Chương 26: Lần đầu tiên của bọn họ (H)
Lần đầu tiên của bọn họ là ở hôn lễ, lúc đó Quý Khanh cũng bị cậu ta chơi đến lên đỉnh.
Mà Lục Hoành và Quý Khanh có thể phát triển như bây giờ đều là nhờ rượu.
Quý Đình Khâm kết hôn, Quý Khanh được phép trở về, trong hôn lễ, cô uống rất nhiều rượu, sau đó lại cầm một chai rượu màu trắng đi vào trong vườn hoa rồi ngồi trên bãi cỏ và khóc, mặc kệ chiếc váy trên người có đắt đến đâu.
Trùng hợp là lúc này Lục Hoành đang ngồi trên bậc thang hút thuốc, khi liếc qua, cậu ta thấy Quý Khanh đang vén váy thủ dâm, miệng không ngừng gọi anh trai.
Hôm đó Lục Hoành cũng uống rất nhiều, vì vậy khi thấy cảnh tượng trước mặt, cậu ta liền loạng choạng đi về phía Quý Khanh, ánh mắt hai người chạm nhau, Lục Hoành giữ lấy cằm Quý Khanh và trao cho cô một nụ hôn.
Hai tay Lục Hoành không quên sờ soạng hạ thể của Quý Khanh, lúc đó Quý Khanh mới học cấp ba, trước giờ chỉ thỏa mãn bằng cách thủ dâm, tiểu huyệt chưa từng bị ai động chạm, cho nên lập tức bị kích thích, không ngừng chảy nước.
Lục Hoành như bị ma xui quỷ khiến, ngón tay đút vào bên trong vẫn chưa thỏa mãn, vì thế lập tức cởi quần xuống rồi đâm dương vật vào hoa huyệt, nhưng khi vừa vào, cậu ta liền nhận ra bên trong quá chật hẹp, hỏi ra thì mới biết cô vẫn còn đi học.
Lục Hoành không phải cầm thú, cậu ta đã trưởng thành, còn đây chỉ là một cô bé vị thành niên.
Thế là cậu ta vội vàng bế Quý Khanh đặt lên bậc thềm cao, đồng thời tách chân Quý Khanh ra rồi quỳ xuống giữa hai chân cô, cúi đầu liếm láp khu vườn bí ẩn mới được khai phá kia.
Lần đầu tiên được liếm hoa huyệt, Quý Khanh như bị điện giật, một lúc sau, Lục Hoành như thể vẫn chưa thỏa mãn, cho nên dùng cả lưỡi lẫn tay để nghịch ngợm cơ thể cô, một mặt, đầu lưỡi liên tục liếp láp âm vật phía trên, mặt khác, ngón tay không ngừng đâm rút, chẳng bao lâu, Quý Khanh liền gục xuống, đến lúc này, Lục Hoành mới cắm côn thịt của mình vào giữa hai bắp đùi cô, cuối cùng rút ra rồi bắn tinh dịch đầy váy Quý Khanh.
Cũng may chiếc váy của Quý Khanh là màu sáng, sau khi lau đi thì cũng không thấy rõ nữa, hai người vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại, cuối cùng cũng qua được mắt người khác.
Sau khi tiễn Tưởng Đông Việt đi, Lục Hoành bế Quý Khanh về giường, cậu ta nằm ôm cô và suy nghĩ.
Không ngờ Quý Khanh lại hứng thú với Chu Kiến Thâm đến vậy, nếu hôm nay Tưởng Đông Việt không gọi cậu ta tới, lúc uống say cô sẽ làm ra chuyện gì chứ?
Cùng lúc đó, Chu Kiến Thâm tắm xong liền đi ra ngoài ban công hút thuốc.
Anh ta đoán được đến tám phần chuyện xảy ra giữa Lục Hoành và Quý Khanh nhưng cũng không hề ngạc nhiên, Quý Khanh có người theo đuổi là chuyện bình thường, anh ta vẫn còn nhiều thời gian, có thể từ từ tiếp cận cô.
