Cập nhật mới

Ngôn Tình Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 260: Chân Khâm muốn đưa cô về


Beta: Stuki^°

Ôn Hướng Dương không dám tìm hiểu xem đây là loại cảm giác gì.

Cô không phải đã quyết định, chờ vết thương của hắn tốt lên, liền cùng hắn phân rõ giới hạn sao? Hơn nữa, thỏa thuận của hai người cũng sắp kết thúc rồi.

Hình như còn chưa đến hai tháng……

Ôn Hướng Dương đấm con chó bông bên cạnh. Mộ Lăng Khiêm là của Tiểu Lam, cô tuyệt đối không thể có cảm giác gì với Mộ Lăng Khiêm.

Nháy mắt đã là hai ngày sau, hai ngày này, Mộ Lăng Khiêm vẫn luôn vội vội vàng vàng, đi sớm về trễ, Ôn Hướng Dương ngủ rồi, hắn còn chưa về, lúc Ôn Hướng Dương tỉnh lại, hắn đã ra ngòai.

Đừng nói tìm Ôn Hướng Dương nói chuyện gì, hai người còn không có thời gian gặp nhau.

Ôn Hướng Dương chỉ có ở nhà, có chút lười biếng, cũng may còn có Tiểu Q rất hoạt bát để bồi cô.

Ôn Hướng Dương hai ngày này lại đi tới nhà của tiểu loli một chuyến, vẫn là không có nhìn thấy người.

Cô còn gọi điện cho Nghiêm Hân và Lý Lam Hi, hai người đều nói chuyện rất qua loa, Nghiêm Khắc bị thương, Nghiêm Hân bận ở công ty, Lý Lam Hi thì lại vội vàng đóng phim.

Ôn Hướng Dương ở nhà buồn chán liền dẫn theo Tiểu Q đi quán cà phê làm việc.

Dù sao, Mộ Lăng Khiêm cũng bận không có thời gian quản cô.

Tiểu Q xuất hiện, làm người trong quán cà phê đều hưng phấn không thôi, nhân viên ở quán cà phê, đại bộ phận đều rất thích chó, đặc biệt là loại chó thông minh như Tiểu Q, cả buổi sáng chơi cùng mọi người trong quán, kiếm được không ít đồ ăn.

Ôn Hướng Dương nhìn Tiểu Q được hoan nghênh như vậy, cảm thấy rất vui.

Quả nhiên, cô chính là nên đi ra ngoài làm việc của bản thân. Nếu không, cả ngày ở nhà chờ Mộ Lăng Khiêm trở về, cô sẽ điên mất.

“Tiểu Ôn, trong khoảng thời gian này em đi đâu vậy?” Giữa trưa, Chân Khâm đi đến trước mặt Ôn Hướng Dương, đưa cho Ôn Hướng Dương một ly cà phê, nhìn cả đoàn nhân viên đang chơi cùng Tiểu Q rất vui vẻ, liền dò hỏi Ôn Hướng Dương.

“Cám ơn.” Ôn Hướng Dương nhận cà phê Chân Khâm đưa, uống một ngụm, như nói giỡn mà cười nói: “ Anh Chân, nếu em nói em bị bạn trai cũ đánh phải đi bệnh viện, anh tin không?”

Chân Khâm nghe nói như thế, hơi hơi nheo mắt.

Ôn Hướng Dương cũng không nói thêm, chỉ là nói lời tự đáy lòng: “ Anh Chân, cám ơn anh, lâu như vậy còn không có sa thải em, dù sau này tốt hay xấu em cũng sẽ còn có chỗ để làm việc kiếm cơm.”

Cô hiện giờ đang làm ba công việc, hiện tại tiểu loli không để ý tới cô nữa, quán bar trong khoảng thời gian này cũng vẫn chưa hoạt động, hiện tại cũng chỉ dư lại quán cà phê này.

“ Anh Chân, nếu không có việc gì, em mang Tiểu Q trở về trước.” Ôn Hướng Dương thời gian làm việc là buổi sáng, hiện tại là giờ nghỉ trưa, Chân Khâm cũng rất tốt, còn bao các cô cơm trưa.

Ôn Hướng Dương thu dọn đồ đạc, gọi Tiểu Q trở về, vừa đi ra ngoài, phía sau liền truyền đến giọng của Chân Khâm: “Tiểu Ôn, vừa lúc anh muốn đi ra ngoài, em muốn đi đâu không? Anh lái xe đưa em đi.”

Ôn Hướng Dương nghe nói như thế, hơi sững lại.

Chân Khâm đã đổi quần áo xong xuôi đi tới, Chân Khâm rất thích mặc áo sơmi trắng mặc dù đã tốt nghiệp ba năm, nhưng anh vẫn trẻ trung như hồi còn đi học vậy

Giống như một nam sinh đang mời đi cùng xe vậy.

Hẳn là các nữ sinh khác sẽ không từ chối.

Nhưng Ôn Hướng Dương đã bị Mộ Lăng Khiêm dạy dỗ rồi, trừ hắn ra sẽ không tiếp xúc quá thân thiết với bất kì nam nhân nào khác.

“ Anh Chân, cám ơn anh, em muốn mang Tiểu Q đi ra ngoài tản bộ.”

Tiểu Q nghe được Ôn Hướng Dương nói vậy, mặt liền hung dữ, hướng về phía Chân Khâm kêu hai tiếng, rõ ràng không chào đón Chân Khâm đưa Ôn Hướng Dương về.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 261: Tiểu Q, chúng ta đi tìm Mộ thiếu


Beta: Stuki^^

Chân Khâm thấy Ôn Hướng Dương khách khí như vậy, cũng không nói thêm nữa, chỉ cười cười: “Vậy em đi trên đường cẩn thận.”

