Cập nhật mới

Ngôn Tình Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 40: Bị hắn ghét bỏ?


Cô hiện tại trừ bỏ sáng tác,còn một ngày làm đôi ba công việc,làm thu ngân thì một tháng có thể kiếm được 3 vạn.Trong một phần là việc bán rượu,giám đốc mấy ngày hôm trước cùng cô nói,nếu như cô nguyện ý bồi rượu,một tháng có thể cho cô năm vạn.

Chính là ngày đó không đủ xa.

thời điểm Ôn Hướng Dương miên man suy nghĩ,bên tai truyền đến một đạo âm thanh dễ nghe.

“Ôn tiểu thư.”

Ôn Hướng Dương nghe được thanh âm,ngẩng đầu,lập tức nhận ra nam nhân ăn mặc Âu phục đen trước mắt,là khốc nam nhân đeo kính đen lần trước đã đưa sạc điện thoại cho cô tại hôn lễ

“Xin đi theo tôi.”

Ôn Hướng Dương đi theo Diệp Ảnh bước lên thang máy,trực tiếp lên tầng cao nhất của Mộ Thiên tầng 18,Diệp Ảnh đưa cô đem tới trước cửa văn phòng tổng tài,liền lui xuống.

Ôn Hướng Dương đứng ở cửa,tiến không được mà lùi cũng không xong.

Cô liền hít một hơi thật sâu,nghĩ ra những thuyết từ hay,tính toán gõ cửa đi vào,trước cùng Mộ Lăng Thiên tạo quan hệ tốt,thời điểm lại chậm rãi nói tốt cho những người hợp tác các danh mục làm việc,cửa theo âm thanh mở ra.

Này khai một đao,đem Ôn Hướng Dương tới hoảng sợ.

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương một bộ dáng chấn kinh,lại xem cách ăn mặc của cô hôm nay,tầm mắt hắn rơi xuống,tạo nên một đạo u quang,đáy mắt lại không có một nửa điểm cảm xúc,băng lãnh như một vị đế vương “Cô tìm tôi?”

“Ách…tôi…tôi..” Ôn Hướng Dương bị dọa sợ đem những lời định nói tốt đều đã quên,cô ảo não đôi chút,vừa lúc thấy được cánh tay của Mộ Lăng Khiêm,cô vội vàng nói “A!Đúng rồi thương thế của anh đã khá hơn chút nào không?Tôi xem anh vẫn quên không mang giấy tiền thuốc men gửi qua bưu điện cho tôi,tôi liền tới,tới…”

Ôn Hướng Dương thấy ánh mắt Mộ Lăng Khiêm ngày càng lạnh,câu “đến xem”kia là bị cô nuốt đi xuống.

Mộ Lăng Khiêm duỗi tay phải liền đóng của,Ôn Hướng Dương lập tức lách nửa người vào bên trong.

Mộ Lăng Khiêm nhìn tiểu nữ nhân chen vào tới.

Ôn Hướng Dương cắn cắn môi,lại lần nữa mở miệng nói “Mộ thiếu,ah có rảnh không?Kì thật tôi tôi chính là tới tìm anh ăn một bữa cơm.Anh xem anh giúp tôi như thế,tôi tôi…”

Mộ Lăng Khiêm nhưng tính đem tay đặt trên cửa buông ra,Ôn Hướng Dương cũng thuận thế dễ đi vào.

Thấy bộ dáng Mộ Lăng Khiêm không tức giận,cô cảm thấy hẳn là lời cô nói không có sai,nên cố gắng nói tiếp “lần trước đều là tôi sai,tôi không nên nói cái loại lời nói này.Mộ Thiếu,chúng ta có thể kết làm bằng hữu không?”

“Mộ Lăng Khiêm!”

“A!”Ôn Hướng Dương thất thần,Mộ Lăng Khiêm đã đi ra ngoài,liền nghe thanh âm lạnh lùng của Mộ Lăng Khiêm “Không phải tới mời tôi ăn cơm sao?Còn thất thần đứng ở chỗ đó làm cái j”.

“Ách!Được”.

Sau khi biết thân phận Mộ Lăng Khiêm,Ôn Hướng Dương không dám đưa hắn tới quán ăn ven đường nữa mà vào một nhà hàng,thật ra cô căn bản không đãi nổi hắn,cô cũng nghèo mà.

Ngồi trong xe,Ôn Hướng Dương bắt hết óc,cuối cùng ánh mắt sáng lên.

“Mộ thiếu,không phải chúng ta đều là bằng hữu sao,kia không bằng anh đến nhà tôi ăn cơm đi,tôi đi siêu thị mua đồ ăn,tự mình nấu cho anh,cám ơn anh đại nhân đã không quên tiểu nhân,còn coi tôi như bằng hữu.”

Không còn có so về nhà làm,càng tỉnh táo nghĩ biện pháp.

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương hai mắt sáng lên,khuôn mặt đều mang theo ý cười,bộ dáng như là cực kì cao hứng,hắn thu hồi tầm mắt,nói với tài xế ngồi phía trước “Trở về biệt thự.”

“Nhưng,Boss.”

“Ách..”

Cô chỉ là nói cô ở nhà làm cho hắn ăn.

Chẳng lẽ hắn ghét bỏ phải về nhà cô ăn cơm sao?

Ôn Hướng Dương buồn bực không thôi,tài nấu ăn của. Cô không rồi,Nghiêm Hân cùng Nghiêm Khắc đều thích ăn cá chưng tương cô làm,vừa ngon lại vừa cay,thịt cá qua bàn tay khéo léo của cô trở nên thấm đẫm gia vị,đậm đà,vào trong miệng là tan.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 41: Đam mê đặc thù của hắn


Cô khi còn nhỏ vẫn là quấn lấy mama,cùng ma ma học,hai người e trai cũng thích ăn đồ cô làm.

Em trai..

Mộ Lăng Khiêm dư quang dừng ở trên khuôn mặt nhỏ của Ôn Hướng Dương,liền thấy cô lắc lắc khuôn mặt nhỏ một chút,đáy mắt lại có một chút ý cười,lúc sau không biết tại sao lại hoàn toàn trầm xuống.

Dọc theo đường đi,ai cũng không nói chuyện,thẳng cho đến khi xe đến cổng biệt thự,Ôn Hướng Dươg bị thỉnh xuống xe.

Ngôi biệt thự này tọa lạc giữa sườn núi,phong cảnh tuyệt đẹp,không khí tươi mát,còn có hồ nước tự nhiên,như bức tranh thủy mạc,cảnh sắc dị thường mê người.

Ôn Hướng Dương vừa mới xuống xe,liền có một vị 60 tuổi đi tới,là một lão phụ nhân đeo kính ra đón.

“Thiếu gia,như thế nào hôm nay ngài lại trở về sớm như vậy?”Trang mẹ đón nhận trước,mới nhìn đến Ôn Hướng Dương đứng ở một bên này,bà đẩy đẩy mắt kính,tò mò dò hỏi “Vị này chính là…”

“Thẩm thẩm hảo,tôi là bằng hữu của Mộ thiếu”Ôn Hướng Dương lễ phép chào hỏi.

“Tốt,tốt!Là bạn gái của thiếu gia a!”

“Tôi không phải..”Ôn Hướng Dương vừa định giải thích mình không phải là bạn gái của Mộ Lăng Khiêm,Mộ Lăng Khiêm liền đã mở miệng trước “Trang mẹ,trước tiên bà hãy mang cô ấy xuống phòng bếp.”

“Đi phòng bếp a?Đi phòng bếp tốt a,tôi sẽ đi làm đồ ăn ngon cho 2 người.”

Ôn Hướng Dương nhìn Mộ Lăng Khiêm liếc mắt một cái, ý tứ Mộ Lăng Khiêm vừa rồi là,không phải hắn mang cô đến phòng bếp nhà hắn là để cô nấu cho hắn ăn sao? Thấy Mộ Lăng Khiêm không để ý tới mình,cô thu hồi tầm mắt đuổi kịp Trang mẹ.

Trên đường đi theo Trang mẹ tới phòng bếp,có lẽ là tuổi lớn,Trang mẹ một bên lải nhải cùng Ôn Hướng Dương nói chuyện “Ôn tiểu thư, tiểu thiếu gia chúng ta tuy rằng tính tình không tốt nhưng là người tốt a.Tiểu thiếu gia chúng ta tính tình vốn dĩ thực tốt,nếu không phải đại thiếu gia xảy ra chuyện …”

Trang mẹ lắc lắc đầu,không có đem đề tài tiếp tục nói nữa “Ôn tiểu thư, nếu tiểu thiếu gia chúng tôi có làm gì không đúng,cô hãy Thông cảm nhé”.Ôn Hướng Dương gật gật đầu.

Hai người đi tới 10 phút mới tới phòng bếp của biệt thự,trong phòng bếp nguyên Liệu nấu ăn cái gì cần có đều có,còn có cá trì thiên nhiên,Ôn Hướng Dương vào phòng bếp như cá gặp nước.

Chọn cá,mổ cá,rửa cá,Ôn Hướng Dương làm vô cùng thuần thục.

“Trang thẩm,thiếu gia nhà thẩm có cái gì không ăn hoặc không thích ăn không?”Sẵn bên cạnh có người,Ôn Hướng Dương ôm muốn lấy sự tín nhiệm của Mộ Lăng Khiêm,tiếp cận Mộ Lăng Khiêm đương nhiên muốn tìm hiểu rõ ràng.

….(**jen**)

Trang mẹ một bên càng xem Ôn Hướng Dương làm càng đặc biệt vừa lòng,nghe Ôn Hướng Dương dò hỏi chính mình,bà cười nói “Tiểu thiếu gia chúng ta a,chỉ ăn chay thôi”.

Ôn Hướng Dương đang rửa cá động tác dừng một chút “Chỉ ăn chay?”

“Đúng vậy,thiếu gia thích ăn nhất là nộm đậu hũ”.Nói đến nơi này,Trang mẹ đẩy đẩy gọng kính,mặt tươi cười nói “Còn có a,tiểu thiếu gia chúng ta cũng thích xem cả truyện cẩu huyết tình yêu.Chính là cái loại truyện tai nạn xe cộ,sinh non,tiểu tam,phá thai,bệnh nan y tình yêu.”Ôn Hướng Dương “…”

Nửa giờ sau,Ôn Hướng Dương làm xong một bàn 5 món có phong vị khác biệt,bưng đậu hũ đi vào phòng ăn,Mộ Lăng Khiêm cũng không có ở trong nhà ăn,cô nhìn ngó trái phải một vòng,phát hiện ngôi biệt thự này,trừ bỏ Trang mẹ không còn có một ai khác.

Ôn Hướng Dương mắt nhìn lên lầu,cô đi lên cầu thang,vừa đi vừa thử tính kêu lên “Mộ thiếu,anh ở đâu?Tôi đã làm xong cơm,có thể ăn rồi.”

