Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 254


Chương 254

Những lời nói của bố khiến Trương Hoa cảm thấy ớn lạnh. Anh ta không dám ngẩng đầu nhìn, con người trước mắt giống như một kẻ xa lạ mà anh ta chưa từng gặp

Ông Hai lại lên tiếng: “Những người thân cận nhất bên bố đều không hoàn hảo, nên người duy nhất mà bố có thể hi vọng chính là con”.

Ông Hai đi tới trước Trương Hoa, khom xuống và nói: “Vì vậy những năm qua bố đã cố gắng hết sức bồi dưỡng con, hi vọng con có thể trở thành người tiếp quản không chút khiếm khuyết”.

“Đương nhiên mấy năm trước con biểu hiện rất ổn. Dù là đối diện với ai thì con đều có thể một mình đối đầu, thậm chí không hề rơi vào thế hạ phong dù vẫn kém hơn kỳ vọng của bố nhưng bố tin rằng chỉ cần có thời gian thì con nhất định sẽ đạt tới yêu cầu của bố”.

“Thế nhưng những gì xảy ra gần đây khiến bố thất vọng quá.

Ý của bố là gì đương nhiên là Trương Hoa hiểu. Ông ta không thể nhượng bộ cho anh ta nữa.

“Bố nhất định sẽ giết con sao?”

Anh ta ngẩng đầu nhìn bố mình, giọng điệu vô cùng bình thản, không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì.

“Đúng vậy, con đã không còn hoàn hảo, nên bố sẽ phải khiến con biến mất khỏi thế giới này”.

Trương Hoa lấy vũ khí ra, chĩa thẳng vào đầu ông Hai.

“Vậy thì tối sẽ giết ông trước!”

Nhìn thấy bộ dạng của con trai mình, ông Hai không cảm thấy gì, chỉ bình thản nói: “Lẽ nào con cảm thấy dựa vào cái này có thể đối phó được với bố sao?”

“Hôm nay tôi phải báo thù cho mẹ và anh trai!”

Pằng.

Một viên đạn b*n r*.

Phụp!

Khi nó còn đang trong không gian thì đã bị ông Hai kẹp lại và vứt xuống đất.

Anh ta lại bắn thêm vài phát nữa nhưng lần nào ông Hai cũng dễ dàng né được.

Lúc này, anh ta bỗng dấy lên nỗi sợ hãi khủng khiếp. Cuối cùng thì anh ta cũng hiểu ra bố mình mạnh tới mức nào.

Ông Hai thở dài: “Giờ bố đã hiểu ra trên đời này chỉ có một người hoàn hảo, người đó chính là bố, các người dù là ai thì cũng có khuyết điểm. Người như vậy không xứng tạo thành một gia đình với ông Hai này”.

Ông ta dùng tay siết cổ Trương Hoa

Hơn nữa còn không ngừng siết mạnh. Trương Hoa ra sức giãy giụa để thoát khỏi sự kìm kẹp nhưng thực lực giữa hai người cách biệt quá lớn.

Anh ta cố gắng mấy lần nhưng vẫn lực bất tòng tâm.

Rắc!

Lại là một âm thanh giòn giã vang lên, cổ của Trương Hoa bị vặn gãy.

Ông Hai vứt ông ta qua một bên như vứt rác.

Người như vậy không xứng đáng làm con trai ông ta.

Xem ra mọi thứ trong môn phai đều phải để ông Hai sắp xếp lại một lần nữa rồi.

Mấy năm gần đây, bề ngoài trông ông ta có vẻ nhàn nhã ung dung, không màng đến thế sự nhưng trên thực tế không có lúc nào là ông ta không tu luyện võ đạo.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 255


Chương 255

Lần này ông ta xuất quan mang theo dã tâm còn lớn hơn trước.

Ông ta không chỉ muốn thống trị toàn bộ thế lực thế giới ngầm khu vực thành phố Minh Châu.

Mà những thành phố lân cận cũng đừng hòng thoát khỏi bàn tay ông ta.

“Sư phụ thật lợi hại!”

Giang Sơn nhìn Tần Cao Văn, không khỏi cảm thán.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng trong hai ngày năng lực lại có thể tăng vọt như vậy. Lúc mới bắt đầu đối diện với các cao thủ, hắn cũng muốn thoái lui, sợ mình không phải là đối thủ của bọn họ.

Nhưng sau khi giao đấu chính thức thì hắn cũng bị chính mình dọa sợ chết khiếp

Những kẻ đó căn bản không thể tiếp cận hắn.

Tần Cao Văn đúng là mạnh thật.

Có thể bái một người như vậy làm sư phụ đúng là diễm phúc đời này của hắn.

Tần Cao Văn ngồi ghế nói: “Hôm nay tôi tìm anh tới đây là có chuyện muốn nói với anh”.

“Có chuyện gì vậy sư phụ?”

Giang Sơn nhìn Tần Cao Văn và hỏi với vẻ tò mò.

“Mã Thiên Hạo trở về rồi”.

Trông anh hết sức bình tĩnh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ và nói với vẻ thản nhiên.

Câu nói này khiến Giang Sơn phải tái mặt.

Một khi Mã Thiên Hạo trở lại cũng có nghĩa là hắn đã tìm được Thiên Lôi tông sư giúp đỡ.

Là một người thuộc cấp bậc tông sư. Thực lực của Thiên Lôi tông sư mạnh vô cùng, không biết là mạnh hơn Mã Thiên Long gấp bao nhiêu lần. Lần này ông ta quay trở về, chắc chắn là để báo thù thay cho đệ tử.

“Sư phụ, để tôi đi khuyên anh hai, để anh ta từ bỏ suy nghĩ báo thù cho đại ca”.

Thực lực của Tần Cao Văn đúng là rất mạnh, hơn nữa cách thức huấn luyện của anh cũng khác người nhưng Giang Sơn thấy vẫn chưa bằng tông sư.

Anh không thể nào đánh được Thiên Lôi tông sư.

“Hôm nay tôi nói với anh chuyện này không phải vì muốn anh giúp tôi đi xin”.

Giang Sơn cảm thấy khó hiểu, rốt cuộc sư phụ có ý gì?

“Vậy anh cần tôi làm gì?”

Tần Cao Văn nói: “Anh đi nói với Thiên Lôi tông sư, bảo ông ta mau cút về núi Thiên Lôi, nếu không tôi sẽ đập chết đấy”.

Giang Sơn tái mặt, trông vô cùng khó coi. Hắn nhìn sư phụ và vô thức nuốt nước bọt.

Dù biết đối phương là người thích chém gió nhưng không ngờ anh lại có thể chém thành bão như thế này.

Thực lực của anh ta rất mạnh, nhưng có thể đánh thắng được tông sư không?

Đừng tỏ ra khoe khoang có được không? Sợ thì cứ nói thẳng, có ai cười đâu mà sợ?

“Sư phụ, tôi mà nói thế là sẽ bị ông ta đập chết luôn mất!”

Hắn nhìn Tần Cao Văn và co giật khoe miệng.

“Anh định không nói thật đấy à?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 256


Chương 256

Anh nhìn Giang Sơn, không hề tức giận, cũng không có biểu cảm gì, chỉ hỏi đúng một câu.

Nhưng chỉ một câu đơn giản như vậy thôi cũng giống y như dao nhọn đâm vào ngực hắn khiến hắn phải ớn lạnh.

Giang Sơn cười lúng túng: “Hehe, mọi chuyện đều nghe theo sự sắp xếp của sư phụ, sư phụ đừng lo, tối nay tôi sẽ đi”.

“Tôi muốn tốt cho anh thôi”.

Những gì mà Tần Cao Văn biết về Thiên Lôi tông sư đó là ông ta có tính cách thẳng thắn, trung thành, yêu nước. Mấy lần tham gia cuộc chiến sống còn thì ông ta đều lao lên hàng tiền tuyến.

Một nhân vật như vậy, Tần Cao Văn thật sự không muốn ông ta bị mất mặt.

Nên mới bảo Giang Sơn đi nói như thế.

Nếu không, với tính cách của Tần Cào Văn, đối phương vừa tung tin là anh đã lao thẳng tới mà băm vằm rồi.

“Sư phụ, nếu như không còn chuyện gì thì tôi đi nghỉ ngơi trước nhé”.

“Ừ!”

Tần Cao Văn gật đầu.

Đợi đến khi hắn rời đi, Tần Cao Văn bèn đi vào phòng của Vương Thuyền Quyên, dang tay ôm cô vào lòng, dịu dàng nói: “Hôm nay chuyện ở công ty thế nào rồi, mọi việc thuận lợi chứ?”

Vương Thuyền Quyên gật đầu: “Tất cả đều thuận lợi, ông xã, cảm ơn anh”.

Đây là lần đầu tiên Vương Thuyền Quyên gọi Tần Cao Văn là ông xã, cô khá ngượng ngụng, mặt đỏ lựng lên trông xinh đẹp vô ngần.

Tần Cao Văn hôn nhẹ lên trán cô.

“Anh nói rồi, anh nhất định sẽ để hai mẹ con sống những ngày tháng hạnh phúc”.

Vương Thuyền Quyên ôm Tần Cao Văn, dựa vào vai anh dịu dàng: “Rốt cuộc khi nào anh sẽ nói cho Đóa Đóa anh là bố của con bé?”

Ban đầu Tần Cao Văn cũng rất muốn nói cho Đóa Đóa biết, chỉ cần Vương Thuyền Quyên đồng ý là hai bố con sẽ nhận nhau.

