Khác Cảm hứng Lịch Sử - Truyện dài: Thời Binh Biến

Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
Chương 38 - Chương cuối.


Nhiều năm đã trôi qua.

Mà cũng không hẳn là nhiều.

Chỉ là... mấy chị em đều đã dần bước qua cái tuổi 30 để được coi là trẻ.

Người ta nói: "Gái 30 tuổi đã toan về già!" mà, cũng đúng!

Nhanh thật đấy!

Ba chị em.

Mỗi người một cuộc đời, một số phận.

Mỗi người dạt về một nơi.

Nhìn vào họ, có ai còn nói "con cháu Hoàng thất, sinh ra mang huyết mạch đế vương trong mình là chắc chắn có một đời an yên, hạnh phúc"?

Trên đời này, làm gì có cái gì là chắc chắn!

Nhưng... sự thật là cuộc đời của họ đều đang hoàn hảo theo cách riêng của họ.

Chị cả Nhàn cả đời vất vả.

Lên 9 tuổi đã theo chồng rồi.

Khi ấy hẳn còn chưa biết "yêu" là gì...

Độ tuổi 15 đẹp nhất của mọi người con gái trên đời này, thì đã trở thành quả phụ khi chồng bị vu oan và bị hành hình.

Bà không biết chữ và trải qua đủ nghề lao động để nuôi hai đứa con thơ.

Từ bán hàng rong, mò cua bắt ốc đến cày thuê cuốc mướn...

Đến khi chồng được minh oan, thì về làm ruộng để nuôi con.

Nhưng bất hạnh vẫn chẳng buông cho cho người đàn bà ấy khi con gái đầu lòng, đứa con ngoan ngoãn, hiểu chuyện lên 8 tuổi không may ngã xuống sông chết đuối trong một lần đi giặt đồ giúp mẹ.

Khi ấy, bà đã từng chẳng còn thiết sống nữa.

Nhưng vẫn còn con trai nhỏ khi ấy mới chỉ 6 tuổi thôi.

Bà lại gắng gượng dậy để nuôi con.

Bây giờ, bà cũng đã có tuổi rồi.

Có lẽ ông trời thương bà cả đời khổ sở nên bù đắp cho bà vài năm cuối đời được sung túc bên cạnh con cháu.

Bà có con dâu, có cháu nội rồi.

Sau khi đỗ đạt, người con trai cũng có được giữ một chức quan nhỏ, rồi lập gia đình.

Cả nhà chuyển lên Đông Kinh.

Còn cái nhà ở Lý Nhân thì khóa cửa để đấy chứ cũng ít về.

Nhà bây giờ cũng khá giả rồi, không còn phải lo lắng chạy ăn từng bữa nữa.

Con cháu đều ngoan.

Con dâu biết bà khổ nên cũng thương bà lắm...

Bồng cháu nội trên tay, bà cũng đã yên tâm lắm rồi.

Người con dâu lễ phép:

- Bà ra ăn cơm ạ.

- Ừ!

Bà bế cháu ra thì người con dâu cũng định đón thằng bé mà nó cứ ngây ngẩy.

- Con muốn ngồi đây với bà cơ!

- Sang đây với mẹ.

Để bà ăn cơm chứ.

- Thôi!

- Bà cản con dâu - Cứ để thằng bé ngồi đây với mẹ cũng được.

Bà nhận bát cơm từ con dâu rồi lại hỏi han:

- Con có còn nghén nhiều không?

- Con làm theo bà bảo nên cũng đỡ rồi ạ.

Người con trai bận việc nên ít ở nhà lắm.

Bà chủ yếu ở với con dâu, với cháu nội.

Các con, các cháu được như ngày hôm nay, bà cũng yên lòng rồi.

Giờ, có nằm xuống, bà cũng chẳng còn gì để luyến tiếc, vướng bận nữa.

Thật ra, bà cũng không còn khỏe nữa.

Bà không nói.

Nhưng chắc các con cũng nhận ra.

Người con trai thi thoảng mua thuốc thang cho bà uống, rồi để xoa người, vì bà hay bị đau lưng với mỏi chân tay lắm.

Con dâu cũng chẳng bao giờ để bà làm việc nặng.

Chị ba Bính có lẽ không may mắn như chị cả.

Đấy là người ngoài nói thế.

Vì bà Nhàn có con trai đỗ đạt chứ bà Bính thì không...

