Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 274


Chương 274

Sau khi ăn cơm xong, cả nhà mang bánh sinh nhật ra, hát bài hát chúc mừng sinh nhật, bảo Đóa Đóa cầu ước nguyện, Tần Cao Văn nói: “Chú siêu nhân hôm nay sẽ có một món quà bí mật muốn tặng cho cháu đó”.

Đóa Đóa ngây thơ hỏi: “Là gì vậy ạ?”.

“Nếu giờ mà chú nói với cháu thì không còn là bất ngờ nữa, cháu đi cùng chú siêu nhân là sẽ biết ngay, chú dám đảm bảo Đóa Đóa chắc chắn sẽ rất thích”.

“Thật không ạ?”.

Tần Cao Văn gật đầu.

Vương Thuyền Quyên nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng vui phơi phới, cảm giác vô cùng hạnh phúc.

Khoảnh khắc này Vương Thuyền Quyên càng lúc càng tin điều mà cô chọn là hoàn toàn chính xác, cũng may đã không vì áp lực mà bỏ Đóa Đóa đi.

Nếu không cô sẽ hối hận cả đời.

“Vậy cháu nhắm mắt vào đi nào!”, Tần Cao Văn nói với Đóa Đóa.

“Vâng ạ!”.



Bên ngoài khu vui chơi.

Mọi người chỉ biết hôm nay là ngày đối quyết của Thiên Lôi tông sư và Tần Cao Văn, nhưng địa điểm cụ thể của hai người họ ở đâu thì vẫn chưa rõ.

Có không ít phóng viên và người quan tâm đều rất muốn biết địa điểm sự việc, thế là cả quãng đường cứ đi theo Thiên Lôi tông sư.

Cho dù thế nào bọn họ cũng không ngờ Thiên Lôi tông sư lại tìm một nơi là khu vui chơi vừa mới xây dựng xong để chờ Tần Cao Văn.

Ý của ông ta là gì thế?

“Vì sao sư phụ lại lựa chọn ở đây nhỉ?”.

Đến ngay cả Mã Thiên Hạo cũng cảm thấy khó hiểu.

Thiên Lôi tông sư trả lời: “Hôm nay là sinh nhật của con gái Tần Cao Văn, và khu vui chơi này chính là món quà sinh nhật mà cậu ta tặng cho con gái”.

Mặt Mã Thiên Hạo hơi biến sắc.

Có tiền đúng là làm gì cũng được.

Khu vui chơi này cho dù là vị trí hay là thiết bị vui chơi đều xa hoa hơn các khu vui chơi bình thường khác rất nhiều lần.

Ban đầu Mã Thiên Hạo luôn cho rằng là một đại gia nào đó xây lên kinh doanh.

Không ngờ là món quà mà Tần Cao Văn tặng cho con gái.

Tên này rốt cuộc có bao nhiêu tiền vậy?

Bốn sát thủ Phong, Vũ, Lôi, Điện cũng đang âm thầm mai phục.

Chờ khi Thiên Lôi tông sư g**t ch*t Tần Cao Văn, bọn họ sẽ đột nhiên nhảy ra, làm kiểu trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.

Đương nhiên bọn họ chưa từng bẩm báo với cấp trên về việc Thiên Lôi tông sư giết Tần Cao Văn, lần này đến chỉ là muốn cướp Tần Cao Văn trong tay của Thiên Lôi tông sư.

Ông Hai muốn đích thân chặt đầu của Tần Cao Văn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 275


Chương 275

Dù sao từ ngày ông ta xuất đạo đến ngay, chưa từng thua ai cả, Tần Cao Văn là người duy nhất có thể khiến ông ta coi trọng.



Không bao lâu, một chiếc xe lái đến, Tần Cao Văn, Đóa Đóa và Vương Thuyền Quyên, ba người bọn họ đều ở trong xe.

Nhìn thấy Tần Cao Văn bên trong xe, cơ thể Mã Thiên Hạo lập tức rạo rực sát khí.

“Sư phụ, tôi thấy có thể ra tay được rồi đấy”.

Thiên Lôi tông sư là một người khá có nguyên tắc, ông ta nói: “Không vội, chúng ta vẫn có thể chờ thêm một lát, để cậu ta tổ chức sinh nhật cho con gái xong rồi giết cậu ta cũng không muộn”.

Cho dù không hiểu lắm về hành vi của Thiên Lôi tông sư nhưng cũng không dám làm trái yêu cầu.

“Mọi việc đều nghe theo sư phụ”.

Xe dừng lại, Đóa Đóa vẫn nhắm mắt, trong lòng vô cùng hồi hộp.

“Đóa Đóa, cháu chuẩn bị xong chưa?”.

Tần Cao Văn ghé sát tai Đóa Đóa nói.

Điều này khiến Đóa Đóa càng cảm thấy bí mật và thêm vẻ mong chờ.

“Cháu chuẩn bị xong rồi ạ”.

Tần Cao Văn nhìn Vương Thuyền Quyên một cái, nở nụ cười nói: “Món quà tiếp theo này nhất định sẽ khiến Đóa Đóa thích”.

Sau đó Tần Cao Văn bỏ hai tay của Đóa Đóa xuống, Đóa Đóa nhìn thấy khu vui chơi trước mặt, cả người ngây ra, một cảm giác vui sướng bất ngờ bao trùm lấy cô bé.

“Chú siêu nhân ơi… đây là…”.

Tần Cao Văn dùng ánh mắt trìu mến nhìn Đóa Đóa nói: “Đóa Đóa, chú nhớ có một lần cháu nói với chú rằng cháu thích có một khu vui chơi của chính mình đúng không nào?”.

Đóa Đóa gật đầu.

Trong mắt đã long lanh nước mắt.

“Chú xây cho cháu một khu vui chơi này, Đóa Đóa có thích không?”.

Bây giờ Đóa Đóa không nói nổi nữa, nhất thời òa lên khóc, cô bé vô cùng cảm động.

Đóa Đóa vừa khóc vừa nói: “Chú siêu nhân, vì sao chú tốt với nhau như vậy?”.

Mấy năm trước Đóa Đóa đã chịu rất nhiều tủi thân, xung quanh có không ít bạn bè trêu chọc cô bé, ức h**p cô bé, nói rằng cô bé không có bố.

Nhưng từ sau khi Tần Cao Văn xuất hiện, thế giới của Đóa Đóa đã thay đổi vô cùng lớn.

Vốn dĩ mọi thứ đen tối đã trở nên tươi sáng, Tần Cao Văn giống như ánh sáng mặt trời vậy, xua tan đi màn đêm và lạnh lẽo trong cuộc đời, mang đến sự ấm áp vô tận cho cô bé.

Đóa Đóa dang tay ra ôm chặt lấy Tần Cao Văn và nói: “Chú siêu nhân… cháu… cháu có thể gọi chú là bố không?”.

Tần Cao Văn sững người, sau đó trong lòng tràn ngập vui sướng.

Ôm Đóa Đóa vào lòng nói: “Con bé ngốc này, đương nhiên là có thể gọi chú là bố rồi, vì chú chính là bố ruột của cháu”.

“Gì cơ ạ?”.

Đóa Đóa mở to hai mắt, nhìn với vẻ khó tin: “Thật… không ạ?”.

“Nếu cháu không tin có thể hỏi mẹ cháu đi”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 276


Chương 276

Đóa Đóa ngẩng đầu nhìn Vương Thuyền Quyên với vẻ mong đợi.

Cô nở nụ cười cưng chiều, xoa đầu cô con gái nhỏ: “Đúng vậy, chú siêu nhân mà con yêu quý nhất chính là bố của con. Trước đây mẹ luôn muốn nói với con chuyện này nhưng không có cơ hội”.

Đóa Đóa vô cùng kích động, chỉ biết ôm chặt Tần Cao Văn.

Cô bé không ngờ ước nguyện của mình đã thành sự thật.

Cô bé sẽ không bao giờ quên ngày sinh nhật đặc biệt ngày hôm nay.

Tần Cao Văn dịu dàng nói: “Được rồi, Đóa Đóa buông bố ra nào, giờ bố vẫn còn việc cần phải xử lý”.

Đóa Đóa nhìn bố với vẻ tò mò: “Bố làm gì ạ?”.

“Không có gì, có chút chuyện bé xíu xiu thôi”.

Vương Thuyền Quyên cũng nói: “Đóa Đóa phải nghe lời bố nhé, biết chưa?”

Dù thật lòng không nỡ nhưng Đóa Đóa vẫn buông Tần Cao Văn ra.

Một lúc sau, Tần Cao Văn bước xuống xe, khoanh tay trước ngực, đi về phía Thiên Lôi tông sư.

Tất cả mọi người đều trở nên kích động với khí thế hừng hực.

Ngày hôm nay cuối cùng đã tới rồi.

Mã Thiên Hạo lạnh lùng nói với Tần Cao Văn: “Tần Cao Văn, chúng ta tìm chỗ khác đánh đi”.

