Khác Boss "LỤY" Tiểu Thỏ Nhi !

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 20: Cùng Dòng Máu.


Cô không muốn nhìn thấy cảnh đó, nhưng cô cũng không ở lại mà nhìn anh được nữa... tại sao anh lại xuất hiện ở trước mặt cô vào lúc này... cô không chịu nổi.

Những năm qua cô đã sống dưới bộ dạng của một người làm thuê cho tiệm bán hoa... vào năm đó khi xa anh 3 tháng sau cô liền cảm thấy không bình thường, cô ngốc nghếch và cộng thêm đau lòng, nên không để ý ngày tới của mình... và rồi phát hiện mình mang thai.. lúc đó cô càng tuyệt vọng càng nhớ anh càng thương anh,nhưng vẫn không nỡ phá đứa bé.

Và tai họa lại úp đến trên đầu gia đình cô...gia nghiệp họ Trúc bị thu mua bởi doanh nghiệp lớn... nên dẫn đến phá sản,ba cô vì quá đau lòng mà tự vẫn.

Mẹ cô vì thế mà thần trí không bình thường... nổi đau tăng lên gấp N lần... cô phải đi làm thuê, vừa làm vừa nuôi mẹ nuôi con, lúc đó ai biết được cô gái ngốc ngày thường trong sáng của những năm trước... bây giờ ra sao... như một con robot ít nói hơn hẳn... có lẽ trái tim cô không cho phép mình khóc nữa.

A Hảo là chủ tiệm hoa này, vì thấy thương tình nên giúp đỡ cô... cô thật sự rất biết ơn...anh có tình cảm với cô... nhưng cô lại không thể nào chấp nhận anh.. thật xin lỗi.

Cô nhìn A Hảo với ánh mắt đầy biết ơn " Thật sự cảm ơn anh"

A Hảo nhìn cô " Làm sao lại cảm ơn, nhưng mà người đàn ông đó là ai vậy?

Anh ta bắt nạt em sao?

Sao lại khóc?"

Cô cười trừ "Anh hỏi nhiều như vậy em làm sao mà trả lời? nhưng thật sự không có gì đâu" Cô thấy thật ngượng ngùng khi anh quan tâm đến mình như thế.

Biết cô không có ý muốn nói cho mình biết, cũng không hỏi nhiều, liền đi vào trong.

Hình ảnh anh ngồi khụy xuống cứ khắc sâu trong tâm trí cô, mỗi lần nghĩ đến là mỗi lần đau.

______*_______

Kể từ ngày hôm đó cậu không hề thấy bóng dáng anh, cậu thấy nhớ nhớ anh lắm...anh tốt như vậy, ít có ai có thể tốt với cậu như anh.

1 tuần trôi qua cậu mong chờ, hôm nay rốt cuộc cũng thấy anh đến.. nhưng anh không nhìn cậu... cậu tuổi thân.

Anh đã thấy cậu chứ, nhưng anh không nhìn, tuy anh vẫn rất chú ý cậu bé... nhưng không có nghĩa anh vẫn thương như trước, dù gì cũng đâu phải là con trai của anh.

Anh lướt qua luôn.

Cậu cứ đứng núp núp sau cánh cửa để nhìn anh đang nói chuyện với hiệu trưởng mà không dám lên tiếng, chú thật sự không nhìn cậu.

Bỗng nhiên cậu thấy đầu mình đau lắm, choáng váng như sắp ngã xuống đất, nhưng cậu vẫn cố làm cho thân thể mình đứng vững, nhưng không biết từ phía sau ai đẩy tới, tuy rất nhẹ nhưng do nãy giờ đã mất thăng bằng nên bây giờ cậu liền ngã xuống.

Cô giáo lớp mầm đi ngang qua thấy học sinh ngất xỉu, liền la lên thật lớn " Em này, làm sao thế, tỉnh lại đi"

Cô giáo chủ nhiệm lớp lá nghe vậy liền chạy ra, liền nhận ra học sinh lớp mình "Phong Nhiên ,Phong Nhiên"

Nghe cái tên này anh liền hoảng chạy ra, thấy cậu bé nằm dưới đất, anh không suy nghĩ gì mà chạy lại ngay, lòng nóng như lửa" Gọi cấp cứu, NHANH"

_____+_____

Cầm tờ giấy xét nghiệm trên tay mà lòng anh không yên...tuy không phải con mình, nhưng cảm giác yêu mến cậu bé này không thể nào chối bỏ được.

Lúc nãy bác sĩ bảo xét nghiệm anh đã thấy lo.

Nhìn vào tờ giấy anh thở phào nhẹ nhõm, thì ra chỉ bị thiếu dinh dưỡng.

Rồi anh đang nhìn xuống nhóm máu thì bên trong bác sĩ la lớn "Không ổn rồi bác sĩ, hình như cậu bé bị đau ruột thừa, cần phải mổ gấp"

Bác sĩ liền la "Cậu bé thiếu dinh dưỡng thì máu đâu mà mổ"

Cô y ta chợt la lên " người đàn ông ngoài kia hình như là ba đứa bé"

Anh hốt hoảng chạy vào " Tiểu Lực gọi tìm người trợ máu" anh nói với trợ lý rồi nhìn qua bác sĩ "Thử máu của tôi" anh rất muốn biết sự thật.

Bác sĩ liền nhanh chóng đưa anh vào phòng xét nghiệm, làm cho anh ngạc nhiên hơn chính là kết quả mà bác sĩ nói " Hai người cùng nhóm máu... bắt đầu thôi"

Lấy máu xong anh được đưa ra đứng trước cửa phòng phẫu thuật với tư cách người nhà.

Anh ngồi, trống trong ngực không ngừng rõ, anh lo lắng...cầm tờ giấy xét nghiệm trên tay, con trai, anh không nhìn sai, vui mừng khôn xiết.

Từ xa đã thấy thân ảnh bé nhỏ chạy vội lại, nước mắt rơi lã chã "Phong Nhiên.. hức hức...con bị sao thế này..

Phong Nhiên"

Anh đau lòng mà đưa cô lên ghế ôm cô vào lòng ngực " Không sao, không sao, con đang rất ổn"

Cô thoát khỏi vòng tay anh.

"Sao anh lại ở đây? con tôi bị gì rồi" cô ôm lòng ngực mình.

" Con em cũng là con anh, anh cũng rất lo"

Cô liền quát " Anh sai rồi, đây là con của tôi và..."

Anh nhanh cắt lời " Em khỏi cần nói dối, em tưởng em thông minh hơn anh sao, tự em xem" Anh đưa tờ giấy xét nghiệm cho cô, với đôi hắc mau mong đợi.

Cô cầm lấy, như nín thở nhìn kết quả trên giấy, và nhìn nhóm máu, cũng biết được là anh đã biết, nên cô không chối nữa " Phải, nhưng hiện tại là con tôi, không liên quan gì anh"

Anh nhìn cô đau đớn " Nhưng thằng bé, mang dòng máu của anh, em và con ĐIỀU LÀ CỦA ANH" Anh nhấn mạnh mấy chữ cuối.
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 21: Giải Thích.


Cậu bé tỉnh lại nhìn bức tường trắng mà cậu thấy sợ hãi vô cùng, bất giác cậu gọi " Mẹ...chú"

Tiếng kêu trẻ con làm cho căn phòng nãy giờ đang tên tỉnh bị phá vỡ.

Nghe con trai gọi mình, niềm hạnh phúc dâng trào trong tim.

Cô bước nhanh lại gần cậu "Mẹ đây, mẹ đây" đưa lên cho cậu ly nước.

Anh cũng lại thật nhanh "Con thấy thế nào rồi thật làm cho người ta lo lắng quá mà"

"Mẹ ra ngoài mua cháo cho con" cô đi ra để lại cho anh và con nói chuyện, không phải tha thứ mà cô không muốn cho người ta hiểu lầm nữa.

Anh bước lại gần ôm cậu vào lòng " Con thấy thế nào rồi, có phải đau lắm không?" nhìn khuôn mặt con trai nhợt nhạt mà anh không kiềm lòng nổi.

Cậu bé giống như uất ức mà nói " Chú..không phải là bỏ con rồi?"

Anh nhìn khuôn mặt đáng yêu mà yêu thương "Làm sao có?

Con đáng yêu như vậy" ngừng một chút, rồi do dư anh hỏi tiếp " Con có thấy hận ba mình không?"

Cậu suy nghĩ, tuy nói tuổi còn nhỏ hông biết chuyện đời, nhưng cậu cũng rất hiểu chuyện "Không ạ, chắc là có ẩn tình, con hiểu mà, như lời chú nói con dễ thương như này" cậu làm dáng đáng yêu.

Anh cười xoa đồng cậu " Con muốn ba con như nào?"

Cậu giả vờ suy nghĩ rồi nhìn anh "Giống chú là tốt rồi"

Anh mát lòng, cười 'duyên', đúng là con anh, thật là ngoan.

Lúc này, cô bước vào, nhìn con trai vui vẻ như vậy mà cảm giác gì đó trong lòng.

Thấy cô vào anh liền bước lại nắm lấy tay cô rồi quay qua nói với cậu "Chú mượn mẹ con chút nhé!

Có được không?"

Cậu đang uống nước thì nhanh nhẩu gật đầu " Được, được..chú cứ tự nhiên" bán mẹ luôn rồi.

Cô dù miễn cưỡng nhưng cũng đi theo.

Trước khi anh muốn nói, cô phải nói trước "Nói cho anh biết trước, tôi theo anh ra đây, là vì anh đã cho máu cứu thằng bé, nếu không..."

"Anh biết, anh biết, anh chỉ muốn nói chuyện với em một lúc, không phải là muốn gây sự với em đâu" anh tháo lỏng cavat ra cho thoải mái.

Cô lắng nghe anh nói.

"Nếu như muốn trả ơn cho anh thì em hãy hứa với anh một điều thôi" anh như bắt được thời cơ.

Cô thì thấy nhói trong lòng, anh bây giờ cứu con mình mà còn đòi muốn trả ơn " Được" nghe anh nói xong thì họ sẽ không còn nợ gì nhau nữa rồi, vậy cũng tốt.

"Thật tốt, anh sẽ kể cho em nghe một câu chuyện, thật sự rất bi thương, ngày trước có một chàng trai làm giám đốc rất là yêu một cô gái, cô ấy rất ngốc và cũng vô cùng đáng yêu, tình yêu của họ chải qua thật ngọt ngào như cặp vợ chồng trẻ mới cưới, nhưng một ngày.." anh như nửa đùa nửa thật.

Đau quá, cô biết anh đang kể cái gì mà, qua bao nhiêu năm tháng chịu bão táp cô đã thông minh hơn xưa nhiều rồi, cô ngắt lời anh "Anh thôi nói nhảm, vì sao năm đó lại không liên lạc được với anh?

Anh đã làm cái gì rồi?

Anh ở đâu? hả?" không kiền nổi cảm xúc mà bước tới đấm vào ngực anh vài cái.

Anh nhìn cô, như một con thú nhỏ bị thương thật nghiêm trọng, đáng thương.

Anh nắm lấy vai cô, nhìn sâu vào mắt cô, rồi tường thuật lại.

-------5 NĂM TRƯỚC--------

Người đàn ông khoảng 50 tuổi vì tức giận mà rung hết cả người, nhìn cậu con trai đầy xát khí "Mày nghĩ mày là ai?, không nhờ tao thì mày làm sao có được ngày hôm nay, là một thiếu gia có tiền bao gái, không vì tao, mày không có tiền, không tiền làm sao con tiện nhân đó theo mày được, mày đúng thật là rất ngu, chẳng giống tao được tý nào"

Anh chéo chân trên ghế, không cảm xúc, không tức giận, nói đều đều " Giống ông?

