Cập nhật mới

Ngôn Tình Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 240: Quân khuyển



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 241: Hắn còn không bằng một con chó săn



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 242: Đưa cô đi siêu thị



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 243: Mộ thiếu cùng quân khuyển



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 244: Nam nhân này thật sự săn sóc chu đáo sao?



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 245: Dấm của chó cũng đều ăn..



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 246: Tiểu Q,mày không thể ngủ cùng tao được


Beta: Stuki^^

-“Tiểu Q!”

Mộ Lăng Khiêm lạnh giọng kêu Tiểu Q một tiếng, Tiểu Q mới vừa mở miệng ra chỉ có thể ngậm lại, đều không kịp ăn, lại đáng thương hề hề chạy đến trước mặt Mộ Lăng Khiêm.

Ôn Hướng Dương cảm thấy Mộ Lăng Khiêm là cố ý.

Rõ ràng là hắn đưa tiểu Q cho cô mà!

Như thế nào, Tiểu Q mới đến một ngày, cô liền có cảm giác người nam nhân này cố ý nhằm vào Tiểu Q nhỉ?

Cùng ngày hôm qua giống nhau, Ôn Hướng Dương hầu hạ Mộ Lăng Khiêm ăn cơm xong, cô rửa sạch sẽ chén bát, lại đưa Mộ Lăng Khiêm khăn tay lau, rồi kiểm tra mức độ khép lại miệng vết thương.

Hôm nay trong nhà có thêm Tiểu Q,phòng Ôn Hướng Dương cũng quét tước sạch sẽ, cô còn có chút việc cần phải chính mình xử lý.

Cô nhìn Mộ Lăng Khiêm bộ dáng không việc gì, liền đã mở miệng: “Mộ thiếu, anh còn có việc sao? Nếu là không có việc gì, tôi về phòng trước.”

Nguyên bản Mộ Lăng Khiêm đang thay áo ngủ, nghe nói như thế, động tác đều ngừng lại.

Ôn Hướng Dương bị phản ứng của Mộ Lăng Khiêm làm cho thân thể có chút căng chặt, chẳng lẽ hắn còn tính toán khiến cô và hắn cùng nhau ngủ không thành? Chính là, cô còn có việc cần làm.

Ôn Hướng Dương đợi một trận, Mộ Lăng Khiêm cuối cùng cũng mở miệng: “Ân!”

Đợi đến khi Mộ Lăng Khiêm trả lời, Ôn Hướng Dương cảm giác như trút được gánh nặng, cô nhìn Mộ Lăng Khiêm nói: “Mộ thiếu, anh nghỉ ngơi sớm một chút, tôi về phòng trước.”

Mộ Lăng Khiêm không để ý cô, trực tiếp lên giường,dây lưng áo ngủ đều lười buộc lại.

Ôn Hướng Dương đi ra ngoài.

Cô cũng không có lập tức trở về phòng, mà là tìm được Tiểu Q còn chờ ở dưới lầu, tiếp đón Tiểu Q một tiếng, Tiểu Q vừa nghe tiếng Ôn Hướng Dương, lập tức từ trên mặt đất chạy lên, hướng Ôn Hướng Dương nhào tới.

Tiểu Q vừa tới, ổ chó một cái đều không có, nó liền ngủ trên thảm.

Ôn Hướng Dương lo lắng cho mình quá quan tâm Tiểu Q, lại chọc Mộ Lăng Khiêm không cao hứng, cô chỉ có thể làm bộ không thấy được, chờ đến khi việc Mộ Lăng Khiêm xong, lại xuống dưới tìm Tiểu Q.

“Hư, Tiểu Q! Nhẹ chút!”. Ôn Hướng Dương ngăn lại Tiểu Q đang nhiệt tình, sờ sờ nó đầu: “Tiểu Q, em đừng nháo, chị mang em đến phòng chị, trước giúp em tắm rửa một cái, lại cho em làm cái ổ, được không?”

Tiểu Q an tĩnh xuống dưới, phát ra một trận nức nở, đôi mắt sáng như tuyết.

Ôn Hướng Dương cười đem Tiểu Q mang theo đi lên. Thời điểm đi ngang qua phòng Mộ Lăng Khiêm, còn làm dấu riêng khiến Tiểu Q an tĩnh, một người một chó giống như hai trên trộm cùng nhau trở về phòng.

Trở lại phòng, Ôn Hướng Dương liền đem Tiểu Q đưa tới phòng tắm.

Tiểu Q là con chó rất yêu sạch sẽ, Ôn Hướng Dương giúp nó tắm rửa nó còn thật vui vẻ, ở bồn tắm chuyển động qua lại,cả người Ôn Hướng Dương đều bị nó làm cho một thân ướt sũng.

“Tiểu Q! Đừng nhúc nhích!” Ôn Hướng Dương giữ đầu Tiểu Q, Tiểu Q lập tức an tĩnh xuống dưới.

Giúp Tiểu Q tắm xong, lau khô bộ lông của nó, Ôn Hướng Dương chính mình cũng một thân ướt sũng. Cô đưa Tiểu Q ra bên ngoài đợi. Chính cô đóng cửa lại, cố tắm rửa một cái. Chờ cô tắm rửa sạch sẽ đi ra, phát hiện Tiểu Q cư nhiên ở trên giường của cô, toàn bộ thân mình đều vùi vào ổ chăn, đem chăn cùng bản thân vo thành một đoàn, chỉ lộ ra một cái đầu.

“Tiểu Q, đừng nháo! Mau xuống dưới!” Ôn Hướng Dương đi lên trước, muốn đem Tiểu Q ôm xuống đất đi.

Nhưng Tiểu Q chẳng những không đi xuống, còn cùng Ôn Hướng Dương chơi trốn tìm.

-“Tiểu Q.” Ôn Hướng Dương lại kêu một tiếng, còn ôm chặt Tiểu Q đang làm loạn, xoa xoa cái đầu nó nói: “Em không thể cùng chị ngủ,chị trước giúp em làm ổ, em ngủ tạm một buổi tối, ngày mai lại đi giúp em làm cái mới.”

Ôn Hướng Dương cũng không biết Tiểu Q có nghe hiểu hay không lời cô nói, chỉ là cô nói xong, Tiểu Q đầu tiên là nức nở một tiếng, sau đó liền đem thân gục ở trên giường, vươn đầu lưỡi liền đi l**m cô.

Ôn Hướng Dương mới vừa dỗ Tiểu Q xong, lại muốn chuẩn bị đi rửa mặt, liền phát hiện Tiểu Q không thấy, con ngươi cô ngược ra thân ảnh một người cao lớn vĩ ngạn, Ôn Hướng Dương còn chưa có lấy lại tinh thần, bên tai liền truyền đến một tiếng “Phanh” vang lớn.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 247: Mộ thiếu! Đừng….!


Beta: Stuki^^

-“Mộ thiếu……!” Nương theo ánh trăng, Ôn Hướng Dương thấy rõ ràng người trước mắt. Nhưng còn không phải là Mộ Lăng Khiêm sao?

Mộ Lăng Khiêm không để ý tới cô, hắn trực tiếp ngồi trên giường cô, còn đem cô cũng đưa tới trên giường.

Ôn Hướng Dương vừa bị đưa tới trên giường, hơi thở ấm áp liền phả trên mặt cô, hắn hôn cô, cũng thoát đi quần áo trên người cô. Ôn Hướng Dương cho rằng Mộ Lăng Khiêm tức giận khi cô mang Tiểu Q trở về phòng, nhưng động tác của hắn cũng không có thô lỗ.

Bị hắn thân mật hôn, Ôn Hướng Dương dần dần có cảm giác. Cô duỗi tay ôm lấy hắn, chỉ là còn lo lắng cho vết thương của hắn.

-“Mộ thiếu! Thương thế của anh……?! Ách……!” Lời nói của cô còn chưa nói xong, Mộ Lăng Khiêm cũng đã vào rồi.

Đêm nay Mộ Lăng Khiêm rất kỳ quái, nói tức giận cũng không giống như là tức giận, nói không tức giận cũng không hẳn, hắn hôn toàn thân cô, từ trên dưới, mỗi một chỗ mỗi một vị trí trên da thịt cô, biến ảo các loại tư thế, khiến cho Ôn Hướng Dương đỏ mặt, k*ch th*ch đến cuối cùng đều nhịn không được kêu lên tiếng.

Tiểu Q bị quăng ra ngoài, vẫn luôn ghé vào ngoài cửa, nghe được bên trong có tiếng kêu của Ôn Hướng Dương, nó vươn móng vuốt liền bắt đầu cào cửa, còn sủa lên.

Đang ở cao triều hai người nghe được tiếng kêu của Tiểu Q ngoài cửa, đều ngừng lại.

Ôn Hướng Dương xuyên thấu qua ánh trăng nhìn thấy ánh mắt đã có chút lạnh lẽo của Mộ Lăng Khiêm, cô sợ Mộ Lăng Khiêm thật sự tức giận, lại đem Tiểu Q đá ra ngoài, cô ôm Mộ Lăng Khiêm, liền chủ động hôn lên.

Tiếng va chạm lại lần nữa vang lên, triền miên đến cực điểm, làm người ta mặt đỏ tim đập.

Không chiếm được Ôn Hướng Dương, Tiểu Q vẫn còn nôn nóng cào cửa, hướng về phía bên trong sủa to, Ôn Hướng Dương không thể không hướng về phía cửa hô lên, thanh âm đứt quãng: “Tiểu…… Tiểu Q… đừng kêu…chị không có việc gì…… A!”

-“Gâu gâu!” Tiểu Q lại lớn tiếng kêu hai tiếng, sau đó mới không có thanh âm.

Ôn Hướng Dương bị Mộ Lăng Khiêm đâm đến thanh âm đều vỡ thành mảnh nhỏ, chỉ có thể ôm hắn cùng nhau chìm nổi, thẳng đến cuối cùng, một cỗ nóng bỏng vọt vào trong cơ thể, Mộ Lăng Khiêm mới ngừng lại được.

