Ngôn Tình Chàng Rể Bác Sĩ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1710


Chương 1710:

Đối với mẹ Đường đang mong muốn hồi phục thì phải tiêm cho thuốc Xuân Hiểu càng nhiều càng tốt, thận của bà không tốt, hai ngày nữa bà sẽ phản ứng lại.

“A, vậy sao?”

Khuôn mặt xinh đẹp của Viên Thanh Y có chút lo lắng: “Em đã nói với họ rằng anh là một bậc thầy về y học, ngay cả vấn đề bệnh về chân của em anh cũng chữa khỏi, hãy tin tưởng anh”

“Nhưng họ không nghe, và họ nói răng anh là một bác sĩ quèn, và năng lực y thuật của anh hoàn toàn thua kém các bác sĩ của Hồng Kông. Điều đó thực sự làm em phát điên”

“Diệp Phi, em biết họ đã xúc phạm anh, anh sẽ cố gảng hết sức, nhưng em hy vọng bạn có thế nế mặt em và khi cần sẽ cứu mạng cô ấy?”

“Mẹ Đường Ngôn Khê đã giúp em ở Hồng Kông trước đây, và bà ấy có quan hệ huyết thống với mẹ em”

nhìn Diệp Phi với vẻ ngượng ngùng.

“Em đừng lo”

Diệp Phi an ủi cô một câu: “Anh sẽ kiểm tra lại sau…”

“Tinh!’Không đợi Diệp Phi nói nốt, chiếc điện thoại di động khác của Viên Thanh Y vang lên, cô cầm lên và liếc nhìn.

Một giây tiếp theo, khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy thay đổi ngay lập tức: “Không ổn, thực sự đã xảy ra chuyện…

Khi Diệp Phi xuất hiện ở bệnh viện Thánh Mẫu, khoa nội hỗn loạn.

rú đang trong tình Tâng trệt nơi Đường Mẫu ở, lại càng có không ít người chen chúc nhau, còn thêm rất nhiều viên y tế qua lại không ngớt “Nhanh lên, gọi bác sĩ nhanh!”

“Nhịp tim bệnh nhân giường số 3 ngừng rồi”

“Bác sĩ Phùng, bác sĩ Phùng,bệnh nhân số 6 bị suy tạng nặng!”

“Mau cấp cứu người bệnh số 7, anh ta bị sốc rồi…..”

Trên đường chạy hướng đến phòng bệnh của Đường Mẫu, bên tai không ngừng nghe được những tiếng kêu la gào thét, một sự hỗn loạn không thể diễn tả được của trường.

“Bác sĩ, bác sĩ, mau cứu mẹ tôi..”

Lúc Diệp Phi đi đến cửa phòng Đường Mẫu, một bóng dáng loạng choạng đang đi tới, đó chính là Đường Ngôn Khê với đầy vẻ nôn nóng.

Cô ta vừa đẩy Di đây”

Diệp Phi cũng không kéo Đường Ngôn Khê lại dò hỏi, chuyến người nhanh như cơn gió đi vào phòng bệnh, liền trông thấy bà Đường toàn thân run rấy sắc.

mặt tái nhợt Phi tới bắt mạch sơ qua, liền nhanh chóng nhận định rằng: Suy thận cấp tính. Lại còn có bệnh biến chứng, làm nhịp tim chịu chấn động.

Phi ra vừa la to về phía hành lang: “Người đâu, mau đến Tuy rằng anh ấy bất mãn với sự tự cao tự đại của Đường Mẫu và Đường Ngôn Khê, nhưng đã đồng ý với Viên Thanh Y là giữ bà ta một mạng, thêm nữa anh ấy cần một ca bệnh mở chỗ hổng.

Vì vậy Diệp Phi lấy kim ra, vệ sinh khử trùng, liền tiến hành châm cứu cho bà Đường Đôi tay anh ăn khớp như mây bay nước chảy, phút chốc chỉ thấy mấy mươi cái kim, đâm vào tay bà Đường mười mấy chỗ.

bà Đường vốn không ngừng run rẩy, cùng với kim đâm vào, tình hình lập tức.

có chuyển biến tốt. Tiếp đến sốt cao cũng dần dần cũng hạ xuống.

Mười mấy phút sau, tình hình của bà Đường có nhiều chuyển biến tốt, Diệp Phi ngay tức khắc lấy ra một viên thuốc, cho vào môi bà Đường.

Anh ấy để cho viên thuốc từ từ tan ra.

“Anh là ai?”

Ngay lúc này, cửa lại bị đẩy ra, một đám nam nữ cùng với Đường Ngôn Khê hấp tấp vội vàng đi vào.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1711


Chương 1711:

Bác sĩ Phùng phụ trách chữa trị bà Đường hét lên với Diệp Phi: “Anh ở đây làm cái gì?”

Diệp Phi liếc nhìn đám người một cái, theo sau đó đi về phía người đàn ông có khuôn mặt vuông vức đứng giữa, chính là chủ tịch tập đoàn LIFE Hàn Hướng Bắc.

Tiếp đó ánh mất anh ấy sững lại, phát hiện bên cạnh Hàn Hướng Bắc có theo một cô gái xinh đẹp, chính là Hàn Tử Thất.

Hàn Tử Thất nhìn thấy bóng dáng của Diệp Phi thì cũng ngớ người ra, dường như không thể nào ngờ lại gặp Diệp Phi ở đây. Chỉ có điều cô ta cũng không có nói gì nhiều, đến cái kính đen trên mặt cũng không gỡ xuống.

Bác sĩ Phùng lại tiến một bước chất vấn: “Nói, anh là ai?”

“Bác Hàn, cậu ấy là Diệp Phi, một người bạn của cháu: Đường Ngôn Khê cũng sững người khi nhìn thấy Diệp Phi, giải thích với Hàn Hướng Bắc bọn họ một tiếng, tiếp đó hét lên với Diệp Phi một câu: “Diệp Phi, anh đến đây làm g?”

Cô ta rất tức giận: “Mẹ tôi từng đồng ý mời ăn ăn bữa cơm, anh lại không thể kiên nhãn đợi được hai ngày nữa à?”

Ứng phó như vậy rốt cuộc có ý nghĩa gì đây? Cô ta cho rằng Diệp Phi hối hận rồi, từ chỗ Viên Thanh Y hiểu rõ bối cảnh bọn họ, chạy về rồi lại tiếp tục ôm đùi.

Diệp Phi đưa tay từ miệng bà Đường ra: “Mẹ cô bị suy thận cấp tính, lại khơi ra bệnh biến chứng, tôi đã cứu bà ấy một mạng”

“Vớ vần!”

Bác sĩ Phùng sầm mặt: “Cái gì mà suy thận, cái gì mà biến chứng, đến cả kiểm tra cậu cũng chưa kiểm tra, đã dám kết luận bừa?”

Đường thân phận cao quý, nhỡ để xảy ra sơ suất gì, cậu có chịu trách nhiệm nổi không?”

Ông ta khó có thế mà tha thứ việc bệnh nhân của mình bị người khác điều trị, vả lại bệnh tình của bà Đường phải được bảo mật, vì thế ông ta vô cùng tức giận với Diệp Phi.

“Sốt cao không hạ, trên người có chứng phù, thiếu máu nghiêm trọng, sức lực yếu ớt, không phải suy thận thì là cái gì?”

Diệp Phí lạnh nhạt nói: “Tôi là bác sĩ Đông y, không cần phải dựa vào máy móc thì vẫn có thể chấn đoán bệnh”

“Thôi đi, bác sĩ Đông y đều là lừa người cả”

Bác sĩ Phùng ra lệnh: “Cút ra ngoài, đừng có ở đây ba lừa bảy lọc, bệnh viện chúng tôi không có chỗ cho mấy kẻ lừa bịp như các anh đâu”

Diệp Phi không hề khách sáo chút nào rắn dạy một câu: “Ba lừa bảy lọc giả danh lừa bịp phải là các ông mới đúng”

“Nếu như không phải cái sự chỉ vì lợi trước mắt của mấy ông, để bà Đường tiêm xuân hiểu không được hoàn chỉnh, làm sao mà dẫn đến bệnh suy thận của bà ấy?”

Diệp Phi, lướt mắt qua Hàn Hướng Bắc: “Tình hình bệnh nhân giờ ổn rồi, chỉ cần tan thuốc trong miệng là được, nhưng lần sau không được dùng xuân hiểu nữa”

Nghe đến tác dụng phụ của xuân hiểu gây ra, không chỉ bác sĩ Phùng mặt mày lo lảng, Hàn Hướng Bắc từ nãy giờ chẳng ừ chẳng hả cũng bỗng chốc sảo nét lên hẳn, nhìn qua Diệp Phi vài lần.

Hàn Tử Thất cũng nhíu mắt lại nhìn kĩ Diệp Phi “Cậu kia, cơm thì có thế ăn tạp, nhưng lời thì không thể nói bừa”

“Xuân hiểu là loại thuốc mới để áp chế bệnh viêm phổi mới, làm sao mà có thể gây ra bệnh suy nội tạng được cơ chứ?”

Bác sĩ Phùng mạnh đầu miệng quát: “Cậu đừng có nói hươu nói vượn, nếu không ông Hàn có thể khống cậu tội phỉ báng, cho cậu ngồi tù bóc lịch đấy”

Diệp Phi mở lời với Hàn Phương Bắc: “Có tác dụng phụ hay không, trong lòng ông Hàn có lẽ cũng đã Bác sĩ Phùng hùng hổ: “ Đồ khốn, sao có thể nói chuyện với ông Hàn như thế?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1712


Chương 1712:

Nhân viên y tế khác cũng lòng đầy căm phẫn, cảm thấy Diệp Phi bôi nhọ thần tượng trong lòng họ. Nếu Hàn Hướng Bắc không cất lời, thì bọn họ sớm đã xông ra đánh Diệp Phi rồi.

“Trời đất, châm cứu? Thuốc viên?”

Lúc này, Đường Ngôn Khê đi đến bên cạnh bà Đường, nhìn thấy vết kim đâm trên người mẹ mình, lập tức không ngừng phẫn nộ kêu lên: “Diệp Phi, anh định làm cái gì đây?”

“Ai cho anh chữa trị cho mẹ tôi vậy? Ai cho phép anh cái quyền chữa trị cho mẹ tôi thế?”

“Bệnh tình mẹ tôi một bác sĩ lang băm như anh có thể chữa được sao hả?”

“Tôi nói cho anh biết, mẹ tôi thân vàng như ngọc, nếu như anh để mẹ tôi có mệnh hệ gì, anh liệu hồn đấy, cfing sẽ không nế mặt Thanh Y”

Ngón tay Đường Ngôn Khê chỉ mũi Diệp Phi chửi rửa: “Cút ra khỏi đây ngay cho tôi.”

Bác sĩ Phùng hùa theo một câu: “Nghe thấy chưa, mau cút ra ngoài!”

‘Vẻ mặt Diệp Phi bỗng trở nên lạnh nhạt, bà Đường mới hồi nãy ngàn cân treo sợi tóc, nếu không phải tiến hành đồng bộ tận lực cứu chữa, chỉ e bây giờ đã xảy ra chuyện lớn rồi Anh ấy chính là nế tình Viên Thanh Y mới giữ cho bà ấy một mạng, không ngờ rằng Đường Ngôn Khê lại có thái độ như vậy, khiến ánh mắt của Diệp Phi lãnh đạm đi phần nào.

Anh ấy hít một hơi dài: “Mẹ cô đã không sao rồi.”

“Không sao thì tốt, nếu không không chỉ cuốn xéo anh, tôi còn sẽ cho anh ngồi tù mọt gông”

“Cái thứ đi lòe thiên hạ, lúc thì muốn làm người yêu của Tử Thất, lúc thì lại muốn châm cứu cứu mẹ tôi, anh thật sự nghĩ mình là thần thánh hả?”

Đường Ngôn Khê trút hết căm phản lên Diệp Phi: “Anh không nên xuất hiện trong thế giới của chúng tôi, anh cũng đừng nghĩ sẽ chen chân được vào chúng tôi: Nghe đến người yêu của Tử Thất, Hàn Hướng Bắc nhìn con gái một cái, nhưng vẫn bình tĩnh, không nói câu nào.

