[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Cảm Hứng Lịch Sử] Trở Về Thời Tây Sơn
59. Thành Quy Nhơn
59. Thành Quy Nhơn
Tôi ngáp ngắn ngáp dài nằm trên chõng, mơ màng nhìn ra ngoài.
Lại thêm một ngày nữa trôi qua.
Thời gian trôi nhanh thiệt chứ.
Tôi chỉ nhớ là vừa mới khởi nghĩa đây mà, cớ sao đã độ dăm ngày rồi.
Quả thật, nếu nói như vậy thì tính ra cũng đã năm năm tôi ở lại đây rồi đó.
Không biết ở thực tại đã qua tới tháng thứ mấy rồi nhỉ?
Cái quy ước tính thời gian giữa thực tại và quá khứ của lỗ hổng thời gian này rắc rối quá, tôi có hiểu cũng chẳng thể nào tính được khoảng thời gian tôi hôn mê là bao lâu.
Ờ thì tôi nghĩ việc học trên lớp tôi chắc chắn phải sa sút, và thế nào khi tỉnh lại thì tôi cũng khó lòng đuổi kịp mấy đứa trong lớp dù có ngồi ôn tới mức nào chăng nữa.
Một núi bài tập lẫn kiến thức cơ mà, rồi còn cả mấy bài kiểm tra kha khá quan trọng nữa cơ.
Nhiều lúc ngồi một mình, nghĩ đến viễn cảnh đó mà tôi lại thấy nản lòng ghê hơi.
Thôi, không cần quay về nữa đâu.
Ở đây mãi là được rồi.
Mùi trà ngào ngạt thoảng qua.
Kế tiếp là mùi nước sôi phả những khói mỏng vào bầu hư vô, bọc lấy mùi trà nhàn nhạt kia mà bay theo gió.
Hình như có người vừa mới châm trà vào chung để nhấm vài ngụm buổi sớm cho tỉnh người.
Mà cái mùi đó thì kể ra cũng lạ, trong lúc tôi ngủ ngon lành thì có biết bao nhiêu thứ mùi hương khác đã lởn vởn quanh đây, vậy mà tôi lại không hề tỉnh giấc một tí nào.
Có mỗi thứ mùi trà nóng đó mà tôi xua tan cái cảm giác gà gật trong người luôn.
Kì lạ.
Bản tính tò mò trong tôi lại trỗi lên, muốn tự thân tìm hiểu xem nguồn gốc của mùi thơm dìu dịu đó là từ đâu ra.
Chàng đâu mất rồi nhỉ, cả hai cậu em nữa.
Lý Dương thì tôi không biết y đã đi đâu, nhưng chắc anh ta không có việc gì bận đến mức phải ra ngoài đâu.
Dù gì y cũng chỉ là người không chốn nương tựa, công việc lại không ổn định, ra ngoài tìm miếng ăn thì e là khá khó khăn.
Chưa kể bọn từng đòi nợ y có thể nung nấu ý định trả thù nên vẫn tìm mọi cách để tóm y cho bằng được nữa.
Ầy, tốt nhất là không nên lặp lại cái quá khứ không mấy đẹp đẽ đó thì tốt hơn nhiều.
Nghe thấy có tiếng động, người đó lập tức quay lưng lại.
Tôi nheo mắt để nhìn cho rõ bóng hình trước mắt.
Cái thứ ánh sáng lờ mờ, lại thêm Mặt Trời chói chang thích làm người ta nhăn mặt lại thì ôi thôi, nhìn thấy quái gì đâu mà nhìn.
Cơ mà tôi vẫn có thể cảm nhận được chút xíu bóng hình của người đang ở trước mặt mình - chắc có lẽ là bằng trực giác thần kì nào đó.
"Nhật Hạ," Có một tiếng nói vang lên.
"Sao thế?"
Tôi giật nảy mình.
Cái cách gọi tôi bằng tên như thế này, chỉ có thể là chàng, hoặc là y - bởi y đã thay đổi cách gọi tôi tự thuở nào rồi.
Mà sao người nọ biết được người đang nhìn lén mình là tôi nhỉ?
Rõ ràng tôi đã cố gắng không muốn để người khác phát hiện ra mình đã tỉnh giấc từ bao đời, ấy vậy mà cũng khó tránh ghê.
