Đam Mỹ Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 20: Chương 20


Hôm qua khi Tần Gia Mộc nhắn tin cho cậu trợ lí tên Tiểu Ngô là lên tầng 6, đi theo dõi Vương Kha thì lúc đó cậu trợ lí cũng vừa bước vào sảnh khách sạn.
Lúc lên đến tầng 6, Tiểu Ngô bắt gặp Vương Kha từ hành lang bước vào phòng tiệc.
Tiểu Ngô không hiểu tại làm sao mà Tần Gia Mộc lại bảo cậu theo dõi người này, gọi điện, nhắn tin thì Tần Gia Mộc không trả lời, còn tắt máy.

Nhưng vì công việc nên Tiểu Ngô vẫn tiếp tục đứng một góc theo dõi Vương Kha, còn không quên chụp ảnh lại.
Đến khi tiệc tan, Tiểu Ngô đợi Vương Kha đánh xe ra rồi đi theo xe.

Lúc mới đi được một đoạn, đột nhiên xe của Vương Kha dừng lại trước một shop quần áo, sau đó có một cậu trai trẻ từ trong cửa hàng bước ra, bằng tốc độ cực nhanh mở cửa xe ô tô và leo lên.
Xe ngay lập tức lao đi, Tiểu Ngô cảm thấy chuyện này có gì đó mờ ám, vậy nên cậu cực kì chuyên tâm, nhưng cũng hơi căng thẳng, có lẽ lão họ Vương này đã làm gì Tần Gia Mộc thì cậu mới bảo Tiểu Ngô theo dõi.
Trên xe của Vương Kha hiện tại có 2 người, là lão và cậu trai trẻ kia, Vương Kha không hề để tài xế chở mình đi.
Chuyện này có vẻ không hề đơn giản.
Xe chạy đến một khách sạn 5 sao, Tiểu Ngô lại càng căng thẳng hơn, bởi vì cậu biết Vương Kha và cậu trai kia chắc chắn không làm chuyện tử tế gì cho cam, mà Vương Kha còn là nhà đầu tư cho bộ phim của Quý Cảnh Lam, sức ảnh hưởng cũng không nhỏ, Tiểu Ngô có lẽ sẽ là người nắm trong tay thứ có thể hủy hoại được Vương Kha.
Quả nhiên, đúng như dự đoán, Vương Kha và cậu trai kia đi thuê phòng, còn hẳn là phòng tổng thống.
Tiểu Ngô bèn sử dụng một chiến thuật quen thuộc trong các bộ tiểu thuyết, đó là giả làm nhân viên phục vụ, sau đó lấy cớ vào căn phòng kia.
Tiểu Ngô thầm xin lỗi anh trai nhân viên phục vụ phòng, sau đó một chưởng vào gáy anh ta, cuối cùng lôi người vào nhà vệ sinh, lấy đồ nhân viên phục vụ mặc lên.
Trước đó cậu cũng chụp vài tấm khi Vương Kha và cậu trai kia đi thuê phòng rồi, nhưng sợ vẫn chưa đủ.
Lấy cớ hỏi xem khách cần thêm đồ gì không, Tiểu Ngô mang theo vài thứ hay ho thuận tiện tiến vào.
Lúc này Vương Kha và cậu trai kia chưa kịp làm gì, lại nghe cậu nói khách sạn có một loại hương khiến người ta hưng phấn.

Thực ra nhân viên khách sạn biết mấy cái này cũng không có gì lạ, vậy nên Vương Kha để Tiểu Ngô vào phòng ngủ.

Vào phòng rồi, Tiểu Ngô tùy tiện xịt mấy phát thuốc xịt muỗi, sau đó đặt một máy ghi âm dưới gầm giường, và một chiếc camera mini ở ngay trước màn hình TV, phần dưới chỗ tên hãng.
Sở dĩ Tiểu Ngô đem theo mấy cái này là bởi từ khi làm trợ lí cho Tần Gia Mộc, cảm thấy với nhan sắc của Tần Gia Mộc thì sớm muộn gì cũng sẽ có ngày gặp phải mấy chuyện phiền phức, vậy nên mang theo để đề phòng.
Tiểu Ngô làm xong xuôi rồi ra khỏi phòng, mà Vương Kha và cậu trai kia không nghi ngờ gì.

Thậm chí lão Vương Kha dê già đó còn nhìn Tiểu Ngô với ánh mắt *** tà, bởi vì bộ dáng ngoan ngoãn của cậu đúng gu của lão.
Tiểu Ngô đẩy chiếc xe mà các nhân viên phục vụ hay dùng ra ngoài mà lưng và lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Công việc này thật sự quá vất vả rồi, cần tăng lương!
Có lẽ vì khá mệt mỏi, nên sau khi bị Tiểu Ngô đập một phát vào gáy, anh trai nhân viên phục vụ kia còn ngủ li bì tới 7h sáng.
Mà lúc đó Tiểu Ngô đã làm xong việc của mình và rời đi.
Vương Kha và cậu trai kia trả phòng rất sớm, lúc 6h, Tiểu Ngô chầu chực cả đêm, thấy cuối cùng cũng xong, liền phi vào, chụp cảnh "bãi chiến trường" rồi gỡ camera ra, xong xuôi, cậu thong thả ra ngoài.
Về đến nhà liền lăn lên giường ngủ một giấc, đến 9h Tần Gia Mộc gọi điện mới thức dậy.
Tiểu Ngô thuật lại cho cậu toàn bộ chuyện đêm qua.
...

Mặc dù nói với Quý Cảnh Lam rằng hai người đều là người lớn, không để bụng chuyện đêm qua, chúng ta vẫn có thể làm bạn nhưng thực ra trong lòng Tần Gia Mộc đã rất rối.
Không phải cậu chưa từng làm chuyện kia, trước kia cũng từng làm vài lần với Tưởng Phi rồi, nhưng lần này lại đem đến cho cậu cảm giác khác.
Ờm thì, kĩ thuật của Quý Cảnh Lam cũng khá, còn biết chăm sóc người khác, khác với Tưởng Phi chỉ biết đòi hỏi làm người ta khó chịu.

Nhưng chỉ sau một đêm mà lại có bước nhảy vọt như vậy, có chút, ừm, khó nói.
Mà bình thường tình một đêm toàn là người xa lạ lên giường với nhau, sau đó đường ai nấy đi, còn đây là người quen, làm xong lại coi như không có gì?
Tần Gia Mộc không thể hiểu tại sao nãy mình lại nói được như thế, nhưng hiện tại, tình huống đã như vậy rồi, ngoài cách chấp nhận thì cậu còn biết làm sao?
Sau này vẫn còn hợp tác với Quý Cảnh Lam, hơn nữa Quý Cảnh Lam còn là fan của cậu, chẳng lẽ nói như vậy rồi tránh mặt?
Tần Gia Mộc vò đầu bứt tai nửa ngày trời, cuối cùng cũng đành chấp nhận, tự nhủ chỉ cần gặp Quý Cảnh Lam mà cậu không ngại thì sẽ không ai phải ngại, mọi thứ lại vẫn như trước.
Bây giờ cậu phải tập trung xử lí Vương Kha trước đã..
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 21: Chương 21


Tần Gia Mộc mở đoạn video mà chiếc camera mini thu được kia, xem được một đoạn liền cảm thấy choáng váng, liền tắt đi.
Tần Gia Mộc không nhịn được mà toát mồ hôi lạnh, suýt chút nữa thì cậu đã trở thành người trong video kia rồi.
Copy video kia thành nhiều bản rồi lưu vào trong USB, xong xuôi, Tần Gia Mộc cất chúng vào trong tủ khóa bằng cảm ứng vân tay.
Cậu bảo Tiểu Ngô đi điều tra xem cậu trai trong video này là ai còn bản thân đi tìm thêm chứng cứ để vạch mặt Vương Kha.
Tiểu Ngô vừa đi khỏi thì Quý Cảnh Lam gọi điện tới.
Tần Gia Mộc nhìn thấy tên người gọi mà não lại nhảy số đến cảnh tượng ướt át đêm qua, cậu muốn dập máy luôn, nhưng nghĩ tới lời hồi sáng mình nói với Quý Cảnh Lam liền thở dài một cái rồi nghe máy.
"Cậu đã tra ra được gì chưa?"

Tần Gia Mộc không nghĩ Quý Cảnh Lam hỏi chuyện này, cậu nói: "Rồi, một vài thông tin hữu ích, chỉ là hiện tại đang thiếu một chứng cứ để kết tội hắn.

Tôi muốn tìm nhân viên phục vụ khách sạn đã thông đồng với Vương Kha làm việc kia."
Quý Cảnh Lam: "Thực ra tôi vẫn chưa hiểu lắm, tại sao cậu lại chắc chắn người đó là Vương Kha?"
Tần Gia Mộc cười lạnh một tiếng rồi nói: "Có gì mà không biết.

Thực ra trước đó khi gặp mặt bên nhà đầu tư, lão đã nhìn trộm tôi vài lần rồi, còn ngỏ ý muốn đi cafe với tôi nhưng tôi đều từ chối.

Có lẽ là trông lão ưa nhìn hơn các nhà đầu tư kia nên tôi không quá đề phòng.

Sau đó trong bữa tiệc tối qua, chính lão là người đưa tôi đi xã giao với những người khác, thậm chí lúc ly nước của tôi hết, cũng là lão gọi nhân viên phục vụ đến cho tôi."
"Nhưng sao Vương Kha có thể biết trước là cậu sẽ uống nước trái cây mà không phải rượu để chuẩn bị thuốc?"
"Có lẽ là mới ngay tối qua lão nảy ra ý xấu đó, lúc tôi bị chuốc thuốc sau đó vào trong nhà vệ sinh, lão có đi theo và gọi tôi, trong khi ở bữa tiệc tôi chỉ nói chuyện cơ thể tôi khó chịu với anh.

Hơn nữa, tôi cảm thấy biểu hiện của tôi lúc rời đi rất bình thường, cho dù có một vài nhà đầu tư ánh mắt không tốt lắm nhìn tôi, thì cũng không hề đáng nghi bằng Vương Kha."

"Tôi còn để trợ lí theo dõi lão, vừa xem vài thứ hữu ích thu được từ chỗ lão, vậy là càng khẳng định chính là Vương Kha."
Quý Cảnh Lam im lặng nghe Tần Gia Mộc phân tích, anh thật sự rất bất ngờ.
Quý Cảnh Lam: "Tuy tôi biết là Vương Kha không phải thứ tốt đẹp gì cho cam, mặt người dạ thú, nhưng không nghĩ là lão lại làm ra loại chuyện như vậy.

Bảo sao hôm qua tôi gặp lão từ nhà vệ sinh ra, còn giống như đang tìm kiếm gì đó."
Ngừng vài giây, Quý Cảnh Lam hỏi: "Tôi có thể giúp cậu không?"
Tần Gia Mộc nghĩ chuyện này vốn là của mình thì để tự mình giải quyết, không nghĩ tới Quý Cảnh Lam lại ngỏ ý muốn giúp.
Thế là ma xui quỷ khiến lại đồng ý rồi.
Tần Gia Mộc, mày đúng là không có tiền đồ màaaa!!!!!
...
Quý Cảnh Lam giúp cậu tìm nhân viên phục vụ khách sạn tối qua đã thông đồng với Vương Kha, có lẽ hiện giờ y chưa cao chạy xa bay được, bởi vì chắc tên đó sẽ không nghĩ tới có người điều tra mình.
Chỉ mất vài giờ sau khi Quý Cảnh Lam gọi điện ngỏ ý muốn giúp đỡ Tần Gia Mộc, anh đã tìm được người nhân viên phục vụ kia.
Không biết Quý Cảnh Lam làm cách nào mà bắt tên đó khai ra được, sau đó ghi âm lại lời khai của y rồi gửi cho Tần Gia Mộc.
Còn phía Tiểu Ngô, cậu biết được cậu trai trẻ kia là con trai của một chủ shop quần áo có tiếng trong thành phố A, nhưng sau này vì ba đánh bạc nợ nần, mẹ chán nản, bỏ bê công việc nên cậu ta phải tự mình cáng đáng công việc của gia đình.

Có một lần gặp Vương Kha và vợ đi vào shop mua quần áo, Vương Kha vừa nhìn đã thèm cậu trai kia liền tìm cách lên giường với cậu ta.

Sau vài lầ dụ dỗ cộng thêm tiền bạc, Vương Kha đã chiếm được người.

Mà từ lần đó, hai người cũng qua lại với nhau nhiều hơn, cậu trai kia trở thành tình nhân của lão mà không biết, thực ra lão Vương Kha đó có rất nhiều tình nhân khác.
Bởi vì hôm qua không chiếm được Tần Gia Mộc nên dù tối muộn rồi Vương Kha vẫn ghé qua nhà tình nhân để thỏa mãn h@m muốn của bản thân.
Lão thích đàn ông, nhưng ngày trước vì xã hội chưa cởi mở, lại thêm gia thế nhà vợ rất uy phong, vậy là Vương Kha đành cắn răng cưới vợ.

Đợi sau này lão nắm quyền rồi thì ra ngoài trăng hoa tìm của lạ, mà vì toàn là tìm đàn ông nên vợ lão không nghi ngờ, bởi không có son dính trên áo hay mùi nước hoa nồng nặc, cũng không có mấy sợi tóc dài,...
Thế là ngay tối đó, Tần Gia Mộc gửi video Vương Kha và cậu trai trẻ kia làm chuyện đó trong khách sạn cho vợ của Vương Kha, đương nhiên là hợp tác với một tên chuyên săn tin rồi lấy danh nghĩa của tên đó gửi cho vợ của Vương Kha.
Nếu Vương Kha định dùng tiền và quyền để hãm hại cậu, vậy thì cậu ăn miếng trả miếng, cũng dùng ngón đòn y như vậy trả lại lão..
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 22: Chương 22


Tần Gia Mộc nói cho Tần Duy Phong biết chuyện này, nhưng không nói đến đoạn Quý Cảnh Lam phát sinh quan hệ với cậu.
Mà Tần Duy Phong nghe xong thì khỏi nói, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, liên hệ với tên săn tin kia để hợp tác.
Sau khi gửi video kia cho vợ của Vương Kha, 12h đêm hôm đó, vài bức ảnh và một đoạn video ngắn chỉ có mấy chục giây, được cắt ra từ camera ở trong phòng tổng thống của khách sạn 5 sao, còn làm mờ cậu trai kia, video đó được tung lên mạng.
Nhà vợ của Vương Kha rất có gia thế, mà lão thì mấy năm nay cũng có tiếng tăm trong giới kinh doanh, lại đầu tư vào phim ảnh, một gia đình được coi là mẫu mực, đầm ấm.
Scandal này có thể là đòn chí mạng với sự nghiệp của lão, chưa nói đến phản ứng của cư dân mạng, chỉ riêng vợ lão thôi đã đủ đáng sợ rồi.
Đúng như dự đoán, vợ của Vương Kha sau khi biết được chồng mình là người như thế nào, ngay lập tức liền làm đơn ly hôn.
Cổ phiếu của công ty lão liền sụt giảm khủng khiếp trong nháy mắt, nhân cơ hội, Tần Duy Phong liền mua luôn mấy công ty con thuộc tập đoàn của lão.
Mà Vương Kha cứ tưởng thế là xong ư?

Không hề.
Vài ngày sau khi lão đang từ công ty về nhà, sau một cuộc họp cổ đông, khi tất cả cổ đông đều có ý muốn khai trừ lão, đang cực kì bực bội thì bị mấy chiếc xe chặn đường, còn đúng đoạn đường vắng người.
Từ trên xe nhảy xuống là vài người trông như phóng viên, ập đến hỏi lão.
Ban đầu thì còn chỉ đơn thuần là hỏi, nhưng sau đó thì Vương Kha bị ai đó đánh ngất, mất đi ý thức.
Khi lão tỉnh dậy, phát hiện mình đang ở trong một nhà kho bỏ hoang, xung quanh là mấy tên côn đồ đang khoanh tay đứng, ở giữa là Tần Duy Phong và Tần Gia Mộc đang ngồi.
Vương Kha vừa nhìn đã hiểu, lão đã chọc phải người không nên chọc rồi.

Mồ hôi lạnh chảy xuống ướt đẫm lưng, lão cầu xin hai anh em Tần gia tha thứ.

Thế nhưng, Tần Gia Mộc có thể mềm lòng chứ Tần Duy Phong thì không.
Kết cục của Vương Kha thế nào, chắc hẳn cũng rất dễ đoán.
Lại thêm đoạn ghi âm của tên nhân viên phục vụ và đoạn ghi âm Vương Kha thừa nhận những việc làm xấu của mình, những nạn nhân ban đầu không dám lên tiếng, sau đó khi được Tần gia giúp đỡ liền tố cáo Vương Kha.
Vương Kha từ một người quyền cao trọng vọng đến mức bị nhấn chìm xuống đáy vực và có lẽ sẽ không thể nào ngóc dậy lên được.
Vương Kha rút khỏi vị trí nhà đầu tư, vậy nên cần một ai đó bỏ vốn vào thay thế chỗ đó.
Tần Duy Phong không nói nhiều, lập tức thay thế luôn, mà có vài người bên nhà đầu tư và bên sản xuất biết được gia thế của Tần Gia Mộc thì rén liền, những ý định đen tối ban đầu liền bị Tần Duy Phong đánh sạch bay, sạch hơn cả sunlight.
...

Vì thời gian vừa rồi Tần Duy Phong bỏ khá nhiều công sức cho chuyện của Tần Gia Mộc nên Tần Gia Mộc nghĩ, dù là anh em ruột không tính toán với nhau thì vẫn nên làm gì đó cảm ơn anh trai.
Muốn rủ Tần Duy Phong đi nhà ma thám hiểm thì nhớ ra anh trai cậu sợ ma, muốn rủ đi xem phim thì ông anh cậu lại giống Tần Duy, thích xem phim tình cảm sướt mướt.

Nghĩ đi nghĩ lại, Tần Gia Mộc bèn đặt may một bộ vest, sau đó mời anh trai tốt của cậu đi ăn một bữa rồi tặng luôn.
Cũng khá lâu hai anh em mới ra ngoài cùng nhau, vì Tần Duy Phong vẫn luôn bận công việc, không có nhiều thời gian rảnh rỗi nên mãi đến cuối tuần mới đi ăn được một bữa.
Hai anh em ăn chọn một nhà hàng tây, nói chung Tần Duy Phong cũng hiểu ý của Tần Gia Mộc nên hai anh em coi bữa ăn này như bữa ăn gia đình.

Chỉ có điều, lúc tặng quà thì Tần Gia Mộc còn hơi ngại.

Ông anh trai này của cậu được cái là sủng mấy thằng em nên khi nhận được quà, cười không dứt, còn xoa đầu cậu liên tục.
Bữa ăn diễn ra trong không khí vui vẻ.
Lúc đợi Tần Duy Phong đánh xe ra, Tần Gia Mộc nghe thấy có người gọi mình.

