Đam Mỹ Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 60: Chương 60


Tuy là do Lưu Dĩ Vân từng qua lại với nhiều người, nhưng đa số đều là hai bên tự nguyện, đến cô gái này thì là "trường hợp đặc biệt".
Phương Chính Hạo và Quý Cảnh Lam cũng hỏi chuyện về cô gái đó, còn muốn giúp hắn tìm bằng chứng để bắt cô ta, hiện tại bọn họ cũng coi như là "đồng minh" của nhau.
Dù sao cố ý gây thương tích là một tội danh.

Hơn nữa, Lưu Dĩ Vân và cô ta chia tay nhau cũng gần 1 năm rồi.
"Tôi không muốn phiền đến vậy, chắc giờ cô ta cũng đang sợ lắm!" - Lưu Dĩ Vân có ý muốn từ chối giúp đỡ.
"Cậu đang chột dạ đấy à?" - Phương Chính Hạo khinh bỉ.
"Ai chột dạ? Chỉ là tôi mệt rồi!"
"Cậu cũng biết mệt?" - Lần này là Quý Cảnh Lam lên tiếng.
"Ừ, chừa rồi, được chưa?!"
Tần Gia Mộc không nhịn được, nói: "Kể cả thế thì rõ ràng là cô ta sai, anh qua lại với nhiều người nhưng không bắt ép ai cả, tự cô ta làm, tự cô ta chịu, sao phải nhịn?"

Lưu Dĩ Vân ngạc nhiên nhìn cậu, trước kia cậu còn khinh thường cái tính này của hắn lắm cơ mà, giờ lại muốn đòi lại công bằng.
Tự nhiên thấy ấm lòng!
"Nhìn gì chứ, không đúng hả?"
Lưu Dĩ Vân mỉm cười: "Đúng."
"Nhưng mấy người đàn ông bắt nạt một cô gái, hình như không hợp lý cho lắm."
"Đợi đến khi cô ta đẩy cậu bất tỉnh rồi, thì cậu còn nói đỡ được không?" - Từ Minh Húc từ ngoài cửa bước vào.
Cuối cùng Lưu Dĩ Vân cũng đành đồng ý.
"Được được, nghe mấy người."
Lưu Dĩ Vân chỉ ở viện chụp chiếu các thứ rồi quan sát 1 ngày, sau đó được ra về.
Vết sưng ở đầu gối khá nặng, phải băng bó lại bằng băng gạc, không được động nước trong vài ngày, còn lại thì vẫn sinh hoạt như bình thường.
Lưu Dĩ Vân ở nhà tĩnh dưỡng, 3 "đồng minh" kia với Mộc Mộc đi giúp hắn đòi lại "công bằng."
Tần Gia Mộc cũng từng nghe qua về gia thế của cô gái kia, gia đình làm về mảng trang sức, có hai cô con gái, cô này là con cả, còn một bé thứ hai đang học cấp 2.
Tần Gia Mộc nhờ người quen hỏi thì biết được, cô gái này hơn cậu 1 tuổi, trước đây thất nghiệp, ở nhà ăn chơi, sau khi ba mẹ không chu cấp tiền thì làm quản lí quán bar nào đó, nhưng tiền lương không đủ để cô ta ăn chơi, thỉnh thoảng còn phải dựa vào đàn ông.
Mà sau khi cho ba mẹ cô ta biết tin thì họ vẫn hờ hững như không, không quan tâm.
Hóa ra là vì thời cấp 3 từng bắt nạt bạn học, đi làm thì bắt nạt nhân viên nhưng không ai thèm quản, bởi vì nói không nghe.
Sau khi tìm được đoạn camera ở đoạn đường lúc cô ta đẩy ngã Lưu Dĩ Vân, Phương Chính Hạo lập tức mang đến cho cảnh sát.
Cô gái bị cảnh sát gọi lên, lúc đầu vẫn nhởn nhơ, nhưng sau khi nghe tội của mình có thể đi tù thì sợ hãi khóc lóc.
Nhưng không ai quản được cô, cũng không ai có thể giúp cô được nữa.
Tần Gia Mộc không biết sau đó cô gái bị xử lý thế nào, chỉ biết là 2 ngày sau khi cô ta bị bắt thì quán bar kia cũng đóng cửa vì tội kinh doanh trái phép.
Không ngờ là bắt 1 người mà lại moi ra được nhiều thứ như vậy.
Tần Gia Mộc đến thăm Lưu Dĩ Vân, kể lại hết mọi việc cho anh nghe.