Ngày tháng của bọn họ vẫn còn rất dài.
Chương 27: Đó là nhà của Quý Đình Khâm và Lục Thanh
Ngày hôm sau Quý Khanh tỉnh lại, cô thấy mình vẫn đang nằm trên cơ thể Lục Hoành, cậu ta quay người sang một bên, ánh mặt trời chiếu thẳng vào mặt Quý Khanh, cô vội vàng rụt đầu lại.
Lục Hoành cười: "Mau dậy thôi, gần 10 giờ rồi."
Quý Khanh lắc đầu: "Ngủ thêm một lát nữa."
"Anh nhớ là tối qua em chưa gọi điện thoại thông báo cho anh trai biết mình sẽ không về nhà đúng không?"
Lời vừa nói ra, Quý Khanh lập tức tỉnh táo lại, nhưng một giây sau mặt cô rũ xuống: "Đó là nhà của anh em và chị anh, không phải nhà của em."
"Vậy nên em mới tìm anh họ anh à?"
"Ừ."
"Không sợ anh ấy ăn em sao?
Em ăn mặc như vậy, còn uống rượu nữa.
Em không biết tửu lượng của mình kém à?"
Quý Khanh không quan tâm: "Ăn thì cứ ăn thôi, em thấy vóc dáng của anh họ anh cũng được đó."
Sau đó Quý Khanh liếc nhìn Lục Hoành rồi nói thêm một câu: "Đừng lo lắng, em sẽ không phá hỏng hôn nhân của chị gái anh đâu."
"Ừ, nhưng em cũng không biết tại sao hai người họ lại kết hôn với nhau, hay là em phá thử xem sao."
Sau cuộc nói chuyện, Quý Khanh đã hoàn toàn hết buồn ngủ, trước khi đứng dậy đi tắm cô cầm còn đánh vài cái lên gối Lục Hoành.
Trong nhà Lục Hoành có quần áo của Quý Khanh, cô tùy tiện lấy một bộ lên, vừa đi về phòng ngủ, vẫn còn chưa kịp mặc quần áo, Lục Hoành đã đi đến đưa điện thoại cho cô.
Đó là điện thoại của Lục Thanh.
Cô nhấn nút trả lời, giọng nói nhẹ nhàng của Lục Thanh truyền đến:
"Tiểu Khanh?
Anh trai em hôm nay đi Nam Kinh xem biểu diễn.
Chuyến bay xuất phát lúc 1 giờ, em có muốn trở về không?"
Ngay khi những lời này vừa nói ra, Quý Khanh bắt đầu mặc quần áo, sau lưng áo có một chiếc khóa kéo, cô vội vàng kéo lên, sau đó qua loa chải tóc rồi vọt ra khỏi nhà Lục Hoành.
Một tiếng rưỡi sau, Quý Khanh về đến nhà, Quý Đình Khâm lúc này đã ngồi ở sau xe, cô không suy nghĩ gì mà lập tức mở cửa xe ngồi vào trong.
Lục Thanh đang đứng ở cửa vui vẻ cười nói: "Thật đúng lúc, Tiểu Khanh, em tiễn anh trai em nhé."
Quý Đình Khâm không nói gì, chỉ gật đầu một cái, tài xế nhanh chóng khởi động xe.
Chương 28: Lục Thanh phát hiện
Bóng người phía sau xe dần dần nhỏ lại, nụ cười trên mặt Lục Thanh cũng dần dần biến mất.
Trực giác của phụ nữ mách bảo cho cô ta biết rằng chồng mình có thể đang có chuyện gì đó mập mờ với em gái, thế nhưng trong nhà này, mọi chuyện đều do Quý Đình Khâm định đoạt, cô ta không có cách bảo Quý Khanh chuyển ra ngoài, mặc dù Quý Khanh thường xuyên không về nhà, nhưng cô không hề có ý định dọn đi.