“Ân, anh Chân, vậy anh đi đi.” Ôn Hướng Dương tạm biệt Chân Khâm, liền mang theo Tiểu Q đi ra ngoài tản bộ.

Chân Khâm kỳ thật cũng không muốn đi ra ngoài, anh ta nhìn Ôn Hướng Dương rời đi, thu hồi tầm mắt, lại vào quán cà phê.

Trong quán cà phê, Chân Khâm là một đại soái ca khiến không ít người rất yêu thích, Chân Khâm lại có vẻ rất quan tâm Ôn Hướng Dương, các cô thấy Chân Khâm muốn đưa Ôn Hướng Dương, Ôn Hướng Dương còn cự tuyệt, một đám đều bắt đầu nảy sinh ghen ghét.

“Cô ta cho rằng cô ta là cái thứ gì, anh Chân đưa về bất quá là cho cô ta mặt mũi, vậy mà cư nhiên từ chối không biết xấu hổ.”

“Chính là…. Tôi chính là vì anh Chân mà tới đậy làm việc. Anh Chân cũng chưa nói qua muốn đưa tôi về. Cô ta thì có gì tốt? Dáng người không bằng tôi, khuôn mặt không bằng tôi. Tiền cũng không có, anh Chân cư nhiên lại muốn đưa cô ta về.”

“Chờ cô ta lần sau tới, thế nào cũng phải dạy cô ta một bài học. “

Hành động vô tình của Chân Khâm cư nhiên lại rước cho Ôn Hướng Dương một đống kẻ địch, Ôn Hướng Dương lại hoàn toàn không biết. Lúc này Ôn Hướng Dương đang cùng Tiểu Q đi trên vỉa hè.

Mộ Lăng Khiêm không bồi cô, cô còn có Tiểu Q không phải sao?

Ôn Hướng Dương cùng Tiểu Q đi ngang qua một sạp bán báo, nhìn báo của ngày hôm nay, cô vô thức dừng lại: “ Chủ quán à, tôi lấy một tờ báo.”

“Được rồi, cô cứ lấy đi.”

Ôn Hướng Dương thanh toán tiền, vừa mở ra xem liền thấy ở mặt trên viết: “ Người điều hành tập đoàn Mộ thị xảy ra vấn đề, cổ phiếu sụt giảm mạnh.”

Ôn Hướng Dương nhìn tin tức này, trong lòng đầy lo lắng.

Nhưng nghĩ lại không đúng a.

Mộ Lăng Khiêm tối hôm qua có trở về nhà, cô tuy rằng đã ngủ, nhưng buổi sáng cô tỉnh lại, lại có thể nhìn thấy chút dấu vết của Mộ Lăng Khiêm, hắn chắc chắn đã tới phòng của cô.

Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Ôn Hướng Dương có chút sốt ruột, cô lấy di động ra liền gọi cho Mộ Lăng Khiêm.

Chuông di động vang một phút đồng hồ, mới có người tiếp.

“Uy, Mộ thiếu, tin tức trên báo là như thế nào?” Ôn Hướng Dương nôn nóng hỏi.

“Không có việc gì, em cứ ở nhà cho tốt, đừng có chạy loạn.”

Mộ Lăng Khiêm nói xong câu đó, cư nhiên liền tắt điện thoại.

Ôn Hướng Dương nhìn di động đã bị ngắt kết nối.

Cô cụp mắt xuống.

“Tiểu Q, đi, chúng ta đi tìm Mộ thiếu.” Ôn Hướng Dương bế Tiểu Q lên, liền đánh một chiếc taxi, kêu tài xế tới Mộ Thiên.

Mộ Lăng Khiêm rốt cuộc đang làm cái gì?

Cô không hiểu biết về kinh doanh, nhưng cũng biết cổ phiếu Mộ thị bị sụt giảm ý gì.

Cùng lúc đó, Lâm Hạo cũng ở nhà nhìn báo, thấy mưu kế của mình đã thực hiện được, anh ta đầu tiên là nhịn cười, sau đó lại đã là nhịn không được điên cuồng phá lên cười.

Mộ thị cổ phiếu sụt giảm mạnh.

Anh ta còn nhân cơ hội kiếm lời một số tiền.

Anh ta sẽ làm người của Mộ gia chết cũng không thể tin được. Chờ đi, tất cả kế hoạch anh ta đã nắm rõ.

Loại cảm giác nắm giữ vận mệnh của người khác, cảm giác được khống chết thế giới, thật là quá mỹ diệu.

Trần Vân Hi nghe được tiếng cười của Lâm Hạo, từ trên lầu đi xuống dưới, nhìn bộ mặt dữ tợn của Lâm Hạo đang cười điên cuồng, cô ta có chút sợ hãi.

Cô ta lúc trước lấy Lâm Hạo, bất quá là bởi vì Lâm Hạo gia thế rất tốt, tính tình, tướng mạo cũng tốt hơn nhiều người, lại không nghĩ rằng mới ngắn ngủi nửa năm, Lâm Hạo cư nhiên liền biến thành bộ dáng như quỷ thế này.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 262: Vợ à, mau lại xem cổ phiếu Mộ gia đang tụt dốc không phanh này


Beta: Stuki^^

Lâm Hạo âm trầm, kh*ng b*, khuôn mặt còn lộ ra vẻ đáng khinh cùng điên cuồng.

Cái này làm cho kẻ rất giỏi về tâm kế Trần Vân Hi cũng cảm thấy sợ hãi.

