bắt bạn bè của Dương Chấn, điều này nhất định sẽ khiến các thế lực khác suy đoán ra.

Trong tình huống này, Dương Chấn càng trầm mặc, càng không chịu thừa nhận thì càng có vẻ giả hơn.

Anh thẳng thắn nói ra toàn bộ sự việc, ngược lại sẽ khiến những người đứng đầu các thế lực lớn cho rằng đây chỉ là chiêu tung hỏa mù của anh, cực kì có khả năng anh chỉ nói thế để thăm dò một số gia tộc.

Dẫu sao thì hiện tại, Dương Chấn đã có mối quan hệ tốt đẹp với rất nhiều gia tộc.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2442


Chương 2442:

Thượng Quan Nhu mãi vẫn chưa lấy lại tinh thần, cô ta hoàn toàn tin tưởng lời anh. Trầm mặc hồi lâu, Thượng Quan Nhu bỗng nhìn Dương Chấn, ánh mắt phức tạp: “Cậu Chấn, về chuyện võ thuật của cậu đã bị mất hết, cậu nhất định đừng nói cho ông tôi biết. À không, không chỉ là ông tôi, không thể nói cho bất kì kẻ nào trong Hoàng tộc họ Thượng Quan”.

“Hử?”

Dương Chấn vờ sửng sốt, hỏi: “Chẳng lẽ là, Hoàng tộc Thượng Quan cũng muốn ra tay với tôi à?”

Thượng Quan Nhu lắc đầu, sắc mặt nặng nề, nói: “Tôi xin nói thẳng với cậu, ông nội tôi là người vô cùng khó đoán, ngay cả tôi cũng không thể đoán được suy nghĩ của ông ấy, hiện tại rốt cuộc ông tôi nghĩ gì, định làm gì, tôi cũng không đoán ra”.

“Nhưng có thể chắc chắn một chuyện là, một khi cậu mất đi giá trị của mình thì cũng sẽ mất đi người bạn Hoàng tộc Thượng Quan này, thậm chí Hoàng tộc Thượng Quan còn có khả năng giam lỏng cậu để tìm kiếm những bí mật của cậu nữa”.

Nghe Thượng Quan Nhu nói thế, Dương Chấn thoáng kinh ngạc, anh thật không ngờ cô ta lại dám nói cho anh biết những chuyện này.

Dương Chấn đột nhiên hỏi: “Vì sao chị lại nói cho tôi biết những chuyện này?”

Thượng Quan Nhu cười chua chát, lắc đầu: “Trước đó tôi đã chủ trương để Hoàng tộc Thượng Quan đứng ra đưa cậu ra khỏi nhà họ Lý, tôi không hi vọng chỉ vì tôi, cuối cùng lại hại một thiên kiêu võ thuật như cậu”.

“Quan trọng nhất là, tôi tin cậu! Dù võ thuật của cậu đã mất hết nhưng đây nhất định chỉ là tạm thời, một ngày nào đó, cậu sẽ lại quay trở về đỉnh cao võ thuật”.

Nhìn Thượng Quan Nhu nghiêm túc nói vậy, không biết vì sao, Dương Chấn lại thấy lòng ấm áp hẳn.

Anh có thể nhận ra, Thượng Quan Nhu thật lòng không muốn mình gặp chuyện không may trong Hoàng tộc họ Thượng Quan, đương nhiên, trừ trường hợp cô ta là loại người có diễn xuất cực kì cao siêu.

Dương Chấn nói: “Cảm ơn chị!”

Thượng Quan Nhu lắc đầu vẻ cay đắng: “Sau này, chỉ e dù có muốn giúp cậu thì tôi cũng không giúp được gì nữa”.

Dương Chấn thắc mắc: “Chị nói vậy là có ý gì?”

Anh có cảm giác, lời của Thượng Quan Nhu dường như còn có ẩn ý gì khác, sắc mặt cô ta lại lộ vẻ đau xót khó hiểu, dường như đang có tâm sự gì.

“Không có gì!”

Thượng Quan Nhu lắc đầu, nhanh nhẹn nói thêm: “Tôi dẫn cậu đi gặp ông nội tôi nhé!”

Cô ta không muốn nhiều lời, Dương Chấn sẽ không gặng hỏi, cất bước đi theo Thượng Quan Nhu đến gặp Thượng Quan Hoàng.

“Cậu Chấn tới rồi à!”

Thượng Quan Hoàng vừa thấy Dương Chấn bèn tươi cười chào đón.

Bất luận lúc nào, Thượng Quan Hoàng cũng luôn giữ vẻ mặt tươi cười như thế, làm người ta không nhìn ra đang buồn hay vui.

Dương Chấn gật đầu: “Lần này phải cảm ơn Thượng Quan Hoàng, nếu không tôi còn không biết có thể rời khỏi nhà họ Lý hay không”.

“Hử?”

Thượng Quan Hoàng sửng sốt: “Cậu Chấn nói vậy là có ý gì?”

Thượng Quan Nhu đứng bên cạnh lập tức nóng ruột, cô ta đã dặn trước Dương Chấn rằng tuyệt đối không nên tiết lộ tin tức tu vi võ thuật của mình đã bị mất sạch, vậy mà giờ đây Dương Chấn lại nói thẳng ra như vậy, chẳng phải đã khẳng định tin đồn kia rồi sao?

Dương Chấn càng thêm kinh ngạc: “Chẳng lẽ Thượng Quan Hoàng Chủ không biết võ thuật của tôi đã mất hết, bị nhà họ Lý giam lỏng ba ngày nay rồi sao?”

Thượng Quan Hoàng đáp: “Tôi không hề biết gì!”

Dứt lời, lão ta tỏ vẻ kinh ngạc nhìn Dương Chấn, kêu lên: “Cái gì? Ý cậu nói là tu vi võ thuật của cậu đã mất sạch?”

Dương Chấn gật đầu, lộ vẻ chua xót, nói: “Lần trước tấn công Hoàng tộc họ Diệp, so đấu với người bảo vệ của Hoàng tộc mới biết đối phương mạnh cỡ nào, chỉ trách tôi đã quá tự kiêu, nếu không sẽ không bị hủy hoại trong tay người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp như thế này”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2443


Chương 2443:

Thượng Quan Hoàng đúng là đã nghe nói đến việc này, chỉ có điều, hôm nay được nghe lại từ chính miệng Dương Chấn càng khiến lão ta khiếp sợ tột cùng.

Thực lực của người bảo vệ Hoàng tộc mạnh cỡ nào, lão ta biết rất rõ, bất kể lời Dương Chấn là thật hay giả, lão ta có thể chắc chắn một điều, Dương Chấn đúng là đã từng đánh với người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp một trận.

Dù nay võ thuật của Dương Chấn thực sự đã mất hết, nhưng anh có thể sống sót dưới tay người bảo vệ Hoàng tộc, điều này quả thật khiến người ta khiếp sợ vô cùng.

Nếu như Dương Chấn không bị mất tu vi võ thuật mà đây chỉ là một chiêu tung hỏa mù đối với người ngoài thì sao?

Vậy chẳng phải là Dương Chấn đã có thể sống sót sau khi đấu với một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh hay sao?

Càng nghĩ, Thượng Quan Hoàng càng thêm khiếp sợ.

“Cậu Chấn, võ thuật của cậu đã thực sự mất hết?”, Thượng Quan Hoàng hỏi lại lần nữa.

Dương Chấn gật đầu: “Tuyệt đối là thật!”

Thượng Quan Hoàng lập tức trầm mặc, Thượng Quan Nhu đứng cạnh đó bồn chồn lo lắng không thôi, nhưng không biết phải làm thế nào để giúp Dương Chấn.

“Bất kể tu vi võ thuật của Cậu Chấn đây còn hay mất, trong lòng tôi, cậu mãi mãi là một người bạn lớn của Hoàng tộc họ Thượng Quan tôi. Sau này, xin cậu cứ yên tâm ở lại Hoàng tộc Thượng Quan này! Tôi sẽ sai người của Hoàng tộc chăm sóc cậu chu đáo”.

Thượng Quan Hoàng bỗng nói, sắc mặt thoáng lộ vẻ tiếc nuối, sau đó đột nhiên nhìn sang phía Thượng Quan Nhu, bảo: “Nhu Nhu, cháu đi làm việc của mình trước đi, ông có chuyện muốn nói riêng với Cậu Chấn đây”.

“Ông nội…”

Thượng Quan Nhu lo âu nhìn Thượng Quan Hoàng, thấy Thượng Quan Hoàng cười cười vẻ hiền hòa, giục: “Đi đi!”

Dương Chấn cũng nhìn sang Thượng Quan Nhu, khẽ gật đầu, bấy giờ cô ta mới quay đầu bước đi.

Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại Dương Chấn và Thượng Quan Hoàng.

Dương Chấn nheo mắt cười cười, nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Hoàng, hỏi: “Không biết Thượng Quan Hoàng Chủ còn có điều gì muốn sai bảo?”

Thượng Quan Hoàng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Dương Chấn vài giây, sau đó mới cất lời: “Có một việc này, tôi vốn không định nói với cậu, nhưng bây giờ nếu cậu đã mất hết tu vi võ thuật thì tôi có nói với cậu cũng không có gì không ổn”.

Dương Chấn nhíu mày: “Không biết Hoàng Chủ có điều gì muốn nói với tôi?”

Sắc mặt Thượng Quan Hoàng lộ vẻ nặng nề, nói: “Hôm nay, nhà họ Lý phái người tới làm mai, nói là muốn cưới Nhu Nhu nhà tôi về bên đó, ban đầu tôi đã từ chối, nhưng Nhu Nhu lại đồng ý”.

Dương Chấn nghi hoặc hỏi: “Hoàng Chủ, đây chẳng phải là một chuyện tốt sao? Vì sao trông Hoàng Chủ có vẻ buồn bã khó xử như thế? Nói với tôi chuyện này thì có ích gì?”

Thượng Quan Hoàng nhìn Dương Chấn, nói: “Ban đầu tôi định từ chối, nhưng nhà họ Lý rất ngang ngạnh, tôi cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành đồng ý. Cậu cũng biết đó, ông tổ nhà họ Lý là Lý Trọng còn sống, hiện đã là cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, người bảo vệ của Hoàng tộc Thượng Quan không chịu ra mặt thì không ai có thể làm gì được nhà họ Lý”.

“Nhưng Nhu Nhu lại đã đồng ý rồi, cậu có biết vì sao nhà họ Lý lại thả cho cậu rời khỏi đó không?”

Lòng Dương Chấn bỗng nổi lên một dự cảm chẳng lành, anh hỏi: “Vì sao?”

Thượng Quan Hoàng trầm giọng bảo: “Là bởi Nhu Nhu đã nói, trừ khi nhà họ Lý đồng ý để cậu rời khỏi đó thì mới chịu kết hôn với người nhà họ, chính vì điều này, nhà họ Lý mới thỏa hiệp nhượng bộ, thả cậu ra”.

“Cái gì?”

Dương Chấn lập tức giận dữ: “Người nhà họ Lý đê tiện khốn nạn đến thế sao?”

Thượng Quan Hoàng thở dài: “Ai bảo con bé thích cậu chứ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2444


Chương 2444:

Lần này, Dương Chấn lại càng kinh ngạc: “Hoàng Chủ, quan hệ giữa tôi với cô Thượng Quan Nhu hết sức trong sạch, không có bất cứ điều gì bất chính cả. Hơn nữa, tôi đã có vợ con, sao có thể nảy sinh tình cảm với cô ấy được?”

Thượng Quan Hoàng bất đắc dĩ nói: “Người ta thường nói mỹ nữ thích anh hùng, trước đây tôi còn khinh thường những lời như vậy, không ngờ, ngay cả cô cháu gái cưng của Hoàng tộc họ Thượng Quan tôi lại thích một anh hùng đã có gia đình như cậu”.

“Cậu Chấn, tôi cho cậu biết những điều này không phải để cậu phải gánh trách nhiệm gì. Chỉ có điều, Nhu Nhu vốn là người thừa kế của Hoàng tộc Thượng Quan tôi, nhưng hôm nay, vì cậu, con bé sẽ phải gả sang nhà họ Lý”.

“Cho nên tôi mới nói lại chuyện này cho cậu hay, tôi chỉ không hi vọng con bé hi sinh vì cậu nhiều như vậy, cậu lại chẳng hay biết gì”.

