Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1957: 1957: Chương 1967


Hoa Anh Kiệt là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Ông ta đã giết người của Hoa Anh Kiệt, nếu Hoa Anh Kiệt muốn giết ông ta thì ông ta sẽ chỉ còn đường chết.

Cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hiệp hội Võ thuật nhìn Hoa Anh Kiệt dò xét như đang đợi lệnh.

Hoa Anh Kiệt hít sâu một hơi, cắn răng nói: “Giết người của Hoàng tộc họ Đoàn trước!”
“Vâng!”
Cao thủ của Hiệp hội Võ thuật vội vàng đáp.

Hoa Anh Kiệt cũng hiểu một khi bọn họ đấu đá lẫn nhau, Đoàn Vô Nhai chắc chắn sẽ giành được quán quân.

Vậy nên chỉ có thể tạm thời buông bỏ hận thù, giải quyết Đoàn Vô Nhai trước.

Cả Hoa Anh Kiệt và Long Khoa đều không thèm che giấu ý đồ của mình, dõng dạc tuyên bố muốn giết Đoàn Vô Nhai.

Sắc mặt Đoàn Vô Nhai cũng cực kỳ khó coi, trong lòng chưa hết hoảng sợ.

Nếu vừa rồi ông ta không tránh kịp, người chết sẽ là ông ta.

“Giết!”
Cao thủ của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Long không cho ông ta cơ hội th* d*c đã lại vọt tới.

Đoàn Vô Nhai đã gần kiệt sức, nhưng ông ta biết nếu không chống đỡ nổi sẽ chỉ còn đường chết.

“Giết!”
Ông ta hét lớn một tiếng, dùng hết sức bình sinh xông lên nghênh chiến.

“Long Khoa, Hoàng tộc họ Long các người quá hèn hạ, dám dùng ám khít”
Thượng Quan Nhu sa sầm mặt chất vấn Long Khoa.

Long Khoa hừ lạnh đáp trả: “Ai quy định trong cuộc đấu võ này không được dùng ám khí?”

“Chỉ có thể nói là vì các người quá ngu xuẩn, có bị giết sạch cũng đáng đời!”
Thượng Quan Nhu bị sự mặt dày của Long Khoa đánh bại, không biết phải gì nói, đành cắn răng nói: “Ác giả ác báo, cứ chờ đi!”
“Hừ!”
Long Khoa tự biết mình đuối lý, cũng không lắm lời, trong lòng tràn đầy lo lắng.

Dù cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật bị người của Hoàng tộc họ Long giết chỉ là ngộ sát nhưng vẫn không thay đổi được sự thật.

Nếu Hoàng tộc họ Long có thể giành được thắng lợi cuối cùng, kế thừa Đế Thôn, ông ta không cần sợ Hiệp hội Võ thuật.

Nhưng nếu người thắng chung cuộc là Hiệp hội Võ thuật thì sao?
Cao thủ của Hoàng tộc họ Long ngộ sát đã đủ để Hoa Anh Kiệt ra tay với Hoàng tộc họ Long.

Đến khi đó, có lẽ ông ta cũng phải bỏ mạng ở đây.

“Bịchl”
Lúc này, Đoàn Vô Nhai không kiên trì nổi nữa, sức lực trong người biến mất như thủy triều rút, bị hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long và Hiệp hội Võ thuật đánh trúng cùng lúc.

Ông ta bị đánh bay ra ngoài vòng quyết chiến như con diều đứt dây.

“Tốt!”
Long Khoa kích động hô lên..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1958: 1958: Chương 1968


Vẻ lo lắng trong mắt Hoa Anh Kiệt cũng biến mất.

Đoàn Vô Nhai quá mạnh, lão ta cứ lo Hoàng tộc họ Long và Hiệp hội Võ thuật liên thủ cũng không đánh bại nổi.

Rốt cuộc Đoàn Vô Nhai cũng đã bị loại.

Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô chỉ còn lại hai người.

“Nếu Hoàng tộc họ Long đồng ý nhận thua, tôi sẽ bỏ qua chuyện cao thủ của các người giết cao thủ của Hiệp hội Võ thuật”.

Hoa Anh Kiệt bỗng lên tiếng uy h**p.

Long Khoa đang vui sướng nghe thấy vậy lập tức méo mặt.

Ai cũng muốn thắng cuộc đấu giành ngôi Vương của Yến Đô.

Hoa Anh Kiệt nói một câu đã muốn Hoàng tộc họ Long bỏ quyền tranh đấu sao?
Thế nhưng hiện giờ trong vòng quyết chiến, người của Hoa Anh Kiệt mạnh nhất.

Nếu Long Khoa không chịu, nếu cao thủ của Hoàng tộc họ Long thua, sợ là Hoa Anh Kiệt sẽ tính sổ vụ ngộ sát vừa rồi trước tiên.

Nhưng nếu Hoàng tộc họ Long thắng, có thể kế thừa Đế Thôn thì Hoa Anh Kiệt sẽ không dám làm gì ông ta.

Long Khoa vô cùng do dự.

Thượng Quan Nhu châm chọc nói: “Liên minh của các người giải tán nhanh vậy à?”
“Cô câm miệng cho tôi!”
Long Khoa quát ầm lên.

Sau khi Đoàn Vô Nhai uống thuốc Mã Siêu đưa, vết thương cũng đã đỡ hơn.

Ông ta đằng đằng sát khí nhìn Long Khoa: “Hoàng tộc họ Long các ông dám dung túng cho người giết tôi, tưởng Hoàng tộc họ Đoàn là dễ ức h**p à?”
“Ông cứ chờ Hoàng tộc họ Đoàn khai chiến với Hoàng tộc họ Long các ông đi!”
Sắc mặt Long Khoa lại càng trở nên khó coi.

Đoàn Vô Nhai là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, cũng là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất.

Nếu ông ta chết thì thôi, nhưng nếu còn sống, chắc chắn Hoàng tộc họ Đoàn sẽ vì ông ta đối đầu với Hoàng tộc họ Long.

Vừa rồi Long Khoa đã chứng kiến thực lực mạnh mẽ của Đoàn Vô Nhai, nói Đoàn Vô Nhai vô địch dưới Thần Cảnh đỉnh phong cũng không ngoa.

Cộng thêm Đoàn Hoàng có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong, sức mạnh của Hoàng tộc họ Đoàn thực sự rất kh*ng b*.

Một khi khai chiến, Hoàng tộc họ Long không có cửa thắng.

Ngoại trừ Hoàng tộc họ Đoàn còn có Hiệp hội Võ thuật cũng đang rình rập, dù sao cao thủ của Hoàng tộc họ Long cũng đã giết một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của bọn họ.

Giờ đây, dường như chỉ có thể kế thừa Đế Thôn mới thay đổi được tình hình của Hoàng tộc họ Long.

“Hội trưởng Hoa, vô cùng xin lỗi ông.

Hoàng tộc họ Long chúng tôi cũng muốn đoạt được Đế Thôn”.

Long Khoa bỗng nhìn Hoa Anh Kiệt, nghiêm túc nói.

Nghe thấy thế, sắc mặt Hoa Anh Kiệt tối sâm lại: “Cậu có từng nghĩ nếu Hoàng tộc họ Long thất bại sẽ nhận hậu quả gì không?”
Long Khoa gật đầu: “Chính vì biết rõ nên tôi mới buộc phải tranh với Hiệp hội Võ thuật”.

“Hừi”
Hoa Anh Kiệt lạnh mặt nói: “Đồ ngu xuẩn, bọn họ đang khích bác cậu, cố ý để Hoàng tộc họ Long và Hiệp hội Võ thuật đối đầu”.

“Tôi có thể cam đoan, chỉ cần Hoàng tộc họ Long đồng ý từ bỏ trận đấu này, giúp Hiệp hội Võ thuật kế thừa được Đế Thôn, tương lai chúng tôi nhất định sẽ hợp tác với các cậu”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1959: 1959: Chương 1969


“Đương nhiên, tôi cũng biết cậu không có quyền quyết định chuyện này.

Tôi cho cậu cơ hội hỏi ý Long Hoàng”.

Mặc dù Hoa Anh Kiệt tự tin cao thủ của Hiệp hội Võ thuật sẽ giành chiến thắng nhưng cao thủ của Hoàng tộc họ Long cũng là Thần Cảnh hậu kỳ, nhỡ thất bại thì sao?
Long Khoa gật đầu: “Được, tôi sẽ liên hệ với bố tôi!”
Dứt lời, Long Khoa lập tức gọi điện cho Long Hoàng báo cáo mọi chuyện, bao gồm cả việc cao thủ Hoàng tộc họ Long muốn giết Đoàn Vô Nhai, cuối cùng lại ngộ sát cao thủ của Hiệp hội võ thuật.

“Chết tiệt! Ai cho chúng mày gan chó dám giết cả người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn?”
Long Hoàng nghe xong nổi giận đùng đùng: “Giết được Đoàn Vô Nhai thì còn được, lũ vô dụng chúng mày lại giết hụt, còn giết nhầm cao thủ của Hiệp hội Võ thuật”.

“Chúng mày thích tự đâm đầu vào chỗ chết thế à?”
Long Khoa đã đoán trước được, Long Hoàng sẽ rất tức giận.

Chờ Long Hoàng măng đủ, Long Khoa mới dè dặt hỏi: “Con biết sai rồi, bây giờ chúng ta có nên từ bỏ trận đấu không?”

Lần này, Long Hoàng không nổi giận, im lặng một lúc mới lên tiếng: “Đế Thôn chỉ có thể thuộc về Hoàng tộc họ Long!”
“Vâng!”
Long Khoa đã hiểu.

