Đam Mỹ Cá Nằm Trên Thớt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 120


A Đại cởi vòng cổ bằng răng thú trên cổ xuống đưa cho Từ Ca, hắn nói anh không săn thú, liền không thể cho anh loan đao.

Nhưng có thể cho răng nanh của chó sói do mẹ săn, anh đeo nó, về sau liền có khứu giác cùng nhạy bén của chó sói.
Kỳ thật dù không cần sợi dây chuyền này, A Đại cũng cảm thấy Từ Ca vẫn luôn rất nhạy bén.
Cho dù là dựa nơi hiểm trở ngoan cố chống cự* khi mình dùng hình tra tấn anh lúc trước, hay là xem xét thời thế của chiêu an lúc sau, anh giống như biết rõ khi nào nên tấn công, khi nào nên phòng thủ còn hơn cả A Đại.

(*负隅顽抗 phụ ngung khoan kháng.)
Hành vi duy nhất anh không dùng đến não chỉ có một, chính là anh trở về tìm mình một cách xúc động lại sai lầm —— anh chưa cân nhắc lợi và hại của việc này cho tốt, thế cho nên anh vì một người, không để ý đến họa phúc của nửa đời sau.
Trong những ngày còn chưa chính thức nhập học, Từ Ca liền ở trong nhà A Đại không đi.
Cậu đến ký túc xá mấy lần, nên chuẩn bị thì chuẩn bị, nên dọn dẹp thì dọn dẹp.

Suy nghĩ của cậu và A Ngôn không giống nhau, A Ngôn có thể phóng túng mình chỉ ở trong nhà Quạ Đen, cậu lại không dám trực tiếp bằng phẳng như vậy.
Cậu nghe được lời đồn có người nói cậu và A Đại qua lại với nhau, người bên ngoài luôn lắm lời, ở những ngày chưa khai giảng nhàn rỗi không có việc gì, bọn họ thật thích tìm kiếm đề tài trong những lúc rảnh rỗi, tự nhiên liền thích thú với việc nghị luận về quan hệ của A Đại và Từ Ca.
Từ Ca nói cậu xem, bọn họ sẽ không biết cái gì gọi là khế huynh đệ, mặc dù biết, cũng không chấp nhận.
A Đại không hiểu, hắn hỏi vì sao muốn bọn họ chấp nhận.

Chỉ cần núi cùng sông nơi này chấp nhận anh, chỉ cần người của Khổ Sơn chúng tôi chấp nhận anh, những người bên ngoài kia muốn nói gì, đều không sao cả.
Ban đầu Từ Ca không chấp nhận cách nói của A Đại, cậu khăng khăng muốn ở lại ký túc xá.

Cậu cho rằng lâu lâu đến chỗ của A Đại một lần là được rồi, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Nhưng từ một đêm mưa, A Đại không nói lời nào tới đây, chính là sau khi đẩy cửa ký túc xá của cậu ra mây mưa ở bên trong một hồi, Từ Ca cũng chỉ có thể thuận theo loại cách nói này.

Dù sao A Đại chính là không muốn đi, thế nào cũng phải đợi đến lúc hừng đông tất cả mọi người đều rời giường, mới mở cửa đi ra ngoài.
Lúc này ai cũng đều nhìn thấy hắn đi ra từ trong phòng của Từ Ca, ai cũng đều biết hắn qua đêm.
Hắn nói người bên ngoài quá đẹp, đưa tay kẹp anh sẽ không tốt.

Tôi chiếm bàn đồ ăn này trước, bọn họ liền không thể động đũa được nữa.
A Đại có chỗ tốt, cũng có chỗ không tốt.

Nhưng có lẽ chính là khuyết điểm không nói đạo lý này, khiến cho sự không hoàn mỹ của hắn làm Từ Ca mê muội hơn.

Ít nhất ở quê nhà của Từ Ca, cậu chưa từng thấy người nào sống cố chấp lại da mặt dày như vậy.

Chỉ cần là chuyện A Đại đã nhận định, mặc kệ Từ Ca đánh thế nào mắng thế nào, hắn đều sẽ khăng khăng cố chấp đến cùng.
Từ Ca nói cậu làm như vậy, liền không thể so với người bên ngoài.
A Đại nói, nếu anh cảm thấy người bên ngoài tốt, vậy sao anh không tìm ở bên ngoài.
Từ Ca nói tôi có tìm, làm sao cậu biết được? Tôi tìm rất nhiều đó, ba năm này tôi thật sự tịch mịch, tìm những người đó giảm bớt nỗi nhớ nhung với cậu thì có gì kỳ quái đâu.
Vốn tưởng rằng A Đại sẽ bối rối, nào có thể đoán được A Đại chỉ im lặng nhìn Từ Ca, sau đó ôm lấy cậu, trầm mặc ôm chặt cậu.
A Đại đang kiềm chế, kiềm chế của hắn ngoan cố giống như tính nết của hắn, giống như bức tường kín không lọt gió, thế cho nên Từ Ca chưa bao giờ hỏi A Đại trong ba năm này có tìm người khác hay không.
Tính cách của c ậu khác với A Ngôn, cho nên rất nhiều lúc cậu chỉ có thể dựa vào suy đoán cùng tưởng tượng của mình, mà không chiếm được câu trả lời trực diện của A Đại giống như Quạ Đen..
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 121


Lý lịch của Từ Ca chuyển từ Trúc Liễu tới tỉnh Lâm, lại từ tỉnh Lâm thống nhất phân phối, cuối cùng điều đến Khổ Sơn.
Ngày nhận được hồ sơ gửi đi kia Từ Ca không đi, là Thí Tinh nhắn lại tin tức cho cậu.
Từ Ca nhớ tới cái đêm mình tranh chấp với cha mẹ trước khi đi, dường như tất cả còn ở ngày hôm qua.
Cha mẹ chính là không hiểu, rõ ràng đã nói muốn ghi danh Quốc An, vì sao không thành thành thật thật xóa hình xăm, lại thành thành thật thật vượt qua kỳ thi.
Từ Ca nói xóa không sạch, bác sĩ bảo xóa không sạch.
Cha nói sao lại xóa không sạch, ba cũng quen mấy người khoa chỉnh hình bỏng, ba hỏi rồi, con chính là căn bản không muốn xóa! Con nói xem rốt cuộc vì sao con không muốn, rốt cuộc cái này vì sao mà có!

Từ Ca nói không biết, ngủ một giấc dậy liền ở phía trên rồi.

Có khả năng bị khỉ của Khổ Sơn bắt, dùng thuốc màu đặc thù của bọn họ.
Mẹ giận dữ —— “Nói hưu nói vượn!”
Nhưng Từ Ca nói bậy sao? Dường như không.

Cậu không phải một người am hiểu nói dối, cho nên mỗi chữ đều dựa theo sự thật.

Chỉ là mọi người chỉ tin thứ bọn họ muốn tin, mà về thứ bọn họ không muốn tin, thà rằng quy toàn bộ cho bịa đặt hoang đường.
Mấy ngày đó mẹ vẫn luôn nhắc mãi, bà nói Khổ Sơn bên kia có thể thế nào, con đi đến đó chịu tội thì có ý nghĩa gì.

Con nhìn xem nơi đó ăn đều là cái gì, mặc đều là cái gì, con nói làm sao con lại không bớt lo như vậy, con cũng bao nhiêu tuổi rồi, con đều ba mươi rồi! Ba mươi con còn chạy đến chỗ kia, mẹ xem đến lúc nào con có thể tìm được đối tượng!
Cha thì mỗi lần muốn mở miệng, há mồm rồi lại thở ra một hơi thật dài.

Sau đó lắc đầu, gõ gõ hộp thuốc lá, hít mây nhả khói.
Nhưng cuối cùng cha mẹ vẫn là đồng ý cậu, đấu tranh của cậu kịch liệt hơn A Ngôn, tuy rằng cha mẹ trở về thành Lâm cùng cậu, nhưng dọc đường đi không có một ngày là không hy vọng cậu dao động.
Cuối cùng sau khi trở lại Trúc Liễu, vẫn là cha mẹ A Ngôn cùng nhau mở miệng khuyên, cha mẹ cậu mới bất đắc dĩ gật đầu.
Bọn họ nói con nhỏ trưởng thành có cuộc sống của riêng mình, không quản được.

Ông bà nhất định muốn quản, bọn chúng cũng sống không thoải mái.
Bọn họ lại nói cho bọn chúng đi ra ngoài cũng tốt, ông bà xem thế hệ này của chúng ta, căn bản chưa từng rời khỏi Trúc Liễu hoặc thành Lâm, bọn chúng đều muốn có một cuộc sống khác, vậy cứ để bọn chúng rèn luyện rèn luyện.

Có phải không lão Hứa, ông nói có phải không.
Bọn họ còn nói A Ngôn đều dám đi, hoàn cảnh sẽ không kém đến loại trình độ này.

Ông bà cho tiểu Từ thử xem sao, thật sự chịu không nổi, tự nó liền sắp balo trở về, cũng không cần chúng ta gọi.
Ngày Từ Ca đi cha mẹ vẫn là tới tiễn, đến lúc gần chia tay, cũng không nổi giận.

Từ Ca đột nhiên cảm thấy bên cạnh vẫn có rất nhiều người đối tốt với mình, cho dù không nhất định có thể tiếp thu hết những quyết định bọn họ làm thay mình, nhưng ít nhất động cơ đều là vì nghĩ cho cậu.
Lúc sau cậu hỏi A Đại, có thời gian rảnh cậu có nguyện ý đến Trúc Liễu chơi một chút với tôi không.
A Đại sửng sốt, nói tôi đi Khâu Lăng, không phải đều là tỉnh Voi sao, hẳn là không khác gì lắm.
Từ Ca nói Khâu Lăng hoàn toàn không cùng một cảnh với bên chúng tôi, Khâu Lăng ở cạnh biển ven bờ, chúng tôi ở giữa đất liền.

