Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1977: 1977: Chương 1987


“Bố, đừng giao con cho Hoàng tộc họ Đoàn mà, Đoàn Vô Nhai sẽ giết con mất! Bố à, xin bố hãy cứu conl”
Long Khoa quỳ rạp dưới đất, mặt mày tái mét, vừa khóc vừa cầu xin.

“Dẫn xuống đi, nhốt nó vào phòng!”
Long Hoàng phất tay, hai cao thủ Thần Cảnh tiến lên kéo ông ta ra ngoài.

Chẳng mấy chốc, trong căn phòng chỉ còn lại Long Hoàng và một ông lão lưng còng.

“Long Hoàng định giao điện hạ cho Hoàng tộc họ Đoàn thật sao?”
Ông lão nặng nề hỏi.

Đôi mắt ánh lên sự sắc bén, Long Hoàng híp mắt nói: “Tôi chỉ đang dạy cái thăng chẳng ra gì đó một bài học mà thôi, cho dù Hoàng tộc họ Đoàn muốn đòi một lời giải thích thì chúng ta vẫn hoàn toàn có thể đổ mọi thứ lên đầu cao thủ đã bị giết kia”.

“Nếu tôi giao Long Khoa ra thật thì sau này còn mặt mũi nào để gặp ba Hoàng tộc khác nữa?”

Ông lão gật đầu: “Nếu người điện hạ muốn giết là cao thủ Thần Cảnh bình thường của Hoàng tộc họ Đoàn thì đã không vấn đề gì, đăng này lại muốn giết Đoàn Vô Nhai, thật là hết nói nổi”.

“Tôi nghe nói thực lực của Đoàn Vô Nhai đã đạt đến Thần Cảnh hậu kỳ, cũng là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất Hoàng tộc họ Đoàn, rất được Đoàn Hoàng xem trọng”.

“Có người nói Đoàn Vô Nhai đã được Đoàn Hoàng cam kết sẽ truyền ngôi của mình nếu đột phá đến Thần Cảnh đỉnh phong nữa’.

“Điều tôi đang lo lắng là cho dù Hoàng tộc họ Đoàn có thể tạm thời không truy cứu, nhưng một khi Đoàn Vô Nhai đột phá Thần Cảnh đỉnh phong thì Hoàng tộc này sẽ có đến hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, họ mà gây khó dễ thì chúng ta sẽ phải chịu áp lực rất lớn”.

Long Hoàng nhíu mày, rõ ràng cũng đã suy nghĩ đến vấn đề này.

“Ông muốn nói cái gì?”
Lão ta lạnh giọng hỏi.

Ông lão trả lời: “Dương Thanh có thể đồng thời giết hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, chứng tỏ thực lực của cậu ta cũng ở Thần Cảnh đỉnh phong”.

“Nếu chúng ta có thể hàn gắn mối quan hệ giữa Hoàng tộc họ Long và Dương Thanh thì không cần phải sợ hãi khi đối mặt với Hoàng tộc họ Đoàn nữa’.

Long Hoàng im lặng, dáng vẻ như đang suy ngẫm.

Vừa rồi Long Khoa chưa kịp nói toàn bộ sự việc xảy ra trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô nên lão ta không hề biết hôm nay Đoàn Vô Nhai đã kết bạn được với Dương Thanh.

“Ông muốn để Long Tường ra tay?”
Long Hoàng lại hỏi.

Ông lão lắc đầu: “Để có hiệu quả tốt hơn thì nên để Long Thiên Vũ điện hạ ra mặt, tôi nghe nói điện hạ và Dương Thanh đã không còn đối đầu với nhau nữa, cậu ấy còn được phòng khám Ái Dân chữa bệnh cơ mà”.

“Long Tường điện hạ là bố của Long Thiên Vũ điện hạ, nếu bây giờ ngài quyết định lập Long Tường điện hạ là Long Hoàng tương lai thì Long Thiên Vũ nhất định sẽ toàn tâm toàn ý làm việc cho Hoàng tộc ta’.

“Khi đó, chúng ta không cần tốn công mà đã có thể dùng cậu ấy làm trung gian để tiến tới mối quan hệ tốt đẹp hơn với Dương Thanh’.

Nghe ông lão nói vậy, cuối cùng Long Hoàng cũng nở nụ cười: “Được, làm theo lời ông đi!
Truyền lệnh cho Long Tường đến gặp tôi ngay bây giờ! Còn nữa, thông báo lễ chọn ra người thừa kế tiếp theo của Long Hoàng sẽ được tổ chức vào sáng sớm ngày mai”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1978: 1978: Chương 1988


“Rõ”
Ông lão nhận lệnh, xoay người đi.

Một bên khác, tại phòng khám Ái Dân ở Yến Đô, Chiêu Châu.

Phùng Tiểu Uyển vẫn đang chữa trị cho Dương Thanh, quá trình chữa trị đã kéo dài tròn bốn giờ, sắc trời đã tối đen nhưng anh vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

“Siêu, lâu quá, sao cậu Thanh vẫn chưa tỉnh lại?”
Ở ngoài phòng khám Ái Dân, Đoàn Vô Nhai căng thẳng hỏi.

Sắc mặt Mã Siêu cũng rất khó coi, tuy rất sốt ruột nhưng vẫn kiên định nói: “Anh Thanh nhất định sẽ không sao đâu ạI”
Thời gian từ từ trôi qua, từ đầu đến cuối Mã Siêu và Đoàn Vô Nhai luôn canh giữ trước phòng khám chờ đợi tin tức của Dương Thanh.

Mãi cho đến hơn mười giờ tối thì cửa phòng khám mới được mở, Phùng Tiểu Uyển mệt mỏi đi ra.

“Tiểu Uyển! Anh Thanh sao rồi?”
Mã Siêu vội vàng tiến lên hỏi.

Nét mặt Phùng Tiểu Uyển tái xanh trông rất yếu ớt, hai mắt cô ta đỏ hoe, khế lắc đầu.

“Em chỉ có thể giúp ổn định lại thương thế, bảo đảm nền tảng võ thuật của anh Thanh sẽ không bị hư tổn thôi, còn khi nào anh ấy tỉnh lại được thì em không dám chắc”.

Lời nói của Phùng Tiểu Uyển làm cho Mã Siêu tái mặt: ‘Ý em là, em không biết khi nào anh Thanh mới tỉnh lại được ư?”
“Có thể lát nữa anh ấy sẽ tỉnh, có khi lâu hơn, hoặc mười ngày nửa tháng nữa anh ấy cũng không tỉnh? Thậm chí mấy năm nữa anh ấy cũng còn hôn mê?”
Anh ta run rẩy chất vấn.

Phùng Tiểu Uyển không kìm được xúc động, nước mắt rơi lã chã xuống đất.

Tuy không trả lời câu hỏi nhưng phản ứng của cô ta đã cho thấy Mã Siêu đoán đúng.

“Không! Không thể nào! Sao anh Thanh lại bị thương nặng như thế chứ?”
Mã Siêu lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, hoàn toàn không tin: “Tiểu Uyển, em lại trêu anh: rồi đúng không?”
“Lát nữa anh Thanh sẽ tỉnh, nếu không thì chỉ kéo dài đến ngày mai là cùng thôi đúng không?”
Mã Siêu vô cùng kích động, càng nói, nước mắt càng chảy ra.

Phùng Tiểu Uyển chỉ khóc, không đáp một lời.

Dù không muốn chấp nhận điều này nhưng sự thật năm ở đó, cô ta đã dùng hết mọi cách, chữa hết được toàn bộ vết thương trên người Dương Thanh nhưng anh vẫn không tỉnh lại.

Chưa bao giờ Phùng Tiểu Uyển gặp phải tình huống như hôm nay cả.

“Siêu, cháu bình tĩnh chút đi!”
Đoàn Vô Nhai lên tiếng, nghiêm túc nói: “Thần y nhỏ chỉ nói không thể chắc chắn cậu Thanh sẽ tỉnh vào lúc nào thôi chứ không nói cậu ấy không tỉnh lại được nữa”.

“Bây giờ không phải lúc để hốt hoảng, chúng †a có thể cân nhắc đến việc tìm những thần y khác đến xem cho cậu Thanh”.

“Nếu cháu tin chú thì có thể đưa cậu ấy đến Hoàng tộc họ Đoàn của chú thử xem, ở đó cũng có thần y, có thể sẽ có cách cho cậu ấy sớm tỉnh lại cũng không chừng”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1979: 1979: Chương 1989


Lời của Đoàn Vô Nhai khiến Mã Siêu nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

Anh ta nhìn Đoàn Vô Nhai một lúc lâu, sau đó mới cất lời: “Cháu tin tưởng được chú, nhưng không thể tin tưởng Hoàng tộc họ Đoàn!”
Đoàn Vô Nhai lập tức im lặng.

Đương nhiên ông ta hiểu tình anh em giữa Mã Siêu và Dương Thanh sâu nặng bao nhiêu, bây giờ Dương Thanh hôn mê bất tỉnh, có thể tỉnh lại hay không cũng không thể đoán trước được.

Nếu ông ta đưa Dương Thanh đến Hoàng tộc họ Đoàn, ai có thể đảm bảo thần y của Hoàng tộc họ Đoàn chịu ra tay cứu giúp hay không?
Cho dù chịu, Đoàn Hoàng sẽ đồng ý sao?
Dương Thanh có thể gặp nguy hiểm nữa không, Mã Siêu cũng không dám chắc được.

“Chú có thể đảm bảo với cháu nhất định sẽ không để cậu Thanh gặp nguy hiểm!”
Đoàn Vô Nhai nghiêm túc nói, sau đó tiếp tục: “Không giấu diếm gì cháu, chú bây giờ là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong Hoàng tộc họ Đoàn, cũng là người thừa kế Hoàng tộc họ Đoàn”.

“Có thể nói ở Hoàng tộc họ Đoàn, ngoại bố chú Đoàn Hoàng ra, mọi người đều phải nghe theo lệnh của chú, nếu cháu tin tưởng chú thì nên tin chú có thể bảo vệ được cậu Thanh”.

