Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1815: 1815: Chương 1816


“Tôi nghi ngờ là một quốc gia nào đó muốn hủy diệt Hồng Trần chúng ta”.

Lại có người nói: “Theo tin tình báo, có lẽ thực lực của Dương Thanh là Thần Cảnh hậu kỳ”.

“Mỗi căn cứ của Hồng Trần đều có cao thủ bán bộ Thần Cảnh trấn giữ, còn có vũ khí hạng nặng.

Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cũng chưa chắc có thể tiêu diệt một căn cứ chỉ trong vài phút”.

“Vậy nên không thể là Dương Thanh.

Nhất định là một quốc gia hoặc một thế lực siêu cấp nào đó muốn diệt Hồng Trần chúng ta”.

Thủ lĩnh người Tây trầm giọng nói.

Ông ta cũng không muốn chuyện này có liên quan tới Dương Thanh.

Thế nhưng căn cứ Hồng Trần bị diệt quá nhanh, không giống điều anh có thể làm.

“Mặc kệ là thế lực nào, muốn tiêu diệt chúng ta đều là tự tìm đường chết!”
Trong mắt thủ lĩnh tràn ngập sát khí, ra lệnh: “Yêu cầu toàn bộ sát thủ Hồng Trần lập tức bỏ lại căn cứ trở về tổng hội!”
“Đồng thời báo cho các sát thủ đang làm nhiệm vụ lập tức bỏ nhiệm vụ trở về tổng hội!”

“Vâng!”
Hiện giờ chỉ có thể tập hợp tất cả sát thủ của Hồng Trần về tổng hội mới có thể tránh tổn thất.

Một căn cứ không đáng là gì, sát thủ mới là gốc rễ của Hồng Trần.

Chỉ cần vẫn còn sát thủ, Hồng Trần sẽ không bị hủy diệt!
“Thủ lĩnh, còn cần giữ lại thằng nhóc Chiêu Châu ở ngoài nữa không?”
Lúc này, Lucifer đột nhiên hỏi.

Thủ lĩnh Hồng Trần nhíu mày: “Có thể bỏ tất cả nhiệm vụ trừ cái này, cứ giữ cậu ta lại đi!”
“Vâng!”
Lucifẻ không dám có ý đồ giết Mã Siêu nữa.

Cùng lúc đó, Dương Thanh phát hiện mấy căn cưs khác đều trống không.

Tướng quân, xem ra toàn bộ sát thử của HỒng Trần đều rút quân khỏi cản cứ rồi.

Có cần tới căn cứ tiếp theo nữa không?”
Người trung niên lái xe hơi.

Dương Thanh thản nhiên nói: “Căn cứ tiếp theo!”

Mười ba căn cứ đã bị anh tiêu diệt sáu bảy cái, bây giờ đã ffi ba bốn căn cứ không có người, chỉ còn lại ba bốn cái nữa.

Anh không tin đi hết mười ba căn cứ của Hồng Trần cũng không tìm thấy Mã Siêu.

Hôm nay nhất định Hồng Trần phải bị tiêu diệt!
Chỉ trong mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi, Dương Thanh đã tiêu diệt được hơn nửa số căn cứ của Hồng Trần.

Đám sát thủ Hồng Trần đều nổi giận, giờ phút này bọn họ vẫn chưa biết người muốn diệt Hồng Trần là ai.

Những người chưa bị tiêu diệt căn cứ đều đã tập hợp lại.

Mặc dù Hồng Trần đã triệu tập các sát thủ đang làm nhiệm vụ trở về nhưng với tốc độ Dương Thanh tiêu diệt các căn cứ, sợ là Hồng Trần sẽ không chống đỡ được tới khi tất cả sát thủ đều quay về.

“Tướng quân, đây đã là căn cứ thứ mười hai rồi.

Căn cứ cuối cùng chắc chắn là tổng hội của Hồng Trần”.

Sau khi đi tới một căn cứ không người, người đàn ông trung niên lái xe nói.

Đúng lúc này, bộ đàm của ông ta bỗng vang lên: “Chiến thần Lôi Âm! Chiến thần Lôi Âm! Nghe rõ trả lời!”
Bấy giờ Dương Thanh mới biết tài xế của mình là một chiến thần.

.

truyện xuyên nhanh
“Lôi Âm nghe rõ!”
Lôi Âm lập tức đáp lại..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1816: 1816: Chương 1817


“Chiến vực vừa nhận được tin mật, sát thủ Hồng Trần từ bỏ toàn bộ nhiệm vụ, được triệu tập về”.

Giọng nói trong bộ đàm lại vang lên.

“Đã rõ! Tiếp tục thu thập tình báo của Hồng Trần!”
Lôi Âm trầm giọng nói.

“Dừng xe!”
Dương Thanh bỗng lên tiếng.

Lôi Âm không biết tại sao anh lại muốn dừng xe, rất có thể căn cứ cuối cùng là nơi đang giam giữ Mã Siêu.

“Tướng quân, vẫn còn một tiếng nữa mới tới căn cứ cuối cùng của Hồng Trần.

Lôi Âm nói.

Dương Thanh nhìn ông ta, đột nhiên hỏi: “Thu nạp Hồng Trần có trợ giúp cho chiến vực ngoài biên giới của Chiêu Châu không?”
Lôi Âm ngạc nhiên hỏi: “Tướng quân định để chiến vực thu nạp Hồng Trần sao?”
“Chuyện này chắc chắn không thể làm được.

Một khi bị các quốc gia và thế lực siêu cấp khác biết được sẽ gây ra xung đột to lớn, hơn nữa…”

Lôi Âm chưa kịp nói hết câu, Dương Thanh đã chen ngang: “Ý của tôi là tôi sắp xếp người khống chế Hồng Trần, âm thầm trợ giúp chiến vực ngoài biên giới Chiêu Châu làm những việc các ông không tiện ra tay”.

Lôi Âm trợn tròn mắt, chẳng lẽ Dương Thanh muốn chiếm đoạt Hồng Trần về tay?
Người ngoài sẽ không biết Hồng Trần đang âm thầm trợ giúp chiến vực Chiêu Châu giải quyết rắc rối.

“Nếu thực sự có thể nắm giữ Hồng Trần sẽ có lợi rất lớn với chiến vực ngoài biên giới Chiêu Châu, còn có thể giảm bớt gánh nặng cho chúng tôi”.

Lôi Âm kích động nói: “Tuy Hồng Trần không phải thế lực mạnh nhất ở chiến trường ngoài biên giới nhưng cũng là một tổ chức cực mạnh”.

“Nếu không vì lo lắng sẽ gây xôn xao dư luận quốc tế, sợ là Hồng Trần đã bị quốc gia khác chiếm đoạt từ lâu rồi”.

Nghe Lôi Âm nói vậy, Dương Thanh bèn nói: “Được, cứ quyết định như vậy đi!”
Dương Thanh ra lệnh: “Tạm thời nghỉ ngơi một tối, chờ toàn bộ sát thủ Hồng Trần đều trở về đã!”
Lôi Âm cảm thấy tim mình sắp nhảy vọt ra.

Quyết định này của anh quá điên cuồng.

Nhưng nghĩ tới Dương Thanh có thể dễ dàng giải quyết căn cứ của Hồng Trần, ông ta lại cảm thấy ý nghĩ này không hề khó thực hiện.

Cũng chỉ có Dương Thanh mới làm được.

Nếu đổi thành người khác, dù là ai cũng không thể tiêu diệt căn cứ của một tổ chức sát thủ nước ngoài hàng đầu chỉ trong vài phút.

“Tại sao Tướng quân không thừa thắng xông lên? Hiện giờ Hồng Trần vẫn chưa triệu tập được tất cả sát thủ về, lại bị Tướng quân tiêu diệt nhiều căn cứ như vậy, bọn họ đang trong lúc yếu đuối nhất”.

Lôi Âm nghi ngờ nói: “Sát thủ của Hồng Trần trải rộng khắp thế giới, ở căn cứ chỉ là một phần nhỏ.

Đa số đều đã bị phái ra ngoài làm nhiệm vụ.

Một khi toàn bộ sát thủ đều bị triệu tập về, e là sẽ rất khó khống chế Hồng Trần”.

Dương Thanh bình thản nói: “Trước thực lực tuyệt đối, sát thủ của Hồng Trần có nhiều tới đâu cũng vô dụng!”
Dứt lời, anh dựa vào ghế ngủ thiếp đi.

Lôi Âm chỉ cảm thấy nhiệt huyết toàn thân sôi trào.

Phải tự tin tới mức nào mới có thể nói như vậy?
Cũng chỉ có Tướng quân của biên giới phía Bắc được công nhận là một người có thể địch lại nửa quốc gia mới dám nói như vậy.

Tướng quân của ba biên giới còn lại cũng không quyết đoán được như anh.

Đêm khuya, khắp nơi đều bị bóng tối bao trùm, chỉ có ánh trăng rải rác trên mặt đất.

Cùng lúc đó ở căn cứ cuối cùng, cũng là tổng hội của Hồng Trần đã có mấy trăm sát thủ trở về.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao tổng hội lại đột nhiên triệu tập chúng ta trở về? Suýt nữa tôi đã giết được thủ lĩnh quân phản loạn kia rồi”.

“Tôi cũng thế, đang định ám sát một ông trùm xã hội đen phương Tây lại nhận được tin triệu tập khẩn cấp, không thể không từ bỏ nhiệm vụ quay về!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1817: 1817: Chương 1818


Đám sát thủ này đều rất nghi hoặc, còn tỏ ra bất mãn.

Bọn họ là sát thủ Hồng Trần, thù lao của mỗi nhiệm vụ đều rất cao.

Nhất là với các cao thủ đứng đầu, mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ đều có thể đạt được khoản thù lao kếch sù.

Còn trong phòng họp ở căn cứ ngầm của tổng hội Hồng Trần.

Đám lãnh đạo đều ngồi túm tụm.

Hiện giờ ngoại trừ tổng hội, mười hai điểm đỏ còn lại trên màn hình đều đã dập tắt.

Chứng tỏ mười hai căn cứ kia đều đã bị hủy diệt.

“Rốt cuộc là ai? Tại sao lại tấn công chúng ta? Đến cả căn cứ cũng bị tiêu diệt!”
Đám lãnh đạo vừa tức giận vừa hoảng loạn.

Tổ tình báo của Hồng Trần đang cuống cuồng tìm kiếm thông tin, nhưng cả một tổ lớn như vậy lại không thể thu được tin tức có ích nào.

Trước giờ chưa từng xảy ra tình trạng như vậy.

Vẻ mặt của đám lãnh đạo Hồng Trần đều vô cùng trầm trọng.

“Thủ lĩnh, có gì đó sai sai!”
Bỗng có người lên tiếng.