“Vợ à, mau lại xem cổ phiếu Mộ gia đang tụt dốc không phanh này”. Lâm Hạo thấy Trần Vân Hi, anh ta liền đi lên trước, thô bạo đem Trần Vân Hi kéo tới trước mặt chính mình, đem báo nhét vào tay cô ta.

Trần Vân Hi kỳ thật đã có chút hối hận, cô ta chỉ là tưởng bắt cóc Ôn Hướng Dương, uy h**p Mộ gia buông tha bọn họ, làm Lâm Hạo vứt bỏ Ôn Hướng Dương, làm Ôn Hướng Dương nếm thử cảm giác sống không bằng chết, lại không nghĩ rằng, sự tình sẽ phát triển trở thành như vậy.

Bất quá, hiện tại hối hận cũng vô dụng.

Trần Vân Hi rất rõ, chỉ cần cô ta dám ở trước mặt Lâm Hạo biểu lộ ra vẻ hối hận, Lâm Hạo khả năng sẽ giết cô ta.

Huống chi, trước kia Ôn Hướng Dương chưa chết, cô ta còn có thể đem Ôn Hướng Dương đạp ở dưới chân, giờ Ôn Hướng Dương đã chết rồi. Nghĩ vậy Trần Vân Hi rất là hưng phấn cùng đắc ý.

“ Anh à, anh thật là quá lợi hại.” Trần Vân Hi ôm Lâm Hạo liền hôn một cái.

Lâm Hạo cười ha ha, ánh mắt cực độ vặn vẹo nói: “ Em chờ xem, chờ anh đem Mộ thị đạp dưới chân, đem mấy người Mộ gia kia đều đạp dưới chân.”

Ôn Hướng Dương, cô không cần tôi, còn tìm Mộ gia làm chỗ dựa?

Tôi đây liền để cô nhìn xem, Mộ gia là cái rắm, tôi đây mới là thần!

——————-

Mộ thiên.

Ôn Hướng Dương mang theo Tiểu Q xuống xe, mới vừa đi vào bên trong, cô liền gặp được người nhân viên quen khi lần đầu tới đây, vị nhân viên kia còn nhớ rõ Ôn Hướng Dương, thấy Ôn Hướng Dương lại lần nữa xuất hiện, ánh mắt anh ta sáng lên, lại lần nữa nhiệt tình đi tới.

Nhưng anh ta một câu cũng chưa nói được, trợ lý Trương đã xuất hiện.

Trợ lý Trương thấy Ôn Hướng Dương cư nhiên tới công ty, liền bước nhanh tới trước mặt Ôn Hướng Dương, kêu lên: “Ôn tiểu thư, cô là tới tìm sao?”

Ôn Hướng Dương gật gật đầu: “Mộ thiếu hiện tại ở công ty sao?”

“Hiện tại có chút việc cần xử lý.” Trợ lý Trương muốn nói gì đó nhưng lại thôi, tạm dừng một giây nói: “Ôn tiểu thư, không bằng cô đi về trước.”

Ôn Hướng Dương chú ý tới một giây chần chờ của trợ lý Trương, cái này làm cho cô càng thêm hoài nghi.

Mộ Lăng Khiêm có phải xảy ra chuyện gì?

Tuy rằng, người đàn ông kia rất mạnh mẽ, nhưng cô vẫn có chút lo lắng.

“ Trợ lý Trương, anh có thể đưa tôi đi gặp Mộ thiếu không? Tôi chỉ là muốn đi xem anh ấy, trên người anh ấy còn có thương tích, tôi lo lắng thân thể anh ấy sẽ không chịu được.”

Trợ lý Trương nhìn Ôn Hướng Dương lắc lắc đầu: “Ôn tiểu thư, cô vẫn là đi về trước đi.”

Ôn Hướng Dương ngẩng đầu nhìn trên lầu một cái.

Cô không muốn làm khó xử trợ lý Trương, mang theo Tiểu Q đi ra ngoài, nhưng cô cùng Tiểu Q không đi mà đứng ở cửa, chờ Mộ Lăng Khiêm xuất hiện.

Nhưng cô đợi thật lâu, không thấy Mộ Lăng Khiêm, nhưng lại thấy Ôn Lợi Thịnh.

Nhìn thấy Ôn Lợi Thịnh, Ôn Hướng Dương thần kinh trong nháy mắt liền căng thẳng.

Ôn Lợi Thịnh như thế nào lại ở chỗ này?

Đúng rồi, hạng mục hợp tác kia, hẳn là sắp hết hạn, Ôn Lợi Thịnh đây là tới tìm Mộ Lăng Khiêm nói chuyện hợp tác sao?

Xem tâm tình Ôn Lợi Thịnh có vẻ rất tốt, khoé miệng cười rất tươi, sắc mặt Ôn Hướng Dương dần dần trầm xuống.

Mộ Lăng Khiêm không có ra.

Ôn Hướng Dương chờ tới 9 giờ tối, Mộ Lăng Khiêm cũng không có ra ngoài.

Tiểu Q vẫn luôn ghé vào bồi Ôn Hướng Dương.

Lúc này đã là mùa đông, Nam Đức buổi tối rất lạnh Ôn Hướng Dương mặc cũng không nhiều, cô chỉ có thể ôm Tiểu Q để sưởi ấm, chờ Mộ Lăng Khiêm.

Không biết đợi bao lâu, tới khi cô lạnh đến ôm Tiểu Q cũng sắp chịu đựng không nổi, trên người cô đột nhiên được phủ lên một lớp quần áo, người cũng bị một bàn tay to kéo lên, bị chặn ngang ôm vào lồng ngực.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 263: Nếu tôi không ra, em tính chờ tới khi nào?


