Ngôn Tình Chàng Rể Bác Sĩ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1750


Chương 1750:

Người phụ nữ kia trách mắng bọn họ, nói rõ rằng không muốn tính mạng của họ, nếu không mảng không chửi, kết quả có lẽ là cái chết.

“Chà, đủ rồi không nên đổ hết lỗi cho họ.”

Long Thiên Ngạo ngăn lại người phụ nữ đang trút giận vào bác sĩ: “Họ cũng không có cách nào chữa được.”

“Chính là theo như lời cô ấy nói, không phải họ không có khả năng mà do loại độc này quá độc”

Long Thiên Ngạo ho khan một tiếng, thần sắc bình tĩnh, xác nhận được loại độc này khó có thể chứa khỏi, cả người anh đột nhiên trở nên bình thản.

“Anh Long, anh xem chúng ta không nên phí thời gian cho lũ vô dụng này, trực tiếp gọi lên cho cấp trên để bọn họ cử bác sĩ tới đây”

Người phụ nữ vô thức năm chặt chuôi dao“Ô Y Hạng nhiều bác sĩ giỏi như vậy, nhất định có thể giúp chữa được bệnh của anh”

Long Thiên Ngạo nhẹ nhàng lắc đầu”Không vội, bây giờ chưa phải lúc hướng tới cấp trên gọi đến”

“Chúng ta dù sao cũng là do Ô Y Hạng nuôi dưỡng, ăn uống đây đủ”

Anh chấp tay sau lưng đi đến bên cửa sổ”Đã không giúp được gì cho Ô Y Hạng, còn muốn họ giúp ta giải quyết phiền toái, rất vô dụng, rất mất mặt”

Nói xong câu cuối, con người anh hiếm khi thấy có một tia tức giận.

Anh vốn miến biểu hiện thật tốt, có thể lập công để tiến vào Alissa để vào.

Ô Y Hạng với vị trí cao hơn, ai ngờ lại gặp sự việc như này.

Không chỉ có bọn Trần Hạo Đông bị giết, bản thân cũng trúng độc, việc làm không xong quả thực khiến người ta thất vọng.

“Anh Long, bây giờ không phải là vấn đề có mất thể diện hay không, tính mạng của anh quan trọng hơn”

Người phụ nữ vẻ mặt lo lắng: “Thái Thúc Cầm không phải cũng nói, nếu trong nửa tháng không tìm được thuốc giả, tuổi thọ sẽ bị giảm đi nhiều”

Cả nhà tải app truyện hola đọc nhé! Mình thấy nhiều bạn chờ mà cảm thông quá! “Không phải vẫn còn nửa tháng sao?” Long Thiên Ngạo lấy điếu xì gà châm.

lửa“Chúng ta vẫn còn thời gian.”

“Hơn nữa trên tổng bộ cũng đang bận rộn sút đầu mẻ trán, người đeo mặt nạ đã phá hủy căn cứ điểm thứ ba của chúng ta, hắn ta cũng gi3t ch3t đại ca Tuất Cẩu ở miền Nam!”

“Bắn ba sáu mũi tên, 35 mũi tên bắn vào những người bảo vệ, mũi tên cuối cùng thì trực tiếp bắn vào cổ họng đâi ca Tuất Cẩu”

Trong mắt anh toát ra sự hiếu chiến, không che dấu khát khao chiến đấu mãnh liệt, là sự ngưỡng mộ tuyệt đối với kẻ mạnh.

Trong lúc đang theo dõi tình báo nội bộ bên trong, người đàn ông đeo mặt nạ chặn đại ca Tuất Cẩu trên tầng.

Hắn ta một tay năm mũi tên, đi bảy bước, bản bảy lần, trong vòng mười giây đem 35 tên bảo vệ bắn chết. Sau đó mũi tên cuối cùng xuyên qua không khí đam thẳng vào họng đại ca Tuất Cẩu, chết đứng treo trên tường.

Ở trước thời điểm người đàn ông đó rời đi, gió mởi bắt đầu thổi Trước sau tuyệt đối tàn độc nhưng dứt khoát.

Người phụ nữ hiển nhiên cũng đã biết đến tin tức tình báo này, trên mặt ngưng trọng, một lúc lại thúc giục Long Thiên Ngạo gọi cho tống bộ giúp đỡ.

“Thái Thúc cầm, cô và người của cô tiếp tục nghiên cứu thuốc giải”

Long Thiên Ngạo ho khan một tiếng, phục hồi tinh thần lại, quay lại đối diện với người phụ nữ “Tư Đồ, cô giúp tôi liên hệ với cảnh sát trưởng Lưu, ta cho ông ta 100 triệu, bằng bất cứ giá nào phải tìm ra hung thủ gi3t ch3t Trân Hạo Đông”

gia nghiên cứu thuốc giải”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1751


Chương 1751:

“Đúng rồi, cô hỏi Dương Mạn Lệ xem trong tập đoàn Sinh Mệnh có ai chuyên nghiên cứu về giải dược”

“Nếu như một tuần sau, độc trong người tôi không thể chữa được, tôi sẽ tự mình gọi điện cho tổng bộ”

Anh bình tình sắp đặt“Đến lúc đó mời Trưởng Tôn đến đây một chuyến”

Người phụ nữ cùng Thái Thúc Cầm hướng đến anh ngay ngắn đáp lại: “Rõ”

Trong khỏi thuốc xì gà, Long Thiên Ngạo trầm ngâm suy nghĩ.

Vào thời điểm Long Thiên Ngạo muốn mong chóng giải quyết Diệp Phi, Diệp Phi đã sắp xếp xong lực lượng an ninh một cách nhẹ nhàng.

Anh còn để lại một người mạnh nhất âm thầm bảo vệ cho Hàn Tử Thất, còn cài ở biệt thự một hệ thống bảo an.

“Ô.”

Cái này vì vào buổi trưa, anh ta đi tuần ở vườn hoa, có một chiếc xe tải bấm còi inh ỏi đang lao thẳng đến.

Xe tải dừng tại bãi đất trống trước mặt, cửa xe mở ra, từ trong xe chui ra một người phụ nữ to cao.

Không đợi Diệp Phi hỏi, Hàn Tử Thất từ bên trong chạy ra, vẻ mặt vui vẻ ôm chầm lấy người phụ nữ kia”Chị Yến, cuối cùng chị cũng đến!”

Hàn Tử Thất rất mừng rỡ’Em đợi một ngày liền”

“Mặc dù không có lâu, nhưng cũng là sư phụ phái chị đến đây để giúp em”

Người phụ nữ lấy kính râm ra giả bộ mở miệng”Sư phụ biết em có chuyện khó nói, cũng đồng ý qua đây giúp em”

“Trước đây cũng bảo tập luyện cho tốt, nhưng lại không quan tâm, bây giờ gặp chuyện rồi, mới thấy lợi ích của việc luyện “Nếu lúc trước theo chị đi tập võ, giờ em có khả năng đối mặt với những chuyện như thế này, không cần chị phải ra mặt”

“Hơn nữa, đòi đổi sư phụ”

ăn cảm ơn chị, nếu đổi thành người kia dạy có khi sẽ không Người phụ nữ lườm Hàn Tử Thất”Được sau chuyện này, em cùng chị về cảm ơn sư phụ cùng chị”

Khóe miệng Hàn Tử Thất khẽ động “Thật xin lỗi, sư tỷ, không phải em không muốn đi theo sư môn dài dài, chỉ là em có nhiều thứ không buông bỏ được”

“Chị cùng với sư phụ là người mà em một mực kính trọng”

Cô đưa ra dấu ok”Lần này xong chuyện, em nhất định sẽ ở lại trong chùa lâu lâu cho Phật tổ kiểm điểm”

“Chà, rất thẳng thần”

Người phụ nữ vây bàn tay cứng rắn“Quên đi, chuyện tu hành không nói trước được, trước hết là phải đối phó vời người đàn ông đội nón kia đã”

Trên mặt cô mang theo dáng vẻ tươi cười, nhưng vẫn thể hiện sự cao ngạo, hiếu chiến.

“Cảm ơn chị Yến!”

Hàn Tử Thất vội vàng kéo Diệp Phi đứng bên dới thiệu “Diệp Phi, đây là Nam Cung Yến, đệ tử của sư phụ tôi, là chị gái của tôi”

Cô chỉ Diệp Phi cười nói: “Chị Yến, người này là Diệp Phi, ân nhân của em”

Diệp Phi cũng lịch thiệp đưa tay ra”Cô Nam Cung, tốt”

“Tốt”

Nam Cung Yến cùng Diệp Phi vừa chạm tay liền cùng nói” Tốt!”

Đôi mắt sắc bén của cô ấy trong lúc bắt tay quét qua nhìn Diệp Phi.

‘Sau một lúc, cô nhíu lông mày.

Cứ nghĩ rằng Diệp Phi là người khí thế hiên ngang, mạnh mẽ, sao lại trông yếu đuối như vậy?

Diệp Phi cũng nheo mắt lại, ánh mắt của Nam Cung Yến có chút khác thường, anh có thể nhìn thấy được, thẩm nghĩ mình làm gì có đắc tội với người này.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1752


Chương 1752:

Nam Cung Yến đột nhiên nói ra một câu”Chính là người đắc tội với ông già đội nón?”

Diệp Phi sững sờ, thật bất ngờ đối phương cũng biết đến ông ta, lập tức gật đầu”Cũng không phải là đắc tội, là ông ta tự tìm đến cái chết”

“Lời nói cũng ghê gớm lắm, với ông già đó cũng đòi gi3t ch3t

Nam Cung Yến con ngươi đảo nhẹ”Ngay cả sư phụ ta cũng không có nắm chắc được mạng hắn, cánh tay gầy yếu này có thế là đối thủ của hản?”

Diệp Phi từ chối cho ý kiến cười cười” Cảm ơn vì đã quan tâm”

“Vèo…”

Lời nói còn chưa xong, Nam Cung Yến đột nhiên giơ tay hướng đến cổ Diệp Phi tóm lấy.

‘Vừa nhanh vừa hiếm ác.

Thân thể Diệp Phi nhanh chóng lùi về sau một bước, nhẹ nhàng mà vẫn tránh được hành động của Nam Cung Yến.

Nam Cung Yến hơi kinh hãi, hơi nghiêng tay phải, đặt lên bả vai Diệp Phi Chẳng qua là không dùng sức nhưng một lực đạo lớn đã khiến tay của cô ta phải buông ra, Diệp Phi nhẹ nhàng tránh được lần thứ hai công kích.

“Vù vù vù..”

Lần thứ hai Nam Cung Yến cũng đánh trượt, khuôn mặt xinh đẹp lập tức thay đổi, một tia sát khí lộ ra.

Mạnh mẽ lại ác liệt.

