[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Cao H] Luyến Khanh
🥝 Chương 36 - 40
🥝 Chương 36 - 40
Chương 36: Cô bé đáng yêu
Lục Hoành có thể chắc chắn rằng Chu Kiến Thâm đến đây là vì Quý Khanh.
Tháng trước Chu Kiến Thâm muốn mua một công ty công nghệ ở Nam Mỹ, trước đó bộ phận kế hoạch ở nước ngoài đã chỉnh sửa lại phương án, nhưng chính phủ Nam Mỹ lại phản đối nên Chu Kiến Thâm phải đích thân đến, cuối cùng phát hiện ra dự án có vấn đề, tất cả khoản đầu tư ban đầu đều đổ xuống sông xuống biển, trưởng phòng kế hoạch ở nước ngoài sợ đến mức mấy ngày liền không dám đến làm việc.
Anh ta bận rộn như vậy mà còn có tâm trạng đi chơi sao?
Có đánh chết cậu ta cũng không tin.
Nhưng mà cũng thật khéo, trong khoảng thời gian dầu sôi lửa bỏng này Chu Kiến Thâm có muốn gặp Quý Khanh cũng không thể phân thân được.
Bởi vì mẹ Chu Kiến Thâm ở Pháp thấy con trai vẫn còn một mình nên đã giới thiệu cho anh ta một người bạn gái, là một người đẹp Trung Quốc cao ráo, môi đỏ mọng, bộ ngực lớn, nhưng cô ta chỉ biết nói tiếng Pháp chứ không nói tiếng Trung.
Chu Kiến Thâm có cổ phần trong trại ngựa này nên đã sắp xếp cuộc hẹn ở đây, hơn nữa mẹ liên tục thúc giục, cho nên anh ta tranh thủ thời gian đến xem mắt, Chu Kiến Thâm không ngờ rằng mình sẽ gặp được Quý Khanh.
Ba người Quý Khanh đang ngồi bên cạnh cửa sổ ở đại sảnh tầng 1 của khách sạn, họ ăn đồ Tây, nhưng Quý Khanh không quen nên yêu cầu nhà bếp làm một số món xào, trong lúc chờ đợi, cô nhìn thấy Chu Kiến Thâm dẫn theo một người phụ nữ tiến vào.
Ồ, hôm nay Chu Kiến Thâm không mặc âu phục màu đen như mọi khi mà mặc một bộ đồ xanh đậm sọc trắng, kết hợp với giày da màu nâu sẫm, trông trẻ ra đến mấy tuổi.
Thấy Chu Kiến Thâm đi về phía này, trong đầu Quý Khanh hiện lên hình ảnh anh ta mặc quân phục, cổ áo nghiêm chỉnh, đương nhiên còn có những thứ khác, nhưng Quý Khanh không dám nghĩ nhiều, dù sao thì người ta cũng đã có bạn gái.
Khi cả hai người ngồi xuống ở phía đối diện, Quý Khanh bỗng cảm thấy hối hận vì bản thân đã ăn mặc quá lôi thôi.
Nhìn người ta xem, giày cao gót màu đen đế đỏ, váy lụa đen cổ chữ V, trên tay còn đeo một chiếc vòng kim cương được chế tạo vô cùng tinh xảo.
Còn mình thì sao?
Áo phông trắng rộng thùng thình và dép lê, cũng may là đôi chân thẳng tắp dưới lớp quần sooc ngắn có thể cộng thêm được vài điểm.
Còn nữa, người ta thì quyến rũ với mái tóc gợn sóng, cô thì đầu bù tóc rối, lại còn không trang điểm.
Không được, Quý Khanh cảm thấy nếu nghĩ tiếp thì mình sẽ tức chết, vì vậy cô dứt khoát quay đầu không nhìn nữa.
Một loạt biểu cảm và hành động của Quý Khanh đều bị Chu Kiến Thâm nhìn thấy, anh ta không nhịn được mà nhếch khóe miệng lên.
Cô đang tức giận vì điều gì?
Thật là...
Thật là một cô bé đáng yêu.
Chương 37: Nhìn cô thật sạch sẽ sảng khoái
Thấy Chu Kiến Thâm cười, người phụ nữ bên cạnh hỏi anh ta có chuyện gì, Chu Kiến Thâm cúi đầu trả lời, người phụ nữ cũng mỉm cười, điều này khiến Quý Khanh không thể không nhìn họ một cái.
Vừa nhìn sang, Quý Khanh phát hiện Chu Kiến Thâm cũng đang nhìn mình, trong lòng cô có chút đắc ý, thấy vậy, Chu Kiến Thâm càng vui vẻ hơn, anh ta cảm thấy mọi mệt mỏi trong khoảng thời gian này đã được cuốn đi.