Đôi mắt sắc bén như chim ưng của thủ lĩnh lập tức quét tới người kia.

Người kia vội vàng nói tiếp: “Mười hai căn cứ đều bị hủy diệt liên tiếp.

Từ lức căn cứ thứ mười hai bị tieu diệt đến giờ đã được một tiếng rưỡi”.

“Nhưng từ nơi đó tới đây chỉ mất một tiếng đi đường là cùng.

Theo quy luất trước đó, lẽ ra đối phương phải giết tới đây rồi mới đúng.

Tại sao vẫn chưa có tin tức gì?”
Những người còn lại đều lọ vẻ kinh hãi.

Chẳng lẻ đối phương đã biết chúng ta triệu tập toàn bộ sát thủ trở về nên không dám tới nữa?”
Xem ra thưc lực của đội phương có hạn.

cũng không thể đánh giết cả mười ba căn cứ của Hồng Trần cùng lức nên chỉ có thể tập hợp tất cả lực lượng đồng loạt tấn công mộtc ăn cứ của ta.

“Đúng, chắc chắn là thế!”
Đám lãnh đạo Hồng Trần nhao nhao phụ họa.

Chỉ có thủ lĩnh tỏ vẻ nghiêm không biết tại sao ông ra cứ cảm thấy chuyện này không hề đơn giản như vậy.

Nhưng lại không nghĩ ra được có gì không đúng.

Ngay khi thủ lĩnh Hồng Trần đang nghi ngờ, Dương Thanh đã ngủ say trong xe.

Lâu rồi anh chưa được ngủ trong tiếng bom đạn ầm ĩ.

Nơi đây là chiến trường ngoài biên giới, bốn phía đều ngập trong lửa đạn nhưng không hề ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh.

Hừng đông vừa lên, Dương Thanh lập tức tỉnh dậy, ánh mắt lóe sáng.

“Tướng quân tỉnh rồi!”
Lôi Âm không ngủ canh giữ bên cạnh suốt đêm, thấy anh tỉnh dậy vội vàng chào hỏi.

Dương Thanh gật đầu nhìn đồng hồ: “Chắc là sát thủ của Hồng Trần đã về hết rồi nhỉ?”
Lôi Âm gật đầu: “Dù không về hết cũng không thiếu bao nhiêu.

Theo hiểu biết của chúng tôi, Hồng Trần có cả thảy hơn chín trăm sát thủ”.

“Tôi vừa nhận được tin báo, xung quanh tổng hội Hồng Trần có khoảng hơn tám trăm sát thủ tập hợp, trừ đi số sát thủ đã tiêu diệt ở mấy căn cứ kia, chắc là không chênh lệch mấy”.

Dương Thanh nheo mắt lại: “Không ngờ Hồng Trần có tận hơn chín trăm sát thủ, khiến người ta phải giật mình”.

“Mặc dù số lượng sát thủ của Hồng Trần gần một nghìn người nhưng thực tế chỉ có khoảng một trăm cao thủ hàng đầu”.

“Bọn họ đều là người giữ địa vị cao trong Hồng Trần, bình thường rất ít khi ra ngoài làm nhiệm vụ.

Nhưng nhiệm vụ của bọn họ đều có độ khó rất cao”.

“Các cao thủ yếu nhất chỉ có thể nhận vài nhiệm vụ nhỏ, trừ phi thất bại mới phái ra cao thủ mạnh hơn”.

Lôi Âm vừa nói vừa khởi động xe lái về phía tổng hội Hồng Trần.

“Nghe nói muốn thuê Hồng Trần làm việc, ít nhất phải trả một trăm triệu trở lên đúng không?”
Dương Thanh cũng chỉ biết chút ít về Hồng Trần nhưng anh thấy Lôi Âm hiểu khá rõ nên mới hỏi.

Lôi Âm lắc đầu: “Nói đúng hơn đó là giá thuê cao thủ hàng đầu của Hồng Trần.

Nhiệm vụ của bọn họ đều có thù lao tính bằng trăm triệu, chính là một trăm người kia”.

“Các sát thủ còn lại không có thù lao cao vậy đâu.

Nhưng bình thường thù lao của sát thủ Hồng Trần cũng rất cao, bởi vì bọn họ có hệ thống nhiệm vụ rất chuyên nghiệp”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1818: 1818: Chương 1819


“Hồng Trần có một bộ phân chuyên phụ trách nhận nhiệm vụ, đánh giá độ khó với từng nhiệm vụ”.

“Cũng chia sát thủ thành mười cấp, sát thủ đẳng cấp nào chỉ có thể nhận nhiệm vụ có độ khó tương ứng.

Đến khi hoàn thành một số lượng nhiệm vụ nhất định, bọn họ mới được thăng cấp”.

“Mà một trăm sát thủ kia đều từ cấp chín trở lên”.

Nghe vậy, Dương Thanh cũng kinh ngạc: “Không ngờ một tổ chức sát thủ lại có hệ thống hoạt động phức tạp như vậy”.

Lôi Âm cười nói: “Tạm được thôi.

Ở nước ngoài còn nhiều thế lực lợi hại có hệ thống hơn xa Hồng Trần”.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện.

Khoảng chừng bốn mươi phút sau, Lôi Âm bỗng lên tiếng: “Tướng quân, phía trước chính là địa bàn của tổng hội Hồng Trần, có đi tiếp không?”
Dương Thanh nhìn ông ta, đột nhiên hỏi: “Chắc ông cũng sắp đạt tới Thần Cảnh trung kỳ rồi nhỉ?”
Lôi Âm không hề ngạc nhiên khi Dương Thanh có thể dễ dàng nhìn ra thực lực của mình.

Ông ta gật đầu cười khổ: “Tôi dừng lại ở cảnh giới này đã năm năm nay, không thể đột phá nổi.

Có lẽ đây đã là mức cực hạn của tôi rồi”.

Trông Lôi Âm chừng gần năm mươi tuổi, tức là lúc bốn mươi lăm tuổi ông ta đã bước vào Thần Cảnh sơ kỳ.

Thiên phú võ thuật của ông ta cũng rất mạnh.

Theo lý mà nói, ông ta không nên dừng bước ở Thần Cảnh sơ kỳ, chắc là đã từng bị thương nên mới bị tổn hại căn cơ.

“Có dám theo tôi chiến một trận không?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.

Lôi Âm sửng sốt, lập tức tràn trề ý chí chiến đấu, kích động nói: “Tôi đồng ý theo Tướng quân chiến một trận!”
Lúc trước nếu Dương Thanh không từ chối, ông ta đã đi theo anh chiến đấu từ lâu rồi.

Hiện giờ Dương Thanh chủ động mời, sao ông ta có thể từ chối?
“Vậy thì chiến đấu với tôi! Tăng tốc! Xông lên đi!”
Dương Thanh vừa dứt lời, Lôi Âm đã đạp mạnh chân ga phóng thẳng về phía tổng hội của Hồng Trần.

“Bị tấn công! Bị tấn công!”
Chiếc xe vừa lao vào địa bàn của tổng hội, căn cứ ngầm của Hồng Trần lập tức vang lên tiếng còi báo động.

“Đối phương lộ diện rồi sao? Rốt cuộc là quốc gia hay thế lực nào lại dám xông vào tổng hội Hồng Trần?”
Thủ lĩnh Hồng Trần dữ tợn hét lên.

“Thủ lĩnh, tra ra rồi.

Là một chiếc xe chiến đấu, trong xe chỉ có hai người!”
Một gã sát thủ Hồng Trần cuống quýt chạy vào báo cáo.

“Mày nói cái gì? Chỉ có hai người cũng dám xông vào tổng hội chúng ta?”
Thủ lĩnh ngây ngẩn cả người.

.

Đam Mỹ Hài
Đám lãnh đạo đều cười lạnh: “Xem ra chỉ là một kẻ đáng thương lầm đường lạc lối, kẻ địch thật sự vẫn chưa xuất hiện!”
“Mẹ nó, hại ông đây tụt cả hứng, cứ tưởng được chiến một trận đã đời”.

Lucifer nở nụ cười tàn nhẫn: “Nhưng so với thế lực siêu cấp muốn diệt Hồng Trần kia, tao càng muốn biết bao giờ Dương Thanh của Chiêu Châu mới bị dẫn dụ tới đây”.

“Nghe nói có mấy sát thủ cấp mười của Hồng Trần đều chết dưới tay cậu ta.

Tao rất mong được đánh với nó một trận!”
Satan lên tiếng khuyên nhủ: “Mày không được xem thường Dương Thanh.

Nghe đồn cảnh giới của cậu ta là Thần Cảnh trung kỳ”.

“Ha ha, mới có Thần Cảnh trung kỳ thôi à?”
Lucifer cười lạnh một tiếng, khí thế kh*ng b* trên người gã ta chợt toát ra..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1819: 1819: Chương 1820


“Mày, mày đột phá Thần Cảnh hậu kỳ rồi sao? Sao mày làm được vậy?”
Cảm nhận được hơi thở đáng sợ của Lucifer, Satan khiếp sợ hỏi.

Lucifer ngạo ngễ nói: “Không cẩn thận đột phá mất rồi!”
Thủ lĩnh Hồng Trần cũng gật đầu tán thưởng: “Không tồi, cuối cùng Hồng Trần cũng có thêm một sát thủ Thần Cảnh hậu kỳ! Satan, cậu phải cố gắng, đừng để thua xa Lucifer”.

“Vâng thưa thủ lĩnh!”
Satan vội vàng đáp, nhưng trong mắt lại lóe lên sát khí.

“Satan, sau này tôn trọng tao một chút, đừng có giở giọng ra lệnh với tao.

Tao mà không vui, hậu quả nghiêm trọng lắm đấy!”
Lucifer bổng huênh hoang nhìn Satan.

Satan và Lucifer đều alf sát thủ đứng đầu dưới tay thủ lĩnh Hồng Trần, nhưng thủ lĩnh vẫn luôn coi trọng Satan hơn nên Lucifer rất bất mãn.

Bây giờ gã ta đã dột phá đến Thần Cảnh hậu kỳ, có vốn liếng không nói gì thêm.

Ầm!
Đúng lúc này căn cứ trên mặt đát truyền đến tiếng va đập mãnh liệt.

Giờ phút này, toàn bộ căn cứ của HỒng Trần đều đang rung chuyển.

“Xảy ra chuyện gì?”
Thủ lĩnh HỒng Trần tức giận rống lên.

Theo tiếng va chạm kịch liệt này, cả căn cứ ngầm lập tức vang lên tiếng chuông cảnh báo.

“Thủ lĩnh, là xe chiến đấu của đối phương va vào căn cứ trên mặt đất của chúng ta!”
Có người vội báo cáo.

