Ngôn Tình Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!

Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 20: 20: Em Gái Trầm Cảm Vs Anh Trai Bệnh Kiều 38-39-40


Dòng nước ấm áp len lỏi giữa hai người, nhiệt độ cơ thể của hai người bọn họ đều có chút cao.
Diệp Đình Thu chống tay bên cạnh Bạch Tiên Tiên, ma sát chỗ nào đó làm cô càng thêm trầm luân, hai người tựa như con thuyền nhỏ lênh đênh trên biển
Giữa lúc cảm xúc đang dâng trào, tay chân cô đều mềm nhũn, hắn ép hỏi cô: "Có thích anh hay không?"
Bạch Tiên Tiên giơ hai tay lên đầu, mồ hôi uốn lượn rơi xuống, đi vào trong nước, cô khàn giọng nói: "Thích."
Diệp Đình Thu tiếp tục ép hỏi: "Cho dù tôi có làm khó em, em cũng thích tôi?"
"Thích."
"Loại cảm giác này có phải thật không?" Trên khuôn mặt hắn có chút vặn vẹo.

Sau đó dùng lực bắt lấy cổ tay cô, cổ tay cô lập tức xanh tím một mảng.
"......!Thích."
"Không cần nói thích nữa! Nói yêu, nói em rất yêu tôi! Con chó kia tôi đã bảo người hầu đưa xuống dưới lầu rồi, nó nằm cách phòng bếp rất gần......!em hiểu chưa?"
Tuy là Bạch Tiên Tiên nói rất thích, nhưng Diệp Đình Thu vẫn không hài lòng.

Hắn hạ giọng xuống, làm dịu đi giọng nói khô khốc trầm khàn của mình, giống như ác ma tà ác muốn ép người khác phải đi vào khuôn khổ.
Ban đêm, phòng tắm rực rỡ ánh đèn, thân thể hai người chìm trong nước, Diệp Đình Thu đang khống chế cô gái, nước trong bồn vì va chạm mà tạo thành những làn sóng lớn.

"Yêu...!Anh là người mà em yêu nhất thế giới này...."
Bạch Tiên Tiên c ắn môi dưới, giữa cảm giác vui thích và áp lực mà phun ra những câu nói đứt quãng.
"Nhưng tôi không yêu em.

Tôi thực sự rất chán ghét em, em chính là một người dối trá, tiểu yêu tinh gạt người, đều do cơ thể và khuôn mặt em dụ dỗ tôi."
Diệp Đình Thu lại giở giọng đùa giỡn, cực kỳ bỡn cợt.
Nghe vậy, đôi mắt sáng ngời của cô gái liền bị một tầng hơi nước bao phủ, ánh sáng bên trong dần trở nên ảm đạm.

Cô lại lần nữa bị người mình thích cự tuyệt..

Diệp Đình Thu c ắn vào cổ Bạch Tiên Tiên, trầm mê trong đủ loại cảm giác, không hề chú ý đến sắc mặt của cô đang thay đổi.
—— A, thật đẹp!

Bạch Tiên Tiên nhìn về phía gương đối diện bồn tắm.

Trong mắt cô, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp kia hiện lên tràn ngập mâu thuẫn nhưng cũng đầy si mê.
Bạch Tiên Tiên rất thích bản thân mình như vậy, có loại cảm giác đắm chìm trong sự giàu sang, như nàng tiên sa đọa lún vào đầm lầy hắc ám.

Cô tham lam nhìn vào khuôn mặt trong gương, quả nhiên cô vẫn thích bản thân nhất.

Mặc dù bị ép phải nói thích, nhưng ngoại trừ mệt mỏi ra thì cô không còn cảm xúc nào khác cả.
Diệp Đình Thu từ phía sau Bạch Tiên Tiên ngẩng đầu lên, hắn nhìn về phía đối diện liền thấy vẻ mặt thất thần của cô trong gương, trong mắt cô căn bản không có hắn.

Cái thứ cảm giác chán ghét lại xa cách này lại tới nữa rồi!
Trong lòng Diệp Đình Thu liền nổi lên một sự ghen ghét.

Hắn đưa bàn tay che lại hai mắt Bạch Tiên Tiên, lạnh lùng tuyên bố: "Trong mắt em chỉ có thể chứa một mình tôi, không được nhìn! Tiên Tiên, em biết không, tôi thật sự rất muốn biến em thành một người mù.

Như vậy trong mắt em sẽ không có mặt của đồ vật khác.

Nhưng mà như vậy......!Đôi mắt xinh đẹp này sẽ không còn nữa.

Tôi rất khó xử!"
Môi hắn từ vành tai cô dời đến khuôn mặt, giống như rất thích nó, hắn liền dùng răng nhẹ nhàng cọ xát da thịt cô.

Tên này có bệnh à?
Cảm nhận được đau đớn trên khuôn mặt, Bạch Tiên Tiên thật sự rất muốn tát hắn một cái
Lại còn vừa li3m vừa gặm, anh là chó chắc?
Cô rất muốn chạy trốn, nhưng lại không thể OOC, chỉ có thể đè nén cảm xúc, như một con thú trong lồ ng bị Diệp Đình Thu điều khiển.
Mệt mỏi quá.
Bạch Tiên Tiên đột nhiên nhớ tới Ngân Hà bị mình bỏ quên ở nơi khác..

Lưới bên chỗ Tịch Tử Phong, hẳn là nên thu rồi? Cô suy nghĩ.
"Gọi anh."
Nhưng người ở phía sau lại quấy rầy cô.
Bạch Tiên Tiên chật vật nức nở: "Anh, anh trai......"
Tiếng kêu này giống như đang k1ch thích Diệp Đình Thu.

Động tác của hắn càng thêm mãnh liệt, vẻ mặt liền trở nên tàn nhẫn, giọng nói lại cực kỳ ôn hòa dễ nghe.
"Lại gọi thêm một tiếng nữa, gọi chồng ơi."
———
Bạch Tiên Tiên không còn lời gì để nói.
Bất kể là đứng ở lập trường nào, cô đều không thể làm theo ý muốn của Diệp Đình Thu.
Bạch Tiên Tiên bị hơi nóng làm đỏ mặt, cô đáng thương hề hề mà nhìn Diệp Đình Thu: "Anh à, anh......"
Diệp Đình Thu cũng cảm thấy lời nói của mình quá tùy tiện.
Hắn không cười nữa, lạnh mặt, bước ra khỏi bồn tắm.
Trước mắt Bạch Tiên Tiên là một thân hình tràn ngập hormone nam tính.
"Không cần suy nghĩ nhiều." Diệp Đình Thu ngữ khí đạm mạc, từ trên cao nhìn xuống cười một chút: "Đàn ông ở tình huống như vậy đều sẽ không khống chế được bản thân, hiểu không?"
Bạch Tiên Tiên trầm mặc gục đầu xuống, trong lòng lại đang chửi thầm: Diệp Đình Thu thật sự không biết xấu hổ!
Mấy ngày sau, giữa hai người Diệp Đình Thu vẫn là chủ đạo, Bạch Tiên Tiên lặng lẽ đếm ngày, rõ ràng chỉ bị cầm tù mười ngày, cô lại cảm giác như đã qua mười năm.
- -
Một tuần sau, Tịch Tử Phong đúng hạn giúp Vương Nhược Lan thoát khỏi kiện tụng.
Hai người cùng đến biệt thự của Diệp gia, hôm nay Tịch Tử Phong dùng keo xịt tóc, mặc vest màu lam, không còn nét trẻ con nữa mà trông giống một nhân sĩ tinh anh.
Trên tay Tịch Tử Phong cầm túi da màu đen, bên trong là tài liệu có thể làm Diệp Đình Thu cảm thấy hối hận.
Vương Nhược Lan mặc váy màu đỏ nhạt, trang điểm đậm, giữa nét yêu diễm lộ ra một chút đắc ý.
Nhìn đi, Vương Nhược Lan cô đã thoát khỏi kiện tụng của Diệp gia!
Lúc trước Diệp Đình Thu còn muốn đưa cô ta vào tù, thật là buồn cười, rõ ràng hắn mới là người làm lơ pháp luật!
Bọn họ bị bảo vệ ngăn lại ở trước cửa biệt thự, Tịch Tử Phong cơ trí,vỗ vỗ cái túi trên tay: "Tôi tới đưa tài liệu của công ty đầu tư cho Diệp thiếu."

