Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2320


Chương 2320:

Không chỉ Diệp Hoàng vô cùng khiếp sợ, ngay cả Diệp Lâm cũng sợ ngây người, lão ta biết Dương Chấn rất mạnh, nhưng cũng chỉ cho rằng Dương Chấn là Siêu Phàm Nhị Cảnh, dù có mạnh hơn nữa cũng chỉ miễn cưỡng có thể bộc phát ra thực lực có thể so với Siêu Phàm Tam Cảnh, nhiều lắm là Tứ Cảnh.

Nhưng bây giờ, lão ta lại cảm nhận được thực lực vượt xa Siêu Phàm Tứ Cảnh từ một chưởng này của Dương Chấn, đây là sức mạnh chỉ cao †hủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh mới có.

“Sao… sao có thể có chuyện đó được?”

Diệp Lâm sắp điên rồi, sự mạnh mẽ của Dương Chấn hoàn toàn vượt khỏi dự đoán của lão ta.

Bản thân lão ta cũng là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, còn bị vây trong Siêu Phàm Ngũ Cảnh mười mấy năm rồi, cũng là cảnh giới lão ta mấy nhiều thời gian tu hành nhất từ sau khi bước vào Siêu Phàm Gảnh.

Có thể nói, lão ta chỉ cách Siêu Phàm Lục Cảnh một bước nữa thôi, là kiểu nói không chừng một giây sau sẽ có thể đột phá.

Không có khái niệm bán bộ Siêu Phàm Lục Cảnh, nếu có, lão ta cho rằng mình đã là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Lục Cảnh rồi.

Nhưng lúc này, Diệp Lâm mạnh mẽ như thế lại cảm nhận được sự uy h**p vô cùng to lớn từ trong đòn tấn công của một cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh.

“Siêu Phàm Ngũ Cảnh à?”

Dương Chấn cũng thông qua đòn đánh này của Diệp Lâm biết được thực lực chân chính của lão ta, trong mắt lộ vẻ khinh thường.

“Hừ! Một Siêu Phàm Nhị Cảnh như cậu cũng không có tư cách lay động một Siêu Phàm Ngũ Cảnh đâu”, Diệp Lâm hừ lạnh.

Một khí thế càng đáng sợ hơn đột nhiên phát ra từ trên người lão ta, rõ ràng là lão ta bắt đầu nghiêm túc rồi.

Dương Chấn cũng không sợ hãi chút nào, ý chí chiến đấu trong mắt càng nồng đậm hơn, anh nhìn chăm chằm Diệp Lâm, lạnh lùng nói: “Ông có thể bảo vệ ông ta một đời một kiếp sao?”

“Trừ khi ông có thể giành lợi thế, thậm chí là áp đảo trong mỗi một đòn tấn công của tôi, nếu không, tôi muốn tìm cơ hội g**t ch*t ông ta là chuyện dễ như trở bàn tay”.

Đương nhiên Diệp Lâm biết ông ta trong miệng Dương Chấn chính là Diệp Hoàng.

Lời của Dương Chấn mang đến áp lực rất lớn cho Diệp Hoàng, lão ta gần như vô thức lùi về sau mấy bước, chỉ sợ Dương Chấn bỗng dưng ra tay với mình.

“Đừng động đậy!”

Sắc mặt Diệp Lâm lập tức thay đổi, gân như theo phản xạ có điều kiện chắn trước mặt Diệp Hoàng.

Lão ta biết một khi bị Dương Chấn năm được cơ hội, Diệp Hoàng sẽ bị đánh chết trong nháy mắt, thậm chí lúc Diệp Hoàng lùi về sau, cũng có thể bị Dương Chấn tìm thấy cơ hội.

Dương Chấn châm chọc: “Ông định vừa bảo vệ tên vô dụng này vừa đánh nhau với tôi à?”

Dứt lời, anh lại nhìn về phía Diệp Hoàng, cười híp mắt: “Khi nãy không phải ông còn định hợp.

tác với bố mình tiêu diệt tôi sao? Sao bây giờ lại trở thành phiền phức của bố ông thế?”

Diệp Hoàng lập tức thẹn quá hóa giận: “Dương Chấn, cậu muốn chết sao!”

“Ông cần bố mình bảo vệ mới có thể giữ mạng còn dám uy h**p tôi? Ông cứ hưởng thụ thật tốt khoảng thời gian cuối cùng được bố ông bảo vệ đi!”

Vừa dứt lời, ánh mắt Dương Chấn trở nên lạnh lùng, phép hô hấp tầng thứ năm của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh lập tức khởi động, một khí thế võ đạo tràn trề đột nhiên phát ra từ trên người anh.

Lúc này, Dương Chấn trong mắt Diệp Lâm đã không phải cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh nữa, mà là một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh hàng thật giá thật.

“Giết!”

Dương Chấn di chuyển một cái, lập tức biến mất khỏi vị trí ban đầu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2321


Chương 2321:

Tuy Diệp Lâm lo Diệp Hoàng sẽ bị giết, nhưng lúc này cũng không thể đặt hết sự chú ý lên người Diệp Hoàng, nếu không dù lão ta mạnh hơn Dương Chấn, cũng sẽ bị Dương Chấn tiêu diệt.

Một khi lão ta chết, lão ta hiểu rất rõ Hoàng tộc họ Diệp sẽ gặp phải tai họa thế nào.

“Âm ầm ầm!”

Hai người nhanh chóng giao chiến, khí thế công kích đáng sợ khiến xung quanh chấn động.

Ban đầu mấy người Long Tấn và Thượng Quan Hoàng còn muốn giúp đỡ Dương Chấn, nhưng lúc này ngay cả cơ hội nhúng tay cũng không có, chỉ có thể trốn ở nơi xa xa, trơ mắt nhìn Dương Chấn đánh nhau với Diệp Lâm, và Lưu lão quái đánh nhau với hai anh em họ Tống.

Lúc Dương Chấn bộc phát toàn lực chiến đấu với Diệp Lâm, bên kia, hai anh em Tống Tả và Tống Hữu cũng đang dốc hết sức lực.

Dù một người chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhị Cảnh, một người thì có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng hai anh em tâm linh tương thông hợp tác, không ngờ lại có thể bộc phát ra sức chiến đấy Siêu Phàm Tứ Cảnh.

Điều này khiến Lưu lão quái thầm hoảng hốt, lão ta có thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng lão ta lại cảm nhận được sự uy h**p rất lớn từ hai anh em họ Tống.

Thực lực hai anh em bộc phát ra có thể so với Siêu Phàm Tứ Cảnh, thậm chí là gần tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Còn Lưu lão quái cũng là gần đây mới nâng cao thực lực lên Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nền tảng võ đạo còn chưa vững, bây giờ đối mặt với hai anh em mạnh như vậy, lão ta cảm thấy rất áp lực.

“Khốn kiếp!”

Lưu lão quái bị hai anh em phối hợp đánh cho liên tục lùi về sau, rõ ràng thực lực của lão ta mạnh hơn, nhưng lúc này lại bị áp đảo.

Điều này khiến lão ta cảm thấy rất nhục nhã, lần này hợp tác với Hoàng tộc họ Diệp vốn dĩ là nhằm vào Dương Chấn.

Nhưng bây giờ ngay cả sợi tóc của Dương Chấn cũng không chạm vào được, còn bị hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh khống chế.

Đương nhiên Diệp Lâm cũng cũng cảm nhận được chuyện bên Lưu lão quái, lập tức không chút do dự căn dặn: “Diệp Hoàng, con đi giúp Lưu lão quái!”

“Vâng thưa bốt”, Diệp Hoàng vội vã đáp.

Ở bên chỗ Dương Chấn, lão ta cảm thấy áp lực của mình vô cùng to lớn, đã muốn rời khỏi từ lâu.

Diệp Lâm thấy Diệp Hoàng ở bên cạnh chẳng những không giúp được mình, ngược lại còn trở thành phiền phức của mình nữa, chẳng bằng bảo Diệp Hoàng đi giúp Lưu lão quái, có thể phân tán sự chứ ý của hai anh em họ Tống.

Không thể không thừa nhận, Diệp Lâm rất có năng lực sắp xếp, tất cả mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay của lão ta, bảo Diệp Hoàng đi giúp Lưu lão quái thật sự là chiến thuật thích hợp nhất.

“Lưu lão quái, giao tên Siêu Phàm Nhị Cảnh này cho tôi!”

Diệp Hoàng hét to một tiếng, lập tức xông về phía Tống Hữu.

“Không biết tự lượng sức!”

Tống Hữu hừ lạnh, một luồng sát khí đáng sợ phát ra từ trên người lão ta, lão ta còn không thèm né tránh, thẳng thừng đấm ra một cú.

“Âm!”

Một âm thanh thật lớn vang lên, trong sự khiếp sợ của mọi người, Diệp Hoàng khi nấy còn cực kỳ hiếu chiến đã bị Tống Hữu đánh bay ra ngoài chỉ với một quyền.

Diệp Hoàng phun ra một ngụm máu, người bay xa ra ngoài tựa như diều đứt dậy.

Lúc này, đầu óc lão ta trống rỗng: “Vì sao? Vì sao? Vì sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2322


Chương 2322:

Lão ta thật sự không nghĩ ra, mình vốn dĩ là cao thủ đứng đầu Hoàng tộc họ Diệp, bây giờ đã bước vào Siêu Phàm Cảnh, không phải nên áp đảo mọi thứ sao?

Nhưng vì sao lão ta đã mạnh như vậy rồi, không chỉ trở thành phiền phức của Diệp Lâm, bây giờ ngay cả một đòn của cao thủ Siêu Phàm Cảnh bên cạnh Dương Chấn cũng không đỡ được, cứ thế bị đối phương đánh bay?

Lúc này lão ta thật sự vô cùng khó chịu, mãi đến khi ngã xuống đất, cảm giác đau đớn khiến lão ta lấy lại tinh thần.

Mà Tống Hữu vừa đánh bay lão ta hoàn toàn không coi lão ta ra gì, chỉ giải quyết bằng một quyền, sau đó lại tiếp tục hợp tác với Tống Tả, không ngừng tấn công Lưu lão quái.

“Nền tảng võ đạo của mình bị phế rồi!”

Diệp Hoàng vừa giấy giụa định bò dậy, chợt phát hiện trong người không có chút khí thế võ đạo nào, sắc mặt lão ta lập tức cực kỳ khó coi.

Đối với một người luyện võ, không có chuyện nào khiến người ta tuyệt vọng hơn nền tảng võ đạo bị phế cả.

Huống hồ Diệp Hoàng còn là chủ một gia tộc, vừa mới bước vào Siêu Phàm Cảnh không bao lâu, còn định ghi danh sử sách ở Chiêu Châu.

Nhưng bây giờ, nền tảng võ đạo của lão ta bị phế, e răng một người bình thường cũng có thể hạ gục lão ta trong nháy mắt.

Sau khi biết nền tảng võ đạo của mình hoàn toàn bị phế bỏ, sắc mặt Diệp Hoàng tái mét, nhìn về phía Dương Chấn đang giao chiến với Diệp Lâm bằng ánh mắt sắc bén.

Trong mắt lão ta, dù nền tảng võ đạo của mình bị Tống Hữu phế bỏ, nhưng tất cả mọi thứ đều do Dương Chấn gây ra, nếu không vì Dương Chấn dãn hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh đến, sao nền tảng võ đạo của lão ta có thể bị phế bỏ được?

“Dương Chấn!”

Diệp Hoàng kêu lên một tiếng chói tai, trong tiếng kêu này còn ẩn chứa sự tức giận vô hạn.