Cậu quay ra liền thấy Quý Cảnh Lam đeo khẩu trang và mũ lưỡi chai, chạy chậm từ cửa nhà hàng đến.
Quý Cảnh Lam không tiện cởi khẩu trang nên hai người cứ như thế nói chuyện.

Quý Cảnh Lam cảm ơn bức tranh hôm trước cậu gửi tặng anh.

Thực ra đó là vì Tần Gia Mộc không biết nên tặng quà gì, Quý Cảnh Lam thì còn thiếu thứ gì đâu, lại nhớ ra anh thích mấy bức tranh của cậu, vậy nên Tần Gia Mộc quyết định vẽ một bức tranh, vẽ chính Quý Cảnh Lam rồi gửi tặng anh.
Mới nói được vài câu thì lúc này Tần Duy Phong cũng đánh xe ra ngoài, hạ cửa sổ xe xuống bảo Tần Gia Mộc lên xe, vừa hạ thì lại thấy em trai đứng nói chuyện với ai đó.
Quý Cảnh Lam thấy Tần Duy Phong trước, còn ngoan ngoãn chào một tiếng "anh", Tần Gia Mộc bấy giờ mới biết anh trai đến, chào tạm biệt Quý Cảnh Lam rồi lên xe.
Vào trong xe, Tần Duy Phong hỏi mấy câu về Quý Cảnh Lam, Tần Gia Mộc thuận tiện kể thêm rằng Quý Cảnh Lam cũng có công trong chuyện của Vương Kha.

Nghe thế, giọng điệu của Tần Duy Phong mới dịu đi một chút.
Lúc về đến nhà, anh nói với cậu: "Nếu không có việc gì thì tránh xa mấy tên đàn ông ra một chút.

Em đó, không cẩn thận là dễ bị lừa lắm!"
Tần Gia Mộc vâng một cái rồi chạy vào nhà, không để bụng lắm mấy lời nhắc nhở của anh trai.
Nhưng cậu không hề biết, thực ra Tần Duy Phong nói không hề sai..
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 23: Chương 23


Bộ phim của Quý Cảnh Lam khai máy vào giữa tháng 7, Tần Gia Mộc cũng tham gia nhưng cậu chỉ đứng ở bên ngoài, cố ý tránh truyền thông.
Giữa tháng 7 nên thời tiết rất nóng, Tần Gia Mộc mặc áo phông bên trong một chiếc sơ mi kiểu, tùy tiện đứng thôi nhưng cũng thu hút rất nhiều ánh mắt.
Vì đã được nói trước nên là bên truyền thông sẽ không đưa tin về cậu, chỉ nói rằng cậu cũng có mặt trong buổi khai máy phim.
Khai máy xong thì cả đoàn phim đi ăn một bữa, lần trước Tần Gia Mộc có tiếp xúc với các diễn viên trong bữa tiệc hôm diễn ra buổi casting nên cậu cũng khá thoải mái, đồng ý cùng đi ăn.
Tần Gia Mộc lấy cớ không uống được rượu, vậy nên mọi người cũng vui vẻ cụng ly nước trái cây của cậu, rồi bàn chuyện kịch bản, cảnh quay, nhìn chung khung cảnh khá hài hòa.
Ăn trưa xong là 1 rưỡi chiều, mọi người trong đoàn phim trở về quay tiếp còn Tần Gia Mộc về nhà.
Vốn muốn về ngủ một giấc thì đột nhiên có cuộc điện thoại, mà nhận điện thoại xong, Tần Gia Mộc bảo Tiểu Ngô quay xe đi hướng khác.
Người gọi cho cậu là một cô bạn, nhưng có thể nói vừa là bạn vừa là chị, tên Châu Cẩm Tuệ.

Châu Cẩm Tuệ hơn Tần Gia Mộc 2 tuổi, hai người quen nhau khi Tần Gia Mộc đang học cấp 2.

Lúc đó cậu cùng ba và anh trai tham gia một bữa tiệc, sau đó gặp được Châu Cẩm Tuệ, cảm thấy có khá nhiều điểm giống nhau nên đã kết bạn.
Từ đó đến giờ cũng chơi được 7,8 năm rồi, tình cảm rất tốt.
...
Châu Cẩm Tuệ là con gái rượu của Châu gia nên rất được cưng chiều, về nước mà cả nhà ra đón.

Lúc Tần Gia Mộc vào nhà chính Châu gia thì không khỏi hết hồn.
Châu Cẩm Tuệ từ trong đám người thấy Tần Gia Mộc thì vui mừng chạy ra, kéo tay cậu vào trong nhà.
"Này, chị chỉ chờ mỗi mày thôi đấy!" - Châu Cẩm Tuệ tiện tay xoa đầu cậu một cái.
Tần Gia Mộc chỉ cười.
"Sao lúc về không bảo em ra đón?"
Châu Cẩm Tuệ: "Mày cũng biết mà, lần này chị về rùm beng thế nào, còn gọi mày ra nữa thì phiền lắm!"
Mỗi năm Châu Cẩm Tuệ đều về nhà, nhưng vì cũng lớn rồi nên ngại mấy chuyện tiệc tùng.

Năm nay học xong về nước luôn, Châu gia liền quyết định mở tiệc to để chúc mừng con gái tốt nghiệp, bù vào mấy năm trước.
Châu Cẩm Tuệ xinh theo kiểu thanh thuần, ngây thơ, dịu dàng, đôi mắt trong veo, đen láy.

Nghe nói có rất nhiều phú nhị đại theo đuổi cô, xếp một hàng dài chỉ để lấy lòng cô, nhưng cô chưa nhận lời ai cả.

Lần này về nước, nghe nói là tìm đối tượng xứng đôi vừa lứa để kết hôn.
Trở lại hiện tại, nhà chính Châu gia vì sự kiện này mà có rất nhiều người đến chúc mừng, mà Tần Gia Mộc lại nghe mẹ Châu Cẩm Tuệ nói chỉ là bản nháp thôi, bữa tiệc chính thức là tổ chức vào cuối tuần.
Tần Gia Mộc cảm thấy may là tiệc tổ chức vào cuối tuần, bởi vì hiện tại cậu cảm thấy khá ngượng ngùng.

Châu Cẩm Tuệ gọi cậu qua đây, thế là cậu từ bên đoàn phim qua luôn, cũng vẫn mặc đồ như vậy, giữa một đám người mặc vest với váy vóc là lượt.
Mà Tần Gia Mộc đi cùng Châu Cẩm Tuệ lại càng thu hút sự chú ý của mọi người hơn.
Tần Gia Mộc mới nhuộm tóc, là màu vàng kim.

Không thể không nói, cậu thật sự rất hợp với màu này, màu sắc này càng làm tôn lên những đường nét tinh xảo trên khuôn mặt cậu, trông cậu giống hoàng tử của một xứ nào đó.
Tần Gia Mộc bị người ta nhìn còn tưởng là vì mình ăn mặc không phù hợp với hoàn cảnh, nhưng thực tế thì mọi người không hề để ý chuyện đó.
Lúc bị Châu Cẩm Tuệ kéo đến chỗ mấy vị trưởng bối Châu gia, các chú bác và anh em họ của cô, Tần Gia Mộc lại càng cảm thấy ngại hơn.
Cậu bẽn lẽn chào mọi người rồi nở một nụ cười, trông cực kì ngoan ngoãn.
Cuối cùng, Tần Gia Mộc ở lại Châu gia đến hết buổi chiều, ăn bữa tối với mọi người xong cậu mới đi về nhà.
Đi cả ngày trời nên khá mệt mỏi, Tần Gia Mộc liền lăn ra ngủ luôn.
...

Mấy ngày đầu, tuy mới quay nhưng các cảnh quay đều được thực hiện rất tốt, còn nhanh hơn tiến độ dự kiến, mà kịch bản thì không có vấn đề gì, vậy nên Tần Gia Mộc không phải lo chuyện ở đoàn phim.

Trước mắt, cậu còn phải đi dự tiệc bên Châu gia, mà Tần Duy mấy ngày vừa rồi cứ lượn đi lượn lại trước mặt cậu suốt, hỏi xem bộ đồ nào thì đẹp vì nghe nói Châu Cẩm Tuệ mời cả Đường Văn Gia.
Mà Tần Duy thì có ai là không hâm mộ đâu?
Tối chủ nhật, Tần Gia Mộc đi cùng xe với Tần Duy và Lam Tinh Hải, cậu chọn bộ vest màu đen khá đơn giản, ở bên trong mặc sơ mi trắng, trên cổ áo sơ mi còn đính một bông hoa nhỏ.
Lần này Châu gia mở tiệc to.
"Chà, rất gì và này nọ đấy chứ!" - Lam Tinh Hải cảm thán một câu.
Tần Gia Mộc ở bên cạnh gật đầu đồng tình, còn Tần Duy thì có vẻ không đồng ý, cậu nhóc bĩu môi: "Hứ, có gì, chỉ được cái khoe mẽ."
Tần Gia Mộc không hiểu sao Tần Duy luôn có ý kiến với Châu gia, nhất là Châu Cẩm Tuệ, thế nhưng hỏi thì không nói rõ ràng.
Tần Gia Mộc nhắc nhở: "Ở đây thì nói thế thôi, nhưng vào trong kia đừng có mà hở tí là chê này chê nọ nhà người ta đấy!"
Tần Duy dù mặt không thích lắm nhưng vẫn trả lời: "Em biết rồi!"
Cậu nhóc mặt hơi xụ xuống nhìn xung quanh, đột nhiên mắt sáng lên, kéo tay Tần Gia Mộc.
"Anh, nhìn kìa!".
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 24: Chương 24


Nương theo ánh mắt của Tần Duy, Tần Gia Mộc thấy một người đàn ông có dáng người cao gầy, ánh đèn vàng chiếu vào sườn mặt của anh tạo cảm giác ôn nhu, dịu dàng.

Bộ vest đen được may rất vừa vặn, làm tôn nên những đường nét cơ thể của người đàn ông.
Có thể nhìn ra đây là một quý ông rất lịch lãm, còn có chút quen mắt, nhưng mà là ai nhỉ?
Khi người đàn ông quay mặt ra, vừa vặn chạm ánh mắt với Tần Gia Mộc.

Tần Gia Mộc nhìn thấy mà có chút bất ngờ.
Là Từ Minh Húc.
Từ Minh Húc thấy cậu, chỉ gật đầu nhẹ một cái xem như chào hỏi, Tần Gia Mộc cũng chào lại.
"Này, anh kia trông quen quá nhỉ? Đẹp trai đấy, đúng kiểu anh thích nhé!" - Tần Duy trêu chọc.

Tần Gia Mộc: "Là bác sĩ Từ đó."
Tần Duy nghe mà ngạc nhiên: "Thật á? Chà, không ngờ là mặc áo blouse hay mặc vest cũng đẹp như vậy!"
Lam Tinh Hải mắt thấy hai anh em nhà này còn định nói tiếp về anh bác sĩ kia thì vội nói: "Này này, đến giờ rồi, vào đi.

3 người chúng ta đứng đây nãy giờ không thấy ngại hả?"
Tần Gia Mộc: "Ai bảo vị kia nhà cậu mlem như thế mới không nhìn vừa mắt ai!"
Tuy miệng nói thế nhưng Tần Gia Mộc vẫn đi vào, kịp tránh được một cước của Lam Tinh Hải.
...
Đại sảnh...
Châu Cẩm Tuệ từ trên tầng bước xuống.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu xanh ngọc bích, trang điểm nhẹ nhàng càng làm tôn lên vẻ thanh thoát, dịu dàng.

Mấy tên công tử thế gia ở phía dưới nhìn lên mà không khỏi ao ước thèm thuồng, còn mấy nàng tiểu thư thì có người ghen tị khó chịu, có người ngưỡng mộ.
Châu Cẩm Tuệ đi một vòng chào hỏi các vị trưởng bối và đại diện các gia tộc có mối quan hệ tốt được mời đến hôm nay.
Bên kia, Tần Gia Mộc một tay cầm ly nước trái cây, một tay xiên một cái bánh pudding nhỏ.

Đang thưởng thức bánh trên tay thì Tần Duy chợt vỗ cậu một cái.
"Sao?"
"Anh nhìn kìa, Châu Cẩm Tuệ thế mà quen biết bác sĩ Từ đấy!"
Tần Gia Mộc nghe thấy thế cũng ngạc nhiên quay qua nhìn, thấy Châu Cẩm Tuệ đang nói chuyện với Từ Minh Húc.
Tần Gia Mộc chưa bao giờ nghe Châu Cẩm Tuệ nói về Từ Minh Húc, mà trông Từ Minh Húc đâu có giống kiểu sẽ tùy tiện nói chuyện với một người mình không quen biết đâu.

Cứ cho là ba mẹ Từ Minh Húc có quan hệ tốt với Châu gia đi, nhưng đến cả Từ Minh Húc cũng được mời đến thì hơi lạ.
Nhưng dù sao cũng không phải việc của cậu, nghĩ thế, Tần Gia Mộc lại tiếp tục ăn bánh.
Vừa thử xong một cái, đang muốn chọc thêm một cái nữa thì lại có ai đó đập vào tay.
Tưởng là Tần Duy gọi xem cái gì đó nên Tần Gia Mộc có chút bực mình, trợn mắt: "Lại sao nữa?"
Nhưng không ngờ vừa quay ra thì đập vào mắt là khuôn mặt đẹp trai của Đường Văn Gia.
Đôi mắt Tần Gia Mộc đang trợn to liền làm ngay biểu cảm kinh ngạc, giả trân đến không thể giả trân hơn.
Cậu cũng đập Đường Văn Gia một cái rồi cười nói: "Là cậu à?"
Ngó sang thấy Tần Duy ngại ngùng đứng cạnh Đường Văn Gia, Tần Gia Mộc nhìn mà thật lòng rất muốn đập thằng em mình.
Đường Văn Gia cũng có quan hệ tốt với Châu Cẩm Tuệ nên cũng được mời đến, vừa nãy gây ra một trận náo động không nhỏ, vì Đường Văn Gia vừa là con nhà gia thế lại vừa là người nổi tiếng, mấy nàng tiểu thư ở đây đều là fan cậu, cứ ríu rít lôi kéo nói chuyện.
Mãi mới được buông tha thì bắt gặp Tần Gia Mộc ở bên này đang ăn bánh, liền đi qua.
Mấy lần trước gặp còn chưa tâm sự hết, nay bạn cũ gặp nhau, thêm cả Lam Tinh Hải nữa, thế là cả ba vui vẻ nói chuyện, Tần Duy ở bên cạnh ngắm thần tượng, thỉnh thoảng nói một câu gì đó.
4 anh chàng đẹp trai đứng cạnh nhau không khỏi thu hút sự chú ý của mọi người, dần dần, ai cũng đưa mắt nhìn sang đây.
F4 trong truyền thuyết chính là đây chứ đâu!
Có lẽ vì cảm thấy đây là bữa tiệc của Châu Cẩm Tuệ nhưng 4 người lại chiếm hết spotlight, vậy nên mẹ Tần đi qua đây nói nhỏ vài câu.

Tần Gia Mộc nhìn qua Châu Cẩm Tuệ, thấy cô và Từ Minh Húc đều nhìn qua đây, khi Châu Cẩm Tuệ bắt gặp ánh mắt của Tần Gia Mộc, cô cười.
Thế nhưng Tần Duy nhìn chỉ thấy nụ cười giả tạo.
"Trông cô ta cười kìa, làm như mình rộng lượng lắm không bằng!"
Tần Gia Mộc liếc Tần Duy một cái đầy ẩn ý.

Tần Duy tự biết im lặng, không nói nữa.
4 người tản ra, Tần Gia Mộc và Tần Duy thì qua chỗ ba mẹ Tần, Lam Tinh Hải và Đường Văn Gia cũng qua đứng bên cạnh ba mẹ hai người, lúc này bữa tiệc lại trở nên bình thường.
Cũng không biết qua bao lâu, Châu Cẩm Tuệ mới qua chỗ Tần Gia Mộc.

Tần Duy vừa thấy người thì đi qua chỗ khác, mà Châu Cẩm Tuệ làm như không để ý, vẫn vui vẻ chào hỏi.
Tần Gia Mộc nhìn về phía Từ Minh Húc rồi hỏi Châu Cẩm Tuệ.
"Chị quen bác sĩ Từ hồi nào đấy?"
Châu Cẩm Tuệ cũng hỏi lại cậu: "Sao em biết anh ấy là bác sĩ?"
Tần Gia Mộc: "Trước đây em có gặp qua anh ấy vài lần."
"Còn chị?"
"Chị thì,..." - Nói được hai từ thì Châu Cẩm Tuệ có vẻ ngượng ngùng.
Mẹ Tần bên cạnh lên tiếng: "Đối tượng mà Tuệ Tuệ để ý tới là Từ Minh Húc.

Lần này về nước nói là tìm đối tượng, nhưng thật ra trong lòng đã có người rồi!"
Mẹ Tần nói còn không quên trêu chọc một câu, Châu Cẩm Tuệ cười, hơi đỏ mặt..
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 25: Chương 25


Trước đây Tần Gia Mộc từng nghe Châu Cẩm Tuệ nói đến người trong lòng của cô rồi, khen người ta nào là đẹp trai, nói chuyện nho nhã lịch sự các thứ.

Nhưng mà cậu hỏi là ai thì Châu Cẩm Tuệ không chịu nói, không ngờ thế mà lại là Từ Minh Húc.
Dù sao thì hai người trai tài gái sắc, rất đẹp đôi, Tần Gia Mộc ngoài chúc mừng thì cũng không biết nói thêm gì cả.
Từ Minh Húc và Châu Cẩm Tuệ cũng được tính là quen nhau từ nhỏ, cũng từ một một bữa tiệc giống như hồi đó Châu Cẩm Tuệ gặp Tần Gia Mộc.
Sau đó, Châu Cẩm Tuệ phát hiện hóa ra nhà của cô và Từ Minh Húc cùng ở trên một con phố, lúc đó cô học cấp 2 còn Từ Minh Húc đã lên đại học, thỉnh thoảng khi anh về nhà lúc cuối tuần, cô sẽ tình cờ gặp lại anh trên đường.

Cô bé Châu Cẩm Tuệ hồi đó còn trẻ con, vậy nên cứ chủ động tiến tới làm quen anh trai Từ Minh Húc.

Đến khi lên cấp 3, cô bé trở thành thiếu nữ, mà Từ Minh Húc không còn đơn thuần là anh trai của cô nữa.