“Thế nào?”
Hoa Anh Kiệt thấy Long Khoa cúp máy, lạnh giọng hỏi.

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Long Khoa.

Ông ta lắc đầu đáp: “Rất xin lỗi hội trưởng Hoa, bố tôi quyết định tiếp tục chiến đấu!”
“Hoàng tộc họ Long đã muốn chết như vậy, tôi sẽ cho các người toại nguyện!”
Ánh mắt Hoa Anh Kiệt ngập tràn sát khí.

Lão ta là hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật, trước giờ chưa từng sợ ai.

Nếu lão ta có thể kế thừa Đế Thôn, trở thành kẻ địch của bốn Hoàng tộc Chiêu Châu cũng chẳng sao.

Long Khoa rất sợ, nhưng chỉ có thể làm theo mệnh lệnh của Long Hoàng.

“Hội trưởng Hoa, điện hạ Long, các người quên trong vòng quyết chiến vẫn còn một người rồi!”
Đúng lúc này, Diệp Xung bỗng lên tiếng.

Mọi người đồng loạt nhìn sang Dương Thanh vẫn đang ung dung quan sát.

Khi nhìn thấy bộ dạng bình tĩnh, còn có chút giễu cợt của Dương Thanh, bọn họ chợt ý thức được điều gì đó.

“Dương Thanh, cậu mất sức chiến đấu rồi còn ở trong vòng quyết chiến làm gì? Cậu định tự cút ra hay phải để người khác đánh ra?”
Hoa Anh Kiệt híp mắt nhìn Dương Thanh.

Không biết tại sao lão ta lại cảm thấy uy lực lúc ẩn lúc hiện trên người Dương Thanh.

Giống như Dương Thanh không hề bị thương, ngược lại còn mạnh hơn lúc trước.

Long Khoa cũng nói: “Hội trưởng Hoa còn phí lời với cậu ta làm gì? Hai cao thủ của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Long cứ liên thủ loại cậu ta khỏi vòng quyết chiến rồi mới đấu được không?”
“Được!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1960: 1960: Chương 1970


Hoa Anh Kiệt cũng không dám chủ quan, bèn đồng ý.

“Giết!”
Không đợi Hoa Anh Kiệt và Long Khoa ra lệnh, hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ đã lao về phía Dương Thanh.

Dương Thanh vẫn bình tĩnh đứng im tại chỗ như không biết đối thủ của mình là hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ.

Dù có là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong bình thường cũng chưa chắc có thể đối phó được kẻ địch như vậy.

Huống hồ là Dương Thanh đã bị thương nặng?
Hoa Anh Kiệt thầm nghĩ, trong lòng lại lo lắng lạ thường.

Cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan và Hoàng tộc họ Đoàn cũng lo sợ nhìn theo.

Đương nhiên bọn họ hi vọng Dương Thanh sẽ thẳng.

“Giết!”
“Chết đi cho tao!”
Thoät cái, hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ xuất hiện ở hai bên Dương Thanh, đồng loạt ra đòn tấn công mạnh nhất.

Khi cao thủ Hoàng tộc họ Long còn cách Dương Thanh vài mét đã nhảy vọt lên, mũi chân giấu ám khí nhắm thẳng vào đầu Dương Thanh.

Ông ta muốn một đòn lấy mạng anh!
Cao thủ của Hiệp hội Võ thuật cũng dồn sức vào năm đấm bên phải nhăm thẳng tim của Dương Thanh.

“Anh Thanh cẩn thận!”
Thượng Quan Nhu hốt hoảng hét lên.

Đoàn Vô Nhai cũng nắm chặt hai tay.

Ông ta không biết Dương Thanh có còn sức chiến đấu hay không, nhưng trông bộ dạng rất có thể là không còn.

Nếu Hiệp hội Võ thuật hoặc Hoàng tộc họ Long đoạt được Đế Thôn, các Hoàng tộc còn lại đều gặp phải nguy cơ to lớn.

“Cậu ThanhI!”
Đoàn Vô Nhai lo lắng gọi.

Chỉ mình Mã Siêu không hề sốt ruột, nhếch môi cười: “Cuộc chiến sắp kết thúc rồi!”
“Bịch!”
“Bịch!”
Mọi người chăm chú nhìn theo hai đòn tấn công của hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ.

Cao thủ của Hiệp hội Võ thuật đánh vào tim Dương Thanh.

Cao thủ của Hoàng tộc họ Long lại đá chân giấu lưỡi dao vào đầu anh.

Tất cả đều trố mắt khiếp sợ.

Bởi vì Dương Thanh vẫn đứng im tại chỗ, không hề tỏ ra e ngại, chỉ nhếch miệng cười lạnh: “Các người đã muốn giết tôi, tôi lấy mạng các người cũng không quá đáng đâu nhỉ?”
Dứt lời, một luồng khí thế khủng khiếp tỏa ra từ trên người anh phóng lên tận trời.

Hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ đứng gần Dương Thanh nhất chỉ cảm thấy bầu trời trên đầu mình đã bị anh phong ấn.

“Lùi lại!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1961: 1961: Chương 1971


Hai người phản xạ có điều kiện định lùi ra sau.

Nhưng bọn họ lại không thể động đậy, tinh thần hoảng hốt.

“Chuyện này…”
Hai người đưa mắt nhìn nhau, cơ thể vô thức run rẩy.

Bọn họ không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết bản thân muốn lùi lại nhưng không thể nhúc nhích.

Một lưồng sức mạnh kh*ng b* như bàn tay vô hình đè bọn họ xuống đất.

Tuyết tháng sáu đã ngừng rơi từ lâu, trên mặt đất vẫn còn một lớp tuyết đọng thật dày.

Lúc này, lớp tuyết ấy đột nhiên bay múa giữa trời.

“Cậu ta… Cậu ta không bị sao?”
Long Khoa sợ run người, lắp bắp nói.

Sắc mặt Hoa Anh Kiệt cũng cực kỳ khó coi nhìn chăm chăm Dương Thanh.

Lão ta có thể cảm nhận được, khí tức võ thuật trên người anh mạnh hơn Thần Cảnh đỉnh phong rất nhiều.

“Chẳng lẽ cậu ta đột phá Siêu Phàm Cảnh rồi sao?”
Lão ta chợt nghĩ tới gì đó, vẻ mặt khó tin.

Thượng Quan Nhu vốn đang lo lắng cho Dương Thanh cũng trợn mắt há mồm.

Hai cao thủ Thần Cảnh, một người đấm vào ngực Dương Thanh.

Người còn lại giơ chân giấu lưỡi dao nhắm thẳng đầu anh mà đá.

Sợ là cao thủ Thần Cảnh bình thường cũng phải chết dưới hai đòn tấn công kinh khủng như vậy.

Thế nhưng bọn họ lại không làm gì được Dương Thanh.

“Giết!”
Giọng nói lạnh lẽo bỗng vang lên.

Dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ đang đứng trước mặt Dương Thanh đột nhiên biến mất.

“Bịch!”
“Bịch!”
Hai tiếng va đập nặng trịch đồng loạt vang lên.

Đến khi mọi người bình tĩnh lại, cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hiệp hội Võ thuật rơi xuống chân Hoa Anh Kiệt.

Còn cao thủ của Hoàng tộc họ Long lại ngã xuống dưới chân Long Khoa.

Cả hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ đều mất mạng!
“Chết… chết rồi sao?”
Long Khoa chết sững nhìn cao thủ nhà mình chết không nhắm mắt dưới chân, tim đập thình thịch.

Một cao thủ Thần Cảnh ở trong Hoàng tộc nào cũng có thực lực gần bằng người đứng đầu Hoàng tộc.

Bây giờ cả hai lại bị một người lấy mạng cùng lúc.

Mặt Hoa Anh Kiệt trắng bệch, không thể chấp nhận sự thật một người mới hai mươi tám tuổi mạnh hơn cả mình.

“Tốt!”
Đoàn Vô Nhai kích động rống lên..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1962: 1962: Chương 1972


Sau khi khiếp sợ, trong mắt Thượng Quan Nhu chỉ còn sự kính nể.

Dù Mã Siêu đã đoán Dương Thanh có thể dễ dàng lấy mạng hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ nhưng vấn bị sức mạnh của anh làm kinh hãi.

Anh ta năm chặt hai tay, kiên định nói: “Thực lực của anh Thanh lại tăng lên rồi.

Mình nhất định phải cố gắng hơn nữa, nếu không sẽ không còn cơ hội đuổi kịp anh ấy nữa!”
Tuyết tháng sáu đã ngừng rơi, gió lốc cũng ngừng gào thét.

Mây đen trên trời tản ra, ánh mặt trời chói lọi chiếu xuống.

Mặt đất vốn đang bị tuyết nhuộm trắng xóa, sau khi ánh nắng xuất hiện tuyết liền tan thành nước.

Dương Thanh đầu tóc bạc trắng đứng chắp tay giữa vòng quyết chiến.

“Dương Thanh!”
Hoa Anh Kiệt gắn giọng gọi tên anh.

Dương Thanh thản nhìn nhìn lão ta, cau mày hỏi: “Ông không phục à?”
“Chỉ dựa vào cậu cũng dám đòi tôi khâm phục?”
Hoa Anh Kiệt ngạo nghễ nói, dù biết thực lực của Dương Thanh rất kh*ng b* nhưng vẫn giữ thái độ kiêu ngạo.

“Không phục thì đã sao? Kẻ thua vấn là ông!”
Ánh mắt Dương Thanh vô cùng tĩnh lặng, sâu trong đáy mắt giống như một hồ nước đọng yên ả.