Cô kêu một hồi,cũng không được đáp lại.

Thẳng đến khi nhìn đến căn phòng cửa đang khép hờ,cô bức lên trên,xuyên thấu qua cửa liền nhìn thấy Mộ Lăng Khiêm đang đeo tai nghe Bluetooth,đối diện máy tính,biểu cảm lạnh lùng giống như cao lãnh chi hoa.(**jen**)
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 42: Người đàn ông này thật là âm tình bất định



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 43: Cái gì mà thanh thuần!



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 44: Sủng vật bổn thiếu mới vừa coi trọng



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 45: Gọi điện thoại cầu cứu


“Đó là đương nhiên”.

Ôn Hướng Dương hít sâu một hồi,liếc mắt quét Linda một cái,một hơi uống hết năm ly,xung quanh là tiếng kêu ôh,bọn họ liền chờ Ôn Hướng Dương uống say,sau khi cô uống say,bọn họ muốn làm thế nào thì sẽ làm thế đó.

Thời điểm Ôn Hướng Dương uống đến ly thứ mười,trong bụng lục phủ ngũ tạng đang kêu gào,thấy không sai biệt lắm,cô bày ra bộ dáng muốn phun,ngữ khí có vẻ thiếu kiên nhẫn “Quách thiếu,tôi có chút khó chịu,có thể hay không tôi muốn đi trước tranh WC?”

Đi WC,cô liền lập tức chạy.

“Sunny,ghế lô chúng ta cũng có WC,cô thấy khó chịu đến chỗ đó cũng được”.Linda ở một bên thêm mắm thêm muối “Hay cô tưởng Quách thiếu đang phóng chim bồ câu,nhân cơ hội mà trốn đi?”

Linda vừa nói như vậy,Quách thiếu xem ánh mắt Ôn Hướng Dương,cũng có chút không giống nhau.

Ôn Hướng Dương không có biện pháp,chỉ có thể hướng WC trong ghế lô đi.

Cô vào WC, tìm di động,rồi tìm được số điện thoại Nghiêm Khắc,lập tức gọi đến.

Hiện tại,người có thể cứu cô chỉ có Nghiêm Khắc.(**jen**)

Tuy rằng gọi đến khẳng định là sẽ bị hắn thoá mạ một trận.

Điện thoại liền được kết nối nhanh chóng,Ôn Hướng Dương đè thấp thanh âm,khẩn trương nói “Cách Cách,Cách Cách,anh mau tới cứu tôi.Tôi ở quán bar Tước Sĩ,đường Thanh Dương phòng 502.Tôi biết tôi không nên tới loại địa phương này,anh muốn đánh muốn chửi gì tôi cũng cam chịu.Cách CÁch.anh mau tới cứu tôi đi…”

Đầu kia điện thoại không có bất kì âm thanh gì,Ôn Hướng Dương cảm thấy kì quái vì cái gì Nghiêm Khắc không nói câu nào,cầm lấy di động vừa thấy,màn hình tối om,cư nhiên là không gọi được.Cô khóc không ra nước mắt,cô đúng là cái hố đen,mỗi lần đều đến thời điểm mấu chốt liền không gọi được.

Điện thoại không liên lạc được, bên ngoài xa hoa,trụy lạc,một mảnh uể oải,ồn ào náo động,cô không biết bao lâu Nghiêm Khắc có thể đuổi tới,điều duy nhất cô làm được là kéo dài thời gian.Ôn Hướng Dương đứng dậy,đi đến trước bồn rửa mặt,vặn vòi nước,vỗ hai vạt nước lên mặt.

Không đến mười phút,bên ngoài Vang lên tiếng Linda đập cửa “Sunny,cô có khỏe không?Chính là Quách thiếu vẫn còn đang đợi cô đấy.”Nói,còn cố đè thấp thanh âm “Cô hôm nay số tốt,cứ tưởng đấu lại tôi đi, cô không có cửa đâu”.

Ôn Hướng Dương không để ý tới,tiếp tục trong WC xối nước,cố giúp mình giữ vững tỉnh táo.

Đại khái qua hơn hai mươi phút,cánh cửa bên kia tiếng Quách thiếu lại vang lên “Sunny?”

“Quách thiếu,anh cứ từ từ.Tôi liền ra ngay.”

Ôn Hướng Dương không thể không làm dịu thanh âm,hướng về người phía cửa làm nũng.

Quách thiếu,nghe được thanh âm làm nũng này của Ôn Hướng Dương,Hưng phấn không thôi “tốt,cho em thêm mười phút.Dù sao,buổi tối hôm nay,em cũng đừng mong thoát khỏi tôi.”

Lại qua mười phút,bên ngoài lại truyền đến tiếng đập cửa,lần này lực độ so với hai lần trước lớn hơn rất nhiều,Ôn Hướng Dương biết ở lại trong WC không thể kéo dài thêm,sửa sang lại dung nhan,mở cửa WC ra.

“Quách thiếu,tôi vừa mới có chút khó chịu”.Cô cười nói.

Quách thiếu duỗi tay muốn bắt cô,cô lắc mình xảo diệu thoát được,cười tinh nghịch đi đến trước bàn rượu,cầm lấy chén rượu đặt trên bàn như cũ, “Các vị thiếu gia,tôi uống như vậy có điểm thất lễ.Không bằng chúng ta cùng chơi trò gì thú vị đi?”

“Nga,trò gì thú vị?”

Ôn Hướng Dương hiện tại đều bình tĩnh lại,tuy rằng đầu óc có chút không rõ,nhưng kéo dài thời gian cô vẫn có biện pháp “Các vị thiếu gia,chúng ta chơi trò nói thật có được không?”

“Tốt,liền chơi đi.”

Thấy trong đám công tử có người đặc biệt dễ nói chuyện,cô liền đi đến bên cạnh người đó,ngồi xuống.(**jen**)
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 46: Ai đánh ?


Tại đây xung quanh Quách thiếu là một vòng tròn người đứng,trong lòng hắn có chút không cao hứng nhưng cũng chỉ có thể đi theo cùng chơi.Ôn Hướng Dương chơi rất có độ,thời điểm thắng cần thắng,thời điểm thua cần thua,chơi hơn nửa giờ,cô một chút tiện nghi cũng chưa bị chiếm,ngược lại một trong số đó phải mua rượu của cô.

Các vị công tử cũng bị Ôn Hướng Dương thu hút,ăn uống vui vẻ,Quách Hiếm thấy có vài người trong nhóm có hứng thú với Ôn Hướng Dương,cũng tỉnh rượu hơn phân nửa.

Ở thời điểm mấy người đang chơi vui vẻ,hắn đột nhiên kéo Ôn Hướng Dương.

“Tốt,hôm nay liền chơi đến đây thôi.”

“Quách thiếu..”

Ôn Hướng Dương kinh hô một tiếng.

Quách thiếu căn bản không cho Ôn Hướng Dương bất luận cơ hội nói chuyện gì,giơ tay liền cho Ôn Hướng Dương một cái tát “Sunny,cô đúng là một loại người không biết xấu hổ a.Tôi nghĩ rằng cô biết phân biệt rõ trắng đen,cô là đang tính toán từ chỗ bọn họ leo lên sao?Tôi cũng nói cho cô hay,người mà tôi coi trọng,trên đời này không ai dám động! Đương nhiên,nếu cô là loại đê tiện như vậy muốn cho chúng tôi cùng nhau thượng cô,tôi cũng sẽ thỏa mãn cô!”

Ôn Hướng Dương bị một cái tát này nháy mắt mặt đều sưng lên.

Âm nhạc còn tiếp Tục mở đinh tai nhức óc,mọi người đứng hoặc ngồi tại chỗ.

Đối mặt Quách thiếu bạo hành,có không đành lòng,không một ai dám tiến lên ngăn cản,rốt cuộc cũng nhận ra cô gái bán rượu,căn bản không đáng để họ cùng Quách thiếu gây chuyện.

Cách Cách,anh đang ở đâu?

Anh sao không tới,tôi đang muốn chết ở chỗ này đây.

Ôn Hướng Dương một mình không thể đối phó với nhiều nam nhân như vậy,cô vừa đi vừa lùi,lại bị ghế lô bên người ngăn cản đường đi.

Quách thiếu vừa đi vừa kéo cà vạt xuống tới gần Ôn Hướng Dương,cô nắm mâm đựng hoa quả pha Lê lên,hét to một tiếng,liền nghe được một tiếng kêu lớn hơn âm thanh của cô vang lên ở cửa.

Cô há mồm nhìn lại,cửa phòng bao bị ai đó đạp tung ra.



Ánh đèn phòng bao lập loè,biến ảo,Ôn Hướng Dương chỉ nhìn đến đám người vọt chạy vào,đem tất cả mọi người trong phòng bao khống chế hết,mà cái khuôn mặt đứng trầm ở cửa kia khiến cô có chút cảm giác quen thuộc.

Thẳng đến khi người nọ đến gần,hormone quen thuộc cùng hơi thở cường đại làm cô nhận rõ người trước mặt trong ánh đèn lay động không ngừng.

“Mộ,Mộ…”

“Câm miệng”.trên đỉnh đầu thanh âm lạnh băng vang lên.

Hắn nâng mặt cô lên,liền thấy gương mặt cô sưng đỏ,ánh mắt hắn sâu như đáy biển nhìn không thấy đáy “Ai đánh?”

Ôn Hướng Dương bị khí thế của Mộ Lăng Khiêm làm cho hoảng sợ,cô run rẩy chỉ ngón tay về phía người bị khống chế.

Trong phòng bao,Quách thiếu tưởng có thể đẩy đôi tay đang khống chế mình của nam nhân đeo kính đen,nhưng giãy giụa 2 cái cuối cùng vẫn không thoát được,hắn phẫn nộ quát “Mấy người là ai?Có biết đây là Lãnh địa của bổn thiếu gia không?Mấy người có biết hậu quả là gì không?”

“Còn có,buông ta ra..,”Quách thiếu còn không có đem 2 chữ nữ nhân kia nói ra,Mộ Lăng Khiêm đã tới gần,đem những lời hắn định nói nuốt xuống.

Ánh mắt nam nhân trước mặt quá kh*ng b*,khí thế quá cường đại,cho dù ba hắn tới,chỉ sợ 1% cũng không theo kịp nam nhân này.

“Diệp Ảnh”.

“Vâng”.

Diệp Ảnh lên tiếng,mặt không biểu cảm đi lên trước.

Quách thiếu bị Diệp Ảnh cùng ánh mắt lạnh nhạt làm sợ lùi người lại,người này dốt cuộc là ai?

Như thế nào chỉ là một bảo tiêu đều có bộ dáng kh*ng b* như vậy?