Cậu đến chỗ tôi, đi Trúc Liễu hoặc là đi thành Lâm, cậu mà đi tôi sẽ dẫn cậu đi ăn đồ ngon.
A Đại nói được.
Nhưng câu trả lời này rất có lệ, Từ Ca cũng biết đại khái là hắn sẽ không đi.
Tóm lại hắn sẽ không rời đi Khổ Sơn, có lẽ đối với một thôn dân bình thường mà nói, rời Khổ Sơn là một chuyện tự do, nếu như không có hạn chế của giới nghiêm, thứ duy nhất khiến bọn họ do dự chỉ có sợ hãi đối với vùng đất cùng văn hóa xa lạ.
Nhưng đối với A Đại mà nói lại không giống, hắn là A Đại, hắn đi rồi, liền có nghĩa ngay cả lãnh tụ canh giữ ở nơi này cũng dao động, những người khác cũng liền không có lý do và ý nghĩa để kiên trì..
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 122


Mấy giáo viên tới cùng Từ Ca, có người còn chưa đến tháng chính thức lên lớp, cũng đã không chịu được, báo cáo quay về.
Bọn họ không thích núi sông nơi này, cũng không thích xích sắt đung đưa lắc lư cùng cầu vượt khiến người sợ hãi, càng không thích thịt đựng trong một cái bát lớn, cùng những hạt gạo ăn vào giống như còn lẫn cát.
Bọn họ nói cậu sống thật tốt, cậu có thể thân thiết với thôn trưởng nơi này, chúng tôi không được, cho nên phải đi.
Từ Ca nói cũng không phải, chỉ là đã tới đây khi còn chiến tranh, điều kiện còn gian khổ hơn, hiện tại quen rồi liền trở nên dễ dàng rất nhiều.
Những người đó còn nói cái gì, Từ Ca liền không nhớ rõ.

Mười lăm người rời đi bảy, chỉ còn lại tám người cùng nhau chờ đến mùa khai giảng.
Ngày tiễn giáo viên lên xe Từ Ca đi, cậu vòng qua ao cá, đi qua bờ ruộng, nhìn thấy xe buýt dừng ở cổng thôn ở đằng xa, giống như một con thuyền màu xanh lục bỏ neo bên bờ biển.
Chờ đến khi nhóm giáo viên lần lượt lên xe, lỗ thoát khí của xe buýt mới phun ra một chút khói, lảo đảo biến mất ở cuối đường mòn.
Từ Ca ngồi bên bờ ruộng hút thuốc, để cho khói thuốc bay lên tàn cây.
Cổng thôn bày một quầy bán quà vặt, nơi đó có một bốt điện thoại công cộng cùng một hòm thư.

Tam Bà cùng mấy người cả trai lẫn gái ngồi bên đó trò chuyện hóng mát, thấy Từ Ca, vẫy tay gọi cậu qua.
Tam Bà vươn tay, bảo Từ Ca đưa cánh tay lại đây cho bà xem.
Từ Ca cuốn tay áo lên, bộ dạng của cá cóc liền lộ ra.
Tam Bà nắm lấy cánh tay nhìn trái nhìn phải, cuối cùng vỗ vỗ cánh tay cậu.

Bà nói được được, đây là tác phẩm cuối cùng do tôi làm ra, mắt không nhìn được nữa rồi, sau này chính là con trai tôi làm.
Một thanh niên ngăm đen bên cạnh quay đầu qua cười với Từ Ca, trong tay còn cầm một bầu rượu.
Từ Ca còn nhớ rõ mặt của cậu ta, đương nhiên cũng nhớ rõ trên người cậu ta che kín đủ loại hình xăm.
Cậu ta còn có một người anh trai, nhưng đoán chừng anh trai còn ở trong rừng trên núi, con trai lớn của Tam Bà là một thợ săn giỏi, người ở đầu Tây điều biết điều này.
Mà hiện tại xem ra, đứa con nhỏ liền kế thừa nghề xăm hình này.
“Cóc là có ý gì?” Từ Ca hỏi, chỉ chỉ một hình xăm lớn nhìn giống cá cóc.
“Đó là trại ba nó ở lúc ban đầu, nó là ở rể, tới từ tỉnh Ưng bên kia,” Tam Bà cướp lời, nói, “Khi đó vì xăm hình này cho thằng nhỏ, còn ầm ĩ với tôi mấy ngày.”
“Không phải tỉnh Ưng, là nước Ưng,” Người trẻ tuổi sửa đúng, giải thích với Từ Ca, nói mẹ già rồi, chỉ nhớ tỉnh Ưng của trước kia, chính là không nhận nước Ưng bây giờ.
“Vậy còn cái này?” Từ Ca chỉ một hình khác, hoa văn phía trên không phải cá cóc cũng không phải cóc, nhưng đều có đặc trưng của cả hai.
“Này là tôi tự làm, tôi kết hợp hoa văn của cả hai, như thế nào?”

Từ Ca gật gật đầu, nói câu “Đẹp”, lại hỏi, “Cậu từng đi đến trại của A ba cậu chưa? Bên kia có giống bên này không?”
“Chưa đi, còn chưa kịp đi, đã bị đánh không còn.” Người trẻ tuổi nói, “Còn may ba tôi thời trẻ liền tới đây, bằng không ông ấy cũng không còn.” Nói xong nhếch môi, kéo ra một nụ cười.
Không biết Tam Bà lầm bầm gì đó, thẳng đến cuối cùng Từ Ca mới nghe rõ một câu.

Bà nói A Đại là người tốt, nó đối tốt với cậu, cậu cũng đối tốt với nó, cậu cũng đối tốt với chúng tôi.

Đam Mỹ Trọng Sinh
Đôi mắt của bà cụ vẩn đục mà không có tiêu cự, mặt bà hướng về phía bên ngoài quầy quà vặt, nheo mắt nhìn theo bờ ruộng, vẫn luôn nhìn về phía phương xa không thấy cuối..
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 123


Đến cuối hạ, Từ Ca cẩn thận nghiêm túc bắt đầu kiếp sống đọc sách dạy người*, ngày đầu tiên cậu lên lớp, có học trò nhận ra cậu.
(*教书育人 giáo thư dục nhân: giáo dục con người.)
Đứa nhỏ kia là hai nhãi con của Dì Vịt, bởi vì không có biện pháp chia lớp, hai đứa nhỏ chênh lệch nhau hai tuổi ngồi vào cùng một lớp.
A Đại nói để bọn chúng đi đi, vừa vặn học một chút ngôn ngữ thông dụng, sau này cũng không nhất định phải ở lại Khổ Sơn.
Từ Ca ngẩng đầu, thấy ánh mắt tò mò của bọn chúng, bỗng nhiên cậu cảm thấy toàn bộ mọi chuyện đối mặt lúc này, có lẽ là chuộc tội ở một trình độ nào đó.
Ánh mắt trẻ nhỏ có thể lọc sạch một ít dơ bẩn không nên tồn tại trên thế gian, ví dụ như thù hận của nhiều năm trước, ví dụ như máu tươi chảy xuống của binh lính cùng thôn dân, lại ví dụ như những hài cốt chôn ở dưới chân kia, làm màu mỡ cho mảnh đất này, lại tẩm bổ từng ngọn cây cọng cỏ.
Cuối cùng bọn chúng cũng sẽ quên đi lịch sử của nơi này, cho dù là thời đại đã từng tế máu, hay là ăn tươi nuốt sống.

Cho dù là thảm sát khiến lòng người lạnh lẽo, hay là tê tâm liệt phế của cốt nhục chia lìa, xa cách trùng dương.
Cậu nhớ tới bài ca dao bọn nhỏ đã từng hát lên, trong bài hát kia có cầu vượt, xích sắt, tiệc bàn dài, cùng với lễ cá cóc của Khổ Sơn.
Cậu dùng ngôn ngữ thông dụng viết ca dao lên bảng đen, cậu nói các trò phải biết làm thế nào dùng ngôn ngữ bên ngoài để kể lại chuyện xưa của các trò, như vậy chuyện xưa của các trò có thể truyền tới lỗ tai của bọn họ, chính là các trò đang cảm hóa bọn họ, mà không phải là bọn họ đang đồng hóa các trò.
Ánh mặt trời rọi vào từ cửa sổ, chiếu đến cái bàn ghế bằng gỗ được chuyển từ bên ngoài vào.

Bọn nhỏ dùng bàn tay bẩn bẩn nắm bút chì than, viết những nét xiêu xiêu vẹo vẹo, một bên làm bẩn giấy của vở bài tập, một bên chậm rãi chép lại những thứ có lẽ là được khắc ghi lại tất nhiên sẽ bị quên mất kia.
Đây là một loại tiếp nối.

Tiếp nối tất nhiên sẽ sinh ra sai sót, nhưng nó đang tiếp nối tuổi thọ của một nét văn hóa.
Khi còn ở trường Từ Ca từng nghe giáo viên nói, giáo viên hỏi bọn cậu, vì sao chúng ta muốn theo đuổi được người biết đến, được người khắc ghi, ngoài mang theo hiệu quả và lợi ích đến kinh tế, chúng ta tội gì phải để cho người khác biết rõ chúng ta.
Từ Ca không nhớ rõ đáp án của giáo viên, nhưng cậu có đáp án của riêng mình.

Đó là một quyển sách bị quên đi ở góc thư viện, là một dân tộc chỉ còn được miêu tả qua vài nét bút rời rạc sau khi diệt vong, là quá khứ được viết bởi những anh hùng rơi đầu chảy máu*, cũng sẽ là quá khứ không bao giờ trở lại, không bao giờ đi lại được nữa.
(*抛头颅洒热血 phao đầu lô sái nhiệt huyết: so sánh dù hy sinh tính mạng cũng k tiếc; thấy chết không sờn.)
Còn có thể tiếp tục chống đỡ một hồi.
Dũng sĩ của thôn làng trong sách kia đã nói như vậy, có lẽ tôi còn có thể tiếp tục chống đỡ một hồi.
Không ai có thể ngăn cản sự dung hợp của văn hóa, cũng không ai có thể chống lại bước chân của lịch sử.

