Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 434


Chương 434

Sau khi nhận được tin từ Mã Linh Nhi, Kim Vũ Phi để lộ vẻ khinh thường.

Đúng là một tên ngu!

Lúc này Kim Vũ Phi cảm thấy xấu hổ với những hành vi trước đó. Một kẻ không có não như Tần Cao Văn mà anh ta còn tưởng là anh hùng hảo hán.

Lùi một bước biển rộng trời cao mà không biết.

Chỉ cần lúc này Tần Cao Văn không so đo, lựa chọn nhẫn nại lùi một bước thì có thể còn sống thêm được vài ngày, được ở bên người thân.

Thế mà giờ anh lại một mình đi tìm Thanh Long Môn.

Có lẽ Tần Cao Văn sẽ chẳng sống nổi qua đêm nay.

Mã Linh Nhi dựa vào vai của Kim Vũ Phi: “Ông xã, thật đáng tiếc, không được xem cảnh tượng cao thủ võ vương chiến thắng Tần Cao Văn, em thấy thất vọng quá”.

“Không sao, đợi Tần Cao Văn bị giết thì anh sẽ lôi thi thể anh ta về sau đó băm nát, vứt cho chó ăn trước mặt em”.

Đương nhiên lúc này Kim Vũ Phi không bận tâm lắm tới việc Tần Cao Văn sẽ chết như thế nào. Mà anh ta bận tâm tới mối quan hệ của Tần Cao Văn với Vương Thuyền Quyên.

Trong mắt Kim Vũ Phi, Vương Thuyền Quyên là người phụ nữ đẹp nhất. Dù là vẻ bề ngoài hay khí chất thì đều đẹp không tỳ vết.

“Chồng em là số một!”

Tới giờ mà Mã Linh Nhi vẫn chưa rõ một điều, rằng đợi đến khi Tần Cao Văn chết rồi thì Kim Vũ Phi cũng sẽ đá cô ta.



Tại Thanh Long Môn.

Toàn bộ cao thủ đã được tập hợp lại.

Vương Tuyết nhìn họ, khuôn mặt tinh tế, xinh đẹp của cô ta không để lộ bất kỳ cảm xúc gì.

Đứng trước đám người này, cô ta luôn thể hiện thái độ lạnh lùng. Vương Tuyết biết chỉ có như vậy mới có thể tạo ra được thế uy h**p.

“Tần Cao Văn sắp tới tìm Thanh Long Môn chúng ta rồi. Một thứ rác rưởi như vậy không cần đến bố của tôi phải ra tay. Tôi giao lại cho mọi người!”

“Mọi người có đủ tự tin hạ gục anh ta không!”

“Có!”

Tất cả đồng loạt lên tiếng, âm thanh vang vọng bốn phía.

Vương Thuyền Quyên ngồi xuống ghế, thầm nhủ: “Tần Cao Văn mau tới, bà đang đợi đây”.



Màn đêm nồng nặc mùi sát khí. Gió thổi điên cuồng.

Tần Cao Văn càng lúc càng tới gần Thanh Long Môn.

Con đường nơi Thanh Long Môn ngự trị vốn vô cùng náo nhiệt phồn hoa, vậy mà đêm nay vắng lặng như tờ.

Chỉ còn lại tiếng bước chân của Tần Cao Văn và tiếng gió thổi.

Đôi mắt anh đỏ ngầu, nắm đấm siết chặt, cơ bắp nổi cuồn cuộn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 435


Chương 435

Bốp, bốp!

Tiếng vỗ tay vang lên trong bóng đêm. Tần Cao Văn nhìn ra xa thì thấy một cô gái với thân hình duyên dáng đang đứng. Cô gái mặc một chiếc váy màu đỏ liền thân giống như một ngọn lửa đang cháy hừng hực, nổi bật trong bóng đêm.

Người này chính là Vương Tuyết.

“Tần Cao Văn quả nhiên dũng cảm, không ngờ tối nay anh dám tới thật”.

“Người giống như anh Tần trên đời này thật hiếm. Nói thật, đến lúc này mà tôi cũng có cảm giác muốn gả cho một người như anh đấy”.

“Đáng tiếc, bố tôi không cho phép”.

“Tôi không thể được gả cho anh nên tôi đành phải giết anh thôi”.

Khuôn mặt yêu kiều của Vương Tuyết hiện ra nụ cười quỷ dị.

Tần Cao Văn lạnh lùng đáp lại: “Hôm nay chính là ngày tàn của Thanh Long Môn các người”.

“Ây dô, anh Tần khiến người ta sợ quá. Có thể nào đừng đánh nhau ở đây không, đừng khiến người ta lo lắng có được không?”

Tần Cao Văn trông vô cùng tức giận: “Gọi thuộc hạ của cô ra đi, tôi giải quyết luôn một lần”.

Vương Tuyết bật cười. Nụ cười lạnh như băng và vô cùng tà ma khiến người khác cảm thấy ớn lạnh.

“Tần Cao Văn, anh cho rằng Thanh Long Môn chúng tôi là đám bang phái hạ lưu cắc ké chắc?”

“Bà nói cho mà biết, ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của anh đấy”.

Ngay sau đó Vương Tuyết hạ lệnh. Đám người mai phục xung quanh ào ào lao ra bao vây Tần Cao Văn.

“Chém đầu kẻ này cho tôi, băm thành miếng vứt cho chó ăn”.

“Dạ!”

Rầm rầm!

Tiếng bước chân rầm rầm vang lên. Cả đám người lao về phía Tần Cao Văn.

Vương Tuyết đứng bên cạnh nhìn với vẻ ý vị. Cô ta có thể tưởng tượng ra cảnh tượng Tần Cao Văn bị đập chết sẽ như thế nào.

Thế nhưng sau hai phút, nụ cười trên khuôn mặt cô ta dần tắt lịm. Thay vào đó là sự kinh hoàng và sợ hãi.

Đám cao thủ của Thanh Long Môn, được trải qua sự huấn luyện đặc biệt, tên nào tên nấy có thể một chọi mười.

Vậy mà đối đầu với Tần Cao Văn thì họ chẳng là gì cả. Tần Cao Văn cứ như đang thái rau vậy.

Con dao trong tay anh cứ một nhát hạ gục một tên.

Đám người kia căn bản không có năng lực phản kháng. Chỉ khoảng ba phút, mấy chục con người đã bị giết sạch, thi thể chất cao như núi, máu chảy ra thành dòng. Bầu không khí lạnh lẽo, chết chóc bao trùm cả không gian quện với mùi máu tanh tưởi nồng nặc.

Những tên còn lại đều tái mét mặt

Chuyện gì thế này?

Không phải nói Tần Cao Văn chỉ là một cao thủ cấp bậc tông sư sao?

Mẹ kiếp, tông sư mà có thể lợi hại như thế này á?

Trên người Tần Cao Văn nhuốm đầy máu. Tất cả đều là máu của kẻ địch.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 436


Chương 436

“Hôm nay Thanh Long Môn phải bị tiêu diệt”.

Cơ thể duyên dáng của Vương Tuyết khẽ run lên. Khuôn mặt xinh đẹp của cô ta chỉ còn lại sự sợ hãi.

Ai…ai nói Tần Cao Văn chỉ là một cao thủ tông sư vậy?

Đám người vừa được cử đi có tới ba người cấp bậc tông sư thế nhưng bọn họ chưa kịp tiếp cận Tần Cao Văn thì đã bị giết ngay tức khắc.

Đây đều là những cao thủ lợi hại nhất của Thanh Long Môn.

Tất cả những người còn lại đều run rẩy. Vương Tuyết bắt đầu thấy hối hận.

Sớm biết thế này thì cô ta đã không gây chuyện với Tần Cao Văn rồi.

Đây có khác gì tự tìm đường chết không?

Nhưng tên cao thủ còn lại thấy vậy thì mặc kệ, chỉ biết cắm đầu bỏ chạy.

Giờ chỉ còn lại một mình Vương Tuyết.

Xong…đời rồi!

Vương Tuyết cảm thấy hơi đau đầu, cơ thể cứng đờ tại chỗ không thể động đậy, cảnh tượng vừa mới xảy ra giống như đang nằm mơ vậy.

Dù thế nào Vương Tuyết cũng không ngờ được, nhân vật mà mọi người cho là vô dụng lại lợi hại như vậy.

Xem ra là mình đã coi thường anh ta.

Tần Cao Văn chậm rãi bước tới chỗ Vương Tuyết.

“Đúng là không nhận ra, anh Tần lại lợi hại như vậy, tôi rất khâm phục”.

Vương Tuyết cố gắng giữ bình tĩnh.

Tần Cao Văn lạnh lùng nói: “Cô còn lời nào muốn trăn trối hay không?”.

Ầm!

Câu nói này khiến đầu óc Vương Tuyết trống rỗng, ngũ quan vô cùng tinh xảo của cô ta tràn ngập vẻ sợ hãi.

Cô ta cố gắng giữ bình tĩnh: “Anh Tần, anh nói vậy là có ý gì? Anh đừng dọa tôi sợ”.