“Tôi,tôi nói cho anh..”Quách thiếu đang định dùng chính gia thế của mình áp người,nhưng đã bị Diệp Ảnh một phen chế trụ bả vai.

Quách thiếu ngây người trong nháy mắt,Diệp Ảnh mặt không biểu hiện nâng tay lên,tay năm tay mười “Bạch,bạch,bạch”thanh âm bàn tay Vang lên trong phòng,đánh đến đây đám đồng bạn Quách thiếu trong lòng lộp bộp một chút.

Không một ai biết người tới là ai,càng không có người ở thời điểm này xuất đầu đi giúp Quách thiếu một phen,rốt cuộc đại gia chỉ là bạn nhậu.

“Ngươi TMĐ dám đánh bổn thiếu gia?”Quách thiếu bị đánh đến hồi tỉnh,hắn tức giận đến nỗi hai mắt đỏ lên,nhưng mới vừa mắng khỏi mồm, không có kịp phản kháng đã bị Diệp Ảnh một cước đá vào m*nh c*n,hắn bị đau kêu ngao ngao ngã lăn trên mặt đất.

Diệp Ảnh thấy Mộ Lăng Khiêm không có ý tứ gọi thu tay lạ,đi đến trước mặt Quách thiếu nhấc chân một chân dậm ở thượng căn của Quách thiếu,Quách thiếu đau đớn hét lên một tiếng rồi trực tiếp ngất đi.

Thủ đoạn đơn giản,bạo khốc này,khiến đồng bạn của Quách thiếu hít ngược một hơi khí lạnh,tất cả đều bưng kín m*nh c*n của chính mình.

“Điều tra rõ gia thế bọn họ,tôi không muốn nhìn thấy bọn họ ởl lại Nam Đức thị”.Mộ Lăng Khiêm hai tròng mắt như chim ưng nhìn chằm chằm Quách thiếu ngã trên mặt đất,sắc bén lãnh khốc “60 năm tù có thời hạn,ta không nghĩ hắn có thể bình an vô sự ra khỏi nhà giam”.

“Là BOSS.”

Mộ Lăng Khiêm nói lời lãnh đạm,không một ai hoài nghi độ chân thật của anh ta “Hắn,hắn là…”

Mộ Lăng Khiêm nói xong lời này,trong đám người đó có người nương theo ánh đèn nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt Mộ Lăng Khiêm “Anh ta là tiểu cữu của Thái tử gia Triệu gia,người cầm quyền mới của Mộ gia…”

Cái…cái gì?
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 47: Lại bị hắn ghét bỏ


Vừa nghe lời này,người ở đây đều xụi lơ xuống.

Mộ Lăng Khiêm không để ý tới phản ứng người xung quanh,hắn trở về trước mắt Ôn Hướng Dương,trên cao nhìn xuống cô.

Cảm xúc trong Ôn Hướng Dương có chút khẩn trương,tuy là Mộ Lăng Khiêm ở đây giúp cô báo thù,Diệp Ảnh lại dùng một chút thủ đoạn đơn giản nhưng thô bạo làm cô cảm thấy thực hả giận đồng thời đáy lòng sinh ra càng nhiều sợ hãi đối với Mộ Lăng Khiêm.

Trong lòng cô bất ổn,cô không biết Mộ Lăng Khiêm sẽ đối phó với cô như thế nào,cô cũng chọc hắn quá.

Thời điểm trong đầu Ôn Hướng Dương phát ra vô số ý niệm kh*ng b*,Mộ Lăng Khiêm lại chỉ là duỗi tay ôm cô lên.

Linda không nghĩ tới Ôn Hướng Dương đương nhiên có chỗ dựa cường đại như vậy,sớm biết như thế,cô ta nào dám đi trêu trọc Ôn Hướng Dương,cô ta vừa định trốn,bên tai liên truyền đến thanh âm băng lãnh của Mộ Lăng Khiêm “Tìm hiểu rõ ràng nữ nhân này,những việc liên quan đều không được bỏ qua.”

“BOSS.”

Ôn Hướng Dương bị Mộ Lăng Khiêm ôm làm trò trước mặt mọi người bước ra khỏi Tước Sĩ.

Ôn Hướng Dương rúc trong lòng Mộ Lăng Khiêm cổ họng một tiếng cũng không dám phát ra.Cô rõ ràng là gọi điện cho Nghiêm Khắc,như thế nào lại đổi thành Mộ Lăng Khiêm.?

Buổi sáng còn gọi mình đi ra ngoài,buổi tối lại tới cứu mình,hắn rốt cuộc là có ta tứ gì?

Bên cạnh quán bar liền có khách sạn,Mộ Lăng Khiêm trực tiếp ôm cô vào trong phòng khách sạn,chỉ là vừa mới vào phòng,Mộ Lăng Khiêm ghét bỏ đem cô ném tới trên giường rồi vào phòng tắm.

Ôn Hướng Dương ngồi ở trên giường,nghe tiếng nước trong phòng tắm,đầu có chút choáng váng,mới vừa uống nhiều rượu như vậy,uống rồi phun,phun xong lại uống,lại bị kinh sợ,rồi bị gió lạnh,giờ bị đau đầu.

….

Cô có chút khó chịu nằm ở trên giường.

Mộ Lăng Khiêm mặc áo tắm dài,bước ra khỏi phòng tắm,nhìn đến chính là Ôn Hướng Dương ngã trên giường,lộ ra đôi chân dài trắng nõn cùng vòng eo thon nhỏ,nhìn bộ dạng này của cô,ánh mắt hắn lạnh hơn,tiến lên liền đem cô túm lên.

Ôn Hướng Dương bị một túm,liền ngã trên người hắn.

Mộ Lăng Khiêm ghét bỏ đẩy cô một phen,thấy cô muốn ngã xuống đất rồi lại đem cô túm lại trở về,bế cô lên liền đi phòng tắm.

Đầu Ôn Hướng Dương rất đau,cô mơ mơ màng màng cảm thấy có người kéo quần áo mình,gõ gõ đầu mình,liền nhìn thấy trước mắt mình chính là một nam nhân.

Nam…nhân?

Ôn Hướng Dương lập tức thanh tỉnh hơn phân nửa,trợn mắt,nhắm mắt,cuối cùng nhìn thấy rõ mặt nam nhân trước mắt.

Cô mới thật sự không phải vừa nằm mơ,thật là Mộ Lăng Khiêm.

Cô có chút lắp bắp nói

“Mộ,Mộ… thiếu.”

“Cám miệng”.Mộ Lăng Khiêm ghét bỏ không phải là một chút.

Đầu Ôn Hướng Dương vẫn có chút choáng váng,cô nhìn quanh bốn phía,phát hiện nơi này bài trí như là khách sạn “Chúng ta như thế nào lại ở chỗ này?Anh dẫn tôi tới khách sạn để làm gì?”

Ôn Hướng Dương lời nói còn chưa nói xong,đã bị Mộ Lăng Khiêm vội c** q**n áo xuống,cô chỉ che lại nội y xuyên ngực kêu lớn lên “Anh c** q**n áo tôi làm cái gì?”

“Trên dưới toàn thân cô,nơi nào mà tôi chưa thấy qua?”Mộ Lăng Khiêm lạnh mặt quét Ôn Hướng Dương liếc mắt một cái “Cô,cái đồ vô nghĩa này,tôi liền túm cô đem quăng ra ngoài!”

Ôn Hướng Dương lập tức nhớ tới,lần trước Mộ Lăng Khiêm trên đường còn giống như cho cô tắm xong,thoáng chốc mặt cô có chút hồng “Anh…tôi..”

Mộ Lăng Khiêm chán ghét mùi rượu,đặc biệt là mùi rượu trên người Ôn Hướng Dương,cũng may hôm nay Ôn Hướng Dương không có trang điểm nếu không Mộ Lăng Khiêm lập tức ném cô vào bể cá hảo hảo tẩy rửa mặt cô.

Ôn Hướng Dương bị cưỡng bách tắm rồi còn bị ôm ra ngoài.

Mới vừa chạm tới giường,Ôn Hướng Dương như Đà điểu,thoáng vào trong chăn,chỉ lộ ra đôi mắt.

Mộ Lăng Khiêm liếc cô,đem cô túm ra rồi quăng tới một chiếc khăn lông nói “Tự lau tóc đi”.

Đầu tóc Ôn Hướng Dương ướt dầm dề dán ở trên má,cô ngước nhìn Mộ Lăng Khiêm một cái,trong lòng có chút mạc danh run sợ,cô kéo chăn qua đem chính mình bọc kín mít,bắt đầu lau tóc.

Coi ngồi gần quan sát Mộ Lăng Khiêm,liền thấy anh ta đi đến gần cửa gọi điện thoại,rất nhanh liền có người mang tặng một lọ thuốc mỡ cùng một phần văn kiện đi lên.

Mộ Lăng Khiêm cầm lấy thuốc mỡ cùng văn kiện cất bước đi đến trước mặt Ôn Hướng Dương,mở thuốc mỡ ra bôi lên một phần khuôn mặt bị đánh sưng của cô.

Ôn Hướng Dương vốn định nói để tự mình bôi,chính là khi nhìn đến sườn mặt lạnh lùng của Mộ Lăng Khiêm,cô thật sự không dám.

Bôi nhẹ nhàng,Mộ Lăng Khiêm đứng thẳng thân mình,nhíu mày nhìn lướt qua nữ nhân không biết tự bảo vệ chính mình,đem một phần văn kiện đặt bên cạnh đưa cho cô,ngữ điệu cực lãnh mở miệng nói “Cầm!”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 48: Lại là trang phục học sinh


Ôn Hướng Dương đang định tiếp Tục lau tóc,dừng một chút,cô nhìn về phía Mộ Lăng Khiêm,khoa hiểu tiếp nhận văn kiện,mở hai mắt nhìn,liền nhìn thấy hạng mục hợp tác lâu dài viết trên giấy.

“Này..”

“Cô hôm nay tìm tôi,còn không phải là vì cái này?”

“Nhưng hạng mục lần này,ngân sách lên tới hơn trăm triệu.Cô vì cái gì..”

Mộ Lăng Khiêm có vài lần dùng thủ đoạn đối phó với những kẻ khi dễ cô,cô đều xem ở trong mắt.

Càng là như vậy,cô càng không dám thiếu nợ hắn.

“Tôi cho cô,cô lại cho tôi cầm”.Mộ Lăng Khiêm xoay người tưởng rời đi luôn,nhưng mới vừa đi tới cửa,tay hắn đã bị kéo lại.

Hắn quay đầu lại,lại nhìn thấy chính là khuôn mặt đỏ bừng của tiểu nữ nhân,thân mình bọc ga trải giường,lôi kéo tay hắn.

“Thứ này,tôi không thể lấy”.Ôn Hướng Dương đem văn kiện trả lại cho Mộ Lăng Khiêm.