Bà có tất cả 4 người con.

Hai người con gái lớn đều đi lấy chồng rồi.

Bà ở cùng với con trai, con dâu và cháu nội; với người con gái út.

Bà vất vả cả đời rồi, giờ cũng không còn đi làm ruộng được nữa.

Nói thật thì bà cố cũng được, chỉ là, con cháu không để bà đi thôi.

Khung cửi, bà cũng đã giao cho con dâu mấy năm nay.

Đứa con gái út cũng chăm chỉ lắm, nó cũng đi làm ruộng với dệt suốt.

Con bé cũng đến tuổi cập kê rồi, định là sang năm, người thương của nó đi lính về thì nó theo chồng...

Có lẽ, bà không còn đợi chồng nữa.

Ông đã rời khỏi nhà mười mấy năm rồi.

Khi đấy, con bé út còn đang nằm trong bụng bà...

Chắc, ông đã thực sự bỏ mạng trong loạn lạc chứ không đời nào, ông bỏ vợ bỏ con như thế.

Điều khiến bà cứ trăn trở mãi là không thể đưa được ông về quê nhà.

Nhưng cũng chẳng biết ông đang nằm ở đâu để mà đi tìm.

Bà là chị ruột của Hoàng Thượng, là con ruột của Tiên Đế với Thái Hậu Ngô Thị, do Thái Hậu sinh ra, chứ không phải là con nuôi.

Bà biết rồi!

Ngày ấy loạn lạc, Thái Hậu từ Cung nữ trở thành Tiệp Dư lại bị vu oan khi bà mới sinh chưa đầy một năm, Tiên Đế đã đành gửi bà cho cậu mợ.

Bà được 3 tuổi, Thái Hậu mới đến đón được thì Tiên Đế lại đột ngột băng hà.

Ngày xưa, Tiên Đế nói bà đã mất cũng chỉ là vì muốn bảo vệ bà.

Nhưng mà... vì lý do ấy mà...

Thái Hậu Ngô Thị lại không dám nhận bà làm con.

Nếu Thái Hậu nhận bà là con, bà sẽ phải chết.

Chốn Cung Đình làm chuyện tai ương lắm.

Thái Hậu thương bà lắm, thương hơn cả Hoàng Thượng, dù bà chỉ là con gái...

Chỉ là không dám nhận thôi.

Kể ra thì dài lắm.

Đã vài lần, Hoàng Thượng tỏ ý muốn tặng phong bà là Công Chúa, mà bà từ chối.

Đối với bà, điều ấy chẳng mấy quan trọng nữa.

Bà không muốn cuộc sống lại bị xáo trộn thêm một lần nữa.

Dù sao, cuộc sống này, bà cũng đã quen rồi.

Dù đã có tuổi, bà vẫn ẵm bồng được cháu.

Bà trải chiếu ra trước hiên, trông mấy đứa cháu nội, cháu ngoại.

Vì ngày mùa, các con đều bận cả.

Đứa con gái thứ hai lấy chồng ngay xóm bên, cha mẹ chồng thì già yếu rồi.

Nó thi thoảng lại mang con sang gửi bà.

- Tóc bà lại bạc rồi.

Để con nhổ đi cho bà nhớ!

- Ừ.

Nhổ đi!

Đứa lớn nhất trong 3 đứa đứng dậy, nhổ tóc trắng cho bà.

Còn hai đứa nhỏ thì chạy nhảy xung quanh bà.

- Có ai ở nhà không?

- Một người phụ nữ trung tuổi, chắc cũng tầm tuổi bà bế đứa cháu trên tay, đứng trước cổng gọi vào.

- Có!

Bà vào chơi ạ!

- Bà đáp vọng ra.

Hai bà ngồi nói chuyện một lúc.

Cũng là chuyện làng trên xóm dưới thôi.

Để bọn trẻ con chơi với nhau.

Sau khi bà hàng xóm ra về thì lại đi cơm nước.

Để chốc các con tranh thủ về ăn rồi lại vội vàng đi làm.

Bà ở nhà chăm mấy đứa cháu.

Tuổi già, chỉ cần vậy thôi...

May mắn hơn hai chị gái, Yến - người em út trong gia đình ấy - vẫn ở với chồng sau bao biến cố.

Ông bà cũng đều có tuổi rồi.