Tần Cao Văn lạnh lùng nói: “Cô cho rằng bây giờ tôi có tâm tư để đùa với cô sao?”.

Vốn dĩ trước đó Tần Cao Văn không hề nghĩ sẽ ra tay với Vương Tuyết. Đây là mâu thuẫn giữa anh và Tào Vân, Vương Tuyết là người vô tội, không nhất thiết phải bị liên lụy bởi việc này.

Nhưng cô ta lại chạm đến giới hạn của anh hết lần này đến lần khác. Không những chửi mắng anh mà còn thường xuyên chế giễu, thậm chí g**t ch*t Hà Thắng Vũ.

Tần Cao Văn không thể chấp nhận được sự thật này.

Nghĩ rằng một Thanh Long Môn nhỏ bé là có thể khiến anh cảm thấy sợ sao?

Đúng là nực cười.

Khi xưa Tần Cao Văn tung hoành thế giới ngầm, bao nhiêu tổ chức đỉnh cao quốc tế còn không làm gì được anh. Anh lại sợ một Thanh Long Môn hay sao?

“Tôi cầu xin anh, anh Tần, tôi biết lỗi rồi”.

Giờ phút này, Vương Tuyết không nghĩ được gì nhiều. Chỉ cần có thể sống sót, dù có bảo cô ta làm gì cũng không thành vấn đề.

Trong lòng cô ta vô cùng hối hận, sớm biết thực lực của Tần Cao Văn đạt đến trình độ này, có cho cô ta mấy trăm lá gan, cô ta cũng không dám tùy tiện làm bậy.

Thế này không phải là đâm đầu vào chỗ chết hay sao?
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 437


Chương 437

“Bây giờ cô hết cơ hội rồi”.

Tần Cao Văn đưa tay bóp cổ Vương Tuyết.

Cô ta dùng hết sức phản kháng muốn thoát ra khỏi sự kìm kẹp của anh, nhưng thực lực hai người quá chênh lệch, dù cô ta có cố gắng thế nào cũng vô ích.

Vương Tuyết cảm giác được hô hấp trở nên khó khăn, cơ thể cũng dần cứng lại, đầu óc trống rỗng.

Rắc!

Tiếng động rõ rệt vang lên, cổ của Vương Tuyết bị bóp gãy. Đầu cô ta nghẻo sang một bên, hai mắt trắng dã, không còn sinh mệnh.

Cô ta đã chết.



Ở nhà họ Vương.

Bố của Vương Chấn Hoa đang ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt hiện rõ vô cùng sốt ruột.

Tính đến nay Tần Cao Văn đã đến đó hơn một tiếng đồng hồ. Theo lý mà nói, cậu ta đã bị người của Thanh Long Môn giải quyết, bọn họ nên gửi tin tức về sớm mới phải. Vì sao đến bây giờ vẫn không có manh mối nào?

“Chấn Hoa!”.

Giây lát sau, Vương Chấn Hoa từ ngoài cửa đi vào, anh ta khom người thật sâu trước mặt bố.

“Có chuyện gì vậy bố?”.

Bố của Vương Chấn Hoa hỏi: “Người của Thanh Long Môn vẫn chưa gửi tin tới sao?”.

Bây giờ, ông ta không đợi được nữa, chỉ muốn nhìn thấy Tần Cao Văn bị người ta g**t ch*t càng sớm càng tốt.

Vương Chấn Hoa đáp: “Người bên đó vẫn chưa gửi tin tới, nhưng bố đừng lo, con dám bảo đảm cùng lắm là nửa tiếng nữa, đầu của Tần Cao Văn nhất định sẽ được mang về đây”.

“Mong là vậy”, bố của Vương Chấn Hoa ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt hơi nghiêm trọng.

Ông ta khoanh hai tay trước ngực, thở dài.

Tần Cao Văn từng sáng tạo kỳ tích không chỉ một lần, mỗi lần đều biến nguy hiểm thành bình yên vào thời khắc quan trọng nhất, chuyển bại thành thắng.

Nói không chừng lần này cậu ta thật sự có thể tiêu diệt Thanh Long Môn.

Nếu thật như vậy thì cậu ta quá đáng sợ.

Lại nửa tiếng nữa trôi qua mà vẫn không có tin tức gì, sắc mặt của bố Vương Chấn Hoa khó coi vô cùng. Dự cảm chẳng lành trong bụng cũng trở nên mãnh liệt hơn.

Ngay cả Vương Chấn Hoa luôn theo chủ nghĩa lạc quan, trong lòng cũng dần phủ lên một tầng mây mù. Hình như mọi việc đã vượt ngoài tầm kiểm soát của bọn họ.

Tít tít!

Đúng lúc đó, điện thoại của Vương Chấn Hoa vang lên tiếng báo hiệu. Anh ta mở ra thì thấy một đoạn video được gửi tới, người gửi chính là Tần Cao Văn.

Vương Chấn Hoa không khỏi run tay. Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ Tần Cao Văn vẫn chưa chết, vẫn còn có thể gửi tin nhắn cho anh ta?

Anh ta nuốt nước bọt, cổ họng vô thức phát ra tiếng ừng ực, sau đó mở đoạn video đó ra.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 438


Chương 438

Nội dung trong video hiện lên trước mắt Vương Chấn Hoa, xem xong anh ta lại tràn đầy kinh hãi.

Sao… sao lại như thế?

Vương Chấn Hoa cấu vào bắp đùi mình, cơn đau rõ rệt truyền tới, báo cho anh ta biết đây không phải đang nằm mơ, mà là hiện thực.

Tần Cao Văn không những không chết mà còn tiêu diệt cả Thanh Long Môn.

Sao hắn có thể làm được?

“Con ở đó xem cái gì thế?”.

Vừa rồi ông ta liên tục gọi con trai mấy tiếng, nhưng anh ta lại không trả lời, trong lòng ông ta có chút bất mãn, hét lớn.

Vương Chấn Hoa chậm rãi quay người lại. Anh ta có vẻ vô cùng căng thẳng, đến trước mặt bố mình, đưa điện thoại cho ông ta.

“Bố, bố tự mình xem thì hơn”.

Bố Vương Chấn Hoa mở đoạn video đó ra, xem xong thì sắc mặt trắng bệch, trong mắt ngập tràn nỗi sợ hãi, tim lập tức nặng trĩu.

Rất rõ ràng, xuất hiện kết quả thế này vượt ngoài dự liệu của ông ta.

Bố Vương Chấn Hoa luôn cho rằng Tần Cao Văn chắc chắn sẽ chết, nào ngờ vào thời điểm quan trọng, anh lại tạo nên kỳ tích một lần nữa, tát mạnh vào mặt ông ta.

Vương Chấn Hoa nói với bố mình: “Bố…”.

“Bố biết rồi”, bố Vương Chấn Hoa ngắt lời con trai.

Chuyện này quả thật vượt ngoài sự tưởng tượng của ông ta.

Ông ta vốn cho rằng không cần đến ba cao thủ cấp bậc võ vương ra tay với Tần Cao Văn, chuyện này cũng có thể chấm dứt. Bây giờ xem ra, ông ta đã quá xem thường Tần Cao Văn.

“Cứ coi như chưa xảy ra chuyện gì”, ông ta nói với Vương Chấn Hoa.

“Con hiểu rồi”.

Chỉ còn lại vài ngày cuối cùng.



Vương Thuyền Quyên đi đi lại lại trong phòng, mặt có vẻ sốt ruột.

Vì sao đến bây giờ Tần Cao Văn vẫn chưa quay lại, liệu có phải đã xảy ra chuyện gì bất trắc hay không?

Nếu anh thật sự có mệnh hệ gì, vậy mình và con gái phải làm sao?

Lẽ nào hai mẹ con cô lại phải sống những ngày tháng như trước kia sao?

Chỉ nghĩ tới khoảng thời gian đầy nhục nhã thảm thương ấy, Vương Thuyền Quyên đã cảm thấy sợ hãi.

Thực lực của Thanh Long Môn mạnh như vậy, bản lĩnh của Tần Cao Văn cũng rất lợi hại, nhưng người ít địch đông chắc chắn anh sẽ lành ít dữ nhiều.

Anh nhất định phải trở về bình yên!

Cốc cốc cốc!

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Vương Thuyền Quyên vô cùng kích động, lập tức chạy ra mở cửa, nhìn thấy Tần Cao Văn đang đứng đó.

Vương Thuyền Quyên dang tay nhào tới ôm lấy anh.

“Cuối cùng anh cũng về rồi!”, Vương Thuyền Quyên vừa khóc vừa nói.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 439


Chương 439

Tần Cao Văn thản nhiên trả lời: “Em khóc gì vậy? Anh không sao mà”.

Một hồi lâu sau, Vương Thuyền Quyên mới lau khô nước mắt nơi khóe mắt, nghẹn ngào nói với Tần Cao Văn: “Anh không đến Thanh Long Môn sao?”.

“Đương nhiên là đến rồi”, Tần Cao Văn thẳng thắn trả lời.

Điều này khiến Vương Thuyền Quyên rất bất ngờ. Tần Cao Văn đã đến Thanh Long Môn, sao anh có thể bình yên trở về?

