Khác Cảm hứng Lịch Sử - Truyện dài: Thời Binh Biến

Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 18


Lại nói đến Đường.

Vốn ốm yếu từ nhỏ.

Về nhà chồng đã mấy năm mà không có thai nổi.

Mẹ chồng cũng nóng ruột.

Thuốc bắc thuốc nam mãi mà chẳng có tác dụng.

Thậm chí là cha mẹ chồng đã tính đến việc sẽ bắt con trai cưới vợ lẽ.

Nhưng Lê Quát vẫn tìm cách từ chối.

Phần vì Đường cũng ngoan ngoãn, được việc, phần nữa vì Lê Quát vẫn còn bận học hành thi cử, nên cha mẹ chồng mới không ép gay gắt.

Một thời gian sau, Đường thấy trong người khang khác...

Có lẽ... là đã có thai rồi!

Khi Lê Quát có ý nhưng những ngày trước, Đường sợ vào con nên không đồng ý.

Vốn không nói được, người thiếu phụ ấy chỉ biết sợ hãi xua tay, rồi đấy người chồng ra, liên tục chỉ vào bụng.

Bị cự tuyệt như thế, Lê Quát mới đầu còn chưa hiểu ra, mới tức giận, tát bốp vào mặt vợ:

- Mày có ý gì?

Đường lắc đầu, liên tục chỉ vào bụng, nước mắt cứ giàn giụa.

Lúc này, hình như Lê Quát dần hiểu ra.

Đến khi Đường chỉ vào bụng, rồi đưa tay lên, làm hành động như đang ẵm trẻ con:

- Em có thai rồi à?

Đường vội vàng gật đầu lia lịa.

Gương mặt đang giận giữ của Lê Quát dịu hẳn mà thay bằng một nụ cười:

- Em biết lâu chưa?

Rồi Lê Quát đặt tay vào bụng vợ lại xoa xoa, mặt rạng rỡ hẳn:

- Không biết là con trai hay con gái, em nhỉ.

Trai hay gái đều được cả.

Hôm sau, chính Lê Quát là người mời thầy lang về khám cho vợ.Cô bé có thai thật.

Hai đứa trẻ lớn ép giống như mọi đứa trẻ trong xã hội ấy lại còn sắp được làm cha, làm mẹ; vui chứ.

Nhưng Đường vốn sức khỏe yếu.

Sợ là...

Từ trước ngày Đường có thai, gia đình đã gặp bao nhiêu chuyện tai ương.

Ông Lê Thụ cùng với một người con trai lớn thì bị bị tố vụ án nọ, bị bắt giam mấy năm nay.

Gia đình kinh tế cũng khó khăn hơn trước.

Lê Quát cũng đang học hành dở dang, cũng phải tạm nghỉ để còn lo việc nhà.

Lo nhất là bản thân con bé.

Nó ốm yếu, hơi chút là động thai.

Sợ, có sinh đứa trẻ này ra, nó cũng đau yếu chứ khó mà khỏe mạnh được!

Bà mẹ chồng có vẻ cũng không cần đứa cháu này lắm.

Một sớm thức giấc, chị Đường cảm thấy bụng đau quặn lại, phần thân dưới chảy máu.

Lúc ấy, bên cạnh không có một ai.

Sợ lắm, cô bé vội vàng vịn vào thành giường, cố gắng lết ra ngoài để cầu cứu.

Cũng may là người nhà kịp thời phát hiện ra.

Cái thai mới được có gần 6 tháng, nhưng chảy nhiều máu lắm rồi.

Bà mụ bắt buộc phải đỡ.

Đường đau đớn, quằn quại mãi không sinh được.

Cô bé vốn nhút nhát, vừa đau, vừa sợ, cứ nằm khóc tu tu.

- Rặn đi.

Nằm đấy mà khóc.

- Bà mụ có vẻ bất lực và mất kiên nhẫn.

Cô bé níu tay bà mụ, ánh mắt đầy vẻ đau đớn:

- Đẻ con so, ai chả đau.

Cố gắng lên!

Cả ngày trời quằn quại.

Về sau, bà mụ phải cắt tầng sinh môn để lấy từ trong bụng đứa trẻ con ấy để lấy ra một bào thai còn chưa hoàn thiện...

Cái thai là con trai, nhưng mất rồi.

Còn chị Đường thì bất tỉnh suốt mấy ngày trời.

Đến khi tỉnh lại, Lê Quát đã ngồi sẵn bên cạnh.

Cô bé cứ ôm lấy chồng mà nức nở.

- Không sao đâu!

- Lê Quát ôm lấy và vỗ về vợ.

Quát lại nói tiếp:

- Em cứ nằm nghỉ đi.

Đừng suy nghĩ gì cả.

Đường bị băng huyết.

Người xưa có câu: 'Một lần sảy bằng dăm bảy lần đẻ" mà!

Cô bé cứ ôm khư khư lấy bụng, nằm co quắp và đau đớn.

Lê Quát thương vợ, nhưng còn bận việc, ở được có mấy ngày đã vội rời đi, chỉ mua một ít đồ bổ để ở nhà thôi.

Được tầm hơn một tuần, Đường vẫn còn đau.

Bà mẹ chồng thì cứ nghĩ là cô bé giả vờ, mới lôi con dâu dậy:

- Đừng có mà lười chảy thây như thế.

Ai mà chẳng phải đẻ!

Cô bé vẫn ôm lấy bụng, giàn dụa nước mắt:

- Khóc!

Suốt ngày khóc!

Nét mặt cô bé bơ phờ, xanh rớt như tàu lá chuối:

- Không ai chỉ có đau đẻ mà đau được cả nửa tháng như thế này.

Nữa nào, chưa đầy sáu tháng.

Hiểu chưa?

Mày câm chứ có điếc đâu!

Nói đến đó thì bà mẹ chồng rời đi.

Đường đau đến mờ cả mắt.

Rồi... hơi thở yếu dần...

Đến sáng hôm sau thì đã lạnh ngắt.

Khi ấy, bà mẹ chồng mới hoảng, vội vàng đi mời thầy lang về.

Cô bé bị sót dây nhau trong bụng.

Mà... mất rồi mới biết...

Lê Quát lại vội vàng quay về nhà.

Mất mát nhiều quá.

Nhớ, trước khi Quát rời đi, Đường còn nắm tay chồng với ánh mắt cầu cứu.

Nhưng Quát lại không quan tâm.

Vội vàng đi.

Quát quỵ hai chân xuống.

Nhưng trong mắt Lê Nghi Dân, đây chỉ là hành động biện hộ.

Nghi Dân túm vào cổ áo Lê Quát, lôi cho đứng dậy.

Dân ít tuổi hơn Quát, nhưng sớm bươn chải hơn nên nhìn có vẻ cứng rắn hơn Quát nhiều.

- Thằng khốn nạn.

Mày làm gì con bé?

Lê Quát gỡ tay Nghi Dân ra:

- Đường sinh con, nhưng bị băng huyết.

Thằng bé cũng mất rồi.

- Tại sao mày lại làm nó có thai?

Quát không trả lời.

Thật sự là cũng không biết phải trả lời như thế nào.

- Xin lỗi.

- Lê Quát khẽ nói.

Lê Quát lại nói tiếp:

- Việc này, thật sự không ai mong muốn...

- Nó không phải chết vì băng huyết.

Nó chết vì sót nhau.

Mày hiểu không?

- Nghi Dân đánh vào mặt Lê Quát một cái bạt tai - Mày có biết là nó bị sót nhau không?

Có lẽ vì yếu hơn hoặc vì cảm thấy có lỗi mà Lê Quát chỉ đứng yên chịu trận, không phản kháng.

May có người nhà kịp ngăn cản.

Khâm liệm xong, Đường được đưa về Lôi Dương để an táng ở quê chồng.

Lê Quát là chủ tang, túc trực bên cạnh linh cữu, mặc áo và đeo khăn tang.

Còn Nghi Dân thì vì là cha mẹ mất rồi nên cũng mặc áo tang.

Trên chuyến đò ấy, cả hai người đàn ông cùng lặng lẽ, cúi mặt.

Lê Quát thì mất một lúc cả vợ cả con.

Còn Lê Nghi Dân, hắn thật sự chẳng còn cái gì.

Cha mẹ hắn mất rồi.

Người thân cuối cùng đối với hắn là đứa em gái song sinh cũng đã mất.

Sau tang lễ của em gái, hắn trút bỏ áo tang lại.

Hắn về Lam Kinh, thắp hương cha mẹ hắn.

Rồi hắn ra bến sống, cắt phăng đi mái tóc búi tó.

Trong mắt hắn, giờ chỉ còn hận thù thôi.

Hắn hận chẳng thể giết người lúc này, vì soi mình trên dòng sông Chu, hẳn chỉ là một thằng bé gầy gò, nhìn yếu đuối vô cùng.

Không ai biết hắn đã đi đâu sau đêm ấy.

Lê Quát quay lại Đông Kinh, cũng lập bàn thờ, bài vị.

Rồi Quát cũng sẽ quen người khác, sẽ cưới và có con.

Mọi chuyện dù có thế nào thì cũng sẽ ổn mà thôi.

Nhưng... vẫn còn nặng tình lắm.

Hằng năm vẫn làm giỗ và thật khó để quên đi những lầm lỗi trước kia.

Hết chương 18.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 19


Hôm nay, chị Nhàn lại vắng nhà để đi làm ruộng.

Chỉ có hai đứa trẻ con ở nhà trông nhau, rồi tự cơm nước với nhau.

Nấu cơm xong, con bé Thủy xới ra một bát cơm đầy rồi gắp thêm một vài miếng thịt, nó đưa cho em trai:

- Em ăn đi!

Thằng bé nhận ngay lấy bát cơm:

- Cơm ngon quá.

Em ăn mà chị chưa ăn à?

Con bé xách cái giỏ tre lên:

- Ở nhà trông nhà.

Chị đi đưa cơm cho mẹ!

- Cho em đi với.

- Thằng bé vội vàng đứng đứng dậy.

- Thôi.

Nắng lắm.

Hai đứa kéo nhau ra làm gì.

Ăn đi.

- Con bé nghiêm mặt với em trai.

Thằng bé đành miễn cưỡng ngồi xuống:

- Em biết rồi.

Chị Nhàn chống tay vào lưng cho đỡ mỏi rồi từ từ ngồi xuống.

Con bé Thủy lấy cơm và thức ăn, đầy đủ thịt rau ra.

Nhìn thấy một bát đầy thịt nạc, người mẹ trẻ nhíu mày lại:

- Sao mang nhiều thịt thế?

Hai chị em đã ăn chưa?

- Con cho thằng Hiếu ăn rồi.

Còn con thì chốc nữa về ăn - Con bé mau miệng.

- Mang hết thịt cho mẹ thì chốc hai đứa ăn gì?

- Ở nhà vẫn còn thịt mà mẹ.

Mẹ phải ăn mới có sức mà làm chứ!

- Con bé cãi

Chị Nhàn chỉ gắp mấy miếng thịt mỡ, để lại thịt nạc.

- Các con đang tuổi ăn tuổi lớn thì mới cần ăn, chứ mẹ ăn làm gì nhiều?

Con bé không biết cản mẹ như thế nào, còn chị thì giục con:

- Con cầm về ăn đi.

- Vâng...

- Con bé ngần ngại nhìn mẹ và thỏ thẻ lên tiếng.

- Ăn xong thì quét giúp mẹ cái nhà thôi.

Không phải giặt quần áo đâu.

Nhớ chưa?

Con bé vâng dạ rồi vội vàng ra về.

Ăn xong thì con bé lại rửa bát.

Xong việc, nó ra cái vại múc một gáo nước vào chậu để nó rửa mặt cho em nó với cả nó.

Đến đầu giờ chiều đã có mấy trẻ con trong làng đến rủ hai đứa nhỏ đi chơi.

Còn toàn là cái bọn cha mẹ chúng nó đi làm cả ngày, chẳng ai trông.

Thôi thì chúng nó tự trông nhau cũng yên tâm.

Chúng nó đi rong từ xóm trên đến xóm dưới để nhặt củi, hái quả ăn.

Nhìn vui lắm.

Chị Nhàn cũng đồng ý cho con đi chơi.

Hôm nào cũng thế.

Đến tầm giữa buổi, chị tiếp tục làm trên ruộng thì có một người hớt hải chạy lại:

- Chị Nhàn, con của chị đang đánh nhau hay sao kìa.

Chị về xem thế nào.

Nghe thấy như thế, người mẹ ấy vội vàng cuốc mạnh xuống, để cái cuốc cắm xuống đất, rồi vội vàng bước lại:

- Sao ạ?

Con nhà em đánh ai?

- Vừa đi qua đầu làng, thấy chúng nó đánh con nhà mụ hàng nước hay sao đấy.

Chị về xem thế nào.

- Trời ơi là trời!

- Chị vội vàng bỏ hết việc để chạy ra đầu làng.

Người ta đã can được chúng nó ra rồi.

Một cụ già trong làng giữa cả ba đứa, bắtmỗi đứa đứng một góc để mà khoanh tay chịu tội.

Dân làng vây quanh xem cũng đông.

Thằng bé kia chắc bị đánh cũng đau.

Con hai đứa nhỏ mặt vẫn vênh vênh lên, nhất là thằng bé Hiếu, mặt nó thể hiện rõ vẻ đắc thắng.

Chị Nhàn đến thì người ta cũng rẽ ra cho đi vào.

Chị bực mình, tát cho mỗi đứa con một cái:

- Sao chúng mày lại đánh người?

Muốn làm cướp hả?

Một người vội cản chị:

- Đừng làm thế!

- Nó nói cha đảo chính!

- Thằng bé Hiếu lên tiếng ngay, nó lại đưa mắt, nhìn tất cả mọi người - Cha của con không đảo chính.

Cha của con là công thần.

Nó nói láo nên con đánh nó!

Một đứa trẻ con khác cũng nên tiếng:

- Phải đấy cô.

Thằng này, nó láo lắm.

Nó đẩy cái Thủy ngã xước hết tay kia kìa.

Người làng tiếp tục bàn tán ở dưới.

Còn cụ già thì nói với hai người phụ nữ:

- Trẻ con, chúng nó đánh nhau là chuyện bình thường.

Đưa con về đi.

Cần thì phết cho mỗi đứa mấy roi.

Bà con cũng giải tán đi.

Có mấy đứa trẻ con cũng tụ tập ra đây làm cái gì?

Nhóm người cũng tản ra.

Họ cũng đồng tình với cụ già, xì xào vài câu với nhau.

Một lúc sau, gốc đa cũng vắng người.

Chỉ còn mặt trời lặng lẽ, bình tĩnh di chuyển xuống gần ngọn đa hơn từ bao giờ.

[...]

Thấy chồng đi lại ở Đông Kinh nhiều, mà cũng gần Tết rồi, chị Bính cũng muốn xin chồng cho về Đông một chuyến.

Đi lấy chồng mấy năm trời, đẻ hai đứa con rồi mà chưa đưa được về thăm nhà.

Nhưng chồng không đồng ý.

- Đang có tang thì đi đâu

- Mẹ ông cũng mất qua giỗ đầu rồi.

Ai còn kiêng nữa.

Anh Tri quát lên:

- Không là không.

Mày là con nuôi thì liên quan gì?

Chị Bính không nói gì nữa, tiếp tục dệt vải.

Hai đứa trẻ con thì ngồi chơi với nhau ngoài hiên.

Tri vừa uống trà, vừa nói:

- Ngày xưa, bà ý có một đứa con gái bằng tuổi mày.

Nhưng đứa con đấy bị chết.

Bà ý mới đưa mày về nuôi.

Ngưng lại có một lúc, anh Tri lại nói tiếp:

- Mày mà lăng loàn, tao giết!

Chị Bính chỉ còn im lặng, nhưng chồng thì vẫn nói luôn miệng:

- Hôm trước, mày đi chợ bán mấy mớ rau, quả mướp mà thấy cười toe toét đấy!

Chị Bính bực mình, nói lại chồng:

- Ông bị dở à?

Đi chợ mà mặt như đưa đám thì bán cho ai?

- Thì tao cứ nói thế.

Lúc đấy, hai đứa trẻ con chạy từ ngoài vào, kêu đói.

Vậy mà cũng sắp đến giờ trưa rồi.

Chị Bính mới quay sang chồng:

- Ông xuống đặt cho chúng nó nồi cơm.

Cứ ngồi đấy mà lè nhè mãi.

Anh Tri mới đầu không nói gì.

Thấy vợ đang bận dệt thì cũng đứng dậy, nhìn hai đứa con gái:

- Hai con vịt này chỉ ăn là giỏi.

Sau này, chúng mày cũng vỗ cánh bay đi thôi.

Hai đứa nhỏ ngơ ngác nhìn cha, rồi lại nhìn mẹ.

Chắc chúng nó cũng chưa hiểu tại sao cha chúng nó lại nói thế.

Chị Bính nạt chồng:

- Đi đặt cơm đi.

Chúng nó biết cái gì mà nói thế?

- Được một hôm ở nhà mà cứ như thằng hầu của mẹ con nhà mày không bằng.

HẾT CHƯƠNG 19.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 20


Đầu năm nay, ông Nhập nội Thiếu Úy được điều về vùng Quốc Oai để quản lý lại một vài việc.

Lần ấy, ông còn đưa đi theo người con trai lớn.

Người con trai lớn tên Lý Bộc, người con trai thứ tên Lý Chương.

Hai cậu bé từ nhỏ gắn bó với Đông Kinh, chốn tấp nập người qua kẻ lại nên có vẻ hứng thú với khung cảnh ở nơi đây.

Những cánh đồng thẳng cánh cò bay và những mái nhà tranh lụp xụp, khói bếp nghi ngút buổi chiều.

Những đứa trẻ hồn nhiên nô đùa và những người nông dân chất phác.

Đang mùa gặt nên ai cũng bận rộn cả.

Cậu bé Lý Bộc có vẻ chăm chú hơn người em trai còn mải chơi.

Ngồi trên xe ngựa, Lý Bộc đưa mắt ra xa.

Bỗng đâu, lướt qua trước mặt là một dáng dấp có vẻ quen.

Dù vẫn là cái dáng khom khom, cầm liềm gặt, nhưng cô bé vừa lướt qua ấy thì có vẻ quen lắm...

Hai mẹ con làm một lúc nữa thì trời tối, mọi người cũng đã nghỉ ngơi và về nhà, nghỉ sớm mai còn đi làm sớm.

Cuộc sống vất vả nhưng vui.

Bà Ngô Thị thì ngồi giã cua, còn con bé Yến thì vừa nhặt rau vừa ghế cơm.

Một lúc sau, cơm nước đã xon, ngồi nồi canh cua với nồi cơm nóng hổi, khói nghi ngút còn có một bát cà pháo với hai quả trứng gà luộc nữa.

Dưới ánh trăng tròn vành vạnh.

Người mẹ với đứa con gái đang tuổi xuân thì vừa ăn cơm vừa nói những câu chuyện đời thường:

- Mẹ thấy, thằng Hơn, nó cũng chân thành với con.

Nhà nó cũng ở gần đây.

Con cũng lớn rồi, phải tính dần đến chuyện trăm năm đi chứ!

Con bé đỏ mặt, ngượng nghịu:

- Mẹ!

- Mẹ không nói đùa đâu.

- Con đi lấy chồng thì mẹ ở với ai?

- Con bé nửa đùa nửa thật.

- Thế mẹ mới bảo.

Nhà thằng Hơn ở ngay bên kia.

Chứ con mà đi lấy chồng tận đâu.

Mẹ cũng chẳng cho.

Con bé thở dài, nó cũng nói thật:

- Thằng Hơn sinh trước con có mấy tháng.

Nhà nó nghèo rớt ra, cưới về, lấy gì mà ăn?

Bà Ngô Thị mắng con:

- Nhà nó nghèo, nhưng nó chăm chỉ.

Đi làm thuê làm mướn suốt đấy.

Còn hơn khối thằng công tử mà để cáng, lười chảy thây, con ạ!

Bà lại nói tiếp:

- Đời mẹ đã khổ lắm rồi.

Cũng chỉ mong con đừng có dẫm lên cái vết xe đổ của mẹ.

Mẹ không ép.

Nhưng đừng có dây vào cái đám công tử.

Chẳng thằng nào ra gì cả đâu.

Con bé lảng sang chuyện khác:

- Mẹ cứ nói thế.

Con thấy cậu Lộc cũng tốt mà.

- Cậu Lộc mà công tử à?

- Ơ, con tưởng thế.

- Ngày xưa, ông ngoại đi đánh giặc, bà ngoại mất sớm, chẳng có mà ăn đấy chứ ở đấy mà công tử.

Thôi, ăn cơm đi.

Sáng hôm sau, cậu bé Lý Bộc thức sớm, đi dạo từ huyện đường vào đến trong làng.

Nhìn chàng công tử khôi ngô, đi đến đâu, đám con gái đi gặt sớm, đứa nào cũng đều khúc khích cười đùa, mấy thằng con trai thì nóng mặt mà không dám làm gì.

Chỉ có con bé Yến không quan tâm lắm.

Lý Bộc đi ngang qua ruộng, nhìn thấy cái dáng dấp ấy.

Mà cũng không dám lại gần.

- Thôi!

Về mà nghỉ ngơi đi con.

Làm từ sáng sớm rồi.

Để mẹ làm nốt.

- Vâng...

Con bé về đến nhà lại đi gánh nước.

Lúc này, Lý Bộc mới xuất hiện trước mặt nó:

- Có nhận ra tôi không?

Cái Yến đặt gánh nước xuống, chớp chớp mắt:

- Công tử...

Khi chàng công tử ấy nở một nụ cười, con bé mới dần nhớ ra.

Nó vội vàng cúi xuống, gánh nước lên:

- Không.

Dân nữ không nhớ là đã gặp Công tử khi nào.

Càng công tử kia vẫn bước theo:

- Nhưng tôi nhớ.

Cái Yến vẫn rảo bước dùng khuỷu tay để che mặt.

Thế mà Lý Bộc vẫn đi theo:

- Dân nữ là hạng cùng đinh.

Công tử đừng làm thế.

Người ta dị nghị.

Cha con Lý Bộc chỉ ở lại Quốc Oai có vài ngày thôi.

Hôm cuối cùng trước khi rời đi, Lý Bộc vẫn ra ruộng tìm Yến nhưng không gặp.

Còn Yến, sau khi nghe Lý Bộc nói ra nỗi lòng, cô bé cảm thấy lo sợ nhiều hơn là vui.

Dù là... nó cũng có cái gì đấy lạ lắm.

Nó ngồi trên bến sông với ánh mắt miên man.

- Yến!

Là cậu thanh niên tên Hơn.

Hơn tháo cái gùi đầy măng xuống rồi ngồi trên bến sông, ngay cạnh Yến.

- Hôm nay, Hơn bẻ được nhiều măng lắm.

Yến lấy một ít về mà ăn.

Con bé tiếp tục từ chối, đứng dậy để ra về.

Hơn cũng đứng theo, nắm lấy tay con bé:

- Yến...

- Cậu ta khẽ cúi mặt - Hơn thương Yến thật lòng.

Yến không nhận ra hay cố tình không công nhận?

Cái Yến không nói gì, chỉ dứt tay ra.

- Yến...

Nó quay mặt đi:

- Nhưng tôi không thương Hơn.

Hơn nghèo lắm.

Tôi không muốn cả đời sống với một kẻ suốt ngày đi làm thuê làm mướn.

[...]

Lý Bộc vốn sinh ra trong gia đình danh gia vọng tộc.

Bộc là con trưởng cũng là cháu đích tôn trong nhà.

Từ nhỏ đã sớm bộc lộ tư chất thông minh, giỏi cả văn cả võ.