Mà khoan...
Cái giọng này, nghe quen lắm.
"Không ngủ tiếp sao," Chàng đứng dậy, tiến đến chiếc chõng mà ngồi kế bên tôi.
"Lạnh quá à."
Tôi sững người ra, không rõ tình hình trước mắt như thế nào.
Chàng thì nhìn tôi rõ lâu, kiên nhẫn đợi tôi đáp lời.
Người ta mới tỉnh dậy, tâm trí vẫn còn bay bổng đâu đó trên chín tầng mây nên vẫn chưa thích ứng nhanh được.
Mất một hồi lâu tôi mới ngớ ra được tình cảnh hiện giờ, rồi vụng về trả lời:
"À không...
đột nhiên tỉnh giấc thôi mà," Tôi lớ ngớ nhìn vào đôi mắt của người đối diện.
"Hôm nay anh không xuống làng hả?"
Chàng lắc đầu thay câu trả lời.
Tôi gật đầu, ngồi co rúm người vào một xó rồi miệng lầm bầm chửi rủa vì lạnh.
Khí hàn buổi sớm vẫn còn vất vưởng xung quanh, không khác gì sương đã cố gắng thâm nhập vào đây chỉ để chờ đợi tôi vậy.
Đây là miền Thượng, không phải Đà Lạt ở thế kỉ XXI, cũng không phải nơi có khí hậu lạnh gì sất cả.
Thế mà tại sao lại lạnh vậy ta?
Chắc có thể do tôi thức dậy quá sớm, đâm ra tiết trời chưa kịp ấm đã bị người ta chê lạnh mất rồi.
Trời thì rõ sáng, mà dư âm của vài cơn gió lạnh tối qua vẫn chưa đi hẳn.
Thi thoảng tôi lại có thể thấy được bầu trời cao loãng ra theo thời gian, rồi cuối cùng bầu trời ấy sẽ dày đặc những nắng ấm và gió.
Mang đậm màu thời cuộc, và vẻ đẹp đến đau lòng của thời gian.
"Cô ngồi ở đây thêm đi, không cần ra ngoài vội," Chàng thấy vậy chỉ nhẹ nhàng khoác chiếc chăn quanh người tôi.
"Trời vẫn còn lạnh lắm."
Ờ thì trời còn lạnh...
Tôi biết đó là tình ý của chàng, vả lại đúng là tôi có chút lạnh thật nên không muốn từ chối.
Mà dù có từ chối thì cũng chẳng được lâu, hai người giằng co với nhau một hồi, người cuối cùng vẫn phải ngồi im đó là tôi - không phải chàng.
Đâu đó ở bên ngoài là tiếng nói chuyện của ai đó, lặng đi một lúc rồi lại có tiếng cười vang.
Thậm chí nếu chịu để ý một tí thì tôi còn nghe thấy cả tiếng binh khí va vào nhau loảng xoảng nữa ấy.
Ai ở bên ngoài đấy thế nhỉ?
Ừm, tuy âm thanh nghe không rõ nhưng tôi lại có thể mơ hồ mường tượng ra được đó là cậu ba.
Bởi cái giọng sang sảng đó thì không thể không nhận ra được.
Rõ sờ sờ ra trước mắt lận cơ kia mà.
Tôi ở biết bao nhiêu lâu, chôn vùi biết bao nhiêu năm ở quá khứ mà lị, sao lại không nhận ra được đó là cậu cơ chứ.
Mà lúc đầu tôi vẫn còn ngờ ngợ lắm cơ, chắc do cậu vỡ giọng mất rồi.
Không còn là một đứa nhóc lúc nào cũng ra dáng ông cụ non để chỉ bảo tôi nữa ha.
"Nhật Hạ," Chàng áp chung trà ấm nóng vào má tôi, mắt hướng ra ngoài - nơi có âm thanh ấy.
"Bọn nó đang luyện võ ngoài sân đấy.
Cô có muốn ra xem không?"
"Hai cậu ấy hả," Tôi từ từ thưởng thức trà nóng rồi ngước lên nhìn chàng.
"Sớm đến vậy ư?
Khí trời như này, tôi chỉ e..."
Chàng ngắm nhìn tôi trong bộ dạng thu nhỏ đầy hài lòng.
