Huyền Huyễn Cậu Không Được Chết

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cậu Không Được Chết
Chương 80: 80: Hiện Thực


Trong màn đêm hôn ám, cậu thấy mình đang lơ lững giữa không trung, xung quanh được bao bọc bởi bóng tối.
"Đây là đâu."
Trong không gian này giống như chỉ có một mình cậu, không còn bất kỳ âm thanh nào khác nữa, lúc này không gian tối tâm bỗng nhiên sáng bừng lên, trước mắt cậu xuất hiện một đứa nhỏ, khuôn mặt quen thuộc, dáng người cũng đã trở lại như một đứa bé nhưng bởi vì bị hành hạ quanh năm nên chỉ có bộ dáng chỉ năm sáu tuổi, thân thể vẫn không một mảnh vải che thân.
Nhìn thấy đứa bé này cậu lại không khỏi toát ra sự yêu thương, lần này cơ thể cậu không còn lạnh lẽo nữa vì vậy cậu nhanh chóng mở áo khoát ra sau đó khoát lên người đứa nhỏ.
Đứa bé dùng hai mắt trong suốt ngây ngô nhìn cậu, miệng nó bập bẹ gọi "Mẹ."
Nhưng lần này cậu không gật đầu đáp lại mà phủ nhận "Anh không phải mẹ em."
Lúc trước cậu nhận mình làm mẹ đứa nhỏ cũng một phần vì tư tâm muốn tìm ra cuốn nhật ký trên thi thể người phụ nữ, nhưng lần này cậu không thể tiếp tục lừa gạt đứa nhỏ tội nghiệp này nữa.
Nhưng điều bất ngờ là sau khi cậu nói ra lời này thì đứa nhỏ đối diện vậy mà gật đầu đáp lời cậu "Em biết."
"Em có thể nói những từ khác sao." Cậu kinh ngạc không thôi.
Đứa nhỏ ôm chặt lấy vạt áo mà cậu vừa khoát cho mình rồi gật đầu "Em đã được giải thoát, dù sao đã chết rất lâu rồi em đã có thể học hỏi rất nhiều thứ, nhưng chấp niệm của em chỉ dừng lại ở ngày cuối cùng đó."

"Thì ra là vậy." Cậu khẽ thở dài ôm cậu bé vào lòng, đây có lẽ là điều kiện để mở huy3t động.
Đứa bé được cậu ôm lấy liền vùi đầu vào lòng cậu một cách vui vẻ, có lẽ nó chỉ muốn cảm nhận được vòng tay ấm áp giống như vậy mà thôi, nó chỉ muốn được một chút yêu thương.
Nhưng những người vào trong huy3t động này chưa từng nghĩ đến điều này vì vậy thời gian từ từ trôi qua sức mạnh của nó đã vượt khỏi tầm kiểm xoát của chính nó, những con quái vật nó tạo ra cũng chỉ là trong vô thức khi nó nhớ lại những lời kể của mẹ mình.
Lúc này đây cậu hoàn toàn không biết rằng thực chức người phụ nữ kia không phải là mẹ của đứa bé, mà chỉ là một nạn nhân bên trong một kế hoạch đen tối của những tên nhà giàu có tâm tính bi3n thái mà thôi.
"Mẹ ơi...!Con vẫn gọi như vậy có được không." Đứa bé dò hỏi, nó thật sự rất thích hơi ấm từ cậu, cho dù là người phụ nữ kia cũng không thể nào bằng cậu được, nó thức sự rất luyến tiếc.
"Được chứ." Cậu mỉm cười dịu dàng.
Dù bên ngoài cậu có tỏ vẻ đến đâu thì nội tâm cậu luôn mềm mại, vì vậy cậu đã có thể tồn tại trước rất nhiều sự yêu thương từ những linh hồn khác, mà chính bản thân cậu cũng rất quý mến họ.
Hai người cứ như vậy ôm nhau trong không gian tràn ngập ánh sáng, đến khi đứa nhỏ cảm thấy đầy thỏa mãn liền rởi khỏi lòng ngực của cậu.
"Cảm ơn mẹ."
Cậu vuốt v e mặt đứa nhỏ đầy yêu thương, đôi mắt này đã không thể nhìn thấy gì vì vậy một thằng con trai như cậu đành phải nhận thôi chứ làm thế nào, chẳng lẽ muốn đứa nhỏ này sửa lại kêu ba, đúng là chết người mà.
"Anh đưa em đi một đoạn."
Đứa nhỏ lắc đầu "Không cần đâu ạ, nó không gàn buột được con."
"Tâm nguyện đã được hoàn thành con có thể tự mình đi thôi."
"Được, tạm biệt." Cậu gật đầu sau đó chuẩn bị đứng dậy.
Nhưng đứa nhỏ không để cậu đứng lên thì đã ôm lấy đầu cậu dùng hai bàn tay mò mẫm má cậu sau đó đặt lên má cậu một nụ hộn.
"Đây là thứ mà những kẻ kia tìm kiếm, con cho mẹ đấy...!Tạm biệt."
Đứa nhỏ vừa dứt lời cơ thể nhanh chóng tan biến trong không gian, trước khi hoàn toàn biến mất nó đã nhìn cậu mỉm cười, một nụ cười thoải mái mà từ trước đến nay nó chưa từng cười như vậy.

Không gian cậu đang đứng cũng nhanh chóng sụp đổ, trước mắt cậu liền tối sầm lại.

"Tân...!Tân..." Một tiếng gọi vang lên bên tai cậu "Dậy đi."
Hai mắt cậu mơ màng mở ra, nhìn thấy Tử Lâm mỉm cười nhìn cậu, động tác của cậu ta đầy dịu dàng cùng săn sóc khiến cậu bật cười.
Tử Lâm nhìn thấy cậu bỗng nhiên cười liền khó hiểu mà hỏi "Em sao vậy."
"Không...!Không có gì..." Cậu vừa lắc đầu vừa cười sau đó ôm lấy khuôn mắt ngơ ngác của Tử Lâm rồi hỏi "Chúng ta thật sự quen nhau rồi sao."
Tử Lâm nghe vậy liền nheo mắt đầy nguy hiểm "Ý em là sao."
"Em có thể quay xe hay không." Cậu mỉm cười nói.
"Không thể." Tử Lâm lạnh mặt ôm chặt cậu vào lòng "Em đã là của tôi, không thể đổi ý được nữa."
"Chúng ta cũng đã ở chung rồi."
Cậu bị Tử Lâm ôm chặt liền thuận thế dựa vào lòng cậu ta mà tủm tỉm cười, đúng vậy, bọn họ đã là của nhau, cậu cũng không hối hận khi đáp ứng cậu ta.
"Đúng rồi, cuối cùng trong quyển nhật ký đã ghi gì vậy, làm sao mà chúng ta thoát khỏi huy3t động."
Để Tử Lâm ôm một lát cuối cùng cậu cũng hỏi ra thắc mắc của mình.
Tử Lâm nhìn cậu không nói hết chỉ nói lại những gì mình biết sau đó là câu nói cuối cùng được viết trong quyển nhật ký.
Thật ra, tất cả những gì phó bản xây dựng nên đều thông qua sự tưởng tượng của cậu bé ấy, sau khi huy3t động được tạo ra, những linh hồn chết oan ức bên trong tìm kiếm những kẻ đã hại mình, sau đó cắn nuốt linh hồn của họ để trở thành ác quỷ, nhưng bất ngờ là linh hồn của những ác quỷ lại bị một linh hồn bị nhốt bên trong nhà đá cắn nuốt, từ đầu đến cuối linh hồn đó đều không hại người mà thực chất nó chỉ có mong ước muốn được thực hiện mà thôi.
Vì vậy dù rất mạnh mẽ nhưng nó lại không phải ác linh thực sự, nhưng bởi vì hấp thụ sức mạnh của những ác linh khác mà nó trở thành chủ nhân của huy3t động này, mà cách thoát khỏi huy3t động này chính là thực hiện mong ước của nó.

Đó chính là đưa nó ra ngoài nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
"Thì ra là vậy..." Cậu nghe xong liền gật đầu "Rốt cuộc nơi này cuối cùng đã xảy ra chuyện gì."
"Chỉ có thể chờ cảnh sát đến đây điều tra mà thôi, tôi nghĩ vẫn còn người sống sót nhưng bởi vì thế lực đằng sau quá mạnh nên mới không dám lộ mặt mà thôi." Tử Lâm vùi đầu vào vai cậu nói.
"Vậy chúng ta gọi cho anh Hoàng đi." Cậu nhỏ giọng nói, nhưng Tử Lâm nghe vậy liền lắc đầu "Không được, không có sóng."
"Vậy chúng ta rời khỏi nơi này trước rồi nói sau." Cậu đành thở dài nói, tuy rất muốn tìm được hài cốt của đứa nhỏ đáng thương ấy ngay bây giờ, nhưng điều kiện hiện tại không cho phép, du thuyền kia cũng sẽ không đợi bọn họ.
Cốc, cốc, cốc.
"Tử Lâm, Thành Tân chúng ta phải đi rồi." Trương Trí ở bên ngoài kêu lớn.
Cậu đáp lại một tiếng sau đó trừng mắt nhìn Tử Lâm bảo cậu ta mau chóng buông mình ra, thật sự ngại ngùng chết người mà.
Tử Lâm cười dịu dàng nhìn cậu rồi buông tay ra, đi đến nơi để ba lô của cậu đeo lên vai, sau đó hai người ra khỏi phòng..
 