“Tại sao?”

Tần Cao Văn nhìn Mã Thiên Hạo với vẻ khó hiểu.

Hắn thản nhiên đáp lại: “Con của anh còn trên xe, nếu như chúng tôi giết anh ở đây thì e rằng anh sẽ tạo thành cái bóng âm suốt thời niên thơ ấu trong cả cuộc đời này của con bé đấy”.

“Chỉ câu nói này của anh thôi thì lát nữa tôi có thể tha mạng cho anh rồi”.

Điều này có nghĩa là lương tâm của hắn vẫn chưa mất hoàn toàn.

“Anh quá cuồng ngạo rồi đấy”.

Hắn không thể nào hiểu rõ tại sao Tần Cao Văn sắp chết tới nơi mà còn ăn nói lung tung được? Như vậy có ý nghĩa gì với anh chứ?

Anh căn bản không phải là đối thủ của Thiên Lôi tông sư.

Thiên Lôi tông sư nói với vẻ vô cảm: “Cậu giết hại đồ đệ duy nhất của tôi, hôm nay tôi sẽ không tha cho cậu”.

“Ông không phải là đối thủ của tôi”.

Hôm nay là sinh nhật con gái, Tần Cao Văn thật không muốn nhiều lời với đám người này.

“Tôi thấy cậu sợ thì có”.

“Chính xác, anh chỉ là một kẻ ỷ mạnh h**p yếu, là một kẻ bạc nhược”.

“Đừng có mượn cớ cho cái sự nhu nhược của bản thân”.



Xung quanh đều là lời chế nhạo dành cho Tần Cao Văn. Trong mắt bọn chúng, anh là một kẻ hèn kém, có thể bị trừ khử một cách dễ dàng và nhanh gọn lẹ.

Đối diện với một kẻ mạnh đỉnh cao như Thiên Lôi tông sư, anh nhất định sẽ khó thoát khỏi kiếp nạn này.

Tần Cao Văn vốn chẳng bận tâm tới những lời cảnh cáo đó.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 277


Chương 277

Anh khoanh tay trước ngực, nói với Thiên Lôi tông sư: “Tôi hôm nay đứng ở đây. Nếu như ông có thể khiến tôi lùi một bước thì coi như tôi thua”.

Cảnh tượng này khá là quen thuộc.

Lần trước, khi Tần Cao Văn và Mã Thiên Long giao chiến, anh cũng phát ngôn lộng hành như vậy. Đúng là chẳng coi ai ra gì.

Lần này người mà anh đối diện là Thiên Lôi tông sư, vậy mà anh cũng có thể ăn nói ngông cuồng như vậy sao?

Anh chán sống rồi chắc?

Sát khí đột nhiên bùng phát từ cơ thể của Thiên Lôi tông sư.

Ông ta siết chặt nắm đấm, nghiến răng chửi: “Có bản lĩnh thì nói lại một lần nữa xem”.

“Tôi nói nếu ông có thể khiến tôi lùi một bước thì coi như tôi thua”.

Thiên Lôi tông sư nghiến răng chửi tiếp: “Là do cậu nói nhé, hôm nay đừng trách sao tôi không khách sáo”

Ông ta gầm lớn rồi lao về phía Tần Cao Văn.

Tốc độ của Thiên Lôi tông sư cực kỳ nhanh. Mỗi bước di chuyển của ông ta đều khiến mặt đất rung chuyển. Đám đông còn chưa kịp nhìn rõ thì sau mỗi bước chân ông ta đạp xuống đã xuất hiện những cái hố nhỏ rồi.

Tất cả đều cảm thấy kinh sợ.

Đây chính là đẳng cấp của tông sư sao?

Ông ta siết nắm đấm, dội về phía ngực của Tần Cao Văn.

Cú đấm nhìn vô cùng bình thường, chẳng có bao nhiêu sức mạnh nhưng trên thực tế lại nặng tới hàng trăm cân.

Nếu như đánh vào cơ thể người thường thì chắc chắn sẽ khiến kẻ đó hồn bay phách tán.

Tần Cao Văn nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc trước mặt thì tỏ ra ung dung vô cùng.

Anh không hề có ý định động tay động chân.

“Gã này bị dọa tới mức đơ luôn rồi à, sao không né?”

“Có lẽ não ngừng hoạt động luôn rồi”.

“Không thể hiểu nổi hắn đang nghĩ cái quái gì”.



Rắc!

Thiên Lôi tông sư giáng cú đấm xuống Tần Cao Văn.

Đám đông nghe rõ mồn một âm thanh vọng tới. Tất cả đều cho rằng đó là tiếng xương bị đánh gãy của Tần Cao Văn.

Bọn họ cho rằng, tiếp theo thì Tần Cao Văn sẽ đổ rầm xuống đất.

Thế nhưng ảo tưởng trong đầu chẳng bao giờ xảy ra.

Tần Cao Văn vẫn đứng đó chẳng hề hấn gì.

Bầu không khí tại hiện trường bỗng trở nên vô cùng quỷ dị. Những gì xảy ra trước mắt hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của đám đông.

Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 278


Chương 278

Sao sự việc lại thành ra thế này?

Bọn họ phát hiện ra vẻ đau đớn trên khuôn mặt của Thiên Lôi tông sư. Cánh tay phải của ông ta đã không thể cử động được nữa.

“Có phải ông cảm thấy cánh tay hơi đau không nhỉ?”

Thiên Lôi tông sư nhìn Tần Cao Văn, không dám tin cảnh tượng vừa mới xảy ra.

Thế nhưng cơn đau rõ như ban ngày từ cánh tay truyền tới đã nói cho ông ta biết rằng mọi thứ đều là sự thật.

Cú đấm ông ta giáng xuống ngực Tần Cao Văn đã khiến cánh tay của ông ta bị gãy còn đối phương thì chẳng hề hấn gì.

“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Hình như cánh tay của Thiên Lôi tông sư đã bị gãy rồi!”

“Không thể nào, đừng có nghe nói linh tinh”.



Bốp!

Tần Cao Văn tát bốp lên mặt Thiên Lôi tông sư khiến ông ta bay bật ra phía sau.

Rầm!

Thiên Lôi tông sư đập mạnh xuống đất, thậm chị còn tạo ra một cái hố lớn.

Mã Thiên Hạo đơ toàn tập.

Chuyện gì thế này, mọi chuyện đều nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Rốt cuộc Tần Cao Văn đã làm như thế nào vậy?

Đó là một tông sư đấy!

Hắn ta vất vả đi biết bao xa để cuối cùng tìm được Thiên Lôi tông sư, coi ông ta là hi vọng duy nhất báo thù cho anh trai.

Vốn tưởng rằng mọi thứ đã nằm chắc trong tầm tay, kết quả lại bị Tần Cao Văn hạ gục một cách dễ dàng.

Không sai. Quá dễ dàng.

Thậm chí từ đầu tới cuối, Tần Cao Văn vẫn cứ đứng nguyên đó chẳng hề nhúc nhích.

Trận đấu đã kết thúc.

Tần Cao Văn nói với vẻ thản nhiên: “Trước đó tôi đã nói rồi, tôi không muốn ra tay với ông ta, không phải tôi không dám mà là tôi không có thời gian”.

Thiên Lôi tông sư cảm thấy toàn thân đau rần rần. Đúng là quá mất mặt.

Lúc ban đầu hầu như tất cả mọi người đều cho rằng Thiên Lôi tông sư chắc chắn sẽ chiên thắng, việc xử lý Tần Cao Văn chẳng cần phải nói nhiều.

Thế nhưng kết quả cuối cùng đã nằm ngoài dự liệu của bọn họ.

Tần Cao Văn đã để cho bọn họ hiểu cái gọi là cao thủ đích thực đáng sợ đến mức nào?

Đối phương quá mạnh.

Tần Cao Văn đi tới trước mặt Mã Thiên Hạo và nói: “Giờ anh có hai lựa chọn!”

“Có giỏi thì giết tôi đi!”

Mã Thiên Hạo là một kẻ nóng tính. Hắn sẽ không dập đầu trước mặt Tần Cao Văn để cầu xin được tha.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 279


Chương 279

Mã Thiên Hạo và anh trai sống nương tựa nhau, hắn coi Mã Thiên Long như một sự tín ngưỡng của chính mình. Giờ Mã Thiên Long đã chết trong tay Tần Cao Văn, nếu như không thể báo thù cho anh trai thì cuộc đời này với hắn cũng chẳng còn nghĩa lý gì.

Giờ nếu như Tần Cao Văn giết hắn thật thì cũng coi như là một sự giải thoát.

Tần Cao Văn ung dung lên tiếng: “Tôi sẽ không giết anh”.

Hắn chỉ là kẻ địch của anh chứ không phải là một kẻ xấu.

Mã Thiên Hạo không hề cảm thấy hào hứng.