“Vậy… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.

Tần Cao Văn nói: “Anh tiêu diệt Thanh Long Môn rồi”.

Trên mặt anh chỉ có biểu cảm thờ ơ, giống như tiêu diệt Thanh Long Môn đối với anh mà nói chỉ là một cái nhấc tay, một việc vô cùng đơn giản.

Vương Thuyền Quyên há hốc miệng, ánh mắt dừng trên người Tần Cao Văn, qua một lúc lâu vẫn không phản ứng lại.

Lời mà anh vừa nói không ngừng vang vọng bên tai cô.

Vương Thuyền Quyên nhìn Tần Cao Văn trông thật không chân thực. Một mình lại tiêu diệt được cả Thanh Long Môn, thực lực như vậy có thể gọi là đáng sợ.

“Sao… sao anh có thể làm được?”, Vương Thuyền Quyên lắp bắp hỏi.

Cô khá hiểu tính cách của Tần Cao Văn, anh chắc chắn sẽ không nói dối, có lẽ lời anh vừa nói là sự thật.

Tần Cao Văn thản nhiên đáp: “Giống như bình thường, người của Thanh Long Môn thật sự quá yếu”.

Khóe miệng Vương Thuyền Quyên hơi giật giật. E rằng cũng chỉ có Tần Cao Văn mới dám nói ra lời như vậy.



Kim Vũ Phi chìm đắm trong giấc mơ tuyệt đẹp về cuộc sống tương lai.

Vốn dĩ anh ta còn cho rằng mình phải đợi vài ngày nữa, Tần Cao Văn mới bị ba đại cao thủ g**t ch*t. Chỉ có đến lúc đó anh ta mới có thể được ở cùng Vương Thuyền Quyên như mong ước. Bây giờ xem ra, nỗi lo của anh ta bằng thừa.

Có lẽ Tần Cao Văn đã bị người của Thanh Long Môn băm vằm thành trăm nghìn mảnh.

“Chồng, không hay rồi!”.

Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc. Kim Vũ Phi ngẩng đầu nhìn lên, Mã Linh Nhi luống cuống chạy tới, gương mặt xinh đẹp vô cùng hoảng loạn.

“Em làm gì vậy?”, Kim Vũ Phi nhíu mày, có chút bất mãn mắng.

Cô ta vội vàng trả lời: “Vừa rồi em nghe được một tin, người của Thanh Long Môn bị Tần Cao Văn tiêu diệt rồi”.

“Cái… cái gì?”, anh ta đứng bật dậy khỏi ghế, đứng ngây ra như tượng gỗ, nắm đấm siết chặt, cơ thể hơi run lên.

Lời Mã Linh Nhi nói không ngừng vang vọng bên tai anh ta, khiến anh ta bị sốc.

Tần Cao Văn chưa chết, rốt cuộc anh ta làm thế nào vậy? Bao nhiêu cao thủ của Thanh Long Môn cũng không phải đối thủ của anh ta?

Xem ra đúng là mình đã đánh giá thấp anh ta rồi.

Một hồi lâu sau, Kim Vũ Phi mới phản ứng lại, anh ta thở dài, vẻ mặt ủ rũ: “Xem ra chỉ đành đợi ba cao thủ kia ra tay”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 440


Chương 440



“Con có ở trong đó không?”.

Tối đến, Vương Chấn Hoa đang định đi ngủ thì đột nhiên nghe thấy tiếng bố vang lên từ bên ngoài cửa.

Anh ta mở cửa phòng ra, hỏi: “Bố đến tìm con có chuyện gì sao?”.

Bố Vương Chấn Hoa nói: “Bố đến bàn với con chuyện đối phó Tần Cao Văn”.

Lại là chuyện liên quan đến Tần Cao Văn.

Vương Chấn Hoa có chút không vui, nói: “Muộn như vậy rồi, chẳng lẽ không thể để mai nói sao ạ?”.

Ban đầu Vương Chấn Hoa không coi trọng Tần Cao Văn, cho rằng anh chỉ là một nhân vật nhỏ bé, dùng đầu ngón tay là có thể dễ dàng nghiền nát. Nhưng theo thời gian trôi qua, Vương Chấn Hoa dần phát hiện ra bản lĩnh của Tần Cao Văn khá đáng sợ.

Dù có đối mặt với cao thủ như thế nào, anh luôn có thể ung dung, bình thản đối phó, hơn nữa còn đánh bại kẻ đó.

Bây giờ, nhà họ Vương bọn họ muốn giải quyết Tần Cao Văn e là không dễ như vậy.

Bố Vương Chấn Hoa nói: “Con nghĩ ba cao thủ kia có thể giải quyết được Tần Cao Văn không?”.

Vương Chấn Hoa đáp một cách chắc chắn: “Con biết hắn rất lợi hại, không có mấy ai có thể đánh bại hắn, nhưng…”.

Nói đến đây, Vương Chấn Hoa lại đổi giọng: “Hắn có mạnh thế nào cũng chỉ có một mình, ba cao thủ lại có đến ba người”.

“Dưới tình huống lấy ít địch nhiều, con không tin Tần Cao Văn có thể sống sót”.

Nếu không trải qua chuyện hôm nay, bố của Vương Chấn Hoa chắc chắn cũng có suy nghĩ giống như con trai. Nhưng bây giờ ông ta quả thật không có dũng khí khinh địch.

Tần Cao Văn chính là như vậy, một mình luôn có thể tạo ra kỳ tích trong lúc quan trọng.

Trước kia, người của Thanh Long Môn quyết định ra tay với Tần Cao Văn, cách nghĩ của bọn họ không phải cũng giống vậy sao? Kết quả cuối cùng thế nào không nói cũng hiểu.

Bây giờ ông ta không muốn mạo hiểm.

Bố Vương Chấn Hoa nói: “Lần này chúng ta phải nghĩ ra cách cẩn thận hơn để đối phó cậu ta, nhất định phải đạt được hiệu quả không có sai sót nào”.

Bây giờ ông ta càng lúc càng dè chừng Tần Cao Văn.

Bố của Vương Chấn Hoa dần hiểu ra, Tần Cao Văn không phải vô dụng giống như tưởng tượng của bọn họ, thực lực của cậu ta vô cùng mạnh mẽ, muốn tiêu diệt cậu ta chắc chắn phải nghĩ ra kế sách vẹn toàn.

“Bố, vậy bố định làm thế nào?”.

Vương Chấn Hoa không kiêu ngạo tự phụ như Trương Thiên Khoát. Ở trước mặt bố, anh ta luôn giữ thái độ khiêm tốn, có câu rất đúng, không nghe lời người lớn sẽ chịu thiệt trước mắt.

Bố Vương Chấn Hoa nói: “Bây giờ Tần Cao Văn có một người mới tên là Tiểu Điệp”.

“Tiểu Điệp sao?”.

“Nếu bố đoán không lầm, cô gái đó hẳn là rất thích Tần Cao Văn, nhưng trong lòng Tần Cao Văn chỉ có một mình Vương Thuyền Quyên. Chỉ cần con nắm chắc cơ hội này thì nhất định có thể khiến quan hệ giữa hai người họ rạn nứt”.

Đương nhiên Vương Chấn Hoa hiểu lời bố nói có ý gì.

“Ý bố là mua chuộc cô ta?”.

Ông già lắc đầu, phủ định suy nghĩ của con trai. Đó không phải là cách nghĩ của ông ta, mua chuộc cô gái đó thì hơi ngu xuẩn.

“Tiếp theo con hãy làm thế này”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 441


Chương 441

Vương Chấn Hoa lập tức bừng tỉnh: “Con biết rồi thưa bố!”.

Nếu thật sự làm theo lời bố nói, anh ta chắc chắn Tần Cao Văn sẽ không tránh khỏi kết cục bị hủy diệt. Làm vậy sẽ có thể ngăn chặn mọi khả năng Tần Cao Văn chuyển bại thành thắng, không ai có thể thay đổi cái kết tử vong của Tần Cao Văn.

Tần Cao Văn chết chắc rồi!



Ánh trăng mông lung, sao trời dịu dàng.

Tiểu Điệp ngồi một mình trên sân thượng, bên cạnh là một ly Coca.

“Chị Tiểu Điệp xuống ăn cơm thôi!”, Đóa Đóa đi lên sân thượng, nói với Tiểu Điệp.

Tiểu Điệp lắc đầu đáp: “Không cần đâu, Đóa Đóa, mọi người ăn cơm trước đi, chị không đói”.

“Nhưng không ăn cơm thì tối đến chắc chắn chị sẽ đói đấy. Chị vẫn nên xuống dưới ăn cơm đi, cả nhà đều đang đợi chị”, Đóa Đóa nói với vẻ ngây thơ.

Trên mặt Tiểu Điệp nở nụ cười ngọt ngào: “Đóa Đóa ngoan, chị không ăn đâu”.

Thấy thái độ của cô ấy kiên định như vậy, Đóa Đóa gật đầu đáp: “Vậy em xuống trước đây, chị Tiểu Điệp”.

