Khác Bức Hoạ Nhuốm Sắc Đen

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
404444426-256-k811139.jpg

Bức Hoạ Nhuốm Sắc Đen
Tác giả: justGiaMuwnx
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kể về hành trình nhân vật chính, Lâu Chí Dương tìm lại cảm xúc của bản thân qua những thử thách khó nhằn, đồng thời phải vượt qua bi kịch đau thương trong quá khứ và gặp phải những chuyện không lường trong tương lai.

Câu chuyện được viết ở góc nhìn thứ nhất để bạn được hiểu rõ nhất chính cảm giác và tiếng lòng của nhân vật.

Khi vô tình dính líu đến một câu chuyện đen tối mà Chí Dương phải đối mặt và phá giải nhiều vụ án khác nhau, mỗi tình tiết và vụ án lại mang đến một mảnh ghép màu sắc bị thiếu của một "bức tranh" bí ẩn.

Mỗi lựa chọn, quyết định của Chí Dương sẽ dẫn đến những ngã rẽ không biết trước.

Khổ đau nối tiếp khổ đau, "Sau cơn mưa to lại chẳng lấy có cầu vồng".

Chìa khoá và manh mối là do chính mình, ổ khoá chỉ có bản thân thấy được.

"Nếu bị đẩy vào đường cùng, bạn sẽ làm gì?"

⚠️:
Tác giả viết vì hứng nên sẽ có những tình tiết phi logic
Truyện không dành cho lứa dưới 18+
Có thể gây ra cảm giác khó chịu cho các độc giả khi trải nghiệm
Có các yếu tố gây ra ảnh hưởng về tâm lý, cân nhắc trước khi đọc.



tâmlý​
 
Có thể bạn cũng thích !
Bức Hoạ Nhuốm Sắc Đen
Mở đầu


Ở nơi tĩnh lặng này tôi chỉ có thể cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch loạn xạ của bản thân và sự ngột ngạt bí bách đến khó tả mà nơi này đem lại.

Không gian xung quanh chỉ phủ lên một màu trắng xoá mà nó đem lại cảm giác trống rỗng đến khó tả bằng lời.

Đây là lần đầu tôi thấy một nơi kỳ lạ như này.

Khi vẫn còn mắc kẹt trong những dòng suy nghĩ và mải nghĩ xem mình cần phải làm gì thì bỗng có dáng người đen ngòm to lớn ghì chặt thân thể nhỏ bé của tôi xuống nền đất.

Nó dùng đôi tay đen kịt kia siết lấy cổ tôi, siết chặt đến mức như muốn bóp chết tôi tức khắc vậy.

Tôi cố dùng sức của cái thân nhỏ bé này, bấu chặt vào đôi tay kia, phản kháng bằng hết khả năng của mình, nhưng sức mạnh của dáng đen ấy thật sự đáng sợ.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, đường dẫn khí ở cổ họng bị tắc nghẽn khiến lượng không khí không thể lưu thông tới phổi, tầm nhìn của mắt dần mờ đi, hơi thở yếu ớt ngày càng cạn kiệt, đôi tay cũng không còn sức lực để phản kháng, cả người tôi như nhũn ra.

Với chút sự tỉnh táo cuối cùng, trong đầu chỉ có thể nghĩ rằng "chẳng lẽ bản thân phải chết một cách oan ức vậy sao".

Đột nhiên mọi thứ thay đổi, căn phòng trắng kì lạ, cái người đen đến mức không nhận ra, cái tình thế "ngàn cân treo sợi tóc" như biến mất tức thời.

Tôi bật dậy trong tình trạng mà các chức năng suy nghĩ của não hầu hết đều bị trì trệ.

Chỉ vội vàng thở như chưa bao giờ được thở, cố gắng hít lấy hít để như thể bản thân sẽ rơi vào cảm giác "cận kề cái chết" nếu không nhanh chóng.

Tay vô thức sờ vào cổ, nơi vừa phải trải qua cảm giác "đáng nhớ" không lâu.

Đến khi đã bình tĩnh lại một chút, thì cái đầu đau như búa bổ của tôi mới dịu đi phần nào.

Nhưng tôi lại không thể ngừng hổn hển, đầu hơi cúi xuống, tay vô thức nắm chặt lại, dẫu trông bản thân có vẻ rất kinh hãi nhưng thật lòng mà nói rằng tôi chỉ cảm nhận được mỗi cảm giác trống trãi mà không thể tả bằng cách nói thông thường.
 
Bức Hoạ Nhuốm Sắc Đen
Chương 1: Nguồn Gốc Của Khổ Đau


Đầu thu tháng 7 năm 1984,

Ở góc làng nhỏ, có ngôi nhà cũ, chủ ngôi nhà vốn là người họ Lâu.

Mỗi sáng đi ngang sẽ thấy có người phụ nữ mới chững 20 tuổi ngồi thẫn thờ trước hiên nhà, và đứa trẻ khoảng tầm 3 tuổi tự chơi với côn trùng và cỏ.

Bên cạnh là người đàn bà già nua nhưng chỉ mới qua tuổi 50 đang một mình lủi thủi quét sân.

"Cơn đau từ rễ lại lan lên phần gốc, để rồi truyền nỗi đau ấy cho cả một cái cây"

Tên khai sinh của tôi là Lâu Chí Dương, tôi được đặt tên theo họ ngoại.

Vốn sinh ra ở một làng nhỏ vùng núi phía Bắc Trung Quốc và lớn lên ở nơi đấy, chỉ khi đến độ tuổi học trung học phổ thông thì may mắn thay tôi lại đậu được phần học bổng của một cao trung trong tỉnh gần làng nhất.

Tôi cứ tưởng rằng cuộc sống khó khăn lúc ấy sẽ đỡ hơn phần nào đó dẫu là một chút thôi, nhưng mà có vẻ là tôi đã nghĩ xa quá rồi.

Cho dù con ếch ấy đã nhảy ra được cái giếng tối tăm thì chờ đợi nó cũng chẳng phải bờ ruộng rộng mênh mông

Từ ngày tôi bước chân vào cái cổng trường đấy thì cũng là lúc hy vọng mong manh trong tôi vốn đã chẳng con thiết tha gì dần chuyển từ màu xám xịt sang đen sẫm.

"Quay lại điểm bắt đầu của nỗi đau, để thấy vết nhiễm trùng rách ra từng mảng"

- "Đã sinh ra ở cái làng nghèo rách mồng tơi kia rồi thì thôi đi, lại còn không có cha nữa."

- "Mày là sao chổi hả.

Khắc chết cả mẹ mày kìa, bảo sao ông già mày lại bỏ mày đi đấy."

- "Nhìn mặt mày là thấy tởm chết đi được, biết đâu chừng đứng gần mày quá lại khiến vận nhà tao đen đủi mất."

....

Thật ra tôi cũng không lạ lẫm gì những lời bàn tán, đàm tiếu vô lý xung quanh về tôi lắm.

Nó đã bắt đầu xuất hiện kể từ khi tôi được sinh ra rồi.

Gia đình tôi từ xưa đã chẳng dư dả gì, lúc còn nhỏ thì tôi đã sống ngay trong căn nhà nhỏ cũ kĩ được để lại từ thời ngoại của tôi, khi đó tôi sống cùng với mẹ và bà ngoại trong chính căn nhà ấy.