Hàn Tử Thất cũng không cất lời nào, chỉ là khuôn mặt thanh tú có chút nóng bừng.

“Tôi cứu mẹ cô chẳng qua là nể tình Viên Thanh Y mà thôi”

“Giờ trả xong rồi, sau này đường ai nấy đi”

Diệp Phi nhìn liếc Đường Ngôn Khê sau đó xoay người bước nhanh rời phòng bệnh.

“Anh……Anh đợi đấy, mẹ tôi có gì bất trắc, tôi tuyệt đối không tha cho anh Đường Ngôn Khê cả người run lên vì tức giận.

Mà ngay lúc này, nhóm bác sĩ Phùng kiếm tra bà Đường, người nào cũng ngẩn người không nói lời nào.

Bọn họ vốn nghĩ rằng bà Đường cũng ngàn cân treo sợi tóc như bệnh nhân khác, cần bọn họ tận lực cứu chữa mới có thể bảo toàn tính mạng.

Nhưng bà Đường trước mặt, không những không còn nguy hiểm đến tính mạng, mà các chỉ số cơ bản ổn định.

Điều này khiến nhóm người Bác sĩ Phùng cảm thấy lạ lùng không thể tưởng tượng được.

Hàn Hướng Bắc cũng có hơi giật mình.

Thấy mọi người yên lặng, Đường Ngôn Khê vội vàng hỏi: “Bác sĩ Phùng, tình Phi có gây thêm tổn hại gì không?”

“Tình hình bà Đường vô cùng tốt, bà ấy không giống với bệnh nhân khác.”

Bác sĩ Phùng ho một tiếng: “Không có gì nguy hiểm đến tính mạng, mà tình hình lại có chuyển biến tốt”

“Không sao là tốt” Đường Ngôn Khê như trút được gánh nặng, lúc nãy thấy tình hình thay đổi nhanh mẹ cả người run rấy, cô ta thật sự lo lắng sẽ xảy ra chuyện lớn, không ngờ bị hú vía một phen.

Tiếp đó, cô ta lại nhìn thấy kim châm trên người mẹ mình và viên thuốc trong miệng “Khốn kiếp, suýt nữa đã hại chết mẹ tôi”

“Đây là cái trò gì vậy/ Đường Ngôn Khê bước lên, hai tay đồng thời rút hết kim châm vứt thẳng xuống, sau đó móc viên thuốc trong miệng mẹ vứt vào thùng rác.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1713


Chương 1713:

Nhóm bác sĩ Phùng muốn ngăn cản nhưng đã không kịp.

“Ti tỉ ti.” Ngay lúc này đây, thiết bị theo dõi đột nhiên phát ra tiếng báo động chói tai Nhóm người Đường Ngôn Khê không ngừng kinh hãi, đồng thời hướng về phía bà Đường. Nổi giận đùng đùng.

Chỉ thấy bà Đường hồi nãy tình hình còn vẫn ổn định, mà giờ phút này như bị đâm ngàn thanh lửa, cơ thể không kiểm soát được run lên cầm cập.

Huyết áp tụt xuống. Nhịp tim giảm đi. Các loại chỉ số đang bên bờ sụt giảm.

“Suy thận cấp tính!”

Bác sĩ Phùng thét lên: “Mau cấp cứu…”

Đúng thật là suy thận? Làm sao lại có thể?

Đường Ngôn Khê thân thể phát run, ngã khuyu xuống đất.

“Đứng lại!”

Diệp Phi vừa bước ra từ cửa phòng bệnh viện, thì có vài vệ sĩ áo đen từ phía sau chạy tới.

Sau đó bọn họ soạt một tiếng vây quanh Diệp Phi.

Một người đàn ông đầu húi cua nhìn về phía Diệp Phi: “Diệp huynh đệ, tôi là là vệ sĩ của ngài Hàn, Hàn Tiểu Long”

“Tình hình bệnh nhân đang chuyển biến nguy kich, bác sĩ Phùng bọn họ khó mà cứu chữa, ngài Hàn hi vọng cậu đi cứu người”

Mặc dù anh ta la hét lên muốn Diệp Phi đi cứu người, nhưng không thể tỏ ra thái độ coi thường được, dường như đây là cơ hội hiếm có của Diệp Phi.

“Cứu người?”

“Tôi bị các người đuổi ra ngoài, còn cứu người gì nữa chứ?”

Diệp Phi từ chối thắng thừng: “Hơn nữa một người bác sĩ chân trần như tôi, thì làm sao có thể so sánh với bác sĩ Hồng Kông các người được?”

“Các người tự cứu là được rồi, hoặc là tiêm thêm hai liều Xuân Hiểu”

Thể diện của Viên Thanh Y đã bị hạ thấp, Diệp Phi sẽ không để bọn họ được đẹp mặt.

“Ngài Diệp, cậu cứ thế này làm chúng tôi khó xử rồi “Chúng tôi khó xử, cậu cũng sẽ khó xử.”

Hàn Tiểu Long giọng lạnh nhạt nói: “Với lại đây là thỉnh cầu của ngài Hàn, hi vọng cậu có thể biết thân biết phận”

Lông mày Hàn Tiểu Long nhíu lại, anh ta đã cho bi mà tại sao Diệp Phi lại không giác ngộ như vậy?

“Ngài Hàn yêu cầu, vậy thì sao nào?”

là ngài Hàn yêu cầu, Diệp Phi không tỏ rõ ý kiến gì mà cười một cái: “Hản có tiền có thế, thì muốn tôi phải nể mặt sao?”

“Đó là lẽ đương nhiên!”

Hàn Tiểu Long ánh mắt lạnh nhạt nhìn Diệp Phi: “Dù cậu không được nhiều người yêu quý, chắc hẳn cậu cũng cảm thấy vinh hạnh”

“Vì có thế nhận được sự ưu ái của ngài Hàn, là phúc phận tám đời của cậu đấy “Cậu cũng đừng có mà rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt”

Anh ta khinh thường nhìn Diệp Phi: “Cũng không cần thiết ra vẻ ta đây: Trong mắt của anh ta xem ra Diệp Phí chẳng qua là treo giá mà thôi, anh ta cũng chưa từng thấy người bác sĩ nào mà không cúi đầu trước quyền lực và tiền bạc.

Với lại một khi nhận được sự xem trọng của ngài Hàn, cả đời này của Diệp Phi dù có bị đánh gãy chân thì cũng có cơm ngon áo đẹp.

“Cút”

Diệp Phí không chút khách khí nói: “Đừng cản trở tôi đi ăn cơm trưa”

“Này, cậu cứ cố chấp thế này, vậy tôi chỉ đành động thủ”

Hàn Tiểu Long lộ ra ánh mắt sắc bén: “Hiện tại người bệnh đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, cậu bây giờ đúng là không có đạo đức nghề nghiệp, cũng không xứng để bọn tôi tôn trọng”

Sau khi nói xong, anh ta vung tay lên Mấy tên Vệ Sĩ ngay lập tức xông tới.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1714


Chương 1714:

“Rầm rầm rầm” mí mắt Diệp Phi cũng không nhếch lên, một hơi đạp cả bốn chân.

Mấy tên vệ sĩ kêu la thảm thiết, một chân nhảy cẩng về phía sau lách mình tránh ra, từng cơn đau không ngừng, giống như bị lửa đốt vậy.

Từng người một ngã nhào xuống đất, che chân phải của mình rồi mồ hôi lạnh chảy xuống Hàn Tiểu Long sững sờ một lúc, liếc mắt nhìn một cái, hẳn phát hiện ba tên đông bọn của mình toàn bộ giày da bị giảm nát, tất chân thì chảy ra máu tươi.

Không nghi ngờ gì nữa, ngón chân đã bị giãm bẹp.

“Tên xấu xa, tàn nhẫn đến vậy sao!”

Hàn Tiểu Long hét lên một tiếng, rồi di chuyển bước chân của mình, một quyền đánh về phía đầu của Diệp Phi.

Diệp Phi đưa tay ra và vặn cổ tay anh ta một cách thô bạo.

Hàn Tiểu Long kêu la thảm thiết, cổ tay bị trật ra, cả người bị đánh ngã bay ra như cối xay gió.

“Không biết tự lượng sức”

Diệp Phí vỗ võ hai tay và nói: “Quay về nói với ngài Hàn, muốn tôi cứu người bệnh cũng được, một người một ngàn vạn!”

Hàn Tiểu Long mặt mũi bầm dập, tức giận không thôi, muốn phản kháng nhưng toàn thân lại đau đớn dữ dội “Diệp Phi, sao cậu lại ra tay đánh người?”

Đúng vào lúc này, lại có mấy người ở hành lang xông lên, Hàn Tử Thất Và Đường Ngôn Khê xuất hiện.

“Cậu không thể an phận một chút mà nhất định phải làm chuyện này rối tung lên sao?”

“Còn nữa, bây giờ tôi tin tưởng vào y thuật của cậu, cậu có thể thực hiện thuật châm cứu của mình để đi cứu người.”

Đương Ngôn Khê hướng về phía Diệp Phi hét lên một tiếng: “

trọng cơ hội để mở mày mở mặt này đi”

“Thật ngại quá!”

Diệp Phi nhún nhún vai: “Cơ hội này, tôi không cần nữa”

“Cậu làm cái gì vậy?”

Đường Ngôn Khê dậm chân tức giận: “Mẹ tôi sắp không ổn rồi, cậu mau chóng qua châm cứu cho bà ấy đi”

“Làm trễ nãi bệnh tình, cậu gánh nổi trách nhiệm sao?”

“Tôi nói cho cậu biết, mẹ tôi mà có chuyện gì thì tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cậu đâu.”

Đường Ngôn khê chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép nhìn Diệp Phi: “Mau đi cứu người”

Cô cảm thấy, mình đã thừa nhận y thuật của Diệp Phi, Diệp Phi chắc hẳn sẽ cảm kích và hết sức lo sợ để đi cứu người, chứ không phải ở đây làm trễ nãi thời gian.

Mẹ cô ấy là người có thân phận cao quý, có thể để Diệp Phí thực hiện y thuật cứu chữa, hiển nhiên là phúc phận 8 đời sau tu luyện mới có được.

“Thứ lỗi, Viên Thanh Y đã không còn mặt mũi nữa”

Phi nhìn Đường Ngôn Khê thản nhiên nói: ” nếu lại muốn tôi cứu mẹ cô, không khó, một mạng người đổi lấy một trăm triệu”

“Đáp ứng được số tiền này thì tôi cứu”

“Không đáp ứng nối, vậy cô hãy đi tìm ngài Hàn, bệnh tình của mẹ cô là do tác dụng phụ của thuốc mới Xuân Hiểu gây ra đó”

Nói xong, Diệp Phi liền võ tay rời đi.

“Cho tôi chứt thế diện có được không?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1715


Chương 1715:

Phi đang định đi, Hàn Tử Thất đột nhiên tiến lên phía trước, đưa tay ra ngăn cản Diệp Phi “Sĩ diện thân phận gì chứ…”

Diệp Phi rất hứng thú nhìn cô: “Cô Hàn vẫn là bạn tốt của Đường Ngôn Khê”

Hàn Tử Thất cản chặt cặp môi đỏ mọng đến mê người: “Thể diện của người con gái, có đủ không?”

Khi nói ra ba từ người con gái, trong lòng cô cảm thấy rất khác thường, cảm giác cách xưng hô này thật kỳ lạ, nhưng lại có chút k*ch th*ch.

“Có chút thú vị!”

Diệp Phi cũng không khách sáo, tiến lên phía trước ôm lấy vòng eo thon của cô: “Tối nay cùng ăn cơm xem phim”

Hàn Tử Thất hít thở đồn dập, nhưng không dời khỏi vòng tay của Diệp Phi “Được!”

Đường Ngôn Khê cùng với Hàn Tiểu Long bọn họ thấy vậy rất phắn nộ, nhưng lại không dám đứng ra kêu gào gì cả.