đuổi mẹ tôi đi, ép bà phải vào viện dưỡng lão ở tuổi 30"

Ông ta càng tức giận hơn khi nghe anh nói "Tao không nói nhiều, nếu mày không bỏ con nhỏ đó, lấy Haka thì mày đừng trách tao"

" Ông thử xem"

"MÀy chống? khi nào mày có sự nghiệp của mình thì hãy chiến với tao, nếu không con nhỏ đó còn khổ dài dài"

Nói rồi anh đi ra ngoài, lúc đó Haka đi đến (người mà ba anh sắp đặt và cũng chính là người về đây gặp cô)

"Lâu rồi không gặp, em muốn nói chuyện với anh"

Anh gặp haka vào 4 năm trước, ba cô ta là bên đối tác của ba anh, anh cũng không ghét cô ta và cũng muốn nói rõ, cho nên anh đi.

Bước vào phòng, Haka liền đưa cho anh ly rựu, anh không nghi ngờ mà uống, anh không nghĩ cô ta dám làm gì mình.

"Em thật sự rất yêu anh, tại sao anh lại không chấp nhận em, em có gì không bằng con nhỏ quê mùa đó?"

"Haka, thật xin lỗi, đó là tình yêu, em không thể nào nhận đuộc từ anh, anh khuyên em không nên quá cố chấp"

Cô ta cười lớn "Vậy thì đừng có hối hận, đừng trách em ác, anh yêu à" Phải, cô ta theo anh nhiều năm như vậy cũng chẳng nhận lại được gì ngoài ghen tức.

Anh cảm thấy choáng rồi trước khi ngất chỉ thấy được nụ cười gian ác của cô ta, thật ra thuốc không phải trong ly rựu, mà là...mùi hương trong chính căn phòng.

------------HIỆN TẠI----------

Nghe anh kể xong, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, có phải cô đã hiểu lầm anh rồi không, anh ôm cô vào trong vòng tay to lớn " Anh đã bất tỉnh 3 ngày 2 đêm, từ lúc đó anh như một tên mất trí, ngày ngày họ cho anh uống thuốc an thần, cho anh bị mất trí nhớ thật, anh chỉ mới phát hiện 3 năm trước, rồi lén bỏ thuốc, anh đã đi tìm em, nhưng tìm mãi, tìm mãi.." anh như một đứa trẻ kể lể, tính cách này chưa ai nhìn thấy...ngoài cô.

Nước mắt quí báu rơi như mưa, cô không ngờ so với vất vả của mình, anh còn phải trải qua một cuộc sống đầy gai như vậy, làm việc như một con robot, có phải cô đã sai?

Những lời họ nói nãy giờ, đâu biết có một đứa trẻ đang đứng đó, nước mắt tuông rơi, rơi vì vui mừng vui vì chua xót...
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 22: Em Còn Thương Anh!


Cô để yên cho anh ôm, không biết bây giờ phải làm thế nào mới được, rối quá.

" Bóp" Tiếng thủy tinh bị vỡ.

2 người đồng loạt quay lại nhìn, lại thấy Phong Nhiên đứng đó nước mắt rơi xuống, nhìn 2 người.

Cô ngay lập tức tách anh ra, rồi cố giữ bình tĩnh lại chỗ con trai " Sao lại khóc?

Con đau ở đâu hả?"

Cậu lau nước mắt, nở nụ cười đáng yêu "Mẹ ơi, con có ba mà"

Câu nói đó làm cô không biết nói gì, từ trước đến giờ khi con trai hỏi ba đâu?

Cô chỉ biết trả lời... không có, mất rồi.

Chắc lúc nãy thằng bé đã nghe.

Anh đi lại ôm con vào lòng "Ba xin lỗi, xin con đừng giận ba...ba.."

"Bả không cần xin lỗi con, con không trách ba, ba lo giải quyết mẹ kìa" cậu hôn vào má anh một cái rõ lâu, cậu thật sự không có trách, lúc nãy đã nghe hết rồi, thật tội nghiệp cho ba.

Anh vui vẻ cười, nụ cười hạnh phúc, lại ôm cả cô đang khóc...gia đình 3 người đứng đó, hạnh phúc sao?

Có lẽ vậy!

Cô không phải là không biết mình hiểu lầm anh, nhưng con tim khi trước chịu đau khổ quá lớn mà khó lành.

Chờ cho con trai ngủ rồi cô mới nói chuyện với anh " Nhưng em xin lỗi, thật sự không thể nào em chúng ta có thể như trước, anh có biết khi không có anh em đã xảy ra những chuyện gì không hả?"

"Anh biết, anh biết, nhưng anh..."

Không nói nên lời, 2 năm nay qua điều tra thì anh cũng biết được cô như thế nào, cuộc sống ra sao?

Người ta hại gia đình cô?

Anh sẽ từ từ trả.

"Hãy cho anh cơ hội, thật sự anh không thể sống khi thiếu em được, anh đã định khi hoàn thành sự nghiệp anh sẽ rời đi, nhưng vì em anh đã chuyển đổi qua hướng khác"

Làm sao đây "Hãy cho em thời gian"

"Được, anh đợi em" anh nhanh đi đến, đặt môi mình lên bờ môi mềm mại, bao nhiêu năm không được thưởng thức món mỹ vị này làm anh nhớ thương không dứt, nhưng anh phải buông ra... vì có né tránh.

--------+-------

Ngày nào anh cũng đến thăm con và cô, 2 người nói chuyện được mấy câu rồi thôi, còn cậu rất thích ba cho nên bám lấy anh miết, khi anh về còn nhõng nhẽo đòi theo.

Ngày nào cũng như ngày náy, khi đưa cậu về anh vẫn đến tiệm hoa,( vì cô chỉ về nhà mình khi buổi tối, mà cô lại không cho anh đến nhà mình) để nhìn cậu và cô một cái rồi tiện đường đến công ty đưa cậu đi học luôn.

Nhưng hôm nay như thường lệ vào lúc 8h...anh không đến.

A Hảo mở cửa ra thấy cô đã đến làm thì đi vào, hôm nay..anh nhất định phải nói ra rõ.

A Hảo bước đến ôm cô, từ trong túi quần lấy ra cái hộp.

Mà cô đối với cái ôm này bài xích vô cùng, muốn đẩy ra nhưng bị giữ lại.

Tiếp theo đó A Hảo nói ra một câu động trời "Làm vợ anh đi, xin hãy chấp nhận anh"

Cô đứng hình, màn tỏ tình này làm cô nhớ đến anh,A Hảo thì dịu dàng rất nhiều cô gái sẽ thích cách tỏ tình này, nhưng... cô cũng không quên được câu tỏ tình của anh " Em có muốn thử làm bạn gái tôi không?"

Rất bá đạo, tuy những ngày qua lạnh nhạt với anh... nhưng làm sao mà quên được.

Biết mình còn nghĩ đến anh, và cũng biết A Hảo rất tốt... nhưng rất tiết.

Sắp trả lời, chuông điện thoại bỗng nhiên reo.

Cô nhìn A Hảo đầy có lỗi, còn A Hảo thì nhìn ý bảo cứ nghe đi.

Cái tay cô cứng lại đưa giữa không trung, điện thoại rồi xuống đất.

Nước mắt lại rơi, quay qua nói nhanh với A Hảo rồi chạy đi " Em xin lỗi, em còn yêu anh ấy rất nhiều" A Hảo... hết hi vọng.

Câu nói trong cuộc gọi lúc nãy là "Cô An Hì, chủ tịch nhập viện rồi, là ở bệnh viện Mỹ Thiên" (thấy ghê hông)

Cũng đến giờ đón cậu, cô ghé ngang trường, thấy mẹ khóc cậu liền hoảng rồi hỏi, cô nói ba cậu nhập viện cậu liền khóc và lo sợ theo mẹ.

Đến bệnh viên cô liền thấy có người ra dẫn mình và con vào.. mà điều cô không chú ý nhất chính là... bệnh viện không một bóng người.

Bước vào phòng thấy anh nằm sãi lai trên giường bệnh trắng xóa mà 2 mẹ con càng khóc lớn, cậu bé cứ "baba, ba tỉnh lại đi"

Cô thì chẳng nói gì cả, nhìn anh thật thương... lúc này cô mới biết mình yêu anh đến nhường nào.

Cô nhanh đi đến ôm anh " Anh tỉnh lại đi, sao lại thế này, anh đã nói sẽ chăm sóc cho hai mẹ con em rồi còn gì, anh chẳng phải chờ câu nói này từ em lắm sao, Em còn thương anh, thật sự rất thương, thương đến đau lòng"

2 mẹ con khóc càng lợi hại, cậu không muốn vừa mới nhận lại ba thì lại một, người ba này cậu rất thương rất muốn có.

Bỗng cô nói ra một câu " Anh không tỉnh lại thì biết làm sao đây? em và con thế nào?

Chẳng lẽ em phải tìm người khác để lo?"

Nói dứt câu đó, điều tiếp theo liền thấy điều kinh người, anh bật dậy như con ma cương thi, tay xiết chặt, mắt nổi lửa, nghiến từng chữ "EM DÁM?"
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 23: Tìm Lại Rồi!


2 mẹ con hết hồn khi thấy anh ngồi bật dậy, cậu đang 'tháo khóc' thì lập tức căm nín, nhìn anh bằng ánh mắt 'Ba ngon rồi'.

Còn cô thì thấy anh tỉnh lại vô cùng mừng,ôm anh thật mạnh, không để ý đến cơn thịnh nộ của anh, miệng luyên thuyên "Anh vẫn còn sống sao? không phải em bị hoang tưởng chứ? thật tốt quá" cô quay qua nhìn con trai, nói thật vui vẻ " Con ơi, ba con vẫn còn sống này" cô sờ sờ mặt anh.

Nhìn thấy sự ngây thơ của cô , anh cũn bỏ qua cơn tức giận, tuy trải qua đau khổ biết bao, thân hình có chút trưởng thành, nhưng tính tình thì vẫn như vậy...lương thiện, trong sáng, khiến anh càng ngày càng yêu,có dứt cũng không dứt ra được, nhưng anh cũng không muốn dứt.

Đứa con trai không cảm thấy vui, còn nhìn mẹ nó đầy vẻ khinh thường, 5 phút trước khi ba nằm bật dậy thì cậu đã thấy ba nhướng nhướng mày vì những lời nói ngọt như đường của mẹ cậu, cậu đứng xa như vậy chỉ nhìn thôi là biết tim ba đang đập mãnh liệt thế kia, còn mẹ thì nằm ngay tim ba mã vẫn không nhận ra...

Nếu cô biết cậu đang đánh giá như vậy thì cô sẽ tức chết cái đứa con trai thông minh này cho coi.

Cậu như rất hiển nhiên trả lời " Chỉ có mẹ mói bị ba dụ"

Cô nhìn anh phân tích những lời con trai vừa nói, thì ra...

"Anh gạt em sao?"

Anh thấy như sắp có chuyện chẳng lành liền bào chữa "Anh là có ngất thiệt, nhưng chỉ là thiếu sức khỏe mà ngất đi, ai biết tự đâu em và con xong vào thấy anh nằm trên giường liền nghĩ anh đã chết rồi"

Như muốn nổi lửa " Anh là đanh lợi dụng sự quan tâm của em hả? anh biết lúc nãy em sợ đến độ nào không?"

Anh cười vui sướng, đôi mắt nham hiểm " Em là đang lo lắng cho anh?, thật cảm động đến chết đi được"

Liền đỏ mặt "Có điên mới lo cho anh, vì sợ con mình không ba" rồi nhìn sang con trai đang ăn trái cây trên bàn, lúc nãy mẹ rước sớm, còn vì khóc mà mất quá nhiều công lực, giờ rất đói...thấy mẹ nhìn, cậu liền nhìn mẹ bằng đôi mắt 'Không liên quan gì con' rồi không để ý đến cô mà ăn tiếp.

Anh nắm lấy đôi tay bé nhỏ vì vất vả mà có chút khô sạm, thật thương, nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình "Em tha thứ cho anh rồi hả? em cứ cho anh cơ hội, anh sẽ cho em một cuộc sống đúng như là gia đình"

Cô thật sự rất thích, tim không ngừng đập ( Cầm: đã có với nhau một đứa con, đã nghiện còn ngại)

"Không thèm"

Đôi mắt anh như sáng lên, ôm tim, miệng không ngừng thở "Ôi..anh..anh.. sắp chết mất..đau..đau quá"

Mắt lo lắng " Được rồi, được rồi"

Anh nhìn con trai đang nhìn mình, cậu đưa ngón cái lên ' Hay lắm ba' anh cũng đưa ngón cái lại ' Cảm ơn con'

Nhìn thấy 2 cha con chuyền đạt khẩu hình cho nhau, cô nhìn một loạt 2 người họ, rồi nhìn qua cậu.

