Kể từ sau cái ngày hôm đó, tôi chính thức đảm nhận thêm một "chức vụ" mới: chiếc đồng hồ báo thức chạy bằng cơm, chuyên nhắc nhở Vi Nhất Hàm chuyện hút thuốc.
Mỗi buổi sáng đến lớp, câu đầu tiên tôi hỏi cậu ta không phải là "Làm bài tập chưa?" mà là "Hôm qua đến nay hút mấy điếu rồi?".
Những lúc ấy, Nhất Hàm thường nhe răng cười hềnh hệch, giơ ba ngón tay lên trời thề thốt: "Chưa điếu nào cả!
Lời của Thẩm Hạo Dương nói, tao đâu dám cãi."
Mọi chuyện giữa chúng tôi cứ thế trôi qua trong bình yên và những tiếng cười khúc khích giấu dưới ngăn bàn.
Thế nhưng, chuỗi ngày êm đềm chẳng kéo dài được bao lâu.
Kỳ thi cuối học kỳ 1 chỉ còn cách vỏn vẹn một tuần.
Cả lớp 12A1 dường như rơi vào trạng thái ai nấy đều cắm mặt vào xấp đề cương dày cộp.
Đang ngồi trong của cô chủ nhiệm, Nhất Hàm bỗng gục đầu xuống bàn, thở dài thườn thượt rồi quay sang dùng cây bút chọc chọc vào cánh tay tôi, giọng nhăn nhó:
— "Dương ơi... tao chết chắc rồi."
Tôi không thèm ngẩng lên, mắt vẫn dán vào phương trình Hóa học: "Chuyện gì nữa đây vị đại ca?"
— "Mày biết tao học ngu bẩm sinh mà, trên lớp lại toàn ngủ với cúp tiết.
Chữ nó không chịu chui vào đầu tao.
Quả này thi cuối kỳ tao đội sổ chắc luôn, khéo mẹ ở nhà lại đánh gãy chân tao mất."
Cậu ta than vãn, khuôn mặt đẹp trai nhăn nhúm lại trông rõ tội nghiệp.
Tôi dừng bút, quay sang nhìn cái bản mặt rầu rĩ của cậu ta.
Thật kỳ lạ, một học sinh gương mẫu, luôn tuân thủ nội quy như tôi, vào khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt cún con đó lại buông vũ khí đầu hàng vô điều kiện.
Tôi chép miệng, hạ giọng thì thầm:
— "Được rồi.
Lúc thi cuối kỳ... tao sẽ cho mày chép bài."
Vừa dứt câu, tôi tự cắn môi mình, trong đầu thầm nghĩ: Trời ạ, Thẩm Hạo Dương, mày điên thật rồi.
Có lẽ mày đã yêu cậu ta quá nhiều nên mới u mê đến mức vi phạm cả nguyên tắc của bản thân thế này.
Nghe tôi nói vậy, mắt Nhất Hàm sáng rực lên như đèn pha ô tô.
Cậu ta lập tức chồm người tới, huých vai tôi, nở một nụ cười mỉa mai đầy đắc ý:
— "Ây da!
Không ngờ luôn!
Học bá Thẩm Hạo Dương nghiêm túc, lạnh lùng thường ngày nay lại vì tao mà phá lệ cơ đấy?"
— "Mày im đi, tao đổi ý bây giờ," tôi lườm cậu ta, hai má hơi nóng lên.
Vì mải mê rỉ rả trêu chọc nhau, chúng tôi quên mất rằng trên bục giảng, cô giáo chủ nhiệm đã đứng đó từ lúc nào.
Ánh mắt cô sắc như dao cau quét qua lớp rồi dừng lại ngay bàn chúng tôi.
— "Vi Nhất Hàm!
Thẩm Hạo Dương!
Hai em có định lên đây giảng thay tôi không?"
Cô quát lớn khiến cả lớp im phăng phắc.
"Nhất Hàm, dọn sách vở lên bàn trống ngay trên kia ngồi cho tôi.
Cố Vi Vi, em chuyển xuống ngồi cạnh Hạo Dương."
Sét đánh ngang tai.
Nhất Hàm lập tức nhíu mày, định đứng lên cãi:
— "Cô ơi, em ngồi đây quen rồi, ngồi trên đó..."
— "Không cãi!
Cậu tưởng tôi không biết cậu ngồi dưới này để làm phiền Hạo Dương à?