“Ừ”, Tiểu Điệp gật đầu.

Tiểu Điệp đang cố gắng giảm bớt thời gian ở cùng với nhà Tần Cao Văn.

Từ mấy năm trước, Tiểu Điệp đã thích Tần Cao Văn, anh đã để lại ấn tượng sâu sắc ở trong lòng cô ấy từ lâu.

Tiểu Điệp ở độ tuổi mới biết yêu, theo cách nhìn của cô ấy, Tần Cao Văn chính là đối tượng có thể gọi là hoàn hảo, ở các phương diện đều không thể bắt bẻ được điều gì. Mặt mũi tuấn tú, thân thể cường tráng, hơn nữa còn có tài hoa.

Những ưu điểm này tùy tiện chọn ra một cái đều có sức sát thương đối với thiếu nữ ngây thơ vô tri, mà Tần Cao Văn lại sở hữu tất cả. Tiểu Điệp thích anh cũng là điều bình thường.

Cứ ngỡ một ngày nào đó mình có thể ở bên cạnh Tần Cao Văn, nào ngờ lúc gặp lại anh, anh đã là người có gia đình. Đôi khi Tiểu Điệp cũng sinh lòng đố kị với Vương Thuyền Quyên.

Thế nhưng tâm trạng đó nhanh chóng biến mất.

Vương Thuyên Quyên và Tần Cao Văn đúng là trời sinh một cặp. Tiểu Điệp có đủ tự tin vào vẻ ngoài của mình nhưng so với đối phương thì vẫn kém hơn đôi phần.

Vương Thuyền Quyên thật sự rất đẹp. Hơn nữa khí chất của cô vô cùng thoát tục, không phải là thứ mà người thường có thể đem ra so sánh được.

Tần Cao Văn ở bên cô ấy có thể nói là một lựa chọn thông minh, sáng suốt.

Bản thân Tiểu Điệp sao có thể đố kỵ được?

Chỉ đơn giản là phúc phần không đủ mà thôi.

Uống xong lon coca, Tiểu Điệp dùng hết sức ném cái lon đi thật xa.

Cô gái muốn ra ngoài đi dạo.

Hiện tại mỗi tháng Tần Cao Văn đều đưa cho cô mấy chục ngàn tệ tiêu vặt và đối xử với cô như em gái.

Từ trên lầu bước xuống chưa được vài bước thì Tiểu Điệp nghe thấy có người gọi mình.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 442


Chương 442

“Tiểu Điệp!”

Ban đầu Tiểu Điệp còn tưởng là ảo giác nhưng sau đó âm thanh càng lúc càng lớn hơn.

Tiểu Điệp quay người lại nhìn. Một bóng hình chạy tới trước mặt cô, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại.

“Chào cô Tiểu Điệp”.

Người này khá xa lạ, Tiểu Điệp chưa gặp bao giờ nên cảm thấy kỳ lạ.

Cô không biết đối phương là ai.

“Xin hỏi, anh là…”

Tiểu Điệp để lộ vẻ nghi ngờ.

Người kia vội vàng trả lời: “Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là tôi có việc tìm cô”.

Sau khi bị sỉ nhục thì lúc này Tiểu Điệp luôn cảm thấy cảnh giác với người khác. Cô vô thức kéo dãn khoảng cách, đứng xa đối phương một chút.

Tiểu Điệp đứng im một góc tường và nói: “Nói đi, tìm tôi có việc gì?”

“Tôi muốn hỏi một chút, có phải cô thích anh Tần không?”

Khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Điệp khẽ đỏ lên. Cô gái im lặng cúi đầu.

“Tôi thích ai có liên quan gì tới anh?”

Người kia vừa mới chạy tới đã hỏi chuyện cá nhân khiến Tiểu Điệp tức giận chỉ muốn chửi cho một trận.

Thế nhưng đối phương không hề tỏ ra tức giận.

Người này chỉ thở dài nói với Tiểu Điệp: “Nếu đã thích anh Tần thì cô nên để ý tới Vương Thuyền Quyên”.

Tiểu Điệp khẽ chau mày.

“Anh nói vậy là có ý gì?”

Thời gian này Vương Thuyền Quyên luôn chăm sóc Tiểu Điệp. Cũng giống như Tần Cao Văn, cô coi Tiểu Điệp như em gái.

Cô luôn tỏ ra chu đáo và gần gũi.

Vậy mà người này cố tình hạ thấp Vương Thuyền Quyên khiến Tiểu Điệp cảm thấy ghê tởm.

Người mặc đồ đen nở nụ cười khổ: “Vương Thuyền Quyên, kẻ lừa gạt đó đúng là lợi hại. Không ngờ đến cả Tiểu Điệp cũng tin cô ta”.

Tiểu Điệp tức giận lắm.

“Tôi nói cho mà biết, nếu còn dám nói xấu chị ấy thì đừng trách sao tôi không khách khí”.

Người này nhắm mắt lại để lộ vẻ thương cảm.

Nhìn trông có vẻ rất đau khổ.

Rồi kẻ này tiếp tục nới với Tiểu Điệp: “Tôi nói cô biết, thực ra Vương Thuyền Quyên đúng ra là vợ của tôi”.

“Anh ngậm miệng lại đi!”

Tiểu Điệp chỉ thẳng tay vào người đàn ông và gầm lên. Tên này đúng là ngông cuồng và quá đáng.

Dám sỉ nhục Tần Cao Văn và Vương Thuyền Quyên.

“Tất cả những gì tôi nói đều là sự thật”.

Người đàn ông thở dài: “Tôi và Vương Thuyền Quyên vốn có hôn ước. Cô ấy đúng ra đã kết hôn với tôi rồi. Sau đó cô ấy đá tôi và ở bên cạnh Tần Cao Văn”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 443


Chương 443

“Thực ra chỉ cần bọn họ yêu thương thật lòng thì tôi cũng không cảm thấy gì nhưng sau đó tôi mới biết, Vương Thuyền Quyên tiếp cận Tần Cao Văn là vì nhắm vào tiền của anh ấy”.

“Hơn nữa…Vương Thuyền Quyên mỗi ngày đều bỏ thuốc mãn tính vào đồ ăn của Tần Cao Văn là để hại chết anh ấy và như vậy cô ta có thể có được tài sản”.

Hiện tại Tần Cao Văn có bao nhiêu tiền thì Tiểu Điệp không rõ. Nhưng cô gái có thể khẳng định anh chắc chắn là một người vô cùng giàu có.

Vậy nên việc Vương Thuyền Quyên tiếp cận anh vì tiền không phải là không có khả năng.

“Dựa vào cái gì mà tôi phải tin anh chứ?”

Thông qua thời gian tiếp xúc với Vương Thuyền Quyên, Tiểu Điệp có thể cảm nhận được rõ ràng đối phương là một người lương thiện, sao có thể vì tiền mà làm những ra những chuyện bỉ ổi, vô liêm sỉ như vậy được.

Hơn nữa đối phương chẳng có chứng cứ gì đã ngậm máu phu người, thật khiến người khác ghê tởm.

Người này nói tiếp: “Cô Tiểu Điệp, cô không tin tôi là bình thường. Nếu như tôi đứng ở lập trường của cô thì có lẽ cũng sẽ sinh nghi”.

Tiểu Điệp không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe.

“Nếu cô không tin thì tối nay có thể tìm dưới gầm gường của Vương Thuyền Quyên. Mấy ngày này Vương Thuyền Quyên đều tăng ca, rất muộn mới về nhà”.

“Cô nhất định sẽ tìm thấy dưới đó một túi bột màu trắng, đó chính là độc dược mãn tính”.

“Loại độc dược này nếu dùng trong thời gian dài thì sẽ rất ảnh hưởng”.

Ban đầu thái độ của Tiểu Điệp vô cùng kiên định, cô không hề tin những gì đối phương nói. Nhưng bây giờ thì cô gái cũng đã bắt đầu dao động.

Lẽ nào những gì kẻ này nói đều là thật sao.

Người đàn ông tiếp tục: “Tôi rất phục anh Tần, anh ấy là một người tài giỏi. Vương Thuyền Quyên có thể ở cạnh anh ấy, tôi không cảm thấy có gì đáng buồn. Nhưng nếu cô gái đó hãm hại anh Tần thì tôi không thể nhắm mắt ngó lơ được”.

“Giai đoạn gần đây tôi luôn âm thầm theo dõi, muốn tìm cơ hội nói ra chân tướng sự việc cho anh Tần nhưng vẫn chưa tìm được”.

“Tôi biết cô rất thích anh ấy, cô sẽ không để cho Vương Thuyền Quyên tự do tác oai tác quái”.

Tiểu Điệp rơi vào im lặng.

Nếu như những gì đối phương vừa nói là sự thật, cô mà còn nhắm mắt ngó lơ thì khác gì đã hại chết Tần Cao Văn.

Không được!

Tiểu Điệp cần phải có đối sách ứng phó. Cô nhất định sẽ nghe ngóng tin tức.

Nếu như không phát hiện ra bất cứ thứ gì dưới gầm giường thì quá tốt. Còn nếu có thì chắc chắn Tiểu Điệp sẽ không bỏ qua cho Vương Thuyền Quyên.