Con trai cũng đã đến tuổi trưởng thành nên ông Nhập nội Thiếu Úy cùng với bà Chính thất phu nhân đã sớm nhắm cho con trai một nàng tiểu thư danh giá ở Đông Kinh.

Nhưng thấy đôi trẻ có vẻ không nặng tình với nhau.

Nói nhẹ không được.

Ông Lý Lăng nóng tính.

Hỏi lý do thì con trai không nói.

Ông mới cầm lấy cái roi, dọa đánh.

May có bà mẹ cản kịp.

- Thôi ông ơi.

Con nó lớn rồi.

- Lớn mà lì, tôi đánh cho tuốt xác!

Lý Bộc vẫn quỳ ở đó.

Ông Lý Lăng lại giơ cái roi lên.

- Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy.

Mày thích chống đối không?

Con trai vẫn không nói, ông mới vung roi lên, nhưng chưa kịp đánh, bà mẹ đã cản lại và giục giã.

- Con ơi.

Con nói đi xem nào.

Ông Nhập nội Thiếu Úy là người nóng tính, mắng cả vợ:

- Bà cứ thế này thì làm sao tôi dạy được con?

- Ông dạy ác lắm.

- Mẹ con bà cứ liệu mà bảo nhau.

Sau khi ông quay mặt đi thì bà mắng con trai:

- Mày làm sao thế hả con, ông ý đã nóng thì chớ, mày cứ lỳ, muốn ăn roi à.

Thế làm sao?

Chàng công tử chưa biết nói với cha mẹ thế nào.

Chỉ biết là... khi chạm mắt cô bé nông thôn nhưng toát nên dáng vẻ quyền quý sau lớp áo nâu kia đã có cảm giác thật khó tả thành lời.

Thực sự không biết giải thích như thế nào.

Hết chương 20.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 21.


Thấy con gái dạo này khang khác, bà Ngô Thị cũng sớm hiểu lý do.

Đầu tiên, bà cứ nghĩ con bé với thằng Hơn đang quen nhau.

Nhưng không phải.

Bà ngồi dệt còn con bé quay sợi.

Miệng nó líu lo vài câu hát dân ca.

- Yến!

Con bé giật mình, quay mặt lại:

- Sao thế mẹ?

Bà Ngô Thị nghĩ một lúc, rồi cũng quyết định lên tiếng:

- Dạo này, con khác lắm.

Mẹ hỏi thật, con đang quen ai?

Con bé đỏ mặt, ngượng ngùng:

- Làm gì có ai...

- Nó lại nói đùa - Con còn ăn bám mẹ còn lâu!

- Gớm nữa.

Mẹ nuôi con mười mấy năm nay.

Không phải giấu!

Bà Ngô Thị nói tiếp:

- Thằng Hơn, nó cũng tốt, nhưng nhà nó nghèo.

Con không đồng ý quen nó thì mẹ tin là con chọn được ai tốt hơn rồi.

Đời mẹ khổ rồi.

Con cứ nhìn gương mẹ mà tránh!

- Vâng...

- Con bé khẽ nói.

Nói thế thôi, chứ trong đầu nó ùa từ đâu về ký ức trên bến sông nọ.

Chiều ấy, nhận được cây trâm tóc từ tay chàng công tử nhà giàu, nó vui trong lòng nhưng vẫn chỉ cúi mặt:

- Công tử đừng làm thế!

Nó quay mặt đi:

- Nhà em như thế.

Sợ quan lớn và phu nhân không chấp nhận.

- Em cứ yên tâm.

Anh sẽ có cách thuyết phục cha mẹ!

Lý Bộc cài cây trâm lên cho nó:

- Em đừng nghĩ thế.

Dòng máu của em là cao quý của Tiên Đế!

Như bị động vào cái tủi thân trong lòng, người thiếu nữ ừng ựng nước mắt:

- Em phải nói thật.

Em không rõ em có phải là máu mủ của Tiên Đế hay không.

Em cũng không phải là công chúa hay không.

Gần 14 năm sống trên đời là từng ấy năm, em gắn bó với nơi đây.

Nếu anh nghĩ, anh quen em, chỉ vì cái danh phò mã thì anh sai rồi!

Cô bé ấy quay mặt đi, nhìn xa xăm về hướng dòng sông lững lờ:

- Hơn nữa, còn mẹ em.

Bao nhiêu năm nay, mẹ em sống vò võ, cực khổ nuôi em lớn bằng ngần này - Nó quay lại, nhìn vào mắt chàng công tử ây - Em không thể theo anh, bỏ mặc mẹ em được!

Chàng công tử chợt ôm hai tay vào vai nàng công chúa chưa một ngày nhìn thấy cung son gác tía:

- Không!

Từ lần đầu tiên gặp em ở Đông Kinh, anh đã thương em rồi.

Lúc đấy, anh đâu có biết em là con gái của Tiên Đế đâu.

Còn Cung nhân Ngô Thì, anh hứa sẽ đối tốt với mẹ.

Anh sẽ cho em về thăm mẹ!

Lý Bộc nói tiếp:

- Anh sắp vào quân ngũ rồi.

Anh ra chiến trường chuyến này, ít cũng phải 3 tháng, nhiều phải nửa năm hoặc hơn.

Rồi khi nào về, anh sẽ xin phép cha mẹ hai bên, được không?

Yến chỉ cúi mặt.

Lý Bộc cài cây trâm gỗ cho người thương.

Đôi trẻ ôm lấy nhau, bịn rịn không nỡ rời xa.

Cây trâm của Bộc là cây trâm gỗ được đính ngọc và chạm khắc rất tinh tế.

Đứng từ xa, cậu thanh niên tên Hơn với cái khố trên người, lộ ra cơ thể vạm vỡ sạm nắng dắt theo con trâu đi chăn.

Con trâu mà cha của cậu ta đã phải tích cóp cả đời mới tậu được.

Có lẽ, đời cậu thanh niên ấy sẽ cùng với con trâu này để mà làm ăn khấm khá hơn, không còn đói ăn đói mặc nữa.

Cũng cầm trên tay một cây trâm tự làm.

Nhìn nó xấu, chẳng đâu vào đâu cả.

Cậu giấu cái que gỗ đấy đi.

Lặng lẽ đánh trâu ra đồng.

Có lẽ, Yến không biết, Bộc cũng không biết.

Còn Hơn, Hơn đã hiểu mấy câu đùa của mấy chị gái trong xóm.

Yến là con gái của Tiên Đế, là em gái của Đương kim Hoàng Đế; làm sao Hơn xứng được.

[...]

Chồng không có ở nhà nên mỗi lần ra đồng, chị Bính lại phải dắt 2 đứa con theo.

Vì chúng nó còn bé quá.

Hai đứa nó cũng ngoan lắm.

Ngồi dưới một tán cây và chơi với nhau.

Chơi chán lại lăn ra ngủ.

Người mẹ trẻ vẫn có thể vừa làm vừa trông được con.

Con bé thứ hai lăn ra ngủ rồi.

Con bé lớn ngồi một mình thì cũng buồn tay buồn chân.

Nghĩ thế nào, nó mới lội xuống ruộng.

Khi chị Bính quay lại, thì con bé đã lội ra giữa ruộng.

Con bé dùng hai tay xách ống quần lên, mặt nhăn nhó vì mỏi tay.

Nó bé quá nên nước ngập đến bụng, ướt hết người.

Nhìn vừa bực vừa buồn cười.

Mẹ của nó không nhịn được mà cũng phải bật cười, nhưng vẫn vội vàng bước lại, mắng nó:

- Con làm cái gì đây?

Con bé vừa mếu máo vừa run cầm cập vì trời lạnh:

- Con muốn đi cấy với mẹ.

- Trời ơi con tôi!

Tuổi con chỉ cần ngồi một chỗ là được rồi!

Bỗng con bé giãy nảy lên, giàn dụa nước mắt:

- Ái.

Đau!

Người mẹ trẻ vội vàng bế con bé lên.

Nó bị một con đỉa cắn vào chân.

Chị vội vàng ôm nó lên trên bờ rồi tìm cách gỡ con đỉa ra.

Chỉ có con bé cứ run như cầy sấy.

Nó vừa sợ, vừa đau lại còn lạnh.

Thấy thế, cũng đâu người mẹ nào nỡ mắng con.

Nghĩ lại cái dáng vẻ lúc nó lội xuống ruộng lại bật cười.

Con bé nằm trên giường chui tọt vào trong chăn, dù đã được mẹ tắm gội bằng nước ấm và mặc quần áo ấm.

Mẹ nó bồng đứa em thứ hai lại, ngồi bên cạnh nó:

- Lần sau có còn lội xuống ruộng nghịch nữa không?

Giọng con bé kiên định:

- Không.

Con không bao giờ xuống ruộng nữa!

Chị đặt con bé thứ hai xuống:

- Thôi.

Tôi xuống nấu cơm.

Hai con giặc cái này ngồi im ở đây hộ tôi!

Nhưng mà, hai đứa nó cũng chỉ ngồi im được một lúc, đã lại kéo nhau ra sân chạy nhảy, rồi lại vào bếp nghịch.

Chị Bính cứ một chốc là lại phải quát.

Cơm vừa dọn ra.

Bữa cơm chỉ có 3 mẹ con nên cũng đạm bạc, chỉ có bát trứng hấp với một đĩa rau luộc, một bát dưa muối.

Vừa ngồi xuống đã có tiếng chuông cửa.

Chị lại phải ra mở.

Thì ra là chồng.

Thế mà, cứ tưởng là mấy hôm nữa mới về.

Hai đứa con thì nhảy chân sáo.

Vừa nhảy vừa lao ra, ôm lấy cha:

- Cha về!

Cha về!

Lúc ấy, trên tay anh Tri còn cầm theo một cái túi, đựng đầy những con tôm to bằng ba đầu ngón tay chứ không phải loại tôm nhỏ, mua về để rang thịt như mọi lần.

Sau khi đưa cái túi cho vợ thì bồng hai đứa lên bằng hai tay.

- Ở nhà đã ăn cơm chưa?

- Chuẩn bị ăn thì ông về.

- Mẹ mày rửa tôm đi rồi luộc ăn một thể.

Chị Bính khẽ nhíu mày, nhìn những con tôm.

Đó không phải là loại tôm mà chị từng được ăn một lần lúc nhỏ hay sao?

Lần đó, Tư Thành được mời vào Cung dự yến tiệc, thì lấy phần cho chị được vài con tôm.

Ăn một lần mà nhớ đến tận bây giờ.

- Đắt lắm không?

- Người đàn bà nông dân khẽ nói với chồng.

Anh Tri nhìn vợ rồi mắng:

- Ôi dào.

Bảo đi luộc thì cứ làm đi.

Đắt với chả rẻ.

Anh đặt hai đứa con xuống, rồi tự tay làm.

Dạo này, buôn bán cũng được.

Hai đứa trẻ con thì chưa bao giờ được ăn ngon như thế, thi nhau ăn.

Chị Bính ngồi bóc vỏ tôm cho con cũng không kịp.

Anh Tri nhìn thấy vết đỉa cắn trên chân con bé Thương mới hỏi han:

- Chân làm sao kia?

- À, chiều nay đi cấy giúp mẹ đấy!

- Chị Bính nói đùa - Có mà tốn khối cơm gạo nữa.

- Nghịch ít thôi, hai con vịt trời!

- Ơ sao cha lại gọi con là con vịt trời?

Hai vợ chồng bật cười trước câu hỏi ngây ngô của con bé.

Hai đứa trẻ con thì ngơ ngác.

Bữa cơm của một gia đình nhỏ bên ngọn đèn dầu nhiều tiếng cười và yên bình đến thế.

HẾT CHƯƠNG 21.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 22


Mới đó mà con bé Thủy đã lớn, đã có thể phụ giúp mẹ việc đồng áng.

Thằng bé Hiếu thì chưa làm được mà cứ lanh chanh đòi đi làm.

Trời mùa hè nên người mẹ trẻ cũng kệ nó cho lội xuống nghịch bùn.

Thằng bé lên 6 tuổi rồi.

Người mẹ ấy cũng có một khoản nhỏ, dành dụm từ bán thóc gạo với bán vải lụa.

Định mùa thu năm nay sẽ gửi thằng con đi học ông thầy đồ ở làng bên.

Nhưng thằng bé không nghe.

Nó cứ đòi ở nhà đi làm với mẹ.

Tờ mờ sáng hôm sau, chị vẫn thức dậy sớm để ra chợ bán mấy mớ rau với mấy con cua mà chiều hôm qua hai mẹ con mò dưới ruộng.

Nhìn hai đứa con ngủ ngoan, người mẹ trẻ ấy vui lắm.

Thầm mong, lúc nào chúng nó cũng khỏe mạnh, ngoan ngoãn như thế...

Chị kéo chăn ngay ngắn cho con rồi xuống khỏi giường.

Đến khi đã sáng rõ, mặt trời đã lên, người mẹ ấy mới về đến nhà, trên đôi thúng có mấy cái bánh với một quyển vở và một cái bút rất đẹp.

Ở nhà chỉ có đứa con gái đang quét nhà với trông nồi nước dưới bếp, chẳng thấy thằng con trai đâu.

Hỏi thì đứa con gái cũng không biết.

Chị cứ nghĩ thằng bé lại ham chơi, vừa dậy đã chạy đi chơi nên cũng mặc kệ.

- Con quét nhà xong thì vào ăn một cái bánh, còn một cái để phần cho em!

- Vâng ạ!

- Con bé lễ phép.

- Mẹ mệt quá!

Mẹ nằm nghỉ một lúc.

Tầm trưa, con nấu cơm xong thì gọi mẹ dậy.

Thằng bé Hiếu đi đến trưa thì về, xong chiều nó lại đi đến tận tối.

Ngày này sang ngày kia như thế, nhìn nó đen sạm lại.

Hỏi đi đâu thì nó không nói.

Cho đến một hôm, chị vô tình thấy trong cái rương đựng quần áo có một cái áo cũ của thằng bé được nhét khéo léo trong góc và che bởi mấy bộ đồ nó đang mặc.

Trong đấy có một khoản tiền nhỏ.

Bấy lâu nay, tiền làm ra, ngoài mua đồ ăn với các đồ dùng thì chị cất trong cái hộp giấu sau bài vị chồng, có bao giờ cho tiến con đâu.

Vậy thì... số tiền này ở đâu ra?

- Thủy!

Thủy ơi!

- Người mẹ ấy cất tiếng gọi đứa con gái.

- Dạ!

- Con bé đang phơi quần áo ngoài sân, nó quay mặt vào nhà và cất tiếng.

- Rạ rơm cái gì.

Vào đây!

Thấy giọng mẹ có vẻ gắt gỏng, con bé bỏ hết việc để chạy vào.

Nhìn thấy chỗ tiền ấy, nó cũng có vẻ bất ngờ:

- Ơ, tiền ở đâu thế mẹ?

- Câu này mẹ phải hỏi con đấy!

Tiền ở đâu ra đây?

- Con có biết đâu.

- Con bé cãi.

- Con ở nhà trông nhà, giặt giũ, cất dọn, con không biết à?

- Đây là áo của thằng Hiếu mà...

- Nó vừa chối tội vừa phân bua.

Người mẹ ấy ngồi xuống giường rồi quay sang đứa con gái:

- Thằng Hiếu dạo này cứ đi suốt, con có biết nó đi chơi với bọn nào không?

Con bé lắc đầu:

- Con không biết.

Em cứ đi suốt ngày, xong có hôm thì tối mang về ít củi, có hôm không, người ngợm còn lấm lem.

Những hôm đấy mẹ về muộn nên không biết!

Con hỏi thì nó không nói...

Chị Nhàn thở hắt ra:

- Thằng ôn con này.

Không biết cái tiền này nó lấy ở đâu ra!

Chốc nó về đây!

Chiều tối, thằng bé về thật.

Nó lại dính bùn đất từ đầu xuống chân.

Cơm nước đã dọn xong hết rồi.

Bên cạnh mâm cơm còn có một cái roi.

Mẹ của nó đã ngồi sẵn ở đấy, ngay cạnh cái roi.

Sau tiếng quát "Vào đây!" của mẹ, cũng là lúc cái roi được mẹ cầm lên, thằng bé tự dưng thấy hơi sợ:

- Nay mẹ về sớm thế?

Để con vào tắm xong ra ăn cơm...

Chị Nhàn vụt cây roi đánh "chát" một tiếng vào cái chõng và quát:

- Tắm rửa cái gì?

Làm gì mà giờ này mới về?

- Thì... con đi chơi.

Mọi hôm vẫn thế mà...

- Thằng bé cười nhăn nhở đáp lại

- Hôm nay tôi về sớm mới thấy đấy!

Bước lại đây!

Nhanh!

Thằng bé vẫn giữ cái nụ cười trên miệng nhưng vừa bước lại vừa run.

Tay nó thọc vào trong cái túi quần như để kiểm tra lại xem đồ đựng trong đấy có bị rơi ra không.

Người mẹ thì vẫn quát.

Một tay lôi thằng bé lại mà nó nhanh hơn, đấy tay mẹ ra.

- Giấu cái gì đấy?

- Con có giấu gì đâu!

- Nó vẫn cãi.

Lúc đấy, mặt nó bỗng đâu chuyển thành sang màu tái mét khi nhìn thấy cái áo cũ và toàn bộ khoảng tiền trong đó đã ở sau lưng của mẹ.

Chị Nhàn nhanh tay lấy vài xu tiền trong túi của nó ra:

- Cái gì đây?

Thằng bé cúi gằm mặt, không dám trả lời.

Cái Thủy thì chỉ dám núp sau cửa.

Mẹ nó bình thường rất dịu dàng, nhưng một khi đã cáu giận thì cũng đáng sợ lắm.

Nó thấy mẹ nó mấy lần chửi nhau với người ta ngoài chợ rồi.

Thằng bé Hiếu lúc đấy mặt cắt không còn giọt máu.

Người mẹ dịu giọng xuống.

- Hiếu!

Cái gì đây?

Đôi mắt thằng bé ựng nước.

Chị Nhàn quát lớn tiếng:

- Mày đi ăn cắp ăn trộm à?

Đoạn, chị vung roi lên, đánh mạnh vào mông thằng bé.

Thằng bé bị đánh đau mà không rơi một giọt nước mắt.

- Mày nói đi?

Mày ăn trộm ăn cắp của ai.

- Tiếng của người mẹ có phần lớn hơn câu trước.

Cái Thủy sợ mẹ đánh em nữa, nó vội vàng chạy ra, nức nở:

- Mẹ đừng đánh em nữa...

Người mẹ ấy đặt cái roi xuống, đau khổ lên tiếng:

- Mẹ có khổ đến đâu, có nhịn ăn nhịn mặc, cũng có để chúng mày phải nhịn bữa nào đâu!

Tại sao mày lại đi ăn cắp?

Mày lấy của ai?

Thằng bé oan ức, nó hét lên:

- Con không ăn cắp.

Đây là tiền con làm ra mà!

Chị Nhàn lắc đầu:

- Mày bé thế này thì làm gì mà ra tiền?

Thằng bé không giấu gì nữa, nó kể đầu đuôi:

- Mẹ nói con chưa làm được gì nên không cho con đi làm.

Trong khi, chị Thủy chỉ cao hơn con một tí, chị cũng bé như con mà chị phải ra ruộng cắt cỏ với mẹ.

Con mới đi nhặt củi để đổi lấy tiền.

Con định sẽ mua cho mẹ cái nón mới vì cái nón của mẹ rách rồi.

Mẹ đội vào, nhìn xấu lắm.

Mẹ có mua cái mới đâu.

Chị Nhàn bất giác đưa mắt, nhìn cái nón để cạnh cái cuốc trước hiên chưa kịp cất.

Chị từ từ bước lại, ngồi xuống, nắm lấy đôi vai của con trai:

- Tất cả số tiền này là tiền con đổi củi hết à?

- Vâng!

Con nói thật mà!

- Ánh mắt và giọng nói của đều ánh lên vẻ kiên định.

- Lần sau, đừng làm thế nữa.

Con còn bé, chỉ cần phụ giúp mẹ với chị việc nhà thôi.

Nãy mẹ đánh có đau không?

Thằng bé lắc đầu:

- Con không đau.

- Thôi!

Tắm rửa đi rồi ăn cơm.

Bữa cơm ấy có rau có thịt.

Ba mẹ con ăn uống vui vẻ.

Hai đứa nhỏ ăn khỏe lắm.

Sau bữa cơm, cái Thủy mang bát đĩa đi rửa còn thằng Hiếu được mẹ gọi vào trong nhà.

Nó ngồi ở mép giường, khẽ cúi mặt.

Con bé Thủy thì đứng ở ngoài và lén nghe cuộc nói chuyện giữa mẹ với em trai.

Chị Nhàn lấy tập vở ra đưa cho con trai:

- Mẹ chuẩn bị cho con rồi.

Từ mai, con phải đi học!

Thằng bé khẽ lắc đầu:

- Mẹ hay bị mệt, lại đau chân như thế.

Làm sao nuôi con học được?

Gần 10 năm chứ ít gì...

Khi người mẹ đưa tay lên, lau nước mắt thì thằng bé nắm lấy bàn tay còn lại của mẹ nó:

- Mẹ cho con ở nhà để con đi làm phụ mẹ, phụ chị...

- Không được!

- Chị Thủy là con gái, lại hay ốm yếu hơn con.

Con không muốn mẹ với chị vất vả đâu...

Người mẹ ấy khẽ cúi mặt:

- Chị Thủy là con gái, giống như mẹ, ngày xưa, ông bà ngoại cũng có cho mẹ đi học đâu.

Nhưng con là con trai thì khác.

Khi còn sống, cha con cũng kỳ vọng nhiều vào con lắm.

Con đi học, trước là để cha con được yên lòng.

Sau này, con nuôi mẹ, giúp đỡ chị, được không?

Nói mãi, thằng bé mới nghe.

Sáng hôm sau, chị Nhàn đưa con trai sang làng bên để đi học.

Mấy làng mới có một ông đồ.

Hôm đấy cũng đông người đưa con đến học.

Hai mẹ con phải đi xếp hàng từ sớm.

Mãi mới đến lượt.

Sau khi khai họ tên, năm sinh cho con trai, cũng như mọi người, chị đưa cho ông thầy đồ một khoản tiền làm học phí.

Vào lớp học và ngồi yên vị rồi, thằng bé còn đưa mắt, nhìn mẹ một cách đầy ái ngại.

Người mẹ trẻ đứng bên ngoài, nói với con trai qua khung cửa sổ:

- Cố gắng mà học.

Mẹ về đây.

- Vâng.

Mẹ về cẩn thận

Người mẹ ấy đội cáu nón cũ ấy lên đầu rồi quay về.

Thằng bé Hiếu thì vẫn đứng ở đó, nhìn theo mẹ.

Nhìn cho đến khi mấy đứa trẻ con trong lớp gọi nó lại.

Hết chương 22.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 23


Nửa năm sau, Lý Bộc đã quay về thật.

Vốn có học vấn lại tự nguyện vào quân ngũ đi dẹp lũ giặc cỏ ở trên biên giới nên cũng được giữ một chức nhỏ.

Yến vẫn ngày ngày cầm cây trâm đợi người thương.

Cho đến một hôm, cô thiếu nữ ấy đang ở nhà chặt củi thì Lý Bộc thực sự đã quay lại.

Khi cánh cổng được mở ra, người con gái đang độ xuân thì đã bất ngờ đến vỡ òa, rồi cả hai lao vào ôm nhau.

Chắc sợ người ngoài sẽ nhìn thấy, Yến mới kéo Bộc ra khỏi nhà, đi ra chỗ khuất sau nhà để hỏi chuyện.

Lời đầu tiên là lời trách trong nước mắt:

- Sao lâu quá vậy?