Beta: Stuki^^

Ôn Hướng Dương ngẩng đầu lên, chỉ có thể nhìn đến đường cong lạnh lùng của chiếc cằm.

Cô biết người ôm cô là Mộ Lăng Khiêm, cô duỗi tay ôm lại hắn, đem cả khuôn mặt đều vùi vào ngực hắn, cô rất lạnh, cô cũng có rất nhiều lời nói muốn hỏi hắn, nhưng hiện tại, cô chỉ muốn vùi vào trong lòng ngực hắn, ôm hắn sưởi ấm.

Tiểu Q thấy Mộ Lăng Khiêm ôm Ôn Hướng Dương, nó cũng vội vàng ôm chân hắn.

Mộ Lăng Khiêm đem Ôn Hướng Dương bế lên xe, liền đẩy tay cô ra, làm cả người Ôn Hướng Dương ngã xuống, kém chút nữa liền đập đầu vào cửa xe.

Ôn Hướng Dương nhìn Mộ Lăng Khiêm không nói lời nào.

Mộ Lăng Khiêm ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô.

Hai người nhìn nhau gần hai phút, Mộ Lăng Khiêm rốt cuộc vẫn là đóng cửa xe lại, còn mở máy sưởi, đem Ôn Hướng Dương gói vào trong âu phục.

“Nếu tôi không ra, em tính chờ đến bao giờ?” Mộ Lăng Khiêm thật sự rất muốn b*p ch*t cái người không biết nghe lời này.

Ôn Hướng Dương bị chùm kín chỉ lộ ra một cái đầu.

Cô nhìn Mộ Lăng Khiêm, có chút ủy khuất.

Cô cũng tưởng có thể lên tìm hắn, nhưng là nếu cứ cố tình đi lên, hẳn sẽ chọc giận hắn.

Việc duy nhất cô có thể làm là ở dưới lầu chờ hắn.

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương một bộ như muốn khóc, hắn hơi hơi khép mắt, đem cô ôm vào trong ngực: “Như thế nào lại có người phụ nữ ngốc như vậy?”

“Mộ thiếu……” Ôn Hướng Dương bị Mộ Lăng Khiêm ôm vào trong ngực, hơn nữa trên xe có máy sưởi, cô hơi nóng, muốn kêu Mộ Lăng Khiêm một tiếng, do dự một lát, thanh âm nặng nề nói: “ Lúc chạng vạng tối, ở dưới lầu em thấy ba em. Ông ấy có phải lại tới phiền anh không?”

“Còn có, em thấy trên báo viết……” Ôn Hướng Dương còn chưa nói xong, đã bị Mộ Lăng Khiêm bịt miệng.

Mộ Lăng Khiêm hôn cô, hôn đến khi thở hổn hển mà ngã xuống trên chỗ ngồi, đè lên trên cô, nói: “ Em lo lắng cho tôi? Vẫn sợ tôi không giúp em?”

Ôn Hướng Dương mặt có chút hồng, bị Mộ Lăng Khiêm đè nặng, căn bản không thể động, thậm chí có thể cảm giác được nhiệt độ nóng trên người Mộ Lăng Khiêm.

“Em rất lo lắng cho anh.” Ôn Hướng Dương không có phủ nhận.

“Tiểu ngốc nghếch.” Mộ Lăng Khiêm thân mật kêu Ôn Hướng Dương một tiếng, còn nhéo mũi cô, dời khỏi thân thể cô, đem cô ôm ở trong lòng ngực.

“Mấy ngày nay đều xử lý việc công ty. Báo chí là viết bừa nói linh tinh. Việc của ba em thế nào lại bị em suy diễn như vậy.”

“Mộ thiếu, em……” Ôn Hướng Dương không nghĩ tới Mộ Lăng Khiêm sẽ giải thích với cô.

Tuy rằng ngôn ngữ vẫn là lời ít mà ý nhiều như cũ, nhưng ít ra hắn là suy nghĩ vì cô mà giải thích.

“Trở về đi, ngày mai tôi sẽ đúng giờ tan tầm về nhà.” Mộ Lăng Khiêm hôn khoé miệng Ôn Hướng Dương đem cô đặt trên ghế, hắn lên ngồi ghế lái, khởi sự động xe.

Ôn Hướng Dương ngồi ở đằng sau, liền nhìn Mộ Lăng Khiêm phía trước.

Ngày hôm sau, Mộ Lăng Khiêm là chờ Ôn Hướng Dương thức dậy, hắn mới đi làm, hắn đi ra ngoài trước, Ôn Hướng Dương nhịn không được kéo lại ống tay áo hắn.

Mộ Lăng Khiêm quay đầu lại nhìn nữ nhân phía sau.

Liền thấy cô cúi đầu, thanh âm so với tiếng con muỗi còn nhỏ hơn: “ Em có thể ra ngoài đi làm không? Ở quán cà phê. Em không muốn của ngày đều ở nhà.”

Mộ Lăng Khiêm đều không có gạt cô, Ôn Hướng Dương cũng không nghĩ lại muốn lén lút chuồn ra.

Mộ Lăng Khiêm nhìn Ôn Hướng Dương, lâu không nói gì.

Ôn Hướng Dương có chút thấp thỏm.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 264: Quán cà phê , bị oán hận


Beta: Stuki^^

Mộ Lăng Khiêm không muốn để Ôn Hướng Dương ở nhà, hắn chỉ không thích cô gặp nam nhân khác thôi.