Trùng hợp là bảo vệ mới tới không biết, hai người cứ như vậy được vào.
Biệt thự của Diệp gia được trang hoàng theo phong cách châu u xa hoa, phòng khách được đặt nhiều đồ sứ cùng đủ loại đồ vật quý báu, Tịch Tử Phong và Vương Nhược Lan một bình tĩnh, một hâm mộ.
Vương Nhược Lan vuốt v e đống đồ sứ mà tiền lương một năm của cô ta cũng không mua nổi một mảnh nhỏ, kinh ngạc cảm thán liên tục.
"Đây là đồ sứ của hoàng thất Hạ quốc được bán đấu giá ở thành phố B, nghe đồn là được một phú hào ở thành phố A mua về, không ngờ lại là Diệp gia!"
"Đây là tác phẩm của thợ thủ công nổi tiếng lúc ấy! Đúng là tinh mỹ tuyệt luân!"
"Đây là chén hoa anh đào của R quốc được vận chuyển từ xa đến đây."
Nhìn hoa anh đào cắm ở bình sứ, ánh mắt Vương Nhược Lan hiện lên vẻ say mê, nếu cô ta có thể có quan hệ với Diệp gia thì tốt rồi.
Cách chỗ đó không xa, người hầu được Tịch Tử Phong thuê để quét dọn ở bên cạnh khinh thường khụ một tiếng: "Vương lão sư, đây là nhà người khác, cô đừng sờ loạn."
Vương Nhược Lan trợn mắt: "Tôi sờ một chút thì làm sao?"
Đúng lúc này, hai người Diệp Đình Thu và Diệp Tường từ thư phòng ở lầu hai đi xuống dưới.
Nhìn thấy hai người đột nhiên xuất hiện, Diệp Đình Thu dừng bước, lạnh giọng nói: "Diệp Tường, đây là có chuyện gì?"
Khéo miệng Diệp Tường vừa kéo, hắn ta cũng vừa mới nhận được thông báo.
Diệp Tường nhỏ giọng nói: "Người kia là Tịch Tử Phong, có ba là đại lão của thành phố B, anh ta đã tự mình tới cục cảnh sát để bảo lãnh Vương Nhược Lan."
Nghe giải thích xong, Diệp Đình Thu gật đầu, phân phó: "Gọi bảo vệ đuổi bọn họ đi, về sau nhớ nhắc nhở không được cho những người không rõ ràng vào Diệp gia."
Những lời này vừa lúc bị Tịch Tử Phong nghe thấy, Tịch Tử Phong xoay người nhìn về phía người đàn ông đang đứng ở cầu thang, sắc mặt lãnh đạm: "Nếu không phải vì cô ấy, ai muốn tới nơi này chứ?"
———
Diệp Đình Thu biết rõ cô gái trong miệng Tịch Tử Phong là ai mà không cần anh ta phải nói ra.

Bạch Tiên Tiên.
Diệp Đình Thu dùng đôi mắt sâu thẳm quan sát Tịch Tử Phong, một lúc sau, khóe môi nhếch lên một nét dịu dàng: "Ồ, hóa ra là ngày hôm đó cậu trò chuyện với Bạch Tiên Tiên."
Giọng điệu của hắn quá mức dịu dàng khiến người khác liên tưởng tới gió xuân ấm áp, Vương Nhược Lan không kìm lòng nổi mà nhìn Diệp Đình Thu.
Tịch Tử Phong lại đột nhiên nhìn người đàn ông đang đứng trên cầu thang!
Làm sao anh ta biết được?!
Lẽ nào ngày hôm đó Bạch Tiên Tiên không trả lời WeChat là bởi vì Diệp Đình Thu?
Đúng lúc này, Diệp Đình Thu đưa tay về phía Diệp Tường.
Cả người Diệp Tường căng thẳng, nhớ tới một chuyện, mỗi khi thiếu gia ra tay hắn chỉ cần một thứ.
"Cái này không được đâu thiếu gia, cha anh ta là vị kia ở thành phố B!" Diệp Tường lo lắng nhìn Diệp Đình Thu.
"Đừng nói chuyện vô nghĩa."
Diệp Tường không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rút khẩu súng ở sau lưng mình ra và giao nó cho hắn.
Diệp Đình Thu chĩa súng về phía Tịch Tử Phong, mái tóc vàng nhạt càng chói mắt, hắn nở một nụ cười kiêu ngạo đầy hung hăng: "Cậu nói xem, là súng của tôi nhanh hơn hay là cậu trốn nhanh hơn? Cha cậu đang ở thành phố B, nước xa sao có thể cứu được lửa gần!"
"Tịch Tử Phong, cậu dù gì cũng được coi là một thiếu gia, việc gì không quản sao lại quản đến việc của Diệp Đình Thu tôi?"
Lần đầu tiên trong đời, Tịch Tử Phong bị họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào đầu khiến anh ta không rét mà run.
Tịch Tử Phong muốn giải thích, anh ta muốn đưa tư liệu nằm trong túi đen lên trước mặt Diệp Đình Thu.

Nhưng sau khi Diệp Đình Thu biết anh ta là người đã liên lạc với Bạch Tiên Tiên ngày hôm đó, liền không muốn nghe anh ta nói thêm một lời nào!
Ngay khi Diệp Đình Thu vừa dứt lời, đầu ngón tay hắn bóp cò súng, một viên đạn b ắn ra khỏi họng súng—
Phốc!
"Ah—! Giết người rồi!"
Người bị bắn hóa ra lại là Vương Nhược Lan, mặt cô ta tái mét, sợ hãi ngồi bệt xuống đất hét lên một tiếng kêu thảm thiết.
Giết, giết người?
Tịch Tử Phong cả người cứng đờ, cổ anh ta như bị một đôi bàn tay khổng lồ chèn ép.