Lưu Dĩ Vân thở dài: "Tôi đâu biết là cô ta như vậy đâu."
Tần Gia Mộc: "Anh chưa từng nghĩ đến việc, qua lại với nhiều người như thế thì hư thận sao, còn dễ lây bệnh nữa?"
Lưu Dĩ Vân: "Tôi mà nghĩ được vậy thì đã không làm rồi."
Tần Gia Mộc "chẹp" một cái rồi nói: "Sao người ta lại có thể như vậy nhỉ?"
"Như thế nào cơ?"
"Thì là, làm mấy chuyện xấu ấy."
Lưu Dĩ Vân xoa đầu cậu: "Chỉ có em ngây thơ thôi.

Thế giới này không đơn giản như vậy."
"Trước đây em bị người ta hại như vậy mà em vẫn còn nghĩ tốt được thế, đáng nể lắm đấy!"
"Anh đang khen hay chê đấy?"
"Khen mà.

Tôi khen thật lòng đấy, nhiều khi rất ngưỡng mộ em, có thể yêu được mọi thứ trên đời."
"Tôi từng thấy những bức tranh em vẽ rồi, tôi nghĩ có lẽ nó thu hút mọi người không chỉ ở kĩ năng đâu, mà còn là do người vẽ nữa.

Em muốn truyền tải điều gì qua bức tranh em vẽ, người xem đều có thể cảm nhận được hết.

Rất yên bình, khiến tâm trạng người ta bình ổn lại."
Tần Gia Mộc được khen mà ngại, cậu lấy cớ đi xuống nhà trước.
Tuy là trong nhà có giúp việc, nhưng hôm nay cậu vẫn muốn ở lại nấu cho Lưu Dĩ Vân một bữa.
Lưu Dĩ Vân nhảy lò cò xuống phòng ăn trông đến là buồn cười, Tần Gia Mộc trêu chọc hắn mãi không thôi.
Thực ra rất hiếm khi cậu và hắn có thể hòa hợp được như thế này.
Ăn xong cũng đã muộn, Tần Gia Mộc định đi về thì bị giữ lại, hắn lấy đủ lí do để giữ người lại, cuối cùng Tần Gia Mộc mềm lòng ở lại.
Một lần mềm lòng là mềm lòng đến cả đêm luôn.
Cuối cùng, Tần Gia Mộc bị ăn sạch không còn lại gì!.
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 61: Chương 61


Vết thương ở đầu gối của Lưu Dĩ Vân phải mất hơn 10 ngày mới bình phục, lúc đó hắn mới đi lại được bình thường.

Đến khi khỏi rồi thì cũng vừa lúc được nghỉ Tết Nguyên đán, kì nghỉ dài làm Lưu Dĩ Vân có chút nhàm chán.

Vốn là mừng ngày Lưu Dĩ Vân khỏi hẳn thì sẽ tổ chức một bữa tiệc tất niên, thế nhưng Tần Gia Mộc từ chối, cuối cùng tiệc đành phải huỷ.

Mấy ngày giáp Tết, gia đình cậu cho người giúp việc về quê hết, cả nhà quây quần lại cùng dọn nhà.

Đây là việc mà năm nào gia đình cậu cũng làm, cùng dọn dẹp, cùng nấu bữa cơm tất niên, rất có hương vị gia đình.

Mà Phương Chính Hạo từ năm nhận ba mẹ cậu làm con nuôi, năm nào cũng ở nhà cậu đón Tết.

Khỏi phải nói, sau khi 3 người kia biết chuyện thì ghen tị nhường nào.

Đã thế, năm nay Phương Chính Hạo còn đặc biệt chụp bức ảnh bàn tay của Tần Gia Mộc đang bày biện các món ăn rồi up lên tài khoản cá nhân, cap là: Hương vị gia đình.

Lời ít ý nhiều.

Vì thế, sau khi ăn bữa cơm tất niên xong, trong lúc cả nhà đang quây quần xem chương trình đêm giao thừa thì có tiếng gõ cửa.