Nhưng giờ thì Tần Cao Văn không còn sốt ruột nữa, anh muốn đợi thêm một khoảng thời gian.

Đợi đến khi chuẩn bị xong qua sinh nhật một cách chu đáo cho con gái khi đó anh sẽ nói cho con bé biết.

“Có lẽ đợi thêm hơn một tuần nữa!”

Vương Thuyền Quyên nói giọng nhẹ nhàng: “Em không đợi được nữa rồi, em muốn cả nhà chúng ta có thể sống vui vẻ cùng nhau”.

Tần Cao Văn ôm chặt lấy Vương Thuyền Quyên:

“Em yên tâm, ngày đó sắp tới rồi”.



Nhà họ Trương.

“Chủ tịch, cậu chủ đang đợi ở bên ngoài ạ”.

Trương Vân Sơn nói: “Muộn thế này rồi, nó không ngủ còn chạy tới đây làm gì?”

“Cậu chủ có chuyện quan trọng muốn nói với chủ tịch”

Trương Vân Sơn tỏ vẻ khinh thường: “Tên nhóc đó, một ngày có chuyện gì quan trọng chứ. Kêu nó vào đi”.

“Vâng, chủ tịch”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 257


Chương 257

Một lúc sau, Trương Thiên Khoát đẩy cửa, từ ngoài vước vào, nhìn thấy bộ dạng của anh ta, Trương Vân Sơn khẽ tái mặt.

“Chuyện gì vậy?”

“Con trai…”

Trương Thiên Khoát nhìn bố với vẻ áy náy: “Bố, con xin lỗi, lần này con gây ra chuyện lớn rồi”.

Trước đây dù là con trai có phạm lỗi tày đình như thế nào thì ông ta cũng không để tâm, nhưng chuyện lần này nghiêm trọng quá, Trương Vân Sơn bỗng có dự cảm chẳng lành.

“Đừng vội, có gì từ từ nói”.

Trương Thiên Khoát nói lại một lượt từ đầu tới cuối cho bố nghe, nhất là việc gia tộc Thượng Quan cắt đứt hợp tác với bọn họ thì càng nói với vẻ nghiêm trọng hơn.

Anh ta có thể cảm nhận rõ rệt sắc mặt của bố mình càng lúc càng đanh lại.

Sức ảnh hưởng của chuyện này quả là to lớn.

Trương Vân Sơn ngồi trên ghế và nói: “Tên nhóc Tần Cao Văn có sức ảnh hưởng khủng khiếp như vậy à?”

“Đúng vậy ạ, hắn đáng sợ hơn chúng ta tưởng tượng nhiều”.

Trương Vân Sơn chắp tay sau lưng, đi tới bên cửa sổ, dừng lại một lúc rồi nói: “Có thể điều tra rõ thân phận của nó không?”

“Điều này con cũng không biết!”

Trương Thiên Khoát lắc đầu.

Trương Thiên Khoát và Vương Thuyền Quyên vỗn đã đính hôn, nhưng nào ngờ vào ngày kết hôn thì lại xảy ra chuyện mất mặt như thế khiến nhà họ Trương đúng là rớt hết cả liêm sỉ.

Nên Trương Vân Sơn còn uất hận Tần Cao Văn hơn cả Trương Thiên Khoát.

Ông ta thật chỉ muốn chém nát Tần Cao Văn.

Thời gian qua, để trừ khử Tần Cao Văn, ông ta đã nghĩ ra không biết bao nhiêu cách.

Cũng không biết là đã cử bao nhiêu người đi xử lý.

Nhưng đến cuối cùng, toàn bộ kết quả công cốc, chẳng thu hoạch được gì.

Khi mà ông ta sắp từ bỏ thì Tần Cao Văn lại chủ động tìm tới.

Thế nhưng Trương Vân Sơn chẳng vui lên được chút nào.

Bởi vì ông ta dần phát hiện ra người mà ông ta đang truy tìm không phải là một con chó vô hại mà là một con sói đói sở hữu sức mạnh đáng sợ, chỉ cần bất cẩn là ông ta sẽ bị xé nát ngay.

“Bố, tiếp theo chúng ta phải làm gì, không thể nào cứ để cho thằng đó cứ tỏ vẻ cáo mượn oai hùm được”.

Một lúc sau Trương Vân Sơn quay người nói: “Có mỗi tí chuyện mà cũng luống cuống như vậy thì còn ra thể thống gì. Con yên tâm, đương nhiên bố có cách tìm lại công bằng cho con”.

Tần Cao Văn nhất định phải chết.

Lúc ban đầu, khi biết tin Tần Cao Văn trở về, Trương Vân Sơn không hề bận tâm, nhưng sau khi nghe con trai thuật lại mọi việc xong xuôi thì ông ta phải thừa nhận cần phải nhìn lại đối thủ của mình.

Không nói người khác, chỉ riêng việc Tần Cao Văn nhận được sự ủng hộ của gia tộc Thượng Quan cũng khiến bọn họ không thể lơ là được.

Sự đáng sợ của gia tộc Thượng Quan vượt xa nhà họ Trương và nhà họ Vương cộng lại.

“Bố, bố có kế hoạch cụ thể nào không ạ?”

Trương Thiên Khoát nhìn bố và hỏi đầy kỳ vọng.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 258


Chương 258

Trương Vân Sơn nói: “Con về trước đi, đợi thông báo của bố. Không có mệnh lệnh của bố thì tuyệt đối không được ra tay với Tần Cao Văn, rõ chưa?”

“Nhưng mà con…”

Nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm nay, Trương Thiên Khoát bực lắm, anh ta từ khi nào phải chịu thiệt như vậy chứ? Từ khi nào mà bị tát sấp mặt trước đám đông như vậy.

Dù là ai thì cũng không thể nào chịu nổi sự sỉ nhục như thế.

Trương Vân Sơn đương nhiên hiểu cảm nhận của con mình, ông ta nói: “Có phải giờ con đang rất tức giận không?”

Trương Thiên Khoát gật đầu.

“Chuyện nhỏ không nhẫn thì khó làm được việc lớn. Bản thân biết đối phương trăm trận không thua thì trước khi đối phó với Tần Cao Văn chúng ta cần phải thấu hiểu rõ đối phương”.

Những lời này từ nhỏ tới lớn Trương Vân Sơn luôn nói với Trương Thiên Khoát, anh ta nghe mà như muốn mọc dòi trong tai luôn rồi nên thấy rất phiền.

“Con biết rồi bố!”

Trương Vân Sơn nói: “Biết là tốt, về trước đi”.

“Dạ!”



Khu vui chơi cuối cùng đã được hoàn thành.

Tần Cao Văn nhìn mọi thứ trước mặt cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự hào.

Giờ đây anh có thể tưởng tượng ra Đóa Đóa khi nhìn thấy món quà này sẽ vui mừng tới mức nào.

Mấy tháng vất vả của những người công nhân nông dân cuối cùng thì cũng đã có thu hoạch.

Tất cả đều ưỡn ngực đầy tự hào đứng trước mặt Tần Cao Văn.

Bọn họ đã không phụ lòng mong mỏi của anh.

Chủ thầu đi tới trước, để lộ nụ cười vui vẻ: “Thế nào sếp Tần, công trình có khiến anh hài lòng không?”

“Vô cùng hài lòng”.

Tần Cao Văn gật đầu nói.

Chủ thầu cười he he, gãi đầu: “Vậy nếu không còn việc gì nữa thì chúng tôi đi trước đây”.

“Đợi đã!”

Tần Cao Văn bảo họ dừng lại.

Tất cả đồng loạt nhìn Tần Cao Văn, chủ thầu bèn lên tiếng hỏi: “Anh Tần vẫn còn việc gì sao?”

“Tôi còn phải phát thưởng cho mọi người chứ”.

Tất cả đều tái mặt, bọn họ nhìn Tần Cao Văn với vẻ không dám tin. Mấy tháng nay đối phương cho họ tiền lương, phúc lợi, đãi ngộ đã đủ hậu hĩnh rồi.

Giờ hoàn công mà còn phát cả tiền thưởng nữa.

Tần Cao Văn lấy ra một cái thùng màu đen, bên trong đựng đầy những phong thư.

Từng phong thư là những xấp tiền dày cộp, mỗi một phong thư ít nhất phải là hai mươi nghìn tệ.

“Đây là thứ mà mọi người đáng nhận được”.

Tần Cao văn đưa tiền cho bọn họ. Tất cả đều siết chặt số tiền trong tay với vẻ kích động và nước mắt rưng rưng.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 259


Chương 259

Chủ thầu cúi người mấy cái trước Tần Cao Văn và nói: “Cảm ơn anh Tần, cảm ơn anh Tần”.

Những người khác cũng nói theo.

Bọn họ làm việc với Tần Cao Văn hơn một tháng mà tiền công đã nhiều hơn người ta làm cả nửa năm rồi.

“Anh Tần, nếu như không còn việc gì nữa thì chúng tôi phải đi thật rồi, chúng tôi vẫn còn công trình tiếp theo cần phải làm”.

Khi nói những lời này, chủ thầu tỏ vẻ bất lực. Bọn họ kiếm được nhiều tiền cũng không dám nghỉ ngơi, bởi vì bọn họ đều có người già trẻ nhỏ cần phải nuôi sống.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Tôi vẫn còn chuyện quan trọng muốn nói với mọi người. Chuyện này có liên quan tới vận mệnh trong tương lai của mọi người”.