Ôn Hướng Dương đã không có sức lực, chỉ là dựa vào trong lồng ngực Mộ Lăng Khiêm.

-“Mộ thiếu……!” Nghỉ ngơi một chút, Ôn Hướng Dương mới khôi phục được một chút sức lực,thanh âm mềm mại vang lên.

Cô không biết tại sao người rõ ràng đã nằm trên giường ngủ, như thế nào sẽ đột nhiên chạy đến trong phòng cô, còn một câu cũng chưa nói liền kéo cô lăn một lần trên khăn trải giường, cũng may hắn không thô lỗ, còn để lại cho cô điểm sức lực.

-“Ân.” Mộ Lăng Khiêm hồi đáp, trước sau đơn điệu như một, chỉ là trong thanh âm có một tia khàn khàn lười biếng.

-“Tôi chỉ là xem Tiểu Q hôm nay vừa tới, cho nên tôi……” Không hiểu được mục đích của hắn, Ôn Hướng Dương cuối cùng quyết định nhận sai trước, cô nhận sai, hắn cũng không thể lại ngang ngược vô lý giáo huấn cô.

-“Về sau đừng cho Tiểu Q ngồi trên giường của cô.” Mộ Lăng Khiêm nói đến nơi này, tạm dừng một lát, lạnh lùng nói tiếp: “Nó là chó đực!”

-“Hả?” Ôn Hướng Dương nghe được Mộ Lăng Khiêm dùng ngữ điệu như vậy nói ra những lời kia, nhịn không được cười thành tiếng.

-“Cười cái gì?” Mộ Lăng Khiêm lật mình, đem Ôn Hướng Dương đè ở dưới thân, ánh mắt thanh lãnh nhìn chằm chằm cô hỏi.

Ôn Hướng Dương không dám cười tiếp, ngược lại duỗi tay ôm lấy cổ Mộ Lăng Khiêm: “Tôi đã biết! Về sau để nó tự mình tới. Chỉ là, Mộ thiếu, ngày mai có thể hay không mang cho Tiểu Q một cái ổ tới?”

-“Hoa Úc ngày mai sẽ đưa tới”.

Ôn Hướng Dương sửng sốt, nguyên lai Mộ Lăng Khiêm đã sớm nghĩ tới.

-“Cái kia, Mộ thiếu, còn có chuyện……”

Mộ Lăng Khiêm mắt nhìn cô chăm chú, dưới ánh trăng thân thể Ôn Hướng Dương trắng nõn như tuyết, không có bất luận cái gì che lấp bại lộ ở trước mắt hắn, còn dùng loại ngữ điệu mê người muốn nói lại thôi này cùng hắn nói chuyện, hắn liền cúi người đè ép đi lên.

Cao lãnh phun ra một chữ: “Nói!”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 248: Mộ thiếu vẫn cầm thú như xưa


Beta: Stuki^^

Chuyện này, Ôn Hướng Dương nghi hoặc hai ngày nay, hiện tại không nói, Ôn Hướng Dương cũng không biết về sau khi nào mới có thể tìm được cơ hội.

“Cái kia, tôi có thể hỏi, Diệp Ảnh đi đâu vậy?”

Ôn Hướng Dương vừa thốt lên xong,nam nhân còn ở trong thân thể cô đột nhiên dừng động tác, ngẩng đầu nhìn hướng về phía cô.

Ôn Hướng Dương bị ánh mắt băng lãnh này nhìn vội vàng giải thích nói: “Tôi chỉ là kỳ quái mà thôi. Rốt cuộc anh phái hắn tới bảo vệ tôi, nhưng là, thời gian dài như vậy, hắn liền dường như mất tích.”

“ bên người tôi không cần người vô dụng.”

Ôn Hướng Dương có chút giật mình, không cần người vô dụng là có ý tứ gì?

“Anh đem hắn đuổi đi?”

Mộ Lăng Khiêm nhìn chằm chằm Ôn Hướng Dương không nói lời nào.

Ôn Hướng Dương biết chính mình không nên nhiều chuyện,trước tiên cô hẳn là phải đi bảo trụ cái mạng nhỏ của chính mình, nhưng cô chính là biết tính tình của Mộ Lăng Khiêm, cho nên mới lo lắng cho Diệp Ảnh.

Diệp Ảnh làm việc bất lợi, khẳng định không như vậy dễ dàng qua đi.

Việc này, dù sao cũng là từ cô dựng lên, nếu không, Diệp Ảnh hiện tại còn phục vụ bên cạnh Mộ Lăng Khiêm.

“Mộ thiếu.” Ôn Hướng Dương to gan lần nữa, cô hô một tiếng đè ở trên người nam nhân của cô, nhìn thẳng hai tròng mắt lạnh băng mà thâm thuý của hắn, nói: “Tôi nghe nói, Diệp Ảnh đi theo bên cạnh anh mười mấy năm. Anh thật sự muốn vì ta, đuổi hắn đi sao? Con người không phải thánh hiền, ai mà không có sai lầm, tôi hy vọng anh có thể cho hắn một cơ hội nữa.”

“Cô thực quan tâm hắn?”

Ôn Hướng Dương nghe thanh âm như vậy chợt lạnh xuống dưới vài độ, cô đương nhiên sẽ không tự tìm đường chết, vội vàng giải thích nói: “Tôi không phải quan tâm hắn, tôi là quan tâm anh! Mộ thiếu, tôi hy vọng có người có thể bảo vệ anh, không thể làm anh bị thương. Diệp Ảnh theo anh nhiều năm như vậy, tôi chỉ là cảm thấy độ trung thành của hắn so với những người mới kia muốn cao hơn.”

Mộ Lăng Khiêm nhìn Ôn Hướng Dương không nói lời nào.

Ôn Hướng Dương là muốn thay Diệp Ảnh cầu tình, cô sợ Mộ Lăng Khiêm căn bản là vô dụng, cô cần thiết nhìn thẳng hắn.

“Mộ thiếu, nếu là anh cảm thấy lời đã nói ra không thể thu hồi. Tôi đây dùng ân tình của người kia cùng anh trao đổi, đổi lại anh thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Tôi chỉ là nghĩ nhiều cho anh có thể tín nhiệm người bảo vệ anh, tôi không muốn lại nhìn thấy anh bị thương!”

“Dùng ân tình của người kia để trao đổi?” Mộ Lăng Khiêm ngăn chận Ôn Hướng Dương,khoảng cách mặt hai người chỉ còn lại có mấy cm.

Ôn Hướng Dương cảm nhận được hô hấp Mộ Lăng Khiêm, cắn răng, chịu đựng sợ hãi đối Mộ Lăng Khiêm, từ kẽ răng phun ra một chữ duy nhất: “ Đúng.”

Mộ Lăng Khiêm như cũ không có trả lời cô, chỉ là lại lần nữa áp trên thân thể của cô, đem một chút sức lực mới vừa khôi phục lại lăn lộn ngã ở trên giường, một đầu ngón tay đều không nghĩ động.

Cố tình vào lúc này, cô cư nhiên nhìn thấy đầu Tiểu Q xuất hiện ở cửa sổ nơi đó, hai chân trước của nó còn lay ở trên bệ cửa.

Ôn Hướng Dương hoảng sợ, nơi này của cô chính là lầu ba, Tiểu Q là từ đâu bò lên trên được?

“Mộ thiếu…”

Ôn Hướng Dương sợ Mộ Lăng Khiêm phát hiện Tiểu Q bò ở cửa sổ, còn to gan lớn mật tưởng bò tiến vào,nhưng cô chính là lại không còn sức lực, lại không nghĩ muốn động, cô không thể không câu dẫn Mộ Lăng Khiêm lại lần nữa, còn một bên chủ động thân thiết với Mộ Lăng Khiêm, một bên cõng Mộ Lăng Khiêm, liều mạng ý bảo Tiểu Q không cần tiến vào, chạy nhanh trở về.

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương cư nhiên còn muốn, hắn tự nhiên sẽ không cùng cô khách khí.

Cũng may Tiểu Q thực thông minh, rốt cuộc nó là một con chó săn chỉ số thông minh cao, bị mang theo xem qua không ít thiếu nhi không nên đồ vật,lúc sau đang xem đến động tác của hai người trên giường, nó rất nhanh liền xem đã hiểu ra hiệu của Ôn Hướng Dương

Ôn Hướng Dương thấy Tiểu Q rời đi, cô cũng không dám lại phát ra âm thanh, chỉ là vô lực nằm ở trên giường, tùy ý thực tủy biết vị để Mộ Lăng Khiêm đùa nghịch, nhưng là, bị lăn lộn thảm hại, đến cuối cùng vẫn là nhịn không được mắng một tiếng: Cầm Thú.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 249: Vận động kịch liệt như vậy


Beta: Stuki^^

Mỗi lần cùng Mộ Lăng Khiêm lăn giường, Ôn Hướng Dương đều cảm thấy chính mình giống như đi đánh trận vậy, cô vẫn là bị đau nhức cả người.

Ngày hôm sau, Ôn Hướng Dương mở to mắt, hai chân thẳng tắp nằm ở trên giường, cô không biết bây giờ là mấy giờ, chỉ là bên ngoài mặt trời đã lên tới đỉnh đầu.

Mộ Lăng Khiêm không ở bên cạnh, cô một chút cũng không muốn động đậy.

Cuối cùng, vẫn là Tiểu Q mở cửa phòng, chạy đến, hướng về phía Ôn Hướng Dương kêu hai tiếng.

Không nghĩ rời giường, cũng không muốn rời giường.

Ôn Hướng Dương làm Tiểu Q đi ra ngoài trước, cô thay quần áo, mới xoa xoa cái eo mỏi nhừ đi ra ngoài.

Cũng may Mộ Lăng Khiêm tuy rằng cầm thú, nhưng mỗi lần hai người xong việc, hắn đều sẽ giúp cô đem thân thể rửa sạch sẽ, lại ôm cô ngủ, nếu không cô khó chịu đến chết.

