Ngôn Tình Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!

Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 40: C40: Em gái vs anh trai ham ăn 33-34



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 41: C41: Em gái vs anh trai ham ăn phiên ngoại



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 42: C42: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 1



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 43: C43: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 2



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 44: C44: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 3



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 45: C45: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 4



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 46: C46: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 5


Editor/ Beta: Nê

———

Đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Tay Bạch Tiên Tiên đang nâng váy thì buông lỏng ra, híp mắt nhìn về phía cửa phòng.

"Tiểu thư Lillian, xe đón người đến bữa tiệc đã đợi sẵn ở dưới lầu." Giọng nói lạnh lùng của người hầu truyền vào.

Không hiểu sao Bạch Tiên Tiên cảm thấy có chút mất mát, nàng "ồ" một tiếng rồi đi ra ngoài.

Người hầu liền nhìn thấy một thiếu nữ với phong cách thay đổi rõ rệt bước ra từ trong phòng —— hôm nay nàng tựa như châu báu lấp lánh, quyến rũ làm cho người ta vô thức dán mắt vào.

Liệu đây vẫn là thiên sứ Lillian thuần khiết và trong sạch sao...

Sau khi đám người rời đi, người hầu ôm ngực, nặng nề bước lên lầu năm.

Gõ cửa, vào phòng, người hầu cúi đầu nói: "Thưa ngài, tiểu thư Lillian đã đi rồi."

Hạ Dạ ngồi trên quan tài, nghe vậy liền nhìn qua, ánh mắt lạnh lùng khiến người hầu cúi đầu xuống, hắn tiện tay cầm một túi máu, cắn một cái, vừa ăn, vừa hỏi: "Lillian thế nào?"

Máu trong túi máu thật dở tệ, không bằng một phần nghìn so với Lillian.

Sau khi nàng rời đi và trở lại vào đêm khuya, vị ngọt trong máu của nàng thực sự lại trỗi dậy.

Người hầu trầm ngâm: "Lillian tiểu thư hôm nay rất lạ, ừm, bề ngoài yêu diễm đê tiện, cô ấy mặc bộ đồ đỏ máu mà đại nhân ngài yêu thích nhất."

Ánh mắt Hạ Dạ có chút tối sầm lại, ngữ khí lạnh như băng: "Hả?"

Người hầu vội vàng nói: "Ồ không phải, Lillian tiểu thư hôm nay xinh đẹp tuyệt diễm! Cô ấy rất phù hợp với trang phục màu đỏ! Xin tha thứ cho kẻ tiểu nhân dùng từ ngữ tùy tiện."

Lillian mặc màu đỏ?

Hạ Dạ không thể tưởng tượng nổi.

Nàng luôn luôn mặc đồ màu trắng, tinh khiết và thánh thiện như một thiên thần, ngay cả khi nàng có một trái tim đạo đức giả và xấu xí.

"Thiệp mời của Sophie ở đâu." Hạ Dạ đột nhiên hỏi.

Người hầu lập tức đi vào phòng chất đầy thiệp mời, lấy ra phần thiệp mời màu vàng kia.

- -

Đêm,

Chiếc đèn chùm pha lê ở sảnh chính toả ra ánh sáng rực rỡ, Bá tước Sophie cử hành yến hội tiếp đón vô số khách mời sang trọng và xinh đẹp.

Trong đại sảnh, mọi người vui vẻ nâng cốc mời rượu.

Rõ ràng là một bộ huyết tộc hưng thịnh.

"Các ngươi có nghe nói chuyện của nhà Hoắc An Đặc không?" Ai đó xì xào bàn tán về tin tức.

"Ta nghe nói, chết sạch rồi."

"Nhưng người nhà Hoắc An Đặc không đáng thương, đáng thương nhất rõ ràng là Hoàng tử Mansfeld."

"Đúng vậy, chủ nhân Mansfeld lại nuôi phải một người lòng lang dạ sói, chậc, không phải chứ, máu ăn ngon thì thế nào? Trái tim không phải đã thối rữa hay sao."

Lúc Bạch Tiên Tiên xuống xe, liền nghe thấy tiếng gió thổi những cuộc thảo luận như vậy đưa vào tai.

Sắc mặt điềm tĩnh, tiện tay lấy một cái ly từ trong khay của bồi bàn.

Màu đỏ tươi phản chiếu trong đồng tử của nàng, là máu.

Nàng lắc lư cái ly, đi dạo vào đám đông: "Mấy người đang nói về tôi sao?"

Mọi người giật mình quay đầu lại.

Chỉ thấy thiếu nữ một thân váy ngắn màu đỏ rực, xẻ đến đùi, lộ ra làn da trắng nõn như ngọc, nàng hơi nghiêng người liếc nhìn, tươi cười quyến rũ.

Đẹp như một yêu tinh.

"Lillian tiểu thư? Cô đã thay đổi phong cách sao?" Một người đàn ông vẻ mặt kinh ngạc, tươi cười tiến lên chào nàng.

Mà người đàn ông này là người vui vẻ nhất trong cuộc bàn tán vừa rồi.

"Cút!"

Bạch Tiên Tiên trực tiếp nghiêng ly, đổ máu tươi lên đầu và mặt người đàn ông, nụ cười của người đàn ông lúc này cứng đờ.

Sau đó nàng lại ném ly xuống đất!

Bang—

Khóe môi Bạch Tiên Tiên khẽ nhếch lên, cất cao giọng chế giễu: "Đây là lần đầu tiên ta thấy những huyết tộc thanh lịch lại là một đám chuột thối chuyên lén lút bơi móc chuyện của người khác như vậy đấy."

Những vị khách tinh tường đều nhìn về phía này.

Nữ bá tước Sophie đang xoay giữa đám đông như một chú bướm, sững người vội vã chạy tới.
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 47: C47: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 6



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 48: C48: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 7



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 49: C49: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 8



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 50: C50: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 9


Editor/ Beta: Nê

————

"200, chưa tới 200."

Nửa ngày sau, Hạ Dạ thu hồi răng nanh lại, liếc nhìn thiếu nữ đã cầm lòng không đậu mà ph*t t*nh, trái tim khô khốc bình tĩnh của hắn bắt đầu sinh động hiếm thấy.

Máu tươi nhỏ giọt trên ngực thiếu nữ, hắn không mang theo ý s*c t*nh mà l**m sạch sẽ.

Lúc cúi đầu, chóp tai thon dài trắng như tuyết lộ ra giữa những sợi tóc màu đen.

Tiên Tiên tay mắt lanh lẹ, há mồm cắn tai hắn.

Cơ thể Hạ Dạ chấn động, ánh mắt đều tan rã trong nháy mắt.

Chóp tai là n** m*n c*m nhất của ma cà rồng.

Một loại cảm giác xa lạ lập tức quay cuồng trong cơ thể lạnh băng của hắn, như có một mồi lửa bắt đầu bốc cháy.