Còn chồng cô ta thì càng không có suy nghĩ đó.
Mỗi lần Quý Khanh không về nhà, anh như biến thành người khác, tính cách trở lên rất hung hãn, đến ngày hôm sau, khi Quý Khanh trở về, ánh mắt anh lại càng thêm nặng nề hơn.
Nhắc mới nhớ, chuyện Lục Thanh có thể cưới Quý Đình Khâm cũng phải nhờ một phần công lao của Quý Khanh.
Khi mới đến Ý được hai năm, Quý Khanh rất nhớ Quý Đình Khâm, đêm nào cũng gọi điện cho anh, hai người gọi điện hầu như không nói lời nào, chỉ có Quý Khanh thường xuyên ở trước màn hình điện thoại tự thủ dâm.
Vì lẽ đó, mỗi khi thấy Quý Đình Khâm gọi điện, ông nội đều cau mày.
Hơn nữa Quý Đình Khâm lúc đó cũng đã 34 tuổi, gia đình ngày nào cũng bắt anh phải nhanh chóng tổ chức hôn lễ cùng với con gái lớn của cựu ủy viện chính trị quân khu Quảng Châu, cô ta có mẹ là giáo sư, em trai là cố vấn nhân sự của công ty anh.
Đây là một cuộc hôn nhân thương mại tốt cho hai bên, tuy vậy, Quý Đình Khâm lại không muốn cưới.
Cuối cùng anh chọn Lục Thanh, một cô gái mới quen biết chưa bao lâu.
Lúc đó Lục Thanh cảm giác như mình nhặt được một miếng bánh trên trời rơi xuống, nhà họ Lục có rất nhiều con gái mà Lục Phong lại thích con trai, cô ta ở trong nhà họ Lục không có nổi bật gì, cũng may là nhờ vào thân phận chị em cùng cha cùng mẹ với Lục Hoành nên mới có một chút địa vị.
Tuy rằng Lục Phong thường xuyên đánh đập và mắng chửi Lục Hoành, vậy nhưng Lục Hoành vẫn là đứa con trai ông ta yêu quý nhất.
Sau khi kết hôn với Quý Đình Khâm, địa vị của Lục Thanh trong gia đình đã được cải thiện rất nhiều, những chị em gái khác khi gặp Lục Thanh sẽ trêu đùa gọi cô ta là phu nhân chủ tịch, vì thế, chỉ cần là việc Quý Đình Khâm nói ra, nhất định Lục Thanh sẽ nghe theo, hơn nữa cô ta còn quyết định sẽ mặc kệ anh có nuôi dưỡng bao nhiêu nhân tình ở bên ngoài.
Trên thực tế, Quý Đình Khâm không nuôi một nhân tình nào cả, lịch trình cũng rất rất minh bạch, cô ta có thể gọi cho chồng bất cứ lúc nào nếu muốn, lúc đó Lục Thanh rất ngạc nhiên và vui mừng, chồng mình là một người có chức có quyền, vóc dáng gương mặt đều hoàn mỹ, lại tận tâm với vợ, cô ta còn cho rằng bản thân đã được ông trời ưu ái.
Bây giờ Lục Thanh chợt vỡ lẽ, hóa ra không phải ông trời ưu ái cô ta, chẳng qua là do cô ta biết nghe lời nên Quý Đình Khâm mới nhìn trúng, cho dù Quý Đình Khâm và Quý Khanh thực sự có chuyện gì thì hiền nhiên là Lục Thanh cũng sẽ không nói ra.
Tương Lai, để giữ được vị trí phu nhân của chủ tịch, cô ta phải giữ được người chồng xuất sắc này.
Đến bây giờ Lục Thanh cũng chỉ có thể tự an ủi mình, ít nhất Quý Đình Khâm vẫn còn rất tôn trọng vợ, sẽ không quá trắng trợn trước mặt cô ta.