Nhưng hoàn toàn không có ai chú ý đến cơn tức của lão ta, lúc này sự chú ý của tất cả mọi người đều tập trung vào chiến trường, hoàn toàn không ai.rảnh quan tâm đến sống chết của lão ta.

Điều này khiến Diệp Hoàng càng khó chịu hơn, lão ta chợt phun ra một ngụm máu, hơi thở trên người càng yếu đi.

Hai anh em họ Tống vốn dĩ là cao thủ Siêu Phàm Cảnh ẩn thế, đã từng trải qua chiến đấu sinh tử, một cao thủ Siêu Phàm Cảnh sống trong nhung lụa như Diệp Hoàng hoàn toàn không thể So sánh.

Huống hồ cảnh giới võ đạo của Tống Hữu cũng cao hơn Diệp Hoàng một bậc, một đòn phế bỏ Diệp Hoàng thậm chí còn không tốn chút sức nào, nhanh chóng liên thủ với Tống Tả, tiếp tục đánh nhau với Lưu lão quái.

Khi nãy Lưu lão quái còn thấy vui vẻ vì Diệp Hoàng gia nhập, tuy thực lực của lão ta hơn hẳn Tống Tả và Tống Hữu, nhưng dưới sự phối hợp của hai anh em họ Tống, lão ta chỉ có thể miễn cưỡng áp chế bọn họ thôi. Nếu có người có thể ngăn cản một người bất kỳ trong hai anh em họ Tống, đều sẽ giảm rất nhiều áp lực cho lão ta.

Nhưng lão ta không ngờ rằng Diệp Hoàng vừa gia nhập cuộc chiến đã bị Tống Hữu đánh bay bằng một đòn.

“Vô dụng! Đúng là vô dụng!”

Lưu lão quái cực kỳ tức giận, vừa không ngừng tấn công hai anh em họ Tống vừa nghĩ cách để có thể đánh bại bọn họ.

Lúc trước lão ta suýt chết trong tay Dương Chấn, mối thù này đã trở thành mối thù không đội trời chung, nếu không nhờ Hoàng Tiến cứu lão ta thì lão ta đã chết rồi.

Cho nên lần này sau khi nhận được lời mời của Hoàng tộc họ Diệp, lão ta không chút do dự đồng ý, liên thủ đối phó với Dương Chấn.

Nhưng bây giờ, ngay cả cơ hội để giao thủ với Dương Chấn lão ta cũng không có đã bị hai anh em họ Tống giữ chân, quan trọng là thực lực của bọn họ rất mạnh, lão ta muốn g**t ch*t hai người trong khoảng thời gian ngắn là chuyện vô cùng khó.

Dẫu sao đối phương cũng có hai người, nói không chừng còn có thể g**t ch*t lão ta nữa.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2323


Chương 2323:

Quan trọng nhất là bên phía Diệp Lâm dường như cũng không dễ chịu, lão ta hoàn toàn không có chút ưu thế nào trước đòn tấn công của Dương Chấn, ngược lại còn bị Dương Chấn áp đảo.

Kết quả như vậy là điều Diệp Lâm và Lưu lão quái không ngờ tới, nhưng bọn họ đều biết một khi thất bại, bọn họ nhất định sẽ trả giá cực kỳ nặng nề. Ề Đặc biệt là Hoàng tộc họ Diệp, bọn họ đã trả giá rất lớn vì chuyện hôm nay, nếu Diệp Lâm bị giết, Hoàng tộc họ Diệp sẽ thật sự trở thành lịch SỬ.

“Dương Chấn!”

Sau khi bị một đòn của Dương Chấn đánh lùi, sắc mặt Diệp Lâm tái mét, cắn răng nghiến lợi nhìn Dương Chấn, dữ tợn nói: “Tôi thề, cậu nhất định sẽ phải trả giá đắt vì hành động hôm nay!”

Dương Chấn không hề sợ hãi, lạnh lùng nói: “Tôi cũng tặng ông câu như thế, nhưng con trai của ông đã bị phế rồi, chỉ với ông, có thể làm gì được tôi?”

Vốn dĩ Diệp Lâm còn chưa phát hiện chuyện của Diệp Hoàng, lúc này Dương Chấn nhắc đến, lão ta mới quay đầu lại, khi nhìn thấy Diệp Hoàng không còn chút hơi thở võ đạo nằm dưới đất, sắc mặt lão ta lập tức thay đổi: “Chính Dương!”

Tên thật của Diệp Hoàng là Diệp Chính Dương, lúc này lão ta đang nằm dưới đất như một con chó chết, kéo dài hơi tàn.

Lão ta đã bị Tống Hữu phế đi nền tảng võ đạo, bây giờ chính là một tên vô dụng, nếu nói lão ta có gì khác người bình thường, có lẽ chính là cơ thể của lão ta mạnh hơn người bình thường không ít.

Dầu sao lão ta cũng là cao thủ bước vào Siêu Phàm Cảnh, nền tảng võ đạo bị phế chỉ là sau này không thể tiếp tục tu luyện võ đạo nữa, nhưng thân thể của lão ta vấn là thân thể của cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Chuyện này là một đả kích rất lớn với Diệp Hoàng, còn là một tai họa với Hoàng tộc họ Diệp.

Bây giờ, tương lai của Hoàng tộc họ Diệp chỉ _ có thể dựa vào Diệp Lâm, nếu Diệp Lâm thua trong tay Dương Chấn, Hoàng tộc họ Diệp sẽ trở thành một Hoàng tộc duy nhất không có cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Một Hoàng tộc ngay cả cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cũng không có còn có thể gọi là Hoàng tộc sao?

E rằng rất nhiều gia tộc hàng đầu cũng có thể tiêu diệt Hoàng tộc họ Diệp một cách dễ dàng.

“Dương Chấn, nếu cậu đã muốn chết, vậy tôi sẽ để cậu toại nguyện!”

Đôi mắt Diệp Lâm đỏ bừng, trong mắt tràn đầy sát khí.

Một luồng sát khí dữ dội tràn ra từ trên người lão ta, lúc này, ngón trỏ tay phải của lão ta đột nhiên nhấn vào mấy vị trí trên người mình.

Chớp mắt một cái, khí thế võ đạo càng đáng sợ hơn phát ra từ trên người Diệp Lâm.

Khi nãy Diệp Lâm còn là Siêu Phàm Ngũ Cảnh, bây giờ, khí thế trên người lão ta có thể so với Siêu Phàm Lục Cảnh.

Dù là Dương Chấn cũng cảm thấy áp lực rất lớn, sắc mặt trở nên nặng nề. Tuy anh không biết Diệp Lâm đã làm gì, nhưng anh có thể chắc chắn thực lực của lão ta lúc này đã tăng mạnh.

Tu luyện đến Siêu Phàm Cảnh, muốn tăng lên một cảnh giới cực kỳ khó, nhưng Diệp Lâm chỉ điểm mấy huyệt trên người đã có thể khiến thực lực tăng mạnh, đủ để chứng minh bí pháp lão ta sử dụng rất mạnh.

“Giết!”

Diệp Lâm tức giận quát một tiếng, lập tức biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Lần này, Dương Chấn không dám giấu thực lực gì nữa, lập tức vận dụng Đại Đạo Thiên Diễn Kinh đến cực hạn, nhanh chóng sử dụng phép hô hấp tầng thứ năm, có vẻ như nhanh chóng bổ sung năng lượng cho thân thể anh.

“Giết!”

Dương Chấn không chút chần chừ, nhanh chóng ngưng tụ sức mạnh cả người lên tay phải, sau đó vung về phía hư không trước mặt.

“Âm!”

Một âm thanh thật lớn vang lên, đòn tấn công của Dương Chấn và Diệp Lâm va vào nhau.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2324


CHương 2324:

Kình khí võ đạo đáng sợ lan tràn ra bốn phương tám hướng tựa như vòi rồng.

Ngọn núi dưới chân hai người âm ầm vỡ nát, cả Yến Sơn đều như đang rung lên.

“Âm ầm ầm!”

Một giây sau, ngọn núi dưới chân hai người lập tức nổ tung.

Dương Chấn lập tức di chuyển, mấy giây sau, anh đã đứng trên một tảng đá trên núi, Diệp Lâm cũng đứng trên một tảng đá khác.

Hai người đứng từ xa nhìn nhau, trong mắt là sát khí cực kỳ mãnh liệt.

Lưu lão quái đang ác chiến với hai anh em họ Tống cũng vô thức dừng tấn công, lúc nhìn về phía Dương Chấn, vẻ mặt lão ta tràn đầy khiếp SỢ.

“Sao có thể có chuyện đó được?”

Lưu lão quái thật sừ vô cùng khiếp sợ, lão ta biết thiên phú võ đạo của Dương Chấn rất mạnh, cũng biết Dương Chấn đã mạnh hơn lần đầu tiên bọn họ gặp nhau nửa năm trước.

Nhưng lão ta vẫn không ngờ trong thời gian nửa năm ngắn ngủi, Dương Chấn đã từ một người bán bộ Siêu Phàm Cảnh nâng cao thực lực đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh, thậm chí còn sắp đạt đến mức độ Siêu Phàm Lục Cảnh.

Kể cả trạng thái mạnh nhất của lão ta bây giờ cũng chỉ là Siêu Phàm Ngũ Cảnh thôi!

Nghĩ đến đây, lão ta chợt nhìn về phía Diệp Hoàng đang kéo dài hơi tàn cách đó không xa, trong mắt lóe lên ánh sáng kỳ lạ.

“Với thực lực của tôi bây giờ, còn lâu mới tiêu diệt được Dương Chấn, nếu đã thế, vậy tôi chỉ có thể dùng máu tươi của ông để nâng cao thực lực của mình thôi”.

Lưu lão quái thầm nghĩ trong lòng.

Miêu Thành vốn dĩ là một nơi chuyên về cổ thuật, mà Lưu lão quái chính là đại sư cổ thuật, sở dĩ có thể nâng cao thực lực từ Thần Cảnh đỉnh phong lên Siêu Phàm Ngũ Cảnh trong vòng nửa năm ngắn ngủi là vì dùng thủ đoạn cực kỳ tà ác, sử dụng máu tươi của cao thủ Thần Cảnh để tu luyện cổ thuật của lão ta.

Lão ta còn chưa từng sử dụng máu tươi của cao thủ Siêu Phàm Cảnh để tu luyện cổ thuật của mình, mà lúc này, Diệp Hoàng đã hoàn toàn trở thành phế nhân chính là một mục tiêu cực kỳ thích hợp.

Lúc Lưu lão quái muốn ra tay với Diệp Hoàng, Diệp Hoàng hoàn toàn không nhận ra mình sắp đối mặt với cái gì, lúc này còn đang căm hận nhìn chằm chằm Dương Chấn.

Diệp Hoàng cho rằng sở dĩ lão ta bị như bây giờ đều là vì Dương Chấn, trừ khi Dương Chấn chết, nếu không lão ta thật sự sẽ bị tức chết.

Diệp Lâm cũng không nhận ra sự nguy hiểm của Lưu lão quái, lúc này cũng đang thù hăn nhìn chăm chằm Dương Chấn.

“Nhóc con, mày yên tâm, tao sẽ không để mày chết thoải mái đâu. Tao sẽ hủy đi nền tảng võ thuật của mày trước, sau đó sẽ lần lượt nghiền nát xương cốt cả người mày, còn muốn gân mạch trên người mày đứt hết, để cho mày biết, kết cục của việc dám đắc tội với Hoàng tộc họ Diệp của tao thê thảm đến mức nào!”

Diệp Lâm nói với vẻ mặt dữ tợn, lão ta siết chặt hai tay, phát ra tiếng rắc rắc, tảng đá dưới chân cũng xuất hiện rất nhiều vết nứt, có thể nứt vỡ bất cứ lúc nào.