"Nhả ra." Mắt Hạ Dạ trầm xuống, lạnh giọng uy h**p thiếu nữ.

"Không buông." Nàng mơ hồ nói: "Lỗ tai Hạ Dạ mềm thật đấy, siêu ~ đáng~ yêu~"

"......" Mặc kệ là huyết tộc nào được khen là đáng yêu, thì chính là đang giẫm đạp tôn nghiêm của họ.

Bọn họ rõ ràng là sinh linh cường đại, ưu nhã, xinh đẹp nhất trên thế giới này.

Hạ Dạ đưa tay lên cổ thiếu nữ, chỉ cần dùng một chút lực, cô gái dám vũ nhục hắn như nàng sẽ mất đi sinh mệnh.

Nhân loại bao gồm thiên sứ đều rất yếu ớt trước mặt huyết tộc, không khác gì con chó con mèo cả. Cho nên lúc các huyết tộc khác chọn nuôi dưỡng nhân loại, thì hắn lại buông tha con người mà chọn nàng.

Chỉ là không thể nói điểm mấu chốt với sủng vật làm lương thực được.

Cảm nhận được sát khí trên người nam nhân, Tiên Tiên nâng ánh mắt xinh đẹp lên, nàng vươn cái lưỡi như thú con l**m láp vành tai hắn.

"Hạ Dạ muốn giết người ta sao, vậy ngài sẽ mãi không thể tìm thấy tiểu thiên sứ nào như em đâu."

"Hơn nữa....."

Giọng nàng uyển chuyển trong sáng, mang theo tiếng rên yếu ớt, vẫn chưa hết ph*t t*nh.

Nàng dùng hai chân quấn lấy người đang ông, đôi tay thân mật ôm lấy hắn: "Cho dù có chết, em cũng muốn cắn đứt lỗ tai của Hạ Dạ, mang theo tai ngài cùng nhau.... Lên thiên đàng, ngài nghĩ em sẽ nói xuống địa ngục sao? Không đâu, bởi vì em là thiên sứ mà."

Hàm răng nhẹ nhàng ma sát vành tai, như đang tìm kiếm chỗ hạ miệng.

"Liliane, lá gan của em thật sự rất lớn, thật sự làm ta ngoài ý muốn đó." Trên người ma cà rồng không có độ ấm, Hạ Dạ cảm nhận thân thể nóng rực của cô gái, cuối cùng đưa tay về phía eo nàng, để nàng gần mình hơn nữa.

Giữa hai người không có một khe hở.

Hắn hung ác mà há mồm cắn cổ thiếu nữ, răng nanh lạnh băng khiến nàng rùng mình.

Hạ Dạ tức giận rồi.

Kết quả của sự tức giận là Tiên Tiên mất 800ml máu, tay chân nàng mất lực rũ xuống, đồng tử trống rỗng phóng lớn hơn.

Mà tối nay có thể là đêm no nê nhất từ lúc Hạ Dạ chào đời.

Hương vi ngọt ngào ngon trong miệng và môi răng hắn vẫn chưa tiêu tan, thậm chí lúc này tim hắn còn đập nhanh hơn, thân thể lạnh băng có độ ấm, thoả mãn tới cực điểm.

Làm sao bây giờ, có hơi không bỏ được tiểu lương thực này nếu nàng chết đi.

Hạ Dạ bắt đầu nghĩ lại.

Có phải do hắn không chịu đựng được tiểu lương thực không.

Đêm đó, Hạ Dạ sai người hầu chăm sóc thiếu nữ, còn mình thì đến nhà một thuộc hạ huyết tộc.

Vị kia thuộc hạ nuôi dưỡng rất nhiều nhân loại, nhân loại trở thành lương thực vô cùng trung thành, không hề keo kiệt cho máu khi chủ nhân cần.

Quan hệ hài hoà giữa chủ tớ như vậy hình thành thế nào vậy?

Lòng mang sự nghi hoặc, Hạ Dạ liếc thuộc hạ Andre.

Andre nói: "Đại nhân, máu ngon không dễ tìm đâu, ngài phải cực kỳ dung túng thức ăn! Để nàng luôn luôn vui vẻ, như vậy nàng mới sản xuất ra máu ngon! Vậy thì hai người ở bên nhau mới vui vẻ như trên thiên đường được."
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 51: C51: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 10


Trans: Hồng Thơm

Beta: Nê

————

Hạ Dạ khẽ nhíu mày, trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện một nét kỳ quái: "Ta không muốn lên thiên đàng... Vậy, ta phải làm sao để em ấy hạnh phúc? Andre, đừng nói chuyện vô nghĩa, hãy nói điều gì đó thực tế đi."

Hạ Dạ không buồn bã gì cả.

Nếu hắn ta muốn ăn thì sẽ sai người hầu đến chỗ Lillian để lấy máu. Thế nhưng, Hạ Dạ hôm nay mới nhận ra, trực tiếp dùng răng nanh đâm thủng da thịt thiếu nữ ăn sẽ ngon hơn nhiều so với máu tươi được đựng trong thùng.

Trong hương vị tươi mới, ngọt ngào và ngon miệng, thậm chí có một chút ánh nắng mặt trời ấm áp.

Hạ Dạ bắt đầu rối rắm.

Mắt của Andre có viền vàng, mặc vest, đi giày da, quanh năm trà trộn trong vũ trường của thế giới loài người. Anh ta được khai sáng một số khía cạnh của kiến thức, biết nhiều hơn so với Hạ Dạ.

Anh ta giang hai tay, bày ra bộ dạng nho nhã, bắt đầu xoay người vây quanh Hạ Dạ: "Đại nhân của ta, tình yêu, tình yêu, dùng tình yêu của ngài đi sủng ái thiên sứ nhỏ kia!"

"Này, Andre, ngươi đang nói cái gì vậy? Huyết tộc yêu thiên sứ, tình yêu của ta?"

"Thưa ngài! Ngài không cần quá cổ hủ đâu, có một số tình yêu có thể hời hợt ~ có thể có ý tốt mà lừa gạt, huyết tộc chúng ta chính là sinh vật có tính lừa gạt nhất. "

Andre làm một điệu Waltz, say sưa nói: "Đặc biệt là đại nhân của ta, Mansfeld đại nhân, ngài đã có một trăm năm liên tục được bình chọn là huyết tộc có mị lực nhất, làm cho một tiểu thiên sứ thuần khiết thần phục, chuyện nhỏ thôi."

Andre đã cho Hạ Dạ rất nhiều bài học.

Cuối cùng, Hạ Dạ trầm tư trở lại lâu đài Mansfeld.

- -

Mấy ngày tiếp theo, tính tình Hạ Dạ thay đổi rất nhiều.