Ánh mắt Diệp Phi lóe lên, thân thể giống như con cá trạch luồn lách qua khỏi những móng vuốt Thanh âm của anh trùng xuốngCô Nam Cung, như vậy là đủ rồi”

“Chị Yến, anh ta là người bên mình”

Hàn Tử Thất xem thấy Diệp Phi muốn động thủ, vội tiến lên một bước ngăn cản Nam Cung Yếu” Tại sao chị lại tấn công anh ấy?”

“Chị muốn thử xem khả năng của cậu ta, xem xem là người như thế nào mà lại đi trêu trọc ông già đớ?”

Nam Cung Yến không nhìn xuống vẫn tiếp tục ra tay“Bây giờ mới nhìn thấy, có chút năng lực, nhưng vẫn chưa đủ khả năng để đối đầu với ông già kiA”

“Một khi ông ta thẳng tay, Diệp Phi không tới muwoif chiêu sẽ thua”

Cô ta ra vẻ đánh giá Diệp Phí“Cho nên cậu ta trêu chọc ông già đội nón đó là tự tìm cái chết”

Diệp Phi trên mặt xẹt qua một tia cười lạnh, nếu như không phải xem Nam Cung Yến là chị của Hàn Tử Thất anh đã đánh bại cô ta.

Chụp lấy, anh hỏi một câu”Cô rất hiểu rõ người đàn ông đó? Có quen biết?”

Nếu như Nam Cung Yến cùng người đàn ông có có quan hệ không tồi, vậy anh sẽ không do dự mà ra tay.

“Diệp Phi, chị Yến không cùng phe với ông ta” Hàn Tử Thất vội vàng giải thích’Tại vì người đàn ông đội nón đó có từng qua lại với sư phụ trước kia đã mất, nên chúng tôi cũng biết một chút về hắn”

“Người đội nón đó xuất thân làm hải tặc, về sau gia nhập tổ chức sát thủ, là cánh tay phải của Long Ngạo Thiên dùng để xử lí chướng ngại vật”

Nam Cung Yến khoanh hai tay trước ngực như một bậc trưởng bối chỉ dạy hậu bối “Thực lực của ông ta chỉ thua sư phụ ta nửa phần, người đội mũ rộng vành cũng là do hắn giết”

Ông ta ở đây công kích chỉ là để thăm dò, chơi trò mèo vườn chuột.

“Ông ta đầu tiên sẽ quan sát mục tiêu trước, rồi sẽ vừa đánh vừa đối mặt, bày ra thực lực làm cho đối phương sợ hãi, để cho đối phương chờ đợi trong ba ngày với sự lo lắng”

“Khi tinh thần đối phương bị hủy hoại, ông ta sẽ liền g**t ch*t đối phương!”

“Từ lúc hành nghề tới nay,đã có 108 người bị hẳn gi thủ”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1753


Chương 1753:

Cô ta nhìn vào Diệp Phi”Người ta là cao thủ, định cầm búa đánh lại?”

“Ông ta quả thực không đơn giản” Diệp Phi ngữ khí nhàn nhạt”Nhưng mà vẫn như cũ không cần quá để tâm, tôi có thể ứng phó được.”

“Không có lần nào thất “Không nên nói những lời như thế này”

Nam Cung Yến sắc mặt lạnh Iẽo”Nếu như không phải Tử Thất nhờ sư phụ tôi giúp đỡ, tôi nửa phần cũng sẽ không giúp”

“Chị, ý của Diệp Phi không phải như vậy, anh ấy chẳng qua là lo mọi người sẽ gặp nguy hiểm”

Hàn Tử Thất ngăn Diệp Phi đang định lên tiếng, giảng hòa”Coi như nế em, đừng so đo với Diệp Phi nữa, tìm cách xem làm thế nào đối phó với ông ta?”

Cả nhà tải app truyện hola đọc miễn phí full nhé! Xem đến bộ dạng hết sức cuống cuồng, Diệp Phi cười cười không nói gì nữa.

“Cũng là nhờ Tử Thất, bằng không thì lần này chết r Nam Cung Yến lườm Diệp Phi, sau dó ho khan lên tiếng “Tôi đã thương lượng với sư phụ đế cho cậu một cái danh nghĩa đệ tử”

“Diệp Phi, kể từ bây giờ, chính là một trong số những đệ tử của sư phụ tôi”

“Tôi còn là người duy nhất chứng kiến, tùy thời đ**m có thế đứng ra chứng minh cho thân phận cậu”

“Người đàn ông đội nón đó rất kiêng kị sư phụ ta, nếu biết được cậu là đệ tử của bà ấy, ông ta sẽ không dám ra tay”

“Bất quá cũng để xin lỗi ông già đó, lúc nào cần thiết hãy chủ động đưa một ngón tay để thể hiện thành ý”

Trong lúc nói chuyện, cô ta đưa ra một cuốn số ghi danh tự của Diệp Phi, lại ấn thêm con dấu coi như mình là nhân chứng.

Bận rộn một lúc, cô ta đưa cho Diệp Phi cuốn sổ, bộ dáng cao thượng “Diệp Phi, những điều tôi dặn dò, cậu nghe rõ chưa?”

“Nếu đã nghe rõ ròi, tranh thủ thời gian ký tên chấp thuận”

Nam Cung Yến thúc giục Diệp Phi”Nhanh lên, thời gian không còn nhiều đâu.

Hàn Tử Thất cũng gật đầu”Diệp Phi, có sự hậu thuần từ sư phụ có thể áp chế được ông ta”

Nhìn cuốn sổ, Diệp Phi cười nhạt một tiếng, sau đó đưa trở lại”Cảm ơn, nhưng người sư phụ này, tôi không nhận..”

Người sư phụ này, tôi không nhận.

Diệp Phi cự tuyệt lại sự hỗ trợ của Nam Cung Yến.

“Nói cái gì?”

Nam Cung Yến không khỏi sững sờ, cô ta cho rằng mình nghe lầm.

“Tôi nói, tôi không cần họ giúp đỡ”

Diệp Phi từ từ mở miệng nói ra từng câu từng chữ”Tôi cóc thể tự mình đối phó được với người đàn ông đội nón đó”

Hàn Tử Thất lo lắng: “Diệp Phi!”

Cô biết rõ năng lực của Diệp Phi không nhỏ, chẳng qua cô vừa vặn có cách để áp chế được ong già kia, cô hy vọng có thể giảm được sự mạo hiểm của Diệp Phi “Tử Thất, tôi biết đó là tốt với tôi”

Diệp Phi mang vẻ tự tin trên mặt”Bất quá tôi không cần sống tạm bợ như vậy, tôi có đầy đủ năng lực để đối phó với ông ta”

“Ngông cuồng!”

Không đợi hàn Tử Thất lên tiếng, Nam Cung Yến vẻ mặt lạnh tanh “Nể mặt em gái tôi, tôi cho cậu cơ hội cuối cùng, rốt cuộc có làm sư đệ của tôi không?”

Chính mình có ý tốt, Diệp Phi như vậy không chấp nhận, thật sự làm cô ta tức giận.

“Cảm ơn ý tốt của cô, nhưng tôi có thế tự mình ứng phó”

Diệp Phi lại một lần nữa từ chối”Tôi không cần mạng sống như vậy: “Mạng sống như vậy giống như chịu thua một phần vậy ?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1754


Chương 1754:

Chứng kiến Diệp Phi không biết tốt xấu như vậy, Nam Cung Yến giận quá hóa cười “Diệp Phi, biết có bao nhiêu người muốn làm đệ tử của sư phụ ta? Hai chân hai tay đều không đếm hết: “Hơn nữa nếu không phải giàu có thì cũng là quý nhân”

“Tử Thất có thể làm sư muội của tôi, cũng là vì cô ấy tôn trọng, hàng năm thắp 80 triệu nén nhang mới có cơ hội”

“Hiện tại cho cơ hội bái sư, trước tiên là tu dưỡng đạo đức, cũng không biết quý trọng?”

Cô ta chợt quát một tiếng”Tôi nói cho anh biết, đây là sai làm lớn nhất trong cuộc đời”

“Cơ hội tốt như vậy hãy trao cho người khá Diệp Phi ném ra một câu”Tôi thật sự không cần!”

Sau đó anh liền xoay người vào nhà.

“Ách..”

‘Vẻ mặt của Nam Cung Yến rất khó coi, Diệp Phi quay người lại rất dứt khoát.

“Diệp Phi, đừng như vậy”

Hàn Tử Thất vội vàng đuổi theo, kéo Diệp Phi lại“Người đàn ông đội nón đó quả thực không tầm thường”

“Tử Thất, mặc kệ ông ta”

Nam Cung Yến tiến kéo Hàn Tử Thất lạ †a như vậy là không biết trời cao đất rộng, để cho ông già đó từ từ g**t ch*t đi”

“Chị không quan tâm đến chuyện của anh ta nữa, để cho anh ta tự sinh tự diệt!” Nam Cung Yến bị Diệp Phi làm cho tức giận, cô ta tự nhận là đến đây để bảo vệ tính mạng Diệp Phi, không nhận ra ý tốt của cô ta.

Hàn Tử Thất đau đầu”Chị à, không phải như vậy “Không phải chị không muốn bảo vệ cậu ta, mà do lớn nhỏ, không biết rằng ông già đội nón đó rất lợi hại”

Ta không phân biệt Nam Cung Yến lấy lại cuốn sổ’Để cho anh ta tự sinh tự giệt, chị sẽ không tham dự vào nữa..”

Đúng lúc này, cửa chính đột nhiên vang lên một tiếng động lớn, ba chiếc xe .Jeep đột nhiên tiến đến.

Xe Jeep trước tòa nhà chính, cửa xe mở ra, đi ra là tám người đàn ông mặc.

đồ đen, đón ra người đàn ông đội nón cũng xuất hiện trước mặt mọi người.

Hắn ta lúc này không có đội nón, nhưng hai tay đeo găng tay đen,trên mặt trước sau lạnh lùng.

Hàn Tử Thất ngạc nhiên hô lên một tiếng: “Người đàn ông đội nón!”

Diệp Phi một cước bước ra, chẳn ngang bảo vệ trước Hàn Tử Thất Nam Cung Yến cũng nheo mắt, theo phản xạ có điều kiện thần kinh đột nhiên căng thẳng lên.

“Ông già đội nón, lại gặp mặt”

Diệp Phi nhìn đối phương cười nhạt mộ: ngày đã không đến, bây giờ lại xuất hiện”

Trong lòng anh thấy quả thực ngoài ý muốn, vốn cho người đàn ông kia sẽ đánh lén, không nghĩ đến trực tiếp xông đến biệt thự.

šng“Thật là ngoài ý muốn, hai Cũng không biết do ông ta quá tự tin, hay do thời gian gấp nên không còn cách nào khác.

