Khác Boss "LỤY" Tiểu Thỏ Nhi !

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,604
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
136162627-256-k670635.jpg

Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Tác giả: vinhcam2k2
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tuyết Yoo (Vĩnh Cầm)

Thể loại: lãn mạn, nam cường nữ ngốc...

Đây là câu truyện ngôn tình nói đầy màu hồng thì cũng không phải, có sống gió, nhưng cả thế giới cứ để tác giả lo ...Mỗi ngày tác giả sẽ đăng 1 chương nha☺...là truyện tự viết mong được m.n ủng hộ... và cứ góp ý nhiệt tình ?

"Mau buông ra, người ngoài sẽ nhìn thấy"
"Ở đây chỉ có người trong, em cứ yên tâm''
"Nhưng lỡ như... lỡ như.. người ta thấy"
"Em không biết gì sao?"

"Biết cái gì?"

"Anh đang khoe" thản nhiên như không.

Chốn công sở mà như này là chết chắc...

Ngay lúc tỏ tình cũng khác người, nếu là cô gái bình thường chắc chắn sẽ không đồng ý "Em có muốn thử làm bạn gái tôi không?"

Lúc đầu cô thấy anh, liền bị vẻ ngoài của anh làm say đắm, còn thấy anh thật tốt bụng và nho nhã...

Nhưng không thể ngờ, càng về sau anh càng lộ ra bộ mặt thật...cô chỉ là một con thỏ ngốc nghếch lại còn bị hoang tưởng, vào bẫy rồi cô làm cách nào sống nổi...?



sausac​
 
Có thể bạn cũng thích !
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 1: Đi Gặp Tổng Tài


Đây là nơi ánh đèn chói lọi dội vào khoang cửa, ban đên đến gần để che khuất đi mặt trời vừa lặn.

Cô gái nhỏ 1 thân mặt đồ ngủ pijama thoải mái ở nhà, mang đôi dép kẹp,cầm vội cái điện thoại, chạy xòng xọc ra quán cafe gần đó để gặp cô bạn thân, trong điện thoại thì nói là có chuyện gắp muốn gặp cô, cô liền chạy như bay tới:

" Có phải là nhà cậu cháy không, đâu cần gọi gấp như vậy?"cô ngồi trước mặt Mỹ Kì mà bày tỏ ủy khuất của mình...

Vậy mà cô bạn không thương xót, nói câu như trời đánh vào lòng " Cậu đi phượt sao?"

Mỹ KÌ nhướng mày hỏi?

Cô khó hiểu?

Chau mày?Từ 7 năm trước khi gặp nhau đến bây giờ, cô biết những lời bạn thân nói ra điều mang hàm ý đã kích,mà cô luôn dưới cơ của Mỹ Kì không chống chế lại được câu nào, với lại cô đâu có hiểu...

" con gái ra đường không trang điểm, người ta ít nhất phải mặt đồ lịch sự, xem cậu ra cái bộ dạng gì rồi?"

Cô nhìn lại bản thân, lại thấy không gì là không thích hợp, rất thoải mái aa...Cô nhìn lại bản thân mình"Cậu có ý kiến gì, nó rất tốt''

Nhỏ bó tay,lắc đầu thở dài, cô cứ ngốc ngốc, ngây thơ như này, thì khi nhỏ có chồng, cô vẫn còn ăn kẹo mút mắc...."nhìn cứ như trẻ em đi dạo phố"

Cô nghe chứ nhưng cứ mặc kệ,nói gì cứ nói...Chực nhớ ra sự việc cô ngốc đầu lên hỏi :" Chẳng phải có chuyện rất quan trọng nên cậu mới gọi tớ ra sao?" không biết chuyện quan trọng là gì?

''Ừ đúng rồi,cậu muốn vào công ty DNA không, thư kí bộ phân giải trí "

Cô nghĩ nghĩ, nhớ lại cái tên, ohhhh...đây chính là công ty mà cô mơ ước đây mà, lương cao, tuy hơi nhiều việc nhưng không sao,được làm thư kí chức vụ cao như vậy thì còn gì bằng...Nhưng :''Cậu làm ở đó sao?''

Hiểu ý bạn nhỏ cũng giải thích:" Bạn trai tớ trong đó"

Hết thắc mắc cô gật đầu lia lịa "Công việc tốt như vậy có ngu mới không làm,nhưng cậu giúp tớ như vậy, tớ phải cảm tạ mới được nha" giả vờ suy nghĩ, rồi cười gian " Hay cậu bao cho tớ ăn đi, xen như ăn mừng" hehe cô thật thông minh phải không?

Nhỏ cũng cười gian trong lòng, rồi ;" Ôi bỗng nhiên, tớ đau bụng, bị tào tháo rượt qua nay, thật đau khổ'' liền chạy đi trước,còn không quên quay đầu lại, nhắc câu động trời "Trả tiền giúp tớ ly nước" chạy mất hút.

Ôi, thật là không chơi lại M.Kì mà, may là có đem tiền đủ cho ly nước.

------------------------------=-=----------------------------------

Đứng trước cái tòa nhà cao óc, đúng là cty lớn có khac nha,sáng sớm đã bị nhỏ bắt dậy đi phỏng vấn, ai mà rảnh đâu phỏng vấn lúc 5h nhưng cô vẫn đi,tuy là đã có người làm việc nhưng cũng thật vắng vẻ, trên mặt mỗi người đều ngái ngủ.

Cô bước vào đứng trước bàn tiếp thị, nhìn cô tiếp viên đang ngáp, sợ người ta mất hứng ngáp, nhưng vì sự nghiệp cô đành vô duyên :"Chị gì ơi, cho Hi hỏi xíu đi nha"

Nghe tiếng nói trong trẻo, Cô tiếp viên ngước mắt lên nhìn cô gái trước mặt,cô là tiếp viên hành chính, năm nay 20 tuổi, làm cũng được 2 năm ở đây, kinh nghiệm tốt, cô thường nhìn bề ngoài của khách mà xưng hô, chưa bao giờ sai, để đoán cô gái nhỏ này thử xem nào, chân mang giày bata cổ cao trắng,váy ngắn phồng ra thẳng tấp đến gối,áo phông teen tay dài, trên tay là tập hồ sơ...

A...

đoán được rồi,chắc là con của ngài trưởng phòng nào, quên đem tài ,liệu nên nhờ con gái đem đến đây mà, nhưng nhìn mặt cô bé thật là thiện cảm..."

Em đếm tìm ai?, chị giúp em"

Thấy người ta cười với mình, nên cô cũng đáp lại bằng nụ cười ngọt ngào :''Em tìm giám đốc ạ"

Chấn động mạnh, khi nào là con giám đốc không ta,Không phải chứ không phải rồi, tổng tài và cô bé này không thích hợp là cha con, hay là...là... tình nhân nhỏ...

Tỏ ra bình tĩnh" Em có việc gì?"

CÔ thật thà đáp "Em đến phỏng vấn"

Chấn động lần nữa, chưa đủ tuổi vị thành niên mà phỏng với chả vấn cái gì, đùa sao, nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc và kiên quyết đó, dù không tin nhưng cũng phải hoàn thành nghĩa vụ của mình, gọi lên trên,hồi sau cúp máy, rồi nhìn cô :"Em lên trên đi, tầng 40"

Cô cuối đầu cảm ơn rồi đi...
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 2: Không Nên.


Trên đường đi,vừa đi vừa ngắm cảnh vật xung quanh "to quá"......

Bây giờ cô đã đứng trước cửa phòng Tổng Giám đốc rồi, nhưng sao lúc nãy bình tĩnh lắm mà giờ lại rung như sắp làm chuyện xấu vậy nè ...

"Chị ơi cho em gặp giám đốc"Cô thấy trên bàn có tấm bảng ghi chữ thư ký nên hỏi.

"Vào đi" Vì từ lúc điện thoại của típ thị gọi lên là tổng giám đốc đã ra lệnh.

Cô mở cửa ra đi vào, thật không ngờ bên trong là một cái hành lang nửa, đi trên hành lang khoảng 10m thì lại xuất hiện tiếp một cánh cửa gỗ to hơn lúc nãy, không biết mấy người giàu này làm gì mà xây đường nhiều thế...

*Cốc cốc cốc*

*Không tiếng đáp trả*

*Cốc cốc cốc*lại lần nữa

Lần này thì có tiếng trả lời, một giọng nói trầm thấp vang lên "Vào đi" thật sự giọng nói rất ấm áp dễ nghe, cô như bị cuốn theo giọng nói đó.

Con ngoan ngoãn mở cửa nhẹ bước vào, rồi cũng nhẹ mà khép cửa lại.

"Xin chào boss" cô cúi thấp đầu suy nghĩ gì đó, rồi lấy trong cái túi xách nhỏ xinh của mình ra một quyển ghi chú.

"Kính thưa 'chú' giám đốc, cháu tên Trúc An Hi, Năm nay 23 tuổi, tốt nghiệp trường kế toán hôm nay cháu đến là để thử việc, Xin hãy tuyển dụng cháu, cháu xin hứa sẽ vì dân vì tổ quốc mà thực hiện thật tốt, 5 điều Bác Hồ dạy cháu cũng sẽ tuân theo,hãy cho cháu làm... cảm ơn"....

Cô cứ cầm cuốn ghi chú tối hôm qua thức cả đêm mới viết ra được mà không nhìn thấy sắc mặt ai đó đang chuyển hóa...

Anh nhìn cô bằng đôi mắt kỳ lạ, cô bé này từ đầu đến cuối cùng chưa từng ngước lên nhìn qua anh mà lại xưng hô *Chú-cháu* đi làm công ty mà cứ tưởng đi nghĩa vụ hay sao vậy chứ...

Anh nhếch môi cười ,lúc nãy cô không giới thiệu mình 23 tuổi, anh còn tưởng cô chưa tốt nghiệp nữa ấy chứ,..:"Em có thể tiếp tục"

Ohhh giọng nghe hay quá...cô từ từ ngước đôi mắt tròn lên nhìn,...

Ohhhh cô giật mình lùi lại vài bước, Tại sao nãy giờ mình không ngước mặt lên nhìn chứ, chàng trai trước mắt không phải là chú mà là một Soái Ca nha...

Thấy cô cứ trừng mắt lên nhìn mình, anh liền hỏi :" Em tên An Hi" anh nhăn mày kiếm đẹp lên hỏi.

Cô cứ lo thất thần lại nhìn thấy anh nhướng mày chẳng lẽ cô phải chảy nước miếng ra chứ (Cầm: thật sự mê trai hết thuốc chữa rồi)

"Vâng,An Hi" cô nhẹ nhàng đáp.

Anh biết nhan sắc anh không tồi, nhưng mà cô rất khác, với những cô gái bình thường mà thấy anh thì trên mắt liền nổi lên dục vọng hư vinh, còn cô chỉ nhìn anh bằng đôi mắt trong suốt...

Anh buông cây viết xuống lấy tay ngoắc cô, cô chỉ vào mình rồi ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống chiếc ghế trước mặt anh, không dám ngẩng đầu lên nhìn anh...

"Nhìn tôi, tôi đáng sợ lắm sao?"cô liền ngước đầu lên hai tay khoanh trước ngực như là cái học sinh nhỏ bị phạt, anh liền cười thành tiếng...Đây là nụ cười mà không biết anh đã mất bao nhiêu lâu rồi...

Cô thấy anh cười mất hồn mất vía à ....Tự nhiên cô muốn ăn quá, nhìn bờ môi mỏng hồng hồng gợi cảm của anh cô muốn ăn...

Là trái cây mà cô yêu thích nhất, đột nhiên cô liếm khoé miệng hành động trẻ con cứ tưởng là bình thường, không biết vì sao mà nhìn cô làm động tác như vậy anh cảm thấy thật ngứa ngáy ...

"Em đói bụng sao?" tự nhiên anh lại hỏi vấn đề không liên quan đến như vậy?

"Em không có, em có thể vào làm được không?" anh chấp nhận nhưng anh đột nhiên nghĩ muốn đùa cô bé này một chút "Không được thật có lỗi, công ty đủ người với lại cách ăn mặc của em khiến tôi nghĩ đến một đứa trẻ"

Cô ngơ ngác, xong giật mình, xong lại xụ mặt :"Chỉ cần nhận em vào làm việc, em có thể thay đổi"

"Thật có lỗi" anh thấy thật vui.

CÔ đưa đôi mắt nhìn anh như muốn khóc, rồi cô đứng lên cúi đầu lễ phép chào anh, đi ra chưa đụng đến nắm cửa đã bị giọng nói ngoài sau làm dừng bước.

"Em thật sự muốn làm sao?"

Cô liền nhe răng cười tủm tỉm đi lại ngồi chỗ cũ...

"Vâng, rất muốn" chỉ cần cho cô đi làm cô rất vui nha,..

Bỗng anh hỏi một câu khiến cô bất ngờ :" Em đã có bạn trai chưa?"
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 3: Ngày Đầu Đi Làm.


Cô nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu, ủa nó có liên quan đến công việc sao, chắc là lo giờ không hợp lí?

Cô nghĩ tốt về người ta như vậy, nên tươi tỉnh trả lời thật thà hết mức :"Không ạ, em còn bé mà...hjhj"

Anh cảm thấy thú vị với cô bé này vô cùng, còn nhỏ á?, Chỉ có cái thân của cô là nhỏ thôi, suy nghĩ cũng là một đứa trẻ, nhưng cô 23 tuổi rồi, bé gì nữa?

Anh còn rất nhiều việc nên không nói nhiều nữa :" Được rồi, mai em đến làm đi"

Cô nghe được câu nói mình chờ đợi, liền vui vẻ hớn hở gật đầu cảm ơn gối rít, rồi nhanh chân tung tăng chạy về... trước khi cô kịp mở cửa, liền nghe đằng sau có tiếng nói châm biếm :"Nhớ phải mặc đồ người lớn xíu, nếu không người ta cứ nghĩ em là con ông cháu cha không tài lẻ gì,vì chưa đủ tuổi đi làm đấy"

Cô quay đầu lại,cười :"Vâng ạ" đang chê cô sao?

Cô về nhà, cứ nghĩ đến ngày mai được đi làm là cô không kiềm được cảm xúc muốn phá banh cái nhà luôn rồi,...

Cô gọi điện cho cha mẹ đầu tiên để báo cho bà mẹ tin vui, vì đây cũng là công ty mà bà mẹ cô muốn cô vào làm cơ.... rồi lại gọi cho người bạn vô tâm kia...

Bắt máy lên liền nghe được giọng nói ngáy ngủ:"sao nào, trúng số chưa?"

Cô dù không để tâm nhưng vẫn không cười nổi, thôi kệ dù gì hôm nay cũng là chuyện vui của cô mà :" Tớ xin được việc rồi"

Bên kia đầu dây, không có thái độ gì là bất ngờ, liền bị cô thắc mắc, ủa chuyện này đáng nhẽ phải khiến cho nhỏ ngạc nhiên lắm chứ :" Sao cậu không có gì gọi là ngạc nhiên vậy?"

