Huyền Huyễn Cậu Không Được Chết

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cậu Không Được Chết
Chương 40: 40: Hiện Thực


Du thuyền chạy nhanh trên mặt nước, sau đó nó từ từ giảm tốc độ và cập bến, những người trên thuyền bắt đầu nối đuôi nhau đi xuống.

"Tân, đến rồi chúng ta phải đi xuống.

" Tử Lâm nhẹ nhàng lắc lư người cậu.

Cậu mơ màng mở mắt rồi rồi dậy "Đến rồi à.

"
"Ừ đi thôi.

" Tử Lâm xách theo ba lô của cậu rồi đi ra khỏi phòng.

Cậu cũng dụi mắt rồi chậm chạp theo sau, Trương Trí đứng bên ngoai cửa nhìn bọn họ đi ra liền khẽ nói.

"Trên thuyền có một nhóm thanh niên trẻ tuổi, chắc là vì hiếu kỳ nên chạy lên.

"
Cậu nghe xong liền kinh ngạc "Sao không ai kêu họ rời khỏi.

"
"Bởi vì không thể được, đây là luật.

" Trương Trí thở dài rồi lắc đầu, nếu như có thể nhắc nhở thì những người khác đã làm vậy cần gì đợi bọn họ.

"Được rồi, nếu giúp đỡ được thì giúp đỡ thôi.

" Tử Lâm nắm tay cậu rồi kéo đi, những người đó không phải ai cũng xấu, bọn họ muốn lập thêm công đức thì chắc chắn phải cứu người.

Đối với những người huyền môn công đức chính là sức mạnh, công đức càng nhiều sức mạnh càng lớn.

"Bọn họ đã tham gia thứ này còn để ý đến công đức sao.

" Cậu khỏ hiểu nói.

"Không, càng có nhiều huyền môn tham gia thì công đức xem như không còn quan trọng nữa, nhưng vẫn có vài môn phái vẫn sẽ tiện tay cứu người, miễn là không liên quan đến lợi ích là được.

" Trương Trí thở dài nói.

"Tử Lâm còn cậu.

" Cậu khẽ hỏi, nhưng không biết cậu hỏi Tử Lâm hay hỏi chính bản thân cậu, cậu cũng không biết cuối cùng thứ mình muốn nghe la gì.

Tử Lâm nghe thấy nhưng không trả lời bởi cậu ta biết không cần thiết trả lời, bọn họ đã quen thuộc đến nổi không cần nói ra lời, chỉ cần tin tưởng lẫn nhau là được.

Ba người đi xuống du thuyền, sau đó nhìn du thuyền từ từ rời đi, lúc này bọn họ mới bắt đầu nhìn xung quanh.

Đây đúng là một hòn đảo bị bỏ hoang lâu năm, cây cối mọc um tùm, những cây cỏ đều cao đến đầu gối, những thực vật ở nơi này sinh sống rất tốt cùng tươi tốt.

Những người đi lên chiếc du thuyền lần này có mười sáu người, năm người đàn ông mặc trang phục kỳ lạ, một đôi nam nữ đi cùng nhau, ba người bọn họ, cuối cùng là sáu thanh niên trẻ tuổi gồm bốn trai hai gái.

Lúc này nhóm thanh niên vẫn rất vui vẻ chạy nhảy xung quanh, dù sao có vài người ở đây nên dù con thuyền đã rời đi thi thì bọn họ chắc chắn nó sẽ trở lại mà thôi.

"Chúng ta sẽ ở đâu một ngày đây.

" Cậu nhỏ giọng hỏi, xung quanh đây thật sự không có gì cả, chẳng lẽ họ phải cấm trại ở đây, trong khi trên người chỉ có một bộ quần áo để thay đổi chứ chẳng có cái lều trại nào.

"Nhìn cái bản nhỏ bên kia đi.

" Tử Lâm chỉ tay ra.

Cậu liền nhìn theo, bên trên một cái cây nhỏ có gắn một tấm bảng gỗ cũ kỹ, cậu nghi hoặc rồi đi lại gần nhìn.

Bên trên tấm bảng có một mũi tên và dòng chữ, đi thẳng vao trong 2km.

Những người khác cũng để ý đến tấm bảng gỗ, sau khi nhìn thấy dòng chữ liền đi vào trong rừng rậm rạp.

"A, bọn họ thấy tôi rồi, ánh mắt kia thật hung dữ.

" Trương Trí núp sau lưng Tử Lâm rồi khẽ nói.

Sau khi ba người bọn họ đi đến trước tấm bảng gỗ thì năm người đàn ông mặc trang phục kỳ lạ kia liền nhìn anh ta chằm chằm, ánh mắt như muốn nuốt sống lấy anh ta.

Nhưng khi nhìn thấy Tử Lâm bọn họ liền nhanh chóng dờ tầm mắt rồi thì thầm với nhau thử gì đó.

Tử Lâm chẳng quan tâm mà tránh xa anh ta ra rồi đi lại chỗ cậu nắm lấy tay cậu kéo đi "Chúng ta cũng phải nhanh lên để chọn phòng.

"
Cậu khó hiểu nhìn Tử Lâm sau đó rút tay ra khỏi tay cậu nhưng không rút ra nổi, cậu thật sự khó hiểu, không biết tại sao cậu ta lại thích nắm tay cậu như vậy, từ nhỏ đã luôn tuy lúc đầu cậu tỏ ra khó chịu nhưng dần dần cũng quen luôn, sau này khi Tử Lâm rời đi cậu liền cảm thấy thiếu thứ gì đó, bàn tay cũng nhớ nhung độ ấm đó của cậu ta.

Đoàn người đi theo bản mũi tên chỉ dẫn, bên trong cây cối mọc rất nhiều, tiếng côn trùng kêu rất lớn, còn có những con trăn đang trườn người trên những cành cây to.

"Ôi nơi này không có mạng gì hết.

" Một cô gái trong nhóm thanh niên lên tiếng nói, khuôn mặt cô nhăn nhó, cô vừa chụp được vài tắm hình muốn úp lên cho bạn bè xem nhưng lại không có sóng.

"Chịu thôi, ở hòn đảo khỉ ho cò gáy này thì làm sao có sóng.

" Chàng trai bên cạnh nhanh chóng an ủi.

Đoàn người cẩn thận đi trên cỏ, sau hai mươi phút cuối cùng cũng nhìn thấy căn nhà cũ kỹ bị những cành cây che khuất.

Bọn họ nhanh chóng đi đến cửa, cả cần nhà đều được làm bằng gỗ, bên ngoài nhìn rất xập xệ, có thể sặp bất kỳ lúc nào.

Nhưng khi đi vào trong lại rất khác biệt, bài trí đơn giản sách sẽ, phòng khách có hai bộ bàn ghế bằng gỗ, nhà ăn có một chiếc bàn dài cùng ba mươi cái ghế.

Trên mỗi tầng lầu đều có năm phòng, tổng cộng là sáu tầng lầu cùng ba mươi phòng.

Mỗi người đi vào trong liền nhanh chóng chọn phòng cho mình.

"Tôi lấy phòng này.

" Cậu chọn một căn phòng ở dưới tầng một, nó nằm bên cạnh cầu thang.

Bởi vì ở một nơi xa lạ còn không có cảm giác an toàn thế này tốt nhất chọn một căn phòng gần cầu thang để có thể nhanh chóng chạy đi.

Trương Trí cũng chọn phòng kế bên rồi vào phòng.

Cậu khó hiểu nhìn Tử Lâm không chọn phòng mà đứng trước cửa phòng cậu, nhưng sau khi cậu đóng cửa phòng liền có một bàn tay chặn lại, sau đó cả người thoăn thoắt chui vào trong rồi dùng lưng đóng cửa phòng cậu lại.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 41: 41: Hiện Thực


"Cậu làm gì vậy.

" Cậu khó hiểu nhìn Tử Lâm chặn trước mặt "Cậu không chọn phòng đi.

"
Tử Lâm nắm lấy tay cậu rồi kéo vào trong "Chúng ta ở cùng sẽ an toàn hơn.

"
Bên trong căn phòng chỉ có duy nhất một cái giường, một cái bàn nhỏ, loại bàn học dính liền ghế, tủ đồ nhỏ xíu chỉ có thể xếp gọn vào không thể máng lên, cửa sổ đóng chặt, đèn trong phòng là loại đèn ngủ.

"Nhưng chỉ có một cái giường.

" Cậu lắc đầu nói, cái giường này quá nhỏ không thể chứa nổi hai chàng trai cao lớn được.

"Không sao, tôi không cần ngủ.

" Tử Lâm kéo cậu ngồi lên giường còn mình thì ngồi vào bàn học.

"Nhưng! " Cậu cau mày muốn nói thêm gì đó nhưng Tử Lâm đã cắt ngang.

"Cậu nhìn thử nơi này giống cái gì.

"
Bị vấn đề của Tử Lâm làm bất ngờ cậu liền không nhớ mình muốn nói gì mà liền nhanh chóng quan sát xung quanh rồi suy nghĩ.

"Có phải giống ký túc xá hay không.

" Tử Lâm nói ra đáp án.

Cậu thoáng gật đầu rồi lại lắc đầu "Rất giống ký túc xá nhưng lại không giống ký túc xá giành cho học sinh.

"
"Có cảm giác rất gò bó cùng mâu thuẫn.

"
Tử Lâm gật đầu "Tối hôm qua tôi có điều tra một chút, tuy thông tin dường như bị ém nhẹm đi nhưng vẫn đào ra được vài chuyện rất kỳ lạ.

"
Cậu nghe vậy liền nghiêm túc nhìn cậu ta, bộ dáng chăm chú lắng nghe.

"Một công ty nổi tiếng XX đã mua hòn đảo này rồi xây dựng một trường học giáo dục cho những thanh niên phá phách.

"
"Vậy có nghĩa là nơi này giống như trại cải tạo.

" Cậu nghi hoặc.

Tử Lâm gật đầu "Đúng vậy, nhưng không ai thực sự biết nó dạy thế nào.

"
"Bốn mươi năm trước, không ai biết tại sao nơi này lại bị ngập, số người sống sót chỉ có bốn người, nhưng khi được hỏi chẳng ai dám nói gì về những chuyện xảy ra bên trên hòn đảo này.

"
"Thông tin của bốn người đó thế nào.

" Cậu híp mắt hỏi.

"Bảo mật, không thể điều tra.

" Tử Lâm lắc đầu nói, người phía sau chuyện này có thế lực rất lớn, mọi manh mối điều tra đều bị ém nhẹm không thể lộ ra ánh sáng.

Cậu nghe vậy liền thở dài, đúng là trên đời này có rất nhiều chuyện oan khuất.

"Cậu đói bụng không.

" Tử Lâm bỗng nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu mà hỏi một câu chẳng liên quan gì.

"Hở.

" Cậu giật mình nhìn cậu ta, lúc này cậu mới ngửi thấy một mùi hương rất thơm đang thoang thoảng bên trong không khí.

Bụng cậu cũng chẳng khiêm tốn mà kêu lên Ọt, ọt.

"Ha ha.

" Tử Lâm bật cười "Đi thôi.

"
Cậu ngại ngùng đỏ mặt, nhưng không muốn chịu thua, thấy Tử Lâm đứng dậy mở cửa cậu liền không khách khí mà đi ra, lúc đi ngang qua cậu ta liền trừng mắt với cậu ta một cái rồi mới đi ra khỏi phòng.

Tử Lâm buồn cười nhìn cậu rồi đi ra đóng cửa lại.

Hai người cũng không gọi Trương Trí mà đi xuống dưới tầng.

Bên trong phòng ăn đã ngồi vài người, trên bàn ăn có rất nhiều món ăn, mùi thơm từ những món ăn bay trong không khí, đồ ăn cũng nóng hổi giống như vừa được nấu xong.

Nhưng những người ngồi vào bàn ăn lại là những thanh niên trẻ tuổi, mặt bọn họ lộ ra sợ hãi, nhưng hai mắt lại nhìn chằm chằm vào những món ăn trên bàn.

Cậu cùng Tử Lâm ngồi vào ghế, lúc này mới nghe rõ cuộc nói chuyện của bọn họ.

"Giờ làm sao, ăn không.

"
"Nhưng chúng ta rõ ràng không thấy có ai nấu cả, vậy mà lại được để lên bàn.

"
"Nơi này đúng là kỳ quái, nhìn mà thấy sợ.

"
"Nhưng tao đói quá, hay là cứ ăn đi.

"
"Mày không nghe tao nói à, nơi này có khi đang bắt cóc hay buôn bán gì đó, có khi trong đây có tẩm thuốc rồi.

"
"Đừng nóng, cứ đợi có người ăn rồi chúng ta ăn cũng không muộn.

"
Cậu nghe xong liền cảm thấy bọn trẻ này cũng không quá ngu ngốc, tuy nhiên vì tính tò mò mà bước lên du thuyền đã là một sai lầm.

"Ăn đi.

" Tử Lâm gắp cho cậu một miếng thịt bò được cắt mỏng rồi nói.

Cậu nhìn Tử Lâm rồi không nói gì mà gắp miếng thịt cho vào miệng, mọi cử động của cậu đều có thêm vài ánh mắt nhìn chằm chằm.

Cậu nhấm nháp mùi vị, sau đó nuốt xuống, hai mắt liền trở nên sáng rực "Ngon.

"
"Còn cái này nữa.

" Tử Lâm thấy cậu thích liền gắp cho cậu một con mực nhỏ.

Nhóm thanh niên trẻ tuổi bên kia thấy hai người ăn uống ngon lành liền không sợ hãi nữa mà bắt đầu càn quét.

Vài phút sau, những người ở trên tầng lầu cũng lục đục đi xuống.

Trương Trí đi xuống nhìn thấy cậu cùng Tử Lâm liền muốn đi đến mà cằn nhằn sao bọn họ đi ăn mà không rủ mình, nhưng khi lại gần nhìn thấy hai người đang vui vẻ mà gắp đồ ăn cho nhau liền câm miệng sau đó chọn một cái ghế xa nhất mà ngồi xuống.

Người ta thường nói nếu chen vào hai người đang nói chuyện yêu đương thì chắc chắn sẽ bị lừa đá đó, vì vậy để bảo toàn tính mạng anh ta nên cách xa hai con người mộng mị kia ra, nhất là cái người mà vẫn chỉ biết theo đuổi trong im lặng mà không chịu nói ra, vẻ mặt thì luôn lạnh lùng kia.

Một bữa ăn đầy đủ hương vị, đồ ăn nóng hổi ngon lành.

Sau khi dùng bữa xong, mọi người đều nhanh chóng vào phòng, đây có lẽ là sự cảnh giác trong im lặng đối với tất cả những người tham gia vào huy3t động, bọn họ dường như đã đạt thành hiệp nghị ở ngoài thế giới thật không được kiếm chuyện hay làm tổn thương bất kỳ ai.

Một đêm ngon giấc.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 42: 42: Hiện Thực


Sáng hôm sau, một tiếng rõ cửa phòng đánh thức hai người vẫn trong giấc ngủ tỉnh dậy.

Cậu cau mày tiếp tục vùi đầu vào lòng ngực rắn chắc bên cạnh.

Khoang.

Cậu giật mình vội vàng mở mắt, đập vào mặt cậu là khuôn ngực chắc chắn, lòng ngực một màu lúa mạch rợi cảm.

Nhìn lên trên là khuôn mặt yêu nghiệt cùng nụ cười trêu chọc của Tử Lâm.

"Sao cậu ngủ trên giường của tôi.

" Cậu bình tĩnh ngồi dậy rồi hỏi, dù cho trong lòng cậu đã nhảy bang bang bang đầy xấu hổ thì ngoài mặt vẫn phải tỏ ra bình tĩnh không có gì cả.

Tử Lâm cũng ngồi dậy rồi cười nói "Thì cậu bảo tôi lên mà.

"
"Tôi bảo cậu lên lúc nào.

" Cậu khó tin trừng mắt nhìn cậu ta.

Tử Lâm thu lại nụ cười rồi bày ra vẻ mặt uất ức "Rõ ràng hôm qua cậu kéo tôi lên giường mà, vậy mà mới sáng ra cậu đã không nhớ gì nữa.

"
Cậu câu mày nhìn cậu ta đầy nghi ngờ, ký ức của tối hôm qua cậu thật sự chẳng nhớ gì cả, chỉ nhớ mình nằm trên giường rồi mau chóng lăn ra ngủ, chứ không nhớ gì về việc kéo cậu ta lên giường.

"Hôm qua trời rất lạnh, tôi ngồi co rúm trên bàn học.

" Tử Lâm tiếp tục nói.

Lúc này cậu mới cảm thấy không còn nghi ngờ nữa, có lẽ tối qua cậu phát lòng từ bi cho con gà lạnh này lên giường nằm cùng cậu, tuy không nhớ được lúc đó đã nói gì nhưng theo tính cách của cậu thì rất có thể là như vậy.

"Lúc nãy có tiếng gõ cửa đúng không.

" Bỏ qua vấn đề ngủ cùng giường sang một bên cậu liền hỏi nhỏ.

"Ừ.

" Tử Lâm chớp mắt nhìn cậu rồi gật đầu, tuy cậu ta hơi chút tiếc nuối vì không trêu chọc được cậu nhưng được ngủ cùng cậu một đêm thật sự quá tuyệt vời rồi, dù cho hai người chỉ ngủ một cách thuần khiết á.

Nhưng nếu bây giờ cậu ta trêu chọc cậu thì chắc sau này không có cơ hội ngủ cùng cậu nữa mất, suy nghĩ xong cậu ta liên tục nghiêm túc vào vấn đề mà cậu hỏi.

"Dường như mọi người đến đủ cả rồi.

"
Cậu kinh ngạc hỏi "Vậy sao chúng ta không bị kéo vào huy3t động mà lại gõ cửa gọi chúng ta.

"
"Không biết nữa, nhưng có thứ gì đó rất lạ sắp xảy ra.

" Tử Lâm lắc đầu nói, cậu ta có thể cảm nhận được sự bất thường đang đến gần.

"Vậy chúng ta có nên ra ngoài không.

" Cậu lo lắng nói, không chỉ Tử Lâm mà cậu cũng cảm thấy lần vào huy3t động này rủi ro rất lớn.

"Đi thôi.

" Tử Lâm đứng dậy gài lại nút áo rồi mới đi ra mở cửa.

Bên ngoài cửa trống trơn không có bất kỳ ai cả, tiếng gõ cửa chỉ vang lên một lần rồi im bặt, điều này chứng tỏ không phải những người có mặt trong căn nhà này đã gõ cửa, mà một sức mạnh nào đó đã đồng loạt gõ cửa tất cả căn phòng trong ngôi nhà này.

Cậu thấy cái gật đầu của Tử Lâm liền đi ra khỏi cửa.

"Nếu biết nguy hiểm thế nay tôi đã không để cậu đi cùng.

" Tử Lâm đi ra ngoài đóng cửa lại rồi than thở.

"Tôi vẫn có thể tự đi, Tử Lâm đừng như thể tôi rất yếu ớt.

" Cậu nắm lấy tay cậu ta rồi lắc đầu mỉm cười.

