Cập nhật mới

Ngôn Tình Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 60: Đem chính cô tắm rửa sạch sẽ, rồi đến trong phòng tôi!



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 61: Kết cục làm tức giận



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 62: Ở cùng Mộ thiếu, bị không ít tội đi



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 63: Hắn là bạn trai cũ của cô?



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 64: Hắn 1 chút cổ quái



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 65: Gặp lại Lâm Hạo



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 66: Sặc đến không lời nào để nói



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 67: Hướng Dương, ta là ba của con đấy!



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 68: Ôn Hướng Dương, mày đứng lại đó cho tao!



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 69: Lạnh lẽo làm người ta không dám tới gần


“Tiểu Hân, việc này cậu đừng nói cho Cách Cách biết, tớ không muốn làm cho anh ấy với chị dâu tương lai của cậu xảy ra mâu thuẫn.” Ôn Lợi Thịnh hùng hổ doạ người, làm Ôn Hướng Dương mỏi mệt nên mới nói mọi chuyện cho Nghiêm Hân biết, nhưng Nghiêm Khắc cùng Nghiêm Hân vẫn khác nhau, cô không yên tâm dặn dò lại.

Nghiêm Hân nghe xong Ôn Hướng Dương nói xong, khuôn mặt cô trầm xuống, một lát sau, gật đầu nói, “Hướng Dương, mình biết rồi. Cậu yên tâm, việc này mình sẽ không nói cho anh mình biết đâu. Mình sẽ gạt anh ấy, không cho anh ấy biết.”

“Cám ơn.”

“Hướng Dương, không cần suy nghĩ đến những chuyện không vui đó nữa. Có anh mình ở đây, Thiệu Kiệt chắc chắn sẽ được chuyển đến bệnh viện tốt.” Nghiêm Hân hưng phấn liếc mắt một cái, ôm cánh tay của Ôn Hướng Dương, nói sang chuyện khác nói, “Nơi này phong cảnh không tồi, chúng ta đi xuống tham quan một chút đi.”

“Ân.”

Hai người xuống xe, dọc theo con đường nhỏ vừa đi vừa giỡn, Nghiêm Hân nói công việc của công ty với Ôn Hướng Dương, còn nói gần đây có coi trọng một người đàn ông, lại hỏi Ôn Hướng Dương sắp tới định làm gì.

Hai người hi hi ha ha cho tới chạng vạng, ăn xong cơm chiều, Nghiêm Hân lái xe đem Ôn Hướng Dương đuổi về khu cư trú của cô, kêu người xuống đón, rồi lái xe trở về nhà.

Ôn Hướng Dương đứng ở trước cửa tiểu khu một chút, xoay người đi đến trạm xe buýt.

Tới quán bar, hoá trang, thay quần áo, bán rượu……

Ôn Hướng Dương lặp đi lặp lại chuyện này hằng ngày, thời gian vừa đến 9 giờ, dù có đi bán rượu hay không thì cô đều không hề tiếp tục, liền về nhà rửa sạch sẽ, chạy về biệt thự.

Trở lại biệt thự, mở đèn lên, ở bên trong biệt thự, không có một bóng người.

Biệt thự to như vậy, im ắng, vào ban đêm thì hiu quạnh làm người ta lạnh cả sống lưng, Mộ Lăng Khiêm ở một mình trong cái biệt thự như vậy, liệu anh ta có cảm thấy lạnh hay không?

Ôn Hướng Dương lắc lắc đầu, ôm chặt cánh tay, trở về phòng.

Cô đi lên lầu, mới vừa mở ra cửa phòng, đã phải nghênh đón một trận gió lạnh thổi đến run người, cô nhớ lúc buổi sáng đi thì cô đã đã đóng cửa rồi mà.

Cô cảm thấy hơi kỳ quái, ngẩng đầu liền thấy phía trước cửa sổ có một bóng người đỉnh đạt đứng đó, nửa đêm ở phòng của mình lại có một thân dài đứng sừng sững như vậy thật sự đã dọa cho cô giật mình.

Nam nhân oqr trong phòng lại không có bất kỳ động tác nào, chỉ đứng ở trước cửa sổ, để cho gió lạnh từ bên ngoài cửa sổ thổi lên mặt, Ôn Hướng Dương đứng từ xa mà còn cảm thấy lạnh, người nọ lại hình như không cảm thấy vậy.

Ôn Hướng Dương cẩn thận đi đến đó, cũng không có bật đèn, chỉ đi theo ánh trăng đạm bạt từ bên ngoài của sổ chiếu vào, thử kêu lên tên của người kia, “Mộ…… Mộ thiếu?”