Thế nhưng Từ Minh Húc quá xuất sắc, không dựa vào gia thế, tự mình phát triển, trở thành bác sĩ ngoại khoa xuất sắc nhất thành phố A, và cũng là người xuất sắc nhất trong lòng Châu Cẩm Tuệ.
Tính từ lúc Tần Gia Mộc quen Châu Cẩm Tuệ thì đã thấy cô nhắc tới người đàn ông này rồi.
Thật sự rất si tình!
...
Đợi đến lúc khách khứa đã về một nửa, mắt thấy Từ Minh Húc cũng chuẩn bị ra về, Tần Gia Mộc liền đi tới nói chuyện.
"Bác sĩ Từ, sao anh về sớm thế?"
Từ Minh Húc: "Tôi hơi mệt."
"Mà, cậu cũng quen Cẩm Tuệ sao?"
Tần Gia Mộc: "Chúng tôi là bạn thân."
Từ Minh Húc khá bất ngờ nhưng cũng không có nhiều biểu cảm trên khuôn mặt lắm, anh chỉ "ồ" một tiếng.
"Cậu có chuyện gì không?"
"À" - Tần Gia Mộc cười, "Anh phải cố lên nhé! Tôi ủng hộ."
Nói rồi tay còn làm biểu tượng cố lên, vỗ vỗ vai Từ Minh Húc cái rồi quay đi.
Mà Từ Minh Húc thì chẳng hiểu mô tê gì cả, không hiểu Tần Gia Mộc vừa làm cái gì, cố lên cái gì, ủng hộ cái gì.
Vẻ mặt khó hiểu bước ra cửa lớn, Từ Minh Húc lắc đầu rồi tự mình bật cười.

Dù không hiểu Tần Gia Mộc nói thế là có ý gì, nhưng cậu trông cũng...khá đáng yêu.
Tiệc tan, Tần Gia Mộc là một trong số những người về cuối cùng, Lam Tinh Hải và Đường Văn Gia đã về trước một lúc.
Trên đường về nhà, hai anh em đi một xe với tài xế, còn ba mẹ Tần với Tần Duy Phong đi một xe.
Tần Gia Mộc có chuyện muốn hỏi Tần Duy, nhưng ngại trên xe có người nên nhịn đến khi về nhà mới hỏi.
Cậu vẫn luôn không hiểu, tại sao Tần Duy lại có thái độ với Châu Cẩm Tuệ, thấy cô là không muốn gặp.
Tần Duy định về phòng thì bị Tần Gia Mộc lôi vào phòng cậu.

"Nói đi, tại sao em có ý kiến với Châu Cẩm Tuệ thế?"
"Hôm nay nhất định phải nói rõ cho anh."
Tần Duy ban đầu còn muốn phản kháng, nhưng vì Tần Gia Mộc có vẻ rất kiên quyết muốn biết nên cậu nhóc đành thở dài, nói: "Ngồi xuống đi rồi em nói!"
"Anh nhớ hồi mày còn nhỏ, em vẫn hay chạy theo sau lưng gọi một câu chị Tuệ, hai câu chị Tuệ, thế mà từ lúc chị ấy đi du học thì lại thế này là sao?"
"Anh có nhớ món quà sinh nhật mà anh tặng em năm em 11 tuổi không, vòng tay may mắn mà anh đặt rất lâu mới mua được đó?"
"Nhớ, thì sao? Mà, hình như nó bị mất rồi mà?"
"Chính là Châu Cẩm Tuệ lấy trộm của em."
Tần Gia Mộc kinh ngạc: "Gì? Lấy trộm á? Chiếc vòng tay ấy?"
Tần Duy gật đầu.
"Lúc anh tặng em chiếc vòng đó, em đã đi khoe nó khắp nơi, khoe với cả Châu Cẩm Tuệ nữa, còn không nỡ đeo.

Vì mẹ bảo anh phải đặt hàng rất lâu mới mua được từ bên nước ngoài, đây là hàng thủ công, có tiền chưa chắc đã mua được, rồi chiếc vòng đấy là tiền tiêu vặt anh tiết kiệm được để mua tặng em, muốn đem lại may mắn cho em."
Tần Gia Mộc khó hiểu: "Nhưng mà, Châu gia thừa sức để có thể mua hàng ngàn chiếc vòng như thế mà?"
"Thì lúc đầu em có biết là Châu Cẩm Tuệ làm đâu, cho đến lúc chị ta chuẩn bị đi du học.

Lúc đó em mua một món quà để tặng chị ta trước khi đi du học, vì quà tự chuẩn bị, khá sơ sài nên không dám tặng công khai, đành đợi ngày hôm sau mới tặng.

Sau đó dì giúp việc bảo em lên nhà tìm chị ta, em nghe được chị ta nói chuyện điện thoại với bạn."
"Chị ta nói gì mà chiếc vòng ấy tớ cất công lừa mãi thằng nhóc ấy mới lấy được.

Bởi vì lúc đó thấy Từ Minh Húc cũng có một chiếc như vậy do mẹ anh ấy mua cho, mà vì đặt hàng quá lâu, tận mấy tháng trời, nên là đã lấy luôn của em.

Sau đó khi gặp Từ Minh Húc đã nói là trùng hợp thật, muốn thể hiện chút tâm ý cho anh ấy biết."
"Khi đó em đâu biết Từ Minh Húc là ai đâu, chỉ đoán là anh chàng nào đó chị ta thích, sau đó thì nhảy vào chất vấn chị ta, chị ta lại ngay lập tức phủ nhận."
"Cho đến vừa nãy mới biết, hóa ra Từ Minh Húc kia và bác sĩ Từ là cùng một người."
"Sau đó lúc anh và chị ta nói chuyện, em đã đến hỏi Từ Minh Húc về chiếc vòng tay kia, anh ấy nói không đeo nữa, nhưng còn giữ, chiếc vòng thật sự rất đẹp."
Tần Gia Mộc nghĩ thế nào cũng không ra được tại sao Châu Cẩm Tuệ lại như thế.

Tuy là hiện tại cô bớt trẻ con, trưởng thành hơn, chín chắn hơn, nhưng không ngờ là vì để có một món đồ đôi với người mình thích là lại đi lấy đồ của người khác, còn là lấy của một đứa trẻ.
"Nhưng mày chắc chắn là chiếc vòng đó chứ?"
"Em tận mắt nhìn thấy mà, còn định giật lại thì bị chị ta lấy mất."
Tần Gia Mộc: "Nhưng dù sao chuyện đã qua lâu như vậy rồi, đàn ông con trai, ai lại để bụng bao giờ?"
Tần Duy hừ lạnh: "Anh đừng nghĩ hiện tại anh chơi với chị ta 7,8 năm đã là nhiều.

Tuy em chưa từng trải đời, nhưng em nghĩ, kiểu người như chị ta rất dễ đâm sau lưng người khác.

Cứ cho là em sẽ không để bụng chiếc vòng đi, nhưng việc chị ta lấy trộm, sau đó bị phát hiện còn nói là của mình, khăng khăng phủ nhận như thế, em nuốt không trôi được."
"Em không nói với anh vì em cảm thấy bản thân đang chia rẽ tình bạn của hai người, hơn nữa có thể anh sẽ không tin em."
Tần Gia Mộc nghe xong chỉ chẹp một cái, vò vò đầu Tần Duy: "Anh biết rồi!".
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 26: Chương 26


Châu Cẩm Tuệ mới về nước không vào tập đoàn của gia đình làm mà đầu quân sang tập đoàn khác.

Theo lời cô nói thì là muốn tự mình đi lên từng vị trí một.
Tần Duy biết chỉ bĩu môi.
"Bày đặt tự mình đi lên từng vị trí một? Cả cái thành phố A này có ai không biết chị ta là đại tiểu thư của Châu gia đâu, ai dám cho chị ta làm nhân viên quèn?"
Nếu như là bình thường, Tần Gia Mộc nghe xong sẽ mắng Tần Duy, nhưng lần này cậu chỉ im lặng nghe.
Quen biết Châu Cẩm Tuệ 7,8 năm, tuy rằng hai người họ thân thiết nhưng khi nghe Tần Duy kể chuyện, cậu lại đột nhiên cảm thấy giữa mình và Châu Cẩm Tuệ có khoảng cách.
Không tự nhiên mà Tần Duy lại ghét một người, trừ phi người đó đã làm điều gì đó.
Thế nhưng cậu sẽ không tỏ thái độ với Châu Cẩm Tuệ, chính Tần Gia Mộc cũng cảm thấy bản thân có chút giả tạo bởi vì Châu Cẩm Tuệ trước nay chưa làm gì tổn thương cậu, còn rất quý cậu.
Nhưng Tần Duy cũng là em trai cậu.

...
Châu Cẩm Tuệ nói với Tần Gia Mộc, cách nhanh nhất để đến trái tim người đàn ông là đi qua dạ dày.

Vậy nên thứ bảy nghỉ làm, cô đã tự mình vào bếp nấu nướng.
Thế nhưng đại tiểu thư được Châu gia nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa chưa bao giờ vào bếp, nhờ đầu bếp gia đình thì lại quá lộ liễu, vậy nên Châu Cẩm Tuệ quyết định nhờ Tần Gia Mộc.
Tần Gia Mộc cũng biết nấu nướng đôi chút, cậu hỏi xem Châu Cẩm Tuệ muốn làm những món gì, sau đó mở video hướng dẫn nấu ăn lên.
Châu Cẩm Tuệ làm mấy việc vặt và khâu trang trí.

Tần Gia Mộc sẽ nấu ăn, nhưng đến khâu nêm gia vị thì Châu Cẩm Tuệ lại muốn tự mình nêm, vì theo lời cô, hương vị thức ăn là hương vị tình yêu.
Mất nguyên một buổi sáng, cuối cùng hộp cơm tình yêu cũng làm xong.
Có 3 món tất cả, thêm nước canh để trong cặp lồng, xong xuôi, Châu Cẩm Tuệ đi đến bệnh viện, cô còn không quên rủ Tần Gia Mộc đi cùng.
Tần Gia Mộc đương nhiên là từ chối, thế nhưng vì Châu Cẩm Tuệ nói rằng hai người chưa xác nhận quan hệ mà tự nhiên lại mang đến thì hơi kì.

Nếu như lấy lí do là cùng Tần Gia Mộc nghiên cứu mấy món ăn, trùng hợp lại là mấy món Từ Minh Húc yêu thích thì sẽ khá hợp lí.
Thế là Tần Gia Mộc đành phải nhận lời.
Tuy là thứ bảy nhưng vì có ca trực nên Từ Minh Húc vẫn ở bệnh viện.

Anh đang bảo y tá cùng trực ban mua hộ cơm thì đột nhiên cửa văn phòng mở ra.
Một y tá trực ban khác đưa Châu Cẩm Tuệ và Tần Gia Mộc vào, Từ Minh Húc có hơi ngạc nhiên.
Vị y tá mà Từ Minh Húc vừa nhờ mua cơm kia biết ý liền ra ngoài, trong phòng còn lại 3 người.
Châu Cẩm Tuệ mặc một chiếc váy mỏng đến đầu gối, rất thướt tha, mái tóc buông xuống được vén gọn sang hai bên.

Hai tay cầm hộp cơm, vẻ mặt ngượng ngùng, trông đúng kiểu thiếu nữ mới lớn biết yêu.
"Có chuyện gì à?" - Từ Minh Húc hỏi.
Châu Cẩm Tuệ trả lời theo y như kịch bản ban đầu cô nói với Tần Gia Mộc, mà Từ Minh Húc nghe xong cũng không nghi ngờ gì, chỉ gật đầu.
"Vậy cảm ơn hai người! Nhưng lần sau không cần cất công mang đến đâu, phiền lắm!"
Tần Gia Mộc lúc mới gặp đã biết Từ Minh Húc là kiểu người thẳng thắn còn nhạt nhẽo nên nghe câu nói này xong cũng không có biểu cảm gì, nhưng Châu Cẩm Tuệ thì khác.

Lời này của Từ Minh Húc khiến cô nghe ra là anh đang chê cô phiền.
Châu Cẩm Tuệ liền bày ra bộ dáng tủi thân, ấm ức nhưng không nói.
Thực ra Tần Gia Mộc có thể nhìn ra được là Từ Minh Húc không có tình cảm với Châu Cẩm Tuệ, bộ dáng này của cô mà anh còn không thèm nhìn lấy một cái, chỉ mở hộp cơm ra xem.
Tần Gia Mộc liền kéo Châu Cẩm Tuệ, ý bảo cô đi về nhưng Châu Cẩm Tuệ lại không hiểu ý, vẫn đứng đó đợi Từ Minh Húc ăn.
Từ Minh Húc ăn một miếng thịt, cảm thấy khá ngon, cũng thẳng thắn nhận xét.
Châu Cẩm Tuệ đang tủi thân liền tươi cười.
"Em nấu đó, ngon đúng không?"
Tần Gia Mộc đứng bên cạnh liền quay sang nhìn cô.

Châu Cẩm Tuệ lúc này liền sửa miệng.
"Cả em và Mộc Mộc cùng nấu."
Tần Gia Mộc không hiểu sao Châu Cẩm Tuệ nói lại rồi nhưng cậu vẫn có chút khó chịu, liền muốn rời đi.
Từ Minh Húc thử hết các món, sau đó khen ngon thì Châu Cẩm Tuệ mới hài lòng cùng Tần Gia Mộc ra về.
Đến trước sảnh của tòa nhà, Tần Gia Mộc thấy một bóng người từ xa đi tới.
Là Lưu Dĩ Vân mấy tháng không gặp.

Tần Gia Mộc thấy Lưu Dĩ Vân thì muốn né, nhưng hắn thì ngược lại.
Từ xa đã giơ tay chào: "Hey, lâu rồi không gặp!"
Sau đó còn bồi thêm một câu: "Cậu càng ngày càng đẹp trai."
Tần Gia Mộc chỉ "chào", sau đó liền đi thẳng, thế nhưng Lưu Dĩ Vân đâu dễ để cậu đi như thế, quay sang bắt chuyện Châu Cẩm Tuệ.
"Châu tiểu thư vẫn xinh đẹp như vậy!"
Tần Gia Mộc: "Việc của anh à?"
Lưu Dĩ Vân: "Tôi đang nói chuyện với Châu tiểu thư cơ mà."
Tần Gia Mộc: "Nhưng chị ấy đi với tôi, chúng tôi đang bận."
Lưu Dĩ Vân làm như không nghe thấy: "Cô đến gặp lão Từ hả?"
Lúc này Châu Cẩm Tuệ mới nói: "Ừm, tôi mang cơm đến cho anh ấy."
Lưu Dĩ Vân thầm thở dài trong lòng, cho dù cô có làm nhiều việc hơn nữa thì lão Từ cũng sẽ không rung động với cô đâu.

Quen nhau lâu vậy rồi, nếu thích thì đã thích từ sớm rồi, còn phải đợi đến bây giờ ư?
Lưu Dĩ Vân chẹp chẹp vài cái, lão Từ đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc!
Tần Gia Mộc nhìn mặt Lưu Dĩ Vân, biết là anh không có suy nghĩ gì đứng đắn, vậy nên trực tiếp kéo Châu Cẩm Tuệ đi.
Lưu Dĩ Vân cũng chịu buông tha, chỉ ở đằng sau nói: "Về cẩn thận, hẹn gặp lại!"
Nội tâm Tần Gia Mộc: tốt nhất là đừng gặp lại..
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 27: Chương 27


Vốn Châu Cẩm Tuệ muốn mỗi thứ 7 hàng tuần sẽ đều mang cơm đến cho Từ Minh Húc, thế nhưng cô cảm thấy Tần Gia Mộc có vẻ không thích làm lắm.
Châu Cẩm Tuệ cũng biết ý, rõ là cơm hộp mang đi cho người mình thích mà lại để người khác nấu hộ, thế nên ý định nấu cơm mang đến cho Từ Minh Húc lại bị gác lại, Châu Cẩm Tuệ quyết tâm trong thời gian ngắn sẽ học nấu ăn.
...
Tần Gia Mộc đến phim trường thăm đoàn phim, tiện thể mua ít nước uống.
Hôm nay có cảnh quay của Quý Cảnh Lam, nhưng không nhiều, chủ yếu là cảnh của nam chính 2.
Vừa đóng xong cảnh buổi sáng, Quý Cảnh Lam nghe trợ lí nói Tần Gia Mộc đến phim trường liền không thèm thay đồ đã chạy ra.
Trên người Quý Cảnh Lam vẫn là bộ đồ cảnh sát, không hiểu sao Tần Gia Mộc thấy rất ngầu liền nhìn mãi không thôi.
Quý Cảnh Lam thấy cậu nhìn liền vỗ nhẹ trán cậu một cái.
"Đẹp đúng không?"
Tần Gia Mộc: "Ừm, đẹp."

Quý Cảnh Lam: "Tôi cố tình mặc cho cậu xem đấy!"
Tần Gia Mộc: "Lại hết đẹp rồi!"
Quý Cảnh Lam bật cười, cầm lấy cốc nước trên tay cậu.
"Ê, của tôi mà!"
"Uống tí có làm sao? Tôi khát."
"Khát thì ở đây vẫn còn nhiều, anh có thể đi lấy mà."
"Aiya được rồi, dù sao chúng ta đến chuyện kia còn làm rồi thì cốc nước..."
Đang nói dở thì Quý Cảnh Lam liền im bặt, anh biết mình lỡ mồm.
"Xin lỗi, tôi không cố ý."
Tần Gia Mộc không nói gì, trong lòng cậu đang nghĩ, kiềm chế, kiềm chế, coi như chuyện bình thường đi nào, kiềm chế.
Sau đó mỉm cười với Quý Cảnh Lam: "Không sao."
Nhưng sau đó, bầu không khí giữa hai người trở nên quái dị.
Trước khi Tần Gia Mộc định bỏ về thì Quý Cảnh Lam chợt nhớ ra một chuyện.
"Đúng rồi, có phải cậu và Châu Cẩm Tuệ là bạn bè tốt đúng không?"
"Ừ, sao vậy?"
"Tôi nghe được một chuyện, chắc là bạn bè thân thiết thì cô ấy kể cho cậu rồi chăng, chuyện cách đây hai hôm ấy."
Cách đây hai hôm? Tần Gia Mộc nghĩ, cách đây hai hôm đâu có chuyện gì đâu.
Cậu nhớ là Châu Cẩm Tuệ nói với cậu rằng Châu gia và Từ gia đi ăn một bữa với nhau thôi mà.

Chẳng lẽ là...
"Cô ấy không nói gì với tôi, có chuyện gì à?"
Đến lượt Quý Cảnh Lam thấy lạ.

"Bạn bè thân thiết mà không nói ư?"
Sau đó như nghĩ ra điều gì đó, anh gật gù.
"Mà chắc cô ấy không nói cũng có cái lí của cô ấy."
Tần Gia Mộc sốt ruột: "Là có chuyện gì?"
Quý Cảnh Lam kéo Tần Gia Mộc vào phòng trang điểm của anh rồi mới nói.
"Mẹ tôi và mẹ của Từ Minh Húc là chị em thân thiết lâu năm, hôm đó tôi không có lịch quay liền về nhà, sau đó bác Từ có đến nhà tôi chơi."
"Bác ấy kể là hai nhà Châu, Từ có đi ăn một bữa.