“Tôi vốn muốn để ngày mai tới, nhưng anh Long không đợi được”

Người đàn ông đội nón vẫn như cũ mặt không biểu tình”Chỉ có thể giải quyết mau lẹ, rồi thuận tiện đưa cô Hàn đây đến chuyến tàu Alissa”

“Diệp Phi nếu không muốn chịu nhiều đau đớn, tốt nhất không nên ra tay phản kháng”

Ông ta nhắc nhở Diệp Phi“Nếu không hôm nay sẽ là ngày chết vô cùng đau đớn của cậu”

Diệp Phi cười nhạt một tiếng”Vậy sao? Vậy nhìn xem, hôm nay ai chết ai sống”

“Không nghe ta nói, sẽ phải chịu phần thiệt hơn”

Người đàn ông đội nón hô với Diệp Phi một tiếng, sau đó liền âm trâm hướng về phía Diệp Phi Tám người mặc đồ đen cũng tản ra ngoài, ngăn chặn Diệp Phi cùng Hàn Tử Thất chạy trốn.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1755


Chương 1755:

Hôm nay cho dù như thế nào, Diệp Phi cũng phải chết, phải đưa Hàn Tử Thất đi.

“Chị, chị, nhanh giúp Diệp Phi”

Hàn Tử Thất nheo mắt, lôi kéo Nam Cung Yến’Em không hy vọng anh ấy gặp chuyện gì”

“Muộn rồi!”

Chứng kiến sự xuất hiện của người đàn ông đội nón, Diệp Phi như gặp phải kiếp nạn lớn, Nam Cung Yến cũng cảm thấy bản thân không thoải mái.

“Chị đã cho Diệp Phi cơ hội, nhưng cậu ta lại không biết quý trọng”

“Hiện tại người đã đến, cậu ta có muốn làm sư đệ của chị, cũng không còn tư cách nữ: Cô ta khinh miệt nhìn Diệp Phi”Tử Thất, đừng quan tâm con người ngạo mạn này”

Diệp Phi không để ý đến, chẳng qua là âm thầm dùng tay ra hiệu, bảo bọn Cuồng Hùng tập trung giải quyết tám gã mặc đồ đen.

“Chị, cầu xin chị, giúp Diệp Phi lần này”

Hàn Tử Thất nhìn đến người đàn ông đội nón n ấy, em sẽ đi tu hành…”

“Tử Thất.”

“Nếu như chị bảo vệ cậu Nam Cung Yến nhìn thấy Hàn Tử Thất khóe mắt ươn ướt, nước mắt muốn trực trào rơi xuống, cuối cùng thở dài một hơi “Bây giờ như thế này, vì nể tình em, chỉ cần cậu ta xin lỗi chị, chị sẽ cho cậu ta một cơ hội”

So với việc Diệp Phi chết trước mặt, cô ta càng muốn chứng kiến Diệp Phi hối hận cúi đầu như vậy mới thỏa mãn bản thân cô ta.

Nghe được Nam Cung Yến nối như vậy, khuôn mặt Hàn Tử Thất rạng rỡ hẳn lên “Diệp Phi Cô dùng ánh mắt cầu xin nhìn Diệp Phi”Để cho chị ấy giúp đỡ một lần đi”

Đọc full miễn phí tại app truyện hola nhé cả nhà! “Này…”

Diệp Phi căn bản không để người đàn ông kia vào mắt, đặc biệt lần trước đã biết được thân thủ của ông ta, Diệp Phi có thể nắm chắc phần thắng.

Chẳng qua chứng kiến Hàn Tử Thất tha thiết như vậy, hơn nữa nếu anh không xin lỗi, cô ấy sẽ không tránh né, muốn cùng anh vào sinh ra tử, Diệp Phi đánh nhìn về hướng Nam Cung Yến mở miệng “Cô Nam Cung, thực xin lỗi, mới vừa rồi là tôi không phải”

Anh chẳng qua chỉ cho là mình thái độ không tốt nên mới xin lỗi, không có đáp ứng nhu cầu bái sư.

“Coi như là biết thức thời!”

Nam Cung Yến ngẩng đầu, vẻ mặt kiêu ngạo nhìn qua Diệp Phi “Còn tưởng rằng sẽ cứng đầu cho đến chết, thì ra cũng là một người nhu nhược”

“Nếu ngay từ đầu đã như này thì không phải sẽ tốt hơn hay sao?”

Cô ta còn muốn nói thêm, nhưng đã thấy Diệp Phi đưa Hàn Tử thất vào đại sảnh, mà bọn người kia cũng đang chuẩn bị tiến đến.

“Ông già đội nón kia, đứng lại cho tôi”

Nam Cung Yến tiến lên một bước, ngắng cao đầu ưỡn ngực hướng về phía ông ta nói “Tôi Nam Cung Yến, đệ tử hàng đầu của sư phụ”

“Diệp Phi là sư đệ của ta, cũng là đệ tử của sư thái”

“Sư phụ có lệnh, bất luận kẻ nào dám động đến Diệp Phi, bà sẽ ghi nhớ trong lòng, g**t ch*t không tha”

Trong lúc nói chuyện, Nam Cung yến còn đưa ra một cái lệnh bài Ánh vàng chói mất, một mặt khắc hình đức phật uy nghiêm, mặt còn lại là một chữ mất đi hai nét “Sư phụ Tịch Diệ Tám người mặc bộ đồ đen vô ý dừng chân lại.

Người đàn ông đội nón cũng nheo mắt lại”Diệp Phi là đệ tử của sư phụ Tịch Diệt?”

Hiển nhiên danh tiếng của vị sư phụ này vẫn còn ảnh hưởng đến người trong giới giang hồ.

Hàn Tử Thất thấy vậy cũng cao hứng lên “Không sai!”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1756


Chương 1756:

Nam Cung Yến vô cùng kiêu ngạo”Diệp Phi là đệ tử của sư phụ ta, là sư đệ của ta”

“Tôi biết ông lợi hại, nhưng đây là người sư phụ ta muốn bảo vệ, hy vọng ông giữ thể diện cho sư phụ ta”

“Đương nhiên, tôi cũng biết Diệp Phi có đắc tội, cũng cần cho ông mặt mũi để bảo vệ uy quyền”

“Một đầu ngón tay, xóa hết hiểu lâm, xóa bỏ”

Nam Cung yến một lần nữa đi đến chỗ Diệp Phi quát “Diệp Phi, tự chặt một ngón tay, đưa cho ông ấy một câu trả lời thỏa đáng…”

Cô ta muốn khống chế cục diện.

“Không phải, ngón tay này, tôi không chặt”

Diệp Phi di lên phía trước nhìn người đàn ông “Tôi cũng không phải đệ tử của sư phụ Tịch Diệt…”

“Diệp Phi, cậu đang ở đây nói bậy bạ gì đó?”

Nghe được lời Diệp Phi nói, Nam Cung Yến liền nóng nảy”Cậu có biết bản thân mình đang làm gì không?”

“Ông già, chớ tin lời cậu ta, đầu óc cậu ta có vấn đề đang nói huowu nói vượn”

Nam Cung Yến hận không thể b*p ch*t Diệp Phi, sự việc đã đang được giải quyết, kết quả lại bị Diệp Phi làm cho hỏng hết.

Đây không phải để cho ý tốt của cô ta trở nên vô dụng sao?

Hơn nữa cái này còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của cô ta trong giới Thật sự là là đồng đội ngu như heo.

Nam Cung Yến đột nhiên cảm thấy hối hận, sớm biết là cái hố đen, cũng không nên mềm lòng đáp ứng Hàn Tử Thất.

Người như Diệp Phi, có lẽ cũng không đáng giá để giúp đỡ, để cậu ta tự sinh tự diệt.

Cô ta thậm chí còn muốn đạp cho Diệp Phi một cái Đứng ở đại sảnh Hàn Tử Thất cũng hô lên: “Diệp Phil”

“Không phải là đệ tử của sư phụ Tịch Diệt, tốt, rất tốt”

Người đàn ông giơ ngón cái lên với Diệp Phi: “Cậu nhóc, để thưởng cho sự trung thực này, tôi sẽ nhẹ tay hơn”

“Các người cho rằng, bằng một cái danh đệ tử của sư phụ Tịch Diệt, bọn người đó sẽ để cho tôi sống sao?”

Diệp Phi nhìn qua Hàn Tử Thức cùng Nam Cung Yến, trong mắt lóe lên tia sáng: “Ông già này đem theo mệnh lệnh, dù có sư phụ Tịch Diệt ở đây, ông ta cũng sẽ dồn toàn lực g**t ch*t tôi”

“Cho nên hôm nay muốn sống chỉ có thể chiến đấu, không có nể tình gì hết”

Anh nhìn về phía người đàn ông đội nón“Ông già, tôi nói có đúng hay không?”

“Không sai!”

Ông ta lộ ra vẻ mặt khen ngợi: “Tuy không thể nói cậu nhóc này rất đáng chết nhưng quả thật rất thông minh”

“Đừng nói là đệ tử sư phụ Tịch Diệt, cho dù có là con cháu của bà ấy, hôm nay tôi cũng nhất định phải g**t ch*t cậu”

Thanh âm ông ta trầm xuống: “Đối đầu với anh Long chỉ có đường chết!”

Hàn Tử Thất rất lo lắng, không nghĩ đến ông ta lại quyết tâm muốn đòi mạng Diệp Phi Sư phụ Tịch Diệt cũng không có dùng được, không biết Diệp Phi có vượt qua được lần này hay không?

Nam Cung Yến cũng không có cách nào chấp nhận, quát một tiếng đối với người đàn ông kia: “Ông già, ông có ý gì? Ngay cả sư phụ tôi cũng không sợ?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1757


Chương 1757:

“Ông có tin, hiện tại tôi liền gọi cho bà ấy, cho ông không thể nào rời khỏi đây?

Cô ta cảm thấy rất tức giận, không muốn ai động đến thanh danh của sư phụ mình.

“Trước kia nể bà ta ba phần, bây giờ thì đến cả mặt mũi cũng không cần nữa: Ông ta quát ra một tiếng: “Nam Cung Yến, tôi khuyên cô cũng nên cuốn xéo đi, bảng không lúc đó liên lụy đến đừng trách tôi không nể tình”

So với sự uy h**p của sư phụ Tịch Diệp, mệnh lệnh của Long Thiên Ngạo.

còn có sự áp lực hơn: Nam Cung Yến khẽ cắn răng’Tôi sẽ nói cho sư phụ, ông sẽ phải hối hận…”

“Bốp!”

Không đợi Nam Cung Yến nói xong, ông ta đã di chuyển đến trước mặt Nam Cung Yến.

Ông ta giơ tay lên tát vào mặt Nam Cung Yến.

⁄A.e Nam Cung Yến hét lên một tiếng, bị người đàn ông giơ cao lên rồi ném ra xa, rơi xuống đất, vừa muốn giảng co, ông ta lại xuất hiện trước mặt.