Dứt lời, lão ta thở dài: “Haiz, cô cháu gái đáng thương của tôi. Nhưng thôi, cũng tạm chấp nhận được, dù sao nhà họ Lý ngày nay đúng là rất mạnh, tuy con bé không thích nhà bọn họ nhưng về sau, có nhiều thời gian bên nhau, chúng nó nhất định sẽ nảy sinh tình cảm thôi”.

Dương Chấn trầm mặc, không đáp lời lão ta, trong lòng lại đã nảy sinh áp lực mới.

“Quản gia Chương, ông bố trí chỗ ở cho Cậu Chấn theo đúng quy chế tiếp đãi cao nhất dành cho khách quý, tuyệt đối không được sơ suất chút nào”.

Thượng Quan Hoàng bỗng lên tiếng dặn dò quản gia họ Chương đứng bên cạnh.

“Cậu Chấn, xin mời!”

Quản gia Chương đi tới bên cạnh Dương Chấn, hơi khom người nói.

Dương Chấn nhìn Thượng Quan Hoàng một cái, sau đó quay đầu đi theo quản gia Chương.

Dương Chấn vừa rời khỏi đó với quản gia Chương, một lão già mặc bộ đồ màu trắng bỗng bước ra từ bên trong.

“Hoàng thúc, chuyện vừa rồi, chú đã thấy hết rồi chứ ạ? Chú có thể nhìn ra được, võ thuật của Dương Chấn đã thực sự bị mất sạch hay chưa?”

Thượng Quan Hoàng nhìn về phía lão già áo trắng, hỏi.

Lão già áo trắng chính là Thượng Quan Phó, hoàng thúc của Thượng Quan Hoàng.

Sắc mặt Thượng Quan Phó thoáng lộ vẻ nghiêm nghị, lão ta lắc đầu nói: “Tên nhóc này có rất nhiều điểm cổ quái, rõ ràng không có lấy một chút hơi thở võ thuật nào tiết ra ngoài, nhưng lực huyết mạch của cậu ta lại vô cùng mạnh mẽ, ngay cả chú cũng cảm thấy có áp lực”.

Thượng Quan Hoàng lập tức cả kinh: “Ý của chú là, có thể võ thuật của cậu ta đã thực sự bị phế bỏ, nhưng lực huyết mạch lại vô cùng mạnh mẽ?”

Thượng Quan Phó gật đầu: “Cũng có thể nói như vậy, chỉ có điều, trên người cậu ta không có chút hơi thở võ thuật nào tiết ra, tuyệt đối không có nghĩa là võ thuật của cậu ta đã mất hết, một vài cao thủ của giới võ thuật có cách để giấu kín cảnh giới võ thuật của bản thân”.

Nghe đến những bí mật này, Thượng Quan Hoàng âm thầm kinh ngạc, nhưng hiện tại có thể chắc chắn một điều, Dương Chấn hoàn toàn có thể chỉ giả bộ mất võ thuật, có thể là muốn xem xem, khi mình mất đi thực lực thì sẽ có bao nhiêu người từng là bạn lại trở mặt thành thù.

Thượng Quan Hoàng nói: “Tên nhóc này quả là thâm sâu hơn người, ngay cả chú cũng không nhìn thấu được cậu ta”.

Thượng Quan Phó dặn dò: “Bất kể thế nào, trước khi chắc chắn cậu ta thực sự bị mất sạch tu vi võ thuật, nhất định phải đối đãi đúng lễ nghĩa, đừng có xúc phạm cậu ta, bởi một khi tu vi của cậu ta vẫn còn thì Hoàng tộc Thượng Quan này sẽ gặp đại nạn đấy”.

Thượng Quan Hoàng gật đầu: “Hoàng thúc cứ yên tâm, cháu biết nên làm thế nào. Vừa rồi cháu cũng đã dựa theo kế hoạch của chúng ta, nói chuyện Thượng Quan Nhu gả vào nhà họ Lý thành Thượng Quan Nhu vì cậu ta nên mới phải hi sinh hạnh phúc bản thân, chỉ cần tu vi võ thuật của cậu ta vẫn còn thì nhất định sẽ ra tay ngăn cản việc này”.

Nếu để Dương Chấn nghe thấy cuộc trò chuyện này, anh nhất định sẽ khiếp sợ cực kì. Anh công khai chuyện mình bị mất sạch tu vi võ thuật chỉ vì biết không thể tiếp tục giấu giếm chuyện này mà thôi.

Lúc này, anh đang đi theo quản gia Chương đến một khu nhà cao cấp bên trong Hoàng phủ họ Thượng Quan.

“Thưa Cậu Chấn, sau này mời cậu tạm nghỉ ngơi ở đây, hai người này được phân công đến hầu hạ cậu, nếu có gì cần, cậu cứ việc sai bảo là được ạ”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2445


Chương 2445:

Bên cạnh quản gia Chương có hai cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, nghe quản gia Chương nói xong liền vội vàng chào hỏi: “Xin chào Cậu Chấn!”

Dương Chấn nhíu mày, nói: “Tôi không cần bất cứ người nào hầu hạ, để bọn họ rời khỏi đây đi!”

Quản gia Chương thoáng do dự, hai cô gái này thoạt nhìn trẻ tuổi nhưng thực tế cũng là cao thủ võ thuật, đây là người lão ta cố tình bố trí ở lại bên cạnh Dương Chấn, vừa là để hầu hạ Dương Chấn đồng thời còn để giám sát từng hành vi cử chỉ của anh nữa.

“Sao hả? Ở Hoàng tộc họ Thượng Quan này, tôi không có một chút tự do nào à? Ngay cả loại chuyện như không cần người hầu hạ, cũng không có tư cách quyết định?”, Dương Chấn lạnh lẽo hỏi.

Quản gia Chương run người lên, kinh sợ nói: “Cậu Chấn quá lời rồi, Hoàng Chủ đã nói, cần tiếp đãi cậu theo quy chế tối cao, nếu cậu không cần người hầu hạ thì để tôi điều bọn họ đi ạ”.

Dứt lời, quản gia Chương vội vã dẫn hai cô gái kia rời khỏi đó.

Bọn họ vừa đi, sắc mặt Dương Chấn liền lộ vẻ lo âu, sao anh không biết hai cô gái mà quản gia Chương vừa mang tới đây là để giám sát anh chứ?

Hiển nhiên, Hoàng tộc họ Thượng Quan này cũng không phải là một chốn an toàn, đây cũng là nguyên nhân khiến anh quyết định bảo nhà họ Lý đưa Ngải Lâm về Yến Đô khi cô ấy tỉnh lại trước khi anh lên đường tới Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Anh đã bố trí xong xuôi mọi việc, chỉ cần Ngải Lâm về tới Yến Đô là sẽ có người đưa cô ấy tới một nơi an toàn.

Chỉ có điều, hiện tại anh còn không biết Phùng Tiểu Uyển đã đưa bé Tĩnh An đi đâu rồi.

Song, trước mắt không có tin tức gì truyền đến thì chính là tin tốt nhất, chưa biết chừng Phùng Tiểu Uyển đã đưa bé Tĩnh An rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan rồi cũng nên.

Đúng lúc này, chợt có tiếng gõ cửa vang lên, sau đó, tiếng Thượng Quan Nhu vẳng vào trong nhà: “Cậu Chấn, tôi có thể vào không?”

Dương Chấn nói vọng ra: “Cửa không khóa, mời vào!”

Chốc lát sau, Thượng Quan Nhu đã đi tới trước mặt Dương Chấn, cười hỏi: “Ông nội tôi không làm khó cậu chứ?”

Dương Chấn lắc đầu, sắc mặt phức tạp, nhìn về phía Thượng Quan Nhu, hỏi: “Chị sắp phải gả tới nhà họ Lý?”

Không biết vì sao, Thượng Quan Nhu nghe nói thế liền lộ vẻ bối rối, nhưng chỉ thoáng chốc, tia hoảng loạn trên mặt cô ta đã biến mất, cô ta cười nói: “Cậu biết rồi à!”

Thượng Quan Nhu như muốn né tránh ánh mắt Dương Chấn, giống một đứa trẻ đã làm sai chuyện gì.

Nhìn Thượng Quan Nhu như vậy, Dương Chấn biết ngay, dù vừa rồi Thượng Quan Hoàng không hoàn toàn nói thật thì ít ra có một điều này là thật, Thượng Quan Nhu không muốn kết hôn với người nhà họ Lý.

“Thượng Quan Hoàng Chủ nói, vì cứu tôi ra khỏi nhà họ Lý nên chị mới đồng ý kết hôn với con cháu nhà đó?”, Dương Chấn hỏi.

Thượng Quan Nhu lập tức hiểu ra, đây nhất định là điều mà Thượng Quan Hoàng vừa nói với Dương Chấn.

Bỗng dưng cô ta không biết nên trả lời Dương Chấn thế nào, nhưng chính một chốc do dự bối rối này của cô ta đã khiến Dương Chấn gần như khẳng định, đúng là vì mình nên Thượng Quan Nhu mới đồng ý kết hôn với người nhà họ Lý.

Lát sau, Thượng Quan Nhu mới lên tiếng: “Thực ra, kết hôn với ai cũng chẳng quan trọng, dù sao tôi cũng là con gái của Hoàng tộc họ Thượng Quan, vốn không có quyền tự do quyết định hôn nhân của mình, dù có muốn kết hôn với người mình thích thì chỉ e không thể được rồi”.

Nói đến đó, cô ta nhìn thẳng vào Dương Chấn, như thể muốn tìm kiếm điều gì trên mặt anh.

Dương Chấn chỉ chau mày, không biết đang suy nghĩ gì, chẳng hiểu vì sao, lúc này trong đầu Thượng Quan Nhu lại tràn ngập bóng hình anh.

Cô ta chưa bao giờ ngờ được, mình lại thích một người đàn ông đến thế. Từ khi còn nhỏ, cô ta đã biết, mình là con cháu của Hoàng tộc họ Thượng Quan, đời này đừng nghĩ tới chuyện kết hôn với người mình thích.

Vậy nên, từ nhỏ cô ta đã dốc hết sức tập võ và học tập, chính là để bản thân trở nên xuất sắc hơn nữa, khiến cho Hoàng tộc không thể thiếu mình, chỉ có như vậy, cô ta mới có hi vọng từ chối kết hôn với người mình không thích.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2446


Chương 2446:

Dẫu vậy, trước sau Thượng Quan Nhu vẫn không nghĩ tới chuyện phải lập gia đình, cho nên chưa từng rung động trước bất cứ chàng trai nào.

Mãi đến khi cô ta gặp Dương Chấn. Ban đầu, đúng là cô ta chỉ đơn thuần coi trọng năng lực của Dương Chấn, muốn tìm cho Hoàng tộc Thượng Quan một người bạn có tiềm lực lớn, cho nên mới tiếp xúc với Dương Chấn.

Nhưng sau này, trong quá trình làm bạn cùng Dương Chấn, cô ta chậm rãi phát hiện, chàng trai này hoàn toàn không giống những người đàn ông khác, cậu ấy trọng tình trọng nghĩa, vì người mình quan tâm, cậu ấy có thể hi sinh cả tính mạng.

Không chỉ có thế, thực lực của Dương Chấn còn rất mạnh, tuổi còn trẻ đã đặt chân tới Siêu Phàm Cảnh, vượt xa vô số thiên kiêu anh tài.

Cô ta từ từ bị hào quang trên người Dương Chấn thu hút, chỉ là trước sau vẫn cố gắng đè nén tình cảm trong lòng. Cô ta cũng biết, dù mình có thổ lộ cõi lòng với Dương Chấn, Dương Chấn cũng sẽ không đón nhận tình cảm ấy.

Bởi cô ta biết, trái tim Dương Chấn rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có chỗ cho một người con gái mà thôi.

Cô ta hâm mộ Tần Nhã, thậm chí còn từng nghĩ, nếu mình cũng sinh ra trong một gia tộc bình thường, mình chính là Tần Nhã thì tốt biết bao.

Hồi lâu sau, Dương Chấn mới ngẩng đầu nhìn về phía Thượng Quan Nhu, áy náy nói: “Xin lỗi, tôi đã làm liên lụy đến chị, nay tôi đã thành một kẻ vô dụng, dù có muốn giúp chị cũng chẳng giúp được gì”.