Sau đó trong bữa tiệc, Châu Cẩm Tuệ bày tỏ tình cảm với Từ Minh Húc, chắc tại cô ấy nghĩ là Từ Minh Húc không thể nào từ chối đâu."
"Thế nhưng ai ngờ, Từ Minh Húc thẳng thắn từ chối, còn nói trước giờ chưa từng có tình cảm với Châu Cẩm Tuệ, bảo là chỉ làm bạn bè thôi."
"Tôi tưởng Châu Cẩm Tuệ thất tình khóc lóc các thứ thì phải đến tìm cậu chứ, thế mà lại không kể cho cậu nghe luôn?"
Tần Gia Mộc nghe xong thì trầm mặc một lúc, sau đó mới nói: "Tôi biết rồi."
"À mà, bác Từ còn nói là sau đó Từ Minh Húc và Châu Cẩm Tuệ còn ra ngoài nói chuyện riêng nữa cơ."
Tần Gia Mộc đang định hỏi tiếp thì cậu có cuộc điện thoại từ trợ lí, thế là đành xin phép ra về.
..
Dọc đường về, cậu suy nghĩ về hành động của Châu Cẩm Tuệ, cậu thử hỏi trợ lí.
"Tiểu Ngô này, nếu một người bạn rất thân thiết với anh gặp chuyện buồn trong tình cảm nhưng lại không nói cho anh biết, phải thông qua người khác mới biết được, vậy anh sẽ nghĩ thế nào?"
"Tôi nghĩ là, khả năng cao chuyện đó có liên quan đến tôi thì người đó mới không tiện nói."
"Tại sao anh lại nghĩ thế, lỡ đâu người đó xấu hổ thì sao?"
"Sao lại xấu hổ? Lúc yếu đuối như thế thì rất cần người ở bên cạnh lắng nghe, an ủi.

Mà cậu cũng bảo có quan hệ thân thiết còn gì, vậy tại sao lại xấu hổ được.

Không có lí."
Tần Gia Mộc không bắt bẻ được Tiểu Ngô ở chỗ nào, vậy nên cậu đành im lặng.
Thế nhưng vừa về đến nhà thì Châu Cẩm Tuệ gọi điện, nói rằng muốn gặp cậu một lát.
Tiểu Ngô lại vừa về nên Tần Gia Mộc đành tự đánh xe mình ra rồi đến nhà Châu Cẩm Tuệ.
Mấy ngày không gặp mà trông cô tiều tụy hơn hẳn, mắt sưng húp, quầng thâm rõ ràng.

Dù nhìn thấy Tần Gia Mộc, Châu Cẩm Tuệ nở nụ cười, nhưng nhìn thế nào cũng thấy là cô đang gượng cười.
Châu Cẩm Tuệ gọi Tần Gia Mộc đến là để kể cho Tần Gia Mộc chuyện hai hôm trước.

Nội dung giống những lời Quý Cảnh Lam nói, chỉ là không nói rõ Từ Minh Húc nói như nào.
Nói xong còn khóc lóc, vừa khóc vừa giải thích.
"Sở dĩ chị không nói cho em biết là vì chị không muốn người khác nhìn thấy mình yếu đuối như vậy, chị xin lỗi."
Nếu như là Châu Cẩm Tuệ nói lúc cậu chưa nghe chuyện từ Quý Cảnh Lam thì cậu còn tin thật, nhưng hiện tại, cậu lại có chút hoài nghi.
Tại sao phải giải thích, cậu cũng đâu có hỏi? Hơn nữa bây giờ thì không yếu đuối chắc?
Hay là bởi vì sợ có người khác biết được chuyện kể cho cậu trước khi Châu Cẩm Tuệ nói ra, sợ cậu biết được gì đó..
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 28: Chương 28


2 ngày trước...
Châu Cẩm Tuệ đứng trước gương, cứ ngắm đi ngắm lại bản thân mình.
Hôm nay hai nhà Châu, Từ hẹn nhau ăn một bữa, bởi vì biết có cả Từ Minh Húc đi, vậy nên cô đã trang điểm chải chuốt tận mấy tiếng đồng hồ.

Mái tóc dài ngang lưng được làm xoăn sóng, nhẹ nhàng bồng bềnh theo mỗi bước đi.

Váy trắng đoan trang, nhã nhặn mà không kém phần quyến rũ.
Mãi đến khi mẹ Châu gọi thì cô mới chịu xuống nhà.

Bà thấy con gái xinh đẹp như vậy thì không nhịn được mà khen một câu: "Con gái mẹ xinh như vậy, chàng trai nào cũng phải đổ thôi."
Châu Cẩm Tuệ chỉ bẽn lẽn cười.
Đến nơi, gia đình Từ Minh Húc đã ngồi ở trong phòng đợi sẵn.

Hai gia đình tay bắt mặt mừng, mẹ Châu cố ý để Châu Cẩm Tuệ ngồi cạnh Từ Minh Húc.
Bữa ăn diễn ra trong không khí vui vẻ, hài hòa, Châu Cẩm Tuệ đã tưởng tượng đến viễn cảnh tương lai sau này cô và Từ Minh Húc sống chung một nhà, vậy sẽ hạnh phúc biết bao!
Mẹ Châu cố tình nhắc đến chuyện tình yêu của Từ Minh Húc, nói rằng Từ Minh Húc đã 30 rồi mà vẫn một mình, cần người chăm sóc.
Sau đó ba mẹ Từ bên kia cũng tỏ thái độ buồn phiền vì chuyện này mãi, mà thấy Từ Minh Húc không có động thái gì.
Từ Minh Húc chỉ ngồi im lắng nghe, thỉnh thoảng nhấp một ngụm rượu, lúc vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của Châu Cẩm Tuệ, đột nhiên anh như hiểu ra điều gì đó.
Từ Minh Húc lảng tránh ánh mắt ấy.
Ba Châu uống cũng kha khá rượu, có tí men trong người liền đứng dậy, nói:
"Bên nhà anh chị Từ có Từ Minh Húc, nhà tôi có Tuệ Tuệ, hai đứa nhỏ đều đã đến tuổi kết hôn, là trai tài gái sắc.

Không biết anh chị nghĩ thế nào, chứ nhà tôi là nhất trí cho hai cháu tìm hiểu nhau.

Tìm hiểu rồi đến đâu hay đến đó.

Anh chị nói phải không ạ?"
Ba mẹ Từ nhìn nhau cười, rồi ba Từ lên tiếng: "Chúng tôi cũng không có ý kiến, nhưng quan trọng nhất vẫn là ý của hai đứa nhỏ thế nào."
Châu Cẩm Tuệ ngại ngùng vì ba nói thẳng, nhưng cô vẫn đứng dậy bày tỏ ý kiến của mình.
"Con không có ý kiến gì.

Từ lâu cũng đã ngưỡng mộ anh Minh Húc, chỉ là, không biết anh ấy thế nào?"
Hai nhà không ngờ Châu Cẩm Tuệ sẽ nói như vậy, đây được coi như là trực tiếp bày tỏ luôn rồi còn gì.
Từ Minh Húc mặt vẫn lạnh băng, sau khi nghe Châu Cẩm Tuệ nói, anh tự rót cho mình một ly rượu rồi đứng dậy.
"Con xin lỗi, nhưng con chỉ coi Cẩm Tuệ như em gái mình, như người bạn thân thôi."
Nói rồi tự mình cạn ly, coi như tự trừng phạt.

Lời ít ý nhiều, nói vậy rồi thì đương nhiên là ai cũng hiểu, mẹ Từ thì khó xử nhìn con trai, ba Từ trầm mặc, ba mẹ Châu Cẩm Tuệ thì ngỡ ngàng, bối rối.
Châu Cẩm Tuệ vì quá xấu hổ mà chạy ra ngoài, Từ Minh Húc thở dài, sau đó xin phép ra ngoài nói rõ.
Châu Cẩm Tuệ vừa đi vừa khóc, suýt chạy ra ngoài đường thì Từ Minh Húc đuổi kịp, kéo lại.
"Anh bỏ em ra, ai cần anh đuổi theo?"
Từ Minh Húc: "Em năm nay 23 tuổi, thừa đủ tuổi chịu trách nhiệm với bản thân mình rồi đấy, còn chạy ra ngoài đường làm loạn."
"Anh Minh Húc, anh, thật sự, không thích em sao?"
"Anh xin lỗi."
"Xin lỗi? Anh xin lỗi cái gì, anh trả lời cho em, thích hay là không?" - Châu Cẩm Tuệ khóc nức nở.
"Không thích."
Châu Cẩm Tuệ nấc lên: "Tại sao? Em có thể biết tại sao không?"
Từ Minh Húc nghiêm mặt nhìn Châu Cẩm Tuệ: "Cẩm Tuệ, em cho rằng nếu như em thích người khác thì người đó bắt buộc phải thích lại em à?"
Châu Cẩm Tuệ làm vẻ mặt đương nhiên: "Còn có người không thích em? Ha, chỉ có anh không thích thôi!"
"Châu Cẩm Tuệ! Em bớt trẻ con lại được không?"
"Em trẻ con? Em nói gì không đúng?"
"Đừng tự coi bản thân là cái rốn vũ trụ nữa, đừng nghĩ rằng ai cũng phải thích em.

Đừng coi điều này là đương nhiên nữa, nếu không cuối cùng chỉ có em là chịu nhiều tổn thương nhất thôi."
"Anh nói rồi, anh coi em giống như em gái, đứa bạn của anh vậy, nên đừng ôm hi vọng vào anh."
Châu Cẩm Tuệ im lặng khóc.
"Em tự mình suy nghĩ đi."
Nói rồi anh định xoay người đi thì Châu Cẩm Tuệ hét lên.
"Anh phũ phàng với em thế sao, Từ Minh Húc?
Từ Minh Húc dừng lại, nói: "Nếu không làm như vậy, em sẽ càng ảo tưởng hơn mà thôi."
Từ Minh Húc vào phòng, một lúc sau Châu Cẩm Tuệ cũng đi vào.

Bữa ăn diễn ra trong không khí khó xử, Từ Minh Húc cũng biết việc mình làm có chút quá đáng.

Thế nhưng nếu như anh đồng ý với Châu Cẩm Tuệ mà không hề có tình cảm với cô, như thế sẽ có lỗi với Châu gia và Châu Cẩm Tuệ rất nhiều.
Kể từ khi Châu Cẩm Tuệ thích Từ Minh Húc, đáng lẽ ra nên đoán được sớm có ngày này rồi.
Ăn xong bữa, ai về nhà nấy.

Ba Châu thì không để bụng, nhưng mẹ Châu chiều con gái, bà khó chịu với Từ gia vì khiến gia đình mình khó xử, con gái xấu hổ, không thèm chào Từ gia, lên xe ngồi.
Mà Châu Cẩm Tuệ đi rửa tay sau đó quay lại, tình cờ nghe được Từ Minh Húc và ba mẹ Từ nói chuyện.
"Con không thích con bé, sao hôm trước còn nhận cơm hộp?"
"Cơm hộp đó vốn không phải cô ấy làm, là Tần Gia Mộc của Tần gia làm."
Mẹ Từ ngạc nhiên: "Sao con biết?"
"Châu Cẩm Tuệ vốn không biết nấu ăn, hương vị lại không giống đầu bếp nấu, hơn nữa lúc đó cô ấy có nhắc tới cả cô ấy và Tần Gia Mộc nấu."
"Sau đó Dĩ Vân đến tìm con, con liền cho cậu ta ăn thử, Dĩ Vân nói thực ra từng nghe bạn của Tần Gia Mộc nói cậu ấy nấu ăn khá ngon."
"Hơn nữa lúc Cẩm Tuệ mang cơm hộp đến, con chưa biết cô ấy thích con, bây giờ biết rồi thì nhớ lại thôi.

Lúc đó con đâu nghĩ nhiều, coi như anh em thôi mà mẹ, có lẽ trùng hợp là cô ấy với Tần Gia Mộc kia ngồi nghịch ngợm gì đó, làm nhiều quá còn thừa mấy món con thích thôi, nên con mới nhận."
Mẹ Từ không nhịn được mà khen: "Thằng bé nhà họ Tần đó cũng giỏi thật!"
Châu Cẩm Tuệ đứng bên ngoài, có chút khó chịu, cô cảm giác Từ Minh Húc thậm chí còn có thiện cảm với Tần Gia Mộc hơn cả cô vậy, rõ ràng hai người mới quen nhau không lâu mà..
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 29: Chương 29


Nhóm bạn con nhà giàu của Tần Gia Mộc có một cậu vừa mới tập tành kinh doanh, khai trương nhà hàng.
Sau khi làm nghi thức chúc mừng, khai trương ở nhà hàng xong, cả đám liền kéo nhau đến bar quẩy.
Cả nhóm có 6 người là thân thiết với nhau, trong đó có Tần Gia Mộc và Lam Tinh Hải.
Tần Gia Mộc cũng thích náo nhiệt, bao giờ đi quẩy là quẩy tới sáng luôn.
6 cậu thiếu gia vừa đến bar một cái, bao nhiêu cô gái chạy ra bám vào, nhưng vì biết Lam Tinh Hải và Tần Gia Mộc không thích con gái, nên 4 người còn lại, mỗi người một tay một cô.
Tần Gia Mộc trêu: "Cẩn thận không hư thận đấy!"
Mấy cậu bạn cười to, sau đó một cậu vuốt đùi cô em bên cạnh: "Ra kia nhảy không?"
Đám người gọi rượu xong liền kéo ra nhảy.

DJ trên kia được mấy người bo cho bao nhiêu tiền, sung hơn bao giờ hết.
Cả Tần Gia Mộc cũng ra nhảy, còn nhiệt tình lắc lư theo nhạc, chỉ có bây giờ trông cậu mới đích thị là một thiếu gia nhà giàu ăn chơi.
Một gã đàn ông nào đó từ đâu tới, hất cằm ra hiệu với Tần Gia Mộc.

Gã vừa lắc lư theo nhạc vừa đi đến chỗ Tần Gia Mộc.
"Cùng nhảy chứ?"
Vừa nhìn là Tần Gia Mộc biết gã có ý với mình, nhưng cậu không quan tâm.
Gã vẫn tiếp tục.
"Trông cô em ngon đấy! Tối nay vui vẻ tí không?"
Tần Gia Mộc trực tiếp cho gã một cái liếc mắt đầy khinh bỉ.
"Ông đây là trai."
Gã đàn ông kia tỏ vẻ bất ngờ, nhưng rồi lại dùng giọng điệu cợt nhả nói.
"Trai cũng được, anh thích cả."
Tần Gia Mộc còn đang định cho gã một cước rồi chạy thì đột nhiên thấy lưng mình áp vào lồ ng ngực của ai đó.

Sau đó nghe thấy giọng nói trên đỉnh đầu.
"Xin lỗi, nhưng hoa đã có chủ rồi!"
Giọng nói này, đoán xem là ai đây?
Thế mà lại là Lưu Dĩ Vân.
Gã đàn ông thấy Lưu Dĩ Vân có vẻ hơi khó xơi liền cười cười, nhún vai rồi bỏ đi.
Mà gã đi rồi, Lưu Dĩ Vân vẫn còn ôm eo Tần Gia Mộc.
"Này, anh bỏ tay ra được rồi đấy!"
Lưu Dĩ Vân giọng điệu tổn thương.
"Sao cậu lại nỡ phũ như vậy với người đã giúp cậu 2 lần hả?"
"Giúp tôi 2 lần thì anh có quyền chiếm tiện nghi của tôi hả?"
"Sao lại không?"
"Thế giúp thêm lần nữa chắc tôi phải lấy thân báo đáp chắc?"
Lưu Dĩ Vân tay vẫn ôm người, còn mặt thì giả bộ suy nghĩ.
"Có thể tôi sẽ cân nhắc đấy!"
Tưởng Lưu Dĩ Vân không nói gì nữa thì hắn lại cúi xuống, ghé tai Tần Gia Mộc thì thầm: "Dù sao cậu cũng đẹp như vậy, tôi không lỗ!"

Tần Gia Mộc lấy tay gỡ hai cái móng vuốt kia ra rồi mắng: "Vô sỉ!"
Lưu Dĩ Vân cười cười, cuối cùng cũng chịu buông tay.
Nhảy chán rồi, đám bạn của Tần Gia Mộc thuê phòng VIP hát karaoke, mấy cô gái ban nãy không được đi vào theo, bởi vì mấy đứa bạn kia của Tần Gia Mộc gọi thêm người.
Tần Gia Mộc hỏi là ai thì không chịu nói, đến lúc mấy người bọn cậu vào phòng rồi thì một lúc sau, không chỉ một mà hai người đều bước vào.
Là Lưu Dĩ Vân và Từ Minh Húc.
Từ Minh Húc chắc chắn là bị Lưu Dĩ Vân dụ dỗ đi bar rồi, chứ kiểu người như anh chắc không thể tự mình vào những nơi như này được đâu.
Mà, nhìn thấy Từ Minh Húc, Tần Gia Mộc lại nghĩ đến Châu Cẩm Tuệ, có hơi phiền lòng.
Một cậu bạn đề xuất chơi trò chơi, cả đám cùng hào hứng.

Khi nói là chơi sự thật hay hành động thì không khí lại càng được khuấy động.
Tần Gia Mộc thì nghĩ thầm, già đầu rồi mà còn chơi trò này, đang định từ chối thì Lưu Dĩ Vân nói: "Chơi đi, luật như nào?"
Ặc, tên già đầu hơn cả cậu còn thích cái này!
Cuối cùng, 8 người cùng nhau chơi, Từ Minh Húc dù không muốn cũng bị kéo vào.
Bởi vì không có bộ bài truth or dare nên lấy bài tây để chơi.
Luật là sẽ có 8 con bài, trong đó có 2 con joker, ai bốc được joker đen sẽ chịu phạt, joker đỏ thì sẽ là người ra lệnh cho con đen.

Có thể chọn sự thật hoặc hành động, không trả lời được hoặc không thực hiện được thì đều phải chịu phạt, đó là uống một cốc rượu.
3 lượt bốc đầu, Tần Gia Mộc thuận lợi qua ải.
Cậu còn đang vui mừng tự đắc thì lượt 4, bốc trúng joker đen.
Người bốc được joker đỏ là Từ Minh Húc.
Tần Gia Mộc chọn sự thật.

Từ Minh Húc hỏi khá đơn giản, chỉ hỏi việc xấu hổ nhất mà cậu từng làm gì.
Não Tần Gia Mộc chợt nhảy số tới hình ảnh đêm đó cậu và Quý Cảnh Lam quấn quýt, mặt liền đỏ ửng.