Đoạn, chàng đưa tay xoa lên mái đầu vẫn chưa kịp búi lên gọn gàng của tôi mà bật cười như được mùa.
Chàng cười cứ như thể tôi vừa mới nói cái gì hài hước lắm.
Người đâu mà lắm trò ngộ nghĩnh ghê hơi.
Cảm giác mình vừa mới làm một trò không ra gì, tôi chỉ biết lẳng lặng nhấm nháp vài ba ngụm trà rồi im lặng ủ mình trong chăn ấm.
Thế ra trong nhà thì tôi là người có thể làm mọi người phá lên cười - dù chỉ một chút - thôi á hả?
Vai trò nom có vẻ nghe quan trọng quá nhỉ.
Hơi nóng bốc lên, che mờ mọi thứ trước mắt trong một thoáng bằng làn khói mờ vất vưởng, sau đó tan biến vào hư vô.
Chăn ấm, trà xoa dịu tinh thần buổi sớm, lại thêm có người nọ ở bên cạnh, không thể chê vào đâu được.
Tôi vẫn còn chưa nguôi ngoai mấy buổi tự do ở nhà mà không có chàng quản, chỉ có hai cậu em bên cạnh mà thỏa thích thưởng biết bao nhiêu là trà nóng.
Lại còn có thể dễ dàng nghịch phá, để rồi khi chàng về thì lần lượt cả ba đều bị trách mắng.
Như vậy cũng vui hơn là cái khoảng thời gian rảnh rỗi nhưng lại không có việc gì để làm hết.
Mặc dù mấy lần đó bị chàng trách cho một trận cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.
"E cái gì chứ.
Nếu không chịu được khổ cực từ sớm, có lẽ tôi đã không cho bọn nó theo cùng rồi," Chàng bảo thế, sau đó ung dung bước ra bên ngoài, bỏ tôi ngồi chơ vơ bên chiếc chõng một mình.
"Cô ngồi đó đi, tôi ra ngoài một lát."
Không gian bốn bề lại yên tĩnh như trước.
Tôi không biết nên làm gì tiếp theo nên chỉ đành ngồi thui lủi một xó, tay cầm chung trà đã cạn từ lâu mà không buồn đặt nó xuống.
Ngó quanh quất mãi mà không tháy Lý Dương đâu, anh ta đi đâu rồi ta?
Người gì đâu lại thất thường như chàng nốt, suốt ngày cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, lúc hiện lúc ẩn.
Nhiều khi người ta cần mà lại chẳng thấy y đâu, thật chán nản quá trời.
Nên làm gì với chung trà này đây nhỉ?
Đập vỡ nó chăng?
Mà thôi đi, chàng trách tôi mất.
Hay ngắm nghía nó cho đến khi nào chàng trở lại đây nhể?
Cơ mà chẳng có gì để ngắm cả, ngắm đến mục nát con mắt mà không tìm được điều gì mới thì cũng công cốc hết.
Thứ thì giờ rỗi vớ vẩn!
Tôi leo xuống chõng, dụi mắt vài cái rồi đứng thần người ra.
Một mớ suy nghĩ những việc nên làm và không nên làm ngay lúc này hiện trong đầu, cứ như đã có một tín hiệu từ nơi xa xôi nào đó vừa gửi vào tần sóng não tôi ngay tức khắc vậy.
Mà đôi khi tôi lại hay nhận được thứ tín hiệu đó lắm, ấy vậy mà hồi nhỏ tôi cứ nghĩ có người ngoài hành tinh ở tuốt bên ngoài vũ trụ muốn liên lạc với tôi, hay đại loại thế.
Tiếng binh đao ngoài kia đã tắt hẳn, nhưng tiếng xì xào nói chuyện vẫn chưa chịu thôi.
Chắc là... chàng lại cùng mọi người bàn về chuyện binh nhung gì gì đó như thường lệ, sau đó mới cùng nhau đi xuống các buôn làng để làm tí chuyện vặt.
Gọi là chuyện vặt nhưng không phải chuyện vặt, tại nó là một việc mà tôi nghĩ nó rất quan trọng cho việc tạo nên danh tiếng của nghĩa quân sau này.
Kiểu như, xuống các làng và mang vũ khí - nhưng lại không làm hại ai - rồi đi cướp của của bọn nhà giàu chia cho dân nghèo.