Cậu ngước mặt lên trời " Thiên ạ, khi nào mẹ con mới hết bị ba lừa, thấy cũng tội mà thôi... cũng kệ"

Cô trừng mắt nhìn cậu con trai " Cái thằng nhỏ này"

Anh kéo cô xà vào lòng, thấy cô lo lắng cho mình lúc nãy, bao nhiêu phiền muộn về công việc không có lối thoát làm cho anh như tuyệt vọng, nhưng có vợ có con anh vẫn còn biết rằng còn có một cánh cửa tuyệt đẹp như thiên đàn được mở cho mình, xem ra ông trời cũng chưa tuyệt đường anh lắm (Cầm: anh 'sống chăm sống thiện' thế cơ mà)...cánh cửa hạnh phúc.

Lần này cô không nhịn được nữa, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt vì mệt mỏi của anh nhưng vẫn cố cười trước mặt cô, làm cô thương biết bao.

Tay cô sờ mặt anh, khuôn mặt gầy gò hơn trong trí nhớ cô nhiều, có cơ hội cô sẽ chăm sóc anh thật tốt ( ai chăm sóc ai?!), 2 đôi mắt khát vọng nhớ nhung đối phương nhìn nhau, bất ngờ anh kéo đầu xuống ôm hôn cô, chỉ là cái chạm môi nhẹ vì anh không còn sức cường bạo nữa.

Cô thẹn quá hóa giận "Con đang nhìn kìa"

Anh nhìn sang con trai, vẫn đang ăn, nghe nói đến mình liền ngẩn đầu lên nói nhanh.

"Không cần để ý đến con" thấy ba mẹ được như vậy cậu rất vui, sau này ai nói cậu không có ba thì cậu không nhịn nữa...cậu sẽ vả cho một phát là răng xa môi liền nhá (Cầm: ôi, đây chính là truyền thuyết cha truyền con nối đấy sao? chú em giống ba phết đấy, giống ba vãi ra)

Nghe vậy cô liền ôm đầu anh hôn mạnh, anh vì không kịp phản ứng mà bị động, tới khi phản ứng kịp, mắt liền sáng như sao..môi lưỡi đấu đá mấy phút đồng hồ, buông nhau ra nhìn nhau cười.

Ngoắc con trai lại, trên tay vẫn còn cầm trái táo, anh ôm cả 2 mẹ con vào lòng, đây mới là gia đình mà anh mong muốn, cuộc sống như thế này mới đủ cho anh có động lực cố gắng và phấn đấu với cái thế giới tàn ác này...mỉm cười mãn nguyện.

"Ngày mai chuyển sang nhà anh đi"

Cô suy nghĩ, tuy rất muốn sống cùng anh, nhưng "Mẹ em?"

Anh cười cô "Sống cùng chúng ta"

"Em phải hỏi ý bà ấy" Từ khi ba mất, mẹ cô chỉ ở suốt ngay căn phòng ấy, vì đó là kỉ niệm cuối cùng và sâu sắc nhất của ba mẹ cô.

Cả nhà họ mặn nồng, lại không phát hiện ở ngoài cửa sổ phòng bệnh có tiếng 'rắc rắc'...tiếng máy ảnh.

-------------------Ở một nơi khác-------------

Cầm những tấm hình của đôi nam nữ hôn nhau say đắm, mà đôi mắt của ông già đứng tuổi như nổ lửa, đập mạnh xuống bàn.

" Tại sao nó lại không nghe lời của ta, ta chỉ vì muốn tốt cho nó, lại quay về với người đàn bà đó, thật đê tiện"

Cp6 gái đứng kế bên nịn hót "Chắc là con đàn bà đó đem con trai ra uy hiếp anh ấy rồi, thật sự anh ấy thích con như vậy"

Ông ta ngạc nhiên "Con trai?"

Giống như lở lời, cô ta liền lấp liếm "Con nghĩ là con trai của người khác rồi giá họa cho anh ấy, với lại anh ấy trọng tình nghĩa như vậy bác cũng biết , nêm mới chấp nhận hạ mình mà ở bên con đàn bà đó" những lời ác nghiệt như này, không nghĩ là phát ra từ miệng của con người.

Ông ta cười khoái trí "Phải, phải, Haka của ta nói chí đúng..con dâu của ta xinh đẹp như này" rồi ông ta giả vờ lo lắng " Nhưng con nhỏ đó"

Haka bước lại nắm tay ông an ủi, vừa nãy rất hài lòng với những lời khen có cánh của ông ta " Cứ để con lo"

Hai 'con người' nhìn nhau cười mắt tràn đầy nguy hiểm.
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 24: Lại Ập Đến.


Hôm nay là ngày cô chuyển nhà về ở cùng anh, và bây giờ cô đang định về nhà đón mẹ mình qua, cô sẽ nói rõ với bà, chắc chắn bà sẽ đồng ý.

Tinh thần vui sướng khi có được mái ấm gia đình khiến cô cười mãi không thôi.

Anh nằm trên giường mà ngẩn ra, anh vẫn chưa được xuất viện...3 bữa nay cô điều đến chăm sóc, anh vui chết đi được, nhưng sao hôm nay cô lại vui đến khác thường vậy nhỉ?

"Em mới trúng số à?"

Cô cười mỉm, mắt tràn đầy vui vẻ, không trả lời, cứ tưởng anh hiểu ý mình nào ngờ anh lại phát biểu một câu khiến cô muốn hộc máu.

"Hay em lại có thai?"

(Dùng chữ 'lại' có nghĩa là cô mang thai hoài giờ tiếp tục mang.. nhưng cô không đủ IQ để hiểu)

Cô nhìn anh bằng ánh mắt 'Em đang tu" (Cầm: Ý chị nói là không muốn xác sinh bừa bãi ý)

Anh gật đầu như đúng rồi " Mới hóa giải, chưa làm ăn gì có thai mới là lạ"

Chán, cô không thể đôi co lại với con người này, xách túi lên, định rời đi...

Chuông điện thoại reo, cô nhanh chóng vui vẻ bắt máy, ai nhìn vào cũng có thể đoán được... tâm trạng hôm nay rất tốt.

Lâu rồi hiếm khi ai thấy cô được vui như này.

Là số lạ điện đến.

"AN Hi nghe ạ"

Thấy có người gọi cô anh liền nhìn, cô đưa ngón trỏ lên môi ý bao 'im miệng ngay' vì cô biết... thể nào anh cũng gây rối.

Bên kia đầu dây tiếng nói gấp gáp "Em là con gái của bà Hoàng đúng không?"

Tên mẹ cô mà, hỏi làm gì nhỉ ?

"Phải ạ, xin lỗi.. chị là ai vậy?"

Bên kia giọng nói nghẹn ngào " Tôi là y tá trung tâm y tế Từ Trần, xin lỗi.. chúng tôi không thể cứu sống được bà Hoàng rồi"

' Rầm rầm' tiếng sét vừa mới đi ngang qua đầu cô, đánh trúng vào trái tim cô, nên này, một lần nữa bị đau.

Đôi tay nhỏ bé rung rung, hàng nước mắt rơi xuống, đưa tay lên vò mái tóc làm cho nó rối bời, rồi khụy xuống.

Anh nhìn thấy một màn này, không biết chuyện gì đã xảy ra liền phóng xuống giường, nhanh như chớp bước lại bên cô.

Luống cuống "Em làm sao thế?"

Cô như không thể nào nói nổi, uất nghẹn trong họng " Mẹ.. mẹ... mẹ"

Anh biết có chuyện chẳng lành.

Đúng như dự đoán, cô liền đứng dậy xong ra cửa, anh nhanh chạy theo.

Cô bất chấp mọi tiếng 'ting ting' mọi tiếng chửi rủa "Con nhỏ này bị điên hả?

Muốn chết sao?" của những người đi xe trên đường vì cô mà phanh gấp, sém chút gây tai nạn.

Mặt anh liền xanh tái, may là cô không bị sao, nhanh đuổi kịp cô "Cẩn thận"

Cô nhanh chóng lên xe, anh cũng lên theo, tài xế liền hỏi "Cô cậu muốn đi đâu?"

Nghẹn ngào nói "Từ...

Trần"

Tài xế hơi ngây người một chút rồi nhanh như bay chạy đi.

_______+________

Đứng trước giường mẹ cô, cô như không còn sức lực chỉ nhờ dựa vào anh.. bây giờ anh đã hiểu ra chuyện gì rồi.

Mẹ cô nằm đó, đôi chân bấy ra, đầu vì chảy máu quá nhiều mà không thể nào chảy được nữa, cả người trầy xướt không còn nhận ra là ai... nhưng cô.. vẫn có thể nhìn ra được.

Mẹ cô chết rồi, chết rất thảm.

Cô ôm trái tim đau nhói rồi từ từ khụy xuống.

_______+_______

Trong lúc cô vì kích động quá mà bất tỉnh, anh liền đi hỏi bác sĩ.

Bác sĩ chỉ lắc đầu mắt tràn vẻ thất vọng " Khi bà ấy được đưa đến đây, đã chết từ trước rồi"

Anh trầm mặt "Lý do?"

"Xương sườn gãy đâm vào tim"

Sau khi bác sĩ đi anh liền gọi điện cho một người " Mau điều tra vụ việc vừa rồi, chắc cậu biết chứ?"

Bên kia cười như không cười "Tức nhiên, tôi cố gắng"

___+++___

Ngày chôn cất,cô lê thân hình tiều tụy ra đứng trước mộ mẹ mà cầm ly hương.

Nói là tang lễ của mẹ cô nhưng toàn người của anh đến cúng viếng, từ khi nhà cô xảy ra chuyện vào 5 năm trước họ hàng liền từ gia đình cô, chỉ có mấy người hàng xóm tốt bụng thương tình đến cúng, Phong Nhiên không khóc tháo như những đứa trẻ khác, cậu chỉ đứng cạnh mẹ âm thầm rơi nước mắt cho bà ngoại.

Anh nhìn cảnh này thật đau, tại sao sống gió cứ ập đến trên đầu cô gái nhỏ bé yếu đuối này?

Cô lương thiện như vậy, đã làm gì đến ai?

" Tiểu Thạc, đưa phu nhân và thiếu gia về nghỉ ngơi" rồi nhìn qua đám người của anh "Các người cũng về đi"

Cô thuận theo đi, đi hết.. chỉ còn lại hai người đứng trước mộ mẹ cô.

Anh và một người đàn ông.

"Bố Luân, tìm ra không?"

Anh ta châm điếu thuốc rồi đi lại gốc cây gần đó "Nghe người dân ở đó nói, khi bà bị đụng lần đầu..."

Nghe vậy, anh liền phản ứng mạnh " Cái gì, lần đầu?"

Vậy chẳng lẽ " Còn đụng lần nữa?"

"Đúng vậy, chiếc xe đó đụng bà ấy bay ra giữa đường, còn tiếp tục lùi xe về sau cáng qua chân bà rồi mới chạy đi"

Máu như lên não, anh đạp vào góc cây, khốn kiếp.

Anh ta nói tiếp "Nếu như không quay lại đụng lần 2 thì có lẽ sẽ cứu được bà ấy, vì cái lần 2 đụng đã dịch chuyển cơ thể bà ấy, làm cho xương sườn bị gãy khi đụng lần đầu đâm vào tim"

Anh cố giữ bình tĩnh " Phía cảnh xát?"

Anh ta lần này không còn bình tĩnh nổi nữa "Cảnh xát nói cái tên đụng bà ấy vì sợ tội mà lái xe xuống vực... chết rồi... vụ án khép lại"

Sợ tội?

Khép lại?, Nếu đã sợ tội còn quay lại đụng lần nữa? thật nực cười, cơ quan nhà nước ăn no rửng mỡ rồi để trưng sao?

Anh nhướng đôi mày rậm đầy oán giận, vẻ nham hiểm hiện lên, mà từ lâu Bố Luân đã không thấy... ngoại trừ lần đó..?