“Nếu cậu không dùng thủ đoạn hèn hạ, sao tôi lại bị đánh ra khỏi vòng quyết chiến?”
Hoa Anh Kiệt giận dữ hét.

Khí thế Thân Cảnh đỉnh phong trên người lão ta bộc phát, ý chí chiến đấu bùng lên.

“Hội trưởng Hoa không dám chịu thua sao?”
Đoàn Vô Nhai cười lạnh nói: “Tất cả mọi người đều chứng kiến cuộc chiến giữa ông và cậu Thanh.

Tôi nghĩ bản thân ông rất rõ ràng, cậu Thanh có dùng thủ đoạn hèn hạ hay không”.

“Không dám chịu thua lại còn lấy cới”
Thượng Quan Nhu cũng lên tiếng: “Không ngờ hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật lại không dám chịu thua.

Ông không sợ chuyện này truyền ra ngoài sẽ bị mọi người cười chê à?”
Vẻ mặt Hoa Anh Kiệt cực kỳ dữ tợn, lời nói của Đoàn Vô Nhai và Thượng Quan Nhu càng chọc giận lão ta.

Nếu là trước kia, có lẽ Diệp Xung và Long Khoa sẽ còn nhăm vào Dương Thanh.

Nhưng lúc này cả hai đều câm như hến, trốn ở phía xa sợ bị anh phát hiện, chứ đừng nói là tiếp tục nhằm vào anh.

“Hội trưởng!”
Kim Cương sợ Hoa Anh Kiệt kích động lại đấu với Dương Thanh.

Một khi lão ta ra tay, chắc chắn chuyện hôm nay sẽ bị truyền ra ngoài.

Sau này Hiệp hội Võ thuật sẽ trở thành trò cười cho các thế lực lớn khác.

Cao thủ của Hiệp hội Võ thuật cũng không ngóc đầu lên được.

Đương nhiên, quan trọng nhất là Kim Cương cũng cảm thấy Dương Thanh quá mạnh, Hoa Anh Kiệt mà đấu sẽ có khả năng bỏ mạng ở đây.

Hiệp hội Võ thuật có thành tựu như hôm nay phần lớn là nhờ thiên phú võ thuật siêu phàm của Hoa Anh Kiệt.

Nếu lão ta chết, thực lực của Hiệp hội Võ thuật sẽ sụt giảm nghiêm trọng.

Bất kỳ cao thủ nào của Hiệp hội Võ thuật cũng không muốn nhìn thấy điều này..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1963: 1963: Chương 1973


Hoa Anh Kiệt nhìn chằm chằm Dương Thanh, toàn thân hừng hực ý chí chiến đấu.

Lão ta vẫn đang do dự không biết có nên đánh tiếp hay không.

“Tôi tuyên bố cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô chính thức kết thúc!”
Dương Thanh bỗng cao giọng nói.

“Dựa vào đâu mà cậu nói kết thúc là kết thúc?”
Hoa Anh Kiệt tức giận chất vấn.

Dương Thanh nhíu mày: “Một kẻ bại trận cũng có tư cách nói này nói nọ trước mặt tôi sao?”
“Nếu cậu chết, Vương của Yến Đô sẽ là tôi phải không?”
Hoa Anh Kiệt chợt hỏi.

Ánh mät Dương Thanh dần lạnh xuống: “Ông muốn giết tôi à?”
“Cậu phải chết!”
Hoa Anh Kiệt nghiến răng nói, lôi ra một lọ thuốc thủy tinh.

“Liều thuốc hoàn mỹ!”
Dương Thanh giật mình hoảng hốt.

Anh là cao thủ duy nhất từng uống liều thuốc hoàn mỹ, đương nhiên biết rõ Hoa Anh Kiệt đang cầm cái gì.

“Không ngờ cậu lại biết đây là thuốc gì.

Chắc là cậu cũng biết tôi uống thuốc này sẽ mạnh đến mức nào rồi chứ?”
Hoa Anh Kiệt cười nham hiểm.

Lão ta uống hết liều thuốc trước mắt mọi người.

“Âm!”
Thoáng chốc, một luồng khí tức hủy diệt bộc phá trong người lão ta.

Mặt đất dưới chân lão ta lập tức rạn nứt.

“Mọi người mau lùi lại nghìn mét!”
Dương Thanh cảm nhận được khí tức cưồng bạo trong người Hoa Anh Kiệt, vội vàng hô lên.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều sững sờ.

Hơi thở phát ra từ Hoa Anh Kiệt đã vượt quá Thần Cảnh đỉnh phong, hai mắt lão ta cũng dần dần nhuốm màu đỏ rực như một con thú dữ dăn.

“Đi maul”
Thấy những người khác còn thần người ra đó, Dương Thanh giận dữ quát.

“Anh Thanh, phải cẩn thận đấy!”
Mã Siêu dặn dò rồi không chần chừ nữa, giậm chân một cái nháy mắt đi thật xa.

“Đi thôi!”
Thượng Quan Nhu và Đoàn Vô Nhai cũng nhanh chóng mang các cao thủ trong gia tộc rời khỏi đây.

Các cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc họ Long thấy vậy cũng không dám nán lại, hối hả kéo nhau chạy đi.

Nơi đây chỉ còn lại Dương Thanh, Hoa Anh Kiệt, Kim Cương và tổng chỉ hội trưởng Hồng.

“Hội trưởng!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1964: 1964: Chương 1974


Kim Cương và tổng chỉ hội trưởng Hồng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Hoa Anh Kiệt lúc này thật đáng sợ.

“Cút nhanh đi! Không là chết đấy!”
Dương Thanh nhìn về phía hai người kia, mất kiên nhãn lớn tiếng nói.

Sở dĩ anh bắt tất cả mọi người cách nơi này thật xa không phải vì quan tâm đến sự sống chết của các cao thủ Hoàng tộc kia, mà vì họ đều quá yếu so với Hoa Anh Kiệt.

Ai uống liều thuốc hoàn mỹ thì tâm trí sẽ luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ, tính tình trở nên hết sức nóng nảy, nếu giết người thì càng mất kiểm soát hơn, có lẽ vào một giây phút nào đó sẽ hoàn toàn mất đi lý trí.

Dương Thanh cũng đã dùng liều thuốc hoàn mỹ nên biết rất rõ người uống sẽ có những biến đổi gì.

Lúc này, hơi thở trên người Hoa Anh Kiệt đã vượt qua Thần Cảnh đỉnh phong, hiển nhiên là đã đạt đến Siêu Phàm Cảnh trong truyền thuyết.

Nghe thấy tiếng hét của Dương Thanh, Kim Cương và tổng chỉ hội trưởng Hồng không đi mà lạnh lùng nhìn anh, chất vấn: “Cậu là cái thá gì mà dám ra lệnh cho chúng tôi?”

“Sợ chúng tôi ở lại đây hợp sức với hội trưởng giết cậu sao?”
Dương Thanh nghe hai người nói vậy thì hai mắt đăng đăng sát khí: “Như vậy thì tôi sẽ giết hai ông trước!”
‘Bộp!”
Anh chưa kịp hành động thì thấy Hoa Anh Kiệt đột nhiên giơ tay tóm lấy cổ của tổng chỉ hội trưởng Hồng.

Cơ thể ông ta lập tức lơ lửng trên không trung.

“Hội trưởng!”
Sắc mặt Kim Cương biến đổi, không hiểu tại sao Hoa Anh Kiệt lại ra tay với tổng chi hội trưởng Hồng.

Tổng chỉ hội trưởng Hồng cũng bàng hoàng, trên mặt đây sự sợ hãi vì cảm nhận được sức mạnh đáng sợ đến từ tay của lão ta.

Trong đôi mắt đỏ ngầu của Hoa Anh Kiệt, ông ta chỉ thấy sát ý.

Đến lúc này tổng chỉ hội trưởng Hồng mới nhận ra Hoa Anh Kiệt muốn giết mình!

“Rắc rác!”
Tiếng xương gãy thanh thúy vang lên, tổng chỉ hội trưởng Hồng bị Hoa Anh Kiệt vặn gãy cổ.

“Ẩm!”
Lần này là một tiếng động lớn hơn, cơ thể ông ta bay thẳng ra ngoài mười mấy mét, nện vào võ quán Yến Đô hoang tàn.

“Không ổn rồi! Ông ta đã mất khống chế!”
Mặt Dương Thanh lúc trắng lúc xanh.

Trước đó đánh nhau với cao thủ Siêu Phàm Cảnh đến từ Miêu Thành đã làm anh bị thương nặng, mất sức rất nhiều, sau đó lại đối đầu với Hoa Anh Kiệt, thể lực lại càng sụt giảm.

Mặc dù bây giờ thực lực đã khôi phục được.

phần nào nhưng Dương Thanh vẫn không hề có niềm tin sẽ chiến thắng một người đã mất kiểm soát như Hoa Anh Kiệt.

Kim Cương ngơ ngác nhìn người đồng hành của mình bị Hoa Anh Kiệt vặn gãy cổ rồi đá bay, không ai cứu sống nổi.

“Ngu xuẩn, còn đứng ngây ra đó làm gì? Chạy nhanh lên!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1965: 1965: Chương 1975


Thấy Kim Cương còn đang ngẩn người, Dương Thanh tức tối gầm lên.

Bị tiếng rống giận của anh làm cho bừng tỉnh, ông ta ngổn ngang cảm xúc nhìn anh rồi nhanh chóng xoay người bỏ chạy.

““Uỳnh!”
Nhưng ngay khi Kim Cương nhấc chân lên thì bị Hoa Anh Kiệt nhìn chòng chọc với đôi mắt đỏ ngầu, tiến lại gần.