Thời điểm cô nhìn Mộ Lăng Khiêm sắc mặt âm trầm,cô cắn cắn môi,hạ xuống nhẫn tâm hỏi “Anh có thể bao nuôi tôi được bao lâu?Một tháng liền cho tôi 20 vạn”.

“Cô nói cái gì?”

Đi quán bar cùng với làm thêm đều gặp nguy hiểm,chi bằng tìm người bao dưỡng.Mộ Lăng Khiêm vui buồn thất thường đôi chút,nhưng so sánh những cái đó cùng với hoa hoa công tử bên ngoài,ít nhất không phải là kẻ b**n th**.Dù sao cũng ngủ qua,cô cũng không cần quan tâm cái đó có hay không.

“20 vạn một tháng,anh có thể bao dưỡng tôi bao lâu?Tôi cam đoan không làm anh sinh khí,tôi còn sẽ giúp anh giặt quần áo,nấu cơm,giúp anh làm ấm giường”.

Thái độ Ôn Hướng Dương đột nhiên thay đổi,Làm cho Mộ Lăng Khiêm nhìn thẳng cô một chút “Là ai nói muốn cùng tôi phân chia giới hạn?”

“Là tôi,là tôi nói.Chính là khi đó tôi không hiểu chuyện sao.Mộ thiếu,anh đại nhân không nhớ tiểu nhân.Anh bao dưỡng tôi đi,tôi cái gì cũng có thể làm”.

Hiện tại cô quá là cần tiền,đâu còn có nơi nào tồn tại hai chữ thanh cao trong giới tư bản?

Huống chi,hắn bao dưỡng cô,cô lại không phải gả cho hắn,cô không coi là trèo cao,nhiều nhất chỉ tính là giao dịch.

“Như vậy đi,bốn tháng,anh bao dưỡng tôi bốn tháng,Bốn tháng về sau,nếu anh nghĩ không muốn tôi,anh liền đem tôi một chân đá văng.Nếu anh không muốn người khác biết quan hệ giữa hai chúng ta,tôi cam đoan sẽ giữ kín như bưng,tuyệt đối không trèo cao anh,càng sẽ không đối với anh lì lợm la l**m”.

Ôn Hướng Dương nói tốt một trận,Mộ Lăng Khiêm chỉ là lạnh lùng nhìn chằm chằm cô,không nói một lời.

Ôn Hướng Dương trong lòng có chút bồn chồn.

Bốn tháng,80 vạn,cô có thể trái phải chống đỡ phí chữa bệnh.Năm tháng này,cô có thể nghĩ ra biện pháp kiếm tiền khác,không hề nghi ngờ đây là biện pháp tốt nhất.

“Là cô nói”.

Ôn Hướng Dương chỉ nghe được bốn chữ này,sau đó cả người liền rơi vào hư không,khi cô lấy lại được tinh thần,cả người đã bị Mộ Lăng Khiêm đè ở dưới thân.

Đây là đáp ứng rồi sao?

Trọng lượng cả người nam nhân đè lên người cô chỗ cổ bị cắn đau đớn,hướng cô chứng minh,đây là sự thực.

Hôm sau,ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào,Ôn Hướng Dương cả người đau nhức từ trong mộng tỉnh lại,cô động thử h* th*n,cả người như muốn nứt ra rồi.Tối hôm qua Mộ Lăng Khiêm so với lần đầu tiên còn có điểm hung tàn hơn,lần cuối cùng cô ngất trước,tựa hồ nghe được âm thanh thanh lãnh của hắn.

Nhưng hắn nói cái gì,cô lại không nhớ rõ.

Mở mắt ra,Mộ Lăng Khiêm đã không ở bên người,trong phòng to,ngoại trừ cô không còn ai khác.

Ôn Hướng Dương bò xuống giường,bước vào phòng tắm,nhìn thấy tủ quần áo chỉn chu trong phòng tắm có một bộ quần áo mới tinh,từ trong ta ngoài đều đầy đủ.

Lại là trang phục học sinh.

Ôn Hướng Dương nhìn về phía bộ trang phục kia,khoé miệng hơi hơi kéo lên.Mộ Lăng Khiêm mua quần áo cho cô không quá hai lần,cả hai lần đều là đồng phục học sinh,Mộ Lăng Khiêm có đam mê đặc thù nào đó.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 49: Nam nhân này rốt cuộc nghĩ cái gì?



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 50: Các ngươi làm thế nào có chìa khóa nhà ta?


“Được, vậy làm phiền cậu.”

“Hướng Dương, không cần khách khí.”

Nói xong lời này, đầu bên kia có chút trầm mặc, Nghiêm Hân lại mở miệng, ngữ điệu có một tia lo lắng, “Hướng Dương, cậu nửa tháng nay đi đâu vậy? Sau hôn lễ của Lâm Hạo, cậu liều hỏi tớ mượn hai mươi vạn, sau đó giống như biến mất khỏi nhân gian.”

“Tớ gọi điện thoại cho cậu, không phải tắt máy thì chính là không ai nghe máy, tớ đi tới nhà cậu tìm, chờ đến nửa đêm cũng không thấy người đâu. Nếu như cậu không gọi điện thoại cho tớ, tớ liền đi tìm anh trai, bảo anh ấy tìm cho cậu rơi xuống.”

“Tớ vẫn luôn ở nhà mà, chỉ là gần đây phải tìm cong việc mới. Có khả năng khi cậu tìm tới là lúc tớ ra ngoài đi làm.” Ôn Hướng Dương cs chút xíu xin lỗi cười cười, “Tiểu Hân, thật ngại quá, lại làm cho cậu lo lắng rồi. Cậu biết di động của tớ, lão ái không điện.”

Nghiêm Hân đối với điện thoại di động không có động tĩnh gì của Ôn Hướng Dương cũng rất là bất đắc dĩ. “Nếu không phải di động nhà cậu do Thiệu Kiệt đưa cho cậu tớ thật muốn cho cậu một cái mới, Này lão không điện cũng không được, nếu không, cậu mang theo hai cái điện thoại đi?”

“Một cái là đủ rồi.” Ôn Hướng Dương nói đến đây, liền nhớ tới cái ảnh chụp được trong di động, cô không khỏi hỏi, “Tiểu Hân, cậu có đưa di động cho tớ không?”

“Không có a, làm sao vậy?”

Không phải tiểu Hân đưa sao?

Ôn Hướng Dương đay mắt hiện lên một tia nghi hoặc, “Nga, không có gì, có thể người đưa di động đưa nhầm chỗ.”

“Như vậy a.” Nghiêm Hân vẫn chưa để ý chuyện này, rất nhanh liền đổi đề tài, thanh âm còn có chút hưng phấn, “Hướng Dương, cậu khẳng định còn chưa biết, Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi kia bị Triệu gia thái tử chỉnh tới thảm đi. Còn có cái bà Vương Lị kia, bị đã bị ném trong nhà giam của Nam Đức thị.”

“Tớ nghe người ta nói, nhà Lâm Hạo đã xảy ra chuyện, mấy ngày nay đi khắp nơi tìm vay vốn quay vòng. Nhưng vấn đề chính là, không biết ai thả tin ra ngoài, nói hắn đắc tội với người của Mộ gia. Kết quả a, Nam Đức thị to như vậy, không ai dám cho nhà hắn vay tiền. Gia tộc nhà bọn họ đã cùng bọn họ đoạn tuyện quan hệ.”

“Ai, Hướng Dương, soái ca đi cùng để giúp cậu trong hôn lễ kia thế nào? Các cậu ngày đó có chơi vui vẻ ở trên đảo không?”

Ôn Hướng Dương thấy ấn tượng của Nghiêm Hân đối với Mộ Lăng Khiêm tốt như thế, cô thật sự không cách nào nói ra với Nghiêm Hân rằng mình bán thân lấy tiền.

“Tiền hóa thanh toán xong, liền như vậy đi.” Ôn Hướng Dương sợ nói nhiều Nghiêm Hân sẽ lo lắng, cô vội vàng nói sang chuyện khác, “Tiểu Hân, cậu đi nghỉ ngơi đi, trưa nay tớ còn muốn đi làm việc, tớ cúp trước.”

“Tốt. Cậu trên đường yên tâm, tiền của tớ không cần gấp.”

“Được, tớ cúp trước đây.”

“Bái bai.”

Ôn Hướng Dương cúp điện thoại, cũng tới ngân hàng rồi, đem hắc tiền trong card hướng chính mình tạp xoay hai mươi vạn, nhìn thấy mới 10 giờ sáng, liền tính toán đi về trước một chuyến, buổi chiều lai đi làm.

Mới vừa tới dưới lầu nhà mình, liền nhìn thấy nới ở lâu nay của cô, có người chuyển nhà. Cô tráng đi những người đang chuyển nhà đó, chy lên lầu. Đi được vài bước liền nhìn thấy mấy cái giấy dán trên dụng cụ trong nhà có chút quen mắt. Khi cô thấy rõ ràng máy tính trên bàn, cô vội vàng hướng trên làu chạy lên.

“Các người là ai? Các người sao lại có chìa khóa nhà tôi?” Ôn Hướng Dương chạy đến cửa nhà mình, liền nhìn thấy những người chuyển nhà đó đúng là đi ra từ nhà cô, mà cửa nhà cô trắng trợn mở ra như vậy.

Ôn Hướng Dương vừa nói lời này ra, trong phòng liền có một người đi ra.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 51: Dọn đi ở chung cùng hắn


Ôn Hướng Dương vừa thấy,hai tròng mắt hơi hơi có rút lại một chút “Anh là nam nhân lần trước tôi đưa nhầm di động?”

“Ôn tiểu thư,cô hảo,Tôi là trợ lí đặc biệt của tổng tài,tôi họ Trương,cô có thể gọi tôi là Trương trợ lí.Tôi chịu sự phân phó của tổng tài đến đây giúp cô chuyển nhà”.

“Mộ,Mộ…”Ôn Hướng Dương căn bản không nhớ rõ tên đầy đủ của Mộ Lăng Khiêm.

“Đúng vậy”.Trương trợ lí không biết BOSS nhà mình suy xét như thế nào,nhưng nếu BOSS có lệnh,muốn đem Ôn tiểu thư cùng đồ đạc trong phòng dọn đến biệt thự,tự nhiên hắn sẽ nghe theo phân phó.

“Đi động lần trước…”

“Là tôi giúp BOSS lựa chọn,Ôn tiểu thư hay là không thích?”

Ôn Hướng Dương thấy đối phương nhã nhặn,lễ độ như vậy,cô ngượng ngùng đều nói cái đi động kia bị cô vứt xuống đáy hòm,cô chưa có lấy dùng qua đi “Trương trợ lí,phiền anh trở về cùng Mộ thiếu nói một tiếng,tôi ở chỗ này rất tốt,không cần chuyển nhà”.

Dọn đi đến ở cùng Mộ Lăng Khiêm,cô còn kiếm khoản thu nhập thêm như thế nào?