Câu nói này lập tức thu hút tất cả đám đông.

Tất cả đều dừng lại nhìn Tần Cao Văn với vẻ căng thẳng, không biết tiếp theo anh sẽ nói gì.

Tần Cao Văn dừng lại một lúc mới nói: “Sau này mọi người có đồng ý theo tôi không?”

Ý tứ trong câu nói của Tần Cao Văn có phần khó hiểu, mọi người không thể biết được rốt cuộc là anh muốn nói gì.

“Ý anh là làm việc cho anh phải không?”

Tần Cao Văn lắc đầu đáp lại: “Không phải”

“Vậy anh bảo chúng tôi làm gì?”

Tần Cao Văn suy nghĩ rồi vuốt cằm: “Có thể làm vệ sĩ cho tôi, nhưng không hoàn toàn là như vậy mà làm những gì tôi yêu cầu”.

Giờ thì mọi người có thể mơ hồ đoán ra từ “làm” mà Tần Cao Văn nói tới có nghĩa là gì.

“Mọi người đi làm công trường vừa khổ vừa mệt, mấu chốt là chẳng kiếm được bao nhiêu tiền”.

Không có ai phản bác Tần Cao Văn vì những gì anh vừa nói đều là sự thật.

Nếu như bản thân có năng lực thì ai lại chịu đi làm công trường, mỗi ngày mệt muốn chết mà chẳng thu hoạch được là bao.

Nhưng chẳng có cách nào, bọn họ không có học lực, văn bằng, không có kỹ năng, ngoài có chút sức khỏe ra thì chẳng còn gì.

Đã tầm tuổi trung niên, bọn họ cũng không còn được coi là ít tuổi nữa.

Tần Cao Văn lại nói tiếp: “Đi theo tôi, mỗi tháng tiền lương do mọi người quyết, hơn nữa sau này tiền đồ vô lượng, rất có khả năng tôi sẽ đưa mọi người ra nước ngoài nữa”.

Tất cả đều im lặng lắng nghe.

Người khác mà nói như vậy chắc họ sẽ cho rằng anh ta đang khoe khoang nhưng không biết tại sao họ lại tin tưởng Tần Cao Văn như vậy.

Tần Cao Văn bước tới trước: “Tôi biết có thể mọi người nghi ngờ tôi nhưng tôi sẽ dùng thời gian để chứng minh rằng những lời tôi vừa nói hoàn toàn là sự thật”.

“Mọi người chịu ở lại thì từ ngày mai tôi sẽ tiến hành huấn luyện đặc biệt, thời gian huấn luyện sẽ có hỗ trợ, đương nhiên không cao, một tháng chỉ tầm một trăm nghìn tệ.

Đám đông nín thở.

Một trăm nghìn tệ mà còn ít á?

Chủ thầu không nhịn được nữa bèn cắt lời: “Vậy anh Tần tôi hỏi một chút…anh cảm thấy bao nhiêu mới là nhiều?”

“Ít nhất phải vài tỉ tệ!”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 260


Chương 260

Tất cả đều co giật khóe miệng.

Bọn họ cảm thấy cạn lời.

Chủ thầu cảm thấy khó tin, bởi vì một tháng hơn một trăm nghìn tệ đối với bọn họ mà nói đã là một con số trên trời rồi. Bọn họ vất vả cả ngày cũng chưa chắc một tháng kiếm được nhiều tiền như vậy.

“Anh Tần, có phải anh đang lừa gạt chúng tôi không hay là anh coi chúng tôi là những tên ngốc vậy?”

Chủ thầu là người bộc trực không giấu diếm nên nghĩ gì bèn nói đó.

“Những gì tôi nói đều là sự thật”

Tần Cao Văn không hề vòng vo vì anh biết nói càng nhiều thì người khác càng cho rằng anh đang nói dối.

Tiếp theo Tần Cao Văn giao lại quyền quyết định cho những người nông dân.

Bọn họ đồng ý ở lại kề vai chiến đấu cùng anh hay là rời đi thì anh đều tôn trọng.

“Những người chịu ở lại thì đứng bên tay phải của tôi, những người không chịu thì chúng ta tạm biệt tại đây”.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây.

Tần Cao Văn vốn cho rằng bọn họ sẽ đưa ra quyết định dứt khoát, nhưng sau đó, phản ứng của bọn họ lại ngoài dự liệu của anh.

Tất cả đều đứng tại chỗ, không có ý định rời đi, cũng không đồng ý với quyết định của Tần Cao Văn.

Khoảng vài phút sau, chủ thầu do dự một lúc rồi đứng sang phía bên phải của Tần Cao Văn.

Có người tiên phong, những người khác cũng không dè dặt nữa, có một nửa số người ở lại, nửa còn lại lựa chọn rời đi.

Tần Cao Văn đếm sơ qua, ở đây có khoảng mười mấy người.

Nhìn bọn họ ngẩng đầu ưỡn ngực đứng trước mặt mình, Tần Cao Văn nói: “Đây là chìa khóa mà tôi cho mọi người”.

Tần Cao Văn lấy một nắm chìa khóa ra đưa cho chủ thầu, anh đã chuẩn bị cho mỗi người lao động làm việc ở đây một căn nhà. Nếu sau này bọn họ đồng ý đi theo anh, mỗi người đều có thể an cư lạc nghiệp ở thành phố, nhưng vẫn có một số người chọn rời đi.

“Tôi đã sắp xếp chỗ ở cho mọi người, mọi người cũng có thể đón người nhà của mình đến đây”.

Chủ thầu nhìn chằm chằm Tần Cao Văn, hồi lâu không nhúc nhích, vẻ mặt không thể tin nổi.

Anh ta dùng tay nhéo mạnh vào bắp đùi mình, cơn đau rõ rệt truyền tới, chứng tỏ anh ta không phải đang nằm mơ.

Chủ thầu lên tiếng hỏi: “Vì sao anh lại hào phóng với chúng tôi như vậy?”.

Anh ta thật sự không hiểu nổi, Tần Cao Văn làm vậy là vì nguyên nhân gì?

Tần Cao Văn hoàn toàn không xem bọn họ là công nhân dưới quyền anh.

Thậm chí có những ông chủ còn chẳng đối tốt với người thân của mình như vậy.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Tôi cũng giống các anh, cũng xuất thân từ nông thôn”.

Mọi người còn nghĩ tiếp theo Tần Cao Văn sẽ ba hoa khoác lác gì đó, nhưng anh lại không nói gì thêm nữa.

“Chỉ… chỉ thế thôi sao?”, chủ thầu vẫn cảm thấy khó tin.

“Lẽ nào lý do này chưa đủ sao?”.

Tất cả mọi người đều im lặng, không ai nói gì.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 261


Chương 261

Nhiều người cảm động và vui mừng đến rơi nước mắt, bọn họ nhìn Tần Cao Văn, đều cúi người thật sâu trước anh.

Chủ thầu đi đến trước mặt Tần Cao Văn, nói: “Anh Tần, anh cứ yên tâm, sau này tôi sẽ giao cả tính mạng của tôi cho anh”.

“Tôi nữa!”.

“Tôi nữa!”.



Ai cũng tranh nhau đứng ra, không ai muốn làm rùa rụt đầu, tranh nhau bày tỏ lòng trung thành trước Tần Cao Văn.

Khi Tần Cao Văn dẫn bọn họ đến nơi ở, bọn họ lại càng há hốc miệng kinh ngạc.

Thật ra bọn họ không ôm hi vọng gì nhiều với căn nhà mà Tần Cao Văn mua cho, dù sao cũng là ông chủ sắp xếp, có thể vào ở đã là không tồi. Nhưng độ sang trọng của nơi này vẫn vượt ngoài dự liệu của bọn họ, thậm chí còn sang hơn bất cứ căn nhà nào mà bọn họ từng thấy.

“Đây là món quà nho nhỏ tôi tặng mọi người, hi vọng mọi người sẽ thích”.

Bọn họ đâu chỉ là thích nơi này, mà đã yêu đến phát cuồng rồi.

Niềm cảm kích đối với Tần Cao Văn biến thành sùng bái, bọn họ càng hạ quyết tâm sau này sẽ vào sinh ra tử vì anh.

“Sau này, nếu mọi người muốn thì có thể đón người nhà của mình đến đây bất cứ lúc nào, chuyện này tôi không can thiệp”.

Nói xong, Tần Cao Văn xoay người rời đi.



Khi Mã Thiên Hạo quay về thế giới ngầm, hắn vô cùng sửng sốt.

Hắn không thể ngờ được mọi chuyện lại đi đến bước này.

Nhìn thi thể rải rác khắp nơi trong thế giới ngầm, Mã Thiên Hạo nôn khan một trận, những thứ đã ăn dường như đều bị nôn hết ra ngoài.

Mặc dù hắn đã vào sinh ra tử trên chiến trường, đã quen với cảnh lưỡi đao dính máu từ lâu, nhưng hắn vẫn chưa bao giờ bị sốc đến vậy.

Những người chết ở trước mặt hắn đều là anh em tốt cùng vào sinh ra tử với hắn ngày xưa, mới hôm qua còn đang yên lành, chỉ chớp mắt đã biến thành thế này.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Anh hai!”, ngoài cửa vang lên giọng nói quen thuộc.

Mã Thiên Hạo vội vàng quay người lại, phát hiện ra Giang Sơn đang chạy về phía hắn.

Vừa nhìn thấy Giang Sơn, Mã Thiên Hạo vô cùng kích động, vội vàng chạy tới ôm chặt lấy người anh em duy nhất còn sống.

