Cập nhật mới

Ngôn Tình Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 20: Nghe nói cô ở trên giường thật sự phóng đãng


Bất kể hai cô đi tới đâu, sự tồn tại của hai cô cũng thu hút sự chú ý của mọi người..gia thế tốt, bề ngoài thì xinh đẹp hấp dẫn động lòng người làm cho không it người phải sinh lòng đố kị.

Ôn Hướng Dương cũng không thèm tính toán để ý gì tới Vương Lị " Tiểu Hân, chúng ta qua bên kia ngồi một lát đi "

" À... Được thôi"

Vương Lị thấy Ôn Hướng Dương và Nghiêm Hân cư nhiên bỏ qua sự tồn tại của cô ta thì liền cất bước đi theo, đứng chắn trước mặt cản đường đi của hai người, trừng lớn đôi mắt nói " Ôn Hướng Dương, tôi là đang nói chuyện với cô! Cô điếc sao?"

Ôn Hướng Dương chỉ là nhìn Vương Lị liếc mắt một cái " Tiểu Hân, chúng ta đi "

Nhìn thấy Ôn Hướng Dương và Nghiêm Hân lại lần nữa làm lơ mình, xung quanh còn có những ánh mắt giọng nói vọng về phía này, mặt cô ta nhất thời tối sầm lại.

Cô ta không chịu từ bỏ, lại đuổi theo cất giọng châm chọc " Sao vậy? Ôn Hướng Dương, tôi và cô không biết mặt nhau sao? Thật đúng là, khi gặp nạn thì phượng hoàng cũng không bằng gà...mà cô lại không phải là phượng hoàng "

Nghiêm Hân nhíu mày nhìn về phía Vương Lị,cũng đã tốt nghiệp đại học..mà con người này sao lại giống ruồi bọ vậy,thảo nào mọi người ghét.

Ôn Hướng Dương chán ghét khi nhìn thấy Vương Lị, tiến đến bên tai Nghiêm Hân không nhanh không chậm nói " Tiểu Hân à, hình như mình bị ảo giác hay sao ấy.. Sao lại thấy ở một khách sạn năm sao cao cấp thế này mà lại ngửi được một cổ hơi thở nồng đậm sự quê mùa "

Nghiêm Hân nghe thấy lời này liền bật cười một tiếng.

"Cô...cô nói cái gì? Cô lặp lại lần nữa " Vương Lị tức đến nghiến răng nghiến lợi.

"A".. Ôn Hướng Dương a một tiếng, không thèm để ý đến cô ta.

Vương Lị cũng là bạn cùng phòng, cha cô có tiếng là nhà giàu mới nổi,ở thành phố Nam Đức nhà giàu mới nổi không it, làm nhà giàu mới nổi cũng không phải là việc đáng xấu hổ. Đáng xấu hổ chính là lão thích khoe mẽ,ở trường học bậc nhất của các cô ghê tởm nhất chính là loại này.

Về sau Vương Lị kết thân với cô dâu hôm nay - tiểu thư của Trần gia Trần Vân Hi, hai người chơi với nhau làm không thiếu những hành động trộm cắp hạ cấp.

"Hừ " Vương Lị cảm thấy mình không làm gì được Ôn Hướng Dương, chỉ có thể chuyển đề tài hướng thẳng đến Ôn Hướng Dương nhằm chiếm thế thượng phong " Ôn Hướng Dương, cô thật đúng là có mặt tới đây a? Sao không thấy bạn trai cô đâu? À.. Ngẫm lại liền biết là cô không có bạn trai."

" Đúng là, cô giống như loại người bị người ta chơi xong liền vứt bỏ,có thể có đàn ông muốn cũng kì quái a.... Nghe nói cô trên giường thực sự ph*ng đ*ng.

" Sao co lại nói Huong Duong như vậy?"

Nghiêm Hân nghe thấy lời nói đó thì khuôn mặt trắng nõn bổng trở nên phiếm hồng... Lúc trước, Trần Vân Hi cùng với tra nam Lâm Hạo chính là giống như vậy làm bại hoại thanh danh của Ôn Hướng Dương.

" Tiểu Hân, không có việc gì.." Ôn Hướng Dương an ủi Nghiêm Hân một câu..giọng nói khinh thường " Vương Lị, thật đúng là làm cô thất vọng rồi, hôm nay vừa lúc bạn trai tôi có việc phải xuất ngoại để mở cuộc họp..một chữ ký của anh ấy là mấy trăm triệu,nếu bảo anh ấy cùng tham dự một cái hôn lễ nhỏ thì quả là không đáng để phí thời gian"

" Nhưng thật ra cô...."Ôn Hướng Dương tỉ mỉ đánh giá Vương Lị một phen " Cô lớn lên đã không xinh đẹp thì thôi, cô còn suốt ngày trang điểm giống như con gà tây,tìm người khác gây phiền toái. Tôi còn nghe nói,cô theo đuổi cái người đàn ông tầm thường nhưng người đàn ông vẫn không thèm nhìn đến cô một cái... Tôi mà là cô thì sẽ thấy xấu hổ lắm à."

" Ôn Hướng Dương, cô..." Vương Lị bị bóc mẽ,nghẹn đến mặt đỏ bừng bừng.

Cô ta thẹn quá hoá giận,liền nói " Cô xem lại cô đi,ai mà không biết là cô bị ba cô đuổi khỏi nhà,ai mà không biết cô hiện tại chỉ là một kẻ đáng thương! Còn nói là tìm thấy một người đàn ông kí một chữ là mấy trăm triệu, tôi thấy một tháng làm ra ba ngàn nghèo hèn đến chướng mắt "..
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 21: Còn có ai nghĩ đến thử xem?


Ôn Hướng Dương nghe vậy, ngó mắt liếc Vương Lị một cái " Vương Lị, sao cô nói như vậy mà lòng lại đầy căm phẫn, hay là cô đã từng trải qua như vậy?"

Khi Ôn Hướng Dương nói thì Vương Lị cơ bản là nói không lại,nên trừng mắt nhìn Ôn Hướng Dương hung tợn nói " Ôn Hướng Dương, cô chờ đó cho tôi!"

Nói xong Vương Lị liền xoay người đi.

Nghiêm Hân nhìn bóng dáng Vương Lị, có chút cả giận nói " Hướng Dương, có muốn mình tìm bạn trai mình để đuổi cô ta đi không? Cô ta sao mà lại như ruồi bọ vậy, thật là chán muốn chết."

Ôn Hướng Dương thấy dù cho thế nào thì bên cạnh còn có người bạn tốt Nghiêm Hân luôn toàn tâm toàn ý đối với mình, tâm tình có chút vui vẻ nói "Tiểu Hân, người bạn trai mới không phải bị cậu ném ngoài cửa sao? Không sao đâu,trước khi quyết định tới đây,tớ đã chuẩn bị tốt để đối phó với cái loại trường hợp này rồi "

Nghiêm Hân hơi thở dài " Hướng Dương, tớ chẳng giúp được gì cho cậu,nếu có anh mình ở đây thì tốt rồi "

" Cậu vạn lần đừng nói cho Cách Cách "

Ôn Hướng Dương không muốn cùng Vương Lị so đo nhưng Vương Lị lại không biết tốt xấu.

Cô ta rất biết sử dụng thủ đoạn, nhất là làm bại hoại thanh danh người khác,cô ta đi vào giữa đám khách, bắt đầu thêm mắm thêm muối buông lời nói xấu Ôn Hướng Dương.

" Có nhìn thấy người mặc bộ trang phục màu xanh nhạt kia không,đừng thấy cái vẻ mặt thanh thuần kia đánh lừa...kì thật trong xương cốt chính là cái loại thấp kém...khi học đại học không biết đã bị bao nhiêu đàn ông chơi đùa,khi ở trường học còn câu dẫn Lâm đại thiếu gia của chúng ta.Hôm nay còn dám tới đây, thật không biết xấu hổ.

" Có phải như vậy không? Nếu thật sự như vậy thì quả là người phụ nữ không biết xấu hổ?" Nhóm người này nghe nói bóng gió như vậy liền nhìn Ôn Hướng Dương với anh mắt khó chịu....

Ở đây không ít người theo phe của Trần Vân Hi, nghe Vương Lị nói vậy, tất cả liền nghĩ đây chính là một cơ hội tốt để lấy lòng Trần Vân Hi.

Một dám người ở phía sau liền vọt lên trước mặt Ôn Hướng Dương, chỉ vào cô mắng " Cô có biết xấu hổ hay không vậy? Đường đường là tiểu tam chuyên câu dẫn đàn ông,còn muốn tới tham gia hôn lễ để câu dẫn hay sao?"

" Cô còn không mau lăn khỏi đây? Nếu tôi là mẹ cô,sinh ra cái loại con gái không biết xấu hổ, tôi tuyệt đối sẽ đâm đầu chết "

Đám nhà giàu mới nổi thường sẽ có một đám nhà giàu mới nổi theo sau bợ đỡ nịnh hot..lời nói khó nghe sẽ liền theo đó mà nhiều thêm một chút.

" Đúng là không biết xấu hổ, Cút."

"Cút... Cút khỏi nơi này "

Còn có kẻ thô bạo hơn là bê mâm đựng hoa quả mà ném về phía Ôn Hướng Dương, Ôn Hướng Dương và Nghiêm Hân tốt xấu gì cũng xuất thân từ gia đình quyền thế, chưa từng bị người ta khinh bỉ như vậy,hai người chưa kịp đề phòng nên Ôn Hướng Dương bị ném phải một quả quýt.

Nghiêm Hân thấy Ôn Hướng Dương bị ném trúng liền chạy lại trước mặt cô " Hướng Dương, cậu có sao không?"

Nghiêm Hân đứng chắn trước nên cũng liền bị ném trúng.

Sắc mặt Ôn Hướng Dương âm lãnh, ném các cô ít nhất có mười mấy người phụ nữ trẻ có già cũng có..

Lại thấy một người đang cầm lấy một quả cam trên bàn ném về phía Ôn Hướng Dương, Ôn Hướng Dương liền kéo Nghiêm Hân ra nhanh tay bắt lấy quả cam, nhắm ngay người mới vừa ném cô... "phanh" một tiếng ném trả lại chuẩn xác..

Người đó bị ném trúng ngay mũi liền kết lên đau đớn.

Một đám người tức khắc đứng sững sờ tại chỗ, không ai dám bước lên.

Ôn Hướng Dương quét mắt nhìn về phía người còn muốn động thủ, lạnh băng mở miệng " Còn có ai thử nghĩ đến xem? Tôi ngày thường đánh bóng chày,bách phát bách trúng! Tôi muốn ném vào mắt các người thì tuyệt đối sẽ không bao giờ ném trúng vào mũi...ai muốn thử xem!"
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 22


“Ngươi này tiểu…” Còn có người muốn mắng.

“Hướng Dương, tiếp theo.” Khoanh tay chịu chết không phải là tác phong của các cô, Nghiêm Hân chạy đến nới đựng mâm trái cây, cầm lấy hai quả cam ngay sau đó ném về phía Ôn Hướng Dương.

Ôn Hướng Dương duỗi tay tiếp được, nhắm thẳng vào cái người vẫn còn ý định tiêp tục mắng, nâng cao khóe miệng, một quả cam bay vụt qua.

Quả cam vừa vặn đáp thẳng xuống mặt người đó, mọi người đứng xung quanh thấy một màn này, đồng loạt lùi lại một bước.

Ôn Hướng Dương liếc mắt nhìn Vương Lị đang cứng đờ đứng sau đám người kia, cô cười cười, tung hứng quả cam trong tay.

Ôn Hướng Dương cùng Nghiêm Hân đã từng tham gia đội bóng chày trong trường, hai người phối hợp ăn ý đến đàn ông cũng phải hổ thẹn vì không bằng, đã từng đại diện cho trường học đi tham gia dự thi, còn vẻ vang mà mang giải nhất của Nam Đức thị mà trở về.