Nước Sư tử dĩ nhiên thống nhất, sau thống nhất lại chắc chắn nghênh đón chia lìa.
Nhưng sở dĩ muốn được người biết đến, cho dù là lưu danh muôn đời hay là để tiếng xấu muôn đời cũng phải cố hết sức được người khắc ghi, chính là hy vọng có thể sống được lâu hơn ở một trình độ nào đó.
Không phải thân thể, mà là linh hồn, hoặc là nói tinh thần.
Mạnh miệng hơn chút nữa, đại khái có thể nói là tín ngưỡng.
Từ Ca đã được trải nghiệm sức mạnh của loại tín ngưỡng này, từ không hiểu biết của ban đầu, tới không thể tiếp thu sau khi đã hiểu, lại đến dao động, bàng hoàng, cùng với tin phục của cuối cùng.
Cậu cũng từng chiến đấu vì cá cóc, mà cá cóc cho cậu một A Đại, cho cậu Mạc Tử Lương có lẽ cả đời này sẽ không gặp được lần thứ hai.
A Đại đi qua cửa phòng học vào lúc Từ Ca sắp tan học, dựa vào cạnh cửa lẳng lặng nhìn cậu.
Chuông tan học vang lên, bọn nhỏ nhanh chóng ùa đi.

Phòng học trống rỗng trong nháy mắt, từ chợ bán thức ăn biến thành vùng đồng bằng hoang vu.
A Đại đi tới, ngồi trước bục giảng của Từ Ca.
A Đại nói, anh dạy tôi đi, thầy Hứa.
Từ Ca nói, cậu muốn tôi dạy cậu cái gì, ngay cả tên tôi cậu đều không nhận được đầy đủ, tôi không dạy được loại gỗ mục, bùn nhão không dính được lên tường* như cậu.
(*烂泥扶不上墙 lạn nê phù bất thượng tường: năng lực kém, trình độ thấp.)
A Đại bắt lấy tay Từ Ca, dẫn cậu về phía bàn học.

“Sao anh có thể nói tôi là gỗ mục, lúc anh dạy tôi hôn cũng không như vậy.” A Đại cười, tươi cười của hắn được ánh mặt trời chiếu sáng, khiến đôi mắt Từ Ca mơ hồ trong một chớp mắt.
Ngày đó đỉnh núi Khổ Sơn đang đổi màu, xanh mới rút đi, xanh thẫm lại tới.

A Ngôn chạy tới ủy ban thôn, Quạ Đen ngoắc tay bảo cậu cùng đến trường gọi Từ Ca và A Đại ăn cơm.
Lúc bọn họ đi đến trường học sinh đã về hết, A Ngôn nheo mắt nhìn về phía tầng cao nhất của khu dạy học, nói lười bò cầu thang, không biết gọi ở chỗ này có được không.
Quạ Đen nói em nhìn không tới, em thấp như vậy, có thể nhìn được gì.

Nói xong nâng cậu lên, hỏi cậu như vậy được chưa, gọi như vậy, hẳn là nghe được.
A Ngôn lắc lắc đầu, gọi một tiếng A Đại, lại gọi một tiếng Từ Ca.
Trường học quá trống trải, tiếng hô kia dạo vòng vòng ở trong sân trường.

Giống như mây đang quay cuồng trên b ầu trời, giống như sóng gợn ở dưới xích sắt.
HOÀN CHÍNH VĂN.
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 124: Phiên Ngoại 1 Đêm Mưa


Kỳ thật Quạ Đen chưa từng thật sự nổi giận với A Ngôn lần nào, nhiều nhất là anh sẽ đá A Ngôn hai cái lại mắng hai câu, nhưng kia đều là mặt ngoài, lòng anh thật đúng là chưa từng ghi hận A Ngôn.
Anh nguyện ý theo A Ngôn, hoặc là nói anh không tìm ra bất cứ nơi nào A Ngôn cần phải đối nghịch với anh.
A Ngôn cũng rất nghe lời, bình thường mình hơi đổi sắc mặt, cậu liền ngoan, không cãi vã không ồn ào, ngoan ngoãn cuộn ở trong chăn bọc thành một cái kén.
Nhưng hôm nay thì khác, hôm nay Quạ Đen tức giận, hơn nữa thật tức giận.

Kỳ thật lửa này ngày hôm qua đã muốn phát ra rồi, chính là khiến anh nghẹn đến hôm nay.

Nhưng cẩn thận nghĩ lại dường như kíp nổ này đã chôn từ sớm, từ lúc A Ngôn hoàn toàn làm việc ở Khổ Sơn, kết bạn với đứa con trai út của Tam Bà kia.
Lúc trước đã từng nói, con trai út của Tam Bà làm hình xăm.

Lúc Từ Ca xăm cá cóc kia cậu ta cũng ở đó, nhưng khi đó cậu ta cũng không lớn hơn A Ngôn là bao, mắt Tam Bà vẫn còn tốt, cũng chỉ để cho cậu ta nhìn, không cho cậu làm.
Con trai cả của Tam Bà là một thợ săn giỏi, đi sớm về trễ, chỉ cần không phải trời đông giá rét không có con mồi, trên cơ bản đều sẽ chạy lên cánh rừng trên đỉnh núi.

Cho nên bình thường ở nhà đều chỉ có con út cùng Tam Bà, về sau có thêm hai đứa nhỏ của Dì Vịt thì lại là chuyện khác.
Con trai út của Tam Bà gọi là Can Trà, cũng hợp với đống hoa văn lung tung rối loạn trên người cậu ta.

Nghe Tam Bà nói khi cậu ta còn nhỏ yếu ớt nhiều bệnh, héo héo giống như lá trà phơi khô, cho nên đặt cho cậu ta cái tên này.
Nào có thể đoán được đặt cái tên, Can Trà lại càng ngày càng cường tráng, đến hiện tại hai anh em ra đến trại khác, người khác còn tưởng rằng Can Trà mới là thợ săn.
A Ngôn quen biết cậu ta là do trùng hợp, khi đó thịt trong nhà Quạ Đen không đủ, anh lại vừa lúc bị A Đại kêu đi, liền để cho A Ngôn đến nhà Tam Bà, hỏi mượn con trai lớn của Tam Bà một chút, tiền cho nợ, khi nào anh về liền thuận đường trả luôn.
Ban đầu A Ngôn còn không vui lắm, cậu nói Tam Bà nhìn có hơi dọa người nha, lỡ như đi bị chưng chưng xào xào thì làm sao bây giờ.

Quạ Đen nói mẹ nó em còn chưa đủ nhét kẽ răng, bọn họ chính là nhìn dọa người, hù dọa loại tiểu nương pháo như em, kỳ thật người rất dễ nói chuyện.
A Ngôn lại muốn Từ Ca đi theo, ít nhất phải đợi đến khi Từ Ca dạy xong, mới dám lôi kéo Từ Ca đi lấy thịt cùng.
Nhưng ai biết khi Quạ Đen về đi ngang qua nhà A Đại, thấy Từ Ca đã ở nhà rồi.

Anh cho rằng A Ngôn cũng đã về, liền ồn ào gọi A Ngôn ra.
Ai ngờ Từ Ca nói A Ngôn chưa về, A Ngôn vẫn còn bên nhà Tam Bà.
Quạ Đen nghe xong khó hiểu, anh hỏi em ấy ở đó làm gì, em ấy cũng muốn xăm cá cóc lên cánh tay?
Từ Ca nói không phải, cậu ấy tán dóc với Can Trà, tôi liền về trước.
Lúc ấy Quạ Đen không cảm thấy có gì không đúng, đến nhà Tam Bà cũng quả thật nhìn thấy A Ngôn cùng Can Trà nói chuyện đến khí thế ngất trời.
Can Trà lấy hình xăm do mình thiết kế ra cho A Ngôn xem, A Ngôn cũng hứng thú bừng bừng, miếng thịt kia liền đặt ở trước cửa, dùng sợi thừng buộc, còn dẫn đến không ít ruồi.
Quạ Đen nói tiểu nương pháo cũng muốn làm hình xăm sao, Can Trà cậu chọn chọn cho em, đừng lớn quá, tôi sợ một cánh tay em ấy đều không xăm đủ.
Can Trà cười cười, nói không xăm cá cóc, A Ngôn chỉ là tò mò xem mà thôi, xăm cái này nhưng rất đau, Từ Ca có thể chịu được, cậu ấy chưa chắc chịu được.
Lúc ấy Quạ Đen cũng không nghĩ nhiều, đưa tiền lấy thịt, lại hộ tống A Ngôn trở về.

Từ ngày đó, Quạ Đen cũng cho rằng cuối cùng A Ngôn không còn sợ Tam Bà rồi, cho nên thỉnh thoảng để cho A Ngôn đi lấy thịt.
A Ngôn cũng không còn kháng cự, lại không ngừng nài ép lôi kéo bắt cóc Từ Ca từ trên lớp học, đi lấy thịt cùng với cậu.
Nhưng cố tình chính là như thế, lại xuất hiện chuyện khác, khiến Quạ Đen hối hận.
Quạ Đen cảm thấy anh không nên để cho A Ngôn đi, ít nhất không nên để cho A Ngôn tiếp xúc với Can Trà kia.
Can Trà là ai chứ, là thanh niên trẻ tuổi đẹp trai.

Không tính hoa văn trên người, lấy cậu ta ra so với mấy đứa cùng lứa tuổi, quả thật dễ nhìn hơn đám Lại Tra, Thí Tinh nhiều.

Cũng không biết ăn gì mà được mấy khối cơ bắp trên người kia, không thấy cậu ta đi săn, thịt lại không thiếu khối nào.
Này đó đều là những thứ có thể bắt cóc tiểu nương pháo..
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 125: Phiên Ngoại 2


Đương nhiên, nếu như ngày đó trời không có mưa mà nói, có lẽ lửa giận của Quạ Đen không bốc lên nhanh như vậy.

Nhưng cố tình trời đổ mưa, hơn nữa càng lúc càng lớn.
Mưa tuyết mùa đông của Khổ Sơn căn bản không hợp lẽ thường, sấm sét ầm ầm, thế tới dữ dội, nhanh thì mấy tiếng, lâu thì một tuần thậm chí càng lâu, chưa dứt.
Quạ Đen vốn cũng không bảo A Ngôn đi lấy thịt, là tự A Ngôn lục lọi phòng bếp, nói ai nha lại ăn hết thịt rồi, sau đó xung phong nhận việc cầm túi tiền chạy ra khỏi nhà.
Khoảng thời gian đó tiếp xúc của cậu và Can Trà càng ngày càng nhiều, hơn nữa vừa đi lấy thịt, thái dương chưa xuống núi liền không trở lại.