Tử Lâm nhìn cậu, bàn tay đang được cậu nắm thoáng chuyển đổi trở thành cậu ta nắm lấy tay cậu "Không, tôi chưa bao giờ nghĩ cậu yếu ớt, nhưng nó không đồng nghĩa với việc tôi xem cậu là thứ quý giá cần được bảo vệ.

"
Cậu nghe xong liền thoáng đỏ mặt, không biết từ bao giờ mà tên ngốc tử lúc nào cũng như khúc gỗ này lại biết nói lời thẹn thùng như vậy, đúng là đã bị người nào đó dậy hư rồi.

Tử Lâm nhìn cậu như vậy liền khẽ cười, nhưng không tiếp tục dồn ép nữa, dù sao người cũng ở cạnh rồi chỉ cần từng bước áp sát là được, nếu dồn ép quá mức sẽ phản lại tác dụng.

Hai người đi xuống tầng liền không tiếp tục nói chuyện với nhau.

Bên trên bàn ăn đã ngồi hết hai mươi người, trong đó có mười khuôn mặt xa lạ.

Hai người nhìn một vòng rồi ngồi xuống.

Những món ăn đã được bày biện sẵn trên bàn ăn, bởi vì bọn họ xuống trễ mà có nhiều món ăn đã bị chạm qua rồi.

Tử Lâm nhìn quét hết các món ăn, cuối cùng chọn ra được hai món mà chưa có ai đụng vào rồi để vào chén của cậu.

"Ăn đi.

" Cậu mỉm cười chia một nửa rồi bỏ vào chén của cậu ta.

Hai người giống như chỗ không người mà bắt đầu anh một miếng tôi một miếng.

Lúc này hai người phụ nữ hừ lạnh một tiếng rồi nói lớn "Không biết xấu hổ.

"
Tử Lâm cùng cậu làm như không nghe thấy mà tiếp tục vui vẻ dùng bữa.

"Có biết xấu hổ không vậy, trước mặt nhiều người thì đừng làm những chuyện xấu hổ.

" Người phụ nữ thấy hai người không quan tâm liền tiếp tục nói.

Những người khác liếc nhìn người phụ nữ đầy khinh thường.

Người phụ nữ này cùng người kế bên chẳng phải thứ tốt đẹp gì, bọn họ thường lấy tinh huyết của đàn ông để dưỡng nhung nhan, cách làm này trong giới huyền môn bị xem là bàn môn tả đạo.

Không những thế, hai năm trước sau khi vô tình gặp phải Tử Lâm trong một huy3t động, hai ả liền sử dụng rất nhiều thủ đoạn để ngủ cùng cậu ta nhưng bị lạnh lùng từ chối.

Không những vậy Tử Lâm còn thừa nhận mình là gay, mà người yêu của cậu ta cực kỳ xinh đẹp, đối với bàn môn tả đạo như hai người chẳng bằng một ngón chân của bạn trai cậu ta.

Kể từ khi đó mỗi lần Tử Lâm đi vào huy3t động mà gặp trúng hai ả ta liền bị hai ả liên tục ngán đường.

Đương nhiên cuối cùng người thiệt thòi là hai ả chứ không phải cậu ta.

Nghĩ đến đây những người xem mình là danh môn chính phái càng thêm khinh thường hai người phụ nữ đó.

Sau đó bọn họ nhìn qua người ngồi bên cạnh Tử Lâm, đúng là không thể phủ nhận được người yêu này xinh đẹp không thua kém gì cậu ta, chỉ cần nhìn nốt ruồi son trên mặt của cả hai liền biết nhân duyên trời định rồi.

Những người khác như thế nào hai người cũng không quan tâm, chỉ chăm chú vào món ăn trước mặt.

Vài phút sau những người khác cũng đã có mặt đầy đủ, tổng cộng tất cả là hai mươi sáu người, số lượng người tham gia lần này đông hơn họ nghĩ.

Lúc này trong phòng ăn trở nên yên tĩnh, tâm trạng của tất cả mọi người đều trở nên nặng nề.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 43: 43: Trường Đào Tạo Ác Mộng


Dùng bữa xong, tất cả mọi người đều tự giác trở về phòng, không khí có phần hơi căng thẳng.

Nhóm thanh niên trẻ tuổi nhìn bọn họ đầy khó hiểu, nhưng vẫn đi theo về phòng.

Từ khi dùng bữa bọn họ liền cảm thấy một áp lực bao quanh lấy tất cả những người có mặt ở đây, vừa lo lắng vừa sợ hãi khiến bọn họ bất giác làm theo số đông.

Cậu cùng Tử Lâm sau khi vào phòng liền lên giường nằm xuống, bọn họ đều có thể cảm nhận được có thứ gì đó đang hút đi linh hồn của họ, một thứ đáng sợ cùng nguy hiểm.

Trương Trí đi theo sau liền phụ trách khóa cửa lại, để an toàn bọn họ sẽ ở cùng nhau, như vậy sau khi vào huy3t động khả năng ở cùng nhau sẽ tăng lên.

Ánh đèn bên trong phòng bỗng nhiên mở lên sau đó tắt đi, cứ chớp tắt chớp tắt cho đến khi mắt của bọn họ hoa lên sau đó không gian xung quanh bỗng nhiên tối đen, cuối cùng là hai mắt của bọn họ nhắm chặt.

"Tân, Tân.

"
Trong sự mê mang cậu liền nghe được tiếng gọi, cả người cậu lạnh lẽo, dưới lưng giống như nằm trên một tảng đá cứng.

"Tân, Tân.

"
Lại một tiếng kêu vang lên, cơ thể cậu cũng bị người lắc lư, cậu mơ hồ mở mắt ra.

Bóng dáng trước mắt cậu từ từ rõ lên, lúc này cậu mới kịp thích ứng với không gian tối đen trước mặt.

"Tân.

" Tử Lâm đưa tay vuốt v e khuôn mặt của cậu rồi đỡ cậu ngồi dậy.

"Ngốc tử, chúng ta vào rồi sao.

" Cậu theo lực tay của Tử Lâm rồi ngồi dậy.

"Ừ, cậu nhìn ra ngoài đi.

" Tử Lâm nói, sau đó đứng dậy đi đến nơi đặt bàn học.

"Trương Trí.

" Trong bóng tối Tử Lâm khẽ gọi, nhưng không có ai trả lời.

"Anh ta không có ở đây.

" Cậu rời khỏi giường đi đến cạnh cửa sổ đóng chặt.

Bên ngoài cửa sổ là một màu đen của đêm tối, tiếng sóng biển xì xào đập vào bờ, âm thanh đó lại nghe rõ đến kỳ lạ.

"Sao lại là bầu trời đen.

" Cậu kinh ngạc hốt lên.

"Nơi này không còn là huy3t động từ oán hận của những linh hồn bình thường nữa rồi.

" Tử Lâm đi đến gần cậu rồi nhìn vào không gian tối đen bên ngoài cửa sổ.

"Hiện tượng đồng hóa, nơi này không còn là quá khứ.

"
"Chúng ta đã đi vào huy3t động được mở lại.

" Cậu nuốt một ngụm nước miếng rồi nói, huy3t động được mở lại do những linh hồn oán hận đã bị đồng hóa, chuyện này không phải là thứ quá xa lạ đối với huyền môn.

Nhưng nó lại là cơn ác mộng đối với huyền môn, một khi linh hồn đã bị đồng hóa chúng sẽ mất đi ý thức trở thành một ác linh lạm sát những người lạc đường vào trong lãnh địa của chúng.

Những huy3t động do ác linh khống chế sẽ hoàn toàn không có ranh giới hay giới hạn nào cả, chúng sẽ đi loanh quanh khắp nơi tìm kiếm mục tiêu, cũng như xây dựng những thứ mà chúng nhớ được.

Đây không còn là một huy3t động giải mã bình thường, đây là một cuộc chạy trốn tìm ra lối thoát.

"Tôi thật sự hối hận khi đưa em đến đây.

" Tử Lâm nhỏ giọng cười khổ, không ngờ lần này lại khó chơi như vậy, kẻ địch bao vây tứ phía, chỉ cần sơ hở một chút thì sẽ chết không có đất chôn.

"Cậu nói gì.

" Cậu không nghe thấy rõ Tử Lâm nói gì nên hỏi lại.

"Tôi nói chúng ta đi tìm Trương Trí thôi, không thể ở yên một chỗ được.

" Tử Lâm nắm lấy tay cậu rồi kéo ra khỏi phòng.

Khi ra khỏi phòng liền cảm thấy chỗ này không khác mấy nơi mà trước khi vào đây bọn họ đã ở lại, cái cửa sổ vuông nhỏ được đặt không khác gì, kể cả độ ngắn dài cũng không xê dịch một chút.

"Có lẽ Trương Trí ở phòng bên cạnh.

" Cậu khẽ nói.

Tử Lâm gật đầu rồi cùng cậu đi qua.

Căn phòng không hề khóa, cậu ta vừa đẩy vào liền mở toang, trong căn phòng tối đen không thấy được thứ gì.

"Đúng rồi ba lô của tôi có vào luôn trong đây không.

" Cậu hỏi nhỏ, nhớ lại cái điện thoại mà cậu có thể đem theo vào ở huy3t động trước.

"Có, đồ mà chúng ta mang theo sẽ xuất hiện cùng chúng ta.

" Tử Lâm gật đầu.

"Vậy tôi phải về lấy, cậu gọi Trương Trí đi.

" Cậu gật đầu nói rồi xoay người định đi, nhưng Tử Lâm đã cản lại.

"Tôi nói thế nào, cậu phải ở cùng tôi đừng đi linh tinh.

"
"Nhưng, chia ra sẽ tiện hơn.

" Cậu cau mày nói, không hiểu sao Tử Lâm lại trở nên khó khăn như vậy.

Tử Lâm không nói gì mà lấy điện thoại ra bật đèn pin lên sau đó chiếu vào trong phòng, sau khi xác nhận trên giường là Trương Trí vẫn đang ngủ một cách ngon lành thì đẩy cậu đi vào.

"Cậu kêu anh ta, tôi trở về lấy đồ.

"
Cậu do dự định phản đối nhưng Tử Lâm đã xoay người rời đi.

"Ngốc tử chết tiệt.

" Lầm bầm chửi một tiếng cậu liền đi lại giường gọi Trương Trí.

Lúc này trên cầu thang vang lên tiếng bước chân nặng nề, cậu biến sắc nhìn xung quanh phòng cuối cùng cắn răng lôi Trương Trí đang nằm trên giường xuống rồi đẩy xuống gầm giường.

Còn cậu cũng nhanh chóng chui vào.

Bịch, bịch, bịch.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, sau đó bỗng nhiên dừng lại.

Cậu kinh ngạc nghe tiếng cửa mở mạnh ở căn phòng bên cạnh, đó không phải là phòng của cậu sao.

Không, không phải vậy chứ, tại sao, tại sao lại dừng lại ở căn phòng đó.

Tử Lâm.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 44: 44: Trường Đào Tạo Ác Mộng


Cậu trừng mắt nhìn vao trong bóng tối, hai tay nắm chặt lại với nhau thầm nguyện cầu, cậu lo lắng nếu bay giờ mình nhìn ra ngòai sẽ thấy thứ gì đó.

Trái tim cậu đập liên tục trong lòng ngực, hai tai vẫn cố rắng nghe ngóng âm thanh.

Cậu lo lắng cho Tử Lâm, cũng lo lắng cho chính mình, sợ hãi thứ kia đã phát hiện ra Tử Lâm, cũng sợ hãi người nằm bên cạnh cậu bỗng nhiên tỉnh dậy rồi phát ra tiếng động.

Thời gian chờ đợi đúng là cực hình, thần kinh của cậu căng chặc, nhưng phòng của Tử Lâm ngoại trừ tiếng đẩy mạnh cửa vao thì không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.

Cậu không biết thứ bên ngoài đang lam cái gì, đang ở đâu nhưng trực giác mách bảo cậu đứng nên động đậy vao lúc này.

Kịch.

Trong khi thần kinh cậu căng chặt, phía trên giường giống như có thứ gì rớt xuống giường phát ra âm thanh va đập.

Cậu trợn trừng mắt đầy sợ hãi, hai tay vội vàng bụm chặt miệng mình, sau khi phản ứng lại cậu nhanh chóng nhìn sang người ngủ say bên cạnh, may mắn thay anh ta hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh dậy.

Kịch.

Lại một tiếng động nữa phát ra, lúc này trong lòng cậu âm thầm may mắn, may sao cái giường nay được làm từ gỗ cứng, dù vật nặng rớt xuống cũng không làm thủng giường hay lũng xuống, nếu không bọn họ sẽ bị thứ ngoài kia phát hiện ra.

Đây đúng là một huy3t động do ác linh mở ra, sự nguy hiểm của những thứ nó tạo ra hoàn toàn không còn đơn giản nữa rồi, chúng có thể tìm cách để dụ người khác xuất hiện, hoặc khiến người khác sợ hãi cùng cực.

Trong giới huyền môn có nhiều gia tộc sẽ không biết, ác linh không bao giờ ở cùng nhau, bọn chúng sẽ cắn sẽ lẫn nhau, đến cuối cùng một ác linh mạnh nhất sẽ là chủ nhân của huy3t động.

Nó có thể điều khiển mọi thứ trong động, giống như một tró chơi, nó tạo ra một ngôi nha cùng rất nhiều người thân, nó điên cuồng thiết lập những suy nghĩ của mình, rồi nó lại đem quá khứ làm liền đề, tiếp tục tạo ra những cơn ác mộng, cuối cùng chỉ cần đợi người vô tình lạc vào vùng đất của nó.

Nhưng điều này đã thay đổi khi một thứ khác xuất hiện trong lãnh địa của ác linh.

Nó xem những thứ này là một vở kịch để mua vui cho mình vì vậy nó lập ra quy chế, nó lấy đi ánh mắt của ác linh, nó thiết lập vùng an toàn, cuối cùng là nó vui vẻ xem một bộ phim hay.

Cậu biết không phải thứ kia không thể phát hiện ra cậu mà do nó đã bị hạn chế hoặc thứ gì đó đã chắn lại tầm nhìn của nó tạo ra một vùng an toàn cho người tham gia.

Nếu như bộ phim kết thúc quá sớm thì còn gì là niềm vui nữa.

Cậu nằm dưới gầm giường không biết qua bao lâu, tiếng kịch, kịch giống như tra tấn người khác không biết đã dừng lại từ lúc nào.

Bên ngoài mọi thứ đều chìm vào im lặng, cậu không còn nghe bất kỳ âm thanh nào nữa, thứ đó không biết đã rời đi chưa.

Trong đầu cậu suy nghĩ rất nhiều thứ, nhưng cậu lại không dám chui ra ngoài, lỡ như thứ đó lại dụ cậu ra thì sao, có khi nó đang ngồi ở trên giường nhìn chằm chằm khắp nơi.

Càng nghĩ cậu càng sợ hãi đến nỗi không dám thở mạnh, chỉ có thể thả chậm hô hấp, từ từ hít thở.

"Tân.

" Một tiếng gọi quen thuộc khiến cậu mừng rỡ.

"Tử Lâm.

" Cậu gọi nhỏ một tiếng rồi bò ra khỏi gầm giường.

Tử Lâm ngồi xổm ở bên giường, vừa thấy cậu bò ra liền nhanh chóng méo cậu ra rồi nhanh chóng ôm cậu vào lòng.

Khuôn mặt lúc này của Tử Lâm đầy sự mừng rỡ, giống như bảo bối của mình cứ tưởng là mất đi nhưng không ngờ có thể tìm về.

Tuy cậu ta biết cậu không yếu ớt đến nỗi không có cậu ta liền không xong, nhưng sự lo lắng luôn quẩn quanh trong lòng không thể nao nguôi ngoai được.

Tử Lâm cũng không biết rốt cuộc mình bị thế nào, những mỗi giây mỗi phút cậu ta đều muốn nhìn thấy cậu.

"Cậu không sao chứ, tôi nghe thấy tiếng nó mở cửa.

" Cậu cũng ôm chặt lấy cậu ta rồi hỏi.

Sự sợ hãi trong lòng cả hai người chỉ có thể để cái ôm thật chặt này để bình ổn lại.

"Không sao, tôi nghĩ thứ đó sẽ không để chúng ta chết nhanh như vậy đâu, sau khi nghe thấy tiếng bước chân tôi liền muốn nhanh chóng chạy qua chỗ cậu, nhưng tôi sợ nó thấy mình rồi làm liên lụy đến cậu.

" Tử Lâm khan giọng nói, thật sự lúc đó cậu ta muốn bất chấp tất cả mà lao đến cùng cậu, nhưng cuối cùng lý trí đã giữ cậu ta lại.

Cậu nghe vậy liền cảm thấy tức giận, sao con người này có thể ngu ngốc đến vậy, rõ rang mạng của cậu ta cũng rất quan trọng mà, cậu ta phải sống thật tốt.

Càng nghĩ hai mắt cậu càng đỏ, nước mắt cũng chảy ra khóe mắt, cậu đẩy người Tử Lâm ra sau đó nhìn thẳng vào mắt cậu ta.

"Nghe đây, tôi không cần cậu bảo vệ, hãy cố gắng cùng nhau sống sót chứ đừng bao giờ làm gì ngu ngốc, được chứ.

"
Tử Lâm im lặng nhìn cậu nhưng không gật đầu.

Cậu nhìn cậu ta tức giận "Ngốc tử tôi nói là tôi không cần sự bảo vệ chết tiệt đỏ của cậu, nếu như cậu không muốn sống thì đừng có mà chết trước mặt tôi, có nghe không.

"
Tử Lâm khó khăn nhìn cậu, cả khuôn mặt đều cứng đờ, cậu ta không biết mình phải làm gì nhưng cậu ta lại không muốn đồng ý chuyện này.

Nhưng cậu không thể không có lời hứa của cậu ta, cuối cùng cậu không nhịn nổi nữa liền bật khóc nức nở.

"Nếu cậu không hứa với tôi thì từ nay trở về sau tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa.

"
"Không được.

" Tử Lâm nóng vội quát lớn, nhưng nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của cậu, cậu ta lại không thể lam gì khác được.

Cuối cùng chỉ có thể gật đầu đồng ý với cậu "Tôi hứa, chúng ta sống sẽ cùng sống, như vậy có được không.

"
Cậu nhìn cậu ta, tuy lời hứa nay không khiến cậu quá hài lòng nhưng cậu biết cái con người nay rất cứng đầu, vì vậy chỉ cần cùng sống để cậu ta đừng lam chuyện gì liều lĩnh là được.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 45: 45: Trường Đào Tạo Ác Mộng


Tử Lâm nhìn cậu đầy đau lòng, cậu ta đưa tay lên lâu đi hai hàng lệ của cậu, sau đó ôm cậu vào lòng.

"Ngốc tử xấu xa.

" Cậu khẽ lầm bầm nhưng nghĩ đến mình bỗng nhiên khóc nức nở liền thấy mất mặt liền rúc luôn đầu vào lòng cậu ta cho đỡ xấu hổ.

Tử Lâm ôm cầu khẽ cười, hầu kết của cậu ta liên tục chuyển động khiến cho cậu chôn vào lòng cậu ta cũng bị nó hấp dẫn mà nhìn chằm chằm.