Nhưng mà, cho dù trong lòng Vương Lị vô cùng sợ hãi nhưng cô cũng không thể buông tha cho Ôn Hướng Dương được.

Trần Vân Hi hôm nay kết hôn không có thời gian, nhưng lại giao nhiệm vụ cho cô là phải “Tiếp đãi” Ôn Hướng Dương thật tốt, nếu như cô làm không tốt, sẽ không biết nói thế nào với Trần Vân Hi.

Cô đã vắt nát óc, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng hiện tại vẫn không thể nào nghĩ ra cách đối phó với Ôn Hướng Dương, liền nhìn thấy mẹ của Trần Vân Hi khuôn mặt tươi cười dẫn theo một đám người xuất hiện ở trước mặt, Vương Lị vừa thấy Trần mẫu, cô liền bước nhanh đến trước mặt bà ta, đem chuyện Ôn Hướng Dương tới quấy rối kể hết lại một lượt.

Trần mẫu ở Nam Đức thị nhiều năm như vậy, nhưng trước giờ chưa từng có liên hệ với người trong nhà. Lần này là do gả chồng cho Trần Vân Hi, lại gả đúng nhà có tiền.

Bà ta cảm thấy hãnh diện, mới mời những họ hàng thân thích ở quê lên đây.

Nhóm người này không biết rõ ràng sự tình, đều cảm thấy Trần mãu thật có bản lĩnh, một thân một mình đến Nam Đức thị, chẳng những bản thân gả cho nhà giàu, bây giờ ngay cả con gái cũng là gả cho nhà có tiền, nhập vào hào môn, thật là làm rạng danh tổ tiên. Hiện tại vừa nghe, cư nhiên lại có đứa con gái không biết xấu hổ như vậy, đều nhìn chằm chằm về phía Ôn Hướng Dương, chỉ chỉ trỏ trỏ.

Trần mẫu biết chuyện của Ôn Hướng Dương, thậm chí Lâm Hạo cũng chính là do bà ta xúi dục Trần Vân Hi đoạt lấy, đương nhiên bà không thể để Ôn Hướng Dương phá hỏng.

Bà ta gom lại lễ phục dạ hội trên người mình, cất bước liền đi về phái Ôn Hướng Dương.

“Con chính là bạn học của tiểu Hi đi, chuyện của con dì đã nghe tiểu Hi nói qua. Nghe nói thời gian con học đại học vẫn luôn quấn lấy tiểu Hạo. Nhưng mà, con phải biết rằng, tiểu Hạo căn bản không hề thích con. Ít nhất con cũng là một người sinh viên có học, con không nên làm loại chuyện lì lợm la l**m này. Con hôm nay tới, nếu như muốn uống rượu mừng, dì hoàn toàn vui vẻ nghênh đón con, nhưng nếu con là tới quấy rối…”

Rõ ràng chính là Trần Vân hi vì muốn làm cho Ôn Hướng Dương phải nhục nhã, nên mới mời riêng Ôn Hướng Dương đến, nhưng hiện tại từ trong miệng Trần mẫu nghe ra, rõ ràng là cô cố tình tới.

Người khác không biết Trần Vân Hi chính là con ngoài giá thú, nhưng Ôn Hướng Dương cùng Nghiêm Hân lại rất rõ ràng. Trần mẫu trước mắt đây bất quá cũng chỉ là một tiểu tam mà Trần Hùng nuôi bên ngoài.

Ôn Hướng Dương cùng Nghiêm Hân khinh thường nói chuyện cùng cái loại tiểu tam mặt dày không biết xấu hổ này.

Trần mẫu thấy mình bị làm lơ, tỏ vẻ ủy khuất lên tiếng “Con, đứa nhỏ này, tại sao lại không có gia giáo như thế chứ? Dì đứng ở đây cũng vì muốn giảng đạo nói lí với con thôi, vậy mà con cư nhiên lại dùng thái độ này đối với dì. Con phải biết rằng, dì nói như vậy cũng vì xem con là bạn học của tiểu Hi. Con hãy nói một chút, con là một sinh viên tốt nghiệp đàng hoàng, cái tốt không học tại sao lại đi học theo người khác để cướp chồng người ta?”

Những người không rõ chân tướng, thấy thái độ của Ôn Hướng Dương đối với Trần mẫu, lại nhìn đến Trần mãu vì Ôn Hướng Dương mà suy nghĩ liền lên tiếng chỉ trích nói, “Tuooit còn nhỏ như vậy lại không học hành cho tốt, thật là làm mất mặt bố mẹ.”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 23: Ai là tiểu tam trong lòng tự rõ ràng!



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 24: Nghịch chuyển kinh người



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 25: Giống như vương giả nam nhân


" Trời ạ, thật soái a a a!"

Không biết tiếng ai ở dưới thốt lên, ánh nhìn của khách khứa đều nhìn về phía Trần Văn Hi, mà vì tiếng thốt lên này, đem lực chú ý dời đi.

Không còn lực chú ý trên người Trần Vân Hi, ánh mắt của bọn họ liền dừng lại 1 chỗ, nơi đó chính là Khách sạn Đại Môn, ngay cả dàn violong trong khách sạn cũng kinh ngạc, liền lập tức im bặt.

Bộ tây trang Armani được cắt may khéo léo, áo sơ mi Charvet được may cố định, mặc ở trên người nam nhân đang bước tới, 2 chân thon dài, dáng người hoàn mỹ, làm người khác nhìn không ra 1 điểm tì vết nào.

Gương mặt cùng hình dáng rõ ràng, giống như điêu khắc dường như được tô luyện sắc sảo, ánh mắt thâm thúy, con ngươi sắc bén, khí thế cường đại đên nỗi bất cứ ai đều có thể bị ánh mắt của hắn xuyên thấu. Hormone nam tính toát ra, chỉ liếc mắt 1 cái, liền có thể làm người ta run rẩy đến thét chói tai.

Một người, có thể so với thiên quân vạn mã!

" Đó là ai a! Lớn lên thật là vừa đẹp trai vừa có khí thế ". Mặc dù mọi người đều bình tĩnh, nhưng không ngăn nổi sự tò mò, liền dò hỏi.

" Đúng vậy.Trời ạ, hắn từ nơi nào tới vậy, Trần Vân Hi không thể nào soái, không thể có sắc sảo, khí tràng nam nhân của người kia lại hơn rất nhiều?"

Ở phía dưới tại thời điểm này đều bàn tán sôi nổi, các cô gái đều nhìn đến chàng trai anh tuấn bất phàm kia, khí thế kinh người của nam nhân trước mắt hướng phía hội trường hôn lễ bước tới.

Lúc này, Ôn Hướng Dương cũng ngẩng đầu lên, nhìn qua cửa khách sạn. Liền nhìn thấy 1 đám đông, mà trong đám đông kia có 1 người bước tới, người kia trên người tỏa ra khí thế cường đại cùng hormone anh tuấn, mà người đó là- -Mộ Lăng Khiêm.

Giờ phút này, tầm mắt mọi người, ánh mắt mọi người, không hề nghi ngờ, tất cả mọi người đột nhiên đều chú ý đến trên mặt cỏ, giống như một vị vương giả có lực hấp dẫn.

Không còn người để ý, lúc này Trần Vân Hi liền chotiến hành kết hôn.

Mộ Lăng Khiêm giống như vương giả, bước đến trước mặt Ôn Hướng Dương, Ôn Hướng Dương lập tức cầm di động cùng kính râm của soái ca liền hướng tới Mộ Lăng Khiêm gật đầu:"BOSS"

Ôn Hướng Dương chớp chớp mắt, xem vị Mộ Lăng Khiêm này cùng với kính râm hình dáng thật giống soái ca, thật đúng là hắn đến.

Lại xem phản ứng của mọi người ở đây, 18 vạn, giá trị quá đi!

Mộ Lăng Khiêm nhìn Ôn Hướng Dương vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc nhìn chính mình, theo sau đó trên mặt rõ ràng có ý cười, trên mặt hắn cao quý lạnh lẽo, hiện lên 1 mạt độ cung bủn xỉn, thất đúng là mơ hồ đáng yêu.

Hôn lễ với LamHạocuối cùng cũng phải cử hành, nhưng cô 1 chút cao hứng cũng không có.

Ôn Hướng Dương trên mặt đều làm trò, cùng Lâm Hạo trao đổi nhẫn, hôn môi, vốn là thời khắc làm cô muốn khoe khoang nhất.

Nhưng hiện tại, không ít người chú ý đến vị nam nhân vừa mới xuất hiện kia, đặc biệt là những cô gái trẻ tuổi, nhịn không được nhìn đi nhìn lại nhiều lần vị nam nhân thanh lãnh cao quý kia.

Mà Ôn Hướng Dương lại đứng bên người Mộ Lăng Khiêm, khiến không ít người hâm mộ.

Tất cả mọi người đều suy nghĩ rốt cuộc nam nhân mang trên người sự cao quý cùng thanh lãnh kia thân phânn rốt cuộc như thế nào, cùng Ôn Hướng Dương có quan hệ gì.

Trần Vân Hi nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc nhịn không nổi nữa

" Không biết vị này là...?Tôi không nhớ rõ tôi có mời cậu"

Trần Vân Hi kéo tay Lâm Hạo, đi đến trước mặt Mộ Lăng Khiêm cùng Ôn Hướng Dương, mang theo 1 tia trào phúng mở miệng nói.

Đối với Trần Văn Hi khiêu khích, ánh mắt của Mộ Lăng Khiêm cũng chưa nhìn đến cô ta

Trần Vân Hi bị người nam nhân này làm lơ, thân thích chung quanh đều đang nhìn, cô ta liền lôi kéo ống tay áo Trần Hùng, 2 người cùng đi tới
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 26: Cùng cười nhạo


Con mắt Trần Hùng rất là tốt, thấy Mộ Lăng Khiêm 1 thân tây trang cảm thấy không tiện nghi. Hắn thử dò hỏi:" Không biết vị tiên sinh này đến đây làm gì? Ở đâu thăng chức vậy?."

Ôn Hướng Dương không nghĩ tới Trần Hùng sẽ hỏi chức vụ của Mộ Lăng Khiêm, đầu tiên trong lòng nàng có 1 trận hoảng loạn, sau đó đầu óc xoay chuyển nói:" Hắn là Tổng giám đốc của Tập đoàn Hạ Giang".

Trần Hùng nghe nói như thế, liền ánh mắt trào phúng nhìn Mộ Lăng Khiêm," Tập đoàn Hạ Giang? Tôi cùng lão tổng của Tập đoàn Hạ Giang có quen biết, như thế nào lại không biết dưới trướng hắn của thuộc hạ như cậu? Người trẻ tuổi, cái tốt nên học, chứ không phải học giả danh lừa bịp"

Trần Mẫu thấy Trần Hùng vạch trần thân phận của Mộ Lăng Khiêm như vậy, trên mặt bà cũng có ý cười, nhìn phía Ôn Hướng Dương đều là tư thái của cao nhân.

" Ôn chắt nữ, con nếu như không có bạn trai, con có thể nói cho a di a. Bên người A di không có ít nam nhân ưu tú, tỷ như cái này, cháu trai của a di, lương 1 năm 10 vạn, có xe có nhà, ít ra nó cũng tốt hơn kẻ lừa đảo mà con tìm đến "

Trần Mẫu từ trong miệng đối với cháu trai hẳn là rất tự hào, đối với Ôn Hướng Dương 1 trận ngạo mạn nói," Hắn, hắn... Lương 1 năm,tận...10...10 vạn!".

Người chung quanh thấy như vậy đều nở nụ cười.