Lại một đạp bay ra xa.

Nam Cung Yến bị đập vào tường, nhổ ra một ngụm máu, hàm răng cùng bị gấy mất hai cái.

Cô ta oán hận: “Ông…”

Người đàn ông không chút khách khí quát: “Nói linh tinh nữa, tôi giết cô”

Người luôn to mồm như Nam Cung Yến chỉ có thể nuốt lời vào trong bụng.

“Tao đến để đối phó Diệp Phi, còn lại đến đại sảnh đưa Hàn Tử Thất đi đi”

Ông ta nhìn về phía Diệp Phi: “Tuyệt đối không để cho cậu ta tự sát!”

Hai người mặc đồ đen cũng nhìn về phía Nam Cung Yến.

Sáu người còn lại trực tiếp đi về hướng đại sảnh.

Diệp Phi chấp tay sau lưng không ngăn cản.

“Xong rồi, xong rồi, Tử Thất và Diệp Phi đều xong rồi.”

Nam Cung Yến lắc đầu, đống thời càng thêm khinh bỉ Diệp Phi, mặc dù không phải đối thủ của người đàn ông kia nhưng cũng vẫn muốn đối đầu thử một phen.

Làm sao lại để bọn chúng đi đối phó với Hàn Tử Thất?

Chẳng nhẽ anh ta muốn chết một cách oanh liệt hơn là cầu xin ông ta?

Cô ta đánh giá Diệp Phi lần cuối: chẳng ra gì, không phải là một người đàn ông.

Người đàn ông đội nón bên ngoài thì cười nhưng bên trong thì không cười đánh giá Diệp Phi: “Coi như mày biết điều, nếu mày động thủ, tao liền ra tay g**t ch*t, tin không?”

Lần trước giao chiến, ông ta cảm thấy mình đã nhìn thấu Diệp Phi, thủ pháp không sai, sức chiến đấu cũng bình thường, chỉ cần ông ta dốc toàn lực, Diệp Phi sẽ phải chết.

“Uỳnh..”

‘Sáu người mặc đồ đen vừa mới bước vào đại sảnh, liền chứng kiến một thân hình khống [ồ ngăn cản.

Cuồng Hùng cầm trong tay một cái búa lớn, không nói nhiều lời lập tức tấn công đám người, thẳng tay chém giết!

Vô cùng tàn nhẫn.

Hai người mặc đồ đen đồng tử co rút, vội vàng lùi về sau nhưng không kịp.

Búa giơ cao lên, lưng đau nhói, hai người kêu thảm một tiếng.

Đầu thân mỗi thứ một nơi Cuồng Hùng cũng không thèm nhìn, chỉ tập trung sử dụng búa trong tay.

“Giết..”

Hai người ở giữa đưa kiếm ra ngăn cản nhưng lại nghe một tiếng, hai thanh kiếm liền bị chặt đứt.

Lực búa không giảm, cứ thế đập xuống.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1758


Chương 1758:

Hai người mặc đồ đen vừa mới lùi ra phía sau với suy nghĩ chia về hai phía.

Máu nhuốm đỏ cả một vùng!

Cuối cùng hai người còn lại như bị đồn vào bước đường cùng, gào lên vung dao xông tới “Đinh!”

Hai dao điên cuồng chém vào người Cưồng Hùng, như chạm vào đá, máu không chỉ không tuôn ra mà dường như chẳng hề hấn gì.

Được Diệp Phi sử dụng bí kíp ngân châm mấy tháng nay, vết thương của Cưồng Hùng không những khỏi hẳn, bản thân còn trở thành mình đồng da sắt.

“Không ổn”

Chứng kiến dao không làm ảnh hưởng được gì, hai người mặc đô đen run tẩy.

Bọn chúng sợ hãi lui về phía sau.

Cuồng Hùng gào lên, búa đập xung quanh tám hướng.

Một tiếng răng rắc vang lên, búa đập mạnh vào lồng ngực hai người kia.

Hai người xương gãy hoàn toàn, lảo đảo lùi về phía sau trong miệng phun ra một bụng máu.

Không đợi bọn chúng lùi về phía cửa ra vào, Cuồng Hùng lại tóm lấy bọn chúng.

Đầu bị bóp nát mà chết.

“Ra!”

Cuống Hùng đứng ngang cửa ra vào, giống như một loài thú dữ, làm cho người cảm thấy sợ hãi.

Hai gã mặc đồ đen nhìn Nam Cung Yến rồi lùi về phía sau.

Cả nhà tải app truyện hola đọc full miễn phí nhé! Người đàn ông đội nón mí mắt cũng giật giật.

Nam Cung Yến cũng hít thở sâu một hơi, sau đó bừng tỉnh gật đầu, đối với việc làm của Diệp Phi đã tìm được lời giải thích hợp lý.

Diệp Phi ơi là Diệp Phi, cái này như quân bài vàng? Trách không được anh ta ngang ngược như vậy.

Chẳng qua người này tuy lợi hại nhưng so với người đàn ông đội nón cũng chưa là gì cả Hôm nay trận chiến này kết quả vẫn như cũ, anh ta sẽ thua.

Nam Cung Yến lắc đầu, xem quân bài vàng của Diệp Phi Thấy Diệp Phi lùi về phía sau vài bước, cô ta cảm thấy càng thất vọng hơn về Diệp Phi.

Không có trách nhiệm.

“Cậu nhóc, hóa ra bình tĩnh như vậy là do có được một cao thủ trong tay”

“Người này cũng cao to mạnh mẽ, mình đồng da sắt, còn giết được sau người của ta”

Người đàn ông kia cũng kinh ngạc nhưng kịp phản ứng lại, nhìn chăm chăm vào Diệp Phi quát lên một tiếng: “Chỉ là tao nói cho mày biết, nó không thể bảo vệ được mày!”

Diệp Phi cười nhạt một tiếng: “Vậy sao? Vậy thử xem”

“Chết!”

Người đàn ông hét lên một tiếng, sau đó bước chân chuyển động giống như tên lửa lao về phía trước.

Cuồng Hùng gầm lên một tiếng, cũng vung búa vọt tới, ngắn ở trước mặt Diệp Phi ra tay.

“Phanh!”

Người đàn ông hai tay xê dịch, mấy sợi dây cước bay ra, cuốn lấy cây búa kéo xuống ‘Vào thời điểm búa chệch hướng, người đàn ông lao ra lao thẳng vào người Cưồng Hùng.

Sức mạnh giảm dần.

Cuồng Hùng gào lên một tiếng, thân thể lùi lại về phía sau.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1759


Chương 1759:

Anh ta phản ứng nhanh khiến cho búa bị mất đi lực, liền vứt búa ra, nhào về phía người đàn ông kia.

Người đàn ông kia sớm đã có phòng bị, cánh tay trái giơ lên đỡ, ngăn lại thủ đoạn của đối phương.

Đỡ lấy lại dễ dàng thoát khỏi cú đấm của Cưồng Hùng.

“Tốt”

Nhận thấy Cưồng Hùng có chút năng lực, người đàn ông tỏ ra hứng thú, hét lên một tiếng, sau đó lại vung tay lên chiến đấu.

Cuồng Hùng không bộc lộ nhiều, tay phải hạ xuống, đỡ lấy đòn của người đàn ông. “Rầm rầm rầm..”

Ngoại hình khổng lồ của Cưồng Hùng rất có lợi trong việc tấn công, người đàn ông đội nón cũng tương đồng giỏi về khoản tấn công.

Hai người đều không nói câu nào, đại khái là ra sức tấn công. Quyền cước mạnh mẽ giao chiến, tiếng động va chạm vang lớn.

Cưồng Hùng mỗi lần ra tay đều rất mạnh mẽ, như gió lạnh thấu xương tạt vào mặt, sợ hết hồn hết vía Mà người đàn ông đội nón đó cũng sẵn sàng chiến đấu, rất ác liệt “Giết”

Cưồng Hùng liên túc tấn công nhưng không có hiệu quả, hai cánh tay lại lần nữa ra sức, nhanh và chuẩn.

Chân đứng thẳng, hướng người đàn ông kia đánh tới.

Long lở trời đất Người đàn ông đội nón không lùi lại mà tiến tới, thấp lưng né tránh, né những đòn hiểm độc của Cưồng Hùng.

“Rầm rầm rầm!”

Đón lấy hai nắm đấm, như mưa rơi của Cuồng Hùng, rất có sức mạnh.

Tốc độ nhanh như tia chớp, không ngừng nghỉ.

Cả một chuỗi tấn công, đang đánh bỗng ông ta nhảy vọt lên phía trước Cuồng Hùng, đập một cú thật mạnh, khiến cho anh ta lùi về phía sau.

Diệp Phi nhặt lên một con dao, tựa vào tường như đang xem cuộc vui, một chút cũng không lo lắng Cuồng Hùng đang lâm vào thế khó.

Nam Cung Yến thấy vậy liền khinh bỉ anh vô tình vô nghĩa, một chút cũng không lo lắng cho mạng sống của Cưồng Hùng.

“Rầm rầm rầm”

Giành được cơ hội tấn công người đàn ông đội nón, liền nghiêng người thân hình mềm dảo như con mèo, bám chặt vào người cuả Cưồng Hùng như hình với bóng Từng cú đánh, lực càng tăng lên.

Có thể thấy người đàn ông đội nón không ngừng công kích Cuồng Hùng, tuy bị tấn công liên tục, nhưng không có loạn, từng bước từ từ lùi về sau.

Người đàn ông nheo mắt lại.

‘Đỡ lấy, khóe miệng cười lạnh,thân thể lùi về phía sau kéo dấn khoảng cách, hai cánh tay chợt giơ lên.

‘Vô số kim châm bản về phía Cuồng Hùng.

“Giết”

Cưồng Hùng gào lên một tiếng, hai tay vung lên, một loạt kim châm rơi xuống mặt đất Bất quá vẫn còn hơn mười chiếc ghim vào đúng những chỗ trọng yếu của anh ta, trong mắt Cuồng Hùng xẹt qua một tia đau đớn.

Kiểu này khiến cho động tác của anh ta trở nên chậm chạp.

Kim châm có độc.

Nam Cung Yến thấy vậy không hỏi hét lên”Hèn hạ!”

“Vù vùt Người đàn ông đội nón không có để ý những lời nói của Nam Cung Yến, hai bàn tay lại động thủ.

Hai cung tên bản về phía mắt của Cuồng Hùng.

Một tiếng động vang lên, mũi tên nhọn rơi xuống đất.

“Vèo…”

Lợi dụng cơ hội này, ông ta chuyển chân, vừa nhanh vừa hiểm ra một đá.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1760


Chương 1760:

Ở giữa bụng Cưồng Hùng.

“Phịch!”

Cuồng Hùng tung bay ra ngoài, đập vào bức tường, khóe miệng chảy ra máu.

