Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 554


Chương 554

Môn chủ Mãnh Hổ Môn thở dài: “Cái thứ con sâu cái kiến như Tần Cao Văn vốn không đủ tư cách khiến chúng tôi phải ra tay thế nhưng hắn lại cứ đi cướp thứ không nên cướp của chúng tôi là Hoa Sen Tử Vong”.

Vương Thuyền Quyên tái mặt, từ sâu trong đôi mắt cô ánh lên sự sợ hãi.

Cô hiểu rất rõ tính cách của Tần Cao Văn. Chắc chắn anh không vô duyên vô cớ gây sự với người khác để cho cô và Đóa Đóa phải rơi vào nguy hiểm.

Chắc chắn có điều gì đó hiểu nhầm sau chuyện này.

“Nghe tôi nói, để tôi gặp Tần Cao Văn. Chuyện này không phải như các người nghĩ đâu, anh ấy chắc chắn không làm như vậy”.

“Đừng nhiều lời”, người này ngắt lời Vương Thuyền Quyên.

“Dù là ai thì chỉ cần đắc tội với người của Mãnh Hổ Môn cũng đều phải chết, phải trả giá cực đắt”.

Có thể nếu là trước đây khi gặp tình huống này Mãnh Hổ Môn có thể nhẫn nhịn nhưng giờ thì khác, thực lực của họ đã đủ mạnh và là một trong những tổ chức hàng đầu tỉnh.

Giờ chúng là nhân vật bá chủ, dù có là tổ chức Long Đằng hay Huyền Vũ Môn thì cũng không thể so sánh với chúng được.

“Chỉ cần có hai người trong tay thì tôi không tin Tần Cao Văn lại không tới”.

Ngay sau đó môn chủ Mãnh Hổ Môn đứng dậy, rời khỏi căn phòng giam lạnh lẽo.

Trong căn phòng trống trơn chỉ còn lại một mình Vương Thuyền Quyên.

Giờ phải làm sao đây?



Cuối cùng cũng đã về tới nhà.

Nhìn thấy căn biệt thự từ xa, Tần Cao Văn cảm thấy vô cùng ấm áp. Hình ảnh khuôn mặt xinh đẹp của Vương Thuyền Quyên với nụ cười rạng rỡ và tiếng gọi bố trong trẻo của con gái hiện ra trong đầu anh.

Cầm Trái Tim Đại Dương trong tay, Tần Cao Văn bước vào căn biệt thự.

Vừa bước vào sân anh đã thấy có gì đó không ổn. Bầu không khí ngập tràn sự quỷ dị.

Sân vườn hỗn loạn giống như bị ai đó phá hủy.

Trực giác mách bảo với Tần Cao Văn rằng chắc chắn mẹ con Vương Thuyền Quyên đã xảy ra chuyện, nếu không cô ấy nhất định sẽ thu dọn sân vườn sạch sẽ. Dù có bận đến đâu thì người phụ nữ cũng sẽ không quên việc chăm lo cho cuộc sống của gia đình.

Tần Cao Văn lao vào trong thì phát hiện không thấy ai hết.

Anh bỗng tối sầm mặt.

“Anh Tần cuối cùng cũng về rồi à”.

Một giọng nói vang lên trong phòng khách khiến Tần Cao Văn vội vàng quay người lại.

Một người đàn ông mặc đồ đen đứng dậy. Người này cầm ly rượu vang trong tay, đôi mắt ánh lên vẻ ý vị và sắc như dao cạo.

“Các người là ai?”

Tần Cao Văn lạnh lùng hỏi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 555


Chương 555

Hai mẹ con Vương Thuyền Quyên chính là giới hạn mà người khác không được phép chạm vào của anh. Nếu ai to gan dám khiến họ bị tổn thương thì Tần Cao Văn quyết không bỏ qua.

Người đàn ông thần bí lên tiếng: “Anh Tần đang giả vờ như chúng ta không quen biết sao? Như vậy có thú vị không?”

“Tôi không hiểu anh đang nói gì?”

Đối với người đàn ông thần bí này, Tần Cao Văn không có chút ấn tượng nào cả.

Người đàn ông nói: “Lẽ nào anh đã quên việc Hoa Sen Tử Vong rồi?”

Hoa Sen Tử Vong sao? Kẻ này là người của Mãnh Hổ Môn.

Rầm!

Tần Cao Văn lao về phía người đàn ông, đấm thẳng vào ngực hắn khiến cho kẻ này đập mạnh vào bức tường phía sau, miệng bật máu nhưng hắn vẫn nở nụ cười quỷ dị.

“Anh Tần, trước khi ra tay với tôi thì anh nên nghĩ cho kỹ. Vợ con anh vẫn đang nằm trong tay tôi. Nếu như tôi có mệnh hệ gì thì tôi đảm bảo là vợ con anh cũng không sống được bao lâu đâu”.

Tần Cao Văn nghiến răng nói: “Anh đang uy h**p tôi sao!”

Người kia lau máu nơi khoé miệng, lồm cồm bò dậy, ho húng hắng hai tiếng.

“Anh Tần đừng hiểu lầm. Tôi không hề có ý uy h**p anh. Tôi chỉ đang nói sự thật, hơn nữa Mãnh Hổ Môn chúng tôi không thù không oán với anh, vậy mà anh dám cướp Hoa Sen Tử Vong của chúng tôi thì anh là người khiêu khích chúng tôi mới phải”.

Tần Cao Văn tối sầm mặt: “Mau nói, phải làm sao thì các người mới thả hai mẹ con cô ấy ra”.

“Phải vậy chứ. Anh Tần yên tâm, chúng tôi không hề có ác ý. Chỉ cần trong vòng ba ngày sau anh tới đỉnh núi Thiên Nhai là được”.

Tần Cao Văn nói: “Rốt cuộc các người định làm gì?”

“Những gì tôi nói vẫn chưa rõ sao, muốn biết đáp án thì ba ngày sau tới đỉnh núi Thiên Nhai”.

Người này ôm ngực khập khiễng bước ra khỏi phòng và biến mất trong màn đêm.

Tần Cao Văn rất muốn băm vằm hắn ra.

Từ sau khi trở về thành phố, đây là lần đầu tiên anh bị người khác uy h**p.

Ba ngày sau, chắc chắn toàn bộ người của Mãnh Hổ Môn sẽ bị anh tiêu diệt không sót một ai.

Không nói thì người ta lại tưởng mình hiền. Bọn chúng dám động tới Đóa Đóa và Vương Thuyền Quyên, xem ra đã lâu rồi Tần Cao Văn chưa thực sự tạo sự uy h**p nên để chúng quên mất sự đáng sợ và tàn nhẫn của anh rồi.



Thông tin này nhanh chóng bùng nổ khắp thành phố Minh Châu.

Trong nháy mắt có cảm giác như cả một vùng rộng lớn sục sôi lên. Ai ai cũng đều nắm được tình hình.

Thông tin đã gây ra một sự chấn động cực lớn.

Những màn thể hiện trước đó của Tần Cao Văn vẫn còn hiện rõ trong tâm trí của người khác. Họ còn nhớ như in anh đã tiêu diệt ba thế lực ngầm của thành phố Minh Châu, trở thành nhân vật vô địch bá đạo như bây giờ.

Vậy mà lúc này anh bị Mãnh Hổ Môn của tỉnh Giang Bắc uy h**p.

Gã này mà một này không gây chuyện thì ngứa ngáy hay sao ấy?

“Bố, con có một tin muốn nói cho bố!”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 556


Chương 556

Vương Chấn Hoa từ ngoài lao vào phòng, hào hứng nói với bố mình.

Chủ tịch Vương ho húng hắng: “Tin tức gì?”

Sau sự việc lần trước, công ty Vương Thị đã bị tổn thất nặng nề, sau đó chủ tịch Vương chắp đông vá tây cuối cùng mới giúp công ty thoát được nguy cơ kinh tế.

Thế nhưng hiện tại công ty Vương Thị vẫn đang vướng mắc rất nhiều trách nhiệm, hơn nữa về phương diện hợp tác cũng mất đi danh tiếng.

Căn bản chẳng có mấy người muốn qua lại với bọn họ. Chủ tịch Vương cũng vì vậy mà trong hai tháng qua già đi nhiều, tinh thần, sức khỏe đều giảm sút.

“Người của Mãnh Hổ Môn sắp g**t ch*t Tần Cao Văn rồi”.

Khụ khụ!

Chủ tịch Vương ho khù khụ, sau đó đứng bật dậy với đôi mắt sáng như sao. Rõ ràng là ông ta vô cùng hào hứng.

Giờ trong mắt chủ tịch Vương, kẻ thù số một chính là Tần Cao Văn. Trước đó nếu không phải vì công ty Vương Thị của ông ta rơi vào tình hình chật vật như thế này thì ông ta đã lột gân rút xương anh rồi.

“Con nói thật không?”

Chủ tịch Vương không dám tin.