Vào lúc này, anh ta bị khí thế của Diệp Đình Thu làm cho kinh hãi không nói được lời nào!
Khó khăn quay đầu lại, anh ta thấy nơi Vương Nhược Lan bị bắn hóa ra là...
Túi của cô ta?!
Rốt cuộc là phải thành thạo tới cỡ nào mà mới chỉ bắn xuyên qua túi của Vương Nhược Lan.
Tịch Tử Phong thở phào nhẹ nhõm, không sao cả, Diệp Đình Thu không dám giết người.
Nhưng anh ta còn chưa kịp nói gì thì đám vệ sĩ bên ngoài đã nghe thấy tiếng động mà tiến vào, một đám người đã vây quanh hai người họ.
Diệp Đình Thu lạnh giọng tuyên bố: "Đem bọn họ đi! Tôi nói cho cậu biết Tịch Tử Phong, nếu không phải là do cha của cậu thì bây giờ cậu đã chết ở đây rồi, đừng tưởng tôi không dám động thủ."
Những vệ sĩ cao lớn lao về phía Tịch Tử Phong, người bị ép đưa ra ngoài, còn Diệp Đình Thu thì xoay người đi lên lầu.
Tịch Tử Phong khó khăn giãy giụa, nhìn bóng lưng người nọ mà hét lớn: "Diệp Đình Thu, đợi đã! Tôi muốn nói về em gái anh! Anh nhất định sẽ hối hận nếu không nghe!"
Diệp Đình Thu không dừng lại, thậm chí còn khinh bỉ một tiếng.
Cả đời này hắn chưa bao giờ hối hận.
Trước đây không, say này cũng sẽ không.
"Diệp! Đình! Thu!"
Tịch Tử Phong suýt chút nữa đã vì sự cố chấp của người đàn ông này mà tức giận.
Nhìn thấy bóng dáng của Diệp Đình Thu dần biến mất, anh ta cố gắng hết sức hét lên từng câu chữ tự cho là quan trọng: "Cô ấy không liên quan gì đến anh! Cô ấy thích anh! Anh có thể không thích cô ấy, nhưng xin đừng làm tổn thương cô ấy."
Ở nơi Tịch Tử Phong không nhìn thấy, sau khi anh ta nói xong, sắc mặt Diệp Đình Thu càng ngày càng lạnh.

Dưới nhà vang lên tiếng súng, Bạch Tiên Tiên liền biết rằng Tịch Tử Phong đã đến rồi.

Cô đang ngồi bên cạnh giường, trên mặt mang theo nụ cười mệt mỏi: "Tử Phong đến rồi, mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.

Ngân Hà, bổn cung muốn phán định độ hảo cảm của Diệp Đình Thu.".
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 21: 21: Em Gái Trầm Cảm Vs Anh Trai Bệnh Kiều 4142


Ngân Hà nhanh chóng xuất hiện, nhìn sự mệt mỏi hiện trên khuôn mặt Bạch Tiên Tiên, cậu ta không khỏi có chút đau lòng.

Tự hỏi mấy ngày cậu ta không có ở đây ký chủ đã bị người ta đối xử như thế nào.
"Ta hiện tại đi điều tra, nương nương chờ một chút."
Trong phòng khắp nơi đều là camera giám sát, Bạch Tiên Tiên ậm ừ, chậm rãi bò lên giường nằm xuống.
Trong nửa phút Ngân Hà không xuất hiện, cô nhanh chóng cảm nhận hết tất cả những gì đã trải qua, trong lòng biết rằng Tịch Tử Phong hiện tại nên mang tin tức đến trước mặt Diệp Đình Thu, Bạch Tiên Tiên hoàn toàn yên tâm.
Nhưng ai biết được, sau khi Ngân Hà xuất hiện lần nữa, giọng điệu có chút rối rắm: "Độ hảo cảm.."
"Bao nhiêu?"
"Năm mươi, nương nương, độ hảo cảm của Diệp Đình Thu đối với ngài là năm mươi..."
Bạch Tiên Tiên sững sờ trong giây lát, cô lập tức nhận ra rằng, Tịch Tử Phong nhất định không mang tin tức đến cho Diệp Đình Thu.
Bằng không, tuyệt đối không chỉ có chút hảo cảm như vậy, ngay cả mức cơ bản cũng không đạt tới, đây chính là giẫm đạp lên tôn nghiêm và thủ đoạn của Yêu phi nương nương!
Nhưng không đợi cô mở lời, giọng nói của Ngân Hà đã trở nên nghiêm túc, cậu ta gọi Bạch Tiên Tiên là "ký chủ".
"Ký chủ, như ngày đầu tiên chúng ta đã nói qua, một nhiệm vụ chỉ có thể phán đoán ba lần độ hảo cảm, nếu như dự đoán thất bại, nhất định phải chịu sự trừng phạt."
Cảnh tượng trước mắt Bạch Tiên Tiên đột nhiên vỡ vụn biến mất, một giây sau, cô đứng trong một hệ thống không gian với trạng thái linh hồn.
Lúc này, giọng Ngân Hà lạnh mà không chút tạp chất: "Trừng phạt lần thứ nhất thất bại, điện giật."
Bạch Tiên Tiên nói: "Chờ đã, cảm xúc của con người có thể thực sự được tính bằng những con số sao? Có lẽ Diệp Đình Thu không nhạy cảm về tình cảm..."
Ngân Hà lạnh lùng nói: "Đừng bao giờ nghi ngờ về hệ thống."
Dứt lời, một cỗ cảm giác đau đớn mãnh liệt trong nháy mắt xuyên thấu linh hồn Bạch Tiên Tiên!

Bùm!
Trong cuộc đời cô chưa bao giờ cảm thấy đau đớn như vậy, thoáng chốc đại não trống rỗng, rầm rầm một tiếng té trên mặt đất, người cuộn thành con tôm không ngừng lắc lư trên mặt đất.
"Đau quá, đau quá....."
Sắc mặt Bạch Tiên Tiên vặn vẹo, không kìm chế được nước mắt, trong cổ họng tràn ra tiếng r3n rỉ run rẩy.
"Diệp! Tại sao Diệp Đình Thu không yêu tôi..."
"Tại sao anh ấy không yêu tôi...!Tại sao, tại sao lại làm cho tôi đau đớn như vậy...!Diệp Đình Thu! Diệp Đình Thu! "
Trong không gian tràn ngập thanh âm khổ của cô.

Sau khi tất cả kết thúc, cả người Bạch Tiên Tiên giống như được vớt lên khỏi mặt nước, cô thở hổn hển, đột nhiên hiểu được câu Cuộc đời con người không ngừng phạm sai lầm và sửa đổi.
Và cô tuyệt đối không muốn thất bại trong nhiệm vụ và trải qua nỗi thống khổ bị điện giật thêm một lần nào nữa.
Ngân Hà xuất hiện, giống như lần đầu tiên mặc bộ âu phục nhỏ, gương mặt shota tràn ngập vẻ tự trách, cậu ta chạy đến đỡ Bạch Tiên Tiên dậy.
"Nương nương, quản trị viên hệ thống sẽ xuất hiện lúc trừng phạt, giọng nói vừa rồi không phải là ta.

Xin lỗi, ta chỉ có thể trơ mắt nhìn ngài bị trừng phạt.

"
Bạch Tiên Tiên đột nhiên hiểu rõ, khó trách vừa rồi nàng cảm thấy có chút kì quái, lập tức kìm chế tất thảy những cảm xúc vừa rồi xong, mới nói: "Chúng ta trở về đi."
Sau đó, cô ngửi thấy mùi tùng hương quen thuộc.

Hắn cũng đã trở lại.
Diệp Đình Thu ngồi bên giường, dịu dàng chăm chú nhìn thiếu nữ.
Bạch Tiên Tiên mở hai mắt ra, chỉ thấy một mảnh đen kịt, không khỏi sửng sốt: "Anh...!Trời tối rồi sao? "
Giọng nói của Diệp Đình Thu cực kỳ ôn nhu: "Tiên Tiên, trời tối rồi."
Bạch Tiên Tiên cảm thấy có chút kì lạ, Ngân Hà cẩn thận nói với cô: "Nương nương, không phải trời tối, là hắn, hắn làm ngài mù! "
Bạch Tiên Tiên: "....."
Diệp Đình Thu thật sự tặng cô một món quà thực sự bất ngờ!
Vừa giơ tay lên lại nghe thấy tiếng chuông leng keng, hóa ra Diệp Đình Thu không chỉ chọc mù mắt cô mà còn trói tay, chân cô bằng xích sắt.