Trần Vân Hi thêm mắm thêm muối cười nhạo nói," Chính là a, tuy rằng biểu ca của tôi, đầu trọc, chiều cao còn chưa đến 1m65, nói chuyện, nhưng nếu nuôi cô vẫn là dư dả, như thế nào cô lại dẫn 1 kẻ lừa đảo đến đây vậy."

Tiếng cười nhạo vang lên đến mức chói tai. Mộ Lăng Khiêm ánh mắt mang theo hàn ý, ngữ điệu cực lạnh nói:" Người cô nói chính là cô ta!"

Mộ Lăng Khiêm nói lời này chính là hỏi Ôn Hướng Dương.

Ôn Hướng Dương bị Mộ Lăng Khiêm này hồn nhiên trên người thành khí tràng làm cho cả người chấn động, chớ lấy lại tinh thần, mới chỉ phía dưới.

Trần Vân Hi thấy Ôn Hướng Dương bị chê cười đến như vậy, thế như lại dùng ánh mắt con kiến giống nhau này nhìn cô ta, xoay người ánh mắt dừng ở trên người Ôn Hướng Dương, thấy Ôn Hướng Dương như chim nhỏ nép vào bên người Mộ Lăng Khiêm bên cạnh, thế nhưng lại giống như 1 đôi Kim đồng Ngọc nữ.

Trần Vân Hi thấy chung quanh mọi người đều đang nhìn 2 bọn cô, cô liền chuyển hướng vừa nãy dừng trên Ôn Hướng Dương, tức khắc lộ ra bộ dáng hết sức ủy khuất," Ôn Hướng Dương, tôi còn đem cô coi là bằng hữu tốt, thật không nghĩ tới, cô cư nhiên, mang 1 kẻ lừa đảo đến quấy rối hôn lễ của tôi! Tôi biết cô mơ ước chồng của tôi, nhưng cô sao lại có thể làm ra việc xấu hổ như vậy chứ?"

" Ôn Hướng Dương, tôi muốn mặt, dưới muốn da. Cô làm như vậy, sẽ không sợ thiên lôi đánh chết sao? Tôi hôm nay ra mặt, cùng cô nói rõ ràng. Năm đó cô lừa tôi, câu dẫn chồng của tôi, tôi có thể không cùng cô so đo, nhưng mà, cô về sau còn không biết xấu hổ như vậy, ta, ta liền,..."

" Cô liền như thế nào?" Trần Vân Hi còn chưa nói xong, người chung quanh còn đang thấp giọng nghị luận, Mộ Lăng Khiêm trên mặt không có biểu tình, thanh âm cực lạnh mở miệng.

Mới vừa rồi Ôn Hướng Dương đưa nguồn điện cùng kính râm soái ca -- Diệp Ảnh thấy BOSS nhà mình ngữ điệu hoàn toàn lạnh băng, hắn đi lên trước, tới trước mặt Trần Vân Hi, chuẩn bị định nói.

Trần Vân Hi bị khí thế của Mộ Lăng Khiêm dọa đến, thấy Diệp Ảnh tới gần mình, còn tưởng rằng Diệp Ảnh muốn động thủ đánh người, cô ta liên tiếp lùi lại vài bước, lảo đảo 1 cái liền dẫm lên làn váy áo cưới, cả người liền bị quăng ngã.

Tức khắc chung quanh có tiếng cười.

" Mày dám động thủ với con gái của tao" Trần Hùng thấy Trần Vân Hi bị quăng ngã, người xung quanh còn đang cười, tức khắc đều quy hết sai lầm lên người Mộ Lăng Khiêm, hắn duỗi tay chỉ về mặt Mộ Lăng Khiêm.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 27: Ôn Hướng Dương phản kích


Chỉ BOSS mặt giả, băm tay!

Trần Hùng chỉ cần 1 cái chém tay liền làm cho Trần Hùng hôn mê bất tỉnh

" Trời ơi, ông xã, ông xã, ông làm sao vậy?" Trần Mẫu bổ nhào vào Trần Hùng ở bên cạnh, liên hoa lệ tuôn như mưa, khóc lớn lên,"Bảo an đâu? Có kẻ đánh người a, các người còn không mau đem bọn họ đuổi đi?"

Lâm Hạo trong lòng đối với Ôn Hướng Dương vẫn còn chút áy náy, bởi vậy vẫn không tiến lên, lúc này thấy Trần Văn Hi ra mặt, Trần Hùng còn bị đánh bất tỉnh, hắn vội vàng chạy đến, đem Trần Văn Hi từ trên mặt đất đứng dậy.

" Ôn Hướng Dương cô đừng có quá phận! Tôi và cô đã sớm kết thúc, cô còn như vậy lì lợm quấn lấy tôi, còn dẫn người tới nháo hôn lễ, cô cố ý sao?"

Vừa rồi Ôn Hướng Dương không nói chuyện, là đang nghĩ.

Nhưng mà, giờ khắc này, Trần Vân Hi vừa mới nãy hắt nước bẩn lên trên người cô còn chưa đủ,ngay cả Lâm Hạo cũng đến bỏ đá xuống giếng, cô thật là muốn cười.

" Tôi lì lợm mặt dày quấn lấy anh?" Ôn Hướng Dương bị chọc cười, duỗi tay liền đem bộ tây trang màu xanh nhạt đang cầm, liền 1 phen ném ở trên đầu Lâm Hạo," Cái này, quần áo là cố ý đem tới tặng cho anh, tôi chúc anh mỗi ngày đều bị đội nón xanh, ngày ngày đều vui chết ah! Ôm này lục trà kỹ nữ, rùa đen vương bát lục đều chung 1 nhà!"

" Ôn Hướng Dương--"

" Họ Lâm kia, tên của tôi, anh xứng đáng kêu sao?". Ôn Hướng Dương chỉ tay vào mũi Lâm Hạo, cười lạnh nói," Tôi cảnh cáo anh, anh cùng nữ nhân kia đều làm bại hoại thanh danh..."

Nghiêm Hân phối hợp ăn ý cùng Diệp Ảnh, giúp đỡ nói:" Muốn hại thanh dang của Hướng Dương, tôi liền khiến vị soái ca này mỗi ngày đánh anh 20 cái tát! Hắn sẽ làm các người phải im miệng."

" Người, các người--" Trước kia đều là Trần Vân Hi cùng Lâm Hạo vênh váo trước, đây là lần đầu tiên bọn họ bị mắng không cãi lại được, vẫn là bọn họ đang tiến hành hôn lễ, thân thích bạn bè đều ở dưới kia.

Cô ta nghiến răng nghiến lợi nói," Các ngươi, 1 người tiểu tam, 1 người mang danh thay thế kẻ lừa đảo! Cô có biết đây là hôn lễ của ai không? Cô có biết hôm nay đắc tội với ai không? Cô có biết vì chuyện này sẽ phải trả giá rất lớn không?"

Trần Vân Hi mặt mũi đều bị vứt hết đi, ả đương nhiên sẽ không chịu thất bại, ả hiện tại chỉ nghĩ mượn danh thái tử Triệu Gia cùng quyền thế của nhà họ Triệu để chỉnh chết người nam nhân trước mắt, làm Ôn Hướng Dương phải bẽ mặt!

Trần Mẫu nghe thấy Trần Vân Hi nói thế, liền cảm thấy, không thể tự dưng để bọn họ đi, bà ta liền xoay người nhìn sang phía bên cạnh bảo Vương Lị," Vương chắt nữ, con đi giúp ta mời thái tử Triệu Gia cùng thư ký Thị ủy tới đây 1 chuyến, nói là có người đến nháo hôn lễ."

Vương Lị thấy sự việc phát triện đến mức này, ả ( Vương Lị) cảm thấy vui sướng khi người khác gặp họa, rồi liếc Ôn Hướng Dương 1 cái," Vâng, thưa Trần a di, con đi liền đây."

Ôn Hướng Dương nghe nhóm người đó tính toán, liền đi đến bên cạnh Mộ Lăng Khiêm, duỗi bàn tay nắm lấy tay Mộ Lăng Khiêm, lắc lắc đầu với hắn, toan kéo hắn đi.

Hành động của cô làm Mộ Lăng Khiêm cúi đầu nhìn 1 cái, trở tay nắm chặt tay Ôn Hướng Dương, nhiệt độ cơ thể của hắn làm ấm bàn tay nhỏ của cô.

Thật ra, thoạt nhìn hắn mạnh mẽ, nhưng lòng bàn tay cùng độ ấm làm người khác ấm lòng.

Ôn Hướng Dương muốn vãn hồi sự việc, nhưng cô không muốn nghĩ để Mạc Lăng Khiêm vì cô đắc tội với người khác, có thể vì cô làm được 1 việc này, trong lòng cô rất cảm kích.

Mộ Lăng Khiêm liếc mắt 1 cái đến Trần Vân Hi đang kiêu căng.

Con người này, không đáng để hắn động thủ.

" Cô cứ chờ đó, tôi sẽ làm cô hối hận vì sinh ra trên đời này!" Trần Vân Hi còn thấy Mộ Lăng Khiêm dùng ánh mắt cao cao tại thượng nhìn qua ả, ả nghiến răng nghiến lợi uy h**p.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 28: Soái cả,nhìn thấy không?Ân oán hào môn


Ôn Hướng Dương lôi kéo Mộ Lăng Khiêm,ba cô hiện tại có mẹ kế cùng em kế cô là đủ rồi,căn bản không quản sống chết của cô,cô cũng không nghĩ phiền toái nghiêm gia,hiện tại việc cô có thể làm duy nhất chính là lôi kéo Mộ Lăng Khiêm chạy.

Lâm Hạo thấy Ôn Hướng Dương muốn chạy,liền hướng về phía bên ngoài hô to “Người đâu?Bảo an đâu?Đây là phục vụ cấp năm sao của mấy người ak?Các người không thấy có người đang làm nháo sự việc sao?”

Các nhân viên an ninh đương nhiên nghe được, chỉ là giám đốc khách sạn bọn họ chính là dựa vào trên cửa xem diễn, còn xem rất có tâm,căn bản không cho bọn họ tiến lên.

Vân Hạo và Trần Vân Hi thấy bảo an khách sạn thế nhưng hoàn toàn không để ý tới bọn họ,ở chung quanh bạn bè thân thích nghị luận sôi nổi càng là không ít,thấp giọng cười nhạo bọn họ.

Trần Vân Hi chỉ có thể đem Hi vọng đều kia thác ở Thái tử gia Triệu gia cùng hầu ủy thư kĩ trên người,cô ta cườ lạnh “Mấy người chờ cho tôi,Thái tử gia Triệu gia liền ở chỗ này,hắn chính là thượng khách quý ở hôn lễ chúng tôi.Đắc tội chúng tôi hắn tuyệt đối cho các ngươi muốn sống không được muốn chết cũng không xong”.

Trần Vân Hi ba lần bốn lượt nâng cái Thái tử gia Triêu gia kia ra,Ôn Hướng Dương đối với Triệu gia cũng có nghe qua,biết Triệu gia mới là tầng lớp thượng lưu chân chính Nam Đức thị.

Cô lại lôi kéo Mộ Lăng Thiên.

Mộ Lăng Thiên chỉ là trở tay nắm lấy bàn tay nhỏ của cô,khó thế trầm ổn,bất động như núi.

Mạc danh,Ôn Hướng Dương ăn tâm một chút.

Nếu là Mộ Lăng Khiêm thật sự vì cô đắc tội Thái tử gia Triệu gia,bị Thái tử gia chặt đứt tay,chặt đứt chân,cô chính là táng gia bại sản cũng đều không bỏ mặc hắn.

Mộ Lăng Khiêm có thể rõ ràng nhận thấy được Ôn Hướng Dương vừa rồi rõ ràng nắm tay hắn không có dùng sức như vậy.Hắn cúi đầu,liền thấy khoé miệng nữ nhân bên cạnh mỉm cười,tựa hồ nghĩ đến chuyện gì thú vị.