- Anh xin lỗi...

Lúc ấy thì bà Ngô Thị cũng vừa mới đi làm về.

Nhìn thấy cảnh này, bà quát lên tên của con gái một tiếng khiến các con giật mình.

Bà nhìn vào mắt con gái:

- Con Yến!

Đi vào nhà ngay!

Bà ngồi trên ghế, một tay đặt trên bàn, nhìn ra khoảng sân nắng gắt, hai con thì đứng đằng sau, lo lắng nhìn nhau.

Khi con gái định lên tiếng thì bà đã quát ngay:

- Im miệng!

Lý Bộc khẽ cúi đầu:

- Thưa bác, con xin phép bác cho con được quen Yến...

Bà Ngô Thị nhìn con gái với ánh mắt buồn rầu và thất vọng rồi bà lại nhìn cậu thanh niên này:

- Ngồi lên ghế đi!

- Bà lại nhìn con gái - Đi đun siêu nước!

Yến vâng dạ rồi đi ngay.

Bà Ngô Thị thì ngồi nói chuyện với Lý Bộc:

- Con Yến nhà thôi đã kể với tôi về cậu.

Cậu là con nhà danh giá, nhà mấy đời làm quan, có hẳn một cơ ngơi ở Đông Kinh.

Bản thân cậu cũng có công danh.

Cậu quen con Yến nhà tôi làm gì?

Nói thật, nó chẳng có gì cả.

Nhà tôi thì chỉ có thế này.

Nó cũng gọi là có một chút nhan sắc, nhưng cũng chỉ được mấy năm nữa thôi, nó không thể xinh đẹp mãi để cậu ngắm được!

Lý Bộc khẽ cúi mặt:

- Thưa bác, con thương Yến thật lòng...

Con xin bác cho chúng con được quen nhau...

- Đám công tử các cậu, tôi còn lạ gì.

Cậu rước con gái tôi về, chơi đùa cho chán, xong hành hạ nó.

Lý Bộc vội vàng giải thích:

- Bác đừng nói thế.

Con thương Yến thật lòng.

Hơn nữa, hạng người mà bác nói cũng có nhưng không nhiều.

Mà con thì không phải hạng người ấy...

Yến cũng vội vàng bước lại, quỳ dưới chân mẹ:

- Con xin mẹ.

Anh ấy là người tốt...

- Im miệng!

- Bà quát con gái.

Bà lại nói tiếp:

- Tao đã nói với mày ngay từ đầu rồi.

Tránh xa cái đám công tử này ra.

Chúng nó chỉ được cái bên ngoài thôi.

Mày mà tin chúng nó là mày chết!

- Bác, con xin bác, con không phải hạng người ấy...

- Lý Bộc cũng vội vàng quỳ xuống.

- Tôi không chấp nhận!

Cậu ra khỏi nhà tôi đi.

Bà tức giận và lớn tiếng quát mắng.

Người con trai kia vẫn muốn nói thêm vài lời cũng không được.

Bà trả lại túi quà mà chàng công tử ấy đặt trên bàn, chưa kịp nói là biếu bằng cách dúi vào tay và lôi tay ra khỏi nhà.

Cái Yến vừa quỳ vừa xin mẹ thì nhận ngay một cái bạt tai.

Bà vừa đóng cửa vừa ấn vào đầu và day nghiến đứa con gái:

- Mày ngu!

Ngu lắm!

- Con xin mẹ...

Lý Bộc nán lại nghe ngóng một lúc rồi đặt túi quà lên cái ghế gỗ đã cũ trước khi cúi mặt, lầm lũi rời quay về nhà.

Khi nghe con trai nói, Quan lớn cũng có vẻ giận lắm.

Ông chỉ vào mặt con trai mà quát lên:

- Con gái chết hết rồi hay sao mà mày phải quen một con bé như thế?

Chàng công tử quỳ xuống:

- Con xin cha, Yến là một người con gái tốt.

Người cha nghiến răng, một lần nữa gằn giọng đứa con trai ngang tàng:

- Nó là con hoang.

Không biết cha nó là ai.

Loại như nó thì cái lăng loàn ăn vào máu rồi.

Mày rước nó về để cái nhà này ngẩng mặt với ai?

Phu Nhân nghe chồng nói như thế thì giật mình, may là không có người ngoài nghe thấy, nhưng bà biết tính chồng nên cũng không dám lên tiếng.

Chỉ có người con trai dám phân bua với cha:

- Cha...

Con xin cha đừng nói vậy...

Yến thật sự là con gái út của Tiên Đế, em gái út của Hoàng Thượng...

Quan lớn tỏ ra thất vọng và lắc đầu.

- Mày ngu lắm, con ạ.

Nó nói gì, mày cũng tin à?

- Không phải Yến nói.

Người trong làng nói với con...

- Bây giờ, mày nghĩ đi.

Từ cái việc mà mẹ nó đẻ ra nói, đến cái việc mà nó lưu lạc mười mấy năm nay.

Máu mủ nhà người ta mà người ta để như thế à?

Rồi ông lại nói tiếp:

- Mà kể cả, nó có là con của Tiên Đế, nhưng mẹ nó là Cung nhân xuất cung.

Bản thân nó thất học mù chữ.

Còn mày, mà học giỏi, có công danh.

Mày là con của một ông quan đầu triều với một bà chính thất phu nhân.

Nó không môn đăng hộ đối với mày, với cái nhà này!

- Thưa cha, Yến có biết chữ...

- Lý Bộc khẽ cúi mặt - Yến không chỉ học giỏi mà còn biết làm ruộng, biết cơm nước.

Con tin là...

Không đợi con trai nói hết câu, Quan lớn đã quát lên:

- Câm miệng!

Tao hỏi mày: Con gái ông Lại Bộ Thượng thư, con gái ông Lang Trung bộ hình, cháu nội ông Tể tướng, rồi cháu gái ông này, cháu gái ông kia.

Bao nhiêu đứa tốt, nhà đầy đủ cha mẹ đàng hoàng, con nhà gia giáo, công dung ngôn hạnh không thiếu một thứ gì.

Sao mày không chọn.

Mày vừa mới lớn, vẫn còn ở trong nhà của cha mẹ mà mày đã chống đối cha mày à?

Chàng Công tử ấy cúi mặt:

- Nói như cha thì ông ngoại của Yến cũng được phong tước Hầu, cậu của Yến...

Người cha lại một lần nữa ngắt lời của con trai:

- Tao không nói ông ngoại nó.

Tao nói mẹ nó là người không ra gì.

Mày hiểu chưa?

- Con chỉ thương Yến thôi.

Con biết là cha muốn tốt cho con.

Nhưng con tin là con không nhìn sai người...

Khi thấy thái độ của con trai vẫn kiên định như thế, người cha cũng bất lực, nói thì cũng đã hết lời rồi, mà con thì cũng lớn rồi, không đánh được nữa.

Ông làm sao quên được người Cung nhân ấy.

Ngày ấy, Tiên Đế đột ngột băng hà, có một người Cung nhân già đã hai mươi tuổi mà chưa sinh được cho Tiên Đế người con nào sau gần mười năm nhập cung được Tôn Nhân Phủ chỉ định cho theo Tiên Đế về Lam Kinh.

Ông là một trong những người trực tiếp túc trực bên linh cữu Tiên Đế cơ mà.

Ông thấy người Cung nhân họ Ngô ấy rời Cung cấm với vẻ mặt vui lắm.

Thế mà về đến Lam Kinh thì lăn ra ngất xỉu.

Thầy lang đến bắt mạch thì phán là có thai... nhưng thai yếu.

Sau đó, người Cung nhân cùng với cái thai ấy ra sao thì ông không biết.

Chỉ là, ông không nghĩ đứa trẻ từng chết hụt từ trong thai ngày ấy giờ đây lại là đứa con gái mà con trai ông sống chết đòi cưới bằng được.

Không muốn chấp nhận cái sự trùng hợp này.

Vả lại... gia đình ông là gia đình quan Võ, ông sợ, người con gái ấy nhớ ốm yếu thì sẽ không sinh ra thằng cháu đích tôn khỏe mạnh cho ông được.

Chỉ có vậy thôi chứ làm sao mà không biết đấy là con ruột của Tiên Đế.

Bà Ngô Thị một lần nữa nhớ lại cái đêm ấy.

Cái đêm mà Tiên Đế lấy đi sự trong trắng của bà sau gần mười năm bà sống như một cái bóng trong Cung cấm.

Cũng là lần cuối cùng.

Bà là cháu họ của Tiên Đế, nhưng lớn hơn Tiên Đế mấy tuổi, bà nhút nhát, chậm chạp từ bé; thế nên chẳng mấy nhận được cảm tình của vị Hoàng Đế đã giỏi trị quốc lại còn đa tình ngày ấy.

Tiên Đế thất vọng mặc áo vào và rời đi.

Ánh mắt ấy, vẻ mặt ấy, chỉ có chết, bà mới quên được thôi!

Còn bà thì ngồi ôm đầu gối khóc đến tàn canh mà không biết con gái đã vào trong bụng bà...

Đứa con lì lợm đang ngồi trước mặt bà để nghe về cuộc đời bi đát của mẹ nó đây.

- Tại sao lại thế hả con?

Bao nhiêu năm, một mình tao cực khổ nuôi mày khôn lớn.

Có cho mày thiếu thốn cái gì không?

Có yêu cầu gì lớn không?

Đứa con gái vẫn cúi mặt, khẽ rơi nước mắt:

- Tao chỉ bảo mày là: gió tầm nào gặp mây tâm đấy, cứ bọn con nhà nông, cứ chăm chỉ mà quen.

Cưới về rồi vợ chồng làm ăn, mày cũng có què quặt gì đâu.

Mày lại đi quen một cái thằng công tử làm cái gì?

- Nhưng...

Lý Bộc tốt, mẹ ạ.

Anh ấy cũng đang trong quân ngũ...

- Im miệng!

- Bà quát lên, át con - Loại công tử như nó, có vào đấy thì cũng làm vương làm tướng chứ làm được cái gì?

Tao không đồng ý!

Yến vội vàng quỳ xuống:

- Mẹ... con xin mẹ...

Bà Ngô Thị đẩy con bé ra rồi đứng dậy:

- Trừ khi tao chết, mày thích làm gì thì làm.

Tao không đồng ý!

- Mẹ!

Nàng Công chúa...

À mà không!

Đứa con gái ấy nhìn theo cái lưng gầy của người mẹ bao năm tần tảo đã cong xuống bên mâm cơm nguội ngắt, không ăn nổi.

Hết chương 23.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 24


Thấy con trai vẫn kiên quyết, ông Nhập nội Thiếu Úy cùng với bà Phu nhân cùng đành phải mắt nhắm mắt mở đồng ý.

"Đất không chịu trời thì trời phải chịu đất", chứ biết làm thế nào.

Ông trình lên Tôn nhân phủ thì mới biết con bé còn chưa có tên trong sổ của Tôn nhân phủ.

Năm xưa, khi Tiên Đế đột ngột băng hà, Cung nhân Ngô Thị được chỉ định cho theo Tiên Đế về Lam Kinh, vì trong các Phi tử của Tiên Đế khi ấy còn mỗi Ngô Thị là chưa sinh được con.

Ai ngờ, Ngô Thị vừa xuất cung thì mới biết bản thân đã có thai gần hai tháng.

Lúc ấy, Thái Hậu Nguyễn Thị có gọi Ngô Thị về Đông Kinh, nhưng vì chính sự khi ấy hỗn loạn, Thái Hậu lại là phận nữ nên nhất thời gặp khó khăn trong việc buông rèm nhiếp chính, không kịp gặp Ngô Thị.

Ngô Thị thì vốn từ đầu đã người không ưa vinh hoa nên không tự quay lại Đông Kinh một lần nào, thành ra, Hoàng nữ Yến bị bỏ sót.

Thái Hậu vội vàng sai Tôn nhân phủ bổ sung rồi sai đón Hoàng nữ về Đông Kinh.

Bên thông gia chẳng bàn bạc gì với bà Ngô Thị đã mang lễ vật đến.

Thái Hậu Nguyễn Thị vui vẻ đồng ý gả Hoàng nữ ngay.

Bà mẹ ấy không buồn.

Bà chỉ lo sợ thôi.

Sợ con gái sẽ khổ.

Bên Tôn nhân phủ gọi Hoàng Tử Lê Khắc Xương đến để trích huyết nghiệm thân với em gái.

Sau khi được xác nhận về dòng màu, Yến mới chính thức trở thành Hoàng nữ.

Người Cung nhân năm xưa cũng được Thái Hậu Nguyễn Thị gọi đến để nói chuyện.

Thái Hậu vẫn giữ cái phong thái hiền từ, nhân hậu ngày nào:

- Không ngờ, Hoàng nữ út của Tiên Đế cũng đã đến ngày xuất giá.

Ấy là nhờ công sinh thành, dưỡng dục của Cung nhân.

Cung nhân vất vả nhiều rồi!

Người đàn bà ấy khẽ cúi mặt:

- Dân nữ đa tạ Thái Hậu.

Thái Hậu tiếp tục rót trà:

-

Sau này, Hoàng nữ Yến về làm dâu họ Lý rồi thì Cung nhân cứ về đây, bầu bạn với bổn cung, cũng là để hương chút vinh hoa, phú quý cuối đời.

Bà Ngô Thị khẽ đặt tách trà xuống:

- Dân nữ đa tạ Thái Hậu đã ban ơn.

Nhưng 15 năm trước, dân nữ đã lỡ hẹn với Tiên Đế ở Lam Kinh.

Nay, Hoàng nữ Yến đã lớn, đã theo chồng.

Dân nữ xin phép được về lo hương khói Tiên Đế...

Thái Hậu Nguyễn Thị cũng cho là phải, mới gật gật đầu:

- Thôi thì, Cung nhân cứ về với Tiên Đế.

Cung nhân có khó khăn hay cần giúp đỡ gì thì cứ nói!

Về sau, Thái hậu Nguyễn Thị cũng cho bà Ngô Thị một miếng đất ở làm Lam Giang, còn sai người về dựng nhà giúp, và cho một ít đất ruộng nữa.

Bà Ngô Thị giận con gái lắm.

Nhưng việc đã lỡ rồi, cũng chỉ mong con được hạnh phúc.

Mặc trên mình bộ quần áo đẹp, đứa con gái quỳ trước mặt mẹ:

- Con xin lỗi mẹ...

Bà mẹ khẽ lắc đầu:

- Con đứng dậy đi.

Yến từ từ đứng dậy, bà lại kéo con gái ngồi cạnh bà:

- Đời mẹ, mẹ chỉ mỗi con thôi.

Mẹ cũng đã chuẩn bị cho ngày này rồi!

Mẹ chỉ mong là cậu Lý Bộc kia sẽ thương con.

Mẹ chỉ mong hai đứa hạnh phúc thôi.

Cô bé khẽ rơi nước mắt, nắm lấy tay mẹ:

- Hay mẹ đừng về Lam Kinh nữa.

Mẹ ở đây, rồi thi thoảng con về thăm mẹ...

Bà mẹ khẽ lắc đầu:

- Không!

Mẹ phải về, con ạ.

Là con gái út trong nhà, nhưng đến khi sắp về nhà chồng, Hoàng nữ Yến mới biết hết mặt các anh trai và các chị dâu.

Còn các chị gái thì chẳng có ai đến.

Hai chị mất rồi, người chị cả thì bảo là bận nên không về được.

Nhưng các anh trai quý đứa em gái út nhiều lắm.

Người anh trai trưởng Lê Nghi Dân lúc ấy đang trấn thủ ở trên Lạng Sơn cũng thu xếp về, còn đưa cả vợ và cùng với thằng con trai gần một tuổi nữa.

Thằng bé là cháu đích tôn của Tiên Đế, nhìn bụ bẫm, kháu khỉnh lắm.

Đến chơi với anh chị, nàng Công chúa ấy vừa được bế cháu, vừa được anh chị chiêu đãi mấy món ngon, lạ miệng, chưa được ăn bao giờ.

Anh trai thứ hai Lê Khắc Xương là người anh đầu tiên mà cô bé gặp ở Đông Kinh.

Anh em ruột thịt với nhau nên có cảm giác vô cùng thân thuộc.

Anh chị vẫn còn trẻ nên chưa có con.

Chị dâu vẫn còn vô tư nên nói chuyện thoải mái lắm, chị cũng bảo như thế.

Anh trai thứ ba là Hoàng Thượng - một bậc minh quân trẻ tuổi.

Cô bé ấy thì có lẽ sẽ chẳng hiểu minh quân nghĩa là gì đâu.

Nàng Công chúa nhỏ được Hoàng Thương và Quý Phi dẫn đi dạo quanh Tử Cấm Thành một vòng.

Có hồ nước, có vườn cây, có lầu son gác tía, cái gì cũng đẹp, cũng mới lạ.

Anh trai thứ tư Lê Tư Thành là quen nhất.

Hai anh em gặp nhau mấy lần ở quê ngoại rồi, nhưng gặp nhau dưới danh nghĩa là chị em họ.

Nhớ, ngày xưa, trong một lần cùng về thăm quê ngoại, một người chị họ nói đùa: "Nhìn Thành với Yến cứ như anh em sinh đôi!".

Quả thực, lúc bé, hai anh em giống nhau y như đúc; mà giờ lớn lên vẫn giống.

Hai anh em đi chơi mấy nơi, đi chơi Trường Giám, đi dạo bờ Hồ, còn vào chợ nữa.

Tư Thành vẫn quen gọi Yến là "chị".

Yến còn hỏi thăm chị Bính thì được biết chị Bính theo chồng mấy năm nay, cũng có con rồi.

Bên bờ Hồ, gió thổi lộng lộng tóc và vạt áo bay.

Cái Yến nửa đùa nửa thật hỏi:

- Anh Thành bao giờ mới cưới vợ?

Tư Thành cũng cười và đáp lại:

- Bao giờ em cưới, chị Yến nhất định phải về dự đấy!

Thế rồi, đám cưới cũng diễn ra.

Chị cả không về được chỉ gửi một ít tiền mừng cưới, biết nhà chị khó khăn nhất, chồng mất rồi mà chị còn phải nuôi hai đứa con nhỏ nên cũng không ai trách gì.

Còn các anh trai thì đều mừng cưới nhiều và hồi môn cũng to.

Nghi Dân là người đứng ra trao dâu.

Còn chuẩn bị một sợi dây chuyền vàng làm hồi môn.

Cảm giác được làm nàng Công chúa út trong nhà, được các anh trai quan tâm, chiều chuộng, thực khó tả lắm...

Nhìn con gái bé bỏng ngày nào giờ đã lớn đi lên kiệu hoa theo chàng công tử giàu có, người mẹ cảm xúc thực sự lẫn lộn.

Vui vì con không còn phải "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời", buồn vì phải xa con, lo không biết người ta có đối xử tốt với con hay không, rồi lại yên tâm vì nhìn cách chàng công tử ấy kiên quyết cưới con gái bà bằng được.

Giờ đây, bà chỉ thầm mong con được hạnh phúc.

Ngồi trên kiệu hoa, nàng Công chúa nhỏ chỉ khẽ ngoảnh mặt, nhìn lại Tử Cấm Thành.

Ở miền quê xa xôi, cũng có một chàng thanh niên đang đau khổ vì bị phụ tình nhưng chẳng nói ra với ai vì tự biết bản thân thực sự không xứng với người con gái cao quý ấy.

Chỉ biết cham chỉ làm việc để quên đi thôi.

Đôi trẻ tay trong tay, mắt đối mắt, rồi lại ngại ngùng, e thẹn.

Hết chương 24
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 25


Xét về đằng ngoại thì Hoàng nữ Yến cũng là chị họ của của chị Bính (mẹ của Yến với bà Sung viên Ngô Thị là chị em ruột).

Thế mà khi vợ xin về dự cưới chị họ mà ông chồng mới đầu còn không định đồng ý.

Chị vẫn kiên trì đứng đó để xin chồng.

- Mẹ mày là con nuôi thì chị em cái gì?

- quát lên.

- Con nuôi, nhưng Sung Viên cũng cưu mang, nuôi nấng tôi, có khác gì con ruột đâu.

Bao nhiêu năm không về, người ta cười cho, bảo là cái loại con nuôi, tốn bao nhiêu cơm gạo nuôi lớn mà theo chồng rồi vô ơn!

Chị lại tiếp tục nói:

- Ông không sợ, người ta nói ông nghèo đến mức không có tiền cho tôi đón đò về à?

Nghe thấy như thế, anh Tri đã bắt đầu mềm lòng.

Nhìn hai đứa con gái ngồi chơi chuyền với nhau trước hiên.

Trong đầu anh tự dưng hình dung ra cảnh hai đứa nó theo chồng...

- Thế bà muốn về như thế nào?

Chị Bính mỉm cười, rồi chị vội vàng nói:

- Tôi tính thế này: Ông đưa tôi với hai đứa, cả nhà về đám cưới, xong về nhà bà ngoại.

Ông đi lấy hàng để tôi với hai đứa ở nhà chơi với bà vài hôm, rồi cả nhà về.

Ông xem có được không?

- Thôi đi nấu cơm đi.

Lải nhải.

Nhức hết cả đầu!

Được chồng cho về thăm nhà thì vui lắm.

Đi lấy chồng cũng mấy năm rồi.

Thế mà ...

đến chiều, đang ngồi giặt áo cạnh giếng thì chị cảm thấy mệt trong người, mặt mày cứ xây xẩm.

Khi bê cái chậu lên thì bỗng lăn ra ngất.

Thấy mẹ ngã ra, con bé Thương với con bé Nhi đang ngồi trong hiên, vội vàng chạy lại:

- Mẹ ơi!

Anh Tri đang nằm trong nhà mà thấy hai đứa con cứ nheo nhéo ở ngoài.

Mới đầu cũng không định quan tâm, một lúc sau mới dậy khỏi giường.

- Làm cái gì đấy?

- Cha ơi, mẹ làm sao ấy...

- Cái Thương vừa khóc vừa nói.

Bước ra khỏi cửa, thấy vợ đã nằm ở đó, Tri mới vội vàng, cuống quýt:

- Bính ơi, bà làm sao đấy?

Một lúc sau, chị Bính mới dần tỉnh lại.

Ông Lang đến sau khi nghe mạch thì báo tin đã có thai.

Sau khi tiễn thầy lang về thì anh Tri vào trách vợ:

- Bà làm sao mà có chửa cũng không biết để ngất ra như thế?

- Trời ơi.

Lại có chửa à?

- Chị Bính thều thào.

- Lần này, cố mà làm thằng cu!

Hai con vịt trời rồi!

Đám cưới của Yến, chị Bính lại không về được.

Cũng đành thôi!

Có chửa thì đi làm sao được.

Hơn nửa năm sau, chị sinh ra con trai thật.

Anh Tri vui ra mặt.

Cứ ẵm thằng bé mãi.

Con bé Thương với con con bé Nhi thì thập thò ngoài cửa.

Cha chúng nó thấy thế thì gọi chúng nó vào.

Anh nhìn hai đứa lớn rồi lại nhìn thằng bé nhỏ.

- Ba đứa này, cái miệng chúng nó y nhau, mẹ mày nhỉ.

Cái Nhi bước lại, dùng ngón tay, khẽ ấn vào đôi má phinh phính của em trai.

Rồi nó suýt xoa:

- Cái má của em bé mềm thế!

- Con phải nói là em trộm vía, bụ bẫm, nhớ chưa?

Một lúc sau, chúng nó lại nói:

- Cha ơi, con đói rồi.

- Thôi ông để thằng bé nằm đây rồi xuống đặt lấy nồi cơm.

- Rồi rồi!

Chị Bính đặt thằng bé nằm vào trong nôi để ngồi dậy ăn cơm.