Hắn vô cùng sủng ái Bạch Tiên Tiên, biểu hiện cụ thể là hắn để cho nàng cuộc sống áo đưa đến tận tay, cơm dâng đến tận miệng.

Hắn còn dặn dò nàng: "Hãy nghỉ ngơi thật tốt."

Đôi mắt máu lạnh kia không ngờ lại gợn sóng.

Tiên Tiên nuốt một miếng bánh mì, cười tủm tỉm nói: "Hạ Dạ khi nào muốn ăn, bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm em nha~"

Hắn từ chối.

Hắn buộc họ phải nghỉ ngơi.

Bạch Tiên Tiên ngược lại cảm thấy có chút tiếc nuối.

Thật ra nàng không hề keo kiệt máu của chính mình.

Nàng muốn Hạ Dạ uống máu mình, ngược lại dùng máu của mình để nuôi dưỡng Hạ Dạ trong tình trạng bị giam cầm. Thậm chí mỗi một ngụm máu mà Hạ Dạ uống đều mang theo tình cảm chân thành và tình yêu của nàng.

Máu càng tràn đầy tình yêu càng tốt. Mà người từng thưởng thức qua đẳng cấp mỹ vị, còn có thể dễ dàng chịu đựng mà sử dụng hàng kém chất lượng sao?

Từng chút một, nàng đang xâm nhập vào cuộc sống của hắn theo cách của riêng mình.

Tính tình Hạ Dạ thay đổi là điều mà Tiên Tiên đã đoán được.

Nếu nàng đã có được cuộc sống ưu ái, nếu không hưởng thụ thì chẳng phải là lãng phí sao.

Nàng thử thăm dò điểm mấu chốt của người đàn ông——

"Hạ Dạ, em muốn viên hồng ngọc thuần khiết nhất!"

"Hạ Dạ, em muốn một chiếc váy đỏ nạm đầy kim cương!"

"Hạ Dạ, hôm nay người hầu nói chuyện lạnh lùng với em, trái tim yếu đuối của em bị tổn thương, hãy để hắn cùng gia đình rời khỏi lâu đài Mansfeld!"

"Hạ Dạ, Hạ Dạ, Hạ Dạ!"

"Lillian, như em muốn." Thân vương Huyết tộc cao quý mỗi lần như vậy đều nheo mắt, bao dung vô điều kiện với cô gái điêu ngoa.

"Tính tình Hạ Dạ trở nên tốt hơn rồi." Ba ngày sau, sắc mặt cô gái trở lại bình thường, hai má hồng hào, tràn đầy sức sống.

Nàng thu mình trong vòng tay lạnh lẽo của người đàn ông.

"100cc, em cho ngài máu, hãy để em tự chọn huyết hầu."

Mấy ngày nay hắn ăn cơm đều sẽ được cô gái đồng ý.

Máu của nàng dần trở nên ngọt ngào và quyến rũ hơn.

"Tuy rằng không biết em muốn huyết hầu làm cái gì, nhưng... Như em mong muốn."

Hạ Dạ lộ ra răng nanh cùng tai nhọn, khàn giọng đồng ý với nàng.
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 52: C52: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 11



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 53: C53: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 12


Editor/ Beta: Nê
————

Đứng ở trước căn phòng dưới tầng ngầm, xuyên qua cửa phòng sắt, Bạch Tiên Tiên liền nhận thấy một luồng hơi thở vô cùng quen thuộc ở trong phòng.

Thế nhưng lại có người của giáo hội vượt qua được tất cả bài kiểm tra của Thành Mansfeld, tới địa bàn của Hạ Dạ.

Làm nàng phải ngẫm lại, là ai phụ trách đem những nhân loại này đưa đến lâu đài?

Là nữ bá tước Sophie.

"Liliane tiểu thư?" Người hầu nhìn thiếu nữ dừng lại, không khỏi nghi hoặc quay đầu lại.

"Không có việc gì, chúng ta vào thôi."

Khóe môi Tiên Tiên cong lên, đi vào phòng.

Căn bản không cần đi tìm, nàng liền nhìn thấy một nam nhân che giấu hơi thở ngụy trang thành nhân loại bình thường, thời điểm đôi mắt vàng cao quý nhìn thấy nàng liền phát ra ánh sáng rực cháy.

Người hầu lạnh lùng nhìn một vòng, lên tiếng nói: "Tiểu thư Liliane của thành Mansfeld chúng ta tới đây chọn huyết hầu, nhân loại nào nguyện ý dâng lên lòng trung thành thì đứng lên."

Nam nhân mắt vàng là người đầu tiên đứng ra, anh ta quỳ một gối ở trước mặt Tiên Tiên, cầm tay nàng, cúi đầu xuống rồi dùng tư thái thành kính lại hèn mọn hôn lên mu bàn tay nàng.

"Ta nguyện ý đem cả đời mình dâng hiến cho ngài."

Mà thanh âm chỉ có hai người có thể nghe thấy lại truyền vào tai Tiên Tiên.

—— Liliane, em đã nói đến ngày giao hẹn sẽ đến gặp tôi, nhưng tôi chỉ có thể tới tìm em.

—— Liliane, gió đêm hôm đó thật đúng là lạnh thấu xương.

Ký ức bị cất giấu nháy mắt quay lại, Tiên Tiên nhớ ra, nguyên chủ thuần khiết đã cấu kết với giáo hội. Hôm bị Hoắc An Đặc đem đi, vị Thánh kỵ sĩ của giáo hội đang quỳ gối trước mặt nàng đã đợi ở chân núi cả đêm.

Đêm hôm đó, thánh kỵ sĩ Orleans bị gió thổi một đêm, lần đầu tiên biết được cảm giác chờ đợi lâu thế nào.

Không ngờ người của giáo hội lại đến đây.

Tiên Tiên rũ mắt, lạnh nhạt nói với người hầu: "Chọn hắn ta đi."

Những nhân loại chậm một bước khác nháy mắt liền phát ra hơi thở mất mát.

Mà Orleans đúng là rất phù hợp với tiêu chuẩn chọn người của Tiên Tiên. Người này cao lớn, trên mặt luôn tươi cười, ánh mắt lại sáng suốt như anh hùng, một mái tóc ngắn vàng kim chói lóa.

Luận về tướng mạo tuấn mỹ, anh ta kém Hạ Dạ một tí, nhưng cơ thể của Orleans lại ấm áp, tính cách ôn hòa và dũng cảm đã bù vào điểm thiếu sót của anh ta.

Một người là thân Vương huyết tộc lãnh khốc vô tình. Một người là kỵ sĩ giáo hội tiền đồ sáng lạn, Tiên Tiên không cần tự hỏi cũng biết nguyên chủ sẽ chọn ai.

Thiên sứ x Thánh kỵ sĩ.

Thật đúng là xứng đôi.

Bạch Tiên Tiên nghiền ngẫm nhìn Orleans, nàng ngược lại muốn nhìn xem, vị Thánh kỵ sĩ này sẽ có biểu hiện xuất sắc gì.

