Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [CAO H] Luyến Khanh

[Cao H] Luyến Khanh
🥝 Chương 36 - 40


Chương 36: Cô bé đáng yêu

Lục Hoành có thể chắc chắn rằng Chu Kiến Thâm đến đây là vì Quý Khanh.

Tháng trước Chu Kiến Thâm muốn mua một công ty công nghệ ở Nam Mỹ, trước đó bộ phận kế hoạch ở nước ngoài đã chỉnh sửa lại phương án, nhưng chính phủ Nam Mỹ lại phản đối nên Chu Kiến Thâm phải đích thân đến, cuối cùng phát hiện ra dự án có vấn đề, tất cả khoản đầu tư ban đầu đều đổ xuống sông xuống biển, trưởng phòng kế hoạch ở nước ngoài sợ đến mức mấy ngày liền không dám đến làm việc.

Anh ta bận rộn như vậy mà còn có tâm trạng đi chơi sao?

Có đánh chết cậu ta cũng không tin.

Nhưng mà cũng thật khéo, trong khoảng thời gian dầu sôi lửa bỏng này Chu Kiến Thâm có muốn gặp Quý Khanh cũng không thể phân thân được.

Bởi vì mẹ Chu Kiến Thâm ở Pháp thấy con trai vẫn còn một mình nên đã giới thiệu cho anh ta một người bạn gái, là một người đẹp Trung Quốc cao ráo, môi đỏ mọng, bộ ngực lớn, nhưng cô ta chỉ biết nói tiếng Pháp chứ không nói tiếng Trung.

Chu Kiến Thâm có cổ phần trong trại ngựa này nên đã sắp xếp cuộc hẹn ở đây, hơn nữa mẹ liên tục thúc giục, cho nên anh ta tranh thủ thời gian đến xem mắt, Chu Kiến Thâm không ngờ rằng mình sẽ gặp được Quý Khanh.

Ba người Quý Khanh đang ngồi bên cạnh cửa sổ ở đại sảnh tầng 1 của khách sạn, họ ăn đồ Tây, nhưng Quý Khanh không quen nên yêu cầu nhà bếp làm một số món xào, trong lúc chờ đợi, cô nhìn thấy Chu Kiến Thâm dẫn theo một người phụ nữ tiến vào.

Ồ, hôm nay Chu Kiến Thâm không mặc âu phục màu đen như mọi khi mà mặc một bộ đồ xanh đậm sọc trắng, kết hợp với giày da màu nâu sẫm, trông trẻ ra đến mấy tuổi.

Thấy Chu Kiến Thâm đi về phía này, trong đầu Quý Khanh hiện lên hình ảnh anh ta mặc quân phục, cổ áo nghiêm chỉnh, đương nhiên còn có những thứ khác, nhưng Quý Khanh không dám nghĩ nhiều, dù sao thì người ta cũng đã có bạn gái.

Khi cả hai người ngồi xuống ở phía đối diện, Quý Khanh bỗng cảm thấy hối hận vì bản thân đã ăn mặc quá lôi thôi.

Nhìn người ta xem, giày cao gót màu đen đế đỏ, váy lụa đen cổ chữ V, trên tay còn đeo một chiếc vòng kim cương được chế tạo vô cùng tinh xảo.

Còn mình thì sao?

Áo phông trắng rộng thùng thình và dép lê, cũng may là đôi chân thẳng tắp dưới lớp quần sooc ngắn có thể cộng thêm được vài điểm.

Còn nữa, người ta thì quyến rũ với mái tóc gợn sóng, cô thì đầu bù tóc rối, lại còn không trang điểm.

Không được, Quý Khanh cảm thấy nếu nghĩ tiếp thì mình sẽ tức chết, vì vậy cô dứt khoát quay đầu không nhìn nữa.

Một loạt biểu cảm và hành động của Quý Khanh đều bị Chu Kiến Thâm nhìn thấy, anh ta không nhịn được mà nhếch khóe miệng lên.

Cô đang tức giận vì điều gì?

Thật là...

Thật là một cô bé đáng yêu.

Chương 37: Nhìn cô thật sạch sẽ sảng khoái

Thấy Chu Kiến Thâm cười, người phụ nữ bên cạnh hỏi anh ta có chuyện gì, Chu Kiến Thâm cúi đầu trả lời, người phụ nữ cũng mỉm cười, điều này khiến Quý Khanh không thể không nhìn họ một cái.

Vừa nhìn sang, Quý Khanh phát hiện Chu Kiến Thâm cũng đang nhìn mình, trong lòng cô có chút đắc ý, thấy vậy, Chu Kiến Thâm càng vui vẻ hơn, anh ta cảm thấy mọi mệt mỏi trong khoảng thời gian này đã được cuốn đi.

Xem ra mình đã già thật rồi, nhìn thấy cô gái nhỏ mặc áo phông trắng lại cảm thấy sạch sẽ sảng khoái, Chu Kiến Thâm suy nghĩ rồi tự chế giễu bản thân.

Giống như Chu Kiến Thâm, Tưởng Đông Việt cũng cảm thấy Quý Khanh ngày càng đẹp hơn, gu thẩm mỹ của cậu ta đã bị cô làm cho thay đổi rồi.

Sau bữa tối, mọi người trở về tầng của mình, Quý Khanh ở tầng 18, khi ở trong thang máy, cô liếc nhìn, thấy Chu Kiến Thâm bấm số 20.

Trở lại phòng, Quý Khanh tắm gội sau đó vừa sấy tóc vừa dựa vào ban công gọi điện cho Quý Đình Khâm.

Không ai trả lời, cô đoán là anh đang bận.

Sau khi cúp điện thoại, chuông cửa vang lên, Quý Khanh đi tới mở cửa, là Lục Hoành.

Lục Hoành cũng đã tắm rửa sạch sẽ, cậu ta mặc một chiếc áo phông và quần đùi, nhìn thấy Quý Khanh mở cửa liền đi tới ôm cô.

Quý Khanh sợ hết hồn, vội vàng đẩy ra, Lục Hoành cũng không để yên, cậu ta xoay người Quý Khanh lại và tiếp tục ôm từ phía sau, vừa ôm vừa đẩy cô về phía giường.

Tối hôm qua đã được thỏa mãn, vì vậy bây giờ Quý Khanh không có ham muốn gì, Lục Hoành cũng không ép buộc cô, cậu ta bế cô đi tới ban công, ngoài ban công có một chiếc ghế sô pha, hai người ôm nhau ngồi ở đó, Quý Khanh buồn chán bắt đầu nghịch ngón tay Lục Hoành.