Thế nhưng, ai đời cậu sẽ nói thật chứ?

Thế là cậu đành chọn một câu chuyện khá xấu hổ từng trải qua hồi còn học cấp 3.
Mọi người không ai nghi ngờ.
Lượt bốc tiếp theo bắt đầu, nhưng không hiểu sao, cứ hết một lượt thì Tần Gia Mộc lại bốc được joker đen, né hoàn hảo joker đỏ.
Mà nhất là, sau khi cảm thấy chỉ chọn mỗi sự thật thì cũng chán quá, thế nên cuối cùng lại ra thêm luật, đó là chỉ được chọn hành động.
Một cậu bạn bốc được joker đỏ ra lệnh cho Tần Gia Mộc, vòng tay qua tay của Lưu Dĩ Vân, sau đó uống rượu.
Giống như kiểu uống rượu giao bôi của các cặp vợ chồng trong lễ cưới vậy.
Nhưng khác là ở đây chén được thay bằng ly rượu.
Tần Gia Mộc thì khỏi nói, từ chối thẳng, cậu thà chịu phạt còn hơn.
Thế nhưng trước khi cậu uống rượu thì cậu bạn kia đã nói.
"Ấy ấy đại ca à, cậu có cảm thấy cậu chịu phạt như thế thì có hơi thiệt không hả? Giờ có chịu phạt hay là không thì cậu cũng đều phải uống rượu.

Mà làm hành động thì chỉ có vòng cái tay qua là được, uống ngụm rượu nhỏ.

Còn nếu chịu phạt thì phải uống cả ly rượu lớn, có thiệt hay không?"
Sau đó mấy đứa bạn của cậu cũng hùa vào.
"Đúng đó."
"Suy nghĩ lại đi."
Lam Tinh Hải cũng đồng tình.
Thế là Tần Gia Mộc lại mềm lòng, cuối cùng đành làm hành động, uống rượu giao bôi với Lưu Dĩ Vân.
Mà Lưu Dĩ Vân thì có vẻ rất kiên nhẫn ngồi đợi cậu, khẽ cười..
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 30: Chương 30


Tần Gia Mộc thì muốn làm nhanh gọn lẹ cho xong mà Lưu Dĩ Vân cứ rề rà.

Đã vòng tay qua rồi còn phải vòng sao cho thoải mái, không bị vướng víu làm Tần Gia Mộc suýt muốn hất cả ly rượu vào mặt Lưu Dĩ Vân.

Lưu Dĩ Vân thì uống từ từ từng ngụm, còn Tần Gia Mộc thì chỉ uống ngụm nhỏ, thành ra Lưu Dĩ Vân uống từ tốn rồi nhìn Tần Gia Mộc cười, mà Tần Gia Mộc đã uống xong từ bao giờ còn đang trợn mắt lên nhìn hắn.

Cuối cùng, trước khi Tần Gia Mộc thật sự hất ly rượu vào mặt Lưu Dĩ Vân, hắn đã vội buông tay ra.

Đám bạn của Tần Gia Mộc thì cứ cười khúc khích, biết cậu đang độc thân nên muốn bày trò cho cậu đây mà.

Ông đây không thèm nhá!
May là sau hành động uống rượu giao bôi này thì Tần Gia Mộc không còn bốc phải joker đen nữa, nhưng cũng không trúng joker đỏ, chỉ ngồi im xem trò vui.

Nhưng nói chung sau đó cũng không có hành động gì quá đáng quá, đợi đến khi cả đám đều chán rồi, đến lượt chơi cuối cùng thì lần này người bốc trúng joker đen là Từ Minh Húc, joker đỏ là một thằng bạn của Tần Gia Mộc.

Yêu cầu là, thích bộ phận gì trên khuôn mặt của Tần Gia Mộc nhất, sau đó chạm vào nó.

Tần Gia Mộc thật sự muốn nổi khùng luôn, có thể buông tha cho cậu được không hả???
Thế nhưng Từ Minh Húc lại rất thoải mái mà đáp ứng.

"Đôi mắt của cậu ấy.

"
Lời này của Từ Minh Húc vừa nói ra, cả căn phòng liền chìm vào im lặng.

Mà Từ Minh Húc nói xong lại còn cười, Tần Gia Mộc hoài nghi có phải anh ta bị say rồi không?
Sau đó, trước sự chứng kiến của mọi người, Từ Minh Húc hôn lên hai ngón tay của mình, rồi chạm hai ngón tay đó lên mắt của Tần Gia Mộc.

Tất cả mọi người ở đó đều không ngờ được là Từ Minh Húc sẽ làm như vậy.

Đây, đây là, hôn gián tiếp chứ còn gì nữa!!!!
Lưu Dĩ Vân cũng bất ngờ với thằng bạn mình, dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Từ Minh Húc.

Chỉ có Tần Gia Mộc bình tĩnh thốt ra một câu: "Anh say thật rồi!
Từ Minh Húc lại cười ngu một cái.

Haizz, đúng là say rồi!
May là lượt chơi cuối rồi nên cũng không còn chuyện gì xảy ra nữa.

Từ Minh Húc bởi vì say rượu nên sau đó ngủ gục trên ghế sofa, cuối cùng lúc tan tiệc, Lưu Dĩ Vân là người phải vác anh về, Tần Gia Mộc mãi mới tìm được một chuyện khiến cậu thấy vui vẻ.

11h về đến nhà, tâm tình thoải mái hơn rất nhiều, Tần Gia Mộc lên phòng tắm rửa thay đồ, vệ sinh cá nhân rồi đi ngủ.

Một đêm không mộng mị.

!
Sáng hôm sau, Tần Gia Mộc còn đang muốn nướng thêm một lúc thì Châu Cẩm Tuệ gọi điện đến, rủ đi shopping.

Giọng cô nàng còn có vẻ rất sảng khoái.

"Thất tình là phải đi tiêu tiền mới sướng, đi với chị, chị bao mày tất!"
Tần Gia Mộc không thể hiểu nổi mạch não của con gái, nhưng vẫn đồng ý đi cùng cô.

Nói đi tiêu tiền thì đúng là đi tiêu tiền thật, nếu không phải Tần Gia Mộc ngăn không cho Châu Cẩm Tuệ mua nữa thì e là cô sẽ mua hết cả cái shop của người ta luôn.

"Không có tình yêu thì ta đi mua sắm.

"
"Mà chị nghĩ thông suốt thật rồi đấy à?" - Tần Gia Mộc hỏi.

Châu Cẩm Tuệ cười.

"Không hẳn, nhưng chị thích mua.

"
Tần Gia Mộc còn tưởng Châu Cẩm Tuệ đã thật sự thông suốt, sau đó còn cùng cô đi chụp ảnh.

"Chị ấy à, tối nay sẽ hẹn gặp Từ Minh Húc.

"
Lúc hai người ngồi uống nước, Châu Cẩm Tuệ nói.

Tần Gia Mộc ngạc nhiên.

"Có gì đâu mà ngạc nhiên, không làm người yêu được thì làm cái khác.

"
Tần Gia Mộc không hiểu cái khác này của Châu Cẩm Tuệ là có ý gì, chỉ nghĩ rằng ý của cô là không làm người yêu được thì làm bạn với Từ Minh Húc.

.

8h tối hôm đó, Châu Cẩm Tuệ đã đặt một phòng khách sạn.

Cho cô và Từ Minh Húc.

Đêm hôm trước, người mà Châu Cẩm Tuệ thuê theo dõi Từ Minh Húc gửi ảnh anh và Tần Gia Mộc trong quán bar cho Châu Cẩm Tuệ.

Tiểu A: [Tôi phải mua chuộc ông chủ quán ở đó thì mới xem được camera trong căn phòng đó đấy, tiền gấp 3.

]
Châu Cẩm Tuệ chỉ lướt qua tin nhắn rồi xem ảnh, càng xem, tay cô càng run run, sau đó trực tiếp đánh rơi điện thoại.

Tần Gia Mộc, từ bao giờ vậy?
Châu Cẩm Tuệ xem đi xem lại bức ảnh Từ Minh Húc đặt tay lên mắt của Tần Gia Mộc, khuôn mặt anh lúc đó rất đỗi dịu dàng, còn có chút mềm mại.

Cùng là một người, thế nhưng cô chưa từng thấy vẻ mặt này của Từ Minh Húc.

Cộc, cộc!
"Mời vào" - Thoát khỏi dòng suy nghĩ, Châu Cẩm Tuệ mới chú ý đến việc mình cần phải làm.

Cửa phòng mở ra, Từ Minh Húc bước vào.

"Em còn tưởng anh sẽ không đến.

"
Từ Minh Húc không trả lời mà anh hỏi: "Em muốn gọi anh đến đây làm gì?"
Châu Cẩm Tuệ cười, rót rượu vào ly rồi đưa cho Từ Minh Húc.

"Cứ từ từ đã, dù sao thì loại chuyện này không thể vội được.

"
Từ Minh Húc chưa từng nghĩ đến việc đề phòng Châu Cẩm Tuệ, vậy nên anh ngồi xuống ghế đối diện cô, nhận lấy ly rượu.

Châu Cẩm Tuệ cụng ly với anh, nhìn thấy Từ Minh Húc uống, cô khẽ nhếch mép.

.
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 31: Chương 31


Châu Cẩm Tuệ đợi Từ Minh Húc đặt ly rượu xuống rồi thong dong nói.

"Hôm nay em gọi anh đến đây, là vì muốn nói cho anh biết một số việc.

"
"Anh có biết, Tần Gia Mộc thích đàn ông không?"
Từ Minh Húc vẫn thờ ơ.

"Cậu ta đang muốn quyến rũ anh đấy, anh không biết à?"
"Em gọi anh đến chỉ vì để nói cho anh biết mấy lời này?"- Từ Minh Húc nhíu mày.

"Em chỉ muốn nhắc nhở anh thôi mà.

"
"Châu Cẩm Tuệ, giờ đã là thời đại nào rồi, mà em còn là du học sinh vừa từ nước ngoài trở về, mấy vấn đề liên quan đến giới tính của người khác như thế mà em còn lôi ra để nói được à?"
Châu Cẩm Tuệ: "Em có lòng tốt muốn nhắc nhở anh mà thôi.

Nhà anh chỉ có mình anh là con trai, em không muốn!.

"
"Từ bao giờ em lại bao đồng như thế hả?" - Châu Cẩm Tuệ chưa nói hết, Từ Minh Húc đã khó chịu cắt ngang lời cô.

Châu Cẩm Tuệ đứng bật dậy: "Em bao đồng? Vậy không lẽ anh cũng có tình cảm với Tần Gia Mộc?"
Từ Minh Húc vừa bực tức cắt ngang lời Châu Cẩm Tuệ xong liền cảm thấy cơ thể có chút không ổn, càng ngày càng nóng.

Anh nhìn ly rượu để trên bàn, như hiểu ra điều gì đó, tức giận trừng mắt nhìn Châu Cẩm Tuệ.

"Châu Cẩm Tuệ, cô bỏ cái gì vào rượu vậy?"
Châu Cẩm Tuệ dường như cũng nhận ra sự bất thường của anh, nhưng cô ta giả ngu, còn muốn giơ tay ra đỡ Từ Minh Húc.

"Anh làm sao vậy? Có ổn không?"
Từ Minh Húc gạt tay Châu Cẩm Tuệ ra.

"Cô đủ rồi! Rốt cuộc thì cô muốn làm cái gì?"
Châu Cẩm Tuệ lúc này liền tiến tới ôm chầm lấy Từ Minh Húc, dây váy trên vai đã bị cô ta kéo xuống tới ngực.

"Chẳng lẽ anh không muốn thử à?" - Tay còn cố ý xoa ngực Từ Minh Húc.

Từ Minh Húc bắt đầu cảm nhận được những phản ứng s1nh lý của bản thân, nhưng anh vẫn cố gắng gượng mà hất bàn tay Châu Cẩm Tuệ ra.

"Tôi không muốn thử và cũng không cần thử cái gì hết.

"
"Châu Cẩm Tuệ, cô không thấy mình thấp kém sao?"
Châu Cẩm Tuệ nghe thấy lời này của Từ Minh Húc thì bàn tay chợt cứng đờ, cô không thể tin nổi mà hỏi Từ Minh Húc.

"Thấp kém? Anh nói em thấp kém?"
"Em đã làm gì sai?"
Từ Minh Húc nhân lúc này mà thoát khỏi tay Châu Cẩm Tuệ, có ý đồ muốn thoát ra ngoài.

Nhưng Châu Cẩm Tuệ không có ý định buông tha cho anh.

"Từ Minh Húc, anh nói cho em nghe, em làm gì thấp kém?"
Mồ hôi chảy nhỏ giọt trên trán Từ Minh Húc, gân xanh nổi lên, cả người anh ướt đẫm vì nóng bức.

"Tất cả những gì cô làm đại biểu cho tính cách của cô.

"
"Nhưng tất cả những gì em làm đều là vì em quá thích anh, anh có hiểu không? Thích một người là thấp kém ư?"
Từ Minh Húc hiện tại chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi này, thế nhưng Châu Cẩm Tuệ vẫn sáp gần đến, mỗi động chạm của cô khiến cơ thể Từ Minh Húc đã nóng lại càng nóng hơn.

"Cô vĩnh viễn không hiểu đâu.

Cách cô thích người khác mới là thấp kém.

"
Sau đó trực tiếp đẩy mạnh Châu Cẩm Tuệ ra, chui vào nhà vệ sinh, mở nước lạnh vào bồn tắm rồi để cả người nằm trong bồn nước lạnh.

Châu Cẩm Tuệ ở bên ngoài đập cửa, nhưng Từ Minh Húc không muốn nghe cô ta nói cái gì hết.

Anh là bác sĩ, tất nhiên có cách đối phó với những loại thuốc này, nhưng hiện tại không thể ra ngoài nên chỉ đành tự mình giải quyết.

Dập được một cơn nóng thì một cơn nóng bức khác lại ập đến, không biết Châu Cẩm Tuệ dùng loại thuốc gì mà lại mạnh như vậy.

Nhưng may là sau đó cô ta đã đi ra ngoài, vậy nên Từ Minh Húc mới gọi điện cho trợ lí mang thuốc giải và chiếc áo khác đến cho mình.

Uống thuốc giải xong, cơ thể ngâm trong nước mới bắt đầu thấy có chút lạnh, Từ Minh Húc đứng dậy lấy khăn lau của khách sạn rồi trùm khăn đứng dậy.

Thay đồ xong đã là nửa đêm, Từ Minh Húc không muốn ở lại căn phòng này thêm một giây phút nào nữa, anh muốn đi về.

Nhớ lại mấy lời mà Châu Cẩm Tuệ nói ở khách sạn ban nãy, Từ Minh Húc khi tỉnh táo lại rồi thì không biết làm thế nào cả, Châu Cẩm Tuệ, từ bao giờ trở nên ích kỉ và xa lạ đến như thế?
!
Châu Cẩm Tuệ hôm nay không ăn được, khó chịu đi về nhà.

Tin nhắn hiện lên.

Tiểu A: [Sao rồi? Thấy loại thuốc mà tôi giới thiệu cho cô hiệu quả tốt không? Anh ta thích chứ?]
Châu Cẩm Tuệ thấy tin nhắn này, cảm thấy như bị trêu tức, lập tức gọi điện thoại.

"Hiệu quả gì chứ? Từ Minh Húc căn bản không phải là đàn ông, anh ta chỉ trốn ở trong phòng tắm, tôi không làm được gì cả.

"
"Anh ta không làm gì mà chỉ trốn trong phòng tắm ư? Cô đùa tôi chắc?"
"Ha, muốn biết đùa hay thật thì check cam là biết, bà đây không rảnh nói chuyện.

"
"Cô nóng vội quá đấy, chẳng lẽ cô lại muốn chịu thua dưới tay một thằng con trai như Tần Gia Mộc à?"
"Đương nhiên là không rồi, tôi sẽ không bao giờ chịu thua bất cứ ai hết.

Này, nhưng mà tôi không rõ, giữa cậu và Tần Gia Mộc đã xảy ra chuyện gì mà cậu lại đồng ý hợp tác với tôi làm mấy chuyện này?" - Châu Cẩm Tuệ dùng giọng điệu nghi ngờ hỏi đối phương.

Đầu dây bên kia mãi mới lên tiếng.

"Việc gì thì cô không cần biết.

"
Thấy đối phương có vẻ không muốn nói, Châu Cẩm Tuệ cũng không hỏi nữa.

"Không nói thì thôi, nhưng Đường Văn Gia mới gọi điện mời tôi đến dự tiệc sinh nhật.

"
"Cơ hội cho cô đấy!"
"Cơ hội gì?"
"Cơ hội dìm chết Tần Gia Mộc chứ sao!".
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 32: Chương 32


Tiệc sinh nhật lần thứ 21 của Đường Văn Gia không làm rùm beng như những năm trước, chỉ mời những người bạn có quan hệ tốt và thành viên trong nhóm nhạc của cậu.
Tần Gia Mộc, Tần Duy và Lam Tinh Hải cũng được mời đến, thế nhưng chẳng hiểu sao Phương Chính Hạo lại xuất hiện cùng mấy người họ.
Đường Văn Gia nghĩ thầm, mình đâu có mời anh ta đâu nhỉ? Thế nhưng vì phép lịch sự nên không tiện hỏi.
Quý Cảnh Lam cũng được mời bởi vì trước đó Quý ảnh đế cũng từng hợp tác với Đường Văn Gia vài lần, sau buổi concert mà anh em nhà họ Tần lên top tìm kiếm kia thì nói chuyện nhiều hơn, coi như là có giao tình.
Nhưng có một người mà Tần Gia Mộc thấy làm lạ, tại sao hắn ta cũng xuất hiện ở đây được nhỉ?
"Này, cậu và tên họ Lưu kia quan hệ thế nào?"
Tần Gia Mộc ghé vào tai Đường Văn Gia, hỏi nhỏ, mắt nhìn về phía người đàn ông họ Lưu nhưng tên không phải Manh nào đó.
"À, đó là chú Lưu.

Chú ấy là chú họ của tôi.

Bố chú ấy là em trai của ông nội tôi."
"Sao chưa từng thấy cậu nhắc đến nhỉ?"
"Lúc đầu tôi cũng không định mời đâu, vì là chú họ nhưng cũng không nói chuyện nhiều.