Vương Chấn Hoa lấy điện thoại ra đưa cho bố: “Bố xem này, giờ khắp các trang mạng đều đưa tin. Tất cả đều là tin tức liên quan tới sự việc đó”.

Chủ tịch Vương cầm điện thoại nhìn. Do quá kích động mà tay ông ta run run. Ông ta vốn tưởng cuộc đời này không còn được chứng kiến cảnh tưởng này nữa.

Thật không ngờ ông trời có mắt đã thỏa mãn yêu cầu trước khi nhắm mắt của ông ta.

Chủ tịch Vương bật cười. Tiếng cười vang vọng trong không gian. Đây đúng là một tin vui cực kỳ đối với ông ta.

Người vui thì cảnh vui, câu nói này không sai chút nào. Lúc này trạng thái tinh thần của ông ta đã thay đổi một trăm tám mươi độ.

“Tiểu Hoa mau đi thu dọn hành lý, chúng ta tới tỉnh Giang Bắc một chuyến.

Đối với thông tin Vương Thuyền Quyên bị Mãnh Hổ Môn bắt, chủ tịch Vương đương nhiên bỏ qua. Cô đã nói cắt đứt quan hệ bố con với ông ta vậy thì từ nay về sau chủ tịch Vương cũng không hề có người con gái tên là Vương Thuyền Quyên nữa.

“Chúng ta tới đó làm gì ạ?”

Vương Chấn Hoa hiếu kỳ hỏi bố.

Lúc này công ty họ còn rất nhiều việc cần làm. Đang lúc bận rộn, vừa vượt qua khó khăn về tài chính thì đúng ra nên tiếp tục nỗ lực làm việc mới phải.

“Bố muốn thương lượng với Mãnh Hổ Môn một chuyện”.

Ông ta lại ho và nói tiếp: “So với chuyện đó thì những vấn đề của công ty đều vứt lại phía sau đi”.

Thấy bố nói vậy Vương Chấn Hoa cảm thấy vô cùng tò mò.

Chuyện gì mới được chứ?

“Bố, có thể nói cho con biết rốt cuộc bố có dự định gì không?”

Chủ tịch Vương trả lời: “Tới khi đó con sẽ biết”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 557


Chương 557



“Thông tin đáng tin cậy không?”

Môn chủ Huyền Vũ Môn hỏi Bạch Thiên Không.

Bạch Thiên Không gật đầu: “Vô cùng đáng tin. Lúc này cả tỉnh Giang Bắc đều truyền tin này. Ai ai cũng biết cả”.

Môn chủ Huyền Vũ Môn hỏi: “Anh suy nghĩ thế nào về chuyện này?”

“Không biết môn chủ muốn nghe lời nói thật hay lời nói dối?”

Môn chủ Huyền Vũ Môn tỏ ra mất kiên nhẫn: “Tôi không thích người khác lòng vòng, có gì cứ nói”.

“Tôi thấy lúc này là cơ hội tốt, chúng ta nên lôi kéo Tần Cao Văn”.

Đối với con người Tần Cao Văn, mấy tháng trước Bạch Thiên Không đã nghe ngóng và biết được một chút về anh. Anh ta cảm thấy đây là một nhân tài. Nếu có thể khiến anh gia nhập Huyền Vũ Môn thì sẽ chỉ có lợi cho tương lai phát triển của bọn họ.

“Nếu anh ta không gia nhập thì sao?”

Môn chủ Huyền Vũ Môn hỏi.

Bạch Thiên Không tỏ ra vô cùng tự tin. Anh ta thấy hiện tại Tần Cao Văn đang đối mặt với thử thách cực lớn.

Việc gia nhập bọn họ có thể nói là sự lựa chọn tốt nhất lúc này của anh. Anh đồng thời đắc tội với tổ chức Long Đằng và Mãnh Hổ Môn. Đối diện với sự liên thủ của hai tổ chức này, Tần Cao Văn sẽ chết chắc.

Chỉ có tạo mối quan hệ tốt với Huyền Vũ Môn thì thì Tần Cao Văn mới có chỗ đứng ở tỉnh Giang Bắc.

“Cậu ta nhất định sẽ gia nhập chúng ta”.

Bạch Thiên Không nói chắc nịch.

Môn chủ Huyền Vũ Môn gật đầu: “Tôi tin anh. Tôi giao lại nhiệm vụ này cho anh”.

“Môn chủ yên tâm, tôi nhất định sẽ không phụ sự hi vọng của anh”.

“Ừ!”



Vẫn còn hai ngày nữa.

Mấy ngày này Tần Cao Văn đều dốc sức luyện tập, anh dùng sự mệt mỏi của mình để tê liệt tinh thần vì anh thật sự không muốn nghĩ tới những việc sẽ xảy ra với Vương Thuyền Quyên.

Cộc cộc cộc.

Tần Cao Văn đang ở trong phòng thì nghe thấy tiếng gõ cửa từ ngoài vọng vào.

Anh đứng dậy mở cửa. Không ngờ là Bạch Thiên Không.

“Anh tới làm gì vậy?”

Tới tận bây giờ Tần Cao Văn vẫn không biết thân phận thật sự của Bạch Thiên Không. Anh vẫn cho rằng anh ta là người của Mãnh Hổ Môn.

“Tới cười nhạo tôi à?”

Bạch Thiên Không vội vàng nói: “Cậu Tần đừng hiểu nhầm, tôi không phải là người của Mãnh Hổ Môn”.

“Anh cho rằng tôi sẽ tin anh sao?”

Tần Cao Văn vẫn còn nhớ như in Bạch Thiên Không vì bảo vệ Hoa Sen Tử Vong mà đối đầu với mình.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 558


Chương 558

Nếu anh ta không phải là người của Mãnh Hổ Môn thì hà tất phải như thế.

“Tôi là cao thủ của Huyền Vũ Môn”.

Tần Cao Văn khẽ tái mặt.

“Huyền Vũ Môn sao?”

Anh cảm thấy nực cười. Tưởng anh dễ bị lừa chắc.

“Não tôi không có bị úng”.

Tần Cao Văn ngồi xuống ghế sô pha.

Bạch Thiên Không cười nói: “Những gì tôi nói đều là sự thật. Cậu Tần mà nghĩ kỹ lại thì sẽ rõ. Nếu như tôi là thuộc hạ của bọn họ, lại làm mất Hoa Sen Tử Vong thì giờ này tôi còn sống được hay không?”

Tần Cao Văn không nói gì.

Vừa rồi Bạch Thiên Không nói có lý.

Anh nói tiếp: “Nói cách khác anh chính là người của Huyền Vũ Môn được gài vào Mãnh Hổ Môn?”

Bạch Thiên Không ngồi xuống đối diện Tần Cao Văn: “Cậu Tần quả thông minh. Đúng vậy”.

“Vậy anh tới tìm tôi làm gì?”

Ba tổ chức thế giới ngầm của tỉnh Giang Bắc thì giờ Tần Cao Văn đều đã va chạm với Mãnh Hổ Môn và Long Đằng. Còn lại anh không có mối liên hệ nào với Huyền Vũ Môn.

Bạch Thiên Không nói: “Lần này Mãnh Hổ Môn thực sự ức h**p người quá đáng. Để đối phó với cậu Tần mà đã sử dụng thủ đoạn bỉ ổi như vậy, tôi cảm thấy không phục”.

“Đừng lòng vòng!”

Bạch Thiên Không lại nói: “Cậu Tần là một nhân tài. Môn chủ Huyền Vũ Môn của chúng tôi luôn đánh giá cao cậu. Nếu giờ cậu đồng ý thì hoàn toàn có thể gia nhập Huyền Vũ Môn chúng tôi. Tới khi đó chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để cứu cô Vương và con gái cô ấy”.

Gia nhập Huyền Vũ Môn sao?

Tần Cao Văn cười lạnh lùng.

“Anh cảm thấy tôi sẽ đồng ý với yêu cầu của anh sao?”

Anh không hề đưa ra câu trả lời mà chỉ hỏi ngược lại.

Bạch Thiên Không mở chiếc quạt trong tay với biểu cảm vô cùng tự tin.

Lúc này Tần Cao Văn đã không còn cứu viện, gia nhập Huyền Vũ Môn là lựa chọn tốt nhất, chỉ cần đầu óc anh bình thường thì chắc chắn sẽ không từ chối lời đề nghị này.

“Tôi cảm thấy cậu Tần sẽ đồng ý”.

Tần Cao Văn thản nhiên nói: “Anh nghĩ lầm rồi”.

Bạch Thiên Không khẽ tái mặt. Anh ta gập quạt lại.

“Cậu Tần, tình cảnh hiện tại của cậu như thế nào thì chắc cậu rõ hơn tôi. Giờ chúng tôi đồng ý giúp cậu, cơ hội không có nhiều đâu. Một khi bỏ qua thì không có nữa”.

Tần Cao Văn chẳng thèm quan tâm: “Một mình tôi đủ để tiêu diệt Mãnh Hổ Môn rồi”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 559


Chương 559

Ngông cuồng! Đúng là quá ngông cuồng.