Ông Bộc cũng đã từng có dư giả về kinh tế lo được đầy đủ cho vợ con.

Ông bà lại làm lại từ đầu.

Vợ chồng cũng là người tằn tiện, chịu khó, nên nhà cũng gọi là đủ ăn đủ mặc, nuôi được năm đứa con.

Ba đứa lớn đều lấy vợ, lấy chồng rồi.

Ông bà chỉ còn nuôi đứa đứa con nhỏ thôi.

Có đứa con gái đi lấy chồng hơi xa, còn hai thằng con trai thì lấy vợ cũng ở ngay trong làng để lo việc trong nhà.

Ông cầm một chai rượu với một cái chén ra phản ngồi uống trước với một bát lạc rang.

Một lúc sau, thằng con trai bê một nồi cơm lên, rồi nó ngồi cạnh ông.

Đứa con gái sắp bát đũa ra.

Đến khi bà bê mâm cơm nên thì hai đứa nó lễ phép:

- Con mời cha mẹ ăn cơm.

- Ừ!

Ăn đi.

- Ông khẽ gật đầu.

Bà cũng ngồi lên phản.

- Các con ăn đi.

Xới cơm ra, bà lại cằn nhằn với chồng:

- Ông uống vừa thôi.

Chiều còn đi kéo vó tôm chứ.

- Chiều tối mới đi.

Giờ này đi có nắng chết.

Ông uống nốt chén rượu rồi quay sang thằng con trai:

- Chiều đi với cha.

Thằng bé nghe cha nói thế thì cũng ngoan ngoãn, vui vẻ đồng ý đi với cha.

Nhiều năm đã trôi qua rồi.

Ông bà vẫn ở với nhau.

Gia đình chồng vẫn chấp nhận bà.

Có lẽ, cái số bà nó như thế.

Cái số vất vả.

Nhưng ông trời cũng chẳng triệt đường sống của vợ chồng bà.

Bây giờ con cháu cũng đã đuề huề rồi.

Đông qua rồi xuân lại tới.

Lại một năm mới nữa rồi.

Ngày Tết, các con các cháu đến nhà, ăn một bữa cơm.

Gia đình đông đủ.

Thiếu mỗi nhà đứa con gái thứ ba thôi.

Ông với mấy người con trai ngồi uống rượu.

Bà thì ngồi với con dâu, với đứa con gái út và mấy đứa cháu nội.

Cả gia đình nói chuyện vui vẻ.

Đang ăn, bà chợt nhớ đến đứa con gái.

Bà đặt bát xuống, thở dài:

- Phải mà... nhà cái Hồng cũng về...

Ông nghe thấy như thế thì gắt lên với vợ:

- Bà này bị làm sao đấy nhỉ?

Hai người con dâu thì thào vào tai nhau:

- Nhà cô chú đấy khá giả nhất nhì vùng này.

Ông bà cứ phải lo.

Người con dâu còn lại cũng đáp lại và tiếp tục hỏi han:

- Nhà thím về ngoại chưa?

- Định mai về.

Nhà bác sướng nhất đấy.

Nhà ngoại ngay trong xóm.

Một đứa trẻ con lẫm chẫm bước lại, xoa xoa vào ngực mẹ rồi bắt đầu đòi bú.

Người con dâu đành gượng cười, rồi ẵm con bé vào trong phòng để cho bú.

Năm mới rồi.

Mấy chị em và cả thế hệ ấy đều đã già.

Mái tóc đã ngả hết sang màu hoa dâm.

Những nếp nhăn ngày một nhiều trên mặt.

Thế hệ này đã già rồi.

Nhưng không sao cả.

Thế hệ những người con vẫn chăm chỉ làm lụng.

Làm quan cũng được, làm lính cũng được.

Buôn bán hay làm ruộng cũng đều đáng quý cả.

Không sao cả.

Còn thế hệ những người cháu vẫn được sinh ra, được bú mớm và được lớn lên.

Cái quy luật Sinh - bệnh - lão - tử vốn là một vòng mà ai chẳng được trả qua.

Tết Kỷ Hợi, nhằm năm Hồng Đức thứ mười, tức năm 1479 lịch Tây.

HOÀN.
 
Cảm Hứng Lịch Sử - Truyện Dài: Thời Binh Biến
NT 1: Tôi có một người chị gái


Tôi có một người chị gái.