Bọn họ đã phát hiện, Diệp Phi dường như không hề lộ ra sự sắc sảo, thực chất trong lòng hắn rất nham hiểm.

Diệp Phi lại đưa ra một yêu cầu: “Xem phim xong rồi qua nhà tôi ngủ.”

“Diệp Phi, đừng có được đẳng chân lân đẳng đầu!”

Khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Tử Thất trầm xuống: “Nếu không phải Dì Đường xảy ra chuyện, thì tôi cũng chẳng thèm đếm xỉa cái đồ xấu xa như cậu!”

“Ăn cơm xem phim ban đầu là một cuộc cá cược trong thỏa thuận đánh bạc”

Diệp Phi thở ra một hơi dài: “ có điều qua nhà tôi ngủ thì thật sự nhanh hơn một chút, nói chung là xem thêm hai bộ phim rồi nói tiếp”

“Thế này đi, hôn tôi một cái, tôi sẽ đi cứu bà Đường ngay”

“Hôn tôi mười cái thì mười bệnh nhân tôi đều sẽ cứu hết”

Anh ta bổ sung thêm một câu: “Đương nhiên, tôi vẫn phải thu tiền, một người mười triệu”

“Tinh!” Lúc này điện thoại vang lên, Đường Ngôn Khê nghe điện thoại.

Nghe được một lúc sắc mặt cô liền thay đổi, vừa tắt máy xong cô liền bật khóc lên.

“Có chuyện gì vậy?”

‘Vẻ mặt Hàn Tử Thất căng thẳng “Bác sĩ Phùng gọi điện tới, nói tình hình mẹ của tôi rất nguy kịch… muốn tôi chuẩn bị sẵn sàng”

“Phải làm sao đây, tôi phải làm sao đây..” hình ảnh chua ngoa của Đường Ngôn Khê ngay tức khắc không còn nữa, cô ấy nắm lấy tay Hàn Tử Thất bật khóc nức nở.

“Bẹp!” Hàn Tử Thất hai tay vòng qua cổ Diệp Phi, rồi hôn mạnh một cái lên mặt cậu ta.

Đường Ngôn Khê và Hàn Tiếu Long kêu lên”a” một tiếng, khó mà tin được khi thấy một người lạnh lùng như Hàn Tử Thất lại trao nụ hôn của mình.

Hàn Tử Thất tránh né ánh mắt của mọi người, sau đó đưa tay ra véo một cái vào Diệp Phi, vừa xấu hổ vừa vội vàng nói: “Mau đi cứu người”

“Cầm thuốc này đưa cho mẹ cô uống”

Diệp Phi vừa lau vết son còn dính trên mặt, khóe miệng nhếch lên mỉm cười, sau đó lấy ra một viên thuốc đưa cho Đường Ngôn Kê.

Đường Ngôn Kê lấy thuốc xong vội xoay người nhanh chóng chạy vào bệnh viện.

Hàn Tử Thất cũng nhanh chóng kéo Diệp Phi lên lầu.

Diệp Phi cũng đành đi theo.

‘Vừa bước vào phòng bệnh, chỉ thấy cả đống người đang cấp cứu cho bà Đường, từng người từng người tay chân luống cuống, trên mặt lộ vẻ tuyệt vọng.

Mấy người Hàn Hướng Bắc lại không thấy bóng dáng đâu cả.

Đường Ngôn Khê nghe theo sự chỉ dẫn của Diệp Phi, lấy viên thuốc hòa tan trong nước rồi cho mẹ mình uống.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1716


Chương 1716:

Bà Đường uống xong viên thuốc”Hừng Đông” này thì tình trạng chuyển biến xấu của bệnh tình đã kịp thời được ngăn chặn, chỉ số nhịp tim cũng đã bình phục lại.

Hàn Tử Thất như trứt được gánh nặng, cô nhìn Diệp Phi một cái, không ngờ rằng y thuật của người đàn ông này thật là xuất sắc.

Đồng thời, cô ấy thề rằng, có đánh chết cô cũng sẽ không hôn Diệp Phi.

“Không xong rồi, không xong rồi, bác sĩ Phùng, chín bệnh nhân khác, cơ thể của họ cũng đang suy yếu”

Lúc này, cửa phòng lại có mấy người nhân viên ý tá xông vào và lo lắng hét lên: “Có nhiều người không ổn rồi, cần được cấp cứu”

Bác sĩ Phùng cả người đều run lên, rồi cùng nhau nhìn về phía Diệp Phi.

Diệp Phi lấy ra chín viên thuốc, mỉm cười nhìn về phía Hàn Tử Thất: “Chuẩn bị hôn vài cái…”

Sau khi Diệp Phi chữa khỏi bệnh cho mười bệnh nhân, Hàn Tử Thất vốn hứa rằng sẽ hôn Diệp Phi chín cái bỗng chạy biến nhanh như làn khỏi.

Diệp Phi cũng không bất ngờ, mặc dù htt trông rất lạnh lùng cool ngầu, mặc kệ khói lửa thế gian nhưng suy cho cùng vẫn là người chưa từng yêu đương bao.

giờ, da mặt mỏng.

Hơn nữa anh cũng chỉ muốn tạo bầu không khí giả thân mật giữa mình với htt thôi, không hề để ý đến lợi ích là được thiên kim của nhà họ Hàn hôn mình.

‘Sau khi tình trạng của mười bệnh nhân ổn định, Diệp Phi bèn quay người rời khỏi khu nội trú của bệnh viện.

Chỉ là khi Diệp Phi vừa ra khỏi thang máy, một người phụ nữ mặc quần áo công sở bỗng ngăn Diệp Phi lại rồi lễ phép lên tiếng: “Diệp thần y, viện trưởng.

Hàn muốn gặp cậu”

Người phụ nữ hơn ba mươi tuổi trang điểm kỹ càng tinh tế trưởng thành đến nỗi có thể nặn ra nước, lời nói ra cũng dịu dàng hơn Hàn Tiểu Long: “Ông ấy muốn xin lỗi cậu, cũng muốn cảm ơn cậu một cách tử tế: Đôi mắt cô ta nhìn Diệp Phi với vẻ hớp hồn: “Mong Diệp thần y có thể bỏ ra vài phút để gặp mặt”

“Được, mời dẫn đường”

Diệp Phi không tử chối, ban nấy mới cướp được một nụ hôn của htt, có thế nào thì cũng nên nế mặt, hơn nữa anh cũng muốn xem Hàn Hướng Bắc sẽ cảm ơn mình thế nào.

Người phụ nữ xinh đẹp nở nụ cười rạng ngời rồi đưa tay hơi né người, dẫn Diệp Phi lên tầng tám, gõ cửa phòng làm việc của viện trưởng.

Nói là phòng làm việc thì cũng không phải, bởi vì đây chỉ là căn phòng có diện tích khoảng năm mươi mét vuông, nhưng bài trí trong phòng lại rất xa hoa.

Toàn bộ sofa, tủ sách, bể cá cảnh đều là hàng nhập khẩu, phía trước cửa sổ sát trần còn đặt một chiếc kính viễn vọng trị giá mấy trăm vạn.

Diệp Phi theo người phụ nữ xinh đẹp đi vào, vừa nhìn đã thấy Hàn Hướng Bắc đang đứng trước cửa số sát trần làm bằng kính.

Ông ta mặc một bộ âu phục màu trắng, đeo kính mắt gọng vàng, tay bưng một cốc cafe, nho nhã nhưng không mất đi khí thế.

Người phụ nữ xinh đẹp nhỏ giọng lên tiếng: “Viện trưởng Hàn, Diệp Phi đến rồi”

Hàn Hướng Bắc quay người lại rồi cười với Diệp Phi: khá đấy”

Diệp Phi cười cười: “Viện trưởng Hàn khách sáo rồi”

“Khả năng phẫu thuật khiến người khác kinh ngạc, còn hiểu về đi: thuốc, lại không kiêu căng ngạo mạn, đại biểu của tuổi trẻ, rất hiếm có”

Phi, cậ Hàn Hướng Bắc vấy tay ý bảo Diệp Phi ngồi xuống chiếc ghế sofa làm bằng da thật: “So với Tử Thất, cậu còn hơn con bé nhiều”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1717


Chương 1717:

Người phụ nữ xinh đẹp pha cho Diệp Phi một ly cafe sau đó ra ngoài cửa đứng chờ một cách yên tính.

“Cảm ơn lời khen của viện trưởng Hàn”

Diệp Phi lại nói cảm ơn, nhưng khuôn mặt vẫn không tỏ ra quá vui vẻ.

Ngoại trừ việc anh đã sớm không còn quan tâm ra thì anh còn cảm nhận được trong lời khen ngợi của Hàn Hướng Bắc còn có một chút lạnh nhạt.

Cảm giác đó giống như việc khen con của họ hàng khi đến nhà mình chơi vậy.

“Nghe nói người anh em đến từ Nội Lục, không biết là kế nghiệp danh y nào?”

Ánh mắt sắc bén của Hàn Hướng Bắc đầy vẻ truy hỏi: “Tôn Thánh Thủ ?

Dược Thắng Hàn, hay là Công Tôn?”

Trong cả Nội Lục, người có thể khiến Hàn Hướng Bắc đánh giá cao cũng chỉ có ba bậc danh y nổi tiếng này thôi.

“Đều không phải”

Diệp Phi thở dài, ba người này là học trò của mình, bọn họ kế nghiệp mình còn được.

“Không có thầy dạy ư?”

Hàn Hướng Bắc sững người sau đó cười thành tiếng: “Lẽ nào cậu tự học thành tài sao? Kiểu thiên phú này thật là đi ngược lại với lẽ trời mà.”

“Quả đúng là tự học thành tài.

Diệp Phi nhíu mày rồi nhìn Hàn Hướng Bắc: “Nếu nói có người chỉ bảo, vậy thì chính là tiết học Đông y mỗi ngày, nó giúp tôi học được y thuật”

Anh ta không có kinh nghiệm làm việc nhưng không có nghĩa là anh ta sẽ nói hết đầu đuôi cho người ngoài nghe một cách ngu ngốc.

“Ra là thế à..” thấy Diệp Phi không giống như đang nói dối, Hàn Hướng Bắc không truy hỏi đến cùng về sư môn nữa mà hỏi về gia đình Diệp Phi: “Bác sĩ Diệp không chỉ có khả năng chữa bệnh cực kỳ giỏi mà khí chất lại rất bất phàm, không biết là xuất thân từ dòng dõi cao quý nào?”

Ông ta cười: “Chưa biết chừng tôi lại có quen biết với người lớn trong nhà cậu đấy.

“Tôi chỉ có một thân một mình”

Diệp Phi kiên nhãn trả lời thêm một câu: “Bố tôi đi biển, mẹ tôi bán trà lạnh, gia đình không chút điều kiện.”

“Khí chất bất phàm, nhưng lại bị cuộc sống bào mòn đến tê liệt rồi”

“Ông Hàn, ông hỏi tôi kỹ càng như thế là muốn chọn tôi làm con rể hay sao?”

Anh ta cười: “Tôi với Tử Thất chỉ đùa thôi”

“Không sao, tôi chỉ muốn tìm hiểu chút ít mà thôi Sau khi hỏi xong những gì muốn hỏi, sự nhiệt tình của Hàn Hướng Bắc giảm đi rất nhiều, ông ta ngồi dựa vào ghế sofa.

Không có sư môn hiển hách, không có điều kiện gia đình hùng mạnh, chỉ dựa vào chút thiên phú của bản thân để tích lũy khả năng y học.

Hàn Hướng Bắc đưa ra phán đoán đối vớ Diệp Phi, sau đó làm một tư thế tay.

Người phụ nữ xinh đẹp cảm điện thoại lên ra ngoài gọi điện.

Cửa phòng nhanh chóng bị đẩy ra, ba vệ sĩ mặc đồ đen mỗi người xách một chiếc vali lớn đi vào phòng.

“Mở ra!”

Ngón tay của Hàn Hướng Bắc vẫy vẫy.