Phải thừa nhận rằng những màn thể hiện trước đó của Tần Cao Văn khiến người khác kinh ngạc. Dựa vào thực lực của bản thân mà có thể đánh bại được ba cao thủ vương cấp, chỉ riêng tu vi của anh đã đủ để người khác cảm thấy thất kinh.

Nhưng Mãnh Hổ Môn thì khác. Cao thủ cấp võ vương của họ ít nhất cùng có vài trăm người.

Hơn nữa hiện tại tổ chức Long Đằng còn đang có ý định liên thủ với Mãnh Hổ Môn để đối phó với Tần Cao Văn. Với tình huống như vậy, chỉ có Huyền Vũ Môn mới có thể giúp được anh thôi.

Nếu không lúc này Tần Cao Văn chẳng có gì, thực lực cũng không đủ mạnh để đối đầu với họ. Họ sẽ nghiền anh thịt nát xương tan mất. E rằng Tần Cao Văn chẳng còn lựa chọn nào khác.

Bạch Thiên Không lại nói: “Tôi biết cậu Tần rất lợi hại nhưng cao thủ của Mãnh Hổ Môn đông như kiến. Cao thủ cấp bậc võ vương cũng chẳng là gì”.

Anh ta đang cảnh cáo Tần Cao Văn, đừng tưởng có thể đánh bại được vài cao thủ cấp võ vương mà có thể ngông cuồng, tự cao tự đại, không coi ai ra gì.

Cách làm đó của anh chỉ tự mình diệt mình mà thôi.

“Không sao, tôi biết chừng mực”.

Tần Cao Văn vẫn kiên định với quyết định mình đưa ra.

“Cậu Tần, cơ hội tôi đã trao cho cậu rồi, cậu không biết trân trọng thì tới khi đó đừng trách chúng tôi khoanh tay đứng nhìn đấy”.

Tần Cao Văn chỉ tay về phía cửa: “Đi chậm nhé, khỏi tiễn”.

Hừ!

Bạch Thiên Không lạnh lùng hừ giọng và phất tay áo bỏ đi.

Địa vị của anh ta trong Huyền Vũ Môn tương đối cao, không biết có bao nhiêu người từng cầu xin anh ta gia nhập Huyền Vũ Môn.

Trong mắt nhiều người, Huyền Vũ Môn xếp vị trí cuối cùng trong ba tổ chức nhưng những người thực sự hiểu biết thì sẽ thấy tình hình thực tế không phải như vậy.

Những năm qua Huyền Vũ Môn luôn âm thầm phát triển, hơn nữa không hề thể hiện ra bên ngoài như Mãnh Hổ Môn.

Thực lực chiến đấu của Huyền Vũ Môn không hề yếu.

Giờ đây Huyền Vũ Môn đích thân tới lôi kéo Tần Cao Văn, vậy mà cái thứ không biết điều này lại từ chối.

Tần Cao Văn còn không hề biết rằng anh đã vô tình gây ra mâu thuẫn giữa mình và Bạch Thiên Không.

Hơn nữa còn là mâu thuẫn không thể điều tiết.



“Anh ta không đồng ý sao?”

Môn chủ Huyền Vũ Môn cảm thấy hơi bất ngờ.

Sau khi nghe Bạch Thiên Không thuật lại mọi chuyện, anh ta cười lạnh lùng: “Gã này đúng y như lời đồn”.

Trước đó môn chủ Huyền Vũ Môn đã nghe không ít lời đồn về Tần Cao Văn. Nghe nói người này ngông cuồng, ra tay quyết đoán và tàn nhẫn.

Ban đầu môn chủ Huyền Vũ Môn không tin. Nhưng giờ xem ra đúng là như vậy.

Tần Cao Văn cũng to gan gớm.

“Anh có suy nghĩ gì về vấn đề này?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 560


Chương 560

Môn chủ Huyền Vũ Môn nói với Bạch Thiên Không.

Bạch Thiên Không trả lời: “Đây chỉ là một kẻ mang danh hão, khó có thể làm được việc lớn. Tôi đảm bảo chẳng bao lâu nữa cậu ta sẽ bị Mãnh Hổ Môn tiêu diệt”.

“Hầy!”

Môn chủ Huyền Vũ Môn thở dài: “Vốn tưởng còn sử dụng được anh ta cho Huyền Vũ Môn, giờ xem ra không có cơ hội rồi”.

“Môn chủ”

Bạch Thiên Không lên tiếng: “Tôi cảm thấy anh nên thấy vui vì điều đó. Vì nếu cậu ta thật sự gia nhập Huyền Vũ Môn, ngoài việc gây họa ra, e rằng cũng chẳng giúp ích được gì nhiều”.

Lúc này Bạch Thiên Không đã tỏ ra khinh thường Tần Cao Văn.

Trong mắt anh ta, Tần Cao Văn đã trở kẻ không biết núi Thái Sơn là gì. Là một kẻ có tầm nhìn hạn hẹp.

Môn chủ thản nhiên trả lời: “Sau này đừng có nhắc tới người này trước mặt tôi nữa”.

“Vâng!”



Mãnh Hổ Môn.

“Môn chủ, có người ở ngoài tìm môn chủ”.

Báo Đen – thuộc hạ của Mãnh Hổ Môn nói với môn chủ.

Môn chủ đáp lại: “Là ai vậy, có việc gì không?”

“Nghe nói là bố của Vương Thuyền Quyên”.

Môn chủ Mãnh Hổ Môn cười lạnh lùng: “Cái tên chết dẫm đó không phải tới đòi ông đây thả con gái của ông ta ra đấy chứ. Nếu là như vậy thì khuyên ông ta nên sớm từ bỏ ý định đi, ông đây không nương tay đâu”.

“Hình như không phải. Ông ta tới tìm môn chủ nói là có chuyện quan trọng muốn thương lượng. Còn nói cái gì mà muốn làm ăn với môn chủ”.

Môn chủ Mãnh Hổ Môn khẽ chau mày.

“Làm ăn với tôi sao?”

Môn chủ Mãnh Hổ Môn tò mò hỏi: “Làm ăn gì?”

“Tôi cũng không rõ, môn chủ ra ngoài xem thế nào”.

Đợi khi môn chủ đi tới phòng khách thì thấy chủ tịch Vương hào hứng chạy tới.

Vẻ mệt mỏi trước đó của ông ta biến mất, thay vào đó là sự hào hứng.

“Ông Vương tới tìm tôi có việc gì không?”

Chủ tịch Vương lên tiếng: “Môn chủ đại nhân, môn chủ có thể đồng ý với ông già này một chuyện được không?”

Khi nói chuyện, thái độ của ông ta vô cùng khúm núm.

“Chuyện gì?”

Môn chủ nhìn chủ tịch Vương với vẻ tò mò.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 561


Chương 561

Chủ tịch Vương trả lời: “Nghe nói môn chủ đã cho người bắt Vương Thuyền Quyên rồi!”

“Muốn tôi thả con gái của ông? Tôi nói ông biết, không thể”.

Môn chủ kiên quyết từ chối yêu cầu mà chủ tịch Vương đề ra.

Chủ tịch Vương vội vàng nói: “Môn chủ hiểu lầm rồi. Con bé đó sớm đã không phải là con gái của tôi nữa rồi. Tôi và nó đã không còn quan hệ huyết thống. Hôm nay tôi tới đây là có chuyện khác”.

Hai bên nhìn nhau. Môn chủ tỏ ra nghi ngờ.

Chủ tịch Vương định làm gì đây?

“Vậy ông nói xem!”

Chủ tịch Vương đưa cho môn chủ một tấm thẻ ngân hàng.

“Trong này có năm mươi triệu tệ, là chút thành ý nhỏ mọn của tôi”.

Môn chủ Mãnh Hổ Môn không hề nhận lấy.

“Ông nói điều kiện ra trước đi, để tôi cân nhắc xem có nhận số tiền này hay không”.

Chủ tịch Vương trả lời: “Môn chủ chỉ muốn lấy lại cuốn sách từ Tần Cao Văn, vậy thì có thể giao lại Tần Cao Văn cho tôi không?”

“Tại sao?”

Môn chủ nhìn chủ tịch Vương và hỏi với vẻ tò mò.

Chủ tịch Vương siết chặt nắm đấm, tức giận nói.

“Tôi rất hận Tần Cao Văn”.

Ông ta nghiến răng, gằn ra từng chữ: “Đến nằm mơ tôi cũng muốn băm xương nghiền thịt thằng đó ra”.

“Nhưng tôi không có bản lĩnh đến vậy. Mãnh Hổ Môn thì khác, chắc chắn nó sẽ bị mọi người đánh bại dễ dàng. Tôi chỉ hi vọng tới khi đó mọi người đừng giết thằng đó mà rút hết gân nó rồi giao cho tôi có được không?”

Môn chủ không hề trả lời.

Suy nghĩ một lúc, môn chủ Mãnh Hổ Môn đáp lại: “Yêu cầu của ông không phải là không thể đáp ứng, chỉ là tiền hơi ít”.