Và vô vàn mấy hành động khác mà tôi đã từng nghiền ngẫm qua trong sách, cơ mà giờ tôi tạm thời bị quên mất rồi.
Đấy, ở nhiều nghĩ nhiều, tam ba tam bận quá nên giờ chẳng còn nhớ chút gì về cái thân thế thật của tôi nữa.
Để xem nào.
Chuyện của tôi vào vài ba năm về trước, khi mà lần đầu tôi tin vào chuyện tâm linh nào đó...
*
"Mẹ ơi.
Tiền kiếp có thật không mẹ?"
Khi ấy, tôi chỉ mới là một cô bé mười ba tuổi, nhớn nhở đi tin vào ba cái chuyện mà người lớn cho là vớ vẩn ở trong sách và trên mạng.
Lúc đó não cũng bắt đầu biết suy nghĩ được đôi chút rồi, ấy vậy mà tôi vẫn không chịu nghĩ trước làm sau.
Cứ hễ có chuyện đều là do tôi hành động trước khi làm, bị mẹ chửi cho vài trận đến ù cả tai mà vẫn không rút kinh nghiệm từ đợt trước.
Ngộ ghê hơi.
Chuyện là, tôi vô tình biết được cái thông tin này thông qua mấy đứa bạn kể, rồi đã vậy còn thêm đọc sách nữa.
Không biết thì hỏi, không hiểu thì cứ việc ngồi đi tìm thông tin thôi.
Vậy mà sau khi nghe xong, mẹ còn cười phì, bảo tôi ngốc mà tin những chuyện không có thật.
"Làm gì có chứ.
Mà thôi, mày học nhiều quá đâm ra ngốc mất, con ạ."
Bà chỉ đáp như thế rồi bỏ mặc tôi cùng một đống câu hỏi chất vấn vây quanh, thong thả làm công việc riêng của mình.
Đợi cho bóng hình của mẹ đi mất rồi, tôi mới lặng lẽ thở dài.
Tôi biết do bà ấy bận rộn nên mới không tiện trả lời tôi, hoặc là do câu hỏi của tôi quá hoang đường chăng?
Nhưng sao mà hoang đường cho được, rõ ràng tôi vẫn hay nghe người ta nhắc đến tiền kiếp và nhiều câu chuyện liên quan tới nó đó thôi.
Có người nhắc đến, tức có nghĩa là nó không hề là chuyện bịa ra - trừ vài trường hợp nào đó.
Thôi kệ, không ai trả lời mình thì mình tự tìm hiểu nó cũng được.
Mà quan trọng là tôi tìm hiểu ở đâu mới được nhỉ?
Tôi ngồi lủi thủi trong một xó nhà, xung quanh toàn là những trí tưởng tượng phong phú vây quanh.
Nhiều khi tôi lại có một cảm giác quen thuộc, hệt như tôi đã từng gặp cảnh ấy trước đây.
Nhưng mà... gặp rồi hay không thì vẫn còn là một ẩn số.
Trong một thoáng mơ hồ, tôi lại nghe thấy có tiếng người gọi mình, dù mẹ tôi đã rời khỏi nhà để đi đâu đó và cả cái căn nhà này chỉ còn lại một mình tôi cơ mà.
Vậy ai gọi thế?
Thứ âm thanh nghe như tiếng tivi bị nhiễu sóng lại truyền vào tai tôi với tần số xuất hiện nhiều hơn.
Không nghe thấy tiếng người gọi nữa, chỉ còn lại tạp âm rè rè có vẻ khó chịu và không lấy gì làm vui vẻ cho cam.
Mấy cái tín hiệu từ vũ trụ gọi vào, nghe không tin cho lắm - và cũng không thật - nhưng lại lạ lùng thiệt chứ.
À, cái cảm giác thân thuộc ấy hả?
Vốn dĩ nếu có thể, lỗ hổng thời gian sẽ giải đáp thắc mắc cho tôi...
*
Hai năm kế tiếp nữa lại trôi qua.
Một ngày nào đó của năm Quý Tỵ [1773].
Vẫn là như bao ngày khác, không có gì khác biệt hơn.