Không ngoài dự đoán của Phương Chính Hạo, 3 con người kia không nhịn được mà mò đến, thế nhưng bọn họ không vào nhà mà chỉ đứng ngoài, muốn rủ đi xem bắn pháo hoa.

Tần Gia Mộc nghe thế vội chạy lên tầng lấy áo rồi xin phép ba mẹ ra ngoài.

Mọi khi là 5 người đi 2 xe, nhưng lần này, 5 người chen chúc trên một chiếc xe của Quý Cảnh Lam.

"Chúng ta đi xem bắn pháo hoa ở đâu vậy?" - Tần Gia Mộc hỏi.

Bình thường muốn xem pháo hoa rõ nhất thì phải đứng ở quảng trường thành phố, nhưng Tần Gia Mộc thấy hướng đi này rõ ràng không phải là đến đó.

"Đến nơi rồi em sẽ biết thôi.

" - Lưu Dĩ Vân trả lời, giọng điệu thần bí.

Tần Gia Mộc muốn nhìn ngó cảnh bên ngoài cửa xe, nhưng đã bị hai nam nhân cao to bên cạnh chắn mất.

Cho đến khi xe dừng lại trên một cây cầu bắc ngang qua một con sông, Tần Gia Mộc mới nhận ra cậu đang ở đâu.

Cậu đang đứng trên con cầu giữa hai thành phố, dưới những ngọn đèn đường, cây cầu trông như đang tỏa sáng.

Xe đi trên cầu cũng càng lúc càng ít, chỉ có 5 người bọn họ đứng đó đợi xem pháo hoa.

"Em không biết là còn chỗ này đấy!" - Tần Gia Mộc phấn khích.

"Vì mọi người ngại đi xa thôi.

" - Phương Chính Hạo nói.

Lúc này, Tần Gia Mộc như nhớ ra gì đó, hỏi anh: "Này, không phải mấy anh lên kế hoạch từ trước rồi đấy chứ?"
Phương Chính Hạo tỏ vẻ vô tội: "Anh cũng bất ngờ lắm chứ, chỉ là lúc 3 người kia đến, có nói qua với anh rồi bảo giữ bí mật với em thôi.

"
Tần Gia Mộc nghe xong thì nghĩ thầm, đời này của cậu, đã định sẵn là những chuỗi ngày bất ngờ như thế này rồi!
5 người bọn họ canh giờ rất chuẩn, lúc đến nơi, chỉ còn 15 phút nữa là đến 12h.

Khi đồng hồ điểm 12h, cả thành phố đang tĩnh lặng đột nhiên "Bùm" một cái, một chùm pháo hoa bay lên bầu trời.

Sau đó liên tiếp đến những chùm pháo hoa khác, màu sắc rực rỡ, cả vùng trời sáng rực.

Tần Gia Mộc đang ngắm pháo hoa, đột nhiên quay sang nhìn 4 người đứng bên cạnh cậu, ai cũng chăm chú ngắm pháo hoa, ánh sáng của pháo hoa cũng chiếu lên khuôn mặt họ, rất sáng, rất đẹp.

Tần Gia Mộc chợt nhớ đến một câu trong bộ phim 10cm tình yêu, cậu xem lâu rồi nên không nhớ rõ, chỉ nhớ đại khái là: tình yêu có màu sắc của pháo hoa.

Nhiều màu, rực rỡ.

Gió đêm lướt nhẹ trên mặt sông, thổi qua gương mặt cậu, làm mái tóc cậu bay bay, cậu khẽ chớp mắt, trong mắt là ánh sáng còn đọng lại của pháo hoa.

Khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới ấy, có 5 người cùng nhau hứa.

Không hứa mãi mãi, chỉ cầu hiện tại có nhau là đủ.

!
Pháo hoa kết thúc, Tần Gia Mộc vẫn còn chút lâng lâng đọng lại của khoảnh khắc ban nãy.

Trên đường về nhà, không ai nói với nhau câu gì cả, chỉ im lặng đuổi theo suy nghĩ riêng.

Sau đêm hôm nay, mỗi người đều đã hiểu thêm về những người bên cạnh mình một chút.