Ôn Hướng Dương đã lên tiếng dò hỏi, nhưng người đang đứng lại không có bất kỳ phản ứng gì, đừng nói quay đầu lại, chỉ động một cái thôi mà, người nọ đều chưa từng động một chút.

Nơi này là khu biệt thự cao cấp, vào buổi tối như vậy, ngoại trừ Mộ Lăng Khiêm, cô thật sự không thể nghĩ ra còn người nào có thể đứng ở đây, đứng trong phòng của cô như vậy.

Ôn Hướng Dương trầm mặc một lát, cất bước đi tiếp về phía của người kia.

Khi cô đi đến trước mặt anh ta, ngẩng đầu lên, nhìn về phía anh.

Ở ngoài cửa sổ, ánh đèn mỏng manh cùng cái khí chất độc đáo đó, cô có thể nhận ra được người đàn ông này, sườn ở khuôn mặt của anh mang vẻ lạnh lùng đen tối không rõ, quạnh quẽ, lương bạc, thậm chí hơi thở còn mang theo một vẻ vắng lặng cao ngạo.

Như để nói người sống chớ đến gần anh ta, không hề nghi ngờ, làm người ta cũng không dám đi quấy rầy.

Ôn Hướng Dương rũ hạ đôi mắt, cô còn không đủ tư cách để được người ta bao dưỡng, quấy rầy tâm tình của kim chủ thì là một chuyện không thể tha thứ được, cho nên, Mộ Lăng Khiêm không để ý tới cô, cô chỉ có thể đứng bên cạnh Mộ Lăng Khiêm.

Gió đêm nay thật sự rất lạnh, lạnh đến mức làm người ta sởn tóc gáy, cô không biết đã đứng bao lâu, lại một trận gió lạnh thổi tới, cô liền nhịn không được, ở trước mặt Mộ Lăng Khiêm hắt xì một cái.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 70: Hắn bắt đầu chán ghét



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 71: Ngươi nữ nhân này còn có thể lại ngu xuẩn thế sao?



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 72: Lão đại có nữ nhân!



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 73: Điện thoại sáng sớm


Thân thể Ôn Hướng Dương có một chút căng chặt, tựa hồ là đã nhận ra phản ứng của người trong lòng ngực, cánh tay Mộ Lăng Khiêm ôm phần eo Ôn Hướng Dương, theo sau tăng thêm lực độ. Ôn Hướng Dương đang đưa lưng về phía Mộ Lăng Khiêm, hai người cứ như vậy nằm ở trên giường, cổ của cô có thể cảm giác được rõ ràng hơi thở ấm áp của Mộ Lăng Khiêm. Hô hấp tràn ngập hơi thở nam tính, làm cô có chút bất an giật mình. Mới vừa vừa động đậy, đã bị Mộ Lăng Khiêm đè ép xuống.

“Đừng nhúc nhích.” Thanh âm hắn trong bóng đêm có vẻ có chút trầm thấp, không phải lạnh băng trầm thấp, mà là nồng đậm đến không hòa tan được bóng đêm hắc ám trầm thấp.

Ôn Hướng Dương nghe thanh âm thế, lại không có động đậy. Cô chỉ là cảm thụ được độ ấm của nam nhân phía sau kia, cảm thụ được hơi thở hắn, mặc dù thân thể của cô vẫn là có chút cứng đờ, nhưng cũng bắt đầu chính mình điều tiết bắt đầu thả lỏng. Ôn Hướng Dương khẩn trương chờ bước hành động tiếp theo của Mộ Lăng Khiêm, chính là Mộ Lăng Khiêm cũng không có tiếp tục bất kì hành động nào đối với cô. Hắn chỉ là đơn thuần ôm nàng. Thật ra, Ôn Hướng Dương có một chút thất vọng, trong lúc này nếu hắn chạm vào cô, chứng minh hắn sẽ không giải trừ quan hệ bao dưỡng cùng cô, nhưng lại sợ hãi cảm giác hắn quá hung tàn thật là không thể chịu được. Không biết qua bao lâu, Ôn Hướng Dương cảm giác hô hấp của Mộ Lăng Khiêm bằng phẳng yên tĩnh, như là bộ dáng đi ngủ, cô hơi chút xoay người, chính diện đối với mặt với Mộ Lăng Khiêm.