Hắn không hề cảm thấy vui mừng. Giờ đối với hắn mà nói, đời người đã không còn giá trị gì nữa.

Hắn không biết tương lai sẽ đi đâu về đâu.

Từ nhỏ đã cùng anh trai sống nương tựa, hắn đã sớm coi Mã Thiên Long là ngọn đèn chỉ đường của mình. Mỗi lần khi cảm thấy mất phương hướng, chỉ cần đi theo anh trai là tìm được lối ra.

Nhưng giờ anh trai đã không còn nữa.

“Tại sao anh lại không giết tôi?”

Hắn nhìn Tần Cao Văn và gầm lên

Tất cả mọi người nhìn Tần Cao Văn gào khóc trong đau đớn, bộ dạng lã chã nước mắt với phần tò mò.

Lẽ nào được sống không tốt sao?

Tần Cao Văn thản nhiên trả lời: “Tại sao tôi phải giết anh?”

Hôm nay là sinh nhật của cô con gái, anh cố gắng không sát hại ai cả. Nếu là trước đây thì có lẽ Mã Thiên Hạo đã sớm trở thành một cái thây ma rồi.

Hắn nhắm mắt lại, để lộ nụ cười chua chát.

Mã Thiên Hạo biết rằng cả đời này hắn không thể báo thù thay cho anh trai được nữa.

Thiên Lôi tông sư là sự tồn tại duy nhất, đồng thời cũng là hi vọng cuối cùng của hắn.

Trước khi trận quyết đấu diễn ra, hắn cảm thấy hết sức tự tin, cho rằng Thiên Lôi tông sư có thể báo thù thay anh trai.

Thế nhưng hắn đã đánh giá quá thấp thực lực của Tần Cao Văn.

Đối phương quá mạnh.

Mã Thiên Hạo không còn mặt mũi nào để sống tiếp nữa. Hắn lấy ra một con dao sáng loáng, lạnh lẽo

và kề vào cổ mình.

Phụt!

Máu tươi nóng hổi xối ra, Mã Thiên Hạo đổ người xuống đất, chút hơi ấm cuối cùng của sinh mệnh dần biến mất.

Đám đông cầm điện thoại chỉ quan tâm chụp hình, không hề thể hiện bất kỳ sự đồng cảm nào.

Cuộc sống vốn là như vậy.

Một phút sau, Mã Thiên Hạo đã chết hoàn toàn.

Tần Cao Văn không hề quay trở lại xe mà chắp tay sau lưng: “Những kẻ núp nùm bước ra hết cả đi”.

Giọng nói của Tần Cao Văn vốn không lớn nhưng rành rọt, rõ ràng, hơn nữa tất cả những người có mặt đều nghe không sót từ nào.

Bốn cao thủ Phong, Vũ, Lôi, Điện đều thầm cảm thấy thất kinh. Rõ ràng bọn chúng đã ẩn nấp rất kỹ rồi.

Vậy tại sao vẫn bị Tần Cao Văn phát hiện?
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 280


Chương 280

“Giờ phải làm thế nào đây?”

Cuồng Phong nhìn mấy người bên cạnh và nói.

“Thôi bỏ đi, chúng ta liều mạng với hắn!”

Bọn chúng không chắc chắn có thể chiến thắng được Tần Cao Văn, dù sao thì đến cả một nhân vật cấp bậc tông sư cũng không phải là đối thủ của anh thì sao bọn chúng có thể?

Thế nhưng cũng không ai thoái lui.

Phong, Vũ, Lôi, Điện biết rằng chết trong tay Tần Cao Văn vẫn hơn là chết trong tay ông Hai.

Vì ông Hai độc ác, bá đạo hơn Tần Cao Văn nhiều.

Tất cả bọn chúng đều từ trên không trung đáp xuống.

Đám đông vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy Phong, Vũ, Lôi, Điện. Không ngờ mấy kẻ ẩn núp đó lại muốn ra tay với Tần Cao Văn.

Cuồng Phong bước lên một bước: “Anh Tần, quả nhiên thực lực của anh thật phi thường, khiến chúng tôi phải bái phục”.

“Các người là người ông Hai cử đến à?”

Tần Cao Văn thản nhiên hỏi.

Cuồng Phong đáp lại: “Anh Tần quả là người thông minh. Chính xác”.

“Nếu đã là người ông Hai cử tới thì tôi có thể xử lý nhanh gọn lẹ, các người lựa chọn tự sát đúng không”.

Hiện trường trở nên xôn xao.

Biểu cảm vừa rồi của Tần Cao Văn khiến đám đông phải thốt lên đầy hãi hùng.

Thế nhưng những lời nói vừa rồi của anh thì có phần hơi ngông cuồng.

Dám bắt cao thủ của ông Hai tự sát sao?

Anh là cái thá gì?

Ông Hai là hoàng đế của thế giới ngầm thành phố Minh Châu.

“Người anh em, câu nói vừa rồi của anh hơi bị ngông quá đấy”.

Sắc mặt của Cuồng Phong tối sầm, sát khí trên người dần bộc lộ ra, không khí xung quanh cũng bị giảm nhiệt độ xuống rõ rệt.

Rất nhiều kẻ quan sát xung quanh đều lùi ra sau.

“Xem ra các người nhất định phải đối đầu với tôi nhỉ?”

“Anh dám sỉ nhục ông Hai, chỉ riêng điều đó thôi đã đủ để khiến chúng tôi băm nát anh rồi”.

Tần Cao Văn nói với vẻ khinh thường: “Ông Hai đối với tôi cũng chỉ là cục shit thôi”.

“Anh dám sỉ nhục ông ấy, anh chết chắc rồi!”

Tiếp đó bốn cao thủ Phong, Vũ, Lôi, Điện đều đồng loạt lao về phía Tần Cao Văn.

Không ít người nhìn thấy cảnh tượng trước mặt phải tỏ ra căng thẳng. Rốt cuộc Phong, Vũ, Lôi, Điện lợi hại hơn hay là Tần Cao Văn cao siêu hơn?

Nếu như trước đó Tần Cao Văn không quyết đấu với Thiên Lôi tông sư thì có lẽ hầu như tất cả sẽ đứng về phía bốn cao thủ kia.

Nhưng lúc này hướng tranh luận đã có sự thay đổi.

Màn thể hiện khi nãy của Tần Cao Văn quá xuất sắc, đủ để khiến đám đông chấn động và bị thu hút.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 281


Chương 281

Thực lực của anh quá mạnh.

Rầm!

Rầm!



Đám đông nhìn thấy mấy bóng đen bay bật ra, đập mạnh vào tường, cửa sổ và cả gốc cây.

Đó chính là bốn cao thủ Phong, Vũ, Lôi, Điện.

Bầu không khí trở nên quỷ dị vô cùng, tất cả đều im phăng phắc.

Bọn họ đều nhìn Tần Cao Văn, rõ ràng là không dám tin.

Rốt cuộc đối phương đã làm thế nào vậy.

Phong, Vũ, Lôi, Điện, bốn cao thủ mà rơi vào tay anh thì đến một chiêu cũng không đánh lại nổi.

Đối phương thực sự quá lợi hại.

Cuồng Phong ôm ngực với vẻ mặt kinh hoàng.

Dù hắn đã sớm dự liệu rằng mấy người bọn hắn liên kết lại cũng không phải là đối thủ của Tần Cao Văn nhưng hắn không ngờ lại bị đánh bại nhanh như chớp thế này.

Đây chính là cái gọi là giết người trong chớp mắt.

Anh chỉ dùng một chiêu là có thể đánh bại tới mấy người.

Tần Cao Văn bước tới trước Cuồng Phong, ngồi xuống nói: “Anh còn lời gì trăn trối không?”

Cuồng Phong cười lạnh lùng: “Tần Cao Văn tôi công nhận anh lợi hại”.

“Tôi lại không thích nghe lời bợ đỡ”.

Tần Cao Văn lập tức ngắt lời Cuồng Phong.

Cuồng Phong nói tiếp: “Nhưng tôi nói cho anh biết, anh có lợi hại tới mấy cũng vô ích thôi. Vì đối diện với ông Hai thì chỉ có nước chết, anh không thể nào là đối thủ của ông ta”.

“Tại sao?”

Tần Cao Văn tỏ ra tò mò. Anh từng gặp ông Hai, đối phương không hề mạnh như anh nghĩ.

Cuồng Phong ho hai tiếng: “Bởi vì ông Hai không còn gì vương vấn nữa, ông ta là người mà đến họ hàng không nhận, ông ta giết người vì thích, chứ không vì tiền, cũng không vì lợi ích”.

“Nói xong chưa?”

Cuồng Phong lại ho và phun ra một ngụm máu tươi. Hắn nhìn Tần Cao Văn và nói: “Anh biết điều thì mau cút, rời khỏi khu vực Minh Châu, nếu không nhất định sẽ chịu phải sự truy sát của ông Hai đấy”.