Chiều dài xích sắt có thể tới tận phòng tắm, nhưng hoàn toàn nhốt cô trong căn phòng này.

———
"Anh, có phải em sẽ không thể nhìn thấy được nữa không?" Bạch Tiên Tiên ngây người hỏi.
Diệp Đình Thu nhẹ nhàng nói: "Không phải đâu, Tiên Tiên, chỉ là trời tối rồi."
"Em nhớ là trước khi chìm vào giấc ngủ thì trời mới là buổi sáng, mặt trời vẫn đang chiếu rọi ngoài cửa sổ.

Sao có thể tối nhanh như vậy?"
Diệp Đình Thu cười, không nói gì.

Sau đó, hắn giúp Bạch Tiên Tiên vén tóc bên tai, thân mật nói: "Coi như thực sự không thể nhìn thấy thì sao? Anh có thể lo cho em mọi thứ, em không phải lo lắng về cơm ăn, áo mặc, nhà ở hay phương tiện đi lại.

Thoải mái làm một người mù, điều đó không tốt hay sao?"
Bạch Tiên Tiên im lặng.
Trước đây cô chưa bao giờ trải qua một đêm với tâm trạng bối rối như vậy, tất cả mọi việc đều là Diệp Đình Thu làm giúp cô.
Ngay cả việc đi vệ sinh.

Càng không cần nhắc đến việc ăn cơm, Diệp Đình Thu còn cố ý chọc thìa vào cằm cô và đổ súp lên ngực cô.
Diệp Đình Thu nói rằng hắn sợ cô bị bỏng, nhưng vì có dây xích sắt nên không tiện cởi qu@n áo cô ra, hắn đành lấy kéo cắt áo cô thành từng mảnh.
Đường cong quyến rũ của cô gái nhỏ lộ ra, hắn giúp cô lau ngực, mỉm cười nói: "Tiên Tiên sao lại không chú ý như vậy chứ? Bị bỏng sẽ không tốt đâu, vẫn nên mời bác sĩ tới xem, nhưng anh lại không muốn những người đàn ông khác nhìn thấy cơ thể em."
Bạch Tiên Tiên: "......"
Anh nghĩ một người mù thì chú ý kiểu gì?
Muốn ăn đậu hũ của cô thì cứ nói thẳng ra, đừng làm cô xấu hổ vì nghĩ ngợi lung tung.
Vào buổi tối, sau khi hai người trải qua một đêm mặn nồng, Diệp Đình Thu coi những gì đã xảy ra với Tịch Tử Phong ngày hôm nay như một trò đùa.

"Tiên Tiên, em nói có buồn cười không? Tịch Tử Phong vậy mà nói anh có thể không thích em, nhưng không được làm tổn thương em.

Tại sao anh lại không thể làm tổn thương em chứ?"
Diệp Đình Thu ôm lấy Bạch Tiên Tiên, chơi đùa với những đầu ngón tay mềm mại của cô: "Em là của anh, là vật sở hữu của anh, anh muốn làm gì thì làm."
Bạch Tiên Tiên đột nhiên bình tĩnh hỏi: "Anh, anh có thích em không?"
Diệp Đình Thu sững sờ, bỏ qua cơn đau nhói trong tim, thờ ơ nói: "Không thích, sau này không cần hỏi lại những loại câu hỏi này, anh không thể thích em gái của mình."

Bạch Tiên Tiên lâm vào trầm mặc, Diệp Đình Thu tự tưởng tượng về tương lai của chính mình sau này: "Sau này, anh sẽ kết hôn với một người phụ nữ khác, cô ấy sẽ sống ở đây, anh sẽ cho cô ấy tất cả mọi thứ, nhưng sẽ không bao giờ để cô ấy tiến vào căn phòng này.

Tiên Tiên, em hãy ngoan ngoãn ở lại đây, làm cấm chế suốt cuộc đời của anh.

"
Cái này có khác gì sủng vật đâu chứ?
Bạch Tiên Tiên chế nhạo trong lòng.

Cô nhẹ nhàng hỏi: "Anh, anh không thích em, vậy tại sao không buông tha cho em."
Đây là lần đầu tiên cô đưa ra một câu hỏi sắc bén như vậy trước mặt Diệp Đình Thu.
Diệp Đình Thu hôn nhẹ lên khóe môi cô: "Anh cũng không thích vấn đề này, sau này cũng không cần hỏi lại nữa."
Bạch Tiên Tiên gật đầu, biểu thị đã hiểu, cô nhẹ nhàng nói: "Từ nay trở đi, em sẽ không bao giờ hỏi nữa."
Cảm giác hoảng sợ đột nhiên chiếm lấy trái tim Diệp Đình Thu, nghe vậy, hắn nhìn chăm chú vào đôi mắt của cô gái nhỏ, cố gắng đọc được cảm xúc của cô lúc này, nhưng sau khi bắt gặp đôi mắt đẹp nhưng lại mờ mịt đó, hắn mới chợt nhớ ra.
Cô gái nhỏ đã bị chính hắn làm cho mù, đó còn là loại thuốc do tự tay hắn chế tạo.
Ngày hôm sau.
Sau khi Diệp Đình Thu rời đi, Bạch Tiên Tiên nắm lấy sợi dây xích trên người, cô cẩn thận đi lại quanh phòng.
Trước mắt cô tối đen như mực, không còn một chút ánh sáng nào nữa, vài lần cô suýt chút nữa đã đập đầu vào tường, may mắn có Ngân Hà đã kịp nhắc nhở cô.
Bạch Tiên Tiên chạm vào cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, gió từ bên ngoài tràn vào, cuốn bay mái tóc đen và váy của cô.
Cô dang hai tay ra đón ánh nắng, nhàn nhạt nói: "Ngân Hà, ta muốn biết vị trí của Tịch Tử Phong."
Đây đúng là cơ hội trời cho, Ngân Hà nói: "Thật trùng hợp, nương nương, Tịch Tử Phong đang đứng bên ngoài biệt thự.".
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 22: 22: Em Gái Trầm Cảm Vs Anh Trai Bệnh Kiều 43-44


Sau khi biết được vị trí của Tịch Tử Phong, Bạch Tiên Tiên bình tĩnh gật đầu.
Nhìn thần sắc cô rất khó phân biệt là đang vui hay buồn, Ngân Hà hỏi: "Tiên tiên, người sẽ không nhảy lầu chứ?"
Bạch Tiên Tiên hô một tiếng a rồi cầm xích sắt lên, tiếng xích sắt rung động vang lên hợp cùng với tiếng nói hờ hững của cô: "Từ tầng hai nhảy xuống không thể chết người, tay ta thì bị xích sắt kiềm chế, đi ra chỗ cửa sổ đã là cực hạn, thì làm thế nào mà nhảy lầu được?"
Cô xòe bàn tay hứng ánh mặt trời bên ngoài, cả người mang theo hơi thở suy sụp u buồn
"Nào, Ngân Hà, ta sẽ không cho Diệp Đình Thu cơ hội nào nữa, chúng ta coi như xong rồi, Ngân Hà ngươi nghe ta nói hiểu không, ta và hắn hoàn toàn chấm dứt.

Ta muốn hoàn thành nhiệm vụ này càng nhanh càng tốt."
"Bổn cô nương muốn khiến hắn yêu ta, yêu không được, chết cũng không xong.