Phải nói Tử Lâm thật sự là một người xinh đẹp hoàn hảo, cơ thể của cậu ta không thua gì khuôn mặt, cần cổ thon dài, hầu kết đầy gợi cảm, xương quai xanh đầy xinh đẹp, cơ bụng cực kỳ săn chắc, tuyến nhân ngư cực kỳ trêu chọc người khác.

Nhìn lại cậu ngoại trừ khuôn mặt xinh đẹp ra thì cơ thể chẳng có gì cả, bụng bằng phẳng đến không thể bằng phẳng hơn, đã vậy xét về chiều cao cậu ta còn cao hơn cậu cả cái đầu, đúng là tức chết người mà.

"Trương Trí lam sao đây, anh ta không chịu dậy.

" Cậu trừng mắt nhìn hầu kết của Tử Lâm rồi đẩy cậu ta ra.

Tử Lâm không nói gì mà khom người xuống giường lôi người vẫn ngủ say như chết ở bên dưới giường ra.

Cậu cũng không quan tâm Tử Lâm gọi người bằng cách nào, bây giờ cậu chỉ để ý cái ba lô của mình, không ngờ nó thật sự cũng bị đưa vao đây luôn.

Tử Lâm chỉ có những lúc đối mặt với cậu mới dịu dàng như thế, nhưng đối với người khác cho dù là người quen di nữa cũng không bao giờ dịu dàng.

Sau khi đem người kéo ra câu ta liền ghét bỏ lau hai tay lên tấm ga giường sau đó dùng chân không một chút do dự mà đá.

Trương Trí ăn đau liền giật mình bật dậy, sau đó ngơ ngác nhìn ngó xung quanh, sau khi thấy rõ người đá mình anh ta liền chất vấn.

"Sao lại đá anh.

"
"Anh còn muốn ngủ, thiếu chút nữa thôi là anh xong đời rồi.

" Tử Lâm lạnh nhạt nói.

"Cái gì.

" Trương Trí hét lên cả người cũng tỉnh táo hẳn.

"Đây là huy3t động lập lại, đây là lần thứ hai huy3t động này được mở ra.

" Tử Lâm bỏ lại một câu rồi đi lại chỗ của cậu.

Trương Trí nghe xong liền chửi tục trong lòng, rốt cuộc là anh ta đã xui xẻo đến thế nào mới chọn nhầm huy3t động đã mở lần hai, không những vậy cón có năm người đàn ông muốn giế t chết anh ta.

Rốt cuộc anh ta đạp phải vận cứt chó gì rồi.

Sự đau khổ của anh ta chẳng ai có thể hiểu mà cũng chẳng ai muốn hiểu.

Lúc này Cậu cùng Tử Lâm nhìn nhau, bởi vì khi nãy Tử Lâm muốn biết bên trong ba lô có gì nhưng cậu không cho còn đeo nó lên lưng, cuối cùng cậu ta thở dài nhìn chằm chằm cậu cũng không hỏi nữa.

Trương Trí đau khổ xong liền kiếm đồng bạn mình, nhưng không ngờ trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà hai con người kia vẫn không quên liếc mắt đưa tình, cuối cùng anh ta đi đến cắt ngang.

"Hiện tại chúng ta làm sao.

"
Tử Lâm khẽ liếc qua anh ta rồi nhìn trở lại cậu, sau đó nắm lấy tay cậu rồi đi ra ngoài.

"Chúng ta vẫn phải tìm xem rốt cuộc nơi này là gì, nhưng có thể manh mối đã bị thay đổi, mong rằng chúng ta có thể tìm thấy lối ra sớm, trước khi bị dồn vào chân tường.

"
"Hiện tại chúng ta đi đâu đây.

" Cậu nhìn bên ngoài hành lang tối ôm, không biết phải đi đâu.

"Đây giống như một ký túc xá vậy, nếu đây là trường học thì chắc chắn phải có trường học.

" Trương Trí phía sau hai người nói.

Thật sự thông tin bọn họ có được rất ít, có thể biết ngôi trường này liên quan đến việc dậy dỗ những đứa nhỏ phản nghịch là đã rất cố rắng rồi, thông tin bảo mật rất kỹ càng đến kỳ lạ.

Số học sinh chết trên hòn đảo này phải hơn hai mươi người, nhưng vụ lùm xùm này lại được ém nhẹm đến không ra một chút gió.

Đúng là rất kỳ lạ.

"Chúng ta đi tìm trường học trước đã.

" Tử Lâm kéo cậu đi xuống cầu thang vừa nói "Lúc nãy có thể xem đó là thầy hoặc cô quản sinh, bọn họ không phải kiểm tra học sinh có đủ mà là kiểm tra xem có học sinh nào trốn học hay không.

"
"Điều này nói lên đây là khoảng thời gian lên lớp trong nhận thức của ác linh.

"
"Vậy nếu chúng ta đi vao trường có khi nào đụng độ ác linh không.

" Trương Trí lo lắng nói, đây là chuyện đáng sợ nhất khi đụng trúng huy3t động có ác linh.

"Tôi nghĩ rất có thể sẽ đụng độ nó nhưng chưa chắc là đường chết.

" Tử Lâm lắc đầu.

Ba người nhanh chóng đi xuống tần, bên dưới tầng cực kỳ im lặng không có chút âm thanh, ba người mò mẫn trong bóng tối từng chút, từng chút ra khỏi cửa.

Một cơn gió bỗng nhiên thổi tới, lá cây xung quanh vang lên tiếng xào xạc.

Ba người vừa ra ngoài liền bị thổi qua mang theo làn gió biển đầy lạnh lẽo thấm vào da thịt.

Bên ngoài đường thực sự quá tối, bọn họ không thể nhìn rõ được đường đi, lúc này cả ba người chỉ có thể lấy điện thoại ra rồi bật đèn pin lên.

"Bay giờ chọn đại một con đường di.

" Trương Trí nhìn không gian rộng lớn xung quanh rồi nói.

Tử Lâm nhìn cậu dịu dàng "Tân Tân cậu nói xem chúng ta nên đi đường nào bây giờ.

" Trương Trí bị trình độ yêu đương mù quáng của cậu bạn làm cho giật cả mình.

Cậu suy nghĩ một chút bỗng nhiên cảm thấy nếu đi bên phải sẽ gặp thứ gì đó, vì vậy cậu quyết định chọn theo hướng ngược.

"Chúng ta đi bên này đi.

".
 
Cậu Không Được Chết
Chương 46: 46: Trường Đào Tạo Ác Mộng


Ba người men theo những cái cây to lớn mà đi về một hướng.

Từ khu ký túc xá có hai con đường lát đá, nhưng để đảm bảo an toàn bọn họ không đi trên con đường bằng phẳng mà leo vào con đường có cây cối um tùm rồi chiếu đèn để có thể di chuyển.

Trong bóng tối, ba ngọn đèn nho nhỏ chiếu xuống mặt đất, tiếng bước chân chậm rãi nhẹ nhàng bước lên những bãi cỏ mọc khắp nơi.

Đi khoản năm phút cuối cùng bọn họ cũng nhìn thấy được một bức tường màu trắng ngăn chặn lối đi.

"Chúng ta men theo bức tường thử xem, rất có thể đây chính là ngôi trường.

" Tử Lâm đưa đèn sang trái sau đó nói.

"Được.

" Cậu cùng Trương Trí gật đầu.

Ba người men theo sát bức tường mà đi thành một cái vòng tròn, cuối cùng cũng nhìn thấy cánh cửa bằng sắt đang đóng chặt.

Ba người từ từ nhìn lên trên liền nhìn thấy một tấm bảng cũ kỹ được treo ở trên cổng, cùng với một dòng chữ màu đỏ như máu.

Trường Nội Trú Nhân Tài.

"Ôi cái tên trường.

" Trương Trí buồn cười nói.

Tử Lâm liếc nhìn anh ta sau đó lấy tay thử đẩy cổng vào.

Kèn kẹt, rét!
Âm thanh chối tai vang lên khiến ba người biến sắc, cánh cửa sắt quá cũ, nên phần gắn vào tường của cửa sắt đã hoàn toàn bị rỉ sét, cánh cửa cũng bị xệ xuống theo năm tháng, nên khi đẩy ra, cánh cửa liền vang lên tiếng động.

"Chết tiệt.

" Trương Trí chửi một tiếng sau đó cảnh giác nhìn xung quanh, chỉ cần cảm thấy nguy hiểm liền nhanh chóng chạy trốn.

Tử Lâm cũng căng cứng cơ thể, cậu chớp mắt nhìn cánh cửa mới bị đẩy ra một chút liền đưa tay đẩy ra cho nó lớn hơn.

Tiếng kêu của cánh cửa khiến Trương Trí giật bắn người mà xoay đầu quát "Khỉ gió, làm tôi sợ chết khiếp, không thấy nó có thể thu hút thứ đó sao mà còn làm lần hai.

".

Truyện Xuyên Không
Cậu lắc đầu sau đó lại gật đầu "Nếu không đẩy ra thì làm sao chúng ta vào, anh định trèo tường chắc, tôi cảm thấy chắc chắn dù đẩy cửa mạnh thế nào cũng không sao cả.

"
"Cái đó làm sao cậu chắc được, đừng có đùa, mạng anh yếu ớt lắm.

" Trương Trí hừ lạnh nói rồi suy nghĩ đến việc trèo lên tường.

"Không trèo được đâu, anh khỏi phải nghĩ.

" Tử Lâm chỉ lên đầu tường.

Trương Trí nhìn theo.

Phía trên đầu tưởng là những thanh sắt nhọn hoắt được chỉa lên, chỉ cần có kẻ dám trèo tường thì chắc chắn không thể sống nổi.

Nơi đây không giống trường học, mà nó giống một cái tù giam vậy.

"Vào thôi.

" Cậu kéo theo Tử Lâm đi vào cửa.

Sân trường cực kỳ rộng rãi, hai bên đường là một hàng cây cao, vườn hoa xung quanh đều đã khô héo, dọc đường đi bọn họ đều cảm nhận được một sự áp lực rất kỳ lạ đang đè nặng lên hai vai, có lẽ đây là do không khí của nơi này tạo ra.

"Sân trường này xây dựng để làm gì không biết, rộng quá.

" Trương Trí khẽ cầu nhàu, nếu thật sự phải chạy hết sân trường này chắc anh ta sẽ chết.

"Này.

"
Ba người đang chậm rãi đi thi thì nghe thấy tiếng gọi, tiếng gọi hoan toàn không một chút quen thuộc khiến bọn họ nhanh chóng cảnh giác mà nhìn ngó xung quanh.

"Ở đây nè.

"
Tiếng nói đó lại phát ra, Tử Lâm vô tình nhìn đến một bụi cây sau đó thấy được một cánh tay đang hướng họ phe phẩy.

Tử Lâm nguy hiểm nheo mắt, cậu ta không biết người bên trong bụi cây là người hay thứ gì đó nên không vội vàng lại gần.

Người bên trong bụi cây thấy họ vẫn đứng yên một chỗ liền không nhịn được mà lú đầu ra khỏi bụi cây rồi tiếp tục gọi.

"Này.

"
Cậu lúc này cũng biết tiếng phát ra từ đâu, đúng lúc quay lại liền nhìn thấy khuôn mặt của người bên trong bụi cỏ liền nhỏ giọng nói vào tai Tử Lâm.

"Người này trong nhóm sau đến đây, hình như có thêm hai người đi cùng.

"
"Ừ, tôi biết bọn họ.

" Tử Lâm gật đầu nói, nhưng mau chóng dặn dò "Đừng tin bất kỳ ai.

"
"Được, chỉ tin cậu.

" Cậu khẽ cười rồi nói.

Tử Lâm nghe vậy liền vui vẻ rồi kéo cậu đi đến bụi cỏ người kia đang núp.

"Chúng ta vào kia nói chuyện, nơi này rất dễ bị phát hiện.

" Người kia nhìn ba người rồi bắt đầu di chuyển sâu vào trong đường cây cao to.

Cậu cùng Tử Lâm nhìn nhau rồi đuổi theo sau, sân trường này đúng là rộng lớn, ngoại trừ đường đi ở giữa thì khắp nơi đều là cây cỏ, những cái cây cao đến nổi không thấy được bầu trời.

Người kia dẫn bọn họ đi vào vườn cây có những bụi cỏ mọc cao đến eo, nếu như ngồi xuống liền hoàn toàn bị che phủ.

"Xin chào Tử Lâm, nghe danh cậu đã lâu.

" Một chàng trai bên trong bụi cỏ lên tiếng, bởi vì đang ngồi nên bọn họ không thể thấy được mặt anh ta.

"Khách khí.

" Tử Lâm lạnh nhạt trả lời.

"Chúng tôi là gia tộc Ẩn, không biết có thể hợp tác cùng mọi người hay không.

" Chàng trai tiếp tục nói.

Tử Lâm suy nghĩ một chút rồi đồng ý, dù sao nơi nguy hiểm như thế này có thêm đồng minh thì nguy cơ sống sót càng cao.

"Tôi là Ẩn Cao, người dắt mọi người lại là Ẩn Kỳ, người còn lại là Ẩn Sơn.

" Ẩn Cao nghe cậu ta đáp ứng liền bắt đầu giới thiệu.

Tử Lâm gật đầu "Tử Lâm.

"
"Trương Trí.

"
"Nguyễn Thành Tân.

" Cậu cũng giới thiệu.

Nhưng khi nghe thấy tên cậu Ẩn Cao liền giựt mình vội vàng hỏi lại "Cậu là cháu trai của ông Trần Phúc.

"
Cậu kinh ngạc khi nghe thấy anh ta biết tên của ông ngoại mình nhưng cậu vẫn gật đầu thừa nhận "Đúng vậy.

"
"Tôi đã được nghe rất nhiều về cậu, không ngờ hôm nay lại có thể gặp nhau, đúng là duyên phận mà.

" Ẩn Cao nghe vậy không khỏi cảm thán, cậu chính là một sự sống nghịch thiên trong giới huyền môn.

"Hân hạnh được gặp anh.

" Cậu không hiểu tại sao lại có người kể về mình, nhưng vẫn lịch sự đáp lại.

Tử Lâm ngồi bên cạnh bỗng nhiên choàng tay ôm lấy vai cậu, vẻ mặt đầy không vui rồi nói chen vào, không để Ẩn Cao tiếp tục nói chuyện cùng cậu.

"Tại sao ba người lại ở đây.

"
Cậu khó hiểu nhìn Tử Lâm nhưng cũng không tiếp tục lên tiếng mà mặc kệ cậu ta.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 47: 47: Trường Đào Tạo Ác Mộng


Ẩn Cao bị chen ngang cũng không nổi nóng mà kể lại những gì bọn họ đã trải qua.

Sau khi tỉnh lại bọn họ thấy mình đang ngồi trong một lớp học, nhưng lớp học này rất kỳ lạ chỉ có duy nhất ba cái bàn.

Trước mặt bọn họ là một tấm bảng to, bên trên ghi một dòng chữ bằng máu đỏ rất kinh dị.

Các ngươi là quỷ dữ, các ngươi phải chết.

Ba người đọc xong dòng chữ liền cảm thấy một sự hận thù cùng uất ức đến không thể diễn tả bằng lời, có lẽ người viết ra dòng chữ này có một sự tuyệt vọng đến nỗi tim gan đều đau đớn.

Trong phòng học rất trống trải, ngoại trừ ba bàn học cho học sinh cùng một bàn của giáo viên thì không còn gì nữa cả.

Cửa bên ngoài đóng chặt, ánh sáng trong phòng học rất tối tăm.

"Anh Cao, làm sao đây.

" Ẩn Kỳ lo lắng nói, không khí trong phòng học này khiến cậu ta rất khó chịu.

"Tìm xem trong học bàn có gì không.

" Ẩn Cao nói sau đó mò mẫm vao bên trong học bàn.

Ba cái bàn được đặt khá xa nhau, cách bốn bước chân nên khi nói chuyện không thể nhỏ tiếng được nếu không sẽ chẳng thể nghe thấy.

"Ở đây có một sợi dây đen, thật kỳ lạ.

" Ẩn Sơn đưa tay vịn vào tay ghế liền đụng phải một sợi dây được gắn chặt với cái ghế ngồi của bàn học, cậu ta dùng sức kéo nhưng nó không hề rời khỏi cái tay ghế được.

"Bên em cũng có.

" Nghe Ẩn Sơn nói, Ẩn Kỳ cũng mò thử rồi cũng chạm vao sợi dây.

Chất liệu của sợi dây khá kỳ lạ, giống như có một lớp cao su bên ngoài sờ vào hơi trơn, lại rất dẽo dai không thể giật đứt.

"A.

" Ẩn Kỳ không biết đã chạm vào đâu ở sợ dây mà bỗng nhiên tay của cậu ta tê rần lên giống như có một dòng điện vừa mới chạy qua.

"Sao vậy.

" Ẩn Cao lo lắng hỏi, anh ta vừa lấy được vài tờ giấy trong học bàn chưa kịp xem đã nghe Ẩn Kỳ la lên.

"Em không sao.

" Ẩn Kỳ lắc đầu rồi đưa tay mò vào học bàn, nhưng bên trong trống trơn không có gì cả.

Còn bên Ẩn Sơn thì tìm thấy một con dao rọt giấy đã rỉ sét.

Ẩn Kỳ cùng Ẩn Sơn rời khỏi ban học đi lại chỗ Ẩn Cao để cùng xem những mảnh giấy.

Tổng cộng có năm tờ giấy, mỗi tờ giấy đều có nét chữ rất nguệch ngoạc, giống như người viết cố tình làm như vậy.

Mỗi tờ giấy đều viết về một người, chỉ có tờ giấy thứ năm là một dòng chữ đầy sự hận thù.

Tờ thứ nhất là viết cho ba mẹ, bên trên là một câu hỏi đầy lưu luyến cùng đau thương.

Ngày xx, ba mẹ sao hai người lại đưa con đến đây, tại sao vậy, nơi này có phải là trường học đâu, đây là địa ngục, là địa ngục giày vò thân xác của con, là nơi con sẽ chết.

Tờ giấy thứ hai có lẽ được viết khi đang khóc, cỏ nhiều vết mực đã lèo đi.

Ngày xx, con muốn về nhà, những thầy cô ở đây là ác quỷ, là ác quỷ, con đau quá, đau quá, rõ rang con ngoan như vậy tại sao họ lại đánh con, tại sao họ lại đánh con.

Tờ giấy thứ ba dính vài vết máu.

Ngày xx, tại sao mọi người lại lấy tôi ra xả giận, tại sao vậy, tại sao vậy, rõ ràng chúng ta giống nhau mà, rõ ràng đều bị gia đình vứt bỏ mà.

Tờ giấy thứ tư được ghi trong sự sợ hãi, những nét chữ đều đứt quãng giống như đang run rẩy.

Giết người rồi, giết người rồi, bọn họ giết người rồi, chẵng lẽ tôi cũng sẽ chết, chẳng lẽ những đứa trẻ bị vứt đến đây không đáng được sống sao, tại sao vậy chúng tôi cũng là con người mà.

Tờ giấy cuối cùng chỉ ghi một dòng chữ bằng máu đỏ rực.

Tôi nguyền rủa các người, chết, chết hết đi.

Đọc xong Ẩn Kỳ liền rùng mình một cái, đây đúng là một lời nguyền rủa đầy oán hận.