Thỉnh thoảng Quạ Đen chạy đến văn phòng cậu, cũng căn bản không thấy bóng dáng A Ngôn, không cần nghĩ cũng biết cậu lại chạy tới chỗ Can Trà, nhìn người ta dùng kim đâm ra một mảng máu tươi, lại lấy màu nhuộm giội xuống.
Quạ Đen chỉ không rõ, rốt cuộc cái đó có gì đẹp.

Anh đã nhìn từ nhỏ đến lớn, giống như mỗi ngày xem nước suối cọ rửa đá cụi.

Còn không phải là đâm, nhuộm, bọc, rồi sau đó thoa thuốc, chờ khỏi liền thành một bức tranh sao, Quạ Đen cũng có thể làm, tuy rằng có khả năng không thể tinh xảo như vậy được, nhưng muốn làm ra hoa văn cũng không thành vấn đề.
Lúc Quạ Đen trở về trời đã âm u, A Ngôn vẫn không có ở đó.
Tết âm lịch của Khổ Sơn trễ hơn tết âm lịch của Trúc Liễu hai tháng, cho nên A Ngôn là qua lễ trở về với anh, sau khi về không lâu, mới đến tết âm lịch của Khổ Sơn.
Quạ Đen nhìn rượu cất trong nhà đều đã chuyển ra, ngồi xoay tới xoay lui không thoải mái.
Có lẽ là cảm giác chờ đợi quá bực bội, vì vậy anh dứt khoát tắm nước nóng, lòng nói tắm xong A Ngôn cũng đã về, vậy anh vừa lúc có thể làm thịt, lại thuận tiện nói bóng nói gió với A Ngôn —— sắp ăn tết rồi, không có việc gì cũng đừng mò đến chỗ Tam Bà bên kia, người ta cũng phải chuẩn bị ăn tết, cậu đi lại thêm phiền.
Nhưng ai biết vừa mới tắm xong, còn chưa thay quần áo, mây đen trên bầu trời liền không nhịn được, đầu tiên là rải vài giọt như nước tiểu không dứt, chưa đến năm phút, lập tức đổi thành mưa to giàn giụa.
Quạ Đen thầm nói không tốt, lập tức khoác áo tơi liền chạy về phía nhà Tam Bà.
Nếu như A Ngôn về không kịp, chờ đến khi mưa lớn hơn nữa, chính là phải đi qua mương nhỏ ngập nước.

Ai biết thân thể kia của A Ngôn có vững được không, khắp Khổ Sơn đều là đá ướt, phía trên mọc đầy rêu xanh, nếu trượt một cái thì cực kỳ nguy hiểm.
Vì vậy Quạ Đen đội mưa to chạy về phía nhà Tam Bà, may mắn nhà Quạ Đen cùng nhà Tam Bà không xa, chạy chưa đến hai mươi phút, liền tới trước cổng,
Cổng nhà Tam Bà không khóa, Quạ Đen đẩy cửa liền vào.

Đi một đường vào trong, thẳng đến phòng khách nhà bọn họ.

Đọc‎ t????u????ệ????‎ ha????,‎ t????u????‎ cập‎ ????ga????‎ ﹛‎ ????????ÙM????????????????ỆN.????????‎ ‎ ﹜
Kết quả đẩy cửa ra nhìn, chỉ thấy Tam Bà cùng hai thằng nhãi đang ăn cơm chiều, không thấy con trai lớn của bà, cũng không thấy Can Trà, càng không thấy A Ngôn.
Quạ Đen nóng nảy, anh hỏi A Ngôn đâu, Can Trà đâu?
Tam Bà nói lên núi cùng với thằng lớn, A Ngôn kia của cậu, gầy gầy yếu yếu, chính là cứ đòi theo, hiện tại thì tốt rồi, mưa to, đoán chừng ở trên cầu vượt chờ đến khi trời sáng.
Quạ Đen nói vậy sao bà còn cho em ấy lên núi! Bà không biết em ấy vừa té liền nát sao!
Tam Bà nói tôi nào quản được, Can Trà vừa xoay lưng liền không còn bóng dáng, cậu sốt ruột với tôi thì có tác dụng gì, cậu có muốn ăn cơm hay không, muốn ăn liền ngồi xuống ăn chung, ăn xong rồi có lẽ mưa cũng nhỏ.
Quạ Đen nói không ăn không ăn, nào có khẩu vị.
Tam Bà nói cậu làm gì, trốn ở cầu vượt một chút thì xảy ra chuyện gì, cho dù không tìm được thằng lớn nhà tôi, thằng út nhà tôi cũng sẽ chiếu cố cậu ta giúp cậu nha, chẳng lẽ còn có thể ăn A Ngôn của cậu sao!

Quạ Đem thầm nói sợ nhất chính là củi khô nhà bà ở cùng một chỗ với A Ngôn nhà tôi, này mẹ nói không phải vấn đề ăn, sợ là sợ xuất hiện chuyện đáng sợ hơn cả ăn.
Quạ Đen lại vụt ra khỏi nhà Tam Bà nhanh như một tia chớp, đầu càng nghĩ càng không thích hợp.

Trong đầu luôn hiện lên hình ảnh A Ngôn thân thiết với Can Trà, ánh mắt kia của Can Trà luôn đặt trên người A Ngôn —— thật con mẹ nó, nhìn cái gì mà nhìn, mẹ nó cũng không phải đồ của cậu!
Quạ Đen bức bội đi vòng vòng trong nhà, mưa kia lại giống như đối nghịch với anh, chính là cả đêm cũng không thấy bớt.
Rất nhiều lần anh chạy tới cửa muốn lên núi, nhưng anh không biết A Ngôn chính là ở cầu vượt nào.

Quanh đầu Tây nhiều cầu như vậy, làm sao anh có khả năng đi tìm từng cái một.
Rơi vào đường cùng chỉ có thể chờ.
Vừa chờ, vậy mà chờ đến khi mặt trời lên..
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 126: Phiên Ngoại 3


Đó là một buổi tối dài nhất Quạ Đen từng trải qua, đứng ngồi không yên, bực bội khó chịu, càng nghĩ càng cảm nhận được nguy cơ.

Anh cũng không biết vì sao lại sợ như vậy, rõ ràng anh và A Ngôn vừa mới đi Trúc Liễu một chuyến, cảm tình của bọn họ hẳn là phải tiến thêm một bước mới đúng, muốn xảy ra vấn đề cũng tuyệt đối không phải là lúc này, chính là vừa nghĩ tới hình ảnh A Ngôn và Can Trà run bần bật cuộn tròn bên nhau ở cầu vượt —— đệch.

Quạ Đen vùi đầu uống rượu, anh thật sự không nên để A Ngôn quen Can Trà.

Quá trình yêu đương của Quạ Đen và A Ngôn xem như tương đối hài hòa, tạm thời không nói đến ngày đầu A Ngôn vẫn luôn khóc, cũng không nói Quạ Đen ỡm ờ làm cậu một trận, lại không nói đến lúc sau mơ mơ màng màng liền bẻ đùi ra, càng không nói rõ chuyện đã làm sau đó, mỗi lần A Ngôn đều chống cự anh giống như giết heo —— đúng rồi, A Ngôn luôn chống cự anh.

Lần đầu tiên bọn họ chân chính c*m v**, vẫn là nhờ vào A Ngôn uống đến say khướt mới xảy ra.

Tối hôm đó A Ngôn không có sức lực, nằm mềm oặt trên giường.

Quạ Đen đá cậu cũng chỉ hừ hừ, ôm cậu xoay tới xoay lui, giống như cũng không có mâu thuẫn gì.

Vì thế Quạ Đen liền một trống đẩy tinh thần*, dù sao thuốc mỡ đặt ở đầu giường đều mẹ nó đặt đến sắp mốc meo, lần này vừa lúc dùng tới, cũng làm cho A Ngôn hiểu được cái gì là tư vị nước sữa hòa nhau chân chính.

Nói không chừng làm làm, cậu liền thích loại cảm giác này.

(*一鼓作气 nhất cổ tác khí: một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm.

)
Tối hôm đó thật sự khốc liệt.

Ban đầu mọi chuyện còn rất bình thường, bởi vì A Ngôn không có phản ứng gì, thuốc mỡ đi vào cậu cũng chỉ tiếp tục hừ hừ, c*m v** hai ngón tay cậu cũng chỉ nhíu nhíu mày.

Mà khi Quạ Đen thật sự c*m v**, A Ngôn đột nhiên tỉnh rượu giống như bị điện giật, gào một tiếng, lập tức trốn chạy về phía trước.

Thật không thể trách Quạ Đen, này cũng đã vào đến một nửa, nào có đạo lý lại lui ra ngoài.

Huống chi khí đó cảm tình của anh và A Ngôn rất tốt, A Ngôn cũng nhiều lần hứa hẹn lần sau, lần sau liền vào, cho nên Quạ Đen không cho là mình đang ép buộc cậu, túm A Ngôn không cho cậu chạy, chính là làm tới cuối.

A Ngôn vừa khóc vừa kêu, xong việc vậy mà lập tức ngủ rồi, tỉnh dậy đạp Quạ Đen mấy cái, thiếu chút nữa liền đá Quạ Đen xuống giường.

Nhưng đó chỉ là lần đầu tiên mà thôi, dù sao A Ngôn vẫn là thích anh, cho nên lần thứ hai thuận lợi hơn một chút, lần thứ ba lại càng thuận lợi hơn, tới lần thứ tư, lần thứ năm, cũng liền nước chảy thành sông, đương nhiên không thể nghi ngờ*.

(*理所当然 lý sở đương nhiên: có nghĩa là sự thật tất nhiên là như thế này, nó xảy ra có lý do, là hợp lý, và không thể nghi ngờ.

)
Cho dù mỗi lần A Ngôn vẫn là rất khó chịu, nhưng dù sao cũng có lúc cậu chủ động, ví dụ như cái ngày cậu vừa mới trở về Khổ Sơn, chính là cậu chủ động c ởi quần áo Quạ Đen dán lên.