Lúc đến nhà Tần Gia Mộc là gần 1 rưỡi sáng, cậu với Phương Chính Hạo định rón rén đi vào nhà thì bị Tần Duy Phong đang ngồi trên sofa trong phòng khách làm cho giật mình.

Tần Gia Mộc hết hồn, xoa xoa trái tim nhỏ bé của mình, cất tiếng chào anh trai.

"Anh chưa ngủ ạ?"
Tần Duy Phong liếc mắt nhìn 2 người, ra hiệu cho Phương Chính Hạo lên tầng trước, Tần Gia Mộc ở lại.

Sau đó mới từ tốn trả lời câu hỏi của Tần Gia Mộc: "Anh chưa ngủ, đợi em về.

"
"Đợi, đợi em làm gì ạ?" - Tần Gia Mộc có chút chột dạ.

"Lì xì.

"
Tần Gia Mộc nghe thế thì bổ nhào vào người Tần Duy Phong.

"Anh, em yêu anh trai của em nhất!"
Tần Duy Phong cười nuông chiều.

"Dẻo miệng.

"
"Yêu anh nhất hay còn những anh nào khác, hử?"
Tần Gia Mộc nhất thời không biết nói câu gì.

Tần Duy Phong vỗ nhẹ bao lì xì vào trán cậu rồi nói: "Em có thể yêu đương, bao nhiêu người cũng được, miễn em thấy vui là được rồi.

"
"Thôi, đi ngủ đi.

Anh lên phòng đây!"
Tần Duy Phong đẩy Tần Gia Mộc ra rồi đi lên phòng.

Tần Gia Mộc ngồi trên sofa, huhu muốn khóc quá đi!
Anh trai thật tốt!.
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 62: Chương 62


Hậu quả của việc đi chơi đêm là hôm sau, Tần Gia Mộc ngủ đến gần trưa mới dậy, bị Tần Duy lôi dậy, nói với cậu là có khách của cậu đến chúc Tết.

Khách của cậu?!
Tần Gia Mộc mơ màng 2 giây liền bật dậy, có khi nào là!.

Cậu vừa nghĩ đến đó, liền nhanh chân đi vào phòng tắm sửa soạn, rồi mở tủ quần áo, lấy áo len và quần mới mua mặc vào.

Mang theo tâm trạng hồi hộp, Tần Gia Mộc đi xuống nhà.

Tần Duy ở bên cạnh chẳng hiểu ông anh mình bị làm sao, vẻ mặt cứ biến hóa liên tục.

Cho đến khi xuống tầng, nhìn thấy Lam Tinh Hải say "hi" với cậu, cậu mới tỉnh táo lại đôi chút.

Lam Tinh Hải đi cùng ba mẹ cậu ấy, ba mẹ Lam Tinh Hải là khách của ba mẹ cậu, nhưng còn người này, thì đích thị là khách của cậu rồi.

Thấy Tần Gia Mộc có chút thất vọng, Lam Tinh Hải biết ngay là Tần Gia Mộc đang đợi ai đến.

"Đầu năm mới đuổi khách đi là không tốt đâu!" - Lam Tinh Hải khinh bỉ.

"Tao có làm gì đâu.

" - Tần Gia Mộc tỏ vẻ vô tội.

Lam Tinh Hải từ chối nói chuyện với Tần Gia Mộc, hình như là từ sau khi yêu đương với mấy người kia, cậu được chiều hư quá nên giọng điệu nói chuyện cũng nhẹ hơn, nhưng Lam Tinh Hải nghe lại thấy hơi "nhão".

Đây đâu phải là bạn mình đâu?!!
Ba mẹ hai người cũng mặc kệ cho hai đứa nói chuyện với nhau, vui vẻ hàn huyên.

Vì cũng gần trưa nên ba mẹ Tần Gia Mộc muốn mời gia đình đối phương ở lại ăn cơm, thế nhưng họ từ chối, vì còn phải đi thăm họ hàng.

Thấy thế, ba mẹ Tần cũng không giữ người lại nữa.

Ăn trưa xong, ba mẹ Tần Gia Mộc muốn nghỉ ngơi để chiều đi thăm họ hàng.

Tần Gia Mộc thì ngủ đủ rồi nhưng vẫn đi lên phòng, chỉ là, cậu có chút thất vọng.