Ẩn Cao xếp gọn năm mảnh giấy rồi bỏ vào túi rồi nói "Ra ngoài trước đã.

"
"Khoang, có thứ gì đang đến.

" Ẩn Sơn bỗng nhiên nắm lại tay anh ta, rồi dùng một ngón tay đặt trên miệng.

Hai người kia hiểu ý liền im lặng.

Keng, keng, keng.

Tiếng vật gì đó đang trượt trên đất, giống như là một cái cây đánh bóng chày được kéo lê để tạo ra âm thanh.

Trong âm thanh đó bỗng nhiên một tiếng cửa vang lên, sau đó tiếng nói chuyện của hai chàng trai cùng một cô gái vọng lại.

Thì ra căn phòng học bên cạnh của họ cũng có người, những người này dường như là những người bị lạt vào con tàu của ngày thứ nhất.

"Em ra kêu bọn họ quay trở lại phòng.

" Ẩn Kỳ lo lắng nói, những người mới này luôn tự tìm đường chết mà.

Ẩn Sơn cau mày kéo cậu ta lại "Không kịp nữa rồi, thứ đó đến rồi.

"
Ẩn Cao cũng biết được không thể cứu nữa rồi liền ra hiệu "Ngồi lại vào chỗ, nếu được xem là lớp học thì học sinh phải ngồi vào chỗ.

"
"Đừng để tay lên tay ghế.

" Ẩn Sơn suy nghĩ một chút rồi nhắc nhở, cậu ta luôn có cảm giác những cái ghế này có gì đó rất không tốt.

"Vâng.

" Ẩn Kỳ nhìn ra cửa thở dài rồi trở lại chỗ ngồi.

Bàn học của Ẩn Sơn gần cửa, nên cậu ta thử nhìn qua lớp kính bên ngoài nhưng chẳng thấy được gì cả, chỉ có một màu tối đen.

Cuối cùng không thể nhìn thấy gì cậu ta bèn ngồi lại vào ban học.

Bên ngoài cửa tiếng nói của ba cô cậu thanh niên trẻ vàng lên càng lúc cang gần đến khi ba bóng đen đi ngang qua phòng học của bọn họ rồi tiếp tục đi về phía trước.

Ẩn Cao nhìn thấy vậy liền thở dài đau thương, nếu như bọn họ mở cửa nhìn vào thì anh ta còn có thể nhắc nhở một phen, nhưng số mệnh đã định, bọn họ không hề dừng lại ở đây, mà là lựa chọn cửa tử ở phía trước.

Ẩn Kỳ cùng Ẩn Sơn cũng buồn bã thở dài.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 48: 48: Trường Đào Tạo Ác Mộng


Kịch, kịch, kịch.

Tiếng động càng lúc càng lớn, sau khi ba người kia vừa đi qua phòng học của bọn họ không bao lâu thì một cái bóng đen to lớn xuất hiện.

Nó dừng lại trước cửa phòng học của bọn họ không biết đang làm gì.

Ẩn Cao đưa tay lên miệng ý bảo Ẩn Kỳ cùng Ẩn Sơn đừng động đậy, đừng lên tiếng, rồi vội vàng để tay xuống.

Nếu như đây là oán hận của một học sinh thì chắc chắn quy tắc trường học sẽ ăn sau vao tâm trí của thứ đó.

Ba người không nhúc nhích nhìn ra ngoài cửa, cánh cửa không hề nhúc nhích, thứ bênh ngoài vẫn đứng im.

Kịch, kích.

Tiếng động lại một lần nữa vang lên, bóng đen từ từ đi qua sau đó không còn thấy trên cửa phòng học nữa.

Ba người thở phào một hơi, áp lực mà thứ ấy phát ra khiến cả ba người đều cảm thấy khó thở không thôi.

"Nó đi chưa.

" Ẩn Kỳ khẽ hỏi.

Ẩn Cao ngồi gần hơn Ẩn Sơn nên nghe được tiếng của Ẩn Kỳ nhưng lại không nghe rõ, nhưng anh ta đại khái cũng biết được cậu muốn hỏi gì bèn lắc đầu tỏ vẻ nó vẫn còn ở bên ngoài.

Trong lúc ba người trầm ngâm suy nghĩ nên làm gì thì có tiếng hét lớn vang lên.

Dường như ba người trẻ tuổi kia đã nhìn thấy thứ đó rồi không nhịn được liền hét lớn.

Sau tiếng hét là những tiếng vang cực kỳ lớn, còn có tiếng rên đầy đau đớn cùng sợ hãi.

Bốp, bốp, bing bing.

Những tiếng vang giống như có thứ gì đánh lẹn cơ thể của người khác.

Tiếng la hét chạy toáng loạn của hai người còn lại khiến ba người trong phòng học cảm thấy sợ hãi.

Bọn họ liếc mắt nhìn bóng đen bỗng nhiên xuất hiện ngoài cửa phòng, trên tay hắn ta có treo thêm một cái bóng.

Dường như thứ đó rất đắc ý khi bắt được người, nó giơ cao lên sau đó lung lay giống như một con lắc đồng hồ.

Ba người trong phòng nhìn thấy vậy liền không nhịn được cụp mắt xuống, bọn họ sợ hãi đến run rẩy cả người.

Lúc này đây bọn họ mới cảm nhận được huy3t động này có điều không ổn, nó không giống với những huy3t động mà bọn họ từng vào, một huy3t động có độ khó cao.

Không biết thứ bên ngoài đứng khoảng bao lâu rồi rời đi, nhưng khi bọn họ một lần nữa nhìn lên cửa liền không thấy gì nữa cả.

Ẩn Sơn cũng không còn nghe được tiếng động nữa, nhưng Ẩn cao không an tâm, anh ta lấy một tấm bùa được cắt thành hình người nhỏ xíu, sau đó vẽ một nét chữ lên nó, cuối cùng là niệm một câu thần chú.

Người giấy lúc này bỗng nhiên nhúc nhích, nó lắc đầu qua lại rồi đứng dậy, Ẩn Cao nhanh chóng để nó xuống trước cửa, sau đó ra lệnh cho nó men theo khe cửa rồi đi ra bên ngoài xem thử.

Hình giấy tuy nhỏ nhưng hoạt động lại rất nhanh, nó nhanh chóng bòn ra ngoài rồi đi khắp nơi nhìn ngó xung quanh.

Chuyện kỳ lạ là nó đi khắp nơi trong hành lang đều không nhìn thấy ai cả hay thứ gì cả, giống như trong ngôi trường này chỉ có mỗi nhóm bọn họà thôi.

Lúc này Ẩn Cao muốn người giấy vào một phòng kiểm tra thử, nhưng Ẩn Sơn đã ngăn lại, cậu ta cảm thấy ở đây rất nguy hiểm, tốt nhất nên ra ngoài xem thử.

Trong nhóm người vào huyệt hôm nay có rất nhiều người thuộc chính phái, nếu có thể hợp tác với bọn họ thì khả năng sống sót sẽ cao hơn.

Ẩn Cao cảm thấy có lý nên không để hình như vào phòng xem, anh ta tiếp tục để người giấy đi loanh quanh ở hành lang để tìm đường ra khỏi trường học.

Cuối cùng dưới sự tìm kiếm của người giấy bọn họ cũng an toàn rời khỏi trường học.

Nhưng khi ra ngoài cổng bọn họ lại chẳng biết đi đâu, cuối cùng liền núp ở đây để đợi người đi qua.

Nhưng không ngờ người đầu tiên bọn họ thấy là ba người các cậu.

Kể xong truyện Ẩn Cao liền kinh ngạc không biết ba người bọn họ đã đi đến gần bọn cậu từ lúc nào, có vẻ vì quá sợ hãi đi.

Còn vềTử Lâm sau khi nghe xong liền nhìn bọn họ đầy cảm thông "Các người từng nghe huy3t động lặp lại chưa.

"
Ba người Ẩn gia nghe hỏi liền ngẩn người sau đó gật đầu.

"Huy3t động lặp lại là do linh hồn mở huyệt đã hoàn toàn bị đồng hóa trở thành ác linh.

" Ẩn Cao trả lời.

Tử Lâm gật đầu tiếp tục hỏi "Các người từng vào huy3t động lặp lại chưa.

"
Ba người Ẩn gia thành thật lắc đầu, trước giờ bọn họ chỉ vào huy3t động vừa mở, sư phụ nói đạo hạnh của bọn họ không thể nào thoát được huy3t động mở lại, sau này biết được thế giới dành riêng cho những nhà huyền môn này thì cũng chưa từng vào.

"Số các người may mắn thật.

" Trương Trí cảm thán "Nhưng chắc lần này các người đi không chọn ngày rồi.

"
"Không lẽ! " Ẩn Cao sợ hãi hốt lên.

"Chúc mừng các người đã đến với huy3t động lặp lại.

" Trương Trí vui đùa tung hô.

Tử Lâm nhìn sang ánh mắt đầy ghét bỏ.

"Thật sự là huy3t động lặp lại sao.

" Ẩn Kỳ lo sợ hỏi lại.

Ẩn Sơn run rẩy, không ngờ bọn họ lại có ngày xui xẻo như thế này.

"Đừng xuống tinh thần như vậy, huy3t động lặp lại chưa chắc không có đường sống.

" Cậu nhìn thấy họ như vậy liền không khỏi lên tiếng an ủi "Đúng không Tử Lâm.

"
"Ừ.

" Tử Lâm gật đầu rồi hai mắt lạnh nhạt nhìn bọn họ nói "Những gì chúng ta trải qua không giống với những gì tiền bối trong giới nói, ở nơi này ác linh không phải chủ nhân duy nhất.

"
"Ý cậu là.

" Ẩn Cao khó hiểu hỏi.

"Anh cứ nghĩ nếu như đây là một bộ phim, vậy đạo diễn có biến bộ phim của mình thành một bộ phim chết hay không.

".
 
Cậu Không Được Chết
Chương 49: 49: Trường Đào Tạo Ác Mộng


Ẩn Cao nghe Tử Lâm nói liền trầm ngâm, anh ta hiểu được những gì cậu ta muốn diễn tả.

Bọn họ giống như là diễn viên trong một bộ phim được tạo ra từ một thứ gì đó có sức mạnh rất to lớn, nó tìm kiếm niềm vui bằng việc xem bọn họ lòng vòng trong môt huy3t động được tạo ra từ oán hận.

Nhưng huy3t động là sự kiểm soát từ người tạo ra nó, thứ đó chỉ có thể hẹn ước rồi ra quy chế cho huy3t động.

Những diễn viên lạc vào huy3t động sẽ không chết trong một lần, nó sẽ để một cơ chế an toàn nào đó để giúp bộ phim hấp dẫn hơn, khiến nó vui vẻ hơn khi xem phim.

Mà bọn họ chính là diễn viên tạo niềm vui cho nó.

"Ý anh là dù đây thật sự là huy3t động lặp lại thì vẫn có một con đường sống cho tất cả chúng ta.

" Ẩn Sơn nghiêm túc nói, đây đúng là một tin tức tốt.

Tử Lâm không gật đầu cũng không lắc đầu, cậu ta chỉ nói "Cố gắng mà sống đi, huy3t động này khó hơn những gì tôi nói.

"
Ba người Ẩn gia lúc nãy còn thở phào nhẹ nhõm nhưng khi nghe Tử Lâm nói như thế khuôn mặt lại căn chặt, tay nắm lại vào nhau hơi thở khó khăn, sự sợ hãi từ từ ăn mòn tâm trí của bọn họ.

Bốp.

Cậu không nhịn được mà đánh mạnh vào tay Tử Lâm một cái sau đó lườm cậu ta.

Tử Lâm nhìn cậu đầy tủi thân, nhưng vẫn im miệng lại không tiếp tục nói nữa.

"Đừng nghe cậu ta nói quá.

" Cậu nhìn ba người nét mặt nghiêm trọng liền an ủi "Phải tìm được cửa ra trước khi ác linh có thể thoát khỏi sự kìm hãm của thứ đó.

"
"Cậu nói đúng.

" Ẩn Cao gật đầu rồi đưa những tờ giấy lấy được trong học bàn ra "Đây có lẽ là manh mối.

"
Tử Lâm đưa tay cầm lấy rồi mở ra xem.

Cậu cùng Trương Trí cung9bu lại nhìn cùng.

"Lúc mọi người tỉnh dậy ở đâu.

" Ẩn Kỳ khẽ hỏi, không biết bên trên hòn đảo này rốt cuộc có bao nhiêu nơi.

"Chúng tôi ở ký túc xá.

" Cậu thu hồi lại ánh mắt rồi nhìn bọn họ đầy hối lỗi "Xin lỗi chúng tôi đi quá nhanh nên không tìm được manh mối gì cả.

"
"Ở ký túc xá có thứ đó, nó rất xảo quyệt nên không thể ở lại lâu.

" Tử Lâm nói thêm vào, không phải bọn họ không muốn tìm manh mối, mà cậu ta cảm nhận được thứ đó thực sự rất nguy hiểm.

"Ác linh rốt cuộc đã tạo ra bao nhiêu con quái vật.

" Ẩn Sơn sợ hãi nói.

"Sao gọi là quái vật.

" Cậu khó hiểu nói, chẳng lẽ trong huyệt không phải đều là linh hồn hết sao.

"Quái vật là thứ chúng ta đã nhìn thấy.

nó được tạo ra từ ác linh.

" Tử Lâm nhìn cậu rồi giải thích "Mà ác linh có thể tạo ra quái vật là những ác linh đã cắn nuốt những ác linh khác, vì vậy những thứ được tạo ra không phải linh hồn mà là oán hận, người khác gọi bọn chúng là quái vật.

"
"Thì ra là vậy.

" Cậu gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

"Vậy chúng ta làm gì bây giờ.

" Ẩn Kỳ hỏi, không thể tiếp tục tốn thời gian hơn nữa, nếu không một người cũng không thoát được.

"Cách duy nhất chính là tìm manh mối, tìm được cánh cửa mà ác linh đã để.

" Tử Lâm đứng dậy rồi nắm lấy tay cậu cùng kéo cậu lên "Huy3t động lặp lại không cần thiết tìm thấy tất cả bí mật của nơi này.

"
"Cậu nói đúng.

" Ẩn Cao hiểu rõ liền gật đầu đồng ý, đúng là bọn họ cần tìm manh mối cánh cửa.

Sáu người men theo đường cây mà đi đến ngôi trường, sân trường thật sự quá rộng, nhưng ngôi trường lại chỉ vỏn vẹn ba tầng lầu, mỗi tầng chỉ có năm phòng học, căn tin được xây dựng theo kiểu nhà kính bọn họ nhìn bên ngoài vao liền thấy bên trong chỉ duy nhất một cái bàn.

Sáu người bước vào trong trường học, đầu tiên bọn họ tìm phía dưới tầng, nơi này có hai phòng giáo viên, một phòng mở toang còn một phòng đóng chặt.

Đề phòng nhìn quanh bốn phía sau đó nhanh chóng đi vào đóng cửa lại.

Căn phòng chỉ có hai cái bàn, trên mặt đất rớt đầy giấy tờ cùng đồ vật.

Trên bàn có một cái máy tính củ, màn hình đã vỡ nát.

"Tìm thử xem có thứ gì đáng giá không.

" Tử Lâm ngồi dưới đất rồi nhặt từng mảnh giấy lên.

Những người khác cũng nhanh chóng lam theo.

Trong căn phòng có ánh sáng mờ nhạt, sáu người ngồi trên sàn nha bắt đầu lụm những tờ giấy trên mặt đất rồi xem những chữ được ghi trên nó.

Cậu lụm vài tờ nhưng bên trong lại chẳng có chữ gì cả, hoặc chỉ là giấy ghi những nội dung học tập bình thường.

"Đây là danh sách tên sao.

" Trương Trí cầm một tờ giấy đưa ra.

Bên trên tờ giấy la một danh sách gồm ba mươi người, còn có tên tuổi của từng người.

"Đây là giấy cam kết.

" Ẩn Sơn cũng đưa một tờ giấy ra, bên trên có hai dấu ấn cùng chữ ký.

"Ở đây cũng có.

" Ẩn Kỳ cũng cầm một tờ giấy lên.

Sáu người nhanh chóng phân chia tất cả loại giấy ra, trừ những tờ giấy trắng không có chữ gì, còn lại đều có thể là thông tin hữu ích.

Bọn họ gôm lại sau đó để tờ giấy lên bàn, sáu người đứng bền bàn chụm đầu lại với nhau.

"Tờ danh sách ba mươi người chắc chắn sẽ có ba mươi giấy cam kết.

" Tử Lâm nhìn đống giấy rồi nói.

Trong danh sách này đa số là những cô cậu trẻ tuổi chỉ vừa mười tám đến hai mươi, nhưng trong đây cũng có một cô bé chỉ vừa mười sáu tuổi.

Ẩn Cao nhanh chóng tìm ra những tờ giấy có hai dấu ấn cùng chữ ký sau đó để sang một bên.

Lúc này bọn họ mới nhìn nội dung của bản cam kết này.

Ngày xx, bản cam kết.

Chúng tôi chấp nhận ký gửi con cái đến đây học tập, nhà trường sẽ có toàn quyền quyết định đối với đứa nhỏ được đưa vào trong.

Chúng tôi sẽ không xen vào cách giáo dục của nhà trường đối với đứa nhỏ ngỗ nghịch này, chỉ mong nó có thể trở thành người đúng đắn.

Bên dưới người ký tên có ba phần chữ ký, hai chữ ký có lẽ là hiệu trưởng cùng người nhà còn lại có lẽ là của bản thân người bị đưa đi.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 50: 50: Trường Đào Tạo Ác Mộng


"Cái quái gì thế này.

" Đọc xong Trương Trí không nhịn được liền nói lớn.

Tử Lâm nhanh chóng chừng mắt nhìn anh ta.

Trương Trí vội vàng bịt miệng lại sau đó tỏ vẻ hối lỗi.

"Đây mà là bản cam kết cái gì.

" Ẩn Kỳ cũng bất bình nói "Nếu đưa ra ngoài thì chẳng phải là trò cười.

"
"Không những ngôi trường này nằm ở một hòn đảo tách biệt mà giấy tờ được viết ra cũng quá không đúng rồi.

" Ẩn Sơn cũng gật đầu nói vào.

"Làm sao ma có bậc phụ huynh vô trách nhiệm như thế được.

" Trương Trí tức giận nói "Đây chẳng khác nào là bỏ mặc bọn nhỏ.

"
"Mọi người xem cái này đi.

" Tử Lâm nhìn một tờ giấy trong sắp giấy rồi rút ra để trước mắt mọi người.

Tờ giấy này khá nhăn nheo, bên trên có rất nhiều chữ nhỏ chi chít, mỗi chữ viết đều cảm nhận được sự hối hận của người viết.

Tôi tên là Như Lỗi, là một cô giáo bị học sinh thảm hại rồi bị đuổi khỏi trường, một năm trước tôi nhận được một lá thư thông báo nhận việt ở một hòn đảo.

Lúc đầu tôi khá bất ngờ cùng cảm thấy kỳ lạ, nhưng sau khi bị đuổi khỏi trường học, dù tôi có xin bất cứ đâu cũng không tìm được việc làm, đã vài tháng tôi không thể làm gì ra tiền, cha mẹ cũng đang chờ tôi gửi tiền dưỡng già, rơi vào đường cùng tôi liền chấp nhận đi đến trường học xem thử.

