Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2300


Chương 2300:

Diệp Hoàng không cho thế lực khắp nơi có thời gian suy nghĩ mà lập tức tiến hành giơ tay biểu quyết. Lão ta còn cho hay rằng một khi không đồng ý thành lập liên minh, sau này cũng sẽ vĩnh viễn mất đi tư cách tiến vào liên minh.

“Chờ một chút!”

Ngay khi Diệp Hoàng nói xong, mọi người còn trong trạng thái ngẩn ngơ, chưa kịp bày tỏ ý kiến thì một giọng nói vang dội bỗng nhiên vang vọng khắp sảnh tiệc.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều rơi vào người vừa lên tiếng.

Lý Giang Hùng, người đứng đầu nhà họ Lý ở Hoàng thành Thượng Quan.

Ông ta chậm rãi đứng lên, nhìn chăm chằm Diệp Hoàng, nói: “Diệp Hoàng, ông làm như vậy có hơi quá đáng”.

“Quá đáng?”

Diệp Hoàng cười lạnh: “Tôi chỉ đang tập hợp các thế lực rải rác ở Chiêu Châu lại thành một liên minh lớn, đó là vì lợi ích của các thành viên trong liên minh, như vậy thì có gì quá đáng chứ?”

“Ông luôn nói thành lập liên minh là vì lợi ích các thành viên, nhưng thực tế như thế nào? Còn không phải vì thống nhất thế lực Chiêu Châu, tất cả thành viên liên minh đều phải lấy Hoàng tộc họ Diệp làm đầu. Như vậy chảng lẽ không quá đáng?”

“Ông để mọi người giơ tay biểu quyết để quyết định xem có thành lập liên minh không, nói là sẽ không can thiệp quyết định của họ nhưng lại uy h**p nếu không gia nhập liên minh, sau này sẽ không thể nào gia nhập được nữa. Hàm ý của những lời này chẳng phải là những tổ chức không gia nhập thì tương lai các thế lực thành viên liên minh có thể tùy ý chèn ép họ sao? Đây không phải là quá đáng à?”

Lý Giang Hùng chất vấn liên tục, khí thế mạnh mẽ. Ông ta vốn có thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh, chỉ còn cách Siêu Phàm Nhất Cảnh một bước.

Khi đối mặt với Diệp Hoàng đã bước vào Siêu Phàm Cảnh, ông ta lại không chút nao núng, ánh mắt vô cùng cương quyết.

Tất cả những người có mặt ở đây đều ngạc nhiên, không nghĩ tới Lý Giang Hùng lại to gan như thế. Những Hoàng tộc khác còn chưa mở miệng ngăn cản việc thành lập liên minh, ông ta chỉ là người đứng đầu của một gia tộc có tiếng nói nhất tại Hoàng thành Thượng Quan mà lại dám chất vấn Diệp Hoàng trước mặt mọi người.

Sắc mặt Diệp Hoàng trở nên u ám, liếc mắt nhìn Lý Giang Hùng, nói: “Mục đích thành lập liên minh là để tìm kiếm lợi ích cho các thế lực trong liên minh. Nếu mấy người không muốn gia nhập, bị thế lực nào chèn ép thì liên quan gì đến việc thành lập liên minh?”

Lý Giang Hùng lạnh lùng đáp trả: “Đương nhiên có liên quan. Nếu không thành lập liên minh, các thế lực khắp nơi vẫn như cũ, nhưng một khi liên minh thành lập, những thế lực yếu kém, hoặc có ân oán từ trước với chúng tôi sẽ ỷ vào lực lượng liên minh để đối phó với chúng tôi”.

“Nếu chỉ có bọn họ cũng không có vấn đề gì.

Nhưng những thù hận đó của chúng tôi vốn xảy ra trước khi liên minh được thành lập, không hề liên quan đến bất cứ người hay thế lực nào. Nếu lúc đó liên minh lại can thiệp thì nên làm thế nào đây?”

Ngay cả Dương Chấn cũng có chút kinh ngạc, không ngờ Lý Giang Hùng dám tranh cãi với Diệp Hoàng. Nhưng nghĩ đến lời hứa của mình với nhà họ Lý, anh có thể hiểu vì sao ông ta có thể đặt cược tất cả.

Dù sao Lý Trọng cũng đã dẫn các cao thủ trong nhà họ Lý lẻn vào Hoàng thành Diệp, chờ mọi chuyện bên này chấm dứt, Dương Chấn sẽ giúp họ thay thế Hoàng tộc họ Diệp.

Câu nói đó của Lý Giang Hùng khiến cho người của một số thế lực có thực lực khá cao hơi lo lắng trong lòng.

Như Lý Giang Hùng đã nói, không có liên minh thì các thế lực khắp nơi chỉ có thể dựa vào năng lực của bản thân mình.

Nhưng một khi liên minh được thành lập, đó sẽ là kết quả cực kỳ tốt đối với những thế lực yếu kém. Ngược lại, điều đó thật sự không công bằng với các thế lực mạnh.

Ví dụ, thế lực A và thế lực B là kẻ thù không đội trời chung. Thế lực A vốn mạnh hơn thế lực B nhưng nếu cả hai cùng tham gia liên minh thì hận thù giữa họ sẽ bị liên minh cản trở.

Đối với thế lực A, điều này không công bằng.

Những người có mặt ở đây đều thuộc những thế lực đứng đầu Chiêu Châu, rất tự tin vào thế lực của mình rất mạnh. Nếu thành lập liên minh, họ lại có cảm giác bản thân bị lợi dụng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2301


Chương 2301:

Người của một số thế lực hùng mạnh bắt đầu cảm thấy hơi dao động.

“Diệp Hoàng, Hoàng tộc họ Diệp có thể có tham vọng, nhưng không thể xem tất cả mọi người ở đây là kẻ ngu ngốc. Hoàng tộc họ Long tôi kiên quyết phản đối thành lập liên minh”.

Lúc này, Long Tấn bỗng lên tiếng, ánh mắt quét qua toàn bộ mọi người, lạnh giọng nói: “Tôi cho các vị một lời khuyên, nếu ai gia nhập liên minh thì sẽ là kẻ thù của Hoàng tộc họ Long tôi!”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều kinh ngạc, thế mà Long Tấn lại buông lời đe dọa mọi người.

“Long Hoàng, ông định khiêu chiến với Hoàng tộc họ Diệp sao? Ông đã tính đến hậu quả của việc làm này chưa?”, vẻ mặt Diệp Hoàng vô cùng u ám, lạnh giọng hỏi.

Long Tấn cười lạnh: “Khiêu chiến thì thế nào?

Ông thật sự xem Hoàng tộc họ Diệp là đứng đầu Chiêu Châu sao?”

Đúng lúc này, Thượng Quan Hoàng cũng tỏ thái độ: “Hoàng tộc Thượng Quan cũng cực lực phản đối việc thành lập liên minh. Ai dám tham gia liên minh thì chính là kẻ thù của Hoàng tộc họ Thượng Quan tôi! Tốt nhất mọi người nên suy nghĩ cho kỹ”.

Thêm một Hoàng tộc cản trở việc thành lập liên minh. Trong thời gian ngắn, trong bốn Hoàng tộc lớn ở Chiêu Châu, trừ Hoàng tộc họ Đoàn ra thì ba Hoàng tộc còn lại một muốn thành lập liên minh, hai phản đối.

Những người lúc đầu vốn cực kỳ quyết tâm với ý muốn gia nhập liên minh, bây giờ đêu hoang mang, dường như lựa chọn thế nào cũng không đúng.

Nếu chọn gia nhập liên minh sẽ chọc giận Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc Thượng Quan, không gia nhập thì lại mạo phạm đến Hoàng tộc họ Diệp.

Ánh mắt Diệp Hoàng trở nên dữ tợn. Sự cản trở của Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc Thượng Quan gần như đã khiến việc thành lập liên minh thất bại.

Nhưng lão ta vẫn không từ bỏ, chỉ cần Hoàng tộc họ Đoàn vẫn ủng hộ, ít nhất thực lực của họ vân có thể ngang băng với Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc Thượng Quan.

“Đoàn Hoàng, ông thấy thế nào?”

Diệp Hoàng nhìn về phía Đoàn Hoàng nghiêm túc hỏi.

Đoàn Hoàng cười khổ, lão ta vốn tránh tham gia, không nghĩ tới lại bị kéo vào, trở thành mấu chốt của việc thành lập liên minh.

Dương Chấn không nói gì, lúc này cũng nhìn về phía Đoàn Hoàng, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.

Đoàn Hoàng hình như cảm nhận được, vô thức nhìn về phía Dương Chấn, thấy anh lạnh lùng nhìn mình, lão ta càng thấy khổ tâm.

“Đối với tôi, thành lập liên minh hay không đều không vấn đề”, sau một lúc do dự, Đoàn Hoàng mở miệng nói.

Câu trả lời này. vẫn là không muốn đưa ra lựa chọn như trước.

Điều này khiến nhiều người cảm thấy không hài lòng.

Diệp Hoàng hừ lạnh: “Từ khi nào mà Đoàn Hoàng lại bó tay, bó chân như thế? Không thể lựa chọn được sao?”

Đoàn Hoàng cười nói: “Mong rằng Diệp Hoàng hiểu cho. Chuyện này liên quan đến tương lai của Hoàng tộc họ Đoàn, chỉ cần bất cẩn chút thôi là muôn đời không thay đổi được, đương nhiên tôi phải cẩn thận”.

Diệp Hoàng không muốn nói tiếp với Đoàn Hoàng, lạnh giọng nói: “Nếu đã như vậy, các lực lượng ở đây giơ tay biểu quyết đi. Nếu mọi người đồng ý, thì chúng ta thành lập liên minh, nếu không muốn thì sẽ không liên quan gì đến liên minh”.

Nếu vừa rồi Lý Giang Hùng không lên tiếng cản trở, trong một trăm thế lực e có đến tám, chín mươi lựa chọn đồng ý thành lập liên minh.

Nhưng giờ đây, ngay cả Long Hoàng và Thượng Quang Hoàng cũng ra mặt ngăn cản, thậm chí còn hù dọa kẻ nào gia nhập liên minh sẽ thành kẻ thù của bọn họ, cho dù có thế lực muốn gia nhập liên minh cũng sẽ không nhiều.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2302


Chương 2302:

“Từ từ!”

Nhưng vào lúc này, Dương Chấn vốn luôn im lặng lại bất chợt lên tiếng.

Mọi người lộ vẻ bối rối, chỉ thấy anh nhìn về phía Đoàn Hoàng, nói: “Hôm nay ông nhất định phải đưa ra lựa chọn, đồng ý thành lập liên minh hoặc từ chối, không có lựa chọn thứ bai”

Sau khi nghe thấy mấy lời Dương Chấn nói, nụ cười trên mặt Đoàn Hoàng cứng lại.

Nếu như người muốn lão ta đưa ra lựa chọn là những người khác, hoặc giả có là Diệp Hoàng đi chăng nữa thì lão ta cũng không thấy sốt sắng đến thế.

Thế nhưng Dương Chấn khác bọn họ, anh đã từng lấy sức của một mình mình mà suýt tiêu diệt toàn bộ Hoàng tộc họ Đoàn.

“Cậu Chấn à, cậu nói thế làm khó cho tôi quá…”

Đoàn Hoàng chưa kịp nói xong đã bị Dương Chấn ngắt lời không nể tình: “Tôi không cần biết ông có thấy khó hay không, hôm nay ông phải đưa ra lựa chọn!”

“Nếu không nể mặt Đoàn Vô Nhai, chỉ với cái thái độ dùng dằng không dứt khoát của ông thôi cũng đã đủ để tôi xếp ông vào danh sách đen rồi”.

“Cho ông một phút, nếu như sau một phút ông vẫn chưa chọn xong thì tôi sẽ xem như ông chọn Hoàng tộc họ Diệp, thời gian bắt đầu!”

Sau khi Dương Chấn nói xong, trái tim Đoàn Hoàng nhảy thình thịch, nỗi sợ hãi trong lòng nhanh chóng đạt tới đỉnh điểm.

Những người khác đều kinh ngạc nhìn về phía Dương Chấn, nhất là những người không biết thân phận của anh, trong lòng họ càng thêm kinh ngạc.