Cậu Không Được Chết
Chương 81: 81: Hiện Thực


Ba người nhanh chóng rời khỏi hòn đảo mà lên du thuyền, sau khi đi vào trong bọn họ liền đụng phải nhóm người Vu gia.

Vu Cẩn nhìn bọn họ, hai mắt tràn đầy khó tin hét lớn "Sao bọn mày vẫn còn sống.

"
"Do bọn tao là người tốt đó.

" Trương Trí hài hước nói, sau đó nhìn ba người trước mặt liền không khỏi trêu chọc "Ây dô, sao lại mất thêm một người nữa rồi.

"
"Đây không phải là ác giả ác báo hay sao.

"
"Mày.

" Người đàn ông trung niên có tính tình nóng nãy chỉ tay về phía bọn họ trong mắt đầy hù hận nói "Lần sau gặp lại, chắc chắn tao sẽ giêt bọn mày.

"
Nhóm người Vu gia bởi vì leo lên thuyền ra biển mà bị rất nhiều con quái vật ở trong biển tấn công, lúc này bọn họ mới biết con đường này hoàn toàn sai rồi, nhưng hối hận cũng đã muộn, anh trai ông bởi vì bảo vệ cậu chủ mà bị quái vật giế t chết,sau đó bọn họ cũng không thể thoát được khỏi tay của bọn chúng, nhưng may mắn thay khi quái vật sắp tóm được bọn họ thì huyệ động liền bị sụp đổ, ba người bọn họ may mắn sống sót mà về đến hiện thực.

"Đừng nói nhiều với bọn chúng, Vu gia chúng ta không phải dễ chọc như vậy.

" Vu Nhàn cũng hừ lạnh một tiếng sau đó xoay người rời đi " Sẽ có một ngày Vu gia đem bọn chúng trôn cùng những người đã chết trong hôm nay.

"
"Đúng là cha nào con nấy.

" Tử Lâm bỗng nhiên mỉa mai lên tiếng "Cậu chủ Vu gia đúng là không khác gì ông mình, chỉ biết giả vờ yếu ớt trốn phía sau những người thuộc hạ trung thành.

"
Từ đầu cậu đã nhận ra thân phận của người này, nhưng lúc ấy tâm trí của cậu ta chỉ có mình cậu vì vậy củng lười vạch trần trò mèo của bọn họ, nhưng lúc này bọn họ lại muốn uy h**p cậu ta như vậy thì cứ thẳng thắn nói huỵch toẹt ra thôi, dù sao, hai gia tộc bọn họp cũng không có khả năng hòa hoãn nữa rời.

Với lại điều mà cậu ta không thể nào tha thứ cho bọn họ nữa là sự tính kế của bọn họ khiến cậu ta mém chút nữa mất đi người mà mình yêu thương, không chỉ một lần mà tận hai lần, như vậy thì không thể tha thứ được nữa, nếu có lần sau gặp lại vậy thì đừng trách cậu ta không nể mặt tổ tiên của Vu gia.

Vu Nhan kinh hãi nhìn ánh mắt đầy nguy hiểm của Tử Lâm, hắn vội vàng xoay đầu đen mặt rời đi mà không dám nói thêm bất kỳ lời nào nữa.

Lúc này ba người Trương Trí bỗng nhiên xuất hiện, bọn họ không hề thấy không khí căng thẳng của ba người Vu gia vừa rời đi mà nhanh chóng gọi.

"Trương Trí.

"
Tuy bọn họ không biết tại sao ba người lại đứng ở lối vào mà không đi vào trong nhưng bọn họ cũng không hỏi, bên cạnh bọn họ còn có cộ gái nhỏ Nguyễn Tú.

Ba người Ẩn gia cùng Nguyễn Tú cũng chỉ là ngẫu nhiên mà gặp nhau.

Bởi vì Nguyễn Tú may mắn sống sót rời khỏi huy3t động mà bị tên hôn phu tra nam kia uy h**p, hắn ra lệnh cho cô không được kể những việc hắn đã làm cho người khác nghe nếu không gia tộc của cô chắc chắn không có một kết cục tốt đẹp, may mắn lúc ấy ba ngưởi Ẩn gia vừa vặn đi ngang qua, sau khi vô tình nghe thấy lời uy h**p của hắn ta liền biết được những gì cô đã kể hoàn toàn là sự thật.

Tên tra nam này vì không muốn mất đi địa vị hiện tại của mình mà ra tay giết hại vị hôn thê sắp cưới để có thể danh chính ngôn thuận dẫn vợ con về nhà.

Thế là ba người nhanh chóng đi đến chắn trước mặt Nguyễn Tú, sau đó mĩm cười đầy hòa nhã dễ gần mà từng câu, từng câu kể lại những hành động của hắn trong huy3t động, khiến sắc mặt hắn ta từ đỏ chuyển sang đen sau đó lại chuyển sang xanh cuối cùng không chịu được nữa mà xám xịch rời đi không dám nói thêm bất kỳ câu nào.

Thấy bọn họ vậy mà thật sự giúp mình khiến Nguyễn Tú vô cùng cảm kích, sau khi liên tục cảm ơn thì bốn người liền thuận thế mà đi cùng nhau.

"Sau khi rời khỏi đây anh sẽ đến dòi lại công bằng cho em.

" Nghe Ẩn Kỳ nói lại việc đã gặp tên tra nam kia khiến Trương Trí không nhịn được mà vỗ ngực hứa hẹn.

Nguyễn Tú nghe vậy liền cúi đầu cảm tạ "Chân thành cảm ơn mọi người, nếu không có mọi người thì chắc chắn không có ai có thể thoát khỏi huy3t động đó cả.

"
Cô là một người thông minh, được chứng kiến những việc mà Tử Lâm cùng cậu làm trước khi rời khỏi huy3t động, vì vậy cô có thể đoán ra một chút chuyện đã xảy ra, cũng nhờ vậy mà cô cảm nhận được nếu không phải mình gặp may mắn khi gặp nhóm người bọn họ tham gia cùng một huy3t động thì chắc chắn không thể nào sống sót mà đứng ở đây, còn những người cùng tham gia huy3t động này sẽ vĩnh viễn trở thành linh hồn ở huy3t động này rồi sau đó bị ác linh cắn nuốt.

"Là do em kiên cường chịu đựng nên mới có thể tiếp tục sống, đừng suy nghĩ quá nhiều.

" Cậu mỉm cười nói, đối với cô gái nhỏ này ấn tượng của cậu khá tốt vì vậy cậu cực kỳ thân thiện nói "Nếu như sau này em có gặp khó khăn gì thì cứ gọi cho bọn anh, nếu như có thể giúp chắc chắn bọn anh sẽ không từ chối.

"
"Vâng! Em cảm ơn ạ.

" Nguyễn Tú vui vẻ đáp lại, đối với cô đây thật sự là một ân tình cực kỳ to lớn, nhưng chắc chắn có thể giúp cô mỗi khi gặp khó khăn.

Tử Lâm đứng bên cạnh thấy cậu cười với người khác liền không khỏi nhăn mày, có chút không vui vì vậy cậu ta đưa tay nắm lấy cằm của cậu sau đó kéo đầu cậu qua.

Cậu nghi hoặc nhướn mày dò hỏi lại không nhận được câu trả lời, nhưng khi nhìn vào hai mắt đầy uất ức cửa cậu ta liền biết được người này là đang ghen tị.

Thế là cậu khẽ cười, dựa đầu vào sát lại gần cậu ta nhỏ giộn nói "Bình dấm chua.

"
"Hừ.

" Tử Lâm hừ nhẹ một tiếng sau đó buông cằm cậu ra.

Cậu buồn cười nhìn Tử Lâm, nhưng cũng chiều theo người bạn trai đầy mùi chua này mà không tiếp tục nhìn người khác mà cười, cậu nhìn chằm chằm cậu ta tỏ vẻ trêu chọc.

Nhóm người Trương Trí thấy bọn họ như vậy cũng không làm phiền, mà tự tập hợp lại với nhau mà bắt đầu vui vẻ trò chuyện.

Du thuyền khởi thành trở về đất liền, rất nhanh liền đã đế nơi.

Sau khi rời khỏi phi thuyền những người còn sống sót nhanh chóng rời đi, khi tham gia huy3t động tổng cộng có ba mươi người, nhưng khi trở về không biết còn lại bao nhiêu người thực sự vẫn còn linh hồn hay chỉ là những cái xác rỗng do thứ đó điều khiển đễ thế giới này vẫn vận hành một cách bình thường mà không bị hỗn loạn.

Cậu cùng Tử Lâm sau khi tạm biệt Trương Trí, Nguyễn Tú cùng ba người Ẩn gia thì đi đến một chỗ khuất, nhìn thấy du thuyền từ từ biến mất dưới mặt biển mới nhanh chóng gọi điện cho anh Hoàng, vị cảnh sát chuyên về những sự kiện linh dị thần quái mà bọn họ quen biết.

Sau khi báo cáo địa điểm cùng dặn dò anh ta chuẩn bị thuyền thì hai người kiếm một nơi có thể ngồi xuống nghĩ ngơi, dù sao bên trong huy3t động khiến cho linh hồn bọn họ ít nhiều cũng bị thương tổn, vì vậy bọn họ cần một khoản thời gian để nghĩ ngơi dưỡng lại linh hồn.