Anh Tri nấu được một mâm cơm, có một đĩa thịt rang nghệ và một bát canh rau day.

Khi này, anh chị làm ăn được nên gia đình cũng gọi là dư giả, còn đang định tính toán dựng nhà mới.

Cái Thương với cái Nhi thi nhau ăn.

Anh vừa uống ngụm rượu vừa lên tiếng:

- Mẹ mày đẻ cũng được cả tuần rồi.

Tuần sau, tôi đi Đông Kinh.

- Gớm nữa.

Đẻ 3 đứa rổi chứ có phải đứa đầu tiên đâu mà ông cứ phải lo!

- Cha đi, nhớ mua kẹo cho con đấy.

- Hai đứa mày chỉ ăn thôi!

Ở cữ được một tháng thì chị Bính lại địu con ra đồng.

Nhà đông con, kể cũng hay, cứ đứa lớn trông đứa nhỏ.

Cái Thương cũng bắt đầu sai vặt được rồi.

Dù vợ chồng cũng đã ở với nhau mấy năm trời năm trời, có đến ba mặt con rồi.

Nhưng mà anh Tri vẫn rất hay ghen.

Có một lần, hôm đấy là ngày giỗ cha chồng, hai vợ chồng thu xếp sang nhà người anh trưởng, mang theo cả 3 đứa vì ở nhà không có người trông với lo cơm nước.

Chuyến đi diễn ra cũng bình thường.

Sang nhà, chị Bính để mấy đứa con tự trông nhau, rồi vào giúp các chị dâu làm cơm.

Anh Tri là con út trong nhà, so với các anh tuy bằng vế nhưng tuổi thì ít hơn nhiều, lại là con của vợ lẽ, gần như không có tiếng nói.

Không biết trong lúc uống rượu, mấy ông anh trai nói gì mà anh Tri bức xúc ra mặt, đặt mạnh chén rượu xuống mâm.

Chị Bính ngồi mâm ở ngoài hiên nên cũng không biết đầu đuôi thế nào.

Lúc chị đang đút cháo cho thằng con với trông hai đứa lớn, chị có ngoái mặt vào thì thấy chồng mặt mũi hằm hằm đang cố gắng kiềm chế, may có một người anh trai kịp hòa giải: "Bác ý hay nói đùa, chú chấp làm cái gì?

Nghe nói nhà chú thím dạo này làm ăn được lắm à?".

Thấy chồng quay sang người anh trai: "Vâng, em cũng ăn may, gặp thời.

Mà con vợ em có cũng chịu khó, chi tiêu dè sẻ.

Nói chung là cũng gặp may, bác ạ!"

Đến khi ra về, cả gia đình lại ngồi trên xe ngựa.

Chị Bính vào chợ mua một ít đồ, chỉ địu theo thằng bé Nhật, để hai đứa lớn ngồi ngủ trên xe, anh Tri phải trông con.

Anh cũng ợm ờ đồng ý.

Khi ra khỏi chợ, chị Bính có gặp một khách quen mua lụa, người đó hỏi về lụa đợt này, chị vui vẻ hẹn ngày giao, nhưng trong mắt người chồng lại là cảnh vợ đang nói chuyện với một người đàn ông khác, anh lại quen miệng lẩm bẩm chửi thề.

Đến tối, anh Tri cứ ngồi uống rượu tì tì.

Đang năm cơm, thằng bé Nhật lại khóc đòi ăn sữa.

Chị Nhu đón lấy thằng bé, định cho nó ăn ngay tại đấy, nhưng khi nhìn thấy chồng trừng mắt, đặt mạnh chén rượu xuống bàn, chị vội vàng đứng dậy, ôm con vào trong phòng.

Nó ăn xong thì nằm vào nôi và ngủ ngon.

Xong việc, quay ra ngoài thì bọn trẻ con đã ăn xong, chỉ có chồng vẫn đang uống.

Chị chan ít nước canh vào bát và húp nốt bát cơm dở là cũng xong.

- Thôi!

Làm gì mà lè nhè mãi thế?

- Câm miệng!

- Anh Tri quát vợ.

- Uống vừa thôi.

Uống thế này để mấy mà chết?

- Chết?

Ừ!

Tôi chết để cho cô tha hồ mà lăng loàn!

- Này!

Ông đừng có mà suy diễn như thế!

Anh Tri cáu lên, ném cái bát nào mặt vợ.

Cái bát rơi xuống đất, vờ choang.

Mảnh vỡ còn găm vào chân chị Bính.

- Mất dạy!

Ánh mắt chị đầy uất ức, chị đưa tay lên, khẽ xoa xoa mặt.

Nhưng ánh mắt đó càng khiến người chồng nổi cáu.

Anh đứng dậy, dùng tay bóp cổ vợ và ấn vào tường để đánh.

May có bọn trẻ con chạy lại.

Cái Nhi ôm lấy mẹ, cái Thương ôm lấy cha.

- Mày mà láo, tao đánh mày chết!

- Cha!

Thấy các con ngăn cản, anh Tri đành bực bội, quay vào phòng.

Chị Bính thì tủi thân, ngồi ôm con.

Con bé Nhi ngồi vào lòng mẹ.

Con bé Thương đưa tay, lau nước mắt cho mẹ.

Lúc đấy, ở trong phòng, thằng bé Nhật lại khóc, đòi hơn mẹ.

- Cái lớn cái bé đâu hết rồi!

Chị Bính vào ẵm thằng con ra.

Hôm đấy, mấy mẹ con nằm cả ở gian của con bé Thương với con bé Nhi.

Rồi cũng đến sáng.

Chị lại ra đồng làm.

HẾT CHƯƠNG 25.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 26


Bước chân vào nhà chồng là một biệt phủ lớn và rất đông người.

Cha mẹ chồng, rồi các thê thiếp của cha chồng, gần hai mươi Công tử, Tiểu thư; còn chưa tính người làm trong nhà nữa.

Tất cả đều vô cùng ngăn nắp, trật tự.

Ngày trước, ở với mẹ, mẹ cứ nói "bọn công tử, tiểu thư nhà giàu được chiều chuộng từ bé thành ra hư, lười,...", nhưng hình như đâu có phải!

Ngay buổi sáng đầu tiên chính thức làm con dâu nhà quan, chị Yến đã hết sức ngỡ ngàng khi ở trong bếp ngoài người làm trong nhà thì còn có hai người em gái chồng nữa.

Hai người em đó một người bằng tuổi, một người kém chị mấy tuổi thế mà làm việc nhà rất thuần thục, chắc phải làm từ lâu rồi.

Còn mấy người em trai chồng thì đi học, học xong phải đi lính, đi lính về rồi mới tính tiếp.

Trong nhà, cha chồng là người có tiếng nói nhất.

Ông ít ở nhà, nhưng kể cả ông không ở nhà thì một khi ông đã ra lệnh cũng không một ai dám làm trái.

Lý Bộc là người tu chí, cần kiệm.

Sau khi xuất ngũ cũng được giữ một chức nhỏ nên lương bổng cũng gọi là ổn định.

Là con trưởng và cũng là con cả trong nhà, nhà lại đông em, mấy người em gái cũng sắp đến tuổi cập kê, mấy người em trai cũng đã dần lớn, cưới một thời gian thì hai vợ chồng cũng xin cha mẹ cho hai vợ chồng dọn ra ngoài.

Quan lớn cùng với Phu nhân bàn đi bàn lại thì cũng đồng ý với điều kiện là không được đi xa.

Ông bà hỗ trợ một ít về kinh tế.

Ở riêng nhưng vẫn gần cha mẹ chồng nên Yến vẫn thường xuyên về nhà cha mẹ chồng để hiếu kính với ông bà.

Lúc đấy, về nhà chồng cũng đã gần nửa năm mà cái bụng vẫn chưa thấy có dấu hiệu gì.

Mẹ chồng là người nóng ruột nhất, bà giục hai con mau chóng có con suốt, rồi bà lại mang thuốc thang sang nhà để ép con dâu uống.

Bà bảo là bà về làm dâu họ Lý từ khi còn trẻ hơn Yến, về làm dâu thì bà mẹ của ông Nhập nội Thiếu Úy cũng bắt bà uống thuốc này, uống được vài tháng đã có dấu hiệu thai nghén, sau đó sinh ra Lý Bộc và còn sinh thêm mấy người con nữa.

Vậy là, một ngày hai lần, bà sang tận nhà, ép con dâu uống ngay trước mặt bà.

Quả nhiên, đầu năm nay, nàng Công chúa ấy có thai thật.

Ai biết tin cũng vui.

Bà mẹ chồng mừng ra mặt, bà bảo:

- Có thế chứ!

Bao nhiêu tiền thuốc thang.

Chị Yến cười gượng gạo:

- Vâng...

Mang thai rồi thì lại chịu áp lực sinh con trai.

Có một lần, người vợ trẻ bực mình đi phàn nàn điều này với chồng.

Ai ngờ, Lý Bộc chỉ cười trừ:

- Ông bà có tuổi rồi, mong cháu đích tôn cũng là chuyện thường thôi mà!

Khi thấy chồng có vẻ vô tâm, chỉ nói được mấy câu như thế, Yến buồn bực quay mặt vào trong tường.

Khi này, Bộc mới biết bản thân lỡ miệng, mới quay người, đưa tay quàng qua bụng vợ:

- Thôi!

Anh xin lỗi...

Yến tủi thân:

- Lỡ sinh ra con gái thì sao?

- Sợ gì!

Con trai hay con gái mà chẳng là con!

Lý Bộc ngồi hẳn dậy, đặt tay vào bụng vợ, nói nựng:

- Việc của em là ăn uống bồi bổ, rồi nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, sau đó sinh ra một em bé khỏe mạnh, ngoan ngoãn.

Con gái thì xinh xắn giống mẹ.

Con trai thì... thì...

Yến bật cười:

- Con trai thì làm sao?

- Thì đẹp trai giống cha!

Yến giả vờ vẫn còn giận dỗi:

- Tự cao có vừa vừa thôi!

Bộc vẫn tiếp tục đùa:

- Em không tin à?

Ngọn đèn dầu vẫn còn hiu hắt, in bóng hai người lên tường, Yến kéo chồng xuống nhưng Bộc vội vàng tránh ra:

- Không được!

Sợ vào con lắm!

- Sợ gì?

Cái bụng vẫn còn bé tí!

Lý Bộc vẫn giữ vững quan điểm:

- Có người sảy đấy.

Tội chết!

Người chồng nghiêm túc nhắc nhở vợ:

- Từ giờ đến lúc sinh, em không được đi gánh nước, giặt đồ, không được leo trèo nữa.

Nói chung là chỉ cần nghỉ ngơi thôi.

Việc nhà cứ bảo con Sen làm.

- Lắm trò!

- Phải kiêng cữ cẩn thận chứ.

Thôi nghỉ ngơi đi.

Nói một lúc thì Lý Bộc ngủ trước vì ngày mai phải đi công việc từ sớm.

Chỉ có Yến khó ngủ, cứ đi ra đi vào, ngồi bên khung cửa sổ nhìn bầu trời xa xăm.

Không biết...

ở quê, bà mẹ ở có mỗi một mình thì có ăn uống có đầy đủ không hay lại tằn tiện...

[...]

Cái bụng ngày một to ra.

Chị Yến cũng không phải làm gì cả.

Chỉ có mỗi việc nghỉ ngơi với ăn uống thôi.

Đến cả đồ sơ sinh cũng thuê người may.

Chẳng qua là cứ kêu buồn chân, buồn tay thì chồng mới mua một ít lụa với kim chỉ để may cho vui.

Nhìn cái áo nhỏ xinh, Yến thực sự càng nghĩ càng thấy bản thân may mắn.

Trước, cứ sợ gả vào nhà giàu có thì sống không được thoải mái.

Không nghĩ là quan hệ với mẹ chồng và mấy người em gái chồng lại tốt đến thế.

Hôm nọ, hai người em gái của ông Bộc cũng có đến chơi, mang áo mới may đến, bảo là cho cháu.

Mấy chị em còn ngồi nói chuyện mãi.

Từ mấy người em này, chị Yến cũng hiểu phần nào.

Cha chồng rất thương các con nhưng nóng tính, ông bắt những người con trai phải học giỏi, những người con gái phải "công, dung, ngôn, hạnh", đứa nào không nghe khắc biết ngay.

- Nhà này, khéo anh Bộc bị cha đánh nhiều nhất!

- Hai người em không biết nói đùa hay nói thật.

- Thật à?

- Chị Yến giật mình, hỏi lại.

- Ngày xưa, anh Bộc lì lắm.

Ngồi nói chuyện một lúc nữa, chị Yến mới để ý thấy người em lớn hơn cũng đã búi tóc cài trâm.

Chị hiểu ra và không giấu nổi tò mò:

- Em búi tóc từ bao giờ đấy?

Người em đó nghe vậy thì đỏ mặt và cúi mặt xuống.

Chỉ có người em nhỏ cười và trả lời:

- À!

Cái trâm đấy chị ý được tặng đấy chị!

Chị Yến hiểu ra và hỏi han:

- Em sắp đi lấy chồng à?

- Chị biết rồi còn hỏi...

- Người em đó cười tủm tỉm và ngượng nghịu.

Từ ngày bà mụ đến nghe mạch cho và bảo đứa bé là trai, Yến càng được gia đình chồng chăm sóc.

Mẹ chồng vẫn còn khỏe, bà sang nhà nấu ăn cho.

Nào là thịt gà, cá chép, ba ba,...

đến các loại canh.

Mỗi lần đứa nhỏ đạp bụng là bà lại suýt xoa:

- Ngày xưa, thằng Bộc cũng thế.

Cứ đạp ầm ầm đấy.

Rồi bà lại bưng lại một bát canh mướp đắng nấu với cá rô.

- Ăn đi con!

Chị Yến từ đầu cũng thích ăn mướp đắng, nhưng, cả tháng nay, cứ vài hôm mẹ chồng lại bắt ăn, khiến chị sợ cả mướp lẫn cá.

Chị khẽ nhăn mặt, xua tay:

- Con chán món này lắm rồi...

- Chán là chán thế nào?

Sắp làm mẹ rồi, phải nghĩ cho con chứ!

Rồi bà lại bắt đầu giảng một bài dài.

Nào thì ăn mướp để chống động thai, với kích sữa sau này.

Cá rô thì tươi, vừa mới làm xong.

Thế là người mẹ ấy đành nhìn bát canh một lúc rồi múc từng thìa vào miệng.

- Có thế chứ!

Con ăn có mặn hay nhạt gì không?

- Không đâu ạ!

- Vậy thì ăn đi con.

Người mẹ chồng lại ngồi tính toán một lúc nữa:

- Tính ra, con còn có hơn một tháng nữa là sinh rồi.

- Vâng...

Rồi bà lại thủ thỉ hỏi han, chỉ là câu hỏi của bà hơi thô:

- Mẹ hỏi thật, con có phải là con của Tiên Đế không?

Yến ngưng lại, khẽ nhìn mẹ chồng.

Bà vội vàng cười xòa:Mẹ nói thế thôi, chứ không có ý gì đâu.

Vâng.

Con biết là mẹ thương con...

Thôi con cứ ăn đi.

Ăn xong thì nghỉ ngơi.

Mẹ về xem mấy đứa nhỏ ở nhà.

Vâng, mẹ về cẩn thận ạ.

Chị Yến đỡ tay vào cái bụng lớn để tiễn mẹ chồng ra cổng.

Bà dặn dò vài điều rồi rời đi.

Hết chương 26.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 27


Thằng bé Hiếu đi học rồi, chị Nhàn cũng đi làm nên thường để con bé Thủy ở nhà để nó giặt giũ, cơm nước.

Khi nào có nhiều việc mới bảo nó đi làm.

Con bé cũng ngoan.

Hôm nào nó cũng thức sớm với mẹ, dậy luộc khoai, luộc sắn hoặc chuẩn bị cơm cho mẹ với em ăn, rồi nó ở nhà chăm mấy luống rau, con gà.

Bình thường, chị đi làm về là con bé đã đợi sẵn, cơm nước tươm tất rồi.

Nhưng hôm nay, người mẹ ấy về nhà mà cả hai đứa con đều chẳng thấy đâu.

Chị thở dài, treo cái nón lên tường, đặt đôi gánh vào trong góc nhà, uống ngụm nước.

Cơm còn chưa nấu mà mặt trời đã xuống rồi, đành vào bếp đặt nồi cơm.

Rồi lại đi kiểm tra nồi cá, lúc sáng có bảo cái Thủy ở nhà kho mớ cá bắt được.

Nồi cá thơm phức.

Sau đó, chị ra vườn cắt rau.

Một lúc sau, thằng bé Hiếu mới về.

Nó lem luốc từ đầu xuống chân.

Bực quá, chị mới phát vào mông nó một cái.

- Con với chả cái.

Đi đâu mà giờ này mới về?

Thằng bé chỉ cười hì hì, rồi nó lại nhìn vào trong bếp.

- Chị Thủy đâu rồi mẹ?

- Không biết.

Đã thấy về đâu.

Thằng bé bắt đầu "trình bày":

- Nãy con về không thấy chị, con mới đi tìm chị.

Xong con gặp mấy thằng trong xóm, chúng nó rủ con đi bắt châu chấu - Nó giơ cái giỏ tre cũ buộc ở thắt lưng ra - Con bắt được nhiều lắm.

Mẹ rang lên đi.

- Thôi!

Đi tắm đi.

Bắt được mấy con châu chấu mà có khác gì con ma lem không.

- Vâng.

Con biết rồi mà.

Thằng bé tắm xong thì hai mẹ con nấu cơm.

Nó luộc rau còn chị Nhàn thì lấy mỡ trong cái hũ để rang châu chấu.

Cứ chốc chốc, người mẹ ấy lại ngó ra ngoài:

- Cái con bé này.

Làm gì mà giờ này vẫn chưa về!

Cơm đã nấu xong, dọn sẵn trên cái chõng tre trước hiên nhà và đậy lồng bàn cẩn thận.

Thằng con đem sách ra trước hiên đọc.

Người mẹ thì đứng trước cổng để đợi đứa con gái.

Chị nóng ruột, sang nhà hàng xóm để hỏi thăm, nhưng người người ta cũng không biết cái Thủy đi lúc nào, chỉ biết là đầu giờ chiều nó vẫn ở nhà.

Khi cô hàng xóm mang con sang, nhờ nó trông giúp một lúc, nó cũng vui vẻ đồng ý.

Một lúc sau, cô sang đón con thì nó đang vừa trông em bé vừa cho gà ăn.

Rồi cô cũng bận nên không để ý nữa.

- Chị thử hỏi mấy đứa chơi với nó xem.

- Tôi hỏi rồi mà không đứa nào biết.

- Từ lúc chị về không gặp nó à?

- Người phụ nữ trẻ vừa bế con, vừa lo lắng hỏi han.

- Không, cô ạ...

- Chị về lâu chưa?

- Cũng được một lúc rồi...

Nghe thấy cuộc nói chuyện, cả nhà hàng xóm đều lo lắng ra hỏi han rồi đi tìm giúp.

Cả xóm xách đèn dầu đi tìm con bé mà hết đêm không thấy.

Thằng bé Hiếu bắt đầu biết sợ.

Nó cũng xách đèn dầu lên.

- Thằng này, giờ này di đâu?

- Một cụ già giữ nó lại.

- Con đi tìm chị con...

- Trẻ con.

Ở nhà hết.

Sáng mai rồi đi.

Một đứa trẻ con khác cũng cản nó:

- Cô Nhàn đi rồi.

Ở nhà mà trông nhà chứ.

Thằng bé lại ngồi xuống.

Gần sáng, chị Nhàn về nhà.

Chị ngồi khóc nức nở vì lo cho đứa con.

Thằng bé Hiếu bước lại, khéo léo an ủi mẹ, bảo là mẹ đừng lo quá, chắc chị đi đâu, sáng mai chị về thôi...

Lúc ấy, có một người trong làng hớt hải chạy lại:

- Chị ơi, con bé nhà chị...

Tìm thấy rồi!

Nghe thấy thế, người mẹ nhìn lam lũ, tội nghiệp ấy vội vàng đứng dậy:

- Đâu?

Con bé đâu?

Chị bình tĩnh...

Hai mẹ con được đưa ngoài bến sông, nơi người ta thường tập chung để giặt giũ.

Con bé được vớt lên rồi.

Nó ướt sũng và lạnh toát.

Người mẹ vội vàng bước lại, ôm xác con bé, cả bầu trời bình minh mà cứ như đổ sụp:

- Con ơi!

Con!

Con bé vẫn nằm bất động.

Thằng bé Hiếu bước lại, nó cũng giàn giụa nước mắt từ bao giờ.

Người làng vây xung quanh xì xào:

- Nhìn thế này, chắc là chết từ chiều qua rồi.

- Khổ thân...

Đằng xa, có một người mẹ khác lôi đứa con về cùng với lời nhắc nhở:

- Sợ thế chứ lị!

Từ sau, cấm mày không được bén bản ra đây nữa.

Nhớ chưa:

Chị Nhàn vẫn ôm ghì lấy con bé, miệng liên tục rên rỉ những lời oán than đau đớn:

- Thủy ơi!

Con dậy với mẹ đi.

Ông trời ơi!

Sao ông ác với tôi thế này?

Tôi làm gì lên tội, ông trời ơi

Mặt trời bắt đầu lên rồi.

Từng nhóm người dân lần lượt ra về.

Người ta vẫn đi chợ, vẫn ra đồng, đám trẻ vẫn đi học.

Chỉ có mấy mẹ con nhà ấy là đau thương...

Con bé mất, chị chẳng nói với ai.

Có mấy người trong xóm giúp chôn cất.

Lúc đấy, chị suy sụp, cứ như đã mất đi nửa cái mạng.

Đời chị khổ đến thế!

Nhưng mà, nhìn thằng con trai còn nhỏ, nó cần mẹ của nó.

Thế là chị lại một lần nữa gượng dậy.

Khổ, nhưng chị không thể gục ngã lúc này được.

Chị mà không gượng dậy được thì thằng bé biết trông vào ai.

Con bé mất được hơn một tuần, chôn cất xong, chị đã lại ra đồng làm.

Cứ ngồi ở nhà, chị lại đau, lại khóc, chứ làm được cái gì.

Mấy năm nay, chị cứ đau, cứ mệt liên tục.

Nhưng sợ thằng bé Hiếu lo lắng, rồi lại đòi bỏ học.

Thế là chị cũng chẳng nói cho con biết.

Bàn chân ngày trước giẫm phải cái lưỡi liềm, nhưng không thuốc thang gì, từ lâu đã thành tật không đi lại bình thường được.

Đến tối, chị ngồi xay gạo bằng cái cối đá đá để làm bánh đa.

Thằng bé Hiếu ngồi đọc sách cạnh mẹ.

Thằng bé lo lắng:

- Chân mẹ có còn đau không?

- Không đâu con!

- Mẹ để con làm một lúc cho.

Con học thuộc bài rồi!

Chị nhìn thằng bé:

- Mẹ không sao.

Con học xong rồi thì đi nghỉ đi.

Mai còn đi học.

Thằng bé chép miệng:

- Con bảo mẹ đi nghỉ cơ mà...

- Mẹ không sao đâu.

Thằng bé cất sách vở rồi buông màn nằm trước.

Bé tí, nhưng nó đã biết nghĩ rồi.

Mấy hôm sau, người mẹ có đưa tiền bán bánh đa cho con trai để con đi đóng học phí.

Thằng bé lễ phép nhận lấy.

Mâm cơm chiều đạm bạc chỉ có hai mẹ con thôi.

Nhưng, cả năm nay rồi, có những lúc hai mẹ con vẫn quen tay lấy đến ba cái bát và ba đôi đũa.

Người mẹ nhìn đôi bát đũa thừa ra để một góc, không nói gì cả...