"Cậu có nghĩ như vậy?"

Anh nhắm mắt dựa vào góc cây.

Bố Luân cũng dựa bên cạnh "Tôi đang nghĩ giống anh"

Không phải ngộ sát mà là... mưu sát?
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 25: Sự Thật Lạnh Người!


Anh ôm cục cưng bé nhỏ vào lòng, nhìn cô thẩn thờ mà tim đau nhói,phải làm sao cho cô trở lại nét ngây thơ, luôn có những chuyện chẳng lành úp đến, với cô gái như cô làm sao chịu nổi được nữa, cũng may là có anh bên mình, nếu để cô một mình thì chắc cô sẽ nghĩ quẩn mất thôi.

Anh suy nghĩ gì đó rồi nhanh chóng cầm áo khoác nhanh đi ra cửa, đang mở cửa, cảm nhận được bàn tay bé nhỏ nắm lấy sau áo, anh liền quay mặt lại, tiếp đó liền bắt gặp ánh mắt đáng thương " Đừng...

đi"

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nâng cằm cô lên mà hôn nhẹ một cái "Anh có chuyện rất gấp thật sự không thể không đi"

Cô nhìn anh, có vẻ như không nở, cô sợ sau khi buông anh ra, liền giống như ba mẹ ..một đi không trở lại, bây giờ cô không còn gì nữa, chỉ còn anh và con là nguồn sống cuối cùng ,mất đi...cô không muốn nghĩ đến.

Ánh mắt đầy yêu thương mà nhìn vào gương mặt trắng bệt đến đáng thương " Anh nhất định sẽ nhanh về, khi về anh sẽ đón con"

Thấy được ánh mắt anh rất kiên định, cô chần chừ giây lát, buông ra.

Anh quay lại mỉm cười, mở cửa rời đi.

Anh đi khoảng 5 phút, có người bấm chuông cửa, cứ tưởng là anh về, cô vội vàng mở cửa.

Khi thấy người đến tim cô liền chấn động và kinh ngạc vô cùng

Thật không ngờ..người đến..là người năm đó.

Người mẫu HaKa....?

---------------=--------------------

Bước vào công ty, nơi mà anh đang chiếm giữ, ngày nào cũng đến, nhưng sao bây giờ anh thấy nó thật âm u tâm tối.

Lên đến tầng cao nhất, nơi làm việc của anh.

Thư kí thấy anh liền chào hỏi, anh câng dặn " Khi có ai đến và hỏi tôi có ở đây không thì cứ nói là không"

Thư kí hơi thắc mắc nhưng vẫn không dám hỏi " Vâng"

Mở cửa ra, anh lấy tập hồ sơ trên bàn rồi đi vào phòng nghĩ ngơi uống chút nước.

Ở bên ngoài liền nghe giọng thư kí "Chào Ông Lâm, chào Mục quản gia"

Nghe chắc giọng mà anh không ngờ đến sẽ tới đây "Chủ tịch có trong đó không?"

Thư kí ngâp ngừng, dù gì đây cũng là người có quyền không thể đắc tội, rồi vẫn trả lời "Tôi mới vừa ở căn tin giờ nghỉ trưa, cũng không biết chủ tịch đã đến chưa ạ"

Anh không biết muốn nghe cái gì, làm như mình không có ở đây mà đứng núp ở cửa phòng nghỉ ngơi.

Ông ta vào nhìn xung quanh , không thấy ai thì thở phào,ngồi vào ghế của anh, cái ghế này ông ta đã từng ngồi, ông vuốt ve.

Anh đứng trong cửa có khe hở nhìn ra thấy hết... câu hỏi duy nhất hiện nay trong đầu anh là...Tại sao cha anh lại ở đây?

"Ta cảm thấy không yên tâm chút nào về cái tên tiểu tử đó?"

Mục quản gia theo ông được 5 năm, chung thành, khó hiểu khi nghe ông nói "Tại sao ạ?"

Tiểu tử...Họ là đang nói về anh sao?

"Nếu nó biết được sự thật, nó có còn làm con cờ cho ta lợi dụng không? ta vẫn chưa ép nó cưới được con bé Haka kết giao với tập đoàn BUNY lớn nhất nước Hàn thì nó vẫn còn giá trí lợi dụng!"

Anh chấn động, giá trí lợi dụng?

Con cờ?...anh không thể tin đây là lời nói mà người cha anh coi trọng nói ra.

"Vậy thì bây giờ chúng ta phải làm sao?"

Ông lấy điếu thuốc châm lửa rồi đưa lên miệng, nhàn nhã "Tuy nó hiện tại là chủ tịch công ty, nhưng nó không thể nào phản ta được, dù gì ta cũng nắm được 40% cổ phần ở đây, bây giờ rút cổ phần nó từ từ, đến khi nó phản thì ...Biến"

Anh như chết đứng, anh từng vì ông ta mà sém nữa bỏ lỡ hạnh phúc của mình, tuy đã đoán sẽ có ngày này, ngày mà 2 cha con trang đấu..nhưng không ngờ ông ta lại tuyệt tình như vậy, muốn đạp anh thì đạp sao?

Dễ hạ anh như vậy chẳng phải anh đã chế từ lâu trong vũng bùn sao?

"Dù gì cậu ấy cũng là con ông, sao phải tuyệt tình như vậy?"

Ộng quăng diếu thuốc xuống nền nhà như thể tức giận ai đó mà nghiến "Con?, nó có phải là con ruột của ta sao?, là con của người đàn bà dơ dấy đó?"

Lại chấn động, lần này không chỉ riêng ông, mà Mục quản gia cũng thất thần xen vào đó trên mặt ông không có cảm xúc chỉ thấy lạnh.

Thì ra anh không phải con ruột, nên mới đối với anh như vậy, anh từng bị bỏ đói, bị đánh đập, sau này thấy anh học giỏi có chút tài liền tân bóc và xem anh như một con cờ sao?...thật nực cười, đây là câu chuyện hài hước nhất anh từng được nghe.

"Tôi chưa hiểu lắm"

Ông ta chậc lưỡi "Do tôi tin tưởng nên mới nói cho ông nghe...mẹ nó chỉ được ví như một con...đĩ...khi trước gia đình cô ta nghèo, gia đình cô ta muốn một bước lên mây nên ba mẹ cô ta mới ép gả, nhan sắc cô ta cũng không tệ...khi cưới về chưa làm ăn được gì thì tôi liền phát hiện cô ta có thai... người đàn ông kia đã bị tôi cho người áp ra biển cho cá mập ăn rồi...haha" thật ghê tởm.

Anh nắm chặt nắm tay, nhưng anh nhìn không lầm thì...anh thoáng thấy tay Mục quản gia nổi gân xanh.

Bôi nhục mẹ anh như vậy?

Giết cha anh như vậy?...con tim ép anh phải bước ra để làm rõ, nhưng lí trí ép anh phải nhẫn, còn thứ anh chưa nghe hết.

Ở ngoài tiếng nói mềm mại vang lên bước vào phòng "Bác trai, có lẽ bác phải khen cháu, cháu đã giải quyết xong tốt đẹp rồi"

Ông cười ha hả "Thật giỏi quá"

"Cháu đã đến nhà An Hì., nói ra.. nước mắt cô ta liền lưng tròng, chuyện giết bà của cô ta bác gợi ý rất hay...nhờ làm vậy mà cô ta như người mất hồn"

Cái gì?

Tâm cang bảo bối của anh?

Ông ta là người giết mẹ cô?

Lần này anh không chịu nổi nữa, xong ngay ra dưới ánh mắt ngạc nhiên của 3 người kia, nhất là Ông ta.

"Mày mày..."

Không nói nên lời.

Anh xiết chặt tay, đôi hắc mau hiện lên nguy hiểm "Trả giá thôi" rồi bước đi.

Anh bước đi, đằng sau cánh cửa liền có người bước ra, mà người đó đã nghe hết những gì nói ở trong kia....
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 26: Đến Trời Cũng Giúp!


Như anh đã dự đoán được từ trước, về đến nhà liền thấy cô mặt thẫn thờ, nước mắt vẫn không ngừng rơi.

Bước đến ôm cô, hành động của cô không thể làm anh tin nổi, cô xô anh ra.

Miệng không ngừng la lên "đừng chạm vào tôi, xa ra...gia đình của anh, không cần tuyệt tình như vậy mà...huhu" cô hoảng loạn.

Anh như ngừng đập, tim nghẹt thở "Hãy nghe anh nói..."

Cô quơ tay "không cần ..tôi không cần...tôi phải đi"

Trong lúc cô điên loạn nói, anh cheng lời vào "Ông ta không phải cha anh, ông ta chính là hung thủ đã giết cha ruột của anh ". cô ngưng động tác, anh nắm lấy bờ vai đang rung rẫy "Anh chỉ là thằng nhóc bị bỏ rơi, bị lợi dụng"

Ngừng tất cả các hoạt động hoảng loạn của mình, nghe những lời anh nói mà đứng hình.

Anh còn không đau lòng, mà cô đã đau đến như vậy..trong lòng anh giờ này chỉ có nổi oán hận ngất trời.

Anh cố thuyết phục cô không để cô đi, anh chỉ còn động lực là cô để cố gắng trả thù, mất cô anh còn trả thù làm gì nữa...

"Bây giờ là lúc cả nhà chúng ta phải ở bên nhau, em không được rời bỏ anh"

Cô như cảm động đến muốn ngất, tự mắng mình ngu ngốc, tại sao lúc nãy lại hiể lầm anh, anh yêu cô đến như vậy?...chẳng phải anh và con là động lực cuối cùng của cô sao?

Cô liên tục lắc đầu lia lịa "Em xin lỗi, xin lỗi...em sẽ không xa anh và con"

Anh ôm cô đi lại ghế sofa... lấy điện thoại gọi.

Bên kia truyền đến giọng quen thuộc, có vẻ tức tối "Cậu không cần nói, tôi biết sự thật rồi, tôi sẽ làm cho những người đó phải ...die"

Anh giữ thái độ bình tĩnh nói ra câu mà người bên kia phải phản ứng mạnh "Hủy kế hoạch"

"Cái gì?"

"Ông ta đã biết tôi biết sự thật rồi, chúng ta không thể nào mà giả ngu làm theo kế hoạch cũ"

Tiếp theo anh lại nói ra một câu làm cho người bên kia sửng sốt nữa "Tập hộp tất cả nhân viên giỏi của tập đoàn...tìm cách thu mua...công ty DNA" nói xong liền cúp máy.

Cô liền một đầu đầy nghi vấn, công ty DNA chẳng phải là công ty của anh sao?..chuyện gì vậy?

------------Ở một nơi khác-------------

Quản gia Mục đứng đó, báo cáo tình hình "Thưa ông, có một tập đoàn lớn đang chiếm giữ thị trường chứng khoáng Anh...đang định mua công ty mình"

Ông đập tay xuống bàn "Cái gì? tập đoàn? tên?

"Là tâp đoàn Fire" (CẦm: do tui là fan BTS nên...hí hí)

Ông ngạc nhiên "Tập đoàn mới nổi tiếng 2 năm nay? chúng ta làm sao mà chạm đến họ?" xong lại tỏ vẽ khinh thường "Dù gì nghe nói chỉ là thằng trẻ con hỉ mũi chưa sạch, muốn đấu với ta.."

Quản gia Mục hơi do dự, rồi hỏi "Cậu Nhược Phong, ông không lo lắng gì sao?"

Ông ta thản nhiên, "nó hết giá trị rồi...Vứt"

Trên mặt quản gia Mục nghe xong câu nói đó liền không có biểu cảm.

"Quản gia cứ yên tâm, ta có con dấu này trong tay, công ty kia nhất định sẽ là vật lợi dụng tốt nhất"

Quản gia nhìn con dấu trong tay ông ta là con dấu mà có vẻ ông không đời nào quên nó được...tập doàn NO>1.

Quản gia hết sức ngạc nhiên, "làm sao ông có?"