Chủ tịch Vương lấy ra một tấm thẻ khác.

“Tôi đồng ý tăng gấp đôi!”

Đối với chủ tịch Vương mà nói, chỉ cần đích thân ông ta có thể trả thù Tần Cao Văn để rửa hận thì dù có phải trả thêm bao nhiêu tiền ông ta thấy cũng đáng.

“Được!”

Môn chủ hào sảng nhận lời yêu cầu của đối phương đề ra.

Rồi môn chủ đáp lại: “Sớm chuyển tiền tới tài khoản của tôi, rõ chưa?”

“Môn chủ yên tâm”.

Chủ tịch Vương tỏ ra vô cùng cung kính trước mặt môn chủ Mãnh Hổ Môn.

“Con gái ông đang ở chỗ tôi, có muốn gặp cô ta không?”

Chủ tịch Vương lắc đầu: “Không cần đâu, con bé đó sớm đã cắt đứt quan hệ bố con với tôi rồi. Coi như tôi không có đứa con gái như nó”.

“Ông chắc chứ?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 562


Chương 562

Môn chủ cảm thấy bất ngờ khi chủ tịch Vương nói như vậy. Trên đời này lại có người tàn nhẫn đến mức con gái mình cũng không nhận như vậy sao?

Ban đầu môn chủ Mãnh Hổ Môn còn cho rằng chủ tịch Vương tới đây là vì Vương Thuyền Quyên, muốn lấy tiền chuộc con gái.

Nhưng sức tưởng tượng của môn chủ đúng là kém quá.

“Thật sự không cần đâu”.

Môn chủ nói: “Vậy thì được, nếu không còn chuyện gì nữa thì ông về đi”.

“Được!”

Đối phương vừa đi khỏi thì một tên thuộc hạ của Mãnh Hổ Môn sà tới.

“Môn chủ, môn chủ cảm thấy có thể tin được lời của lão già này không?”

Môn chủ chỉ bật cười: “Tám, chín phần có thể tin được”.

“Trên đời này còn có người bố tàn nhẫn như vậy sao?”

Mãnh Hổ Môn bọn họ cũng từng làm ra không ít việc trái với đạo lý nhưng tình huống như thế này thì đúng là họ thấy lần đâu nên không khỏi cảm thấy bất ngờ.

Những truyện anh không biết trên đời này còn nhiều lắm, có gì mà phải ngạc nhiên”.

“Đã rõ ạ”.



“Thế nào rồi bố?”

Thấy chủ tịch Vương quay về, Vương Chấn Hoa vội chạy tới hỏi với vẻ hứng thú.

Chủ tịch Vương trả lời: “Bọn họ đã đồng ý yêu cầu của chúng ta rồi. Sau khi lấy được cuốn sách từ Tần Cao Văn thì sẽ giao nó cho chúng ta xử lý”.

Nghe thấy vậy Vương Chấn Hoa cảm thấy vui mùng lắm. Nỗi uất hận của anh ta dành cho Tần Cao Văn không kém gì bố mình.

Trước khi Tần Cao Văn quay về, Vương Chấn Hoa luôn là nhận vật thiên kiều, được nhiều người yêu mến và sùng bái.

Gia cảnh anh ta hùng hậu, tài mạo vẹn toàn, là bạch mã hoàng tử mà rất nhiều cô gái theo đuổi. Thế nhưng từ khi Tần Cao Văn xuất hiện thì ánh sáng xung quanh anh ta dần mờ nhạt, tất cả đều đổ dồn vào Tần Cao Văn.

Có vài tháng mà Tần Cao Văn đã tạo ra được kỳ tích trước giờ chưa ai làm được.

“Con hi vọng tới khi đó bố có thể để con đích thân g**t ch*t Tần Cao Văn”.

Chủ tịch Vương nói: “Hai bố con lần lượt xử lý, người cưa người cắt, tùng xẻo nó đến chết”.

Chỉ riêng việc tưởng tượng ra cảnh tượng đó trong đầu đã khiến bọn họ cảm thấy kích động và hào hứng rồi.

“Con hiểu rồi thưa bố!”

Lần này dù có là kỳ tích gì thì Tần Cao Văn cũng khó thoát nạn. Thực lực của anh có mạnh tới mức nào thì khi đối diện với sự tấn công điên cuồng của Mãnh Hổ Môn cũng sẽ chết mà thôi.

Những truyền kỳ thuộc về anh đã đến hồi kết.



Tinh thần của Tần Cao Văn gần đây có phần bất ổn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 563


Chương 563

Dù rất tự tin về trận đấu ở đỉnh núi Thiên Nhai vào ngày kia nhưng mấy ngày này anh bị khó ngủ, luôn gặp phải ác mộng.

Trong giấc mơ anh nhìn thấy hai mẹ con Vương Thuyền Quyên bị hành hạ, cơ thể đẫm máu, gào thét tên mình. Thế nhưng Tần Cao Văn lại chỉ có thể chứng kiến mà không làm được gì.

Tần Cao Văn quyết định tới thế giới đấu giá ngầm mua chút thuộc tịnh khí dưỡng thần.

Dù trong hiệu thuốc có thể mua được thuốc an thần nhưng nó cũng chỉ tạm thời giải quyết được chứng mất ngủ, mà tác dụng thì lại không tốt bằng đan dược.

Hôm nay là cuối tuần, người tới thế giới ngầm rất đông. Đối với những buổi đấu giá như thế này chỉ có những đại gia có danh tiếng mới đủ tư cách tham gia. Người bình thường, việc giải quyết cơm áo gạo tiện hàng ngày đã là cả một vấn đề rồi,

Làm gì còn thời gian quan tâm tới những cái khác.

Từ khi Vương Thuyền Quyên bị bắt đi, Tần Cao Văn chẳng còn hứng thú với thứ gì nữa. Anh trở nên xuềnh xoàng, quần áo mặc cả tuần không thay, phát ra mùi thôi thối.

Những nơi anh đi qua, mọi người đều tỏ rõ sự ghét bỏ.

“Người này là ai vậy?”

“Giờ thể diện của người ta đều thấp như vậy à? Trông như này mà cũng có tư cách tới đây sao?”

“Sau này tôi không muốn tham gia hội đấu giá có chất lượng thấp như thế này nữa. Đúng là một sự sỉ nhục”.

Rất nhiều người chỉ chỉ trỏ trỏ vào Tần Cao Văn. Còn anh thì tỏ ra vô cùng thản nhiên. Anh chẳng thèm quan tâm tới những lời nói ác ý của người khác.

Một lúc sau buổi đấu giá bắt đầu. Tần Cao Văn ngồi ở một góc tối nhất, bên cạnh anh là một cô gái xinh đẹp mặc váy trắng liền thân, dung mạo tuyệt vời, ngũ quan tinh tế.

Và đặc biệt cô gái có một đôi mắt biết nói.

“Thật không biết sao hôm nay số mình đen thế, lại được xếp ngồi cạnh một kẻ rác rưởi”.

Kẻ rác rưởi mà cô gái nói tới thì ai cũng biết là ai. Tần Cao Văn vẫn tỏ ra vô cùng điềm nhiên.

Trước đây anh đã nhiều lần bị người khác chế nhạo nên đã sớm hình thành thói quen đứng đó điềm tĩnh như núi Thái Sơn, tuyệt đối không vì những lời nói ra vào của người khác mà bị dao động.

Tần Cao Văn phát hiện ra ba người đàn ông ngồi hàng trước tiên đều mặc trang phục triều Đường, ai cũng tóc bạc. Có lẽ tuổi cũng đã cao.

Trước đây Tần Cao Văn thường xuyên nhìn thấy họ trên tivi

Đây đều là những chuyên gia giám định hàng đầu của Hoa Hạ tại thời điểm hiện tại. Các cuộc đấu giá của tỉnh Thiên Hải đều có yêu cầu vô cùng nghiêm ngặt. Mỗi một món đồ trước khi tiến hành đấu giá đều do ba người đàn ông này tiến hành kiểm tra.

Sau khi xác nhận là hàng thật thì mới chính thức được mang ra đấu giá.

Người đầu tiên bước lên là một người đàn ông trung niên ăn mặc khá bình thường. Nhìn ông ta trông có vẻ nghèo và xuề xòa với đôi mắt đục ngầu. Nhìn là biết là một người nông dân.

Người đàn ông trung niên cẩn thận lấy từ trong người ra một chiếc hộp màu đen giống như đang lấy ra một bảo vật. Ông ta vô cùng căng thẳng cứ như sợ người khác có ý đồ với món đồ của mình.

Người chủ trì bước tới trước mặt người đàn ông trung niên: “Có thể mở hộp ra rồi. Ông yên tâm, chúng tôi sẽ không cướp đồ của ông đâu. Chẳng ai chơi nổi kiểu đó cả”.