Vì nhà tôi vốn khó khăn nên có được bữa cơm vừa có thịt và canh là điều xa xỉ đối với người như tôi huống chi là những món ăn đầy dinh dưỡng với trẻ nhỏ.

Ít ra là vẫn còn nhà để ở, có gạo để ăn là quá đủ đầy rồi.

Những lời lẽ khó nghe của đám trên lớp chẳng đúng sự thật gì hết, nhưng mà thật lòng mà nói thì tôi chẳng cảm nhận được sự tức giận nào, cũng không cảm thấy được nỗi buồn nào cả.

Hơn hết, tôi cũng không rõ sự thật của chính câu chuyện của mình.

Vì tôi chưa bao giờ biết người cha của mình là ai, chẳng biết ông ấy như thế nào, dáng vẻ ra sao, nói thẳng ra tôi chẳng biết gì dù chỉ là một chút ít thông tin về người đàn ông ấy hết.

Tôi chưa bao giờ thấy cha của mình, dù là cái nhìn thoáng qua hay là một bức ảnh nào cả.

Nhưng tôi không trách móc ông trời dù không cho tôi được sống trong tình cha, có lẽ rằng dù thiếu cha hay không thì tôi vẫn sống được ngày qua tháng sang năm nọ.

Lúc còn sống ở làng tôi đã phải chịu những cái nhìn khinh miệt rồi, có lẽ là vì tôi không biết cha là ai, cũng có thể là vì họ không biết mẹ tôi đã qua lại với ai và sinh ra đứa trẻ này thành ra cả gia đình tôi bị người đời coi thường lắm.

Nhưng bà ngoại tôi chưa bao giờ ghét bỏ đứa con gái và cháu gái duy nhất của bà, bà không cất lên lời ngọt ngào yêu thương, nhưng bà luôn bảo vệ mẹ tôi và tôi.

Thịt trên mâm thì bà gắp bỏ vào chén tôi , chăn ấm cũng cho mẹ con tôi đắp, kể cả việc sinh hoạt bà cũng lo tất.

Thật ra đời tôi chưa phải là khổ nhất với một người sống ở làng quê, phụ thuộc hoàn toàn vào mùa thu hoạch ít ỏi để tồn tại.

Mỗi sáng mùa thu là khoảnh khắc yên bình nhất với tôi.

Những làn sương mỏng, những đợt gió lướt trên mặt, những tiếng ve râm ran khắp làng.

Khi ấy, tôi đã biết đi và bập bẹ những âm đơn giản của một đứa nhỏ đang tập tành nói chuyện.

Thường ngày ngoại tôi vẫn luôn ra đồng làm từ sớm nên mỗi lần ngoại cày ruộng thì ở nhà chỉ còn tôi và mẹ.

Mẹ tôi lúc nào cũng trong trạng nửa tỉnh nửa mơ, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệc và những thứ bà ấy làm được ngoài ăn, ngủ và ngồi trước hiên thì ngoài ra bà chẳng làm gì nữa.

Mẹ chưa từng bế bồng tôi lên và hát ru cho tôi nghe, cũng chưa từng đút cho tôi những thìa cháo ấm nóng.

Khi tóc tôi dài hơn, chỉ có ngoại chải và tết mái tóc ấy.

Tôi không trách mẹ vì ngay cả chăm sóc bản thân còn là điều khó khăn với bà, đến tắm rửa hay tự ăn uống còn không thể thực hiện thì nói gì đến việc nuôi nấng đứa trẻ còn quá nhỏ như tôi.

Nhưng ít nhất tôi vẫn còn ngoại, ngoại không những nuôi nấng tôi mà còn chăm sóc cả mẹ tôi.

Bà chỉ mới hơn năm chục tuổi nhưng nếp nhăn trên mặt còn hơn những phụ nữ ngoài sáu mươi.

Dáng lưng còng và tiều tuỵ, bàn tay đầy vết chai sạn, làn da nâu sạm vì ra đồng vào mấy hôm nắng gắt.

Vì con, vì cháu mà bà không chỉ đánh đổi cả nhan sắc, đánh đổi cả sức khoẻ, và chính thời gian dưỡng hưu ít ỏi của nửa cuộc đời còn lại.

Tôi không phải tiểu thư quyền quý của một gia đình giàu có nào, nhưng tôi là đứa cháu duy nhất mà ngoại vẫn luôn yêu thương, là đứa con của người con ruột duy nhất mà ngoại đã sinh ra.

Cứ thế những ngày giản dị lại trôi qua, khi hoa mới chớm nở, gió mát lại thành cái nắng gay gắt và oi bức, chớp mắt một tí lại trở thành mùa lá rụng khắp sân, thoáng cái là thành đêm gió lạnh, sương giá tụ trong hơi thở.

Một ngày là thành một tháng lại thành một năm, đời tôi thật đẹp thật dễ chịu biết bao.

Cứ ngỡ đời sống bình yên sẽ trôi qua êm đềm.

Biến cố lại một lần nữa xảy đến với tôi, khi tôi mới lên 5, đáng lẽ là cái tuổi được học cách viết chữ, viết tên của bản thân, học cách ghi số như bao những đồng trang lứa khác.

Hôm đấy là trời xanh mây quạnh, tôi bỗng tỉnh dậy sớm hơn bình thường và không thấy mẹ của mình nằm bên cạnh, có lẽ là vì thói quen luôn tìm mẹ mỗi sáng nên tôi xách theo con gấu bông đầy kim chỉ của mình kéo lê lết trên sàn và đi tìm mẹ.

Nhưng lạ quá, mẹ không có ở bếp như mọi khi, cũng không vật vờ ở trước cửa nhà vệ sinh như mỗi lần tôi vẫn thấy.

Tìm được một lúc thì tôi nhận ra mình để sót căn phòng kế bên phòng bếp, khi bàn tay nhỏ nhắn của tôi từ từ đẩy cái cửa cũ ken két qua một bên.

Thứ đập vào mắt tôi là mẹ, nhưng tôi khi ấy ngây thơ quá, không nhận ra mẹ đã không còn trên trần đời này nữa.

Mẹ không ngồi cũng không đứng, chân mẹ tôi cách sàn nhà cả một khoảng lớn, lơ lửng trên không trung, da bà ấy bình thường cũng chỉ tái nhợt một chút nay chẳng còn tí hồng hào nào, mái tóc của mẹ rũ rượi che đi cả khuôn mặt thường ngày.

Trên cổ mẹ có cọng dây thừng nối với cánh quạt cũ kĩ trên trần nhà.

Thân thể mẹ cứng đờ, chẳng thấy sự phập phồng của nhịp thở nào cả.

Căn phòng đem lại sự ngột ngạt hơn mọi khi, cái cảm giác ảm đạm đấy bao trọn cả trong không khí.

Thứ tôi nhớ rõ nhất là cái ghế nhỏ mà ngoại vẫn hay ngồi nay lại sõng soài trên đất gần phía chân của mẹ tôi.

Khi ấy tôi nhỏ lắm, lại ngây thơ, nên chẳng hiểu gì, chỉ biết rằng là có thứ là lạ khác thường với mẹ.