Cô gái không cho phép bất kỳ ai làm hại Tần Cao Văn.

“Tôi…tôi biết rồi!”

Tiểu Điệp trả lời.

Thấy đối phương miễn cưỡng đáp lại thì người mặc đồ đen khẽ thở phào. Mắt kẻ này lấp láy nhưng nhanh chóng giấu nhem dáng vẻ đó đi.

Kế hoạch cuối cùng cũng thành công rồi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 444


Chương 444

Chỉ cần thái độ của Tiểu Điệp không còn bài trừ mãnh liệt như trước đó nữa thì kế hoạch của kẻ này đã thành công được một nửa.

“Tiểu Điệp vậy tôi đi trước nhé. Sự an toàn của anh Tần nhờ vả cả vào cô rồi”.

Tiểu Điệp hoang mang gật đầu.

Người mặc đồ đen quay người rời đi, biến mất trong con hẻm nhỏ âm u.

Ngày hôm sau.

Tối nay Vương Thuyền Quyên tăng ca, ở nhà chỉ có Tiểu Điệp và Đóa Đóa.

Đóa Đóa đang xem tivi, cô bé vui vẻ lắm nên không để ý tới Tiểu Điệp.

Cô gái hơi căng thẳng, tay đổ mồ hôi ướt nhẹp và bỗng thấy chột dạ.

Một lúc sau Tiểu Điệp đứng dậy, từ từ đi lên tầng hai.

Phòng của Vương Thuyền Quyên không hề khóa cửa.

Tâm trạng của Tiểu Điệp hết sức phức tạp, cô gái hi vọng có thể tìm thấy loại độc dược mãn tính đó dưới gầm giường để có thể quang minh chính đại bôi nhọ Vương Thuyền Quyên.

Nhưng Tiểu Điệp cũng cảm thấy lo sợ.

Nếu như thật sự tìm được thứ thuốc độc dược mãn tính đó thì phải nói với Tần Cao Văn thế nào đây?

Tần Cao Văn tin tưởng Vương Thuyền Quyên như vậy, coi cô ấy như một sự tín ngưỡng trong đời mình, bảo vệ cô ấy kỹ càng như vậy…

Nếu như Tần Cao Văn biết được Vương Thuyền Quyên phản bội mình thì sẽ đau khổ lắm.

Thôi bỏ đi.

Giờ Tiểu Điệp cũng không suy nghĩ được gì nhiều.

Tiểu Điệp mở đèn trong phòng và nằm sạp xuống.

Cô tới sát gầm giường. Quả nhiên có một chiếc hộp màu đen nằm ở đó.

Tiểu Điệp lấy chiếc hộp, mở ra thì phát hiện bên trong có một túi bột màu trắng.

Cô gái cảm giác như đang rơi xuống đáy vực.

Quả đúng là như vậy.

Sự việc sao lại thành ra như thế này?

Dịu dàng, lương thiện như Vương Thuyền Quyên sao lại có thể phản bội Tần Cao Văn được chứ?

Cô ấy lại dám hạ độc dược vào đồ ăn của Tần Cao Văn sao?

Giờ phải làm thế nào? Phải nói thế nào với Tần Cao Văn?

Reng reng reng!

Đúng lúc này, điện thoại của Tiểu Điệp đổ chuông. Sau khi nghe máy thì giọng nói quen thuộc của người đàn ông mặc áo đen vọng đến.

“Thế nào cô Tiểu Điệp, tôi không lừa cô đúng không?”

Lúc này Tiểu Điệp không còn cảm thấy ghét người đàn ông mặc đồ đen nữa mà ngược lại còn tỏ ra đồng tình. Cô gái không bao giờ nghĩ rằng Vương Thuyền Quyên lại là người vô liêm sỉ như vậy.

Tiểu Điệp nói tiếp: “Đúng là tôi phát hiện ra độc dược dưới gầm giường. Giờ tôi nên làm gì?”

“Cô đừng vội. Tần Cao Văn rất tin tưởng Vương Thuyền Quyên, nếu như cô vội nói cho anh ấy thì chắc chắn anh ấy sẽ không tin cô đâu mà ngược lại sẽ còn ảnh hưởng tới mối quan hệ giữa hai người nữa”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 445


Chương 445

Tiểu Điệp ngầm cảm thấy đối phương nói đúng. Đây cũng chính là điều mà cô gái lo lắng.

Người mặc áo đen nói tiếp: “Ngày mai cô tới tiệm cà phê, chúng ta gặp mặt. Tới khi đó tôi sẽ nói cô nghe kế hoạch tiếp theo”.

“Được!”

Trong thoáng chốc, Tiểu Điệp đã đứng về cùng một chiến tuyến với người đàn ông kia.

Đối phương muốn cướp lại Vương Thuyền Quyên, còn cô gái thì muốn bảo vệ Tần Cao Văn.

Bọn họ sẽ có một kế hoạch hợp tác chặt chẽ.



“Sự việc thế nào rồi?”

Vương Chấn Hoa nói với Trương Thiên Khoát.

Người mà hôm qua Tiểu Điệp gặp chính là Trương Thiên Khoát.

Tất cả đều do mấy người Vương Chấn Hoa sắp đặt với mục đích ly gián, tạo vết nứt trong mối quan hệ của Vương Thuyền Quyên và Tần Cao Văn.

Chỉ cần có thể tóm được điểm yếu của Tần Cao Văn thì cuộc chiến vài ngày nữa có thể khiến anh không ngóc đầu lên được.

Trương Thiên Khoát trả lời: “Cô gái đó đã cắn câu rồi, hơn nữa còn đồng ý với tôi là buổi trưa ngày mai sẽ tới gặp mặt ở tiệm cafe”.

Nghe tới đây, hai bố con Vương Chấn Hoa thở phào.

“Vậy thì tốt”

Trương Thiên Khoát cung kính nói: “Chú Vương, cháu muốn hỏi một chút, tiếp theo chú định như thế nào?”

“Cháu hãy nói với con bé đó rằng…”

Trương Thiên Khoát gật đầu lia lịa.

“Cháu hiểu rồi chú Vương”.



Hôm sau trời quang mây tạnh. Thời tiết có phần nóng nực.

Tiểu Điệp cầm ô đi tới tiệm cafe. Cô mặc một chiếc váy màu trắng, thu hút sự chú ý của đám đông.

Cô gái không ngừng chảy mồ hôi.

“Ngại quá Tiểu Điệp, tôi đến muộn”.

Giọng nói của Trương Thiên Khoát vọng tới.

“Không có gì”, Tiểu Điệp đáp lại.

“Cô Tiểu Điệp, chúng ta vào trong đi”.

“Ừ”, cô gái gật đầu, cùng Trương Thiên Khoát đi vào trong. Dù hôm qua Tiểu Điệp phát hiện ra độc dược mãn tính dưới gầm giường của Vương Thuyền Quyên nhưng cô gái vẫn không hề buông lơ cảnh giác.

“Anh có cách gì có thể khiến anh Tần ý thức được bộ mặt thực sự của người phụ nữ đó không?”

Trương Thiên Khoát trả lời: “Cô Tiểu Điệp, e rằng chúng ta không có cơ hội làm được điều đó rồi”.

Nghe thấy vậy, Tiểu Điệp tỏ ra vô cùng thất vọng.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 446


Chương 446

“Tại sao?”

Tiểu Điệp nhìn Trương Thiên Khoát và hỏi với vẻ khó hiểu.

“Lúc này Tần Cao Văn yêu Vương Thuyền Quyên vô cùng, có thể nói là nhất nhất nghe theo cô gái đó. Lúc trước có người đắc tội với Vương Thuyền Quyên mà anh ấy đã tiêu diệt cả bang phái đó luôn”.

Tiểu Điệp biết việc này. Điều đó càng khiến cô gái ngưỡng mộ Vương Thuyền Quyên và càng cảm thấy khó hiểu.

Tần Cao Văn yêu thương Vương Thuyền Quyên như vậy, tại sao cô lại phản bội anh?

“Nếu như cô nói ra chuyện này trước mặt Tần Cao Văn thì anh ấy sẽ cho rằng cô muốn hãm hại Vương Thuyền Quyên”.

Tiểu Điệp cảm thấy người này nói đúng.

“Vậy anh nói xem tôi phải làm gì?”

Trương Thiên Khoát cười lạnh lùng: “Xử luôn Vương Thuyền Quyên”.

Choang!

Ly cafe trong tay Tiểu Điệp rơi xuống đất phát ra âm thanh rõ ràng.

Cafe bắn tung tóe.

Một lúc lâu sau, Tiểu Điệp lắp bắp nói: “Anh vừa nói cái gì?”

“Tôi nói là bảo cô Tiểu Điệp g**t ch*t Vương Thuyền Quyên”.

Tiểu Điệp bất giác run lẩy bẩy, cô chưa từng giết ai bao giờ. Và cũng không có gan làm như vậy.

“Không được, tôi không thể giết người”.

Tiểu Điệp mới tầm hai mươi, là một cô gái lương thiện, thuần khiết.