Cùng lúc đó, bên ngoài.

Lôi Âm lái xe chiến đấu tông thẳng vào căn cứ Hồng Trần trên mặt đất.

Mỗi một cứ điểm của Hồng Trần đều có hai căn cứ trên mặt đất và dưới mặt đất.

Căn cứ ngầm giống như một cái mật thất vậy, còn căn cứ trên mặt đất chính là nơi làm việc của cứ điểm này.

Hồng Trần thành lập lâu như vậy vẫn chưa từng xảy ra chuyện căn cứ trên mặt đất bị va chạm, hơn nữa còn là trụ sở chính bị va chạm.

“Thủ lĩnh, không xong rồi, có hai cao thủ vừa ra khỏi xe chiến đấu, thực lực rất mạnh, người của chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ của bọn họ, mong thủ lĩnh sắp xếp sát thủ chiến đấu cấp mười!”
Đúng lúc này, một sát thủ cấp chín chạy vào căn cứ ngầm, vội vã báo cáo.

“Cái gì? Bên ngoài có tới mấy trăm tên sát thủ mà không thể xử lý được hai người sao?”
Mấy sát thủ trong căn cứ ngầm đều tỏ vẻ khiếp sợ.

“Ầm!”
Lúc này, lại một âm thanh rất lớn vang lên, cửa lớn làm bằng hợp kim thông xuống căn cứ ngầm của căn cứ trên mặt đất bỗng nhiên bị người ta đạp bung từ bên ngoài.

Một người trung niên mặc chiến phục bước vào.

“Mày là ai?”
Mấy sát thủ Hồng Trần trong căn cứ đều sợ ngây người.

Người đến chính là Lôi Âm có tu vi Thần Cảnh trung kỳ, lúc này cả người ông ta tản ra ý chí chiến đấu, vung một quyền đánh bay một tên sát thủ cấp mười.

“Không biết tự lượng sức mình!”
Lôi Âm vẻ mặt kiêu ngạo, ông ta nhìn về phía đám sát thủ hàng đầu của Hồng Trần bằng ánh mắt lạnh lùng, nhếch miệng, nở một nụ cười giễu cợt: “Hóa ra tất cả chúng mày đều trốn ở đây, khiến bọn tao tìm vất vả thật đấy!”
“Mày là cao thủ của chiến vực Chiêu Châu!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1820: 1820: Chương 1821


Sát thủ Hồng Trần nhận ra cách ăn mặc của Lôi Âm, tức giận quát lên: “Bọn mày dám đến trụ sở chính của Hồng Trần gây sự, chiến vực Chiêu Châu bọn mày làm trái với quy tắc!”
Ở chiến trường ngoài biên giới, các nước đều thống nhất không cho phép ra tay với những thế lực hàng đầu nước ngoài.

Vậy mà lúc này Lôi Âm lại đến đây.

Lôi Âm cười khẩy một tiếng: “Ai nói ông đây là người của chiến vực Chiêu Châu?”
“Chẳng lẽ mày không phải?”
Một tên sát thủ cấp mười nghi ngờ hỏi.

“Phải ông nội mày!”
Lôi Âm vừa nói hết câu, người đã biến thành một tàn ảnh xông lên.

Vung nắm đấm về phía trước!
“Bốp!”
Cú đấm này giáng xuống, tên sát thủ cấp mười kia lập tức bị đánh bay.

“Đồ khốn kiếp, mày đúng là tự tìm đường chết!”
Hành động của Lôi Âm chọc giận sát thủ Hồng Trần, mấy chục sát thủ chủ chốt của Hồng Trần cùng nhau xông về phía ông ta.

Thủ lĩnh của Hồng Trần vẫn ngồi im như cũ, Satan và Lucifer đứng hai bên trái phải của ông ta.

Ba người này chính là ba sát thủ mạnh nhất của Hồng Trần, kể cả Satan có thực lực yếu nhất cũng là Thần Cảnh trung kỳ.

Còn những sát thủ cấp mười khác đều có thực lực Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh.

Nếu không nhờ đi vào trụ sở chính của Hồng Trần, Lôi Âm hoàn toàn không ngờ rằng một tổ chức sát thủ lại có ba sát thủ Thần Cảnh, còn có mấy chục sát thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh nữa.

Đội ngũ thế này đã có thể càn quét một vài quốc gia nhỏ rồi.

Đội ngũ như vậy kể cả ở Chiêu Châu cũng chỉ có Hoàng tộc và những gia tộc Cổ Võ ẩn thế kia mới có thể sánh bằng.

Lôi Âm lúc này hoàn toàn là một chiến thần, một mình đối mặt với hai mươi mấy cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh, thật sự tựa như sói vào bầy cừu, không có chút áp lực nào, mỗi khi đánh xuống một đòn đều sẽ có một sát thủ của Hồng Trần bị đánh bay.

Dù ông ta là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ, nhưng ở đây có rất nhiều sát thủ, hai mươi mấy sát thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh, đã đủ năng lực g**t ch*t một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ rồi.

Có điều Lôi Âm thân là chiến thần chiến vực ngoài biên giới Chiêu Châu, những cao thủ Thần Cảnh trung kỳ bình thường kia sao có thể so sánh được?
Nhìn thấy hai mươi mấy sát thủ cấp mười liên tục ngã xuống đất, sắc mặt thủ lĩnh của Hồng Trần cực kỳ u ám.

Lucifer l**m môi một cái, nói với vẻ mặt khát máu: “Thủ lĩnh, để tôi đi giết tên ngu xuẩn này đi!”
Thủ lĩnh Hồng Trần cũng không cho Lucifer ra trận, mà ra lệnh một tiếng: “Satan, cậu đi giết ông ta!”
“Rõ!”
Satan không chút do dự di chuyển, xông thẳng về phía Lôi Âm.

“Bịch!”
Satan đánh một đòn trúng thẳng vào lồng ngực của Lôi Âm, ông ta lập tức bị đánh lùi năm sáu bước mới dừng lại.

Khi nhìn về phía Satan, trong mắt ông ta tràn đầy ý chí chiến đấu điên cuồng: “Không hổ là Satan – một trong hai đại ma vương của Hồng Trần, đúng là lợi hại!”
Hai người đều là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ, lúc này trên người mỗi người đều hừng hực ý chí chiến đấu.

Cao thủ đến cấp bậc như bọn họ rất khó gặp được đối thủ, bây giờ gặp được đối thủ có thực lực tương đương, dĩ nhiên phải quyết chí đấu một trận rồi.

“Xem ra ông chính là người trước đó khiến cứ điểm của Hồng Trần liên tục biến mất đúng không?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1821: 1821: Chương 1822


Satan lạnh lùng nói: “Không đúng, có lẽ chỉ với một mình ông không thể khiến cứ điểm của Hồng Trần liên tục biến mất nhanh như vậy được”.

“Nếu tôi đoán không lầm, có lẽ đồng bọn của ông cũng là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ đúng không?”
Khi nãy cũng có cấp dưới báo cáo bên ngoài xuất hiện một chiếc xe chiến đấu, trên đó có hai người.

Bây giờ chỉ có Lôi Âm đến đây, rất rõ ràng người còn lại đang ở bên ngoài.

“Nói nhảm nhiều quá!”
Đương nhiên Lôi Âm sẽ không trả lời, bắt đầu di chuyển, chủ động tấn công.

“Ầm ầm ầm!”
Hai cao thủ Thần Cảnh trung kỳ chiến đấu với nhau với tốc độ rất nhanh.

Lúc này, mấy cao thủ cấp mười còn lại đều tỏ vẻ khiếp sợ.

Trận chiến đẳng cấp thế này thật sự khiến người ta khiếp sợ, căn cứ ngầm của Hồng Trần đều làm từ xi măng cốt thép.

Nhưng lúc này, cùng với trận chiến điên cuồng của hai người, vách tường bê tông bị làm chấn động đến mức rơi xuống, để lộ thép bên dưới bê tông.

Thủ lĩnh của Hồng Trần vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Lôi Âm, nhưng đầu óc lại không ngừng suy nghĩ.

Ông ta thật sự không thể hiểu nổi, đối phương có hai cao thủ đến đây, vì sao chỉ có một người xông vào căn cứ ngầm, người còn lại đâu rồi?
Còn nữa, điều khiến ông ta quan tâm nhất là trước đó 12 cứ điểm của Hồng Trần liên tục biến mất, rốt cuộc có liên quan đến hai người này không?
Mỗi một cứ điểm của Hồng Trần đều có hai mươi, ba mươi sát thủ canh giữ, bình thường người mạnh nhất của mỗi cứ điểm đều là cao thủ bán bộ Thần Cảnh.

Nhìn sức chiến đấu Lôi Âm thể hiện ra, đồng bọn của ông ta cũng phải là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ mới có thể tiêu diệt một cứ điểm trong vòng mấy phút ngắn ngủi như thế được.

Như vậy xem ra chuyện mười hai cứ điểm của Hồng Trần bị tiêu diệt chắc chắn có liên quan đến hai người này.

Nhưng ông ta vẫn không thể nghĩ ra được rốt cuộc hai người này là ai?
Vì sao phải đến tấn công Hồng Trần?
Lúc Lôi Âm và Satan đang chiến đấu kịch liệt, Dương Thanh cũng ở gần đó, đứng cùng với những sát thủ cấp mười kia của Hồng Trần.

Nhưng lúc này sự chú ý của tất cả mọi người đều bị trận chiến kịch liệt của Lôi Âm thu hút, hoàn toàn không có ai chú ý đến sự tồn tại của anh.

“Ầm!”
Lôi Âm đột nhiên vùng ra một quyền, đánh thẳng lên lồng ngực của Satan.

Satan phun ra một ngụm máu, bay người ra ngoài.

Đây là Satan, một trọng hai đại ma vương của Hồng Trần đó à?
Lôi Âm mang vẻ mặt kiêu căng khiêu khích nhìn về phía thủ lĩnh của Hồng Trần.

Đánh bại Satan khiến ông ta càng tự tin hơn.

Không cần biết ông là ai, tôi vẫn sẽ đích thân bẻ gãy đầu ông!
Lucifer nở nụ cười tàn nhẫn, nhìn về phía thủ lĩnh của HỒng Trần.

“Thủ lĩnh để tôi đi giết tên khốn kiếp này đi!”
Thủ lĩnh của HỒng Trần chỉ gật đầu, Lucifer đi ra, vẻ mặt Lôi Âm nghiêm túc hơn một chút, đương nhiên ông ta có thể cảm nhận được hơi thở cực kỳ đáng sợ trên người Lucifer, rõ ràng đã là sát thủ Thần Cảnh hậu kỳ.

Mà ông ta chỉ là Thần Cảnh trung kỳ, lần này e rằng Dương Thanh phải ra tay rồi.

