Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2420


Chương 2420:

“Nhưng không có vấn đề gì, kể cả cậu có mách lẻo với ông tổ nhà tôi thì cũng chẳng sao.

Nhớ kỹ nhé, tên tôi là Lý Bảo Tuấn, bố của tôi là Lý Diệp”.

Dương Chấn còn chưa tức giận thì Ngải Lâm đã không nhịn được nữa, tức giận đáp trả: “Sao anh có thể nói như thế chứ? Cậu Chấn cần mách lẻo với nhà anh chắc?”

Phùng Tiểu Uyển cũng vô cùng phẫn nộ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Lý Bảo Tuấn, nói: “Anh Chấn cần nghỉ ngơi, mời anh lập tức đi ra ngoài!”

Lý Bảo Tuấn cười khẩy: “Hình như mấy người đã quên một chuyện, đây là nhà của nhà họ Lý tôi, mấy người là người ngoài nên không có tư cách đuổi tôi đi”.

JAI.

Phùng Tiểu Uyển chỉ thốt ra được một chữ thì không biết nên nói gì nữa.

Dương Chấn im lặng, chỉ bình tính nhìn Lý Bảo Tuấn. Đến bây giờ anh vẫn chưa biết rõ chuyện này là Lý Trọng hay là Lý Giang Hùng ngầm đồng ý.

Hay là hai người đó không biết chuyện này, mà là bố của Lý Bảo Tuấn bảo con trai mình làm vậy?

Dù thế nào đi nữa thì đã có thể khẳng định là có người trong nhà họ Lý biết được tình trạng của anh, lần này chỉ đến thăm dò thôi.

Tuy đây chỉ là thăm dò thì nó cũng chứng tỏ tình cảnh lúc này của anh đang rất nguy hiểm.

Thình lình Dương Chấn mở miệng nói: “Cho.

anh một phút cút ra khỏi đây, không thì chết!”

Một câu nói vô cùng bình tĩnh nhưng lại mang áp lực cực kỳ to lớn đến cho Lý Bảo Tuấn. Dù sao ngày xưa Dương Chấn rất mạnh, ngay cả Lý Trọng – ông tổ của nhà họ Lý – cũng suýt chết trong tay anh.

Mặc dù Dương Chấn được Lý Trọng đưa đến nhà họ Lý trong tình trạng bị thương nặng, Lý Bảo Tuấn cũng không dám làm gì vì chưa xác định được liệu anh có thật sự bị mất hết tu vi hay không.

“Còn mười giây cuối cùng!”, Dương Chấn đột ngột lên tiếng lần nữa.

Từ đầu tới cuối, vẻ mặt của anh luôn bình tĩnh như không có một chút lo lắng nào. Chính dáng vẻ bình tĩnh như thế của anh khiến cho áp lực trong lòng Lý Bảo Tuấn càng lúc càng lớn.

“Cậu Chấn muốn tôi ra ngoài thì tôi đi là được!”, nói rồi Lý Bảo Tuấn nhanh chóng xoay người ra ngoài.

Thật lâu sau khi anh ta rời đi, Dương Chấn mới vội vàng nhìn Ngải Lâm hỏi: “Chị Lâm, Tống Tả và Tống Hữu đâu?”

Ngải Lâm giải thích: “Tiểu Uyển cần một số dược liệu trân quý để chữa trị cho cậu nên ba ngày trước họ đã đi tìm thuốc rồi”.

Phùng Tiểu Uyển gật đầu: “Mấy dược liệu kia vô cùng quý hiếm, rất khó tìm thấy trên thị trường. Nếu như có thể tìm được thì sẽ giúp ích rất lớn cho thương thế của anh”.

Dương Chấn gật đầu, sau đó nghiêm túc nhìn hai cô gái: “Bây giờ hai người mang bé Tĩnh An rời khỏi đây đi, em sẽ cho người che giấu thông tin của hai người”.

Nghe thấy lời nói của Dương Chấn, sắc mặt của cả hai cô gái bỗng chốc thay đổi. Đôi mắt Phùng Tiểu Uyển lập tức đỏ lên: “Anh Chấn, bây giờ thương thế của anh chưa khỏi, còn cần em chữa trị, em không thể đi được”.

Ngải Lâm cũng chực chờ sắp khóc: “Bây giờ cậu như thế này thì chúng tôi nỡ lòng nào bỏ cậu ở đây mà đi chứ? Cậu lo lăng sẽ liên lụy đến chúng tôi nên muốn chúng tôi đi có đúng không?”

Đúng là vì nguyên nhân này cho nên Dương Chấn mới không giấu diếm, anh nghiêm túc dặn dò: “Hai người cũng thấy rồi, nhà họ Lý đã bắt đâu nghỉ ngờ. Em còn chưa thể chắc chản liệu đây có phải ý của ông tổ nhà họ Lý hay không, nhưng có thể xác định được là có người nào đó trong nhà họ Lý rất thù địch em, một khi để bọn họ biết em mất hết võ công thì mọi người đi theo em sẽ vô cùng nguy hiểm”.

“Không chỉ nhà họ Lý nguy hiểm mà ngay cả Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng nguy hiểm.

Chắc chắn có rất nhiều người đang nghe ngóng tình hình của em, tạm thời em không thể thoát thân được nhưng hai người phải đi. Sẽ không ai gây khó dễ khi chưa xác định được võ công của em đã mất hết hay chưa”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2421


Chương 2421:

“Hơn nữa, cho dù hai người ở lại với em thì cũng không giúp được gì, trái lại sẽ trở thành gánh nặng cho em. Chị Lâm còn phải chăm sóc bé Tĩnh An. Còn Tiểu Uyển, có lẽ thông tin về y thuật vượt bậc của em đã lộ ra bên ngoài rồi, nếu như lúc này để người khác biết được tình trạng thật sự của anh thì sẽ có rất nhiều người nhằm đến y thuật của em”.

“Bởi vậy em mới nói hai người cần rời khỏi ¬ Hoàng Thành Thượng Quan càng nhanh càng tốt, sau đó tìm một nơi không có người tạm thời ở ẩn chờ tu vi của em khôi phục, em sẽ tự đến đón mọi người về nhà”.

“Được rồi, tất cả những điều muốn nói em đã nói xong, hai người muốn nói gì thì tóm gọn lại, sau đó nhanh chóng đi đi”.

Dương Chấn vội vàng nói.

Hai cô gái đều nước mát lưng tròng nhìn Dương Chấn, không ai nói gì bởi họ cũng biết rõ tình cảnh đang gay go đến thế nào.

Quan trọng là dù họ có muốn ở lại bên cạnh Dương Chấn thì cũng không giúp được gì, trái lại sẽ trở thành trói buộc để người khác uy h**p anh.

“Dương Chấn, cậu thật sự có cách khôi phục lại tu vi sao?”, Ngải Lâm đột nhiên hỏi.

Dương Chấn gật đầu: “Cho em ba ngày, kể cả em không khôi phục đến lúc đỉnh cao thì ít nhất thực lực cũng có thể khôi phục đến tám chín phần”.

Anh làm gì có cách khôi phục thực lực đến tám chín phần trong vòng ba ngày chứ?

Chẳng qua chỉ vì muốn cho Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển yên tâm mà đi nên mới nói như thế.

Nhìn thấy Dương Chấn chắc chắn như thế nên Ngải Lâm không hề nghỉ ngờ, đáp lời: “Được rồi, tôi nghe cậu!”

Phùng Tiểu Uyển hai mắt đấm lệ nhìn Dương Chấn, trên mặt đầy lưu luyến. Từ sau khi ông nội mất thì trong lòng cô ta Dương Chấn đã là anh trai, cô ta biết rất rõ tình cảnh của anh cam go đến nhường nào.

Cô ta thật lòng không muốn bỏ Dương Chấn lại mà đi.

Ngải Lâm khuyên nhủ: “Tiểu Uyển, đừng do dự nữa, cậu Chấn nói đúng, chúng ta ở lại đây không chỉ không giúp được mà còn trở thành trói buộc cho cậu ấy nữa”.

Cuối cùng Phùng Tiểu Uyển cũng gật đầu: “Được, em đi!”

Dứt lời, cô ta lấy một bình sứ màu trắng ra, vành mắt ửng đỏ: “Trong bình này có chứa một viên đan dược, dù võ công của anh có bị phế hết thì khi dùng sẽ lập tức khôi phục trạng thái mạnh nhất trong mười phút”.

“Tuy đan dược này là em cố ý chuẩn bị cho anh nhưng em luôn nghĩ cả đời này sẽ không để anh phải sử dụng đến nó, bởi vì một khi dùng thì nó sẽ để lại thương tổn rất lớn cho cơ thể anh”.

“Anh Chấn, em không biết anh thật sự có cách khôi phục tu vi hay là muốn chúng em đi mới cố ý nói như thế, nhưng trừ khi thật sự đứng trên bờ ranh giới sống chết, anh tuyệt đối không được sử dụng đan dược này”.

Trong lòng Dương Chấn khiếp sợ, không ngờ Phùng Tiểu Uyển lại có một viên đan dược thần kỳ như vậy. Mặc dù tác dụng phụ rất nghiêm trọng nhưng lại có thể giữ được mạng trong thời khắc sống còn.

“Tiểu Uyển, cảm ơn em! Em đừng lo, chưa đến thời điểm nguy cấp nhất, anh tuyệt đối sẽ không uống viên đan dược này”.

Phùng Tiểu Uyển gật đầu, lại lấy ra một bình ngọc nhỏ dặn dò: “Trong bình ngọc này cũng có một viên đan dược, nếu anh dùng đan dược ở bình sứ trăng kia thì trong vòng mười phút cần phải dùng cái này”.

“Đan dược này có công hiệu gì?”, Dương Chấn hỏi Đôi mắt Phùng Tiểu Uyển lại càng đỏ hơn như sắp khóc, nhưng cô ta cố nén không cho nước mắt chảy ra, kiên cường giải thích: “Hai viên đan dược này hỗ trợ lẫn nhau, một khi anh dùng viên đan dược thứ nhất thì duy trì thực lực cao nhất tối đa là mười phút, nếu trong vòng mười phút anh không dùng viên đan dược thứ hai thì sẽ chết bất đắc kỳ tử”.

“Nếu uống đan dược thứ hai trong mười phút đấy thì anh còn có cơ hội sống sót, nhưng đây cũng chỉ là có cơ hội sống thôi, vẫn có khả năng anh sẽ chết”.

Nghe thấy lời nói của Phùng Tiểu Uyển, sắc mặt Dương Chấn lập tức cứng đờ, có khả năng sẽ chết sao?

Ngải Lâm nghẹn ngào nói: “Nghiêm trọng như vậy à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2422


Chương 2422:

Phùng Tiểu Uyển gật đầu: “Em đã cố hết sức, loại đan dược này một người cả đời chỉ được dùng một lần”.

Dương Chấn ngẩn người một lúc rồi mỉm cười: “Yên tâm đi, chỉ cần cho anh ba ngày thì anh nhất định có thể khôi phục thực lực, anh không có cơ hội dùng hai viên đan dược này đâu”.

Ngoài miệng thì nói như thế nhưng trong lòng lại tràn đây bi thương, không ngờ anh lại bị ép đến nông nỗi này.

Giờ đây, điều Dương Chấn lo lắng nhất là Lý Trọng đã sai sử Lý Bảo Tuấn đến thử mình.

Nếu như thế thì khả năng cao là anh sẽ phải dùng đến hai đan dược mà Phùng Tiểu Uyển đã cho kia.

Dù sao thì bây giờ Dương Chấn ngay cả Vương Cảnh sơ kỳ cũng không bằng, trong khi Lý Trọng lại là cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, mượn dùng Đại Đạo Thiên Diễn Kinh thì có thể bộc phát ra sức mạnh ngang băng Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Nếu lão ta thật sự muốn giết thì Dương Chấn hoàn toàn không thể phản kháng, dưới tình huống đó, dù không muốn thì cũng chỉ có thể dùng hai đan dược kia.

Dù sao như thế còn có cơ hội sống sót, nếu không dùng thì thật sự sẽ bị giết.

Dương Chấn không nghĩ lâu, mở miệng thúc giục: “Thôi, hai người đừng lo lắng nữa, nhanh nhanh nào!”

“Được rồi, vậy chúng tôi đi trước, dù có chuyện gì xảy ra cũng phải ưu tiên mạng sống lên hàng đầu. Đừng quên vợ con, người anh em Mã Siêu và rất nhiều bạn bè đều đang chờ cậu”, Ngải Lâm nói mà vành mắt đỏ au.

Đôi mắt của Phùng Tiểu Uyển cũng ướt đẫm: “Anh Chấn, anh nhất định phải bình an trở về, chúng em đều sẽ chờ anhl”

Dương Chấn gật đầu, trong mắt cũng tràn đầy sự không nỡ, cố gắng cười tươi: “Đi thôi!”

Hai cô gái lưu luyến không rời nói lời tạm biệt với Dương Chấn. Sau khi hai người đã đi, anh mới thở một hơi.

Trong tay cầm một bình sứ màu trắng và một bình ngọc nhỏ, ánh mắt Dương Chấn dần dần trở nên nghiêm túc.

“Nếu nhà họ Lý thật sự dám phản bội thì mình sẽ khiến họ phải trả giá đắt!”, Dương Chấn lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy tàn nhãn.

Cùng lúc đó, tại một căn biệt thự trong khu nhà cao cấp họ Lý, tất cả thành viên trong nhà đều có mặt ở đây. Lý Trọng ngồi ở vị trí đâu, bên trái là Lý Giang Hùng – chủ gia tộc hiện tại của nhà họ Lý.

Xuống chút nữa là con của Lý Giang Hùng cùng các cháu chất.

“Lão gia chủ, hai người phụ nữ bên cạnh Dương Chấn vừa cùng nhau đi rồi ạ”, giữa lúc đó, một người giúp việc đi vào báo cáo.

Lý Trọng nhíu mày: “Sao hai người đó lại đột nhiên đi thế?”