“Bố, con muốn nó chết, con muốn tự tay g**t ch*t nó!”

Diệp Hoàng cũng dữ tợn hét to: “Ngoài ra, con còn muốn hành hạ mỗi người ở bên cạnh nó đến chết ngay trước mặt nó nữa!”

“Dương Chấn, tao biết mày rất yêu vợ và con gái, đến lúc đó, tao sẽ bắt bọn nó về, sau đó cho người lăng nhục bọn nó ngay trước mặt mày. Đến lúc đó, dù mày muốn chết, tao cũng sẽ không cho mày chết, ha ha ha ha…”

Lời của Diệp Hoàng hoàn toàn chọc giận Dương Chấn.

Trong đôi mắt sắc bén của Dương Chấn đều là sát khí cực kỳ mãnh liệt, anh nhìn chăm chằm Diệp Hoàng: “Tôi thề rằng ông sẽ chết cực kỳ thê thảm!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2325


CHương 2325:

Nhưng anh hiểu lúc này Diệp Lâm sử dụng bí pháp nâng cao thực lực, anh vốn dĩ có thực lực Siêu Phàm Nhị Cảnh, có thể mượn Đại Đạo Thiên Diễn Kinh nâng cao thực lực lên Siêu Phàm Ngũ Cảnh đã là cực hạn rồi.

Nếu muốn giết Diệp Lâm, chỉ có thể nghĩ cách nâng cao thực lực hơn nữa thôi.

Bây giờ chỉ có hai cách để nâng cao thực lực, một là đột phá Siêu Phàm Tam Cảnh, hai là tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh đến tầng thứ sáu.

Sử dụng phép hô hấp tầng thứ sáu, có lẽ có thể bùng nổ ra thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh.

Nhưng anh đã tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh không ít thời gian, tu luyện đến tầng thứ năm đã là cực hạn với anh rồi.

“Rốt cuộc mình nên làm gì đây?”, Dương Chấn thầm nghĩ trong lòng.

Lúc anh đang nghĩ cách nâng cao thực lực, Diệp Lâm đã bắt đầu tấn công anh một lần nữa.

“Đi chết đi!”

Ngay lúc Diệp Lâm di chuyển, tảng đá dưới chân lão ta lập tức vỡ nát, người nhanh như tia chớp xuất hiện trước mặt Dương Chấn.

Dương Chấn không chút do dự, hai tay lập tức chặn trước người, đồng thời giậm mạnh chân xuống đất, người nhanh chóng lùi về sau.

Anh hoàn toàn không có hy vọng có thể tránh khỏi đòn đánh này, cho nên mới không tấn công, mà sử dụng tư thế phòng thủ để đỡ đòn đánh của Diệp Lâm.

Vào lúc anh vừa lùi về sau một bước, đòn tấn công của Diệp Lâm cũng đã đến.

“Âm!”

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, Diệp Lâm đạp một phát lên hai cánh tay đang đan trước ngực của Dương Chấn.

Dương Chấn cảm nhận được một sức mạnh không thể ngăn cản kéo tới, cũng may anh đã chuẩn bị phòng ngự từ trước mới miễn cưỡng chịu được một đòn của Diệp Lâm, người liên tục lùi về sau, hai chân trượt trên tảng đá, để lại hai dấu vết nhìn mà giật mình.

Ị, “Đỡ thêm một đòn nữa đi Diệp Lâm nổi giận gầm lên một tiếng, sau đó lại đấm ra một quyền.

“Âm!”

Lần này, Dương Chấn còn chưa kịp đề phòng thì lồng ngực đã bị một quyền của Diệp Lâm đánh trúng, người anh lập tức bị đánh bay như quả bóng cao su.

Anh cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình gần như bị lệch vị trí dưới một đòn này, kình khí võ đạo đáng sợ điên cuồng tàn phá trong người anh, như muốn hủy diệt thân thể của anh vậy.

“Chẳng lẽ hôm nay thật sự phải chết ở đây sao?”

Dương Chấn bỗng thấy hơi hoảng hốt, nơi sâu trong cổ họng có vị ngòn ngọt, như đang k*ch th*ch anh phun ra một ngụm máu vậy.

Nhưng anh biết một khi phun ra ngụm máu này, e rằng mình sẽ bị nhụt chí, sau đó chỉ có thể đối mặt với cái chết thôi.

Lúc này, trong đầu anh bỗng dưng xuất hiện khuôn mặt của Tần Nhã, của Tiêu Tiêu và của rất nhiều người khác, có Tần Y và Tân Đại Dũng, còn có người anh em tốt Mã Siêu của mình nữa.

Nếu anh chết, Tần Nhã và Tiêu Tiêu phải làm sao?

Nếu anh chết, người anh em tốt Mã Siêu còn đang ở Hoàng tộc họ Phùng phải làm sao?

Nếu anh chết, thân thế của anh sẽ thế nào?

“Mình không thể chết!”

Dương Chấn đột nhiên giận dữ gầm lên một tiếng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2326


CHương 2326:

Khí thế võ đạo. trong người đột nhiên tăng mạnh, phép hô hấp tầng thứ năm của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh được anh vận dụng đến mức tối đa.

Trong khoảnh khắc này, Dương Chấn như tiến vào một trạng thái vô cùng huyền diệu, điên cưồng hít thở, hoàn toàn dựa theo phép hô hấp.

tầng thứ năm.

Nhưng lúc này, phép hô hấp tầng thứ năm lại như xuất hiện thay đổi lớn, cung cấp càng nhiều sức mạnh hơn cho Dương Chấn.

Dường như mỗi một tế bào trong người Dương Chấn đều đang điên cuồng hấp thu năng lượng đất trời.

Tuy cảnh giới võ thuật của anh vấn chưa đột phá Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng cũng chỉ cách Siêu Phàm Tam Cảnh một chút thôi, như có thể bước vào cảnh giới đó bất cứ lúc nào.

Tất cả mọi thứ đều xảy ra rất nhanh, nhưng Dương Chấn lại có cảm giác đã mấy tháng trôi qua, lúc này, thân thể anh vẫn đang rơi xuống trong hư không.

Sau khi đánh bay Dương Chấn bằng một đòn, Diệp Lâm lập tức đuổi theo, muốn cho Dương Chấn thêm một đòn trí mạng nữa.

Người Diệp Lâm lóe lên, xuất hiện ở bên cạnh Dương Chấn, sau đó, lão ta siết chặt hai tay, một sức mạnh kinh khủng bắt đầu ngưng tụ trên hai năm đấm.

“Đi chết đi!”

Diệp Lâm tức giận gào lên, giống như muốn bộc phát sức mạnh cả người trong một đòn này vậy.

Ai cũng cho răng một đòn này của Diệp Lâm sẽ hoàn toàn tiêu diệt Dương Chấn.

“Cậu Chấn!”

Chủ của mấy Hoàng tộc đang xem chiến cách đó không xa nhìn thấy cảnh này đều tỏ vẻ tuyệt vọng.

Bây giờ, bọn họ đã ràng buộc với Dương Chấn, một khi Dương Chấn bị giết, e rằng Hoàng tộc của bọn họ cũng phải đối mặt với nguy cơ bị tiêu diệt.

Đặc biệt là Đoàn Hoàng, sắc mặt lão ta tái nhợt, lão ta bỗng thấy vô cùng hối hận vì đã chọn Dương Chấn, sớm biết thế, lúc trước lập trường nên kiên định một chút, chứ không phải vừa bị Dương Chấn uy h**p đã lựa chọn anh.

Bây giờ Dương Chấn sắp bị Diệp Lâm giết rồi, có thể tưởng tượng được sau khi Dương Chấn bị giết, Hoàng tộc họ Đoàn sẽ đối mặt với cái gì. h Hai anh em họ Tống đang chiến đấu với Lưu lão quái cũng chú ý đến chuyện bên phía Dương Chấn, sắc mặt bọn họ đều thay đổi, Tống Tả không chút do dự ngưng chiến đấu với Lưu lão quái, hét to một tiếng: “Cứu cậu Chấn!”

Sau tiếng hét to của lão ta, lão ta và Tống Hữu lập tức biến thành hai tàn ảnh, di chuyển về phía Diệp Lâm.

Mà Lưu lão quái cũng không ngăn cản hai anh em họ Tống, trong mắt lão ta lộ vẻ điên cuồng, đôi mắt khát máu bỗng nhìn về phía Diệp Hoàng đang kích động nhìn Diệp Lâm sắp tiêu diệt Dương Chấn.

Diệp Hoàng kích động hét to: “Bố, nhớ đừng để nó chết!”

Nhưng lúc này, một giọng nói giễu cợt đột nhiên vang lên bên tai lão ta: “Ông yên tâm, tôi sẽ báo thù cho ông, nhưng mà, tôi cần mạng của ông!”

Diệp Hoàng giật mình, nhìn về phía Lưu lão quái đã xuất hiện bên cạnh mình, sắc mặt lập tức thay đổi, tức giận hỏi: “Lưu lão quái, ông muốn làm gì?”

Lúc này Diệp Hoàng thật sự thấy hoảng hốt, lão ta cảm nhận được sát khí vô cùng mãnh liệt trên người Lưu lão quái.

Lúc này, lão ta chỉ là một tên vô dụng bị phế bỏ tu vi võ đạo mà thôi, thật sự không biết tại sao Lưu lão quái lại muốn giết mình.

Trên mặt Diệp Hoàng đầy vẻ sợ hãi, cả người lão ta không ngừng run rẩy, nhìn Lưu lão quái từng bước đến gần mình, lão ta sắp bật khóc rồi.

“Đương nhiên là… giết ông rồi!”

Lưu lão quái nở nụ cười giều cợt, sau đó duỗi một cánh tay ra.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2327


Chương 2327:

“Phập!”

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, cả cánh tay của Lưu lão quái xuyên thủng lồng ngực của Diệp Hoàng, vào từ trước ngực, ra từ sau lưng.

Vẻ mặt Diệp Hoàng lập tức cứng đờ, sức sống trong người nhanh chóng biến mất.

Lão ta khó khăn cúi đầu nhìn cánh tay đã đâm xuyên qua lồng ngực mình, vẻ mặt cực kỳ tuyệt vọng, lão ta muốn nói chuyện, nhưng hoàn toàn không nói được thành lời, một lượng lớn máu tươi tuôn ra từ trong miệng lão ta.

“Năng lượng ẩn chứa trong máu tươi của Siêu Phàm Cảnh đúng là cực kỳ đáng sợ”.

Vẻ mặt Lưu lão quái cực kỳ kích động, một con cổ trùng màu đen dọc theo cánh tay xuyên qua lồng ngực Diệp Hoàng của lão ta, chui vào trong người Diệp Hoàng.

Diệp Hoàng chợt trợn to hai mắt, vẻ mặt đau đớn vặn vẹo, đôi mắt dần mất đi tiêu cự, cuối cùng hoàn toàn tắt thở.

Lúc này, mọi người đều đang đặt sự chú ý về phía Dương Chấn và Diệp Lâm, hoàn toàn không ai biết Diệp Hoàng đã bị Lưu lão quái g**t ch*t.

Bên kia, Dương Chấn bị một đòn của Diệp Lâm đánh bay, người còn chưa rơi xuống đất, mà Diệp Lâm đã thừa thăng xông lên đuổi giết, hai tay lão ta siết chặt, một sức mạnh đáng sợ tràn ngập trên đôi tay đang siết chặt của lão ta.

“Đi chết đi!”

Lão ta giận dữ gầm lên một tiếng, hung hăng đánh hai tay lên người Dương Chấn.