Hôm nay, chị lại quen tay lấy.

Bao nhiêu năm nay rồi, năm nào ngày này, chị cũng làm một mâm cơm cúng giỗ chồng và cha chồng.

Mâm cơm cúng thì vẫn thế.

Có đĩa xôi, con gà, bát canh và hoa quả.

Thằng bé Hiếu không biết mặt cha.

Nó chỉ đọc tên của cha nó trên bài vị thôi.

Hết chương 27
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 28


Chị Bính vừa ru con trai nhỏ ngủ vừa ngồi may áo.

Còn con bé Thương với con bé Nhi thì ngồi chơi chuyền bên cạnh cái khung cửi.

Một lúc sau, anh Tri mới về nhà với một cành đào to.

Hai đứa nó thích lắm, vội vàng chạy ra:

- A!

Cha về rồi!

Vợ chồng bảo nhau ra để trồng cành đào vào chậu.

Xong việc thì cũng đến giờ cơm nước.

Hai đứa lớn đã biết từ ngồi xúc cơm để ăn.

Anh Tri vừa uống rượu, vừa nhìn vợ con, biết vợ con khổ, anh cũng đang cố gắng từng ngày đây.

Chị Bính vừa xúc cơm cho con trai nhỏ, vừa ăn cơm và bàn với chồng về việc sắm Tết.

- Áo may đến đâu rồi?

- Đang may trong kia.

Anh Tri lại nói tiếp:

- Bà mua thịt để làm giò với gói bánh chưa?

- Bảo mụ hàng thịt rồi.

Hăm bảy nhà mụ mổ lợn thì ra lấy.

Thằng bé đã ăn no bụng.

Nó nguây nguẩy không ăn nữa rồi tìm cách "chuồn".

- Ăn nốt mấy miếng cơm đi con!

- Chị Bính quát thằng bé.

- Thôi.

Cứ ép nó ăn mãi.

Ăn đi!

Anh Tri vừa nhấp một chút rượu, vừa nói với mấy đứa con.

Hai đứa con lớn vẫn đang ngồi ăn, còn thằng con trai vẫn đứng ở gần đấy chứ chưa kịp chạy đi chơi.

- Ăn đi.

Đời chúng mày sướng.

Bằng chúng mày, tao còn chẳng có mà ăn.

Anh lại quay sang vợ:

- Ngày xưa, mẹ chúng mày đi làm con nuôi, làm con ở, cũng khổ bỏ m* ra.

Lúc gặp tao, mẹ mày bé tí, chừng lớn hơn con Thương có một tí.

- Lớn hơn con Thương có một tí!

- Gớm nữa.

Bà lúc đấy cao có chừng này!

Chị Bính lại nói đùa:

- Ngày xưa, mẹ bị cha chúng mày lừa đấy chứ!

- Lừa cái gì?

- Ừ!

Thế thằng nào đi chở hàng thuê, xong chỉ vào đò nhà người ta, nói là "đò nhà anh đấy", "nhà anh giàu lắm".

Cưới về.

Trời ơi, cơm chẳng có mà ăn!

Bọn trẻ con vừa ăn vừa nhìn nhau.

Chúng nó còn bé, có nhiều cái chưa đủ lớn để hiểu.

Cái chúng nó thấy là cha mẹ chúng nó tuy là đều thô lỗ, cọc cằn, suốt ngày cãi nhau nhưng rất thương nhau và thương cả chúng nó nữa.

[...]

Mới ngày nào còn nhỏ, mà giờ Tư Thành cũng đã lớn, đến tuổi lập gia đình.

Bà Sung viên cũng không yêu cầu gì.

Bà khổ cả đời rồi.

Cũng chỉ mong con cái được hạnh phúc thôi.

Tư Thành hiểu mẹ, nên cũng cùng với người vợ sắp cưới đón đò sang tận nhà anh rể ở Từ Sơn để mời anh chị đi đám cưới.

Hôm đấy, vợ chồng anh Tri vừa cấy xong, định ở nhà nghỉ ngơi mấy hôm rồi anh đi buôn.

Căn nhà nhỏ vừa được sửa lại, cũng gọn gàng, khang trang hơn nhiều rồi, không còn bị mưa dột nữa.

Lúc Tư Thành đến, chị Bính vẫn còn đang lúi húi dưới bếp.

Anh Tri mang tiếng là ngồi trông con, chứ anh nằm ngủ, để mấy đứa tự chơi với nhau.

Thấy Tư Thành đến, bọn trẻ con mới gọi cha, để ông thức dậy.

Mời hai em vào nhà thì ông nói với con bé Thương:

- Xuống nhà bảo mẹ là có cậu Thành đến chơi.

Con bé vâng dạ rồi chạy xuống bếp ngay.

Ở dưới bếp, chị Bính cũng biết là có khách đến chơi, chị mới đun một siêu nước để pha trà.

Thấy con bé chạy xuống bảo là có "cậu nào í" đến chơi, chị mới vội vàng đứng dậy:

- Con ngồi trông bếp giúp mẹ.

Nước sôi thì tắt bếp đi, không phải xách lên đâu.

Con bé ngoan ngoãn vâng lời, rồi nó ra dáng ngồi xuống cái ghế gỗ cạnh bếp.

Chị Bính đứng lặng ở cửa.

Em trai lớn rồi.

Nhìn ra dáng bậc nam tử quá...

Còn cô gái kia, chị cũng đoán được ra là vợ của em, nhìn cũng xinh xắn, trắng trẻo.

Nhìn lại chính bản thân mình.

Vừa già vừa xấu, chồng thì gia trưởng, khó tính, nên bao năm nay, chị có biết hộp phấn, hộp son, trông nó thế nào đâu!

Chị vừa định quay mặt đi thì hai đứa con nhỏ liên tục hỏi dồn:

- Mẹ làm sao thế?

- Mẹ vào nhà đi!

Chúng nó ồn ào nên mọi người, ai cũng đã chú ý và nhìn thấy chị.

Anh Tri lại lên tiếng:

- Vào đây, Bính ơi!

Các em đến chơi đây này!

Chị Bính ngần ngại đi vào.

Tư Thành cũng không giấu nổi vẻ bất ngờ khi nhìn thấy chị gái, nhưng vẫn cố gắng phải phép:

- Chị ạ.

Cô gái kia cũng lễ phép:

- Em chào chị.

- Ừ.

Chị Bính khẽ chớp chớp mắt.

Nhìn người con gái kia cũng quen quen, mà chị không nhớ là đã gặp khi nào và gặp ở đâu.

Nhưng hai đứa ngồi cạnh nhau, nhìn đẹp đôi vô cùng.

Chị ngồi xuống được một lúc thì con bé Thương lệ khệ xách ấm nước sôi lên khiến chị hoảng hốt, vội đứng dậy đỡ cho nó.

May là nó không bị bỏng.

- Mẹ bảo là để đấy cho mẹ cơ mà!

- Con làm được mà.

- Con gái giỏi quá!

- Tư Thành khen một câu để chị gái không trách cháu nữa.

Anh Tri cũng bảo:

- Thôi.

Không sao là may rồi.

Con ra trông em đi.

Tư Thành cũng nói rõ là sắp cưới nên mục đích của chuyến đi này là mời anh chị và các cháu đến chung vui.

Chị Bính mới đầu không biết nói thế nào nên cũng để chồng lên tiếng trước:

- Anh thì còn phụ thuộc vào công việc buôn bán.

Còn chị chị thì sẽ thu xếp.

- Vâng...

- Tư Thành nghĩ một lúc, rồi nói - Mẹ em cũng chỉ có hai chị em em là con.

Chị ít về nên mẹ nhớ chị lắm...

Chị Bính cúi đầu, lén lau nước mắt:

- Thôi em xin phép về ạ.

Anh Tri vội vàng đứng dậy:

- Cậu mợ ở lại, ăn với anh chị bữa cơm.

- Thôi.

Em còn có việc bận ạ.

Chị Bính lén lau nước mắt rồi đứng dậy:

- Cậu mợ ăn bữa cơm rồi hẵng về.

Chị nấu nhanh lắm.

Tư Thành nhìn người chị gái còn trẻ tuổi mà lam lũ.

Nói thật, chị chỉ hơn Hằng - vợ sắp cưới của Tư Thành - có 3 tuổi, mà nhìn cứ như hơn cả chục tuổi.

Nếu không phải mục đích của chuyến đi này là mời cưới, có lẽ Tư Thành cũng sẽ nói gì đó với anh rể.

Nhưng... phần vì chẳng biết mở lời như thế nào, phần nữa vì anh em bao năm nay có gặp nhau đâu, vả lại... mục đích của chuyến đi là mời cưới mà.

Nên cũng đành thôi...

Tư Thành đưa tay, nắm lấy đôi tay gầy gò, chai sạm của chị gái, rồi lại đưa tay ra để bắt tay anh rể.

- Em xin phép.

Để dịp khác vợ chồng em đến thăm anh chị...

- Hai đứa có việc bận thì anh chị cũng chẳng giữ được.

Cho anh chị gửi lời hỏi thăm bà ngoại.

Rồi hôm cưới, anh chị thu xếp.

Lúc đấy, thằng bé Nhật chạy lại, níu áo, đòi mẹ bế.

Chị Bính cũng bồng con trai lên.

Tư Thành nhẹ xoa đầu đứa cháu trai, không nghĩ là chị gái đẻ nhanh đến thế, đã ba đứa rồi.

Hai vợ chồng đưa Tư Thành cùng với cô gái kia ra đến đầu ngõ thì quay lại nhà.

HẾT CHƯƠNG 28
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 29


Ngày Yến trở dạ, Lý Bộc đang ở tận trong biên giới, không có ở nhà.

May có mẹ chồng lúc nào cũng túc trực ở bên, từ lúc bắt đầu đau, vỡ ối, đến tận khi sinh.

Đẫy một ngày.

Thai lớn, Yến thành ra sinh khó, mãi mới sinh được.

May không bị băng huyết.

Người mẹ chồng túc trực từ đầu đến khi cháu nội cất tiếng khóc chào đời.

Nhìn chắc chắn là cháu trai, bà mừng ra mặt.

- Con giỏi quá!

Họ Lý có cháu đích tôn rồi!

Người mẹ trẻ ấy rơi nước mắt, vừa mừng vừa tủi.

Đến những ngày ở cữ, mẹ chồng cũng ở bên suốt.

Bà có nhiều kinh nghiệm nên cho con dâu được ăn uống bồi bổ, đổi bữa không thiếu cái gì.

Sữa cũng vì thế mà nhiều, thằng bé ăn tha hồ, không lo thiếu.

Mẹ chồng lo nhiều như thế cũng là vì có lý do cả.

Ông Nhập nội Thiếu Úy ngoài bà là chính thất, cũng còn vài người vợ lẽ, có nhiều con với vợ lẽ.

Nhưng những người vợ lẽ đều không bằng được bà.

Bà sinh được nhiều con nhất, trưởng nam cũng do bà sinh, trưởng nữ cũng do bà sinh.

Bây giờ, đến cháu đích tôn của ông, cũng là cháu của bà.

Ông bà coi cháu như bảo bối trong nhà.

Chị Yến gần như chẳng có đêm nào phải thức để bồng con.

Thằng bé cũng ngoan, mà nếu nó có quấy thì cũng có người làm trong nhà.

Chị vẫn đặt nôi của con trai trong phòng là vì sữa nhiều nên không thuê vú.

Có một đêm, Lý Bộc đang mơ màng thì bị vợ gọi dậy.

Thằng bé mọc răng lên phát sốt.

Lần đầu làm mẹ nên chị Yến lo lắng, vừa ôm con, vừa gọi chồng.

Chồng khi đấy vẫn còn ngái ngủ:

- Làm sao đấy?

- Con sốt rồi.

Làm thế nào bây giờ?

- Chị lo lắng.

Bộc vội vàng bật dậy ngay:

- Con vẫn chưa hạ sốt à?

- Còn nóng hơn lúc tối đây.

Hay là, đi mời thầy lang?

Giữa đêm, người cha ấy lại dậy đi mời thầy lang.

May là thằng bé không sao.

Nó chỉ sốt mọc răng thôi.

Hạ sốt là lại chạy nhảy, nô đùa như thường.

[...]

Lý Bộc vẫn giữ lời hứa năm xưa.

Dù sao, Yến cũng đã sinh được cháu đích tôn cho họ Lý.

Cũng là một công lớn.

Qua tháng Giêng bận rộn.

Tháng hai, thằng bé Lâm cũng đã được 5 tháng, cũng đã cứng cáp nhiều rồi.

Qua tháng ba, Bộc được nghỉ phép vài ngày, mới thu xếp đưa vợ con về thăm mẹ vợ.

Cả gia đình đi từ sáng sớm, về đến làng Lam Giang đã là chiều tối.

Bà Ngô Thị vừa ở lăng Tiên Đế về.

Gặp lại con gái đã cứng cỏi hẳn sau gần hai năm, đầu tiên, bà còn không tin vào mắt mình.

Hai mẹ con ôm lấy nhau, hai mẹ con cùng chảy nước mắt.

Cho đến khi bà Ngô Thị đưa mắt lên, nhìn con rể đang bồng cháu ngoại trên tay, nhìn thằng bé cũng bụ bẫm vô cùng.

Bộc khẽ nói với thằng bé:

- Con ra với bà ngoại kìa!

Thằng bé có vẻ cũng bạo.

Nó không lạ bà.

Dù từ khi sinh ra đến lúc đấy mới gặp bà lần đầu tiên.

Nó theo vào tay bà ngay, còn dụi dụi vào người bà.

Bà Ngô Thị hết thơm vào tay, lại thơm vào trán thằng bé:

- Trộm vía!

Thích quá!

Khi này, bà mới sựa nhớ ra điều gì, mới vội vàng bảo:

- Thôi chết.

Nãy giờ mẹ quên, để các con đứng ngoài mãi.

Vào nhà đi.

- Vâng ...

Bà vẫn bồng thằng bé trên tay và dẫn đường vào nhà.

Căn nhà nhỏ thôi.

Nhưng sạch sẽ, gọn gàng.

Nhà gỗ 3 gian.

Cũng có hai phòng kê giường ngủ.

Một phòng là của bà.

Còn một phòng vẫn sạch sẽ, mới tinh.

Có lẽ, bà mong con gái, con rể về thăm bà lắm.

- Đế chốc mẹ trải chăn chiếu.

Vợ chồng ngần ngại nhìn nhau:

- Vâng...

Bà vẫn cho thằng bé ngồi trong lòng.

Còn hai con thì ngồi đối diện.

Một tay bà vẫn ôm thằng bé, và một tay thì bà rót trà.

- Hai con uống đi.

Thế rồi, bà cũng luôn miệng hỏi thăm.

Hỏi xem con gái về nhà chồng được bao lâu thì quen được với gia đình, nề nếp.

Rồi bà hỏi xem công việc của con rể thế nào.

Rồi bà hỏi về cháu ngoại.

Biết thằng bé mới sinh được 6 tháng mà đã cứng cáp, bụ bẫm như thế, bà cũng vui lắm.

Bảo là hai đứa chăm con giỏi.

- Còn mẹ ở đây có thoải mái không ạ?

- Có chứ!

Mẹ ở nhà có bà con làng xóm.

Rồi thi thoảng ra thắp hương, quét dọn nơi ngự của Tiên Đế.

Rồi chăm mấy luống rau, con gà.

Cũng vui lắm.

Đến đêm, Yến sang nằm với mẹ.

Hai mẹ con tâm sự đủ điều.

Bộc nằm gian bên, cũng không chủ định nghe, những nghe rõ nhất là những lời dặn của mẹ vợ với vợ.

Dặn là về nhà chồng phải hiếu kính với cha mẹ chồng; với chồng phải cố gắng giữ hoà khí trong nhà, có con rồi, không thể nào cứ bộc đồng được.

Sáng hôm sau, bà Ngô Thị có đưa con cháu ra Thái Miếu để thắp nén hương.

Yến chưa gặp cha bao giờ.

Thậm chí có những lúc còn không tin bản thân là con của cha.

Vậy mà... tự dưng đứng trước mộ của cha, đứa con gái ấy có cảm giác lạ lắm.

Không hiểu sao nữa...

Sau mấy ngày về nhà thăm mẹ, hai vợ chồng lại phải quay lại Đông KInh.

Vì Bộc chỉ xin nghỉ được có mấy ngày thôi.

Cũng không hẹn ngày về được.

Hôm đấy, hai mẹ con khóc hết nước mắt.

Yến liên tục xin lỗi mẹ.

Bà Ngô Thị sắp bao nhiêu đồ cho con.

Từ quả na, quả ổi, đến cái bánh, cái nem...

Bảo là cho thằng bé.

- Bà cho cháu nhiều thể.

Thôi!

Bà cứ để ở nhà mà tẩm bổ.

Rồi con sẽ cố gắng sẽ cố gắng về...

- Mẹ còn nhiều lắm.

Các con cứ an tâm.

Lên lên xe ngựa rồi, Yến vừa ôm con trong lòng vừa ngoái cổ lại tạm biệt mẹ.

Vẫn biết con gái lấy chồng thì phải theo chồng.

Nhưng... những nhà có con trai thì nói làm gì!

Yến là người con duy nhất của mẹ...

Mười mấy năm trời, mẹ tần tảo nuôi nấng.

Chưa kịp trả hiếu cho mẹ đã vội vàng theo chồng.

Theo chồng gần hai năm, về thăm mẹ được 3 ngày, rồi lại gấp gáp rời đi.

Mẹ có vẻ cũng yếu, đi lại chậm chạp rồi...

Ngồi trên xe, con trai đã thiu thiu ngủ.

Yến rơi nước mắt.

Rơi nước mắt vì ân hận.

Phải mà...

Lý Bộc lo lắng hỏi han.

Yến cũng thật thà bộc bạch với chồng.

Bộc cũng chẳng biết làm thế nào, chỉ an ủi vợ, rồi thu xếp dần.

Chỉ có vậy thôi.

- Đường còn xa lắm.

Em chợp mắt một chút đi.

Ở bên ngoài, tiếng vó ngựa vẫn dồn dập.

Hết chương 29.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 30


Yến lại có thai rồi.

Lần này, cha mẹ chồng không còn áp lực con dâu phải sinh ra cháu trai cho ông bà nữa, nhưng chị Yến mẹ chồng vẫn chăm sóc rất chu đáo.

Cái thai vẫn còn nhỏ, trong bữa cơm, Yến bàn với chồng là vẫn đến đám cưới của anh trai Tư Thành.

Lý Bộc không cản, nhưng cũng không muốn đi:

- Anh không ngại đi.

Anh chỉ sợ anh chị kiêng thôi.

Em đang bụng mang dạ chửa thế này...

Yến nghĩ một lúc, rồi nói:

- Ngày mình cưới, anh cũng nhiệt tình...

Rồi, anh cũng có mời đoàng hoàng...

- Mời là việc mời chứ, anh ý biết em có chửa đâu mà tránh!

Yến đặt bát cơm xuống, buồn bã:

- Nhưng anh em nhà em lúc nhỏ đã mỗi đứa một nơi rồi.

Bây giờ có ngày cưới cũng không đến được...

- Tùy em thôi.

Thế anh chị bao giờ cưới?

- Tháng sau cưới.

- Nếu em muốn về thì anh đưa em với con về.

Có gì đâu!

Về tận Lam Kinh còn về được, nữa nào ngay đây.

Khi Tư Thành cưới Nguyễn Thị là khoảng giữa năm Kỷ Mão.

Sau khi cưới xong thì đến những ngày loạn lạc.

Trong ngày cưới của em trai, chị Bính cũng được chồng đưa về thăm nhà.

Đi lấy chồng gần mười năm trời, sinh đến 3 mặt con mới được về thăm mẹ.

Bà Ngô Thị nhìn con gái phải chịu lam lũ, cực khổ.

Bà cũng xót con lắm.

Nhưng chẳng biết làm thế nào.

Lúc chỉ có hai chị em, với ba đứa trẻ con vẫn đang nằm ngủ trên giường, Tư Thành cũng hỏi han chị gái.

Nhưng chị Bính lại không muốn trả lời em.

- Anh Tri đối với chị có tốt không?

- Anh ấy tốt lắm.

Cậu không phải lo đâu.

Tư Thành nghĩ một lúc rồi lại nói tiếp:

- Cái hôm em với Hằng lên nhà anh chị, em thấy chị thì lúi húi dưới bếp, anh Tri thì nằm ngủ, còn 3 đứa thì nghịch bùn nghịch đất ở ngoài sân.

Chị Bính chỉ gượng cười, nói là hôm đấy chồng phải dậy sớm đi cấy, lúc đấy vừa mới về thì nằm nghỉ một lúc để đến đêm còn đi soi ếch.

- Cậu được học hành đoàng hoàng, chức nọ, tước kia thì làm sao hiểu được nông dân như nhà tôi.

Tư Thành cũng chỉ có ý tốt mà chị gái nói như thế, mới bực mình:

- Nếu anh chị được sống hòa hợp như thế thì quả là điều tốt.

Lúc chị mới về Từ Sơn, mẹ cứ lo cho chị mãi, cả tháng trời không ăn không ngủ được.

Rồi mấy năm trời, chị không về.

Mẹ cứ lo chị khổ thôi.

Chị Bính chỉ cúi mặt.

Tư Thành ngưng lại một lúc, rồi nói tiếp:

- Chị phải cố mà hòa hợp.

Không thì chỉ có chị khổ thôi.

Mà, chị có khổ, thì cũng là tự chị gây ra, tự chị chuốc lấy, có tại ai đâu!

Ở lại Đông Kinh suốt mấy ngày trời, đến hôm đón dâu xong, anh Tri mới đưa vợ con về.

Lúc đấy, Sung viên Ngô Thị cũng chỉ muốn giữ con, giữ cháu ở lại chơi thêm mấy ngày, mà không biết giữ thế nào.

Dù sao, nhà cũng đã có thêm con dâu.

Bà cũng chẳng kịp chuẩn bị quà cáp gì.

Bà bồng thằng bé Nhật trên tay, đặt nó lên xe ngựa, rồi bà lại quay ra ôm con bé Thương với con bé Nhi.

Chúng nó đứa nào cũng cầm vài cái kẹo trên tay.

- Lúc nào, hai đứa cứ đưa con cái về đây chơi với mẹ.

- Bà dặn dò con gái và con rể.

- Vâng.

Khi nào thu xếp được, con lại đưa nhà con với các cháu về.

- Anh Tri buột miệng, hứa nước đôi.

Bà Ngô Thị níu tay con gái, dặn dò mãi.

Chị Bính cũng chỉ biết vâng dạ.

Từ Đông Kinh về Từ Sơn, xa lắm.

Đi xe ngựa xong lại chuyển sang đi đò.

Xuống đò rồi, người lớn thì còn đi bộ được, chứ có thêm 3 đứa trẻ con, lại phải đón xe ngựa tiếp.

Vừa mất thời gian vừa tốn kém.

Đến tối, nằm ở nhà, anh Tri cứ cằn nhằn mãi.

- Ông buồn cười!

Có đứa con gái nào như tôi không!

Đi lấy chồng gần 10 năm trời mới về thăm nhà được một lần!

- Bà là con nuôi!

Ngày xưa, bà ý có 1 đứa con gái mà nó chết rồi!

Mà sao không thấy trên ban thờ có bát hương của con bé đấy nhỉ?

- Ông đừng có luyên thuyên!

Hai vợ chồng nói chuyện một lúc thì cũng mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Hôm sau, lại phải ra ruộng.

Việc ở ruộng đã hòm hòm, anh Tri lại chuẩn bị đi buôn.

Trước khi đi, anh đưa cho chị một khoản tiền cũng gọi là lớn khiến người làm vợ cảm thấy bất ngờ.