“Hội trưởng!”
Cảm giác được cái chết đang đến gần, Kim Cương cực kỳ tuyệt vọng, nhưng lão hội trưởng mà ông ta đang gọi đã hoàn toàn mất lý trí, không nhận ra được người đối diện là ai.

Thấy Hoa Anh Kiệt võ một chưởng về phía đầu mình, Kim Cương rất chắc chắn cái đầu của mình sẽ như trái dưa hấu nổ tan tành ngay khi cái chưởng này đập xuống.

.

truyện đam mỹ
Muốn chạy trốn nhưng vì quá sợ hãi nên hai chân Kim Cương run lẩy bẩy, không nhúc nhích nổi, chỉ biết mở to mát nhìn bàn tay của Hoa Anh Kiệt càng lúc càng gần.

‘Am”
Ngay lúc này, Dương Thanh xuất hiện, thân thể của Hoa Anh Kiệt thình lình bị đâm ra ngoài.

“Cút!”
Anh quát với Kim Cương.

Bấy giờ ông ta mới lấy lại tinh thần, xoay người bỏ chạy như điên.

Sau khi bị đánh bay, Hoa Anh Kiệt tức tốc xông về phía Dương Thanh.

“Âm ầm ầm!”
Anh không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể dùng hết sức chiến đấu.

Tiếng va chạm dữ dội vang l*n đ*nh tai nhức óc.

Các cao thủ Thần Cảnh còn lại của các Hoàng tộc dù đã lùi ra ngoài phạm vi hàng nghìn mét nhưng vẫn có thể rõ ràng cảm giác được sức mạnh kinh người đến từ Hoa Anh Kiệt và Dương Thanh.

“Mạnh quái”
Thượng Quan Nhu cực kỳ ngạc nhiên.

Đôi mắt Đoàn Vô Nhai cũng phát sáng, ông ta là một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, trước đây được Dương Thanh yêu cầu một mình đấu với sáu cao thủ Thân Cảnh để rèn luyện nên lúc này đã cách Thần Cảnh đỉnh phong không còn xa.

Đối với Đoàn Vô Nhai, chịu đựng áp lực của Siêu Phàm Cảnh cũng là một loại rèn luyện.

Ông ta nằm chặt hai quả đấm, lòng thâm thề nhất định phải bước vào cảnh giới vĩ đại này.

Mã Siêu cũng có suy nghĩ như vậy, mặc dù chỉ mới bước vào Thần Cảnh nhưng sau khi phá giải phong ấn và uống thuốc mà Phùng Tiểu Uyển cho, anh ta có thể phát ra thực lực của một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Nhìn Dương Thanh phải một mình chiến đấu với Hoa Anh Kiệt đang trong trạng thái điên cuồng, Mã Siêu vô cùng tự trách, nếu như anh ta không yếu đến thế này thì sao có thể để Dương Thanh một mình đối mặt với mọi chuyện chứ?
Nét mặt của những cao thủ trong Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp cũng cực kỳ khó oi.

Cho đến lúc này, dù ai thắng cũng là tin xấu đối với bọn họ.

Hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp đã bị Dương Thanh giết một còn một.

Ba cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long cũng bị Dương giết đi một cao thủ trong nháy mắt, chỉ còn lại Long Khoa và một cao thủ Thần Cảnh khác..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1966: 1966: Chương 1976


Hoàng tộc họ Thượng Quan và Hoàng tộc họ Đoàn thì ngược lại, không chết một cao thủ Thần Cảnh nào.

Dù không có Dương Thanh thì cao thủ của hai Hoàng tộc này vấn có thể chống lại Hoàng tộc họ Diệp và họ Long.

“Chúng ta đi!”
Long Khoa ra lệnh, xoay người bỏ đi, nếu tiếp tục ở lại đây thì sẽ càng nguy hiểm thêm nữa.

Thấy ông ta muốn đi, Diệp Xung vội vàng mang cao thủ Thần Cảnh còn lại của Hoàng tộc họ Diệp chuẩn bị rời khỏi đây.

“Muốn đi à? Đi đâu đấy?”
Đoàn Vô Nhai xuất hiện trước mặt Long Khoa, hai cao thủ Thần Cảnh khác cũng nhanh chóng tiến lên bao vây ông ta và cao thủ Thần Cảnh kia.

Thượng Quan Nhu cũng dẫn hai cao thủ Thần Cảnh đến, không cho Diệp Xung và cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp chạy thoát.

Thực lực của Đoàn Vô Nhai mạnh đến nhường nào, Long Khoa đã được tận mắt nhìn thấy.

Cho dù chỉ có một mình thì Đoàn Vô Nhai cũng có thể ngăn cản cao thủ của Hoàng tộc họ Long, đã thế giờ lại có thêm hai cao thủ Thần Cảnh đi cùng.

Tình huống phía Hoàng tộc họ Diệp cũng như vậy, bản thân Diệp Xung chỉ có thực lực bán bộ Thần Cảnh, lúc này chỉ còn một cao thủ Thần Cảnh bảo vệ anh ta, trong khi đó Hoàng tộc họ Thượng Quan có đến ba cao thủ Thần Cảnh kể cả Thượng Quan Nhu.

Liệu người của Hoàng tộc họ Long và họ Diệp có thể thoát được không?
Mặt mày Long Khoa và Diệp Xung tái mét, bây giờ có muốn đi cũng không được nữa rồi.

Trước đây có Hiệp hội Võ thuật làm hậu thuần, họ còn dám bắt tay đối phó với người của Hoàng tộc họ Thượng Quan và Hoàng tộc họ Đoàn, giờ đây trong bốn cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội chỉ còn lại Hoa Anh Kiệt và cao thủ Thân Cảnh sơ kỳ Kim Cương.

Mà Hoa Anh Kiệt thì rõ ràng đã mất kiểm soát, ngay cả người của mình cũng giết, nói gì là bọn họ?
Dù Dương Thanh hay lão ta thắng thì đón chờ họ cũng là cái chết.

“Mấy người muốn làm gì?”

Long Khoa cố ghìm nỗi sợ hãi xuống, cắn răng chất vấn: “Mấy người định khơi mào nội chiến giữa các Hoàng tộc sao?”
“Nội chiến giữa các Hoàng tộc?”
Đoàn Vô Nhai cười nhạo: “Kẻ muốn khơi mào nội chiến phải là Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp chứ nhỉ?”
Diệp Xung quả quyết phủ nhận: “Chú Đoàn, chú hiểu lầm rồi, Hoàng tộc họ Diệp chúng cháu tuyệt đối không muốn khơi mào chiến tranh đâu nh “Câm miệng!”
Đoàn Vô Nhai phẫn nộ mảng: “Đồ bỉ ổi dối trá, Đoàn Vô Nhai này không có đứa cháu trai hèn hạ như mày đâu!”
Diệp Xung không dám nói nữa, âm thầm tức giận.

Nhưng anh ta không dám thể hiện điều đó ra ngoài, trên mặt chỉ có nét lo âu sốt sắng.

Thượng Quan Nhu lạnh lùng lên tiếng: ‘Cao thủ Hoàng tộc họ Long giấu ám khí dưới đế giày, âm mưu lấy đi tính mạng của chú Đoàn.

Tôi đã bị loại trừ ra khỏi vòng quyết chiến, thế mà Diệp Xung còn ngầm đồng ý cho cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp giết tôi”.

“Nếu không nhờ có cậu Thanh cứu giúp thì giờ tôi đã là một cái xác rồi”.

“Thế mà bây giờ mấy người lại chất vấn ngược lại chúng tôi có phải muốn khơi mào nội chiến giữa các Hoàng tộc hay không, còn nói chuyện xảy ra trước đây chỉ là hiểu lầm?”
Long Khoa và Diệp Xung mặt cắt không còn một giọt máu, bởi vì những lời cô ta vừa nói đều là sự thật, rất dễ kiểm chứng.

Đoàn Vô Nhai là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, có lẽ qua mấy năm nữa sẽ kế thừa danh xưng Đoàn Hoàng của Hoàng tộc này..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1967: 1967: Chương 1977


Thượng Quan Nhu thì lại là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất Hoàng tộc họ Thượng Quan, dù trải nghiệm chưa đủ để thừa kế vị trí người cầm đầu kế tiếp nhưng cũng hoàn toàn có tư cách thừa kế vị trí đời sau nữa.

Cả hai đều có thân phận và địa vị rất cao ở Hoàng tộc của mình.

Nếu sự việc họ ám sát hai người này ở Yến Đô bị phơi bày, Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc họ Long sẽ chịu áp lực rất lớn.

Có thể Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Thượng Quan sẽ thật sự khai chiến với bọn họ.

Chưa kể bây giờ còn có Dương Thanh, nếu anh đánh bại Hoa Anh Kiệt thì họ hoàn toàn hết hy vọng trở mình.

“Rốt cuộc mấy người muốn thế nào?”
Long Khoa cắn răng hỏi.

“Dù muốn đi cũng phải chờ cậu Thanh đánh bại Hoa Anh Kiệt đã, cậu ấy sẽ là người quyết định mấy người có được phép rời khỏi đây hay không!”
Đoàn Vô Nhai lạnh lùng trả lời.

Dù sao thì Long Khoa và Diệp Xung đều có vị trí cao trong Hoàng tộc của mình, đúng là hành động của hai người này đã đủ để làm lý do dẫn đến chiến tranh giữa các Hoàng tộc.

Nhưng một khi chiến tranh bùng nổ, nó sẽ tác động đến nhiều khía cạnh.

Hai cao thủ Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp từng ám sát Đoàn Vô Nhai và Thượng Quan Nhu đều đã bị Dương Thanh g**t ch*t.