Mười phút sau xe cảnh xác nhanh chóng chạy đến, anh Hoàng nhìn thấy bọn họ liền nhanh chóng chạy lại, bởi vì được Tử Lâm báo cáo chi tiết nên lần này anh Hoàng cũng đã chạy đến xin phép cấp trên và được chấp thuận khám xét hòn đảo tư nhân của người khác.

Tử Lâm để cậu ngồi im nghĩ ngơi còn cậu ta thì thuật lại những gì đã biết, chỉ ra những nơi có thể tìm được manh mối, cũng nói với anh ta tìm kiếm dưới biển một lần.

"Các cậu không đi cùng tôi.

" Anh Hoàng nhìn bọn họ mà kinh ngạc.

Tử Lâm lắc đầu "Không, chúng tôi phải về nghỉ ngơi.

"
"Chúng tôi tin tưởng vào cảnh xác các anh.

" Cậu cũng mỉm cười cổ vũ.

Hai người nhanh chóng rời đi trước con mắt đầy u oán của vị cảnh xác nhân dân kia mà chẳng hề quay đầu lấy một lần.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 82: Chương 82


Từ hòn đảo bỏ hoang trở về, cậu cùng Tử Lâm liền dọn vào cùng một phòng, thật ra lúc đầu cậu vẫn còn rất ngại ngùng mà từ chối, nhưng cậu ta luôn tỏ vẻ đang thương mà nhìn cậu khiến cậu không nhịn được mà đồng ý, cũng bởi vì khuôn mặt quá nghiên nước nghiên thành kia của cậu ta khiến cậu không nhịn được mà mềm lòng.

Người xưa nói không sai đúng là anh hùng không bao giờ qua nổi ải mỹ nhân mà, mà mỹ nhân này còn là một người trước mặt cậu luôn tỏ vẻ cực kỳ đáng thương mà.

Sau khi trở về nhà, hai người liền ở lỳ trong nhà cả mấy ngày liền chẳng buồn đi đâu cả, trường học cậu cũng cho nghĩ mà chưa đi học lại nên cứ vậy mà hai người ân ân ái ái ở trong nhà cả ngày.

Sáng hôm này mặt trời cực kỳ trong xanh, trên giường hai thân ảnh đang ôm nhau ngủ một cách ngon lành ấm áp.

Lúc này điện thoại trên đầu giường sáng lên, âm thanh chuông điện thoại cứ như vậy mà vang lên.

"Ừ.

" Cậu nhíu mày khó chịu lên tiếng.

Tử Lâm cũng mơ màn tỉnh giấc, nghe thấy cậu khó chịu liền đưa tay vỗ nhẹ lưng cậu để cậu tiếp tục chìm vào giấc ngủ, nhưng tiếng chuông thực sự rất phiền, dù cậu có muốn ngủ nữa thì cũng không thể.

"Cậu nghe điện thoại đi.

" Cậu cực kỳ không vui nói, nhưng cũng không tỏ vẻ khó chịu với Tử Lâm.

"Em ngủ đi, tôi nghe máy.

" Tử Lâm dỗ dành, sau đó với tay lấy điện thoại bật máy lên, tay kia cậu ta vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng cho cậu.

" Ai đấy.

"
"Tử Lâm, cuối cùng cậu cũng bật máy, tôi nói cậu nghe ngày hôm qua thật sự rất đặc sắc đó.

" Giọng nói của Trương Trí từ bên kia truyền đến.

Tử Lâm nghe vậy liền nhíu mày nhưng không trực tiếp cũng chẳng lên tiếng đáp lại, mà Trương Trí cũng chẳng đợi cậu ta nói gì liền tự mình kể lại.

Chuyện này có liên quang đến cô gái nhỏ Nguyễn Tú kia, sau khi từ hòn đảo trở về Trương Trí liền ở nhà nghĩ ngơi, anh ta cảm thấy lần này chỉ nằm thôi mà cũng có thể thoát khỏi huy3t động thực sự rất thoải mái, tuy ông nội anh ta cảm thấy anh ta thật sự không có tiền đồ gì nhưng anh ta cảm thấy nếu có lần sau thì tiếp tục nằm thắng cũng rất tốt á.

Nhưng anh ta không thoải mái mấy ngày thì được tin gia tộc của cô gái nhỏ mà mình cứu trong thoạt động sắp bị người khác dồn vào chỗ chết, những tông môn khác không biết làm gì mà bị cảnh sắt bắt vào tù, việc làm ăn của gia tộc cũng bị động tay động chân.

Anh ta không cần nghĩ cũng biết việc này do ai làm, không phải chính là tên tra nam mém nữa hại chết cô ấy sao, sau khi thoát khỏi huy3t động hắn ta liền tiên hạ thủ vi cường, nói với ông nội hắn là Nguyễn Tú cấu kết với những người khác mém nữa hại chết mình khiến hắn ta thiếu chút nữa không về được rồi, mà đúng lúc này ông nội của cô ấy đến chất vấn, sau đó đề nghị hủy bỏ hôn ước.

Bởi vì muốn giữ danh dự cho cả hai mà ông nội Nguyễn Tú không để lộ đọan ghi âm ra, nhưng không ngờ ngoài mặt gia tộc hắn ta đồng ý hủy hôn sau lưng lại không ngừng ám toán, cuối cùng gia tộc cô ấy hỗn loạn cả lên, rất nhiều người nhanh chóng rời khỏi khiến gia tộc càng thêm không còn đường lui nữa.

Nghe xong tin tức Trương Trí cũng chẳng chờ Nguyễn Tú chạy đến xin giúp đỡ mà đã chạy đến ra mặt giúp cô ấy, mà anh em Ẩn gi cũng đồng thời ra tay giúp đỡ.

Hai gia tộc lớn cùng lúc đứng ra khiến những hàm oan của đồng môn Nguyễn Tú rất nhanh được điều tra ra, việc làm ăn buông bán của gia tộc cũng trở lại bình thường, những người từng rời đi thấy gia tộc lớn chạy đến giúp đở liền đỏ mắt muốn quay lại, nhưng ông nội cô ấy tức giận mà cầm cây đuổi đánh, ông ấy không cần những kẻ vong ơn phụ nghĩa.

Sau khi giải quyết ổn thỏa mọi chuyện trong gia tộc, gia chủ cùng Nguyễn Tú liền quyết định chạy đến tranh luận với bên kia, lần này cũng chẳng cố kỵ mặt mũi nữa mà làm sáng tỏa mọi chuyện, Trương Trí cùng ba người Ẩn Gia cũng đi theo góp vui, dù sao bọn họ cũng muốn xem thử môn phái của tên kia như thế nào mà dám làm lớn chuyện như thế này.

Khi đến nơi, gia chủ của môn phái kia nhìn thấy bọn họ liền xanh mặt, ông ta không để gia chủ Nguyễn gia nói trước mà mở miệng ra liền mắng Nguyễn My dám cấu kết với người khác hại cháu trai lão mém nữa chết trong huy3t động, cháu trai ông bởi vì có lòng tốt mà kéo cô cùng vào huy3t động vậy mà mém nữa bỏ mạng trên tay nữ nhân ác độc như cô.

Trương Trí nghe xong ông ta nói liền bật cười, Ẩn Cao cũng nhìn ông đầy thương hại mà hỏi ông có phải cháu trai ông vừa ăn cướp vừa la làng hay không khiến ông ta cùng những người đứng phía sau đen cả mặt.

Nguyễn Tú cũng không muốn nhiều lời mà nhanh chóng lấy mấy ghi âm nhỏ ra, mà người đứng bên cạnh ông ta nhìn thấy vật này liền xanh cả mặt, hắn ta đã từng nhìn thấy cô cầm thứ này trên tay nhưng lại không biết nó là gì, cứ tưởng là đồ dùng mà cô hay sử dụng, nhưng không ngờ lúc này cô lại đem ra.

Dù có ngu đến đâu thì hiện tại hắn ta cũng hiểu, thứ cô cầm trên tay kia chắc chắn là bằng chứng mà hắn hãm hại cô.

Trương Trí nhìn khuôn mặt hắn ta liền không khỏi trêu chọc.

Mà những người bên hắn ta thì không hiểu gì, vẫn đang dùng khuôn mặt tức giận nhìn gia chủ Nguyễn gia cùng Nguyễn Tú, nhưng sau khi nghe thấy tiếng nói quen thuộc, nhưng câu nói lại cực kỳ ác độc cùng tản nhẫn phát ra từ cái mấy nhỏ xíu mà cô cầm trên tay thì sắc mặt bọn họ liền thay đổi.

Nói đến đây, bên kia điện thoại liền vang lên tiếng cười, Trương Trí cười xong mới cảm thán "Nếu hai người ở đó thì có thể nhìn thấy cá cầu vòng là như thế nào rồi, những người đó sắc mặt đổi màu liên tục thực sự rất buồn cười.

"
"Đúng rồi cô bé Nguyễn Tú kia cũng là một nhân tài trong giới trẻ chúng ta, nếu có thể giúp cô bé trưởng thành trong huy3t động thì khá tốt.

"
"Ừ.

" Lúc này Tử Lâm mới đáp lại một câu, nhưng cậu ta cũng cực kỳ tích trữ, chỉ nói một câu rồi tiếp tục im lặng.

Trương Trí cảm thấy chuyện cũng nói xong, cũng không muốn làm phiền bọn họ, liền nhanh chóng tạm biệt rồi cúp máy "Vậy tôi cúp máy đây, tạm biệt.

"
"Ừ.