Nhìn Ôn Hướng Dương đến nư vậy,Mộ Lăng Khiêm đáy mắt thanh lãnh,thế nhưng khuôn mặt lại hiện lên vẻ chế nhạo.

Trần Vân Hi thấy Ôn Hướng Dương cùng Mộ Lăng Khiêm cư nhiên còn cười ra mặt,cô ta hận không thể đem Thái tử gia Triệu gia lập tức lại đây,hướng chỉnh chết hai người kia!

Thời điểm Trần Vân Hi nghĩ Ôn Hướng Dương cùng Mộ Lăng Khiêm chờ lát nữa có thể bị ngược như thế nào,khách sạn truyền đến một trận tiếng hét phần nộ.

“Trần Hùng ngươi đi ra cho ta!Ngươi thật là phản!Ngươi đem loại dã chủng về nhà,ta nhịn!Nhưng. Ngươi cư nhiên gạt ta,tiền hoa nhiều như vậy,cấp cho loại dã chủng này tổ chức hôn lễ!Ngươi còn củng tiểu tiện tam kia cùng nhau mở tiệc chiêu đãi thân thích nhà nó?Ngươi có đem ta để vào mắt sao?Ngươi làm như vậy coi ta như bà lão đã chết sao?”

Trần phu nhân, vợ Trần Hùng trên pháp luật,tới.

Trần mẫu nghe được thanh âm chửi bậy của Trần phu nhân,nguyên bản còn ngất xỉu,trong lòng có chút sợ hãi.

Trần phu nhân trước kia chẳng những quá đáng với bà,còn kém tí g**t ch*t bà,ngay cả Trần Vân Hi vẫn không thể nhận tổ quy tông,đều là Trần phu nhân ở bên kia ngăn cản.Hôn lễ hôm nay cũng là gạt Trần phu nhân.

Trần mẫu đối với những bằng hữu thân thích của bà,đều nói chính mình là vợ của Trần Hùng.Trần phu nhân đến lúc này,không thể nghi ngờ trước mặt bạn bè,thân thích đánh vào mặt Trần mẫu.

Quả nhiên bên người lại lần nữa nổi lên nghị luận.

Ôn Hướng Dương đem Mộ Lăng Khiêm kéo đến một bên,rất có hứng thú mở miệng nói “Soái cả,nhìn thấy không?Ân oán hào môn!Kì thật ở cấp bậc Trần gia này,còn không tính là án oán hào môn.Tóm lại là anh như vậy giúp tôi phán lượng,miễn phí làm người xem tràng cười hay.

“Còn có,chờ lát nữa chính là Thái tử gia Triệu gia kia tới giúp đỡ Trần Vân Hi,anh có thể bo bo giữ mình,anh liền bo bo giữ mình,Việc này vốn dĩ cùng anh không quan hệ.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 29: Chính thất hành hung tiểu tam


“Anh giống như không tin tôi?”

Ôn Hướng Dương không biết người này có bao nhiêu đại quan hệ,nhưng cô vẫn là giải thích nói “Không phải không tin anh,chỉ là Triệu gia quá cường đại.Đừng nói anh,ngay chính lão cha đốn mạt của tôi cũng không dám đắc tội Triệu gia.Nghe nói còn có người phía sau Triệu gia,chẳng những bổn gia lợi hại,phu nhân cưới vào cửa còn cường hãn hơn một bậc”.

Ôn Hướng Dương nói đến nơi này,nhìn Mộ Lăng Khiêm liếc mắt một cái “Liền tính anh ở Mộ Sắc,có thể nhận thức một chút quý phu nhân có thân phận có địa vị,nhưng anh là…”

“Soái ca,nếu không anh vẫn là hiện tại đi thôi.Thừa dịp thời điểm Trần thái thái và Trần Vân Hi bọn họ nháo lên,anh đi rồi sẽ không ai phát hiện “.

Mộ Lăng Khiêm cũng không tỏ thái độ mà là hỏi lại một câu “Tôi đi rồi,cô ở đâu?Cô không sợ Thái tử gia Triệu gia kia?”

“Một người chết so với hai người cùng chết thì vẫn là tốt hơn.Lão chả tôi tuy đốn mạt,nhưng hẳn là sẽ cứu tôi một cái mạng nhỏ.Nói đến đây Oin Hướng Dương cười cười “Nói nữa tôi còn có tiểu Hân,tiểu Hân và Cách Cách khẳng định sẽ không vứt bỏ tôi.Chú Nghiêm và dì Nghiêm cũng sẽ không mặc kệ tôi “.

“Cách Cách?”

“Cách Cách là anh trai tiểu Hân.”

Ôn Hướng Dương nói đến nơi này,liền nhìn thấy Trần phu nhân động tay đối với Trần thái thái,lực chú ý của cô bị hấp dẫn dời đi,thế cho nên căn bản thời điểm không nhìn thấy Mộ Lăng Khiêm đang nghe đến cô nhắc tới Nghiêm Khắc,ánh mắt thâm Thuý đi vài phần.

…,

Trần phu nhân một hơi đem sự tình Trần mẫu là tiểu tam,Trần Vân Hi là con gái riêng nói ra,Trần mẫu định phản kích,nhưng nhìn thấy ánh mắt của đám bạn bè thân thích mình mời tới đứng xem chuyện,bà ta hận chết Trần phu nhân.

Xong rồi,hiện tại hỏng hết rồi.

Trần mẫu thấy mình rơi xuống thế hạ phong,bà ta vội vàng đem Trần Hùng vội lay tỉnh lại.Trần Hùng tỉnh lại,thấy lão bà của mình cư nhiên đến,mà Trần mẫu một bộ dáng ủy khuất,liền khẳng định là Trần phu nhân đến gây sự.

Hắn không nói hai lời,đứng xông lên trước,liền giơ tay cho Trần phu nhân một cái tát.”Cô nháo đủ chưa?Chính mình không sinh được con,còn đến nháo lên hôn lễ của con gái tôi,Mặt mũi của tôi đã bị cô làm cho mất sạch.”

Trần phu nhân hoàn toàn bị đánh tỉnh,chỉ tay vào Trần mẫu cùng Trần Vân Hi nói “tốt,tốt.Các người thật sự rất tốt”.

“Trần Hùng,anh nghe cho tôi.Tôi muốn ly hôn!Anh đừng mơ tưởng lấy từ trên người tôi một mao tiền nào”.

“Ly hôn liền ly hôn,tôi đã sớm chịu đủ cô rồi,đồ gà mái không biết đẻ trứng!Lăn,cô cút ra cho tôi!”

“Tốt,tốt”.Trần phu nhân nói liền hai tiếng,hồng con mắt,liền rời khách sạn.

Trần Vân Hi chẳng những khiến Trần phu nhân bị đuổi đi,cô ta còn đạt được mục đích muốn Trần Hùng cùng Trần phu nhân ly hôn,trong lòng cô ta miễn bàn có vào nhiêu đắc ý.

Trần phu nhân khẳng định không biết,ba đã sớm đem hết tiền đi(**jen**)

Ly hôn?Sau ly hôn,tiền sẽ thuộc quyền sở hữu của cô ta cùng mẹ,cô ta cũng không phải mang cái danh con gái riêng trên đầu.

Thời điểm Trần Vân Hi đang đắc ý,thế nhưng thanh âm chỉ chỉ trỏ trỏ từ những khách nhân cách đó không xa truyền đến bên tai.

“Tôi còn tưởng rằng cô ta gả cho kẻ có tiền đâu,hoá ra cũng là tiểu tam,sinh con gái cũng là con hoang”.

“Chính là a,còn trước mặt chúng ta thổi phồng,kết quả đâu?căn bản là không lên được mặt bàn.Vứt hết mặt mũi của tộc chúng ta.”

Người Trần mẫu mời đến nghị luận không ngừng,còn có bạn bè thân thích bên phía Lâm Hạo.Bọn họ không biết thân phận Trần Vân Hi là con gái riêng,bọn họ còn tưởng rằng Lâm Hạo cưới được một thiên kim tiểu thư nhà giàu,nhưng không nghĩ tới chính là cưới con gái riêng
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 30: Giãy giụa cuối cùng


Hào môn nhất là không làm con trai riêng,con gái riêng.

Mà chính thất cùng chính thất sinh con,ghét nhất cũng chính là sinh con riêng,loại này làm bọn họ có miệng khó trả lời,như ngạnh ở cổ họng.

Ba mẹ Lâm Hạo nghe được Lâm Hạo muốn cưới con gái riêng của Trần gia,lập tức nghiêm mặt “Tiểu Hạo?Con nói cho rõ ràng,chuyện này rốt cuộc là như thế nào?con cư nhiên muốn cưới đứa con hoang về làm vợ?”

Gia thế Lâm Hạo cùng gia thế Trần Vân Hi coi như là môn đăng hộ đối.

Hắn năm đó theo đuổi Ôn Hướng Dương,cũng là trèo cao.

Thẳng đến khi phát hiện,Ôn Hướng Dương không được sủng ái,đối với hắn không nóng không lạnh,mà Trần Vân Hi là con gái Trần gia,đối với hắn phục tùng,ngoan ngoãn.

Lâm Hạo nói không ra lời.

Nhìn đến Ôn Hướng Dương đứng chung một chỗ cùng nam nhân kia rõ ràng nghiền áp hắn,hắn càng nói không ra lời.

Bạn bè thân thích tới chỗ Lâm ba,Lâm mẹ không ngừng mặt khác còn có người thân Lâm gia.Hiện tại,khi biết sự việc này,chỉ kém không đem gia sản Lâm Hạo ra chê cười.

Lâm ba,Lâm mẹ nghe được những điều khó nghe đó,liền tức đến phừng người,trừng mắt hướng về phía Trần Vân Hi “Tiểu Hạo,đi,cuộc hôn nhân này chúng ta không làm!Các người liền ly hôn ngay lập tức cho tôi!Loại nữ nhân này căn bản không xứng với con!Con trai Lâm gia chúng ta,tuyệt đối không cưới con gái riêng của tiểu tam!”

“Mẹ,mẹ..,”Lâm Hạo chỉ tính kêu hai câu tượng trưng.(**jen**)

….

Ba mẹ Lâm Hạo ở Lâm gia vốn không tính là đặc biệt có năng lực,hắn cưới Trần Vân Hi kì thật cũng là tránh thể diện sự tình.

Lâm Hạo nghĩ như vậy,không khỏi nhìn về phía Ôn Hướng Dương.

Nếu không phải Ôn Hướng Dương đối với hắn không nóng không lạnh,không phải Ôn Hướng Dương ở Ôn gia không được sủng ái,còn bị đuổi ra khỏi Ôn gia,hiện tại người hắn cưới chính là Ôn Hướng Dương!

Nếu hắn cưới chính là Ôn Hướng Dương,hôm nay sự tình mất mặt như vậy,căn bản sẽ không phát sinh,người khác cũng đừng mơ tưởng chê cười,xem thường Lâm gia hắn.

Có một loại cảm xúc kêu là giận chó đánh mèo.

Lâm Hạo giờ khắc này,đều đem oán khí quy kết trên người Ôn Hướng Dương rồi.Lâm Hạo đều hận thấu Ôn Hướng Dương.

Trần Vân Hi như thế nào lại không hận?

Cô ta nghĩ đến Trần phu nhân đến nháo sự tình,hai mắt đỏ đậm chỉ vào Ôn Hướng Dương hét lớn “Có phải hay không là mày?Có phải hay không chính là mày con tiện nhân?Khẳng định là mày,muốn tao bị chê cười,mày không muốn tao kết hôn,mày mới cố ý đem nữ nhân kia tìm đến!”