Trương Thiên Khoát kích động nói: “Tiểu Điệp, tôi rất hiểu cảm nhận lúc này của cô nhưng cô đã bao giờ nghĩ rằng nếu cô không ra tay với Vương Thuyền Quyên thì Tần Cao Văn sẽ là người chịu thiệt thòi chưa?”

“Lẽ nào trong lòng cô, Tần Cao Văn không quan trọng sao?”

Tiểu Điệp rơi vào im lặng.

Những lời đối phương vừa nói đều đúng cả. Đối với Tiểu Điệp, Tần Cao Văn chiếm giữ một vị trí quan trọng, không thể thiếu trong cuộc đời cô.

Bố mẹ của Tiểu Điệp đã không còn, Tần Cao Văn chính là người thân duy nhất của cô gái.

Cô không thể tưởng tượng được, nếu như Tần Cao Văn có mệnh hệ gì thì tiếp theo cô sẽ phải như thế nào?

“Được, tôi biết phải làm thế nào rồi”.

Do dự một lúc, Tiểu Điệp nói tiếp: “Nhưng tôi không có cơ hội tiếp xúc nhiều với Vương Thuyền Quyên. Khả năng lừa người khác của cô ta quá cao minh, giờ anh Tần tin tưởng cô ta như vậy hơn nữa hai người họ còn luôn như hình với bóng”.

“Có anh Tần bên cạnh thì tôi ra tay kiểu gì đây?”

Trương Thiên Khoát nói: “Cô có cơ hội!”

Thái độ của anh ta vô cùng dứt khoát.

Tiểu Điệp cảm thấy tò mò: “Tôi không hiểu ý anh, tôi lấy cơ hội ở đâu ra?”

“Tiếp theo cô làm như thế này…”

Trương Thiên Khoát vội vàng đi tới bên cạnh Tiểu Điệp, ghé miệng vào sát tai cô và nói vài câu.

Nghe xong, Tiểu Điệp rùng mình.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 447


Chương 447

“Thật…sự có thể như vậy sao?”

Lúc này Tiểu Điệp dường như đã mất đi khả năng tư duy, toàn bộ đều bị đối phương dắt mũi.

Trương Thiên Khoát nghiêm túc nói: “Đương nhiên là có thể, dùng cách này nhất định có thể trừ khử được Vương Thuyền Quyên”.

“Ban đầu có thể Tần Cao Văn sẽ trách cứ cô, cảm thấy cô không nên làm như vậy, tuy nhiên…”

Trương Thiên Khoát chuyển chủ đề: “Đợi đến một ngày Tần Cao Văn hiểu rõ mọi chuyện thì sẽ đặc biệt cảm kích cô đấy”.

“Anh ấy sẽ biết được người nào trên đời này mới đối xử với anh ấy tốt nhất”.

Tiểu Điệp không nói gì, lúc này cô gái cảm thấy rối như tơ vò.

Rốt cuộc có nên đồng ý với yêu cầu vừa được đề xuất hay không đây?

Thấy đối phương do dự, Trương Thiên Khoát cũng không vội.

Anh ta yên lặng chờ đợi.

Dục tốc thì bất đạt, nếu cứ ép đối phương quá sẽ khiến cô gái trở nên vô cùng cảnh giác. Tới khi đó sẽ gây bất lợi cho kế hoạch.

Trương Thiên Khoát nói: “Tôi rất hiểu tâm trạng của cô lúc này”.

Nói tới đây Trương Thiên Khoát lại thở dài.

“Thực ra nếu có thể lựa chọn thì sao tôi lại phải làm hại Vương Thuyền Quyên chứ. Trong mắt tôi cô ấy là một cô gái hoàn hảo, chẳng thể nào chê được điều gì”.

“Lúc trước, để có thể ở cạnh Vương Thuyền Quyên, tôi đã phải trả giá rất nhiều, nhưng tôi không thể vì người mình thích mà để mặc cô ấy làm gì thì làm được”.

Trương Thiên Khoát không hề khuyên nhủ Tiểu Điệp mà chỉ giãy bày tâm tư của mình.

Cách làm này có hiệu quả hơn nhiều so với việc đưa ra yêu cầu cho cô gái.

Tiểu Điệp nhấp một ngụm cafe mới, suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp:

“Được, tôi đồng ý yêu cầu của anh”.

Trương Thiên Khoát thở phào.

Chỉ cần có câu nói này của Tiểu Điệp thì mọi vấn đề coi như được giải quyết.

Anh ta đảm bảo rằng Tần Cao Văn sẽ chết chắc.

Trương Thiên Khoát nói với Tiểu Điệp: “Vậy nhờ cả vào Tiểu Điệp nhé”.

Tiểu Điệp lắc đầu: “Có thể giúp anh Tần là niềm hạnh phúc trong cuộc đời này của tôi”.

Không biết tại sao khi sắp ra tay với Vương Thuyên Quyên mà Tiểu Điệp ngoài sự sợ hãi ra còn cảm thấy hào hứng.

Có lẽ là do Tiểu Điệp đã nảy sinh lòng đố kỵ với Vương Thuyền Quyên từ lâu, chỉ là không thể hiện ra cảm xúc của mình mà thôi.

Giờ có được lý do thì cuối cùng cô gái cũng có thể đường đường chính chính ra tay với Vương Thuyền Quyên rồi.

Trương Thiên Khoát đứng lên: “Cô Tiểu Điệp, không còn việc gì nữa thì tôi đi trước đây”.

“Ok anh!”

Đợi khi Trương Thiên Khoát rời đi, Tiểu Điệp vẫn còn nán lại quán cafe tới một, hai tiếng để suy nghĩ cụ thể, tỉ mỉ kế hoạch tiếp theo cần làm.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 448


Chương 448

Nhất định phải đạt được hiệu quả và không được phép xảy ra sai sót.

Nếu không thì sẽ công cốc.

Tiểu Điệp siết chặt nắm đấm, thầm chửi rủa: “Vương Thuyền Quyên, lần này đừng có trách tôi”.

Tần Cao Văn không hề hay biết những điều xảy ra với Tiểu Điệp.

Vẫn còn ba ngày nữa.



Tại nước ngoài.

Tào Vân rời khỏi Hoa Hạ là vì ông ta sợ mình không kiềm chế được việc phải g**t ch*t Tần Cao Văn ngay tức khắc.

Ông ta là một người làm gì cũng nhanh như điện xẹt và vô cùng quyết đoán.

Chuyện một khi đã quyết thì ông ta không bao giờ do dự.

Ông ta đã cố gắng tỏ ra kiên nhẫn và kìm chế kích động. Thế nhưng vẫn chưa đủ.

Vậy thì cách tốt nhất chính là mắt không thấy thì tim không đau. Ông ta chọn lựa rời khỏi Hoa Hạ.

Lúc này, ông ta đang nằm trên bãi biển phơi nắng.

Ánh mắt trời ấm ám từ từ rót mật xuống, phủ khắp lên cơ thể kiện tráng của Tào Vân. Bên cạnh ông ta còn có một người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ.

“Anh Tào, khi nào thì anh mua biệt thự cho em?”

Người phụ nữ đưa tay ra v**t v* ngực Tào Vân.

Tào Vân cảm thấy mất kiên nhẫn: “Sao em nói nhiều thế, không phải trước đó đã nói với em rồi sao. Tháng sau mua cho em”.

Cô gái bĩu môi.

Không phải lúc này Tào Vân không có tiền, tài khoản ngân hàng của ông ta lúc nào cũng có ít nhất mấy tỉ tệ, thế mà ông ta lại chẳng thèm bỏ ra vài đồng, dù đổi là bất kỳ người phụ nữ nào thì cũng sẽ cảm thấy khó chịu.

Từ năm ngoái Tào Vân cứ luôn nói là tháng sau.

Giờ đã đợi hơn một năm rồi mà vẫn chẳng có dấu hiệu gì là ông ta sẽ mua biệt thự cho cô gái cả.

Tào Vân đang lừa gạt cô ta.

“Anh Tào, anh đừng có hứa xuông nữa, như vậy em sẽ đau lòng lắm.

Tào Vân chửa rửa: “Cô mới quen tôi có một, hai ngày đấy à? Có điều gì trước đây tôi nói mà không thực hiện không?”

“Ông nói cho mà biết, nếu sau này còn dám càm ràm trước mặt tôi thì đừng trách sao tôi không khách khí”.

“Mau ngậm miệng lại”.

Tào Vân chửi rủa khiến cô gái cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô gái lẳng lặng cúi đầu, không nói gì nữa.

“Em biết rồi”.

Đúng lúc này, điện thoại của Tào Vân đổ chuông. Ông ta lấy lên xem, là số điện thoại của em trai mình.

Em trai của Tào Vân tên là Tào Sơn.

“Có việc gì không?”, Tào Vân hỏi thẳng.

Tào Sơn lên tiếng: “Anh trai, em có một tin xấu báo cho anh, anh chuẩn bị tâm lý trước đi”.