Thật ra Quý Khanh cũng không định phá hoại mối quan hệ giữa Quý Đình Khâm và Lục Thanh, cô biết bản thân và anh trai không có hy vọng, hơn nữa, cô cũng sẽ không ngu ngốc đến mức phá hủy sự nghiệp của Quý Đình Khâm.
Cô chỉ là...
Chỉ là quá yêu Quý Đình Khâm mà thôi.
Chương 29: Quý Đình Khâm tức giận
Quý Đình Khâm ngồi ở ghế sau im lặng không nói một lời, Quý Khanh ngồi bên cạnh anh có chút xấu hổ, thỉnh thoảng cô quay đầu lại nhìn, có ý muốn xin anh tha lỗi.
Gia đình họ Quý dạy dỗ con gái theo hình mẫu chuẩn mực, có điều Quý Khanh bề ngoài cô là một cô gái trầm lặng và xinh đẹp, nhưng tính nổi loạn lại ăn vào xương cốt, hơn nữa, những năm qua Quý Đình Khâm vẫn luôn nuông chiều cô, ở trước mặt Quý Đình Khâm cô rất tự do, muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm.
Vẻ mặt nghiêm nghị và sắc sảo của Quý Đình Khâm vẫn ưa nhìn như mọi khi, Quý Khanh cắn môi nghiêng người về phía anh:
"Anh..."
Giọng nói mang theo một chút nũng nịu của Quý Khanh truyền đến tai Quý Đình Khâm, anh cũng không biết phải làm thế nào, Quý Khanh đã lớn rồi, cô không cần đi đâu cũng phải báo cáo cho anh trai, nhưng đêm qua, nghĩ đến chuyện Quý Khanh nằm dưới người một tên đàn ông khác thở hổn hển, không hiểu sao Quý Đình Khâm lại tức giận.
Quý Đình Khâm cau mày, đang định nói vài lời thì lại nghe thấy Quý Khanh kêu "a" một tiếng.
Buổi sáng cô mặc quần áo quá vội vã cho nên tóc bị dính vào khóa kéo, lúc đó cô không phát hiện, đến bây giờ kéo tóc ra cô mới đau đớn kêu lên.
Quý Đình Khâm gần như quay người lại ngay lập tức: "Em làm sao vậy?
Đau ở đâu?"
Thấy Quý Đình Khâm vẫn còn quan tâm đến mình như thế, Quý Khanh vô cùng tủi thân, cô quay người lại, đưa lưng về phía anh:
"Anh ơi, tóc bị vướng, đau quá."
Yết hầu của Quý Đình Khâm khẽ di chuyển, anh từ từ đưa tay vén tóc Quý Khanh, quả nhiên, một chùm tóc đã bị vướng vào khóa kéo.
Anh nhẹ nhàng kéo khóa xuống gỡ tóc cho cô, tấm lưng trắng bóc của Quý Khanh lộ ra trước mặt Quý Đình Khâm.
Cô không mặc đồ lót, chỉ cần Quý Đình Khâm đưa tay ra phía trước là có thể nắm hết bộ ngực của cô.
Cảm nhận được ánh nhìn của Quý Đình Khâm, hạ thể của Quý Khanh run run, một cảm giác ấm áp truyền xuống bụng cô.
Không biết sau bao lâu, Quý Đình Khâm vội vàng chỉnh lại quần áo cho Quý Khanh, tiếp đó quay đầu không nhìn cô nữa.
Chương 30: Một người ướt, một người cứng
Lần này, cô không thể chịu đựng thêm, dứt khoát lại gần rồi ngồi trên đùi Quý Đình Khâm.
Quý Đình Khâm nghiêm mặt: "Tiểu Khanh!"
Quý Khanh phớt lờ, cô vòng hai tay ôm cổ Quý Đình Khâm và vùi mặt vào đó.
"Anh à, lần này anh định đi bao lâu?"