Rõ ràng lúc Đoàn Hoàng nói chuyện với Dương Chấn, thái độ của lão ta vô cùng khúm núm, thậm chí còn dùng giọng điệu cung kính để nói chuyện, thế nhưng Dương Chấn không hề có ý định cho Đoàn Hoàng chút mặt mũi.

Cậu ta làm như vậy, không sợ sẽ đẩy Đoàn Hoàng về phía Hoàng tộc họ Diệp sao?

Chỉ có Thượng Quan Hoàng và Long Hoàng biết, Dương Chấn làm vậy là đang cho Hoàng tộc họ Đoàn một cơ hội, cũng là muốn giải quyết triệt để mọi yếu tố bất trắc trước khi quyết chiến với Hoàng tộc họ Diệp.

Người của Hoàng tộc họ Đoàn đều thấy thấp thỏm trong lòng, Đoàn Hoàng cũng đang đấu tranh tư tưởng dữ dội. Đầu óc lão ta nhanh chóng phân tích những ưu, nhược điểm của việc lựa chọn giữa Hoàng tộc họ Diệp và Dương Chấn.

Diệp Hoàng cười lạnh: “Đoàn Hoàng, ông cũng thấy rồi đấy, Dương Chấn vốn không để Hoàng tộc họ Đoàn vào mắt, cho dù ông có chọn cậu ta thì sau này cậu ta cũng chẳng đối xử tử tế với Hoàng tộc họ Đoàn đâu”.

“Nếu như ông lựa chọn Hoàng tộc họ Diệp, tôi có thể cam đoan với ông rằng khi liên minh được thành lập, Hoàng tộc họ Diệp chắc chắn sẽ không nhúng tay vào chuyện của Hoàng tộc họ Đoàn”.

Đối với chuyện Diệp Hoàng khuyên bảo, Dương Chấn không có ý định ngăn cản, cũng chẳng để nó trong lòng.

Đối với anh mà nói, thêm một Hoàng tộc họ Đoàn không nhiều mà thiếu đi một Hoàng tộc họ Đoàn cũng chẳng ít, chẳng qua là vì nể mặt Đoàn Vô Nhai nên anh mới cho họ cơ hội lựa chọn này.

Đương nhiên, nếu như Đoàn Hoàng lựa chọn Hoàng tộc họ Diệp, Dương Chấn cũng chẳng thấy có gì khác biệt, cùng lắm là có thêm vài con giun dế thôi.

Một phút trôi qua nhanh chóng, Dương Chấn nhìn đồng hồ, mở miệng nói: “Đến giờ rồi!”

“Diệp Hoàng, xin lỗi!”

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, bỗng nhiên Đoàn Hoàng nhìn về phía Diệp Hoàng nói tiếng xin lôi, sau đó nhanh chóng nhìn anh: “Cậu Chấn, †ôi chọn cậu!”

Lão ta vừa dứt lời, mọi người xung quanh sửng sốt!

Diệp Hoàng cũng ngây người. Vốn lão ta còn cho rằng, Dương Chấn không nể mặt Đoàn Hoàng, bức ép phải lão ta lựa chọn trước mặt mọi người, dưới tình huống này, chắc chăn Đoàn Hoàng sẽ chọn Hoàng tộc họ Diệp. Nhưng lão ta không ngờ Đoàn Hoàng lại lựa chọn Dương Chấn, tình nguyện cúi đầu trước anh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2303


Chương 2303:

Lão ta thật sự không hiểu nổi, chẳng lẽ hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp còn chưa đủ để Đoàn Hoàng dễ dàng đưa ra lựa chọn hay sao?

Không chỉ Diệp Hoàng, những người khác cũng cảm thấy rất kinh ngạc.

Những người biết sức mạnh của Dương Chấn rồi thì thấy Đoàn Hoàng làm vậy chẳng có vấn đề gì, còn những người không biết thì đang liên tục suy đoán thân phận của anh.

Rốt cuộc Dương Chấn là ai, tại sao cậu ta lại dám bức ép uy h**p Đoàn Hoàng trước mặt mọi người, đã vậy còn có thể làm cho Long Hoàng và Thượng Quan Hoàng cam tâm tình nguyện ủng hộ?

Trước đó, bọn họ còn cho rằng Dương Chấn là cậu chủ của một thế lực thần bí hàng đầu nào đó, được hai cao thủ do gia tộc phái tới chống lưng nên mới dám ngang ngược như vậy.

Bây giờ nhìn lại, hình như cũng không phải thế.

Thái độ cung kính của Long Hoàng, Thượng Quan Hoàng hay Đoàn Hoàng đối với Dương Chấn đều không giả được.

Hơn nữa Diệp Hoàng lại chẳng thể làm gì với Dương Chấn đã nói rõ người mà Dương Chấn dựa dẫm là chính bản thân anh.

Nếu không phải vậy, chắc chăn Hoàng tộc họ Diệp đã xử lý Dương Chấn từ sớm rồi.

“Được! Được lắm!”

Diệp Hoàng giận dữ cười, hai mắt lão ta nhìn chằm chặp Đoàn Hoàng, nói: ‘Nếu Đoàn Hoàng đã lựa chọn Dương Chấn, vậy thì từ giờ trở đi Hoàng tộc họ Đoàn cũng sẽ là kẻ địch của Hoàng tộc họ Diệp!”

“Hừ!”

Đoàn Hoàng vừa đưa ra lựa chọn, đương nhiên sẽ không muốn để bản thân bị khinh bỉ như vừa rồi nữa, lạnh giọng bảo: “Cho dù Hoàng tộc họ Diệp đồng ý giao hảo với Hoàng tộc họ Đoàn thì chúng tôi cũng sẽ không chấp nhận”.

Dứt lời, lão ta nhìn về phía Dương Chấn khẽ gật đầu, áy náy nói: “Cậu Chấn, rất xin lỗi cậu vì sự do dự vừa rồi của tôi. Cậu cứ yên tâm, tôi đã chọn cậu thì chắc chắn sẽ không nghĩ đến chuyện phản bội”.

“Có cho ông cũng không dám!”, Dương Chấn không chút khách sáo đáp lại lão ta.

Với thực lực hiện giờ của anh, việc chèn ép một Hoàng tộc họ Đoàn không có cao thủ Siêu Phàm Cảnh là chuyện dễ như ăn cháo.

Nếu như chuyện xảy ra ở chỗ của Hoàng tộc họ Đoàn thì có lẽ sẽ phải cẩn thận với người bảo vệ Hoàng tộc, thế nhưng đây lại là sân nhà của Dương Chấn, Đoàn Hoàng còn có thể làm gì được nữa?

“Tiếp đó, chính là thời gian cho mọi người lựa chọn. Tốt nhất là mọi người hãy suy nghĩ cho kỹ, đúng là Hoàng tộc họ Diệp rất mạnh, nhưng rồi sao? Bây giờ ba Hoàng tộc lớn khác đã đứng về phía đối lập với Hoàng tộc họ Diệp rồi”.

“Cứ cho là mấy ngừời lựa chọn Hoàng tộc họ Diệp đi chăng nữa thì cũng chỉ trở thành bia đỡ đạn cho Hoàng tộc họ Diệp thôi. Thế nên lựa chọn thế nào, cho mấy người ba mươi giây cân nhắc”.

Dương Chấn nhìn toàn bộ đám người có mặt ở đây một lượt, vô cùng bá đạo nói.

Nếu Hoàng tộc họ Diệp muốn thống nhất các thế lực lớn ở Chiêu Châu, vậy thì hôm nay, anh phải phá rối, làm xáo trộn nơi này.

Trong sảnh tiệc rộng lớn tựa như bị một luồng khí thế võ đạo kh*ng b* bao phủ, ai ai cũng bàng hoàng, bắt bọn họ lựa chọn ngay bây giờ, đúng là rất khó.

Bên phía Dương Chấn, người của ba Hoàng tộc lớn đều đang lạnh lùng nhìn chăm chäm vào họ, khiến họ cảm thấy vô cùng áp lực.

“Những ai đồng ý lựa chọn Hoàng tộc họ Diệp thì giơ tay phải lên!”

Ba mươi giây nhanh chóng trôi qua, Dương Chấn mở miệng nói.

Anh vừa dứt lời, bốn phía yên tĩnh không hề có một tiếng động, tất cả mọi người đều đang anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, nhưng từ đầu đến cuối không có một ai nhấc tay.

Mười giây!

Ba mươi giây!
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2304


Chương 2304:

Một phút!

Một phút cứ trôi qua như thế, từ đầu đến cuối không có ai lựa chọn Hoàng tộc họ Diệp.

Vẻ mặt Diệp Hoàng trở nên vô cùng dữ tợn, kết quả như thế là chuyện lão ta không hề mong đợi chút nào, thế nhưng bây giờ nó đã thật sự xảy ra.

Điều khiến Dương Chấn cảm thấy khó hiểu là nhân vật chính ngày hôm nay, Diệp Lâm, người được chúc thọ trăm tuổi của Hoàng tộc họ Diệp vẫn luôn yên lặng ngồi ở đó, không màng thế sự, tựa như mọi chuyện đang diễn ra chẳng liên quan gì đến mình vậy.

Diệp Lâm yên tính một cách kỳ lạ, thậm chí còn khiến rất nhiều người quên đi sự tồn tại của mình.

“Xem ra, ngoại trừ những người thuộc Hoàng tộc họ Diệp, không có ai muốn thành lập liên minh với ông rồi”.

Lý Giang Hùng chọn đúng lúc lên tiếng mỉa mai: ‘Đã như vậy thì tôi xin chúc mừng Hoàng tộc họ Diệp, một mình thành lập một liên minh, xong sau đó cứ lấy cái tên liên minh Hoàng tộc họ Diệp là được rồi”. Ệ “Ha ha…”

Long Hoàng và Thượng Quan Hoàng bật cười.

Rất nhiều người cũng không nhịn được muốn cười như hai người kia, thế nhưng trong trường hợp này họ không dám làm thế.

Người của Hoàng tộc họ Diệp tức đến nồi sắc mặt tím lại như màu gan heo. Lúc Diệp Hoàng nhìn về phía Dương Chấn, sát ý lóe lên trong mắt lão ta, chỉ hận không thể dùng ngàn đao băm thây anh ra.

Thế nhưng, Diệp Hoàng phải nhịn, bây giờ chưa phải lúc để ra tay. Bởi vì ngoài việc này ra còn có một việc vô cùng quan trọng, đó mới là mục đích thật sự của Hoàng tộc họ Diệp hôm nay.

“Mấy người không muốn thành lập liên minh thì thôi!”

Diệp Hoàng ghìm sự tức giận của bản thân xuống, mắt nhìn kháp bốn phía, tiếp tục nói: “Tiếp theo, chúng ta sẽ nói đến chuyện thứ hai của ngày hôm nay”.

Trong phút chốc, tất cả mọi người đều im lặng nhưng ẩn trong ánh mắt của mỗi người vẫn có vẻ mong đợi.

Hai mắt Dương Chấn khẽ nhíu lại, rốt cuộc đã muốn nói đến chuyện thứ hai rồi sao?

“Chuyện thứ hai có liên quan đến sự xuất hiện của Đế Thôn, đã đến lúc chuyện này phải có kết quả”.

Diệp Hoàng nói một cách chậm rãi.

Quả thật là vì tranh giành Đế Thôn.

“Diệp Hoàng, không biết tại sao ông lại nói đến sự xuất hiện của Đế Thôn?”, bỗng nhiên có một người hỏi.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Hoàng, đợi lão ta giải thích.Dù sao theo như quy định của trăm năm trước của người đó, Vương tộc và Hoàng tộc không được bước chân vào Yến Đô cũng như không cho phép Hoàng tộc tranh giành Đế thôn.

Mặc dù quy định này đã có hơn trăm năm, nhưng bây giờ cho dù là Vương tộc hay Hoàng tộc đều đã đi vào Yến Đô, dường như cái quy định đó không gây ảnh hưởng gì đến Vương tộc và Hoàng tộc.

Lấy được Đế Thôn là sẽ có được cả thế giới, mặc dù đó chỉ là một truyền thuyết nhưng lại có khả năng sẽ trở thành sự thật rất cao, nếu không thì Hoàng tộc họ Diệp đã không nhắc đến Đế Thôn.

Dương Chấn cũng nhìn về phía Diệp Hoàng, muốn nghe thử xem lão già dở hơi này muốn gì.