Thiên Lôi tông sư đứng ở một bên, nhìn mọi thứ trước mắt mà không có cảm xúc gì. Ông ta chỉ có tình cảm nhất định đối với Mã Thiên Long, dù gì đó cũng là đồ đệ của ông ta, còn những người vô tội đã chết này không liên quan gì đến ông ta.

“Rốt cuộc là chuyện gì đây?”, Mã Thiên Hạo chỉ vào những thi thể trên mặt đất, hỏi Giang Sơn.

Giang Sơn trả lời: “Mọi chuyện đều là do ông Hai gây ra”.

Sắc mặt Mã Thiên Hạo lập tức trở nên vô cùng khó coi, bọn họ không thù không oán với ông Hai, vì sao ông ta lại ra tay tàn ác như vậy?
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 262


Chương 262

Năm xưa, Mã Thiên Long còn sống, phái Thiên Long bọn họ có thể nói là tận tâm trung thành với ông Hai, ông ta muốn gì bọn họ cũng sẽ đáp ứng.

Kết quả, Mã Thiên Long vừa mất, ông Hai đã bỏ đá xuống giếng, qua cầu rút ván, đúng là quá đáng.

“Vậy làm sao cậu thoát được?”, Mã Thiên Hạo nhìn Giang Sơn, có chút tò mò.

Giang Sơn trả lời: “Là Tần Cao Văn đã cứu tôi”.

“Cậu nói gì?”.

Nghe câu trả lời của hắn, Mã Thiên Hạo cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, trên mặt hiện lên vẻ khó tin.

Kẻ gây nên bi kịch cho phái Thiên Long bọn họ chính là Tần Cao Văn. Nếu không phải ngày ấy Tần Cao Văn quyết đấu với Mã Thiên Long, hơn nữa còn đánh bại Mã Thiên Long thì đã không có chuyện xảy ra tiếp sau đó.

Bây giờ Tần Cao Văn lại cứu Giang Sơn. Đùa à?

Giang Sơn nghiêm túc nói: “Tôi biết anh không tin lời tôi nói, nhưng những gì tôi nói đều là sự thật, chính Tần Cao Văn đã cứu tôi”.

Sau đó, Giang Sơn kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Mã Thiên Hạo.

Sau khi nghe hắn kể, vẻ mặt Mã Thiên Hạo lập tức trở nên nghiêm nghị, nói: “Ý cậu là, bây giờ cậu đã là đồ đệ của Tần Cao Văn?”.

“Không sai”, Giang Sơn thản nhiên thừa nhận chuyện này.

Rầm!

Mã Thiên Hạo đạp vào ngực Giang Sơn khiến hắn bay ra xa, va mạnh vào bức tường bên cạnh.

Chưa hết, Mã Thiên Hạo tiếp tục xông lên túm tóc hắn, hung hăng tát hắn hai bạt tai, mỗi cái tát đều dùng sức rất mạnh.

“Tên phản bội nhà mày!”, hắn chỉ tay vào Giang Sơn mắng chửi: “Mày dám phản bội lại phái Thiên Long?”.

Giang Sơn dựa người vào tường, từ đầu đến cuối không hề có ý phản kháng. Hắn dùng tay lau vết máu bên khóe miệng, nói: “Anh hai, anh đừng ở đó tự lừa mình dối người nữa được không? Phái Thiên Long chúng ta đã bị hủy diệt từ lâu rồi”.

“Không, không thể nào!”.

Mã Thiên Hạo nghiến răng nghiến lợi, nói: “Phái Thiên Long bọn ta tuyệt đối không thể bị hủy diệt, mày bớt ở đó nói mấy lời sởn tóc gáy ấy đi. Tao nói cho mà biết, nếu mày còn dám ăn nói bậy bạ, tao sẽ vặn đầu mày”.

“Những gì tôi nói đều là sự thật, rốt cuộc phái Thiên Long chúng ta có bị diệt hay chưa, anh hai còn không rõ hay sao?”.

Lúc này, Thiên Lôi tông sư mới lên tiếng: “Có cần tôi giúp cậu chặt đầu tên phản bội này xuống không?”.

Giang Sơn không phải người sợ chết, hắn nhắm mắt lại, nói: “Anh hai, nếu anh cố chấp như vậy thì anh cứ ra tay đi”.

“Được, tôi cho cậu toại nguyện!”.

Thiên Lôi tông sư khoanh hai tay trước ngực, đến trước mặt Giang Sơn chuẩn bị ra tay.

Gần đây thực lực của Giang Sơn quả thật đã tiến bộ nhanh chóng, nâng cao rất nhiều, nhưng so với Thiên Lôi tông sư thì vẫn còn kém xa.

Có thể nói không hề khoa trương rằng Thiên Lôi tông sư muốn giết hắn chỉ cần dùng một đầu ngón tay là đủ.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 263


Chương 263

Mã Thiên Hạo lắc đầu nói: “Bỏ đi, để tên phản bội này đi đi. Tôi muốn cho hắn tận mắt nhìn thấy Tần Cao Văn bị tiền bối giết như thế nào, đợi tiêu diệt được Tần Cao Văn rồi sẽ cho hắn chết”.

“Mọi chuyện nghe theo cậu”, Thiên Lôi tông sư trả lời.

Giang Sơn ôm ngực, vất vả đứng dậy: “Hôm nay sư phụ sai tôi đến đây còn có một chuyện quan trọng cần nói với hai người”.

“Là chuyện gì?”.

Giang Sơn không do dự trả lời: “Sư phụ nói hai người tốt nhất hãy ngoan ngoãn đầu hàng, nếu không sẽ mất hết thể diện. Tốt nhất hai người không nên ngang nhiên khiêu chiến với sư phụ, nếu không, đến lúc đó chỉ có hai người chịu thiệt mà thôi”.

Ngay sau đó…

Không khí trong phòng lập tức trở nên lạnh lẽo, trên người Thiên Lôi tông sư bùng lên sát khí mạnh mẽ. Giang Sơn cảm giác như có một tảng đá lớn đè lên lồng ngực mình, dường như có thể đè chết hắn bất cứ lúc nào.

Thiên Lôi tông sư lạnh lùng nói: “Tốt nhất cậu hãy quay về hỏi cậu ta có biết thế nào gọi là tông sư hay không”.

“Tôi đã chuyển lời xong rồi, tiếp theo hai người làm thế nào, quyền quyết định nằm ở trong tay hai người”.

Giang Sơn nói xong thì đứng dậy, chậm rãi xoay người rời đi, bước từng bước lên lầu.

“Tiền bối, xem ra tên Tần Cao Văn này đã sợ người rồi, vừa nghe thấy người trở về, anh ta đã cố ý cử tên phản bội này đến đây phô trương thanh thế”.

Thiên Lôi tông sư vuốt râu, nói: “Cậu ta càng sợ cái gì, chúng ta càng phải làm cái đó”.

“Tiền bối, ý người là?”, hắn nhìn Thiên Lôi tông sư, đầy vẻ hiếu kỳ, không biết ông ta định làm gì.

Thiên Lôi tông sư bình thản nói: “Thông báo tin tức tôi muốn khiêu chiến với Tần Cao Văn lên mạng, tôi muốn cho tất cả mọi người đều biết”.

“Vâng!”.

Biết được quyết định của Thiên Lôi tông sư, hắn vô cùng phấn khởi, đây chính là thứ hắn cần.

Lần trước, phái Thiên Long bọn họ quyết đấu với Tần Cao Văn đã mất hết mặt mũi, trong thời gian ngắn trở thành trò cười của cả thành phố Minh Châu. Lần này nhất định phải lấy lại mặt mũi đã mất ngày trước, không tiếc bất cứ giá nào.



“Sư phụ!”, Giang Sơn ôm ngực, đi vào đại sảnh biệt thự nào đó.

Tần Cao Văn ngồi trên ghế sofa đọc sách, nhìn thấy Giang Sơn với bộ dạng đó thì vội hỏi: “Anh sao vậy?”.

Giang Sơn ôm ngực, ho khan hai tiếng, nói với Tần Cao Văn: “Xin lỗi, tôi đã phụ sự kỳ vọng của sư phụ, Thiên Lôi tông sư vẫn quyết định làm theo ý mình. Xem ra giữa hai người sẽ không tránh khỏi một trận ác chiến”.

Tần Cao Văn thở dài: “Quả nhiên thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại xông vào”.

Đối với Tần Cao Văn mà nói, đây hoàn toàn không phải là một trận ác chiến. Dựa vào thực lực của anh, đối phó với một cao thủ tông sư nho nhỏ không thành vấn đề, muốn giết ông ta thật sự dễ như trở bàn tay.

“Sư phụ, vậy tiếp theo sư phụ…”.

Tần Cao Văn thản nhiên trả lời: “Tiếp theo nên làm gì à? Tôi tự có chừng mực. Ông ta khăng khăng muốn quyết đấu với tôi, vậy tôi cũng thỏa mãn yêu cầu của ông ta”.

“Rõ thưa sư phụ!”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 264


Chương 264

Tần Cao Văn lấy một chiếc hộp ra đưa cho Giang Sơn, nói: “Đây là thuốc có thể chữa nội thương của anh, cầm lấy mà dùng, có lẽ ngày mai vết thương sẽ hồi phục”.

“Cảm ơn sư phụ!”.

Giang Sơn nhận lấy nó, sau đó nói: “Sư phụ còn có chuyện gì dặn dò hay không?”.