Thượng Quan Nhu hoàn toàn không hề bất ngờ, cô ta tin Dương Chấn thực sự đã mất hết tu vi võ thuật. Cô ta chỉ khẽ mỉm cười lắc đầu, rồi đột nhiên lại nhìn Dương Chấn, nghiêm túc hỏi: “Nếu như cậu có thể khôi phục tu vi võ thuật trước khi tôi phải làm dâu nhà họ Lý thì cậu sẽ ngăn cản hôn lễ này chứ?”

Dương Chấn sửng sốt, nhìn vào đôi mắt tràn ngập mong đợi của Thượng Quan Nhu, anh gật đầu không hề do dự: “Tôi sẽ ngăn cản!”

Nhận được đáp án này, Thượng Quan Nhu lập tức nở nụ cười, nói: “Có được lời này của cậu là đủ rồi! Dương Chấn, cảm ơn vì đã khiến tôi gặp được cậu ngay trong những năm tháng đẹp nhất này!”

Ánh mắt Thượng Quan Nhu mềm mại đầy tình tứ khiến Dương Chấn bỗng cảm thấy không thích ứng được, đành giả vờ trấn tĩnh cười khổ, nói: “Cảm ơn gì chứ? Ngày nay tôi chỉ còn là một tên vô dụng, tôi đã hại chị rồi”.

Thượng Quan Nhu khẽ mỉm cười, lắc đầu nói: “Dương Chấn, cậu đừng nên nói vậy, dù không có cậu, tôi cũng sẽ bị gả cho người khác, con gái sinh ra trong các gia tộc lớn vốn đã được định sẵn là những vật hi sinh dùng để kết thông gia”.

Dứt lời, cô ta đứng lên, cười cười: “Tôi chỉ tới thăm hỏi cậu một chút, nếu cậu đã không việc gì thì tôi cũng yên tâm rồi, tôi về trước nhé”.

Nhìn theo bóng Thượng Quan Nhu đi xa dần, lòng Dương Chấn khó chịu vô cùng.

Anh vốn không thích làm liên lụy đến người khác, huống chi lại là một người không có nhiều liên quan đến mình, điều này càng khiến anh cảm thấy tội lỗi.

“Có lẽ, vẫn còn hi vọng!”

Dương Chấn thì thào nói nhỏ, sau đó ngồi xếp bằng, tầng thứ nhất trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, lần thứ hai được vận chuyển.

Nay anh chỉ có thể kí thác hi vọng vào Đại Đạo Thiên Diễn Kinh để mong khôi phục võ thuật của mình.

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã qua ngày thứ ba Dương Chấn tới Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Hôm nay, Ngải Lâm cũng được nhà họ Lý đưa về Yến Đô, ngay trong ngày, cô ấy đã được người của Dương Chấn đón đi luôn.

Chỉ có điều, mấy ngày này vẫn hoàn toàn không có chút tin tức nào về Phùng Tiểu Uyển và bé Tĩnh An, điều này làm cho lòng Dương Chấn lo lắng bồn chồn.

Ngày thứ ba kể từ khi Dương Chấn tới Hoàng tộc họ Thượng Quan, bên trong Hoàng phủ đã giăng đèn kết hoa khắp nơi, bầu không khí hân hoan tràn ngập.

“Hoàng tộc hôm nay có việc vui sao?”

Dương Chấn ngăn một người hầu đi ngang qua, hỏi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2447


Chương 2447:

Người hầu vội gật đầu, cười đáp: “Hôm nay, chủ gia tộc họ Lý dẫn cháu ông ấy là Lý Bảo Tuấn đến Hoàng tộc dạm hỏi”.

Dương Chấn nhíu mày, hỏi: “Là Lý Bảo Tuấn của nhà họ Lý muốn kết hôn với Thượng Quan Nhu?”

Người hầu đáp: “Đúng vậy!”

Cơn giận dữ bất chợt tràn ra từ trên người Dương Chấn, vội vàng tới hỏi cưới như vậy sao?

Thời gian qua, mỗi ngày Dương Chấn đều cố gắng cưỡng ép bản thân sử dụng tầng thứ nhất trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, hôm nay đã tăng thời gian sử dụng từ năm, sáu giây lên tới năm, sáu phút.

Kế hoạch ban đầu của Dương Chấn là trong một tuần cố gắng khôi phục các vết thương trên người, nhưng nhờ việc có thể duy trì năm, sáu phút sử dụng tầng hô hấp thứ nhất, tốc độ hồi phục của anh cũng tăng lên mấy lần, hiện tại, các vết thương trên người anh về cơ bản đã khỏi hẳn.

Ngoài ra, Dương Chấn còn kinh ngạc phát hiện, khi tiếp tục tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, trước đây, nguồn năng lượng thông qua phép hô hấp để biến thành nguồn lực tăng cao võ thuật của bản thân thì nay đã được dùng để tăng mạnh sức chống đỡ của thân thể.

Thực lực cũ của Dương Chấn vốn đã đạt với Siêu Phàm Tam Cảnh, độ mạnh của thân thể cũng tương đương với cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh, tuy nay cảnh giới võ thuật không còn nhưng độ mạnh của thân thể lại vẫn tăng lên.

Phát hiện này khiến Dương Chấn mừng rỡ vô cùng, cứ tiếp tục theo quy luật ấy, độ mạnh của thân thể anh sẽ càng ngày càng tiến bước, đến khi đó, dù có so đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh, đối phương cũng không thể dễ dàng giết anh được.

Ngày nay, các đòn tấn công của cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh với anh hoàn toàn không có tác dụng gì.

Nhưng điều này còn chưa đủ, chỉ khi cảnh giới võ thuật khôi phục, anh mới có thể phát huy thực lực mạnh nhất.

Nếu không, dù hiện tại thân thể anh đạt tới độ mạnh của thân thể cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh thì anh cũng không phải là đối thủ của cao thủ võ thuật Siêu Phàm Tam Cảnh.

Cùng lúc đó, trong Hoàng phủ họ Thượng Quan, tại một khu nhà cao cấp khác.

“Sau khi biết tin nhà họ Lý đến cầu hôn Thượng Quan Nhu, Dương Chấn có phản ứng gì?”

Thượng Quan Hoàng nhìn về phía một gã người hầu, hỏi.

Nếu Dương Chấn có mặt ở đây, anh sẽ nhận ra, gã người hầu kia chính là người anh vừa mới chặn đường để hỏi tin.

Người hầu vội nói: “Hình như cậu ta vô cùng tức giận, nhưng ngay sau đó lại im lặng, như là đang suy nghĩ điều gì, lông mày cũng nhíu chặt lại”.

Thượng Quan Hoàng lại hỏi: “Trừ điều đó thì không còn phản ứng nào khác, cũng không nói gì thêm à?”

Người hầu kia lắc đầu.

Thượng Quan Hoàng cho người hầu lui ra ngoài, mặt lộ vẻ nghi hoặc: “Chỉ phẫn nộ thôi sao?”

Kế hoạch của lão ta là lợi dụng Dương Chấn đối phó với nhà họ Lý, nhưng bây giờ, Dương Chấn chỉ lộ vẻ tức giận, lại không có bất cứ cử chỉ nào khác, điều này làm lão ta hơi thất vọng.

So với việc gả Thượng Quan Nhu vào nhà họ Lý để nhận được sự ủng hộ từ gia tộc họ Lý, lão ta càng muốn phá đổ nhà họ Lý, để từ nay về sau, Hoàng thành Thượng Quan này sẽ do Hoàng tộc họ Thượng Quan định đoạt mọi thứ.

Có lẽ như thế còn chưa đủ, đã vậy thì sẽ phải cho cậu ta thêm chút cảm giác bị đè nén nữa mới được.

Chẳng bao lâu sau, người nhà họ Lý đã tới, Lý Giang Hùng dẫn theo Lý Bảo Tuấn đang hết sức kích động đi vào Hoàng tộc họ Thượng Quan, đám người hầu đi sau còn khiêng theo vài rương quà quý.

“Lý Giang Hùng cùng cháu trai Lý Bảo Tuấn đến xin gặp mặt Hoàng Chủ!”

Đi tới trước cung điện của Thượng Quan Hoàng, Lý Giang Hùng cất cao giọng hô.

Thượng Quan Hoàng cười lớn, nói: “Ông chủ Lý khách sáo rồi, mau vào đi!”

Lúc này, trong điện Thượng Quan Hoàng, Thượng Quan Hoàng đang ngồi trên ngai vàng, bên dưới là những thành viên dòng chính của Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Thượng Quan Nhu cũng có mặt ở đó, thấy Lý Giang Hùng dẫn theo Lý Bảo Tuấn vào trong cung điện, gương mặt xinh đẹp của cô ta hoàn toàn không có một tia dao động nào.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2448


CHương 2448:

“Thưa Hoàng Chủ, cháu tôi là Lý Bảo Tuấn xưa nay luôn hết lòng cảm mến công chúa Thượng Quan Nhu, hôm nay tôi dẫn nó đến đây để xin được kết thông gia với Hoàng Chủ, mong Hoàng Chủ có thể đồng ý cho công chúa Thượng Quan Nhu gả vào gia tộc họ Lý chúng tôi”.

Lý Giang Hùng cung kính nói.

Thượng Quan Hoàng cười bảo: “Đây vốn là một mối lương duyên đã được định từ trước, sao ông chủ Lý còn nói đến cầu kết thông gia gì?”

Nghe Thượng Quan Hoàng nói thế, Lý Giang Hùng kinh ngạc trong lòng, lão ta nói đến cầu kết thông gia chủ yếu là để thể hiện lòng tôn kính với Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Nhưng bây giờ, trước mặt bao người, Thượng Quan Hoàng lại tỏ ý rằng việc hôn nhân này vốn đã được đồng ý từ trước, hành vi này quả đã khiến nhà họ Lý có thể diện hơn nhiều.

Ngay khi Lý Giang Hùng còn đang kinh ngạc, Thượng Quan Hoàng đã cười cười, nói thêm: “Hôm nay chúng ta thảo luận tìm một ngày lành luôn, để mau chóng cho hai đứa nhỏ thành hôn chứ?”

Lý Giang Hùng vừa mừng vừa kinh sợ, vội vàng gật đầu, nói: “Mọi việc xin nghe theo quyết định của Hoàng Chủ”.

“Ha ha, tốt lắm!”

Thượng Quan Hoàng cười lớn, nói: “Bảy ngày sau là ngày tộc khánh của Hoàng tộc họ Thượng Quan tôi, chi bằng ngày vui cứ quyết định là vào ngày tộc khánh đó đi, không biết ông chủ Lý cảm thấy thế nào?”

Lý Giang Hùng liên tiếp giật mình kinh sợ, chỉ biết hối hả gật đầu thưa: “Không vấn đề gì, vậy bảy ngày sau sẽ tổ chức hôn lễ!”

Tiếp theo đó, hai bên thảo luận những chuyện có liên quan tới hôn lễ, sau khi thống nhất, Lý Giang Hùng dẫn theo Lý Bảo Tuấn rời khỏi Hoàng tộc.

Tin tức Hoàng tộc họ Thượng Quan sắp tổ chức đám hỏi với gia tộc họ Lý nhanh chóng truyền khắp Hoàng thành Thượng Quan, tất cả mọi người đều sững sờ kinh sợ.

Dẫu sao, Thượng Quan Nhu cũng là người thừa kế của Hoàng tộc họ Thượng Quan, nay lại bị gả tới nhà họ Lý, vậy coi như đã mất vị trí người thừa kế rồi.

Đương nhiên, đây không phải trọng điểm. Trọng điểm là, Thượng Quan Nhu là nữ thần của giới trẻ ở Hoàng thành Thượng Quan này, nay nữ thần của bọn họ sắp phải kết hôn, rất nhiều người đều đau lòng cảm thán không thôi.

Dương Chấn cũng đã nhận được tin bảy ngày sau, Thượng Quan Nhu sẽ kết hôn với Lý Bảo Tuấn, chỉ có điều, ngoài mặt anh hoàn toàn không lộ bất cứ phản ứng gì, lúc ở một mình lại điên cuồng tu luyện.

Nay, anh đã có thể duy trì năm, sáu phút khi sử dụng tầng thứ nhất trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, dựa theo tốc độ này, trước khi Thượng Quan Nhu kết hôn, hẳn là anh đã có thể tự do sử dụng tầng thứ nhất của phép hô hấp này.

“Vì mình, Thượng Quan Nhu mới bị ép phải làm dâu nhà họ Lý, mình nhất định phải ngăn cản hôn lễ này!”, Dương Chấn thầm nhủ trong lòng.