Giọng nói người MC chứa đựng sự chế nhạo rõ ràng.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 564


Chương 564

Người đàn ông trung niên cẩn thận lên tiếng: “Hôm nay tôi mang tới một bình hoa sứ của nhà mình. Đây là bảo vật do tổ tiên tôi để lại. Ba tôi nói giá trị có thể lên tới mấy trăm nghìn tệ, hi vọng các vị chuyên gia có thể giúp tôi giám định”.

Người đàn ông nhiều tuổi nhất họ Triệu. Tần Cao Văn thường xuyên nhìn thấy ông ta trên tivi.

Thầy Triệu tỏ ra khó chịu: “Có thể bớt nói nhảm và mau lấy đồ ra được không? Rốt cuộc có giá bao nhiêu chúng tôi xem xong rồi ông sẽ biết”.

Cô gái mặc đồ trắng ngồi bên cạnh Tần Cao Văn che miệng, thể hiện rõ ra mặt.

“Đúng là trược khí. Thật không ngờ hôm nay tới buổi đấu giá này lại gặp liên tiếp hai kẻ rác rưởi.

Tần Cao Văn chẳng buồn bận tâm tới cô gái.

Người đàn ông trung niên mở hộp ra. Một bình hoa xinh đẹp được làm tinh tế xuất hiện trước mặt. Hơn nữa hình hoa văn được khắc trên thân bình cũng rất hiếm gặp.

Thầy Triệu đón lấy chiếc bình từ tay người đàn ông trung niên đưa tới trước mặt. Sau khi đánh giá một lúc thì ông ta nói với vẻ thất vọng: “Bình hoa này là đồ giả, dù có là hàng giả cao cấp thì nhiều lắm cũng chỉ 200 tệ thôi”

Ầm!

Thông tin này đối với người đàn ông mà nói chẳng khác gì sét đánh ngang tai. Anh ta suýt nữa ngã ra đất, loạng choạng và run rẩy như bị co giật.

Toàn bộ hi vọng của người đàn ông đều được gửi gắm vào bình hoa trước mặt này. Gia đình ông ta xảy ra biến cố nghiêm trọng. Bố đang bị bệnh nặng nằm giường, vợ thì cũng đã trở thành kẻ tàn phế sau một tai nạn giao thông ngoài ý muốn.

Lúc này ông ta cũng đang bị bệnh nặng, cần có một khoản tiền lớn để tiến hành chữa trị. Học phí của con gái vẫn chưa nộp, nếu như vài ngày nữa mà không thể giải quyết được vấn đề kinh tế thì nhà họ sẽ gặp phải vấn đề thực sự.

Đó là bố của ông ta sẽ chết và con gái sẽ không còn cơ hội đi học nữa.

Tổ tiên đã từng dặn rằng nếu không có việc gì cấp bách thì tuyệt đối không được bán cái bình này đi.

Giờ ông ta làm như vậy cũng chỉ vì bất đắc dĩ mà thôi.

Người đàn ông vốn vô cùng tự tin. Ông ta cho rằng chiếc bình này ít nhất cũng có thể bán được giá khoảng hai, ba trăm nghìn tệ.

Thế nhưng giờ ông ta phát hiện ra mình đã sai rồi.

“Thầy có nhìn nhầm không vậy?”

Người đàn ông trung niên tên là Triệu Thiết Trụ, là một người nông dân chính hiệu.

Giờ đối với ông ta mà nói, bình hoa này là chỗ dựa tinh thần duy nhất của ông ta.

Vậy mà đối phương lại nói nó chỉ là thứ rác rưởi đáng giá hai trăm tệ. Sao ông ta có thể chấp nhận được?

Rầm!

Thầy Triệu đập mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy, tức giận nói: “Ý của ông là gì, ông nói tôi nhìn không chuẩn sao?”

Triệu Thiết Trụ bị rơi vào thế hoảng sợ, cuống cuồng không biết làm gì.

“Không phải, thầy Triệu. Thầy đừng hiểu lầm. Tôi không có ý đó”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 565


Chương 565

Thầy Triệu lạnh lùng nói: “Vậy ông nói cho tôi biết ý của ông là gì? Tôi đã nói rồi, cái bình này của ông là giả. Hai trăm tệ đã là nhiều lắm rồi. Nếu ông còn nhiều lời thì lát nữa tôi sẽ kêu bảo vệ đuổi ông ra ngoài đấy”.

Phụp!

Người đàn ông trung niên quỳ phụp xuống trước mặt thầy Triệu. Ông ta dập đầu liên tục khiến trán chảy cả máu.

Bình hoa này đối với ông ta mà nói cực kỳ quan trọng. Kết quả như vậy thật khiến ông ta không thể chấp nhận được.

“Tôi xin thầy Triệu, mong thầy hãy xem kỹ”.

Thầy Triệu thản nhiên nói: “Vừa rồi tôi đã nói rõ lắm rồi. Cái bình hoa này của ông là giả, ông nghe không hiểu à?”

“Nhưng mà…”

Không đợi người đàn ông trung niên nói hết thì một giọng nói rành rọt khác vang lên.

“Tôi khuyên ông nên cút khỏi đây, nếu không đừng trách sao tôi không khách khí!”

Một người đàn ông mặc vest vạm vỡ ngồi xéo Tần Cao Văn đứng dậy.

Vẻ hung ác trên khuôn mặt người này khiến người đàn ông trung niên hết hồn.

Ông ta run rẩy, vội vàng nói: “Tôi chỉ muốn nhờ ông ấy xem lại giúp chứ không có ý gì khác”.

“Ông có biết những người làm thầy như chúng tôi một phút xuất hiện là bao nhiêu tiền không? Ông bắt chúng tôi mất thời gian chơi đùa với ông đấy à?”

Người đàn ông trung niên bị dọa sợ hết hồn. Ông ta toát mồ hôi trán, nhất thời không biết nói gì.

“Cho ông ba giây, nếu còn không cút ra ngoài thì đừng trách sao tôi không khách sáo”.

Ha ha ha!

Đột nhiên có tiếng cười vang lên. Mọi người nhìn qua thì thấy Tần Cao Văn từ từ đứng dậy.

Tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía anh.

“Tên thối tha, cười cái gì?”

Tần Cao Văn nói: “Tôi cười cảm đám các người có mắt như mù. Một món bảo vật như vậy mà lại nói là hàng không có giá trị sao?”

Thầy Triệu khẽ tái mặt, trông vô cùng khó coi.

Ý của Tần Cao Văn là gì thì tất cả mọi người đều hiểu.

Anh đang nói kết quả giám định của thầy Triệu là sai.

“Người anh em, làm người thì phải biết chịu trách nhiệm trước lời ăn tiếng nói của mình đấy”.

Tần Cao Văn thản nhiên nói: “Tôi hiểu rất rõ mình đang nói gì. Vừa rồi đúng là giám định có sai sót. Tôi dám đảm bảo bình hoa này không những không phải đồ giả mà còn rất có giá trị”.

Cô gái mặc váy trắng liếc nhìn Tần Cao Văn và nói bằng giọng ghét bỏ: “Cái đồ rác rưởi như anh có thể đừng nhiều lời không? Nếu anh có giỏi thì chứng minh cho mọi người thấy đi”.

“Được!”

Tần Cao Văn hôm nay tới đây vốn là để mua đan dược. Đối với những việc khác anh không quan tâm. Nhưng tình huống này nằm ngoài dự tính của anh nên anh không thể nào ngó lơ được.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 566


Chương 566

Tần Cao Văn bước lên sân khấu, người dẫn chương trinh bên cạnh lên tiếng: “Có thể nào đừng lãng phí thời gian của mọi người được không. Đến thầy Triệu đã nói là cái bình này là giả rồi, cậu là cái thá gì mà có quyền nghi ngờ ở đây?”

Suy nghĩ của mọi người đều giống nhau. Trong mắt họ những lời nói của thầy Triệu mới là chân lý.

Người như ông ta đã có mấy chục năm kinh nghiệm trong việc giám định đồ cổ rồi. Hơn nữa còn giành được không ít giải thưởng cấp quốc gia.

Tần Cao Văn có tư cách gì mà nghi ngờ ông ta?

“Cậu nhóc, hôm nay nếu như cậu không có được lời giải thích hợp lý thì tôi sẽ không để cậu bình an vô sự rời khỏi đây đâu”.

Người này đang uy h**p thẳng thừng Tần Cao Văn.

Tần Cao Văn trả lời: “Nếu như hôm nay tôi có thể chứng minh cái bình hoa này là thật thì sao?”

“Không thể nào!”

Còn chưa đợi thầy Triệu lên tiếng thì người dẫn chương trình đã nói trước.

“Thầy Triệu đã nói rồi. Bình này là giả thì chắc chắn nó sẽ là giả. Chúng tôi sẽ không bao giờ tin lời cậu”.

Tần Cao Văn đanh mặt.

“Tôi đang nói chuyện với thầy Triệu, từ khi nào mà tới lân anh xen vào rồi?”