Khi Ôn Hướng Dương xuống lầu, liền thấy Mộ Lăng Khiêm và Hoa Úc đứng ở trong viện, Hoa Úc có vẻ như là đang làm ổ chó.

Ôn Hướng Dương nhìn bóng dáng Mộ Lăng Khiêm thẳng tắp, thương thế của hắn hẳn là tốt lên nhiều lắm. Tối hôm qua hai người vận động kịch liệt như vậy, miệng vết thương của hắn cũng không có vỡ ra. Nếu không, chính cô dù liều mạng đều phải ngăn cản hắn.

“Chị dâu nhỏ, sớm a!” Hoa Úc từ ổ chó chui ra, gương mặt tươi cười ái muội cùng Ôn Hướng Dương chào hỏi.

Ôn Hướng Dương bị lời này cùng gương mặt cười cười của Hoa Úc làm cho khuôn mặt nhỏ một trận đỏ bừng.

Mặt trời đều lên tới đỉnh đầu, còn sớm?

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương đi đến, còn bị Hoa Úc nói nói đến mặt mày đỏ bừng, đôi mắt băng lãnh liếc Hoa Úc một cái, ngữ khí không thân thiện: “Còn thất thần làm cái gì? Ổ chó đã tốt sao?”

Hoa Úc có chút hỏng mất: “Lão đại, tôi là bác sĩ, tôi không phải người huấn luyện chó, càng không phải là kiến trúc sư thiết kế chỗ ở cho chó!” Nhưng là, nói tới nói lui, khi đối mặt với ánh mắt Mộ Lăng Khiêm, anh ta vẫn là nhận mệnh cầm cây búa cùng đinh sắt lại lần nữa chui vào ổ chó.

Anh ta cũng muốn trốn đi, anh ta không muốn học mấy cái như vậy, đi rất xa!

Hoa Úc lại đi sửa ổ chó, Mộ Lăng Khiêm đi tới trước mặt Ôn Hướng Dương. Hắn duỗi tay ở trên mặt cô sờ sờ. Ôn Hướng Dương bị độ ấm lòng bàn tay hắn sờ hơi hơi sửng sốt, mặt càng thêm đỏ lên.

Từ lúc bị phát sốt, Mộ Lăng Khiêm mỗi lần đều sẽ xử lý thật tốt, thấy Ôn Hướng Dương không có việc gì,mắt nhìn nhà ăn nói: “Buổi sáng tôi có nấu cháo, em qua ăn một ít đi.”

Gọi người ăn cơm mà khẩu khí đều đông cứng như vậy, người không biết còn tưởng rằng là hắn cưỡng ép cô ăn cơm.

Ôn Hướng Dương bất đắc dĩ ở trong lòng thở dài, đúng là cô không nên trông cậy vào Mộ Lăng Khiêm sẽ đối xử với cô ôn nhu. Mộ Lăng Khiêm khi nói chuyện với Tiểu Lam, hắn sẽ nhẹ nhàng chứ không phải dùng thái độ giống như khi nói chuyện với cô.

Đúng rồi, cô cũng chưa xem di động, cũng không biết Tiểu Lam đã trả lời tin nhắn của cô hay chưa?

Ôn Hướng Dương đi nhà ăn, ăn chút gì, lại cho Tiểu Q một chút đồ ăn. Chờ cô ăn xong, khi ra đến bên ngoài liền thấy Hoa Úc còn ở bên ngoài gõ gõ sửa sang lại chuồng chó.

“Tiểu Q, nhìn thấy không? Hoa ca ca giúp em làm nhà mới đấy, phải nhớ đến cảm tạ Hoa ca ca nha.”

Tiểu Q nghe được Ôn Hướng Dương nói, cũng không biết nghe hiểu hay không, chỉ là đối với Ôn Hướng Dương kêu một tiếng.

Mộ Lăng Khiêm lệnh Hoa Úc tự mình làm nhà cho Tiểu Q. Ôn Hướng Dương nhìn thời gian, đi làm cơm trưa cho hai người, kêu hai người tới ăn cơm, cô liền mang theo Tiểu Q trở về phòng.

Trở lại trong phòng, nhìn thấy Tiểu Lam nhắn tin lại cho cô, nói là đóng phim nên hơi vội.

Ôn Hướng Dương trả lời lại một tin nhắn, bảo Tiểu Lam không cần vội vàng, chú ý nghỉ ngơi, liền đem máy tính đem ra.

Đã có một đoạn thời gian cô dừng viết tiểu thuyết, cũng may cô giờ còn có thể bắt đầu tiếp, nếu không dừng lâu như vậy,nhóm tiểu yêu tinh khẳng định sẽ cho rằng cô xảy ra chuyện gì, tuy rằng cô thật sự xảy ra chuyện.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 250: Mộ Lăng Khiêm xử trí đối với Diệp Ảnh


Beta: Stuki^^

Mở máy tính ra, Ôn Hướng Dương liền bắt đầu đánh máy.

Hiện tại tình huống của Mộ Lăng Khiêm làm cô không thể đi ra ngoài làm công việc khác, cô chỉ có thể ở nhà làm bản thảo đã để lâu, chờ về sau gửi đi, dựa vào tiền nhuận bút sẽ sắm đồ gia dụng.

Tiểu Q thấy Ôn Hướng Dương đang đánh máy, liền ghé vào một bên nhìn Ôn Hướng Dương, thường thường vẫy vẫy cái đuôi, nằm một lúc lâu lại đứng lên đi hai vòng.

Ngồi trước màn hình máy tính đại khái tầm bốn tiếng, gõ ra mấy ngàn chữ.

Ôn Hướng Dương duỗi cái eo mỏi nhừ, đứng lên hoạt động thân thể. Có thể bởi vì, khi viết, dựa theo nguyên tắc Mộ Lăng Khiêm để viết, bởi vậy ý nghĩ rất logic, viết một đường, bất tri bất giác đã qua lâu như vậy.

Thế nhưng, thứ này cũng không thể cho Mộ Lăng Khiêm nhìn thấy.

Ôn Hướng Dương thiết lập mật mã riêng cho máy tính, mới đóng máy tính lại.

Tiểu Q thấy Ôn Hướng Dương xem như xong rồi, đứng lên liền hướng Ôn Hướng Dương nhào tới.

Ôn Hướng Dương sờ sờ Tiểu Q đầu: “Tiểu Q, đi, chúng ta đi xuống.”

Ôn Hướng Dương mang theo Tiểu Q đi đến hành lang, liền nhìn thấy trong phòng khách có hai người đang đứng, cô từ hành lang chỗ thang lầu hướng phòng khách bên kia xem, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng hai người, trong đó có một bóng dáng cao lớn nhưng rất quen thuộc với cô.

Ôn Hướng Dương có chút vui sướng.

Tối hôm qua cô bỏ ra sức lực lớn như vậy, xem như làm Mộ Lăng Khiêm đồng ý cho Diệp Ảnh trở lại sao?

Mộ Lăng Khiêm ngồi ở trên sô pha, Diệp Ảnh cùng Hoa Phi hai người đứng ở trước mặt Mộ Lăng Khiêm. Là Mộ Lăng Khiêm gọi điện thoại bảo Diệp Ảnh tới, Hoa Phi lo lắng, bởi vậy đi theo cùng nhau tới.

Hai người đến nơi này đều đứng một giờ, chính là một câu lão đại đều không nói, cái này làm cho Hoa Phi đều nhịn không được trong lòng có chút thấp thỏm.

“Lão đại……” Hoa Phi nhịn không được gọi Mộ Lăng Khiêm một tiếng.

Mộ Lăng Khiêm như cũ không để ý đến hắn.

Diệp Ảnh thẳng tắp đứng ở nơi đó, chờ Mộ Lăng Khiêm xử phạt.

Ôn Hướng Dương mang theo Tiểu Q đứng ở chỗ hành lang, nhìn ba nam nhân trong phòng khách, ai nấy đều không nói lời nào, trầm mặc suốt hai mươi mấy phút.

Ôn Hướng Dương nguyên bản cho rằng Mộ Lăng Khiêm đã đáp ứng yêu cầu của cô rồi. Nhưng hiện tại nhìn xem cảnh này, như thế nào lại không giống như cô nghĩ.

“Diệp Ảnh.” Lúc Ôn Hướng Dương đứng lâu đến chân có chút tê, thì dưới lầu Mộ Lăng Khiêm xem như đã mở miệng.

“Có thuộc hạ.” Diệp Ảnh cúi đầu đáp.

“Cậu cũng biết, là Hướng Dương muốn tôi tha cho cậu, còn dùng nhân tình cùng tôi trao đổi.” Thanh âm Mộ Lăng Khiêm nhàn nhạt truyền ra.

Diệp Ảnh nghe trong lòng lộp bộp một tiếng, mặc dù là anh ta đi theo Mộ Lăng Khiêm lâu rồi, khuôn mặt lúc nào cũng là một biểu cảm lãnh khốc không thay đổi, nhưng lúc này trên mặt đều có một tia rung động.

Anh ta khi bị những người thân thích trong nhà bán đi, thì cũng không có ai là người thân trên đời trừ lão đại và các anh em…..

Lúc còn ở nhà xưởng hơi thất thần làm cho nhà xưởng nổ mạnh, làm hại Ôn tiểu thư kém chút nữa xảy ra chuyện, nhưng Ôn tiểu thư cư nhiên còn vì anh ta cầu tình……

“,Thuộc hạ tội đáng chết vạn lần!”

“Diệp Ảnh, cậu đi theo bên người tôi nhiều năm như vậy, cậu là người làm việc đúng mực nhất. Chuyện của cậu, chính cậu xử lý tốt. Sự việc lần này, vì mặt mũi Hướng Dương, tôi sẽ không so đo. Nhưng, tôi sẽ không lại cho cậu cơ hội lần sau. Còn có, lần này người làm hại Hướng Dương bị thương, giao cho cậu xử trí, chính cậu xem xét rồi làm đi.”