Xem ra mình đã già thật rồi, nhìn thấy cô gái nhỏ mặc áo phông trắng lại cảm thấy sạch sẽ sảng khoái, Chu Kiến Thâm suy nghĩ rồi tự chế giễu bản thân.
Giống như Chu Kiến Thâm, Tưởng Đông Việt cũng cảm thấy Quý Khanh ngày càng đẹp hơn, gu thẩm mỹ của cậu ta đã bị cô làm cho thay đổi rồi.
Sau bữa tối, mọi người trở về tầng của mình, Quý Khanh ở tầng 18, khi ở trong thang máy, cô liếc nhìn, thấy Chu Kiến Thâm bấm số 20.
Trở lại phòng, Quý Khanh tắm gội sau đó vừa sấy tóc vừa dựa vào ban công gọi điện cho Quý Đình Khâm.
Không ai trả lời, cô đoán là anh đang bận.
Sau khi cúp điện thoại, chuông cửa vang lên, Quý Khanh đi tới mở cửa, là Lục Hoành.
Lục Hoành cũng đã tắm rửa sạch sẽ, cậu ta mặc một chiếc áo phông và quần đùi, nhìn thấy Quý Khanh mở cửa liền đi tới ôm cô.
Quý Khanh sợ hết hồn, vội vàng đẩy ra, Lục Hoành cũng không để yên, cậu ta xoay người Quý Khanh lại và tiếp tục ôm từ phía sau, vừa ôm vừa đẩy cô về phía giường.
Tối hôm qua đã được thỏa mãn, vì vậy bây giờ Quý Khanh không có ham muốn gì, Lục Hoành cũng không ép buộc cô, cậu ta bế cô đi tới ban công, ngoài ban công có một chiếc ghế sô pha, hai người ôm nhau ngồi ở đó, Quý Khanh buồn chán bắt đầu nghịch ngón tay Lục Hoành.
Cúi đầu hôn lên trán Quý Khanh, Lục Hoành hỏi: "Anh trai em nói thế nào rồi?"
"Anh ấy đồng ý cho em ở lại, còn nói sẽ bảo giáo sư Trần đến dạy em."
"Vậy là tốt rồi."
Quý Khanh gật đầu, không nhắc gì đến Quý Đình Khâm nữa, dù sao cô cũng khác với Lục Hoành, Lục Hoành lén lút thích chị gái của mình, chuyện này không hẳn là trái với luân thường đạo lý, mà cô cũng chưa từng nói với Lục Hoành về chuyện Quý Đình Khâm chạm vào cô.
Mấy lời nói của Lục Hoành lúc làm tình chẳng qua cũng chỉ là nói bừa để tăng thêm kích thích mà thôi.
Chương 38: Tiếng gõ cửa
Thành thật mà nói Quý Khanh cảm thấy Lục Hoành đã thay đổi rồi, lúc mới quen, cả hai đều còn nhỏ, cả ngày chỉ muốn làm chuyện kia, bày ra đủ tư thế, bây giờ lớn lên, Lục Hoành cũng trở nên thâm trầm hơn.
Quý Khanh nhìn chằm chằm Lục Hoành một lúc lâu, cậu ta không nhịn được cười, sau đó cúi đầu trêu ghẹo Quý Khanh: "Nhìn anh chăm chú như vậy làm gì, không phải em nói dáng người anh họ anh rất đẹp à, sao không đi sang gõ cửa phòng anh ấy?
Gõ cửa phòng Chu Kiến Thâm?
Quý Khanh thực sự muốn làm điều đó, nhưng ngươi ta mang theo một cô bạn gái xinh đẹp động lòng người như vậy, cô bị điên mới đi qua phòng anh ta.
Chỉ là cô đã trách lầm Chu Kiến Thâm.
Lúc vừa vào phòng, người đẹp kia đã nắm lấy tay Chu Kiến Thâm đặt lên ngực cô ta.
Chu Kiến Thâm gần đây khá bận bịu nên đã lâu không chạm vào phụ nữ, vì vậy cũng sờ soạng một chút, đến đây thì cũng không có chuyện gì để nói.
Dường như mỹ nhân này cảm thấy như vậy vẫn chưa thấy đủ, cô ta còn muốn hôn Chu Kiến Thâm, nhưng anh ta thực sự không có hứng thú, cô gái này trang điểm rất nhẹ, mùi nước hoa cũng rất nhạt, căn bản không đủ để khơi dậy dục vọng.