Cúi đầu hôn lên trán Quý Khanh, Lục Hoành hỏi: "Anh trai em nói thế nào rồi?"

"Anh ấy đồng ý cho em ở lại, còn nói sẽ bảo giáo sư Trần đến dạy em."

"Vậy là tốt rồi."

Quý Khanh gật đầu, không nhắc gì đến Quý Đình Khâm nữa, dù sao cô cũng khác với Lục Hoành, Lục Hoành lén lút thích chị gái của mình, chuyện này không hẳn là trái với luân thường đạo lý, mà cô cũng chưa từng nói với Lục Hoành về chuyện Quý Đình Khâm chạm vào cô.

Mấy lời nói của Lục Hoành lúc làm tình chẳng qua cũng chỉ là nói bừa để tăng thêm kích thích mà thôi.

Chương 38: Tiếng gõ cửa

Thành thật mà nói Quý Khanh cảm thấy Lục Hoành đã thay đổi rồi, lúc mới quen, cả hai đều còn nhỏ, cả ngày chỉ muốn làm chuyện kia, bày ra đủ tư thế, bây giờ lớn lên, Lục Hoành cũng trở nên thâm trầm hơn.

Quý Khanh nhìn chằm chằm Lục Hoành một lúc lâu, cậu ta không nhịn được cười, sau đó cúi đầu trêu ghẹo Quý Khanh: "Nhìn anh chăm chú như vậy làm gì, không phải em nói dáng người anh họ anh rất đẹp à, sao không đi sang gõ cửa phòng anh ấy?

Gõ cửa phòng Chu Kiến Thâm?

Quý Khanh thực sự muốn làm điều đó, nhưng ngươi ta mang theo một cô bạn gái xinh đẹp động lòng người như vậy, cô bị điên mới đi qua phòng anh ta.

Chỉ là cô đã trách lầm Chu Kiến Thâm.

Lúc vừa vào phòng, người đẹp kia đã nắm lấy tay Chu Kiến Thâm đặt lên ngực cô ta.

Chu Kiến Thâm gần đây khá bận bịu nên đã lâu không chạm vào phụ nữ, vì vậy cũng sờ soạng một chút, đến đây thì cũng không có chuyện gì để nói.

Dường như mỹ nhân này cảm thấy như vậy vẫn chưa thấy đủ, cô ta còn muốn hôn Chu Kiến Thâm, nhưng anh ta thực sự không có hứng thú, cô gái này trang điểm rất nhẹ, mùi nước hoa cũng rất nhạt, căn bản không đủ để khơi dậy dục vọng.

Ngay trong lúc này, không biết tại sao Chu Kiến Thâm lại nhớ đến gương mặt trắng trẻo non nớt không trang điểm của Quý Khanh khi nãy, đôi môi của cô không thoa chút son nào nhưng lại vô cùng tươi tắn, hôn lên chắc là rất mềm mại đúng không?

Sau một hồi suy nghĩ, Chu Kiến Thâm liền mất hứng, nhưng người phụ nữ này cũng có lai lịch không nhỏ, không thể thất lễ, cho nên anh ta đưa cô gái đến một căn phòng khác.

Sau khi đưa cô gái về phòng và vào thang máy, không biết vì lý do gì mà Chu Kiến Thâm lại nhấn tầng 18.

Một lúc sau, anh ta bất ngờ gõ cửa.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Quý Khanh đứng dậy, muộn như thế này rồi còn ai đến, không phải là Tưởng Đông Việt chứ?

Quý Khanh hoảng sợ, sau vài giây, một giọng nói trầm thấp từ ngoài cửa vang lên:

"Tiểu Khanh?"

Tiểu Khanh?

Quý Khanh sững sờ, chỉ có Quý Đình Khâm mới gọi cô như vậy, mà giọng nói ở ngoài cửa thực sự rất giống.

Chương 39: Cô lại nghĩ lung tung

Thật ra thì Chu Kiến Thâm cũng không biết nên gọi Quý Khanh như thế nào, gọi là Quý Khanh thì có chút xa cách, không hợp với thân phận trưởng bối của anh ta, gọi bằng những cách khác cũng không ổn, suy đi tính lại, cuối cùng anh ta gọi là Tiểu Khanh.

Sau khi giấu Lục Hoành vào phòng, Quý Khanh vội vàng ra mở cửa, cửa vừa mở ra, bóng dáng cao lớn của Chu Kiến Thâm đã trùm lấy Quý Khanh, Quý Khanh thấy cổ áo anh ta không cài, cả người nhìn vô cùng phóng túng.

Cô nên gọi anh ta là gì?

Đúng ra theo vai vế, cô phải gọi Chu Kiến Thâm là anh, anh ta là anh họ của Lục Thanh, mà Lục Thanh là chị dâu của cô, nhưng cô mới có 18 mà Chu Kiến Thâm đã 32, hơn nữa Quý Khanh cũng chưa nói chuyện với anh ta nhiều, bây giờ gọi một tiếng anh thì có chút không quen.

Trong lúc Quý Khanh đang suy nghĩ, Chu Kiến Thâm vẫn nhìn chằm chằm vào cô, môi cô thực sự rất mềm, lúc này chỉ cần nâng cằm cô lên là có thể hôn vào bờ môi kia đúng không?

Đương nhiên, Chu Kiến Thâm cũng chỉ nghĩ vậy mà thôi, anh ta không phải là kẻ thô lỗ, tình cảm với Quý Khanh cũng không phải là kiểu ve vãn ong bướm.

Cho đến khi bước vào phòng, Quý Khanh vẫn không biết nên gọi Chu Kiến Thâm là gì, vì vậy cô đã rót một tách trà cho anh ta.

"Cảm ơn."

Giọng nói của Chu Kiến Thâm vô cùng trầm ấm, hôm nay anh ta không mặc âu phục, bờ vai rộng và đôi chân dài càng được tôn lên, Quý Khanh không thể rời mắt khỏi vòng bụng săn chắc của anh ta.

Quý Đình Khâm không thường xuyên mặc vest, Quý Khanh cũng thích nhìn dáng vẻ mặc quân trang của anh hơn, nhưng mỗi khi Quý Đình Khâm mặc vest là Quý Khanh lại ướt.

Dáng người Chu Kiến Thâm rắn chắc hơn Lục Hoành, anh ta rất giống với Quý Đình Khâm trước đây, Quý Khanh cảm thấy hôm nay có lẽ mình sẽ được lên đỉnh một lần nữa.

Sau đó Chu Kiến Thâm nói chuyện với Quý Khanh về công việc và cảm ơn cô, anh ta nói rằng những bức tranh cô chọn rất đẹp.