“……” Diệp Ảnh có chút khiếp sợ ngẩng đầu lên, anh ta vốn tưởng rằng chính mình tuyệt đối không có hy vọng lưu lại bên người Mộ Lăng Khiêm, Mộ Lăng Khiêm đuổi hắn đi vẫn là việc nhỏ, nhưng không nghĩ tới, Mộ Lăng Khiêm sẽ dễ dàng như vậy tạm tha anh ta.

“Bảo vệ tốt Hướng Dương!” Mộ Lăng Khiêm nói xong, đứng dậy.

Nguyên bản Ôn Hướng Dương tránh ở hành lang nghe được Mộ Lăng Khiêm nói, trong lòng cũng có chút rung động. Mộ Lăng Khiêm ngoài mặt nói Diệp Ảnh cùng Hoa Phi như vậy, không thể nghi ngờ là khiến Diệp Ảnh cảm kích cô.

Người nam nhân này…
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 251: Mộ thiếu, mau xem đĩa bay!


Beta: Stuki^^

“Lui ra đi, cho các người thời gian một tuần, nếu khiến tôi không hài lòng, các người tự giải quyết cho tốt.” Mộ Lăng Khiêm nói xong, đứng dậy rời đi.

Ôn Hướng Dương đang trốn trong góc vội vàng mang theo Tiểu Q chạy về phòng, sợ bị Mộ Lăng Khiêm phát hiện cô đang nghe lén.

Lúc sau, cô mới phát hiện, đây rõ ràng là chuyện tốt, tại sao cô lại phải trốn cơ chứ.

Trong phòng khách, Diệp Ảnh cùng Hoa Phi còn đứng tại chỗ.

Hoa Phi nhìn Diệp Ảnh, khó nén kinh ngạc nói: “ Người anh em, anh không việc gì chứ?”

Hoa Phi sợ Diệp Ảnh xảy ra chuyện, còn gọi thêm hai người chuẩn bị ứng cứu, bốn thuộc hạ đều biết Mộ Lăng Khiêm là người như thế nào, bọn họ thậm chí còn chuẩn bị sẵn sàng liều chết cầu xin.

Nhưng là, cái Ôn tiểu thư gì đó nói một câu, cư nhiên lại không có việc gì?

“Không sao.” Diệp Ảnh thấp giọng lặp lại một lần.

Nghĩ đến Mộ Lăng Khiêm vì Ôn Hướng Dương mà bị thương, Diệp Ảnh âm thầm nắm chặt hai tay, mặc dù không nói, anh ta cũng muốn đem hai người kia băm thành trăm mảnh!

Trên lầu, Ôn Hướng Dương mới vừa trốn vào phòng không bao lâu, liền nghe được ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, cô vội bước nhanh chạy đến bàn sách, giả vờ cầm quyển sách xem, làm bộ như chưa từng ra khỏi phòng.

Không đến một phút đồng hồ sau, Mộ Lăng Khiêm liền đẩy cửa đi vào.

Hắn thấy Ôn Hướng Dương đang xem sách, cũng không có gọi cô, chỉ là đi tới phía sau người cô.

Mộ Lăng Khiêm tiến vào không nói lời nào, nhưng lại khiến tim của Ôn Hướng Dương đang giả vờ đọc sách kia đập thình thịch, cả người cô cứng đờ đến ngồi cũng không yên.

Ôn Hướng Dương cuối cùng vẫn là không chịu nổi Mộ Lăng Khiêm lại im lặng như vậy, nghĩ một lúc rồi kêu: “Mộ thiếu……”

Mộ Lăng Khiêm xoay người, tiến đến trước mặt Ôn Hướng Dương, nâng cằm cô lên.

Ôn Hướng Dương chớp chớp mắt, liền nghe thấy giọng nói lạnh lẽo: “Lần sau, đừng cầu xin giúp người đàn ông khác, đặc biệt là lúc đang ở cạnh tôi.”

Ôn Hướng Dương nghiêm túc gật gật đầu.

Cô chỉ là có chút lo lắng cho Diệp Ảnh, lại tìm không thấy cơ hội thích hợp để mở miệng, lúc này Mộ Lăng Khiêm nhắc tới chuyện này, rốt cuộc Diệp Ảnh cũng coi như không còn vấn đề gì.

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương lại ngoan ngoãn như vậy, sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Ôn Hướng Dương, duỗi tay liền đem cô ôm vào trong lồng ngực, bế cô đặt trên đùi mình, ngồi xuống chỗ Ôn Hướng Dương vừa ngồi, dò hỏi: “Đang xem cái gì?”

Mộ Lăng Khiêm vừa nói vừa cầm lấy quyển sách Ôn Hướng Dương vừa xem.

Nhìn một lát, sắc mặt của hắn đều thay đổi.

Ôn Hướng Dương vừa nãy chỉ là tùy tiện tìm quyển sách để che dấu, căn bản không chú ý quyển sách mình đang xem là thể loại gì, chờ lúc cô nhìn thấy sắc mặt Mộ Lăng Khiêm, lại hướng phía quyển sách kia nhìn thoáng qua, cô thật muốn đâm đầu xuống đất.

Mộ Lăng Khiêm xem chính là hai nam nhân đang xxx với nhau, còn ngôn ngữ miêu tả lại kịch liệt tới dị thường.

“Ách, Mộ thiếu. Cái kia, hôm nay thời tiết không tồi.” Ôn Hướng Dương vội vàng đoạt lấy quyển sách, giấu xuống dưới giường, vẻ mặt “mau xem đĩa bay”, nhìn ngoài cửa sổ.

Cô từ lúc học sơ trung, liền vô cùng thích yaoi, đối với nam nữ chi gian thịt thịt hoàn toàn không có hứng thú, cô liền xem về nam và nam, quỷên sách cấm vừa rồi, chính là quỷên cô yêu thích nhất, chỉ là không nghĩ tới, cư nhiên bị Mộ Lăng Khiêm thấy được……

“Em thích loại sách này sao?” Ôn Hướng Dương an vị ngồi trên đùi Mộ Lăng Khiêm, giọng nói trầm thấp khàn khàn của hắn vang lên sát bên tai cô.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 252: Bồi cô thực chiến diễn luyện


Beta: Stuki^^

Ôn Hướng Dương không thể nói phải, cũng không thể nói không phải.

Cô không thể không quay đầu nhìn phía Mộ Lăng Khiêm.

“Mộ thiếu, kỳ thật là em làm rất nhiều việc, trong đó có cả viết tiểu thuyết. Cái kia, em xem chỉ là vì kích phát cảm xúc, em thề, đó chỉ là tìm cảm xúc viết mà thôi.”

“Tìm cảm xúc?”

“Chính là viết tiểu thuyết không có ý nghĩ, không biết cốt truyện như thế nào. Mộ thiếu, xin anh quên thứ anh vừa xem đi. Kỳ thật, thật sự cái gì đều không có, anh hãy coi như đó là một quyển sách giáo khoa. Ha ha, ha ha.” Ôn Hướng Dương cười gượng nói.

Thật là mất mặt mà.

Còn may Mộ Lăng Khiêm không xem tiểu thuyết, không biết cô viết cái gì, nếu không còn muốn chết a.

“Về sau đừng lại xem những loại sách lung tung rối loạn ấy nữa.” Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương cười khó coi như vậy, hắn duỗi tay xoa xoa tóc cô, tuy rằng ngữ khí không tốt, ánh mắt cũng không tốt, nhưng rốt cuộc không có làm cô khó xử.

Lúc Ôn Hướng Dương thở dài nhẹ nhõm một hơi, bỗng Mộ Lăng Khiêm nói một câu:

“Nếu em muốn có cảm hứng sáng tách có thể tìm tôi, tôi có thể bồi em……” Mộ Lăng Khiêm cắn vành tai Ôn Hướng Dương, thanh âm mang theo run rẩy mị hoặc nói: “Thực chiến diễn luyện.”

Ôn Hướng Dương: “……”

Có mỳ sợi không a, cô muốn thắt cổ.

Mộ Lăng Khiêm chưa cho Ôn Hướng Dương cơ hội thắt cổ, hắn nói xong lời này, liền đem Ôn Hướng Dương đặt xuống ghế, đứng dậy: “Lần này hai người hại em bị thương, tôi đã giao cho Diệp Ảnh xử lí.”

Nói đến đây, Mộ Lăng Khiêm ngừng một lát, nhìn tiểu nữ nhân trước mặt, đột nhiên mở miệng: “Em muốn báo thù thế nào, nói với Diệp Ảnh một tiếng.”

Ôn Hướng Dương nghe nói như thế, ngẩng đầu nhìn Mộ Lăng Khiêm, trong mắt còn mang theo kinh ngạc.

Cô xác thật là muốn tự tìm cách báo thù,chỉ là, Mộ Lăng Khiêm là như thế nào đoán được tâm tư của cô chứ?

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương nhìn mình, hắn cúi đầu hôn khóe miệng của cô: “ Hai người bọn họ hiện tại còn tránh ở bên ngoài không dám lộ diện. Diệp Ảnh giao cho em sai bảo, đem người tìm ra thế nào, tự em suy nghĩ biện pháp.”

Trải qua tiếp xúc trong khoảng thời gian này, Mộ Lăng Khiêm đại thể thăm dò được tính tình của Ôn Hướng Dương, cô là một tiểu quỷ. Chỉ là tạm thời bị hắn đè nén tính tình xuống, không dám làm càn.

Nhưng đây không phải kế lâu dài.

Phương thức thuần phục cô tốt nhất là thuận theo sở thích của cô. Hắn quyết định từ hôm nay trở đi bồi dưỡng năng lực đi săn cho cô, chứ không giúp cô đem con mồi bắt được đưa trước mặt cô.

Đương nhiên, hắn cũng có thể làm, chỉ là vật nhỏ này cũng thích chính mình động thủ.