“Ôn Hướng Dương!Tao giết mày,tao muốn giết mày.”

Trần Vân Hi kết hôn,trên đầu cắm Trâm cài,cô ta đột nhiên làm khó dễ,rút Trâm cài trên đầu,tóc tai toán loạn tựa như phát điên,hướng Ôn Hướng Dương nhào tới.

….

Hết thảy phát sinh quá nhanh,khoảng cách Ôn Hướng Dương quá gần Trần Vân Hi,Nghiêm Hân chỉ kịp kêu to “Hướng Dương,cẩn thận!”

Ôn Hướng Dương liền bị ôm lấy eo,bảo hộ trong lồng ngực.

Chờ cô phản ứng lại,liền thấy Trần Vân Hi vừa rồi chỉ hướng Mộ Lăng Khiêm đang bị ấn trên mặt đất,mà vết máu từ tay áo âu phục của Mộ Lăng Khiêm chậm rãi chảy ra.

“Soái ca,anh bị thương!”Cô có chút thất thố nói.

Cũng may bên cạnh còn có rất nhiều người,rất nhanh liền có người lên thay Mộ Lăng Khiêm băng bó.Diệp Cảnh đang tính đi tìm bác sĩ,liền bị Mộ Lăng Khiêm lập tức ngăn trở.

Ôn Hướng Dương thật không nghĩ Trần Vân Hi sẽ phát rồ đến mức muốn g**t ch*t cô.

Ánh mắt cô nhìn về phía Trần Vân Hi,Không có nửa độ ấm.

“Tôi đến đây đi,tôi có học thêm ngành y,có học qua băng bó.”Ôn Hướng Dương bình tĩnh bước xuống,làm người chuẩn bị vật dụng cần thiết, lập tức giúp Mộ Lăng Khiêm băng bó.

Trần Vân Hi thấy không có thương tổn đến Ôn Hướng Dương,cô ta tức giận hét lên “Ôn Hướng Dương,này chết không được tử tế!Mày chờ,chờ Thái tử gia Triệu gia tới,tao xem mày chết như thế nào! Hiện tại mày đối với tao như vậy,tao sẽ trả gấp mười gấp trăm lần cho mày!”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 31: Thân phận thật sự của anh ta



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 32: Gặp phải Diêm La Vương


Nếu không, hắn sao có thể gặp phải Diêm La Vương?

Nghĩ như vậy, hắn đều xem ánh mắt của Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi, ánh mắt lạnh băng nhưng lại chứa 1 cỗ hung tàn, hận ý.

Cuối cùng, thư ký thị ủy cũng đến, thấy người đến là Mộ Lăng Khiêm, hắn đầu tiên là cả kinh, sau đó liền vội vàng mang dáng vẻ nịnh nọt cùng cung kính đi lên trước,chào hỏi nói:" Mộ thiếu, đã lâu không gặp, ngài gần đấy như thế nào ạ?"

Nhìn dáng vẻ của thư ký thị ủy, Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi đang ngây người cũng hoàn hồn trở lại, 1 trận sợ hãi.

Ôn Hướng Dương làm sao có thể quen biết 1 nhân vật lớn như vậy? Sao có thể...

Ông Hướng Dương cũng có chút ngốc, người này là cô dùng tiền để mướn, không thể ngờ người này lại có quyền lực như vậy, vậy cô dùng tiền mướn hắn mà cũng đến được sao? Cô chưa từng thấy qua Thái tử của Triệu Gia và thư ký Thị ủy là chuyện bình thường, nhưng những người ở đây chưa từng thấy qua BOSS thì sao?

Vậy 2 người kia khẳng định là thật sự

Đó, là Mộ Lăng Khiêm...

Vừa nghĩ đến chính mình nói chuyện với Mộ Lăng Khiêm...

Ôn Hướng Dương chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Mộ Lăng Khiêm, đồng thời cũng lùi lại, còn lùi lại 1 bước, giúp hắn băng bó tay, cùng hắn giãn cách 1 khoảng vừa đủ.

Nhìn phản ứng của Ôn Hướng Dương, Mộ Lăng Khiêm nhíu mày.

Thị ủy thư ký thấy Mộ Lăng Khiêm không để ý đến mình, ngược lại lại đặt tầm mắt sang bên cạnh 1 cô gái đang mặc áo khoác đen váy màu bạc, hắn dường như cảm thấy, liền đột nhiên ân cần hỏi:" Vị này chính là..."

" Tôn bá bá, người cũng ở chỗ này a, vị này chính là bạn của con". Nghiêm Hân cảm thấy không khí ở Hội trường không được đứng lắm, liền vội vàng cười đứng ra giải vậy.

Tôn thư ký thấy Nghiêm Hân cũng ở chỗ này, cảm thấy có chút kì quái là làm sao trèo cao đến Mộ gia, nhưng ông ta vẫn cười nói:" Nghiêm chắt nữ con cũng ở chỗ này, a"

Thời điệm hiện tại, Tôn thư ký cùng Nghiêm Hân vẫn còn hàn huyên, Mộ Lăng Khiêm tầm mắt trước sau như 1 đều ở trên người Ôn Hướng Dương, Ôn Hướng Dương bị hắn nhìn cảm thấy không thoải mái lắm.

Tầm mắt của nam nhân này có tính xâm lược cực kỳ mạnh.

Nàng thế nhưng không có phát hiện ra, còn đem hắn nhầm thành Ngưu Lang, còn...

Chú nhỏ, vị này chính là mợ nhỏ sao. Con chào mợ nhỏ, con là Triệu Bân. Người về sau gọi con là Bân Bân được rồi." Mắt sắc của Triệu Bân nhìn ra điểm manh mối.

Hắn có thể hay không lành lặn mà trở ra. Còn tùy thuộc vào biểu hiện của hắn nữa.

" Chú nhỏ, đôi cẩu nam nữ này không biết xấu hổ, còn phải để người phải động thủ, giao cho con thì tốt rồi. Người mang mợ nhỏ ra ngoài đi dạo đi, ở cái địa phương trên đảo này, không ít cảnh đẹp đâu ạ!"

Triệu Bân nói đến lời này, sực nhớ ra, cái đảo này không phải thuộc sản nghiệp của chú nhỏ hay sao? Hắn đúng là hôm nay ra cửa không xem hoàng lịch, thật là quá bi ai a

Trần Vân Hi cùng Lâm Hạo vừa rồi còn ôm 1 chút tia may mắn, nhưng lúc này, tròng lòng bọn họ bây giờ chỉ còn sự tuyệt vọng.

Chú nhỏ của Thái tử Triệu gia

Chính là tên họ Mộ kia sao?

Mộ gia so với Triệu gia còn tôn quý,quyền lực cùng hào thế lớn hơn rất nhiều.

Lấy Thân phận của Ôn Hướng Dương làm sao có thể quen biết với 1 nam nhân cao quý như thế chứ.

Lâm Hạo liền phục, đi lên muốn kéo Ôn Hướng Dương, " Hướng Dương, xem như chúng ta từng kết giao, em..."

Lâm Hạo không nói lời này còn tốt, vừa nói, ánh mắt của Mộ Lăng Khiêm rét lạnh như trời đông giá rét của tháng 12, Lâm Hạo bị Mộ Lăng Khiêm quét mắt 1 cái, da đầu đều tê dại, chỉ kém đến mức không thể quỳ xuống cầu xin tha thứ.

" Ngài là, Triệu gia Thái tử, đúng không" Nghiêm Hân cảm thấy chính mình cần thiết nên nói 1 câu, nàng dù không giúp được gì, nhưng không thể để Hướng Dương bị người khi dễ, " Vừa rồi 2 người kia, nói phải cho chú nhỏ đẹp mặt, các nàng còn nói..."
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 33: Cẩu nam nữ quỳ xuống đát cầu xin tha thứ


" Nghiêm Hân, cô--"

Trần Vân Hi nghe được Nghiêm Hân còn lời nói còn đổ thêm dầu vào lửa, ả tức giận đến mức tròng mắt sắp lồi ra

" Cô nói sẽ làm bạn trai tôi hối hận khi sinh ra trên đời này!" Ôn Hướng Dương lúc này đem lời nói của Nghiêm Hân tiếp nhận, còn duỗi tay ôm cánh tay của Mộ Lăng Khiêm.

18 vạn, mặc kệ hắn là Ngưu Lang hay nhân v*t t* l*n nào đó, tại thời điểm mấu chốt này, nàng tuyệt đối không thể làm mình lỗ vốn, không được?

Hành động của Ôn Hướng Dương làm sắc mặt của Mộ Lăng Khiêm hòa hoãn hơn một chút, " Triệu Bân "

" Chú nhỏ, con ở..."

" Chiêu đãi bọn họ cho tốt"

Triệu Bân nghe nói như thế, giống như được lệnh đặc xá, hướng tới Mộ Lăng Kiêm chào theo nghi thức quân đôi," Tuân mệnh! Chú nhỏ, người cứ yên tâm, đắc tội với mợ nhỏ, con nhất định sẽ chiêu đãi bọn họ tốt nhât!"

Triệu Bân ra tay, tàn nhẫn hẵn còn nhẹ.

Trần Vân Hi hận không thể g**t ch*t Ôn Hướng Dương, nhưng lại thấy thân phận của người mà Ôn Hướng Dương leo cao được lại gấp nhiều lần Lâm Hạo, hiện tại Triệu gia Thái tử còn muốn chiêu đãi bọn cô, à chỉ có thể té ngã lộn nhào đi bắt Ôn Hướng Dương,"Hướng Dương, Hướng Dương, chúng ta coi như đã học chung với nhau nhiều năm, cũng đã chung đụng thân thiết nhiều năm như vậy..."

Ôn Hướng Dương, lắc mình liền trốn qua.

" Trần Vân Hi, cô ở trường học bịa đặt, hại thanh danh của tôi, như thế nào tôi không thấy chúng ta thân thiết như vậy!"

" Cô hôm nay cố ý mời tôi cùng Tiểu Hân tới, còn cố ý bảo chúng tôi dẫn bạn trai đến, cô xem chúng ta cùng học với nhau nhưng chúng ta thân thiết sao?"

" Tôi hôm nay tới, là để cùng các người nói chuyện rõ ràng. Lúc đầu các người thông đồng với nhau, không xin lỗi tôi! Tôi cũng không để ý đến các người, không phải tôi dễ bị khi dễ. Mà tôi lười cùng các người so đo. Hiện tại, các người nghe cho rõ đây, sau này các người còn dám được 1 tấc mà tiến 1 thước, tôi sẽ không nhân từ nhường các người như vậy đâu!

Ôn Hướng Dương dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn Lâm Hạo 1 cái, khoác tay Mộ Lăng Khiêm, " Anh yêu, chúng ta đi thôi. Loại người này, thật không đáng để anh đến đây 1 chuyến, căn bản là lãng phí thời gian của anh".

Ôn Hướng Dương nói lời này xong, làm Trần Vân Hi mặt 1 trận xanh, 1 trận trắng, lại chính là không dám phát tác.

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương chủ động kéo hắn, còn nói ra những lời mang lực sát thương cực lớn, độ cung khóe miệng vừa lóe chợt lướt qua, đúng là tiểu bạch thỏ này chỉ biết cắn người.

" Tốt, vừa lúc muốn mang em đi dạo trên đảo này"

" Được a." Ôn Hướng Dương cười ngọt ngào.

Ôn Hướng Dương nói xong, nhìn về phía Nghiêm Hân, muốn nói chuyện cùng nàng, phất phất tay với nàng:" Các cậu đi chơi đi, không cần phải chờ tớ. Tớ đến khách sạn là được rồi. Hơn nữa, hôm nay tớ cũng mang bạn trai đến."