“Anh về nghỉ ngơi trước đi, ngày mai có chuyện lớn cần anh làm”.

Giang Sơn gật đầu trả lời: “Tôi biết rồi, sư phụ, vậy tôi đi trước đây”.

“Ừ”.

Giang Sơn vừa đi khỏi, Vương Thuyền Quyên đã bước tới.

Vẻ mặt cô có chút phức tạp, hỏi Tần Cao Văn: “Sao hôm nay anh không lên mạng?”.

Tần Cao Văn ung dung hỏi: “Lẽ nào lại xảy ra chuyện lớn gì sao?”.

Vương Thuyền Quyên không nói, đưa máy tính bảng của mình cho Tần Cao Văn.

“Anh xem đi là biết!”.

Nội dung trên màn hình máy tính bảng lập tức thu hút sự chú ý của Tần Cao Văn.

Thiên Lôi tông sư khiêu chiến với Tần Cao Văn, hẹn một tuần sau quyết đấu một trận ở tòa nhà bác học.

Một tuần sau?

Tần Cao Văn nhíu mày, anh chắc chắn không thể đồng ý với ông ta.

“Trả lời giúp anh một câu, anh không có thời gian”.

Một tuần sau vừa khéo là sinh nhật của Đóa Đóa. Đến lúc đó, anh phải ăn mừng sinh nhật với con gái, sao có thể lãng phí thời gian vào chuyện khác? Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nghe Tần Cao Văn nói vậy, Vương Thuyền Quyên thở phào. Vừa rồi cô rất lo lắng Tần Cao Văn sẽ hứng lên đồng ý quyết đấu với người đó. Nếu thật như vậy, e rằng Tần Cao Văn sẽ không phải là đối thủ của Thiên Lôi tông sư.

Khi Vương Thuyền Quyên trả lời bài viết đó, mọi thứ đều nằm trong dự liệu của Tần Cao Văn, tất cả mọi người đều điên cuồng chửi mắng anh.

“Tôi đã biết tên đó không phải là đối thủ của Thiên Lôi tông sư từ lâu rồi mà, còn nói gì mà không có thời gian, chắc là sợ rồi”.

“Loại người như anh ta làm cái gì rồi? Bây giờ mới biết sợ, không thấy muộn rồi à?”.

“Dù thế nào, Thiên Lôi tông sư cũng sẽ g**t ch*t kẻ bại hoại này”.



Quan điểm của tất cả mọi người đều khá giống nhau, không ai tin câu trả lời không có thời gian của Tần Cao Văn.

Theo họ thấy, Tần Cao Văn từ chối lời khiêu chiến của Thiên Lôi tông sư là vì anh sợ rồi.

Vào tối khuya, Vương Thuyền Quyên dựa vào vai Tần Cao Văn, nói: “Em thấy bây giờ anh làm việc thận trọng hơn rồi”.

Tần Cao Văn hôn lên trán Vương Thuyền Quyên, hơi tò mò hỏi: “Vì sao?”.

“Nếu là trước kia, anh chắc chắn sẽ đồng ý, không quan tâm hậu quả, nhưng bây giờ anh biết nhượng bộ rồi”.

Hơ…

Khóe miệng Tần Cao Văn giật giật.

Chuyện này… cũng xem là lý do.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 265


Chương 265

“Vợ, anh nghĩ em hiểu lầm rồi, sở dĩ anh từ chối lời khiêu chiến của ông ta không phải vì anh muốn nhượng bộ, mà là tuần sau là sinh nhật của Đóa Đóa”.

Tần Cao Văn gọi Vương Thuyền Quyên là vợ càng lúc càng thuận miệng. Ban đầu nghe anh gọi là vợ, Vương Thuyền Quyên còn đỏ mặt, hiện rõ vô cùng xấu hổ, bây giờ lại xem như chuyện bình thường, thậm chí trong lòng còn mừng thầm.

Vương Thuyền Quyên kinh ngạc hỏi: “Nói cách khác, nếu tuần sau không phải sinh nhật Đóa Đóa, anh vẫn sẽ quyết đấu với Thiên Lôi tông sư sao?”.

“Không sai”.

Vương Thuyền Quyên ho khan hai tiếng, hỏi: “Anh đánh thắng được Thiên Lôi tông sư không?”.

Tần Cao Văn trả lời rất nghiêm túc, chân thành: “Thiên Lôi tông sư chẳng có gì tài giỏi, chỉ là mọi người thổi phồng ông ta quá mà thôi”.

Ở bên Tần Cao Văn cái gì cũng tốt, chỉ có điều suốt ngày nơm nớp lo sợ, không biết lần sau anh lại đưa ra quyết định điên cuồng gì.

Bây giờ Vương Thuyền Quyên chỉ có thể cầu nguyện, ngày đó Thiên Lôi tông sư sẽ không đến tiệc sinh nhật của Đóa Đóa làm loạn. Nếu không, hai người họ sẽ không tránh khỏi xung đột.

Trên mạng toàn là lời mắng chửi Tần Cao Văn, thực tế không chỉ giới hạn ở trên mạng, mà trên trang nhất của các tựa báo lớn cũng đang đưa tin về chuyện này.

Trước kia có không ít người sùng bái Tần Cao Văn, nhưng sau khi anh từ chối thư mời khiêu chiến của Thiên Lôi tông sư, tất cả mọi người đều nghiêng về một bên, bắt đầu mắng chửi anh.

“Lúc trước tôi đã nói Tần Cao Văn là một kẻ hèn nhát, bây giờ mấy người tin rồi chứ?”.

“Dùng kẻ hèn nhát để hình dung Tần Cao Văn đúng là sỉ nhục từ này”.

“Đúng vậy, tôi cảm thấy anh ta còn không bằng một kẻ hèn nhát”.



Nhà họ Trương.

“Bố, con có tin tốt muốn nói với bố!”, Trương Thiên Khoát vô cùng phấn khởi, vội vàng chạy vào phòng bố mình, nói.

Trương Vân Sơn đã có được manh mối về tin tốt mà con trai mình nhắc tới, ông ta ung dung trả lời: “Bố biết rồi”.

“Lần này, tên Tần Cao Văn kia chết chắc rồi”.

Trương Vân Sơn đứng dậy khỏi ghế, đến trước mặt con trai nói: “Trước kia bố đã dạy con thế nào, lẽ nào con quên rồi sao?”.

Lúc này, Trương Thiên Khoát mới phản ứng lại, im lặng cúi đầu, áy náy nói: “Xin lỗi bố, con đã quá đắc ý”.

“Bất kể có xảy ra chuyện gì, bất kể có đối mặt với tình huống thế nào cũng phải bước chắc từng bước”.

Trương Thiên Khoát lại đáp: “Con nhớ rồi ạ”.

“Con đi xuống trước đi!”.

“Vâng!”.



Ông Hai cũng biết được tin tức này ngay lập tức.

Cuối cùng cũng đã quay về, ông ta đợi lâu như thế, còn tưởng tên vô dụng Mã Thiên Hạo kia không tìm được Thiên Lôi tông sư. Nếu thật là vậy, ông ta sẽ phải đích thân đi giết Tần Cao Văn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 266


Chương 266

Nhưng người như Tần Cao Văn vẫn không đáng để ông ta tự ra tay, để một Thiên Lôi tông sư ra mặt là đủ rồi.

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Ông Hai, ông gọi tôi có việc gì ạ?”, một trong những thuộc hạ đi vào, cung kính hỏi ông Hai.

Ông Hai bình thản trả lời: “Gọi những người còn lại qua đây hết đi”.

Thuộc hạ đó hơi sửng sốt, trên mặt lộ ra vẻ khó tin.

Dưới trướng ông Hai có vài cao thủ đỉnh cao, được gọi chung là Phong Vũ Lôi Điện. Bọn họ là những sát thủ đỉnh cao mà ông Hai dốc sức bồi dưỡng, thực lực ai nấy đều rất mạnh, có thể dễ dàng g**t ch*t Mã Thiên Long.

“Rõ thưa ông Hai!”, hắn chắp tay cung kính đáp, sau đó xoay người rời khỏi phòng.

Không lâu sau, bốn cao thủ Phong Vũ Lôi Điện đều hội tụ. Bọn họ đứng trước mặt ông Hai, trên mặt có vẻ hiếu kỳ.

Trước đó dù có xảy ra chuyện gì, ông Hai cũng không để tất cả cao thủ bọn họ đều ra mặt, không biết lần này cần phải đối phó với ai.

Cuồng Phong tiến lên, tò mò hỏi: “Ông Hai, ông định phái chúng tôi đi đối phó với ai?”.

Ông Hai ngồi trên ghế sofa, không có cảm xúc gì, trả lời: “Tuần sau, mấy người các cậu đi theo Thiên Lôi tông sư, đợi ông ta giết Tần Cao Văn rồi, các cậu đưa người nhà của cậu ta về đây cho tôi”.

“Ý ông là…”.

Khóe miệng ông Hai nhếch lên nụ cười lạnh lùng.

Đừng thấy bây giờ ông ta đã hơn năm mươi mà lầm, cơ thể ông ta khá cường tráng, công năng ở một số mặt nào đó còn tốt hơn cả người trẻ tuổi. Nhu cầu của ông ta giống như một vực sâu không đáy, mãi mãi không thể thỏa mãn.

Vương Thuyền Quyên là người đẹp nhất thành phố Minh Châu, nếu có thể có được thân thể xinh đẹp yêu kiều của cô thì đó sẽ là một loại phúc khí.