Sau hơn nửa tiếng nói chuyện, Chu Kiến Thâm cảm thấy tâm trạng cực kỳ tốt, không hiểu vì sao anh ta chợt nhớ đến sợi dây cột tóc màu trắng mà cô buộc khi bọn họ gặp mặt lần đầu tiên.

Hình như nó được may kèm với bộ đồ ngủ kia của cô, bộ đồ trông giống như quần áo búp bê, ngây thơ trong sáng nhưng lại có thể khơi dậy dục vọng...

Mỗi người đều có một loại trái cây yêu thích, Chu Kiến Thâm cảm thấy Quý Khanh là loại mình thích, không cần ăn, chỉ cần ngửi thấy mùi hương của cô là anh ta đã cảm thấy hạnh phúc.

Tất nhiên, nếu muốn thì anh ta sẽ ăn sạch cô.

"Em có thích dây cột tóc không?"

Dây cột tóc?

Câu hỏi đột ngột khiến Quý Khanh hơi khó hiểu, nhưng cô vẫn trả lời anh:

"Trước kia em cũng hay dùng, có chuyện gì sao?"

Chu Kiến Thâm cười: "Không có gì, anh nghĩ là con gái các em sẽ thích những thứ đó."

A, thật ra dùng cà vạt của anh làm dây cột tóc cũng không tồi, nó cũng có thể dùng để trói...

Hừ...

Quý Khanh lại nghĩ lung tung rồi.

Chương 40: Phát triển mối quan hệ với Chu Kiến Thâm

Chu Kiến Thâm ở đây mấy ngày, mỗi tối đều đến tán gẫu cùng Quý Khanh, quần áo trên người anh ta càng lúc càng tùy tiện, ban đầu là bộ âu phục sau đó đến quần đùi, trước khi rời đi, hai người còn cá cược với nhau.

Kết quả Quý Khanh thắng, nhìn bộ dạng đắc ý của Quý Khanh, Chu Kiến Thâm không nhịn được cười.

Mối quan hệ giữa hai người phát triển nhanh chóng, mà Tưởng Đông Việt thì lại vô cùng đau khổ, hôm đó xuất quá nhanh nên cậu ta muốn làm thêm một lần nữa với Quý Khanh, dù sao đó cũng là tôn nghiêm của đàn ông.

May mắn thay, Chu Kiến Thâm và Lục Hoành đều là những người bận bịu, Chu Kiến Thâm nán lại vài ngày rồi trở về trước, Lục Hoành thì ngày nào cũng bận họp hành, cả mùa hè chỉ có Tưởng Đông Việt và Quý Khanh là rảnh rỗi.

Có một căn phòng thoáng mát kiểu Nhật ở khu vực phía tây hội quán, xung quanh có một rừng cây cổ thụ, dưới sàn gỗ là hồ nước, ở đó rất mát mẻ nên Quý Khanh nằm lên một cái gối gỗ rồi bắt đầu nghịch điện thoại.

"Hay là chúng ta lại gọi hai nhân viên massage đến?"

Tưởng Đông Việt lại đưa ra đề nghị này, Quý Khanh oán hận liếc cậu ta, vậy nhưng Tưởng Đông Việt chẳng những không tức giận mà còn vui vẻ bước đến bên Quý Khanh, giúp cô xoa bóp bả vai.

"Vậy để anh xoa bóp cho em."

Nói xong Tưởng Đông Việt bắt đầu massage cho Quý Khanh, từ vai đến thắt lưng, động tác của cậu ta khiến cả người cô rất thoải mái.

Nếu bạn bè của Tưởng Đông Việt thấy cảnh này chắc chắn sẽ trợn mắt há miệng, thiếu gia nhà họ Tưởng chỉ biết hưởng thụ nay lại vui vẻ xoa bóp cho người khác như vậy sao?

Xoa bóp được một lúc, xương cốt của Quý Khanh cũng dễ chịu hơn, Tưởng Đông Việt vô cùng mỏi tay, nhưng nhìn thấy bộ dạng thoải mái của Quý Khanh, cậu ta lại cố gắng kiên trì.

Cứ như vậy, ngón tay lại chuyển động thêm một lúc, đến lúc Tưởng Đông Việt thật sự không thể tiếp tục được nữa, cậu ta bèn xoay người chống tay nhìn Quý Khanh bên cạnh.

Quý Khanh cũng để điện thoại xuống, quay đầu nhìn cậu ta, đôi chân nhỏ còn lắc qua lắc lại, ý bảo cậu ta không được làm gì cô?

Thấy Quý Khanh nhìn mình, Tưởng Đông Việt cảm thấy chút mệt mỏi lúc nãy cũng xứng đáng, cậu ta đang định kéo Quý Khanh lại gần thì điện thoại trên tay cô kêu lên.

Là Lục Thanh gọi điện tới, cô ta nói rằng Quý Đình Khâm đã trở về, điều này làm cho Quý Khanh rất vui, cô đứng dậy chuẩn bị về nhà, nhưng bây giờ Lục Hoành đang họp, nếu muốn trở về thì phải ngồi trên siêu xe của Tưởng Đông Việt, Quý Khanh đang nóng lòng nên đành phải chịu đựng sự khó chịu mà ngồi lên chiếc siêu xe đó.
 
[Cao H] Luyến Khanh
🥝 Chương 41 - 45


Chương 41: Đến phòng làm việc của anh

Trở về mất khoảng 3 tiếng, biệt thự của Quý gia nằm ở sườn núi, mùa hè rất mát mẻ, Quý Khanh trở về nhà ngay lúc Quý Đình Khâm đang dùng bữa, Lục Thanh hầm súp hạt sen và nấu cháo đậu xanh cho anh, đồ ăn đều là món thanh mát, nhìn rất ngon miệng.

Quý Khanh đẩy cửa vào, ánh mắt của cô dừng lại trên người Quý Đình Khâm, anh mặc áo sơ mi màu trắng, thắt lưng gọn gàng, dưới chân mang đôi giày quân đội màu đen, có lẽ là do lúc diễn tập phải phơi nắng, cho nên trông anh cũng đen hơn, nhưng khí chất trưởng thành cấm dục thì không có chút thay đổi.

Thấy Quý Khanh trở về, Lục Thanh vội vàng đưa cho cô một bát cháo đậu xanh: "Tiểu Khanh về sớm vậy à?

Em mau đến đây ăn cháo đậu xanh đi."

Không biết tại sao, khi nhìn Quý Đình Khâm ngồi ăn với Lục Thanh, Quý Khanh lại cảm thấy vô cùng khó chịu, cũng không có hứng dùng bữa nữa.

"Anh chị ăn đi, em lên lầu trước."