Được, từ giờ ta chính là một nữ nhân lòng dạ hẹp hòi.".

Ngân Hà nghe cô nói vậy liền trầm mặc, chỉ cần cô có thể hoàn thành nhiệm vụ thì dùng cách nào cũng được.
Tịch Tử Phong ngày hôm qua bị bảo vệ ném ra khỏi nhà họ Diệp.
Bắt anh ta phải cách xa cửa Diệp gia không được vào nhưng anh ta không yên lòng về Bạch Tiên Tiên, ngày hôm sau anh ta liền lảng vảng bên ngoài biệt thự của Diệp gia.
Ngày mùa hè nắng chói chang, anh ta cải trang đầu đội mũ, đeo kính râm, trên lưng có mang một cái túi nhỏ, cả người đều biến thành một bộ dạng khác.

Chờ đợi suốt mấy tiếng đồng hồ, Tịch Tử Phong thuận lợi tránh được xe Diệp Đình Thu và bảo vệ đi tuần của Diệp gia.
Ngay khi anh ta muốn biết tình hình của Bạch Tiên Tiên nhưng lại không làm gì được, thì cửa sổ tầng hai của Diệp gia đột nhiên mở ra.
Cô gái xinh đẹp u sầu mở rộng vòng tay, cả người như đang tắm mình dưới ánh mặt trời, giống như một thiên sứ thánh thiện.
Tịch Tử Phong cảm nhận được sự tĩnh mịch từ trên người cô.
Mà sau khi anh ta nhìn thấy xích sắt nặng trịch trên cổ tay và đôi mắt đen sâu thẳm của cô gái, mọi băn khoăn do dự đều bị anh ta vứt hết ra đằng sau.
"Cô gái xinh đẹp, tôi nhất định sẽ cứu em! Tôi nhất định phải cứu em! Tôi sẽ làm người hùng của em!"
Đôi mắt Tịch Tử Phong dần trở nên kiên định, lập tức lấy điện thoại ra bấm một dãy số rồi gọi.
Ba Tịch ở đầu dây bên kia điện thoại lên tiếng: "Tịch Tử Phong! Ba đang có cuộc họp! Con gọi điện thoại tốt nhất là có việc quan trọng gì đi!"
Tịch Tử Phong cắn răng nói: "Ba, con có việc lớn! Con muốn điều động một số người, con muốn đi cứu người."
Chỉ chốc lát sau, anh ta cúp điện thoại, ý chí chiến đấu sục sôi mà xoay người rời khỏi Diệp gia.

Cô gái nhỏ, em phải chờ tôi, tôi nhất định sẽ trở thành người hùng của em!
Bạch Tiên Tiên đóng cửa lại, cúi mặt xuống rồi nở một nụ cười.
Cô ngâm nga một giai điệu nhỏ, nhẹ nhàng đi vòng quanh phòng như thể mình không bị mù.
Cuối cùng, cô nhấc theo cái ghế trước bàn làm việc rồi đi vào phòng tắm.
Ái chà!
Cô đập chiếc gương trong phòng tắm một cái thật mạnh, chiếc gương lớn rầm một tiếng rồi chia năm sẻ bảy, từng mảnh vỡ bén nhọn rơi xung quanh bồn tắm.
Bạch Tiên Tiên lấy một mảnh nhọn cắt vào ngón tay mình, ấu trĩ giống như đứa trẻ mà vẽ bậy lên chỗ trống trên tường, vừa viết vừa nhẹ nhàng nói gì đó.

"Anh trai, tạm biệt."
Cô gái cười nhạt nói với cameras, đôi mắt đen láy lúc này như bừng sáng.

Bạch Tiên Tiên lại lần nữa đi vào phòng tắm.
Ngân Hà lên tiếng: "Nương nương, không phải người sợ đau nhất sao?"
Bạch Tiên Tiên bật nước chảy vào bồn tắm, cô đưa tay mò mẫm rồi nằm xuống, nghe vậy liền thở dài một tiếng: "Đúng vậy, nhưng đau như này có là cái gì so với nỗi đau trong tim ta, thứ này căn bản không đáng nhắc tới."
Cô nhắm mắt lại, để nỗi đau dần bao trùm khắp người mình, nhưng cô lại nở một nụ cười vô cùng thuần khiết rực rỡ, vẫn duy trì vẻ đẹp cuối cùng của bản thân.

——— Up tại Wordpress-Wattpad———
Một mặt khác, trung tâm con đường, tầng dưới của tập đoàn Diệp thị.

Diệp Đình Thu dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn những vị khách không mời do Tịch Tử Phong đứng đầu.
"Ngày hôm qua bị tôi đuổi ra ngoài nên cảm thấy rất mất mặt, hôm nay cậu gọi thêm người tới là để cứu vớt lại mặt mũi à?"
Diệp Đình Thu giương súng nhắm chuẩn vào Tịch Tử Phong, giễu cợt thành tiếng: "Vậy phải xem cậu có cái năng lực này hay không đã."
Sau khi hắn dứt lời, Tịch Tử Phong gần như cầu xin mà nhìn hắn.
"Diệp Đình Thu, không, Diệp thiếu.

Tôi không đến đây để kiếm chuyện, tôi xin anh, anh hãy xem thứ này một lát đi."
Anh ta cương quyết đặt chồng tài liệu ở trước mắt Diệp Đình Thu.

Diệp ĐÌnh Thu khịt mũi xem thường.
Nhưng khi khóe mắt nhìn thấy tấm hình của cô gái ở góc bên phải của tập tài liệu, hắn lập tức đoạt lấy tập tài liệu: "Ai cho phép cậu điều tra em gái tôi?"
"Mẹ kiếp! Cô ấy không phải em gái anh!"
Tịch Tử Phong cuối cùng cũng không chịu đựng nổi mà bật ra những từ ngữ th ô tục.
"Diệp Đình Thu, anh có thể đừng cố chấp như vậy nữa được không! Có thể cẩn thận nhìn thẳng vào chân tướng một chút không? Tôi đều đã đem chân tướng đặt trước mặt anh, anh vẫn nghĩ đây là việc không quan trọng à?"
Diệp Tường bên cạnh thấy Tây Tử Phong bất kính như vậy, liền lấy ra khẩu súng ở eo ngắm vào Tịch Tử Phong, Diệp Đình Thu liền cản anh ta lại.
"Không phải là không thể xem." Diệp Đình Thu nhìn chằm chằm vào mắt Tịch Tử Phong, cuối cùng cao quý cúi đầu xuống.
Trang đầu tiên của tài liệu kể về chuyện lúc nhỏ của cô.
Diệp Đình thu đang nhàm chán không khỏi cảm thấy hứng thú, thời niên thiếu của Tiên Tiên nha.
Chờ đã!
Bạch Tiên Tiên, quốc tịch người Hoa, mẹ là Bạch Thủy Tâm, tiểu thư của Bạch gia ở thành phố C, cha là Mafia của nước Ý
Không đúng không đúng, Bạch Tiên Tiên và mẹ Bạch rõ ràng là tình nhân và con ngoài giá thú của cha hắn.
Diệp Đình Thu ngẩng đầu nhìn về phía Tịch Tử Phong: "Cái chuyện làm giả này, cậu cũng làm?"
"Tôi không làm giả! Mỗi một câu mỗi một chữ phía trên đều là sự thật!"