" Tử Lâm đáp lại rồi nhanh chóng cúp máy, cậu ta kiên những nghe hết chuyện cũng là do cảm thấy cậu khá để ý cô gái kia, nếu đã vậy thì cứ nghe thử sau đó kể lại cho cậu nghe, như vậy không phải rất tốt sao.

Vừa nghĩ cậu ta vừa nhìn xuống cậu, dịu dàng vuốt v e khuôn mặt đã ngủ say của cậu, chỉ có khi bên cạnh cậu mới khiến cậu ta cảm thấy bình tĩnh trong lòng cảm thấy mền mại như thế này mà thôi.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 83: Chương 83


Tử Lâm bồi cậu ngủ cho đến khi mặt trời bắt đầu lặn xuống, không biết tại sao sau khi từ huy3t động trở ra, cơ thể cậu lại trở nên cực kỳ mệt mỏi, cậu cũng cảm thấy hai mắt nặng trĩu lúc nào cũng muốn nhắm lại mà ngủ một giấc thật ngon mà thôi, nhưng đã vài ngày trôi qua cảm giác này vẫn chưa biến mất mà càng ngày càng ngủ nhiều hơn.

Cậu lo lắng cơ thể mình bị làm sao, nhưng Tử Lâm lại rất bình tĩnh mà nói cho cậu biết đây là tác dụng phụ mà món quà cậu đã được nhận bên trong huy3t động, mỗi người khi nhận quà sẽ có triệu chứng khác nhau, những người chỉ ngủ thì tương đối nhẹ nhàng, bởi vì có người phải chịu đau đớn khắp người giống như rút cạn linh hồn.

Lúc đó cậu nghe vậy liền không khỏi thở phào một hơi, tuy ngủ nhiều khiến cậu cảm thấy mệt mỏi nhưng còn đỡ hơn là cơn đau đớn tột cùng đó.

Sau đó cậu lại cảm thấy lo lắng, không biết khi đó Tử Lâm như thế nào, không có cậu bên cạnh vậy chắc chắn cậu ta chỉ có thể một mình mà chịu đựng rồi.

Nhưng cậu cũng cảm thấy khó hiểu, bởi vì đây là lần thứ hai cậu nhận được món quà từ huy3t động nhưng lần trước lại không có chút cảm giác gì, đến hiện tại cậu cũng không biết rốt cuộc cậu đã nhận được thứ gì.

Ting tong, tiếng chuông cửa vang lên đánh thức hai người vẫn còn đang ngủ trên giường.

Tử Lâm mở mắt ra, nhìn người trong lòng vẫn đang ngủ thì mĩm cười, cậu ta nhẹ nhàng dịch chuyển cậu ra sau đó xuống giường mở cửa.

"Tử Lâm.

" Bên ngoài cửa tiếng anh Hoàng vang lên, hôm nay cuối cùng anh ta cũng xử lý xong vụ án trên hòn đảo bỏ hoang kia, sau mất ngày tìm kiếm nhân chứng cuối cùng cũng tìm được.

Vừa kết anh ta liền không đợi được mà chạy qua kể lại vụ việc cho Tử Lâm nghe, dù sao vụ án này thật sự liên quan rất nhiều người khiến anh ta cực kỳ kích động.

Tử Lâm lạnh mặt mở cửa ra "Chuyện gì.

"
"Ầy, đừng lạnh lùng như vậy, mấy cậu không muốn biết rốt cuộc vụ án như thế nào à, dù sao vụ này cũng sẽ bị đưa vào hồ sơ tuyệt mật không đem ra công chúng mà.

" Anh Hoang chớp mắt nói.

Cậu nghe tiếng bên ngoài cũng không muốn ngủ nữa, cậu thật sự muốn nghe rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, sợ Tử Lâm sẽ đuổi người nên cậu rời giường mà đi ra ngoài gọi "Tử Lâm.

"
Tử Lâm nhìn qua cậu, thấy cậu gật đầu với mình cậu ta mới không tình nguyện mà mời người vào.

Anh Hoàng thấy vậy liền hớn hở chạy vào trong, ngồi lên ghế sô pha đối diện cậu "Xin chào.

"
"Chào anh.

" Cậu gật đầu đáp lại.

Tử Lâm đóng cửa rồi chậm rãi đi đến ghế rồi ngồi xuống bên cạnh cậu.

Anh Hoàng cũng không vòng vo mà bắt đầu kể lại chuyện đã điều tra được.

Chủ nhân của hòn đảo đó đúng là một giám đốc giàu có, lúc đầu ông ta mua nó để xây một khu nghỉ mát để chiêu đãi bạn bè cũng như để gia đình đi nghỉ ngơi vui vẻ, nhưng khi ông nói cho một người bạn biết về dự định của mình thì người bạn đó liền kiến nghị ông xây một ngôi trường đào tạo.

Ông ấy biết được tính tình của người bạn mình nên cũng không ngạc nhiên về yêu cầu này, vì vậy ông ta để người này hoàn toàn phụ trách việc này, dù sao không xây khu nghỉ mát ở hòn đảo này thì xây ở nơi khác cũng giống nhau.

Mà người bạn này của ông ta có một tính tình cực kỳ bi3n thái, ông ta thích ngược đã trẻ em, cùng lạm dụng trẻ em, sau khi được hòn đảo này người bạn này của ông ta liền xây dựng thành một trước đào tạo những học sinh hư đốn cùng phản nghịch, bởi vì sợ bị điều tra nên người này đã mướn những cô giáo cùng thầy giáo bị nhà trưởng đuổi vì rất nhiều nguyên nhân khác nhau, sau đó người này tìm hiểu đến những gia đình nghèo khó hoặc trọng nam khinh nữ mà đặc biệt giới thiệu về ngôi trường này.

Bọn họ chỉ cần dụ hoặc một chút thì cá đã cắn câu, những người đó không chút chừng chờ mà đưa con mình đến đây, sau khi quăng con đi bọn họ cũng không quay lại xem xét tình hình.

Những chuyện sau đó đúng như những gì cậu cùng Tử Lâm đoán được, những cô giáo cùng học sinh ở đây không ngừng bị ngược đãi lạm dụng, những người không chịu nỗi mà tự sát, hoặc bởi vì bị đánh đập mà mất mạng sẽ trực tiếp quăng xuống biển để làm mồi cho cá hoặc chìm sâu xuống biển.

Mà sau khi bọn họ tìm thấy nhà tù bên dưới lòng đất liền tìm thấy hai thi thể bởi vì bị ngâm nước trong thời gian dài mà phù thủng vài nơi, còn lại đều bị tróc chỉ còn xương trắng.

Sau khi xét nghiệm bọn họ liền tìm được danh tính của người lớn, còn đứa nhỏ chính là con ruột của người bạn của ông chủ hòn đảo này, không những vậy qua vài lần khám xét còn có thể thấy đứa nhỏ trước khi chết đã bị ngược đãi như thế nào.

Nhưng bởi vì thời gian quá lâu, mọi manh mối đều biến mất nên bọn họ chẳng thể kết tội những tên kia được, tuy một trong số bọn họ đã chết bất đắc kỳ tử một cách khó hiểu nhưng còn người chủ của hòn đảo lại không thể tìm được bằng chứng để bắt giữ, chỉ có thể tố cáo ông ta về việc không quản lý của cải của mình mà thôi.

Trong lúc tra hỏi ông ta đã hoàn toàn phủ nhận việc mình có liên quan đến vụ việc này, ông ta nói mình đã cho người bạn này quản lý hòn đảo vì vậy ông ta chẳng biết gì cả, mà người chết thì không có đối chức vì vậy cảnh sát chẳng thể làm được gì.

Nhưng lúc này bọn họ nghĩ đến sự nhắc nhở của hai người, vì vậy bọn họ liền âm thầm điều tra người còn sống sót, âm thầm cầu mong thực sự có người này.

Cuối cùng vậy mà để bọn họ điều tra được, bởi vì người này sau khi thoát chết liền nhanh chóng chạy ra nước ngoài, sau đó thay tên đổi họ lẩn trốn rất nhiều năm, nhưng dù vậy ông ta vẫn bị dằn vặt lương tâm mà không ngày nào có thể ngủ một giấc yên ổn, mỗi đêm ông ta đều muốn ra đầu thú nhưng thế lự cùng tiền tại của người đứng sau quá lớn khiến ông trùng bước.

Đến khi cảnh sát tìm được ông ta thì ông ta liền nhanh chóng khai báo mọi chuyện.

Trước đây ông ta từng là giáo viên của một trường cấp ba danh tiếng, bởi vì tính tình cứng rắng cương trực chưa bao giờ mềm lòng với học sinh mà đánh rớt rất nhiều học sinh có tiền nhưng học hành chẳng ra gì, bởi vì cương trực nên ông chưa từng nhận tiền bất kỳ ai, cũng vì vậy mà bị những đứa học sinh đó đỗ oan mà bị nhà trường bắt thôi việc.

Sau khi thôi việc, gia đình bọn chúng liền ở khắp nơi uy h**p không để ông xin được vào bất kỳ ngôi trường nào khác, cuối cùng đi đến đường cùng ông liền chấp nhận làm thầy giáo cho ngôi trường trên hòn đảo giữa biển này.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 84: Chương 84


Nghe đến đây cậu không khỏi hỗn thức, chỉ vì chuyện này mà không biết liên lụy đền bao nhiêu mạng người, đây có thể nhìn ra sự vô tâm của các bật cha mẹ trên thế giời này, họ có yêu thương con cái thế nào nhưng nếu không quan tâm chăm sóc rèn giũa bản tính của con cái mình thì chỉ khiến những đứa nhỏ đi lầm đường lạc lối mà thôi.