Chuyển ngay!"
Giọng cô chủ nhiệm đanh lại, căng đến mức không ai dám ho he.
Thấy tình hình không ổn, Nhất Hàm đành hậm hực vơ vét đống sách vở nhét vào cặp, hằn học kéo ghế chuyển lên bàn trên.
Vừa đi cậu ta vừa ngoái lại nhìn tôi với ánh mắt nuối tiếc.
Trong khi đó, Cố Vi Vi thì hớn hở ra mặt.
Nó nhanh nhảu ôm cặp xuống ngồi phịch vào chỗ của Nhất Hàm, mắt sáng lên, ghé tai tôi thì thầm:
— "Trời độ tao rồi Dương ơi!
Kỳ này ngồi cạnh mày, tao ôm chắc cái phao cứu sinh rồi!"
Nói xong, Vi Vi ngẩng lên, cố tình buông lời mỉa mai Nhất Hàm đang bực dọc phía trên:
— "Đấy, ăn ở sao để bị đuổi lên đấy.
Từ giờ học bá là của tao nhé!"
Nhất Hàm nghe vậy, lập tức quay ngoắt lại, ném cho Vi Vi một cái liếc sắc lẹm như muốn ăn tươi nuốt sống.
Cố Vi Vi thấy sát khí thì lập tức im bặt, giả vờ cúi xuống đọc sách.
Tuy bị chuyển chỗ, nhưng dường như cái khoảng cách một cái bàn chẳng có ý nghĩa gì với Nhất Hàm.
Một lúc sau, khi không khí lắng xuống, cậu ta lại xoay hẳn người xuống bàn tôi, tì cằm lên ghế, bắt đầu lải nhải tiếp.
Thấy cô giáo trên bục giảng lại chuẩn bị nheo mắt nhìn, tôi vội vươn tay, búng "bóc" một cái rõ đau vào trán cậu ta.
— "A!
Đau!"
— "Quay lên!
Cô đang nhìn kìa, muốn bị đuổi ra ngoài à?"
Tôi lườm, khẽ mắng.
Cậu ta xoa xoa trán, tủi thân quay lên.
Buổi học hôm đó cứ thế trôi qua trong cảnh Nhất Hàm dăm ba phút lại lén quay xuống nói chuyện với tôi hoặc vứt những mẩu giấy lộn xộn cho tôi.
Tối hôm đó, vừa về đến nhà, điện thoại tôi đã rung lên liên tục.
Cậu ta nhắn hẳn một sớ dài dằng dặc để than vãn về việc bị đổi chỗ, nói rằng "ngồi trên này không có hơi của mày, tao học không vô".
Đọc tin nhắn, khóe môi tôi bất giác cong lên.
Tôi đành nhắn lại vài câu an ủi, dỗ dành cậu ta, dù thực tâm trong lòng tôi cũng đầy tiếc nuối khi chỗ trống bên cạnh mình nay đã thuộc về người khác.
Sáng hôm sau, khi tôi vừa bước vào lớp, đập vào mắt tôi là cảnh tượng Nhất Hàm đang chễm chệ ngồi ở vị trí của Cố Vi Vi (ngay cạnh tôi).
Nhưng điều khiến tôi hốt hoảng nhất là cánh tay phải của cậu ta đang bị quấn một cục băng bột trắng toát, treo tòng teng trước ngực.
Tôi quẳng luôn cái cặp xuống ghế, hốt hoảng lao tới hỏi:
— "Đm!
Tay mày bị làm sao?
Đánh nhau à?"
Nhất Hàm thấy vẻ mặt nhợt nhạt của tôi thì phì cười, đáp tỉnh bơ:
— "Làm gì có.
Hôm qua đi chơi với thằng Tuấn Lâm, bốc đầu xíu nên què thôi."
Tôi lập tức quay ngoắt sang nhìn Hạ Tuấn Lâm đang ngồi bàn trên.
Thằng đó vẫn lành lặn, nhai kẹo cao su chóp chép.
Tôi quay lại trừng mắt với Nhất Hàm:
— "Thế sao thằng Lâm không bị xước miếng da nào mà mày lại ra như này?"
Nhất Hàm nhún vai: "Tại tao là người cầm lái, ngã xuống chống tay nên bị nặng hơn.
Bác sĩ bảo bị trật khớp xương, phải bó bột cố định."