Vật nhỏ này bình thường không dễ phục vụ, nhưng hầu hạ tốt rồi vẫn là rất ngoan.

Nhưng vừa nhắc đến A Ngôn ngoan, trong đầu Quạ Đen lại hiện ra hình ảnh A Ngôn cũng ngoan với Can Trà —— sao cậu có thể ngoan với Can Trà, cậu chính là khế đệ của mình, ngoan của cậu tuyệt đối không thể chia sẻ.

Quạ Đen lại tu một ngụm rượu.

Đại khái là đựng rượu bằng bình nhỏ, uống chưa được mấy ngụm liền uống cạn rồi.

Trời càng lúc càng sáng, mưa cũng dần nhỏ.

Quạ Đen đứng dậy mở cửa sổ, mùi mưa tươi mát đến khiến người giật mình ùa vào trước mặt.

Anh đen mặt nhìn ra đường phố bên ngoài, đánh giá khi nào thì tiểu nương pháo xuất hiện ở cuối phố.

Ngày hôm qua cậu mất tích cả một đêm, cho dù thế nào, Quạ Đen nhất định phải hỏi cho rõ ràng.

Sau đó lại làm chút chuyện khác để A Ngôn rút ra bài học kinh nghiệm, ít nhất cho cậu biết, tuy rằng Quạ Đơn lớn tuổi, nhưng ở phương diện nào đó tuyệt đối sẽ không bại bởi người trẻ tuổi.

Can Trà tính là gì, Can Trà già rồi cũng không có một dạng như mình.

Không, cậu ta già rồi không chừng còn không tài giỏi bằng mình.

Nghĩ đến đây, thế nhưng Quạ Đen dễ chịu một chút.

.
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 127: Phiên Ngoại 4


Nhưng thực tế Quạ Đen cũng không thể thật sự nổi giận.
Anh cũng buồn bực, tính tình của anh cũng không tốt, rất nhiều lúc anh phát hỏa, A Đại cũng chưa phát hỏa.

A Đại luôn bảo anh làm việc không nên gấp, gặp chuyện không cần phẫn nộ, chỉ cần xúc động liền sẽ làm ra chuyện xấu, sau đó muốn thu thập cũng phiền.
Cho nên Quạ Đen hẳn là sẽ xông tới xách A Ngôn lên, không nói hai lời nhốt vào phòng dạy dỗ một trận.

Mà khi Quạ Đen nhìn thấy Can Trà cõng A Ngôn ở trên lưng, lắc la lắc lư trở về từ đằng xa, Quạ Đen chỉ là vô cùng lo lắng lao ra đón, lập tức hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao sẽ thành như vậy.
Can Trà nói anh ấy đuổi theo con thỏ, rớt vào trong nước, sau đó liền trời mưa, có lẽ buổi tối ở cầu vượt bị cóng một hồi.
Mùa đông của Khổ Sơn quả thật muốn mạng người, A Ngôn còn mẹ nó rớt xuống nước —— Quạ Đen một hồi cảm thấy này là chuyện A Ngôn sẽ làm ra, một hồi lại phẫn nộ sao A Ngôn lại ngốc như vậy, ngốc đến phá bầu trời rồi, ngốc đến mệnh đều phải ném.
Can Trà nói anh ấy không mặc quần áo ướt, em đổi cho anh ấy rồi, nhưng khẳng định bị nhiễm lạnh, anh cho anh ấy ngâm nước ấm mới được, nếu tình huống không tốt, để cho Vu y qua nhìn một chút.
Quạ Đen đáp được được được, vội vàng đón lấy A Ngôn.
Môi cậu đều phát tím, gục ở trên lưng Can Trà giống như miếng vải rách.

Lúc Quạ Đen nhận cậu từ trên người Can Trà, cậu còn giật giật, đột nhiên tay chân cùng đưa ra giống như phản xạ có điều kiện, lập tức bám vào Quạ Đen.
Trên người cậu còn bọc áo lông thú của Can Trà, Quạ Đen cũng mặc kệ có phải Can Trà đã nhìn cậu hết trơn rồi hay không, vội vàng ôm vào trong nhà.
Vào lúc này Quạ Đen mới rốt cuộc cảm giác được chỗ tốt của thông nước thông điện, nếu đổi là năm sáu năm trước, đun chút nước ấm còn phải mất nửa tiếng.

Hiện tại mở vòi sen, chưa đến ba mươi giây liền ấm.

Anh vội vàng kéo thùng gỗ qua, lại lột A Ngôn ra khỏi áo lông thú bỏ vào trong.
Xoa x** n*n nắn thật lâu, A Ngôn mới a một tiếng giống như đã tan giá, run run rẩy rẩy mắng câu mẹ nó, lạnh chết ông đây…
Mắng ra lời này Quạ Đen liền biết cậu không có việc gì, đốt cho cậu điếu thuốc, hút hút, lại lấy rượu vào phòng tắm cho cậu, uống mấy ngụm đuổi khí lạnh.
Thật vất vả cho cậu lên giường, da trên người cậu đều đã nóng đến vừa hồng vừa mềm.

Lúc này cậu lại thành kén rồi, thành đống kén bện ở trên người Quạ Đen.
Dù sao Quạ Đen là lò sưởi, ôm Quạ Đen cũng tương đối ấm tay.
A Ngôn vẫn là tuổi trẻ, đông lạnh này cũng không có trở ngại gì.

Ngủ đến tối liền có tinh thần, lập tức ngồi dậy, nói thịt của em đâu, tối hôm qua em có mang thịt về không.
Lúc này Quạ Đen mới nhớ tới anh hẳn là nổi giận với A Ngôn, thế là đưa tay kéo cậu về ổ chăn.

Anh làm mặt lạnh, nói tối hôm qua em làm gì, sao em lại qua đêm với Can Trà, em có biết em sẽ làm anh nghĩ bậy bạ hay không, nếu sau này em còn như vậy anh liền không cho em ngâm nước nóng, ném em ở bên ngoài cho đóng băng luôn.
Nhưng hiển nhiên x@c thịt của A Ngôn đã tan giá, đầu óc lại giống như còn chưa tỉnh táo linh hoạt lắm.

Cậu nghe xong nửa ngày, mới ngơ ngác hỏi lại —— “Tối hôm qua em làm gì?”
“Em làm gì em tự biết.” Quạ Đen tức giận nói.
“Em đi săn thú,” A Ngôn nghĩ nghĩ, lại bổ sung, “Em đi với hai đứa nhóc của Tam Bà.”
“Sau đó em đi cả đêm không về nhà ngủ.” Quạ Đen cường điệu, nắm lấy bả vai A Ngôn có chút dùng sức, nghiêm túc nói ra trọng điểm —— “Sau này anh không cho em đi lấy thịt nữa, em chỉ lấy thịt mà hồn đều muốn ném rồi, sau này chúng ta ăn cỏ.”
A Ngôn giống như nghe hiểu lại như nghe không hiểu, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của Quạ Đen, cậu cũng chỉ đành gật gật đầu..
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 128: Phiên Ngoại 5


Đương nhiên, cuối cùng A Ngôn vẫn là biết được thứ Quạ Đen để ý.

Này cũng không phải do Quạ Đen nói, lại là Từ Ca nói với cậu.

Từ Ca nói ngày đó Quạ Đen tìm cậu đều sắp tìm điên rồi, cậu không cần chạy loạn, cho dù đi chơi, cũng phải nói với Quạ Đen một tiếng, tôi liền kỳ quái, cậu cũng là người sắp ba mươi rồi, như thế nào mẹ nó còn giống như mới vừa ba tuổi.

“Còn có Can Trà kia, cậu không nên cứ luôn đi gần với cậu ta như vậy, Quạ Đen đều đã oán giận với A Đại mấy lần, A Đại cũng không thể nói, chỉ có thể để tôi tới nói với cậu.


A Ngôn sửng sốt, xua xua tay nói em biết rồi, một bên nói một bên chơi chơi chó sói A Đại vừa săn về.

Từ Ca cũng không tiện nói nhiều, để A Ngôn tự mình xử lý.

Nhưng kỳ thật A Ngôn nghe lọt, tối về liền nói xin lỗi với Quạ Đen.

Cậu nói em không nên chạy loạn, em không biết trời sẽ mưa, cũng không phải cố ý tối không về.

Quạ Đen ừ một tiếng, chỉ lo bưng một đĩa một đĩa rau xanh ra.

A Ngôn lại đi theo tới phòng bếp múc cơm, nói sau này em không chơi điên nữa, em sẽ không cứ luôn ở lại chỗ của Can Trà, em sẽ đi làm, làm việc thật tốt, học thật tốt ——
Quạ Đen lại ừ một tiếng, múc cơm mang sang.

A Ngôn còn có một câu quan trọng muốn nói, nhưng lời kia lưỡng lự cả buổi cũng không ra miệng được.

Đến cuối cùng cậu vẫn tìm một phương thức uyển chuyển hơn, nói một cách mơ hồ —— “Anh đừng nghĩ bậy, em không thích kiểu như Can Trà.


“Ồ, nhưng khi anh còn trẻ thì cũng giống vậy, chỉ có hình xăm không nhiều như cậu ta mà thôi, nói không chừng em thích nhìn phiên bản trẻ tuổi của anh hơn.

” Quạ Đen gắp rau bỏ vào miệng, đột nhiên có chút hối hận với lời này sau này sẽ ăn cỏ.

“Sẽ không, sao em lại như vậy được,” A Ngôn nói, cậu chà chà tay, nắm đũa, “Tuy rằng anh có già một chút, xấu một chút, cũng thối một chút, nhưng anh vẫn rất tốt.


“Khuyết điểm của anh vẫn là rất nhiều, nhiều hơn Can Trà.


“Không có không có, đều có thể tiếp thu, cậu ta chính là trẻ hơn anh một chút, đẹp hơn một chút, cường tráng hơn một chút, cũng càng ——” A Ngôn ngậm miệng, cậu cảm thấy mình chạy trật rồi, đầu óc cậu không thích hợp để giải thích vấn đề, cho nên cậu chỉ có thể làm ra kết luận —— “Dù sao không tốt bằng anh.