Mấy ngày sau đó, Dương Chấn ngày đêm thúc giục bản thân điên cuồng tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Chỉ năm ngày ngắn ngủi, anh đã có thể duy trì liên tục tầng thứ nhất trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Vết thương của anh cũng gần như đã khỏi hẳn.

Chỉ có điều, cảnh giới võ thuật của anh trước sau vẫn chưa hề khôi phục, hơn nữa, anh cũng không cách nào sử dụng được tầng thứ hai trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Mỗi lần nỗ lực cưỡng chế bản thân sử dụng tầng thứ hai trong phép hô hấp, anh đều sẽ cảm thấy khí huyết trong người cuộn trào, đầu như sắp nổ tung.

“Nếu như không thể khôi phục thực lực, mình hoàn toàn không có bất cứ hi vọng nào ngăn cản được hôn lễ của Thượng Quan Nhu với Lý Bảo Tuấn”.

Dương Chấn ngừng tu luyện, đi qua đi lại trong phòng, sắc mặt cực kì nặng nề và căng thẳng.

Ngay khi anh đang suy tư xem nên làm thế nào để có thể khôi phục võ thuật trong vòng hai ngày, tại nơi ở của Thượng Quan Hoàng:

“Trong thời gian này, Dương Chấn đang làm những gì?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2449


Chương 2449:

Thượng Quan Hoàng nhìn về phía Thượng Quan Tử Khiêm đang đứng trước mặt mình, cất tiếng hỏi.

Thượng Quan Tử Khiêm vội vàng thưa: “Năm ngày gần đây, cậu ta một mực ở yên trong phòng, không hề đi ra”.

Thượng Quan Hoàng nhíu mày: “Không ra đến cửa?”

Thượng Quan Tử Khiêm gật đầu: “Trừ người đưa ba bữa cơm mỗi ngày được cậu ta cho phép đi vào, thời gian còn lại luôn đóng cửa không ra, không cho phép bất cứ kẻ nào tới quấy rầy mình”.

Nghe Thượng Quan Tử Khiêm nói thế, Thượng Quan Hoàng càng thêm nghi hoặc, lão ta thực sự không hiểu, rốt cuộc Dương Chấn đang làm gì?

Theo những gì lão ta hiểu về con người Dương Chấn, khi biết Thượng Quan Nhu sẽ phải làm dâu nhà họ Lý, hẳn Dương Chấn sẽ đứng ra ngăn cản, chí ít cũng sẽ tới nói một câu với lão ta mới đúng.

Nhưng nay, Dương Chấn lại thờ ơ như thể mọi chuyện đều không liên quan đến mình, anh vẫn chăm chú làm việc của mình mà thôi.

“Phụ hoàng, hẳn là cậu ta đang tu luyện”, Thượng Quan Tử Khiêm bỗng nói.

Thượng Quan Hoàng không đáp lời, lão ta vẫn đang mải suy tư. Lão ta cũng nghĩ đến khả năng này, song lão ta đã cài một số cao thủ ở quanh khu nhà Dương Chấn đang ở, nhưng căn cứ theo báo cáo của họ, căn phòng của Dương Chấn chưa từng tiết ra một chút hơi thở võ thuật nào.

Khi đang tu hành, bất luận cao thủ võ thuật cấp bậc nào đều không thể hoàn toàn che giấu hơi thở võ thuật trên người mình.

Lão ta đang hoài nghi, cao thủ lão ta phái đi rõ ràng không hề cảm thụ được hơi thở võ thuật của Dương Chấn, nhưng Dương Chấn lại đóng cửa không ra tròn năm ngày nay, nếu không phải đang tu luyện thì là đang làm gì?

“Con ra ngoài trước đi!”, Thượng Quan Hoàng nói.

Sau khi Thượng Quan Tử Khiêm rời khỏi đó, một lão già mặc đồ trắng lại bước ra.

Thượng Quan Hoàng hỏi: “Hoàng thúc, chú cho rằng, tay Dương Chấn này rốt cuộc đang làm gì vậy?”

Thượng Quan Phó lắc đầu: “Loại tình huống này có vẻ trừ tu luyện thì không thể nào làm chuyện gì khác được. Nhưng mấu chốt là, trên người cậu ta hoàn toàn không có một chút hơi thở võ thuật nào tiết ra, ngay cả chú cũng đã âm thầm qua đó vài lần, đúng là không hề cảm nhận được bất kì hơi thở võ thuật nào cả”.

Thượng Quan Hoàng kinh ngạc nói: “Ngay cả chú cũng không cảm nhận được sao? Chẳng lẽ, tu vi võ thuật của cậu ta thực sự bị mất sạch rồi?”

Thượng Quan Phó gật đầu: “Không loại trừ khả năng này. Có lẽ mấy ngày nay cậu ta đóng cửa không ra ngoài là để nghĩ cách tu luyện, chỉ có điều, võ thuật đã bị phế mất, vẫn không có cách nào khôi phục cảnh giới”.

Nghe Thượng Quan Phó nói thế, Thượng Quan Hoàng bỗng thấy hơi thất vọng. Đã năm ngày trôi qua kể từ khi nhà họ Lý tới hỏi cưới, ngày kia Thượng Quan Nhu sẽ phải lấy chồng, nếu đến khi đó Dương Chấn còn đóng cửa không ra, Thượng Quan Nhu sẽ thực sự phải làm dâu nhà họ Lý.

Mặc dù đây là một kế hoạch không có khả năng thất bại do chính lão ta thiết kế nhưng lão ta đã nhịn gia tộc họ Lý này quá lâu rồi, so với việc để Thượng Quan Nhu về làm dâu nhà đó, lão ta càng tha thiết mong Dương Chấn có thể tiêu diệt gia tộc họ Lý này.

Dù sao lão ta cũng là chúa tể của Hoàng thành Thượng Quan, nhưng nay nhà họ Lý lại có một cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, đương nhiên lão ta không thể cho phép loại chuyện này phát sinh.

Điểm quan trọng nhất cần nhắc tới là, Thượng Quan Nhu chính là thiên kiêu do một tay lão ta bồi dưỡng nên, mọi mặt đều cực kì xuất sắc, mặc dù là nữ giới, còn rất trẻ tuổi, nhưng Thượng Quan Nhu đã đủ tư cách kế thừa vị trí này rồi.

So với ba đứa con trai của lão ta, Thượng Quan Nhu mới chính là người thừa kế thích hợp nhất.

Lão ta sợ là mình không đợi được ngày thấy ba đứa con trai vượt qua được Thượng Quan Nhu, mà tương lai cũng không có khả năng này rồi.

“Xem ra, lần này thật sự phải gả con bé Nhu vào nhà họ Lý rồi”.

Một hồi lâu sau, Thượng Quan Hoàng thở dài, nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2450


Chương 2450:

Thượng Quan Phó lại bảo: “Cháu đừng quá bi quan, còn chưa tới phút chót, chúng ta không thể bảo đảm sẽ có chuyện gì xảy ra”.

Thượng Quan Hoàng gật đầu: “Cháu cũng chẳng có gì mà bi quan quá, nếu Dương Chấn quả thật đã thành thứ bỏ đi thì để con bé Nhu về làm dâu nhà họ Lý cũng là một lựa chọn tốt”.

Tuy các mặt đều không bằng Thượng Quan Nhu nhưng dù sao Thượng Quan Tử Khiêm cũng là bố ruột của Thượng Quan Nhu, nếu Thượng Quan Hoàng truyền lại ngôi vị của mình cho Thượng Quan Tử Khiêm, Thượng Quan Nhu nhất định sẽ dốc hết sức trợ giúp, như vậy thì cũng coi như cả gia tộc họ Lý dốc toàn lực trợ giúp Thượng Quan Tử Khiêm rồi.

Chỉ cần cảnh giới võ thuật của Lý Trọng không đột phá được thì gia tộc họ Lý cũng chẳng phải đối thủ đáng gờm gì, dù sao Hoàng tộc họ Thượng Quan còn có một Thượng Quan Phó, lại thêm một người bảo vệ Hoàng tộc đang ẩn mặt chưa xuất hiện nữa.

Cùng lúc đó, ở nhà họ Lý.

Trong phòng, sắc mặt Lý Trọng cũng hết sức nặng nề, lão ta nhìn Lý Giang Hùng, nói: “Mấy ngày nay, bố đã suy nghĩ rất nhiều, bố luôn cảm thấy việc Hoàng tộc họ Thượng Quan chủ động kết thông gia với nhà chúng ta có gì đó không ổn”.

Lý Giang Hùng sửng sốt, vội hỏi lại: “Bố, bố cho rằng đây là một âm mưu của Thượng Quan Hoàng?”

Lý Trọng gật đầu: “Chỉ mới là nghi ngờ thôi”.

“Bố phân tích thế nào ạ? Để con nghe thử, tham vấn cho bố một chút”, Lý Giang Hùng nói.

Lý Trọng không giấu giếm, nói: “Thượng Quan Nhu chính là người thừa kế do Thượng Quan Hoàng đích thân bồi dưỡng, trong ba người con trai của Thượng Quan Hoàng, không một ai có thể so sánh được với Thượng Quan Nhu, vì sao Thượng Quan Hoàng lại cam lòng gả Thượng Quan Nhu sang nhà chúng ta?”

“Bố đã nghĩ rất lâu mới nghĩ tới một khả năng, cậu ta muốn nương vào mối liên hôn này để ép Dương Chấn ra tay với nhà chúng ta”.

Lão ta vừa thốt ra những lời này, sắc mặt Lý Giang Hùng lập tức thay đổi: “Sao lại thế được?”

Lý Trọng hừ lạnh một tiếng, bảo: “Đến bây giờ chúng ta vẫn không thể xác định được, Dương Chấn liệu có thực sự mất hết tu vi võ thuật hay không, con nghĩ coi, Thượng Quan Hoàng liệu có thể xác định được sao?”

“Thượng Quan Hoàng ám chỉ chúng ta thả Dương Chấn ra, vốn chẳng phải vì tình nghĩa bạn bè chó má gì, nếu Dương Chấn quả thật đã mất sạch tu vi, Thượng Quan Hoàng sẽ coi cậu ta là bạn chắc?”

Lý Giang Hùng lắc đầu theo bản năng: “Không thể nào! Hơn nữa, con người lão Thượng Quan Hoàng này cực kì thâm sâu, trước khi xác định rõ Dương Chấn có thực sự mất sạch võ thuật hay không, ông ta nhất định sẽ không ra tay với Dương Chấn”.

“Chính xác!”

Lý Trọng gật đầu, tiếp tục nói: “Cho nên, hiện tại chính cậu ta cũng không rõ rốt cuộc Dương Chấn có mất sạch tu vi võ thuật hay không. Vì thế, Thượng Quan Hoàng mới muốn dùng mối liên hôn này để ép Dương Chấn, bởi vì quan hệ giữa Dương Chấn và Thượng Quan Nhu vốn cực kì tốt, quan trọng nhất là Dương Chấn rất trọng tình trọng nghĩa, nếu Dương Chấn biết Thượng Quan Nhu bị ép gả cho người nhà họ Lý ta, con nghĩ, cậu ta sẽ làm thế nào?”

Lý Giang Hùng hít mạnh một hơi, lập tức nói: “Nhất định cậu ta sẽ cản trở hôn lễ này, chỉ cần cậu ta ra tay liền đã rõ, võ thuật của cậu ta không hề bị phế mất”.

“Đến khi đó, nhà họ Lý ta sẽ phải nhận lửa giận của cậu ta, còn về Hoàng tộc họ Thượng Quan, sợ là đã sớm coi chúng ta như cái gai trong mắt, nhất là từ sau khi bố xuất hiện, bọn họ càng không cách nào bỏ qua nhà họ Lý ta”.

“Như thế, Thượng Quan Hoàng có thể mượn tay Dương Chấn, diệt nhà họ Lý ta, từ nay về sau, Hoàng thành Thượng Quan không còn ai có thể đe dọa đến địa vị của Hoàng tộc họ Thượng Quan nữa”.

Sau khi thốt ra suy đoán của mình, Lý Giang Hùng lập tức cảm thấy ớn lạnh tới tận xương tủy.

Lão ta lập tức luống cuống: “Bố, Thượng Quan Hoàng thật quá đê tiện khốn nạn, định mượn tay Dương Chấn hủy diệt chúng ta, vậy thì hôn lễ ngày kia chúng ta không thể đồng ý được!”