Bên kia nhỏ ngáp một cái rồi trả lời khinh miệt :'' Là chồng tớ nói với tổng giám đốc, chẳng lẽ không được vào, anh ấy là phó giám đốc đấy, cố gắng lấy danh dự của mình để đảm bảo cho cậu, làm ơn làm tốt dùm cái nhà"

Cô nghe cứ như mình tệ lắm vậy đó :" Cậu cứ yên tâm ở tớ, chắc chắn tớ sẽ chứng minh cho mọi người biết được sự lợi hại mà"

Nhỏ lại khinh bỉ lần nữa :" nghe nói anh ta (Boss) rất khó, cẩn thận mất việc như chơi nhá" Nói xong liền tắt máy nhanh...

Tối hôm đó cô ngủ không yên, thứ nhất là nôn việc, thứ nhì là được gặp anh Boss đẹp troai... khó ưa...

______+-+________

Sáng hôm sau, cô như lời người ta nói, mặc đồ công sở bó xát thật lịch sự, trang điểm đàng hoàng rồi nhanh đi đến công ty...

Bước đến trước phòng làm việc của tổng giám đốc, cô hồi hợp rồi bước vào, nhìn thấy sáng sớm Boss đã ngủ trên bàn làm việc, hình như là không về thì phải, thấy cũng tội mà thôi cũng kệ, công việc mà...

Nhưng cô là người có lương tâm, đã chạy xuống căn tin cty mua cho anh ly cafe, rồi lật đật đem để lên bàn anh, bỗng nhiên...không biết là cố ý hay vô tình mà nhìn xuống bờ môi anh, trái dâu ngon hôm qua cô muốn ăn đây mà... người này đúng thật là đẹp trai, người gì mà hoàn hảo đến điên người mà... cô tuy ngốc nhưng bản tính mê trai của con gái cô có, còn có gấp đôi người ta nữa kìa... haha

Đang ngắm nhìn mỹ nam thì cô đột nhiên đứng dậy, nhưng thật không may, tai cô vô tình quơ trúng cuốn tài liệu nào đó làm nó rớt xuống đất "Cạch"

Tiếng động tuy nhỏ nhưng cũng đủ để đánh thức ai đó rồi...

Anh mở đôi mắt to dài quyến rũ nhưng vẫn còn say ngủ của mình nhưng vào đôi mắt tội lỗi của cô...

Thôi chết rồi, Hình như anh đang rất giận dữ,cũng đúng thôi làm việc vất vả như vậy chỉ mới ngủ được một lát đã bị cô vào phá đám....

Đúng là cô quá vụng về rồi, nhưng mà cô cũng đâu có ý...

Thấy là cô...Anh liền thay đổi thái độ nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ :"làm gì vậy?"

Cô làm sao trả lời đây chẳng lẽ nói thẳng ra là vì thấy anh đẹp nên cô ngắm quên cả Trời đất...

Ôi không như vậy mất mặt lắm, cũng khó sống, cô không nói đâu thà im lặng

Anh nhìn cô bằng cái cười mỉa mai :"Có phải ngắm nhìn nhan sắc của tôi không?''

Sao anh nói đúng thế, cô ấp a ấp úng :"Tôi .... tôi...không phải ....tôi không có như thế''....
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 4: Bạn Gái Boss?


Cũng khéo chối lắm đấy chứ...

Thôi được, anh không đùa nữa, Công việc của anh cũng còn rất nhiều.

"Cô ra ngoài nói với thư ký Yên sắp xếp chỗ ngồi cho cô,hay thôi cứ lên cho cô cái bàn rồi ngồi chung với cô ấy để sẵn tiện chỉ giáo nhiều hơn"

"Vâng" Cô bước ra ngoài nói như những lời Boss đã căn dặn ,tìm được chỗ ngồi,cô nhanh chóng bắt tay vào làm việc..

_______+-+________

Hết giờ làm việc cô thấy hôm nay cũng là một ngày khá suôn sẻ , tuy công việc hơi nhiều nhưng cũng rất ổn...

Thật sự rất tốt... tự nhiên cô lại muốn mời nhỏ bạn thân ăn uống rồi nói chuyện thoải mái mới được.

Cô ngồi đợi khoảng 15 phút sau khi điện, nhỏ tới và ngồi xuống hỏi "Có phải Boss rất khó và xấu đúng không, biết ngay mà, tớ cảm thấy thật tội cho cậu" Cô liền suy nghĩ đến khuôn mặt điển trai của giám đốc,vô thức nói lên những lời làm cho nhỏ Há hốc mồm :"Đâu ...đâu giám đốc rất đẹp trai..."

Nhỏ đang uống trà sữa thì :"hả câu nói gì" cô bình tĩnh lại và đỏ mặt, sao mà cô để suy nghĩ về người ta một cách biến thái như vậy trời....

''Có phải tổng tài xấu lắm đúng không?"

'' Không phải đâu tớ nói thật nhé, như soái ca ngôn tình" nhỏ tức giận đập tay xuống bàn:" Vậy mà từ trước đến nay anh phó giám đốc của mình chỉ nói xấu tổng giám đốc thôi..."

Cô cười hả hê, nhưng lại không muốn đốt cháy nhà người ta "Chắc là bạn trai của cậu sợ cậu thích tổng giám đốc chứ gì''

Bỗng nhiên nhỏ cười gian và quay qua hỏi:"Có phải câu đã bị dính tiếng sét ái tình của tổng giám đốc rồi?"

Cô càng đỏ mặt nói :"Này không phải nói quá nhưng thật sự là từng cử chỉ,hành động của anh ấy cũng khiến cho tớ ...cho tớ rất rung động, nhưng mà tớ thề'' Mỹ Kì nhìn cô đầy vẻ nghi ngờ ''Haizzzzz câu bị tiếng sét ái tình rồi'' Đúng quá còn gì?

Cô ngượng chín cả mặt "Tớ là không có,vì thấy anh ấy quá đẹp trai mà tớ cũng không có xứng với người ta đâu,nhưng mà tớ có thích, tớ sẽ trong âm thầm'' Cô chỉ nói nếu như thôi nha...

Mỹ Kì nhìn cô, không tin nổi'' Cậu làm sao không xứng, tớ chưa thấy tổng tài thế nào nhưng mà tớ thấy cậu rất dễ thương,rất giống một sinh vật nhỏ... rồi cứ yên tâm về gia thế.... là vì cậu...''

Đang nói thì cô ngất lời:" Được rồi, được rồi... tớ biết rồi"

"Thôi! cố gắng lên nào" lần đầu tiên nhỏ nghe cô khen một chàng trai hết mức như vậy luôn ý

" Thôi tớ từ bỏ...à không , không có gì"... cố gắng nuốt trôi ngụm nước, lắc đầu liên tục

Cô đưa đôi mắt nai tơ của mình lên khao khác :"Bây giờ mà gặp tổng tài ở đây chắc là vui lắm nhỉ, tớ sẽ cho cậu thấy được vẻ đẹp banh nhà của anh ấy''

Vừa nói dứt lời thì ngoài cửa kính bên cạnh vang lên tiếng ..

.===Cốc cốc===

Nhỏ và cô điều quay qua nhìn

Ohhhhhh

Đôi hắc mau linh quang đang nhìn cô kìa,anh đang nhìn cô đấy,...

đơ....

Nhỏ thấy lạ và cũng bị mê mẫn với người đàn ông trước mắt, mà sao anh ta cứ nhìn mèo con nhà cô hoài vậy ta,nhỏ quay qua thì thấy chuyện rất chướng mắt, 2 người đang nhìn nhau ( cô và anh) 4 mắt đối diện,nhỏ khều khều cô một cái cô giật mình, lập tức đứng lên cuối đầu lễ phép rồi thẳng người, chào theo kiểu quân đội hô to:" Chào giám đốc"

"Phì" anh bật cười.

Cô lại ngay ngẩn cả người, lại thốt ra câu nói vô thức :" aaa...đẹp quá...''

Hiện tại anh khác lúc ở công ty mặc âu phục nghiêm túc...hiện tại thì anh mặc đồ thoải mái, chân mang dép lê, quần thể thao, cô cũng không biết đó có phải quần thể thao không nữa, tại thấy có chữ ADIDAS nên cô nghĩ vậy thôi, áo hoodie from rộng đen, trong anh bây giờ thật năng đông, giờ nhìn anh cứ như cậu thiếu niên sung sức vậy đó, nhìn là biết anh không phải người bình thường rồi, cô nghĩ dù anh có mặc đồ rách thì anh vẫn vô cùng chói lọi cho coi...

Nghe cô khen mà anh vẫn có vẻ mặt hết sức bình thường, nhưng không hiểu vì sao, mà thật sự thì lòng anh như đang có con nai chạy lạc bên trong vậy đấy..

"Xin chào''...bỗng nhiên hông hiểu từ chui ra một cô bé rất đáng yêu và xinh đẹp đang đứng bên cạnh anh kìa...

Không biết sao cô thấy hơi buồn nhỉ?...ai vậy ta?... bạn gái anh à?
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 5: Hôn?


Cô ngồi xuống nhìn sang chỗ khác không muốn nhìn anh đâu...

Thấy được sắc mặt của cô anh cảm thấy thú vị vô cùng...Là thái độ gì đây?

Nhỏ nhìn cô cười, rồi anh cũng cười...

Tính trẻ con nữa rồi...

Anh lại tiếp tục gõ cửa cô quay lại nhìn :"Xin giới thiệu em gái tôi!"

Bất giác cô thở nhẹ một cái...'Phù" (Yoo: vãi cả nhẹ")

'Giám đốc đi đâu vậy?

Anh có khỏe không?

Anh đã ăn gì chưa?

Anh đi dạo sao?"

Nhỏ lắc đầu, quan tâm quá đáng rồi cô ngốc à...

Anh không trả lời, xem cô tiếp theo làm gì.

Cô liền chạy lại bàn gọi thức ăn và nước uống mà mình thích nhất và nhỏ thích nhất :" Cô ơi, bán cho Hi ly trà sữa vào ly cafe sữa"

Anh cứ lặng lẽ nhìn cô,rất thú vị, và khoảng 5 phút cô chạy lon ton ra đứng trước mặt anh :"Cho anh nè" cười tươi.

Đưa trà sữa cho anh xong quay qua cô bé bên cạnh :"Cho em nè" vẫn giữ nguyên cười

Đưa cà phê cho cô bé mà đưa trà sữa cho anh? em gái bước lên trước mặt cô,anh giật mình, người con bé tuy cute nhưng thật sự rất nóng tính và thích cái đẹp, nhớ khi trước có lần anh cải nó, nó học giỏi, anh bảo thưởng, nó nói là thích tất cả ngoại trừ cafe...

Đưa nước nó ghét khi nào nó giận không...?

Un nhìn cô từ đầu đến cuối rồi sau đó, môi đỏ mọng ngậm vào ống hút, hút một ngụm cà phê rồi nở nụ cười ngọt ngào:" Cảm ơn, chị rất dễ thương"cô em gái anh sao?

Thật.

Không tin nổi...

Anh nhìn thấy đồng hồ, thấy cũng muộn rồi, nói với mẹ là đi mua đồ mà? :"An Hi,Tạm biệt"

Cô cũng rất tự nhiên đáp lại :" Vâng ... chúc boss ngủ ngon, chúc em gái ngủ ngon" cô nhìn theo đến khi thang máy đống lại.

_________+--+__________

Cô đi nhanh lại thang máy, nhẹ nhàng đẩy cửa vào,đi thật nhẹ thật nhẹ, nhưng anh vẫn thấy.

Anh buông viết xuống, ngước đôi hắc mau thâm thúy nhìn cô.

Cô bất giác lùi về sau mấy bước anh rất thoải mái lại gần, áp sát mặt mình về sau, có thể cô cảm nhận được hơi thở nam tính.

Hương thơm của bạc hà làm cô đỏ mặt cúi đầu xuống nhìn mặt đất, tay còn không ở không mà xoắn vạc áo sơ mi công sở.

Cô gái ngốc...

đáng yêu anh muốn nhéo má cô quá đi thôi.

"Không được rồi!

Sao lại đỏ mặt thế này? em bị bệnh sao?" lời nói 10 phần là châm chọc.

Cô lúng túng tay chân :'' Chắc là do trời nóng" cô nói dối.

Anh lại không kiềm lòng được cúi xuống hôn cô đôi tay khỏe mạnh ôm lưng cô cho cơ thể càng tiến sát vào nhau,...

Cô thì nhiều cảm xúc, kinh ngạc, ngượng ngùng và nhiều cảm xúc,anh là đang làm gì vậy, là đang hôn cô sao? có phải cô bị ảo giác không vậy trời?

Cô cảm thấy thật nghẹt thở,đưa tay đẩy anh ra.

Anh buông nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình,anh hiểu mình đang làm cái gì, nói một tháng nay gặp nhau có mấy lần, không phải là anh không để ý cô mà anh đã gắn camera ngay bàn làm việc của cô quan sát từng cử chỉ hành động. (Yoo: Ôi thật Bỉ ổi nha)

Và anh biết hết tất cả tên khốn nào đó, ánh mắt để ý cô là anh điều chuyển qua công ty nhỏ bên Thái Lan công tác rồi,đừng nói anh không phân công tư, anh mê gái. (Yoo: ai mà dám nói đúng thế nhở?😑)

Anh cũng không có ấn tượng nhiều về cô lúc đầu nhìn thấy, nhưng anh nhớ ra ký ức, ký ức anh không bao giờ quên thời thơ ấu.
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 6: Nhớ Về Kí Ức.


Lúc đó cậu chỉ là người thiếu niên 18 tuổi, còn cô 13 tuổi, gặp nhau vào một dịp rất tình cờ...

Đang lúc đi học về, anh vẫn đi ngang qua con hẻm này như thường ngày, nhưng hôm nay.

" aaaaaaaaaaaaaa" Tiếng la hét chói tai, dường như người vừa mới hét đã rất hoảng loạn rồi

" đừng đến gần, người xấu thật dơ"

Anh nghe tiếng la đó, liền quay đầu lại, thấy 2 tên đàn ông cao to, nhưng thật kinh tởm đang quay quanh một đứa bé, Anh cũng chẳng muốn lo chuyện bao đồng,phiền phức...

Lúc định đi luôn thì vô tình, đôi hắc mau chạm vào đôi mắt tròn ướt át đang nhìn anh đầy vẻ đáng thương và sợ hãi, bỗng tinh thần dũng khí của anh trào, anh đi vào hẻm

''Lũ khốn" 2 tên đàn ông quay qua nhìn cậu, thấy khí thế có vẻ hùng dũng liền có vẽ đề phòng, nhưng tên bên phải nhìn được sau chiếc áo khoác đen lạnh lùng đó là chiếc áo trắng trường cấp 3 An Dương.

Thấy vậy hắn liền cười to " HAHA.. chỉ là một cái tiểu nha đầu, sao lại không biết sống chết là như thế nào sao?"

Tên khốn kiếp bên trái quay qua nói với tên còn lại :" nhìn cái tiểu nha đầu này thật là trắng trẻo không biết có phải là con trai?

đổi ru đi?

HAHAHA" những tiếng cười khủng khiếp thật khiến người khác khinh bỉ.