Ba người ra khỏi phòng, người hầu đâm ngón tay, lấy giọng điệu ban ơn nói: "Tên nhân loại kia, mau uống máu này đi, rồi nói ra lời thề của ngươi đối với Liliane tiểu thư."

Ánh mắt của Orleans một khắc cũng không rời khỏi Tiên Tiên, độ ấm cực nóng trong mắt đủ để cho bất kì cô gái nào cũng phải đỏ bừng mặt.

Anh ta giống như đang nói: Liliane, giúp tôi, tôi không muốn uống thứ máu ghê tởm của huyết tộc!

Tiên Tiên lại trấn định tự nhiên nhìn lại anh ta, vô cùng vui vẻ khi nhìn thấy vị Thánh kỵ sĩ đại nhân này phải uống thứ máu huyết tộc mà mình ghét nhất.

Vì thế lúc Tiên Tiên thờ ơ và người hầu thúc giục, Orleans chỉ có thể cứng đờ mà cúi đầu xuống uống.

Nôn ——

Orleans đem cảm giác ghê tởm ở đầu lưỡi đè xuống, khô khan nói ra lời thề của mình.

"Ta vĩnh viễn sẽ trung thành không thay lòng, dâng hiến tất cả cho Liliane tiểu thư, Thượng Đế chứng giám......"

"Câm mồm!" Orleans còn chưa nói xong, người hầu liền lạnh giọng quát bảo anh ta ngưng lại, "Huyết hầu nhân loại ngu xuẩn, ở Thành Mansfeld, ngươi cũng dám nói ra —— Thượng Đế? Ngươi đây là đang bất kính với huyết tộc chúng ta!"
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 54: C54: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 13


Editor/ Beta: Nê

————

Orleans có thân phận gì?

Đó chính là Thánh kỵ sĩ của giáo hội! Địa vị tôn quý chỉ đứng sau giáo chủ.

Nhưng hôm nay anh ta lại bị một người hầu nhỏ nhoi quát lớn, loại khuất nhục này có dùng nước khắp thiên hạ cũng không rửa sạch, anh ta thật muốn b*p ch*t thứ chướng mắt này, giống như b*p ch*t một con muỗi.

Nhưng anh ta lại không thể hành động thiếu suy nghĩ, đây chính là Thành Mansfeld, Hạ Dạ của Mansfeld có thực lực cường đại toàn bộ Âu cổ đều biết.

"Thực xin lỗi."

Orleans chỉ có thể xin lỗi.

Cả người anh ta căng chặt, mắt vàng gắt gao nhìn chằm chằm thiếu nữ đang vui vẻ xem kịch, gằn từng chữ một như rít ra từ phổi.

——

"Vương huyết tộc vĩ đại, Orleans ta muốn đem tâm cùng lòng trung thành hiến dâng cho Liliane tiểu thư......" Khiến một Thánh kỵ sĩ sống nửa đời ở giáo hội kính xưng với huyết tộc, thật đúng là một khảo nghiệm.

"Phụt." Nhìn thần sắc hơi vặn vẹo của Orleans, mặt mày Tiên Tiên dần hớn hở, giống như người trước mặt đem lại cho nàng rất nhiều thú vui.

Người hầu: "Nhân loại, ngươi hình như rất không tình nguyện?" Tên này sao lại được thông qua thẩm tra vậy?

"Gọi tiểu thư làm gì, ngươi muốn gọi Liliane tiểu thư thì hãy gọi là —— chủ nhân!"

Người hầu tiếp tục quở trách Orleans, ngay sau đó lại nói với Tiên Tiên: "Liliane tiểu thư, tiểu nhân mãnh liệt kiến nghị ngài trừng phạt tên nhân loại này, để hắn nhớ thật kỹ uy nghiêm của ngài."

"Như vậy sao?" Tiên Tiên ho một tiếng, bày ra tư thái của mình.

Cằm khẽ nâng liếc Orleans, một tiếng quát khẽ đầy kiêu căng lập tức vang lên từ miệng thiếu nữ.

"Orleans, quỳ xuống!"

Cơ thể Orleans cứng lại, giống như khối hoá thạch vạn năm.

Người hầu đứng ở bên cạnh Tiên Tiên, hai mắt lạnh băng dán chặt lên người anh ta.

Trong tình thế này, Orleans thế đơn lực mỏng chậm rãi quỳ một gối xuống.

Tiên Tiên một bên đè lại góc váy một chân đá giày cao gót ra, ác liệt dùng đôi chân trắng như tuyết đạp lên mặt người đàn ông.

"Orleans, kêu hai tiếng chủ nhân đi?"

"......"

Thế giới của Orleans dần sụp đổ.

"Chủ, chủ nhân." Ba giây trong quá khứ như ba năm, cuối cùng, anh ta mặt đỏ tai hồng kêu lên. Sâu trong giọng nói tràn ngập áp lực lại mang theo ủy khuất cùng phẫn nộ không dễ phát hiện.

Liliane đã thay đổi, nàng vốn kiêu căng, giờ lại bị vấy bẩn không khác gì một tên huyết tộc.

Hiện tại nàng càng kiêu căng càng ác liệt hơn! Giống như một ma nữ biết mê hoặc lòng người!

Mặc kệ là khóe mắt nàng lộ ra nét quyến rũ, hay là nụ cười trong sáng của nàng, hoặc là bàn tay đang đặt ở vị trí quan trọng cùng hành động đạp lên mặt anh ta, đều có thể khiến người khác phẫn nộ cùng mê muội.

Nhìn nam nhân tóc vàng đang thất hồn lạc phách, Tiên Tiên vẫy tay với người hầu: "Ngươi đi xuống đi, như vậy là đủ rồi, ta muốn mang huyết hầu của mình trở về phòng."

"Vâng, Liliane tiểu thư." Người hầu cung kính lui xuống.

Tiên Tiên mang theo Orleans trở lại phòng.

Hiện tại là ban ngày, Hạ Dạ đã về quan tài ở tầng 5 ngủ một giấc.

Bức màn kéo ra, khuê phòng nàng sạch sẽ sáng ngời, viên hồng ngọc to lớn được đặt trên bàn trang điểm, trên giường cũng trải rất nhiều váy đỏ.

Cửa phòng đóng lại, Orleans lập tức ngồi dậy, đôi mắt mang theo phẫn nộ xẹt qua phòng, anh ta lớn tiếng trách cứ thiếu nữ sa đọa.

"Thì ra đây là nguyên nhân em thất hẹn! Liliane, thì ra em lại ham tài phú của huyết tộc!"