“Tôi biết rồi”.

Tần Cao Văn siết cổ Cuồng Phong

Hắn từ từ nhắm mắt lại.

Rắc.

Cổ hắn đã bị Tần Cao Văn bẻ gãy. Khóe miệng hắn rỉ ra một đường máu, chảy xuống đất, sinh khí đã dần biến mất.

Tần Cao Văn đứng dậy nói tiếp: “Không thể nào mà ai trong số các người cũng muốn tôi đích thân phải ra tay đấy chứ”.

Ba cao thủ còn lại biết rằng nếu Tần Cao Văn không giết họ thì bọn họ cũng không thể nào sống sót.

Bởi vì ông Hai không cho phép bất kỳ kẻ nào thất bại mà còn được tồn tại trên đời này.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 282


Chương 282

Bọn họ lấy ra vũ khĩ, tự động đâm vào người.

Tất cả đều đổ gục xuống đất và chết.

Bốn cao thủ cùng với Thiên Lôi tông sư đều thất bại trong tay Tần Cao Văn.

Cảnh tượng vừa rồi được không ít những người dùng mạng quay lại và up lên.

Chỉ khoảng hai, ba phút thôi mà tốc độ lan truyền đã lan ra khắp cả thành phố Minh Châu.

Tần Cao Văn đã khiến cả thành phố chấn động.

Sau khi làm xong nhưng chuyện trên thì Tần Cao Văn mỉm cười quay lại xe ô tô.

Đóa Đóa không hề hay biết những chuyện vừa xảy ra. Cô bé ngẩng đầu hỏi bố với vẻ ngây thơ: “Bố ơi, vừa rồi bố ra ngoài làm gì vậy ạ?”

“Vừa rồi bên ngoài có mấy người xấu, bố ra dạy cho họ một bài học”.

Đóa Đóa tỏ ra lo lắng, vội vàng hỏi: “Bố không sao chứ ạ?”

“Yên tâm, bố cực ok, kẻ xấu thông thường không phải là đối thủ của bố”.

Đóa Đóa ôm chặt lấy Tần Cao Văn: “Bố ơi, cảm ơn bố. Bố đối xử với Đóa Đóa tốt quá ạ”.

Nhìn vẻ đáng yêu ngây thơ của cô con gái, Tần Cao Văn thấy yêu lắm, anh xoa đầu cô bé.

“Đây đều là những điều bố nên làm mà”.

Mấy năm trước khi Tần Cao Văn không có ở đây, Đóa Đóa đã phải chịu rất nhiều uất ức. Giờ anh trở về, nên hạ quyết tâm sẽ khiến Vương Thuyền Quyên và Đóa Đóa sống những ngày tháng hạnh phúc nhất.

Vương Thuyền Quyên nhìn thấy cảnh tượng trước mặt thì cảm động lắm, nước mắt cứ thế rơi xuống. Những điều mong ngóng trước đây cuối cùng đã thành hiện thực.



Sau khi đoạn video của Tần Cao Văn được up lên mạng thì đã gây nên làn sóng khắp thành phố Minh Châu.

Khiến cho cả khu vực ầm ầm dạy sóng. Không ít người đã chia sẻ và tải xuống.

Và cũng rất nhiều người cảm thấy sốc.

“Có phải là tôi đang nằm mơ không? Lợi hại quá đi mất”.

“Chỉ dùng có một chiêu mà đã có thể giết được Thiên Lôi tông sư”.

“Hơn nữa còn cả những cao thủ của ông Hai nữa”.

“Con người này thật đáng sợ”.



Tần Cao Văn một lần nữa lại tạo ra được kỳ tích, giống như tình huống trước đây, anh đã tát bôm bốp vào mặt những kẻ khác.

Khi mà tất cả mọi người đều cho rằng Tần Cao Văn chắc chắn sẽ chết, không thể nào đánh lại được Thiên Lôi tông sư thì anh lại điên cuồng hóa dữ thành lành.

Hơn nữa còn không tốn chút sức lực nào.

Lần này Tần Cao Văn đã nổi tiếng thực sự rồi.

Sẽ không còn ai dám khinh thường anh nữa.

Ông Hai vẫn chưa biết những chuyện xảy ra. Ông ta đang đợi thuộc hạ của mình lôi cổ Tần Cao Văn về.

Ông ta ngả lưng vào ghế nghe một bài nhạc xưa, trên bàn là một ly rượu vang.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 283


Chương 283

Cả cơ thể ông ta lắc lư nhẹ nhàng theo tiết tấu của điệu nhạc, trong đầu không ngừng hoan tưởng về việc bọn họ đang hành hạ Tần Cao Văn như thế nào.

Hai, ba năm kể từ khi ông Hai xuất hiện, ông ta chưa từng gặp phải đối thủ nào như vậy.

Dù đối thủ đối đầu có đáng sợ tới mức nào thì ông ta cũng dễ dàng xử lý được.

Nhưng Tần Cao Văn lại là một ngoại lệ.

Đương nhiên đây cũng là ngoại lệ duy nhất.

Cảm xúc của ông ta dành cho Tần Cao Văn hết sức phức tạp.

Cũng không hẳn chỉ toàn sự uất hận.

Mà mơ hồ có cả sự đố kỵ. Nếu như hồi còn trẻ ông ta có được thực lực như vậy thì e rằng ông Hai lúc này đã có nhiều thành tựu hơn rồi.

Chứ không phải chỉ bị hạn chế là hoàng đế thế giới ngầm của mỗi thành phố Minh CHâu.

Mà sẽ còn có nhiều thành tựu lớn hơn nữa.

Đúng lúc này, từ bên ngoài có tiếng gõ cửa vọng vào. Ông Hai vội vàng tắt nhạc, ly rượu trên tay cũng được đặt xuống bàn.

Sắp có thể được ra tay với Tần Cao Văn rồi. Đây là một chuyện vô cùng thần thánh.

Nên ông ta nhất định phải chuẩn bị cho tốt, phải hưởng thụ cả quá trình diễn ra.

Không biết lần sau gặp được một đối thủ như Tần Cao Văn là khi nào, cũng có thể cả đời này ông ta sẽ không gặp nữa vì dù sao thì giờ ông ta cũng đã trung niên rồi.

Ông Hai bước tới, mở cửa. Nhưng đứng trước mặt không phải là Phong, Vũ, Lôi, Điện như ông ta nghĩ mà là một người khác.

Một thuộc hạ mà trước giờ không thân với ông ta.

“Cậu tới làm gì? Bọn họ đâu?”

Tên thuộc hạ kia khựng lại một hồi rồi nói với ông Hai: “Ông Hai, tôi muốn báo một tin xấu”.

“Có phải là Tần Cao Văn bị bọn họ g**t ch*t, không bắt sống được rồi phải không?”

Trước đó, đã hơn một lần ông Hai nói rằng nhất định phải bắt sống mang về.

Xem ra phải trị tội đám Phong, Vũ, Lôi, Điện này mới được. Giờ mấy đứa đó làm ăn kiểu gì thế không biết? Càng ngày càng không biết nghe lời?

Tên thuộc hạ lại nói tiếp: “Ông Hai, không phải như ông nghĩ. Phong, Vũ, Lôi, Điện đều đã chết hết rồi ạ”.

Ầm!

Tin tức này nổ ầm ầm trong đầu của ông Hai.

Ông ta loạng choạng, vội vàng tì vào tay nắm cửa: “Cậu vừa nói gì?”

Tin tức này gây ra cú sốc quá lớn khiến ông ta nhất thời không thể chấp nhận. Ông ta không dám tin đó là sự thật.

Tên thuộc hạ lại nói với ông Hai: “Ông Hai, những gì tôi vừa nói đều là sự thật. Không chỉ có Phong, Vũ, Lôi, Điện chết mà đến cả đám người Mã Thiên Hạo cũng vậy. Thiên Lôi tông sư cũng không phải là đối thủ của Tần Cao Văn”.

Ông Hai chưa bao giờ phải chịu một cú đả kích lớn như thế. Nói giống như việc ông ta từ thiên đường rơi xuống địa ngục vậy.

Ông ta cảm thấy đầu óc choáng váng, cả cơ thể đứng không vững.

Một hồi lâu sau, ông ta gắng gượng bình tĩnh lại.

“Tên Tần Cao Văn đáng sợ như vậy cơ à?”

Ông ta đanh mặt nói.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 284


Chương 284

Tên thuộc hạ này khi đó cũng có mặt và đã chứng kiến toàn bộ quá trình.

Hắn nói với ông Hai: “Hầu như là giết người trong nháy mắt”.

“Một chiêu một đứa à?”

Tên thuộc hạ gật đầu.

Ông Hai hít một hơi thật sâu, không nói gì. Giờ ông ta cần phải đánh giá lại Tần Cao Văn từ đầu.