Tám mươi vạn này của Mộ Lăng Khiêm hiện tại chỉ là khẩn cấp,đối với ba cô áp bách cô,cô còn tìm Thiệu Kiệt,còn cho Thiệu Tuấn phẫu thuật,này đều yêu cầu đến tiền.



“Thực xin lỗi Ôn tiểu thư,đây là mệnh lệnh của BOSS”.

Ôn Hướng Dương thấy bộ dáng Trương trợ lí mềm cứng không ăn,cô nhìn hắn “Nếu mà tôi không đi?”

“Ôn tiểu thư,tôi khuyên cô tốt nhất không cần ngỗ nghịch ý tứ BOSS.Nếu không lần sau người tới đây sẽ không phải là tôi.”Trương trợ lí hơi hơi mỉm cười “những người khác nói chuyện đều không tốt như tôi đâu”.

Chính mình đưa tới cửa,cầu người ta bao dưỡng.

Ôn Hướng Dương gật đầu “Vậy liền dọn đi”.

Căn chung cư cùng vật dụng mà Ôn Hướng Dương thuê này,ngay cả báo chí,giấy tờ,một đôi giày cũng bị Trương trợ lí gọi người dọn sạch sẽ,lưu loát,chính cô cũng bị mời lên xe.

Xe một đường chạy thẳng hướng Nam,đi tới Đức thị thành nam,đến một toà biệt thự mang phong cách Gorthic,rồi mới dừng lại.

“Ôn tiểu thư,đây là danh thiếp của tôi,nếu cô có yêu cầu gì có thể gọi điện thoại trực tiếp cho tôi”.Trương trợ lí đưa Ôn Hướng Dương vào trong biệt thự độc lập.

Ôn Hướng Dương vờn quanh mắt khu biệt thự,so với phong cách toà biệt thự tọa giữa sườn núi cao kia thì loại này có một sự khác biệt,được trời ưu ái,mặt cỏ lộ thiên,bể bơi tư nhân,có phong cách được thiết kế riêng,một khu biệt thự độc lập như vậy nếu không có tới năm ngàn vạn đừng có mơ tới.

Trương trợ lí thấy khuôn mặt nhỏ Ôn Hướng Dương tràn đầy điềm tĩnh,không bị chấn động một chút nào bởi không gian trước mắt,ánh mắt nhàn nhạt như cũ,hắn lại nhớ tới lời BOSS nói,lại xem biệt thự trước mặt không khỏi có chút đồng tình.

Đồng tình thì đồng tình,lời muốn nói vẫn là nên nói “Ôn tiểu thư,ý tứ BOSS là,đêm nay trước khi ngài về,cô hãy đem toàn bộ biệt thự quét dọn sạch sẽ.Đúng rồi,BOSS không thích người lạ tiến vào thư phòng của ngài,nơi đó cô tốt nhất đừng nên vào”.

Trương trợ lí cho rằng Ôn Hướng Dương sẽ nháo,sẽ phát hỏa.

Nhưng không nghĩ tới Ôn Hướng Dương chỉ mỉm cười nhìn hắn, “Được không thành vấn đề”.Một tháng người ta đem nhiều tiền như vậy,không có khả năng mỗi ngày bồi ngủ cùng,làm một số việc nhà chắc hẳn là được.

Ôn Hướng Dương tại phương diện này nói chuyện tốt như vậy,nhưng lại làm Trương trợ lí đối với cô có ấn tượng tốt hơn “Ôn tiểu thư,đã như vậy tôi đây liền về trước phục mệnh”.

“Tốt,rảnh tôi sẽ liên lạc”.

Ôn Hướng Dương tiễn Trương trợ lí đi,rồi cô đi vòng quanh biệt thự một vòng,đem hoàn cảnh xung quanh nhớ kĩ một hồi,sau đó lấy đi động ra,xem xét giao Thông phụ cận,về sau tìm được tuyến đường đi lại tốt nhất,rồi mới vào biệt thự.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 52: Trừ bỏ đậu hũ


Mở cửa biệt thự ra,nghênh đón là một cỗ hơi thở lạnh băng,biệt thự rất lớn nhưng vắng lặng như một toà cô Trạch,một chút hơi người cũng không có.

Ôn Hướng Dương nhìn biệt thự đến như vậy,cả người lạnh run.

Xem điện thoại,đem nhiệm vụ được giao mà buổi chiều cần làm xét lại.

Bắt đầu,làm việc!

Ngoài trời bất tri bất giác trở nên tối sầm,Ôn Hướng Dương nghe được âm thanh oto bên ngoài,mới ý thức được trời đã tối rồi,chính là cô mới vừa dọn dẹp xong,chưa kịp nấu cơm.

Nghĩ đến Mộ Lăng Khiêm vui buồn thất thường,cô trái phải nhìn một cái,cầm dép Lê lên,bước ngành đi tới cửa,làm ra bộ dáng đủ tư cách bị bao dưỡng cười lộ ra tám cái răng,nghênh đón Mộ Lăng Khiêm trở về.

Bị hắ bao dưỡng ngày đầu tiên Hi vọng mọi thứ sẽ ổn.

Mộ Lăng Khiêm vừa khoá cửa xe lại,đi hướng biệt thự,mới ngẩng đầu liền nhìn thấy Ôn Hướng Dương đang đứng ở cửa,đắm chìm trong sắc vàng của ánh đèn,người mặc tạo dề,trong tay cầm dép Lê,khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tươi cười.

Ánh mắt hắn sâu thẳm,cất bước đi qua.

Ôn Hướng Dương thấy Mộ Lăng Khiêm đến,cô bước nhanh đi lên trước “Mộ thiếu,anh đã trở về.Tôi đã theo yêu cầu của anh,trong ngoài biệt thự đều quét dọn qua.Đúng rồi anh đã ăn chưa?Có cần tôi làm thêm đồ gì cho anh ăn không?”

Mộ Lăng Khiêm tới gần Ôn Hướng Dương nháy mắt kia liền dừng bước chân.

Ánh mắt hắn thâm trầm nhìn tiểu nữ nhân trước mắt.

Thế nên trên người Ôn Hướng Dương bị cảm giác áp bách cùng đáy mắt thâm Thuý của hắn làm cho không dám thở.

Ôn Hướng Dương trợn tròn mắt,cố giữ bộ dáng trấn định đối diện với Mộ Lăng Khiêm,Mộ Lăng Khiêm duỗi tay ôm lấy cổ cô,đưa cô đến trước mặt chính mình.

Ôn Hướng Dương bị hành động này khiến cho như là dẫ phải cái đuôi mèo.

Thời điểm chính cô đang lo lắng Mộ Lăng Khiêm vô duyên vô cớ phát hỏa lần nữa,thì hắn chỉ ngàn nhạt liếc cô,có chút ghét bỏ nhìn mắt cô,tựa hồ ghét thử dơ bẩn trên người cô,trầm giọng nói “Đừng ngốc,đứng thất thần trước cửa làm gì?trước tiên đem chính mình tắm rửa sạch sẽ rồi đến cho tôi nhìn”.

Ôn Hướng Dương cúi đầu mắt nhìn tình huống chính mình,cả ngày quét dọn biệt thự,không có bụi bẩn thì cũng có mồ hôi,cô vội vàng lùi lại hai bước nói “Mộ thiếu,tôi đây vào trước”.

Ôn Hướng Dương nói xong liền chạy vào biệt thự,thậm chí đôi dép Lê cô mang vội cho Mộ Lăng Khiêm thay cũng một lần nữa cầm trở về.

Mộ Lăng Khiêm nhìn Ôn Hướng Dương mơ hồ như thế nhíu mày.

…..

Ôn Hướng Dương trở về phòng,đem chính mình từ trong ra ngoài tắm rửa sạch sẽ một lần,thay quần áo rồi xuống lầu.

Cô đi xuống lầu liền nhìn thấy Mộ Lăng Khiêm đang ngồi trên sô pha xem văn kiện.

Mộ Lăng Khiêm cũng không có ngẩng đầu nhìn cô,cả người lạnh lùng,làm người khác không dám tới gần.

Ôn Hướng Dương trầm mặc một lát,không thể không tiến lên trước mặt hắn,thử tính hỏi “Mộ thiếu,anh có muốn ăn chút gì đó không?Tôi sẽ đi làm cho anh ngay”.

Mộ Lăng Khiêm lúc này mới ngẩng đầu nhìn Ôn Hướng Dương liếc mắt một cái.

“Trừ bỏ đậu hũ”.

Ôn Hướng Dương nghe nói như thế,ngây ra một lúc,không phải Trang mẹ nói hắn thích nhất ăn đậu hũ sao?chẳng lẽ hắn ghét nhất là đậu hũ?Không trách lần trước hắn đuổi cô ra ngoài.

“Cá chưng tương được không?Tôi am hiểu nhất cá chưng tương.Tôi thấy ngoài biệt thự có bể cá,bên trong nuôi không ít cá”. Ôn Hướng Dương thấy Mộ Lăng Khiêm nhìn chính mình,cô giơ tay lên cam đoan nói “Anh yên tâm,tôi tuyệt đối sẽ không cho đậu hũ vào trong đó “.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 53: Cho vào miệng là tan


Mộ Lăng Khiêm tầm mắt dừng trên khuôn mặt nhỏ của Ôn Hướng Dương,cực kì lãnh đạm mở miệng nói “Nếu thật sự khó ăn,tôi sẽ cho cô ra ngoài học hỏi rồi lại trở về “.

Khuôn mặt Ôn Hướng Dương bị lời nói này nhăn lại,theo sau chút khiêu khích dường như nhíu mày “Được,nếu như không ngon anh có thể đuổi tôi ra ngoài”.

Ôn Hướng Dương nói xong liền xoay người đi ra ngoài,bắt một con cá trở về,trong phòng bếp phút chốc trở nên bận rộn.

Nửa giờ sau,mùi hương từ trong phòng bếp bay ra theo.

Ôn Hướng Dương bưng nồi đi đến phòng ăn,hướng phòng khách Mộ Lăng Khiêm ngồi hô to “Mộ thiếu,đồ ăn xong rồi,anh tới đây ăn thôi”.

Cách thức Ôn Hướng Dương gọi người,nhưng thật ra làm Mộ Lăng Khiêm tạm thời tính chuyển tầm mắt từ văn kiện lên trên người cô.

Từ khi biết thân phận Mộ Lăng Khiêm,Ôn Hướng Dương nói một câu thì ở trong lòng phải chắt lọc đến 10 lần,mới dám nói ra.

Ôn Hướng Dương vẫn chưa phát hiện,chính cô luôn tự hào về tay nghề của mình.Cá chưng tương không có đậu hũ không phải là cá chưng tương.Chính vì Mộ Lăng Khiêm không thích đậu hũ,cô đã dùng rau dưa cùng miến thay thế đậu hũ,tràn đầy một nồi,mùi thơm bốn phía.