Hai bên lại khai mở.

“Nèo vèo vèo”

Người đàn ông này không có ý định dừng lại, mười ngón tay b*n r*.

Mười sợi dây mỏng dài như cá, quấn lấy tay chân của Cưồng Hùng.

Cuồng Hùng kêu lên một tiếng, sức mạnh đột nhiên tăng vọt, muốn kéo ra khỏi đám dây.

Kết quả sợi dây không có đoạn nào đứt ra, mà lại càng khiến nó buộc chặt vào, khiến anh không thể di chuyển.

“Đi chết đi”

Người đàn ông đội nón chợt động tay phải, từ trong tay áo b*n r* rất nhiều những chiếc kim châm, hướng đến Cuồng Hùng.

Chứng kiến từ đầu đến cuối, mặt Nam C\ xong đời, người này xác định xem như chết Hết thảy đều như cô ta dự đoán, Cuồng Hùng này không phải đối thủ của người đàn ông đó.

“Không chết được!”

Diệp Phi bước đến ngăn cản, tai trái vung lên, toàn bộ đống dây đều đứt hết.

Yến xám như tro”Xong đời, Sau đó, bẻ con dao, cầm lấy mũi tên của ông ta.

“Chết!”

Người đàn ông đội nón không cùng Diệp Phi phí phạm lời nói, đối với Diệp.

Phi lập tức xông ra.

Diệp Phi cũng một chiêu đánh ra.

Nắm đấm nhanh như gió.

Trong lúc Nam Cung Yến kinh ngạc nhìn, Diệp Phi đánh một quyền vào mặt ông ta.

“Ẩm”

Nắm đấm va vào nhau, một âm thanh kinh khủng vang lên.

Sức mạnh mà trên người Diệp Phi tỏa ra mạnh mẽ, làm cho tay áo của người đàn ông đội nón rách ra thành nhiều mảnh.

Các khớp ngón tay bị gãy, cánh tay bị xoắn lại.

Người đàn ông đội nón sắc mặt trắng bệch lùi ra ngoài bảy đến tám met, mồ hôi tuôn như mưa theo trán nhỏ xuống, vẻ mặt kinh sợ nhìn Diệp Phi.

Bỏ đi!

Nam Cung Yến cùng hai người mặc đồ đen sắc mặt ngưng trệ ngây ngốc nhìn…

“Tựa!”

“Chuyện gì đang xảy ra?”

“Sức mạnh của Diệp Phi sao lại kh*ng b* như vậy?”

“Làm sao có thể?”

Thấy Diệp Phi một chiêu làm gấy cánh tay của người đàn ông đội nón, Nam.

Cung Yến không thể tin vào mắt mình.

Cô ta không tin được, cô ta cùng Cưồng Hùng dành nhiều năm để đối đâu với người kia, mà nay ông ta lại dễ dàng bị hạ gục trong tay Diệp Phi Hàn Tử Thất chứng kiến một màn này, cũng xẹt qua tia kinh ngạc, Diệp Phi còn lợi hại hơn cả trong tưởng tượng của cô.

“Diệp Phi…”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1761


Chương 1761:

Người đàn ông đội nón gần như cản đứt lưỡi mình, không kìm được giọng nói truyển ra tư cổ họng.

Ông ta phẫn nộ nhìn qua Diệp Phi”Dám phế tao?”

Diệp Phi lấy kim độc ra khỏi người Cưồng Hùng, lại cho ông ta một viên thuốc giữ lại mạng sống.

“Vốn nhân vật nhỏ bé như vậy, tôi không muốn ra tay”

“Người anh em của tôi đã qua qua lại lại vài chiêu để biết điều mà lui đi”

“Có thể lại dùng châm độc, lại là mũi tên giấu trong tay áo, nhưng chiêu thức ác độc, tôi không để chho người anh em của tôi vì thế mà chết oan”

Diệp Phi nhẹ nhàng nói“Chỗ cần dùng liền đánh một đấm”

Người đàn ông phân nộ không thể khiển trách’Tao muốn phanh thây xé xác”

Diệp Phi nhàn nhạt cư: “Thảng cha, tao giết”

Người đàn ông không chịu để cho Diệp Phi khinh miệt mình, ông ta biết mình sai ở chỗ đã coi thường đối thủ.

“Không có người bảo vệ, giết, ba chiêu là đủ rồi”

Ông ta kêu lên một tiếng rồi lại hướng Diệp Phi đánh tới.

Lần này, tay còn lại cầm một thanh kiếm sắc bén, ẩn chứa sức mạnh to lớn.

Lưỡi kiếm di chuyển không ngừng.

Diệp Phi cười nhẹ một tiếng, tay giơ lên “Vùn vụt!”

‘Sức mạnh ở tay nhanh hơn nửa nhịp hướng đến trước mặt người đàn ông.

Lòng bàn tay hướng về phía mặt ông ta, ánh mắt ông ta trở lên lạnh lẽo,kêu lên một tiếng, tay trái không ngừng run rẩy.

‘Vô số ánh kiếm vụt qua, Diệp Phi một tay phá vỡ.

“âm* Lại một tiếng động nữa vang lên.

Người đàn ông kia kêu thảm một tiếng rồi bay ra ra ngoài, đụng trúng vách tường.

Tay trái ông ta cầm kiếm, nhưng bả vai đã sụp hẳn xuống.

Tay trái cũng bị phá hủy.

“Đúng ba chiêu”

Diệp Phi không dừng lại, tiếp tục đến chỗ người đàn ông Giáng xuống ba nắm đấm.

Nắm đấp trực tiếp nện xuống mặt ông ta “Hôt”

Cả hai cánh tay của người đàn ông đã đứt hoàn toàn, chỉ còn lại phần thân xoay người, chân hướng về phía Diệp Phi hung ác quét qua “Bịcht”

Hai chân chạm nhau, người đàn ông cảm thấy cả chân đang nóng bỏng và sau đó mất trọng tâm với một cú đá.

Chân cũng đứt.

“Bịch!”

Vào thời điểm người đàn ông kia rơi xuống đất, Diệp Phi một chân đạp ga xe Jeep đi lên.

Lại một tiếng động vang lên, người đàn ông nẵm ra đất, miệng mũi đều là máu Mặc dù chưa chết, nhưng đã trải qua một cuộc chiến không cân sức, mặt mũi ông ta đầy kinh sợ, đều muốn bỏ chạy nhưng lại không di chuyển được.

Hai tay một chân đều bị đứt lia, không còn sử dụng được.

Nam Cung Yến cùng hai người mặc đô đen mồm lúc này càng há ra to hơn, Cái này Diệp Phi cũng quá là mạnh, ba chiêu liền biến ông ta thành một con chó.

Nhớ lại hành động lúc trước, Nam Cung Yến gò má nóng bừng lên.

Diệp Phi đi đến trước mặt ông ta, cầm theo vũ khí với ám khí, khóe miệng ẩn hiện ý cười “Ông nói cho tôi xem Long Thiên Ngạo có bí mật gì đang giấu kín hay không?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1762


Chương 1762:

“Theo tôi thấy, nên chco nguwoif ta thấy bản thân mình còn chút giá trị, bị phế thành cái dạng như này, chỉ còn chút hơi thở để níu giữ mạng sống”

Diệp Phi thanh âm rất nhẹ nhàng “Nếu như không nói, tôi liền dùng sợi dây này cắt đứt cổ, thưởng thức cái đau thấu xương”

“Diệp Phi, muốn thì giết đi”

Người đàn ông nhổ ra một ngụm má

u”Tao sẽ không bao giờ nói”

Diệp Phi động tay, con dao phi ra. Hai người mặc đồ đen kêu lên một tiếng.

rồi rơi xuống đất.

“Cho ông ta vào xe, gửi lại một thanh kiếm khác”

Diệp Phi đứng thẳng người dậy, hướng đến Cuồng Hùng ra lệnh”Thanh kiếm này, đặt trong miệng ông ta”

Người đàn ông hét to lên”Diệp Phi, mày muốn làm gì? Muốn giết thì giết cho nhanh”

“Bộp”

Cưồng Hùng cho ông ta một đạp, kéo ông ta vào xe Jeep, nhét một thanh kiếm vào miệng ông ta “Nếu muốn chết, tự mình làm”

Giọng Diệp Phi nhàn nhạt”Hi vọng không để tôi phải thất vọng!”

Cuồng Hùng đóng cửa xe lại “Âm”

Tiếng động vang lên, tấm cửa xe đã che đi tầm nhìn.

Cưồng Hùng rất nhanh đã xử lý xong xuôi hiện trường.

Tám người bảo hệ mặc đồ đen rất nhanh bị đem ra sau núi chôn lấp, vệt máu trên mặt đất cũng bị nước mưa rửa trôi.

Diệp Phi nhìn qua chiếc xe .Jeep bên trong có người đàn ông đội nón kia cười cười Sau đó anh gọi cho bác sĩ Thái Như Yên thông báo một tin.

Thông báo xong, Diệp Phi đi tắm rửa thay một bộ quš vào phòng bếp nhìn một đống hỗn loạn.

áo khác, sau đó đi Anh trấn an Hàn Tử Thất, lại múc cho cô một chén cháo, sau đó mới cho Nam Cung Yến xử lý vết thương.

Một cái tát với một cái đạp của người đàn ông kia không nguy hiểm đến tính mạng nhưng lại khiến cho Nam Cung Yến cảm thấy tổn thương “Thực xin lỗi!”

Chứng kiến việc Diệp Phi băng bó vết thương cho mình, Nam Cung Yến cẩn thận cúi đầu xin lỗi: “Tôi có mắt như mù, ăn nói ngông cưồng, xin cậu thông cảm cho”

Giờ phút này một người phụ nữ hung hăng vênh váo, lại nhìn Diệp Phi với ánh mắt e ngại, sợ anh nhớ về lúc trước khiến bản thân nhục không để đâu cho hết.

Nghĩ đến lúc đầu tự cho mình là đúng, Nam Cung Yến hận không thể cho mình một cái bạt tai, sau đó tìm một cái lỗ chui vào.

Ba chiêu liền đánh bại người đàn ông kia, cô ta lại trở thành một con nhóc không biết trời cao đất rộng, Nam Cung Yến cảm thấy gò má nóng bừng.

“Nếu như tôi chấp nhặt cô, đã không giúp cô băng bó vết thương”

Diệp Phi giúp Nam Cung Yến châm cứu: “Tuy tôi không thích tính tình của cô, nhưng cô cũng vì lo cho Hàn Tử Thất, cho nên tôi không trách cô”

Hơn nữa đối với Diệp Phi mà nói, Nam Cung Yến cũng không đáng bị coi là kẻ thù.