Ba vệ sĩ áo đen lập tức mở vali ra, một mảng màu xanh đỏ lập tức in vào đáy mắt của Diệp Phi Một vali bên trong là những tờ đô la Hongkong mệnh giá một ngàn đô, một vali toàn mệnh giá một trăm đô la Mỹ, một vali toàn mệnh giá năm trăm Euro.

Diệp Phi híp mắt: “Ông Hàn, ông có ý gì vậy?”

Hàn Hướng Bắc cầm một xấp tiền lên đập đập, sau đó đẩy vali đô la Hongkong đến trước mặt Diệp Phi: “Đây là mười triệu đô la Hongkong, cảm ơn cậu đã cứu chữa cho mấy người nhóm bà chủ Đường”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1718


Chương 1718:

Cậu thu tiền khám chữa bệnh của họ là một chuyện, tôi cảm ơn cậu lại là chuyện khác, nếu không phải cậu ra tay, mười người này mà chết thì tôi sẽ gặp phải kiếp nạn không thế qua khỏi mất”

Ngón tay ông ta gõ gõ: “Vê một ý nghĩa nào đó thì cậu chính là người có ơn rất lớn đối với tôi”

Diệp Phi cười: “Ông Hàn đúng là hào phóng”

“Đây là năm triệu đô la Mỹ”

Hàn Hướng Bắc lại cầm một xấp tiền lên nghịch rồi cũng đẩy đến trước mặt Diệp Phi Diệp Phi hỏi: “Chắc số tiền này cũng có lý do đúng không?”

“Thông minh”

Hàn Hướng Bắc giơ ngón tay cái về phía Diệp Phi rồi cười: “Giữ kín chuyện tác dụng phụ của Xuân Hiểu, không bao giờ nói với người khác về hội chứng rối loạn chức năng đa cơ quan mà nó gây ra”

“Cũng không phải Diệp Phi cậu điều chế ra thuốc chữa trị cho mười bệnh nhân nhóm bà chủ Đường, có thể khỏe lên chính là do Xuân Hiểu phát huy tác dụng”

Tóm lại, có thế Xuân Hiếu không được hoàn hảo nhưng chắc chản là không có vấn đề, vẫn có công trong việc điều trị bệnh viêm phối này”

Hàn Hướng Bắc nhoài người về phía trước rồi nói nhỏ: tôi chứ?”

Đúng là cùng một loại người với Hoắc Thương Ẩn.

Ban đầu Diệp Phi cũng hơi sững người nhưng sau đó cười nhạt, cảm thấy không quá bất ngờ.

Diệp Phi, cậu hiểu ý Đối với Hàn Hướng Bắc, chuyện tin tức loại thuốc mới Xuân Hiểu có thiếu sót bị truyền ra không chỉ khiến ông ta phải chỉ một số tiền bồi thường lớn mà còn làm tổn hại đến danh tiếng của ông ta và lợi ích của tập đoàn nữa.

Một khi người ngoài giới biết chuyện suýt chút nữa bà chủ Đường chết vì tác dụng phụ của Xuân Hiểu thì giá cổ phiếu đang tăng cao của tập đoàn Hàn Thị và tập đoàn Sinh Mệnh ắt sẽ theo đó mà rớt xuống.

Không cẩn thận giá vốn hóa thị trường sẽ bị chém ngang.

Như vậy sẽ khiến Hàn Hướng Bắc bị các cố đông hỏi đến, bị dòng họ chất vấn nghỉ ngờ, không chỉ mất đi vị trí hạt nhân trung tâm mà còn mất đi vị trí sở trưởng sở y dược.

Chắc chắn Hàn Hướng Bắc sẽ không cho phép chuyện như thế này xảy ra.

“Mặc dù chuyện này sẽ khiến cậu mấy đi cơ hội thành danh nhưng lại giúp cậu có được năm triệu đô la Mỹ và tình bạn của Hàn Hướng Bắc tôi”

Hàn Hướng Bắc nhìn Diệp Phi với vẻ đầy thú vị: “Diệp Phi, cơ hội không thể để lỡ”

Diệp Phi không đồng ý với Hàn Hướng Bắc ngay mà lại chỉ tay vào vali tiền mệnh giá Euro cuối cùng: “Vậy cái này có lý do gì đây?”

‘Vali này nhiều tiền nhất, chắc chắn yêu cầu cũng sẽ cao nhất.

“Mười triệu Euro!”

Hàn Hướng Bắc thẳng tay đổ tiền trong chiếc vali đen ra, khiến tiền mặt chất thành một ngọn núi nhỏ trên bàn trà: “Mua phương thuốc chữa trị tác dụng phụ của Xuân Hiểu trong tay cậu và lời hứa làm việc trọn đời của cậu cho tập đoàn Sinh Mệnh.”

“Mười triệu Euro mua phương thuốc chữa trị tác dụng phụ của Xuân Hiểu của tôi á? Lại còn muốn tôi bán mạng cả đời nữa hả?”

Nghe thấy yêu cầu của Hàn Hướng Bắc, Diệp Phi đang định đứng lên nhưng cuối cùng lại cười rồi ngồi xuống.

Chỉ là ánh mắt của anh ta không còn sự vui vẻ hòa nhã nữa mà thay vào đó là sự khinh thường, “Ông Hàn thật biết tính toán.”

Người phụ nữ xinh đẹp hơi nhíu mày, cảm thấy Diệp Phi thiếu đi sự tôn trọng dành cho ông Hàn.

“Tôi điều chế thuốc mới Xuân Hiểu gấp quá, không kiểm nghiệm mà đã cho.

vào sử dụng lâm sàng rồi”

Dường như Hàn Hướng Bắc không nghe thấy ẩn ý trong lời của Diệp Phi, ngón tay ông ta vẫy vẫy một tờ tiền.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1719


Chương 1719:

“Tuy đúng là có dự tính làm yên lòng xã hội mà tôi cần, nhưng ít nhiều vẫn có chút vì cái lợi trước mắt”

“Cho nên hiện giờ có cơ hội sửa sai, tôi bằng lòng trả giá để bù đắp”

“Còn về phần gia nhập tập đoàn Sinh Mệnh, vừa là vì tán thưởng y đức của người làm nghề y, vừa là vì tán thưởng trình độ y học cao siêu”

“Tôi cũng tin, nơi giống như tập đoàn Sinh Mệnh sẽ càng giúp cậu thể hiện được giá trị của bản thân mình hơn những nơi khác.”

Ông ta chậm rãi bước đến bên cạnh Diệp Phi rồi đưa tay vỗ vai anh ta: “Diệp Phi, tôi cũng có thể đảm bảo với cậu răng, chỉ cần cậu gia nhập tập đoàn Sinh Mệnh thì có thể giàu có sung sướng cả đời”

“Cho dù có thích Tử Thất thì cũng không phải là không có cơ hội..”

Hàn Hướng Bắc lại dụ dỗ Diệp Phi: “Ít nhất là có thể qua cửa này của tôi”

Hàn Hướng Bắc lúc này không chỉ giống một người biết quý trọng nhân tài mà còn giống một người chú hàng xóm biết quan tâm nữa.

“Ông Hàn, mọi người đều là người lớn rồi, có gì cứ nói không cần thiết phải giấu giấu giếm giếm thế đâu”

Khuôn mặt của Diệp Phi không chút vui vẻ, anh vươn vai rồi nhìn ra bầu trời biến đối thất thường ngoài cửa số.

Mây đen bao trùm thành phố, cảm giác như bất cứ lúc nào cũng có thể đổ mưa, cũng giống như tâm trạng đang bị dồn nén của Diệp Phi lúc này.

“Thuốc độc bọc đường vẫn là thuốc độc, có thế lừa được trẻ ba tuối nhưng không lừa được tôi”

“Những gì tôi đã trải qua trong cuộc đời này không hề phong phú, nhưng tôi biết những lời vừa rồi ông nói chắc chẩn không phải lời thật lòng”

“Tôi có thể dám chắc răng, ông muốn mua phương thuốc Phá Hiểu trong tay tôi không phải là muốn bù đắp những thiếu sót của Xuân Hiểu”

“Thích kinh doan là kinh doanh, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ngừng sản xuất Xuân Hiểu, cũng chưa từng nhắc đến chuyện muốn thu hồi lại Xuân Hiểu”

“Cho nên chắc chẩn sẽ tiếp tục quảng cáo Xuân Hiếu, dùng loại thuốc mới này kiếm bộn tiền từ những bệnh nhân bị viêm phổi”

“Đợi sau khi Xuân Hiểu áp chế được tình trạng của các bệnh nhân viêm phổi, tác dụng phụ của thuốc gây nên hội chứng rối loạn chức năng đa cơ quan, sau đó sẽ lại bán ra những viên thuốc giá cao sản xuất từ phương thuốc Phá Hiếu”

“Bởi vì viên thuốc Phá Hiểu có thể tu bổ cho tác dụng phụ của Xuân Hiểu, nên chỉ cần chuẩn bị đủ nhanh và đủ chu đáo thì sẽ không có ai nghỉ ngờ về tác dụng phụ của Xuân Hiểu”

“Bệnh nhân sẽ chỉ cho rằng Xuân Hiểu chữa khỏi bệnh viêm phổi cho họ, chứng rối loạn chức năng đa cơ quan chỉ là một loại tai biến của cơ thể mà thôi”

“Mà vừa hay lại chữa khỏi chứng rối loạn chức năng đa cơ quan của họ”

“Cứ như vậy, không chỉ có thể kiếm hai khoản tiền lớn từ bệnh nhân viêm phổi mà còn khiến họ coi là chúa cứu thế cứu họ hai lần liên tiếp”

“Đương nhiên, giá cổ phiếu sẽ càng tăng cao hơn nữa”

Ánh mắt sắc bén của Diệp Phi nhìn vào Hàn Hướng Bắc: “Tiền bạc, danh tiếng, địa vị, một công ba việc”

Hàn Hướng Bắc hơi mỉm cười, ánh mắt đem theo chút kinh ngạc, giống như là không ngờ Diệp Phi lại nhận ra được sâu sắc như thế.

Nhưng rất nhanh ông ta lại cười lớn rồi đi về ngồi xuống đối diện Diệp Phi.

“Người anh em à, đây là suy đoán ác ý, là sự vu oan rất thiếu trách nhiệm với chú đấy nhé. Mặc dù chú thích tiền, thích danh tiếng nhưng chú cũng biết trách nhiệm xã hội của mình, sao chú có thể làm ra những chuyện lừa đời lấy tiếng như thế chứ? Mà cháu còn ít tuổi, sao suy nghĩ lại đen tối đến vậy hả?”

Ngón tay của ông ta gõ nhẹ xuống mặt bàn: “Nếu chú thật sự độc ác tán nhẫn như thế thì sao lại muốn cháu đến tập đoàn Sinh Mệnh giúp đố được?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1720


Chương 1720:

Hàn Hướng Bắc tỏ vẻ đau lòng đồng thời cũng thể hiện ra sự khoan dung rộng lượng, giống như không để bụng đến những gì Diệp Phi suy đoán về ông ta “Bảo tôi đến tập đoàn Sinh Mệnh làm cũng không phải vì yêu thích tôi, coi trọng tôi”

Diệp Phi đặt ly cafe xuống rồi đứng lên, còn tiện tay lấy môt nắm tiền.