“Tin gì?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 449


Chương 449

Tào Sơn trả lời: “Thanh Long Môn của chúng ta bị tiêu diệt rồi, hơn nữa Vương Tuyết cũng đã bị giết”.

Ầm!

Thông tin này chẳng khác gì sét đánh ngang tai đối với Tào Vân.

Ông ta đập bàn đứng dậy.

“Tên khốn nào làm vậy?”

Tình cảm của ông ta đối với con gái không quá sâu đậm. Vương Tuyết bị giết thì cũng đã bị giết, nhưng ông ta rất bận tâm tới Thanh Long Môn.

Năm xưa Tào Vân tay trắng gây dựng sự nghiệp, cuối cùng cũng có được cơ đồ như ngày hôm nay, vậy mà trong nháy mắt tất cả đã bị sụp đổ.

Dù là ai gặp phải cú sốc như vậy thì cũng sẽ không thể chấp nhận nổi.

Tào Sơn lên tiếng: “Là Tần Cao Văn”.

Tào Vân bừng bừng sát khí, ông ta siết chặt nắm đấm, lửa giận bốc lên ngút trời.

Ông ta không ngờ Tần Cao Văn lại to gan đến như vậy. Ông ta và thuộc hạ còn chưa ra tay mà anh đã chủ động tìm tới rồi.

Vậy thì không thể bỏ qua cho Tần Cao Văn được.

“Được, được lắm!”

Tào Vân gầm lên: “Ngày mai ông về, giờ ông đã không còn tâm trạng đợi ba ngày sau nữa rồi, ngày mai về tới nhà ông sẽ lột xác băm thịt nó ra”.

“Em biết rồi anh”.

Tào Sơn tắt mắt.

Tào Vân hít một hơi thật sâu.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy anh Tào?”

Cô gái nằm bên cạnh ngồi dậy, nở nụ cười quyến rũ.

“Cút ngay cho ông?”

Bốp!

Lúc này ông ta đang điên máu lắm nên tát thẳng vào mặt cô gái lắm lời. Cô gái từ trên ngã lăn xuống đất.

“Nếu còn nhiều lời thì đừng trách ông!”

Nói xong, Tào Vân quay người rời đi.

Nhìn theo bóng lưng đối phương rời đi, cô gái nằm trên bãi cát cảm thấy thật tủi nhục.

Rốt cuộc cô ta đã làm sai điều gì chứ?



Tại nhà Công Tôn ở Thiên Hải.

Lúc này hầu như tất cả đều quay lưng với Tần Cao Văn. Những gia tộc hàng đầu tỉnh Thiên Hải đã bày tỏ cùng một thái độ.

Chỉ có một gia tộc là ngoại lệ. Đó chính là gia tộc Công Tôn.

Tới bây giờ, những người khác vẫn chưa nhận được thông tin gì từ gia tộc Công Tôn, nên họ cảm thấy rất tò mò về hướng đi tiếp theo của gia tộc này.

Không biết gia tộc Công Tôn sẽ dự định làm gì?

“Bố, bố gọi con có việc gì không?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 450


Chương 450

Công Tôn Bôn Đằng đi vào phòng bố và hỏi với vẻ tò mò.

Công Tôn Thiên Hạ ho khan hai tiếng, trả lời: “Con gửi thiệp mời này đến Tần Cao Văn giúp bố”.

Nghe được lời này, Công Tôn Bôn Đằng trợn tròn mắt.

Anh ta không nhận lấy thiệp mời trên tay bố, mà nhìn bố mình một lúc lâu mới hỏi: “Bố, bố biết mình đang làm gì không?”.

Bây giờ Tần Cao Văn là kẻ thù của mọi người, ai cũng muốn dồn anh vào chỗ chết. Nếu Công Tôn Thiên Hạ đứng về phe của anh, đến lúc đó chắc chắn sẽ là kết cục lành ít dữ nhiều.

Một khi Tần Cao Văn bị mấy cao thủ đó g**t ch*t, dựa vào thủ đoạn ác độc của bọn họ, những ai có liên quan đến anh đều bất lợi.

Công Tôn Thiên Hạ nghiêm túc nói: “Bố thấy lần này Tần Cao Văn có thể thắng”.

Thái độ của ông ta rất nghiêm túc.

Nghe vậy, khóe miệng của Công Tôn Bôn Đằng hơi giật giật, thậm chí anh ta còn nghi ngờ liệu tai mình có vấn đề hay không.

“Bố, bố đừng đùa nữa được không?”, Công Tôn Bôn Đằng không nhịn được nói với bố mình: “Bố có biết mấy cao thủ đó đáng sợ thế nào không? Thực lực của Tần Cao Văn không thể nào thắng được bọn họ”.

Công Tôn Thiên Hạ lại có cách nghĩ hoàn toàn trái ngược với con trai. Ông ta là một người khá quật cường, chuyện đã quyết tâm làm thì dù người khác có khuyên thế nào cũng sẽ không thay đổi ý định.

Ông ta đã xem đi xem lại video Tần Cao Văn chiến đấu với người khác. Mỗi lần xem xong đều có thể rút ra được kết luận chuẩn xác, thực lực của Tần Cao Văn rất mạnh, mạnh hơn tưởng tượng của đa số người. Có lẽ mấy cao thủ kia không đáng nhắc tới trước mặt Tần Cao Văn.

Gia tộc Công Tôn của bọn họ có thể quật khởi nhanh chóng sau mười mấy năm là vì biết nhận định thời thế. Ông ta có thể khẳng định lựa chọn ủng hộ Tần Cao Văn là quyết định chính xác nhất.

“Con tuyệt đối không cho bố đi!”, anh ta siết chặt nắm đấm, kiên định nói.

“Vì sao?”.

Dù thái độ con trai khá ác liệt khi nói chuyện với mình, nhưng Công Tôn Thiên Hạ vẫn ung dung bình thản.

“Con không muốn bố đem sản nghiệp của gia tộc đi mạo hiểm, bố làm vậy là tự tìm đường chết”.

Công Tôn Thiên Hạ bình thản hỏi: “Sao con biết bố nhất định sẽ không thành công?”.

“Dù sao con cũng không muốn bố đi”, Công Tôn Bôn Đằng nói thẳng với bố mình.

“Nếu con không muốn đi, vậy thì bố đi”.

Nghe bố mình ra quyết định như vậy, Công Tôn Bôn Đằng há hốc miệng.

Rốt cuộc bố nghĩ sao vậy?

Vì sao ông ấy lại làm như vậy?

“Bố, con hi vọng bố hãy nghĩ kỹ, nếu bố đi thì đồng nghĩa sẽ trở mặt thành thù với mấy gia tộc lớn khác”.

“Bố có chịu đựng được cái giá như vậy không?”.

Công Tôn Thiên Hạ nói: “Bố hiểu”.

Bố mình đã nói rõ như vậy, Công Tôn Bôn Đằng cũng không tiện khuyên nhủ thêm nữa.

“Vậy mọi chuyện tùy bố!”.

Nói xong, Công Tôn Bôn Đằng xoay người rời đi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 451


Chương 451

Cốc cốc cốc!

Tần Cao Văn nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài vọng vào, có vẻ yếu ớt. Anh có thể đoán ra người đến lần này là một người già.

Bây giờ Tần Cao Văn đã có khả năng nghe tiếng gõ cửa đoán được người đến là ai.

“Xin hỏi ông là?”, Tần Cao Văn nhìn ông lão tóc bạc lưng còng đứng trước mắt, tỏ ra hơi bất ngờ.

Anh có thể khẳng định trước đây mình chưa từng có giao thiệp gì với ông ta. Vì sao ông ta lại đến nhà mình?

Ông lão ho khan hai tiếng, nói: “Xin hỏi cậu là cậu Tần phải không?”.

“Đúng vậy”, Tần Cao Văn trả lời một cách thẳng thắn.

Ông lão run run lấy thiệp mời ra đưa cho Tần Cao Văn: “Cậu Tần, tôi đến từ gia tộc Công Tôn trong tỉnh, hôm nay tôi sang đây là muốn mời cậu tối mai qua nhà tôi làm khách”.

Nghe ông ta nói vậy, Tần Cao Văn vô cùng ngạc nhiên. Anh cảnh giác dời mắt xuống tấm thiệp mời.

Bây giờ, cả tỉnh Thiên Hải đều tránh xa Tần Cao Văn, xem anh như sao chổi. Đừng nói là mời anh làm khách, dù gặp anh ở trên đường cũng sẽ chọn đi đường vòng.

Rốt cuộc ông ta nghĩ gì vậy?

“Lẽ nào ông không sợ bị tôi liên lụy hay sao?”.

Ông ta nói thẳng với Tần Cao Văn: “Cậu Tần, cậu là một người rất tài giỏi, trước kia lần nào cũng có thể tạo nên kỳ tích, tôi tin lần này cũng sẽ như vậy”.

Nghe ông ta nói vậy, Tần Cao Văn cảm thấy ấm áp trong lòng.

Anh nói với Công Tôn Thiên Hạ: “Nhưng ông Công Tôn có từng nghĩ tới, lỡ như tôi thua thì phải làm sao?”.