Quạ Đen lại ừ một tiếng, cũng không biết có phải tiếp nhận đáp án này rồi hay không.

Nhưng cho dù nói thì nói thế, đầu Quạ Đen nhớ rõ, cái ngày Can Trà đưa A Ngôn về, A Ngôn chỉ vịn lỏng lẻo ở trên người Can Trà.

Nhưng khi cậu nhích lại gần mình, A Ngôn chính là tóm chặt lấy mình.

Này không cần giải thích, cũng đã có hiệu quả hơn bất cứ ngôn ngữ nào.

.
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 129: Phiên Ngoại 6 Mùa Đông Lạnh


Từ Ca không nghĩ tới A Đại sẽ tới tìm cậu, cho nên cậu không hề có sự chuẩn bị nào.
Khi đó cậu và A Ngôn vừa ra khỏi siêu thị, hai tay xách đầy các loại túi, đang đi về phía giao lộ gần nhà.
Sắp sang năm mới rồi, nhà A Ngôn cùng nhà mình đều rất bận.

Nhưng bận cũng tốt, ít nhất còn có thể khiến cậu lấy cớ ra ngoài cùng A Ngôn, mà không cần nghe ba cô sáu bà giục hôn.
A Ngôn và Từ Ca đều có kể về nơi mình ở cho Quạ Đen hoặc A Đại, nhưng dường như A Đại chưa bao giờ nguyện ý đến thành Trúc Liễu của cậu, ba năm qua cho dù cậu mời hắn biết bao nhiêu lần, A Đại luôn bố thí cho một chữ “Ừ”, thậm chí có đôi khi ngay cả “Ừ” cũng không cho, chính là không rên một tiếng.
Cho nên khi Từ Ca nhìn thấy A Đại, cậu không nhận ra hắn.

Đương nhiên không nhận ra, Từ Ca không nghĩ tới bề ngoài của A Đại sẽ anh tuấn như vậy.
Không chỉ là A Đại, Quạ Đen đi bên cạnh hắn cũng thế.
Lúc này trên người bọn họ không còn là những áo da lỗi thời, cũng không còn là những vỏ cây chỉ có người Khổ Sơn mới mặc kia, càng không treo một thanh loan đao hay là súng đất ở bên hông.
Bọn họ mặc áo gió giống như của Từ Ca, phác họa thân hình to lớn cao ngất đến rất tốt.

Nhìn giống như người bình thường, chỉ có làn da lộ ra bên ngoài áo gió có chút ngăm đen, mới có thể phân biệt với tiểu ca hoặc đại thúc ở nơi này.
Từ Ca sửng sốt, ngược lại là A ngôn phản ứng đầu tiên, cậu ta a một tiếng, lập tức chạy tới chỗ Quạ Đen, lập tức túm chặt cánh tay Quạ Đen.
A Ngôn thật vui, hưng phấn của cậu viết đầy mặt, cũng không để ý có phải mình còn đang cầm một đống đồ tết hay không, trực tiếp ôm chặt Quạ Đen —— sau đó nhét đống đồ tết vào trong tay Quạ Đen, để Quạ Đen cầm giúp.
Quạ Đen nói tiểu nương pháo, anh là khách của em, qua đây thăm em, con mẹ nó anh vừa đến em liền xem anh như c* li.
Nhưng nói thì nói thế, anh vẫn tiếp nhận bao lớn bao nhỏ.

Anh và A Ngôn chính là như vậy, cho dù tách ra bao lâu, trong nháy mắt là có thể bắt đầu trò chuyện, giống như chưa bao giờ chia ly.
Từ Ca vẫn luôn cảm thấy A Ngôn và Quạ Đen rất hợp nhau, ít nhất hợp hơn cậu và A Đại.

Tuy rằng bọn họ khác biệt hoàn toàn về bối cảnh trưởng thành, nhưng phù hợp của cả hai giống như bánh răng.

Mà không giống như bản thân Từ Ca.
A Đại nhìn Từ Ca không chớp mắt, sau đó mới chậm rãi đi về phía Từ Ca.
Đàn ông của thành Trúc Liễu luôn là cao cao gầy gầy, một bộ dạng thư sinh văn nhã, mặc dù mặc áo gió như vậy, cũng giống như công tử ca mới trở về từ nước ngoài.
Nhưng khí chất của A Đại thì khác, thân hình cũng không giống.

Mặc dù quần áo mặc trên người giống như đúc, Từ Ca vẫn luôn cảm thấy hắn có thể móc súng từ trong áo gió ra bất cứ lúc nào.
Đoán chừng đi một đường này, A Đại không thiếu bị cảnh sát chặn lại tra hỏi chứng minh thư.
Chính là Từ Ca cảm thấy A Đại dễ nhìn, thật sự dễ nhìn, dễ nhìn đến mức cậu cũng không dám thừa nhận mình và đối phương có quan hệ như vậy.
A Đại nói, để cho tôi, tôi cầm giúp anh.
Từ Ca vội nói không cần không cần, mình tôi là được.
A Đại duỗi tay lấy, nhưng Từ Ca rụt về sau một chút.
Gáy Từ Ca nóng lên, kỳ thật đối thoại như vậy rất bình thường, cũng không biết vì sao đổi đến xảy ra ở quê nhà của Từ Ca, cậu lại cảm thấy tim đập gia tốc.
Lá cây của thành Trúc Liễu đều đã rụng, rơi xuống cũng đổi sang khô vàng hoặc đỏ sậm.

Gió thổi qua, lá rụng đầy đất liền bị cuốn lên.
A Đại đứng trong lá rụng, giống như một gốc cây cao ngất.

Là loại cổ thụ không có lá rụng, không đổi sang vàng của Khổ Sơn.

Lá khô xoay tròn bên chân hắn, lại thổi bay góc áo của hắn.
Hắn nói làm sao vậy, tôi có gì không bình thường sao.
Từ Ca nói không có, cậu đến gần A Đại, “Cậu thật dễ nhìn, dễ nhìn đến mức tôi không dám nhận.”
Nói xong lại muốn túm tay A Đại giống như A Ngôn, nhưng không biết A Đại là cố ý hay vô tình tránh ra.

Hắn duỗi tay, lấy một túi hoa quả từ trong tay Từ Ca..
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 130: Phiên Ngoại 7


A Đại và Quạ Đen đi cùng hai người đến cửa nhà mới thôi, liền tính toán rời đi.
A Ngôn không cho, cậu ta nói làm sao vậy, thật sự chỉ đến nhìn một cái liền đi sao.
Quạ Đen nói không, này không phải cùng với A Đại à.
Nói xong còn chọc chọc A Đại, muốn đẩy trách nhiệm lên trên người A Đại.
A Đại cười cười, nói, không phải các cậu về nhà ăn cơm sao, tôi và Quạ Đen chỉ là ra ngoài đi dạo mà thôi.

Chờ ngày mai rảnh các cậu lại đến, dẫn chúng tôi đi xem quê nhà của các cậu.
Nhưng Từ Ca cũng không chấp nhận, cậu tưởng tượng đến về nhà lại nghe người trong nhà lải nhải, dứt khoát tóm lấy A Đại, “Còn chưa ăn tết, không cần phải ở nhà mỗi ngày.

Hai người ở chỗ nào, đưa địa chỉ khách sạn cho tôi, tôi và A Ngôn ăn xong đi tìm hai người.”
A Đại nhìn Quạ Đen, Quạ Đen liền nói địa chỉ.
Kỳ thật Từ Ca biết buổi tối đến khách sạn sẽ xảy ra cái gì, từ lúc trở về Trúc Liễu một tháng trước, cậu và A Đại liền không có bất kỳ phương thức liên lạc nào.
Ba năm qua Khổ Sơn đã xây xong trạm cơ sở cũng kéo dây điện thoại, nhưng dường như A Đại không thích mấy món đồ hiện đại đó, thế cho nên ngoài phòng làm việc của hắn có một đường dây nội bộ ra, trong nhà vẫn không hề có một thiết bị viễn thông nào.
Từ Ca dĩ nhiên là nhớ hắn, phần nhớ nhung này làm cậu có chút chờ mong đối với màn ghé thăm buổi tối.
Có lẽ là tính cách A Đại quá mức nguội lạnh, Từ Ca luôn cảm thấy bọn họ cũng không trải qua khoảng thời gian ngọt ngào đến phát chán.

Cho nên gặp lại chút xíu cũng có thể k1ch thích cậu, đặc biệt là sau khi Từ Ca bởi vì không thể ngăn nổi tưởng niệm, giải quyết một tí trong phòng tắm vào tối hôm qua.
Tuy rằng mấy năm gần đây quê nhà đã càng ngày càng thoáng hơn, nhưng trình độ tiếp thu đối với phương diện này vẫn chưa cao.

Chỉ bằng cậu và A Ngôn hơn ba mươi rồi còn chưa tìm đối tượng, lỗ tai đều sắp bị lải nhải ra kén là có thể thấy được, có lẽ cả đời này của Từ Ca đều không thể nói với người trong nhà suy nghĩ của bản thân.
Nhưng này cũng không sao, mỗi lần chỉ cần nhìn thấy A Đại, toàn bộ lo lắng lại bị Từ Ca vứt ở sau đầu.
Cậu là ra cửa lúc hơn chín giờ tối, A Ngôn đã chờ không kịp đi trước rồi.
A Ngôn ỷ lại đối phương hơn cậu, lại càng không thể chịu nổi chia lìa dài đến hai ba tháng mỗi năm hơn cậu.

Mặc dù cố nhịn hơn một tháng nữa là có thể trở về Khổ Sơn, nhưng có thể thấy được A Ngôn đã chờ không nổi từ trên biểu tình của cậu ta.
Khách sạn Quạ Đen và A Đại ở rất xa, ngồi xe điện ngầm cũng phải tốn nửa tiếng.

Chờ đến khi tới trạm còn phải đi thêm một đoạn, lúc đến trước cửa phòng A Đại, đã là hơn mười giờ tối.