Mã Siêu có thể cảm nhận được Đoàn Vô Nhai thật sự muốn giúp đỡ Dương Thanh, nhưng anh †a hiểu rất rõ tình hình bây giờ, thực lực Dương Thanh thể hiện ra lúc trước nhất định sẽ bị bốn Hoàng tộc biết.

Dương Thanh còn trẻ như vậy đã có thực lực đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh, chính là một †ồn tại như kho báu với những gia tộc hàng đầu.

Còn trẻ tuổi mà đã có thiên phú võ thuật đáng sợ như thế, chắc hẳn dù là cao thủ Thần Cảnh nào cũng muốn tìm hiểu bí mật trên người Dương Thanh.

Dù Đoàn Vô Nhai đáng tin tưởng, nhưng dẫu sao thời gian bọn họ quen biết còn quá ngắn, nhiều nhất chỉ mới có một ngày hôm nay thôi.

Dù ai cũng không thể đảm bảo nếu để Đoàn Vô Nhai đưa Dương Thanh đi sẽ xảy ra chuyện gì.

“Xin lỗi!”
Mã Siêu áy náy nói.

Anh ta không dám lấy mạng sống của Dương Thanh ra mạo hiểm.

Đoàn Vô Nhai còn muốn kiên trì: “Siêu, chú có thể hiểu nỗi lo lắng của cháu, nhưng cháu cũng: phải hiểu tình hình của cậu Thanh bây giờ rất nguy hiểm, rốt cuộc có thể tỉnh lại hay không đều không đoán trước được”.

“Chậm trề càng lâu, cậu Thanh sẽ càng nguy hiểm, ngay cả thần y nhỏ cũng không thể cứu chữa, chẳng lẽ cháu còn muốn đợi nữa sao?”
Nghe Đoàn Vô Nhai nói xong, Mã Siêu hơi dao động, anh ta theo bản năng nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển.

Trên khuôn mặt tái nhợt yếu ớt của Phùng Tiểu Uyển tràn đầy vẻ không cam lòng, còn nồng đậm đau thương.

“Anh Siêu, em đã cố gắng hết sức rồi, thật sự không biết lúc nào anh Thanh có thể tỉnh lại”.

Phùng Tiểu Uyển đỏ mắt nói với Mã Siêu.

Mã Siêu lập tức cảm thấy cực kỳ áp lực, theo suy nghĩ của anh ta, Phùng Tiểu Uyển chính là người duy nhất có thể chữa khỏi cho Dương Thanh.

Nhưng bây giờ, dường như hy vọng duy nhất này đã tan vỡ rồi.

Anh ta cũng không biết rốt cuộc Hoàng tộc họ Đoàn có thể chữa khỏi cho Dương Thanh không, anh ta chỉ biết một khi Dương Thanh đi tới Hoàng tộc họ Đoàn, tình cảnh sẽ cực kỳ nguy hiểm..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1980: 1980: Chương 1990


Nhưng nếu không đến Hoàng tộc họ Đoàn, tiếp tục chậm trễ nữa, tình trạng của Dương Thanh có thể sẽ chuyển biến xấu đi không?
Anh ta cảm thấy cực kỳ mâu thuần, không muốn để Dương Thanh đến Hoàng tộc họ Đoàn, lại muốn để Dương Thanh đến Hoàng tộc họ Đoàn.

Đoàn Vô Nhai cũng không nói thêm gì nữa, ông ta thật sự muốn để thần y của Hoàng tộc họ Đoàn chữa khỏi cho Dương Thanh, trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô trước đó, Dương Thanh để ông ta một mình đối mặt với sáu cao thủ Thần Cảnh, thật ra là vì rèn luyện võ thuật của ông ta.

Bây giờ tuy ông ta chưa đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, nhưng ông ta có thể cảm nhận được mình đã cách Thần cảnh đỉnh phong rất gần rồi.

Nếu không có Dương Thanh, sẽ không có ông †a bây giờ, nói không chừng ông ta đã bị cao thủ của Hoàng tộc họ Long ám sát rồi.

Ông ta cảm thấy Dương Thanh có ơn với mình, cho nên ông ta không muốn Dương Thanh chết, chỉ thế mà thôi.

“Được, cháu đồng ý để chú đưa anh Thanh đi!”
Một lúc lâu sau đó, cuối cùng Mã Siêu cũng lên tiếng.

Nếu không phải không còn sự lựa chọn nào khác, sao anh ta có thể đồng ý được?
Đoàn Vô Nhai cũng hơi bất ngờ, không ngờ Mã Siêu lại thật sự đồng ý, trong mắt còn có mấy phần cảm động, rõ ràng là Mã Siêu đã tin tưởng ông ta mới có thể đưa ra quyết định như vậy.

“Cháu yên tâm, cho dù chú có liêu cái mạng này cũng nhất định sẽ không để bất cứ một ai làm hại đến cậu Thanh!”
Đoàn Vô Nhai cực kỳ kiên định nói.

Mã Siêu gật đầu: “Cháu tin tưởng chúi”
“Cháu muốn đến Hoàng tộc họ Đoàn cùng chú không?”
Đoàn Vô Nhai bỗng nhiên hỏi thêm.

Mã Siêu lắc đầu không chút do dự, chợt mỉm cười: “Anh Thanh không có ở đây, cháu muốn bảo vệ người nhà của anh ấy thay anh ấy, nếu anh Thanh thật sự gặp nguy hiểm gì…”
Nói đến đây, Mã Siêu chợt dừng lại, sau khi im lặng hai giây, trong mắt anh ta hiện lên ánh sáng hung ác, cực kỳ cứng rần nói: “Nếu anh Thanh xảy ra chuyện, cháu sẽ không đi báo thù, cháu sẽ trốn đi, nghĩ cách khiến mình trở nên mạnh mẽ”.

Lời anh ta nói cực kỳ lạnh lẽo, ngay cả Đoàn Vô Nhai cũng cảm thấy lạnh sống lưng.

Đương nhiên Đoàn Vô Nhai hiểu không phải Mã Siêu đang uy h**p mình, mà là nói lời xuất phát từ đáy lòng thôi.

Mã Siêu lấy thực lực Thần Cảnh sơ kỳ, dùng hết thủ đoạn sẽ có thể đấu một trận với cao thủ ‘Thần Cảnh đỉnh phong, quan trọng là anh ta còn rất trẻ, thiên tài võ thuật như vậy, nếu cho anh ta thời gian, nhất định có thể hơn cả Thần Cảnh đỉnh phong.

“Cháu yên tâm, chú nhất định sẽ không để xảy ra chuyện như thế đâu!”
Đoàn Vô Nhai nghiêm túc nói.

Mã Siêu gật đầu, trong mắt mang theo chút cầu xin, thành khẩn nói: “Nhờ cả vào chúi”
“Được!”
Đoàn Vô Nhai gật đầu.

“Chuyện này không nên chậm trễ, bây giờ chú dân anh Thanh đến Hoàng tộc họ Đoàn ngay đi!”
Mã Siêu thúc giục.

“Không thành vấn đề, bây giờ chú sẽ sắp xếp mọi chuyện, để đảm bảo sau khi đến Hoàng tộc họ Đoàn, cậu Thanh có thể được chữa trị ngay lập tức!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1981: 1981: Chương 1991


Đoàn Vô Nhai dứt khoát lấy điện thoại ra, bắt đầu tự mình sắp xếp.

Nhìn thấy Đoàn Vô Nhai có lòng như vậy, Mã Siêu cũng yên tâm hơn.

Sau đó, Đoàn Vô Nhai đưa Dương Thanh đi, còn để hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng Tộc họ Đoàn lại Yến Đô, âm thầm bảo vệ người nhà của Dương Thanh.

Mã Siêu cũng không từ chối, dù sao tình hình Yến Đô bây giờ rất gay go, ai cũng không thể đảm bảo sau khi Dương Thanh không còn ở đây, mấy “con chuột” trốn trong bóng tối sẽ không có ý đồ xấu với người nhà của Dương Thanh.

Cùng lúc đó, một chiếc máy bay tư nhân chậm rãi đáp xuống tại sân bay quốc tế Yến Đô.

Gần như chưa được bao lâu, lại có hai chiếc máy bay tư nhân đáp xuống.

“Bạch Vương!”
“Mã Vương!”
“Tiết Vương!”

Trên mỗi một chiếc máy bay tư nhân đều có mấy cao thủ võ thuật đi xuống, sau khi nhìn thấy nhau thì đều cất tiếng chào hỏi.

Ba nhóm người này là ba vị Vương của Liên minh Vương tộc đích thân dẫn cao thủ trong gia tộc đến Yến Đô.

“Nhiều năm trôi qua, cuối cùng chủ Vương tộc chúng ta cũng đến Yến Đô một lần nữa rồi!”
Bạch Vương cảm khái cất lời.

‘Trăm năm trước, sau khi gia tộc của bọn họ bị người kia một mình đánh bại, đồng thời giáng thành Vương tộc, những chủ Vương tộc này cũng chưa từng quay lại Yến Đô.

Có thể nói, đây là lần đầu tiên chủ Vương tộc quay lại Yến Đô sau trăm năm.

“Đúng thết Cuối cùng chúng ta cũng đến rồi!”
Tiết Vương cũng tỏ vẻ cảm khái, trong mắt còn lộ ra chút kích động.

Lúc này bọn họ đều không biết Lưu lão quái, hy vọng duy nhất của bọn họ hoàn toàn không thể giải quyết Dương Thanh giúp bọn họ, thậm chí còn suýt bị Dương Thanh g**t ch*t.

Nếu không phải Miêu Thành có cao thủ Siêu Phàm Cảnh đến, Lưu lão quái đã chết không có chỗ chôn rồi.

“Bạch Vương, liên lạc với Lưu lão quái nhanh lên, chäc ông ta đã giết Dương Thanh rồi chứ?”
Mã Vương sốt ruột thúc giục.

Lão ta mong chờ được nắm giữ Đế Thôn lắm rồi.

“Vương tộc đã chờ đợi ngày này tròn một trăm năm!”
Tiết Vương kích động nói.