Tiên Tiên đá giày cao gót trên chân ra, chân đạp lên tấm thảm mềm mại, quay đầu cười với Orleans: "Anh tức giận? Orleans, anh yêu tôi sao? Không yêu tôi thì anh giận cái gì chứ, anh phải biết rằng tôi luôn luôn ác độc. Để anh leo cây thì làm sao, lần sau tôi vẫn sẽ làm như vậy thôi."
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 55: C55: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 14


Editor/ Beta: Nê

————

"Em...... Đồ phụ nữ độc ác!"

Orleans tức giận ngã xuống, căn bản không có cách nào giao lưu với nàng.

Tiên Tiên cầm lấy quạt lông vũ trên bàn trang điểm che khuất nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt xinh đẹp đen nhánh như mực.

Nàng muốn nhanh chóng giải quyết Orleans, để anh ta rời khỏi lâu đài, mục tiêu của nàng là công lược Hạ Dạ, chứ không phải là cùng tình nhân cũ dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.

Nhưng khi nhìn Orleans, nàng liền nhớ lại vài thứ, Orleans và nguyên chủ đã từng là một đôi. Mà trên thực tế, nguyên chủ sống ở Thành Mansfeld 20 năm cũng chưa bao giờ từ bỏ ý định quay về giáo hội. Hạ Dạ chỉ sai người hầu mỗi tháng tới lấy ít máu, thời gian còn lại nguyên chủ đều được tự do.

Vì thế nguyên chủ mới tìm được giáo đường lớn nhất Âu cổ, quen biết với Đức hồng y và Orleans.

Nàng ấy đối với Orleans nhất kiến chung tình, sau đó bởi vì Orleans biết bản chất ác độc của nàng, hai người liền tan rã trong không vui.

Nhưng Đức hồng y vẫn phát nhiệm vụ cho nguyên chủ, để nàng ấy ngốc ở Thành Mansfeld làm gián điệp.

Ý của ông ta chính là: "Liliane, cô là thiên sứ thuần túy nhất, cô thiện lương không rành thế sự. Dưới tình huống giáo hội suy yếu trước huyết tộc, cô phải bỏ ra ít công hiến, tôi muốn cô ở Thành Mansfeld truyền tin tức cho bọn tôi. Thời điểm quan trọng, tôi sẽ để cô làm ít việc."

"Khi nào em quay lại? Hạ Dạ của Mansfeld khi nào chết, chừng nào em mới trở về với vòng tay của Chúa."

Tiên Tiên chỉ muốn cười nhạo một tiếng,

Lời này nói nghe hay thật.

Hoá ra không phải đưa dê vào miệng cọp.

Thì ra buổi tối hôm đó là Orleans bọn họ chủ động liên hệ với nguyên chủ, nguyên chủ lúc này mới an bài Hoắc An Đặc tập kích Hạ Dạ.

Sau đó, yêu phi nương nương tới, tất cả sắp xếp liền bị phá hủy.

"Orleans, đừng nói lời vô nghĩa nữa, anh nói tôi nghe, anh tới lâu đài bằng cách nào?"

"Là bá tước Sophie của huyết tộc trợ giúp."

Orleans hít sâu một hơi đè lại cảm xúc phức tạp trong lòng, anh ta từng bước tiếp cận thiếu nữ.

"Liliane, tôi cũng không muốn nhiều lời với em, lần này tôi lẻn vào Mansfeld là để đưa em đi."

Ngạc nhiên thật, từ khi nào mà người hận không thể để nàng mãi mãi ngốc ở Thành Mansfeld lại đồng ý mạo hiểm vì nàng vậy?

Quạt lông vũ lập tức chọc vào người nam nhân một cái.

"Người đàn ông bạc tình bạc nghĩa như anh cách xa tôi một chút."

Orleans dừng lại, môi đỏ của Tiên Tiên hơi cong: "Tôi tại sao phải đi cùng anh? Mời anh chú ý lại thái độ và thân phận bây giờ của mình —— anh đang nói chuyện với chủ nhân của mình đấy."

Orleans: "......"

Ánh mắt của Orleans vô cùng phức tạp nhìn nàng, cùng chung diện mạo, nhưng lại khác Liliane của trước kia.

Nàng trở nên càng điêu ngoa xảo quyệt, hơn nữa cũng không che giấu sự ác độc của mình. Nàng vứt đi váy trắng mà khoát lên mình một thân váy đỏ, xinh đẹp tuyệt diễm như nốt chu sa trong lồng ngực.

Ánh mắt đầu tiên, anh ta liền cầm lòng không đậu mà bị ma nữ Liliane hấp dẫn.

Tâm trạng lúc này của anh ta rất phức tạp, ghét bỏ nàng trở nên trụy lạc, lại hy vọng nàng một lần nữa đem ánh mắt đặt trên người mình.

Quy tắc của kỵ sĩ cuối cùng cũng đánh thức trái tim đang đắm chìm của Orleans.

Anh ta dùng ánh mắt kiên định nhìn Tiên Tiên: "Liliane, tôi đã sớm biết em sẽ không đi với tôi. Nhưng thần tử của Chúa đã nói, nếu em nghe được lời này nhất định sẽ quay về giáo đường."

"A?" Hai mắt Tiên Tiên nhíu lại: "Tôi không muốn nghe đâu, mong anh câm miệng lại."

Orleans vẫn nói.

"Thần tử nói, canh hầm đu đủ, mật ong ngâm chanh. Nương nương, nên khởi giá hồi cung rồi."

Đây là một đoạn tiếng Trung, Orleans không hiểu ý của câu này, vô cùng ấp úng đọc hết.

Bàn tay mảnh khảnh của thiếu nữ bỗng siết chặt quạt lông vũ.
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 56: C56: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 15


Trans: Hồng Thơm

Beta: Nê

————

Căn bản không cần suy nghĩ, trên thế giới này, hiện tại chỉ có hệ thống Ngân Hà sẽ gọi nàng là nương nương.

Ngân Hà cũng tới thế giới này, còn được làm thần tử của giáo hội, nhìn bộ dạng của Orleans, phân lượng trước kia của thần tử còn rất nặng.

Tiên Tiên trong lòng hừ nhẹ một tiếng.

Được rồi Tiểu Ngân Tử, ta rất mong được gặp ngươi sau ba ngày xa cách.

Nàng lạnh nhạt lên tiếng: "Orleans, thần tử của các ngươi gọi là gì?"

Ánh mắt Orleans đầy kính trọng: "Silver · Senna, thần tử tới từ Thánh Điện, là Tổng giám mục sắp tới của giáo hội."

Thần tử quả nhiên không có lừa anh ta, sau khi nghe được đoạn tiếng Trung tối nghĩa này, biểu cảm của Liliane liền thay đổi. Tuy không biết Liliane có giao thoa gì với thần tử, nhưng Orleans nghĩ, có lẽ tất cả đều là thượng đế đã an bài.

Mà trong quá trình này, Orleans đã kích động rồi đến gần Tiên Tiên, anh ta nắm lấy cổ tay thiếu nữ, lập tức muốn mang nàng trở lại giáo hội.