Diệp Hoàng mở miệng nói: ‘Dù sao quy định vào trăm năm trước của người kia vẫn còn đó, Hoàng tộc họ Diệp không thể can thiệp vào việc tranh giành Đế Thôn, vì thế việc tranh giành Đế Thôn chỉ có thể nhường lại cho mọi người ở đây”.

Lão ta vừa nói ra những lời này đã khiến cho.

mọi người hoảng sợ. Hoàng tộc họ Diệp muốn từ bỏ việc tranh giành Đế Thôn sao?

Ngay cả Dương Chấn cũng cảm thấy bất ngờ. Mặc dù biết Hoàng tộc họ Diệp tổ chức lễ mừng trăm tuổi của Diệp Lâm tại Yến Đô là vì Đế Thôn, nhưng không thể ngờ răng Hoàng tộc họ Diệp lại buông tha cho Đế Thôn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2305


Chương 2305:

Chẳng qua suy nghĩ này vừa lóe lên anh đã bỏ nó đi ngay lập tức, nếu không có lợi ích thì sao Hoàng tộc họ Diệp có thể làm không công đây?

Nhất là khi Hoàng tộc họ Diệp đã mời cả Diệp Lâm, một người ở ẩn đã biến mất hơn năm mươi năm, làm sao họ có thể bỏ qua Đế Thôn được?

Nhưng mà vấn đề khiến Diệp Thanh không nghĩ ra đó là Hoàng tộc họ Diệp sẽ dùng cách gì để tranh giành Đế Thôn đây?

Không lẽ, Hoàng tộc họ Diệp không biết thực lực bây giờ của anh đã là Siêu Phàm Cảnh rồi sao?

Một khi ra tay, nếu người của Hoàng tộc không nhúng tay vào thì ai có thể ngăn cản được anh chứ?

“Diệp Hoàng, những lời ông nói là thật sao?

Hoàng tộc họ Diệp không can thiệp vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn sao?”, một khách mời của một thế lực đứng đầu tỏ ra vui vẻ hỏi lại.

Diệp Hoàng ha ha cười, nói: “Đứng trước trăm thế lực lớn của Chiêu Châu, tôi đã nói là sẽ không tham gia tranh giành Đế Thôn thì còn có thể giả được hay sao?”

“Nếu đã như vậy thì nhà họ Lâm của tôi sẽ đồng ý để Đế Thôn xuất thế”, người này kích động nói.

“Nhà họ Phương chúng tôi cũng đồng ý để Đế Thôn xuất thế, mong rảng Hoàng tộc họ Diệp có thể ra mặt duy trì sự công bằng”.

Sau đó lại có người lên tiếng, thậm chí muốn Hoàng tộc họ Diệp đứng ra chủ trì.

Đã có người mở đầu, người ở các thế lực khác đều nhao nhao tỏ thái độ đồng ý cho Đế Thôn xuất hiện.

Đây chính là hiện thực.Trước đó, Diệp Hoàng nói muốn thành lập một liên minh thì bị ba Hoàng tộc lớn là Long, Đoàn, Thượng Quan ngăn cản, các thế lực khác bị uy h**p thì không ai dám nhắc đến chuyện liên minh nữa.

Nhưng lúc này lại khác, cho dù bây giờ ba Hoàng tộc lớn kia có ngăn cản thì cũng không được, bởi vì truyền thuyết của Đế Thôn rất hấp dẫn đối với mọi người. Những người ở đây đều là người đứng đầu của các thế lực ở Chiêu Châu, có tham vọng mãnh liệt.

Nếu như bọn họ có thể giành lấy được Đế Thôn về trong tay mình, toàn bộ Chiêu Châu còn ai có thể uy h**p được họ?

Cho dù là Hoàng tộc cũng không thể áp chế được họ.

Gó thể nói rằng đây chính là cơ hội duy nhất để bọn họ có thể nâng cao thực lực một cách nhanh chóng.

Khi được Hoàng tộc họ Diệp mời đến, bọn họ biết ngay lần đi đến Yến Đô này liên quan đến việc Đế Thôn sẽ xuất thế, cho nên các thế lực đã chịu một số tổn thất để mời các cao thủ mạnh ẩn thế đi theo.

Trong đó thậm chí có cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh. Dương Chấn đã cảm nhận được, riêng Siêu Phàm Gảnh đã có đến sáu người.

Đây là chưa tính đến các thế lực đang ẩn nấp, chuẩn bị sẵn sàng tham gia vào việc tranh giành Đế Thôn.

Ví dụ như cao thủ thần bí đã bắt giữ Phương Nho, chủ gia tộc họ Phương trong Hoàng thành Long ngay trước mặt của Dương Chấn vào đêm qua, đến nay người đó vẫn chưa xuất hiện.

Có thể suy đoán được, cuộc chiến tranh giành Đế Thôn sắp đến sẽ khốc liệt như thế nào.

Cho dù là Dương Chấn cũng không có cách gì có thể ngăn cản. Dù sao vẫn còn Hoàng tộc họ Diệp, nếu như lúc này anh ngăn cản thì sẽ trở thành kẻ địch chung của mọi người.

“Được, mọi người đã đồng ý để Đế Thôn xuất thế thì hôm nay chúng ta cùng nhìn Đế Thôn xuất thế đi!”, Diệp Hoàng hét to một tiếng.

Tất cả mọi người đều phát ra tiếng hoan hô rung trời, bầu không khí được nâng l*n đ*nh điểm chỉ trong nháy mắt.

Diệp Hoàng vây vấy tay, đợi đến khi mọi người yên tính lại mới nói tiếp: “Tiếp theo chúng ta sẽ nói đến quy định trong cuộc chiến tranh giành Đế Thôn”.

Ánh mắt đảo qua toàn sảnh tiệc, lão ta từ từ nói: “Vì trăm năm trước người kia đã quy định Vương tộc và Hoàng tộc không được can thiệp vào việc tranh giành Đế Thôn, nhưng mà…”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2306


Chương 2306:

Nói đến đây, Diệp Hoàng bỗng nhiên dừng lại khiến cho mọi người rất sốt ruột, nhưng không ai dám giục, đều tỏ vẻ mong chờ nhìn về phía lão ta.

Dương Chấn biết, bây giờ mới đến phần quan trọng.

Quả nhiên, Diệp Hoàng chỉ dừng lại khoảng mười giây thì nói tiếp: ‘Chúng tôi không can thiệp vào việc tranh giành Đế Thôn, nhưng mong muốn nhân cơ hội lần này để cho cao thủ trong Hoàng tộc tôi cảm nhận được các cao thủ ẩn thế không xuất hiện mạnh mẽ đến mức nào’.

“Nhưng mà mọi người cứ yên tâm, mọi hoạt động của Hoàng tộc tôi sẽ không được tính vào cuộc chiến này, chỉ là muốn tăng thêm cho mọi người chút niềm vui khi trao đổi võ thuật trong cuộc chiến khô khan này, đồng thời để cho mọi người biết thực lực của Hoàng tộc chúng tôi thôi”.

“Còn về quy tắc của cuộc tranh giành Đế Thôn, rất đơn giản, chỉ có duy nhất một quy tắc đó là ai mạnh thì người đó thảng! Ai có thể đạt được ngôi vị quán quân thì đó chính là Vương của Yến Đô, có tư cách để nắm giữ Đế Thôn”.

Lời này vừa nói ra, mọi người lại phát ra tiếng hoan hô vang trời.

Mà người của ba Hoàng tộc lớn là Long, Đoàn, Thượng Quan đều trở nên âm trầm, vì mối quan hệ với Dương Chấn, bọn họ không có ý định tranh giành Đế Thôn.

Nhưng Diệp Hoàng lại nói người trong Hoàng tộc cũng có thể tham gia vào đó, nhưng lại không tính kết quả.

Bây giờ, Diệp Lâm, cao thủ Siêu Phàm Cảnh luôn giấu mặt của Hoàng tộc họ Diệp đang ở đây, lão ta mạnh mẽ đến mức nào thì không ai biết.

Cho dù là Dương Chấn cũng không hề hay biết thực lực thật sự của Diệp Lâm mạnh ra sao.

Trong mät Dương Chấn tỏa ra một tia sắc lạnh. Đương nhiên anh hiểu rằng, Hoàng tộc họ Diệp để người trong Hoàng tộc ra thi đấu tranh giành Đế Thôn mà không tính kết quả là để đối phó với mình.

Tất nhiên, Hoàng tộc này tự tin rằng không ai có thể đánh bại được Diệp Lâm nên mới dám nói như vậy.

Băng cách đó, kể cả Dương Chấn cũng không có lý do để ngăn cản.

Hoàng tộc họ Diệp muốn người ta thấy, mặc dù không tham gia tranh giành Đế Thôn nhưng lại để cao thủ Hoàng tộc tham gia đấu võ, không phải vì muốn kìm giữ mọi kẻ địch của mình hay sao?

Lúc đó, nếu như có ai không nghe lời Hoàng tộc họ Diệp thì cứ để cho người đó mất đi tư cách tham gia đấu võ.

Giống như nếu Dương Chấn muốn tham gia đấu võ thì Diệp Lâm sẽ ra mặt, bên ngoài thì nói muốn giao lưu võ thuật, thật ra là sẽ dùng toàn lực đánh chết anh.

Với thực lực của Diệp Lâm, cho dù không giết được Dương Chấn thì ít nhất vẫn có thể làm yếu đi thực lực của anh. Khi đó, chỉ cần có thêm một cao thủ Siêu Phàm Cảnh mà Hoàng tộc họ Diệp âm thầm nâng đỡ thì có thể đánh bại được Dương Chấn.

“Diệp Hoàng tính toán thật giỏi!”

Vừa lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên không đúng lúc, trong chốc lát mọi người đều cùng nhìn về phía người nói chuyện.

Diệp Hoàng nhíu mày, nhìn về phía nhà họ Lý ở Hoàng thành Thượng Quan, lạnh lùng nói: “Không biết ý của chủ gia tộc họ Lý là gì?”

“Hoàng tộc họ Diệp của tôi luôn ngay thẳng, không nhúng tay vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn. Vậy mà ông lại nói rằng tôi đang toan tính?

Thực lực của Hoàng tộc họ Diệp rõ ràng ở đó, tôi cần toan tính với ai nữa?”

Lúc trước khi Diệp Hoàng đề nghị thành lập liên minh thì Lý Giang Hùng đứng ra phản đối đầu tiên, bây giờ cũng lại là lão ta. Chuyện này khiến ý đồ muốn giết Lý Giang Hùng của Diệp Hoàng không ngừng gia tăng.

Lý Giang Hùng cười lạnh: “Diệp Hoàng, có một số chuyện trong lòng mọi người đều hiểu rõ, chỉ là không muốn nói ra thôi. Nếu ông hỏi tôi thì tôi cũng đành nói ra”.

Lông mày của Diệp Hoàng càng nhíu chặt, trong mắt ẩn hiện vài tia sát ý nhưng cũng không mở miệng ngăn cản, ánh mắt u ám luôn nhìn chăm chằm vào Lý Giang Hùng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2307


Chương 2307:

Lý Giang Hùng không chút sợ hãi, lạnh lùng đáp: ‘Nếu như Hoàng tộc họ Diệp thật sự không can dự vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, vậy thì đừng có nói ra những chuyện như người của Hoàng tộc có thể tham gia nhưng không tính thành tích, toàn là lừa gạt”.

“Với thực lực của Diệp Hoàng và tiên bối Diệp Lâm thì những cao thủ ở đây đều không phải là đối thủ, ai mà có bất mãn với Hoàng tộc họ Diệp thì mấy người đều có thể tìm cớ để khiêu chiến, sau đó đánh bọn họ trọng thương”.

“Theo cách này thì những người có thể đi đến vòng sau cùng đều là những cao thủ đi theo Hoàng tộc họ Diệp”.

“Lời nói của Diệp Hoàng thật tốt đẹp, không tính thành tích của cao thủ Hoàng tộc tham dự đấu võ, nhưng để cao thủ Hoàng tộc tham dự đấu võ thì cũng đã là nhúng tay vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn rồi”.

“Nếu Diệp Hoàng thật sự không muốn can thiệp vào thì đừng bảo là người Hoàng tộc có thể tham gia đấu võ, mà hãy nhường lại cơ hội cho.

các thế lực khác ở Chiêu Châu đi”.