Hiện tại đã là cuối thu mùa, thời tiết có chút lạnh. Trong phòng Mộ Lăng Khiêm cũng không có mở điều hòa, liền nằm như vậy, đều có chút khí lạnh. Ôn Hướng Dương là người rất sợ lạnh, cô thấy Mộ Lăng Khiêm ngủ rồi, chớp chớp mắt, duỗi tay ôm lấy eo Mộ Lăng Khiêm, đem chính mình cả người đều chôn vào lồng ngực ấm áo của hắn. Điều cô không phát hiện ra chính là, ngay khi cô làm xong hành động này, đôi mắt đang nhắm của Mộ Lăng Khiêm, đột nhiên mở to ra. Nhìn người đang nằm trong lồng ngực hắn, Ôn Hướng Dương hiển nhiên đã đem hắn trở thành lò sưởi, hắn cau mày, lại không có đẩy cô ra, mà là duỗi tay ôm lấy cô. Ôn Hướng Dương là người có thể cực dễ dàng đi vào giấc ngủ, cô vừa ngủ liền ngủ một mạch tới hừng đông mới tỉnh lại. Thời điểm cô tỉnh lại, liền phát hiện Mộ Lăng Khiêm còn ở trên giường, mà cả người cô lại đều đặt trên người Mộ Lăng Khiêm, một cái đùi còn tùy tiện đè nặng bụng hắn. Sát, cô tối hôm qua đã làm cái gì vậy? Hiện tại cũng không phải là cô tiêu tiền mua hắn, nên không thể vọng tưởng có thể làm bất cứ cái gì đối với hắn. Ôn Hướng Dương rón ra rón rén đem chân mình từ trên bụng Mộ Lăng Khiêm đặt xuống dưới, tay cũng cầm xuống dưới, lại trộm bò xuống giường. Ngay khi Ôn Hướng Dương cho rằng cô có thể thần không biết quỷ không hay đi ra ngoài, không để cho Mộ Lăng Khiêm biết, tư thế ngủ của cô bất nhã như vậy đè nặng hắn, di động cô đặt ở trong quần áo cư nhiên vang lên. Vừa nghe đến tiếng chuông di động của mình, Ôn Hướng Dương vội vàng chạy qua, cũng chưa xem là ai gọi tới, liền tắt luôn điện thoại. Cô mới vừa thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau lưng lại truyền đến thanh âm Mộ Lăng Khiêm.

“Ai gọi tới?”

Ôn Hướng Dương nghe được một thanh âm nhập nhèm trung thế mang theo một tia quý khí cùng lười biếng từ tính, thật đúng là bị mê một chút, chờ cô có lại phản ứng, cô vội vàng nói, “Không có gì, có thể là gọi lộn số.”

“Gọi lộn số?” Mộ Lăng Khiêm ngồi dậy, nguyên bản hình dáng nhu hòa khi ngủ dần dần lạnh lên.

“Đưa di động của cô đưa cho tôi xem.”

Ôn Hướng Dương lần này chính là học sinh thông minh, mặc kệ là ai gọi tới, chạy nhanh đem lịch sử trò chuyện xóa đi. Sau khi cô làm xong việc này, mới đem điện thoại giao cho Mộ Lăng Khiêm. Mộ Lăng Khiêm mở di động của cô ra coi nhật ký cuộc gọi, tầm mắt hắn dừng ở trên mặt có chút chột dạ của cô, đưa điện thoại di động trả lại cho cô, xuống giường, nhìn như không chút để ý liếc mắt nhìn cô một cái. Ôn Hướng Dương cũng là xong việc mới phát hiện, cô rốt cuộc có bao nhiêu ngu, vừa rồi di động rõ ràng kêu lên, cô còn đem nhật ký cuộc gọi xóa đi, này không phải lạy ông tôi ở bụi này sao?
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 74: Cho cô 5 phút, thay quần áo xuống lầu


Thời điểm Ôn Hướng Dương đang thấp thỏm bất an, di động lại lần nữa vang lên, sợ tới mức cô giống như là làm đi ăn trộm, tiếp cũng không dám tiếp, vội vàng cắt đứt, cũng may Mộ Lăng Khiêm lúc này đang đi vào buồng vệ sinh. Ôn Hướng Dương mắt nhìn về hướng buồng vệ sinh, cúi đầu nhanh chóng quét mắt đến dãy số điện thoại, phía trên hiện ra là số của Nghiêm Khắc. Nghiêm Khắc tìm cô, khẳng định là tình hình ở bệnh viện của Thiệu Kiệt. Chính là, Mộ Lăng Khiêm còn ở chỗ này, cô muốn là cùng Nghiêm Khắc gọi điện thoại sẽ bị hắn biết, không hề nghi ngờ, hắn tuyệt đối sẽ không cho cô sắc mặt tốt. Ôn Hướng Dương cúi đầu nhanh chóng nhắn đi một cái tin nhắn, sau đó tắt điện thoại di động đi.