Hai Hoàng tộc này hoàn toàn có thể đổ hết mọi chuyện lên hai người đã chết kia.

Bởi vậy mấy người Đoàn Vô Nhai mới không dám tự ý giết Long Khoa và Diệp Xung, chỉ có thể giao cho Dương Thanh xử lý.

Mã Siêu lạnh lẽo nhìn bọn người này: “Hãy cầu nguyện anh Thanh không thèm so đo đi, nếu không thì cho dù chủ Hoàng tộc của mấy người có tới cũng không bảo vệ được mấy người đâu”.

Nghe vậy, người của Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp đều tái mặt.

Với thực lực biểu hiện ra, Dương Thanh hoàn toàn có khả năng đánh một trận với cao thủ Siêu Phàm Cảnh, mà chủ Hoàng tộc của hai người họ chẳng qua chỉ đang ở Thần Cảnh đỉnh phong mà thôi, dốc hết sức ra thì có khi cũng bộc phát ra được thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh.

Nhưng rốt cuộc vẫn không phải đối thủ của cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Nghĩ đến đây, Long Khoa và Diệp Xung cực kỳ hối hận.

Một bên khác, Dương Thanh đang kịch liệt đánh nhau với Hoa Anh Kiệt đã mất đi lý trí, khí thế cuồng bạo liên tục cuốn ra bốn phương tám hướng như những cơn sóng.

Kể cả khi đã đứng cách nơi này hàng kilomet, những người khác vẫn cảm thấy áp lực nặng nề.

“AI”
Hoa Anh Kiệt ngửa mặt lên trời mạnh mẽ gầm thét như trút lửa giận trong cơ thể ra ngoài.

Dương Thanh lau vết máu bên mép đi, kiêng ky nhìn lão ta.

Cuộc đối chiến vừa rồi đã làm anh bị thương, trước đó đã có thương thế trong người sẵn, tình trạng lúc này của anh đang rất nguy hiểm.

Nhưng Hoa Anh Kiệt vẫn vô cùng điên cuồng, hơi thở cuồng bạo trong cơ thể vẫn đang tăng lên.

Nói cách khác, lão ta đang không ngừng mạnh hơn.

Còn Dương Thanh thì đã kiệt sức, nếu tiếp tục sẽ thương tổn đến nền tảng võ thuật.

“Nếu mình có thể đột phá đến Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ thì có lẽ đã không chật vật như bây giờ”.

Dương Thanh gượng cười, lắc đầu..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1968: 1968: Chương 1978


Nói một cách chính xác thì hiện giờ anh đã là bán bộ Siêu Phàm Cảnh, có thể bộc phát ra được thực lực của Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ đã là cực hạn.

Cảnh giới càng cao, chênh lệch giữa các cấp bậc càng lớn.

Giống như Mã Siêu vậy, khi dốc hết toàn lực có thể dùng thực lực Thần Cảnh sơ kỳ để đấu với cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Nhưng đến Siêu Phàm Cảnh thì chênh lệch giữa hai cảnh giới nhỏ bất kỳ đều rất lớn.

Thậm chí ở cùng một cấp bậc, ai có nền tảng sâu hơn sẽ bộc phát ra được sức chiến đấu mạnh hơn.

Vì vậy mới nói hôm nay Dương Thanh giao chiến với Hoa Anh Kiệt đang trong trạng thái điên cuồng với cảnh giới bán bộ Siêu Phàm Cảnh đã là cực hạn rồi.

“AI”
Hoa Anh Kiệt hét lên một tiếng, lần nữa xông về phía Dương Thanh.

Anh không dám mất tập trung, chân đạp mặt đất một cái, biến mất tại chỗ, cố gắng né tránh những đòn công kích của lão ta.

Lúc này Dương Thanh chỉ có thể kéo dài thời gian hết mức có thể.

.

Truyện Nữ Phụ
Như vậy sẽ khôi phục được một chút thực lực, nếu không sợ là anh sẽ chôn thây ở đây mất.

““Uỳnh!”
Cho dù đã bùng nổ tốc độ nhanh nhất, Dương Thanh vấn bị Hoa Anh Kiệt đánh bay đi lân nữa.

Anh tiếp tục run rẩy đứng lên, toàn thân bị máu tươi nhuộm đỏ từ lâu nhưng không dám lơi lỏng chút nào, chỉ cần phân tâm một giây thôi sẽ bị Hoa Anh Kiệt g**t ch*t.

Rõ ràng khả năng chịu đựng của lão ta mạnh hơn rất nhiều so với thủ lĩnh của Hồng Trần.

Sau khi thủ lĩnh Hồng Trần uống liều thuốc hoàn mỹ chỉ kiên trì được năm phút ngắn ngủi, không thể chịu được sự cưồng bạo do liều thuốc đem đến nên đã nổ tan xác.

Nhưng trạng thái này của Hoa Anh Kiệt đã kéo dài đến mười phút mà vẫn chưa phát nổ, trái lại còn điên cuồng hơn.

Có lẽ đến cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh trung kỳ bình thường cũng chưa chắc có thể dễ dàng g**t ch*t Hoa Anh Kiệt đang trong trạng thái này nhỉ?
“Aaal”
Hoa Anh Kiệt lại gầm thét lao đến chỗ Dương Thanh.

Anh căn chặt răng, hiểu răng thể lực của mình đã tiêu hao gần như không còn, có lẽ chỉ kiên trì được một lần cuối cùng.

Lần này mà ngã xuống thì có lẽ anh sẽ thật sự không còn sức để chiến đấu nữa, và trở thành vong hồn dưới tay Hoa Anh Kiệt.

Mắt thấy lão ta cách mình ngày càng gần, hơi thở điên cuồng kia cũng ngày càng mạnh hơn.

“Chết đi!”
Dương Thanh gào lên, dồn hết sức mạnh toàn thân vào năm đấm phải.

Đây là đòn công kích cuối cùng có thể bùng nổ và cũng là đòn công kích mạnh nhất của anh.

Hoặc là giết Hoa Anh Kiệt, hoặc là bị Hoa Anh Kiệt giết!
Hai cao thủ có thực lực ngang ngửa Siêu Phàm Cảnh đồng thời lao về phía đối phương, tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt.

“Ầm!”
Dương Thanh và Hoa Anh Kiệt va chạm vào nhau..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1969: 1969: Chương 1979


Đột nhiên sóng năng lượng mang tính hủy diệt lan ra từng gợn sóng như tảng đá rơi ầm xuống biển, lan ra bốn phương tám hướng.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”
Mấy căn nhà không người xung quanh võ quán Yến Đô nháy mắt sụp đổ.

Mặt đất rung chuyển dữ dội như đang có một trận động đất.

“Đây… Đây chính là thực lực của cao thủ Siêu Phàm Cảnh ư?”
Các cao thủ Thần Cảnh đứng ngoài hàng kilomet nhưng vấn bị sức mạnh kinh khủng này ép lùi lại mấy bước, ai nấy đều bàng hoàng.

Mã Siêu siết chặt nắm đấm, trong mắt đầy vẻ lo âu.

Sóng năng lượng kh*ng b* này đủ để chứng minh tình hình cuộc chiến kịch liệt đến thế nào mới tạo ra cơn động đất lớn như vậy.

Cuộc chiến càng kịch liệt chứng tỏ tình cảnh của Dương Thanh càng nguy hiểm.

Nếu có thể đến gần trung tâm chiến trường thì Mã Siêu đã xông vào từ lâu.

Giờ đây, nơi giao chiến của hai người bụi mù tung bay, không thể thấy được bất cứ cái gì.

Ở trung tâm chiến trường, Dương Thanh năm trên đống hoang tàn, toàn thân tắm trong máu, cảnh tượng thê thảm không nỡ nhìn, máu liên tục trào ra khỏi miệng.

Anh cảm giác mình đang dần mất đi ý thức.

Không một ai biết đã có chuyện gì xảy ra sau khi Dương Thanh và Hoa Anh Kiệt va chạm vào nhau, chỉ có bản thân anh biết được cú va chạm ấy mạnh đến thế nào.

Đòn công kích mạnh nhất của anh rơi vào trên người Hoa Anh Kiệt, đồng thời anh cũng bị đòn tấn công của lão ta đánh trúng, hai người bị đẩy lùi về phía sau mấy chục mét cùng một lúc.

Dương Thanh không biết liệu Hoa Anh Kiệt có còn sống hay không, có thể đứng lên lần nữa hay không.

Anh chỉ biết nếu lão ta còn đứng lên được thì đón chờ mình chính là cái chết!
Gió thoảng qua, cát bụi xung quanh bị thổi tan.

Dương Thanh không cảm nhận được hơi thở của Hoa Anh Kiệt, cứ như đòn công kích vừa rồi đã khiến cho lão ta tan biến vậy.

Nhưng anh hiểu rõ Hoa Anh Kiệt không thể nào hóa thành bụi phấn chỉ với cú tấn công vừa rồi được.

Dù đã chết thì ít ra cũng phải còn thi thể.

Nhưng Dương Thanh chờ thật lâu cũng không thấy lão ta xuất hiện.

Chẳng lẽ chết thật rồi?
Dương Thanh muốn đứng dậy để tìm kiếm Hoa Anh Kiệt nhưng toàn thân đều bị thương quá nặng, không đứng lên nổi.

Không chỉ thế, anh đang dần mất đi ý thức.

“Anh Thanh!”
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

Mí mắt càng ngày càng nặng, Dương Thanh chậm rãi nhảm mắt, hôn mê bất tỉnh.

Mã Siêu chạy đến, thấy anh nằm trong vũng máu, thương tích khắp người thì nước mắt rơi như mưa.