Lý Trọng lạnh lùng nói: “Không đồng ý? Đừng quên, Hoàng tộc họ Thượng Quan còn có một người bảo vệ Hoàng tộc, nếu chúng ta dám từ chối, chỉ sợ Hoàng tộc họ Thượng Quan sẽ có lí do chính đáng để ra tay với chúng ta. Bố từng nghe nói, trong Hoàng tộc họ Thượng Quan, ngoài người bảo vệ Hoàng tộc, bọn họ còn có một cao thủ Siêu Phàm Cảnh nữa”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2451


Chương 2451:

Nghe Lý Trọng nói thế, Lý Giang Hùng đã sợ ngây người, lão ta chỉ biết người mạnh nhất trong Hoàng tộc họ Thượng Quan chính là Thượng Quan Hoàng, có thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh.

Lão ta chưa từng nghe nói đến một cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác của Hoàng tộc họ Thượng Quan.

“Vậy giờ chúng ta phải làm sao ạ? Chẳng lẽ khoanh tay ngồi chờ Dương Chấn tiêu diệt chúng ta sao?”, Lý Giang Hùng thấp thỏm lo âu nói.

Lý Trọng im lặng, chỉ đi qua đi lại trong phòng, khuôn mặt tràn đầy suy tư.

Chừng năm phút sau, Lý Trọng mới dừng bước, quay sang nhìn Lý Giang Hùng, nói: “Hôn lễ ngày kia không thể hủy bỏ! Bố cần con tới Hoàng tộc họ Thượng Quan một chuyến ngay bây giờ”.

“Bố cứ sai bảo, chỉ cần có thể để nhà ta tránh qua tai họa lần này, bảo con làm gì con cũng tình nguyện”, Lý Giang Hùng vội nói.

Lý Trọng gật đầu, bảo: “Con tới Hoàng tộc, tìm Dương Chấn, nói cho cậu ta biết, không phải nhà họ Lý muốn cưỡng ép Thượng Quan Nhu kết hôn mà do Thượng Quan Hoàng phái Thượng Quan Tử Khiêm tới nhà ta, nói muốn làm thông gia với nhà ta, nhà họ Lý ta cũng biết Thượng Quan Nhu là bạn của Dương Chấn, nhưng chịu áp lực của Hoàng tộc họ Thượng Quan, hiện tại không biết nên làm sao cho phải”.

Lý Giang Hùng lập tức tỉnh ra, nói: “Bố, vậy là bố định hợp tác với Dương Chấn, chơi Hoàng tộc họ Thượng Quan một vố?”

Lý Trọng lắc đầu: “Nếu Dương Chấn bảo chúng ta cứ tiếp tục cử hành hôn lễ thì chứng tỏ võ thuật của cậu ta đã khôi phục trở lại, có năng lực ngăn cản hôn lễ này, thậm chí, rất có thể còn muốn nhân cơ hội này để ra tay với nhà họ Lý ta”.

“Nếu cậu ta bảo chúng ta hủy bỏ hôn lễ đi, đồng thời còn cảnh cáo chúng ta, vậy có nghĩa là cậu ta đang cố gắng phô trương thanh thế, nhưng thực tế đã mất sạch tu vi võ thuật, cho nên mới nỗ lực lấy lời nói uy h**p để ngăn cản hôn lễ này”.

Nghe vậy, Lý Giang Hùng lập tức vui vẻ: “Con hiểu rồi, Thượng Quan Hoàng muốn mượn tay Dương Chấn để đối phó với chúng ta, nếu quả đúng Dương Chấn đã mất sạch võ thuật, nhà họ Lý ta có thể bình yên vô sự, còn có thể lấy được một thiên kiêu của Hoàng tộc họ Thượng Quan về làm dâu, đây chính là chuyện vui lớn của gia tộc ta”.

Lý Trọng gật đầu: “Nếu tu vi võ thuật của Dương Chấn không hề bị mất đi thì dù phải làm mất lòng Hoàng tộc họ Thượng Quan, chúng ta cũng cần nhanh chóng hủy bỏ cuộc hôn nhân này, khiến Dương Chấn không có lí do ra tay với chúng ta. Hơn nữa, chuyện Thượng Quan Hoàng muốn lợi dụng Dương Chấn sẽ khiến cậu ta tức giận, chỉ cần chúng ta kích động đúng chỗ, chưa biết chừng còn có thể khiến Dương Chấn ra tay với Hoàng tộc họ Thượng Quan đấy chứ”.

Mắt Lý Giang Hùng đã sáng rực lên, lão ta càng lúc càng sùng bái Lý Trọng, vốn nhà họ Lý này đã rơi vào thế nguy hiểm, Lý Trọng chỉ nói đôi ba câu đã biến thành cơ hội mới cho gia tộc.

Một khi Dương Chấn đối đầu với Hoàng tộc họ Thượng Quan, thực lực của Hoàng tộc họ Thượng Quan nhất định sẽ bị suy giảm cực lớn, so sánh hai bên, thực lực của nhà họ Lý sẽ trở nên mạnh hơn.

“Nhưng nếu Hoàng tộc không cho phép chúng ta gặp mặt Dương Chấn thì sao ạ?”, Lý Giang Hùng bỗng hỏi.

Lý Trọng cau chặt mày, sắc mặt cũng hiện vài tia lo lắng, những điều lão ta vừa nói cần điều kiện tiên quyết là gặp được Dương Chấn, nếu không thể gặp mặt Dương Chấn, mọi chuyện coi như đổ sông đổ bể.

“Con cứ đi đi, nếu họ không cho gặp, chúng ta chỉ có thể đối mặt với mọi chuyện trước mắt thôi”, Lý Trọng nói.

Hiển nhiên, ngay cả lão ta cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn.

Chẳng bao lâu sau, Lý Giang Hùng đã tới Hoàng tộc họ Thượng Quan.

“Sao ông chủ Lý lại tới đây?”

Lý Giang Hùng vừa tới Hoàng phủ họ Thượng Quan, Thượng Quan Hoàng lập tức nhận được tin này, bèn phái Thượng Quan Tử Khiêm đến gặp Lý Giang Hùng.

Lý Giang Hùng mỉm cười nói: “Chuyện là thế này, trước đây Cậu Chấn có ở lại trong nhà họ Lý tôi một thời gian, có vài thứ quan trọng để quên ở đó, tôi mới tới đây trả lại”.

“Thế à?’

Thượng Quan Tử Khiêm cũng cười nói: “Ông chủ Lý phái người đưa tới là được rồi, sao còn phải đích thân tới một chuyến như vậy”.

Lý Giang Hùng cười cười bảo: “Đồ Cậu Chấn để quên khá là quan trọng, cho nên tôi phải tự mình đưa tới, xin nhờ Tam hoàng tử dẫn tôi tới gặp Cậu Chấn một chuyến”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2452


Chương 2452:

Thượng Quan Tử Khiêm không phải kẻ ngu, ngày kia là đám cưới của hai bên gia tộc rồi, lúc này Lý Giang Hùng lại muốn gặp Dương Chấn, chỉ e không phải đơn giản là trả đồ mà thôi.

“Ông chủ Lý cứ đưa cho tôi, để tôi chuyển lại cho Cậu Chấn là được rồi”. Thượng Quan Tử Khiêm cười nói.

Lý Giang Hùng đã sớm nghĩ tới chuyện Hoàng tộc họ Thượng Quan không dễ dàng để lão ta vào gặp Dương Chấn, cho nên hoàn toàn không hề bất ngờ, cũng cười cười bảo: “Không phải tôi không yên tâm về Tam hoàng tử mà vì đồ vật Cậu Chấn bỏ quên ở nhà tôi vốn liên quan đến việc riêng của cá nhân, bố tôi đã nhấn mạnh rằng tôi phải tự tay đưa cho cậu ấy mới được, mong Tam hoàng tử thứ lỗi cho”.

Lý Giang Hùng càng như vậy, Thượng Quan Tử Khiêm càng hoài nghi, ông ta nói: “Vậy thì thật xin lỗi, không dối gạt ông chủ Lý, từ sau khi tới Hoàng tộc họ Thượng Quan, Cậu Chấn một mực bế quan, ngay cả phụ hoàng của tôi cũng không gặp được cậu ấy. Trước khi bế quan, cậu ấy còn dặn lại, không cho phép bất cứ kẻ nào quấy rầy việc tu luyện của cậu ấy”.

Lý Giang Hùng đã sớm liệu đến lí do này, cho nên cũng đã nghĩ ra cách ứng đối, lão ta vui vẻ bảo: “Tam hoàng tử cứ yên tâm, đồ Cậu Chấn để quên chính là thứ có liên quan đến việc tu hành của cậu ấy, hơn nữa, nó còn cực kì quan trọng, cậu ấy nhất định sẽ không tức giận đâu, kể cả nếu tôi tới quấy rầy làm cậu ấy thực sự tức giận, muốn trách tôi, tôi sẽ tự gánh chịu lấy”.

Thấy Lý Giang Hùng tỏ thái độ kiên quyết như vậy, trong lòng Thượng Quan Tử Khiêm thoáng chút bất mãn, nhưng ông ta không hề để lộ ra mặt.

Ông ta đã từ chối thẳng thừng và rõ ràng như vậy, nhưng Lý Giang Hùng vẫn kiên quyết muốn gặp Dương Chấn, không hề nể mặt ông ta chút nào.

Thấy Thượng Quan Tử Khiêm không nói lời nào, Lý Giang Hùng cũng không lên tiếng, chỉ cười ha hả nhìn chằm chằm Thượng Quan Tử Khiêm, như thể hoàn toàn không hề lo ông ta sẽ từ chối đề nghị của mình, nhưng thực tế lúc này, trong lòng Lý Giang Hùng vô cùng khẩn trương.

Dù sao, việc gặp được Dương Chấn là việc có liên quan tới chuyện sống hay chết của gia tộc họ Lý, nếu không thể gặp mặt Dương Chấn, khả năng nhà họ Lý lão ta phải gánh chịu lửa giận của Dương Chấn là rất cao.

Gia tộc họ Lý đã từng phản bội Dương Chấn một lần, nếu lần này lại chọc giận Dương Chấn thêm nữa, chỉ e thực sự sẽ gặp nguy hiểm.

“Nếu ông chủ Lý nhất quyết muốn gặp Cậu Chấn thì để tôi đến báo lại với phụ hoàng tôi một tiếng, dù sao chuyện này cũng liên quan đến Cậu Chấn, tôi không dám tùy tiện quyết định để bất cứ ai đến quấy rầy cậu ấy, mong ông chủ Lý thông cảm cho”.

Thượng Quan Tử Khiêm trầm mặc một hồi, sau đó nói.

Lý Giang Hùng cười bảo: “Hiểu được hiểu được, vậy làm phiền Tam hoàng tử báo lại giùm với Hoàng Chủ một tiếng”.

“Được!”

Nhìn Thượng Quan Tử Khiêm quay đầu rời đi, đáy mắt Lý Giang Hùng thoáng lóe lên một tia sáng lạnh.

Chẳng bao lâu sau, Thượng Quan Tử Khiêm đã tới gặp Thượng Quan Hoàng, thông báo lại chuyện Lý Giang Hùng muốn gặp Dương Chấn.

Thượng Quan Hoàng nhíu mày: “Thời điểm này, ông ta muốn gặp Dương Chấn, chỉ e có điều khác thường”.

“Vậy phụ hoàng đồng ý cho ông ta gặp hay không cho gặp ạ?”, Thượng Quan Tử Khiêm hỏi.

Thượng Quan Hoàng cũng rơi vào tình thế khó xử. Dù sao Lý Giang Hùng cũng là chủ gia tộc họ Lý, hơn nữa, còn do Lý Trọng phái tới gặp Dương Chấn, bất kể thế nào, nếu không cho lão ta gặp Dương Chấn thì nói ra cũng rất khó coi.

“Nếu ông ta muốn gặp thì cứ để ông ta tới một chuyến đi!”

Trầm mặc hồi lâu, Thượng Quan Hoàng mới cất lời.

Lão ta quả thật không có lí do gì để ngăn trở, nếu cố tình cản lại thì không chỉ làm mất lòng nhà họ Lý mà còn có thể khiến Dương Chấn không vui.

Thượng Quan Hoàng lại bổ sung: “Nhưng con phải tự mình đi theo, xem rốt cuộc ông ta định nói gì với Dương Chấn”.

“Vâng, thưa phụ hoàng!”