Mộ Lăng Khiêm từ buồng vệ sinh đi ra, liếc mắt một cái liền nhìn thấy cô ngồi ở sô pha, cảm giác dường như Ôn Hướng Dương như là làm chuyện xấu. Ôn Hướng Dương nhìn lên thấy Mộ Lăng Khiêm, cô vội vàng đứng lên, còn đem di động giấu phía sau.

Mộ Lăng Khiêm không có vạch trần những cái tiểu xảo đó của Ôn Hướng Dương, tâm tình hắn hôm nay vô cùng tốt nên không muốn so đo cùng cô, “Cho cô năm phút đồng hồ, thay quần áo xuống lầu.” Mộ Lăng Khiêm nói xong, liền cất bước rời khỏi phòng.

Ôn Hướng Dương lấy lại tinh thần, vội vàng chạy về phòng, thay đổi quần áo, đánh răng rửa mặt, bằng tốc độ nhanh nhất chạy xuống lầu, liền thấy Mộ Lăng Khiêm đã ở trong xe chờ cô. cô đi đến, mở cửa xe, ngồi xuống vị trí ghế điều khiển phụ. Từ khi cô lên xe, Mộ Lăng Khiêm cũng không có cùng cô nói chuyện, mà là khởi động xe. Mộ Lăng Khiêm luôn có tài xế, đây là lần đầu tiên Ôn Hướng Dương thấy hắn chính mình lái xe. Ôn Hướng Dương ngắm trộm Mộ Lăng Khiêm liếc mắt một cái, thấy khuôn mặt hắn lạnh lùng hơn so với ngày xưa còn điểm âm trầm, cô liền yên lặng ngồi ở bên cạnh người hắn, không tính toán mở miệng miễn cấp tìm phiền toái cho chính mình. Mộ Lăng Khiêm lái xe mang cô tới địa điểm lần trước cô tới tham gia hôn lễ đảo Trường Ninh, xe một đường chạy đến bến tàu đảo Trường Ninh, Mộ Lăng Khiêm xuống xe, Ôn Hướng Dương cũng đi theo xuống xe. Cô một đường đi theo, liền cùng hắn đi lên một chiếc thuyền xa hoa du thuyền. Ôn Hướng Dương lên du thuyền, nhìn trái nhìn phải một vòng, phát hiện toàn bộ du thuyền giống như cũng chỉ có hai người cô cùng Mộ Lăng Khiêm. Thời điểm cô nhìn trái nhìn phải, du thuyền rời bến tàu ra biển. Ôn Hướng Dương thu hồi tầm mắt, đi tìm Mộ Lăng Khiêm. Thời điểm tìm được Mộ Lăng Khiêm, Mộ Lăng Khiêm đang đứng ở trên boong thuyền, cả người giống như khắc băng điêu khắc ưu nhã cao quý mà lại lạnh nhạt đứng thẳng ở chỗ đó. Gió biển thổi qua, mang theo chút lạnh lẽo nhè nhẹ. Ôn Hướng Dương trầm mặc một lát, đi tới bên cạnh người Mộ Lăng Khiêm, cùng tối hôm qua giống nhau, chỉ là bồi hắn đứng ở chỗ đó. Không biết vì sao, lúc nhìn đến hắn một người như vậy đứng ở nơi đó, toàn bộ bối cảnh là hải dương mênh mông vô bờ, cô lại có loại xúc động tưởng bồi hắn.

Hai người liền như vậy đứng hơn một giờ, Mộ Lăng Khiêm thu hồi tầm mắt, ánh mắt dừng ở người tiểu nữ nhân đứng ở bên cạnh hắn. Thân hình nhỏ xinh đến còn chưa cao tới bờ vai của hắn, nhưng cố tình chính là như vậy quật cường, “Cô liền như vậy thích cùng tôi đứng như vậy?”

“Thời điểm tâm tình tôi không tốt, tôi liền hy vọng có người có thể bồi tôi, mặc dù nói cái gì đều không nói, chuyện gì đều không làm.” Ôn Hướng Dương nhìn biển rộng xanh biếc, hít sâu một hơi, “Huống chi, anh là của kim chủ của tôi, tôi có trách nhiệm tới làm anh cao hứng.”

Mộ Lăng Khiêm nghe nói như thế, sắc mặt hơi trầm xuống.

Hắn nhìn về phía Ôn Hướng Dương nói, “Trên người của cô có bao nhiêu tiền?”