“Anh Thanh, tỉnh lại đi, anh hãy tỉnh lại đi, đừng làm em sợ mà, làm ơn đừng dọa eml”
Mã Siêu khóc, nước mắt rơi tí tách xuống đất..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1970: 1970: Chương 1980


Đi theo Dương Thanh lâu như vậy, chưa bao giờ anh ta thấy có lần nào anh bị thương nặng thế này.

Thượng Quan Nhu và Đoàn Vô Nhai chạy đến, cũng sững sờ khi nhìn thấy Dương Thanh.

“Vừa rồi có chuyện gì xảy ra vậy? Sao cậu Thanh lại bị thương nặng thế này? Hoa Anh Kiệt đâu?”
Đoàn Vô Nhai rất nghi hoặc, trên mặt đầy vẻ lo lắng.

Thượng Quan Nhu căn chặt đôi môi đỏ mọng, không do dự lấy một cái lọ sứ ra đưa cho Mã Siêu, nói: “Đây là thuốc chữa thương cao cấp nhất của Hoàng tộc họ Thượng Quan, chúng tôi lấy được từ gia tộc Cổ Võ’.

“Nếu như cậu tin tôi thì cho cậu Thanh uống nó đi!”
Thấy hành động này của cô ta, sắc mặt của hai cao thủ Thần Cảnh sau lưng đều thay đổi: “Cô chủ!”
“Thưa cô chủ, Hoàng tộc họ Thượng Quan phải trả một cái giá rất đắt mới lấy được thuốc chữa thương cao cấp này từ gia tộc Cổ Võ, toàn bộ gia tộc chỉ có một viên thôi!”
“Chủ Hoàng tộc cho cô để dùng vào thời điểm nguy cấp cơ mài”
“Đúng đấy, cô chủ, xin cô hãy nghĩ lại!”
Hai cao thủ Thần Cảnh vội lên tiếng ngăn cản.

“Câm miệng!”

Thượng Quan Nhu giận dữ quát, hai mắt đỏ hoe: “Cái mạng này của tôi là do cậu Thanh cứu, cho cậu ấy một viên thuốc thì có làm sao?”
Thượng Quan Nhu biết ơn Dương Thanh từ tận đáy lòng.

Khi người của Hoàng tộc họ Diệp.

muốn giết cô ta, Dương Thanh đã ném một cục đá đánh chết kẻ đó trong khi đang giao chiến kịch liệt nên cô ta mới còn sống đến bây giờ.

Ngoài ơn cứu mạng, Thượng Quan Nhu còn kính nể Dương Thanh.

Một thiên tài võ thuật trẻ hơn cô ta hai tuổi không thể chết như vậy được.

Thấy Thượng Quan Nhu lấy thuốc ra, Đoàn Vô Nhai cũng ngạc nhiên.

Hai cao thủ Hoàng tộc họ Thượng Quan nghe cô ta nói vậy thì không dám cản trở nữa.

Mã Siêu nhìn Thượng Quan Nhu thật sâu, không do dự nhận lấy thuốc và đút cho Dương Thanh.

Long Khoa và Diệp Xung đã chạy tới.

Hoa Anh Kiệt biến mất, Dương Thanh thì không rõ sống chết, cơ hội sống sót của bọn họ đây rồi.

Long Khoa và Diệp Xung cực kỳ vui sướng, theo lý mà nói thì Dương Thanh chính là quán quân cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, dù sao thì Hoa Anh Kiệt đã bị anh loại bỏ ngay từ ban đầu.

Trong trận chiến cuối cùng này, Hoa Anh Kiệt sau khi bị loại trừ khỏi vòng quyết chiến mới bùng nổ sức mạnh đánh một trận với Dương Thanh.

Dù vậy, Dương Thanh vẫn được tính là người chiến thắng.

Nhưng bây giờ, quán quân này có thể sống sót được hay không vẫn còn là ẩn số.

“Chúng ta đi!”
Long Khoa không nán lại cũng không dám nói gì thêm, mang cao thủ Thần Cảnh còn sót lại của Hoàng tộc họ Long rời khỏi đây.

Diệp Xung cũng vội vàng đi theo.

Lần này không ai cản trở, tình trạng của Dương Thanh đang rất nguy kịch, bọn họ đều lo lắng cho anh.

Hai mươi phút sau, Mã Siêu mang Dương Thanh đến phòng khám Ái Dân trong Thành Cửu Châu, lúc này họ chỉ có thể đặt niềm tin vào Phùng Tiểu Uyển.

“Anh Thanhl”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1971: 1971: Chương 1981


Nhìn thấy Dương Thanh như tắm trong máu, Phùng Tiểu Uyển bật khóc: “Anh Thanh, sao lại thế này?”
“Tiểu Uyển, em cứu anh Thanh với, anh ấy tuyệt đối không thể có mệnh hệ gì được!”
Mã Siêu van nài.

Phùng Tiểu Uyển lau nước mắt, không dám lãng phí thời gian, lập tức bắt tay vào việc chữa trị cho Dương Thanh.

Tạm thời Mã Siêu chưa dám nói chuyện Vương Chiến đã bị giết hại cho cô ta biết.

Trong khoảng thời gian vừa qua, Vương Chiến luôn ở phòng khám Ái Dân, đối xử với Phùng Tiểu Uyển rất tốt, hai người thân thiết với nhau không khác gì ông cháu ruột thịt.

Hiện giờ Dương Thanh lâm vào trạng thái nguy kịch thế này đã là một cú đả kích cho Phùng Tiểu Uyển, nếu để cô ta biết Vương Chiến kính yêu của mình đã chết thì không biết liệu có thể chịu đựng nổi hay không.

Mã Siêu đứng ngoài phòng khám Ái Dân trông chừng, Đoàn Vô Nhai và Thượng Quan Nhu cũng đứng ở hai bên, họ không mong Dương Thanh gặp chuyện chút nào.

“Hai người đừng lo, cậu Thanh nhất định sẽ không sao đâu!”

Đoàn Vô Nhai nhìn Thượng Quan Nhu và Mã Siêu, nói một cách đầy kiên định.

Thượng Quan Nhu gật đầu thật mạnh, hai mắt đỏ hoe: ‘Cậu Thanh đã uống thuốc thần mà ông nội tôi lấy được từ gia tộc Cổ Võ rồi.

Loại thuốc chữa thương này vô cùng quan trọng với họ, nghe nói mang lại tác dụng rất lớn kể cả khi người dùng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh”.

“Mã Siêu, sao cậu lại ở đây?”
Đúng lúc này, có hai người một lớn một nhỏ đi ra từ tập đoàn Nhạn Thanh.

Người hỏi Mã Siêu không phải ai khác, chính là Tân Thanh Tâm.

Cô dẫn Tiêu Tiêu sang đây.

“Chào chú Siêu ạI”
Thấy Mã Siêu, Tiêu Tiêu vui vẻ reo lên.

“Không phải cậu đang ở cùng anh Thanh sao?
Anh ấy đâu?”
Tân Thanh Tâm dắt tay cô bé đi đến, vẫn chưa biết gì nên mỉm cười hỏi.

Thấy hai người đang tiến tới, lòng Mã Siêu hết sức hốt hoảng.

Nếu để Tân Thanh Tâm và Tiêu Tiêu biết được tình hình hiện giờ của Dương Thanh thì có lẽ họ sẽ điên mất.

“Chào Tiêu Tiêu!”
Mã Siêu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đáp lại cô bé rồi nhìn về phía Tân Thanh Tâm, nói: “Chị dâu! Chị tới đúng lúc quá, em đang định đi tìm chị đây!”
“Tìm tôi?”
Cô nghỉ hoặc hỏi, lại nghe Mã Siêu nói tiếp: “Là thế này, anh Thanh vừa nhận được nhiệm vụ bí mật từ chiến vực, đã đi rồi”.

“Gì cơ? Anh Thanh đi rồi?”
Tân Thanh Tâm hoang mang khó hiểu, cô biết †rong năm năm rời xa mình anh luôn ở chiến vực.

“Không phải Dương Thanh đã giải ngũ rồi ư?
Sao vẫn phải nhận nhiệm vụ nữa?”
“Anh ấy nhận nhiệm vụ gì vậy? Có nguy hiểm không? Bao lâu nữa mới về được?”
Tần Thanh Tâm liên tục chất vấn, vẻ mặt hốt hoảng làm cho người khác nhìn mà xót xa..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1972: 1972: Chương 1982


Mã Siêu vội vàng nói: ‘Chị dâu, đừng nôn nóng, nhiệm vụ của anh Thanh không có gì nguy hiểm đâu, nhiều nhất một tháng là về rồi”.

“Vì nhiệm vụ phải được bảo mật nên em không thể nói cho chị được, mong chị thông cảm!”
Thượng Quan Nhu cũng đi tới, thân mật kéo lấy tay của Tân Thanh Tâm và nói: “Em là vợ của cậu Thanh đúng không?”
“Đừng lo, nhiệm vụ của cậu Thanh tuyệt đối không có gì nguy hiểm đâu, chị có thể đảm bảo với eml”
Thấy cô gái xinh đẹp và sang trọng này, Tần Thanh Tâm hỏi: “Chị là?”
“Trong mấy ngày cậu Thanh không có ở đây, bọn chị sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ người nhà của cậu ấy, nếu em đồng ý thì từ hôm nay hãy để chị ở cạnh em, như vậy được không?”
Hai mắt Thượng Quan Nhu sáng ngời.

Vừa rồi được tận mắt nhìn thấy sự mạnh mẽ của Dương Thanh, cô ta đã hạ quyết tâm nghĩ cách tạo mối quan hệ tốt với anh.