Lời của Lý Giang Hùng vừa nói xong thì đám người của các thế lực còn đang đắm chìm trong giấc mộng đẹp có thể khống chế Đế Thôn lập tức trở nên tỉnh táo.

Sắc mặt Diệp Hoàng càng ngày càng dữ tợn và không hề che giấu ý muốn giết Lý Giang Hùng chút nào, lạnh giọng nói: “Lý Giang Hùng, ông muốn chết đúng không!”

Trong lúc đó, khí thế võ đạo kinh khủng bộc phát ra khỏi người lão ta và gây sức ép lên Lý Giang Hùng.

Bản thân Lý Giang Hùng chính là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh, chỉ còn cách Siêu Phàm Nhất Cảnh một bước nữa thôi. Đối mặt với một người chỉ vừa bước vào Siêu Phàm Nhất Cảnh như Diệp Hoàng, lão ta vẫn cảm thấy có chút áp lực nhưng còn lâu mới đến mức không thể chịu đựng được.

“Sao thế? Diệp Hoàng thẹn quá hóa giận nên muốn giết người diệt khẩu à?”

Lý Giang Hùng không hề sợ hãi, còn giải phóng uy lực võ đạo của mình để chống lại khí thế của Diệp Hoàng.

Người của tất cả các thế lực có mặt ở đây đều sững sờ. Vừa rồi Lý Giang Hùng đã cản trở việc thành lập liên minh, bây giờ lại muốn ngăn cản cuộc chiến tranh giành Đế Thôn sao?

“Diệp Hoàng, ông muốn làm gì?”

Thượng Quan Hoàng vỗ bàn một cái, đột ngột đứng dậy, trong nháy mắt khí thế võ đạo của bán bộ Siêu Phàm Cảnh bùng nổ, bao trùm về phía Diệp Hoàng.

Long Hoàng và Đoàn Hoàng cũng lần lượt đứng dậy, cùng giải phóng khí thế bán bộ Siêu Phàm Cảnh ra ngoài.

Không chỉ Hoàng Chủ của ba Hoàng tộc lớn mà cả những cao thủ hàng đầu trong Hoàng thành của họ cũng đứng lên và trừng mắt nhìn Diệp Hoàng.

Vài cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp cũng đứng lên.

Hai bên đối đầu nhau, bầu không khí bỗng trở nên cực kỳ nghiêm trọng, chỉ chực chờ bùng nổ chiến tranh.

“Đủ rồi!”

Đúng lúc này, một giọng nói tức giận vang lên khắp sảnh tiệc.

Tiếng quát giận dữ này giống như sấm sét nổ vang bên tai mọi người, không khí nghiêm trọng trong sảnh tiệc khi nãy biến mất trong phút chốc.

Diệp Lâm đang ngồi trước bàn vuông từ đầu đến cuối vẫn không hề nói chuyện dùng mắt quét kháp sảnh tiệc, nói đầy hời hợt: “Hôm nay lễ mừng thọ một trăm tuổi của tôi, chỉ muốn chứng kiến sự xuất hiện rầm rộ của Đế Thôn thôi, nhưng không ngờ rằng lại phiền toái đến như vậy”.

“Tôi có thể hứa với các vị đang ngồi đây rằng, trong cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp tôi đây chỉ tham gia chiến đấu chứ không tính thành tích, và tôi còn hứa với các vị răng cao thủ Hoàng tộc họ Diệp tuyệt đối sẽ không ỷ mạnh h**p yếu”.

Ngụ ý của Diệp Lâm chính là người của Hoàng tộc họ Diệp vẫn sẽ tham gia vào trận chiến tranh giành Đế Thôn, chỉ là cao thủ Siêu Phàm Cảnh sẽ chỉ ra tay với người có cùng cảnh giới.

Vào lúc này, tất cả mọi người đều cảm giác được khí thế mạnh mẽ của Diệp Lâm, ngay cả Dương Chấn cũng cảm nhận được một loại áp lực như có như không.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2308


Chương 2308:

Thực lực thật sự của Diệp Lâm mạnh đến mức nào thì cho đến bây giờ Dương Chấn vẫn không nhìn thấu được, nhưng có thể chắc chắn rằng ít nhất cũng phải là Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Nhưng Dương Chấn chỉ đang ở Siêu Phàm Nhị Cảnh, nhờ vào Đại Đạo Thiên Diễn Kinh mới có thể bộc phát ra được thực lực sánh ngang với Siêu Phàm Ngũ Cảnh, thậm chí là tiến gần đến Siêu Phàm Lục Cảnh.

Giả sử như Diệp Lâm thật sự đạt được Siêu Phàm Lục Cảnh, Dương Chấn sẽ rất khó đối phó với thực lực hiện giờ của mình.

Hoàng tộc họ Diệp không trực tiếp nhúng tay.

vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn nhưng lại cũng không thể thật sự từ bỏ quyền kiểm soát Đế Thôn, vậy thì chứng tỏ ngoại trừ Diệp Lâm và Diệp Hoàng, chắc chắn còn một cao thủ Siêu Phàm Cảnh tuyệt đối nghe theo lệnh của Hoàng tộc họ Diệp nhưng không thuộc Hoàng tộc này.

Và có lẽ Diệp Lâm và Diệp Hoàng đang dẹp hết mọi chướng ngại cho người đó.

Nếu như vậy, đợi đến khi người kia thừa kế Đế Thôn, Hoàng tộc họ Diệp vẫn sẽ năm giữ được Đế Thôn như cũ.

Trong đầu Dương Chấn bỗng xuất hiện cao thủ bí ẩn đã bắt Phương Nho đi trước mắt mình đêm qua. Liệu cao thủ bí ẩn kia chính là người mà Hoàng tộc họ Diệp muốn nâng đỡ chăng?

“Tiền bối Diệp Lâm, chẳng phải ý của ông cũng giống với ý của Diệp Hoàng khi nãy sao?”, Lý Giang Hùng đột nhiên nói.

Lần này, ngay cả Dương Chấn cũng có phần kinh ngạc, biểu hiện hôm nay của Lý Giang Hùng khiến anh có phần khâm phục. Cho dù là Thượng Quan Hoàng hay Long Hoàng cũng không thẳng thắn bằng lão ta.

Bầu không khí tại nơi này đột ngột trầm xuống, mọi người nhìn chăm chăm vào Lý Giang Hùng với dáng vẻ như đang gặp ma.

Lý Giang Hùng nhằm vào Diệp Hoàng đã đành, sao bây giờ lại dám nhằm vào cả Diệp Lâm?

“Lý Giang Hùng, ông đang chất vấn bố tôi đấy à?”, Diệp Hoàng cau mày chất vấn.

“Tôi không chất vấn, mà chỉ là đang nói sự thật”, Lý Giang Hùng lập luận.

“Hay cho câu đang nói sự thật, ngay cả lời hứa của bố tôi mà ông cũng không tin, lại còn dám nói là không chất vấn?”, Diệp Hoàng cười lạnh.

Lý Giang Hùng không để ý đến lão ta, nhìn thẳng Diệp Lâm mà nói tiếp: “Tiền bối Diệp Lâm, tôi vẫn hy vọng rằng người của Hoàng tộc có thể rút khỏi cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, vì chỉ có như thế thì các thế lực ở khắp nơi mới có thể yên †âm tham dự”.

“Cậu đang nói chuyện với tôi sao?”

Vừa rồi Diệp Lâm đã phớt lờ Lý Giang Hùng, nhưng bị Lý Giang Hùng liên tiếp chất vấn nên lão ta rất tức giận.

HE SH Ngay khi Lý Giang Hùng định tiếp tục nói thì lão ta nhanh chóng bị một luồng sát khí mạnh mẽ bao lấy, khoá chặt.

Ngay tại một cái chớp mắt này, lão ta đã có một ảo giác rằng mình sắp chết.

“Bùm!”

Đột nhiên có một tiếng động thật lớn vang lên, ngay khi cách đầu Lý Giang Hùng còn có một mét thì chiếc đũa bạc đã bị một chiếc đũa khác đánh trúng rồi nổ tung trong nháy mắt.

Lý Giang Hùng há miệng thở gấp, trong mắt hiện lên đầy vẻ sợ hãi. Lão ta khó khăn quay đâu lại nhìn về phía Dương Chấn, lòng tràn đầy cảm kích.

Vừa rồi, Diệp Lâm thản nhiên ném ra một chiếc đũa bạc, Dương Chấn lại phóng ra một chiếc đũa bạc cứu sống được Lý Giang Hùng.

Lão ta không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng biết rằng Dương Chấn đã cứu mình.

Không chỉ Lý Giang Hùng không rõ xảy ra chuyện gì mà những người khác cũng vậy, chỉ thấy chỗ cách đầu Lý Giang Hùng chừng một mét, đột nhiên bùng lên một ngọn lửa chói mắt, kèm theo một tiếng nổ dữ dội.

Nhưng những người ở đây đều rõ ràng, đây là có người muốn giết Lý Giang Hùng, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc đã được người ta cứu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2309


Chương 2309:

Những người biết thực lực của Dương Chấn lúc này cũng chỉ đoán già đoán non, kinh ngạc nhìn Dương Chấn.

Vẻ mặt Dương Chấn hờ hững giống như hết thảy mọi thứ đều không liên quan đến anh, bưng ly trà sứ trắng lên khẽ nhấp một ngụm, sau đó bỏ xuống nhàn nhạt nói: “Nếu Hoàng tộc họ Diệp muốn chơi vậy Dương Chấn tôi sẽ tiếp tới cùng.

Chỉ mong các vị có thể tuân thủ quy tắc trò chơi, nếu không…”

Nói tới đây Dương Chấn bỗng dừng lại, cuối cùng ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn về phía Diệp Lâm đang sa sầm mặt lạnh giọng nói: “Nếu không người của Hoàng tộc họ Diệp sẽ chết rất nhiều”.

Sau khi anh nói xong, tất cả mọi người đều sững sờ, vẻ mặt khó tin nhìn Dương Chấn. Trong tiệc mừng thọ do Hoàng tộc họ Diệp tổ chức lại dám công khai uy h**p người của Hoàng tộc họ Diệp?

Rõ ràng lời này của Dương Chấn là nói cho Diệp Lâm nghe.

Vừa nãy mọi người còn nghi ngờ Diệp Lâm muốn giết Lý Giang Hùng, sau đó có người ra tay cản lại công kích của Diệp Lâm, bây giờ xem ra, người cứu Lý Giang Hùng dường như chính là Dương Chấn.

Nhưng Diệp Lâm là cao thủ Siêu Phàm Cảnh mà Dương Chấn còn trẻ như vậy thoạt nhìn chưa đến ba mươi, chẳng lẽ trên đời này đúng là có cao thủ Siêu Phàm Cảnh trẻ như vậy sao?

Mà sự uy h**p của Dương Chấn đối với Hoàng tộc họ Diệp chẳng qua chỉ vì muốn bảo đảm sự an toàn cho người bên anh.

Bằng không, cao thủ Siêu Phàm Cảnh ra tay, những đối thủ có thực lực dưới Siêu Phàm Cảnh sẽ bị giết trong nháy mắt.

Sắc mặt Diệp Lâm cực kỳ âm trầm. Lão ta rõ như lòng bàn tay những đồn đoán liên quan đến Dương Chấn từ lâu rồi. Vốn lão ta nghĩ dù thiên phú võ thuật của Dương Chấn có xuất chúng hơn nữa cùng lắm chỉ là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh mà thôi, nhưng lúc nãy Dương Chấn đã cản được công kích của lão ta. Điều này chứng tỏ Dương Chấn có thực lực sánh ngang với Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Diệp Lâm lúc này cảm thấy kinh ngạc tột độ.

Bởi vì lão ta sống tới trăm tuổi mới có được cảnh giới võ thuật hiện giờ nhưng Dương Chấn lại quá trẻ, thậm chí còn trẻ hơn cháu của lão ta rất nhiều.

Còn sắc mặt của những người Hoàng tộc họ Diệp kia lại càng khó coi hơn. Cao thủ Siêu Phàm Cảnh, Hoàng Chủ đời trước sống đến trăm tuổi – cũng chính là sự kiêu ngạo của Hoàng tộc họ Diệp bọn họ, ấy thế mà lại bị người khác uy h**p.

“Cảm ơn cậu Chấn đã cứu mạng!”

Lý Giang Hùng hít sâu một hơi, vẻ mặt biết ơn nhìn Dương Chấn.