Ôn Hướng Dương bị hắn hỏi có chút ngốc, nhưng bị ánh mắt Mộ Lăng Khiêm xem, vẫn là kinh hồn táng đảm thành thật trả lời nói, “Ba trăm nhiều khối.”

“Lấy ra đi.”

Ôn Hướng Dương do dự, đem tiền lấy ra. Nhưng cô mới vừa lấy ra, đã bị Mộ Lăng Khiêm đoạt qua đi, còn sắc mặt vô cùng bình thường đem tất cả ba trăm đồng cất vào trong túi quần tây trang của hắn.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 75: Ba trăm khối, tôi bán ba ngày cho cô



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 76: Bồi hắn ở tại tiểu đảo không người



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 77: Ba cô vì bức cô, cư nhiên...


Mộ Lăng Khiêm đã phát hiện miêu nị.

Ôn Hướng Dương nếu lại cắt đứt, hình như có vẻ quá cố tình.

Cô cười nói, “Là Tiểu Hân. Tôi mới vừa vốn dĩ tưởng tượng, kết quả anh biết tôi có đôi rất mơ hồ, tôi thật không cẩn thận đem cắt đứt kiện ấn thành trò chuyện.”

Ôn Hướng Dương cầm lấy di động, không nghĩ tới lần này mở điện thoại ra kỳ thật là Nghiêm Hân.

Cứ Như thế cứu cô một mạng.

“Hả.” Cô vừa nhận được điện thoại mới nói một tiếng, điện thoại bên kia liền truyền đến tiếng kêu cất cao của Nghiêm Hân, “Hướng Dương, cậu rốt cuộc cũng nghe điện thoại! Cậu có biết hay không, đã ba ngày, cậu thế nhưng mất tích ba ngày, chúng tớ suýt nữa đi báo án!”

Thanh âm lớn đến nỗi làm Mộ Lăng Khiêm ngồi ở một bên xem tạp chí cũng phải nhìn Ôn Hướng Dương nhìn thoáng qua.

Ôn Hướng Dương vội vàng nói, “Tiểu Hân, tớ thật sự không có việc gì, tớ chỉ là đi ra ngoài mấy ngày, quên đem điện thoại, tớ vừa mới mới trở về thôi.

“ Tớ mặc kệ, Hướng Dương, cậu mau nhanh đem cái di động vô dụng đó đổi đi! Đổi không được, tớ liền mang cái di động khác cho cậu! Cậu có biết hay không, tớ cùng anh trai có bao nhiêu lo lắng, chúng tớ đều muốn phát điên tìm cậu! Cậu hôm nay lại không nghe điện thoại, chúng tớ liền phải đi báo nguy!”

Thời điểm Mộ Lăng Khiêm nghe được anh trai của Nghiêm Hân, hắn ánh mắt rõ ràng nhíu một chút, Ôn Hướng Dương cũng đã nhận ra, chính là Mộ Lăng Khiêm ở bên cạnh cô, cô cũng không biết như thế nào cùng Nghiêm Hân nói chuyện.

Cũng may Nghiêm Hân cũng không có đem cái đề tài này tiếp tục nói tiếp

cô cũng thực mau liền nói tới rồi hỏi tìm Ôn Hướng Dương có mục đích chân chính.

“Hướng Dương, ba cậu đoạt ở phía trước anh trai tớ, đem Thiệu Kiệt ở bệnh viện mang đi, chúng tớ hiện tại căn bản là tìm không thấy Thiệu Kiệt.

Không hề nghi ngờ, ba cậu chính là muốn dùng loại biện pháp này bức cậu thỏa hiệp.”

Nghiêm Hân còn đang tức giận nói, cô nói lên lời này âm điệu cũng không nhỏ.

Ôn Hướng Dương mặc dù đã che lại ống nghe, thanh âm vẫn như cũ truyền ra ngoài.

Mộ Lăng Khiêm nghe đến lời này, liền nhìn Ôn Hướng Dương liếc mắt một cái.

Ôn Hướng Dương hiện tại toàn bộ tâm tư đều đặt ở 2 câu này của Nghiêm Hân, căn bản là không chú ý đến phản ứng của Mộ Lăng Khiêm.

Ba cô cư nhiên đoạt ở phía trước bọn họ, đem Thiệu Kiệt mang đi rồi?

Thiệu Kiệt thân thể đã kém thành cái dạng gì rồi, ba cô cư nhiên vẫn còn bức cô……

Việc này xác thật Ôn Lợi Thịnh làm được!