Mãi đến khi ngoại vội vàng lao vào phòng và quỳ sạp xuống, khóc nấc lên, từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống ngay dưới đôi chân lạnh ngắc của mẹ tôi thì tôi mới biết "cái chết" là như thế nào.

Nhưng đó chỉ là khởi đầu của những chuỗi ngày kéo tôi xuống vực thẩm của nỗi đau.
 
Bức Hoạ Nhuốm Sắc Đen
Chương 2: Hạt Giống Của Sự Đớn Đau Càng Lớn Dần


"Dưới làn đất ấy là sâu là bọ, là nỗi đau ăn mòn mãi không thể cứu chữa"

Vì tôi lúc nào cũng lập dị, ít nói và khó hoà nhập với mọi người nên khi bé chẳng có đứa nhóc nào chịu làm quen với tôi.

Nhưng khi lớn hơn thì sự cô lập năm ấy lại trở thành những trận bắt nạt.

Ban đầu chúng luôn ám chỉ và chế nhạo về hoàn cảnh gia đình và việc tôi không có cha.

Nhưng sau sự ra đi của mẹ tôi, nhất là làng tôi đã ít người lại còn chẳng kín tiếng nên hầu hết cả lớp hồi cấp 2 của tôi đều biết nguyên nhân mẹ tôi mất.

Nên việc đám bắt nạt biết được điều đó không phải chuyện lạ, và bọn nó luôn lấy sự việc đấy ra để cười cợt và ví tôi là xúc tác cho việc mẹ tôi cắt đứt dây sinh mệnh của bà và thốt ra những lời ác ý nhầm đẩy tôi đến giới hạn chịu đựng.

- "Không ấy mày tự quyên sinh đi, sống làm gì cho xui xẻo người bên cạnh."

Tôi không thích những câu nói đó, tôi biết rằng bọn chúng luôn cố gắng chọc tức tôi, cố gắng xúc phạm lòng tự trọng của tôi.

Nhưng tôi cảm giác trống rỗng lắm, tôi không biết mình đang có cảm xúc gì, không thể tự xác định cụ thể chính cảm nhận bản thân có được, không hiểu được trong lòng mình là cảm giác, đau khổ, xót xa, vui vẻ,...

Tôi càng không thể biểu đạt được chính mong muốn, chính cảm xúc của bản thân.

Vì những điều này nên tôi càng không thể am hiểu và đoán được nội tâm của người khác.

Tôi chỉ có thể nhận biết dựa trên biểu cảm.

Nếu ai đó cười thật tươi, mắt híp lên hoặc mở to thì là họ đang vui, nếu khoé miệng họ méo xệ , lệ rơi từ khoé mắt, chân mày cong xuống thì họ đang buồn.

Nếu mắt họ mở to, miệng không khép lại, chân mày cong lên thì họ đang ngạc nhiên,...

Vì từ nhỏ tôi không chỉ thiếu tình thương mà thiếu luôn cả sự chỉ dạy tinh thần.

Những đứa con thường sẽ học cách bày tỏ cảm xúc, cách nhận biết cảm xúc qua các hành động, lời nói, biểu cảm của chính cha mẹ.

Nhưng tôi lại không thể học theo cách ấy.

Dần tôi bị mất hướng trong con đường xác định cảm xúc, trở nên lạc lõng và ánh mắt cũng vô hồn theo.

Lúc đầu lũ khốn nạn ấy chỉ ghét bỏ vì tôi trông khác thường, chúng khó chịu tôi chỉ vì tôi không có sở thích, không nói chuyện rôm rả, không hoà đồng với bạn bè cùng lớp.

Nhưng dần sự khó chịu ấy lại thúc đẩy bọn chúng được nước lấn tới, càng ngày bôi bác đời tư, gia đình tôi.

Những lời nói lại trở thành những hành vi cố tình.

Từ giấu đồ, phá của xuất hiện nhiều hơn với tuần suất cao.

Nhưng tôi cố nhịn nhường, không phải vì tôi không thể phản kháng lại mà là vì ngoại.

Nếu ngoại biết chắc chắn sẽ lo lắng cho tôi, nếu vì sự phản kháng mà khiến tôi mất khả năng đi học thì chắc chắn ngoại tôi sẽ không thể không lo.

Nhưng tôi càng chịu đựng thì chúng lại càng bày ra những thứ độc ác nhất để làm với tôi.

Những thứ ấy ngày càng bào mòn cảm xúc mỏng manh nhất trong tôi, nhưng vì người thân duy nhất, tôi đành nuốt trọn mọi thứ, ngay cả khi thứ đấy bào mòn mọi dây thần kinh cảm xúc ít ỏi của tôi, ngay cả khi nó là thứ giết chết một tâm hồn, một "con người" bên trong tôi.

Những năm cấp 2 đầy dơ bẩn và ác mộng kết thúc.

Trên người tôi là bộ đồng phục cũ, trên vai là cái cặp sắp đứt quai.

Nhưng hôm ấy lại có gió mát, không khí trong lành đến lạ thường, bỗng có một chiếc lông rơi từ trên trời xuống bàn tay tôi, là lông cánh của loài chim.

Trên lông cánh có mùi của tự do, mang lại sự nhẹ nhõm, thoải mái đến tận lòng.

Tôi tưởng mình đã có thể sống yên ổn hơn, cứ tưởng sóng gió đã qua, tôi sẽ hướng tới tương lai tươi sáng, rực rỡ hơn dù không thể thay đổi được chứng vô cảm của mình.

Nhưng không, tôi lại lầm rồi.

Trước cơn mưa nặng hạt lại là trời nắng đẹp đến xiêu lòng.

"Lá cây nhỏ bị sâu ăn và cành cây bị bẻ gãy"

Cánh cổng cao trung rực rỡ hơn cấp 2.

Nhưng lại độc hơn cả những năm tháng ấy.

Sai lầm của tôi chính là đã đi học, đáng ra tôi nên bỏ chạy đi, bỏ lại cái cặp sắp hư tới nơi, bỏ lại đống sách vở ngổn ngang, bỏ lại nhưng hy vọng mờ tịt kia, tôi nên chạy về nơi có ánh sáng, về nơi những chú heo không phải nhốt mình trong chuồng, về nơi đàn chim tung bay trong gió, nơi những khát vọng nên được ào ạt tuôn ra.

Nhưng con đường tôi đi lại lệch hướng, tôi tự bước chân vào vũng lầy, tự nhốt mình trong cái lồng sắt đầy gai.

Tôi lại bị bắt nạt.

Nhưng lần này không phải đơn giản như lần trước.

Chúng tàn nhẫn hơn, ác độc hơn.

Những câu từ xúc phạm hơn, những trò chọc ghẹo lại biến chất thành những cuộc đánh đập vô lí.

Chúng kéo tôi lôi lết trên sàn, chúng nắm tóc tôi, đánh tôi từ mặt đến thân, từ vết xước thành bầm tím thành máu chảy.

Chúng vừa đánh vừa sỉ vả, chúng lấy thức ăn, đồ uống đổ lên người tôi.

Chúng đánh tôi đến rụng tóc, đến rách cả áo, đến mức cả mặt tôi không còn lành lặn.