Đối phương là một kẻ hết sức đáng sợ, mạnh hơn nhiều so với hắn tưởng tượng. Muốn trừ khử anh, nhất định phải có kế hoạch dài hạn, không thể xốc nổi được

Đương nhiên, nếu như đơn độc chiến đấu thì ông Hai vẫn có thể chắc chắn là sẽ đánh bại được anh.

Tần Cao Văn có thể hạ gục một tông sư trong chớp mắt thì thực lực của anh cùng lắm cũng chỉ đạt tới cảnh giới tông sư mà thôi.

Mà bản lĩnh của ông Hai thì lợi hại hơn như vậy một chút.

“Tôi biết rồi, cậu ra ngoài đi”.

Ông Hai ngồi xuống ghế, nói như mất hơi.

Người thuộc hạ bèn hỏi: “Tôi muốn hỏi một chút, tiếp theo ông Hai có cần tôi làm gì không?”

“Giờ tôi chỉ muốn cậu làm giúp tôi một chuyện đó là mau cút”.

Tên thuộc hạ vội vàng nói: “Tôi biết rồi, vậy tôi đi ngay”.



Tại nhà họ Trương.

Trương Vân Sơn đang cân nhắc tới một vấn đề.

Đó là tiếp theo nên xử lý Vương Thuyền Quyên như thế nào.

Sau khi Tần Cao Văn chết, Vương Thuyền Quyền sẽ trở thành quả phụ một lần nữa, hơn nữa cô còn vừa mới mở một công ty, nên là nguồn lực vẫn còn khá hùng hậu.

Nhà họ Trương bọn họ có nên ra tay thay thế không?

Hay là cứ thế khiến công ty của Vương Thuyền Quyên bị hủy diệt luôn?

Trương Vân Sơn cảm thấy hơi khó xử.

Còn nữa, rốt cuộc có nên để Vương Thuyền Quyên bước vào nhà họ Trương bọn họ một lần nữa hay thôi?

Chuyện lần trước đối phương gây ra đúng là có phần quá đáng nhưng Vương Thuyền Quyên là người đẹp số một thành phố Minh Châu đấy.

Nói là số một Minh Châu vẫn còn chưa được thỏa đáng cho lắm.

Vương Thuyền Quyên có thể nói là người đẹp hàng đầu của cả tỉnh Thiên Hải.

Vậy tiếp theo nên làm gì?

Cộc cộc!

Có tiếng gõ cửa từ ngoài vọng vào.

“Bố đang ở trong phòng làm việc ạ?”

Là con trai Trương Thiên Khoát đã tới.

Trương Vân Sơn nói: “Cửa không khóa, con vào đi”.

Trương Thiên Khoát mở cửa bước vào.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 285


Chương 285

“Tần Cao Văn chết chưa?”

Vừa hỏi xong thì Trương Vân Sơn bỗng cảm thấy mình hơi nóng vội. Điều trên là đương nhiên rồi, tại sao ông ta lại phải nhiều lời chứ.

Thế nhưng câu trả lời của Trương Thiên Khoát khiến cho Trương Vân Sơn không dám tin.

“Tần Cao Văn vẫn chưa chết”.

Câu nói vừa rồi như sét đánh ngang tai Trương Vân Sơn khiến cho ông ta tái mặt và đứng bật dậy.

Sao sự việc lại thành ra như vậy?

Tần Cao Văn vẫn chưa chết sao?

Trương Vân Sơn nói tiếp: “Có phải là hắn đưa người bỏ chạy và đã trốn được sự truy sát của Thiên Lôi tông sư rồi không?”

Đây là lời giải thích hợp lý nhất. Bản lĩnh của Thiên Lôi tông sư mạnh như vậy, trừ khử một tên Tần Cao Văn thì có thể nói là dễ như trở bàn tay.

Lần này Thiên Lôi tông sư đích thân ra mặt thì chắc chắn là thành công rồi, vậy mà cuối cùng kế hoạch lại thất bại thì chắc chắn là do Tần Cao Văn đã chạy thoát.

Ông ta không bao giờ tin Tần Cao Văn có thực lực có thể đánh bại được Thiên Lôi tông sư.

Trương Thiên Khoát thất thần lắc đầu.

Anh ta lấy điện thoại ra đưa cho bố xem: “Đây là quá trình quyết đấu của bọn họ, bố xem đi”.

Sau khi xem xong video, Trương Vân Sơn đứng ngây như phỗng với vẻ không dám tin.

Dù có thể nào thì ông ta cũng không thể tưởng tượng ra nổi kết quả lại khác xa so với tưởng tượng của mình như vậy. Tần Cao Văn rốt cuộc là người hay là thần, mà đến cả Thiên Lôi tông sư anh cũng có thể hạ gục một cách dễ dàng như vậy?

Đúng vậy, đúng là hạ gục trong chớp mắt.

Hôm nay chỉ dùng một chiêu mà anh đã đánh bại được Thiên Lôi tông sư.

Trước đó, ông ta không thể nào tưởng tượng nổi rằng Tần Cao Văn có thể làm được.

Giờ xem ra muốn trừ khử Tần Cao Văn thì phải có kế hoạch dài hạn.

Chứ không được hành sự hấp tấp.

Trương Vân Sơn đặt điện thoại xuống: “Vậy tiếp theo con có kế hoạch gì?”

“Con thấy chúng ta vẫn không cần lo lắng”.

Câu nói của con trai khiến Trương Vân Sơn cảm thấy tò mò, lẽ nào thằng bé định bỏ qua cho Tần Cao Văn?

“Sao con lại nói vậy?”

Trương Thiên Khoát trả lời: “Không chỉ có mỗi hai gia tộc chúng ta đối phó với Tần Cao Văn mà giờ ông Hai cũng muốn g**t ch*t hắn nữa”.

Trước đó, hai gia tộc bọn họ không hề nghe được thông tin này. Hôm nay nếu không phải Trương Thiên Khoát tới tận nơi phát hiện ra Phong, Vũ, Lôi, Điện thì có lẽ là đến giờ họ cũng chưa biết gì.

Ông ta tò mò hỏi: “Sao con dám khẳng định chứ? Không phải lần trước nói ông Hai còn cử người đi lôi kéo Tần Cao Văn sao?”

“Nếu bố nghĩ vậy thì lầm lớn rồi”.

Trương Thiên Khoát bèn thuật lại toàn bộ sự việc ở hiện trường cho Trương Vân Sơn.

Ông ta nghe xong thì thất kinh. Phong, Vũ, Lôi, Điện, trước đây ông ta đã từng nghe qua về thực lực của mấy kẻ này. Họ đáng sợ tới mức nào thì có lẽ không cần phải nói nhiều.

Ông ta không ngờ, Tần Cao Văn khi đối đầu với những kẻ hàng đầu như thế thì tới cuối cùng vẫn giành thắng lợi trong nháy mắt.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 286


Chương 286

Tần Cao Văn đúng là một đối thủ đáng sợ.

“Được, vậy làm theo cách của con đi”.

Trương Thiên Khoát nói: “Con biết rồi”.



Cộc cộc!

Tần Cao Văn đang đọc sách trong phòng thì nghe thấy tiếng gõ cửa vọng vào.

Anh cảm thấy hơi tò mò.

Sau khi mở cửa ra, anh nhìn thấy Thượng Quan Thiên Long đứng trước cửa đang xách hai cái túi, bên trong toàn là những thứ có giá trị.

Thượng Quan Thiên Long nói với Tần Cao Văn: “Cậu Tần, lần này chúc mừng cậu toàn thắng, tôi đã chuẩn bị chút quà mọn, mang tới tận nơi, hi vọng cậu có thể nhận lấy”.

Tần Cao Văn vốn định từ chối nhưng suy nghĩ một lúc thì cảm thấy như vậy khiến người ta bị tổn thương.

Nên anh đã nhận quà và nói tiếp: “Vậy cảm ơn nhiều nhé”.

Thượng Quan Thiên Long vui lắm, vội vàng nói với Tần Cao Văn: “Có gì phải cảm ơn chứ, nếu cậu Tần nói vậy thì khách sáo với tôi quá”.

“Tôi một mình ở nhà, không biết nấu cơm, ông về đi”.

Thượng Quan Thiên Long co giật khóe miệng, không hề cảm thấy bất mãn với cách cư xử của Tần Cao Văn.

Chỉ là ông ta không ngờ đối phương lại thẳng thừng như vậy.

“Tôi biết rồi, vậy tôi đi nhé”.

Tần Cao Văn gật đầu.

Tần Cao Văn đóng cửa lại, đang định quay lại phòng khách, nhưng chưa đi được mấy bước thì lại có tiếng gõ cửa vọng tới. Tiếng gõ lần này còn gấp gáp hơn lần trước.

Tần Cao Văn vẫn tưởng là Thượng Quan Thiên Long nên tỏ ra khó chịu.

Vừa rồi không phải nói rõ với ông ta rồi sao? Đừng làm phiền người khác mà sao không hiểu vậy?