Đó là người chị thứ hai của tôi; nhưng mà cũng có thể coi là chị lớn nhất.

Vì chị cả của tôi mất ngay sau khi sinh.

Rồi đến chị ấy.

Tôi là con thứ ba của Tiên Đế...

Chị tôi có dáng người thấp bé, gầy gò, có một mái tóc và một làn da cháy nắng.

Chị ... cả đời khổ.

Chị chẳng được học hành.

Lên chín tuổi, chị đã theo chồng rồi.

Chị về làm dâu họ Trịnh.

Năm 13 tuổi, chị sinh đứa con đầu lòng là con gái.

Tôi chỉ lớn hơn người cháu ấy có 10 tuổi thôi...

Hai năm sau, chị sinh thêm một bé trai nữa.

Nhưng... số phận trớ trêu.

Con trai chị được 3 tháng thì chồng của chị... bị sát hại...

Chính Bang Cơ đã sát hại anh ấy.

Chị tôi vì tôi và vì cả nó mà phải theo chồng ở cái độ tuổi...

đáng lẽ nên được vui chơi ấy.

Chị khổ...

Đến lúc chị vừa được có một chút hi vọng... thì nó...

Chị tôi 15 tuổi đã trở thành quả phụ.

Khi ấy, chị không có nhà cửa, không có một tấc đất.

Trong người chị chỉ có một khoản tiền nhỏ, một cái túi đựng đồ đạc, áo quần, quý giá nhất có lẽ là hai đứa con thơ...

Tôi gặp chị khi chị đi thuê trọ, nhưng người ta không cho chị thuê.

Dù chị mang theo hai đứa trẻ con...

Chị vào thuê trọ mà bị vợ chồng chủ trọ vô tình đuổi ra khỏi nhà.

Hai bé lúc ấy cũng khóc toáng lên vì sợ hãi.

Vì khi chồng và nhiều thành viên trong gia đình chồng của chị bị hành hình, người ta đã truyền tay nhau hình ảnh của chị và các cháu.

Nếu không, người ta cũng biết về độ tuổi...

Tôi tận mắt chứng kiến cảnh chị bị vợ chồng nhà kia đẩy ra khỏi nhà một cách thô bạo và vô tình.

Chị đang địu con trai nhỏ trên lưng, khi ngã xuống đất, chị vẫn che được cho thằng bé.

Còn bé gái cũng bị người đàn bà chủ trọ đùn ra khỏi nhà.

Dân đứng vây quanh rì rào bàn tán.

Chị ôm hai đứa con ngồi ở bên đường.

Chị lấy ra một nắm xôi, đưa cho bé gái ăn.

Còn chị thì ngồi cho bé trai ăn sữa...

Mọi việc đã xong, bé trai đã ngủ.

Chị địu con trai trước ngực, đeo cái túi ra đằng sau và dắt tay bé gái định rời đi thì tôi xuất hiện trước chị...

Chị có vẻ bất ngờ nhưng vẫn quay mặt và dắt con đi.

- Chị...

Chị tôi che mặt bằng cái nón cũ:

- Điện hạ đừng ăn nói lung tung, bừa bãi như thế.

Tôi gạt nón ra.

Gương mặt chị lúc ấy xanh xao, hốc hác, đen sạm lại.

Nhưng vẫn là chị gái của tôi...

Chị em tôi khi ấy đã không gặp nhau 7 năm rồi, từ ngày chị theo chồng...

- Chị cứ đưa các cháu về nhà em mà nghỉ ngơi.

Chị tôi khẽ lắc đầu thì tôi lại nói tiếp:

- Chị để hai đứa nhỏ lang thang thế này, chúng nó còn non nớt, chịu thế nào được!

Vậy là, tôi đã thuyết phục được chị về nhà tôi.

Tôi ở một mình trong căn nhà mà mẹ tôi để lại sau khi mất...

Tôi vốn vụng về nên chẳng biết làm gì.

Nhà cửa có phần bừa bộn.

Tôi chẳng biết nấu ăn.

Có cái gì thì ăn cái nấy.

Thật ra, ban đầu, mụ Thị Anh có điều vài người đến lo việc nhà cửa, cơm nước cho tôi.

Nhưng sau khi biết đó là tai mắt của mụ, tôi đã yêu cầu họ rời đi.

Tôi nấu được một ít cơm và luộc một ít thịt.