Công Tôn Thiên Hạ vội vàng lắc đầu, cho tới nay ông ta cũng chưa từng nghĩ Tần Cao Văn sẽ thua trận đấu lần này. Ông ta có thể chắc chắn Tần Cao Văn sẽ là người cười đến cuối cùng.

“Cậu Tần, cậu đừng đùa, tôi dám bảo đảm những người đó không phải đối thủ của cậu”.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Vậy được, tôi đồng ý với yêu cầu của ông”.

Anh thoải mái đáp ứng.

Vừa nghe thấy Tần Cao Văn nói vậy, Công Tôn Thiên Hạ tỏ ra vô cùng phấn khởi: “Cảm ơn cậu Tần đã nể mặt”.

Tần Cao Văn gật đầu.

Sau đó, ông ta đưa thiệp mời trong tay cho Tần Cao Văn.

“Cậu Tần, hi vọng ngày mai cậu có thể đến đúng giờ”.

“Ừ”, Tần Cao Văn gật đầu đáp.

Không lâu sau, Công Tôn Thiên Hạ xoay người rời đi, trong nhà chỉ còn lại một mình Tần Cao Văn.

Theo anh thấy, Công Tôn Thiên Hạ là một người khá sáng suốt. Trong lúc tất cả mọi người đều chỉ trích Tần Cao Văn, chỉ có ông ta lựa chọn đứng về phía anh.

Anh sẽ không để ông ta thất vọng.



Tin tức Công Tôn Thiên Hạ đưa thiệp mời cho Tần Cao Văn lập tức truyền khắp tỉnh Thiên Hải, trở thành đề tài mà mọi người bàn luận sôi nổi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 452


Chương 452

Rất rõ ràng, hành vi của Công Tôn Thiên Hạ vượt ngoài dự liệu của mọi người. Bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới ở thời điểm nhạy cảm thế này lại có người dám đứng về phía Tần Cao Văn.

Đầu óc ông ta chắc không có vấn đề gì chứ?

Rốt cuộc Công Tôn Thiên Hạ nghĩ thế nào vậy?

“Tôi thấy lần này gia tộc Công Tôn xong đời rồi”.

“Lần này gia tộc Công Tôn không phải chỉ đơn giản là đắc tội với ba cao thủ”.

“Không sai, những người đứng đằng sau ba cao thủ đều sẽ sống chết đối đầu với gia tộc Công Tôn”.



Theo mọi người nghĩ, lần này Tần Cao Văn sẽ bị tiêu diệt một cách triệt để, không ai có thể thay đổi vận mệnh của anh.

Không ai biết rốt cuộc Công Tôn Thiên Hạ nghĩ thế nào.

Trong phòng Công Tôn Thiên Hạ.

Rầm!

Cửa phòng bị đạp ra, một người phụ nữ mập mạp xông vào.

Người phụ nữ này trang điểm lòe loẹt, mặc một chiếc váy trắng, hiện rõ vẻ dữ dằn.

Bà ta chính là vợ của Công Tôn Thiên Hạ.

“Tên khốn kiếp nhà ông, rốt cuộc ông có ý gì?”.

Người phụ nữ xông đến trước mặt Công Tôn Thiên Hạ, chỉ vào mũi ông ta, hung hăng mắng chửi.

Công Tôn Thiên Hạ bình tĩnh hỏi: “Bà vừa nói gì vậy? Tôi nghe không hiểu”.

“Rõ ràng ông biết bây giờ Tần Cao Văn bị mọi người xem là kẻ địch, ai cũng ghét cậu ta”.

“Vì sao ông còn mời cậu ta đến nhà?”.

Người phụ nữ này tên là Trương Thúy Phương.

Theo Trương Thúy Phương nghĩ, Công Tôn Thiên Hạ chẳng khác nào đang đâm đầu vào chỗ chết, không để tâm đến vận mệnh của cả gia tộc.

Công Tôn Thiên Hạ ung dung nói: “Tôi đã nói rồi, cậu Tần là bạn của tôi, tôi mời bạn đến nhà có vấn đề gì sao?”.

“Tôi thấy đầu óc ông có vấn đề rồi”.

Trương Thúy Phương đến trước mặt Công Tôn Thiên Hạ, chỉ tay vào mũi ông ta mắng chửi: “Ông có biết nếu ông có quan hệ nào với Tần Cao Văn, đến lúc đó ông đừng mong sống nổi ở tỉnh Thiên Hải này nữa, tất cả mọi người đều sẽ gạt ông sang một bên”.

Công Tôn Thiên Hạ thờ ơ đáp: “Tôi biết”.

“Nếu ông đã biết thì sao lại có quyết định ngu xuẩn như vậy? Mau gửi tin nhắn cho Tần Cao Văn, bảo cậu ta đừng tới nữa”.

Công Tôn Thiên Hạ không để tâm đến lời vợ mình nói. Ông ta là người khá cố chấp, chuyện mình đã quyết định thì tuyệt đối không có khả năng thay đổi.

“Tôi nói bà biết không có cửa đó đâu”, Công Tôn Thiên Hạ đáp.

Trương Thúy Phương tức đến mức run rẩy cả người.

Chuyện này là sao?

Trước kia, Công Tôn Thiên Hạ có thể nói là nghe lời bà ta răm rắp, dù bà ta có nói gì, ông ta cũng sẽ làm theo.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 453


Chương 453

Bây giờ lại xảy ra chuyện gì vậy?

“Ông có giỏi thì nói lại một lần nữa xem!”, Trương Thúy Phương chỉ vào mũi Công Tôn Thiên Hạ chửi.

Nếu là trước kia, Công Tôn Thiên Hạ chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nhận thua đầu hàng. Nhưng lần này ông ta lại không có biểu hiện gì sợ Trương Thúy Phương.

“Tôi đã bảo là không thể, có vấn đề gì sao?”.

Trương Thúy Phương hít sâu một hơi, nói: “Tôi nói cho ông biết, Công Tôn Thiên Hạ, đến lúc đó ông đừng có hối hận”.

“Không ủng hộ cậu Tần mới làm tôi hối hận”, Công Tôn Thiên Hạ thẳng thừng trả lời.

“Được, đây là ông nói đấy!”.

Rầm!

Lúc rời đi, Trương Thúy Phương đóng sầm cửa lại, căn phòng vang lên tiếng động to rõ.

“Sao rồi mẹ?”, thấy mẹ mình đi ra, Công Tôn Bôn Đằng vội vàng tiến tới, lo lắng hỏi.

Trương Thúy Phương thở dài: “Mẹ cũng không biết tên Tần Cao Văn kia đã cho bố con uống thuốc gì, bây giờ ông ấy hoàn toàn không nghe lọt tai hai mẹ con mình nói”.

“Ý mẹ là…”.

Trương Thúy Phương nói: “Bố con lần này đã quyết tâm rồi, mẹ có nói gì cũng vô dụng. Rốt cuộc phải làm sao, quyền quyết định nằm trong tay con”.

Bây giờ hai mẹ con họ ở cùng một chiến tuyến.

Công Tôn Bôn Đằng phấn khởi hỏi: “Mẹ, ý mẹ là dù con có quyết định thế nào, mẹ cũng ủng hộ con?”.

Trương Thúy Phương gật đầu: “Không sai, con làm thế nào cũng được”.

Công Tôn Bôn Đằng lộ ra nụ cười lạnh lùng. Nếu mẹ đã nói rõ như vậy thì tiếp sau đây cũng đừng trách mình không khách sáo.

“Được, con biết nên làm thế nào rồi”.

Nói xong, Công Tôn Bôn Đằng quay người rời đi.

Đêm tối thâm trầm.

“Cậu gọi chúng tôi tới có việc gì?”, một người đàn ông trung niên mặc áo vest trắng, đeo kính, trông nho nhã lịch sự, cất tiếng hỏi Công Tôn Bôn Đằng.

Người đàn ông trung niên này tên là Chu Thiên Phi, một kỳ thủ cờ tướng nổi tiếng hàng đầu quốc tế. Ông ta từng giành giải quán quân cờ tướng ở Hoa Hạ ba năm liên tục.

Công Tôn Bôn Đằng nói: “Hôm nay tôi gọi hai người đến đây là hi vọng hai người có thể giúp tôi một tay”.

“Giúp, giúp việc gì?”, người còn lại tên Lý Thắng Kỳ hỏi anh ta.

Công Tôn Bôn Đằng trả lời: “Bố tôi mời Tần Cao Văn đến làm khách, chắc hai người đều biết tin này nhỉ?”.

Lý Thắng Kỳ cười đáp: “Hôm nay anh gọi chúng tôi đến đây là để nói cho chúng tôi biết tin này sao?”.

Công Tôn Bôn Đằng vội vàng lắc đầu: “Anh đừng hiểu lầm, tôi không có ý này”.

Hai người lập tức chú ý tới, bọn họ nhìn Công Tôn Bôn Đằng với vẻ hiếu kỳ.

Rốt cuộc anh ta định làm gì?

“Vậy cậu nói xem, gọi chúng tôi đến là có mục đích gì?”.
 
Back
Top Bottom