Nói xong, Quý Khanh liền đi về phía cầu thang, nhưng Quý Đình Khâm gọi cô lại:

"Chị dâu đã chuẩn bị cho em rồi, quay lại ăn một chút đi."

Quý Đình Khâm đã nói như vậy, Quý Khanh cũng không tiện từ chối, hai người ngồi đối diện nhau, Lục Thanh ngồi cạnh Quý Đình Khâm.

Sau khi ăn xong, Quý Đình Khâm nhận lấy tờ khăn ăn mà Lục Thanh đưa để lau miệng, sau đó đứng dậy nói với Quý Khanh:

"Đến phòng làm việc của anh."

Giọng điệu của Quý Đình Khâm vẫn như mọi ngày, mặc dù không có lấy một vui vẻ, nhưng Quý Khanh vẫn cảm thấy lời nói của anh lướt qua trái tim mình tựa như lông hồng.

Đến phòng làm việc của anh làm gì?

Quý Khanh mơ mộng đi vào phòng làm việc, cô đóng cửa lại nhìn Quý Đình Khâm, anh vẫn mặc quần áo như cũ, nhưng áo sơ mi đã cởi một cúc, cả người anh dựa vào ghế, trên bàn có trà người giúp việc mới mang đến.

"Anh tìm em có chuyện gì sao?"

Quý Khanh ngồi đối diện Quý Đình Khâm thận trọng hỏi.

"Ừ."

Quý Đình Khâm trả lời đơn giản, Quý Khanh không hiểu được anh đang nghĩ gì, nên đành phải đợi anh nói tiếp.

"Em có nhớ tư lệnh Lưu không?"

"Có ạ."

"Ừ, con trai út của anh ta làm tham mưu ở đây, hơn em một tuổi."

Nghe vậy Quý Khanh đã hiểu, cô lập tức đứng dậy, cảm giác rất tệ.

"Anh trai, em còn có việc phải làm.

Em về phòng trước."

Nói xong, Quý Khanh quay người bỏ đi mà không cho Quý Đình Khâm cơ hội trả lời, thậm chí còn khiến Lục Thanh giật mình khi mang trái cây vào.

Chương 42: Anh à, em nhớ anh lắm

Buổi tối, Quý Khanh không xuống ăn cơm, Lục Thanh còn nói đỡ cho cô:

"Để em đi gọi Tiểu Khanh, có lẽ con bé mải chơi quên mất."

"Không cần đâu."

Quý Đình Khâm trả lời đơn giản, nhưng anh chỉ ăn một chút lấy lêj, sau đó quay lại phòng làm việc lấy một chiếc hộp nhỏ bỏ vào túi quần rồi đi đến gõ cửa phòng Quý Khanh.

"Tiểu Khanh."

Quý Khanh ủ rũ nằm trên giường, cô nghe thấy giọng của Quý Đình Khâm nhưng không trả lời.

"Tiểu Khanh."

Quý Đình Khâm lại gõ cửa.

Thấy Quý Khanh vẫn không trả lời, Quý Đình Khâm không còn cách nào khác, đành phải tự mình mở cửa, sau khi vào phòng, anh khóa trái cửa lại.

Quý Đình Khâm vẫn chưa thay quần áo, còn Quý Khanh đã thay một chiếc váy trắng bằng vải bông, cô không mặc áo ngực, may là anh không bật đèn, mà cô nằm quay lưng về phía Quý Đình Khâm nên cũng không quá xấu hổ.

Sau đó Quý Đình Khâm đi đến ngồi xuống giường và quay đầu nhìn Quý Khanh, anh vô cùng sửng sốt, trong phòng không có đèn nhưng cửa sổ vẫn mở, phía dưới có một khu vườn nhỏ, gió đêm mát rượi thổi vào, cánh tay của Quý Khanh nổi bật dưới ánh trăng.

Cánh tượng này khiến trái tim Quý Đình Khâm nhảy loạn xạ, anh lấy chiếc hộp từ trong túi quần ra và đặt nó bên cạnh Quý Khanh.

Cảm nhận được hành động của Quý Đình Khâm, Quý Khanh không nhịn được mà quay đầu lại, khi nhìn thấy chiếc hộp, cơn giận của cô lập tức dịu đi.

Khi Quý Khanh còn nhỏ, Quý Đình Khâm cũng thường xuyên đi công tác, lần nào trở về anh đều mang quà cho cô, từ đồ dùng đến quần áo, còn có cả đồ trang sức, mỗi khi có quần áo mới cô sẽ mặc lên rồi đứng trước mặt anh, Quý Đình Khâm luôn ngồi đó và mỉm cười với cô.

Cô ngồi dậy mở hộp, lần này Quý Đình Khâm tặng cô một chiếc vòng ngọc, Quý Khanh có một đôi tay nhỏ nên đeo vào rất dễ dàng.

Sau đó Quý Khanh đến gần Quý Đình Khâm, cô ngượng ngùng nói: "Cảm ơn anh trai..."

Quý Đình Khâm gật đầu nhưng không nhìn cô: "Ừ, nếu em không thích thì quên đi, em vẫn còn nhỏ, chuyện đó tính sau cũng được."

Nghe Quý Đình Khâm nói vây, Quý Khanh mừng rỡ, sau đó lại gần và ôm chặt Quý Đình Khâm:

"Cảm ơn anh trai."

Quý Đình Khâm bật cười, lớn như vậy rồi mà vẫn còn như một đứa trẻ, vừa ngây thơ vừa hồn nhiên.

Nếu đã ôm được anh thì nhất định Quý Khanh sẽ không buông ra, cô vùi đầu vào vai Quý Đình Khâm và xoa hai bàn tay nhỏ bé quanh eo anh.

Đầu ngón tay mềm mại mơn trớn cách một lớp quần áo, nhưng xúc cảm vẫn vô cùng mãnh liệt, Quý Đình Khâm cứng đờ người, có điều ngoài miệng vẫn nghiêm nghị nói: "Tiểu Khanh!"

Quý Khanh mặc kệ, cô giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục làm nũng với anh: "Anh à, em nhớ anh mà."

Nói xong, cô rướn người lên một chút, bộ ngực mềm mại cọ vào cánh tay rắn chắc của Quý Đình Khâm:

"Anh ơi..."

Chương 43: Quyến rũ anh trai (H)

Gương mặt của Quý Đình Khâm dưới ánh trăng đẹp đến động lòng người, Quý Khanh chắc chắn rằng mình vừa mới thấy yết hầu của anh chuyển động.

Quý Khanh dường như được khích lệ, cô ngẩng đầu hôn lên má Quý Đình Khâm rồi đưa lưỡi ra.