Ông chỉ bảo là lần này chắc ông đi lâu hơn.

Khi chồng lên đường, chị Bính đã có một linh cảm chẳng lành.

Chị có cản chồng mà không được.

Mấy đứa trẻ con cũng chạy theo giữ cha.

- Cái đám tiểu yêu này!

Cha phải đi làm chứ!

Chị Bính thở dài rồi giữ mấy đứa con để chồng đi.

Chị chỉ căn dặn được thôi.

- Ông phải cẩn thận đấy!

- Ôi dào!

Sợ cái gì?

- Thế đám tiểu yêu này muốn quà gì nào?

- Diều ạ.

Hôm trước, thằng Nhật làm rách diều rồi.

- Cái Thương vội vàng nói

- Tại chị Nhi đấy chứ!

- Thằng bé Nhật cãi ngay.

- Em làm mà!

- Cái Nhi phản bác.

Thấy mấy đứa con chí chóe đổ tội cho nhau, hai vợ chồng đều bật cười.

Anh Tri hứa là khi nào về sẽ làm diều sáo cho các con.

Còn bây giờ, cha phải đi kiếm tiền...

- Mẹ đang có em bé đấy!

Ở nhà, phải nghe lời mẹ, rồi phụ giúp mẹ.

Nhớ chưa!

- Vâng ạ!

Chị Bính lại về làm ruộng.

Con bé lớn cũng đã biết đi làm để phụ mẹ rồi.

Có hai đứa nhỏ ở nhà trông nhau thôi.

Bầu đứa thứ tư ở tuổi 20...

Chị làm được một lúc thì lên bờ nghỉ ngơi.

Chị đưa cái nón xuống, hớt một ít nước để uống.

Cái Thương cũng bắt chước mẹ.

- Tự dưng, mẹ nóng ruột quá, con ạ...

Con bé lo lắng:

- Hay là... mẹ sắp sinh em bé rồi...

Người mẹ ấy khẽ chép miệng.

Mong là xong việc ở ruộng rồi hãng đẻ.

Đẻ xong còn phải kiêng cữ...

Mấy hôm sau, chị lại ra chợ bán một ít rau với gà trong vườn.

Bán để mua thịt lợn về làm ruốc.

Phòng mấy hôm bà nằm cữ thì bọn trẻ không có gì để ăn sẵn.

Ở chợ, chị nghe loáng thoáng tin Đông Kinh xảy ra chính biến.

Chị vội vàng hỏi lại:

- Tin đấy, có thực không bác?

- Tôi cũng nghe nói như thế.

Người đàn bà ấy lại nhìn vào bụng chị:

- Chồng cô đi Đông Kinh rồi à?

- Vâng.

Khổ lắm.

Có cản được đâu!

Chị lại vội vàng gánh cái gánh rau mới chỉ bán được hơn một nửa về nhà.

Ở nhà, ba đứa trẻ con vẫn đang nấu cơm với nhau.

Thấy mẹ về, con bé thứ hai với thằng bé thứ 3 vội vàng chạy ra:

- A!

Mẹ về rồi!

Mẹ có quà không?

Chị lấy từ trong thúng gánh ra vài dóng mía, đưa cho hai đứa con:

- Chẻ ra ăn.

Nhớ chưa!

- Vâng ạ!

Rồi chúng nó lại nhìn vào bụng mẹ, lo lắng:

- Em bé có làm mẹ mệt không!

- Mẹ không sao.

Chị Thương đang nấu cơm à?

- Vâng ạ!

Đến chiều, chị bỏ thịt ra làm ruốc với bỏ mấy mớ rau bán ế ra để muối dưa.

Đêm hôm đấy, thì trở dạ, sinh thêm một đứa con gái nữa.

Hết chương 30.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 31


Chị Bính sinh con gái được gần một tháng đã lại đi làm ruộng.

Nhưng...

đã lâu rồi, chồng chẳng về nhà.

Một tháng.

Hai tháng.

Rồi nửa năm.

Qua Tết ra Giêng rồi.

Con bé cũng đã sinh được hơn một tháng.

Chồng vẫn chưa về.

Ở Đông Kinh, sau trận đảo chính, chính sự vẫn hỗn loạn.

Dân khổ.

Những cái xác bị vứt la liệt một góc hồ.

- Mẹ định đi Đông Kinh tìm cha thật à?

- Con bé Thương lo lắng.

- Ừ!

- Người mẹ ấy khẽ nói.

- Nhưng mẹ vừa mới sinh em bé...

Chị khẽ xoa đầu con bé:

- Gớm nữa!

Ngày xưa, sinh con xong, mẹ ở cữ có 10 ngày thôi!

Lần này, ở cữ cả tháng còn lo gì!

Chị nói tiếp:

- Mẹ chuẩn bị một ít thức ăn rồi đấy.

Các con ở nhà trông nhau.

Nhớ để ý cửa nẻo.

Mẹ đi vài hôm rồi mẹ về!

Nơi đầu tiên chị đến ở Đông Kinh là bến đò.

Nhưng bến đò tấp lập ngày nào giờ xơ xác, hiu quạnh.

Một người bạn buôn bán cùng với ông Tri, nhà gần bến đò, nhận ra chị.

- Chị là vợ anh Tri đúng không?

Chị khẽ gật đầu:

- Ông là ai nhỉ?

- Có thật là chị không nhận ra tôi không?

Chị ngẩn người ra một lúc mới sực nhớ ra:

- Ông trước đi buôn với ông Tri à?

- Chứ còn ai nữa.

Mà sao chị lại sang đây?

- Tôi đi tìm ông Tri đây.

Đi nửa năm nay có về nhà đâu!

- Gần năm nay, lão Tri có đi buôn đâu!

Nghe thấy như thế, người đàn bà ấy rụng rời chân tay, vội vàng hỏi lại:

- Thế, lão í không đi buôn nữa rồi à?

- Lão Tri đi lính mà!

Chị Bính lúc này mặt cắt không còn giọt máu.

Nhưng người bạn kia chỉ biết như thế.

Vợ chồng người bạn bảo chị ở lại ăn cơm mà chị từ chối.

Thế là lại địu đứa con trên lưng, tìm đến nhà em trai.

Người em dâu ra mở cửa, thấy chị thì cũng lộ ra vẻ bất ngờ.

- Con sang Đông Kinh lâu chưa?

- Sung viên Ngô Thị vừa ẵm cháu ngoại trên tay, vừa hỏi han.

- Con vừa sang lúc sáng.

Chị ngồi cho con bé ăn sữa trong nhà.

Người em dâu thấy thế cũng ngồi xuống cũng hỏi han:

- Cháu được mấy tháng rồi chị?

- Nó được gần 2 tháng rồi, mợ ạ.

Người em dâu rùng mình:

- Hai tháng mà cứng cáp, chị nhỉ.

- Ôi dào, tôi cứ đẻ một, hai tuần, tôi đã địu chúng nó ra đồng hết rồi!

Rồi chị lại nhìn đứa cháu nhỏ đang nằm trong nôi:

- Con bé này được mấy tháng rồi?

- Cháu được 6 tháng ạ...

Bà Ngô Thị nói thêm vào:

- Cái Nhu sinh đầu năm Canh thân, cái Hằng sinh cuối năm Kỷ Hợi.

Thế mà cái Nhu đẻ 4 đứa rồi đấy!

Người em dâu gượng cười:

- Chị giỏi thật đấy!

Em mới đẻ có 1 đứa mà đã sợ rồi.

Chị làm 4 đứa...

Chị đặt con bé xuống giường, rồi nhìn đứa cháu một lần nữa:

- Con bé này được 6 tháng mà gầy nhỉ...

- Nhà nó vẫn còn kiêng nắng kiêng gió đấy!

Nói có được đâu.

Người em dâu vẫn phải gượng cười:

- Con bé nó đẻ non nên em không dám cho nó ra ngoài sớm.

Đến tối, Tư Thành về đến nhà.

Trong bữa cơm, khi nghe câu chuyện của chị gái, người em trai ấy cũng buộc miệng nói ra:

- Hôm lâu, em thấy một người giống anh Tri lắm...

Tưởng là giống người thôi cơ.

- Cậu gặp ông Tri ở đâu?

Tư Thành lúc đấy mới biết bản thân đã lỡ miệng.

May có người vợ đỡ lời:

- Chắc anh nhìn nhầm người thôi.

Anh Tri đi buôn thôi mà.

Tư Thành cũng vội vàng nói:

- Chắc nhầm người thôi.

Hôm đấy, em chỉ nhìn giống dáng người.

Chị đừng có lo.

Sáng hôm sau, chị lại vội vàng ôm con về nhà.

Vì ở nhà còn một đàn con nữa.

Hai mẹ con lại quay về con đường cũ để đón đò về.

Hôm đấy, Lê Nghi Dân trên đường từ Lạng Sơn thăm vợ con quay lại Đông Kinh.

Hành tung của hắn bí ẩn nên chẳng ai biết.

Đám lính kiệu chỉ nói là kiệu quan thôi.

Dân dạt hết về hai phía để nhường đường.

Chị Bính cũng vậy, cũng ôm con và lánh đi.

Nghi Dân ngồi trên liệu có ngựa kéo.

Hắn đang tận hưởng những ngày tháng ngồi trên ngôi vị cửu ngũ chí tôn.

Hắn ngồi với tư thế thoải mái, đưa mắt nhìn bá tánh.

Hắn suy nghĩ cũng nhiều.

Cho đến khi đập vào mắt hắn là gương mặt của một người thiếu phụ, nhìn gương mặt khắc khổ, lam lũ.

Người thiếu phụ ấy cúi gầm mặt, còn ôm một đứa trẻ con trong lòng.

Hắn bỗng giật mình vì người đàn bà ấy giống cha hắn, giống cả hắn đến như thế.

Nhưng xe ngựa lướt qua nhanh lắm.

Hắn cũng chẳng có thời gian để suy nghĩ gì nhiều.

Người mẹ ấy lại ôm con về nhà.

Lúc đấy, bọn trẻ con, đứa thì thổi cơm, đứa đang giặt đồ.

Thằng bé đứng ở trước cổng đợi mẹ về.

Bà đặt con bé con xuống giường và đi chăm sóc mấy đứa lớn.

Lo thì lo, chứ con cái thì không thể nào bỏ đấy được!

[...]

Có lẽ hận thù cùng với cuộc sống khổ cực, mất mát đã khiến chị Nhàn trở lên gỗ đá đến ích kỷ từ bao giờ.

Tin Đông Kinh bị đảo chính về đến Lý Nhân, cùng với đó là lệnh thay đổi niên hiệu từ Diên Ninh thành Thiên Hưng.

Nhưng sao bà chẳng cảm thấy buồn, dù chỉ là một chút?

Bà còn cảm thấy mừng là đằng khác.

Cũng là em trai, nhưng Nghi Dân đối với bà tốt hơn Bang Cơ rất nhiều.

Nghi Dân còn coi bà là chị, khi gia đình bà gặp chuyện còn giúp đỡ, dù không nhiều, nhưng cũng là có.

Người bị giết là Bang Cơ, là em trai bà đấy!

Nhưng mà như vậy thì có sao đâu chứ!

Không bao giờ bà quên cái lần mà Bang Cơ chửi thẳng vào mặt bà, rằng bà là một đứa thất học mù chữ, ngu dốt, không biết cái gì.

Ừ thì bà có đi học đâu!

Bà còn chẳng viết được tên của bà nữa!

Nhưng bà hy sinh là vì ai?

Chín tuổi theo chồng là vì ai?

Chính Bang Cơ là người giết chồng của bà, khiến con của chị phải chịu cảnh côi cút.

Chưa có một lời xin lỗi nào cả.

Không phải là nghiệp trả nghiệp báo hay sao!

Chị cuốc mạnh, liên tục xuống đất, giống như một cách để phát tiết.

Cho đến khi bàn tay gầy gò của chị chảy máu.

Thằng bé Hiếu làm ở gần đấy, nó vội vàng chạy lại và vô cùng lo lắng:

- Mẹ.

Mẹ làm sao thế?

- Mẹ không sao...

- Tay mẹ như thế này còn nói không sao.

Thôi mẹ cứ vào nghỉ ngơi đi.

Người mẹ ấy nhìn người con trai ngoan ngoãn, hiếu thảo.

Lúc này, chị cũng đã bình tĩnh lại.

Chị rửa tay xong thì máu cũng đã không còn chảy nữa.

Chị bảo mệt nên vào giường nằm nghỉ, bảo con trai nấu cơm.

Thằng bé cất hai cái cuốc vào góc nhà.

Chị thiếp đi và lại thấy chồng về.

Chồng đứng ở đầu giường nơi chị nằm...

Hết chương 31.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 32


Sáng sớm, gà còn chưa gáy, Yến đã thức dậy để làm cơm nắm cho chồng.

Lý Bộc vào trong bếp, để lại cho vợ một khoản tiền.

Đến lúc tiễn cha lên đường, hai nhóc con cũng có thức dậy để đi tiễn cha.

Cả gia đình bịn rịn một lúc lâu.

Thằng bé lớn cứ ôm lấy chân cha, đòi cha ở nhà.

Còn thằng bé thứ hai đang được mẹ bế cũng nhoài người ra đòi cha.

- Cha đi rồi cha làm về mà!

- Con không muốn cha đi đâu!

Chị Yến hai tay bồng hai thằng con.

Hai vợ chồng nói được mấy câu thì anh Bộc cũng vội vàng đi.

Sau đó, ba mẹ con lại quay lại nhà.

Chị Yến lấy cháo cho thằng bé lớn ăn rồi quay ra đút cho thằng bé thứ hai.

Ăn xong, chúng nó lăn ra ngủ bù.

Nhìn hai đứa con đã ngủ ngoan, đôi má hồng cứ phinh phính, người mẹ mỉm cười rồi lại đứng dậy, ra may áo.

Nghĩ cũng buồn.

Các anh trong nhà, Yến không biết nhiều.

Không biết tính cách các anh như thế nào.

Vì từ nhỏ... anh em có lớn lên với nhau đâu.

Nhận ruột thịt xong thì vội vàng theo chồng.

Không biết chuyện gì đã xảy ra, vì khi xảy ra, Yến còn chưa ra đời nữa.

Trong tiềm thức của người em gái út trong nhà, các anh đối với Yến đều rất tốt, rất chu đáo và chiều chuộng.

Dù thời gian ấy chỉ hơn hai tháng thôi.

Anh Bang Cơ giành cả ngày để đưa Yến đi một vòng trong Cấm thành.

Anh Nghi Dân còn là người trực tiếp trao dâu.

Dù mới anh em mới chỉ gặp nhau có mấy lần, nhưng Yến có thể cảm nhận được rất nhiều tình cảm ruột thịt từ người anh này.

Anh Nghi Dân còn dặn dò Lý Bộc rất nhiều điều trước khi trao dâu...

Anh Khắc Xương và anh Tư Thành đều rất chu đáo...

Không nghĩ là các anh lại sát hại nhau chỉ vì quyền lực.

Yến còn cứ nghĩ anh Nghi Dân là người sống tình cảm.

Không nghĩ là anh lại giết anh Bang Cơ để cướp ngôi.

Đó không phải là phản nghịch, là tội thần hay sao?

Yến đang suy nghĩ thì có tiếng chuông ngoài cổng.

Vội vàng ra mở thì ra là người em gái của ông Bộc.

Cô bé chừng 7 tuổi.

Chị vội vàng mở cửa ra:

- Mẹ bảo em mang một ít đồ sang cho chị.

- Ừ!

Em vào đây chơi!

Yến nhìn vào trong giỏ thì mặt rạng rỡ hẳn:

- Nhiều đồ thế em?

Toàn đồ ngon.

Côn bé uống một ít nước, rồi hồn nhiên:

- Mẹ bảo, mang sang để chị nấu cháo cho bé Lâm, với chị ăn để có sữa cho bé Tuấn bú!

Nghe như thế, Yến cũng hơi buồn.

Nhưng mà cũng chẳng buồn lâu.

Tính của mẹ chồng là vậy mà!

Bà thương 2 cháu nội thì cũng là con trai của chị chứ ai.

Ở Đông Kinh, ngay trong đêm mùng 3 tháng Mười, cái đêm định mệnh, Nghi Dân cùng với quân đảo chính đột nhập vào thành sát hại Diên Ninh Đế.

Lý Bộc vì không được chỉ đạo nên không dám tùy tiện tiến quân vào ngăn chặn.

Đêm ấy, Nghi Dân vào sát hại Hoàng Thượng, sau đó giam Tư dung Đặng Thị đang có mang 3 tháng vào ngục.

Tàn ác hơn, giết Hoàng Thượng xong, hắn đưa Thái Hậu Nguyễn Thị đến.

Thái Hậu đau đớn, ôm thi hài của con trai.

Hắn chẳng ngần ngại kể lại quy trình từng bước sát hại người em trai cùng chung một dòng máu với hắn cho Thái Hậu nghe.

Rồi hắn lại đưa Thái Hậu ra ngoài, nơi hắn đang trói Tư dung Đặng Thị dưới cái mưa lạnh lẽo của buổi sớm đầu đông.

- Tôi sẽ trói cho đến khi nó sảy thai.

Cho thằng Bang Cơ phải tuyệt hậu.

Bà nghe rõ chưa?

- Hắn quát lên - Bà nghe rõ chưa?

Khi nhìn thấy ánh mắt đau đớn của Thái Hậu, hắn lại nói tiếp:

- Nó là Tiểu thư, rồi lại làm Tư dung, hai mấy năm trời, nó sống trong nhung lụa.

Nó yếu lắm.

Tôi sẽ trói nó ở đấy và không cho nó ăn uống gì cả.

Xem chừng, từ giờ đến chiều, nó sẽ sảy thai thôi!

Hắn lại nói tiếp:

- Đứa con gái của bà Ngô Thị mà bà hại chết, nó cũng em là gái của tôi đấy.

Thằng Bang Cơ là nghiệt chủng.

Bà nghĩ, cái mạng rác rưởi, ch* m* của cháu nội bà, đền được mạng của con bé à?

Thái Hậu Nguyễn Thị chỉ ngờ vực lắc đầu:

- Tại sao ngươi lại nghĩ như thế?

Là Dương Thị khi còn sống đã nhồi nhét vào đầu người à?

Nghi Dân nổi điên, tát mạnh vào mặt Thái Hậu Nguyễn Thị.

Hắn quát lên:

- Bà dám nói về mẹ của tôi như thế à?

Thái Hậu trầm giọng xuống:

- Ta không hề làm hại Hoàng tứ nữ.

Ngô Thị Bính chính là Lê Thị Nhu.

Em gái ngươi vẫn còn sống, nó còn chồng con đuề huề rồi, chỉ là, các ngươi không nhận ra nhau thôi

Hắn nhìn vào mắt Thái Hậu Nguyễn Thị và quát lên:

- Nói láo!

Hắn cười lớn:

- Ác như bà, chết thành ma đói, không có ai thờ đâu!

Hắn ngưng lại một lúc, rồi ra hiệu cho một người lính, ra dội nước lạnh vào Đặng Thị.

Sau đó, hắn lại nhìn vào mắt Thái Hậu:

- Nếu nó không sảy.

Tôi sẽ đạp vào bụng nó.

Cho nó bằng sảy thì thôi!

Thái Hậu Nguyễn Thị buồn bã, lắc đầu:

- Ngươi tiểu nhân đến mức đấy hay sao?

Sau khi bị giam, Thái Hậu Nguyễn Thị đã thắt cổ tự sát.

Sau đó, hắn còn mời Lý Bộc đến để uống rượu.

Không đến thì không được.

Mà đến thì chứng kiến mấy vòng canh gác.

Bên trong, Nghi Dân có đợi sẵn, với mấy người thuộc hạ thân tín của hắn.

Lúc đấy, Bộc đoán ra mục đích của chầu rượu này, trong lòng lo nhiều hơn mừng.

- Chú không phải ngại, cứ ngồi xuống đây!

Lý Bộc quay mặt ra, nhìn thấy một đám mặt mày bặm trợn đang đứng đằng sau với gươm giáo.

Lúc đấy mới biết bản thân đã tự dẫn xác vào hang cọp thì cũng muộn rồi.

Nghi Dân rót ra một chén rượu:

- Chú cứ ngồi xuống đây!

Lý Bộc đành phải ngồi xuống, đưa chén rượu nhấp vào môi.

Nghi Dân đợi chén rượu ấy cạn thì lên tiếng:

- Thằng này là em rể ta đấy, chồng con bé út.

Tên là Lý Bộc, cũng người Lôi Dương.

Chú vẫn vẫn làm Cấm vệ ở đây à?

- Thưa, đúng ạ!

Giới thiệu xong, Nghi Dân tiếp rượu Lý Bộc mãi.

Một lúc sau, hắn mới nói:

- Tôi là con trưởng của Tiên Đế, còn thằng Bang Cơ, nó là nghiệt chủng; mẹ con nó làm nhiều điều ác với Công thần và Tông thất.

Tôi giết nó là để trừ họa.

Chú nghĩ thế nào?

- Thưa, thần chỉ là kẻ hèn mọn, làm sao dám ở đây để bàn việc của đấng thiên tử.

Nghi Dân biết Lý Bộc đều vẫn còn tỉnh, nhưng giả vờ đã ngà ngà.

Hắn nói thế này:

- Chú giỏi.

Nhưng thằng Bang Cơ, nó sợ mất quyền lực, nó dìm chú thôi!

À.

Thế, cô Yến thế nào rồi?

- Nhà em vẫn khỏe.

- Mấy đứa rồi?

- Vợ chồng em được hai cháu trai rồi ạ.

- Thế là chú giỏi hơn cả anh đấy!

Nhà anh mới được một thằng cu thôi.

Đứa sau vịt trời rồi!

Lý Bộc nghe xong câu đấy thì sợ xanh mặt.

Nghi Dân nhìn thấy thế thì cười nhếch một cái rồi lại lấy ngay lại vẻ ân cần và đổi sang vấn đề khác:

- Chú thấy rượu có ngon không?

Rượu Táo mèo Lạng Sơn đấy.

- Vâng.

- Khi nào, dẫn vợ con sang đây chơi.

Anh em trong nhà mà mỗi đứa một nơi.

Phải để bọn trẻ con biết anh em họ hàng của chúng nó chứ.

Uống rượu xong, Nghi Dân cũng thả cho Lý Bộc về.

Hắn đủ khôn ngoan để biết người em rể này của hắn không tầm thường.

Nhưng... cũng kệ thôi.

Hắn còn mỗi đứa em gái là cái Yến.

Làm gì cũng phải lựa xem thế nào đã.

Hết chương 32.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 33


Chưa bao giờ thấy ông Nhập nội Thiếu Úy cùng với người con trai lớn Lý Bộc bất đồng quan điểm và tranh cãi nhiều đến thế.

Ông Lý Lăng thì trách con trai cứ an phận thủ thường, giữ cái chân lính Cấm vệ quèn mãi, bao nhiêu công ăn học.

Còn Lý Bộc thì khuyên cha không nên làm việc lớn lúc này.

Tôn phù người này, hạ bệ người kia thì càng không nên.

Chỉ sau một buổi ngồi uống rượu với Nghi Dân, Lý Bộc đã nhận ra ngay, Nghi Dân không phải là người đơn giản.

Đầu óc của người này phải sỏi đá đến mức nào thì mới có được ngày hôm nay.

Còn Tư Thành.

Nhìn Tư Thành ở ngoài như bình dị thế thôi, chứ vây cánh ở khắp mọi nơi.

Người mà ông Nhập nội Thiếu Úy tôn phù là Khắc Xương.

Nghe thì cũng hợp lý đấy.

Vì Khắc Xương là con trai thứ hai của Tiên Đế.