Bầu trời vẫn khoác lên mình màu xanh của nhiệt huyết, mấy tảng mây nặng nề tiếp tục công việc thường ngày của nó trong suốt mươi mấy năm qua - có khi là cả hàng thiên niên kỉ qua nữa.
Người vẫn sống, không khí tồn tại vì sự sống vốn rất cần nó, gió vẫn thổi.
Không có cái gì là rời khỏi trục quay ban đầu của nó cả.
Có đấy.
Lịch sử vẫn luôn thay đổi mỗi ngày với một tốc độ chóng mặt, nhanh đến mức mà cả tôi vẫn còn ngây ngất với thứ hào quang chớp nhoáng của ngày hôm kia.
Nhanh thật đó, đầu tôi vẫn còn nhớ mang máng sự kiện cả ba cùng khởi nghĩa năm Tân Mão cơ mà, vậy mà đã được hai năm kể từ ngày ấy rồi đấy hả?
Và tôi biết, cuộc sống của một vài người chắc chắn sẽ thay đổi theo, chỉ vì dăm ba cái sự kiện lịch sử nho nhỏ.
Ví dụ như, những người dân trên đây, hôm trước vẫn còn đinh ninh rằng cuộc đời mình sẽ phó mặc đấy cho bọn quan tham nhũng nhiễu mà không thể chống cự được gì nhiều.
Để rồi hôm sau mọi thứ xoay vòng như vũ bão, "bọn cướp đạo đức và nhân từ đối với quần chúng nghèo khổ (2)." sẽ đi xuống tận các buôn làng, người mang theo vũ khí để cướp của nhà giàu chia cho dân nghèo.
Không phải họ cướp để ham thích những thứ vàng bạc châu báu đó, đời nào ai lại đội lốt cái danh nghĩa kia mà làm thế.
Rồi, phong trào cứ vậy mà càn quét sạch cả Đại Việt.
Không còn thứ thuế má gì đó nặng nề, không còn tình trạng khủng hoảng tiền tệ một thời.
Không còn chính quyền mục ruỗng, quyền hành chỉ bị coi là thứ phù phiếm và chức tước có thể được mua bằng tiền.
Không còn nữa.
Mọi thứ đã trở về với hiện trạng ban đầu, như cái cách mà thời thái bình thịnh thế đã từng tồn tại.
Cơ mà có điều, đến khi tất cả đã được giải quyết xong xuôi, thì triều đại này cũng sụp đổ hẳn.
Gác cái chuyện buồn bã kia qua một bên đi.
Điều không thể phủ nhận được ở đây là, tôi đã 23 tuổi mất rồi.
Bằng với cái độ tuổi ban đầu của chàng năm Bính Tuất - khi mà một đứa ngơ ngơ ngáo ngáo như tôi "vô tình" xuyên về quá khứ.
Bảo là vô tình chứ thật ra nó đã có ẩn ý ở phía sau, chỉ khổ nỗi tôi không thể giải đáp được vì sao nó lại ẩn chứa ẩn ý mà lại không bộc lộ thẳng ra như vậy thôi.
Thay vì bắt người ta đi tìm đáp án, sao lại không thử gợi ý đáp án thế nhỉ?
Hai cậu em nay cũng lớn phổng phao hẳn ra, người vừa tròn hai mươi, người còn lại chỉ mới mười chín.
Nói tôi là chị của cả hai thì chắc không ai tin đâu, bởi trông tôi nhìn như em của họ thì đúng hơn nhiều đó.
Người ta nói càng lớn thì càng cao vượt bậc hơn so với ngày nhỏ, vậy mà điều này chỉ đúng cho hai cái tên nhóc chỉ kém tôi đôi ba tuổi, còn tôi thì không.
Chiều cao vẫn chỉ tăng thêm được vài centimet sau mấy tháng trời ròng rã, có khi là đến cả mấy năm sau mới chịu tăng thêm một chút.
Đấy là tình trạng của tôi.
Một ngày bất kì nào đó của năm Quý Tỵ, chắc chắn phải là một ngày đẹp trời, chứ không u ám như trí suy nghĩ hiện giờ của tôi.
Mây trắng, nắng vàng, khoảng trời nom có vẻ xanh và thoáng đãng lắm.
Thích hợp cho những buổi đi xa, những công việc cần sử dụng đến nắng và ti tỉ thứ chuyện khác.