Lúc này, bên ngoài hành lang u tĩnh vang lên nhiều tiếng bước chân.

Ngay khi cửa phòng bị đẩy ra, Tiên Tiên liền bất cẩn xô ngã Orleans đang không kịp đề phòng, chân nhỏ trắng như tuyết giẫm lên trên ngực nam nhân, nàng ngẩng đầu nhìn về phía cửa, lộ ra một nụ cười xinh đẹp: "Hạ Dạ, sao ngài lại tới đây?"

Người đàn ông đứng ở cửa, rõ ràng là thân vương đại nhân ngủ say ở tầng 5.

Hạ Dạ ngủ say luôn thấy tâm thần không yên, lúc tỉnh lại liền lập tức tới phòng thiếu nữ.

Nhìn thấy cô gái dẫm lên ngực một nam nhân tóc vàng, mà trên người tên nam nhân kia lại có hơi thở khiến hắn bực dọc, chán ghét: "Liliane, em đang làm gì vậy?"

Hạ Dạ vừa mở miệng, nhiệt độ phòng liền giảm xuống mức đóng băng.

Hắn đi vào phòng, kéo thiếu nữ ra ngoài.

"Đây là huyết hầu mà em chọn." Tiên Tiên chỉ vào Orleans.

Nghe được là Hạ Dạ Mansfeld tới, cả người Orleans đều căng cứng tới cực hạn, anh ta cắn răng từ trên mặt đất bò dậy, cung kính mà cúi đầu.

"Ngẩng đầu lên." Mệnh lệnh của Hạ Dạ lại làm Orleans càng thêm khẩn trương.

Orleans không dám ngẩng đầu, anh ta sợ vị thân vương huyết tộc này liếc mắt một cái liền biết được thân phận thật sự của anh ta.

"Hạ Dạ kêu ngươi ngẩng đầu, Orleans, ngươi không nghe được sao?"

Nhìn thấy Orleans không có phản ứng, Tiên Tiên hừ lạnh nói.

Tên ngu xuẩn này, có huyết hầu nào dám vi phạm mệnh lệnh của một vị thân vương không? Anh ta coi như không nghe thấy càng dễ khiến thân phận bị bại lộ.

Orleans cứng đờ ngẩng đầu, ánh mắt lại rơi xuống mặt đất không dám đối diện với Hạ Dạ.

Đôi mắt vàng tóc vàng của nam nhân thuần túy tới cực điểm, ánh mắt thanh triệt mang theo sự anh duệ, thậm chí áo sơ mi trắng như tuyết mặc trên người cũng tỏa ra ánh sáng.

Hạ Dạ quay đầu nhìn về phía Tiên Tiên, ánh mắt lạnh băng làm người như đông cứng lại.

"Liliane, sao em lại chọn huyết hầu có hơi thở của giáo hội?"

Ngón tay Tiên Tiên bắt lấy áo choàng màu đen của hắn, làm nũng dựa đầu vào ngực Hạ Dạ cọ cọ một cái: "Orleans đã từng tu tập ở giáo hội, nhưng hiện tại anh ta đã trở thành người sùng bái huyết tộc. Hạ Dạ, chẳng lẽ ngài chưa từng phạm sai lầm nên ngài không cho phép anh ta quyết tâm sửa đổi lỗi lầm, quay đầu lại là bờ sao?"

"Thật?" Hạ Dạ phát ra nghi ngờ.

Thiếu nữ ngửa đầu cười, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp bừng sáng lên: "Thật đấy!".

Bàn tay Orleans ở sau lưng, dần dần nắm chặt.

Anh ta cúi đầu, thanh âm của hai người không ngừng truyền vào tai anh ta.

Sau khi anh ta nghe được thiếu nữ thề thốt với người đàn ông, nam nhân mới ôn nhu hạ giọng.

Anh ta nghe thấy thiếu nữ đem chính tay mình dâng hiến lên, làm thức ăn cho vị huyết tộc kia.

Tiếng thiếu nữ nức nở quanh quẩn ở trong phòng, khiến người ta bỗng dưng cảm thấy ái muội.
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 57: C57: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 16


Editor/ Beta: Nê

————

Hỡi ơi, tại sao anh ta lại ở đây nhìn người tình cũ tình chàng ý thiếp với người đàn ông khác chứ.

Thế giới của Orleans lại lần nữa sụp đổ.

Hô hấp dần nặng nề, anh ta nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm bóng dáng cô gái, nhìn nàng nhón mũi chân bị người đàn ông ôm lấy eo, nhìn nàng dâng cánh tay mềm mại tinh tế lên cho hắn ăn cơm.

Nam nhân tuấn mỹ mặc một thân quần áo màu đen đơn giản, hắn hơi hơi cúi người, buông áo choàng ra bao bọc hai người vào bên trong.

Đột nhiên, Hạ Dạ rút răng nanh ra, lạnh giọng phân phó: "Huyết hầu, đi kéo màn lại."

Nhìn gương mặt tái nhợt của hắn, Tiên Tiên có chút bừng tỉnh, huyết tộc sợ ánh mặt trời.

"Orleans!" Nàng lên tiếng.

Suýt đã đem Hạ Dạ phơi hỏng rồi.

Orleans đang cứng người liền hoạt động bước chân, 'xoạt' một tiếng kéo bức màn lại, tất cả liền trở nên tối tăm.

Trong bóng đêm, tất cả động tính thật nhỏ đều phóng đại lên, những hành động không tiếng động cũng đều bị che giấu —— Mắt Tiên Tiên dần trở nên giảo hoạt, thần sắc Hạ Dạ quỷ quyệt, Orleans thì ẩn nhẫn nắm chặt nắm tay.

Hạ Dạ liếc mắt nhìn Orleans đứng ở bên cạnh, hắn bỗng nhiên đem Bạch Tiên Tiên bế lên.

Tiên Tiên kinh hô một tiếng ôm cổ hắn, ngay sau đó, thân Vương đại nhân đã nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, giọng điệu âm trầm nói.

"Liliane, về sau không được lộ chân cho người khác nhìn, cho dù là huyết hầu cũng không được. Nếu không, ta sẽ móc mắt tên huyết hầu này đấy."

Orleans: "......"

"Hạ Dạ thật là bá đạo."

Mắt Tiên Tiên đảo một vòng, trong một mảnh tối tăm nhìn thấy nam nhân nhặt giày cao gót trên mặt đất lên.

Bàn tay lạnh lẽo, ngón tay thon dài trắng như tuyết, giày cao gót màu đỏ. Người đàn ông nắm cổ chân mang giày cho nàng, hành động này tạo thành một bức tranh ấm áp.

Nhưng ngay sau đó, Hạ Dạ liền đánh vỡ nó.

"Liliane, tất cả của em đều là của ta."

Trong thanh âm mát lạnh như băng mang theo chút bá đạo.