Sau khi mở cửa thì Tần Cao Văn phát hiện ra mình đã lầm. Người đứng trước mặt không phải là Thượng Quan Thiên Long mà là kẻ lạ mặt.

Những kẻ này xếp thành hàng dài, đếm sơ qua thì cũng phải tầm sáu, bảy mươi người.

Tay họ đều cầm đồ.

Tần Cao Văn co giật khóe miệng, có lẽ đây đều là những người tới tặng quà cả.

“Anh Tần, xin anh nhận lấy món quà này được không”.

“Anh Tần, mong anh nể mặt nhận của tôi đi”.

“Của tôi, của tôi, anh Tần!”



Tần Cao Văn vội vàng đóng cửa lại, bất luận là bên ngoài có gõ thế nào thì anh cũng không đáp lại.

Giờ thì anh đã thật sự được trải nghiệm cái cảm giác mười năm không người hỏi, một đêm thành danh vạn người theo rồi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 287


Chương 287

Tại nhà họ Phùng.

Gia tộc xếp vị trí khá cao ở thành phố Minh Châu.

Xếp thứ nhất là gia tộc Thượng Quan, tiếp đến là họ Vương, họ Trương, rồi nhà họ Dương.

Giờ nhà họ Dương đã bị Tần Cao Văn hạ gục, thì đương nhiên nhà họ Phùng trở thành gia tộc xếp ngay sau.

Trên đời này ai cũng thích thuận nước đẩy thuyền cả và chỉ bằng ngôn từ thôi thì đến cả lợn có khi cũng mọc cánh biết bay.

Đương nhiên nhà họ Phùng cũng không ngoại lệ.

Phùng Thiên Vũ ở trong phòng, kỹ càng chuẩn bị quà cho Tần Cao Văn.

Trước khi Tần Cao Văn đối quyết với Thiên Lôi tông sư, ông ta cũng có suy nghĩ giống như những người khác, cho rằng, cuộc chiến này không có gì phải bàn cãi, Tần Cao Văn thua là cái chắc.

Nhưng anh lại tạo ra kỳ tích một lần nữa.

Nhân vật thuộc cấp bậc tông sư mà cũng không phải là đối thủ của Tần Cao Văn.

Phùng Thiên Vũ ý thức được rằng, Tần Cao Văn là đối tượng đáng để ông ta la l**m.

Giờ anh mới có hơn hai mươi tuổi mà đã có được thành tựu kinh người như vậy. Sau này, chắc chắn sẽ trở thành nhân vật bá chủ một phương.

Không biết chừng có một ngày có thể trở thành võ vương.

Tới lúc đó nhà họ Phùng bọn họ cũng có thể được ké chút lợi lạc.

Vì vậy nhất định phải chuẩn bị quà cáp kỹ càng.

“Bố đang làm gì vậy?”

Phùng THiên Vũ nghe thấy tiếng con gái thì khẽ ngẩng đầu nói: “Đương nhiên là chuẩn bị quà cho Tần Cao Văn. Lần này cậu ta đã nổi danh thật rồi”.

Nhìn bố mình, Phùng Thiến Thiến bèn nói: “Con không đồng ý với cách nói của bố”.

Câu nói của con gái khiến Phùng Thiên Vũ tò mò.

“Ý của con là gì?”

Phùng Thiến Thiến đi tới bên cạnh bố: “Bố, bố làm như vậy sẽ không khiến Tần Cao Văn nhớ tới mình đâu!”

“Vậy con có cao kiến gì không?”

Phùng Thiên Vũ nhìn con gái rượu của mình và hỏi.

“Bố nghĩ xem, lần này sau khi anh Tần nổi tiếng, không biết bao nhiêu người sẽ tranh nhau tặng quà anh ấy, quà bố chuẩn bị có tinh xảo đến mấy, cũng chưa chắc để lại được ấn tượng gì với người ta”.

Con gái nói rất đúng

Lúc trước Phùng Thiên Vũ cứ cuống quýt, hao tâm chuẩn bị mấy ngày liền, loại ra hàng trăm loại quà tặng, cuối cùng mới chọn được món quà này, ấy thế mà vẫn chưa hài lòng lắm.

Ông ta nói với con gái: “Con gái rượu à, những gì con nói bố đều biết, nhưng bây giờ chúng ta không tặng quà cho cậu Tần, thì rốt cuộc nên làm gì? Quan trọng là cậu ấy kết hôn rồi, nếu không có khi bố còn được làm bố vợ của cậu ấy cũng nên”.

Nghe bố tâng bốc bản thân, Phùng Thiến Thiến khẽ đỏ mặt, nói: “Bố, con nói nghiêm túc mà, sao bố lại trêu con”.

“Bố cũng nói nghiêm túc mà”, Phùng Thiên Vũ nói với vẻ nghiêm nghị.

Vùng dân tộc tổng cộng có ba đại mỹ nhân, người đứng đầu là Vương Thuyền Quyên, tiếp đến là Phùng Thiến Thiến, còn một người nữa là Trương Vũ Tuyết, em gái của Trương Thiên Khoát.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 288


Chương 288

Năm 20 tuổi, Trương Vũ Tuyết được người nhà cho ra nước ngoài du học, đến bây giờ vẫn chưa có tin tức gì.

Không ai biết hiện giờ Trương Vũ Tuyết trông như thế nào, nhưng theo như những bức ảnh được cô ấy gửi đi, thì đó quả là một tuyệt sắc giai nhân.

“Bố, bố còn như thế nữa là con mặc kệ bố đấy”.

Thấy con gái rượu hình như có vẻ tức giận thật, Phùng Thiên Vũ vội nói: “Là tại bố không tốt, bố không nên trêu con, bố biết sai rồi, con đừng giận bố nhé”.

Phùng Thiến Thiến đáp: “Con thấy cách tốt nhất bây giờ chính là tổ chức một buổi tiệc cho anh Tần, để anh ấy đến nhà chúng ta”.

“Con đảm bảo cách này trước đây chưa có ai khác làm. Bố nghĩ mà xem, nếu như anh Tần có qua lại với nhà chúng ta, sau khi người khác biết được, tự nhiên sẽ nghĩ nhà chúng ta có quan hệ thân thiết với anh ấy”.

Lời con gái nói giống như mở ra một cánh cửa mới cho Phùng Thiên Vũ.

Ông ta lấy tay vuốt cằm suy nghĩ, qua vài ba phút mới nói: “Được, cứ làm theo cách của con đi, con mau đi chuẩn bị, tối nay hai bố con mình sẽ đến thăm cậu Tần một chuyến”.

“Vâng ạ!”.

Phùng Thiến Thiến có vẻ rất phấn khích.

Mấy ngày nay Tần Cao Văn không đi đón Vương Thuyền Quyên, bởi vì anh vẫn còn việc rất quan trọng ở nhà cần xử lý.

Bây giờ là thời khắc quan trọng trong việc huấn luyện đám tay chân của anh, bắt buộc phải để bọn họ nắm vững căn bản.

Gốc không vững, thì ngọn cũng lung lay.

Đạo lý này từ xưa đến nay chưa từng thay đổi.

Đầu tiên bỏ ra hơn một năm để bọn họ nắm vững cơ sở, dạy bọn họ những chiêu thức đơn giản nhất, cho bọn họ nắm rõ một cách tuyệt đối.

Đến lúc đó tất cả mọi vấn đề đều có thể giải quyết một cách dễ dàng.

Ding dong!

Tần Cao Văn tưởng là Vương Thuyền Quyên bấm chuông, trong lòng thấy hơi khó chịu, rõ ràng lúc đi có cầm chìa khóa, tại sao không trực tiếp mở cửa vào?

Sau khi mở cửa, Tần Cao Văn thấy hai người xa lạ, cảm thấy hơi bất ngờ.

“Xin hỏi… hai người là?”.

Nhìn Phùng Thiên Vũ đang đứng trước mặt, Tần Cao Văn đầy sự hiếu kỳ.

Trước đây anh chưa từng tiếp xúc với Phùng Thiên Vũ hay Phùng Thiến Thiến.

Phùng Thiên Vũ khom người với Tần Cao Văn, nói: “Cậu Tần, có thể cậu không biết tôi, nhưng tôi thì có biết cậu”.

Việc này còn phải nói sao?

Sau khi Tần Cao Văn đánh bại tông sư Thiên Lôi, đừng nói là người, giờ đây đến cả con chó ở vùng Minh Châu nhìn thấy anh cũng phải chào.

Tần Cao Văn nói: “Ông biết tôi, vậy thì rốt cuộc ông đến tìm tôi là có việc gì, tôi không muốn nhận quà nữa đâu, bất kể là ai tặng tôi cũng không nhận”.

“Cậu Tần, cậu đừng hiểu nhầm, tôi không có ý đó đâu”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 289


Chương 289

Ông ta nhìn Tần Cao Văn nói: “Tôi muốn hỏi cậu Tần một chút, tối mai cậu có rảnh không?”.