Dù biết mình không đấu lại, nhưng trên mặt Lôi Âm vẫn tràn đầy ý chí chiến đấu như ai.

Đến đi!
Lôi Âm nói dứt câu thì lập tức di chuyển xông về phía Lucifer tựa như tia chớp..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1822: 1822: Chương 1823


Lucifer nhìn Lôi Âm xông về phía mình với vẻ mặt khát máu, trong mắt ông ta chỉ có sát khí mãnh liệt.

“Ầm!”
Gã ta giậm mạnh chân một cái, mặt đất làm từ xi măng cốt thép lập tức vỡ nát, thậm chí ngay cả thép trong bê tông cũng bị gãy lìa dưới khí kình đáng sợ này.

“Giết!”
Lôi Âm giận dữ quát lên một tiếng, vừa ra tay đã sử dụng tuyệt chiêu.

Hai người xông đến cạnh nhau gần như trong nháy mắt, Lôi Âm tập trung sức mạnh cả người lên trên nắm đấm tay phải, sau đó đấm về phía Lucifer.

Lucifer cũng không nương tay, vung một nắm đấm tới.

“Ầm!”
Một âm thanh lớn vang lên, nắm đấm của hai người va vào nhau.

Một cơn khí kình đáng sợ lấy nơi va chạm nắm đấm của hai người làm trung tâm, lan tràn ra bốn phương tám hướng.

“Ầm ầm ầm!”
Lúc này cả căn cứ ngầm đều rung lên dữ dội.

Mặt đất làm từ xi măng cốt thép cực lỳ cứng rắn lập tức nứt ra, để lộ đống thép bên trong.

Lúc này ngoài thủ lĩnh Hồng Trần và Satan nhưng sát thủ cao cấp khác của Hồng Trần ở xung quanh đều trợn to mắt, tỏ vẻ không thể nào tưởng tượng nổi.

“Đây là trận chiến giữa cao thủ Thần Cảnh trung lỳ và Thần Cảnh hậu kỳ đó sao?”
Có người không nhịn được một cơn khí kình đáng sợ bộc phát từ trên nắm đấm cảu Lucifer đánh trúng nắm đấm của ông ta, sau đó lan ra khắp cả cánh tay của ông ta.

“Lùi!”
Lôi Âm không chút do dự giậm mạnh chân xuống đất, sau đó liên tục lùi lại mấy bước.

Sức mạnh của Lucifer thật sự đáng sợ, khi này nếu ông ta không nhanh chóng lùi lại, e rằng cả cánh tay đều đã bị khí kình trong người Lucifer đánh gãy rồi.

Lucifer cũng không thừa thắng xông lên, gã ta nhoẻn miệng nở một nụ cười khó đoán, nhìn về phía Lôi Âm như đang nhìn một kẻ đã chết.

“Nói tôi biết ông là ai? Sau lưng ông là thế lực gì? Vì sao phải đến Hồng Trần của tôi?”
Lucifer lạnh lùng nói: “Chỉ cần ông nói cho tôi biết những điều tôi cần biết, tôi có thể giữ cho ông toàn thây!”
Ngông cuồng!
Gã ta muốn Lôi Âm nói tất cả cho ông ta biết, nhưng chỉ giữ toàn thây cho Lôi Âm.

Trong mắt Lôi Âm lộ ra ánh sáng sắc bén, sức mạnh của Lucifer khiến ông ta chợt có một cảm giác vô lực, trừ khi mình có thể bùng nổ ra sức chiến đấu có thể so với Thần Cảnh hậu kỳ thì mới có hy vọng tiếp tục giao chiến với Lucifer.

Nếu không với một người chỉ có thực lực Thần Cảnh trung kỳ như ông ta, đây là chuyện vô cùng nguy hiểm.

“Mở!”
Lôi Âm không chút do dự siết chặt hai tay, hét to một tiếng.

“Ầm!”
Một hơi thở vô cùng đáng sợ từ người ông ta dâng lên trời.

Chỉ trong nháy mắt, sức chiến đấu đã bước vào Thần Cảnh hậu kỳ!
Kể cả thủ lĩnh của Hồng Trần cũng hơi nheo mắt lại, Lôi Âm sử dụng bí pháp nâng cao sức chiến đấu, thật sự khá mạnh.

“Lucifer, giữ lại người sống!”
Thủ lĩnh Hồng Trần cất lời, dường như rất có lòng tin với Lucifer..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1823: 1823: Chương 1824


Dù Lôi Âm đã bộc phát ra sức chiến đấu của Thần Cảnh hậu kỳ, nhưng ông ta vẫn cho rằng Lucifer sẽ thắng chắc.

“Chỉ cần ông ta còn lại một hơi thở là được, đúng không?”
Lucifer nở nụ cười xấu xa hỏi thủ lĩnh của Hồng Trần.

“Đúng!”
Thủ lĩnh của Hồng Trần gật đầu.

“Ông chắc chắn sẽ không nói với tôi những gì tôi muốn biết sao?”
Lucifer hỏi Lôi Âm với vẻ giễu cợt.

Lôi Âm tức giận quát một tiếng: “Đánh bại tao trước rồi nói!”
Dứt lời, ông ta lại biến mất một lần nữa.

“Ầm ầm ầm!”
Một giây sau, hai người lại giao chiến, khí kình đáng sợ bao phủ toàn bộ căn cứ ngầm.

Người có thể đi vào căn cứ ngầm đều là lãnh đạo cấp cao của Hồng Trần, cũng chính là đám sát thủ hàng đầu.

Nhưng lúc này dù bọn họ chỉ đứng theo dõi cuộc chiến cũng cảm thấy run rẩy, nếu Lôi Âm muốn giết bọn họ, e rằng bọn họ chỉ có thể đợi bị g**t ch*t trong nháy mắt.

Dẫu sao Hồng Trần to lớn cũng chỉ có ba sát thủ Thần Cảnh.

Đa số những lãnh đạo cấp cao kia đều là sát thủ bán bộ Thần Cảnh.

Đừng nói là Lôi Âm có sức chiến đấu Thần Cảnh hậu kỳ, dù chỉ là một cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ thì bán bộ Thần Cảnh như bọn họ cũng không thể đánh bại được.

Lucifer và Lôi Âm đều rất mạnh, ngoài thủ lĩnh của Hồng Trần, Satan và Dương Thanh lẩn trốn trong đám sát thủ Hồng Trần có thể theo dõi bóng dáng của hai người, những người khác hoàn toàn không thể nhìn rõ.

Bọn họ chỉ có thể nghe thấy tiếng chiến đấu kịch liệt, mỗi một lần khi hai người va chạm với nhau, bọn họ mới biết hóa ra bọn họ ở đó.

Nhưng một giây sau, hai người đã biến mất, lúc xuất hiện mở lần nữa đã ở cách đó mấy chục mét.

Vách tường mặt đất của căn cứ ngầm Hồng Trần lúc đầu còn vô cùng bằng phẳng, nhưng sau trận chiến dữ dội của hai người, có rất nhiều chỗ bê tông bị đánh sập, lộ ra thép bị chấn động đến mức đứt lìa.

“Ông mạnh lắm, nhưng như thế thì sao chứ? Gặp phải Lucifer tôi, ông chỉ có thể cảm nhận sự tuyệt vọng thôi!”
Sau khi đánh lùi Lôi Âm bằng một chiêu, sát khí không ngừng lượn lờ quanh người Lucifer, gã ta nhanh chóng vung một cánh tay lên.

Một giây sau, một hơi thở vô cùng đáng sợ tràn ra từ lòng bàn tay gã ta.

“Nguy hiểm!”
Lôi Âm lập tức cảnh giác, khi nãy trong lúc chiến đấu kịch liệt với Lucifer, ông ta tốn rất nhiều sức lực.

Lúc này, ông ta cảm nhận được một sức mạnh vượt xa Thần Cảnh hậu kỳ từ trên cánh tay kia của Lucifer.

Chẳng lẽ đây là sức mạnh của Thần Cảnh đỉnh phong?
Bản thân Lôi Âm chỉ là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ, sao có thể biết cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong có sức mạnh thế nào được?
Ông ta chỉ suy đoán thôi!
Dù đây là cao thủ này có sức mạnh gì cũng là một thử thách cực kỳ to lớn với ông ta.

Thậm chí ông ta còn có một cảm giác là dù mình có dốc hết sức lực cũng không thể đỡ được một chưởng này.

“Ông chuẩn bị xong chưa? Đòn đánh này là tuyệt chiêu Lucifer tôi tự nghĩ ra, Bàn Tay Ác Ma!”
Vẻ mặt Lucifer dữ tợn, ông ta nhìn Lôi Âm nói: “Đòn đánh này, dù là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ bình thường cũng không thể nào đỡ được”.

“Vậy à? Vậy để tao thử xem Bàn Tay Ác Ma của mày mạnh đến mức nào!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1824: 1824: Chương 1825


Hai chân Lôi Âm đứng vững vàng dưới đất, ông ta hơi cúi người, giữ trạng thái chuẩn bị chiến đấu tốt nhất.

Lúc này kể cả Dương Thanh cũng nheo hai mắt lại, nhìn chằm chằm Lucifer.

Anh muốn đảm bảo Lôi Âm không có nguy hiểm đến tính mạng.

“Giết!”
Lucifer bỗng nhiên tức giận quát một tiếng, một giây sau, gã ta đã biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Thân thể gã ta biến thành một tàn ảnh, Bàn Tay Ác Ma tập trung sức mạnh cả người kia mang theo sát khí đáng sợ, muốn g**t ch*t Lôi Âm.

Lôi Âm hiểu rõ sức mạnh của đòn đánh này, chỉ có thể dốc hết sức lực để đỡ.

“Trấn áp!”
Lôi Âm tức giận gào thét, hai tay biến thành hai chưởng, đánh vào Bàn Tay Ác Ma đang tấn công tới của Lucifer.

“Ầm!”

Vào lúc hai tay của Lôi Âm sắp giữ được Bàn Tay Ác Ma của Lucifer, Bàn Tay Ác Ma của Lucifer đột nhiên động đậy.

Lập tức xuyên qua giữa hai tay của Lôi Âm, nhắm trúng lồng ngực của ông ta.

Không có gì bất ngờ, Lôi Âm phun ra một ngụm máu, người bay ngược ra ngoài, sau khi nặng nề rơi xuống đất lại tiếp tục phun ra một ngụm máu.

Hơi thở Thần Cảnh hậu kỳ trên người ông ta ban đầu cũng lập tức biến mất.

Lucifer đứng tại chỗ, vẻ mặt kiêu ngạo, nhìn xuống Lôi Âm từ trên cao, lạnh lùng nói: “Ông mà cũng dám đỡ Bàn Tay Ác Ma của tôi á?”
Dứt lời, Lucifer lại ra tay, Bàn Tay Ác Ma lập tức biến thành móng vuốt, nhắm thẳng vào đầu Lôi Âm.