Tôi cũng không buồn bận tâm đến chuyện đó, tại... tôi có bao giờ nhấc cái chân ra khỏi bản doanh đâu mà đòi để ý đến chứ.
Này thì nên đi hỏi chàng thì đúng hơn.
Nhắc mới nhớ, mấy đêm nay chàng thức có vẻ muộn hơn mọi khi, thì thào to nhỏ với các tướng để bàn mưu kế mới gì gì đó.
Nhiều đêm tôi chợt thức giấc, mắt mơ màng nhìn về nơi họp mặt của mọi người, lòng vẫn còn dấy lên thắc mắc không hiểu vì sao đến giờ chàng vẫn chưa ngủ.
Mà cũng có khi tôi nghe lén câu chuyện dang dở, thì hiểu được một phần rằng chàng muốn đánh chiếm đến thành Quy Nhơn để tiện làm chỗ đóng quân, sau đó dùng nơi ấy mà đánh chiếm ra mấy nơi khác.
Trước mắt thì dự định của chàng là thế.
Nhưng tôi vẫn đang hồi hộp, không biết mọi chuyện có thật sự diễn ra như đúng trong sử sách chép lại hay không.
Cái chiêu trò ngồi vào trong cũi, cho binh lính khiêng đến thành giao nộp cho Tuần phủ Khắc Tuyên, nửa đêm phá cũi xông ra thì phải gọi là hết xảy rồi.
Cái đó người ta hay gọi là vào hang cọp để bắt cọp con, cơ mà liều thế này thì có hơi nguy hiểm đó, minh chủ ạ.
Đúng là thời thanh niên liều ăn nhiều nhỉ.
Năm 1773, có một toán binh lính đi vào bên trong thành, phía sau khiêng một cái cũi nhốt người ở trong đó.
Bọn họ thưa rằng đã bắt được tướng Tây Sơn là Nguyễn Nhạc, giao nộp cho quan Tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên như đúng mệnh lệnh được truyền ra.
Nhưng nào ngờ đêm ấy, thành Quy Nhơn có biến.
Thủ lĩnh Tây Sơn lợi dụng thời cơ lúc nửa đêm, tự mình phá cũi xông ra, mở cổng thành cho binh lính của mình tràn vào trong làm nội ứng.
Rồi, chẳng mấy chốc mà nghĩa quân Tây Sơn chiếm được thành, lấy nơi đó để làm bản doanh, thuận tiện cho việc dùng đó làm bàn đạp để đánh ra các hướng khác...
*
Bầu trời hôm nay cao vời vợi.
Mây cũng đẹp dịu dàng, gió thoảng đưa mùi hương cỏ cây xung quanh đến.
Với tiết trời trong lành thế này thì thích hợp cho lũ trẻ thả những tấm diều mảnh lên trên không trung, để nằm ườn ra bãi cỏ mướt mà lười biếng ngắm nhìn cảnh vật một hôm.
Với nhiều người, thì đây rõ ràng là một ngày đẹp trời.
Buôn bán ắt cũng thuận lợi vì nước sông hiền hòa, thời tiết lại dễ chịu, không gặp nhiều vấn đề gì sất.
Mấy gã bỏ lỡ cơ hội này mà không chịu làm một việc gì đó có ích hơn thì tiếc nuối là điều hiển nhiên.
Thành Quy Nhơn.
Quan Tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên đứng thong dong trong cơ ngơi của mình, nhàn hạ hướng mắt nhìn ra ngoài.
Lão vận y phục màu đỏ, thêu thùa nom rất khéo tay, đầu đội nón trông oai phong như một vị quan có quyền thế trong triều đình.
Bên cạnh lão là mấy tên hầu cận thân thuộc đang đứng lui về một xó, đợi đến khi có lệnh của chủ nhân mới dám hành động.
Trước hiên có vài ba tên lính canh, đầu đội mũ có chóp nhọn, giáo chĩa thẳng lên trời.
Mặt ai nấy đều hậm hực, trông như thể sắp vồ tới ăn thịt những kẻ yếu đuối nếu họ vô tình đi ngang qua.
Lại bảo trong sân có vài ba người, thân thể gầy gò, mặt mày ủ rũ.