Nhưng Khắc Xương làm gì có cái gì.

Trong cái thời buổi loạn lạc này, thời buổi mà Vua bị một đám quân nổi loạn chém chết trong đêm, thì trông gì vào cái danh "con đích" với chả "con rơi"!

Họ ngoại của ông Xương thì bị vùi dập cho không ngóc đầu lên được.

Chị gái cùng do bà mẫu thân sinh ra với ông Xương là vợ Trịnh Bá Nhai, mà Bá Nhai bị giết chết lâu rồi.

Vợ thì là người Sơn Tây, gia thế chẳng đâu vào đâu.

Thế thì tính làm cái gì!

Nhưng ông Nhập nội Thiếu úy nóng tính, cứ mắng át con trai.

Mấy người em trai ông Bộc là Lý Chương, Lý Ngọc cũng chỉ ngồi nghe ngóng từ đầu đến cuối, chẳng nói năng gì.

Những lời ban nãy của chồng về các anh trai, Yến nồi nấu cơm với bế con dưới bếp, làm sao nghe thấy được!

Vừa nấu cơm, vừa nói chuyện người người em dâu, vợ Lý Chương những câu chuyện đời thường.

Ông Nhập nội Thiếu Úy đã có 4 cháu nội, 3 cháu trai và một cháu gái rồi.

Tối về, thái độ của Lý Bộc với vợ cũng có vẻ khang khác.

Yến ru hai con trai ngủ rồi mà chồng vẫn ngồi trong thư phòng.

Chị mới pha cho chồng một cốc nước cam.

- Anh uống cốc nước rồi đi nghỉ thôi!

Mai có đi đâu không?

- Ừ!

Yến lại nói tiếp, cốt chỉ muốn bắt chuyện với chồng:

- Sáng nay, cha với mấy anh em bàn gì mà cha có vẻ không vui thế anh?

- Không phải việc của em!

Đừng có tọc mạch như thế!

Lý Bộc có vẻ gắt gỏng.

Yến thấy như thế thì cũng nín nhịn, không nói gì nữa.

Chị vào trong phòng nằm trước.

Một lúc sau, Lý Bộc mới vào.

Khuya rồi!

Binh biến liên tục.

Yến cũng chú tâm vào chăm con, chẳng muốn tiếp tục quan tâm nữa.

Anh Nghi Dân sát hại cha chồng của chị Đường.

Chị Đường mất lâu rồi, nhưng dù sao cũng là con dâu nhà người ta...

Anh rể Lê Quát vẫn là người lo hương khói chị ngày giỗ.

Nhưng, sau việc này, liệu mọi việc có còn như cũ hay không?

Liệu chị có yên lòng hay không?

Lý Bộc vẫn đi rồi lại về.

Có lẽ, giai đoạn son sắt đã hết nên vợ chồng chẳng còn được tình tứ như xưa.

Dù là vẫn còn ân ái, nhưng không còn mặn nồng như trước.

Gia đình thì cha chồng và các em chồng đều coi thường Yến.

Cũng buồn nhưng chẳng làm gì được.

Yến lại có thai rồi.

Lý Bộc vẫn mang tiền về đều để nuôi vợ nuôi con, nhưng ít khi ở nhiều ngày lắm.

Yến biết chồng bận nên cũng cố gắng hoàn thành vai trò của người vợ, chăm con, lo việc nhà cửa.

[...]

Ở nhà, chị Bính vẫn đi làm ruộng, vẫn may dệt.

Chồng thì đã đi cả năm trời vẫn chưa về.

Nhưng chị vẫn đợi.

Gặt xong, chị lại đi bán rau ở chợ.

Bốn đứa con ở nhà đang tuổi tuổi ăn tuổi lớn.

Vẫn phải nuôi chúng nó, cho chúng nó ăn no cơm, ăn cá ăn thịt.

Bọn trẻ con đều ngoan, đều biết đi làm phụ mẹ.

Con bé Thương giúp mẹ dọn sạp hàng.

Sạp hàng dọn đã xong, chị mới cho con bé út ăn sữa.

Con bé ăn no, mọi hôm sẽ ở lại với mẹ.

Nhưng hôm nay, nó lại theo chị về.

- Mẹ cứ để con đưa em về cũng được.

Để mẹ bán hàng đỡ vướng tay.

Người mẹ ấy chép miệng:

- Ừ thế thì hai chị em về đi.

- Bà lại quay sang con bé nhỏ - Không được quấy anh chị ở nhà đâu đấy!

Con bé vẫn còn chưa nói sõi.

Nó nhoẻn miệng cười và gật đầu.

Cái Thương cõng em về.

Nhiệm vụ của nó là trông 3 đứa em.

Hai đứa giữa đã thức dậy rồi.

Cái Nhi ở nhà đã lau mặt cho thằng bé Nhật, rồi hai đứa nó ăn cơm nguội với muối vừng.

Cái Thương về đến nhà với 4 cái bánh rán, mẹ nó cho tiền để mua.

Chúng nó xúm lại chia nhau.

Con bé út ngồi một góc nhà.

Nó chưa mọc đủ răng, mà đã biết ăn từ lâu rồi.

Thằng bé Nhật ăn cái bánh vội vàng.

Bánh đã hết.

Nó nhìn em nó mới ăn được một nửa, mới lân la lại gần:

- Cho anh một miếng thôi!

- Không cho!

- Cho anh cắn thử một miếng thôi mà!

- Không!

Thấy các em tranh nhau, chị Thương thì vẫn đang ở trong bếp.

Cái Nhi mới đưa nốt cái bánh nó đang ăn dở cho em:

- Thôi!

Ăn đi.

Sao lại giành ăn với em bé, để em ăn cho em còn lớn chứ!

Chị Bính bán một lúc, cũng sắp hết sạp hàng rồi.

Bán nốt mấy mớ rau còn về với con.

Chị nhanh miệng mời một người khách quen đi chậm ngang qua hàng.

- Chị ơi, lấy giúp em nốt mấy mớ rau này, em còn về với bọn trẻ con.

Người phụ nữ ấy ngồi xuống:

- Nhà cô còn gà bán không.

Mai tôi bắt một con.

- Có chứ chị.

Chị cần gà mái hay gà trống, mai em mang sang nhà cho.

- Thế thì tốt quá.

Mai cô tiện đi ngang qua thì mang cho vứt cho tôi con gà, gà mái gà trống đều được.

- Vâng.

Chị lấy rau đi.

- Ừ.

Tôi lấy mớ này.

Tầm buổi buổi thì chị Bính về đến nhà.

Việc quan trọng của chị là ra vườn bắt con gà to nhất, nhốt lại, rồi sai con bé Thương lấy cơm nguội cho con gà.

Gà càng nặng, bà càng bán được nhiều tiền.

Ngày mai, chị bán con gà này xong thì sẽ mua thịt cho các con ăn.

HẾT CHƯƠNG 33
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 34


Nghĩ đi nghĩ lại thế nào, chị Nhàn vẫn lên Đông Kinh để viếng Lê Bang Cơ và Lê Nghi Dân.

Gia đình...

Gia đình đầy tang thương.

Dù có giận, có hận thù đến đâu thì nghĩa tử vẫn là nghĩa tận cơ mà!

Chị hận Bang Cơ nên nhìn vợ con của Bang Cơ chỉ thấy thật ngứa mắt.

Khi Bang Cơ bị sát hại, Đặng Thị, vợ của Bang Cơ mới mang thai đứa con đầu lòng và là đứa con duy nhất được 3 tháng.

Vậy mà cũng sinh được một đứa con gái.

Đặng Thị là con nhà danh giá ở Đông Kinh, nhưng số khổ.

Khi chị đến viếng, Đặng Thị vẫn chưa chút bỏ áo tang, lễ phép mời bà vào nhà:

- Chị mới đến ạ.

Chị vào trong, thắp một nén hương trên ban thờ.

Rồi bà quay lại, nhìn đứa cháu nhỏ đang nằm trên giường.

Nhưng nhìn người em dâu, với đứa cháu vẫn còn nhà để ở, vẫn còn cái áo lành để mặc.

Chị nhớ lại cảnh ba mẹ con chị năm xưa không nhà cửa, khổ sở trú mưa trong cái lán tạm trong chợ, đứa con lả đi vì đói, tại ai cơ chứ?

Trước ban thờ em trai, chị lại buông lời cay đắng như một cách để nói cho nó biết nó đã sai như thế nào:

- Mợ thì có gì mà khổ!

Đặng Thị cũng không biết nên nói gì.

Chị đặt vài đồng tiền lên ban thờ, coi như là tiền phúng viếng.

- Con bé tên gì?

- Em đặt tên cháu là Lê Thị Liên ạ!

Chị đội chiếc nón lên đầu rồi bảo:

- Lê Thị Liên!

Chắc gì nó đã là con cháu nhà này mà lấy họ Lê?

Thấy chị nói thế, Đặng Thị mới đầu còn chưa hiểu, mới hỏi lại:

- Sao chị lại nói thế ạ?

- Tôi chỉ nói thế thôi.

Mợ hiểu sao thì hiểu!

Sau đó, chị lại sang thắp hương cho Lê Nghi Dân.

Bà cũng có gặp vợ con của Nghi Dân ở đấy.

Vợ người Tày.

Hai đứa con.

Đứa con trai lên 4 tuổi, đứa con gái gần 1 tuổi.

Nhưng chưa cưới, chỉ ở với nhau thôi.

- Chị ở lại ăn cơm với mẹ con em ạ...

- Thôi!

Tôi phải về, còn thằng bé con ở nhà một mình.

Chị nhìn người em dâu:

- Nhà tôi ở làng Thượng.

Có khó khăn gì, mợ cứ đến, giúp được thì tôi giúp.

- Vâng...

Chị thắp hương xong thì vội vàng về nhà.

Thắp nén hương mà thấy lòng nhẹ hẳn.

Nhưng chị vẫn buồn.

Nghe nói, Nghi Dân bị mấy ông quan đại thần sát hại.

Trong các em, Nghi Dân là người em trai đối với bà tốt nhất.

Nhưng hai chị em chẳng có cơ hội gặp nhau nhiều.

Đã gần chục năm không gặp lại rồi còn gì nữa...

[...]

Từ khi Yến - cô em út trong gia đình ấy.

Từ ngày có bầu đến khi sinh con bé thứ ba, gia đình gặp bao nhiêu truyện.

Lúc bầu được tầm 7 tháng thì chồng bị thương nặng một lần, phải về nhà dưỡng thương.

Đã mang bầu đã nặng nhọc, còn phải vừa chăm chồng, vừa chăm hai con nhỏ.

May là Lý Bộc cũng dễ tính, thương vợ thương con, phục hồi cũng nhanh.

Lý Bộc bị thương ở ngực.

May là vết thương chưa sâu đến mức vào đến tim nên chỉ mất nhiều máu thôi.

Nằm mê man cả mấy ngày.

Mà đến lúc tỉnh lại cũng ăn uống nên nhanh khỏe lại.

Cơm nước cũng ăn với vợ con cả.

Bà mẹ chồng cũng thương con trai nên có sang chăm sóc.

Chỉ là... thái độ của bà với đứa cháu còn chưa ra đời không được thoải mái, lúc nào cũng bóng gió nói nó là sao chổi đen đủi.

Nhưng nó còn chưa ra đời thì làm sao làm cha nó bị thương được.

Chị Yến buồn trong lòng, nhưng không dám đối đáp với mẹ chồng...

Chồng vừa lành thương thì chị sinh con, lúc đấy, Bộc chưa phải quay lại quân ngũ nên vẫn ở nhà với vợ con.

Có hai đứa con trai rồi, đứa thứ ba là con gái, thành ra là cũng quý.

Anh Bộc còn thay tã cho con bé mấy lần.

Nhưng mẹ chồng có vẻ không vui, bà nói thằng với con dâu:

- Thằng Bộc nó bị thương nặng, vừa mới dậy xong.

Nó được nghỉ ở nhà để dưỡng thương, chứ không phải để chăm con.

Chị đừng có mà sai nó!

Làm con dâu nên khi bị mẹ chồng mắng thì chỉ có thể cúi mặt rồi nói xin lỗi chứ không dám cãi mà chồng.

Bà mắng tiếp:

- Để đứa thứ ba rồi, có phải đẻ con so đâu mà cứ nằm mãi?

Dậy đi, ra giặt tã cho con bé!

Anh Bộc thấy thế thì cũng lựa lời cản bà mẹ:

- Nhà con vừa sinh con xong...

Bà cứ để cho nó nghỉ ngơi đã...

Bà mẹ nổi cáu, mắng luôn con trai:

- Anh là đàn ông, làm việc lớn, chứ không phải ở nhà để giặt tã cho con.

Cha của anh biết cãi tã trẻ con nhìn như thế nào không?

Thấy như thế, Bộc cũng tìm lời để xoa dịu bà:

- Tháng sau, con quay lại quân ngũ rồi.

Con tranh thủ ở nhà với bà, với vợ con con...

Nghe con trai nói sắp quay lại quân ngũ, bà cụ lại cảm thấy không yên tâm.

Con vừa bị thương xong...

Bà lại ngồi xuống, ngỏ ý muốn đưa cháu nội cho một người họ hàng nuôi.

Nhưng anh Bộc không đồng ý.

- Nó khắc tuổi với anh.

Để nó ở nhà, nó còn khắc chết anh đấy!

- Con bị thương là việc của con. liên quan gì đến con bé.

Hơn nữa, con còn may mắn chán.

Con có làm sao đâu!

- Tôi lo cho anh tôi mới đưa ra ý như thế.

Anh không nghe thì thôi!

Chị Yến nghe mẹ chồng nói như thế thì sợ.

Đau nhưng vẫn cố gắng ngồi dậy để cho hai con trai ăn uống.

- Em đừng có cố quá.

Có mệt thì cứ nghỉ đi.

- Em không sao đâu.

Đợt trước, biết cha vẫn âm mưu liên kết với mấy viên quan đại thần để lật đổ Nghi Dân, Lý Bộc cũng mấy lần khuyên cha.

Nhưng ông không nghe, cứ mắng con trai là nhút nhát.

Ông cả đời liêm chính, cương trực, lại đang là quan đại thần, lại nhiều năm chốn quan trường, lập nhiều công trạng, làm quan đến tận chức Nhập nội Thiếu úy.

Anh Bộc biết như thế, nên cũng thôi.

Dù sao cũng chỉ là phận làm con, tuổi đời thì hàng còn trẻ, có những truyện làm sao hiểu được.

Nghĩ thế nên cũng chẳng khuyên nữa...

Bà Ngô Thị qua đời ở Lam Kinh rồi.

Một người cậu viết thư báo cho chị Yến.

Chị nói việc này cho chồng, tỏ ý muốn về.

Nhưng lúc này, anh Bộc thật sự rất bận, không thể về được.

Thấy vợ nói nhiều quá, anh mới bực mình, nói với vợ:

- Nhưng anh rất là bận.

Em muốn về thì em cứ về đi.

- Chẳng lẽ, mẹ em mất, em cũng không được về à?

- Anh có cấm em đâu.

Em muốn thì cứ về.

Con mang sang gửi bà nội.

- Một mình em về được à?

Người chồng cáu lên, mắng vợ:

- Nhưng anh rất là bận.

Vài phút sau, cơn giận lắng xuống, anh lại tiếp tục bàn:

- Em cứ nhờ cậu mợ đi.

Mà thôi.

Mang giấy bút đây, để anh viết thư cho cậu.

Anh sẽ gửi cho cậu mợ một ít tiền.

Chị Yến không nói gì, đành mang giấy bút ra, đưa cho chồng.

Anh Bộc cầm bút lên, viết nhanh một lá thư.

Những gì có thể làm chỉ như vậy thôi.

Sáng hôm sau, anh lại rời khỏi nhà từ sớm.

HẾT CHƯƠNG 34.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 35


Hai người lính được ra lệnh cho đào cái hố ấy lên.

Đất cũng đã được xới lên, khá sâu, lộ ra bên dưới lớp đất là một số lượng rất nhiều thi thể, không thể xác định được số lượng.

Cái hố này đã chôn được mấy năm rồi.

Chị Bính đặt con bé út xuống đất, vội vàng bước lại.

Trong cái hố chôn tập thể ấy có một miếng vải.

Miếng vải ấy không còn rõ hình thù, màu sắc gì, có vẻ như đã bị xé ra, bề mặt phủ một lớp bụi đất.

Nhưng chị Bính vẫn nhận ra.

Khăn áo của chồng đều do chính tay chị may mà.

Miếng vải này, chính tay chị đã nuôi tằm, kéo lụa, dệt vải và may thành áo cho chồng.

Chị cầm lên và cứ thẫn thờ.

Thế rồi, chị lại ngồi xuống, tay không bới đất, bới một lúc thì thấy một cái nhẫn mạ vàng giống y như cái nhẫn của chị đang đeo trên tay; vợ chồng chị làm lụng, tích tóp bao nhiêu lâu mới mua được hai cái nhẫn này cơ mà...

Những thi thể này đều đã được chôn hơn năm năm rồi, tất cả những bộ hài cốt đều đã mục ruỗng.

Hình như con bé lớn cũng nhận ra.

Vì nó cũng dệt vải với mẹ nó.

Tết năm đấy, cái Tết thứ 2 nhà nó đầy đủ, sung túc, có đủ thịt đủ gạo trong nhà.

Năm đấy, nó mới chỉ 9 tuổi thôi.

Vì nhiều kén tằm quá, một mình chị Bính làm không hết nên mới lôi con bé ra dạy dệt để nó làm cùng.

Lúc đấy, chị may cho mỗi người trong nhà một bộ đồ mới, cả hai vợ chồng và ba đứa con.

Đến khi bà có chửa con bé út thì bà may cho nó một bộ đồ sơ sinh, may nốt chỗ vải ấy.

Khi cha nó rời khỏi nhà thì cũng mặc cái áo đấy...

Nó nhìn miếng vải một lần nữa để chắc chắn.

Nước mắt nó đầm đìa, quay sang mẹ:

- Mẹ ơi...

Chị Bính không nói nổi lời gì nữa.

Chị khóc không nổi.

Chân của chị cũng có cảm giác đi không nổi nữa.

Mặt chị cứ như mất hồn, quay vào trong lán.

Con bé lớn thì quỳ 2 chân xuống.

Con bé thứ hai thấy thế thì vội vàng chạy xuống, đỡ chị của nó:

- Chị.

Chị làm sao thế?

Con bé lớn cũng không thể giữ nổi nước mắt.

Chắc con bé thứ hai cũng hiểu ra rồi.

Thằng bé thứ ba vội vàng chạy chạy xuống.

Chúng nó đều đã hiểu rồi.

Trời bắt đầu lấm tấm mưa xuân.

Quý Phi Nguyễn Thị bồng con bé út vào trong lán, rồi lại quay ra gọi 3 đứa lớn:

- Các con.

Lên đây đi!

Chị Bính ôm con bé út trong lòng, rồi chị nhìn 3 đứa lớn.

Chị cúi mặt xuống.

Chị chỉ im lặng thôi, không khóc nổi.

Thái Hậu Ngô Thị nhìn con gái như thế thì xót con lắm, thương con:

- Con ơi...

Chị ấy vẫn cúi mặt.

Gương mặt lam lũ, gầy sạm, gò má nhô lên.

Năm năm trời cực khổ nuôi nấng đàn con và ngóng đời chồng rồi đấy!

Nhìn người đàn bà khắc khổ ấy càng đáng thương hơn.

- Con ơi, con uống ít nước đi, rồi từ từ tính tiếp.

Không sao đâu, con ạ...

Thái Hậu Ngô Thị lo lắng ngồi bên cạnh con gái.

Nhưng, còn tình cái gì nữa!

Đây là cái hố chôn những người lính đảo chính trong binh biến Diên Ninh đã bỏ mạng.

Vậy là, anh Tri đã nói dối vợ con để đi lính thật.

Hoàng Thượng lo lắng bước lại bên cạnh chị gái:

- Chị cứ bình tĩnh...

Chị Bính khẽ nói:

- Dân nữ sẽ đưa các con của dân nữ về Từ Sơn ngay bây giờ.

Thái Hậu Ngô Thị lo lắng nói:

- Giờ cũng sắp tối rồi.

Con đưa các cháu về đêm hôm, lại đi đường đò...

Thôi. mấy mẹ con cứ nghỉ lại đây, sáng mai rồi về.

Hoàng Thượng và Quý Phi Nguyễn Thị đều khuyên chị và các cháu nên nghỉ lại.

Nhưng chị vẫn cúi gằm mặt:

- Hoàng Thượng không bắt tội mẹ con dân nữ, đây đã là ân phúc của nhà dân nữ rồi...

- Kìa.

Sao chị lại nói thế?

Hoàng Thượng nhìn chị gái rồi lại nhìn các cháu, nhìn cả miếng vải và cái nhẫn kia:

- Chỉ là mảnh vải cũ với một cái nhẫn thì làm sao nói được điều gì.

Chị không phải lo đâu.

Hoàng Thượng lại tiếp tục an ủi chị:

- Chị cứ nghỉ ngơi đi.

Biết đâu, vài hôm nữa, anh Tri về với chị, với các cháu...

Sau khi lấp lại hố, chị Bính mua một ít hoa quả và hương để thắp bên cạnh cái hố ấy.

Không biết là chồng có nằm trong đó không...

Nhưng chị vẫn thắp.

Xong việc, mặc lời can ngăn của mẹ, của các em, chị vẫn đưa các con về Từ Sơn ngay trong chiều đó.

Thái Hậu Ngô Thị biết con gái tính tình cương quyết nên cũng không cản được.

Về nhà, chị cùng các con có dựng mộ và lập bài vị cho chồng.

Ngày anh Tri rời khỏi nhà là một ngày thu năm Kỷ Mão.

Gần năm năm rồi.

Lúc chồng đi, chị đang chửa con bé út.

Giờ nó đã miệng ăn chân chạy rồi.

Cánh đồng đìu hiu.

Đám tang sơ sài, đơn giản.

Có một cái quan tài loại rẻ tiền và đắp đất lên thôi, thuê người viết chữ, dựng cái bia mộ.

Vì nhà làm gì có nhiều tiền, hơn nữa...

đã ai chắc là anh mất đâu!

Ngoài bà con trong xóm tiện đường qua nhà viếng thì còn có mấy người anh và mấy người cháu của anh Tri tranh thủ chạy qua nhà thắp hương.

Đựng mộ xong thì ai về nhà nấy.

Các con đứng xếp thành một hàng ngang.

Thằng bé thứ ba đứng đầu tiên vì nó là con trai.

Rồi đến ba đứa con gái, từ lớn đến bé.

Chị Bính đứng trước bát hương:

- Ông hứa hẹn cho lắm vào, rồi ông bỏ mấy mẹ con tôi.

Nếu ông đi rồi, hôm nay, ông về đây, ăn với mấy mẹ con tôi bữa cơm.

Mấy năm nay, tôi cứ đợi ông về nên không lập bài vị, cũng chẳng cúng kiến gì cả.

Còn nếu ông chưa đi, tôi cũng chỉ mong ơn trên cho ông được lành lặn về với mẹ con tôi!

Chị Bính chảy nước mắt.

Bọn trẻ con cũng khóc.

Chị lại nói một câu nữa:

- Nếu ông có linh thiêng, ông đang nằm ở đâu thì ông về nói cho tôi biết.

Tôi mang ông về quê nhà cho vợ con hương khói...

Nói xong, chị cắm hương vào bát hương rồi đi về nhà.

Từ năm ấy, cứ ngày này, coi như là ngày giỗ của chồng, chị cùng với và các con sẽ cố gắng làm một mâm cơm...

Cái Thương lúc đấy cũng đã lớn rồi.

Nó biết làm việc nhà, việc đồng áng, biết cả an ủi mẹ nữa.