Vừa nãy lão ta nghĩ mình sắp chết rồi.

Mà lời này của lão Ìa cũng đã chứng thực suy đoán của mọi người. Lúc nãy thật sự Diệp Lâm đã ra tay, sau đó bị Dương Chấn cản lại nên đã cứu được Lý Giang Hùng.

Dương Chấn hờ hững nhìn Lý Giang Hùng nói: “Cảm ơn thì không cần đâu, đợi lát nữa giết thêm mấy cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp là được.

Mọi người đều sững sờ, Dương Chấn lại bảo Lý Giang Hùng giết thêm mấy người của Hoàng tộc họ Diệp trước mặt bọn họ. Ngông cuồng cỡ nào mới dám nói ra những lời như vậy chứ?

Lý Giang Hùng cũng thoáng ngẩn người, sau đó mới bình tĩnh lại, trong mắt lóe lên vẻ hung ác, ánh mắt ngập tràn sát khí liếc nhìn về phía Hoàng tộc họ Diệp, híp mắt nói: ‘Người của Hoàng tộc họ Diệp không ra tay thì thôi, nếu ra tay tôi nhất định sẽ để cho bọn họ biết hậu quả khi khiêu khích cậu Chấn’.

Lúc này sự tự tin của Lý Giang Hùng đã tăng vọt. Lão ta vốn đã là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh, mà lúc nãy Dương Chấn đã khiến mọi người khiếp sợ, trước đó Hoàng tộc họ Diệp cũng đã nói, cao thủ Siêu Phàm Cảnh không được phép ra tay với cao thủ có thực lực dưới Siêu Phàm Cảnh.

Như vậy nói cách khác, bên dưới thực lực Siêu Phàm Cảnh, thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh là vô địch. : Lý Giang Hùng vốn là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh, thực lực rất gần với Siêu Phàm Nhất Cảnh, dù là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh bình thường cũng chưa chắc là đối thủ của lão ta.

“Được! Rất tốt!”

Diệp Lâm giận dữ, hai mắt như chim ưng nhìn chăm chảm Dương Chấn, nheo mắt nói: “Nếu cậu muốn chết tôi sẽ cho cậu toại nguyện!”

Lão ta vung tay lên, lạnh giọng nói: ‘Hễ cao thủ nào tham gia cuộc chiến tranh giành Đế Thôn thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị giết!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2310


Chương 2310:

Lão ta vừa dứt lời, mấy cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp đồn dập bước lên, chỉ trong mấy chục giây bàn ghế ở chính giữa sảnh tiệc đã bị bỏ trống, để lại sàn đấu võ.

Khách tứ phương ngồi xung quanh sàn đấu thuận tiện cho việc theo dõi trận chiến.

“Cuộc chiến tranh giành Đế Thôn bây giờ chính thức bắt đầu!”, một ông lão của Hoàng tộc họ Diệp trực tiếp chủ trì cuộc chiến này.

Lão ta vừa dứt lời, một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong sải bước đi tới chính giữa sảnh tiệc, liếc mắt nhìn xung quanh, lạnh giọng nói: “Chu Cái, 54 tuổi, thực lực Thần Cảnh đỉnh phong, muốn lĩnh giáo cao thủ Chiêu Châu!”

Nếu đã quy định, cao thủ Thần Cảnh chỉ có thể đối đầu với cao thử Thần Cảnh, Siêu Phàm Cảnh chỉ có thể đối đầu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh, thì thực lực Thần Cảnh đỉnh phong được coi là nhóm cao thủ hàng đầu trong cảnh giới Thần Cảnh này rồi.

“Diệp Kiến Hoa – Hoàng tộc họ Diệp!”

Một ông lão đầu bạc bước ra từ chỗ của Hoàng tộc họ Diệp.

Thấy cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp chưa gì đã bước ra nhanh như vậy, các thế lực có mặt ở đó, ai nấy đều sa sâm mặt. | Hoàng tộc họ Diệp làm vậy là hoàn toàn không cho người của các thế lực khác cơ hội biểu hiện mà!

“Cậu yên tâm, cao thủ Hoàng tộc họ Diệp tham chiến không tính thành tích dù cậu thua tôi, vẫn có tư cách chiến đấu tiếp”, Diệp Kiến Hoa nói với Chu Cái.

Chu Cái cười mỉa mai nói: “Đúng là nói hay hơn hát, giống như Dương Chấn đã nói, nếu Hoàng tộc họ Diệp thật sự không dự định nhúng †ay vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, thì không nên có cao thủ đứng ra ứng chiến”.

“Dù các người tham chiến không tính thành tích thì cũng làm lãng phí thời gian và tiêu hao thể lực của chúng tôi”.

“Có điều cũng chẳng sao, nếu Hoàng tộc họ Diệp đã không biết xấu hổ như vậy thì Chu Cái tôi cũng không sợi”

Không ai ngờ Chu Gái lại dám oán trách cao.

thủ Hoàng tộc họ Diệp trước mặt nhiều người như vậy.

Cao thủ có mặt tại đây đều là cao thủ của một trăm thế lực đứng đầu Chiêu Châu, tuy e dè Hoàng tộc họ Diệp nhưng có trận doanh của ba Hoàng tộc lớn kia mà đứng đầu là Dương Chấn ở đây, nên có nhiều cao thủ của nhiều thế lực cũng không quá sợ cao thủ trong Hoàng tộc họ Diệp nữa.

“Hừ!”

Diệp Kiến Hoa hừ lạnh: “Nếu cậu thật sự có thực lực tranh giành Đế Thôn, dù có liên tục tiếp nhận khiêu chiến của tất cả cao thủ thì đã sao?

Bắt đầu từ lúc cậu lo lắng cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp ra tay sẽ khiến cậu tiêu hao thể lực thì cậu đã thua rồi!”

“Bớt nói nhảm đi, đỡ trước một đòn của tôi đất”

Chu Gái nổi giận gầm lên sau đó khế nhấc chân lên, xông về phía Diệp Kiến Hoa nhanh như chớp, khí thế võ thuật Thần Cảnh đỉnh phong nhanh chóng tụ lại trên bàn tay phải của lão ta.

“Hừ”

Diệp Kiến Hoa cười lạnh, đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích, chỉ giơ tay lên đánh ra một quyền.

“Oành!”

Một giây sau nắm đấm của Chu Gái đập mạnh vào lòng bàn tay của Diệp Kiến Hoa.

Một luồng khí thế võ thuật kh*ng b* nổ tung từ chỗ hai năm đấm giao nhau, càn quét xung quanh.

Trên một số bàn ăn gần sàn đấu, cốc và đĩa bị lật bay ngay lập tức.

Diệp Lâm đột nhiên võ bàn bát tiên một cái, một luồng kình khí kh*ng b* nổ tung, trấn áp cuộc chiến giữa sàn đấu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2311


Chương 2311:

Luồng kình khí bộc phát dưới sự va chạm giữa Chu Cái và Diệp Kiến Hoa đã biến mất trong tích tắc.

Mà điều khiến Chu Cái kinh ngạc tột độ là Diệp Kiến Hoa đứng yên tại chỗ nhận lấy đòn công kích mà ông ta đã dùng hết sức đánh ra thế nhưng Diệp Kiến Hoa vẫn không hề hấn gì.

Không chỉ Chu Gái, tất cả cao thủ của các thế lực đều mặt đầy khiếp sợ.

Bình thường cao thủ cùng cảnh giới cơ bản sẽ có thực lực ngang nhau, Chu Gái và Diệp Kiến Hoa đều là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong. Vừa rồi khi Chu Cái bộc phát toàn bộ năng lực, xông về phía Diệp Kiến Hoa, mà trong nháy mắt lúc đòn tấn công của Chu Gái sắp ập xuống, lão ta mới giơ tay lên.

Ai cũng biết dưới tình huống Chu Gái bộc phát sức mạnh, nhất định phải mạnh hơn Diệp Kiến Hoa, nhưng đòn tấn công của Chu Cái lại không thể đẩy lùi Diệp Kiến Hoa nửa bước.

Riêng điểm này có thể nói rõ, Diệp Kiến Hoa không phải là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong bình thường, mà là cao thủ đã giậm chân tại cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong nhiều năm.

Nếu không Diệp Kiến Hoa không thể đứng ở đó không nhúc nhích, có thể tiếp được một đòn toàn lực của Chu Cái dễ như trở bàn tay.

“Đây chính là vốn liếng để cậu dám phách lối với Hoàng tộc họ Diệp sao?”

Diệp Kiến Hoa sắc mặt vô cùng lạnh lùng hỏi.

Nói xong lời này, khí thế càng mạnh mẽ hơn lại tản ra từ trên người lão ta.

lÙ “Bụp Chu Cái không hề có cơ hội để nói gì, một tay của Diệp Kiến Hoa bỗng ngưng lại một chưởng, tung ra một chiêu nện thẳng vào ngực Chu Gái.

Trong lúc mọi ngươi còn khiếp sợ, cơ thể Chu Cái bỗng bay cao ra ngoài như diều đứt dây.

Mà trong nháy mắt bị một chưởng của Diệp Kiến Hoa đánh trúng, Chu Cái phun ra một ngụm máu, tu vi võ đạo cả đời mất hết.

Sau khi năm trên mặt đất, Chu Cái không còn cả sức lực để đứng dậy.

Lúc này, cả hiện trường lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn Diệp Kiến Hoa.

Dương Chấn nhíu mày, anh bỗng hiểu suy nghĩ của Hoàng tộc họ Diệp, Diệp Kiến Hoa này vấn dừng lại ở cảnh giới Thần Cảnh, tất nhiên cũng là cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc họ Diệp.

Đây mới là trận đầu tiên trong cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, Hoàng tộc họ Diệp đã phái Diệp Kiến Hoa ra sân, hiển nhiên muốn dùng lão †a để làm mọi người e sợ, khiến thế lực khắp nơi tỉnh táo lại, xem thực lực cao thủ đứng đầu của nhà mình mà tránh xa đừng đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp.

“Chủ gia tộc!”

Từng bóng người xông ra ngoài từ phía nhà họ Chu, bọn họ đỡ Chu Gái từ dưới đất lên. Khi phát hiện võ công một đời của Chu Cái bị phế bỏ, sắc mặt ai cũng vô cùng khó coi.

“Hoàng tộc họ Diệp!!!”

Người nhà họ Chu đều tức giận nhìn về phía Diệp Kiến Hoa.

“Lui lại hết cho tôi!”, Chu Gái cắn răng nói.

Ông ta là người mạnh nhất ở nhà họ Chu, ngay cả ông ta cũng không phải là đối thủ của một cao thủ mà Hoàng tộc họ Diệp tùy tiện phái ra, huống chi những người khác của nhà họ Chu.

Trước sự tức giận của người nhà họ Chu, Diệp.

Kiến Hoa lại khinh thường cười một tiếng: “Đây là cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, không phải ai cũng có tư cách tham dự”.

Dứt lời, lão ta đảo mắt khắp hiện trường, lạnh giọng nói: “Tôi tuy chỉ là cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp tới tham gia, nhưng cũng có trách nhiệm dọn sạch chướng ngại cho các cao thủ có thực lực, nếu không một gia tộc tùy tiện phái ra cao thủ cũng có thể tham gia cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, vậy há chẳng phải sẽ lãng phí thời gian của mọi người sao?”

“Tôi hi vọng cao thủ tiếp theo muốn tham gia thi đấu tốt nhất nên nghĩ kỹ, cao thủ dưới bán bộ Siêu Phàm Cảnh tốt nhất không nên chịu chết”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2312


Chương 2312:

Diệp Kiến Hoa vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo, lão ta rõ ràng chỉ là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, nhưng lúc này lại ra vẻ mình là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh.

Rất nhiều người đều giận mà không dám nói, lúc trước có kha khá cao thủ cũng có lòng tham dự cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, cho dù rất rõ với thực lực Thần Cảnh, họ không thể chiến thắng trong cuộc chiến này.

Nhưng bọn họ vẫn muốn mượn cơ hội này để học hỏi cao thủ thật sự của các thế lực đứng đầu Chiêu Châu một chút.

Mà những lời vừa rồi của Diệp Kiến Hoa mặc dù không nói rõ, nhưng cũng ám chỉ không để bọn họ tham gia, lời trong lời ngoài đều đầy ý uy h**p. $ “Để tôi tới lãnh giáo, rốt cuộc cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Hoàng tộc họ Diệp mạnh đến mức nào!”