Đến lúc đi chúc Tết họ hàng rồi, ăn tối xong, về nhà rồi vẫn không chờ được người mà mình muốn chờ.

Tần Gia Mộc thấy hơi chán, cậu định đi lên phòng thì nghe thấy có tiếng bước chân người vào nhà.

Cậu ghé mắt qua nhìn một cái, mà nhìn rồi là mắt như bị cố định lại luôn.

Có biết người ta chờ cả ngày không hả???
Tần Gia Mộc đang đứng ở trên cầu thang liền lao nhanh xuống nhà.

Tần Duy Phong và Tần Duy liếc cậu một cái đầy ẩn ý.

Tần Gia Mộc biết ý, trước mặt ba mẹ tém tém lại chút, nhưng khóe miệng vẫn không nhịn được mà cong lên.

Quý Cảnh Lam, Lưu Dĩ Vân, Từ Minh Húc bước vào nhà, xách theo một túi quà, nói là "bạn tốt" của Tần Gia Mộc, đến để chúc Tết gia đình.

Ba mẹ Tần Gia Mộc rất niềm nở mà đón khách, còn để cậu rót nước cho bọn họ.

Phương Chính Hạo ngồi bên cạnh cậu phụ một tay, phối hợp cực kì ăn ý làm 3 người kia ngứa mắt không thôi.

Ba mẹ Tần cũng biết 3 người này, cũng gặp cả rồi nên không hỏi mấy vấn đề như thông tin cá nhân nữa, mà hỏi "các cháu có người yêu chưa?"
Đúng lúc này, cả 3 đều không hẹn mà cùng nhìn sang phía Tần Gia Mộc, Tần Gia Mộc lại lảng tránh những ánh mắt ấy, nhìn Phương Chính Hạo.

Thấy bầu không khí có vẻ ngượng ngùng, Tần Duy lên tiếng.

"Aiya ba mẹ, ai lại đi hỏi người ta thế bao giờ? Phải hỏi là mỗi tháng các cháu kiếm được bao nhiêu tiền chứ?"
Mẹ Tần còn gật gù như đúng rồi, định mở miệng hỏi thì bị ba Tần đè tay lại.

Ba Tần cười hiền rồi nhìn 3 chàng trai ngồi trước mặt mình.

"Mấy đứa bây giờ tuổi trẻ tài cao, lo gây dựng sự nghiệp trước rồi mới lo đến chuyện gia đình sau, nhỉ?"
Quý Cảnh Lam nhanh mồm: "Vâng, chú nói phải ạ.

"
Mẹ Tần biết mấy người kia, nhưng có Từ Minh Húc là biết rõ nhất.

Lại thêm chuyện của Châu Cẩm Tuệ, không hiểu sao bà lại thấy thiệt thòi cho Từ Minh Húc, ánh mắt nhìn anh có thêm mấy phần trìu mến.

Từ Minh Húc không hiểu sao mẹ Tần lại nhìn mình như vậy, anh chỉ mỉm cười đáp lại.

Mấy phút sau, không biết ba Tần tìm được chủ đề nói chuyện gì mà nói liên hồi, một bên tung một bên hứng, vô cùng hợp cạ.

Tần Gia Mộc thân là chủ mà lại chẳng được tiếp khách, nhưng thấy mọi người có vẻ hòa hợp với nhau, cậu cũng thấy rất vui.

Tần Duy Phong ngồi bên cạnh cậu, ghé vào tai cậu khẽ nói: "Cũng ra gì phết!"
Nghe thấy lời này, không hiểu sao Tần Gia Mộc có chút đắc ý.

Hậu cung của em mà, đương nhiên ai cũng rất giỏi rồi!

3 người ngồi đến khi có khách của Tần gia đến chơi mới chịu về, tính ra là hơn một tiếng đồng hồ, cũng khá lâu.

Mà đã thế, lúc 3 người đứng dậy ra về, ba Tần còn lưu luyến nói theo, bao giờ rảnh qua chú chơi.

Tần Gia Mộc: Khách của con mà!
Cậu với Phương Chính Hạo đưa người ra cổng, thấy 3 người đi một xe.