Lý Giang Hùng trả lời: “Bố, nhất định là Dương Chấn cảm thấy được gì đó nên mới bảo hai người phụ nữ kia đi”.

Lý Bảo Tuấn vừa trở về từ chỗ của Dương Chấn cũng góp lời: “Ông nội nói đúng đấy ạ, nhất định là thế rồi. Vừa rồi cháu đi thăm dò, cậu ta tỏ ra rất hung hăng nhưng lại không làm gì mà chỉ uy h**p bắt cháu ra ngoài. Chắc chắn đúng như những gì người của chúng ta nghe thấy, võ công của cậu ta đã bị phế bở”.

Lý Giang Hùng nhìn Lý Trọng, trong mắt còn có vài phần tham lam. Ông ta phân tích: “Thưa bố, con cho răng đây là thời cơ tốt nhất để chúng †a giết Dương Chấn. Cậu ta còn trẻ mà đã có thực lực hùng mạnh như thế thì tất nhiên có bí mật động trời nào đó. Nếu nhà họ Lý chúng ta có được bí mật của cậu ta thì Hoàng tộc có là gì?”

Lý Trọng vẫn không nói một câu nào, trên khuôn mặt tràn đầy sự do dự.

“Ông tổ, cháu đề nghị chúng ta hãy bắt hai người phụ nữ kia lại. Đang lúc này mà Dương Chấn bảo họ đi chắc chắn là sợ làm họ bị liên lụy. Nếu chúng ta bắt hai người phụ nữ đó về nhà họ Lý thì dù Dương Chấn không bị mất tu vi cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ”.

“Nhưng nếu tu vi của cậu ta thật sự bị phế thì chúng ta sẽ dễ dàng khống chế sống chết của cậu ta, thế nên cháu mới nói hai người phụ nữ kia là mấu chốt để khống chế Dương Chấn”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2423


Chương 2423:

Lý Bảo Tuấn đưa ra đề nghị của mình.

Lý Giang Hùng thấy Lý Trọng không nói gì cũng vội vàng thúc giục: “Bố, bố còn do dự gì nữa chứ, hãy nhanh chóng hạ lệnh đi ạ. Hai người phụ nữ đó đã đi mất mà chúng ta mới đi thì đã chậm rồi!”

Lý Trọng nhíu mày, lạnh giọng nói: “Mấy đứa có biết giả sử võ công của Dương Chấn không bị phế thì đến khi cậu ta khôi phục, nhà họ Lý sẽ gặp phải tai họa như thế nào không?”

Tất cả những người trong dòng chính nhà họ Lý đều im bặt.

Lão ta nghiêm nghị nói tiếp: “Ngay cả khi Dương Chấn bị phế thật thì chỉ cần có thể khôi phục tu vi, với tính cách của cậu ta thì trong tương lai chắc chắn sẽ đến Hoàng tộc họ Diệp, một khi Hoàng tộc họ Diệp bịitiêu diệt, nhà họ Lý chúng ta có thể thay thế rồi”.

Rõ ràng Lý Trọng vấn rất dè chừng Dương Chấn.

Tia tàn độc lóe lên trong đôi mắt của Lý Giang Hùng, lão ta mở miệng nói: “Bố à, bố là cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh mà, người bảo vệ Hoàng tộc mà không xuất hiện thì bốn Hoàng tộc lớn không làm gì được nhà họ Lý chúng ta”.

“Cho dù chúng ta có thể thay thế được Hoàng tộc họ Diệp thì có gì khác nhau đâu chứ? Cũng chỉ là nắm giữ một tòa Hoàng thành thôi, không hơn”.

“Còn nữa, chỉ cần Dương Chấn còn tồn tại thì dù mình thay thế được Hoàng tộc họ Diệp cũng vấn bị cậu ta quản chế, vậy thì tại sao chúng ta còn muốn trở thành Hoàng tộc?”

“Không những thế, Dương Chấn đang nắm giữ một bí mật rất lớn, một khi bị nhà họ Lý chúng ta khống chế thì có lẽ sẽ bồi dưỡng ra được một lượng lớn cao thủ”.

“Điều quan trọng đối với nhà họ Lý chúng ta không phải quyền thế nhiều thế nào mà là có thể tăng cường thực lực của các cao thủ hàng đầu trong gia tộc. Nếu nhà họ Lý chúng ta có thêm được vài cao thủ Siêu Phàm Cảnh thì chúng ta còn có thể cạnh tranh được với cả Hoàng tộc cổ xưa nữa”.

“Bố, bố hiểu câu nói trên đời này chỉ có sức mạnh mới là nền tảng lớn nhất của gia tộc hơn con mà”.

Sau khi nghe xong lời thuyết phục của Lý Giang Hùng, vẻ mặt Lý Trọng cũng dần dần có thêm phần tham lam.

Là ông tổ đã sống trăm năm của nhà họ Lý, lão ta biết rất rõ cảnh giới võ thuật mạnh mẽ sẽ mang đến nhiều lợi ích cho bản thân cũng như gia tộc. ộ Giống như Lý Giang Hùng đã nói, nếu nhà họ Lý có thể bồi dưỡng ra vài cao thủ Siêu Phàm Cảnh thì Hoàng tộc có là cái gì đâu?

Quan trọng là dù nhà họ Lý có được Dương Chấn nâng đỡ bước lên thành Hoàng tộc thì vẫn bị anh quản chế như cũ.

“Ông tổ, chỉ cần người ra lệnh một tiếng thì tôi sẽ đi bát hai người phụ nữ kia về đây ngay!”

“Ông tổ, xin người hãy ra lệnh đi!”

Trong nhất thời, tất cả những người trong dòng chính nhà họ Lý đều cầu xin.

Hiển nhiên, mỗi người ở đây đều mơ ước có được bí mật của Dương Chấn.

Thực lực đột phá đến Siêu Phàm Cảnh không chỉ mang đến lợi ích cho gia tộc mà còn cho bản thân, đầu tiên chính là tuổi thọ sẽ tăng lên rất nhiều.

Giống như Lý Trọng bây giờ đã sống trăm tuổi, còn lâu lắm mới tính đến chuyện cuối đời.

Lý Trọng nhìn vẻ mặt đầy chờ mong của những người trong gia tộc, sự do dự trong mắt dần dần biến mất. Lão ta vung tay lên: “Như vậy thì nghe theo ý của mọi người”.

Dứt lời, Lý Trọng nhìn về phía Lý Bảo Tuấn, ra lệnh: “Bây giờ cháu dẫn người đuổi theo hai người phụ nữ đi cùng Dương Chấn, nhưng không được thương tổn đến một sợi tóc nào của họ mà chỉ mời đến đây, tạm thời khống chế họ là được. Ông sẽ tự mình đi xem tu vi của Dương Chấn có thật là đã bị phế bỏ rồi hay không?”

“Vâng, ông tổi”

Lý Bảo Tuấn lập tức vui mừng, vội vàng nhận lệnh rời đi.

Lý Trọng cũng đi về phía Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2424


Chương 2424:

“Cậu Chấn, nghe nói cậu tỉnh, tôi tới thăm đây”.

Lý Trọng nở nụ cười, thái độ với Dương Chấn vô cùng cung kính, tựa như vấn giống như trước, không có bất kỳ thay đổi nào.

Dương Chấn lạnh nhạt nhìn Lý Trọng, ngay.

sau đó nói: “Không phải vừa rồi ông mới phái người tới thăm dò sao?”

Lý Trọng hơi sửng sốt, tựa hồ cũng không ngờ Dương Chấn lại nói trực tiếp như vậy, trong lòng bỗng nhiên hơi căng thẳng. Dẫu sao đến bây giờ, lão ta vân chưa biết rốt cuộc Dương Chấn đã mất tu vi hay chưa.

Nếu như đã mất, cho dù Dương Chấn không nhăm vào nhà họ Lý, sợ là giấc mộng thay thế Hoàng tộc họ Diệp của nhà họ Lý cũng sẽ tan tành.

Sau mấy giây đờ đân ngắn ngủi, Lý Trọng vội vàng phủ nhận: “Tôi không phái người tới thăm dò cậu mài”

Dương Chấn cười nhạt: “Thì ra không phải là ông phái tới xem tôi. Tôi đã nói rồi, sao cháu chắt của ông lại dám ngang ngược trước mặt tôi như vậy, nếu như không phải nể mặt ông, tên kia đã đi chầu Diêm Vương rồi”.

Nghe Dương Chấn nói vậy, Lý Trọng thâm run rẩy trong lòng. Sao lão ta không nghe ra đây là lời cảnh cáo của Dương Chấn với mình chứ.

Lão ta vốn muốn dò xét thử rốt cuộc Dương Chấn đã khôi phục tu vi võ đạo hay chưa, nhưng bây giờ lại không biết nên dò xét thế nào.

Từ trên người Dương Chấn, lão ta không cảm nhận được chút khí tức võ đạo nào. Nhưng lão ta cũng biết, mặc dù Dương Chấn không để lão ta biết cảnh giới võ đạo, nhưng thực lực thật sự đã vượt qua lão ta. Chỉ cần Dương Chấn không để lộ ra thực lực, ngay cả lão ta cũng không cảm nhận được thực lực võ đạo của anh.

Nhưng lão ta đã phái Lý Bảo Tuấn đi ngắn cản Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm rồi, đợi lát nữa người được mang về, lão ta nên giải thích thế nào đây?

Lý Trọng nhất thời rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, muốn ra tay dò xét, lại lo lắng chọc giận Dương Chấn. Nếu như Dương Chấn bị phế rồi thì thôi, nhưng nếu như chưa bị phế thì biết làm sao đây?

Dương Chấn bỗng nhiên lên tiếng: “Ông còn có chuyện gì không? Nếu như không có, vậy mời ông đi cho, hôm đó giao đấu với người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp, tôi cũng có cảm ngộ nên đúng lúc muốn thử xem có thể đột phá hay không”.

Lý Trọng tạm thời vẫn chưa nghĩ ra có nên ra tay dò xét Dương Chấn hay không, nhưng trong lòng vẫn rất kiêng dè anh. Dương Chấn đã lên tiếng, lão ta không dám ở lại nữa, vội vàng đứng lên nói: “Đã như vậy, vậy tôi không quấy rầy nữa, đợi lát nữa tôi sẽ sắp xếp một người làm tới, nếu như cậu Chấn cần gì thì cứ dặn dò”.

“Được!”, Dương Chấn lạnh nhạt nói.

Anh đương nhiên biết người làm trong miệng Lý Trọng sợ răng sẽ là một cao thủ đứng đầu, tới để giám thị anh, anh cũng không từ chối, thẳng thắn đồng ý.

Mà lúc này trong lòng Lý Trọng đang dậy sóng kinh hoàng, Dương Chấn vừa nói anh mới cảm ngộ lại định thử đột phá, cũng không biết là thật hay giả.

Nếu là thật, Dương Chấn có thể tiến tới thực lực Siêu Phàm Tứ Cảnh, cùng cảnh giới với lão ta.

Khi Dương Chấn còn ở Siêu Phàm Tam Cảnh đã có thể suýt nữa đánh chết Diệp Lâm có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh, nếu anh đột phá đến Siêu Phàm Tứ Cảnh, có phải cho dù gặp lại người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp cũng có thể đánh một trận hay không?

Càng nghĩ, Lý Trọng lại càng thêm sợ hãi trong lòng, khoảnh khắc lão ta rời khỏi phòng Dương Chấn, cả người đều ượt rượt mồ hôi lạnh.

Lão ta vừa rời đi, chuông điện thoại của Dương Chấn bỗng vang lên. Anh bỗng nhiên có dự cảm xấu, vội vàng nhận máy, liền nghe thấy Phùng Tiểu Uyển vô cùng căng thẳng nói: “Anh Chấn, em nghĩ có người theo dõi em và chị Ngải, em có thể cảm nhận được khí tức võ đạo của đối phương vẫn luôn khóa chặt chúng em”.

Phùng Tiểu Uyển có thực lực Vương Cảnh đỉnh phong, có thể cảm giác được khí tức cao thủ cũng không khó.

Nghe Phùng Tiểu Uyển nói vậy, sắc mặt Dương Chấn lập tức trầm xuống, ánh mắt lóe lên tia sắc bén: “Cho dù là ai, nếu như đối phương muốn dẫn hai người đi, hai người đừng phản kháng gì cả, anh sẽ đi cứu hai người”.

“Nhưng tình hình của Anh Chấn bây giờ…”, Phùng Tiểu Uyển không nói tiếp nữa.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2425


Chương 2425:

Dương Chấn nói: “Yên tâm đi, mặc dù võ công của Anh Chấn nhà em bị phế, nhưng cũng sẽ không phải cứ mãi như vậy, nếu như có người dẫn hai người đi, hai người cứ đi theo là được, cho anh thêm ba ngày nữa, đợi võ công của anh khôi phục hoàn toàn, nhất định sẽ cứu hai người [GI Nghe Dương Chấn nói vậy, Phùng Tiểu Uyển mới lên tiếng: “Anh Chấn, chúng em biết, anh yên tâm đi”.

Sau khi cúp điện thoại, khuôn mặt Dương Chấn tràn đầy vẻ tức giận.

Anh vẫn chưa biết phải khôi phục thực lực như thế nào, vừa rồi nói như vậy cũng chỉ để cho Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm yên tâm thôi.

Anh dường như chắc chắn người âm thầm theo dõi Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm chính là cao thủ nhà họ Lý phái đi. Bây giờ anh chỉ muốn lập tức đi tìm Lý Trọng để hỏi cho rõ ràng, nhưng cũng biết hiện giờ mình chỉ là một người tàn phế, nhất định không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Thật ra anh có thể nhờ Hoàng tộc họ Thượng Quan tới giúp, nhưng đối với anh, Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng không thể dựa vào. Một nhà họ Lý đã quá khó với anh rồi, nếu như thêm một Hoàng tộc họ Thượng Quan, sợ là anh sẽ không có bất kỳ hi vọng rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan.

Bây giờ, anh còn một cách khác, có thể khiến cho Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm rời đi.