Nhưng khi về nhà tôi lại giấu ngoại, tôi biện đủ lý do giấu giếm.

Thật ra nếu có nói ngoại thì ngoại cũng không thể bảo vệ được tôi và lại càng liên luỵ tới chính người thân duy nhất của tôi.

Nhưng tôi lại càng nhớ tới mẹ, đáng ra sẽ là người bảo vệ, người yêu thương tôi nhưng bà lại ích kỷ ra đi trước tôi.

Ngày ấy đã gieo cho tôi một mối hận, dần dà mối hận ấy lớn hơn khi tôi ngày càng hiểu được sao bà lại làm vậy.

Mối hận ấy ban đầu chính là một cảm giác thông thường trong tâm trí nhưng theo thời gian, nó lại lớn hơn, như một tế bào nhỏ len lỏi trong mạch máu, nhân ra, càng ngày tích tụ và càng lớn hơn dần.

Tôi hận chính người đã sinh ra tôi, hận vì đã mang tôi đến với thế giới này, sao lại nỡ lòng nào rời bỏ tôi như thế.

Mối hận ấy khắc đến tận xương, tận tuỷ nhưng cũng chính dòng máu của người ấy lại chảy trong tôi mãnh liệt.

- "Bà đã sinh ra tôi trong cái hoàn cảnh khốn khổ này rồi thì đành, sao lại còn rời bỏ cả đứa con gái này chứ, bà không thương mẹ mình, thì cũng hãy thương con mình đi chứ."

- "Đâu phải chỉ có mình bà đau khổ, con gái bà cũng phải chịu đựng mọi thứ một mình đây, ngày ấy bà không tự chấm dứt thì mọi thứ đã không tệ hơn rồi."

"Mạch dẫn mong manh trong thân cây"

Tôi chưa bao giờ chê bai những bữa cơm với mấy cọng rau lẻ tẻ ấy, chưa bao giờ coi thường mấy bộ quần áo sẫm màu và rách rưới kia, cũng chưa bao giờ ghét chính hoàn cảnh éo le của mình.

Nhưng tôi hận bà ấy vì đã bỏ rơi tôi ngay những lúc khó khăn và cần mẹ nhất.

Tôi cũng hận bản thân lắm vì tôi biết rằng do sự xuất hiện của tôi nên mẹ mới phải sống trong tình cảnh vừa phải sống trong sự nghèo khó về vật chất vừa phải chịu đựng sự sỉ nhục của thiên hạ.

Nhưng tại sao?

Ngay cả cha tôi cũng không chấp nhận đứa con này thì sao cả mẹ tôi cũng không thể sống với tôi như những ngày giản đơn vậy?

Kể từ ngày mẹ mất, tôi chỉ còn mỗi bà ngoại là người thân.

Ngoại thương tôi hơn bất kì ai, nhưng với một đứa trẻ thiếu vắng cả tình thương của cha lẫn mẹ thì dù có vung đắp bấy nhiêu thì thứ tôi cảm nhận được vẫn chỉ là sự trống rỗng và nỗi cô đơn.

Ngay cả khi có rót nhiều nước vào ly nước đã vỡ đi chăng nữa thì ly nước ấy cũng mãi không đầy.

Bà ta không chỉ để tôi lại nơi này một thân một mình mà còn gieo cho tôi một nỗi ác mộng trong tâm trí hỗn loạn của chính đứa con của bà.

Tôi không nhớ mẹ mình trông như thế nào.

Ngũ quan, đôi mắt, hình dáng của bà trở nên mờ nhạt và mông lung.

Tôi không hình dung được khuôn mặt ngày ấy của bà.

Tôi không tài nào nhớ được, ánh mắt bà trong ký ức ít ỏi của tôi lại nhoè một cách kì lạ, khuôn mặt bà trở nên mờ ảo và biến dạng.

Thứ giúp tôi nhận ra bà chỉ dựa trên mỗi dáng người mông lung trong ký ức hồi nhỏ.

Tôi không nhớ, thật sự không thể nhớ ra.

Sau khi mẹ mất, tôi dường như không thể nhớ được dung nhan bà như thế nào.

Ngoại trừ cái tên gắn liền với bà, Lâu Cửu Hiền thì những điều khác đều nhạt nhoà và không ấn tượng với tôi.

Nói đúng hơn vì sự sinh ra của tôi chính là ngoài ý muốn nên bà ấy không yêu thương tôi cũng phải.

Từ nhỏ, mẹ đã luôn không nhìn thẳng vào mắt tôi.

Những cuộc nói chuyện giữa hai mẹ con chưa bao giờ xuất hiện, ngay cả khi tôi đã có nhận thức thì vẻ ngoài thường thấy của mẹ là mái tóc dài che đi khuôn mặt và lúc nào cũng tránh gặp mặt tôi.

Dù không thể hình dung được khuôn mặt của bà ấy thì cũng không phải không có khả năng .

Ngoại tôi luôn nói rằng trông tôi rất giống mẹ, không phải kiểu giống như đúc từ một khuôn mà là gợi tả.

Tôi là ruột thịt của mẹ nên tôi giống bà là chuyện thường nhiên, nhưng ngoại luôn bảo rằng tôi không hoàn toàn giống bà, nhất là đôi mắt.

Mẹ và ngoại tôi đều có màu mắt nâu sậm nhưng của tôi lại là đỏ.

Hồi tôi mới được sinh thì ngoại không chú ý nhiều về đôi mắt ấy, nhưng theo thời gian màu đỏ ấy lại càng rõ ràng hơn.

Tôi ghét phải nhìn chính bản thân, ghét phải nhớ tới người đàn bà ích kỷ đã cho tôi được thấy ánh mặt trời.

Ghét chính linh hồn bên trong tôi, ghét cái thế giới chết tiệt này.

Tôi ghét cả lũ bắt nạt, ghét cả những kẻ đã thờ ơ số phận nghiệt ngã của tôi.

Nhưng tôi không muốn chết, tôi không có lí do để sống như tôi lại không thể thuyết phục bản thân chết đi.

Có lẽ kiếp trước tôi sống trong tội lỗi nên kiếp này mọi nghiệp quả đều đến với tôi như thác nước.
 
Bức Hoạ Nhuốm Sắc Đen
Chương 3: Khi Những Nhát Rìu Bổ Xuống Thân Cây Tàn


- "Thấy không, cái dáng vẻ bẩn thỉu này hợp với mày lắm đó".

- "Sao vậy, hổ thẹn quá không thốt nên lời hở".

Cả một nhóm nữ sinh ấy lao vào cô gái phía dưới chân bọn họ như mãnh hổ bị bỏ đói lâu ngày.

Những cái tát như trời giáng, không thương tiếc gương mặt nom tội của nàng, vết thương chồng chất lên nhau, máu từ mũi, từ khoé miệng chảy dọc xuống làn da xanh xao của nàng.

Chúng không xót thương cho danh dự của nàng, không hối hận vì hành vi tàn độc mà chúng gây ra.

Mái tóc nàng rối tung theo từng cái nắm mạnh mẽ.

Bọn chúng đánh nàng đến ma tàn thân dại, đến nổi ngửi được cả mùi máu tanh trong làn gió.