"Thủ đoạn"

-----------------------=-------------------------

Đang ôm cô và con vào lòng, chuông điện thoại liền báo có tin nhắ..khi thấy được dòng chữ trên đó anh hết sức nghi hoặc ' Bây giờ, có mặt ở Block, liên quan đến công ty cậu'

Thấy xong anh liền lập tức lấy áo, cô hỏi "Đi đâu?"

Anh quay lại cười "Anh sẽ nhanh về"

Tại sao anh lại đi gắp như vậy anh biết được, đây là có lợi cho anh?

Mở cửa bước vào, liền không tưởng sẽ thấy được 2 người này..Quản gia Mục và Haka?

"Là 2 người hẹn tôi ra đây?"

Quản gia Mục liền gật đầu"Phải"

Anh liền đề phòng "Mục đích?"

Ông Mục thở dài "cháu trai à, bác 2 đã khiến con chịu khổ rồi"

Anh kinh ngạc, không chờ anh nói ông Mục đã trả lời trước "Vào 7 năm trước, ta từ bên Nhật về, đã phát hiện ra việc này ba con chính là em trai của ta đã bị tên đê hèn Lâm Chung Báo giết hại, ta cũng mới biết con là con trai của Đằng Nhu ..thật xin lỗi"

Đằng Nhu?, cái tên xa lạ.

Anh không oán giận, lỗi không phải của họ, mà là của ông ta, Lâm Chung Báo...

Mà Lâm Nhược Phong anh...à không..anh không phải họ Lâm "Tên ba tôi là gì?"

"Hà Đằng Nhu"

"Vậy ông là..?"

"Hà Quốc Vương"

Nghe xong cái tên này, anh liền nhớ mại mại trong đầu..hình như có nghe qua...rồi hoảng.

"Ông ...ông?"

Biết nghi vấn của anh "Phải..ta chính là chủ tịch của tập đoàn Nhật No>1"

Nghe xong anh thật choáng, nhưng năm anh mới bước vào thương trường, liền đã nghe tin, công ty No>1 đang xâm nhập thế giới, bắn đâu trúng đó.

Ngay cả trời cũng giúp anh, giống như hổ mộc thêm cánh.

"7 năm trước ta đã đưa tập đoàn cho con trai ta quản lí, để về đây trà trộn vào nhà ông ta điều tra"

Từ một chủ tịch tập đoàn lớn, nhưng vì cha mẹ anh mà bỏ hết tất cả để về đây giúp ba mẹ anh trả thù, thật làm cho anh cảm kích không thôi "Cảm ơn" anh là thật lòng.

Ông xoa đầu anh "Khách sáo vậy? nhưng không biết hắn ta làm cách nào ,mà đã lấy được con dấu của tập đoàn ta rồi" ông thất vọng.

Im lặng nãy giờ, Haka lên tiếng" Nhược Phong"

"Cô đến làm gì?" không cảm xúc.

"Tuy em rất yêu anh,muốn có anh, nhưng em biết tình cảm của anh rồi, anh rất yêu cô ấy...cho nên em lấy tình yêu của mình ra để giúp anh.."

"Giúp tôi?" anh không ngờ cô ta lại có lòng từ thiện?

"Câu chuyện mà ông ta nói em điều đã nghe, em không ngờ ông ta độc ác đến như vậy...em sẽ giúp anh"

"Bằng cái gì?" anh cũng tin.

Haka kiên quyết "Công ty ba em" phải, người đứng sau cửa hôm đó chính là cô, thật tức tối, dù không có được anh nhưng vì yêu anh, cô không để anh bị tổn thương.

Dù cô có thua An Hi...cô cũng phải thua một cách có nghĩa.
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 27: Kinh Ngạc Liên Tiếp.


Cuộc sống đúng là quá nhiều những bất ngờ mà, còn có những chuyện quá nực cười... nhưng chuyện nực cười nhất là có ai lại gọi kẻ thù giết cha ruột của mình bằng cha suốt chừng ấy năm không?

"Báo cáo cho ta biết tình hình công ty như thế nào rồi?"

LÂm Chung Báo ông đây không thể chịu được mà tức giận.

Quản gia Mục rất bình tĩnh mà trả lời " Cổ phiếu hiện tại đang rớt giá nghiêm trọng, các tập đoàn khác đang mua rất gây gắt!"

Ông ta đứng dậy đá cái ghế "Tại sao?"

Còn bình tĩnh hơn "Do Fire rao bán"

Ông ta đứng dậy cầm cái ghế ném đi, rồi quăng hết tất cả đồ đạc trên bàn, đập đỗ.

Cầm áo lên đi.

Quản gia Mục liền hỏi "Đi đâu?"

Ông ta vừa đi vừa gấp gáp nói "No>1, Nhật Bản"

Quản gia thấy có chuyện chẳng lành liền chờ ông ta đi thì gọi điện.

Bên kia anh đang ăn cơm cùng vợ và con ngày chủ nhật thì bất ngờ thấy số điện thoại này, liền tối mặt ngừng ngay.

"Cháu nghe"

Bên kia liền có giọng gấp rút "Cháu lập tức đi sang Nhật gấp, Lâm Chung Báo đã qua bên đấy rồi, bác nghi ngờ là con dấu của tập đoàn bác.." rồi ngưng.

Anh như giật mình "Cháu biết rồi'

Thấy bên kia đang gấp gáp mà bỗng nhiên im lặng, anh liền hỏi "Sao thế?"

Ông liền bất đắc dĩ "Nhưng cháu làm sao mà có thể giải quyết"

Anh nhếch môi "Cứ để cháu"

Anh lập tức tắt máy, nhìn cô và Phong Nhiên đang ngồi ăn cơm mà không nở nói, nhưng bắt buộc.

Anh đi lại ngồi xuống bàn cơm, nhìn cô và con mình bằng ánh mắt tiết nuối "Anh có việc gấp, đi sẽ khá lâu, em và con..." thấy ánh mắt cô ngước lên nhìn mình liền không nói tiếp, chờ cho cô hỏi.

"Anh phải đi nữa sao? bao lâu?" giọng hơi buồn.

Anh liền nhanh chóng nói :"Chỉ lần này nữa thôi, lần này nữa là đi xa, xong việc này anh sẽ nói tất cả với em, chúng ta sẽ sống một cuộc sống thật hạnh phúc"

Nghe hứa hẹn của anh, cô không nở xa cũng phải chịu, gật đầu buồn bã.

Anh đi qua hôn lên chán cô 1 cái "Sẽ rất nhanh, anh sẽ liên lạc với em thường xuyên" rồi quay qua con trai "Ba sẽ mua quà cho con khi trở về"

Anh đi không mang theo gì, cô nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp, dường như cô biết được là sắp có chuyện gì xảy ra?"

--------------=-------------

Bước xuống nước Nhật xa xôi, liền có người đến đón.

Anh vỗ vai người anh em trước mặt "Bố Luân, xem ra cậu khá nhanh đấy"

Luân cười cười "Tôi luôn trong tư thế sẵn sàng tác chiến"

Trên đường đi là một đoàn xe 4 con xe hiệu, chạy như bay lượn trên đường, anh và Bố Luân cùng một người đàn ông khá lớn tuổi tên là Bạch Lan trong chiếc xe dẫn đầu.

Bố luân nhã khói thuốc ra cửa sổ, không nhanh không chậm nói "Cậu nghĩ mình nắm được bao nhiêu phần thắng"

Anh tuy bề ngoài rất thản nhiên nhưng thật sự rất lo, phải, anh nắm được bao nhiêu?"

Bao nhiêu cũng nắm"

Bố Luân nheo con ngươi lại "Cậu có thấy mình quá liều lĩnh?

Nếu như không thắng thì cậu sẽ thua một các thảm hại của vô cùng thảm hại đó"

Anh không nói, không khí bỗng chốc quá im lặng.

--------------=---------------

Bây giờ họ đang đứng trước cái công ty vô cùng to lớn, công ty trong truyền thuyết được đưa tin lên trên đầu của các trang báo nổi tiếng, anh đã thấy được những chiếc xe khá quen thuộc với mình ở đây, anh liền nghĩ...mình đến muộn sao?

Đi theo như lời chỉ dẫn của tiếp viên, họ đến phòng họp, họ bước vào trước sự ngạc nhiên của tất cả những người có mặt trong này, nhất là...Lâm Chung Báo.

Ông ta tức giận quát mắng "Thằng xúc sinh này, sao mày lại ở đây? mày chẳng có tư cách gì vào đây, đây không phải mày muốn đến thì có thể đến"

Anh không tức giận, nheo con ngươi lạnh lẽo trả lời, từ từ ngồi xuống ghế "Tôi không có tư cách?" anh lấy từ trong túi ra con dấu, đưa trước mặt ông ta, khiến ông ta nhìn thấy mà tái mặt, không nói nên lời "Tôi với tư cách là...chủ tịch tập đoàn Fire"

Quản gia Mục cũng không khỏi giật mình, không nghĩ tới tập đoàn 2 năm gần đây vừa mới nổi lại là của cháu mình, ông cũng biết anh rất giỏi...nhưng thật không ngờ đến.

Ông ta bỗng nhiên cười lớn, chỉ vào anh, và cậu trai trẻ ngồi đối diện ông ta nói bằng ánh mắt khinh bỉ "Với 2 đứa trẩu như tụi bây mà cũng muốn chóng lại tao, tuổi tôm tuổi tép"

Bỗng nhiên ông ta ngưng cười, khi thấy cậu trai trẻ đứng ra khỏi chiếc ghế chủ tịch của mình và cuối đầu, ngạc nhiên hơn nữa quản gia Mục kéo chiếc áo rờm rà của mình ra, liền lộ ra cái áo vest xa hoa đắc giá.

Lâm Chung Báo liền chỉ tay vào quản gia Mục...à không, phải gọi là chủ tịch Hà "Ông...ông...phản tôi?"

(Giờ Cầm sẽ gọi quản gia Mục là : Bác Vương nha)

Bác Vương không chút quan tâm mà cười khẩy "Không phải phản mà được gọi là trà trộn báo thù, bây giờ tôi có tư cách chống đối ông không"

Ông ta không thể tin nổi được nữa, người mà ông ta tin tưởng, chẳng lẽ người già dặn tuổi như ông ta lại phải thua đám nhóc này.

Rồi tự nhiên ông ta lại lấy lại sự tự tin, chỉ thẳng vào anh "Muốn thắng tao, dù gì trên danh nghĩa tao và mày vẫn là cha con,tao thật cảm ơn mày đã tạo dựng sự nghiệp cho tao...haha"

Anh biến sắc, phải rồi, tại sao anh lại không nghĩ đến mức này, anh và ông ta còn có một số giấy tờ chưa kết thúc...chẳng lẽ anh phải thua thật sao? không thể nào.

Đang trong suy nghĩ thì ông ta còn bồi thêm một câu khiến cả căn phòng thêm rối trí.

"Tao còn có cả cái con dấu của mày đây này...Hà Quốc Vương" ông ta đưa lên trước mặt.

Đang sắp nhận sự thua nặng nề, thì phía cửa liền reo lên giọng của người con gái.

"Ông sai rồi, đó chỉ là con dấu giả, con dấu thật...

ở trong tay tôi?"

Lại thêm một sự kinh ngạc đến.
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 28: Anh Chọn Ai?


Tất cả mọi người điều nhìn về phía nơi vừa phát ra tiếng nói đó...HaKa?

Trong tay HaKa cầm lấy con dấu, đi ngang qua, tay để lên vai anh, rồi đặt con dấu trước mặt Bác Vương, tự tin cười một cái.

"Coi như con còn có nghĩa phải không?"

Bác Vương, nhìn thấy kí hiệu hoa anh đào trên dấu, vui mừng vỗ đầu HaKa một phát "Thật giỏi"

Ông ta chỉ tay vào HaKa mặt đầy nịn nọt "HaKa à, con làm gì vậy?

Con đang chơi trò gì thế?"

HaKa cười "Coi như bác, à không...

ông nuôi một gián điệp đi"

Ông ta bắt đầu đổi thái độ "Mày...

Tao tốt với mày như vậy..."

HaKa tức giận "Ông đối sử với anh ấy như vậy còn là con người không?

Lợi dụng công ty tôi để chơi hèn với người khác, còn là con người không?...