Bị sĩ nhục đến lòng tự trọng, nhưng anh chẳng tỏ ra thái độ gì.... nhưng còn cô nhóc này thì khác, sừng lông, như chú mèo con bị chọc tức... bỗng lúc này cô đứng ra chắn trước anh ngang nhiên như một anh hùng:

" Mấy người im đi, có gì thì cứ đến tìm tôi, không cần bắt nạt anh trai này" Hành động làm cho 2 tên kia ngạc nhiên, ngay cả anh cũng không tránh khỏi.

Một cô nhóc, có thể như nào động lực mà dũng cảm thế nhỉ?

Nhưng sau này hỏi lại mới biết, hành động năm đó cô trả lời hết sức lẫm liệt " Anh trai trắng trẻo mà để bọn hôi hám kia ăn thật tiết, cứ để em sử dụng có lẻ sẽ hữu dụng hơn" thật phi thường.

Hiện tại anh cảm thấy thật vui vẻ, 2 tên kia tính xong lên, anh càng bình tĩnh hơn, vì từ phía sau đã thấy vệ sĩ của mình, anh là chốn không muốn đi xe hơi nên để cậu ta đi tìm đế giờ mới thấy.

''BỤP...BỤP'' xong...

"Em tên gì?"

Cô bé liền thay đổi sắc mặt hung dữ thành hiền lành, còn thêm chút nhu nhược "Em là Trúc An Hi ạ, còn anh?"

Anh cũng rất niềm nở "Lâm Nhược Phong" nói rồi anh bước đi không quay đầu lại...để cô bé nhỏ đứng đó không hiểu mình đã nói sai điều gì?

Thật sự lúc đó không phải là anh không muốn nói chuyện với cô, mà là anh thầm hạ quyết tâm trong lòng...

VÀo thời điểm đó anh thật sự chỉ là một cậu thiếu niên 18 tuổi, với xuất thân là con nhà quyền thế, anh chỉ như là một công tử bột, ốm tong teo,còn bệnh lên bệnh xuống, khiến cho gia đình lo lắng, từ lâu cha mẹ đã kêu anh đi học võ để rèn luyện thân thể, anh nhất quyết không nghe chỉ lo học chữ...

Sau khi xảy ra chuyện này, anh đã ra quyết tâm, phải rèn luyện thật tốt không cho ai tổn hại đến người ma anh yêu quý...và có lẽ còn một lí do khác?..

Ngày ngày,mỗi khi tang học về,anh điều ngồi trong quán nước phía trước khu hẽm đó,không phải việc gì quan trọng mà là ngấm cô bé đó đi học về, nhìn được nụ cười vô lo vô tư vui vẻ cùng bạn bè của cô anh cảm thấy thanh thản đến lạ, mà quá cafe đó cũng có tên rất lạ *Tìm Lại*...Cứ thế ngày tháng trôi qua thật nhanh, và cũng cứ thế anh vẫn thừa lúc tan học mà xin mẹ đến quán cafe đó để tiếp tục hành trình nhìn của mình.

Một ngày nọ khoảng ba tháng sau anh vẫn ngồi đó, nhưng đột nhiên không thấy bóng cô bé nữa...anh cho người điều tra, mới biết đươc là vì hoàn cảnh khó khăn em ấy và gia đình đã chuyển đến nơi khác tốt hơn rồi, cảm giác thất vọng cứ thế dâng trào...Không lâu sau nhà anh cũng chuyển công tác, cho nên cả anh và cô đều đã xa nơi lần đầu mà họ gặp nhau, và từ lâu rất lâu rồi anh chưa từng trở lại quán cafe ấy.

Nhưng anh đâu biết rằng chứng cứ anh ngồi nhìn một cô bé đã được lưu trữ, và khắc sâu nơi này...
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 7: Em không nhớ... nhưng tôi nhớ!


Hôm nay, ngày mà tất cả mọi công nhân viên chức điều được nghĩ ngơi...Chủ nhật...

Sáng lờ mờ mở mắt ra, cô lại suy nghĩ đến chuyện của hôm qua, thật sự không biết vì sao mà boss lại làm như vậy với mình..cảm giác?

Lúc trước giờ cô đã quen qua 2 người nhưng cô vẫn chưa hôn ai, tức nhiên ngày hôm qua boss hôn mình đó chính là nụ hôn đầu của cô...tuy quen qua bạn trai nhưng cô chưa hôn ai, lí do rất đơn giản...sợ bẩn.

Theo nhiều năm ''tình trường'' mà cô nghiêng cứu được thì trong nước bọt có rất nhiều vi khuẩn có hại đến đường ruột, và mẹ đã nói rất có hại đến đầu óc (bị dụ), cô đã ngốc không muốn trở thành đồ ngu, cho nên không cho ai hôn thì vẫn tốt hơn, và cô thấy thật sự bẩn.

Nhưng không hiểu vì sau khi hôn boss cô liền không có ý nghĩ như vậy, miệng anh vô cùng sạch sẽ và rất thơm, mùi hương dễ chịu khiến người khác quyến luyến...bạc môi lạnh đó lúc chạm vào môi cô, ôi thật không thể nào dám nghĩ tới.. tự nhiên suy nghĩ đến làm cô bất giác đỏ mặt, nhất định cô sẽ không kể chuyện này cho nhỏ nghe đâu, xấu hổ chết mất.

Đang suy nghĩ miên mang và bận xấu hổ thì cửa nhà, vang lên.

Thật sự rất bất ngờ khi người trước cửa chính là anh...Boss?

Cô nhanh chân mời anh vào nhà:

Mới vừa bước vô, anh đã hỏi "Trí nhớ em có tốt không?"

Cô khó hiểu, không biết như vậy làm sao mà hỏi?

" Thật ra thì cũng không tốt cho lắm đâu"

Thật buồn, tại sao anh nhớ mà cô lại không nhớ, chẳng lẽ anh chỉ là người lướt qua cuộc đời cô thôi.

"Nhưng mà có chuyện gì sao?"

Cô thấy anh hình như rất khó chịu, vừa mới sáng mà, hình như anh say.

"Em thật sự không biết gì sao?"

Anh chờ mong.

Cô chỉ rất ngây thơ lắc đầu " Thật sự là không, nhưng tổng giác đốc có thể nói ra, em liền nhớ"

Anh vào ngồi vắt vẻo trên ghế, lắc đầu ngao ngán" Em không nhớ nhưng tôi nhớ" nhựa nhựa.

Cô khó hiểu, nhưng vẻ mặt anh thì thật không ổn " Anh làm sao vậy?

Sáng sớm mà"

Ý cô nói là sáng sớm mà đã say, chứ không phải là ý gì, nhưng bị anh hiểu lầm.

"Sáng sớm mà đã đến phiền em chứ gì?"

Thấy anh có ý định đứng dậy, cô liền là lên.

"Không không, ý em là anh đến đây em thật vui"

Anh liền cười rồi rải đầu, áo sơ mi trắng cởi ra 2 nút, để lộ vòm ngực rắn rỏi... nhìn anh bây giờ không khác gì cậu thư thư sinh nhỏ, nhìn có vẻ rất quen hình như cô đã thấy ở đâu rồi nhỉ?

Đột nhiên đôi tay anh vòng qua người cô, xiết cô vào lòng mình... vì phận là con gái nên cô có phần dãy dụa.

"Một chút thôi, tôi sẽ thả ra"

Cô liền nằm im, tuy ngại nhưng anh cứ thấy thích thích vòng tay này quá.

Lại một cái đột nhiên nữa, anh đưa đôi môi lạnh của mình vào khuôn mặt cô, hôn từng chút từng chút, cô trừng lớn mắt, đến bờ môi của cô, ngấu nghiến một cái, cô cứ nghĩ là sẽ có chuyện nghiêm trọng hơn xảy ra, thật không ngờ anh im lặng không nhút nhít gì...anh ngủ?

Cô ngước mặt lên, nhìn mặt anh, khuôn mặt lãn tử mắt nhắm nghiền... bất giác cô nhóm người lên, hôn vào anh một cái, rồi tự mình mất cỡ đỏ mặt một cái rồi đi xuống.

_---_-------_------

Khi anh tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, cố gắng ngồi dậy, lấy cái mền trên người mình xuống.. biết là cô đắp cho liền mỉm cười.

Anh nghe mùi thơm dưới bếp liền đi xuống, không ngờ thấy cảnh vui như vậy, thân hình nhỏ nhắn đang tắt bật với các món đồ ăn.

Trong cô không khác gì...

"thiên thần lọt cống".. vì người tèm lem.

Cô vừa thấy anh cũng vừa lúc dọn thức ăn ra.

" giám đốc ăn cơm thôi"

Cô lấy cơm vào chén cho anh, bất ngờ anh lấy khăn tay trong túi mình lao mặt cho cô... trong lúc đó tim cô như muốn rớt ra ngoài.
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 8: Để anh chỉ bảo?


Hôm nay công ty cô có cuộc họp vô cùng quan trọng, nghe nói nếu lần này mà hoàn thành, thì công ty sẽ có thêm một chi nhánh lớn hơn nữa ở phía Đài Loan, có khi còn lớn hơn công ty hiện giờ rất nhiều, cô chỉ là cái thư kí nhỏ cho nên không được tham gia cuộc hợp.

Ngồi ngài cửa chờ 3 tiế Em muốn bay xiêng thời gian

ng đồng hồ, ngủ gật lúc nào không hay, bỗng xuất hiện mộ bàn tay rất ấm, áp vào trán cô làm cô tỉnh giấc.

"Quả thật là ngủ rất say" giọng nói không biết là biểu lộ tâm tình gì.

Cô giật bắn người, thì ra là đã xong cuộc họp và boss đang đứng trước mặt cô, lắp bắp :"À...em chỉ là...chỉ là nhắm mắt để đó...nào có ngủ thật say''

Anh chỉ cười nhẹ nhưng cô không thấy, rồi quay người thong thả bước đi.

Cũng vội theo anh vào, không hiểu từ bao giờ mà bàn làm việc của cô được chuyển vào phòng anh luôn.

Cứ thế ngồi vào không ai nói gì cả, chợt điện thoại của cô vang lên, cô nhìn anh bằng ánh mắt hối lỗi, rõ ràng là trong giờ làm việc cô thật là thách trách, cô địng là không nghe rồi, nhưng lại nghe được mệnh lệnh :"Nghe đi"

Cô nhìn anh tỏ vẻ cảm ơn rồi bắt máy :"Con nghe nè mẹ?"

Không biết bên kia nói gì mà anh chỉ thấy mặt cô hết giận rồi phiền chán rồi lại tuổi than, thay đổi màu sắc nhìn như con tắc kè, rất đáng yêu.

Cuối cùng chỉ nghe cô nói ra một câu sau câu lúc nãy là :" Con sẽ không có mai mối gì cả, con tự tìm cho mình, con chỉ 23 tuổi làm sao lại gấp tống cổ con đi như thế?"

Anh giật mình., thì ra là mai mối sao?, anh 28 tuổi mà gia đình không hối thúc, cô chỉ 23 tuổi mà lại ép gả nhanh như vậy làm gì , anh không nghĩ khi nghe tin này thì trong mắt anh lại có lửa, nhưng cô đã nói không đồng ý thì anh khẩn trương cái gì?

Chờ cô tắt máy anh lại thấy khuôn mặt ảo não, anh nghĩ có chuyện không lành rồi thì như suy nghĩ, cô liền :''Tổng giám đốc à, cuối tuần này xin cho em không tăng ca có được không?"

Cô thật sự không muốn nói điều này tẹo nào.

Anh liền không suy nghĩ mà nói ngay "Không"

Đôi mắt cô mở to có vẻ ngạc nhiên, thường ngày cô làm cũng rất tốt rất xiêng rồi còn gì?

Sao anh lại từ chối phủ vậy chứ?

"Vì sao ạ?"

Anh biết trả lời thế nào, chỉ tỏ vẻ tức giận rồi nói bừa:" em nghĩ bình thường mình làm tốt lắm sao, bây giờ lại lười biến muốn xin nghĩ"

Anh lại thấy được khuôn mặt buồn tuổi, lại thấy mình hơi quá đáng nên hạ nhiệt.

Cô không ngờ anh sẽ nói như vậy với mình, không cho thì thôi chứ, sao lại nói như vậy được?

" Em là muốn đi mai mối cái gì đó mà nghĩ sao?

Nếu như vậy thì đừng có mà mơ" Anh nói chắc như đinh đóng cột, phải...có chết anh cũng không cho...anh chưa có chết mà.

Cô hơi khó sử, chắc là lúc nãy bức xúc quá mà la lớn lên rồi, cô hơi bối rối :" Nhưng không làm như vậy thật sự là em cũng không biết làm sao với mẹ, em mà không đi thì mẹ sẽ bắt em về nhà sống ngay, em chỉ muốn sống riêng thôi, em không muốn về nhà!"

Cô định là không nói nhiều như vậy rồi, nhưng không kiềm chế được nước mắt muốn tuông ra.

Anh rất thản nhiên mà đáp khiến cô khó hiểu :" Cứ để tôi chỉ bảo cho em!"

WHAT?

Để anh chỉ bảo?

(Chả biết là chỉ bảo cho cô ngốc này cái gì đây , b0ss không trong sang như vậy thì làm sao cô ngốc chơi lại?)
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 9: Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em!


Bây giờ là buổi chiều ánh nắng cuối ngày chiếu vào khung cửa, ngày mai cô về nhà xem mắt, phiền não trong lòng liền không yên, cô vẫn còn cái gì đó chưa giải quyết xong, khi trước nói đến đi xem mắt cô cũng rất bình thường, nhưng bây giờ không thể bình tĩnh hơn được nữa, cô dường như đã có người trong long... thô mệt quá không biết như thế nào?

Anh đã đi với phó tổng từ sang đến giờ, nhưng sao lâu quá vẫn chưa về...

Không lâu sau cánh cửa chợt mở, thấy cô vẫn còn làm việc, anh liền thấy lo, bây giờ là đã tối rồi mà cô vẫn chưa về, đừng nói là chờ anh đến gờ này nha...có khi nao cô chưa ăn cái gì không....

" Sao giờ này vẫn chưa về nữa?"

Cô giật mình, thì ra anh đã về rồi, cô liền tỏ ra bình tĩnh hết sức mà đáp, trong khi cái bụng đang phẫn nộ cô ngược đãi nó :" Tổng Giám Đốc chưa cho về em cũng không biết làm sao về"

Hết nói nổi, sao cô có thể ngốc thế này, anh quay lung ra và đi :'' Theo tôi"

Anh bảo cô lên x echo anh chở về, lúc đầu cô ra sức từ chối nhưng sau đó anh đã bảo "Nếu em không lên ngày mai đừng hòng nghĩ" cô liền lật đật leo lên, đã hứa với mẹ rồi [không về thì mẹ sẽ tử hình cô luôn, ngược lại anh thì bực mình, cô xem trọng việc đi mai mối vớ vẫn ấy như vậy sao?