“ Nhớ những lời nói trước kia của tôi với em.”

Ôn Hướng Dương biết Mộ Lăng Khiêm đáp ứng mình, đôi mắt cô sáng lên, đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt to sáng như tuyết, cao hứng ôm Mộ Lăng Khiêm, hôn một cái.

Vật nhỏ chủ động, hắn tự nhiên không có cự tuyệt.

Mộ Lăng Khiêm ôm tiểu nữ nhân, hôn đáp trả cô, thẳng đến trong lòng ngực cô bị hôn tới thở không nổi, hắn mới buông lỏng cô ra: “Mang theoTiểu Q.”

“Ân ân.”

Mộ Lăng Khiêm đi làm.

Ôn Hướng Dương thu thập xong, cũng mang theo Tiểu Q đi quán cà phê.

Nhân viên của Chân Khâm đều là sinh viên, xuất phát từ nhân tính hóa suy xét, ở chỗ này đều tính lương theo ngày, tới cuối tháng tiền sẽ đươc gửi vào tài khoản.

Mộ Lăng Khiêm đều đáp ứng cô, cô đi ra ngoài làm việc, Ôn Hướng Dương có nhiều thời gian, tự nhiên là có thể nhiều kiếm được nhiều tiền, huống chi, ở quán cà phê còn tốt hơn một mình ở biệt thực.

Lúc Ôn Hướng Dương đến quán cà phê, quán cà phê chỉ có mấy nhân viên.

Ôn Hướng Dương ngày thường lúc tới, đều sẽ chào hỏi cùng các nhân viên khác, mặc dù không phải đặc biệt thân thiết, nhưng với khuôn mặt tươi cười của cô, đối phương cũng là sẽ cùng cô chào hỏi.

Nhưng hôm nay lúc cô đi vào, chào hỏi mấy người bọn họ, lại không có một người nào để ý tới cô.

Cái này không khỏi làm Ôn Hướng Dương cảm thấy kì quái.

“Tiểu Q, em đến chỗ nào đợi đi.” Ôn Hướng Dương thu hồi tầm mắt, liền đi đổi quần áo cho người phục vụ, nhưng lời này mới vừa nói ra, một nữ sinh liền bước tới trước mặt cô, mặt lộ vẻ bất thiện nói: “Không thể đem chó vào quán cà phê, cô không biết sao? Cô làm như vậy, nếu lông chó rớt vào cà phê của khách, cô làm thế nào?”

Ôn Hướng Dương nhìn nữ sinh trước mặt, cô nhớ không lầm hôm qua nữ sinh này ngày hôm qua còn rất thích Tiểu Q, hôm nay là làm sao vậy?

Tiểu Q thấy thái độ của nữ sinh này với Ôn Hướng Dương không tốt, nó cũng không khách khí, làm mặt dữ tợn, làm bộ dáng tức giận với nữ sinh kia, giống như một con chó dữ.

Nữ sinh kia bị Tiểu Q nhìn như vậy cũng sợ tới mức lùi lại một bước.

Nhưng nghĩ đến anh Chân cư nhiên muốn đưa Ôn Hướng Dương trở về, Ôn Hướng Dương còn cự tuyệt, cô ta liền giận sôi máu.

Mấy người thích anh Chân bọn cô đều thương lượng xong, nhất định phải cho Ôn Hướng Dương một bài học.

“Tiểu Q.” Ôn Hướng Dương nhìn nữ sinh kia bị dọa đến phát sợ, cô cong lưng, xoa xoa đầu Tiểu Q, ý bảo Tiểu Q không cần hung dữ như vậy.

Tiểu Q bị Ôn Hướng Dương trấn an nức nở một tiếng, dựa vào chân Ôn Hướng Dương, chỉ là còn trừng mắt nhìn nữ sinh kia.

Ôn Hướng Dương tự nhiên là sẽ không đem Tiểu Q đuổi ra, hiện tại khách đã vào đông, mặc dù bên ngoài có ánh mặt trời, nhiệt độ vẫn rất thấp, cô ra khỏi cửa liền mặc đồ cho Tiểu Q, sao có thể đem Tiểu Q để ở bên ngoài chết lạnh.

“Lông của Tiểu Q, tôi sẽ chú ý.” Nếu nơi này không được, cô có thể đem Tiểu Q tới phòng của công nhân đợi, cô làm hai giờ, liền mang Tiểu Q về nhà.

“Kia cũng không được. Đây là quy định của quán cà phê.” Nữ sinh như cũ ngăn lại Ôn Hướng Dương, cô ta là ra oai với Ôn Hướng Dương, như thế nào có thể khiến Ôn Hướng Dương sợ.

“ Sao tôi lại không biết quán có quy định này?” Ôn Hướng Dương không nói chuyện, phía sau lại truyền tiếng của một nữ nhân khác.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 265: Tai bay vạ gió


Beta: Stuki°^

Ôn Hướng Dương theo giọng nói mà quay lại nhìn, nữ sinh giúp cô trông có chút quen mắt.

“Hướng Dương, cám ơn cô lần trước đổi ca giúp tôi, nếu không buổi phỏng vấn của tôi không xong rồi “. Nữ sinh kia chính là được Ôn Hướng Dương thay ca giúp, anh Chân không tin lý do của cô, Ôn Hướng Dương là người duy nhất nguyện ý cùng cô đổi ca. Cô vẫn nhớ kĩ ân tình này.

“Tiểu Tôn, cô nói cái gì? Việc này liên quan gì tới cô?” Nữ sinh đang làm khó Ôn Hướng Dương thấy có người giúp Ôn Hướng Dương, lập tức lạnh mặt: “Tôi khuyên cô xen vào việc người khác!”