“Có việc gì thế?”.

Ông ta vội vàng lấy thiệp mời đã chuẩn bị từ trước ra đưa cho Tần Cao Văn, nói: “Cậu Tần, đây là bữa tiệc mà tôi chuẩn bị riêng cho cậu, nếu như tối mai cậu có thời gian, thì mong cậu hãy nể mặt tôi đến tham dự nhé”.

Tần Cao Văn không hề nhận thiệp ngay.

Phùng Thiến Thiến đứng bên cạnh thấy Tần Cao Văn không có phản ứng gì, vội vàng nói: “Anh Tần làm ơn, hãy nể mặt đi, chúng tôi đã chuẩn bị xong hết rồi, nếu như anh không đến thì những đồ đó sẽ bị lãng phí mất”.

Tần Cao Văn có thể cảm nhận được hai bố con Phùng Thiên Vũ rất chân thành.

Anh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tôi…”.

Hai người đầy ắp sự mong đợi, căng thẳng nhìn Tần Cao Văn, sợ đối phương từ chối.

Nếu vậy thì tất cả những gì bọn họ chuẩn bị trước đó đều công cốc rồi.

“Tôi có thời gian, mai tôi sẽ tới”.

Trong lòng hai bố con như đặt được một tảng đá nặng xuống.

Hai người bọn họ gập người nói với Tần Cao Văn: “Cảm ơn cậu Tần, cảm ơn cậu”.

“Đừng có một câu cậu Tần hai câu cậu Tần nữa, đầu tôi sắp ong hết cả rồi, mau đi đi”.

Giờ anh vẫn còn việc quan trọng hơn phải làm, không muốn lãng phí thời gian với hai người bọn họ.

Phùng Thiên Vũ nói: “Được, cậu Tần, mai nhất định đừng quên tới tham dự nhé”.

“Ừm”.



Ngày hôm sau.

Hôm nay Tần Cao Văn thức dậy vô cùng sớm.

Ba rưới sáng đã dậy rồi.

Bởi vì anh có một việc rất quan trọng cần làm.

Đó là lén lút kiểm tra. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Anh muốn xem xem đám tay chân đó có thực sự nghe lời, ngày nào cũng bắt đầu tập luyện vào đúng bốn giờ sáng không.

Lúc Tần Cao Văn đến nơi tập luyện mới là ba giờ 45 phút.

Vốn cho rằng đám người đó chắc chắn vẫn đang tắm hay mới ngủ dậy, nhưng cảnh tượng diễn ra trước mắt lại khiến Tần Cao Văn rất bất ngờ.

Bọn họ đã bắt đầu luyện tập từ lâu rồi.

Giữa trời gió lạnh, bọn họ đứng im bất động như sắt và cọc gỗ vậy.

Đây là quy trình tập luyện mà Tần Cao Văn đề ra, mỗi ngày bọn họ bắt buộc phải dành một tiếng để đứng tấn, bất luận chuyện gì xảy ra cũng không được động đậy.

Tần Cao Văn nhẹ nhàng tiến đến sau lưng một học viên, lấy ra một con rắn độc giả đã chuẩn bị từ trước, đặt thẳng lên cổ của anh ta.

Nhưng học viên đó vẫn không nhúc nhích.

Lúc Tần Cao Văn xuất hiện trước mắt bọn họ, tất cả vẫn không chớp mắt.

Bọn họ lúc này chính là một tổng thể.

Tần Cao Văn rất hài lòng, chưa bao giờ hài lòng như vậy.

Giang Sơn ở bên cạnh ngáp một cái, uể oải đi tới.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 290


Chương 290

“Sao giờ anh mới đến?”.

Tần Cao Văn nhìn Giang Sơn có vẻ bất mãn nói.

Giang Sơn ngáp cái nữa rồi trả lời: “Anh kiếm được đám người này ở đâu ra thế, tôi nói anh nghe, bọn họ như một đám người điên vậy”.

“Tại sao?”.

Giờ đây sức mạnh của Giang Sơn đã được nâng cao hơn rất nhiều, tầm nhìn của hắn cũng trở nên bao quát hơn.

Trong các trường hợp bình thường tuyết đối sẽ không dùng những từ ngữ cực đoan như vậy để miêu tả một người nào đó, trừ phi biểu hiện của bọn họ thực sự dị thường đến mức khiến người khác kinh ngạc.

“Chẳng phải anh quy định mỗi ngày tập luyện lúc bốn giờ sao?”.

Tần Cao Văn gật đầu nói: “Thế thì có vấn đề gì không?”.

Giang Sơn vẫn ngáp dài ngáp ngắn, rõ ràng vẫn chưa ngủ đủ.

Hắn dùng tay dụi mắt nói: “Nhưng đám người này cứ hơn 3 giờ sáng hàng ngày là bắt đầu tập luyện, bọn họ tự quy định rất nghiêm ngặt”.

Tần Cao Văn im lặng ngồi nghe.

“Chẳng phải anh nói mỗi ngày có một tiếng ăn cơm sao? Bọn họ đã rút ngắn thời gian ăn cơm còn 40 phút, ăn xong liền bắt đầu tập luyện”.

Tần Cao Văn nuốt nước bọt.

Trong lòng anh có một dòng hơi ấm chảy qua.

“Tôi hỏi bọn họ vì sao phải thể hiện nghiêm khắc như thế, anh đoán xem bọn họ trả lời tôi như thế nào?”.

Giang Sơn nhìn Tần Cao Văn tiếp tục nói.

Tần Cao Văn không thích nghe đồ đệ vòng vo, nên giục luôn: “Đừng có dài dòng nữa, mau nói xem thế nào”.

“Bọn họ nói với tôi rằng anh đối xử với bọn họ rất tốt, không thể phụ niềm hi vọng của anh, bọn họ nhất định sẽ cố gắng gấp nhiều lần để báo đáp anh”.

Ban đầu Tần Cao Văn còn có chút lo lắng, sợ biểu hiện của bọn họ thấp hơn mong đợi của anh.

Nhưng bây giờ anh đã nghĩ sai.

Giống như lúc trước xây dựng khu vui chơi vậy, bọn họ luôn có thể đảm bảo hoàn công trước thời hạn, mà chất lượng tuyệt đối bảo đảm.

Đám người này quả thực rất được.

“Chờ đến hơn sáu giờ, tôi sẽ để anh xem thành quả luyện tập hơn nửa tháng nay, tôi dám đảm bảo anh nhất định sẽ ngạc nhiên cho mà xem”.

Cả tuần nay Tần Cao Văn dành toàn bộ thời gian bận tổ chức sinh nhật cho Đóa Đóa, căn bản không có thời gian đi kiểm tra.

Thực lực của bọn họ rốt cuộc đã tăng lên đến mức nào thì Tần Cao Văn cũng không rõ nữa.

Nghe Giang Sơn nói vậy, Tần Cao Văn còn cảm thấy có chút mong chờ.

“Được, vậy để tôi xem xem bọn họ có lợi hại như anh nói không”.

Thần thái Giang Sơn trở nên nghiêm túc nói: “Sư phụ, những lời vừa rồi tôi nói đều là sự thật, căn bản không hề chém gió, nếu anh nhìn thấy thì bản thân sẽ cảm thấy ngạc nhiên ngay, bây giờ tôi ở cùng với bọn họ còn có cảm giác nguy hiểm mạnh mẽ ấy chứ”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 291


Chương 291

Hắn không hề nói khoác, Giang Sơn cảm thấy bản thân có thể bị bọn họ vượt lên bất cứ lúc nào, dù sao đám người này quá giỏi, không khác gì yêu nghiệt.

Sáu giờ, bọn họ bắt đầu đi ăn cơm.

Thời gian ăn cơm tổng cộng chưa đến mười phút, ăn xong lại chuẩn bị cắm đầu vào luyện tập.

Từ đầu đến cuối không có một ai đến nói chuyện với Tần Cao Văn, vì bọn họ biết cách cảm ơn Tần Cao Văn tốt nhất đó chính là không ngừng nâng cao bao thân.

Chờ đến một ngày nào đó Tần Cao Văn cần đến bọn họ, bọn họ có thể đứng ra một mình đảm đương một phía.

“Được rồi, dừng lại cả đi!”.

Khi lệnh của Giang Sơn hô lên, tất cả mọi người đều dừng lại việc luyện tập, và đứng nghiêm trang tại đó.

Sau đó Giang Sơn nói: “Chúng ta vào mật thất để kiểm tra mức độ tăng trưởng sức mạnh của các người xem sao”.

“Rõ!”.

Tất cả mọi người đồng thanh hô lên, giọng nói vang tận mây xanh.

Mười phút sau, bọn họ đều đến mật thất.

Chỗ lối vào của mật thất có đặt hai người máy, mức độ cao nhất của bọn họ là 1000 cân.