Không chỉ có Trương Hoa trước kia thèm thuồng cô đến nhỏ dãi, mà ngay cả ông Hai cũng khó cưỡng lại nổi.

Tiếp theo, ông ta muốn làm gì không cần nói cũng biết.

“Tôi hiểu rồi, ông Hai”, Cuồng Phong chắp tay, đáp lại.



“Cơ thể anh bây giờ sao rồi?”, Tần Cao Văn đi đến phòng của Giang Sơn, hỏi thẳng.

Giang Sơn ôm ngực ngồi dậy, dùng tay xoa xoa, lát sau mới nói với Tần Cao Văn: “Cảm ơn sư phụ đã quan tâm, tôi uống thuốc của sư phụ rồi nghỉ ngơi một đêm, bây giờ đã đỡ hơn nhiều rồi”.

“Vậy thì tốt, tôi dẫn anh đi gặp một nhóm người”.

Giang Sơn đi theo sau Tần Cao Văn, tỏ ra hơi tò mò, không biết Tần Cao Văn định làm gì.

Không bao lâu sau, Tần Cao Văn dừng lại, nói với những người ở đó: “Từ hôm nay trở đi, người ở bên cạnh tôi đây sẽ là đại sư huynh của các anh, người này sẽ huấn luyện cho tất cả các anh”.

Mấy chữ đại sư huynh khiến Giang Sơn biến sắc, tò mò hỏi: “Sư phụ, ý sư phụ là sao?”.

“Tôi muốn bồi dưỡng bọn họ thành lực lượng tinh nhuệ nhất dưới tay tôi, anh hiểu chưa?”.

Giang Sơn nhìn những người lao động đứng ở trước mặt, khóe miệng khẽ giật giật, không dám tùy tiện đồng ý với quyết định lần này của Tần Cao Văn.

“Sư phụ, có phải sư phụ hơi vội rồi không?”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 267


Chương 267

Tần Cao Văn khẽ nhíu mày, hỏi: “Có vấn đề gì sao?”.

“Xin lỗi cho tôi nói thẳng, sư phụ, tôi cảm thấy tính dẻo dai của mấy người này vô cùng kém, sư phụ thu nhận bọn họ chỉ lãng phí thời gian mà thôi”.

Sắc mặt Tần Cao Văn trở nên khó coi: “Im miệng cho tôi!”.

Hắn im lặng cúi đầu, không nói gì nữa, Tần Cao Văn lại tiếp tục: “Anh chỉ cần huấn luyện bọn họ theo yêu cầu của tôi là được. Trừ chuyện đó ra, anh không cần lo những thứ khác, hiểu chưa?”.

“Tôi biết rồi, sư phụ!”, Giang Sơn lặng lẽ cúi đầu, tỏ ra áy náy.

Tiếp đó, Tần Cao Văn lại nói: “Bây giờ, nhiệm vụ mỗi ngày của các anh rất đơn giản, chỉ cần anh chuyên tâm huấn luyện bọn họ, những chuyện khác cứ giao cho tôi”.

“Chiều nay tôi sẽ đến ngân hàng rút một khoản tiền về làm phần thưởng cho các anh. Ai chịu khó tập luyện nhất, thành tựu cao nhất, tôi sẽ thưởng số tiền này cho người đó”.

Mặc dù bọn họ không biết rốt cuộc Tần Cao Văn sẽ rút bao nhiêu tiền, nhưng bọn họ có thể cảm nhận được đó chắc chắn là một số tiền cực lớn.

Vẻ mặt của mỗi người đều rất nghiêm túc.

Ở ngân hàng.

Cuối cùng cũng tan làm, Tiểu Tuyết vươn vai, đầy uể oải.

Đúng lúc đó, một giọng nói đột nhiên vang lên ở bên ngoài.

“Tôi muốn rút tiền!”, Tần Cao Văn nói thẳng.

Tiểu Tuyết hơi mất kiên nhẫn, liếc nhìn Tần Cao Văn, đáp: “Bên ngoài có ATM không rút được hay sao? Cứ phải vào làm phiền tôi?”.

Tần Cao Văn ngồi xuống đối diện Tiểu Tuyết, lấy thẻ ngân hàng ra, trả lời: “Tôi rút hơi nhiều tiền, ATM không rút được”.

Tiểu Tuyết không nhịn được lạnh lùng hừ một tiếng: “Một kẻ nghèo khó như anh rút được bao nhiêu tiền chứ?”.

Tần Cao Văn có thể nghe ra được sự giễu cợt trong lời nói của cô ta.

Bởi vì cách ăn mặc của Tần Cao Văn trước nay rất bình thường, giống như hàng chợ mấy chục tệ, bị người ta hiểu lầm cũng là chuyện bình thường.

Tần Cao Văn ngồi xuống trước mặt cô ta, nói: “Tôi muốn rút năm triệu tệ”.

Gương mặt Tiểu Tuyết lập tức lạnh đi: “Mau cút đi cho tôi!”.

Cô ta chỉ tay vào cửa ngân hàng, mắng Tần Cao Văn: “Bà đây không có thời gian ở đây lằng nhằng với anh, nếu anh còn không đi thì đừng trách tôi không khách sáo”.

“Tôi không đùa với cô, nếu cô không tin thì cứ tra thử xem”, Tần Cao Văn quăng thẻ ngân hàng lên mặt quầy.

Tiểu Tuyết liếc mắt nhìn, cười nhạt: “Anh nghĩ tôi có tâm tư ở đây lằng nhằng với anh à?”.

Tần Cao Văn đã gặp phải tình huống thế này không chỉ một lần, từ lâu đã xem như bình thường. Đối diện với thái độ chán ghét mà Tiểu Tuyết thể hiện ra, anh cũng không tức giận.

Lát sau, anh lại nói: “Cô chắc chắc không muốn rút tiền giúp tôi chứ?”.

Rầm!

Tiểu Tuyết đập tay lên bàn, chỉ tay vào mũi Tần Cao Văn mắng chửi: “Bà đây cho anh một cơ hội nữa, mau cút đi cho tôi, đừng ở đây lằng nhằng với tôi, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ đến giải quyết anh”.

“Tôi rút tiền thật sự là có việc cần dùng”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 268


Chương 268

Theo dự toán của Tần Cao Văn, ít nhất cũng cần hơn mười triệu tệ tiền mặt mới đủ. Nhưng một lần rút nhiều như vậy có khả năng sẽ gây ra rắc rối không cần thiết cho ngân hàng, cho nên mới giảm bớt còn một nửa.

Nếu nói ra mình chuẩn bị rút mười triệu tệ, chắc chắn cô ta sẽ càng không tin, nhưng đây là sự thật.

Tiểu Tuyết hung hăng nói: “Bà đây đã thấy mấy kẻ giả vờ ra vẻ như anh nhiều rồi. Các người thấy tôi xinh đẹp nên đến đây đùa giỡn tôi, đừng tưởng tôi không biết!”.

Khóe miệng Tần Cao Văn hơi giật giật.

Bây giờ cuối cùng anh cũng hiểu thế nào gọi là không có mặt dày nhất, chỉ có mặt dày hơn.

Rốt cuộc ai cho cô ta dũng khí này?

Đường nét gương mặt cô ta cũng chỉ tính tầm trung mà thôi, so với Vương Thuyền Quyên thì đúng là khác nhau một trời một vực, mắt anh mù rồi hay sao mà lại chú ý tới cô ta?

“Xem ra tôi phải gọi điện thoại cho giám đốc ngân hàng các cô thôi”.

Hôm nay, mục đích Tần Cao Văn đến đây rút tiền là để làm phần thưởng cho cấp dưới của mình.

Những người lao động đó đều là người khá đơn thuần. Nếu số tiền này ở trong thẻ ngân hàng thì mãi mãi cũng chỉ là một con số, không đánh vào thị giác bọn họ một cách trực quan được, nhưng nếu bày nó ra trước mặt họ thì lại khác.

Đến lúc đó, tất cả mọi người đều sẽ dốc hết sức tập luyện.

Tần Cao Văn nhất định phải biến bọn họ thành cao thủ võ thuật trong thời gian ngắn nhất.

Bởi vì tiếp theo anh sẽ có một kế hoạch hành động lớn, thống trị cả thành phố Minh Châu chỉ là bước đầu tiên, sẽ có ngày anh sẽ đưa những người cấp dưới này mở rộng ra quốc tế.

Còn tổ chức Thiên Phạt, bọn họ không chủ động tìm tới cửa thì quan hệ giữa hai bên hoàn toàn có thể là nước sông không phạm nước giếng.

Nếu bọn họ không biết điều, Tần Cao Văn cũng sẽ không dễ dàng nhân nhượng.

“Giám đốc của chúng tôi đã về nghỉ ngơi lâu rồi, anh gọi điện thoại thử xem giám đốc có chửi chết anh không”.

Tần Cao Văn không muốn nhiều lời với cô ta, nói chuyện với loại người tầm nhìn nông cạn này đúng là có chút khó khăn.

Anh cầm điện thoại lên gọi cho giám đốc ngân hàng.

Tần Cao Văn anh là khách hàng tôn quý của ngân hàng này, trong thẻ VIP lưu giữ bao nhiêu tiền đến bản thân anh cũng không biết.

Tất cả giám đốc trong ngân hàng bọn họ đều có số liên lạc của Tần Cao Văn.