Nhưng chúng vẫn không hả hê, cứ thế là đổ xuống đầu nàng dòng sữa lạnh, lạnh như dòng máu chảy trong lũ dã thú đấy.

Nhưng nàng sao lại không phản kháng.

....

- "Sao mày không đánh lại chúng nó, rõ ràng là mày làm được mà".

Một giọng nói kỳ lạ không biết từ đâu phát ra lại xuất hiện bên tai tôi

- "Đứng dậy đi, mày định nhường bọn nó tới bao giờ đây".

Giọng nói ấy thúc giục tôi làm trái lại mọi thứ.

Nó kêu tôi hãy phản kháng lại, kêu tôi rằng hãy đứng dậy, hãy để đôi bàn tay này nhuốm máu chứ không phải cái xác vô hôn của tôi nằm trên vũng máu.

Đầu tôi đau quá...

"Cơn đau mà cả cây lẫn người chăm cái cây ấy đều phải chịu đựng"

- "Sao con lại thành ra như này? kể ngoại, là ai ức hiếp cháu.

Là ai dám cả gan làm điều tồi tệ với đứa cháu mà ngoại yêu thương đây".

- "Là con lỡ té trên đường đi về nhà thôi, ngoại đừng lo".

Tôi vụng về che đi mấy vết bầm trên tay, nhưng ngoại lại đột ngột nắm cánh tay tôi kéo ra xem kỹ.

- "Có ai lại té nặng như này?

Sao con lại nói dối?".

Tôi im lặng không đáp, nhưng chính hành động ấy lại là câu trả lời.

Ngoại tôi thở dài và chỉ nhắc nhở tôi giữ gìn sức khoẻ, cẩn thận hơn.

Đêm đấy có hai con người cùng thổn thức, một người mang trong mình nỗi dằn vặt bản thân sâu sắc, một kẻ mang trong mình nỗi cảm xúc hỗn loạn không thể bày tỏ.

Một giấc ngủ không yên giấc, một đêm trằn trọc đến mất ngủ.

Những trận hành hạ thể xác ấy xuất hiện thường xuyên hơn.

Càng chịu đựng lại càng khiến mọi thứ ấy lớn hơn, biến chất hơn.

Những vết thương ấy, rát đến mấy, âm ỉ đến mấy, tôi vẫn chịu được, vẫn nhịn được.

Nhưng ngoại tôi lại không thể, nỗi dằn vặt và sự lo âu bào mòn sức khoẻ của ngoại, mái tóc mới còn đen tốt ngày nào, nay đã bạc hết.

Bộ tóc dày dặn giờ chỉ còn lưa thưa, nếp nhăn xuất hiện như thác đổ, hôm trước còn mịn nay đã nhăn nhúm như tờ giấy bị vò.

Tôi lo cho ngoại là thật, nhưng trong tôi có một nỗi vô cảm khó tả.

Tôi luôn mặc định là mình thương ngoại, là đang lo cho ngoại.

Nhưng tôi luôn không cảm nhận thứ cảm xúc nào khi làm điều đấy, tôi không thấy xót xa, không thấy buồn, không thấy lo âu, nói đúng hơn tôi như biển lặng, không sóng, không động.

Không lâu sau sức khoẻ vốn đã tệ của ngoại nay lại tệ hơn.

Nhưng nhà tôi nghèo nên đành chỉ dựa dẫm vào chút thảo dược để cầm cự, vì lên thành phố để chữa bệnh dường như là không có khả năng đối với chúng tôi.

Ngoại dần yếu đi theo từng ngày.

Tí thịt trên người giờ chỉ còn là da bọc xương.

Ngoại không thể nhìn rõ mọi thứ như trước.

Tai ngoại giờ chỉ còn có thể nghe những tiếng rè khó hiểu.

Ngoại chỉ còn ăn được mỗi bát cháo loãng.

Hôm ấy tôi lại về nhà với bộ dạng bị bầm dập, nhưng vẫn đứng lên và đi lại bình thường là sự may mắn lớn nhất với tôi lúc ấy.

Mỗi ngày ngoại vẫn luôn đan một cái áo ấm dang dở trước sân, luôn đợi tôi về nhà.

Tôi đã nghĩ những lời lo lắng, cái nhìn quan tâm sẽ cứ tiếp diễn.

Nhưng khi về nhà, ngoại đã không hề ngồi ở ngay cái ghế cũ trước sân.

Khi bước vào trong, tôi thấy ngoại, nhưng là dáng vẻ gầy còm hôm cả lần trước, ngoại nằm trên cái giường cũ, đôi mắt vô định, môi hở hé.

Nhưng khi liếc nhìn thấy tôi, ngoại lại cất tiếng.

- "Ngoại muốn tâm sự quá, Chí Dương à".

Lâu rồi, thật sự là rất lâu.

Từ hồi nhỏ ngoại chỉ gọi tôi bằng cách xưng hô thông thường như "cháu ngoan" hay "cháu gái của bà".

Nhưng lần này ngoại lại gọi tôi bằng chính cái tên khai sinh của tôi.

Tôi khẽ ngồi xuống cạnh giường lắng nghe bà nói.

Ngoại thều thào rất nhỏ, nhưng tôi biết rằng ngoại đang cố dùng chút sức để nói chuyện với tôi.

Tôi cố gắng giữ im lặng để có thể nghe được giọng ngoại rõ nhất.

- "Nếu sau này ta mất, con cũng ráng sống, Dương nhé."

Bà thở nặng nhọc nhưng vẫn cố gắng nói tiếp.

- "Con có thể quên tên của bà ngoại con nhưng đừng quên đi tên của mẹ con".

- "Hiền nhà ta thương con lắm, cái tên của con là cả tấm lòng, là cả tình yêu thương của nó dành cho con.

Ta không biết sao nó lại dại dột nhưng con cũng đừng ghét bỏ chính mẹ ruột của mình, Dương à".

- "Đời ta khổ quá, nhưng ta không trách ông trời, cớ sao cả con cả cháu của ta cũng khổ, nay ta lại sắp không trụ nổi, ta muốn nói với con mấy lời cuối của cái thân già này".

Sau đó, ngoại bắt đầu kể về cuộc đời của mẹ tôi.

Ngoại bảo, mẹ tôi khi mới lọt lòng đã có nét xinh xắn, nhưng càng lớn càng vẻ dễ thương khi còn bé dần trở thành nét đẹp đến xuýt xoa.

Mới ở độ tuổi 14, mẹ tôi đã đẹp đến mức mấy đàn ông con trai mê đến điếu đổ.

Ngay cả phụ nữ hay mấy đứa con gái hàng xóm còn phải khen ngợi.

Cái mái tóc thướt tha, cái dáng người vừa vặn, ngũ quan mềm mại, đôi mắt hiền hòa.

Nhưng thứ khiến mẹ tôi có được cái danh "thiếu nữ đẹp nhất vùng" là dáng cười hút hồn của bà.

Hồi đó, mẹ là thước đo nhan sắc của phụ nữ trong làng, chỉ có "gần bằng" và "không bằng", hay nói thẳng ra là không ai sánh bằng được vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành đó.

Ngoại kể tôi nghe về ý nghĩa tên của mẹ tôi, về cảm xúc lúc ngoại sinh ra mẹ và lúc mẹ tôi sinh ra đứa trẻ này.