Ôn Hướng Dương nắm chặt điện thoại trong tay, “Tiểu Hân, tớ đã biết. Đừng lo lắng, tớ sẽ xử lý thật tốt, tớ sẽ không làm bất luận cái gì làm thương em trai tớ!”

“Hướng Dương, tớ……”

“Chờ tớ trở về lại nói. Chúng ta buổi chiều,ở chỗ cũ.” Ôn Hướng Dương nói xong liền tắt điện thoại.

Cô đi đến trước mặt Mộ Lăng Khiêm, ánh mắt có chút lạnh dò hỏi, “Mộ thiếu, chúng ta khi nào có thể trở về? Tôi có chút việc riêng cần sự giúp đỡ của anh".

“Yêu cầu hỗ trợ sao?” Mộ Lăng Khiêm buông xuống tạp chí trong tay, nhìn về phía Ôn Hướng Dương.

“Tạm thời không cần, nếu là thật sự có yêu cầu, tôi sẽ tìm anh.” Này dù sao cũng là việc của cô, Mộ Lăng Khiêm cùng cô có quan hệ, còn không đến mức kia.

Có lẽ là bởi vì Ôn Hướng Dương bồi hắn ba ngày, Mộ Lăng Khiêm thật ra không có khó xử với Ôn Hướng Dương,

hắn đứng lên, nhìn Ôn Hướng Dương, tầm mắt dừng ở trên khuôn mặt lạnh băng của cô, mở miệng nói, "Cô ở đây 3 ngày tôi với cô thiếu một ân tình, cô khi nào về cũng được.”

Mộ Lăng Khiêm nói xong, liền cất bước đi ra ngoài.

Du thuyền rất nhanh liền từ trên Trường Ninh đảo sử trở về.

Xuống du thuyền, Mộ Lăng Khiêm đem Ôn Hướng Dương đưa đến cái địa phương muốn đi, Ôn Hướng Dương xuống xe trước, Mộ Lăng Khiêm lãnh đạm mang theo không 1 chút ngỗ nghịch thanh âm vang lên ở phía sau cio, “cô có thể không cho tôi giúp cô, cũng có thể đi tìm bạn tốt của cô. Nhưng là ngàn vạn đừng làm cho tôi phát hiện, cô đi gặp nam nhân khác, đi tìm nam nhân khác hỗ trợ.”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 78: Liên hợp nói dối


Ôn Hướng Dương nghe nói như thế, bước chân dừng lại một chút.

Cô quay đầu lại nhìn về phía Mộ Lăng Khiêm, mặt mày nghiêm túc nói, “Anh yên tâm, tôi biết quy củ.”

Cho nên, tôi tuyệt đối sẽ không làm cho anh phát hiện.

Mộ Lăng Khiêm nghe được Ôn Hướng Dương nói như vậy, bộ mặt lạnh lùng biểu tình không có chút nào hòa hoãn,

tầm mắt dừng ở trên người cô như cũ đều có chút thanh lãnh.

Ôn Hướng Dương hiện tại trong lòng tất cả đều là chuyện của em trai cô, bất chấp sắc mặt Mộ Lăng Khiêm, cô xoay người xuống xe, liền cùng Nghiêm Hân đến cái địa phương kia.

“Hướng Dương, ở chỗ này.”

Ôn Hướng Dương vừa đến địa điểm hai người xác định, rất xa liền nhìn thấy Nghiêm Hân đối với cô phất phất tay, cô bước nhanh chạy đến trước mặt Nghiêm Hân, kéo lại tay, “Tiểu Hân, Ca Ca đại khái là khi nào phát hiện Thiệu Kiệt bị mang đi?”

“Ba ngày trước.” Nghiêm Hân cụ thể nói ra, “Chính là lúc chúng ta tách ra ở buổi chiều ngày hôm sau, anh tớ gọi điện thoại trở về nói là bệnh viện gọi đến bác sĩ lại nói ba cậu đã mang Thiệu Kiệt chuyển viện. Tớ biết việc này về sau, liền luôn gọi điện thoại cho cậu, chính là vẫn luôn không ai nghe.”

Ôn Hướng Dương trầm mặc một lát, nhìn Nghiêm Hân nói, “Như vậy, tiểu Hân, cậu trước gọi điện thoại gấp cho Ca Ca, Thiệu Kiệt chuyển viện sự tình là liên quan đến tớ, hai ngày này, tớ vẫn luôn lo chuyện này. Cậu hỏi lại Ca Ca đem Ca Ca liên hệ tốt chủ trị y sư để lấy phương thức tốt. Sau đó, cậu đưa tớ đi công ty ba tớ 1 chuyến"

“Hướng Dương, rõ ràng chính là ba cậu bức cậu! Nếu không, chúng ta nói cho Ca Ca tình hình thực tế đi?Ba cậu như vậy đối với cậu, về sau chúng ta làm cho công ty của ông ta làm ăn không thuận lợi.” Nghiêm Hân có chút bực bội nói.