Lúc này, Lôi Âm mở to hai mắt, trong mắt đầy sự tuyệt vọng và không cam lòng.

Ông ta biết dù mình không chết dưới đòn này, thì sau đó cũng sẽ hoàn toàn trở thành một kẻ tàn phế.

“Lôi Âm!”
“Chẳng lẽ ông thật sự muốn ở Thần Cảnh trung kỳ cả đời luôn sao?”
“Còn chưa đến bước đường cùng mà ông đã muốn từ bỏ rồi à!”

“Nếu chỉ như thế mà ông đã từ bỏ, tôi xem thường ông!”
Vào lúc nghìn cân treo sợi tóc thế này, một tiếng quát giận dữ đột nhiên vang lên, giống như tiếng sấm sét nổ vang bên tai Lôi Âm.

Khi nãy mọi người đều tập trung sự chú ý lên người Lôi Âm và Lucifer, hoàn toàn không ai chú ý đến còn có một người ngoài ở đây.

Trong lúc nhất thời, các sát thủ của Hồng Trần đều sợ ngây người.

Mấy sát thủ đứng gần Dương Thanh nhất đều phản ứng rất nhanh, lùi về sau mấy bước.

Mà lúc này, Lôi Âm vốn dĩ đã tuyệt vọng, định từ bỏ cơ hội tranh đấu cuối cùng sau khi nghe thấy lời Dương Thanh nói thì lập tức tỉnh táo lại.

“Không đến giờ phút cuối cùng, tôi nhất định sẽ không từ bỏ!”
Lôi Âm thầm nói một câu trong lòng, trong đôi mắt ông ta tràn đầy kiên định, còn mang theo ý chí chiến đấu nồng đậm.

Khí thế trên người ông ta cũng lại dâng lên cao một lần nữa.

Trong nháy mắt, ý chí chiến đấu phát ra từ trên người ông ta, ông ta vốn dĩ đang bị thương nặng vì đòn tấn công của Lucifer bỗng nhiên đứng lên một lần nữa.

“A!”
Ông ta ngẩng đầu gào lên với không trung, như muốn dùng tiếng gào để đè nén nỗi khó chịu trong lòng.

Tất cả khó chịu đều biến mất sau tiếng hét này..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1827: 1827: Chương 1829


Trong nháy mắt, Lucifer đã xông tới trước mặt Dương Thanh, đột nhiên đấm mạnh tới một quyền, nhắm thẳng vào mặt Dương Thanh.

“Bốp!”
Một giây sau, cảnh khiến tất cả mọi người phải khiếp sợ diễn ra, lúc nắm đấm của Lucifer sắp đánh lên mặt Dương Thanh, Dương Thanh hờ hững duỗi một bàn tay, không ngờ cứ thế nắm được tay của Lucifer, khiến nắm đấm của gã ta không thể nào tiến về phía trước nữa.

Ầm!
Lúc này, những người đang có mặt đều thấy khiếp sợ!
Lôi Âm vừa đấu một trận kịch liệt với Lucifer, cuối cùng thua trong tay Lucifer cũng trợn mắt há mồm nhìn Dương Thanh, không ngờ anh lại nắm được tay của Lucifer một cách dễ dàng như thế.

Lucifer là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ đấy!
Sao lại như một đứa trẻ trong tay Dương Thanh thế này?
Một đòn dùng hết sức lực của Lucifer cứ thế bị Dương Thanh thoải mái bắt lấy?
Sao có thể có chuyện đó được?
Đây không chỉ là suy nghĩ của một mình Lôi Âm, mà cũng là suy nghĩ của những người đang có mặt.

Thủ lĩnh Hồng Trần híp mắt lại, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh.

Đến tận lúc này, ông ta mới biết vì sao sát thủ Hồng Trần phái đi giết Dương Thanh đều bị giết hết.

Vì Dương Thanh hoàn toàn không phải cao thủ Thần Cảnh bình thường, mà là cao thủ đứng ở đỉnh Thần Cảnh thật sự!
“Mày… Mày… Chuyện này… Chuyện này không thể nào!”
Lucifer trợn to hai mắt, lúc cố gắng muốn tránh khỏi tay Dương Thanh mới phát hiện sức mạnh của Dương Thanh đáng sợ đến mức nào.

Gã ta đường đường là cao thủ đứng thứ hai Hồng Trần mà lại không thể nào giãy tay khỏi người khác.

Điều này khiến gã ta lần đầu tiên cảm thấy nghi ngờ thực lực của mình.

“Không! Chuyện này không thể nào!”
Lucifer tức giận hét to, trong tròng mắt dữ tợn tràn đầy sự điên cuồng: “Chết đi cho tao!”
Gã ta nổi giận gầm lên một tiếng, vung nắm đấm còn lại muốn đánh mạnh lên mặt Dương Thanh.

“Ầm!”

Lúc này, cuối cùng Dương Thanh cũng ra tay, Lucifer vừa mới vung nắm đấm lên đã bị Dương Thanh đá bay.

Trong ánh mắt khiếp sợ của tất cả mọi người, Lucifer Thần Cảnh hậu kỳ lập tức bị đạp bay mười mấy mét như quả bóng cao su, va mạnh lên vách tường xi măng cốt thép.

Trên vách tường chỗ Lucifer đập trúng lại có một đống bê tông đổ xuống, lộ ra một hình người.

Sau khi Lucifer rơi xuống đất, gã ta phun ra một ngụm máu, hơi thở võ thuật trên người lập tức biến mất.

“Hay!”
Lôi Âm kích động siết chặt hai tay, ánh mắt vô cùng hưng phấn.

Sức mạnh của Dương Thanh lại đổi mới nhận thức của ông ta một lần nữa rồi.

Đến lúc này, ông ta mới hiểu trước đó vì sao Dương Thanh vẫn luôn không ra tay, mà lại bảo ông ta ra tay.

Hóa ra một khi Dương Thanh ra tay, dù là Satan hay Lucifer cũng không thể chịu nổi một đòn của anh.

Nếu anh ra tay thì sao ông ta còn có cơ hội tích lũy kinh nghiệm nữa?
Dương Thanh là đang rèn luyện ông ta!
Rèn luyện bằng một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ và một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, thật sự quá đỉnh..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1828: 1828: Chương 1830


Trên mặt mười mấy sát thủ chủ chốt còn lại trong căn cứ ngầm đều tỏ vẻ cảnh giác, cầm sẵn súng ống trong tay, đợi lệnh của thủ lĩnh Hồng Trần bất cứ lúc nào.

“Chẳng trách sát thủ Hồng Trần phái ra đều chết hết trong tay cậu”.

Rốt cuộc thủ lĩnh Hồng Trần cũng lên tiếng, nhìn về phía Dương Thanh bằng vẻ mặt bình tĩnh, tựa như đang nói chuyện với bạn bè của mình vậy.

“Anh em của tôi ở đâu?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.

.

truyện tiên hiệp hay
Lần này anh đến Hồng Trần, khống chế Hồng Trần trọng tay cũng chỉ là tiền tay thôi…
Mục đích thực sự của anh ta là cứu Mã Siêu ra.

“Yên tâm nó còn sống!”
Thủ lĩnh Hồng Trần đáp, sau đó còn nói: “Với thực lực của cậu đã đủ để mở tông phái rồi, tôi chính thức mời cậu gia nhập Hồng Trần của tôi”.

Chỉ cần Cậu đồng ý, bây giò cậu sẽ có thể trở thành thủ lĩnh số hai của HỒng Trần, địa vị ở Hồng Trần chỉ đứng sau rôi thôi!”

Nghe thấy lời nói mọi người đều giật mình.

Hồng Trần chưa từng xuất hiện tình huống có hai thủ lĩnh bao gờ, nhưng hôm nay thủ lĩnh của họ lại chủ động mời một cao thủ trẻ tuổi trở thành thủ lĩnh số hai của bọn họ.

Dương Thanh lắc đầu: “Như thế còn chưa đủ, cái tôi muốn là cả Hồng Trần!”
Anh nói ra câu này, vẻ mặt của thủ lĩnh Hồng Trần lập tức cứng đơ, hơi thở vỏ thuật thực sự đáng sợ, phát ra từ trên người ông ta: “Cậu thực sự cho rằng đánh bại Lucifer trong nháy mắt là có thể muốn làm gì thì làm ở Hồng Trần rồi sao?”
Vẻ mặt Dương Thanh vô cùng bình tĩnh, không hề sợ hãi chút nào, dường như cũng chẳng lo lắng sẽ bị cao thủ của Hồng Trần bao vây g**t ch*t trong căn cứ của bọn họ.

Lúc này, Lôi Âm đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

Ngược lại bên phía Hồng Trần còn có tới ba cao thủ Thần Cảnh, Satan là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ, Lucifer là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, còn cả thủ lĩnh Hồng Trần có thực lực sâu không lường được.

Một khi ba cao thủ Thần Cảnh này hợp tác, dù là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cũng có khả năng bị g**t ch*t.

Trừ khi thực lực của Dương Thanh đã vượt qua Thần Cảnh đỉnh phong.

“Dương Thanh, tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, gia nhập Hồng Trần, trở thành thủ lĩnh thứ hai có địa vị chỉ đứng sau tôi ở Hồng Trần”.

Thủ lĩnh Hồng Trần lại khuyên bảo thêm lần nữa.

So với việc g**t ch*t Dương Thanh, ông ta mong có thể khiến Dương Thanh khuất phục mình hơn.

Vì như thế, địa vị của Hồng Trần ở chiến trường ngoài biên giới sẽ được nâng lên một lần nữa.

Thậm chí còn có thể sánh vai với các thế lực siêu cấp kia.

“Vậy tôi cũng cho ông một cơ hội cuối cùng, sau này tôi là người đứng đầu ở Hồng Trần, tôi sẽ tha cho ông một mạng!”
Dương Thanh bình tĩnh nói, như đang nói một chuyện rất bình thường vậy.

“Ầm!”
Thủ lĩnh của Hồng Trần hoàn toàn nổi giận, hơi thở võ thuật trên người phóng lên trời.

Trong chốc lát, một khí thế đáng sợ vượt xa Lucifer chèn ép về phía Dương Thanh.

Lucifer vốn dĩ đã là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, mà lúc này, thủ lĩnh Hồng Trần lại bộc phát ra năng lực hơn cả cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ.

Rõ ràng cảnh giới võ đạo của ông ta đã là Thần Cảnh đỉnh phong.

Nhìn khắp thế giới này, có mấy người có thể đạt tới cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong chứ?
Mà Thủ lĩnh Hồng Trần lại chính là một người trong đó.