“Xen vào việc người khác là cái gì?” Tiểu Tôn nhìn lướt qua những nữ sinh bên kia, cười nhạo một tiếng nói: “Các người một đám nói là tới làm phục vụ, không phải cả ngày nhìn chằm chằm anh Chân sao? Cũng không rải phao nước tiểu nhìn một chút, các người như vậy, anh Chân có thể để ý các người sao?”

“Cô ——!”

Nữ sinh bị Tiểu Tôn nói cho tức giận.

Ôn Hướng Dương nghe đến đây, cũng đã hiểu rõ, nguyên lai là bởi vì hành động của anh Chân ngày hôm qua, làm cô bị tai bay vạ gió.

Nữ sinh làm ở đây đại bộ phận đều vẫn là học sinh, mình cô đã tốt nghiệp không cần thiết so đo với họ.

“Tiểu Tôn, còn có vị này Tiểu Mỹ. Các người đừng nóng, tôi mang Tiểu Q vào bên trong đi, sẽ không ảnh hưởng đến quán cà phê.” Ôn Hướng Dương cố ý dời đi đề tài.

Hai người trừng mắt với nhau, mấy nữ sinh khác lúc này đều không tiến lên, nếu gây náo loạn, nháo đến anh Chân nơi nào đó, các cô hẳn sẽ bất lợi.

Ôn Hướng Dương mang theo Tiểu Q vào phòng nghỉ cho nhân viên, quần áo phục vụ đều đặt ở nơi này, nhưng chờ lúc cô tiến vào, liền phát hiện ngăn tủ của mình bị người cạy ra.

Cô nhìn ngăn tủ, liền trầm mặc.

Lúc sau cô mới mở ngăn tủ ra, liền nhìn thấy, quần áo phục vụ của cô bị ai đó dùng kéo cắt vài cái, còn có trong ngăn tủ có mấy chữ to viết bằng son môi: Hồ ly tinh không biết xấu hổ.

Ôn Hướng Dương sống đến lớn như vậy, trong trường học nam nhân thích cô cũng có, nữ sinh chán ghét cô cũng có, nhưng cô thật đúng là chưa từng gặp được loại việc này.

Cô chỉ là tới làm thêm, trước kia ở chỗ này cũng hòa đồng, như thế nào liền bởi vì ngày hôm qua anh Chân muốn đưa cô về, sự tình liền phát triển tới loại tình trạng này?

Ôn Hướng Dương không biết nữ sinh chính là có tâm tư như vậy. Khi Chân Khâm nói đưa cô về, Chân Khâm là đại gia, tất cả mọi người có thể thích hắn, nhưng Chân Khâm không có đưa những người khác, lại cố tình nói muốn đưa cô về, cô sợ mọi người chỉ trích, coi cô như cái gai trong mắt.

Quần áo đều bị hư như vậy, khẳng định là không có biện pháp mặc lại.

Ôn Hướng Dương thở dài, đem quần áo thu vào, cầm lại sửa, hoặc là lại đi mua một cái mới vậy.

Hôm nay sợ là không làm được rồi.

Ôn Hướng Dương vỗ vỗ đầu Tiểu Q, nhìn Tiểu Q nói: “Tiểu Q, chúng ta trở về đi.”

“Gâu gâu”. Tiểu Q hướng về phía Ôn Hướng Dương kêu một tiếng, dùng đầu cọ cọ lòng bàn tay Ôn Hướng Dương, như là đang an ủi cô, hành động này làm trong lòng Ôn Hướng Dương rất ấm áp.

Kỳ thật, cũng không có gì.

Ôn Hướng Dương mang theo Tiểu Q ra, các nữ sinh đều có chút vui sướng khi người gặp họa, quần áo phục vụ bị rách, các cô nhìn Ôn Hướng Dương còn có thể ở chỗ này tiếp tục câu dẫn anh Chân.

Các cô hiện tại cùng có một mục tiêu, đó chính là đuổi Ôn Hướng Dương đi, làm Ôn Hướng Dương mất mặt, tự biết khó mà từ chối anh Chân!
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 266: Cô cũng chưa từng đan áo lông cho hắn!



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 267: Mộ thiếu thấy có lỗi



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 268: Tặng cô 1 rương len sợi


Beta: Stuki^^

Ôn Hướng Dương đi ra ngoài, mở cửa nhà, liền nhìn thấy trợ lý Trương đứng ở cửa: “Ôn tiểu thư, tôi mang những thứ này đến tặng cô, cô kiểm tra lại. Còn có vài bộ quần áo này nữa, là lần trước nhà thiết kế Italy định may cho cô.”

Ôn Hướng Dương hướng về phía cửa nhìn lại, liền nhìn thấy ba người cầm quần áo, còn có một người ôm một cái rương to.

Cô nhìn bên trong cái rương, bên trong tất cả đều là len sợi.

Ôn Hướng Dương: “……”

” Trước đó mang vào đi, vất vả cho các anh rồi.” Ôn Hướng Dương và trợ lý Trương giúp nhân viên mang đồ vật vào nhà, lại mời bọn họ uống ly trà nóng cho ấm bụng, mới tiễn họ rời đi.

Đóng cửa nhà lại, Ôn Hướng Dương nhìn một rương len sợi, có chút dở khóc dở cười.

Chờ đến lúc cô đem đống này đan thành áo len, chỉ sợ mùa đông năm nay đã đi qua.

Mộ Lăng Khiêm đi khỏi, Ôn Hướng Dương không thể đo kích cỡ, dứt khoát đem quần áo Tiểu Q lúc trước làm cho xong.