Đúng lúc này, phía Hoàng tộc Thượng Quan, một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đi thẳng về phía Diệp Kiến Hoa.

Trong Hoàng tộc Thượng, Thượng Quan Dục là nhân vật bề trên đồng lứa với Thượng Quan Hoàng, cao thủ số hai trong Hoàng tộc, thực lực chỉ đứng sau Thượng Quan Hoàng.

Thấy Thượng Quan Dục lên đài, sắc mặt Diệp Kiến Hoa lập tức trở nên nghiêm túc, lão ta biết, đối thủ thật sự tới rồi.

Lão ta chỉ nghĩ phải nghiêm túc đối đâu, cũng không quá e dè.

“Đừng hạ thủ lưu tình!”, Diệp Hoàng bỗng nhiên quát.

“Vâng!”, Diệp Kiến Hoa đáp.

Thượng Quan Hoàng nhíu mày, sắc mặt vô cùng lạnh lùng nói: “Thượng Quan Dục, nếu đã ra †ay thì phải cho Hoàng tộc họ Diệp biết, cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan chúng ta cũng không phải dạng dễ bị ức h**p, ra tay tàn độc cho tôi, nếu như có thể giết được đối phương là tốt nhất”.

Tất cả mọi người, phần lớn là các chủ gia tộc đều vôc cùng kinh ngạc, không ngờ ngay trước mặt mọi người lại có người thẳng thừng muốn cao thủ của gia tộc mình ra tay g**t ch*t đối thủ.

Khí thế võ đạo trên người Thượng Quan Dục không ngừng tăng lên, trong nháy mắt ngắn ngủi đã tăng vọt lên trình độ cao nhất. Một luồng hơi thở bán bộ Siêu Phàm Cảnh như có như không tản ra từ cơ thể của lão ta.

Hiển nhiên, Thượng Quan Dục cũng cách bán bộ Siêu Phàm Cảnh không xa.

“Hừ”

Diệp Kiến Hoa hừ lạnh nói: “Không chỉ mình ông có thực lực sánh bằng bán bộ Siêu Phàm Cảnh”.

Sau lời này, khí thế võ đạo đã vô cùng gần cảnh giới bán bộ Siêu Phàm Cảnh cũng tản ra từ trên người lão ta.

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc, đây thật sự là kỳ phùng địch thủ rồi sao?

“Giết!”

Diệp Kiến Hoa tức giận quát một tiếng, chủ động ra chiêu tấn công.

Thượng Quan Dục không hề nao núng, cũng bắt đầu tấn công.

Sau đó, chỉ trong chớp mắt hai người lao vào nhau, hai đòn tấn công kinh người cùng ập về phía nhau.

“Rầm!”

Một tiếng vang thật lớn, một luồng khí thế có uy lực như một quả bom nguyên tử lấy hai người làm trung tâm, tản ra bốn phương tám hướng.

Diệp Lâm vốn đã sớm có chuẩn bị, vung tay lên, phá nát luồng khí tức võ đạo đang sắp lan ra khắp bốn phương tám hướng.

Nhưng chuyện này không ảnh hưởng gì đến trận đấu giữa Thượng Quan Dục và Diệp Kiến Hoa.

Dường như cũng đúng lúc đó, hai người không ngừng bị đẩy lui năm sáu bước, nhưng chỉ trong nháy mắt hai người lại lao vào nhau, cuộc chiến lại nổ ra.

“Bịch bịch bịch!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2313


Chương 2313:

Hai người giống như bị điên không ngừng tung những đòn mạnh nhất về phía đối phương.

Mọi người chỉ cảm thấy một thoáng hoa mắt, ánh mắt vẫn nhìn chăm chăm hai người, di chuyển theo từng bước chuyển động của họ.

“Thì ra đây chính là thực lực mà chỉ có cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đích thực mới có thể bộc phát ra sao?”

Có cao thủ đứng đầu gia tộc vô cùng khiếp sợ nói.

Đây quả thực là một bữa tiệc thị giác, cho dù là đối với những cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của các gia tộc đứng đầu cũng là như vậy.

Đến giờ phút này, bọn họ mới ý thức được, suy nghĩ muốn tham gia cuộc chiến tranh giành Đế Thôn của mình nực cười đến mức nào.

Sau mấy trăm hiệp đối chiến, cùng với một đòn tấn công kinh người đánh xuống, một bóng người như diều đứt dây bay thẳng ra xa mấy chục mét, nặng nề rơi xuống dưới chân Thượng Quan Hoàng.

“Thượng Quan Dục!”

Thượng Quan Hoàng nổi giận gầm lên một tiếng, vội vàng kiểm tra vết thương của Thượng Quan Dục, cùng lúc đó vội nhét một viên thuốc chữa thương vào miệng Thượng Quan Dục.

Cũng may Thượng Quan Dục chỉ chịu một đòn bị thương nặng mà không mất đi tu vi võ đạo.

“Hoàng Chủ, xin lỗi, khiến ngài thất vọng rồi!”, Thượng Quan Dục yếu ớt nói.

Thượng Quan Hoàng lắc đầu, sắc mặt nặng nề nói: “Ông yên tâm, Hoàng tộc họ Diệp sẽ phải trả giá đất!”

Dứt lời, Thượng Quan Hoàng đứng dậy, bước từng bước về phía Diệp Kiến Hoa.

“Chờ một chút!”

Đúng lúc này, Dương Chấn bỗng nhiên lên tiếng, ngăn Thượng Quan Hoàng sắp lên đài lại.

Thấy Dương Chấn đi ra, tất cả mọi người đều nhìn anh, Thượng Quan Hoàng nghỉ ngờ hỏi Dương Chấn: “Cậu Chấn, cậu định?”

Dương Chấn không trả lời Thượng Quan Hoàng mà nhìn về phía Diệp Lâm, cất lời: “Hoàng tộc họ Diệp vốn dĩ đến vì Đế Thôn, cũng không cần nói những lời dối trá kia nữa, nếu đã như thế thì sắp xếp cho các cao thủ trên Siêu Phàm Cảnh quyết đấu luôn đi!”

Nghe thấy câu này, mọi người đều kinh sợ!

Dù tất cả mọi người đều hiểu cuộc chiến tranh giành Đế Thôn cuối cùng sẽ là trận chiến của cao thủ Siêu Phàm Cảnh, còn cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh, chỉ có thể coi là bia đỡ đạn thôi.

Diệp Lâm hơi nheo mắt lại, trong mắt lóe lên sát khí, lão ta híp mắt nói: “Xem ra cậu đã muốn chết lắm rồi, nếu đã thế, tôi sẽ cho cậu toại nguyện!”

Nhưng Dương Chấn cũng không quan tâm lời uy h**p của Diệp Lâm, ngồi lại vị trí của mình một lần nữa, nói với Tống Hữu bên cạnh: “Ván này ông lên đi, giết hết những.kẻ cản đường cho tôi!”

“Vâng!”, Tống Hữu gật đầu, lập tức sải bước đi về phía trung tâm.

Tống Hữu là cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh, ông ta ra sân, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Lần này, kể cả Diệp Hoàng cũng cảm nhận được áp lực cực kỳ lớn từ trên người Tống Hữu.

Diệp Hoàng nhìn Tống Hữu một lúc, sau đó nói với Diệp Kiến Hoa vừa chiến thắng Thượng Quan Dục: “Ông lui xuống trước đi!”

“Giết!”

Dương Chấn ra lệnh một tiếng, rõ ràng là ra lệnh với Tống Hữu, muốn g**t ch*t Diệp Kiến Hoa.

Tống Hữu là vì mang ơn Hoàng tộc họ Vũ mới được Hoàng tộc họ Vũ sắp xếp ở bên cạnh Dương Chấn, lúc này nhận được mệnh lệnh của Dương Chấn, lão ta không chút do dự di chuyển, nhanh chóng xông về phía Diệp Kiến Hoa.

Cảnh tượng đột ngột này khiến mọi người đều sửng sốt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2314


Chưong 2314:

Vì Hoàng tộc họ Diệp đã quy định, cao thủ cùng cảnh giới mới có thể giao chiến, nhưng Dương Chấn lại bảo cao thủ Siêu Phàm Cảnh quang minh chính đại đi giết một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Hoàng tộc họ Diệp.

Khí thế võ thuật Siêu Phàm Nhị Cảnh trên người Tống Hữu lập tức bộc phát, ép thẳng về phía Diệp Kiến Hoa.

Sắc mặt Diệp Hoàng lập tức thay đổi, lão ta giận dữ nói: “Cậu dám!”

Nhưng dù sao lão ta cũng chỉ mới bước vào.

cảnh giới Siêu Phàm Cảnh, dù lão ta có muốn ngăn cản cũng không ngăn được, huống hồ Dương Chấn vừa hạ lệnh, Tống Hữu đã xông về phía Diệp Kiến Hoa rồi.

Đồng tử của Diệp Kiến Hoa co lại, đột nhiên, một hơi thở vượt xa Thần Cảnh đỉnh phong dâng lên từ trên người lão ta.

Trong sự khiếp sợ của mọi người, lão ta giơ tay lên đánh ra một quyền: “Giết!”

Lúc này, vô số người cảm thấy khiếp sợ, vì bọn họ chợt phát hiện Diệp Kiến Hoa hoàn toàn không phải cao thủ Thân Cảnh đỉnh phong, mà là cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

“Bốp!

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, trong sự khiếp sợ của mọi người, Tống Hữu đánh một quyền lên lồng ngực Diệp Kiến Hoa, người Diệp Kiến Hoa bị đánh bay như quả bóng cao su.

Sau đó, lại một âm thanh thật lớn vang lên, người Diệp Kiến Hoa đập mạnh xuống cái bàn trước mặt Diệp Hoàng, kéo theo tiếng ly đĩa đỗ VỠ.

Cái bàn trước mặt Diệp Hoàng bị người Diệp Kiến Hoa đập thành mấy mảnh.

“Chuyện này…”

Mọi người đều trợn to hai mắt, tỏ vẻ khó tin.

Từ khi Tống Hữu ra tay đến khi đánh bay Diệp Kiến Hoa đều chỉ trong nháy mắt, dù là những cao thủ Thân Cảnh đỉnh phong kia cũng không kịp lấy lại tinh thần.

Diệp Kiến Hoa khi nãy còn cực kỳ bá đạo, sau khi trúng một đòn của Tống Hữu thì phun ra một ngụm máu xen lẫn nội tạng rồi nặng nề rơi xuống đất, trải qua hai lần bị thương nặng, lập tức tắt thở.

“Ông muốn chết phải không!”

Diệp Hoàng là người đầu tiên phá vỡ không gian yên tĩnh, giận dữ quát lên.

Tống Hữu khinh thường đứng chäắp tay giữa lôi đài, nhìn chăm chằm Diệp Hoàng bằng nửa con mắt: “Nếu ông to gan thì lên đây, tôi có thể g**t ch*t lão ta trong nháy mắt thì cũng có thể làm thế với ông!”

Bá đạo!

Ngông cuồng!

Ngay cả Dương Chấn cũng hơi bất ngờ với sức mạnh của Tống Hữu.

Tuy Tống Hữu chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhị Cảnh, nhưng khí thế võ đạo vừa bộc phát khi ra tay với Diệp Kiến Hoa đã có thể so với Siêu Phàm Tam Cảnh rồi.

Có điều ngay sau đó, Dương Chấn đã hiểu ra.

Hai anh em Tống Hữu và Tống Tả là cao thủ từng qua lại với Hoàng tộc họ Vũ, nếu thật sự chỉ có chút thực lực thì sao có thể được Hoàng tộc họ Vũ nhìn trúng được?

Một thế lực mấy chục năm đều là bá chủ như Hoàng tộc họ Diệp này, rất nhiều cao thủ trong gia tộc bọn họ đều không có kinh nghiệm thực chiến, nếu gặp cao thủ có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, đừng nói là chiến đấu vượt cấp, dù cảnh giới của đối phương không bằng cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, e rằng cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp vẫn chỉ có con đường chết mà thôi.

Rõ ràng Tống Hữu và Tống Tả là cao thủ có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2315


Chương 2315:

Nhìn dáng vẻ cực kỳ bá đạo của Tống Hữu, Diệp Hoàng hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế lửa giận của mình.