— "Sắp thi rồi mà còn báo!"
Tôi nhăn mặt mắng vài câu cho hả giận rồi mới chịu ngồi xuống, trong lòng vẫn xót không thôi.
Vừa lúc đó, Cố Vi Vi bước vào lớp.
Thấy Nhất Hàm chiếm chỗ, nó liền chống nạnh đòi lại:
— "Ê, cô cho tao ngồi đây rồi, mày cút ra."
— "Tay tao đang tàn phế thế này, mày nhường tao ngồi dưới này một hôm không được à?"
Nhất Hàm sẵng giọng cãi lại.
Hai người lời qua tiếng lại vài câu.
Cuối cùng, không cãi lại được lý lẽ của Vi Vi, Nhất Hàm đành hậm hực đứng dậy, ôm cái tay bó bột lùi về lại vị trí bàn trên, nhưng mặt vẫn hầm hầm.
Vào tiết đầu tiên, nhìn Nhất Hàm chật vật với cuốn vở, tôi không nhịn được bèn dùng bút chọc nhẹ vào lưng cậu ta:
— "Tay phải thế kia rồi lát nữa cô chép bài trên bảng thì mày viết kiểu gì?"
Nhất Hàm ngay lập tức quay xuống.
Cậu ta áp khuôn mặt đẹp trai không góc chết của mình xuống mặt bàn của tôi, chớp chớp đôi mắt long lanh như một chú cún con bị bỏ rơi:
— "Dương ơi... mày viết giùm tao nha?
Tao đau lắm, không cầm bút được..."
Nhìn thẳng vào ánh mắt ướt rượt và khuôn mặt đẹp không tì vết đó, phòng tuyến của tôi sụp đổ hoàn toàn.
Thật sự, tôi không thể nào nói lời từ chối được.
Tôi thở dài thườn thượt, giật lấy cuốn vở của cậu ta: "Được rồi, để đó tao viết."
Cả tiết học, tôi cắm cúi viết một lúc hai quyển vở đến muốn gãy cả tay.
Vừa viết xong dòng cuối cùng, tôi đẩy mạnh cuốn vở lên bàn cậu ta.
Nhất Hàm cầm lấy, nhìn lướt qua nét chữ ngay ngắn rồi bất ngờ bật cười khúc khích.
Ngay trước mắt tôi, cậu ta thản nhiên dùng tay trái... cởi phăng cái lớp bó bột quấn quanh tay phải ra, vứt sang một bên!
Bàn tay phải của cậu ta xoay xoay linh hoạt, hoàn toàn bình thường.
Tôi trợn tròn mắt, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Mày... tay mày..."
Cậu ta vừa cười khanh khách vừa giải thích bằng giọng đắc ý:
— "Tao bị trật khớp thật, phải bó bột.
Nhưng loại bột này là loại tháo lắp được!
Tao vẫn có thể cởi ra để tự viết bài bình thường, chỉ là... tao muốn trêu mày một chút xem mày có giúp tao không thôi!"
Máu nóng dồn lên não.
Bị lừa một vố đau điếng, tôi tức tối, dùng sức bóp mạnh một cái vào đúng chỗ cổ tay phải của cậu ta.
— "Á!!!
Đau!
Dương, tao đau thật mà!"
Nhất Hàm kêu oai oái, mặt nhăn lại.
Thấy cậu ta bị đau thật, tôi mới hả dạ mà buông tay ra, trừng mắt: "Đáng đời!
Còn có lần sau thì tao bẻ gãy tay mày luôn."
Nhất Hàm xoa xoa tay, định mở miệng chửi lại tôi thì ánh mắt thầy giáo trên bục đã quét xuống.
Cậu ta đành ngậm cục tức quay lên, nhưng dăm ba phút lại ngoái xuống lườm và mắng thầm tôi vài câu "đồ độc ác".
Đến khi tiếng trống ra chơi vang lên, tôi cảm thấy cả người rã rời vì viết quá nhiều.
Vừa nghe tiếng trống, tôi lập tức úp mặt xuống bàn, định nhắm mắt chợp mắt một lát.
Đang lim dim, tôi chợt nghe thấy tiếng khóa kéo sột soạt ngay trước mặt.
Tôi nặng nề mở mắt, ngẩng đầu lên thì thấy một cảnh tượng vô cùng ngứa mắt: Cố Vi Vi đang đứng cạnh bàn, cẩn thận kéo khóa cặp giùm Nhất Hàm, vì tay cậu ta lại vừa đeo cái băng bột vào.