Tần Cao Văn nói không lớn tiếng nhưng cực kỳ uy nghiêm và có lực. Người dẫn chương trình còn định phản bác thì lúc này khi nhìn thấy ánh mắt hung dữ của anh bèn run rẩy.

Trực giác mách bảo anh ta, Tần Cao Văn là một con người đáng sợ.

Thế là anh ta ngậm miệng lại.

“Nếu như cậu có thể chứng minh được chiếc bình này rất có giá trị thì tôi sẽ xin lỗi người đàn ông này trước mặt mọi người đồng thời mua lại chiếc bình với giá gấp đôi thị trường”.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Tôi cảm thấy gấp đôi thấp quá”.

“Vậy cậu nói xem gấp bao nhiêu?”

Tần Cao Văn hào sảng nói: “Tôi muốn ông mua lại với giá gấp sáu, thế nào?”

“Không thành vấn đề”.

Thầy Triệu cũng vô tư đáp lại.

Ông ta là người có trách nhiệm. Từ lúc hành nghề chưa từng xảy ra sai sót ở phương diện giám định. Ông ta dùng thiên phú mà người khác không có trở thành chuyên gia hàng đầu trong ngành chỉ cần có mười năm.

Giờ thầy Triệu đã là một người có kinh nghiệm mấy chục năm, thường được coi là khách mời đặc biệt trong các chương trình truyền hình. Giờ đây không ai là không biết tới ông ta.

Còn Tần Cao Văn thì sao? Ông ta cảm thấy khinh thường.

Trước đó, thầy Triệu chưa từng nghe bất kỳ thông tin gì về Tần Cao Văn. Đây chỉ là một tên miệng hôi mùi sữa, thích gây sự chú ý mà thôi.

Trước đây, nếu là những người như Tần Cao Văn thì thầy Triệu gặp nhiều. Đó là những người cảm thấy đọc được vài cuốn sách là có thể giáo huấn người khác. Mà họ không biết rằng đó là cách làm cực kỳ ngu ngốc.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 567


Chương 567

Tần Cao Văn đi tới trước mặt Triệu Thiết Trụ, cười nói: “Có thể đưa cái bình cho tôi được không?”

Dù vừa rồi thầy Triệu phủ định giá trị của chiếc bình thì Triệu Thiết Trụ vẫn cho rằng đây là một món đồ có giá trị. Đây không chỉ là vật tín ngưỡng của ông ta mà quan trọng hơn còn là bảo vật lưu truyền nhiều đời của nhà ông ta. Nên nó chứa đứng rất nhiều tình cảm của người đàn ông.

Ông ta cẩn thận nâng chiếc bình lên, đưa tới trước Tần Cao Văn: “Người anh em, phiền cậu rồi”.

“Không có gì”.

Đám đông đã chuẩn bị sẵn tinh thần hóng dram. Bọn họ đợi cho Tần Cao Văn bị mất mặt, tới khi đó bảo vệ sẽ ào ào lao vào và đuổi người thanh niên ăn mặc xuề xòa này ra ngoài.

Đối với trường hợp như thế này, chỉ có những người có trình độ mới được lên tiếng. Tần Cao Văn là cái thá gì mà dám làm loạn ở đây.

Choang!

Tần Cao Văn giơ bình hoa lên cao, sau đó đập mạnh xuống đất. Âm thanh vỡ vụn vang lên rõ ràng.

Cả hội trường im thin thít. Một lúc sau có tiếng bật cười điên cuồng vọng lại.

“Dù cậu ta không nghĩ ra cách thì cũng không tới mức hủy cái bình luôn như vậy chứ?”

“Đầu người này đúng là có vấn đề rồi”.

“Thật tội cho người nông dân kia, tự dưng gặp phải một kẻ thần kinh”.



Thầy Triệu nhìn Tần Cao Văn với vẻ giễu cợt. Trước khi màn cá cược giữa Tần Cao Văn và ông ta được đặt ra thì ông ta đã sớm đoán ra được kết cục rồi. Thế nhưng ông ta không ngờ vở kịch này lại tới mức như vậy.

Không thể chứng minh được cũng không sao, tại sao Tần Cao Văn lại đập vỡ cái bình?

Đối với người nông dân mà nói, đây chính là một sự tín ngưỡng của ông ta.

“Tên khốn này!”

Triệu Thiết Trụ lao về phía Tần Cao Văn, túm cổ áo anh, chửi rủa: “Cậu dám đập vỡ cái binh của tôi. Tôi đập chết cậu!”

Ông ta giơ nắm đấm lên định đập Tần Cao Văn nhưng anh đột nhiên lên tiếng: “Tôi không đập vỡ cái bình của ông thì làm sao chứng minh được nó có giá trị chứ?”

Câu nói khó hiểu này khiến người khác hoang mang. Chiếc bình còn nguyên vẹn còn được 200 tệ. Giờ trở thành mảnh vụn mà còn nói là có giá trị sao?

“Ý cậu là gì?”

Tần Cao Văn trả lời: “Bản thân chiếc bình này của ông không đáng một đồng”

Đám đông sững sờ.

Nếu anh biết cái bình không đáng một đồng thì tại sao vừa rồi trước mặt thầy Triệu còn nói nó có giá cao? Có phải là đầu có vấn đề không?

“Dù nó không có giá trị thì cậu cũng không nên đập vỡ nó như vậy”.

Người đàn ông trung niên rất căm hận Tần Cao Văn, hận hơn cả thầy Triệu.

Dù cái bình không có giá trị thì người đàn ông cũng vẫn cảm thấy có hi vọng. Thế nhưng giờ Tần Cao Văn đập vỡ nó, đến chút tín ngưỡng về tinh thần cũng không còn, giờ ông ta phải làm thế nào?

“Mở to mắt ra mà nhìn cho tôi”.

Tần Cao Văn chỉ tay vào những mảnh vỡ: “Ông nhìn xem phía dưới có cái gì?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 568


Chương 568

Người đàn ông trung niên tò mò nhìn xuống dưới.

Ông ta gạt những mảnh vỡ ra, bên trong phát hiện ra một mảnh giấy. Ông ta mở ra xem thì phát hiện ra đó là một bức họa.

Dù người đàn ông không biết gì về nghệ thuật thế nhưng khoảnh khắc nhìn thấy bức họa, ông ta đã lập tức bị thu hút.

Bức hoa này dù là nét vẽ hay màu sắc thì đều đạt tới mức thượng thừa.

Nhân vật được miêu tả trong bức tranh sinh động như thật. Cảnh sắc và con người như hòa hợp làm một.

Bức tranh đó như phát sáng ngay trước mặt ông ta. Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.

Bọn họ không ngờ rằng, bên trong bình hoa lại ẩn chứa một loại huyền cơ khác.

Điều này thật nằm ngoài sức tưởng tượng của đám đông.

Thầy Triệu đập bàn đứng dậy. Rõ ràng là ông ta vô cùng kích động, vội lao về phía người đàn ông trung niên và lấy bức tranh trong tay ông ta.

Thầy Triệu nhìn một hồi lâu rồi thở dài: “Xem ra đúng là tôi đã già thật rồi”.

Dù thầy Triệu chưa thừa nhận giá trị của bức tranh này thì chỉ cần nhìn biểu cảm của ông ta là cũng đủ đoán ra.

Bức tranh đó rất có khả năng là đồ thật. Nói chính xác thì không những là đồ thật mà còn có giá cực cao.

Thầy Triệu thở dài: “Xin lỗi người anh em. Tôi sai rồi”.

Cả hiện trường xôn xao. Những gì Tần Cao Văn vừa nói đều đúng.

Chiếc bình này rất có giá trị.

Người đàn ông trung niên nhìn thầy Triệu. Một hồi lâu sau hỏi: “Thưa thầy, tôi muốn hỏi, bức họa này rốt cuộc bao nhiêu tiền?”

“Tôi đưa ông một trăm hai mươi triệu tệ, ông có đồng ý bán cho tôi không?”

Im lặng.

Sự im lặng chết chóc bao trùm.

Dù tại hiện trường có rất nhiều chuyên gia có mặt nhưng một trăm hai mươi triệu tệ đối với họ mà nói chỉ là một con số không hề nhỏ.

Bức tranh này có giá trị như vậy sao?

Đối với người đàn ông trung niên mà nói. Số tiền này rốt cuộc là bao nhiêu thì ông ta hoàn toàn không có khái niệm gì.

“Bức họa này có giá tầm hai mươi triệu tệ, nhưng tôi đã nói sẽ mua với giá gấp sáu nên tôi đưa ông một trăm hai mươi triệu tệ”.

Người đàn ông trung niên không hề trả lời, chỉ quay người cúi mình trước Tần Cao Văn.

“Xin lỗi ân công”.

Người này nói với anh: “Vừa rồi tôi đã trách nhầm cậu rồi”.

Lúc này người đàn ông trung niên cảm thấy hối lỗi vô cùng. Ông ta chỉ biết giữ chiếc bình mà không hề biết gì về nói.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 569


Chương 569

Người khác có ý tốt thì lại bị ông ta hiểu lầm. Vừa rồi trước mặt bao nhiêu người ông ta còn định ra tay với anh. Ông ta cảm thấy xấu hổ khôn tả.