Tịch Tử Phong hung dữ trừng mắt nhìn đối phương.
Diệp đình Thu đột nhiên có chút run tay, hắn nghiến răng, muốn vứt đi mấy trong tay rồi bỏ đi, nhưng một cảm giác không thể giải thích được khiến hắn vô cảm mở ra trang thứ hai trang thứ ba, cho đến trang cuối cùng...
Tuổi thơ ấu bi kịch của cô gái trẻ, hiện ra từng chút trước mặt hắn.
Cô gái là đại tiểu thư của gia đình Mafia, lúc nhỏ bị đối thủ vì cuộc đấu tranh trong gia tộc bắt cóc, bị nhốt trong một căn phòng tối đen, phải đối diện với mười mấy thi thể không thể nhận dạng trong ba ngày ba đêm.

Vì vậy cô ấy mắc bệnh trầm cảm nặng, vài lần có ý định tự sát, nhưng đều được cứu chữa kịp thời.
Mà cuối năm ngoái, gia tộc Mafia bắt đầu nội loại, vì để đảm bảo an toàn cho người nhà, người cha Mafia ấy đã đưa vợ và con gái đến nhà một người bạn ở Trung Quốc.
Gia đình người bạn tốt kia đương nhiên là Diệp gia ở thành phố A.

Diệp Đình Thu muốn cười một tiếng, chỉ là...!Tay hắn càng ngày càng run.

Bệnh trầm cảm?
Không! Bạch Tiên Tiên không phải là kẻ giả dối hay sao? Đây cũng là âm mưu lừa gạt hắn mà cô liên hợp với Tịch Tử Phong.

Đúng, đây nhất định là âm mưu...!
Tịch Tử Phong nhìn Diệp Đình Thu ngẩn người ngồi đó, tài liệu trong tay rơi đầy đất, bộ dạng chưa kịp lấy lại tinh thần, liền nhịn không được mà tiến lên: "Cậu..."
Anh ta vừa phát ra tiếng, thần kinh của Diệp Đình Thu như bị chạm vào, Diệp Đình Thu lớn tiếng mắng: "Cút!" Hắn hướng súng lên trời, đoàng một tiếng, cả thế giới liền lâm vào yên tĩnh.
Tịch Tử Phong được các vệ sĩ của cha mình ở phía sau bảo vệ.
Diệp Đình Thu chửi thầm một tiếng, lấy chìa khóa xe ra, lái Audi với tốc độ cực nhanh đến Diệp gia.
Hắn phải đích thân hỏi Bạch Tiên tiên, rốt cuộc đâu mới là sự thật.
———
Thập Bát Sơn Yêu..
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 23: 23: Em Gái Trầm Cảm Với Anh Trai Bệnh Kiều Xong


45.
Hôm nay, biệt thự Diệp gia thật yên tĩnh bất thường.
Diệp Đình Thu bước thật nhanh vào biệt thự, người hầu nghiêng người chào: "Thiếu gia."
"Tiểu thư đâu?"
"Dạ ở trên lầu."
Nghe được câu trả lời từ người hầu, Diệp Đình Thu bình tĩnh lại.
Đúng vậy, hắn đã dùng xích sắt khóa Tiên Tiên lại, hiện tại cô khẳng định đang yên ổn không có việc gì, ngoan ngoãn ở trong phòng.
Diệp Đình Thu nhanh chóng đi nhanh lên lầu, mở cửa phòng, lộ ra một nụ cười thật ôn hoà.
"Tiên Tiên......"
Nhưng mà giây tiếp theo, mọi thứ xung quanh đỏ tươi làm đau đớn hai mắt hắn, khóe môi ôn nhu nhanh chóng cứng đờ.
Những nét chữ vụng về xấu xí, đang gắt gao ghim chặt vào mắt Diệp Đình Thu.

Hắn không dám đi xem, lại không thể không nhìn thẳng vào dòng chữ đó.
Phía trên hai chữ anh* rất lớn, là đường nét cắt xiêu xiêu vẹo vẹo, ba chữ Diệp Đình Thu được cô gái viết lên vô cùng nhẹ nhàng, chỉnh chu.
*哥哥: ca ca = anh
Giống như thiếu nữ tinh nghịch lại có chút ngượng ngùng đang đứng trước mặt hắn, vừa lẩm bẩm vừa viết—
"Diệp Đình Thu, em rất thích anh! Trên đời này em thích anh nhất! Anh là người duy nhất em thích nhiều như vậy trong cuộc đời của mình, như vậy, thật tốt."
Từng câu từng chữ đều là những lời hân hoan, vui mừng.

Nhưng lại khiến hắn cảm thấy thật nặng như đeo gông xiềng.
Những dòng chữ tiếp theo cảm xúc chuyển biến bất ngờ, một tràng bi thương ập vào trước mặt hắn.
"Em tới trong khoảng thời gian này, có phải hay không khiến cho anh cảm thấy thật phiền? Em có thể, có thể nhìn ra sự chán ghét giả dối giữa mày của anh..."
"Nhưng em thật sự muốn nói cho anh, anh không cần chán ghét Tiên Tiên đâu, em tồn tại mỗi ngày đều cảm thấy thống khổ, em sẽ chết mất."
"Nhưng khi nhìn anh, em thật sự quá tham luyến trước sự dịu dàng đó, nên mới luôn ở lại......Mong anh tha thứ cho sự ích kỷ đó của em.

Em chỉ là một con người bình thường, em thực xin lỗi, vì đã luôn không ngừng không ngừng mang đến phiền toái cho người khác."
"Còn có còn có, thật ra em căn bản không phải là em gái của anh, nhưng nếu không phải em gái của anh, em không biết em còn có cái gì lý do gì để có thể ở lại bên anh được nữa.

Em không thổ lộ thân phận thật sự của mình, đó là cái tội nghiệt."
"Lần đầu tiên em thổ lộ tình cảm nội tâm của mình, cảm giác thật có phần ngại ngùng.

Nhưng mà không sao, lúc này em hẳn là đã chết rồi đi?"
Nhìn đến đây, Diệp Đình Thu cũng nhìn không được nữa, hắn điên rồi, liền xông vào phòng tắm.
Chỉ thấy thiếu nữ an tĩnh nằm ở trong bồn tắm, máu tươi giống những bông hoa màu máu đang nở rộ trên bộ váy màu trắng của cô.
Cô trước sau vẫn xinh đẹp rực rỡ, nhưng lại không có chút sức sống.
Tiên Tiên......
Giọng nói hắn phát ra áp lực đến cực điểm.

Diệp Đình Thu run rẩy bước từng bước về phía thiếu nữ, nắm lấy bàn tay không biết đã lạnh lẽo từ bao giờ.

Trên vách tường có hàng chữ bằng máu, lại lần nữa xâm nhập vào mắt hắn.
"Đây chắc là lần cuối gọi anh là anh trai đi.

Anh, tối hôm qua anh nói không thích em.

Biết anh là thật sự không thích, em liền an tâm rồi, cũng rốt cuộc đã tới lúc được giải thoát."
Không, không không không!
Anh thích em!
Anh thật sự rất thích em!
Những cái không thích đó đều là nói ra lừa mình dối người, đều là gạt người!
Cuối cùng hắn mới là kẻ lừa đảo!
Nhắm hai mắt, Diệp Đình Thu từ trong cổ họng phát ra âm thanh hối hận nức nở, phảng phất mất đi người bạn tình, cô độc lại vô vọng.
Nhưng cho dù nhắm mắt lại, những chữ bằng máu đó giống như có linh hồn xông vào trong đầu óc hắn, tựa như một lưỡi dao vô hình phá vỡ hắn.
"Mỗi ngày đều không nhìn thấy ánh mặt trời, mỗi ngày đều là màu đen, mỗi ngày đều thật áp lực.