“Mộ thiếu tôi không biết anh có thích ăn ớt cay hay không,nên trong này tôi có làm cay.Lần sau nếu anh thích ăn cay,tôi sẽ thêm cay,còn nếu anh không thích ăn cay tôi sẽ bỏ bớt đi”.Ôn Hướng Dương đem bát đũa đặt lên bàn,vừa nói vừa dọn.

Nhưng mới vừa nói xong,liền nhận thấy một cỗ áp bách từ phía sau,cô vừa quay đầu lại đã bị thân ảnh Mộ Lăng Khiêm tiến lại gần trong gang tấc,liên tiếp lùi lại hai bước.

Nam nhân này đi đường đều không có âm thanh sao?

….

Mắt thấy Ôn Hướng Dương muốn đụng vào cái bàn phía sau,Mộ Lăng Khiêm nhíu mày,duỗi tay túm lấy đem cô kéo trở về,Ôn Hướng Dương thuận lợi ngay vào trong ngực Mộ Lăng Khiêm.

“Cô sợ tôi như vậy sao?”Mộ Lăng Khiêm thanh âm không vui Vang lên ở đỉnh đầu Ôn Hướng Dương.

Hắn không cao hứng đem cô ném đi,cô thật muốn tìm người cầu cứu cũng không có ai.

Ôn Hướng Dương cơ thể cứng đờ cùng trầm mặc,làm cho sắc mặt Mộ Lăng Khiêm hoàn toàn lạnh xuống “cô có thể …”

Ôn Hướng Dương nghe nói như vậy,vội vàng ôm lấy eo Mộ Lăng Khiêm “Mộ thiếu,tôi không có sợ anh?Anh là kim chủ của tôi,tôi lấy lòng anh còn không kịp,sao tôi lại sợ anh chứ?”

So với chọc hắn tức giận,bị hắn ném vào ngục giam thì hiện tại cô càng sợ hãi Mộ Lăng Khiêm một lần nữa nói với cô cô có thể đi rồi.

Mộ Lăng Khiêm gỡ tay Ôn Hướng Dương ôm eo hắn ra,giọng nói không có độ ấm “Đừng có để tôi nghe thấy cô gọi tôi là Mộ thiếu lần nữa?”

Không gọi là Mộ thiếu thì gọi là gì?

BOSS

Hay vẫn là soái ca?

Ôn Hướng Dương thiệt tình đoán không ra ý tứ Mộ Lăng Khiêm.

“Mộ..,Mộ…”Ôn Hướng Dương mở miệng định dò hỏi Mộ Lăng Khiêm,nên gọi hắn là gì,nhưng vừa kêu một chữ Mộ đã bị Mộ Lăng Khiêm mắt lạnh quét qua,nghẹn nuốt trở lại,chỉ còn mỗi từ “Mộ …Mộ…”

Mộ Lăng Khiêm nghe xưng hô như thế,nhíu mày,trong lòng Ôn Hướng Dương cảm thấy tiền này kiếm không dễ như trong tưởng tượng,hắn trở lại bên cô.

“A”

“Còn thất thần làm gì?”

Ôn Hướng Dương bị tiếng nói lạnh nhạt gọi hoàn hồn.

Cô nở nụ cười,vui vẻ tràn ngập kéo ghế dựa cho Mộ Lăng Khiêm,cô còn giúp Mộ Lăng Khiêm gắp hai miếng cá vào trong bát hắn “mời anh ngồi,đây là cá tôi mới nấu xong,đảm bảo với anh thịt cá tươi ngon,nhiều nước,cho vào miệng là tan”.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 54: Không thể ăn sao?


Ôn Hướng Dương lấy ra sở trường sống,mong chờ ít nhiều cũng sẽ nhận được một lời khen ngợi,nhưng không ngờ tới Mộ Lăng Khiêm chỉ cầm lấy đôi đũa lên,ăn một miếng rồi buông xuống luôn.

Ôn Hướng Dương khó hiểu nhìn phía Mộ Lăng Khiêm.

“Không thể ăn sao?”

Mộ Lăng Khiêm cũng không có trả lời mà chỉ lãnh đạm nhìn cô.Thời điểm Ôn Hướng Dương khẩn trương chờ đợi đáp án của hắn,hắn lại đứng dậy,bước chân đi đến sô pha cầm lấy một phần hồ sơ cao quý lãnh diễm lên lầu.

Ôn Hướng Dương đứng ở tại chỗ,sau khi Mộ Lăng Khiêm lên lầu,cô liền cầm đũa gắp một miếng cá,cho vào miệng,đủ tươi ngon,đủ cay nồng,trước sau như một mĩ vị a,Mộ Lăng Khiêm rốt cuộc có ý tứ gì a?

Vốn tưởng rằng bị bao dưỡng một tháng bồi ngủ vài lần,lại không nghĩ rằng Mộ Lăng Khiêm cho người đem cô tới nhà hắn quét dọn biệt thự,hiện tại cô ngoài bối ngủ còn đảm đương chức bảo mẫu cho hắn.

Vấn đề là,căn bản cô không biết hắn rốt cuộc muốn cái gì,từ sau khi cô cùng hắn đưa ra phân chia giới hạn,hắn trở nên lạnh lùng hơn,đối với cô còn thường thường lộ ra chán ghét cùng ghét bỏ.

Một khi đã như vậy,vì sao cứu cô?Vì sao còn đáp ứng bao dưỡng cô?

Ôn Hướng Dương bực bội gãi gãi đầu tóc.

Tiền này như thế nào khó kiếm như vậy?



Kim chủ cũng chưa ăn,còn cô chỉ là một tiểu tình nhân bị bao dưỡng thì sao dám ăn một mình?Ôn Hướng Dương đứng lên,đi vào phòng bếp,nhìn một vòng xung quanh phòng bếp xem hiện có gì có thể làm nguyên liệu nấu ăn,cô nấu riêng cho Mộ lăng Khiêm món cháo ngao trứng muối thịt nạc.

Ở phòng bếp chờ cháo ngao chín,cô hít sâu một hơi,bưng cháo lên lầu.

Biệt thự trên lầu có mười mấy phòng,cô có chìa khoá,trước tiên đều đi vào xem,quét dọn qua,thực ra cô đã đoán được cái nào là phòng ngủ của Mộ Lăng Khiêm,cô đến trước cửa phòng ngủ hắn,gõ gõ cửa.

“Có việc?”

Mộ Lăng Khiêm cũng không có ra mở cửa,mà là cách cửa phòng hỏi một câu.

“Tôi đã nấu cháo ngao trứng muối thịt nạc.Ôn Hướng Dương không biết xưng hô với Mộ Lăng Khiêm như thế nào,chỉ có thể trực tiếp mở miệng vào thẳng vấn đề.

“Rời khỏi cửa”.

Ôn Hướng Dương nghe được 3 từ đó,cô nhíu nhíu mày,nhưng Mộ Lăng Khiêm đây là không nghĩ. Sẽ có ý mở cửa cho cô,cô không nhất thiết phải mặt dày như vậy,việc nên làm cô đã làm rồi.

“Tôi đem cháo để trên bếp nhiệt trong phòng bếp,Nếu anh đói bụng,liền xuống ăn một chút”.Ôn Hướng Dương tận lực nói.

Cô đợi một hồi,Mộ Lăng Khiêm cũng không có trả lời.

Cô không khỏi nhún vai,thật là tên quái thai a.

Đi xuống lầu,đem cháo giữ ấm,lại đem cá chưng tương nấu lại một lần nữa.Ôn Hướng Dương trước đem chính mình ăn no đã.

Dựa theo tính huống này,cô cảm thấy mình vẫn là cần thiết tìm thêm mấy công việc khác,ai biết khi nào Mộ Lăng Khiêm sẽ đá cô đi chứ.

Ôn Hướng Dương ăn no,thu thập tốt,trở về phòng.

Mới vừa vào phòng,lấy di động ra,thấy trên màn hình điện thoại hiển thị mấy cuộc gọi nhỡ,sáu cuộc gọi là của Nghiêm Khắc,mười cuộc là của Nghiêm Hân.

Ôn Hướng Dương thấy thế,trước tiên gọi gấp cho Nghiêm Hân.

“Uy,tiểu Hân”.

Nghiêm Hân “Uy,Hướng Dương.Sao cô không nghe máy?Tôi gọi cho cô hơn mười cuộc,cô không sao chứ?”

“Không có việc gì,tôi mới vừa nấu cơm nên không nghe máy được”.

Nghiêm Hân “Như vậy đi.Hướng Dương,nếu cô không muốn đổi điện thoại,tôi liền mua cho cô cái tốt hơn,gần đây tôi cũng không liên lạc với cô,cô cũng không biết tôi và anh trai đã lo lắng biết bao
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 55: Lại gọi sai người, cái này xong rồi


Không cần, tôi sẽ tự mua.” Ôn Hướng Dương ra cửa đều không thích mang túi, mang cái di động cùng nguồn điện, cô căn bản không muốn mang nhiều.

“Đúng rồi, tiểu Hân, cậu gọi điện thoại tới tìm mình, là có tin tức sao?”

Nghiêm Hân: “Đúng vậy đó!. Hướng Dương, anh trai tớ hôm nay cũng ở nhà, làm anh ấy tới cùng cậu nói đi.”

Ôn Hướng Dương nghe được tiếng điện thoại vang lên kia, Nghiêm Hân đối với bên ngoài kêu một tiếng, cô bất đắc dĩ, chỉ có thể chờ Nghiêm Khắc gọi điện thoại tới.

Khoảng hai phút qua đi, điện thoại bên kia truyền đến thanh âm của Nghiêm Khắc, “Hướng Dương, em có phải hay không xảy ra chuyện gì? Lại vì cái gì mà muốn tìm hiểu về bệnh viện Thiệu Kiệt?”

Ôn Hướng Dương xấu hổ cười hai tiếng, “Ca ca, kỳ thật không có gì việc gì cả. Em chính là tưởng cho Thiệu Kiệt chuyển đến bệnh viện khác, để có thể trị liệu tốt hơn,có thể làm ba chống đỡ được và tìm được tủy thích hợp cho ba.”

Nghiêm Khắc, trầm mặc một lát sau rồi nói, “Hướng Dương, em đừng nói dối.”

“Nào có?” Ôn Hướng Dương lập tức phản bác nói.

Nghiêm Khắc thanh âm trở nên có chút lạnh nói: “Có phải hay không ba của em lại làm chuyện gì?Anh đã cùng ba em nói chuyện rồi, chú đáp ứng tạm thời không bàn đến việc hôn sự.”

"Ca...Ca..."