Dương Thanh hơi híp đôi mắt lại, trong đôi mắt cũng có thêm ý chí chiến đấu nồng đậm.

Cao thủ cấp bậc thế này luôn vô cùng hiếm thấy..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1831: 1831: Chương 1834


“Không! Tôi chắc chắn cậu là Tướng quân của biên giới phía Bắc!”
Thủ lĩnh Hồng Trần kiên quyết nói: “Thông tin về cậu tôi thuộc nằm lòng, sáu năm trước cậu đã tiến vào biên giới phía Bắc chiến vực Chiêu Châu”.

“Mà ở biên giới phía Bắc chỉ có Tướng quân Dương Bất Bại được mệnh danh là có khả năng một mình sánh bằng nửa quốc gia”.

“Mày không phải Dương Bất Bại thì còn ai vào đây?”
Dương Thanh cười khẩy: “Nếu ông cứ khăng khăng như vậy thì tùy ông”.

Lúc này anh càng giải thích thì mọi người sẽ càng nghi ngờ hơn.

Quả nhiên, Dương Thanh vừa nói ra câu này thì bọn sát thủ đang nghi ngờ thân phận của anh lập tức thả lỏng.

Đúng như anh nói, núi cao còn có núi cao hơn.

Ai có thể bảo đảm ở biên giới phía Bắc không có cao thủ nào mạnh hơn Tướng quân chứ?
Nếu như Dương Thanh là Tướng quân thì sao Chiêu Châu có thể để Dương Thanh đi được?
Vậy nên chưa chắc Dương Thanh là vị Tướng quân của biên giới phía Bắc.

Chỉ có thủ lĩnh Hồng Trần là chắc chắn về thân phận thật sự của anh.

“Giao anh em của tôi ra đây, tôi sẽ tha cho ông một mạng!”
Dương Thanh lạnh giọng quát.

Cứu người mới là quan trọng nhất.

“Dương Thanh, có phải cậu biết chắc Hồng Trần không làm gì được cậu không?”
Thủ lĩnh Hồng Trần đột nhiên hỏi.

Anh nhướng mày: “Tôi không muốn nói lần thứ hai! Cho ông một cơ hội cuối cùng!”
“Tôi cũng cho cậu một cơ hội cuối cùng, trở thành thủ lĩnh thứ hai của Hồng Trần đi, rồi tôi sẽ thả anh em cậu”.

Ông ta ra điều kiện.

Một hơi thở cuồng bạo bộc phát ra khỏi người Dương Thanh.

Biểu hiện lúc này của thủ lĩnh Hồng Trần làm anh không rõ ông ta đang nghĩ gì.

Anh thật sự không hiểu thủ lĩnh Hồng Trần dựa vào đâu mà kiêu ngạo như vậy trong khi rõ ràng ông ta đã thua rồi.

Không sợ anh tiêu diệt cả tổ chức sao?
“Thủ lĩnh, chúng ta hợp sức giết thằng chó chết này đi!”
Lucifer tiến lên phía trước, dữ tợn nói.

Vừa rồi bị Dương Thanh đánh bại chỉ bằng một đòn nên gã ta cực kỳ không cam tâm.

Thủ lĩnh Hồng Trần không trả lời Lucifer mà nhìn chằm chằm Dương Thanh như đang chờ câu trả lời.

“Như vậy thì tôi đành giết ông thôi!”
Cuối cùng Dương Thanh lên tiếng.

“Cậu mà dám đánh, tôi đảm bảo anh em của cậu sẽ chết ngay bây giờ”.

Ông ta đe dọa.

Lucifer cũng ngả ngớn nói: “Mày nghĩ bọn tao bắt thằng đó về đây chỉ để dụ mày tới thật à?”
“Tao nói cho mày biết, không phải!”
“Mục đích thật sự của bọn tao là…”
“Chát!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1832: 1832: Chương 1835


Ông ta vừa định tiết lộ thì bị thủ lĩnh tát vào mặt, phẫn nộ quát: “Câm miệng lại cho tôi!”
Thủ lĩnh đã thua Dương Thanh nhưng dù sao cũng là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, cho dù Lucifer có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ cũng không thể ngăn nổi cái tát của ông ta.

Miệng mồm đầy máu, Lucifer lảo đảo bò dậy, sợ hãi nhìn về phía thủ lĩnh Hồng Trần, vội vàng nói: “Thủ lĩnh, xin lỗi, tôi lắm lời!”
“Hừ!”
Thủ lĩnh Hồng Trần hừ lạnh.

“Hồng Trần đánh giá sai thực lực của cậu nhưng những thứ khác vẫn không sai”.

Thủ lĩnh Hồng Trần lại lên tiếng: “Cậu là một người rất trọng tình cảm, khong muốn nười bên cạnh vì mình mà bị liên lụy”.

Dĩ nhiên những người đó cũng là điểm yếu của cậu.

Đôi mắt Dương Thanh hiện lên sát ý kinh người, anh nhìn chằm chằm ông ta.

Đã biết rồi mà còn dám lấy họ ra đe dọa tôi?”
Ông ta hờ hửng cười: “Ai bảo cậu mạnh thế chứ? Nếu không cùng đường bị lôi thì tôi nhất quyết không nói chuyện với cậu bằng cách này đâu.”

“Ha ha!”
“Chẳng qua, tôi muốn biết ông tốn công kéo dài thời gian như thế là để chờ ai? Hay đúng hơn rốt cuộc là ai đã thuê Hồng Trần giết tôi?”
Nghe thấy câu này của anh, thủ lĩnh Hồng Trần hoảng sợ.

Ông ta không nghỉ rằng Dương Thanh biết minh đang kéo dài thời gian, đã vậy còn biết có người thuê Hồng Trần để giết anh.

Quả nhiên, vừa rồi Dương Thanh chỉ đang thăm dò nhưng thủ lĩnh Hồng Trần lại giật mình khi anh nói ra suy đoán của mình.

Phản ứng này chứng tỏ anh đã đoán đúng.

Thủ lĩnh Hồng Trần tất nhiên không ngốc, hối hận nhận ra mình tự làm bại lộ chân tướng.

Ông ta có thể khẳng định thực lực hiện giờ của Dương Thanh nằm trên mình, trong tình huống này, nếu Dương Thanh vứt bỏ Mã Siêu để giết ông ta thì ông ta chỉ còn một con đường chết.

“Dương Thanh, cậu nói gì vậy, tôi không hiểu!”
Thủ lĩnh Hồng Trần lạnh giọng nói: “Tất nhiên, bây giờ có nói gì cũng chả quan trọng, anh em của cậu đang nằm trong tay tôi, nếu mày không muốn phục tùng, tôi chỉ đành giết thôi”.

“Ông mà dám động vào một sợi tóc của cậu ấy, chính tay tôi sẽ lấy cái mạng chó của ông! Ông biết điều đó không khó mà!”

Dương Thanh đằng đằng sát khí.

Anh ghét nhất là bị kẻ khác lấy những người cạnh mình ra đe dọa.

Dĩ nhiên, anh cũng đã tính đến khả năng này trước khi đến Hồng Trần.

Nếu không thì tại sao Mã Siêu lại bị bọn sát thủ này đánh cho bị thương nặng rồi mang lại đây chứ?
“Thật không may, anh em của cậu đã bị người của tôi dần một trận rồi, có lẽ từ nay về sau sẽ thành một người tàn tật”.

Thủ lĩnh Hồng Trần cười híp mắt nói: “Nếu cậu vẫn không chịu khuất phục thì tôi sợ thằng đó sẽ không kiên trì nổi nữa”.

“Ranh con, tao có thể nói cho mày biết thằng chó kia là bị tao bắt về từ Yến Đô”.

Lucifer tàn nhẫn nói: “Phải thừa nhận thằng anh em này của mày mạnh thật, chỉ có thực lực Vương Cảnh hậu kỳ mà lại có thể bộc phát ra sức mạnh của một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ”.

“Nhưng vậy thì sao, vẫn bị tao bắt về đấy thôi? Miệng thằng đó cứng lắm, bị tao đánh gần chết mà vẫn không chịu khai”.

“Nếu không phải do còn giá trị lợi dụng thì thằng đó đã biến thành cái xác rồi!”
Nghe gã ta nói vậy, sát ý thoáng chốc bùng lên trong mắt Dương Thanh.

“Bộp!”
Chỉ trong chớp mắt, anh xuất hiện trước mặt Lucifer, tóm cổ giơ gã ta lên giữa không trung..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1833: 1833: Chương 1836


“Mày chán sống rồi!”
Toàn thân Dương Thanh tràn ngập sát khí.

Không ai nghi ngờ anh chỉ cần dùng sức một chút thôi là có thể g**t ch*t một trong hai cao thủ mạnh nhất Hồng Trần.

Bị Dương Thanh bóp cổ khó thở nhưng Lucifer vẫn không sợ hãi, trên mặt đầy vẻ điên cuồng và khiêu khích.

“Thả cậu ta ra!”
Thủ lĩnh Hồng Trần thấy vậy thì phẫn nộ.

Lucifer là sát thủ mạnh nhất dưới trướng ông ta, nếu bị giết thì thực lực của tổ chức Hồng Trần sẽ giảm đi đáng kể.

Dù sao tính cả thủ lĩnh thì Hồng Trần chỉ có ba cao thủ Thần Cảnh.

“Cho ông một phút, mang anh em của tôi ra đây, nếu không tên này sẽ chết!”
Dương Thanh bình tĩnh nói.

Không ai biết dưới gương mặt không cảm xúc này chứa đựng lửa giận lớn thế nào.

“Cậu dám!”
Thủ lĩnh giận dữ quát.

“Sao lại không dám?”
Anh cười khẩy, đột nhiên tăng lực trên tay.

“Rắc rắc rắc…”
Tiếng xương bị đè ép đột nhiên vang lên.

Lucifer còn đang tỏ ra khiêu khích cuối cùng cũng biết sợ.

Dương Thanh không ngừng dùng lực, gã ta có thể cảm nhận được xương cổ mình đang bắt đầu gãy nát.

Nhiều nhất một phút nữa, cổ của gã ta sẽ hoàn toàn bị nghiền nát bởi thứ sức mạnh đáng sợ này.

Đó cũng là giây phút gã ta trút hơi thở cuối cùng.

Cảm nhận được cái chết đang ngày một gần kề, Lucifer kịch liệt giãy giụa nhưng không làm nên chuyện gì, đây quả thật là một sự hành hạ độc ác đối với gã ta.

Âm thanh xương cổ liên tục gãy như tiếng gọi đến từ địa ngục, khiến cho gã ta sởn tóc gáy.

“Dừng tay! Dừng lại cho tôi!”
Thủ lĩnh Hồng Trần rống to.