Tiểu Tuyết đóng cửa phòng bên đó lại, đi đến trước mặt Tần Cao Văn: “Cút đi nhanh đi, không tôi gọi bảo vệ đấy”.

Chốc lát sau, Tần Cao Văn cúp máy.

“Giám đốc của cô nói rồi, trong vòng ba phút nữa anh ta nhất định sẽ có mặt”.

Tiểu Tuyết nhìn anh như nhìn một thằng ngốc, nói: “Bây giờ tôi cho anh ba phút, nếu ba phút sau mà họ còn không tới, tôi chắc chắn sẽ gọi bảo vệ đuổi anh ra khỏi đây”.

Tần Cao Văn tỏ vẻ bình thản vô cùng, trên mặt không để lộ bất cứ cảm xúc nào.

Vì sao gần đây ra ngoài cứ luôn gặp phải kẻ ngốc như vậy?
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 269


Chương 269

Nháy mắt ba phút đã trôi qua, vẫn chưa thấy giám đốc ngân hàng đến, sắc mặt Tiểu Tuyết trở nên u ám. Quả nhiên người này đến đây là để đùa giỡn cô ta, tuyệt đối không thể tha thứ dễ dàng vậy được.

“Bảo vệ!”.

Không lâu sau, một nhóm bảo vệ ở bên ngoài chạy vào, bao vây lấy Tần Cao Văn và Tiểu Tuyết.

“Có chuyện gì vậy?”.

Người bảo vệ đứng ở trước nhất là một người đàn ông trung niên, thân hình khá to cao. Lúc nói chuyện, ông ta luôn nhìn tới chỗ không nên nhìn.

Tiểu Tuyết cảm nhận được vẻ tham lam trong mắt đội trưởng đội bảo vệ, cô ta cũng không quan tâm, ngược lại còn khoe bộ phận đó ra thêm.

“Đuổi người này ra ngoài!”.

Bấy giờ, bảo vệ mới nhìn Tần Cao Văn nói: “Thưa anh, ngân hàng đã đến giờ đóng cửa, nếu anh rút tiền thì hoàn toàn có thể đến chỗ ATM rút”.

“Mau tránh ra!”, giọng nói của Tần Cao Văn không lớn.

Trước kia, người bảo vệ này đã luyện qua quyền anh, còn đoạt giải á quân cấp thành phố, người bình thường không thể đánh lại ông ta.

“Người anh em, nếu anh còn không đi thì đừng trách tôi không khách sáo”.

Tần Cao Văn ngẩng đầu lên nhìn ông ta, chửi: “Đồ ngu xuẩn”.

“Anh nói lại lần nữa xem?”, đội trưởng đội bảo vệ tức giận, siết chặt nắm đấm, mắng chửi: “Ông đây nói cho mà biết, đừng có cứng đầu ở đây”.

“Mau cút sang một bên cho tôi!”.

Đội trưởng đội bảo vệ siết chặt nắm đấm, đánh thẳng vào đầu Tần Cao Văn.

Một quyền của ông ta đánh xuống chắc chắn sẽ đánh ngất anh.

Rầm!

Mọi người còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì xảy ra, đội trưởng đội bảo vệ đã bay ra ngoài, va đập vào cửa.

Tất cả mọi người đều nhìn Tần Cao Văn, tràn đầy vẻ khó tin.

Sao tên này lại giỏi đánh đấm như vậy?

Tiểu Tuyết cũng trắng bệch mặt: “Rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi nói cho anh biết, đừng có gây sự ở đây”.

Tần Cao Văn ngồi tại đó không nhúc nhích, nói: “Bây giờ tôi không có tâm trạng gây sự với các người”.

Rõ ràng hôm nay anh đến đây chỉ để rút tiền, kết quả vẫn cứ có người chọc giận anh, bây giờ còn đổ mọi tội lỗi lên người anh, rốt cuộc là sao?

“Các người còn đứng đó làm gì? Cùng nhau xông lên đi, tôi không tin anh ta có thể đánh lại tất cả chúng ta”.

Vừa rồi Tần Cao Văn không dùng sức quá mạnh với đội trưởng đội bảo vệ, chỉ cho ông ta một bài học mà thôi.

Không bao lâu sau, ông ta đã phản ứng lại.

Những người khác nghe lệnh của đội trưởng, cầm dùi cui điện xông về phía Tần Cao Văn.

Đúng lúc đó, một giọng nói đột nhiên vang lên: “Các người làm gì đấy?”.

Tất cả bảo vệ đồng thời dừng tay, quay người nhìn lại, giám đốc ngân hàng đang đi về phía này.

Anh ta có vóc người cao thẳng, gương mặt gầy gò, đeo một cặp kính, cho người ta cảm giác nho nhã lịch sự.

Anh ta bước nhanh đến trước mặt Tần Cao Văn, cúi người thật sâu trước mặt anh, nói: “Thật ngại quá, anh Tần”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 270


Chương 270

Ầm!

Nghe tiếng xưng hô này, sắc mặt Tiểu Tuyết lập tức tái nhợt, đầu óc quay cuồng, cảm giác trong đầu như có thứ gì đó nổ tung.

Mấy chữ xưng hô ấy giống như quả bom nặng ký rơi vào mặt hồ phẳng lặng, dẫn đến con sóng cực lớn.

Tất cả mọi người đều nhìn Tần Cao Văn, vô cùng kinh ngạc.

“Tổng giám đốc, chuyện… chuyện này là sao?”.

Tổng giám đốc sa sầm mặt, nói với Tiểu Tuyết: “Từ ngày mai cô không cần đến đây làm việc nữa”.

Mặc dù Tần Cao Văn không kể đầu đuôi câu chuyện cho tổng giám đốc, nhưng anh ta cũng có thể đoán ra được đại khái, chắc chắn là Tiểu Tuyết không biết điều đắc tội với Tần Cao Văn.

Sắc mặt Tiểu Tuyết rất khó coi, không hiểu hỏi: “Vì sao vậy tổng giám đốc? Tôi đã làm sai điều gì?”.

Đúng là một người phụ nữ ngu xuẩn.

“Cô còn mặt mũi nào mà hỏi hả?”.

Tổng giám đốc quát lên, sau đó túm lấy tóc Tiểu Tuyết mắng: “Mở to mắt cô lên mà nhìn, đây là VIP chí tôn của ngân hàng chúng ta, cả Hoa Hạ chỉ có một vị này thôi”.

Ồ!

Tất cả mọi người đều ồ lên.

Ai nấy đều sững sờ tại chỗ.

Lời mà tổng giám đốc vừa nói không ngừng văng vẳng bên tai bọn họ.

Chuyện… chuyện này là thế nào vậy?

Cho dù nhìn thế nào đi nữa thì Tần Cao Văn cũng không giống như người có tiền, cách ăn mặc của anh quá là giản dị, bộ đồ trên người cộng lại cũng chỉ một hai trăm tệ mà thôi.

Điều này đúng là khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi.

Tiểu Tuyết lắp bắp nói: “Tổng giám đốc, điều anh vừa nói là thật sao?”.

“Giờ tôi còn có tâm trí mà đùa với cô à?”.

Đám có mắt như mù này, đúng là không biết trong đầu mấy người chứa cái gì nữa.

Thế mà lại dám đi làm khó Tần Cao Văn.

Dựa vào bản thân anh, đừng nói là rút năm triệu tệ, cho dù rút 50 tỷ thì cũng vô cùng đơn giản.

Tiểu Tuyết sau khi phản ứng xong thì sắc mặt trở nên càng khó coi hơn, sau đó cô ta quỳ xuống trước mặt Tần Cao Văn nói: “Thực sự xin lỗi anh, vừa rồi đều do tôi không tốt, Tần tiên sinh, mong anh tha thứ cho tôi”.

Học vị của người phụ nữ này không cao, năng lực cũng không giỏi gì, làm một nhân viên trong ngân hàng đối với cô ta mà nói là công việc tốt nhất hiện nay, nếu bị đuổi việc thì e rằng khó mà có được may mắn như vậy nữa.

Cô ta không muốn cứ thế mà bị đuổi việc.

“Tổng giám đốc, quyền giải quyết vụ việc này tôi giao cho anh”.

Tổng giám đốc đưa tay lên lau mồ hôi lạnh trên trán, không ngừng đoán hàm ý trong câu nói vừa rồi của Tần Cao Văn.

Anh ta buộc phải cẩn thận đối đãi, đây là một nhân vật có thân phận vô cùng cao quý.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 271


Chương 271

Tuyệt đối không thể làm trái với ý của Tần Cao Văn dù chỉ một chút.

Nếu không đến lúc đó tạo ảnh hưởng không tốt thì bản thân anh ta cũng không thể gánh được hậu quả.

Suy nghĩ một lúc sau anh ta nói: “Ngày mai cô không cần đến làm nữa, với lại… tôi sẽ nói với tất cả tổng giám đốc ngân hàng mà tôi quen, tuyệt đối không cho phép bọn họ nhận cô”.

Rầm!

Tiểu Tuyết lập tức cảm thấy cơ thể như bị cứng đơ, muốn đứng vững cũng không còn sức nữa.

Lần này tổng giám đốc ra tay quá dứt khoát.

Còn Tần Cao Văn từ đầu đến cuối đều không có bất cứ thái độ nào, rõ ràng là đồng ý với quyết định mà tổng giám đốc đưa ra.

Điều này cũng khiến tổng giám đốc thở phào nhẹ nhõm.

May mà không làm ra chuyện gì trái với ý của Tần Cao Văn.