Ôn Hướng Dương nghe nói như thế, thanh âm trở nên có chút trầm thấp, ba cô chính là vì cái lợi trước mắt là đồ gia hỏa, nếu muốn làm ba cô đáp ứng, không lấy ra điều kiện trao đổi, là căn bản làm không được.

Cô thật sự không nghĩ mình lại thiếu ca ca nhiều như vậy, từ nhỏ đến lớn, thật sự là đủ lắm rồi.

Nghiêm Khắc hiểu được tính tình của Ôn Hướng Dương, hắn thấy cô mấy ngày nay, vẫn luôn trốn tránh hắn, có chuyện cũng không chịu cùng hắn nói, hắn nói thẳng, “Em ngày mai tới, anh và em gặp mặt nói.”

“Ca Ca, em thật không có việc gì mà.”

“Ngày mai buổi sáng 10 giờ, đường phố Nam, quán cà phê Ma Tạp.”

“Ca Ca…… Alo? Alo? Ca Ca, em……” Ôn Hướng Dương chưa nói chuyện xong còn, Nghiêm Khắc bên kia đã cúp điện thoại, căn bản là không cho Ôn Hướng Dương có cơ hội cự tuyệt.

Có lầm hay không?

Ôn Hướng Dương bất đắc dĩ gõ lấy đầu.

Mộ Lăng Khiêm một buổi tối đều không có tới tìm cô, trừ bỏ Nghiêm Khắc có việc, Ôn Hướng Dương nhưng thật ra ngủ có cái cảm giác này, ngày hôm sau, Ôn Hướng Dương là bị âm thanh ô tô dưới biệt thự đánh thức.

Cô đi đến phía trước cửa sổ, liền thấy Mộ Lăng Khiêm mở cửa xe đi ra ngoài.

Hắn sớm như vậy rời đi, nhưng thật ra Ôn Hướng Dương đã tỉnh, rối rắm có nên làm cho hắn 1 bữa sáng.

Ôn Hướng Dương rời khỏi giường, rửa mặt chải đầu, lại đem biệt thự trong ngoài quét tước một 1,còn trộm mở phòng Mộ Lăng Khiêm, giúp hắn quét dọn lại một phen.

Kỳ thật, phòng của Mộ Lăng Khiêm, đâu vào đấy, không nhiễm một hạt bụi nào đến mức Ôn Hướng Dương đều cảm thấy, căn bản không cần cô quét dọn lại.

Theo lý thuyết, như vậy tính tự hạn chế của nam nhân b**n th** nhiều bay ít đều có điểm có thói quen sạch sẽ, nhưng cô mới vừa nhận thức hắn, còn không biết thân phận của hắn là gì, cô thỉnh thoảng cùng hắn ngồi xe taxi, đi ăn quán ven đường, hắn cũng không có cự tuyệt.

Không nghĩ ra, dứt khoát không nghĩ.

Ôn Hướng Dương đóng lại cửa phòng, mắt thấy mau đến thời gian cần gặp mặt, liền thay đổi một thân trang phục đơn giản, chuẩn bị đi ra cửa gặp Nghiêm Khắc.

Từ nhỏ đến lớn, Nghiêm Khắc chính là đại nhân trong mắt hài tử nhỏ tuổi, hắn đối với ai đều thực ôn nhu, thực kiên nhẫn,nhưng giống như đối với duy nhất 1 mình cô, không phải Nghiêm Khắc phê bình, chính là giọng khí lạnh giáo huấn.

Ôn Hướng Dương ngồi trên xe buýt, vắt hết óc trầm tư suy nghĩ, chờ lát nữa nên như thế nào nói chuyện cùng Nghiêm Khắc.

Cô đang nghĩ ngợi, túi tiền di động liền vang.

Cô còn tưởng rằng là Nghiêm Khắc gọi tới, cũng không thấy điện báo biểu hiện, mở điện thoại, liền mở miệng:"

“Ca Ca, em đã biết, em lập tức liền đến.”

Nhưng cô nói xong, di động bên kia lại không có ai liên tiếng.

Cô cảm thấy kỳ quái, Nghiêm Khắc như thế nào không nói chuyện, liền nghe được bên kia truyền đến một đạo âm thanh giống như mùa đông khắc nghiệt lạnh giọng nói, “Mười phút nữa, đến Mộ Thiên Đại hạ gặp tôi!”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 56: Đây là hồng hạnh xuất tường


“Mộ……”

“Alo, Alo, alo……” Ôn Hướng Dương còn chưa nói xong, điện thoại đã bị cắt đứt, Mộ Lăng Khiêm căn bản là chưa

từng cho cô 1 cơ hội nhiều lời.

Ôn Hướng Dương cầm di động, ước chừng sửng sốt khoảng một phút đồng hồ, khóc không ra nước mắt tưởng di động bị sao, Mộ Lăng Khiêm tuyệt đối là câủ tử.

Mười phút, cô căn bản không có khả năng có thể đến Mộ Thiên đại hạ.

Mười phút đuổi không đến, cô đối với Mộ Lăng Khiêm đều dựa theo tính tình mà suy đoán, hắn khẳng định sẽ không lãng phí khuôn mặt tuấn lãng kia của hắn, mặt đen của hắn như dùng một loại lạnh nhạt giống như mùa đông khắc nghiệt, cô cảm giác bị áp bức.

Đi, hắn vẫn là sẽ sinh khí.

Chi bằng đi gặp Ca Ca, rốt cuộc Thiệu Kiệt lại có việc, sớm một ngày giải quyết, cô sớm một ngày an tâm.

Hơn nữa, không đi gặp Ca Ca, Ca Ca khẳng định sẽ sinh lòng nghi ngờ, bị bao dưỡng cũng không phải là chuyện tốt.

Ôn Hướng Dương cuối cùng quyết định, dũng cảm một lần, không nghe Mộ Lăng Khiêm nói, không đi Mộ Thiên đại hạ,nàng đến quán cà phê liền thấy Nghiêm Khắc, nói với Thiệu Kiệt sự việc của bệnh viện.

Buổi sáng 9 giờ năm mươi, Ôn Hướng Dương liền đến quán cà phê Ma Tạp, mới vừa bước vào trong quán,

liềnkhông cần tìm, liền nhìn thấy bóng người ngồi dựa ở cửa sổ, một thân tây trang màu trắng, cử chỉ ưu nhã uống cà phê đó là Nghiêm Khắc.

“Ca Ca.” Ôn Hướng Dương lập tức đi đến trước mặt Nghiêm Khắc, cười nói, “Cười một cái sao. Anh xem những cô gái đó đều nhìn chằm chằm vào anh.”

Nghiêm Khắc thấy Ôn Hướng Dương còn đang nói cười, hắn buông xuống tách cà phê trên tay, Nghiêm Khắc với khuôn mặt anh tuấn," Đừng nói sang chuyện khác em là thật sự tưởng giúp Thiệu Kiệt chuyển viện, vẫn là không thể giải quyết được chuyện gì? Không thể không chuyển viện.”

“Ca Ca, anh suy nghĩ nhiều quá rồi. Em thề, em thật sự chính là giúp Thiệu Kiệt chuyển địa điểm bệnh viện mà thôi. Anh xem Thiệu Kiệt ở bệnh viện kia nhiều năm như vậy, vẫn là không có chuyển biến tốt đẹp.”

“Phải không?”

“Em lừa anh làm gì.” Ôn Hướng Dương ngồi xuống đối diện Nghiêm Khắc, “Thiệu Tuấn vẫn luôn không có tin tức, em cũng không biết trừ bỏ Thiệu Tuấn, còn có ai có tủy tương xứng với Thiệu Kiệt. Việc duy nhất em có thể làm chính là trước mắt tìm được tủy thích hợp, cho Thiệu Kiệt việc trị liệu tốt nhất "

Ôn Hướng Dương mắt trông mong nhìn Nghiêm Khắc, “Ca Ca, anh nếu là có hiểu biết về bệnh viện, bác sĩ thích hợp hơn,anh có thể giúp em liên hệ được không?”

“Thiếu trang đáng thương.” Nghiêm Khắc gọi cho Ôn Hướng Dương một ly nước uống, nhìn Ôn Hướng Dương cười tủm tỉm nói “Tiểu Hân nói em trong khoảng thời gian này, thường xuyên biến mất. Em nói thật đi, rốt cuộc em làm cái gì đi?”

Ôn Hướng Dương không hề nghĩ ngợi, tròng mắt vừa chuyển nói, “Làm công kiếm tiền a. Em tốt nghiệp đại học được vài tháng, em thật sự không thể để các người tiếp tục giúp đỡ a, em chính là có nhân cách làm người, không phải ăn xin.”

“Anh nhớ rõ em học chính là nghành quảng bá và báo chí, em nếu là muốn tìm công việc, anh an bài ngươi em vào đài truyền hình làm"

“NO!” Ôn Hướng Dương lời lẽ chính đáng cự tuyệt nói, “Không cần giúp em đi cửa sau, em có thể dùng năng lực chính mình đi vào.Quan trọng nhất chính là, em cảm thấy anh không thích hợp đến cái loại này địa phương đi. Chỉ số thông minh của em không đủ để chống đỡ làm phá bản tin.”

“Em ngu xuẩn còn cần có lý do!"

“Em nơi nào ngu xuẩn?Em chỉ là không am hiểu suy đoán tâm tư của người khác, không biết như thế nào cũng không quen thuộc có người ở chung, không biết người khác trong lòng suy nghĩ cái gì, không hơn!”

Ôn Hướng Dương đang cùng Nghiêm Khắc cãi nhau tại thời điểm, trong quán cà phê, một nam nhân cái ăn mặc 1 cái áo blouse trắng cầm cái di động gọi cho nam nhân nào đó đánh cái điện thoại, vui sướng khi người gặp họa nói,“Ai, Mộ đại thiếu gia, buổi trưa vui vẻ a. Tôi như thế nào lại nhìn thấy tiểu tình nhân của cậu ở quán cà phê cùng một người nam nhân nói chuyện vui vẻ a? Đây là hồng hạnh xuất tường, thế là thế nào đâu?”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 57: Không quen biết


“Địa chỉ!”

Nam nhân mặcÁo blouse trắng nghe được đầu bên kia, cơ hồ là áp chế cảm xúc, từng câu từng chữ nói ra mấy chữ này, hắn tâm tình rất tốt nhìn Ôn Hướng Dương cùng Nghiêm Khắc liếc mắt một cái, “Nam phố lộ, quán cà phê Ma Tạp. Muốn bắt gian, nhân lúc còn sớm a. Tôi nhưng không phụ trách cản người.”

Muốn nói Ôn Hướng Dương cùng Nghiêm Khắc nói chuyện phiếm, kỳ thật cũng không có cái gì không đáng tin, chủ yếu là Nghiêm Khắc có vấn đề, Ôn Hướng Dương nếu không bịa đặt lời nói dối thì, nếu không liền nói sang chuyện khác.