“Cậu Chấn!”

Hai người Tống Tả và Tống Hữu đã bỏ qua Lưu lão quái, muốn đi cứu Dương Chấn đều thay đổi sắc mặt.

Bọn họ còn cách Dương Chấn và Diệp Lâm một khoảng, lúc này một đòn trí mạng của Diệp Lâm đã sắp rơi xuống, bọn họ muốn ngăn cản cũng đã muộn rồi.

Bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Lâm siết chặt hai tay, hung ác đánh về phía Dương Chấn.

Không chỉ mỗi bọn họ, lúc này những cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong và bán bộ Siêu Phàm Cảnh của những thế lực hàng đầu khác cũng nhìn thấy cảnh xảy ra bên này, vẻ mặt ai cũng tràn đầy nỗi sợ hãi.

“Vậy là sắp kết thúc rồi à?”

Có người lẩm bẩm nói nhỏ, trong con ngươi tràn đầy rung động.

Trận chiến giữa cao thủ Siêu Phàm Cảnh thật sự quá đáng sợ.

Dưới ánh nhìn chăm chú của tất cả mọi người, đòn đánh của Diệp Lâm đang rơi xuống người Dương Chấn. Nhưng vào lúc nghìn cân treo sợi tóc này, một khí thế võ đạo như dời núi lấp biển bộc phát ra từ trên người Dương Chấn, lúc này anh còn chưa rơi xuống đất, Dương Chấn duỗi một tay về phía trước, tiếp đòn tấn công của Diệp Lâm.

“Oành!”

Một âm thanh thật lớn vang lên, trong sự khiếp sợ của tất cả mọi người, Diệp Lâm bị đánh lùi năm sáu bước.

Cũng trong lúc đó, người Dương Chấn đập mạnh xuống đất, lực va chạm mạnh mẽ khiến tảng đá dưới người anh xuất hiện những vết nứt.

“Phùt”

Dương Chấn thở ra một hơi, nhưng khí thế võ đạo trên người anh không hề yếu đi chút nào, trái lại còn mạnh hơn khi nãy nữa.

“Cậu Chấn”

Lúc này, cuối cùng hai anh em Tống Tả và Tống Hữu cũng chạy đến, hai anh em đứng trước mặt bảo vệ Dương Chấn, nhìn chằm chằm Diệp Lâm.

Diệp Lâm cũng mở to mắt, trong đôi mắt đây vẻ khó tin.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2328


Chương 2328:

Theo tính toán của lão ta, đòn khi nãy chính là đòn mạnh nhất, Dương Chấn hoàn toàn không có đường sống.

Nhưng Dương Chấn lại đánh ra một đòn với lão ta trên không trung, còn khiến lão ta lùi đi năm sáu bước.

“Mày đúng là con gián đánh mãi không chết, không ngờ vẫn có thể đứng lên được”.

Diệp Lâm nhìn Dương Chấn cố găng bò dậy từ dưới đất, sắc mặt cực kỳ u ám.

Dương Chấn không nói gì, cố gắng vận hành phép hô hấp tầng thứ năm của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, công pháp này không chỉ có thể nâng cao thực lực của mình, còn có thể nhanh chóng phục hồi năng lượng bị tiêu hao.

Khi nãy ác chiến với Diệp Lâm, anh gần như tiêu hao hết thể lực, bây giờ muốn chiến đấu với Diệp Lâm nữa thì phải nghĩ cách hồi phục thể lực với tốc độ nhanh nhất.

“Cậu Chấn, cậu nghỉ ngơi trước đi, để chúng tôi đối phó với lão ta”.

Tống Tả cất lời, không chờ Dương Chấn đáp lại, ông ta và Tống Hữu đã người trái kẻ phải xông về phía Diệp Lâm.

Bọn họ biết Dương Chấn bây giờ cần hồi phục thể lực, chỉ cần có thể tranh thủ đủ thời gian cho Dương Chấn, Dương Chấn sẽ còn cơ hội, nếu không hôm nay Dương Chấn thật sự sẽ chết ở đây.

“Không biết tự lượng sức mình!”

Diệp Lâm cũng không coi hai anh em Tống Tả và Tống Hữu ra gì, hừ lạnh một tiếng, hơi thở Siêu Phàm Ngũ Cảnh phát ra từ lên người lão ta.

Thoät một cái, lão ta đã biến mất khỏi vị trí đang đứng, một giây sau, hai anh em họ Tống bắt đầu so đấu với đòn tấn công của Diệp Lâm.

Vừa so chiêu, Diệp Lâm khi nãy còn xem thường hai anh em họ Tống mới nhận ra, không ngờ thực lực của bọn họ lại mạnh như thế.

Trận chiến giữa hai bên lại nổ ra một lần nữa.

Mà Dương Chấn cũng hiểu trạng thái của mình bây giờ không thích hợp tiếp tục chiến đấu, lập tức ngồi khoanh chân, vận hành Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Phép hô hấp tâng thứ năm nhanh chóng khiến tiết tấu hô hấp của anh tiến vào một trạng thái huyền diệu.

Dương Chấn chợt cảm thấy mỗi một lần mình hít thế đều như hấp thụ năng lực thuần túy nhất trong đất trời vậy.

Khi nấy thân thể anh đã bị tổn hao rất nhiều, bây giờ tựa như một miếng bọt biển thiếu nước đang không ngừng hút nước vậy.

Dường như mỗi một tế bào trong người cũng trở nên sống động.

Khí thế võ đạo trên người anh cũng không ngừng trở nên mạnh mẽ, mọi chuyện ở bên ngoài đều như không liên quan đến anh, trong đất trời chỉ còn một mình anh thôi.

“Cậu Chấn làm sao thế?”

“Chẳng lẽ cậu ta bị thương nặng đến mức không thể tiếp tục chiến đấu nữa rồi?”

“Không ngờ hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh mà Dương Chấn dẫn đến phối hợp với nhau lại bộc phát ra thực lực mạnh đến thế”.

“Không đúng, khi nấy không phải hai cao thủ Dương Chấn dẫn đến đang đánh nhau với Lưu lão quái ư? Bọn họ đi đánh nhau với Diệp Lâm, vậy Lưu lão quái đâu? Còn cả Diệp Hoàng nữa, sao không thấy đâu cả vậy?”

Ban đầu tất cả mọi người đều đang chú ý đến Dương Chấn, nhưng chẳng mấy chốc đã có người nhớ tới Lưu lão quái, nhưng Lưu lão quái lại bỗng nhiên biến mất tặm.

Chảng những thế, ngay cả Diệp Hoàng cũng không thấy đâu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2329


Chương 2329:

“Ai có thể cho tôi biết khi nãy cuối cùng đã xảy ra chuyện gì không? Lưu lão quái không phải cao thủ Hoàng tộc họ Diệp mời đến à? Bây giờ Dương Chấn bị thương nặng, đây chẳng phải là thời cơ tốt nhất để lão ta ra tay à? Sao lão ta lại biến mất dạng rồi?”

Mấy cao thủ ở cách đó không xa đều thấy khó hiểu.

Nhưng mọi người cũng chỉ hơi khó hiểu thôi, chẳng mấy chốc lại đặt sự chú ý lên chiến trường, trận chiến giữa Siêu Phàm Cảnh, bình thường rất hiếm khi thấy được.

Lúc này, Diệp Lâm đã hoàn toàn bùng nổ, nhưng trận chiến với Dương Chấn khi nãy đã tốn rất nhiều sức lực của lão ta, dù đã hoàn toàn bùng nổ, nhưng thực lực vẫn yếu hơn lúc trước nhiều.

Nhưng hai anh em họ Tống chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhị Cảnh và Siêu Phàm Tam Cảnh, phối hợp với nhau cũng chỉ bùng nổ ra thực lực Siêu Phàm Tứ Cảnh, vẫn yếu hơn Diệp Lâm là Siêu Phàm Ngũ Cảnh không ít.

Bây giờ, hai anh em họ Tống đang dốc hết sức lực giao chiến với Diệp Lâm, trạng thái của hai người cũng cực kỳ tệ, một khi ai trong hai người không kiên trì được nữa, liên kết giữa bọn họ sẽ lập tức bị đánh tan.

“Âm!”

Quả nhiên, hai anh em họ Tống không kiên trì nổi nữa, Diệp Lâm bỗng nhiên đánh một đòn lên người Tống Hữu, Tống Hữu chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhị Cảnh lập tức bị đánh bay.

Đến lúc này, hai anh em họ Tống chỉ còn lại một mình Tống Tả, mà Tống Tả chỉ là cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh, cách Diệp Lâm tới hai cảnh giới, sao có thể là đối thủ của Diệp Lâm được?

“Oành!”

Tống Tả còn chưa lấy lại tinh thân thì đã bị dính một đòn nặng, bay thẳng đến bên cạnh Dương Chấn như quả bóng bị đá bay.

“Bây giờ, để tao xem còn ai có thể giúp mày?”

Diệp Lâm bước từng bước về phía Dương Chấn, trong đôi mắt tràn đầy sát khí mãnh liệt.

Mấy người Thượng Quan Hoàng ở cách đó không xa đều mang vẻ mặt tuyệt vọng.

Bây giờ, Dương Chấn bị thương nặng, hai anh em Tống Tả và Tống Hữu cũng bị Diệp Lâm làm trọng thượng, cũng như lời lão ta nói, còn ai có thể cứu Dương Chấn đây?

“Cậu Chấn, cậu mau tỉnh lại đi!”

Tống Tả và Tống Hữu ngã bên cạnh Dương Chấn đều mong đợi nhìn về phía anh, cầu xin nói.

Lúc này Dương Chấn giống như một hòa thượng đang ngồi thiền, vừa giống như đã ngủ thiếp đi.

Chỉ cần Diệp Lâm đánh tới, e rằng Dương Chấn sẽ bị hạ gục trong nháy mắt. Có thể nói Dương Chấn là hy vọng của hai anh em họ Tống, cũng là hy vọng của những thế lực thân thiết với Dương Chấn là mấy người Thượng Quan Hoàng.

Nhưng Diệp Lâm đã nhanh chóng xuất hiện trước mặt Dương Chấn, đứng trên cao nhìn Dương Chấn đang ngồi khoanh chân, tàn nhãn nói: “Đợi đến lúc mày chết rồi, Hoàng tộc họ Diệp chắc chắn sẽ tìm đến tất cả người thân bạn bè của mày, sau đó g**t ch*t bọn họ. Mày yên tâm, tao sẽ không để mày quá cô đơn dưới nơi suối vàng đâu”.

“Không phải mày vẫn luôn không muốn Đế Thôn xuất thế sao? Đợi khi mày chết rồi, cuộc đấu võ tranh giành ngôi Vương của Yến Đô sẽ tiếp tục tiến hành. Không có mày ngăn cản, Hoàng tộc họ Diệp tao có thể tùy ý nâng đỡ một con rối biết nghe lời, sau này, Đế Thôn cũng sẽ do Hoàng tộc họ Diệp tao quản lý”.

“Dương Chấn, mày có thể chết rồi!”

Diệp Lâm vừa dứt lời, một khí thế võ đạo đáng sợ ngưng tụ trên chân phải của lão ta, chân trái của lão ta không di chuyển, còn chân phải thì đá về phía sau, sau đó muốn đạp lên đầu Dương Chấn.

“Chết đi!”

Diệp Lâm hét to một tiếng, chân phải mang theo tất cả sức mạnh của cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh giậm mạnh xuống.