Bạch Vương cũng vậy, cười thật to: “Được, tôi sẽ liên lạc với Lưu lão quái ngay!”
Dứt lời, lão ta gọi điện thoại.

Lần thứ nhất, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được!
Lần thứ hai, không liên lạc được!
Lần thứ ba vẫn không liên lạc được!
Nụ cười trên mặt Bạch Vương tắt ngúm, lão ta cứng đờ nói: “Tại sao Lưu lão quái không nghe máy tôi?”
Không hiểu sao Bạch Vương đột nhiên có dự cảm rất xấu..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1982: 1982: Chương 1992


Mã Vương và Tiết Vương cũng có linh cảm không lành nhưng vẫn cố ghìm sự thấp thỏm xuống.

“Chắc là ông ta bận?”
Mã Vương yếu ớt trả lời.

Bạch Vương và Tiết Vương đều không nói gì, bây giờ mới rạng sáng, có thể bận gì được?
“Có lẽ là Lưu lão quái ngủ rồi!”
Sau một lúc im lặng, Bạch Vương tự an ủi mình.

Tiết Vương cũng lý trí nói: “Ông đã hẹn trước với Lưu lão quái rồi thì đáng ra khi ông ta đến Yến Đô, dù muộn đến mấy cũng liên lạc được chứ không phải là không ai bắt máy như thế này”.

“Nếu ông ta đang ngủ nên không nghe được điện thoại hay do tắt máy, điện thoại hết pin thì lời nhắc nhở cũng không nên là số máy vừa gọi không liên lạc được chứ!”
Nghe vậy, Bạch Vương và Mã Vương đều tái mặt.

“Lưu lão quái bảo chúng ta tìm cho ông ta bốn cao thủ Thần Cảnh, như vậy chắc chản tự tin lắm, trừ khi người đứng đầu Hoàng tộc tới, nếu không thì không ai có thể đánh bại Lưu lão quái ca.

“Chưa kể bản thân ông ta chính là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, lại còn thuần thục sử dụng cổ thuật, cao thủ Thân Cảnh đỉnh phong tâm thường không phải đối thủ của ông ta đâu”.

“Cho dù Hoàng Chủ của Hoàng tộc đến cũng chưa chắc đã chiếm ưu thế!”
Bạch Vương phân tích.

“Chúng ta không biết tình hình của Lưu lão quái thì nên hỏi thăm xem rốt cuộc ở Yến Đô đã xảy ra chuyện gì”.

Tiết Vương nghiêm mặt đáp.

Dứt lời, lão ta gọi điện thoại.

Nhưng sau đó lại cúp máy rất nhanh, Tiết Vương nặng nề lên tiếng: “Thám tử của Vương tộc họ Tiết chúng tôi nói rằng trong lúc cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô diễn ra, không hiểu sao Dương Thanh đột nhiên mất kiểm soát, suýt thì g**t ch*t Lưu lão quái”.

“Sau đó người của Hoàng tộc lập tức đuổi toàn bộ cao thủ dưới Thần Cảnh ra khỏi võ quán Yến Đô, tiếp đến như thế nào thì không rõ’.

Nghe Tiết Vương nói vậy, Bạch Vương và Mã Vương đều ngỡ ngàng.

“Sao… Sao lại vậy được?”
Bạch Vương không tài nào tin nổi: ‘Lưu lão quái là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cơ mà, saó lại suýt bị Dương Thanh giết được?”
Mã Vương cũng không tin: ‘Dương Thanh có mạnh cách mấy cũng không thể cũng là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong chứ?”
Tiết Vương cũng không cách nào chấp nhận được chuyện này, nhưng thám tử của Vương tộc họ Tiết đâu thể lừa dối lão ta.

“Chắc các ông cũng có thám tử chứ? Hỏi bọn họ xem tình hình thế nào”, Tiết Vương đề nghị.

Bấy giờ Bạch Vương và Mã Vương mới sực nhớ ra mình cũng có thám tử ở Yến Đô, vội vàng liên lạc.

Chẳng mấy chốc, hai người kết thúc cuộc gọi, nét mặt ai nấy đều trầm trọng, còn ẩn giấu sự sợ hãi.

Hiển nhiên họ cũng nhận được báo cáo giống Tiết Vương, Dương Thanh đã suýt giết được Lưu lão quái và cũng không ai biết được chuyện xảy ra sau đó.

“Bạch Vương, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”
Im lặng thật lâu, Tiết Vương mở miệng hỏi.

Bạch Vương cản chặt răng: “Tôi không tin Dương Thanh có thể giết được Lưu lão quái, tin tức chúng ta nhận được chỉ là cậu ta suýt giết thôi chứ chưa biết kết quả cuối cùng”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1983: 1983: Chương 1993


“Thế thì sao lại cho rằng người chết là Lưu lão quái mà không phải Dương Thanh chứ?”
Nghe thấy những lời này của lão ta, Tiết Vương và Mã Vương như thấy được một tia hy vọng, cho dù mong manh nhưng vẫn đáng để trông đợi.

“Vậy thì chúng ta tiếp tục điều tra đi?”
Tiết Vương hỏi.

“Đúng, phải tiếp tục điều tra!”
Bạch Vương gật đầu đồng ý.

Nhưng ngay lúc này, họ thình lình nhìn thấy một bóng người quen thuộc, nét mặt lập tức thay đổi.

Khi ba người đưa mắt về phía đối phương, đối phương cũng đang nhìn họ.

Nhưng người đó chỉ hờ hững liếc mắt rồi cất bước lướt qua.

Dường như không nhận ra ba người.

Nhưng điều làm bọn họ ngạc nhiên hơn là người đàn ông cao to cống một cậu trai trẻ tuổi – đang đi theo sau, cậu trai trẻ tuổi đó chính là Dương Thanh.

“Dương Thanh kìa!”
Mã Vương sửng sốt.

Tiết Vương nhìn Bạch Vương, nặng nề hỏi: “Người thừa kế Đoàn Vô Nhai của Hoàng tộc họ Đoàn lại mang Dương Thanh đi, rốt cuộc là sao?”
Bạch Vương trầm giọng đáp: ‘Có lẽ là Dương Thanh có bí mật gì nên Đoàn Vô Nhai muốn mang về Hoàng tộc họ Đoàn?”
Nghe vậy, Mã Vương và Tiết Vương đều ngỡ ngàng.

“Chảng lẽ người chiến thắng cuối cùng là Hoàng tộc họ Đoàn?”.

Ủng hộ chính chủ vào ngay ++ ТгumT ruуeЛ.V N ++
Trên mặt Tiết Vương đầy vẻ nghi hoặc.

“Hay chúng ta thử đi thăm dò xem sao?”
Mã Vương nhanh nhảu nói.

Mặc dù họ là người đứng đầu của Vương tộc nhưng Vương tộc ngày nay lại chẳng là gì so với Hoàng tộc.

Ba người họ chỉ có thực lực bán bộ Thần Cảnh, trong khi đó mỗi một người đứng đầu của – Hoàng tộc đều là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, ngay cả Đoàn Vô Nhai vừa gặp cũng đã là Thần Cảnh hậu kỳ.

“Điện hạ Đoàn, chào ngài!”
Ba người hối hả tiến lên, cúi người chào Đoàn Vô Nhai.

“Các ông là ai?”
Đoàn Vô Nhai nhíu mày nhìn những người trước mặt, do cảm thấy họ không phải người thường nên mới nhìn lâu hơn một chút.

Không ngờ ba người này lại biết ông ta là người của Hoàng tộc họ Đoàn.

“Thưa điện hạ Đoàn, tôi là Bạch Vương của Vương tộc họ Bạch’.

Bạch Vương mau chóng trả lời.

Mã Vương và Tiết Vương cũng lần lượt báo thân phận của mình.

Đoàn Vô Nhai thế mới biết ba người này là ai, lạnh giọng hỏi: “Tìm tôi có chuyện gì?”
“Là thế này, chúng tôi thấy ngài mang Dương Thanh đi, ngài muốn đưa cậu ta về Hoàng tộc họ Đoàn sao?”
Bạch Vương cẩn thận hỏi..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1984: 1984: Chương 1994


Đoàn Vô Nhai quát lớn rồi nhanh chóng rời đi, không thèm nhìn Bạch Vương và hai người còn lại lấy một lần.

Säc mặt của ba người trở nên khó coi, chỉ biết đứng nhìn ông ta mang Dương Thanh đi.

“Khốn kiếp! Dám mặt nặng mày nhẹ với chúng tai”
Cho đến khi Đoàn Vô Nhai mất bóng, Mã Vương mới nghiến răng nghiến lợi nói.

Bạch Vương và Tiết Vương tái mặt, vội vàng quát: ‘“Câm miệng!”
“Ông cũng biết Đoàn Vô Nhai là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ rồi mà, cho dù đã đi rất xa nhưng muốn biết ông nói gì cũng dễ thôi”.

Bạch Vương âm trầm nói.

Mã Vương nghe vậy thì giật mình, mặt cắt không còn một giọt máu, sợ hãi giải thích: “Tôi không có ý gì đâu, chỉ là do được thấy điện hạ Đoàn nên hơi kích động thôi”.

Nhưng Đoàn Vô Nhai không có hứng thú nghe lén họ nói gì, lúc này đã đưa Dương Thanh lên máy bay tư nhân thảng tiến về Hoàng thành Đoàn.

Sau khi đến Yến Đô, ngoài việc Dương Thanh suýt g**t ch*t Lưu lão quái ra thì ba vị Vương của Liên minh Vương tộc không biết thêm được gì nữa.

Điều này làm cho bọn họ bàng hoàng sợ hãi.

“Ai nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đi!”
Bạch Vương không kìm được cơn tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vì sao không có kết quả gì về cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô cả?”
Họ đã ở Yến Đô đến ngày thứ ba rồi mà vẫn không thu hoạch được gì.

Nét mặt của Tiết Vương và Mã Vương cũng sa sầm, hai người nhìn nhau, đều thấy vẻ cay đăng của đối phương.

“Dương Thanh đã bị Hoàng tộc họ Đoàn mang đi, Lưu lão quái thì mất liên lạc, chúng ta chẳng có thông tin gì về những chuyện xảy ra vào hôm đó cả, hay là đi về đi!”
Sau cùng, Tiết Vương đề nghị.