Đó chính là uống hai viên thuốc Phùng Tiểu Uyên để lại cho anh, tạm thời khôi phục thực lực đỉnh phong, sau đó chấn nhiếp nhà họ Lý, để bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Chỉ là sau khi uống thuốc, anh chỉ có thể giữ được mười phút, hết mười phút ngắn ngủi này, anh có còn mạng hay không cũng không biết.

Khi Dương Chấn đanh băn khoăn trong lòng, không biết nên làm gì, ở sân bay quốc tế Hoàng thành Thượng Quan, Ngải Lâm ôm bé Tĩnh An, Phùng Tiểu Uyển đi theo sát sau lưng cô ấy, trông không có gì khác thường, nhưng trong trong lòng lại vô cùng sợ hãi.

“Tiểu Uyển, em cũng có thực lực Vương Cảnh đỉnh phong mà, nếu như đối phương có thực lực không phải rất mạnh, em sẽ có cơ hội chạy trốn rất lớn, nếu thật sự có lúc đó, em đừng quan tâm đến chị, chỉ cần mang bé Tĩnh An đi giúp chị thôi”.

“Mục đích của bọn họ là giữ chúng ta lại để uy h**p Dương Chấn, cho nên cho dù em mang bé Tĩnh An rời đi, chí cần chị bị bắt là họ đã đạt được mục đích rồi, như vậy em và Tĩnh An có thể an toàn”.

Ngải Lâm nhỏ giọng nói, nội tâm lại tràn đầy sợ hãi, khi nhìn về phía bé Tĩnh An, ánh mắt tràn đầy vẻ lưu luyến và cưng chiều.

Phùng Tiểu Uyển nhất thời sợ hãi, vội vàng nói: “Chị Lâm, em không đi!”

Ngải Lâm cầu khẩn nói: “Tiểu Uyển, coi như chị cầu xin em, giúp chị mang Tĩnh An đi, có được không? Chị chỉ là một người bình thường, ở trong tay cao thủ võ đạo, chị hoàn toàn không có cơ hội chạy trốn, nhưng em lại không như vậy, em có thực lực nên cơ hội rời đi rất lớn”.

“Cho dù chúng ta cùng ở lại cũng không giúp gì được cho Dương Chấn, ngược lại còn gây thêm phiền toái cho cậu ấy. Em cũng không cần có bất kỳ áp lực nào trong lòng, cứ coi như là vì bé Tĩnh An, có được không?”

Giọng nói của Ngải Lâm trở nên nghẹn ngào, cô ấy rất rõ ràng, một khi mình ở lại, chỉ có một kết quả, đó chính là chết.

Không phải vì bị người nhà họ Lý giết, mà trước khi nhà họ Lý dùng cô ấy để uy h**p Dương Chấn, cô ấy sẽ lựa chọn tự vẫn.

Cô ấy cũng rất lưu luyến bé Tĩnh An, nhưng hết cách rồi, Phùng Tiểu Uyển có cơ hội mang thăng bé đi, nhưng cô ấy không thể.

“Tiểu Uyển, bây giờ em bế bé Tĩnh An rời đi trước đi”.

Dứt lời, Ngải Lâm nhét bé Tĩnh An vào lòng Phùng Tiểu Uyển, mặt đầy từ ái nhìn thăng bé, dịu dàng nói: “Tĩnh An, mẹ yêu conl”

Gô ấy cúi xuống hôn nhẹ một cái lên trán bé Tĩnh An, nước mắt cũng không thể nào không chế được nữa, lệ rơi đầy mặt giống như nước lũ vỡ đê.

“Tiểu Uyển, bé Tĩnh An xin nhờ em”.

Ngải Lâm nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển đang mặt đầy hốt hoảng, vừa nói trên mặt còn nở nụ cười: “Nếu như chị chết, tương lai đợi khi em gặp chồng chị, nói với anh ấy, chị yêu anh ấy!”

Phùng Tiểu Uyển nhất thời nóng nảy: “Chị Lâm, chị đừng như vậy, bé Tĩnh An còn nhỏ như thế, không thể không có mẹ, chị đưa thằng bé rời đi, em sẽ đánh lạc hướng chúng”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2426


Chương 2426:

“Không được!”

Ngải Lâm lập tức bác bỏ: “Cho dù em có thể dẫn dụ chúng đi, chị và Tĩnh An cũng không thể đi được. Chị không có một chút võ công nào, hoàn toàn không thể chạy thoát, chỉ có em mới có hỉ vọng đưa Tĩnh An đi”.

Thấy Phùng Tiểu Uyển đắn đo mãi không quyết tâm, Ngải Lâm đỏ mắt cầu xin: “Tiểu Uyển, coi như chị xin em, đừng do dự nữa, được không?

€oi như em giúp chị mang đứa bé đi, không cần có bất kỳ gánh nặng trong lòng”.

Phùng Tiểu Uyển thật sự không thể bỏ lại Ngải Lâm mà rời đi, nhưng cô ta cũng biết, nếu cô ta dân bé Tĩnh An đi thì sẽ có cơ hội chạy thoát rất lớn, nếu đổi thành Ngải Lâm, gần như không có bất kỳ hi vọng nào.

“Được, em đồng ý với chị!”

Phùng Tiểu Uyển vừa khóc vừa đồng ý.

Ngải Lâm cười vui vẻ: “Cảm ơn!”

Dứt lời, cô ấy nhìn bé Tĩnh An một lần cuối, sau đó xoay người, chày về một hướng.

“Không hay rồi, cô ta chạy rồi! Mau đuổi theo!”

Lý Bảo Tuấn vẫn luôn núp trong bóng tối thấy Ngải Lâm chạy thì lập tức ra lệnh, một tên cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ lập tức đuổi theo phương hướng của Ngải Lâm.

Ngải Lâm vừa chạy đã hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người, khi Lý Bảo Tuấn lấy lại tinh thần, chuẩn bị đi tìm Phùng Tiểu Uyển, nhưng lại phát hiện cô ta đã sớm biến mất.

“Phùng Tiểu Uyển đâu?”, Lý Bảo Tuấn mặt đầy tức giận.

Phùng Tiểu Uyển vừa rồi vẫn còn ở đó, biến mất giống như bốc hơi khỏi nhân gian vậy.

Lý Bảo Tuấn vội vàng bấm điện thoại, dặn dò: “Phong tỏa sân bay, tìm bằng được Phùng Tiểu Uyển cho tôi!”

Mặc dù nhà họ Lý không có địa vị như Hoàng tộc Thượng Quan, nhưng hôm nay nhà họ Lý có một ông tổ đã bước vào Siêu Phàm Cảnh, cho dù là Hoàng tộc Thượng Quan cũng không dám tùy tiện nhúng tay vào chuyện của nhà họ Lý.

Chẳng mấy chốc Hoàng tộc Thượng Quan đã biết được tin nhà họ Lý phong tỏa sân bay.

“Sao nhà họ Lý lại bỗng nhiên phong tỏa sân bay?”

Trong điện, Thượng Quan Hoàng ngồi trên ngai, chân mày nhíu chặt lại.

“Phụ hoàng, bây giờ nhà họ Lý càng ngày càng lớn lối, đúng là không coi Hoàng tộc chúng †a ra gì, chẳng thèm đánh tiếng với chúng ta mà họ đã phong tỏa sân bay rồi”.

Trong đại điện, một người đàn ông trung niên, sắc mặt âm trầm nói.

Người nói chuyện chính là Thượng Quan Tử Khiêm, Tam hoàng tử của Hoàng tộc họ Thượng Quan, cũng là bố của Thương Quan Nhu.

Sau khi ông ta nói xong lời này, lập tức có người nói: “Hoàng chủ, Tam hoàng tử nói chí phải, hiện giờ nhà họ Lý càng ngày càng hống hách, nếu như mặc kệ để bọn họ tiếp tục như vậy, sợ là sẽ trở thành mối họa của Hoàng thành Thượng Quan”.

“Giờ ông tổ Lý Trọng của nhà họ Lý vẫn còn sống, cảnh giới võ đạo đã đột phá đến Siêu Phàm Cảnh, e là muốn thay thế Hoàng tộc Thượng Quan!”

“Hoàng chủ, giờ là lúc nên chèn ép sự kiêu căng phách lối của nhà họ Lý, nếu không ở Hoàng thành, người của Hoàng tộc Thượng Quan ta thật sự không thể ngẩng đầu lên được nữa”.

Trong điện, rất nhiều người trong Hoàng tộc cũng phát biểu ý kiến của mình, ai ai cũng rất bất mãn với nhà họ Lý.

Dầu sao Hoàng tộc Thượng Quan mới là chủ nhân của Hoàng thành Thượng Quan, nhưng nhà họ Lý lại không cho Hoàng tộc chút thể diện, nên đã sớm khiến họ vô cùng bất mãn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2427


Chương 2427:

Thượng Quan Hoàng hơi nhíu mày, đương nhiên lão ta cũng biết sự bất mãn của người trong tộc với nhà họ Lý, chỉ là bây giờ nhà họ Lý đã thần phục Dương Chấn, lại thêm một Lý Trọng nữa nên Hoàng tộc không dám động vào nhà họ Lý.

“Chuyện này tạm thời không bàn nữa, nói về chuyện sân bay bị phong tỏa trước đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”, Thượng Quan Hoàng hỏi.

Lúc này, một người thuộc dòng chính của Hoàng tộc bỗng nhiên hơi do dự, tựa như có lời muốn nói nhưng không biết có nên nói hay không.

“Thượng Quan Hoà, ông có gì muốn nói sao?”, Thượng Quan Hoàng hỏi.

Lúc này Thượng Quan Hòa mới lên tiếng: “Hoàng Chủ, là thế này, tôi có ngươi bạn thân đang cung phụng nhà họ Lý. Ba ngày trước, cậu Chấn dẫn cao thủ nhà họ Lý tới Hoàng tộc họ Diệp, vốn muốn để nhà họ Lý thay thế Hoàng tộc họ Diệp, kết quả người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp xuất hiện, cậu Chấn bị trọng thương, nghe nói, tu vi võ đạo cả đời đã bị phế”.

“Gái gì?”

Thượng Quan Hoàng vô cùng kinh ngạc.

Tin tức Dương Chấn dẫn người nhà họ Lý tới Hoàng tộc họ Diệp đã bị Hoàng tộc họ Diệp.

phong tỏa, dù sao đây cũng là nỗi nhục của Hoàng tộc họ Diệp, cho nên đến bây giờ cũng không có mấy ai biết chuyện này.

Lúc này, Thượng Quan Hoàng nghe được tin tức này thì vô cùng khiếp sợ, nhất là chuyện ngay cả người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp cũng đã xuất hiện.

Lão ta là người đứng đầu Hoàng tộc Thượng Quan, nên vô cùng rõ ràng ý nghĩa của chuyện người bảo vệ Hoàng tộc xuất hiện là như thế nào, đó chính là lúc Hoàng tộc này sắp bị tiêu diệt.

Nói cách khác, nếu như không có người bảo.

vệ Hoàng tộc họ Diệp, nhà họ Lý đã thay thế Hoàng tộc họ Diệp rồi.

Tin tức này khiến lão ta vô cùng khiếp sợ, nhưng còn một tin tức khiến lão ta càng khiếp sợ hơn, Dương Chấn bị phế võ công rồi.

“Ông chắc chăn tin tức này chứ?”, Thượng Quan Hoàng hỏi.

Thượng Quan Hòa vội vàng nói: “Hoàng Chủ, chuyện cậu Chấn dẫn cao thủ của nhà họ Lý tới Hoàng thành Diệp có đến tám phần là thật, còn cậu Chấn có bị phế hết tu vi võ đạo hay không thì ngay cả nhà họ Lý cũng không chắc”.

“Nếu như cậu Chấn thật sự bị phế tu vi, tình cảnh bây giờ e là vô cùng nguy hiểm!”, Thượng Quan Hoàng thấp giọng nói.

Lão ta vẫn luôn vô cùng coi trọng Dương Chấn, thậm chí còn muốn gả cháu gái Thượng Quan Nhu cho Dương Chấn, nhưng anh đã kết hôn sinh con rồi nên mới phải dẹp bỏ suy nghĩ này.

Hôm nay lại nghe tin tu vi võ đạo của Dương Chấn có thể đã bị phế.

Đúng lúc này, một tên người làm vội vàng lao vào, quỳ xuống đất nói: “Hoàng Chủ, đã điều tra được nguyên nhân nhà họ Lý phong tỏa sân bay rồi. Là hai cô gái đi cùng cậu Chấn bỗng nhiên rời khỏi nhà họ Lý tới sân bay, ngay sau đó Lý Bảo Tuấn của nhà họ Lý đã dẫn người đuổi theo hai cô gái này, trước mắt nhà họ Lý đã bắt được một người, một người khác vẫn đang tìm.

Tin tức này khiến cho người Hoàng tộc Thượng Quan đều sợ ngây người.

Thượng Quan Hoàng vừa rồi còn đang hỏi Dương Chấn có thật sự bị phế hết tu vi võ đạo hay không. Kết quả nhanh như vậy đã có tin tức truyền tới, hai người phụ nữ đi cùng Dương Chấn rời khỏi nhà họ Lý, người nhà họ Lý đuổi theo.

Nói như vậy, Dương Chấn thật sự đã bị phế hết võ công, nếu không sao nhà họ Lý dám đuổi theo hai người phụ nữ kia?

“Ông nội, xin ông hãy phái cao thủ tìm người phụ nữ đang bị nhà họ Lý tìm kiếm”, Thượng Quan Nhu vội vàng tiến lên nói.

Thượng Quan Tử Khiêm lập tức kinh ngạc, vội vàng nói: “Nhu Nhu, lui xuống!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2428


Chương 2428:

Hiện giờ nhà họ Lý có cao thủ Siêu Phàm Cảnh trấn thủ, trừ khi người bảo vệ Hoàng tộc Thượng Quan xuất hiện, nếu không sẽ chẳng có ai làm gì được nhà họ Lý.