Trên đường đi cô thấy anh bắt máy điện ai đấy, rồi chạy rất nhanh đã đến nhà cô, nhưng anh không lái xe về như lần trước mà anh trực tiếp mang than hình thon dài đầy mạnh mẽ của mình xuống xe, trực tiếp đi trước mặt cô tiến thẳng vào nhà , cái gì đây nhà cô mà...

Cô chỉ biết ú ớ phía sau anh :" Này boss à...anh làm gì vậy?"

Anh vẫn tiếp tục đi, thản nhiên như một vị thần hướng đến cửa nhà cô cứ như mình là chủ nhà, mà trả lời cũng khiến người ta không biết nói gì :" Ở ké" (Cầm : trời mé, hết biết nói gì với cha nội này)

Cô choáng, nhanh chóng đi đến trước mặt anh, rồi nhanh mở cửa mời anh vào, dù gì cũng là cấp cao đến thăm nhà, cô vẫn cố tỏ ra lịch thịp mới phải.

Nhưng mà hình như anh vừa nói gì, ở ké?

Như...như...vậy sao được?

Anh bước vào nhà cởi áo khoác ra, treo lên giá, trải thay ra sofa...

Cô nhanh chóng vào trong làm cho anh cốc café, rồi hỏi thắc mắc của mình.

" boss này, có phải lúc nãy tôi nghe nhầm, hay là anh nói sai hoặc là tôi hiểu nghĩa không đúng?

Anh bảo...bảo tối nay..."

Anh biết cô muốn nói gì, vẻ mặt của cô hiện tại cũng rất thú vị...mà anh cũng rất thoải mái ngắt lời:" không lầm, tối này tôi ở đây, có vấn đề gì sai?"

Anh đưa khuôn mặt điển trai xát lại khuôn mặt ngây ngốc của cô, nở nụ cười tà mị, thật sự làm cô chối mắt.

Bất giác tính mê trai nói dậy, cô liền trả lời bừa " À..không...tất nhiên không"

Anh ngồi thẳng người, rất hài long với câu trả lời đó " VẬy thì tốt rồi"

Chợt bừng tĩnh " Không phải, vậy thì thật sự không được, tôi và anh sao có thể cùng ở một nhà nam nữ thọ thọ bất than...nếu như..."

Anh lại thản nhiên ngắt lời cô lần nữ, mà chính câu nói này anh cũng kgo6ng tưởng tới là mình sẽ nói ra :"Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em!"
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 10: Ngủ cùng.


Căn nhà cô nói to cũng không to, nói nhỏ cũng không nhỏ nói chung là rất tiện lợi, nhưng đó chỉ đối với cô... còn anh thì cô không biết...lần trước anh có đến 1 lần ( CẦm: biết có phải 1 lần không nha) không biết anh nghĩ gì?

Nhà cô có 2 cái sofa, 1 ngắn, 1 dài,cái bàn nhỏ, cái tivi,1 phòng tắm, nhà bếp liên thông phòng khách, căn nhà 30m vuông, không có gì đặt biệt..nhưng cô thích nhất cái giường, rất im, tóm lại đây chỉ là nhà mướn nên cái gì cũng nhỏ...đặt biệt là không có phòng khách, vì cô không hề nghĩ sẽ cho ai đến ở nhà mình...

Anh nằm trên chiếc ghế sofa có vẻ chặt hẹp, vì nó được làm với kích thước của cô, nên không vừa vời anh cũng phải thôi.

Dù muốn hay không cô cũng phải đồng ý cho anh ở lại, chứ công việc ngon cơm như này ai mà không thích, cô thật sự không muốn mất nó, hay vì lí do gì thì cô không cần quan tâm.

Cô tắm rửa nấu cơm, có vẻ rất thành thục, vì bản tính thích tự lập nên cô đã làm những việc này từ rất lâu rồi.

Nhanh chóng dọn cơm ra bàn, không biết nên kêu anh như thế nào, không ngờ anh ngang nhiên đứng dậy tự mình sắp ghế ngồi( Cầm: giống tui giữ hen, mẹ mà làm đồ ăn thì luôn ở trong phòng, khi vừa tắt bếp cái "rụp" đã thấy hồn tui bay ra ăn trước)

Cô cũng không nói gì, như vậy đỡ ngại.

Anh ngồi xuống ăn, không quên liết mắt về cô một cái, ý bảo cô ngồi xuống ăn đi từ nãy cô vẫn đứng nhìn anh.

Cô hiểu ý liền ngồi xuống ngay, đang loay hoay thì từ trong bát xuất hiện một miếng thịt, cô ngước đầu lên nhìn anh, như anh không chú ý vẫn tiếp tục ăn cơm.

Bất giác khóe môi nở nụ cười, trong lòng cảm thấy thật hạnh phúc, liền liên tưởng đến đôi vợ chồng mới cưới, chợt cười cái nữa..

Nãy giờ anh thấy hết chứ trong lòng cũng mỉm cười, nhưng ý nghĩ muốn trêu cô vẫn không khỏi không làm :" dường như nhìn tôi và mỉm cười là thói quen mà em thích nhất thì phải?"

Giật bắn mình, xuýt nữa rơi cả bát cơm, trả lời lung tung :" À không, anh ăn cơm ngon giấc...Ôi" cô vỗ vào đầu mình vài cái, ăn cơm ngon giấc là cái nồi gì vậy trời làm gì có việc đó, hình như lúc nào trước mặt anh cô cũng điều rối não.

"HAHA,, em thât ngốc" mà cũng thật đáng yêu...nhưng lời này anh không dám nói ra mặt, anh cũng biết ngại mà (CẦm: mất ối, anh nì mà biết ngại thì tui không biết sẽ thế nào?")

Cô đỏ mặt, cắm đầu ăn không ngừng, trong buổi cơm không ai nói một câu nào, nhưng không khí trong phòng càng ngày càng tỏ ra ấm áp, anh gấp bao nhiêu thức ăn vào bát thì cô liền ăn bấy nhiêu, không nhận ra rằng hôm nay cô đã ăn gấp ba bình thường, kế hoạc giảm cân phá sản, thật ra khi trước chính là con nhỏ béo phì 60kg vì kiên cường mà bây giờ chỉ còn 45kg làm cô mừng khôn xiết, vậy là cuối tháng này cân cô lại la hét ầm ỉ đầy thất vọng rồi.

Không thể ngờ, không ngờ được.

Anh đem cả đồ ngủ theo luôn này, vậy là ý nghĩ ở lại nhà cô không phải là trùng hợp hay tùy hứng mà là anh tính toán từ trước rồi...bỗng nhiên cô thấy mình giờ phút này thông minh đến lạ.

Bình thường đã đẹp bây giờ càng khiến cô như chảy vãi, hơi nước bóc lên, anh lấy khăn lau lau cái đầu tóc ướt, cô không dám nhìn anh nữa sợ mình lại thất thố.

Nhưng điều quan trọng hiện giờ cô lại thông minh hơn nữa rồi, nhà không có phòng giành cho khách thì anh ngủ đâu, ngủ sofa sao?

Không thể được, dù gì cũng là cấp trên của mình, làm sao lại ngược đãi trai đẹp được ( trời ơi, tưởng gì).

Nghĩ như vậy, cô liền bay ngay lại giường xách cái gối và định đi ra ngoài, còn quên quay lại chúc anh ngủ ngon, thì lại nghe tiếng nói trầm thấp không mang theo biểu tình gì của anh :" Em đang làm gì vậy?''

" Em đang định ra ngoài, giám đốc cứ ngủ ngon ạ"

Nói rồi bước đi.

" em cứ vào đây ngủ"

Cô cảm thấy vui trong lòng, không ngờ anh lại tốt bụng như vậy, còn hi sinh cả thân mình để cho cô ngủ giường ấm, thật là người đàn ông tốt.

Cô vui vẻ :" Vậy anh chịu khó một chút''

Anh biết cô đang nghĩ gì mà, lại trêu:" em đang nghĩ cái gì mà phấn khích như vậy?

Tôi sẽ ngủ cùng em mà, không cần vui quá hóa rồ như vậy đâu cục cưng"

Đang vui vẻ thì liền hụt hẫn khi nghe lời anh nói, anh vừa nói gì?

Vì quá bất ngờ nên cô còn chưa nhận ra anh vừa mới gọi mình là 'cục cưng'

"Không không, vậy thì em sẽ ra ngoài ngủ cũng được mà"

"Nhưng tôi không được"

Liên quan gì đến cô mà không được chứ.

Cô nhìn anh bằng đôi mắt cún con,mong anh sẽ chấp thuận.

Anh mềm lòng, nhưng không vì mình trời chu đất diệt.

" Ngủ cùng tôi em có ý kiến gì không?''

" tất nhiên là không được rồi, tôi và anh..."

" Xem ra em làm việc trong công ty cũng lâu rồi nhỉ?"

" Được..được..."

'' ngoan lắm" xoa đầu.

Chết tiệt..

đi đâu cô cũng bị đe dọa hết vậy nè, hết mẹ rồi tới giám đốc (thấy cũng tội mà thôi cũng kệ).

Không phải là cô không tin tưởng anh mà là cô chưa từng ngủ cùng đàn ông con trai bao giờ.

Anh hơi bực mình, cô tham công tiếc việc như vậy sao?.. lở như có một người cũng làm như anh chẳng lẽ cô cũng sẽ ngủ với người khác sao?

Nghĩ thôi thấy đã bực rồi, nhưng anh sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu....( CẦm: con lạy, với tính của cha ai mà dám đụng tới ghệ ông hả?)

Cô leo lên giường, nằm xê anh ra.

'' Em sắp rớt xuống giường luôn rồi kìa"

Cô không trả lời, làm bộ như đã ngủ chắc chắn anh sẽ không phát hiện đâu..

Méo ngờ được anh liền kéo cô lại gần mình, làm cô căng cả người, vì lúc nãy lở giả rồi phải giả cho tới, với lại cô cũng hơi bị thích vòng tay ấm áp này, một lúc sau vì mệt mỏi việc ở công ty mà cô thiếp đi.

Anh biết lúc nãy cô giả vờ, nhưng bây giờ là thật, anh nhẹ đặt vào trán cô 1 nụ hôn rồi cùng cô ngủ....

Hạnh phúc đơn giản là vậy.....?
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 11: Gặp Phụ Huynh


Sáng sớm đang ngủ ngon lành thì nghe tiếng chuông điện thoại, cô lò dò ngồi dậy, bắt gặp được đôi mắt quyến rũ...hết hồn

" Con nghe đây...được, được con biết rồi...biết rồi mà"

Tắt may, thở dài, không thèm để ý tới cái gì nam nữ nửa, rút vào lòng anh, vì chính vòng tay này khiến hôm qua cô ngủ rất ngon và có mộng đẹp...

"Giám đốc à, cho em mượn vòng tay một xíu, cảm ơn"

Anh xiết đôi bàn tay.

Đừng thấy anh im re rồi thì không làm gì, anh chưa có chết.

"Tôi sẽ hi sinh mà giúp em một lần"

Cô nghe không hiểu, có thế nào mới giúp được, với lại cô cũng không dám nhờ anh giúp "Thế nào bây giờ?"

Anh chóng tay lên nhìn thẳng vào mắt cô " Lúc nãy đã mượn vòng tay rồi thì bây giờ mượn luôn cả tôi môt lần đi"

Cái này thì cô hiểu được, nhưng làm sao được bây giờ " Nhưng vậy thì rất thiệt thòi cho anh''

Cái cô gái này, giữa trai gái, cô là người thiệt thòi nhất thì có, anh thì có thiệt cái gì đâu, lời nữa ấy chứ " Nghe theo tôi em sẽ trường sinh bất tử"

Muốn từ chối nhưng cô lại thấy thích thích, thôi... không vì mình trời chu đất diệt.. (cầm: Nghĩ cũng ngộ..2 người này cứ suy nghĩ giống nhau làm sao ý?)

Không biết vì sao cô lại vòng tay qua ôm anh, 2 đứa nó cứ thế ôm nhau...

Và không ngờ và thật không ngờ được...

Cửa phòng bật mở, mang đến cho cô chính là ánh mắt kinh ngạc của cha mẹ, hai người họ đến đây để làm gì?.. liền bật dậy như cái lò xo.

Anh thì tĩnh bơ '' Chào 2 bác"

Ba TRúc tức giận nhìn anh" mày..."

Lại nhìn cô " Cho tụi bây 5 phút" cha mẹ cô ra ngoài.Ông thấy 2 đứ nó chùm mền liền nghĩ đến đã không còn trong sạch.

Cô quay qua nhìn anh bằng ánh mắt có lỗi " rất xin lỗi, làm luyên lụy đến anh rồi" cô như muốn khóc, ba cô thật sự rất nóng tính, cô không dám nghĩ tới cái lúc mà ba đánh anh, thật sự như vậy cô sẽ hối hận đến chết mất.

Trái ngược với tâm trạng của cô thì anh có vẻ tĩnh ruồi lắm..."

Không sao đâu đừng quá lo"

Anh và cô đi ra phòng khách, thấy ba mẹ cô đã ngồi đó, ba hình như rất tức giận thì phải..

Mẹ cô từ từ nói, vì bà thấy được khí phách của cậu trai này, bà biết chắc không phải người bình thường '' Ngồi xuống đi"

Anh điềm nhiên ngồi xuống, vẫn còn mặc trên người bộ đồ ngủ.

" Mày tính giải quyết như thế nào với con gái của tao đây, nó đang định được gả ra ngoài, bây giờ mày lại làm như vậy, thanh danh của nó, mày cho chó ăn à?"

Anh hơi khó chịu cau mày,anh cũng đã có điều tra qua, không nghĩ tới ba cô lại không có lịch sự như vậy, nhưng chưa kịp trả lời cô đã nói trước "BA...sao có thể nói chuyện như vậy được, không như ba nghĩ đừng có mà nói bậy"Nhân chứng vật chứng có đủ, khỏi nói nhiều... tao hỏi nó không hỏi mày"

Cô biết từ nhỏ ba cô đã ước mơ trở thành cảnh xát nhưng không thành, bây giờ vẫn còn bị nhiễm ..."

Ba thật quá đáng, nhân chứng vật chứng ở đâu...ở đâu rồi" cô giả vờ loay hoay tìm kiếm.

Ba cô càng giận càng nói bừa " Nhân chứng là tao vật chứng cũng là tao đây" thấy anh không trả lời câu hỏi của mình càng tức giậ, giận + giận = bùng nổ " MÀY ĐỊNH THẾ NÀO" rống to.

Mẹ quay qua liết ba một cái " im miệng...rống cái gì" rồi từ tốn quay qua cậu, bà nghĩ cậu ta sẽ cho mình một câu trả lời nói thỏa đáng " như thế nào?"

Có vẻ anh thích tính của mẹ hơn của ba, cho nên trả lời, câu nói làm cô không thể quên được trong đời " Con sẽ chịu trách nhiệm"

Vì tức giận nên ba hồ đồ, không nhìn rõ anh " Mày lấy tư cách gì lo cho con gái tao,cho nó ăn no đủ ngày 3 bữa không, mày làm cho cuộc sống nó đầy đủ không,tao đang định cho nó cưới giám đốc của tập đoàn Hòa Bình đấy...