Lão ta hiểu rõ cứ tiếp tục ở lại Yến Đô cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Mấy ngày qua gặp được rất nhiều cao thủ Vương Cảnh, điều này khiến họ nghỉ ngờ nhiều năm tu luyện của bọn họ có phải đã bị uổng phí rồi hay không.

Hiện nay, bất cứ ai trong Yến Đô cũng đều có thực lực Vương Cảnh, thậm chí còn có không ít cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh.

Ba người rất không cam tâm, nhưng cũng không thể làm gì được.

“Có lẽ truyền thuyết của Vương tộc sẽ vĩnh viên trở thành truyền thuyết thật rồi!”
Rất lâu sau, Bạch Vương thở dài một hơi, cô đơn nói: “Về thôi!”
Dứt lời, lão ta đi trước.

Tiết Vương và Mã Vương cũng theo sau.

Sự xuất hiện của ba vị Vương của Liên minh Vương tộc thế mà không dấy lên một ngọn sóng nào ở Yến Đô, cứ thế mà biến mất.

Vào ba ngày trước khi cuộc đấu võ giành ngôi Vương diễn ra, đông đảo cao thủ đến tham gia đều ở lại Yến Đô.

Nhiều nhân vật lớn thấy cảnh này đều nhận ra Yến Đô đang có sự thay đổi.

Trong một văn phòng ở tập đoàn Nhạn Thành.

Tân Thanh Tâm ngồi trước bàn làm việc, trên tay là một tờ văn kiện nhưng hai mắt thẫn thờ, cô không biết trong văn kiện đang nói gì cả..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1985: 1985: Chương 1995


“Dương Thanh, rốt cuộc thì đến lúc nào anh mới về?”, Tân Thanh Tâm lẩm bẩm, trong mắt tràn đầy vẻ lo âu.

Cô đơn thuần nhưng không có nghĩa là cô ngốc, có một số việc Tân Thanh Tâm không phải không cảm giác được mà là không muốn nói.

Dương Thanh biến mất ba ngày, Thượng Quan Nhu chủ động làm vệ sĩ, hai điều này vốn không có gì khác thường.

Nhưng cô phát hiện không chỉ mình mà bên cạnh Tần Y, Tiêu Tiêu và Tân Đại Dũng cũng có người âm thầm bảo vệ.

“Lại đang lo lăng cho Dương Thanh sao?”
Thượng Quan Nhu đi đến bên cạnh Tần Thanh Tâm không biết từ lúc nào, mỉm cười nói.

Cô lấy lại tinh thần, nhìn về phía Thượng Quan Nhu đang tươi cười, đột nhiên hỏi: “Chị Nhu, chị nói cho em biết đi, eó phải Dương Thanh gặp chuyện không may rồi không?”
Thượng Quan Nhu giật mình, nhanh chóng phủ nhận: “Sao có thể chứ?”

“Cậu Thanh là cao thủ hàng đầu, em không biết cậu ấy lợi hại đến thế nào đâu”.

“Để chị nói thế này cho dễ hiểu, tính trên toàn bộ Chiêu Châu thì không mấy ai là đối thủ của cậu Thanh cả”.

“Cậu ấy mạnh như vậy thì sao có chuyện gì được, em thấy có đúng không?”
Tần Thanh Tâm lắc đầu: “Chị Nhu, em không biết anh ấy lợi hại đến đâu, chỉ biết anh ấy là chồng em, bây giờ Dương Thanh đột ngột biến mất mà chẳng có tin tức gì, em lo lắm’.

“Dù anh ấy có nhiệm vụ quan trọng phải đi ngay thì chẳng lẽ ngay cả thời gian gọi điện thoại báo cho em một tiếng cũng không có sao?”
Nói được một lúc thì Tân Thanh Tâm rơi nước mắt, nghẹn ngào nói: “Anh ấy đã xa em năm năm, em không muốn mất đi anh ấy đâu! Em thật sự không thể mất anh ấy nữa!”
Lòng Thượng Quan Nhu chùng xuống, cô ta có thể cảm nhận được người phụ nữ trông kiên cường này thật ra yếu ớt đến nhường nào.

Mấy ngày nay, Tân Thanh Tâm thường xuyên ngẩn người, nhiều lần Thượng Quan Nhu còn phát hiện cô thâm khóc một mình.

“Thanh Tâm, em tin cậu Thanh chứ?”
Thượng Quan Nhu chợt hỏi.

Tần Thanh Tâm lau nước mắt, gật đầu với cô †a: “Em là vợ anh ấy, em yêu và tin tưởng anh ấy!”
“Em tin cậu Thanh là đủ rồi! Cậu ấy đã nói cả đời sẽ không lặng lẽ rời xa em và mọi người như trước đây rồi mà, nhất định sẽ không làm vậy nữa đâu!”
Thượng Quan Nhu nghiêm túc khuyên bảo: “Em thông minh như thế, cũng nên hiểu có một số chuyện cậu Thanh không muốn em bị cuốn vào”.

“Chị chỉ có thể nói với em răng nhiệm vụ lần này của cậu Thanh thật sự rất nguy hiểm, nhưng đó chỉ là với những cao thủ bình thường mà thôi, không đáng là gì với cậu Thanh đâu”.

“Cậu ấy không nói cho em biết là vì không muốn em lo lắng, nhưng chúng ta phải tin tưởng cậu ấy có thể trở về bình an!”
Thấy dáng vẻ nghiêm túc của Thượng Quan Nhu, nỗi lo lắng trong Tân Thanh Tâm đã dịu đi được phần nào.

“Chị Nhu, cảm ơn chị, em sẽ chờ anh ấy về!”
Tân Thanh Tâm gật đầu chắc nịch.

Thượng Quan Nhu tiến lên ôm cô vào lòng, dịu dàng nói: “Em yên tâm, cậu ấy nhất định sẽ trở lại mà! Không lâu nữa sẽ về thôi!”
Đang lúc Tân Thanh Tâm sốt ruột không biết lúc nào Dương Thanh mới về, tại một căn cứ huấn luyện ở ngoại ô Yến Đô..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1986: 1986: Chương 1996


Mã Siêu c** tr*n thân trên, đứng ở chính giữa, xung quanh đều là các cao thủ toát ra uy lực đáng sợ, trong đó còn có mười mấy người là cao thủ bán bộ Thần Cảnh.

“Lại lần nữa!”
Mã Siêu hét lớn.

Ngay thời điểm ra lệnh, hơn hai mươi cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh lại xông về phía anh ta.

Mã Siêu lao vút ra ngoài, một mình đấu với hai mươi cao thủ.

Ba ngày qua, ngày nào anh ta cũng tự mình huấn luyện các Ảnh Vệ trong căn cứ huấn luyện này.

Mã Siêu áp chế thực lực xuống Vương Cảnh đỉnh phong.

Nói cách khác, bây giờ anh ta đang dùng thực lực Vương Cảnh đỉnh phong để giao chiến với hơn hai mươi cao thủ có cùng trình độ và bán bộ Thần Cảnh.

Toàn thân Mã Siêu đây mồ hôi với vô số vết bầm tím nhưng vẫn điên cuồng đối chiến như đã mất cảm giác.

“Bốp bốp bốp!”
Như một cỗ máy chiến đấu, Mã Siêu áp chế thực lực rồi liên tục đối phó với hai mươi cao thủ.

Chỉ trong năm phút ngắn ngủi, bọn họ đều bị đánh bay ra ngoài.

“Vô dụng! Toàn là lũ vô dụng! Chỉ có chút thực lực này thôi sao?”
Mã Siêu giận dữ hét lên: ‘Nếu thực lực của mấy người chỉ có chừng này thì tốt nhất là rời khỏi Ảnh Vệ đi, chúng tôi không cần phế vật, không cần người vô dụng!”
Những câu khích tướng của anh ta làm cho những người kia đều tức giận, ý chí chiến đấu dâng lên.

“Chiến!”
Cao thủ bán bộ Thần Cảnh cầm đầu gầm lên, xông tới.

Những người khác cũng theo sát như muốn băm văm Mã Siêu.

“Tới đi!”

Ánh mắt Mã Siêu cực kỳ hung dữ, anh ta giãm chân một cái, lại lao đến.

Tiếp tục cuộc huấn luyện điên cuồng!
Mã Siêu âm thầm thề, phải trở nên mạnh hơn, mạnh hơn nữa!
Mặc dù bây giờ anh ta đã bước vào Thần Cảnh sơ kỳ nhưng vẫn chưa đủ, phải mạnh hơn nhanh nhất có thể để không kéo chân Dương Thanh nữa.

Hoàng thành Đoàn, tại một biệt viện theo phong cách cổ xưa ở Hoàng phủ họ Đoàn.

Trong phòng có một người trẻ tuổi đang năm trên một chiếc giường lớn.

Một cô gái trẻ ăn mặc giản dị cầm chiếc khăn lông ẩm lau khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông ấy.

“Đã ba ngày rồi, rốt cuộc anh còn muốn ngủ đến lúc nào?”
Lau mặt xong, cô gái ngồi bên mép giường, chống cảm ngắm nhìn gương mặt ấy mà lẩm bẩm một mình.

“Trông đẹp trai thật!”
Đôi mắt đào hoa của cô gái đầy dịu dàng, môi nhoẻn lên cười tạo thành một đường cong đẹp mắt.

Ba ngày qua, cô ấy luôn chăm sóc cho người này, mỗi ngày đều thì thầm nói chuyện bên cạnh anh, chỉ là người đàn ông ấy vẫn năm trên giường không có động tĩnh gì.

Nếu thần y trong gia tộc chưa khám và nói räãng anh còn sống, cô ấy nhất định sẽ cho rằng anh đã chết..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1987: 1987: Chương 1997


Người đàn ông đang nằm trên giường không phải ai khác, chính là Dương Thanh được Đoàn Vô Nhai đưa về Hoàng tộc họ Đoàn.