Ôn Hướng Dương nghe được lời này của Nghiêm Hân, trong lòng một trận ấm áp, nhưng vẫn là lắc đầu, khuyên giải nói, “Tiểu Hân, không thể nói, chúng ta đều biết tính tình của Ca Ca. Chính là, Nghiêm gia cùng Ôn gia đều là đưa công ty ra thị trường, không còn hai nhà hợp tác, trước không nói nhóm cổ đông sẽ không đáp ứng, chính là Ca Ca, nếu hắn thật sự bởi vì tớ không còn cùng Ôn gia hợp tác, như vậy, tổn thất không ngừng là Ôn gia, đối với Nghiêm Gia, đối với anh cậu càng là một loại thương tổn. Còn có cậu tương lai có thể là chị dâu bên kia, cũng vô pháp công đạo...."

"Hướng Dương...."

“Tốt, sẽ không có việc gì.” Ôn Hướng Dương mắt nhìn Nghiêm Hân vẻ mặt đưa đám, cô nói cười an ủi Nghiêm Hân

" Tớ biết ba tớ muốn cái gì, tớ sẽ nghĩ biện pháp. Tin tưởng tớ, một khi đem Thiệu Kiệt tìm trở về, ông ta liền mơ tưởng lại uy h**p đến tớ!”

" Tốt, tớ đây liền gọi điện thoại cho Ca Ca, bảo hắn đừng lo lắng.”

"Tại thời điểm, đừng nói cho anh ấy, tớ ở bên cạnh cậu.”

Ôn Hướng Dương một chút đều không muốn cùng Nghiêm Khắc nói chuyện, Nghiêm Khắc quá mức khôn khéo, cô sợ mình nhiều lời một câu liền sẽ bị nghi ngờ.

“Tốt.”

Nghiêm Hân đánh dãy số của Nghiêm Khắc, di động bên kia mau nhanh liền

truyền đến âm thanh ôn nhuận điềm tĩnh của Nghiêm Khắc, " Liên hệ được với Hướng Dương?"

"Được, được, vâng.” Nghiêm Hân nhìn Ôn Hướng Dương ngồi yên nói, “Ca, việc Thiệu Kiệt chuyển viện, là Hướng Dương làm a. Cậu ấy hai ngày này vẫn luôn lo lắng chuyện này, amh biết di động của cậu ấy quên không nạp điện.”

Di động bên kia không có hồi âm, Nghiêm Hân nhìn Ôn Hướng Dương ngồi, tiếp tục nói, “A, đúng rồi, ca, anh đem cậu ấy hỗ trợ tìm được bác sĩ phương thức liên hệ cho em đi, em chờ lát nữa nói cho Hướng Dương đi, làm Hướng Dương nhìn xem là cậu ấy tìm cái kia tốt, vẫn là anh cái này tốt.”

Nghiêm Hân nói xong, liền cùng Ôn Hướng Dương cùng nhau chờ bên kia hồi âm, hai người đều có chút sợ hãi

Nghiêm Khắc sẽ hoài nghi, Nghiêm Khắc từ nhỏ đã che chở cho bọn cô, việc này tuyệt đối không thể để cho Nghiêm Khắc biết.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 79: Cô kiêu ngạo làm nhân khí phẫn


“Được.” Không biết qua bao lâu, Nghiêm Khắc cuối cùng cũng mở miệng.

Nghiêm Hân nghe nói như thế, thở dài nhẹ nhõm một hơi, vội vàng nói, “Ca, anh hiện tại liền nhắn lại đây đi, em lập tức liên hệ với Hướng Dương. Em đây gọi trước, anh gửi tin nhắn cho em a."

Nghiêm Hân nói xong, lập tức ngắt điện thoại, vỗ vỗ ngực, lòng còn sợ hãi nói, “Hướng Dương, mỗi lần cùng cậu gạt anh tớ, tớ đều cảm thấy tớ bị dọa ra đến phát bệnh tim a.”

Ôn Hướng Dương nhìn bộ dáng này của Nghiêm Hân, nhịn không được nở nụ cười, vỗ vai Nghiêm Hân nói, “Vất

vả rồi, chờ tớ giải quyết xong việc của Thiệu Kiệt, tớ sẽ đãi cậu 1 bữa tiệc lớn.”

“Được,cậu nói a, không được đổi ý đâu đấy.”