“Cảm ơn cậu”

Nam Cung Yến thở dài: “Sau khi vết thương lành, tôi liền đi khỏi đây, không để ngứa mắt cậu”

Cảm ơn xong, cô ta cũng cảm thấy giật mình, những vết thương bên ngoài sau khi được Diệp Phi châm cứu xong liền không còn cảm thấy đau đớn nữ: “Từ từ hãng đi”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1763


Chương 1763:

Diệp Phi nhìn người này đang nhận lỗi“Tới cũng đã tới, ở đây bảo vệ Hàn Tử Thất vài ngày”

“Bảo vệ Hàn Tử Thất vài ngày?”

Nam Cung Yến cũng hơi sững sờ: “Người đàn ông đội nón kia không phải đã bị bắt sao? Chẳng phải không còn gì nguy hiểm nữa sao?”

“Hơn nữa, với chút thực lực ít ỏi của tôi, so với cậu cũng là chênh lệch quá xa. Cô ta do dự: “Tôi ở lại chỗ này, sợ làm liên lụy đến cậu”

Diệp Phi nhẹ nhàng lắc đầu: “Người đàn ông kia bị giết không có nghĩa là không còn nguy hiểm, trái lại nguy hiểm bây giờ mới bắt đầu”

“Long Thiên Ngạo trực tiếp cử người đàn ông kia tới giết tôi, còn không quan tâm đến việc bất Hàn Tử Thất, có nghĩa là anh ta đã bắt đầu hành động tồi”

“Người đàn ông đội nón kia chưa hoàn thành nhiệm vụ, anh ta nhất định sẽ phái thêm người ra tay”

“Tuy tôi có để người đi theo âm thầm bảo vệ Hàn Tử Thất, nhưng nam nữ khác biệt, có những nơi không tiện đi theo, mà cô vừa hay có thể bù vào những chỗ đó”

“Cô làm một việc, giúp đỡ Hàn Tử Thất trong thời gian ngắn nhất”

Diệp Phi nhìn về phía Nam Cung Yến”Bù lại, tôi sẽ dạy cô ba chiêu, giúp võ đạo của cô tăng lên một bậc”

Trong lòng anh biết rất rõ, độc tố của Long Thiên Ngạo phát tác, làm cho hắn rất đều có thể.

rở nên điên cưồng, những việc trước kia không dám làm, bây giờ Diệp Phi không có khả năng bảo vệ Hàn Tử Thất mọi lúc, anh muốn chủ động đối phó Long Thiên Ngạo.

Mà Cưồng Hùng vì giới tính khác biệt, khó tránh khỏi sơ suất, cho nên để Nam Cung Yến bảo vệ cô ấy cũng tốt.

Mắt Nam Cung Yến liền sáng lên, sau đó liên tục gật đầu: “Được, tôi ở lại bảo vệ Hàn Tử Thất, cậu nhớ dạy tôi ba chiêu giết địch”

Có thể được người như Diệp Phi dạy cho, Nam Cung Yến tin rằng bản thân có thể tiến bộ hơn nhiều.

Tải app truyện hola đọc full miễn phí nhé cả nhà! Huống chỉ cô ta cũng đến đây để bảo vệ Hàn Tử Thất, cho nên muốn thử mạo hiềm một lần.

“Rất tốt, rất thích bộ dạng dễ chịu này của cô”

Diệp Phi lấy hết ngân châm xuống”Nhớ kỹ hai tư giờ bên cạnh cô ấy”

Nam Cung Yến không chút do dự gật đâu đáp ứng”Rõ rồi.”

Nam Cung Yến chậm rãi đi vào sảnh sau, Diệp Phi nhận được tin tức của Thái Như yên gửi đến.

Những gì anh muốn đều ở đó.

“Thế giới này đúng là nhỏ”

Diệp Phi xem hết tin tức, sau đó liền mở xe .Jeep đi lên.

Người đàn ông đội nón bị dây an toàn trói chặt, năm thoi thóp trên ghế.

Hai tay bị chặt đứt, bàn chân phải cũng mất, giờ ông ta chẳng khác nào.

người vô dụng.

Trong miệng ông ta còn có một thanh kiếm được cố định bởi một mảnh tay áo, chỉ còn dùng mũi để thở, tiếng thở nghe rất chói tai.

Nhìn thấy Diệp Phi, ông ta oán hận nhìn mặt đất, sau đó khôi phục lại sự bình tĩnh, giống như chấp nhận số phận.

Diệp Phi kéo băng dính ở miệng ông ta, đem kiếm lấy ra.

Ông ta lập tức ho khan, từng hồi hít thở, để cho bản thân thoải mái “Xoet Diệp Phi nhìn ông ta cười cười: “Thật là khiến cho tôi thất vọng”

“Không phải muốn chết sao? Tôi cho ông hai tiếng đồng hồ mà giờ vẫn chưa chết?”

“Ông chỉ cần cúi đầu về phía trước, kiếm sẽ đâm thẳng vào cổ họng ông, đi đời nhà ma”

“Nào ngờ, ông lại chịu thở một cách ngắt đoạn, cũng không muốn đế mình thoải mái…” Vẻ mặt anh thất vọng: “Thật khiến tôi coi thường ông”

Người đàn ông đội nón mặt đỏ lên, khó khăn lắm mới nói được một câu: ‘Đừng nói lời vô ích, rốt cuộc mày muốn như thế nào?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1764


Chương 1764:

Ông ta vô cùng xấu hố, không phải chỉ bởi thua dưới tay Diệp Phi mà bởi vì bị Diệp Phi nhìn thấu.

Diệp Phi rút ra mấy chiếc kim châm, giảm bớt cơn đau cho ông ta, nói ra yêu cầu của mình: “Ông không muốn chết, vậy nói điều kiện để ông có thể sống”

“Tôi muốn biết ba điều cơ mật về Alissa”

“Thứ nhất, việc bố trí nhân lực ở ba tầng trên, với thực lực của bọn chúng”

“Thứ hai, làm sao đế vô hiệu hóa cơ quan bảo mật của Alissa”

“Thứ ba, kho vàng Ô Y Hạng ở đâu, làm sao để có thể di chuyển nó đi một cách nhanh nhất”

Diệp Phi ánh mắt bình thản: “Chỉ cần ông nói cho tôi biết, tôi sẽ để cho ông một con đường sống”

“Rốt cuộc mày là ai?”

Nghe đến ba điều kiện, người đàn ông thay đổi sắc mặt, ánh mắt trở nên sắc bén: “Làm sao mày biết ở Alissa có kho vàng Ô Y Hạng?”

Ông ta vốn cho rắng Diệp Phi chẳng qua là cùng Long Thiên Ngạo tranh giành người tình, chém giết lẫn nhau cũng chỉ bởi Hàn Tử Thất.

Hiện tại xem lại, Diệp Phi muốn lấy kho vàng Ô Y Hạng, anh ta đối phó với Long Thiên Ngạo không phải vì bảo vệ Hàn Tử Thất, mà là hướng về kho vàng đã lâu kia”

“Tôi là ai, ông sẽ không muốn biết”

“Ông nói ba điều kiện kia là được đi”

Diệp Phi vẻ mặt bình tính nhìn người đàn ông đội nón”Càng biết nhiều thì mạng sống càng khó giữ”

“Trần Hạo Đông là mày giết?”

“Độc trong người anh Long cũng là do mày làm?”

Sau khi xác định Diệp Phi là một đối thủ cạnh tranh mạnh cho Ô Y Hạng, liền nhớ đến một loạt sự việc của Alissa.

Nếu không phải Diệp Phi quá trẻ, mà lại cách xa miền Nam, có lẽ ông ta cũng hoài nghỉ không biết Diệp Phi có phải là người đeo mặt nạ kia không, “Không sai, là tôi làm”

Diệp Phi cũng rất dứt khoát”Kho vàng Ô Y Hạng, tôi tất nhiên muốn dành được nó.”

“Hóa ra là mày làm, bảo sao Alissa lại xảy ra nhiều chuyện như vậy”

Người đàn ông đội nón lá cuối cùng cũng hiểu ra: “Ngay từ đâu mày đã tính toán như vậy”

Thanh âm ông ta đột nhiên trầm xuống: gì?

Diệp Phi, rốt cuộc mày định làm.

Nghe được lời chất vấn của người đàn ông kia, Diệp Phi từ chối cho ý kiến cười cười: “Mục đích của tôi không phải đã quá rõ ràng rồi sao?”

Anh đi thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn lấy kho vàng Ô Y Hạng, tất nhiên, thuần đường giết Long Thiên Ngạo với đồng bọn của ông ta”

“Tham vọng không nhỏ”

Người đàn ông đội nón hô hấp trở nên đồn dập, trong mắt hiện một nỗi sợ hãi, như thế nào cũng không nghĩ đến, Diệp Phi này gan lại lớn như vậy.

Kho vàng đó là một phần của Ô Y Hạng, nếu động vào nó chẳng khác gì nhổ răng hổ.

Ông ta muốn nói Diệp Phi là đang đi tìm cái chết, nhưng nhìn lại bản thân bị anh đánh cho tàn phế nên không có tư cách để đánh giá Diệp Phi.

Người đàn ông tự giễu: “Đáng tiếc, tao không biết, tuy vị trí của tao không thấp, nhưng tao chỉ là một sát thủ”

“Sát thủ, chính là công cụ giết người, một cơ quan như vậy, làm sao biết rõ được cơ mật?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1765


Chương 1765:

“Cho dù tao muốn phối hợp với mày, tao cũng không biết nói với mày như thế nào, cho nên mày từ bỏ đi!”

“Nếu mày cảm thấy tao đáng thương, tha cho tao một con đường sống, tao.

cảm ơn mày lần sau sẽ không coi mày là đối thủ”

“Nếu mày không giết tao, tao cũng sẽ không oán hận.”

Người đàn ông ngóc đầu lên: “Chẳng qua điều này tao thật sự không biết, cũng không hiểu rõ: “

Ông ta tuy có hy vọng bản thân sẽ sống, dù phải trả một cái giá rất lớn, nhưng nó lại liên quan đến bí mất của Ô Y Hạng, nhiều năm huấn luyện, ông ta không thể phản bội lại nó được.

Cho dù như thế nào trung thành vẫn phải đặt lên hàng đầu, ông ta hiểu rất rõ điều này.

“Ông là một sát thủ, nhưng là một sát thủ lâu năm ở Ô Y hạng, cũng là sát thủ mà Long Thiên Ngạo tin tưởng nhất”

Diệp Phi trên mặt không có thay đổi: “Ông hiểu rất rõ về Alissa, chỉ sợ còn biết rõ hơn cả Long Thiên Ngạo”

“Mày nghĩ nhiều quá.”