“Cậu ấy nhìn đẹp trai không?”
Đột nhiên một giọng nói vang lên làm cho cô gái giật mình, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đỏ ửng lên.

“Bố, sao bố tới mà không phát ra tiếng động nào thế?”
Cô gái thẹn thùng trách cứ.

“Ha ha…”
Người đàn ông trung niên sảng khoái cười, híp mắt nhìn cô con gái của mình: “Ngữ Yên, nếu bố muốn gả con cho cậu ấy thì con có đồng ý không?”
Nghe bố nói vậy, mặt Đoàn Ngữ Yên đỏ như gấc, cúi đầu nói: “Con không biết anh ấy là ai, cũng chưa từng tìm hiểu anh ấy, sao lại kết hôn được?”
“Vậy tức là nếu biết cậu ấy là ai, hai người ở chung với nhau mà con không ghét là chịu làm vợ cậu ấy phải không?”
Người trung niên cười hỏi.

“Bố!”
Đoàn Ngữ Yên càng e thẹn hơn, đôi mắt đào hoa long lanh đầy xấu hổ: “Con đi pha trà cho bố: đây!”

Nói rồi cô ấy nhanh chóng đi ra ngoài như bỏ trốn.

Sau khi Đoàn Ngữ Yên đi, người trung niên ngồi trên mép giường nhìn Dương Thanh còn đang ngủ say, lo lắng nói: ‘Cậu Thanh, khi nào cậu mới tỉnh lại được đây?”
“Thần y của Hoàng tộc họ Đoàn đã khám cho cậu, nói tình trạng sức khỏe của cậu rất tốt, lẽ ra phải tỉnh lại rồi mới đúng”.

“Nếu tôi không hiểu con người cậu, chắc sẽ nghĩ cậu đang giả vờ mất”.

Người đàn ông trung niên chính là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, Đoàn Vô Nhai.

Ba ngày trước, ông ta đưa Dương Thanh về gia tộc mình rồi thu xếp cho anh ở trong căn phòng nhỏ này, giao nhiệm vụ chăm sóc cho Đoàn Ngữ Yên.

Mỗi ngày Đoàn Vô Nhai đều đến xem tình hình thế nào nhưng vẫn không thấy Dương Thanh tỉnh lại nên rất nôn nóng.

“Bố, rốt cuộc anh ấy là ai vậy?”
Lúc này, Đoàn Ngữ Yên mang một cốc trà Long Tỉnh thượng hạng đến cho Đoàn Vô Nhai, hỏi.

Đôi mắt Đoàn Vô Nhai dần dần trở nên sâu thảm: “Cậu ấy là một truyền kỳ!”
“Truyền kỳ?”
Đoàn Ngữ Yên chớp mắt, hơi ngạc nhiên.

Đoàn Võ Nhai là người có thiên phú võ thuật cao nhất Hoàng tộc họ Đoàn, lại còn là Đoàn Hoàng tương lai, cô ấy biết bố mình kiêu ngạo hơn bất cứ người nào.

Chưa lúc nào Đoàn Vô Nhai khen ngợi ai như vậy cả, chưa kể đó lại còn là một người trông mới có hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.

Đoàn Vô Nhai nghiêm túc nói: ‘Nếu dựa trên lịch sử của Hoàng tộc họ Đoàn để so sánh thì thiên phú của bố có thể được xếp vào tốp ba, nhưng so với cậu Thanh thì chỉ là hạng thấp kém mà thôi!”
“Sao ạ?”
Đoàn Ngữ Yên ngỡ ngàng, cô ấy biết rõ thiên phú của Đoàn Vô Nhai cao đến mức nào, vừa qua tuổi năm mươi đã có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ, cả bốn Hoàng tộc đều không ai có thiên phú mạnh hơn bố mình.

Thế mà bây giờ Đoàn Vô Nhai lại nói rằng thiên phú của mình là hạng thấp kém so với Dương Thanh.

“Bố, anh ấy lợi hại lắm phải không ạ?”
Đoàn Ngữ Yên chợt cảm thấy hứng thú với anh.

“Mạnh hơn bố con nhiều lắm, có lế ngay cả ông nội con cũng không phải đối thủ của cậu ấy”.

Đoàn Vô Nhai nghiêm mặt thừa nhận..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1988: 1988: Chương 1998


Nói câu này đã là giữ thể diện cho tất cả mọi người, ai cũng biết Đoàn Hoàng là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, nhưng ông ta đã tận mắt nhìn thấy Dương Thanh một mình chống lại cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Miêu Thành mà vẫn không thua.

Chắc có lẽ người bố Đoàn Hoàng của ông ta còn lâu mới đánh thắng được Dương Thanh.

Đoàn Ngữ Yên nghe bố mình nói vậy thì càng ngạc nhiên hơn, tim loạn nhịp.

“Ngay cả ông nội cũng có khả năng không phải đối thủ của anh ấy sao?”
Cô ấy thì thâm, kinh ngạc nhìn về phía Dương Thanh.

“Mẹ con đi sớm, mặc dù bố đang là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn nhưng địa vị càng cao, tình cảnh của bố càng nguy hiểm’.

Hai mắt Đoàn Vô Nhai đỏ hoe: ‘Bố sợ nhất là có ngày đột nhiên gặp chuyện, không có ai bảo vệ con thì biết làm sao?”
“Bố!”
Đoàn Ngữ Yên rưng rưng, đôi mắt hoa đào long lanh, nói: “Bố đừng nói mấy lời xui xẻo kia nữa”.

“Được, bố không nói, bố không nói nữa!”
Đoàn Vô Nhai an ủi.

Người khác đều hâm mộ ông ta được chỉ định làm Đoàn Hoàng tương lai, nhưng chỉ có bản thân ông ta mới biết được tình cảnh hiện giờ của mình nguy hiểm đến thế nào.

Có lẽ câu nói “Đứng trên cao khó tránh gió lạnh” dùng để chỉ trường hợp như Đoàn Vô Nhai.

Là người thừa kế danh giá của Hoàng tộc họ Đoàn nên bị rất nhiều người theo dõi sát sao, một khi phạm sai lâm thì đón chào ông ta sẽ là tai họa ngập đầu.

Vô số kẻ đang chờ giãm Đoàn Vô Nhai dưới chân, trong đó bao gồm cả anh em ruột thịt.

Đây chính là nõi bi ai của người làm Hoàng tử.

Không chỉ vậy, Đoàn Vô Nhai lại còn là thiên tài võ thuật bậc nhất Hoàng tộc họ Đoàn, các thế lực đối đầu đều muốn ông ta chết.

Chỉ khi Đoàn Vô Nhai chết đi, họ mới có thể giảm bớt một đối thủ tiềm tàng.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao ông ta muốn đưa Dương Thanh đến gia tộc mình, nếu anh được chữa khỏi thì đây sẽ là mối ân tình không sao trả hết.

Theo như Đoàn Vô Nhai được biết thì Dương Thanh là một người trọng tình trọng nghĩa, nếu ngày nào đó ông ta thật sự rơi vào cảnh lâm nguy, anh nhất định sẽ bảo vệ Đoàn Ngữ Yên an toàn.

Cảm nhận được tâm trạng xót xa của bố, Đoàn Ngữ Yên nắm chặt tay ông ta, gượng gạo cười: “Bố à, đừng suy nghĩ nhiều quá, con có một người bố vĩ đại như bố là đủ rồi”.

Đoàn Vô Nhai mỉm cười, nhìn về phía Dương Thanh đang nằm trên giường, thì thâm: ‘Cậu Thanh, rốt cuộc đến khi nào cậu mới tỉnh lại chứ?”
Trên giường, Dương Thanh muốn mở mắt ra nhưng làm sao cũng không nhúc nhích được.

Thật ra anh đã khôi phục ý thức từ khi được Đoàn Vô Nhai đưa về Hoàng tộc họ Đoàn vào ba ngày trước, nhưng không hiểu vì sao lại không thể tỉnh lại.

Mỗi ngày Đoàn Ngữ Yên đều chăm sóc và trò chuyện với Dương Thanh, những lúc như thế cô ấy đều nói ra rất nhiều bí mật chỉ có bản thân biết làm cho anh cảm thấy rất áy náy.

Ngặt nỗi có một điều làm Dương Thanh lúng túng là mỗi khi được Đoàn Ngữ Yên lau chùi cơ thể, anh có cảm giác như cả người bị thấy sạch, vô cùng xấu hổ.

Nhưng lại không tỉnh dậy được, anh chỉ biết chịu đựng trong đau khổ.

“Anh trai, vị này là Dương Thanh, ngôi sao sáng trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô nhỉ?”
Ngay lúc này, một người trung niên mặc trang phục truyền thống dẫn người của mình đi vào, †ủm tỉm nhìn Dương Thanh đang nằm trên giường..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1989: 1989: Chương 1999


Nhìn thấy người vừa đến, sắc mặt Đoàn Vô Nhai thay đổi, nhíu mày, khó chịu chất vấn: “Đoàn Vô Viêm, ai cho cậu vào đây?”
Ông ta cực kỳ tức giận, biệt viện này năm trong một góc hẻo lánh của Hoàng phủ họ Đoàn, vị trí không tốt lắm.

Nhưng Đoàn Vô Nhai không cho phép bất cứ ai vào đây ngoại trừ mình và Đoàn Ngữ Yên.

Vì đây từng là nơi chung sống của ông ta và người vợ quá cố, cũng là nơi Đoàn Ngữ Yên chào đời.

Tuy bà ấy đã mất nhiều năm nhưng biệt viện này vẫn chứa đựng nhiều kỷ niệm tươi đẹp của hai người, đương nhiên Đoàn Vô Nhai sẽ không cho phép người ngoài bước vào.

Đoàn Hoàng có năm người con trai, Đoàn Vô Nhai xếp thứ hai, Đoàn Vô Viêm xếp thứ năm, hai người chỉ hơn kém nhau hai tuổi, tu vi cũng chỉ chênh lệch nhau một cảnh giới nhỏ.

Ở Hoàng tộc họ Đoàn, Đoàn Vô Viêm là người có thiên phú võ thuật chỉ đứng sau Đoàn Vô Nhai.