Ngồi trong mâm, tôi có hỏi han chị vài câu.

Chị chỉ cúi mặt và lau nước mắt.

Tôi xới cơm cho bé con của chị.

Con bé còn nhỏ nhưng ngoan lắm.

Nó tự xúc cơm ăn.

Tôi gắp cho chị một miếng thịt:

- Chị ăn đi.

Nhìn chị xanh xao lắm đấy.

- Cảm ơn cậu...

Sau bữa cơm, chị định đem bát đĩa đi rửa, mà tôi cản chị.

Bảo chị vào nghỉ ngơi với trông hai cháu ngủ.

Chị nằm trong gian mẹ tôi nằm ngày trước.

Sáng hôm sau, chị ôm con rời đi.

- Chị cứ ở lại đây, khi nào tìm được trọ hãng đi.

- Tôi cản chị.

- Cảm ơn cậu.

Nhưng, thôi cậu cứ để chị đưa các cháu đi...

Tôi lo lắng nhìn chị, rồi lấy ra một khoản tiền đưa chị.

Không có tiền thì làm được gì!

- Chị có đi thì em cũng chẳng cản được chị.

Thôi thì, chị cứ cầm một ít, coi như em cho hai cháu.

Chị mới đầu định không nhận:

- Cậu cho chị, cho hai cháu ở đây từ hôm qua đến giờ rồi.

Chị không nhận được đâu.

- Sao chị lại nói thế?

Chị cứ nhận đi.

Chị khẽ cúi mặt:

- Cậu không sợ giúp đỡ mẹ con chị xong, cậu lại bị liên lụy à?

Tôi xua tay:

- Không!

Chị có tội gì đâu mà em phải lo?

- Chị không dám nhận đâu!

- Chị đẩy tay tôi ra.

- Chị cứ cầm đi.

Bao giờ có thì đưa lại cho em.

Tôi lại nói tiếp:

- Khoản này, bây giờ em chưa cần.

Chị cần hơn.

Chị cứ cầm đi.

Chị nói mượn mượn tôi khoản tiền đấy rồi chị rời khỏi nhà tôi.

Về sau, chị thuê được một gian nhà cũ gần chợ.

Chị vừa chăm con, vừa nấu xôi, nấu cháo đi bán.

Tôi đợt ấy hay mua cho chị lắm.

Đồ ăn chị nấu ngon lắm.

Khi đi bán, chị sẽ mang cả hai bé theo.

Được cái, cả hai đứa đều ngoan ngoãn, lễ phép.

Cho đến một lần.

Lần đó, chị mới chỉ bán được tầm một tháng thôi.

Có một đám côn đồ, bảo kê ở chợ đến đòi tiền bảo kê.

Mà chị một mình nuôi hai đứa con bằng gánh hàng đấy thì làm gì có tiền mà đưa cho chúng nó...

Chị dứt ruột, đưa cho chúng nó vài đồng.

Thế là cả đám bắt nạt chị, quăng đồ đạc tứ phía.

Chị chỉ biết che cho hai đứa con nhỏ đang gào khóc rồi lại quỳ xin chúng nó tha cho.

- Mày không nộp tiền, tao đập hết!

Chị hoảng sợ, quỳ xin chúng nó:

- Xin các anh tha cho mẹ con tôi.

Tôi chỉ có như thế thôi...

- Này, hay bán con bé này đi nhỉ...

- Mày điên à?

Nó trông thế này, ma nó còn chê!

- Không bán con bé này cơ!

Chúng nó chỉ vào con gái chị.

Con bé mới chỉ gần 3 tuổi, đang mút tay.

Chị sợ hãi, vội vàng ôm lấy hai đứa con:

- Xin các anh đừng nói như thế...

- Xin cái gì?

Nộp đủ 5 quan đây.

Tao thấy hôm nào mày cũng bán chạy, làm gì không để ra được 5 quan?

- Tôi đưa cho các anh 3 quan rồi.

Tôi chỉ còn như thế thôi...

Một thằng mặt mày bặm trợn hét lên:

- Bắt con bé kia đi bán!

Ngay lập tức, một thằng khác bước lại, gỡ con bé ra khỏi tay chị.

Con bé hét gọi mẹ đến lạc lạc cả giọng.

Còn chị thì gầy yếu, tay kia còn ôm thằng con trai.