Nghiêm Hân biết Ôn Hướng Dương ý tứ, diễn kịch thì phải diễn nguyên bộ, cô lúc này cùng Mộ Lăng Khiêm ân ái ngược cẩu mới là vương đạo.

" Được, tiểu Hân. Tớ đây muộn sẽ trở về tìm cậu."

" OK"

Ôn Hướng Dương cứ như vậy trong mắt mọi người được cực kỳ hâm mộ, được đội bảo an hộ tống ra, cùng Mộ Lăng Khiêm rời khỏi khách sạn, 1 chiếc Lamborghini đang chờ sẵn ở trước cửa khách sạn.

Khởi động xe, mọi người dần biến mất khỏi tầm mắt, Ôn Hướng Dương thấy không có người dõi theo bọn cô, cô theo bản năng buông lỏng cánh tay của Mộ Lăng Khiêm, còn cách xa hắn 1 chút.

Mộ Lăng Khiêm nhíu mày.

Ôn Hướng Dương ho khan 1 tiếng, hít sâu, nghiêm trang mở miệng;" Hôm nay thật cảm ơn anh. Anh hôm nay xuất hiện thật phô trương, khẳng định là không muốn giá 18 vạn. Như vậy đi, tôi đặt giá gốc là 20 vạn."
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 34: Cô có tâm muốn chết cũng được


" Nếu trước kia tôi có chỗ nào đắc tội anh, anh là quân tử không nên chấp một kẻ tiểu nhân. Qua chuyện này, anh coi như không quen biết tôi, được không?"

" Còn có, thân phận của anh, tôi thật sự xin lỗi."

Mộ Lăng Khiêm nếu là một người bình thường, có lẽ cô cũng có thể cùng anh ta làm bạn tốt, nhưng mà thân phận anh ta cao quý, cô trêu chọc không nổi, cũng trèo cao không được. Cô còn rất nhiều chuyện phải làm, cho dù là một chút cũng không muốn tự rước hoạ vào thân.

Đây là lần đầu tiên, sau khi một cô gái biết được thân phận thật sự của anh, liền xa cách anh, xua đuổi anh, muốn cùng anh ân đoạn nghĩa tuyệt.

Mộ Lăng Khiêm luôn luôn là một người đàn ông cực kỳ cao ngạo, anh đối với Ôn Hướng Dương là có một chút hứng thú, nhưng không bao giờ biểu hiện ra ngoài, sau khi cô gái này phân rõ giới hạn với anh, anh quyết định sẽ bám theo Ôn Hướng Dương không bỏ.

" Được." Giọng nói Mộ Lăng Khiêm cực kỳ lạnh lẽo.

Ôn Hướng Dương nghe thấy anh đồng ý, thở phào nhẹ nhõm, tuy là cô nhận ra giọng điệu của Mộ Lăng Khiêm rất lạnh lẽo, nhưng hiện tại Mộ Lăng Khiêm không tính toán, còn tốt hơn so với sau này cô làm gì đắc tội anh ta, bị anh ta trả thù.

" Vậy thì, Mộ Thiếu, tôi đi trước. Anh nhớ chú ý đến vết thương ở cánh tay. Sau khi trở về, nhà anh hẳn là có bác sĩ riêng anh nhớ phải khám lại, anh cũng phải chú ý đừng đụng vào nước."

Ôn Hướng Dương nói xong, liền kéo cửa xe ra đi xuống.

Nhưng tay cô vừa mới mở cửa xe, liền bị Mộ Lăng Khiêm bắt lại, phía sau truyền dến một giọng nói lạnh lẽo:" Hai mươi vạn, chính là bao tôi một ngày. Một ngày chưa hết, cô liền tưởng có thể đi như vậy?"

Ôn Hướng Dương nghe Mộ Lăng Khiêm nói như vậy có chút kinh ngạc, cô bỏ ra hai mươi vạn bao anh ta một ngày, cô đưa tiền, đi sớm một chút cũng không được?

Cô thật sự không nghĩ đến lại cùng có quan hệ với người đàn ông này.

Mộ Lăng Khiêm thấy vẻ mặt Ôn Hướng Dương Kinh ngạc nhìn mình, anh liền xoay người một cái, hai chân thon dài bắt chéo lên nhau, trong nháy mắt liền đem Ôn Hướng Dương đè ở dưới ghế xe.

Trong phút chốc, chóp mũi Ôn Hướng Dương đều bị báo phủ bởi hơi thở nam tính, mùi hương này cực kỳ mãnh mẽ, ép tới cô ngay cả không khí cũng không dám thở.

" Mặc dù qua chuyện này, chúng ta đều không quen biết, nhưng cô đừng quên, hiện tại chúng ta còn có việc phải làm!"

Mộ Lăng Khiêm nói xong, làm Ôn Hướng Dương trở nên trầm mặc.

Không muốn chết, chính là nên thuận theo.

" Mộ Thiếu, vậy anh nói, bây giờ chúng ta phải làm cái gì?" Người đàn ông trước mặt quá hoàn mỹ đến mức không tì vết, mà bây giờ anh ta lại quá gần cô, chỉ cần cử động liền có thể tiếp xúc thân mật, vì vậy khi nói chuyện, Ôn Hướng Dương đều cúi đầu, thật cẩn thận.

Ôn Hướng Dương hỏi vậy, nhưng Mộ Lăng Khiêm không trả lời.

Cô đợi trong một khoảng thời gian, thấy anh ta vẫn còn đè ở trên người cô, cô không thể quay đầu nhìn về phía anh.

Biểu hiện Ôn Hướng Dương thật cẩn thận, vì ở gần trong gang tấc liền lộ ra khuôn mặt nhỏ trắng nõn, làm sắc mặt Mộ Lăng Khiêm trầm xuống, anh buông lỏng tay cô ra, trở lại chỗ ngồi

Trầm mặc, trầm mặc......

Ôn Hướng Dương thấy người đàn ông bên cạnh nãy giờ không nói gì, trong lòng cô trở nên bất an.

Cô liến mắt nhìn trộm anh một cái, thấy trên mặt anh ta lạnh lẽo không có đúng một biểu hiện gì.

Chẳng lẽ cô đắc tội anh ta? Nhưng mà, rõ ràng là cô dùng giọng điệu thương lượng để nói chuyện với anh ta a.

Cô không chịu nổi bầu không khí xấu hổ áp lực này, cô hít một hơi thật sâu, thăm dò nói một tiếng:" Mộ Thiếu?"

" Đến shop quần áo gần nhất."

Coi như Mộ Lăng Khiêm nói chuyện, chỉ là không phải nói với Ôn Hướng Dương.

"Được, BOSS."

Lamborghini lướt trên đường hướng đến shop quần áo gần nhất chạy tới, ngoài cửa sổ xe cảnh sắc cho dù đẹp đến mấy đều không thể thu hút sự chú ý của Ôn Hướng Dương.

Lúc này ở chung với Mộ Lăng Khiêm, đối với Ôn Hướng Dương mà nói, giống như một loại tra tấn, sớm biết người đàn ông này không phải trai bao, cô nhất định sẽ không mướn anh ta.

Khi nãy thương lượng với anh ta, còn được.

Nhưng bây giờ......
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 35: Dù sao ngủ thì cũng đã ngủ qua


Người cô đang muốn đối mặt là một người đàn ông làm mưa làm gió ở Nam Đức Thị.

Cô còn lén chụp ảng giường chiếu của anh ta, còn đối với anh ta hôn....

Thời điểm Ôn Hướng Dương đang miên man suy nghĩ, xe dừng lại, bảo vệ mở cửa xe ra, chào Mộ Lăng Khiêm mời xuống dưới, Ôn Hướng Dương cũng vội vã đi theo xuống xe.

Mộ Lăng Khiêm đang không muốn nói chuyện với cô, hiện tại cô nào dám nói chuyện, thấy Mộ Lăng Khiêm đi ở phía trước, cô chỉ có thể giống như một osin, chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi đi theo anh ta.

Hai người đi đến Deel một cửa hàng chuyên, Mộ Lăng Khiêm mới dừng lại, ngay sau đó lập tức nhìn về phía bộ trang phục học sinh màu trắng đi qua.

Nhân viên cửa hàng thấy trong tiệm xuất hiện một vị khách anh tuấn bất phàm như thế, liền trước sau đi điến, lại bị hai vị khách soái ca đeo kính râm ngăn cản xuống dưới, các cô nhìn thấy vị khách nam nhân kia tay thon dài, lấy bộ trang phục kia xuống, cất bước đi đến cửa nơi một cô gái xinh đẹp đứng ở đó, đem trang phục ném cho cô.

“Thay.”

Ôn Hướng Dương mắt thì nhìn trang phục trong lòng ngực, mắt lại nhìn Mộ Lăng Khiêm, ngoan ngoãn đi thay quần áo.

Dù sao, qua hôm nay, hai người sẽ không còn quan hệ gì nữa, chỉ cần có thể làm anh ta vui, làm chuyện gì cũng được.

Ôn Hướng Dương ở phòng thử đồ cởi tới cởi lui thay quần áo, nhìn bộ dạng thiếu nữ của mình trong gương, nhìn sao cũng cảm thấy bộ dạng này giống như bộ dạng khi cô mới học cao trung, bộ trang phục này mặc vào nhìn cô cứ như học sinh cao trung.

Khi học cao trung, vóc dáng Ôn Hướng Dương không tệ, hiện tại mặc bộ trang phục đáng yêu này vào, càng là đem vẻ mỹ lệ thanh nhã của cô thể hiện ra không sót chỗ nào.

Ôn Hướng Dương kéo cửa phòng thay đồ, đi ra.

Một số cô gái đang trang điểm, không ít người ghé mắt nhìn, không ngờ còn có người có thể mặc bộ trang phục này điềm đạm đáng yêu như vậy.

Mộ Lăng Khiêm đứng lên, đi đến chỗ Ôn Hướng Dương.

Không biết là có phải ảo giác hay không, Ôn Hướng Dương cảm thấy Mộ Lăng Khiêm không có lạnh lẽo như lúc trước.

" Tính tiền."

Được rồi, vẫn là trước sau lạnh như băng.

Mộ Lăng Khiêm quẹt thẻ, căn bản không cho Ôn Hướng Dương có thời gian thay lại quần áo, liền kéo cô lên xe rời khỏi cửa hàng.

Ôn Hướng Dương cũng không biết Mộ Lăng Khiêm muốn đưa cô đi đâu, chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Trong xe mở máy sưởi, Ôn Hướng Dương hôm nay lại thức dậy rất sớm, mới vừa từ hôn lễ quậy về tiêu hao rất nhiều sức lực, không biết ngồi ở trên xe bao lâu, mí mắt cô bắt đầu khép mở.

Nhưng, liền nghĩ đến Mộ Lăng Khiêm đang ở bên cạnh……

Kiên cường không nhắm mắt, nhưng mà không nhịn được ngáp một cái.

Chỉ ngáp một cái, liền thu hút ánh mắt của Mộ Lăng Khiêm.

Ánh nhàn nhạt liếc mắt nhìn cô một cái, mở miệng nói:" Đến khách sạn gần nhất."

Ôn Hướng Dương nghe nói như vậy, trong lòng giật mình một cái, theo bản năng người ngồi thẳng lên, đề phòng lỡ miệng nói:" Đi khách sạn làm gì?”

" Cô cảm thấy cô sẽ làm gì với cô?"

Ôn Hướng Dương phản ứng bản năng, nhưng không ngờ lại được Mộ Lăng Khiêm trả lời. Dù sao ngủ thì cũng đã ngủ quá, vẫn là tiền cô đã bao.

Cô giống như thật sự không lo lắng gì.

Đi đến một khách sạn năm sao gần nhất, giám đốc đã sớm biết được, mang theo nhân viên khách sạn đướng ở cửa, xếp hàng nghênh đón.