ày làm gì bằng người ta...đẹp trai cũng không thể nuôi sống được bản thân..., khi nào mày bằng công ty DNA đi rồi tính ha" còn nói rất nhiều.

Đó đó ba vừa nhắc đó, ba có biết mình đắt tội với ai không?

Thấy anh có vẻ không quan tâm, liền nghĩ anh tức giận, nên gọi "Giám đốc à, xin anh đừng tức giận, không có gì đâu chỉ là hiểu lầm thôi, cứ để em giải quyết, anh về công ty trước đi"

Nghe tới 2 từ " giám đốc" mẹ cô liền thất tĩnh " không được đi"

Mà anh cũng không tính đi, ba cô thì càng khinh thường " giám đốc, mày làm giám đốc ở cái tỉnh nhỏ bé nào vậy, để tao kêu con rể tương lai của tao đến thu gọn luôn... nó làm ở đâu?" hỏi cô.

" Ba thật quá đáng, con không nghĩ ba lại như vậy?...Công ty DNA đó, ba cứ tự nhiên và thoải mái đến kêu con rể tương lai của ba thu phục anh ấy"

Đùng---đùng...xét đánh ngang tay, ông cứng miệng...

Đây chính là công ty lớn nhất nước và đang chiếm hữu cả thị trường thế giới, và ông từ trước cũng có ước mơ cho con gái mình vào cái công ty này, thật không thể ngờ người nắm đầu là người trẻ tuổi như vậy...đối với DNA thì công ty của "con rể tương lai" còn chưa bằng cái chi nhánh của công ty DNA.

Còn mẹ thì cười rạng rỡ, bà biết ngay mà, hèn chi thấy cậu này quen, người luôn xuất hiện trên các thông tin truyền thông, nhất là mạng xh,mà bà còn là Fan cuồng Facebook...với tính của bà ai mà xúc phạm con gái làm sao mà để yên, mả nãy giờ bà vẫn ngồi im re là biết ha....

Bà cười hì hì "Con rể, nãy giờ lão già này chỉ đang tập một vở kịch ở phường thôi, cậu đừng để tâm làm gì, chăm sóc tốt cho con bé nha, cứ tự nhiên mẹ vợ về trước nha" bà thật thích con rể này ( ham tiền bà cố luôn)

" Đúng rồi, đúng rồi, chỉ là vở kịch, ba về nha 2 đứa" anh không để mắt đến.

Ngoài cửa còn nghe tiếng mắng chửi của mẹ :"Ông đó, rảnh rổi sinh nông nổi hà, sém nữa làm con rể chạy mất"

Cô chẳng biết nói gì chỉ biết lắc đầu, ba mẹ thật hám tiền, thấy người ta có danh tiếng liền quăng xát con gái qua một bên, lỡ như nguoi72i ta không phải là người tốt như anh thì sao, rồi nhìn anh, biết mình có tội lớn.

"thật là phiền phức cho anh, anh đừng để tâm, con rể gì đó chỉ là hiểu lầm thôi'

Anh nhìn cô cười, làm cô đỏ mặt, nụ cười đó dường như rất hài lòng với chuyện vừa mới xảy ra "kế hoạch thành công"

Kế hoạch?
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 12: Bị Bắt Cóc.


Từ ngày hôm đó anh thường đến nhà cô "ăn ké"nói là ăn ké chứ tiền mua thức ăn điều là anh mua...cô cũng chẳng thấy phiền hà gì?

Cô thật khó hiểu tại sao ba mẹ lại đến, sau này nghe anh nói cô mới hết hồn " chính anh là người lấy số lạ nhắn tin kêu ba mẹ em đến"hàng chi hôm đó cô thấy anh bí mật nói chuyện điện thoại, rồi còn nhắn tin cười rất huyền bí... cô thật là ngây thơ.

----------------888888888--------------------

Cũng lâu rồi cô không có gặp nhỏ, làm gì mà không thấy đến tìm cô, liên lạc thì cũng chả được...chắc là du sơn ngoạn thủy rồi chứ còn gì, bỏ lại mình cô thôi...

" Cuối tuần này đi với tôi có được không."

Hỏi cái gì mà hỏi, hỏi mà đã nghe giọng khẳng định tràn ngập rồi, cô mà dám từ chối sao.

" Vâng"

Mà cô cũng muốn hỏi một số vấn đề mà cô đã nghe phong phanh từ mấy hổm nay " Tổng giám đốc này, đừng trách tôi nhiều chuyện cho tôi hỏi cái này xíu được không?"

Anh buông cây viết xuống, ngước mắt lên nhìn cô tỏ vẻ cứ hỏi.

" Dạo này nghe mọi người nói, cuộc họp hôm đó thành công rồi có phải không?, vậy là anh sắp qua Đài Loan rồi?"

Anh nhìn cô bằng đôi mắt hứng thú "Cũng có thể nói là như vậy, tôi đang định là sẽ đưa một người theo cùng, nhưng thật sự là không biết chọn ai?

Khó quá" giả vờ thôi đấy.

Trong đôi mắt đượm buồn của cô nghe câu cuối liền phát sáng " Vậy thì làm sao anh mới đem người đó theo?"

Anh cười " LÀm việc thật tốt, và biết làm tôi... vui"

Cô sẽ cố gắng hơn mà, dường như giờ cô rất cần anh....

------------------------------___________________-----------------------

Thời gian qua sống cùng anh, liền đánh giá anh có phẩm chất Đàn ông rất tốt ( hên xui) sẽ không làm gì hại mình, bề ngoài lạnh lùng, nhưng thật sự lại rất ấm áp, còn rất quan tâm cô, còn phát hiện ra nhìn anh vậy thôi chứ rất là trẻ con, còn giành gấu với cô,mỗi khi anh không đến cô điều cảm thấy trống trải và thất vọng, dù cô có ngốc đến cỡ nào cũng nhận ra là mình đã vô tình hoặc cô ý... thích anh rồi...

Nhưng cô sẽ không bao giờ nói ra đâu, chỉ là một nhân viên cỏn con thì làm sao có cửa, chỉ có nhửng cô người mẫu nổi tiếng mới xứng với cô thôi...nghĩ tới đã thấy thật là ghen tỵ

Cô cũng không muốn tham gia trào lưu "Vịt hóa thiên nga" của giới trẻ hiện giờ.

( vì ba mẹ quá ham tiền nên cô còn không nhớ ra gia đình mình còn có công ty)

Cô cứ ngồi ngẩn ra rồi làm việc, bây giờ cô phải cố gắng hơn nhiều nữa mới được, dù không cho anh biết mình thích anh nhưng cũng phải đi theo anh...trong tình yêu cô luôn mù quán như vậy đó các bạn à....

=-------------------=

Về đến nhà, cô liền thoải mái nằm ra giường,hôm nay không biết anh có đến không, không đến thì cô rất nhớ cái vòng tay ấm áp đó.

Chuông cửa đột nhiên vang lên , cô liền mừng rỡ chạy ra, mà quên mất là anh có chìa khóa nhà mình, nếu mà đến thì sẽ tự mở cửa, bấm chuông làm gì?

Vừa mới mở cửa ra mùi hương khó chịu liền bay vào mũi, rồi không biết trời trăng gì cả...

=--------------------=

Ở một nơi nào đó, tiếng rống giận vang lên " Chết tiệt, bảo tụi mày canh chừng cô ấy bây giờ lại để xảy ra chuyện này, tụi bây còn thiết sống được không?"

Bọn thuôc hạ rung sợ trước sự giận dữ của anh,...Phải anh chính là ...Xã hội đen..

Thử nghĩ mà xem, một người trẻ tuổi như anh làm sao có thế nắm chắc cái công ty làm cho nó càng vương cao mà không bị gì chứ....anh phải có thế lực hắc ám mới sống nổi với mấy lão già gian xảo...

Lại khiến anh không ngờ đến họ không chơi lại anh, liền muốn bắt người thân cận của anh, từ lúc đến nhà cô lần đầu tiên là anh đã nghi ngờ rồi, nên mới thường đến nhà cô, mang danh "ở ké", định mang cô về nhà mình sẽ an toàn hơn, nhưng sợ cô nghĩ mình không có danh phận rồi không tự nhiên...bây giờ anh mớ hối hận trước sự do dự của mình...

Anh nhất định giết chết người tổn thương cô.....!

=--------------------------=

Ở một nơi khác, không có ánh đèn chỉ có ánh trăng mờ nhạt len vào khung cửa kính mít.

Bây giờ màn đêm đã lên, cô từ từ mở mắt, cảm giác sợ hải dâng trào, tay chân cô bị trối đến đau nhứt, trong những lúc như thế này thì cô lại thông minh đến lạ, chắc chắn là cô bị...bắt cốc...anh ở đâu rồi mau tới cứu cô đi...giờ khắc này cô thật sự rất nhớ anh...ước chi còn cơ hôi để tỏ tình với anh.

Cánh cửa đột nhiên mở ra.

Cô sắp bị giết rồi, sắp không còn nhìn thấy cha mẹ nữa rồi, và cả anh cô chưa tỏ tình xong nữa...

Một người đàn ông cao lớn bước lại gần và kề cái gì lạnh vào cổ cô...Dao?

" Nói cho tao biết cái gia sản nhà mày đáng giá bao nhiêu?"

"Tao không nói, trước khi muốn bắt tao thì mày hãy đi điều tra đi chứ" cô mà nói ra thì cha mẹ cô cũng bị giết luôn.

" haha..thằng bạn trai của mày?" cô nghe thấy tiếng con dao cứa vào cây cột gần đó.

Bây giờ tới anh sao?, bỗng khí thế cô dâng trào " mày khỏi có mà kiếm anh ấy, cứ tính với tao" câu nói này nghe rất quen, dường như cả chục năm về trước cô đã nói ra rồi thì phải...

Tên đó tức giận, rống to " Đi chết đi" gạch ngay cổ cô một lần kha khá sâu.

Cô ngất đi vì sợ và mất máu và...Đói!..

Trước khi ngất cô chỉ nghe được hình như có tiếng đạp cửa, rồi tiếng nói quen thuộc hình như đang chửi, và tiếng đánh nhau...cô liền bất động...
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 13: Gọi Tôi Là Nhược Phong Hoặc "anh".


Mở đôi mắt to tròn ra, là một màu trắng và mùi thuốc xát trùng, và còn mùi an toàn đó là anh, đang nắm lấy tay của cô và ngủ thiếp đi từ lúc nào hông biết, giám đốc của tôi ơi, sao lại ngủ như này được, lạnh lắm cho mà xem...

Cô nhìn anh bằng ánh mắt đầy yêu thương thổ lộ ra ngoài, anh tỉnh giấc ngồi dậy nhìn cô..sờ trán cô...

Tên bắt cóc hôm qua bắt cô chỉ vì tiền,anh đã cho hắn một số tiền và bảo làm lại từ đầu, thu phục hắn vào ban phái của anh (gian hồ hiền trong truyền thuyết)

Còn vết thương là do cô kiên quyết gì đó mà dãy dụa, nên mới vô tình làm trúng..vậy làm hôm qua cô tưởng là mất đầu rồi chứ,...

Còn cô ngất là vì đói và sốt + hoảng... lúc cô ngã xuống anh như tuyệt vọng...

"Giám đốc này, anh có thấy là em phiền phức lắm không"

Cô nhìn anh, đầy chờ mong,nhưng nhận lại là kết quả.

"Thấy"

Một cổ uất ức dâng trào, mặt bệt xuống, vì cô đang bệnh nên có phần giống ma.

"Thật sự xin lỗi, từ nay anh không cần quan tâm em đâu, anh về đi, em tự chăm sóc được mà" cô là nói thật lòng, thấy anh đến chăm sóc cho mình, cô vui đến không nói nên lời, nhưng anh thấy phiền cô cũng không muốn.

" Là tôi quan tâm chính mình" ( vãi)

Phải, cô mà có chuyện gì anh làm sao mà sống tốt, cứ chăm sóc tốt cho cô thì anh sẽ ổn hơn, tương đương với tự chăm sóc mình.

Một công đôi việc...

Cô đầu đầy thắc mắc, anh cũng biết là cô không hiểu nhưng cũng lười giải thích.

Anh lấy cho cô bát cháo mà người giúp việc mới vừa đem vào, từng muỗng thổi cho cô ăn, ấm lòng..

"Giám đốc này, anh không cần đi làm sao?"

Anh rất thản nhiên tiếp tục làm công việc của mình " Em không cần đi, thì tôi đi làm gì"

Cô gật đầu tỏ ra đã hiểu, không khí im lặng quá, thật không phù hợp với cô, liền bắt chuyện.

"Giám đốc này, nhân viên nào anh cũng đút cháo cho ăn như này sao?"

"Không"

"Vậy tại sao lại đút cho em?"

"Vì tôi không coi em là nhân viên của mình"

Cô cảm thấy không đúng, chẳng lẽ cô sắp bị đuổi việc?

"Vậy...vậy, em là cái gì?''

Cô nín thở nghe anh nói vừa lo vừa hồi hợp.

"OSIN" (vãi cả osin) tự tin khoe cá tính.

Phải cô là osin của anh, không phải bây giờ mà là suốt đời.

Ôi trời đất ơi, cô không biết sao anh lại nói thẳng ra như vậy, đồng ý là làm công ty giống như đi làm osin nhưng nói vậy thật là...kém sang....

"Giám đốc này,tôi no lắm rồi không ăn nữa đâu"

Thật sự là cô vẫn còn đói, nhưng cô vừa cân, cô đã lên đến 48kg rồi, không thể tiếp tục phá sản

Anh nhìn cô hiểu được.

"Một miếng nữa thôi, em đang ốm"

"Thật sự hông được''

Anh thở dài lắc đầu, rồi nói ra một câu có vẻ bất đắc dĩ.

"Vậy đừng trách tôi ép em"Cô cảm nhận được sự nguy hiểm.

Liền thấy anh đúc một muỗng cháo vào miệng mìn, cô không thể ngờ được anh lại đi ăn đồ thừa của cô,tuy cô ăn ở rất sạch sẽ, nhưng như vậy cũng rất ghê.

Càng bất ngờ hơn nữa là anh đột nhiên kéo lấy gáy cô, áp bờ môi lạnh của mình vào bờ môi vì ốm mà có chút trắng của, cô còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm nhận được dòng dịch nóng ấm quen thuộc lúc nãy chảy vào miệng mình.

Cô đỏ mặt, anh là đang đút cô ăn bằng miệng?

Chuyền hết cháo xong, chưa kịp đợi cô phản ứng, cứ thấy mắt cô mở to, anh lại cho một muỗng cháo vào miệng mình rồi tiếp tục, cho đến khi hết chén cháo anh mới hài lòng (Cầm: 2 đứa nó ở sạch quá ha các bạn?)

Lấy cốc nước cho vào miệng mình rồi chuyền vào miệng cô, lần này anh không lấy ra mà hôn sâu, anh cố kéo đôi môi ấy, lúc đầu cô còn kháng nghị, nhưng sau đó không chịu nổi sức quyến rũ mà anh mang tới, và tình cảm cô dành cho anh cũng dâng trào đúng lúc, cho nên...cô đáp trả.