Tay họ bị xích lại với nhau, sau lưng là vài tên lính canh khác đang canh giữ họ.
Chắc là họ bị bắt vì lỡ phạm tội gì đó, đến giờ vẫn đang thầm cầu nguyện bản thân sớm được thả ra.
Hốt nhiên có một tên lính hớt hải chạy vào.
Gã nọ lập tức quỳ xuống bên thềm, không dám ngẩng mặt lên nhìn, cứ thế mà tâu lớn:
"Bẩm, đã bắt được tướng Tây Sơn là Nguyễn Văn Nhạc."
Mặt của Tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên bỗng sáng bừng lên giây lát.
Lão vui vẻ đáp lời:
"Được.
Cho vào đây."
Nói rồi, gã lính kia quay lưng đi ra ngoài cổng.
Sau đó gã bước vào, dẫn theo một toán người đang khệ nệ khiêng một vật gì đó nom khá là nặng.
Nếu nhìn kĩ hơn thì đó là một cái cũi đang nhốt một người nào đó ở bên trong.
Người ấy nhìn thẳng về phía trước với một đôi mắt nghiêm nghị, không tỏ vẻ nào là chùn bước khi bản thân bị nhốt như thế này.
Hẳn người ấy đang cố bình tĩnh hết mức có thể để không phải hành động ngoài ý muốn trước mặt quan Tuần phủ thế này.
Gã lính quay sang thủ thỉ với vài người phía sau, rồi đứng dạt ra cho Khắc Tuyên có thể nhìn rõ được mặt của "con hổ uy quyền nhất Tây Sơn".
Mắt chạm mắt, hai người cứ nhìn nhau không nói lời nào, mà có khi như vậy còn tốt hơn là lên tiếng nói vài ba lời qua loa với nhau.
"Các ngươi có dám chắc đó là Văn Nhạc chứ không phải ai khác chứ?"
Lão húng hắng rồi lên tiếng.
"Bẩm, phải ạ."
Người khiêng cũi đứng đầu đáp.
Lão nhếch miệng cười, tiến lên vài bước, sau đó dừng lại.
Với cái điệu bộ thế này thì lão đang xem xét người bị nhốt trong cũi một cách thận trọng, rồi tưởng tượng tới cuộc sống xa hoa phú quý trong đống vàng bạc châu báu của mình nếu áp giải tên này đến Phú Xuân, giao nộp cho Quốc phó.
Vàng chói mắt kẻ tham, ăn mòn suy nghĩ của người nhũng nhiễu, ắt hẳn không ai nỡ đánh mất cơ hội ngàn năm có một của mình.
Có điều, chính vì lẽ chủ quan của lão mà lão đã phải trả một cái giá khá đắt.
Cho cái ấn tín lão bỏ quên khi chạy, cho vợ con lão khi lão đành chạy trước để thoát thân.
Và thậm chí là cho cả cái thành Quy Nhơn khi lão trót cho bọn họ vào mà không mảy may phòng ngự.
Trăm mưu ngàn kế, ai mà biết được người ta sẽ tung kế nào, rồi biết phản công ra sao đâu.
Người trong sân đều ngước mắt lên nhìn đám người lạ mới vào.
Chắc họ đang tự nghĩ với bản thân mình rằng: "Lại có thêm người bị áp giải tới à?" hoặc đại loại thế.
Lính canh đứng trước hiên thì lẳng lặng nhìn mà không nói gì, đám hầu cận của lão cũng chỉ biết cun cút theo sau chủ nhân của mình mà chẳng buồn nán lại xem sự việc tiến triển thế nào.
"Mãnh hổ Tây Sơn, hóa ra cũng chỉ là cọp giấy mà thôi," Khắc Tuyên bảo thế rồi cất gót quay vào trong.
"Để cũi ở đấy đi, hôm sau ta sẽ cho người trình báo lên Phú Xuân."
Toán người ấy bèn vâng lệnh, hạ cũi xuống rồi quay lưng rời đi.
Trước khi đi, họ còn thì thầm với người bị nhốt trong cũi điều gì đó, trông có vẻ bí mật lắm.
Nhưng khi đám lính canh chưa kịp nghe thấy thì họ đã dứt tà áo mà rời khỏi thành mất rồi.
Một thành Quy Nhơn đầy nắng và lộng gió...