Thượng Quan Hoàng khoát tay, ngăn cản Thượng Quan Tử Khiêm, nhìn về phía Thượng Quan Nhu hỏi: “Cháu bảo ông phái người đi tìm người phụ nữ kia, hẳn là có ý tưởng gì đúng không?”

Thượng Quan Nhu gật đầu, vội vàng nói: “Với hiểu biết của cháu với cậu Chấn, cậu ấy không thể nào dễ dàng bị phế bỏ hết tu vi võ đạo như vậy, cho dù thật sự bị phế hết võ công, cậu ấy cũng nhất định có cách khôi phục”.

“Nhà họ Lý đang càng ngày càng lớn lối, nếu còn tiếp tục nữa, Hoàng tộc chúng ta sẽ trở thành trò cười ở Hoàng thành Thượng Quan”.

“Nếu như cậu Chấn thật sự bị phế hết võ công, bị nhốt ở nhà họ Lý, một khi võ đạo khôi phục, đó sẽ là ngày tàn của nhà họ Lý”.

“Cậu Chấn vốn là kiểu đàn ông trọng tình trọng nghĩa, nếu như lúc này chúng ta ra tay cứu bạn của cậu ấy, cho dù chúng ta không đi cứu cậu ấy, sau này cậu ấy cũng sẽ mang lòng cảm kích Hoàng tộc Thượng Quan”.

“Nhưng cháu càng nghiêng về phương án Hoàng tộc Thượng Quan dẫn binh tới nhà họ Lý, cứu cậu Chấn ra khỏi nhà họ Lý”.

Lời này vừa dứt, tất cả mọi người đều hít sâu một hơi. Thượng Quan Hoàng là người mạnh nhất của Hoàng tộc Thượng Quan, cũng chỉ có thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh.

Bây giờ dẫn binh tới nhà họ Lý, không phải là đi chịu chết sao?

Ông tổ Lý Trọng của nhà họ Lý là một cao thủ Siêu Phàm Cảnh thứ thiệt.

Lúc này, ánh mắt mọi người đều dồn về phía Thượng Quan Nhu đang bừng bừng ý chí chiến đấu, ngay cả Thượng Quan Hoàng cũng phải kinh ngạc trước thái độ quyết đoán của cô cháu gái xuất sắc nhất này.

“Thượng Quan Nhu, cháu có biết cháu vừa nói gì không?”

Nhưng đúng lúc này, một giọng điệu lạc quẻ chợt vang lên, phá ngang bầu không khí.

Thượng Quan Nhu nhìn về phía người vừa lên tiếng, bình tĩnh nói: “Bác hai, dĩ nhiên cháu biết rõ mình đang nói gì, không biết bác nói vậy là sao 5 Bác hai của Thượng Quan Nhu chính là Nhị hoàng tử của Hoàng tộc Thượng Quan, Thượng Quan Tử Mặc.

Ông ta sa sầm mặt, nói: ‘Ý của tôi rất đơn giản, việc này là do gã Dương Chấn kia làm ra chuyện dại dột, bồi dưỡng nhà họ Lý mạnh lên, vọng tưởng để nhà họ Lý thay thế Hoàng tộc họ Diệp, nay đã phải nhận quả đảng, coi như đáng đời thôi, điều này không có bất cứ liên quan gì đến Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta cả”.

Thượng Quan Tử Mặc vừa dứt lời, Thượng Quan Nhu liền nói: “Vậy cháu cũng muốn hỏi bác, bác nói như vậy là vì sợ nhà họ Lý sao?”

Thượng Quan Tử Mặc nhìn thẳng vào mắt Thượng Quan Nhu, hoàn toàn không hề che dấu nỗi sợ hãi của mình với nhà họ Lý, ông ta lạnh lùng nói: ‘Nếu cháu muốn nghĩ như vậy thì cũng được! Nhà họ Lý ngày nay mạnh cỡ nào, hẳn mọi người ở đây đều biết rõ, chỉ cần một lão Lý Trọng Siêu Phàm Tứ Cảnh đã đủ đè đầu cưỡi cổ Hoàng tộc Thượng Quan này rồi”.

“Nếu không phải vì nhà họ Lý còn kiêng kị người bảo vệ Hoàng tộc Thượng Quan thì chỉ e đã sớm ra tay tiêu diệt Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta rồi. Với chúng ta, hiện giờ điều quan trọng nhất không phải là mạo hiểm đi đối phó với một gia tộc mà chúng ta hoàn toàn không có khả năng tiêu diệt, lúc này nghĩ cách bồi dưỡng ra cao thủ Siêu Phàm Cảnh cho chính Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta mới là chuyện quan trọng nhất”.

“Đối với chúng ta, con đường này rất dài, cần tiêu hao rất nhiều thời gian, tinh thần và lực lượng, nếu lúc này lại đi đối chọi với nhà họ Lý thì chẳng khác nào tự dấn thân vào đường chết”.

Những lời này của Thượng Quan Tử Mặc tuy rất khó nghe nhưng không phải không có lí.

Nay nhà họ Lý đã có một cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, nếu bọn họ đối đầu với Hoàng tộc Thượng Quan thì quả đúng là một họa lớn, Hoàng tộc Thượng Quan có thể thống trị Hoàng thành Thượng Quan hoàn toàn nhờ có người bảo vệ Hoàng tộc.

Thượng Quan Tử Mặc nói tiếp: “Lần này, Dương Chấn dẫn theo cao thủ của nhà họ Lý tới Hoàng thành Diệp, tính đoạt lấy vị trí của Hoàng tộc họ Diệp. Kết quả lại là suýt thì mất mạng ở Hoàng thành Diệp, thậm chí ngay cả võ thuật của cậu ta đã bị phế bỏ. Nếu chúng ta mạo hiểm đi cứu một thứ vô dụng như vậy để rồi có xung đột với nhà họ Lý thì quả thật đúng là một hành vi mất nhiều hơn được”.

“Hơn nữa, tôi cũng tin rằng, trong lần tới Hoàng thành Diệp này, nhà họ Lý hẳn cũng đã có đôi chút hiểu biết về người bảo vệ Hoàng tộc, chỉ cần chúng ta không chủ động khiêu khích, tại thời điểm này, nhà họ Lý sẽ không dám khinh địch mà ra tay với chúng ta’.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2429


Chương 2429:

“Cho nên tôi kiến nghị, nhiệm vụ quan trọng nhất trong thời điểm hiện nay của chúng ta là giấu tài”.

Rất nhiều thành viên Hoàng tộc Thượng Quan cũng đều bị Thượng Quan Tử Mặc thuyết phục, yên lặng gật đầu tán thành, Thượng Quan Nhu căn môi, ánh mắt vẫn tràn đầy kiên định.

“Bác hai, bác là một Hoàng tử mà lại có ý tưởng như vậy thì thật là đáng sợ. Bác đừng quên, Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta mới là người thống trị Hoàng thành Thượng Quan này. Tại Hoàng thành Thượng Quan, chúng ta không sợ làm mất lòng bất cứ ai, hản là kẻ khác phải lo lắng đến chuyện làm mất lòng chúng ta mới đúng”.

Thượng Quan Nhu lộ vẻ cực kì kiên quyết, nói tiếp: ‘Dù nhà họ Lý có một ông tổ Siêu Phàm Tứ Cảnh thì đã sao? Hoàng tộc Thượng Quan chúng †a chẳng phải cũng có người bảo vệ đó sao?”

“Nếu nhà họ Lý thật sự dám động đến Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta, chẳng lẽ bọn họ không sợ người bảo vệ Hoàng tộc của chúng ta ra mặt, tiêu diệt gia tộc họ Lý hay sao?”

“Tình thế hiện nay chính là một cơ hội lớn của Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta, tiềm lực của cậu Chấn lớn cỡ nào, cháu nghĩ trong chúng ta không ai không rõ. Nếu võ thuật của cậu ấy thực sự đã bị phế bỏ thì hiện tại chính là thời điểm cần sự trợ giúp nhất. Một khi chúng ta đồng ý chìa tay giúp đỡ, đợi đến lúc cậu ấy khôi phục thực lực mạnh nhất thì Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta sẽ có một người bạn có thực lực vô cùng mạnh và tiềm lực vô cùng lớn”.

“Đến khi đó, không cần chúng ta phải xuống tay với nhà họ Lý, cậu Chấn sẽ tự ra tay với họ, Hoàng thành Thượng Quan không còn nhà họ Lý thì mới là Hoàng thành Thượng Quan chân chính thuộc về Hoàng tộc họ Thượng Quan chúng ta”.

“Cho nên cháu đề nghị, phát binh tấn công nhà họ Lý, cứu cậu Chấn raI”

Thượng Quan Nhu nói năng rất hùng hồn khí phách, khiến cả Thượng Quan Tử Mặc cũng phải choáng váng hốt hoảng, cảm thấy bầu máu nóng như sục sôi. Chỉ có điều, Hoàng tộc Thượng Quan đã yên tĩnh quá lâu, đã quá quen với những tháng ngày sóng êm gió lặng, nay đột nhiên muốn mạo hiểm đi đối phó với nhà họ Lý, ông ta thật sự lo SỢ.

Giật mình bừng tỉnh, Thượng Quan Tử Mặc cả giận quát lên: “Thượng Quan Nhu, cháu luôn miệng nói đây là cơ hội của Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta, không phải do cháu có ý với Dương Chấn, cho nên mới muốn tranh thủ cơ hội này huy động lực lượng tới giúp cậu tình nhân của cháu đấy chứ?”

Bị Thượng Quan Nhu phản bác và chống đối trước mặt bao người, Thượng Quan Tử Mặc tức tối vô cùng. š Thượng Quan Nhu nghe ông ta nói thế, sắc mặt lập tức thay đổi, cô ta nghiến răng nói: “Bác hai, cháu đang đứng trên lợi ích của Hoàng tộc để đánh giá tình thế. Mặt khác, giữa cháu và cậu Chấn hoàn toàn không có gì mờ ám, mong bác đừng nghĩ xấu cho cháu như vậy”.

Thượng Quan Tử Mặc cười nhạt: “Tôi chẳng cần biết giữa hai người có trong sạch hay không, tôi chỉ thấy, vì cậu ta, cháu thậm chí còn chẳng để ý đến an nguy của gia tộc, loại hành vỉ này quả thực không xứng là trưởng công chúa của Hoàng tộc họ Thượng Quan chúng ta”.

Lúc này, lại một giọng nói khác bỗng vang lên: ‘Chú hai nói đúng lắm, hiện giờ không phải thời điểm thích hợp để Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta ra tay với nhà họ Lý. Hiện tại nhà họ Lý quá mạnh, chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ của họ. Bây giờ mà phát binh tấn công nhà họ Lý thì chỉ có thể khiến mối quan hệ giữa hai nhà triệt để tan vỡ, thậm chí còn có thể khiến cho nhà họ Lý tức giận, trực tiếp khai chiến với Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta”.

Người vừa lên tiếng chính là Thượng Quan Tử Chí, Đại hoàng tử của Hoàng tộc Thượng Quan.

Theo lí mà nói, ông ta mới chính là vị Hoàng tử có tư cách trở thành người thừa kế của Hoàng Chủ nhất.

Thế nhưng, Thượng Quan Hoàng lại hết sức yêu quý và coi trọng Thượng Quan Nhu, hơn nữa, bản thân Thượng Quan) Nhu cũng rất xuất sắc, thiên phú võ thuật rất mạnh, cộng thêm năng lực các mặt khác đều vượt trội hơn người.

Vậy nên, Thượng Quan Hoàng từ lâu đã chỉ định Thượng Quan Nhu là người thừa kế vị trí Hoàng Chủ tiếp theo, trừ khi trước thời điểm lão †a thoái vị, trong ba Hoàng tử có người có thể vượt qua Thượng Quan Nhu, bằng không, Thượng Quan Nhu sẽ chính là vị Hoàng Chủ đời tiếp theo.

Chính vì điều này mà Đại hoàng tử Thượng Quan Tử Chí cùng Nhị hoàng tử Thượng Quan Tử Mặc đều hết sức bất mãn với Thượng Quan Nhu.

Tam hoàng tử Thượng Quan Tử Khiêm là bố ruột của Thượng Quan Nhu, dĩ nhiên sẽ không tranh đoạt với cô ta làm gì.

Lúc này, thấy Thượng Quan Tử Chí và Thượng Quan Tử Mặc hợp lực chèn ép Thượng Quan Nhu, Thượng Quan Tử Khiêm lập tức nổi giận, đứng phảt dậy, cười lạnh nói: “Từ khi nào mà Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử của Hoàng tộc họ Thượng Quan chúng ta lại trở nên nhát gan sợ chết như vậy?”

“Nhà họ Lý thì có cái gì hơn Hoàng tộc họ Thượng Quan chúng ta, trừ một ông tổ đạt đến Siêu Phàm Tứ Cảnh?”

“Hơn nữa, nhà họ Lý có ông tổ Siêu Phàm Tứ Cảnh, chẳng lẽ Hoàng tộc họ Thượng Quan chúng ta không có người bảo vệ đạt tới Siêu Phàm Cảnh hay sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2430


Chương 2430:

“Trong Hoàng thành Thượng Quan này, chúng †a mới là người làm chủ, khi nào tới phiên nhà họ Lý lên tiếng?”

“Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử mở miệng là kiêng kị sợ hãi nhà họ Lý, hành vi như thế cũng xứng làm Hoàng tử của Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta sao?”

Thượng Quan Tử Khiêm hùng hồn nói, lời lẽ cực kì gay gắt, khiến tất cả mọi người đều sợ ngây ra, đồng thời cũng triệt để chọc giận Thượng Quan Tử Chí và Thượng Quan Tử Mặc.

“Láo toét!”

Thượng Quan Tử Chí và Thượng Quan Tử Mặc đồng loạt tiến lên một bước, căm giận nhìn Thượng Quan Tử Khiêm, quát lớn.