Tần Cao Văn ung dung trả lời: “Không có gì”.

Đối với những hành động vừa rồi của người đàn ông trung niên, Tần Cao Văn có thể hiểu được. Chỉ cần suy nghĩ là biết sự phản ứng của ông ta là hết sức bình thường.

Nếu như bản thân mình rơi vào tình huống đó thì e rằng còn cực đoan hơn thế.

Thầy Triệu nói: “Rốt cuộc có chịu bán cho tôi hay không?”

Vậy mà còn phải hỏi sao?

Một lần có thể cầm được mấy trăm triệu tệ thì từ nay về sau Triệu Thiết Trụ sẽ không cần phải lo lắng cái ăn cái mặc nữa. Số tiền này có tiêu thế nào cũng không hết.

Vậy nên chỉ có kẻ ngốc mời từ chối mà thôi.

“Tôi không đồng ý”.

Giọng nói của ông ta vang vọng trong căn phòng. Tất cả đều có thể nghe rõ.

Bọn họ đều cảm thấy không dám tin và nhìn Triệu Thiết Trụ. Rõ ràng là họ không thể hiểu, rốt cuộc con người này đang nghĩ gì.

Hơn một trăm triệu tệ mà ông ta còn không đồng ý bán. Vậy ông ta còn muốn bao nhiêu?

Cái tên nhà quê này lại tham lam tới vậy sao?

Thầy Triệu khẽ chau mày, cảm thấy không hài lòng: “Tôi nói cho ông biết, giá mà tôi có thể đưa ra là cao nhất rồi. Ông không biết điều thì chỉ có thể tự chuốc nhục mà thôi”.

Ông ta vội vàng lắc đầu nói với thầy Triệu:

“Thầy Triệu đừng hiểu lầm. Tôi không phải có ý đó, chỉ làm cảm thấy nhiều quá dùng không hết”.

Lý do đó càng khiến người khác phải há mồm trợn mắt. Bọn họ không ngờ trên đời này lại có người chê tiền nhiều.

Thầy Triệu cũng cảm thấy không thể tin được.

“Vậy ông thấy đưa bao nhiêu thì phù hợp?”

Người đàn ông trung niên sờ đầu, để lộ ra vẻ chất phác và cười toe toét.

“Thật ngại quá thầy Triệu. Tôi không muốn bán cho ông. Giờ tôi muốn bán cho cậu thanh niên này”.

Người đàn ông trung niên quay người, chân thành nói với Tần Cao Văn: “Cậu Tần, vừa rồi nếu như không có cậu thì có lẽ tôi đã bị người khác chôn sống rồi. Để cảm ơn cậu tôi đồng ý bán bức tranh này với giá hai trăm nghìn tệ cho cậu”.

Hai trăm…nghìn tệ sao?

Đầu óc người này có vấn đề chắc?

Một trăm hai mươi triệu tệ và hai trăm nghìn tệ cách biệt lớn lắm đấy.

Không phải ông ta là một tên ngốc đấy chứ? Chứ người bình thường ai là đưa ra quyết định ngu xuẩn như vậy.

Thầy Triệu ở bên cạnh thở dài. Rõ ràng là ông ta cảm thấy đau lòng cho quyết định của Triệu Thiết Trụ. Ông ta làm như vậy thì chẳng có lợi cho bất kỳ ai cả.

Tần Cao Văn đáp lại: “Tôi hi vọng ông nghĩ cho kỹ, một khi tiền trao cháo múc ông có hối hận cũng không có cơ hội nữa đâu”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 570


Chương 570

“Cậu yên tâm đi, tôi sẽ không hối hận. Mẹ tôi từ nhỏ đã dạy tôi rằng tôi cần phải làm một người biết cảm ơn. Giờ cậu là ân nhân cứu mạng gia đình tôi. Tôi cảm thấy nên tặng lại cho cậu mới đúng”.

Sau đó, ông ta nói tiếp: “Nhưng tôi biết rõ, nếu như tôi tặng nó cho cậu thì cậu sẽ không nhận. Hơn nữa tôi cũng cần một khoản tiền, nên đành dùng giá rẻ nhất để bán cho cậu”.

Tần Cao Văn cảm thấy vô cùng ấm áp.

“Cảm ơn ông!”

Người kia vội vàng nói: “Cậu đừng nói như vậy. Nếu nói cảm ơn thì người đó là tôi mới phải. Cậu giúp tôi giải quyết rất nhiều phiền phức rồi”.

Tần Cao Văn lấy ra tấm thẻ ngân hàng đưa cho ông ta.

“Trong này không nhiều không ít, vừa tròn hai trăm nghìn tệ. Ông cầm lấy đi”.

Đối với người đàn ông trung niên mà nói, chỉ cần giải quyết được tình huống cấp bách trước mắt là đủ. Yêu cầu của ông ta không cao, hai trăm nghìn tệ đã đủ lắm rồi.

Thế nhưng trong mắt người khác, hành động vừa rồi của Tần Cao Văn đúng là vô liêm sỉ.

Thảo nào cậu ta cố gắng giúp đối phương chứng minh bằng được bức họa đó là tác phẩm quý. Hóa ra làm muốn làm ngư ông đắc lợi.

Người như vậy khiến người khác cảm thấy thật ghê tởm.

“Người này cũng bỉ ổi quá”.

“Ban đầu tôi còn tưởng cậu ta là người tốt. Giờ xem ra tôi đã lầm rồi”.

“Tôi cũng chưa từng thấy ai lại vô liêm sỉ như vậy”.



Rất nhiều người chỉ chỉ trỏ trỏ Tần Cao Văn với giọng chế giễu.

Tần Cao Văn chẳng thèm bận tâm tới những lời nói của bọn họ. Cậu có thể đảm bảo rằng sau khi người đàn ông trung niên biết được con số trong tấm thẻ ngân hàng thì chắc chắc sẻ phải cảm ơn cậu.

“Nhà tôi còn có việc cần phải giải quyết, tôi đi trước nhé”.

Người đàn ông trung niên cười hiền lành trước mặt Tần Cao Văn.

“Không thành vấn đề”.

Đợi người đàn ông trung niên đi khỏi thì Tần Cao Văn lại trở về vị trí ngồi của mình.

Trải qua tình huống vừa rồi, anh đã trở thành trung tâm chú ý của buổi đấu giá. Thế nhưng những người ghét anh thì lại nhiều hơn những người quý anh.

Cô gái mặc đồ trắng trước đó liếc nhìn Tần Cao Văn và dùng giọng điệu ghét bỏ nói với anh: “Lúc trước tôi còn tưởng anh là một đấng quân tử, giờ xem ra mắt tôi mù rồi”.

Tần Cao Văn mặc kệ cô ta.

Một lúc sau, người dẫn trước trình lại bước lên sân khấu.

“Thưa các vị, món đồ tiếp theo tôi dám đảm bảo là mọi người sẽ có hứng thú”.

Cuối cùng cũng tới rồi.

Người dẫn chương trình khẽ vỗ tay, nở nụ cười thần bí. Một vài giây sau, hai người đàn ông lực lưỡng bước ra. Bọn họ khiêng tới một chiếc hộp màu đen.

Hai người đàn ông đặt chiếc hộp xuống bàn. Mọi người có thể nhìn thấy rõ một lớp ánh sáng mờ mờ phát ra từ chiếc hộp.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 571


Chương 571

Tất cả đều đổ dồn ánh mắt vào đó.

Khi chiếc hộp được mở ra, một hương thơm nhàn nhạt cũng bay ra theo.

“Món đồ đấu giá tiếp theo chính là Thiên Linh Đơn trong truyền thuyết!”

Nghe thấy mấy từ Thiên Linh Đơn, tất cả đều lập tức bị thu hút. Đôi mắt họ ánh lên vẻ thèm khát.

Tác dụng của đan được này rất nhiều. Nếu như bạn là người tu luyện thì nó có thể giúp bạn đột phá, thoát khỏi nút thắt, khiến thực lực của bạn bạo tăng. Người bình thường thì có thể giúp kéo dài tuổi thọ.

Nếu là người bị bệnh thì có thể dùng từ là chữa bách bệnh để miêu tả cho viên đan dược này.

Đây là một món đồ cực thần kỳ

“Thiên Linh Đơn này có giá khởi điểm là một tỷ tệ”.

Cả hiện trường xôn dao.

Dù mọi người đã chuẩn bị tâm lý, biết được giá của đan dược này rất cao nhưng không ngờ lại có thể cao tới mức như vậy.

Lần đầu mà đã một tỷ tệ. Đối với rất nhiều giám đốc công ty lớn thì đây là một khoản tài sản không hề nhỏ rồi.

“Cuộc đấu giá bắt đầu!”

Tần Cao Văn thấy cô gái bên cạnh nói: “Một tỷ năm trăm triệu tệ!”