Hai người họ đứng sát rạt nhau.
Một cơn nghẹn đắng từ đâu trào dâng lên tận cổ họng tôi.
Lồng ngực tôi phập phồng, máu ghen tuông làm mờ cả lý trí.
Tôi nhếch mép, buông một câu chua loét:
— "Chà, hai người tình cảm quá ta.
Tình thương mến thương ghê."
Nhất Hàm giật mình, vội vàng đẩy tay Vi Vi ra, ấp úng định giải thích:
— "Dương... không phải, tại tay tao..."
Nhưng tôi chẳng thèm nghe.
Tôi gục mặt hẳn xuống bàn, quay lưng về phía cậu ta, tạo ra một bức tường vô hình cự tuyệt mọi lời nói.
Đúng lúc đó, tiếng đám "anh em chí cốt" của Nhất Hàm ngoài hành lang vọng vào réo gọi inh ỏi.
Nhất Hàm luống cuống nói thêm vài câu giải thích vụn vặt nhưng thấy tôi vẫn im lặng, cậu ta đành thở dài sầu não rồi bước ra ngoài theo bọn thằng Tuấn Lâm.
Khi bóng Nhất Hàm vừa khuất sau cửa lớp, tôi ngẩng ngay đầu lên, quay sang nhìn Cố Vi Vi với ánh mắt ấm ức tột độ, cất giọng trách móc:
— "Sao nó không nhờ tao?
Tao ngồi ngay đây mà nó đi nhờ mày kéo cặp là sao?"
Cố Vi Vi chớp mắt ngạc nhiên, rồi bật cười bất lực, cốc nhẹ vào đầu tôi:
— "Thằng điên này?
Vừa nãy nó định gọi mày, nhưng tao thấy mày đang ngủ mệt quá nên bảo nó để tao kéo giùm cho, nó sợ làm phiền giấc ngủ của mày nên mới đồng ý đấy.
Oan uổng chưa?"
Nghe Vi Vi nói vậy, cục nghẹn trong cổ họng tôi bỗng chốc tan biến sạch sẽ.
Cảm giác bực bội bị thổi bay, thay vào đó là một chút áy náy xen lẫn ngọt ngào.
Tôi gãi gãi đầu, khẽ ừ một tiếng rồi không thèm để ý đến chuyện đó nữa.
Hết giờ ra chơi, tiếng trống vào lớp vang lên.
Nhất Hàm lững thững bước vào.
Thấy cậu ta tiến lại gần, tôi vội vàng úp mặt xuống bàn, giả vờ như vẫn đang ngủ.
Một lúc sau, tôi nghe tiếng cậu ta gọi khe khẽ:
— "Dương...
Dương ơi..."
Tôi từ từ ngẩng đầu dậy.
Trước mắt tôi là khuôn mặt đang bĩu môi đầy ấm ức của Nhất Hàm.
Cậu ta không nói gì, chỉ dùng ngón tay trái chỉ chỉ vào chiếc cặp khoá của mình.
Nhìn bộ dạng uất ức như bị bắt nạt của vị "trùm trường" kiêu ngạo, tôi phì cười.
Tôi hiểu ý, rướn người lên, cẩn thận dùng hai tay mở khóa ra lại cho cậu ta.
Làm xong, ánh mắt hai đứa chạm nhau, và rồi cả hai cùng bật cười thành tiếng.
Tôi chống cằm nhìn cậu ta, hạ giọng hỏi:
— "Hồi nãy sao không nhờ đứa khác kéo giùm đi?
Mày quen nhiều người lắm mà."
Nhất Hàm cụp mắt xuống, ngập ngừng một giây rồi trả lời bằng giọng trầm ấm, nghiêm túc đến lạ thường:
— "Tại vì... tao thấy mày không thích điều đó."
Trái tim tôi bỗng nhiên đập trật một nhịp.
Giữa không gian ồn ào của lớp học, câu nói của cậu ta như một mũi tên tẩm mật ong cắm vào tim tôi.
Tôi khẽ mỉm cười, ánh mắt nhuốm màu dịu dàng, thầm nghĩ trong đầu: Cái tên cá biệt ngốc nghếch này... thế mà cũng biết để ý đến cảm xúc của tôi cơ đấy.