Tay Từ Ca đặt trên chuông cửa, có chút phát run.
Cậu hít sâu mấy hơi, mới ấn vang chuông cửa.
Lúc A Đại mở cửa chỉ mặc một cái áo tắm, nhìn như mới vừa tắm xong.
A Đại kéo cửa ra, Từ Ca phát hiện ba người bọn họ đang chơi đánh bài*.
(*斗地主 đấu địa chủ.)
Từ Ca dở khóc dở cười, thầm nói EQ Quạ Đen thật ghê gớm, A Ngôn đều đã đưa đến cửa rồi, còn mẹ nó ngồi đánh bài.
Trong phòng còn có hai thùng bia, người Khổ Sơn chính là như vậy, có thể không ăn, nhưng không thể không có rượu uống.
A Ngôn đã uống mấy chai, trình độ chơi bài của cậu ta cũng chỉ ở mức lót đáy.

Cổ cậu ta hồng hồng, thấy Từ Ca vội tới nắm chặt, nói rốt cuộc anh cũng tới rồi, anh còn chưa tới nữa em liền thật sự gục mặt.
Quạ Đen cười hắc hắc, cúi đầu xào bài.
Nhưng A Đại không để cho ván bài tiếp tục, hắn liếc nhìn chai bia, ngoài ba chai còn chưa khui ra, còn lại đều đã uống sạch.
Mượn cơ hội này, hắn dứt khoát nói —— “Quạ Đen dẫn A Ngôn đi đi, dù sao bia cũng không nhiều, em với tiểu Từ nói hai câu, đừng để đến lúc đó uống nhiều quá ngay cả nói cũng nói không được.”
Quạ Đen như gỡ được gánh nặng xuống, buông bài liên tục nói được, vội vàng kéo A Ngôn dậy, ra khỏi phòng nhanh như chớp.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Xin Chào - Ta Đây Là Nữ Phụ

2.

Hóa Ra Nam Thần Của Trường Là Bố Của Con Tôi
3.

Cứ Để Tình Yêu Rơi Tự Do
4.

Biển Cấm
=====================================
A Đại liền lấy bia còn thừa đến, cắn mở nắp, đưa cho Từ Ca.
Từ Ca miễn cưỡng uống một ngụm, liền nghe A Đại nói —— “Đêm nay anh có về không? Về mà nói, tùy ý uống chút là được, không cần ra sức liều mạng giống như ở Khổ Sơn.”
Từ Ca tu mấy ngụm, chẹp chẹp miệng.
“Sao cậu còn muốn tôi đi,” Cậu nói, ánh mắt quơ quơ, không dám đối diện với A Đại, mới nói hết nửa câu sau, “Tôi nhớ cậu, đêm nay tôi không muốn về.”.
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 131: Phiên Ngoại 8


Nói thật, nếu phải hỏi thứ gì trên người A Đại khiến cậu không có cách nào thừa nhận nhất, vậy đại khái chính là cách đáp lại này của đối phương.
Ba năm cùng A Đại ở bên nhau này, ngoài mấy ngày đầu trong khoảng thời gian cửu biệt gặp lại, A Đại để lộ ra chút chân tình đáng quý* ra, bình thường luôn là một bộ dạng lạnh như băng.
(*难能可贵 nan năng khả quý: chỉ việc khó mà làm được, vô cùng đáng quý.)
Từ Ca luôn có một loại ảo giác, cảm thấy vẫn luôn là mình đang chủ động.

Mình đang khao khát, mình đang tham lam, mà A Đại thờ ơ mặc kệ*.

Thật sự không thể không nể mặt, mới cố mà ‘làm’ cậu một phát.
(*无动于衷 vô động vu trung: k quan tâm bỏ mặc đối với thứ cần phải quan tâm.)
Từ Ca uống bia một hồi, lại xem ti vi với A Đại một hồi.

||||| Truyện đề cử: Xin Chào - Ta Đây Là Nữ Phụ |||||
Phòng khách sạn này chọn không tốt, hiệu quả cách âm thật không xong, không lâu lắm, bọn họ liền nghe được loáng thoáng.
Từ Ca biết là vọng lại từ A Ngôn và Quạ Đen bên cách vách, bọn họ đã bắt đầu hoạt động rồi.
Nhưng Từ Ca và A Đại thế nhưng còn mỗi người cầm một chai bia, nhìn tivi không biết mẹ nó đang phát thứ gì.
Di động Từ Ca vang lên mấy lần, tất cả đều là tin nhắn của bạn bè cùng bạn học cũ.

Có phát bao lì xì, có hỏi sắp xếp ngày nghỉ, còn hỏi có phải Từ Ca đã về rồi hay không, lúc nào ra ngoài tụ tập một chút.
Từ Ca không tắt tiếng, thỉnh thoảng liền truyền đến vài tiếng nhắc nhở.
Thế nhưng A Đại vẫn làm thinh, thẳng đến khi điện thoại của Từ Ca trực tiếp bị gọi vang.
Từ Ca nghe máy, đầu bên kia là bạn học cũ đang tụ tập.

Cuồng hoan trắng đêm đã qua một nửa, đối phương đã uống đến nói không rõ rồi, la hét ồn ào về phía điện thoại.

Trách móc cả buổi, Từ Ca mới nghe rõ là kêu cậu qua.
Cắt đứt cuộc gọi cậu hỏi A Đại, nói cậu đi qua cùng tôi, cậu cũng gặp bạn của tôi.
A Đại nói không cần, tôi đưa anh đi, chơi đến mấy giờ anh nói cho tôi một tiếng, đúng giờ tôi đến đón anh là được rồi.
Nói xong liền đứng dậy thay quần áo, nhìn không ra mất hứng, cũng nhìn không ra giải thoát.
Lòng Từ Ca không thoải mái, cậu không biết A Đại đây là có ý gì, cậu đều phải đi ra ngoài chơi cùng người khác, đối phương cũng không khẩn trương chút nào.
Cậu thật sự muốn dẫn A Đại đi cùng, đêm nay có mấy người bạn tốt đã lục tục biết được thân phận của Từ Ca trong mấy năm này, vẫn luôn ồn ào bảo cậu dẫn bạn trai tới cho đám người gặp.

Huống chi hôm nay A Đại thật sự đẹp, thỉnh thoảng Từ Ca cũng sẽ có chút lòng hư vinh nho nhỏ.
Nhưng A Đại thật đúng là gọi xe đưa cậu tới trước cửa KTV, sau khi cởi khăn quàng cổ ra quấn cho Từ Ca, lại tính toán chui vào xe trở về.
Từ Ca không nhịn được nữa, lập tức đóng cửa xe lại, bảo xe taxi đi trước, lại đối mặt với A Đại.
Cậu nói thế nào, chê tôi mất mặt sao, dẫn cậu đi gặp bạn của tôi, cậu còn không vui, “Không thấy cậu trốn trốn tránh tránh như vậy ở Khổ Sơn, rốt cuộc cậu đang sợ cái gì.”
A Đại không đáp, hắn lại lẳng lặng nhìn Từ Ca, giống như có thể nhìn thấu Từ Ca.

Sau đó hắn lắc đầu nói không có, anh muốn tôi đi, tôi đi cùng anh là được.

Kỳ thật tối hôm đó chơi đến rất không vui, A Đại thật sự khiến cho người khác phải ghé mắt nhìn, nhưng lạnh lùng của hắn khiến Từ Ca không biết làm thế nào.
Hắn cũng sẽ nói chuyện phiếm cụng ly chơi xúc xắc với đám bạn Từ Ca, giao tiếp với người khác không hề có chút vấn đề nào, cho dù khẩu âm vẫn là thật nặng, nhưng nói nhiều mọi người cũng đều nghe hiểu, cũng không ai thèm để ý.
Chỉ là hắn thân thiết cùng người khác lại không có gì khác biệt với thân thiết với Từ Ca, mặc dù Từ Ca muốn tới gần hắn một chút, hắn đều sẽ tự giác né ra, dường như đang phân rõ giới hạn, duy trì khoảng cách an toàn.
Lúc trời tờ mờ sáng bọn họ kết thúc ở KTV, bạn của Từ Ca rất thích A Đại, cũng không nhìn thấy Từ Ca không vui từ trong biểu tình của cậu.
Nhưng chờ đến khi bạn bè vừa đi, một câu của A Đại khiến Từ Ca thiếu chút nữa nộ từ trong ra*.
(*怒从中来 nộ tòng trung lai: phẫn nộ từ tận trong lòng.)
A Đại nói —— để tôi đưa anh về nhà, đều là ngày hôm sau rồi, cũng đừng quay về khách sạn với tôi.
Từ Ca nói, kỳ thật không phải là Quạ Đen đi cùng cậu, là cậu bị Quạ Đen nài ép lôi kéo tới đây đi.
A Đại nói, sao lại nói như vậy, chúng tôi đều muốn đến.
Từ Ca hỏi, tới làm gì? Tới liếc mắt nhìn tôi một cái liền đi, vậy còn không bằng cậu ở lại Khổ Sơn, chờ tôi ăn tết xong trở về xem cũng vậy.
A Đại lại không lên tiếng, nhưng lần này tốt xấu gì cũng không đẩy Từ Ca về nữa, hai người gọi xe, một đường không nói gì mà trở lại khách sạn..
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 132: Phiên Ngoại 9


Hai người thay phiên nhau tắm nước ấm, nước ấm làm tăng tuần hoàn của máu, sau khi tắm xong Từ Ca chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, nằm xuống giường nhắm mắt lại.
A Đại tắt đèn, lại kéo rèm chặn lại ánh sáng, cuối cùng làm cho gian phòng tối đến giống như chạng vạng, mới chậm rãi chui lên giường.
A Đại vẫn không ôm Từ Ca, Từ Ca đợi thật lâu, thẳng đến khi cậu không xác định có phải A Đại đã ngủ rồi hay không.
Nhưng cậu vẫn là không nhịn được mà lên tiếng, cậu nói, mỗi lần tôi và cậu tách ra, đều cảm thấy giống như muốn mất đi cậu.