Giọng Quý Khanh mang theo một chút tủi thân, sự khó chịu của Quý Đình Khâm cũng vì thế mà biến thành vẻ dịu dàng, anh dùng bàn tay to vỗ nhẹ vào lưng cô, kiên nhẫn giải thích như khi còn nhỏ:
"Tư lệnh quân khu Nam Kinh, họ Lưu, em còn nhớ không?"
"À, em nhớ rồi."
"Ừ, ở bên đó có một cuộc tập trận, mời anh đến xem..."
Mấy lời cuối Quý Khanh hoàn toàn không nghe thấy, sự chú ý của cô lúc này đổ dồn vào cổ Quý Đình Khâm, khi anh nói, yết hầu sẽ di chuyển nhẹ nhàng, Quý Khanh cũng vì thế mà nuốt nước miếng.
Thật sự rất quyến rũ.
Vẫn còn nửa giờ nữa mới đến sân bay, sau khi nói xong, Quý Đình Khâm cũng không đẩy Quý Khanh ra, hai người cứ ôm nhau như thế, một người cứng một người ướt, nhưng cả hai đều không dám vượt qua giới hạn.
Bởi vì Quý Khanh đi gấp nên không mặc áo lót, bộ quân phục thẳng tắp của Quý Đình Khâm áp vào ngực cô, hai quả anh đào đã sớm dựng đứng đè lên ngực Quý Đình Khâm.
Phía dưới quá ướt, Quý Khanh sợ mình sẽ làm ướt đồng phục của Quý Đình Khâm nên nhấc mông lên, động tác này của cô khiến Quý Đình Khâm càng không thể chịu đựng nổi, bàn tay anh giữ eo cô kéo lại.
Bây giờ thì tốt rồi, vật cứng rắn kia đang ở chính giữa vùng nhạy cảm của Quý Khanh, khi nó chọc vào quần, cô suýt chút nữa thì kêu lên, nhưng nghĩ đến người lái xe phía trước cô lại âm thầm chịu đựng.
Phía dưới càng ngày càng ướt, Quý Khanh cảm thấy nếu cô còn ngồi trên đùi Quý Đình Khâm nữa thì quần anh sẽ ướt sũng mất.
Cô nhăn nhó khó xử, Quý Đình Khâm cũng có chút ngẩn ngơ.
Cánh tay và đôi chân nhỏ vẫn luôn lắc lư trên người anh ngày xưa chẳng biết từ lúc nào đã trở thành cánh tay mảnh mai và đôi chân thon thả, vòng eo Quý Khanh không có chút mỡ thừa, bộ ngực không lớn nhưng săn chắc, nhũ hoa cọ vào ngực anh, cái miệng bên dưới vẫn còn đang chảy nước, thật sự anh rất muốn lột đồ Quý Khanh ra và đâm vào cho đến khi cô quỳ xuống cầu xin tha thì thôi.
Nửa tiếng đồng hồ dài dằng dặc này cuối cùng cũng trôi qua, Quý Đình Khâm đặt cô xuống, anh lấy khăn giấy ở bên cạnh lau nước bên dưới cho cô, mặt Quý Khanh đỏ ửng lên.
Cuối cùng Quý Đình Khâm cũng xuống xe, hai chân Quý Khanh mềm nhũn, cô không biết Quý Đình Khâm tại sao có thể kiềm chế được.
Rõ ràng anh rất cứng, cứng đến nỗi Quý Khanh còn nghĩ rằng chỉ một khắc tiếp theo, anh sẽ cởi thắt lưng ra và cắm vào tiểu huyệt đẫm nước của cô, nhưng rốt cuộc anh vẫn đặt Quý Khanh xuống và không hề chạm vào da thịt của cô, tựa như việc cô chảy nước không có ý nghĩa gì, tựa như hành động thân mật vừa rồi chỉ là tưởng tượng của Quý Khanh mà thôi.