Không ít người tái mặt. Bọn họ đồng loạt nhìn cô gái. Thật không ngờ, một người đẹp tuyệt mỹ như vậy lại dám phát giá cao như thế.

Có rất nhiều người trước đó còn định thử ra giá nhưng nghe thấy cái giá tỷ tệ thì lập tức từ bỏ suy nghĩ của mình.

Một người đàn ông mặc vest đứng dậy: “Hai tỷ tệ”.

Cô gái kia tỏ vẻ tức giận, cảm thấy bất mãn với người đàn ông mặc vest đó.

“Tôi cũng trả hai tỷ tệ!”

Người đàn ông này lại nói tiếp: “Tôi nâng giá lên ba tỷ tệ”.

Đám đông nín thở. Hai người này đã trở thành trung tâm sự chú ý.

Tất cả những người khác đều câm như hến. Họ không dám nói gì. Ai cũng có thể khẳng định rằng cuộc đấu giá này dành cho hai con người kia.

Tần Cao Văn không có hứng thú với Thiên Linh Đơn.

Anh có thể nhận ra Thiên Linh Đơn này đã hết hạn. Sau khi dùng thì còn phải chịu tác dụng ngược lại của nó nữa.

Nếu ai mua nó thì người đó sẽ chuốc họa vào thân.

Cô gái áo trắng lần này do dự vài giây rồi vẫn cắn răng nói: “Tôi đồng ý đưa ra 3.5 tỷ tệ”.

Lần này người đàn ông mặc vest không hề tăng số tiền luôn.

Ngồi trên ghế, sắc mặt anh ta có hơi nghi hoặc, rõ ràng là anh ta đang đắn đo.

Rốt cuộc có nên tiếp tục tăng số tiền hay không?

“3.6 tỷ tệ!”.

Suy nghĩ một lúc lâu, người đàn ông mặc vest vẫn quyết định thêm 100 triệu nữa.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 572


Chương 572

Cô gái áo trắng có thể cảm nhận được anh ta đã đưa đến mức giá cao nhất rồi, chỉ cần bản thân cắn răng thêm chút nữa, chắc chắn sẽ có thể lấy được viên Thiên Linh Đơn.

Bây giờ bố của cô ta bệnh nặng, đã đến rất nhiều bệnh viện lớn để khám chữa cũng đều chẳng ăn thua gì, ngoài sử dụng Thiên Linh Đơn ra thì cô ta thực sự không còn cách nào hay hơn nữa.

“Tôi trả 3.7 tỷ tệ!”.

Người đàn ông mặc vest đắn đo một lúc rồi cuối cùng lựa chọn bỏ cuộc, âm thầm thở dài một tiếng.

Người dẫn chương trình cảm thấy hưng phấn lạ thường, cho dù thế nào anh ta đều không thể ngờ viên đơn dược này cuối cùng lại được bán với giá cao như vậy.

Anh ta đi lên bục nói: “Xem ra giá cuối cùng chính là 3.7 tỷ rồi, bây giờ tôi vẫn hỏi một câu, có ai muốn trả giá cao hơn không?”.

Tất cả đều im lặng.

Người dẫn chương trình nói tiếp: “3.7 tỷ lần thứ nhất, 3.7 tỷ lần thứ hai…”.

“Chờ đã!”.

Giọng nói của một ông lão đột nhiên vang lên, lập tức thu hút được sự chú ý của tất cả mọi người.

Ông lão này mặc bộ quần áo thời Đường, khiến người khác có cảm giác chưa cần nổi giận đã sợ hãi rồi, khắp người tỏa ra một khí thế mãnh liệt.

“Tôi trả 6 tỷ tệ!”.

Yên tĩnh!

Yên tĩnh đến lạ thường.

Bây giờ mọi người có thể nghe rõ tiếng tim đập của nhau, sự chênh lệch lần này quá lớn, cao hơn hẳn vài tỷ liền.

Ồ!

Cô gái áo trắng vốn dĩ sắc mặc đã tái nhợt, lúc này lại càng tái hơn, thần sắc khá là khó coi, cơ thể cô run run.

Sự việc sao lại đến nông nỗi này?

Đối phương thế mà lại liền lúc trả giá cao như thế, bây giờ thực lực kinh tế của cô ta căn bản không thể mua nổi.

Bây giờ cô ta đã hoàn toàn mất đi tính cạnh tranh.

Người dẫn chương trình cũng đơ người ra.

Người này trả giá cũng hào phóng quá đi.

Anh ta sững sờ một lúc mới nói: “Chắc không còn ai trả giá cao hơn đâu nhỉ? Vậy được, bây giờ tôi xin tuyên bố, giá cuối cùng của viên Thiên Linh Đơn này là…”.

“Sáu tỷ!”.

Tất cả mọi người đều xôn xao cả lên.

“Ông lão đó rốt cuộc là ai?”.

“Tôi làm sao mà biết được, nhưng ông ta ra tay hào phóng thế kia, nhất định là người có tiền”.

“Anh như vậy chẳng phải là nói thừa rồi sao?”.



Người đó Tần Cao Văn có biết.

Ông ta là hiệu trưởng của trường mầm non mà Đóa Đóa học, tên là Dương Khai.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 573


Chương 573

Không ngờ ông ta lại xuất hiện ở nơi này, hơn nữa còn có gia thế cao như vậy, liền lúc có thể chi cả vài tỷ ra.

Nếu đã như vậy vì sao ông ta còn làm việc ở trường mầm non chứ, điều này thực sự khiến Tần Cao Văn cảm thấy khó hiểu.

Nếu là người khác đấu giá thành công viên đơn dược này, Tần Cao Văn có thể nhắm một mắt mở một mắt, dù sao sự việc cũng không liên quan đến anh.

Nhưng liên quan đến Đóa Đóa thì anh tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.

Ông lão có hơi hưng phấn, vội vàng đi lên phía trước mở chiếc hộp ra.

Khoảnh khắc đó, tia sáng màu vàng kim nhanh chóng tỏa ra, bao trùm toàn bộ căn phòng.

Ông lão nắm viên đơn dược tỏa ra màu vàng ánh kim trong tay, miệng nuốt nước miếng, cổ họng không ngừng phát ra những tiếng ực ực.

Lúc này ông ta cảm thấy vô cùng hưng phấn.

Đúng lúc ông lão định nuốt viên Thiên Linh Đơn vào trong miệng, một giọng nói vang lên.

“Chờ đã!”.

Người vừa lên tiếng chính là Tần Cao Văn.

Anh đi lên bục, đến bên cạnh ông lão nói: “Đừng có nuốt viên đơn dược này, nếu không đến lúc đó ông sẽ tự chuốc họa vào thân”.

Mọi người đều nhìn Tần Cao Văn với vẻ mỉa mai coi thường.

Vừa rồi Tần Cao Văn thể hiện thực sự khiến người ta được mở mang tầm mắt, không ngờ anh lại thắng được vụ cá cược giữa anh và thầy Triệu.

Nhưng nhiều người cho rằng Tần Cao Văn chỉ là mèo mù vớ cá rán mà thôi.

Anh vốn dĩ không có bản lĩnh giỏi như vậy, bây giờ lại dám chỉ bảo về viên Thiên Linh Đơn, anh tưởng anh là cái thá gì chứ.

Dương Khai nói với Tần Cao Văn bằng giọng vô cùng bất mãn.

“Cậu thanh niên, cậu có ý gì đấy?”.

Tần Cao Văn nói: “Viên đơn dược này đã hết hạn sử dụng, nếu ông nuốt nó vào trong bụng, máu trong cơ thể ông sẽ không thể lưu thông, đến lúc đó kinh mạch sẽ đứt mà chết”.

Mọi người đều cảm thấy vô cùng nực cười.

Thầy Triệu lại đứng lên lần nữa.

Cảnh tượng bị Tần Cao Văn làm cho mất mặt vừa rồi vẫn hiện trong đầu ông ta, không ngờ cái tên này lại một lần nữa đứng lên.

Vừa rồi viên Thiên Linh Đơn đó đã được tất cả mọi người có mặt ở đây làm chứng.

Kết quả Tần Cao Văn đột nhiên nói một câu nó là giả.

Ai mà chấp nhận nổi chứ?

“Cậu thanh niên, tôi thừa nhận cậu rất lợi hại, nhưng nói thì nên chịu trách nhiệm nhé! Viên đơn dược này đã qua ba người chúng tôi đích thân kiểm định, nó tuyệt đối là hàng thật, giờ cậu lại chạy ra làm loạn, rốt cuộc là có ý gì?”.

Tất cả mọi người đều lần lượt đứng về phía thầy Triệu, cảm thấy Tần Cao Văn thực sự quá thể quá đáng.

Chuyện vừa rồi bọn họ không chấp nữa, nhưng Tần Cao Văn lại đi ra phủ nhận về viên Thiên Linh Đơn kia.

Mọi người dám đảm bảo anh không hiểu bất cứ điều gì vè việc tu luyện này cả.
 
Back
Top Bottom