Mùa gặt, những bông lúa trĩu nặng một mùa vàng bội thu.

Hai đứa lớn dậy sớm đi gặt với mẹ.

Chị biết đứa con gái lớn có người thương rồi.

Con bé đi gặt mà cứ ngóng thằng kia.

Thằng kia cũng là người trong làng.

Người mẹ ấy không cản, chỉ dặn dò chúng nó:

- Chúng mày làm gì thì làm, đừng để người ta nói tao không dạy được chúng mày!

Thương nhau thì về một nhà.

Chăm chỉ mà làm ăn là được rồi.

Con bé ngượng nghịu, nó dùng chân, đi lại trên sân thóc để làm khô thóc.

Đầu nó đội nón để tránh bị nắng.

Nó cứ cười tủm tỉm.

- Tao nói mày đấy, chứ nói đứa nào!

- Mẹ!

Con làm gì có...

- Nó ở ngoài cổng kia kìa!

Nghe thấy như thế, con bé giật mình, vội vàng chạy ra.

Mặt nó đỏ chín.

Thằng bé kia cũng ngượng ngùng, định đánh bài chuồn.

Thật ra, chị với gia đình kia cũng có biết nha.

Định là, sang năm thì cưới...

Một đứa được yên bề gia thất, chị cũng an tâm phần nào.

HẾT CHƯƠNG 35.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 36


Tháng Tám năm Nhâm ngọ, ông Nhập nội Thiếu Úy bất ngờ bị Quang Thuận Đế bắt giam và tuyên án tử hình, dù trước đó, ông vẫn phụng sự Triều Đình.

Hôm tuyên án, mấy anh em ông Bộc có đến xin gặp Hoàng Đế mà không gặp được.

Làm đơn kêu oan mà cũng chẳng có tác dụng gì.

Nghĩ đi nghĩ lại, chị Yến không hiểu tại sao anh trai Tư Thành lại làm như thế.

Vì...

Tư Thành đối với chị từng chu đáo lắm.

Gia đình chồng cũng biết hoàn cảnh của chị Yến đấy chứ.

Anh Bộc hiểu hơn bất cứ ai.

Nhưng mà...

Sau khi hành quyết, gia đình được nhận thi hài ông Nhập nội Thiếu Úy về an táng.

Hôm đấy, bà Yến chỉ biết ôm 3 đứa con, ngồi trong bếp để tránh ánh mắt của cả gia đình chồng.

Tang lễ cũng nhanh chóng.

Chị đưa con về nhà riêng để chúng nó ăn uống nghỉ ngơi (lúc này, cả gia đình đang ở làng Đại Bái - quê của Lý Bộc rồi, ở quê, mấy anh em anh Bộc cũng có đất riêng; anh dựng một căn nhà nhỏ trên mảnh đất ấy từ trước).

Chị ngồi đợi chồng đến hết cả canh 2, sang canh 3.

Anh Bộc về nhà khi ấy có vẻ đã uống rất nhiều rượu.

Có lẽ, anh muốn được uống thật là say một lần.

Trước nay, bao giờ anh say.

Nhưng càng uống càng tỉnh.

Anh khóc.

Trước nay, cũng chưa bao giờ anh khóc trong khổ và khóc nhiều như thế.

Rõ ràng, anh đã tính ra cái kết cuộc này, đã nói với cha, với các em, sao chẳng thể ngăn chặn?

Chị Yến mở cửa ra, vội vàng dìu chồng vào nhà.

Nhìn chồng gầy sạm, gương mặt hốc hác, nhưng chị chưa kịp phản ứng đã bị chồng đẩy ra.

Anh tự đi vào trong nhà.

Chị vội vàng bước lại, tay đỡ chồng ngồi xuống và trong lòng thì lo lắng:

- Anh làm gì mà uống nhiều thế?

Anh Bộc không nói gì, chỉ đẩy vợ ra xa một cách vô tình.

Chị Yến vội vàng đóng cửa lại rồi vào trong nhà với chồng.

Anh Bộc ngồi trên ghế, đôi mắt đỏ ngầu hung dữ.

Ở với nhau cũng đã có 3 mặt con mà chị Yến chưa bao giờ thấy cặp mắt ấy của chồng.

Chị xuống bếp, pha cho chồng một cốc nước chanh.

- Anh uống đi cho tỉnh.

Anh Bộc nhìn vợ rồi quát lên:

- Mày tưởng tao đang say à?

Chị Yến vừa sợ vừa thương chồng.

Anh Bộc thực sự không còn nơi nào để trút giận.

Anh đứng dậy, nắm vào cằm vợ.

Nhìn gương mặt ấy máu nóng lại dồn lên đầu.

Chị Yến là em gái Hoàng Thượng, mà anh em thì có ngoại hình giống nhau là chuyện bình thường...

Nhưng gương mặt ấy lại khiến anh Bộc căm hận.

Anh tát thẳng vào mặt vợ:

- Con khốn nạn!

Chị Yến không hiểu thế nào nhưng cũng không dám mở miệng ra nói thêm lời gì nữa.

Chị đưa tay lên, khẽ xoa xoa vào vào mặt, nơi đang đau rát.

Nước mắt nhòa ra.

- Mày khóc cái gì?

Người đàn bà chỉ biết cúi gầm mặt, lầm lũi đi vào trong.

Anh như điên lên, cầm cái cốc, ném thẳng vào lưng vợ.

Chị khụy xuống, máu ứa ra, in lên áo.

- Mày cũng khinh tao à?

Chị Yến đau khổ lắc đầu, còn anh Bộc thì càng quát lớn:

- Sao tao hỏi mày không nói?

Mày câm à?

Chị nghẹn giọng lại:

- Em không dám...

- Mày thấy chưa?

Cả đời này cũng chỉ có nhà tao chứa chấp thôi.

Thằng Thành, nó có coi mày là em nó đâu.

Mấy thằng anh mày, có thằng nào coi mày là em chúng nó đâu.

Cha mày thì coi mấy đứa chị mày không khác gì rác rưởi, mày có biết là ông ý còn từng bóp chết một đứa con gái hay không?

Còn mày, ông ý còn chẳng biết là có mày trên đời này cơ.

Anh ngồi xuống, tiếp tục cay nghiệt đay nghiến vợ:

- Mày cứ mở mồm ra là: anh em nhà em từ bé đã mỗi đứa một nơi.

Phúc cho mày là mày không lớn lên cùng chúng nó.

Mày mà đẻ sớm mấy năm, có khi, mày chết mất xác như đứa chị mày rồi!

Chị Yến cúi gằm mặt.

Đau.

Không phải đau vì vết thương đâu.

Đau vì người chồng từng nói lời yêu thương, ngọt ngào ngày nào có thể buông ra những lời cay đắng đến thế, Nhưng đó không phải là sự thật hay sao?

Chồng nói có sai chỗ nào đâu!

Con bé thứ 3 nằm trong giường khóc ré lên vì tiếng quát của cha.

Chị vội vàng nói:

- Thôi, em vào với con...

- Mày không được vào!

- Ông vô lý nhỉ.

- Vô lý à?

- Anh Bộc vừa nói vừa đánh mạnh vào mặt vợ khiến chị Yến ngã dúi, tay đè vào mấy mảnh vỡ trên sàn và chảy máu.

Trong phòng, hai thằng con lớn, một thằng lên sáu với một thằng lên bốn cũng đã thức giấc.

Chúng nó sợ hãi, ngồi co rúm lại.

Anh Bộc nhìn vợ, nhìn ba đứa con một lượt.

Hai thằng con trai còn giống anh nhiều, còn con bé con gái, nhìn kỹ mới thấy nó rất giống bên nhà ngoại đến thế.

Lại nhớ cái cảnh bị chửi mắng, sỉ nhục, anh lại như nổi điên lên, đánh mạnh vào đầu vợ một lần nữa.

Thằng bé thứ hai sợ hãi, ôm chầm lấy mẹ và khóc ré lên.

Con bé thứ ba cũng khóc.

Còn thằng bé lớn vội vàng níu tay cha:

- Cha ...

đừng đánh mẹ nữa...

Nhìn đàn con đang sợ hãi, người cha ấy mới dừng tay lại.

Anh nói với hai thằng con trai:

- Chúng mày ngủ đ!

- Rồi lại quay sang sang đứa con gái - Con vịt giời này cũng ngủ đi!

Đêm hôm thế này, dậy làm cái gì?

Nói dứt câu thì anh quay ra gian ngoài, để mấy mẹ con chị Yến đang sợ hãi ôm nhau.

Những hôm sau, để nuôi được đàn con, chị Yến địu con bé út đi nhặt củi rồi ra chợ đổi lấy một ít gạo, rồi chị mò được mấy con ốc dưới ruộng.

Có lẽ, cái số chị, nó thế.

Cái số không được sướng...

Nhưng... cái mảnh ruộng cằn cỗi này, không biết nuôi con bằng cách nào.

Anh Bộc thì những ngày ấy buông chán, u uất, làm bạn với với rượu suốt, cũng... quen.

Các em của ông thì cũng chẳng khá hơn là mấy, có một người em trai với một người em rể của ông còn bị tù.

Mẹ chồng thì đã già yếu.

Hàng ngày, chị Yến địu con bé thứ ba đi làm mướn ở làng bên vì lúc đấy mùa gặt.

Làm cực khổ cả ngày để đổi lấy mấy bát gạo nuôi cả nhà 6 miệng ăn.

Còn hai bé trai lớn thì mặc cho rong chơi với đám trẻ con trong xóm.

Đành vậy thôi.

Khổ.

Nhưng người vợ, người mẹ ấy chẳng dám mở miệng chẳng dám mở miệng ra kêu than.

Vì nếu không ở đây, chị sẽ chẳng còn nơi nào để đi.

Vụ lúa sau, chị thuê được con trâu để đi cày.

Mảnh ruộng cằn cỗi đã được xới tung lên.

Chị sẽ gieo mạ.

Nhìn những bông lúa trổ bông thì vui lắm.

Hôm đấy, chị làm việc cả ngày đã mệt chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi.

Con bé con thì lon ton chạy theo mẹ.

Anh Bộc ở nhà vẫn đang uống rượu.

Nhìn thấy vợ, anh lao vào, vừa đánh vừa chửi.

Con bé Hồng sợ hãi, vừa khóc, vừa ôm lấy mẹ, miên nó liên tục nói: "Con xin cha.

Cha đừng đánh mẹ.

Con xin cha.

Con xin cha mà...".

Giọng nó thật thanh, tha thiết đến đáng thương.

Thế mà anh Bộc lại lôi chị ra chỗ khác.Mày đi ra.

Hôm nay, tao đánh con này chết!

Con bé khóc toáng lên, may là hai bé trai đi nhặt củi về kịp, một thằng ôm lấy mẹ, một thằng kéo cha ra.

- Cha ơi.

Đừng đánh mẹ.

Khi đấy, anh Bộc mới ngừng tay.

Anh vứt một tờ giấy đã bị vò nát vào mặt vợ.

- Con khốn nạn.

Chị Yến run run nhặt tờ giấy ấy lên.

Nước mắt cứ chảy ra trong vô thức.

Chị nhìn các con rồi cúi mặt, quay xuống bếp.

Bắc lên một nồi cơm trên bếp, chị mới mở thư ra đọc.

Thì ra là thư của Hoàng Thượng.

Anh trai hỏi han sức khỏe cả nhà và nói chị quay lại Đông Kinh.

Đọc đến đó, chị vò nát tờ giấy gọi là thư rồi vứt vào trong bếp cho đốt cháy.

Mấy đứa trẻ con đứng ngoài hết nhìn nhau rồi lại nhìn mẹ.

Anh Bộc đứng ở hiên nhà trên cũng nhìn thấy qua cửa sổ cũng nhìn thấy.

- Thằng Lâm đâu!

- Dạ!

- Nghe cha gọi, thằng bé vội vàng chạy lên nhà.

Đến tối, hai thằng con trai nằm ở gian bên, vợ chồng anh chị nằm với con con bé út đã ngủ ngoan.

Anh bảo chị:

- Bây giờ, nhà tao chẳng còn gì.

Mày về Đông Kinh đi.

Anh mày, nó cũng gọi mày về rồi đấy.

Chị Yến vẫn ôm con gái nhỏ để cho con ngủ.

Anh Bộc lại nói tiếp:

- Mày thích đi đâu thì đi.

Nhưng con thì phải để lại đây.

Tao nuôi!

Chị khẽ lắc đầu:

- Em không đi đâu cả.

Em làm dâu họ Lý thì có làm ma vẫn làm ma của họ Lý.

Em sẽ cố gắng nuôi các con, cho các con đủ ăn đủ mặc.

Anh Bộc nhe thấy như thế thì cũng vui, dù anh không quá bất ngờ.

- Thì tôi cứ nói thế.

Tôi không cấm cô, cũng chẳng đuổi.

Ở với tôi thì cô khổ thôi.

Chị Yến quay mặt lại.

Chị vẫn lựa chọn ở lại với chồng, với con.

Đêm khuya rồi.

Bên ngoài, vầng trăng sáng rực treo giữa trời.

Mùa gặt năm ấy cũng ấm no đấy chứ.

Vợ chồng cùng đi làm, cùng chăm sóc các con, chăm sóc mẹ già.

Ngày giỗ bà Ngô Thị, vợ chồng đưa con cái về làm giỗ làm giỗ và tảo mộ cho bà.

Sau ngày mùa, anh Bộc lại đi làm thuê ở ngoài để lo cho gia đình.

Chị Yến ở nhà chăm sóc mẹ chồng và các con, với đi bán hàng ở chợ.

Chị cũng sắp sinh ra một đứa con nữa rồi...

HẾT CHƯƠNG 36
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 37


Chị Nhàn vẫn cực khổ làm lụng để cho con trai được đi học.

Thằng bé biết mẹ khổ nên ngoan ngoãn, chăm học lắm.

Rồi nó còn biết phụ mẹ việc đồng áng, việc nhà cửa.

Năm 13 tuổi, nó thật thà nói với mẹ là nó muốn đi thi.

Lúc đầu, chị còn tưởng con nói đùa:

- Học được mấy chữ rồi mà đòi thi với chả cử?

Lúc đấy, vẻ mặt thằng bé có vẻ nghiêm nghị:

- Nếu lần này thi không đỗ, con sẽ chẳng đi học nữa.

Con ở nhà đi làm với mẹ.

Người mẹ quay lại nhìn thằng con rồi mắng:

- Trông vào mấy sào ruộng này thì bao giờ mới khá lên được hả con?

Thằng bé tiếp tục quay cái cối đá nặng để nghiền gạo thành bột, vừa an ủi mẹ với một giọng chắc nịch.

- Con chắc chắn sẽ đỗ cho mẹ xem.

Nghe con nói như thế, chị cũng phần nào an tâm.

Chị đến trước ban thờ.

Chị vẫn cất một khoản tiền không nhỏ cùng với sợi dây chuyền và cái trâm tóc trong cái hộp gỗ ở sau bài vị chồng.

Bao năm nay, chị vẫn chắt chiu từng đồng để cho con trai được học hành.

Thằng bé nhìn mẹ với ánh mắt ái ngại.

Nhìn cả cái áo đã bạc màu, lưng áo còn phải vá của mẹ.

Mẹ của nó đã mặc cái áo này mười năm nay rồi.

- Nếu con đã quyết tâm như thế thì con cứ đi đăng ký mà thi.

Thằng bé vội vàng nói:

- Con đi thi ở ngay trên Phủ thôi.

Không cần nhiều tiền thế này đâu.

- Thế con không định học hành để mà thi tiếp à.

Thằng bé chỉ cúi mặt, hình như nó cố giữ để cho nước mắt không chảy ra.

Nó tiếp tục xoay cái cối.

Mẹ nó khẽ bảo nó.

- Thôi.

Con nghỉ đi.

Sáng hôm sau, chị dậy sớm, nấu xôi, thắp nén hương để báo cáo với chồng.

Rồi còn dặn dò con trai mãi.

Dặn nó là quê nó ở làng Chứ Sơn, huyện Lôi Dương, phủ Thiệu Thiên chứ không phải là ở Lý Nhân.

Dặn nó tên húy của ông cố, ông nội và của cha nó.

Vì thời ấy, việc thi cử gắt gao lắm.

Đi thi phải khai họ tên, lai lịch của 3 đời với thôn.

Nhưng cũng chẳng phải lo.

Vì ông nội và cha nó đều từng là Công thần phụng sự Triều Đình.

Nó lại trấn an mẹ:

- Con nhớ mà.

Mẹ không phải lo đâu.

- Được giờ rồi đấy.

Con đi đi.

Ngày thằng bé đi thi, chị cũng thức làm cơm nắm cho con từ sớm.

Thằng bé có vẻ tự tin lắm.

Chị cũng yên tâm.

Trường thi đông đúc và ồn ào.

Công tử nhà giàu cũng có.

Mà con nhà nông như thằng bé cũng có.

Đủ các độ tuổi, có người già rồi vẫn đi thi.

Thằng bé mới 13 tuổi, thuộc dạng ít tuổi.

Thằng bé lễ phép chào mẹ trước khi vào trong trường thi.

- Mẹ cứ về nghỉ ngơi đi.

- Mẹ biết rồi.

Con vào thi đi.

Chị nhìn đứa con trai bé bỏng ngày nào giờ đã tự tin bước chân vào trường thi rồi.

Vậy là, chị cực khổ bao năm nay cũng đã sắp đến ngày được đền đáp.

Chị vui lắm, đội cái nón lên đầu và quay về nhà.

Về nhà sau khi thi, thằng bé chẳng còn dáng vẻ tự tin nữa.

Nhưng nó vẫn trấn an mẹ là chắc chắn sẽ đỗ.

Chỉ là... sợ đỗ không cao thôi.

- Thế... liệu có được thi Hội không con?

Thằng bé chỉ cúi mặt, không trả lời.

Thấy thế, người mẹ quát lên:

- Trời ơi là trời!

- Không đỗ thì thôi.

Con về đi làm...

- Thằng bé có vẻ bất cần.

Người mẹ nổi cáu:

- Trông vào mấy sào ruộng này thì làm sao mày lo được cho vợ cho con mày hả con?

Nghèo, nhục lắm con ạ!

Mẹ mày đây này.

Mù chữ.

Nên ai cũng chửi mắng được.

Mày có biết là, ngày cha mày mới chết, nhà cửa không có.

Mẹ cắp cái Thủy với mày, mỗi đứa một nách về xin ở nhờ nhà bà ngoại một hôm, mà thằng Xương nói tao không ra cái gì không?

Chị ngồi xuống, uống ngụm nước, rồi lại nói tiếp:

- Mà, cũng chẳng biết khi nào chú của mày cướp nốt mấy sào ruộng này đâu!

Lúc đấy thì mày sống như thế nào?

Thằng bé chỉ cúi mặt thôi.

Nó lặng yên lần lần đầu tiên nghe mẹ của nó kể khổ nhiều đến như thế.

- Cái Thủy chết rồi.

Bao năm nay, mẹ cố gắng sống là vì mày!

Mày muốn cả đời không ngóc được đầu lên hả con?

Thằng bé vẫn không nói gì.

Nó chạy ra khỏi nhà.

Nói là làm.

Mấy hôm sau, nó đi chăn vịt thuê cho nhà phú hộ ở làng bên.

Mẹ của nó không nói được nó.

Có lẽ, bây giờ, nó đã đủ lớn rồi.

Nó cũng đã có suy nghĩ riêng, không thể dễ bảo như xưa nữa.

Với lại... bà cũng nghĩ.

Nó cứ lông bông thế này thì bao giờ mới lớn được!

Lớn vài tuổi nữa, nó lấy vợ, có con.

Lúc đấy, bà cũng nhẹ lòng.

Có ra đi cũng chẳng còn ân hận gì nữa.

Mọi việc bẵng đi được vài tháng.

Hai mẹ con đã chẳng còn nhớ gì đến việc thi cử nữa.

Sáng sớm, thằng bé lấy một nắm cơm mẹ làm rồi đi lùa đàn vịt ra đồng.

Còn Chị Nhàn thì ở nhà dệt vải.

Thằng bé không còn đi học nữa, chị cũng coi như đã nhẹ gánh một phần.

Cứ làm việc bạt mạng thì sức nào chịu được!

Lúc đấy, có một thằng bé khác trong làng.

Học cùng và đi thi cùng thằng bé vội vàng chạy đến, gọi trước cổng.

Chị Nhàn ngưng dệt lụa và đi ra:

- Có việc gì thế con?

- Cô ơi.

Trên phủ, người ta công bố điểm thi rồi.

- Thằng bé đó vừa thở hồng hộc vừa nói - Thằng Hiếu đỗ rồi kìa cô!

- Cái gì?

Thằng bé nhắc lại một lần nữa:

- Thằng Hiếu thi đỗ rồi cô ạ.

Nó xếp thứ tám toàn Phủ cơ!

Chị Nhàn nghe thấy như thế thì miệng cứng đờ.

Thằng bé kia lại vội vàng nói:

- Nó đâu rồi cô?

Chưa đợi chị kịp trả lời, nó đã vội vàng:

- À!

Nó đang ở ngoài đồng!

Sau khi thằng bé kia rời đi.

Chị Nhàn ôm mặt khóc nức nở.

Bao năm rồi, chị mới vui được như thế.

Còn thằng bé Hiếu nghe tin thì ba chân bốn cẳng, theo thằng bé kia chạy đến nơi công bố điểm thi.

Thằng bé gầy gầy, đen đen, chui được vào trong vòng người.

Nhìn danh sách những người đỗ trong kỳ thi hương, tổ chức ở Lý Nhân năm ấy...

Nó chớp chớp mắt.

Nhưng vẫn là cái tên của nó.

"Họ Trịnh, húy Duy Hiếu, quán Lôi Dương."

Chắc chắn là nó rồi.

Sao điểm nó cao thế nhỉ.

Thế mà, nó cứ tưởng...

Thằng bé về đến nhà thì trời đã tối.

Thấy mẹ vẫn ngồi lặng bên bếp lửa.

Nó nhào đến, ôm lấy mẹ, khóc nức nở.

Mẹ của nó vẫn nghiêm giọng:

- Sao hôm trước bảo là trượt?

- Con không biết.

Con không biết tại sao con đỗ, mẹ ơi...

Chị Nhàn cũng khóc.

Chị ôm lấy con trai:

- Chắc là, cha con với chị Thủy phù hộ cho con đấy.

Con cố gắng...

Thằng bé lắc đầu:

- Con không đi học nữa.

Con đi làm.

Con không để mẹ khổ vì con nữa đâu!

Nghe thấy thế, người mẹ ngưng lại một lúc:

- Không được!

Mẹ vẫn còn sức khỏe, vẫn nuôi được con.

Con phải đi học.

Không thể như thế này mãi được!

Thằng bé một lần nữa lựa chọn nghe lời mẹ.

Hai mẹ con nhờ người hàng xóm trông nhà, cho mấy con gà ăn giúp mấy ngày.

Chị đưa con trai lên Đông Kinh, thuê trọ và cho nó đi học.

Chị dặn dò nó nhiều lắm.

Còn chuẩn bị cho nó bao nhiêu gạo, làm ruốc, muối cà cho nó ăn.

Còn may hẳn hai bộ đồ mới bằng lụa cho nó mặc.

Số tiền tích cóp bấy lâu đã dùng một phần rồi; nhưng cho con đi học thì người làm mẹ chưa bao giờ tiếc.

Thằng bé biết hết chứ.

Nó tiễn mẹ ra bến đò để mẹ của nó về nhà.

Nó dặn mẹ phải giữ sức khỏe.

Dặn nhiều lắm.

Hai mẹ con bịn rịn một lúc rồi chia tay.

Hết chương 37.
 
Back
Top Dưới