Cậu thích tôi, tôi biết, nhưng cậu thích tôi đến mức nào, giống như cậu thích Tiểu Viễn lúc trước sao.
Đây là thứ Từ Ca vẫn luôn khó có thể tự thuyết phục, mỗi lần thấy A Đại lạnh lùng cùng xa cách, cậu liền cảm thấy trong lòng đối phương có một chỗ cậu không có cách nào đụng vào.
Cậu từng cố ý vô tình hỏi thăm những thôn dân khác, cậu biết lúc trước A Đại và Tiểu Viễn như hình với bóng, cho dù là học chữ ở trên lớp, hay là lên núi săn thú sau khi tan học.

A Đại sẽ cố hết sức bày ra sự chiếm hữu của hắn đối với Tiểu Viễn, thế cho nên mọi người đều biết nếu như có thể tìm được một trong hai, một bên khác nhất định liền ở cách đó không xa.
Nhưng Từ Ca và A Đại ở bên nhau lâu như vậy rồi, ngoại trừ sau khi Từ Ca yêu cầu, lúc đối phương tiến vào cơ thể cậu một cách hung ác mới có thể cảm nhận được sự bức thiết của A Đại, thời gian còn lại bọn họ thật sự chỉ giống như anh em.
Anh em rất tốt rất tốt, không hơn.
Cho dù có mấy lần A Đại không nói đạo lý mà muốn đến ký túc xá của Từ Ca, hoặc là thỉnh thoảng hứng khởi, trốn ở trong cánh rừng nhỏ làm một phát, nhưng những thứ này cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
d*c v*ng của A Đại với Từ Ca không mãnh liệt như với Tiểu Viễn, Từ Ca có thể cảm giác được.
Hôm nay càng là viết cảm giác về khoảng cách đó lên trên mặt, khiến Từ Ca muốn lừa mình dối người cũng không được.
A Đại không ngủ, hắn nhìn ra được Từ Ca không vui.

Nghe thấy lời của Từ Ca, hắn sửng sốt một chút, xoay người lại, hắn nói anh nghĩ gì vậy, sao anh lại nhắc tới người kia.
Từ Ca không nhìn A Đại, cậu mở mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà không ngừng xoay tròn.

Cậu nói có thể tôi vĩnh viễn không phải là người mà cậu thích nhất, cho nên cậu luôn như gần như xa, giống như giây tiếp theo liền không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
“Tôi thường xuyên làm một giấc mộng, từ ngày đầu tiên nhìn thấy cậu liền làm giấc mộng kia.

Tôi mơ thấy một tòa thành, cậu ở trong thành, tôi ở ngoài thành.

Tôi vẫn luôn đuổi theo cậu, nhưng vừa lơ đãng cậu liền chui vào trong vách tường hẹp, tôi làm thế nào cũng không thể với tới.”
A Đại thử tới gần Từ Ca, hắn nói chỉ là mộng mà thôi, anh không cần nghĩ những thứ đó.

Chuyện tôi hứa với anh liền sẽ không thay đổi, từ khi tôi với anh ở bên nhau, lòng tôi liền không nghĩ tới bất cứ người nào.
“Nhưng cậu chưa bao giờ nguyện ý chủ động, mặc kệ là tới gần tôi, hay là chủ động làm những chuyện đó,” Từ Ca thở dài, xoay người đưa lưng về phía A Đại, “Nói ra những lời này tôi đều cảm thấy mình buồn cười, còn có chút đáng thương.”
Bắt đầu từ cái ngày bọn họ gặp lại, Từ Ca cũng đã hạ quyết tâm kiếp sau cũng không tách khỏi A Đại, cũng không biết vì sao, loại cảm giác bất an này lại thỉnh thoảng xuất hiện dưới đáy lòng.
Cậu đã từng thuyết phục mình vô số lần, dù sao A Đại là A Đại, là một lãnh tụ, hắn quen không để lộ cảm xúc ra ngoài cũng là bình thường, cho nên không có gì phải lo lắng, không có gì phải truy vấn
Nhưng chuyện tình cảm nói không rõ, cũng thật vi diệu, chút đau đớn này giống như dùng ngón tay trêu chọc dây tim*, rung một cái, liền trả lại từng vòng gợn sóng khiến người sợ hãi.
(*心弦 tâm huyền.)
A Đại trầm mặc thật lâu, cuối cùng mới dán lại gần, ôm lấy Từ Ca từ phía sau.
Hắn thở ra một hơi thật dài, rối rắm thật lâu, mới lặp lại câu biện giải yếu ớt kia —— “Không phải như anh nghĩ, ài… không phải loại như anh nghĩ.”
Đó là gì?
Nói không nên lời, này làm A Đại phải nói ra thế nào.

Hắn chậm rãi siết chặt tay, mũi và môi đặt ở trên cổ Từ Ca.
Làm sao hắn sẽ nghĩ đến người khác, sao sẽ sợ xấu mặt, sao sẽ nguyện ý phân rõ giới hạn với Từ Ca, sao sẽ nhẫn tâm khiến Từ Ca khó chịu, lại một mình sinh hờn dỗi.

Hắn chỉ là sợ, “Một người thô kệch như tôi đến nơi này của anh, tôi sợ người khác nói anh.”
Làm sao Từ Ca sẽ thích một người ngay cả tiếng thông dụng cũng nói không rõ, làm sao có thể thích làn da ngăm đen kia đụng vào mình, làm sao sẽ bằng lòng qua lại với một kẻ quê mùa gần như dốt đặc cán mai đối với văn minh hiện đại, làm sao dám thừa nhận loại quan hệ này với hắn, còn phải lấy trạng thái thân mật như vậy để duy trì tiếp.
A Đại sợ gây thêm phiền toái cho Từ Ca, phiền toái kia không chỉ là ánh mắt của người ngoài, còn có gánh nặng tâm lý của chính bản thân Từ Ca.
“Tôi cảm thấy người ngoài các anh đều thật rụt rè, tôi sợ anh cũng không thích tôi chủ động.”
“Tính cách của người Khổ Sơn rất trực tiếp, có mấy lần tôi đều biết làm anh đau, anh quan tâm đến suy nghĩ của tôi nói không sao, nhưng ai biết có phải anh thật sự cảm thấy không sao hay không.”
“Ở Khổ Sơn cái gì cũng đều là tôi định đoạt, tôi có thể mặc kệ người khác.

Nhưng nơi này là quê nhà của anh, làm sao anh có khả năng mặc kệ người khác.”
Bởi vì quá mức để ý, cho nên thật cẩn thận.

Bởi vì sợ hãi mất đi, cho nên như đi trên băng mỏng.
Bởi vì A Đại không phải loại người không nghĩ ra được chuyện gì như Quạ Đen, hắn nghĩ đến quá nhiều, nghĩ đến quá chu đáo, cho nên mới sợ hãi làm sai chuyện, gây phiền toái cho Từ Ca.
Cậu bị phiền toái ở Khổ Sơn A Đại có thể tự mình chống, nhưng nếu bị phiền toái ở Trúc Liễu, hắn sẽ khó xử, không biết làm thế nào..
 
Cá Nằm Trên Thớt
Chương 133: Phiên Ngoại 10


Hai người im lặng một lúc, Từ Ca đột nhiên xoay người, tựa đầu vào ngực A Đại, cậu nói, chính là tôi thích cậu chủ động nha, cậu chủ động, tôi liền cảm thấy cậu muốn tôi.
“Cậu có muốn tôi hay không, cậu muốn liền biểu hiện ra ngoài được không.” Khi Từ Ca nói lời này cũng không dám nhìn vào mắt A Đại, cậu thật sự sợ A Đại sẽ dùng loại ánh mắt không chút gợn sóng nào nhìn cậu.
A Đại nói, được.
Ngày hôm đó bọn họ l@m tình thật hung ác, A Đại làm hai lần, cuối cùng sau khi làm một giấc ngắn, lại đánh thức Từ Ca.

Hắn g*m c*n lung tung mà không có kết cấu, nhưng mỗi một đau đớn đều khiến Từ Ca cảm giác được sự bức thiết của đối phương.
Cậu thích d*c v*ng như vậy, cũng thích d*c v*ng cứng rắn cùng nóng bỏng c*m v** thân thể.

Khó có thể hình dung loại đau đớn này, nhưng ngoài đau đớn ra, ngoài kh*** c*m tê dại ra, ngoài sung sướng khi co rút b*n t*nh ra, còn có một loại thỏa mãn cùng an tâm khiến Từ Ca không cách nào cự tuyệt.
A Đại có chút khổ sở, hắn nói tôi không biết anh nghĩ như vậy, anh luôn không nói thẳng, làm sao tôi có thể đoán được.
Từ Ca không nói gì, cậu ôm chặt A Đại, không muốn để đối phương lui ra ngoài.
Cậu thật sự sợ mình không phải là chỗ trong tâm hồn của đối phương, sợ vĩnh viễn có một nơi không cách nào chạm đến.

Cho nên có rất nhiều lời không dám hỏi, hỏi không ra miệng, bởi vì còn chưa xác định trọng lượng của mình, thế cho nên hỏi cái gì đều có vẻ tự cao tự đại.

Đó là tết âm lịch đầu tiên A Đại bên cạnh Từ Ca, cũng là lần đầu tiên hắn đặt chân đến Trúc Liễu.

Hắn thấy được đỏ vàng của hai bên đường, còn có con đường lát đá nhẵn nhụi của Trúc Liễu.
Từ Ca dẫn hắn đi ăn ngon giống như lời đã hứa, dẫn hắn đi dạo phố, dạo điểm tham quan.

Quạ Đen và A Ngôn rất hưng phấn, dọc đường đi đều chạy ở đằng trước.
Ngày hôm đó trời hoàng hôn đã thu hết ánh tà dương, màn đêm xanh thẫm đang dần đóng lại.

Ánh đèn vàng cam cùng neon đầy màu sắc sáng lên, nhuộm toàn bộ Trúc Liễu thành một bầu không khí vui mừng.
A Đại bước nhanh hơn, đuổi theo Từ Ca ở cách đó không xa.

Truyện Hài Hước
Hắn vươn tay bắt lấy cánh tay Từ Ca, rồi mới nắm chặt những ngón tay cậu ở trong lòng bàn tay.
TOÀN VĂN HOÀN.
 
Back
Top Bottom