Người đàn ông tỏ ra mạnh mẽ: “Ở Ô Y Hạng cũng phân công rõ ràng cho dù tôi là thuộc sát thủ lâu năm cũng không thể biết được bí mật”

Ông ta nhấn mạnh từng chữ: “Cho nên đừng phí phạm thời gian của tao nữa”“

“Đối với những sát thủ khác của Ô Y Hạng tôi tin rằng bọn họ không nắm được tình hình.”

Diệp Phi cười cười: “Nhưng ông là một ngoại lệ, bởi ông là một trong số những nhóm sát thủ lâu đời nhất ở Alissa.”

“Nói như vậy, ông không chỉ chứng kiến Alissa từ lúc thành lập mà còn tham dự góp phần vào quá trình phát triển của nó theo những tuyến tàu chở khách kỳ”

Ngữ khí của anh trầm xuống: “Ông bảo không biết khác nào coi tôi như một đứa trẻ ba tuổi”

Người đàn ông hơi kinh ngạc vì không nghĩ tới Diệp Phi đã điều tra ra được không ít, nhưng vẫn cười lạnh một tiếng: “Tiếc thật, tao không biết, không thể giúp mày được”

Ông ta nghiêng đầu: “Nếu như mày cảm thấy tao lừa mày, thì cứ trực tiếp xẻo một miếng thịt trên người tao là được rồi”

Diệp Phi cười cười: “Ông thực sự cho răng tôi không dám giết ông?”

“Tao đương nhiên biết rõ mày dám giết tao!”

Người đàn đông thở ra một hơi: “Dám tấn công vào Ô Y Hạng là chủ đích của mày, làm sao giết một người tầm thường như tao sao lại không dám?”

“Quả thật tao cũng sợ chết, tao cũng muốn sống, nhưng đồ mày muốn, tao thực sự không thể đưa ra”

Ánh mắt ông ta dần trở nên kiên định: “Cho nên Diệp Phi, mày có thể khiến tao thoải mái một chút không”

“Cho mày thoải mái..”

Diệp Phi cười nhạt một tiếng: “Ông mà chết, vợ ông phải làm sao đây?”

Người đàn ông đội nón nheo mắt quát: “Mày đang nói cái gì?”

Diệp Phi ánh mắt trở nên hung ác: “Theo như đạo ký thì, người đã làm cái nghề sát thủ này phải không sợ cái chết, coi cái chết như một phần của không việc, thấy chết cũng không sợ”

“Có thể thấy sau khi bại trận ông lại không chọn cái chết, cái này không chỉ thể hiện khát vọng sống của ông, ngoài ra trong lòng ông còn đang lo lảng…“Cho nên tôi đã cho người đi điều tra, không ngờ lại may mản, tra được rất nhiều năm trước khi ông đến hồng kông, là người tiên phong cùng Uông Tư Ý có một chân…” Anh bổ sung một câu: “Bây giờ cũng chính là bà Bàng”

Người đàn ông kia run lên, nhìn Diệp Phi với vẻ khó tin.

“Một đêm mây mưa, bà Bàng không cận thẩn mang thai với ông”

Diệp Phí nói lại tin tức mà Thái Linh đưa đến: “Mà ông lại không thể cưới bà làm vợ, cho nên bà Bàng chỉ có thể tìm một người thành thật để gả cho”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1766


Chương 1766:

“Sau khi bà Bàng lập gia đình nhưng hai người vẫn còn tình cảm, ông một bên giúp Long Thiên Ngạo giết người phóng hỏa, một bên nhìn đứa con của mình đang lớn dần”

“Vì để mở đường cho con trai đang lớn lên, ông để lại người giúp đỡ Trần Hạo Đông, nhưng lại thông qua đó dẫn anh ta đến cho Long Thiên Ngạo”“

“Sau khi Trần Hạo Đông trở thành người của Long Thiên Ngạo, con của ông cùng nhà họ Bàng cũng một lúc lên cao, trở nên giàu có và quyền lực ở Hồng Kông”

“Đã làm sát thủ thì không nên có tình cảm gia đình, có thể ông không chỉ có vợ và con, mà còn rất hưởng thụ cảm giác gia đình này”

Anh nhìn người đàn ông: “Cho nên mới tham sống sợ chết, ông sẽ nghĩ trăm phương nghìn kế để sống”

“Thẳng khốn, mày đang nói cái gì vậy?”

Người đàn ông quát một câu chói tai: “Tao nghe như thế nào cũng không hiểu mày đang nói gÏ?”

“Nghe không hiểu cũng không sao, có thế đề người báo thù cho miền Nam hiểu là được”

Diệp Phi dáng vẻ tươi cười: “Nghe nói Trần Hạo Đông sau khi chết không còn ai bảo vệ cho nhà họ Bàng, Long Thiên Ngạo còn bị trúng độc nên đang bận sứt đầu mẻ trá “Ông chỉ có thế vội vàng đem họ giấu vào trong chùa để tránh né danh tiếng”

“Ông nói xem, nếu như tôi san bằng Bàng gia ở miền Nam, họ có thể sống đến ngày mai được không.” Người đàn ông sắc mặt thay đổi…. Lúc trước, nói Thái Bình có hỗn loạn, người nhà họ Bàng giết hết những người có tài xuất chúng, giờ người dân ở miền Nam vẫn vô cùng căm phẫn, luôn nóng lòng muốn nhà họ Bàng nợ máu phải trả bằng máu.

Trần Hạo Đông mặc dù đã có sắp xếp, để Diệp Phi là người chịu tội thay, nhưng chưa kịp làm xong đã bị Diệp Phi g**t ch*t.

Các thương hội ở miền Nam một bên tạo áp lực cho Alissa, một bên phái người đi tìm người giỏi.

Người đàn ông đội nón không tiện ra mặt để xử lí tình hình, đều muốn trợ giúp hết mình cho Long Thiên Ngạo, ai ngờ lúc Long Thiên Ngạo quay trở về thì bị Diệp Phi giở trò.

Người đàn ông chỉ có thế đưa bà Bàng đến ở nhờ chùa, lấy danh nghĩa khách hành hương để che giấu thân phận.

Ông ta thấy không thể lộ ra được chuyện này, lại không nghề đến Diệp Phi nắm rõ như trở bàn tay.

“Diệp Phi, giang hồ có quy định, không làm hại đến gia đình người khác”

Người đàn ông quát Diệp Phi: “Mày hèn hạ như vậy, không sợ trời trừng phạt sao?”

“Những lời này, ông không nên nói!”

Diệp Phi vỗ bả vai ông ta: “Ông đã làm sát thủ nhiều năm như vậy, người vô tội chết trong tay không hẳn là không ít?”

“Không nói trước kia, nói đến Hàn Tử Thất.”

“Cô ấy có ân oán gì với giang hồ.

Cô ấy đắc tội gì với các người?

Mà các ngươi lại muốn đưa cô ấy lên chuyến tàu Alissa?”

“Nếu không phải hôm nay tôi có người của tôi, chỉ sợ tôi cũng không tránh khỏi cái chết, cô ấy cũng bị các người bắt về cho Long Thiên Ngạo chèn ép”

Ngôn ngữ của anh giống như đang chọc tức: “Cho nên không thể nói với tôi chuyện quy củ”

Người đàn ông vô thức trầm mặc.

“Tôi cho ông mười giây!”

Diệp Phi lấy điện thoại di động ra: “Mười giây sau, nếu tôi không có được đáp án, tôi liền gọi cho thương hội miền Nam”

“Nghe nói bọn chúng đã đưa ra 100 triệu cho ai bắt được kẻ chủ mưu”

Sau khi nói xong, Diệp Phi ấn một phím trên điện thoại.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1767


Chương 1767:

Lúc ấn số đúng lúc hết 10s, điện thoại vang lên âm thanh: “Xin chào, hoan nghênh đã gọi đến thương hội ở miền Nam..””Dừng tay! Dừng tay!”

Người đàn ông đội nón đột nhiên giật mình, gân xanh hiện lên, hướng đến Diệp Phi quát: “Mày muốn biết gì, tao sẽ nói cho mày biết..”

Hàn Hướng Bắc đang đứng trong phòng quan sát của bệnh viện.

Bên cạnh anh là một cô gái tóc vàng và bác sĩ Phùng, với những bức ảnh chụp đại não ở trước mặt anh.

Anh nhìn chấm chãm vào một con sâu trắng như sợi chỉ trong thân não.

“Bác sĩ Ruth, bây giờ có thế phẫu thuật được không?”

Hàn Hương Bắc quay đầu liếc mắt nhìn Dương Mạn Lệ đang ngủ tron: phòng bệnh: “Nếu không mau chữa bệnh, tôi sợ cô ấy sẽ không chịu được”

Trong 24 giờ qua, Dương Mạn Lệ đã đập vào tường hơn chục lần, nếu không giữ cô ta xuống và cho dung thuốc an thần kịp thời, có lẽ cô ấy đã bị vỡ đầu.

“Thể tích vẫn còn quá nhỏ.”

Cô gái tóc vàng tiến lên một bước, chỉ vào bức ảnh một cách cẩn thận và nói: “Ngoài việc rất mỏng, con bọ còn quấn vào người rất nhiều dây thần kinh.

Tôi lo lắng rằng nó sẽ vỡ thành hai mảnh khi cắt ra”

“Điều đó sẽ không chỉ ăn mòn các mao mạch, một nửa còn lại có thể xâm nhập vào trung tâm não”

“Kết quả là tình hình sẽ tồi tệ hơn hiện tại, từ xuất huyết não đến tổn thương.

dây thần kinh não và trở thành người thực vật.”

“Theo tôi bây giờ chúng ta tiếp tục gây mê ký sinh trùng này và đợi nó béo hơn rồi từ từ kẹp nó r Cô đưa ra ý kiến riêng của mình: “Nếu phải mổ, chúng tôi cũng có thể mạo hiểm, nhưng anh Hàn anh phải mạo hiểm”

Bác sĩ Phong cũng gật đầu đồng ý: “Tình hình này thực sự không thích hợp để mổ sọ lấy bọ ra ngoài.”

Hàn Hướng Bắc cau mày: “Nếu không lấy ra, bệnh nhân làm sao có thể sống bình thường?”

“Cô nói ký sinh trùng bị gây mê, nhưng hiện tại, làm gì có dấu hiệu gây mê?”

“Thật giống như bị đánh úp lại”

“Biết không, từ hôm qua đến nay, cô ấy đã bị k*ch th*ch ba lần, chưa một lần được yên.

Hàn Hướng Bắc lạnh giọng: “Định để bệnh nhân ngủ cho đến khi ký sinh trùng lớn lên?”

“Anh Hàn bình tinI Cô gái tóc vàng vội vàng trả lời: “Con bọ này quả nhiên hoạt động rất nhiều, thuốc mê cổ truyền cũng mất tác dụng”

“Nhưng đừng lo lắng, tôi đã chuẩn bị thuốc mới nhanh chóng, ước tính sáng mai sẽ hoàn thành”

Cô nói thêm: “Cô ấy sẽ được tiêm vào sáng mai, và cô ấy sẽ không phải chịu đựng thêm đau đớn ít nhất trong vòng một tháng nữa!”