Ôn Hướng Dương thật cao hứng, so với Mộ Lăng Khiêm đem Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi đưa tới trước mặt cô quả còn cao hứng hơn.

Đôi mắt cô tỏa sáng, duỗi tay liền ôm cổ Mộ Lăng Khiêm, còn nhón mũi chân, hung hăng hôn Mộ Lăng Khiêm, kích động nói: “Mộ thiếu, thật là yêu anh, anh thật sự là quá tốt.”

Ôn Hướng Dương cũng không thấy những lời này có gì không thích hợp, lúc nói xong, liền cao hứng mang theo Tiểu Q chạy xuống lầu.

Mộ Lăng Khiêm ngồi trong phòng, nhìn bóng lưng Ôn Hướng Dương dần biến mất, khóe miệng vẫn còn đọng lại hương vị ngọt ngào trên môi cô, bên tai còn quanh quẩn lời cô vừa mới nói.

Yêu hắn?

Mộ Lăng Khiêm đứng dậy rồi đi xuống.

Lúc Ôn Hướng Dương chạy đến dưới lầu, Diệp Ảnh cùng Hoa Phi còn chưa có rời đi.

Hai người nhìn thấy Ôn Hướng Dương, đều rất có lễ phép kêu một tiếng: “Ôn tiểu thư.”

Hoa Phi lần đầu tiên thấy Ôn Hướng Dương còn đùa giỡn hơi quá với Ôn Hướng Dương, bất quá là bởi vì anh ta không cảm thấy chính mình sẽ có thái độ đối một người con gái nghiêm túc, hiện giờ anh ta lại không dám lại suy nghĩ như thế, hơn nữa sự việc của Diệp Ảnh, khiến anh ta càng tôn trọng Ôn Hướng Dương hơn.

Ôn Hướng Dương cũng đối hai người gật gật đầu.

“Diệp Ảnh, Mộ thiếu nói anh ấy đem việc Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi giao cho anh. Mộ thiếu mới vừa nói anh giúp tôi, cho tôi ra kế hoạch bắt bọn họ, tôi đã điều tra qua, bọn họ hai người hiện tại không ở nội thành Nam Đức. Giờ chúng ta bàn kến hoạch được không?”

Hai người bọn họ đem cô cùng Tiểu Hân đánh thảm như vậy, còn làm hại chân Cách Cách hiện tại đi cũng không tốt, nếu chỉ đơn thuần đưa bọn họ vào tù, thật là quá tiện nghi cho bọn họ rồi.

Cho nên, mấy ngày này, Ôn Hướng Dương trong đầu hiện lên một kế hoạch lớn, phải làm Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi chết không có chỗ chôn!
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 253: Em lo Lâm Hạo sẽ "chó cùng rứt giậu"


Beta: Stuki^^

“Ôn tiểu thư, mời nói.” Diệp Ảnh trong khoảng thời gian này vẫn luôn chờ Mộ Lăng Khiêm xử lý, nhưng cũng ngầm đi tìm hai tên Lâm Hạo và Trần Vân Hi.

Hai người chạy thoát, hẳn là trốn ra Nam Đức, nếu không, bọn họ không có khả năng trốn được đến hiện tại.

Vì thế, Ôn Hướng Dương đại khái đem kế hoạch định của mình đều nói cho Diệp Ảnh, Diệp Ảnh đứng một bên như một máy móc hoàn mỹ, vô luận Ôn Hướng Dương nói cái gì, anh ta đều ghi nhớ từng câu từng chữ của Ôn Hướng Dương, trong đầu cũng bổ sung vào những thiếu sót, chờ về sau thực hành, tiến hành sửa chữa.

Đứng ở một bên Hoa Phi nghe kế hoạch định của Ôn Hướng Dương, thật không thể không bội phục Ôn Hướng Dương.

Thoạt nhìn Ôn Hướng Dương không có sức chiến đấu gì, trong đầu thế nhưng lại cất giấu đầy những ý tưởng b**n th**.

“Diệp Ảnh, cái này chắc sẽ ảnh hưởng tới Mộ thiếu, anh có biện pháp bổ sung gì tốt hơn hay không?” Ôn Hướng Dương hỏi Diệp Ảnh.

Lúc Ôn Hướng Dương hỏi xong, liền thấy Diệp Ảnh cùng Hoa Phi đều đứng thẳng dậy, hai mắt nhìn thẳng phía sau cô.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy người đứng phía sau chính là Mộ Lăng Khiêm: “Mộ thiếu……”

Ôn Hướng Dương cảm thấy chính mình hơi khoe khoang quá mức, thấy kế hoạch mình sắp xếp quá mức vừa lòng, thế nên quên mất, Mộ Lăng Khiêm đang ở trên lầu, lời nói của cô, Mộ Lăng Khiêm khả năng đều nghe thấy.

Mộ Lăng Khiêm lấy sổ ghi chép kế hoạch của Diệp Ảnh, ngồi ở trên sô pha, đem toàn bộ kế hoạch đều nhìn một lần, đầu cũng chưa ngẩng liền hỏi: “Em lo lắng cái gì?”

“Em lo lắng Lâm Hạo “chó cùng rứt giậu”.” Ôn Hướng Dương đem lo lắng nói ra.

Mộ Lăng Khiêm nghe nói như thế, ngước mắt nhìn Ôn Hướng Dương một cái.

Hắn cầm lấy bút, ngón tay thon dài bắt đầu viết trên giấy, đầu bút lông mạnh mẽ thêm vài nét bút, lại đem một số chỗ bổ sung thêm cho hợp lý, đưa cho Diệp Ảnh nói: “Liền làm như trong này.”

“Vâng,.”

Mộ Lăng Khiêm là cấp cho Diệp Ảnh một cơ hội lập công chuộc tội, Diệp Ảnh phải tự chính mình làm, nếu là kết quả hắn không hài lòng, hắn lại xử phạt, nhưng nhìn đến Ôn Hướng Dương ở phía sau, hắn liền thay đổi chú ý.

Bảo Ôn Hướng Dương phụ trách chuyện này, vừa đúng lúc để hắn xem tiểu nữ nhân sau khi bị bắt nạt thảm như vậy, tính toán báo thù như thế nào.

Mộ Lăng Khiêm quyết định như vậy, vô hình chung khiến Diệp Ảnh giảm không ít áp lực.

Diệp Ảnh thấy Mộ Lăng Khiêm bổ sung kế hoạch định cực kì tốt, không dám nhìn hai người lâu, lập tức cúi chào hai người, liền cùng Hoa Phi rời khỏi biệt thự, dựa theo kế hoạch đi chấp hành.

Trong biệt thự, sau khi Diệp Ảnh cùng Hoa Phi rời khỏi, chỉ còn lại Ôn Hướng Dương cùng Mộ Lăng Khiêm, còn có cả Tiểu Q.

Ôn Hướng Dương nhìn Mộ Lăng Khiêm ngồi trên sô pha cầm tờ báo, đang xem rất chăm chú.

Nghĩ đến kế hoạch của mình, tất cả đều bị Mộ Lăng Khiêm nghe được, cô có chút xấu hổ.

Trong lòng cô rối rắm một lát, sau đó đi đến bên cạnh Mộ Lăng Khiêm, dọc theo sô pha ngồi xuống.

Thấy Mộ Lăng Khiêm không để ý cô, cô lại động đậy thân thể, nhích lại gần Mộ Lăng Khiêm một chút.

Hành động nhỏ của Ôn Hướng Dương tất cả đều được thu vào trong mắt Mộ Lăng Khiêm, nhưng hắn lại vẫn bình tĩnh nhìn tờ báo trong tay, vẫn chưa vạch trần việc mờ ám của Ôn Hướng Dương.

Thẳng đến khi cô cách hắn chỉ còn có ba mươi centimet, hắn mới buông tờ báo trong tay, nhàn nhạt nhìn cô một cái nói: “Em muốn nói cái gì?”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 254: Mộ thiếu bá đạo !


Beta: Stuki^^

“Em, em, kế hoạch em vừa định, có thể hay không ảnh hưởng đến anh? Mộ thiếu, em không có muốn lợi dụng ý tốt của anh.” Ôn Hướng Dương nói đến đây, thấy Mộ Lăng Khiêm ánh mắt thâm thúy nhìn mình, cô giơ lên tay đầu hàng nói: ” Được rồi, tuy rằng, em có một chút là ý tứ kia, nhưng hiện tại em trừ bỏ dựa vào anh,em cũng không thể dựa vào ai. Nhưng là……”

Ôn Hướng Dương nói chỉ một nửa, một bàn tay to bỗng chạm lên gương mặt cô, khiến lời muốn nói còn lại của cô đều đành phải nuốt xuống, thân thể cô có chút cứng đờ, bởi vì Mộ Lăng Khiêm đang sờ mặt cô, ngón tay cái từng chút từng chút trên má cô ma xát qua.

“Mộ thiếu……”

Mộ Lăng Khiêm tay thong thả dời đến cằm Ôn Hướng Dương, hắn nâng cằm cô lên, khiến cô ngẩng đầu nhìn vào mặt hắn.

Nam nhân này thật bá đạo đến làm người khác không dám phản bác. Bông nhiên, bên tai cô vang lên: “Trừ bỏ tôi, em còn dám dựa ai?”

“Hướng Dương, em rốt cuộc vẫn là quá mềm lòng. Kế hoạch của em không tồi, nhưng nếu chỉ là như vậy, hiệu quả bùng nổ còn chưa đủ mãnh liệt, cũng không đủ để làm một người sống không bằng chết.”

Tiếng nói của Mộ Lăng Khiêm từng câu từng chữ truyền đến khiến Ôn Hướng Dương có chút sợ hãi.

Mộ Lăng Khiêm tựa hồ đã nhận ra cảm xúc của Ôn Hướng Dương, hắn thu hồi tay, ôm lấy eo Ôn Hướng Dương, đem cả người cô ôm vào trong lồng ngực: “Bất quá, có thể nghĩ ra loại biện pháp này, cũng đáng để khen ngợi.”