Từ đầu tới giờ, Thượng Quan Hoàng không hề lên tiếng, chỉ lẳng lặng chứng kiến cuộc tranh cãi giữa ba người con trai của mình và cô cháu gái, chỉ có điều, nỗi thất vọng nơi đáy mắt càng lúc càng đậm.

Những người khác có mặt trong cung điện cũng đều lộ vẻ khiếp sợ, ba vị Hoàng tử trước nay chưa từng trở mặt với nhau như thế bao giờ, mà lúc này Thượng Quan Hoàng lại đang có mặt ở đây nữa.

Nhìn ba vị Hoàng tử hùng hổ cãi cọ với nhau, Thượng Quan Nhu vội vàng nói: “Xin hai bác bớt nóng, xin bố bớt giận’.

“Những lời con vừa nói chỉ là nhận định tổng hợp các phương diện rồi tự mình đưa ra phương án tốt nhất mà thôi. Mỗi người đều có ý kiến riêng, suy nghĩ của mọi người không giống nhau là chuyện rất bình thường, cần gì phải căng thẳng với nhau đến như vậy?”

Nói xong, cô ta nhìn về phía Thượng Quan Hoàng đang ngồi trên ngai vàng, nói: “Thưa ông, cháu và hai bác đã trình bày ý kiến của mình, cuối cùng nên làm thế nào còn phải mời ông quyết định xem, Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta có nên tới nhà họ Lý cứu cậu Chấn không”.

Nhìn Thượng Quan Nhu bình tĩnh trình bày, Thượng Quan Hoàng rất hài lòng, nhưng không hề để lộ ra ngoài, lão ta vẫn thản nhiên nhìn về phía ba vị Hoàng tử, lạnh nhạt nói: “Các con là bậc chú bác mà tầm nhìn lại không bằng lứa con cháu, ý kiến bất đồng là chuyện bình thường, nhưng đẩy lên tình trạng cãi cọ nảy lửa như thế là không được”.

Lão ta vừa dứt lời, ba vị Hoàng tử đều lộ vẻ sợ hãi, đồng loạt quỳ gối xuống đất, thưa: “Phụ hoàng, chúng con biết lỗi rồi!”

Sắc mặt Thượng Quan Hoàng vẫn rất lạnh nhạt, lão ta nói: ‘Đứng lên cả đi!”

“Vâng, thưa phụ hoàng”.

Bấy giờ ba vị Hoàng tử mới đứng dậy, không khí căng thẳng nảy lửa vừa rồi đã biến mất trong nháy mắt.

Thượng Quan Hoàng đảo mắt nhìn quanh một lượt, sau. đó mới nói: “Những điều các con vừa nói đều có lí, nay nhà họ Lý có một ông tổ là cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, đích thực là một mối đe doa cực kì to lớn đối với Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta”.

“Nhưng Nhu Nhu cũng nói không sai, Hoàng tộc ta cũng có người bảo vệ, nhà họ Lý tuyệt đối không dám liều lĩnh hành động. Đương nhiên, chúng ta cũng không thể bảo đảm nhà họ Lý không căn càn khi bị ép đến đường cùng”.

“Về phần có nên phát binh tới nhà họ Lý cứu cậu Chấn hay không, thực ra, chuyện này là không nên”.

Lời này vừa được thốt ra, sắảc mặt Thượng Quan Nhu thoáng tái đi, cô ta đưa ra kiến nghị tấn công nhà họ Lý thực sự không phải vì tình riêng mà vì hết sức coi trọng thiên phú võ thuật của Dương Chấn.

Thượng Quan Tử Chí và Thượng Quan Tử Mặc lập tức lộ vẻ đắc ý, thậm chí còn nhìn sang Thượng Quan Nhu một cách đầy khiêu khích.

Thượng Quan Hoàng bỗng nhìn sang phía Thượng Quan Nhu, nói: “Nhu Nhu, ông nói không thể phát binh tới nhà họ Lý nhưng không có nghĩa là ta sẽ không đi cứu cậu Chấn, chỉ có điều chúng ta cần đổi một phương thức mềm mỏng hơn để đưa cậu ấy về Hoàng tộc Thượng Quan một cách an toàn”.

Nghe vậy, Thượng Quan Nhu lập tức vui vẻ, vội hỏi: “Ông nội, ý của ông là, chúng ta trực tiếp đòi người từ nhà họ Lý?”

Thượng Quan Hoàng gật đầu vẻ tán thưởng, cười nói: “Cháu thật là thông minh! Đúng thế, chúng ta thẳng thắn đòi người, nhà họ Lý mặc dù có cao thủ Siêu Phàm Cảnh nhưng cũng không dám không nể mặt Hoàng tộc chúng ta, trừ khi nhà họ Lý thực sự không có ý định tiếp tục sống trong Hoàng thành Thượng Quan này nữa”.

Thượng Quan Nhu tươi cười như hoa, sắc mặt cực kì kích động.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2431


Chương 2431:

Dẫu cô ta và Dương Chấn cũng coi như chỗ bạn bè, cô ta cũng biết rõ, Dương Chấn là một người trọng tình trọng nghĩa ra sao nhưng quan hệ bạn bè giữa cô ta và Dương Chấn trước nay vẫn không tính là cực kì thân thiết.

Cô ta tin rằng, chỉ cần lần này Hoàng tộc Thượng Quan có thể cứu Dương Chấn ra, tình bạn giữa cô ta và Dương Chấn nhất định sẽ khăng khít hơn.

Hơn nữa, cô ta cũng hiểu, làm bạn với một người như Dương Chấn, không thể dùng mưu mô, chỉ có thể toàn tâm toàn ý nỗ lực mới có thể nhận được tình hữu nghị của đối phương.

“Ông nội, phương thức mềm mỏng hơn mà ông vừa nói là thế nào ạ?”, Thượng Quan Nhu hỏi.

Thượng Quan Hoàng bõng trầm mặc, sắc mặt dường như vẫn còn chút do dự, không biết vì sao, nhìn Thượng Quan Hoàng như vậy, lòng Thượng Quan Nhu đột nhiên nảy sinh một dự cảm xấu.

Thượng Quan Hoàng trầm mặc vài giây, sau đó đột nhiên nhìn Thượng Quan Nhụ, nói: “Nhu Nhu, vì Hoàng tộc Thượng Quan, cháu có thể hy sinh mọi thứ chứ?”

Thượng Quan Nhu sửng sốt, sau đó vội vàng kiên định nói: “Thưa ông, vì Hoàng tộc Thượng Quan, dù phải chết, cháu cũng nguyện ý!”

“Tốt lắm!”

Thượng Quan Hoàng bỗng đứng lên, đáy mát lộ vẻ hài lòng trước phản ứng của Thượng Quan Nhu.

Thượng Quan Tử Chí và Thượng Quan Tử Mặc đứng cạnh đó, sắc mặt đã hết sức khó coi.

Thượng Quan Hoàng càng đối xử tốt với Thượng Quan Nhu thì việc bọn họ muốn vượt qua được Thượng Quan Nhu trước khi Thượng Quan Hoàng thoái vị sẽ càng khó hơn.

“Ông nội, ông có việc gì sai bảo, xin cứ nói, cháu nhất định sẽ không làm ông thất vọng!”, Thượng Quan Nhu nói.

Thượng Quan Hoàng gật đầu, lên tiếng: “Ông dự định gả cháu sang nhà họ Lý!”

“Cái gì?”

Thượng Quan Hoàng vừa thốt ra câu đó, Thượng Quan Nhu liền hoàn toàn bối rối, những người khác cũng chấn kinh.

Vừa rồi chẳng phải đang bàn xem có nên phát binh tới nhà họ Lý cứu Dương Chấn hay không cơ mà?

Sao bỗng dưng lại chuyển sang chuyện gả Thượng Quan Nhu vào nhà họ Lý?

“Ông nội, ông có ý định này nhất định phải có lí do riêng của ông, cháu chỉ muốn biết, nguyên do là gì?”, Thượng Quan Nhu đỏ mắt hỏi.

Cô ta đã được xác lập làm người thừa kế của Hoàng tộc họ Thượng Quan, đối với vị trí Hoàng Chủ, quả thực cô ta chẳng mấy để tâm, nếu không phải Thượng Quan Hoàng tự mình đẩy cô ta lên vị trí người thừa kế, cô ta cũng không có ý định đi tranh đoạt.

Nhưng hiện tại, Thượng Quan Hoàng lại muốn gả cô ta sang nhà họ Lý, cô ta vô cùng hoang mang, không rõ thế là thế nào.

Không chỉ Thượng Quan Nhu mà những người khác trong Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng đều lộ vẻ thắc mắc. Theo những gì họ biết, Thượng Quan Hoàng vô cùng nuông chiều Thượng Quan Nhu, thậm chí còn muốn cho Thượng Quan Nhu làm Hoàng Chủ đời tiếp theo.

Những cô gái khác của Hoàng tộc họ Thượng Quan có thể bị yêu cầu hi sinh hạnh phúc riêng để làm đối tượng liên hôn, nhưng với Thượng Quan Nhu, chưa một ai ngờ lại có ngày chính Thượng Quan Nhu cũng bị biến thành đối tượng liên hôn.

Thượng Quan Hoàng còn chưa đáp, Thượng Quan Tử Mặc đã cười lạnh: “Thượng Quan Nhu, vừa rồi cháu còn nói dù phải chết cũng sẽ tình nguyện, giờ sao lại tỏ vẻ không hài lòng trước sắp xếp của phụ hoàng rồi?”

Thượng Quan Tử Chí cũng lên tiếng: “Chẳng lẽ, những lời trước đó của cháu chỉ là nói suông thôi à?”

Thượng Quan Nhu không để ý đến họ, chỉ lắng lặng nhìn Thượng Quan Hoàng, chờ đợi một lời giải thích từ lão ta.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2432


Chương 2432:

Thượng Quan Hoàng trầm mặc một lát rồi mới lên tiếng: “Nếu cháu đã hiểu ông làm như thế chắc chắn phải có nguyên do nào đó, vậy là đủ rồi, tiếp theo đây, cháu chỉ cần ở yên trong phủ chờ ngày lấy chồng thôi”.

Mắt Thượng Quan Nhu đỏ lên, vì Hoàng tộc, cô ta thật lòng nguyện ý hi sinh cả tính mạng, nếu đây là quyết định của Thượng Quan Hoàng, cô ta đành phải phục tùng.

“Vâng, thưa ông”, Thượng Quan Nhu nghẹn ngào đáp.

Thấy cô ta đã đồng ý, Thượng Quan Tử Mặc và Thượng Quan Tử Chí đều kích động vô cùng, một khi Thượng Quan Nhu bị gả ra ngoài, bọn họ Sẽ càng gần ngôi vị hoàng đế hơn.

Thượng Quan Hoàng bỗng nhìn về phía Thượng Quan Tử Khiêm, phân công: “Giờ con dẫn người tới nhà họ Lý, đề nghị chuyện kết thông gia.

Sau đó nói cho họ hay, Dương Chấn là bạn của Hoàng tộc họ Thượng Quan, không cần nhiều lời, nói một câu như thế là đủ”.

“Vâng, thưa phụ hoàng, con sẽ tới nhà họ Lý ngay bây giờ!”, Thượng Quan Tử Khiêm nhanh chóng đáp.

Cùng lúc đó, trong Hoàng thành Thượng Quan, tại nhà họ Lý.

Dương Chấn đang ngồi một mình trong một khu nhà cao cấp. Anh ngồi xếp bằng, sắc mặt vặn vẹo đi vì đau đớn.

Anh đang dùng phép hô hấp tầng thứ nhất của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh. Trước đây, ngay cả tầng thứ sáu của phép hô hấp, anh cũng từng gắng gượng thử dùng, nhưng hôm nay, ngay cả tầng thứ nhất với anh cũng đã gian nan thế này.

Mỗi lần nhịp hô hấp của anh dần biến thành phép hô hấp tầng thứ nhất, một cảm giác đau đớn tột cùng từ lục phủ ngũ tạng lan tỏa ra.

“Mình tuyệt đối không thể biến thành kẻ tàn phết Tuyệt đối không thểt”

Dương Chấn gào rống trong lòng, sắc mặt cực kì kiên định, mặc dù không thể duy trì liên tục phép hô hấp tầng thứ nhất nhưng anh vẫn gắng gượng tiến vào hết lần này đến lần khác.

Đại Đạo Thiên Diễn Kinh vô cùng huyền diệu.

Trước đây, khi Dương Chấn còn là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, anh có thể dùng cảnh giới Siêu Phàm Tam Cảnh để bộc phát thực lực ngang với Siêu Phàm Ngũ Cảnh, điều này đủ chứng tỏ công pháp ấy cao siêu cỡ nào.

Chỉ có điều, võ thuật của Dương Chấn đã bị phế bỏ, sức mạnh thân thể thì vẫn duy trì mức độ của cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nhưng có dùng được hay không, Dương Chấn lại không biết.

Song lúc này, anh đã không còn lựa chọn nào khác.

Cũng may, sau khi hết lần này đến lần khác thử tiến vào tầng thứ nhất của phép hô hấp, tuy mỗi lần chỉ có thể duy trì chừng năm, sáu giây, nhưng năm, sáu giây mỗi lần đó đều khiến vết thương trên người Dương Chấn được làm dịu đi ít nhiều.

Tuy hiệu quả cực kì nhỏ nhưng đã lớn hơn khá nhiều so với biện pháp chữa trị bằng thuốc men bình thường. Cứ dựa theo tốc độ này, Dương Chấn đoán chừng chỉ tối đa một tuần nữa, những vết thương trên người anh sẽ hoàn toàn khỏi hẳn. .

Chỉ có điều, cảnh giới võ thuật của anh lại không thấy thay đổi gì, trong cơ thể vẫn rỗng tuếch, không có chút hơi thở võ thuật nào, hoàn toàn chẳng khác gì một người bình thường.

Nhưng anh không nôn nóng, vẫn kiên trì tiếp tục. Anh nghĩ, chưa biết chừng vì vết thương trên người quá nghiêm trọng nên không thể ngưng tụ hơi thở võ thuật mà thôi, đợi khi vết thương lành trở lại, anh có thể ngưng tụ hơi thở võ thuật của mình.

Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân vang lên, ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy ra, Lý Bảo Tuấn đi vào.

Dương Chấn không để ý đến anh ta, vẫn ngồi xếp bằng, song ngay trước đó còn đang vặn vẹo nét mặt vì đau đớn, Lý Bảo Tuấn bước vào, anh đã lấy lại trạng thái bình thản, thoạt nhìn giống như một cao thủ đang ở trạng thái tu luyện.

Lý Bảo Tuấn thấy vậy, lòng lại nảy sinh thêm chút kiêng kị.

Anh ta bỗng lên tiếng: ‘Cậu Chấn, tôi tới tìm cậu vì có một việc muốn nói với cậu”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2433


Chương 2433:

Dương Chấn vẫn như thể không nghe thấy đối phương nói gì, hai mắt vẫn nhăm nghiền.

Lý Bảo Tuấn lạnh lùng nhìn Dương Chấn vài giây mới nói tiếp: ‘Ngay vừa rồi, có một cô gái cố gắng trốn vé lẩn lên máy bay, bị người của sân bay khống chế được. Thật tình cờ, lúc đó tôi cũng có mặt, tôi nhận ra cô gái này chính là bạn của cậu, hình như tên Ngải Lâm thì phải?”

“Đúng, đúng là cô gái này, vì thế tôi tiện tay đưa cô ấy về đây, chỉ đáng tiếc là, cô ấy đã bị thương nhẹ. Nhưng xin cậu cứ yên tâm, tôi đã bố trí cho thần y của nhà họ Lý tiến hành trị liệu cho cô ấy, đợi khi vết thương của cô ấy khá hơn, tôi sẽ đích thân làm thủ tục để cho cô ấy rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan”.

Anh ta vừa nói tới đó, lửa giận trong lòng Dương Chấn chợt bùng lên, anh mở bừng mắt, con ngươi âm trầm nhìn chòng chọc vào Lý Bảo Tuấn.

Lý Bảo Tuấn giật mình kinh hoảng, lùi ngay lại phía sau mấy bước như một phản xạ có điều kiện, säc mặt sợ hãi.

Vừa rồi, ánh mắt Dương Chấn thật đáng sợ, Lý Bảo Tuấn dường như có thể thấy được một màn đen kịt hiện đầy tròng mắt Dương Chấn.

“Chị ấy bị thương?”, Dương Chấn cố nén cơn giận, hỏi.

Lý Bảo Tuấn vội vàng gật đầu, mau chóng nói thêm: “Cậu Chấn, xin cậu đừng hiểu lầm, việc cô ấy bị thương thật sự không hề liên quan đến tôi đâu. Là vì chính cô ấy không mua vé lại lẻn lên máy bay, mới bị nhân viên sân bay phát hiện. Ban đầu họ định giao cho bên an ninh, nhưng khi đó tôi nhìn thấy cô ấy, biết cô ấy là bạn cậu nên mới đón về đây”.

Dương Chấn nheo mắt nói: “Vết thương của chị ấy thế nào?”

Sắc mặt Lý Bảo Tuấn trở nên khó coi, như là có chút do dự, không biết có nên nói cho Dương Chấn chăng.

Thấy anh ta như vậy, lòng Dương Chấn chợt nảy sinh đôi phần hoảng loạn, anh cố nén cơn giận đang bừng bừng trong lòng, quát lớn: “Nói cho tôi biết ngay, hiện chị ấy thế nào?”

Lý Bảo Tuấn giật bắn người, anh ta có thể thấy rõ, tròng trắng mắt Dương Chấn lúc này đã đổi sang màu đỏ máu, tuy cực kì nhạt nhưng vẫn rất rõ ràng.

Chỉ một chớp mắt, anh ta chợt cảm nhận được nỗi sợ hãi từ sâu dưới đáy lòng, anh ta run giọng: “Cô ấy… đang… đang được cấp cứu!”

Aml Một tiếng nổ lớn vừa vang lên trong đầu Dương Chấn, cơn giận trong lòng anh cuồn cuộn dâng lên, lòng trắng trong mắt anh nhanh chóng trở nên đỏ như máu, màu đỏ ngày càng đậm.

Chỉ có điều, trên người anh vẫn không có lấy một tia hơi thở võ thuật.

Sự biến đổi này khiến Lý Bảo Tuấn sợ sệt như vừa thấy quỷ, thân mình liên tục run rẩy: “Cậu, cậu Chấn, xin, xin cậu yên tâm, cô ấy chỉ bị chấn thương đầu, bác sĩ đã nói, không có nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần điều dưỡng hai, ba tháng là có thể hoàn toàn bình phục”.

Nghe đến đó, nỗi lo lắng trong Dương Chấn mới từ từ lắng xuống.

Màu đỏ máu trong mắt anh cũng dần dần biến mất, mặc dù vậy, cơn tức giận trong lòng Dương Chấn vẫn hừng hực cháy.

“Quay về nói với Lý Trọng, nếu bạn tôi gặp phải chuyện không may gì, ngày sau, thế giới này không còn nhà họ Lý nữa!”

Dương Chấn lạnh lẽo nói, giọng anh tựa như âm thanh của ác ma dưới địa ngục, khiến người nghe rợn cả tóc gáy.

Lý Bảo Tuấn vội vàng gật đầu: “Xin cậu cứ yên tâm, tôi sẽ đi chuyển lời cậu ngay bây giờ”.

“Chờ chút!”

Lý Bảo Tuấn đang định nhấc chân đi, Dương Chấn đã gọi giật lại, anh ta run lên một cái, đứng yên tại chỗ, giọng lẩy bẩy: “Cậu Chấn còn có điều gì cần sai bảo ạ?”

Dương Chấn hỏi: “Một người bạn khác của tôi đâu?”

Anh bảo Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển cùng rời đi, nhưng điều khiến anh hoài nghỉ là, vừa rồi Lý Bảo Tuấn chỉ nói đưa Ngải Lâm về, lại không nói Phùng Tiểu Uyển cùng với bé Tĩnh An ở đâu?

Lý Bảo Tuấn thoáng do dự một lát rồi nói: “Một người bạn khác của cậu đã bế một đứa bé, chạy mất”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2434


Chương 2434:

Lúc này Dương Chấn mới thở phào một hơi, ngay sau đó, anh đã hiểu ngay ra vấn đề. Bản thân Phùng Tiểu Uyển chính là một cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong, nhưng Ngải Lâm chỉ là một người thường, nhất định hai cô cảm thấy không thể trốn thoát nên Ngải Lâm mới bảo Phùng Tiểu Uyển bế bé Tĩnh An đi trốn, còn cô ấy chịu trách nhiệm đánh lạc hướng đám cao thủ nhà họ Lý.

“Cút đi!”, Dương Chấn quát lạnh.

Lý Bảo Tuấn vội vàng chạy trối chết, ngay sau đó, anh ta đến chỗ Lý Trọng, thuật lại toàn bộ sự việc cho Lý Trọng nghe.

Sắc mặt Lý Trọng thoáng lộ vẻ sợ hãi, tuy lão †a không biết chuyện huyết mạch cuồng hóa nhưng lại biết, mỗi lân Dương Chấn bộc phát sức chiến đấu vượt xa cảnh giới bản thân thì đôi mắt sẽ chuyển sang màu đỏ máu.

“Chẳng lẽ võ thuật của cậu ta không hề bị phế đi? Nhưng nếu quả đúng như vậy thì việc người hầu nghe thấy cậu ta đập phá trong phòng, còn nói võ thuật của mình đã bị phế đi là như thế nào?”

Lý Trọng lẩm bẩm, lòng nghi ngờ càng lúc càng nặng.

Lý Giang Hùng đột nhiên hỏi: “Thưa bố, bố nói xem, liệu có phải Dương Chấn cố ý diễn như vậy cho chúng ta xem không?”

Lý Trọng bất chợt run lên bần bật, kinh ngạc nói: “Có nghĩa là, việc cậu ta cố ý bảo hai người phụ nữ kia rời đi thực ra cũng là diễn cho chúng †a xem? Gậu ta làm vậy chỉ là để xem xem, nếu cậu ta thực sự biến thành một kẻ tàn phế, nhà họ Lý sẽ đối xử thế nào với cậu †a?”

Lý Trọng thật sự sợ hãi, bởi tuy Dương Chấn mới chỉ có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh nhưng sức chiến đấu thực tế lại có thể ngang ngửa Siêu Phàm Lục Cảnh, trong khi bản thân lão ta chỉ có thực lực Siêu Phàm Tứ Cảnh, nhờ Đại Đạo Thiên Diễn Kinh có thể gắng gượng phát huy ra thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh mà thôi.

Nếu Dương Chấn còn ở trạng thái mạnh nhất mà nổi ý định giết lão thì thật quá dễ dàng.

Vừa nghĩ tới chuyện rất có khả năng Dương Chấn chỉ đang thử thách nhà họ Lý, nỗi sợ hãi trong lòng lão ta càng thêm lớn.

“Bố, giờ chúng ta nên làm gì đây? Theo như lời Bảo Tuấn tả lại, lúc Dương Chấn nghe nói Ngải Lâm đang được dấp cứu thì suýt đã bùng nổ, rất có khả năng cậu ta chỉ đang giả bộ thôi!”, Lý Giang Hùng sợ hãi nói.

Lý Bảo Tuấn cũng nhân cơ hội nói thêm: “Ông †ổ, lúc đó ông không nhìn thấy đó thôi, ánh mắt Dương Chấn khi đó vô cùng đáng sợ, cháu nhìn thấy rõ ràng, trong mät cậu ta nổi lên một tầng đỏ như máu, thực sự quá đáng sợ”.

Lý Trọng không nói gì thêm, chỉ đi qua đi lại trong phòng, lão ta đang suy tính xem nên làm thế nào mới có thể giải trừ “hiểu lầm” giữa nhà họ Lý và Dương Chấn.

Tuy việc Dương Chấn có thể đang thăm dò nhà họ Lý chỉ là suy đoán của bọn họ, cũng có thể Dương Chấn chỉ đang cố gắng phô trương ra mà thôi, nhưng nếu chẳng may là thật thì sao?

Chẳng may võ thuật của Dương Chấn không bị phế mất, vậy thì nhà họ Lý thực sự gặp nguy rồi.

Lý Trọng bỗng nói: “Chuyển lời cho Lý thần y, nhất định phải chữa trị tốt cho cô gái kia, đồng thời phải giúp cô ta khôi phục nhanh nhất có thểi”

“Mặt khác, bảo đám người nhà ta đang đi lùng bắt Phùng Tiểu Uyển trở về hết đi”.

“Vâng, thưa bối, Lý Giang Hùng vội đáp.

Lý Trọng nói tiếp: ‘Để bố tự mình tới tìm cậu ấy một chuyến, xem xem có thể cứu vấn được mối quan hệ hai bên nữa không”.

Vừa nghĩ tới chuyện rất có thể Dương Chấn chưa hề bị phế mất võ thuật, Lý Trọng lại hối hận, nếu lúc trước lão ta kiên định đi theo Dương Chấn thì sao lại phát sinh chuyện thế này?

Chốc lát sau, Lý Trọng đã tới trước khu nhà cao cấp Dương Chấn đang ở, lão ta gõ cửa, lên tiếng: “Cậu Chấn, Lý Trọng đến xin được tạ tội!”

Dương Chấn đang ngồi trong phòng cố gắng tiến vào tầng thứ nhất trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, nghe thấy thế, sắc mặt thoáng lộ vẻ nghỉ hoặc, tạ tội?

Anh hơi bối rối, không rõ Lý Trọng lại định giở trò gì?

Nhưng sau đó, anh nhanh chóng bình tính, lạnh nhạt nói: “Vào trong nói đi!”

Được Dương Chấn cho phép, Lý Trọng mới cẩn thận dè dặt đẩy cửa đi vào.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2435


Chương 2435:

Dương Chấn nhìn thẳng vào Lý Trọng, đáy mắt toát ra một tia thất vọng: “Tôi mang theo cao thủ nhà họ Lý tới Hoàng thành Diệp đánh một trận, ông cho răng tôi làm thế là để lợi dụng các ông nhằm đối phó với Hoàng tộc họ Diệp, dù thua thì cũng chỉ có nhà họ Lý phải chịu tổn thất lớn nhất, còn tôi sẽ không có bất kì tổn thất nào, hơn nữa, nếu có ngày nhà họ Lý thay thế được vị trí của Hoàng tộc họ Diệp thì sẽ vẫn phải chịu sự quản chế của tôi?”

“Thêm nữa, tôi hôn mê ba ngày ba đêm, các người cho răng võ thuật của tôi đã hoàn toàn bị phế bỏ, tôi bảo bạn tôi rời khỏi nơi này, các người lại cho rằng, vì tôi đã không có năng lực bảo vệ bọn họ nên mới muốn cho bọn họ chạy khỏi Hoàng thành Thượng Quan?”

Dương Chấn liên tục chất vấn, giọng nói lại hết sức bình thản, không nghe ra tâm trạng thế nào, nhưng chính vẻ bình thản dửng dưng này lại càng làm cho Lý Trọng cảm thấy có áp lực lớn hơn nữa.

“Bịch!”

Lý Trọng vội quỳ gối dưới chân Dương Chấn, mặt đầy hối hận, nói: ‘Cậu Chấn, tôi sai rồi, tôi thực sự biết tội rồi! Cầu xin cậu cho tôi một cơ hội nữa, tôi bảo đảm, nhà họ Lý tôi tuyệt đối sẽ không phản bội cậu lần nữa!”

Dương Chấn thờ ơ nói: ‘Ông nghĩ, tôi còn có thể tin tưởng lời ông nữa sao?”

Lý Trọng cầu khẩn: “Cậu Chấn, rốt cuộc phải làm thế nào cậu mới có n tin tưởng tôi lần nữa?”