“Vùi”

Dưới cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người, lúc đòn trí mạng này của Diệp Lâm rơi xuống, Dương Chấn khi nãy còn đang ngồi khoanh chân ngay tại chỗ đột nhiên biến mất, mà đòn tấn công của Diệp Lâm cũng thất bại.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2330


Chương 2330:

Lúc này, Diệp Lâm cảm thấy nổi da gà khắp người, lão ta có ảo giác Dương Chấn khi nãy còn ở trước mặt mình thật sự đã biến mất không còn tăm hơi.

Một cảm giác nguy hiểm cực kỳ đáng sợ xuất hiện trên người lão ta.

“Dương Chấn, mày lăn ra đây cho tao!”

Lâm tức muốn hộc máu, giận dữ hét to.

, Diệp Sâu trong đôi mắt của lão ta lộ ra chút sợ hãi, rõ ràng Dương Chấn đã như đèn cạn dầu, không ngờ lại biến mất lúc đòn tấn công của lão ta rơi xuống, điều này khiến lão ta có cảm giác như đang nằm mơ vậy.

Nhưng lão ta hiểu tất cả mọi chuyện đều là sự thật, Dương Chấn thật sự đã biến mất, ngay cả lão ta cũng không thể cảm nhận được sự tồn tại của Dương Chấn, như thế thật sự rất nguy hiểm.

Đúng lúc này, một cảm giác vô cùng nguy hiểm bỗng xuất hiện sau lưng Diệp Lâm.

Sắc mặt Diệp Lâm lập tức thay đổi, vội vã xoay người, vào lúc xoay người, lão ta đã chuẩn bị sẵn sàng để tấn công, đấm một phát về phía sau.

“Âml”

Dương Chấn đứng ở sau lưng hờ hững giơ tay lên, nắm đấm của Diệp Lâm đánh vào lòng bàn tay của anh.

“Dương Chấn!”

Diệp Lâm nhìn Dương Chấn trước mặt bằng vẻ mặt dữ tợn, cực kỳ tức giận.

Lão ta thật sự không nghĩ ra rốt cuộc trên người Dương Chấn đã xảy ra chuyện gì, nhưng lão ta có thể cảm nhận được một hơi thở cực kỳ nguy hiểm từ trên người anh.

Lão ta đã là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng vẫn cảm thấy Dương Chấn nguy hiểm, có thể tưởng tượng được Dương Chấn lúc này rốt cuộc đáng sợ đến mức nào.

“Diệp Lâm, trêu vào tôi, sẽ là ác mộng cả đời này của ông, cũng sẽ là ngày tận thế của Hoàng tộc họ Diệp ông!”

Dương Chấn cất lời, vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh, như đang nói một chuyện rất bình thường.

Diệp Lâm sắp nổi điên rồi, một cao thủ cảnh giới võ thuật chỉ là Siêu Phàm Nhị Cảnh lại dám uy h**p cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh hàng thật giá thật là lão ta.

Nhưng khí thế võ đạo trên người Dương Chấn lúc này lại cực kỳ đáng sợ, dù là lão ta cũng bị trấn áp.

“Chỉ biết nói khoác, đánh bại tao đã rồi nói!”

Diệp Lâm giận dữ quát lên, điên cuồng đánh một đòn về phía Dương Chấn.

“Hừ!”

Dương Chấn tỏ vẻ xem thường, khí thế võ đạo trên người dâng cao, đấm ra một phát.

“Oành!”

Một âm thanh thật lớn vang lên, nắm đấm của Dương Chấn đánh mạnh lên lồng ngực của Diệp Lâm, khiến Diệp Lâm liên tục lùi bảy tám bước.

Đòn đánh này hoàn toàn hủy đi sự tự tin của Diệp Lâm.

“Cảnh… Cảnh giới của mày, đột phá rồi?”

Diệp Lâm cố nén máu tươi muốn trào ra ở sâu trong cổ họng, nhìn chằm chằm Dương Chấn chất vấn.

Trừ khi là Dương Chấn đột phá, nếu không lão ta thật sự không nghĩ ra vì sao Dương Chấn đã bị thương nặng còn có thể bộc phát ra thực lực đáng sợ như thế?

“Ông không có tư cách biết!”

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Ông có thể chết rồi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2331


CHương 2331:

“Âm ầm ầml”

Đúng vào lúc này, một khí thế võ đạo vừa đáng sợ vừa tà ác bỗng dưng tràn ngập cả Yến Sơn, cả Yến Sơn đều bắt đầu rung lên dưới khí thế †à ác và kinh khủng này.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Lúc này, những cao thủ đang theo dõi cuộc chiến ở cách đó không xa ngay cả đứng cũng không vững, trong mắt tràn đây sự sợ hãi.

Dương Chấn vốn dĩ muốn cho Diệp Lâm một đòn cuối cùng cũng vô thức ngừng tấn công, vẻ mặt khiếp sợ, đưa mắt nhìn về một hướng.

Diệp Lâm cũng nhìn về hướng kia, hơi thở võ đạo kinh khủng và tà ác đó truyền đến từ hướng kia.

Một ông lão mặc áo đen xuất hiện dưới ánh nhìn chăm chú của Dương Chấn và Diệp Lâm.

“Lưu lão quái!”

Nhìn thấy Lưu lão quái, Diệp Lâm lập tức vui vẻ, khí thế đáng sợ vượt xa Siêu Phàm Ngũ Cảnh đang phát ra từ trên người Lưu lão quái.

Lưu lão quái vốn dĩ được Hoàng tộc họ Diệp mời đến để cùng đối phó với Dương Chấn, bây giờ Diệp Lâm đã nhận ra mình không phải đối thủ của Dương Chấn, bây giờ Lưu lão quái bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ nhiều như vậy, điều này khiến lão ta cực kỳ vui vẻ.

“Dương Chấn, hôm nay mày chết chắc rồi, ha ha ha ha…”

Diệp Lâm lập tức cười to, ánh mắt cực kỳ đắc ý, lúc nhìn về phía Dương Chấn giống như đang nhìn một kẻ đã chết vậy.

Dương Chấn không để ý đến Diệp Lâm, mà nhìn về phía Lưu lão quái bằng vẻ mặt nặng nề, anh cảm nhận được một hơi thở cực kỳ tà ác từ trên người lão ta.

Lúc này, đôi mắt Lưu lão quái đỏ bừng, tựa như một ác ma đến từ địa ngục, vô cùng đáng sợ.

Dương Chấn có một ảo giác, Lưu lão quái bây giờ như sắp không thể khống chế bản thân rồi vậy.

“Cậu Chấn!”

Hai anh em Tống Tả và Tống Hữu đứng bên cạnh Dương Chấn, vẻ mặt nghiêm túc.

“Không thấy Diệp Hoàng đâu nữa!”, Tống Hữu chợt cất lời. Ệ “Tôi hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở của Diệp Hoàng, chỉ có một khả năng, đó là lão ta đã chết rồi!”, Tống Tả cũng lên tiếng.

Dương Chấn thử cảm nhận, nhưng thật sự không cảm nhận được hơi thở của Diệp Hoàng.

Nơi này là Yến Sơn, vốn dĩ là nơi bọn họ quyết chiến, Hoàng tộc họ Diệp đến là muốn khống chế Đế Thôn, Diệp Hoàng không thể rời đi vào tình huống thế này được, vậy chỉ có một khả năng, Diệp Hoàng đã chết.

Nhưng vì sao Diệp Hoàng lại chết? Bị ai giết?

Nơi này là chiến trường của cao thủ Siêu Phàm Cảnh, ngoài Dương Chấn và hai anh em họ Tống, chỉ còn lại Diệp Lâm, Lưu lão quái và một Diệp Hoàng.

Khi nãy anh và hai anh em họ Tống đều bị Diệp Lâm làm bị thương nặng, chỉ có Lưu lão quái và Diệp Hoàng đột nhiên biến mất.

Bây giờ chỉ có một mình Lưu lão quái xuất hiện, còn hơi thở của Diệp Hoàng thì lại biến mất, chỉ có thể nói Lưu lão quái chính là người g**t ch*t Diệp Hoàng.

Diệp Lâm cũng không phải kẻ ngốc, nhanh chóng nhận ra điều này. Trước đó lúc Lưu lão quái ra tay với Diệp Hoàng cũng là lúc Diệp Lâm ra tay với Dương Chấn, cho nên lão ta hoàn toàn không chú ý đến chuyện của Diệp Hoàng.

Bây giờ lại cảm thấy điều không đúng từ trên người Lưu lão quái.

“Lưu lão quái, con trai Diệp Hoàng của tôi đâu?”

Diệp Lâm tức giận chất vấn Lưu lão quái.

Lưu lão quái nhìn về phía Diệp Lâm bằng đôi mắt đỏ tươi, cười quái dị nói: “Khà khà, máu tươi của con trai ông, rất ngon! Cổ trùng của tôi rất thích!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2332


Chương 2332:

Lời của Lưu lão quái khiến tất cả mọi người đều sững sờ, không ngờ Diệp Hoàng thật sự bị lão ta g**t ch*t rồi.

Dương Chấn cũng lập tức nhớ ra Lưu lão quái vốn dĩ đến từ Miêu Thành, mà Miêu Thành là nơi ẩn thế chuyên tu luyện cổ thuật.

Bản thân Lưu lão quái cũng là đại sư cổ thuật, lúc trước khi giao chiến với anh, lão ta cũng từng sử dụng cổ thuật mạnh mẽ.

Dương Chấn tận mắt nhìn thấy Lưu lão quái dùng cổ thuật giết người, diễn tả bằng từ “giết người trong vô hình” cũng không quá đáng.

“Lưu lão quái!” Ẫ Vẻ mặt Diệp Lâm vô cùng dữ tợn, lão ta quát khế một tiếng.

Diệp Hoàng là con trai của lão ta, cũng là đứa con trai xuất sắc nhất, nếu không mấy chục năm trước, vị trí Hoàng Chủ của Hoàng tộc họ Diệp cũng sẽ không giao cho Diệp Hoàng.

Mà Diệp Hoàng cũng không phụ sự kỳ vọng của lão ta, bây giờ đã bước vào Siêu Phàm Cảnh, thiên phú võ đạo như vậy có thể nói là hàng đầu ở cả Chiêu Châu.

Chỉ cần hôm nay bọn họ có thể làm cho Đế Thôn xuất thế, sau đó khống chế trong tay mình, Hoàng tộc họ Diệp sẽ có thể trở thành gia tộc hàng đầu không thua gì Hoàng tộc cổ xưa.

Nhưng bây giờ, con trai ưu tú nhất của lão ta, Hoàng Chủ của Hoàng tộc họ Diệp đã chết rồi, quan trọng là Diệp Hoàng còn bị đồng bọn hợp tác với mình g**t ch*t, đúng thật là nực cười.

“Diệp Lâm, tuy mục đích của tôi và ông không hoàn toàn giống nhau, nhưng chúng ta có cùng một mục đích, đó chính là g**t ch*t Dương Chấn”.

“Có lẽ ông cũng biết Dương Chấn bây giờ mạnh đến mức nào, dù là ông hay tôi đều không phải đối thủ của cậu ta. Một khi cậu ta đánh bại tôi và ông, hai chúng ta sẽ chết chắc. Đến lúc đó, Hoàng tộc họ Diệp của ông cũng hoàn toàn bị tiêu diệt”.

“Tôi vốn dĩ là đại sư cổ thuật, chỉ cần tôi có thể có được tỉnh huyết của cao thủ mạnh hơn, sẽ có thể nâng cao thực lực trong khoảng thời gian ngắn”.

“Bây giờ võ thuật của con trai ông đã bị phế, đối với ông ta, sống sót cũng là đau khổ, tôi chỉ cho ông ta ra đi một cách thoải mái mà thôi, còn có thể nâng cao thực lực của tôi”.