Chiếc lưỡi nhỏ mềm mại lướt qua má Quý Đình Khâm khiến toàn thân anh như bị điện giật, Quý Khanh nhìn thấy thứ ở giữa đáy quần anh đang ngẩng cao đầu.

Nhưng Quý Đình Khâm không dễ bị dao động, anh nghiêng đầu không nhìn Quý Khanh, Quý Khanh vội vàng ngồi vào lòng anh.

"Anh ơi..."

Khuôn mặt hai người đối diện với nhau, hơi thở nam tính nóng bỏng của Quý Đình Khâm lởn vởn trước mũi Quý Khanh, hạ thể cô nóng lên, còn có một luồng nhiệt khí ào ào chạy xuống.

Đôi mắt của Quý Đình Khâm tối lại, ngay cả lồng ngực rắn chắc dưới lớp áo sơ mi cũng hơi ửng đỏ, Quý Khanh nhìn một chút rồi lại liếm má anh.

Chiều cao của Quý Khanh là một mét sáu mươi lăm.

Lúc này, cô nằm trên người Quý Đình Khâm hệt như một chú mèo con, nhưng chú mèo này lại cố tình không nằm yên.

Thấy Quý Khanh liếm má mình, Quý Đình Khâm cũng không đẩy cô ra, Quý Khanh được đà lấn tới, cô đưa lưỡi xuống liếm cổ Quý Đình Khâm.

Chiếc lưỡi mềm mại quét qua yết hầu của anh, cảnh sắc mê người này khiến Quý Đình Khâm không nhịn được mà ôm lấy eo Quý Khanh, côn thịt phía dưới cũng khẽ động đậy.

Nhiệt độ nóng bỏng làm cho quần lót của Quý Khanh ướt đẫm, cô vặn vẹo người và nhìn thẳng vào mắt Quý Đình Khâm.

"Anh trai..."

Mặt Quý Khanh đỏ bừng, cái miệng nhỏ bên dưới không ngừng chảy mật ngọt, Quý Đình Khâm có chút dao động, thiếu chút nữa đã không nhịn được mà hôn Quý Khanh.

Cũng may là anh không cần chịu đựng, bởi vì Quý Khanh cũng đang muốn hôn anh.

Sau khi hai người nhìn nhau một lúc, thấy Quý Đình Khâm không có ý định đẩy mình ra, Quý Khanh càng trở nên bạo dạn hơn.

Cô rất muốn hôn anh, rất muốn bị lưỡi của anh làm cho nghẹt thở.

Quý Khanh không kìm được khi nghĩ đến điều này, lấy hết can đảm, cô cúi người xuống, từ từ hôn lên khóe miệng Quý Đình Khâm một cách nhẹ nhàng.

Chương 44: Quý Đình Khâm tỉnh táo lại

Chỉ một chút thôi mà tim Quý Khanh đã đập loạn xạ, cô quay lại nhìn Quý Đình Khâm, anh cũng nhìn cô, yết hầu đảo lên đảo xuống.

Thấy Quý Đình Khâm không từ chối, Quý Khanh đưa lưỡi ra định cạy hàm răng của anh.

Ba giây, Quý Đình Khâm chỉ có thể tỉnh táo trong đúng ba giây ngắn ngủi, lúc lưỡi Quý Khanh chạm vào môi anh, sợi dây vô hình trong anh chớp mắt bị cắt đứt, mắt anh tối sầm lại, bàn tay ôm eo Quý Khanh lập tức siết chặt.

"Tiểu Khanh, là chị đây.

Thấy em chưa ăn cơm nên chị nấu cháo củ sen cho em."

Giọng nói của Lục Thanh truyền đến, cả hai đều giật mình, đặc biệt là Quý Đình Khâm, anh lập tức tỉnh lại.

Mình đang làm gì vậy?

"Cảm ơn chị dâu, nhưng em buồn ngủ ạ."

"Được rồi, Tiểu Khanh, vậy em đi ngủ sớm đi."

Đến khi ngoài cửa không còn tiếng động nữa, Quý Khanh mới thở phào nhẹ nhõm, cô cúi người định tiếp tục, nhưng Quý Đình Khâm làm sao có thể để mặc em gái được, anh đặt cô lên giường, nắm lấy bàn tay không yên phận của cô.

Quý Khanh vô cùng tủi thân, trong lòng Quý Đình Khâm cũng cảm thấy khó chịu, anh là một người đàn ông bình thường, cũng có ham muốn và tình cảm, hơn nữa, anh cũng biết tình cảm của Quý Khanh dành cho mình.

Nhưng Quý Khanh lại là em gái anh, anh không chỉ là người cô yêu mà còn là anh trai của cô, anh có trách nhiệm chăm sóc cho Quý Khanh.

Quý Đình Khâm biết Quý Khanh ỷ lại vào mình, chính sự ỷ lại này đã khiến anh rơi vào tình thế khó xử, Quý Khanh còn quá nhỏ, làm sao cô có thể phân biệt được đâu là sự dựa dẫm và đâu là tình yêu?

Nếu Quý Khanh chỉ là muốn dựa dẫm vào anh trai, anh thực sự không muốn làm hỏng cả một đời của cô?

Cho dù đó là tình yêu, trong tương lai Quý Khanh sẽ phải kết hôn với một người nào đó, làm sao anh có thể để cô mang tiếng loạn luân được?

Quý Khanh có thể làm sai bất cứ điều gì, anh cũng muốn nuông chiều cô, muốn được ngủ với cô, nhưng Quý Khâm không thể làm như vậy, bởi vì anh là một người đàn ông, cũng là một người anh trai.

Chương 45: Gọi điện cho Tưởng Đông Việt

Sau khi Quý Đình Khâm rời đi, Quý Khanh không ngủ được nên gọi điện cho Tưởng Đông Việt, lúc đó Tưởng Đông Việt vẫn đang bị mắng ở nhà, cho nên không có ai nghe máy, Quý Khanh cũng không tắt máy mà bắt đầu thủ dâm.

Quý Khanh cong nửa người dưới lên, cô tưởng tượng Quý Đình Khâm đang ân ái với mình, một tay cô xoa nắn bầu ngực căng tròn, tay còn lại rút ra đâm vào tiểu huyệt, đầu tiên là một ngón, sau đó đến hai ngón, thủy dịch chảy ướt đẫm ga giường.

"Anh...

Anh trai..."

Giọng Quý Khanh vừa mềm mại vừa tinh tế, nghe được âm thanh này, người ở đầu dây trở nên cứng ngắc, Quý Khanh liên tục ra vào, lực tay càng lúc càng mạnh, bầu ngực bị bóp mạnh đến nỗi muốn chui ra khỏi các kẽ tay, cô dang rộng hai chân ra, chuẩn bị lên đỉnh thì lại nghe thấy một giọng đàn ông ở trong điện thoại.