Ngay trong lúc này, không biết tại sao Chu Kiến Thâm lại nhớ đến gương mặt trắng trẻo non nớt không trang điểm của Quý Khanh khi nãy, đôi môi của cô không thoa chút son nào nhưng lại vô cùng tươi tắn, hôn lên chắc là rất mềm mại đúng không?
Sau một hồi suy nghĩ, Chu Kiến Thâm liền mất hứng, nhưng người phụ nữ này cũng có lai lịch không nhỏ, không thể thất lễ, cho nên anh ta đưa cô gái đến một căn phòng khác.
Sau khi đưa cô gái về phòng và vào thang máy, không biết vì lý do gì mà Chu Kiến Thâm lại nhấn tầng 18.
Một lúc sau, anh ta bất ngờ gõ cửa.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Quý Khanh đứng dậy, muộn như thế này rồi còn ai đến, không phải là Tưởng Đông Việt chứ?
Quý Khanh hoảng sợ, sau vài giây, một giọng nói trầm thấp từ ngoài cửa vang lên:
"Tiểu Khanh?"
Tiểu Khanh?
Quý Khanh sững sờ, chỉ có Quý Đình Khâm mới gọi cô như vậy, mà giọng nói ở ngoài cửa thực sự rất giống.
Chương 39: Cô lại nghĩ lung tung
Thật ra thì Chu Kiến Thâm cũng không biết nên gọi Quý Khanh như thế nào, gọi là Quý Khanh thì có chút xa cách, không hợp với thân phận trưởng bối của anh ta, gọi bằng những cách khác cũng không ổn, suy đi tính lại, cuối cùng anh ta gọi là Tiểu Khanh.
Sau khi giấu Lục Hoành vào phòng, Quý Khanh vội vàng ra mở cửa, cửa vừa mở ra, bóng dáng cao lớn của Chu Kiến Thâm đã trùm lấy Quý Khanh, Quý Khanh thấy cổ áo anh ta không cài, cả người nhìn vô cùng phóng túng.
Cô nên gọi anh ta là gì?
Đúng ra theo vai vế, cô phải gọi Chu Kiến Thâm là anh, anh ta là anh họ của Lục Thanh, mà Lục Thanh là chị dâu của cô, nhưng cô mới có 18 mà Chu Kiến Thâm đã 32, hơn nữa Quý Khanh cũng chưa nói chuyện với anh ta nhiều, bây giờ gọi một tiếng anh thì có chút không quen.
Trong lúc Quý Khanh đang suy nghĩ, Chu Kiến Thâm vẫn nhìn chằm chằm vào cô, môi cô thực sự rất mềm, lúc này chỉ cần nâng cằm cô lên là có thể hôn vào bờ môi kia đúng không?
Đương nhiên, Chu Kiến Thâm cũng chỉ nghĩ vậy mà thôi, anh ta không phải là kẻ thô lỗ, tình cảm với Quý Khanh cũng không phải là kiểu ve vãn ong bướm.
Cho đến khi bước vào phòng, Quý Khanh vẫn không biết nên gọi Chu Kiến Thâm là gì, vì vậy cô đã rót một tách trà cho anh ta.
"Cảm ơn."
Giọng nói của Chu Kiến Thâm vô cùng trầm ấm, hôm nay anh ta không mặc âu phục, bờ vai rộng và đôi chân dài càng được tôn lên, Quý Khanh không thể rời mắt khỏi vòng bụng săn chắc của anh ta.
Quý Đình Khâm không thường xuyên mặc vest, Quý Khanh cũng thích nhìn dáng vẻ mặc quân trang của anh hơn, nhưng mỗi khi Quý Đình Khâm mặc vest là Quý Khanh lại ướt.
Dáng người Chu Kiến Thâm rắn chắc hơn Lục Hoành, anh ta rất giống với Quý Đình Khâm trước đây, Quý Khanh cảm thấy hôm nay có lẽ mình sẽ được lên đỉnh một lần nữa.
Sau đó Chu Kiến Thâm nói chuyện với Quý Khanh về công việc và cảm ơn cô, anh ta nói rằng những bức tranh cô chọn rất đẹp.
Sau hơn nửa tiếng nói chuyện, Chu Kiến Thâm cảm thấy tâm trạng cực kỳ tốt, không hiểu vì sao anh ta chợt nhớ đến sợi dây cột tóc màu trắng mà cô buộc khi bọn họ gặp mặt lần đầu tiên.
Hình như nó được may kèm với bộ đồ ngủ kia của cô, bộ đồ trông giống như quần áo búp bê, ngây thơ trong sáng nhưng lại có thể khơi dậy dục vọng...