Ngoại kể tôi mấy chuyện lặt vặt mà bà nhớ mãi khi còn đôi mươi.

Kể về cuộc sống cuộc bà, kể về hành trình của bà.

Kể về cả người ông ngoại đã mất từ lâu của tôi.

Ngoại tôi kể đến thở không nỗi.

Nhưng sau khi kể những chuyện đấy, ngoại tôi lại cười rất tươi.

Ngoại bảo, mấy chuyện ngoại muốn kể tôi đều kể rồi nên giờ ngoại muốn ngủ một giấc thật lâu.

Song ngoại vẫn gắng gượng mở mắt nhìn tôi.

- "Lâu Chí Dương, đừng bao giờ quên tên của cháu"

Ngoại tôi từ từ nhắm mắt lại, bà thở từng hơi đứt quãng.

Tôi không biết gì về y khoa, cũng không có khả năng gọi xe cấp cứu từ trên thành phố, chỉ đành chứng kiến ngoại trút từng hơi thở nặng nhọc cuối cùng.

....

Áo tang mặc cùng khăn tang.

Hoa cúc nhuộm mỗi sắc trắng.

Tàn nhang toả ra hương khói.

Tôi tự mình tổ chức tang lễ cho ngoại.

Nhà tôi vốn chẳng có nhiều họ hàng gì, người quen thì đếm trên đầu ngón tay.

Đám tang chỉ có mỗi cái quan tài thô sơ, mấy nén nhang sắp tàn và mấy đoá hoa cúc.

Nay tôi và ngoại đều mặc những bộ đồ rất đặc biệt.

Tôi mặc áo và đeo khăn tang trắng, ngoại tôi lại mặc áo liệm màu vàng chói.

Tôi và ngoại vốn đã dựa vào cái nghề trồng trọt để sống.

Mấy đồng tiền lẻ nhận được bán thóc không nhiều nhưng đem lại cho hai bà cháu những bữa cơm tạm qua ngày.

Nay ngoại mất, tôi không những mất đi người thân duy nhất mà còn lâm vào tình thế không có khả năng chi trả tiền học, số tiền tiết kiệm mà ngoại để lại chỉ đủ cho tôi trả nốt học phí năm nay.

Cuộc sống đã khổ cực nay lại còn khổ hơn, không cha mất mẹ nay lại mất cả ngoại.

Dường như phía trên cao vẫn muốn đời tôi thêm những sắc đen nhất, như thể đời tôi chưa đủ đáng thương để lay động trời cao.

"Khi cành cây bắt đầu mọc gai nhọn"

Chúng lại tìm tới tôi, nếu không phải vì chút tiền ít ỏi của tôi thì cũng là ép buộc tôi làm những trò tiêu khiển mua vui cho chúng.

Nhẹ nhất là những lúc chúng nó đổ thức ăn trên khay giờ ăn trưa vào người tôi, còn nặng nhất là khi chúng đánh đập tôi đến bầm dập mà chẳng nương tay tí nào.

Nhưng mọi khi ấy tôi luôn có một cỗ cảm xúc muốn tuôn trào ra.

Có điều chính tôi lại không biết thứ cảm xúc mãnh liệt đó là gì.

Đau đớn, tức giận hay buồn bã?

Tôi không rõ.. thật sự không rõ...

Tôi luôn tự tiêm vào đầu mình một định nghĩa về chính cảm xúc của tôi mỗi lần bị bắt nạt.

Là đau đớn, là khó chịu, là cảm giác sợ hãi bọn chúng .

Hay là có thứ vượt cả suy đoán tôi?

Tôi không rõ.

Nhưng giọng nó ấy vẫn thôi thúc tôi, lúc tôi trống rỗng nhất cũng là lúc âm thanh đó luôn vang vọng bên tai tôi.

Nó luôn bảo tôi hãy thử làm thứ đó, hãy trở thành một người khác.

Nó trầm thấp, tôi biết là nó đang thôi miên tôi nhưng nó không khác gì một cách tra tấn đến nỗi đau tột độ.
 
Bức Hoạ Nhuốm Sắc Đen
Chương 4: Nếu Thân Cây Mọc Gai Nhọn


Tôi tên là Lý Thư Diên.

Tôi là học sinh lớp 11 của Trường (...).

Tôi không có ý định dài dòng gì cả chỉ là tôi thấy ngột ngạt trong chính lớp học của mình quá.

Bắt đầu từ đâu nhỉ?

Ở lớp tôi có một bạn tên là Lâu Chí Dương, nghe tên thì sẽ liên tưởng đến một thằng con trai nào đó nhưng thật ra người bạn cùng lớp ấy của tôi lại chính xác là một đứa con gái.

Thành thật mà nói thì ban đầu tôi cũng tưởng là nam cơ, cho đến khi được diện kiến khuôn mặt ấy thì cái suy đoán kia của tôi liền bị dập tắt như ngọn nến gặp gió.

Nghe bảo gia đình khó khăn lắm, bạn ấy mất mẹ hồi nhỏ, mấy năm gần đây thì bà ngoại cũng đi theo, hoàn cảnh chắc thuộc hộ nghèo và khó khăn nhất làng ý chứ.

Bình thường toàn thấy mặc đồ cũ được cho, thảm thương hơn là chưa bao giờ thấy bạn ấy ăn trưa hết, nhìn gầy ốm thế mà vẫn nhịn đều đặn thế, khéo là tôi còn xỉu mất.

Thành ra mấy đám khó ở trong lớp do nhỏ Hạ Thi Uyên bắt nạt quài.

Mà nhà con nhỏ đó giàu nhất làng, bố nó làm to, có quan hệ máu mặt đồ lắm, nên chả đứa nào dám bật lại nó hết.

Thậm chí mọi người có truyền miệng rằng đừng có nên động chạm hay liên quan gì đến con đấy, mắc công lại rước hoạ vào thân.

Mà con nhỏ Thi Uyên đấy thất thường lắm, nào là ghét vì người ta ăn mặc nổi bật hơn nó, nào là vì người ta dám đi qua mà không chào hỏi nó, rồi gì mà dám ăn trong giờ ra chơi mà không mời nó,... nói chung là toàn lý do trên trời dưới đất gì thôi.

Hồi trước thì con nhỏ quái quỷ đó vớ được ai, nhìn trúng ai thì lại bắt nạt người ta vô cớ, mà chắc cùng lắm là vứt đồ, nói xấu thôi.

Có vẻ từ khi Chí Dương chuyển tới thì lại trở thành nạn nhân "chính" của Thi Uyên.

Mấy cái gọi là "trò chơi mới" rồi gì mà "tụi mình chỉ định thử tí với nó thôi" toàn là mấy thứ mà đừng nói chứ người lớn tuổi hơn nghe tới còn nhăn mặt chứ khéo.

Chỉ mới nghe tới là đã bức xúc lắm rồi, mà vì gia thế nó nên thôi tôi cũng đành, không phải không muốn giúp mà lỡ giúp sao mà không trọn vẹn lại còn rước nợ cho bản thân thì tôi cũng chịu chứ sao.

...

Hôm nay đám kia lại tới giờ nữa.