...
Nửa đêm.
Trong thành không còn một bóng người.
Tất cả đều bị bóng tối phủ lên một màu áo đen thẳm.
Xung quanh thành Quy Nhơn, tuy Tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên có cho trồng nhiều cây, song lại không nghe lấy một tiếng dế kêu nào cả.
Đến thứ âm thanh đặc trưng của màn đêm còn không nghe thấy được, sao có thể xuất hiện tạp âm được đây.
Trên đầu, mấy vì sao tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh đến huyền diệu.
Đêm nay là một đêm không trăng, nhiều mây đến nỗi chỉ cần ngước lên là có thể thấy được mấy tảng mây xám xịt, nặng trĩu trôi lững thững trên trời.
Gió lặng, mọi vật dường như bất động vì đang mải chìm vào giấc ngủ say.
Người nọ bị nhốt trong chiếc cũi ngó nghiêng khắp chung quanh.
Không một bóng người, không một tiếng động.
Đây hẳn là thời cơ hoàn hảo để trỗi dậy làm nội ứng, không sợ bị ai phá đám vì tất cả đều bị thôi miên bởi tĩnh mịch của bầu trời đêm.
Mà dù có phát hiện thì cũng đã muộn, khi mình chỉ vừa nhấc chân lên đi một bước thì hẳn người ta đã vượt cả ngàn bước mất rồi.
Bên ngoài cổng thành có tiếng bước chân.
Nhưng tiếng ấy khẽ lắm, khó lòng đánh thức được những người ở bên trong.
Đó là những tiếng bước chân của binh sĩ Tây Sơn đang chuẩn bị đợi lệnh từ minh chủ để sẵn sàng xông vào, làm náo loạn cả thành đang say ngủ.
Rắc.
Chiếc cũi nguyên vẹn như ban sáng, khe gỗ xếp khá sát lại với nhau, tưởng chừng khó ai có thể đưa tay vào vừa nay lại bị phá một cách dễ dàng.
Một điểm sai mà bọn tay sai cũng như cả Nguyễn Khắc Tuyên không ngờ tới, chính là chiếc cũi này dễ dàng bị phá nếu chỉ cần dùng một tí sức và mưu mẹo.
Thậm chí họ không phòng bị gì nhiều, nên giờ đây người bị nhốt đã có thể đứng dậy bước ra ngoài mà không sợ bị chiếc cũi làm vật cản đường.
Người nọ vươn vai đầy khoan khoái, sau đó tiến đến cổng thành mà lặng lẽ mở nó ra.
Chẳng mấy chốc cổng đã được mở.
Toàn bộ binh lính đã được tập hợp ở đó từ trước, ai nấy đều vác theo vũ khí, có người cầm trên tay cây đuốc sáng rực để soi đường cho mọi người cùng đi.
Họ nóng lòng muốn đuổi lão quan Tuần phủ này đi lắm rồi, chỉ khổ nỗi phải chờ thời cơ để phối hợp với người trong thành để làm nội ứng.
Trong đêm tối mịt mù không chút tạp âm đó, lại có tiếng hô rắn rỏi của người cầm đầu đang ra lệnh cho binh lính của mình tràn vào chiếm lấy thành.
Tiếng bước chân rầm rập, những tiếng hô hào khác vang lên, nghe như có cả một tá người đang tiến vào đây.
Như vậy đủ làm cho những người ở bên trong cũng phải sợ mất mật, huống hồ chi nghĩ đến chuyện phản công lại được.
Đến khi tỉnh ngộ ra, chí dũng cảm đã lấy lại được thì thành mất cả rồi.
"Tất cả xông lên, chiếm lấy thành Quy Nhơn cho ta!"
Nửa đêm năm Quý Tỵ hôm ấy, nghĩa quân Tây Sơn đã chiếm được thành Quy Nhơn, rồi dựa vào đó mà tấn công ra các phủ khác.
Chiến công này đều nhờ vào mưu trí của thủ lĩnh Tây Sơn, là chiến công hiển hách của khởi nghĩa trong những năm đầu gây dựng lực lượng của mình...
--------------------------------
(1) Đoạn in nghiêng trích trong phần 12: Nhà Tây Sơn, "Theo dòng sử Việt" của tác giả Lý Thành Phương.