Mặc dù rất khó hiểu, nhưng so với lần trước cô đã chủ động gấp mười lần để chẩn đoán, nhưng bây giờ không có thời gian để rút ra mấu chốt, bây giờ quan trong nhất là giúp cho Dương Mạn Lệ không còn đau đầu.

“Tôi hy vọng nó sẽ hoạt động lần này”

‘Vẻ mặt của Hàn Hướng Bắc dịu đi rất nhiều: “Nếu không Mạn Lệ sẽ rất đau khổ!”

Vừa mới dứt lời, Dương Mạn Lệ vốn dĩ đang ngủ, đột nhiên mở mắt ra, kích động mảng hét lên: “Buông tôi ra, buông tôi rai”

“Tôi không chịu nối, tôi thật sự không chịu nổ Dương Mạn Lệ bị trói băng dây đai, nhưng cô vẫn vùng vẫy, lay chiếc giường, cố gắng đứng dậy và đập đầu vào tường.

Sau khi không thoát khỏi thất dây đai, Dương Mạn Lệ đá vào chân mình một cách tuyệt vọng và lắc đầu, hy vọng có thể dùng điều này để giảm đau.

“Cô Mạn, không nên kích động, không nên kích động!”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1768


Chương 1768:

Bác sĩ Phong vội vàng dẫn người xông tới giữ chặt Dương Mạn Lệ, sau đó cố định đầu cô: “Càng giấy dụa, sẽ khiến cho con bọ càng bị k*ch th*ch”

Họ đã nhìn thấy tình trạng của con bọ từ thiết bị giám sát bên cạnh.

Dương Mạn Lệ phớt lờ chỉ dẫn của các bác sĩ mà bám chặt lấy tấm khăn trải giường và hét lên: “Buông tôi ra, thả tôi ra, để đập đầu vào nó sẽ đỡ đau hơn”

Quá đau đớn, chỉ có tác động bên ngoài có thể khiến cô ta cảm thấy thoải mái hơn.

“Cho cc Lúc này, Hàn Hướng Bắc và cô gái tóc vàng cũng tiến đến.

Nhìn thấy Dương Mạn Lệ như đang phát điên, Hàn Hướng Bắc nhíu mày, sau đó dứt khoát ra lệnh.

ăy nửa viên thuốc an thần”

Cô gái tóc vàng do dự một chút: “Anh Hàn, cô Mạn vừa rồi mới dùng một viên, bây giờ nếu dùng tiếp sợ sẽ quá liều”

Cô lo lắng việc dùng quá nhiều thuốc an thần sẽ để lại những di chứng xấu.

“Nếu không có thuốc an thần, việc để cô ấy vùng vẫy và va đập mạnh vào đầu như thế này sẽ khiến bọ bị k*ch th*ch hơn hơn, tình trạng bệnh sẽ nghiêm trọng hơn”

Hàn Hướng Bắc vung tay lên: “Đánh cho c‹ “Rõ”

Nghe thấy những lời của Hàn Hướng Bắc, và nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Dương Mạn Lệ, cô gái tóc vàng chỉ có thể vân vê ngón tay của mình.

Anh ấy ngất đi, để cô ấy dừng lại”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhe

Bác sĩ Phùng đã cho Dương Mạn Lệ dùng nửa viên an thần.

Họ đã dùng nhiều phương pháp, cũng cho Dương Mạn Lệ uống thuốc giảm đau, nhưng không có biện pháp nào hiệu quả bảng thuốc an thần.

Sau khi tiêm thuốc an thần, Dương Mạn Lệ không buồn ngủ, vẫn tỉnh táo.

mà từ từ bình tĩnh trở lại.

“Đừng lo lắng, không sao cả, tôi nhất định sẽ giúp cô chữa bệnh này”

Hàn Hướng Bắc ra hiệu cho bác sĩ Phùng cởi đai trói, và sau đó ra hiệu cho cô gái tóc vàng rời khỏi phòng.

Anh bước tới, nắm lấy lòng bàn tay của Dương Mạn Lệ: “Sáng mai bác sĩ Ruth có thể chuẩn bị thuốc mê”

“Điều gì sẽ xảy ra nếu loại thuốc bác sĩ Ruth không hiệu quả?”

Dương Mạn Lệ không có căm thù của quá khứ, chỉ là trái gtim đã hẳn lại đó một vết thương, sau đó hỏi một câu hỏi mà Hàn Hướng Bắc không muốn đối mặt.

“Tiến sĩ Ruth là một chuyên gia y tế, và cô ấy đã tìm ra bệnh của em”

Hàn Tương Bắc bình tĩnh lại: “Thuốc do cô ấy nghiên cứu nhất định có thể chữa được”

“Nếu nó vẫn không có tác dụng thì sao?”

Dương Mạn Lệ giọng nói cố chấp: “Vậy thì phải làm sao?”

Sống mỗi ngày như thế này có tốt hơn không?

Hay uống thuốc an thần mỗi ngày?

Cô không muốn khiến bản thân trở nên điên cưồng như vậy, nhưng sự hành hạ của con bọ khiến tinh thần cô kiệt quệ, mọi sự nho nhã và kiêu ngạo đều biến mất trong đau đớn.

“Nếu bác sĩ Ruth không thể, tôi sẽ tìm các chuyên gia y tế khác”

Hàn Hướng Bắc nói từng chữ một: “Năm sau không làm gị, liền đưa em đi tất cả bệnh viện lớn ở phương tây”

“Bác sĩ Ruth không thể giải quyết nó, các bác sĩ khác sẽ không quá chắc chắn”

Dương Mạn Lệ ánh mắt lo lắng, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, hai mắt sáng lên: “Diệp Phi, Diệp Phi, anh tìm Hàn Tử Thất, tìm Diệp Phi cho tôi!”

“Anh ta trong nháy mắt có thể nhìn ra bệnh của tôi, nhất định phải có cách chữa trị”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1769


Chương 1769:

Cô hét lên: “Đi tìm anh ấy, cầu xin anh ấy, không cần biết bao nhiêu tiền, chỉ cần tôi đủ khả năng, tôi hứa sẽ…” Hàn Hướng Bắc không cam lòng nói: “Thôi được, nếu ngày mai thuốc mới không có tác dụng, anh sẽ đi tìm Diệp Phi”

Sáng sớm hôm sau, cô gái tóc vàng đã đưa người đến bệnh viện sớm và đưa cho Dương Mạn Lệ thuốc và nước tiêm mới chuẩn bị.

Hàn Hướng Bắc cũng xuất hiện ở phòng quan sát, hy vọng rằng lần này.

Dương Mạn Lệ có thể khỏe hơn.

Cô gái tóc vàng tràn đầy tự tin: “Anh Hàn yên tâm, lần này, con sâu này nhất định sẽ được gây mê”

Vừa dứt giọng nói, Dương Mạn Lệ vốn đ* đang lơ mơ, đột nhiên hét lên một tiếng, giống như cá bị giết thịt trên mặt nước, giấy giụa không ngừng trên giường bệnh.

Chiếc giường bị đập mạnh và nó gần như bị hỏng.

Một số nhân viên y tế không thể kìm lại được thở dài.

Đồng thời, những con bọ trên màn hình cũng xoản lại như điên, như thể chúng bị nước sôi làm bỏng.

“Dương Mạn Lệ điên cưồng hét lên, sau đó rống lên: “Gọi Diệp Phi, gọi Diệp Phi…”

‘Vào 12h trưa thứ sáu, tại mật nhà hàng.

Khi Diệp Phi bước vào, anhnhận ra nhà hàng đã được bao trọn bởi Hàn Hướng Bắc.

Chỉ có bàn của Hàn HướngBắc trong đại sảnh trống rồng.

Đúng vậy là một bản.

Bên cạnh Hàn Hướng Bắc,›òn có một vị tu sĩ áo xám.

Bà ta khoảng sáu mươi tuề, dáng người nhỏ bé, lông mày rậm, lãnh đạm, toát ra khí chất đền thờ, khí chất xuất chúng.

Trong khi tụng kinh, bà lần tạt cầu nguyện, trông như một người không màng chuyện thế gian.

Diệp Phi liếc bà một cái, ah không biết bà là gì với Hàn Hướng Bắc, nhưng khi nhìn thấy bà thì anh không lề nhướng mi, cũng không thèm để ý.

Anh gật đầu với Hàn Hướng Bắc: “Ông Hàn, chào ông!”

Hàn Hướng Bắc lần này khiêm tốn và nhiệt tình hơn rất nhiều so với lần trước.

Không chỉ dọn một bàn ăn thịnh soạn, còn đích thân chào hỏi Diệp Phi với nụ cười rạng rỡ trên môi: “Bác sĩ Diệp, chào mừng, chào mừng, chúng ta lại gặp lại”

“Nào, ngồi xuống, lấy. ít cá nóc tươi, bít tết New Zealand và trứng cá muối, nếm thử xem có hợp với khẩu vị của mình không”“

“Không thích thì cứ lên tiếng, đầu bếp sẽ làm”

Thậm chí, ông ta còn tự tay kéo ghế cho Diệp Phi như thể quen biết nhau.

Tuy nhiên, danh tính của người phụ nữ mặc áo xám thì không được giới thiệu với Diệp Phi Người phụ nữ mặc áo xám không nhìn Diệp Phi, tiếp tục lần chuỗi hạt phật trong tay.

Diệp Phi không quan tâm, bắt tay Hàn Hướng Bắc cười nói: “Ông Hàn khách sáo, ông cứ thoải mái đi, ông tiếp đãi tôi ăn gì cũng được”

“Hơn nữa, tôi là một người không có điều kiện. Có thể ăn bít tết và trứng cá muối là một may mắn mà tôi đã cả đời đã mong ước. Làm sao tôi có thể không thích nó?”

Diệp Phi ngồi vào chỗ ngồi: “Cám ơn ông Hàn mở tiệc”

Nói xong, Diệp Phi trực tiếp cầm miếng thịt nướng, ăn một ngụm thịt lớn, miệng chảy đầy dầu, rất vui vẻ.

Thấy vậy, người phụ nữ áo xám dừng chuỗi hạt cầu nguyện, khế cau mày, vẻ mặt lộ rõ vẻ chán ghét.

Nhưng cô ấy không nói gì, chỉ nhấp một ngụm trà.

Khóe miệng Hàn Hướng Bắc nhúc nhích vài cái Ông ta có thể hiểu được ý của Diệp Phi, anh ta chỉ là ngọn cỏ, chân đất không xỏ giày nên không dễ giở trò.

“Làm việc dứt khoát, làm một người thoải mái, Diệp Phí, tôi rất ngưỡng mộ cậu”
 
Back
Top Dưới