"Khanh Khanh?"

Khi giọng nói của Tưởng Đông Việt truyền tới, Quý Khanh cảm thấy vô cùng tủi thân, Tưởng Đông Việt vội vàng an ủi cô, gọi thêm vài tiếng Khanh Khanh nữa.

Nửa giờ sau, Quý Khanh thay quần áo đi ra ngoài, Quý Đình Khâm ở tầng ba nhìn cô, Lục Thanh nằm trên giường nhìn Quý Đình Khâm, thấy chồng không có phản ứng, cô ta nhẹ nhàng đi tới phía sau ôm anh, Quý Đình Khâm cúi xuống nhìn tay Lục Thanh một lúc rồi kéo tay cô ta ra.

"Ngày mai khi nào Tiểu Khanh trở về thì gọi điện thoại cho anh.

Bên doanh trại còn có việc, anh đi trước đây."

Nói rồi Quý Đình Khâm bắt đầu thay đồ, sau khi cài cúc tay áo và chỉnh lại cổ áo, anh đi xuống lầu.

Nửa tiếng sau, Tưởng Đông Việt gặp được Quý Khanh, lần này cậu ta thật sáng suốt, thay vì chiếc siêu xe lần trước, cậu ta lái một chiếc xe màu bạc có hai ghế ngồi đến, thoải mái hơn rất nhiều.

Vừa mới lên xe Quý Khanh đã bắt đầu khóc nức nở, lông mi cô ướt đẫm, thấy cảnh này, Tưởng Đông Việt khô khốc miệng.

Khi họ lên đến đỉnh núi, Tưởng Đông Việt vội vã tìm một bãi đất trống để dừng lại, cậu ta mở cửa đi về phía Quý Khanh.
 
[Cao H] Luyến Khanh
🥝 Chương 46 - 50


Chương 46: Em đừng khóc nữa, anh đau lòng

Quý Khanh chưa kịp nói gì thì Tưởng Đông Việt đã bước tới mở cửa xe, sau đó cúi xuống giữ gáy và hôn Quý Khanh, Tiếp đó lại đưa tay vào trong váy cô.

Lúc này cậu ta mới phát hiện Quý Khanh không mặc quần lót, thân dưới của Tưởng Đông Việt như muốn nổ tung, nụ hôn chuyển từ miệng xuống ngực, hai điểm nhạy cảm được Tưởng Đông Việt chăm sóc cẩn thận, Quý Khanh vừa thoải mái vừa muốn khóc, dòng suối ở hạ thể cô chảy ra liên tục, huyệt đạo co rút cắn chặt ngón tay của Tưởng Đông Việt, mà trên mặt cô nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng, trái tim Tưởng Đông Việt đau nhói.

Đưa đẩy được một lúc, tiểu huyệt của Quý Khanh đã ướt đẫm, đôi môi cô cũng ửng hồng, Tưởng Đông Việt có chút xót xa.

Quý Khanh đang thắc mắc tại sao Tưởng Đông Việt không nhúc nhích thì cậu ta đã đỡ lấy cô và lau nước mắt trên khuôn mặt xinh xắn, sợ Quý Khanh ngồi trong xe ngột ngạt nên cậu ta bế cô ra phía sau.

Quý Khanh thả lỏng hai chân giữa không trung, Tưởng Đông Việt tiến đến một bước và chống tay lên xe giữ cô lại.

"Em đừng khóc nữa được không?

Anh đau lòng!"

Đau cái con khỉ, Quý Khanh tức giận nhìn cậu ta, đau lòng vì cô mà còn muốn chơi cô ư, cô vốn đang ướt vì Quý Đình Khâm, vậy mà cậu ta cắm rút có mấy cái rồi vội dừng lại, cậu ta không hề đau lòng vì cô.

Tưởng Đông Việt không hề biết Quý Khanh đang đổ oan cho mình, tình cảm đối với Quý Khanh đã đè nén dục vọng của cậu ta.

Thấy Quý Khanh vẫn còn tức giận, Tưởng Đông Việt tiến tới trêu chọc cô: "Hay là để anh giúp em thoải mái nhé?"

Dáng vẻ không biết xấu hổ của Tưởng Đông Việt làm cho Quý Khanh dở khóc dở cười, ngón tay của cậu ta không nhúc nhích, trong lòng cô vô cùng khó chịu.

Quý Khanh đến Ý từ năm 13 tuổi, cô không có bạn bè ở đây, cũng không thể tìm Lục Hoành, Quý Khanh không thể nói với cậu ta rằng mình đau lòng vì quyến rũ anh trai thất bại, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô chỉ có thể tìm Tưởng Đông Việt.

Tưởng Đông Việt không bận tâm tại sao Quý Khanh lại tìm mình, chỉ cần được Quý Khanh để ý là cậu ta đã rất vui, lúc này chỉ có thể tặng cho Tưởng Đông Việt bốn chữ, đó là "không có tiền đồ".

Chương 47: Đưa Quý Khanh đến miệng sói

Sau khi trò chuyện trên đỉnh núi một lúc lâu, cả Tưởng Đông Việt và Quý Khanh đều bị cảm lạnh, đầu mũi hai người đỏ lên, Quý Khanh hận không thể vo giấy ném chết cậu ta.

Tưởng Đông Việt vốn muốn đưa Quý Khanh đến bệnh viện, nhưng cô lại sợ đau nên cậu ta đành đi mua thuốc cho cô, mà nhân viên thu ngân ở đó vừa nhìn cậu ta thì hai má liền ửng hồng, đến nỗi còn thối nhầm tiền.

Dù sao gương mặt của Tưởng Đông Việt cũng rất đẹp trai, mà đôi chân lại dài thẳng tắp, hơn nữa cậu ta còn đi xe thể thao, lực sát thương quả thực vô cùng lớn.

Tưởng Đông Việt mua thuốc cho Quý Khanh, nhưng Quý đại tiểu thư vẫn chưa hài lòng, vì muốn lấy lòng, cậu ta nói sẽ đưa cô đi chơi một chút.

"Anh muốn đưa tôi đi đâu?"

Quý Khanh không có tâm trạng nhưng vẫn trả lời lại.

"Cô có muốn đi quân khu chơi không?"

Quân khu sao?

Quý Khanh cảm thấy rất hứng thú, cô muốn xem nơi Quý Đình Khâm làm việc mỗi ngày như thế nào.