Hôm nay, tốt nhất cô nên nấu cơm sớm.

Nhưng mà, Mộ Lăng Khiêm không có trở về.

Ôn Hướng Dương đợi không được Mộ Lăng Khiêm, nằm trên giường suy nghĩ lung tung một chút.

Chẳng lẽ Mộ Lăng Khiêm bởi vì tối hôm qua cô nổi giận sao?

Ôn Hướng Dương thở dài, đấm mạnh hai tay xuống mặt giường.

Ngày hôm sau, lại là một ngày nắng mặt trời lên cao, Ôn Hướng Dương nằm trên giường, mở mắt, ánh mặt trời chiếu rọi làm sáng trưng mọi thứ trong phòng ánh mắt cô quét một vòng, không có phát hiện dấu vết Mộ Lăng Khiêm trở lại.

Nghĩ đến, tối hôm qua hắn không có trở về.

Rời giường, mặc quần áo, đánh răng, rửa mặt.

Ôn Hướng Dương có chút uể oải ỉu xìu đi xuống tùy tiện ăn đại một chút, lại chuẩn bị đồ ăn chu đáo cho Tiểu Q, cuối cùng vẫn là quyết định đi nhận chức làm việc, quần áo làm việc hôm qua cô đã sửa sang lại, cô may vá cũng không tệ, hơn nữa mua vải tốt, sau khi may lại, vết may cũng không quá rõ.

Ôn Hướng Dương mặc quần áo cho Tiểu Q xong, liền đến quán cà phê, vừa đến quán cà phê, các ánh mắt của các nữ sinh đều đặt trên người cô, thời điểm cô đến, còn nghe được người sau lưng lẩm bẩm chửi cô.

Ôn Hướng Dương coi như không nghe thấy, cô tới là để nhận việc, không phải đến đây để gây náo loạn với nữ sinh đó.

Cô mang theo Tiểu Q vào phòng nghĩ dành cho nhân viên, nhưng mới vừa đi vào, liền có hai nữ sinh đi đến, còn hướng về phía cô hừ lạnh hai tiếng, khoanh tay trước ngực nhìn cô.

Ôn Hướng Dương nhìn hai nữ sinh này liếc mắt một cái, coi như không nhìn thấy hai người, nên làm gì thì phải làm, cô thoải mái đi vào phòng thay đồ ra ngoài làm việc.

Hai nữ sinh thấy Ôn Hướng Dương cư nhiên lơ các cô, sắc mặt hai người trở nên khó coi.

Trên đời này làm sao lại có một người phụ nữ không biết xấu hổ như vậy?

Trong đó có một nữ sinh nhìn một nữ sinh khác liền nói: “Chúng ta như cứ vậy đi.”

“ Được, ý kiến hay.” Một nữ sinh khác đáy mắt loé lên.

Chỉ là hai nữ sinh cũng chưa chú ý tới, Tiểu Q đứng ở một bên, đem hành động của hai người thu vào trong mắt, mặc dù nó không biết hai người muốn làm gì, nhưng đôi mắt lại nheo lại.

Quán cà phê khách dần dần nhiều lên, Ôn Hướng Dương cũng bắt đầu làm việc.

Không bao lâu Chân Khâm cũng đi vào trong tiệm, nhìn thấy Ôn Hướng Dương ở trong, hắn nhiệt tình đi đến trước mặt Ôn Hướng Dương, cùng tiếp đãi khách với Ôn Hướng Dương, trong vô thức, không biết là mang lại cho Ôn Hướng Dương không ít sự thù ghét.

Ôn Hướng Dương có chút bất đắc dĩ, Chân đại ca à, trong tiệm nhiều người như vậy nhiều, anh không thể chào hỏi người khác sao? Tôi sẽ bị ánh mắt các nữ sinh khác trong tiệm bắn thành tổ ong vò vẽ.

Anh Chân,anh Chân.” Thời điểm Ôn Hướng Dương cực kỳ bất đắc dĩ, giọng nói một người nữ sinh truyền đến từ phía sau, nghe cực kỳ là sốt ruột.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 269: Anh Chân, tôi nghỉ việc



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 270: Bị vu khống



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 271: Cả chó cũng có thể lợi dụng



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 272: Ôn Hướng Dương phản công



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 273: Mộ thiếu đã đến, biết vậy mọi người đã không tin



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 274: Trong nhà có nam thần



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 275: Cởi quần áo giúp anh



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 276: Ba vòng của Mộ Thiếu



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 277: Mộ Lăng Khiêm lại đi rồi


Beta: Stuki°°

Chỗ nên đo đã đo hết,Ôn Hướng Dương ngồi vào bàn trà, đem số liệu ghi vào sách vở đặt trên bàn.

Cô ngồi xổm trên mặt đất quay đầu nhìn về phía Mộ Lăng Khiêm, vừa định cùng Mộ Lăng Khiêm nói chuyện, liền thấy Mộ Lăng Khiêm đứng lên, đôi mắt cô liền trầm xuống, lại nghe Mộ Lăng Khiêm nói: “Tôi đi mấy ngày tới không trở lại, em ở nhà một mình đừng đi lung tung. Muốn ra cửa, thì đem Tiểu Q theo.”

Ôn Hướng Dương nghe nói thế, hơi tăng sức nắm chặt cây bút trong tay.

Mộ Lăng Khiêm từ từ bước đi sau hai bước, cô đứng lên, nôn nóng dò hỏi: “Mộ thiếu, có phải có chuyện gì rắc rối hay không?”