Vì lão ta biết Tống Hữu nói đúng, dù lão ta lên lôi đài cũng chỉ có thể bị g**t ch*t trong nháy mắt thôi.

“Không ngờ Hoàng tộc họ Diệp lại đê tiện vô liêm sỉ như thế, rõ ràng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh lại che giấu thực lực thật sự của mình”.

Lúc này, Thượng Quan Hoàng nói với giọng điệu châm chọc.

Lão ta cũng cực kỳ biết ơn Dương Chấn, khi nấy nếu không nhờ Dương Chấn ngăn cản, chắc chắn lão ta sẽ không phải đối thủ của Diệp Kiến Hoa đang che giấu thực lực, với thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh của lão ta, đối mặt với Diệp Kiến Hoa là Siêu Phàm Nhất Gảnh thì chỉ có một con đường chết.

“Tôi thấy nên đuổi Hoàng tộc họ Diệp khỏi Yến Đô, các người luôn miệng nói các người không nhúng tay vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, nhưng các người không chỉ phái cao thủ trong tộc đến quấy rối trật tự của cuộc chiến, còn để cao thủ Siêu Phàm Cảnh giả mạo là cao thủ Thần Cảnh, đúng là quá vô sỉ”.

Long Tấn cũng cất lời.

Đương nhiên Lý Giang Hùng sẽ không bỏ qua cơ hội này, hét to: “Hoàng tộc họ Diệp đê tiện vô liêm sỉ, không có tư cách tiếp tục chủ trì cuộc chiến tranh giành Đế Thôn!”

Chu Gái trước đó bị Diệp Kiến Hoa làm trọng thương, phế bỏ tu vi cũng giận dữ nói: “Hoàng tộc họ Diệp không có đạo đức, nếu để các người tiếp tục chủ trì trận đấu, ai biết sẽ còn xảy ra chuyện gì, nhà họ Chu của tôi đồng ý đuổi Hoàng tộc họ Diệp khỏi hội trường”.

“Hoàng tộc họ Diệp, cút khỏi hội trường!”

“Hoàng tộc họ Diệp, cút khỏi hội trường!”

Trong chốc lát, người của các thế lực trong sảnh tiệc đều tức giận la lên.

Ban đầu còn có vài người vì sợ Hoàng tộc họ Diệp nên không dám nói lời nào, nhưng lúc này, chuyện cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp giả mạo cao thủ Thần Cảnh đã hoàn toàn chọc giận tất cả mọi người.

Sắc mặt những người của Hoàng tộc họ Diệp vô cùng khó coi, hôm nay vốn dĩ phải do họ dẫn dắt, là lúc bọn họ trấn áp các thế lực của Chiêu Châu mới đúng. Nhưng lúc này, Hoàng tộc họ Diệp lại bị mọi người xua đuổi, chuyện này thật sự là một nối sỉ nhục với bọn họ.

“Tất cả im miệng cho tôi!”

Diệp Hoàng chọt nổi giận quát lên một tiếng, khí thế Siêu Phàm Nhất Cảnh bộc phát ra từ trên người lão ta, lập tức trấn áp toàn trường.

Lúc này mọi người mới bình tĩnh lại, khi nãy ai cũng phẫn nộ, mọi người mới dám gào lên muốn Hoàng tộc họ Diệp cút khỏi nơi này, nhưng không ai dám thật sự xua đuổi bọn họ cả.

“Sao nào? Hoàng tộc họ Diệp tự thấy mình vô lý, muốn dùng võ đạo trấn áp mọi người hả?”, Dương Chấn lạnh lùng chất vấn.

Diệp Hoàng lạnh lùng nhìn Dương Chấn, nói với vẻ mặt dữ tợn: “Dương Chấn, lại là cậu!

Hoàng tộc họ Diệp bằng lòng tha cho cậu một mạng, vì sao cậu không biết quý trọng cơ hội hiếm có như thế hả?”

Dương Chấn hơi nhíu mày, cứ cảm thấy có gì đó không đúng, với thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh của Diệp Hoàng vẫn chưa có tư cách nói lời như thế đâu.

Là vì có Diệp Lâm ở đây sao?

“Tha cho tôi một mạng?”

Dương Chấn cười nhạo: “Ông tưởng chỉ với chút vốn liếng đó của Hoàng tộc họ Diệp thì có thể làm gì được tôi sao?”

Dứt lời, anh chậm rãi đứng lên.

Tống Hữu cũng quay lại đứng sau anh cùng Tống Tả, nhìn chăm chăm vào Diệp Lâm.

Hai anh em họ một người có tu vi Siêu Phàm Nhị Cảnh, một người có tu vi Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng sau khi hai người liên thủ, có thể bộc phát ra thực lực có thể so với Siêu Phàm Tứ Cảnh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2316


Chương 2316:

Trong biết bao nhiêu cao thủ ở đây, ngoài Dương Chấn, cũng chỉ có Diệp Lâm có thể khiến bọn họ cảm thấy áp lực.

Lúc này, trong đôi mắt sâu thảm của Diệp Lâm cũng lóe lên sát khí mãnh liệt.

Hoàng tộc họ Diệp chuẩn bị lâu như vậy, đương nhiên là đến vì Đế Thôn, thật không ngờ rằng sức mạnh của Dương Chấn lại vượt quá sức tưởng tượng của bọn họ, thậm chí còn dẫn theo hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh, khiến bọn họ cảm thấy khó giải quyết.

Nhưng nếu chỉ với ba người Dương Chấn, Hoàng tộc họ Diệp vấn tự tin có thể xử lý bọn họ.

“Bớt nói nhảm, chuyển sang nơi khác quyết chiến đi!”

Dương Chấn nói xong thì sải bước đi trước.

Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong giao chiến trong sảnh yến hội này sẽ có cao thủ Siêu Phàm Cảnh đánh tan khí thế võ đạo bọn họ bộc phát ra lúc chiến đấu, nhưng cao thủ Siêu Phàm Cảnh ra tay, e răng sẽ phá hủy cả tòa nhà trong nháy mắt.

Sau khi Dương Chấn đưa Tống Tả và Tống Hữu đi, Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc Thượng Quan, còn có Hoàng tộc họ Đoàn cùng với người nhà họ Lý ở Hoàng thành Thượng Quan cũng đều đi theo.

Sau đó, cao thủ của các thế lực được Hoàng tộc họ Diệp mời đến từ khắp nơi cũng rời khỏi sảnh yến hội, chẳng mấy chốc, trong sảnh tiệc rộng lớn chỉ còn lại Hoàng tộc họ Diệp và người trong mấy thế lực hàng đầu của Hoàng thành Diệp ở lại.

Sắc mặt Diệp Hoàng cực kỳ u ám, lão ta nhìn về phía Diệp Lâm, áy náy nói: “Bố, xin lõi, khiến bố thất vọng rồi!”

Diệp Lâm hơi nhíu mày, lạnh lùng nói: “Bây giờ không phải lúc nói những lời nhảm nhí này, cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, Hoàng tộc họ Diệp chúng ta không thể ra tay trực tiếp, chỉ có thể mượn người ngoài, con đã sắp xếp xong hết chưa?”

Diệp Hoàng gật đầu, tự tin nói: “Bố cứ yên tâm, con đã chuẩn bị đây đủ từ lâu rồi, trừ khi Dương Chấn là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, nếu không, hôm nay cậu ta chết chắc!”

“Tốt!”

Diệp Lâm gật đầu, sau đó cất bước rời đi, người của Hoàng tộc họ Diệp cũng đều đi theo.

Mọi người nhanh chóng đi tới một vùng đất trống, ngọn núi cao nhất Yến Đô, Yến Sơn.

Nhưng có thể đi đến nơi này trong khoảng thời gian ngăn như thế ít nhất đều là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, còn cao thủ dưới Thân Cảnh đỉnh phong muốn đi đến đây phải cần một khoảng thời gian. Hơn nữa dù bọn họ có đến cũng không cần thiết. Một khi cao thủ Siêu Phàm Cảnh ra tay, những người dưới Thần Cảnh đỉnh phong đứng gần chiến trường quá e rằng đều sẽ bị tiêu diệt.

Lúc này, Dương Chấn đang đứng trên một tảng đá lớn trên đỉnh Yến Sơn, nhìn về phía Hoàng tộc họ Diệp bằng nửa con mắt.

Người của Hoàng tộc họ Diệp không thể không ngẩng đầu mới có thể nhìn thấy Dương Chấn, lúc này trong lòng mỗi người đều vô cùng khó chịu.

Nhưng thực lực của Dương Chấn rất mạnh, dù bọn họ có nhục nhã đi nữa, không cam lòng đi nữa cũng đành bất lực.

Sắc mặt Diệp Hoàng cực kỳ u ám, lão ta nhìn chăm chằm Dương Chấn: “Dương Chấn, nếu bây giờ cậu đồng ý từ bỏ cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, Hoàng tộc họ Diệp có thể cho cậu một con đường sống”.

Đương nhiên Dương Chấn biết Hoàng tộc họ.

Diệp không chỉ chuẩn bị những thứ trước mắt, nhưng cũng sẽ không bị câu này của Diệp Hoàng dọa sợ.

Anh cười khẩy: “Tôi cũng nói với các người một câu, nếu bây giờ các người từ bỏ việc khiến Đế Thôn xuất thế, cút khỏi Yến Đô, tôi có thể coi như không có chuyện gì diễn ra, thậm chí sẽ buông bỏ thù hận giữa tôi và Hoàng tộc họ Diệp”.

Dương Chấn nói là từ bỏ việc khiến Đế Thôn xuất thế chứ không phải cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, vì anh vẫn còn ôm một tia hi vọng đối với việc ngăn cản Đế Thôn xuất thế.

“Ngông cuồng!”

Diệp Hoàng lạnh lùng quát: “Chỉ mình cậu cũng dám nói khoác bảo người của Hoàng tộc họ Diệp tôi cút khỏi Yến Đô sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2317


Chương 2317:

“Diệp Hoàng, đừng quên, nơi này là Yến Đô, chứ không phải Hoàng thành Diệp của ông. Ở Hoàng thành Diệp còn có người bảo vệ quy tắc che chở cho Hoàng tộc họ Diệp ông, nhưng ở đây, một khi thua rồi, Hoàng tộc họ Diệp ông sẽ bị tiêu diệt, tốt nhất ông nên nghĩ rõ ràng”.

Long Tấn nhìn về phía Diệp Hoàng, giễu cợt nói.

Thượng Quan Hoàng cũng cười nhạo: “Tôi có một dự cảm, sau hôm nay, e răng bốn Hoàng tộc của Chiêu Châu chỉ còn lại ba thôi, chuyện này cũng là một tin tức tốt với chúng ta”.

Bây giờ Đoàn Hoàng cũng đã trở mặt với Hoàng tộc họ Diệp, không còn sợ Hoàng tộc họ Diệp nữa, cười khẩy nói: “Diệp Hoàng cũng xem như một nhân tài, mình không phải đối thủ lại gọi bố mình ra, đã từng này tuổi rồi, cũng không sợ trở thành trò cười lúc rảnh rỗi của người đời, ha ha…”

“Ha ha ha ha…”

Mọi người đồng thanh cười to.

Điều này khiến vẻ mặt Diệp Hoàng ngày càng dữ tợn hơn.

“Các người cứ việc cười, vì sau hôm nay, các người muốn cười cũng không còn cơ hội nữa rồi”, Diệp Hoàng nói với vẻ mặt dữ tợn.

Nói xong, lão ta nhìn về một hướng, nặng nề hỏi: “Có lẽ sắp đến rồi nhỉ?”

“Cái gì?”

Nghe thấy lời của Diệp Hoàng, mọi người đều giật mình, vẻ mặt Long Tấn nghiêm túc hơn mấy phần.

Vẻ mặt của mấy người Thượng Quan Hoàng và Đoàn Hoàng cũng trở nên nghiêm nghị, khi nãy nói lời hung ác cũng chỉ có thể xem là miệng lưỡi lợi hại thôi, thật sự muốn đối phó Hoàng tộc họ Diệp, e răng chỉ có thể dựa vào Dương Chấn.

“Đến rồi!”

Đúng lúc này, Tống Tả ở bên cạnh Dương Chấn bỗng nhìn về một hướng, lạnh lùng nói.

Đương nhiên Dương Chấn cũng đã cảm nhận được, sâu trong con ngươi nhiều hơn mấy phần lo lắng.