Ôn Hướng Dương ngồi trên đùi Mộ Lăng Khiêm, cảm thụ được trên người hắn truyền đến hơi thở.

Trong lòng vẫn là nhịn không được kinh hoàng.

Cũng may Mộ Lăng Khiêm chỉ là ôm cô, cũng không làm cái gì khác, cô tuy rằng khẩn trương, nhưng từ từ cũng giảm bớt xuống. Cô lại theo tầm mắt Mộ Lăng Khiêm mà nhìn tờ báo trong tay hắn.

Mặt trên viết đều là cổ phiếu chứng khoán, còn có một ít biểu đồ phức tạp. Ôn Hướng Dương nhìn có chút đau đầu.

Cô từ số nhỏ thành tích tóan học không tốt, vì vậy về sau, liền càng không thích mấy thứ này, thi đại học là ông trời có mắt, làm toán học của cô phá lệ điểm cao một lần, mới thi đậu đại học tốt nhất Nam Đức.

Thiệu Kiệt nói cô ngốc, xem ra vẫn là có lý.

Mộ Lăng Khiêm xem mấy thứ này, cô sợ là xem cả đời đều xem không hiểu.

Mộ Lăng Khiêm đang xem báo mới nhất về tài chính và kinh tế, nhưng lại liền phát hiện nữ nhân trong lồng ngực hắn đã ngủ rồi, đầu nhỏ đều dựa vào trên vai hắn.

Vì tránh cho Ôn Hướng Dương trong lòng ngủ không thoải mái, Mộ Lăng Khiêm thay đổi cái tư thế, tìm cho cô vị trí thoải mái nhất, để cô dựa cả người vào trong lòng ngực.

Chính là, Ôn Hướng Dương ngủ, rất thích dính vào người khác, cũng thực thích ôm, trông cô thực giống bạch tuộc dính ở trên người Mộ Lăng Khiêm.

Mộ Lăng Khiêm vốn tưởng rằng tiểu nữ nhân này buổi tối ngủ mới như vậy, không nghĩ ban ngày cũng ngủ như vậy, hắn mới vừa thay đổi tư thế, tay chân cô liền triền đi lên, hai chân cặp vào eo hắn, đôi tay còn ôm cổ hắn,khuôn mặt nhỏ chôn ở cổ hắn, còn ngáy lớn.

Mộ Lăng Khiêm ở trong quân đội đã mười mấy năm, tùy thời đều vẫn duy trì cảnh giác cao, tư thế như thế này thật khiến năng lực của hắn bại lộ trước mặt đối phương.

Thói quen của hắn sẽ làm đối thủ không thể tới gần, vì như vậy, hắn sẽ rất khó đối phó. Bởi vậy, hắn cũng không cùng bất luận kẻ nào cùng nhau ngủ, càng đừng nói có người dính trên người hắn ngủ như vậy.

Nhưng, là từ khi nào bắt đầu? Liền lại không đuổi cô trở về phòng.

Tuy rằng không đuổi cô trở về phòng, nhưng mỗi lần triền miên ngủ với cô, hắn vẫn sẽ dùng cà vạt trói chặt tay chân cô.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 255: Con chó bông


Beta: Stuki^^

Nếu không, với tư thế ngủ này của Ôn Hướng Dương, Mộ Lăng Khiêm tối nay đừng nói có thể đi ngủ, Ôn Hướng Dương chắc chắn sẽ “k*ch th*ch” nhu cầu của hắn, hắn thậm chí có khả năng sẽ coi cô là địch thủ, bóp cổ chết cô.

Mộ Lăng Khiêm kéo Ôn Hướng Dương một chút, Ôn Hướng Dương bị kéo “Ân” một tiếng, lại càng ôm chặt cổ Mộ Lăng Khiêm hơn, rõ ràng là đem hắn trở thành một cái gối ôm ấm áp đây mà.

Mộ Lăng Khiêm bất đắc dĩ nhíu mày, chỉ có thể buông tờ báo báo trong tay, đem cả người Ôn Hướng Dương bế lên, ôm cô trở về phòng cô, đặt lên trên giường.

Ôn Hướng Dương dính vào giường, tựa hồ là cảm thấy ôm một đồ vật thực không thoải mái, tự nhiên mà vậy liền buông lỏng cổ tay Mộ Lăng Khiêm ra, lăn đến trên giường, xoay người một cái, ôm cái chăn bên cạnh, cả người chẳng khác nào koala.

Mộ Lăng Khiêm đứng ở mép giường, nhìn cô gái nhỏ ôm lấy cái chăn, ngủ vô cùng say sưa.

Hắn không thể không khom lưng, kéo chăn cho cô.

Nhưng là Ôn Hướng Dương giống một con chó nhỏ vậy, gắt gao ôm chăn, quấn lấy, không chịu để Mộ Lăng Khiêm đoạt lấy đi.

Mộ Lăng Khiêm nhíu nhíu mày, đành phải đi lấy một cái chăn khác đắp lên người cho Ôn Hướng Dương.

Sau khi ra khỏi phòng, nhìn Ôn Hướng Dương ngủ rất khó coi, hắn liền gọi điện cho trợ lý Trương: “ Trợ lý Trương, mau đi mua cho tôi một cái gối ôm thật lớn tới đây.”

Ôn Hướng Dương không biết chính mình sẽ ngủ lâu như vậy, cô chỉ biết là Mộ Lăng Khiêm chắc hẳn sẽ rất ghét bỏ cô, chờ lúc cô tỉnh lại, bên ngoài trời đều tối sầm, cô vừa ngồi dậy, xoa xoa đôi mắt, liền đụng phải một con lông xù xù rất lớn.

Cô vẫn còn tưởng là Tiểu Q bò lên giường của cô.

Nhưng là, Tiểu Q rất ấm áp, con lông xù này rõ ràng là lạnh như băng.

Cô duỗi tay mở đèn đầu giường, liền nhìn thấy con chó bông lông trắng dài tới một mét chín nằm trên giường của cô.

Ôn Hướng Dương thực thích loại lông xù này, vừa nhìn thấy một con chó bông lớn như vậy, liền nhào đến ôm rồi lăn một vòng. Lăn một lúc sau cô mới bất giác ý thức được, cô không có mua cái này nha.

Hơn nữa, một con thú bông lớn như vậy, không có mấy trăm nghìn khẳng định mua không được.

Ôn Hướng Dương ngã xuống giường, chớp chớp mắt, cửa phòng đã bị đẩy mở ra, Tiểu Q từ cửa chạy vào, thân hình cao lớn phía sau Tiểu Q rõ ràng là Mộ Lăng Khiêm.

Mộ Lăng Khiêm đi vào, liền nhìn thấy Ôn Hướng Dương cả người nằm dưới con chó bông, chỉ lộ ra một cái đầu, tóc đen chảy ra ngoài, áo lệch ra khỏi vai, còn chớp đôi mắt nhìn hắn.

Mộ Lăng Khiêm hơi hơi trầm mắt, cất bước đi tới trước mặt Ôn Hướng Dương.

“Tỉnh rồi thì đi xuống ăn cơm.” Nói, còn vươn tay kéo áo trên vai Ôn Hướng Dương lên.

Ôn Hướng Dương nằm trên giường nhìn Mộ Lăng Khiêm, Mộ Lăng Khiêm đã đem áo của cô kéo lên xong, xoay người đi ra ngoài.

Ôn Hướng Dương nhìn bóng dáng Mộ Lăng Khiêm, lại nhìn con chó bông bên cạnh, đây là Mộ Lăng Khiêm mua sao? Nhưng tại sao hắn lại đưa cho cô chứ? Lại còn lớn như vậy.

Tuy rằng cô rất thích a a a.

Ôn Hướng Dương đang suy tư, bỗng thấy Tiểu Q còn quỳ rạp trên mặt đất nhìn mình, cô liền dứt khoát đứng lên.

Cơm chiều là Mộ Lăng Khiêm làm, Ôn Hướng Dương ngồi xuống, ít nhiều có chút ngượng ngùng, cũng may Mộ Lăng Khiêm vẫn là không có biểu cảm gì đặc biệt.

Hôm nay, ổ chó của Tiểu Q, Hoa Úc đã xây xong, mùa đông đều sẽ không lạnh nữa, làm Ôn Hướng Dương rất yên tâm.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 256: Tiểu loli đi nơi nào?


Beta: Stuki^^

Tối hôm qua cùng Mộ Lăng Khiêm lăn một buổi tối, Ôn Hướng Dương cho rằng đêm nay sẽ tiếp tục hoặc là ít nhất Mộ Lăng Khiêm sẽ ngủ trong phòng của cô. Nhưng cô lại không ngờ rằng Mộ Lăng Khiêm trực tiếp trở về phòng của hắn.

Ôn Hướng Dương không biết Mộ Lăng Khiêm suy nghĩ cái gì.

Nhưng Mộ Lăng Khiêm trở về phòng, làm cô thực vui sướng nha, cô chạy về phòng, thế nào lại trằn trọc tới 12 giờ mới ngủ.

Đêm nay có con chó bông để ôm, Ôn Hướng Dương lăn lộ thế nào cũng không có vấn đề gì, chỉ là tới sáng, chó bông lại nằm trên mặt đất, cô cả đêm đều chôn ở dưới chăn, hoàn toàn không biết con chó bông từ khi nào đã bị cô đá xuống.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Ôn Hướng Dương đứng lên, làm cơm sáng, muốn đi kêu Mộ Lăng Khiêm xuống ăn.

Nhưng khi cô đến trước cửa phòng Mộ Lăng Khiêm gõ hồi lâu, bên trong đều không có trả lời.

Tiểu Q chạy lên, kêu hai tiếng với Ôn Hướng Dương, mở miệng cắn ống quần Ôn Hướng Dương, Ôn Hướng Dương nhìn phía Tiểu Q, cười nói: “Tiểu Q, em muốn mang chị đi chỗ nào?”