Em chán ghét bản thân, em muốn thoát khỏi cảm xúc tiêu cực.

Nhưng cuộc sống lại giống như khối đá, nặng nề đè nén trong lòng em.

Khiến em chỉ có thể nhìn thấy đen và trắng mỗi ngày.."
"Thật sự rất hy vọng, hy vọng trên thế giới này mỗi một người mắc căn bệnh trầm cảm này, đều có thể nhìn thấy ánh sáng, đều có thể vui sướng tồn tại, đều có thể được yêu, chim chóc có tổ để về, có cành cây để đậu."
"Diệp Đình Thu, em thật sự mong muốn được anh yêu, nếu như được anh yêu thương, che chở, có phải hay không mỗi ngày đều là một ngày hạnh phúc?"
"Thực xin lỗi, lại nói ra thêm những lời phiền toái.

Như vậy, việc đã đến nước này, những lời thỉnh cầu nho nhỏ đó của em, liệu anh có thể đáp ứng không?"
Diệp Đình Thu quỳ gối trước mặt Bạch Tiên Tiên, đem bàn tay lạnh băng của cô áp sát vào ngực, tựa như làm vậy là có thể giữ được cô ở lại.
Tiếng nói hắn run rẩy, mang theo cầu xin.
"Tiên Tiên, Tiên Tiên, Tiên Tiên......"
"Xin em đó nhìn anh có được không?! Chỉ cần em tỉnh lại, mọi yêu cầu anh sẽ làm cho em mà......"
Thiếu nữ chết đi không có chút nào động tĩnh, những tâm nguyện của cô làm Diệp Đình Thu hoàn toàn hít thở không thông.
"Mong anh sẽ thay em sống tiếp, mong anh thay em đi cứu những người chịu thống khổ như em, được không?"
"Bọn họ cũng đều như em, em với mọi người đều muốn được đối xử nhẹ nhàng."
"Làm ơn, anh trai!"
"Rất xin lỗi, anh trai."
"Cũng cảm ơn anh đã từng ôn nhu.

Diệp, Đình, Thu!"
Lúc đó, thiếu nữ bướng bỉnh mà nặng nề viết ra tên của người con trai, cô nhắm hai mắt, khóe miệng tươi cười dịu dàng nhưng lại u buồn.
Cô mới là người tuyệt tình nhất, lấy cái chết của chính mình để trừng phạt sai lầm của hắn.

Làm hắn yêu mà không được, chết mà cũng không xong, khiến hắn nhất định phải sống, đến khi nào chuộc lại được sai lầm của chính mình.
46.

Nghĩ đến những gì mình đã làm, Diệp Đình Thu đau khổ quằn quại, hai mắt đỏ ngầu.
Hắn là một thằng khốn nạn!
"Nhưng mà, em cho anh thêm một cơ hội....đừng rời xa anh được không....."
Hắn bước vào bồn tắm ôm chặt lấy thiếu nữ, cả người ướt sũng, không chút đau đớn khi bị những mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào người.
"Anh thích em.....em muốn nghe ngàn lần hay vạn lần anh đều có thể nói cho em nghe, Tiên Tiên, anh yêu em....em ở lại được không? Đừng bỏ lại một mình anh...."
"Tiên Tiên....."
Căn phòng tắm chật chội khiến cho Diệp Đình Thu cảm thấy vô cùng trống trải, hắn hôn lên đôi môi lạnh giá của cô gái, trước đây hắn chưa bao giờ có dáng vẻ khao khát như vậy, gọi tên cô, hèn mọn cầu xin cô.
Em ở lại được không, em đừng rời xa anh được không.
Vào lúc này, vô số tiếng bước chân tới gần.
Tịch Tử Phong mang người đi vào, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng và camera gắn trên tường, trái tim anh ta như muốn nhảy ra ngoài.
Chung quy vẫn là đến muộn rồi.
Nhìn xích sắt trên mặt đất rồi nhìn vào phòng tắm, Tịch Tử Phong đột nhiên đẩy cánh cửa khép hờ ra.
Một người đàn ông vậy mà đang xâm hại một thiếu nữ đã chết.

(Khúc này chó thiệt =))))
"Khốn nạn!"
Vệ sĩ được gọi đến chặn ngoài cửa, Tịch Tử Phong xông vào với đôi mắt đỏ hoe, kéo Diệp Đình Thu ra khỏi bồn tắm và đấm hắn một cái.
Bang!
"Tại sao anh không đi chết đi!"
Diệp Đình Thu không hề trốn tránh, một quyền bị đấm ngã xuống đất.
Hắn li3m vết máu ở khóe môi cười: "Tôi không thể chết, cô ấy để tôi sống, tôi muốn gắn bó với cô ấy mà sống."
Nhưng mà, vào thời khắc ấy, hắn giống như người mất hồn.
Tịch Tử Phong nhìn hắn quỳ trên mặt đất, bò về phía thiếu nữ, đột nhiên bật khóc.
Sau đó, Tịch Tử Phong cho vệ sĩ tháo hết camera trên tường, thậm chí còn dùng vũ lực mang thi thể của cô đi.
Không thể ngăn được, Diệp Đình Thu cả người như hồn bay phách lạc, giống như một chú chó bị chủ nhân bỏ rơi.
Chỉ nghe thấy Tịch Tử Phong nói một cách vừa buồn bã vừa mỉa mai: "Anh không xứng đáng có được hình ảnh và thân thể của cô ấy.

Diệp Đình Thu, tốt nhất anh hãy dùng cả đời này để sám hối vì những sai lầm của mình đi!"
Đúng vậy, hắn nên dùng phần đời còn lại của mình để sám hối.
- -
Tháng 7 cùng năm, Diệp Đình Thu tốt nghiệp đại học Đông Đại, không kế thừa sản nghiệp của gia đình mà một mình đến vùng thiên tai cứu người.

Ngày 15 tháng 8, hắn chạy ra nước ngoài quỳ gối trước mặt mẹ Bạch ba ngày ba đêm.
Tháng 9, hắn thành lập quỹ từ thiện Thiên thần với tài sản do mình đứng tên để hỗ trợ những người yếu thế và người bệnh tâm thần đặc biệt.

Những năm sau đó, mỗi khi có thiên tai, hắn đều xông lên tiền tuyến, liều mạng cố gắng cứu từng mạng người.
Tuy nhiên, kể cả khi thiên tai có ập đến, lần nào hắn cũng có thể thoát ra ngoài an toàn, giống như đang có một thiên thần che chở bên cạnh.
Vào tháng 11 năm thứ mười cô mất, đó là một đêm mùa đông đầy tuyết.
Diệp Đình Thu mặc phong phanh, một mình đến nghĩa trang.
Mười năm qua đi, cô vẫn đẹp như thế, trong mắt vẫn có nét dịu dàng và buồn thương.
Hắn quỳ trước mộ cô, nhẹ nhàng vuốt v e bức ảnh của thiếu nữ.
Lập tức lấy một con dao nhỏ từ trong túi ra, Diệp Đình Thu dứt khoát đâm vào tim mình.
"Anh đã từng hôn em với nỗi đau, bây giờ anh hôn em bằng tình yêu và giữ nỗi đau đó cho riêng mình."
Một dao, hai dao......
Máu ấm chảy trên di ảnh của cô gái, hắn thương tâm lau đi rồi run rẩy ngã xuống đất.
Những ngôi sao trên bầu trời thật đẹp, giống như đôi mắt của Tiên Tiên.
Mười năm rồi, hắn vẫn nhớ cô như điên.
Mười năm rồi, cuối cùng hắn cũng không cần phải sống với những ký ức ấy nữa.
Ngày hôm sau, các tòa soạn đưa tin.
Ngài Diệp tiên sinh, một nhà từ thiện nổi tiếng ở thành phố A đã tự sát ở nghĩa trang Thiên thần.
Có thông tin cho rằng nghĩa trang Thiên thần được xây dựng bởi Diệp tiên sinh dành cho những thiên thần, không rõ chi tiết nhưng mọi người trên khắp thế giới đều nói rằng đó hẳn là một câu chuyện cảm động.
47.