Dương Chấn lắc đầu: “Ông hẳn đã hiểu con người tôi, xưa nay tôi vốn là người trọng tình trọng nghĩa, ai tốt với tôi, tôi sẽ đối xử tốt với họ gấp trăm nghìn lần, nhưng nếu có người phản bội tôi, tôi tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua”.

Lý Trọng gật đầu: “Những điều cậu nói, tôi đều hiểu, chỉ có điều, tôi vẫn muốn cầu xin cậu có thể cho tôi một cơ hội nữa, lần này, tôi đã thực sự làm sai, nhưng cũng may vân chưa gây ra hậu quả nào không thể cứu vãn được. Xin cậu yên tâm, cô Lâm nhất định sẽ không có việc gì đâu, tôi đã mời vị thần y tốt nhất tới chữa cho cô ấy rồi”.

Dứt lời, lão ta lấy ra một bình sứ trắng tinh xảo, hai tay dâng lên cho Dương Chấn.

Dương Chấn nhíu mày hỏi: “Đây là thứ gì vậy?”

Lý Trọng vội vàng đáp: ‘Đây là một viên thuốc tôi đã từng tìm thấy ở cùng một chỗ với Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, viên thuốc này có công hiệu gì, tôi cũng không rõ lắm, nhưng có thể khẳng định một điều, nó nhất định cực kì quý giá”.

“Tôi biết mình đã phạm phải một lỗi lầm không thể bù đắp, đồng thời cũng đã khiến cậu Chấn đây vô cùng thất vọng về tôi, nhưng tôi thực sự thành tâm dâng viên thuốc này cho cậu, tôi không cầu mong cậu tha thứ, chỉ mong cậu có thể tha cho nhà họ Lý tôi”.

Dương Chấn bỗng thở ra một hơi thật dài, nhận lấy bình sứ kia, nói: ‘Ông đứng lên trước đi!”

Bấy giờ Lý Trọng mới đứng dậy: “Vâng!”

Lão ta cúi đầu đứng trước mặt Dương Chấn như một đứa trẻ vừa phạm lỗi, không dám ngẩng lên nhìn Dương Chấn.

“Như ông vừa nói, tuy nhà họ Lý đã phạm sai lầm nhưng còn may vẫn chưa tạo thành hậu quả gì nghiêm trọng. Nếu đã thế thì thôi vậy, từ nay về Sau, tình cảm giữa tôi và nhà họ Lý coi như kết thúc ở đây”.

“Sau này, chỉ cần nhà họ Lý không chủ động gây phiền phức cho tôi, tôi có thể bỏ qua, nhưng nếu nhà họ Lý có người dám dẫm lên giới hạn chịu đựng của tôi, tôi bảo đảm sẽ khiến nhà họ Lý biến mất khỏi thế giới này!”

Giọng Dương Chấn lạnh lẽo cực độ, ngay chính Lý Trọng cũng cảm thấy buốt đến tận Xương.

“Cậu Chấn, thực sự không thể cho nhà họ Lý thêm một cơ hội sao?”, Lý Trọng không cam lòng, hỏi thêm.

Dương Chấn lắc đầu: ‘Các người đối xử với tôi thế nào, tôi đều có thể dễ dàng bỏ qua. Nhưng các người tuyệt đối không nên có ý định lấy bạn bè tôi để đe dọa tôi, bỏ qua cho nhà họ Lý đã là vì nể tình cảm trước đây giữa hai bên, còn về ngày sau, nhà họ Lý thế nào, đã không còn liên quan đến tôi nữa’.

Tuy không cam lòng nhưng Lý Trọng vẫn gật đầu: “Tôi hiểu, cậu Chấn, thực sự vô cùng xin lỗi, sau này, nhà họ Lý tuyệt đối sẽ không làm gì mạo phạm đến cậu nữa, tôi xin bảo đảm”.

Dương Chấn gật đầu: “Tốt, ông đi ra đi!”

“Vâng, Lý Trọng quay đầu rời khỏi đây.

Mãi đến khi Lý Trọng đi khuất rồi, Dương Chấn mới âm thầm thở ra một hơi, sau lưng anh đã ướt sũng mồ hôi lạnh.

Vừa rồi, hành vi của anh hoàn toàn là lấy tính mạng của mình ra để liều lĩnh đánh cược, cược rằng Lý Trọng không dám tùy tiện ra tay với mình.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2436


Chương 2436:

Nếu có một chút ngoài ý muốn, với thực lực Siêu Phàm Tứ Cảnh, Lý Trọng hoàn toàn có thể g**t ch*t anh dễ dàng như nghiền chết một con kiến.

Còn Lý Trọng, sau khi rời khỏi khu nhà Dương Chấn, sắc mặt lão ta đã âm trầm đến cực độ, đáy mắt còn lóe lên một tia sát khí mãnh liệt.

“Bố, thế nào ạ?”

Lý Trọng vừa trở về, Lý Giang Hùng vội vàng hỏi thăm.

Lý Trọng lắc đầu: “Lần này, Dương Chấn đã quyết tâm muốn cách xa nhà họ Lý, mỗi người một ngả, bất kể bố đã nói thế nào, cậu ta cũng không chịu cho nhà họ Lý một cơ hội khác”.

Lý Giang Hùng thở dài: “Nếu cậu ta cho chúng ta cơ hội nữa mới là vấn đề đấy”.

Lý Trọng gật đầu, lại nói: “Chỉ có điều, bố cảm thấy rất kì quái, vì sao bố hoàn toàn không thể cảm nhận được một tia hơi thở võ thuật nào từ trên người cậu ta? Dù cậu ta có mạnh đến đâu thì cũng không có khả năng ẩn giấu hoàn toàn hơi thở võ thuật của mình như thế chứ?”

Lý Giang Hùng thận trọng dè dặt hỏi: “Liệu có phải cậu ta đã dùng phương pháp bí ẩn nào đó để ẩn giấu thực lực không?”

Lý Trọng lắc đầu, sau đó nghiêm nghị nói: “Không biết, nhưng có thể khẳng định một điều, cậu ta hẳn đang bị trọng thương, tuy võ thuật vẫn còn nhưng lại không có cách nào phát huy thực lực cao nhất. Như vậy, lúc này chính là cơ hội tốt nhất để giết cậu ta, nếu bỏ lỡ cơ hội này, chỉ e ngày sau muốn giết cậu ta sẽ khó khăn vô cùng!”

Nghe Lý Trọng nói vậy, Lý Giang Hùng cả kinh: “Bố, bố muốn giết cậu ta?”

Lý Trong không đáp mà hỏi ngược lại: “Con nghĩ, chúng ta có nên cược lần nữa không?”

Câu nói muốn đánh cược của Lý Trọng khiến Lý Giang Hùng sững sờ.

“Bố, nếu là một tiếng trước có lẽ con sẽ muốn đánh cược, nhưng bây giờ con không muốn đánh cược nữa. Bởi vì có vô số dấu hiệu cho thấy Dương Chấn lúc này không hề bị phế võ công”.

“Dù cậu ta có bị thương nặng đi nữa nhưng nếu chúng ta có thể giết được cậu ta thì không sao, lỡ như giết không được thì sao? Một khi cậu ta sống sót rời đi, đợi đến khi cậu ta khôi phục trở lại đỉnh cao thì đó chính là ngày tàn của nhà họ Lý chúng ta”.

“Hơn nữa, nếu Dương Chấn đã dám dùng hai người bạn của cậu ta để thử nhà họ Lý thì chắc chắn cậu ta đã có cách đối phó chúng ta, vì thế con không tán thành việc ra tay với cậu †a”.

Lý Giang Hùng vội vàng nói ra phân tích của mình.

Lý Trọng không nói gì chỉ đi qua đi lại trong phòng, trên mặt ngập tràn sầu lo.

Giống như phân tích của Lý Giang Hùng, trừ khi nhà họ Lý giết được Dương Chấn, băng không chính là ngày tàn của nhà họ Lý.

Mấu chốt là lúc này Lý Trọng cũng không xác định được liệu có phải Dương Chấn đang thử nhà họ Lý hay không? Nếu không, vậy chỉ có thể chứng tỏ Dương Chấn đúng là đang cùng đường, sợ liên lụy bạn bè nên mới bảo Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển rời đi.

Nhưng nếu Dương Chấn đang thử nhà họ Lý thì chỉ cần nhà họ Lý ra tay với anh, chắc chắc anh sẽ tiêu diệt bọn họ.

Một cao thủ có sức chiến đấu của Siêu Phàm Lục Cảnh muốn giết nhà họ Lý dễ như trở bàn tay.

Trong lúc Lý Trọng còn đang suy nghĩ có nên ra tay với Dương Chấn không thì một người làm chạy vào: “Ông tổ, ông chủ, Thượng Quan Tử Khiêm của Hoàng tộc họ Thượng Quan đến rồi”.

“Ồ2 Sao cậu ta lại đến đây?”

Lý Trọng nhíu mày nhìn Lý Giang Hùng nói: “Con đi tiếp cậu ta đi, xem thử cậu ta muốn gì?”

“Vâng, thưa bối”, Lý Giang Hùng nói xong liền theo người làm ra ngoài tiếp khách.

Chẳng mấy chốc Lý Giang Hùng đã nhìn thấy Thượng Quan Tử Khiêm trong phòng khách.

Lý Giang Hùng cười nói: “Tam hoàng tử đến nhà họ Lý đúng là rồng đến nhà tôm. Hoan nghênh, hoan nghênh!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2437


Chương 2437:

Thượng Quan Tử Khiêm khẽ gật đầu sau đó nói với Lý Giang Hùng: “Ông chủ Lý, tôi đến tìm ông là vì có một chuyện muốn bàn bạc với ông”.

Lý Giang Hùng cười nói: “Ha ha, Tam hoàng tử khách sáo quá, có chuyện gì xin cứ dặn dò là được”.

Thượng Quan Tử Khiêm nói: “Phụ hoàng tôi bảo tôi tới tìm ông để bàn bạc việc liên hôn, không biết ông chủ Lý có ý kiến gì không?”

Nghe Thượng Quan Tử Khiêm nói vậy, Lý Giang Hùng nhất thời cả kinh. Nếu bàn việc liên hôn thì cũng nên do nhà họ Lý tìm Hoàng tộc họ Thượng Quan bàn bạc mới phải. Thế mà bây giờ Hoàng tử của Hoàng tộc Thượng Quan lại đích thân đến tìm lão ta bàn bạc việc liên hôn này Lý Giang Hùng hỏi:`”Không biết vị công chúa nào của Hoàng tộc Thượng Quan bằng lòng gả vào nhà họ Lý?”

Thượng Quan Tử Khiêm nói: “Con gái của tôi, Thượng Quan Nhu!”

Nghe được cái tên Thượng Quan Nhu này, Lý Giang Hùng hít sâu một hơi. Ở Hoàng thành Thượng Quan có ai mà không biết, Thượng QuanNhu đã được Thượng Quan Hoàng xác lập làm người thừa kế Hoàng Chủ đời tiếp theo từ lâu TÔI.

Trước khi Thượng Quan Hoàng thoái vị, trừ khi tài năng và võ thuật của ba vị Hoàng tử kia vượt qua Thượng Quan Nhu, nếu không bọn họ sẽ không cướp được Hoàng vị từ tay Thượng Quan Nhu.

Giờ đây Hoàng tộc Thượng Quan lại muốn gả người thừa kế Hoàng tộc đời tiếp theo cho nhà họ Lý, đây đúng là việc vui lớn đối với nhà họ Lý.

Dù sau khi Thượng Quan Nhu gả vào nhà họ Lý sẽ không có cách nào thừa kế Hoàng vị nữa nhưng uy danh của Thượng Quan Nhu vẫn còn, cô ta vẫn là một nhân vật vô cùng có quyền lực ở Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Nếu nhà họ Lý có thể có được đứa con dâu tài năng và võ thuật xuất chúng như Thượng Quan Nhu, thì đúng là may mắn của nhà họ Lý.

“Theo tôi được biết, cô Thượng Quan Nhu đã được Thượng Quan Hoàng xác lập là người thừa kế Hoàng Chủ đời tiếp theo. Trong tình huống này mà bảo Thượng Quan Nhu gả vào nhà họ Lý, liệu có phải không thích hợp lắm không?”

Tuy Lý Giang Hùng rất muốn Thượng Quan Nhu gả vào nhà họ Lý nhưng Hoàng tộc Thượng Quan sẽ không dễ dàng gả người thừa kế vào nhà họ Lý như vậy.

Thượng Quan Tử Khiêm nhíu mày: “Sao thế?

Có phải ông chủ Lý thấy con gái của tôi không xứng với lớp trẻ nhà họ Lý không?”

Lý Giang Hùng vội vàng nói: “Sao có thể có chuyện đó? Nếu cô Thượng Quan Nhu có thể gả sang nhà họ Lý, tôi mừng còn không kịp nói gì đến việc khinh thường cô ấy?”

“Không có là được rồi!”

Thượng Quan Tử Khiêm lạnh nhạt nói: ‘Bây giờ ông tổ nhà họ Lý đã xuất thế, tu vi võ thuật càng kinh người. Nếu Hoàng tộc Thượng Quan có thể liên hôn với nhà họ Lý thì cũng là một việc vui lớn.”.

“Tôi thấy Lý Bảo Tuấn của nhà họ Lý không tệ lắm, cũng là một người có tài trong lớp con cháu nhà họ Lý, cho dù cậu ta ở Hoàng tộc họ Thượng Quan, cũng là người vô cùng xuất sắc”.

“Nếu ông chủ Lý. bằng lòng thì nhanh đến Hoàng tộc Thượng Quan dạm hỏi, mau chóng để bọn chúng thành hôn”.

Nghe xong lời của Thượng Quan Tử Khiêm, Lý Giang Hùng không nghỉ ngờ gì nữa. Rõ ràng là bởi vì Hoàng tộc Thượng Quan cảm thấy áp lực trước Lý Trọng – cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh nên mới chủ động liên hôn.

“Được được được, cứ quyết định như vậy đi.