Khi thằng kia bế được con bé lên, chị hoảng sợ, móc trong túi ra hai quan nữa:

- Tôi xin các ông.

- Ngay từ đầu như thế có phải đỡ hơn không.

Chúng nó đặt con bé xuống rồi định rời đi.

Lúc ấy, tôi mới xuất hiện trước mặt chị.

- Các ông trả lại tiền cho người ta đi.

Nhìn chị ý thế kia, các ông cũng cướp được à?

- Mày là thằng nào?

- Tôi là em trai của chị ấy!

Chúng nó nhìn nhau rồi lại cười phá lên.

Chị vội vàng ôm hai đứa con ra cản tôi:

- Thôi cậu về đi.

Tôi không sao đâu.

- Chị cứ để em.

Một thằng cướp cúi xuống nhìn tôi.

Tôi lúc đấy cũng thấp, bé lắm.

- Thôi.

Nhóc về chăn trâu, cắt cỏ đi.

- Tôi nói các ông trả lại tiền cho chị tôi.

- Gan nhỉ.

- Hắn đưa tay, nâng vào cằm tôi - Này, nhìn mặt thằng này bướng phết.

Có vào hội không?

Tôi gạt tay hắn ra, nhìn hắn bằng cặp mắt thách thức.

- Mày đừng có láo!

Tôi lấy ra kim bài của tôi.

Đó là thứ để chứng minh tôi là con trai của Tiên Đế.

Đám cướp ấy chẳng sợ gì, chỉ sợ kim bài thôi.

Nhìn thấy thứ ấy trên tay tôi, cả đám tái mét mặt mày.

Tất cả cùng quỳ xuống, xin tôi tha mạng:

- Thế, trả tiền cho chị tôi được chưa?

- Chúng tôi trả.

Chúng tôi trả ngay...

Năm quan tiền được đưa lại cho chị.

Tôi còn bắt chúng nó dọn dẹp cho chị nữa.

Tôi nói với chúng nó thế này:

- Đây là bà chị tôi.

Chồng chết rồi.

Hai đứa con thì nheo nhóc thế kia.

Các ông để bà ý buôn bán, còn nuôi con nữa chứ.

- Vâng.

Điện hạ đã nói như thế, chúng tôi không dám làm trái...

Khi về nhà, chị cảm ơn tôi mãi, chị còn nấu cơm, bảo tôi ở lại ăn với chị nữa...

Sau đó, chị vẫn mang con đi bán cùng.

Chị bán cũng chạy lắm.

Chị nấu ngon mà.

Hai con của chị đều ngoan.

Hôm nào cũng đi bán với mẹ từ sớm.

Bé gái có vẻ nhát hơn bé trai...

- A!

Cậu Dân đến kìa mẹ!

- Thằng bé mới chỉ biết đi đã chạy nha, nhào vào lòng tôi.

- Cậu ăn xôi hay ăn cháo?

- Chị vui vẻ nói.

- Chị lấy cho em bát xôi.

Chị xới cho tôi một bát xôi đầy.

Tôi ngồi ăn và hỏi han chị.

Chị cũng thật thà kể chuyện lắm.

Chị mở lòng hơn nhiều rồi.

- Chị bán có được không?

- Cũng tạm.

- Tạm là được rồi.

Có khó khăn gì, chị cứ nói với em.

Một thời gian sau, chị gửi lại tôi khoản tiền.

Chồng của chị được minh oan.

Chị đưa hai cháu về Lý Nhân.

Tôi thì đi Lạng Sơn.

Chị em tôi lại biền biệt từ đấy đến giờ.

Chắc, 2 bé con của chị lớn lắm rồi.

Tôi vẫn còn nhớ lúc chị đưa con về Lý Nhân, bé lớn nhà chị tên Thủy 5 tuổi, còn bé nhỏ tên Hiếu 3 tuổi.

Tôi thi thoảng kể với vợ tôi về gia đình, rằng tôi có cha mẹ, có 1 đứa em gái song sinh đều đã mất, nhưng vẫn còn chị là người thân, dù chị với tôi chỉ là chị em cùng cha khác mẹ.

Khi nào hết loạn lạc, tôi sẽ đưa Son và đưa hai đứa con của vợ chồng tôi đến thăm chị.

Tôi sẽ giúp đỡ chị.

Chứ, chị tôi khổ nhiều quá rồi.

Năm 1459.
 
Back
Top Dưới