Dù kỉ thuật cô yếu ớt, nhưng cô đáp trả anh, anh rất vui.

Hai người hôn nhau, thiên thần hạnh phúc bây hết xung quanh căn phòng.

Đang hôn thì ngoài cửa có người mở ra, và tiếng chim vàng anh vang " giấy xuất viện.."thấy tình cảnh trước mắt cô y tá căm mồm, cũng biết là mình đã vào không đúng lúc.

Thấy có người vào cô liền chốn ở phía sau anh mà mắc cỡ.

Anh mất hứng liền nói "Tên gì?"

Tuy thấy anh đã có người yêu, nhưng vì anh đẹp trai nên hứng khởi trả lời " Hạnh ạ!'' cười duyên.

Anh kiền không khách khí nói một câu làm người ta đau lòng.

" Hạnh tắt gì?

Về kêu mẹ cúng kiếng lại rồi đổi thành tên Duyên đi nhá"

Cô y tá xin lỗi, đặt tờ giấy xuất viện xuống bàn, rồi quê quá bỏ chạy ngay ra ngoài.

Cô thì cười nức nẻ, nhìn anh giống như đứa nhỏ bị phá chuyện vui mà bực mình.

Anh nhìn cô " cười gì mà cười?"

Cô bất giác sờ mặt anh mắt tràn đầy yêu thương " Anh thật đáng yêu"

Anh cũng không khách khí "Em thật đáng ghét"

Cô vẫn cười, nhưng kêu " Giám đốc này..."

Anh thật sự rất khó chịu với kiểu xưng hô như thế này, liền nhíu mày rậm.

"Tôi không phải tên 'giám đốc này' như trong miệng của em, không cần lôi cả chức vụ ra để nói chuyện"

Cô bối rối " chứ phải gọi bằng cái gì bây giờ?"

"Tên của tôi"

Cô càng lúng túng, thật sự gọi bằng giám đốc riết rồi cô không biết tên của anh.

Đang hào hứng chờ cô gọi thì lại nghe câu hỏi ngu ngốc.

" anh tên gì?"

Thật đáng buồn bực, anh nhìn cô, cô cũng nhìn anh, ánh mắt như biết nói *xin lỗi, nhưng em thật sự không biết* thật đáng thương, anh đành ngậm ngùi.

" gọi tôi bằng Nhược Phong hoặc anh"

Cô gật đầu "hiểu rồi, giám...anh" cô vừa mới thấy ánh mắt xát khí của anh nhìn mình.

Anh đứng dậy rồi chìa tay ra "Đi"

Cô chìa tay ra nắm nhưng vẫn hỏi " đi đâu?"

"Về nhà tôi"

"TẠi sao phải về nhà anh"

Anh thở dài, ướt gì cô được thông minh hơn một chút.

"Em là muốn bọn bắt cóc thường ghé nhà chơi và đưa em đi tham quan sao?"

Trải qua chuyện hôm qua,làm anh hú día một phen, tuy không phải các lão già bắt cô để dọa anh, nhưng phòng trước vẫn hơn.

"Nhưng đâu phải lúc nào cũng bắt"

"khi nào rớt đầu xuống hả hay phải không?"

Cô lại đưa ra một điểm xấu che lấp một điểm tốt của mình trong lòng cô...anh thật độc mồm.

"Có sao đâu"

Hết cách, anh đành phải sài chiêu cũ rồi...công việc.

"Tính ở chung thì có thể dể bàn giao việc, có gì đưa em qua Đài Loan với tôi, nhưng tình hình là phải tìm người khác"

Cơ hội tốt, không về nhà anh thì cũng về nhà cô, cũng ở chung có khác gì...thôi kệ.

"Anh ơi về nhà" cười ngọt ngào.

Anh hài lòng, nắm tay cùng đi trên hành lang, nắng chiếu gọi vào hai cái bóng, thấp cao.

(Cầm: chương này làm tao bị sâu răng dữ dội)
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 14: Là Phụ Nữ Của Anh!


Cô thật sự thấy rất mơ hồ về chuyện của mình.

Anh và cô giờ thì có khác gì một cặp tình nhân hay cặp vợ chồng mới cưới, hôn cũng hôn, chung cũng chung,cái gì cũng làm, chỉ có bước cuối cùng là chưa làm...như vậy cô cũng hạnh phúc.

Nhưng điều mà cô thấy lo ngại nhất chính là mối quan hệ của hai người.

Anh không nói cái gì với cô hết, tuy cô không đòi hỏi gì cao, nhưng bên anh mà không có danh phận thì sau này anh cùng cô gái khác trải qua những việc y như cô và anh từng làm thì cô có tư cách gì để ghen với người ta chứ, lúc đó chắc là cô tức chết thôi, và buồn phiền đến suy sụp.

Đang miên mang thì phía sau anh lấy vòng tay cứng rắn của mình ôm cô, cô thấy rất quen thuộc.

" Trong giờ làm việc lại nghĩ miên mang cái gì, có phải nhớ tới chú cún nào đó mà thất thần" ( ý anh nói là: nhớ đến thằng chó nào mà ngáo ngáo đấy mọi người ạ)

Cô lại không có ý nghĩ cao siêu như tác giả, vẫn ngu ngơ hiểu sao nói vậy " Em rất yêu động vật nhưng không tới nổi ngớ ngẩn ra"

"VẬy sao?"

Anh thông thả lại bàn làm việc rồi ngồi xuống "Đừng quên chiều nay em có hẹn... với tôi"

Cô suy nghĩ, cũng may là kịp nhớ ra "Vâng" nói chuyện cứ tưởng đâu anh và cô lâu lâu mới trùng phùng một lần.

____+______

Ngay buổi chiều đó cô được tổng giám đốc đại nhân cho về sớm hơn bình thường 2 tiếng.

Cô sửa sang lại chính mình đàng hoàng rồi ngồi đấy chờ anh về, nói là về nhà cho sang chứ thật sự là...ở ké nhà anh.

Thời gian lận lẽ trôi qua đã hơn 7 giờ tối rồi mà anh vẫn chưa về, làm cô lo lắng và đói bụng gần chết, chắc là anh có việc gấp ở công ty, dạo này anh bận thế cơ mà.

Tíc tắc tíc tắc

Thời gian cứ thế mà trôi qua, 9 giờ rồi mà anh vẫn chưa về, cô hết chịu nổi với cái bụng cứ biểu tình của mình mất rồi.

Reng reng

Tiếng chuông điện thoại kéo tâm hồn khẩn trương của cô, cứ ngờ anh liền nhanh tay bắt máy mà không cần nhìn vào cái tên.

"Anh đang ở đâu vậy ạ?"

Người bên kia đện thoại biết được cô đang không bình tĩnh.

Nghe tiếng trả lời làm cho cô thất vọng, và bực mình tột cùng.

"Cậu biết hôm nay là ngày gì không?, có muốn đi với tớ một chút?"

Thì ra là Mĩ Kì ,Cô suy nghĩ, hôm nay?

"Không biết!"

Bên kia thở dài biết ngay là cô sẽ không thể nhớ được gì mà.

"Là ngày mà má cậu thất vọng nhất, khi đã sinh ra một tiểu ngốc tử làm người ta lo lắng như vậy"

À, cô đã quen với những lời đáng ghét này rồi, miễn dịch.

"Sinh nhật tớ?, nhưng tớ không đi đâu, tớ có hẹn rồi" nói xong liền cụp máy.

Cô thấy chán nản nên liền bật tivi xem một chút chờ anh về, vừa bật lên lại ngay cái phim mà khiến cô khó chịu.

Nữ chính ngồi trên ghế lo lắng chờ chồng mình về, bệnh làm mặt cô gái trắng bệt ra, còn thằng cha nam chính thì đàn đúm làm chuyện xấu hổ với người phụ nữ khác.

Khi biết chuyện nữ chính khóc sướt mướt nhưng nam chính vẫn cứ nhẫn tâm, đi làm cô gái thống khổ đến tự vẫn (Thật sự thì tác giả cũng không biết này là phim gì)

Cô liền nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của mình, sao cô cứ thấy có nét tương đồng ấy nhỉ?

Cô tự cười mình một cái, cô và giám đốc thì có quan hệ gì với nhau, quyền gì can thiệp?

Thấy chưa bởi gì không có quan hệ nên bây giờ mới ngồi đây mà tức tối nè.

Nhất định hôm nay cô phải hỏi rõ cô là có danh phận gì cùng anh...Không thể mất đi danh tiết.

Nói rồi cô vào phòng bar lấy cho mình chai rựu, uống và uống hết một chai và cô cũng quên đi tửu lượng của mình thật sự rất cùi chuối, rồi thì nằm vật vựa trên bàn ngủ.

12 giờ khuya anh mới về tới nhà (úi chà linh quá tèn) thật sự mệt mỏi và trong người cũng có thấm chút rựu, hôm nay thật sự hú vía, xém nữa là mất công ty nhỏ phía Bắc rồi, không biết là con chuột chết nào dám bán đứng anh và cả công ty bán thông tin mật ra ngoài, để anh biết là chết chắc.

Anh vào nhà bếp định lấy chai nước, thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy cô vẫn còn ở đây (Cầm: hay nhở, hẹn người ta cho đã giờ lại bảo thế)

Anh chợt nhớ ra việc chiều nay, chân mày có chút nhíu lại,hôm nay sinh nhật cô, và anh đã hẹn cô đi với mình rồi còn gì?

Hazz vò cái đầu một cái,rồi tự trách không biết cô đã ăn cái gì chưa?

Thấy chai rựu dường như đã uống cạn, mày rậm càng nhíu chặt hơn nữa, uống rựu?

Anh đở cô dậy ôm về phòng, trên đường đi cô luôn miệng nói về một người đàn ông cái gì mà vô tâm không biết tình cảm của mình dành cho anh ta, nghe được những câu nói này liền nổi đóa, tâm trí không còn bình tĩnh được nữa... thì ra trong lòng cô đã có người mình yêu từ lâu rồi.

Dục vọng chiếm hữu tăng cao, anh không còn nghĩ gì nhiều nữa mà quăng cô ngay ra giường, cởi quần áo của mình rồi nhanh chống đè lên người cô mà làm loạn, đầu tiên là đôi môi của cô đã nói ra những lời phật lòng anh, anh cấu nghiếng nó như không muồn thêm một ai khác ngoài anh chạm vào,anh hành hạ quần áo cô làm cho chúng rách ra.

Xin lỗi, nhưng anh vẫn theo châm ngôn cũ kĩ ngàn năm của mình

Cô thì dãy dụa, miệng la lối tay đánh đấm nhưng thật yếu ớt la lên " Buông buông,...

Nhược Phong, Nhược Phong,...tôi phải cho anh ấy"

Nghe được những lời này, anh chấn động, tim đập loạn nhịp, thì ra...cô là yêu anh...haha anh vui sướng động tác nhẹ nhàng, xíu nữa là không phải với cô rồi.

Cô vì không thể chống đở nổi mà mặc kệ vì cô đã nghe được mùi hương quen thuộc rồi.

Đêm xuân tình cứ thể mà dâng trào trong hạnh phúc.

Cô đã trao thân cho anh và thật sự là người phụ nữ của anh.
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 15: Lấy Em Đền Đi!


Rầm rầm...

Tiếng sấm sét vang khắp trời từng tia sáng rực lướt ngang qua khung cửa sổ, dạo này nóng bức hạn hán, nhờ có trận mưa này mà trở nên xanh mát.

Trời hơi âm u vì giờ chỉ mới 5h sáng, cặp trai gái trần như nhộng ôm nhau ngủ ngon lành trên giường...

Bản tính anh rất cẩn thận đề phòng nên tiếng sấm lớn như vậy chắc chắn là làm anh tỉnh rồi, còn cô dù nhà có sập thì vẫn hả họng ngủ...

Anh chống khuỷu tay lên nhìn cô, khuôn mặt này qua bao nhiêu năm vẫn không thay đổi, vẫn vô tư và trẻ con, không nghĩ sao năm xưa anh có thể không là quân tử mà lén ngắm nhìn cô 3 tháng...(Cầm: anh nghĩ chính mình hiện tại quân tử lắm sao)

Khẽ cười, đặt môi mình vào môi cô, giống như một cái hôn chào người vợ buổi sáng, trong tim tự cảm thấy hạnh phúc.

Thấy môi mình nhột nhột còn ươn ướt cô liền mở mắt, thấy một màn trước mắt liền đứng hình..

Môi anh đang chạm môi cô... mà hai người còn đang thoát y ...như 2 con gà không lông mới luột...?

Với tâm tình là một Fan cuồng ngôn tình, nên cô có ngu thì cũng biết hai người đã làm gì... một màn hôm qua tái diễn...

Trong lúc cô còn miên mang suy nghĩ thì anh nhìn mặt cô lúc đỏ lúc xanh, đôi mày duyên cứ liên tục chuyển động...anh cảm thấy hứng khởi vô cùng (Cầm: Hứng gì mà hứng, hại đời con người ta rồi mà con hứng 😧)

Cô nhanh chống cuối đầu xuống, nhìn anh bằng ánh mắt thương hại " giám đốc à, thật sự xin lỗi, thật sự tôi không có cố ý như vậy đâu"

Anh choáng, gặp chuyện như vậy cô không biết là chính mình lỗ nặng sao, còn nói là lỗi mình, có phải bị ngược đãi riết rồi bị...mát?

Muốn trêu ghẹo cô " Tôi không biết, tôi đường đường là một tổng giám đốc công ty lớn, bây giờ bị cô hủy hoại thanh danh có phải là muốn tôi chết?"

Cười thầm trong lòng.

Nhưng chưa kịp vui anh liền hối hận.

Nghe vậy nước mắt cô liền rơi, danh phận cô làm gì có cửa lấy thân đền đáp... nghĩ vậy càng khóc lớn.

Bỗng thấy hàng nước mắt cứ như chuỗi ngọc rơi mà anh thấy nhức lòng, ôm cô vào lòng

Cô vẫn khóc mà nói đứt khoảng "Giám... giám...

đốc...e m... nhất..đ ịnh sẽ... l à m osin cho anh suốt đời mà"

Anh đau lòng đến chết đi được, liền dỗ dành " Vậy lấy thân em đền đi, không được khóc... khóc nữa thì đừng nhìn mặt nhau" làm bộ giận.

Cô liền lập tức nghe lời " Phải làm cách nào?" rồi lại bật khóc tiếp.

Anh hết cách liền nói ra sai lầm " Không phải tại em đâu nên đừng trách mình, là tôi cám dỗ em cho nên chúng ta mới sảy ra chuyện đó" anh nhận lỗi mà mặt vẫn thản nhiên như đúng rồi.

Tại sao không dùng từ "Dụ dỗ" mà dùng từ "Cám dỗ"?

(Cầm: Xung phong trả lời, ý hắn nói là hắn có lực hút tức là sức quyến rũ quá cao cho nên cô mới bị cám dỗ chứ gì 😒.

Anh: Đúng vậy, chứ dùng từ "Dụ dỗ" thật là... kém sang😋

Cầm*t/g*: ta khinh 😏)

Cô liền hiểu ra vấn đề hết khóc mặt liền tức giận, không nói gì hết.