Mà điều khiến người khác bức xúc hơn là những cái chết của những đứa nhỏ chỉ vừa chỉ vừa trong độ tưởi đẹp đẽ nhất có thể trải nghiệm cuộc sống mà bọn họ mong muốn nhất, nhưng chỉ vì sự thờ ơ vô tâm của cha mẹ mình mà hiện tại đến thân xác cũng không tìm thấy, đúng là điều đáng buồn mà.

“Vậy đứa nhỏ trong đó là của ai.

” Tử Lâm hỏi, đây cũng là chuyện cậu ta quan tâm nhất.

Một đứa nhỏ có thể tạo ra huy3t động đã rất khó tin rồi, huống hồ đây còn là huy3t động lập lại.

Những huy3t động lập lại đều là cá lớn nuốt cá bé, đứa nhỏ này phải nuốt bao nhiêu linh hồn ở nơi này mới có thể trở nên lớn mạnh như vậy, tuy cậu ta biết ác linh không phải chỉ những linh hồn tàn ác mới trở thành mà còn là những linh hồn thuần khiết nhất cũng có thể trở thành, càng như vậy cậu ta càng thắc mắc không biết cuối cùng đứa nhỏ đó có thật sự biết mẹ ruột của mình là ai hay không.

Anh Hoàng nghe cậu hỏi như vậy liền tức giận thở phì phò, anh ta chỉ cần nhớ lại những gì mà người khám nghiệm tử thi nói liền không kìm được mà tức nổ cả đầu.

“Bọn chúng đúng là đồ c@m thú.


“Quả tàn ác rồi, đến một đứa nhỏ chỉ mới vài tuổi cũng không tha.


“Các xương trên người cậu bé đều gãy cả, nơi bị xích càng thêm nghiêm trọng, từ bộ xương có thể nhìn ra khi còn sống đứa nhỏ đã phải chịu những gì.


Nói đến đây anh Hoàng lại thở dài “Mẹ của đứa nhỏ vì khó sanh mà chết, bởi vì sợ sự việc bại lộ, bọn họ không mời bác sĩ đến để đỡ đẻ, cũng như không đưa cô ấy vào bệnh viện, khi sinh cô ấy đã xuất huyết khá nhiều ma không qua khỏi.


“Mà thứ khiến người khác hận hơn là, cha của đứa bé chính là người đã xây dựng trường học trên hòn đảo đó, đến chính con của mình ông ta cũng chẳng quan tâm, càng huống chi là xem nó như một thú vui để tiêu khiển.


“Vậy thì có thể hiểu được tại sao đứa nhỏ đó có thể lớn mạnh như vậy rồi.

” Tử Lâm nghe xong liền thở dài, cũng vì chuyện này mà bọn họ không thể xiu độ cho đứa nhỏ được.

Tội giết cha không thể không chịu trừng phạt, trời đất không dung.

“Tuy ông ta rất đáng chết, tội ác của ông ta chồng chất không thể tha thứ được, cho dù là bất cứ ai cũng không thể nuốt trôi cơn tức này, nhưng cho dù những người chết oan trên hòn đảo này có thể giế t chết ông ta, nhưng chỉ riêng đứa nhỏ tội nghiệp không hiểu bất kỳ chuyện gì này là không thể giết ông ta.

” Cậu buồn bã thở dài “Nhân quả trên đờ này chính là như vậy, không thể thay đổi.


“Đúng là tạo nghiệp mà.

” Anh Hoàng nghe hai người nói như vậy cũng thở dài.

Sau khi nòi chuyện xong anh Hoàng liền rời đi, anh ta phải về đồn tiếp tục điều tra những việc liên quan, từ gia đình của những người bị hại cho đến gia đình của những kẻ tán tận lương tâm kia.

Còn cậu cùng Tử Lâm thì đặt thức ăn trên mạng mà ăn, dù sao hiện tại cả hai cũng không có tâm tình để ra ngoài.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua, ngày đi học lại của cậu cũng đến, không biết tại sao hai người quyết định ở bên nhau nhưng cuộc sống lại chẳng có gì thay đổi cả, chỉ là Tử Lâm càng ngày càng dính chặt cậu hơn, khi cậu đi học cậu ta liền ủ rũ không vui giống như một con chó lớn cụp tai cụp đuôi.

Lúc đó cậu thật sự không hiểu rõ ràng hai người đã rời xa nhau rất lâu cũng chẳng có chuyện gì nhưng hiện tại lại dính nhau đến vậy giống như chỉ cần rời xa cậu quá lâu Tử Lâm sẽ phát điên vậy.

Nhưng cậu không thề ngờ rằng chuyện đó là sự thật, những năm Tử Lâm ra nước ngoài chính là khoản thời gian cậu ta trở nên điên loạn nhất, mạng sống của cậu ta cũng không muốn quan tâm mà ngày ngày điên cuồng chạy khắp nơi để điều tra tất cả những thứ mà con người bình thường không thể nào biết được, cũng vì vậy mà cậu ta quen biết với rất nhiều cảnh sát, sau đó khi cậu ta biết đến huy3t động thì cậu ta không một ngày ngừng nghỉ mà chạy vào huy3t động.

Mà những chuyện này cậu hoàn toàn không thể nào biết được, hiện tại nhì Tử Lâm cậu chỉ cảm thấy cậu ta thực đáng yêu, thực dính người, cậu cũng không nở để cậu ta một mình trong nhà mà đi học được.

Nghĩ đến đây, cậu cảm thấy mình có thể đăng ký tốt nghiệp sớm, dù sao hiện tại chỉ còn môt năm nữa là cậu có thể tốt nghiệp rồi, như vậy nếu làm kiểm tra tốt nghiệp sớm cũng không phải không được, cộng với việc cậu phải vào huy3t động, không biết có thể sống lâu đến đâu, hiện tại suy nghĩ về những thứ này không hề quá đáng chút nào.

Cậu còn ông ngoại, nếu như số tiền cậu tích góp được mà không có mạng sống để sài thì có thể gửi về cho ông ngoại dưỡng già, đây cũng là chuyện tốt.

Sau khi suy nghĩ thấu đáo, cậu liền âm thầm làm tất cả mọi chuyện mà không để Tử Lâm biết, nhìn khuôn mặt vui vẻ của cậu ta mỗi khi cậu trở về cậu liền cảm thấy quyết định hiện tại của mình rất đúng.

Hai người cứ như vậy cho đến khi cho đến khi thông báo vào huy3t động xuất hiện.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 85: Chương 85


Đùng, đùng, đùng.

Bầu trời bên ngoài đỏ như máu, tiếng sấm chớp vang vọng khắp nơi, một tia chớp đánh xuống trúng vào cái cây bên đường.

“Tinh… tang… tang, không… ai… động…"
Tiếng hát của trẻ con vang bên tai, nhưng không thể nghe rõ lời của bài hát, chỉ nghe thấy tiếng chạy nhảy cùng tiếng cười đùa đầy ghê rợn khiến người khác hoảng sợ.

“Tân Tân.


Giọng nói của Tử Lâm vang lên bên tai cắt đứt tiếng hát mà cậu nghe thấy, ánh mắt cậu động đậy vài cái rồi từ từ mở ra, trước mặt cậu là khuôn mặt mỉm cười của cậu ta, hai tay cậu ta vòng quanh eo cậu ôm lấy cả người cậu vào lòng.

“Chào buổi sáng.

” Tử Lâm hôn một cái vào mặt cậu dùng giọng địu đầy cưng chều nói.

“Bỏ tôi ra.

” Cậu không thèm để ý cậu ta, lạnh lùng ra lệnh.

Từ sau khi xác định quan hệ cậu ta luôn dính lấy cậu, giọng nói lúc nào cũng đặc quýnh mà làm nũng làm nịu khiến cậu không tài nào hiểu nổi rốt cuộc khuôn mặt lạnh lùng đầy lãnh đạm khi cậu ta đối mặt với người khác là tại sao, nhưng một khi quay đầu nhìn cậu thì chẳng khác nào một chú cún to bự lúc nào cũng cụp tai xuống tỏ vẻ đáng thương.

“Nhưng mà, nhưng mà tôi sợ.

” Tử Lâm bỉu môi hai tay càng siết chặt.

“Hử.

” Cậu nhướn mày nhìn cậu ta, nhìn thấy cậu như vậy cậu ta liền không cam lòng nhưng vẫn chấp nhận buông tay ra, nhưng vẻ mặt đầy tủi thân nhìn cậu.

“Ghê tởm.

” Một giọng nói chanh chua vang lên.

Giọng nói phát ra từ một chàng trai có khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh, cậu ta đứng cách bọn họ khoản năm bước chân bên cạnh có ba chàng trai dáng người to con, khuôn mặt cũng rất tuấn tú, ánh mắt ba người nhìn chàng trai đầy nghiêm cẩn.

Cậu cùng Tử Lâm làm như chẳng nghe thấy mà bắt đầu quan sát xung quanh, nhưng cả hai vẫn đứng bên cạnh nhau chẳng hề tách nhau ra, hậm chí đứng cách nhau chỉ khoảng một ngón tay mà thôi.

Chàng trai sau khi nói xong thấy hai người chẳng để ý đến cậu ta liền tức giận hừ lạnh một tiếng.