Nhưng bố tôi bảo, chú Lưu mới mua nhà ở gần đây, tiện thì mời luôn chú có sao đâu? Thế là tôi mới mời chứ!"
"Mà, sao không thấy chị Cẩm Tuệ đến tìm cậu nhỉ?"- Đường Văn Gia hỏi.
"Không biết, chắc là đi nói chuyện với ai đó." - Tần Gia Mộc trả lời, đưa mắt nhìn xung quanh.
Châu Cẩm Tuệ đang đứng nói chuyện với anh zai nào đó, thần sắc có vẻ rất tốt, Tần Gia Mộc nghĩ, chắc cô đã bỏ được Từ Minh Húc rồi chăng?
Châu Cẩm Tuệ cũng liếc về phía Tần Gia Mộc đứng, ánh mắt hai người chạm nhau, Tần Gia Mộc cười với cô một cái.
Nụ cười kia của Tần Gia Mộc làm Châu Cẩm Tuệ cảm thấy tất thảy đều trở về như ngày trước.
Thế nhưng chỉ là cảm thấy mà thôi.
Tần Gia Mộc đứng nói chuyện với Đường Văn Gia một lúc thì Phương Chính Hạo đến.

Cái bản mặt lạnh lùng của anh làm Đường Văn Gia có chút rén, cậu không đứng thêm nữa liền rời đi.
Mà Đường Văn Gia vừa rời đi thì Lưu Dĩ Vân sán đến.
"Hey, lại gặp nhau rồi!"
Tần Gia Mộc chỉ liếc mắt nhìn một cái.
"Haizz, mới hôm trước vừa uống rượu giao bôi với nhau mà bây giờ lại xa lạ thế ư?" - Lưu Dĩ Vân còn giả vờ bày ra vẻ mặt bị tổn thương.

"Bớt diễn đi." - Tần Gia Mộc thẳng thắn vạch trần.
Nhưng Phương Chính Hạo đứng bên cạnh thì lại rất nghiêm túc mà hỏi.
"Uống rượu giao bôi? Hai người? Uống từ bao giờ?"
Tần Gia Mộc còn chưa kịp trả lời thì Lưu Dĩ Vân đã chen mồm vào.
"Uống ở quán bar đó."
Quý Cảnh Lam đứng gần đấy, vừa hay nghe được chữ "bar" liền tò mò sang hóng hớt.
"Sao? Định đi bar hả? Thanh niên trẻ tuổi đừng có suốt ngày vào bar, coi chừng hư thận đấy!"
Phương Chính Hạo: "Không phải việc của cậu."
Quý Cảnh Lam: "Tôi đâu có nói chuyện với anh."
Lưu Dĩ Vân: "Tôi vẫn đang kể dở mà."
Tần Gia Mộc thấy có nguy cơ cãi nhau đến nơi vội lên tiếng.
"Thôi được rồi, chỉ nói chơi chơi thôi mà, chúng tôi có định đi đâu đâu."
Chả ra làm sao cả, một đám đàn ông lớn đầu cả rồi, ai cũng gần 30 mà đứng cạnh nhau thì om sòm như 3 tuổi không bằng.
Lưu Dĩ Vân vẫn tiếp tục: "Hôm đó chúng tôi chơi trò chơi, sau đó cậu Tần đây phải chịu phạt, và thế là, chúng tôi uống rượu giao bôi."
"Thôi, tôi đã nói là thôi rồi mà."
Có tin nói câu nữa tôi đấm chết mọe anh không???
Lưu Dĩ Vân thấy vẻ mặt của Tần Gia Mộc khá căng mới chịu im.

Mà Phương Chính Hạo và Quý Cảnh Lam thì có vẻ vẫn muốn biết diễn biến tiếp theo của câu chuyện.
Châu Cẩm Tuệ đứng một bên nhìn thấy hết, cô ta không hiểu, tại sao bên cạnh Tần Gia Mộc luôn có nhiều người đứng xung quanh lấy lòng như thế nhỉ?

Sau đó nhớ lại một vài chuyện, kể từ khi chơi với Tần Gia Mộc, thỉnh thoảng khi hai người đi cùng nhau, cô thường để ý thấy ánh mắt của những người xung quanh nhìn vào, hay những đứa trẻ tầm tuổi hai người lúc đó muốn lại gần làm quen.

Châu Cẩm Tuệ lại cứ tưởng rằng vì cô ta xinh đẹp, vì gia thế của cô ta nên mới có nhiều người vây quanh như vậy.
Thực chất không phải.
Tần Gia Mộc không cần ai cũng có thể tự mình biến thành nam châm thu hút người khác tới gần.
Tại sao vậy? Vì cậu là con lai, vì khuôn mặt đẹp thôi à?
Châu Cẩm Tuệ không hiểu, và cũng không muốn hiểu.
Mang theo tâm trạng khó chịu, Châu Cẩm Tuệ đến gần Tần Gia Mộc.
Cô nở một nụ cười xinh đẹp và tự tin.
Thế nhưng, ngoài Tần Gia Mộc nhìn cô cười rồi kéo cô vào đứng bên cạnh cậu, 3 người kia cũng chỉ lịch sự chào lại cô một cái.
Đứng cạnh Tần Gia Mộc, nhưng mấy người kia nói cái gì, cô nghe không lọt tai, chỉ cảm thấy có chút không cam tâm.
Đột nhiên Châu Cẩm Tuệ lại nhớ đến lời mà Tần Gia Mộc từng nói vào sinh nhật 22 tuổi của cô.
Là hoa thì sẽ đều có vẻ đẹp riêng biệt, cho dù là loài hoa gì đi chăng nữa.

Con người cũng vậy, ai cũng có thể tự khiến cho bản thân mình phát sáng, cho dù bạn là ai..
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 33: Chương 33


Tần Gia Mộc lướt xem top tìm kiếm theo lời của Tần Duy, xem xong thì muốn trầm cảm ngay tại chỗ.

Tại sao? Vì cái gì? Lần nào lên top tìm kiếm cũng là mấy cái drama với đàn ông?
Bài viết lần này cũng rất buồn cười, không biết truyền thông nào có thể sai người trà trộn vào bữa tiệc sinh nhật của Đường Văn Gia mà lại có thể chụp ảnh cậu được, nhưng mang tiếng là tiệc sinh nhật của Đường Văn Gia mà chủ đề lên top tìm kiếm lại là cậu.

Chỉ những người trong đoàn phim và tổ sản xuất biết mặt cậu, còn lại người ngoài thì đều nghĩ chắc đây là vị thiếu gia nào đó ăn chơi trác táng sau đó 5 lần 7 lượt mua tin tức để nổi tiếng.

Dưới bài đăng với tựa đề là: Dựa vào khuôn mặt và gia thế mà có được đàn ông? là bức ảnh cậu đứng với Đường Văn Gia và một bức cậu đứng với 3 người Phương Chính Hạo, Lưu Dĩ Vân, Quý Cảnh Lam, nhưng còn cố tình làm mờ 3 người kia nữa chứ!
Trong ảnh, cậu và mấy người đó đang nói chuyện rất vui vẻ với nhau.

Thực ra bức ảnh chẳng có gì to tát đâu nếu không có những bình luận dắt mũi cư dân mạng.

Những bình luận đại khái như:

[Có chắc là thiếu gia không thế, hay là một tên dựa vào đàn ông để trèo cao?]
[Đường Văn Gia chơi với loại người này ư?]
[Tôi nhớ là cậu này từng lên top tìm kiếm rồi đúng không? Với bức ảnh chụp chung với ai nữa đó? Chẹp chẹp, không biết cậu ta dùng thủ đoạn gì nữa? Chỉ cần nhiều tiền thôi à?]
[Cậu ta có tiền mua tiên cũng được, mấy người có không?]
[Đây là cách bọn phú nhị đại muốn nổi tiếng hả?]
Những bình luận đại khái như thế này, Tần Gia Mộc thử nhấn vào mấy tài khoản đó, phát hiện đều là acc clone.

Tức là, có người mua thủy quân để cố tình dìm cậu, bài đăng này có người sắp xếp để hại cậu.

Tần Gia Mộc không có đoàn đội của mình như các nghệ sĩ khác, nhưng có thể nhờ người của Tần gia giúp đỡ.

Chưa tới nửa ngày, bài viết kia bị xóa, nhưng vấn đề là, không tìm ra được địa chỉ IP của người đăng bài, thậm chí có thể nói là đã bị mua chuộc.

Tần Gia Mộc cảm giác, người hại cậu lần này là một người cũng khá có thế lực, có thể đối đầu với người của Tần gia, còn không quên kéo Phương Chính Hạo, Quý Cảnh Lam, Lưu Dĩ Vân xuống nước, mà những người này đều là người có gia thế không bình thường.

Tần Duy Phong muốn tìm cho ra bằng được người kia là ai, bởi anh rất khó chịu khi đến công ty, thỉnh thoảng lại nghe thấy những tiếng bàn tán xì xào của người khác về em trai mình, thế nhưng Tần Gia Mộc không vội.

Đường Văn Gia đăng một bài viết, ảnh chụp là món quà do Tần Gia Mộc tặng, ý đồ muốn thanh minh cho cậu, thế nhưng phản ứng của mọi người cũng không khả quan lắm, còn khuyên không nên chơi với Tần Gia Mộc.

Tần Gia Mộc biết, chỉ bảo Đường Văn Gia đừng làm gì cả.

.

Từ Minh Húc lờ mờ đoán ra được một chút gì đó, nhưng lại không dám chắc chắn.

"Là cô làm phải không?"
Thấy Từ Minh Húc gọi điện cho mình, Châu Cẩm Tuệ vui mừng nhận điện thoại, nhưng vừa nghe máy thì đập vào tai là chất giọng lạnh lùng đến đáng sợ của anh.

"Em làm gì?"
"Cô làm thì cô phải tự biết chứ?! Mấy bài đăng về Tần Gia Mộc trên mạng, đừng nói là cô không nhúng tay vào.

"
Châu Cẩm Tuệ cười: "Minh Húc à, anh gọi điện cho em chỉ là để nói mấy lời vô nghĩa này thôi à? Từ bao giờ anh quan tâm mấy chuyện xã hội như này thế?"
"Mà nếu, em nói không phải em làm thì sao?"
Từ Minh Húc biết, từ lâu Châu Cẩm Tuệ đã không còn giống người trong kí ức của anh nữa, vậy nên anh không khách khí.

"Mấy chuyện xã hội? Tần Gia Mộc và cô là bạn thân thiết, nhưng khi cậu ấy gặp chuyện thì cô nói là mấy chuyện xã hội? Là do cô thay đổi hay trước kia tôi vốn nhìn nhầm con người của cô vậy Châu Cẩm Tuệ?"
"Ha, cuối cùng anh cũng chịu thừa nhận bản thân thích Tần Gia Mộc?"
Từ Minh Húc bên kia nghe xong liền nhíu mày: "Cô có ý gì?"
"Thấy người mình thích gặp họa thì lo lắng đến chỗ em dò hỏi, em chưa từng thấy vẻ mặt này của anh đấy Từ Minh Húc.

"
Từ Minh Húc bóp bóp trán, rồi thở dài một cái: "Châu Cẩm Tuệ, tôi thích ai không có nghĩa vụ phải nói với cô, nhưng tôi chỉ nói cho cô biết, hôm nay tôi gọi điện cho cô không phải vì Tần Gia Mộc.

"
"Mà là vì chính cô.

"
"Tần Gia Mộc không chỉ có Tần gia ở phía sau hậu thuẫn, nhưng cô thì chỉ có mình Châu gia.

Cô nên cân nhắc và suy nghĩ lại về hành động của mình đi.

"

"Nếu không, cuối cùng người thảm nhất chính là cô đấy!"
Cúp điện thoại, Từ Minh Húc nghĩ, thích Tần Gia Mộc ư?
Không thể nào.

.

Vì vẫn đang là nghỉ hè nên Tần Gia Mộc chưa đi học, sau chuyện lên top tìm kiếm kia, có nhiều người bạn cũng không liên lạc với cậu, cậu là lớp trưởng lớp cấp 3, họp lớp cấp 3 nhiều người bạn cũng không đi, lấy cớ là bận này kia, nhưng Tần Gia Mộc biết rõ lí do.

Cậu có buồn, nhưng sẽ không buồn lâu, cuối cùng vẫn là mấy thằng bạn cùng đi bar lần trước với Lam Tinh Hải rủ cậu vào nhà hàng ăn một bữa.

Sau đó tình cờ gặp Châu Cẩm Tuệ.

Lúc lên top tìm kiếm, Châu Cẩm Tuệ chỉ gọi điện hỏi thăm cậu đúng 1 lần, nói chuyện này không có gì to tát cả, lần này tình cờ gặp bên ngoài, còn không quên an ủi vài câu.

Tần Gia Mộc ở ngoài sẽ không để lộ cho người khác thấy sự yếu đuối của bản thân, cậu rất vui vẻ.

Nhưng thấy cậu càng cố tỏ ra vui vẻ, trong lòng Châu Cẩm Tuệ lại càng ngứa ngáy.

.
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 34: Chương 34


Lần lên top tìm kiếm này đối với Tần Gia Mộc thì đúng là có ảnh hưởng hơn lần trước rất nhiều, ba mẹ Tần theo lời cậu thì không nhúng tay vào, để cậu tự mình giải quyết, nhưng thực ra trong lòng cũng vẫn lo lắng.
Một năm 2 lần, mẹ Tần đi viện khám tổng quát định kì, bình thường đều để ba Tần với Tần Duy Phong đi cùng, nhưng lần này bà muốn đi cùng Tần Gia Mộc.
Hai mẹ con lâu rồi mới ra ngoài với nhau một lần, mẹ Tần muốn đi khám xong thì hai mẹ con sẽ cùng đi ăn.
Mẹ Tần khám tổng quát ở bệnh viện tư nhân thành phố A, nơi mà Từ Minh Húc làm việc.
Tần Gia Mộc chỉ đưa bà đến nơi khám tổng quát, sau đó ở bên ngoài đợi khoảng một tiếng đến tiếng rưỡi vì mẹ Tần khám chuyên sâu.
Tần Gia Mộc đi ra ngoài khuôn viên của bệnh viện đợi, nghe nói khuôn viên còn có hồ nước nhỏ ở bên trong, định đi vào xem thì chợt nghe thấy có người gọi.
"Mộc Mộc."
Tần Gia Mộc quay lại, bất ngờ vì người vừa gọi cậu là tra nam đã lâu không gặp, Tưởng Phi.
Kể từ lúc 2 người chia tay đến giờ đã được hơn 4 tháng, đây là lần đầu tiên Tần Gia Mộc gặp lại Tưởng Phi.
Sao trông hắn có vẻ thê thảm hơn ngày trước vậy nhỉ?
Tần Gia Mộc cũng không có ý định tránh hắn, vậy nên đợi Tưởng Phi đi đến.

"Đã lâu không gặp, có vẻ anh sống rất tốt!"
Tưởng Phi nghe hiểu ý của Tần Gia Mộc, nói: "Em không cần khịa anh, anh vẫn ổn."
"Sao, thế gọi tôi có việc gì?"
"Bạn trai cũ lâu ngày không gặp mà lạnh nhạt thế à?"
Tưởng Phi nói câu này xong, Tần Gia Mộc liền phì cười.
"Em cười gì?" - Tưởng Phi khó hiểu.
"Cười anh đấy, bạn trai cũ thì đương nhiên là phải lạnh nhạt rồi, anh muốn tôi nhìn thấy anh là vồ đến lấy lòng hả?"
Mặt Tưởng Phi tối sầm lại.
"Em đừng ỷ bản thân có tiền thì muốn nói thế nào thì nói nhé!"
"Sao? Tôi thích đấy!"
"Mà, thế tóm lại, anh gọi tôi là có chuyện gì?"
Tưởng Phi chần chừ giây lát rồi mới nói.
"Mình....quay lại đi."
Tần Gia Mộc như nghe phải chuyện gì buồn cười, liền cười như điên.
"Hóa ra đây là lí do hôm nay anh đến bệnh viện à? Có bệnh? Bệnh lâu chưa?"
Tưởng Phi: "Anh nghiêm túc đấy!"
Tần Gia Mộc khoanh tay: "Tôi cũng nghiêm túc."
"Thật sự ngày hôm đó chỉ là anh nhất thời hồ đồ mà thôi, luôn muốn đi tìm em giải thích, thế nhưng lại không dám đối mặt.

Hôm nay tình cờ gặp được mới lấy hết can đảm đến nói chuyện.

Anh thật sự không thể quên được em."
Tần Gia Mộc "Ồ" một tiếng.
"Ra vậy, cảm động qua ha? Gớt nước mắt luôn."

"Đâu ra cái kiểu bị bắt quả tang ngoại tình tại trận rồi còn biện hộ là nhất thời hồ đồ, thế giờ tôi đi đâm anh một nhát rồi bảo là tôi nhất thời hồ đồ, lỡ tay, rồi anh vẫn sẽ cười với tôi và bảo anh không sao chứ?"
Nói xong Tần Gia Mộc liền phất tay, quay người đi.
"Chúng ta căn bản là không có tương lai đâu, dẹp cái ý nghĩ đó của anh đi."
Tưởng Phi nhìn chằm chằm bóng lưng của Tần Gia Mộc, đợi cậu gần đến khúc ngoặt mới bắt đầu đuổi theo.
Mà Tần Gia Mộc hết hứng đi ngắm hồ nước liền muốn quay trở lại thì đột nhiên có một người ôm chầm lấy cậu từ đằng sau.
"Anh không muốn, anh không muốn chia tay đâu, xin em đấy!"
Tưởng Phi khóc lóc, mà chỗ này, gần với hành lang bệnh viện nên có rất nhiều người qua lại.
Tần Gia Mộc cố gắng gỡ tay hắn ra.
"Anh lên cơn gì đấy? Tôi đã nói là không rồi mà, anh nghe không hiểu à?"
Có người đi ngang tình cờ nhận ra cậu qua bức ảnh được lên top tìm kiếm mấy hôm trước.
"Ô này, đây chẳng phải là Tần thiếu gia gì đó sao? Sao lại ở đây chơi kéo co với đàn ông thế?"
"Ơ đúng này!"
"Chà, người thật còn đẹp hơn ảnh nữa, bảo sao."
Tần Gia Mộc nghe thấy vài lời khó nghe, cương quyết buông tay Tưởng Phi ra.

Nhưng vì sức lực hắn khá mạnh nên khi cậu gỡ tay hắn ra được thì tay theo quán tính đập trúng mặt hắn một cái.
Tưởng Phi bị đập trúng mặt liền khóc lóc gào thét to hơn.
"Em, em đánh anh? Tần Gia Mộc, sao em ác quá vậy!"
Thằng chóa này nhất định là cố tình đây mà, nhưng nếu Tần Gia Mộc còn đứng đây đôi co thì chỉ thiệt cậu thôi.
Cậu cứ thế quay đi luôn.

Mà Tưởng Phi đang ngã ở dưới đất thấy cậu đi liền bật dậy đuổi theo.
"Không cho em đi, ngày hôm nay em phải cho anh một lời giải thích đã.

Tuy là anh không có tiền như em, cũng không đẹp trai như mấy tên bạn trai mới của em, nhưng anh thật lòng yêu em mà.

Tại sao, tại sao hả Mộc Mộc? Sao em nỡ bỏ anhhhh!!!"
Tần Gia Mộc nắm chặt bàn tay thành nắm đấm.