Nơi này thật sự rất tốt, trường học cũng rất to lớn rộng rãi, sau khi gặp hiệu trưởng tôi liền bị số tiền mình được nhận khi dậy học ở đây lại có thể nhiều như vậy, nhưng với điều kiện tôi không được rời khỏi đây hay tiết lộ bất cứ thông tin gì.

Dù trong lòng cảm thấy bất an nhưng tôi vẫn đồng ý, sau khi chuyển số tiền một năm về cho gia đình tôi liền ở lại đây bắt đầu lam giáo viên, điện thoại di động không có tín hiệu, những thiết bị điện tử khác cũng không thể đăng nhập, máy tính chỉ dùng để lưu bản thảo cùng giáo trình.

Lúc này ngôi trường chỉ vừa được xây dựng không lâu, vẫn chưa có bất kỳ học sinh nào, nhưng theo những gì họ nói ngôi trường này dùng để dạy dỗ những đứa nhỏ hư, phản nghịch.

Lúc đó tôi đã nghĩ nơi này thật tốt, nếu có thể dạy dỗ những đứa nhỏ hư hổng đó thì sẽ không có người bị thảm hại như tôi, tôi rất thích làm một giáo viên tốt, muốn trao dồi kiến thức cho học sinh của mình, nhưng cuối cùng bị chính những học sinh mình yêu quý nhất hại.

Sau khi làm quen với cuộc sống ở đây tôi cuối cùng cũng nhìn thấy ba mươi đứa nhỏ từ trên thuyền đi xuống.

Tâm trạng lúc ấy của tôi thật sự thấp hõm.

Trong trường này ngoại trừ tôi thì còn có mười người khác, tôi không biết họ có phải giáo viên như mình không, nhưng trong họ thật kỳ lạ, những cái nhìn của họ khiến tôi sợ hãi, họ nhìn tôi giống như con mồi vậy.

Thật sự rất kỳ lạ.

Nội dung của tờ giấy đến đây liền hết, khiến sáu người bốn mắt nhìn nhau đầy khó hiểu.

Tử Lâm nhìn sắp giấy tiếp tục tìm kiếm xem có tờ nào có nét chữ giống vậy hay không.

Đúng như cậu ta nghĩ, tờ giấy có nét chữ giống vậy vẫn còn, nhưng tờ giấy đã bị rách một chút ở cuối, lúc nãy khi thấy tờ giấy cậu ta đã định bỏ qua vì bị rách, nhưng may mắn đã không làm như vậy.

Tử Lâm rút ra rồi để trước mắt mọi người.

Ngôi trường này là gì vậy, rốt cuộc là gì vậy, tôi sợ quá, thật sự sợ quá.

Nơi này là địa ngục, là địa ngục sao, không các người đang phạm tội, các người là cầm thú, đừng mà đừng mà.

Tôi không dám đứng ra, tôi sợ quá, sao bọn họ có thể làm như vậy.

Mỗi tuần đều có một nhóm người đến đây, tôi sợ quá nên không dám bước ra khỏi phòng.

Rốt cuộc nơi này là cái quái gì vậy.

Tờ giấy chỉ nhìn được đến đây, phía dưới còn có thêm một dòng chữ nhưng đã bị xé rách chỉ đọc được một phần.

Bọn hắn dám làm như vậy.

Tôi đã không còn.

Quỷ dữ, cầm thú.

Không phải con người.

"Rốt cuộc những chỗ bị rách là gì vậy.

" Ẩn Kỳ sốt ruột nói, cuối cùng xảy ra chuyện gì.

"Tôi có thể đoán được một chút.

" Trương Trí suy ngẫm nói "Có thể cô ấy đã bị hành hạ, thậm chí là bị xâm phạm, vì vậy cô ấy mới chửi rủa những người đó như vậy.

"
"Còn một tờ nữa này.

" Tử Lâm lấy một tờ có nét chữ gần giống vậy ra.

Tờ giấy này thật sự bị nhồi nhét rất thê thảm, nét chữ đúng như Tử Lâm nói chỉ là giống thôi, không thể xác định là cùng một người bởi vì những chữ viết này thật sự rất nguệch ngoạc, giống như người viết đã không còn sức lực vậy.

Có người chết rồi! Em ấy chết rồi, cô bé còn chưa kip trưởng thành vậy mà bị các người chơi chết rồi!
Sao lại vậy, người nhà cô bé không truy cứu, sao lại như vậy, khốn kiếp, khốn kiếp tại sao các người không chết đi, tại sao.

Lại thêm một đứa nhỏ ngã xuống.

Mỗi ngày tôi đều hỏi tại sao lại như vậy, chẳng lẽ chúng tôi thực sự bị vứt bỏ rồi, không ai có thể cứu chúng tôi cả.

Không tôi phải cứu các em ấy, các em ấy thật sự còn quá nhỏ.

Hahaha, quả báo, quả báo đến rồi.

Những dòng chữ ngắt quãng, sự phẫn nộ bất lực, quyết tâm cuối cùng là sự giải thoát, một tờ giấy nhưng chứa đựng rất nhiều tâm tình của một người.

Đọc xong sáu người đều trở nên chết lặng, đây rốt cuộc là thực hay mơ, thời đại bọn họ đang sống thực sự có người làm chuyện tán tận lương tâm như vậy sao, rốt cuộc gia đình của những đứa nhỏ vô tội kia đã suy nghĩ thế nào mà đưa chúng vào cái địa ngục đau thương này.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 51: Chương 51


"Đây thực sự là thế giới của chúng ta sao." Trương Trí khô khan nói.
Sau khi đọc xong những dòng chữ trên những tờ giấy bọn họ liền không tài nao phân biệt được rốt cuộc đây là thật hay chỉ là tưởng tượng, hoặc có một thế giới nào đó khác thế giới mà bọn họ sinh sống.
"Rất tiếc." Tử Lâm lắc đầu "Đây là sự thật."
"Thế giới này có rất nhiều sự oan ức mà không ai có thể biết được." Ẩn Cao thở dai nói "Tiền bạc cũng là một trong những dụng cụ có thể che đậy."
"Thời gian được ghi trong đây chính xác là bảy mươi tám năm trước, bốn người thoát được chắc chắn hiện tại đã không thể sống được, vậy rốt cuộc tại sao huy3t động lại có thể mở." Ẩn Sơn thắc mắc hỏi, theo như cậu ta biết trừ khi oán niệm quá sau muốn trả thù người đã hại mình thì huy3t động mới có thể mở, đó là nhân quả.
"Không biết được, nhưng có thể liên quan đến sự nguyền rủa hay lời nguyền dòng họ nào đó." Tử Lâm lắc đầu.
Những tờ giấy còn lại cũng không có gì quan trọng, chỉ là những bài viết rất bình thường giống như đây đúng là một trường học, còn có một tờ giấy chính là thời khóa biểu ở nơi này.
Nhưng nơi này hoàn toan không có đồng hồ thì làm sao có thể phân biệt thời gian.

Truyện Điền Văn

Trong lúc bọn họ đang hoang mang thì một tiếng chuông vang lên, tiếng chuông thật sự quá gần khiến bọn họ giật mình vội vàng nhìn ra ngoài cửa.
Bên ngoài cửa một bóng đen chậm rãi đi ngang qua phòng bọn họ, nhưng nó không hề dừng lại mà tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Tử Lâm nghi hoặc mà mở hé cửa ra nhìn bên ngoài.
Bóng đen bên ngoài là một người con quái vật cả người đen thui, trên người nó có bốn cái tay, lúc này nó đang đi thẳng đến phòng ăn một cách nhanh chóng.
"Có lẽ bây giờ là thời gian ăn trưa." Cậu nhỏ giộng nói "Chúng ta có thể nghe tiếng chuông mà biết được thời gian."
Tử Lâm gật đầu sau đó nhanh chóng quyết định "Đi chúng ta lên trên."
Sáu người nhanh chóng chạy ra khỏi phòng rồi chạy lên tầng trên.
Cạch.
Bọn họ vừa bước lên trên thì một căn phòng học được mở ra, bên trong ló ra ba khuôn mặt trắng bệch đầy sợ hãi.
Bọn họ vừa nhìn ra liền thấy có người bên ngoài liền giật mình rụt đầu vào nhưng nhanh chóng nhận ra bên ngoài thật sự là người liền tiếp tục ló ra.
"Xin chào." Ẩn Kỳ không nhịn được liền lên tiếng chào hỏi.
"Xin...!Chào." Một người run rẩy đáp lại.
"Các...!Các anh có...!Thấy con quái vật đó không." Một người khác run rẩy hỏi.
"Có." Ẩn Kỳ gật đầu sau đó lại nói "Nó trong nhà ăn rồi."
"Thật sao." Một người khác thở phào nhẹ nhõm rồi nhìn bọn họ nói "Nó cứ quanh quẩn ở ba tầng lầu khiến chúng tôi không dám ra ngoài."
"Chúng tôi phát hiện được một số thứ, dường như quái vật sẽ làm theo thời gian của thời khóa biểu được ghi." Trương Trí nói, dù sao bọn họ đều là người đồng đạo nếu như có thể giúp thì cứ giúp "Giống như hiện tại là giờ ăn trưa, mọi người có thể theo thứ này để tránh né nó."
"Thật sự như vậy sao." Ba người kia vui mừng nói sau đó hỏi bọn họ về thời khóa biểu.

Trương Trí không giấu diếm mà nói rõ ràng ra.

Ba người kia nghe xong liền liên tục cảm ơn.
Sau khi nói những thứ cần thiết bọn họ liền tách ra, nhóm sáu người muốn tìm kiếm manh mối ở trong trường học còn ba người kia thì muốn rời khỏi trường học, vì vậy liền dứt khoát tách ra.
Sau khi ba người kia đi, bọn họ liền vao trong phòng rồi nhìn xung quanh.
Trong phòng này cũng chỉ có ba cái bàn học cùng một bàn giáo viên, không còn thứ gì khác nữa.
Ẩn Cao đi lại gần bàn học rồi nhìn vào học bàn, nhưng nó trống rỗng, hai bàn còn lại cũng chẳng có gì.
Sáu người nhìn nhau tiếp tục sang phòng học khác, nhưng nếu cả sáu người đi cùng nhau thì quá phí thời gian, nếu như gặp phải quái vật thì cũng không thể ngồi hết vào bàn, thế là bọn họ tách hai nhóm cùng nhau tìm kiếm.
Cậu, Tử Lâm cùng Trương Trí đi vào phòng kế bên phòng của ba người Ẩn gia đang vào.
Sau khi nhìn xung quanh liền nhanh chóng xem trong học bàn, nhưng vẫn chẳng thấy gì cả.
"Tử Lâm." Trong lúc chuyển phòng cậu liền nhỏ giọng kêu.
"Sao vậy." Tử Lâm nhìn cậu nghi hoặc.
"Tư liệu cậu tra được không trùng khớp với thời gian chúng ta nhìn thấy." Cậu khó hiểu hỏi.
Tử Lâm nghe vậy liền lắc đầu "Không, thời gian khác nhau là do hai sự kiện khác nhau."
"Ý cậu là..." Cậu nghi hoặc.

"Không biết hòn đảo này đượcua lúc nào, thời gian xây dựng là lúc nào, thậm chí rất ít người biết trên đảo có trường học, bọn họ cứ nghĩ đây là khu du lịch dành cho người có tiền." Tử Lâm nói ra những gì mình biết "Khoảng một tuần sẽ có một nhóm người đến đây, toàn là những người có tiền, vì vậy chẳng ai nghi ngờ gì về hòn đảo này cả."
Nghe xong cậu liền hiểu, bởi vì ngụy tạo quá giỏi nên chẳng ai biết được thật chứt trên hòn đảo này còn có một nhóm vị thành niên hoặc vừa mới thành niên bị đưa đến đây làm trò tiêu khiển cho người khác, thậm chí bọn nhỏ đều bị sát hại một cách tàn nhẫn mà phụ huynh của những đứa nhỏ này chẳng một chút để tâm.
Nhìn cậu suy nghĩ Tử Lâm liền biết cậu đang nghĩ gì liền thở dài nói "Có lẽ những đứa trẻ bị đưa đến đây đều bị gia đình từ bỏ, sau đó có thể họ nhận được một số tiền bồi thường nên liền bỏ qua."
"Nhưng tại sao lại có thể làm như vậy." Cậu nghe xong liền khổ sở, thực sự có người như vậy sao.
Tử Lâm không trả lời chỉ đưa tay nắm lấy tay cậu, thật sự không ai có câu trả lời thực sự cả, chỉ khi nhìn thấy chúng ta mới sợ hãi lòng người.
"Đừng quá thất vọng về thế giới này."
Cậu nhìn Tử Lâm sau đó gật đầu "Đúng vậy, bởi vì thế giới này vẫn rất xinh đẹp."
"Không phải sao.".
 
Cậu Không Được Chết
Chương 52: Chương 52


Bọn họ tìm các phòng học ở tầng một liền nhanh chóng chạy lên tầng hai, bởi vì một tầng chỉ có năm phòng học nên hai nhóm người chia ra rất nhanh đã xong.
Sau khi tầng một cùng tầng hai không thấy gì bọn họ liền nhanh chóng lên tầng ba, tầng này cũng có năm phòng học nhưng bên trong lại không phải bàn học, mà nó lại trống trơn, trên tường có vài vết máu nhìn rất kinh khủng, năm căn phòng đều giống nhau, đều không có thứ gì cả ngoại trừ vết máu xung quanh.
Keng, keng, keng.
Tiếng chuông lại một lần nữa vang lên, hai nhóm người nhanh chóng giật mình mà chạy ra ngoài.
"Trên đây không có nơi để trốn, phải mau chóng chạy xuống tầng hai rồi vào phòng học." Ẩn Cao nhanh chóng nói rồi ra hiệu cho hai người phía sau nhanh chóng chạy xuống tầng hai.
Cậu nhìn qua Tử Lâm chờ đợi.
Tu9suy nghĩ một chút rồi gật đầu "Đi."
Ba người nhanh chóng đuổi theo, sau khi thấy ba người kia chạy vào một phòng, ba người cũng nhanh chóng chạy vào phòng khác.

"Ngồi vào ghế, tiết này là tiết ở lớp." Tử Lâm nhanh chóng ấn cậu vào ghế, aau đó cũng nhanh chóng chạy sang ghế khác ngồi vào.
Đúng vậy bên trên thời khóa biểu chỉ ghi rất đơn giản, ngoại trừ thức dậy, vào lớp, ăn trưa rồi tiếp tục vào lớp thì không còn gì cả.
Chỉ một cái thời khóa biểu thì không thể đoán ra rốt cuộc bọn họ bên trong trường này đã làm thứ gì.
Cạch, cạch, cạch.
Trương Trí vừa ngồi vào bàn liền nghe thấy tiếng động bên ngoài vang lên, anh ta sợ hãi nhanh chóng nhìn ra cửa.
Lúc này thứ đó vừa vặn đi đến cửa của bọn họ rồi dừng lại.
Giống như nó cảm nhận được thứ gì đó nên tốc độ nhanh hơn bình thường rất nhiều, từ căn tin lên tầng hai chỉ mất một phút đồng hồ, điều này khiến ba người nhanh chóng kinh hãi.
Nếu như lúc đó bọn họ trễ một giây thui thì giờ đây chắc chắn đã chạm mặt thứ bên ngoài rồi.
Nhưng không để bọn họ cảm thấy may mắn lâu, cánh cửa của căn phòng bỗng nhiên mở ra.
Trong lúc ba người không hề có một chút phòng bị nào liền nhìn thấy con quái vật đang đứng ở bên ngoài.
Ba người nhanh chóng biến sắc, nhưng bọn họ cũng không động đậy lung tung, chắc chắn thứ đó sẽ không thể làm gì nếu bọn họ ngồi vào bàn học.
Quái vật bên ngoài từng bước đi vào trong phòng, nó cầm theo cây bóng chày lết trên đất phát ra âm thanh vô cùng chói tai.
Nó chậm rãi đi lại cái bàn gần cửa nhất, cái bàn này chính là chỗ mà Trương Trí đang ngồi.

Nhìn con quái vật càng ngày càng đến gần khiến thần kinh của Trương Trí trở nên căng thẳng, anh ta sợ hãi đến nỗi cả người đều run rẩy, cái trán toát hết mồ hôi.
Sau khi con quái vật đứng bên cạnh anh ta liền có cảm giác muốn chạy trốn, thật sự áp lực mà xon quái vật truyền đến cho anh ta khiến anh ta hoàn toàn muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

Nhưng lý trí đã nhanh chóng giữ anh ta thanh tĩnh mà tiếp tục ngồi trên bàn học.
Trương Trí trừng trừng mắt nhìn thứ dó cúi mặt xuống nhìn mình, nếu như có thể anh ta chỉ muốn nhanh chóng bật khỏi ghế rồi lao ra ngoài, nhưng anh ta biết hiện tại mình không thể làm vậy.
Con quái vật bốn tay đang cầm một cây gậy bóng chày sau lưng đang dùng ánh mắt đầy thích thú nhìn anh ta, nếu như anh ta có bất kỳ cử động nào chắc chắn sẽ bị chộp lấy sau đó chết không nhắm mắt.
"Phù...!Phù...!Phù." Con quái vật càng ngày càng cúi sát vào mắt Trương Trí khiến cho anh có thể nghe được tiếng thở đầy nặng nhọc của nó.
Anh ta cố gắng thả nhẹ hô hấp, giữ vững lý trí để mình đừng quá sợ hãi mà làm theo bản năng, hai mắt anh ra cũng không dám chớp lấy một cái mà chỉ có thể mở to nhìn chằm chằm thứ ghê tởm trước mắt.
"Khịt...!Khịt...!Khịt."
Tiếng hít vào của nó rất kỳ lạ khiến Tử Lâm phải híp mắt nhìn chằm chằm động tác của nó khi nó càng lúc càng sát lại gần Trương Trí.
Lúc này cậu ta mới để ý một thứ gì đó đang dính vào lưng của anh ta, một tấm bùa màu vàng, chữ trên lá bùa vô cùng phức tạp, nhưng một người chuyên về bùa chú như cậu ta chỉ nhìn sơ qua liền biết đó là thứ gì.
Tử Lâm đen mặt, cảm thấy một sự xúc phạm không thể nặng hơn khi người đi cùng mình không biết từ lúc nào đã dính phải lá bùa hút quỷ của đám man rợ kia.
Hèn gì con quái thú này lại trong tích tắc liền chạy đến đây, thì ra không phải nó phát hiện ra bọn họ ở đây mà là do thứ chết tiệt kia đã thu hút nó đến, cho dù bọn họ gọi thứ kia là quái vật nhưng bản chất nó vẫn là một con quỷ.
Trong lúc con quái vật tập trung toàn bộ chú ý vào Trương Trí, Tử Lâm liền nhanh chóng lấy ra một lá bùa được gấp nhỏ sau đó nhắm vào lưng anh ta rồi bắn lá bùa ra, lá bùa của cậu ta chạm vào lưng anh ta sau đó vang lên tiếng xèo xèo, cả hai lá bùa liền nhanh chóng bốc cháy rồi biến thành tro tàn.