Thượng Quan Tử Khiêm quay người đi khỏi đó.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2453


Chương 2453:

Khi thấy Thượng Quan Tử Khiêm quay về, Lý Giang Hùng cười hỏi: “Tam hoàng tử, Hoàng Chủ có đồng ý cho tôi gặp Cậu Chấn không?”

Thượng Quan Tử Khiêm cười cười, nói: “Để tôi đưa ông chủ Lý tới gặp cậu ấy”.

Chỉ lát sau, hai người đã đi tới nơi ở của Dương Chấn, Thượng Quan Tử Khiêm thận trọng tiến lại gần, e dè gõ cửa phòng Dương Chấn, nói: “Cậu Chấn, ông chủ Lý tới, nói là cậu có để quên đồ vật quan trọng ở nhà họ Lý, hôm nay ông ấy đưa tới cho cậu”.

Ngay sau đó, Lý Giang Hùng cũng lên tiếng: “Cậu Chấn, cậu xem, tôi có thể mang đồ vào trả lại cậu không?”

Dương Chấn đang tu luyện trong phòng, nghe thấy Thượng Quan Tử Khiêm nói thế bèn chậm rãi mở mắt, mặt thoáng lộ vẻ nghi hoặc.

Đương nhiên anh biết rõ mình không để quên thứ gì ở nhà họ Lý, vậy thì, Lý Giang Hùng nói thế là có ý gì?

“Để ông chủ Lý vào đi!”, Dương Chấn nói vọng ra.

Cửa phòng mở ra, Lý Giang Hùng và Thượng Quan Tử Khiêm cùng đi vào.

Dương Chấn liếc nhìn Thượng Quan Tử Khiêm, lên tiếng: “Vừa lúc tôi có chuyện muốn nói với ông chủ Lý, mời Tam hoàng tử cứ đi trước đi!”

Thượng Quan Tử Khiêm sửng sốt, Thượng Quan Hoàng đã căn dặn ông ta phải ở lại bên cạnh xem bọn họ định nói gì, nhưng không ngờ, Lý Giang Hùng còn chưa lên tiếng, Dương Chấn đã thẳng thừng hạ lệnh đuổi khách.

“Việc này…”

Thượng Quan Tử Khiêm thoáng do dự, nói: “Cậu Chấn, dù sao sức khỏe của cậu cũng mới hồi phục, phụ hoàng tôi không yên tâm lắm, có dặn tôi phải ở bên cạnh chăm sóc cậu”.

Lý Giang Hùng lẳng lặng nở nụ cười, sao lão ta lại không hiểu được những lời bóng gió của Thượng Quan Tử Khiêm chứ?

Dương Chấn hơi nhíu mày, lộ vẻ không vui: “Sao thế? Tam hoàng tử đang lo ông chủ Lý sẽ làm hại tôi à?”

Thượng Quan Tử Khiêm lập tức hoảng sợ, vội vàng lắc đầu: “Đâu có, tôi xin đi ngay đây ạ!”

Tuy Thượng Quan Hoàng đã bảo ông ta ở lại nghe xem Dương Chấn và Lý Giang Hùng nói gì, nhưng Thượng Quan Tử Khiêm lại không dám làm mất lòng Dương Chấn, dẫu sao, tu vi võ thuật của Dương Chấn đã khôi phục hay chưa, hiện còn không ai hay biết.

Thượng Quan Tử Khiêm đi khỏi, lát sau, Dương Chấn mới nheo mắt nhìn chằm chằm Lý Giang Hùng, hỏi: “Ông chủ Lý muốn nói gì, hiện tại có thể nói được rồi đấy nhỉ?”

Lý Giang Hùng lại liếc mắt nhìn ra phía cửa, thấy xung quanh không có ai mới hạ giọng thật thấp, nói với Dương Chấn: “Cậu Chấn có biết chuyện Hoàng tộc họ Thượng Quan muốn kết thông gia với nhà họ Lý tôi rồi chứ ạ?”

Dương Chấn không ngờ Lý Giang Hùng lại nhắc tới chuyện này, anh lạnh nhạt nhìn lão ta, hỏi: “Ông định nói gì?”

Lý Giang Hùng vội vàng bảo: “Thực ra, đây là một cái bẫy, một cái bẫy do Thượng Quan Hoàng bày ra”.

“Hử?”

Dương Chấn lộ vẻ có hứng thú lắng nghe, anh nói: “Hãy nói rõ hơn đi.”

Lý Giang Hùng vội vàng thuật lại những lời phân tích của Lý Trọng cho Dương Chấn nghe, bao gồm cả chuyện Thượng Quan Tử Khiêm đích thân tới nhà họ Lý, chủ động đề nghị hai bên kết làm thông gia.

Lòng Dương Chấn hốt hoảng đến lạnh cả sống lưng, anh vẫn cho rằng, Thượng Quan Nhu bất đắc dĩ đồng ý tới làm dâu nhà họ Lý là để cứu mình, lại không ngờ, từ đầu đến cuối, chuyện này đều do Thượng Quan Hoàng chủ động đề nghị gả Thượng Quan Nhu tới nhà họ Lý.

“Cậu Chấn, tôi nói với cậu những điều này, có thể cậu không tin, nhưng tôi biết, cậu cực kì thông minh, chỉ cần phân tích một chút là có thể nhận rõ nguyên do chính trong chuyện này”.

Lý Giang Hùng tiếp tục nói: “Ai cũng biết Cậu Chấn đây là một người trọng tình trọng nghĩa, nếu cậu đã biết chuyện này, nhất định sẽ ngăn cản hôn lễ của Thượng Quan Nhu trong ngày tổ chức”.

“Nếu tôi đoán không sai, Hoàng tộc họ Thượng Quan đã cố ý tiết lộ tin tức cho cậu, nói rằng để cứu cậu ra khỏi nhà họ Lý nên Thượng Quan Nhu mới đồng ý về làm dâu nhà họ Lý tôi, đúng không ạ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2454


Chương 2454:

Dương Chấn âm thầm kinh ngạc, nhưng sắc mặt vẫn không biểu lộ bất cứ điều gì.

Nghe Lý Giang Hùng nói xong, anh cười lạnh một tiếng, bảo: “Cái này thì ông đoán sai rồi, không ai trong Hoàng tộc họ Thượng Quan nói với tôi rằng Thượng Quan Nhu đồng ý kết hôn với người nhà họ Lý chỉ để cứu tôi cả”.

“Hiện giờ tôi chỉ là một kẻ bỏ đi, ngay cả nhà họ Lý cũng đã phản bội tôi thì sao Hoàng tộc họ Thượng Quan lại coi trọng tôi được chứ? Ông chủ Lý, ông nói cho tôi biết những chuyện này chẳng phải đang muốn tôi chống lại Hoàng tộc họ Thượng Quan à?”

“Hiện tại tôi có thể nói cho ông hay, hai gia tộc các ông, muốn kết thông gia cũng được, không kết cũng thế, chẳng hề liên quan gì đến tôi, tuyệt đối đừng kéo tôi vào chuyện này. Tôi chỉ là một kẻ vô dụng, không có tư cách động đến chuyện giữa hai gia tộc lớn của các ông đâu”.

Lý Giang Hùng sửng sốt, vội vàng nói: “Cậu Chấn, cậu hiểu lầm rồi, chúng tôi không có ý ly gián hai bên, gây xích mích gì, mỗi câu tôi nói đều là thật đấy ạ”.

Dương Chấn lạnh nhạt bảo: “Nếu nói xong rồi thì đi ra đi!”

Dứt lời, Dương Chấn nhắm mắt lại, ngồi xếp bằng, tiếp tục tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Lý Giang Hùng nhìn chằm chằm Dương Chấn một lát mới thở dài, đứng lên, nói: “Cậu Chấn, lần này cậu thực sự đã hiểu lầm tôi rồi”.

Nói đoạn, lão ta quay đầu rời khỏi phòng.

Ngay khi lão ta đi khuất, Dương Chấn mở bừng mắt, đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.

Anh cười nhạt: “Xem ra, hai bên đều coi tôi như một quân cờ”.

Anh tin lời Lý Giang Hùng nói Hoàng tộc họ Thượng Quan chủ động tới nhà họ Lý đề nghị làm thông gia là thật, nhưng người của Hoàng tộc họ Thượng Quan lại tiết lộ cho anh hay, vì anh, Thượng Quan Nhu mới đồng ý kết hôn với người nhà họ Lý.

Trước đây, anh chỉ biết con người Thượng Quan Hoàng không đơn giản, nhưng không ngờ rằng, lão già này lại âm hiểm đến thế. Có điều, không thể không thừa nhận rằng, Thượng Quan Hoàng quả thực cực kì thông minh.

Bất luận thế nào, trong kế hoạch này, Hoàng tộc họ Thượng Quan luôn là bên được lợi.

Lý Giang Hùng vừa đi khỏi được một lát, Thượng Quan Hoàng đã đích thân đến chỗ ở của Dương Chấn.

“Thượng Quan Hoàng Chủ, có chuyện gì thì cho người tới sai bảo là được rồi, sao còn cần đích thân tới tìm tôi?” Thấy Thượng Quan Hoàng, Dương Chấn bình thản hỏi.

Thượng Quan Hoàng cười ha ha một tiếng: “Cậu Chấn đây chính là khách quý của Hoàng tộc Thượng Quan chúng tôi, sao tôi dám sai bảo cậu chứ?”

Dương Chấn không phải kẻ ngu, trước không thấy Thượng Quan Hoàng đến tìm mình, nay Lý Giang Hùng vừa gặp mình, Thượng Quan Hoàng liền vội vàng tới, nhất định là vì chuyện vừa rồi.

“Cậu Chấn, hôm nay tôi đến chỉ muốn nói với cậu một câu, bất kể khi nào, cậu sẽ luôn là khách quý của Hoàng tộc họ Thượng Quan chúng tôi, Lý Giang Hùng có nói gì với cậu thì nhất định cậu cũng đừng nên tin lời ông ta”, Thượng Quan Hoàng bỗng nói thẳng.

Dương Chấn cười nhẹ, nói: “Dĩ nhiên tôi sẽ tin tưởng Thượng Quan Hoàng Chủ rồi, hơn nữa, ông chủ Lý cũng không nói gì, chỉ mang đồ tới trả cho tôi, có thế thôi”.

Thượng Quan Hoàng cười cười: “Thật sự chỉ có thế thôi sao?”

Trong đáy mắt lão ta bất chợt toát ra vài tia sáng lạnh.

Cảm nhận được tia lạnh lẽo toát ra từ trên người Thượng Quan Hoàng, sống lưng Dương Chấn cứng đờ, toàn thân buốt giá, nay anh chỉ là một người thường có được thân thể của cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh mà thôi, còn Thượng Quan Hoàng lại là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh.

Nhìn vào tình thế có thể đoán được, lúc này Dương Chấn đang phải chịu một áp lực lớn cỡ nào.

Nhưng anh vẫn không hề đổi sắc mặt, chỉ cười cười, nheo mắt nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Hoàng, châm chọc nói: “Hoàng Chủ không tin tôi? Hay là, Hoàng Chủ đang muốn ra tay với tôi?”

Thượng Quan Hoàng lập tức cười phá lên, nhanh nhẹn thu lại uy lực võ thuật của mình, nói: “Cậu Chấn đùa gì thế, sao tôi dám ra tay với cậu chứ? Không phải tại tôi không tin cậu mà vì người nhà họ Lý quá đê tiện, tôi sợ cậu bị bọn họ lừa thôi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2455


Chương 2455:

Dương Chấn thản nhiên cười nhạt một tiếng: “Việc này không nhọc Hoàng Chủ lo cho tôi, tuy võ thuật của tôi đã mất sạch nhưng cũng không phải một kẻ không đầu óc mặc cho người khác muốn làm gì thì làm”.

Thượng Quan Hoàng đứng dậy, cười nói: “Nếu vậy thì tôi đây yên tâm rồi, ngày kia là ngày vui của Nhu Nhu nhà tôi, mong Cậu Chấn đừng quên tới tham gia nhé”.

Dương Chấn cười cười: “Chắc chắn rồi!”

Nhìn theo bóng Thượng Quan Hoàng đi xa, ánh mắt Dương Chấn dần trầm xuống, vừa rồi, anh đã cảm nhận được một ý muốn giết người mãnh liệt từ phía Thượng Quan Hoàng.