Nếu có thể, Ôn Hướng Dương là không nghĩ tìm phiền toái cho Nghiêm Khắc, rốt cuộc vị hôn thê của Nghiêm Khắc đã tới cửa đi tìm cô, nhưng bất đắc dĩ, cô chỉ có Nghiêm Hân cùng Nghiêm Khắc này là bằng hữu.

Hai người hàn huyên nửa giờ, Nghiêm Khắc điện thoại ít nhất vang lên mười lần.

Ôn Hướng Dương thấy Nghiêm Khắc bận rộn như thế, cô cười đối với hắn phất phất tay, “Ca ca, anh nếu có việc, thì đi trước đi. Chờ liên hệ đến bác sĩ cùng bệnh viện, em lại nói cho anh một tiếng.”

Nghiêm Khắc không lâu trước đây tiếp nhận chức vụ tổng giám đốc, là thật sự rất vội, hắn thấy Ôn Hướng Dương thật sự không có việc gì làm, hắn lại lần nữa dặn dò vài tiếng, gọi tới thư ký, gọi cho Ôn Hướng Dương một phần điểm tâm nổi tiếng ở quán cà phê này 1 sữa bò phô mai bánh kem, mới rời khỏi quán cà phê.

Quán cà phê Ma Tạp giá rất cao, một ly cà phê, giá tận 300 trăm, đặc biệt là nơi này đặc chế điểm tâm, một phần thấp nhất cũng phải năm trăm, mà sữa bò phô mai bánh kem càng là càng không phải nói, một ngày chỉ cung

ứng năm mươi phần, Nghiêm Khắc đã gọi, Ôn Hướng Dương đối với hắn cũng không tiếp tục khách khí, ngồi ở nơi này chờ bánh kem mang lên.

Việc cấp bách, nàng cũng suy ngẫm lại, hẳn là như thế nào đối với Mộ Lăng Khiêm kia không quan tâm.

Ôn Hướng Dương chính là trầm tư suy nghĩ, như thế nào khi ở mà không đắc tội, không chọc giận Mộ Lăng Khiêm dưới mọi tình huống,tại thời điềm lúc trở ra, một đạo trầm ổn bước

bước chân lành nghề đến bên cạnh cô, đột nhiên im bặt.

Cô còn tưởng rằng là Nghiêm Khắc chưa có việc cùng cô nói xong, lại quay trở lại, mới vừa cười vừa quay đầu, liền nhìn thấy đứng ở bên cạnh cô là 1 người, ánh mắt âm trầm, khuôn mặt tuấn tú, trầm ồn phảng phất đông lạnh một tầng băng, môi căng chặt thành tuyến, khí thế hoảng sợ làm người khác không dám nhìn thẳng đó là Mộ Lăng Khiêm.

Ôn Hướng Dương kinh ngạc lập tức liền từ trên chỗ ngồi đứng lên.

“Mộ, Mộ……” Ôn Hướng Dương nói chuyện đều có chút lắp, thật sự là Mộ Lăng Khiêm ánh mắt quá lạnh, lãnh, cả người thật sự quá mức dọa người.

Thật sự Ôn Hướng Dương không biết Mộ Lăng Khiêm sẽ như thế nào mà ở chỗ này nhìn thấy cô, bên tai lập tức vang lên một đạo kiều diễm giọng nữ, “Ai, đây không phải là Mộ thiếu sao? Khách ít đến a, ngài như thế nào sẽ có thể xuất hiện ở đây?”

Ôn Hướng Dương nghe tiếng nhìn lại, liền thấy một dáng người nóng bỏng, ăn mặc sặc sỡ váy ngắn quá mông 1 chút, phong tình vạn chủng, liền hướng chỗ bọn họ bên này đi tới.

“A, vị tiểu muội muội này là……” Tuổi thanh xuân nữ lang ngón tay để ở bên môi, móng tay màu đỏ rực mang theo kinh tâm động phách diễm lệ.

“Không quen biết.” Mộ Lăng Khiêm lạnh băng từng câu từng chữ nói ra từ trong miệng.

“Không quen biết a……” Tuổi thanh xuân nữ lang nhìn Ôn Hướng Dương ý vị thâm trường cười cười nói, “Nếu không quen biết, vậy qua kia ngồi đi, Hoa Tiểu Úc vừa ở trong tiệm đâu. Tên kia, hôm nay chính là ăn của em năm cái bánh kem.”

Tuổi thanh xuân nữ lang nói, liền đối với Mộ Lăng Khiêm khoác tay, còn đối với Ôn Hướng Dương thưởng cái hôn gió, “Tiểu muội muội, muội rất hợp duyên mắt của tỷ, muội hôm nay ăn, tỷ mời. Nhớ kỹ, tỷ tên Tần Toa, muội có thể kêu ta là Toa Toa tỷ.”

Tần Toa nói xong, kéo Mộ Lăng Khiêm liền đi ra 1 chỗ khác.

Nhìn thấy Mộ Lăng Khiêm rời đi, Ôn Hướng Dương không khỏi nhẹ nhàng thở ra, đối Tần Toa nhưng thật ra có vài phần cảm kích, mặc kệ Tần Toa cùng Mộ Lăng Khiêm là cái dạng quan hệ gì, ít nhất Tần Toa tạm thời đã cứu cô một mạng.

Nhưng là……

Mộ Lăng Khiêm nói không quen biết cô?
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 58: Toa Toa tỷ, người không cảm thấy rất có ý tứ sao?


Có lẽ, hắn là không hy vọng người khác biết bọn họ có quan hệ.

Đại khái nửa giờ sau, Nghiêm Khắc gọi cho cô 1 phần sữa bò phô mai bánh kem đều mắt, nhân viên đem bánh kem đưa đến trước mặt cô, đang muốn buông, một nữ nhân liền đi tới trước mặt nhân viên, duỗi tay chặn động tác của nhân viên, kiêu căng ngạo mạn nói, “Cái này bánh kem tôi muốn, mang sang bên kia cho tôi đi.”

“Ngượng ngùng, vị khách nhân này, quán bánh kem chúng tôi đều là gọi bánh trước thì nhận trước.”

“Cái gì trước tiên? Còn không phải là cái bánh kem sao?” nữ nhân kia nói, từ trong bao đào một trận, một cái tát vỗ vào trên bàn chỗ Ôn Hướng Dương ngồi.

Nữ nhân chụp ở trên bàn chính là một chồng sắc thái tươi đẹp mao gia gia.

“Đây là một ngàn tiền, tôi muốn cái bánh kem này của cô.”

Ôn Hướng Dương ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn về phía trước mắt người này,trên lỗ tai đeo hai cái bông tai to,

mỉm cười, “Xin lỗi, bánh kem này không bán.”

“Một ngàn năm!” Lại một chồng tiền vỗ vào trên bàn.

Ôn Hướng Dương cũng không vừa, chỉ là nhìn phía nhân viên, “Phiền toái cô đem bánh kem đặt tại chỗ này.”

“Cô có ý tứ gì? Cô đây là ở khiêu khích tôi sao?”

Lúc này, Mộ Lăng Khiêm cùng Hoa Úc, Tần Toa an vị ở không xa chỗ đó.

Hoa Úc cố ý chọn cái chỗ có thể nhìn đến Ôn Hướng Dương ở chỗ kia, quán cà phê Ma Tạp có phòng đơn nhìn xem chuyện bên ngoài, người bên ngoài nhìn không tới người bên trong, nhưng bên trong người lại có thể nhìn ra bên ngoài hết thảy đều thu vào tầm mắt.

Có người tới tìm Ôn Hướng Dương gây phiền toái, bọn họ tự nhiên thấy được.

Hoa Úc một thân áo blouse trắng nhìn màn kịch, liền đối với Mộ Lăng Khiêm chu chu môi, “Nha, Mộ đại thiếu gia, có người tìm tiểu tình nhân của cậu gây phiền toái a. Bất quá cũng là, vị tiểu tình nhân này đích xác thật quá keo kiệt. Nếu không phải chúng ta Toa Toa tỷ của chúng ta nói nhân viên nơi này đều cực chuyên nghiệp, không chừng a, cô ấy vừa đến cửa, đã bị người liền đuổi đi.”

“Người này há mồm a, liền không thể ngừng nghỉ nói, không thấy được Mộ thiếu gân xanh đã nổi lên sao?"Tần Toa nói như vậy, nhưng ngữ điệu lại lộ ra một chút ý cười.

“Toa Toa tỷ, tôi đây không phải cảm thấy có ý tứ sao?” Hoa Úc nói đến chỗ này, nhìn về phía Mộ Lăng Khiêm, “Mộ

đại thiếu gia, cậu thật không đi ra giúp? Liền như vậy nhìn tiểu tình nhân bị của cậu bị khi dễ?”

Mộ Lăng Khiêm không nói một lời, nhưng chỉ là sắc mặt đã âm trầm tới cực điểm.

Bên ngoài, đại hoa tai nữ nhân vẫn còn nói, chính cô còn đang giận, thế nhưng đoạt lấy bánh kem trong tay nhân viên liền ném vào mặt Ôn Hướng Dương.

Ôn Hướng Dương lúc này đanh ngồi, cô căn bản chưa kịp trốn, đã bị bánh kem vừa vặn ném trúng.

Đại hoa tai nữ nhân đánh người, còn khoanh tay trước ngực hừ lạnh một tiếng, cầm lấy xấp tiềntrên bàn kia, hướng tới Ôn Hướng Dương liền ném, “Cầm, đây là trả tiền bánh kem cho cô!”

Một màn này, làm nam nhân ở phòng nào đó sắc mặt, đã lạnh như mùa đông.

Đại hoa tai nữ nhân nói xong, xoay người muốn đi.

Chính là, còn chưa kịp đi, cổ tay đã bị người khác kéo lại.

Bên này xảy ra chuyện, các chỗ khác mọi người đều hướng bên này nhìn lại, nhân viên vội vàng phối hợp,

nhưng lại không làm được chuyện gì.

Đại hoa tai nữ nhân quay đầu lại, thấy Ôn Hướng Dương cư nhiên còn dám kéo ả, ả tức khắc liền ghét bỏ hất tay Ôn Hướng Dương ra, ả xem Ôn Hướng Dương trên người quần áo đều là không đáng giá tiền, mới dám lại đây đoạt cái bánh kem này.

Hiện giờ, bị Ôn Hướng Dương cái này chính là hàng vỉa hè hóa nữ nhân giữ chặt tay, còn bị nhiều người như vậy vây xem, đại hoa tai nữ nhân xem ra, chính là hôm nay thật sự mất mặt.

Chính là, Ôn Hướng Dương khí lực tay rất lớn, ả căn bản là hất không ra.

“ Cô làm cái gì vậy? Cô mau buông tay ngay cho tôi?”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 59: Cái tiểu muội muội kia, thật đúng là đáng thương a



 
Back
Top Bottom