Thiếu nữ bị hắn thuần phục, áo choàng to rộng màu đen che khuất từ đầu đến chân cô gái.

Không cần nhìn, Orleans cũng biết lúc này dưới áo choàng đang diễn ra chuyện gì.

Hạ Dạ Mansfeld khẳng định đang chôn đầu ngay cổ nàng, dùng răng nanh lạnh băng đâm vào động mạch thiếu nữ.

Orleans cảm thấy đỉnh đầu mình xanh mượt, nếu trên tay anh ta có một thanh rìu, hiện tại anh ta tuyệt đối sẽ chém lên sống lưng Hạ Dạ.

Mà thân Vương đại nhân sống mấy vạn năm, mỗi lần hút máu thiếu nữ, hương vị ngọt ngào sẽ lan khắp khoang miệng, trái tim luôn không đập của huyết tộc sẽ vì cổ sung sướng này mà nhảy loạn.

Liliane, bản thân là thức ăn thì phải có sự tự giác của thức ăn. Ngàn vạn lần đừng phản bội ta.

Hạ Dạ hút 200cc máu mới ưu nhã mà rút răng nanh ra, nhẹ nhàng l**m láp vị trí miệng vết thương.

Lúc này thiếu nữ đã * l**n t*nh m*, nhưng nàng cũng không quên chuyện quan trọng, vì vậy liền dùng ý chí giãy dụa, nhẹ thở gấp nói.

"Hạ Dạ, em muốn ra ngoài một chuyến."

Nghe vậy, ánh mắt Orleans liền động, trái tim cũng thình thịch nảy lên.

"Như em mong muốn."

Hạ Dạ nhìn Tiên Tiên một cái thật lâu.

Thật tốt quá! Trái tim đang treo lủng lẳng của Orleans bỗng rơi xuống.

Lại vào lúc này, trong mắt Hạ Dạ xẹt qua một chút bỡn cợt, dùng thanh âm mà ba người đều có thể nghe được nói bên tai Tiên Tiên: "Ta đáp ứng nhiều yêu cầu của em như vậy, hiện tại Liliane cũng nên trả giá vì ta rồi."

"Một đầu tóc vàng của huyết hầu em thật sự quá chói mắt, Liliane, em kêu hắn cạo trọc đầu đi."

Tiên Tiên đột nhiên mở to hai mắt.

Nàng còn tưởng rằng Hạ Dạ hoàn toàn không thèm để ý đến Orleans, kết quả không nghĩ tới, hắn lại chờ nàng ở chỗ này.

"Như Hạ Dạ mong muốn." Nhưng nàng rất nhanh đã nở một nụ cười.

Orleans: "......"

Không ai hỏi một chút ý kiến của anh ta sao??
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 58: C58: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 17


Editor/ Beta: Nê

———

Orleans cho rằng mình chết chắc rồi, anh ta liền bổ não đến trường hợp lúc về giáo đường sẽ bị mọi người cười nhạo.

—— Nhìn tên kia đi, đầu sáng như quả trứng kho!

Ngay sau đó, giọng nói thanh thúy của thiếu nữ lại tựa như thánh quang chiếu khắp nơi.

"Nhưng em cảm thấy nam nhân đầu trọc đặc biệt có mị lực, nếu Orleans thật sự cạo trọc đầu, Hạ Dạ cũng sẽ cạo sao? Nếu vậy thì em sẽ di tình biệt luyến* mất."

*Di tình biệt luyến: Thay lòng đổi dạ yêu người khác.

Con ngươi màu máu đột nhiên nhíu lại, Hạ Dạ nhìn thiếu nữ đầy tìm tòi cùng nghiên cứu, giống như muốn nhìn thấu nội tâm nàng.

Cô gái cứ như vậy mỉm cười, nụ cười vô cùng xinh đẹp, lơ đãng nói: "Không biết là yêu Orleans thì máu càng mỹ vị, hay là yêu Hạ Dạ thì máu mới mỹ vị đây?"

Hạ Dạ mở miệng: "Huyết hầu, ngươi không cần cạo đầu nữa."

Orleans như được đại xá, sau đó lại có chút buồn bã mất mát.

Mà Bạch Tiên Tiên vẫn không buông tha Hạ Dạ, nàng câu lấy cổ hắn, mắt hạnh lấp lánh ánh sáng lay động.

"Hạ Dạ tốt với em như vậy, nếu em thích nam nhân trọc đầu, Hạ Dạ có cạo không?"

Hạ Dạ: "......"

Hắn đột nhiên cảm thấy, tại sao hắn lại tự tìm phiền toái cho mình chứ.

"Nếu Hạ Dạ không cạo trọc đầu, chính là không đủ yêu em. Đúng rồi, em vẫn chưa hỏi ngài, Hạ Dạ có yêu em không?"

Người đàn ông kéo tay nàng ra, lạnh lẽo lên tiếng: "Liliane, em cũng chưa từng nói —— yêu ta."

Thân vương huyết tộc sống vạn năm, chưa bao giờ gặp qua người dám trắng trợn táo bạo yêu cầu tình yêu của hắn. Nàng đúng thật là quá lớn gan, lần nào cũng khiêu chiến điểm mấu chốt của hắn, đây là cậy sủng mà kiêu sao?

Bây giờ tâm tình của Orleans rất phức tạp.

Anh ta trơ mắt nhìn ở thiếu nữ càn quấy, thân Vương đại nhân lại phiền muộn phất tay áo rời đi.

Đám người đi rồi, cô gái ngồi trên giường tơ ngỗng cong khóe môn: "Đúng là không yêu."

Orleans chuyển mắt nhìn về phía cửa phòng, thẳng đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất mới nghiêm túc lên tiếng: "Liliane, thân là thiên sứ, em lại yêu thân Vương huyết tộc?"

"Orleans, so với vấn đề này, tôi cảm thấy anh nên cảm kích tôi đã cứu tóc anh trước đi." Tiên Tiên tùy ý mà vỗ vỗ làn váy đứng lên, một cổ choáng váng vì mất máu đột nhiên làm thân thể nàng loạng choạng một chút.

Xem ra mỗi ngày cho Hạ Dạ hút máu, cho dù nàng có là thiên sứ cũng không chịu nổi.

Đúng là nên tránh Hạ Dạ một lát.

Hy vọng nàng rời đi mấy ngày, vị thân Vương đại nhân được nuôi dưỡng này sẽ không đói đến chết.

Cũng buổi sáng hôm đó, Bạch Tiên Tiên mang theo Orleans rời khỏi lâu đài.

Hạ Dạ đứng ở trước cửa sổ tầng 5, ánh mắt xuyên qua bức màn, nhìn theo xe bọn họ rời đi.

Người hầu phía sau hắn nói: "Đại nhân, thật sự không cần phái người đi theo Liliane tiểu thư sao? Chỉ có hai người tiểu thư và huyết hầu......"