“Ông phải hiểu, tôi mạnh rồi sẽ có thể thuận lợi g**t ch*t Dương Chấn, đến lúc đó Hoàng tộc họ Diệp của ông cũng sẽ được lợi”.

Lưu lão quái nhìn chăm chằm Diệp Lâm bằng đôi mắt đỏ tươi.

Trên mặt Diệp Lâm tràn đầy lửa giận, chỉ muốn xé nát Lưu lão quái. Nhưng lão ta cũng hiểu Lưu lão quái nói là sự thật, không biết vì sao bây giờ thực lực của Dương Chấn bỗng dưng tăng vọt, ngay cả lão ta cũng không phải đối thủ của anh.

Chuyện hôm nay cực kỳ quan trọng với Hoàng tộc họ Diệp, liên hệ tới cả tương lai của Hoàng tộc họ Diệp. Lão ta là cao thủ mạnh nhất của Hoàng tộc họ Diệp, một khi lão ta thất bại, Dương Chấn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Hoàng tộc họ Diệp. : Tuy đúng là có lý, nhưng Lưu lão quái g**t ch*t con trai mình, mối thù này vẫn còn đó.

“Đây là thánh dược chữa thương của Miêu Thành tôi, coi như tôi bồi thường việc sử dụng tinh huyết của con trai ông”.

Lưu lão quái tiện tay ném một bình sứ trắng về phía Diệp Lâm.

Diệp Lâm nhận lấy bình thuốc, vẫn không thể kìm nén lửa giận trong lòng, nhưng lão ta cũng hiểu bây giờ không phải lúc tính sổ với Lưu lão quái.

“Được! Tôi sẽ tạm thời bỏ qua mối thù giết con trail”

Diệp Lâm cắn răng nghiến lợi nói.

“Ha ha, được! Hợp tác vui vẻ!, Lưu lão quái cười †o.

Lúc này, đôi mắt lão ta hoàn toàn đỏ ngầu, khí thế võ đạo trên người cũng cực kỳ điên cuồng, một khí thế võ đạo vượt xa Siêu Phàm Ngũ Cảnh phát ra từ trên người lão ta, giống như muốn trấn áp toàn bộ Yến Đô vậy.

Trong mắt Dương Chấn nhiều hơn mấy phần nghiêm nghị, anh khó khăn lắm mới đột phá đến Siêu Phàm Tam Cảnh, cũng lần đầu tiên tu luyện phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, dù thành công, nhưng dẫu sao cũng chỉ mới bắt đầu tu luyện.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2333


Chương 2333:

Tạm thời cũng chỉ miễn cưỡng dùng phép hô hấp tầng thứ sáu bộc phát ra thực lực của thể đấu với Siêu Phàm Ngũ Cảnh thôi.

Mà khí thế trên người Lưu lão quái cực kỳ đáng sợ, có lẽ đã đạt đến Siêu Phàm Lục Cảnh, bây giờ còn có một Diệp Lâm là Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Chuyện này đem lại áp lực rất lớn với Dương Chấn, muốn dựa vào sức một người đánh bại hai người này, gần như không có hy vọng.

Nhưng bây giờ hai anh em Tống Tả và Tống Hữu đều đã bị thương nặng, dù còn có sức đánh một trận, nhưng vẫn không phải đối thủ của Diệp Lâm.

Muốn đánh bại Lưu lão quái và Diệp Lâm, chỉ có thể dựa vào anh thôi.

“Diệp Lâm, ngay cả nỗi nhục như thế mà ông cũng có thể khoan nhượng sao? Lưu lão quái đã g**t ch*t con trai của ông, ông không đi trả thù lão ta lại còn muốn đến giết tôi, không cảm thấy bưồn cười à?”

Dương Chấn lạnh lùng chất vấn.

Diệp Lâm không hề che giấu ý muốn g**t ch*t Dương Chấn của mình, nhìn chằm chăm Dương Chấn bằng đôi mắt đỏ bừng: “Đây đều do mày ép, nếu không vì mày thì Đế Thôn đã xuất thế, đã bị Hoàng tộc họ Diệp của tao khống chế rồi”.

“Nếu không vì mày, con trai Diệp Hoàng của †ao sao có thể chết? Cho nên tất cả những chuyện này đều do mày cả. Dương Chấn, mày nhất định sẽ phải trả giá nặng nề! Đợi sau khi g**t ch*t mày rồi, tao sẽ đuổi cùng giết tận tất cả những người có liên quan đến mày, tao thề đấy!”

Nghe Diệp Lâm nói xong, trong mắt Dương Chấn tràn đầy sát khí, vốn dĩ sau khi biết Diệp Hoàng bị Lưu lão quái g**t ch*t, anh còn rất vui vẻ, nhưng không ngờ Diệp Lâm lại tính hết những thứ này lên đầu anh.

Không những thế còn muốn liên thủ với kẻ giết con trai mình để đối phó với anh.

“Dương Chấn, hôm nay mày nhất định phải chết! Tao sẽ dùng máu tươi của mày để nuôi dưỡng cổ trùng, đến lúc đó, thực lực của tao lại có thể tiến thêm một bậc rồi, ha ha ha ha…”

Lưu lão quái điên cuồng cười to, trong lúc cười to, một khí thế võ đạo đáng sợ phát ra từ trên người lão ta.

“Giết!”

Lưu lão quái tức giận quát một tiếng, gần như lập tức xuất hiện ở trước mặt Dương Chấn.

“Giết giết giết!”

Diệp Lâm cũng tức giận xông về phía Dương Chấn, giống như muốn trút hết sự căm hận vì cái chết của Diệp Hoàng lên người anh vậy.

Một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, đều là cao thủ hàng đầu hàng thật giá thật, bây giờ lại liên thủ đối phó với một cao thủ mới bước vào Siêu Phàm Tam Cảnh.

Nếu chuyện này lộ ra ngoài, e rằng mấy gia tộc ẩn thế kia sẽ phải khiếp sợ.

Cảm nhận được sát khí vô cùng mãnh liệt kéo về phía mình, Dương Chấn cũng không dám lơ là, sử dụng phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh đến cực hạn.

Tuy chỉ mới tu luyện tới phép hô hấp tầng thứ sáu, nhưng đã không còn thời gian để anh làm quen nữa rồi, anh chỉ có thể dốc hết sức để nâng cao thực lực thôi.

Gần như cùng một lúc, một khí thế võ đạo có thể sánh bằng Siêu Phàm Lục Cảnh phát ra từ trên người Dương Chấn.

“Cút!”

Dương Chấn giận dữ quát một tiếng, dồn khí xuống đan điền, giậm mạnh xuống đất, mặt đất rung lên, trước mặt anh bỗng nhiên xuất hiện một cái khe hở rộng nửa mét, xung quanh anh cũng bụi đất tung bay.

Lúc này Lưu lão quái đã xông tới, giơ tay lên đánh ra một đòn, nhắm thẳng vào đầu Dương Chấn.

Còn Diệp Lâm thì bị khe hở đột nhiên xuất hiện trước mặt Dương Chấn ngăn cản, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt đã vượt qua khe hở, xông về phía Dương Chấn.

Đòn tấn công của hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng nhằm vào Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2334


Chương 2334:

“Oành!”

Dương Chấn biết không thể né tránh, chỉ có thể ra chiêu ngăn cản, anh đấm ra một phát, đấu với đòn tấn công của Lưu lão quái.

Nhưng anh dồn sức đối chiến với Lưu lão quái, lại không thể phân thân đi đối phó Diệp Lâm.

“Dương Chấn, chết đi cho tao!”

Diệp Lâm tức giận gầm lên một tiếng, đánh một chưởng lên đầu Dương Chấn.

Anh em Tống Tả và Tống Hữu ở bên cạnh thấy Lưu lão quái và Diệp Lâm cùng tấn công Dương Chấn thì rất lo lắng, nhưng lại bất lực.

“Cậu Chấn!”

Hai người đồng loạt hô to một tiếng, tựa như tiếng hô này mới có thể trút ra được nỗi khó chịu trong lòng bọn họ.

Cao thủ của các gia tộc giàu có đứng xem ở cách đó không xa cũng tỏ vẻ căng thẳng, đặc biệt là mấy thế lực Hoàng tộc có quan hệ mật thiết với Dương Chấn.

“Oành!”

“Oành!”

Hai tiếng va chạm nặng nề liên tục vang lên, đòn thứ nhất là Dương Chấn đấu với Lưu lão quái, còn đòn thứ hai là tiếng công kích của Diệp Lâm đánh lên người Dương Chấn.

“Âm ầm ầml”

Dưới đòn đánh này, một khí thế võ đạo cực kỳ đáng sợ lan tràn ra bốn phương tám hướng, khiến vô số đá vụn bay lên, núi đá dưới chân mấy người Dương Chấn cũng lập tức nứt toác.

Dương Chấn cảm thấy cả cánh tay như sắp đứt lìa, lúc so đấu với Lưu lão quái, một kình khí võ đạo đáng sợ lan tràn ra cả cánh tay theo năm đấm của anh.

Tuy anh có thể mượn Đại Đạo Thiên Diễn Kinh bộc phát ra sức mạnh S Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong, nhưng suy cho cùng anh cũng chỉ là cao thủ mới bước vào Siêu Phàm Tam Cảnh thôi.

Cường độ thân thể của anh thua xa Lưu lão quái và Diệp Lâm.

Nhưng điều khiến Dương Chấn khó chịu nhất cũng không phải là đấu với Lưu lão quái, mà là một đòn kia của Diệp Lâm, đánh rơi một miếng thịt trên bả vai anh.

Vào thời khắc mấu chốt khi nãy, nếu không phải anh hơi tránh né, một đòn đó của Diệp Lâm đã đánh trúng đầu của anh rồi, e rằng đầu của anh cũng sẽ bị Diệp Lâm đánh nát.

Cảm giác đau đớn nóng rát truyền đến từ trên bả vai của Dương Chấn.

Nhưng đây đã là cách ứng phó tốt nhất rồi, đối mặt với đòn tấn công cùng lúc của Lưu lão quái và Diệp Lâm, anh hoàn toàn không có cách tránh né, chỉ có thể nghênh chiến thôi.

Lưu lão quái là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, Dương Chấn hoàn toàn không thể chịu được một đòn trí mạng của lão ta, cho nên chỉ có thể so đấu với Lưu lão quái, sau đó đỡ đòn của Diệp Lâm.

Chiến thuật như thế chỉ khiến Dương Chấn bị thương một chút, chứ không thể lấy mạng anh.

“Cút!”

Dương Chấn giận dữ gào lên một tiếng, đạp lên người Diệp Lâm, người Diệp Lâm lập tức bay ngược ra ngoài như diều đứt dây.

Sắc mặt của Lưu lão quái lạnh lếo, lại đánh xuống một đòn trí mạng, lão ta không ngờ cổ trùng của mình đã hấp thu tinh huyết của Diệp Hoàng, thực lực cũng đã tăng cao, nhưng vẫn không thể g**t ch*t Dương Chấn bằng một đòn.

Dương Chấn đã chuẩn bị trước, vào khoảnh khắc vừa đá bay Diệp Lâm, một chân khác đã giãm xuống đất, cả người lùi nhanh về sau như tia chớp.

“Vùi”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2335


Chương 2335:

Đòn trí mạng của Lưu lão quái gần như lướt qua da đầu của Dương Chấn.

Dương Chấn sợ đến mức mồ hôi chảy ròng ròng.

Tất cả mọi chuyện đều diễn ra trong chớp mắt, biểu hiện của Dương Chấn vượt ngoài dự đoán của mọi người, ngay cả hai anh em họ Tống cũng sợ ngây người.