Tôi cùng bố tôi thương lượng lại một chút. Sẽ cố găng nhanh hết sức mang theo lễ vật hậu hĩnh đến Hoàng tộc Thượng Quan dạm hỏi, sau đó sẽ cùng Hoàng Chủ quyết định ngày lành tháng tốt”.

Lý Giang Hùng cười hớn hở nói, trên mặt còn k lộ ra vẻ đắc ý.

“Được được được, cứ quyết định như vậy đi.

Tôi cùng bố tôi thương lượng lại một chút. Sẽ cố gắng nhanh hết sức mang theo lễ vật hậu hĩnh đến Hoàng tộc Thượng Quan dạm hỏi, sau đó sẽ cùng Hoàng Chủ quyết định ngày lành tháng tốt”.

Lý Giang Hùng cười hớn hở nói, trên mặt còn lộ ra vẻ đắc ý.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2438


Chương 2438:

Trong lịch sử nhà họ Lý chưa từng xảy ra việc như vậy. Đây vấn là lần đầu tiên đích thân Hoàng tộc đến đề nghị kết thông gia, đúng là vinh dự của nhà họ Lý.

“Được, vậy tôi không nói nhiều nữa, tôi còn phải trở về báo cáo với bố tôi”, Thượng Quan Tử Khiêm đứng dậy nói.

Lý Giang Hùng cũng vội vàng đứng lên: “Tôi tiễn Tam hoàng tử!” _` Sau khi hai người một trước một sau bước ra ngoài, Thượng Quan Tử Khiêm vừa chuẩn bị rời đi bỗng quay người nói với Lý Giang Hùng: “Đúng rồi, suýt chút nữa tôi đã quên một chuyện”.

Ly Giang Hùng ngây ra một lúc: “Tam hoàng tử mời nói!”

“Dương Chấn, cậu Chấn vẫn ở nhà họ Lý tính dưỡng sao?”, Thượng Quan Tử Khiêm hỏi.

Trong lòng Lý Giang Hùng có dự cảm không may, nhưng vẫn có sao nói vậy: “Cậu Chấn bị thương nhẹ, tạm thời vẫn còn tĩnh dưỡng ở nhà họ Lý, phỏng chừng không lâu nữa sẽ có thể hồi phục”.

Thượng Quan Tử Khiêm gật đầu: ‘Vậy thì tốt, phụ hoàng của tôi vẫn thường xuyên nhắc Dương Chấn, nói là muốn mời cậu Chấn đến Hoàng tộc đàm đạo’.

Lời này của Thượng Quan Tử Khiêm khiến Lý Giang Hùng cả kinh. Sao lão ta không hiểu ẩn ý của Thượng Quan Tử Khiêm chứ?

“Nếu nếu cậu Chấn vẫn còn tĩnh dưỡng vậy tôi sẽ không quấy rầy nữa. Phiền ông chủ Lý thay phụ hoàng tôi gửi lời hỏi thăm cậu Chấn, hơn nữa chuyển lời cho cậu ta biết, bất cứ lúc nào Hoàng tộc Thượng Quàn cũng là bạn tốt nhất của cậu Chấn’, Thượng Quan Tử Khiêm cười nói.

Trong lòng Lý Giang Hùng càng ngạc nhiên hơn. Đương nhiên lão ta hiểu rõ Thượng Quan Tử Khiêm là đang nói cho lão ta biết mối quan hệ của Dương Chấn và Hoàng tộc Thượng Quan vô cùng thân mật, cậu ta còn là bạn của Hoàng tộc họ Thượng Quan nữa đấy.

Bởi vậy nếu nhà họ Lý ra tay với Dương Chấn thì phải cẩn thận Hoàng tộc Thượng Quan.

Lý Giang Hùng thoáng im lặng một hồi rồi lên tiếng: “Tam hoàng tử yên tâm, tôi sẽ chuyển nguyên văn lời của cậu cho bố tôi biết”.

“Được, vậy tôi đi trước đây. Ông chủ Lý đừng quên mau chóng tới Hoàng tộc Thượng Quan dạm hỏi đấy. Phụ hoàng tôi rất coi trọng và mong đợi cuộc liên hôn lần này”.

Thượng Quan Tử Khiêm dứt lời, liền xoay người bước lên chiếc Rolls-Royce, chẳng mấy chốc chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt của Lý Giang Hùng.

Lý Giang Hùng nhìn theo hướng xe của Thượng Quan Tử Khiêm rời đi, bỗng rơi vào suy tư.

“Thượng Quan Tử Khiêm đang ám chỉ mình không nên đụng tới Dương Chấn sao?”, lão ta bỗng tự lẩm bẩm.

Chẳng mấy chốc lão ta đã đi tới phòng Lý Trọng, kể lại lý do Thượng Quan Tử Khiêm tìm mình, đồng thời nói ra suy đoán của mình cho Lý Trọng nghe.

Vẻ mặt Lý Trọng nhất thời trở nên nghiêm nghị nói: “Rốt cuộc Thượng Quan Hoàng có ý gì?”

Lúc này ngay cả Lý Trọng cũng không biết được ý đồ của Thượng Quan Hoàng. Đầu tiên là bảo Thượng Quan Tử Khiêm đề xuất việc liên hôn, cuối cùng lại tỏ rõ mối quan hệ thân mật của Dương Chấn và Hoàng tộc họ Thượng Quan cho bọn họ biết.

Thoạt nhìn hai việc này dường như chẳng có liên quan gì nhau, nhưng nghĩ kỹ lại hình như cũng có phần liên quan, bằng không Thượng Quan Hoàng sẽ không sai Thượng Quan Tử Khiêm đến đây nói hai việc này.

“Bố, bây giờ chúng ta nên làm gì? Có cần liều lĩnh ra tay với Dương Chấn nữa không?”, Lý Giang Hùng hỏi.

Lý Trọng lắc đầu: “Nếu Hoàng tộc Thượng Quan đã ám chỉ rồi mà lúc này chúng ta lại đối phó Dương Chấn, chắc chắn sẽ khiến Hoàng tộc Thượng Quan bất mãn”.

“Như vậy chúng ta tạm thời bỏ qua kế hoạch đối phó Dương Chấn. Nếu tu vi của cậu ta đúng là đã bị phế, dù tha cho cậu ta, cậu ta cũng không gây ra được sóng gió gì. Nếu cậu ta vẫn còn võ công, chúng ta lại đụng đến cậu ta thì chẳng khác nào tự đào hố chôn mình. Nếu Hoàng tộc Thượng Quan đã muốn chúng ta bỏ qua cho Dương Chấn vậy chúng ta hãy tha cho cậu ta đi!”

Nghe vậy trên mặt Lý Giang Hùng thoáng hiện lên vẻ lo lắng: “Bố, bố nói xem liệu có phải Hoàng tộc Thượng Quan đã biết chuyện gì đó không? Bọn họ cũng bắt đầu nghi ngờ việc Dương Chấn bị phế tu vi, cho nên muốn nhân cơ hội này khống chế Dương Chấn, sau đó nghĩ cách moi ra một số bí mật từ trên người Dương Chấn?”

Lý Trọng gật đầu: “Cũng có khả năng này, nhưng con người Thượng Quan Hoàng rất không đơn giản, đừng xem bình thường cậu ta rất hiền hòa, nhưng lòng dạ sâu như biển, người bình thường hoàn toàn không biết, rốt cuộc cậu ta suy nghĩ gì”.

“Dù thế nào nhà họ Lý tạm thời vẫn chưa thích hợp đối nghịch với Hoàng tộc Thượng Quan, nếu bọn họ muốn liên hôn vậy chúng ta cứ làm theo ý bọn họ là được”.

“Con hãy chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh ba ngày sau dẫn theo Lý Bảo Tuấn đích thân đi tới Hoàng tộc Thượng Quan một chuyến để bàn bạc việc dạm hỏi, thuận tiện quyết định ngày lành tháng tốt để làm lễ luôn”.

Lý Giang Hùng vội gật đầu: “Vâng, thưa bố!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2439


Chương 2439:

Cùng lúc đó, trong biệt viện của Thượng Quan Hoàng ở Hoàng tộc họ Thượng Quan.

“Hoàng Chủ, sao cháu đột nhiên muốn gả Thượng Quan Nhu cho nhà họ Lý?”

Một ông lão mặc đồ trơn bước ra từ bên cạnh vẻ mặt nghi ngờ hỏi.

Thượng Quan Hoàng mỉm cười nhìn ông lão mặc đồ trơn kia nói: “Sao thế? Ngay cả chú cũng không hiểu được suy nghĩ của cháu sao?”

Ông lão mặc đồ trơn kia là chú của Thượng Quan Hoàng, tên là Thượng Quan Phó, là cao thủ cùng thời với Lý Trọng.

Mà ở Hoàng tộc họ Thượng Quan, rất ít người biết được sự tồn tại của Thượng Quan Phó.

“Ha ha!”

Thượng Quan Phó mỉm cười sau đó nói: “Tuy chú không hiểu rõ suy nghĩ của cháu nhưng chú biết cháu làm như vậy hẳn là có mục đích riêng”.

Thượng Quan Hoàng mỉm cười: “Cháu nhắc chú một điều, để cho Thượng Quan Nhu gả đến nhà họ Lý là vì liên quan đến Dương Chấn”.

“Ồ?”

Thượng Quan Phó hơi bất ngờ. Tuy lão ta cũng nghĩ rất có thể hai việc này có liên quan với nhau nhưng vẫn không thể hiểu rõ. Lúc này sự nhắc nhở của Thượng Quan Hoàng đã chứng thực hai việc này thật sự có liên quan với nhau.

Im lặng trong chốc lát Thượng Quan Phó bỗng nhiên hiểu ra nói: “Không hổ là một đời Hoàng Chủ mới do chú lựa chọn, quả nhiên rất thông minh sáng suốt”.

Thượng Quan Hoàng cười nói: “Xem ra, chú đã biết ý đồ của cháu rồi”.

Thượng Quan Phó gật đầu nói: “Hiện nay có lời đồn võ công của Dương Chấn đã bị phế bỏ toàn bộ nhưng dù sao cũng là lời đồn. Nếu lời đồn là thật, vậy với sự mạnh mẽ của nhà họ Lý bây giờ, dù Nhu Nhu gả đến đó thì đối với Hoàng tộc Thượng Quan cũng chỉ tổn thất một người thừa kế xuất sắc mà thôi”.

“Tuy Nhu Nhu rất xuất sắc nhưng dù sao vẫn là con gái, cháu có thể xác lập Thượng Quan Tử Khiêm – bố của Nhu Nhu làm người thừa kế Hoàng Chủ đời tiếp theo. Cứ như vậy, mối quan hệ giữa Hoàng tộc họ Thượng Quan và nhà họ Lý sẽ gần gũi hơn. Bởi vì có mối quan hệ của Nhu Nhu nên nhà họ Lý nhất định sẽ trợ giúp Thượng Quan Tử Khiêm”.

Thượng Quan Hoàng gật đầu cười: “Nếu chú đoán ra được điều này hẳn là đoán được thêm điều khác nữa, đúng không?”

Thượng Quan Phó tiếp tục nói: “Những gì chú vừa nói chỉ khi nào võ công của Dương Chấn bị phế bỏ hoàn toàn. Nhưng nếu võ công của Dương Chấn không bị phế bỏ thì cậu ấy chỉ là đang thử nhà họ Lý, mà từ lúc nhà họ Lý bắt đầu nghi ngờ Dương Chấn thì bọn họ đã thất bại hoàn toàn rồi”.

“Nếu vậy tất nhiên Dương Chấn sẽ đối nghịch với nhà họ Lý, hơn nữa cháu cũng biết Dương Chấn là người rất trọng tình nghĩa, nếu để cậu ấy biết Nhu Nhu vì cứu mình nên mới bị gả tới nhà họ Lý, với tính cách của cậu ấy, chắc chắn sẽ ngăn cản cuộc hôn nhân này”.

“Không chỉ vậy, Dương Chấn còn sẽ ra tay với nhà họ Lý, mà cháu cũng có thể mượn cơ hội này tiêu diệt sạch nhà họ Lý một lần luôn!”

“Thế nên gả Nhu Nhu đến nhà họ Lý quả thật là một kế hoạch có lợi cho Hoàng tộc Thượng Quan, mặc kệ võ công của Dương Chấn có bị phế bỏ hay không, kết quả cuối cùng chỉ có một đó chính là Hoàng tộc Thượng Quan sẽ càng ngày càng thịnh vượng”.

Nghe Thượng Quan Phó nói xong, Thượng Quan Hoàng mỉm cười: “Không hổ là chú của cháu, mọi kế hoạch của cháu đều không thoát khỏi tầm mắt của chú”.

Nói xong hai mắt Thượng Quan Hoàng sáng rực nhìn chằm chằm Thượng Quan Phó hỏi: “Chú, chú có thể nói cho cháu biết bây giờ cảnh giới võ thuật của chú đã đạt tới trình độ nào không?”

Thượng Quan Phó chỉ mỉm cười nói: “Cháu chỉ cần biết rõ, Hoàng thành Thượng Quan vẫn là thiên hạ của Hoàng tộc Thượng Quan, chỉ một nhà họ Lý chẳng đáng quan tâm”.

Lời nói này cực kỳ ngông cuồng, nhưng lại khiến trong lòng Thượng Quan Hoàng kích động tột độ. Lão ta cũng biết Thượng Quan Phó rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức không xem nhà họ Lý ra gì. Điều đó có nghĩa là thực lực hiện giờ của Thượng Quan Phó vượt xa Lý Trọng.

Nghĩ đến tất cả kế hoạch của mình Thượng Quan Hoàng lắc đầu cười gượng: “Dù cháu không làm tất cả những việc này thì nhà họ Lý cũng không làm gì được Hoàng tộc Thượng Quan!”

Cùng lúc đó, ở nhà họ Lý.

“Bố, lúc nào thì chúng ta thả Dương Chấn đi?”, Lý Giang Hùng hỏi.

Lý Trọng nói: “Con hãy thả cậu ta ngay bây giờ”.
 
Back
Top Bottom