Giờ đây, Dương Thanh đang bị thương nặng, trông có vẻ rất nguy kịch nhưng Thượng Quan Nhu rất có lòng tin anh sẽ không sao.

Hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, không ai có thể cam đoan người nhà của Dương Thanh sẽ an toàn, cô ta cùng với hai cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan bảo vệ họ, anh nhất định sẽ nhớ cái ơn này.

“Tất nhiên là được rồi!”
Trong tiềm thức Tân Thanh Tâm cho rằng Thượng Quan Nhu cũng là đồng đội của Dương Thanh nên đồng ý ngay.

Cô không muốn để anh lo lắng về mình, nếu có người bảo vệ cô thì Dương Thanh sẽ yên tâm hơn.

Mã Siêu hơi nhíu mày, nhưng nghĩ đến trước đó Thượng Quan Nhu đã cho Dương Thanh cả thuốc chữa thương cao cấp duy nhất của Hoàng tộc họ Thượng Quan, hẳn sẽ không hại anh nên cũng yên lòng.

Đoàn Vô Nhai ẩn ý nhìn Thượng Quan Nhu, cô gái này quả thật rất có thủ đoạn, việc giúp đỡ bảo vệ người thân này nhất định sẽ làm Dương Thanh vô cùng biết ơn cô ta.

“Trong lúc cậu Thanh không có ở đây, người của Hoàng tộc họ Đoàn chúng tôi cũng sẽ ở lại Yến Đô, hợp tác với người của Hoàng tộc họ Thượng Quan để cùng nhau bảo vệ người nhà của cậu ấy”.

Ông ta cũng lên tiếng.

Tuy không biết Hoàng tộc họ Đoàn là gia tộc gì nhưng từ cách ăn mặc của Đoàn Vô Nhai, Tân Thanh Tâm có thể thấy được ông ta là một người có thế lực.

“Vậy thì cảm ơn chú nhé!”
Tân Thanh Tâm cảm kích nói.

Mã Siêu thở phào nhẹ nhõm, lúc này mỗi người Thượng Quan Nhu và Đoàn Vô Nhai đều có hai cao thủ Thần Cảnh đi theo, tức là tổng cộng có sáu cao thủ Thần Cảnh bảo vệ người nhà của Dương Thanh.

Đội ngũ này đã vượt qua bất kỳ một Hoàng tộc nào, trừ khi các gia tộc võ thuật lánh đời ra mặt, nếu không thì không một ai có thể thương tổn đến người thân của Dương Thanh.

Tân Thanh Tâm không ở lại lâu hơn, biết Dương Thanh đã đến chiến vực làm nhiệm vụ thì dẫn Tiêu Tiêu đi.

Thượng Quan Nhu là phụ nữ duy nhất trong sáu cao thủ Thần Cảnh ở đây nên cũng cùng trở về dinh thự Vân Phong với cô.

“Ông Đoàn, sau này làm phiền ông rồi!”
Sau khi Thượng Quan Nhu và Tân Thanh Tâm đi, Mã Siêu nặng nề lên tiếng.

Đoàn Vô Nhai gật đầu: “Tôi lớn tuổi hơn cậu nhiều, nếu như cậu không chê thì có thể gọi tôi là Cấn Đoàn”.

Đoàn Vô Nhai gật đầu: “Tôi lớn tuổi hơn cậu nhiều, nếu như cậu không chê thì có thể gọi tôi là chú Đoàn”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1973: 1973: Chương 1983


“Chú Đoàn bị Hiệp hội Võ thuật và những Hoàng tộc khác gây sức ép mà vấn bảng lòng đứng về phía anh Thanh, chúng cháu vô cùng biết ơn, sao dám chê chứ?”
Mã Siêu cười nói: ‘Chú Đoàn cứ gọi cháu là Siêu được rồi ạt”
Nghe anh ta đổi cách xưng hô, Đoàn Vô Nhai khẽ mỉm cười, sau đó nghiêm túc nhìn về phía phòng khám Ái Dân, trầm giọng nói: “Không biết lúc nào cậu Thanh mới tỉnh lại”.

Mã Siêu cũng vô cùng sốt ruột, tuy vậy vẫn đặt niềm tin vào Dương Thanh: “Anh Thanh nhất định sẽ không sao!”
“Siêu, cháu có biết chuyện gì đã xảy ra với Hoa Anh Kiệt không?”
Đoàn Vô Nhai đột nhiên nghiêm giọng hỏi.

Lúc đó Hoa Anh Kiệt thình lình bộc phát ra sức chiến đấu vượt xa thực lực Thần Cảnh đỉnh phong của mình, rõ ràng là đã mất kiểm soát.

Đoàn Vô Nhai vẫn luôn thắc mắc về điều này.

Có thân phận lớn như thế nhưng ông ta chưa từng nghe nói ai có thể bộc phát ra thực lực ngang ngửa cao thủ Siêu Phàm Cảnh trong khi vân còn ở Thần Cảnh đỉnh phong.

Mã Siêu thoáng ngộ ra điều gì, trước đây Dương Thanh uống liều thuốc hoàn mỹ cũng có biểu hiện như vậy, chẳng qua sau cùng anh vấn lấy lại được lý trí.

“Có lẽ trong những năm ở nước ngoài, lão ta lấy được loại thuốc gì có thể làm tăng thực lực nhưng có tác dụng phụ rất lớn!”
Sau một lúc im lặng, anh ta trả lời.

Nếu liều thuốc hoàn mỹ bị bại lộ sẽ làm Dương Thanh bị liên lụy.

Dù sao Đoàn Vô Nhai cũng là người thừa kế Hoàng tộc họ Đoàn, không ai có thể cam đoan liệu ông ta có âm mưu gì với Dương Thanh sau khi biết được sự tồn tại của liều thuốc hoàn mỹ hay không.

Nhất quyết không được hại người khác, nhưng lòng đề phòng cũng phải có!
Bây giờ Dương Thanh sống chết chưa rõ, Mã Siêu cũng bị thương nặng, trong khi đó Đoàn Vô Nhai là một cao thủ có thể so với Thần Cảnh đỉnh phong, nếu có ác ý thì anh ta không cách nào ngăn cản được.

Đoàn Vô Nhai không nghỉ ngờ gì về lời nói của Mã Siêu, quả thật những năm qua Hiệp hội Võ thuật liên tục mở rộng quy mô ở nước ngoài, trong khi đó ở Chiêu Châu chỉ có một chỉ hội mà thôi.

Thế giới rộng lớn, không bao giờ thiếu cái lạ, Hoa Anh Kiệt là hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật, lấy được loại thuốc cưỡng chế tăng mạnh thực lực cũng không phải là không thể.

“Chỉ là, sau cuộc chiến thì cậu Thanh bị thương nặng đến thế, còn Hoa Anh Kiệt thì sao?
Tại sao không tìm ra được tung tích của ông ta?”
Đoàn Vô Nhai trầm trọng hỏi.

Mã Siêu cũng vô cùng sốt ruột, lắc đầu: “Mong là lão ta đã chết!”
Cùng lúc đó, tại một căn cứ ngầm ở ngoại ô Yến Đô, trên bàn thí nghiệm có một người đầy máu đang nằm.

Nếu như Mã Siêu và Đoàn Vô Nhai đều ở đây sẽ nhận ra người này chính là Hoa Anh Kiệt.

Trên người lão ta cảm đầy ống dẫn nối đến đủ loại thiết bị.

Một bác sĩ trung niên mặc áo blouse trắng đang ngồi trước các thiết bị, kích động nhìn chăm chằm số liệu trên màn hình.

Ngay lúc này, Hoa Anh Kiệt đang bị trói trên bàn thí nghiệm mở choàng mắt, điên cuồng giấy giụa, đôi mát đỏ ngầu đầy cuồng loạn.

“Rắc rắc rắc!”
Hoa Anh Kiệt vùng vẫy quá dữ dội nên cái cùm hợp kim đang trói tay chân lão ta nháy mắt bị vỡi
Hoa Anh Kiệt đang hôn mê, không rõ sống chết thế nào lại đột nhiên giấy giụa kịch liệt làm cho những người trong phòng thí nghiệm giật cả mình..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1974: 1974: Chương 1984


“Black Doctor, chúng ta phải rời khỏi đây thôi, quá nguy hiểm!”
Một bác sĩ trẻ mặc blouse trắng nói với người trung niên cầm đầu.

Người trung niên này chính là Black Doctor.

Vẻ hưng phấn thể hiện rất rõ trên khuôn mặt ông ta, hai mắt thì nhìn chằm chằm Hoa Anh Kiệt đang hóa rồ, kích động nói: “Đây chính là tác phẩm xuất sắc nhất của tôi!”
Black Doctor vừa dứt lời thì Hoa Anh Kiệt lao về phía ông ta.

Black Doctor giậm chân xuống đất, nháy mắt xuất hiện trước mặt lão ta và tung một cú đấm.

“Bốp!”
Một tiếng thật lớn vang lên, Hoa Anh Kiệt bị đánh cho lùi lại mấy bước.

“Ha ha, tuyệt vời!”
Black Doctor cười phá lên, tiếp tục nhảy đến gần lão ta.

“Bốp bốp bốp!”
Trong sự ngỡ ngàng của các bác sĩ mặc áo blouse trắng trong phòng nghiên cứu khoa học, Black Doctor chủ động lao vào đánh với Hoa Anh Kiệt.

Đám chuyên viên nghiên cứu vô cùng ngạc nhiên: “Black Doctor lợi hại thế sao?”
Các thành viên trong nhóm nghiên cứu khoa họcđều nhận thấy thực lực lúc này của Hoa Anh Kiệt đã vượt trên Thần Cảnh đỉnh phong.