Anh cũng biết cô tức giận nhưng cũng kệ " Hôm qua tôi nói đưa đưa em đến một chỗ, chuẩn bị một chút đi" liền đi vào phòng khách.

Còn dám ra lệnh, cô giờ cả người như muốn tách ra.

Cô phải làm sao đây bây giờ cô mất hết rồi cho anh hết rồi mà anh... vẫn chưa nói gì với cô.

Vừa là chuyện hôm qua + chuyện hôm nay... thành ra trong người cô giờ đang mang cục bực rất lớn...hậm vực cả buổi chiều.

------+------

Đúng như lời anh nói bây giờ cô và anh đang đi tới nơi mà anh muốn đến.... bỗng cô phát hiện một điều rằng con đường này rất quen thuộc ... hình như trong tiềm thức cô thường đi qua.

Anh đậu xe lại trước một quán cafe *Tìm Lại*... dẫn cô vào trong.

Ngồi xuống cái bàn trong cửa sổ anh liền hỏi " Em có nhớ con hẻm đó không?"

"Không" đang bực nha.

"Chàng trai năm đó em ra sức cứu?"

Bỗng cô suy nghĩ lại, vậy đây chính là nhà cũ của cô?

Đối diện chính là con hẻm?

Chàng trai đó cô không có quên được, anh ta để lại ấn tượng rất tốt với cô, nhưng trải qua lần đó cô không còn thấy anh ta nữa... cô quên tên luôn, trí nhớ cô luôn là vậy... nhưng làm sao anh biết?

Biết cô muốn hỏi gì, anh liền nói trước cô " Anh ta tên Lâm Nhược Phong!"

Cô bỗng thông não gật đầu khí thế " Phải rồi phải rồi, Nhược Phong"

Cái tên này?...Anh ta tên Nhược Phong... mà anh cũng tên Nhược...Phong!

Cô nhìn anh bằng ánh mắt ngạc nhiên lẫn nghi ngờ.

"Đúng vậy, cậu con trai đó... chính là anh"

Thật không thể ngờ được, nhưng quá khác nhau, anh kia cũng đẹp nhưng ốm yếu, khác xa với vẻ cường tráng của anh...dụng là thời gian làm con người ta thay đổi.

Cô bỗng tuổi thân" Em hỏi anh một chuyện"

Anh nhướng mày ý là cứ hỏi.

"Anh thật sự coi em là osin?"

Cô thật sự lấy hết can đảm ra hỏi.

Anh hết sức ngạc nhiên, Thấy được biểu tình này của anh cô liền hụt hẫng nước mắt sém rơi.

" Anh không cần miễn cưỡng với chính mình, em biết mình không xứng với anh cho nên...'

Bỗng cô dừng lại vì thấy anh đưa tay mình vào cái chậu nuôi cá, trong đó có những hạt sỏi màu lấp lánh, quỳ xuống mà đưa nó lên trước mặt cô " Có muốn thử làm bạn gái anh không ?"(vô duyên)

Nước mắt trực trào liền rơi xuống, dù chỉ là viên sỏi lạnh nhưng cô cũng vô cùng hạnh phúc mà "Cho em làm bạn gái dài hạn" (Hết nói nổi 2 đứa này, tỏ tình quái gì kì vậy)

______+_______

Đôi lời tự kỉ của tác giả: MẤY chương trước cho 2 người này ngọt quá làm ta muốm bị tiểu đường luôn rồi😒...

Cho nên chương sau ta sẽ... thêm mắm dặm muối vào (nhất là dấm) 😊

Đừng trách ta ác, tác giả không ác thì ai ...ác 😏😂
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 16: Không Thể Tin?


Sự việc tỏ tình mà bo5n họ chính thức hẹn hò đến nay cũng được 4 tháng, mọi việc được tính là diễn ra tốt đẹp...

Đây chính là cuộc sống mà cô mong muốn, bình yên.

Tuy không cho ai biết, nhưng chỉ cần ở bên anh cô thấy mãn nguyện lắm rồi...Cô cũng đã từng nghĩ...nếu bây giờ anh mà rời xa cô không biết cô có sống tốt được không nữa?

Hằng ngày đi làm, rồi tối về dựa vào anh mà kể anh nghe nhiều thứ.

Hạnh phúc mà cô không ngờ mình có được lại thuộc về cô, chàng trai mà biết bao cô gái mơ ước,cũng không ngờ cô tóm được, cô hạnh phúc khiến người ta phát ghen...

"An Hi, hôm nay em có muốn đi đâu không?"

Cô đang mơ màn, và khá mệt mỏi vì đêm qua nên trả lời bừa " Không muốn!"

Chống một tay nghiêng đầu sang nhìn cô " Hiếm khi có ngày cuối tuần được rảnh như vầy, hay ta đi hưởng tuần trang mật nha"

"Đâu phải là kết hôn"

"chúng ta có khác gì, em có cần muốn người ta biết anh và em đã cùng làm qua những chuyện gì, cho họ biết anh và em là một đôi"

Cô chừng chừng mắt lên nhìn anh " Thật không biết xấu hổ sao?"

Reng Reng---- tiếng chuông điện thoại.

Anh mất hứng mà lườm nó một cái (Chuông : tôi có tội tình gì ?")

Anh mở lo lớn lên cho cô nghe luôn, thật sự không muốn dấu cô chuyện gì.

"Dám đốc à, anh cần phải sang Hàn gấp, họ đang rất cần anh!"

đây chính là Tiểu Ph0ng trợ lí mới nhưng làm cũng rất được việc.

Anh nhìn sang cô, thấy cô vẫn tiếp tục ngủ thì hơi bất mãn một xíu.

Anh di mà cô không có biểu cảm?

"Được rồi, gọi tất cả nhân viên phòng nhân sự họp gấp"

Tắt máy, anh quay qua nói với cô mắt vẫn liều chết mà nhắm lại "Chắc có lẻ anh phải đi công tác ít hôm rồi, em ở nhà nhớ cẩn thận" giọng nhẹ nhàng hết sức.

Cô vẫn mơ màng "Vâng" rồi đột nhiên bật người.

Cô liền tỉnh dậy, anh bảo là định đi?

"Khi nào anh về?"

Anh mặc đồ vô, rồi mở cửa đi " Sẽ rất nhanh thôi"

------------=-----------------

Từ lúc anh đi đến nay đã được 3 ngày rồi, 2 ngày trước thì anh có gọi về, nhưng sao hôm nay 11h45 khuya sắp chuyển qua ngày mới luôn rồi mà anh vẫn không gọi về cho cô nhỉ?

Chuông điện thoại reo, lại tưởng là anh, nhưng thấy tên của nhỏ thì cô vô cùng tức giận, lúc nào cũng là nhỏ, lúc nào không gọi lại gọi ngay lúc này.

"Cậu gọi cho tớ là có chuyện gì đây,không phải là rủ tớ đi ăn chứ?" hết sức cộc cằn mà.

Bên kia hình như là cười như có như không, nói ra những lời lạnh lùng khó tả.

"CẬu thật là phản bội, thấy tớ gọi lại chán ghét?Không phải là người mà cậu mong đợi phải không?...Đúng vậy, là rủ cậu đi ăn, có đi không?"

"Không ,tâm trạng đâu mà ăn, rủ bạn trai cậu đi"

"Cậu điên hả, bạn trai mình đi công tác chung với xếp...à không bạn trai cậu rồi còn gì?" cười khinh.

Nghe nhỏ nói, cô liền kinh ngạc đến mồm há ra thật to, làm sao Mĩ Kì có thể biết được, rõ ràng..rõ ràng là cô còn chưa có kịp nói...mà cũng không tính nói.

Không chờ bên này cô phản ứng kịp, nhỏ đã nói ngay.

"Liên quan đến Nhược Phong, quán cũ, muốn tới hay không thì tùy"

Nói về anh? cô lật đật ngồi dậy, nhanh đi.

Lòng bất an.Hình như sắp có điều chẳng lành?

--------------------=-------------------

Cô như muốn phát xỉu, tay rung rung cầm lên cái điện thoại của Mĩ Kì, tim cô nhói lên từng hồi, nước mắt rơi xuống như 2 hàng pha lê lóng lánh.

Không thể nào tin nổi, cô đang đọc cái quái gì đây, cái dòng chữ trên đây cứ như muốn đánh cô xuống điện ngục "THƯ KÍ BỊ DÁM ĐỐC ĐÁ,GIÁM ĐỐC CÔNG TY DNA CÙNG BẠN GÁI MỚI "HOA HẬU LINA" ÔM ẤP, TÌNH TỨ TRƯỚC MẶT PHÓNG VIÊN" còn có cả ảnh hai người họ ôm nhau, cô như chết lặng.

Đây chính là trang báo nổi tiếng và ...đưa thông tin tỉ lệ chính xác đến 99% ...Báo PYOJUN... (Cầm: tui tính để "báo thanh niên" nhưng nam chính đang ở Hàn Quốc nên chắc là không có... nên Cầm đã lấy thành PYOJUN tiếng Hàn có nghĩa là: Chuẩn)

Nhỏ nhìn cô mà xót xa " Mình đã nói với cậu rồi, với con người của cậu thì làm sao chơi lại anh ta, giờ cậu thử xem đi cậu mang danh nhất công ty rồi đó, lúc đầu còn muốn dấu tớ"

Nước mắt cứ thế vẫn rơi, cô lất đầu liên tục, không tin, không thể tin anh có thể là người như vậy, tuy thường ngày anh rất kì quái lúc này lúc kia, nhưng thật sự luôn quan tâm cô.

Cô đứng dậy thật nhanh, nhất định là cô phải về nhà chờ anh trở về nghe anh giải thích cho đúng mới được, chính anh nói cô mới tin.

Nhìn bóng lưng cô chạy đi trong vô vọng mà nhỏ chỉ biết thở dài, tội cho số phận của cô gái nhỏ nhà cô, tâm hồn thiện lương như vậy mà lại chịu tổn thương lờn, chắc chắn vết thương này cả đời cô cũng không bao giờ quên được.

Tay Mĩ Kì nắm chặt đầy căm phẫn.

Khi cô chạy về đến nhà thật sự cảnh trước mắt làm cho cô ngạc king động đến điếng người...
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 17: Điều Tốt Nhất!


Thật sự không thể ngờ, cô lại xảy ra chuyện này đây, cứ nghĩ là nó sẽ đến với mình, cô sai rồi...

Khi về đến nhà tất cả đồ đạc của cô điều dọn..

à không là bị nhét vào cái vali và một sốt túi nilong rồi "quăng" ra trước cửa để thành một đóng ở đó, như là một đóng đồ bỏ đi.

Nhanh chóng đi vào nhà, trước mắt là một cô gái sinh đẹp cũng không kém trên mặt có nhiều phấn son, gác chân lên ghế ngồi ngang nhiên như là nhà của mình.

"Cô là ai vậy? tại sao lại ở nhà của tôi?" thật sư là thét chói tai, thật sự bây giờ cô không thể nào giữ nổi cái gọi là bình tĩnh nữa rồi, cô đã biết cô ta là ai, là người tình mới trên báo với anh đây mà.

Cô ta bước lại gần cô, đánh giá từ trên xuống dưới nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường.

"Nhà của cô?, thật nực cười, tôi là vợ sắp cưới của Nhược Phong, không ngờ anh ấy chơi đùa cũng không biết chọn người như thế này" đúng thật là rất khinh cô.

Cô lùi lại về sau mấy bước " Cô đang nói dối" khuôn mặt ngây thơ hằng ngày bây giờ nhìn thật là đáng thương " Tôi phải chờ anh ấy về để hỏi rõ" cô như điên đi vào phòng, đi nửa đường lại nghe tiếng nói của cô ta mà đừng lại.

"Chờ? nếu cô còn một chút sỉ diện thì mau đi đi, anh ấy kêu tôi về đây là để tống cổ cô đi!"

Cô ngồi xuống bịch chặt 2 tai, nước mắt không ngừng tuông rơi "Đừng nói nữa mà''

Cô ta vẫn ngồi trước mặt cô, không ngừng khiêu khích " Cô chỉ là một con osin..mà nói thẳng ra anh ấy chỉ coi cô là con ở, anh ấy thấy buồn chán, nên cô mới được làm, vật ấm giường cho anh ấy thôi, thật ngu ngốc...haha" cô ta không tin với sự ăn nói của mình, không làm cho con ngốc này không thất vọng mà buông xuôi tất cả.

Khóc, cô chỉ biết khóc để nói lên sự đau đớn của mình ở thời khắc này, như là một con thú nhỏ bị thương trầm trọng, mà người ta nhìn vào cũng đoán được...nó khó lành lại.

Bước ra ngói, cầm lấy mấy túi đồ, chân bước không vững mà từ từ đi..

Cô thật sự rất là tin tưởng anh, chưa nghe được anh nói cô chưa bỏ cuộc...

Lấy điện thoại ra gọi cho anh, nhưng không ai bắt máy, cô vẫn khóc vẫn đợi cuộc điện thọai đó có lời đáp nhưng vẫn không..Lần này thật sự là buông xuôi rồi...cô hết hi vọng rồi, cô khóc thật nhiều, như là muốn khóc ra hết tất cả một lần cho hết.

Cô phải đi thôi, từ lúc bắt đầu, nó đã sai rồi...đáng lẽ không nên phát sinh ra những sự việc ở phía sau đó, anh và cô không cùng một chung một thế giới, nếu như cô không vào cái nơi gọi là to lớn đầy phúc lợi đó thì bây giờ không phải đau thương mà mang đầy vết tích không thể chữa...

Cô ngước mặt lên trời tự cười lớn vào mình một cái..Cô thật là thảm thương mà...

__________5 NĂM SAU__________

Tại nhà trẻ MAI NGUYỆT, những đứa con nít đang chơi đùa cùng với nhau, cô giáo thì ngồi nói chuyện với mấy phụ huynh gần đó, nhìn khung cảnh có vẻ là vui nhưng đâu ai biết, ở một góc khuất gần đó, một cậu bé đang bị các bạn mình nói những lời khinh miệt.

"Tao không thể nào hiểu được, sao mày lại đến cái trường của những đứa trẻ nhà giàu như tụi tao được, còn chẳng có cha, còn mẹ mày chỉ là một con ngu chẳng ra gì?" thằng nhóc mập mạp đứng lên nói trước mặt một đứa nhỏ cực kì đáng yêu ai nhìn vào cũng điều thương.

Cậu bé chẳng tỏ thái độ gì, cứ tiếp tục ăn phần ăn của mình, không nói không rằng với ai.

Thằng bé mập thấy bạn chẳng trả lời mà đâm ra tức giận, nhổ một ngụm nước bọt vào phần cơm của cậu, rồi đẩy cậu một cái, ngã nhào về phía sau "Đã nghèo rồi còn chảnh" tụi nó thấy cô giáo nhìn qua thì đi ngay.