Phiên ngoại
Trong căn phòng tối tăm, mùi thuốc lá và rượu vô cùng nồng, lớp khói dày từ thuốc lá bao bọc lấy người ở trong đó.

Đây là ngày thứ 3 sau khi Bạch Tiên Tiên chết.
Diệp Đình Thu là người trước giờ không uống rượu, hút thuốc.

Nhưng giờ hắn đã say.
Sau khi say hắn liền bước vào giấc mơ.

Trong đó hắn cứ xuyên qua từng lớp, từng lớp sương mù dày đặc.

Cho đến khi mắt bị một luồng sáng chiếu vào.
Bạch Tiên Tiên đang mặc bộ quần áo mà hắn đã chọn, tóc mái bay bay, đôi mắt sáng và cong lên như trăng non.
Nhìn cô gái, trái tim Diệp Đình Thu liền nhảy lên, cảm giác mất đi rồi tìm lại được khiến hắn vui mừng như điên.
Nhìn bộ dáng này của cô làm hắn chợt nhớ lại.

Hôm nay là ngày bọn họ đi công viên trò chơi.
"Anh ơi..." Cô kéo tay áo tây trang của hắn, thật cẩn thận hỏi, "Em mặc như vậy có đẹp không? Em có chút không quen lắm."
Bỗng nhiên Diệp Đình Thu giang tay ôm lấy cô vào lòng, vùi đầu vào vai cô.
Cô gái kinh ngạc, cả tay chân cứng đờ.
Đây là lần đầu tiên Diệp Đình Thu thân mật với cô như vậy, cô chấn kinh cả nửa ngày mới dịu dàng ôm lại hắn: "Anh làm sao vậy?"
Cô cảm giác trên da thịt chợt ẩm ướt, là do Diệp Đình Thu khóc.
"Không có gì, em như vậy rất đẹp, cực kỳ đẹp!"
Giọng nói khàn khàn của hắn vang lên.

Hắn nắm chặt tay của Bạch Tiên Tiên, một hồi sau mới ngẩng người lên, chầm chậm nói: "Chúng ta không đi công viên trò chơi nữa."
Hắn bắt đầu hối hận rồi, hắn không muốn lại trải qua việc này một lần nào nữa.
Dứt lời, Diệp Đình Thu liền thấy trong mắt cô hiện lên một tia mất mát.

Cô lẩm bẩm: "Vậy, vậy không đi nữa."
Diệp Đình Thu lại bắt đầu hối hận.
Hắn không nên nói những lời như vậy, sai rồi, sai rồi, làm lại
Trong mơ tất cả đều có thể làm lại.
"Tiên Tiên, anh dẫn em đi mua quần áo, công viên trò chơi không nên mặc lễ phục, chúng ta thay quần áo xong lại đi."
Vì thế cả hai đều thay quần áo nhẹ nhàng khác.
Diệp Đình Thu dẫn cô đi vào công viên trò chơi.

Bọn họ hoà vào đám người, chọn ngồi trên buồng quay.
Vừa mới ngồi xuống, Diệp Đình Thu nhẹ giọng hỏi: "Tiên Tiên, em có muốn nghe truyền thuyết về vòng quay không?"
"Muốn nghe."
Bạch Tiên Tiên ngồi ngoan ngoãn như một đứa trẻ, buồng quay dần dần lên cao, giọng nói trầm thấp chậm rãi vang lên.
"Truyền thuyết kể rằng, khi vòng quay ở thời điểm cao nhất hai người hôn môi nhau, sẽ hạnh phúc cả đời..."
Dụng tâm của hắn căn bản không phải nằm ở việc giảng về cái này.
Hắn tham lam nhìn chăm chú cô gái, khoảng cách ngày càng gần cô.

Ngay thời điểm cô khiếp sợ trừng lớn đôi mắt liền thành kính hôn lên khoé môi cô.
"Anh yêu em, Tiên Tiên."
Rầm rầm —
Tiếng đập cửa liên tục vang lên, Diệp Đình Thu bỗng nhiên bừng tỉnh.

Hắn muốn tức giận, lại nghe thấy tiếng nói của Diệp Tường bên ngoài vang lên.
"Thiếu gia, màn hình ipad tôi đã tìm được từ trạm thu.

Tôi đã chạy đến rất nhiều nơi, bọn họ đều nói đã hư rồi không sửa được.

Chip ghi hình đa số đều bị mất, chỉ có hai cái này may mắn vẫn còn...."
Diệp Đình Thu vội vàng đứng lên đụng phải mấy cái bình rượu.

Mở cửa ra lấy những chip còn lại trong tay Diệp Tường.
Cánh cửa kêu một tiếng rồi khép lại.
Diệp Tường thở dài.
Trong phòng, đôi tay Diệp Đình Thu run rẩy đem chip c ắm vào một khe usb của máy tính.
Sau đó hắn cầm lấy bình rượu, uống ừng ực hết nửa bình, rồi tham luyến nhìn chăm chú hình ảnh của cô gái trên màn hình máy tính.
Cô đứng trong phòng tắm, cởi lớp áo ngủ mỏng manh.....
Cô cầm điện thoại tiến vào phòng tắm, thần bí nhắn tin gì đó....
Đây là do hắn dùng màn hình ipad ghi hình lại.

Đây là lần cuối cùng nhớ lại.
Hắn rất trân trọng hai cái chip ghi hình này, sau mười năm nữa, hắn đã dùng hàng đêm để xem đi xem lại hai đoạn video này.
Tổng cộng 3600 ngày, 8 vạn giờ.
Lúc mơ thấy cô, chính là lúc mà hắn cảm thấy vui sướng nhất.
———— Vị diện đầu tiên kết thúc ————.
 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 24: 24: Em Gái Vs Anh Trai Ham Ăn 12



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 25: 25: Em Gái Vs Anh Trai Ham Ăn 34



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 26: C26: Em gái vs anh trai ham ăn 5-6



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 27: C27: Em gái với anh trai ham ăn 7-8



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 28: C28: Em gái vs anh trai ham ăn 9-10



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 29: C29: Em gái vs anh trai ham ăn 11-12



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 30: C30: Em gái vs anh trai ham ăn 13-14



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 31: C31: Em gái vs anh trai ham ăn 15-16



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 32: C32: Em gái vs anh trai ham ăn 17-18



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 33: C33: Em gái vs anh trai ham ăn 19-20



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 34: C34: Em gái vs anh trai ham ăn 21-22



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 35: C35: Em gái vs anh trai ham ăn 23-24



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 36: C36: Em gái vs anh trai ham ăn 25-26



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 37: C37: Em gái vs anh trai ham ăn 27-28



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 38: C38: Em gái vs anh trai ham ăn 29-30



 
Ca Ca Bệnh Kiều, Soái Tạc Thiên!
Chương 39: C39: Em gái vs anh trai ham ăn 31-32



 
Back
Top Dưới