“Vậy được, tất cả cứ làm theo như anh nói”.

“Không vấn đề, thưa Tần tiên sinh!”.



Buổi tối.

Khoảnh khắc Tần Cao Văn cầm túi tiền mặt xuất hiện trước mặt mọi người, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Bọn họ nhìn những tệp tiền trên bàn không rời khỏi mắt.

Chưa bao giờ được tận mắt nhìn thấy số tiền nhiều như vậy.

Ánh mắt của mỗi người đều nhìn về phía Tần Cao Văn với vẻ tham lam và xúc động.

“Cuối tháng này tôi sẽ tiến hành sát hạch mọi người, nếu ai đạt giải quán quân thì đây chính là tiền thưởng”.

Tất cả mọi người đều há mồm trợn mắt.

Một lần chi cả năm triệu tệ, đúng là quá hào phóng.

Đến ngay cả Giang Sơn cũng không kìm được mà khóe miệng giật giật, chúng ta cho dù có tiền thì cũng không thể lãng phí như vậy.

Tần Cao Văn lại nói tiếp: “Đã có thưởng thì chắc chắn cũng sẽ có phạt, ai bị đứng thứ ba từ dưới lên, thì xin lỗi, tôi sẽ thu lại nhà của người đó, cho các người ra đường mà ngủ, chờ sau khi các người có thành tích tốt thì sẽ trả lại nhà cho các người”.

Ngay lập tức thần thái mọi người đều trở nên nghiêm túc.

Đúng là một bên là trời một bên là vực.

Hơn nữa tất cả đều cần sự nỗ lực của chính bản thân bọn họ.

Tần Cao Văn châm một điếu thuốc, làn khói trắng bay lơ lửng, anh chậm rãi nói: “Tôi chỉ nói đúng một lần, rốt cuộc là muốn ngủ đường ngủ chợ hay là muốn số tiền thưởng hậu hĩnh này, hoàn toàn do mọi người quyết định”.



Lúc này chủ thầu đứng ra thể hiện rõ chính kiến: “Tôi đương nhiên là muốn tiền thưởng rồi”.

“Tôi cũng muốn tiền thưởng”.

“Chúng tôi đều muốn”.



Ai nấy đều thể hiện hết sức hào hứng.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 272


Chương 272

Trong lòng tất cả mọi người, Tần Cao Văn không chỉ là đại ca của họ, mà còn là ân nhân của họ nữa.

Nếu không có Tần Cao Văn thì sẽ không bao giờ có bọn họ của ngày hôm nay.

Thế giới ngầm.

Mã Thiên Hạo cuối cùng cũng xử lý xong toàn bộ thi thể, một mình ngồi trong phòng uống rượu.

Trong đầu hắn không ngừng xuất hiện cảnh tượng huy hoàng năm xưa của phái Thiên Long bọn họ.

Phái Thiên Long khi đó vô cùng uy vũ bá đạo, căn bản không có ai dám dây vào, cho dù bản thân bọn họ cũng biết rõ, chỉ là một con chó dưới trướng của ông Hai mà thôi.

Nhưng vẫn khó kìm được sự tự hào trong lòng.

Khi đó chỉ cần nói bản thân là người của phái Thiên Long, thì ắt sẽ nhận được sự tôn trọng của người khác.

Ai ngờ chỉ trong thời gian một tháng ngắn ngủi đã xảy ra thay đổi lớn đến vậy.

Phái Thiên Long bọn họ đã bị người ta hủy diệt.

Nhìn ảnh của anh cả, Mã Thiên Hạo thở dài một tiếng: “Anh cả, anh đừng lo, ngày mai em có thể báo thù cho anh rồi”.

Khi Tần Cao Văn trả lời trên mạng, trong lòng Mã Thiên Hạo rất phức tạp, một mặt là cảm thấy kích động vì biểu cảm sợ hãi của Tần Cao Văn.

Mặt khác là có chút thất vọng.

Không ngờ Tần Cao Văn là một người tham sống sợ chết như vậy.

Xử Tần Cao Văn rất đơn giản.

Ngày mai sẽ là ngày chết mà Tần Cao Văn.



Nhà họ Vương.

“Bố thấy sao về chuyện này ạ?”.

Bố của Vương Chấn Hoa ngồi dựa vào ghế mỉm cười nói: “Rốt cuộc bố thấy như thế nào, lẽ nào bản thân con còn không biết sao?”.

“Chờ sau khi Tần Cao Văn chết đi, chúng ta nên xử lý Vương Thuyền Quyên thế nào?”.

Vương Chấn Hoa nói là Vương Thuyền Quyên, chứ không hề gọi đối phương là em gái.

Rõ ràng Vương Chấn Hoa đã không còn quan tâm mối quan hệ huyết thống giữa hai người nữa.

Anh ta luôn cảm thấy Vương Thuyền Quyên là một người phản đồ thực sự, căn bản không có tư cách trở thành người của nhà họ Vương bọn họ.

Ông Vương suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đến lúc đó cho nó hai con đường, đồng ý bỏ dã chủng kia thì cho nó trở lại nhà chúng ta, nếu không đồng ý bỏ dã chủng kia thì để mặc nó sống chết”.

“Bây giờ nó đã mở một công ty, hoàn toàn có thể kinh doanh rất tốt, muốn nó về nhà chúng ta chắc chắn không thể nào”. Vương Chấn Hoa nói tiếp.

Ông Vương trả lời: “Đến lúc đó chúng ta sẽ phá cả công ty của nó luôn”.

Trong mắt ông ta lóe lên một vẻ độc ác.

Cho đến bây giờ nghĩ lại những tai tiếng mà trước đây Vương Thuyền Quyên gây ra, ông Vương lại cảm thấy mất hết mặt mũi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 273


Chương 273

Khi đó nhà họ Vương bọn họ chuẩn bị thông gia với nhà họ Trương, trong thời gian ngắn ngủi cả khu Minh Châu đều bàn tán tin này, ai ai cũng biết đây là một tin lớn nhất khi đó.

Nhưng ai ngờ không bao lâu thì truyền ra tin Vương Thuyền Quyên mang bầu.

Khi đó ông Vương chuẩn bị bắt Vương Thuyền Quyên bỏ thai, nhưng Vương Thuyền Quyên nhất quyết không nghe.

Cuối cùng không còn cách nào khác, ông Vương đành đuổi cô con gái mà ông ta yêu thương nhất ra khỏi nhà.

Sau đó ông ta cho nhiều cao thủ giỏi đi tìm bố đẻ của Đóa Đóa, nhưng nhiều năm mà vẫn không có thông tin gì.

Ngày mai, tất cả mọi chuyện đều sẽ được phơi bày.

“Con biết nên làm thế nào rồi bố ạ”.

..

Hôm nay Tần Cao Văn thức dậy rất sớm.

Sớm hơn tất cả mọi ngày.

Ánh mặt trời ấm áp đang từ từ chiếu xuống, bao trùm lên cơ thể vạm vỡ của anh.

Mở điện thoại ra đều thấy hiện toàn tin tức về trận đối quyết giữa Tần Cao Văn và Thiên Lôi tông sư, gần như toàn bộ cư dân mạng đang mắng anh là kẻ nhu nhược.

“Tôi biết từ lâu rồi, Tần Cao Văn là người vô dụng nhất trên thế giới này”.

“Loại người như vậy toàn chỉ sợ kẻ mạnh rồi đi ức h**p kẻ yếu, một khi gặp phải cao thủ thực sự thì như rùa rụt cổ ngay”.

“Thiên Lôi tông sư e rằng chỉ cần dùng một ngón tay đã có thể g**t ch*t hắn rồi”.



Đối với Tần Cao Văn đã trải qua nhiều sóng gió mà nói, những tin này thực sự chẳng có nghĩa lý gì cả, nếu anh còn chấp thì đúng là sống quá thất bại.

Đối với Tần Cao Văn mà nói, hôm nay là một ngày vô cùng trọng đại.

Là sinh nhật của Đóa Đóa, đồng thời cũng là ngày mà Tần Cao Văn quyết định nhận con.

Anh chuẩn bị trước cho Đóa Đóa rất nhiều bất ngờ, một chiếc bánh sinh nhật to và cả những món quà mà cô bé thích.

Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là khu vui chơi đó.

Lòng bàn tay của Tần Cao Văn không kìm được toát mồ hôi, rõ ràng là anh vô cùng hồi hộp.

Hôm nay sẽ nhận bố con với Đóa Đóa, cô bé đáng yêu liệu có phản đối anh không, có muốn nhận anh làm bố không đây.

Tuy qua nhiều cử chỉ và biểu cảm của Đóa Đóa, cô bé đều rất thích Tần Cao Văn, thậm chí không chỉ một lần nói hy vọng Tần Cao Văn là bố của cô bé.

Nhưng…

Trong lòng Tần Cao Văn vẫn chưa yên tâm.

Anh đi vào bếp chuẩn bị, chờ khi Đóa Đóa và Vương Thuyền Quyên ngủ dậy là có một bàn toàn đồ ăn ngon rồi.



Đóa Đóa không kìm được thốt lên, khuôn mặt cười rất tươi.

Ngay sau đó ập vào lòng Tần Cao Văn, ôm chặt anh và nói: “Chú siêu nhân, sao chú biết hôm nay là sinh nhật của cháu thế ạ?”.

“Vì chú siêu nhân có siêu năng lực đó”.

Tần Cao Văn dùng tay bũng nhẹ vào mũi cô bé.
 
Back
Top Bottom