Cũng đoàn kết quá nhể!
Lưu Dĩ Vân: "Ba em có vẻ thích tôi!"
Quý Cảnh Lam ghét bỏ: "Thích cái đầu anh ấy, chú nói chuyện với tôi mà!"
Từ Minh Húc từ tốn: "Mẹ Tần có vẻ quý tôi!
Phương Chính Hạo ra chiêu cuối: "Còn tôi là con nuôi nhà họ Tần.

"
3 người kia: Cút mịa cậu đi!!
Tần Gia Mộc: "Mấy người nhanh về cho em!"
3 người kia nghe thế, vội ngoan ngoãn lên xe, còn Phương Chính Hạo cùng Tần Gia Mộc vào nhà.

Gì thế không biết, gần ba chục tuổi đầu mà như con nít lên 3 ấy!.
 
Các Vị Soái Ca Đều Yêu Tôi Phải Làm Sao Đây
Chương 63: Chương 63


Kì nghỉ Tết kết thúc, Tần Gia Mộc không đến trường nhiều nữa mà chủ yếu là chuẩn bị đồ án tốt nghiệp.
Thời điểm đầu xuân, mưa phùn nhiều, thời tiết ẩm ướt, vi khuẩn sinh sôi, Tần Gia Mộc chỉ vì có một buổi lên thư viện trường tìm tài liệu mặc ít áo mà về liền bị cúm.
Mới đầu chỉ là hắt xì hơi vài cái, nhưng sau đó là lạnh cả người, không chỉ hắt hơi liên tục mà còn ho.
Vừa ăn Tết xong, ba mẹ cậu đã bay sang Anh thăm ông bà ngoại, Tần Duy Phong thì đi làm sau đó tối về nhà riêng của anh, Tần Duy đi học rồi đến nhà chú chơi mấy hôm, thành ra chỉ có mình Tần Gia Mộc ở nhà.
Cậu trách thân thể mình quá yếu ớt rồi trùm áo kín mít chạy ra ngoài mua thuốc.
Cả người mềm nhũn, cậu rất muốn gọi điện nhờ Lam Tinh Hải hoặc là 4 người kia đến giúp nấu hộ bát cháo, thế nhưng lại ngại nhờ, nên đành gắng gượng đi nấu cháo.
Cháo thì nấu một lúc là xong rồi, thế nhưng khi đổ cháo ra bát, đầu óc hồ đồ lại cứ thế tay không chạm vào nồi cháo, kết quả là vừa nhấc lên thì bị nóng, thả tay ra, nồi cháo liền rơi bịch xuống đất.
Cháo không ăn được nữa, tay thì bỏng.
Tần Gia Mộc liếc đồng hồ thấy đã gần 6 rưỡi, giờ chắc mọi người mới tan làm.
Cậu tự nhủ mình không thể yếu ớt như thế được, không thể nhờ người khác được, sau đó ngâm tay vào nước lạnh một lúc cho đỡ phồng rộp, thấy đỡ hơn chút thì đi dọn dẹp nồi cháo bị rơi.

Cuối cùng là tìm trong nhà xem có đồ ăn vặt không, lúc bị ốm không muốn ăn cái gì cả, nên cậu cố ăn để uống thuốc không bị say.
Uống thuốc xong là hơn 7h, cậu lên giường nằm ngủ một mạch cho đến 11h đêm điện thoại reo thì mới mơ màng tỉnh lại, nhưng đầu đau như búa bổ, tay không động được, trực tiếp làm rơi điện thoại.
Tần Gia Mộc cũng không thèm quản xem là ai gọi điện nữa, cậu thật sự rất mệt, uống thuốc hạ sốt xong nhưng vẫn chưa khá lên chút nào.
Có mấy cuộc gọi đến nữa nhưng cậu đã quay người, trùm chăn kín mít.
Không biết qua bao lâu, đến khi chuông cửa kêu liên hồi, cậu khó chịu chui từ trong chăn ra.