Cô giáo báo chiều nay được nghỉ các phụ huynh có mặt ở đó gọi điện báo cho các phụ huynh còn lại, nên các học sinh còn lại được phụ huynh đến đón, tất cả các bạn điều về hết, chỉ có cậu bé lúc nãy bị ăn hiếp là vẫn đứng thui thủi ở đó, cô giáo thấy tội nhưng cũng chẳng quan tâm, vì thằng bé này từ trước đến giờ vẫn là vậy,cô dọn đồ rồi ra về.

Cậu nhóc vẫn đứng đó, thật sự cậu rất đẹp, có khuôn mặt ngây thơ nhìn có vẻ chẳng biết gì, nhưng những người lớn nhìn vào thì biết cậu rất cứng gắn có đầy vẻ cương nghị...cũng có thể đoán ba cậu là người có tính cách không bình thường...

Vì buổi chiều bắt đầu vào học là 1 giờ, nhưng nay được nghỉ nên cậu phải đợi năm tiếng mới hết buổi chiều, bây giờ là 3 giờ, câu đợi được 3 tiếng rồi.

Bỗng có 3 người người bận đồ rất lịch sự vào trường mầm non, 2 người kia cung kính báo với người đi chính giữa " Chủ tịch, chúng ta sẽ mua lại trường này, vào tăng cấp nó lên thành trường quốc tế có được không?"

Người chính giữa đang đi thì thấy cậu bé trắng trẻo đứng đó, không biết sự thu hút nào mà anh lại đi gần cậu bé rồi ngồi xuống "Gia đình cháu đâu?" rồi nhìn xung quanh, thật vắng...

Cậu bé thấy người này không có ý xấu, lại rất có thiện cảm nên cũng trả lời "Chưa có đón"

Đang tính hỏi tiếp thì phía sau có người gọi cậu bé " Phong Nhiên, về thôi"
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 18: 'Con Trai'


Nhìn đứa trẻ này thật sự là có nét thu hút anh, cậu bé tuy còn nhỏ nhưng thật vững...

Hôm qua có một người khoảng 50,60 tuổi đến đón cậu... thì ra cậu bé tên Phong Nhiên... rất hay...

Từ ngoài tiếng rõ cửa vang lên " Chủ tịch, mai có đi với cô..."

Không chờ anh ta nói xong, anh đã ngắt lời " Không cần, đừng nhắc đến nữa"

Anh ta đi ra ngoài..anh liền suy nghĩ.

Thật sự anh không thể nào quên cô, tình yêu đó khi xa cách chẳng những không phai dần mà còn lớn dần theo năm tháng...

Chuyện đó anh không bao giờ muốn như vậy... thật sự là không...

Trúc An Hi...em ở đâu?...anh tìm em... thật không dễ.

--------+-------

Lại đến ngôi trường đó, anh đang đầu tư vào đây để tạo dựng cho những đứa trẻ mới lớn được một môi trường tốt đẹp nhất.

Hôm nay đến lúc sáng, cậu bé vẫn ngồi một mình, anh liền đi lại, không biết ba mẹ của đứa nhỏ hay hoàn cảnh sống ra sao, mà lần nào gặp cũng thấy cậu ngồi im lặng, không như những đứa trẻ khác mà vui vẻ chơi đùa.

Anh còn chưa bước lại thì đã nghe thấy tiếng chanh chua của những đứa trẻ khác, anh thật sự không tin đây là lời nói của những đứa con nít mới lớn " Hôm nay là bà mày đưa mày đi nữa sao?, sắp xuống lỗ rồi, kêu ba mày đưa đi, à quên mày làm gì có ba, hay mẹ nhỉ?...tao cũng quên bén là không chừng người mẹ ngốc của mày còn chả nhớ đường không chừng sẽ bị lạc đường thì tôi.. haha"

Cậu bé nãy giờ lặng thinh, nhưng nghe người ta hạ nhục mẹ mình cậu không thể nào nhịn nổi nữa, cậu bé bước lên vồ cho tên vừa nói một cái, tên kia cũng nhào vô thấy không đánh lại, cậu bé mập liền ăn vạ.

"hUhu... mẹ ơi... cô ơi... thằng mồ con đánh con"

Cô và mẹ cậu chạy lại, không để ý vết thương trên người cậu có nặng hay không đã chửi cậu " Cái thằng này, hàng ngày lầm lì cô không nói, hôm nay còn gây tật xấu đánh bạn" cô tức giận quát.

Mẹ của cậu nhóc mập cũng bay lên táp tới " Mày không cha, mẹ mày lại không biết dạy mày, vậy cứ để tao dạy cho.." nói rồi cô ta đầy giận dữ mà tát cậu một cái rõ đau, nước mắt cậu rưng rưng.

Thật là không chịu nổi nữa mà, 2 người lớn và một đóng con nít bao vay lại hùa nhau ăn bắt nạt một đứa trẻ, chẳng ai quan tâm, anh tức giận cực hạn, nhanh đi đến " Ai nói cậu bé không có cha, tôi chính là ba nó" anh ôm cậu bé vào người ôm cậu vào lòng, thật thoải mái.

Cậu bé liền khóc trong lòng anh, trong thật xót xa.

Bà cô kia và cô giáo không tin mở to mắt, nghe nói thằng bé bị cha bỏ rơi...liền không thể tin được chẳng những có mà còn rất điển trai và còn là chủ tịch công ty lớn, đáng nói hơn là công ty đang thu mua ngôi trường mà cô dạy... chẳng trách cậu bé lại có diện mạo làm cho các cậu bé khác phải ghen tị như vậy...

Ai nhìn vào cũng tin họ là cha con, vì thật sự... họ rất giống nhau.

Anh phẩn nộ còn lớn hơn "CÔ GIÁO, NGHĨ VIỆC"

Anh không thể để một cô giáo đáng trách như thế này dạy cho mấy đứa trẻ.

Cô giáo sợ rung người "Xin anh, lúc nãy tôi vẫn chưa nói gì mà" rồi nhìn qua cậu bé đang nằm trong lòng ngực anh " Phong Nhiên, nói với cha con đi"

Anh nhìn xuống cậu bé vẫn đang khóc, rồi nhìn sang bà cô lúc nãy đánh cậu, bà ta thấy anh nhìn có vẻ sợ liền lui về sau mấy bước, vẫn còn mạnh miệng " Chồng tôi là chủ tịch công ty Hoa Sen, anh dám đụng đến tôi, anh hối hận" không phải... lời bà ta nói liền thấy hối hận mới phải.

"CÔNG TY, PHÁ SẢN"

Nói rồi anh bế cậu bé vào xe, nhìn cậu khóc mà anh không kiềm được lòng mình "Con đừng khóc nữa, chú xin lỗi vì lúc nãy đã nhận mình là ba con, đừng giận nhá"

Cậu bé nhìn anh, không phải ánh mắt tức giận mà là yêu thương.

Anh lấy trong hộp xe 5 cây kẹo mà hôm qua em gái anh cho con ăn còn để lại "Cho con"

Cậu đưa tay ra lấy... vẫn khóc.

Anh hết cách chỉ còn cách, lấy điện thoại ra gọi cho thư kí " Lịch trình hôm nay giúp tôi hủy hết...

Chuyển vào ngày mai" rồi cúp máy.

"Chú đưa cháu đi chơi nha" nói rồi anh bế cậu bé ngồi lên đùi của mình.

Cậu bé ngạc nhiên liền nín khóc, không biết sao cậu lại không lo sợ cái 'người lạ' này sẽ hại mình, ngây ngốc nói "Cháu đi học mà"

Anh nháy mắt tinh nghịch, thọt lét cậu một cái làm cho cậu cười ngã nghiêng " Cúp cua thôi" (Cầm: anh cứ dạy hư thằng bé mất rồi)

Anh đưa cậu đến khu vui chơi, chơi hết tất cả chò chơi trong đó, cậu bé bám lấy anh để đòi chơi, có lẽ ngoài bà và mẹ thì người tốt với cậu nhất chỉ có chú này... thật ấm áp, có lẽ lúc này cậu thật sự giống đứa bé bình thường nhất.

Một lớn một nhỏ nắm tay nhau cùng vui chơi, khiến người ta phải ranh tị.

Hâm mộ tình cảm của "2 cha con" nhà này.. và hai người cũng thật quá mức soái đi.

_____+_____

Chơi vui vẻ một lúc thật lâu, anh đưa cậu đi ăn rồi quay về trường, 4h30.

Ngồi trên xe nhìn cậu bé đầy yêu thương liền hỏi " Cháu vui không?"

Cậu gật đầu lia lịa " Vui lắm ạ" cười tươi rói, nhóm lên hôn anh cái rõ kêu.

Anh cũng cười...chú cũng vui....

Anh đưa cậu bé xuống xe, cậu như thấy người nào liền chạy lại, còn không quên " Bye chú..mai đến chơi với cháu nữa nhá" hôn gió rõ kêu.

Anh cười, nhìn theo người mà cậu bé vừa chạy lại...anh sững người... mắt như không thể nào tin nổi mà mở thật to, miệng há ra...tim không ngừng đập...

Người đó?
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 19: Gặp Lại.


Thật sự là anh có nhìn lầm không vậy?

Người đến đón Phong Nhiên không phải là người con gái mà anh luôn tìm kím và mong nhớ nhiều năm nay sao?

Có phải là anh nhìn sai?

Anh bước nhanh lại gần, thì lại nghe tiếng mắng nhưng không phải ghét mà là quan tâm và đầy yêu thương " Mẹ không ngờ là con có thể trốn học như vậy?

Lúc đầu nghe cô nói mẹ còn không tin đó" vẫn trẻ con như xưa.

Mẹ? là con trai sao?

cậu bé không buồn mà còn vui tươi " Mẹ không cần lo đâu, sao này con không dám như vậy nữa đâu, với lại chú rất tốt với con , con rất thích"

Cô liền la tiếp "Con còn bịa chuyện, chú nào đâu sao mẹ không thấy, đâu nào, thật hư quá đi"

Tim anh như vỡ vụng, khuôn mặt đó cả ngày lẫn đêm anh đều nhớ tới, không nhầm vào đâu được, còn cả giọng nói.

"Đừng mắng con, là anh sai" câu 'là anh sai' không phải là ý này mà là ý khác.

Cô cứng người, ngước đôi mắt tròn của mình lên mà nhìn, thời khắc đó, trái tim bị thương đang dần bình phục, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông này nó lại chảy máu, nó như lại bị trét muối..thật nhức nhói.

Cô nhanh chóng dẫn theo đứa bé bỏ chạy, cậu chẳng hiểu gì cũng chạy theo mẹ, nhưng miệng không ngừng la "Mẹ ơi là chú này, nhưng sao chúng ta phải chạy ạ?"

Cô chạy nhanh đến hẻm vắng thì dừng lại, nghĩ là anh không đuổi theo nữa.."

Con không được tiếp xúc với người đàn ông đó, con có nghe rõ không?"

Anh chạy ngay phía sau "An Hi"

Cô lại tiếp tục chạy, đến cậu bé như không thở nổi..lộn đường ...đường cùng rồi..và giờ anh đang đứng trước mặt cô.

Cô giả vờ như hết sức bình tĩnh, đứng đối diện anh như nhìn thấy người xa lạ.

Nó làm anh thấy thật xa cách.

"An Hi, là anh, sao em phải chạy chốn anh chứ? anh xin lỗi, em hãy nghe anh giải thích có được không? chúng ta ngồi xuống mà từ từ nói chuyện có được không?"

Anh nhìn sâu vào đôi mắt đầy sợ hãi của cô, nhưng sao cô lại tỏ ra bình tĩnh chứ hả?

Cô cố gắng không bọc lộ cảm xúc của mình "Anh Phong này, có phải là anh đã nhận nhầm người không? thật sự tôi..tôi là tôi không có quen anh đâu"

Anh khẽ cười "Thật sự không quen sao?, không quen mà em lại biết tên của anh, em cũng thật là tài rồi"

Cô xanh mặt, nhưng vẫn cười đáp lại "À..chắc anh không biết rồi, ngày nào anh cũng thấy anh ở trên tivi, sao lại không biết anh"

Lời cô nói liền làm cho anh có hi vọng, cô nói ' ngày nào' có lẽ là cô vẫn ầm thầm theo dõi anh.

Biết được là mình lở lời, cô liền nói thêm "Không hiểu vì sao mẹ tôi cứ mở ngay kênh đó, chắc là do tin tức, nhưng tôi thật sự không thích" gượng cười.

Anh thất vọng, nhưng vẫn cố gắng, ngay lúc này anh chỉ muốn lại gần và ôm cô vào lòng để cho sự nhớ nhung vơi dần "Vậy tại sao thấy anh em phải chạy?"

Cô ấp úng rồi lấy dũng khí nói "Người không quen biết, đột nhiên đi tới, nên tôi sợ"

"Em.."

"Không nói nhiều với anh, tôi phải đi"

Cô lướt qua anh, nghe câu hỏi của anh thì lập tức chân bước không nổi.

"Phong Nhiên có phải...là con trai của anh?"

Người đàn ông này, cô thật sự cô không muốn gặp cũng không muốn quên...

Nước mắt nhiều năm không ai thấy nó rơi hôm nay lại rơi, cô quay qua hét lên "KHông phải...không phải..Phong Nhiên là con trai của tôi và ...A Hảo...không liên quan gì đến anh"

Những giọt nước mắt của cô làm anh rát lòng, anh định đưa tay lên lau nước mắt cô, nhưng cô liền gạt phất đi lùi về sau mấy bước.

Cậu thấy mẹ khóc, do hiểu chuyện nên nhìn anh ý bảo 'cháu sẽ dỗ mẹ cháu' cậu biết anh không phải người xấu, nhưng không biết vì sao mẹ lại khóc khi nói chuyện với chú như vậy?

Anh liều, nhanh lại ôm cô và cậu bé vào lòng "Anh biết anh sai rồi, xin hãy để anh nhận lại con và em, anh thật sự yêu em nhiều lắm, A HẢo chỉ là cái người trong trí tượng tưởng của em thôi, có phải không? cho anh cơ hội giải thích"

Cô nằm gọn trong tay anh, vẫn chưa kịp phản ứng, anh đưa đầu vào cổ cô hít mùi hương nhè nhẹ của cô.

Từ xa một người đàn ông đi lại, cô liền nắm tay cậu bé chạy lại chỗ người đàn ông đó.

"Anh à, chúng ta cùng con trở về thôi"

Cái người được gọi là anh đó nhìn cô rồi nhìn anh " Chuyện gì vậy?" nhìn bề ngoài của anh ta có vẻ cũng được, ăn mặc cũng khá lịch sự.

Cô kéo tay anh ta, mắt vẫn không liếc qua anh một cái "Về thôi"

"Được" họ cùng nhau nắm tay đi ra khỏi con hẻm rồi đi về,có vẻ rất vui vẻ, nhưng anh không thấy đôi mắt trẻ con vẫn quay lại nhìn anh.

Chỉ để lại mình anh khụy xuống đất, như rớt xuống địa ngục tâm tối.

Cô nói là 'chúng ta', cô có chồng, không những như vậy cô cùng có con cùng người đàn ông khác?

Anh đã chờ cô bao nhiên năm như vậy, nhưng cô...tại sao không chờ anh?

Người con gái đó đã giết anh một lần nữa...
 
Back
Top Bottom