Nhưng hầu như ai cũng cho rằng thiên phú của Đoàn Vô Viêm cao hơn, dù sao thì Đoàn Vô Nhai cũng lớn hơn ông ta hai tuổi.

Thật ra, năm năm trước hai người đều ở cùng một cảnh giới, khi đó Đoàn Vô Viêm mới là người được vinh danh có thiên phú cao nhất Hoàng tộc họ Đoàn, cho đến hai năm trước Đoàn Vô Nhai đột phá vào Thần Cảnh hậu kỳ mới vượt qua Đoàn Vô Viêm.

Trong Hoàng tộc, chuyện gì cũng được quyết định dựa vào thực lực, không cần quan tâm các hoàng tử già hay trẻ, chỉ phân ra ai mạnh ai yếu.

“Anh trai, anh hẹp hòi quá rồi đấy?”
Đoàn Vô Viêm đùa cợt cười: “Chỉ là một biệt viện thôi mà, nếu anh thích thì tôi có thể tặng anh một biệt viện lớn hơn”.

“Cút ra ngoài cho tôi!”
Đoàn Vô Nhai lạnh lùng quát.

Nơi này là cấm địa của ông ta, không ai được phép tự ý tiến vào, Đoàn Vô Viêm cũng không được!
Ánh mắt Đoàn Vô Viêm trở nên sắc nhọn nhưng mặt vẫn tươi cười như cũ.

Ông ta tùy ý đánh giá bên trong biệt viện, mỉm cười nói với hai tên tùy tùng sau lưng: “Biệt viện này hơi nhỏ nhưng dựa núi, phong thủy không tệ, tôi rất vừa lòng”.

“Ngũ điện hạ, ngài thích thì để tôi hỏi ý Nhị điện hạ nhường cho ngài nhé?”
Tên tùy tùng sau lưng Đoàn Vô Viêm phối hợp _ đáp.

“Người đàng hoàng ai lại đi cướp đồ của người khác chứ, sao tôi có thể bắt anh hai nhường nơi này cho tôi được?”
Ông ta läc đầu cười, đột nhiên nhìn Đoàn Ngữ Yên: “Ngữ Yên à, chú năm thích nơi này lắm nhưng lại không muốn tranh giành với anh hai, chú phải làm sao đây?”
Mặc dù cô ấy là con gái của Đoàn Vô Nhai nhưng từ nhỏ sức khỏe đã yếu, hay bị bệnh nên cũng không tập võ, hầu như luôn ở trong biệt viện này, không thường xuyên gặp Đoàn Vô Viêm.

Lúc này thình lình bị ông ta hỏi, Đoàn Ngữ Yên hơi căng thẳng, vô thức năm lấy tay Đoàn Vô Nhai, ngập ngừng trả lời: ‘Chú đã nói là không muốn tranh giành với bố cháu rồi, cần gì phải hỏi lại cháu ạ?”
“Đoàn Vô Viêm!”
Mặt Đoàn Vô Nhai tối sầm, tỏa ra hơi thở võ thuật lờ mờ.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chăm chăm Đoàn Vô Viêm, ông ta lạnh giọng nói: “Lập tức cút ra khỏi đây, nếu không đừng trách tôi không nể mặt cậu!”
Đoàn Vô Viêm hoàn toàn không sợ, đùa cợt nói: “Có lẽ lát nữa nơi này sẽ thuộc về tôi đấy!”
Dứt lời, ông ta và hai tên tùy tùng rời khỏi đây...
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1990: 1990: Chương 2000


“Ha ha ha…”
Đoàn Vô Viêm hả hê cười thật to.

Nhìn bóng lưng của ông ta, trong mắt Đoàn Vô Nhai ngập tràn lửa giận.

Từ nhỏ hai người đã như nước với lửa, thường ngày cũng âm thầm đấu đá nhưng chưa có lần nào Đoàn Vô Viêm dám chủ động khiêu khích như hôm nay.

Điều này làm cho Đoàn Vô Nhai có dự cảm không lành.

Bây giờ ông ta đã được chỉ định làm người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, đáng lẽ ra Đoàn Vô Viêm đã không còn tư cách cạnh tranh với ông ta nữa rồi.

Sao đột nhiên dám xấc xược như vậy?
“Bố ơi!”
Đoàn Ngữ Yên cực kỳ căng thẳng, năm chặt tay bố mình, trong mắt hiện lên sự lo âu.

Đoàn Vô Nhai lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười hiền từ như thường ngày với con gái: ‘Bố không sao đâu!”
“Keng!”
Ngay lúc này, tiếng chuông đột nhiên vang lên.

“Chuyện gì vậy?”
Sắc mặt Đoàn Vô Nhai thay đổi.

Trong Hoàng tộc họ Đoàn, chuông được dùng để thông báo Đoàn Hoàng mở cuộc họp khẩn cấp.

Lần gần nhất tiếng chuông này vang lên là khi Đoàn Vô Nhai đột phá vào Thần Cảnh hậu kỳ, được Đoàn Hoàng sắc phong là người thừa kế vào hai năm về trước.

“Bố mau qua đó đi, có lẽ ông nội có chuyện quan trọng đấy ạ!”
Đoàn Ngữ Yên thúc giục.

“Bố biết rồi!”
Đoàn Vô Nhai không dám trễ nải, vội vàng ra ngoài.

Nhưng ông ta vừa bước ra khỏi biệt viện thì đột nhiên có dự cảm xấu, dặn dò một tùy tùng chuẩn bị đi theo mình: “Các ông ở lại bảo vệ cô chủ!”
“Rõ!”
Tùy tùng này là một cụ ông có thực lực Thần.

Cảnh hậu kỳ, luôn đi theo bên cạnh Đoàn Vô Nhai, giờ đây được ông ta ra lệnh bảo vệ Đoàn Ngữ Yên.

Cụ ông cũng cảm giác được có gì đó khác thường.

“Bố, bố nhất định phải về an toàn nhé!”
Nhìn bóng lưng của bố, không hiểu sao Đoàn Ngữ Yên cứ thấy bồn chồn, thâm cầu nguyện cho ông ta.

Trong Hoàng phủ họ Đoàn, tại một phòng họp sang trọng đậm chất cổ điển.

Người của dòng chính Hoàng tộc họ Đoàn đã vào chỗ, Đoàn Hoàng ngồi ở ghế chủ tọa, phía dưới là năm Hoàng tử cùng những người cầm quyền trong Hoàng tộc.

Đoàn Vô Nhai ngồi ngay bên trái Đoàn Hoàng, cực kỳ ngỡ ngàng khi nhìn thấy Đoàn Vô Viêm thế mà được ngồi ngay bên phải Đoàn Hoàng.

Đoàn Vô Nhai là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, ngồi ở đây là lẽ đương nhiên..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1991: 1991: Chương 2001


Đoàn Vô Viêm thì có tư cách gì để ngồi ngay bên phải Đoàn Hoàng chứ?
Trước đây vị trí đó luôn dành cho một trưởng lão Thần Cảnh hậu kỳ trong gia tộc.

Vậy mà bây giờ vị trưởng lão ấy lại ngồi bên cạnh Đoàn Vô Viêm.

Chỉ một sự thay đổi đơn giản nhưng lại khiến cho nhiều người băn khoăn.

Khi Đoàn Vô Nhai nhìn Đoàn Vô Viêm, Đoàn Vô Viêm cũng đang đưa mắt về phía ông ta, khóe miệng còn đùa cợt nhếch lên như đang trào phúng.

“Hoàng Chủ, tất cả đã đến đông đủ rồi ạ!”
Lão quản gia của Hoàng tộc họ Đoàn lên tiếng.

Đoàn Hoàng gật đầu, nhìn lướt qua xung quanh, cất giọng: “Hôm nay tôi có hai chuyện quan trọng muốn nói!”
Nghe vậy, tất cả mọi người đều im lặng, giữ bình tĩnh.

Hai chuyện mà Đoàn Hoàng phải triệu họp.

khẩn cấp để thông báo nhất định không đơn giản.

“Chuyện đầu tiên, sáng sớm hôm nay, Ngũ hoàng tử Đoàn Vô Viêm đã đột phá vào Thần Cảnh hậu kỳ, thực lực của Hoàng tộc họ Đoàn ta lại tăng lên rồi!”
Vừa nghe câu này của Đoàn Hoàng, ai cũng sửng sốt.

Đoàn Vô Nhai giật mình, ông ta rất hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu Đoàn Vô Viêm tiến vào Thần Cảnh hậu kỳ.

Trước đây Đoàn Vô Nhai là người có thiên phú nhất Hoàng tộc họ Đoàn, nhưng giờ đây, Đoàn Vô Viêm nhỏ hơn hai tuổi đã trở thành cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, có cùng một cảnh giới với ông ta.

Nói cách khác, từ giờ trở đi, Đoàn Vô Viêm mới là thiên tài bậc nhất Hoàng tộc họ Đoàn.

“Chúc mừng Ngũ hoàng tử!”
“Chúc mừng Ngũ hoàng tử!”
Những người trong phòng họp rối rít chúc mừng.

Đoàn Vô Viêm nở nụ cười thật tươi, đứng dậy nói: “Sau này xin nhờ mọi người chỉ giáo nhiều hơn!”
Đến lúc này, họ mới hiểu ra tại sao ông ta có thể ngồi ngay bên phải Đoàn Hoàng, hóa ra là đã đột phá vào Thần Cảnh hậu kỳ.

“Anh hai, sau này xin nhờ anh giúp đỡ!”
Cuối cùng, Đoàn Vô Viêm đưa mắt về phía Đoàn Vô Nhai, sảng khoái nói.

“Tất nhiên rồi! Chúc mừng cậu!”
Đoàn Vô Nhai trả lời.

Dù không cam lòng cách mấy, ông ta cũng không thể phủ nhận răng thiên phú của Đoàn Vô Viêm vượt trội hơn mình.

Nhỏ hơn hai tuổi mà lại có cùng cảnh giới, điều này đã chứng minh ai mới là thiên tài bậc nhất của Hoàng tộc họ Đoàn.

Đoàn Vô Nhai hiểu sự thật này, đương nhiên những người trong Hoàng tộc họ Đoàn cũng vậy.