“Mà là vì muốn ràng buộc tôi, trói chặt tôi, hủy hoại tôi”

“Với tôi, muốn lấy tiền bạc chặn họng tôi chỉ là kế sách tạm thời mà thôi”

“Một ngày nào đó, tôi tiêu hết sạch tiền rồi, hoặc là uống nhiều rồi, đố kị tập đoàn Sinh Mệnh kiếm nhiều tiền thì có thể tôi sẽ nói ra chuyện về Xuân Hiểu”

“Đổi lại là người khác tiết lộ bí mật thì cũng không cần lo, nhưng tôi lại là một bác sĩ có trình độ y học cao siêu, có thể nghiên cứu ra thuốc Phá Hiểu để tự chứng minh”

“Cho nên muốn gọi tôi vào tập đoàn Sinh Mệnh để ngăn chặn mọi sơ hở, Cho dù sau này tôi có tiết lộ, hoặc là thể hiện tài năng y học đưa ra được thuốc Phá Hiểu thì cũng có thể tuyên bố với bên ngoài rằng trình độ y học của Diệp Phi đều đến từ tập đoàn Sinh Mệnh, chỉ ra Xuân Hiểu có thiếu sót là muốn báo thù công ty, có thể nghiên cứu ra thuốc Phá Hiểu cũng là ăn cắp”

“Đến lúc đó tôi không chỉ không còn mặt mũi nào xuất hiện mà bao nhiêu tiền bạc từng nuốt vào rồi đều phải nhả ra, lại càng có khả năng bị báo cảnh sát tống vào tù ngồi”

“Đương nhiên, muốn tuyển tôi vào cũng là do còn một nguyên nhân nữa, đó chính là trình độ y học của tôi tạm được, dù sao thì cũng đã cứu được bà chủ Đường và nghiên cứu ra thuốc Phá Hiểu mà”

“Xác suất lấy được những thứ có giá trị trên người tôi là rất lớn”

Diệp Phi đi qua người Hàn Hướng Bắc đến trước giá đặt kính viễn vọng rồi đặt một tờ đô la Mỹ lên phía trước.

“Không thể nói tiền cao quý hay bẩn thỉu, nhưng bàn tay dùng nó lại có sạch và bẩn…”

“Tay của ông Hàn quá bẩn, cho nên tôi không thể nhận tiền này được”

Hàn Hướng Bắc nghe thấy thế bèn tức giận, ông ta đập tay xuống bàn trà rồi quát: “Diệp Phi, cậu khiến tôi thất vọng quái”

“Có bao nhiêu người muốn gia nhập tập đoàn Sinh Mệnh, muốn lấy lòng tôi dựa hơi tôi đều không được, giờ tôi cho cậu cơ hội, cậu không biết quý trọng thì thôi còn vu oan cho tôi. Cậu không cảm thấy như thế rất ngu ngốc, rất quá đáng ư?”

Người phụ nữ xinh đẹp và mấy vệ sĩ cũng nhìn Diệp Phi bằng ánh mắt lạnh lão, đều cảm thấy Diệp Phi không biết tốt xấu.

“Nếu tôi suy đoán ác ý về ông Hàn…”

Diệp Phi không khoan nhượng: “Vậy bây giờ lập tức gọi phóng viên đến tổ chức họp báo, nói sự thật về tác dụng phụ của Xuân Hiểu”

“Chỉ cần thật sự cầu thị nhận lỗi, tôi có thể tặng không phương thuốc Phá Hiếu, bù đắp tử tế cho người mắc bệnh”

“Không biết ông Hàn có dám đứng ra gánh vác không?”

Diệp Phi hừ lạnh: “Nếu đến sai lầm của bản thân mà cũng không thể gánh vác, vậy cũng đừng trách tôi suy đoán”

Hàn Hướng Bắc vẫn tỏ ra hùng hổ: “Tôi làm việc thế nào không cần cậu chỉ tay năm ngón!”

“Thấy chưa, cho cơ hội tự chứng minh trong sạch rồi vả mặt tôi mà còn không cần cơ mà”

Diệp Phi nhận ra sự nhẫn nại của Hàn Hướng Bắc đã đến giới hạn nhưng vẫn đả kích không chút nể nang.

“Nếu ông cứ muốn giữ thể diện và lợi ích của công ty, tôi cũng sẽ không ép, lại càng không tiết lộ chuyện này ra. Tôi sẽ giống ông, làm một người làm ăn chân chính trên thương trường”

Hàn Hướng Bắc trầm giọng: “Cậu nói thế là có ý gì?”

“Trong tay tôi vẫn còn mười viên Phá Hiểu”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1721


Chương 1721:

Diệp Phí nhìn Hàn Hướng Bắc chảm chăm: “Có thế mua băng tiề: Ánh mắt của Hàn Hướng Bắc chợt lạnh đi: “Bao nhiêu tiền?”

“Tử Thất hôn một cái được một viên”

Diệp Phi giơ một ngón tay lên: “Không thì một trăm triệu một viên”

“Một trăm triệu một viên, vì sao không giành lấy?”

Nghe được lời nói của Diệp Phi, sắc mặt Hàn Hướng Bắc trầm xuống, nhắc đến điểm này, lớp nguy trang đã không còn ý nghĩa gì Tên Diệp Phi khốn nạn này, cứ như có khả năng đọc được suy nghĩ, vạch trần toàn bộ nội tâm của ông ta.

Hàn Hướng Bắc chỉ có thể bày ra bộ dạng nhe nanh múa vuốt.

“Hơn nữa, mười bệnh nhân được tiêm Xuân Hiểu đều được cứu sống rồi”

“Những bệnh nhân viêm phổi còn lại không được tiêm Xuân Hiểu, bọn họ.

sống chết liên quan gì đến tôi?”

“Cùng lắm thì chúng ta nói Xuân Hiểu có chút vấn đề cần thêm một bước cải thiện, khống lấy tiền lãi từ ba bệnh nhân viêm phổi nữa”

Ánh mắt ông ta trở nên rất đôi lạnh lùng: “Diệp Phi, đừng hòng lừa dối tôi”

Những lời này vừa nói ra, mấy tên vệ sĩ liền lộ ra vẻ hung dữ, hung hăng nhìn chằm chẳm Diệp Phi, mang đến cho Diệp Phi một bầu áp lực nặng nề “Lừa dối?”

Diệp Phi không thèm nhìn sự áp bức của bọn Hàn Hướng Bắc: “Không, là đang làm một cuộc giao dịch”

“Ngoài mặt ông cho mười bệnh nhân tiêm Xuân Hiểu, nhưng tôi tin dựa vào tính tình không biết nhìn xa trông rộng của ông, hẳn cũing đã cung cấp không ít nước thuốc cho những nhân vật tai to mặt lớn rồi”

“Có thể bọn họ sử dụng liều lượng không nhiều, hơn nữa thông báo ngừng.

thuốc đúng lúc, tạm thời chưa phát sinh tác dụng phụ, nhưng không có nghĩa là cơ thế bọn họ không bị suy kiệt”

“Phần chỉ phí phải bù lại còn lớn hơn nhiều, bọn họ cũng không dễ lừa như bà Đường đâu”

“Hơn nữa còn họp báo, đem tin báo lá cải truyền ra ngoài, sẽ có vô số người bệnh chờ đợi Xuân Hiểu ngày mai được đưa vào sử dụng với quy mô lớn”

“Lúc này nói Xuân Hiểu có vấn đề, lại kết hợp với việc bà Đường và mười bệnh nhân đã khỏi hẳn,cùng với mười một vạn, chỉ sợ tất cả mọi người đều sẽ cho rằng đang treo giá”

Anh cười cười: “Cứ như vậy, hôm nay có bao nhiêu tán dương, ngày mai sẽ có càng nhiều huỷ hoại”

Hàn Hướng Bắc bóp răng rắc vỡ nát cốc cà phê.

Diệp Phi đã chọc trúng điểm yếu của ông ta.

Trong mấy trắm người mắc bệnh viêm phối, có vài nhân vật tiếng tăm, vì kết giao, thuốc thí nghiệm lên mấy người bà Đường vừa có chuyển biến tốt, hẳn liền đưa thuốc cho những nhân vật lớn ngay.

Tuy rằng bọn họ sử dụng chậm nửa ngày, nhưng tình hình cũng chuyển biến xấu Hàn Hướng Bắc phải bù lại phần ấ “Ngài Hàn, không còn cách nào khác, bây giờ đã đâm lao thì phải theo lao”

Diệp Phi không chứt thương xót đâm ra một đao cuối cùng.

“Không muốn mở họp báo nhận lỗi, vậy thì phải bỏ tiền mua chín mươi viên thuốc này của tôi “Chín mươi triệu, không hề nhiều chút nào, thị trường chứng khoán giảm một chút thì còn là vài tỷ đến vài chục tỷ kìa”

“Nếu không mua, tôi tìm đến gia chủ Hàn thị mua, giá cả còn tăng gấp bội”

Anh xoay người đến trước mặt Hàn Hướng Bắc, xoẹt xoẹt liên tiếp mấy con số trên tờ đô la Mỹ.

ìm lên một cái bút, viết “Chuẩn bị xong tiền thì gọi cho tôi”

Ngoài cửa sổ, một tiếng sấm sét vang lên đột ngột trong không trung, mưa rơi xuống tí tách Không lớn, nhưng cũng không nhỏ.

“Ha ha hai”

Chỉ là còn chưa đợi Diệp Phi ra khỏi cửa, Hàn Hướng Bắc bật lên một tràng cười thật lớn, cầm tờ đô la đánh giá.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1722


Chương 1722:

“Đúng là Trường Giang sóng sau xô sóng trước.”

“Hàn Hướng Bắc tôi đời này cũng coi như đã trải qua nhiều sóng to gió lớn, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy kẻ càn rỡ như Diệp Phi vậ “Cho dù có là con em nhà giàu có, hay là con cháu hoàng thất, nhìn thấy tôi tất phải cung kính gọi một tiếng chú”

“Tôi răn dạy một lượt thậm chí đánh mảng vài câu, bọn họ cũng chỉ có thể kính cẩn nghe theo”

“Người không chỉ không để lại thể diện cho tôi, còn không kiêng nể gì mà áp bức như thế này, đời này tôi chỉ thấy một người thôi”

“Chỉ là không biết nên gọi là tuổi trẻ khí thịnh, hay là không biết trời cao đất rộng”

Hàn Hướng Bắc kẹp một điếu xì gà, châm lửa ra một đám khói đặc, sau đó đứng lên.

“Nhưng cho dù thế nào, hôm nay tôi vẫn phải cho cậu một bài học”

“Cho cậu biết, trên trời có trời, trên người còn có người”

Ông ta vừa ôn hoà nho nhã vừa bình thản rời đi, trên mặt chỉ có vẻ uy nghiêm và hung tàn của kẻ bề trên.

Diệp Phi nheo mắt cười nói“Ngài Hàn muốn động đến tôi?”

“Không phải động, mà là giúp nhìn nhận đúng chính mình”

Hàn Hướng Bắc nghiêng đầu nhìn phía người phụ nữ xinh đẹp”.Jessica, để Diệp Phi ở lại văn phòng này mà tự kiểm điểm cho tốt đi”

“Khi nào nghĩ thông suốt rồi, đồng ý giao ra công thức Bình minh và gia nhập tập đoàn Sinh Mệnh, khi ấy mới cho cậu ta rời khỏi tập đoàn”

Nói xong, ông ta phất tay về phía Diệp Phi, lập tức đi ra khỏi văn phòng Viện trưởng.

Diệp Phi vừa mới dịch chuyển một bước, người phụ nữ xinh đẹp và ba tên vệ sĩ đã chặn lại “Diệp tiên sinh, dừng bước”

Người phụ nữ xinh đẹp đưa tay ngăn Diệp Phi mở miệng: “Nếu muốn đi phải chấp nhận điều kiện của Ngài Hàn”

Diệp Phi cười cười: “Các người có thể ngăn tôi lại sao?”

Người phụ nữ xinh đẹp nghe vậy cười khúc khích, tự mình đưa tay ra xé chiếc váy bó, để mình hoạt động được thuận tiện hơn.

Lộ ra cặp chân dài thẳng tấp trong chiếc tất chân.

Nhức mắt đến cực điểm.

Nhưng lời cô ta nói ra cũng khinh thường đến cực điểm”Thích thì thử xem”

Diệp Phi cầm lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, cúi đầu lao về phía cánh cửa bị chặn.

Ba gã vệ sĩ Hàn thị sắc mặt lạnh lùng đứng ngang chắn lại cánh cửa.

“Soạt soạt soạt!”

Diệp Phi nhảy vào trong đám người, tựa như nhành liễu trong gió, càn quét loạn xạ, dao động mãnh liệt.