Lúc này xung quanh bọn họ những người khác cũng nhanh chóng mở mắt ra.

Tổng cộng gòm mười sáu người bên trong huy3t động, hiện tại bọn họ đều đang đứng bên trong một cái rừng cây, xung quanh cây cối gậm rạp, trên đầu là sấm chớp đình tai nhứt óc.

Cậu cùng Tử Lâm cũng không quá quan tâm những người bên cạnh, sau khi quan sát xung quanh nơi bọn họ đang đứng liền nhắm đến một vị trí rồi nhấc chân rời đi, hai người đi chẳng thèm nói với bất kỳ ai câu nào cả.

Những người khác vừa mở mắt còn chưa kịp thích ứng hoàn cảnh xung quanh đã thấy có người rời đi liền không do dự mà đi theo sau, đối với những người vào huy3t động nhiều lần như bọn họ thì có thể chắc chắn nếu như tách ra đi riêng vào ngày đầu tiên thì chắc chắn sẽ có người chết, vì vậy cách tốt nhất nên đi cùng nhau.

Chàng tai thấy tất cả mọi người đều đi theo hai cái tên ngứa mắt kia liền không khỏi bĩu môi nói “Làm màu, ngu ngốc.


“Cậu chủ, chúng ta tốt nhất cũng đi theo đi.

” Một trong ba chàng trai to con nhỏ giọng nói, bọn họ cũng thật sự rất bất đắc dĩ với cậu chủ của mình.

“Hừ.

” CHàng trai hừ lạnh một tiếng rồi cũng đi theo, ba chàng trai to con vây xung quanh cậu ta giống như vòng tròn bảo hộ mà đi cùng.

Xào xạc, xào xạc, ba hướng lùm cây khác hướng mà nhóm người đi bỗng nhiên lung lay vang lên tiếng lá cây đung đưa, nếu như lúc này có người vẫn đứng yên ở chỗ này liền có thể thấy được ba ánh mắt đen thui giấu sâu trong bụi cây đang nhìn phương hướng nhóm người bỏ đi mà phát ra tiếng òng ọc kỳ lạ.

Nhóm người đi thẳng một đường từ trongf rừng ra đến bên ngoài một khu đất trống, cách đó không xa là một cái cổng thôn bằng chồi lá rất đơn xa giản dị, bên cạnh có một tảng đá thô sơ khắc một chữ cái đã mất hết nét chữ, nhưng vẫn có thể đọc được.

“Lâm.

” Cậu nhỏ giọng đọc lên.

Tử Lâm bên cạnh gật đầu nói “Có lẽ đây là một thôn làng có niên đại khá lâu đời.


“Vậy nơi chúng ta đến có liên quan gì đến nó.

” Cậu thắc mắc, trước khi vào huy3t động cậu cùng Tử Lâm vẫn ở nhà của bọn họ, lần này khi thông báo về huy3t động rõ ràng không hề thông báo tin tức về địa điểm xuất phát, vậy mà bọn họ có thể từ ở nhà vào đúng huy3t động mình cần vào, điều này thật sự quá khó hiểu.

“Nó đang nghi kỵ chúng ta.

” Tử Lâm nhỏ giọng nói vào tai cậu “Chúng ta đã phá hỏng hai huy3t động của nó khiến nó cảm thấy tốt nhất không nên cho chúng ta biết địa điểm thật sự, bởi vì dù chúng ta có phá hủy huy3t động thì nơi đó vẫn là một nơi chứa nhiều oán khí nhất, rất nhanh sau đó sẽ có một huy3t động khác được hình thành.


“Có khả năng là vậy.

” Cậu cảm thấy rất có lý, dường như suy nghĩ như vậy mới hợp lý với chuyện xảy ra với bọn họ như thế này.

“Tử Lâm, Thành Tân.


Trong lúc hai người đang nói chuyện thì có một giọng nói khá quen thuộc gọi tên bọn họ.

“Hả.

” Cậu ngơ ngạc nhìn theo tiếng nói phát ra.

Thì ra đúng thật là người quen của bọn họ, tuy không phải quá thân thiết gì nhưng đích xác bọn họ có biết nhau cách đây không lâu.

“Quả thật là hai người rồi, xin chào vài tháng không gặp rồi.

” Sau khi thấy mặt của cậu, người đó liền vui vẻ chạy lại, sau đó một giọng nói trầm tĩnh cắt ngang lời nói tiếp theo của người đó.

“Thật may khi gặp hai cậu.

”.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 86: Chương 86


Cậu nhìn thấy hai chàng trai đang đi đến gần liền mỉm cười nói: “Đúng là lâu quá không gặp, Cảnh, Sâm.”
“Thật tốt khi có thể tiếp tục ôm đùi hai người.” Cảnh vui vẻ nói.

Cậu ta vẫn như vậy, nụ cười vẫn như ánh mặt trời dương quang rạng sáng, tuy nhiên ánh mắt đã có thêm một chút trưởng thành thâm trầm không còn ngây thơ giống như trước nữa.
“Cậu đã trưởng thành.” Cậu nhìn cậu ta rồi thở dài, đúng là khi con người bị ép vào đường cùng thì cách nhanh nhất để có thể sống sót chính là khiến mình trưởng thành hơn.
“Hai cậu vẫn như vậy.” Sâm nhìn hai người rồi nói, ánh mắt sau lớp kính đầy vẻ khó hiểu: “Cái cảm giác như hai mà một cảu hai người thật khó hiểu.”
“Anh, anh nói gì vậy.

Chẳng lẽ bọn họ là người yêu.” Cảnh nghe mở to hai mặt vẻ mặt đầy khó tin.

Tuy lúc trước cảm thấy không khí xung quanh hai người cứ sai sai nhưng cậu ta cũng không cảm thấy hai người là người yêu nhưng hiện tại nghe anh trai nói vậy cậu ta nhìn lại mới phát giác cái bầu không khí hồng hồng xung quanh hai người đúng là giống thật.
Chó độc thân Cảnh bĩu môi cảm thấy thế giới này thật bất công àm.
“Đi thôi.

Chúng ta phải kiếm được chỗ trú ẩn trước khi trời bỗng nhiên tối lại.” Tử Lâm không trả lời câu hỏi cảu Cảnh mà nhanh chóng thúc giục, cậu ta cứ cảm thấy sắp có chuyện gì đáng sợ sẽ xảy ra bên trong khu rừng này.
“Đi.” Sâm nghe vậy thì gật đầu rồi kéo em trai mình đi.

Bốn người cùng nhau lập thành một nhóm đi về phía trước, bọn họ chẳng thèm quan tâm đến những kẻ đi phía sau mình.
Theo như quan sát bọn họ đều đã nhận ra phó bản lần này không có người mới.

Chắc chắn địa điểm rất hẻo lánh nên không có ai vô tình đi ngang qua rồi lọt vào, mà chỉ có những người biết về huy3t động mới biết đến nơi này mà thôi.
Bọn họ cứ đi về phái trước, nhưng khung cảnh xung quanh chẳng có gì thay đổi, những người phía sau bắt đầu không tin tưởng mà tự chia nhau ra tìm kiếm đường.
“Chúng ta đi đúng đường không vậy.” Cảnh cũng cảm thấy bọn họ đi sai rồi.
“Đúng.” Tử Lâm khẳng định nói.
Huy3t động sẽ không thách đố người chơi, chỉ cần đi thẳng chắc chắn sẽ đến, nhưng nếu đi loằn quằn trong rừng thì sẽ hoàn toàn không thể đến được.
Đúng như những gì Tử Lăm nói, bọn họ đi khoảng mười phút nữa thì cũng nhìn thấy một cái cổng làng củ kỹ, nơi này là một thôn làng khá giàu có các căn nhà đều được xây bằng gạch, chuồng chăn nuôi cùng vườn rau khá lớn, mỗi hộ gia đình đều có mảnh đất khá lớn, nhà cửa cũng rộng rãi.
Bốn người đi vào trong làng, nhìn thấy người dân đang làm việc bên trong, có già có trẻ, có lớn có bé liền kinh ngạc mở mà to mắt nhìn.
“Đây, đây, đây là người thật sao.” Cảnh kinh hãi bật hốt.
Từ Lầm nhìn thấy cũng trầm tư kinh ngạc, cậu ta chưa từng vào trong huy3t động nào mà có nhiều ‘Người như vậy’.

Đa số huy3t động là quái vậy do ác linh tạo ra, nhưng mỗi ác linh chỉ có thể tao ra vài quái vật mà thôi, không thể nào có thể tạo ra nhiều người như vậy mà còn là những người cực kỳ bình thường.
“Tử Lâm, cậu từng thấy bao giờ chưa.” Sâm đẩy gọng kính hỏi.
“Chưa từng.” Tử Lâm lắc đầu.
“Toang rồi, toang rồi.

Đây rốt cuộc là làm sao vậy trời.” Cảnh ôm đầu than thở.

Nhân tố càng kỳ lạ thì càng nguy hiểm.

Mắt nhìn càng bình thường thì càng không thể tin, trong cái huy3t động kinh dị này nếu thật sự tin đây là người bình thường thì chắc chắn không thể sống.
Không chỉ bốn người kinh ngạc, mà những người đi đến sau bọn họ vài phút cũng kinh hãi klhong6 thôi.
Người dân bên trong thôn làng thật sự quá giống bình thường, bọn họ nói chuyện cười giỡn, bán hàng, trồng cây, cho gia súc ăn.