Tiểu Q đem Ôn Hướng Dương kéo đến phòng khách, lại ngậm một tờ giấy ghi chú đưa tới chỗ cô.

Mặt trên viết: Tôi có việc đi ra ngoài một chuyến, em ở nhà đợi.

Chữ viết như rồng bay phượng múa này rõ ràng chính là của Mộ Lăng Khiêm.

Mộ Lăng Khiêm đi ra ngoài?

Ôn Hướng Dương thấy tin tức này, phản ứng đầu tiên là lo lắng, tiếp sau là nghi hoặc, cuối cùng lại nghĩ là cô có phải hay không cũng có thể trộm đi ra ngoài làm việc của chính mình?

“Tiểu Q, đi. Chúng ta ăn điểm tâm trước, đợi chút, chị mang em đi ra cửa.” Ôn Hướng Dương bế Tiểu Q, xoa xoa đầu nó, cô còn nghĩ không biết khi nào mới có thể đi ra ngoài.

“ Gâu gâu.” Tiểu Q hướng về phía Ôn Hướng Dương kêu hai tiếng.

Nhưng mà, chờ một người một chó ăn điểm tâm xong, lúc Ôn Hướng Dương chuẩn bị ra cửa, Tiểu Q lại há mồm cắn ống quần Ôn Hướng Dương,một bộ không cho cô ra cửa.

Ôn Hướng Dương thấy dáng vẻ này của Tiểu Q, cô đại khái có thể đoán ra, Tiểu Q đây là bị Mộ Lăng Khiêm dặn dò, ở nhà trông cô, không cho cô đi ra ngoài.

Ôn Hướng Dương ngồi xổm xuống, xoa đầu Tiểu Q, thương lượng nói: “Tiểu Q, chị mang em đi ra ngoài mua đồ ăn ngon. Cam đoan trước khi Mộ thiếu về, chị sẽ mang em về nhà, được không?”

Tiểu Q vẫn cũ cắn ống quần Ôn Hướng Dương,bộ dáng chính là nhất quyết không cho cô ra khỏi cửa.

Ôn Hướng Dương không thể không trừng mắt nhìn Tiểu Q nói: “Nếu em không nghe chị, chị liền nói cho Mộ thiếu, chị không thích em, không cần em, làm anh ấy đưa em rời đi.”

Tiểu Q nghe không hiểu Ôn Hướng Dương nói, nhưng cũng hiểu được biểu cảm Ôn Hướng Dương.

Nó nức nở một tiếng, tội nghiệp ngồi xổm một bên, lấy một đôi mắt ướt át nhìn Ôn Hướng Dương.

“Em không cần nhìn chị như vậy a, chị cam đoan chị nhiều nhất chỉ đi ra ngoài hai giờ liền trở về.” Thật sự là tiểu loli bên kia, cô liên hệ không được, rất muốn qua đi nhìn xem.

Bỏ lỡ hôm nay, chờ Mộ Lăng Khiêm trở lại, cô càng không thể đi ra ngoài.

Ôn Hướng Dương cuối cùng vẫn có thể đi ra ngoài, cô hướng phía trạm xe buýt đi tới, mặt sau liền truyền đến tiếng chó kêu, cô quay đầu lại liền thấy Tiểu Q đuổi theo.

Nhìn thấy Tiểu Q, cô dừng chân, gương mặt cũng lộ ra tươi cười.

Một người một chó đi đến nhà của tiểu loli, nhưng Ôn Hướng Dương ở trước nhà tiểu loli ấn chuông cửa thật lâu, đều không có người mở cửa, Ôn Hướng Dương lại lấy ra di động gọi cho tiểu loli, nhưng vẫn là không có người tiếp.

Ôn Hướng Dương không thể không tìm hàng xóm dò hỏi, nhưng kỳ quái nhất là hàng xóm cũng đều không biết.

Đi đâu được chứ?
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 257: Lâm Hạo điên cuồng


Beta: Stuki^^

Ôn Hướng Dương đứng ở cửa nhà tiểu loli, thở dài.

Cô không biết số điện thoại của La Phong, càng không thể chạy đi tìm La Phong.

“Tiểu Q, em nói Viên Viên sẽ đi nơi nào được chứ? Chị lại lần nữa thất hứa, cô ấy khẳng định sẽ giận chị đi?” Ôn Hướng Dương nhìn cánh cửa đóng chặt, chỉ có thể cùng Tiểu Q đứng ở một bên nói chuyện.

Tiểu Q hướng về phía Ôn Hướng Dương kêu hai tiếng.

Ôn Hướng Dương không thấy được, nhưng là Tiểu Q thị lực rất tốt, nó nhìn thấy sau bức màn trên lầu hai của biệt thự lầu có người.

Người nọ đang nhìn bọn họ, nhưng lại không mở cửa cho bọn họ vào.

Tiểu Q hướng về phía lầu hai lại kêu hai tiếng, lúc đầu bức màn còn lộ ra một tia khe hở, lúc này hoàn toàn kéo vào, người đứng sau bức màn cũng biến mất ở trước mắt bọn họ.

Ôn Hướng Dương cũng không biết tiểu loli kỳ thật là ở trên lầu.

Cô đứng ở cửa hồi lâu, còn hy vọng chờ La Phong cùng tiểu loli trở về, giải thích lý do cô thất hứa, hy vọng tiểu loli có thể tha thứ cho cô.

Vậy mà chờ đến buổi chiều, cũng vẫn là không có người trở về.

Ôn Hướng Dương sợ Mộ Lăng Khiêm sẽ về nhà, sẽ phát hiện cô không ở nhà, cô thật không thể không trở về.

Bước ra khỏi cổng, cô còn lần nữa quay đầu lại nhìn phía biệt thự, hy vọng tiểu loli sẽ trở về, nhưng mãi cho đến khi cô lên xe, cô đều không có nhìn thấy tiểu loli.

Tiểu loli thấy Ôn Hướng Dương rời khỏi, nhanh chóng kéo bức màn ra, nhưng thực mau liền kéo lên, chỉ là nhìn bóng dáng của Ôn Hướng Dương, mặt tràn đầy nước mắt nhắc mãi: “Kẻ lừa đảo, kẻ lừa đảo, đều là kẻ đại lừa đảo.”

Không gặp được tiểu loli, Ôn Hướng Dương tâm tình thực không tốt, mang theo Tiểu Q trở về, trên đường cũng không nói gì.

Tiểu Q thấy Ôn Hướng Dương tâm tình không tốt, chỉ là an tĩnh bồi bên người Ôn Hướng Dương.

Một người một chó trở về nhà, cũng may Mộ Lăng Khiêm không có trở về.

Ôn Hướng Dương ngồi ở trên sô pha, ôm Tiểu Q, không động đậy.

Tiểu Q thấy Ôn Hướng Dương tâm tình kém như vậy, nó ô ô hai tiếng, từ trong ngực Ôn Hướng Dương nhảy xuống, dẫm phải điều khiển từ xa, đem TV mở ra, còn đem điều khiển từ xa ngậm tới trước mặt Ôn Hướng Dương, hướng về phía Ôn Hướng Dương kêu to hai tiếng.

Ôn Hướng Dương nhìn TV bị mở lên, lại nhìnTiểu Q.

Rốt cuộc sau đó liền tươi cười, còn tiếp nhận điều khiển từ xa trong miệng Tiểu Q.

Ôn Hướng Dương rất ít xem TV, hầu hết thời gian của cô đều phải làm rất nhiều việc. Lúc này vừa mở TV, vừa lúc trên TV là tin tức thị trường của Nam Đức.

Cô vừa định đổi kênh, liền nghe được bên trong phóng viên đang nói về một vụ hỏa hoạn lớn.

“Hơn nửa tháng trước,nhà xưởng bị bỏ đi của Phung Hiền đã bị nổ mạnh. Ở hiện trường, chúng tôi phát hiện không ít hài cốt bỏ đi, hiện tại không có nhân viên thương vong, còn đang chờ đợi bên kiểm tra đo lường.”

Ôn Hướng Dương không nghĩ tới Diệp Ảnh làm việc nhanh như vậy, thậm chí còn tìm thấy video.

Mà lúc này Lâm Hạo đang trốn trong phòng trọ uống bia, nhìn TV, Trần Vân Hi trần như nhộng nằm ở trên giường ngủ.

Hơn nửa tháng trước, sau khi vụ nổ phát sinh, anh ta cùng Trần Vân Hi chạy thoát.

Anh ta còn nghĩ vụ này sẽ không thể lộ ra, thậm chí ba mẹ biết được anh ta có khả năng đã làm nổ chết người của Mộ gia, đưa cho anh ta một số tiền, bảo anh ta chạy trốn, chạy càng xa càng tốt.

Lâm Hạo hoàn toàn không thể lý giải.

Mộ Lăng Khiêm đã bị anh ta nổ chết, cũng không ai biết là anh ta làm.

Lúc này, không phải là Mộ gia đại loạn, bọn họ vừa lúc có thể đục nước béo cò, từ Triệu gia chèn ép có thể tìm lợi sao?
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 258: Chui đầu vào lưới


Beta: Stuki^^

Chính là, vì cái gì ba mẹ anh ta chẳng những không khen ngợi anh ta, còn đầu óc b*nh h**n kêu anh ta trốn chạy?!

Trốn nửa tháng nay, Lâm Hạo đem tiền đều tiêu hết, ba mẹ anh ta còn không cho anh ta cùng người trong nhà liên hệ, anh ta sống lớn tới như vậy rồi, chưa từng gặp uất ức như vậy.

Cuộc sống này, thật TM quá bất công!

Lâm Hạo bóp nát một lon bia, cầm lấy điều khiển từ xa, đổi kênh khác.

Vừa chuyển kênh, liền nhìn thấy trên TV đang phát tin nhà xưởng Phung Hiền bị nổ mạnh.