"Phì." Quái vật giống như cảm nhận được thứ gì đấy, nó nhanh chóng xoay đầu qua, nhưng không phát hiện được thứ gì.
Nó khó hiểu kéo dài đầu mình đến bên hai cái bàn khác, trong mắt nó hiện tại không có gì cả, chỉ là ba cái bàn trống không chẳng có ai, nhưng không biết tại sao nó lại bị thu hút đến đây, càng đến gần càng bị thu hút lại gần hơn, giống như có thứ gì kêu gọi nó vậy.

ngôn tình hài
Sau khi nó đưa đầu lại gần hai cái bàn còn lại nhưng lại không thấy thứ gì bất thường, nó liền thu đầu nhìn lại cái bàn ban đầu.
Nhưng chẳng biết tại sao lúc này nó lại không bị thu hút nữa, nó chẳng biết tại sao nó lại đứng ở đây.
Quái vật ngơ ngác xoay người một vòng rồi chậm rãi đi ra bên ngoài, cánh cửa phòng rầm một tiếng đóng lại..
 
Cậu Không Được Chết
Chương 53: Chương 53


"Hộc, hộc, hộc.

" Trương Trí lúc này giống như thoát lực mà thở hổn hển.

Anh ta cảm thấy thực sự quá k1ch thích rồi, lần đầu tiên tiếp xúc gần như vậy với thứ quái dị như vậy, nếu như là người khác thì chắc chắn không cầm cự nổi cũng may anh ta có định lực kinh người mới không bị dọa mà khóc hét lên.

Cậu ngồi ở bàn giữa tuy không thể thấy được cử động của Tử Lâm nhưng từ sự thay đổi của con quái vật thì cũng biết được cậu ta đã làm gì đó nên quái vật mới rời đi, thế là cậu xoay người nhìn về phía cậu ta.

Tử Lâm thấy cậu xoay xuống liền nháy mắt mỉm cười.

Cậu muốn hỏi xem rốt cuộc là thế nào nhưng nếu Tử Lâm không muốn Trương Trí biết thì lúc này hỏi không phải sẽ lộ bí mật của Tử Lâm sao, cuối cùng do dự một lúc cậu cũng không mở miệng ra hỏi.

"Tử Lâm.

" Trương Trí sau khi bình ổn trở lại liền lên tiếng gọi "Lúc nãy có phải trên người tôi có thứ gì đúng không.

"
Dù không thấy nhưng anh ta vẫn là một huyền môn chính thống, vẫn có thể cảm nhận được chút bất thường trong chuyện này, thứ quái vật kia nhắm vào rõ ràng là anh ta, nếu như không phải bị hạn chế thì có lẽ con quái vật đó đã nhào vào xé xác anh ta thành từng mảnh.

"Anh đã dính bùa hút quỷ của đám người kia.

" Tử Lâm cũng không cần dấu diếm.

"Bùa hút quỷ.

" Trương Trí kinh ngạc "Dính vào lúc nào thế, rõ ràng anh đi cùng hai người mà.

"
"Có lẽ bọn chúng còn ở đây, nhưng không biết ở phòng nào mà thôi.

" Tử Lâm hai mắt trở nên âm trầm, tuy bùa chú bình thường không thể sử dụng đối phó với những thứ bên trong huy3t động, nhưng nếu đạo hạnh cao thâm thì sử dụng trên người bình thường vẫn có thể.

Trương Trí không biết bị dính bùa vào lúc nào, trong khi bọn họ chưa từng tách ra, vậy chỉ có một suy đoán.

"Bọn chúng dùng bùa trên người mình để chúng ta bỏ qua sự hiện diện của chúng.

" Trương Trí khó tin nói, chẳng lẽ trong số chúng có người đạo hạnh thực sự cao thâm như vậy.

"Đừng nghĩ nữa, chắc chắn những bùa chú cấp cao như vậy không thể nào có nhiều được, chúng đã liều lĩnh sài như vậy thì đến khi nguy cấp chắc chắn không thể sống sót nổi.

" Tử Lâm thở dài nói, chiêu này của bọn họ thật sự rất ngu ngốc, hại địch tám mươi hại mình một trăm.

"Cậu nói đúng.

" Trương Trí gật đầu, anh ta đúng là may mắn khi đi cùng Tử Lâm, nếu không chết lúc nào cũng không hay.

Cậu nhìn hai người rồi khẽ hỏi "Giờ chúng ta làm gì đây.

"
Hiện tại đang trong giờ học, con quái vật có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, nếu bây giờ đi ra ngoài rất có thể đụng độ với nó, không những vậy, hiện tại bọn họ ờ trên tâng hai còn phải đi xuống một tầng mới có thể chạy ra ngoài trường học, như vậy nguy cơ thật sự rất cao.

"Ở lại chờ chuông tiếp theo.

" Tử Lâm quả quyết nói, cậu ta không thể để cậu liều lĩnh cùng mình, bằng mọi cách đều phải giữ an toàn cho cậu.

Cậu cùng Trương Trí không có dị nghị, tiếp tục ngồi trên ghế bắt đầu chờ đợi hồi chuông tiếp theo.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua.

Cạch, một tiếng động nhỏ vang lên trong phòng.

"Tiếng gì vậy.

" Cậu hỏi, tiếng động rất gần bên tai, giống như nó phát ra từ trong phòng này vậy.

"Sịt.

" Trương Trí run giọng chửi một tiếng.

Trong lúc lơ đãng anh ta đa để tay lên chỗ để tay trên ghế, lúc này bỗng nhiên cái sợi dây trên ghế bỗng nhiên chuyển động quấn qua tay anh ta rồi khóa lại, cả quá trình anh ta đều ngẩn người đến khi tiếng vang nhỏ vang lên anh ta mới giật mình phản ứng nhưng đã quá trễ.

Một dòng diện nhỏ từ trong sợi dây tràn ra, chạm vào da thịt khiến anh ta giật thót mà chửi ra thành tiếng, sự tê tê từ cánh tay dần dần truyền ra khắp người khiến thần kinh anh bắt đầu trì trệ.

Tử Lâm cảm thấy không ổn liền bật khỏi ghế mà chạy lại, cậu ta nhìn cơ thể run rẩy của Trương Trí liền nhắm ngay vào sợi dây trên tay anh ta mà cầm lấy.

Cậu thấy vậy cũng chạy lại giúp đở, nhưng may mắn Trương Trí chỉ bị một bên tai, luồng điện truyền qua không quá mạnh nên anh ta cũng không hoàn toàn bị mất lý trí.

"Làm sao đây.

" Cậu sốt ruột nhìn Tử Lâm cầm sợi dây kéo, nhưng nói chẳng có chút xi nhê gì, còn chẳng thể kéo rộng nó ra để tay của Trương Trí rút ra.

Tử Lâm không trả lời mà tiếp tục kéo, sợi dây này thật sự rất kỳ quái tuy nó rất mỏng nhưng lại rất chắc chắn.

Không thể tiếp tục để anh ta như vậy, cậu ta liền lấy một lá bùa sau đó dán lên sợi dây, Trương Trí bắt kịp thời cơ rồi rút tay ra.

"Phù! Phù.

" Trương Trí đau đớn thở một cách khó khăn, cả người anh ta đều đau đớn tê tê, hai tay cùng hai chân run rẩy không thôi.

"Tử Lâm xin lỗi lại phú một tấm bùa của cậu rồi.

" Anh ta đầy hối lỗi nói, chỉ vì sự ngu ngốc của anh ta mà cậu ta phải sử dụng hai lá bùa liên tục.

Ở bên ngoài bùa chú mạnh như của cậu ta đã rất hiếm rồi ngàn vàng cũng khó cầu, vậy thì trong huy3t động nó lại càng trở thành báu vật hơn nữa, vậy mà cậu ta lại sử dung hai lá để cứu anh ta, cảm thấy bản thân anh ta chẳng khác nào một gánh nặng.

Cậu nhìn hai người rồi thở dài sau đó tiếp tục nhìn về phía cửa, lúc này cậu vô tình nhìn thấy bốn cái bóng lướt qua phòng với tốc độ cực kỳ nhanh.

"Tử Lâm.

" Cậu khẽ gọi.

Tử Lâm xoay đầu nghi hoặc đi đến chỗ cậu.

"Ngồi vào chỗ đi, tôi vừa thấy ba người đi xuống lầu đấy.

" Cậu chỉ ra cửa rồi nói.

Tử Lâm gật đầu xem như hiểu ý trong lời nói của cậu, cậu ta trở lại bàn của mình rồi cùng cậu nhìn ra bên ngoài cửa.

Hai người cùng nhau chờ đợi tiếng động ờ bên ngoài.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 54: Chương 54


Ba người trong phòng học chờ đợi động tĩnh bên ngoài, nhưng đến khi tiếng chuông vang lên cũng không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào, có lẽ ba người kia đã hoàn toàn thoát khỏi trường học này.

"Đi thôi, tiếng chuông vang lên chúng ta sẽ có thời gian mười phút để chạy.

" Tử Lâm đứng dậy rồi đi ra khỏi phòng học.

Cậu cùng Trương Trí nhanh chóng chạy theo sau, bà người ở phòng bên cạnh cũng vừa lúc đi qua, nhìn thấy họ liền muốn hỏi gì đó nhưng Tử Lâm đã ngăn cản rồi ra hiệu bọn họ chạy theo.

Sáu người dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi trường, chở lại sân trường mà bọn họ từng gặp nhau.

Nhưng khi bọn họ ra ngoài liền đụng phải ba người.

"Thế mà vẫn thoát được, đúng là may mắn.

"
Trương Trí nghe vậy liền tức giận quát "Tạo biết ngay mà là tụi mày giở trò.

"
Ẩn Cao nhìn bọn họ cũng đen mặt gọi "Vu môn.

"
Vu môn không phải một gia tộc mà là một môn phái, những người trong môn phái này đều không có chút quan hệ máu mủ nào đều là những đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi.

"Ẩn môn, hân hạnh.

" Một người liếc nhìn bà người Ẩn gia rồi cười nói.

"Vu Long, dùng bùa chú cao cấp như vậy đúng là biết chơi.

" Tử Lâm cười lạnh nói "Thật đáng tiếc nhưng các người là uổng phí cả rồi.

"
"Tử Lâm! " Người gọi là Vu Long nghe vậy liền tức giận hét lớn.

"Ơi.

" Tử Lâm hài hước trả lời, hai mắt chớp chớp đầy vô tội.

"Các anh định làm gì.

" Ẩn Cao đề phòng nhìn ba người Vu môn.

"Chuyện giữa chúng tôi cùng Trương Trí, những người không liên quan đừng có mà xía vào.

" Vu Cẩn trừng mắt nói, ánh mắt đầy hung ác.

"Hiện tại chúng tôi hợp tác cùng bọn họ, chuyện này không thể không quản.

" Ẩn Cao nhún vai tỏ vẻ, mà dù không liên quan thì anh ta cũng không nhắm mắt làm ngơ, đối với cách làm việc của Vu môn trước giờ Ẩn gia bọn họ không bao giờ chấp nhận được.

"Nếu đã như vậy thì đừng trách bọn tao không khách khí.

" Vu Long cười rằng nói, ánh mắt đầy nham hiểm.

"Ồ.

" Tử Lâm híp mắt nhìn bọn họ rồi châm chọc nói "Bọn mày còn thứ gì cấp cao hơn à, chặc chặc chặc! Một nữ quỷ mà thôi khiến bọn bây chấp nhận tổn thất nhiều như vậy sao.

"
"Bớt nói nhiều, tụi bây cứ chờ mà làm mồi cho ác linh đi.

" Vu Cẩn tức giận mắng, rồi cùng hai người khác xoay người nhanh chóng chạy đi.

Tử Lâm nhìn bọn hắn đi xa đầy thâm trầm.

"Chẳng lẽ bọn họ còn bài tẩy khác.

" Cậu nhìn Tử Lâm hỏi, nếu như bọn hắn hống hách như vậy, chỉ có một khả năng trong tay còn thứ gì nữa có thể khiến bọn họ chết bất đắc kỳ tử.

"Không biết.

" Tử Lâm lắc đầu "Chỉ sợ thật sự có đi.

"
"Không phải chứ, chỉ hớt tay trên của bọn chúng một chút mà chúng lại lấy nhiều thứ tốt như vậy ra đối phó tôi.

" Trương Trí vẻ mặt như bị táo bón nói.

"Anh đã lấy thứ gì của chúng.

" Ẩn Kỳ tò mò hỏi.

Trương Trí đầy bi thương ngước mắt lên nhìn trời "Tôi chỉ thả một nữ quỷ sắp đồng hóa bị bọn họ bắt mà thôi.

"
"Ha! " Ẩn Sơn cười khẩy một tiếng với giọng điệu đầy gợi đòn của anh ta, sau đó cảm thấy nể phục với hành động đó.

Người huyền môn bọn họ khinh thường nhất chính là chuyện nuôi quỷ, tuy có gia tộc cũng sẽ dùng cách nuôi quỷ để làm đạo pháp duy truyền nhưng nó cũng sẽ nằm trong bí thuật cấm.

Những giá tộc nuôi quỷ đều là dùng nó để cứu giúp nhân gian, như vậy mới khiến người khác nể phục, những ác quỷ đó cũng có đạo căn cùng nhân duyên.

Nhưng Vu môn lại là tà môn, bọn họ nuôi quỷ để hại người, không những vậy còn muốn dùng quỷ để luyện tà thuật nhằm mục đích nhiễu loạn thế giới, vì vậy những môn phái ghét ác như thù giống Ẩn môn nhìn bọn họ đều không vừa mắt, nhưng sau khi tham gia huy3t động, môn phái bọn họ liền lớn mạnh, bởi vì bọn họ có một dụng cụ bắt quỷ rất lợi hại, có rất nhiều ác quỷ bị bọn họ lấy ra tu luyện trở thành sức mạnh cho mình.

Cuối cùng các gia tộc giống bọn họ vì muốn tiêu diệt môn phái này liền chạy vào những huy3t động như thế này để tìm ra những phương pháp có thể đánh bại bọn họ.

Đây có thể xem giá cuộc chiến của huyền môn.

"Thực ra tôi cũng trong lúc vô tình cứu được nữ quỷ thôi, cô ta cũng không phải boss, sức mạnh cũng không phải thực sự rất mạnh.

" Trương Trí ngại ngùng cười nói.

"Anh làm rất tốt á.

" Ẩn Kỳ cười hề hề vỗ nhẹ vai anh ta.

"Chúng ta đi đến ký túc xá thôi, nơi này không thể ở lâu.

" Tử nhìn ra phía sau trường học âm u sừng sững liền nhỏ giọng nói, bọn họ đã đứng ở đây cũng khá lâu rồi, tốt nhất là nên rời đi sớm.

"Đi thôi.

" Cậu gật đầu rồi kéo tay cậu ta đi.

Sáu người nhanh chóng chạy ra ngoài sân đến cổng có bảng tên rồi mới hoàn toàn rời khỏi cái trường học quỷ dị này.

Bởi vì Tử Lâm, cậu cùng Trương Trí từ ký túc xá chạy ra nên ba người Ẩn Cao để bọn họ đi trước dẫn đường.

Bởi vì sợ hãi con đường chính dẫn đến ký túc xá nên sáu người vẫn men theo lối đi trong rừng mà theo hướng cũ trở về.

Nhưng lần này có lẽ thần may mắn đã không mỉm cười với bọn họ.

Khi đi nữa đường ánh sáng từ điện thoại mỏng manh chiếu về phía trước, sáu người đang bước nhanh như chạy đi về phía trước thì một ngọn gió thổi qua khiến lưng bọn họ lạnh toát, tiếng lá cây lung lây tạo ra những tiếng xào xạc.

Cộp! Cộp! Cộp!
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, mỗi bước chân đều đạp lên những mảnh cỏ dài vang lên tiếng bèm bẹp.

"Phù.

".
 
Cậu Không Được Chết
Chương 55: Chương 55


"Phù.

"
Tiếng thở như gần như xa.

Giống như thứ đó đang ở rất gần, nhưng có khi lại đang ở rất xa.

Sáu người nghe thấy liền nhanh chóng cảng giác.

Tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng thở mang theo cả hơi gió lạnh này chắc chắn không phải của con người.

"Chạy.

" Tử Lâm hô nhỏ một tiếng sau đó nắm lấy tay cậu cùng nhau chạy về phía trước.

Những người khác nhanh chóng chạy theo.

Dường như tiếng bước chân của bọn họ bỗng nhiên nhanh hơn khiến thứ đó tức giận, nên tiếng động phía sau càng lúc càng lớn hơn.

Tiếng va đập vào cây rất rõ ràng, có lẽ thứ đó rất to nên khi di chuyển nhanh liền không tránh khỏi việc va vào những cái cây to bên đường.

"Nhanh lên, chỉ cần đi đến ký túc xá là được.

" Tử Lâm nói lớn ra sau rồi nhỏ giọng hỏi "Tân, cậu ổn không.

"
Hơi thở của cậu lúc này rất gấp gáp, nếu không phải Tử Lâm kéo cậu thì có lẽ cậu không thể nào chạy được, tuy sức khỏe cậu rất tốt, nhưng việc th ở dốc vì bất ngờ liền không thể tránh khỏi, điều này sẽ khiến cơ thể bị tiêu hao một lượng sức rất lớn, khiến cạc cơ quan cũng trở nên yếu ớt hơn.

Cậu có thể cảm nhận tim đập một cách nhanh chóng, sự trao đổi lưu thông máu đang bị trì trệ.

Nghe thấy câu hỏi của Tử Lâm, cậu vừa thở mạnh rồi lắp bắp nói "Không! Không! Sao! "
Tử Lâm thấy cậu như vậy liền đau lòng, nhưng hiện tại không thể ngừng lại để cậu nghỉ ngơi được, bởi vì cậu ta có thể cảm nhận được thứ quái quỷ kia đã ở phía sau bọn họ rồi.

Cuối cùng chỉ có thể động viên cậu một chút "Sắp đến rồi, cố thêm một chút nữa.

"
"Được.

" Cậu gật đầu trả lời.

Bên trong đường rừng rất nhiều những cành cây mọc lia thia lõm chõm trên đường, nhóm người vừa chạy vừa nhìn ngó dưới chân sợ lơ mơ một cái vấp phải liền ngã xuống đất.

Những lúc thế này bọn họ sẽ không ngây thơ mà nghĩ rằng sẽ có người ngừng lại mà giúp đỡ mình.

"Tử Lâm, sắp đến chưa vậy.

" Trương Trí lớn tiếng hỏi, dưới chân vẫn không ngừng tăng tốc chạy.

Tử Lâm không trả lời mà híp mắt nhìn về phía trước, sau khi nhìn thấy mái nhà của ký túc xá liền thở phào càng kéo cậu chạy nhanh hơn.

"Khà khà.

" Tiếng cười kinh dị bỗng nhiên vang lên gần bên tai.

Nhóm người thoảng hốt nhìn về phía sâu, lúc này đây đã có thể thấy loáng thoáng hình dáng của thứ đó.