Thằng cha này học văn mẫu ở đâu mà mây trôi nước chảy như vậy, nghe đã thấy ớn.
"Đã đi ngoại tình còn già mồm."
Một câu của Tần Gia Mộc khiến không khí xung quanh đang ầm ĩ liền lặng như tờ.
Mấy người xung quanh bàn tán.
"Ủa, ra là ngoại tình hả?"
"Chứ không phải cậu Tần kia bắt cá mấy tay hả?"
Tưởng Phi thấy chiều hướng của sự việc thay đổi, liền lôi Át chủ bài ra.
"Là do Phương Chính Hạo, Phương Chính Hạo một tay dựng lên chuyện ngoại tình đó, sau đó cấm anh đi tìm em."
"Đừng vu khống cho người khác."
"Anh nói thật, là do Phương Chính Hạo, hắn vẫn luôn thích em nên mới làm như vậy."
Tần Gia Mộc nghe được câu này thì chợt nhớ đến ngày đó bắt gặp Phương Chính Hạo ở khách sạn.
Cậu sững sờ trong giây lát..
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 35: Chương 35


Xung quanh lại tiếp tục xôn xao, Tần Gia Mộc phát hiện có người cầm điện thoại quay video, thầm nhủ "không ổn rồi" sau đó cũng không quan tâm gì nữa mà định chạy.
Nhưng Tưởng Phi vẫn cương quyết giữ người lại.
"Em, sao em lại bỏ chạy rồi? Có phải em thông đồng cùng thằng đó không?"
Tần Gia Mộc tức giận.
"Anh muốn cho cả thế giới biết chuyện anh ngoại tình hả thằng ngu này!"
Tưởng Phi ra vẻ như anh đây không quay lại với em thì chết còn hơn.
"Không, anh không ngại, anh muốn cho tất cả mọi người biết anh bị oan, anh không ngoại tình, anh bị thằng đó lừa vào tròng, anh vẫn yêu em nhiều lắm!"
Tần Gia Mộc đã rõ, Tưởng Phi nhất định là đã bị mua chuộc, ngày trước hắn cực kì sĩ diện, vốn không vô liêm sỉ như bây giờ.

Muốn chứng minh đúng hay không thì giờ cậu chỉ cần giả vờ nhận lời quay lại với hắn là được.
Tần Gia Mộc thay đổi sắc mặt, định nói rằng sẽ cho hắn một cơ hội thì một nhóm người đi đến, dẫn đầu là Từ Minh Húc.
Từ Minh Húc lạnh mặt, đi thẳng đến trước mặt Tưởng Phi.
"Anh còn muốn ầm ĩ đến bao giờ nữa?"
Tưởng Phi bị khí chất lạnh lùng này áp đảo, sợ hãi lùi một bước, nhưng vẫn cứng miệng.
"Liên quan gì đến anh?"
"Đây là bệnh viện, và hành vi của anh là đang gây rối loạn trật tự nơi công cộng đấy!"
"Tôi rối loạn gì chứ? Tôi chỉ đang giải quyết chuyện tình cảm cá nhân thôi mà."
Tưởng Phi nói, nhìn xung quanh xem Tần Gia Mộc đâu thì phát hiện cậu nhân lúc hỗn loạn đã chạy biến từ bao giờ.
"Nào, giải quyết chuyện tình cảm cá nhân chứ gì, vậy người đâu?"
"Anh, anh, ức h**p người quá đáng!"
Từ Minh Húc cười lạnh.
"Ức h**p người quá đáng? Được, gọi bảo vệ qua đây gô cổ người này đi.

Còn mọi người, giải tán đi.

Đây là bệnh viện chứ không phải cái chợ."
Mọi người sợ hãi rời đi, còn Tưởng Phi không kịp xin xỏ thì bảo vệ từ đâu đi tới, kéo hắn đi.
"Lên đồn cảnh sát nói chuyện!"
Tưởng Phi khóc lóc gào thét nhưng vô hiệu.

Từ Minh Húc day day trán, anh phất tay ra hiệu cho mấy người phía sau anh đi làm việc, còn bản thân trở lại văn phòng.
Ban nãy khi Từ Minh Húc đến, nhân lúc mọi người đặt hết sự chú ý lên người anh thì Tần Gia Mộc đã vội chạy đi mất, sau đó đến bên ngoài phòng khám tổng quát đợi mẹ, không dám đi đâu nữa.
Mẹ Tần khám xong rất nhanh, đi ra ngoài thấy con trai sắc mặt hơi lạ, nhưng hỏi thì không nói.

Tần Gia Mộc đưa mẹ đi ăn trưa rồi hai mẹ con vui vẻ về nhà.
Đến chiều, video ở bệnh viện sáng nay của cậu và Tưởng Phi lại lên top tìm kiếm.
Tần Gia Mộc lúc này dám chắc rằng, có người ở phía sau giật dây tất cả mọi chuyện.
Video với tựa đề: Thông đồng với người khác dựng chuyện bạn trai ngoại tình để lấy cớ chia tay, bạn trai muốn quay lại thì hành hung.
Tần Gia Mộc nhớ là chỉ có lúc mà cậu và Tưởng Phi đôi co nhau ở chỗ hành lang bệnh viện thì mới có người quay thôi mà, thế nhưng không ngờ là lúc cậu và Tưởng Phi nói chuyện trong khuôn viên cũng có một đoạn bị quay lại.
Video nóng hổi này nhanh chóng được share rất nhanh, xóa một cái thì lại thấy nó xuất hiện ở chỗ khác.
Tần Duy Phong ra lệnh, trước 12h đêm không muốn nhìn thấy đoạn video đó, cho dù chỉ là một đoạn cut nhỏ xuất hiện ở bất cứ chỗ nào đi chăng nữa, nếu thấy, lập tức viết bài dìm chết trang đó.
Mà lúc này Tần Gia Mộc mới biết, Tưởng Phi đang ở trong đồn cảnh sát.

Đáng ra hắn được thả ra sớm, nhưng vì hắn lại là nhân vật đang được "quan tâm" trong video nên đặc biệt được giữ lại.
...
9h tối, đồn cảnh sát...
Tưởng Phi đang ngồi đợi người đến bảo lãnh thì thấy cảnh sát vào, nói có người bảo lãnh, được về nhà.
Còn đang hí hửng vì tưởng người nhà đến, nhưng không ngờ lúc bước ra, thế mà lại nhìn thấy Phương Chính Hạo.
Nhìn thấy vẻ mặt của Phương Chính Hạo, Tưởng Phi nuốt nước bọt, căng thẳng hỏi.
"Anh đến đây có chuyện gì?"

"Đến bảo lãnh người."
"Có ý gì?"
"Ý trên mặt chữ, nghe không hiểu à?"
Tưởng Phi biết Phương Chính Hạo đến đây không có ý tốt gì, hắn không muốn đi cùng, còn nói với cảnh sát.
"Anh ta không phải người nhà của tôi, các anh nhầm rồi!"
Nhưng cảnh sát không nghe, Phương Chính Hạo thì mỉm cười nhìn Tưởng Phi.
"Chú ruột tôi là thủ trưởng, muốn bảo lãnh ai mà chẳng được."
Phương Chính Hạo để cảnh sát đưa Tưởng Phi lên xe của mình, còn mỉm cười cảm ơn họ.
Cửa xe vừa đóng, Tưởng Phi còn chưa kịp nói gì thì bị một phát vào gáy, hắn ngất xỉu đi.
Phương Chính Hạo ra hiệu cho vệ sĩ lái xe đi.
Sáng ngày hôm sau, Châu Cẩm Tuệ tỉnh dậy, thấy các video, bài viết có liên quan đến Tần Gia Mộc đều bị xóa, không còn một chút gì.
Nhưng cô ta cũng nhận được một cuộc điện thoại.
Tiểu A: "Cô đến đây đi, có một người muốn gặp cô."
"Ai?"
"Người mà cô vẫn luôn thầm yêu, Từ Minh Húc đấy!".
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 36: Chương 36


Lúc Tưởng Phi tỉnh dậy, hắn thấy sau gáy mình đau như búa bổ, ngước mắt nhìn lên một cái thì giật mình.

Bởi vì xung quanh là mấy tên côn đồ cao to bặm trợn đang nhìn hắn từ trên xuống.
Tưởng Phi lúc này mới định thần được là mình đang ở trong tình thế nào, cố giả giọng bình tĩnh nhưng thật ra trong lòng đang rất run.
"Các người muốn làm gì, Phương Chính Hạo đâu?"
Đám người rẽ sang hai bên, liền lộ ra Phương Chính Hạo đang gác chân lên ghế ở phía sau, bộ dáng lười biếng.
"Tỉnh rồi? Ngủ ngon chứ?"
"Anh muốn làm gì?" - Tưởng Phi cảnh giác hỏi.
"Cậu đã đến địa bàn của tôi rồi mà còn hỏi được câu này ư?"
Tưởng Phi rùng mình, hắn nhớ lại thời điểm vài tháng trước, lúc còn chưa chia tay với Tần Gia Mộc.

...
Tưởng Phi biết Tần Gia Mộc có một người anh trai nuôi tên Phương Chính Hạo, hắn và cậu yêu nhau hơn một năm, vì thế cũng có gặp qua người đàn ông kia.
Nhưng cũng chỉ là gặp qua, vả lại hắn cảm thấy Phương Chính Hạo có vẻ không thích hắn, nên hắn không cố gắng tiếp cận.
Tưởng Phi có rất nhiều thói xấu, dù yêu đương với Tần Gia Mộc nhưng thỉnh thoảng vẫn trăng hoa bên ngoài mà Tần Gia Mộc thì không hay biết.
Cho đến một lần, hắn gặp một cậu trai trong bar gay, sau đó biết được cậu trai đó còn học cùng khoa với Tần Gia Mộc, tên Tiểu Lý.
Tiểu Lý hiền lành, đáng yêu, rất dễ ngượng ngùng khiến Tưởng Phi có cảm giác muốn bảo vệ cậu ta.
Tiểu Lý cũng là con nhà giàu, so với Tần Gia Mộc tuy không bằng nhưng nói chung cũng là tiểu thiếu gia được nâng niu từ bé.
Không biết là vô tình hay cố ý mà nhiều lần hai người uống rượu trong quán bar, Tiểu Lý có những động chạm da thịt với Tưởng Phi.
Sau một thời gian mập mờ, hai người cứ thế mà "gạo nấu thành cơm".
Cho đến một hôm, khi đang trong lúc quán bar mở nhạc xập xình, ai nấy đều điên cuồng nhảy múa, Tưởng Phi và Tiểu Lý cũng đều kích động, cứng lên, hôn nhau nồng nhiệt ngay tại chỗ.
Lúc Tưởng Phi định buông người ra rồi lôi nhau vào nhà vệ sinh thì bắt gặp Phương Chính Hạo đang ngồi một bên, nhìn hắn, và cười.
Tưởng Phi lạnh sống lưng, đột nhiên hết hứng.
Sau đó hắn rất hạn chế qua lại với Tiểu Lý vì sợ Tần Gia Mộc biết được điều gì đó.

Thế nhưng, không có gì cả.
Bởi vì cứ phải lén lút suốt ngày nên Tiểu Lý mới dùng chiêu tiền bạc, tiếp cận ba mẹ Tưởng Phi, mua đồ, tặng quà để sau này có gì thì sẽ dễ bề chấp nhận cậu ta hơn.
Sau nhiều ngày vì sợ Tần Gia Mộc phát hiện mà không được gặp nhau, cuối cùng hai người cũng quyết định ra khách sạn làm vài hiệp cho sướng.
Nhưng không ngờ, lần đó lại bị Tần Gia Mộc bắt tại trận.
Tưởng Phi vốn muốn giải thích với Tần Gia Mộc, muốn quay lại với cậu, đơn giản bởi vì Tần Gia Mộc vừa đẹp lại vừa giàu, Tiểu Lý tuy cũng giàu, cũng đẹp nhưng so ra vẫn thiếu cái gì đó, cậu ta chỉ được cái kĩ thuật trên giường rất đỉnh.
Thế nhưng còn chưa kịp quay lại thì Phương Chính Hạo đã xuất hiện.
Không cần nói cũng biết Phương Chính Hạo đe dọa kiểu gì, Tưởng Phi đấu không lại nên đành rút lui.
Hơn nữa hắn ta còn biết được, Phương Chính Hạo hôm đó nhìn thấy hắn và Tiểu Lý hôn nhau trong quán bar nhưng không đi nói với Tần Gia Mộc là bởi vì muốn để cho Tần Gia Mộc tận mắt thấy thằng bạn trai mà cậu vẫn yêu hơn một năm là thằng đểu cáng như thế nào.

Muốn cho Tưởng Phi mất cảnh giác, tiếp tục ngựa quen đường cũ rồi để Tần Gia Mộc bắt gian tại trận.
..
"Tôi hỏi cậu, là ai sai khiến cậu đến gây rối Mộc Mộc ở bệnh viện?"
"Anh đang nói gì vậy?" - Tưởng Phi giả ngu.
Phương Chính Hạo liếc mắt nhìn một tên côn đồ, lập tức tên kia đá vào bụng Tưởng Phi một cái.
Tưởng Phi ôm bụng, đau đớn kêu.
"Ai?"
"Tôi không nghe ai cả."
Thêm một cước vào bụng.
"Lần cuối."
"Tôi...."
Lại thêm một cước nữa.
"Tôi, tôi nói, nói...." - Tưởng Phi khó nhọc nói.
"Là, là, Châu, Châu, Cẩm Tuệ, đại tiểu thư, Châu gia."
"Cô ta cho cậu những gì?"
"Một vị trí..., quản lí cấp cao, của doanh nghiệp đối tác....nước ngoài, của Châu gia.

Sau chuyện này,...,tôi ra, ra nước ngoài."
Nghe thấy cái tên này, mặt Phương Chính Hạo vẫn bình thản.
"Tắt máy quay đi được rồi." - Anh lạnh lùng ra lệnh.

Tưởng Phi nằm dưới đất trợn tròn mắt.
"Anh, anh, anh còn quay lại?"
"Bớt nhiều lời."
Sau đó Phương Chính Hạo gửi đoạn video vừa rồi cho ai đó, tiếp theo là một cuộc điện thoại gọi đến.
Anh vẫn ngồi ở đó nghe máy.
"Không ngoài dự đoán."
"Video quay được đấy, nhưng đợi sáng mai hẵng gửi." - Đầu bên kia vang lên giọng nói cợt nhả của một người đàn ông.
"Dám đưa ông đây lên mạng để làm trò tiêu khiển à?"
"Không phải anh điều tra vì vụ này của Mộc Mộc à?" - Phương Chính Hạo giễu cợt.
"Ha, vì cậu ta á? Không từ bức ảnh lên top tìm kiếm kia liên quan đến chuyện video lần này thì còn lâu tôi mới làm.

Chỉ có anh mới vì cậu ta thôi."
"Nhớ câu nói này của anh, hi vọng sau này đừng trở mặt."
"Đương nhiên rồi."
Phương Chính Hạo đang định cúp máy thì bên kia lại lên tiếng.
"Mà, Từ Minh Húc nói cho tôi, cái tên vẫn luôn hợp tác với Châu Cẩm Tuệ, tên là Tiểu Lý."
"Tôi biết lâu rồi.".
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 37: Chương 37


Châu Cẩm Tuệ đến nơi mà người kia gọi điện bảo cô đến, là một phòng VIP của câu lạc bộ tư nhân nào đó.
Dù dự cảm không lành nhưng cô vẫn thay quần áo rồi lái xe đến.
Người kia nhắn cả số phòng rõ ràng, lúc đến nơi, đứng trước cửa phòng, Châu Cẩm Tuệ còn có chút do dự.
Thế nhưng khi cô vừa cầm vào tay nắm cửa thì ở bên trong cũng có người mở cửa ra.

Một tên côn đồ cao to vạm vỡ mở cửa, nhìn thấy cô thì ra hiệu cho cô vào, còn mình thì đi ra ngoài, tay cầm theo điếu thuốc lá.
Châu Cẩm Tuệ bước vào, thấy Từ Minh Húc ngồi một ghế, còn ghế đối diện là Tiểu Lý đang ngồi khúm núm, đứng bên cạnh canh chừng cậu ta là hai tên côn đồ khác.
Nhìn thấy cảnh tượng này, chân Châu Cẩm Tuệ như muốn nhũn ra, thế nhưng cô vẫn bước vào.

"Đến rồi à?" - Từ Minh Húc lạnh lùng lên tiếng.
"Thế này là thế nào?" - Châu Cẩm Tuệ hỏi.
Từ Minh Húc không thèm nhìn Châu Cẩm Tuệ lấy một cái, lãnh đạm nói.
"Sai người theo dõi tôi, sau đó là theo dõi Tần Gia Mộc, tiếp đến chụp ảnh cậu ấy đăng lên mạng nhằm mục đích muốn làm xấu cậu ấy.

Chưa dừng lại ở đó, còn thuê bạn trai cũ của Tần Gia Mộc đến gây rối cậu ấy ở bệnh viện rồi bí mật quay video tung lên mạng."
"Châu Cẩm Tuệ, cô cũng tâm cơ quá rồi đấy!"
"Mà tôi khuyên cô tốt nhất đừng phủ nhận làm gì, bởi vì người ngồi đối diện cô đã khai hết rồi, có quay video làm chứng."
"Còn có, Phương Chính Hạo đã bắt được tên bạn trai cũ kia rồi, cô cho hắn chức quản lí cấp cao mà cũng qua mắt được ba mẹ cô thì đúng là giỏi thật đấy!"
Châu Cẩm Tuệ không nói được câu nào cả.
Bởi vì, còn gì để nói nữa đâu.
"Sao anh biết được?" - Mãi một lúc sau, cô mới khó nhọc hỏi.
Từ Minh Húc lắc đầu, thở dài một hơi: "Ngay từ đầu khi ảnh của Tần Gia Mộc bị tung lên mạng, tôi đã nhắc nhở cô rồi, nhưng cô không nghe tôi."
"Là 3 người kia điều tra ra, tôi nói mà, phía sau Tần Gia Mộc không chỉ có Tần gia hậu thuẫn, mà cô còn vô tình đụng đến Phương Chính Hạo, Lưu Dĩ Vân và Quý Cảnh Lam.

Cho dù cô làm mờ mặt của họ thì vẫn có nhiều người phát hiện ra, nhất là Quý Cảnh Lam còn là ảnh đế."
Bởi vì trước đó từng đó Tần Gia Mộc bị lên top tìm kiếm với Quý Cảnh Lam trong lần đi xem concert của Đường Văn Gia rồi nên cư dân mạng và fan của anh biết cậu và anh quen nhau.

Nhưng chỉ có người trong đoàn phim mới biết là quan hệ như thế nào, còn người khác thì chỉ nghĩ là bạn bè.