Ôn Hướng Dương càng cảm thấy cô và Mộ Lăng Khiêm vốn là người không ở cùng một thế giới.

Giám đốc dẫn hai người đi đến phòng tổng thống.

Xuyên qua hành lang khách sạn, Ôn Hướng Dương được dẫn đến phòng tổng thống nội thất trong phòng tráng lệ, phòng thì lớn như vậy, làm trong lòng cô vó chút thấp thỏm, hoàn toàn không biết Mộ Lăng Khiêm đưa cô tới khách sạn làm gì.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 36: Anh nhất định phải nghe tôi!


Cô quay đầu lại, liền thấy Mộ Lăng Khiêm ngồi ở trên sô pha, trên người tây trang đã cởi, tùy ý để ở một bên, khuôn mặt lạnh lùng, đôi tay thon dài, một thân áo sơmi thủ công chế tác, không có một tia nếp gấp trên quần tây, hắn cởi một nút thắt, nhưng chỉ với một động tác đơn giản như vậy, liền đủ để đem khí thế cao quý của hắn bày ra nhìn không sót gì.

Tầm mắt của Ôn Hướng Dương nhanh chóng đã bị cánh tay của Mộ Lăng Khiêm hấp dẫn.

Cô muốn chạy đến hỗ trợ, nhưng vừa mới bước một bước, vẫn là dừng bước, có chút chần chờ mở miệng nói, “Mộ thiếu, cánh tay của anh bị thương, tốt hơn hết vẫn là nên tìm một bác sĩ chuyên nghiệp tới xử lý đi?”

Thời điểm Trần Vân Hi đâm tới, Mộ Lăng Khiêm đã trốn thoát được, nhưng vì che chở Ôn Hướng Dương, vẫn là bị đâm tạo thành vết thương trên cánh tay. Mới vừa rồi ở hiện trường hôn lễ đã tiến hành băng bó đơn giản, nhưng rốt cuộc không phải chuyên nghiệp, hiện tại vết thương vẫn tiếp tục chảy máu.

“Cô lại đây.” Mộ Lăng Khiêm ngẩng đầu nhìn lên hướng về phía Ôn Hướng Dương nói.

Tự nhận thấy vết thương của hắn là do mình gây ra, Ôn Hướng Dương cuối cùng vẫn là đi tới trước mặt Mộ Lăng Khiêm, ngồi xổm bên cạnh người hắn, cô lại lần nữa nhìn đến cánh tay bị đâm của Mộ Lăng Khiêm, đáy mắt cô hiện lên kinh ngạc, cô nhìn phía Mộ Lăng Khiêm, khuôn mặt nhăn nhỏ nói, “Không được, nhất thiết phải tìm bác sĩ để kiểm tra cho ngươi.”

“Không cần thiết.” Mộ Lăng Khiêm thu hồi cánh tay, vừa nói Ôn Hướng Dương đi tới ngăn tủ đem thuốc thoa ngoài da mang lại đây.

Ngay lập tức, hắn liền thấy tiểu nữ nhân trước mắt đứng lên, vẻ mặt tức giận trừng mắt nhìn hắn nói, “Tôi trả hai mươi vạn mua anh một ngày, nói cách khác hiện tại tôi vẫn còn là cố chủ của anh, nếu tôi là cố chủ cua anh, anh nhất định phải nghe lới tôi!”

Khuôn mặt Mộ Lăng Khiêm không biểu có một chút biểu hiện nào nhìn Ôn Hướng Dương, xem ra trong lòng Ôn Hướng Dương đều có chút luống cuống.

Thời điểm cô đang muốn cấp cho chính mình một cái tát, Mộ Lăng Khiêm cuối cùng là đã mở miệng, “Di động ở túi trái âu phục, ngươi gọi điện thoại kêu Hoa Úc đến đây.”

“Nga, nga. Hảo.” Ôn Hướng Dương lấy lại tinh thần, cầm lấy âu phục, lấy ra di động Mộ Lăng Khiêm, di động lại không có khóa, cô vừa mở ra điện thoại, liền phát hiện, bên trong cư nhiên chỉ có số điện thoại liên hệ của ba người.

Một cái Hoa Úc, một cái tiểu Lam, còn có một cái…… Cắn người tiểu bạch thỏ?

Ôn Hướng Dương nhấn số của Hoa Úc gọi đi, di động đầu kia nhanh chóng liền truyền đến một thanh âm trêu chọc của một người đàn ông, “Nha, Mộ thiếu đại gia, sao ngươi tự nhiên lại nhớ tới gọi điện thoại cho ta?”

“Ách……” Ôn Hướng Dương nghe nói như thế, có chút xấu hổ nhìn Mộ Lăng Khiêm liếc mắt một cái, “Cái kia, anh hảo. Mộ thiếu bị tiểu thương, xin hỏi anh có thể lại đây một chuyến sao?”

“Bị thương? Nữ nhân?” Bên kia dừng một chút, “Các ngươi ở đâu nhi?”

“Ở Trường Ninh đảo Khải Tân tây khách sạn.”

“Chờ, ta lập tức tới.” Nói xong, bên kia liền treo điện thoại.

Ôn Hướng Dương đem điện thoại bỏ lại vào trong túi tiền bộ âu phục của Mộ Lăng Khiêm, thấy cánh tay Mộ Lăng Khiêm vẫn còn chảy máu, cô nhịn không được đi lên trước nói, “Mộ thiếu, nơi này có thuốc cầm máu sao? Tôi trước giúp anhcầm máu đã.”

Mộ Lăng Khiêm nhìn Ôn Hướng Dương liếc mắt một cái, “Ở trong ngăn tủ.”

Ôn Hướng Dương xoay người liền đi đến phía trước ngăn tủ, mở ngăn tủ ra, đập vào mắt chính là từng hàng thuốc, cô tìm được thuốc cầm máu, xoay người trở lại bên cạnh người Mộ Lăng Khiêm.

“Mộ thiếu, tôi trước giúp anh một lần nữa sửu dụng thuốc, khả năng có thể sẽ đau, anh cố gắng chịu đựng nhé.” Ôn Hướng Dương đem thuốc đặt ở trên sô pha, lại lần nữa ngồi xổm xuống dưới, cẩn thận giúp Mộ Lăng Khiêm xử lý miệng vết thương.

Vẫn không có được nửa câu lời nói của Mộ Lăng Khiêm, Ôn Hướng Dương cũng quen.

Trong phòng, dần dần trừ bỏ tiếng hít thở của hai người, không còn có bất kỳ thanh âm nào khác, Ôn Hướng Dương đem miệng vết thương một lần nữa thoa thuốc, băng bó, mới vừa ngẩng đầu lên muốn nói chuyện, đột nhiên liền bắt gặp ánh mắt thâm thúy của Mộ Lăng Khiêm, ánh mắt này sâu thẳm, làm tâm Ôn Hướng Dương bối rối không thể nhận ra.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 37: Cô nếu không muốn đi, liền đợi cho tôi!


“Mộ thiếu?”

Tim Ôn Hướng Dương đập nhanh chóng, kêu một tiếng, lại thấy Mộ Lăng Khiêm đứng lên, đi đến phía trước giường, đầu cũng không quay lại nói, “Cô có thể đi rồi.”

Thái độ này làm Ôn Hướng Dương trong lúc nhất thời có chút không phục hồi tinh thần.

Cô vừa định đi, hắn không cho cô đi. Hiện tại, cô chính vì thương thế của hắn áy náy, tưởng ở tại chỗ này bồi hắn chờ bác sĩ tư nhân của hắn lại đây, hắn lại nói để cô đi rồi?

“Vậy tôi đi trước đây?” Ôn Hướng Dương thử tính hỏi, đồng thời nói, “Mộ thiếu, hai mươi vạn kia, tôi qua đoạn thời gian này sẽ trả lại cho anh. Còn có, anh lần này bị thương, chi phí trị thương tôi sẽ chịu, chỉ cần gửi qua bưu điện một phần giấy tờ cho tôi, tôi……”

“Câm miệng!”

Ôn Hướng Dương bị Mộ Lăng Khiêm thình lình quát lớn, cô vô cùng hoảng sợ.

“Cô nếu không muốn đi, liền cho đợi cho tôi!”

Mộ Lăng Khiêm nói xong lời này, hướng phía giường nằm xuống, có chút mỏi mệt nhắm hai mắt lại.

Ôn Hướng Dương đứng ở tại chỗ, không biết là nên đi, hay là nên ở lại. cô bất quá là tưởng cùng hắn đem sự tình nói rõ ràng, như thế nào lại trêu chọc đến hắn? Tính tình người đàn ông này sao lại có thể như vậy hỉ nộ vô thường a?

Mắt thấy Mộ Lăng Khiêm nằm ở trên giường, không để ý tới ai.

Ôn Hướng Dương đứng tại chỗ đại khái hai mươi phút, chân có chút nhức mỏi, lúc này mới rón ra rón rén đi tới trước mặt Mộ Lăng Khiêm, thấy hắn như là thật sự ngủ rồi, cô trầm mặc một lát, kéo một bên chăn, đắp trên người hắn.

Vẫn là nên chờ, chờ bằng hữu của hắn tới, cô sẽ đi.

Ôn Hướng Dương đi tới chỗ sô pha, ngồi xuống. Không bao lâu, cơn buồn ngủ lại lần nữa xuất hiện, cô ngã vào trên sô pha, liền như vậy ngủ thiếp đi.

Thời điểm Ôn Hướng Dương lại lần nữa tỉnh lại, sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn tối sầm xuống.

Cô duỗi cái eo, liền phát hiện chính mình thế nhưng nằm ở trên giường, cô bên người s* s**ng một trận, sờ đến di động của chính mình, mở đèn pin ra, nhìn đến hoàn cảnh chung quanh, cô có chút kinh ngạc.

Cô bước nhanh đi tới cửa, bật đèn trong phòng lên.

Ngay lúc này, cô hiện đang ở gian tiểu chung cư mà cô đã thuê kia, cô vừa đi, liền đụng phải một cái mua sắm túi, cô mở ra vừa thấy, liền phát hiện bên trong có hai chiếc váy.

Một cái là cái váy dài màu đỏ, còn có một cái là cái cô hôm nay đi tham gia hôn lễ nhưngcái kia không phải màu đen đồng mà là màu bạc.

Nhìn đến này hai chiếc váy, Ôn Hướng Dương có một tia trầm mặc.

Hắn này rốt cuộc, là có ý tứ gì?

Mặc kệ Mộ Lăng Khiêm là có ý tứ gì, chỉ là bắt đầu từ hôm nay, sinh hoạt của Ôn Hướng Dương lại khôi phục như cũ, Mộ Lăng Khiêm liền phảng phất giống như chưa bao giờ từng xuất hiện trong cuộc đời của cô.

Ôn Hướng Dương vì còn thiếu tiền của Mộ Lăng Khiêm, liền hỏi mượn Nghiêm Hân hai mươi vạn, Nghiêm Hân không nói hai lời liền đem tiền gửi qua cho cô, Ôn Hướng Dương cùng ngày liền mang theo thẻ ngân hàng đi đến Mộ Sắc, đem thẻ ngân hàng giao cho người lần trước mang cô đi gặp Mộ Lăng Khiêm.

Đồng thời, Ôn Hướng Dương bắt đầu nỗ lực kiếm tiền, hy vọng có thể nhanh chóng đem số tiền mượn Nghiêm Hân hai mươi ba vạn trả cho Nghiêm Hân.

Trừ bỏ sáng tác, Ôn Hướng Dương bắt đầu đi ra ngoài tìm những công việc có tiền lương cao, trích phần trăm cao theo chức, một người một ngày kiêm 3 chức, mỗi ngày chạy đi chợ, vội đến mức ăn cơm đều không có thời gian.

Nhưng loại bận rộn này, chỉ duy trì không đến nửa tháng, đã bị người khác phá vỡ.