Trong lúc nhất thời, ánh nhìn của cả phòng họp đều đồn về phía ông ta.

Từ khi được xác nhận là người thừa kế cho ngôi vị Hoàng Chủ, địa vị của Đoàn Vô Nhai trong Hoàng tộc họ Đoàn đã rất vững chắc.

Nhưng dường như bây giờ nó đã bị dao động..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1992: 1992: Chương 2002


“Theo như quy định, người có cống hiến lớn nhất cho Hoàng tộc sẽ được tôi đồng ý thực hiện một yêu cầu”.

Đoàn Hoàng nhìn về phía Đoàn Vô Viêm, vẻ hài lòng hiện lên rất rõ.

“Thưa bố, con có thể tiến vào Thần Cảnh hậu kỳ hoàn toàn là nhờ có bố bỏ công sức bồi dưỡng con, không thì sao có thể cống hiến cho Hoàng tộc được? Con không dám yêu cầu gì đâu ạ’.

Đoàn Vô Viêm nhanh chóng đứng lên nói.

“Phải có thiên phú và nỗ lực thì mới có thể đột phá đến Thần Cảnh hậu kỳ, cho dù được Hoàng tộc dốc sức bồi dưỡng thì sao?”
Đoàn Hoàng cao giọng nói: ‘Là một Hoàng tử, đột phá vào Thần Cảnh hậu kỳ chính là một cống hiến lớn lao, eon có mong muốn gì có thể nói với bốt”
Nghe lão ta nói vậy, Đoàn Vô Viêm đột nhiên lạnh lùng nhìn Đoàn Vô Nhai rồi nói: “Như vậy thì con xin phép được yêu cầu một điều với bố”.

“Bố có thể ban cho con biệt viện ở phía Đông Bắc của Hoàng phủ không ạ?”
Yêu cầu này làm cho Đoàn Vô Nhai tái mặt, bất giác để lộ cơn tức giận ra ngoài.

“Hửm?”
Đoàn Hoàng nhướng mày, lạnh lẽo đưa mắt sang.

Bấy giờ Đoàn Vô Nhai mới nhận ra mình hơi mất bình tĩnh, vội vàng kìm nén lửa giận xuống, siết chặt hai quả đấm, khó chịu nhìn về phía Đoàn Vô Viêm.

Rốt cuộc thì ông ta đã hiểu tại sao đứa em này lại đột nhiên dám khiêu khích mình, và cả ý nghĩa của câu nói ở biệt viện nữa.

Biệt viện phía Đông Bắc của Hoàng phủ chính là nhà của Đoàn Vô Nhai và người vợ quá cố.

“Yêu cầu của con chỉ là một biệt viện thôi sao?”
Đoàn Hoàng nghi hoặc hỏi: ‘Nếu như bố nhớ không nhầm thì đó là nơi Vô Nhai từng ở đúng không?”
Đoàn Vô Viêm gật đầu, nghiêm túc nói: ‘Do con thấy đã nhiều năm anh hai không vào biệt viện đó ở’.

“Tuy hơi nhỏ nhưng lại rất yên tĩnh, sơn thủy hữu tình, là một nơi lý tưởng để tu luyện”.

“Nếu anh hai không cần dùng đến thì chi bằng nhường lại cho em đi, em sẽ dùng nó để tu luyện”.

“Cơ mà không biết anh hai có muốn tặng biệt viện đó cho em không”.

Ánh nhìn của tất cả mọi người đồng loạt chuyển sang Đoàn Vô Nhai.

Ai cũng có cảm giác kỳ lạ, Đoàn Hoàng biết hay không thì họ không rõ, nhưng họ biết biệt viện đó cực kỳ quan trọng với Đoàn Vô Nhai.

Sau khi vợ qua đời, biệt viện đó trở thành cấm địa, ông ta không cho phép bất kỳ kẻ nào tiến vào.

Nhiều năm trôi qua, biệt viện ấy luôn bị để trống như vậy nhưng ngày nào Đoàn Vô Nhai cũng đến và tự mình quét dọn.

Chỉ duy nhất một người ba ngày trước được ông ta đưa về Hoàng tộc họ Đoàn và sắp xếp ở trong biệt viện, đó là Dương Thanh.

Như vậy, có thể thấy được địa vị của anh trong lòng Đoàn Vô Nhai cao đến thế nào.

“Chỉ là một cái biệt viện để không mà thôi, có gì không thể cho?”
Đoàn Vô Nhai chưa kịp lên tiếng thì Đoàn Hoàng đã nói: ‘Bố đồng ý, từ bây giờ biệt viện ở phía Đông Bắc thuộc về con!”
“Nhưng ban cho biệt viện cũng không thể xem là phần thưởng được”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1993: 1993: Chương 2003


Đoàn Hoàng dừng lại rồi nói tiếp: ‘Mang Luyện Thể Đan của tôi tới đây!”
Nhận lệnh, lão quản gia nhanh chóng mang một cái bình ngọc đến.

“Ban thuốc!”
Đoàn Hoàng nói xong, lão quản gia dâng bình ngọc chứa Luyện Thể Đan lên cho Đoàn Vô Viêm.

“Bố phải mất rất nhiêu công sức mới lấy được một viên Luyện Thể Đan, nó có tác dụng rất lớn với bố, sao con lấy được chứ?”
Đoàn Vô Viêm tỏ ra sợ hãi, quỳ hai gối xuống đất nói lớn: “Thưa bố, Luyện Thể Đan quý giá như thế, cho con thì phí lắm, xin bố đừng làm vậy!”
“Đứng lên!”
Đoàn Hoàng quát, dùng sức mạnh nhẹ nhàng _ bao phủ lấy ông ta.

Trong sự ngạc nhiên của mọi người, Đoàn Vô Viêm được luồng sức mạnh này nâng dậy.

Ai nấy đều ngỡ ngàng nhìn Đoàn Hoàng.

Xem ra thực lực của lão ta lại tăng tiến rồi.

“Bố…”
Đoàn Vô Viêm còn muốn nói gì thì bị Đoàn Hoàng ngất lời: ‘Bố đã quyết định ban Luyện Thể Đan cho con thì tất nhiên sẽ không lấy lại”.

“Một viên Luyện Thể Đan không có tác dụng rõ rệt với bố đâu, bây giờ con mới vừa đột phá đến Thần Cảnh hậu kỳ, uống viên thuốc này sẽ rất có lợi cho con”.

Đoàn Vô Viêm vội vàng nói: “Con cảm ơn bối”
“Ha ha, giỏi!”
Tâm trạng của Đoàn Hoàng rất tốt, những người khác trong dòng chính cũng lờ mờ nhận ra điều gì, hối hả hùa theo: “Ngũ hoàng tử có hiếu quát”
“Không hổ là Hoàng tử của Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta, không những có thiên phú xuất chúng mà còn hiếu thảo nữa’.

“Có một thiên tài như Hoàng tử Vô Viêm, lo gì.

Hoàng tộc họ Đoàn ta không quật khởi được!”

Ai cũng nói những lời có cánh.

“Thưa bố, con không đồng ý!”
Đang lúc mọi người khen ngợi sự ưu tú của Đoàn Vô Viêm thì đột nhiên một giọng nói vang lên cắt ngang.

Hai mắt Đoàn Vô Nhai đỏ bừng, cắn răng nói: “Biệt viện ở phía Đông Bắc từng là nơi sinh sống của con và Viên Viên, dù để trống nhưng mỗi ngày con đều quét dọn”.

“Biệt viện nhỏ ấy chứa đựng kỷ niệm đáng nhớ giữa con và Viên Viên, con không thể nhượng lại nơi đó cho ai được!”
Hoàng Đoàn Vô Nhai không hề nao núng trước sự cường thế của Đoàn Hoàng.

Ông ta nhìn thẳng vào mắt bố mình, kiên định nói: “Con sẽ không giao biệt viện đó cho bất cứ ai”.

Tiên Hiệp Hay
Căn phòng họp rộng lớn chìm trong tĩnh mịch, ai nấy đều hoảng hốt.

Lâu lắm rồi không có ai dám nói chuyện thế này với Đoàn Hoàng.

Trong Hoàng tộc họ Đoàn, Đoàn Hoàng là chúa tể, ai dám không nghe lệnh?
Hai mắt Đoàn Vô Viêm lập lòe, âm hiểm cười..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1994: 1994: Chương 2004


Không ai nhìn thấy nụ cười này.

“Đoàn Hoàng, xin ngài hãy bớt giận!”
Ngay lúc này, một ông lão quỳ xuống đất, thấp thỏm nói: “Nhị hoàng tử không có ý gì đâu ạ, do biệt viện đó rất quan trọng nên ngài ấy mới muốn giữ lại, xin Đoàn Hoàng tha thứ!”
“Xin Đoàn Hoàng tha thứ!”
Sau đó lại có người quỳ xuống cầu xin tha thứ cho Đoàn Vô Nhai.

Đoàn Vô Nhai là người thừa kế nên trong Hoàng tộc họ Đoàn cũng có nhiều người ở dưới trướng, nếu ông ta chọc giận Đoàn Hoàng thì vị trí đó sẽ bị lung lay mất.

Dù sao thì Đoàn Vô Viêm nhỏ hơn Đoàn Vô Nhai hai tuổi cũng đã bước vào Thần Cảnh hậu kỳ.

Dĩ nhiên là Đoàn Vô Viêm có thiên phú cao hơn.

Rất có khả năng Đoàn Hoàng sẽ thay đổi người thừa kế Hoàng Chủ tương lai.

“Thưa bố, con biết lỗi rồi ạ!”

Đoàn Vô Viêm quỳ xuống đất, sợ sệt giải thích: ‘Do biệt viện ở Đông Bắc luôn để trống nên con không biết nó quan trọng với anh hai đến vậy”.

“Thế thì Vô Viêm không thể đòi biệt viện đó nữa!”
Không ai ngờ được Đoàn Vô Viêm lại nói như thế.

Ánh mắt Đoàn Vô Nhai lạnh đi, ông ta quá hiểu đứa em này rồi.