Hai người nói đi liền đi, Tưởng Đông Việt đưa Quý Khanh về nhà và lái một chiếc xe việt dã biển số trắng*, trên đường đi cậu ta nhìn chăm chú vào đùi Quý Khanh.

* Ở Trung Quốc, xe biển trắng là xe quân sự.

Nội thất mang vẻ mạnh mẽ của xe việt dã càng làm nổi bật đôi chân trắng nõn nà của Quý Khanh, Tưởng Đông Việt quyết định từ nay loại xe mình thích nhất sẽ là xe việt dã!

Mà chạy chiếc xe này cũng có lợi, cả đoạn đường đều là đèn xanh, cũng không có trạm kiểm soát, bọn họ hoàn toàn được ưu tiên.

Nhưng khi Tưởng Đông Việt tưởng rằng có thể nhập nhằng vào được quân khu thì lại bị chặn ở một trạm gác nhỏ, một người đi đến nghiêm chỉnh nói: "Chào anh Tưởng, anh Đông Hiển ra lệnh, nếu thấy chiếc xe này tới thì phải chặn lại."

Tưởng Đông Việt vô cùng tức giận, những không còn cách nào khác, đành phải đưa Quý Khanh đến phòng làm việc của anh mình, cậu ta thật sự không ngờ rằng xe của ba mà anh ta cũng dám ngăn lại!

Cậu tân binh cẩn thận rót trà cho Quý Khanh, Tưởng Đông Việt đổi chỗ cho Quý Khanh để không ai có thể nhìn thấy cô, bộ dạng như gà mẹ che chở cho gà con, nhưng cậu ta không ngờ lần này mình đã vô tình đưa Quý Khanh đến miệng sói.

Chương 48: Dự tiệc

Con sói này không ai khác mà chính là Tưởng Đông Hiển, anh trai của Tưởng Đông Việt.

Sói chính là sói, khi đến chỗ Tưởng Đông Hiển, ngay cả Quý Khanh đã gặp không ít đàn ông cực phẩm cũng phải sững sờ.

Đẹp quá.

Từ lông mày đến đôi mắt của anh ta đều đẹp như tạc.

Vẻ đẹp cực kỳ nam tính, đẹp đến kinh tâm động phách.

Người đàn ông khẽ gật đầu chào Quý Khanh, mặc dù đang sững sờ nhưng Quý Khanh cũng gật đầu lại, sau đó anh ta liếc nhìn Tưởng Đông Việt rồi kéo ghế ngồi trước mặt hai người.

"Xin chào cô Quý."

Quý Khanh gật đầu, nhưng trong đầu vẫn đang suy nghĩ về chuyện khác, cuối cùng cô đưa ra kết luận rằng Tưởng Đông Hiển không bằng Quý Đình Khâm.

Mặc dù đẹp hơn Quý Đình Khâm, nhưng trên người anh ta không có thần thái bức bách của một người chức lớn giống như Quý Đình Khâm

Dù không thể so với Tưởng Đông Hiển, nhưng Tưởng Đông Việt cảm thấy cậu ta nên thể hiện trước.

Rốt cuộc cả buổi chiều hai người bọn họ cũng không chơi được gì, Quý Khanh được một người lính dẫn đi thăm quan, đây là chuyện gì vậy?

Tưởng Đông Việt vốn dĩ muốn đưa Quý Khanh đi xem xe tăng và súng trong kho vũ khí cơ mà.

Ý định đi chơi lén không thành, Quý Khanh lại không muốn về nhà, cô định gặp Lục Hoành, nhưng Lục Hoành quá bận, gọi điện thoại cũng không bắt máy, cuối cùng một đoạn tin nhắn đã cứu rỗi Quý Khanh.

Phòng tranh khai trương, người quản lý muốn mời Quý Khanh dùng tiệc.

Trên thực tế, quản lý không biết thân phận của Quý Khanh, chỉ biết rằng đây là người mà cấp trên yêu cầu mình đặc biệt chăm sóc, mời cô đi chắc chắn không sai.

Quý Khanh đang buồn chán, vì vậy cô lập tức đồng ý và dẫn Tưởng Đông Việt đi cùng.

Khi bọn họ đến nơi, ánh mắt của những cô gái có mặt ở đó đều đổ dồn vào chiếc xe kia.

Từ lúc Quý Khanh xuất hiện, mọi người đã đoán rằng cô là tiểu tình nhân của Chu Kiến Thâm, nếu không, cô còn trẻ như vậy, sao có thể trở thành cố vấn được?

Mà bây giờ cô lại cùng Tưởng Đông Việt đến đây, bọn họ càng khẳng định suy đoán của mình, cho nên mọi ánh mắt đều chăm chú quan sát Quý Khanh.

Chương 49: Viên kim cương

Có người phát hiện lắc tay của Quý Khanh không hề rẻ, sợi dây màu bạc nhìn vô cùng bình thường, nhưng trên đó lại treo một viên kim cương xanh, khả năng cao là hàng thật.

Mọi người bàn tán xôn xao về kích thước của viên kim cương, ước chừng khoảng 10 carat.

Viên kim cương đó đặc biệt đến nỗi những người có hứng thú sưu tầm trang sức đang ngồi ở đây cũng chưa từng thấy bao giờ.

Mà lúc nãy, vì muốn Quý Khanh ngồi được thoải mái, Tưởng Đông Việt chỉ lái một chiếc xe việt dã bình thường, không hề sử dụng chiếc siêu xe ba ngàn vạn của mình.

Cho nên mọi người nghĩ, chân Quý Khanh chắc sẽ không đạp hai thuyền, Tưởng Đông Việt này nhìn có vẻ không quá giàu có, vậy nếu viên kim cương kia là thật, người tặng nó cho cô chỉ có thể là Chu Kiến Thâm.

Thật ra đều không phải, đây là món quà sinh nhật 16 tuổi mà Quý Đình Khâm tặng cho cô, một món quà khiến Quý Khanh cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Dù sao thì Quý gia vẫn luôn khiêm tốn, còn cô là một đứa trẻ nghe lời, chưa bao giờ dùng những thứ xa xỉ như thế.

Vì vậy trước giờ, lần duy nhất Quý Khanh thấy kim cương là ở đám cưới của Lục Thanh, Lục Phong gả con gái đương nhiên không thể sơ sài, trong của hồi môn có một bộ trang sức kim cương khoảng 90 carat, mặc dù không phải là kim cương tinh khiết như của Quý Khanh, nhưng cộng lại cũng phải hơn một trăm triệu nhân dân tệ.

Quý Khanh vô cùng vui vẻ sau khi nhận được món quà này, lúc đó Quý Đình Khâm chỉ tặng viên kim cương, là cô đã tự tìm một nhà thiết kế để làm lắc theo sở thích của mình.