Không chờ người hầu nói xong, Hạ Dạ liền hỏi lại một câu: "Ở trong mắt ngươi, ta rời khỏi Liliane thì sống không nổi nữa sao?"

Ngữ khí hắn lạnh lẽo, cả người đều tỏa ra bạo nộ. Nhưng Hạ Dạ lại không biết, thiếu nữ chọc giận hắn, hoàn toàn là vì không muốn để hắn biết hướng đi của bọn họ.

Hạ Dạ đã trúng kế của Tiên Tiên.

Hắn thật sự bởi vì lời nói của nàng mà nội tâm bực bội.

Tình yêu.

Liliane thế nhưng lại vọng tưởng mong muốn quân Vương tàn bạo, một phần tình yêu.

Nàng cho rằng nàng là ai?

Không phải máu chỉ mỹ vị một tí thôi sao.

Hạ Dạ đột nhiên phân phó: "Kêu Sophie tới gặp ta."

Hắn cũng không tin, toàn bộ Âu cổ này, chẳng lẽ không có nổi một vị thiên sứ thứ hai?

Hắn muốn cho Liliane biết, hắn sủng ai, yêu ai, đều có thể chia cho bất kỳ người nào khác.
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 59: C59: Muội muội thiên sứ vs ca ca huyết tộc 18


Editor/ Beta: Nê

————

Nhà thờ lớn nhất Âu cổ, lộng lẫy và trang nghiêm, có ngọn tháp xuyên mây, tạo cho người ta cảm giác kính sợ và bất khả xâm phạm.

Trên đường đi, Orlans gửi tín hiệu đến nhà thờ, vô số nam nữ mặc áo bào trắng đang đợi trước cửa để chào đón hai người.

Người dẫn đầu là một thanh niên tuấn tú mặc áo vàng, khi nhìn thấy Bạch Tiên Tiên duyên dáng xuống xe, trong mắt cậu ta tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, như thể đang gặp một người họ hàng đã lâu không gặp.

"Liliane tiểu thư, cuộc hành trình của ngài thế nào rồi?"

Đôi mắt của Bạch Tiên Tiên dán chặt vào người thiếu niên, từ từ nở một nụ cười: "Một đường này rất tốt. Cậu là... Silver Senna?"

"Đúng là tại hạ."

Hai người làm bộ làm tịch chào hỏi nhau.

Chợt Ngân Hà phất tay áo cho mọi người lui ra, rồi mang theo Tiên Tiên đi vào tiểu điện.

Orleans muốn đi theo cũng bị Ngân Hà nói một câu cho lui: "Orleans, một đường này cũng mệt rồi, ngươi hãy lui xuống nghỉ ngơi đi, ta muốn hỏi Liliane tiểu thư vài việc."

Cửa điện khép lại, chỉ còn bọn họ hai người.

"Nương nương!" Thiếu niên tuấn mỹ lập tức tiến lên kéo tay áo nàng, nước mắt không ngừng rơi xuống, cậu hít cái mũi: "Một ngày không gặp như cách ba thu, Tiểu Ngân Tử luôn luôn nhớ nương nương!"

Tiên Tiên buồn cười nhướng mày: "Một đoạn thời gian không gặp, ngươi đúng là biết làm bộ làm tịch, thần tử Silver Senna của giáo hội? Canh hầm đu đủ, mật ong ngâm chanh? Bổn cung nên khởi giá hồi cung rồi?"

"Nói đi, mau nói cho bổn cung, đây là sao thế."

Ngân Hà không dám giấu giếm: "A, thật ra là như này, tinh thần lực của Hạ Dạ quá cường đại, ta không dám đến Thành Mansfeld với nương nương, cho nên liền đầu thai tới trên người thần tử của Thần Điện."

Cốt truyện tới đây——

"Ai biết thời gian đầu thai xảy ra sai sót, ta so với nương nương thì tới sớm hơn 20 năm."

Mỗi hành động của thiếu niên đều mang theo khí chất thánh khiết ưu nhã, rõ ràng đây chính là thần tử đại nhân tôn quý đã được giáo hội bồi dưỡng 20 năm.

"Ta biết nương nương sẽ xuyên vào cơ thể của Liliane, nên mới để Tổng giám mục ra mặt kết giao với Liliane. Nếu không làm vậy, một thiên sứ tâm địa độc ác trà trộn trong huyết tộc sớm đã bị cột vào thập tự, bị treo cổ mà chết rồi."

Tiên Tiên bừng tỉnh đại ngộ: "Nói như vậy, trước khi bổn cung tới, giáo hội đột nhiên đến tìm nguyên chủ là vì sắp xếp cho ta đến gặp ngươi?"

Ngân Hà dùng sức gật đầu.

Tất cả điểm mấu chốt dần được liên kết lại.

Trách không được, mặc dù biết nguyên chủ ngây ngốc ở Thành Mansfeld, giáo hội vẫn để mặc nàng ở lại nơi đó. Tất cả là vì không muốn phá hư tuyến phát triển của cốt truyện, như vậy Tiên Tiên mới có thể thuận lợi xuyên đến đây.

Ngân Hà nói cho Tiên Tiên cốt truyện của nguyên chủ.

Trong cốt truyện nguyên chủ không có tìm đến giáo hội, sau đó lại trở thành một thiên sứ truỵ lạc, hỗ trợ huyết tộc phát động chiến tranh với giáo hội.

Kết cục là sinh linh đồ thán, nguyên chủ cũng chết trong chiến tranh, mà huyết tộc lớn mạnh lại một đường tiêu diệt giáo hội, trở thành thế lực cường đại nhất Âu cổ.

Vậy nên, thịnh cực tất suy*, sau khi Hạ Dạ tàn sát hơn trăm vị thiên sứ của giáo hội, cuối cùng lại chết trong thống khổ bị phản phệ.

*Thịnh cực tất suy: Có thịnh vượng sẽ có suy tàn.

Toàn bộ huyết tộc loạn thành một đống, những gì xảy ra sau đó không cần nói nữa.

Ngân Hà nói: "Nương nương, nhiệm vụ của chúng ta là ngăn cản huyết tộc xảy ra chiến tranh với giáo hội, khiến Hạ Dạ yêu người."

Không có nguyên chủ châm ngòi thổi gió, nhiệm vụ đầu tiên rất nhanh sẽ hoàn thành.

Chỉ là cái thứ hai......

"Một huyết tộc sống vạn năm, sao có thể dễ dàng yêu kho máu di động của mình chứ?"

Tiên Tiên ngồi trên ghế mây, lạnh nhạt thưởng thức bình hoa linh lan cắm trên bàn: "Trên đường đến đây, bổn cung đã nghĩ thông suốt một số chuyện. Thức ăn chung quy vẫn sẽ là thức ăn thôi."
 
Back
Top Dưới