Mộ Lăng Khiêm nghe Ôn Hướng Dương nói, bước chân bỗng dừng lại, quay đầu lại nhìn cô ở phía sau.

Hắn trầm mặc một lúc, rốt cuộc cũng xoay người đi tới trước mặt Ôn Hướng Dương, cúi người, hôn lên khóe miệng cô, nói: “Đừng suy nghĩ nhiều.”

Mộ Lăng Khiêm đi ra ngoài, mặc cái áo mà cúc áo bị kéo xuống, cũng không mang áo khoác.

Ôn Hướng Dương đứng tại chỗ, nhìn bóng Mộ Lăng Khiêm rời khỏi, liền hình ảnh Mộ Lăng Khiêm rời khỏi, cô đột nhiên ném cây bút trong tay xuống, bước nhanh tới cửa.

“Mộ thiếu!” Ôn Hướng Dương hét to một tiếng.

Mộ Lăng Khiêm ngồi trên xe nhìn cô, Ôn Hướng Dương chạy tới phía trước xe, cô cũng không biết lấy dũng khí từ khi nào, cô gắt gao duỗi tay bắt được bàn tay Mộ Lăng Khiêm ở tay lái: “em chờ anh trở về. Mặc kệ xảy ra chuyện gì, em đều chờ anh trở về!”

Ánh mắt Mộ Lăng Khiêm lóe lên một chút, hắn trở tay nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Ôn Hướng Dương, giọng nói trầm thấp nói: “ Được, ở nhà đợi, nhớ ăn cơm đúng bữa.”

Mộ Lăng Khiêm nói xong, lái xe khỏi biệt thự, biến mất trong tầm mắt Ôn Hướng Dương.

Ôn Hướng Dương đứng ở cửa, nhìn ở ngoài không có một bóng, tâm tình có chút khẩn trương.

Kế hoạch của cô liệu có thật sự ảnh hưởng đến hắn?

“ Gâu gâu.”

Ôn Hướng Dương đứng một mình nhìn ra ngoài cửa, không nói một lời, Tiểu Q chạy đến trước mặt Ôn Hướng Dương, hướng về phía Ôn Hướng Dương kêu to hai tiếng, còn dùng thân cọ vào chân Ôn Hướng Dương.

Ôn Hướng Dương bị cọ liền cúi đầu, ngồi xổm thân xuống, ôm lấy Tiểu Q, đem cả khuôn mặt đều chôn trong Tiểu Q: “Tiểu Q, nếu Mộ thiếu biết thật sự vì kế hoạch của chị, mà làm cho công ty xuất hiện vấn đề, chị có phải là có tội đáng chết vạn lần hay không?”

“Gâu ” Tiểu Q lại hướng về phía Ôn Hướng Dương kêu to hai tiếng, thanh âm so vừa rồi to lớn vang dội rất nhiều.

Ôn Hướng Dương nghe Tiểu Q tiếng kêu, xoa xoa đầu Tiểu Q: “Là em nói, Mộ thiếu sẽ không xảy ra chuyện, đúng không?”

“Gâu” Tiểu Q lại lần nữa đáp lại, còn vươn lưỡi l**m mu bàn tay Ôn Hướng Dương.

Ôn Hướng Dương tự thuyết phục chính mình, cũng tin tưởng Mộ Lăng Khiêm, nhưng mà cô vẫn không yên tâm, cô mang Tiểu Q trở về phòng, lấy điện thoại ra, gấp gáp gọi điện cho Nghiêm Hân.

Điện thoại vẫn luôn ở trang thái không người nghe, Ôn Hướng Dương không thể không cúp máy.

Đại khái qua một phút đồng hồ, điện thoại Ôn Hướng Dương vang lên, Ôn Hướng Dương ấn nghe, bên kia truyền đến tiếng lật văn kiện sàn sạt: “Alo, Hướng Dương sao? Mình mới vừa đi họp, ngại quá, không nhìn thấy cuộc gọi của cậu.”

“Tiểu Hân……” Ôn Hướng Dương đối với chuyện công ty không có nửa điểm hiểu biết, cô không biết tình hình công ty Mộ Lăng Khiêm, người duy nhất người còn lại có thể dò hỏi là Nghiêm Hân.

“Hướng Dương, làm sao vậy?” Đầu kia điện thoại ngừng lật văn kiện, mà chính là tiếng lo lắng của Nghiêm Hân.

“Không, không có gì. Nghiêm Khắc giờ sao rồi?”

Nghiêm Hân vẫn chưa phát hiện đựơc sự bất thường, cô gần đây thật sự rất bận, Nghiêm Khắc bị thương, thật rất nhiều chuyện đều đè trên người cô, cô tuy rằng học chuyên nghiệp, nhưng rốt cuộc mới vừa tham gia công tác không bao lâu, không ít chuyện đều chính cô tự làm: “Khá hơn nhiều, Hướng Dương,cậu đừng lo lắng, bây giờ đã có thể chống gậy đi.”

Nghiêm Hân dừng một lát, lại nói: “Hướng Dương, mình cảm thấy cậu có việc muốn hỏi mình, không phải là muốn hỏi tình hình của anh mình.”

Hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Ôn Hướng Dương khi nào nói dối, Nghiêm Hân lại rõ hơn hết.

Ôn Hướng Dương trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mở miệng nói: “Tớ thấy trên báo nói cổ phiếu Mộ thị giảm sút. Tiểu Hân,cậu đối với việc này có ý kiến gì không?”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 278: Gọi một lần ba cú điện thoại



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 279: Nha, đây không phải là chị sao?



 
Back
Top Bottom