Đương nhiên ông ta biết Dương Thanh dám giết Lucifer, lúc đó Hồng Trần sẽ thật sự suy bại.

Đây không phải điều ông ta muốn thấy.

“Satan, mang thằng đó đến đây cho tôi! Nhanh lên!”
Thủ lĩnh Hồng Trần rống to.

“Vâng!”
Satan xoay người chạy vào căn cứ ngầm.

Dương Thanh nhíu mày, chẳng lẽ Mã Siêu đang ở căn cứ dưới lòng đất?
Nhưng vừa rồi anh ở dưới đó mà, sao lại không phát hiện?
Lẽ nào căn cứ ngầm của Hồng Trần còn có chỗ đặc biệt khác?
Quả nhiên, chưa đến ba mươi giây sau, Satan xách một người đẫm máu chạy ra khỏi căn cứ ngầm.

“Mã Siêu!”
Dương Thanh vừa nhìn đã nhận ra Mã Siêu, nổi giận gầm lên, tia sát ý trong mắt càng đậm hơn..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1834: 1834: Chương 1837


Lúc này, khắp người anh ta toàn là máu tươi, hơi thở như có như không.

“Anh… anh Thanh, cuối… cuối cùng anh cũng… tới!”
Mã Siêu đang rất yếu, không ngẩng đầu lên nổi, nhưng nghe thấy giọng của Dương Thanh nên dùng hết sức lực mới nói ra được một câu đứt quãng.

“Giờ cậu thả người được rồi chứ?”
Ngay khi Satan mang Mã Siêu ra ngoài, thủ lĩnh Hồng Trần xuất hiện sau lưng anh ta, bảo đảm nắm chắc mạng sống của anh ta trong tay mình.

“Phù phù…”
Dương Thanh hít một hơi thật sâu, cố gắng ghìm cơn thịnh nộ xuống.

Chưa bao giờ anh thấy Mã Siêu bị thương nặng như lúc này, sự tức giận điên cuồng dâng trào như sóng thần.

“Đừng… Đừng để ý đến em, giết… giết…”
Mã Siêu lại lên tiếng.

Cho dù bị thương nặng đến đâu, trong lòng anh ta vẫn ngập tràn sự hận thù đối với Hồng Trần, có thể hiểu lúc này Mã Siêu muốn tiêu diệt chúng đến mức nào.

Nhất là Lucifer, nếu có thể, anh ta muốn tự mình kết liễu tên này.

“Ầm!”
Dương Thanh vung cánh tay lên, cơ thể của Lucifer chợt bay ra xa mười mấy mét, đụng mạnh vào căn cứ trên mặt đất của Hồng Trần.

Gã ta phụt ra một ngụm máu, có cảm giác lục phủ ngũ tạng sắp vỡ vụn.

“Mã Siêu, tôi giữ cái mạng chó của thằng khốn kia cho cậu, cố chịu cho tôi!”
Dương Thanh hét lên.

“Vâng…”
Dựa trên tất cả ý chí mà mình có, Mã Siêu ngẩng đầu lên nhìn Dương Thanh, khóe môi nhoẻn lên nở nụ cười xán lạn.

Nhưng nụ cười ấy lại khiến lòng Dương Thanh vô cùng chua xót.

“Rốt cuộc phải thế nào ông mới chịu bỏ qua cho cậu ấy?”
Đôi mắt đỏ ngầu của Dương Thanh đột nhiên nhìn về phía thủ lĩnh Hồng Trần.

Nét mặt của ông ta cũng trở nên sốt ruột, hiển nhiên người ông ta đang đợi vẫn chưa đến.

“Dương Thanh, đến nước này rồi tôi cũng chẳng có gì cần giấu giếm nữa.

Có người muốn lấy mạng cậu, nhưng nhiệm vụ của Hồng Trần không phải giết mà là giao sống cậu cho họ”.

Thủ lĩnh Hồng Trần cười lạnh nói: “Có điều những người đó vẫn chưa tới, vậy cậu cứ chờ đi”.

Khi nào họ tới tôi sẽ thả anh em của cậu ra.

“Bân đầu tôi định để cậu trở thành thủ lĩnh thứ hai của Hồng Trần, tôi sẳn sàng bổ nhiệm cụ này thậm chí giúp cậu đối phó với những kẻ đó.”
“Nhưng cậu lại từ chối ý tốt của tôi, tôi đành tiếp tực nhiệm vụ này thôi.”
Lời nói của ông ta không nằm ngoài dự đoán của Dương Thanh, chỉ là anh còn hơi nghi ngờ rốt cuộc là ai cần Hồng Trần dụ mình ra giới để giết.

“Uỳnh!”
Ngay lúc này, Satan đang đứng sau lưng thủ lĩnh Hồng Trần đột nhiên đâm vào lưng ông ta.

Thủ lĩnh không ngờ Satan lại tấn công mình.

Dương Thanh cũng rất ngạc nhiên, không rõ chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng đòn công kích của Satan đã giúp anh tìm được cơ hội.

.

Đọc thêm nhiều truyện ở -- ТRUМTRUY EN.м E --
Dương Thanh giẩm chân một cái, trong nháy mắt xuất hiện bên cạnh Mã Siêu..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1835: 1835: Chương 1838


“Chết đi!”
Thủ lĩnh Hồng Trần bị Satan đánh lén nhưng vẫn như không bị thương chút nào, giận dữ gầm lên, mạnh mẽ tung cú đấm về phía đầu của Mã Siêu.

“Ông dám!”
Dương Thanh quát lớn, đột nhiên bùng nổ hết tốc lực.

Ngay lúc cú đấm của thủ lĩnh Hồng Trần sắp rơi xuống, Dương Thanh đến nơi, một quyền bạo kích.

“Uỳnh!”
Quả đấm của anh rơi vào chính giữa ngực của ông ta.

Tiếng gãy xương vang lên, thủ lĩnh hộc máu văng ra ngoài.

Lúc này Dương Thanh cũng đã đến bên cạnh Mã Siêu.

“Uống đi!”
Dương Thanh không chần chừ, búng một viên thuốc màu đen vào trong miệng Mã Siêu.

Đây là viên thuốc Phùng Tiểu Uyển đã cho trước khi anh rời khỏi Yến Đô, nghe cô ta nói chỉ cần còn thở là có thể ổn định thương thế, hơn nữa cô ta cũng có thể cứu sống người đang bị thương nặng.

Thương thế của Mã Siêu rất nặng, dùng hấp hối để hình dung không quá chút nào.

May mà anh ta còn khá tỉnh táo, sau khi uống thuốc có thể cảm nhận được cơ thể đang hấp thu thuốc rất nhanh.

“Anh Thanh, em ổn hơn rồi!”
Mã Siêu gắng gượng nói ra mấy chữ, mặt đượm vẻ lo âu: “Anh… Anh đừng để ý đến em, rời khỏi đây nhanh lên!”
Sao anh ta không biết tổ chức Hồng Trần đến Yến Đô bắt mình về đây để nhằm vào Dương Thanh được?
Tuy Mã Siêu đang rất yếu nhưng vẫn cảm nhận được mức độ cuộc đấu vừa rồi giữa Dương Thanh và thủ lĩnh Hồng Trần.

Bản thân là một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong mà ông ta vẫn phải chờ những người khác đến.

.

Đọc truyện hay, truy cập ngay — trùmtruуện .mE —
Mã Siêu hoàn toàn chắc chắn những kẻ sắp đến có thực lực rất mạnh, sợ là đều có cấp bậc như thủ lĩnh Hồng Trần.

Anh ta không muốn mình kéo chân Dương Thanh.

“Câm miệng!”
Anh giận dữ quát: “Lo mà ổn định trạng thái đi!”
Mã Siêu cười trừ, biết anh sẽ không bỏ mình lại nên không nói nhiều nữa, vội vàng điều chỉnh hơi thở, tập trung hấp thu thuốc.

“Đại nhân!”
Lôi Âm tiến đến, hơi thở võ đạo đã hồi phục đáng kể.

Lúc trước suýt bị Lucifer g**t ch*t nhưng lại có thể hồi phục bảy đến tám mươi phần trăm thực lực trong thời gian ngắn như vậy, xem ra thuốc của Phùng Tiểu Uyển thật sự rất hữu hiệu.

“Mã Siêu giao cho ông!”
Dương Thanh nói với Lôi Âm.

“Vâng!”
Ông ta vội đáp lời.

Lôi Âm là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ nhưng có thể bộc phát ra sức mạnh của Thần Cảnh hậu kỳ, bây giờ mặc dù chỉ phục hồi được bảy đến tám mươi phần trăm nhưng vẫn có thể đánh một trận với cao thủ Thần Cảnh trung kỳ.

Lúc này, Lucifer đã bị Dương Thanh đánh cho bị thương nặng, không chiến đấu được nữa.

Mà thủ lĩnh Hồng Trần cũng bị anh đánh bay, chỉ còn lại một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ là Satan, nhưng vừa rồi hắn ta lại ra tay với thủ lĩnh của mình, hiển nhiên đã phản bội Hồng Trần.

Cứ thế, Hồng Trần hiện giờ không còn sức uy h**p nào với Dương Thanh..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1836: 1836: Chương 1839


“Cậu Thanh, tôi đề nghị cậu nên rời khỏi đây nhanh nhất có thể, những kẻ đó sắp đến rồi, lúc đó cậu sẽ không có phần thắng nào đâu”.

Satan lại gần, nói với Dương Thanh.

Anh nhíu mày, nhìn về phía người đàn ông phương Tây cường tráng này: “Những kẻ đó là ai?”
Nỗi sợ hãi bỗng hiện lên trong mắt Satan, ông ta lắc đầu: “Tôi không biết họ là ai, chỉ biết thủ lĩnh khúm núm với họ lắm”.

“Thực lực của những người đó hẳn là đều ở Thần Cảnh đỉnh phong!”
Nghe Satan nói vậy, Dương Thanh nhíu mày, nghe ý trong lời hắn ta thì có vẻ đối phương không chỉ có một người.

Ai cũng là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong sao?
“Đại nhân, Satan là một trong hai đại ma vương của tổ chức Hồng Trần, cậu ta đã nói như vậy thì chắc chắn bọn người đó nguy hiểm lắm, hay giờ chúng ta đi luôn nhé?”
Lôi Âm lên tiếng.

Sau một lúc suy nghĩ, Dương Thanh lắc đầu: “Tôi phải biết rốt cuộc là ai muốn giết tôi”.

“Lôi Âm, ông mang Mã Siêu rời khỏi đây!”
Ông ta hiểu ngay anh định ở lại đây một mình đối mặt với những người đó.