Rõ ràng là cố ý, Đoàn Vô Nhai và Đoàn Hoàng đang cãi nhau, Đoàn Vô Viêm lại tỏ ra hiên ngang lẫm liệt thì Đoàn Hoàng sẽ chỉ tức giận hơn thôi.

Cùng là hoàng tử, sao Đoàn Vô Nhai không biết Đoàn Hoàng là loại người gì được?
Sao ông ta lại không hiểu Đoàn Vô Viêm luôn _ âm thầm đấu đá với mình là loại người như thế nào cho được?
Quả nhiên, Đoàn Hoàng lại càng phân nộ hơn, lạnh lùng chất vấn Đoàn Vô Nhai: “Chỉ là một người phụ nữ đã chết lâu rồi mà con vẫn nhớ mãi không quên à?”
“Là Hoàng Chủ tương lai của Hoàng tộc họ Đoàn mà lại lún sâu vào tình cảm như thế, có còn xứng đáng hay không!”
Câu nói này vừa vang lên thì sắc mặt ai nấy đều thay đổi.

Chỉ có Đoàn Vô Nhai là bình tĩnh, hai mắt đỏ lên: ‘Cô ấy là vợ của conl”

“Hừ!”
Đoàn Hoàng khinh thường ra mặt, sẵng giọng nói: ‘Vậy thì bây giờ bố sẽ cho con cơ hội để lựa chọn”.

“Hoặc là vứt cái biệt viện đó, quên tất cả mọi thứ liên quan đến người phụ nữ đó đi và chuyên †âm làm việc cho Hoàng tộc họ Đoàn, như thế con vấn là người thừa kế”.

“Hoặc là tiếp tục đảm chìm trong thứ tình cảm kia, nhưng vị trí Hoàng Chủ tương lai của con sẽ bị hủy bỏ!”
“Cho con một ngày để suy nghĩ, nghĩ xong rồi thì nói đáp án cho bố!”
Mọi người trong phòng sững sờ quá đối.

Đoàn Vô Viêm nhận ra hơi thở của mình đang dồn dập.

Là kẻ thù số một của Đoàn Vô Nhai, ông ta biết Đoàn Vô Nhai không thể mất đi biệt viện đó.

.

truyện đam mỹ
Ông ta tin chắc người anh này của mình sẽ chọn biệt viện.

Một khi Đoàn Vô Nhai đưa ra lựa chọn này, vị trí Đoàn Hoàng tương lai sẽ trống, mà Đoàn Vô Viêm thì mới vừa tiến vào Thần Cảnh hậu kỳ, thiên phú cũng mạnh nhất Hoàng tộc họ Đoàn.

Còn ai trong gia tộc có tư cách tranh giành ngôi Hoàng Chủ với Đoàn Vô Viêm chứ?.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1995: 1995: Chương 2005


“Đoàn Hoàng, xin ngài hãy nghĩ lại!”
“Đoàn Hoàng, xin ngài hãy nghĩ lại!”
Những người ủng hộ Đoàn Vô Nhai đều tái mặt, vội vàng cầu xin.

“Câm miệng hết cho tôi!”
Đoàn Hoàng nổi cơn tam bành, quát: “Ai dám cầu xin cho nó thì giết không tha!”
Những người đang cầu xin im bặt.

“Nhị điện hạ, ngài hãy nói là ngài từ bỏ biệt viện đi!”
“Đúng đấy, Nhị điện hạ, ngài đừng hủy hoại tương lai của mình chứi”
Đám người này quay sang khuyên nhủ Đoàn Vô Nhai.

Đoàn Vô Nhai cười tự giễu, không hề sợ hãi khi đối mắt với Đoàn Hoàng: “Thưa bố, sau khi Viên Viên qua đời, dù không quên được cô ấy nhưng con tự nhận mình chưa bao giờ vì tình cảm mà phụ lòng sự mong đợi của bố..

“Con không hổ thẹn với Hoàng tộc họ Đoàn!”
“Nếu như chỉ vì con luôn nhớ cô ấy mà bố muốn ép con lựa chọn thì không cần một ngày đâu, con sẽ cho bố đáp án ngay bây giời”
“Con chọn giữ lại biệt viện!”
Khi Đoàn Vô Nhai nói ra lời này, phòng họp lập tức bị bầu không khí áp lực bao trùm.

Ai cũng sững sờ.

Vì một biệt viện mà vứt bỏ vị trí người thừa kế Hoàng tộc họ Đoàn, không phải mất lý trí quá rồi sao?
“Anh hai, anh đừng nói linh tinh! Em không cần biệt viện đó nữa, anh xin lỗi bố đi, bố nhất định sẽ tha thứ cho anh mà.

Chỉ có anh mới đủ tư cách làm Hoàng Chủ tương lai của Hoàng tộc họ Đoàn thôi!”
Đoàn Vô Viêm ra vẻ lo nghĩ cho anh hai mình.

“CútI”

Đoàn Vô Nhai giận dữ quát.

Đến cả ngôi vị Đoàn Hoàng mà ông ta cũng không cần thì nhẫn nhịn sự giả tạo của Đoàn Vô Viêm để làm gì chứ?
“Anh hai…”
Đoàn Vô Viêm ra chiều buồn bã.

“Người nên cút là mày đấy!”
Đoàn Hoàng đã hoàn toàn phần nộ, cao giọng nói: “Từ hôm nay trở đi, bãi bỏ vị trí người thừa kế Hoàng tộc họ Đoàn của Đoàn Vô Nhai, đồng thời ban thưởng biệt viện phía Đông Băc Hoàng phủ cho Đoàn Vô Viêm!”
“Ngày mai chọn giờ lành sắc phong Đoàn Vô Viêm làm Hoàng Chủ tương lai!”
Nghe lão ta nói vậy, Đoàn Vô Viêm cực kỳ kích động, những người đang ở trong phòng họp cũng bần thân.

Đoàn Hoàng thật sự bãi bỏ vị trí người thừa kế của Đoàn Vô Nhai.

.

— TгЦмtг uуen.V N —
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Hoàng tộc họ Đoàn!
“Bố, con đã đồng ý rút khỏi vị trí người thừa kế rồi, sao bố vẫn ban thưởng biệt viện cho Đoàn Vô Viêm chứ?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1996: 1996: Chương 2006


Đoàn Vô Nhai cực kỳ tức giận, hai mắt đây tơ máu nhìn Đoàn Hoàng, hét lớn: “Tại sao? Tại sao bố lại làm vậy?”
Ông ta thật sự rất phẫn nộ, biệt viện đó là nơi ông ta và người vợ quá cố sống bên nhau, nhà rất nhỏ, không có giá trị gì nhưng chứa đầy kỷ niệm tốt đẹp của hai người.

“Tao cho mày lựa chọn là do mày không biết phải trái!”
Đoàn Hoàng lạnh giọng quát: ‘Cút ra ngoài cho tao!”
“Ai cũng đừng hòng cướp biệt viện của tôi!”
Đoàn Vô Nhai gắt lên một câu rồi xoay người bỏ đi.

“Để tao xem ai giữ được cái biệt viện này mà không được tao cho phép!”
Đoàn Hoàng giận tím người, ra lệnh: “Người đâu, phá bỏ biệt viện phía Đông Bắc cho tôi!”
“Rõ!”
Hai cao thủ Thần Cảnh nhận lệnh.

Giờ phút này, ai cũng biết Đoàn Hoàng đã nổi cơn thịnh nộ, không muốn tha cho biệt viện này.

“Thưa bố, con thật sự không cần biệt viện đó nữa đâu ạ, xin bố hãy cho anh hai thêm một cơ hội nữa!”
Đoàn Vô Viêm thình lình lên tiếng.

Lúc này chỉ có ông ta mới dám chen vào, những người khác đâu ai dám nói giúp cho Đoàn Vô Nhai.

Đoàn Hoàng vui mừng nhìn Đoàn Vô Viêm, giọng điệu cũng tốt hơn nhiều: “Bố đã cho nó cơ hội nhưng nó không biết phải trái, không trách ai được”.

“Con hãy chuẩn bị đi, ngày mai chính là lễ sắc phong cho conl”
Dứt lời, Đoàn Hoàng nhìn lướt qua xung quanh, nói tiếp: ‘Chuyện thứ hai tôi muốn nói là bàn với các vị cách giải quyết Dương Thanh!”
Nghe vậy, ai cũng đều giật mình.

Đoàn Vô Nhai đưa Dương Thanh về Hoàng tộc họ Đoàn đã được ba ngày.

Dù sao đó cũng là nhân vật chính của cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, đương nhiên bọn họ biết anh là ai.

Xem ra trong lòng Đoàn Hoàng đã có quyết định từ trước, nếu không thì đã không tước đi ngôi vị kế thừa của Đoàn Vô Nhai.

Dương Thanh được Đoàn Vô Nhai đưa về, bây giờ Đoàn Hoàng lại muốn thảo luận cách giải quyết anh, hiển nhiên là chuẩn bị hành động.

“Thưa bố, Dương Thanh còn trẻ mà đã có thể giao chiến với cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nếu cậu †a chịu khuất phục và làm việc cho mình thì con nghĩ có thể giữ lại, không được thì con đề nghị xử tử!
Đoàn Vô Viêm đáp lại đầu tiên.

Ông ta đã biết chuyện Đoàn Vô Nhai chủ động xây dựng mối quan hệ với Dương Thanh khi ở Yến Đô.

Có thể nói, hiện giờ hai người đã đứng trên cùng một chiến tuyến, nếu để Dương Thanh sống sót thì đây sẽ là một mối đe dọa khôn lường.

Dù sao thì toàn bộ Hoàng tộc họ Đoàn chỉ còn mỗi Đoàn Vô Nhai là có thể làm dao động địa vị của Đoàn Vô Viêm.

Dương Thanh mà còn sống, có lẽ trong Hoàng tộc chỉ có Đoàn Hoàng có thể áp chế anh.

“Ngũ hoàng tử nói đúng, nếu Dương Thanh chịu quy thuận thì có thể giữ lại, không được thì phải xử tử ạI”
Một ông lão lên tiếng..
 
Back
Top Bottom