Ánh dao cất nát ngọn đèn, nhưng đó chỉ là chuyện trong giây lát, tiếng dao lạnh lùng xé gió bỗng ngừng bặt Suốt cả quá trình, con dao gọt hoa quả Diệp Phi nắm chặt chưa một lần chạm được vào người vệ sĩ của nhà họ Hàn.

Mà ba gã vệ sĩ của nhà họ Hàn dùng dao đã nằm trong vũng máu.

k** r*n liên tục vô cùng đau đớn.

Bụng bọn họ đều có mấy vết thương, không sâu, nhưng đủ để khiến họ không còn khả năng tái chiến.

“Soạt!”

Người phụ nữ xinh đẹp thấy thế mí mắt dựng thẳng, thật không ngờ được Diệp Phi lại có thể bá đạo như thế.

Chỉ là cô ta không kịp nghĩ nhiều, bước lên một bước, rút ra một con dao găm, bổ xuống đầu Diệp Phi.

Không hè xinh đẹp không hề mềm mại, chỉ có sự thành thục và tàn nhẫn đã được tôi luyện nhiều năm.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1723


Chương 1723:

Cùng lúc ánh sáng lạnh lếo ấy loé lên, Diệp Phi đã di chuyến.

Hai chân anh dùng sức di động.

Đế giày dẫm lên mặt đất như đang chuyến động tốc độ cao thì đột ngột phanh gấp, ma sát mạnh mẽ với mặt đất.

Âm một tiếng giòn vang, dao còn chưa đánh xuống, Diệp Phi đã đến gần trước ngực cô ta.

“Âm.”

Một tiếng nổ, dao của cô ta còn chưa đụng đến người Diệp Phi, đã bị Diệp Phi đánh bay ra bốn năm thước.

Sau đó, cô ta lật mình ngã xuống một cái giá sách.

Miệng mũi đầy máu, xương sườn bị bẻ gãy.

Không còn khả năng trả đòn.

Khuôn mặt xám như tro.

Diệp Phi đến nhìn cũng không liếc cô ta lấy một lần, cầm lên một cái ô đen, mặt không biểu cảm ra khỏi cửa.

Thân mình anh vừa chợt loé rời khỏi văn phòng, sau đó liền lập tức đi xuống theo thang cứu hộ khi cháy, một hơi xuống tới mặt đất nơi bãi đỗ xe đang mưa tí tách.

Anh nương vào ô đi qua không ít người, hệt như quỷ ảnh xuất hiện trước mặt Hàn Hướng Bắc, không nói hai lời đã vọt tới đoàn xe của nhà họ Hàn.

Dao gọt hoa quả trong tay vừa chuyến động, đâu nhọn nghiêng xuống dưới, đâm vào.

Vệ sĩ của nhà họ Hàn căn bản không phản ứng lại kịp, cũng không tin răng có người dám xuống tay với Hàn Hướng Bắc, đợi đến lúc phát hiện Diệp Phi tới gần, dao trong tay anh đã đâm xuống.

“Hự”

Liên tục một chuỗi những âm thanh khiến người ta ê răng vang lên, kim loại ma sát với kim loại tóe lên tia lửa, vang vọng huyên náo cả bãi đỗ xe.

Diệp Phi nắm chặt dao găm trong tay, ngay trong chớp mắt trước khi cửa xe đóng lại, chuẩn xác đâm vào.

Cửa xe ma sát với thân dao chấn động, rốt cục không thế đóng lại được.

Mà bị bật ra Sau đó lộ ra khuôn mặt Hàn Hướng Bắc, thấy Diệp Phi liền hơi ngấn ra “Ngài Hàn, xin lỗi”

Diệp Phi một cước đá bay một tên vệ sĩ đến gần, sau đó cười một tiếng nhìn Hàn Hướng bắc: “Lại gặp mặt rồi”

Hàn Hướng Bắc vừa tức giận vừa bất ngờ, Jessica đi theo ông ta nhiều năm lại không thể giữ lại được Diệp Phi.

Sau đó, hắn nhìn chäm chảm Diệp Phi đang cầm dao lạnh lùng mở miệng: “Định làm gì?”

“Không làm gì cả…”

Diệp Phi nở nụ cười rạng rố: “Chỉ muốn đến nói, mưa to gió lớn, cha vợ đi đường cẩn thậi “Bốp!”

Nói xong, Diệp Phi tát bốp một cái lên mặt Hàn Hướng Bắc.

Lanh lảnh mà vang dội!

Tiếp đó, anh nghênh ngang bỏ đi Hàn Hướng Bắc ôm gò má, đầu tiên là sững sờ, sau đó giận dữ, tiếp đó cười ha ha như điên.

Ánh mắt đầy thù hẳn.

Sau khi giáo huấn Hàn Hướng Bắc một trận, Diệp Phi cầm lấy chiếc ô chạy ra ngoài, muốn anh đánh bại Hiểu Bí Phương thì không nói làm gì, đắng này lại muốn anh cả đời làm việc cho người khác, Diệp Phi đương nhiên phải dạy dỗ Hàn Hướng Bắc rồi, để tránh tự mình dính vào phiền phức. Đương nhiên Diệp Phi ra tay không hề tàn nhãn, trước khi giải quyết được Long Thiên Ngạo, anh văn còn để lại cho Hàn Hướng Bắc một chút thể diện.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1724


Chương 1724:

“Vù…” Diệp Phi đang trên đường đến trạm xe buýt thì một chiếc Ferrari bỗng chạy lại, dừng trước mặt anh với chiếc kính xe đang hạ xuống một chút, một khuôn mặt thanh tú xuất hiện: “ Lên xe!” Hàn Tử Thất nói. Diệp Phi không hề nhiều lời nhanh chóng bước lên xe, ngồi trên xe này so với xe buýt thật sự thoải mái hơn rất nhiều.

“Cô vừa lúc nãy chạy đi đâu vậy?”

“Vừa đi WC một lát, anh ở đâu, ngay cả một cái bóng cũng không thấy”

Hàn Tử Thất vừa quay vô- lăng, vừa lấy hộp giấy cho Diệp Phi lau.

“Tôi nghĩ anh vì sợ chín cái hôn của tôi mà chạy rồi”

Diệp Phi nói một câu mang theo sự chế nhạo: “Thật không ngờ cô chỉ đi nhà vệ sinh “Sao nào? Cố gắng tìm tôi như thế, là muốn thực hiện lời hứa hay sao?”

“Muốn hành động đúng lúc, có thể là trong cơn mưa trao nhau nụ hôn tạm biệt chăng”

Người con gái này luôn khoác lên cho mình cái dáng vẻ lạnh lùng như thế, dường như bất kì người nào, bất kể sự vật nào đều không liên quan đến cô.

Loại con gái này thật khiến cho Diệp Phi nổi hứng trêu đùa Trong những điều cấm kị là đem những người con gái lạnh lùng này nâng trên tay rồi sau đó chà đạp xuống đất, thật thú vị biết bao nhiêu.

Diệp Phi quét mắt nhìn một lướt, phát hiện ngoài bịch knhà họ Hàny không hề có những vật dụng dư thừa khác, giống như tính cách của chủ nhân nó vậy, lạnh lùng, cao ngạo “Câm miệng!”

Nếu đổi lại là người con trai khác, thì một bên giày sớm đã bị đạp lên rồi, nhưng sau khi tiếp xúc thân mật hai lần với Diệp Phi, tâm thái của cô đối với Diệp Phi thật sự có gì đó không thể giải thích nổi “Chỉ cần bệnh tình của Đường phu nhân có tiến triển, đợi đến khi hoàn toàn hồi phục, chín cái hôn nợ anh, tôi nhất định trả bäng hết”

Hàn Tử Thất trên mặt đã ửng hồng, trừng mắt với Diệp Phi”Lời nói của Hàn Tử Thất này đáng giá ngàn vàng, nói được nhất định làm được: “Được thôi, tin cô vậy.”

Diệp Phi cũng không hề ép người con gái bên cạnh nữa, tránh để cô trở mặt, sau đó liền hỏi: “ Bây giờ chúng ta đi đâu đây? Về nhà cô hay nhà tôi?”

Diệp Phi đề nghị: “Hay là cùng nhau đi ăn cơm, xem phim?”

“Không phải anh muốn làm bạn trai 7 ngày của tôi sao?”

Miệng của Hàn Tử Thất cong lên: “Hôm nay đã đến lúc người bạn trai này phát huy tác dụng rồi”

Diệp Phi ngây ra: “ Cô muốn làm gì?”

“Một lát nữa anh sẽ biết thôi”

Đôi mắt của Hàn Tử Thất mang theo ý cười, sau đó đạp chân ga lao về phía trước.

Nửa tiếng sau, chiếc Ferrari đã dừng lại ở khu biệt thự gần biển, khu biệt thự này được xây dựng từ khá sớm, tuy đã bị thời gian bào mòn, nhưng vẫn mang phong cách kiến trúc đậm chất Anh quốc, mọi thứ xung quanh cũng lại vô cùng tốt. Đèn đường là loại đắt tiền, đội ngũ bảo vệ, quản gia chuyên nghiệp, mang hơi thở của Trung Hoa thật khiến cho người khác cảm thấy sự lộng lầy hoa lệ của thế giới thượng lưu.

“Vù..” ba phút sau chiếc Ferrari dừng trước một ngôi biệt thự hướng ra biển, Diệp Phi cũng với Hàn Tử Thất xuống xe.

Sau đó Hàn Tử Thất hỏi thăm một người giúp việc, rồi cầm ô dân Diệp Phi đến phòng khách. Phòng khách được trang trí vô cùng xa hoa, một bên tường được lắp đặt lò sưởi, lúc này ngọn lửa đang cháy bập bùng, ngọn lửa như nhảy nhót khiến người khác chói mắt.

Bên kia có bốn người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ đang ngồi, trong đó có một người phụ nữ tóc dài là quyến rũ nhất, không chỉ khuôn mặt tinh tế, dáng người cũng vô cùng chuẩn. Người đó mặc một chiếc áo sơ mi voan màu trắng, ôm trong lòng một chú gấu bông, lộ ra cặp chân dài không tì vết, có thế cảm nhận ra sự ấm ấp lan tỏa.

Thật ra ba người còn lại dáng dấp đều không tồi, dung nhan cũng rất đẹp, chứng tỏ chăm sóc rất tốt Bọn họ nhìn thấy Diệp Phi và Hàn Tử Thất bước vào, lập tức dừng cuộc nói chuyện, cầm chiếc ly trên tay nhàn nhã thưởng thức rượu vang đỏ.

“Mẹ, dì Nhu, dì Dung, dì Lệ”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1725


Chương 1725:

Hàn Tử Thất kéo Diệp Phi đi tới đó chào một tiếng. Người phụ nữ tóc dài xinh đẹp đó chính là mẹ kế của Hàn Tử Thất, Dương Mạn Lệ “Mẹ?”

Dương Mạn Lệ thoáng nhìn Hàn Tử Thất, cười lạnh: “Hiếm khi thấy con gọi dì là mẹ. Mẹ còn đang nghĩ có khi cả đời con cũng sẽ không gọi dì một tiếng mẹ cơ đấy: Người phụ nữ đó thần sắc kiêu ngạo, cao cao tại thượng, sự ngạo mạn bao nhiêu năm tích lũy mà có.

Diệp Phi liếc nhìn bọn họ, mặc dù Hàn Tử Thất không giới thiệu, nhưng từ thái độ của Dương Mạn Lệ có thể phán đoán đây tuyệt đối không phải là mẹ ruột, có thể là người phụ nữ sau lưng Hàn Hướng Bắc.

Hàn Tử Thất chau mày, định nói gì đó nhưng lại lựa chọn im lặng.

“Người này là ai? Tài xế thân cận?”

Dương Mạn Lệ vừa vu0t ve lông của con gấu vừa quan sát Diệp Phi đang đứng bên cạnh của Hàn Tử Thất, chỉ nhìn một mắt với thái độ khinh thường miệt thị.

“Chào cô!”

Diệp Phi dùng thái độ khách khí: “Tên cháu là Diệp Phi”

“Im miệng!”

Dương Mạn Lệ với khuôn mặt trách mắng: “Tôi hỏi cậu chưa?”