Nói cách khác, hiện giờ lão ta tương đương với một cao thủ Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ trong truyền thuyết, nếu ở bên ngoài thì không ai có thể chống lại Hoa Anh Kiệt, ngoại trừ gia tộc Cổ Võ.

Nhưng đám chuyên viên tiếc một điều rằng Hoa Anh Kiệt lại mất đi ý thức, dự án nghiên cứu khoa học mà họ đang thực hiện chính là nghĩ cách khống chế lão ta.

Dự án thí nghiệm này đã kéo dài được nhiều năm, bọn họ cũng đã thất bại vô số lần, gần như mọi đối tượng thí nghiệm đều không thoát được.

kết cục mất lý trí rồi nổ tanh bành.

Nhưng Hoa Anh Kiệt là thí nghiệm thành công nhất từ trước đến nay của nhóm nghiên cứu khoa học bọn họ.

Hoa Anh Kiệt không những không bị nổ tan xác mà còn có thể duy trì trạng thái cuồng bạo, như vậy nhiệm vụ tiếp theo chính là nghĩ cách khống chế lão ta.

Đương nhiên, Dương Thanh không phải đối tượng của họ.

Những nhóm nghiên cứu dưới trướng Black Doctor phân bố rộng rãi trên toàn thế giới, những chuyên viên ở đây chỉ là một trong số những nhóm nghiên cứu ấy.

“Dừng lại!”
Black Doctor đột nhiên quát.

Ai cũng giật mình, Hoa Anh Kiệt còn đang vô cùng cuồng bạo thế mà dừng tấn công thật, ánh mắt cũng đờ đẫn.

“Vung quyền!”
Black Doctor tiếp tục ra lệnh.

“Vút!”
Hoa Anh Kiệt quả nhiên vung năm đấm.

“Tiến lên phía trước ba bước!”
Ông ta kích động, lại đưa ra mệnh lệnh..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1975: 1975: Chương 1985


Hoa Anh Kiệt vẫn làm theo!
Tiếp đó, Black Doctor tiếp tục yêu cầu Hoa Anh Kiệt làm theo lệnh của mình, lần nào lão ta cũng tuân theo răm rắp.

“Thế… Thế là thành công rồi à?”
Các thành viên trong nhóm nghiên cứu ngỡ ngàng.

Vừa rồi Hoa Anh Kiệt nổi điên, Black Doctor thì chủ động tiến lên đánh nhau với lão ta, họ còn tưởng là thí nghiệm sắp thất bại.

Nhưng bây giờ, họ mừng rỡ nhận ra Hoa Anh Kiệt tuân theo mọi mệnh lệnh của Black Doctor.

“Ha ha, quá tuyệt! Quối cùng cũng thành công!”
Black Doctor kích động cười phá lên.

Cho đến lúc này, các chuyên viên nghiên cứu mới tiêu hóa được sự thật thí nghiệm này đã thành công.

“Black Doctor, thật tốt quá, nhiều năm nỗ lực của chúng ta cuối cùng cũng không bị uổng phí, chúng ta đã chờ được ngày này rồi!”

Các chuyên viên nghiên cứu khoa học vui mừng khôn xiết.

“Hoa Anh Kiệt, giết sạch bọn nó cho tôi!”
Đang lúc những người này phấn khởi thì Black Doctor đột nhiên đưa ra mệnh lệnh mới.

“Vút vút vút…”
Hoa Anh Kiệt xông về phía những chuyên viên tay không tấc sắt kia, điên cuồng chém giết.

Hiện giờ lão ta đã trở thành cao thủ Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ, chỉ cần giậm chân một cái là năm chuyên viên nghiên cứu khoa học ngã trong vũng máu chỉ trong nháy mắt.

Bọn họ còn không có cả cơ hội để phản ứng, cứ thế mà chết trong tay Hoa Anh Kiệt.

“Mình đúng là thiên tài mài”
Black Doctor kích động lẩm bẩm: “Từ nay về sau, mình cũng có cấp dưới là cao thủ Siêu Phàm Cảnh rồi”.

“Tiếc là Dương Thanh này xem như thí nghiệm thất bại rồi”.

Đối với Black Doctor, tiêu chuẩn cho một thí nghiệm thành công chỉ có một, đó chính là đối tượng thí nghiệm chỉ tuân theo mệnh lệnh của ông ta.

Hoa Anh Kiệt là thí nghiệm thành công đầu tiên, còn Dương Thanh thì nhiều nhất chỉ có thể xem là gần đạt đến mà thôi.

Phải chờ đến khi anh cũng nghe lời ông ta mới xem như thành công.

Nhưng Black Doctor không hề sốt ruột mà trái lại trong lòng còn rất mong đợi.

Nếu Dương Thanh uống liều thuốc hoàn mỹ rồi mà không xảy ra hiện tượng nổ tan xác, thậm chí còn có thể tỉnh táo trở lại thì chứng tỏ anh có thiên phú võ thuật mạnh hơn, ngay cả liêu thuốc hoàn mỹ cũng không thể khai thác toàn bộ tiềm lực của anh.

Như vậy thì cứ tiếp tục cho Dương Thanh không gian trưởng thành, anh càng mạnh, thực lực sau khi thí nghiệm thành công sẽ càng cao.

Giống như Hoa Anh Kiệt vậy, Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ chính là trạng thái mạnh nhất của lão ta nên cho dù có làm thí nghiệm thì thực lực vẫn chỉ nằm ở mức Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ.

Nhưng Dương Thanh lại khác, anh vẫn có thể trở nên mạnh hơn.Nếu một ngày nào đó Dương Thanh đột phá đến Siêu Phàm Cảnh đỉnh phong thì nếu thí nghiệm thành công, Black Doctor sẽ khống chế được thêm một cao thủ Siêu Phàm Cảnh đỉnh phong.

Cùng lúc đó, tại Hoàng tộc họ Long.

Long Khoa chỉ dẫn một cao thủ Thần Cảnh trở lại gia tộc của mình.

Biết được cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ kia bị Dương Thanh giết rất dễ dàng, Long Hoàng cực kỳ sửng sốt..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1976: 1976: Chương 1986


“Con nói cái gì? Dương Thanh giết hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ cùng một lúc sao?”
Long Hoàng giật mình hỏi.

Long Khoa sợ hãi quỳ dưới đất, vội vã gật đâu báo cáo: “Thưa bố, con nói thật một trăm phần trăm, các cao thủ của bốn Hoàng tộc lớn ở Chiêu Châu đều tận mắt nhìn thấy”.

“Thưa Long Hoàng, điện hạ nói thật đấy ạ, Dương Thanh thật sự giết hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ cùng một lúc, thậm chí ngay cả Hoa Anh Kiệt có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong cũng thua cậu ta, không biết còn sống hay đã chết!”
Cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long còn sống sót kia mau chóng giải thích.

“Nếu bố không tin thì cứ hỏi Diệp Xung của Hoàng tộc họ Diệp đi ạ, cậu ta cũng chứng kiến cảnh tượng kinh khủng đớ’.

Long Khoa sốt sắng nói.

Long Hoàng không trả lời nhưng sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, ngoài ra còn có sự lo âu.

Kể cả lão ta cũng không dám nói có thể giết hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ chỉ trong một đòn, thế mà Dương Thanh lại làm được.

Điều này quá khó tin với Long Hoàng, một người mới có hai mươi tám tuổi có thể mạnh đến mức độ này sao?
Vậy chẳng phải có nghĩa lão ta mà đích thân tới cũng chưa chắc là đối thủ của Dương Thanh?
“Ngoài ra, con còn một chuyện muốn báo cáo với bố!”
Long Khoa đột nhiên lên tiếng, sự sợ hãi hiện lên trong mắt.

“Nói đi!”
Long Hoàng nhíu mày đáp.

“Thưa bố, trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, người của Hoàng tộc họ Long chúng ta muốn ám sát người thừa kế Đoàn Vô Nhai của Hoàng tộc họ Đoàn nhưng thất bại, Đoàn Vô Nhai tuyên bố Hoàng tộc họ Đoàn sẽ khai chiến với chúng tai”

Long Khoa nơm nớp lo sợ nói.

“Bịch!”
Long Khoa vừa dứt lời thì bị Long Hoàng điên tiết đá bay.

“Khốn nạn! Mày muốn chết có phải không!”
Lão ta giận dữ quát: ‘Chúng mày đúng là to gan, người thừa kế Hoàng tộc họ Đoàn mà cũng dám giết à?”
“Mày có biết người thừa kế của một Hoàng tộc có ý nghĩa là gì không? Là chủ Hoàng tộc (Hoàng Chủ) tương lai!”
“Dám giết Hoàng Chủ tương lai, mày không phải muốn chết thì là gì?”
Long Khoa bị dọa sợ mất mật, người run lẩy bẩy: “Bố, con sai rồi, con thật sự biết sai rồi, xin bố cho con một cơ hội nữa, con nhất định sẽ không làm bố thất vọng đâu!”
“Cho mày thêm một cơ hội nữa?”
Long Hoàng nhìn Long Khoa từ trên cao xuống, cười khẩy: “Bây giờ mày hãy cầu nguyện Hoàng tộc họ Đoàn bỏ ý định khai chiến với Hoàng tộc họ Long chúng ta đi”.

“Nếu không, tao không ngại giao mày ra để làm dịu cơn giận của họ đâu!”
Câu nói này của lão ta làm cho Long Khoa xụi lơ ngồi phịch xuống đất, nếu bị đem giao cho Hoàng tộc họ Đoàn thật thì ông ta không còn đường sống nữa..
 
Back
Top Bottom