Tôi sẽ nói với ba tôi, không cần có mối quan hệ gì với nhau nữa đâu"

"Được.. giỏi lắm " rồi qua anh "Đừng quên tao với mày là cha..."

Chưa nói xong HaKa lại đưa cho anh một tờ giấy nữa, anh nhìn thấy mà mắt sáng lên 'ĐƠN TỪ CON' mà trên đó đã có chữ ký của ông ta, một bên là chữ ký của anh còn để trống, anh liền không do dự mà lấy bút ký vào, nhìn ông ta bằng ánh mắt khiêu khích "Xong nha, End"

Ông ta tức giận nhưng vẫn tỏ thái độ ổn, rồi đứng dậy nhìn một lượt "Chưa xong đâu, đợi đó"

Ai nấy thở phào nhẹ nhõm, anh liền nhìn HaKa bằng ánh mắt khác, ánh mắt của biết ơn.

Phải, HaKa như cứu sống cả tập đoàn anh và bác, không có HaKa anh không biết phải làm sao?, HaKa chính là đại ân nhân lớn nhất cuộc đời anh... lần đầu tiên anh thấy mình thất bại như vậy.

"Đừng nhìn em bằng ánh mắt đó chứ, Em sẽ còn hi vọng tình yêu với anh mất đó" nói đùa như không đùa.

Anh thu lại ánh mắt rồi mỉm cười, cho HaKa nụ cười tươi nhất từ trước đến giờ mà cô thấy "Cảm ơn em... rất nhiều"

HaKa có vẻ ngượng ngùng "Coi như là em chuộc tội với anh chuyện của An Hi 5 năm trước"

Cô chỉ là tiếp cận ông ta, chờ lúc ông ta không chủ ý mà trộm thôi, cũng không to tát gì.

Anh cười nhẹ "Bỏ qua đi"

-------+------

2 ngày hôm nay anh, bác cùng con trai bác là Hà Quốc Hữu cùng nhau hết sức cố gắng đạp công ty Lâm Chung Báo xuống.

Ngày ngày anh điều nhắn tin và gọi điện cho cô, hôm nay cũng vậy, nhưng điều khác biệt ở đây là... không phải cô bắt máy?

Bên kia chỉ nghe được tiếng rè rè, hình như là bị vô nước, rồi tắt...anh tự nhiên cảm thấy bất an vô cùng.

Cuộc gọi kia vừa tắt liền có người gọi đến, bằng giọng nói gấp gúc "Là Nhược Phong phải không?

Tôi là Mỹ Kỳ bạn thân của An Hi..anh anh"

"Có chuyện gì không?

Tại sao tôi gọi cô ấy không được?"

"Lúc nãy chúng tôi đi siêu thị, cô ấy muốn đi WC... nãy giờ 3 tiếng rồi vẫn không thấy ra, nghe nói là có một người đàn ông kéo đi rồi"

Anh liền cúp máy nhanh, tim như rớt xuống vực thẳm, cô... có sao không?

Đi đâu rồi?

Lấy điện thoại điện tiếp cho Bố Luân gọi anh ta đi tìm cùng anh, đang ngồi trên xe, điện thoại Bố Luân liền reo, sau khi tắt máy, mặt anh ta liền tối sầm lại, anh hỏi "Sao?"

"Là ba HaKa, hỏi HaKa có ở chỗ chúng ta không?

Tối hôm qua đến nay vẫn chưa về?"

Anh đập tay vào vô lăng, điện thoại lại reo, chết tiệt lúc này sao điện thoại lại reo mãi thế?... là số lạ.

"2 con đàn bà của mày...

đều ở chỗ tao, nhanh đi" rồi người bên kia đầu dây liền cúp máy nhanh.

Giọng nói này anh không lẫn vào đâu được...Lâm Chung Báo!

Khiến anh tức giận mà nói tục "Đệch...Lâm Chung Báo, tao sẽ giết mày"

Bố Luân hiểu ra chuyện gì, liền mở bộ máy tiên tiến nhất dò tìm nơi vừa truyền đi số điện thoại gọi đến, rất nhanh có kết quả "Khu rừng phía Tây,Hạ Nam"

_____+______

Khi chạy đến đó, đi sâu thêm chút nữa, liền thấy Lâm Chung Báo cùng 6 người thuộc hạ ngồi trên ghế, mà điều quan trọng hơn là...2 bên là 2 người anh cần tìm.

Bên phải là An Hi, bên trái là HaKa...

Ông ta quăng điếu thuốc xuống khi thấy anh đến, miệng cười mỉa mai "Không ngờ mày đến nhanh như vậy?"

Rồi đứng lên "Dù gì chúng ta vẫn từng là cha con, tao không diệt hết đường của mày.... chọn đi, chỉ được chọn 1 người sống sót"

Ông ta còn không tiết bồi thêm một câu "Bên tình bên nghĩa"

Anh nhìn thấy cái hố phía dưới, là những cọc nhọn, rắn loại cực độc và sư tử hung tợn, người rơi xuống dưới nhất định sẽ chết...

Lúc này 2 người đang bị treo liền lấy lại ý thức, cô rất mạnh mẽ... không khóc... nhưng...anh do dự? không phải là anh sẽ ngay lập tức không suy nghĩ mà chọn cô, mà anh lại do dự, hàng lệ nóng liền tuôn.

Thấy giọt nước mắt cô rơi anh liền xót xa trong lòng, nhưng chẳng lẽ lại để một người bán mạng vì anh phải chết trong sự tàn nhẫn của anh như vậy.

Thấy anh quyết định lâu, ông ta thúc "Mày chọn ai? chỉ cần đi về phía đó, rồi nói tôi chọn, thì tao lập tức cắt dây người còn lại, nhanh đi"

Tiếp đó, hướng anh bước khiến ai cũng ngạc nhiên.. anh chọn HaKa?

Cô nhắm mắt lại, trái tim tan nát, thì ra... cô không là quan trọng nhất.

Từ phía sau,Bố Luân liền mở điện thoại ai đó gọi lớn, hình như có người rất gấp,tiếng con gái vang lên thật lớn "Cái thai của An Hi, cứu lấy cậu ấy" là Mỹ Kỳ đang khóc thét.

Anh rúng người, chấn động...An Hi có thai?

Con anh!

Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ nữa là...anh vẫn đi tiếp, về hướng HaKa.
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 29: Kết Thúc?


Từ ấy năm yêu nhau, cả trái tim, cơ thể điều trao hết cho anh... có gì mà anh không có từ cô nữa, cô còn có gì để cho anh... nhưng vẫn không đủ để anh chọn cô.

Cô thấy tim mình như nát vụng, những năm xa nhau, không ít lần tạp chí đưa hình anh cùng cô gái khác, lòng liền không chịu nổi mà co thắt... giờ trước tình cảnh này, còn gì để nói nữa không?

Cô buông xuôi, cô không oán giận, cũng không khóc thét cầu xin anh hãy chọn mình, cô chỉ im lặng rơi nước mắt, âm thâm tan nát cõi lòng.

HaKa thấy anh về hướng mình, ánh mắt liền lóe lên, không ngờ anh sẽ chọn mình, nụ cười trên môi lập tức hiện lên.

Anh bước đến đứng trước mặt HaKa, ông ta đang chờ anh nói ra đáp án cuối cùng rồi hành động, không ngờ động tác của anh lại là : 2 tay chấp lại trước mặt, mắt hướng lên nhìn HaKa.

Mắt ẩm ướt "Em là người có công rất lớn đối với tương lai sự nghiệp này của anh, cả cuộc đời này anh không bao giờ quên đi công lao đó.."

Cô nghĩ ' Thế nên anh chọn HaKa?'

Tiếp đó anh nhìn qua cô, đang âm thầm rơi lệ "Nhưng thật sự xin lỗi, anh có thể bỏ hết tất cả những thứ hào quang chói mắt đó, bỏ hết... nhưng chỉ có một thứ anh không thể bỏ được...An Hi và con...anh thật chịu sống khổ, là ăn xin..."

Không để anh tiếp tục nói ra những lời đau đớn như vậy, HaKa nhanh chóng rống to, tức giận "Không cần nói nữa, em hỏi anh có chọn em không?"

Anh kiệt sức "Anh muốn gia đình"

HaKa bắt đầu tuôn nước mắt "Em có thể cho anh một gia đình... hỏi anh lần cuối, anh có chọn em không?"

Anh hơi do dự.

Thấy được sự do dự của anh, HaKa liền khóc thét " Em làm nhiều việc như vậy, anh cũng không chọn em, em yêu anh đến hy sinh danh tiết của mình..."

Anh ngạc nhiên "Danh tiết?"

"Anh nghĩ với một người trong đầu đầy âm mưu tính toán như ông ta, em có thể lấy dễ dàng những thứ anh cần hay sao?

Ông ta..

ông ta buộc em phải ngủ với ông ta, nói trắng ra là cưỡng bức, chờ ông ta ngủ em mới lấy được về cho anh.. vậy mà anh.. mà anh.."

Thật nhục nhã, đáng lý ra cô sẽ không nói chuyện này ra, nổi nhục này còn hơn nổi nhục trộm cắp, nhưng đến bước này,...

Đôi chân anh khụy xuống, anh không thể nào nghĩ nổi nữa.

Cô không khóc nữa, mà thấy xót thương cho HaKa, cô ấy làm nhiều vì anh như vậy, cô thì làm được gì?

được tích sự gì chứ?

Cô cắn lấy bờ môi, ngăn không cho ức ra tiếng, đến nỗi bật máu.

Bây giờ, không cứu HaKa thì anh thật cắn rứt lương tâm cả đời... nếu không cứu cô anh nhanh chóng sẽ vỡ tim mà đi theo cô.

"Anh xin lỗi, trong bụng An Hi còn có đứa nhỏ, 2 mạng người..."

HaKa liền cắt đứt "Vậy là hy sinh em?"

Ánh mắt HaKa hiện lên đau lòng và nham hiểm, xoay qua nói với Lâm Chung Báo "Cắt đi"

Anh tưởng HaKa sẽ té xuống, nhưng bên phải anh đang la lên tiếng hét của người anh yêu, xuyên qua tim "Aaaa"...An Hi?

"Không" anh la lớn.

Cô chịu thua rồi, chết thật rồi?

Tiếng cười ác độc vang lên "Mày ngu thế, HaKa nó dụ mày như vậy, mày cũng tin, lúc nãy tao và nó bàn bạc rồi, sẽ giết con người tình của mày.. haha"

HaKa đứng đó...im lặng.

'Quéo-quéo-quéo' còi xe cảnh sát vang lên.

'Đùng' tiếng súng nổ...bắn HaKa vì cô đưa dao đâm vào gáy ông ta.

Anh như điên như dại lao ngay cái hố thì thấy điều kinh hoàng, cô không bị rớt xuống đó, mà trong cái hố có một cái bật, trên cái bật có bộ rễ cây do đào ẩu mà vẫn còn... thân hình mỏng manh của cô vướng vào đó, chỉ thấy có một con rắn đang bò trên mình cô.

Tiếng kêu yếu ớt "Cứu..e..m" rồi ngất đi.

-------+-------

Trên báo liền đưa tin 'Chủ tịch công ty DNA bị giết chết bởi con dâu tương lai, vì sợ tội nên con dâu tự tử' (vì lúc này ông ta nắm công ty nên tui mới gọi là chủ tịch nha)

Mở đôi mắt to tròn vô hồn, cô nhìn khắp xung quanh căn phòng màu trắng mà lòng đau nhói, cô vẫn chưa chết sao? sao không chết đi cho rồi?

Thấy cô tỉnh anh liền chạy nhanh lại mồm không yên "Em không sao chứ?

Thấy thế nào?"

Thật sự lúc nghe bác sĩ nói cô chỉ vì tuyệt vọng đuối sức, cộng thêm bị rắn cắn nên mới ngất đi, cũng may bệnh viện này có thuốc chữa loại độc rắn đó...

Cô nằm được 4 ngày rồi, làm anh lo biết bao, nhưng điều đáng lo hơn là...cô không nói.

"Anh lấy nước cho em uống được không?"

Cô nhìn chằm chằm lên trần nhà, vẫn không mở miệng.

Anh hốt hoảng "anh gọi bác sĩ?"