Bà ta dường như không hề che đậy sự coi thường đối với Diệp Phi: “Phải biết thân biết phận mình, đừng trèo cao!”

Ý cười trên mặt Diệp Phi đông cứng lại, người đàn bà này thật khiến người khác ghét bỏ.

“Diệp Phi là bạn trai của con, con và Long Thiên Ngạo không thể ở bên nhau được.”

Không để Diệp Phi nói câu nào, Hàn Tử Thất lạnh lùng cất giọng: “Loại tâm tư này mẹ nên đẹp bỏ thì hơn”

“Được rồi, được rồi, đừng diễn nữa, thuê người đóng giả làm bạn trai, loại kịch bản này mười năm trước đã lỗi thời rồi Dương Mạn Lệ mất kiên nhẫn ngất lời Hàn Tử Thất: “ Hơn nữa mặc kệ có phải là bạn trai hay không, con và cậu Lũng nhất định phải bên nhau!”

“Cậu ta hai ngày này đã quay về rồi”

“ Con chuẩn bị đi, cố gắng trước Tết Nguyên Tiêu hôn sự này phải được tiến hành!”

“Dì đã đồng ý, cha con chấp nhận, ông ngoại cũng chịu, đến cả cậu Lũng cũng không ý kiến gì rồi”

“Ngoài việc chấp nhận, con không có sự lựa chọn nào khác”

Từ nay nhóm tập trung lên truyện trên app truyện hola nhé cả nhà! Mong cả nhà tải về đọc khích lệ nhóm nhé! Dương Mạn Lệ mang theo khẩu khí đe dọa: “Nếu không hậu quả chắc con rõ”

cũng hiể Nghe xong những lời này, trên mặt Hàn Tử Thất có chút chua chát, kèm theo là sự lạnh khốc: “Muốn đính hôn, vậy bà đính hôn với Long Thiên Ngạo đi!”

“Tôi tuyệt đối sẽ không lấy Anh ta!”

“Bà cũng đừng hòng mang chuyện của mẹ tôi ra để uy h**p tôi, bà dám động vào một sợi tóc của người ấy, tôi nhất định sẽ sống chết với bà”

Diệp Phi biểu lộ ra một chút tán thưởng, tuy rằng không hiểu chuyện gì, nhưng có thể thấy Hàn Tử Thất là người có giới hạn của mình.

“Hỗn láo!”

Có thể nghe ra sự tức giận của Dương Mạn Lệ là không hề nhỏ, muốn dạy.

dỗ Hàn Tử Thất nhưng không được đành chuyển đề tài Bà ta quay qua phía của Diệp Phí: “Không biết cậu là loại người nào, nhưng muốn giữ cái mạng của mình lập tức cút ngay!”

Bà ta cảnh cáo: “Nước sâu của nhà họ Hàn không phải để thứ như cậu khuấy động!”

Không đợi Hàn Tử Thất nói, Diệp Phi cười nhẹ: “Nước này sâu bao nhiêu vậy “Chỉ là loại khua môi múa mép, phải không?”

Mặt của Dương Mạn Lệ trở nên u ám: “nhà họ Hàn không phải là nơi cậu có thể động tới”

“Cậu nhóc à, mau đi đi, đừng có mang cái dáng vẻ anh hùng cứu mĩ nhân nữa!”

“Bà Hàn một khi tức giận, chỉ cần một cuộc điện thoại có thể…”

“Đừng nói đến Bà Hàn, tùy ý chọn một người của nhà họ Hàn đều có thể khiến cậu hối hận không kịp”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1726


Chương 1726:

“Đối đầu với nhà họ Hàn, kết cục sẽ rất thảm thương đấy”

Mấy người phụ nữ xinh đẹp này đá qua đá lại, đong đưa ly rượu, cười nói gây sức ép cho Diệp Phi “Vậy sao?”

“Vậy tôi lại muốn hỏi một câu, tôi ở trong bệnh viện đã thẳng tay cho Hàn tiên sinh một cái bạt tai..” Diệp Phi nhẹ nhàng thốt lên: ” Không biết nhà họ Hàn định xử lý tôi như thế nào?”

Nụ cười của đám người Dương Mạn Lệ trong nháy mắt đông cứng lại.

Cho Hàn Hướng Bắc một cái bạt tai! nhà họ Hàn định xử lý như thế nào?

Chỉ với hai câu ngắn gọn, nhưng tin tức này lại khiến cho người khác phải khiếp đảm Không chỉ đám người Dương Mạn Lệ hay là Hàn Tử Thất, toàn bộ đều kinh hoàng nhìn về phía Diệp Phi Bọn họ sao có thể tin rằng Diệp Phi lại dám ra tay với Hàn Hướng Bắc, còn có thế thành công đánh lên mặt của ông, phải biết rằng Hàn Hướng Bắc không chỉ là người chủ chốt của nhà họ Hàn, là một người có máu mặt tại thành phố Hồng Kong này, là người có tiếng nói vô cùng có trọng lượng.

Diệp Phi lấy cái gan ở đâu mà động vào Hàn Hướng Bắc?

Huống hồ bên cạnh Hàn Hướng Bắc luôn có mười mấy vệ sĩ bảo vệ.

“Thăng nhóc, muốn phét lác thì cũng đừng như vậy chứ”

Dương Mạn Lệ mang theo sự kinh ngạc, lặng lẽ nhìn Diệp Phi mở lời: “Cậu cho Hàn Hướng Bắc một cái bạt tai? Cứ nói khoác là đã đánh người ấy”

“Cậu nghĩ mình là ai, có bản lĩnh gì mà dám động vào Hàn Hướng Bắc? Lại có tư cách gì đánh Hàn Hướng Bắc?”

“Đừng nói là tôi xem thường cậu, cho dù Hàn Hướng Bắc bị trói cả hai chân hai tay đứng trước mặt cậu, cậu cũng không dám động vào một cọng lông của Bà ta vừa vu0t ve con gấu, vừa nhìn Diệp Phi một cách miệt thị: “Cơ hội cuối cùng dành cho cậu, có thể biến càng xa thì nên biến xa!”

Mấy người khác cũng gật gù đồng tình, không cảm thấy là Diệp Phi có thể đánh được Hàn Hướng Bắc. Duy chỉ có Hàn Tử Thất là cắn môi đến đỏ ửng, những việc mà Diệp Phi làm thường rất phách lối, nhưng lại luôn có chừng mực, chẳng lẽ bố bị Diệp Phi đánh thật? Nghĩ đến vấn đề này Hàn Tử Thất cảm thấy thật đau đầu.

“Có phải thật hay không, các người hỏi Hàn Hướng Bắc là biết!”

Diệp Phi không hề quan tâm đến mấy người đó có tin hay không, nếu không với những việc mà bản thân đã từng trải qua, hắn cũng không tin hôm nay mình đã đánh Hàn Hướng Bắc: “Tôi nói cho mấy người biết, cũng không phải khoe khoang gì, nhưng đến ngay cả Hàn Hướng Bắc tôi còn không sợ, đắc tội với mấy người, tôi sợ sao”

“ Hàn Tử Thất là bạn gái tôi, nam mạo nữ tài, trời sinh một đôi, không đến lượt người ngoài các người phản đối!”

“Mấy người đừng nghĩ đến việc gây sức ép để cô ấy rời xa tôi, càng đừng nghĩ đến việc tác thành cho cô ấy với Long Thiên Ngạo gì đấy!”

“Mấy người dám sau lưng là chuyện gì hoặc thương tốn cô ấy, tôi tuyệt đối sẽ không khách khí với mấy người!”

Diệp Phi dang tay ôm lấy chiếc eo nhỏ của Hàn Tử Thất, kèm theo là cái nhìn coi thường với đám người Dương Mạn Lệ, giống như bản thân đang đánh dấu chủ quyền với Hàn Tử Thất, cơ thể nhỏ bé của cô run lên, ngoài việc không thích ứng được với sự thân mật này, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự an toàn. Loại cảm giác được che chở này, đã quá lâu rồi cô chưa được cảm nhận. Từ lúc mẹ mất, sau khi bố luôn đứng về phía Dương Mạn Lệ, cô chỉ có thế một mình đơn độc gánh vác tất cả. Cô lạnh lùng, mạnh mẽ trong con mắt của người ngoài, dường như được xem là một người con gái kiên cường, nhưng thật ra nội tâm cũng vô cùng mềm yếu Hàn Tử Thất luôn nghĩ răng sẽ không còn ai có thể che chở cho mình được nữa, ai mà ngờ vào thời khắc này Diệp Phi lại nói sẽ bảo vệ cô khỏi mưa gió bão bùng. Trong lòng của Hàn Tử Thất cảm thấy vô cùng ấm áp.

“Cái thứ vô liêm sỉ, đã giữ cho thế diện mà lại không muốn, muốn biến mình thành loại gì?”

Dương Mạn Lệ đứng lên, ánh mắt như đóng đinh trên người của Tử Thất “Bây giờ là con đánh nó hai cái bạt tai khiến nó cút khỏi đây, hay để dì gọi bảo vệ đánh gãy hai chân nó?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1727


Chương 1727:

Theo sau câu nói đó là ở phòng khách có khoảng mười mấy người vệ sĩ mặc áo đen mang theo sát khí chạy đến chỗ của Diệp Phi “Hai cái đều không chọn!”

Hàn Tử Thất gắn giọng, thản nhiên đón nhận ánh mắt của bà ta: “Tôi sẽ cùng với Diệp Phi biến khỏi đây!”

“Hôm nay tôi đến đây không phải để cùng mấy người thỏa hiệp hay đàm phán, chỉ muốn thông báo một tiếng”

“Tôi đã có Diệp Phi là bạn trai rồi, vì vậy bà cũng nên chết tâm đi, đừng có tiếp tục làm mai mối cho tôi với Long Thiên Ngạo!”

“Mấy người cũng đừng đem mẹ tôi ra để ép buộc tôi, đem tôi ra áp bức chẳng qua là hèn nhát mà thôi”

Hàn Tử Thất mang theo giọng nói vô cùng lạnh lẽo: “ Đừng nói là bà, dù có là bố hay ông nội cũng đừng hòng ép buộc được tôi”

“Tử Thất, không cần lãng phí thời gian với bọn họ, chúng ta đi thôi”

Diệp Phi cảm thấy tinh thần của Tử Thất sắp sụp đổ, liền kéo cô hướng đến cửa mà đi.

“Đứng lại!”

Mặt của Dương Mạn Lệ đã sa xẩm: “Ai cho mấy người đi?”

“Mặc dù dì không phải mẹ ruột của con, nhưng ở đây dì vẫn là nữ chủ nhân!”

“Dì không để con đi, con có thể ra đến cửa sao?”

Mười mấy người vệ sĩ lập tức chặn đường Diệp Phi và Hàn Tử Thất “Không phải bà kêu chúng tôi biến đi sao?”

Diệp Phi cười nói: “Nếu là người khác kêu tôi biến đi, tôi sớm đã cho hắn một trận rồi”

“Nhưng bà là mẹ kế của Tử Thất, vì vậy mà chúng tôi mới ngoan ngoãn đi”

App truyện hola khá hoàn thiện, nhóm sẽ lên truyện chính bên app nhé cả nhà! Diệp Phi gẫn hai từ” mẹ kế” xuống, nhắc nhở Dương Mạn Lệ phải biết chừng biết mực.

Mấy người phụ nữ khác nghe xong liền tức giận: “Nhóc con, sao lại nói chuyện như vậy?”

Dương Mạn Lệ tiến lên một bước đến gần Diệp Phí: “Tôi bảo cậu cút, nhưng không nói cậu được phép đem theo con gái tôi đi”

Phi mang theo thái độ đúng mực: “Tử Thất là người con gái của tôi, gả gà theo gà, tôi đi đương nhiên phải dẫn cô ấy đi cùng rồi”

Dương Mạn Lệ lạnh lùng cất tiếng: “Người trẻ tuổi, miệng lưỡi cũng sắc nhọn lắm đấy, đúng là có chút bản lĩnh, nhưng muốn ăn thịt thiên nga, cậu vẫn chưa đủ tư cách!”