Nhà thiết kế là một người đàn ông lớn tuổi ở Ý, lúc nhìn thấy viên kim cương, ông ta vô cùng thích thú.

Đã lâu rồi ông ta không nhìn thấy một viên kim cương xanh tinh khiết lớn như vậy.

Ông ta thậm chí còn chọn từ bộ sưu tập cuả mình ra một viên kim cương màu xanh tương tự để làm khuyên tai cho Quý Khanh, nhưng cô không có thói quen đeo khuyên tai.

Chiếc lắc có giá trị gần hai trăm triệu, nó đã cùng Quý Khanh đi qua 2 năm khó khăn nhất, Quý Đình Khâm tặng cho cô thứ này, hẳn là cũng có tình cảm với cô đúng không?

Chương 50: Tai nạn

Bữa liên hoan toàn là đồ ăn Nhật, Quý Khanh không thích, ngược lại Tưởng Đông Việt vô cùng kiêu ngạo, bởi vì có vài cô gái muốn xin số điện thoại của cậu ta.

Tưởng Đông Việt cười đối phó cho qua, sau khi ăn xong hai người chuẩn bị về nhà, nhưng Quý Khanh vẫn không muốn về, Tưởng Đông Việt nắm chặt tay lái một lúc lâu mới quay đầu lại hỏi cô:

"Khanh Khanh, làm bạn gái anh được không?"

"Không."

Quý Khanh không do dự mà từ chối, người này thật là, đã lớn như vậy rồi mà vừa uống rượu xong liền mở miệng đùa giỡn, Tưởng Đông Việt cũng không giận, từ chối thì từ chối, tỏ tình lần đầu không được thì lần sau tỏ tình lại, Tưởng Đông Việt bỗng nghiêng người muốn hôn Quý Khanh, nhưng bỗng một tiếng xoảng vang lên, xe của họ bị tai nạn.

Phía trước là một chiếc xe tải, Tưởng Đông Việt mặc dù uống rượu nhưng vẫn nhanh tay lẹ mắt, trong đầu không nghĩ được gì, chỉ vội vàng bẻ lái sang phải và đạp thắng gấp.

Quý Khanh không sao, nhưng máu của Tưởng Đông Việt bắn lên khắp người cô, bởi vì cơ thể bị đập lên phía trước nên hai người rơi vào trạng thái bất tỉnh.

Xe cấp cứu nhanh chóng đến, Tưởng Đông Việt được đưa thẳng vào phòng phẫu thuật, sau khi Quý Khanh tỉnh lại, cô chỉ cần băng bó một chút rồi ngồi ở ngoài hành lang phòng phẫu thuật chờ đợi.

Đèn trong phòng mổ chớp chớp, Quý Khanh ở bên ngoài chờ đợi trong lo lắng, bộ dáng của Tưởng Đông Việt lúc đó quá đáng sợ, mà lúc này cô cũng chưa thay quần áo, mùi máu tanh từ bộ quần áo xộc thẳng vào mũi, nếu tâm lý không vững, chỉ sợ là cô đã ngất đi thêm một lần nữa.

Tưởng Đông Hiển nhanh chóng đi đến, theo sau là một người phụ nữ mặc sườn xám, hai người họ liên tục hỏi thăm tình hình từ chỗ bác sĩ, Quý Khanh không dám nhìn họ, cô chỉ cầu trời khấn phật mong Quý Đình Khâm nhanh chóng đến đây.

Sau khi hỏi thăm tình hình, Tưởng Đông Hiển mới yên tâm một chút, Tưởng Đông Việt không bị tổn thương gì nhiều, đầu cũng không có vết thương, chỉ là bị gãy mấy cái xương nên cần phải phẫu thuật khẩn cấp.

Anh ta quay đầu lại thì thấy cô gái nhỏ hôm nay gặp vẫn ngồi đó, trông thật đáng thương, thật lòng mà nói Tưởng Đông Hiển không thể đoán được Quý Khanh có sức hút gì, anh ta vừa nhìn đã biết rằng lúc đó Tưởng Đông Việt vì muốn bảo vệ cô gái nhỏ này nên mới đánh tay lái sang bên phải, bởi vậy sau tai nạn, Quý Khanh mới bình an vô sự.
 
[Cao H] Luyến Khanh
🥝 Chương 51 - 55


Chương 51: Quý Đình Khâm đến

Tưởng Đông Hiển đi đến hỏi thăm Quý Khanh, cô ngẩng đầu lên nhìn anh ta, cái nhìn này khiến Tưởng Đông Hiển sững sờ, hai mắt cô rưng rưng, đầu mũi hơi đỏ, kì lạ là anh ta lại có chút đau lòng.

Tưởng Đông Hiển ngồi xuống bên cạnh Quý Khanh, người phụ nữ mặc sườn xám màu xanh cũng bước tới, cô ta nhẹ nhàng nói:

"Đông Hiển, bác sĩ yêu cầu anh đến ký tên."

Tưởng Đông Hiển gật đầu, nhưng anh ta vừa quay người lại thì trong hành lang đã vang lên hai tiếng bước chân.

Quý Đình Khâm đã đến.

Thật ra người đầu tiên Quý Khanh gọi điện là Quý Đình Khâm, nhưng bởi vì anh có một cuộc họp ở Trung Nam Hải(*), vì vậy đã đến chậm hơn Tưởng Đông Hiển một chút.

(*)Trung Nam Hải là ngự vườn cũ tại Hoàng thành Bắc Kinh, gần kề Tử Cấm Thành, hiện nay là trụ sở của Đảng Cộng sản Trung Quốc và Quốc vụ viện là chính phủ trung ương của Trung Quốc.

Nhìn thấy Quý Đình Khâm, Quý Khanh không kìm được mà chạy đến ôm chầm lấy anh, lúc này Quý Đình Khâm không có thời gian để suy nghĩ đến việc tránh hiềm nghi, một tay anh ôm Quý Khanh, tay kia vỗ nhẹ an ủi cô.

"Anh ơi...

Tưởng Đông Việt, cậu ta..."

Quý Khanh nức nở nói, Lục Thanh đứng ở phía sau im lặng suy nghĩ muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cô ta không nói gì.

Quý Đình Khâm không rõ sự tình, chỉ mới nghe sơ qua trong điện thoại, lại thêm hiện tại Tưởng Đông Hiển nhìn anh cũng không chào, cho nên anh đoán tình hình Tưởng Đông Việt khá nghiêm trọng.

🎀 Truyện được đăng full tại trang WordPress cherryhouse8.wordpress.com 🎀
 
Back
Top Bottom