Người khác thì soạn thời khoá biểu xem hôm nay học gì, còn bọn nó thì soạn mấy trò hành hạ người khác để áp dụng lên Chí Dương.

Tôi thắc mắc rằng bọn nó đang bày trò gì nhỉ, đột nhiên lại đuổi hết mọi người ra khỏi lớp.

Chậc, sắp vô học rồi nhưng mà dính dáng vô khéo thành nạn nhân mất.

Tôi không muốn phải trải nghiệm cảm giác tội lỗi đâu, đeo tạm đôi tai nghe rồi đứng ở đằng xa kia, vừa kịp vào lớp vừa "an toàn".

*Âm thanh do lực mạnh tác động lên da thịt*

*Tiếng ma sát do bàn bị đẩy mạnh*

- "Bộ mày không có cảm xúc gì thật hả, bị đánh đến trời đất xáo trộn thế kia mà cứ im như thể bị câm vậy?"

- "Không biết đau thì cứ đánh tiếp chứ nhỉ bây, đánh nào nó biết đau thì thôi"

*.........*

Rõ ràng là đã đeo tai nghe rồi mà vẫn cảm nhận sự ồn ào quá.

Nói đúng hơn là nó đang gợi cho tôi cảm giác khó chịu và "tội lỗi" ấy, nhưng mà cứ giả vờ là không nghe thấy thì không sao đâu nhỉ..

- "Á...!!!"

Đột ngột có tiếng hét chói tai phát ra từ phòng, ngay cả khi hai tai bị bịt kín thì tôi vẫn nghe rõ mồn một.

Nhưng lạ thật, là giọng của Thi Uyên.

Tôi không chắc nên vội tháo tai nghe ra để nghe lại.

- "!??|^€^"

Là giọng của mấy đứa trong nhóm Thi Uyên.

Tôi không dám chắc vì hiếm khi nghe Chí Dương nói rõ ràng lắm, bình thường toàn nghe cậu ta lí nhí thôi, nhiều khi còn phải vểnh tai lên nghe cơ nhưng mà giọng của mấy con nhỏ trong nhóm của con trời đánh kia thì tôi nghe đến mòn rồi, chắc chắn là cái giọng chua chát của tụi nó.

Thật sự là sau lần vài lời hét vang dội cả hành lang kia thì không chỉ mỗi tôi đâu mà còn có mấy người khác bắt đầu thấy lạ, nhưng mà vì không muốn dính líu nên cũng chẳng lại gần xem.

Có vẻ là tò mò cũng có thể là tôi thật sự không biết cái gì đã xảy ra nên trong vô thức tôi lại rảo chân đến trước cửa lớp.

Nhưng thật sự đó là sai lầm lớn nhất của nhỏ ngu ngốc như tôi.

Mấy chiếc bàn bị đẩy xô lệch đủ hướng,mấy nhỏ bình thường hay đanh đá và bướng bỉnh nay lại gục trên sàn như đống đồ dùng học tập ngổn ngang đằng kia.

Có cái mùi tanh nồng sộc thẳng lên mũi tôi, là máu.

Mấy vệt đỏ hồng loang lổ trên nền.

Trong thâm tâm tôi đã nghĩ người bị đánh, người bị ức hiếp sẽ lại là Chí Dương.

Nhưng hôm nay thì khác, Thi Uyên mặt mũi bầm dập, máu miệng máu mũi trộn lận vào nhau, khoé mắt ươn ướt nước và trên trán đầy vế trầy xước.

Thật sự là không thể nhìn ra dáng của thiếu nữ cao ngạo luôn bắt nạt kẻ yếu ngày nào.

- "Hức hức.. cô ta điên rồi, cứu tôi, cứu tôi với".

Chưa kịp để tôi hoàn hồn thì Thi Uyên nức nở cất lời nhưng thứ khiến tôi cứng đơ không phải vì dáng vẻ thê thảm bây giờ của nó mà là cái ánh mắt hung tợn đang liếc nhìn tôi.

Chí Dương một tay nắm chặt phần ngọn tóc trên đầu của Thi Uyên, bàn tay đang dính chặt đó còn đầy vết máu và bị cào, chắc là máu của đám kia và vết cào do bọn nó phản kháng lại.

Cái ánh mắt đó..

đáng sợ đến nổi làm tê liệt mọi dây thần kinh trong tôi, mấy tế bào mới nãy còn khí thế giờ như bất động, mấy sợi lông tơ trên da tay căng cứng như thể cảm nhận được luồng gió khiếp sợ.

Là lần đầu tôi được nhìn trọn vẹn khuôn mặt luôn cúi đầu của một người tôi đã nghĩ là nhu nhược nhưng là cũng lần khiến tôi phải rùng mình mà run rẩy như cọng que nhỉ sắp bị gió cuốn bay.

Không phải vì khí chất, cũng không phải vì dáng hình hay điều gì quá lớn lao, thứ áp đảo tất cả mọi thứ là đôi mắt mở to của Chí Dương.

Màu đỏ của máu là màu mắt của cậu ta.
 
Bức Hoạ Nhuốm Sắc Đen
Chương 5: Thân Cây Tàn Nay Vẫn Bám Trụ Vào Đất Ẩm


"Rồi lại trôi theo dòng chảy thời gian"

- "Tại sao năm ấy, bà lại bỏ tôi mà đi?"

Thứ đáp lại chỉ là khoảng trống lặng thinh.

Bà ta không trả lời nhưng lại giơ tay chỉ về phía bên phải.

Khi mắt tôi liếc về hướng mà ngón tay kia chỉ vào.

Nhưng không hề có thứ gì cả.

Không có câu trả lời tôi cần cũng không có thứ tôi muốn được thấy.

Khi tôi khó hiểu quay mắt lại nhìn bà ta thì có điều kỳ lạ chợt xảy ra.

Một nụ cười, vốn là sự dịu dàng, trìu mến nhưng chỉ chốc lát lại hoá méo mó, vặn vẹo.

Khoé miệng dài đến tận mang tai, đôi mắt nãy giờ nhắm nghiền đột nhiên hé mở nhưng thứ được phơi bày không phải ánh nhìn long lanh nào mà là đôi mắt sâu hoắm, không thể nhìn thấy lòng trắng.

Nhưng tôi thật sự không thể thấy rõ nửa khuôn mặt trên của bà vì khi nhìn thẳng thứ duy nhất rõ ràng là nửa dưới khuôn mặt và chỉ có thể suy đoán từ những nét mờ mịt kia để biết mắt bà đang nhìn gì.

Bỗng có những vệt máu chảy dài từ mắt bà ta.

Nó như thác đổ, chảy tràn xuống dưới chân, vọn vẹn vài giây đã cao hơn đầu gối.

Làn máu đỏ dâng rất nhanh, chưa kịp định hồn thì đã cao tới phần hông, cứ như thể mắt của bà là một nguồn sông máu chảy mãi không hết.

Nhưng đột ngột có đôi bàn tay chộp lấy cần cổ của tôi.

Là của bà ta nhưng lần này lại trở nên quái quỷ hơn nhiều.

Dáng người của thiếu nữ tuổi đôi mươi chợt biến đổi thành cái bóng đen không rõ mặt rõ mũi, vóc người biến dạng khác thường.