Vốn dĩ bọn họ cho rằng Dương Chấn sẽ bị g**t ch*t, thật sự không ngờ rằng Dương Chấn lại tạo ra kỳ tích.

Đúng, chính là kỳ tích!

Dù là hai người bọn họ cũng chưa từng gặp người trẻ tuổi đáng sợ như thế, với thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh lại có thể xử lý đòn tấn công của hai cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh và Lục Cảnh.

E rằng những gia tộc Cổ Võ ẩn thế kia cũng không đào tạo được thiên tài võ đạo như thế nhỉ?

“Hay!”

Long Tấn đang theo dõi trận chiến ở cách đó không xa bỗng hét to một tiếng.

Khi nấy lão ta cho rằng Dương Chấn chết chắc, nhưng Dương Chấn chẳng những không bị Lưu lão quái g**t ch*t mà còn đánh bay Diệp.

Lâm, đồng thời né tránh được đòn đánh trí mạng của Lưu lão quái.

Đây thật sự chính là một buổi tiệc thị giác, chỉ có những cao thủ trên Thần Cảnh đỉnh phong mới có thể nhìn thấy, còn những cao thủ dưới Thần Cảnh đỉnh phong hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, bọn họ chỉ thấy Diệp Lâm và Lưu lão quái cùng nhằm về phía Dương Chấn, sau đó thì thấy Diệp Lâm bay ra ngoài, rôi Dương Chấn lại lùi xa mười mấy mét.

“Đây chính là sự đáng sợ của cao thủ Siêu Phàm Cảnh sao?”

Chủ của một vài thế lực hàng đầu lẩm bẩm nói nhỏ, ánh mắt vô cùng nóng bỏng, chứa đựng sự chờ mong với Siêu Phàm Cảnh.

“Dương Chấn, mày đúng là mạng lớn, tao cũng phải thừa nhận thực lực của mày rất mạnh, thiên phú võ đạo cũng là hàng đầu, kể cả thiên tài của gia tộc Cổ Võ cũng không băng mày, nhưng thế thì sao? Gặp tao, hôm nay mày chỉ có một con đường chết thôi”.

Lưu lão quái nhìn về phía Dương Chấn, chiến ý trong mắt càng nồng đậm hơn. Nếu Dương Chấn không đỡ nổi một đòn, lão ta còn cảm thấy vô vị ấy chứ. Bây giờ thực lực mạnh mẽ Dương Chấn thể hiện ra càng khiến lão ta càng hứng thú hơn.

Chỉ như thế mới có thể kiểm nghiệm xem bây.

giờ mình mạnh đến mức nào.

Ngay cả đồng tử của Lưu lão quái cũng trở thành màu đỏ như máu, tròng trắng mắt cũng như bị máu nhuộm, trông cả người cực kỳ tà ác.

Khí thế võ đạo trên người lão ta cũng tăng lên đến mức tối đa, cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh chân chính.

Lúc này, Lưu lão quái thật sự vô cùng hưng phấn, trong mắt lão ta, g**t ch*t Dương Chấn cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi, một khi lấy được tinh huyết của Dương Chấn, cảnh giới võ đạo của lão ta sẽ trở nên mạnh hơn nữa.

Còn Diệp Lâm, sau khi gặp phải một đòn trí mạng của Dương Chấn thì đã bị thương nặng, lão ta vốn dĩ là Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng bây giờ e rằng chỉ có thể bộc phát ra sức mạnh của Siêu Phàm Tam Cảnh thôi.

Thực lực như vậy, e rằng không thể tiếp tục chiến đấu với Dương Chấn nữa.

“Dương Chấn!”

Trong mắt Diệp Lâm lộ vẻ không cam lòng, còn có sát khí nồng đậm.

Dù lão ta muốn giết Dương Chấn, nhưng cũng không phải người kích động, lão ta biết cách tốt nhất bây giờ chính là giao Dương Chấn cho.

Lưu lão quái đối phó, còn lão ta thì phải hồi phục bằng tốc độ nhanh nhất.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2336


Chương 2336:

Ai biết được có còn cao thủ ẩn thế mạnh hơn đang âm thầm theo dõi cuộc chiến không, đợi sau khi Lưu lão quái g**t ch*t Dương Chấn, lão †a còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, hôm nay phải nghĩ cách dẫn Đế Thôn xuất thế, sau đó sắp xếp bù nhìn đi kế thừa Đế Thôn.

Đến lúc đó, Hoàng tộc họ Diệp sẽ thật sự có tư cách phân cao thấp với Hoàng tộc cổ xưa.

“Dương Chấn, mày chuẩn bị xong chưa? Lần này tao sẽ không nương tay nữa đâu, nếu mày chỉ có chút thực lực này, thì lần này mày sẽ chết chắc!”

Lưu lão quái kiêu ngạo nói, trên người xuất hiện sát khí đáng sợ.

Dương Chấn hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt vô cùng kiên định, không hề có ý lùi bước, vì anh hiểu bây giờ dù lùi bước cũng không còn chút ý nghĩa gì cả.

Kẻ thù gặp nhau, ai gan dạ thì thăng!

Dù cảnh giới võ đạo của anh không bằng Lưu lão quái thì thế nào?

Trên con đường này, anh đã đứng trước cửa sinh tử rất nhiều lần rồi, nhiều lần như vậy đều chưa chết, lần này có thể thế nào?

Dương Chấn điên cuồng vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh!

Muốn vận hành mỗi một tầng phép hô hấp.

đều cực kỳ khó khăn, giống như trước đó khi Dương Chấn còn là Siêu Phàm Nhị Cảnh, anh hoàn toàn không thể vận hành được phép hô hấp tầng thứ sáu.

Bây giờ Dương Chấn vừa mới đột phá Siêu Phàm Tam Cảnh, cũng chỉ miễn cưỡng có thể tu luyện phép hô hấp tầng thứ sáu thôi, mỗi một lần hô hấp đều như muốn xé rách thân thể anh.

Cảm giác đau đớn đến cực hạn này, dù là Dương Chấn cũng khó có thể chịu đựng được.

Trên làn da của anh xuất hiện những vết nứt nhỏ, có máu tươi dần rướm ra từ trong vết nứt.

Có thể tưởng tượng được lúc này cơ thể của Dương Chấn phải chịu đựng đau đớn đến mức nào.

Nhưng anh vẫn không nói một lời, dốc hết sức vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu, dù vô cùng đau đớn nhưng anh vẫn không từ bỏ, vì trận chiến lúc này liên quan đến sống chết của anh.

“Phát”

Dương Chấn ngẩng mặt lên trời hét to, đột nhiên, một khí thế võ đạo dời núi lấp biển nổ ra từ trên người anh.

Sau khi vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu, gân mạch vốn dĩ ngăn lại năng lượng của anh như lập tức được đả thông.

Cảm nhận được khí thế võ đạo cao vút trên người Dương Chấn, Lưu lão quái hơi nhíu mày, trong đôi mắt đỏ như máu đầy vẻ khó tin: “Sao có thể có chuyện đó được?”

Lão ta hoàn toàn không ngờ Dương Chấn vẫn có thể nâng cao thực lực của mình.

“Dương Chấn, mày nhất định phải chết!”

Lưu lão quái không tiếp tục cho Dương Chấn cơ hội để nâng cao thực lực nữa, chân di chuyển, xông lên tấn công Dương Chấn.

Tuy cảnh giới võ đạo của Lưu lão quái đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, nhưng lúc này dưới cơn nóng giận, e rằng chỉ có cao thủ mạnh hơn mới biết lão ta có thể bộc phát ra thực lực như thế nào thôi.

Lúc này, Dương Chấn đang cố sử dụng phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh để nâng cao thực lực của mình.

Mắt thấy đòn tấn công của Lưu lão quái đã sắp giáng xuống, khí thế võ đạo trên người Dương Chấn tăng lên đến cực hạn, gần như đã không thể mạnh hơn được nữa rồi.

“Giết giết giết!”

Lưu lão quát tức giận gào thét, đánh xuống một đòn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2337


Chương 2337:

Những cao thủ có quan hệ tốt với Dương Chấn đều tỏ vẻ căng thẳng, chỉ sợ Dương Chấn không đỡ được đòn đánh này.

Vào lúc nghìn cân treo sợi tóc như thế, Dương Chấn nhanh chóng giơ tay lên, đánh ra một chưởng.

“Oành!”

Một âm thanh thật lớn vang lên, núi lở đá nứt.

Đòn tấn công của hai người va vào nhau, bùng nổ ra một khí thế đáng sợ lan tràn ra bốn phương tám hướng, tựa như đạn hạt nhân nổ tung, khí thế lan đến đâu, mặt đất nứt toác đến đó.

Các cao thủ Thần Cảnh và bán bộ Siêu Phàm Cảnh của các thế lực lớn đã cách bọn họ rất xa cũng phải lùi lại dưới lực xung kích của kình khí võ đạo đáng sợ này.

Một vài cao thủ mới bước vào Thần Cảnh đỉnh phong đứng cách xa mấy trăm mét vẫn bị thương nặng vì kình khí của Dương Chấn và Lưu lão quái, phun máu bay ngược ra ngoài.

“Không hay rồi, lùi lại!”

Cảm nhận được khí thế đáng sợ nổ ra lúc Dương Chấn chiến đẩu với Lưu lão quái, cao thủ xung quanh đều sợ đến mức thay đổi sắc mặt, vội vàng lùi về sau thêm mấy trăm mét nữa.

Chớp mắt một cái, trong phạm vi một kilomet ở nơi Dương Chấn và Lưu lão quái giao chiến, ngoài Dương Chấn và Lưu lão quái ra thì chỉ còn ba cao thủ Siêu Phàm Cảnh là hai anh em họ Tống và Diệp Lâm mà thôi.

Cuối cùng Dương Chấn và Lưu lão quái cũng bộc phát sức chiến đấu mạnh nhất, hai người tựa như một cái máy hủy diệt, nơi bọn họ chiến đấu núi lở đá nứt, bụi đất tung bay.

Kể cả hai anh em họ Tống cũng không thể theo dõi cuộc chiến ở khoảng cách gần, đều lùi về sau mấy trăm mét mới dừng lại.

Còn Diệp Lâm dẫu sao cũng là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh chân chính, dù trước đó bị Dương Chấn làm trọng thương, nhưng lão ta vẫn có thể bộc phát ra sức chiến đấu rất mạnh.

Lúc này, lão ta đứng không xa không gần quan sát cuộc chiến, chuẩn bị ra tay g**t ch*t Dương Chấn bất cứ lúc nào.

“Khốn kiếp, chuyện này không thể nào, không có khả năng, mày chỉ mới đột phá Siêu Phàm Tam Gảnh, sao có thể bộc phát ra thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh được? Tuyệt đối không có khả năng đói”

Lưu lão quái vừa điên cưồng tiến công vừa giận dữ la hét với vẻ mặt khó tin.

Lão ta đã sử dụng cổ thuật tà ác hấp thụ tinh huyết của Diệp Hoàng mới nâng cao thực lực tới mức độ Siêu Phàm Lục Cảnh được.

Nhưng Dương Chấn vừa mới đột phá đến Siêu Phàm Tam Cảnh đã có thể giao chiến với lão †a, điều này khiến lão ta có cảm giác như mình đang nằm mơ vậy. | Dương Chấn không nói một câu, chỉ không ngừng tấn công, không ai biết lúc này anh đang vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh để duy trì sức chiến đấu mạnh nhất.

Với Dương Chấn bây giờ, mỗi một lần tấn công đều như đánh bị thương kẻ thù một nghìn tự hại bản thân tám trăm.