Bây giờ anh cũng chỉ biết thực lực của Diệp Hoàng là Siêu Phàm Nhất Cảnh, còn thực lực thật _. sự của Diệp Lâm, đến bây giờ vẫn không rõ.

Mà lúc này, anh lại cảm nhận được một khí thế võ đạo cực kỳ đáng sợ từ hướng Đông, đồng thời còn có một cảm giác quen thuốc cực kỳ mãnh liệt.

Dường như anh đã từng tiếp xúc với đối phương rồi, nhưng rốt cuộc là ai, Dương Chấn lại không nghĩ ra được.

“Diệp Hoàng, không ngờ ông lại tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài?”, Long Tấn tức giận chất vấn.

Diệp Hoàng lạnh lùng nói: “Hoàng tộc họ Diệp †ôi xem thường việc tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, có lẽ là cậu Chấn của các người từng đắc tội với nhân vật lớn gì, đối phương tìm đến báo.

thù không chừng?”

Dương Chấn nhíu mày, anh cảm thấy lời nói của Diệp Hoàng chứa đựng hàm ý, người từng đắc tội ư?

Người anh từng đắc tội có thể khiến Hoàng tộc họ Diệp coi trọng như vậy chắc chắn là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, hình như chỉ có một Black Doctor thôi?

Chẳng lẽ là Black Doctor?

Nhưng đến bây giờ, anh vẫn không rõ rốt cuộc Black Doctor có còn sống không, dù sao cũng là sư phụ Vô Danh đích thân ra tay tiêu diệt Black Doctor mà.

Lúc Dương Chấn đang nghi ngờ, một khí thế võ đạo đáng sợ và tà ác lập tức bao phủ xung quanh, một giây sau, một cao thủ mặc áo đen đi tới.

“Là ông!”

Cao thủ áo đen vừa xuất hiện, Dương Chấn đã ngạc nhiên nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2318


Chương 2318:

“Dương Chấn, đã lâu không gặp!”

Cao thủ áo choàng đen châm chọc nhìn chằm chằm Dương Chấn.

Sắc mặt Dương Chấn cực kỳ u ám, anh nhìn người đó, lại nhìn vê phía Diệp Lâm, lạnh lùng nói: “Tôi đã nói sao Hoàng tộc họ Diệp lại ngông cuồng như thế, dám mời chín thế lực mạnh nhất Chiêu Châu đến Yến Đô, hóa ra là cấu kết với Miêu Thành”.

Câu nói này như một tảng đá rơi xuống biển, tạo thành sóng to gió lớn trước mặt các cao thủ.

“Cao thủ áo choàng đen này là người của Miêu Thành!”

“Miêu Thành? Miêu Thành là nơi nào? Sao tôi chưa từng nghe tới?”

“Miêu Thành, một nơi có mười ba khu vực, trên cơ bản đều là cao thủ ẩn thế”.

Mọi người ở đây đều là người của một trăm gia tộc mạnh nhất Chiêu Châu, nhưng cũng chỉ có những thế lực đứng hàng khá cao mới biết đến Miêu Thành thôi.

Rất nhiều người dù là lần đầu tiên nghe nói đến Miêu Thành nhưng lại biết hai chữ ẩn thế đại diện cho điều gì.

Ở Chiêu Châu, ngoài mặt là bốn Hoàng tộc của Chiêu Châu dẫn đầu, sau đó là các gia tộc đứng đầu trong bốn Hoàng thành, sau đó nữa là năm Vương thành và gia tộc hàng đầu trong Vương thành.

Tiếp theo là tám gia tộc mạnh nhất ở Yến Đô, đây cũng là tầng lớp đa số người bình thường có thể tiếp xúc.

Thấp hơn nữa chính là nhà giàu của các tỉnh ly lớn và thế lực gia tộc nhỏ hơn.

Bây giờ, cao thủ của Miêu Thành vừa xuất hiện đã khiến sắc mặt của những người ở đây đều trở nên cực kỳ nặng nề.

“Lưu lão quái! Không ngờ ông còn dám đến Yến Đô, xem ra bài học lần trước còn chưa đủ với ông nhỉ”.

Dương Chấn híp mắt nói, trong con ngươi lập lòe sát khí mãnh liệt.

Lần trước Lưu lão quái xuất hiện trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, suýt bị Dương Chấn đang cuồng bạo g**t ch*t. Cuối cùng được một cao thủ Siêu Phàm Cảnh tên Hoàng Tiến của khu vực thứ chín trong mười ba khu vực của Miêu Thành mang đi.

Lúc đó Dương Chấn vẫn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, cũng có giao thủ với Hoàng Tiến, cuối cùng không đấu lại, mới để Hoàng Tiến đưa Lưu lão quái đi.

Không ngờ nửa năm sau, Lưu lão quái trước đó suýt bị Dương Chấn giết lại còn dám đến Yến Đô.

Chủ của mấy thế lực hàng đầu là Long Tấn, Thượng Quan Hoàng và Đoàn Hoàng đều xuất hiện bên cạnh Dương Chấn, cảnh giác nhìn chằm chằm Lưu lão quái.

Với thực lực của bọn họ cũng chỉ có thể đấu với cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh, muốn đối mặt với cao thủ cấp bậc như Lưu lão quái, chỉ có thể dựa vào Dương Chấn.

“Dương Chấn, cậu thật sự cho rằng tôi vẫn là tôi nửa năm trước à?”

Lưu lão quái cười quái dị, nhìn chằm chăm Dương Chấn bằng đôi mắt khát máu: “Lúc trước, nếu không nhờ cao thủ âm thầm giúp đỡ cậu kia thì ngày đó cậu đã chết rồi, hôm nay, cậu nhất định phải chết!”

“Vậy ư2”

Dương Chấn cười khẩy, uy thế võ đạo đáng Sợ phát ra từ trên người anh, trong nháy mắt kiềm chế Lưu lão quái lại.

Hai người Tống Hữu và Tống Tả người trái kẻ phải đứng sau lưng Dương Chấn, trên khuôn mặt cũng đầy vẻ nghiêm túc.

Bọn họ cảm nhận được uy thế võ đạo cực kỳ đáng sợ từ trên người Lưu lão quái.

Ban đầu chỉ có hai người Diệp Lâm và Diệp Hoàng, hai anh em họ hợp tác với Dương Chấn còn có thể đối phó, nhưng bây giờ có thêm một Lưu lão quái, sẽ là một áp lực rất lớn với bọn họ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2319


Chương 2319:

Đương nhiên trong lòng Dương Chấn cũng hiểu rõ điều này, thầm thấy hơi hối hận, sớm biết thế, trước đó đã không bảo Lý Trọng đi Hoàng thành Diệp mà gọi đến Yến Đô trước rồi, đợi sau khi giải quyết Hoàng tộc họ Diệp xong lại đi Hoàng thành Diệp.

Nhưng bây giờ hối hận cũng muộn rồi, chỉ có thể dốc hết sức ứng phó, nghĩ cách mau chóng giải quyết một cao thủ Siêu Phàm Cảnh, chỉ có thế mới thay đổi được tình thế bất lợi của họ.

Dương Chấn cảm nhận được khí thế võ đạo Siêu Phàm Ngũ Cảnh trên người Lưu lão quái, mà Diệp Lâm ít nhất cũng là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh. Còn anh cũng chỉ miễn cưỡng có thể bộc phát ra thực lực để đấu với Siêu Phàm Ngũ Cảnh thôi. Bây giờ muốn áp đảo Diệp Lâm và Lưu lão quái nhất định phải nghĩ cách nâng cao thực lực lên tới Siêu Phàm Lục Cảnh.

Lúc Dương Chấn đang nghĩ đến xử lý tình thế trước mắt thế nào, Diệp Lâm chợt cất lời: “Lưu __ lão quái, hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh bên cạnh Dương Chấn giao cho ông đấy”.

Lưu lão quái hơi nhíu mày, không vui nói với Diệp Lâm: “Ông biết thù hận giữa tôi và Dương Chấn sâu bao nhiêu không, mạng của cậu ta, chỉ có thể thuộc về tôi”.

“Ông yên tâm, tôi sẽ giữ mạng của Dương Chấn lại cho ông, nhưng thực lực của hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh bên cạnh cậu ta cũng không †ầm thường, chỉ có thể phiền ông đối phó, tôi sẽ liên thủ với con trai mình giữ chân Dương Chấn trước, đợi ông giết hai người kia rồi, chúng ta lại liên thủ g**t ch*t Dương Chấn này”.

Diệp Lâm nói ra, rõ ràng lão ta đã nghĩ kỹ đối sách rồi. Ệ Trong lòng lão ta, chỉ có Dương Chấn và hai anh em họ Tống có thể được lão ta xem như đối thủ thôi, còn chủ của mấy Hoàng tộc kia đã hoàn toàn bị Diệp Lâm bỏ qua rồi.

Lưu lão quái suy nghĩ trong chốc lát, sau đó gật đầu nói: “Được, nếu đã thế thì tôi đi giết hai lão già này trước, sau đó lại giết Dương Chấn”.

Sắc mặt của Tống Tả và Tống Hữu đều cực kỳ u ám, không ngờ bọn họ lại bị người ta coi thường nhưu thế, dường như đối phương nói giết là thật sự có thể dễ dàng g**t ch*t bọn họ vậy.

Vốn dĩ Dương Chấn còn đang nghĩ nên sử dụng chiến thuật gì, không ngờ Diệp Lâm đã lên kế hoạch hết cho anh rồi. Không thể không nói, kế hoạch như vậy cũng là thích hợp nhất với Dương Chấn.

Vì Diệp Lâm đã phán đoán sai lầm, sau khi hai anh em Tống Tả và Tống Hữu hợp tác sẽ bộc phát ra thực lực có thể so với Siêu Phàm Tứ Cảnh.

Dương Chấn biết, phán đoán này có lẽ là khá khiêm tốn, nói không chừng hai anh em họ còn có thể bộc phát ra thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Dẫu sao hai anh em họ Tống là cao thủ Siêu Phàm Cảnh xông xáo bên ngoài, chứ không phải đám vô dụng của Hoàng tộc họ Diệp này, ngày thường cứ ở mãi trong mật thất Hoàng tộc, không ngừng nâng cao cảnh giới võ đạo, nhưng không thể có được trải nghiệm sinh tử thật sự.

“Cậu Chấn, Lưu lão quái này, hai anh em chúng tôi thắng chắc, những người khác thì giao cho cậu đấy!”

Tống Tả lên tiếng, rõ ràng vô cùng tức giận với Lưu lão quái.

“Được!”

Dương Chấn không nói thêm gì, sau khi đáp lại một chữ, anh lập tức biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Tống Tả và Tống Hữu cũng di chuyển về phía Lưu lão quái.

“Cẩn thận!”

Diệp Lâm hét to một tiếng, hoàn toàn không ngờ Dương Chấn nói ra tay là ra tay.

Hơn nữa Dương Chấn vừa ra tay đã nhằm vào Diệp Hoàng, Diệp Hoàng chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh, một khi bị Dương Chấn đánh trúng, e răng sẽ bị g**t ch*t trong nháy mắt.

“Am Một giây sau, tiếng va chạm nặng nề vang lên, Dương Chấn đánh ra một chưởng, va chạm với một chưởng của Diệp Lâm.

Khí thế võ đạo đáng sợ đột nhiên lan tràn ra bốn phương tám hướng.

Mấy võ giả Thần Cảnh không kịp phản ứng bị khí thế võ đạo đáng sợ này đập vào, người liên tục lùi về sau, một vài cao thủ mới bước vào Thần Cảnh đỉnh phong thậm chí còn bị hất ngã lăn ra đất.

Diệp Hoàng được Diệp Lâm bảo vệ ở đăng sau mang vẻ mặt ngơ ngác, lão ta vốn cho rằng sau khi bước vào Siêu Phàm Gảnh, dù gì mình cũng có thể liều mạng với Dương Chấn một trận.

Đến lúc này, lão ta mới phát hiện lúc đối mặt với Dương Chấn, mình hoàn toàn không có sức đánh trả, nếu không có Diệp Lâm vấn luôn ở bên cạnh, có thể ra tay ngăn cản kịp thời, e rằng bây | giờ lão ta đã bị Dương Chấn g**t ch*t trong nháy __ mắtrồi.
 
Back
Top Bottom