Chợt cô kéo tay anh lại nói ra những lời yếu ớt "Anh..

đi..d..i"

Anh tưởng cô kêu anh gọi bác sĩ liền quay đầu đi, nhưng lại nghe lời cô nói mà khựng lại.

"Đi... luôn...

đi, càng...

đi...x...a... càng tốt"
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 30: 'Thử' Làm Vợ Anh?


Anh khựng người lại, quay người nhìn cô, cô vừa mới nói cái gì vậy?

Là đang dỗi đúng không?

Đi lại, đặt tay lên người cô, nhưng không ngờ cô lại đẩy anh ra, nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ.

"Em làm sao thế?"

Anh lo lắng.

Cô quay mặt qua bên kia, không nói, giả vờ ngủ.

Anh nghĩ là cô mệt nên nói vậy.

Những ngày qua anh chăm sóc cô, quan tâm cô biết bao, nhưng cô luôn coi anh là y tá, không nói chuyện với anh lời nào...

Phong Nhiên vì thành tích quá xuất sắc nên được mời lên thỉnh, bồi dưỡng khoảng tuần sau mới về, hiện tại chỉ có anh đến chăm sóc... thằng bé quả nhiên giỏi chỉ mới 6 tuổi, làm anh thật sự rất tự hào... giống anh.

Hôm nay có vẻ như cô đã ổn hơn rồi, khuôn mặt có nét hồng hào trở lại, cô đã đổi sắc hơn trước... nhưng có một điều không đổi là cô vẫn không nói chuyện với anh, thật sự là anh không chịu nổi nữa rồi.

Anh lấy cốc nước cho cô "Em làm sao vậy?

Anh đã làm gì sai sao?"

Cô nhìn anh "Không"

"Vậy tại sao lại cư xử lạnh nhạt?"

Cô giống như là lười nói với anh "Nói luôn, khi em sinh con anh ra xong, em sẽ đi, nếu anh muốn giữ Phong Nhiên ở lại cũng được"

Chấn động, con anh?

"Cái gì?

Con anh cũng là con em mà?"

Cô quay mặt ra chỗ khác "Đừng nhắc đến em"

Ngồi cạnh "Có phải anh làm sai gì không?"

Không trả lời.

Anh đứng lên "Được, anh tự mình đi tìm"

Bất chợt phía sau vang lên "Tại sao lại đối xử với em như vậy? tại sao lại không phải là em?"

Anh quay người, nhìn sâu vào đôi mắt đang ứa lệ.

"Sao?"

Anh lại gần.

Cô nhìn gương mặt điển trai, vì mệt mỏi mà có chút suy nhược, gương mặt này cô nhung nhớ ôm tương tư nhiều năm, cũng chính vì gương mặt này, làm tim cô tê liệt không thở nổi, yêu anh ...yêu đến nỗi muốn bỏ cũng không được.

Thấy những giọt nước mắt kiều diễm tuôn rơi mà lòng anh nhói "Đừng có khóc" anh lau từng giọt nước mắt trên má cô, nếu cứ để nó rơi nữa thì máu trong tim anh cũng cạn mất thôi.

"Anh không cần ở bên em, anh cứ về mà chăm sóc cho HaKa, em không sao đâu, anh không cần phải miễn cưỡng ở lại đây" cô uất ức.

Suy nghĩ, rồi cảm thấy buồn cười, cô là đang dỗi , cũng thật là tốt bụng còn nghĩ cho người khác , nhưng anh cũng hơi tức giận, vì chuyện này mà lạnh nhạt với anh?

"Em thật biết suy nghĩ cho người khác, trừ anh" bất đắc dĩ, anh yêu cô nhiều đến nổi không biết nói gì.

Thấy được anh oán trách mình, cô càng khóc lợi hại hơn "Anh sai còn không nhận, còn đổ lỗi cho em" cô chỉ tay vào anh như một đứa trẻ.

Thật đáng yêu.

Anh ôm cô vào bờ ngực ấm áp "HaKa chết rồi"

Cô hơi ngạc nhien, nhưng suy nghĩ gì đó rồi tiếp tục khóc "Anh thương tiết lắm hả?...huhu"

"Lúc đó anh đã nói sẽ bỏ tất cả để cứu em rồi còn gì, em hãy nhớ lại đi chứ"

Cô nhớ lại, phải rồi "Nhưng anh chỉ vì đứa bé"

"Vậy chúng ta bỏ đứa bé đi, xem anh có bỏ em không?" anh cưng chiều hôn lên tóc cô.

Cô biết được tình cảm của anh, cảm thấy ấm lòng "Anh thật tàn nhẫn" hết khóc.

Anh nhân cơ hội liền thổ lộ "Em thấy anh và em có xứng với nhau không nhỉ? chúng ta có cùng một thế giới không?" cười hiểm.

Ngơ người, chẳng lẽ "Anh đọc nhật kí của em?" vào những năm trước, khi kết giao với anh, cô vì quá nhiều tâm sự, nên viết nhật kí, còn đặt tên là Tiểu Vũ.

Anh nhướng mày "Của em? trong đó toàn là anh thôi, đâu ra mà của em?" dựa cằm trên đầu cô, nói tiếp "Nhưng trong lúc kết giao với anh, em lo lắng nhiều đến vậy hả?"

Cô đánh vào lòng ngực anh, trách móc nhưng đầy yêu thương "Anh nghĩ thử xem,em là thân phận gì,anh là thân phận gì chứ? không sợ người ta đàm tiếu, cũng sợ đoạn tình cảm mỏng manh này cắt đứt, một khi anh chia tay em, anh sẽ nhanh chóng tìm được một người con gái khác có điều kiện tốt đẹp hơn nhiều..."

Không chờ cô nói xong những lời hạ thấp chính mình, anh liền nhanh chóng đáp lại "Thật xin lỗi, làm khổ em rồi" anh đặt tay vào đầu cô, ép cho đầu cô ép kề vào ngực mình.

Cô lập rức lấy tay anh ra, phản bát "Em còn chưa nói xong, còn nếu như em chia tay anh, đời em làm sao yêu được một người xuất sắc như anh, bỏ món hời lớn như này... thật lãn phí"

Càng nghe cô nói, anh cành xanh mặt, nhớ lại đoạn kí ức vào nhiều năm trước "Ý em là đang lợi dụng anh sao?

ý em là sao này nếu có được một người đàn ông tốt hơn xuất hiện thì em liền câu?"

ánh mắt ngập tràn ghen tuông.

"Ủa,em có nói vậy đâu?" không ý thức được sự nguy hiển đang cần kề,còn chu cái miệng ra.

Cữơng hôn.

-----------------=------------------

Hôm nay, anh gọi người bạn tốt nhất của mình ra đi dã ngoại, còn dẫn thêm cô.

Khi thấy người bạn tốt của mình ở đó cô lập tức ngạc nhiên "cậu...cậu"

Mỹ Kì cặp cổ cô "Ngốc ạ, phó giám đốc đây (nói Bố Luân) là bạn tốt của chồng cậu, kim luôn chức bạn trai của mình"

"Cái người mà 6 năm trước cậu nói là bạn trai làm công ty là...phó giám đốc Bố sao?"

Thấy nhỏ gật đầu, cô liền giận "vậy mà dấu mình"

Ngồi trên xe, anh và cô ngồi ghế sau, cho Bố Luân và nhỏ ngồi ghế trước.

"Nghe những tên đi cùng ông ta kể lại với cảnh sát, HaKa lúc đó là được ông ta gọi điện đến rồi tự đến, muốn thử lòng cậu nên đã bài ra kế, nhưng không ngờ cậu lại là người chung tình như vậy, nên HaKa mới nổi điên rồi tức giận" Bố Luân nhìn người đàn ông đang bắn ánh mắt cưng chiều khó thấy vào người con gái bên cạnh.

Thấy mày cô nhíu lại "Không cần nhắc đến nữa"

-------------=--------------

Đến bãi biển, họ liền chia cặp ra để đi dạo.

Tay nắm tay với anh, cô không nói lời nào, nhưng nhịp tim 2 người đập cùng nhau thật yên bình.

"Trong bụng em là con gái"chuyện này là do lần trước nằm viện bác sĩ đã nói cho anh biết.

Cô có vẻ rất vui, nụ cười trên khuôn mặt càng trở nên ngọt ngào.

Bỗng từ trong túi anh lấy ra cái hộp bằng nhung đưa cho cô " giữ lấy đi"

Cái gì vậy, mở ra hơi hết hồn, chiếc nhẫn kim cương chói lóa đập vào mắt, liền đưa ánh mắt thắc mắc nhìn anh.

Anh xoay cô đứng đối mặt với mình "Có muốn thử làm vợ anh không?"

Câu nói này sao lại giống...
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Chương 31: Viên Mãn.


Cô nhanh chóng lắc đầu,

anh hơi xìu mặt "Tại sao không?"

Nước mắt anh như sắp rơi, anh cũng có khi trẻ con, nhưng bây giờ anh là trẻ con nhất "Hic...hic", ôi thôi.

Chỉ vì như vậy mà anh khóc sao? nhìn thật không nỡ.

"Em chỉ muốn làm vợ thật suốt đời của anh thôi, thử làm sao mà được"

Anh mếu máu "Em đồng ý sao?"

Gật gật...

Cô tự chủ động nhón chân lên hôn anh, cái người này dù cô có hận có ghét anh thì cô cũng không bao giờ bỏ được tình yêu giành cho anh...tim cô toàn là anh, hết chỗ trống rồi.

Anh liền thay đổi sắc mặt,lấy lại vẻ kiêu ngạo.

"Biết ngay mà, phải vậy thôi" lật mặt như lật bánh.

Kéo cô xuống hôn thật sâu, nụ hôn của tình yêu thật sự.

Nhưng thỏ ngốc vẫn không phát hiện.

Anh chính là người nói là làm, một tuần sau ngay lập tức liền đưa tin "CHỦ TỊCH FIRE KẾT HÔN VÀO NGÀY 27-2 THÁNG NÀY"

Vì tướng cô nhỏ nên đã có thai 5 tháng vẫn không thấy bụng, anh làm cho đám cưới long trọng, tuy họ đã có con nhưng anh làm như cô là cô gái lần đầu theo chồng, đám cưới hết sức ngây thơ, các đối tác lớn, nhân viên hay người thân...v..v tất cả đều đến.

Anh và cô nhận được những lời chúc phúc thật lòng, hết sức là hạnh phúc, đến nỗi cả đời này họ không mong nghĩ là sẽ có được.

Lúc động phòng, không như những cặp đôi mới cưới khác động phòng thân mật.

Anh chỉ có thể ôm cô mà hít mùi thơm trên cơ thể cô... không làm gì được.

Làm anh tức ói máu, biết vậy ngày trước phòng tránh, bây giờ giả bộ khui hàng là ngon lành luôn rồi.

2 tháng sau, Bố Luân và Mỹ Kỳ thấy bạn tốt đám cưới thì vô cùng ghen tỵ.... nên cũng bài đặt bài địa làm đám cưới.

Rồi giao hết việc công ty cho anh lo, nói muốn nghĩ ngơi nên cùng vợ đi du lịch, hưởng tuần trang mật gì gì đó....

Cô thấy anh bị vợ chồng bạn đầy thì cực kì tức giận, muốn gọi điện chửi cho một trận, không ngờ chỉ nhận được một câu từ bạn tốt "Khi nào cậu sinh em bé, dù mình và chồng có đi bất cứ nên đâu, liền bay về coi em bé có ngốc như cậu không"

Nói về sự nghiệp thì anh bây giờ như một minh tinh, ngày ngày báo mạng đều đăng tin về tập đoàn anh, tin hot nhất là công tập đoàn anh và bác liên thông nhau, gắn kết.

Mà cũng có tin là "CHỦ TỊCH LÂM ĐỔI HỌ THÀNH CHỦ TỊCH HÀ"

Anh nghĩ bây giờ mà có bán tập đoàn thì số tài sản của anh cũng khiến cả gia đình anh ăn hết nửa đời sau vẫn dư.

"Con chúng ta là con gái, đặt tên gì nhỉ?"