Trước đây, khi tiếp xúc với lão già này, anh đã cảm thấy đối phương thâm sâu khó lường, ngay cả chính anh cũng không thể nhìn thấu bản chất lão ta, nhưng thật không ngờ, lão già khốn kiếp này lại giấu sâu đến thế.

Hiển nhiên, hiện tại Thượng Quan Hoàng cũng không cách nào xác định Dương Chấn có thực sự mất sạch tu vi võ thuật hay không, bằng không lão ta đã không phí nhiều lời với anh đến thế.

Dương Chấn nghiến răng lẩm bẩm: “Còn hai ngày, dù không thể hoàn toàn khôi phục, mình cũng phải nghĩ cách lấy lại được thực lực Siêu Phàm Cảnh”.

Nếu đã biết Hoàng tộc Thượng Quan chủ động muốn gả Thượng Quan Nhu vào nhà họ Lý thì anh anh sẽ không phải áy náy vì điều này nữa.

Nhưng anh cũng biết, Hoàng tộc Thượng Quan và gia tộc họ Lý đều coi anh là quân cờ để ngăn chặn đối phương, đợi đến ngày kia, khi hôn lễ của Thượng Quan Nhu kết thúc, đó cũng sẽ là thời điểm nguy hiểm nhất của anh.

Hôm nay, mặc dù anh chỉ có một thân một mình, không cần lo lắng sẽ làm liên lụy đến người bên cạnh, nhưng nơi này là Hoàng tộc họ Thượng Quan, khắp nơi đều có cao thủ Thần Cảnh, quả thật anh gần như không có chút hi vọng nào trong việc rời khỏi đây.

Có thể nói, hiện tại anh đã bị giam lỏng ở Hoàng tộc họ Thượng Quan, trừ khi anh khôi phục được thực lực võ thuật, bằng không, không cách nào trốn thoát khỏi Hoàng thành Thượng Quan này.

Cả Hoàng tộc Thượng Quan và gia tộc họ Lý, hai bên đều sẽ không để anh rời khỏi đây.

Trong tay Dương Chấn đột nhiên xuất hiện một bình gốm được chế tạo tinh xảo, trong bình có một viên đan dược, đây là thứ Lý Trọng từng lấy ra để tạ tội với anh.

Lão ta nói, viên đan dược này được phát hiện cùng với Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, chỉ có điều, chính Lý Trọng cũng không biết cụ thể công hiệu của nó là gì.

Dương Chấn có thể cảm thụ được một tia dao động của một hơi thở cực mạnh từ viên đan dược này, hơn nữa, nó còn có mùi đan dược rất đậm đà. Viên đan dược này có thể lưu giữ hoàn chỉnh sau mấy trăm năm, chứng tỏ nó phải có công hiệu cực mạnh.

Điểm mấu chốt là, viên đan dược này được phát hiện cùng với Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, Dương Chấn có lí do để hoài nghi, viên thuốc này là thứ được sử dụng kèm với Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của anh, rất có thể nó lại là thứ có tính chất trí mạng với người dùng.

Trừ thứ này, trong tay anh còn có hai viên thuốc Phùng Tiểu Uyển đưa cho anh trước khi rời đi. Loại thuốc này một khi dùng có thể khiến thực lực của anh nháy mắt khôi phục đỉnh cao, nhưng chỉ có thể duy trì trong mười phút. Hơn nữa, sau khi hết dược hiệu, người sử dụng có tỉ lệ chết rất cao, mặc dù không chết cũng sẽ khiến thân thể bị thương nặng đến không cách nào khôi phục được, từ đó về sau sẽ luôn phải sống trong đau đớn tột cùng.

Anh thà chết còn hơn phải biến thành một kẻ tàn phế.

Nếu anh chết rồi, đám người muốn đẩy anh vào chỗ chết còn có thể buông tha người thân của anh, nhưng nếu anh không chết, chỉ biến thành một kẻ tàn phế thì chỉ làm liên lụy đến người bên cạnh.

“Cố gắng thêm hai ngày nữa, nếu đến ngày hôn lễ vẫn không thể khôi phục tu vi võ thuật, mình buộc lòng phải lựa chọn sử dụng viên thuốc này”.

Dương Chấn lẩm bẩm, sau đó nhanh chóng tiến vào trạng thái tu luyện.

Không đến thời khắc cuối cùng, anh tuyệt đối không bỏ cuộc, đương nhiên, tốt nhất vẫn là không cần sử dụng bất cứ loại thuốc nào cũng có thể khôi phục được thực lực.

Bên kia, sau khi rời khỏi chỗ Dương Chấn, Thượng Quan Hoàng về lại cung điện của mình.

“Hoàng thúc, chú nói xem, rốt cuộc Lý Giang Hùng đã nói gì với Dương Chấn?” Thượng Quan Hoàng thuật lại toàn bộ việc vừa phát sinh, sau đó hỏi Thượng Quan Phó.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2456


Chương 2456:

Thượng Quan Phó trầm tư một lát mới nói: “Có hai khả năng, một là cậu ta tới thử Dương Chấn, muốn xem xem võ thuật của Dương Chấn rốt cuộc có thực sự mất sạch hay không”.

Thượng Quan Hoàng gật đầu: “Đúng là có khả năng này, vậy còn loại thứ hai?”

Thượng Quan Phó nhìn Thượng Quan Hoàng, sắc mặt nặng nề, nói: “Khả năng thứ hai, nhà họ Lý đã đoán được mục đích của chúng ta trong việc liên hôn lần này, cho nên Lý Giang Hùng tới để thanh minh với Dương Chấn”.

Lão ta vừa nói đến đây, sắc mặt Thượng Quan Hoàng lập tức biến đổi kịch liệt: “Nếu là khả năng này, chưa biết chừng Dương Chấn và nhà họ Lý đã thỏa thuận với nhau điều gì, hôn lễ ngày kia chỉ e sẽ có biến động lớn đây!”

Thượng Quan Phó khinh thường cười cười: “Nếu bọn họ đã thực sự đạt được thỏa thuận cùng đối phó với chúng ta thì ngày kia chính là ngày diệt vong của bọn họ!”

Thượng Quan Phó là cao thủ từ thế hệ trước của Hoàng tộc họ Thượng Quan, thực lực của lão ta đã mạnh cỡ nào, ngay cả Thượng Quan Hoàng cũng không thể biết rõ, nhưng lão ta tự tin mình có năng lực đối phó với liên minh của nhà họ Lý và Dương Chấn.

Điểm quan trọng nhất là, trong Hoàng tộc họ Thượng Quan còn có một người bảo vệ Hoàng tộc chưa ra mặt.

Nghe Thượng Quan Phó nói thế, Thượng Quan Hoàng mới thở ra một hơi.

Bên nhà họ Lý, Lý Giang Hùng trở về liền tới một gian phòng tu luyện bí mật, gặp mặt Lý Trọng.

“Bố, con đã gặp được Dương Chấn, đồng thời cũng đã nói lại âm mưu của Hoàng tộc họ Thượng Quan cho cậu ta nghe”, Lý Giang Hùng nói với Lý Trọng.

Lý Trọng khẽ gật đầu: “Nhưng như vậy còn chưa đủ, chúng ta cần phải thêm chút củi lửa, triệt để khơi dậy lòng thù địch của Dương Chấn với Hoàng tộc họ Thượng Quan”.

Lý Giang Hùng lập tức cả kinh, hỏi: “Bố, bố định làm gì?”

Lý Trọng cười nhạt, không giải thích gì thêm, chỉ nói: “Con cứ chờ coi là được rồi”.

Tối hôm đó, Dương Chấn đang ngồi trong phòng tu luyện. Nay anh đã hoàn toàn khống chế được thời gian sử dụng tầng thứ nhất trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Hơn nữa, anh cũng đã nỗ lực cưỡng chế bản thân tu luyện tầng thứ hai của phép hô hấp, nhưng trước sau vẫn không thể thành công, điều này làm anh thấp thỏm không yên.

“Chẳng lẽ, mình thực sự không có cách nào tu luyện sao?”, Dương Chấn lẩm bẩm.

Anh luôn có ảo giác, thân thể của mình giống như một cái sàng, hơi thở võ thuật ngưng tụ qua tầng thứ nhất trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh hoàn toàn không cách nào giữ lại trong thân thể, trừ tác dụng làm dịu gân cốt của anh, nó không có bất cứ công hiệu nào khác.

Thậm chí, anh còn có thể cảm nhận được rất rõ ràng, sau khi được Đại Đạo Thiên Diễn Kinh xoa dịu, gân cốt của mình đã mạnh hơn trước, chưa biết chừng đã đạt tới độ mạnh của gân cốt trong thân thể cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh rồi cũng nên.

Nhưng thân thể anh vẫn không cách nào lưu giữ lại hơi thở võ thuật, dù gân cốt có mạnh cỡ mấy cũng không thể đối kháng được với cao thủ Siêu Phàm Cảnh chân chính.

“Nhưng hiện tại mình có thể dùng thân mình chống lại cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh rồi, hẳn cũng không có vấn đề gì.” Dương Chấn tự an ủi bản thân.

Đúng lúc này, một luồng hơi lạnh kinh nguoiwf bao trùm thân thể Dương Chấn, sắc mặt anh tức thì biến đổi kịch liệt, anh quát lớn: “Ai?”

“Kẻ giết mày!”

Một giọng nói âm trầm bỗng vang lên trong phòng, giây tiếp theo, một cao thủ mặc bộ đồ đen như trời đêm xuất hiện trong tầm mắt Dương Chấn.

“Là ông à!”

Dương Chấn vừa thấy rõ gương mặt kia, lập tức biến sắc.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2457


Chương 2457:

Bởi vì cao thủ mặc đồ đen đứng trước mắt này, Dương Chấn đã từng gặp mặt. Đây là một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong bên cạnh Thượng Quan Hoàng, hầu như mỗi lần Thượng Quan Hoàng ra ngoài đều có thể thấy người này đứng sau lưng, tên là Lý Thái Bạch.

Lúc này, Lý Thái Bạch đột ngột xuất hiện trong phòng anh, sắc mặt còn đằng đằng sát khí, đây không phải là muốn thử Dương Chấn mà thật sự muốn giết anh.

Sắc mặt Dương Chấn trở nên khó coi, lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lý Thái Bạch, nói: “Đêm hôm khuya khoắt ông xông vào phòng tôi, còn muốn giết tôi, Thượng Quan Hoàng có biết chuyện này không?”

“Hay là, ông đã sớm phản bội Thượng Quan Hoàng, có người bảo ông ra tay với tôi? Nếu có thể giết tôi thì là tốt nhất, nếu không giết được thì vẫn có thể khơi lên mối thù giữa tôi và Hoàng tộc họ Thượng Quan?”

Con ngươi của Lý Thái Bạch co rút lại, lão ta không ngờ, Dương Chấn chỉ vừa nhìn thấy lão ta liền đoán được mục đích của lão.

“Quả đúng thế rồi!”

Dương Chấn cũng chỉ định thử một phen, nhưng từ ánh mắt Lý Thái Bạch, anh đã nhận ra chân tướng sự việc.

Nơi này dù sao cũng là Hoàng phủ họ Thượng Quan, nếu Thượng Quan Hoàng thật sự muốn giết anh thì đã sớm ra tay rồi, chẳng cần đợi đến lúc này. Hơn nữa, nếu Thượng Quan Hoàng muốn ra tay giết anh, chí ít cũng sẽ phái một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh mà không phải chỉ phái một gã cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Trong Hoàng phủ họ Thượng Quan, kẻ có cơ hội tiếp cận anh chỉ có người trong Hoàng phủ, người ngoài muốn ra tay phải thông qua thám tử cài trong Hoàng phủ này.

Chẳng nói gì Hoàng tộc, ngay cả trong các gia tộc lớn khác cũng có rất nhiều thám tử nằm vùng do các thế lực bên ngoài cài vào.

“Hừ!”

Lý Thái Bạch hừ lạnh một tiếng, nói: “Một người chết, không có tư cách biết nhiều như vậy”.

Vừa dứt lời, chân lão ta đã di động, gần như trong nháy mắt đã xuất hiện bên cạnh Dương Chấn, giơ tay đánh ra một đòn.

“Uỳnh!”

Một tiếng động trầm trầm vang lên, nắm tay của Lý Thái Bạch đã đánh trúng giữa ngực Dương Chấn.

Nhưng ngay sau đó, lão ta khiếp sợ trừng mắt, Dương Chấn chỉ bị bắn ngược ra sau rồi lại bình thản đứng lên, thoạt nhìn hoàn toàn không hề bị thương.