Bàn tay trắng nõn còn đang đặt trên cổ tôi theo đó cũng thành một nhúm đen kịt, bà ta ghì chặt vào cái cổ nhỏ nhắn của tôi, mấy ngón trên bàn tay bấu chặt vào da cổ.

Đôi bàn tay ấy bóp nghẹn đường thở của tôi, bóp nghẹn tôi nhỏ bé này.

Bà dìm tôi xuống làn máu đỏ thẳm ấy, máu tràn vào mũi và họng, bốc lên cái mùi tanh rợn người.

Làm tôi sặc sụa trong dòng nước đấy.

Tôi không thở được, mắt tôi chỉ thấy mấy nét mờ nhoè, não bộ trở nên chậm chạp và rồi dần lịm đi.

- "Hộc hộc"

Tôi ôm ngực thở nhọc nhằn.

Lại là một demác mộng.

Ngay cả ngủ cũng không ngon thì còn thứ gì đối xử tốt với tôi đây.

Mặt tôi xanh xao, trên trán đầy mồ hôi lạnh, tay vẫn chưa hết run rẩy.

- "Bực bội thật đấy!"

Tôi lại ngã ngửa về phía cái gối êm trên giường.

Đầu óc trống rỗng đến nỗi tôi cứ nằm lì ra đó nhưng thành thật thì mỗi lần gặp ác mộng tôi đều suy tư cả buổi.

Cả cái giường này cũng không đem lại bình yên cho tôi thì thật sự cũng không biết dựa vào ai nữa.

Đúng là không còn gia đình thì cô đơn đến vậy nhỉ.

...

- "Ê bây biết không?"

- "Biết cái chi?"

- "Sắp tới đợt thi định kỳ nữa rồi đấy, nghe bảo đề khó lắm, không qua được là phải học lại một khoá đó."

- "Thì có sao đâu, lớp mình có mấy đứa Châu Á mà, hỏi bọn nó tí là trúng tủ chứ gì."

- "...."

Mấy đám trong lớp cứ xôn xao hết cả lên vì kỳ kiểm tra sắp tới.

Tôi chỉ chống cằm lắng nghe mấy lời xì xầm kia như thể nghe chuyện ngắn.

Nhưng ngẫm kỹ lại thì thật sự bọn nó cũng không phải tự nhiên lại làm ầm lên như vậy.

Vì ngành chúng tôi theo là về khoa học, giải thích thì dài dòng quá nhưng nói ngắn gọn thì là học rất nhiều môn, có thể là học đến điên đầu.

Tiết hóa học thì phải ghi nhớ tên đủ loại chất, công thức, phương trình,... lý thuyết nhiều vô số kể.

Vật lý cũng chẳng ít hơn mấy, mấy kiến thức như chất thành đống.

Còn cả sinh học, thiên văn học,... chỉ nhắc đến tên mấy môn thì đã đủ để liên tưởng nỗi khổ của mấy lứa sinh viên chung ngành rồi.

Nhưng nghĩ tới đây tôi lại nhớ đến hồi cấp hai.

Năm ấy ngoài chuyện của Thi Uyên, tôi gần như cũng không nhớ rõ gì về ngôi trường mình đã theo học.

Có lẽ là hồi ức sau này như là màu dính nước, loãng ra những tàn sắc mờ nhòa.

Nếu có người hỏi rằng tôi còn nhớ về những ký ức đen tối không, chắc chắn câu trả lời là không.

Tôi chưa hề quên nhưng cũng không muốn nhớ.

Nhưng cũng phải cảm ơn vì những trải nghiệm thời ấy lại giúp tôi dễ dàng vượt qua những thử thách sau này, vì nó chưa đủ sắc đen như mấy vệt màu thẳm đã quẹt lên bức tranh này.

Nói trắng ra là sau khi vụ việc ấy thì nó không kiếm tới tôi nữa,cùng lắm là vẫn đâm sau lưng tôi mấy nhát như trước nhưng ít ra tôi cũng có phút giây yên bình để học tập.

Nhờ khoảnh thời gian ngắn ngủi ấy mà tôi lại nhận ra bản thân khá ổn trong việc học đến vậy.

Hơn hết, tôi cũng vô tình phát hiện niềm đam mê của mình với cái môn Khoa Học Tự Nhiên ấy.

Chắc là ông trời còn chút lòng thương xót mà cho tôi chút sắc trong đời, nhờ một lần tham gia cuộc thi về Khoa Học mà tôi có được một suất du học sang Mỹ với học bổng toàn phần.

Từ đó mà hướng đi của tôi cũng rẽ qua lối khác.

Còn đang vu vơ thì bỗng chợt cả phòng im phăng phắc, làm tôi cũng phải vội thoát khỏi dòng suy nghĩ nửa chừng kia mà chú ý tới điều gì đang xảy ra.

Thì ra là giảng viên tới rồi, là một người phụ nữ tầm trung niên.

Người giảng viên ấy có mái tóc đỏ nâu, lưa thưa mấy cọng tóc bạc phơ.

Dáng người vừa vặn, trên mặt có mấy nếp nhăn ngay mắt.

Chỉ cần thấy sơ qua thì cũng có thể đoán vội, không ai khác ngoài giáo sư Klein hết.

Một vị giảng viên có nét mặt dịu dàng, giọng nói hiền từ, nhưng phải nhớ rõ rằng "Nhìn mà bắt hình dong".

Nếu bảo rằng đây là giáo sư lâu năm với những lời truyền miệng tai tiếng và biệt danh "khó tính nhất" của trường thì chắc sẽ có người không tin.

Ban đầu tôi cũng không tin, đừng xét đến khả năng nhận biết tính cách kém cỏi của tôi thì thật sự ngay cả người bình thường còn không tin được mấy câu chuyện kia.

Nhưng học rồi mới biết, cô Klein còn ghê gớm hơn lời đồn.

Đổi lại thì cô giảng hay lắm, chắc là một phần tôi cũng hứng thú với môn cô dạy, một phần vì cách cô truyền đạt.

Hình như cô cũng ấn tượng với tôi lắm, cũng không rõ là vì điều gì nhưng trông cô hiền hòa với tôi hơn là so với đám lông nhông kia.

Chợt giáo sư Klein lên tiếng,

- "Vì sắp tới kỳ kiểm tra định kỳ nên tôi sẽ nói trước vài điều với các anh,chị".

Cô ngừng giọng quan sát mấy khuôn mặt tái nhợt, xanh xao của đám học sinh rồi mới điềm đạm nói tiếp,

- "Thứ nhất là yêu cầu qua môn đợt này của phía trên gửi xuống khắt khe hơn so với những năm trước, thứ hai là nếu không đạt được tiêu chí mà trường đề ra thì tôi chỉ có thể nói là mấy anh chị ráng đóng học phí và học lại một năm mà thôi".

Khi không còn nghe giáo sư Klein nói gì thì đám sinh viên trong lớp lại nhốn nháo cả lên vì thông tin vừa rồi, duy chỉ có mình tôi là chẳng mấy ngạc nhiên là mấy.

Và thế là cô Klein lại tiếp tục giảng dạy bình thường như mọi khi, khác mỗi chỗ là đám sinh viên nay lại tập trung học tập đến lạ.
 
Back
Top Bottom