Mà chuông cửa vừa hết thì điện thoại lại reo.
Là Từ Minh Húc gọi đến.
Cậu "Alo" một cái mà giọng đã khản đặc, đầu bên kia Từ Minh Húc nghe thấy giọng cậu, liền sốt sắng.
"Em sao vậy? Có ổn không?"
"Mệt." - Tần Gia Mộc thì thào.
"Bây giờ bọn anh đang ở trước cửa nhà em, nếu em không ra mở cửa được thì để bọn anh trèo vào."
"Đừng." - Tần Gia Mộc vội ngăn cản, "có chuông chống trộm đấy! Để em ra."
Vốn là cậu không muốn lết xuống giường đâu, thế nhưng nghe thấy giọng nói của Từ Minh Húc, đột nhiên cậu có suy nghĩ muốn nhào vào lòng anh.
Ấm áp!
Cậu khoác cái áo mỏng rồi xuống nhà mở cửa, đi chân trần.
4 người cùng đến nhà cậu, hình như là có Quý Cảnh Lam với Phương Chính Hạo vừa đến.
Từ Minh Húc nhìn chân cậu, nhíu mày: "Sao em không đi dép?"
Sau đó không để cho cậu phản kháng, trực tiếp bế người lên phòng, cửa nhà để 3 người kia đóng hộ.
Đặt Tần Gia Mộc lên giường rồi, Từ Minh Húc mới phát hiện lòng bàn tay của cậu ửng đỏ.
"Em bị bỏng?"

Tần Gia Mộc chột dạ rút tay lại, vừa lúc 3 người kia cũng lên phòng cậu, nghe thấy thế thì vội lao đến xem.
Thực ra ngày trước, mấy vết thương này đối với cậu không là gì cả, thế nhưng từ khi yêu đương, đột nhiên lại thấy cũng đau đau.
Từ Minh Húc lấy thuốc thoa cho cậu, còn Phương Chính Hạo thì xuống nhà nấu cháo, Quý Cảnh Lam vừa từ phim trường tới, anh cũng chuẩn bị khăn chườm, còn Lưu Dĩ Vân xuống phụ Phương Chính Hạo.
"Sao đêm rồi mấy anh còn đến đây?"
Từ Minh Húc dịu dàng trả lời: "Hôm nào trước khi đi ngủ cũng thấy em chúc ngủ ngon, thế nhưng hôm nay lại không chúc, thấy lạ nên tôi gọi điện, tôi gọi không được thì nói với mấy người kia.

Ai ngờ 3 người bọn họ cũng gọi cho em rồi nhưng đều không được."
"Gọi cho Lam Tinh Hải thì cậu ấy nói không biết, bọn tôi lo nên đến xem thử."
Lúc nói, Tần Gia Mộc ngồi trên giường còn anh nửa quỳ dưới sàn nhà ngước lên.

Ánh mắt dịu dàng của Từ Minh Húc khiến Tần Gia Mộc có chút ngượng ngùng, cậu lí nhí nói muốn đi ngủ.
Một lúc sau, Phương Chính Hạo nấu cháo xong mang lên phòng, còn tận tình muốn đút cho cậu.
Cứ tưởng là 3 người còn lại sẽ tranh giành nhau, không ngờ thế mà chỉ nhìn Phương Chính Hạo đầy ẩn ý, nhưng cũng không nói gì thêm.
Biết người yêu đang mệt nên cố gắng không làm ồn.
Cảm động ghê á!

Phương Chính Hạo đút cho Tần Gia Mộc ăn hết một bát cháo, còn 3 người kia ngồi nhìn cậu ăn.

Ăn xong, Quý Cảnh Lam lại lấy khăn lau tay, mặt, chân, cổ cho cậu.
Lau xong rồi, Lưu Dĩ Vân rót nước, Từ Minh Húc đắp chăn cho cậu.
Tần Gia Mộc có cảm giác mình giống như vua trong cung, xung quanh là các phi tần đang hầu hạ.
Cậu uống thuốc nên buồn ngủ, không muốn phiền 4 người kia nữa, bèn nói: "Hôm nay cảm ơn các anh, nhưng mà em ổn rồi, các anh về đi kẻo muộn!"
Từ Minh Húc: "Em ngủ đi rồi bọn anh về."
3 người còn lại cũng đồng tình.
Kết quả là, sáng hôm sau tỉnh dậy, Tần Gia Mộc thấy người rất ấm, vừa nhìn một cái liền giật mình.
Bởi vì xung quanh cậu có 4 soái ca đang nằm ngủ rất ngon lành..
 
Back
Top Bottom