Nó nhìn rất giống người bình thường, nhưng trên vai nó lại mọc thêm một cái đầu rất kinh dị, mà cái đầu này là của một con chó lớn, đôi mắt lòi ra, cái mũi chó khẽ khụt khịt, tiếng thở phát ra từ cái mũi ấy cực kỳ lớn, cái lưỡi của nó thè ra lỗ ra hàm răng nhọn, sắt bén.

Không những vậy cơ thể của thứ này cũng có bốn cái chân của cái đầu chó ấy.

"Má ơi, đây chính là sự kết hợp của người cùng cẩu sao.

" Trương Trí giật thót người, bật thốt.

"Nó đang làm gì vậy.

" Ẩn Kỳ trợn mắt nói.

Trong mắt bọn họ một hình ảnh cực kỳ khó hiểu đang diễn ra, thứ phía sau đang đuổi theo bọn họ bỗng nhiên dừng lại, hai hốc mắt tối đen nhìn bọn họ chằm chằm, sau đó cái đầu người hình như đang bàn bạc gì đó với cái đầu chó, nhưng khiến người khác không ngờ rằng tuy khuôn mặt nó đông cứng không một chút cảm xúc lại có thể khiến người ta nhìn ra sự không cam tâm của mình.

Sau đó hình như cả hai cái đầu đã đạt thành thiệp nghị gì đó, cái đầu người liền cuộn tròn lại một cách quỷ dị, cơ thể nó cũng nằm xuống giơ lên cao để bốn cái chân chó chóng xuống đất.

"Không xong, chạy nhanh hơn nữa.

" Tử Lâm nhìn thoáng qua liền biến sắc, mặt căng thẳng quát lớn.

Tiếng quát của cậu ta vừa phát ra thì tốc độ của thứ đó cũng trở nên nhanh chóng, bốn cái chân chó thoăng hoắt chạy trên mặt đất, lao thẳng về phía bọn họ.

"Má ơi.

" Trương Trí bật thốt, vắt giò lên cổ sau đó vèo một tiếng chạy thẳng qua mặt Tử Lâm cùng cậu.

"Chết tiệt.

" Ẩn Cao chửi tục một tiếng sau đó cũng nhanh chóng chạy.

Ẩn Kỳ ngơ ngác nhìn hai người không biết lấy sức lực ở đâu ra mà chạy nhanh như vậy, rồi hét lớn "Hai người không Nghĩa khí.

"
Ẩn Cẩn vỗ nhẹ đầu Ẩn Kỳ nhanh chóng nói "Chạy nhanh lên, muốn chết à.

"
Tử Lâm không thèm so đo với bọn họ mà nắm tay cậu duy trì động tác chạy của mình, cậu ta nhìn thấy tốc độ hiện tại của thứ quái dị đó liền biết được nó đã bị hạn chế rất nhiều, bởi vì sự linh hoạt của nó còn mang thêm một gánh nặng to lớn trên người.

Trên hết cậu đã nhìn thấy ký túc xá trước mặt, chắc chắn với tốc độ này thì bọn họ sẽ chạy đến ký túc xá trước mà không phải thứ đó vồ lấy bọn họ trước.

Cậu nhìn Tử Lâm vẻ mặt đầy thản nhiên mà cảm thán, đây đúng là thanh mai trúc mã mà cậu quen biết, tự cao, tự tin, luôn tính toán hết tất cả mọi thứ, thông minh, sắc bén.

Chứ không giống như một Tử Lâm lo lắng, bất an, dong dài, đầy yếu đuối trước mặt cậu.

Dường như giữa hai người đã có thứ gì đó xảy ra, cảm xúc thay đổi, mỗi khi ở cạnh đối phương liền trở thành một người hoàn toàn khác, mà sự khác lạ này cũng chỉ thể hiện trước mặt đối phương.

Cậu nhìn bàn tay bị cậu ta nắm lấy sau đó lặng lẽ đưa một tay khác lên ngực mình, cảm nhận trái tim đang đập thình thịch như muốn lọt ra ngoài.

Nhưng lúc này Tử Lâm nhìn thấy cậu như vậy liền không nhịn được lo lắng "Sao vậy, cậu đau ở đau sao, có sao không.

"
"Rán thêm chút nữa, chúng ta sắp đến rồi.

"
Cậu nhìn Tử Lâm, khoé miệng mở ra rồi khép lại như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ lạnh mặt nắm chặt bàn tay lại sau đó lạnh lùng nghĩ.

Không, liên quan gì đến cậu ta đây là do chạy mệt quá nên tim đập nhanh thôi.

Còn lâu mình mới thích cái tên thanh mai trúc mã cái gì cũng hơn mình như thế này.

"Đúng vậy chắc chắn là như vậy.

"
Cậu nhìn khuôn mặt của Tử Lâm rồi tổng kết lại một câu trước ánh mắt đầy mơ màng khó hiểu của cậu ta.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 56: Chương 56


"A a a a a."
Một tiếng hét thất thanh cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, khiến cảm xúc vừa trỗi dậy của cậu hoàn toàn bình lặng trở lại.
Phía sau bọn họ Ẩn Kỳ vừa chạy vừa tránh cái đầu chó đang táp đến, cậu ta vừa hét vừa gào lên đầy bất mãn "Các người là đồ không có lương tâm a a a a."
Nghe tiếng hét tê tâm liệt phế của cậu ta khiến cậu tò mò mà xoay dầu nhìn xuống, dù sao bên cạnh cậu cũng có Tử Lâm chú ý đường đi cậu không cần phải lo lắng mình sẽ va hoặc vấp vào nơi nào đó.
Vừa nhìn xuống cậu liền kinh hãi mà mở to mắt, thì ra thứ quái dị kia đã đuổi kịp bọn họ, lúc này nó đang vừa chạy phía sau Ẩn Kỳ vừa há to miệng đầy máu của mình vừa vươn cổ cắn về phía mông của cậu ta.
Không những thế cái đầu người cuộn tròn còn phát ra tiếng cười cực kỳ sung sướng, giống như đang cổ vũ cho người bạn chó của mình phải càng thêm ra sức cắn người.
"Nó chạy nhanh quá." Cậu lo lắng nhìn Tử Lâm nói.
"Không sao, chúng ta sắp đến rồi." Tử Lâm nhỏ giọng an ủi rồi chỉ về phía trước.
Thì ra không biết từ khi nào mà cổng ký túc xá đã ở trước mắt bọn họ, cánh cổng mở ra một bên, mà Trương Trí cùng Ẩn Cao đang ở bên trong không ngừng vẫy tay về phía bọn họ.

Hai người này sau khi thấy xự kỳ lạ của con quái vật hai đầu này liền không chút ngừng ngại mà dùng tốc độ trước nay chưa từng có vọt thẳng về phía trước, biến mất khỏi tầm mắt của bọn họ.
Ông bà nói chưa bao giờ sai, tiềm lực của con người là vô hạn chỉ đến khi cơ thể đến cực hạn hoặc đứng giữa ganh giới sự sống cùng cái chết thì nó mới có thể phát huy.
Tử Lâm nhìn cánh cổng phía trước cuối cùng cũng kéo cậu tăng nhanh tốc độ mà chạy vọt vào, sau khi an toàn chạy vào cổng cậu liền th ở dốc một cách mệt mỏi, có lẽ cả đời này cậu chưa từng chạy nhanh đến vậy, cho dù là lần trước khi huy3t động bị sụp đỗ thì bọn họ cũng chỉ bình tĩnh mà chạy ra ngoài.
"Ẩn Kỳ, nhanh lên." Ẩn Cao hét lớn, nhìn thấy con quái vật mỗi lần thò đầu đến cắn thì gần như sắp chạm vào người cậu ta.
Ẩn Sơn cũng nhanh chóng chạy vào trong cổng chỉ còn Ẩn Kỳ vẫn còn ở phía xa đang không ngừng vừa chạy vừa hét lớn, con quái vật phía sau cũng không hề buông tha cho cậu ta mà không ngừng nhắm vào mông của cậu ta mà táp.
Cậu nhìn hình ảnh này tuy rất lo lắng cho Ẩn Kỳ nhưng cũng không khỏi cảm thấy buồn cười, dường như con chó này rất ám ảnh với cái mông đang lắc lư của cậu ta.
Trương Trí nhịn không được mà bật cười ha hả.
"Trương Trí..."Ẩn Kỳ tức giận rít lên sau đó lách người khỏi răng của đầu chó.
"Ha ha ha...!Xin lỗi...!Tôi...!Tôi không cố ý cười." Trương Trí nghe vậy liền vừa cười vừa ngắt quãng nói.
Những người khác tuy cũng rất muốn cười nhưng vì giữ mặt mũi cho Ẩn Kỳ mà nhịn xuống chỉ có thể cổ vũ cậu ta chạy nhanh hơn.
Tử Lâm một tay ôm lấy cậu bình thản nhìn hành động của tất cả mọi người mà cảm thấy ấm áp, đây có lẽ là tổ hợp tạm thời tốt nhất mà cậu ta từng gia nhập.
Hoặc bởi vì bên cạnh cậu ta có cậu, nên cảm giác mỗi khi tham gia huy3t động đã trở nên khác biệt.
Trong lúc Ẩn Kỳ sắp chạy đến cổng thì nhìn thấy một người đứng phía sau bọn cậu không xa đang nguy hiểm nheo lại hai mắt rồi cằm lên một lá bùa vàng sau đó niệm một câu thần chú rồi quăng đến.
"Cẩn thận phía sau." Ẩn Kỳ hét lớn sau đó nhào vào cổng xô ngã Ẩn Sơn đang đứng gần cổng nhất vào trong.

Tử Lâm cũng cảm nhận được phái sau bất thường liền ôm lấy cậu rồi lách người né tấm bùa đang bay đến, Trương Trí cùng Ẩn Cao cũng không phải kẻ yếu, đối với lá bùa cấp thấp này liền không thèm quan tâm mà đánh bật trở về.
Tấm bùa đang bay đến bỗng nhiên quay đầu rồi nhanh chóng bay thẳng vào người ném bùa.

Đùng, một tiếng vang nhỏ vang lên, người ném bùa bị lá bùa phản phệ trúng vào người khiến cả cơ thể nhanh chóng văng ra sau, trúng mạnh vào cửa ký túc xá rồi ngã úp xuống đất.
"Hự." Người đó rên khẽ một tiếng rồi lòm còm bò dậy, ánh mắt đầy câm hận nhìn bọn họ rồi xoay người nhanh chóng lẻn vào cửa.
"Không biết tự lượng sức." Ẩn Cao hừ lạnh một tiếng, đối với loại người hãm hại người khác như thế này thì không cần thiết phải nương tay.
"Hắn ta là ai vậy." Trương Trí khó hiểu nói.
Ánh mắt của hắn nhìn bọn họ rất không đúng, giống như bọn họ đã làm gì đắc tội với hắn khiến hắn cực kỳ hận bọn họ vậy.
"Tôi biết hắn." Tử Lâm bình tĩnh nói "Trước đây chúng tôi từng vào cùng một huyệt."
Cậu kinh ngạc nhìn cậu ta.
Nếu như vậy thì kẻ đó đến đây là vì Tử Lâm, vậy hắn muốn hại.cũng chỉ có thể là Tử Lâm, bọn họ chỉ là râu ria không đê trong mắt hắn ta.
"Tại sao hắn lại muốn làm vậy." Ẩn Cao khó hiểu hỏi, dù anh ta không thân với Tử Lâm nhưng cach làm người của cậu ta khiến rất nhiều môn phái phải tấm tắc khen ngợi, còn những môn phái tà ác phải rụt rè né tránh, vậy cuối cùng tại sao lại có người hận cậu ta như vậy được.
Tử Lâm nhìn bọn họ rồi thở dài lắc đầu nói "Tôi đã không cứu bạn cậu ta."
Những người khác nghe vậy liền kinh ngạc, trố mắt nhìn cậu ta vẻ mặt không thể tin được.
"Cậu không cứu hay không thể cứu." Cậu không hề bị sự vòng vo của Tử Lâm ảnh hưởng, đây là một sự dò hỏi của cậu ta.
Đối với tính cách của Tử Lâm cậu chẳng còn xa lạ gì nữa.

Tử Lâm nghe cậu hỏi liền nhoẻn miệng cười, sau đó xoay người cậu lại rồi vòng tay ôm cậu vào lòng.
Hành động này của cậu ta khiến cậu kinh ngạc nhưng không giãy dụa, cậu để mặc cho cậu ta ôm mình tiếp tục hỏi.
"Cậu không cứu hay không thể cứu."
"Đúng là không thể qua mặt được cậu.".

Tử Lâm gác cằm lên đầu cậu rồi bật cười.
Những người khác nghe hai người nói liền thông suốt, đúng vậy Tử Lâm chắc chắn phải có lý do gì đó mới không cứu người.
Bọn họ không thể nghi ngờ đồng đội mới thành lập này được nếu không chắc chắn sẽ có nghi kỵ rồi dẫn đến những đắn đo không cần thiết..
 
Cậu Không Được Chết
Chương 57: 57: Trường Đào Tạo Ác Mộng


Tử Lâm chẳng một chút quan tâm người khác nghĩ như thế nào về mình, cậu ta chỉ cần một mình cậu hiểu là đủ, dù vậy cậu ta vẫn mở miệng giải thích.

"Tôi không thể cứu, lúc ấy hai người bọn họ đều trong cơn nguy hiểm.

"
Tử Lâm thở dài rồi tiếp tục nói "Tôi chỉ có thể cứu người gần mình nhất.

"
"Sau đó cậu ta trách cậu.

" Ẩn Sơn khó tin hỏi.

"Cậu ta xem tôi là hung thủ hại chết bạn mình.

" Tử Lâm mỉm cười nói.

"Ha! " Trương Trí kinh thường "Đúng là làm người tốt cũng không dễ dàng.

"
"Con người là vậy.

" Cậu thở dài nói "Chúng ta sẽ chẳng bao giờ nghĩ lỗi là do chúng ta.

"
"Phải có một thứ gì đó lãnh đi trách nhiệm ấy mới khiến hắn ta sống tốt được.

"
"Đúng vậy.

" Tử Lâm ôm chặt cậu hơn rồi chôn mặt vào tóc cậu hít một hơi thật sâu "Người thật sự phải chết là hắn ta, người bạn ấy chỉ là bị cuốn vào.

"
Những người khác nghe vậy liền trầm mặc, đây đúng là chuyện nực cười nhất mà bọn họ từng nghe, sự thù hận bắt đầu từ lỗi lầm do chính mình gây ra.

Cậu vỗ nhẹ lưng Tử Lâm an ủi, nhưng thật chức cậu ta chẳng có chút buồn bã nào, mà ngược lại khi được cậu an ủi cậu ta càng thêm ôm chặt lấy cậu, hít lấy mùi thơm chỉ thuộc về cậu một cách đầy thõa mãn.

Trương Trí đứng bên cạnh thấy vậy không khỏi ê răng, làm một cẩu độc thân hai mươi mấy năm, kkiến anh ta không thể chịu nổi sự vô lim sỉ này của Tử Lâm.

Anh ta ho nhẹ một tiếng rồi nhìn ra ngoải cổng, không biết quái vật bên ngoài đã rời đi từ lúc nào, chỉ để lại một dấu chân lún sau trên nền đất.

"Ây, quái vật đi rồi.

" Ẩn Kỳ không chút để ý không khí đầy ái mụi giữa Tử Lâm cùng cậu, sau khi nhìn theo tầm mắt của Trương Trí liền kinh ngạc nói "Nó thật sự không thể vào đây.

"
"Có lẽ nó đóng vai trò bảo vệ ở ngôi trường này.

" Ẩn Sơn trầm tư nói "Con quái vật ở trong trường chính là thầy hoặc cô quản sự, trong ký túc xá thì là người quản lý.

"
"Ngồi trường này chỉ có ba mươi học sinh, chắc chắn sẽ không có khu nam nữ riêng.

" Ẩn Cao gật đầu "Vậy thì ký túc xá này cũng sẽ có ba mươi căn phòng dành cho học sinh.

"
"Nhưng nơi này lại không có dấu hiệu của giáo viên.

"
"Từ ký túc xá đi ra có đến hai con đường rẽ.

" Trương Trí nhìn hai người không định nói gì liền thở dài đóng góp ý kiến "Tôi nghĩ đường đó dẫn đến nơi ở của giáo viên.

"
Ngh anh ta nói vậy Tử Lâm lúc này mới buông cậu ra nhưng bàn tay đã luồn xuống nắm lấy bàn tay cậu không chịu buông sau đó nhìn những người khác rồi nói "Tôi nghĩ đường đó dẫn ra biển.

"
"Có khi nào nó chính là lối ra.

" Ẩn Cao hỏi, tuy mỗi huy3t động lối ra chưa bao giờ giống nhau, nhưng đa số đều là chấp niệm hoặc một nơi nào đó khắc sau vào lòng những linh hồn đó.

"
"Ai biết được.

" Tử Lâm nhún vai nói "Có thể đúng mà cũng có thể không.

"
"Đi thử liền biết thôi.

" Cậu trừng mắt Tử Lâm rồi xoay đầu nói với Ẩn Cao "Suy đoán thôi cũng chẳng thể biết được thực hư thế nào.

"
"Đúng không.

"
"Cậu nói đúng.

" Ẩn Cao gật đầu.

Ẩn Kỳ nghe vậy liền không nhịn được mà nói "Vậy giờ chúng ta đi vào ký túc xá hay đi kiếm nơi ở của giáo viên.

"
Lúc này mọi ánh mắt đều tập trung lên người Tử Lâm.

"Vào ký túc xá trước.

" Tử Lâm quả quyết nói.

"Được.

"
Sáu người quyết định xong liền cùng nhau đi vào ký túc xá, bọn họ biết bên trong nơi này có một con quái vậy khác đang chờ đợi họ.

Không những vậy bên trong còn có vài nhóm người hạ quyết tâm phải dồn họ vào chỗ chết.

"Đi sát bên cạnh tôi.

" Tử Lâm nhỏ giọng nói rồi buông tay cậu ra.

"Được.

" Cậu mỉm cười nói.

Cánh cửa kèn kẹt mở ra, bên trong tối đen như mực.

Tử Lâm ngó vào trong lắng nghe động tĩnh bên trong, nhưng hoàn toàn chẳng nghe được gì cả, dường như con quái vật hoàn toàn không có bên trong, nhưng đã từng chứng kiến sự giảo hoạt của nó Tử Lâm không nhanh chóng bước vào trong mà tiếp tục lắng nghe động tĩnh bên trong.

"Chắc nó không có ở dưới đây đâu.

" Ẩn Kỳ nhỏ giộng nói,Tử Lâm đã đứng ở đây cũng được mười phút nhưng chẳng ngh thấy động tĩnh gì, vậy chỉ có một khả năng thứ đó không có ở đây.

Dù sao quái vật được tạo ra bởi oán niệm của ác linh mà thôi, chúng nó có mạnh đến đâu thì trí khôn cũng không thể có được.

"Cậu không hiểu.

" Trương Trí giả vờ làm một trưởng bối mà răn dậy "Các cậu còn quá non nớt, phải biết mỗi một huy3t động đều không giống nhau, chỉ cần cấp bậc của ác linh cao thì những quái vật được tạo ra cũng hoàn toàn không khác gì người bình thường.

"
"Tại sao cấp bậc huy3t động càng cao thì càng khó thoát khỏi, bởi vì chúng ta không chỉ đối phó với một ác linh.