“Không đổi ý.”

“ Tớ hiện tại đây đưa cậu đi tìm ba cậu. Bất quá, Hướng Dương,một

mình cậu đi qua, thật sự có thể chứ? Ông ta sẽ không lại muốn bức cậu làm chuyện gì đi?”

“Sẽ không. Tớ ứng phó được ông ta.”

“Nếu không, tớ với cậu cùng nhau đi lên.”

"Không cần, cậu đưa tớ đến cửa công ty là được rồi.”

“Chính là……”

“Không cần chính là đâu.” Ôn Hướng Dương nhéo nhéo khuôn mặt cảu Nghiêm Hân, “ Tớ biết cậu lo lắng cho tớ, nhưng là, tớ cam đoan, tớ sẽ không xằng bậy.”

Nghiêm Hân bị Ôn Hướng Dương kéo lên xe, xe chạy đến nửa đường, Nghiêm Khắc tìm phương thức liên hệ với bác sĩ liền nhắn tới, Ôn Hướng Dương nhìn xuống dưới, liền đến trước cửa công ty.Ôn Hướng Dương xuống xe, cùng Nghiêm Hân phất phất tay, đi nhanh đến trong công ty.

Nghiêm Hân vẫn là có chút lo lắng, nghĩ nghĩ, liền trộm đi lên.

"Vị tiểu thư này, xin hỏi cô tìm ai? Có hẹn trước không ạ?” Ôn Hướng Dương mới vừa đi đến công ty, đã bị nhân viên ngăn cản.

"Tôi tìm tìm Ôn chủ tịch, cậu đi lên nói với ông ấy, Ôn Hướng Dương tới.” Ôn Hướng Dương chống 1 tay, an vị tới chỗ ngồi phía trước, hoàn toàn một bộ dáng cô gái nhỏ tìm việc.

Trước bàn làm việc không biết Ôn Hướng Dương là cái lai lịch gì, nhưng thấy Ôn Hướng Dương bộ dáng như vậy kiêu ngạo ngạo mạn, đoán hẳn là không thể đắc tội.

Vị nhân viên sau bàn làm việc cười làm lành nói," Tiểu thư, xin chờ".

Ôn Hướng Dương an vị ở phía trước bàn làm việc đại khái năm phút đồng hồ, cô liền nhìn đến thư kí của ba cô bước nhanh đi đến trước mặt cô, cung kính nói, “Ôn tiểu thư, chủ tịch mời ngài đi lên.”

Ôn Hướng Dương đi theo thư ký bước vào trong thang máy, một đường tới văn phòng chủ tịch thư ký đem Ôn Hướng Dương bước vào trong phòng, liền lui xuống.

Ôn Hướng Dương đi đến chỗ sô pha, đặt mông ngồi xuống, 2 chân bắt chéo, đánh đòn phủ đầu nói, "Ông nếu là còn muốn hợp tác với cao ốc lớn, liền lập tức đem Thiệu Kiệt quay trở lại bệnh viện!”

Ôn Lợi Thịnh không nghĩ tới Ôn Hướng Dương nhanh như vậy liền phát hiện chuyện này, còn tìm tới cửa. Ông ta vốn dĩ chính là muốn lợi dụng chuyện này, bức Ôn Hướng Dương tới.

Nhưng là, Ôn Hướng Dương tới, lại không có như ông ta tưởng như vậy, nên hướng ông ta nhận sai, cầu xin tha thứ, ngược lại như thế nào lại ngạo mạn uy h**p ông ta.

Như thế nào Ôn Lợi Thịnh có chút nhìn không chuẩn Ôn Hướng Dương.

Những lời muốn mắng Ôn Hướng Dương ông ta đều nghẹn trở về, lộ ra hòa ái tươi cười nói, “Hướng Dương, ba ba bất quá là muốn cho con trở về nhìn xem mà thôi, mẹ con cùng em gái con đều rất nhớ con a.”

Ôn Hướng Dương nghe được Ôn Lợi Thịnh này nói lời quen thuộc nhưng hư tình giả ý, cô cười lạnh 1 tiếng nói,"

Nha, thật không dám nhận. Ba, người nếu là không mất trí nhớ rồi a, hẳn là nhớ rõ, mẹ tộ đã sớm qua đời, tôi chỉ có 2 đứa em trai, không có đứa em gái nào."

“Ôn Hướng Dương ——!” Ôn Lợi Thịnh bị Ôn Hướng Dương làm cho tức, ngực bị một trận tích tụ, cả khuôn mặt đều run rẩy lên.
 
Back
Top Bottom