“Cát Thiên Phi!”.

Chủ thầu mà trước đây Tần Cao Văn thân quen đứng ra trước, anh ta ưỡn ngực hét lên: “Có!”.

“Bây giờ bắt đầu kiểm tra sức mạnh của anh!”.

“Rõ!”.

Sau đó Cát Thiên Phi nắm chặt nắm đấm, đấm một phát lên thân người máy.

Tần Cao Văn từng gặp rất nhiều cao thủ giỏi, nhưng cảnh tượng xuất hiện trước mặt thực sự khiến anh hơi ngạc nhiên.

Đương nhiên cũng chỉ ở mức hơi ngạc nhiên mà thôi.

Độ mạnh của cú đấm mà anh ta đánh lên người máy này thế mà lại nặng đến cả 500 cân.

Có hơi tiến bộ.

Những người khác cũng đều lần lượt xông lên, sau đó bọn họ chuẩn bị cho Tần Cao Văn không ít bất ngờ, người có thực lực yếu nhất cũng hơn 850 cân.

Người cao nhất thậm chí còn vượt quá cả 1000 cân, khiến người máy này gãy làm đôi.

Biểu hiện của Giang Sơn có hơi đắc ý, nhìn Tần Cao Văn nói: “Sư phụ thấy sao, vừa rồi tôi không lừa anh đúng không, bọn họ biểu hiện thế nào?”.

“Tốt hơn một chút so với tôi tưởng tượng”.

Tần Cao Văn trả lời thật.

Trong lòng anh chỉ có thể đạt đến mức độ này, nhưng Tần Cao Văn không phải là người tầm thường, nên người bình thường cho rằng biểu hiện của bọn họ vừa nãy đã đủ lợi hại lắm rồi.

Sau đó là kiểm tra về tốc độ.

Một trăm mét chạy nhanh nhất thế mà lại chỉ dùng đến tám giây.

Bọn họ đều rất lợi hại.

“Sư phụ, đám đồ đệ này của anh sẽ có một ngày nhất định trở thành trụ cột mạnh nhất của anh”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 292


Chương 292

Khi nói, Giang Sơn còn không quên dùng tay tự vỗ vào ngực mình.

Hơi có vẻ như mèo khen mèo dài đuôi.

“Đừng ở đó mà nhiều lời nữa”.

Trước đây có không ít người luyện tập là vì số tiền kia của Tần Cao Văn, nhưng bây giờ thái độ của bọn họ đã thay đổi.

Gần như không còn liên quan gì mấy đến tiền nữa.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Lần này mọi người thể hiện đều khá tốt, chuyện lần trước tôi hứa với mọi người nhất định sẽ thực hiện”.

Nếu trước đây biết Tần Cao Văn sẽ phát thưởng cho bọn họ, ai nấy chắc chắn sẽ xúc động rất nhiều.

Nhưg lần này vẻ mặt của bọn họ vô cùng bình thản, không lộ ra chút cảm xúc nào.

“Tôi quyết định cho bọn người mỗi người năm triệu”.

Khuôn mặt của đám người đó không có chút biểu cảm gì, đến cảm xúc từ sâu đáy lòng cũng không chút gợn sóng, nhưng Giang Sơn ở bên cạnh thì khác.

Sau khi Giang Sơn nghe thấy, khóe miệng hơi giật giật, có tiền cũng không thể như thế được, vung tay cái là đi luôn vài chục triệu tệ rồi.

Hắn sát người lại nói: “Sư phụ, tôi nói với anh này, thời gian này tôi thực sự rất khó khăn, ăn không ngon, ngủ không yên, anh xem vì giám sát bọn họ, có thể nói là dốc hết ruột gan, hết lòng hết dạ…”.

Còn chưa nói hết đã bị Tần Cao Văn ngắt lời.

Thời gian tiếp xúc với Giang Sơn không quá dài, nhưng tính cách của đối phương thì anh có thể gần như hiểu rõ.

“Cho dù thế nào thì anh cũng là đại sư huynh của bọn họ, thời gian này biểu hiện của anh cũng chỉ coi như tạm được”.

Giang Sơn biết tiền thưởng của bản thân coi như đi tong, nên mặt mày ủ rũ.

“Nhưng không có công lao cũng có khổ lao, anh cũng có năm triệu”.

Giang Sơn phấn khởi nói: “Sư phụ, anh nói thật không thế?”.

“Thật”.

Giang Sơn khó mà kiềm được niềm vui sướng trong lòng, gần như nhảy cẫng lên.

Nhưng vừa nhìn thấy những người dưới trướng hắn đều thể hiện rất đỗi bình tĩnh, giống như thể mấy triệu tệ này không liên quan gì đến họ vậy.

Giang Sơn liền không dám thể hiện quá phấn khích.

Tần Cao Văn nhìn mọi người nói: “Đây chỉ là giai đoạn huấn luyện đầu tiên của mọi người, đồng thời cũng là giai đoạn huấn luyện đơn giản nhất, hoàn thành đợt huấn luyện này xong, tôi còn có phương pháp huấn luyện khắc nghiệt hơn, đồng thời cũng mạnh hơn dành cho mọi người”.

Mỗi người đều tập chung tinh thần, chăm chú im lặng lắng nghe.

Bọn họ cảm thấy trong cơ thể bùng cháy ngọn lửa hừng hực.

Tần Cao Văn lại nói: “Sẽ có một ngày tôi có thể khiến cho thực lực của mọi người trở nên vô cùng mạnh, tôi sẽ đưa mọi người ra quốc tế, thậm chí ở mức độ cao hơn nữa, mọi người phải nghiêm khắc với bản thân, đương nhiên, tôi cũng sẽ càng nghiêm khắc với mọi người hơn”.

Giang Sơn đứng một bên cũng bị cảm hóa.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 293


Chương 293

Bây giờ mục tiêu của hắn đã không chỉ là g**t ch*t ông Hai để báo thù cho bạn gái nữa.

Giống như Tần Cao Văn đã nói, thứ mà hắn theo đuổi chính là biển cả và những vì sao.

Ban đầu Giang Sơn vô cùng hận Tần Cao Văn.

Trong lòng hắn, Mã Thiên Long là một người hoàn hảo, khiến một phái Thiên Long le lói trở nên tỏa ánh sáng rực rỡ, trở thành một thế lực mà thế giới ngầm không thể coi thường.

Giang Sơn khi đó đã bỏ qua mọi nhược điểm của Mã Thiên Long.

Đối với những hung ác tàn bạo của hắn, Giang Sơn đều bỏ qua.

Sau đó Tần Cao Văn có ơn cứu mạng hắn, Giang Sơn liền cảm kích Tần Cao Văn.

Nếu không phải đối phương đứng ra trong lúc cấp bách, thì e rằng Giang Sơn đã chết từ lâu rồi.

Và bây giờ hắn đối với Tần Cao Văn còn là cả sự tôn sùng.

Vô cùng tôn sùng.

Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, thực lực của Tần Cao Văn vẫn chưa hề phát huy hết hoàn toàn, cũng sẽ có một ngày anh nhất định trở thành bá chủ một phương.

Thậm chí là bước ra quốc tế.

Giang Sơn cảm thấy bản thân vô cùng may mắn, may mà trong lúc cấp bách đã đưa ra lựa chọn đúng đắn, không để cho cuộc đời hắn trở nên không thể cứu vãn.



Nhà ông Hai.

Mấy hôm nay tâm trạng ông Hai rất không tốt.

Cả ngày nhăn nhó mặt mày.

Trước đây mỗi buổi chiều ông Hai đều ra ngoài chạy vài vòng thể dục thể thao, nhưng bây giờ thói quen đó đã bị dừng lại.

Trong đầu ông ta luôn nghĩ đến cảnh tượng có liên quan tới Tần Cao Văn.

Video quay cảnh đối quyết giữa anh và Thiên Lôi tông sư, ông Hai không biết đã xem bao nhiêu lần.

Mang lại cho ông ta một cú sốc lớn.

Ông ta vẫn đủ tự tin có thể đánh thắng được Tần Cao Văn.

Nhưng chưa bao giờ đoán được thực lực của đối phương có thể đạt đến mức độ này, vốn dĩ muốn mượn dao giết người, bây giờ xem ra phải đích thân ra tay rồi.

Ông Hai tắt máy tính, dùng tay day trán.

“Ông Vương!”.

Bên ngoài có người bước tới, thân thể to cao, khuôn mặt hơi đen, mặc bộ quần áo màu xanh lam.

Đây là thuộc h* th*n tín nhất của ông Hai.

Ông ta cung kính nói: “Xin hỏi ông Hai có gì dặn dò không?”.

“Tôi có chuyện muốn ông đi làm cho tôi”.

Ông Hai nhìn ông Vương nói.

“Chuyện gì vậy?”.

Ông Vương tò mò.

“Ông lại đây!”.
 
Back
Top Bottom