Anh phải chịu đựng tác hại tiêu cực vì cố vận hành Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, còn phải tập trung tỉnh thân cao độ để nghênh chiến với Lưu lão quái là Siêu Phàm Lục Cảnh nữa, đây thật sự là nỗi giày vò với anh.

Diệp Lâm cách đó không xa nhìn Dương Chấn có thể đấu tay đôi với Lưu lão quái, sắc mặt cực kỳ u ám.

Hôm nay, sở dĩ lão ta gióng trống khua chiên mời cao thủ khắp nơi đến đây là vì khống chế Đế Thôn, mà Dương Chấn chính là chướng ngại vật lớn nhất của lão ta, vốn cứ tưởng có thể dễ dàng g**t ch*t Dương Chấn, không ngờ răng thực lực của Dương Chấn lại tăng cao như thế.

Bây giờ ngay cả cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh là lão ta cũng không phải đối thủ của Dương Chấn.

“Dương Chấn, mày nhất định phải chết!”, vẻ mặt Diệp Lâm rất dữ tợn, lão ta lẩm bẩm nói nhỏ.

Cao thủ hàng đầu của các thế lực đứng cách xa nghìn mét, vì cách quá xa nên hoàn toàn không nhìn rõ trận chiến giữa Dương Chấn và Lưu lão quái đang bộc phát sức chiến đấu như thế nào, chỉ có thể cảm nhận từng khí thế đáng sợ như cơn gió mạnh điên cuồng thổi vào người bọn họ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2338


Chương 2338:

Cũng chỉ có cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong và bán bộ Siêu Phàm Cảnh mới có thể chịu đựng được thôi, cao thủ dưới Thần Cảnh đỉnh phong, dù đứng cách xa nghìn mét cũng rất khó chống đỡ.

Sau khi so đấu một lần, hai người đứng trên hai tảng đá, ai cũng không tiếp tục tấn công nữa, vô cùng ăn ý đứng nhìn nhau.

Trên người Dương Chấn tràn đây máu tươi, rõ ràng là cố sử dụng phép hô hấp tầng sáu, tạo thành thương tổn cực kỳ lớn cho cơ thể.

Anh gần như đã đến giới hạn, nhưng lại không dám thả lỏng chút nào, vì chỉ cần anh bất cẩn một chút, sẽ bị Lưu lão quái g**t ch*t.

Màu đỏ tươi như máu trong mắt Lưu lão quái càng ngày càng đậm, trông như một con dã thú đang phát điên, vô cùng đáng sợ.

Khí thế võ đạo trên người lão ta càng đáng sợ hơn.

Nhưng trong trận chiến khi nãy, Lưu lão quái cũng bị thương rất nặng, lồng ngực lúc này còn có một chỗ đã lõm xuống.

Có thể biến Lưu lão quái thành thế này đã đủ chứng minh sức mạnh của Dương Chấn rồi.

Không chỉ Lưu lão quái khiếp sợ, Diệp Lâm và hai anh em họ Tống cũng thế, trận chiến khi nấy thật sự là một buổi tiệc thị giác.

Dương Chấn cực kỳ khó chịu, nhưng Lưu lão quái cũng không dễ chịu hơn là bao, hoàn toàn dốc hết sức lực để chiến đấu.

“Dương Chấn, phục tùng tôi, tôi có thể tha cho cậu một con đường sống”.

“Bây giờ Miêu Thành đang cần cao thủ như cậu, với cảnh giới võ thuật của cậu, dù là ở Miêu Thành cũng là tồn tại hàng đầu”.

“Tôi cho răng thù hận giữa tôi và cậu cũng không đến mức một mất một còn”.

Vào lúc Diệp Lâm đang chờ mong Lưu lão quái tiêu diệt Dương Chấn, Lưu lão quái đột nhiên bắt đầu thuyết phục Dương Chấn.

Hai anh em Tống Tả và Tống Hữu cũng ngơ ngác, đánh nhau ác liệt thế mà vấn chưa phải là kẻ thù sống còn à?

Vẻ mặt Diệp Lâm lập tức cứng đờ, sau đó, lão †a tức giận nói: “Lưu lão quái, đừng quên, chúng †a mới là quan hệ hợp tác”.

Bây giờ Hoàng tộc họ Diệp chỉ có thể đặt hy vọng vào Lưu lão quái, ai ngờ Lưu lão quái lại muốn thuyết phục Dương Chấn, chỉ cần lão ta thuyết phục thành công, Hoàng tộc họ Diệp sẽ đối mặt với tai họa ngập đầu.

“Ông câm miệng cho tôi!”

Lưu lão quái quay đầu nhìn về phía Diệp Lâm với vẻ mặt đây sát khí, lạnh lùng nói: “Tôi không ngại tiêu diệt Hoàng tộc họ Diệp của ông trước đâu!”

Nghe vậy, sắc mặt Diệp Lâm cực kỳ khó coi, nhưng thực lực của lão ta kém xa Lưu lão quái và Dương Chấn, chỉ có thể nhịn thôi.

Dương Chấn cũng ngạc nhiên, trong chốc lát không kịp phản ứng, dù sao hai người khi nấy còn đang liều mạng chiến đấu, ai cũng có thể bị g**t ch*t ngay sau đó.

“Chỉ cần cậu đồng ý đi theo tôi, tôi có thể tiến cử cậu cho mấy cao thủ hàng đầu của Miêu Thành, với thiên phú võ đạo của cậu, nói không chừng còn có thể được những nhân vật lớn kia nhận làm đệ tử đấy”.

“Hơn nữa bây giờ chỉ cần cậu chịu phục tùng tôi, tôi còn có thể tiêu diệt Hoàng tộc họ Diệp giúp cậu, sau này ở Yến Đô, cậu chính là vua”.

“Dương Chấn, đây là cơ hội tốt nhất của cậu, cậu nên suy nghĩ cẩn thận rồi hấy trả lời tôi”.

Lưu lão quái liên tục khuyên bảo.

Diệp Lâm nghe xong lời của Lưu lão quái lập tức nổi giận: ‘Lưu lão quái, ông nói cái gì?”

Lão ta thật sự không nhịn được, Lưu lão quái là do Hoàng tộc họ Diệp tìm đến giúp đỡ bọn họ, thế mà bây giờ lại nói với Dương Chấn răng lão †a bằng lòng giúp Diệp Thanh tiêu diệt Hoàng tộc họ Diệp ngay trước mặt Diệp Lâm.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2339


Chương 2339:

Lưu lão quái cũng không thèm để ý Diệp Lâm, hai mắt lão ta đỏ như máu nhìn chằm chằm Dương Chấn.

Dường như chỉ cân Dương Chấn dám từ chối, lão ta sẽ tấn công Dương Chấn bằng đòn trí mạng ngay.

Dương Chấn cũng nhìn chằm chằm Lưu lão quái, trong mắt không hề sợ hãi.

Phải thừa nhận lời của Lưu lão quái đã khiến Dương Chấn động lòng. Bây giờ anh đang đối mặt với quá nhiều phiền toái, thậm chí anh còn phải sắp xếp cho người nhà của mình ra ngoài trốn, bởi vì anh đã đắc tội quá nhiều người, nếu để Ỉ bọn họ ở bên cạnh, bọn họ sẽ bị anh liên lụy.

Bây giờ Lưu lão quái lại mời anh gia nhập Miêu Thành đồng thời thần phục lão ta.

Rõ ràng chỉ cần Dương Chấn đồng ý thì từ đây về sau anh sẽ ít đi rất nhiều kẻ thù, sau hôm __ nay anh có thể yên tâm đón người nhà của mình Về rồi.

Thậm chí anh còn có thể mượn thế lực của Miêu Thành đi Hoàng tộc họ Phùng đón Mã Siêu trở về.

Bằng không dù hôm nay Dương Chấn có thể giết Lưu lão quái, có thể diệt Hoàng tộc họ Diệp nhưng chỉ dựa vào thực lực hiện giờ của anh rất khó để đón Mã Siêu trở về.

Ngay cả bốn Hoàng tộc lớn cũng đã khó đối phó. Thậm chí những Hoàng tộc đó còn có người bảo vệ âm thầm che chở bọn họ. Vậy thì một Hoàng tộc cổ xưa như Hoàng tộc họ Phùng sao lại không có những người bảo vệ như vậy chứ? Là Hoàng tộc cổ xưa nhất định phải có những nhân vật siêu phàm đúng không?

Dựa vào tình hình trước mắt có thể nói Dương Chấn gia nhập Miêu Thành là lựa chọn sáng suốt nhất.

Dường như thấy được sự dao động của Dương Chấn, Lưu lão quái vội nói: “Hơn nữa tôi có thể bảo đảm, sở dĩ tôi bảo cậu thần phục tôi chỉ là vì lo cậu sẽ phản bội Miêu Thành, chỉ cần cậu bằng lòng trung thành với Miêu Thành, tôi tuyệt đối sẽ không đối xử với cậu như thuộc hạ”.

“Tôi biết cậu rất lo lắng cho người nhà, chỉ cần cậu gia nhập Miêu Thành thì cậu có thể đón người nhà đến Miêu Thành, người nhà của cậu sẽ rất an toàn khi ở đó’.

| Lưu lão quái rõ như lòng bàn tay hình huống của Dương Chấn, dường như không hề lo lắng anh sẽ từ chối lão ta lấy ngay ra lọ thuốc màu đen tiện tay vứt cho Dương Chấn.

“Đây là viên Cổ Tâm Đan, sau khi uống nó mỗi tháng tôi sẽ đưa thuốc giải cho cậu, đương nhiên nếu cậu đồng ý để cho người nhà ở lại Miêu Thanh, tôi có thể giúp cậu loại bỏ hết ảnh hưởng của Cổ Tâm Đan”.

Lưu lão quái nói.

Trong tay Dương Chấn cầm chiếc lọ thủy tinh màu đen do Lưu lão quái ném tới, cách lớp thủy tỉnh nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được trong lọ này có một luồng khí thế cực kỳ âm u tản mát ra ngoài.

Một khi Dương Chấn uống nó, sợ là từ đây về sau anh sẽ bị Lưu lão quái khống chế.

“Cậu Chấn, cậu đừng nghe lời lão ta!”

Đúng lúc này Tống Tả bỗng lên tiếng, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Tôi đã từng nghe nói về Cổ Tâm Đan. Đây là loại thuốc do cao thủ hàng đầu của Miêu Thành luyện ra từ một cách thức vô cùng tà ác, người nào uống nó, mỗi tháng đều phải chịu đựng nỗi thấu tim, không thể chịu nổi”.

“Hơn nữa Cổ Tâm Đan không hề có thuốc giải. Một khi uống nó thì phải dùng thuốc giải cả đời. Hơn nữa mỗi tháng ngày trăng tròn nhất định phải uống thuốc giải, nếu không người đó sẽ phải gánh chịu nỗi đau thấu tim, sống không bằng chết”.

“Chỉ cần cậu uống thuốc này, từ đây về sau cậu sẽ trở thành tù nhân của Lưu lão quái, dù lão †a có giết người nhà của cậu, cậu cũng không cách nào chống lại”.

Nghe xong lời của Tống Tả, một luồng khí thế cuồng bạo bộc phát ra từ trên người Dương Chấn.

Anh biết Cổ Tam Đan vô cùng độc ác nhưng không ngờ Gổ Tâm Đan lại không có thuốc giải đồng thời tác dụng phụ lại tàn nhẫn như vậy.

Rõ ràng những lời nói lúc nãy của Lưu lão quái chỉ vì muốn lung lạc Dương Chấn, chứ lão ta không hề nghĩ sẽ tha cho anh.

“Dương Chấn, cậu đừng nghe lời ông ta nói.
 
Back
Top Bottom