Hôm nay, Ôn Hướng Dương làm ca buổi tối muộn một chút mới thu công, mỏi mệt về đến nhà. Vừa đến dưới lầu, trước mắt liền thấy một chiếc bảo mã quen mắt dừng lại.

Cô còn không có tới kịp thấy rõ biển số xe nào, cửa xe liền mở ra.

Bước ra chinh là một lão trung niên bụng bia, kia rõ ràng là lão cha của cô.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 38: Ngươi vẫn là người sao?


“Cô đã đi đâu? Cô cư nhiên để ta ở chỗ này đợi cô năm giờ! Cô vẫn là cái nữ hài tử sao? Nửa đêm không trở về nhà, ở bên ngoài lêu lổng, cô quả thực là đã ném mất mặt Ôn gia chúng ta, cô như thế nào không biết học tập như muội muội?”

Không có nửa câu nói quan tâm, tất cả đều là chỉ trích.

Ôn Hướng Dương rất mệt, “Ba, ngươi nếu là tưởng giáo huấn con, phiền toái ba về sau lại giáo huấn, con hiện tại thật sự rất mệt. Nếu, ba là tới tìm con, làm cho con trở về Ôn gia chuẩn bị gả cho cái lão nhân kia, như vậy thực xin lỗi, con lêu lổng như vậy, còn ở bên ngoài tìm nam nhân, nói vậy đối phương là chướng mắt.”

“Ngươi đây là cái gì thái độ? Ngươi nên biết Tiền thúc coi trọng ngươi, đó là phúc khí của ngươi.”

“A.” Ôn Hướng Dương nghe nói như thế, ngón tay cô đều khảm vào thịt, “Tôi còn là con do ông thân sinh sao? Một lão nhân ngoài 60 tuổi coi trọng nữ nhi của ông, ông còn nói là phúc khí của nữ nhi? Ba, ngươi là thiếu tiền nên thiếu luôn đạo đức a? Ông thật là ba của tôi sao?”

“Ta nếu không phải ba của ngươi, ta liền sẽ không quản ngươi!” Ôn phụ còn có chuyện quan trọng, hắn ngăn chặn tức giận, hừ lạnh một tiếng, “Ngươi nếu không muốn gả cho Tiền thúc cũng đúng, ngươi hiện tại liền cho ta trở về thu thập sạch sẽ, cùng ta trở về. Ta đã nghe người ta nói, ngươi bản lĩnh không nhỏ, cư nhiên quen biết người Mộ gia, ngươi nếu là lần này giúp ta giữ lấy trong tay hạng mục hợp tác với Mộ gia, ta có thể hủy bỏ lần này hôn sự.”

Ôn Hướng Dương nghe nói như thế, mặt xám như tro tàn nhìn Ôn phụ liếc mắt một cái, xoay người lên lầu.

Ôn phụ cho rằng Ôn Hướng Dương đây là thỏa hiệp, liền ở dưới lầu chờ Ôn Hướng Dương, nhưng không nghĩ tới đợi hơn một giờ, đều không có thấy người chờ xuống dưới, Ôn phụ hoàn toàn nổi giận, hắn mang cái bụng to, liền xông lên lầu, “Phanh phanh phanh” gõ nổi lên cửa.

Ôn Hướng Dương ngã vào trên giường, dùng chăn che lại mặt, chỉ một mực nghe nhưng làm như không thấy.

Cho đến khi Ôn phụ ở bên ngoài hô to, “Ôn Hướng Dương, ngươi nghe rõ cho ta, ngươi nếu là không giúp ta lấy cái hạng mục này, ta liền chặt đứt liệu phí sử dụng của Ôn Thiệu Kiệt!”

Ôn Hướng Dương nghe nói như thế, lập tức từ trên giường ngồi dậy.

Cô vọt tới cửa, mở ra cửa phòng, con mắt đo đỏ, không thể nhịn được nữa nói, “Ba, ba vẫn là người sao? Thiệu Kiệt là con trai do ba thân sinh, ba vì uy h**p con, vì muốn có được hợp tác hạng mục, ba thế nhưng muốn chặt đứt phí chữa bệnh của hắn!”

“Tôi vẫn luôn đối với ông ôm một tia hy vọng, tôi thậm chí……”

“Một đứa con trai nửa chết nửa sống, ta muốn hắn có ích lợi gì?” Ôn phụ đánh gãy Ôn Hướng Dương nói, “Ta cho cô nửa tháng thời gian, cô nếu là không có biện pháp làm Mộ gia đem cái hạng mục này giao cho chúng ta, ta lập tức chặt đứt phí chữa bệnh của em trai ngươi ở nước Mỹ.”

Ôn phụ nói xong, cũng không quay đầu lại cất bước đi.

Ôn Hướng Dương đứng ở cửa, nhìn bóng dáng Ôn phụ, nắm chặt đôi tay, cố nén mới không làm nước mắt rơi xuống.

Ôn Hướng Dương có một em trai sinh đôi, vào thời điểm mười ba tuổi, không rõ vì sao lại rơi xuống lầu; lại bị bệnh bạch cầu, phải chuyển qua nước Mỹ tiếp thu trị liệu, mỗi tháng phí trị liệu sử dụng đều phải hơn mười vạn.

Mấy năm nay, cô dùng hết thảy biện pháp tìm kiếm nguwoif em trai đã mất tích này, lại như cũ không có chút tin tức nào.

Ôn Hướng Dương đứng yên ở cửa thật lâu thật lâu.

Trở về phòng, trầm mặc ngã xuống trên giường.

Cô thật sự không thể tưởng được Ôn phụ có thể làm ra loại sự tình này, nàng vẫn luôn đối Ôn phụ ôm kỳ vọng, thậm chí cho rằng chính mình ở bên ngoài cùng nam nhân làm xằng làm bậy, đem ảnh chụp kia giao cho Ôn phụ, là có thể khiến cho Ôn phụ chú ý cùng quan tâm.

Nhưng hôm nay nghĩ đến, là chính cô đã quá ngây thơ rồi.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 39: Hắn đối với cô như không thấy


Hiện tại trên người cô đang mắc nợ 20 vạn, căn bản không có đủ khả năng để chi trả tiền trị liệu cho ôn phụ, mà mỗi tháng cô phải ghánh vác hơn 10 vạn tiền trị liệu.

Trong vòng ít ngày, ngoại trừ phải vứt đi mặt mũi cùng tôn nghiêm, nói không giữ lời đi tìm Mộ Lăng Khiêm, bởi vì cô không còn biện pháp.

Chính là, cô tìm, hắn sẽ chịu giúp sao?

Ngày hôm sau, Ôn Hướng Dương liền đứng dậy, mặc 1 bộ trang phục đơn giản, đeo vào phụ kiện mà Mộ Lăng Khiêm đã mua để cùng màu với trang phục, liền bắt xe buýt.

Liền tính là đi cầu hắn giúp đỡ, quấn lấy hắn, cô cũng phải nỗ lực 1 lần, lại lợi dụng trong khoảng thời gian này, dùng hết thảy biện pháp để kiếm tiền,

mà ba hết lần này đến lần khác lấy chuyện này để uy h**p cô, tiền phí trị liệu của Thiệu Kiệt hết thảy cô đều ghánh vác.

Tòa nhà Mộ Thiên, cửa.

Ôn Hướng Dương bước xuống xe buýt,vừa đứng chờ Mạc Lăng Thiên ở cửa vừa gọi điện thoại báo với anh những công việc hôm nay mình đã làm.

Như vậy có 1 thiếu nữ đang độ tuổi thanh xuân với dáng vẻ mỹ miều đang đứng trước cửa công ty, nhiều nhân viên ra ra vào vào công ty đều không nhị được quay lại nhìn nàng, còn có 1 nam nhân viên có lòng hảo tâm đi đến trước mặt nàng, mỉm cười nói:" Vị tiểu thư này, cô đến đây là để phỏng vấn sao?"

Ôn Hướng Dương lắc lắc đầu," Không phải tôi tới đây để tìm người"

" Nga, không biết cô chờ ai a? Tôi thuộc bộ phận nhân sự, công ty có không ít người, tôi hầu như đều biết. Cô có thể nói cho tôi 1 cái tên, tôi sẽ giúp cô tìm giúp"

" Cảm ơn, kỳ thật, tôi cũng không biết tên của người đó."

Nam nhân đó nghe nói như thế, mắt thấy đã tới thời gian đi làm, hắn đành phải nói," Được, nếu cô có việc gì muốn nhờ cứ đến bộ phận nhân sự tìm tôi."

" Vâng, cảm ơn."

Ôn Hướng Dương nói tiếng cảm ơn, liền tiếp tục chờ ở cổng lớn.

Cô tra được những người làm công ở đây đều thuộc Tập đoàn Mộ thị, nam nhân kia cùng tài xế và bảo tiêu đều gọi là hắn BOSS. Đây khẳng định là nơi làm việc của Tổng tài, ở chỗ này chờ hắn, không sai.

Kỳ thật, cô có số di động của Mộ Lăng Khiêm, cô có thể gọi điện cho Mộ Lăng Khiêm, nhưng là cô không có cái lá gan đó, cô thậm chí còn không biết, gọi điện cho hắn cô sẽ nói cái gì.

Tuy rằng, nàng cũng tự mình tới nơi này rồi, cũng không biết nên cùng hắn nói cái gì.

Ôn Hướng Dương chờ từ sáng đến giữa trưa, nhưng cũng không thấy qua Mộ Lăng Khiêm.

Giữa trưa, là thời gian nhân viên ăn trưa, Vị nam nhân kia thấy Ôn Hướng Dương vẫn còn đứng ở nơi này, hắn còn có lòng tốt mang 1 phần cơm trưa cho Ôn Hướng Dương.

Ôn Hướng Dương vừa định cự tuyệt, liền thấy chung quanh nhân viên đều đứng thành hàng. Hết đợt này đến đợt khác" Chào,Tổng giám đốc". Âm thanh liền vang lên ở bên tai nàng.

Ôn Hướng Dương theo tiếng nói liền quay đầu lại nhìn, thấy phía sau có 2 gã vệ sĩ đeo kính râm, mà đi phía trước có 1 nam nhân có vẻ mặt lạnh lùng, không chút biểu tình, đúng là người nàng đợi cả buổi sáng Mộ Lăng Khiêm.

Ôn Hướng Dương bước nhanh chân đi tới, còn chưa tới được gần Mộ Lăng Khiêm, đã bị 2 người phía sau ngăn cản rồi.

Mộ Lăng Khiêm nhìn đến cô, thậm chí còn đang xem cô ở phía sau, lông mày nhíu chặt.

Nhưng mà, hắn cũng không vì cô mà dừng bước chân lại,mà lại hướng tới thang máy chuyên dùng cho Tổng tài.

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, Ôn Hướng Dương vẫn nhìn nam nhân bên trong thang máy, thẳng đến khi không còn bóng dáng nữa.

Quả nhiên, do cô tưởng tượng mọi chuyện sẽ tốt đẹp.

Chính nàng muốn cùng hắn ta phân rõ giới hạn, hiện tại nàng dựa vào cái gì để nhờ hắn hỗ trợ chứ, hơn nữa nàng còn tra ra cha không tiếc thủ đoạn cùng dã tâm để kiếm tiền, lần này hợp tác làm ăn, sợ là tiền sẽ là 1 con số không nhỏ.

Ôn Hướng Dương con ngươi rũ xuống, nếu lại hỏi vay tiền Nghiêm Hân, trước chỉ có thể chống đỡ 1 tháng lệ phí, nàng có thể kiếm tiền, nhưng số tiền cô kiếm được đều đổ vào trị liệu sao?

10 vạn 1 tháng, sợ là cô kiếm không đủ...
 
Back
Top Bottom