Những đứa nhỏ tụ tập với nhau chơi đùa sau đó bật cười khanh khách, mọi thứ đều giống như một thôn làng bình thường mà thôi, bầu trời sáng rực, ánh nắng chiếu xuống, khung cảnh thật yên bình mà ấm áp.
“Mẹ nó, đây là sao vậy.”
“Ai mà biết, mấy người gặp cảnh này bao giờ chưa.”
“Không phải đây là huy3t động ma quỷ nào đó chứ, sao mà con mợ nó chân thật dữ vậy trời.” Những người đến sau bắt đầu bàn tán, họ không biết phải làm gì khi gặp chuyện này.

Thông thường khi vào huy3t động thì chỉ cần đi loanh quanh tìm kiếm manh mối mà thôi, bởi vì không có người nào nên việc tiềm kiếm cũng dễ dàng hơn ngoại trừ tránh những con quái vật bên trong là được.
Nhưng hiện tại có người dân sinh sống như vậy nếu như bọn họ chạy vào nhà dân thì sẽ như thế nào đây, không phải là sẽ bị đánh chết đó chứ.

Nếu như đây giống với thế giới thật thì rất có thể bọn họ sẽ bị xem là ăn cướp mà xách chổi đuổi đánh mất.

Trong lúc người chơi đang hoang mang thì nhóm cuối cùng trong mười sáu người cũng đi đến nơi.

Bọn họ vừa đủ người thì trong một căn nhà một ông lão với khuôn mặt hiền từ bước từ trong nhà ra, rồi đi lại chỗ bọn họ.
“Xin hỏi các vị cần gì.” Ánh mắt ông ta liếc nhìn nhóm người như đánh giá những món hàng hóa khiến người khác cảm thấy khó chịu sau đó khàn giọng hỏi.
“Xin chào, chúng tôi bị lạc trong rừng thì nhìn thấy ngôi làng, không biết làm sao để ra khỏi khu rừng ạ.” Tử Lâm đi lên trước rồi trầm giọng hỏi.
“Rất tiếc, trời đã sắp tối rồi, các vị không thể rời khỏi rừng khi trời tối.” Ông lão lắc đầu thở dài: "Nếu các vị không chê thì hãy vào làng ở tạm, có lẽ mọi người sẽ chưa rời khỏi đây được đâu, một trận lỡ đất khiến lối đi trong rừng đã bị bịt kín phải chờ người đến đây giúp đỡ mới có thể thoát được khỏi nơi này.
Nhóm người khó hiểu mà nhìn nhau, cái này không phải giống game sao, chẳng lẽ huy3t động cũng có npc.
“Vậy thì làm phiền ạ, chúng tôi xin được ở nhờ trong làng vài hôm.” Tử Lâm gật đầu nói.
“Không phiền.” Ông lão lắc đầu rồi xoay người đi: "Các vị mời đi theo lão.
Mười sáu người tuy không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng đứng ở đây thực sự không phải ý kiến hay vì vậy liền đi theo ông lão.

Bọn họ chính thức vào bên trong làng, mỗi lần đi ngang qua ngôi nah2 trong làng đều nhận được ánh mắt kỳ lạ của những người dân bên trong, ánh mắt đó giống như đúc trưởng làng, là ánh mắt đang đánh giá một món hàng..
 
Cậu Không Được Chết
Chương 87: Chương 87


Ông lão dẫn bọn họ đi vào sâu trong làng trước bao nhiêu con mắt đánh giá của người dân trong thôn sau đó dừng lại ở một căn nhà khá to, khác hoàn toàn với những căn nhà khác trong thôn.

Ông lão dùng hai con mắt đục ngầu của mình nhìn bọn họ rồi nói:
“Đây là căn nha lớn nhất trong thôn chúng tôi, mọi người cứ vào ở tạm nhé.”
“Chúng tôi xin cảm ơn.” Một người đàn ông trong nhóm nhanh chóng đáp lại ông lão.

Ông lão gật đầu rồi chầm chầm rời đi.
“Ánh mắt của ông ta khiến tôi thật khó chịu.” Một chàng trai bận trang phục thể thao cau nhàu.
“Rốt cuộc đây là loại huy3t động gì.” Một người phụ nữ liếc nhìn xung quanh rồi hỏi: “Có ai từng trải qua huy3t động nào như thế này không.”
Những người khác nghe hỏi liền lắc đầu, chưa từng có người trải qua huy3t động như thế này.

Người đàn ông lúc nãy đáp lại ông lão lắc đầu nói: “Khoan nói ở đây đã, chúng ta vào nhà trước đi.”
Lúc này những người khác mới gật đầu sau đó đi đến trước cửa nhà rồi đẩy cửa vào, bên trong căn nhà không có một ánh đèn, ở giữa nhà là một cái bàn cùng vài cái ghế đơn giản, cầu thang để lên tầng nằm ở giữa lối đi từ cổng đi thẳng vào.

“Cấu trúc của căn nhà quá kỳ lạ.” Một người đàn ông để râu cau mày nhìn bố cục trong nhà.
“Đúng là kỳ lạ.” Những người khác cũng đồng tình mà gật đầu, khi xây nhà rất ít ai xây đầu thang chỉa ra cửa như thế này, đa số sẽ cong đầu cầu thang ngang qua hoặc trực tiếp cuốn vào trong.
“Chúng ta khoang bàn chuyện đã, mọi người tự giới thiệu trước đi” Người đàn ông lên tiếng nói: “Các vị dường như đều là người củ cả rồi.”
Nhưng ông ta vừa dứt lời thì hai cô gái trẻ sau khi xem xét căn nhà liền nhanh chóng đi lên tầng chẳng thèm nói bất kỳ lời nào, không chỉ hai cô còn vài nhóm người cũng không muốn giới thiệu mà lên tiếng nói rồi rời đi.
Người đàn ông cũng không mấy quan tâm nhìn tám người còn ở lại liền mỉm cười giới thiệu: “Tôi là An Lương, mọi người cứ kêu tôi chú Lương hoặc tên tôi là được.”
"Mọi người cứ gọi tôi là Hải lão là được, trong nhóm chúng ta chắc tôi là người lớn tuổi nhất.
“Tôi là Minh Hoàng, hai người này là vệ sĩ của tôi.” Chàng trai đi cùng hai người đàn ông cao lớn nói.

Hai người bên cạnh cậu ta cũng gật dầu giới thiệu, một người tên Minh, một người tên Phú.
Sau khi bọn họ giới thiệu xong bốn người bên cậu cũng nói tên ra.

Khi những người khác nghe tên Tử Lâm liền nhìn chằm chằm cậu ta rồi thở dài lẫm bẫm: “Đúng là tuổi trẻ tài cao.”
Hải lão nhìn cậu ta sau đó nhìn cậu, nhìn thấy tay hai người đang nắm lấy nhau liền cười tủm tỉm hỏi: “Rước được người rồi à, chúc mừng chàng trai trẻ.”
“Cảm ơn.” Tử Lâm nghe vậy liền cong cong mắt gật đầu.

Cậu nhìn Tử Lâm bỗng nhiên cười liền khó hiểu hỏi: “Sao ông lại nói vậy ạ.”
“Cậu nhóc không biết à, trong giới này ai mà không biết Tử Lâm có một thanh mai chúc mã xinh đẹp, cậu ta thầm mến người đó rất lâu rồi nhưng chưa rước được người về.” Hải lão nghe cậu hỏi liền nháy mắt trêu chọc kể lại những sự tích mà ông được nghe người khác kể lại.
Thời đại này đã phát triển rất nhiều rồi, tuy ông đã già nhưng tư tưởng rất thoáng chẳng hề cổ hữu chút nào, đối với cặp tình hân đồng giới trước mặt này ông chẳng cảm thấy gì cả, miễn sao những người trẻ tuổi biết trân trọng hạnh phúc trước mắt là tốt rồi.
Cậu bị ông lão trêu mà đỏ bừng mặt, không ngờ truyện này mà Tử Lâm lại đi rêu rao nhiều như vậy đúng là xấu hổ chết mất.

Cậu lén trừng mắt nhìn cậu ta cuối cùng nhận lại được cái mỉm cười dày thỏa mãn.
“Anh thật sự là cái tên Tử Lâm đó.” Minh Hoàng hai mắt đầy khó tin hỏi, rõ ràng trong tin đồn anh ta rất lạnh lùng khó gần mà sao hiện tại giống như một con cún con đang không ngừng lấy lòng chủ như vậy.
“Cậu em à, mấy người độc thân như chúng ta không hiểu được phấn hồng bay phấp phới là như thế nào đâu.

Đừng ngạc nhiên.” Cảnh đi lại gần cậu ta vỗ nhẹ vai nói lời thấm thía.
“Được rồi, chúng ta nói về huy3t động lần này đi.” An Lương nhanh chóng lên tiếng cắt ngang bọn họ: “Huy3t động này hoàn toàn khác những huy3t động trước đây tôi từng tham gia.

Mọi người cũng vậy phải không.”
Cậu cùng những người khác gật đầu xác nhận, chưa từng có ai trải qua những huy3t động mà có người giống như người bình thường như thế này.
“Tôi cảm thấy lần này không đơn giản, đa số huy3t động đều phải giải xong bí mật của nó rồi tìm ra lối thoát, nhưng chúng ta hoàn toàn không có hạn chế bất kỳ thứ gì, ngoại trừ những quái vật do ác linh tạo ra hoặc những linh hồn tràn ngập hận thù thì chúng ta không có gì trở ngại trong việc tìm kiếm cả.” An Lương tiếp tục nói, ông ta bắt đúng trong tâm mà những người khác quan tâm.