Anh ôm vợ và con hỏi "Phong Nhiên, con nghĩ sao?"

Anh phải hỏi con trai thôi, 2 vợ chồng anh cứ tranh cải, thôi cứ để người làm anh như nó quyết định.

Giống như cậu chỉ chờ có thời khắc này, liền nhướng mày, nói chắc nịch "Hà Hi Na"

Anh và cô suy nghĩ rồi đồng loạt "Được"

Lấy tên lót của cô là 'Hi' cô tên 'An' đổi lại thành 'Na'..con trai quả nhiên là Zen của anh.. thông minh hơn mẹ nó nhiều.

_______(+_+)_______

"Ôi trời đất ơi, cô ấy làm sao vậy? thế nào mà từ sáng đến giờ 1 giờ đồng hồ mà vẫn chưa xong?"

Anh đi qua đi lại, đứng trước cửa phòng sinh mà lòng không yên.

Bố Luân đứng bên cạnh có chút bất đắc dĩ "Đi sinh em bé cho cậu, không phải như cậu đi kí hợp đồng"

Phong Nhiên đứng bên cạnh cũng hết sức không nói nên lời "Như vậy mà ba không đợi được"

Anh nhìn thằng con trai càng lớn càng có bề ngoài giống anh như đúc "Ba làm sao,đợi đến khi nào cũng được" Tuy có con, nhưng lần trước Phong Nhiên là do cô thần không biết quỷ không hay sinh ra, bây giờ là anh được đứng chờ và nghe tiếng khóc chào đời lần đầu của đứa con anh, làm sao mà anh không khẩn trương.

Bên trong phòng "OaoaOa" tiếng khóc thanh thót của sinh linh bé nhỏ ra đời.

Ở bên ngoài anh nhảy dựng lên, liền chạy vào trong định coi em bé của mình nhưng bị chặn lại, bác sĩ bế ra "Xin chúc mừng Hà tiên sinh, là một bé gái đáng yêu" anh nhìn con bé rồi không tin được đây là kết tinh của mình... nó nhăn nheo. (Cầm: mới sinh tức nhiên phải vậy rồi ông ơi)

Thấy bác sĩ muốn đưa con mình đi anh liền định đi theo... nhưng Bố Luân kéo lại "Người ta là đưa con cậu vào Phòng Trẻ Sơ Sinh... cậu còn không đi vào phòng hồi sức thăm vợ"

Anh nhanh chóng đi liền, nhìn cô yếu ớt trên giường anh xót không thôi liền thề non hẹn biển "

Sau này chắc chắn anh sẽ không để em sinh nữa đâu"

Cô yếu ớt trả lời "Sao.. vậy..?"

"Rất cực khổ" anh yêu thương cô như vậy thật không nở.

Qua hôm sau,anh và Phong Nhiên từ nhà đem đồ lên cho cô thì ngỏ ý muốn đi xem con.

Cô nhìn thấy con liền mỉm cười "NaNa quả nhiên ngây thơ giống mẹ, thật may là không giống ba con"

Đang ngắm nhìn tiểu công chúa, hôm qua nhăn nheo nhưng hôm nay đã căn mộng, quả nhiên xinh... thì bị điểm tên "Anh thì làm sao, em cũng đã thừa nhận anh là đại cực phẩm rồi còn gì?"

Anh nhìn qua Phong Nhiên mặt không có biểu tình gì nhìn em gái của mình "Con thấy thế nào?"

Tuy cậu không có cảm xúc gì, nhưng đó chỉ là bề ngoài, bên trong lòng như vũ bão, cậu được làm anh cơ mà.

Trả lời như đúng rồi "Con thấy giống con hơn"

Ánh mắt anh như mỉm cười "Thế con giống ai?"

Phong Nhiên suy nghĩ lại, ai cũng nói mình giống ba... thế được coi như là gián tiếp làm mẹ thua.

Nhưng mẹ cậu có khi nào thắng được ba, cậu biết,... mẹ chỉ là con thỏ ngốc luôn bị đại sắc lang là ba ăn thịt.

Cầu mong sau này em gái đừng giống mẹ, nhưng cậu không để cho chuyện đó xảy ra, thằng nào dám hại em gái cậu... thì hãy bước qua nách cậu (Cầm: phải rồi, phải rồi, khí phách này là của con trai sắc lang kêu ngạo đây mà... lần này ta lại chứng thực câu 'cha truyền con nối' trong truyền thuyết một lần nữa)

Anh hôn cô, rồi ôm cô và con trai vào lòng, ánh mắt hạnh phúc ngắm nhìn tiểu công chúa, cả gia đình họ... phải... chính là gia đình.

Cô và anh gặp nhau yêu nhau vào lúc anh 28 tuổi,cô 23 tuổi...

Cách 6 năm... cô và anh có được hạnh phúc gia đình vào lúc anh 34 tuổi cô 29 tuổi... có lẽ hơi muộn nhưng họ chưa bỏ lỡ... vẫn kịp.

Ai nói Vịt không thể hóa thiên nga, ai nói Lọ Lem chỉ có trong truyện cổ tích....

ở ngoài cũng có mà (Tuy nó cũng chỉ là truyện thôi, nhưng tác giả tin là có thật)...

_____END_____

Ngày 11-3-2018 (lúc 19h30p)

Cảm ơn tất cả các bạn đã theo dõi đến hết truyện này😘

Cầm sẽ ra nhiều truyện mới nữa mong được mọi người ủng hộ ở những truyện sau sau sau khác nữa 😍. (Các bạn đọc rồi bình chọn cho Cầm có thêm động lực viết tiếp nè 😘)

Hãy Follow để biết được Cầm đăng truyện mới nè 😘

*CẢM ƠN NHIỀU LẮM*
 
Boss "Lụy" Tiểu Thỏ Nhi !
Ngoại Truyện.


2 Năm sau.

Tiểu công chúa của họ 2 tuổi, quả nhiên là đoán không sai, thật giống cô, luôn ngốc ngốc bị anh trai lừa gạt, chỉ biết mở miệng kêu "Bo.. bo" nhưng quả thật đáng yêu, xinh xắn thấy rõ.

Con trai thiên tài 8 tuổi, đã được hiệu trưởng đề nghị học lớp nâng cao, nhận nhiều bằng khen... càng ngày càng giống anh, khiến cho người ta nhìn vào phải kinh ngạc.

Anh và cô thì luôn mặn nồng, cuộc sống như vậy thật hạnh phúc có gì phiền lòng... nhưng hôm nay không hiểu việc gì mà cô tức giận, dựt đầu anh thật gấp, hại anh phải bỏ cả cuộc họp chạy về nhà, cứ sợ cô sẽ xảy ra chuyện gì.

Vừa mới mở cửa ra đã thấy cô ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt tức giận không thôi.

Anh liền hỏi "Em làm sao lại gấp gáp như thế ?"

Cô bắn tia điện về phía ánh, rồi bắn lên bàn.

Anh nheo mắt theo ý mà nhìn lên bàn... cây que thử liền đập vào mắt.

Cầm lên xem...2 vạch (Cầm: anh chị sinh nhiều phết ra)

Cô dựt lấy, tức giận "Tại sao luôn dính vậy chứ hả?"

Anh suy nghĩ rồi cười đắc ý "Do Gen của anh tốt quá thôi, đụng là dính"

Cô lờm anh "Anh thấy vui lắm sao?"

"Em sẽ muốn anh buồn?"

Cô nói rõ "Bây giờ mà sinh nữa thì họ sẽ xếp em vào bà mẹ mất nết nhất thế giới thôi...em già rồi"

Anh nhanh lại ôm cô vào lòng "Em vẫn rất xinh mà"

Cô nhéo mũi anh, nịn nọt là giỏi nhất.

Qua ngày hôm sau anh dẫn cô đi xét nghiệm.

Cô mang thai 2 tháng, nhưng điều không thể ngờ là..sinh đôi?

Thật sự khiến cô chịu không được, anh thật là quá hùng dũng.

----+----

Hôm nay không biết trời trong xanh thế nào mà Mỹ Kỳ lại gọi cho cô, từ lúc có chồng là cùng anh ta du ngoạn, ít khi trùng phùng.

"Cậu nói gì, cậu có thai?"

Cô ngạc nhiên.

Bên kia nhỏ hớn hở "Phải phải, xem ra cậu sắp thua bọn tớ rồi, bọn tớ sẽ sinh nhiều em bé hơn cậu"

Cô cười khinh bỉ, giả giọng bất đắc dĩ "Vậy sao?

Thật khổ cho cậu?"

Nhỏ cười.

"Có gì khó, cậu đã sinh 2 lần sức đâu mà sinh nữa, bây giờ tới mình lên ngôi, chịu thua đi nhé"

Cô lại thở dài "Rất muốn để cho cậu thắng, nhưng bây giờ em bé của tớ lại sắp ra đời" cười hạnh phúc.

Bên kia kinh động "Cái gì, sao vậy được?

Nhưng không sao, tớ vẫn còn cơ hội, thêm một đứa nữa thì có sao đâu?"

Cô phản bát "Ai nói cậu một đứa, là sinh đôi"

Nhỏ yếu xìu "Tớ thua rồi" liền cúp máy, muốn khoe tin tốt, ai ngờ có tin tốt hơn đập vào mặt.

____+____

Hôm nay anh được về sớm thật sự khiến cô vui vẻ, nhưng nhìn vẻ mặt anh còn vui hơn, cười tươi rói.

Thật sự rất lạ, còn nói chuyện điện thoại riêng, dấu diếm.

Trong lúc ăn cơm, cô vẫn không tha "Anh vui lắm sao?"

Anh ngước lên nhìn "Ừm...

à.. không không"

Không muốn nói, cô định giận nhưng lại nghe anh mở miệng "Cuộc đời anh thật kì lạ, lúc đầu thì khổ, bây giờ thì hạnh phúc càng hạnh phúc"

Cô nghi hoặc "Hạnh phúc?"

"Sẽ có thêm người nhà" tươi.

Là có thêm một người con gái khác sao?

___+___

Mấy hôm nay anh toàn là đi sớm về khuya, còn không ăn cơm ở nhà, khiến cô vô cùng lo lắng.

Chẳng lẽ cô sinh nhiều quá nên anh chán, muốn tìm món có hạn sử dụng cao hơn.

Còn kêu tài xế riêng chở cô đến nơi nào đó, có phải là muốn giới thiệu người con gái mới của anh không? muốn nói ra sự thật rồi ly hôn cô?

Trong lòng cảm thấy bất an.

Cô bước xuống xe, đứng ngay trước cửa tòa nhà có tên 'Viện dưỡng lão Bạch Phúc'... chẳng lẽ còn muốn giới thiệu luôn cả mẹ cô ta ?

Hốc mắt đỏ lên, trong lòng như đánh trống.

Phía sau cánh tay rắn chắc nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, rồi dẫn cô vào trong.

Cô không nói gì mà nín thở đi theo.

Đi tới một căn phòng, mở cửa ra, cô chỉ thấy một bà khoảng 60 tuổi nằm trên giường, đang ngủ.

"Đây là...?"

Cố gượng cho nước mắt không tuông.

Anh nhẹ cười "Mẹ anh" anh vất vả tìm kiếm bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng tìm được, làm cho anh mừng rỡ không xiết.

Cô thở phào, nước mắt liền rơi.

Anh thấy cô không thì buồn lòng "Vợ này, không cần quá xúc động như thế"

Cô đấm vào ngực anh, làm cô sợ hết vía.

Anh ôm cô vào lòng, nhìn mẹ "Anh đã kể cho mẹ về em bà ấy đã mắng anh lúc trước làm em đau lòng"

Cô nhìn vào khuôn mặt hiền từ, thật sự thấy thương "Mẹ sẽ ở cùng chúng ta nha"

Anh cười nhẹ "Không, cuộc sống mà bà muốn là vùng quê thanh bình"

Đúng vậy, mỗi con người điều muốn có nơi nghĩ ngơi yên tĩnh nhất để sống những năm tháng cuối cùng của cuộc đời.

Cũng như thế anh và cô sau này sẽ tìm một nơi như thiên đường, nơi trái tim họ chỉ để riêng thời gian cho nhau.
 
Back
Top Bottom