"
"Vậy tại sao ác linh có thể thăng cấp.

" Ẩn Sơn khó hiểu hỏi "Chẳng lẽ do chúng cắn nuốt linh hồn chúng ta.

"
"Không sai.

" Trương Trí gật đầu " Đây là sự đáng sợ của huy3t động.

"
Ba người Ẩn gia nghe vậy thoáng rùng mình, tuy bọn họ có thắc mắc về điều này nhưng chưa từng nghĩ đến ác linh có thể cắn nuốt linh hồn.

"Trong thế giới thực thì không thể như vậy, chỉ khi lạc vào huy3t động thì bên trong đây mới giống như một cuộc phân tranh, cá lớn nuốt cá bé vậy.

" Cậu nghe bọn họ nói liền góp thêm vào, đây là một quá trình tàn khóc.

ngôn tình tổng tài
"Thì ra là thế.

" Ẩn Cao trầm tư gật đầu.

"Tốt nhất chúng ta không nên vào trong.

" Tử Lâm bỗng lên tiếng cắt ngang cuộc trò chyện.

Năm người kinh ngạc nhìn sang.

"Có thứ gì sao.

" Trương Trí hỏi.

Tử Lâm lắc đầu không quá chắc chắn "Tôi không rõ.

"
"Vậy thì tại sao.

" Ẩn Kỳ khó hiểu.

"Tôi có cảm giác không tốt nếu chúng ta đi vào.

" Tử Lâm nhìn bọn họ rồi nói "Chỉ có thể nói nếu như đi vào chắc chắn sẽ chết.

"
Trong lúc này cậu bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ bất an, không chút chừng chờ cậu liền kéo Tử Lâm lùi về sau rồi vươn tay đóng mạnh cửa lại.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 58: 58: Trường Đào Tạo Ác Mộng


Rầm.

"Gừ.

"
Sau khi cậu đóng cửa lại thì cánh cửa bị một lực đập từ bên trong thúc vào tạo ra một âm thanh cực kỳ lớn, theo đó là một tiếng gào lên đầy đau đớn.

Sáu người nghe thấy tiếng động liền ngơ ngác nhìn cánh cửa vì lực thúc quá mạnh mà đội lên một lõm lớn.

Tử Lâm kinh ngạc nhìn sang cậu còn cậu thì vừa sợ hãi vừa may mắn khi mình đã phản ứng kịp, cậu không biết tại sao mình lại hành động nhanh như vậy nhưng điều đó không ngăn được sự cảm kích tận sâu trong đấy lòng.

"Má ơi.

" Ẩn Kỳ giật bắn mình lùi về sau.

"Thứ đó ghê gớm vậy sau.

" Trương Trí sờ vào vết lõm bên ngoài của cánh cửa liền cảm thán.

Ẩn Cao thở phào một hơi nhẹ nhõm "Thật may có Thanh Tân phản ứng kịp, nếu không chẳng biết Tử Lâm sẽ thế nào nữa.

"
"Ừ, tôi thật may mắn.

" Tử Lâm gật đầu, hai mắt đầy ý cười nhìn cậu.

Cậu cũng nở nụ cười đáp lại cậu ta.

Ẩn Sơn thì lại cảm thấy lo lắng hơn, rõ ràng con quái vật bên trong ký túc xá có trí thông minh hơn những con khác, nó ẩn nấp một cách khôn ngoan, khiến người khác không tài nào nhận ra sự tồn tại của nó, sau đó lại dùng thế sét đánh không kịp trở tay mà nhào vào con mồi.

Đây rõ ràng không quá bình thường, nếu như lúc nãy bọn họ đi vào thì chắc chắn chỉ có một con đường chết.

"Bây giờ chúng ta làm sao đây.

" Ẩn Kỳ hỏi "Chắc chắn nó sẽ không rời đi đâu.

"
"Suỵt.

" Cậu để tay lên miệng bảo bọn họ đừng lên tiếng, sau đó nắm tay Tử Lâm kéo rời xa khỏi cánh cửa.

Những người khác thấy vậy thì khó hiểu, hai mắt nhìn nhau nhưng cuối cùng vẫn đuổi theo sau.

Sáu người lùi ra xa cửa rồi dừng lại, cậu quắt tay để bọn họ chụm đầu lại với nhau rồi mới nhỏ giọng nói.

"Nếu chúng ta nói chuyện, tôi nghĩ nó cũng có thể nghe được, nếu không nó đã không canh chúng ta ở cửa.

"
Tử Lâm gật đầu đồng tình với cậu, lúc đó đúng là cậu ta không suy xét đến chuyện này, nhưng đây cũng là lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy thứ đó có thể thông minh đến vậy.

"Vậy giờ chúng ta làm sao.

" Ẩn Kỳ nhỏ giọng hỏi, nếu không đi được vào trong thì làm sao tìm ra manh mối.

"Đi xung quanh xem có cửa sau hay không, nơi này không có cửa sổ, vậy chỉ có thể tìm cửa sau mà thôi.

" Trương Trí thở dài nói, anh ta đúng là xui xẻo mà.

"Chia nhau ra, tôi sợ thứ đó sẽ nghe thấy tiếng bước chân của chúng ta, trước hết cứ làm rối loạn nó đã.

" Tử Lâm gật đầu nói rồi kéo theo cậu cùng nhau rời đi.

Bốn người còn lại nhìn hai người sau đó tự giác chia nhau ra mà đi.

Ký túc xá thật sự rất rộng, dù bọn họ chia nhau ra thì cũng chưa tìm thấy điểm cuối của nó, hoặc bọn họ đã bị lạc vào một tấm chắn nào đó.

"Chúng ta bị chặn rồi.

" Tử Lâm cùng cậu cứ đi lòng vòng một chỗ cũng gần năm phút rồi nhưng chưa thể đi ra, cậu ta có ánh nhìn rất tốt, nên nhanh chóng biết được cuối cùng có điểm nào kỳ lạ.

"Có vẻ như ác linh này có suy nghĩ rất phong phú.

"Cậu thở dài nói.

Tử Lâm cũng không khỏi mềm lòng "Đúng vậy, một đứa nhỏ rất tươi tắn.

"
Hai người nhìn nhau, tuy không ai nói ra ý định của mình nhưng chỉ cần nhìn vào mắt đối phương liền biết được đang suy nghĩ cái gì.

"Tôi nghĩ chúng ta có thể làm được.

" Cậu mỉm cười nói.

Tử Lâm bật cười "Suy nghĩ này thật nguy hiểm, nhưng đúng ý của tôi.

"
Nói xong cậu ta liền lôi từ trong túi ra một lá bùa, rồi niệm một câu chú sau đó ném nó đi.

Lá bùa bay giữa không trung sau đó giống như đụng vào thứ gì đó nhanh chóng dựng thẳng lên rồi bóc cháy.

Rất nhanh lá bùa chỉ còn lại một nhúm tro buội bay trong không khí, mà con đướng phía trước bọn họ củng trở lại bình thường, hai người lại tiếp tục đi về phía trước.

Đứng bên ngoài nhìn ký túc xá càng cảm nhận được sự gò bó cùng tuyệt vọng, âm u của nó, giống như một nhà tù xung quanh là bốn bức tường kín mít không có chút ánh sáng nào, không khí từ bên ngoài lọt vào cũng chỉ khe khẽ luồn qua những cái cửa sổ nhỏ ở trên cao của mỗi căn phòng.

Một sự tù túng gò bó.

Hai nhóm khác cũng rất nhanh đã thoát khỏi bức tường vô hình, bọn họ liền gặp nhau ở cánh cửa nhỏ phía sau ký túc xá.

Lần này cậu không để Tử Lâm mở cửa, vì muốn trải nghiệm lại cảm giác kia, cậu liền xung phong cầm lấy tay nắm cửa cánh cửa.

Những người khác cũng không dị nghị gì, bọn họ cũng muốn thử xem rốt cuộc cậu có gì lợi hại.

Tử Lâm không nói gì, nhưng hành động đi lên phía trước cùng cậu của cậu ta đã thể hiện rõ ý nghĩ của mình.

Cậu mỉm cười nhìn cậu ta sau đó từ từ mở cửa ra.

Cậu chờ đợi, tay vẫn không ngừng mở rộng cửa, cánh cửa cũ kỹ, bám đầy rong rêu phát ra những âm thanh kèo kẹt.

Đến khi cánh cửa mở toang, cậu vẫn không cảm nhận thấy điều gì cả, điều này khiến cậu vừa khó hiểu vừa thất vọng.

Cậu nhìn qua Tử Lâm thở dài lắc đầu.

"Đừng nãn lòng, lỡ như bên trong cánh cửa không có nguy hiểm thì sao.

" Tử Lâm vỗ nhẹ vai cậu an ủi.

Những người phía sau cũng không lên tiếng, bọn họ thực sự không biết phải làm thế nào để nhìn vào trong rốt cuộc có nguy hiểm hay không.

Tử Lâm cũng không muốn liều lĩnh, cậu ta lấy một lá bùa ra, gấp thành một người giấy rồi c ắn máu ịnh vào đầu của nó rồi thả nó vào trong cửa.

"Cậu ta đang làm gì vậy.

" Ẩn Kỳ nhỏ giọng hỏi.

"Cậu ta dùng người giấy để nhìn vào trong.

" Trương Trí nhỏ giọng giải thích, anh ta cũng không ngạc nhiên khi có người không biết thuật này, dù sao để vẽ một lá bùa có hiệu quả đã không phải chuyện dễ, huống chi dùng một giờ bùa để làm một người giấy có thể chạy nhảy cùng thần giao cách cảm giống như Tử Lâm.

"Đúng là danh sư xuất cao đồ.

" Ẩn Cao thở dài khen ngợi "Sư phụ của cậu ấy trên cao chắc chắn sẽ vui mừng.

"
Sau khi thả người giấy vào trong, Tử Lâm liền có thể nhìn thấy những gì người giấy nhìn qua, chỉ cần nơi dính máu của cậu ta trên người giấy xoay về chỗ nào, thì liền nhìn thấy chỗ đó.

Cậu ta điều khiển người giấy đi xung quanh, sau khi chắc chắn xung quanh lối vào không có bất kỳ nguy hiểm nào mới để người giấy đi sâu vào trong.

Lối vào cửa sau rất xa, dọc đường đi không có bất kỳ căn phòng nào cả, chỉ có là một con đường thẳng dẫn vào trong mà thôi.

Xác nhận xung quanh đều an toàn, cuối cùng Tử Lâm điều khiển người giấy đứng trước con đường dẫn đến cửa sau để canh chừng.

"Đi thôi.

" Tử Lâm gật đầu với bọn họ rồi dẫn đầu đi vào trong, theo sau là cậu, Trương Trí cùng ba người Ẩn gia tuy sợ hãi nhưng nếu đã tin tưởng Tử Lâm thì không thể nghi ngờ, huống hồ cậu ta đã không chút ngừng ngại mà đi vào đầu tiên.

.
 
Cậu Không Được Chết
Chương 59: 59: Trường Đào Tạo Ác Mộng


"A a a a a a! "
Trong khi sáu người đang chậm rãi tiến vào trong, vừa đi đến phía sau người giấy nhỏ thì một tiếng hét đầy thảm thiết vang lên trong không gian, bọn họ tuy nghe thấy được nhưng dường như khoảng cách tương đối xa.

"Cơ hội, chạy lên lầu chia nhau trốn vào các căn phòng.

" Tử Lâm nhanh chóng nói, rồi kéo theo cậu chạy tìm cầu thang lên tần.

Tiếng hét vẫn chưa giứt, tuy nó đã không còn chói tai như trước, nhưng vẫn phát ra một cách đứt quãng, từ tiếng hét, bọn họ cũng đã đón được người hét đang trong tình cảnh như thế nào, nhưng dù biết rõ nhưng bọn họ không thể nào mạo hiểm tính mạng mình để đi cứu người, đây có thể là sự ích kỷ của bọn họ, nhưng nếu không ích kỷ mỗi khi cần thiết thì mạng sống của họ chắc chắn không thể lâu dài.

Phải trở thành một người tốt đó là chuyện cần thiết, bọn họ vẫn tuân theo lời giáo huấn của gia tộc mình, nhưng không phải người tốt nào cũng sẽ sống lâu dài, vì vậy bọn họ chỉ có thể nhắm mắt bịt tai mà lợi dụng người này để có thể chạy đến một căn phòng nào đó để trốn thoát con quái vật có thể xuất hiện bất cứ lúc nào ở bên trong ký túc xá này.

Ba nhóm chia nhau ra vào trong ba căn phòng, bởi vì lúc trước cậu đã trải nghiệm qua góc chết của con quái vật này liền không chút do dự chia sẽ với những người khác rồi mới nhanh chóng đóng cửa lại.

Tử Lâm đi dạo xung quanh phòng rồi lục lội đồ đạt bên trong.

Cậu để ba lô của mình xuống, đeo từ lúc chạy trốn con quái vật hai đầu bên ngoài rừng cây đã khiến hai bên vai của cậu đau nhứt, nhưng cậu không thể vứt ba lô đi, bởi trong đây có một thứ mà ông ngoại của cậu đã đưa cho cậu.

Ông từng nói "Tân, nhớ lấy ta sẽ không dậy con trong giới học thuật này, nhưng nếu con gặp nguy hiểm, thì hãy lấy nó ra.

"
Lúc đó cậu đã không nhịn được mà tò mò hỏi "Nó là gì vậy ạ.

"
Nhưng ông ngoại chỉ lắc đầu không trả lời, nhưng từ nhỏ cậu đã là một đứa nhỏ ngoan, nếu như ông ngoại đã nói vậy cậu cũng không táy máy tay chân mà mở ra.

Từ đó về sau, thứ này giống như bảo bối của cậu vậy, được cậu luôn luôn mang theo bên người, còn giữ gìn nó rất cẩn thận.

Tử Lâm nhìn thấy cậu xoa vai liền không khỏi đau lòng mà đi lại gần.

"Bên trong rốt cuộc có thứ gì mà cậu không nỡ bỏ vậy.

"
Cậu lắc dầu cười "Tôi cũng không biết, nó là đồ ông tôi cho.

"
Nghe vậy Tử Lâm cũng không hỏi nữa mà vươn tay xoa vai giúp cậu "Lát để tôi mang giúp cậu! Được không.

"
"Được, cảm ơn cậu.

" Cậu gật đầu đồng ý, dù sao đối với Tử Lâm thì cậu chấp nhận tin tưởng vô điều kiện, dù cho từ trước đến giờ đề chỉ có mình cậu xem đối phương là đối địch mà thôi.

Tử Lâm thở dài đưa mặt vào sát mặt cậu "GIữa chúng ta cần gì phải khách khí chứ.

"
Cậu ngượng ngùng vươn tay đẩ nhẹ cậu ta ra.

"Nghe rõ chưa, sau này còn khách sáo với tôi nữa thì coi trừng đó.

" Tử Lâm chẳng chút xê dịch mà tiếp tục nói.

"Biết.

.

Biết rồi.

.

" Cậu nói khẽ.

Cuối cùng nhận được câu trả lời vừa ý, Tử Lâm cũng không làm khó cậu nữa mà lùi người lại rồi xoay người tiếp tục tìm kiếm trong căn phòng.

Nhưng tìm một hồi cũng không thấy gì, hoặc có manh mối nhưng đã bị người khác lấy đi, dù sao người bên trong ký túc xá này rất nhiều.

"Chúng ta tìm phòng khác xem.

" Cậu thở dài rồi đi đến trước cửa.

Tử Lâm gật đầu rồi cầm ba lô của cậu đeo lên vai rồi đi đến cửa cùng cậu, nhưng lúc này một cảm giác bất an lại ập đến một cách không có chút chuẩn bị, điều này khiến tim cậu bỗng nhiên đập nhanh đến nỗi không thể thở được.

"Cậu sao vậy.

" Tử Lâm thấy cậu công người, hai tay ôm lấy ngực liền lo lằng đưa tay đỡ cậu.

"Cảm giác đó lại tới nữa rồi.

" Cậu khó nhọc nói "Mau trốn xuống giường, mau lên.

"
Tử Lâm nghe vậy không một chút nghi ngờ mà dìu cậu đi nhanh đến giường sau đó cả hai nhanh chóng chui xuống đưới gầm giường.

Nhưng điều khiến Tử Lâm cùng cậu kinh ngạc chính là, hai người vừa trốn xong cánh cửa liền bật mở, một tiếng gầm cực kỳ vang đội, giống như thứ bên ngoài đang phát ti3t sự tức giận của mình, nó đi vào trong phòng, sau đó đi đến gần giường.

Ngoại trừ hơi thở lạnh lẽo phát ra từ nó khi nó đi lại gần thì hai người không nghe được bất cứ âm thanh nào phát ra từ nó, không giống những con quái vật khác sẽ tạo ra âm thanh khiến con mồi run sợ, con quái vật này lại âm thầm lặng lẽ mà tiếp cận con mồi.

Nếu như không có cảm ứng mạnh mẽ với nguy hiểm thì không ai có thể thoát khỏi bàn tay của nó cả.

Hai người thả nhẹ hô hấp mà quang sát thứ đang đi xung quanh giường, thời gian này vẫn là thời gian học tập, chắc chắn nó sẽ không dễ dàng buông tha cho những học sinh trốn học như bọn họ, nhưng may mắn thứ đó đã hạn chế cũng đưa ra điều kiện dành cho ác linh cùng những con quái vật.

Sự lãnh lẽo vờn quanh bọn họ bắt đầu biến mất, con quái vật đứng gần giường cũng không còn thấy nữa, nhưng cảm giác bất an trong lòng cậu vẫn không biến mất.

Cậu nắm chặt tay Tử Lâm để cậu ta đừng vội vàng bước ra ngoài.

Tim cậu vẫn đập rất nhanh chóng giống như có thứ gì đó đang nhìn chằm chầm cậu, nhưng cũng không phải nhìn cậu.

May mắn lúc đầu cậu đã căn dặn bốn người kia đừng vội chui ra khỏi giường, bởi vì con quái vật này biết cách ẩn nấp khiến người khác không thể nào phát hiện ra nó.

Tử Lâm thấy cậu nắm chặt tay mình liền biết con quái vật đó chắc chắn vẫn còn ở đây, cậu ta không ngờ rằng cậu lại có thể cảm nhận ra sự nguy hiểm, đây đúng là một may mắn mà không có bất kỳ ai có thể làm được, chỉ cần cậu biết vận dụng nó thì dù cho ở bất kỳ huy3t động nào cũng không lo lắng sẽ vô tình chạy vào đường nguy hiểm.

Nhưng kỳ lạ là cậu ta có một suy nghĩ không mấy chân thực, ra đa dò tìm nguy hiểm của cậu chính là bản năng mà từ khi còn nhỏ cậu đã sở hữu nó, còn món quà mà đứa bé trong huy3t động trước tặng cho cậu hoàn toàn không phải thứ này.

Đây đúng là một suy đoán vô lý, nhưng Tử Lâm lại hoàn toàn tin vào chuyện này, bởi vì cậu ta là người rõ ràng hơn ai hết sức mạnh của một đạo sĩ thực thụ ẩn giấu trong con người của cậu.

.
 
Back
Top Bottom