Bức ảnh mà Châu Cẩm Tuệ sai người đăng lên đó cũng ảnh hưởng rất nhiều đến Quý Cảnh Lam, chỉ có điều đoàn đội của anh kịp thời thuê thủy quân đè xuống, giảm bớt tính nghiêm trọng, nhưng vô tình đẩy vấn đề sang cho Tần Gia Mộc, lại thêm thủy quân Châu Cẩm Tuệ thuê, vấn đề lại càng lớn.

May là Tần Duy Phong yêu cầu xóa kịp.
Bởi vì cảm thấy có lỗi với Tần Gia Mộc, nên sau đó Quý Cảnh Lam cũng sai người điều tra, nhưng kết quả cũng là không tra được địa chỉ IP.
Anh lần lượt gọi điện cho hai người còn lại trong bức ảnh là Phương Chính Hạo và Lưu Dĩ Vân thì Phương Chính Hạo nói đã tra được rồi, anh quen được hacker chuyên nghiệp, thế nhưng trước hết đè tin xuống đã, đừng làm gì cả.
Sai người đi theo dõi Tiểu Lý và Châu Cẩm Tuệ thì phát hiện đúng là cô ta còn lên một kế hoạch khác.

Vừa vặn là hôm đó Tần Gia Mộc có nói đưa mẹ đi khám sức khỏe tổng quát, thế là Châu Cẩm Tuệ liên lạc với Tưởng Phi.
Thực ra kế hoạch tiếp theo sẽ là đợi video kia được tung lên thì bên Phương Chính Hạo sẽ tung ảnh và đoạn ghi âm giữa Châu Cẩm Tuệ và Tưởng Phi để lặt mặt cô.

Thế nhưng kế hoạch thay đổi khi Từ Minh Húc giữa đường xuất hiện.

Bởi vì Từ Minh Húc đã gọi cảnh sát đưa Tưởng Phi lên đồn, Phương Chính Hạo mới có một phen dạy dỗ người.
Phía sau có tiếng mở cửa, Châu Cẩm Tuệ quay lại thì thấy người vừa bước vào là Lưu Dĩ Vân.

"Haizz Châu tiểu thư à, bây giờ video và những bức ảnh cô làm chuyện xấu đã lan truyền khắp mạng xã hội rồi.

Cư dân mạng không chỉ hóng chuyện showbiz, mà còn cực kì thích thú với drama không hồi kết giữa những gia tộc với nhau, phen này cô "hot" rồi."
Châu Cẩm Tuệ chấn kinh.
"Anh nói cái gì?"
Lưu Dĩ Vân nhún vai: "Tự cô xem."
Châu Cẩm Tuệ lấy điện thoại ra, mở lên, phát hiện bài đăng từ 15 phút trước, thế nhưng có bao nhiêu bình luận chửi bới rồi.
Bài đăng là ảnh chụp cô đứng cùng Tưởng Phi, có ảnh cô với Tiểu Lý, rồi thì tin nhắn giữa cô và hai người đó bị leak ra, đoạn ghi âm nói chuyện.

Nói chung bằng chứng đầy đủ cả.
Châu Cẩm Tuệ trợn to mắt, tức giận ném điện thoại.
"Tại sao các người lại đối xử với tôi như vậy?"
Lưu Dĩ Vân: "Lúc cô làm chuyện xấu với người khác, có nghĩ đến ngày này chưa?".
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 38: Chương 38


Lần đầu tiên Tiểu Lý gặp Tần Gia Mộc là ở trường đại học, lúc đó gã thấy cậu đang khó khăn chui ra từ một đám đông.

Vẻ đẹp đặc biệt của cậu thật sự rất dễ phát hiện.
Sau đó nghe bạn học nói, cậu còn là tiểu thiếu gia của Tần gia, là một phú nhị đại chính hiệu, còn đẹp trai ngời ngời thế kia nữa, thật đáng ngưỡng mộ.
Mà Tiểu Lý lúc đó, vốn chưa từng phải ngẩng đầu ao ước điều gì, lại đột nhiên cảm thấy có chút ghen tị với Tần Gia Mộc.
Kể từ hôm đó, xung quanh gã luôn có những chuyện về Tần Gia Mộc, bạn học trong lớp bàn tán, hay tình cờ gặp cậu ở trên đường.
Tiểu thiếu gia nhà giàu xinh đẹp, bộ dáng cà lơ phất phơ nhưng đi đâu cũng thu hút sự chú ý của người khác, dựa vào cái gì?
Sau đó gã thấy Tần Gia Mộc đi với một người đàn ông vài lần, cử chỉ thân thiết, gã đoán là bạn trai.
Thực ra gã ngoài ghen tị ra thì sẽ chẳng làm gì nếu như không tình cờ bắt gặp bạn trai của Tần Gia Mộc trong gay bar, đã thế còn không chỉ bắt gặp một lần hắn thân thiết với những tên đàn ông khác nhau.

Lúc này Tiểu Lý mới tìm được cảm giác cân bằng, hả hê khi biết Tần Gia Mộc bị lừa dối.
Sau đó tên Tưởng Phi, bạn trai của Tần Gia Mộc đã để mắt đến Tiểu Lý.

Ban đầu Tiểu Lý không có hứng thú với những gã đàn ông hoa đã có chủ còn ra ngoài ngoại tình, thế nhưng Tưởng Phi là một tên lừa tình chuyên nghiệp, rất nhanh Tiểu Lý đã đổ hắn.
Trước đây từng quen bạn trai nên Tiểu Lý cũng biết cách tán đàn ông, giả vờ ngượng ngùng các thứ rồi thì những đụng chạm nhẹ.

Cuối cùng hai người lăn giường với nhau.
Sau lần lăn giường đó, mối quan hệ của Tiểu Lý và Tưởng Phi đã tiến thêm một bước, nhưng phải lén lút.

Nhiều lần Tiểu Lý nói với Tưởng Phi là chia tay Tần Gia Mộc đi, thế nhưng Tưởng Phi cứ lần lữa mãi, thành ra gã càng ngày càng chướng mắt Tần Gia Mộc.
Lúc gã và Tưởng Phi ngoại tình bị phát hiện, gã rất hả hê vì cuối cùng cũng có thể danh chính ngôn thuận ở bên Tưởng Phi rồi.

Ai dè, chia tay Tần Gia Mộc xong, Tưởng Phi lại có vẻ luyến tiếc người cũ, không biết vì sao mà hắn không đi tìm Tần Gia Mộc nhưng thỉnh thoảng lúc lăn giường với Tiểu Lý, Tưởng Phi lại buột miệng gọi tên Tần Gia Mộc.
Bởi vì bản tính trăng hoa mà Tưởng Phi lại đi ngoại tình, cho dù Tiểu Lý mắt nhắm mắt mở coi như không biết nhưng đến cuối cùng, Tưởng Phi vẫn chủ động nói lời chia tay.
Tiểu Lý dù không cam tâm nhưng không muốn để mình trông thảm thương nên đã đồng ý.
Chia tay không lâu thì tình cờ gặp Châu Cẩm Tuệ, vốn trước đó cũng có quen biết, sau đó hai người say rượu, kể chuyện của bản thân, cuối cùng hôm sau tỉnh rượu thì đồng ý liên minh.
Tiểu Lý nhằm vào Tần Gia Mộc, còn Châu Cẩm Tuệ muốn theo dõi Từ Minh Húc.
Đến cuối cùng cả hai lại thành hại Tần Gia Mộc.

Bức ảnh Tần Gia Mộc trong bữa tiệc sinh nhật của Đường Văn Gia là do Châu Cẩm Tuệ chụp, nhưng người đăng là Tiểu Lý.
Sau đó Châu Cẩm Tuệ vẫn còn chưa dừng lại, biết trước đây Tần Gia Mộc từng có một người bạn trai nhưng hiện tại đã chia tay, lí do vì người kia ngoại tình.

Châu Cẩm Tuệ liền tìm đến Tưởng Phi, không ngờ hắn lại dễ sai bảo như thế, là một tên hám tiền.
Việc Châu Cẩm Tuệ sai Tưởng Phi đến gây rối Tần Gia Mộc thì Tiểu Lý hoàn toàn không biết, cho đến khi video kia được đăng lên thì gã mới biết.
Lúc bị Từ Minh Húc gọi điện ra nói chuyện đã sợ chết khiếp, biết bản thân và Tưởng Phi chỉ là công cụ để Châu Cẩm Tuệ hại người.
...
Châu Cẩm Tuệ vẫn liên tục chất vấn.
"Cái gì mà làm chuyện xấu? Tôi chướng mắt nó, không được sao?"
Từ Minh Húc: "Cậu ấy là bạn cô."
"Vậy dựa mà đâu mà nó cái gì cũng có, muốn gì được nấy?"
Lưu Dĩ Vân: "Cô thì thiếu thứ gì hả Châu Cẩm Tuệ?"
"Đàn ông thích cô cũng rất nhiều, thế nhưng cô lại cố chấp vì một người.

Có đủ mọi thứ trong tay lại cảm thấy bản thân mình chẳng có gì.

Cô vĩnh viễn sẽ không bao giờ có hạnh phúc đâu."
Châu Cẩm Tuệ im lặng.
Mấy giây sau cửa phòng lại được mở ra, là Phương Chính Hạo đang lôi Tưởng Phi xềnh xệch từ ngoài vào rồi ném hắn xuống đất.

Câu lạc bộ tư nhân này là của Phương Chính Hạo, chỗ này là địa bàn của anh, người xung quanh cũng đều là người của anh, ba người kia căn bản không thể làm gì.
Phương Chính Hạo đi đến trước mặt Châu Cẩm Tuệ rồi nói.
"Các người, mà nhất là cô, đều vì ghen tị với người khác mà đẩy mình vào chỗ đường lui cũng không còn.

Mộc Mộc không làm gì mấy người, bị bạn trai phản bội không khóc không nháo, rộng lượng bỏ qua, không tính sổ.

Cô tưởng em ấy không biết chuyện cô làm ư? Tôi đoán là em ấy lờ mờ đoán ra chút ít rồi đấy!"
"Thực ra nếu cô biết điểm dừng thì chắc em ấy sẽ tha thứ cho cô, nhưng cô lại tiếp tục càng đi càng lún sâu, người khác không kéo cô lên nổi, Mộc Mộc chắc cũng vậy."
Châu Cẩm Tuệ: "Tôi không cầu xin sự tha thứ của cậu ta."
Phương Chính Hạo hừ lạnh: "Tôi đoán là cô đang rất hối hận đấy!"
Châu Cẩm Tuệ gào lên: "Anh thì biết cái gì, các người biết cái gì?"
Châu Cẩm Tuệ gào xong thì chạy ra ngoài.
Hối hận không?
Thực ra là có, nhưng cô không quay lại được, kể từ giây phút cơn ghen tị chiếm giữ cô, cô đã vĩnh viễn mất đi một người bạn thân thiết..
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 39: Chương 39


Buổi sáng sau khi bằng chứng Châu Cẩm Tuệ giở trò hại người được tung lên mạng, Tần Duy đang ăn sáng liền lao lên tầng, xông vào phòng Tần Gia Mộc.

"Mộc Mộc, anh thấy chưa nè, em đã bảo rồi!"
Thế nhưng vừa nói xong câu thì thấy trong phòng không có ai, chăn màn gấp gọn, Tần Gia Mộc đã ra ngoài từ bao giờ.

Tần Duy lại chạy xuống nhà hỏi dì giúp việc.

"Dì ơi, anh Mộc đi lúc nào đấy ạ?"
Dì giúp việc ở trong bếp ló ra.

"Tầm 8h tôi đã thấy cậu ấy đi ra ngoài rồi, có vẻ vội vã.

"
8h? Tần Duy nghĩ thầm, nghỉ hè mà sao dậy sớm vậy, hôm nay không có lịch trình gì cơ mà, thế là đi đâu nhỉ?
Tần Duy: "Vâng, con biết rồi ạ.

"
Cậu nhóc vừa lướt bài viết vừa ngồi cười hả hê, haizz, đã nói rồi mà, con người Châu Cẩm Tuệ vốn chẳng tốt đẹp gì mà ông anh mình đâu có nghe.

!
Tần Gia Mộc dậy sớm hơn mọi ngày là bởi vì bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại.

Lam Tinh Hải lúc 7 rưỡi gọi điện cho cậu.

Tần Gia Mộc giọng còn đang ngái ngủ.

"Gọi gì sớm thế?"
"Có chuyện rồi, mày mở điện thoại lên xem đi.

"
"Lại top tìm kiếm gì nữa hả?"
"Ừ, nhưng lần này nhân vật chính không phải mày, là Châu Cẩm Tuệ.

"
"Hả?" - Tần Gia Mộc nghe thấy câu này thì bất ngờ bật dậy.

"Ừ để tao xem.

"
Cậu mở điện thoại ra, bài đăng từ hơn 20 phút trước, ảnh, video, đoạn ghi âm, ảnh chụp tin nhắn Châu Cẩm Tuệ sai người hại cậu được đăng lên khắp các trang mạng và diễn đàn.

Tần Gia Mộc càng đọc tay chân càng bủn rủn, cuối cùng trực tiếp đánh rơi điện thoại.

Cậu ngồi thừ ở trên giường một lúc lâu, vẫn chưa tiêu hóa được sự thật này, thế nhưng không thể không thừa nhận, khi những việc kia liên tiếp xảy ra với cậu, cậu cũng đã nghĩ đến Châu Cẩm Tuệ, nhưng lúc đó nghĩ đến cô ta có thể là người hại mình, cậu nhanh chóng phủ định, tìm lí do bao biện.

Thực ra trong lòng có đáp án, bản thân lại cực lực phủ nhận, đến khi sự thật phơi bày ra trước mắt thì vẫn không tài nào tin nổi.

Là bởi vì quá tin tưởng người khác mới khiến bản thân rơi vào trạng thái này.

Ngồi mất một lúc rồi cậu từ từ rời giường, vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo, đi xuống nhà.

Ăn vội một cái sandwich, cậu lấy xe từ garage ra rồi phóng đến nhà Châu Cẩm Tuệ.

Cánh cửa to đùng của Châu gia kia vẫn đóng cửa im lìm, bây giờ cậu rất muốn gặp Châu Cẩm Tuệ, hỏi cô ta tại sao lại làm như vậy, thế nhưng cậu cảm giác cô ta sẽ không gặp cậu.

Tần Gia Mộc hẹn Lam Tinh Hải ra ngoài với cậu.

Hai người mua mấy lon bia rồi ra bờ sông ngồi uống.

"Ổn chứ?" - Lam Tinh Hải hỏi.

"Có gì mà không ổn.

"
"Sáng sớm đã lôi nhau ra ngoài uống bia, chắc chỉ có tao với mày.

"
"Hmmm, mày không thấy như thế vui lắm à?"
"Hại dạ dày.

"
"Uống với tao một lúc thôi.

"
Lam Tinh Hải nghe thế, im lặng không nói gì nhưng ngồi dịch vào Tần Gia Mộc một chút.

Hai người im lặng rất lâu.

"Sao mày im thế?" - Tần Gia Mộc hỏi.

"Mày muốn tao nói gì giờ.

"
"Đúng, chả còn gì để nói nữa.

" - Tần Gia Mộc nói rồi bật cười.

Lam Tinh Hải khoác vai cậu.

"Dù sao thì, những thứ không phải là duy nhất thì đều có thể thay thế được.

Mày còn có tao mà.

"
"Nhưng mỗi người mỗi khác, không ai giống ai cả, không ai có thể thay thế cho ai được.

"
"Cũng đúng.

"
"Nhưng đối với những người đã phản bội mình, thì cái giây phút người ta quyết định làm việc đó, mày và người ta đã được định sẵn là không thể chung đường rồi.

"
Một lúc lâu sau Lam Tinh Hải mới nghe thấy Tần Gia Mộc lên tiếng.

"Ừ, tao biết rồi.

"
Uống hết mấy lon bia, hai người rủ nhau đi nhà ma chơi, cảm giác k1ch thích ở đây khiến hai người rất thích thú.

Chính là kiểu, càng sợ càng thích.

Chơi xong thì cùng đi ăn trưa, thế nhưng vừa mới ăn xong, còn đang định chọn phim để chuẩn bị đi xem thì Lam Tinh Hải nhận được cuộc điện thoại.

Nhìn thấy tên người gọi, Tần Gia Mộc đã vẫy tay với Lam Tinh Hải.

"Thôi mày lượn đi, nhìn cái mặt mày là biết muốn đi rồi.

"
Lam Tinh Hải cười hì hì rồi chạy đi nghe điện thoại, lúc sau quay lại lấy đồ thì mặt hốt hoảng.

"Đậu má, Diệp Đình Quân nằm viện rồi, tao phải vào xem thế nào.

" (Spoil trước: Diệp Đình Quân là tên của bồ em Hải, sẽ xuất hiện trong truyện của hai ẻm).

Tần Gia Mộc nghe thế thì cũng lo lắng: "Thế mày đi nhanh đi, nhớ cẩn thận đấy!"
Lam Tinh Hải đi rồi, còn Tần Gia Mộc ngồi một mình.

Cậu tính chọn một bộ phim hài xem cho tịnh tâm, không sao hết, xem mình cũng vui.

Tần Gia Mộc đến rạp chiếu phim rồi đứng chọn, cậu bị mắc bệnh khó lựa chọn, phân vân giữa hai bộ phim hài.

Vừa mới quyết định xong thì ra quầy bán vé để mua.

"Cho em 1 vé.

"
"2 vé.

" - Đột nhiên sau lưng cậu vang lên một giọng nói có vẻ khá gấp gáp.

Cậu quay đầu lại thì thấy Phương Chính Hạo vừa từ đâu chạy đến, thở hổn hển.

Chị bán vé còn chưa kịp định thần thì ở phía sau Tần Gia Mộc, mấy giọng nói khác vang lên.

"3 vé.

"
"5 vé.

"
Ủa, cờ lờ gơ tê? Cái chi vậy trờiii??
Tần Gia Mộc nhìn thấy Quý Cảnh Lam chạy đến, theo sau là Từ Minh Húc và Lưu Dĩ Vân.

"Này, ai kêu mấy người đến vậy?"
Phương Chính Hạo: "Lam Tinh Hải nhắn tin cho tôi.

"
Quý Cảnh Lam: "Tôi gọi cho cậu không được liền gọi cho Tần Duy, Tần Duy bảo là Lam Tinh Hải nói cậu đang đi xem phim một mình.

"
Lưu Dĩ Vân: "Lam Tinh Hải nhắn tin.

"
Từ Minh Húc: "Hôm nay tôi rảnh rỗi nên đi cùng tên họ Lưu này.

"
Ha, Lam Tinh Hải, mày được lắm, đúng là hảo bằng hữu.

Lúc đầu 1 người đi, cuối cùng là 5 người về.
 
Back
Top Bottom