“Đại nhân…”
Lôi Âm định khuyên can thì bị Dương Thanh ngắt lời: “Đây là mệnh lệnh! Lập tức rời khỏi đây!”
“Rõ!”
Ông ta cắn răng, đáp.

Lôi Âm cũng biết, với trạng thái của mình và Mã Siêu mà tiếp tục nán lại đây thì không chỉ không giúp được mà ngược lại còn làm gánh nặng cho Dương Thanh.

“Anh Thanh, anh phải sống sót trở về nhé! Tiêu Tiêu còn đang ở nhà chờ anh đấy!”
Tuy Mã Siêu rất muốn ở lại nhưng nhìn vào tình trạng lúc này của anh ta, còn sống được hay không cũng là một ẩn số chứ đừng nói là chiến đấu.

“Được!”
Dương Thanh gật đầu.

Bấy giờ Lôi Âm mới cấp tốc mang Mã Siêu đi khỏi đây.

Về phần các sát thủ của Hồng Trần, vừa rồi đã tận mắt nhìn thấy Dương Thanh đánh trọng thương thủ lĩnh của mình chỉ bằng một đòn nên không ai dám cản trở.

Lôi Âm và Mã Siêu đi rất thuận lợi.

“Satan!”
Thủ lĩnh Hồng Trần đứng lên, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên lửa giận mãnh liệt.

Ông ta cực kỳ muốn g**t ch*t Satan.

Mã Siêu đang ở trong tay ông ta, vừa rồi nếu Satan không đột ngột đánh lén sau lưng thì sao Dương Thanh có thể tìm được cơ hội cứu người chứ?
“Satan! Mày dám phản bội tao!”
Mặt mày thủ lĩnh Hồng Trần dữ dợn.

“Phản bội?”
Khuôn mặt của Satan cũng dần trở nên hung ác, ông ta giận dữ quát lớn: “Chẳng lẽ mày quên ba mươi năm trước mày đã gây ra chuyện gì sao?”
Nghe thấy câu này của Satan, thủ lĩnh Hồng Trần ngỡ ngàng: “Mày… Mày, rốt cuộc mày là ai?”
“Tao là người duy nhất sống sót ở thôn Gran vào ba mươi năm trước!”
Satan gần như cắn răng khi nói ra câu này.

“Không! Không thể nào! Sao lại vậy được?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1837: 1837: Chương 1840


Thủ lĩnh Hồng Trần khó tin, hét toáng lên: “Ba mươi năm trước, tất cả những người ở thôn Gran đã bị tao giết hết rồi, tao chắc chắn không còn ai nữa cơ mà!”
“Sao mày lại sống sót khỏi đó được?”
Satan căm hận nói: “Năm đó tao đã tận mắt nhìn thấy mày đâm vào người bố mẹ tao, lúc đó tao chỉ mới tám tuổi!”
“Tao nấp trong đống cỏ khô, trơ mắt nhìn thằng chó mày giết bố mẹ tao!”
“Ba mươi năm qua, tao điên cuồng tu luyện để có một ngày tự tay g**t ch*t kẻ thù!”
“Cuối cùng tao cũng chờ được đến ngày này!”
Thủ lĩnh Hồng Trần không dám tin, ông ta có thể khẳng định tất cả những người ở thông Gran năm đó đều đã bị mình giết sạch.

Nhưng bây giờ Satan đến từ cái thôn đó lại đang sống sờ sờ đứng trước mặt ông ta.

“Satan, mày thật sự cho rằng tao bị thương nặng là mày có thể giết được tao sao?”
Thủ lĩnh Hồng Trần cười lạnh, nói: “Dù ra thế này tao vẫn có thực lực Thần Cảnh hậu lỳ, chỉ dựa vào mày mà cũng muối giết tao?”
“Ai nói tao chỉ là một Thần Cảnh trung kỳ?”
Dứt lời một hơi thở kinh khủng bùng nổ từ trên người Satan.

“Phá!”
Hắn ta rống lên, hơi thở kh*ng b* ấy xông thẳng lên trời.

Đột phá chỉ trong một hơi thở!
Chỉ trong nháy mắt, cảnh giới võ đạo của Satan đột phá đến Thần Cảnh hậu kỳ.

Không dừng lại ở đó, hơi thở võ đạo trong cơ thể hắn ta còn đang không ngừng mạnh lên, đến đỉnh của Thần Cảnh hậu kỳ mới dừng lại.

Chỉ cách Thần Cảnh đỉnh phong một bước.

“Mày… Sao mày có thể?”
Thủ lĩnh Hồng Trần hoảng hốt, vẻ mặt khó tin.

Satan gia nhập tổ chức đã được mười mấy năm, thực lực của hắn ta thế nào ông ta biết rõ hơn bất cứ ai.

Bất cứ sát thủ nào khi gia nhập tổ chức đều phải chịu sự kiểm soát nghiêm ngặt, ngay cả mười tám đời tổ tông cũng bị điều tra rõ ngọn ngành.

Chỉ khi chắc chắn sát thủ này không có vấn đề, Hồng Trần mới nhận.

Tuy nhiên, Satan lại không bị phát hiện thân phận là tàn dư của thôn Gran, nơi đã bị thủ lĩnh Hồng Trần tiêu diệt.

Không chỉ vậy, đến cảnh giới võ đạo chân chính của hắn ta là gì, ông ta cũng không biết.

“Nếu cho tao thêm mười năm, cảnh giới của tao sẽ cao hơn mày!”
Satan ngạo nghễ, trầm giọng nói: “Tao vốn định chờ đến khi vượt xa mày mới báo thù rửa hận”.

“Không ngờ hôm nay lại tìm được cơ hội, tao phải kết liễu mày để báo thù diệt tộc!”
Dứt lời, hắn ta biến mất tại chỗ, xông về phía thủ lĩnh Hồng Trần.

Giờ phút này, Dương Thanh lại biến thành người ngoài cuộc, nhất thời hơi mờ mịt.

Thật ra anh hoàn toàn có thể bỏ đi ngay lúc này, dù sao vừa rồi Satan cũng đã nói những kẻ đó muốn lấy mạng anh, ngay cả một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong như thủ lĩnh Hồng Trần cũng phải khúm núm với họ.

Điều này cho thấy cảnh giới võ đạo của họ tuyệt đối là Thần Cảnh đỉnh phong, hơn nữa không phải chỉ có một người.

Cục diện này không hề có lợi với anh.

Nhưng nếu không làm rõ những kẻ đó là ai, lòng anh lại càng bất an.

Lúc này Satan đã lao đến trước mặt thủ lĩnh Hồng Trần, đá một chân ra.

“Phịch!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1840: 1840: Chương 1844


Lúc này, thủ lĩnh Hồng Trần như một con thú dữ nổi điên, ai ở gần liền tấn công kẻ đó.

Nhờ Dương Thanh ngăn lại, đám sát thủ kia mới có cơ hội chạy trốn.

Chỉ sau mấy chục giây ngắn ngủi, bốn phía căn cứ của Hồng Trần chỉ còn Dương Thanh, Satan, thủ lĩnh Hồng Trần và Lucifer đã ngã lăn ra run lẩy bẩy.

Trước đó Lucifer đã bị Dương Thanh đánh bị thương nặng, không có sức lực đứng dậy.

Chứng kiến sự đáng sợ của thủ lĩnh Hồng Trần, gã ta sợ bản thân sẽ chết trong tay thủ lĩnh.

“Bịch!”.

Truyện Điền Văn
Trong lúc Lucifer đang hoảng loạn, thủ lĩnh Hồng Trần đã vọt tới đá gã ta.

Lucifer bị đá bay ra xa, mất mạng tại chỗ, chết không nhắm mắt!
“Lucifer chết rồi sao?”
Satan khiếp sợ nói.

Lucifer và hắn ta là hai đại ma vương của Hồng Trần, cũng là hai sát thủ mạnh nhất dưới tay thủ lĩnh Hồng Trần.

Bây giờ, Lucifer đã bị thủ lĩnh Hồng Trần mất kiểm soát lấy mạng.

Sắc mặt Dương Thanh trở nên nghiêm trọng.

Hiện giờ đến cả anh cũng không dám đứng quá gần thủ lĩnh Hồng Trần, chỉ có thể mượn cơ thể linh hoạt nhanh nhẹn khống chế ông ta trong phạm vi nhất định.

Thủ lĩnh Hồng Trần đã phát điên, liên tung tung đấm.

Căn cứ trên mặt đất của Hồng Trần liên tiếp sụp xuống.

“Cậu Thanh, khí tức võ thuật trên người ông ta vẫn đang tăng lên!”
Satan bỗng hoảng sợ nói.

Dương Thanh cũng chú ý tới chuyện này, lông mày nhíu chặt, lần đầu tiên gặp phải tình huống này.

Dương Thanh hỏi: “Rốt cuộc ông ta đã uống thuốc gì?”
Satan lắc đầu: “Tuy tôi không biết nhưng có thể chắc chắn, thuốc ông ta uống có liên quan tới đám người kia”.

“Đám người kia? Người thuê Hồng Trần giết tôi hả?”
Dương Thanh cau mày hỏi.

Satan gật đầu: “Ngoại trừ thủ lĩnh, không ai biết bọn họ là ai”.

“Lần nào thủ lĩnh cũng tự mình đón tiếp bọn họ.

Có lần tôi tình cờ nhìn thấy bọn họ đưa cho thủ lĩnh một bình thuốc, chính là bình ông ta đã uống”.

Lông mày Dương Thanh lại càng nhíu chặt.

Xem ra những người kia không hề đơn giản, có thể nghiên cứu ra loại thuốc điên cuồng như vậy.

“Hay là đám người kia chỉ coi thủ lĩnh Hồng Trần là vật thí nghiệm?”
Dương Thanh bỗng lên tiếng.

Satan khiếp sợ: “Vật thí nghiệp? Dùng một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong làm vật thí nghiệm?”
Dương Thanh cũng cảm thấy khó tin, nhưng tình hình hiện giờ của thủ lĩnh Hồng Trần phải giải thích thế nào?
Ngoài thủ lĩnh Hồng Trần còn ai tiếp xúc với những người đó không?
Dương Thanh bỗng nghĩ tới một khả năng nào đó, vội vàng hỏi.

Satan lắc đầu: “Ở Hồng Trần chỉ có thủ lĩnh từng tiếp xúc, bọn họ không thèm để ý tới những người khác”.

“À! Tôi nhớ ra rồi!”
Satan đột nhiên kinh ngạc nói: “Có lần tôi tình cờ nghe thấy thủ lĩnh nói chuyện điện thoại, bảo người ta tìm kiếm cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong”.

“Cậu Thanh thấy có liên quan tới chuyện này không?”
Nghe vậy, Dương Thanh gần như có thể xác định suy đoán trong lòng..
 
Back
Top Bottom