Hơn nửa tháng nay, Lâm Hạo mỗi ngày đều đang đợi Mộ gia truyền ra tin người đã chết, chờ Mộ gia đại loạn, chờ anh ta có thể quang minh chính đại trở về.

Hiện giờ, sao tin tức này lại được phát ra. Phóng viên còn nói cái gì ở hiện trường phát hiện có dấu vết của con người.

Kia còn không phải là Mộ Lăng Khiêm cùng Ôn Hướng Dương bọn họ sao?

Ha ha ha!

Lâm Hạo liền biết, anh ta liền biết, bọn họ khẳng định chết ở bên trong rồi!

Hỏa hoạn lớn như vậy, Mộ Lăng Khiêm sao có thể thoát ra được chứ?

Anh ta liền biết, ba mẹ anh ta lo lắng đều là dư thừa!

Anh ta chịu không nổi, anh ta không bao giờ muốn ở cái nơi bẩn thỉu này sống không bằng chết!

Anh ta phải về!

Anh ta phải về Nam Đức đi!

Nam Đức mới là nhà anh ta, anh ta đường đường Lâm gia đại thiếu gia, dựa vào cái gì anh ta phải sống như phạm nhân trốn đông trốn tây, họ Mộ đã chết, Ôn Hướng Dương cũng đã chết, anh ta liền trở về, cũng không ai sẽ biết là anh ta làm!

Đúng rồi, phóng viên còn không biết Mộ Lăng Khiêm chết trong vụ nổ, Mộ gia hiện tại khẳng định cũng không biết, anh ta còn có thể nặc danh viết thư nói cho phóng viên, Mộ Lăng Khiêm ở trong vụ nổ đã mất mạng rồi.

Như vậy còn có thể chơi Mộ gia một phen, vì anh ta mấy ngày nay phải chịu khổ, nhất định phải báo thù!

Đến lúc đó, Mộ gia đại loạn, cổ phiếu khẳng định cũng sẽ giảm mạnh.

“Ha ha ha!”

Lâm Hạo giống người điên mà phá lên cười.

Anh ta trốn trốn tránh tránh hơn nửa tháng, rốt cuộc có thể đường đường chính chính mà trở về rồi!

Mộ gia thì thế nào? Còn không phải chết ở trong tay của anh ta sao?

Anh ta hiện tại thậm chí có thể cho Mộ gia đại loạn, cổ phiếu sụt giảm, toàn bộ Nam Đức, còn có ai có bản lĩnh như anh ta?

Tiếng cười của Lâm Hạo đánh thức Trần Vân Hi, Trần Vân Hi mở to mắt, liền thấy Lâm Hạo đang cười to như kẻ điên.

Trần Vân Hi mấy ngày này cũng rất tệ, từ lúc Lâm Hạo làm nổ nhà xưởng, nổ chết Ôn Hướng Dương, Nghiêm Hân còn có người của Mộ gia, Lâm Hạo cũng như điên rồi vậy.

Trốn hơn nửa tháng nay, chỉ cần Lâm Hạo có một chút không hài lòng, anh ta liền sẽ ra tay đánh ả.

Đây là việc trước kia Lâm Hạo chưa bao giờ làm.

“Ông xã.” Trần Vân Hi lộ ra nụ cười quyến rũ, nhìn Lâm Hạo kêu lên: “Có chuyện gì vui như vậy thế?”

“Ha ha ha! Vân Hi, tin tức tốt, tin tức rốt cuộc đem vụ nổ kia đưa tin ra tới. Đi, chúng ta trở về, chúng ta hiện tại liền mua vé trở về!”

Trần Vân Hi có chút không rõ, báo chí đưa tin ra cùng bọn họ trở về có quan hệ gì, hơn nữa, việc đã xảy ra lâu như vậy, như thế nào hiện tại mới đưa tin?

Nhưng hẳn là hiện tại Lâm Hạo căn bản sẽ không cho phép bất luận kẻ nào cãi lời anh ta.

Lâm Hạo làm giết người Mộ gia, anh ta còn sắp làm Mộ gia ăn một vố lỗ nặng.

Anh ta cảm thấy hắn hiện tại chính là vua của Nam Đức, là ai cũng không dám trêu chọc.

Cùng ngày, Lâm Hạo liền mang theo Trần Vân Hi chạy về Nam Đức.

Cùng lúc đó, ở Nam Đức.

Ôn Hướng Dương tắt TV, dựa theo hiểu biết của cô đối với Lâm Hạo, Lâm Hạo hiện tại hẳn là đang tìm đường chết rồi.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 259: Hắn không có thời gian bồi cô


Beta: Stuki^^

“Tiểu Q, Mộ thiếu nói chị quá mềm lòng, nhưng chị lại có cảm giác, chị một chút cũng không mềm lòng.” Ôn Hướng Dương ôm Tiểu Q lầm bầm lầu bầu một câu.

Đối với bọn bắt cóc, còn đánh cô và Tiểu Hân, cô trước nay chưa từng mềm lòng.

Ôn Hướng Dương nhìn thời gian, Mộ Lăng Khiêm còn chưa có trở về.

Cô đứng lên, gọi điện cho Diệp Ảnh.

Diệp Ảnh đang ở cùng Hoa Phi, nhận được điện thoại của Ôn Hướng Dương, anh liền ấn nghe, cung kính trả lời: “Ôn tiểu thư.”

“Diệp Ảnh, Mộ thiếu có ở chỗ anh không?”

“Không có ở chỗ tôi, Ôn tiểu thư, cô tìm có việc gì sao?”

Không có ở sao?

“Nga, không có việc gì. Đúng rồi, báo chí đưa tin tôi đã thấy rồi, Diệp Ảnh, anh quá lợi hại, video ghi hiện trường vụ nổ cũng tìm được. Bất quá, hiện tại truyền ra ngoài, có thể làm Lâm Hạo hoài nghi không?”

“Ôn tiểu thư, cô quá khen. Chúng ta điều tra quá Lâm Hạo, hắn ta rất tự đại, dù thực sự có hoài nghi, hắn ta cũng sẽ không để ở trong lòng.” Diệp Ảnh nói xong, lại bổ sung một câu: “Ôn tiểu thư, nếu cô tìm có việc, tôi có thể hỗ trợ chuyển lời giúp cô.”

“Không có việc gì, chính là muốn nói Mộ thiếu trở về sớm một chút, vết thương của anh ấy còn chưa khỏi hẳn. Nếu Mộ thiếu không ở chỗ anh, tôi cúp máy trước.”

“Ôn tiểu thư, tạm biệt.”

“Tạm biệt.”

Ôn Hướng Dương tắt điện thoại, lại nhìn thời gian, đã là 5 giờ chiều, ngoài trời đều bắt đầu tối, Mộ Lăng Khiêm không ở chỗ Diệp Ảnh, hắn đi nơi nào chứ?

Buổi sáng rõ ràng còn cao hứng vì hắn đi ra ngoài, nhưng tới chạng vạng, cô lại bắt đầu lo lắng cho hắn.

Ôn Hướng Dương ôm Tiểu Q ngồi ở trên sô pha.

Cô cùng Tiểu Q đợi tới 10 giờ tối, Mộ Lăng Khiêm vẫn chưa trở về.

Ôn Hướng Dương lo lắng đi qua đi lại, Tiểu Q cũng đi theo Ôn Hướng Dương.

Ôn Hướng Dương là không muốn thừa nhận rằng mình lo lắng cho Mộ Lăng Khiêm, nhưng hắn vẫn chưa trở về, Ôn Hướng Dương nhịn không được gọi điện thoại cho hắn.

Nhưng vừa mới bấm nút gọi, ngoài biệt thự liền vang lên tiếng xe.

Ôn Hướng Dương chạy nhanh ra ngoài, liền thấy Mộ Lăng Khiêm đang bước xuống xe, trong tay còn cầm di động.

Mộ Lăng Khiêm nhìn di động, lại nhìn Ôn Hướng Dương đang vội vã chạy ra ngoài.

Mặt hắn hơi có chút vui vẻ, chỉ là vì ánh sáng bên ngoài tối, Ôn Hướng Dương vẫn chưa phát hiện.

Mộ Lăng Khiêm đi tới chỗ Ôn Hướng Dương, Ôn Hướng Dương gíup hắn cất giày lại giúp hắn đem áo khoác cởi xuống: “Mộ thiếu, anh ăn cơm chưa?”

Mộ Lăng Khiêm không có trả lời, mà là duỗi tay sờ khuôn mặt nhỏ của Ôn Hướng Dương: “Như thế nào còn chưa ngủ?”

“Cái kia, em không buồn ngủ.” Khuôn mặt Ôn Hướng Dương đỏ bừng, cô mới không nói, cô lo lắng cho vết thương của hắn vẫn luôn đợi hắn trở về.

“Về phòng đi, đêm nay tôi có một số việc, em ngủ trước đi.” Mộ Lăng Khiêm thu tay, cất bước lên lầu.

Ôn Hướng Dương đứng ở tại chỗ, nhìn bóng dáng Mộ Lăng Khiêm.

Không biết vì cái gì, trong lòng có chút mất mát.

Mộ Lăng Khiêm không trả lời cô hắn đã ăn chưa,chỉ nói hắn còn có việc, Ôn Hướng Dương vẫn làn cho hắn bữa ăn khuya, gõ cửa phòng hắn: “Mộ thiếu, em ở dưới có làm bữa ăn khuya, nếu anh đói bụng, anh xuống ăn một chút. Còn có, vết thương trên người anh đang trong lúc hồi phục, đừng thức khuya, đi ngủ sớm một chút, ngủ ngon.”

Ôn Hướng Dương trở về phòng, nằm ở trên giường, ôm lấy con chó bông, đem mặt chôn vào đầu nó.

Hắn rất bận, hắn không có thời gian bồi cô là đúng.

Nhưng vì cái gì cô lại cảm thấy không thoải mái.
 
Back
Top Bottom