“Mày, tu vi võ thuật của mày không bị mất?”

Con ngươi Lý Thái Bạch đã bị bao trùm bởi nỗi sợ hãi tột cùng.

Tuy rất nhiều người đều đang hoài nghi, không rõ Dương Chấn có thực sự mất hết võ thuật hay không, nhưng khi thật sự xác định được tu vi võ thuật của Dương Chấn không hề bị phế bỏ, điều này vẫn làm người ta vô cùng khiếp sợ.

Đương nhiên, Lý Thái Bạch còn không biết, Dương Chấn chỉ bị mất đi cảnh giới võ thuật, nhưng sức mạnh thân thể vẫn còn duy trì ở cấp độ cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh.

Chính bởi điều này, tuy Dương Chấn đã bị lão ta đánh bay trong một quyền nhưng lại hoàn toàn không hề bị thương tổn.

Dương Chấn âm thầm mừng rỡ trong lòng, trước đó anh chỉ suy đoán, thân thể mình vẫn đang duy trì gân cốt như cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh, hôm nay rốt cuộc đã được nghiệm chứng.

Lý Thái Bạch là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, một đòn của lão ta lại chỉ khiến anh bay ngược ra sau, thân thể hoàn toàn không bị tổn thương gì.

“Không đúng!”

Lý Thái Bạch cũng đã nhanh chóng phản ứng lại, nếu quả thật Dương Chấn vẫn còn tu vi võ thuật như trước, vì sao lại bị lão ta đánh bay được?

Nếu Dương Chấn đã không còn tu vi, với thực lực Thần Cảnh đỉnh phong của lão ta, một đòn vừa rồi đã có thể lấy mạng Dương Chấn.

Nhưng nếu quả thật Dương Chấn đã mất hết võ thuật, điều vừa rồi nên giải thích thế nào đây?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2458


Chương 2458:

Vì sao Dương Chấn còn có thể đứng lên, thậm chí thoạt nhìn còn không hề bị ảnh hưởng gì?

“Võ thuật của mày rốt cuộc có bị phế mất hay không?”, Lý Thái Bạch nghiến răng hỏi.

Đồng thời, nỗi sợ hãi cũng đang lan tràn trong lòng lão ta, bất kể Dương Chấn có mất tu vi võ thuật hay không, sức mạnh này của anh hoàn toàn không phải là cấp bậc mà lão ta có thể chống lại nổi.

Dương Chấn hơi nheo mắt, đáy mắt lóe lên một ý muốn giết người: “Ông cảm thấy thế nào?”

Ngay khi anh vừa dứt lời, thân hình đã vọt tới trước mặt Lý Thái Bạch, tốc độ không nhanh, chỉ nhỉnh hơn người thường một chút.

Nhưng ngay thời điểm anh di chuyển, Lý Thái Bạch chợt cảm thấy toàn thân lạnh buốt, hai chân như nhũn ra, lão ta thực sự sợ hãi, sợ đến xụi lơ cả người.

Đợi khi lão ta lấy lại được ý thức, đoán được rằng có lẽ Dương Chấn chỉ có sức mạnh thân thể của cao thủ Siêu Phàm Cảnh thì đã quá muộn, Dương Chấn đã đứng trước mặt lão ta, vung tay đánh ra một quyền vào thẳng đầu lão.

“Uỳnh!”

Một quyền rơi xuống, hai mắt Lý Thái Bạch trợn trừng, mắt, mũi, tai, miệng đều trào máu tươi, thân thể đổ rầm xuống đất.

Lão ta chết không nhắm mắt!

Trong gian phòng tràn ngập mùi máu tanh, Dương Chấn lại đang hưng phấn tột cùng vì sức mạnh một quyền này.

“Cuối cùng mình đã thành công rồi sao?”

Anh kích động kêu lên, tuy tốc độ di chuyển còn rất chậm, may sao Lý Thái Bạch đã biết anh từng mạnh cỡ nào, cho nên khi đang hoài nghi tu vi võ thuật của anh không hề bị phế mất, lão ta đã sợ vỡ mật rồi, mới khiến Dương Chấn có cơ hội đến gần, sau đó dùng một quyền đánh vỡ đầu lão ta.

Một quyền của người sở hữu thân thể Siêu Phàm Tam Cảnh thì một cao thủ mới Thần Cảnh đỉnh phong sao có thể chịu nổi?

Chỉ có điều, ngay sau đó, Dương Chấn đã bình tĩnh lại. Anh đoán rằng một quyền này có thể đánh chết cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh. Nhưng mấu chốt là, thân thể anh không cách nào ngưng tụ được hơi thở võ thuật, tốc độ cũng không bằng được cao thủ cấp bậc Siêu Phàm Cảnh, chỉ có thể nhanh hơn người thường đôi chút mà thôi.

Hôm nay coi như may mắn, lão già Lý Thái Bạch này đã sợ đến mất mật, nếu như anh gặp phải kẻ to gan lớn mật hơn, nhanh nhẹn lấy tốc độ nhanh nhất để thoát đi, thì dù anh có năng lực g**t ch*t đối phương cũng không đuổi kịp đối phương!

“Xem ra, mình chỉ có thể ra tay tấn công bất ngờ thôi”, Dương Chấn thở dài, lẩm bẩm.

Anh nhìn về phía xác Lý Thái Bạch nằm trong vũng máu, lòng thoáng lo lắng, nếu để người khác biết Lý Thái Bạch chết về tay anh, chỉ e việc này sẽ gây phiền phức không nhỏ.

Nghĩ tới đây, anh bèn lặng lẽ đi tới sân sau, đào một cái hố, chôn Lý Thái Bạch xuống đó.

Nếu Lý Thái Bạch đã dám phản bội Hoàng tộc họ Thượng Quan, chạy tới ám sát mình, tất nhiên lão ta phải né mọi người, cho nên, trong nội bộ Hoàng tộc họ Thượng Quan sẽ không có ai biết Lý Thái Bạch từng đến đây, vì thế, cũng sẽ không ai liên hệ sự mất tích của lão ta với anh cả.

Hoàng tộc họ Thượng Quan đã bố trí cho anh ở trong một biệt viện cực kì sang trọng và riêng biệt, ngày thường anh không ra đến cửa, cũng sẽ không có ai dám nghĩ tới, ngay vừa rồi, anh đã giết một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Dọn dẹp xong xuôi, anh về phòng tiếp tục tu luyện như không có chuyện gì xảy ra.

Hôm nay, vết thương trên người anh đã hoàn toàn khang phục, hơn nữa, độ mạnh của thân thể vẫn luôn duy trì ở cấp độ Siêu Phàm Tam Cảnh, khuyết điểm duy nhất là không cách nào ngưng tụ được hơi thở võ thuật trong người, tốc độ chỉ nhỉnh hơn người thường đôi chút.

Ở trạng thái này, không một cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh nào có thể giết được anh, dù anh đứng đó bất động, mặc cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh tấn công cũng khó lòng giết nổi.

Nhưng một khi gặp phải cao thủ Siêu Phàm Cảnh chân chính, dù chỉ là Siêu Phàm nhất cảnh, đối phương cũng có thể dễ dàng g**t ch*t anh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2459


Chương 2459:

Cũng may, phát hiện của đêm nay khiến anh ít nhiều thấy được hi vọng khôi phục võ thuật, đây quả là một việc vui lớn.

Cùng lúc đó, tại nhà họ Lý.

Lý Trọng đã thông báo cho Lý Thái Bạch ra tay tấn công Dương Chấn, dựa theo kế hoạch của bọn họ, lúc này Lý Thái Bạch hẳn đã ra tay rồi, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy có tin hồi âm.

Điều này làm cho Lý Trọng bỗng có một dự cảm chẳng lành.

Lão ta nặng nề nói: “Chẳng lẽ nào, Lý Thái Bạch đã gặp chuyện rồi?”

Lý Thái Bạch thật ra là người nhà họ Lý. Mấy chục năm trước, khi Lý Trọng còn là chủ gia tộc họ Lý, lão ta đã cài Lý Thái Bạch vào Hoàng tộc họ Thượng Quan. Có thể nói, Lý Thái Bạch chính là quân cờ lớn nhất trong tay Lý Trọng.

Nhưng hôm nay, mới lần đầu tiên sử dụng đến, quân cờ này hình như đã gặp chuyện chẳng lành rồi.

Lý Trọng chưa từng nói với ai chuyện mình xếp mật thám vào Hoàng tộc họ Thượng Quan, điều này cho thấy lão ta coi trọng Lý Thái Bạch cỡ nào.

Lão ta vốn cho rằng, đợi đến ngày nhà họ Lý phá đổ Hoàng tộc họ Thượng Quan hẵng để quân cờ này phát huy tác dụng. Nhưng không ngờ, lão ta phải dùng sớm như vậy, càng không ngờ rằng, vừa mới dùng đến, quân cờ dường như đã gặp chuyện chẳng lành.

“Thưa bố, đã trễ thế này, bố tìm con có chuyện gì cần sai bảo sao ạ?”

Lý Giang Hùng nhanh chóng tới chỗ Lý Trọng, nghi hoặc hỏi.

Lý Trọng nặng nề nói: “Đã có chuyện xảy ra rồi!”

Lý Giang Hùng hoảng sợ giật mình, toàn thân run lên, mắt vốn đang nhập nhèm vì buồn ngủ nay đã lập tức tỉnh táo trở lại.

“Bố, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”

Muộn thế này còn bị gọi tới, chắc chắn đã có chuyện rất nghiêm trọng rồi.

Lý Trọng thuật lại chuyện mình đã cài cắm quân cờ là Lý Thái Bạch vào Hoàng tộc họ Thượng Quan cho Lý Giang Hùng nghe, Lý Giang Hùng lập tức thấy cực kỳ khiếp sợ. Đương nhiên lão ta cũng biết vị cao thủ Lý Thái Bạch này, nhưng chưa bao giờ ngờ được, người này lại là người của gia tộc họ Lý.

“Bố, bố đã cho ông ta ra tay với Dương Chấn, nay ông ta lại mất tung mất tích, chẳng lẽ, đã bị Dương Chấn giết rồi?”

Lý Giang Hùng hỏi, sắc mặt trắng bệch ra.

Chuyện này thực sự rất quan trọng, nếu quả đúng như vậy thì chứng tỏ, Dương Chấn trước nay vẫn luôn diễn trò, võ thuật còn nguyên vẹn.

Nghĩ tới đây, mặt Lý Giang Hùng đã tái nhợt đi, nếu quả như vậy thì thời gian qua, Dương Chấn hoàn toàn chỉ diễn trò để khảo nghiệm những thế lực đang kết giao với mình. Cậu ta muốn xem thử, khi mình biến thành kẻ tàn phế thì có bao nhiêu người còn tình nguyện đứng về phía cậu ta.

Lý Trọng cũng nghiêm nghị nói: “Đây chỉ là suy đoán thôi, còn một khả năng nữa, đó là khi Lý Thái Bạch ra tay với Dương Chấn thì đã bị người của Hoàng tộc họ Thượng Quan phát hiện, nay ông ta đã bị Hoàng tộc họ Thượng Quan khống chế rồi”.

“Bất kể khả năng nào đều là một nguy cơ cực lớn với chúng ta”.

Sắc mặt Lý Trọng tràn đầy lo lắng.

Sau khi biết mọi chuyện, Lý Giang Hùng càng thêm khiếp sợ, đúng như Lý Trọng nói, bất kể khả năng nào là thực, nhà họ Lý đều sẽ gặp nguy hiểm.

Nếu không phải tu vi võ thuật của Dương Chấn còn nguyên vẹn thì chính là Hoàng tộc họ Thượng Quan đã phát hiện Lý Thái Bạch là quân cờ bị cài vào.

Nếu võ thuật của Dương Chấn vẫn còn nguyên vẹn, dù hiện tại không ra tay với nhà họ Lý thì sớm muộn cũng sẽ ra tay mà thôi.

Nếu Hoàng tộc họ Thượng Quan đã phát hiện Lý Thái Bạch là quân cờ do thế lực khác cài vào, vậy khả năng lớn là bọn họ sẽ dùng hình cực nặng tra tấn Lý Thái Bạch, cuối cùng sẽ moi ra tin tức Lý Thái Bạch là người của nhà họ Lý.

Cho nên, bất kể khả năng nào đều là mối nguy lớn với nhà họ Lý.
 
Back
Top Bottom