Sau đó quay mặt về phía Tử Thất: “Cơ hội cuối cùng..” Bà ta mang theo một sự uy nghiêm ”Đồng ý hôn sự của con và cậu Lũng”

Hàn Tử Thất nghiến răng: “Trừ Diệp Phi ra, ai tôi cũng không gải”

“Di là mẹ của con, cũng là nữ chủ nhân của ngôi nhà này, việc chung thân đại sự đó của con, dì làm chủ rồi”

Dương Mạn Lệ không hề cho Hàn Tử Thất đáp lại: “Con tốt nhất khiến cho người bên cạnh lập tức biến đi!”

Diệp Phi lên tiếng: “Bà Hàn, thế kỉ 21, sớm đã đến rồi”

“Nhóc con, cậu là cái thá gì, lại có gan hết lần này đến lần khác khiêu khích tôi?”

Dương Mạn Lệ nghiêm lại: “Tôi không phản ứng gì, là muốn cho cậu con đường sống!”

“Nếu không tôi có thể giãm chết cậu như dẫm con kiến mà thôi”

“Tôi nói lại lần nữa, cậu không có tư cách lo chuyện nhà tôi, không muốn chết, biến đi cho tôi”

Dương Mạn Lệ mang theo sự tà sát: “Nếu không tôi sẽ khiến cậu hối hận vì đến thế giới nà Diệp Phi ngẩng đầu: “Tôi có tư cách!”

Dương Mạn Lệ cười lạnh” Cậu dựa vào đâu?”

Ánh mắt của Diệp Phi sáng lấp lánh: “Dựa vào việc chỉ vừa nhìn tôi đã biết trong đầu của bà có con trùng dài 10 cm”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1728


Chương 1728:

‘Sắc mặt của Dương Lệ Mạn lập tức thay đổi, lời của Diệp Phi khiến cho bà ấy kinh ngạc. Bà ta thích ăn hải sản sống cùng với thịt nướng, trong não đột nhiên có con trùng lạ, dựa vào sợi của nó đúng là khoảng 10 cm.

Bởi vì con trùng này năm quá gần với trung tâm não, hơn nữa nó còn là trùng ấu, tạm thời không có cách nào lấy ra được, nó cần phải lớn thêm chút nữa mới có thể phẫu thuật. Vì vậy mà bà luôn bị giày vò, không chỉ thỉnh thoảng bị đau đầu ngay cả thuốc giảm đau cũng khó mà áp chế, cần phải giải tỏa triệt để.

Tuy rằng bệnh này không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nó lại giống như trái bom, khiến cho Dương Mạn Lệ phải giấu kín.

Cả bên trong lẫn bên ngoài không ai biết chuyện này, ngoài máu mủ ruột rà và bác sĩ ra, không còn ai có thể biết chuyện Vì vậy mà Diệp Phi một lời nói ra, khiến cho Dương Mạn Lệ kinh ngạc không thôi.

Dương Mạn Lệ hướng tới Hàn Tử Thất: “Con nói cho nó biết?”

Cô lắc đầu, Hàn Tử Thất không hề biết chuyện này.

Hàn Tử Thất ngây ra, sau đó lắc đầu: “ Tôi làm gì biết tình hình của bà Trong não đấy thật sự có ấu trùng?”

Nghĩ đi nghĩ lại, cô cảm thấy run rẩy, chuyện này cũng quá đáng sợ rồi đấy.

Dương Mạn Lệ không đáp lại, chỉ trầm mặc nhìn Diệp Phi: “Xem ra cậu tốn không ít sức lực nhỉ…”

“Không cần làm nữa”

Diệp Phí nhìn Dương Mạn Lệ nhàn nhạt cất tiếng: “Tôi nhìn một cái là biết ngay”

“Bà Hàn thích ăn đồ sống nguội, cũng không thích thịt chín kĩ, dẫn đến trong não xuất hiện kí sinh trùng”

“Con ký sinh trùng này ở gần trung tâm não, được bao quanh bởi vài dây huyết quản”

“Vi nó còn quá nhỏ, vẫn giống như thần kinh, bởi vậy tạm thời không thể phẫu thuật lấy ra được”

“Bác sĩ chỉ có thể đợi nó lớn thêm chút nữa mới phẫu thuật”

“Cũng chính vì sự tồn tại của nó, khiến Bà Hàn gánh vác càng thêm nặng nề cả thể chất lẫn tinh thần, một khi phát tác thì sẽ đầu đau như búa bổ”

Diệp Phi nói qua loa tình hình cho Dương Mạn Lệ, Hàn Tử Thất nghe cũng không ngừng kinh hãi Diệp Phi thể hiện sự lợi hại của mình vì không muốn Hàn Tử Thất ồn ào với người nhà, muốn Dương Mạn Lệ đối đãi mình có chừng mực.

“Cậu có thế nhìn ra bệnh tình của tôi, đích xác cũng có chút bản lĩnh”

“Nhưng đừng có tưởng rằng như thế thì tôi sẽ gả con gái cho cậu”

Dương Mạn Lệ khế hừm một tiếng: “Cậu với Hàn Tử Thất đến với nhau là chuyện không thế nào”

Diệp Phí hời hợt lên tiếng: “Tôi đang nói đến chuyện bệnh tình, không liên quan gì đến Hàn Tử Thất”

“Cùng với sự tăng lên của tuổi tác, huyết áp bà tăng cao, lại thêm thói quen thích uống rượu, tần suất đau đầu càng ngày càng nhanh”

“Theo phỏng đoán của tôi, nhiều nhất là ba tháng, não của bà nhất định phải làm phẫu thuật”

“Hoặc là lấy ký sinh trùng ra giữ được mạng, hoặc là bị nó làm tốn hại đến não trở thành người thực vật”

Diệp Phi ngữ khí trầm ổn: “Bà nên sớm có sự chuẩn bị”

“Hoang đường, bác sĩ nói với tôi rằng kí sinh trùng đã mất tác dụng công kích, lớn lên chỉ là do cơ thế của nó, ba năm năm nữa thì tôi cũng sẽ tuyệt đối không có chuyện gì cả”

Dương Mạn Lệ cười nhạt một tiếng: “Cứ cho điều cậu nói là thật, cũng có bao nhiêu là bác sĩ ở thành phố Cảng này, không cần cậu tốn sức lo điều này”

Diệp Phí bày tỏ không dứt khoát: “Phương pháp của thầy y thì cũng có quy tắc cả, đáng tiếc là bà thích rượu, áp chế tác dụng của thuốc đối với kí sinh trùng”

“Hiện giờ chất lỏng ăn mòn tiết ra cũng tăng mạnh”

Anh cũng trực tiếp cho hay: “Không tin thì bà cứ đợi đến khi não viêm đi vậy: “Tôi sẽ chẳng tin lời cậu, tôi chỉ tin mỗi bác sĩ của cái thành phố cảng này”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1729


Chương 1729:

Dương Mạn Lệ vẫn giữ chủ kiến: với Hàn Tử Thất”

“Tôi không quan tâm cậu giả dối hay là thật lòng, cậu đã bao giờ tiếp xúc thế lực của chúng tôi chưa, sức mạnh thế lực chúng tôi, là thứ mà cậu không thể tưởng tượng được đâu”

“Cậu thanh niên trẻ, tôi khuyên cậu lần cuối cùng, đừng quấy nhiễu và bước chân vào.

Bây giờ, tôi lại muốn bàn về chuyện cậu “Nhỡ có bất trắc gì, cậu và người nhà cậu đều sẽ đại nạn ngập đầu”

Dương Mạn Lệ liếc Diệp Phi một cái: “Đến lúc đó dù cậu có hối hận cũng không ích g “Bà đang uy h**p tôi?”

Giọng Diệp Phi lạnh lùng hơn. Anh hận nhất đó chính là bị người khác uy h**p, đặc biệt là uy h**p đến người bên cạnh.

“Cậu có thể nghĩ như vậy”

Cảm nhận được sự ớn lạnh lướt qua từ người Diệp Phi, người Dương Mạn Lệ bỗng chút chấn động, nhưng bà ta cũng chả thèm để Một thẳng nhóc nhỏ nhoi từ đâu đến, có bản lĩnh gì mà thách thức bà ta?

“Soạtl” Diệp Phi vừa cười vừa ôm chặt lấy Hàn Tử Lăng, hôn lên đôi môi đỏ hồng của cô ấy.

Sau đó, anh ta ngoảnh đầu hướng về phía Dương Mạn Lệ: “Tôi cũng nói lần cuối cùng cho bà biết, Tử Thất là người yêu của tôi, tối nay chúng tôi sẽ thuê khách sạn.”

“Khốn nạn!”

Dương Mạn Lệ không thể kiềm chế được, đánh một cái hướng về mặt Diệp.

Phi “Bốp!” Diệp Phi không chút do dự, trở tay vung một cái bạt tai Thứ âm thanh bóp nghẹt, Dương Mạn Lệ rên khẽ một tiếng, cơ thể loạng chuạng, thình thịch lùi về phía sau. Trên mặt có thêm vết năm ngón tay. Bà ta đến áo Diệp Phi cũng chưa đụng đến, đã bị Diệp Phi đánh một cái bạt tai trước.

Dương Mạn Lệ hết sức kinh hãi, phẫn nộ không ngừng, có thế nào cũng không nghĩ đến, Diệp Phi lại dám động tay với mình.

Nhóm chú trọng lên truyện trên app truyện hola nhé cả nhà! Mười mấy vệ sĩ lập tức bạo động, dồn dập rút côn xông qua đó.

Diệp Phi kéo Hàn Tử Thất với bộ mặt không chút biểm cảm, trực tiếp như thể không có người, từ bên trong giữa mười mấy người xuyên ra ngoài. Tay phải khua vài cái, chân thỉnh thoảng còn đá vài cước.

Mỗi một bước di chuyển, liền có người hú lên, mỗi một bước di chuyển, lại có người té nhào văng ra ngoài.

Sau chốc lát, mười mấy lính vệ sĩ toàn bộ đã nằm bò dưới đất, liên tục co rúm người lại, cổ tay và đầu gối chảy máu. Thật đáng sợ, thực sự là quá đáng sợ rồi Bọn lính vệ sĩ trong ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. Diệp Phi ra tay vừa hung mãn vừa chính xác, còn nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi, hai bên vốn không cùng đẳng cấp.

“Vèo…” Ngay chính lúc này, Dương Mạn Lệ sầm mặt, một tay che lấy đôi má đau nhức, một tay chạm vào dưới bàn trà. Lấy ra trong tay một khẩu súng bạc.

Hàn Tử Thất nhận thức được kêu lên: “Diệp Phi, cẩn thận”

Diệp Phi còn không nhìn Dương Mạn Lệ lấy một cái, chân trái đá một cái, một cái gậy côn được phóng ra. Đùng một cái, gậy côn văng bay thẳng súng ống, còn khiến Dương Mạn Lệ khó chịu rên khẽ, loạng chuạng lùi mấy bước về phía sau “Vù..* Diệp Phi không dừng lại ở đó, chân phải lại vừa rút vừa đá, dao của một tên vị sĩ bay văng ra ngoài.

Dương Mạn Lệ muốn tránh cũng không kịp, chỉ đành giương mắt nhìn con dao phóng gần đến “Bụp!” Âm thanh của con dao vang lên sắc nét, năm bên cạnh cổ Dương Mạn Lệ.

Phù điêu của lò sưởi trong tường nháy mắt có thêm một cái hốc.

Mép con dao kề khít da Dương Mạn Lệ. Băng giá, lạnh cắt da cắt thịt, đem theo mùi chết chóc.

“Bảo vệ Bà Hàn!”

Mười mấy tên vệ sĩ bị thương lổm ngổm bò dậy thét lên. Một lượng người bảo vệ Dương Mạn Lệ, một lượng bao vây Diệp Phi.

Bất chấp sự ác liệt của bọn họ, Diệp Phi, kéo chắc Hàn Tử Thất đang đâm đìa nước mắt.
 
Back
Top Dưới