Khi vào huy3t động bọn họ được toàn quyền tự do bên trong ngoại trừ phải tránh quái vật cùng những linh hồn oán hận thì không có trở ngại nào, nhưng hiện tại trong huy3t động này có người dân sinh sống, bọn họ không thể thực sự làm ra bất kỳ hành động không đúng như đột nhập nhà dân được, lỡ như chọc giận dân làng thì bọn họ chỉ có con đường chết.
“Mọi người có cảm thấy trong làng kỳ lạ không.” Trong lúc mọi người đang trầm tư thì Tử Lâm lên tiếng.
“Ánh mắt họ rất kỳ lạ.” Minh Hoàng nói.

Đến bây giờ khi nhớ lại ánh mắt cảu dân làng cậu ta còn cảm thấy kinh sợ.
Tử Lâm nghe vậy thì lắc đầu, ý của cậu ta không phải chuyện này.
“Phụ nữ không có, dân làng đa số đều là đàn ông.” Hải lão vuốt râu nói.

Sâm gật đầu tiếp lời của ông:
“Không những vậy trẻ em cũng rất ít, chỉ có nam không có nữ.”
“Đúng vậy, nếu như có trẻ em thì chắc chắn phải có phụ nữ trong làng, nhưng khi chúng ta đi ngang qua những ngôi nhà trong làng lại không thấy bóng dáng của bất kỳ người phụ nữ.

Rất kỳ lạ.” Tử Lâm gật đầu.
“Cậu nói đúng, có thể ngôi làng này phong kiến nên con gái sinh ra sẽ bị cha mẹ giết hại nên trong làng chỉ có con trai, nhưng phụ nữ thì sao có thể không có được.” Cậu cũng cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, cho dù đây là một đoạn dữ liệu được nhập vào nhưng nó phải có logic mới có thể chạy được nếu không nó sẽ không thể diễn ra một cách suông sẽ tự nhiên như vậy.
“Trước tiên chúng ta cứ đi ra ngoài xem xét đi đã, Mọi người chú ý cẩn thận người dân trong làng.” Hải lão thở dài nói.

Hiện tại manh mối thật sự quá ít, huy3t động đối với bọn họ đã là con đường chết, hiện tại còn khó khăn hơn.
Tám người còn lại gật đầu đồng ý với ông.

Chín người chia nhau mỗi người một hướng mà rời khỏi nhà..
 
Cậu Không Được Chết
Chương 88: Chương 88


Cậu cùng Tử Lâm rời khỏi căn nhà rồi đi dạo xung quanh, thôn làng tuy không lớn nhưng nếu muốn đi hết cả thôn thì cũng tốn rất nhiều thời gian, hơn nữa sắc trời đã không còn sớm, nếu như hai người cùng anh em Sâm đi cùng nhau thì chắc chắn không thể đi nhiều nơi được vì vậy bọn họ quyết định tách ra.
Hai người bắt đầu từ con đường bên trái từ căn nhà đi ra, thôn làng có ba đường đi, một là đi ở giữa nơi các căn nhà trong thôn tập trung nhiều nhất, hai là hai lối rẻ hai bên các căn nhà lẻ tẻ được xây dựng bên trong, dường như đây là dùng để phân biệt người trong thôn cùng người ngoài thôn, bởi vì những căn nhà lẻ tẻ này rất sơ sài, nằm trong một góc rất xấu.
“Thôn này phân biệt người trong cùng ngoài.” Cậu nhìn những căn nhà xa cách nhau một khoảng, con đường lại cực kỳ hẹp cùng hẻo lánh này liền thắc mắc, người ngoài nhìn vào có thể nhìn thấy sự khác biệt cực kỳ rõ rệt này.
“Những căn nhà này hình như không có người ở.” Tử Lâm đưa tay đẩy cánh cửa của một căn.
Kẹo kẹt.

Cánh cửa vang lên âm thanh nặng nề từ từ bị đẩy ra, nhưng tốc độ khá chậm, đáy cửa kéo lê trên sàn gỗ vang lên âm thanh khó chịu, bụi đống bên trên bởi vì lâu ngày không dọn mà tích thành một lớp dày, khi bị tác động liền rớt xuống bay về hướng hai người.
“Khụ, khụ.” Cậu đưa tay ve vẩy trước mặt vừa ho khan.
Tử Lâm đẩy nhẹ cậu ra phía sau rồi dùng thêm sức để đẩy cửa ra hẳn, một cơn gió bay bụi ra bên ngoài lao thẳng về phía hai người, cậu vừa đưa tay bụm mũi mình vừa đưa tay bụm mũi cậu ta, hai người đồng thời nhắm mắt lại.
Đợi một chút hai người mở mắt ra rồi đi vào trong.

Căn nhà tối đen nhờ chút ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, bên trong rất nhiều bụi bẩn cùng mạng nhện, đồ đạt củ kỹ, bàn ghế trở nên mục nát giống như đã rất lâu rồi căn nhà không có bất kỳ ai sinh sống cả.
Đồ đạc bên trong đổ ngã, chén đ ĩa rơi đầy đất, trong giống như từng có một vụ ẩu đã xảy ra sau đó chủ nhà không còn về lại đây nữa.
Hai người chia nhau lục lội đồ bên trong nhưng chẳng có thứ gì cả, căn nhà trống rỗng quần áo cũng chẳng được vài bộ, có thể nói rất nghèo, đến cả một tấm ảnh gia đình đều không thể nhìn thấy.
“Không có gì cả.

Chúng ta đi thôi.” Tôi thở dài nói, cái huy3t động này đúng là khó hiểu, nó mô phỏng tất cả mọi thứ giống như thật vậy.
“Nơi này có vết máu đông.

Đến cả chi tiết này còn có thể mô phỏng theo, vậy chắc chắn thứ tạo ra huy3t động này phải oán hận lắm.” Tử Lâm đi lại gần ôm lấy cậu thì thầm, phải chịu đau đớn như thế nào mới có thể khắc cốt ghi tâm những chi tiếc nhỏ như thế.
Người bình thường sẽ chẳng nghĩ đến đây là một thứ gì đó khổ sở đau đớn nhưng trong huy3t động những thứ được hình thành đều do chủ nhân của huy3t động từng trải qua mới có thể tạo ra như thế.
Hai người rời khỏi nhà tiếp tục đi dạo xung quanh, sau khi đi hai con đường phái ngoài thì trời cũng đang lặn dần, buổi tối bên trong huy3t động là nguy hiểm nhất, bọn họ không thể ở bên ngoài như thế này, vì vậy cả hai quyết định quay về căn nhà nghỉ tạm thời kia.
Bên trong căn nhà nằm cuối thôn đèn đã bật lên, chứng tỏ đã có người từ bên ngoài trở về, tiếng nói chuyện, tiếng cải vã cực kỳ ồn ào.

Hai người từ xa đi lại nghe hết sức rõ ràng huống chi người dân cách đó không xa.
Khi nhóm người dân đang nhìn chằm chằm căn nhà thì nghe tiếng bước chân của hai người liền nhanh chóng hụt đầu vào không tiếp tục nhìn nữa.
“Ánh mắt của họ làm người khác khó chịu.” Cậu lầm bầm bên tai Tử Lâm.
“Tôi có cảm giác không tốt lắm về chuyện này.” Tử Lâm nhỏ giọng nói.
Hai người đi đến cửa định đưa tay đẩy cửa vảo thì nghe tiếng hét lớn đầy tức giận:
“Anh đây là thế nào, chỉ một câu không biết liền thật sự cho rằng mình vô tội.”

“Mỹ Chi em nói gì vậy, bọn tôi thật sự không biết cô ấy đã đi âu.”
“Cô im đi, đừng ở đây mà ra vẻ.

Tôi biết hai người ở sau lưng chị tôi lén phén với nhau, có phải hai người đã giết chị tôi rồi không.”
“Em đừng nói bậy, bọn chị thật sự không có gì, tại sao chị phải làm hại chị em chứ.”
“Bởi vì các người mơ ước thứ trong tay chị tôi.”
“Mỹ Chi.”
Tiếng của một chàng trai âm trầm vang lên, lời nói đầy sự uy h**p: “Câm miệng lại cho tôi, nếu không…”
Nhưng cô gái bên trong hoàn toàn không sợ hãi mà hừ lạnh nói: “Tôi cứ nói đấy thì sao, anh định giét luôn cả tôi à.

Tôi biết mà đáng lẽ không nên để chị ấy đi cùng mấy người.

Các người đúng là lũ lang sói, đồ khốn kiếp.”

“Mỹ Chi, chị nghĩ em nên nghe lời anh Kha đi.

Đừng nói nữa.”
“Hừ, tôi sẽ không để các người được tội nguyện.” Cô gái nghiến răng nghiến lại rít lên từng chữ: “Bởi vì chị tôi giữ Đan Sinh Hồn nên các người muốn cướp nó từ tay chị tôi.”
Rầm.

Âm thanh thứ gì đó đập vào bàn ghế vang lên, sau đó là những tiếng kinh hô của những người trong nhà.
“Đan Sinh Hồn.

Nó thật sự tồn tại.” Cậu nghi hoặc hỏi, nếu như là thật chẳng lẽ nó có thể hồi sinh người chết..
 
Back
Top Bottom