Mỗi người đều có một loại trái cây yêu thích, Chu Kiến Thâm cảm thấy Quý Khanh là loại mình thích, không cần ăn, chỉ cần ngửi thấy mùi hương của cô là anh ta đã cảm thấy hạnh phúc.
Tất nhiên, nếu muốn thì anh ta sẽ ăn sạch cô.
"Em có thích dây cột tóc không?"
Dây cột tóc?
Câu hỏi đột ngột khiến Quý Khanh hơi khó hiểu, nhưng cô vẫn trả lời anh:
"Trước kia em cũng hay dùng, có chuyện gì sao?"
Chu Kiến Thâm cười: "Không có gì, anh nghĩ là con gái các em sẽ thích những thứ đó."
A, thật ra dùng cà vạt của anh làm dây cột tóc cũng không tồi, nó cũng có thể dùng để trói...
Hừ...
Quý Khanh lại nghĩ lung tung rồi.
Chương 40: Phát triển mối quan hệ với Chu Kiến Thâm
Chu Kiến Thâm ở đây mấy ngày, mỗi tối đều đến tán gẫu cùng Quý Khanh, quần áo trên người anh ta càng lúc càng tùy tiện, ban đầu là bộ âu phục sau đó đến quần đùi, trước khi rời đi, hai người còn cá cược với nhau.
Kết quả Quý Khanh thắng, nhìn bộ dạng đắc ý của Quý Khanh, Chu Kiến Thâm không nhịn được cười.
Mối quan hệ giữa hai người phát triển nhanh chóng, mà Tưởng Đông Việt thì lại vô cùng đau khổ, hôm đó xuất quá nhanh nên cậu ta muốn làm thêm một lần nữa với Quý Khanh, dù sao đó cũng là tôn nghiêm của đàn ông.
May mắn thay, Chu Kiến Thâm và Lục Hoành đều là những người bận bịu, Chu Kiến Thâm nán lại vài ngày rồi trở về trước, Lục Hoành thì ngày nào cũng bận họp hành, cả mùa hè chỉ có Tưởng Đông Việt và Quý Khanh là rảnh rỗi.
Có một căn phòng thoáng mát kiểu Nhật ở khu vực phía tây hội quán, xung quanh có một rừng cây cổ thụ, dưới sàn gỗ là hồ nước, ở đó rất mát mẻ nên Quý Khanh nằm lên một cái gối gỗ rồi bắt đầu nghịch điện thoại.
"Hay là chúng ta lại gọi hai nhân viên massage đến?"
Tưởng Đông Việt lại đưa ra đề nghị này, Quý Khanh oán hận liếc cậu ta, vậy nhưng Tưởng Đông Việt chẳng những không tức giận mà còn vui vẻ bước đến bên Quý Khanh, giúp cô xoa bóp bả vai.
"Vậy để anh xoa bóp cho em."
Nói xong Tưởng Đông Việt bắt đầu massage cho Quý Khanh, từ vai đến thắt lưng, động tác của cậu ta khiến cả người cô rất thoải mái.
Nếu bạn bè của Tưởng Đông Việt thấy cảnh này chắc chắn sẽ trợn mắt há miệng, thiếu gia nhà họ Tưởng chỉ biết hưởng thụ nay lại vui vẻ xoa bóp cho người khác như vậy sao?
Xoa bóp được một lúc, xương cốt của Quý Khanh cũng dễ chịu hơn, Tưởng Đông Việt vô cùng mỏi tay, nhưng nhìn thấy bộ dạng thoải mái của Quý Khanh, cậu ta lại cố gắng kiên trì.
Cứ như vậy, ngón tay lại chuyển động thêm một lúc, đến lúc Tưởng Đông Việt thật sự không thể tiếp tục được nữa, cậu ta bèn xoay người chống tay nhìn Quý Khanh bên cạnh.
Quý Khanh cũng để điện thoại xuống, quay đầu nhìn cậu ta, đôi chân nhỏ còn lắc qua lắc lại, ý bảo cậu ta không được làm gì cô?
Thấy Quý Khanh nhìn mình, Tưởng Đông Việt cảm thấy chút mệt mỏi lúc nãy cũng xứng đáng, cậu ta đang định kéo Quý Khanh lại gần thì điện thoại trên tay cô kêu lên.
Là Lục Thanh gọi điện tới, cô ta nói rằng Quý Đình Khâm đã trở về, điều này làm cho Quý Khanh rất vui, cô đứng dậy chuẩn bị về nhà, nhưng bây giờ Lục Hoành đang họp, nếu muốn trở về thì phải ngồi trên siêu xe của Tưởng Đông Việt, Quý Khanh đang nóng lòng nên đành phải chịu đựng sự khó chịu mà ngồi lên chiếc siêu xe đó.